Ngôn Tình Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế
Chương 99: Kết thúc (1)


Lúc Nhan Hạ vào bệnh viện, các fan trông ngóng cô sẽ sinh một nàng công chúa nhỏ. Họ đợi hoài đợi mãi mà không thấy Lục Phỉ thông báo, ai ngờ lại nghe tin cô đã sinh được hai trai một gái từ những người có mặt ở hiện trường.

Sau khi tin này xuất hiện, fan của Lục Phỉ liền chia thành ba phe. Phe thứ nhất chúc mừng Lục Phỉ, phe số hai thì hóng tên của mấy đứa nhỏ, còn phe cuối cùng bán tín bán nghi trước tin này với hai lý do: Phía chính chủ còn chưa lên tiếng và sinh ba rất hiếm gặp!

“Tôi mong tin này là thật! Có vậy thì mấy năm nữa chúng mình mới được thấy hai nam thần nhỏ và một nữ thần bé xíu!”

“Tôi cũng mong vậy á!!!”

“Rồi xong, thế nào Hạo Hạo cũng bận tối mắt tối mũi cho mà xem!”

“Nếu tin này là thật thì Nhan Hạ dữ dội thật!”

“Tôi cứ tưởng mình đã hên lắm khi sinh được một trai một gái cách đây không lâu, ai dè…”

“Cầu trời cho tin này là thật!”

“…”

Lúc này, điện thoại trong Công ty giải trí Chí Tôn cứ vang lên liên tục, tất nhiên là bao gồm cả quản lý của Lục Phỉ rồi.

Hình Ảnh cúp máy xong liền thở hắt ra, sao cư dân mạng thần thông thế không biết? Cô ấy còn chưa nhận được tin từ Lục Phỉ mà họ đã biết hết trơn rồi! Nếu Nhan Hạ sinh ba thật thì hay quá!

Cô ấy nghĩ thầm: Chắc giờ Lục Phỉ đã rảnh rồi nhỉ?

Thế là, Hình Ảnh liền gọi cho anh. Chuông mới reo được một lát mà bên kia đã bắt máy rồi:

“Alô chị Hình.”

Hình Ảnh cười nói: “Tin vợ em sinh ba có phải là thật không? Dù sao thì chị cũng chúc mừng em đã có thêm đứa nữa nhé.”

Lục Phỉ nghe ra sự chân thành của cô ấy liền nói: “Cảm ơn chị.”

“Ý em là vợ em đã sinh ba thật á?”

“Nói cho chính xác thì là hai trai một gái.”

“…”

Hình Ảnh trầm ngâm một lát rồi ngạc nhiên nói: “Chuyện này đúng là ngoài ý muốn mà…”

Anh trả lời: “Em cũng không ngờ được luôn.”

Anh chỉ nghĩ cô sinh hai, ai dè cô lại sinh hẳn ba đứa luôn.

“Nhan Hạ và bọn nhỏ thế nào rồi em?”

Anh từ tốn giải thích: “Bà xã em vẫn ổn, còn tụi nhỏ đang được quan sát trong lồ ng ấp, qua mấy ngày nữa mà không có việc gì thì vợ con em có thể xuất viện rồi.”

Cô ấy nhắc khéo: “Vậy em nhớ thông báo với fan, bây giờ đủ loại tin đồn về chuyện này đang lan truyền khắp mạng đấy.”

Anh đáp ngắn gọn: “Em biết rồi.”

Sau khi cúp máy, anh nhìn thoáng qua bà xã rồi đăng nhập vào Weibo trên điện thoại. Khi thấy khu bình luận sôi nổi dưới tường nhà mình, anh chụp một tấm hình tay trong tay với cô rồi đăng lên với nội dung như sau:

Lục Phỉ v: Cảm ơn em đã sinh ba cục cưng cho anh.

Anh vừa mới đăng bài xong, cư dân mạng liền ùa vào bình luận:

“Thật luôn á? Tuyệt vời quá đi mất!”

“Nam thần ơi, nam thần nhỏ và nữ thần nhỏ đã có tên ở nhà chưa ạ?”

“Tuyệt cú mèo! Vợ nam thần dữ dội thật!”

“…”

Vợ anh dữ dội á? Cũng đúng, cô dữ dội thật mà!

Lục Phỉ chính miệng thừa nhận đã khiến giới truyền thông hăng hái chầu chực nơi cửa bệnh viện để chụp được khoảnh khắc xuất viện của vợ chồng anh.

Từ sự hâm mộ cuồng nhiệt của các fan thì họ đã có thể nhận ra tin tức về các con của anh sẽ nổi như cồn cho mà xem.

Kỳ lạ thay, đã ba ngày rồi mà cánh nhà báo vẫn chưa thấy bóng dáng Lục Phỉ đâu cả.

Ngoại trừ bài đăng của Lục Phỉ thì họ không biết gì về ba đứa con của anh. Nếu không phải họ biết Nhan Hạ còn chưa xuất viện, thì họ cứ tưởng Lục Phỉ đã chuồn êm rồi.

***

Khi thấy Lục Phỉ đi ra, cánh nhà báo mừng muốn phát khóc luôn, bọn họ cứ tưởng mình phải chờ đến khi sông cạn núi mòn luôn ấy chứ!

Bọn họ vội vàng bủa lấy anh để đặt câu hỏi:

“Anh Lục có thể miêu tả tâm trạng bây giờ của mình không?”

Lục Phỉ bình tĩnh đáp: “Tôi rất vui.”

“Sức khỏe của Nhà thiết kế Nhan sao rồi?”

Gương mặt anh dịu dàng hẳn khi nói đến bà xã: “Cảm ơn mọi người đã quan tâm, vợ tôi vẫn khỏe.”

“Còn bọn nhóc thì sao? Tôi nghe nói bọn nhóc mới được bảy tháng mà đã chào đời rồi.”

Ánh mắt anh ôn hòa khi nghĩ đến ba đứa nhóc tỳ nhà mình, sau đó nói: “Sức khỏe của bọn nhỏ đã ổn định, nhưng vợ chồng tôi vẫn muốn để bọn nhỏ ở lại bệnh viện mấy ngày để quan sát thêm.”

Cánh nhà báo vội chụp lấy biểu cảm ôn hòa hiếm có của anh ngay.

Mọi người vội hỏi tiếp: “Bây giờ các fan đang rất tò mò về dung mạo của bọn trẻ, anh có định công khai luôn không?”

Nói thật thì họ cũng muốn bọn trẻ trông như thế nào lắm! Từ Lục Hạo thì đã có thể thấy được gien của cả hai đều thuộc dạng chất như nước cất rồi.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh gia đình Lục Phỉ đi cùng nhau thôi là họ đã thấy chết mê chết mệt rồi á!

Anh nói thẳng: “Tạm thời tôi chưa có ý định công khai. Bây giờ, tôi chỉ muốn bọn nhỏ được lớn lên như bao người khác, còn chuyện công khai thì qua năm tuổi hẵng tính.”

Anh biết chuyện xuất hiện trước ống kính quá sớm rất có hại cho con, chứ không hề lợi ích như người khác đã nghĩ.

Phóng viên này hỏi dồn: “Vậy nếu sau này có cơ hội thì anh có dẫn các con cùng tham gia những chương trình tương tự như <i>Ba đã về</i> không?”

Chỉ cần nghĩ đến việc Lục Phỉ dẫn theo ba đứa con tham gia chương trình nào đấy là họ liền cảm thấy mãn nhãn rồi.

Lục Phỉ thì thấy tay phóng viên này rỗi hơi thật, con anh vừa mới sinh ra mà anh ta đã nghĩ đến chuyện của 5 năm sau luôn rồi. Sau đó, anh nói: “Tạm thời tôi còn chưa tính đến vấn đề này.”

“Vậy…”

Anh thấy xe nhà mình đậu cách đó không xa liền nói thẳng: “Tôi còn có việc phải làm, phỏng vấn dừng tại đây nhé?”

Cánh nhà báo vội vàng dạt sang hai bên, Lục Phỉ nhanh chân bước đến chiếc xe, nói thật thì họ cũng tò mò xem ai sẽ là người tới gặp anh nữa.

Lục Phỉ bế con xuống, mọi người thấy Lục Hạo liền chụp lấy chụp để: “Lục Hạo kìa!”

Ha ha ha, họ có thể đưa tin “Lục Hạo đến gặp em trai em gái, một nhà sáu người đông đủ” rồi!

Mới mấy hôm trước, gia đình Lục Phỉ chỉ mới có ba người, nay đã thành sáu người rồi.

Họ khôn ngoan lựa chọn không quấy rầy gia đình anh lúc này, mà quyết định sẽ dùng hình ảnh lúc nãy và cuộc phỏng vấn để viết bài mới.

Khi Lục Phỉ cõng con đến cửa bệnh viện, bé hỏi nhỏ: “Ba ơi, mẹ sinh em gái chưa ạ?”

Anh vui vẻ trả lời: “Mẹ sinh em gái lẫn em trai luôn.”

Cuối cùng thì anh cũng đã có được một phiên bản thu nhỏ của bà xã rồi!

Bé lơ luôn việc mình có em trai, hưng phấn đáp: “Tuyệt quá, cuối cùng thì con cũng đã có em gái rồi!”

Anh không để ý lời con nói lắm, chỉ lo dẫn bé đến phòng của bà xã.

Khi thấy mẹ đang được bà nội đỡ xuống giường, bé vội vàng trèo xuống người ba và chạy cái vèo đến trước mặt mẹ.

Đúng lúc này, bà nội ngăn bé lại: “Mẹ con vẫn còn yếu trong người lắm.”

“Dạ.” – Bé gật đầu, sau đó liền đứng rất xa mẹ.

Bà bật cười trước hành động đáng yêu của bé, rồi nói: “Con không cần phải đứng xa mẹ vậy đâu, chỉ cần đi chậm lại là được rồi.”

Bé gật đầu với vẻ đã hiểu, từ tốn đi đến chỗ mẹ và nắm chặt tay mẹ hỏi: “Em gái đang ở đâu vậy mẹ?”

Nói rồi, bé nhìn khắp phòng nhưng vẫn không thấy em gái mình đâu cả.

Cô vuốt nhẹ gương mặt thất vọng của con rồi nói: “Lát nữa mẹ con mình cùng đi xem em nhé?”

Ba ngày nay, cô liên tục đòi gặp các con nhưng ông xã cứ bắt cô phải nghỉ ngơi cho bằng được. Hậu quả là đến cô cũng chưa được thấy mặt con mình luôn…

Hạo Hạo chờ mong hỏi: “Giờ mình đi luôn ạ?”

Nhan Hạ nhìn sang ông xã, bé cũng nhìn ba. Lục Phỉ thấy ánh mắt xin xỏ của hai mẹ con liền nói: “Ba đã đăng ký đi thăm em, lát nữa mình qua là được rồi.”

Lòng cô ngập tràn sự chờ mong, còn bé hưng phấn nhảy cẫng lên nói: “Tuyệt quá!”

***

Một lát sau, đoàn người Nhan Hạ liền đi đến khoa nhi để nhìn ba cục cưng.

Lục Hạo hoa cả mắt trước ba bé, vội hỏi: “Bé nào mới là em gái của Hạo Hạo vậy ạ?”

Trần Dung chỉ cười khi thấy hai đứa cháu trai của mình bị bỏ xó, xong mới hỏi bé: “Sao con chỉ muốn nhìn mỗi em gái vậy? Còn em trai thì sao?”

Bé trả lời ngay: “Con có hai đứa em trai thì đâu có gì lạ nữa ạ, nhưng con chỉ có một em gái thôi!”

Bà nghe bé nói vậy liền nhớ tới Quách Kỳ ở nhà chờ tin, vội hỏi bé ngay: “Hạo Hạo từng mơ thấy ba em trai phải không con? Vậy con có từng thấy em gái trong mơ không?”

Lục Hạo nghiêm túc nhớ lại và nói: “Có ạ. Một tối con mơ thấy ba em trai, tối còn lại con thấy một em gái!”

Bà lẩm bẩm: “Vậy là còn thiếu một bé trai rồi?”

Nói thật, bà cứ cảm thấy giấc mơ của Hạo Hạo sẽ thành sự thật. Đến lúc đó, bà sẽ có bốn cháu trai và một cháu gái rồi!

Ôi chao, có ai có phúc bằng nhà họ Lục của họ không chứ?

Lục Phỉ giật mình trước biểu cảm của bà, sau đó nhìn thoáng qua con trai.

Tạm thời lời con trai nói đã đúng, vậy thì khả năng Quách Kỳ mang thai là rất cao.

Nhan Hạ không chú ý đến họ, hai mắt cô nhìn chằm chằm vào ba cục cưng.

Bé thấy mẹ nhìn lồ ng ấp liền hỏi: “Mẹ ơi, bé nào mới là em gái vậy mẹ?”

Cô trả lời ngập ngừng: “Có lẽ là bé nhỏ nhất?”

Cô vừa nói xong, hai mẹ con liền quay sang nhìn Lục Phỉ với vẻ cầu cứu.

Anh gật đầu đáp: “Đúng là bé con nhỏ nhất.”

Ánh mắt anh lưu luyến trên người con gái, dù bây giờ con vẫn còn chưa nẩy nở, nhưng anh vẫn thấy con rất đáng yêu.

Bé nghe vậy liền vui vẻ nhìn em gái: “Em gái tuy nhỏ nhưng rất đáng yêu!”

Sau này bé sẽ bảo vệ em gái cho tốt!

Cô chỉ vào hai bé còn lại và nói: “Em trai cũng đáng yêu lắm mà con!”

Bé nghiêm túc nhìn em trai một hồi lâu, sau đó mới nói: “Con sẽ trông nom các em thật kỹ với tư cách là đại ca ạ!”

Cô cạn lời với con trai luôn rồi! Ai dạy bé nói mấy lời như xã hội đen vậy trời?

Trần Dung vội khen bé ngay: “Hạo Hạo ra dáng anh trai quá ta!”

Nghe vậy, Lục Hạo liền tỏ ra đắc chí.

Sau khi hết giờ thăm, mọi người mới lưu luyến đi về phòng hồi sức của Nhan Hạ.

Đã mấy ngày rồi Lục Hạo chưa được gặp mẹ, nhõng nhẽo nói: “Con ở với mẹ được không ạ?”’

Trần Dung giải thích cho bé: “Khi nào sức khỏe của các em ổn định rồi thì mẹ sẽ về nhà nhé.”

Bé hỏi lại ngay: “Mấy ngày mới được vậy ạ?”

Bà trả lời: “Chuyện này thì mình phải xem bác sĩ nói sao đã.”

“Vậy con có thể đến thăm mẹ trong mấy ngày này không ạ?”

