Cập nhật mới

Khác Cung đình huyết: Đế vương bạc lạnh mất sủng phi - Hoại Phi Vãn Vãn

Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 57: Sống không bằng chết


"Ngươi hận hắn sao?"

"Vương gia cũng vậy."

"Nói cho bổn vương."

"Nếu Vương gia cũng có thể nói lý do ngài hận nói cho nô tỳ..."

Y cười lạnh một tiếng, hay lắm, nói về y!

Toàn Cơ biết y sẽ không nói cho nàng biết chuyện năm đó Bạc Hề Hành soán vị, bởi vì nàng vẫn chưa đáng để y tin tức.

Mà mối hận của nàng, càng không thể nói.

Đặc biệt, là Tấn Huyền Vương.

Nàng đương nhiên sẽ không ép hỏi y, xoay người rửa sạch tay, lại thay chăn mới, nhẹ giọng: "Đêm đã khuya, ngài nghỉ ngơi đi."

Y lại không nhắm mắt, cứ như vậy mà nhìn.

Lúc ở Hoàng lăng, bởi vì câu "Lập hậu" mà y cho rằng, trong lòng nàng yêu nam nhân đó.

Chỉ là giờ phút này y lại không khỏi kinh ngạc, thì ra bởi vì là hận.

Vậy nên, nàng mới nói, chuyện của y, nàng một chữ cũng sẽ không nói ra ngoài.

"Toàn Cơ."

Nàng vừa tới bình phong đã nghe y ở phía sau gọi.

Nàng quay đầu, y chỉ hỏi: "Ngươi cũng muốn hắn chết sao?"

Nàng mỉm cười: "Là sống không bằng chết."

Sống không bằng chết, không biết thâm cừu đại hận phải lớn bao nhiêu...

Y cười: "Bổn vương hiểu.

Vậy hãy dùng bản lĩnh của ngươi, làm cho bổn vương yêu ngươi."

Cung nữ là do Bạc Hề Hành chủ động muốn đẩy cho y, nếu muốn Bạc Hề Hành không bỏ qua nàng, chỉ có một biện pháp.

Chính là Tấn Huyền vương yêu nàng, như vậy hoàng đế sẽ giữ nàng ở kinh, bắt làm con tin.

Toàn Cơ gật đầu: "Vâng, nô tỳ tuân mệnh."

Có bản lĩnh gì cũng không quan trọng, quan trọng là, chỉ cần y và nàng ở cùng nhau cũng đủ làm Bạc Hề Hành cho rằng y yêu nàng.

Mở cửa phòng, nàng lặng lẽ ra ngoài.

Trong viện, có cung nữ và thái giám đứng hầu, nàng chỉ phân phó một tiếng: "Vương gia đã nghỉ ngơi, tất cả chỉ cần canh giữ bên ngoài."

Nói rồi, nàng một mình rời khỏi Hoàng tử sở

..............

Mấy ngày này, Hoàng đế đều ở lại Tường Bình cung, hậu cung đều lưu truyền, vinh sủng của Huệ phi sợ là đã chuyển sang Ánh Phi.

Một số phi tần thân cận còn cố ý qua Tuệ Ngọc cung nhắc nhở nhưng Huệ phi vẫn cố tình mang bộ dạng hào phóng, chỉ nói "Hoàng Thượng phân phát sủng ái khắp hậu cung" rồi đuổi đám người tới kiếm chuyện.

Mục Chước hầu hạ Ánh phi rửa mặt chải đầu xong, vừa lúc gặp Toàn Cơ từ Hoàng tử sở trở về.

Bạc Hề Hành phân phó nàng ở lại Hoàng tử sở hầu hạ Tấn Huyền Vương, nàng chỉ ngẫu nhiên mới trở về mà thôi.

"Toàn Cơ tỷ tỷ, nương nương cứ mãi nhắc tới ngươi."

Dẫn nàng tiến vào, Mục Chước cười nói.

Toàn Cơ đi vào hành lễ, Ánh Phi thân thiết đỡ nàng, thần sắc của nàng ấy lại có chút lo lắng.

Bởi vì thánh sủng, người trong hậu cung đang đỏ mắt ghen tỵ nên nàng ấy càng phải cẩn thận.

Mà Toàn Cơ là người duy nhất biết được bí mật đó.

Toàn Cơ chỉ cười một tiếng, lời nói chắc chắn: "Nương nương chỉ cần tin tưởng nô tỳ."

Ánh Phi còn muốn nói gì, phía sau đã nghe tiếng rèm châu va chạm, sau đó liền truyền đến thanh âm nhàn nhạt của Bạc Hề Hành: "Trẫm còn tưởng rằng là ai, thì ra là Toàn Cơ."

Không nghĩ lúc này sẽ gặp hắn ở đây, Toàn Cơ ngẩn ra, cuống quít hành lễ.

Ánh Phi tiến lên dìu hoàng đế ngồi xuống, một tay đưa trà cho hắn.

Nhẹ uống một ngụm, hắn chỉ khoát tay: "Không cần đa lễ, mấy ngày gần đây trẫm bận rộn chính vụ cũng không rảnh quá Hoàng Tử Sở đi thăm y.

Nếu ngươi đã tới, thì nói cho trẫm biết tình hình."

"Vâng."

Toàn Cơ bước lên, đem mọi chuyện của Tấn Huyền Vương mấy ngày nay từ thay quần áo cho đến đi nhà xí sự cũng tinh tế mà kể, thậm chí là tính tình khi y uống thuốc cũng nói, rồi chuyện đập nát chén thuốc cũng không giấu giếm.

Kỳ thật chuyện đó, Toàn Cơ tin hoàng đế đã sớm biết.

Hoàng đế chỉ trầm ngâm nghe, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ ở trên bàn, khẽ hỏi: "Những người y mang theo chưa từng vào cung sao?"

"Dạ không."

Hắn gật đầu.

Ngày ấy Hàn Thanh trở về, báo cáo nói thích khách là từ phía sau Hoàng lăng chủ động leo lên mà vào, nơi đó có một con đường nhỏ, một lần chỉ có thể đi qua hai người.

Hắn thậm chí còn ở hiện trường tìm được đồ ăn thừa, xem ra những người đó đã canh chừng đã nhiều ngày.

Ngày ấy, ông trời đổ mưa, vừa lúc giúp bọn họ tìm ra dấu vết.

Ở hiện trường, Hàn Thanh còn tìm được một khối lệnh bài, mặt trên khắc có khắc một chữ "Tuyền".

Mũi giáo lúc này chỉ thẳng vào Tam đệ của hắn, Khánh Lăng Vương, Bạc Hề Tuyền.

Hắn lập tức hạ lệnh, trước khi chưa tra ra manh mối, tất cả tin tức đều phải phong tỏa.

Hắn chỉ đang đợi.

Nhưng đã qua ba ngày, Tấn Huyền Vương bên kia vẫn không có bất cứ động tĩnh gì, Bạc Hề Hành cũng bắt đầu dao động.

Nếu không phải giá họa, vậy thì...

Chén trà trong tay nặng nề đặt xuống bàn, Ánh Phi kinh hãi, lại thấy Toàn Cơ vẫn như thế cúi đầu, nàng cũng không dám mở miệng hỏi nhiều.

Thân ảnh minh hoàng đã đứng lên, ánh mắt xẹt qua mặt Toàn Cơ: "Trẫm đi thăm Thất đệ, ngươi đi theo trẫm."
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 58: Vẫn rất giống


Hoàng Tử sở.

Mấy ngày này, cuộc sống hàng ngày của Tấn Huyền Vương đều do Toàn Cơ chăm sóc, nếu như nàng không ở đây, sẽ có cung nữ khác tiến vào hầu hạ, lúc đó y cũng không nói chuyện với các nàng.

Các cung nữ lén bẩm báo lại, đều nói sợ là Thất vương gia thật sự thích Toàn Cơ cô nương rồi.

Nhìn cung nữ lui ra ngoài, Tấn Huyền Vương nhẹ nhàng thở ra.

Nhiều ngày nay, hai thị vệ của y cũng chưa vào cung.

Chỉ là có Tần Phái thay y làm việc, y cũng an tâm.

Một lát sau, thấy Toàn Cơ vẫn chưa trở về, y cảm thấy có chút khô miệng, lại không muốn kêu cung nữ ngoài cửa tiến vào hầu hạ.

Thử một chút, y tự mình ngồi dậy.

Vừa nhấc chăn lên, thanh âm của cung nữ bên ngoài truyền tới: "Vương gia, Huệ phi nương nương tới thăm ngài."

Trong đầu hiện lên khuôn mặt nhu hòa mỹ lệ của nữ tử kia, với y mà nói, là kinh ngạc.

Nàng là sủng phi của Bạc Hề Hành, sao lúc này lại tới nơi của y?

Chần chờ một lát, y vẫn mở miệng: "Mời nương nương vào."

Cung nữ đẩy cửa phòng, vừa muốn theo vào liền bị Lam nhi cản lại: "Nương nương chúng ta muốn thể hiện chút tâm ý với Vương gia, ngươi lui xuống trước đi."

Xuyên qua tấm bình phong, Huệ phi đã mơ hồ nhìn thấy thân ảnh nam tử.

Nàng không chần chờ, lập tức tiến vào, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của y.

Đôi mắt sáng ngời so với dáng vẻ suy yếu hiện giờ của của y hoàn toàn đối lập.

Huệ phi thấy tay y vịn mép giường, liền tiến lên hỏi: "Vương gia đây là..."

"Bổn vương......"

Vừa định mở miệng, y lại nao nao, sao lại quên mất hỏi nàng tới đây làm gì?

Khẽ ho một tiếng, y mới nói: "Nương nương tới chỗ này của bổn vương, hình như không tốt cho lắm."

Huệ phi chỉ khẽ cười, ngồi trước giường y: "Bổn cung là tới tạ ơn vương gia đã cứu Hoàng thượng một mạng.

Vương gia hiện giờ có khá hơn chưa?"

"Đa tạ nương nương quan tâm."

Y lạnh nhạt mà đáp, không biết vì sao, đối với nữ tử này, Tấn Huyền Vương hình như có chút xấu hổ không nói nên lời.

Ánh mắt y do dự, lặng lẽ lướt qua khuôn mặt Huệ phi.

Lúc này nhìn lại, vẫn rất giống.

Huệ phi làm như không chú ý tới sự khác thường của y, chỉ khẽ nói: "Vương gia không sao thì bổn cung an tâm, Hoàng Thượng cũng sẽ yên tâm.

Lần này Vương gia vì cứu Hoàng Thượng mà bị thương, huynh đệ tình thâm như vậy, thật khiến bổn cung bội phục."

Nghe nàng nói, y thoáng hoàn hồn, trong lòng không khỏi cười lạnh, lại không vạch trần ra.

Nàng có biết sự tình hay không, y không biết.

Huệ phi hào phóng nhìn y: "Đúng rồi, bổn cung mang theo chút linh chi và nhân sâm tới đây, lát nữa để cung nữ mang xuống, nấu canh cho Vương gia bồi bổ thân mình.

Hàng năm bổn cung ốm đau nên Hoàng Thượng ban thưởng rất nhiều."

Nói xong, nàng lại che mặt ho khan vài tiếng.

Lần đầu gặp nàng, y cũng chỉ thấy nàng một bộ dáng bệnh tật, lúc này không khỏi nhỏ giọng hỏi: "Ngay cả thái y cũng bó tay sao?"

Huệ phi nhẹ nhàng đáp: "Có được tất có mất, bổn cung có được sự sủng ái của Hoàng Thượng..."

Trong lời nói hỗn loạn một tia bất đắc dĩ, có sự sủng ái của đế vương, cho nên thân thể nàng mới ốm yếu như vậy.

Trước khi vào kinh, Tấn Huyền Vương ít nhiều cũng nghe về vị sủng phi này của Bạc Hề Hành.

Nữ tử như vậy khiến y cho rằng vô cùng tâm kế, chỉ là qua hai lần tiếp xúc lại cho y cảm giác giống người không muốn tranh sủng.

Lúc này, thanh âm của thái giám từ trong viện vang lên: "Hoàng Thượng giá lâm."

Trong lòng Huệ phi chấn động, nàng đột nhiên đứng lên.

Tấn Huyền Vươngcũng nhìn thoáng qua nàng, lại thấy thân mình nàng đột nhiên không vững, lập tức ngã xuống, đè trên người y...
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 59: Đuổi theo nàng


Toàn Cơ dẫn hoàng đế đi vào, đúng lúc Lam Nhi cùng cung nữ cũng trở về, lúc này thấy một thân minh hoàng tiến vào, trong lòng vô cùng căng thẳng, chủ tử của mình còn ở bên trong!

Chỉ là giờ phút này, Lam Nhi cũng không dám tùy tiện đi vào.

"Vương gia..."

Huệ phi kinh ngạc, hoảng loạn muốn đứng lên, một tay lại chống trên người y.

Tấn Huyền Vương kêu ra một tiếng, lúc ngước mắt, đã thấy Bạc Hề Hành bên cạnh tấm bình phong.

Sắc mặt Bạc Hề Hành chợt biến đổi, Toàn Cơ cũng giật mình.

"Hoàng Thượng!"

Huệ phi đứng lên đi qua, "Thần thiếp chỉ là..."

Nàng vừa mở miệng giải thích, lời chưa nói xong lại thấy một bóng hình lướt qua bên cạnh.

Toàn Cơ cả kinh, nam tử đã cầm lấy tay nàng: "Toàn Nhi, ngươi nghe ta nói..."

Toàn Cơ cơ hồ theo bản năng muốn rút tay ra, nàng tỏ vẻ kinh ngạc, nói câu một câu "Vương gia" rồi xoay người xông ra ngoài.

"Toàn Nhi!"

Tấn Huyền Vương kêu nàng một tiếng, cũng không màng Hoàng đế ở đây, y lập tức đuổi theo nàng.

