Cập nhật mới

Khác Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình

Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Tranh Dân Gian


Vừa tính đi thì Huy từ sau gọi lại, hai người quay đầu nhìn, Huy chạy tới nắm tay Sơn nói nhỏ

:"nó mà phá xưởng nhà em nói anh nha "

Sơn chưa hiểu gì nhưng khi nghe cũng gật đầu cười lại, sau một lúc nhắc nhở, Huy Hiếu và Sơn cũng tạm biệt nhau, hai người đi trên con đường về nhà, trên đường đi cả hai nói chuyên về những ngôi sao trên trời, sau một lúc đi bộ thì hai người cũng về đến nhà, bác Bình thấy hai người về thì đi ra lo lắng, thấy bác lo lắng hai người mới trấn an, an ủi bác, bác tính đi dọn cơm cho hai người ăn nhưng bị cản lại, hai người giải thích là đã ăn ở chỗ đội rồi, nghe vậy bác Bình cũng thả lỏng người không còn căng thẳng nữa, thấy vậy hai cậu khuyên bác vào ngủ trước, sau khi bác Bình vào phòng ngủ, hai người đem đồ ra trước ngồi, Hiếu thấy vậy mới hỏi

:"sao cậu ra đây không vào ngủ đi, chữ cậu viết hết rồi mà "

Sơn nghe vậy lắc đầu

:"ừm đúng là chữ thì mình viết rồi nhưng giờ mình viết thiệp mời mọi người "

Sơn nói tiếp

:"tuần sau sẽ chúc mừng vụ mùa phát đạt năm nay "

Hiếu nghe vậy thì cũng hiểu rồi cậu cầm bút lên vẽ, bức tranh chỉ còn vài nét nữa là hoàn thành, Hiếu thì ngồi vẽ, Sơn thì ngồi viết sau một khoản thời gian dài thì hai người xong cùng một lúc, Sơn ngước lên nhìn Hiếu, Hiếu cũng vừa xong ngước lên lại chạm ánh mắt Sơn, Sơn nói

:"xong rồi sao, cho tớ coi với "

Nói rồi Sơn nhìn qua , đó là một bức tranh vẽ về cá chép dưới ánh sáng của mặt trăng đầy tỉ mỉ , mang lại một sự sắc sảo cho bức tranh, bức tranh như được thổi hồn vào, nhìn rất trân thật, Sơn thấy thế mới hỏi

:"cá chép mang ý nghĩa gì thế "

Hiếu nghe vậy trả lời

:"ý nghĩa của nó mang lại là sự tài lộc, may mắn , kiên trì, bền bỉ, vượt qua khó khăn, còn ánh trăng tròn trong tranh mang ý nghĩa viên mãn, hoàn hảo, thanh bình , yên ả "

Sơn nghe vậy mắt sáng lên

:"đẹp thật, tranh đã đẹp còn mang theo nhiều ý nghĩa đẹp, đúng là một bức tranh tốt, cảm ơn cậu đã vẽ cho tớ "

Sơn vừa nói vừa cười, Hiếu thấy vậy vô thức xoa đầu cậu, cậu thấy vậy ngượng ngùng đẩy ra, nói rồi cậu đứng dậy

:"từ giờ bức tranh này sẽ được để giữa nhà, và cậu không được đồi lại đâu đó "

Hiếu nghe vậy phì cười

:"tôi vẽ cho cậu không lẽ giờ tôi lại đồi lại "

Sơn thấy vậy đi vào nhà

:"được rồi tối rồi đi ngủ thôi, tôi buồn ngủ rồi "

:"ừm được "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Đi Chợ


Nói rồi hai người trở về phòng của mình mà yên giấc, sáng hôm sau cũng như mọi hôm, Hiếu và Sơn cùng ngồi ăn cơm Hiếu bất ngờ hỏi

:" ăn xong cậu làm gì "

Sơn nghe vậy trả lời

:" đi gửi thiệp với đi mua đồ trang trí nhà "

Hiếu nghe vậy mới nói

:" cho tui đi với "

:"ừm "

Sơn nhẹ nhàng đáp

Sau khi ăn xong Sơn đi ra nhà sau nói chuyện với bác Bình cùng mọi người

:" bác Bình ơi, nói với mọi người con đi mua đồ, mọi người ở nhà dọn nhà dùm con ạ "

Bác Bình cùng mọi người nghe và gật đầu , Sơn đi lên nhà trước chạm mặt Hiếu, Hiếu hỏi

:" tuần sau mới tiệc, sau giờ cậu chuẩn bị rồi "

:" chuyển bị từ từ trước cho chắc " Sơn nói

:"à " Hiếu đáp

Nói rồi Sơn đi về hướng cửa Hiếu vẫn đứng im, Sơn bước qua bục cửa thì quay lại hỏi

:" không đi à "

Hiếu nghe vậy vội trả lời

:"đi "

Nói rồi Hiếu đi nhanh về phía Sơn, Sơn thấy vậy cũng đi tiếp, hai người đi trên đường trò chuyện

Hiếu :" chợ ở xa không "

Sơn:" không xa lắm "

Sơn:" nhưng giờ ta phải đi gửi thư trước "

Hiếu nghe vậy nhìn trên tay Sơn khá nhiều bao thư được Sơn cầm, ngoài lớp giấy trắng làm ẩn hiện phía trong là những tấm thiệp mời, Hiếu thấy vậy thì gật đầu.

Đi được một lúc hai người đến một chỗ khá nhỏ, Sơn kiêu Hiếu đứng ở ngoài, còn cậu một mình đi vào trong, Hiếu thấy vậy tìm một góc cây gần đó để đứng để tránh những ánh sáng từ mặt trời chiếu xuống.

Một lúc lâu sau Sơn từ trong bước ra, Hiếu thấy Sơn thì chạy lại

Hiếu: xong rồi sao"

Sơn:" ừm , đi tiếp thôi "

Nói rồi Sơn kéo tay Hiếu đi về phía trước, Hiếu nhìn Sơn và nhìn đôi tay mình đang được nắm chặt kia, trong đầu câu có rất nhiều điều để suy nghĩ, cậu đang hăng say suy nghĩ thì Sơn dừng lại, Hiếu không biết đâm vào lưng Sơn, Khiến Sơn mất đà và ngã, Hiếu thấy vậy kéo tay cậu, khiến cậu không ngã nữa, lúc này Hiếu mới lên tiếng

Hiếu:" đến rồi à "

Sơn :" đúng vậy tới rồi "

Hiếu nghe vậy mới nhìn xung quanh, mọi người đang tấp nập ra vào chợ, khu sợ khá lớn, bán rất nhiều đồ, tạo nên một không khí nhộn nhịp .

Trong chợ có rất nhiều khu như, khu thịt, khu rau, khu đồ gia dụng, quần áo, ở đây rất nhiều người từ người địa phương đến những nơi khác đến, nên những tiếng cười đùa, nói chuyện rất phong phú, những tiếng xe cộ hoặc những tiếng rao hàng của mỗi quầy tạo nên một bản hòa tấu đặt trưng của chợ .

