Những nét đậm nhạt xen kẽ nhau tạo nên từng chữ, từng chữ , cứ thế thời gian trôi đi, Hiếu ngồi vẽ tranh, Sơn ngồi viết chữ, hai con người nghe thuật ấy ngồi đối diện nhau dưới ánh đèn trước sân, tác phẩm của họ một chút thêm hoàn thành, đến giữa đêm Sơn ngước mắt nhìn Hiếu, vì quá mệt mà ngáp một cái, Hiếu vẫn tập trung vẽ từng nét để hoàng thành bức tranh, Sơn thấy vậy lên tiếng
:"được rồi nghĩ thôi mai làm tiếp, rôi buồn ngủ quá đi "
vừa nói Sơn dọn dẹp mọi thứ, Hiếu nghe vậy cũng gật đầu rồi dọn dẹp tranh của mình, sau khi dọn dẹp xong, Hiếu và Sơn trở về căn phòng của mình, và rồi thiếp đi.
Sáng hôm sao khi mặt trời ló sáng, tiếng gà gáy vang mọi nhà , thì mọi người cũng liền thức giấc, Sơn cũng không ngoại lệ cậu cũng thức giấc cậu vừa bước ra cửa thì người cậu bắt gặp lại chính là Hiếu, Hiếu cũng vừa mở cửa, bốn mắt chạm nhau Sơn lên tiếng
:"chào cậu, buổi sáng tốt lành "
Hiếu nghe vậy cũng nở nụ cười chào lại
:"ừm, chào buổi sáng "
Nói rồi hai người cũng đi vệ sinh ,tắm rửa các thứ , sao khi hoàng thành, thì hai người đi ra trước bàn, những món ăn ngon lành mang theo mùi hương thơm lừng hấp dẫn, Hiếu và Sơn vào bàn.
Sau khi ăn xong hai người như mọi khi đi ra xưởng gạo, giờ đây trên người hai cậu không phải là những đồ ngũ thân thường mặt, mà là đồ bà ba nâu, cùng khăn rằn trên cổ, hai người đi ra đến xưởng , vừa thấy hai cậu mọi người lên tiếng
:"hai cậu hôm nay cùng ra giúp chúng tôi sao "
Hai người gật đầu , mọi người lại nói
:"hôm nay chỉ đem lúa ra phơi thôi "
Nghe vậy hai cậu vâng dạ, rồi nghe theo mọi người chỉ dạy mà giúp đỡ , những hạt lúa được trải trước sân, những ánh nắng chói chang chiếu xuống những hạt lúa , sao khi tìm chỗ phơi hết đám lúa thì mọi người cũng bắt đầu nghĩ trưa, người thì ăn uống, người thì ngủ nghĩ, cho đến chiều thì mọi người cùng sức gom lúa vào bao, Hiếu và Sơn cũng sắn tay áo vào phụ, khoản mấy chốc từng bao đã đầy lúa, các cô bác nhìn nhau mà nói
:"phơi thêm ngày mai nữa thôi thì lúa đã khô rồi, có thể xây thành gạo "
Hiếu và Sơn nghe vậy cũng nở nụ cười nhìn nhau, và cứ thế đêm xuống, sau mọi khi sau khi ăn uống thì hai người lại tiếp tục vẽ tranh và viết chữ. một lúc sao thì Sơn cũng đã viết xong mọi thứ Sơn thở phào nhẹ nhõm mà nhìn Hiếu, Hiếu không rời mắt khỏi từng nét bút nhưng vẫn lên tiếng hỏi