Ngôn Tình Cưng Chiều Em Cả Đời! 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cưng Chiều Em Cả Đời! 2
Chương 60: 60: Anh Đang Sợ Hãi


Ba năm trước vì một vài lý do đặc biệt mà khi Hiểu Anh vừa sang Mỹ đã ngay lập tức đăng ký một khoá học võ tự vệ, chỉ là khi đó cô cũng mới bắt đầu công việc mới ở tập đoàn H.W, cả ngày bận đến đầu tắt mặt tối nên buổi được buổi không, cuối cùng chỉ có thể rút ngắn buổi học lại, tập trung học các ***** ** quan trọng trên cơ thể con người tránh tình trạng bị kẻ thù khống chế nhưng bản thân lại không thể phản kích được.
Nhưng bởi vì động tác của cô vừa nhanh lại thành thục, lại thêm dù cô không dùng nhiều sức nhưng vẫn khiến cổ tay hắn ta như sắp bị bẻ gãy đến nơi mới khiến Mã Quốc Thái hiểu lầm.
"Hai đứa chúng mày giỏi lắm."
Mã Quốc Thái muốn phản kích, hắn muốn liều chết với hai người này, nhưng bản thân hắn đang bị khống chế, hơn nữa ngoại trừ tên đầu tiên liều chết xông vào báo cáo ra, những người còn lại đều không thấy bóng dáng chứng tỏ nơi này đã bị phong toả, việc người của Tuấn Nguyên tìm được đến đây chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng chính vì vậy nên hắn càng không kiêng nể gì, trực tiếp mắng anh một trận.
"Tuấn Nguyên, mày nghĩ xử lý được tao là mày có thể yên ổn rồi sao? Tao nói cho mày biết, mất đi tao vẫn còn vô vàn người khác muốn giành lấy miếng mồi trong tay mày, bọn chúng có thể sẽ còn độc ác, tàn nhẫn hơn cả tao.

Mày nghĩ đến lúc đó mày có thể sống yên ổn sao? Mày nghĩ mày có thể bảo vệ con đàn bà của mày bình an được cả đời sao?"
Tuấn Nguyên không trả lời hắn mà quay sang nói với Hiểu Anh.
"Em quay mặt đi, bịt tai vào."
"Ừm."
Hiểu Anh biết anh định làm gì nên nhanh chóng gật đầu rồi quay người đi, lúc này Tuấn Nguyên mới quay lại nhìn Mã Quốc Thái lạnh lùng nói từng chữ.
"Có thể."
"Cái gì..."
Pằng.
Đến lúc Mã Quốc Thái hiểu ra câu nói của anh có ý gì thì bả vai đã ghim một viên đạn khiến hắn đau đến mức phải kêu ra tiếng, nhưng chỉ một lúc sau hắn lại đột nhiên cười sằng sặc như kẻ điên.
"Bởi vì tao nói đúng nên mày chột dạ đúng không? Tuấn Nguyên, mày cuối cùng cũng có điểm yếu rồi, haha!"
Mã Quốc Thái bị đau vẫn không biết sợ, hắn còn cố ý nói to với Hiểu Anh đang nấp sau lưng Tuấn Nguyên, muốn khiến hai người này không được yên ổn.
"Hứa Hiểu Anh, lần này mày may mắn thoát chết không có nghĩa lần sau cũng sẽ như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày mày vì hắn mà chết...Aaa!!!"

Mã Quốc Thái vừa dứt lời, lại thêm một phát súng nữa được b*n r*, lần này là bả vai còn lại của hắn.

Sau đó anh lại hướng đầu súng xuống phía bắn tiếp hai phát đạn lên hai đầu gối của Mã Quốc Thái, tiếp nữa là giữa bụng.

Lần này Mã Quốc Thái không còn nói nổi nữa, dù vậy ánh mắt hắn nhìn Tuấn Nguyên lại tràn ngập khiêu khích lẫn đắc ý.
Nhưng khi thấy một bóng người nhỏ nhắn đột nhiên thả hai tay đang bịt tai mình mà lặng lẽ nhặt khẩu súng ngắn dắt bên hông của một thi thể nằm dưới đất lên, sau đó cô bình tĩnh quay lại từ từ chĩa súng vào phía sau lưng Tuấn Nguyên, nhìn tới đây vẻ mặt của Mã Quốc Thái đột nhiên hiện lên tia khó hiểu.

Tuấn Nguyên phát hiện ra vẻ mặt của Mã Quốc Thái khác lạ liền nảy sinh nghi ngờ, cho đến khi một tiếng súng nổ vang lên anh mới giật mình quay người lại, vẻ mặt có chút sững sờ, mãi tới khi thấy cô tiếp tục bắn thêm một phát súng nữa, anh mới vội vã giữ tay cô lại lạnh giọng nói.
"Hiểu Anh, tay của em không thể dính máu được."
Hiểu Anh lúc này mới bừng tỉnh, màu đỏ trong ánh mắt dần tan đi, sau đó cô nhìn Mã Quốc Thái đang thoi thóp dưới đất với vẻ mặt sững sờ.
Cô vừa nổ súng sao?
Hiểu Anh cũng không biết vì sao bản thân lại như vậy, chỉ là lúc nhìn vẻ mặt đắc ý của Mã Quốc Thái, cô đột nhiên nhớ lại hình ảnh hắn tàn nhẫn đánh đập mình để uy h**p anh, vì vậy cô mới tức giận muốn g**t ch*t hắn ngay lập tức.
Sau khi bình tĩnh lại cô liền nhìn Mã Quốc Thái nói từng chữ một.
"Cho dù lần sau gặp phải tình cảnh tương tự hay thậm chí còn tệ hơn bây giờ tôi cũng vẫn sẽ không do dự đứng ở bên cạnh anh ấy, không cần ông phải nhọc lòng quan tâm."
Cả người Tuấn Nguyên như được ấn nút tạm ngừng, trong đầu anh hiện tại đều là câu nói ban nãy của cô, nhưng chỉ trong giây lát vẻ mặt của anh đột nhiên trở nên sắc lạnh, không nói không rằng bắn thẳng vào đầu Mã Quốc Thái khiến hắn ta chết hẳn mới thôi, sau đó anh quay lại nắm chặt lấy tay cô rồi nhanh chóng rời khỏi căn phòng kia.
Bên ngoài lúc này khá vắng vẻ, ngoại trừ tên báo tin nằm bất động trên nền đất thì không còn ai nữa khiến Tuấn Nguyên và Hiểu Anh không phán đoán được vừa rồi người nổ súng giết hắn ta là ai, hai người vì thế càng thêm cẩn thận, nhất là Tuấn Nguyên, từ đầu đến cuối anh đều nắm chặt tay cô để cô đi sau mình.

Nhưng không biết vì lý do gì mà anh lại không hề nhìn cô lấy một lần, cũng không chịu nói chuyện với cô khiến cô không thể không lên tiếng hỏi anh.

"Tuấn Nguyên, anh giận em sao?"
"Không."
Tuấn Nguyên nhẹ giọng đáp lại cô, mặc dù giọng nói của anh rất bình tĩnh nhưng bàn tay đang nắm lấy tay cô lại càng thêm siết chặt khiến cổ tay cô đau nhói, Hiểu Anh nhìn bóng lưng anh hồi lâu, lúc này cô mới nhận ra anh đang sợ hãi.
Nhưng vì sao anh lại sợ?
Là vì Mã Quốc Thái nói cô có thể chết bất cứ lúc nào nên anh sợ sao? Hay vì câu nói đó của cô? Anh sợ cô sẽ vì anh mà hy sinh bản thân mình như trước đó cô đã làm?
"Tuấn Nguyên..."
"Suỵt."
Hiểu Anh đang muốn trấn an anh, nhưng Tuấn Nguyên lại đột nhiên dừng lại đồng thời nhét cô vào một góc sau căn nhà ra hiệu cho cô không được lên tiếng, sau đó anh dùng tốc độ nhanh nhất để cách xa chỗ trốn của cô hết mức có thể, ngay khi anh vừa làm xong tất cả mọi thứ, một bóng người từ một góc khác đi tới, khi vừa thấy Tuấn Nguyên đứng ở gần đó liền ngay lập tức chĩa súng vào người anh.
"Đứng im."
So với khẩu súng ngắn trên tay anh, khẩu súng trường trong tay hắn có lực sát thương mạnh hơn nhiều, Tuấn Nguyên vì vậy dừng lại bước chân.
"Là ông Trần sao?"
Tên kia nhìn rõ người đứng trước mặt là ai liền mừng rỡ nói tiếp.
"Ông Trần, bây giờ chúng tôi đã bị người của ông truy kích, ông đã không còn là con át chủ bài của chúng tôi nữa rồi.

Ông tốt nhất nên thành thật giao vũ khí ra đi."
Tên này nói xong mới cảm thấy thiếu gì đó, rõ ràng ban nãy hắn nhìn thấy hai bóng người vì sao bây giờ lại chỉ có một?
Hắn lập tức nhìn xung quanh tìm kiếm, cuối cùng hắn nhìn thấy khe hở một góc nhà gỗ vừa đủ chứa một người ở góc bên phải mình.

Bởi vì tầm mắt hắn di chuyển mà Tuấn Nguyên khựng lại, anh lập tức rút súng ra ném xuống đất đồng thời giơ một tay lên quá đỉnh đầu, hành động này của Tuấn Nguyên khiến tên kia lại lần nữa dồn sự chú ý vào anh.
Nhưng Tuấn Nguyên trước giờ luôn là nhân vật nguy hiểm, cho dù anh có làm thế thì hắn cũng không dám chủ quan lại gần mà vẫn chĩa súng vào đầu anh.

Chỉ cần anh có bất kỳ hành động khác lạ nào hắn liền bắn chết anh ngay tại chỗ.
Đúng lúc này một tên khác cũng đi tới, khi thấy Trần Tuấn Nguyên ở đó liền lập tức giơ súng về phía anh.
Hiểu Anh sắc mặt trắng bệch nấp trong góc nhà nhìn cảnh tượng chỉ cách cô vài mét, mà Tuấn Nguyên lại vẫn bình tĩnh đứng ở đó, từ đầu đến cuối anh đều không nhìn về phía bên này.
Thế nhưng tên tới trước kia không vì thế mà buông bỏ cảnh giác, sau khi có người tiếp ứng liền bảo hắn trông chừng Tuấn Nguyên còn bản thân thì đi tới góc nhà nơi Hiểu Anh đang nấp.
Thái dương Tuấn Nguyên giật mạnh mấy cái, anh thấy hắn ta đã tới gần chỗ cô liền nhích chân hất khẩu súng dưới đất lên rồi giơ tay ra bắt lấy, nhanh như chớp giơ súng về phía hắn ta.
"Thử đi, để xem tốc độ của ai nhanh hơn."
Thấy anh muốn nổ súng, tên tới trước kia lập tức chĩa súng về phía góc nhà lớn tiếng dọa dẫm, tường gỗ mỏng manh kia không thể nào chắn được đạn từ súng trường b*n r* được, hơn nữa dù không nhìn thấy Hiểu Anh nhưng hướng súng mà tên kia nhắm vẫn rất chuẩn, đúng ngay vị trí gần cổ cô, có lẽ hắn đã đoán được người đang nấp trong đó là ai rồi.
Tuấn Nguyên quả nhiên dừng lại động tác không dám làm bừa nữa.
"Bỏ súng xuống!"
Nhận thấy tầm quan trọng của người đang trốn trong góc nhà, tên kia lại lên tiếng uy h**p, tên còn lại sợ anh giở trò lần nữa nên thấp giọng bàn bạc với người bên cạnh mình.
"Hay chúng ta cứ giết hắn đi?"
Người này quá nguy hiểm, cho dù hiện tại bọn họ có thể khống chế anh trong tay nhưng ai biết được giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
"Được."
Tuấn Nguyên thấy bọn họ vẫn không từ bỏ ý định tiến tới chỗ Hiểu Anh kiểm tra liền ném khấu súng đến bên cạnh chân bọn chúng.

Hai tên kia lập tức mỉm cười toại nguyện, một tên còn đi tới đập mạnh báng súng lên gáy anh khiến anh đau đến mức sắc mặt trắng bệch, nhưng vì không muốn để cô gái đang nấp trong góc nhà lo lắng anh vẫn cắn chặt răng không rên tiếng nào.

Tên kia thấy vậy lại đạp lên đầu gối anh lần nữa khiến anh khuỵu một chân xuống đất.