Hiếu thấy vậy thì xửng đi một nhịp, cậu nhìn mọi thứ xung quanh một cách ngơ ngác
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Cãi Nhau


Hiếu còn đang ngơ ngác đứng nhìn xung quanh thì cậu bị Sơn lôi đi, Hiếu vẫn còn ngơ ngác, Sơn kéo cậu vào giữa chợ mọi người liền tui cười chào hỏi Sơn, Sơn ngoan ngoãn chào lại, Hiếu thấy vậy cũng chào mọi người, mọi người thấy cậu liền hỏi Sơn

:" Bạn cháu hả Sơn "

Sơn:"dạ đúng rồi ạ"

Một cô từ một quầy bán thịt với giọng chua chát cất lời

:" bạn hay bạn trai, tao nhìn mày là tao biết mày gay rồi "

Sơn nghe vậy xửng lại nhìn người phụ nữ kia, Hiếu cũng nhìn về phía phát ra tiếng, đó là một người phụ nữ khá lớn tuổi, mập mạp với miệng lưỡi hiểm độc.

Mọi người nghe vậy thì , thì thầm to nhỏ

:" tới nữa rồi lần nào Sơn nó đi chợ cũng gặp bả nói này nọ"

:" thì đúng rồi tui nghe kể bả hồi trước làm trong nhà họ Tạ, đánh đập cậu Sơn, sau này bị cậu Sơn đuổi đi "

:" nhưng cậu Sơn cho bả một bao gạo rồi mà "

Hiếu đứng đó nghe hết tất cả, Hiếu nhìn Sơn , Sơn lên tiếng

:" bình thường bà nói tui sao tui cũng không quan tâm, nhưng đây là bạn tui, bà nên giữ mồn giữ miệng đi "

Bà kia nghe thế cũng đáp trả

:"rồi sao mày làm gì được tao, thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ "

Sơn nghe vậy đơ người không biết nói gì, Hiếu thấy vậy kéo Sơn ra sau lưng mình rồi cậu lên tiếng

:" sao bà biết tui với cậu ấy yêu nhau, bộ bà rình mò nhà chúng tôi à, tôi không ngờ bà lại là con người như vậy, bộ bà tính ăn cấp đồ gì nhà chúng tôi hay gì mà rình, để tôi báo cảnh sát để coi bà đủ tội chưa nha, còn nữa nếu tôi và cậu ấy yêu nhau bộ nhà bà chết hết hay gì mà sợ, nhà mình lo chưa xong đi lo nhà người ta "

Bà ta nghe vậy mặt đỏ vì giận

:" trên đời này nam nam yêu nhau là một thứ bệnh hoạn, đáng ghê tởm"

Hiếu không kém đáp lại

:" sao bà biết là bệnh, còn nữa nam nam bộ không phải con người à, nhà chúng tôi, chúng tôi lo không cần mấy người lo dùm "

Sơn nghe vậy cũng lấy lại tự tin mà đối mặt cậu lên tiếng

:" thay gì đi phán xét người khác, bà đi lo cho con bà ở nhà đi chưa chồng đã chữa kìa, con gái lớn thì có bầu hoang, con gái nhỏ thì mới lên bà lo cho nó đi kẻo nó giống bà với chị nó đó, con chồng bà tối ngày nghiện rượu mà nói ai, bà nên nhớ gạo nhà bà là do ai cấp "

Nghe vậy bà kia cứng họng không biết nói gì, bả im lặng đứng một bênh, Hiếu và Sơn không quan tâm bả mà hai người vui vẻ nói chuyện với các dì trong chợ
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Người Thứ Ba


Các dì nghe cuộc cãi nhau, rồi khẻ nói

:" hai con đừng lo, nếu hai con yêu nhau các dì sẽ ủng hộ vì ai cũng có quyền được yêu mà

Nghe vậy Hiếu và Sơn nhìn nhau phì cười, rồi Sơn nói

:" chúng con chỉ là bạn, đồng đội tên chiến trường thôi ạ "

Hiếu nghe vậy cũng đáp lời

:" dạ đúng rồi, tại bà ta nói khó nghe nên con mới đáp vậy, chứ tụi con không có gì hết"

Nghe vậy mấy cô dì cũng phì cười vì hiểu lầm, mọi chuyện của Hiếu và Sơn rất thuận lời, trong chợ ai cũng yêu quý hai người, vì bà kia mất lòng rất nhiều người nên mọi người rất thích việc bà ta bị bẻ mặt.

Sau một lúc đi xung quanh chợ, Hiếu và Sơn tay xách nhiều túi to, túi nhỏ đi về phía đường nhà, hai người vừa đi vừa trò chuyện

:" cảm ơn câu vì lúc nãy nói đỡ cho tôi "

Hiếu:" không sao, nghe giọng điệu đó cũng khó chịu"

Hiếu và Sơn vừa đi vừa cười, đang đi thì hai người bắt gặp Huy, Huy vui vẻ chào hai người

Huy:" hai người đi đâu về thế "

Hiếu:" đi mua đồ "

Sơn:" còn anh đi đâu đấy "

Huy:" anh đi xử bà kia "

Hiếu và Sơn ngơ ngác, Huy thấy vậy nói tiếp

:" hôm trước anh và bạn cũng đi mua đồ, vừa vào chợ có một bà đã to nhỏ, chỉ chỏ bọn anh, rồi bả hỏi bọn anh là gay hay sao mà đi với nhau"

Hiếu và Sơn nghe vậy cũng biết người đó là ai, Huy lại nói

:" hên bạn anh kéo anh lại, không anh chửi bả rồi "

Sơn:" vậy giờ sao anh đi tìm bả "

Huy:" bả đồn ra ngoài anh công khiến nhiều người dị nghị anh, anh phải đi nói lí với bả"

Hiếu:" bà ta có lí đây mà nói "

Huy nghe vậy cũng trầm tư suy nghĩ

Huy:" ừm hé "

Rồi Hiếu kể lại đầu đui trong chợ cho Huy nghe, Huy nghe xong mặt đầy hả hê mà nó

Huy:" thằng em tôi giỏi thật đó "

Nói rồi Huy khoác vai Hiếu, Sơn thấy vậy cũng lên tiếng

Sơn:" vậy được rồi ta đừng đi tìm bả nữa, hay anh về nhà em ăn gì đó đi "

Huy vui vẻ nhận lời và rồi chen vào giữa khoác vai hai người.

Sau nhiều lúc bị làm phiền bởi sự nhiệt tình của Huy thì ba người cũng về được đến nhà, Huy đứng trước xưởng gạo mà xửng sờ

Huy:" nhà em thật sao Sơn "

Sơn:" vâng nhà em đó "

Trong cơn ngơ ngác của Huy thì Hiếu và Sơn đã kéo cậu vào nhà, vừa vào nhà bác Bình đã đi tới nhận đồ từ tay Sơn

Bình:" bạn cậu à cậu Sơn, mấy cậu vào ngồi đi để tôi đi chuẩn bị cơm "

Sơn:" dạ nhờ bác ạ "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Chuẩn Bị


Sau một tiếng các món ăn được đưa lên bàn, ba người ngồi trên bàn mà chờ món, đến khi món cuối đưa lên ba người mới nhất đủa mời đối phương và thưởng thức.