Cho đến khi thân ảnh hai người biến mất, Huệ phi mới hoàn hồn, vội vàng quỳ xuống: "Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp trong lúc nhất thời không đứng vững nên mới té ngã."

Ánh mắt từ cánh cửa thu hồi, Bạc Hề Hành lạnh lùng nhìn nữ tử bên dưới, âm trầm hỏi: "Sao này lại ở đây?"

"Thần thiếp là tới cảm ơn Vương gia đã cứu Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng chính vụ bận rộn, Thất Vương gia lại vì Hoàng thượng chịu thương, trong cung không người tới thăm, nếu truyền ra ngoài đối với danh tiếng của Hoàng Thượng không tốt.

Thần thiếp hiện giờ chấp chưởng phượng ấn Hoàng hậu, đương nhiên muốn thay Hoàng thượng phân ưu."

Nàng cúi đầu, từng câu từng chữ đều vô cùng thành khẩn.

Bàn tay to duỗi lại đỡ nàng đứng lên, Bạc Hề Hành nói: "Vất vả cho nàng, trẫm đã nhiều ngày không tới, xác thực không khỏi nôn nóng."

Lúc nói chuyện, hắn không khỏi lại liếc mắt nhìn qua sườn mặt của nàng.

Toàn Cơ cũng không rời khỏi Hoàng tử sở, nàng chạy tới một chỗ sân, bước chân liền dừng lại.

Nàng xoay người, thấy Tấn Huyền Vương đang khó khăn tiến lại, nàng quay về, một tay đỡ y.

Miệng vết thương hình như lại nứt ra, thái dương y mồ hôi lạnh ròng ròng.

"Sao Huệ phi nương nương lại tới đây?"

"Nói là tới tạ ơn bổn vương."

Một tay ấn miệng vết thương, y có chút đứng không vững, "Ai ngờ Hoàng Thượng lại đột nhiên tới?"

Chỉ có thể để y dựa vào lan can ngồi xuống, một tay nàng bắt mạch cho y, mới nói: "Vương gia vừa rồi thật là dọa nô tỳ nhảy dựng."

Y chịu đựng đau: "Ngươi chạy nhanh thật."

"Trong phòng đều là chủ tử, nô tỳ ở lại thì lành ít dữ nhiều."

Y gian nan mà cười, sao Bạc Hề Hành lúc này có thể xuống tay giết nàng?

Mở miệng, y chỉ hỏi: "Tình hình vừa rồi, chủ tử của ngươi thấy chắc chắn sẽ rất cao hứng."

Toàn Cơ cũng không đáp lời, chỉ nói: "Ngài chạy theo nô tỳ ra, Hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào?"

Thân mình dựa hướng phía sau cột hành lang, y thấp giọng hừ một tiếng: "Đương nhiên là cảm thấy bổn vương coi trọng ngươi."

"Vương gia chẳng lẽ sợ ngài ấy thấy ngài coi trọng nô tỳ quá nhanh sao?"

"Sẽ không."

"Vì sao lại chắc chắn như thế?"

Y chăm chú nhìn nàng, âm sắc thật nhẹ: "Bởi vì nguyên nhân hắn chọn ngươi tới tiếp cận bổn vương.

Ngươi cho bổn vương cảm giác, rất giống một người."

Đầu ngón tay khẽ run, đây là lần đầu tiên y nhắc tới chuyện này với nàng.

Không biết vì sao, trong một khắc đó, nàng lại bật thốt lên hỏi: "Giống ai?"

"Một nữ nhân."

Nàng bật cười: "Chẳng lẽ nô tỳ cho ngài giống một nam nhân sao?"

Nàng nhìn thẳng vào mắt y, ở chỗ sâu nhất hiện lên đau đớn làm nụ cười nàng cứng đờ.

Nói không rõ vì sao, cái loại cảm giác này thật khó chịu, khó chịu đến cơ hồ làm người ta không thể hô hấp được.

Ngây ngẩn cả người, thân mình lại đột nhiên bị y kéo vào lòng, gắt gao ôm chặt.

Nàng không giãy giụa, chỉ nói nhỏ bên tai y: "Có người tới sao?"

Tấn Huyền Vương nhìn thấy góc áo thái giám, không cần hỏi, tất nhiên là người tới giám thị y.

Tay ôm nàng vẫn không buông ra, y bỗng nhiên nói: "Ngươi rất giống nàng, khi mới gặp đã có loại cảm giác này.

Chỉ là ngươi không phải nàng, nếu không, bổn vương đã giết ngươi."
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 60: Gọi nàng là Toàn Nhi


Nàng nhìn không thấy dáng vẻ của y, tim đập thình thịch, chỉ hỏi: "Nàng ấy lừa ngài sao?"

"Lừa."

Thanh âm y rất nhẹ, phảng phất như một cơn gió bay tới rồi tan đi.

Thái giám ở chỗ ngoặt đã rời đi nhưng đôi tay Tấn Huyền Vương vẫn ôm chặt lấy nàng.

Y không rõ vì sao, cằm cứ thế mà gác trên vai Toàn Cơ, thở dài một tiếng, vầng sáng trước mắt, nhìn rất giống lúm đồng tiền nữ tử khi đó.

Y đột nhiên cười, sau đó lại dừng lại.

"Vương gia hận nàng ấy sao?"

Những lời này, Toàn Cơ cũng không biết vì sao lại hỏi ra.

Chỉ là một khắc kia, trái tim nàng đột nhiên căng thẳng, đáp án, nàng lại có chút sợ hãi khi nghe được.

Lòng bàn tay y đặt trên lưng nàng có chút run rẩy, thật lâu sau, y mới thở dài một tiếng: "Cái loại cảm giác này, ngươi sẽ không hiểu đâu."

Có rất nhiều thứ y thấy được trong trận cung biến kia, cũng chỉ có nàng ấy là y chưa từng gặp lại, có lẽ là trời xanh ban ơn cho y.

Nếu không, nếu thật sự gặp lại, y thật sự không biết sẽ làm gì nàng.

Là giết, hay thả sao?

Trong lòng nổi lên một tia đau đớn, Toàn Cơ nhẹ đẩy y ra, lúc này đây, nàng muốn giúp y.

"Có thể đi không?"

Nàng duỗi tay đỡ y.

Y gật đầu, thân mình dựa vào người nàng mà đứng lên, cánh tay theo bản năng đè chỗ vết thương lại.

Y không ngừng nhắc nhở trên mình, đau đớn hiện tại cũng không bằng những gì y đã trải qua.

Chậm rãi đi tới, y đột nhiên hỏi nàng: "Ngươi cảm thấy Huệ phi thế nào?"

Toàn Cơ lắc đầu: "Nô tỳ không biết.

Nô tỳ chỉ biết Hoàng Thượng vô cùng sủng ái Huệ phi nương nương."

"Sủng ái?"

Y khẽ cười: "Bổn vương thấy bệnh của Huệ phi cũng không hề nhẹ."

Đây là sự thật, Toàn Cơ cũng không nói gì nhiều.

Gian ngoài, Bạc Hề Hành vẫn còn ngồi đó, lại không thấy thân ảnh của Huệ phi.

Toàn Cơ đỡ Tấn Huyền Vương đi vào, rồi tuyên thái y.

Ra ngoài, Toàn Cơ pha trà cho Bạc Hề Hành, hắn chỉ nhấp một ngụm, thấp giọng nói: "Không ngờ Tấn Huyền Vương đang bị thương mà chạy theo ngươi.

Thật có bản lĩnh."

Nàng thong dong quỳ xuống, cúi đầu: "Nô tỳ cho rằng đây là điều ngài muốn nhìn thấy.

Chỉ khi Vương gia thích nô tỳ, nô tỳ mới có thể theo y trở về đất phong."

Hoàng đế "Ừ" một tiếng, gác chén trà trong tay xuống, lại hỏi: "Y nói cái gì với ngươi?"

"Cái này..."

Nàng lộ vẻ khó xử.

"Trẫm kêu ngươi nói."

Nàng rốt cuộc gật đầu, nhỏ giọng: "Vương gia nói Huệ phi nương nương không đứng vững mới không cẩn thận ngã xuống, dù y có gan lớn tày trời cũng không dám có ý với nương nương."

Bạc Hề Hành cũng không nói gì, duỗi tay đỡ nàng đứng dậy.

Nhìn thần sắc của hắn, có lẽ Huệ phi cũng nói với hắn như vậy.

Trong lòng nàng nhẹ nhõm đi, vừa lúc gặp thái y đi ra, hồi bẩm: "Hoàng thượng, miệng vết thương của Vương gia nứt ra, thần đã thay băng cho y.

Miệng vết thương rất sâu, trong khoảng thời gian này không được di động."

"Trẫm biết rồi, lui ra đi."

Hắn đứng lên, Toàn Cơ theo hắn vào trong.

Nam tử trên giường đã nhắm chặt hai mắt, cung nữ ở bên cạnh chăm sóc, lúc này thấy bọn họ tiến vào, vội đứng lên hành lễ.

Bạc Hề Hành cúi người nhìn thoáng qua Tấn Huyền Vương, cung nữ vội nói: "Vương gia lúc này đã ngủ."

Hắn gật đầu, cũng không định ở lại, liếc mắt ý bảo Toàn Cơ cùng hắn ra ngoài.

"Hoàng Thượng đến Ngự Thư phòng sao?"

Nếu là vậy, nàng vừa lúc tìm lý do rời đi.

Lại không ngờ, Bạc Hề Hành chỉ nói: "Không phải, ngươi cùng trẫm tùy tiện đi lại một chút."

Nàng ứng thanh, liền đi theo sau hắn.

Đồng Dần không đi cùng, trên đường nhỏ lúc này, chỉ còn nàng và hắn.

Hắn không nói lời nào, nàng cũng không nói.

Bất tri bất giác, hai người đã tới Ngự Hoa Viên, ngước mắt lên, khóm hoa kia đã rơi vào tầm mắt của nam tử.

Hắn đột nhiên nhớ tới chuyện đồng ý cho Tấn Huyền Vương di dời lan hồ điệp về đất phong.

Bước chân dừng lại, hắn quay đầu nhìn nữ tử phía sau.

Toàn Cơ bị hắn nhìn đến cả kinh, vội rũ mí mắt xuống.

Hắn đột nhiên nói: "Y vừa gọi ngươi là Toàn Nhi."

[Hết quyển 1]
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 1: Trẫm không quen biết


Đột ngột bị hỏi như thế, trong lòng Toàn Cơ chấn động, nàng không biết phải trả lời thế nào với nam tử trước mặt.

Hoàng đế cũng không mở miệng, ánh mắt lại một lần nữa dừng trên gốc hoa lan hồ điệp, trong đầu phảng phất nhớ lại cảnh tượng năm ấy...

Khi đó, hắn vẫn là Quyền An Vương, nàng là thượng cung chủ quản sự vụ trong ngoài Vị Ương cung.

Hắn chỉ nghe Tấn Huyền Vương gọi tên nàng một lần, giống như hắn: "Vân Nhi."

Tiên hoàng hậu nghe được, liền cảnh cáo y không được gọi như thế, phải gọi nàng ấy là "Tuân thượng cung", bởi vì Tiên đế không thích các hoàng tử gian díu không rõ với cung nữ.

Sau hôm đó, hắn chưa bao giờ nghe y gọi như thế nữa.

Mà hiện tại, y gọi cung nữ phía sau là "Toàn Nhi", là bởi vì thật sự thích sao?

Bạc Hề Hành giơ tay nhẹ nhàng phất đóa hoa, bỗng đã mở miệng: "Ngươi thích Tấn Huyền Vương phải không?"

"Nô tỳ không có."

Toàn Cơ vội vàng phủ nhận.

"Là không có, hay không dám?"

Nam tử vẫn chưa xoay người, chỉ có thanh âm kia truyền tới.

Toàn Cơ không nhìn rõ sắc mặt của hắn, chần chờ một lát, nàng mới nói: " Trong lòng Vương gia trước sau luôn có một người, có lẽ y chỉ coi nô tỳ là thế thân của nàng ấy.

Thế gian có câu 'Mong được người chung tình, đầu bạc không cách xa'.

Nô tỳ tuy chỉ là cung nữ nhưng cũng khát vọng có thể có người đối đãi thiệt tình với nô tỳ.

Vậy thì, một chữ 'Yêu' này, thà thiếu chứ không thể qua loa."

Không ngờ, nàng sẽ nói như thế, Bạc Hề Hành rốt cuộc cũng động dung.

Hoàng đế nhíu mày: "Y kể với ngươi chuyện của nàng ấy?"

Nàng cắn răng: "Dạ."

Thần sắc Bạc Hề Hành có chút khác thường, kẻ thù giết mẹ, hắn thực sự rất hiếu kỳ đến tột cùng Tấn Huyền Vương sẽ suy nghĩ thế nào?

Bàn tay to duỗi lại, một tay kéo cánh tay nữ tử mảnh khảnh đi tới một góc trên hành lang ngồi xuống: "Nói trẫm nghe."

Toàn Cơ gật đầu: "Vương gia nói, nàng ấy đã từng lừa gạt y."

Bàn tay nắm lấy nàng thoáng run lên, hắn vội buông lỏng tay, vẫn lãnh đạm mà hỏi: "Sau đó?"

"Nô tỳ hỏi y có phải hận nàng ấy không, Vương gia nói, cảm giác đó, nô tỳ sẽ không hiểu."

Ngừng một chút, nàng tiếp tục: "Y nói nô tỳ rất giống nàng ấy, nhưng cũng may mắn không phải nàng ấy."

Lúc này, Bạc Hề Hành trầm mặc xuống.

Suy nghĩ thật lâu, Toàn Cơ chung quy mở miệng hỏi hắn: "Hoàng Thượng cũng biết nàng ấy sao?"

Một câu có biết, thật nhiều ý tứ.