Mặc dù vậy anh vẫn không hoảng loạn, còn bình tĩnh thương lượng với bọn chúng.
"Nếu bây giờ các người thả tôi ra, tôi có thể thương lượng một cơ hội sống còn với cảnh sát và nhóm người Hàn Thiên."
Khi thấy hai tên kia do dự anh liền nói thêm.
"Nơi này đã bị bao vây rồi, không sớm thì muộn các người cũng sẽ bị nhóm người của Hàn Thiên tìm ra và g**t ch*t, thay vì trung thành với Mã Quốc Thái để rồi chịu kết cục như hắn sao các người không tự tìm đường sống cho mình?"
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, bọn chúng lại chĩa họng súng lên đầu Tuấn Nguyên, ánh mắt tên nào cũng tràn ngập sát ý, bọn chúng không tin mình sẽ còn sống sót sau khi thả anh đi, nhất là khi chúng nghe tin đại ca của mình đã lành ít dữ nhiều.
Hiểu Anh ở bên này biết bản thân không thể trốn được nữa, cô nhìn chằm chằm khẩu súng trong tay mình hồi lâu cuối cùng vẫn cất nó đi để tìm một cây gậy gỗ khá chắc chắn ở bên cạnh.
So về kỹ năng bắn súng cô không thể nào nhanh và chuyên nghiệp bằng Tuấn Nguyên hay hai tên kia, cho nên thay vì sử dụng thứ vũ khí hiện đại nhưng lại không vừa tay mình, cô thà chọn phương pháp nguyên thủy nhất, dù sao thứ cô có là tốc độ và nắm rõ những ***** ** yếu ớt nhất trên thân thể con người, chỉ cần cô đủ nhanh, cô nhất định có thể cứu được Tuấn Nguyên.
Hiểu Anh nhân lúc hai tên kia dồn sự chú ý lên người Tuấn Nguyên mà lao ra bên ngoài đập mạnh lên gáy một tên khiến hắn ngã xuống nền đất.

Cùng lúc đó cô cũng tiếp tục phang một gậy lên cổ tay tên còn lại khiến khẩu súng trong tay hắn bị văng ra xa.

Nhận thấy tên đó còn muốn phản kháng cô liền bồi thêm một gậy lên thái dương hắn khiến tên đó nằm gục hẳn.

Sau khi thấy hai tên kia đã ngất xỉu cô mới chạy đến chỗ anh lo lắng nói.
"Anh còn đứng dậy được không?"
Hiểu Anh vừa nói xong liền nghe thấy tiếng cười trầm thấp ở phía đối diện, mặt cô lập tức đen lại như đít nồi cháy.
Giờ này còn cười được?
Biết thế cô bỏ mặc anh rồi tự chạy một mình cho rồi.
 
Cưng Chiều Em Cả Đời! 2
Chương 61: 61: Lần Nữa Gặp Nguy Hiểm


Thấy cô giận dữ mà vẫn đáng yêu như vậy, Tuấn Nguyên đột nhiên muốn trêu cô nhiều hơn thế là anh đứng dậy nhìn cô điềm nhiên nói.
"Em cho rằng người đàn ông của em yếu ớt như vậy, mới bị đánh vài cái đã không dậy nổi rồi sao?"
Hiểu Anh đang định cãi lại anh liền ngẩn ra.
Anh vừa bảo cái gì?
Người đàn ông...của cô?
Cả khuôn mặt Hiểu Anh đột nhiên nóng lên, trong lòng cũng mắng anh không biết xấu hổ, trong tình cảnh như thế mà cũng có tâm trạng trêu cô cho được.

Hiểu Anh muốn mắng anh vài câu, nhưng khi chạm phải ánh mắt ấm áp tràn đầy tình cảm của anh liền khựng lại ấp úng nói.
"Báng súng vừa to vừa nặng, ban nãy tên đó còn dùng rất nhiều sức để đánh anh, em có thể không lo sao?"
Bây giờ không cần nhìn cô cũng biết đầu và gáy anh đều chảy máu rồi.
Tuấn Nguyên thấy cô vẫn chưa hết lo lắng liền xoa đầu cô cười an ủi.
"Em không cần lo lắng như vậy, trước đây anh còn ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt hơn như vậy nhiều, chút chuyện này chỉ như một buổi huấn luyện với anh mà thôi."
Hiểu Anh vẫn không bớt lo, thậm chí trong giọng nói còn có vài phần trách móc.
"Vậy sao ban nãy anh không phản kháng?"
Sau khi nói xong cô liền ngẩn ra.
Đúng vậy.
Anh rõ ràng có rất nhiều cơ hội để thoát thân, nhưng anh lại ném súng đi, anh thà bị đánh thậm chí là bị giết cũng không chịu phản kháng là vì điều gì chứ?
Đương nhiên là vì bảo vệ cô.
Nhưng chính vì vậy nên cô càng thêm tức giận lẫn tự trách chính mình.
Có đôi lúc cô còn hối hận vì đã không nghe lời Lan Vy để theo Tiểu Kiệt về thành phố A.

Nhưng anh đang ở đây, thậm chí anh còn vì cô nên mới bị bọn họ bắt, cô sao có thể yên tâm trở về được?
mCảm xúc của Hiểu Anh đang hỗn loạn, giọng nói trầm ấm còn có vài phần bất lực của người bên cạnh đột nhiên vang lên.
"Anh không dám."
Anh có thể đánh cược tính mạng của bản thân nhưng lại không dám đánh cược tính mạng của cô.

Đánh mất cô một lần là quá đủ với anh rồi.
Hiểu Anh đang đỡ anh đứng dậy liền khựng lại.
Cô có lẽ không ngờ tới một người cao quý kiêu ngạo chưa bao giờ khuất phục người khác như anh lại nói ra ba chữ này.
Không.
Phải là từ trước đến nay cô chưa bao giờ nhìn thấy ba từ này trên người anh.
Hiểu Anh bị câu trả lời ngắn gọn nhưng có sức công phá mãnh liệt của Tuấn Nguyên làm ngơ ngẩn hồi lâu mãi sau cô mới lấy lại tinh thần mà xả một tràng dài.
"Sao lại không dám? Không phải ban nãy anh có thể tay không cướp được súng của Mã Quốc Thái rồi giết hắn hay sao? Tuấn Nguyên, lần sau dù có chuyện gì anh cũng phải đảm bảo an toàn cho bản thân mình trước."
"..."
Tâm trạng vừa mới chuyển biến tốt đẹp của Tuấn Nguyên sau câu nói này liền bay sạch không còn một mảnh.

Thấy cô vẫn chưa biết sai mà tiếp tục thao thao bất tuyệt chuyện vừa rồi anh liền liếc nhìn hai tên đang nằm bất động kia trầm giọng nói.
"Em ở đây đợi anh, anh đi kiểm tra hai tên đó trước."
Nói xong liền buông tay cô ra rồi đi thẳng, Hiểu Anh nhìn lòng bàn tay còn lưu lại hơi ấm của anh, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy mất mát.
Cô biết câu nói vừa rồi của mình đã chọc giận anh, nhưng ma xui quỷ khiến gì cô vẫn nói.
Anh sợ cô lo lắng nên một mình chịu đựng tất cả thì cô cũng sợ bản thân sẽ làm cản trở bước đi của anh, nhưng cô biết bây giờ không phải là lúc để tranh luận, vì vậy cô rất ngoan ngoãn đứng ở một góc chờ anh.

Ở bên này Tuấn Nguyên lại bình thản giơ súng về hai tên kia, muốn trực tiếp kết liễu bọn chúng.
Dù rằng động tác ban nãy của cô rất nhanh cũng rất chuẩn, nhưng mấy tên này dù sao cũng trải qua huấn luyện, một đòn này của cô tuy hiểm nhưng để đánh gục bọn chúng thì vẫn chưa đủ, anh sợ bọn chúng chỉ đang giả chết để tìm cơ hội lật ngược tình thế.
Mặc dù Tuấn Nguyên đã rất cẩn thận khi đứng cách bọn chúng khá xa, nhưng không ngờ đến một trong hai tên đó lại có lựu đạn.

Khi nghe tin Mã Quốc Thái đã bị anh g**t ch*t hắn liền nung nấu ý định trả thù cho đại ca của mình, vì vậy Tuấn Nguyên vừa giơ súng lên hắn cũng ném lựu đạn đã rút chốt về phía anh và Hiểu Anh.
"Tao không thoát được, chúng mày cũng đừng hòng thoát."
"Tuấn Nguyên!!!"
Hiểu Anh thấy lựu đạn lăn đến bên chân Tuấn Nguyên liền lao đến chỗ anh, kết quả anh lại quay ngược trở lại ôm cô ngã xuống nền đất, cùng lúc này một tiếng nổ lớn vang lên.
Tuy cả người Hiểu Anh đều được Tuấn Nguyên bao bọc, nhưng vụ nổ ở rất gần hai người nên cô vẫn bị sóng xung kích từ vụ nổ đẩy ra xa đến hai ba mét.
"Tuấn Nguyên, anh có sao không?"
Sau cơn choáng váng vì ảnh hưởng của vụ nổ qua đi, Hiểu Anh lập tức lay nhẹ người Tuấn Nguyên nhưng ngoài ý muốn lại sờ phải một mảng áo ướt đẫm ở sau lưng anh cùng mùi máu tanh nồng nặc.
"Tuấn Nguyên, anh có nghe thấy em nói gì không?"
Cả người Hiểu Anh đều bị anh đè ở phía dưới, cô lại không dám dùng quá nhiều sức để đẩy anh ra vì sợ anh đau nên phải vất vả lắm mới đỡ anh ngồi dậy được, nhưng lúc cô đỡ anh dậy anh lại nằm im không nhúc nhích dọa cô sợ tới phát khóc.
"Anh mau tỉnh lại đi, đừng làm em sợ mà Tuấn Nguyên!"
Hiểu Anh muốn xử lý vết thương cho anh nhưng khi nhìn thấy những vết thương chằng chịt xen lẫn vết máu trên lưng anh, nhất là ở phần bả vai và gáy, cả khuôn mặt cô đều ngơ đi.
Thì ra đám người đó đã từng sử dụng bạo lực để ép anh trước nhưng vì anh không khuất phục nên mới nhốt anh lại như lúc cô nhìn thấy kia.

Vậy mà ban nãy anh vẫn kiên cường chịu đựng chỉ vì không muốn cô lo lắng, kể cả trong tình huống nguy cấp nhất thì người đầu tiên anh muốn bảo vệ lại không phải bản thân mà là cô.
Lúc này hai từ đau lòng đã không đủ để hình dung tâm trạng của cô nữa.

"Tuấn Nguyên, anh cố chịu đựng nhé, em sẽ đi tìm người về giúp anh."
Hiểu Anh quệt nước mắt trên mặt đi rồi nghẹn ngào nói, lúc này cô khóc cũng vô ích, cái cô cần làm là nhanh chóng cầm máu cho anh và tụ họp với nhóm người Lan Vy, có như vậy khả năng sống sót của bọn họ mới cao hơn một chút.
"Đừng đi."
Khi cô đang định dìu anh trốn vào một góc để đề phòng lúc cô không có ở đây anh lại bị thuộc hạ của Mã Quốc Thái bắt gặp thì anh lại nắm tay cô kéo lại.

Hiểu Anh thấy anh tỉnh liền mừng rỡ ngồi xuống đối diện anh.
"Anh thấy thế nào rồi? Có đi được hay không?"
Tuấn Nguyên vẫn giữ chặt tay cô không buông, lúc này anh còn hơi cúi đầu khiến cô không nhìn thấy cảm xúc trên khuôn mặt anh, thậm chí trong một khoảnh khắc Hiểu Anh còn nghĩ anh vốn không hề tỉnh lại, hành động giữ cô lại như hiện tại chỉ là bản năng của anh mà thôi.
"Anh không sao, chỉ là hơi choáng mà thôi."
Tuấn Nguyên cuối cùng cũng lên tiếng, để cô không tiếp tục lo lắng cho mình, anh từ từ chống tay lên mặt đất để mượn lực đứng dậy, sau đó mới đưa tay lên lau nước mặt trên mặt cô, cười nói.
"Anh còn chưa chết em khóc tang cho ai vậy?"
Hiểu Anh vốn đã nín khóc, lúc này nghe anh nói vậy, nước mắt lại lần nữa rơi xuống không ngừng, nhưng cô mạnh mẽ quệt đi, còn vừa dìu anh vừa nói.
"Ai bảo anh cứ nằm yên không nhúc nhích chứ? Không phải em đã nói dù bất cứ chuyện gì xảy ra anh cũng phải bảo đảm an toàn cho bản thân mình trước sao?"
Sau khi nói xong cô mới phát hiện ra mình đã lỡ lời liền im bặt, chuyên tâm dìu anh đến một góc khuất để nghỉ ngơi đồng thời tránh bị người của Mã Quốc Thái sẽ phát hiện ra bọn họ.

Khi cô đang định tìm để tài để nói chuyện, bên tai chợt vang lên giọng nói lạnh lùng của anh.
"Nếu theo lời em nói, vậy ban nãy em phải chạy đi chứ sao lại chạy đến chỗ anh? Không phải em nên ưu tiên bản thân mình trước à?"
"Em..."
Tuấn Nguyên thấy cô không trả lời được câu hỏi này liền chậm rãi nói tiếp.
"Hiểu Anh, em hy vọng anh sẽ trở thành một người lạnh lùng ích kỷ sẵn sàng hy sinh người mình vợ sẽ chung sống cùng mình cả đời chỉ vì muốn bản thân được an toàn sao?"
"Em không có ý đó..."
Hiểu Anh muốn giải thích, nhưng cô chưa nói xong đã bị anh ngắt lời.
"Nếu em không có ý đó vậy tại sao khi đó thà để mình chịu khổ cũng không muốn dựa vào anh? Em cho rằng anh không cứu nổi em hay sẽ không cứu em? Hay em cho rằng hành động hy sinh bản thân mình để không liên lụy đến người khác là rất cao cả? Em đã bao giờ nghĩ đến cảm nhận của anh chưa?"
Mặc dù giọng nói của anh rất bình tĩnh, nhưng lời nào nói ra cũng đều sắc như dao nhọn, trực tiếp đâm vào nơi yếu ớt nhất trong trái tim cô khiến nó rỉ máu.