Huy ăn miếng nào, tóm tắt khen món đó, sau bữa ăn no nê, Huy ngỏ lời xin về

Huy:" thôi trong đội còn việc anh xin phép về trước "

Hiếu:"anh về cẩn thận "

Sơn :" về cẩn thận ạ"

Ba người tạm biệt nhau, sau khi thấy Huy đã đi xa, Hiếu và Sơn cũng trở lại nhà, bác Bình đi tới

Bình:" thưa cậu Sơn nhà chúng tôi đã dọn sạch mọi thứ rồi ạ"

Sơn:" dạ con cảm ơn mọi người "

Nói rồi Bác Bình đi ra sau nhà, còn Sơn đi về phía đồ đã mua lúc sáng, cậu lấy trong túi ra nhiều đồ trang trí , Hiếu còn đang ngơ ngác thì Sơn đã đi về phía phòng mình, Hiếu thấy vậy mới hỏi

Hiếu :" cậu đi đâu vậy "

Sơn:" đi lấy đồ"

Đáp lời Sơn đi vào phòng, sau một lúc cậu đi ra trên tay là những tấm thư pháp cậu đã ghi, thêm vào đó là bức ảnh dân gian Hiếu đã vẽ.

Sơn đi về phía Hiếu nở nụ cười nói

Sơn:"Hiếu giúp tớ nha"

Hiếu:" ừm "

Hiếu vừa đáp từ tấm màng sau nhà có tiếng ho khẻ, một người đàn ông vén tấm màng đó đi ra theo sau là nhiều người nữa, không ai khác đó chính là bác Bình cùng mọi người, bác Bình lên tiếng trước

Bình:" chúng ta có thể giúp một tay không "

Sơn nghe vậy nở nụ cười càng tươi

Sơn:" dạ được "

Nói rồi mọi người cùng nhau trang trí khắp nhà từ trước ra sau, những âm thanh vui vẻ trò chuyện .

Sau nhiều giờ làm thì mọi thứ cũng đâu vào đó, trước của hai cánh cửa được treo hai câu thơ pháp của Sơn, giữa nhà một tấm tranh dân gian đầy sự hoa lệ nằm ở đó, bàn tổ tiên được chăm chuốc tỉ mỉ từ từng nếp gấp, thấy vậy mọi người thở phào nhẹ nhõm Sơn thấy vậy quay sang cảm ơn mọi người rất nhiều.

Dọn xong cũng đã chiều mọi người cũng đã được nghĩ để về nhà trong nhà chỉ còn Sơn, Hiếu và bác Bình. ba người ngồi chung một bàn ăn mà nói chuyện.

Sau bữa ăn bác Bình ngỏ lời đi nấu nước trà để cùng uống ngoài sân, trong lúc đó Sơn và Hiếu cùng nhau đi ra xưởng gạo.

Bước vào xưởng một khung cảnh khác lạ hiện ra, thay vì hàng ngày chứa đầy bao lúa thì giờ đây xưởng gạo trống rỗng nhìn rất rộng rãi, những máy xây lúa đứng đó nhầm khẳng định vị thế của mình, một xưởng gạo lâu năm chứa đầy mùi xưa cổ và những mùi lúa gạo len lỏi, sau khi nhìn ngắm khung cảnh ấy hai người cùng nhau đi về sân nhà ở đó bác Bình cùng bình trà đã chờ sẵn, họ trò chuyện cho đến đêm muộn
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Buổi Chúc Mừng


Mọi chuyện cứ thế trôi, cho đến ngài tiệc.

Mọi người trong nhà dậy từ lúc trời chưa sáng bắt đầu phụ giúp nấu nướng, mọi người ai nấy đều bận rộn đến hoàn thành mọi thứ.

Còn Hiếu và Sơn đã mặc đồ chỉnh tề, áo dài ngũ thân trên người tạo nên vẽ đẹp nho nhả, họ hàng cùng mọi người từ xa gần cũng bắt đầu đến dự tiệc, vừa bước vào mọi người đã chào hỏi nhau một cách lịch sử nhất, Sơn và Hiếu thấy mọi người thì cũng lịch sử mời mọi người ngồi bàn uống nước.

Không khí trong nhà nhộn nhịp tiếng cười đùa của người lớn và các trẻ nhỏ, thêm vào đó là mùi đồ ăn ở khắp nơi trong nhà, trên bàn tổ tiên và ba mẹ sơn đầy ấp mùi hương nhan ngào ngạt, đèn, nến, đồ ăn, trái cây được đặt gọn gàng ngay ngắn, các bác , các cô ngồi hỏi thăm về Sơn và cũng hỏi về người kế cậu không ai khác đó là Hiếu.

Sau khi nghe Sơn giới thiệu về Hiếu và lí do Hiếu ở đây, Sơn nghĩ mọi người sẽ không thể chấp nhận việc cậu sẽ đi chiến đấu và sẽ bắt cậu chuyển xưởng gạo lại, nhưng không mọi người đều ủng hộ cậu vì họ cũng đã từng là những người đó sau khi hòa bình không thể chiến đấu nữa nên mới không tham gia giúp Miền Nam, các bác, cùng các cô hứa sẽ trong coi xưởng gạo giúp cậu và sẽ không tranh giành vì đó là nơi cứu sống hàng nghìn người và nó cũng là anh hùng góp sức đánh giặc.

Nghe mọi người ủng hộ đôi mắt Sơn đỏ hoe vì hạnh phúc nhưng là ngày vui nên cậu cố kìm nén.

Sau khi ngồi nói chuyện một lúc, mọi người cũng đã đến đủ, những bàn ăn với đầy món ăn được để trước nhà, không gian rất nhiều người ai nấy đều vui vẻ nhậu nhẹt ăn uống.

Sơn lúc này đứng trên bật cao của nền nhà tay cầm ly rượu hùng hổ nói

Sơn: " hôm nay là ngày chúc mừng vụ mùa thành công của họ ta, cũng như của tất cả mọi người, tôi mong những vụ sau cũng sẽ được tốt như thế để chúng ta có đủ lương thực cấp cho Miền Nam giúp đất nước có ngày giải phóng, và tui kính mọi người ly rượu này cũng như lời chúc mừng cũng như lời mong đợi "

Nói rồi cậu đưa ly rượu về phía trước mọi người thấy vậy cũng đứng lên kính rượu cậu coi như lời đồng ý, sau khi mọi người đứng lên hết cậu mới đưa ly rượu về và uống sạch mọi người thấy thế cũng uống cạn, sau khi uống cậu Sơn lại lên tiếng

Sơn:" mời mọi người nhập tiệc vì sự vất vả lâu qua và cũng mong mùa sau mọi người cũng làm tốt như thế "

Nghe Sơn nói vậy mọi người hò reo rồi ngồi xuống bàn mình, họ trò chuyện nhậu nhẹt
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Cơm Đầu Của Vụ Mùa


Buổi tiệc diễn ra tới tận tối muộn, lúc này những họ hàng của Sơn đều ở lại để chuyển bị cho cho một sự kiện cuối cùng vào sáng mai, mọi người sau khi ăn uống thì cũng dọn dẹp mọi thứ , làm mọi chuyện xong thì cũng là nữa đêm, Sơn mới nói với mọi người trong nhà

Sơn :" dạ con khá ít phòng mọi thường thông cảm ạ, con đã cố sắp xếp chỗ ngủ thoải mái nhất rồi ạ, có gì mong mọi người thông cảm ạ"