Bạc Hề Hành muốn biết Vân Tâm ở trong lòng Tấn Huyền Vương nặng bao nhiêu, còn nàng lại muốn biết nàng ở trong lòng hắn như thế nào?

Hoàn hồn, hắn chỉ cười nhạo một tiếng: "Trẫm không quen biết, chỉ là nghe nói qua."

Hay cho một câu "Không quen biết"!

Nàng vì hắn ẩn thân trong Dịch Đình sáu năm, đổi lấy một cái "chết".

Hiện giờ muốn hắn kể lại, hắn chỉ nói một câu "Không biết".

Toàn Cơ à...

Nàng không khóc, cũng không cười, chỉ thong dong mà lui nửa bước: "Hoàng Thượng nếu không còn việc gì, nô tỳ phải trở về.

Vương gia tỉnh lại không thấy được nô tỳ, sợ lại không muốn để người khác hầu hạ."

Hắn phất tay, ý bảo nàng lui xuống.

Đi rồi vài bước, chợt nghe người phía sau gọi nàng: "Toàn Cơ."

"Hoàng Thượng có gì phân phó?"

Nàng cung kính khuỵu gối, lấy lại tinh thần.

Hắn chỉ nói: "Lần trước ngươi nói có một muội muội thất lạc, trẫm sẽ phái người thay ngươi đi tìm.

Tìm được rồi, cũng sẽ nhận vào cung, để tỷ muội các ngươi đoàn tụ."

Nàng chỉ nhàn nhạt một câu "Tạ Hoàng Thượng", rồi không nói gì nữa.

Tìm muội muội nàng.

A, chẳng qua tìm cách khống chế nàng tốt hơn thôi.

Ý nghĩ xoay chuyển, trái tim Toàn Cơ lại nhảy lên, nếu thật sự để hắn tìm được, vạn nhất "muội muội nàng" có thể nhận ra tỷ tỷ của mình, vậy chuyện nàng lén lút vào cung không phải sẽ bại lộ sao?
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 2: Gặp lại Huệ phi


Từ Ngự hoa viên trở về Hoàng tử sở, trong lòng Toàn Cơ khó mà bình tĩnh trở lại.

Lần đó nhắc tới "thân thế" là do bất đắc dĩ, nàng cũng không ngờ Bạc Hề Hành sẽ có tâm tư như vậy.

Trong đầu không ngừng nghĩ lại, cũng đúng, hắn tin tưởng Tuân Vân Tâm bởi vì nàng một mực đem lòng yêu hắn.

Còn Toàn Cơ, nàng chẳng qua chỉ là một cung nữ mà thôi, không yêu hắn, cũng không phải tâm phúc của hắn.

Khó tránh khỏi hắn sẽ suy nghĩ biện pháp khống chế nàng.

Chỉ là "muội muội" đó...

Thiên hạ rộng lớn như vậy, muốn tìm một tiểu muội thật lạc thật sự rất khó, nhưng chỉ cần có cơ hội hắn nhất định sẽ tìm cho bằng được, nàng cũng không thể thiếu cảnh giác.

Bước vào hành lang gấp khúc, lại nghe một giọng nữ tử gọi mình: "Toàn Cơ."

Nàng giật mình quay đầu lại, thấy Huệ phi đỡ tay Lam Nhi đứng dựa vào lan can.

Nàng chỉ cho rằng nàng ấy sẽ về Tuệ Ngọc cung, không khỏi kinh ngạc, vội hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an Huệ phi nương nương.."

Huệ phi cười cười, phất tay kêu Lam Nhi đỡ mình đi tới, mới nói: "Trước đây bổn cung còn tưởng rằng Hoàng thượng thích ngươi, vốn định tìm cơ hội nói chuyện với chủ tử của ngươi để cho ngươi tới hầu hạ Hoàng Thượng."

Nàng lắp bắp kinh hãi, thoáng nhìn cung nữ phía sau vẻ mặt tràn đầy địch ý.

Lúc này Toàn Cơ nhớ lại, lần đó nàng lên ngự giá, thì ra vẫn có người nhìn thấy.

Nàng có chút sợ hãi: "Nương nương quá lời rồi, nô tỳ luôn ghi nhớ bổn phận của mình."

Nàng gật đầu: "Bây giờ bổn cung đã biết, thì ra Hoàng thượng không phải coi trọng ngươi, mà là Thất Vương gia."

Ánh mắt nhu hòa dừng ở trên mặt cung nữ, hộ giáp thật dài lướt qua cung trang tinh xảo, Huệ phi lại nói: "Khó lắm mới có được sự yêu thích của Thất vương gia, nếu ngươi gả qua, mặc kệ là chính thất hay là thiếp thất, chắc chắn Thất vương gia cũng sẽ không bạc đãi ngươi."

Nàng vẫn cúi đầu: "Việc này, nô tỳ không làm chủ được."

"Thất Vương gia thích hay không, cũng chỉ là một câu nói."

Nếu không, hôm nay khi nhìn thấy nàng đi vào, Tấn Huyền Vương cũng sẽ không kinh hoảng thất thố mà đuổi theo như vậy.

Toàn Cơ không rõ vì sao đang êm đẹp mà Huệ phi lại đề cập chuyện này, chỉ là nàng ấy là chủ tử, nàng cũng không dám hỏi nhiều.

Toàn Cơ chỉ nói: "Nương nương còn chuyện gì khác không?

Nô tỳ còn phải trở về Hoàng Tử sở hầu hạ Vương gia."

Huệ phi ngước mắt, nhìn lên phía trên hành lang gấp khúc, giờ phút này trừ bỏ ba người các nàng thì không còn người khác, nàng mới nhẹ giọng nói: "À, ban đầu bổn cung muốn thay Hoàng Thượng đi thăm Vương gia nhưng thật không ngờ bất cẩn làm Vương gia bị thương.

Hiện giờ bổn cung không tiện đi thăm, nên muốn hỏi ngươi một chút, Thất vương gia không có gì đáng ngại chứ?"

Toàn Cơ có chút kinh ngạc, bất giác ngước mắt mà nhìn.

Trong đáy mắt đó, nàng thấy được sự lo lắng của Huệ phi.

Tuy chỉ lướt qua trong khoảng thời gian rất ngắn, nhưng không phải giả vờ.

Toàn Cơ không rõ, chỉ nhỏ giọng trả lời: "Đa tạ nương nương nhớ đến, thái y đã xem qua, nói Vương gia không có gì đáng ngại."

Huệ phi lúc này mới gật đầu: "Không có việc gì thì tốt, nếu không bổn cung lại trở thành tội nhân.

Nếu Hoàng Thượng đã tự mình khâm điểm, vậy ngươi phải hầu hạ cho tốt.

Lam nhi, hồi cung."

"Cung tiễn nương nương."

Nàng khụy gối lần nữa, chờ nữ tử kia đi xa rồi, mới đứng lên.

Trở về Hoàng Tử sở, cung nữ nói Tấn Huyền Vương còn chưa tỉnh, Toàn Cơ cũng không nói nhiều, lập tức đẩy cửa vào trong.

Lúc này y đã sớm tỉnh, cả người dựa vào cạnh giường đọc sách.

Thấy nàng đi vào, y chỉ cười nhẹ: "Lại báo cáo tình hình của bổn vương với Hoàng Thượng sao?"

Toàn Cơ không đáp, đi lên khẽ nói: "Nô tỳ ở hành lang gấp khúc gặp Huệ phi nương nương.

Ngài ấy còn hỏi thương thế của Vương gia."

Đôi mắt nam tử nâng lên, đáy mắt tỏ vẻ khiếp sợ không tưởng.
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 3: Thư tín kịch liệt


Lúc chạng vạng, không trung đã bắt đầu đổ mưa.

Khi Mục Chước từ bên ngoài trở về, nhìn thấy Ánh phi ngồi cạnh cửa sổ, ngơ ngác nhìn cảnh sắc trong viện.

Nàng tiến lên, nhẹ gọi một tiếng: "Nương nương"

Ánh phi hoàn hồn, nhìn thấy cung nữ trước mắt, nàng xoay người ngồi xuống, thanh âm nhàn nhạt: "Hoàng Thượng tới Tuệ Ngọc cung?"

Mục Chước lắc đầu: "Dạ không, Hoàng Thượng vẫn luôn đang Ngự Thư phòng, chưa từng ra ngoài.

Nghe nói, Thừa tướng đại nhân và Hàn tướng quân cũng đang ở đó."

Hôm nay Bạc Hề Hành không tới Tường Bình cung, Ánh phi còn tưởng hắn đến chỗ biểu tỷ kia của nàng, thì ra không phải.

Ngay sau đó, nàng rũ mi mà khẽ cười, Bạc Hề Hành tuy là hoàng đế nhưng rốt cuộc cũng là một nam nhân bình thường, sao hắn có thể chỉ tới một chỗ của nàng ấy chứ?

"Sao nương nương không đi nghỉ ngơi sớm một?"

Mục Chước duỗi tay đóng cửa sổ lại, nhẹ giọng hỏi.

Suy nghĩ một lát, Ánh phi mở miệng: "Nếu đã có thời gian, vậy thì đi thăm Huệ phi nương nương thôi."

Chuyện một năm trước, nàng còn chưa tìm nàng ấy tính toán.
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 4: Dùng người tại đây


Toàn Cơ hầu hạ Tấn Huyền Vương uống thuốc rồi đỡ y nằm xuống, lúc duỗi tay buông màn lụa xuống, bỗng nhiên nghe y hỏi: "Sao thế?

Có tâm sự à?"

Từ Ngự Hoa viên trở về, y vẫn luôn cảm thấy trong lòng nàng có chuyện khó chịu.

Cánh tay nàng thoáng cứng lại, ánh mắt dừng trên mặt nam tử, thì ra y vẫn nhìn thấy.

Nàng cũng không nàng cũng không định che giấu, chỉ cười nói: "Ngài ấy tin Vương gia yêu nô tỳ nhưng rốt cuộc lại không tin nô tỳ."

"Vậy sao?"

Tấn Huyền Vương ngồi dậy, vẫn như thế mà nhìn nàng.

Nàng cúi người, lót gối dựa phía sau lưng y, mới nói tiếp: "Nô tỳ có một muội muội thất lạc nhiều năm, Hoàng Thượng khai ân nói muốn giúp nô tỳ tìm được muội ấy, sau đó sẽ cho tiến cung."

Ánh mắt lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, Tấn Huyền Vương không kịp suy tư, chỉ nhẹ giọng nói: "Hắn muốn muội muội của ngươi trở thành người của hắn?"

"Chỉ là nô tỳ không muốn muội muội mình tiến cung, Vương gia hiểu mà."

Nàng không lảng tránh ánh mắt hắn, tự nhiên ngồi xuống mép giường.

Ai cũng không muốn muội muội trở thành con tin trong tay người khác, chỉ là Toàn Cơ phải lần nữa lừa Tấn Huyền Vương, bởi vì nàng căn bản không hề có muội muội.

Y gật đầu: "Chỉ tiếc, hiện giờ bổn vương thân ở hoàng cung, không thể ra ngoài an bài cho ngươi."

Y đột nhiên nghĩ tới gì đó, ánh mắt hơi lóe, khẽ cười nói: "Không bằng, dùng người ngay ở đây."

"Trong cung?"

Toàn Cơ thoáng kinh hãi, sau đó cười khẽ: "Vương gia có người trong cung?"

Y giật mình, một tay nắm tay nàng, tới gần nàng, khóe môi khẽ nhếch: "Nếu bổn vương không biết, còn tưởng ngươi mượn cơ hội này tới thử bổn vương.

Bổn vương ở trong cung có người hay không, với ngươi có quan hệ gì sao?"

Tấn Huyền Vương thật giảo hoạt, y chỉ nói với nàng, mặc dù ở trong cung y thật sự có người nhưng cũng sẽ không để bại lộ thân phận mà giúp Toàn Cơ.

Chẳng qua, lời y nói, nàng thật sự không thể xác định y có mật thám trong cung hay không.

Bàn tay vẫn chưa rút ra, nàng mở miệng: "Đa tạ Vương gia chỉ điểm, nô tỳ sẽ suy xét."

Toàn bộ hoàng cung này, chẳng lẽ tất cả đều là người của Bạc Hề Hành hết sao?

Nàng và Ánh phi, chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau để cùng tồn tại mà thôi.

Hậu cung người tuy nhiều, muốn tìm một người giả làm muội muội của mình, thật sự không dễ.

Một khi không cẩn thận, chọn trúng mật thám của người khác, vậy thì nàng sẽ mất nhiều hơn được.

Bàn tay nắm cổ tay trắng nõn của nàng thoáng lơi lỏng, Tấn Huyền Vương tỏ vẻ mệt mỏi, khẽ khép hai mắt: "Toàn Nhi, lấy chén nước cho bổn vương."

Trong lòng vừa động, nàng khẽ cười: "Lúc này không có người ngoài, sao Vương gia vẫn gọi nô tỳ như vậy?"

Nói xong, nàng đứng dậy rót nước mang tới.

Y chỉ "Ừ" một tiếng, không nói thêm lời nào.

Nàng giúp y uống nước, lúc đứng dậy, cây trâm ở trên tóc mai đột nhiên rơi xuống trên đệm.

Toàn Cơ vội nhặt lên, trong nháy mắt, trước mắt bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt của Mục Chước.

Nàng ấy, chắc hẳn không phải là người của Bạc Hề Hành chứ?
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 5: Hai phi gặp nhau


Sau khi rời khỏi phòng ngủ của Tấn Huyền Vương, Toàn Cơ không ngừng suy nghĩ, lơ đãng đi về Tường Bình cung.

Cung nữ lại báo, Ánh phi và Mục Chước đã tới Tuệ Ngọc cung.

Nàng có chút chần chờ, cuối cùng cũng đi về hướng đó.

............................

Mục Chước đỡ Ánh phi từ trên loan kiệu xuống.