Hiểu Anh nghệt mặt ra như người bị lạc trong sương mờ.
Khi bị Mã Quốc Thái bắt phải lựa chọn, cô rõ ràng có thể ném vấn đề nan giải đó cho anh, nhưng cô đã không làm thế, cô thà để bản thân chịu khổ cũng không muốn đẩy anh vào tình huống khó xử.
Sau đó khi nấp trong góc nhà cô có thể nhân lúc đám người kia dồn sự chú ý lên người anh mà bỏ trốn nhưng cô vẫn một lần nữa lao ra quyết cứu anh bằng được.
Thậm chí khi tên đó ném lựu đạn về phía anh, hành động đầu tiên của cô cũng là lao đến chỗ anh chứ không phải bỏ chạy.

Lúc đó cô hoàn toàn không nghĩ được gì cả, cô chỉ biết người đàn ông kia là Tuấn Nguyên, là chồng của cô, là người luôn xuất hiện mỗi khi cô cần anh nhất, anh không thể gặp chuyện được.
Cô sợ bản thân vô dụng sẽ làm ảnh hưởng đến kế hoạch của anh nên mới cố gắng hết sức để tránh liên lụy tới anh.

Cô nghĩ đến tất cả mọi trường hợp, duy chỉ có cảm xúc của anh là cô chưa từng nghĩ đến, không phải cô quá vô tâm, cô chỉ là đánh giá qua cao khả năng kiềm chế cảm xúc của anh, cho rằng dù không có cô anh vẫn có thể tiếp tục sống tiếp như không có gì, nhưng xem ra cô đã sai rồi.
Hiểu Anh muốn xin lỗi anh nhưng cô ấp úng mãi cũng không nói ra lời, cuối cùng chỉ đành để anh nắm tay mình kéo đi.

Anh rõ ràng cũng không trông chờ gì vào câu trả lời của cô, điều này khiến cô càng cảm thấy có lỗi, càng không dám lên tiếng nữa.
Địa điểm Mã Quốc Thái nhốt hai người ở một chỗ hẻo lánh lại nằm sâu trong rừng nên đến tận bây giờ nhóm người Hàn Thiên và Lan Vy vẫn chưa thể tiến vào đây mà Tuấn Nguyên cũng đang bị thương nên không thể đi nhanh được, thậm chí anh còn không thể đứng thẳng lưng, nhưng dù vậy sắc mặt anh vẫn rất bình tĩnh không lộ ra một tia đau đớn nào khiến cô hồ nghi vệt máu đọng trên lưng áo anh là của người nào đó chứ không phải của anh.
Hiểu Anh dù đau lòng cũng không dám nói gì, cứ yên lặng đi theo anh như vậy, cả hai người cứ thế đi một mạch thẳng đến bìa rừng, đến tận lúc này Tuấn Nguyên mới dừng lại, có lẽ anh đang cân nhắc có nên đi tiếp hai không.

Đúng lúc này phía trước có bốn người chạy về phía bên này, Hiểu Anh vừa nhìn liền thấy khẩu súng đặc chế quen thuộc mà cô từng nhìn thấy trên người Hàn Thiên và Lan Vy liền tưởng là người của mình, nhưng sắc mặt của Tuấn Nguyên ở bên cạnh lại cực kỳ khó coi, thậm chí anh còn vô thức kéo cô ra sau lưng mình như có ý bảo vệ, điều này khiến hy vọng mới nhen nhóm trong lòng cô liền bị dập tắt không thương tiếc.
Bọn họ lẽ nào không phải người của anh?
"Đứng im, bỏ vũ khí xuống."
Đám người kia nhanh chóng xác nhận suy đoán của cô khi ngay lập tức cho người bao vây hai người lại.
Mặc dù đang bị truy đuổi nhưng thái độ của chúng vẫn khá bình tĩnh, nhất là cái tên vừa hét lên kia.
Hiểu Anh từng nhìn thấy người này rất hay đi cùng Mã Quốc Thái, xem ra là một trong những trợ thủ đắc lực của hắn rồi.
Nếu vậy, lần này cô và Tuấn Nguyên thật sự không còn đường thoát rồi sao?
 
Cưng Chiều Em Cả Đời! 2
Chương 62: 62: Hoặc Là Nổ Súng Hoặc Là Chết


Hiểu Anh và Tuấn Nguyên bị đưa đến một bãi đất trống khá lớn, xung quanh còn có rào chắn bảo vệ.

Ban đầu cô còn không hiểu chúng muốn làm gì cho đến khi nghe thấy một trong ba tên nói phía dưới nơi này đều có mìn còn sót lại sau chiến tranh, nếu đi sai một bước sẽ chết không toàn mạng.
"Đi vào trong đó, nếu không nghe lời cả hai đứa chúng mày đều sẽ phải chết ngay lập tức."
Một tên đẩy mạnh Hiểu Anh vào bãi đất trống, bắt cô phải đi vào.
Theo lời chúng nói thì nếu cô an toàn vượt qua bãi đất này, bọn chúng sẽ tha chết cho cô, còn nếu dẫm phải mìn thì coi như cô xui xẻo.
Tuấn Nguyên thấy cô đã bước một chân vào trong đó, cả người liền căng thẳng, anh muốn giằng khỏi hai tên đang giữ mình nhưng bị bọn chúng cản lại, một trong số bốn tên đó còn đạp lên lưng và chân anh, muốn anh quỳ xuống để nhìn cảnh tượng trước mặt.
Hiểu Anh vốn dĩ đã bị bọn họ giết ngay từ đầu, nhưng Triệu Kiên, tên cầm đầu nhóm người này lại nói muốn giữ mạng sống cô lại, muốn dùng cô để dày vò Tuấn Nguyên, khiến anh sống không bằng chết.
Triệu Kiên thấy Hiểu Anh run rẩy đứng nguyên tại chỗ liền đập báng súng vào lưng cô khiến cô suýt nữa đã ngã nhào xuống đất, thấy cô quay lại nhìn mình chằm chằm, hắn liền quát to.
"Nhìn gì mau bước nhanh lên, nếu mày không bước chồng của mày sẽ chết đấy."
Hiểu Anh nhìn Tuấn Nguyên đang bị khống chế ở phía sau một lúc, cuối cùng vẫn cắn răng tiến về phía trước.

Lúc này cô cảm giác bản thân không phải đang đang đi trên nền đất mà là một sợi dây, bên dưới cũng không phải mìn nổ mà là vực sâu không đáy, chỉ cần cô đi sai một bước liền lập tức rơi xuống, vĩnh viễn cũng không bao giờ quay trở lại được, điều này khiến cả người cô run rẩy không ngừng, trái tim giống như sắp nhảy khỏi lồng ngực luôn vậy, hoàn toàn không có cách nào đi tiếp được.

Tên kia thấy cô đi một bước lại dừng liền dùng báng súng đập mạnh lên lưng Tuấn Nguyên.
"Tiếp tục đi cho tao, nếu mày dám dừng một bước, tao đánh người đàn ông của mày một lần."

Hiểu Anh nghe vậy quả nhiên không dám do dự nữa lại bước thêm một bước, trong lòng không ngừng tự an ủi bản thân đây chỉ là một con đường bình thường không có gì cả, cô chỉ đang đi dạo mà thôi.
Tuấn Nguyên thấy cô lại bước tiếp liền vùng dậy lần nữa, nhưng anh nhanh chóng bị hai tên giữ lại, còn liên tục đập vào lưng và hông anh, thấy anh vẫn muốn xông đến chỗ cô liền ra sức đạp vào chân anh, khiến anh phải quỳ xuống lần nữa .
Những tên này ra tay vô cùng độc ác, Tuấn Nguyên đã nhiều ngày không ăn không uống, trong tay lại không có vũ khí, anh có thể chịu đựng được đến bây giờ đã là kỳ tích rồi.
"Thả cô ấy đi, tôi sẽ đi cùng mấy người.

Mạng của tôi có thể đổi được hàng trăm triệu đô, còn cô ấy chẳng có ích lợi gì với các người cả."
Triệu Kiên nghe vậy càng thêm vui vẻ, trong lòng hắn lúc này cực kỳ đắc ý, còn có cảm giác đạt được thành tựu.

Trước giờ luôn là Tuấn Nguyên tính kế bọn họ, xoay bọn họ như chong chóng, không ngờ bây giờ thời thế đổi thay, người nắm thế chủ động cuối cùng lại là hắn.

Nghĩ vậy hắn đột nhiên cười lớn, lại tiếp tục dùng họng súng chĩa vào lưng Hiểu Anh.
"Sao lại không có? Không phải cô ta rất quan trọng với mày hay sao? À không, phải nói cô ta chính là tính mạng của mày mới đúng."
Nói xong lại nhìn về phía trước, Hiểu Anh đã đi thêm được bước nữa, lúc này cô hoàn toàn làm theo bản năng, cô chỉ biết nếu bây giờ cô ngừng lại, Tuấn Nguyên sẽ tiếp tục bị đánh thậm chí là bị giết, cho nên dù có sợ hãi đến mức nào đi chăng nữa cô cũng phải đi tiếp.
Bây giờ cô đã không còn lo lắng cho an nguy của mình nữa, trong đầu cô lúc này đều là nghĩ cách làm sao để kéo dài thời gian để anh tìm ra một cơ hội chạy thoát khỏi đám người đó.
Nói cách khác, cô đã sớm chuẩn bị tinh thần để chết rồi.
Sự bình tĩnh của cô khiến đám người Triệu Kiên phải ngạc nhiên, đừng nói là một người bình thường như cô, đến bọn chúng mỗi lần đi qua đều cực kỳ cẩn thận, chỉ cần sơ sẩy một chút liền mất mạng như chơi, vậy mà cô dù sợ nhưng không hoảng loạn bỏ chạy, vẫn cẩn thận đi từng bước, điều này khiến Triệu Kiên mất kiên nhẫn, hắn lập tức hét lớn.

"Mày lề mà lề mề cái gì? Mau đi nhanh lên cho tao."
Cả người Hiểu Anh vì tiếng quát này mà run lên, bước chân thoáng khựng lại, mãi một lúc sau mới tăng nhanh tốc độ khiến đám người lại lần nữa bị cô thu hút sự chú ý, Tuấn Nguyên liền chớp lấy cơ hội này để phản kháng.
Đầu tiên anh xoay cổ tay về phía ngón tay cái của một tên đang giữ mình, động tác vừa nhanh vừa dứt khoát khiến tên bên cạnh không kịp phản ứng cứ thế để tuột mất cổ tay của anh, sau khi cổ tay được tự do anh liền đấm mạnh lên cằm hắn khiến hắn ngã ra đằng sau rồi quay người lại xử lý nốt tên còn lại.
Triệu Kiên thấy anh tự do liền theo bản năng giơ súng trường về phía anh, nhưng bởi vì khoảng cách gần nên hắn nhanh chóng bị anh cướp được khẩu súng trong tay, động tác này khiến vết thương trên người, đặc biệt là lưng anh bị nứt ra, nhưng anh không dám ngừng lại giây phút nào, sau khi giật được khẩu súng trên tay Triệu Kiên liền nhằm thẳng vào ngực hắn mà bóp cò, tên còn lại thấy vậy lập tức giơ súng lên nhưng vẫn chậm một bước.
Tận đến khi tất cả bọn họ đều ngã xuống, Tuấn Nguyên mới chống cây súng trường xuống đất để bản thân có thể đứng vững, khi thấy Hiểu Anh có ý quay lại liền hốt hoảng nói.
"Em đừng cử động."
Bãi mìn nơi cô đang bước đi là do tàn tích chiến tranh để lại nên không nhiều người lui tới nơi này, lại thêm lá cây rụng trong thời gian dài khiến lớp thảm mục trên mặt đất dày lên, khiến những kíp nổ liền bị chôn sâu xuống phía dưới, buộc những người đi qua nó phải dùng nhiều sức hơn mới có thể kích nổ được, mà với thể trạng hiện tại của Hiểu Anh, cô có lẽ sẽ cần nhiều hơn một lần dẫm chân để một quả mìn hoặc quả bom được kích hoạt và phát nổ, cho nên ban nãy cô an toàn đi qua thì bây giờ cũng không thể chắc chắn khi cô quay lại sẽ có vấn đề gì.
"Hiểu Anh, em nghe theo lời anh nói nhé.

Đừng căng thẳng, em sẽ không sao đâu."
Tuấn Nguyên nói xong là liền bắt đầu bảo cô đi theo chỉ dẫn của mình, là một con đường hoàn toàn mới, hướng đi cũng không phải về phía anh mà là một hướng khác.

