Cập nhật mới

Ngôn Tình Cung Khuyết

Cung Khuyết
Chương 55-1


Nghe được tin ta đã
trở về, Lý tể liền tới tìm ta. Làm hại ta phải vội vàng rời xa A Nam.
Lúc gần rời đi, ta rút cây tram Ngọc Bích trên đầu A Nam ra cắm trên tóc mình, đem cây trâm Bạch Ngọc của ta đưa cho A Nam.

"Cây trâm
Bạch Ngọc này bị nàng chơi hồi lâu, trẫm không cần", ta nói. Thừa dịp A
Nam chưa phục hồi tinh thần, ta quang minh chính đại, tiêu sái chạy
thẳng ra ngoài.

Lý tể đang quỳ gối ngoài cửa Lưỡng Nghi điện. Hắn tuổi đã lớn, chân lại không tốt, lại quỳ trên sân lạnh như băng, ta
cũng có chút không đành lòng. Bất quá việc này là hắn sai. Ta cũng không làm được người tốt.

Cung nhân dẫn hắn đến trước mặt ta, hắn nơm
nớp lo sợ lại làm bộ muốn quỳ xuống, ta giơ tay lên, có người đem bồ
đoàn đến đặt ngay dưới đầu gối của hắn. Lý tể vừa vặn quỳ trên bồ đoàn,
ta không cho hắn đứng lên, để cho hắn quỳ nói chuyện.

Lý tể dò xét biểu tình của ta, "Lão thần mong Hoàng Thượng thứ tội".

"Thừa tướng có tội gì?", ta cố ý kéo dài giọng. Ta tùy tay cầm lấy một quyển
trục để ở gần khuỷu tay của ta, giả vờ giả vịt chậm rãi mở ra, bộ dáng
tính tinh tế xem xét. Sau khi mở ra mới phát hiện, thì ra đây là bức
tranh ta cùng A Nam vẽ cảnh tuyết trong sân viện của nàng - Tuyết Tình
đồ.

"Lỗi của thần là không nên gả nữ nhi hai lần, lúc trước là do Cửu vương hướng lão thần nghị hôn". Lý tể cúi đầu, thấp đến nỗi cả
người hoàn toàn phủ phục trên đất, "Tất cả là lỗi của lão thần, không
nên làm cho Hoàng Thượng có thêm nhiều chuyện phiền lòng". (câu này chém hk hiểu bản cv)

Đúng là một con thí tốt!

"Hiện tại lão Cửu rất", ta cố ý nói, "Nghe nói cuộc sống cũng không tốt".

Lý tể suy nghĩ, cuối cùng vẫn nói, "Hoàng Thượng anh minh".

"Thật sự anh minh?"

Lý tể lén liếc mắt nhìn ta một cái, không khí trong phòng trùng xuống, yên lặng không tiếng động lại có chút nóng. Hắn vẫn còn mặc áo choàng da,
mồ hôi trên người hắn có thể dùng từ mưa tuôn xối xả để hình dung, "Kỳ
thật Hoàng Thượng còn phải nâng cao cảnh giác. Cho dù không có cửu...",
hắn nói, "Không có lửa làm sao có khói". Nhìn thấy ánh mắt của ta chuyển hướng nhìn hắn, hắn lập tức dập đầu, "Thần nghe nói Tào Định không rõ
đi về hướng nào, Hoàng Thượng nên lưu tâm".

Ta không lên tiếng,
mắt lạnh nhìn Lý tể. Trong lúc đó, quân thần có khi thật sự rất kỳ quái, ta cũng có điểm không vừa lòng Lý tể, lão già này vừa ngoan cố lại vừa
ích kỷ. Nhưng ta cũng biết, thật ra trong tâm Lý tể vẫn rất sợ ta. Can
đảm của hắn cũng có hạn, cũng không thể tạo thành uy h**p quá lớn đối
với ta.

Lúc này, có người tiến vào bẩm báo, nói mẫu hậu đã nóng
lòng chờ ta rất lâu, hỏi ta khi nào thì đi qua đó được. Ta trở về với
một thân toàn máu, khẳng định đã rơi vào tai mẫu hậu. Mà ta hồi cung lâu như vậy, đầu tiên là chuyện của Đặng Vân và A Nam, sau lại là lão gia
hỏa trước mắt này, đến bây giờ vẫn chưa đi vấn an mẫu hậu. Trong cung
nhiều người nhiều miệng, lại làm cho mẫu hậu lo lắng sợ hãi.

Thấy ta trầm mặc đã lâu, lại thêm mẫu hậu ở bên kia thúc giục, cuối cùng Lý
tể cũng thiếu kiên nhẫn, giọng hắn hơi lên cao, "Thần nghe nói Hoàng
Thượng phái người đi cực bắc lạnh khủng khiếp, mấy ngày gần đây sẽ có
phản hồi về. Mà trong số những người phái đi có người của Kiến Chương
Doanh ..."

Ta kinh ngạc nhảy dựng lên, bây giờ mới nhớ tới chuyện đệ đệ A Nam, xác thực, ta đã điều một đội nhân mã của Kiến Chương Doanh đi tìm tiểu đệ đệ của A Nam. Tuy rằng ta không biết Tào Định sẽ gây nên chuyện gì, nhưng hắn hẳn sẽ biết. Về phần Phùng gia hoặc Cửu đệ có biết hay không... Hiện tại xem ra, ngay cả Lý tể cũng đều đã biết!

Ta liền cho Lý tể bình thân, tùy ý phất tay, lại phái một đội thân vệ lấy
tốc độ nhanh nhất đến tiếp ứng. Lúc này ta ngoại trừ âm thầm cầu nguyện
trăm ngàn lần đừng xảy ra chuyện gì không may, thì cũng không biết làm
gì hơn.

Ta nhìn Lý tể, lão già kia lặng lẽ nhìn ta không nói gì.

"Ái khanh trở về đi", ta thở dài một hơi, "Hôm nay sắc trời cũng không còn
sớm nữa, ngày mai đúng giờ vào triều", ta nói với hắn, cũng chỉ biết nói như thế.

Ta chỉ biết mẫu hậu rất sốt ruột và tức giận. Nhưng không
nghĩ tới mẫu hậu sẽ đứng ở cửa viện Khôn Trữ cung chờ ta. Trời đông giá
rét, một lão nhân gia như người cứ như vậy dựa cửa mà chờ, làm cho thân
là con như ta trong lòng cảm thấy rất áy náy.

Mẫu hậu vừa thấy ta đến, liền bước lên vài bước. Người không nói một câu, tay người sờ dọc theo cổ tay đến cánh tay của ta.

"Con à, không bị thương ở đâu chứ?"

"Mẫu hậu, nhi thần không sao. Không bị thương chỗ nào cả". Một tiếng "Con"
của mẫu hậu, cơ hồ làm ta rơi lệ. Ta nắm tay người bước vào phòng.

"Trở về mà cũng không đến chỗ nương trước, rốt cuộc là...", mẫu hậu cũng không nói gì nữa.

Trong cung này quả nhiên tất cả đều là người lắm mồm, nhất cử nhất động của ta, đều có người cấp báo cho mẫu hậu.

