Cập nhật mới

Khác Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398770593-256-k487877.jpg

Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Tác giả: embesocola
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nói về Cao Minh Hiếu tham gia chống giặc Mỹ và đã gặp gỡ Tạ Văn Sơn hai người cùng nhau hiểu nhau, cùng nhau chống giặc, tìm lại Hòa Bình cho Đất Nước, và cùng nhau nhìn Đất Nước Bình Yên.....



tìnhtrai​
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Gặp Cậu Giữa Lụa Vàng


[ Chú ý] Các nhân vật trong Truyện không có thật, Những tình tiết nếu có giống một ai đó có thật thì chỉ là trùng hợp, chỉ có Lịch Sử là có thật ..... xin cảm ơn

Vào Những năm- 1954-Ninh Bình

Thời mà đất nước còn rơi vào cảnh bị xâm lượt , người người, nhà nhà điều sống trong sự lo lắng, sợ hãi, người Việt Nam luôn có một sự khao khát mà người Miền Nam nói riêng đó là "Hòa Bình" Và Người Việt Nam nói chung nó là "Thống Nhất Đất Nước" vì thế con dân Việt Nam luôn cháy trong tim một ngọn lửa sứ mệnh mạnh mẽ để tìm lại sự "Bình Yên " Cho nước nhà

"Người dân nước Việt sinh ra đã mang trong mình ý trí, và sự kiên định để dành lấy Đất Nước từ tay quân địch.

Và tôi một người con của Đất Việt cũng mang một niềm quyết tâm như bao người, tôi muốn chính đôi tay mình tiêu diệt những kể thù ngoài kia, tôi muốn chính mắt mình nhìn thấy Đất Nước được giải phóng, tôi muốn tai mình có thể nghe được tiếng hò reo vui vẻ của mọi người khi chiến tranh kết thúc "

Và lời nói kiên định ấy là của một chàng trai với mái tóc đen mặc đồ bộ đội đang nhìn bầu trời xanh trên cao kia .

Bổng phía sao cậu một câu nói vang lên

:"Nè Cao Minh Hiếu,em ngồi đó làm gì vậy hả "

một chàng trai khác cũng mặc đồ bộ đội đi tới khoác vai cậu, cậu nhìn đối phương, cười khéo léo đáp

: "em chỉ đang nghĩ đến ngày Đất Nước sẽ Hòa Bình , chắc chắn đó là một ngày trời rất đẹp"

người kia nghe vậy liền trả lời

:" ừm chắc chắn bầu trời sẽ rất đẹp "

nhưng rồi người kia liền nói tiếp

:"Nhưng anh sợ mình sẽ không nhìn thấy được "

Hiếu nghe vậy liền nhìn anh trả lời

:"anh bi quan quá đấy"

nghe Hiếu nói vậy đối phương phì cười

:"haha không nói chuyện này nữa, anh tìm em là có việc đấy "

Hiếu nghe vậy ngơ ngác đáp

:" Việc gì vậy "

:"Ta mới đến đây, em không định đi xem xung quanh à"

:" đội ta sẽ ở đây lâu nhỉ " cậu vui vẻ trò chuyện

:"ừm khá lâu, vì trong đội có nhiều

người bị thương hơn mội lần"

Nghe vậy cậu đứng lên

:"thôi thì em cũng đi xung quanh đây coi sao "

Người kia nghe vậy liền đáp

:"được, đi cẩn thận "

Rồi hai người chào tạm biệt nhau.

Cậu đi nhìn mọi thứ xung quanh, khung cảnh đồng lúa chín vàng nhìn như một tấm lụa quý giá, tạo nên một sự hùng vĩ

Lúc này Hiếu mới để ý giữa đồng lúa một cậu trai đứng đó mà nhìn bầu trời trên cao

Thấy vậy cậu bước xuống, từng bước, từng bước đi về phía đó, cậu vỗ vai cậu trai kia rồi lên tiếng

:"nè cậu đứng đây làm gì?

"

Cậu trai kia hốt hoảng quay người lại bèn trượt chân ngã xuống đất , Hiếu thấy vậy lo lắng mà nói

:"cậu không sao chứ!?"

Hiếu đưa tay tỏa ý muốn giúp cậu trai kia đứng lên

Cậu trai kia nắm lấy tay Hiếu và đứng lên

Lúc này cậu ta mới lên tiếng

:" Cảm ơn cậu "

:"không có gì, tôi làm cậu giật mình à cho tôi xin lỗi "

:"không...

Không đâu tôi là người xin lỗi mới đúng "

Hiếu nhìn cậu trai trước mặt tai đã đỏ hết cả lên, cậu phì cười rồi lên tiếng

:" không sao là tốt rồi, mà cậu làm gì ở đây vậy "

Ánh mắt hai người nhìn nhau người kia đáp lại

:" tôi chỉ nhìn trời thôi, vì nó rất đẹp đúng không ?

"

:"ừm, rất đẹp"

Cậu trai kia nghe vậy vui vẻ đáp

:" bầu trời này sẽ đẹp hơn nếu khi ta ngắm nhìn nó khi đất nước Hòa Bình "

Hiếu nghe vậy cảm thấy như mình đã tìm được một người cùng suy nghĩ với mình , cậu vui vẻ đáp lời cậu ta

:" tôi cũng nghĩ vậy "

Như nhớ ra gì đó Hiếu liền hỏi

:" mà cậu tên gì "

Cậu trai kia nhìn bầu trời đáp

:"Tạ Văn Sơn, còn cậu"

:"Tôi Tên Cao Minh Hiếu "

:"sao cậu ở đây "Sơn hỏi

:" Vì đội tôi đang đống quân ở đây "Hiếu đáp

:" Sao!

"Sơn kinh ngạc

:" cậu sao vậy "Hiếu ngơ ngác hỏi

Sơn im lặng một hồi rồi lên tiếng

:" Cho tôi tham gia với được không "

Hiếu nhìn Sơn trong mắt Sơn giờ đây không còn vẻ ngây thơ như lúc nảy mà giờ đây được thay thế bằng một ánh mắt quyết tâm, kiên định với lời nói của mình

Hiếu thấy vậy liền hỏi

:"Cậu chắc không "

:"ừm tôi chắc chắn "

:"Vậy thì được, cậu đi theo tôi"

Nói rồi Hiếu đưa Sơn đi gặp đội trưởng .

Đến khi gặp đội trưởng ông liếc nhìn Sơn lên tiếng

:"Điều gì khiến cậu muốn tham gia chiến đấu ?"

:"Vì tôi muốn thấy Đất Nước được Hòa Bình "

Câu trả lời thốt ra ngay sao câu hỏi, không hề có sự chần chừ suy nghĩ, thấy vậy đội trưởng khẻ cười nói

:"Tốt, cậu được nhận, hãy cùng nhau dành lấy Hòa Bình cho Đất Nước nha "

Sơn nghe vậy đứng tư thế nghiêm , lấy hết sự thành tâm và kiên định của mình ra tuyên bố

:" Vâng thưa ngài, Tôi hứa dù có hi sinh tính mạng, tôi cũng cố hết sức để chiến đấu với bọn giặc Mỹ ạ"

:"Được tốt, tôi mong cậu nhớ kỹ lời hứa này " đội trưởng nói

:"dạ"

Nói rồi đội trưởng ra hiệu cho hai người ra ngoài, Hiếu và Sơn vừa đi vừa trò chuyện

:"cậu ngầu thật đó"Hiếu nói

Sơn nghe vậy tai đỏ hết cả lên vì ngại

Hiếu thấy vậy khoác tay lên vai cậu nói

:"không có gì ngại cả, từ giờ tôi và cậu đều cùng một quyết tâm rồi "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Xưởng Gạo Nhà Họ Tạ


Thấy vậy Sơn nhìn Hiếu nở một nụ cười nói

:"Ta cùng cố gắng để cùng nhìn Đất Nước hòa Bình nhé "

:"Được "

Rồi Hiếu đưa một ngón tay út ra trước mặt Sơn

:"Móc tay hứa nào"

Sơn đưa tay móc ngón tay kia của Hiếu

:"Cậu Thật con nít "

Hiếu nghe vậy cười khẻ, tiếp tục nói

:" nhà cậu ở đâu tôi muốn đến xem "

:"nếu cậu muốn "

Sơn đáp lại, tay nắm lấy tay Hiếu mà kéo đi.