Các cô dì chú bác của Sơn nghe vậy thì cũng vui vẻ trả lời không sao, Sơn vui vẻ xin phép mọi người đi về phòng, cậu đang trên đường về thì gặp Hiếu, Hiếu đang không biết mình ngủ đâu vì phòng cậu đã cho các cô bác ngủ, Sơn thấy vậy kéo tay Hiếu nói

Sơn:"đêm nay cậu ngủ với tôi"

Hiếu ngơ ngác mình cậu rồi Hiếu mới trả lời

Hiếu:" sẽ chật lắm đấy "

Nghe vậy Sơn dụng giọng bình thảng trả lời

Sơn:" cậu ngủ dưới đất còn tôi ngủ trên giường "

Hiếu thấy cũng được vì dù gì mình cũng là khách, thêm vào đó cậu rất khỏe sẽ không ảnh hưởng gì, Hiếu" ừm được "một tiếng Sơn nghe vậy kéo tay cậu về phòng, đến trước phòng Sơn chỉ vào mùng mền chiếu gói trên giường mà nói

Sơn:" của cậu"

Hiếu nghe vậy ngoan ngoãn làm một chỗ cho mình ngủ, còn Sơn lúc đó đã lên giường nhìn cậu, sau khi Hiếu làm xong Sơn xây người vào tường mà nói

Sơn:" tôi ngủ đây, cậu làm gì thì làm trước khi đi ngủ nhớ tắt đèn, còn nữa sáng mai phải dậy sớm đó "

Nói rồi một tiếng "ừm" của Hiếu vang lên, Hiếu đi đến tắt đèn rồi cũng nhắm mắt lại ngủ vì sau một ngày mệt mỏi hai người cũng đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ .

Sáng hôm sau khi trời vừa sáng, Sơn đã tỉnh dậy, cậu ngồi dậy nhìn xung quanh một cách ngơ ngác, cậu xuống giường nhìn dưới đất là một cậu trai quấn thân mình trong mền như một cái kén, Sơn nhìn Hiếu như vậy thì lên tiếng

Sơn:" nè dậy đi trời sáng rồi đó "

Nói rồi cậu ngáp ngủ đi ra cửa, trong phòng Hiếu cũng đã ngồi dậy, cậu cũng nhanh chóng đứng dậy đi ra cửa.

Sau một lúc hai người đều có mặt cùng họ hàng ngồi trên bàn, nhìn mọi người đã có mặt đầy đủ Sơn kiêu người đem cơm lên, và đây là bữa cơm truyền thống mỗi khi sau vụ mùa, đó là những hạt cơm được làm ra bằng chính công sức của mọi người, và đối với nhà họ Tạ bữa cơm này là gạo của vụ mùa này, ăn nó để cảm nhận những công sức của mình để có động lực cho những vụ mùa sau
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Lá Thư Tạm Biệt


Những món ăn được đem lên để trên bàn mọi món đều đem theo một mùi hấp dẫn, đồ ăn được đem lên hết thì một bát cơm nóng hỏi được đem lên và để chính giữa bàn, mùi cơm nóng hỏi dần dần bốc lên nức mũi.

Sau khi đồ ăn đã lên đủ, Sơn mới lên tiếng mời mọi người

Sơn:" con rất vinh hạnh đứng đầu nhà họ Tạ, và được mọi người tin tưởng giao cho việc chuyển bị buổi lễ này, và con mong không phải chỉ một xưởng nhà họ Tạ ở đây được chúng mùa sau, mà là tất cả xưởng gạo nhà họ Tạ ở mọi nơi dù xa hay gần cũng sẽ chúng nhiều mùa lúa hơn , để có thể cho ra những hạt gạo ngày hôm nay để chúng ta cùng các người hùng ngoài kia có thể ăn no và có sức chiến đấu, và mời mọi người ngồi xuống cùng thưởng thức những hạt cơm này "

Nói rồi cậu đưa tay mời mọi người ngồi, mọi người cũng hiểu ý mà ngồi xuống, sau khi mọi người ngồi xuống chỗ hết thì một bác lớn tuổi lên tiếng

:" cậu đây là...

"

Bác đưa mắt nhìn Hiếu đang ngồi kế Sơn , Sơn thấy vậy hiểu ý lên tiếng

Sơn:" dạ thưa bác đây là người đồng đội sắp tới khi con ra chiến trường, cậu ấy rất tốt bụng, giúp rất nhiều việc cho nhà ta, nên con và cậu ấy cũng xem như anh em rồi ạ mong mọi người đừng khó chịu với cậu ấy "

Các cụ trong nhà cũng hiểu người này rất quan trọng với Sơn thêm vào đó có nhiều người cũng đã thấy điều tốt mà cậu đã làm trong vụ của dì 5 lúc trước nên không ai phản đối , mọi người ngồi ăn bữa cơm một cách nhã nhặn.

Sau khi ăn mọi người cũng chào nhau , ai về nhà nấy .

Sau khi mọi người đã về hết Sơn và Hiếu định đi vào nhà thì một người đi tới, đó là Huy, Huy đi tới khoác vai hai cậu chào hỏi rồi vào thẳng vấn đề

Huy:" chào mấy em, anh đến đây là do đội trưởng thông báo tuần sau chúng ta sẽ quay về miền Nam mà chiến đấu "

Sơn và Hiếu có hơi bất ngờ nhưng rồi hai người nhìn nhau một cách quyết tâm rồi quay sang đứng tư thế nghiêm với Huy mà nói

:" đã rõ "

Huy thấy vậy cũng đứng nghiêm túc chào lại, sau đó ba người cùng nhau đi đến đội.

Đến đó Sơn vào gặp chỉ huy, chỉ huy đưa đồ quân sự cho cậu , cậu đứng nghiêm chào cảm ơn ngài rồi xin phép rời đi, và rồi ba người cùng đi trò chuyện với mọi người trong đội, lần này Sơn đã hòa nhập được với mọi người nói chuyện rất vui vẻ.

Đến tối hai người mới quay về nhà, về đến nhà Sơn đem giấy và viết ra sân ngồi, Hiếu đi theo hỏi và biết Sơn viết thư chào tạm biệt mọi người
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Tổ Quốc Gọi Tên


Và rồi ngày đó cũng đến, ngày mà Sơn chính thức lên đường để bảo vệ Tổ Quốc yêu thương.

Sáng hôm đó khi sương mù còn mờ nhẹ trước cửa nhà họ Tạ có rất nhiều người đứng đó, Ở đó nổi bật nhất là hai chàng trai đầy sự quyết tâm và tự tin đang mặt trên người là một bộ đồ quân đội màu xanh lá phía sau cổ là một chiếc nón xanh có lá cờ đỏ sao vàng nằm giữa, đó không ai khác chính là Hiếu và Sơn.