Khi vào tới trong phòng, ta đỡ mẫu hậu ngồi lên tháo. Ta cũng ngồi xuống
bên cạnh muốn xoa bóp chân cho người. Không nghĩ tới, đúng lúc này,
ngoài cửa có cung nhân cao giọng thông báo, "Sở Hiền phi đến!"

Ta sửng sốt, ta không nghĩ tới việc này!

"Trừng mắt cái gì, là nương kêu nàng đến", mẫu hậu liếc ta một cái.

A Nam nhanh chóng tiến vào, nàng đi rất nhanh, một thân lãnh khí từ bên
ngoài tiến vào. Nàng vừa vào thì thấy ta, cũng sửng sốt một chút. Nhưng
nàng vẫn nhanh chóng hành lễ với mẫu hậu và ta. Quần áo trên người nàng
vẫn là bộ quần áo vừa rồi khi ở cùng ta, hiển nhiên nàng tới rất vội
vàng, cũng không biết mẫu hậu có chuyện gì.

"Hai người các ngươi
đều ngồi xuống đi, cởi áo choàng trên người ra luôn. Trong phòng nóng",
mẫu hậu nói. Người chờ chúng ta cởi áo choàng rồi ngồi xuống. Sau đó lại cho cung nhân dâng trà. Lúc này mới chậm rãi nói, "Gọi các ngươi đến,
là vì muốn các ngươi biết cái sai của ta".

A Nam cả kinh nhảy dựng lên, nàng rất nhanh quỳ xuống trước mẫu hậu.
 
Cung Khuyết
Chương 55-2


"Đứng lên đi, ngồi
nghe ta nói", thanh âm mẫu hậu nghiêm khắc ngăn cản nàng. Cũng không
nhìn biểu tình xấu hổ của hai người chúng ta, "Tin tức Hoàng Thượng đi
Tây Bắc là do ta để lộ", mẫu hậu trực tiếp nói, "Người gì rồi, miệng
cũng nhiều lên. Ngày ấy, ta ngồi cùng với mấy người con dâu, trong lòng
cao hứng, miệng cũng không ngăn lại được. Nói cái gì mà: cũng không biết Hoàng Thượng có mang đủ xiêm y không, lại nói cái gì mà: không biết
Hoàng Thượng ở trong lều có lạnh hay không...". Mẫu hậu dừng lại, khóe
mắt liếc nhanh nhìn ta một cái. Bộ dáng mẫu hậu rất tự trách, tay người
giấu dưới chiếc đệm tháp, nhưng ta nhìn ra được, hai tay của không ngừng xoa vào nhau. "Cho đến khi được Sở Hiền phi ra hiệu nhắc nhở, nương mới biết được mình nói sai rồi".

Giọng nói của mẫu hậu có chút nghẹn ngào, nước mắt dường như sắp trào ra.

"Nương!", ta gọi người một tiếng. Ta cùng mẫu hậu vẫn thập phần thân mật, ngày bé ta vẫn thường hay gọi người một tiếng nương. Mẫu hậu chỉ có một nhi tử
duy nhất là ta, cho nên người rất yêu thương ta. Đến lúc này, ta sao lại dám nói mẫu hậu không đúng.

Ta đi đến bên cạnh mẫu hậu, cách một cái đệm giường, nắm đôi tay đang phát run của mẫu hậu.

"Vừa rồi ta nghe nhóm nô tài nói, Diệu nhi một thân đầy máu trở về, trong
lòng ta thật sự khó chịu muốn chết", mẫu hậu rơi lệ, "Ta đúng là lão
thái bà chết tiệt!"

"Nương, điều này không thể trách người", ta an ủi mẫu hậu, "Là có người muốn giết nhi thần".

A Nam cũng đứng dậy quỳ gối bên chân mẫu hậu, nhưng nàng không nói lời nào.

"Nương cũng không nghĩ đến chuyện lại như thế này! Các ngươi vốn nên sớm nhắc
nhở nương. Các ngươi có việc lại không thương lượng cùng nương, cho nên
nương cũng không biết việc này không nên nói ra. Nương nghe thấy tiểu
thái giám trong cung của Diệu nhi nói ngươi đem theo xiêm y đi trong
tuyết, nên mới phỏng đoán Diệu nhi đi Tây Bắc".

Ta lại nhìn
thoáng qua A Nam. Khó trách nàng không nói lời nào, nàng sớm biết rằng
mẫu hậu muốn chỉ trích nàng. Mẫu hậu nói "Các ngươi" hiển nhiên là cảm
thấy A Nam và ta cùng nhau giấu giếm người. Kỳ thật ta cũng không nói
cho A Nam ta muốn đi Tây Bắc, là do nàng đoán được.

"Nương, không có việc gì", ta dỗ mẫu hậu, "Con không phải đã trở lại hoàn hảo sao?"

"Bên trong hậu cung này, chỉ có hai mẹ con chúng ta dựa vào nhau, có người
muốn dồn chúng ta vào chỗ chết!". Mẫu hậu rút tay khỏi đệm, nắm ngược
lại tay của ta. Thời điểm người nói những lời này, người còn trừng mắt
liếc A Nam một cái. Mẹ con nhất thể, A Nam chính là người ngoài. (Đọc
tới đoạn này thấy ghét bà thái hậu ghê)

Trên mặt A Nam không có biểu tình gì.

"Nhi thần biết", ta cười, "Nương, việc này ngài đừng nhúng tay vào, nhưng
thật ra lần trước nhi thần nói muốn xoá bỏ hậu cung, nương nghĩ như thế
nào?"

Mẫu hậu thở dài một hơi, "Nương quản không được ngươi".

Thật ra trong lòng ta cũng không thoải mái, thái giám trong cung ta lại dám
đem mọi chuyện của ta từng cái đều báo với mẫu hậu. Nhất cử nhất động
tất cả đều bị mẫu hậu nắm trong tay. Như vậy tính ra, cuối cùng là ai
quản lý thiên hạ? Lúc trước, ta liền mặc kệ, nhưng sau khi chết không
nơi chôn thân thì ta không còn thờ ơ như vậy nữa, cho tới bây giờ ta vẫn còn không rõ mình chết như thế nào.

"Ngươi không được phạt những thái giám trong cung", đột nhiên mẫu hậu lên tiếng, người lúc nào cũng
có thể nhìn thấu ta, "Ta là nương ngươi, là thái hậu trong cung, chuyện
trong cung, chẳng lẽ ta còn không được hỏi sao?"

A Nam nhìn thấy mẫu hậu nói nhanh, điệu bộ gấp gáp, liền cầm lấy ly trà, đưa tới trước mặt mẫu hậu.

"Được rồi! Nhi thần nghe nương". Ta cười ha ha, tiếp lấy ly trà trong tay A
Nam, bưng lên, ý bảo mẫu hậu nhuận giọng. "Đương nhiên là nương nên
hỏi", ta nói.

Nhưng lúc này, trong lòng ta lại nghĩ: ta phải tìm
cớ xử lý mấy thái giám lắm miệng kia. Bằng không cung nhân trong cung
này sẽ không biết ai mới là chủ nhân của bọn hắn. Ta đã sớm ra lệnh cho
bọn họ không được nói ra một chữ nào. Dám công nhiên trái lệnh, vậy thì
nên sớm biết kết cục của chính mình.

Cuối cùng mẫu hậu cũng bưng lấy ly trà.

A Nam cúi thấp đầu, ta cảm thấy nàng đang cười trộm trong lòng.