Cung nữ đi vào bẩm báo, sau đó, nhìn thấy Lam Nhi đi ra nghênh đón.

Ánh phi chỉ cười một tiếng: "Biểu tỷ mỗi lần đều để cho ngươi tự ra đón bổn cung, thật khiến cho bổn cung cảm thấy ngượng ngùng."

"Nương nương nói đùa, mời ngài vào trong."

Lam Nhi hành lễ, dẫn nàng đi vào.

Huệ phi đang ngồi trước cửa sổ đùa với chim nhỏ trong lồng, chim chóc ríu rít mà kêu, nghịch ngợm thật sự rất vui vẻ.

Nghe tiếng có người đi vào, Huệ phi chỉ nghiêng khuôn mặt, cũng không quay đầu lại, nhẹ giọng nói: "Khó có dịp trễ như vậy rồi, ngươi còn tới tìm bổn cung."

"Biểu tỷ thật có hứng thú."

Nhìn dáng vẻ của nàng ấy, không hề bởi vì nàng đoạt đi vinh sủng của nàng ta mà tức giận, Ánh phi phất tay với Mục Chước, một mặt nói: "Tất cả đều lui xuống đi, bổn cung muốn cùng Huệ phi nương nương nói chuyện riêng một chút."

Lam Nhi cúi đầu nhìn thoáng qua Huệ phi, thấy nàng gật gật đầu, mới cùng Mục Chước lui xuống.

Cửa chính khép lại, lúc này Huệ phi mới buông thanh tre trong tay, đứng dậy nhìn nữ tử phía sau.

Nàng bỗng dưng lại che mặt ho khan hai tiếng, mới nói: "Sao lại không ngồi?"

Thấy Huệ phi ngồi, Ánh phi cũng ngồi xuống, chăm chú mà nhìn: "Xem ra bệnh tình của biểu tỷ rất nghiêm trọng."

Huệ phi khẽ cười: "Đúng là có chút nghiêm trọng, tiếc là, không chết được."

Hậu cung nhiều người ngóng trông nàng chết như vậy, nàng sao có thể thỏa mãn cho tâm nguyện của các nàng chứ?

Ánh phi cười theo nàng một tiếng, mới mở miệng nói: "Biểu tỷ nói chuyện thật buồn cười.

Hiện giờ trong hậu cung này, chỉ có duy nhất Huệ phi ngươi là tôn quý nhất, thậm chí Hoàng Thượng còn giao phượng ấn của Hoàng hậu chấp chưởng hậu cung cho ngươi, cũng chỉ có ngươi mới muốn người khác chết thôi..."

Lời nói của nàng trầm xuống, trong mắt lóe lên một tinh quang.

Thần sắc Huệ phi vẫn tự nhiên như cũ, nhàn nhạt mở miệng: "Xem ra hôm nay ngươi tới, là có chuyện muốn nói."

"Kỳ thật chuyện ta muốn nói cũng không cần biểu đạt, trong lòng biểu tỷ đương nhiên rõ ràng.

Năm đó tại sao kim thoa của Mân Chiêu nghi lại ở trong phòng ta, biểu tỷ đừng cho là ta cái gì cũng không biết."

Chỉ bởi vì một cây kim thoa, nàng liền đắc tội với Mân Chiêu nghi được thánh sủng nhiều nhất lúc đó.

Thậm chí ngay cả mặt mũi của hoàng đế cũng chưa từng nhìn thấy, nàng đã bị một đạo thánh chỉ nhốt vào lãnh cung.

Mà người nàng vẫn luôn cho rằng là tỷ muội tốt, lại một câu cũng không có thay nàng cầu tình.

"Chỉ là Mân Chiêu nghi làm sao có thể ngờ được, cuối cùng người thay thế vị trí của nàng ấy lại là ngươi."

Còn Mân Chiêu nghi ngày xưa được thánh sủng nhất lại hương tiêu ngọc vẫn (1) trong trận ôn dịch.

(1) Hương tiêu ngọc vẫn (hương tan ngọc nát): ý chỉ người con gái đẹp nhưng chết sớm

Ánh phi nhìn chằm chằm nữ tử trước mắt, trên mặt nàng ấy thật sự nhìn không ra một tia né tránh.

Nàng không thể không bội phục định lực của Huệ phi.

Lẳng lặng nghe Ánh phi nói xong, Huệ phi mới cười cười, mở miệng: "Mân Chiêu nghi thất sủng, chẳng qua là bởi bản thân nàng không giữ được trái tim Hoàng Thượng thôi, chuyện đó có quan hệ gì với bổn cung?"

"Có phải bản thân nàng ấy không biết cố gắng hay không, ta không biết, chẳng qua ngươi cho rằng dựa vào một gương mặt giống với người ngày xưa mà Hoàng thượng có tình cảm sâu đậm thì có thể vĩnh viễn giữ được sủng ái sao?

Biểu tỷ, rốt cuộc ngươi chỉ giống người đó mà thôi."

Bởi vì "giống", nên vĩnh viễn không có khả năng biến thành "thật".

Tươi cười của Huệ phi bắt đầu cứng lại, nàng nhẹ giọng nhấn rõ từng chữ: "Chẳng lẽ ngươi không phải sao?

Nếu đã khinh thường, cần gì phải làm ra thứ 'trời sinh kỳ hương' đi câu dẫn Hoàng thượng?"

Sắc mặt Ánh phi trầm xuống: "Ta không biết ngươi đang nói cái gì."

Huệ phi lại cười: "Còn che giấu sao, chẳng lẽ ngươi không phải biết từng có người có thói quen dùng 'Bách Hoa Tửu', dùng hương thơm trên người với dụng ý hấp dẫn ánh mắt của Hoàng Thượng sao?"

"Ngươi nói cái gì?"

Ánh phi đứng lên, sắc mặt trắng bệch.

Toàn Cơ nói mượn chuyện ngày xưa Hương Phi được Thái tổ hoàng đế sủng ái, nàng còn tin tưởng không nghi ngờ.

Không nghĩ chuyện này lại là...

Hai tay đột nhiên nắm chặt thành đấm, Toàn Cơ, nàng ấy rốt cuộc là ai?
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 6: Người đó rốt cuộc là ai?


Toàn Cơ vừa bước vào Tuệ Ngọc cung đã nhìn thấy Mục Chước và Lam nhi đứng trong viện.

Mục Chước xoay người thấy nàng, vội chạy lên: "Toàn Cơ tỷ tỷ, sao ngươi lại tới đây?"

"À, lúc nãy ta đi ngang qua nhìn thấy loan kiệu của nương nương bên ngoài, cho nên mới vào nhìn một chút."

Nàng cúi người chào Lam nhi, nàng ấy vẫn luôn không có hảo cảm với mình, cho nên không thèm nói chuyện.

Toàn Cơ kéo Mục Chước qua một bên, chần chờ hỏi: "Chước Nhi, nhà ngươi, còn người nào không?"

Toàn Cơ đột nhiên hỏi như vậy, Mục Chước ngẩn ra, sau một lúc lâu mới trả lời: "Ngoài nương ta, ta còn có một đệ đệ.

Vì sao tỷ tỷ lại đột nhiên hỏi chuyện này?"

Thân thế như vậy, quả nhiên không được.

Chỉ là chuyện này, nàng không thể lại kéo dài, vạn nhất thật sự để Bạc Hề Hành tìm được "muội muội" đó, thân phận của nàng có thể sẽ bị bại lộ, cái mũ mật thám mũ sẽ không tránh được.

Bằng không, nàng trà trộn vào cung để làm gì?

"Toàn Cơ tỷ tỷ?"

Mục Chước thấy nàng không nói lời nào, duỗi tay đẩy đẩy cánh tay của nàng.

Toàn Cơ hoàn hồn, vừa định mở miệng đã thấy cửa phòng đẩy ra, mơ hồ có thể nhìn thấy góc váy của Ánh phi.

Nàng chỉ vội vàng nói: "Nương nương ra kìa."

Nàng liền cùng Mục Chước bước nhanh tới.

Ánh phi vừa ra tới cửa, chợt nghe Huệ phi phía sau mở miệng: "Bổn cung thật không biết khi nào ngươi và Hoàng Thượng thân cận như vậy đó.

Cung nữ Toàn Cơ kia của ngươi, cũng do ngươi đặc biệt dạy dỗ, dùng để tiếp cận Thất vương gia, đúng không?"

Nàng thật sự đoán không ra Bạc Hề Hành vì sao lại dùng người của Ánh phi, nhưng cung nữ tên Toàn Cơ kia nhất định có vấn đề.

Bước chân hơi khựng lại, Ánh phi không quay đầu, lúc ngước mắt lên đã thấy Toàn Cơ trước mặt, sắc mặt nàng biến đổi, chỉ nói: "Hồi cung."

Toàn Cơ không khỏi giật mình, nàng nhịn không được mà nhìn Huệ phi một cái.

Nữ tử này, nhìn vào thật sự rất giống bộ dáng ốm yếu, chỉ là trong nháy mắt lúc cửa phòng khép lại, nàng ấy lại nở nụ cười nhợt nhạt.

Theo Ánh phi trở về Tường Bình cung, nàng ấy cho mọi người lui xuống, chỉ giữ lại một mình Toàn Cơ ở trong phòng.

Toàn Cơ thấy sắc mặt nàng ấy rất khó coi, cũng không dám nói thêm gì.

Ánh phi chỉ hỏi: "Hoàng Thượng không phải kêu ngươi hầu hạ Thất vương gia, sao lại quay về?"

Nàng cúi đầu: "Nô tỳ trở về xem thuốc của nương nương còn đủ hay không."

Ánh phi đột nhiên lao về phía trước, hung hăng cho nàng một cái bạt tai, lạnh giọng: "Nói, ngươi rốt cuộc là ai"

Cái tát này dùng lực rất lớn, va đập nát cả môi, máu tươi chậm rãi chảy ra.

Dùng đầu lưỡi khẽ chạm chạm, Toàn Cơ nhíu mi.

Nàng không ngẩng đầu, lập tức quỳ xuống: "Nô tỳ không biết đã phạm vào sai lầm gì."

Bắt đầu suy nghĩ lại nụ cười kia của Huệ phi, Toàn Cơ vẫn không khỏi mờ mịt.

"Ngươi không biết?"

Ánh phi xoay người, lấy bình 'Ngưng Hương hoàn' vứt ra trước mặt Toàn Cơ: "Vậy ngươi nói cho ta biết, cái này rốt cuộc là thứ gì?"

"Bang" một tiếng, chiếc bình vỡ nát, thuốc viên màu nâu bên trong lăn dưới chân Toàn Cơ, không bao lâu, toàn bộ căn phòng đã tràn ngập mùi thơm.

"Vừa rồi Huệ phi nói cho bổn cung, từng có một người quen dùng loại hương này..."

"Nương nương!"

Kinh ngạc ngước mắt nhìn Ánh Phi, trái tim Toàn Cơ đột nhiên trầm xuống.

Chuyện năm đó nàng thích dùng loại hương này, sao Huệ phi lại biết được?

Chẳng lẽ Bạc Hề Hành nói cho nàng ấy sao?

Không, nàng nhanh chóng phủ nhận.

Nhất định không phải là hắn.

Nếu không, hắn cũng sẽ không ở trước mặt mình phủ nhận nói cũng không biết Tuân Vân Tâm.

Người trước mặt tiến lại gần chút nữa, giọng điệu Ánh phi mang theo tức giận: "Xem ra các ngươi đều biết, chỉ có bổn cung là kẻ ngốc.

Nói, người đó rốt cuộc là ai?"
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 7: Vết bớt hình hoa mai


Làm thế thân cho người khác, thậm chí còn không biết người đó là ai, thân là nữ tử, còn có chuyện gì bi ai hơn như thế?

Lúc này vẻ mặt Ánh phi tràn đầy tức giận.

Nếu không phải trước đây Toàn Cơ tận tâm giúp mình tranh sủng, nàng cơ hồ đã cho rằng nàng ấy và Huệ phi có quan hệ mật thiết.

"Nói, bổn cung có lẽ còn có thể tha cho ngươi một mạng, nếu không..."

Câu nói kế tiếp, nàng không có nói ra.

Thật sự sẽ giết nàng ấy sao?

Kỳ thật Ánh phi vẫn chưa thể xác định, rốt cuộc 'Trời sinh kỳ hương' sớm đã đặt mình vào hoàn cảnh không có đường lui.

Chỉ là, người trước mặt này nàng vốn cho rằng có thể tính nhiệm, thì ra ngay từ đầu lừa nàng như vậy, kêu nàng làm sao không tức giận?

Đôi tay đặt trên đầu gối hơi siết chặt, Toàn Cơ không thể nói ra cái tên "Tuân Vân Tâm" này.

Nếu nàng nói, sợ là lúc này cách ngày chết không cũng không còn xa.

Nghĩ nghĩ, nàng chỉ có thể nói: "Nô tỳ thật sự không biết nương nương đang nói chuyện gì.

Tác dụng của Ngưng Hương hoàn, nô tỳ cho rằng không cần nô tỳ phải kể lại tỉ mỉ cho nương nương."

Ánh phi nhíu mi, sao nàng lại không biết tác dụng của Ngưng Hương hoàn?

Toàn Cơ, nàng ấy thật sự không biết, hay là vẫn đang giả ngốc?

Nàng cúi đầu nhìn cung nữ phía dưới thật lâu, mới nói: "Có phải ngươi cảm thấy chính mình đã nắm trong tay điểm yếu của bổn cung rồi đúng không?"

Toàn Cơ run rẩy, vội cúi người thật thấp: "Nương nương thứ tội!"

"Tội gì?"

Ánh phi lạnh lùng nhìn

Cung nữ trên mặt đất dưới đất vẫn chưa ngẩng mặt lên, chần chờ một lát, cuối cùng mở miệng: "Nô tỳ có một chuyện, đã lừa nương nương."