Hiểu Anh mặc dù khó hiểu nhưng vẫn đi theo lời anh nói không chút do dự, điều này chứng tỏ cô phải cực kỳ tin tưởng anh mới có thể làm được như thế.
Bởi vì quá chú tâm vào cô nên anh không phát hiện ra có hai tên vẫn chưa chết, chính là hai tên ban nãy đã khống chế anh.

Tuấn Nguyên trước giờ đã ra tay thì luôn dứt điểm, nhưng ban nãy anh vì quá lo lắng cho cô nên đã lơ là cảnh giác, để chúng có cơ hội phản đòn.
Hiểu Anh vừa nhìn thấy một trong hai tên đó cầm dao lên liền vội vã hét lớn.
"Tuấn Nguyên, mau tránh về phía bên phải ngay."
Tuấn Nguyên dù bị giật mình nhưng vẫn nhanh chóng nghe theo lời cô nói, đáng tiếc anh tránh được lần một nhưng không tránh được lần hai, lưỡi dao vì vậy ghim vào cánh tay anh, sau đó liền rút dao ra rồi tiếp tục đâm vào bắp chân anh, cánh tay bị thương khiến Tuấn Nguyên không đỡ kịp động tác của hắn.

Mặc dù cả tay lẫn chân anh đều bị thương, nhưng tên đó vẫn không có ý ngừng lại, lại tiếp tục giơ con dao ra muốn đâm lên người anh vài nhát nữa.
"Đừng, đừng giết anh ấy."
Hiểu Anh ở bên này thấy tên đó không có ý định tha cho anh liền khóc lạc cả giọng, vừa khóc vừa cầu xin hắn ta tha cho anh, lúc này cô cũng không màng an nguy của bản thân nữa, cứ thế chạy đến chỗ anh.
"Hiểu Anh, mau dừng lại ngay."
Tuấn Nguyên lập tức ngăn cô lại, giọng nói anh cực kỳ đáng sợ giống như cô dám không nghe lời, anh nhất định sẽ không tha cho cô.
Đây là lần đầu tiên anh dùng giọng điệu uy h**p này để nói với cô, Hiểu Anh lập tức dừng lại bước chân nhưng ánh mắt vẫn nhìn anh đầy lo lắng.

Hai tên kia thấy vậy cũng dừng lại động tác, cười xấu xa nói.
"Mày yên tâm, tao sẽ không giết hắn đâu, người nên lo lắng bây giờ là chính bản thân mày đấy."
Một tên thấy Hiểu Anh vẫn cách hàng rào bảo vệ khá xa liền cho rằng cô không thể chạy thoát được, mà chúng lại không muốn lãng phí đạn của mình nên tập trung đưa Tuấn Nguyên đi trước.

Sau đó Hiểu Anh liền nhìn thấy anh quay đầu lại dùng khẩu hình miệng nói với cô.

"Đừng sợ, anh sẽ không sao cả."

Nhưng cô nào tin lời anh nói.
Lần nào anh cũng nói không sao cả, nhưng kết quả thì sao?
Cô không thể ngồi đây chờ chết được, cô càng không thể để bọn chúng mang anh đi như thế.
Hiểu Anh cố gắng giữ bình tĩnh, khi thấy bản thân còn cách hàng rào bảo vệ tận ba mét, cô liền nuốt nước bọt mà đánh liều bước từng bước một.
Lúc này cô gần như hiểu được dụng ý của Tuấn Nguyên nên cố gắng giảm sức ép xuống chân hết mức có thể, mỗi một bước chân là dùng cả mạng sống của mình để đánh cược.
Đến tận khi chạm tay được vào hàng rào, cả người cô đều ướt sũng vì mồ hôi, đôi chân vì quá run rẩy mà ngã ngồi xuống đất, nhưng cô không ngồi quá lâu mà chống tay lên gốc cây bên cạnh chạy thẳng đi theo hướng Tuấn Nguyên vừa rời đi, trước đó cô vẫn không quên quay lại chỗ mấy thi thể của Triệu Kiên để nhặt một khẩu súng ngắn và một con dao dắt trên người bọn họ.
Cô không quay trở lại tìm người tới giúp bởi vì cô sợ bản thân sẽ nhận nhầm người như ban nãy lần nữa, hơn nữa với tình trạng kia của anh, cô sợ anh sẽ không trụ được đến lúc cô tìm được người tới cứu.
Cũng may hai tên kia chưa đi xa, trên đường đi còn có vết máu của Tuấn Nguyên để lại khiến cô rất nhanh đã tìm thấy bọn họ, khi thấy anh bị mấy tên đó lôi kéo ép phải đi theo chúng bàn tay cô liền siết chặt khẩu súng trong tay.
Cô từng thấy Tuấn Nguyên sử dụng thành thạo không chỉ một mà rất nhiều loại súng, động tác của anh cũng rất nhanh cô còn chưa kịp nhìn rõ anh làm thế nào thì những người xung quanh đã ngã xuống, nhưng còn cô thì sao? Cô liệu có khả năng làm thế?
Nếu cô làm sai một ly, có phải anh sẽ mất mạng ngay không?
Mồ hôi Hiểu Anh tuôn ra như mưa, cả người cũng căng như dây cung, bàn tay cô siết chặt khẩu súng trong tay rồi từ từ giơ lên nhằm thẳng vào ngực tên đang muốn giơ chân lên để đạp anh.
Pằng.
Một tiếng súng đột ngột vang lên khiến hai người kia giật mình, đến lúc nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, một trong số hai tên đó đã gục xuống.
Tên còn lại lập tức cảnh giác nhìn xung quanh đầy căng thẳng, còn Hiểu Anh núp ở một góc thì tim như muốn b*n r* ngoài.
Mặc dù cô biết tên đó đáng chết nhưng vẫn không nhịn được mà run rẩy cả người.
Cô giết người rồi!!!
Cô cuối cùng vẫn giết người!!!
 
Cưng Chiều Em Cả Đời! 2
Chương 63: 63: Tuấn Nguyên Mất Tích


Tuấn Nguyên vừa nghe thấy tiếng súng nổ liền biết là ai, sắc mặt anh lúc này cực kỳ tệ.
Khi thấy tên bên cạnh hoảng loạn nhìn xung quanh anh liền nắm lấy đất mùn dưới chân để ném vào hắn khiến hắn không thể tìm ra cô.
Tên kia vì bị đất bay vào mà buộc phải nhắm mắt lại, nhưng hắn vẫn nắm khẩu súng trong tay rất chặt, còn hơi giơ lên định xả đạn quanh người để đề phòng, nhưng hắn chưa kịp bóp cò đã bị Tuấn Nguyên giữ lấy cổ tay rồi bóp chặt lại, tuy sức lực anh đã bị bào mòn khá nhiều nhưng để hắn đau đớn mà thả khẩu súng ra thì vẫn dư sức.

Hiểu Anh thấy vậy cũng chớp lấy cơ hội này mà đi ra bắn thêm một phát súng vào người hắn, tên đó không ngờ người ra tay lại là cô, hắn không cam tâm giơ khẩu súng lên muốn cùng cô đồng quy vu tận, kết quả lại bị Hiểu Anh bắn thêm phát nữa vào ngực trái khiến hắn gục hẳn.
Nói thì chậm làm thì nhanh, từ lúc cô bắn phát súng đầu tiên cho đến bây giờ thời gian trôi qua chưa đến năm phút, nếu cô chậm hơn hoặc Tuấn Nguyên không phản ứng kịp, có lẽ người nằm trên nền đất lúc này là bọn họ chứ không phải hai tên kia.
Hiểu Anh đá mấy khẩu súng ở bên cạnh chúng ra xa rồi mới ngồi xuống chỗ Tuấn Nguyên, cả người cô lúc này đều run rẩy không ngừng, Tuấn Nguyên ở bên cạnh cũng không khá hơn là bao.
Mặc dù cô gái nhỏ này vừa cứu anh một mạng nhưng tâm trạng của Tuấn Nguyên lại cực kỳ nặng nề, trong lòng cũng chỉ có hãi hùng khiếp vía.

Bây giờ anh chỉ ước có thể ném cô về thành phố A ngay lập tức, cũng muốn mắng cô gái không biết sợ chết này một trận.
Cô có biết cô suýt chút nữa đã bị bắn chết rồi hay không?
Mãi đến khi cô đột nhiên ôm chầm lấy anh mà khóc oà lên, anh mới hoàn hồn vội dùng cánh tay không bị thương để ôm lấy cô, vốn muốn mắng cô vài câu, nhưng khi thấy thân thể nhỏ bé trong lòng không ngừng run rẩy liền thở dài bất đắc dĩ.
"Nếu em đã sợ như vậy vì sao ban nãy còn nổ súng?"
Hiểu Anh rất muốn nói với anh rằng cô sợ nếu cô không bắn, cô sẽ không thể gặp lại anh nữa nên cô thà để tay mình dính máu, thà để bản thân rơi vào tình trạng nguy hiểm cũng muốn cứu anh an toàn trở về.

Nhưng cô không tài nào nói ra miệng được, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy anh mà khóc một trận thật lớn, Tuấn Nguyên thấy vậy cũng không nói gì nữa, chỉ yên lặng để cô phát tiết.
Hiểu Anh cứ khóc mãi không ngừng, mãi đến khi cô khóc đến không thở được nữa thì mới ngừng lại, sau đó cô sờ vết thương trên tay và chân anh sụt sịt nói.
"Anh còn ngồi dậy được không? Hay để em cõng anh nhé?"
Tuấn Nguyên: "..."
Tuấn Nguyên im lặng một lúc rồi lắc đầu, sau đó anh ra hiệu cho cô đỡ mình tựa vào một gốc cây gần đó rồi bảo cô giúp mình xử lý vết thương.

Bởi vì không có dụng cụ y tế nên Hiểu Anh chỉ có thể băng bó vết thương lại bằng vải rách mà cô lấy được từ trên hai thi thể kia để cầm máu cho anh trước, sau đó mới tiếp tục dìu anh rời đi.
...
Tuy cả hai người không sợ đám người của Mã Quốc Thái sẽ tìm đến nữa, nhưng hai người lại đối mặt với một loạt vấn đề nan giải khác.
Thứ nhất, nơi này là rừng rậm, thú dữ bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra tấn công bọn họ.
Thứ hai, vết thương trên tay và chân Tuấn Nguyên đã bắt đầu sưng tấy, cả người anh cũng có dấu hiệu phát sốt, nếu còn không sơ cứu nhanh, anh chắc chắn sẽ bị nhiễm trùng hoặc mất máu mà chết.
Mà sức lực của Hiểu Anh cũng bị tiêu hao rất nhiều, lúc này cô chỉ có thể dìu anh mà bước đi từng bước thật nặng nề về phía trước, mãi đến tận khi cánh tay trên vai cô đột nhiên trượt xuống, cả thân thể to lớn của anh cũng ngã nhào xuống đất cô mới giật mình vội vã đỡ anh dậy, nhưng lúc này anh đã bắt đầu rơi vào trạng thái hôn mê, dù nghe thấy tiếng cô gọi anh cũng không thể nào đáp lại được.
Hiểu Anh thấy vậy liền hoảng sợ không thôi, cô nhìn khẩu súng trong tay mình hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định giơ nó lên trời bắn liền ba phát.
Mặc kệ người đến là ai, lúc này cô chỉ cần bọn họ cứu anh mà thôi.
Hiểu Anh bắn xong ba phát súng liền dùng tay bịt vết máu không ngừng thấm ra tay và chân anh, nhẹ giọng nói.
"Tuấn Nguyên, anh chịu khó đợi một lát, em nhất định sẽ tìm được cách cứu anh."

Trước đó Tuấn Nguyên không cho cô bắn súng chỉ thiên thu hút sự chú ý của mọi người vì vùng biên giới này rất phức tạp, anh sợ cô sẽ gọi phải người không nên tới, dù sao với tình hình hiện tại của anh, anh không thể đảm bảo an toàn cho cô được.
Mà sự thật chứng minh Hiểu Anh quả thật đã gọi phải người không nên tới tới.
Lúc cô đang chờ người tới cứu viện thì cơn sốt của Tuấn Nguyên đạt đến đỉnh điểm, cô thấy vậy chỉ có thể xé lấy cổ tay áo của mình rồi chạy đi tìm vũng nước hoặc con suối nào đó để nhanh chóng hạ nhiệt cho anh, sau một hồi chạy khắp nơi tìm kiếm cô cũng tìm được một con sông ở gần đó.
Hiểu Anh lập tức cõng anh ra đó rồi không ngừng đặt mảnh vải đã dấp nước lên trán anh để hạ nhiệt, đến khi mảnh vải nóng lên lại chạy đến bờ sông để dấp nước rồi quay lại tiếp tục chườm lên trán anh, cô cứ lặp đi lặp lại động tác này nhiều lần thì cơn sốt của anh mới miễn cưỡng giảm bớt, nhưng cô cũng không nghỉ ngơi ngay mà tiếp tục lau sạch vết thương trên tay và chân anh để tránh vết thương nhiễm khuẩn càng thêm nghiêm trọng.
Sau khi làm xong tất cả mọi thứ cả người cô cũng lả đi trông thấy, cuối cùng cũng không chống chịu được đến lúc có người tới cứu mà lăn ra ngất xỉu.
Sau khi cô ngất không lâu, từ trong rừng liền có vài người đi ra lặng lẽ đưa Tuấn Nguyên rời đi, khi thấy Hiểu Anh nằm bất động ở kia, một tên do dự nói.
"Chúng ta có nên cứu luôn cô ta không?"
Hắn vừa nói xong liền bị một tên đập mạnh lên đầu.
"Mày bị điên à? Cứu cô ta để Phạm gia làm thịt chúng ta sao? Mau đi nhanh lên, phát súng chỉ thiên lộ rõ như thế, người của Hàn Thiên sẽ tìm đến đây nhanh thôi, lúc đấy đừng hòng đưa người rời đi nữa."
Tên này bị đánh dù ấm ức nhưng lại không thể phủ nhận được lời tên kia nói nên đành bấm bụng bỏ đi.
Vì thế khi nhóm người Hàn Thiên đuổi đến, nơi đó chỉ còn lại mình Hiểu Anh đang nằm hôn mê bất tỉnh, Tuấn Nguyên thì không thấy đâu.