Mọi người trong nhà, hàng xóm qua để chúc hai người chiến đấu bình an, bác Bình đi ra trước với nụ cười nhân hậu nhìn Hiếu và Sơn hai tay ông giờ đây đã nắm chắc hai bàn tay của hai cậu trai trẻ, bác Bình lên tiếng nói với Sơn

:" cậu Sơn đi bình an, chúng tôi sẽ luôn đợi cậu ở nhà, cậu sẽ cho mọi người thấy cậu là người mạnh mẽ như nào khi chở về nha "

Sơn nghe vậy cũng nở nụ cười nhìn bác Bình tay còn lại để lên tay bác mà nói

Sơn:" bác đừng lo con sẽ trở về ạ, khi Tổ Quốc hòa bình con sẽ về, con hứa, bác giúp con trong coi xưởng gạo nha"

Bác Bình:" được "

Nói rồi bác Bình đưa mắt nhìn Hiếu rồi nói

Bác Bình:" cậu Hiếu từ lúc cậu ở đây tui, và mọi người cũng đã coi cậu là người trong nhà, tui mong cậu cũng sẽ bình an chở về, còn nữa tôi có thể nhờ cậu chăm sóc cậu Sơn được không "

Hiếu cũng đưa tay nắm lấy bàn tay của bác Bình mà nói

Hiếu:" con cảm ơn tình thương bác và mọi người đã dành cho con, con hứa sẽ bảo vệ cậu Sơn thật tốt, và hòa bình con sẽ đem cậu ấy về cho mọi người "

Nghe hai người nói mà mọi người đều không kiềm chế được nước mắt mà khóc bác Bình cũng chảy những giọt nước mặt trên mặt, Hiếu và Sơn thấy thế ôm chầm lấy bác mà hứa hẹn.

Sau một lúc ba người tách ra thì cũng đã đến lúc phải đi, Sơn và Hiếu đứng tư thế nghiêm để chào mọi người, bước chân hai người đi ngày càng xa, và rồi bóng lưng của hai người đã biến mất hoàn toàn.

Hiếu và Sơn trên đường đi Sơn không kìm được nước mắt mà cũng đã rơi những hạt nước mắt nơi khóe mắt kia , Hiếu thấy vậy cũng vỗ vai an ủi cậu.đi đến chỗ đưa thư Sơn không khóc nữa mà kiêu Hiếu đứng ngoài còn mình đi vào trong, lúc lâu sau khi ra đôi mắt cậu đã đỏ hoe, Hiếu thấy vậy thì lo lắng đến hỏi

Hiếu:" ai ăn hiếp cậu sao"

Sơn lắc đầu khiến Hiếu càng lo lắng hỏi cậu vào đó làm gì Sơn trả lời

Sơn:" tôi vào đưa thư cho mọi người để chào tạm biệt "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Bài Học Đầu Tiên


Hiếu nghe rồi cũng ừm rồi hai người cùng nhau đến đội, vừa vào mọi người vui vẻ chào Sơn và Hiếu, đang vui vẻ nói chuyện Huy đi ra gọi Sơn đi theo mình, Sơn dù ngơ ngác cũng vui vẻ đi theo, Hiếu thấy vậy cũng đi sau Sơn, ba người cùng đi ra phía sau nhà ở đó một khẩu súng đã được đặt ngay chỉnh , Huy ra hiệu cho Sơn cầm lên Sơn nghe theo, lúc này Huy mới thấy Hiếu thì ra giọng châm chọc

Huy:" cậu biết bắn súng rồi đi ra theo làm gì "

Hiếu không nói gì mà đưa mắt nhìn Sơn, Huy không để ý gì thêm mà quay qua chỉ dạy cho Sơn cách tháo lắp súng, cách cầm súng và cả cách bắn.

Sau một lúc học Sơn cũng đã hiểu từng bước, lúc này Huy quay qua nhìn Hiếu mà nói

Huy:" cậu chỉ cậu ấy đi, trong hôm nay phải học được cách cầm súng bắn và lắp mọi bộ phận,và còn giết chết tên kia vì ngày mai chúng ta sẽ lên đường rồi"

Nói rồi Huy quay nhìn Sơn mà nói

Huy:" dù nói có hơi đau lòng nhưng đội trưởng đã nói trong hôm nay cậu phải học hết tất cả những gì tôi dạy, và cậu cần phải xuống tay được với tên kia cũng coi như đây là bước đầu tiên nếu cậu muốn cứu đất nước, còn nếu không làm được thì cậu nên đi về đi "

Sơn nghe vậy nắm chặt khẩu súng trong tay , Hiếu thấy vậy lên tiếng

Hiếu:" được rồi, được rồi anh mau ra ngoài đi, hình như xe của đội chúng ta chưa ngụy trang bằng lá kỉ đâu đó "

Huy nghe vậy cũng ừm rồi đi ra, phía sau Sơn như người mất hồn mà nhìn khẩu súng trong tay, Hiếu thấy vậy lên tiếng

Hiếu:" muốn cứu nước chứ "

Sơn:" muốn "

Hiếu:" vậy thì cậu phải cố hơn mọi người , nếu không cậu sẽ không đủ sức bảo vệ đất nước đâu "

Sơn:" tôi hiểu rồi"

Nói rồi Sơn đã lấp mọi bộ phận một cách thành thạo và giờ là học cách bắn, phía trước súng cậu là một tên lính Mỹ đang bị trói ở đó chờ cậu bắn chết nhưng cậu bắn không chúng mục tiêu, Hiếu thấy vậy đi đến sau cậu cầm vào cây súng cậu đang cầm mà nói

Hiếu:" cậu đừng sợ, chúng là lũ giặc cướp nước ta, chúng không đáng sống nên cậu hãy thẳng tay mà bắn chúng, chúng ra tay với nước ta còn tàn nhẫn hơn ,trên chiến trường cậu không được khoan nhượng nếu không người chết sẽ là cậu,hãy cất cái lòng từ bi ấy vào đi,bọn chúng không đáng , cậu có muốn chính tay mình cứu nước không,nếu muốn hãy giết những người đang muốn cướp nước ta,không để nước ta được hòa bình đi "

Sơn nghe vậy đôi mắt không còn vẽ sợ hãi khi phải giết một ai đó như lúc nảy mà giờ đây trong đôi mắt ấy mà một vẽ hận thù bao trùm cơ thể Sơn, Hiếu thấy vậy cũng bỏ tay ra khỏi người Sơn, Sơn đưa súng không ngần ngại mà bắn ba phát vào đầu, thân, và bụng của tên lính kia
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Phụ Giúp


Hiếu thấy cảnh tượng này cũng có phần ngạc nhiên, nhưng rồi cậu nhanh chóng lấy hại vẽ điềm tĩnh đi đến xoa đầu Sơn mà nói

Hiếu:" được rồi bỏ súng xuống đi tôi biết cậu rất câm thù bọn chúng nhưng đây chỉ là một người trong nhiều người đang chiếm nước mình thôi, cậu hãy nhớ sự hận thù và cảm giác giết kẻ thù của mình lúc nảy đem điều đó ra chiến trường "

Sơn bỏ súng xuống giờ đây cậu lại quay về vẻ hồn nhiên, mỏng manh như thường ngày, cứ như người bắn súng lục nảy và người giờ đây như hai người khác nhau .