Bà xoa đầu bé và nói: “Tất nhiên là được rồi! Nếu con muốn thì ngày nào đến cũng được cả.”

Nghe vậy, bé thôi làm loạn, ngoan ngoãn đáp: “Dạ.”

Sau khi bà dẫn bé về nhà, Nhan Hạ mới nhớ ra mình chưa thấy vợ chồng Lục Văn kể từ lúc sinh con.

Cô quay sang hỏi ông xã: “Vợ chồng tiểu Kỳ đâu rồi anh?”

Anh chậm rãi nói cho cô nghe: “Có khả năng em dâu mang thai, nên tiểu Văn đang bận chăm sóc em ấy ở nhà rồi. Em dâu nhờ anh chuyển lời xin lỗi đến em.”

Cô vui vẻ hỏi lại: “Thật sao?”

“Có khả năng thôi vợ.”

Cô vẫn vui vẻ nói: “Chỉ cần có khả năng là được!”

Nói thật, cô rất mong Quách Kỳ có được đứa con của chính mình.

Khi nhớ đến dáng vẻ thật cẩn thận của thằng em, Lục Phỉ rất mong chuyện này là thật. Tuy vậy, vì càng hy vọng thì lại càng thất vọng, nên anh vẫn suy nghĩ một cách lý trí, miệng vẫn không quên trả lời cô: “Hy vọng là vậy!”

“Dạ.”

Cô âm thầm cầu chúc cho vợ chồng họ sớm ngày sinh con, hôn nhân càng thêm mỹ mãn!

***

Mấy ngày sau, vợ chồng Lục Văn dẫn Hạo Hạo đến gặp mẹ.

Lúc bấy giờ, ba cục cưng đã được chuyển sang phòng bệnh thường, Lục Phỉ thuê ba bảo mẫu suốt ba tháng để mỗi người trông một đứa cho vợ đỡ mệt.

Vừa vào cửa, Lục Hạo đã chạy cái vèo đến chiếc giường màu hồng phấn của em gái.

Bé nhìn bé gái thổi bong bóng bằng ánh mắt trìu mến, rồi nói: “Em gái ơi, em gái à, anh hai đến gặp em rồi đây!”

Người trên giường nghe tiếng liền mở mắt, chỉ có điều vì bé còn quá nhỏ đôi mắt chỉ mở ti hí được thôi.

Đây là lần đầu tiên Lục Hạo nhìn thấy em gái mở mắt, ngạc nhiên nói: “Mắt em gái nhỏ quá!”

Dì Nguyệt – người chăm sóc bé gái liền cười giải thích: “Trẻ sơ sinh đều vậy cả, sau này mắt bé sẽ to hơn thôi.”

“Chắc chắn em gái sẽ có đôi mắt to tròn như con và ba mẹ đấy ạ!” – Bé nghiêm túc gật đầu, sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của em.

Đúng lúc này, tay bé đã bị em gái giữ chặt lấy.

Bé hào hứng quay sang nói với mẹ: “Mẹ ơi, em bắt tay với con này!”

Cô mỉm cười đáp: “Ừm.”

Nói thật thì cô thích nhất là ôm các cục cưng của mình đấy!

Nghe mẹ nói vậy, bé liền tiếp tục chơi với em gái. Một lát sau, bé mới chịu quay sang chơi với mấy em trai.

Nhan Hạ thấy Lục Văn cười tủm tỉm suốt thì cũng đã đoán được nguyên nhân, nhướng mày hỏi: “Tiểu Kỳ mang thai rồi phải không?”

“Dạ.” – Quách Kỳ cười dịu dàng, sau đó xin lỗi cô: “Vì mấy hôm trước em quá lo lắng nên chưa đến thăm chị được, bữa nay bác sĩ nói thai nhi đã ổn định nên…”

Nhan Hạ cắt ngang lời cô ấy: “Giữa chị em mình đâu cần phải khách sáo vậy.”

Quách Kỳ nắm tay Nhan Hạ và nói: “Vậy chị em mình đừng khách sáo với nhau nữa.”

“Ừm.”

Mấy ngày nay, họ cứ bận rộn với chuyện mang thai, đến bây giờ còn vẫn chưa hoàn hồn đây này: “Sức khỏe của chị sao rồi? Khi nào thì chị xuất viện?”

“Hôm qua bác sĩ bảo mai chị có thể xuất viện rồi.”

Quách Kỳ hỏi tiếp: “Chị đã đặt tên ở nhà cho bọn trẻ chưa?”

Nhan Hạ ngao ngán trả lời: “Đại Bảo, Tiểu Bảo và Bối Bối.”

Quách Kỳ chịu thua trước những cái tên này luôn, Lục Văn thì cười lăn cười bò: “Ai đặt tên cho tụi nó vậy? Ha ha ha… Buồn cười quá!”

Mặt Lục Phỉ đen xì, quyết không để cho con gái của mình bị người ta mang ra làm trò cười như thế được.

“Hạo Hạo và Lục Phỉ cùng nhau đặt đấy. Ban đầu Hạo Hạo còn đòi đặt tên cho em gái là Tiểu Tiểu Bảo, nhờ ông xã cố gắng thuyết phục mà thằng bé mới chịu sửa lại đấy.”

“Bối Bối còn đỡ, Đại Bảo và Tiểu Bảo nghe qua loa quá!” – Lục Văn nói xong liền đắc ý vuốt bụng vợ và nói: “Đợi khi nào tiểu Kỳ sinh được con gái thì con bé cũng sẽ là bảo bối của chúng em cho mà xem.”

Lục Phỉ dội cho em trai một gáo nước lạnh: “Hạo Hạo từng mơ thấy ba em trai và một em gái, giờ nhà anh đã có hai trai một gái, vậy thì nhà chú chỉ có thể là con trai thôi.”

Lục Văn vẫn kiên trì với suy nghĩ của mình, anh ấy nói chắc như đinh đóng cột: “Em sẽ có con gái!”

Lục Phỉ nhướng mày, bình tĩnh hỏi lại: “Chú dám cá với anh không?”

Anh ấy hỏi ngược lại: “Có gì mà không dám chứ! Tụi mình cá gì đây?”

Anh ra điều kiện ngay: “Ai thua thì phải xử lý mọi công việc của người thắng trong vòng một năm nhá?”

Lục Văn đồng ý không chút do dự. Anh ấy có dự cảm rằng đứa con này sẽ là con gái, nhưng anh ấy lại quên mất việc mình chưa bao giờ cá cược thắng Lục Phỉ cả.

Quách Kỳ vuốt nhẹ bụng mình, nghĩ thầm mình cũng cảm thấy đây là con trai thì sao giờ?

***

Hôm sau chính là ngày Nhan Hạ xuất viện, giới truyền thông nhận được tin đã sớm ngồi canh me ngoài cửa bệnh viện.

Khi thấy bóng dáng vợ chồng Lục Phỉ và nôi xách tay trên tay họ, ai nấy cũng đều kích động.

Tuy vợ chồng họ biết các phóng viên sẽ không làm ra hành động quá khích gì, nhưng họ vẫn quyết định dẫn theo vệ sĩ cho chắc ăn. Phóng viên cũng hiểu cho họ, thế nên chỉ đứng xa xa để chụp ảnh.

Đồng thời, giới truyền thông cũng nghĩ rằng hôm nay họ sẽ không chịu nhận phỏng vấn, nhờ vậy mà họ mới thuận lợi bước lên xe được.

Sau khi bước lên xe, Nhan Hạ kéo cửa sổ lên rồi thở phào nhẹ nhõm. Nói thật thì cô hơi khẩn trương khi thấy nhiều phóng viên đến vậy á.

Sau đó, cô mở cái nôi cạnh mình ra. Khi thấy gương mặt ngủ ngon lành của Bối Bối, lòng cô bỗng trở nên mềm nhũn, vươn tay ra đụng nhẹ vào má con.

Nói thật thì cô thấy người của con gái mềm mại hơn con trai nhiều lắm.

Lục Phỉ dịu dàng nhìn vợ, xong mở hai cái nôi bên mình ra. Dù hai khuôn mặt tương tự nhau không đáng yêu bằng con gái nhưng anh vẫn rất thương bọn nhỏ.

Anh dém chăn lại ngay ngắn cho con, sau đó đặt con qua một bên.

Cô cười miệng anh cứ bảo mê con gái, nhưng lại đối xử bình đẳng với cả ba đứa.

Trong tương lai, họ sẽ bận rộn chăm lo cho bốn cục cưng lắm.

Chiếc xe chậm rãi đi từ quốc lộ đến Lục gia. Khi đến cửa Lục gia, mọi người đang trông ngóng vội vàng ùa đến, nhất là Lục Húc chẳng được nhìn cháu mình mấy lần.

Lục Phỉ xuống xe và lấy hai cái nôi ra. Thấy vậy, Lục Văn liền giành lấy nó: “Để em cầm cho.”

Nói xong, anh ấy liền phóng như bay vào trong.

Lục Phỉ quay qua lấy cái nôi màu hồng của cô con gái bé bỏng ra, Lục Húc liền nói ngay: “Để ba cầm.”

Đây là cô công chúa nhỏ đầu tiên sau bao thế hệ của nhà họ Lục đấy!

Lục Phỉ đưa cái nôi cho ba, ông cũng nhanh chân chạy vào nhà.

Lục Hạo ngần ngừ một lúc lâu, cuối cùng vẫn chọn đợi mẹ. Trong lúc này, Lục Phỉ đã xoay người dắt vợ xuống.

Tuy Trần Dung nóng lòng gặp ba cục cưng, nhưng bà vẫn không quên quan tâm hỏi han đại công thần: “Con mau vào trong đi! Coi chừng bị cảm đấy.”

Nhan Hạ đáp: “Dạ mẹ.”

Sau đó, cô nhìn thoáng qua ánh mặt trời chói chang, tự hỏi khả năng bị cảm trong mùa hè có cao không.

Khi họ bước vào trong thì thấy ba đứa trẻ đã được đặt vào xe đẩy và xếp thành hàng ngang trông yêu chết đi được.

Lục Hạo vội vàng chạy tới, hạnh phúc nhìn chằm chằm vào các em, tay vẫn không quên táy máy hết chỗ này đến chỗ nọ.

Bé ngạc nhiên nói: “Các em ngáp kìa ông nội, bà nội ơi.”

Bà vui vẻ đáp lại lời bé: “Ừm, các em đáng yêu quá nhỉ?”

Lục Văn gấp gáp chào hỏi các cục cưng: “Nhìn chú này, nhìn chú này…”

Dĩ nhiên là ba đứa trẻ sơ sinh không hiểu anh ấy nói gì rồi, đứa nào cũng nhắm nghiền mắt, lâu lâu nghe thấy tiếng nói thì mới quơ tay múa chân.

Dù chỉ là hành động rất đơn giản nhưng lại khiến người lớn hưng phấn không thôi.

Lục Phỉ thấy bà xã cười thì nói: “Khi nào mọi người nhìn đủ rồi thì sẽ đưa bọn nhỏ về phòng tụi mình thôi, giờ tụi mình lên phòng nghỉ ngơi trước đi vợ.”

Cô gật đầu, sau đó liền về phòng với ông xã.

Cô nằm xuống giường trước, sau đó anh cũng nằm xuống cạnh cô và ôm cô vào lòng.

Cô hỏi anh: “Anh sao vậy?”

Anh đặt một nụ hôn thật khẽ lên trán cô, trang trọng nói: “Cảm ơn em đã mang đến niềm hạnh phúc vô biên cho anh.”

Cô hôn phớt lên môi anh: “Anh cũng đem đến hạnh phúc cho em mà.”

Trước khi gặp anh, cô chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc đến vậy.

Anh thì thầm bên tai cô bằng chất giọng gợi cảm chết người: “Chúng mình là lương duyên trời định.”

Cô đồng ý không chút do dự: “Dĩ nhiên rồi.”

Anh nói tiếp: “Chờ em ở cữ xong thì anh sẽ…”

Cô hỏi tới: “Thì sao anh?”

Anh không nói thẳng, mà chỉ úp úp mở mở: “Đến lúc đó em sẽ biết thôi.”

Sự chú ý của cô đều đổ dồn vào đề tài này, sao cô cứ cảm thấy anh giấu cô làm một chuyện rất quan trọng với họ nhỉ?

Nếu anh đã muốn cô đợi, thì cô sẽ làm theo lời anh.

Nói thật thì cô cũng rất mong chờ đấy!
 
Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế
Chương 100: Kết thúc (2)


Từ hôm đó, sự chú ý của Lục gia đều đổ dồn vào ba cục cưng. Nhan Hạ cũng rất thích thú nhìn các con lớn lên từng ngày.

Sau khi bàn bạc, Lục gia quyết định sẽ mời một số minh tinh và những gia tộc thân thiết với họ đến buổi tiệc đầy tháng của các bé cưng.

Đồng thời, Lục Húc còn không quên phát tiền lì xì cho toàn bộ nhân viên nhân dịp này nữa.

Vào ngày đầy tháng của cục cưng, mọi người trong một phòng ban của tập đoàn nhà họ Lục tụ tập bàn tán:

“Chủ tịch hào phóng ghê! Đầy tháng của cháu mà lại phát lì xì cho toàn bộ nhân viên, tính sơ sơ thì cũng khoảng mấy chục triệu rồi nhỉ?”

“Tôi nghe bảo chủ tịch rất vui khi con dâu vừa sinh hai trai một gái đấy!”

“Sinh ba thì bảo sao chủ tịch không vui cho được.”

“Tháng này ngày nào chủ tịch cũng tan làm sớm để về trông cháu đấy nhá!”

“…”

Một người bỗng nhiên hét lên, khiến ai nấy đều giật mình, vội vàng hỏi: “Sao vậy?”

“Mọi người quên hôm nay là đầy tháng của ba cục cưng nhà Lục Phỉ rồi à? Mà chủ tịch cũng họ Lục…”

“Đúng rồi, sinh ba không dễ thấy đâu.”

“Lục Phỉ là con trai của chủ tịch á?”

“Chắc vậy á!”

“Nam thần aka ảnh đế aka đại thiếu gia giàu nứt vách?”

“…”

Lời đồn đoán lan từ phòng ban này sang phòng ban khác, cuối cùng tất cả mọi người trong công ty đều hay tin.

Đồng thời, họ cũng đăng tin này lên mạng.

Giới truyền thông đánh hơi được bài này liền vội vàng đi điều tra, ai dè lại phát hiện ra Lục Phỉ đúng là con trai của chủ tịch tập đoàn Lục thị nổi tiếng thật.