Cả đám người ngơ ra, một bên đưa Hiểu Anh rời khỏi đây, một bên cho người đi tìm Tuấn Nguyên, cuối cùng tìm thấy vết máu dẫn ra ngoài bìa rừng, lúc này cả đám mới lờ mờ nhận ra anh đã bị ai đó đưa đi rồi, bởi nếu là thú dữ, nó nhất định sẽ kéo anh vào trong rừng chứ không phải kéo ra như vậy.
Hàn Thiên lúc này mới quay lại nói với mọi người xung quanh.
"Tạm thời đưa Hiểu Anh về thành phố A chữa trị trước đi."

Mấy người còn lại nghe lệnh liền dừng lại hành động tìm kiếm, lập tức gật đầu.
"Vâng."
...
Bệnh viện trung tâm thành phố A.
Lúc đám người Hàn Thiên đưa Hiểu Anh đến đây, trên người cô có khá nhiều thương tích nhưng không quá nghiêm trọng, nhưng bởi vì tinh thần căng thẳng trong nhiều ngày lại thêm kiệt sức nên cô ngủ li bì đến tận ngày thứ năm mới dần tỉnh lại.
Hơn nữa sau khi tỉnh lại ánh mắt của cô rất kỳ lạ, cứ nhìn xung quanh chằm chằm với vẻ mơ hồ lẫn phòng bị, đến khi gặp Lan Vy cô cũng không có biểu hiện vui mừng như cô bạn đã nghĩ mà cứ nhìn cô chằm chằm với ánh mắt phức tạp.
Cô nhớ trong lúc hôn mê, cô đã mơ rất nhiều giấc mơ.
Cô mơ thấy hồi nhỏ của mình, mơ thấy lần đầu tiên gặp anh, mơ thấy bản thân vì sao lại kết hôn với anh, còn mơ thấy bản thân vì sao lại phiêu bạt đến Mỹ.
"Hiểu Anh, cậu vẫn ổn chứ, để tớ gọi bác sỹ tới kiểm tra cho cậu."
Lan Vy thấy Hiểu Anh nhìn mình với ánh mắt khác lạ cũng không để ý, cho rằng cô quá hoảng sợ nên mới như vậy, sau khi nói xong liền gọi chú mình đến kiểm tra cho cô.
Hiểu Anh liền nhân cơ hội này hỏi ông về vấn đề mình gặp phải.
Kết quả ông chú kia lại nói đó không phải là mơ mà là phần ký ức bị mất của cô đã quay trở lại.
Trước đây ông bảo Tuấn Nguyên cho cô dùng thuốc để điều dưỡng nên các dây thần kinh bị tổn thương ngày trước của cô dần dần hồi phục, ký ức cũng theo đó dần quay trở lại theo, cuối cùng đợi tới một thời điểm thích hợp cô sẽ có thể nhớ lại tất cả mọi chuyện.
Mà thời điểm thích hợp đó chính là lúc này.
Hiểu Anh nghe vậy có chút mơ hồ.
"Không phải phải trải qua những ký ức tương tự mới có thể khôi phục ký ức sao? Chẳng lẽ trước đây cháu cũng đã từng trải qua chuyện này?"
Nếu thật sự có, vậy tại sao cô lại không thấy nó trong giấc mơ của mình chứ?
Trần Tuấn Việt nhìn vẻ mặt nghi ngờ của cô liền hừ lạnh.

"Sao lại không có? Cháu không phải đã trải qua nỗi sợ tương tự nhau sao?"
Nỗi sợ tương tự?
Tuấn Việt thấy cô vẫn ngơ ngác liền hỏi thẳng.
"Ba năm trước, khi đối mặt với cái chết, cháu sợ nhất điều gì?"
Hiểu Anh nhíu mày nhớ lại thời điểm đó một lúc mới cẩn thận đáp.
"Sợ nếu cháu gặp chuyện, mẹ cháu sẽ không có người chăm sóc."
"Vậy lúc bị đám người Mã Quốc Thái bắt, cháu sợ nhất điều gì?"
Bởi vì mới trải qua nên cô không cần tốn công nhớ lại, cứ thế đáp thẳng.
"Sợ Tuấn Nguyên gặp chuyện, sợ anh ấy sẽ chết."
Sau khi trả lời xong cô rốt cuộc cũng hiểu ý của chú Trần rồi.
Trần Tuấn Việt thấy vậy liền đặt tay lên vai cô nói.
"Hiểu Anh, cháu biết việc người khiến cháu mất đi tất cả lại là ba của Tuấn Nguyên khiến cháu rất khó chấp nhận, nhưng cháu đừng vì chuyện này mà ghét bỏ nó, nó dù sao cũng chỉ là nạn nhân của bố mình mà thôi."
Hiểu Anh không nói gì mà yên lặng nằm xuống giường.
Bây giờ cô cần yên tĩnh lại, nhưng Trần Tuấn Việt lại không để cô có cơ hội bình tĩnh lâu, rất nhanh đã ném cho cô một tin sét đánh.
"Cháu muốn chơi trò giận dỗi với Tuấn Nguyên thì cũng phải tìm thấy nó rồi mới làm được, bây giờ cháu nằm ở đây thì có ích gì."
Hiểu Anh vừa nằm xuống liền bật dậy, bởi vì động tác quá mạnh làm ảnh hưởng tới ống kim truyền dịch khiến cô đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng cô hoàn toàn không chú ý đến vết thương trên tay mình, chỉ sốt ruột hỏi Tuấn Việt.
"Tuấn Nguyên mất tích sao?"
 
Cưng Chiều Em Cả Đời! 2
Chương 64: 64: Không Phải Ai Cũng Xứng Làm Chị Dâu Cô


Tuấn Nguyên bị đưa đi khi cô bị ngất xỉu nên Hiểu Anh không biết anh đã bị đưa đi chỗ khác, lúc này nghe tin anh mất tích cô liền vội vã hỏi Tuấn Việt.
"Là nhóm người Mã Quốc Thái ra tay sao?"
Khó trách Hiểu Anh lại nghĩ ngay đến Mã Quốc Thái, dù sao cơn ác mộng của cô đều do hắn mà thành, thế nhưng Tuấn Việt lại lắc đầu, còn thản nhiên nói.
"Vẫn chưa xác định được là ai ra tay, cũng chưa tìm thấy xác nó nên trước mắt vẫn coi như là nó còn sống."
Sau năm ngày Hàn Thiên đã loại trừ gần hết những nhóm người có liên quan, có lẽ hôm nay hoặc ngày mai sẽ có kết quả, nhưng Tuấn Việt không nói ra chuyện này, còn cố ý hỏi đểu cô.
"Không giận dỗi nó nữa à?"
"Cháu đâu có giận anh ấy."
Hiểu Anh rất bất đắc dĩ nói, dù sao cô cũng vừa trải qua cửa ải sinh tử, mới tỉnh dậy lại phát hiện ra ký ức đã mất của bản thân quay lại rồi cô có thể không sốc sao? Hơn nữa bây giờ cô là bệnh nhân, cô yêu cầu nghỉ ngơi cũng không có gì quá đáng mà!!!
Rốt cuộc chú ấy sợ cô sẽ rời bỏ Tuấn Nguyên đến mức nào chứ?!?
Hiểu Anh nghĩ xong mới nhớ đến lịch sử đen của mình, cô đột nhiên cảm thấy chú Việt nói vậy cũng không phải không có lý do, vì thế liền hắng giọng nói.
"Chú Việt, trước đây là do cháu không hiểu chuyện nên mới bày nhiều trò như vậy, nhưng giờ cháu lớn rồi, cháu tự biết đúng sai, chú không cần lo lắng như thế đâu."
Càng huống hồ Tuấn Nguyên đã từng nói là cô tự xông vào thế giới của anh nên cô phải tự mình chịu trách nhiệm với nó.
Lần này cô sẽ không tùy tiện bỏ cuộc như lần trước nữa.
Trần Tuấn Việt thấy cô đã nói rõ ràng như vậy cũng không nhiều lời, chỉ dặn dò cô vài câu rồi đi ra ngoài, khi thấy ánh mắt lo lắng của Hiểu Anh nhìn mình, ông liền bổ sung thêm một câu.
"Khi nào có tin của Tuấn Nguyên, chú sẽ báo cho cháu đầu tiên.

Yên tâm mạng của chồng cháu rất cứng, không chết được đâu."
"Vâng ạ."
Hiểu Anh gật đầu chào chú Việt xong cũng tự động viên mình, anh nhất định sẽ không sao cả, anh nhất định sẽ về với cô.

Nhưng cứ mỗi lần cô nghĩ như vậy hình ảnh đầy máu của anh lại hiện lên trong đầu cô, có xoá thế nào cũng không đi được.

Hiểu Anh lập tức ngồi dậy với tay lấy điện thoại kiểm tra tình hình của công ty để bản thân không nghĩ linh tinh nữa, dù sao cô cũng gần hai tuần không đến đó rồi, không biết hiện tại nơi đó đã loạn đến mức nào.
Điều đáng bất ngờ là dù không có cô hay Lan Vy ở đó nhưng mọi thứ vẫn được vận hành rất ổn định, thậm chí còn đang bắt đầu khởi động lại những dự án đã bị ngừng lại do thiếu vốn đầu tư ngày trước, điều này khiến Hiểu Anh khó hiểu, cô lập tức gọi Ngọc Hân là trợ lý riêng của mình để hỏi chuyện, lúc nghe cô hỏi, vẻ mặt của cô trợ lý ngây ra.
"Giám đốc, không phải mấy người đó là do cô gọi đến sao?"
"Tôi gọi?"
"Đúng vậy, người kia nói bởi vì cô có việc gấp nên đã cử anh ta tới thay cô tiếp quản công ty một thời gian, lẽ nào cô không biết chuyện này sao?"
Ngọc Hân nói đến đây liền giật mình còn lo sợ nói thêm.
"Giám đốc, thời gian cô không ở đây người kia đã tự ý điều động người mới đến, nhân viên cũ giờ chỉ còn hai ba người thôi, theo cô thấy chúng ta có cần báo cảnh sát không?"
Hiểu Anh tuy có lo lắng nhưng vẫn xác minh danh tính của người kia trước, cô sợ đó thật sự là người quen của mình.
"Em có biết người đàn ông kia tên gì không?"
"Em có danh thiếp của anh ta, chị đợi em một lát."
Ngọc Hân nói xong liền bắt đầu lục tìm túi của mình, một lúc sau liền reo lên.
"Em tìm thấy rồi, chị, anh ta tên Ngôn Cẩn, là...!Là trợ lý cấp cao của tập đoàn S.R???"
Nói đến câu cuối giọng của cô nàng đột nhiên cao vút lên khiến Hiểu Anh phải giơ điện thoại ra xa để bảo vệ đôi tai của mình, sau khi đợi Ngọc Hân bình tĩnh lại cô mới nói tiếp.
"Nếu là anh ta thì em cứ yên tâm làm việc đi, đợi khi nào chị rảnh sẽ quay lại công ty kiểm tra sau."
Cô nói xong lại dặn Ngọc Hân gửi tài liệu công ty cho mình rồi mới tắt máy, sau đó liền gọi điện cho Ngôn Cẩn để cảm ơn, Ngôn Cẩn lập tức cười nói.
"Cô không cần khách khí như vậy đâu, mà Trần tổng bên đó vẫn ổn chứ, dạo gần đây tôi không liên lạc được với anh ấy."
Hiểu Anh nghe được câu hỏi của Ngôn Cẩn xong, tâm trạng lại lầm nữa rơi xuống vực thẳm, Ngôn Cẩn bên kia không thấy cô trả lời liền lên tiếng dò hỏi.
"Thiếu phu nhân?"
Nếu là trước khi cô khôi phục ký ức, Hiểu Anh tuyệt đối không tin tưởng Ngôn Cẩn, nhưng bây giờ thì khác, bây giờ cô đã biết cậu ta là người của mình, có thể tin tưởng được nên nhẹ giọng nói.