Hiếu đưa tay kéo lấy tay Sơn dắt cậu đến chỗ ngụy trang xe quân đội để tìm Huy, Huy đang bận lộp những đống lá trên nóc xe, Hiếu đi tới chỗ Huy mà lên tiếng

Hiếu:" anh ơi, Sơn hoàn thành nhiệm vụ rồi "

Huy nghe vậy từ nóc xe chèo xuống, anh nhìn Sơn rồi nở nụ cười xoa đầu cậu

Huy:" giỏi, giờ theo anh đi báo chỉ huy "

Nói rồi ba người cùng nhau đi đến chỗ chỉ huy sau khi nghe Huy trình bày mọi chuyện chỉ huy nở nụ cười và chấp nhận Sơn là một thành viên của đội, nghe vậy ba người đứng nghiêm chào chỉ huy rồi đi ra ngoài.

Vừa bước ra của Sơn đã không kiểm soát được mà nở nụ cười trên môi, hai người kia thấy vậy cũng vui thay cho Sơn.

Rồi ba người cùng nhau đi đến chỗ mọi người, nhìn thấy mọi người Huy lớn tiếng gọi

Huy:" mọi người ơi đội chúng ta có thành viên mới "

Huy khoác vai Sơn vui vẻ giới thiệu, mọi người cũng vui vẻ chào đón cậu, thấy mọi người đang bận rộn để ngụy trang xe, Sơn cùng Hiếu cũng tham gia với mọi người .

Mọi người cùng nhau làm đến trời ngã tối, cuối cùng mọi chiếc xe đều đã lộp xong, từ trên cao sẽ không ai thấy được những chiếc xe này, nó như tàng hình trong đám rừng rậm, Sơn nhìn thành quả cùng mọi người đã làm nó khiến Sơn dâng lên một sự quyết tâm mảnh liệt, thấy cậu đang hừng hực ngọn lửa Hiếu khoác vai nói với Sơn

Hiếu:" nhớ đem cái ngọn lửa này ra chiến trường, còn giờ đi nghỉ ngơi thôi"

Nói rồi Sơn cùng mọi người đi về khu tậm chung.

Sau nhiều thời gian mọi người ai nấy đều đã mát mẻ sạch sẽ.

Sơn đi ra khu tập chung đi vào bếp và thấy mọi người đang nấu nướng cậu thấy vậy cũng bắt tay vào làm phụ, sau một lúc thì các món cũng đã xong cậu cùng các chị đem đồ ăn ra trước, mấy anh cũng đã tập trung ở đây mọi người cũng phụ giúp một tay đem đồ ra, một ngọn lửa ở gần đó đã được mọi người đốt lên
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Hành Trình Vào Nam


Rồi bữa cơm cũng được đem lên với đủ món, mọi người cũng trải đồ ngồi dưới đất quay bên những món ăn.

Huy vui vẻ lên tiếng

Huy:" hôm nay đội chúng ta có thêm người, cũng như ngày cuối chúng ta ở đây, chúng ta đã chiêm ngưỡng được sự hùng vĩ của hòa bình, và cùng nhau nghe Chủ Tịch Hồ Chí Minh đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập, và giờ đây miền Bắc đã hòa bình và ta cũng phải chiến đấu để Miền Nam cũng được như thế nha "

Mọi người nghe vậy cùng hò gheo vui vẻ , bữa cơm diễn ra dưới sự ấm cúng cùng những tiếng đùa vui, tiếng cười nói của mọi người.

Những điều đó dù đơn giản nhưng lại tạo nên một điều gì đó hạnh phúc bên trong mọi người.

Sau bữa cơm mọi người cùng nhau dọn dẹp và ngồi quanh đám lửa mà trò chuyện.

Cuộc trò chuyện diễn ra đến đêm muộn, mọi người lần lượt đứng dậy trở về chỗ ngủ.

Sau một giấc ngủ của đêm qua đầy sự bình yên thì sáng hôm sau khi trời chưa sáng hoàn toàn, mọi người mặc trên mình là bộ áo lính cũng vài cành cây trên ba lo để ngụy trang, mọi người cùng nhau lên những chiếc xe đã được ngụy trang sẳn để đi vào Miền Nam.

Nhiều giờ đã qua chiếc xe cũng đã dừng lại, còn cách khá xa mới đến miền Nam để hội tựu cùng những chiến sĩ đang chiến đấu trong đó, mọi người cùng nhau xuống xe đi bộ để tránh bị lộ, những bước chân đi qua những cánh dừng, dòng suối chảy siết, một sự khó khăn đến cho mọi người nhưng không ai nản chí mà dừng lại, họ cứ thế tiếng về phía trước mà không ngại khó khăn hay điều gì, đi đến tối muộn nhưng còn khá xa để đến nơi nên mọi người cùng nhau ngồi nghĩ ngơi ở đâu đó, mọi người cẩn trọng chỉ đốt một đống lửa nhỏ đủ để thấp sáng và làm đồ ăn, đám lửa nhỏ để tránh khói quá nhiều có thể khiến quân địch chú ý, giờ đây mọi bước đi hành động của họ đều có thể ảnh hưởng đến tính mạng của họ và cả những người khác.

Sau khi ăn uống thì mọi người cũng nhanh chóng tắt ngọn lửa họ đều tìm những góc cây to và tối để ẩn mình mà ngủ.

Khi tỉnh dậy trời vẫn tối mù họ nhanh chóng duy chuyển vì trời tối sẽ khó phát hiện hơn.

Cứ thế họ băng rừng lội suối mà đến chỗ những đội khác.

Sau bao nhiêu mệt mỏi thì họ cũng đã đến một đội khác ở miền Nam, khi gặp nhau mọi người lịch sử chào hỏi, hai chỉ huy gọi mọi người xuống hầm chú ẩn, ở đó họ cùng nhau nói về sự việc đang diễn ra
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Ngày Đầu


Lúc này mọi người đứng xung quanh một chiếc bàn dài đứng nghiêm túc đưa mắt về phía đại đội trưởng .

Đại đội trưởng thấy vậy liền lên tiếng giải thích

:" xin chào các đồng chí tôi là hoàng đại đội trưởng của đội, tui xin tóm tắt những việc đang và đã xảy ra, vừa qua Việt Nam ta đã đuổi được thực dân pháp ở miền Bắc và kí hiệp định GenèVe nước ta đã thống nhất đất nước vừa qua ngày 2/9/1954 và được nghe Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập nhưng dù miền Bắc được giải phóng nhưng Việt Nam, miền Nam ta vẫn bị chia cắt dưới sự thống trị của Mỹ , bọn Mỹ đang can thiệp sâu vào miền Nam để cho nước ta không thể thống nhất đất nước hoàng toàn .

Và đó là lý do tôi cùng các đồng chi đứng ở đây để chiến đấu để cho chúng không can thiệp vào đất nước ta nữa và giúp nước ta hoàn toàn thống nhất .

Bọn Mỹ bây giờ đang dùng chính người Việt để đấu tranh với người Việt, tôi biết đều đó rất khó khăn để mọi người ra tay với họ, nhưng họ bây giờ không còn là người Việt nữa họ đang cố gắng để chiếm nước chúng ta, nên chúng ta không được khoan nhường mà đưa nước cho chúng, tôi nói thế mong các đồng chí hiểu là dù là ai nhưng đụng đến đất nước thì phải giết hết .

Các đồng chí có ý kiến gì không, nếu không chúng ta sẽ bàn chiến lượt để chiến đấu với họ.

Mọi người không ai ý kiến, và mọi người cùng nhau bàn kế hoạch.