Lục Phỉ đã lăn lộn trong giới ngót nghét mười năm mà họ vẫn không hay tin này luôn. Vậy là do họ quá kém cỏi hay do Lục Phỉ quá giỏi nhỉ?

Cánh nhà báo đồng lòng nghĩ: Dĩ nhiên là do Lục Phỉ quá giỏi rồi!

Sau cơn khiếp sợ, cánh nhà báo vội vàng đưa tin này, khiến mạng internet lại dậy sóng.

***

Trong nhà họ Lục, Nhan Hạ đang bận mặc lễ phục do chính Trần Dung chuẩn bị. Sau khi thay đồ xong xuôi, Lục Hạo liền vỗ tay khen: “Mẹ đẹp quá!”

Trần Dung cũng khen cô ngay: “Con dâu mẹ đẹp quá!”

Con gái nhà người ta đẹp như vậy, may là thằng con mình nhanh tay, chứ chậm tay là mất vợ rồi.

Nói thật, trông cô chẳng giống mẹ của bốn đứa nhóc tỳ chút nào cả.

Hạo Hạo đắc ý nói: “Mẹ của con đẹp nhất trên đời!”

Trong mắt bé, mẹ là người đẹp nhất trên đời này.

Bà ghẹo bé: “Hồi nãy ai đã nói em gái đẹp nhất ấy nhỉ?”

Bé trả lời một cách nghiêm chỉnh: “Em gái là em gái đẹp nhất, còn mẹ là người mẹ đẹp nhất ạ.”

Nghe bé nói vậy, bà liền phì cười.

Từ lúc gia đình Lục Phỉ trở về, nhà cửa đã náo nhiệt hơn trước, đúng là đông con đông cháu mới là phúc mà.

Bà nhìn sang ba đứa cháu đang ngáy khò khò, vui vẻ nghĩ thầm: Thế nào khi ba đứa nhóc này lớn lên thì trong nhà cũng sẽ náo nhiệt lắm cho mà xem.

Quách Kỳ nói chuyện điện thoại với Lục Văn xong liền nói: “Mẹ ơi, ba bảo đã đến giờ mình qua đó rồi.”

Dĩ nhiên là đàn ông nhà họ Lục chuẩn bị xong xuôi mọi thứ mới gọi vợ qua. Lục Hạo cũng nằm trong nhóm đó, nhưng ban nãy bé cứ nhất quyết chơi với em gái nên mới ở lỳ trong nhà với mẹ.

Bà vừa đẩy một chiếc xe đẩy ra ngoài vừa nói: “Mình đi thôi.”

Ngoài cửa có một chiếc xe đang đợi, bà đẩy xe đẩy lên từ phía sau, những người còn lại cũng bước lên.

Lục Hạo nhanh nhẹn giành lấy chỗ ngồi cạnh em gái, bàn tay nhỏ bé cũng không quên nắm lấy tay em phe phẩy, hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào cô bé: “Bối Bối ơi, anh là anh của em đây.”

Bối Bối mở to mắt nhìn Hạo Hạo, sau đó bật cười khanh khách.

Quách Kỳ vừa nói với Nhan Hạ vừa véo nhẹ má hai em sinh đôi: “Hạo Hạo trọng bên này khinh bên kia thật đấy chị.”

Chỉ mới một tháng mà ba đứa trẻ đỏ hỏn với làn da nhăn nheo đã trở nên trắng trẻo mịn màng, khiến ai cũng muốn hôn một cái cho thật đã.

Nhắc mới nhớ, có lần ông xã của cô ấy hôn Đại Bảo một cái mà đã bị thằng bé tát cái bốp rồi.

Cô lưu luyến nhìn ba cục cưng của mình: “Thằng bé đã sớm muốn có em gái mà. Vả lại, Bối Bối nhỏ nhất nên dễ khiến người khác thương hơn.”

Với cô, con nào cũng là con cả.

Trần Dung bỗng nhiên nói: “Nhà mình có ba đứa con trai và một đứa con gái nên Hạo Hạo chú ý đến con bé cũng là chuyện dễ hiểu. Vả lại, đã rất lâu rồi nhà họ Lục mới có con gái mà.”

Lục Hạo nói chen vào ngay: “Vậy nên Bối Bối mới là có một không hai đấy ạ.”

Nghe bé nói vậy, mọi người lại cười nghiêng cười ngả.

Rất nhanh đã đến khách sạn, vệ sĩ đứng ngay ngắn hai bên đợi họ bước xuống. Ở xa xa là các phóng viên đang chụp lấy chụp để, ai nấy cũng tò mò nhìn theo ba cục cưng.

Tiếc thay, trong khách sạn không có lấy một mống phóng viên, mà cho dù có đi chăng nữa thì không ai dám để lộ ngoại hình của mấy đứa nhỏ cả.

Nghĩ vậy, họ liền dồn sự chú ý về phía Nhan Hạ và Lục Hạo.

Hôm nay, Lục Hạo mặc bộ âu phục trông rất đẹp trai. Mới tý tuổi đầu mà đã điển trai vậy rồi thì lớn lên sẽ còn đẹp đến cỡ nào đây ta?

Còn Nhan Hạ mặc bộ đầm trắng tôn lên dáng người thướt tha của cô. Kể từ khi sinh con, dáng người của cô trông đầy đặn và quyến rũ hơn trước, nói không hề kém cạnh bất kỳ minh tinh nào trong giới giải trí cũng không ngoa.

Bên cạnh Nhan Hạ là mỹ nữ Quách Kỳ, tiếc là cô ấy không phải là người trong giới nên họ không chụp hình được!

Khi thấy đám người Nhan Hạ bước vào khách sạn, ai nấy cũng đều thu dọn đồ đạc và gửi những tấm hình mình đã chụp được về tòa soạn.

Sau khi vào cửa, nhân viên liền dẫn họ đến đại sảnh. Cánh cổng hội trường vừa mở ra, mọi người liền dồn hết sự chú ý vào đám người Nhan Hạ và mấy chiếc xe đẩy ngay trước mặt họ.

Khi thấy ba nhân vật chính của ngày hôm nay đã xuất hiện, khách khứa vội vàng nghển cổ ra nhìn thử các bé trông ra sao.

Ba người đàn ông thấy bà xã mình đến liền sáng cả mắt, gấp gáp chạy đến chỗ vợ, để lại mình Lục Hạo canh xe đẩy.

Khi thấy mọi người nhìn sang, bé liền tỏ ra tự hào, nghĩ thầm: Giờ mình đã là anh trai rồi!

Lục Phỉ thuận tay nắm lấy ba chiếc xe đẩy, sau đó ôn hòa nhìn ba cục cưng đang mở mắt. Quách Kỳ ôm lấy cánh tay ông xã, còn vợ chồng Lục Húc thì đứng giữa hai con trai.

Khi gia đình họ đứng cạnh nhau, trông ai cũng đẹp trai xinh gái theo cách riêng của họ cả!

Chị em phụ nữ vừa nhìn đàn ông Lục gia vừa tiếc nuối nghĩ thầm: Đàn ông nhà này không những đẹp trai lắm của, mà còn có học vấn nữa. Họ biết đi đâu để tìm được người đàn ông tốt như vậy đây?

Khi nhìn sang bà xã của ba người, phái nữ ở đây phải thừa nhận rằng mình không đẹp hay quý phái bằng họ được, sau đó lẳng lặng thu hồi ánh mắt đang thèm thuồng chồng nhà người ta.

Giọng nói mở màn cho buổi tiệc của Lục Húc vang vọng khắp hội trường: “Cảm ơn mọi người đã đến tham gia bữa tiệc đầy tháng của cháu trai và cháu gái tôi. Hôm nay, tôi muốn chính thức giới thiệu con trai trưởng Lục Phỉ với mọi người. Tin chắc mọi người đã quá quen với con tôi…”

Sau màn giới thiệu của Lục Húc, mọi người liền nhiệt liệt vỗ tay, sau đó nhìn Lục Phỉ bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Nếu họ không nghe lầm thì Lục Húc đã nói rằng Lục Phỉ sẽ vào làm ở tập đoàn Lục thị, vậy sao họ lại cảm thấy hiển nhiên trước sự biến đổi từ minh tinh đến giám đốc của anh nhỉ?

Lục Húc nói tiếp: “Chuyện quan trọng nhất của đêm nay là mừng đầy tháng của ba cục cưng nhà tôi…”

Ông vừa dứt lời, nhân viên đã trải ba cái thảm mềm mại ra đất. Lục Phỉ bế từng đứa một ra khỏi xe đẩy và đặt xuống thảm.

Khi ba anh em họ xuất hiện, mọi người lại bị chấn động trước vẻ đáng yêu của các bé.

Ôi chao, nhìn làn da trắng nõn, thân hình mũm mĩm này kìa! Nếu không phải họ đã được dặn trước là không được chụp hình, thì họ đã lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc này rồi.

Các cục cưng của gia đình nam thần quốc dân được thừa hưởng ngoại hình của ba mẹ nên trông bé nào cũng đẹp cả.

Sau đó, Trần Dung và một số người già cạo tóc máu cho các bé. Trong lúc này, bé nào cũng ngồi im thin thít, khiến khách khứa càng thích hơn. Đồng thời, Lục Hạo cũng ngồi xổm và nghiêm túc nhìn các em.

Xong xuôi, mọi người mới nhận ra cả ba đứa đã ngủ thiếp đi tự lúc nào.

Sau khi nhận lời chúc phúc của các người lớn, anh đặt các con về lại xe đẩy.

Tiệc tối vừa bắt đầu, ông nội liền dẫn ba cục cưng và Lục Hạo đi khoe khắp nơi.

Ha ha ha, làm gì có ai đông cháu đẹp trai xinh gái bằng ông chứ?

Tuy Trần Dung biết ông xã nghĩ gì, nhưng vẫn tùy ý ông khoe khoang. Hừ, ai bảo hồi trước họ chê nhà bà ít người chứ?

Đám người Nhan Hạ không mấy phiền lòng với hành động của hai người, tản ra đi gặp bạn gặp bè.

Lục Phỉ dẫn Nhan Hạ đi gặp đồng nghiệp trong công ty của cô – tiểu Ngô và Mạnh Luật.

Tiểu Ngô kiềm chế sự kích động để nói chuyện với cô: “Đã lâu không gặp, giám đốc Nhan.”

Mấy tháng này, cô ấy chỉ liên lạc với Nhan Hạ qua điện thoại, nên đã lâu rồi họ chưa gặp mặt thật.

Nhan Hạ còn không quên thành quả thiết kế của mình: “Đã lâu không gặp, tiểu Ngô. Khách hàng có hài lòng với bộ lễ phục đó không em?”

Tiểu Ngô lén lút nhìn sang Lục Phỉ rồi nói: “Đối phương không những rất hài lòng, mà còn đưa thiệp mời cho mình nữa. Chắc giám đốc Nhan cũng muốn tận mắt chứng kiến người khác mặc tác phẩm của mình phải không ạ?”

Nhan Hạ có chút tò mò, gật đầu nói: “Nếu tiện thì chị sẽ đi.”

Tiểu Ngô rất kích động, xem ra khả năng cô đi là rất cao rồi, vội nói ngay: “Em sẽ chuyển lời ạ.”

Tiểu Ngô nói xong, Mạnh Luật cười ôn hòa đưa cho Nhan Hạ một hộp quà: “Đây là quà của các bé.”

Nhan Hạ còn chưa kịp vươn tay ra thì Lục Phỉ đã nhận lấy, cảm ơn anh ta xong liền đưa cho vợ.

Cô không mấy bận tâm, mở ra thì thấy ba sợi dây chuyền bằng bạc tinh xảo. Nhan Hạ rất thích, vội cảm ơn Mạnh Luật: “Chúng đẹp lắm, cảm ơn anh nhiều.”

Mạnh Luật cười đáp: “Anh đặt làm riêng, trên mỗi sợi dây chuyền đều có chữ cuối cùng trong tên của mỗi đứa.”

Lục Phỉ lạnh lùng nghĩ thầm: Không biết từ khi nào mà Mạnh Luật lại liên hệ với bà xã vậy nhỉ?

Lục Phỉ còn chưa quên việc anh ta từng có ý đồ với vợ mình, vội vàng nói: “Chúng mình còn phải tiếp đãi những người khác nữa vợ ơi.”

Cô gật đầu, chào tạm biệt Mạnh Luật và tiểu Ngô xong liền đi theo ông xã.

Tiểu Ngô thở hắt ra, suýt thì cô ấy đã ngộp thở trước cái lườm đằng đằng sát khí của Lục Phỉ rồi!

Cô ấy quay sang nhìn Mạnh Luật cười tủm tỉm, tự hỏi sao ông chủ nhà mình rõ ràng đã biết nam thần Lục hay ghen, vậy mà anh ta cứ thích chọc tổ ong vò vẽ chi vậy trời?

Mạnh Luật lơ luôn ánh mắt khiển trách của tiểu Ngô, dù sao thì anh ta cũng phải làm chút gì đó để an ủi trái tim thiếu nam đã bị Lục Phỉ làm cho tan nát chứ.

Sau khi đã đi khá xa, Lục Phỉ mới hỏi cô: “Em liên lạc với anh ta từ khi nào vậy?”

“Mới được một tháng thôi ông xã.”

Ban đầu cô còn chưa biết vì sao anh không vui, giờ nghe anh nói vậy thì chỉ cảm thấy dở khóc dở cười.

Chuyện xưa như Trái Đất rồi mà anh vẫn còn ghen ư?

Cô cười giải thích: “Anh ấy gọi điện hỏi thăm, sẵn tiện nói rằng mình sẽ mua quà cho các cục cưng ấy mà.”

Nghe vậy, Lục Phỉ liền quay ngoắt sang nhìn Mạnh Luật, anh ta liền đáp lại bằng động tác cụng ly.

Mặt anh tối sầm, nghiến răng chửi thầm Mạnh Luật.

Cô vịn lấy tay anh và nói: “Chúng mình đi gặp bạn anh thôi ông xã.”

Anh gật đầu và dẫn cô đi gặp bạn.

Trong sự chúc phúc của mọi người, bữa tiệc đầy tháng đã kết thúc. Sau khi tiễn vị khách cuối cùng, gia đình họ cũng lên xe và rời đi.

Khi ôm con trai đang mơ mơ màng màng vào lòng, sự thỏa mãn bỗng dâng trào trong cô.

Sau khi xe đã đi xa, một bóng hình mới chậm rãi bước ra từ góc tối, sau lưng anh ta là hai vệ sĩ.

Vệ sĩ nói: “Thưa thiếu gia, đã đến giờ phải đi rồi ạ. Nếu giờ không đi thì sẽ không kịp đâu ạ.”