Sau một lúc chạy thì "Nè " giọng Hiếu vang lên kèm theo những tiếng thở hổn hển, Sơn nghe thế đứng lại bỏ tay Hiếu ra, Hiếu lúc này hai tay để lên đầu gối mà thở

:"ai rượt cậu hay sao mà cậu chạy nhanh thế hả "

:" Xin lỗi nha "

Lúc này Hiếu mới đưa mắt lên nhìn Sơn mà lên tiếng

:"sắp đến chưa "

:"Chưa "Sơn nhẹ nhàng đáp lại

:" hả" Hiếu như không tin vào tai mình vì đã chạy rất lâu nhưng vẫn chưa tới nơi, mọi sức lực của cậu như cạn kiệt

Sơn nhìn vẽ mặt đang ngơ ngác của Hiếu mà dùng giọng an ủi nói

:"sắp đến nhà rồi cậu đừng lo"

Nói rồi Sơn đi trước Hiếu thấy vậy cũng chạy theo

Lúc này trời đã ngã chiều, khung cảnh hoàng hôn hiện ra trước mắt, trên có hoàng hôn dưới có những đồng lúa chính vàng ,thêm vào đó là những cánh cò bay về tổ tạo nên một khung cảnh tựa như một bức tranh sơn dầu tráng lệ

Hiếu và Sơn đi song song ngắm cảnh Hiếu mở lời

:"nơi này thật đẹp "

:"vì nó mới được giải phóng mà "Sơn nói tiếp

:" Tôi muốn Miền Nam cũng như thế ,không phải là cả Việt Nam phải như thế "

Sơn lại nói tiếp

:" đó là lí do mà tôi muốn tham gia chiến đấu, ông cha ta đã hi sinh để dành lại Hòa Bình cho Miền Bắc thì tôi cũng muốn góp sức để dành lại Hòa Bình cho Miền Nam cũng như cả nước "

Hiếu nghe vậy nói

:" tôi cũng thế từ nhỏ tôi đã luôn muốn tham gia chiến đấu để dành lại Hòa Bình , đẩy lùi quân địch, tôi muốn ngắm nhìn Đất nước ngày giải phóng "

Hai người luyên thuyên về sự khao khát, khát vọng của mình về tin thân yêu nước cho đối phương nghe, chẳng mấy chốc đã đến nơi .Hiếu ngơ ngác đứng trước một xưởng gạo đang làm việc, Sơn thấy thế liền giới thiệu

:"đây là xưởng gạo của gia đình tôi , chúng tôi cung cấp gạo cho các chiến sĩ Miền Nam "

Sơn đưa Hiếu đi chào hỏi mọi người trong xưởng , sao khi chào hỏi xong Sơn đưa Hiếu vào nhà, một ngôi nhà kiểu xưa, hoành tráng hiện ra trước mắt từ trong nhà một người chạy ra kính cẩn gọi

:"Cậu Sơn, cậu mới về "

:"dạ, đây là khách của con ạ "

Sơn quay lại giới thiệu Hiếu và nhìn Hiếu nói tiếp

:" còn đây là bác Bình người trong nhà của tôi "

Hiếu nghe vậy lên tiếng chào hỏi

:"con chào bác "

Bác Bình nghe vậy luống cuống trả lời

:"tôi chỉ là gia nhân trong nhà của cậu Sơn thôi ạ , cậu không cần như thế đâu ạ"

Sơn nghe vậy nói

:"trong nhà là người nhà "

Bác Bình nghe vậy đáp

:"Dạ , vậy mời hai cậu vào nhà "

:"Dạ"Sơn đáp lại rồi đi vào Hiếu cũng đi theo sao

Vào đến nhà một không gian ấm cúng hiện ra kèm theo đó là mùi hương trầm tỏa ra khắp nhà
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Ở Lại Nhà Tôi


Hiếu đang đứng nhìn khắp nhà thì Sơn nó

:" nếu thích thì cậu cứ ở đây "

Hiếu nghe vậy vui vẻ đáp lại

:"Thật sao"

Ừm

Nói rồi Sơn đi ra trước xưởng , Hiếu cũng theo sao , thêm vào đó là các gia nhân trong nhà cũng đi ra

:"mọi người dừng tay ạ" giọng Sơn vang lên

Sơn đứng tôn nghiệm, cất lời

:" Cảm ơn mọi người vì đã vất vả, để chúng ta có thể cung cấp lương thực cho những chiến sĩ Miền Nam, nhưng con một người đàn ông của dòng tộc họ Tạ, con muốn lên đường tham gia chiến đấu dành lại đất nước, mong không ai phản đối ạ"

Mọi người nghe vậy bàn tán bổng có một tiếng trả lời

:" thưa cậu, cậu là người kế thừa xưởng gạo này, nếu không có cậu thì xưởng gạo này sẽ ra sao"

Đó là giọng nói của một người làm

Sơn nghe vậy cũng đáp

:" xưởng gạo này vẫn sẽ tiếp tục, còn chuyện quản lý con sẽ giao lại cho Bác, Bác Bình "

:" không được đâu cậu, tôi chỉ là gia nhân trong nhà làm sao có thể " giọng Bác Bình hoảng loạn nói

Sơn đi tới nắm tay Bác Bình lên tiếng

:" bác đã chăm sóc con từ nhỏ rồi, từ khi cha mẹ mất chỉ có bác bên cạnh con, con rất yêu mến bác, con tin bác sẽ quản lý nơi này thật tốt , thay cho con, chờ ngày con chở về được không ạ"

Sơn dứt câu nhìn mọi người lên tiếng

:" Có ai phản đối không ạ "

Mọi người không chút suy nghĩ liền đồng tình với quyết định của Sơn, và rồi sao thông báo, mọi người ai vào việc nấy, tiếp tục làm

Sơn cùng Hiếu đi vào nhà , Sơn cho người dọn phòng cho Hiếu ở , sao đi dặn dò xong Sơn nhìn Hiếu hỏi

:" đi ngắm lúa với tôi không"

Hiếu đáp

:" đi "

Nói rồi Sơn và Hiếu đi ra sao nhà, mở cửa ra là một khung cảnh tất cả đều là lúa Chín vàng, Hiếu và Sơn đi giữa những cây lúa mà trò chuyện , Hiếu đi sao Sơn không tin vào mắt mình một người mặc một bộ bà ba cùng trên cổ khoác khăn rằn mà lại có gia thế lớn thế , vừa đi vừa suy nghĩ thì Sơn gọi cậu, Hiếu hoàn hồn nhìn xung quanh hai người đã đi đến giữa đồng lúa, ở đây có một cái mô nhô lên Sơn ngồi xuống vỗ vỗ kế bên ra hiệu cho Hiếu ngồi, Hiếu hiểu ý cũng ngồi xuống, rồi Hiếu lên tiếng

:" không ngờ nhà cậu lớn thế "

Sơn trả lời

:" cũng bình thường thôi "

:" cậu giỏi thật tầm này tuổi đã làm chủ một xưởng gạo "

:" đấy là do ông bà để lại thôi "

:" mà cậu đi lính lâu chưa "Sơn nói

:" không lâu từ lúc 20 tuổi "

:"Vậy năm nay cậu nhiêu tuổi "

:"22" Hiếu bình thản trả lời

Sơn nghe vậy sửng sờ đáp
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Ánh Sáng Của Hiếu


:" cậu bằng tuổi tôi sao, tôi cứ ngở cậu lớn hơn cơ "

Hiếu nghe vậy nhìn Sơn

:" Bộ tôi già lắm à"

:"Hiểu lầm, Hiểu lầm thôi mà"Sơn bối rối đáp lời

Hiếu không nói gì thêm, giữa đồng lúa giờ đây chỉ còn tiếng gió và những tiếng của cây lúa đung đưa, Hiếu thấy vậy lên tiếng

:" xưởng gạo cha mẹ cậu để lại, cậu không sợ mất sao"

Sơn :"Không, vì tôi tin mọi người ở đây, giữa sợ mất xưởng gạo, tôi sợ mất đất nước hơn "

Hiếu:" tôi cũng nghĩ thế, cha mẹ tôi tham gia chiến đấu và đã mất khi tôi còn rất nhỏ, lúc đó tôi ở với ông bà, ông tôi vẽ rất đẹp nên đã vẽ tranh dân gian đem bán để kiếm tiền, tôi cũng được ông dạy từ nhỏ , dù không vẽ đẹp bằng ông, nhưng tôi rất thích nó "

Nói rồi Hiếu với vẽ mặt buồn mà nó tiếp

:" Và rồi ông bà tôi cũng vì bảo vệ tôi mà bị bọn Pháp giết chết, từ lúc đó, tôi đã quyết tâm tham gia chiến đấu để giết hết bọn chúng, đồi lại đất nước "

Và rồi Hiếu nói xong với vẽ mặt buồn mà im lặng, Sơn thấy thế vỗ lưng Hiếu

:"mọi chuyện đã qua rồi , đừng buồn nữa "

Nói rồi Sơn đứng lên đưa tay về phía Hiếu, Hiếu ngước lên trước mặt là một chàng trai với nụ cười dưới hoàng hôn rực rỡ đang đưa tay như cứu vớt tâm hồn tâm tối của Hiếu, ngở như một thiên thần , Sơn vui vẻ lên tiếng

:"Đừng buồn nữa rồi tương lai cậu sẽ gặp được những người tốt hơn, cùng cậu bước tiếp trên con đường chiến đấu, cha mẹ, ông bà cậu sẽ luôn bên cậu, dù cậu không thấy nhưng tôi chắc họ luôn ở đó dỗi theo cậu "

Hiếu đưa tay nắm lấy tay Sơn, từ từ đứng lên, Sơn thấy thế kéo cậu đi

:"được rồi vào nhà thôi "

Rồi hai người cứ thế nắm tay nhau bước đi cùng với những cộng lúa đung đưa theo gió, Hiếu cảm giác như cậu không phải đang bước trên một cánh đồng, mà như cậu đang bước ra khỏi những cô đơn , tâm tối của mình.