"Anh ấy mất tích rồi."
"Trần tổng mất tích?"
Ngôn Cẩn không ngờ lý do khiến bản thân không liên lạc được với anh lại là cái này, sau như nghĩ đến điều gì đó cậu ta vội vã nói với Hiểu Anh.
"Thiếu phu nhân, tôi còn có việc lát nữa tôi gọi lại cho cô nhé."
Ngôn Cẩn nói xong liền tắt máy, đến tối cùng ngày hôm đó cậu ta mới gọi lại cho cô báo đã tìm thấy Tuấn Nguyên rồi.
Trước đó Ngôn Cẩn thấy Phạm Quỳnh Chi và ông Trần hay ra vào bệnh viện đã nảy sinh nghi ngờ, nhưng vì dạo gần đây sức khỏe của ông Trần cũng đột nhiên đi xuống nên cậu ta mới không cho người tìm hiểu kỹ, kết quả không ngờ tới Phạm Quỳnh Chi lại lấy ông Trần ra để làm bình phong che giấu tung tích của Tuấn Nguyên.
Hiểu Anh nghe xong liền lập tức báo tin này cho Hàn Thiên và Lan Vy, lúc nghe cô nói xong mặt hai người họ đều ngơ ra, đúng kiểu không ngờ đến.
Cả hai không ngờ đến cũng phải, dù sao nhà họ Phạm cũng rút chân ra khỏi thế giới ngầm từ hai năm trước, thời gian gần đây còn bị Tuấn Nguyên ép đến không gượng dậy được, căn bản không có thời gian để ý tới bên này được.

Quan trọng nhất, tin tức Tuấn Nguyên đến gặp Mã Quốc Thái là tuyệt mật, người bên ngoài cũng chỉ cho là anh đi công tác nên bọn họ mới lơ là bỏ sót mất cô ta.
Mà Hiểu Anh vừa báo tin xong, người của Hàn Thiên cũng báo đã tìm được tung tích của Tuấn Nguyên, nhưng không cụ thể như tin mà Hiểu Anh cung cấp.

Hàn Thiên không khỏi cảm thán một câu.
"Chúng ta quả nhiên đánh giá quá thấp sức ảnh hưởng của nhà họ Phạm với thế giới ngầm rồi."
Rút chân khỏi thế giới ngầm đã hai năm, còn đắc tội với Tuấn Nguyên mà vẫn có thuộc hạ muốn bán mạng vì mình.
Lan Vy ở bên cạnh cũng sốt ruột đến dậm chân, lập tức đánh Hàn Thiên một cái.
"Thấp cao gì ở đây, mau đặt vé về Mỹ ngay đi."
Phạm Quỳnh Chi thích anh cô là chuyện ai cũng biết, những năm gần đây cô ta còn vì không có được anh mà tinh thần bắt đầu trở nên mất ổn định, nhiều lần phải đi điều trị tâm lý, ai biết lần này Tuấn Nguyên rơi vào tay cô ta sẽ có kết cục gì chứ.
"Anh biết rồi."
Nếu là người khác mà làm vậy, Hàn Thiên sớm đã cho hắn ta về chầu ông bà không thì phế luôn tay của hắn rồi, nhưng đây lại là Lan Vy nên dù ấm ức cũng không dám có ý kiến gì, còn lầm lũi quay người đi đặt vé cho bọn họ.

Bởi vì cả nhóm rời đi vào buổi tối nên trưa hôm sau mới tới nơi, sau khi đáp xuống sân bay, bọn họ cũng không nghỉ ngơi mà lập tức lao đến bệnh viện nơi Tuấn Nguyên đang điều trị.

Kết quả khi cả nhóm chạy đến bệnh viện, Ngôn Cẩn lại nói không vào được.
"Người của Phạm Quỳnh Chi và chủ tịch Trần bảo vệ phòng bệnh của Trần tổng rất kỹ, người bên chúng ta không có cơ hội vào được nên tôi vẫn chưa biết tình hình hiện tại của Trần tổng."
Mợ nó!
Lan Vy chửi thề xong liền hùng hổ xông vào trong, cô không tin đến cô là em gái ruột, là nhị tiểu thư của Trần gia mà mấy người đó vẫn dám cản cô lại.

Đám vệ sỹ khi thấy cô bước vào bệnh viện liền giật mình, một tên tiến lên bắt chuyện với cô một tên gọi điện báo cho Phạm Quỳnh Chi biết, Quỳnh Chi nghe tin xong liền nhíu mày hạ lệnh.
"Giữ cô ta ở ngoài đừng để cô ta vào trong."
Vệ sỹ lập tức lâm vào tình trạng khó xử.
"Nhưng cô ấy là em gái của Trần tổng, chúng tôi giữ cô ấy lại có vẻ không hợp lý cho lắm."
Phạm Quỳnh Chi đương nhiên biết làm vậy không ổn, nhưng cô ta sợ Lan Vy đi vào sẽ tìm cách đưa Tuấn Nguyên đi mất, dù sao con bé này trước giờ vốn không ưa cô ta, còn suốt ngày phá hoại mối quan hệ giữa cô ta và Tuấn Nguyên, cho nên dù có là em gái của anh cô ta cũng sẽ không nể tình mà cho vào.
"Cứ chặn lại đi, có gì tôi chịu trách nhiệm."
Vệ sỹ nghe được lời đảm bảo từ cô ta, lúc này mới yên tâm cúp máy.

Phạm Quỳnh Chi cúp máy xong cũng nhanh chóng đưa ông Trần đến bệnh viện cùng mình.

Nếu chỉ có mình cô ta Lan Vy nhất định không nể mặt, nhưng ông Trần là ba của em ấy lại khác, cô không tin Lan Vy dám cãi lại ba mình.
...
Bệnh viện.
"Nhị tiểu thư, đại thiếu gia đang trong phòng hồi sức tích cực, bây giờ bất cứ ai cũng không được vào thăm cậu ấy, hay cô cứ chờ ở ngoài trước đi ạ."
Lan Vy bị cản lại ở bên ngoài khoa hồi sức tích cực thì sa sầm mặt mày, cô không ngờ đến mới có hai năm không quay trở lại Mỹ mà người của Trần gia đã bị Quỳnh Chi thao túng rồi, vẻ mặt của cô lúc này cực kỳ khó coi, đang định động thủ với mấy tên vệ sỹ ăn cháo đá bát này một trận thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng quát của ông Trần.
"Trần Lan Vy, con đang làm cái gì vậy hả?"
Lan Vy hơi giật mình quay người lại, thấy ông Trần một tay chống gậy baton đi tới liền giận giữ nói.

"Vì sao ba không nói cho con biết anh hai sớm đã chuyển đến đây rồi?"
Rõ ràng là ba ruột, thế nhưng từ bé đến lớn ông luôn thiên vị Phạm Quỳnh Chi, còn cô lại bị coi như quân cờ, không phải liên hôn với nhà này thì là kết hôn với nhà khác, bây giờ còn hùa với người ngoài che giấu tung tích của con trai cả với con gái út của mình, rốt cuộc trong mắt ông có còn sự tồn tại của cô, của anh hai không vậy?
Ông Trần bị con gái chất vấn không chỉ không chột dạ, còn hừ lạnh.
"Nói cho cô thì có ích gì? Cô sẽ về nhà ngay à?"
Đường đường là nhị tiểu thư của nhà họ Trần nhưng lại không chịu an phận ở nhà mà cứ suốt ngày chạy khắp nơi, mấy năm liền cũng không thèm về nhà lấy một lần làm ông suýt chút nữa thì quên mình còn một đứa con gái là cô đấy.
Lan Vy nghe vậy cơn tức đột nhiên xông lên đến đỉnh đầu.
"Vậy nên ba thà báo cho một người ngoài như cô ta chứ không phải là con gái ruột của mình?"
"Cái gì mà người ngoài chứ? Con có biết nếu không có Quỳnh Chi anh con đã chết rồi hay không?"
Nói đến đây ông Trần lại thở dài, giọng nói cũng dịu xuống.
"Quỳnh Chi dù gì cũng là ân nhân cứu mạng của anh con, ba không cần biết ngày trước hai đứa có khúc mắc gì, nhưng sau này con không được đối địch với con bé nữa, biết chưa?"
Ông Trần cảm thấy bản thân đã rất nhượng bộ rồi, không nghĩ tới con gái nghe xong lại nhìn ông như người xa lạ, còn nghi hoặc nói.
"Ba nói cô ta là ân nhân cứu mạng của anh con? Là cô ta nói cho ba biết hay ba tận mắt thấy?"
"Quan trọng sao, nói tóm lại ba đã nhận định con bé là con dâu của mình rồi, sau khi anh con được chuyển về phòng bệnh thường sẽ cho hai đứa chúng nó đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn ngay lập tức."
Nếu không phải Tuấn Nguyên đang ở trong phòng vô trùng không ai được vào thì ông sớm đã nhân lúc thằng bé hôn mê mà cho hai đứa đăng ký kết hôn luôn rồi.
Lan Vy nghe ông Trần nói vậy liền cười lạnh.
"Đôi lúc con rất nghi ngờ Phạm Quỳnh Chi mới là con ruột của ba đấy."
Nói xong liền bước nhanh đi, sau khi đến chỗ khuất rồi cô mới tức giận đạp mạnh lên cánh cửa phòng bên cạnh mấy cái liền để xả giận, nhưng càng đạp cô lại càng thêm tức giận vì độ mặt dày của Phạm Quỳnh Chi.
Cô ta sợ bản thân không đối phó nổi với cô nên mới gọi ba cô ra làm bình phong ngăn cản.
Giỏi lắm.
Hay lắm.
Phạm Quỳnh Chi cô mà xứng làm chị dâu của Trần Lan Vy này à?
Mơ đi.
 
Cưng Chiều Em Cả Đời! 2
Chương 65: 65: Tình Địch Gặp Mặt


Lan Vy phát tiết xong liền bình tĩnh đi ra ngoài, nhưng cô không tụ họp với nhóm người Hiểu Anh mà rẽ vào một hướng khác.

Cô không nuốt trôi được cục tức này, càng không muốn để Phạm Quỳnh Chi và ba mình tiếp tục tác oai tác quái, cô nhất định phải giúp anh trai bảo vệ thân thể của mình, có như vậy mới xứng đáng với những hy sinh Hiểu Anh dành cho anh được.

Bởi vì hành động hiện tại của Lan Vy là bộc phát nên cô không báo với Hàn Thiên và Hiểu Anh, hại cả bọn lo lắng cho cô hồi lâu vì mãi không thấy cô ra ngoài.

Ở trên xe ô tô, Hàn Thiên liên tục nhìn điện thoại của mình, vừa nhìn vừa lẩm bẩm.

"Đi lâu như vậy, không phải lại bị ba mình bắt về nhà xem mắt rồi chứ?"
Hiểu Anh: "! "
Ngôn Cẩn: "! "
Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, Hiểu Anh dè dặt lên tiếng phá vỡ bầu không khí có phần lúng túng này.

"Để tôi vào xem thử nhé? Dù sao trong số chúng ta chỉ có tôi có độ nhận dạng thấp nhất mà thôi.

"
Hiểu Anh chưa từng đến Los Angeles, tin tức về cô cũng rất nhỏ giọt, Tuấn Nguyên hầu như không để cô lộ mặt trước truyền thông và mọi người quá nhiều để đảm bảo sự riêng tư và an toàn cho cô, cho nên cô trà trộn vào đó cũng sẽ không có ai biết.

Hàn Thiên nghe cô nói vậy liền cười khẩy.

"Hứa tiểu thư, chỉ e độ nhận dạng của cô còn cao hơn chúng tôi gấp mười lần đấy.

"
Phạm Quỳnh Chi coi cô như đối thủ một mất một còn cần loại bỏ, cho nên người đầu tiên cô ta đề phòng chắc chắn là cô chứ không phải bọn họ, có khi giờ này ảnh cô đã được gửi đến điện thoại của tất cả vệ sỹ đang bảo vệ ở đây rồi.

Độ nhận dạng thấp? Cô mơ đẹp lắm.

Hiểu Anh không ngờ đến chuyện này nên im lặng hồi lâu, sau đó cô mới ỉu xìu nói.

"Vậy chúng ta phải làm thế nào bây giờ?"
Không tận mắt nhìn thấy anh vẫn ổn cô không tài nào yên tâm được, càng huống hồ bây giờ anh còn đang ở trong tay Phạm Quỳnh Chi nữa.

Dù sao cũng là tình địch của mình, ai mà yên tâm để anh ở đó cho được.

Hàn Thiên thấy cô vì lo lắng cho Tuấn Nguyên đến mất ăn mất ngủ liền nói.

"Cô không cần quá lo lắng như vậy, hiện tại chúng ta đã biết Tuấn Nguyên không sao rồi, đó cũng được coi là một tin tốt trong mấy ngày qua.

"
"Tôi biết.

"
Hiểu Anh đương nhiên biết điều đó, nhưng cô không tài nào bình tĩnh được, cuối cùng vẫn lấy lý do ra ngoài hít thở không khí trong lành để bảo Hàn Thiên thả mình đi.