Đối phương nhìn theo hướng xe Lục gia rời đi một lục lâu rồi mới nói: “Đi thôi.”

Lúc anh ta xoay người rời khỏi, ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt của đối phương, chính là Trần Cảnh đã biến mất tăm trong miệng mọi người.

Lúc rời đi, trong đầu Trần Cảnh chỉ có đúng một suy nghĩ: Anh ta sẽ trở về! Lúc đó, anh ta sẽ giành lại những gì thuộc về mình.

Quan trọng là anh ta có cơ hội đó không thôi.

Khi về đến nhà, mọi người tám một lát rồi ai về phòng nấy.

Trong khi Lục Hạo vui vẻ nhìn chiếc giường nhỏ của mình cạnh bên cái cũi của các em mình, thì Lục Phỉ thấy bà xã định thay tã cho con liền nói, tay cũng giành lấy cái tã trong tay cô: “Để anh làm cho, giờ em lên giường ngủ đi.”

Cô nhìn bàn tay trống rỗng của mình, sau đó nằm lên giường như ông xã bảo.

Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt góc cạnh của anh bỗng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

Bé thấy ba làm vậy liền nhảy xuống giường, hào hứng nói: “Ba ơi, con có thể giúp ba thay tã cho em gái không ạ?”

“Con thử cho em trai trước đã, khi nào thuần thục rồi hẵng thay cho em gái.”

“Vậy con nên thay cho Đại Bảo hay Tiểu Bảo ạ?”

“Con thay cho Đại Bảo đi, dù sao thì thằng bé không mít ướt đâu.”

“Dạ.”

“…”

Nhan Hạ chẳng biết phải nói gì trước cuộc đối thoại của hai ba con luôn á. Sau đó, cô nhìn qua thằng con cứ im thin thít từ khi sinh ra đến giờ, đúng là hiền quá cũng không hay mà!
 
Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế
Chương 101: Kết thúc (3) - Hoàn chính văn


Dù Lục Hạo trúc trắc thay tã cho Đại Bảo, nhưng bé chỉ bi bô vài tiếng rồi m*t tay mình, chứ không tức giận với anh hai gì cả.

Dưới sự hướng dẫn của ba và nỗ lực của bé, cuối cùng bé cũng đã thành công thay tã cho Đại Bảo, vội nói: “Con làm xong rồi ba ơi.”

Bé thở hắt ra, tự hỏi sao nhìn chuyện này đơn giản mà lại mệt quá đi mất.

Sau khi Lục Phỉ thay tã cho Bối Bối, anh thấy con trai làm rất tốt liền hỏi: “Con có muốn thay cho Tiểu Bảo luôn không?”

Lục Hạo nhìn thoáng qua Tiểu Bảo, sau đó từ chối: “Dạ không.”

Nếu bé làm không ổn thì Tiểu Bảo sẽ khóc mất.

Anh cũng không ép con, nhanh nhẹn thay tã cho Tiểu Bảo xong liền dọn dẹp sạch sẽ.

Bé thấy ba thay xong cho em liền bò lên giường và nói: “Con đi ngủ đây ạ.”

Anh thấy các cục cưng đã ngủ bèn leo lên giường và ôm vợ vào lòng. Cô đẩy nhẹ anh rồi nói: “Anh đừng thấy Đại Bảo ngoan mà cứ bắt nạt thằng bé hoài đấy.”

Anh vừa trả lời cô vừa nhìn ba đứa con bằng ánh mắt ôn hòa: “Thằng bé là anh ba nên phải học cách làm anh mới phải chứ.”

Cô ngẩn ngơ một lát, sau đó gọi chồng: “Ông xã ơi?”

“Ơi vợ?”

Cô nói khẽ: “Em đã nói với anh rằng mình rất hạnh phúc chưa nhỉ?”

Giờ này phút này, cuộc sống của cô đã trở nên viên mãn, đến cả ngôn ngữ cũng không lột tả được cảm xúc chân thật nhất trong lòng cô.

Anh vuốt nhẹ hai hàng chân mày của cô, hôn khẽ lên môi cô và thì thầm: “Em ngủ đi. Sau này, mỗi ngày của em chỉ còn lại hạnh phúc mà thôi.”

Anh vừa dứt lời, cô đã ngủ thiếp đi.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Sau khi m ơn trớn khuôn mặt của cô một lúc lâu, anh mới gọi điện cho ai đó: “Cứ làm theo kế hoạch đi.”

***

Khi Nhan Hạ tỉnh dậy, tiếng cười của các con bỗng nhiên tràn ngập trong tai cô. Cô ngồi dậy thì thấy ông xã và Hạo Hạo đang cho ba cục cưng bú sữa.

Cô xốc chăn, vừa nhìn các con vừa hỏi ông xã: “Sao anh không gọi em dậy?”

Anh vừa trả lời vừa cẩn thận nhìn con: “Cho cả ba đứa bú rất phiền nhiễu, dù sao tụi nó cũng uống cùng một loại sữa mà.”

Tuy anh không nói, nhưng cô cũng biết anh làm vậy là vì giấc ngủ của mình.

Cô nhận lấy bình sữa trong tay con rồi nói: “Để mẹ làm cho.”

Lục Hạo đưa bình sữa cho mẹ, sau đó ngồi lên giường và nhìn chằm chằm vào các em.

Bé phát hiện các em tuy nhỏ xíu nhưng rất đáng yêu á!

Sau khi cho Đại Bảo bú, cô bế con lên và vỗ nhẹ lưng con. Mãi đến khi con ợ hơi, cô mới quay sang vỗ nhẹ lưng của Tiểu Bảo.

Khi cô thấy ông xã đang vỗ lưng nhè nhẹ cho con gái thì đã có thể đoán được anh sẽ thương con bé đến cỡ nào rồi.

Một tiếng gõ cửa bỗng vang lên, Lục Hạo nhảy xuống giường và chạy cái ào ra mở cửa: “Để con mở cho ạ.”

Cửa vừa mở, Lục Văn đã bước nhanh đến chỗ anh hai, vươn tay ra và nói: “Cho em bế cô công chúa nhỏ với.”

Ôm nhiều để lấy hên, chứ anh ta muốn có con gái lắm rồi!

Lục Phỉ chỉ lẳng lặng nhìn em mình, không hề nhúc nhích chút nào.

Lục Văn suy nghĩ trong giây lát rồi quay sang nhìn đứa bé nằm cuối hàng, sau đó ôm nó chạy mất, miệng còn không quên nói: “Cho em mượn con anh chơi chút nhé.”

Lục Hạo thở dài thườn thượt như ông cụ non khi nhìn theo bóng dáng của chú: “Hôm kia là Đại Bảo, hôm qua là Tiểu Bảo, hôm nay lại là Đại Bảo… Haizz, đến khi nào chú mới thôi giành em trai với con đây?”

Nhan Hạ nghĩ thầm: Chỉ e Lục Văn sẽ còn luyện tập dài dài, ít nhất là phải đến khi Quách Kỳ sinh con mới thôi.

Nói thì nói vậy, nhưng để Lục Văn chăm con giúp cô cũng rất có lợi cho cô đấy.

Vợ chồng cô bế con xuống lầu, Lục Hạo lẽo đẽo theo sau. Trần Dung vừa thấy con dâu đã vội vàng nói: “Để mẹ ẵm Tiểu Bảo cho, giờ con cứ yên tâm nghỉ ngơi đi.”

Cô lẳng lặng để cho bà bế, còn cô công chúa Bối Bối vẫn cứ nằm im lìm trong vòng tay của ba.

Đúng lúc này, Lục Văn bỗng nhiên khiến Đại Bảo khóc oe oe.

Lục Hạo gấp gáp bịt tai lại, biết thế nào chỉ cần một trong ba đứa em khóc thì hai đứa còn lại cũng sẽ khóc theo cho mà xem.

Y như rằng, một giây sau Tiểu Bảo và Bối Bối liền khóc thét lên.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Trong tiếng khóc vang vọng khắp phòng khách xen lẫn tiếng người lớn vội vàng dỗ dành từng đứa một, Lục Hạo bình thản ăn chuối, nghĩ thầm trong nhà đã trở nên náo nhiệt hơn kể từ khi các em chào đời rồi.

***

Cuộc sống náo nhiệt ở Lục gia cứ tiếp tục, ba đứa bé cũng lớn lên theo từng ngày.

Sau khi cơ thể cô đã hoàn toàn hồi phục, cô ở nhà trông con, buồn buồn lại nhận vài đơn hàng.

Hôm nay, khi cô đang dẫn ba đứa con đi dạo trong vườn thì tiểu Ngô bỗng nhiên ghé thăm. Cô nàng nhìn ba đứa nhỏ trên xe đẩy, hào hứng nói: “Ba đứa con của chị đáng yêu quá!”

Cô cười đáp: “Lúc chúng ở cạnh nhau rất ngoan, chứ bình thường cũng nghịch ghê lắm.”

Cô nhìn sang thì thấy cả ba đang quơ tay múa chân loạn xạ, xong rồi một đứa nói bi ba bi bô gì đó.

Nói thật thì cô chẳng biết chúng nó có hiểu nhau không chứ cô chịu rồi đó.

Tuy vậy, trông các bé rất đáng yêu, ít ra thì tiểu Ngô không tài nào dời mắt khỏi cả ba được.

Cô cười hỏi tiểu Ngô: “Sao hôm nay em lại đến đây vậy?”

Nghe vậy, tiểu Ngô mới nhớ ra mục đích mình đến đây. Thế là, cô ấy vừa lấy ra một tấm thiệp mời tinh xảo vừa trả lời cô: “Ừ nhỉ, suýt thì em quên mất hôm nay mình đến để đưa thiệp mời cho chị luôn.”

Cô nhìn tấm thiệp và hào hứng hỏi: “Có phải thiệp mời của cặp đôi mà chị thiết kế đồ cưới không em?”

“Họ cứ nhất quyết mời chị đấy ạ.” – Nói rồi, cô ấy nhìn Nhan Hạ với vẻ chờ mong: “Chị có đi không ạ?”

Cô nhướng mày thấy dáng vẻ kích động của tiểu Ngô, bèn hỏi: “Sao em cứ khuyến khích chị đi vậy?”

Tiểu Ngô chẳng biết phải nói gì, rất sợ mình sẽ bị hớ.

Đúng lúc này, Bối Bối bỗng hét lên. Nhan Hạ nhìn sang thì thấy một món đồ chơi đã bị rớt xuống, cô vội vàng treo nó lên lại.

Tiểu Ngô tranh thủ chút thời gian để suy nghĩ, vội nói ngay: “Nói thật thì em muốn chị tham gia vì lý do cá nhân ạ. Vị khách này mời toàn những người có máu mặt, mà người ta chỉ đưa cho mình hai tấm thiệp mời, em lại ngại đi với giám đốc Mạnh nên mới muốn chị đi để em đi ké ấy. Vả lại, em cũng muốn chiêm ngưỡng thành phẩm của chị nữa.”

Cô thấy tiểu Ngô ra vẻ ngưỡng mộ liền tin ngay, nói tiếp: “Vậy chúng mình cùng đi nhé em?”

Tiểu Ngô gật đầu cái rụp, trò chuyện với cô một lát rồi vội vàng ra về. Cô ấy sợ mình nán lại đây lâu thêm chút nữa thì sẽ lộ tẩy mất.

Sau khi tiễn tiểu Ngô đi, cô mới đẩy các con vào phòng khách.

Mấy ngày nay, ông xã bận tuyên truyền cho bộ phim mới, con trai thì bận học… Cả nhà ai nấy cũng bận rộn, chỉ có mình cô là rảnh rỗi trong căn nhà rộng thênh thang lại không kém phần quạnh quẽ này.

Cô nhìn sang ba cục cưng, khóe môi vô thức mỉm cười, nghĩ thầm: Tuy vậy, không gì hạnh phúc bằng việc nhìn các con lớn lên cả!

Đến tối, Lục Phỉ về nhà thì thấy tấm thiệp nằm trên bàn. Anh ngắm nghía nó bằng ánh mắt đầy thâm ý rồi nói: “Đây là gì vậy bà xã?”

Cô giải thích cho anh nghe: “Vị khách nhờ em thiết kế bộ đồ cưới gửi thiệp để mời em đến tham gia hôn lễ đấy mà.”

Sau đó, cô lại tự nói thầm: “Kỳ lạ là trên thiệp không ghi tên của cô dâu chú rể gì cả.”

“Có thể là vì họ không muốn bị chú ý chăng?”

“Đám cưới của họ tổ chức trùng ngày nhưng khác giờ với buổi công chiếu bộ phim đầu tay của anh, không thì em phải từ chối rồi.”

Anh hỏi cô: “Vợ có cần anh tháp tùng không?”

Cô lắc đầu quầy quậy và đáp chắc như đinh đóng cột: “Không cần đâu anh, dù sao thì anh cũng rất bận rộn sau buổi công chiếu mà.”

Ông xã chuyển từ diễn viên sang đạo diễn đã tốn rất nhiều sức lực và thời gian lắm rồi, cô không muốn anh phải phân tâm vì mình nữa.

Anh trả lời đầy ẩn ý: “Vậy chúng mình có thể về chung với nhau sau khi mọi việc đã xong.”

Cô gật đầu, chợt nhớ đến việc mình phải nhờ ba mẹ trông cháu cả ngày hôm đó rồi.

Anh thấy vợ đang suy tư thì chỉ lẳng lặng ngồi xổm xuống chơi với các con.

***

Mấy ngày sau, thông tin về tác phẩm đầu tay của Lục Phỉ dần lan truyền với tốc độ chóng mặt. Cái lạ ở đây là anh chỉ tiết lộ tên phim là <i>Yêu </i>và dàn diễn viên chính, chứ không nói gì về nội dung của nó cả.

Nếu đổi lại là người khác thì khán giả sẽ không mấy bận tâm, nhưng vì đạo diễn là Lục Phỉ nên ai nấy cũng đều rất tò mò, thậm chí còn có người đoán xem nội dung là gì nữa cơ.

Chuyện này liên tục đứng nhất bảng hot topic, khiến ai cũng phải khâm phục sức kêu gọi của anh cả.

Trong khi Lục Phỉ đang được người người nhà nhà chú ý, thì Ân Nhất Luân lại không được ai đếm xỉa đến.

Bộ phim anh ta đang quay vốn đã tuyên truyền từ lâu, nhưng kể từ khi chuyện của Tống Ngưng rộ lên thì danh tiếng của nó lại trượt dốc không phanh.

Xui xẻo thay, bây giờ bộ phim này lại đụng phải đối thủ nặng ký là Lục Phỉ.