Mẫu hậu phiêu mắt nhìn A Nam đang quỳ, "Ngươi cũng không cần quỳ nữa. Trước mặt Hoàng Thượng ta thay ngươi minh bạch, miễn cho ngươi phải giải
thích với Hoàng Thượng. Ai gia cũng không muốn bắt nạt tiểu bối các
ngươi".

"Mẫu hậu... Ngài...", A Nam có chút dở khóc dở cười, "Mẫu hậu người nói đi đâu vậy". Nàng vẫn quỳ không đứng lên.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi A Nam nói với ta ở Lưu Ly điện, mẫu hậu cũng biết,
trong hậu cung này, còn có cái gì có thể coi là bí mật? Như vậy xem ra
ta không thể nương tay với loại nô tài lắm lời được nữa rồi.

"Ở
hậu cung này, Sở Hiền phi coi như là người biết điều, Hoàng Thượng nay
sủng ái ngươi, ngươi nên tích phúc đi", mẫu hậu dùng nắp trà gạt lá trà
phía trên. Nhưng người cũng không uống, "Thục phi quen được chiều
chuộng, có khi làm điều gì quá phận, chỉ cần không động chạm vào các
ngươi, các ngươi cũng không cần tính toán chi li với nàng".

A Nam cuống quít cúi đầu, "Mẫu hậu..."

Mẫu hậu thở dài một hơi, "Ta rất sợ các ngươi tranh giành ở hậu cung. Thục
phi ở trong cung cũng có chút kiêu căng, hai người các ngươi cũng đừng
gây thêm chuyện nữa".

Lúc này, A Nam vừa vặn ngẩng đầu nhìn ta.
Hai chúng ta liếc mắt nhìn nhau một cái. Xem ra, còn có người khác nói
cho mẫu hậu chuyện của Phùng Yên Nhi.

Nhưng mẫu hậu lại lo lắng, nên không chịu nói cho chúng ta biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở
Trích Tinh Các của Phùng Yên Nhi.

"Tóm lại, Diệu nhi", mẫu hậu
nhìn ta, "Ngươi phải làm việc cho có quy củ, không thể để người khác nói ra nói vào. Phùng Thục phi bây giờ vẫn còn là người đứng đầu hậu cung,
lúc trước do chính ngươi ầm ỹ để nàng ngồi lên vị kia trí, nay mọi người đều nhìn chằm chằm vào đó".

"Dạ! Mẫu hậu".

"Về phần vi nương ta, về sau ta cũng sẽ xem như không nghe cũng không nói. Không lại gây thêm chuyện cho Hoàng Thượng!"

"Nương!", lại một lần nữa ta cảm thấy thập phần áy náy, chung quy mẫu hậu cùng là người hiểu rõ ta nhất.

Có lẽ ta thực sự không phải là một người tốt và nhẫn nại, sau khi rời khỏi cung của mẫu hậu, ta gấp gáp đi nhanh về Thừa Càn điện của mình.

Đáng thương cho A Nam, lảo đảo đi theo ta phía sau, nàng sợ té, càng sợ đuổi không kịp ta, lại không dám cao giọng, chỉ nhất thanh nhắc nhở ta,
"Kiềm chế, kiềm chế".

Ta không để ý tới nàng, việc này nàng không ngăn được ta. Tên thái giám lắm miệng trong cung của ta, mẫu hậu chỉ
nói đừng giết hắn, hôm nay ta đây sẽ không giết hắn, trước tiên ta đánh
hắn năm mươi đại bản. Về sau tìm một cái cớ giết hắn, còn không dễ dàng
sao?

A Nam thấy ta như vậy, chỉ thở dài một hơi, đi được nửa
đường thì nàng dừng lại, "Thiếp không đi theo Hoàng Thượng nữa đâu",
nàng nói.

Ý tứ kia là nàng muốn bo bo giữ mình, không muốn dính líu đến chuyện này.

Ta quay đầu nhìn nàng, "Nàng đến chỗ của Tiễn chiêu nghi ngồi đi. Nói chuyện với nàng ta một chút đi".

Khẩu khí của ta là mệnh lệnh. Ta nghĩ trong cung loạn cào cào lên như vậy,
Tiễn Bảo Bảo mỗi ngày đều đối phó với Phùng Yên Nhi, nói không chừng
cũng biết được chút gì đó.

A Nam tựa hồ có chút không tình
nguyện, lúc này sắc trời âm u, cảnh vật phía trước không thấy rõ lắm.
Nhưng thật ra ta có thể hiểu được, trời đã tối, nàng đang muốn về cung
để sưởi ấm, không muốn đi nghe ngóng tin tình báo cho ta. Nhưng nàng
cũng nên đi lại nhiều trong cung, đề phòng bị người lừa gạt, giấu giếm.

Ta vốn tưởng còn phải khuyên A Nam thêm vài câu nữa, nhưng vào lúc này,
tai của ta dường như nghe được tiếng ca. Tiếng ca kia truyền đến từ rất
xa, cũng không nghe rõ lắm. Trong lúc hoàng hôn này, lại nghe được âm
thanh như thế, dường như có chút quỷ dị phiêu miểu, ta chỉ nghe được một câu trong đó: "Hoàng tôn tử, yến trác tên..."
 
Cung Khuyết
Chương 57


Edior: Nguyễn2

Ánh mắt Tiễn Bảo Bảo sáng lên,"Vậy...... Nếu là chuyện liên quan đến Thục phi, Hiền phi, thiếp cũng có thể tuỳ cơ ứng biến sao?"

Đôi mắt Tiền Bảo Bảo không đẹp, dù ánh mắt sáng cũng không sáng hẳn lên.

Huống chi nàng còn sáng không đúng lúc. Ta vốn đang cảm thấy Tiễn Bảo Bảo không tệ, nhưng nghe được câu này, lòng của ta trầm xuống. Không nói đến A Nam, chỉ nói Phùng Yên Nhi, ta hiểu rõ trong mấy năm này Tiền Bảo Bảo cùng Phùng Yên Nhi âm thầm tranh đấu, không ngừng đối phó lẫn nhau. Cũng biết nàng muốn leo lên đầu Phùng Yên Nhi, không phải là ngày một ngày hai. Vừa rồi ta để cho nàng tuỳ cơ ứng biến chính là ý này, cho nàng quyền lợi để nàng giống như Phi tần, trông nom chuyện tình trong cung, cũng khiến những người khác trong cung tôn trọng nàng hơn.

Nhưng ta cũng không cho nàng trông nom chuyện của Phùng Yên Nhi hoặc A Nam. Dù sao cũng phải có chức vị, tôn ti cao thấp không loạn. Nếu ngay cả chuyện này ta cũng đồng ý, chẳng lẽ, về sau có chuyện liên quan đến Mẫu hậu thì nàng ta cũng có thể đi quá giới hạn hay sao? Trong cung đình lục đục đấu đá ta nhìn quá nhiều rồi, từ khi ta còn là đứa bé đến lúc lớn lên, đã am hiểu sâu sắc lời nói này.

Nhưng ta chưa biểu hiện ra mặt, chỉ hỏi: "Thục phi, Hiền phi thế nào?"