Trên lý thuyết lẫn thực tế Hiểu Anh là vợ của Tuấn Nguyên nên coi như cô cũng chính là bà chủ của mình, nếu cô cố chấp muốn ra ngoài Hàn Thiên cũng không có quyền ngăn cản, vì vậy chỉ có thể để cô đi ra nhưng với điều kiện cô phải cho anh ta đi cùng.

Hiểu Anh cũng hiểu tình hình hiện tại nên không phản đối, sau khi xuống xe cô liền quan sát xung quanh một lượt.

Đúng như lời Hàn Thiên nói, từ lúc cô xuống xe, có một vài người ở xung quanh bắt đầu yên lặng nhìn về phía bên này, đến khi cô mua xong cốc cà phê, phía đối diện cô đã xuất hiện thêm một dáng người mảnh mai, dù bị cô bắt gặp bản thân đang nhìn trộm mình nhưng cô ta lại không hề lúng túng, còn bình tĩnh bước về phía bên này.

"Hứa tiểu thư, lâu rồi không gặp.

"
Hiểu Anh nhìn nụ cười nhạt trên môi Phạm Quỳnh Chi chỉ điềm nhiên hỏi lại.

"Không phải cô nên gọi tôi là thiếu phu nhân hoặc bà Trần à?"
Hàn Thiên vốn đang định đi lên chắn giữa hai người, nhưng nghe xong câu này liền lùi lại để mặc hai người kia tự nói chuyện với nhau, lúc thấy sắc mặt Phạm Quỳnh Chi cứng đờ, vẻ mặt của anh ta có chút châm biếm.

Phạm Quỳnh Chi bắt được khoảnh khắc ngắn ngủi kia trên vẻ mặt lạnh lùng của Hàn Thiên, sắc mặt càng thêm khó coi, nhưng chỉ trong chớp mắt cô đã khôi phục dáng vẻ ung dung tự tại, còn cố ý nhắc nhở cô.

"Hứa tiểu thư quên rồi sao? Cô và Tuấn Nguyên đã ly hôn từ ba năm trước rồi.

"
Hiểu Anh nghe vậy đột nhiên cười thật tươi.

"Ly hôn rồi vẫn có thể tái hôn, càng huống hồ chúng tôi vẫn chưa ly hôn với nhau.

Ngược lại là cô đấy, cô giấu chồng tôi đi là có ý gì? Không lẽ cô cảm thấy cuộc sống của mình quá êm đềm nên muốn tìm chút k*ch th*ch từ chỗ tôi sao?"
Phạm Quỳnh Chi nghe vậy sắc mặt đột nhiên cứng đờ.

Anh và cô ta vẫn chưa ly hôn với nhau?!?
Sao có thể chứ?
Hiểu Anh không cho cô ta cơ hội giảm xóc, tiếp tục khoét sâu vào trái tim cô ta.

"Phạm tiểu thư, tôi không cần biết và cũng sẽ không quan tâm mối quan hệ trước đây của hai người, nhưng hiện tại Tuấn Nguyên và tôi là vợ chồng hợp pháp, còn cô chỉ là người ngoài mà thôi, tôi hy vọng cô nên biết đâu là điểm dừng, đừng để tôi phải coi thường cô.

"
Người ngoài?
Coi thường cô?
Phạm Quỳnh Chi nghe vậy liền sa sầm mặt.

Rõ ràng cô ta là người lớn lên từ nhỏ với Tuấn Nguyên, cũng là người hiểu anh nhất, thậm chí còn là người con gái đầu tiên được anh cho phép đứng bên cạnh mình, ai cũng nói bọn họ sinh ra là giành cho nhau, nếu không phải có sự xuất hiện của Hiểu Anh, hai người bọn cô sớm đã kết hôn rồi, đến lúc đó người bị coi là người ngoài, thậm chí là bị người khác coi thường là cô chứ không phải cô ta.

Nhưng dù Phạm Quỳnh Chi không cam tâm đến mức nào đi chăng nữa cũng chẳng thể nào xoá bỏ sự thật rằng hai người họ vẫn chưa hề ly hôn với nhau.

Chỉ riêng điều này thôi đã đủ khiến cô ta chịu thua rồi, nhưng cô ta vẫn không cam tâm, vì thế lại nói.

"Nếu Hứa tiểu thư và Tuấn Nguyên chưa ly hôn, tôi đương nhiên sẽ không xen vào mối quan hệ giữa hai người, chỉ là vì sao cô lại không đeo nhẫn vậy? Cả Tuấn Nguyên nữa? Hai người làm vậy rất dễ khiến người khác hiểu lầm đấy.

"
Hiểu Anh nhìn lên bàn tay trống trơn của mình, nhất thời cảm thấy đuối lý.

Ai bảo ngày trước anh muốn mua nhẫn cho cô lại bị cô từ chối phũ phàng chứ, đến giờ cô vẫn còn chưa quên ánh mắt tăm tối khi đó của anh đâu, thật sự rất dọa người.

Phạm Quỳnh Chi thấy cô không trả lời được, trong lòng liền cảm thấy cân bằng không ít, cô biết ngay quan hệ giữa hai người bọn họ không hề yên ả như những gì Hiểu Anh thể hiện mà.

Hàn Thiên nhìn vẻ mặt của hai người phụ nữ trước mặt xong đột nhiên tiến lên phía trước một bước chắn giữa cả hai người đồng thời thấp giọng cảnh cáo Phạm Quỳnh Chi.

"Cô Phạm, thay vì bây giờ cô ngồi đây châm ngòi ly gián hai người bọn họ, sao cô không về bảo vệ cho tốt Phạm gia của các người đi.

"
Nụ cười trên môi Quỳnh Chi vụt tắt, sắc mặt cô ta có chút khó coi nhìn người đàn ông trước mặt.

"Tôi chỉ muốn nói chuyện với Hứa tiểu thư mà thôi, đội trưởng Hàn có cần phản ứng thái quá vậy không?"
Hàn Thiên mặt không đổi sắc kéo Hiểu Anh ra phía sau mình, lạnh nhạt nói.

"Nói chuyện hay công kích tự cô hiểu rõ, còn nữa tôi hy vọng cô Phạm sớm biết điểm dừng mà trả lại Tuấn Nguyên cho chúng tôi, đừng để chúng tôi phải dùng cách khác để đòi lại người.

"
Cách khác đó là gì, tất cả mọi người đều hiểu, vẻ mặt Phạm Quỳnh Chi lúc này càng khó chịu hơn.

Cô ta vì biết bản thân không ngăn cản được Hàn Thiên nên mới bí mật đưa Tuấn Nguyên về, vốn định đưa anh trở về Phạm gia từ mấy ngày trước, kết quả thương tích trên người anh quá nghiêm trọng không thích hợp để di chuyển quá nhiều nếu không có thể dẫn tới nhiễm trùng máu, thậm chí là mất mạng nên mới kề cà ở đây đến bây giờ.

"Bà chủ, chúng ta đi thôi.

"
Hàn Thiên thấy cô ta không trả lời được liền đưa Hiểu Anh rời đi trước.

Sau khi cả hai rời đi không lâu, Phạm Quỳnh Chi cũng nhận được cuộc gọi từ vệ sỹ của mình, vẻ mặt của cô ta từ nghi hoặc trở nên sáng tỏ, sau đó bình tĩnh nói.

"Dù sao cũng là em gái của anh ấy, thả cô ta đi.

"
"Vâng.

"
Người kia nói xong liền cúp máy, Phạm Quỳnh Chi cũng cất điện thoại đi rồi nhìn về phương hướng Hiểu Anh vừa rời đi nở nụ cười xem thường.

Chỉ với chút ít đầu óc như vậy cũng muốn đấu với cô ta? Đúng là ngây thơ.

Phạm Quỳnh Chi cho rằng Hàn Thiên và Hiểu Anh tự mình ra quân là vì muốn đánh lạc hướng cô ta và vệ sỹ, khiến Lan Vy thành công đột nhập vào phòng bệnh của Tuấn Nguyên.

Nhưng cô ta lại không ngờ đến sự thâm nhập của Lan Vy chỉ là ngoài ý muốn, kế hoạch thật sự của bọn họ là cài người của mình vào phòng hồi sức tích cực của anh cơ.

Kế hoạch này vốn đã được Ngôn Cẩn tiến hành từ trước rồi, có điều xung quanh có quá nhiều vệ sỹ ngầm khiến kế hoạch luôn thất bại từ bước đầu tiên, sàng lọc đợt này thì lại có đợt khác bổ sung, cho nên ban nãy Hiểu Anh mới quyết định lợi dụng "độ nhận dạng cao" của mình để tìm ra tất cả những người đó, từ đó thành công né tránh bọn họ để Ngôn Cẩn đưa người vào.

Mà nói tới chuyện này bọn họ lại phải cảm ơn Phạm Quỳnh Chi.

Trước đây bác sỹ vốn không để vệ sỹ đứng ngoài cửa phòng Tuấn Nguyên, nhưng khi cô ta phát hiện ra nhóm người Hàn Thiên đã tìm được anh liền e ngại bọn họ sẽ cướp người từ chỗ mình nên cưỡng ép đưa người vào đó trông chừng anh, tạo điều kiện để bọn cô có cơ hội lập ra kế hoạch đánh tráo hoàn hảo này, dù sao người ở bên trong đó đều đeo khẩu trang mặc đồ bảo hộ, chỉ cần không nói quá nhiều ai sẽ biết người đã bị đánh tráo chứ.

Ở trên xe, Hàn Thiên nhìn lại tin nhắn báo thành công ở trên màn hình rồi lại nhìn Hiểu Anh có chút sâu xa nói.

"Ba năm ở Mỹ cô rèn luyện tốt quá nhỉ.

"
Trước đó thấy cô ngoại trừ gây sự giỏi giống Lan Vy ra thì không còn tích sự gì khác, bây giờ lại như bông hồng có gai, nhìn thì đẹp nhưng lại không vô hại như vẻ bề ngoài, trong tình huống như vậy mà vẫn có thể nghĩ ra được kế sách hay như vậy, còn có thể khẳng định chắc chắn Phạm Quỳnh Chi sẽ mắc bẫy.

Quả nhiên hiểu nhau nhất không phải là bạn thân mà là kẻ thù của mình.

Hiểu Anh nghe anh ta nói vậy không đáp mà chỉ mỉm cười.

Đúng là ba năm ở Mỹ đã rèn luyện cô rất nhiều khiến cô gần như thay da đổi thịt, trở thành một con người mới.

Hàn Thiên thấy cô không đáp cũng không nói nữa mà nhìn ra ngoài cửa xe, bắt đầu tính giờ xem bao nhiêu lâu nữa Lan Vy sẽ bị người ta đuổi ra ngoài.

Mà nói đến Lan Vy lại càng trùng hợp.

Cô vốn định tìm Phạm Quỳnh Chi để dạy dỗ cô ta một trận, kết quả lại đụng phải người của cô ta khiến Quỳnh Chi hiểu lầm hai người Hàn Thiên và Hiểu Anh cố ý kéo dài thời gian để Lan Vy đi cứu Tuấn Nguyên nên lơ là chuyện khác.

Nhưng Lan Vy không biết điều đó, hiện cô còn đang ỉu xìu vì không chỉ gặp được anh trai mà còn bị vệ sỹ của chính ba mình tống cổ ra khỏi bệnh viện, lúc gặp Hiểu Anh cô càng áy náy hơn.

"Hiểu Anh, tớ xin lỗi vì không đưa anh hai về cho cậu được, nhưng cậu yên tâm, theo thông tin tớ tìm hiểu được, từ lúc bị đưa đến đây cho tới bây giờ anh hai không ở phòng cấp cứu thì cũng là ở phòng vô trùng, Phạm Quỳnh Chi căn bản không có cơ hội động vào anh ấy.

"
"Tớ biết mà.

"
Hiểu Anh rất phối hợp gật đầu.

Cô đương nhiên biết điều đó, cô còn biết bởi vì ảnh hưởng của vụ nổ mà nội tạng của anh bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng người của Phạm Quỳnh Chi lại chỉ sơ cứu vết thương bên ngoài cho anh rồi đưa thẳng đến Mỹ mới khiến tình hình của anh càng thêm nguy kịch, cấp cứu đến ngày thứ năm mà vẫn phải tiến hành lọc máu thường xuyên mới có thể cầm cự được đến bây giờ, bọn họ vì vậy mới cho người canh chừng trước đợi khi nào tình hình anh ổn định rồi mới quyết định đưa người đi.

Rõ ràng khi đó anh đã rất đau đớn, vậy mà vì để cô không lo lắng, anh vẫn kiên cường chống chọi đến cùng thậm chí còn trêu chọc cô để cô bớt căng thẳng, một người đàn ông tốt như vậy nếu cô còn vì sai lầm của người khác mà tiếp tục bỏ lỡ anh thì không phải quá đáng tiếc rồi sao.
 