Dù anh ta có bức bối đến cỡ nào thì cũng không dám làm gì cả. Hiện tại, anh ta đang tập trung vào việc cứu vãn danh dự của mình sau xì căng đan của Dương Ngưng.

Đồng thời, anh ta cũng chẳng còn mơ tưởng đến việc giành lấy ánh hào quang của Lục Phỉ nữa rồi.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Anh ta cực khổ trèo đến tận địa vị của ngày hôm nay, vậy mà lại quên mất việc không phải cứ muốn là sẽ giành được giải Ảnh đế của ASK, không thì sao diễn viên Trung Quốc nào cũng muốn giành được nó chứ.

Sau khi biết Lục Phỉ là con trai trưởng của nhà họ Lục thì anh ta đã hiểu được nguyên nhân Lục Phỉ giành được giải thưởng này. Tuy vậy, anh ta cũng biết Lục Phỉ xứng đáng nhận được danh hiệu Ảnh đế đó.

Nói thật, đối phương còn chả thèm để ý đến lòng ganh ghét của anh ta nữa là.

Dù anh ta bị Tống Ngưng xúi giục làm những chuyện sai trái, nhưng Lục Phỉ sẽ không tha cho anh ta đâu. Nói thật, có khi chính Lục Phỉ đã tiết lộ chuyện giữa anh ta và Tống Ngưng cũng nên.

Bây giờ, anh ta chỉ mong Lục Phỉ sẽ tha cho mình sau khi đã trả thù xong thôi.

Sau khi hoàn hồn, anh ta liền tắt ti vi.

***

Rất nhanh đã đến ngày công chiếu bộ phim đầu tiên do Lục Phỉ đạo diễn.

Dưới sự thúc giục của mọi người, Nhan Hạ đã đưa con cho ba mẹ chồng trông. Lúc ra khỏi nhà, cô vẫn còn lưu luyến ba đứa nhỏ nhà mình.

Dạo này đi đâu cô cũng dẫn mấy đứa nhỏ theo, nên giờ bỗng cảm thấy cõi lòng cứ trống vắng sao ấy.

Cô ngồi xổm xuống, hết hôn đứa này đến đứa khác: “Đại Bảo, Tiểu Bảo, Bối Bối ở nhà phải ngoan nhé!”

Ba cục cưng vươn tay đòi mẹ ôm, khiến cô càng bịn rịn các con hơn nữa.

Lục Phỉ biết bà xã quan tâm các con, nên bình thường anh cũng không để bụng mấy. Chỉ có điều, mấy ngày nay cô đã quên luôn anh, giờ lại thêm cảnh này nữa, thử hỏi sao anh không ganh tỵ cho được?

Lục Văn hết nhìn chị dâu lại quay sang nhìn bà xã, nghĩ thầm có khi nào mình sẽ bị vợ quên luôn sau khi có con không.

Quách Kỳ phải chịu thua trước trí tưởng tượng của ông xã nhà mình, đành quay sang nói với chị dâu: “Coi chừng kẻo trễ đó chị.”

Nhan Hạ ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đang nhìn chằm chằm vào mình, bẽn lẽn đứng thẳng dậy và vịn lấy cánh tay của ông xã: “Em ở chung với bọn nhỏ lâu rồi nên vẫn chưa quen với việc phải xa chúng nó.”

Anh trả lời một cách bất đắc dĩ: “Anh biết mà vợ.”

Chuyện đã rồi thì anh còn làm gì được nữa đây?

Sau một thoáng ngại ngùng vì mình đã bỏ bê ông xã, cô mới nói tiếp: “Chúng mình đi thôi ông xã.”

Nói xong, cô mới quay sang nhìn mẹ chồng: “Nhờ mẹ trông ba đứa ạ.”

Trần Dung trả lời ngay: “Cứ giao cho mẹ, tụi con yên tâm đi đi.”

Sau khi vợ chồng Lục Phỉ đã đi xa, bà mới nói vợ chồng thằng út: “Gia đình mình thay đồ rồi đi thôi. Mẹ chỉ mong mọi việc đã ổn thỏa thôi.”

Quách Kỳ nói vội: “Mẹ cứ yên tâm, con đã nhờ ba con phụ một tay, thế nào cũng sẽ thuận lợi mà.”

“Mẹ tin con.”

Trong lúc đoàn người nườm nợp kép đến khách sạn mà họ đã đặt, thì vợ chồng Lục Phỉ lại đang đến rạp chiếu phim.

Lúc họ đến cửa rạp, phóng viên liền ùa đến như ong vỡ tổ, ai nấy cũng nhao nhao đặt câu hỏi:

“Anh có thể nói sơ sơ về nội dung về bộ phim <i>Yêu </i>được không? Thông điệp của bộ phim này là gì?”

“Chúng tôi sẽ đăng trailer sau buổi công chiếu đầu tiên.”

Một phóng viên bỗng nhiên sắc bén hỏi: “Nếu anh vẫn định tuyên truyền, thì sao cứ phải úp úp mở mở vậy? Có phải đây cũng là một cách tuyên truyền của anh không?”

Lục Phỉ nói thẳng: “Mọi người nghĩ vậy cũng được.”

Nói xong, anh liền dắt vợ vào trong rạp. Sau khi vào trong, cô mới hỏi ông xã: “Anh có chắc là câu trả lời hồi nãy ổn không?”

“Em đừng lo, thế nào bọn họ cũng sẽ tranh nhau khen ngợi bộ phim này sau buổi công chiếu đầu tiên cho mà xem.”

Cô ngạc nhiên hỏi lại anh: “Sau bọn họ phải làm vậy vậy anh?”

Từ nãy đến giờ, cô cứ cảm thấy anh đang giấu mình chuyện gì đó, nhưng cô nghĩ mãi mà vẫn chưa ra nữa.

Anh dịu dàng nhìn cô và nói: “Đến lúc đó em sẽ biết thôi.”

Cô cười khẽ, nghĩ thầm: Xem ra đã đến lúc niềm vui bất ngờ xuất hiện rồi!

Họ ngồi xuống ngay hàng ghế đầu, chăm chú theo dõi MC tương tác với dàn diễn viên chính.

Bộ phim <i>Yêu </i>mở màn với khung cảnh mà cô rất đỗi quen thuộc, khiến cô giật mình thốt lên: “Nơi này là…?”

Nơi này là mái trường xưa của hai người họ đây mà.

Thấy vậy, cô liền suy đoán rằng bộ phim này có liên quan đến cuộc tình của họ.

Cô càng xem lại càng cảm thấy ấm lòng. Đồng thời, nó cũng khiến khán giả và giới truyền thông nhớ lại mối tình thời Đại học của mình.

Tuy chuyện tình của họ không lãng mạn bằng phim, nhưng họ lại không thể nào quên được những năm tháng ngây ngô ấy.

Lúc hết phim, mọi người liền vỗ tay nồng nhiệt. Khi thấy Lục Phỉ đứng trên sân khấu, ánh mắt của họ liền đổ dồn về phía anh.

Anh nhìn khắp rạp một lượt, rồi dừng tại người vợ và nói: “Trước hết, tôi muốn dành tặng bộ phim này cho bà xã Nhan Hạ của tôi. Đồng thời, tôi cũng muốn nói rằng tình tiết trong phim dựa trên chuyện tình của chúng tôi. Bây giờ, tôi chỉ muốn cho bà xã của tôi biết rằng: Anh yêu em!”

Anh vừa dứt lời, màn ảnh sau lưng bỗng chiếu đoạn phim chúc mừng họ từ mỗi người trong đoàn làm phim.

Anh vươn tay về phía cô và hỏi: “Vợ mau lên đây đi nào.”

Một diễn viên thấy cô thừ người ra liền nhắc khẽ: “Cô Nhan mau lên đi ạ.”

Cô gật đầu, ngẩng đầu lên nhìn ông xã đẹp trai ngời ngời đứng dưới ánh đèn sân khấu, chậm rãi đứng dậy và bước đến chỗ anh.

Khi cô vừa bước lên sân khấu, anh đã kéo cô vào lòng mình ngay. Sau đó, anh giữ gáy cô và cúi xuống hôn một cách mãnh liệt.

Khán giả thích thú hú hét, tiếng vỗ tay lan ra khắp rạp.

“Lãng mạn quá!!!”

“Chu choa, đến xem phim mà cũng bị ngược cẩu nữa.”

“Nếu không phải ở đây không cho chụp hình thì tôi đã chụp một tấm làm kỷ niệm rồi.”

“…”

Xung quanh huyên náo đến vậy, vậy mà Lục Phỉ và Nhan Hạ lại như không nghe thấy gì.

Mãi đến khi hô hấp của họ trở nên dồn dập, cả hai mới chịu buông nhau ra.

Mọi người vội la lên: “Hôn cái nữa, hôn cái nữa…”

Nhan Hạ đỏ mặt, vội vàng kéo chồng xuống sân khấu. Thấy vậy, MC liền chạy lên chữa cháy.

Cô thẹn thùng nói: “Đến giờ em phải tham dự đám cưới rồi.”

Anh vừa nói vứa dắt vợ ra bằng lối đi riêng: “Để anh tiễn em.”

Khi ra đến xe, cô mới chân thành nói với anh: “Cảm ơn anh, em rất vui.”

“Chỉ cần em vui thì anh cũng thấy vui lây rồi.”

Cô gặng hỏi: “Sao hôm nay anh dẻo miệng quá vậy?”

Từ đầu ngày là cô đã thấy anh dịu dàng một cách khác lạ rồi.

Anh trả lời úp úp mở mở: “Em tự tìm hiểu mới vui chứ.”

“Tối nay rồi hẵng bàn.” – Cô không định hỏi tới, trả lời anh xong liền lên xe.

Anh đứng nhìn theo bóng xe cô khuất dần rồi mới quay về rạp chiếu phim. Khi về đến nơi, anh thấy mọi người vẫn còn chưa đi liền nói: “Sau đây sẽ là cảnh đám cưới bổ sung của chúng tôi, mời mọi người cùng làm chứng cho chúng tôi.”

Nói rồi, phía sau anh liền biến thành màn hình trực tiếp của ngôi trường cũ trong phim, khiến ai nấy cũng hạnh phúc đến mức nhảy cẫng lên.

Sau khi Lục Phỉ rời khỏi, mọi người cứ nhìn chằm chằm vào màn hình.

Nhan Hạ đi đến địa chỉ trong thiệp mời lại phát hiện hôm nay khách sạn không tổ chức đám cưới nào cả. Trong lúc cô đang suy tư, tiểu Ngô bỗng nhiên xuất hiện: “Giám đốc Nhan ới.”

“Em đến đúng lúc lắm, chị đang định hỏi em hội trường tổ chức đám cưới ở đâu đây này.”

Tiểu Ngô vừa nói vừa dẫn cô vào trong khách sạn: “Để em dẫn chị đến đó cho.”

Cô suy tư nhìn tiểu Ngô ấn số tầng trong thang máy, khó hiểu hỏi: “Chị nhớ mấy tầng trên đều là phòng khách sạn mà, lẽ nào họ định tổ chức đám cưới trong một căn phòng à?”

Tiểu Ngô cười tủm tỉm nói: “Không phải đâu chị, giờ mình đang đến phòng của cô dâu đấy.”

“Phòng của cô dâu á?”

Tuy cô không biết sao mình lại đến chỗ cô dâu khi họ không quen không biết gì nhau, nhưng cô vẫn không hỏi tiểu Ngô.

Tiểu Ngô gõ cửa, sau đó là một khuôn mặt quen thuộc ra mở cửa. Nhan Hạ ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Kỳ? Sao em lại ở đây?”

Ngạc nhiên là thế, nhưng cô vẫn đi vào. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là bộ váy cưới do chính cô thiết kế trên người con ma-nơ-canh.

Tiểu Ngô hưng phấn nói: “Cô dâu mau mau mặc đồ vào đi nào.”

Cô chợt hiểu ra, ngạc nhiên hỏi: “Mọi người đã sắp xếp chuyện này à?”

Tiểu Ngô kích động nói: “Không phải chúng em, mà là nam thần Lục đấy ạ.”

Hu hu hu… Cuối cùng thì cô ấy cũng được tận mắt chứng kiến một cuộc tình viên mãn rồi.

Trong lúc cô còn đang xúc động, Quách Kỳ và tiểu Ngô đã đẩy cô vào trong thay đồ. Xong xuôi, cô mới được trang điểm và làm tóc.

Sau đó, tiểu Ngô và Quách Kỳ tháp tùng Nhan Hạ đến địa điểm đám cưới.

Trên xe, Nhan Hạ hồi hộp đến mức tim muốn lọt ra ngoài, không ngờ ông xã lại tổ chức đám cưới lần nữa.

Ban đầu họ định kết hôn ở trường Đại học, nhưng cuối cùng vẫn không thành vì thân phận của anh. Thế là, họ đành phải tổ chức đám cưới trong giáo đường ở nước ngoài.

Cô nhớ đến việc vợ chồng họ về thăm trường cũ, phát hiện thì ra anh đã có dự định tạo bất ngờ này cho cô từ lâu rồi.

Trong ngày hôm nay, anh đã thành công khiến cô đi từ niềm vui này đến niềm vui khác.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Rất nhanh xe đã đỗ trước cổng, thảm đỏ trải từ cửa vào đến tận trong, xung quanh là các em sinh viên hóng hớt chụp hình.

Nhan Hạ bước vào trong hội trường, niềm vui đong đầy trong mắt cô khi thấy ông xã khoác trên mình bộ âu phục do cô thiết kế.

Khi họ đứng cạnh nhau, mọi người phải cảm thán rằng trông họ thật đẹp đôi!

Lục Hạo vui vẻ nói: “Ba mẹ đẹp quá đi ạ!”

Sau đó, bé tiếc nuối nhìn sang các em đang nằm trong xe đẩy: “Tiếc là các em không nhìn thấy được.”

Trần Dung tiếp lời bé: “Mấy em được bầu bạn với ba mẹ là tốt rồi.”

Vì gia quy của Lục gia mà hồi đó họ không thể trợ cấp cho Lục Phỉ, lại càng không được liên lạc với anh, chứ đừng nói chi đến việc tham gia hôn lễ của cả hai.

Bây giờ, họ đã không còn nuối tiếc gì nữa rồi.

“Con đồng ý.”

“Con đồng ý.”

Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt, Lục Phỉ và Nhan Hạ hôn nhau say đắm.

Bà vui vẻ nhìn vợ chồng thằng lớn, cầu chúc cho hai đứa nó sẽ hạnh phúc đến răng long đầu bạc!

Cùng lúc đó, mọi người theo dõi hôn lễ, bao gồm giới truyền thông, các fans và minh tinh đều cầu chúc cho họ được hạnh phúc.