Tiễn Bảo Bảo giống như không hề cảm thấy ta không vui, "Gần đây Thục phi làm việc có chút kỳ lạ." Nàng nói, "Thiếp cũng không dám vọng đoán nàng ta cố ý. Nhưng chuyện sáng sớm hôm qua, thật khiến thiếp đổ mồ hôi lạnh. Thiếp vừa nói với Hoàng thượng, mỗi ngày thiếp cùng Lâm mỹ nhân trước khi ra ngoài đều phái người đi trước dò đường. Sáng sớm hôm qua thiếp phái người đi ra ngoài dò đường thì phát hiện, ở trên đoạn đường đi Trích Tinh Các, không biết người nào đã gắn rất nhiều hạt tuyết. Theo lý mà nói, đường kia đã sớm được quét sạch sẽ rồi, hôm qua lại không có tuyết rơi. Mỗi ngày Lâm mỹ nhân đều đi đường này, thiếp thấy rõ ràng là có người cố ý gây nên chuyện này." Tiễn Bảo Bảo cũng không vội, thái độ nàng nói chuyện này rất chắc chắn. Thái độ của Tiễn Bảo Bảo làm lòng ta nổi lên nghi ngờ.

"Sáng sớm hôm qua sao?" Ta đột nhiên nhớ tới A Nam đã nói với ta một chuyện khác.

"Đúng vậy, thiếp vốn định tìm người đi quét tuyết rơi, nhưng người của Trích Tinh Các lại vội vội vàng vàng chạy đến nói bọn họ sẽ quét, sống chết không để cho bọn thiếp động vào. Có thể thấy được tuyết này vốn chính là bọn họ làm rơi vãi. Thục phi quản mọi việc trong cung đã lâu, khó tránh khỏi có lúc qua loa."

Tiễn Bảo Bảo đang quan sát ta. Hiển nhiên nàng rất quan tâm tới cái nhìn của ta đối với chuyện này.

Ta nghĩ nàng nhất định nói cùng một việc mà A Nam đã nói cho ta biết. Không phải sao, vì che giấu vết máu trên đường mới để tuyết rơi vãi. Nói không chừng Tiễn Bảo Bảo cũng biết.

Ta ho một tiếng, "Gần đây Thục phi có gì khác thường không?"

"Khác hay không, thiếp cũng không dám nói. Thiếp cùng Thục phi vốn không thân cận. Gần đây cũng không chỉ có mình thiếp cảm thấy Thục phi kỳ lạ. Gần đây trong cung của nàng cực kì nghiêm mật, không cho người khác đến bái phỏng, vài người có quan hệ tốt với nàng đến thăm, nàng cũng không tiếp đãi."

Ta lại liếc mắt nhìn Tiễn Bảo Bảo. Quả nhiên nàng rất để ý những thứ này. Chỉ là, nghe nàng nói như vậy, Phùng Yên Nhi thật đúng là kỳ lạ, nàng vốn rất sẵn lòng lôi kéo những Tần phi kia.

"Thục phi để Lý Tu nghi đi Thượng thiết tư, nàng cảm thấy vừa lòng không?"

Tiễn Bảo Bảo suy nghĩ một chút, "Chuyện này, thiếp không tiện nói có hài lòng hay không. Thiếp chỉ cảm thấy, nếu Lý Tu nghi bị bệnh, thì nên để cho nàng ta nghỉ ngơi thật tốt, để cho nàng ta đi quét sân vườn dường như cũng không thỏa đáng lắm."

Ta gật đầu, nếu thật là Lý Tu nghi ca hát, nên nghiêm mật nhốt nàng ta lại mới đúng. Thế nào lại để cho nàng ta đi ra ngoài gây loạn. Chuyện Lý Uyển Ninh, trên triều đình, chính ta đã phủ nhận trước mặt mọi người rằng nàng ta cùng người ngoài không có tư tình, chưa thể xử lý thỏa đáng. Cho đến bây giờ ta vẫn chưa nghĩ ra nên xử lý nàng ta như thế nào. Bây giờ nhìn lại, chuyện này cũng không thể kéo dài. Ta sẽ cùng A Nam thương lượng một chút. A Nam biết rõ nội tình trong đó.

"Hiền phi thì sao? Sở Hiền phi có gì không tốt?" Ta hỏi Tiễn Bảo bảo. A Nam cũng không thích tham dự chuyện trong cung, vì sao ngay cả A Nam, nàng ta cũng nói?

"Sở Hiền phi, " Tiễn Bảo Bảo nở nụ cười, "Ngược lại là một chuyện khác, Sở Hiền phi rất trốn chuyện. Lúc Lâm mỹ nhân bị hù dọa khóc lóc trở về, Thái hậu cùng Thục phi không nói gì. Chỉ có Sở Hiền phi nói một câu ‘Lâm mỹ nhân ít đi ra ngoài thì hơn, ở ngoài cũng không tốt lắm.”

Lời này A Nam cũng nói với ta rồi, đây chính là tính tình của A Nam. Ở hậu cung, nàng có chút tránh chuyện.

"Lần này vì chuyện quét tuyết, thiếp cùng người của Trích Tinh Các ầm ĩ mấy câu. Sở Hiền phi vừa nói: ‘Quét coi như xong, ta đã sớm nói trời băng đất tuyết nên ít đi ra ngoài thì hơn."

Nghe Tiễn Bảo Bảo nói như vậy, ta không nhịn cười được. A Nam chính là A Nam. Trước kia ở trong cung nàng bị uất ức vì không thích tranh cãi, hiện tại tất nhiên cũng sẽ khuyên người khác như vậy. Thật ra không phải nàng không thể quản chuyện, mà nàng không muốn quản. Không biết tại sao, gần đây ta cảm thấy A Nam có chút xem thường hậu cung của ta. Trước kia ta còn tưởng rằng nàng không thể chối cãi là bất đắc dĩ, gần đây ta mới cảm thấy, nàng không tranh cãi là vì không đáng.

"Tốt lắm, " ta nói, "Ý tứ của Tiễn Chiêu Nghi trẫm đã hiểu, Lâm mỹ nhân để nàng chăm sóc trẫm cũng rất yên tâm. Hiện nay, Lâm mỹ nhân cũng sắp lâm bồn, nếu có chuyện gì, tốt nhất nàng nên khuyên nàng ta một chút, chớ vì việc khác mà thương cảm. Nàng ta muốn cái gì, thì nàng cứ cam đảm an bài cho nàng ta, Thái hậu nơi đó, Trẫm nơi này, Thục phi Hiền phi bên kia, đều giống nhau."

Ta nói như vậy, rõ ràng là có chút qua loa.

Tiền Bảo Bảo lảo đảo như lắc lư theo gió, nàng lập tức cũng cười, "Có những lời này của Hoàng thượng là đủ rồi." Nói xong đứng lên, "Thiếp không quấy rầy Hoàng thượng nữa, thiếp xin cáo lui."

Nàng đi rất sung sướng, để lòng ta nghi ngờ nàng vốn không phải vì Lâm mỹ nhân mà đến. Nàng đến vì nói cho ta biết tình hình trong cung, thuận tiện còn muốn thử thái độ của ta đối với nàng.

Tiễn Bảo Bảo người này, nhìn thô ráp, thật ra thì rất có đầu óc. Chỉ là tâm tư của nàng...... Hôm nay tiếp xúc, ta có chút thất vọng. Nàng cùng nữ nhân khác cũng không có gì khác biệt. Ta không có cảm thấy nàng có lỗi, chẳng qua là cảm thấy nàng so với A Nam, vẫn thiếu thứ gì đó.