Cứ thế hai chàng trai nắm tay nhau đi trên con đường tựa như lụa vàng phía sao ánh hoàng hôn chiếu đến như thấm lên một ngọn lửa nào đó trong tim , một ngọn lửa ấm áp, rực rỡ

Và rồi hai người cũng vào nhà lúc này trời đã tối hẳn, vừa bước vào nhà Bác Bình đã đi tới

:"Thưa cậu Sơn chúng tôi đã chuẩn bị phòng cho cậu đây ạ "

:"Cảm ơn bác "Sơn nhẹ nhàng lên tiếng

Nói rồi Sơn đi đến bàn thờ Hiếu thấy vậy cũng theo sau, trên bàn thờ là hình ảnh hai người Hiếu dám chắc đó chính là ba và mẹ của Sơn, Sơn nhẹ nhàng lấy nhan thấp rồi cấm vào lưu hương trên bàn thờ, Hiếu thấy vậy cũng làm thêm và rồi Sơn quay qua nhìn Hiếu
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Lí Do Để Cậu Vẽ


:"được rồi cậu đi tắm đi rồi vào ăn "

Hiếu nghe vậy luống cuống, Sơn thấy thế hiểu ý lên tiếng

:"Cậu thay đở đồ tôi được chứ "

Nói rồi Sơn nhờ người làm lấy cho Hiếu một bộ đồ, Hiếu đi sau người làm trong nhà ra nhà sau mà tắm rửa, nhà tắm khá xa nhà , không có gì đặc biệt ngoài một cái lu , một lúc lâu sao Hiếu bước ra với bộ đồ ngũ thân đen bóng thêm vào đó tóc cậu còn động chút nước khiến cậu như một kiệt tác mới ra lò, Hiếu đi lên nhà trên ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn đầy món , Hiếu ngồi chờ mọi người đem đồ lên thì Sơn bước từ dưới nhà lên, trên người cậu không còn chiếc áo bà ba nâu cùng khăn rằn mà thay vào đó là một bộ ngũ thân màu trắng kem cùng những đường chỉ vàng khiến cậu không khác gì một đóa hoa lan trắng nở rực, Sơn nhẹ nhàng , từ tốn đi đến bàn ăn ngồi đối diện với Hiếu , Sơn ngồi xuống thì đồ ăn cũng vừa lên hết, Sơn mở lời

:"Mời cậu, tôi mong những thứ này hợp khẩu vị cậu"

Nói rồi Sơn cầm đủa Hiếu nghe thế cũng lốn cống cầm đủa, những miếng đồ ăn nóng hổi được đưa vào miệng lấp đầy một chiếc bụng không một miếng đồ ăn từ sớm đến giờ của Hiếu, khiến Hiếu ăn rất ngon miệng, Sơn nhìn Hiếu ăn ngon miệng cũng nở nụ cười, rồi hai người cứ thế ăn hết thức ăn, Hiếu ăn nhưng đối mắt lại hướng về Sơn một cậu trai ăn uống nho nhả, điềm đạm, khiến ai nhìn vào cũng thấy vừa ý, và rồi sao buổi tối , Sơn đưa Hiếu đi khắp nhà để giới thiệu, những bức tranh, kiến trúc cổ kính hiện ra trước mắt đang đi Hiếu dừng lại đứng nhìn chầm vào bức ảnh trên tường, Sơn thấy Hiếu như thế cũng đứng kế bên, đó là một bức tranh dân gian Sơn thấy Hiếu trầm ngâm rồi lên tiếng

:"Cậu thích nó à, nếu thích tôi tặng cậu"

Hiếu mắt không rời khỏi tấm tranh mà đáp lại

:" Không, không cần "

Sơn:"Vậy sao cậu lại nhìn nó "

Hiếu nghe vậy nở nụ cười nhìn Sơn

:"nhà cậu rất thích hợp khi treo bức đó "

Hiếu nhìn bức tranh trong đầu suy nghĩ

:'lâu lắm rồi cháu mới nhìn lại tranh ông vẽ'

Sơn nhìn Hiếu như nhớ ra gì đó liền lên tiếng

:"Tôi nhớ cậu nói cậu biết vẽ tranh dân gian, tôi cũng rất thích tranh dân gian cậu có thể vẽ tặng tôi một bức được không "

Hiếu sửng sờ nhìn Sơn , Lúc sao Hiếu mới lên tiếng

:"Tôi vẽ không đẹp, lúc nhỏ tôi rất thích vẽ thế nhưng có nhiều người nói tôi vẽ thì có ích gì, từ đó tôi đã từ bỏ vẽ tranh chuyên tâm rèn luyện để có thể chiến đấu "

Sơn thấy Hiếu nói với đôi mắt buồn kia Sơn nắm lấy đôi tay to lớn kia của Hiếu mà nói

:"Tôi không chê, chỉ cần cậu muốn vẽ thì tôi sẽ là lí do để cậu vẽ "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Bầu Trời Đêm Rằm


Hiếu nhìn người con trai trước mặt lòng như không tin trên đời này ngoài ông bà ra còn có người ủng hộ cậu, Hiếu nhìn Sơn đang đưa đôi mắt mong chờ nhìn Hiếu, Hiếu lên tiếng

:"Được rồi, tôi sẽ cố hết sức vẽ một bức thật đẹp cho cậu "

Sơn nghe vậy vô thức đan tay vào tay Hiếu vui vẻ nói

:"Thật sao tôi sẽ treo nó một chỗ chỉ cần bước vào là thấy "

Hiếu nhìn Sơn như một đứa bé 5 tuổi vui mừng vì được cho kẹo, Hiếu đưa tay xoa đầu Sơn

:"Nhìn cậu thật trẻ con"

Sơn nghe vậy hất tay Hiếu ra

:"Tôi không trẻ con tôi bằng tuổi cậu đấy "

Hiếu khẻ cười

:"Được, Được cậu không trẻ con, cậu là cậu Sơn mà là trưởng gia tộc nhà họ Tạ "

Sơn nghe vậy ngượng ngùng đáp

:" đừng gọi tôi như thế, tôi...không xứng "

Từ không xứng Sơn nói rất nhỏ, nhỏ như tiếng muỗi kiêu Sơn cuối đầu sâu trong ánh mắt len lỏi một sự đau khổ , Hiếu không nghe liền hỏi lại nhưng Sơn không đáp cậu ngước lên về với thái độ vui vẻ thường ngày, Sơn kéo Hiếu ra sân ngồi, ngồi dưới bầu trời đầy sao cùng đêm rằm trăng tròn, thêm vào đó là những luồng gió thổi vào cây cỏ, khiến khung cảnh đầy hữu tình, hai người ngồi đó, đối diện nhau nhìn lên bầu trời kia, Hiếu lên tiếng

:"Những ngôi sao Đang thất ẩn thất hiện trên trời cao kia dù có bị che phủ bởi mây gió hay ánh sáng của Trăng , dù có khó thấy nhưng chúng những ngôi sao vẫn luôn ở đó, thật giống con người chúng ta dù có khó khăn về vũ khí, lương thực, thì ta vẫn ở đó, vẫn chiến đấu vẫn tỏa sáng "

Sơn không nói gì chỉ khẻ cười, cậu cố lấy tay che đi nụ cười trên môi nhưng bất thành nụ cười dưới ánh trắng khiến cậu tỏa sáng không tùy vết Sơn vui vẻ lên tiếng

:" cậu có nhiều suy nghĩ thú vị thật đó "

Đang nói bác Bình từ nhà đi ra với một dĩa bánh cùng một ấm trà đi về phía hai người bác nhẹ nhàng lên tiếng

:"đêm trăng ngồi uống trà ngắm bầu trời là tuyệt nhất nhỉ"

Hai cậu nhìn nhau mà đáp

:"Vâng ạ rất tuyệt"

Nói rồi Sơn kéo tay bác Bình vào ngồi cùng dù Bác có ra sức từ chối cũng không từ chối nổi hai người họ.

Bác ngồi xuống một cách từ tốn Sơn rót cho Bác Bình một tắc trà, Bác Bình nhìn Sơn nhẹ nhẹ vỗ lưng cậu

:"ngày càng lớn, ngày càng ngoan"

Sơn được khen cười tít mắt, Bác Bình ngồi nói về vụ lúa năm nay dù có hơi khó chịu nhưng mọi chuyện vẫn đâu vào đó, đang nói Bác Bình hỏi

:"rồi hai con chừng nào lên đường "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Câu Truyện Trong Xưởng


Hiếu nghe vậy đáp

:"dạ khoản 1 tháng nữa ạ, tại lần này nhiều người bị thương nên cần nghĩ ngơi nhiều "

Bác Bình nghe vậy gật đầu , rồi Bác Bình lên tiếng

:"đêm rồi hai đứa về phòng ngủ đi "