Sau một lúc bàn bạc, Sơn và Hiếu có nhiệm vụ đi xung quanh quan sát địch.

Huy thấy vậy có ý kiến , cậu đứng nghiêm mà nói

Huy:" thưa đại đội trưởng Sơn vừa vào chỉ có Hiếu thôi thì khá nguy hiểm cho cả hai nên tôi xin cho tôi đi theo làm nhiệm vụ cùng hai cậu ấy "

Đại đội trưởng nghe vậy cho phép Huy đi cùng , bước ra khỏi hang trên tay ba người đều ôm súng phòng thân, ba người cùng nhau đi xung quanh kiểm tra tình hình, bất ngờ Sơn nhìn thấy một tên lính Mỹ đang đi vệ sinh, Sơn đưa súng tính bắn chết hắn, nhưng vừa đưa súng lên có một bàn tay để lên súng cậu ra hiệu thả xuống, không ai khác đó là Hiếu, Hiếu giờ đây không còn ôm súng trên người thay vào đó trên tay cậu là một con dao gâm, cậu từ từ duy chuyển nhẹ nhàng đến chỗ tên lính kia, tên lính kia không hay biết thì từ sau Hiếu đã lao ra đưa lưỡi dao vào cổ hắn một phát xẹt ngang, tên kia ngay lập tức ngã xuống, Hiếu thấy hắn đã chết thì vội vàng kéo tay Sơn rời đi, Huy từ xa cũng đã thấy tình hình nên cũng theo sau về lại hầm trú ẩn
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Nhiệm Vụ


Về đến hầm Huy lên tiếng nói

Huy:" mốt nếu gặp một tên lính đi lẽ thì em phải coi em đủ sức giết hắn bằng dao không, còn không thì em phải đi coi xung quanh có đồng đội hắn không thì em hả ra tay, nếu em manh động mà ra tay thì bọn địch sẽ nghe tiếng súng mà chạy đến giết em đó "

Sơn tỏ vẻ hối hận vì hành động của bản thân

Sơn:"em thật sự xin lỗi "

Hiếu thấy vậy đặt tay lên cái đầu đang cuối thấp của Sơn

Hiếu:" không sao ai cũng có những lỗi sai, mà nếu em biết để sửa thì đó mới là điều đúng , nên giờ em đừng ân hận nữa "

Sơn nghe vậy ngước lên

Sơn:"em xin hứa bài học này em sẽ ghi nhớ, mong mọi người bỏ qua cho em lần này "

Huy:" được rồi, em về tổ đội mình đi "

Sơn:"dạ em hiểu rồi "

Nói rồi Hiếu dẫn Sơn về tổ đội chung, còn phía Huy anh đi báo với Đại đội trưởng

Huy:" báo cáo phía ngoài có một khu trại của bọn lính Mỹ , bao gồm sáu thành viên, vừa giết lẽ một còn lại năm "

Đại đội trưởng nghe vậy liền tập hợp mọi người để lên lế hoạch, một lúc sao mọi người đều có mặt đầy đủ , Đại đội trưởng mới nói

Đại đội trưởng : phía ngoài hầm của chúng ta đang có một trại của quân địch, hiện tại vị trí của chúng ta đang không bị lộ đó là một lời thế cho chúng ta, nên tối nay tui muốn 6 đồng trí đi phục kích quân địch, các đồng trí nào sẳn sàng đi "

Nói rồi Sơn không do dự liền dơ tay, Đại đội trưởng thấy thế liền hỏi

Đại đội trưởng:" cậu mới vào, cậu dám làm những việc này không"

Sơn nghe vậy đáp

Sơn:" dù là người mới hay cũ ta đều là con dân Việt luôn muốn cứu đất nước và giờ đây kẻ địch đang ngay trước mặt tui muốn chính tay mình giết chúng, tôi không cần tập luyện hay gì hết, vì chiến trường chính là sân tập của tôi "

Đại đội trưởng:" tốt dũng khí tốt lắm cậu tối nay sẽ thực hiện nhiệm vụ "

Nói dứt câu Hiếu và Huy cũng đồng loạt đứng dậy nhận nhiệm vụ, mọi người thấy ngọn lửa nhiệt huyết đang hừng hực thì cũng đồng loạt muốn làm.

Sau một lúc thì đội đi làm nhiệm vụ gồm Sơn Hiếu và Huy cùng ba người nữa sẽ lên đường phục kích tối nay, vì là bạn đêm và còn phục kích nên chỉ được đi ít người tránh quá nhiều người thì sẽ bị thương nhiều.

Mọi người về lại tổ đội của mình còn Hiếu và Huy đưa Sơn vào một chỗ tập luyện, luyện cho cậu nhiều điều để có thể thích nghi nhanh nhất với nhiệm vụ
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Đột Nhập


Đêm hôm đó Sơn, Huy, Hiếu cùng 3 thành viên còn lại trang bị đầy đủ , từng bước, từng bước đi về phía quân địch.

Khi mọi người đã vào vị trí đã bàn từ trước, Sơn cũng mọi người quan sát xung quanh, vì lúc chiều đã phát hiện một thành viên đã chết nên quân địch đã kỉ hơn nhằm mọi việc xấu hơn, lúc này trước trại là hai tên lính Mỹ đang ngồi bên đốn lửa.

Hiếu ở phía bụi cỏ gần nên có thể nghe mọi việc chúng nói

Lính Mỹ:" chỉ huy cứ lo xa, bọn chúng sẽ không đánh lại ta đâu cứ thoải mái thôi "

lính Mỹ còn lại:" đúng đó chỉ là bọn đang cố vùng vẫy trong một cái đầm lầy thôi "

Vì có thể nghe hiểu được bọn chúng nói Hiếu đã bực tức mà đấm xuống đất , cùng với những chiếc lá khô trên đất, thì đã tạo ra một tiếng động đủ cho quân địch nghe, bọn chúng liền cảnh giác cầm súng trên tay mà đi về phía Hiếu, từng bước, từng bước một, lúc này Hiếu trong bụi tay siết chặt một con dao, nhưng anh chỉ hạ được một, tỉ lệ chết của Hiếu rất cao, lúc này hai tên lính đã đưa tay đến bụi cỏ của Hiếu, Hiếu từ trong bụi lao ra đâm thẳng vào cổ họng tên địch, tên kia thấy thế giơ súng nhưng chưa kịp bóp cò thì từ sao Sơn lao đến đâm rách bổ họng, và đưa chân đá cây súng trên tay hắn đi, hai tên lính Mỹ nằm trên đất tay ôm cổ họng, chết ngay tại chỗ.

Lúc này Huy cùng mọi người đi tới, Huy không nói giờ chỉ lắc đầu rồi quay lưng tiếp tục cùng mọi người đột nhập vào han ổ địch.

Dù còn rất ít người nhưng chúng có những vũ khí hạng nặng nên ba người đồng đội kia đã bị thương nhưng k quá nghiêm trọng.

Sau một buổi tối đầy sự máu chảy, thì mọi người cũng đã chiến thắng, quân ta trở về nguyên vẹn, chỉ bị thương vài chỗ, mọi người cũng đem những thứ nên đem về căn cứ của mình.