Rốt cuộc thiếu cái gì, ta cũng không nói ra được, bởi vì ta nghĩ ta muốn cái gì cũng đột nhiên trở nên mê man. Lòng của ta mê man, giống như muốn bắt được thứ gì đó trong lúc này.

Lúc A Nam đến đây, đã gần đến buổi trưa rồi.

Ta đang ngồi ở ngự án múa bút.

Nàng mặc một cái áo choàng đỏ thẫm hình con khỉ, thở ra khói trắng, nhảy vào thư phòng của ta, vừa vào cửa liền dùng sức dậm chân một cái, giẫm giầy da nhỏ dính đầy tuyết trên nệm của ta, làm cho thảm trong thư phòng ta ướt một mảng lớn.

"Bên ngoài tuyết rơi rất lớn, sao Hoàng thượng không ra nhìn xem?"

Ta không lên tiếng, bây giờ thứ mà ta không muốn nhìn thấy nhất là tuyết, trừ phi có A Nam ở bên ta.

"Nàng ngồi xuống đi, tuyết rơi nhiều như vậy nàng lại đi không vững." Ta cười. Đồng thời ta cũng chú ý tới, cũng màu đỏ thẫm, mà A Nam như viên ngọc tỏa sáng, trong suốt mà xinh đẹp. Ở trước mặt nàng, mùa đông rét lạnh tiêu điều cũng phải nhượng bộ mà lui binh. Tiễn Bảo Bảo lại càng không thể so với nàng.

Chuyện trên đời này quả nhiên không công bằng, ngay cả ông trời cũng thiên vị như vậy.

"Thiếp thích đi, thích nghe tiếng chân đạp trên tuyết, âm thanh của bông tuyết, " A Nam ranh mãnh nói, lại hỏi ta, "Sáng hôm nay, Hoàng thượng phái người đến Trường Tín cung mấy lần, Hoàng thượng tìm thiếp có việc sao?" Vừa nói vừa như ảo thuật, từ dưới mũ của nàng lấy ra một cành hoa mai. Trên cành mai chi chít những nụ hoa chưa nở.

"Không có việc gì, ta chỉ muốn nhìn nàng mà thôi." Ta nói.

"Hoàng thượng tìm ta không thể không có việc gì." A Nam võ đoán nói.

Điều này làm cho ta nhất thời im lặng.

Đợi cung nữ cởi áo choàng cho nàng, nàng thoải mái giơ cao hoa mai đưa đến mũi của ta, "Hoàng thượng ngửi xem, có mùi thơm ngát."

Ta rất phối hợp hít sâu một hơi, "Ngay cả hoa cúc tàn nhánh nàng đều không chịu cắt bỏ, sao hôm nay lại chiết hoa mai mang tới đây?" Không biết tại sao, những gì liên quan đến A Nam, ta luôn nhớ rất rõ ràng.

Trong mắt A Nam hiện lên nụ cười rồi biến mất, "Dù không chiết thì cũng sẽ không có người nhìn nó nữa. Đây là của Minh Loan điện chiết."

Ta nghiêng đầu, tinh tế nhìn.

"Thiếp đi qua Minh Loan điện vừa hay nhìn thấy Lý Tu nghi, đi theo nàng hái một cành hoa mai."

A Nam lại đang dụ dỗ ta, nàng đến nơi này của ta, cũng không cần đi qua Minh Loan điện.

"Thiếp vốn muốn hỏi thân thể nàng có khỏe mạnh không, nếu quét sân khổ cực, thiếp có thể cầu xin Phùng Thục phi tha cho nàng ta." A Nam đi quanh thư phòng của ta, rốt cuộc chọn ra một bình mai, cắm hoa mai trên tay vào."Nhưng nàng, thật sự là một người kín miệng như hồ lô (ý chỉ Lý Tu nghi ít nói), thiếp nói với nàng nhiều như vậy, nàng chỉ nói với thiếp một câu: ‘Muốn xuất gia.’"

Ta ngây ngẩn cả người. Lý Uyển Ninh muốn xuất gia. Nàng có ý gì? Chẳng lẽ là chê ta làm sai? Nàng nghĩ thật hay! Trốn trong miếu thì có thể không phải chịu tội sao? Hay là để nàng dễ dàng giả thần giả quỷ hù dọa người khác?

"A, đúng rồi! Lý Uyển Ninh còn nói nàng không biết ca hát. Thiếp để cho nàng ta hát đôi câu Quan Âm tâm chú, nàng không hát được." Dường như A Nam chỉ tùy tiện nói.

Ta không tin. Ngày thường Lý Uyển Ninh có vẻ kính cẩn nghe theo, nhưng sự thật như nào đây? Trong lòng nàng không phải hướng tới Lão Cửu sao? Biết người biết mặt không biết lòng, huống chi còn là A Nam ngay mặt hỏi. Sợ là A Nam thiện lương, bị Lý Uyển Ninh lừa gạt. Nhưng ta vui mừng vì A Nam đã đi tìm Lý Uyển Ninh. Rốt cuộc A Nam vẫn đang giúp ta, nàng giúp ta tìm một phương pháp xử lí Lý Uyển Ninh. Nàng biết ta nhức đầu tại vì chuyện của Lý Uyển Ninh, nàng vốn tránh chuyện, lần này lại chủ động giúp ta một lần.

A Nam cắm hoa mai xong, không có việc gì làm, tiến tới bên án sách của ta, hướng tới dưới án, ồ lên một tiếng, "Đây không phải là bức Tuyết Tình đồ lần trước hoàng thượng tiếp tục vẽ sao?" Giống như nàng đã quên mất nàng mới vừa nói chuyện của Lý Uyển Ninh cho ta nghe.

Tay của ta thật nhanh dời xuống, bưng bít cũng không kịp.

"Hoàng thượng đang vẽ cái gì vậy?" Nàng chú ý tới bút trên tay ta.

Tay của ta di chuyển một chút, nhìn A Nam cười.

"Đây là...... Là thiếp sao?" A Nam nghiêng đầu hướng nhìn ta. Có chút nghi ngờ.

Trên tấm hình là một cô gái áo xanh lá, mới phác thảo qua hình dáng. Có thể đã có thể nhìn ra nàng trong suốt tịch mịch, tao nhã như hoa lan.

A Nam có chút ngượng ngùng, cúi thấp đầu dịch ra.

Ta thuận tay nắm hông của nàng, "Ở trong cảm nhận của ta A Nam chính là như này, nàng thấy ta vẽ có giống hay không?" Dưới ánh mắt trời có một cô gái đang tựa vào cây đại thụ lớn.

Ta ngửi mùi thơm trên tóc A Nam, cẩn thận buông bút, dùng hai cánh tay ôm lấy A Nam.

"A Nam, ta đang suy nghĩ, nàng cùng các nàng kia có gì khác biệt."

Ánh mắt của ta giống như có thể xuyên thấu giấy vẽ trước mắt, nhìn tiểu nữ tử đã dùng khuôn mặt quỷ dị để gạt những hoàng tử chúng ta. Rất nhiều chuyện cũ theo thời gian đã sớm trở nên phai nhạt, nhưng lần gặp mặt kia ta luôn có thể nhớ rõ trong lòng. Hiện tại nghĩ lại, ta mới phát hiện, khi đó, tiểu nữ tử xấu xí trước mặt bởi vì có một ánh mắt tinh xảo đặc sắc, làm ta muốn quên cũng không thể quên được nàng.