Ngón tay của Ánh phi thoáng khẩn trương, lại nghe nàng tiếp tục nói: "Ngưng Hương hoàn xác thật không phải nô tỳ tự mình làm được, mà là......

Là trước đây ở ngoài cung, học từ người khác."

Ánh phi dùng Ngưng Hương hoàn làm cái cớ, vậy mà Toàn Cơ lại tưởng nàng nói việc này sao?

Thoạt nhìn, dường như nàng ấy thật sự không biết.

Hôm nay Huệ phi nói như thế, có lẽ là muốn châm ngòi ly gián.

Nghĩ như vậy, sắc mặt Ánh phi tốt lên một chút.

Nàng xoay người ngồi xuống, mở miệng: "Ngươi chỉ che giấu bổn cung việc này?"

"Không phải......"

Bờ vai khẽ nhúc nhích, Toàn Cơ cúi đầu nói: "Kỳ thật, còn có một chuyện."

"Cái gì?"

Nàng không hỏi thì thật không biết, thì ra cung nữ này lại che giấu nhiều chuyện như vậy.

Hít một hơi thật sâu, Toàn Cơ mới nói: "Nô tỳ giúp nương nương là bởi vì nô tỳ không muốn chết.

Nô tỳ có một muội muội đã tách ra nhiều năm, nô tỳ vẫn luôn muốn tìm lại muội ấy, cho nên nô tỳ muốn giữ lại mạng của mình.

Ở trong cung, muốn sống tốt, nhất định phải tìm một chủ tử để dựa vào, mà nương nương là người có thể che chở cho nô tỳ."

Lời này làm Ánh Phi lắp bắp kinh hãi: "Ngươi còn có một muội muội?"

"Vâng.

Lúc tách ra, muội muội vẫn còn rất nhỏ.

Muội muội của nô tỳ, ở cổ có một vết bớt giống hình hoa mai màu đỏ.

Chỉ là đã nhiều năm rồi, nô tỳ vẫn không thể tìm thấy muội ấy.

Bây giờ lại vào cung, không thể ra được, cho nên càng không có khả năng tìm được."

Lý do như vậy, cũng đủ để nàng tận tâm tận lực lấy lòng Ánh Phi.

Ánh Phi lại cười: "Chỉ cần ngươi tiếp tục điều chế loại hương này cho bổn cung, vậy ngươi muốn bổn cung làm thế nào?"

Toàn Cơ không kiêu ngạo mà mở miệng: "Nương nương có thể mỗi tháng cho nô tỳ xuất cung mấy ngày không?

Nô tỳ nghe nói có khả năng muội muội đã tới kinh thành.

Muội ấy chỉ nhỏ hơn nô tỳ hai tuổi, hiện giờ chắc cũng đã lớn."

.........................

Từ nội thất đi ra, Toàn Cơ biết Ánh Phi nhất định đã tin tưởng.

Ban đêm, lấy cớ đi điều chế hương, nàng tới Ngự Hoa viên, hái mấy đóa hoa mẫu đơn màu đỏ, vò nát rồi lấy nước cốt.

Lúc Toàn Cơ đi vào, Mục Chước đã ngủ say, nàng che miệng mũi nàng ấy lại, nàng ấy liền giãy giụa, ngay sau đó lấy khăn đã tẩm thuốc mê bịt lại khiến nàng ấy hôn mê.

Từ trong lòng lấy ra ngân châm trộm được trong hòm thuốc của thái y ở Hoàng Tử sở, nàng cẩn thận in lên cái bớt hình hoa mai kiều diễm ở sau cổ nàng ấy.

Hít vào một hơi thật sâu, một bước này, nàng không thể lui được, cũng là bị bất đắc dĩ.

Chỉ là Chước Nhi, có lẽ một ngày nào đó, ngươi ấy sẽ cảm kích tất cả những chuyện hôm nay ta làm.
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 8: Cảm giác quen thuộc


Lúc nàng trở về Hoàng Tử sở, sắc trời đã rất khuya.

Trên đường, ngẫu nhiên gặp vài cung nhân tuần tra ban đêm đi qua, mang theo vài chiếc lồng đèn rọi đường.

Khi Toàn Cơ đi qua núi giả, đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó bay qua trên đầu, nàng theo bản năng ngẩng đầu, trong đêm đen, thứ đó hình như không rõ lắm.

Chỉ là, nghe thanh âm kia, hình như là chim.

Nàng lắp bắp kinh hãi, nhìn hình thể, hẳn là bồ câu.

Bước chân không dừng lại, ngược lại càng bước nhanh hơn.

Trong cung này có mật thám, kỳ thật cũng không phải kỳ quái.

Nàng cùng Tấn Huyền Vương liên thủ, cho nên nàng cũng được coi như mật thám của người khác vậy.

Chỉ là lúc này, nàng so với hai năm trước không giống.

Lúc này, nàng có nhiều quyền chủ động hơn, không cần mọi chuyện đều nghe theo sắp đặt của người khác.

Không biết vì sao, tâm tình như tốt lên, nàng thuận tay phất tay lướt qua bụi hoa bên đường...

Trong phòng Tấn Huyền Vương, đèn vẫn còn sáng, nàng nhẹ nhàng đi vào, còn chưa vòng qua bình phong, đã nghe có tiếng cung nữ nói chuyện.

Nàng đi vào, thấy Tấn Huyền Vương vẫn còn chưa ngủ, cung nữ bưng nước trà đứng trước giường y.

Y nhìn thấy nàng, chỉ khẽ nâng mắt, lại tiếp tục mở miệng nói chuyện với cung nữ kia: "Ngươi sợ bổn vương ăn thịt ngươi sao?"

Cung nữ thấy trở về Toàn Cơ, như thấy cứu tinh, vội nói: "Toàn Cơ cô nương, Vương gia cứ nhắc ngươi mãi."

Nhét cái ly vào tay nàng, cúi người hành lễ: "Vậy nô tỳ cáo lui trước."

Nói xong, cung nữ vội vàng lui xuống.

Trên chén trà vẫn cảm nhận ra có chút mồ hôi, chắc là từ bàn tay cung nữ vừa rồi.

Tấn Huyền Vương cười rộ lên, Toàn Cơ chỉ đưa chén trà qua, nhỏ giọng hỏi: "Vương gia cười cái gì?"

"Bổn vương kêu nàng ta lên giường, làm ấm giường cho bổn vương."

Động tác trên tay thoáng dừng lại, Toàn Cơ cười nhẹ: "Nàng ấy đương nhiên không dám."

Cung nữ là do Bạc Hề Hành điều tới giám thị Tấn Huyền Vương, tự nhiên sẽ biết chừng mực, duy trì khoảng cách thích hợp với Tấn Huyền Vương.

Một khi Bạc Hề Hành cho rằng các nàng có quan hệ mật thiết với y, nhất định sẽ thủ hạ không lưu tình.

Y "Ừ" một tiếng, nhấp chút nước, lại khẽ nhíu mày: "Sao thế?"

Y dùng một tay lướt qua môi nàng, vết sưng nơi đó vẫn còn rất rõ.

Toàn Cơ không khỏi giơ tay, tiện đà nói: "Vết thương nhỏ mà thôi."

Nàng không muốn nhiều lời, y cũng sẽ không hỏi.

Nhận lấy chén trà trong tay y để lên bàn, nàng nói: "Vương gia nên nghỉ ngơi rồi."

Y cầm lấy tay nàng: "Mùi son phấn trên người bổn vương đã phai nhạt, dường như không quen."

Cởi xuống lớp vỏ ngụy trang bên ngoài, tóm lại y vẫn cảm thấy bất an nhưng cung nữ trước mặt lại vô cùng bình tĩnh.

Toàn Cơ gật đầu, thuận tiện ngồi xuống mép giường, bắt mạch cho y, mạch tượng đã tương đối vững vàng.

Nàng bất giác mở miệng: "Vương gia, thương thế của ngài khôi phục rất khá, thoạt nhìn thì rất nhanh sẽ có thể xuống giường.

Chỉ là không biết, mấy ngày như vậy, Tần đại nhân cùng Mạnh thị vệ có đủ dùng hay không?"

Khóe miệng Tấn Huyền vương hơi cong, chỉ hỏi: "Ngươi muốn nói cái gì?"

"Nô tỳ muốn nói, nếu ngài muốn ở lại thêm mấy ngày, nô tỳ có lẽ sẽ có biện pháp."

Đáy mắt hắn có chút kinh ngạc, chỉ cười: "Không cần, nếu cần thì bổn vương tự mình cũng có biện pháp."

Dừng lại chút, y bỗng nhiên lại nói: "Toàn Nhi ngươi nói xem, trước đây có phải chúng ta đã từng gặp nhau rồi không?

Vì sao đối với ngươi, bổn vương không hề có cảm giác xa lạ?"

Nàng không lảng tránh, chăm chú nhìn vào mắt y: "Bởi vì ngài và Hoàng Thượng đều cảm thấy nô tỳ rất giống người đó."

Y giật mình, thật lâu sau, mới bất đắc dĩ cười: "Có lẽ vậy."
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 9: An tĩnh mà chờ tin lành


Hôm sau, lúc Mục Chước tỉnh lại, sau cổ sau vẫn luôn cảm thấy hình như có chút không thoải mái, đến tột cùng là bị cái gì nàng cũng không giải thích rõ.

Nàng đến trước bàn trang điểm, tháo nút thắt áo lót, nhìn đi nhìn lại cũng nhìn không thấy cái gì.

Lúc này, nghe được bên ngoài có tiếng thái giám nói Ánh phi đang tìm, nàng vội vã cài nút thắt áo rồi ra ngoài.

Không ngờ, hoàng đế cũng ở đây, trên bàn trong phòng đã có nhiều cống phẩm.

Ánh Phi chỉ nói là Hoàng Thượng ban thưởng, nên nàng gọi người đưa qua cho chủ tử các cung.

Bạc Hề Hành cười khẽ: "Ái phi thật hào phóng."

Mục Chước cũng không chú ý bọn họ đang nói cái gì, chỉ gọi người mang đồ đem ra.

Ánh hi che miệng cười, chỉ thấy nam tử vẫy tay, gót sen khẽ nhúc nhích đã rơi vào vòng tay hắn.

Mùi thơm trên cơ thể nữ tử cùng mùi Long Tiên Hương của hắn quyện lại với nhau, quanh quẩn xung quanh hai người.

Hắn vòng tay ôm nàng, cười nhẹ: "Có chuyện gì vậy?

Một hai muốn trẫm hạ triều phải tới đây."

Nàng cười duyên, nhỏ giọng nói: "Hôm nay thần thiếp có một chuyện muốn cầu xin Hoàng Thượng."

Hắn có chút tham lam mà hít hương thơm trên người nàng. nhỏ giọng: "Nàng nói."

"Thị nữ của thần thiếp là Toàn Cơ, hầu hạ thần thiếp tận tâm tận lực.

Thần thiếp muốn ban thưởng điểm cho nàng ấy gì đó, lại cũng không biết thứ gì là tốt nhất.

Nghe nói nàng ấy có một muội muội thất lạc nhiều năm, có khả năng đã tới Dĩnh Kinh.

Thần thiếp muốn cầu xin Hoàng Thượng hỗ trợ tìm người."

Bản thân nàng suy nghĩ một đêm, muốn đề phòng Toàn Cơ, không bằng tìm được muội muội của nàng ấy, mang theo bên người, lúc đó còn sợ nàng ấy không chịu trung thành với mình sao?

Con ngươi Bạc Hề Hành bỗng chốc căng thẳng, đã tới Dĩnh Kinh sao?

Hắn bật thốt lên hỏi: "Nàng ấy tự nói?"

"Vâng."

Ngón tay nàng nhẹ nhàng vân vê ngọc bội treo trên eo hắn, lại nói: "Nàng ấy còn nói, muội muội nàng nhỏ hơn nàng hai tuổi, ở phía sau cổ có vết bớt màu đỏ hình hoa mai."

Ánh Phi vừa nói xong, Bạc Hề Hành đã đột nhiên đứng dậy, nhẹ đẩy nữ tử trong lòng ra, đáy mắt hắn liền nổi lên tức giận.

Ngày đó hắn nói muốn giúp nàng tìm muội muội, nàng vẫn không chịu nói với hắn cái gì.

Về chuyện muội muội nàng đã tới Dĩnh Kinh, về chuyện trên người muội muội nàng có ấn ký.

Hắn tự bật cười, thì ra, cung nữ này sớm đã đề phòng mình!

Chẳng qua, nếu đã như thế, nàng ấy cũng thật đáng để hắn chú ý.

"Hoàng Thượng."

Ánh Phi khẽ gọi hắn một tiếng.

Bạc Hề Hành lại kêu Đồng Dần chuẩn bị kiệu, khi đi đến cửa, lần nữa quay đầu lại, ôn nhu cười: "Yên tâm, việc này trẫm sẽ giúp."

Nếu thật sự như lời nói của Ánh Phi, vậy thì không đến ba ngày, hắn nhất định sẽ tìm ra người.

Đồng Dần thấy Hoàng đế xoải bước đi, vội nhấc mành ngự giá lên, nhẹ đỡ lấy hắn, nhỏ giọng hỏi: "Hoàng Thượng muốn đi đâu?"

Hắn thả mành xuống, thanh âm tùy ý truyền ra: "Trở về Càn Thừa cung, ngươi thay trẫm truyền Hàn Thanh.

Còn nữa, tới Hoàng tử sở, gọi Toàn Cơ tới gặp trẫm."

......................

Lúc thái giám ở ngoài cửa truyền lời, vừa lúc Toàn Cơ đang cho Tấn Huyền Vương uống thuốc.

Nàng kêu công công về trước, nói lại với Bạc Hề Hành nàng sẽ đến ngay.

Uống thuốc xong, nàng liền đứng dậy muốn cáo lui, Tấn Huyền vương liền hỏi: "Mới sáng sớm như thế, lại có chuyện gì?"