Sơn và Hiếu nghe vậy vâng dạ rồi ba người cùng dọn dẹp đồ ,sao đó chào nhau

:"Bác ngủ ngon ạ" Sơn và Hiếu lên tiếng

:"cậu Sơn và cậu Hiếu ngủ ngon " Bác Bình đáp lại với nụ cười nhân hậu

Và rồi bác Bình đi về phòng ngủ còn Sơn dẫn Hiếu về phòng, phòng của Hiếu nằm sát phòng Sơn hai căn phòng chỉ cách nhau một bức tường ,Hiếu và Sơn cùng chúc nhau ngủ ngon rồi cả hai vào phòng, căn phòng chỉ có một chiếc giường được giăng mùng gọn gàng trên chiếc giường có một chiếc gối và một cái mền chiếc giường được đặt kế cửa sổ đc đống kính nguyên căn phòng đơn giản không có thứ gì khác ngoài chiếc giường, Hiếu đi tới chiếc giường nằm xuống, sau một ngày dài Hiếu chỉ cần tích tắt đã ngủ li bì, một đêm dài đã qua mặt trời đã lấp lóa những tia sáng, Sơn dậy từ rất sớm đi lo cho xưởng gạo, còn Hiếu tỉnh dậy trước tiếng gọi của Bác Bình, Bác Bình gọi Hiếu dậy ăn sáng, Hiếu tỉnh dậy sao một loạt vệ sinh cá nhân thì Hiếu cũng đi ra trước nhà, ngồi trước bàn ăn Hiếu lên tiếng hỏi mọi người

:"cho cháu hỏi Sơn đâu ạ"

Bác Bình nghe vậy liền nói

:"cậu Sơn đi ra xưởng gạo lo một số thứ rồi ạ "

Hiếu nghe vậy đứng dậy nói

:"dạ để con đi ra kiêu cậu ấy"

Nói rồi Hiếu đi ra xưởng, Xưởng gạo chỉ nằm kế nhà, Hiếu vừa ra khỏi nhà thì nghe trong xưởng ba người cùng ngồi trên một chiếc bàn và có tiếng nói rất khó chịu

:" Mày lo cho đất nước thì mày đưa cái xưởng này lại cho tao đi" người đàn bà đó lên tiếng

:"Dạ thưa đây là xưởng nhà con, cha mẹ con để lại tại sao con phải đưa cho vợ chồng nhà dì" giọng Sơn bình thảng lên tiếng

Người kia tức giận đập bàn đứng lên

:"mày đi chắc gì còn sống để trở về mà không đưa cho bọn tao"

Sơn siếc chặt tay nhưng giọng vẫn bình tỉnh đáp

:" sao dì biết con không còn sống để trở về, dù không trở về thì nơi này cũng sẽ không là của vợ chồng nhà dì"

Bà dì kia chỉ vào mặt Sơn mà nói

:"thứ con hoang như mày không xứng để có được xưởng gạo này "

Nói rồi bọn họ rời đi, sau khi họ rời đi Hiếu bước vào Sơn ngồi trên bàn với đôi tay siếc chặt, Hiếu bước tới cầm tay Sơn, bàn tay Sơn nắm chặt đến nổi những móng tay đã đâm chảy máu cả lòng bàn tay, máu chảy đỏ cả bàn tay
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Cảm Xúc Trong Sơn


Lúc này từ ngoài đi vào, đó là Bác Bình, bác thấy tay Sơn chảy nhiều máu hốt hoảng đi lấy đồ cầm máu, Sơn lúc này toàn thân run rẩy, Hiếu thấy vậy mới để tay lên vai Sơn, Sơn nhìn lên chạm ánh mắt Hiếu, bốn mắt nhìn nhau Hiếu lên tiếng

:"Hay tôi xin cho cậu rút đi chiến đấu nha "

Sơn nghe vậy đồng tử mắt co lại hốt hoảng hét lên

:"không được "

Hiếu thấy Sơn mất bình tỉnh vỗ vai cậu nói tiếp

:" đây là nhà cậu, Xưởng nhà cậu, cậu không giữ thì sẽ mất đó "

Sơn nghe vậy hất tay Hiếu ra

:"anh là gì mà đồi quản tôi, xưởng là của tôi, tổ quốc cũng của tôi tôi điều muốn bảo vệ "

Hiếu Vẫn bình tỉnh từ từ nói với Sơn

:" tôi biết nhưng cậu đi rồi bọn họ sẽ chiếm hết của cậu, chiếm hết mọi thứ của cậu"

Sơn nghe vậy đen mặt

:" chuyện nhà tôi không cần cậu quản "

Đang nói thì bác Bình đi vào trên tay cầm theo cuồn gạt, bác đi tới nhẹ nhàng cầm tay Sơn, Hiếu thấy vậy lên tiếng

:"để con làm cho ạ"

:"không cần " Sơn hét lên tỏa vẻ chán ghét về phía Hiếu

Bác Bình thấy thế liền kiêu Hiếu qua nhà trước còn bác băng bó hai tay cho cậu, sao khi Hiếu đi, Sơn òa khóc như một đứa trẻ giọng nức nở nói với bác

:"bác ơi, con sợ con không thể về, con sợ con không giữ được xưởng gạo này, nhưng con sợ họ khinh thường con "

Bác Bình ngồi nghe Sơn nói hết nổi lòng tay bác vẫn nhẹ nhàng băng tay cho cậu, sao khi Sơn nói xong bác xoa đầu cậu nói

:"con đi cũng được, không đi cũng được, con là con không ai có thể quyết định cuộc đời của con, con đi ta tin chắc con sẽ sống sót trờ về, còn con không đi ta tin con sẽ quản lý xưởng gạo này và cho bọn họ thấy năng lực của con, con cứ từ từ mà suy nghĩ "

Nói rồi bác Bình lại lên tiếng

:"ngoan giờ vào ăn sáng thôi"

:"vâng " Sơn đáp

Sơn và Bác Bình cùng đi vào nhà ,phía trong nhà Hiếu đã ngồi trước bàn ăn, thấy cậu Hiếu khẻ gọi

:"cậu không ăn sáng à"

Sơn không quan tâm lời Hiếu một mạch bước qua luôn, vừa đi Sơn vừa nói với gia nhân

:"Đem đồ ăn lên phòng cho ta"

Nói rồi Sơn đi thẳng về phòng gia nhân cũng nghe theo đem đồ ăn lên phòng, nhưng cậu chỉ ăn chút ít, Hiếu thấy vậy thắc mắc vô cùng, nguyên hôm đó Sơn tự nhốt mình trong phòng không cho ai vào, sao khi tắm Hiếu đi thẳng đến phòng Sơn, đập thật mạnh vào cửa mà hét

:"cậu mau ra đây bộ muốn chết đói trong đó à, chỉ mới nhiêu đó đã nản lòng thì cậu còn chiến đấu được với ai hả "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Quá Khứ Của Sơn


Phía trong vẫn im lặng không một hồi âm, Hiếu khó chịu đi ra sau nhà, ngồi sau nhà những cơn gió thổi qua mái tóc đen của cậu, đang tức giận ngồi bức cỏ dại trên đất thì từ sao bác Bình đi tới vỗ vai cậu, Hiếu giật mình nhìn lại, thấy là bác Bình cậu có chút thất vọng, vì cậu cứ ngở Sơn sẽ đi tìm mình nhưng không, bác Bình ngồi xuống kế bên cậu, bác nhẹ nhàng lên tiếng,

:"cậu Sơn cậu ấy là như thế đó, từ nhỏ cậu ấy đã cứng đầu như thế "

Hiếu lắng nghe không nói gì bác Bình nói tiếp

:"nhưng thật ra phía sao sự cứng đầu ấy là một câu chuyện rất dài"

Hiếu khó hiểu mà hỏi bác

:"là gì ấy ạ "

Bác Bình thở dài nói tiếp

:"thật ra cậu Sơn là con riêng của ông chủ bên ngoài, vì bà chủ không thể có con nên ông chủ mới đem cậu ấy về nuôi, cậu ấy dù được ông bà chủ yêu thương nhưng bên cạnh đó cũng có nhiều người lời ra tiếng vào với cậu ấy, cậu ấy bị gia nhân trong nhà ăn hiếp, đánh đạp, vì cậu ấy nhát gan nên mọi chuyện đều không nói ,ông bà chủ hỏi thì cậu thường nói là do cậu ngã bị thương"

Bác bình lấy hơi nói tiếp

:" từ nhỏ cậu ấy đã bị kiêu là con hoang, còn bị coi thường vì là nam nhi nhưng cậu ấy nhát gan , yếu đuối không làm gì được, có một lần cậu ấy bị sốt nhưng đám gia đinh trong nhà vẫn hất nước lạnh vào người cậu, chúng chửi bới cậu là thứ con gái, đất nước đang chiến tranh mà cậu yếu đuối như thế thì đúng là vết nhơ trong xã hội "

Hiếu nghe vậy giọng nghẹn ngào hỏi

:" những chuyện đó sao bác lại biết rõ vậy ạ"

Bác Bình nhìn cậu

:" tôi đã theo cậu Sơn vào nhà khi cậu ấy mới sinh ra"

:"Vì sao ạ" Hiếu khó hiểu hỏi

Bác Bình bình thảng trả lời

:"không giấu gì cậu thật ra tôi là ông ngoại của cậu Sơn"

Hiếu như không tin vào tai mình, bác Bình nó tiếp

:" năm đó con tôi sao khi hạ sinh cậu Sơn vì chảy quá nhiều máu mà qua đời, ông chủ thấy tôi đã mất con, còn một mình nên cho tôi theo hầu cậu Sơn, bí mật này ngoài tôi ông chủ, bà chủ thì không một ai biết nữa cả "