Ta hiện tại rất cảm kích trời cao, để ngày hôm đó ta nói muốn cưới A Nam.

Ta ôm A Nam ngồi xuống cái ghế của ta, để cho nàng ngồi trên chân của ta. Ta thấy nàng có chút ngạc nhiên, hơn nữa là ngượng ngùng. Nàng cùng ta giống như là xa lạ, mỗi một lần ta cùng với nàng thân cận, nàng đều xấu hổ.

Có lẽ nàng vẫn chưa hiểu ta.

"Từ nhỏ Trẫm lớn lên trong thâm cung, " ta nói với A Nam, "Huynh đệ đông đảo. Mẫu hậu thế lực mỏng, Trẫm lại không có tiền đồ, thường thường cảm thấy mẹ con Trẫm bị quản chế. Năm Trẫm mười bốn tuổi, phụ hoàng lập thái tử. Trẫm cho là Trẫm có thể tiêu dao sống đến lúc trưởng thành xuất cung, mẫu hậu thay Trẫm cùng Tiễn gia đính hôn, chuyện thoạt nhìn vô cùng đơn giản. Nhưng hai năm sau thái tử đột nhiên chết, mà chúng ta đều đến tuổi có thể đi theo phụ hoàng chinh chiến. Phụ hoàng nói, ‘Lấy công định tự!’ ( lấy công trạng định thái tử)

"Chỉ một câu nói này, tất cả lại được bắt đầu lại. Thời điểm đó, chém giết không chỉ giới hạn trong chiến trường, một năm kia, Tam ca, lão Ngũ chết yểu, dù bọn họ cùng một mẫu thân. Cung đình bí sự, một lời khó nói hết.

"Lúc này, các vị hoàng tử bắt đầu kéo bè kết phái, hôn nhân cũng thành một trong những thủ đoạn kéo bè kết phái. Trong mấy năm này, mọi người đều cưới rất nhiều cơ thiếp."

Ta nhìn A Nam ngồi trên đùi ta. Nàng thấy trong ánh mắt của ta có chút thương hại."Trẫm phải thừa nhận, trong cuộc hôn nhân này, cũng có chỗ tốt.Ví dụ như cưới nàng!" Ta thản nhiên nói.

A Nam kinh hoảng, muốn từ trên đùi ta chạy trốn. Ta ôm chặt hông của nàng, để không cho nàng động đậy."Hôm nay, trong lòng trẫm cũng hiểu, trẫm đối với nàng vẫn có lòng lợi dụng." Nói tới chỗ này ta có chút lòng chua xót, A Nam luôn nói: "Hoàng thượng muốn, A Nam liền cho." Trong lòng nàng, nhất định nghĩ như vậy, hai chúng ta một người cầu một người giữ, tất cả đều chưa nói tới đơn thuần.

"Trẫm biết, trẫm không có tư cách lấy hậu cung buộc nàng lại, nhưng hôm nay thế cục hậu cung như vậy, Trẫm đâm lao đành phải theo lao, Nhưng A Nam, Trẫm muốn nàng vui vẻ, muốn nàng ở bên trẫm, mỗi một ngày đều trôi qua vui vẻ. Cho nên nếu A Nam không muốn quản chuyện, trẫm cũng sẽ không trách A Nam. Bởi vì trẫm biết, A Nam có thể theo trẫm đến đây, muốn ở đây cùng trẫm, là việc ít lại càng ít.

Sau khi Tiễn Bảo Bảo đi rồi, ta mới hiểu trên thế giới này,thứ A Nam cần tìm không nhiều, nàng lại không tham lam. Đây là chỗ khác nhau của A Nam với người khác.

Đột nhiên A Nam cúi thấp đầu, nàng lại cắn môi, nhưng lần này, không phải nàng chống đối ta, mà là nước mắt của nàng, uất ức của nàng ở trong hốc mắt đảo quanh.

Ta ôm nàng, "A Nam đã gả cho trẫm, nếu còn muốn đi, trẫm tuyệt sẽ không buông tay. Nếu có một ngày, A Nam suy nghĩ kỹ, muốn chỗ ngồi tôn vinh nhất bên cạnh trẫm, trẫm sẽ đem vị trí đó cho A Nam, trẫm bảo đảm những người khác không ai có thể giành với A Nam, như vậy được chứ?"

Ta có thể cho A Nam thật sự là quá quá ít, đây là thứ tốt nhất ta thể nghĩ tới. Mặc dù biết rõ nàng chưa chắc hiếm lạ vị trí này.
 
Cung Khuyết
Chương 62


Edior: Nguyễn2

A Nam quỳ xuống trước mặt ta, "Thiếp sai lầm rồi, thiếp biết sai rồi, cầu xin hoàng thượng đừng trách phạt."

Đừng trách phạt! Ta nghe thấy thế thì vừa bực mình vừa buồn cười. Nàng rõ ràng đang bắt chước Phùng Yên Nhi, nhưng cố tình sửa Phùng Yên Nhi tình nguyện chịu phạt thành đừng trách phạt. Nàng cho rằng ta không hiểu sao? Cũng chỉ có tiểu yêu nữ A Nam mới dám như vậy trước mặt của ta!

Ta cúi đầu nhìn A Nam, trong đầu không biết nên xử phạt nàng như thế nào. Ta hiểu rõ, theo tính cách của A Nam, sẽ không dễ dàng nhận sai lầm, bây giờ nàng lại nhận sai lầm, bởi vì nàng biết lần này nàng không thể chối cãi. Phùng Yên Nhi không vu oan cho A Nam, sợi dây kia chính là công cụ để A Nam liên lạc với người bên ngoài. Dựa vào cách này, ở trong cung A Nam không cần ra cửa cũng biết chuyện thiên hạ. Dựa vào cách này, A Nam liên lạc các thế lực ở Nam Sở.

Đây không phải là chuyện nhỏ. Ta thiên vị vì cũng hiểu được chuyện này không thể tuỳ tiện.

Có lẽ thấy ta mặt lạnh ngồi yên, A Nam hiện ra một chút lo lắng. Nàng lặng lẽ nhìn lén ta một cái."Hoàng thượng, về sau nếu có việc, thiếp sẽ đi hỏi Đặng Vân, không liên lạc với bọn họ nữa."

Không phải nàng không hiểu chuyện này lợi hại chỗ nào mà nàng đang giả bộ hồ đồ.

Nhìn ta vẫn bất động, hàm răng nàng cắn vào môi, nghiêng đầu suy nghĩ một lần, "Vậy......" Cắn răng, hạ quyết tâm, "Hoàng thượng phạt thiếp đi, thiếp đi Thượng thiết tư quét sân."

Ta nhìn ra ngoài, nàng tưởng là thật, quyết tâm chịu phạt đi Thượng thiết tư quét sân. Tiểu yêu nữ da mặt dày này, nàng không giống như Phùng Yên Nhi, quan trọng chuyện mặt mũi như vậy.