Toàn Cơ chỉ tùy tay đặt chén không lên bàn, mở miệng nói: "Chuyện muội muội nô tỳ."

"Vậy sao?"

Tấn Huyền Vương tỏ vẻ hứng thú: "Tìm được rồi?"

"Rất nhanh sẽ tìm được."

Nàng xoay người hành lễ với y: "Nô tỳ đến Càn Thừa cung trước."

"Bổn vương tò mò."

"Vậy thì Vương gia cứ an tĩnh mà chờ tin lành đi."

Nàng nhếch môi cười, lời nói vô cùng chắc chắn.

Kỳ thật đối với Tấn Huyền Vương mà nói, thật sự là "tin lành" sao?

Toàn Cơ duỗi tay khép cửa phòng lại, lúc xoay người, nàng hít một hơi thật sâu.

Lần tính kế này, Bạc Hề Hành nhất định phải thua.
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 10: Thị phi khắp nơi


Trên đường tới Càn Thừa cung, Toàn Cơ chợt nghe tiếng Mục Chước gọi mình.

Nàng dừng dừng bước, Mục Chước cùng hai cung nữ đi bên cạnh tiến lại, hình như vô cùng cao hứng: "Toàn Cơ tỷ tỷ, ngươi muốn đến Tường Bình cung sao?"

Nàng ấy vừa lúc cũng làm xong chuyện phải trở về.

Thấy nàng lắc đầu, Mục Chước có chút thất vọng, sau đó lại cười: "Vậy ngươi có rảnh thì tới Tường Bình cung ngồi một chút nha."

Đang nói chuyện, nàng ấy như là nhớ tới gì đó, tới gần nàng, nhỏ giọng hỏi: "Trong cung đều nói Thất vương gia sẽ mang ngươi trở đất phong, điều này là thật sao?"

Chưa đợi Toàn Cơ mở miệng, Mục Chước đã thoáng cau mày: "Nếu ngươi thật sự phải đi, trong cung này lại mất đi một người đối xử tốt với Chước Nhi."

Mục Chước thở dài một tiếng, nếu không phải có Toàn Cơ, sợ rằng lúc này nàng vẫn còn ở Hoán Y Cục chịu khổ.

Nàng ấy có ơn với mình, cả đời nàng sẽ ghi tạc trong lòng.

Chỉ là đáng tiếc, thời gian báo đáp lại không còn.

Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ đơn thuần của Mục Chước, Toàn Cơ lại vô tình nhớ lại chính mình ngày trước.

Nàng còn vẫn còn nhớ lời Mục Chước từng nói, phải làm người tốt.

Nếu đây thật sự là bản tính của nàng ấy, nàng đột nhiên không muốn làm nàng ấy thay đổi.

Luôn luôn làm người thiện lương, chẳng phải rất tốt hay sao?

Khóe miệng khẽ động, nàng chỉ khẽ nói: "Nếu ngươi thật sự là muội muội ta thì tốt biết mấy."

"Toàn Cơ tỷ tỷ, ngươi có muội muội sao?"

Mục Chước kinh ngạc mà hỏi.

Toàn Cơ chỉ "Ừ" một tiếng, cũng không nhiều lời, liền xoay người đi về phía trước.

Người phía sau cũng không gọi nàng nữa.

Toàn Cơ hít vào một hơi, nàng còn cho rằng, nếu con người muốn duy trì một phần thiện lương như lúc ban đầu, chỉ có một biện pháp duy nhất, chính là rời khỏi hoàng cung thị phi này.

Xa xa đã nhìn thấy Đồng Dần đứng ngoài tẩm cung của hoàng đế.

Toàn Cơ chân bước nhanh hơn, lên bậc thang, nàng cẩn thận kêu một tiếng "Đồng công công".

Lúc này, đột nhiên nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân nặng nề, Toàn Cơ quay đầu lại, đã thấy Hàn Thanh đang cúi người bước nhanh đi tới.

Nàng vội cúi đầu hành lễ với hắn: "Hàn tướng quân."

Hàn Thanh chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn nàng một cái, cũng không đáp lời, lập tức đi vào.

Toàn Cơ chần chờ, rốt cuộc cũng đi theo.

Trong tẩm cung, huân hương đã được đốt đầy đủ, mùi hương ngửi vào lúc này thật làm cho người ta thoải mái.

Bạc Hề Hành ngồi ngay ngắn cạnh bàn, tùy ý uống trà, trước mặt hắn là một chồng quyển sách thật dày, mới cũ đều có.

Tất cả đều là danh sách cung nữ vào cung mấy năm gần đây.

Mặt trên, ghi lại tên họ từng người, tuổi tác cùng quê quán.

Cho đến khi hai người tiến vào hành lễ xong, hắn mới ngước mắt nhìn.

Hắn nhẹ uống một ngụm trà, liếc nhìn Toàn Cơ nói: "Còn nhớ hôm qua trẫm từng nói sẽ giúp ngươi tìm được muội muội ngươi, sau đó cho nàng ấy tiến cung không?"

"Vâng, nô tỳ nhớ rõ."

Đặt chén trà xuống, nam tử cuối cùng cũng đứng lên đứng lên.

Đôi giày thêu màu minh hoàng đã đi tới trước mặt, hắn bỗng nhiên hỏi: "Năm nay ngươi, mười sáu?"

Lúc vào cung là dùng thân phận người khác, cho nên nàng hiện tại chỉ mới mười sáu.

Nàng lại lần nữa đáp lời.

Bạc Hề Hành khẽ cười: "Trẫm còn nhớ lúc trẫm nói muốn giúp ngươi tìm muội muội, ngươi còn cảm tạ ân điển.

Hiện giờ nghĩ lại, ngươi thật ra cũng không hy vọng trẫm tìm được muội muội của mình."

"Hoàng Thượng..."

Nàng sợ hãi quỳ thấp xuống, "Nô tỳ không dám."

Hắn duỗi tay, nâng khuôn mặt nhỏ của nàng lên: "Toàn Cơ, ngươi còn có cái gì mà không dám?"

Ánh mắt sợ hãi dời đi, nàng thật sự không muốn đối diện với ánh mắt nguy hiểm đó.

Tay hắn vẫn chưa buông xuống, bám vào bên tai nàng, tăng thêm ngữ khí: "Đối với Thất đệ của trẫm, ngươi sẽ không từ diễn biến thành thật chứ?"

Hắn trời sinh là người tính tình đa nghi, ý nghĩ này kỳ thật sớm đã có sẵn.

Chỉ là Toàn Cơ vẫn phủ nhận: "Nô tỳ không có."

Hắn không để ý đến, nói tiếp: "Nghe nói muội muội của ngươi nhỏ hơn ngươi hai tuổi.

Trẫm cũng vừa nhớ tới, cung nữ mới năm nay vừa vào.

Người ở độ tuổi này, nơi nên xuất hiện nhất, còn không phải là hoàng cung của trẫm sao?"

Ánh mắt hắn đưa lên, "Hàn Thanh, tập hợp toàn bộ cung nữ mười bốn tuổi, tìm từng người một."

Ngừng một chút, hắn lại nói: "Tìm cung nữ sau gáy có bớt hình hoa mai!"
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 11: Không hề sợ hãi


Việc như vậy trước giờ Bạc Hề Hành chưa từng phân phó, lúc này bản thân Hàn Thanh có chút nghi hoặc.

Thấy thần sắc hoàng đế ngưng trọng, hắn cũng không dám chậm trễ liền đồng ý rồi lui xuống.

Toàn Cơ vẫn quỳ trên mặt đất, những ngón tay bên dưới dùng lực nắm chặt.

Khuôn mặt nam tử lạnh như băng sương, chỉ có khóe môi kia như có như không tràn ngập ý cười: "Ngươi cho rằng trẫm tìm được muội muội ngươi sẽ làm gì nàng ta?"

"Nô tỳ không dám."

Trong mắt nàng điểm ý kinh hoàng, đáy lòng lại dâng thêm mấy phần đau thương.

Nhiều năm trước, nàng cùng hắn, sợ rằng không ai có thể lường được bọn họ sẽ có ngày hôm nay.

Ai cũng không tin được, bọn họ, không ngừng thử nhau, không ngừng tính kế....

Lòng bàn tay cuối cùng dời đến nữ tử, một tay kéo đỡ nàng đứng dậy.

Toàn Cơ không kịp đứng vững, nửa bước ngã về phía trước, đầu chui vào lòng ngực hắn.

Nàng khiếp sợ lui lại, vừa định quỳ xuống xin tội, hắn đã duỗi tay ngăn nàng.

Lại khẽ dùng lực, Bạc Hề Hành đem nữ tử kéo qua.

Đây là lần đầu tiên hắn bình tĩnh, tinh tế đánh giá nữ tử tên Toàn Cơ này.

Hắn vẫn còn nhớ lần đầu bọn họ gặp mặt, tại hành lang gấp khúc ở Ngự Hoa Viên, hắn còn tưởng rằng gặp lại Vân Nhi lúc trước.

Lần đó, nàng có chút kinh hoảng, hắn cũng vậy.

Mà bây giờ nghĩ lại, tâm cảnh đã hoàn toàn khác xưa.

Hắn cứ chăm chú như vậy mà nhìn, Toàn Cơ cũng quên tránh né, bên trong đôi mắt đó là thăm dò nhưng cũng có vài phần ôn nhu.

Ôn nhu đó, làm Toàn Cơ cảm thấy quen thuộc.

Đôi môi nam tử cơ hồ chuẩn bị chạm đến môi nàng, Toàn Cơ mới hoàn hồn, cả người ngửa ra sau, gấp gáp nói: "Hoàng thượng!"

Một câu "Hoàng thượng" làm cả người Bạc Hề Hành chấn động.

Nữ tử trước mặt nhíu chặt cùng mày, hơi thở nặng nề.

Hắn đột nhiên buông tay, hừ lạnh một tiếng, ý cười vừa rồi cũng sớm thu lại.

Hắn xoay người, trầm giọng lên tiếng: "Trẫm cần phải xác nhận, ngươi sẽ không yêu hắn."

Khẽ hít một hơi thật sâu, Toàn Cơ chỉ thấp giọng: "Nô tỳ sẽ không như vậy, khẩn cầu Hoàng thượng tha cho muội muội của nô tỳ."

Hắn cuối cùng cười rộ lên: "Ngươi quả nhiên đã sớm biết muội muội của mình ở trong cung?"

Nàng rũ mí mắt xuống, không hề trả lời.

Hai tay khẽ phất tấm bào, Bạc Hề Hành ngồi xuống, mới nói: "Không nói cũng không sao, cứ đợi thêm hai ngày đi."

Nói xong liền liếc nàng, hắn phất tay mở miệng,"Đi đi, thay trẫm bồi dưỡng tình cảm với Thất đệ."

Nàng hành lễ rồi rời khỏi, không khí bên ngoài dường như lạnh lẽo hỗn loạn.

Nàng ngước mắt, không trung trên đỉnh đầu vẫn sáng lạn, ánh mặt trời vẫn mãnh liệt đến chói mắt như vậy.

Trên đường, Toàn Cơ nhìn thấy rất nhiều cung nữ bị kéo tụ lại một chỗ, còn có mấy chưởng sự ma ma ca giọng phân phó.

Xa xa, nàng nhìn thấy Hàn Thanh, còn có thị vệ tiến lên bẩm báo với hắn gì đó.

"Tìm được rồi?"

Nàng vừa vào cửa, nam tử dựa ở mép giường đã ngước mắt hỏi.

Nàng tiến lên, thấy y đang nhàm chán đọc sách, đè thấp thanh âm lên tiếng: "Vương gia hãy kêu Mạnh thị vệ vào cung một chuyến."

"Hửm?"

Mắt phượng nhíu lại, y chỉ cười, "Có việc muốn nhờ bổn vương sao?"

Nàng không lên tiếng, y lại hỏi: "Vẫn là chuyện muội muội kia của ngươi?"

"Vậy Vương gia giúp hay không giúp?"

Nàng chắc chắn y nhất định sẽ giúp nên mới dám hỏi không chút sợ hãi như thế.

Y như sớm đã hiểu rõ tất cả, buông cuốn sách trong tay xuống, thấp giọng lên tiếng: "Trong nhà muội muội ngươi còn người thân sao?

Như vậy, chuyện lần này, ngươi muốn tránh đêm dài lắm mộng, là giết, hay là..."
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 12: Từ diễn thành thật


Là giết, hay là...

Câu tiếp theo, Tấn Huyền vương cũng không nói rõ, Toàn Cơ chỉ nhàn nhạt một câu: "Vương gia suy nghĩ nhiều rồi."

Người trong lòng nàng hận là Bạc Hề Hành, không phải Mục Chước, nàng đương nhiên sẽ không mất đi nhân tính mà đi giết người diệt khẩu.

Tấn Huyền vương cũng không so đo, chỉ cười nhẹ: "Bổn vương có một món đồ để ở Hành quán, cũng được, kêu Trường Dạ vào cung một chuyến."

Cung nữ được phái ra ngoài xin chỉ thị của Bạc Hề Hành, lúc chạng vạng, Đồng Dần tự mình đưa Mạnh Trường Dạ vào cung.

Gặp nhau lúc này, dụng ý ra sao, trong lòng bọn họ đều rõ.

Cung quy quy định, sau khi mặt trời xuống núi, ngoại trừ hoàng đế, trong hậu cung không cho phép nam nhân thứ hai xuất hiện, trừ khi người đó do đích thân hoàng đế phê chuẩn.

Lúc này cách mặt trời xuống núi chỉ còn nửa canh giờ, Toàn Cơ lấy cớ hỏi thăm chuyện của muội muội, liền kéo Đồng dần ra ngoài viện dò hỏi một chút.