Bác Bình nói tiếp

:"từ khi cậu ấy từ nhỏ tôi đã chăm sóc cậu ấy, luôn bảo vệ cậu ấy, những lần cậu ấy bị đánh tui là người xoa thuốc cho cậu ấy, cậu ấy thường khóc với tôi, nói với tôi là cậu ấy muốn mạnh mẽ lên để chiến đấu cho mọi người thấy cậu không phải là thứ vô dụng, nhưng từ khi nhìn thấy Miền Bắc giải phóng thì cậu ấy thấy chiến đấu không phải là cho mọi người hết coi thường mình mà là cho Tổ Quốc này "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Cuộc Khủng Hoảng


Hiếu vẫn ngồi yên nghe bác Bình nói

:"lúc sáng chỉ vì cậu nói không cho cậu ấy đi chiến đấu nữa thì cậu ấy nghĩ cậu xem thường cậu ấy, nghĩ cậu cũng như những người kia chê cậu ấy yếu đuối nhát gan, cậu ấy buồn và không dám đối mặt với cậu vì cậu ấy sợ cậu sẽ ghét cậu ấy "

Hiếu nghe vậy hốt hoảng lên tiếng

:"con không có ý đó, con là chỉ lo lắng cho cậu ấy thôi"

Bác Bình vỗ vai cậu nói

:"tôi biết, nhưng cậu biết đó một đứa nhỏ từ nhỏ đã sống trong đau khổ thường rất nhạy cảm "

Hiếu nghe vậy cắn chặt môi rồi đứng lên, sao đó lên tiếng

:" Bác Bình lúc nảy con đã quá nặng lời với cậu ấy, con..

Con phải đi xin lỗi cậu ấy "

Bác Bình cười nhẹ nhàng đáp

:"được chúc cậu may mắn "

Nói rồi Hiếu chạy như bay về phòng Sơn, đến nơi Hiếu đứng xửng lại vì căn phòng mở toan cửa, bên trong không hề có một ai, lúc này từ ngoài một giọng nói hốt hoảng la thất thanh

:"Cháy, cháy rồi, xưởng gạo cháy rồi "

Mọi người nghe tiếng chạy ra, cậu và bác Bình cũng ra sau mọi người, xưởng gạo cháy khá to, những ngọn lửa bùng lên như nuốt chửng cả xưởng, một người nọ lại hét lên

:"Cậu...

Cậu Sơn còn ở bên trong "

Hiếu nghe vậy xửng sốt nhìn vào trong bóng Sơn đang len lỗi trong đó, đang cố tìm đường ra, Hiếu quay qua thấy bác Bình đang có ý định xong vào, mọi người cuốn cuồng dữ ông lại, Hiếu thấy thế cầm một xô nước của một người đang cố dập tắt lửa, cậu không ngần ngại đổ cả xô lên người, rồi lao vào đám cháy, chạy ngang qua bác Bình cậu lên tiếng

:" để con giúp cậu ấy, bác yên tâm"

Nói rồi bóng cậu hòa vào đám lửa, phía trong rất nóng mùi khéc của gạo cùng khối sọc thẳng vào mũi cậu, cậu lấy tay che mũi, trong đám khối mờ ảo cậu nhìn thấy Sơn đang cố gắng từng bước, từng bước tìm đường ra, cậu thấy Sơn định đi tới thì "rầm" một mảnh gổ của xưởng rơi xuống đầu Sơn, khi Sơn nhận ra cậu đã được một cánh tay to che chở trên đầu, Hiếu hỏi Sơn

:"không sao chứ "

:"không..

Không sao" và một tràng ho từ Sơn

Hiếu thấy thế hốt hoảng dẫn cậu ra ngoài, ra đến cửa Hiếu và Sơn được mọi người diều dắt, và sau đó nhờ mọi người giúp đỡ, trận chiến với đám lửa đã kết thúc, mọi người thở phào sau cuộc khủng hoảng, Sơn giờ đây cũng đã hoàn hồn nhìn Hiếu cánh tay cậu vừa chảy máu thêm vào đó là phỏng nặng, Sơn lo lắng nhìn Hiếu, Hiếu thấy vậy cười an ủi

:"chỉ là vết thương nhẹ thôi không sao "

Nói rồi Hiếu ngất đi vì mất máu và hít quá nhiều khối
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Sao Thảm Họa


Mọi người thấy thế đưa Hiếu vào nhà gọi bác sĩ cùng cảnh sát điều tra vụ cháy, một khoản thời gian sau Hiếu tỉnh dậy trong căn phòng của mình, Hiếu đảo mắt nhìn quanh, quanh cậu không có ai hết, cậu ngồi dậy nhìn vào cánh tay được băng bó của mình cảm giác đau rát đó kích thích mọi thần kinh của cậu, cậu đang ngồi nhìn vết thương của mình thì từ ngoài bác Bình đi vào thấy cậu ngồi dậy bác luống cuống đi tới, rồi bác lên tiếng

:"con không còn đau chứ"

:"dạ không " Hiếu trả lời

Nói rồi bác Bình ngồi xuống giường tay bác nắm lấy tay không bị thương kia của cậu

:"cảm ơn cháu, cảm ơn cháu vì cứu cậu Sơn, cảm ơn cháu vì bảo vệ nó " vừa nói những giọt nước mắt chảy dài trên mặt bác

Hiếu thấy bác Bình như thế mở lời

:"dạ không sao, bác đừng khóc nữa con không sao, Sơn cậu ấy cũng không sao "

Sao một loạt an ủi từ Hiếu bác Bình mới không rơi nước mắt, lúc này Hiếu nhìn ra nhà từ cửa sổ khẻ lên tiếng hỏi bác Bình

:"Sơn đâu rồi ạ"

Nghe Hiếu hỏi bác Bình cũng trả lời

:"cậu ấy đi lo vụ xưởng cháy rồi, nhiều đồ đã bị hư hại sao đám cháy, và cảnh sát cũng đã tra ra được người phóng hoả là dì út dì lúc sáng hôm trước đến la lối nhà ta"

Hiếu xửng lại nói

:"sao bà ta có thể làm như thế được dù gì xưởng gạo cũng là của cháu ruột bà ta, còn nữa lỡ có chuyện gì chết người đồ sao"

Bác Bình thở dài bất lực

:"ngai từ đầu bà ta đã không coi cậu Sơn là cháu, hơn nữa nếu cậu Sơn có gì thì tài sản sẽ thuộc về bà ta"

Hiếu nghe thế đôi tay không bị thương vô thức siếc chặc lại , bác Bình nhìn thấy thế nói tiếp

:"cậu đừng lo nhà của bà ta sẽ chịu mọi trách nhiệm, từ tiền xây sửa lại xưởng gạo, và tiền thuốc của cậu và cậu Sơn "

Nghe đến đây Hiếu hỏi

:"Sơn cậu ấy bị làm sao"

Bác Bình nghe trong giọng cậu là sự lo lắng, bác nhẹ xoa đầu cậu

:"cậu ấy không sao chỉ là hít nhiều khối thôi"

Nghe vậy Hiếu thở phào nhẹ nhõm

Thấy vậy bác Bình lên tiếng

:"để tôi ra ngoài xưởng gọi cậu Sơn vào "

Hiếu tín cản ông nhưng lời ra đến miệng cũng thôi, bác Bình đi ra ngoài xưởng, xưởng gạo giờ đây chỉ còn một khung gỗ đen còn mọi thứ bên trong đều không còn nữa, đi ra đến cửa bác nhìn thấy Sơn người để một tay ra sao nhìn vào xưởng gạo đã bị cháy kia với một đôi mắt vô hồn khó tả , bác đi tới vổ vai Sơn
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Cái Móc Tay Lời Hứa


:"Cậu Sơn "

Sơn xực tỉnh đưa mắt nhìn bác Bình

:"dạ con nghe "

Bác Bình cất giọng an ủi

:"cậu đừng buồn nữa, sẽ sớm thôi xưởng gạo sẽ quay về như trước "

Sơn nghe vậy nước mắt vô thức chảy ra

:"dạ "

Bác Bình đưa tay lau đi nước nơi khóe mắt kia nhẹ nhàng nói

:" cậu Hiếu tỉnh rồi, cậu vào xem cậu ấy đi, còn ở đây để tôi'

Sơn nghe vậy dừng khóc, tay ôm lấy bác Bình

:"dạ con biết rồi "

Cậu rời đi trên môi là nụ cười chối sáng như mặt trời trên cao , đi đến trước phòng Hiếu, Sơn lấy hết dũng khí mà gõ cửa, "cốc cốc"từ trong phòng giọng nói trầm ấm của chàng trai vang lên

:" vào đi "

Nghe vậy Sơn mở cửa từng bước, từng bước đi vào, cậu im lặng đi đến gần giường Hiếu, khi này Hiếu đã ngồi dậy, đôi mắt đã hướng về từng bước đi của Sơn, Sơn đến gần rồi lên tiếng

:"cậu....