Sau buổi tiệc cưới, mọi người chậm rãi đi ra khỏi rạp. Vừa ra khỏi cửa, một nhóm phóng viên đã nhào tới đặt câu hỏi ngay.

“Mọi người có thể nói cho tôi biết trong đó có gì không?”

“Chúng tôi được xem một bộ phim rất hay, đồng thời cũng được chứng kiến một câu chuyện tình đẹp.”

“Mọi người có thể giải thích rõ hơn không?”

“Đầu tiên, bộ phim này dựa trên cuộc tình có thật của nam thần Lục và nữ thần Nhan. Sau đó, nam thần lục tỏ tình với vợ ngay trên sân khấu, tiếp đó còn phát sóng trực tiếp đám cưới của mình nữa!”

“Phát sóng trực tiếp đám cưới á?”

Nữ sinh nói với giọng đầy ngưỡng mộ: “Đúng vậy. Hôm nay nam thần đã sắp xếp để tổ chức đám cưới lần hai với nữ thần tại trường Đại học của họ đấy.”

Dưới sự tuyên truyền của cánh nhà báo, chuyện tình của Lục Phỉ và Nhan Hạ đã lên trang nhất suốt mấy ngày liền với tấm hình cưới bự chảng.

Đồng thời, <i>Yêu </i>cũng đã vươn lên thành bộ phim điện ảnh được giới trẻ yêu thích nhất.

Trong mắt họ, cái tên Lục Phỉ và Nhan Hạ chính là biểu tượng cho tình yêu vĩnh hằng.

– Hoàn chính văn –
 
Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế
Chương 102: Ngoại truyện 1: Thuở mới quen biết


Sau khi lên Đại học, Nhan Hạ rất ít khi nhớ đến Trần Cảnh Thâm, nhưng đêm nào cô cũng gặp ác mộng về cái chết của ba mẹ cả.

Tuy cô sợ ánh nhìn của người khác, nhưng cô vẫn cố gắng hành xử như một người bình thường. Mỗi khi nói chuyện, cô đều kiềm chế bản thân bằng cách tự bấu mình.

Suy cho cùng, nào có ai hay trên tay cô đã chồng chất vết thương, cũng không ai biết cô đã trải qua những gì.

Dù cô tránh né được người khác, nhưng không tránh được bạn cùng phòng. May là sau một khoảng thời gian ở chung, cô đã quen với ánh nhìn của các bạn chung phòng rồi.

Trong đám bạn cùng phòng có cô bạn Tả Tư Tư rất nhiệt tình với cô, cô cũng tưởng rằng mình đã có được người bạn đầu tiên ở Đại học.

Lúc Nhan Hạ ôm sách chuẩn bị đến thư viện thì Tả Tư Tư bỗng nhiên ngăn cô lại: “Nhan Hạ, cậu đừng đi thư viện mãi thế. Hôm nay cậu đi xem mấy anh chàng đẹp trai đấu bóng rổ với tớ được không? Không biết hôm nay khoa mình đấu với khoa nào nhỉ?”

Cô từ chối ngay: “Tớ không đi đâu.”

Cô thích đi thư viện là vì nơi đó yên tĩnh, đồng thời cũng là nơi ít bị người khác chú ý đến.

Nơi nào ít người như thư viện mới là điểm đến của cô, chứ cô chưa bao giờ nghĩ đến việc đến sân bóng rổ đông đúc cả.

Tả Tư Tư chắp tay xin xỏ: “Cậu đi với tớ một lần thôi được không? Xin cậu đó!”

Nhan Hạ suy tư nhìn ánh mắt mong đợi của cô ta, cuối cùng vẫn đồng ý.

Rất nhanh họ đã đến sân bóng rổ. Lúc bấy giờ, nơi đây đã trở nên ồn ào náo nhiệt, các khán đài đã chật nêm như cối, thậm chí còn có không ít người đứng xem.

Đám nữ sinh liên tục hò hét, cái tên Lục Phỉ bỗng trở thành đề tài chung của mọi người:

“Lục Phỉ cố lên!”

“Lục Phỉ tuyệt nhất!”

“…”

Tả Tư Tư hưng phấn nói với cô: “Thì ra là Lục Phỉ!”

Cô khó hiểu hỏi: “Cậu cũng biết anh ta à?”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Tả Tư Tư xổ một tràng với vẻ khó tin: “Trời ạ, cậu không biết Lục Phỉ là ai luôn ư? Anh ấy là nhân vật nổi tiếng nhất trường mình đó! Anh ấy không những giỏi nhất khoa sân khấu, mà còn đẹp trai, giỏi thể thao,… Nói chung là cái gì ảnh cũng biết! Số nữ sinh trong trường thích ảnh nhiều không đếm xuể, thậm chí còn có rất nhiều đứa con gái ngày ngày đến tìm hiểu về ảnh nữa đó.”

Tuy cô ta biết Nhan Hạ hướng nội, nhưng không ngờ rằng cô nàng lại sống khép kín đến nhường này.

Nghe vậy, cô liền nhìn quanh sân bóng, cố gắng lơ đi những ánh nhìn gần mình và hỏi: “Là ai vậy?”

Tả Tư Tư cười gian rồi nói: “Cậu cứ tìm người nào đẹp trai nhất trong sân bóng rổ ấy.”

Ban đầu cô còn nghĩ Tả Tư Tư nói quá, nhưng đến khi nhìn thấy gương mặt trẻ trung năng động của anh thì cô mới biết cô nàng không hề nói điêu.

Từng cử chỉ của anh đều thu hút ánh nhìn của người khác, vậy mà anh lại không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Tuy cô rất muốn trở thành người như anh, nhưng cô cảm thấy mình không xứng để làm vậy.

Hai nam sinh đang ngồi nói với hai cô: “Hai cậu ngồi đây đi.”

Tả Tư Tư thản nhiên nhận lời: “Cảm ơn hai cậu nhé.”

Nói rồi, cô ta đợi hai người họ đứng dậy rồi kéo Nhan Hạ ngồi xuống. Tuy cô không thấy thoải mái, nhưng lại sợ mình giằng co thì sẽ bị chú ý, vội ngồi xuống và quay sang cảm ơn hai nam sinh.

Hai người xấu hổ khoát tay đáp: “Không có gì đâu.”

Cô không nói gì nữa, tập trung nhìn trận đấu đã bắt đầu.

Con người luôn khát khao thứ mình thiếu sót, vậy nên Nhan Hạ cứ nhìn Lục Phỉ âu cũng là điều dễ hiểu.

Lúc nhìn anh, cô cứ có cảm giác rằng mình có thể trở thành người như anh vậy.

Bên tai cô liên tục vang lên những tiếng khen dành cho Lục Phỉ:

“Lại vào rồi! Tuyệt quá đi!”

“A a a, anh ấy đẹp trai quá xá!”

“…”

Tả Tư Tư lẩm bẩm: “Đến cả đám con gái của khoa tụi mình cũng cổ vũ cho Lục Phỉ luôn rồi! Đúng là khoa khiếc gì cũng chỉ là mây bay trước mặt trai đẹp thôi!”

Nói thì nói vậy nhưng cô ta cũng không tài nào dời mắt khỏi Lục Phỉ được. Thử hỏi có ai mà không yêu cái đẹp đâu chứ?

Cô ta nhìn Nhan Hạ lại thấy cô nàng cũng đang nhìn Lục Phỉ thì nói thầm trong lòng: Quả nhiên là không có người con gái nào có thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của Lục Phỉ mà.

Trong sự reo hò của khán giả, nửa hiệp một đã chấm dứt.

Khi đội Lục Phỉ nghỉ giải lao, Nhan Hạ nhìn thấy một cô gái đưa nước và khăn cho anh, vậy mà anh lại chỉ nhẹ nhàng đi lướt qua.

Tả Tư Tư nói ngay: “Ngầu quá đi mất!”

Khi thấy Nhan Hạ mờ mịt, cô nàng liền nói tiếp: “Cậu biết con nhỏ kia là ai không? Người ta là hoa khôi của khoa sân khấu, đồng thời cũng là hoa hậu học đường đó. Từ lúc vào Đại học thì cô ta đã theo đuổi Lục Phỉ, nhưng anh ấy không thích cô ta, vậy nên chưa bao giờ nhận đồ của cô ta cả. Nhỏ bị quê vậy mà cứ bá đạo cấm nữ sinh khác tiếp cận Lục Phỉ đấy.”

Cô trả lời đơn giản: “Ừm.”

Lúc bấy giờ, cô chỉ mới gặp Lục Phỉ lần đầu nên cô không hề biết chuyện này sẽ ảnh hưởng đến mình ra sao trong tương lai cả.

Trong khu nghỉ giải lao, Lục Phỉ lấy chai nước của đồng đội và tu ùng ục.

Một thành viên ghẹo anh ngay: “Khát đến vậy mà cậu lại còn lơ luôn thành ý của hoa khôi.”

Lục Phỉ hỏi lại: “Ai cơ?”

“Cô nàng mới đưa nước cho cậu ấy.”

Lục Phỉ nhìn thoáng qua Dương Ngưng rồi lạnh lùng đáp: “Không quen.”

Xung quanh im lặng như tờ, đến chịu với cái tính lạnh lùng của anh luôn.

Dương Ngưng không những chăm chỉ tham gia toàn bộ hoạt động ngoại khóa và những môn anh lấy, mà còn là một mỹ nhân đấy nhá.

Nói thật, nếu nam sinh nào được cô ta theo đuổi như anh bây giờ, thì họ đã sớm chịu thua rồi. Vậy mà anh lại nói thẳng là không quen cô ta mới ghê chứ.

Dĩ nhiên, câu này không phải như nghĩa đen của nó, mà nó có hàm ý từ chối cô ta thì đúng hơn.

Cuộc đối thoại của họ truyền vào tai đám nữ sinh và Dương Ngưng, đám nữ sinh nghe vậy liền cười khúc khích, còn Dương Ngưng thì giận dữ đứng yên tại chỗ.

Nam sinh không nói gì nữa, vội vàng rà quét xung quanh. Một người vội vàng phá vỡ bầu không khí ngại ngùng này: “Hôm nay nữ sinh đến đông thật, ngoại trừ khoa sân khấu ra thì còn có mỹ nữ của mấy khoa khác nữa.”

“Có những ai đến vậy?”

Nam sinh A nói vội: “Tôi nhìn thấy Nhan Hạ của khoa thiết kế này.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Tuy Nhan Hạ là tình nhân trong mộng của rất nhiều nam sinh, nhưng cô chỉ xuất hiện ở lớp học và thư viện, không ngờ hôm nay cô lại đến sân bóng rổ luôn á.

Nam sinh B nóng vội nhìn xung quanh, miệng vẫn không quên hỏi: “Ở đâu cơ? Nữ thần của tôi ở đâu???”

Nam sinh A ra hiệu bằng mắt cho mọi người: “Ở kia kìa!”

Mọi người quay ngoắt sang bên đấy, cả người Nhan Hạ cứng đờ. Sau đó, cô quay sang nhìn thấy chủ nhân của những ánh nhìn chính là thành viên của đội bóng rổ.

Lục Phỉ… Đang nhìn gì ấy nhỉ?

Cô vội vàng thu hồi tầm mắt, quay sang hỏi Tả Tư Tư: “Có phải điểm số ở bên đó không?”

Cô ta trả lời ngay: “Màu đỏ là của khoa mình, giờ tỷ số hai bên đang chênh lệch lắm rồi. Chỉ có điều, bên kia là Lục Phỉ nên cũng đúng thôi.”

Cô nói ngay: “Anh ta lợi hại thật.”

Bây giờ, cô chỉ muốn nói chuyện để khỏi phải chú ý đến những tầm mắt đó nữa thôi.

Lục Phỉ thấy cô như vậy liền nói: “Chúng ta bàn bạc kế hoạch tác chiến thôi.”

Nam sinh C thu mắt về, kinh ngạc nhìn chằm chằm anh và hỏi: “Chúng ta còn cần kế hoạch tác chiến nữa á? Dù sao cũng thắng chắc rồi.”

Lục Phỉ trả lời đơn giản: “Tập dần cho quen.”

Mọi người cảm thấy cũng có lý, sau đó liền chau đầu bàn bạc. Trong lúc nói chuyện, lâu lâu anh lại nhìn thoáng qua cô, khi thấy cô thả lỏng thì ánh mắt ánh lên sự vui vẻ.

Anh biết Nhan Hạ là ai chứ.

Có một lần, anh trốn đến thư viện để được thanh tịnh thì đã gặp cô.

Nhiều khi họ ngồi đối diện nhau, nhưng cô lại cứ nhìn chằm chằm vào quyển sách trước mặt.

Đồng thời, anh cũng phát hiện cô rất sợ ánh nhìn của người khác.

Cô là một bí ẩn không lời đáp, khiến anh say mê quên lối về.
 
Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế
Chương 103: Ngoại truyện 2: Chính thức làm quen


Kể từ khi gặp Lục Phỉ, cô mới nhận ra rằng cái tên này xuất hiện ở khắp trường, ví dụ như lúc cô đang lên lớp thì nghe tiếng mấy nữ sinh thì thầm bàn tán với nhau:

“Nghe nói có Công ty giải trí muốn ký hợp đồng với Lục Phỉ á. Mà cũng phải thôi, anh ấy vừa giỏi vừa đẹp trai mà.”

“Vậy anh ấy có ký hợp đồng với họ không?”

“Hình như là không. Tin vỉa hè bảo rằng anh ấy đã có mục tiêu của riêng mình nên mới từ chối mấy công ty hạng ba.”

“Mục tiêu của ảnh là gì vậy?”

“Công ty giải trí Chí Tôn đó!”

“Có phải công ty đứng đầu làng giải trí không nhỉ? Nếu ảnh vào được thì sớm muộn gì cũng nổi tiếng cho mà xem.”

“Ừm, nó là công ty mơ ước của khoa sân khấu đấy.”

“Sớm muộn gì ảnh cũng vào được Chí Tôn thôi.”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Giờ mình muốn chạy đi xin chữ ký của anh ấy, biết đâu chừng sau này nó sẽ có giá trị gấp trăm lần thì sao?”

“Mình cũng phải làm vậy mới được.”

“…”

Tai cô như muốn mọc kén khi nghe thấy cái tên Lục Phỉ, cúi đầu đọc từ điển tiếng Anh trong tay.

Ước mơ của cô là ra nước ngoài để học hỏi thêm về mảng thiết kế trang phục khiến cô hạnh phúc và còn là động lực hoàn thành Đại học nữa.

Sau khi học nốt hai lớp cuối, Nhan Hạ đi ăn trưa với Tả Tư Tư.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Dọc theo đường đi, hai cô nói chuyện không ngừng. Lúc họ ngồi xuống, căn tin bỗng nhiên xôn xao khi thấy trai xinh gái đẹp của khoa sân khấu bước vào.