Chỉ trong chốc lát, lúc trở lại, bọn họ nghe được Mạnh Trường Dạ dặn dò Tấn Huyền vương cố gắng dưỡng thương cùng mấy chuyện linh tinh.

Đồng Dần tất nhiên là không nói gì, chỉ một lát sau đã đến giờ xuất cung.

Trong phòng chỉ còn hai người Toàn Cơ cùng Tấn Huyền vương.

Đồ vật Mạnh Trường Dạ mang tới, đơn giản là vài món quần áo, còn có mấy thứ điểm tâm Sở Linh Tê tự tay làm, còn có cả quạt xếp của y.

Toàn Cơ đưa mắt nhìn một cái, vật này lúc gặp ở Ngự Hoa viên, y cũng nắm chặt trong tay.

Nàng duỗi tay qua, lại đột nhiên nghe y nói: "Không được chạm vào."

Toàn Cơ giật mình, quay đầu lại đã thấy y khó khăn cúi người, cố gắng cầm lấy, chậm rãi mở ra, tinh tế mà nhìn.

"Đây là vật mẫu hậu tặng cho bổn vương, ngày sau, ngươi không được tự tiện động vào nó."

Ánh mắt y, trước sau vẫn dừng trên cánh quạt.

Lần này hồi kinh, đây là lần đầu tiên Toàn Cơ thấy y mở quạt ra, bên trên là đóa hoa lan hồ điệp.

Cây quạt này Toàn Cơ tất nhiên đã từng thấy qua, nhiều năm như vậy, y vẫn còn giữ bên người.

Trách không được y lại trân trọng như bảo bối!

Tâm tư thu lại, nhét cây quạt dưới gối, y mới ngẩng đầu nhìn nàng: "Sự tình ta đã giao phó, nhớ kỹ, ngươi nợ bổn vương một ân tình."

Nàng đột nhiên cười: "Nô tỳ ghi nhớ."

Y cũng cười, duỗi tay qua: "Đỡ bổn vương dậy."

"Vương gia..."

Nàng kinh ngạc nhìn y.

Y chỉ nhàn nhạt nói: "Cả ngày nằm trên giường, toàn thân đều vô cùng khó chịu."

"Vậy để nô tỳ xoa giúp ngài."

Nàng duỗi tay qua, y lại cản lại: "Không cần đâu, chỉ là bản thân ta muốn đi lại một chút.

Trong phòng đều là mùi thuốc, thật khó ngửi."

Toàn Cơ chỉ đành gật đầu, lấy áo khoác mặc thêm cho y, cẩn thận dìu y đứng dậy.

Ngoài cửa, hai cung nữ thấy bọn họ đi ra thì không khỏi kinh hãi, vội chặn hỏi: "Vương gia định đi đâu?"

"Chỉ là tùy tiện đi lại, tránh ra."

Cung nữ khó xử, cả người quỳ xuống: "Thương thế của Vương gia chưa lành, hay là về phòng nghỉ ngơi đi.

Nếu ngài có tốt xấu gì, bọn nô tỳ cũng không thể sống nữa."

Vừa nói, bọn họ vừa hướng y dập đầu.

Y đã ra tới đây, đương nhiên sẽ không trở về.

Bước chân nâng về phía trước, y nói: "Chỉ là đi dạo trong sân một chút, các ngươi nếu không yên tâm có thể theo sau bổn vương."

Hai cung nữ thấy bọn họ đi về phía trước, hai mặt nhìn nhau, chỉ đành cuống quýt đứng dậy, đi theo phía sau nhưng lại không dám đến gần.

Toàn Cơ cẩn thận dìu y xuống từng bậc thang, hôm nay không có ánh trăng, trong viện bởi vì treo đầy đèn lồng mà sáng như ban ngày.

"Ngài đi chậm một chút."

Y "Ừ" một tiếng, dứt khoát đem cả người dựa vào thân hình nhỏ nhắn của nữ tử.

Ánh mắt Toàn Cơ nhấp nháy, mỉm cười nói nhỏ: "Vương gia đây là muốn cùng nô tỳ diễn kịch sao?

Đáng tiếc hôm nay Hoàng thượng còn đặc biệt cảnh cáo nô tỳ, vạn lần không được từ diễn thành thật."

Bước chân bên dưới thoáng cứng lại, hai cung nữ đi theo xa xa cũng vội dừng bước.

Toàn Cơ ngước mắt, thấy đôi mắt sáng trong của nam tử đang nhìn mình.

Y khẽ nhếch môi, nhẹ giọng nhấn mạnh từng chữ: "Ngươi sẽ thế sao?"
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 13: Hắn muốn liên hôn


Một câu "Ngươi sẽ thế sao" làm Toàn Cơ ngẩn ra.

"Hả?"

Thấy nàng không đáp, y quyết không chịu buông tha.

Nàng hoàn hồn, lập tức cúi đầu nói: "Nô tỳ cũng không dám."

"Không dám?"

"Đương nhiên không dám, đây là trong hoàng cung, Hoàng Thượng có chuyện, nô tỳ không dám từ chối.

Nếu thật sự có một ngày như vậy, người Vương gia muốn che chở, sợ cũng không phải là nô tỳ."

Từng câu từng chữ nàng nói thật nhẹ nhàng.

Y đột nhiên hỏi: "Sao ngươi sao biết bổn vương sẽ không bảo vệ ngươi?"

Nàng cười: "Lúc đó, sợ là Vương gia đã ở đất phong xa ngàn dặm."

Bàn tay to lớn của y phủ lấy tay nàng, bàn tay này sớm đã không còn lạnh lẽo như lúc đầu, mà dần dần có chút ấm áp.

Chậm rãi đi tới, y lại mở miệng nói: "Sợ là ngươi cũng không cần bổn vương bảo vệ."

"Vương gia đề cao nô tỳ rồi."

Y bật cười, cũng không nói tiếp.

Bọn họ không ra khỏi Hoàng tử sở, từ cửa trông ra, xa xa đã thấy cảnh rất nhiều cung nữ qua lại.

Xem ra Bạc Hề Hành đã hạ quyết tâm suốt đêm tìm người.

Hai người đều bất động thanh sắc, cũng không nói nhiều.

Toàn Cơ đỡ y ngồi xuống lan can, y liền kéo lấy tay nàng: "Vì sao không ngồi?"

"Ngài là chủ tử."

Mà nàng chẳng qua chỉ là một cung nữ nhỏ bé.

Y lại đưa mắt nhìn hai cung nữ cách đó không xa, cười nói: "Ở trong mắt người khác, ngươi cũng sắp biến thành chủ tử rồi, không phải sao?"

Rốt cuộc nàng cũng ngồi xuống cạnh y, mở miệng: "Nhưng Vương gia biết nô tỳ không thể trở thành được, không phải sao?"

Y không trả lời, bỗng nhiên nói chuyện khác: "Trường Dạ còn nói với bổn vương, hai mỹ nhân bổn vương mang theo hiện đang lo lắng, các nàng cũng lâu rồi chưa được gặp bổn vương."

"Cho nên Vương gia muốn xuất cung?"

Y cười cười: "Việc này cũng không thể gấp được."

"Hoàng Thượng rất nhanh sẽ biết tin ngài có thể xuống giường, Vương gia có cần..."

Con mắt nàng chợt lóe, lại không nói rõ.

Ấn đường y nhăn lại, cười khổ: "Phàm là mọi việc đều không có lần sau, bổn vương cũng không muốn lại tiếp tục chịu khổ."

Với tính cách của hoàng, nếu y không bị thương, thì y có thể ở lại Dĩnh Kinh lâu như vậy sao?

Chẳng qua việc này y không nói, Toàn Cơ cũng sẽ không chủ động mở miệng hỏi.

Màn đêm dần buông xuống.

Y vẫn chưa có ý muốn quay về, Toàn Cơ cũng không khuyên, quay đầu phân phó cung nữ về lấy áo choàng tới, cẩn thận phủ thêm cho y.

Y cầm lấy tay nàng, thấp giọng nói: "Tây Lương muốn liên hôn với Yên Khương, ngươi có biết chuyện này không?"

Chuyện này đột ngột như vậy, Toàn Cơ không khỏi kinh hãi.

Nàng nhìn thẳng vào mắt y, lúc này lại nhớ tới khi ở hoàng lăng, Tần Phái có đề cập tới chuyện lập hậu, một câu "Trong lòng hiểu rõ" của Bạc Hề Hành là có ý gì.

Nàng đè thấp thanh âm: "Nô tỳ cho rằng, ngài ấy sẽ lập Huệ phi nương nương làm Hoàng hậu."

Thậm chí là mọi người trong hậu cung đều cho rằng như thế.

"Nhưng so với thế lực sau lưng nữ nhi Yên Khương Vương thì tất nhiên người tới vẫn lớn hơn một chút nữa.

Ngươi nói thử xem?"

Y cầm lấy tay nàng.

Tin này đối với Toàn Cơ thật sự là khiến nàng kinh ngạc, chuyện này nàng chưa từng nghe người trong cung đề cập tới.

Nàng nhìn Tấn Huyền Vương, nhẹ giọng: "Vương gia lần này đúng là đã hạ không ít công phu."

Y không phủ nhận, bàn tay buông lỏng, một mình đứng lên.

Nàng vội đứng dậy dìu y, y chỉ đứng đó, ánh mắt lướt qua tường cung xa xa, bốn phía an tĩnh đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng hít thở của hai người.

Chỉ là Tấn Huyền vương biết, trận ám chiến này, sớm đã vận sức chờ phát động.

Bạc Hề Hành muốn liên hôn, không phải là vì mấy huynh đệ bọn họ sao?

Thế lực trong triều, chẳng qua đều muốn trong lúc hỗn loạn tìm kiếm điểm tựa cho chính mình thôi.

Khẽ ho khan hai tiếng, y mới nâng bước: "Về thôi, ngày mai, chắc còn có hỉ sự."

Toàn Cơ nhất thời không rõ, y lại nói: "Tỷ muội đoàn tụ, ngươi nói bổn vương có phải nên chuẩn bị vài thứ chúc mừng ngươi hay không?"
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 14: Chủ ý hay


Toàn Cơ mím môi cười: "Lễ vật, Vương gia đã cho nô tỳ."

Hôm nay Mạnh Trường Dạ vội vàng tiến cung, đó chính là lễ vật tốt nhất, không phải hay sao?

Hai người nhìn nhau cười, lập tức trở về.

Hai cung nữ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cùng họ quay về.

Một người vội vàng rời khỏi Hoàng tử sở, đi bẩm báo tình hình với hoàng đế.

..........................

Hôm sau, Huệ phi vừa thức dậy đã nghe bên ngoài không ngừng ồn ào.

Lam Nhi vội ra ngoài xem, lúc quay lại, nói Hàn tướng quân tới, mời nàng ra ngoài.

Hàn Thanh thấy Huệ phi đi ra, lập tức hành lễ, mới nói: "Nương nương, mạt tướng phụng lệnh Hoàng thượng, đến tìm người."

"Người nào?"

Bắt đầu từ ngày hôm qua, Huệ phi đã nghe nói Hàn Thanh tập hợp cung nữ khắp nơi, hình như là tìm người.

Chẳng qua là tìm ai, tin tức trong cung không hề tiết lộ.

Nàng chưa bao giờ là người nhiều chuyện, chuyện này, cũng không định hỏi thăm.

Lúc này đã tới Tuệ Ngọc cung, nàng liền thuận đường hỏi, nếu Hàn Thanh không nói, nàng cũng không muốn ép buộc.

Lại không ngờ, Hàn Thanh nói thẳng: "Hồi nương nương, là tìm muội muội của Toàn Cơ cô nương."

Lời này thật khiến Huệ phi kinh hãi.

Muội muội của Toàn Cơ?

Lam Nhi bên cạnh cũng căng tròn hai mắt, sau một lúc lâu, mới hỏi: "Tướng quân nói đùa, nàng ấy chẳng qua chỉ là một cung nữ, lấy tư cách gì mà kêu tướng quân tự mình đi tìm muội muội của nàng?"

"Là Ánh Phi nương nương cầu Hoàng thượng."

Hắn không muốn nhiều lời, chỉ cúi chào Huệ phi: "Nương nương chỗ này của ngài có ba cung nữ mười bốn tuổi, mạt tướng mang theo ma ma tới, hiện tại muốn nghiệm thân các nàng."

Huệ phi gật đầu: "Lam Nhi, đưa ma ma xuống.

Mời Hàn tướng quân vào trong ngồi một lát."

"Mạt tướng không dám."

Hắn vẫn tiếp tục đứng trong viện.

Huệ phi khẽ cười: "Tướng quân là làm theo hoàng mệnh, cũng không cần câu nệ tiểu tiết.

Nếu tìm không được ở nơi này của bổn cung, còn phải làm phiền tướng quân chạy tới các cung khác."

"Mạt tướng làm việc công, đương nhiên là vì Hoàng Thượng phân ưu."

Hắn vẫn nề nếp đáp, một chút ý tứ cũng không muốn vào.

Huệ phi cũng không muốn ép buộc, ánh mắt nhìn theo mấy cung nữ cùng ma ma lui xuống hậu viện.

Đáy lòng đột nhiên nhớ tới Toàn Cơ, tại sao hoàng đế lại khua chiêng gióng trống giúp nàng ấy tìm muội muội như vậy?

Việc này thoạt nhìn sẽ không đơn giản như vậy.

Chỉ là Hàn Thanh nói Ánh Phi cầu xin hoàng đế...

Huệ phi đột nhiên nhớ tới lần trước nàng đề cập với Ánh phi chuyện mùi hương, chẳng lẽ chủ tử các nàng sinh ra khoảng cách, cho nên Ánh phi mới cần tìm muội muội của Toàn Cơ để khống chế nàng ấy sao?

A, nếu đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ làm vậy.

Chỉ là...

Ngón tay nắm khăn siết chặt, tươi cười trên mặt Huệ phi dần dần biến mất.