Cậu không có bị sao chứ "

Hiếu nhìn Sơn đang rụt rè như một con thỏ nhỏ, Hiếu phì cười mà đám

:"tôi đã không sao rồi, tôi không ăn thịt cậu hay gì đâu nên hãy ngồi xuống đi "

Nghe vậy Sơn đi ra ngoài trong xự ngơ ngác của Hiếu, Hiếu cứ tưởng, Sơn chỉ cần thấy mình tỉnh dậy không bị gì là được rồi, nhưng không một lúc sao khi đi Sơn quay lại trên tay cầm một cái ghế , cậu đi đến gần giường, rồi đặt ghế ngồi xuống, Hiếu thấy vậy vô thức hỏi

:"tôi tưởng cậu đi luôn rồi "

Sơn nghe vậy đưa mắt lên mà liếc cậu, cậu thấy đôi mắt đó cũng im lặng, rồi Sơn lên tiếng

:"cảm ơn cậu vì lúc đó cứu tôi"

Hiếu vui vẻ trả lời

:"không sao không sao chuyện nhỏ ấy mà "

Sơn nhìn tay Hiếu đang bị băng bó , Hiếu thấy ánh mắt Sơn nhìn vào tay mình cậu ho một tiếng rồi nói

:"vết thương này coi như cậu nợ tôi, sao này cậu phải đi với tôi chiến đấu để trả nợ "

Sơn nghe vậy bất ngờ hỏi

:"cậu cho tôi đi sao, cậu tin tưởng tôi sao "

:"ừm "Hiếu lên tiếng

Sơn nghe vậy nước mắt lại trào ra, những giọt nước mắt ấy là những giọt nước mắt vui sướng vì trong đời ngoài bác Bình ra thì cũng có người không xem thường cậu, tin tưởng cậu, Hiếu thấy Sơn khóc thì luống cuống lên tiếng

:" cậu đừng khóc nữa , nếu cậu đi chiến đấu, thì tôi sẽ bảo vệ cậu bằng mọi giá "

Hiếu nói với giọng đầy tự tin, Sơn thấy vậy nước mắt tương rơi nhưng câun vẫn nở nụ cười nói với Hiếu

:"cậu hứa đó, còn tôi sẽ chăm sóc cậu để thay lời cảm ơn "

:"được " Hiếu cười đáp lại tay Hiếu đưa ngón tay út ra trước mặt Sơn, Sơn ngơ ngác không Hiếu, Hiếu nói

:"đây là móc tay giữ lờ hứa đó "

Sơn nghe vậy cũng vui vẻ đưa ngón tay út ra, Hiếu thấy thế lấy tay mình móc với tay cậu
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Đấp Thuốc


Cái móc tay ấy khiến lòng hai người như có một cảm giác khó nói, lúc sao Sơn nhìn tay bị thương của Hiếu mà lên tiếng

:"để tôi đi hái thuốc đấp cho cậu"

Hiếu nghe vậy bèn hỏi lại

:"cậu hái ở đâu"

Sơn trả lời

:"sau nhà "

Hiếu nghe vậy tính hỏi, Sơn nhanh miệng hơn mà đáp

:"là bác Bình trồng, thuốc ấy bác Bình lúc nhỏ thường đấp vào vết thương tôi, hiệu quả lắm"

Nói rồi Sơn rời đi bỏ lại Hiếu trong căn phòng lớn, Hiếu thấy vậy cũng đứng lên đi ra sau nhà , cậu vừa bước ra thấy mọi người đang đứng tụm lại một chỗ, Hiếu ngó đầu vào xem mới biết mọi người đang cuốn cuồng vì gia chủ nhà họ Tạ đang nhổ lá thuốc giả nhiễm ra, vì sau khi Sơn làm chủ ngôi nhà, cậu đã đuổi hết đám đã đánh đập cậu lúc trước, cậu còn cho bọn người đó một bao gạo coi như lời từ biệt, và những người ở đây là những người sau đó, trong ấn tượng của họ cậu Sơn là một cậu chủ lễ phép, ngoan ngoãn , luôn tốt với mọi người, lúc nào cũng giữ nét văn hóa của quê hương, mà giờ đây cậu ấy đang giả thuốc một cách thuần thụt, Hiếu nhìn thấy khẻ cười, tiếng cười của cậu vang lên khiến mọi ánh mắt dồn về phía mình, Sơn nhìn Hiếu , Sơn đi về phía Hiếu lên tiếng

:"sao cậu lại ra đây "

Hiếu xoa đầu cậu đáp

:"tôi chỉ bị thương ở tay thôi mà chứ đâu bị gì quá đâu"

Sơn ngường ngại đẩy tay Hiếu ra

:"cậu...

Cậu đi ra trước đi tôi giã thuốc cho cậu"

Những gia nhân trong nhà thấy vậy cũng rời đi cònSơn đi lại phía chỗ lúc nãy giã thuốc mà ngồi xuống, Hiếu thấy vậy cũng đi tới gần ngồi kế bên, Hiếu lên tiếng

:"tôi ngồi đây với cậu"

:"ừm "tiếng Sơn nhẹ vang lên

Một lúc sao thuốc cũng đã xong, Sơn đưa Hiếu về phòng ngồi, còn cậu đi lấy thao nước , Sơn cầm thao nước đi vào đặt lên bàn trước mặt Hiếu, Hiếu đưa tay bị thương ra, Sơn nâng lấy từ tốn rửa vết thương, đến lúc đấp thuốc, Hiếu đau đớn cắn răng, Sơn thấy thể vỗ lưng an ủi, và rồi vết thương cũng đã băng bó xong, Sơn và Hiếu đi ra sân ngồi, Hiếu lên tiếng giọng khó xử

:" xin lỗi cậu, có lẽ giờ tay tôi không vẽ được "

Sơn xua tay

:"nào hồi phục rồi vẽ, cũng đâu phải là không vẽ được nữa đâu, tôi nói chờ thì sẽ chờ mà "

Giọng Hiếu vui hẳng lên

:"thật sao, tôi tưởng cậu sẽ trách tớ"

Sơn giơ tay bún vào trán cậu

:" tên ngốc này cậu, cậu bị thương là do cứu tôi, tôi cảm ơn còn không hết ở đó mà trách "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Cùng Gặt Lúa


Và rồi ngày qua ngày Sơn vẫn tự tay giã thuốc đấp cho Hiếu, sau nữa tháng tay Hiếu cũng lành, nhưng vết bỏng vẫn để lại sẹo trên tay chàng thiếu niên, xưởng gạo cũng đã gần xây xong ai nấy đều vui mừng, sau khi hồi phục Hiếu như đã hứa bắt đầu vẽ tranh dân gian cho Sơn, từng nét vẽ của cậu nhẹ nhàng được thể hiện bằng một cách tinh tế nhất , vào mùa thu lúa, cả ruộng lúa vàng ương, những hạt lúa nặng nề mà rũ xuống, các bác gái thì gặt lúa, còn các bác trai thì cùng nhau khinh những bao lúa đã được gặt trên lưng, Hiếu và Sơn thấy vậy cũng phụ giúp các bác gái gặt lúa, nhờ có hai cậu lúa mấy chốc đã xong, sau đó hai cậu lại tiếp tục đi qua khinh lúa cũng các bác, ai nấy đều khen thưởng hai người, sau một bữa sáng đầy mệt mỏi thì đến tối, những giọt mồ hôi đã được rửa trôi đi hết, sau đó là những môn cơm ngon miệng được đưa vào bụng, những hạt gạo của chính mình làm ra ăn rất khác biệt, sau bữa tối hai người tại tiếp tục ra trước sân, Hiếu ngồi đó vẽ tranh, còn Sơn và bác Bình Thì ngồi đó trò chuyện, sau cuộc trò chuyện thì ai về phòng nấy, ngày hôm sau, sao khi gặt lúa xong, mọi người cùng nhau dũ lúa, cho những hạt lúa rời khỏi thân, những hạt nhỏ ống ánh rơi riêng lẻ từng hạt, từng hạt, lúa khá nhiều, cả xưởng cùng chung tay làm trọn một ngày, và đêm đó cứ như thường ngày, Hiếu và Sơn tắm rửa, ăn uống, và ra sân Hiếu vẽ, còn Sơn cũng đem giấy ra Hiếu khó hiểu hỏi

:"cậu cũng muốn vẽ à "

Sơn nghe vậy tạch lưỡi giơ một ngón tay trước mặt mà đung đưa

:"không không tôi không vẽ "

:"vậy làm gì "Hiếu mặt đầy dấu chấm hỏi

Giọng Sơn vang lên đầy tự hào

:" vẽ thư pháp đó "

Hiếu nghe vậy nói

:"cậu biết vẽ thư pháp sao"

Sơn tự tin nói

:" tất nhiên, đấy là điều cơ bản tôi phải học "

:"vậy sao" Hiếu nở nụ cười nói

:"vậy cậu viết cho tôi một câu được chứ "

:"được " giọng Sơn chắc nịt "

Hiếu lại hỏi

:"cậu viết thư pháp chi, nhà sắp có tiệc gì à"

Sơn cầm giấy, viết, khây mực ngồi xuống và đáp lại

:"ừm, thường thì sao vụ mùa thì họ hàng, làng xóm sẽ tụ tập lại nhà tôi và ăn mừng, và cầu chúc cho vụ mùa sao, và tôi sẽ là người phải viết những câu thơ coi như lời cầu chúc và thường chúng sẽ được để trước nhà "

Hiếu gật gù như đã hiểu , lúc này Sơn bắt đầu từng nét bút đầu tiên, Hiếu nhìn Sơn cậu trai mặt áo ngũ thân màu xanh Ngọc trầm đang tỉ mỉ vào từng nét viết
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Phơi Lúa


Những nét đậm nhạt xen kẽ nhau tạo nên từng chữ, từng chữ , cứ thế thời gian trôi đi, Hiếu ngồi vẽ tranh, Sơn ngồi viết chữ, hai con người nghe thuật ấy ngồi đối diện nhau dưới ánh đèn trước sân, tác phẩm của họ một chút thêm hoàn thành, đến giữa đêm Sơn ngước mắt nhìn Hiếu, vì quá mệt mà ngáp một cái, Hiếu vẫn tập trung vẽ từng nét để hoàng thành bức tranh, Sơn thấy vậy lên tiếng

:"được rồi nghĩ thôi mai làm tiếp, rôi buồn ngủ quá đi "

vừa nói Sơn dọn dẹp mọi thứ, Hiếu nghe vậy cũng gật đầu rồi dọn dẹp tranh của mình, sau khi dọn dẹp xong, Hiếu và Sơn trở về căn phòng của mình, và rồi thiếp đi.