Khi trời rạng sáng thì mọi người cũng trở về đến căn cứ của quân ta, Huy lên tiếng

Huy:'Các em về nghĩ ngơi đi còn Sơn và Hiếu đi với anh"

Đến phòng Đại đội trưởng, Huy cùng hai người kia báo cáo tình hình, sau một lúc báo cáo thì cũng hoàn thành, ba người ra khỏi cửa Huy lên tiếng

Huy:" hai em đến phòng anh "

Nói rồi ba người đi đến một căn phòng, vào của Huy khép cửa lại rồi nói

Huy:" các em có biết những gì đêm qua các em làm có thể lấy mạng tất cả những đồng đội ở đây không hả "

Hai người nghe vậy trầm tư rồi Hiếu lên tiếng
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
dưới sao


Hiếu:" nhưng bọn chúng "

Huy đưa tay làm hiệu im lặng, Hiếu thấy thì im bạch, rồi Huy lên tiếng

Huy:" anh hiểu cảm giác của em nhưng em phải nghỉ lại hậu quả của nó nếu như chúng phát hiện chúng ta chứ "

Huy nói nhìn lên thấy Sơn và Hiếu với vẻ mặt ân hận, Huy thở dài rồi nói

Huy:"anh muốn đây là lần cuối hai em mạo hiểm như vậy, lần này coi như là nhắc nhở, anh không muốn có chuyện này lần thứ hai được chứ "

Huy nói rồi đua tay đặt lên vai Sơn và Hiếu.

Sơn:"dạ em hiểu rồi ạ"

Hiếu:" em hiểu rồi, sẽ không có lần hai đâu ạ "

Huy:"ngoan "

Nói rồi Huy xoa đầu hai cậu rồi kéo tay hai cậu ra ngoài

Huy:" được rồi đi tìm gì ăn thôi, rồi nghĩ ngơi, chiến đấu cả đêm rồi, ta cần nghĩ ngơi, còn nhiều nhiệm vụ chờ ta lắm"

Huy kéo tay hai người, trong mắt hai người giờ đây tổ đội, các đồng đội, giờ là một gia đình mà hai cậu muốn bảo vệ, không phải là thứ mà hai người muốn mất đi bất cứ ai, tổ quốc, đồng đội, họ đều muốn bảo vệ.

Hai người nghĩ trong đầu vô thức nhìn nhau mà cười.

Sau một lúc đi thì đến nhà bếp các chị đang nấu đồ ăn cho mọi người, ba người bước vào và được mọi người hỏi thăm về nhiệm vụ, khi nghe nhiệm vụ thành công ai cũng tỏ ra vui mừng.

Và rồi họ cùng nhau ăn uống Sơn và Hiếu ngồi kế nhau, ăn uống, trò chuyện, ngủ cùng một phòng, giúp đỡ nhau nhiều trong nhiệm vụ, dần dần có điều gì đó cháy trong lòng cả hai.

Sau bữa ăn, hai người cũng nhau đi xung quanh địa đạo để thăm dò nhưng mọi thứ đều an toàn, nên hiếu gọi Sơn đến dưới một gốc cây mà ngồi

Hiếu:" lại đây ngồi "

Sơn :" chi vậy "

Hiếu:" ở đây có thể nhìn thấy sao "

Sơn nghe vậy nhìn lên trời

Sơn:"đẹp nhỉ "

Hiếu:" ừm "

Và rồi hai người ngồi đó trò chuyện về cuộc đời của chính mình .

Sơn kể cho Hiếu nghe về cuộc sống của mình, và Hiếu cũng vậy, và cả hai nhận ra cuộc sống của họ cũng khá giống nhau, chỉ toàn nổi đau rất ít tiếng cười, và đều muốn đem lại nụ cười cho các đứa trẻ giống mình.

Sau nhiều giờ trò chuyện thì Hiếu và Sơn về lại địa đạo
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Bị Bắt


Hai người xác cánh bênh nhau, chiến đấu bảo vệ quê hương , đất nước.

Thoáng qua đã 7 năm từ khi Mỹ cho quân đánh chiếm Đảng Cộng Sản Việt Nam diễn ra giờ đây Sơn và Hiếu không còn là nhưng chiến binh mới nữa mà giờ đây hai người đã lên trức cao hơn trở thành anh lớn trong đội, cùng với đó Huy giờ đây đã trở thành Trung đội trưởng của đội ba người cùng nhau chiến đấu lâu dần trở thành cánh tay, đôi chân của nhau, họ coi nhau như anh em một nhà ra sức bảo vệ

7 năm sao 1961

Một chiến dịch mới ra đời được gọi là chiến tranh đặc biệt, lúc bấy giờ Mỹ tập trung vào chiến lược"bình định " giờ đây nhiều người là cộng sản Việt Nam nhưng lại quay lưng tham gia chiến dịch Ngô Đình Diệm, Mỹ lấy chính dân Việt Nam để đánh phá dân Việt Nam .

Thấy vậy Huy cùng Hiếu và Sơn cũng tham gia chiến đấu, người Việt Nam nhưng phản bội thì đều phải giết.

Trong một lần chiến đấu vì sơ xuất mà Sơn đã bị quân địch bắt về , chúng nhốt Sơn vào một căn phòng lạ thây căn phòng rất sạch sẽ, ngồi một lúc một đám lính đi vào dẫn cậu đến trước đội trưởng của chúng là một tên Việt Nam bị xa ngã, hắn nhìn cậu rồi nói.

:" tôi và cậu đều là người Việt Nam thì sao phải đấu đá, Mỹ chỉ muốn cướp Việt Nam rồi phát triển Việt Nam làm một đất nước hùng mạnh thôi mà, tôi khuyên cậu hãy theo phe chúng tôi, tôi không muốn phải ra tay với một người nhỏ nhắn , gầy yếu như cậu, cậu nhìn đi nếu cậu về phe tôi, cậu sẽ được ăn ngon, ngủ tốt, không mất gì cả chỉ có lời mà thôi "

Nói rồi hắn đưa mắt về phía cậu chờ cậu ra câu trả lời.

Sơn đưa mắt nhìn xuống mặt tối đi , suy nghĩ một lúc lâu cậu lên tiếng.

Sơn:" ta giúp gì được cho các ngươi, thông tin ta không biết, sức lực ta không có, ta không cho các ngươi được thứ gì giá trị để lợi dụng đâu "

Bọn kia ngẳm nghĩ một lúc rồi cũng xì xào bàn tán gì Sơn nói đúng cậu không có gì giá trị để lợi dụng, chi bằng giết chết cho xong, nhưng tên đội trưởng lại cười rồi lên tiếng

:" nếu cậu không có gì thì sau có thể đứng đây mà nói chuyện với ta chứ, trước đó khi bắt ngươi ta đã thấy cách ngươi tính toán số tiền và lương thực bên ta rất tốt, giúp cho quân ngươi chiếm đánh những lúc quân ta suy yếu nhất "

Sơn nghe vậy nhíu chặt mày vì cậu rất tỉ mỉ đến ý mọi thứ chỉ cần nhìn sơ thì cậu đã có thể tính toán được số lương thực và số lượng của quân địch một cách chính xác, điều đó là nhờ từ nhỏ cậu đã phải học cách tính toán để quản lý xưởng gạo của gia đình
 
Back
Top Bottom