Tuy người đẹp nhan nhản ở trường Đại học nghệ thuật, nhưng mọi người vẫn bị hớp hồn khi thấy hàng loạt trai xinh gái đẹp cùng bước vào, nhất là trong đó còn có hot boy và hot girl của trường nữa.

Xui xẻo thay, bọn họ lại ngồi ngay cái bàn sau lưng Tả Tư Tư. Không những thế, Lục Phỉ lại còn ngồi chéo với Nhan Hạ.

Tả Tư Tư quay qua nhìn, sau đó kích động nói với Nhan Hạ: “Lục Phỉ kìa.”

Nhan Hạ gật đầu, rồi cắm cúi ngồi ăn trước ánh nhìn có phần quen thuộc. Cô tăng tốc ăn thật nhanh, sau đó chuồn mất.

Lục Phỉ ngạc nhiên nhìn theo bóng cô, rõ ràng cô ấy đã thấy mình, đồng thời cũng biết mình là ai, vậy sao cô lại không nói gì nhỉ?

Lòng anh rất vui khi cô nhận ra mình, đồng thời cũng rất khó hiểu khi cô trốn tránh mình.

***

Mấy ngày sau là tiết bóng bàn tự học của Nhan Hạ. Bài kiểm tra cuối kỳ của lớp này là mỗi cặp phải đánh được ít nhất là 30 lượt, cặp nào đánh được 50 lượt sẽ được điểm tối đa.

Nhan Hạ và Tả Tư Tư là một đội, trước đó họ cũng đã luyện tập để đánh được 50 lượt rồi. Đồng thời, cũng có rất nhiều nữ sinh đã đạt được mục tiêu này.

Mới được nửa tiết, giáo viên thể dục đã có việc gấp phải đi.

Mấy nữ sinh thấy vậy liền lén lút bàn bạc: “Mình nghe bảo tiết này khoa sân khấu có buổi biểu diễn đó, mấy cậu có muốn đi xem không?”

“Tụi mình có được xem không nhỉ?”

“Tụi mình lén đến xem như mọi người là được rồi.”

“Vậy tụi mình đi xem nhé?”

“Mau đi thôi, nghe nói Lục Phỉ cũng biểu diễn đấy.”

Nghe vậy, các nữ sinh chẳng còn bận tâm gì nữa, Tả Tư Tư cũng quay sang nói với Nhan Hạ: “Nhan Hạ, chúng mình cũng đi đi!”

Nhan Hạ từ chối ngay: “Tớ không đi đâu.”

Cô cứ có cảm giác rằng mình sẽ không nhịn được mà chú ý đến Lục Phỉ khi thấy anh mất.

Tả Tư Tư vội nói: “Đi đi mà~ Cậu không muốn xem khoa sân khấu ra sao ư?”

Mấy nữ sinh còn lại đã đi rồi, Tả Tư Tư cũng kéo Nhan Hạ theo. Môi cô mấp máy một hồi, cuối cùng vẫn đi theo cô ta.

Tả Tư Tư là người bạn tốt nhất của cô cùng ngành cùng lớp. Tuy hai người bạn cùng phòng thân thiện, nhưng họ học khác lớp nên bọn cô chỉ đi chung với nhau khi đầu ngày thôi. Còn những người bạn cùng lớp khác đều đã có bạn rồi…

Nói cách khác, nếu Tả Tư chơi với người khác thì cô sẽ không còn bạn trong lớp nữa, vậy nên cô mới khó lòng từ chối cô ta.

Khi đến nơi, họ liền thấy đám người vây xem ngay cửa.

Với những người thuộc khoa sân khấu mà nói, khán giả vây xem cũng chính là một phương thức khiến họ quen dần với ánh mắt của người khác và chú tâm vào vai diễn của mình.

Trong lúc này, Nhan Hạ và Dương Ngưng cũng đã tìm được vị trí nhìn lén lý tưởng.

Tiếng bàn tán bỗng nhiên truyền vào tai Lục Phỉ: “Hoa khôi của khoa thiết kế cũng tới kìa.”

Nghe vậy, anh liền vô thức nhìn sang đám đông để tìm kiếm hình bóng cô. Rất nhanh anh đã phát hiện ra cô, tự nhủ rằng: Sao trông cô ấy ngơ ngác như con nai vàng thế nhỉ?

Một giọng nói bỗng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: “Lục Phỉ, đến cậu rồi kìa.”

Anh hoàn hồn rồi bước lên sân khấu, đám đông phấn khích hò hét.

Lúc Nhan Hạ cảm nhận được bầu không khí sôi nổi quanh mình, cô cũng không nhịn được mà nhìn về phía anh.

Đúng lúc này, anh lại nhìn về phía cô. Đám nữ sinh đỏ bừng mặt, ai nấy cũng đều ảo tưởng rằng nam thần đang nhìn mình.

<i>Có phải Lục Phỉ mới nhìn về phía họ không?</i>

<i>Dĩ nhiên là phải rồi!</i>

<i>Phấn khích quá đi mất! </i>

Vì Tả Tư Tư đứng cạnh Nhan Hạ, nên cô ta cảm nhận được rất rõ rằng Lục Phỉ đang nhìn Nhan Hạ.

Cứ thế, một hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống trong lòng cô ta.

Trên sân khấu, Lục Phỉ đang rà lại kịch bản lần cuối.

Vì bây giờ họ đang học cơ bản về ngôn ngữ sân khấu, nên ai cũng phải trau chuốt lời kịch cả.

Trong tiết này, anh đóng vai Romeo trong cảnh 2 hồi II.

“Nàng đã nói rồi. Hãy nói gì nữa đi, hỡi thiên sứ của tôi! Trong màn đêm tối tăm, tôi như một kẻ phàm tục choáng ngợp trước nàng thiên sứ bay vút qua nơi chân trời.”

Giọng nói tha thiết kết hợp với ánh mắt thâm tình khiến mọi người lầm tưởng rằng anh chính là Romeo thổ lộ với người con gái anh yêu – Juliet.

Tiếng vỗ tay rào rạt truyền vào, giáo viên giảng dạy cũng lên tiếng khen ngợi anh: “Bạn Lục Phỉ diễn tốt lắm.”

Giọng nói say mê của đám nữ sinh bỗng truyền vào tai Nhan Hạ:

“Lục Phỉ diễn hay quá! Tôi đổ trước ánh mắt ban nãy của anh rồi á!”

“Ảnh đẹp trai quá đi! Sao trên đời này lại có người đàn ông hoàn mỹ đến vậy!”

“Tôi chỉ mong được làm bạn gái của ảnh một ngày thôi.”

Lúc anh biểu diễn, tim cô cứ đập thình thịch, hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào anh để làm rõ cảm xúc đang nảy mầm trong tim mình.

Lục Phỉ vừa ngồi xuống chỗ mình liền quay sang nhìn cô, vừa hay lại chạm phải ánh mắt cô, bầu không khí ám muội dần lan tràn giữa họ.

Bên tai cô bỗng truyền đến tiếng của Tả Tư Tư: “Nhan Hạ này?”

Cô giật nảy mình, vội vàng thu hồi ánh mắt của mình, trong lòng lại không quên mỉa mai bản thân: Sao mày lại cho rằng anh ấy đang nhìn mình vậy.

Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cô mới trả lời: “Sao vậy?”

Tả Tư Tư nhìn Nhan Hạ đầy ẩn ý, đáp một câu gọn lỏn: “Không có gì đâu.”

Cô ta cứ có cảm giác rằng mình đã phát hiện ra một bí mật không hay rồi.

***

Kể từ ngày hôm đó, Nhan Hạ phát hiện tần suất mình gặp Lục Phỉ càng lúc càng nhiều. Tuy vậy, họ rất ít khi nói chuyện vì cô cứ tránh né anh hoài.

Sau vài lần như vậy, cô đã có kinh nghiệm né tránh anh. Hệ quả là rất nhanh cô đã không đụng phải anh nữa.

Cùng lúc đó, cô nhạy bén phát hiện Tả Tư Tư bỗng nhiên không còn quan tâm đ ến cô mấy.

Một ngày nọ, cô mời Tả Tư Tư ăn trưa, cô ta cũng đồng ý. Trên đường đến căn tin, một nam sinh bỗng nhiên chặn đường họ.

Chàng trai đứng trước mặt Nhan Hạ, thẳng thắn nói: “Đàn em Nhan, anh là Từ Kiệt trên em một khóa. Anh thích em, em có đồng ý làm bạn gái anh không?”

“Xin lỗi…”

Cô còn chưa nói xong, Tả Tư Tư bỗng nhiên cắt ngang: “Hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi trước đây.”

Nói rồi, cô ta liền nhanh chóng rời khỏi, để lại mỗi Nhan Hạ và Từ Kiệt ở nơi đây.

Sau đó, cô mới nói tiếp: “Xin lỗi, nhưng em không thích anh.”

Cô vừa dứt lời đã chạy biến đi.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Nhan Hạ cứ tưởng chuyện này đến đây là xong, ai dè lại nghe thấy tin đồn cô chấp nhận lời tỏ tình của đàn anh khóa trên.

Cô mờ mịt nghĩ: Mình chấp nhận hồi nào vậy trời?

Có một lần, Tả Tư Tư cũng lấy chuyện này ra chọc ghẹo cô. Lúc đó, cô chỉ nói đúng một câu: “Tôi không hẹn hò với ai cả.”

Vì cô sợ hãi ánh mắt của người khác, nên cô không những nhạy bén khi có người nhìn mình, mà cô còn biết được cảm xúc trong mắt họ nữa.

Tuy lâu lâu cô lại cảm nhận được sự phức tạp và ác ý trong mắt Tả Tư Tư, nhưng ngày hôm đó chính là giọt nước tràn ly.

Không biết từ khi nào mà Tả Tư Tư đã đối xử khác với cô, thậm chí còn có thể là người loan tin này nữa.

Ngày hôm đó chỉ có ba người họ, đàn anh kia đã bị từ chối thì cớ gì phải lan tin, cô cũng không ngốc nghếch làm thế, vậy thì thủ phạm chính là Tả Tư Tư rồi.

Dù cô không muốn tùy ý phỏng đoán để tránh ảnh hưởng đến tình bạn giữa họ, nhưng cô cũng biết giây phút mình phủ nhận tin đồn cũng chính là lúc cô đóng cửa trái tim mình.

Sau đó, cô lại lủi thủi một mình, còn Tả Tư Tư rất nhanh đã hòa nhập vào một tập thể khác.

***

Sau khi tan trường, cô đi về một mình. Đến nửa đường, cô lại bị Lục Phỉ cản lại.
 
Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế
Chương 104: Ngoại truyện 3: Yêu nhau


Sắc mặt Lục Phỉ nghiêm túc, ôn hòa nói với cô: “Tớ là Lục Phỉ.”

Nhan Hạ sững sờ, không hiểu vì sao anh lại nói vậy với mình.

Tim cô đập thình thịch, nhìn anh một lúc lâu rồi chạy đi mất.

Lục Phỉ mỉm cười nhìn theo bóng dáng cô chạy trối chết, không ngờ cũng có lúc mình bị nữ sinh bỏ lại.

Có vẻ như hành động đột ngột của anh khiến bé thỏ sợ rồi.

Anh vừa mới về từ buổi biểu diễn ở nước ngoài thì hay tin có người tỏ tình với cô và cô đã đồng ý.

Anh lo sốt vó, chưa kịp nghĩ ngợi gì thì chân đã tự tìm đến nơi cô thường đến rồi.

Sau khi nhìn thấy cô, anh mới nhớ ra việc họ chỉ mới lướt qua nhau chứ bao giờ chính thức gặp mặt, câu giới thiệu cũng bật thốt ra khỏi miệng.

Anh đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, duy chỉ chưa lường được cảnh này. Lẽ nào sau này họ cứ phải trải qua chuyện tương tự thế này ư?

Nhan Hạ hoảng hốt chạy đến chỗ vắng vẻ trong trường.

Cô không ngờ rằng Lục Phỉ lại có thể ảnh hưởng đến mình nhiều đến vậy. Đồng thời, cô cũng tò mò lý do anh cản mình lại lẫn giới thiệu bản thân với cô.

Sau khi ở đây một lúc lâu, khuôn mặt đỏ ửng như gấc của cô đã trở về với nhiệt độ bình thường.

Cô định đến thư viện để học, nhưng khuôn mặt điển trai của anh cứ quanh quẩn trong đầu làm cô không tài nào tập trung được.

Lát sau, cô nhìn lướt qua các kệ sách thì thấy một quyển sách về tình yêu. Bình thường cô không hứng thú với chủ đề này, vậy mà hôm nay lại cảm thấy có chút tò mò.

Khi lật trang đầu tiên, câu “Tình yêu nảy nầm từ nhịp tim rộn ràng” liền đập vào mắt cô, suy nghĩ rối loạn trong cô cũng dần trở nên rõ ràng.

Hình như… Cô lỡ thích anh mất rồi.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Còn anh thì sao? Có phải anh cũng thích cô nên hôm nay mới đến gặp cô không?

Trước giờ, cô vẫn cứ nghĩ kiểu người như mình không thể nào yêu đương, nhưng nếu đối phương là anh thì cô bằng lòng thử xem.

Có phải sẽ có một loại ánh mắt không khiến cô sợ hãi, mà trái lại còn vui vẻ không?

Nhan Hạ trằn trọc suy nghĩ suốt đêm, sáng ra lại đi đến chỗ mà hôm qua họ gặp nhau.

Khi thấy Lục Phỉ đứng cách mình không xa, trái tim cô đập rộn ràng, bước nhanh đến trước mặt anh và nhìn thẳng vào mắt anh.

Lục Phỉ nhìn Nhan Hạ, sao anh cứ cảm thấy cô khang khác sao ấy, vội nói: “Cậu…”

Nhan Hạ nghiêm túc nói với anh: “Chào Lục Phỉ, tớ là Nhan Hạ, rất vui khi được gặp cậu.”

Khóe môi anh khẽ nhếch, chất giọng gợi cảm chết người trả lời cô: “Tớ cũng rất vui khi được biết cậu.”

Nghe anh nói vậy, hai mắt cô sáng rực. Sau đó, anh lấy ra hai tấm vé rồi đưa một tấm trong đó cho cô: “Cậu có muốn đi chơi với tớ ở công viên giải trí vào thứ bảy tuần này không?”

Cô nhận lấy tấm vé, một lát sau mới gật đầu và đáp: “Ừ.”