Sáng hôm sao khi mặt trời ló sáng, tiếng gà gáy vang mọi nhà , thì mọi người cũng liền thức giấc, Sơn cũng không ngoại lệ cậu cũng thức giấc cậu vừa bước ra cửa thì người cậu bắt gặp lại chính là Hiếu, Hiếu cũng vừa mở cửa, bốn mắt chạm nhau Sơn lên tiếng

:"chào cậu, buổi sáng tốt lành "

Hiếu nghe vậy cũng nở nụ cười chào lại

:"ừm, chào buổi sáng "

Nói rồi hai người cũng đi vệ sinh ,tắm rửa các thứ , sao khi hoàng thành, thì hai người đi ra trước bàn, những món ăn ngon lành mang theo mùi hương thơm lừng hấp dẫn, Hiếu và Sơn vào bàn.

Sau khi ăn xong hai người như mọi khi đi ra xưởng gạo, giờ đây trên người hai cậu không phải là những đồ ngũ thân thường mặt, mà là đồ bà ba nâu, cùng khăn rằn trên cổ, hai người đi ra đến xưởng , vừa thấy hai cậu mọi người lên tiếng

:"hai cậu hôm nay cùng ra giúp chúng tôi sao "

Hai người gật đầu , mọi người lại nói

:"hôm nay chỉ đem lúa ra phơi thôi "

Nghe vậy hai cậu vâng dạ, rồi nghe theo mọi người chỉ dạy mà giúp đỡ , những hạt lúa được trải trước sân, những ánh nắng chói chang chiếu xuống những hạt lúa , sao khi tìm chỗ phơi hết đám lúa thì mọi người cũng bắt đầu nghĩ trưa, người thì ăn uống, người thì ngủ nghĩ, cho đến chiều thì mọi người cùng sức gom lúa vào bao, Hiếu và Sơn cũng sắn tay áo vào phụ, khoản mấy chốc từng bao đã đầy lúa, các cô bác nhìn nhau mà nói

:"phơi thêm ngày mai nữa thôi thì lúa đã khô rồi, có thể xây thành gạo "

Hiếu và Sơn nghe vậy cũng nở nụ cười nhìn nhau, và cứ thế đêm xuống, sau mọi khi sau khi ăn uống thì hai người lại tiếp tục vẽ tranh và viết chữ. một lúc sao thì Sơn cũng đã viết xong mọi thứ Sơn thở phào nhẹ nhõm mà nhìn Hiếu, Hiếu không rời mắt khỏi từng nét bút nhưng vẫn lên tiếng hỏi
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Trận Mưa Lớn


:"cậu xong rồi à "

Sơn chống cầm nhìn Hiếu mà nói

:"ừm xong rồi "

Hiếu vẫn vẽ mà nói tiếp

:" nếu mệt thì cậu đi nghĩ đi , tôi vẽ tí nữa rồi nghĩ"

Sơn nghe vậy lắc đầu

:"tôi chưa mệt, tôi chờ cậu "

Hiếu nghe vậy gật đầu , rồi cậu hỏi tiếp

:" hôm nay cậu làm mệt không "

Sơn nhìn sao trả lời

:" mệt chứ, đây là lần đầu tôi làm đó, nhưng nhìn mọi người làm việc nhưng vẫn vui vẻ tôi thấy cũng đỡ mệt "

Hiếu nghe vậy trả lời

:"lần đầu , tôi nghĩ cậu làm nhiều rồi "

Sơn lắc đầu

:"không hề trước đây mọi người đều không cho tôi làm, họ nói sức khỏe tui yếu không nên làm "

Hiếu tỏa ý đã hiểu , Sơn nói xong thì ngáp một cái, Hiếu thấy vậy cũng bỏ bút cất đồ

, Sơn thấy vậy hỏi

:"cậu vẽ xong rồi hả "

Mắt Hiếu không rời đồ mà trả lời

:" chưa "

:"vậy sao cậu dọn" Sơn khó hiểu mà hỏi

:" có người buồn ngủ rồi " Hiếu bình thảng trả lời

:" cậu buồn ngủ à "

Sơn vẫn không hiểu ý trong câu Hiếu, Hiếu nghe vậy khẻ nở nụ cười

:"ừm "

Nói rồi đồ cũng dọn xong, Hiếu cầm đồ đi trước rồi nói

:"đi ngủ thôi "

Sơn nghe vậy cũng đi theo sao , và rồi ai về phòng nấy, sáng hôm sao như mọi ngày Hiếu và Sơn thay bộ đồ ngũ thân, thành đồ bà ba mà đi ra phụ mọi người, lúa được trải dài dưới nắng.

Sau khi trả xong thì mọi người về nhà nghĩ.

Một lúc sao những đám mây đen kéo tới, mọi người hốt hoảng chạy qua xưởng gạo, Hiếu và Sơn thấy vậy cũng lấy cuốc mà gom lúa vào, những đám mây đen dầy đặc không biết lúc nào sẽ rơi mưa xuống, mọi người đều lo sợ đám mua sẽ cuốn trôi tất cả, sấm chớp léo sáng trên bầu trời, phía dưới là hàng chục người đang cố gốm hết đống lúa nhanh nhất có thể, khi những hạt mưa bắt đầu rơi thì lúa cũng đã gom đủ, mọi người đang thở phào thì một người hét lên:" còn một đống phía sau nhà, nghe vậy mọi người chạy ra sau nhà, một bóng người đang ở dưới cơn mưa mà cào lúa, khi ai khác đó chính là bác Bình, mọi người thấy thế liền gọi bác vào

:"bác ơi mưa bắt đầu lớn rồi, còn ít bỏ đi không sao đâu ạ, sẽ bệnh đó "

Mọi người gọi bác nhưng không nghe, từ sau mọi người Sơn và Hiếu chạy ra với hai cái cuốc trên tay, vừa ra đến bác Sơn lên tiếng

:"vào đi ạ để bọn con làm "

Nghe vậy bác Bình vẫn lắc đầu, thấy vậy Sơn và Hiếu cũng nhanh tay gom lúa nhanh nhất có thể, dù còn ít lúa nhưng mưa khiến chúng trôi đi mọi nơi khiến rất khó gom hết, trận mưa nặng hạt khiến mọi thứ đều trắng xóa , sao một lúc lây hây thì ba người cũng gôm xong , ba người đi vào với cơ thể đầy nước, Hiếu thấy vậy lên tiếng

:"Bác Bình, Sơn không sao chứ "

:"bác không sao "

Nghe vậy Hiếu nhìn Sơn cậu mặt xanh sao không thể trả lời, và rồi cậu ngã xuống ngất xỉu
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Xây Gạo


Mọi người thấy vậy luống cuống đem cậu ấy về phòng, gia nhân trong nhà thì gọi bác sĩ cho cậu, phía bên kia Hiếu và Bác Bình thấy vậy cũng vô cùng lo lắng, nhưng hai người được mọi người khuyên là đi thay đồ trước kẻo bệnh, sao khi hai người thay đồ, hai người lập tức chạy đến phòng Sơn, vừa bước vào cửa họ đã thấy bác sĩ ngồi đó, thấy vậy bác Bình lên tiếng

:"cậu Sơn có sao không "

Bác sĩ nghe thấy cậu hỏi thì trả lời

:"cậu ấy chỉ bị cảm do nhiễm mưa thôi, thuốc thì tôi đã kê rồi, mọi người nhớ cho cậu ấy uống "

Nói rồi Bác sĩ đứng lên, Hiếu thấy vậy cũng tiển bác sĩ ra cửa, rồi cậu quay lại thấy bác Bình đang ngồi trên giường tay cầm tay Sơn, Hiếu khẻ lên tiếng

:"cũng tối rồi bác đi nghỉ đi ạ, để cháu coi chừng cậu ấy "

:"nhưng " bác Bình trả lời

:"bác không tin cháu sao " Hiếu đáp lại

Nghe vậy sau một lúc suy nghĩ bác Bình cũng để tay Sơn xuống giường, rồi đứng dậy đi lại vỗ vai Hiếu

:" chăm sóc cậu Sơn giúp bác "

:"Dạ" giọng Sơn vang lên

Nói rồi Bác Bình rời đi, trong căn phòng chỉ có Hiếu và Sơn, Hiếu lấy ghế ngồi kế giường, đôi mắt nhìn Sơn, cậu không nhịn được mà nói

:" ngốc thật "

Nói rồi dưới sự buồn ngủ, và dầm mưa cả chiều khiến Hiếu dựa lưng vào tường mà ngủ đi.