Nhưng nàng biết rất rõ, vừa rồi ta bảo vệ nàng trước mặt Phùng Yên Nhi, hiện tại có thể lấy lý do gì công khai xử phạt nàng đây? Về phần vụng trộm trừng phạt...... Hiển nhiên A Nam cũng nghĩ đến điều này, sắc mặt nàng hơi chán nản.

"Hoặc kẹp hoặc đánh, nàng chọn một đi, " ta xị mặt, "Nếu không thì nàng phải nói cho trẫm, nàng liên lạc với người nào ở bên ngoài?"

Khi ta nói những lời này, trên mặt ta không cười. Ta loáng thoáng cảm thấy nguy cơ, hình như có một con rắn độc trong lòng ta đang chuyển động, người bên đầu sợi dây kia là người mà ta một mực muốn tìm. Ta có một cảm giác như đã phát hiện ra con mồi.

Trong phòng có chút nóng, đầu của ta bắt đầu quay vù vù. Hình như ta đang đến gần nơi nào đó kín đáo trong đáy lòng A Nam, ta cảm thấy được ta muốn bắt hắn, nhưng lại không có một chút vui mừng nào.

Có lẽ nhìn ra cái gì, A Nam hốt hoảng, lần này nàng không hề giả bộ mềm mại nữa, mà ngẩng đầu nhìn thẳng ta, hàm răng ngậm chặt trong môi đỏ mọng, gân xanh hiện lên trên cái cổ tinh xảo, mặt lộ vẻ quật cường theo thói quen.

Thấy nàng như vậy, "Nàng thà bị đánh cũng không chịu nói ra sao?"

Ta hỏi nàng, trong lòng chua xót, ta phát hiện có một số việc, ta càng ngày càng quan tâm, "Những ngày gần đây trẫm có xem qua luật pháp của Nam Sở, thấy trong đó có một điều luật như thế này: công chúa mười ba tuổi mà chưa gả, hễ công chúa để ý người nam tử nào, thì người đó phải đưa sính lễ vào hoàng cung, rồi lấy về một miếng ngọc bội đính ước, cả đời không được kết giao với nữ tử khác, chỉ có thể trung thành với một mình công chúa..."

Ta đảo mắt nhìn A Nam, muốn xem rốt cuộc trong lòng nàng đang suy nghĩ gì. Nàng thật sự cho rằng nàng có thể giữ được người nọ sao?

Ta chú ý tới trong nháy mắt A Nam buồn bã, nhưng ngay sau đó nàng nhanh chóng rũ mí mắt xuống, "A Nam không có." Nàng nói, "Thiếp có thể bảo đảm, không có bất kỳ chuyện gì bất chính." Âm thanh của nàng ảm đạm, "Thiếp đã nói, thiếp nguyện ý dâng mình cho hoàng thượng...... Thiếp trong sạch."

Ta gật đầu, "Trẫm biết. Chỉ là lúc diệt Nam Sở, A Nam vừa vặn mười ba tuổi. Trẫm đoán, nói không chừng có nam tử nguyện ý trung thành với công chúa, nguyện vì nghiệp lớn của công chúa mà không màng sống chết. Ta đã nghĩ qua, công chúa chỉ cần bước ra một bước, là có thể chạy song song với Nguyên Quân Diệu ta, thậm chí còn hơn một bước." Ta cười lạnh, "Các Tần phi khác cũng không thể so sánh nổi."

Lời vừa nói ra, giống như quăng một tảng đá lớn vào ta và A nam. Đem phần ta và nàng vừa thiết lập hài hòa thành hai nửa.

Ta đột nhiên nghĩ, A Nam ở bên cạnh ta, dù làm hoàng hậu nhưng mà cũng chỉ là một trong những nữ nhân sau lưng Nguyên Quân Diệu ta mà thôi. Nếu đổi lại là ta, chưa chắc đã cam tâm. Vừa nghĩ như thế, ta phát hiện, những gì ta có thể cho A Nam thật sự là quá ít.

Ta trầm mặc, A Nam cũng quỳ ở đó, cúi đầu không nói một lời, hô hấp dồn dập, thân thể theo hô hấp hơi run nhẹ. Mà ta, nhịp tim, cả lồng ngực đều đau không chịu nổi. Ta chỉ có thể dùng ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm A Nam quỳ gối dưới chân ta. Ta không muốn mất đi A Nam, càng không muốn mất đi giang sơn thiên hạ thậm chí còn tánh mạng của mình. Đây chính là lòng riêng của đế vương.

Rốt cuộc, vẫn là A Nam mở miệng trước, "Sở gia khí số đã tận." A Nam nhanh chóng nói, dập đầu dưới chân ta, ta chú ý tới trâm trên đầu nàng chính là cây trâm bạch ngọc ta đưa nàng, trong búi tóc đen bóng của nàng vô cùng dễ thấy.

"Hoàng thượng nên hiểu, thiếp không mong chờ làm hoàng hậu, đệ đệ thiếp còn nhỏ. Thiên hạ rộng lớn này là của hoàng thượng, A Nam cũng là của hoàng thượng." Giọng nói khô khốc mà run rẩy, nhưng lúc nói ra giọng lại hết sức bình thản.

A Nam đã nhìn thấu ta.

"A Nam là của trẫm sao?"

Ta thật là tiểu nhân. Sự yêu quý của Đế vương, chung quy cũng có hạn, không thể nào là tất cả. Từ điểm này mà nói, ta thua xa A Nam. Ta muốn tất cả của A Nam, mà ta có thể cho A Nam bao nhiêu ta cũng không biết. Về việc này, ta quá ích kỷ.

A Nam nhanh chóng gật đầu với ta. Bày tỏ khẳng định."Cả thể xác và tinh thần của thiếp, toàn bộ đều là của hoàng thượng"

Ta hít thở không thông. Ta biết A Nam không gạt ta, mà lòng của ta luôn cảm thấy không thực tế. Cảm thấy ta ép buộc A Nam cam kết. Thật ra thì, ta muốn nghe nàng nói nàng yêu ta. Thật tâm thật ý yêu ta.

Bởi vì, ta không có tư cách muốn nàng nhiều hơn.

A Nam cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, đột nhiên nàng ngẩng đầu hỏi ta, "Tại sao Hoàng thượng không trực tiếp tra hỏi thiếp ở trước mặt Thục phi?"

"Nàng nói xem?" Ta hỏi ngược lại. Ta là Đế Vương ích kỷ, phụ liền phụ, có thể cho nàng không nhiều lắm, mà ta lại vô cùng để ý nàng.

Ánh mắt A Nam chống lại đôi mắt của ta, ánh mắt của nàng trắng đen rõ ràng, nàng nhìn rất chuyên tâm, trong đôi mắt đen phản xạ bóng dáng của ta. Nàng lớn mật nhìn rất cẩn thận. Hình như cũng muốn tìm được bóng dáng của nàng trong ánh mắt của ta.

Ta biết rõ nàng tìm được, bởi vì ánh mắt của nàng dần dần nhu hòa. Nàng cẩn thận vươn tay ra, đặt trên đầu gối ta.

"Hoàng thượng muốn đánh A Nam vậy thì đánh đi, " nàng nói, "Đánh xong về sau hoàng thượng hãy quên chuyện này đi, về sau A Nam cũng quên chuyện này." Nàng không sợ hãi.

Trong phòng quá nóng, trong đôi mắt trong suốt của A Nam có nước dâng lên,.