Sau đó, mỗi người đi một ngã. Địa điểm gặp mặt của họ lại trở về với sự yên tĩnh ban đầu, trong không khí vẫn còn vương chút ngọt ngào của tình cảm mới chớm nở.

***

Sáng thứ bảy, cô xách giỏ ra khỏi phòng. Thấy vậy, Tả Tư Tư liền hỏi: “Cậu đi đâu vậy?”

“Công viên giải trí.”

“Cậu đi với ai?”

Nhan Hạ trả lời ngập ngừng: “Tôi đi với bạn.”

Cô bạn nằm giường đối diện ghẹo cô ngay: “Chu choa, người bạn này cũng giỏi thật, lại còn mời được Nhan Hạ của phòng chúng ta đi chơi nữa cơ đấy~”

Mặt cô đỏ bừng, vội vàng nói: “Tớ đi đây.”

Khi cô đi rồi, cô bạn kia mới nói tiếp: “Hê hê, chắc chắn là con trai mời cậu ấy rồi. Tớ không ngờ rằng cô nàng con ngoan trò giỏi lại là người đầu tiên hẹn hò trong phòng mình luôn á.”

Tả Tư Tư nghe vậy liền nhớ đến việc Nhan Hạ và Lục Phỉ nói chuyện với nhau mấy ngày trước. Lúc đó cô ta đứng quá xa nên không biết họ đã nói gì, nhưng cô ta thấy anh đã đưa cho Nhan Hạ một tấm vé, giờ kết hợp với phản ứng của Nhan Hạ thì có lẽ là vé vào cổng công viên giải trí chăng?

Nói thật thì đến cả cô ta cũng không biết cảm xúc lạ lẫm trong tim mình bây giờ là gì nữa.

Lục Phỉ vốn là là chàng trai mà biết bao cô gái theo đuổi, bao gồm cả cô ta. Cô ta cứ nghĩ rằng anh không đếm xỉa gì đến con gái, vậy mà có một người lại trở thành ngoại lệ, thử hỏi làm sao mà cô ta chịu được đây?

Người khác không biết thì đã đành, nhưng cô ta lại biết anh có tình cảm với nữ sinh chơi thân với mình, vậy nên cô ta mới có cảm giác khác lạ, đồng thời cũng rất bức bối bực bội.

Không lâu sau đó, cô ta mới biết được cảm xúc này chính là ganh tỵ.

***

Nhan Hạ đến sớm hơn giờ hẹn thì thấy bóng dáng cao ráo của Lục Phỉ đã đứng đó, cũng không biết anh đã đợi cô bao lâu rồi.

Đông người là thế, vậy mà cô lại nhận ra anh ngay. Đúng lúc này, anh cũng đã thấy cô, sau đó bước đến chỗ cô.

Vào ngày nghỉ, công viên giải trí đông đúc hơn bình thường. Vậy nên, Lục Phỉ mới vịn cớ này để nắm tay cô ngay khi đã soát vé: “Ở đây đông người, chúng mình nắm tay cho khỏi lạc.”

Cứ thế, họ chơi từ xe điện đụng, đến vòng đu quay, đu quay cảm giác mạnh,…

Sau bữa trưa, hai người lại tiếp tục chơi đùa mãi đến khi chập tối.

Nhan Hạ nhìn bàn tay đan vào nhau của họ, ngại ngùng hỏi: “Có phải đã đến giờ về rồi không?”

Anh trả lời đơn giản: “Tụi mình chơi nốt trò cuối rồi hãy về.”

Nói xong, anh dắt cô đến một chỗ, cô cũng nhìn thấy trò chơi cuối cùng mà anh nói.

Sau khi lên vòng đu quay, tâm trạng của cô dần kích động theo chuyển động nhịp nhàng của nó.

Trong không gian chật hẹp này, trái tim nhỏ bé của cô cũng đập thình thịch.

Cô chắc chắn mình đã phải lòng Lục Phỉ, cũng cảm thấy rất vui vẻ khi ở bên anh.

Trong lúc cô đang suy tư, anh nhích lại gần cô, sau đó bỗng nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Nhan Hạ.”

Cô ngẩng đầu lên thì đã thấy anh ngồi sát rạt mình, vừa định lùi về sau thì đã bị anh giữ lấy. Sau đó, anh nói: “Tớ nghe đồn rằng cặp đôi nào hôn nhau ở nơi cao nhất của vòng đu quay thì sẽ bên nhau vĩnh viễn đấy.”

Cô ngớ người: “Hả?”

Anh cười khẽ, rồi nói: “Nhan Hạ, anh thích em. Em có thể hẹn hò với anh với tiền đề là kết hôn không?”

Mặt cô đỏ bừng, từ tốn gật đầu trong cái nhìn chăm chú của anh.

Trùng hợp thay, vòng đu quay cũng đã đến nơi cao nhất. Lục Phỉ chậm rãi cúi đầu, khẽ khàng hôn lên môi cô.

Trong tiếng pháo hoa tưng bừng, cô nhẹ nhàng đẩy anh ra để thở, Lục Phỉ cũng nhân cơ hội này điều chỉnh nhịp thở của mình.

Anh nhìn khuôn mặt đỏ ửng cô và nói: “Đây là nụ hôn đầu đời của anh nên anh chưa được thuần thục lắm. Anh hứa sau này sẽ luyện tập thêm với em.”

Cô thẫn thờ nghĩ: Thì ra làm vậy cũng được luôn á?

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Anh xoay người ngồi cạnh cô và cùng thưởng thức pháo hoa bên ngoài.

Tình yêu của họ đến nhanh như pháo hoa nở rộ giữa màn đêm tăm tối vậy!
 
Cưng Chiều Vô Hạn - An Thiên Nhất Thế
Chương 105: Ngoại truyện 4: Kết thúc hạnh phúc - Hoàn toàn văn


5 năm sau, Lục Hạo của chúng ta đã trở thành một nam thần nhỏ 10 tuổi khiến vạn người mê, còn cặp sinh ba lại dễ thương hệt như anh của các bé vào 5 năm trước vậy.

Vào sáng sớm tinh mơ, cặp sinh ba với một bé trai bốn tuổi làm ầm ĩ ở Lục gia.

Ba cục cưng gõ cửa phòng ba mẹ mình liên tục: “Ba mẹ mau mở cửa cho con ạ!”

Bên kia, Lục Quá cũng bắt chước các anh chị của mình gõ cửa phòng ba mẹ: “Ba mẹ mau mở cửa cho con ạ!”

Cánh cửa phòng ở trong góc mở toang, một bé trai 1m5 bước ra, buồn cười nhìn các em đập cửa phòng ba mẹ ầm ầm.

Hồi ấy, bé cũng làm y chang vậy, nhưng giờ bé đã lớn, tất nhiên là sẽ không còn mấy trò ấu trĩ vậy nữa rồi.

Bối Bối là người đầu tiên nhìn thấy Lục Hạo, hạnh phúc chạy đến chỗ người mình thích chỉ sau ba mẹ và nói: “Anh ơi!”

Lục Hạo xoa mái tóc mềm mại của em gái rồi hỏi: “Mới sáng ra mà mấy em làm gì vậy?”

Sau khi có em, Lục Hạo mới hiểu được vì sao người lớn cứ thích xoa đầu bé. Nói thật thì ai mà cưỡng nổi sự mềm mại này chứ.

Bối Bối đáp tỉnh bơ: “Tụi em gọi ba mẹ dậy để đưa tụi em đi học ạ.”

Lục Hạo từng làm vậy nên chẳng biết phải nói gì hơn, chỉ đáp: “Vậy tụi em chờ ba mẹ đi nhé, giờ anh đi học trước đây.”

Bối Bối vẫy tay chào anh và nói: “Tạm biệt anh! Anh cúi xuống cho Bối Bối thơm một cái đi ạ.”

Lục Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, từ từ cúi xuống để em gái hôn mình. Xong xuôi, bé mới quay sang hỏi cặp song sinh Đại Bảo và Tiểu Bảo: “Hai đứa có muốn thơm anh không?”

Tuy bé chiều em gái hơn, nhưng bé luôn đối xử “công bằng” với cả ba.

Đại Bảo, Tiểu Bảo đồng thanh đáp: “Tụi em không thèm.”

Anh hai suốt ngày cứ giúp Bối Bối bắt nạt họ, còn lâu họ mới thơm anh!

Lục Hạo quay sang hỏi Lục Quá: “Còn Tiểu Quá thì sao?”

Lục Quá là cái đuôi nhỏ của cặp sinh ba, giờ hai anh đã nói vậy thì tất nhiên là cậu nhóc cũng sẽ làm theo: “Dạ không.”

Lục Hạo không nói gì thêm, chỉ xách cặp xuống lầu. Lúc đi xuống, bé vẫn còn nghe tiếng đập cửa rõ mồn một.

Mấy đứa này… Kiên trì thật đấy!

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Bé vừa vào phòng ăn thì đã thấy ông bà nội đang ăn sáng, vội vàng chào cả hai: “Chào buổi sáng, ông nội bà nội.”

Trần Dung hiền lành nói với bé: “Con ăn sáng đi.”

Thời gian trôi nhanh thật, chẳng mấy chốc mà cháu đích tôn của bà đã lớn đến chừng này rồi.

“Dạ.” – Nói xong, bé đợi người giúp việc dọn bữa sáng cho mình.

Sau khi ăn xong, Lục Hạo ra khỏi nhà với ông bà nội, sẵn tiện được họ thả xuống trường tiểu học luôn.

Trên lầu, ba mẹ của Lục Văn là người mở cửa trước.

Cửa vừa mở ra, Lục Văn đã bế con trai lên, sau đó nhìn thoáng qua ba đứa nhóc nhà anh hai, búng nhẹ mũi con và nói: “Tiểu Quá đừng có đi phá làng phá xóm với anh chị họ của con nữa, sáng ba sẽ đến phòng kêu con dậy cho.”

Lục Quá lắc đầu, vội vàng nói: “Con muốn đi chung với anh chị cơ!”

Bối Bối nghe vậy liền nói: “Chú lại dạy hư con nít nữa rồi, coi chừng con méc ba đó.”

Lục Văn chột dạ, không tin nổi con bé lại nhớ đến chuyện xưa lắc xưa lơ đến thế.

Quách Kỳ đành phải chữa cháy giúp ông xã: “Đại Bảo, Tiểu Bảo và Bối Bối có muốn ăn sáng với thím trước không nè?”

Đại Bảo nói rành mạch: “Con muốn đợi ba mẹ ạ.”

Tiểu Báo cũng giữ vững lập trường của mình: “Con cũng giống anh ạ.”

Bối Bối cắn ngón tay, do dự không biết liệu mình có nên đi với chú thím không.

Lục Văn cũng tham gia vào công cuộc dụ dỗ bé: “Chú nghe bảo bữa sáng hôm nay phong phú lắm nhé.”

“Vậy Bối Bối sẽ xuống ăn với chú thím ạ!” – Nói xong, bé liền xòe tay ra trước mặt thím, cô ấy liền dẫn bé xuống lầu.

Tiểu Bảo thở dài thườn thượt như ông cụ non khi nhìn gia đình họ xuống lầu, sau đó nói với anh ba: “Bối Bối lại bị đồ ăn dụ đi mất rồi anh ơi.”

“Không sao, có anh ở đây với em rồi.”

“Em cũng sẽ ở đây với anh!”

Sau khi bày tỏ tình anh em vững chắc, cả hai liền tiếp tục đập cửa phòng ba mẹ.

Một lát sau, cánh cửa đã mở ra.

Khi thấy ba ra mở cửa, hai bé lấm lét tìm kiếm bóng dáng mẹ, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Chào buổi sáng, ba.”

Lục Phỉ vừa nhìn đã đoán được suy nghĩ của hai thằng nhóc nhà mình, từ tốn giải thích: “Mẹ đang ở trong nhà vệ sinh.”

Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to tròn, nhõng nhẽo hỏi ba: “Tụi con có thể vào trong không ạ?”

Anh nghiêng người tránh ra, hai bé vội vàng chạy vào trong.

Nhan Hạ thay đồ xong xuôi nhìn thấy các con liền ôm cả hai vào lòng, sau đó quay sang hôn mỗi đứa một cái, hai bé cũng vội vàng hôn mẹ.

Trong những năm qua, đây là cách mà mẹ con họ biểu đạt tình cảm dành cho nhau.

Nhan Hạ không thấy con gái của mình bèn hỏi: “Bối Bối đâu rồi? Có phải con bé lại bị thím dẫn đi rồi không?”

Tính cách Bối Bối giống với Hạo Hạo khi còn bé nhất, trong khi cặp em song sinh này thì lại nghịch như quỷ.

Đại Bảo nghiêm túc trả lời: “Em gái lại bị đồ ăn dụ đi mất rồi ạ.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Tiểu Bảo gật đầu cái rụp: “Đúng vậy! Con sợ sau này em sẽ bị người ta lừa đi vì miếng ăn mất thôi.”

“Tụi con khỏi cần lo, em gái của tụi con không bị lừa đâu mà sợ.” – Nói rồi, cô búng nhẹ mũi của hai đứa, đứng lên và dắt họ ra ngoài.

Lúc đến cửa phòng, anh bế Đại Bảo, còn cô bế Tiểu Bảo xuống lầu.

Khi họ xuống lầu thì thấy Bối Bối đang được Quách Kỳ đút cho, hai mắt cứ thòm thèm những món còn lại.

Tuy vậy, bé vẫn chạy đến chỗ ba mẹ, chột dạ chào hỏi: “Chào buổi sáng, ba mẹ.”

“Không sao đâu, con cứ ăn tiếp đi.” – Nói xong, cô đặt Tiểu Bảo xuống ghế, mình thì ngồi cạnh bé, Lục Phỉ cũng làm theo vợ với thằng ba.

Mắt Bối Bối đỏ lên khi thấy ba đút anh ba, còn mẹ đút anh tư.

Tuy bé cũng muốn được ba mẹ đút cho, nhưng sáng nào cũng quên cả.

Kể từ ngày mai, bé nhất quyết sẽ không bị dụ nữa!

Quách Kỳ dịu dàng nói với bé: “Bối Bối há miệng ra nào.”

Bé há miệng, hạnh phúc nuốt cái ực, lời thề ban nãy cũng đã bị vứt sau đầu.

Ăn xong, ba mẹ liền chở con cái đến trường. Trên đường đến trường, tiếng cười của bọn nhỏ cứ vang lên suốt.

Tuy cuộc sống thường nhật cứ lặp đi lặp lại, nhưng lần nào cũng đem đến cảm giác mới lạ cho họ cả.

Bây giờ, cuộc sống của họ đã viên mãn rồi!

– Hoàn toàn văn –
 
Back
Top Bottom