Cưng Chiều Em Cả Đời! 2
Chương 66: 66: Lẽ Nào Người Cô Cứu Ngày Đó Là Anh


"Cảm giác bị chính người của mình đuổi ra ngoài có vui không?"
Hàn Thiên thấy Lan Vy không để ý đến mình liền tìm đề tài nói chuyện với cô, nhưng anh không nói còn đỡ, anh vừa nói xong vẻ mặt của Lan Vy liền sa sầm xuống.
"Vui hơn ở cùng xe với anh nhiều."
Nói xong liền kéo Hiểu Anh ra khỏi xe, tự mình bắt xe về nhà ở của mình ở Mỹ mặc kệ Hàn Thiên mặt ngắn tũn ở phía sau.
Hiểu Anh nhìn Lan Vy đã yên vị trên xe khác rồi lại nhìn Hàn Thiên ở bên cạnh, cuối cùng vẫn quyết định đi theo cô bạn mình.

Cô vốn tưởng Hàn Thiên sẽ canh chừng ở bên ngoài bệnh viện, không nghĩ tới anh ta lại yên lặng lái xe theo sau cả hai như người bảo vệ, đợi đến khi cả hai đi vào nhà rồi mới rời đi liền quay sang nói chuyện với Lan Vy.
"Cậu và Hàn Thiên vẫn đang giận nhau à?"
Lan Vy bị Hiểu Anh hỏi cũng không tức giận, chỉ ngắn gọn nói.
"Không có."
Hiểu Anh không rõ quan hệ giữa hai người là gì nên cũng không nhiều lời, còn rất biết điều mà chuyển sang chủ đề khác.

"Cậu đã bao lâu rồi không ở đây vậy? Nhìn cách bài trí so với mấy năm trước chẳng khác biệt gì cả."
Lúc Hiểu Anh sang Mỹ từng ở cùng Lan Vy một thời gian, không nghĩ đến thời gian trôi qua nhiều năm như vậy mà nó vẫn không thay đổi gì cả, thậm chí móc khoá hình con búp bê nhỏ xíu mà cô bỏ quên ở góc tủ vẫn còn nguyên vẹn như lúc đầu.

Lan Vy không biết đang nghĩ cái gì, nghe Hiểu Anh hỏi vậy liền buột miệng nói thẳng.
"Tớ có bao giờ ở đây đâu, đây là nhà riêng của anh tớ ở Mỹ mà."
Sau khi nói xong cô hơi khựng lại, thấy người đối diện cũng nhìn mình chằm chằm liền biết không giấu được nữa nên nói thẳng.
"Thực ra đây là nhà của anh tớ, khi đó tớ thấy nơi này gần trường học của chúng ta nên năn nỉ anh cho mình ở một thời gian."
Hiểu Anh ban đầu chỉ gật đầu có lệ, sau không biết nghĩ đến cái gì mà cô đột nhiên hỏi Lan Vy một câu.
"Vậy khi đó Tuấn Nguyên có biết tớ cũng ở cùng với cậu không?"
"Đương nhiên là biết rồi, tớ rất hay kể về cậu với anh tớ mà."
Sau câu trả lời xác nhận của Lan Vy, nghi vấn trong lòng Hiểu Anh suốt bao năm qua cuối cùng cũng sáng tỏ.
Nói cách khác, từ lúc cô còn chưa biết đến sự tồn tại của anh thì anh sớm đã biết cô rồi, nên khi đó dù cô thấy anh giết người nhưng anh vẫn quyết định tha cho cô là vì nể mặt em gái mình sao?
Hiểu Anh càng nghĩ càng thấy có khả năng, nếu không với tính cách của anh ấy, giờ mộ cô xanh cỏ rồi.
"Hơn nữa tớ còn nghi ngờ anh tớ thích cậu từ lúc đó rồi cơ, dù sao trước đó tớ năn nỉ muốn gãy lưỡi anh ấy cũng không thèm để ý, nhưng tớ vừa nói sẽ ở với cậu liền đồng ý ngay lập tức đó."
Khi Hiểu Anh gần như xác nhận chắc chắn đáp án này, Lan Vy lại đột nhiên nói với cô thêm một câu khiến nghi hoặc trong cô lại ngo ngoe trỗi dậy, nhưng lại bị nhanh chóng đè xuống.
"Cậu thấy anh cậu sẽ dễ dàng thích một người chỉ qua lời kể của người khác sao? Gặp mặt rồi còn không ăn ai đây này."

Trước năm 17 tuổi cô luôn ở Việt Nam còn anh thì ở Mỹ, đến năm 18 tuổi cô sang Mỹ thì anh lại về Việt Nam, cuộc gặp mặt bất đắc dĩ ở quán bar kia chính là lần gặp gỡ đầu tiên của bọn họ, cho nên không thể có chuyện anh thích cô, lại còn là một cô nhóc còn miệng còn hôi sữa được.
Lan Vy bị cô phản bác cũng không bỏ cuộc, còn không ngừng đưa ra dẫn chứng chứng minh cho luận điểm của mình.
"Ai bảo không gặp nhau chứ? Tuy nói anh tớ rất hay ở Mỹ nhưng năm nào anh cũng sẽ về nước một hai lần, biết đâu hai người chính là gặp nhau trong thời điểm đó nhưng cậu không phát hiện ra thì sao? Dù sao ngày đó cậu ngoại trừ Minh Quân ra thì có để ý tới ai nữa đâu."
Hiểu Anh bị Lan Vy nói một tràng liền im lặng không đáp, một phần vì cô bạn nhắc đến Minh Quân, một phần vì câu nói của cô ấy đã nhắc cô nhớ đến một chuyện từ rất nhiều năm trước.
Khi đó cô mới 16 tuổi, là độ tuổi nổi loạn nên rất hay cãi bố mẹ, thậm chí còn bỏ nhà ra đi giữa đêm.
Cô nhớ trời hôm đó rất tối, đèn đường còn bị hỏng nữa, nhưng vì tính sĩ diện nên cô không quay về nhà mà vẫn tiếp tục đi tiếp, sau đó...sau đó cô nhìn thấy hai chiếc xe đang lao đến chỗ cô với tốc độ chóng mặt, nhưng khi thấy cô, chiếc xe đầu tiên đột nhiên đánh tay lái tạo cơ hội cho chiếc xe phía sau tấn công dẫn tới cả thân xe đều bị biến dạng, cuối cùng cô nhìn thấy một bóng người từ trong xe bị văng ra ngoài, rơi thẳng xuống con sông bên dưới.
Cũng không biết khi đó dây thần kinh nào của cô bị chập mà lại nhảy xuống theo anh ta để rồi cả hai bị trôi đi một đoạn rất xa mới có thể bơi vào bờ được.
Cô còn nhớ vì cứu anh ta cô còn không tiếc hy sinh luôn nụ hôn đầu của mình, kết quả hô hấp mãi mà người kia vẫn không tỉnh nên cô đành đi gọi người, nhưng khi quay lại thì người kia đã biến mất rồi, do đó mặt mũi của anh ta trông ra làm sao cô hoàn toàn không biết, còn vì chuyện này mà ám ảnh một thời gian, sau cũng không dám làm việc tốt thêm lần nào nữa.
Bây giờ nghe Lan Vy nói vậy cô đột nhiên có một suy đoán to gan.
Lẽ nào người cô cứu ngày đó là anh?
Hiểu Anh nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không dám khẳng định.
Thôi, đợi khi nào anh tỉnh lại rồi hỏi anh sau cũng được.

Dù sao cô cũng mong rằng người cô cứu ngày đó không phải anh.

Cô sợ lý do anh lấy cô chỉ vì muốn trả ơn lắm, hic.
Lan Vy thấy vẻ mặt cô bạn mình lúc trắng lúc đỏ liền huơ tay trước mặt cô mấy cái.
"Hiểu Anh, cậu có nghe tớ nói không đấy?"
Hiểu Anh bị gọi tên liền hoàn hồn, cô thấy Lan Vy nhìn mình nghi hoặc liền gượng gạo chuyển chủ đề.
"Có chứ, mà tớ đói rồi, chúng ta mau nấu cái gì ăn lót dạ trước đi."
"Không phải chúng ta mới ăn xong sao? Khai thật đi, có phải cậu đã nhớ ra chuyện gì rồi không?"
Lan Vy nói xong chợt nhìn cô với ánh mắt đăm chiêu, sau đó cô như sực tỉnh mà hét lớn.
"Hứa Hiểu Anh, cậu rõ ràng đã nhớ lại tất cả rồi!"
Nếu không nhớ lại cô làm sao biết trước đây ngôi nhà này bài trí như thế nào khi cô đã có hơn bốn năm không quay về đây chứ?
Cô hôm nay đúng là đầu bị úng nước rồi nên tới tận bây giờ mới phát hiện ra điểm này mà, hèn gì khi đó ở bệnh viện cậu ta lại nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ như thế.
Hiểu Anh: "..."
Bởi vì cô không biết phải đối mặt với Lan Vy như thế nào nên cuối cùng vẫn quyết định giả vờ như chưa nhớ lại, kết quả lại chỉ vì một vài câu nói mà lộ tẩy tất cả.

Cô thấy Lan Vy muốn xông đến như muốn b*p ch*t mình liền ôm đầu.
"Lan Vy, tớ đau đầu quá, cậu mau tìm thuốc cho tớ đi, đau quá."
Lan Vy biết là cậu ấy cố ý đánh trống lảng mình nên vốn định không bỏ qua cho Hiểu Anh, nhưng khi nhớ đến lý do cậu ấy bị mất trí nhớ là cô lại không đành lòng, cũng hiểu vì sao cậu ấy phải giả vờ không nhớ lại nên cuối cùng vẫn phối hợp với cô bạn, còn bắc cầu thang cho cô đi xuống.

"Uống nhiều thuốc không tốt cho sức khỏe, cậu cứ nghỉ ngơi trước, nếu thật sự không đỡ thì uống sau."
Hiểu Anh giả đau đầu nên không bị Lan Vy làm thịt, hơn nữa cả hai cô còn rất ăn ý không nhắc đến chuyện cũ, dù sao chỉ có giả vờ mất trí nhớ Hiểu Anh mới có thể giả vờ như không biết những chuyện ông Trần đã làm với cô mà cô cũng có lý do để ở cạnh Tuấn Nguyên, chỉ là cô không biết bản thân liệu có thể giả vờ đến lúc nào.
Bây giờ điều cô lo lắng nhất là tình hình sức khoẻ của anh hiện giờ, rõ ràng anh đã ở gần ngay trước mắt nhưng cô lại không thể chạm đến, cái cảm giác này khiến cô khó chịu đến phát điên, cuối cùng vẫn không nhịn được lại lén Lan Vy mà gọi Hàn Thiên cùng mình đến bệnh viện một chuyến.
Kết quả lúc cô vừa đến khoa hồi sức tích cực liền nghe nói bệnh tình của Tuấn Nguyên chuyển biến xấu, bây giờ anh thậm chí còn không thể rời khỏi phòng vô trùng được nên các bác sỹ chỉ có thể tiến hành phẫu thuật ngay tại đó, lúc cô đến là lúc ca phẫu thuật vừa tiến hành xong, nhưng cô còn chưa kịp hỏi tình hình của anh thế nào đã bị ông Trần đi tới đẩy mạnh ra phía sau một cái.
"Cô còn có mặt mũi tới đây à? Cô hại Tuấn Nguyên còn chưa đủ sao?"
Hiểu Anh bị ông đẩy liền cực kỳ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Phạm Quỳnh Chi ở bên cạnh liền tốt bụng giải đáp thắc mắc của cô.
"Chú Trần biết lý do vì sao anh Tuấn Nguyên lại như vậy nên có chút kích động, hy vọng cô không để ý."
Trần Tuấn Kiệt hừ lạnh, thậm chí trong một khoảnh khắc ông còn muốn cầm cây gậy trong tay đánh Hiểu Anh, nhưng cuối cùng lại chỉ chống mạnh cây gậy lên sàn nhà tỏ ý bất mãn, Hiểu Anh thấy vậy liền nhìn Quỳnh Chi với ánh mắt lạnh lùng.
"Anh ấy bị như vậy còn không phải do cô sao? Nếu không phải cô ích kỷ muốn giữ anh ấy cho riêng mình mà trực tiếp đưa anh ấy về Mỹ tình trạng của anh ấy sẽ trở nên nguy kịch như vậy sao?"
"Cô Hứa nói gì tôi không hiểu?"
Hiểu Anh thấy Quỳnh Chi giả ngốc đến cùng cũng lười đôi co với cô, chỉ nhìn cô chằm sau đó lạnh lùng quay người đi.
Phạm Quỳnh Chi liền liếc nhìn vệ sỹ bên cạnh, người vệ sỹ kia hiểu ý, lập tức quay người đuổi theo hướng Hiểu Anh vừa rời đi, nhưng hắn ta chưa kịp ra tay đã bị Hàn Thiên xử gọn, khi thấy anh mắt Hiểu Anh sắc lạnh nhìn chằm chằm tên vệ sỹ kia, Hàn Thiên liền nói.
"Cô thật sự muốn bất chấp tất cả để chống đối với cha chồng của mình à?"
"Ừm."
Giờ phút này cô cũng chẳng cố kỵ điều gì nữa, cô chỉ muốn bảo đảm an toàn cho anh mà thôi, cho dù có phải đối đầu với ông Trần cô cũng sẽ không lùi bước.
 
Back
Top Bottom