Nếu thật sự là vậy, vậy chỉ có một giả thiết, chuyện về mùi hương Ánh Phi thật sự không biết, mà tiểu cung nữ kia lại vô cùng rõ ràng.

Nếu thật sự là thế, nàng ấy rốt cuộc là người thế nào?

Tại sao lại biết chuyện của năm đó?

Rất nhanh, Lam Nhi cùng ma ma trở về, nhìn thần sắc bọn họ, chắc hẳn là không có thu hoạch.

Hàn Thanh cũng không định lưu lại, lập tức ra ngoài.

Đến chạng vạng mới có tin tức truyền tới Ngự Thư phòng, nói đã tìm được người.

Bạc Hề Hành buông tấu chương trong tay xuống, nhìn Đồng Dần tiến vào bẩm báo, chỉ hỏi một câu: "Cung nữ cung nào?"

Đồng Dần cung kính đáp: "Hoàng Thượng, chính là Chước Nhi cô nương bên người Ánh Phi nương nương."

"Cái gì?"

Lông mày hắn nhíu lại, sau đó khẽ cười, người của Tường Bình cung, chuyện này cũng có thể giải thích được.

Toàn Cơ, nàng quả nhiên đã sớm biết ai là muội muội của mình.

Hắn đứng lên, nhanh chóng ra ngoài: "Bãi giá Tường Bình cung, ngươi tự mình đi một chuyến tới Hoàng Tử sở, thay trẫm truyền Toàn Cơ."

"Vâng, nô tài đi ngay."

Đồng Dần vội chạy ra ngoài, phíasau hắn, nam tử một thân minh hoàng cũng đã cất bước đi.

Cung nữ gọi là Chước Nhi kia, trong lúc nhất thời hắn thật không nhớ ra dáng vẻ.

Chỉ là bắt đầu từ giờ phút này, hắn sẽ cẩn thận chú ý tới nàng ấy.
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 15: Muội muội của nàng


Toàn Cơ vừa đẩy cửa muốn vào, liền nghe tiếng của Đồng Dần phía truyền tới: "Toàn Cơ cô nương!

Toàn Cơ cô nương!"

Nàng xoay người, đã thấy hắn hồng hộc chạy tới: "Mau mau, theo ta tới Tường Bình cung.

Hoàng Thượng tuyên triệu ngươi!"

Nàng cũng không cần che giấu, vội hỏi: "Tìm được muội muội ta rồi sao?"

Đồng Dần cười: "Đương nhiên, bằng không cũng sẽ không mời cô nương qua đó."

Trong lòng nàng kinh ngạc thì không nhưng lại có chút thấp thỏm.

Tay thu trở về, nàng cũng không vào nữa, chỉ đi theo Đồng Dần vội vàng qua Tường Bình cung.

Ở cửa Tường Bình cung, trùng hợp thấy Hàn Thanh mang theo hai thị vệ từ bên trong ra ngoài, nàng cùng Đồng Dần lui qua một bên hành lễ, người nam tử mặc áo giáp thậm chí không liếc nhìn nàng, bước đi nhanh như gió.

Nàng không khỏi nhìn thoáng qua, cũng không để ý đến, lập tức đi vào.

Bạc Hề Hành cùng Ánh phi ngồi trên thượng vị, nữ tử phía dưới đang quỳ sắc mặt vô cùng sợ hãi.

"Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng, nương nương."

Toàn Cơ đi qua, quỳ xuống hành lễ.

Ánh mắt Bạc Hề Hành dừng trên mặt nàng, quả nhiên giống dự đoán của hắn, bên trong đôi mắt trầm tĩnh kia không chút kinh ngạc, ngay cả một tia cao hứng cũng không có.

Chỉ là, nàng càng như vậy, hắn lại càng chắc chắn, tất cả những suy đoán trước đây của hắn, đều đúng.

Nàng sớm đã muội muội của mình là ai, nàng không nói, chẳng qua là không muốn muội muội mình trở thành nhược điểm để hắn uy hiếp.

Hắn không thể không thừa nhận, nữ tử này, rất thông minh.

Đây là nữ tử sau khi Vân Tâm mất, hắn lại gặp một người thông minh như thế.

Chỉ là, nàng và nàng ấy, lại không giống nhau.

Bàn tay thoáng nắm chặt, hắn thở dài một tiếng.

Ánh mắt Toàn Cơ vẫn chưa nhìn về phía Ánh Phi, giải thích, là cần thiết.

Nhưng, không phải hiện tại.

Mục Chước không tin nhìn người quỳ gối bên cạnh mình, cũng không màng Hoàng đế ở đây, nàng liền lôi kéo Toàn Cơ hỏi: "Toàn Cơ tỷ tỷ, đây...

Đây rốt cuộc là chuyện gì thế?

Bọn họ có phải tìm sai người rồi không?

Ta sao có thể là muội muội của ngươi được?

Sao có thể..."

Lúc nàng còn nhỏ đã không có cha, trong nhà chỉ có nương cùng một đệ đệ, nàng căn bản không thể là muội muội của Toàn Cơ!

Một tay theo bản năng xoa lên cổ, Mục Chước nhìn nàng, ngữ khí có chút nóng nảy: "Còn nữa..."

Lòng bàn tay Toàn Cơ phủ lên tay nàng, đúng lúc cắt ngang lời nói: "Sau khi muội sinh ra không lâu đã bị tặng cho người khác.

Khi đó muội còn quá nhỏ nên không nhớ gì, đương nhiên sẽ không biết.

Lúc đó dưỡng phụ dưỡng mẫu đều coi muội như con ruột mà nuôi nấng, họ muốn tốt cho muội, đương nhiên sẽ không kể sự thật cho muội."

Toàn Cơ ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang khiếp sợ của Mục Chước, lời nói càng thêm chắc chắn, "Trên người muội có ấn ký, ta sẽ không nhận sai đâu.

Muội chính là muội muội của ta."

Mục Chước há miệng nhưng một câu cũng không nói ra được.

Hiện tại đầu nàng rất loạn, không biết cái gì là thật, cái gì là giả.

Bạc Hề Hành hoàn hồn lại, cười rộ lên: "Toàn Cơ, sao vậy?

Trẫm thấy ngươi hình như không cao hứng lắm."

"Sao nô tỳ có thể không cao hứng?

Nô tỳ rất cao hứng, tạ Hoàng Thượng ân điển!"

Nàng cúi người xuống, nhân tiện kéo theo Mục Chước: "Tỷ muội chúng ta có thể đoàn tụ, hoàn toàn là nhờ long ân của Hoàng Thượng."

Hắn cười mỉa mai một tiếng, lại nhìn qua Ánh phi: "Ái phi phúc khí thật tốt, có tỷ muội bọn họ trung tâm hầu hạ."

Ánh mắt Ánh phi lúc này mới từ hai người phía dưới thu hồi, miễn cưỡng cười: "Hoàng Thượng nói đùa."

Hắn lại nói: "Trẫm cũng không phải nói giỡn, phải xem ái phi có nguyện ý bỏ những thứ yêu thích, để nàng ấy tới hầu hạ trẫm không?"

Ngón tay thon dài chỉ về Mục Chước đang quỳ bên dưới.
 
Cung Đình Huyết: Đế Vương Bạc Lạnh Mất Sủng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 16: Thiên ý


Hoàng đế đã tự mình đã mở miệng, Ánh Phi có lý do gì mà không đồng ý.

Nàng còn chủ động mang theo Mục Chước đi xuống, dù sao Càn Thừa cung không thể so với Tường Bình cung, nơi đó phải chú ý quy củ rất nhiều.

Ánh Phi đương nhiên phải thật cẩn thận, dù sao cũng là cung nữ từ Tường Bình cung đi ra, một khi xảy ra sai lầm, nàng cũng không thoát được can hệ.

Nghe tiếng cửa khép lại, Toàn Cơ mới nói: "Hoàng Thượng, muội muội này của nô tỳ rất đơn thuần."

"Trẫm biết."

"Muội ấy tới Càn Thừa cung, sẽ hầu hạ thật tốt."

"Như thế thì tốt."

Bạc Hề Hành đứng lên, đi tới trước mặt nữ tử, duỗi tay đỡ nàng đứng dậy, liếc nhìn: "Thật ra trẫm rất kinh ngạc, ngươi đã tìm được muội muội, sao lại không nhận?"

Nếu không, thần sắc Mục Chước vừa rồi sẽ không phải như vậy.

Nàng không chần chờ, chỉ nhỏ giọng đáp: "Ở nơi này, muội ấy là cung nữ, nô tỳ cũng vậy, nhận hay không nhận, cũng không có quan hệ gì.

Có đôi khi, không nhận vẫn tốt hơn."

Hắn buông lỏng tay: "Thật là một tỷ tỷ tốt."

"Nhưng cuối cùng, cũng không thể thành."

"Ngươi cho rằng, trẫm sẽ làm gì nàng ấy?"

Lời này, hắn đã hỏi nhiều lần, Toàn Cơ chỉ nhỏ giọng đáp: "Nô tỳ không dám."

Nam tử đã cất bước ra ngoài, mở miệng: "Cũng tốt, để tỷ muội các ngươi đoàn tụ, sau đó, trẫm sẽ cho người mang nàng ấy đến Càn Thừa cung."

Ngước mắt lên, thân ảnh minh hoàng đi xa.

Toàn Cơ chần chờ một lát, mới đi xuống hậu viện.

Trong cung, đó là nơi ở của cung nhân.

Lúc vào cửa, nàng thấy Ánh phi ngồi ngay ngắn ở trên giường Mục Chước.

Nàng biết nàng ấy là đang muốn đợi nàng.

Ánh phi vừa thấy nàng, trong mắt chỉ toàn giận dữ, lạnh giọng mở miệng: "Hay lắm, không ngờ những chuyện ngươi giấu bổn cung lại nhiều như vậy!

Nếu đã sớm biết, vì sao không nói?"

Toàn Cơ không chút sợ hãi, nàng chỉ tiến lên, nói nhỏ bên tai Ánh phi: "Nương nương cho rằng Hoàng Thượng để nô tỳ đi hầu hạ Thất Vương gia, là vì cái gì?"

Một câu, làm Ánh phi giật mình.

Trực tiếp muốn Toàn Cơ đi hầu hạ Tấn Huyền vương, là bởi vì...

Trong lòng Ánh phi chấn động, giám thị sao?

Ánh phi kinh ngạc nhìn nàng, nàng lại nhìn vào mắt Mục Chước, mới nói: "Nô tỳ là người của nương nương, Hoàng Thượng đương nhiên sẽ không tin nô tỳ.

Nếu sớm để Hoàng Thượng biết muội muội nô tỳ trong cung, vậy không phải..."

Nàng ngừng lại, làm bộ thở dài: "Chỉ tiếc, nô tỳ cuối cùng vẫn không khôn khéo bằng Hoàng Thượng."

Lời này cũng làm đáy lòng Ánh phi sáng tỏ vài phần.

Nàng làm như khiếp sợ: "Vậy tại sao ngươi nói với bổn cung tuổi tác và ký hiệu trên người muội muội ngươi?"

Nếu nàng không nói ở trước mặt Bạc Hề Hành, hắn cũng không thể tìm được nhanh như vậy.

Toàn Cơ bất đắc dĩ cười: "Nô tỳ là sợ ngài không tin tưởng nô tỳ, nếu ngày sau nương nương vô tình biết được, sẽ biết nô tỳ không hề lừa ngài.

Nô tỳ sao biết...

Biến khéo thành vụng."

Thần sắc Ánh Phi có chút áy náy: "Việc này kaf bổn cung sơ sót."

"Nương nương...

Đây có lẽ chính là ý trời."

......................

Cho đến khi Ánh Phi ra ngoài, Mục Chước trước sau vẫn không nói một lời.

Toàn Cơ nhìn nàng, nàng chỉ mở miệng hỏi lại câu đó: "Ta thật sự là muội muội ngươi sao?"

"Thật, nếu không sao ta phải cầu Ánh Phi điều muội từ Hoán Y Cục tới đây?"

Từng câu từng chữ nàng nói rất bình tĩnh.

Mục Chước ngơ ngẩn, đúng vậy, chuyện lần đó, trong lòng nàng còn cảm kích nàng ấy rất lâu.

Có đôi khi đêm khuya trong mộng, nàng còn tự hỏi tại sao vận khí của mình lại tốt như vậy, có thể rời khỏi Hoán Y Cục?

Thì ra, bởi vì Toàn Cơ chính là tỷ tỷ của mình?

"Tỷ tỷ......"

Mục Chước nghẹn ngào nàng một tiếng, tiến lên gắt gao ôm lấy tỷ tỷ của mình.

Cả người Toàn Cơ chấn động, Mục Chước thật thiên chân, thật thiện lương.

Nàng chỉ là nói dối, những thứ đó thật ra chỉ là trùng hợp, hơn nữa cái bớt sau cổ Mục Chước là nơi không thể nhìn thấy, kêu nàng ấy không tin cũng không được.

Chần chờ thật lâu, Toàn Cơ mới giơ tay, ôm chặt nữ tử đang rơi lệ.

Mục Chước cầm lòng không được mà khóc lóc: "Tỷ tỷ, mấy năm nay, tỷ vẫn luôn tìm muội đúng không?

Vì sao lại không nhận muội?

Muội còn tưởng, vào cung rồi, đời này sẽ không còn được gặp thân nhân...

Ôi, thật tốt quá, thì ra muội có một tỷ tỷ!"

Nàng mau chóng lau khô nước mắt: "Nương nói không sai, người tốt mới có phúc báo."

Mục Chước vẫn ôm chặt Toàn Cơ, không chịu buông ra.

Toàn Cơ có chút im lặng, sau một lúc lâu, không ngờ lại cười, đẩy Mục Chước ra, mở miệng: "Ngày sau tới Càn Thừa cung, làm việc nhiều, nói ít lời thôi."
 
Back
Top Bottom