Mặt trời lên như mọi ngày, ánh mặt trời chiếu vô ô cửa sổ khiến Hiếu bừng tỉnh, cậu đưa mắt nhìn Hiếu còn đang ngủ say, Hiếu đưa tay để lên trán Sơn, thì Sơn tỉnh giất bốn mắt nhìn nhau , sau một lúc Hiếu lấy tay ra khẻ ho rồi lên tiếng

:"cậu tỉnh rồi"

:"ừm "

Sơn ngồi dậy rồi trả lời, Hiếu thấy vậy liền kiêu cậu nằm xuống, Sơn thấy vậy tỏ vẽ đã khỏe có thể ngồi dậy, đang dằn co thì có tiếng gõ cửa, đó là bác Bình, Hiếu thấy vậy đi tới mở cửa cho bác, bác thấy Sơn đã tỉnh vui mừng không siết , bác đi tới đỡ Sơn, Sơn mới lên tiếng

:"Cháu đói rồi "

Nghe vậy bác Bình ầm ừ rồi đi ra kiêu người nấu ăn, còn hai người thì đi vệ sinh các thứ, sau đó đi ra bàn ngồi chờ đồ ăn Sơn mới hỏi

:" hôm nay xưởng làm gì có cần phụ không "

Hiếu hãng nhiên trả lời

:"không, các cô bác nói nay chỉ có xây gạo, làm máy không cần phụ, đuổi việc hai ta rồi "

nghe vậy Sơn hỏi tiếp

:"còn đống lúa hôm qua"

:"cậu đừng lo đống đó đang được phơi lại rồi, chiều nay sẽ xây luôn "

Nghe vậy Sơn thở phào nhẹ nhõm , Hiếu thấy vậy hỏi

:"sau cậu liều mạng vậy "

Sơn nở nụ cười nói

:"vì đó là công sức của mọi người mà "
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Tham Gia Nấu Ăn


Hiếu nghe vậy ngẫn người rồi tiếng cười Hiếu vang lên, Sơn thấy vậy liếc nhìn Hiếu

:"cười gì "

Hiếu thấy vậy hai tay ôm bụng nói

:"được , được không cười nữa, dù cậu hơi ngốc thật "

Hiếu nhìn lên thấy Sơn đưa đôi mắt khó chịu, Hiếu thấy vậy cũng im bạch không dám phát ra tiếng động gì.

Sau một lúc hai người im lặng thì bác Bình bưng đồ ăn lên và phá vỡ không gian yên tỉnh ấy

:"cơm lên rồi hai cậu ăn ngon "

Nói rồi bác Bình nhìn Hiếu ra hiệu rồi bác Bình đi xuống nhà sau, Hiếu hiểu ý khẻ gật đầu rồi sao đó Hiếu nhìn Sơn rồi lên tiếng

:"cho...

Cho tôi xin lỗi , tôi chỉ thấy cậu dễ thương nên mới cười "

Nói rồi Hiếu mới thấy mình nhiều lời mà chữa cháy

:"không phải vậy "

Hiếu nhìn Sơn, Sơn vẫn im lặng cuối đầu ăn cơm, thấy vậy Hiếu cũng bắt đầu ăn cơm.

Sau bữa ăn Sơn đứng dậy đi ra ngoài xưởng, Hiếu thấy vậy cũng chạy theo.

Qua đến xưởng Sơn chào buổi sáng mọi người, Hiếu cũng vui vẻ chào mọi người, mọi người thấy hai cậu cũng chào lại, rồi mọi người lại hỏi thăm sức khỏe của hai cậu, hai cậu vui vẻ trả lời từng cậu

:"dạ chúng con không sao ạ "

Sơn và Hiếu thấy mọi người làm cũng tính vào làm nhưng mọi người ngăn lại

:" không cần đâu mọi việc đều có máy làm rồi các con không cần làm gì hết "

Nói rồi hai người bị đuổi việc trong chính xưởng nhà mình, thấy vậy Hiếu rũ Sơn qua chỗ đống quân của cạ đội để chào hỏi.

Hiếu kéo Sơn vào trong, mọi người ngồi làm cơm trò chuyện, thấy Hiếu mọi người lại khoác vai chào họi Hiếu

:"em trai tui dạo này đi ở xó nào thế " một cậu trai lên tiếng

Thấy Hiếu đang nắm tay một người, mọi người đưa mắt nhìn Sơn mà tò mò, Hiếu lên tiếng

:"đây là đồng đội mới của chúng ta đó, đừng ăn hiếp người ta nha "

Mọi người nghe vậy qua khoác vai Sơn mà chào hỏi, Sơn ngại ngùng hai hỏi gì trả lời vậy, Hiếu thấy cậu khó xử nên cứu cháy

:"được rồi cậu ấy nhát gan đừng làm cậu ấy sợ, các anh làm gì chúng em tham gia với "

:"được được, chúng tôi đang nấu ăn vào mà phụ "

Nghe vậy Hiếu kéo Sơn vào phụ giúp, nam thì phụ việc vặt, còn nữ thì nấu nướng, đang phụ thì một chị trong đội

:"AAA"

Nghe vậy mọi người đưa mắt nhìn cô, cô bị phỏng ở tay, mọi người thấy vậy khuyên cô vào nghĩ, cô khó xử vì sẽ không ai có thể nấu nướng giúp, Sơn thấy vậy lên tiếng

:"em..

Em biết nấu, để em nấu thay chị "

Mọi người thấy vậy đưa mắt ngưỡng mộ cậu
 
Cùng Nhìn Đất Nước Hòa Bình
Cùng Đội


Cậu đi tới đứng trước mặt cô gái nói

:"chị nghĩ đi mọi chuyện ở đây em lo được "

Cô ấy thấy vậy vội cảm ơn cậu và được mọi người kéo về phòng, còn Sơn lúc này cậu bắt đầu cầm chảo, nồi nấu cùng mọi người, mấy anh em thấy vậy trêu

:" cậu Sơn giỏi thật ai mà lấy được cậu chắc sướng lắm "

Sơn vui vẻ trả lời

:"dạ cũng bình thường thôi ạ "

Còn Hiếu thấy Sơn đang cậm cụi trong bếp với nụ cười trên môi cậu mới suy nghĩ

:" một công tử mà mọi thứ đều biết làm, phải nói là do cậu lúc nhỏ đã trải qua nhiều điều tồi tệ gì, hay phải nói cậu được nuôi dạy rất tài năng đây"

Đang suy nghĩ thì một anh trong đội mới khều Hiếu, đó là anh Huy anh lớn trong đội, rồi Huy lên tiếng

:" em ở nhà cậu ấy à"

Hiếu gật đầu"

Huy mới trêu

:"em đừng phá người ta đó, thấy đồ cậu ấy mặc không phải gia thế tầm thường đâu "

Nghe vậy Hiếu ghé vào tai Huy nói nhỏ

:" cậu ấy là chủ của cái xưởng gạo đầu làng đó anh "

Huy nghe vậy bất ngờ hét lên, mọi người nghe tiếng hét liền nhìn lại cậu, Hiếu thấy vậy vội che miệng Huy lại, Hiếu nói đùa là do anh ấy bị kiến cắn nên mới la lên như thế, nghe giải thích mọi người cũng không tập trung vào Huy và Hiếu nữa , lúc này Huy mới nhỏ giọng hỏi

:"vậy là vụ cháy xưởng hôm trước là em phá à "

Hiếu nghe vậy đánh vào vai Huy một cái đau điếng

:"anh điên à"

:"vì lúc nhỏ em thường cố tình lấy lửa đồi đốt nhà anh mà "

Huy và Hiếu đã quen biết từ nhỏ, vì lúc nhỏ Huy thấy Hiếu lúc nào cũng vẽ tranh không ra dáng một nam nhân nên thường ăn hiếp bắt nạt cậu, vì một lần nóng giận Hiếu đã đem lửa đồi đốt nhà Huy, mọi người nghĩ cậu không dám nhưng không cậu đã đốt nhưng vì ngăn chặn kịp nên mọi chuyện không sao lửa chỉ nhỏ thôi không ảnh hưởng gì, sao đó hai gia đình ghét nhau, cho đến khi nhập ngũ họ mới gặp lại, sau bao nhiêu khó khăn mới hiểu được nhau và trở thành anh em thân thiết.

Đang nói thì Sơn bước ra cũng đồ ăn trên tay, sau khi dọn ra mọi người cùng ngồi xuống ăn uống ngon lành , mọi người đều khen tay nghề của Sơn, sau bữa ăn thì trời cũng tối, mọi người đốt lửa ngồi xung quanh cũng ngắm sao trên trời, lúc này Sơn đang ngồi một mình thì Huy và Hiếu đi tới, Huy và Hiếu ngồi cùng cậu, Hiếu giới thiệu Huy với Sơn và rồi ba người cũng mọi người trong đội nói chuyện vui vẻ đến đêm khuya thì Hiếu và Sơn chào mọi người và sánh bước đi về hướng nhà
 
Back
Top Bottom