Nàng vẫn còn bảo vệ người kia.

Ta nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, thản nhiên lại kiên định, nói không nên lời tán thưởng, còn bị thương.

Rốt cuộc, bàn tay ta đặt lên cặp tay nhỏ bé kia, ta là nam nhân, hơn nữa còn là một nam nhân nợ A Nam rất nhiều.

Ta hít một hơi thật sau, "Có lúc Trẫm nghĩ, A Nam giống như mạng của trẫm, hai đời luân hồi, trẫm đều gặp được nàng, trong Luân Hồi có thể gặp như vậy, nhất định là cực kỳ may mắn." Ta không nhìn ánh mắt mê hoặc của A Nam, "Trẫm không biết kiếp sau còn có thể gặp được nàng không. Trẫm nợ nàng, sợ kiếp sau không thể trả hết cho nàng. Cho nên kiếp này, trẫm phải đối xử với nàng thật tốt. Có cơ hội phải đối xử thật tốt với nàng."

Ta vuốt bàn tay nhỏ bé của A Nam trong lòng bàn tay ta, sau đó buông ra, từ từ đứng lên, "A Nam có thể không nói cho trẫm quá khứ của A Nam, nhưng trẫm muốn tương lai của A Nam, trẫm có thể đợi, đợi đến lúc A Nam nghĩ thật kỹ."

Nói xong những lời này, ta như trút được gánh nặng, ta lại ích kỷ một lần nữa, để A Nam đưa ra quyết định. Ta cất bước ra khỏi phòng của A Nam, không quay đầu nhìn.

~~~~~~~~~~~~~~

Cuối cùng ta không truy cứu A Nam, còn cho người đi chặt sợi dây kia, tuyết rơi đầy trời, năm nay thời tiết Lạc Kinh so với những năm trước đều lạnh hơn. Chỗ đục băng rất nhanh lại đóng băng, tất cả giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Tuyết rơi hết, trời quang đãng lại. Mỗi ngày trừ vào triều, ta đều ngồi trong ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, mỗi ngày đều có rất nhiều tấu chương, giống như vĩnh viễn cũng không phê duyệt xong.

Cứ như vậy, qua bốn, năm ngày, ta không đi tìm A Nam, A Nam cũng không đến thăm ta.

Ta chờ đợi, chân chính chờ đợi thật ra rất đau khổ.

Hôm nay, ta phê duyệt tấu chương vô cùng chậm, đến buổi chiều, còn có vài tấu chương chưa xem xong. Chỉ vì thỉnh thoảng ta ngẩng đầu nhìn bức vẽ treo trên tường, vừa nhìn là nhìn rất lâu, nhờ có Như Ý nhắc nhở, ta mới có thể phục hồi tinh thần. Đó là bức Tuyết Tình đồ, sắc tuyết trắng, bóng dáng xanh nhạt vẫn chỉ có một hình dáng, ta vẫn chưa vẽ xong.

Một ngày không vẽ xong, ta không thể an lòng.

"Hoàng thượng đang ngẩn người ở bên trong."

Ta nghe thấy ngoài cửa hình như Như Ý đang nói chuyện.

"Như Ý, ngươi nói chuyện với ai thế?" Ta lớn tiếng hỏi.

Màn cửa được nâng lên, Như Ý trở lại, "Hoàng thượng, Sở Hiền phi tới, đang đứng chờ ở ngoài cửa."

Ta lập tức đứng lên.

Như Ý không đợi chỉ thị của ta, sắc mặt vui mừng, cao giọng, "Tuyên Sở Hiền phi."

Lời còn chưa dứt, A Nam đã đi vào.

Hôm nay A Nam mặc áo choàng lông cừu trắng noãn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có một vệt hồng nhẹ, "Hoàng thượng." Nàng cười chào hỏi, bộ dạng rất tùy ý. Không có sầu lo cũng không có gượng gạo.

Ta thở dài một cái, "Trời lạnh như thế, thân thể nàng không tốt, không nên ra ngoài." Ta thấy trên người nàng không dính bông tuyết, bên ngoài hẳn không có tuyết rơi.

A Nam mở mắt thật to nhìn ta."Hoàng thượng mới vừa tặng áo lông cừu cho thiếp, ít ngày trước lại đưa sâm, đưa thuốc, đưa áo, tặng trâm...... Thiếp nên đến nói tiếng cám ơn."

"A, " ta cố trấn định, "Ngày mai, ta sẽ đưa A Nam đi ra ngoài thành đi dạo một chút, lúc ngồi xe có thể đắp ở trên đùi" ta tận lực giả bộ làm dáng vẻ lơ đãng."Ngày mai cũng gọi cả Đặng Vân, mọi người cùng nhau giải nhiệt một chút."

Khóe miệng A Nam khẽ động, một nụ cười xẹt qua đáy mắt, "Đi đón đệ đệ thiếp sao?" Nàng lập tức vạch trần ta.

"Dĩ nhiên, nếu vừa lúc...... Cũng thuận tiện."

"Ừm, đúng là vừa lúc." Giọng của A Nam như đang nín cười, nàng cởi áo choàng, lộ ra cung trang xanh nhạt bên trong. Nàng xoay một vòng ở trước mặt ta, sau đó hỏi ta, "Nhìn thiếp thế nào?"

"Đẹp lắm, ngày mai A Nam định mặc như vậy đi đón đệ đệ sao?"

"Không, ngày mai thiếp mặc quần áo xanh tím than, xứng đôi với áo đen của hoàng thượng." Nàng nói, "Hôm nay thiếp mặc cho hoàng thượng nhìn." Nàng phủi quần áo, sờ sờ búi tóc."Thiếp không thích hoa lệ, lại không biết nên ăn mặc như thế nào mới có thể lọt vào mắt hoàng thượng. Nên đã suy nghĩ mấy ngày rồi."

Ta nuốt nước miếng, gật đầu như bằm tỏi, "Rất đẹp mắt."

A Nam tiến lên một bước, kéo tay của ta, "Thiếp phát hiện hoàng thượng căn bản không nhìn thấy thiếp ăn mặc như nào. Hôm nay lần đầu thiếp dùng trâm bạc cài hoa, còn đánh phấn, hoàng thượng không để ý tới sao?"

Ta cứng họng. Ta một người đàn ông, nào biết những thứ này!

Thân thể A Nam từ từ dựa vào ta, theo bản năng ta nắm hông nàng. Nắm rồi, tim đập rất nhanh.

Trong lòng ta, A Nam ngẩng mặt lên, nàng cười xinh đẹp, giống như trời đông giá rét, trong cung đình đột nhiên hiện ra đóa hoa của mùa xuân, "A Nam mặc đẹp là vì hoàng thượng. Hoàng thượng là nam nhân, lại nói đợi A Nam. Trong thiên hạ nào có chuyện như vậy!"

Nàng nắm thắt lưng của ta, cố gắng nhón chân lên, "Hoàng thượng cho A Nam một vấn đề khó khăn, vốn A Nam cũng không biết nên làm gì, suy nghĩ mấy ngày, hiện tại chủ động đưa tới cửa. Hoàng thượng tính toán hiện tại xử trí A Nam thế nào? Vẫn là tiếp tục chờ, chờ A Nam lúc nào thì xử trí hoàng thượng sao?"
 
Back
Top Bottom