Cập nhật mới

Ngôn Tình Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 41: Đẹp trai và xấu gái rất xứng đôi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

76783.png


76783_2.png

Trong khoảnh khắc, cô đột nhiên nhớ ra Phương Lượng từng nói rằng bọn họ muốn kéo thêm người thứ ba để làm một giao dịch lớn

Chẳng lẽ, tiệc tối lần này là giả, nhân cơ hội này đàm phán buôn bán mới là thật? Nếu đúng là như thế, vậy thì cô không những không thể rời đi mà còn phải đi theo Hoắc Hoành tới hiện trường bữa tiệc tối kia rồi

Bởi vì phải làm thế thì mới có cơ hội biết được kẻ thứ ba là ai, mới có thể lấy được tài liệu cụ thể về đợt giao dịch lần này.

Nhưng giờ cô đã bị Hoắc Hoành nghi ngờ, nếu tiếp tục ở lại thì liệu có xảy ra vấn đề gì không? Âm thầm đấu tranh một hồi, cuối cùng cô vẫn quyết định ở lại

Nguy3hiểm và cơ may đều luôn song hành với nhau, lần này cô sẽ cầu thắng trong nguy hiểm một phen, nói không chừng sẽ đạt được thu hoạch ngoài ý muốn! Ôm suy nghĩ này trải qua suốt mười mấy tiếng, cuối cùng máy bay cũng hạ cánh an toàn

Nhiếp Nhiên “tỉnh dậy” nhờ tiếng thông báo ngọt ngào của nữ tiếp viên hàng không

Hoắc Hoành quan tâm hỏi: “Cô có cảm thấy chân mình đỡ hơn chút nào không?” Nhiếp Nhiên thử xoay cổ chân mấy cái, gật đầu, “Ừm, đã đỡ nhiều rồi.” “Vậy là tốt rồi, nếu có việc gì, cô nhất định phải nói cho tôi biết đấy, biết chưa hả?” Nhiếp Nhiên gật đầu, “Tôi biết rồi, ngài Hoắc.”

Hoắc Hoành được A Hổ nâng dậy, đỡ ngồi vào xe lăn.

Mà trong thời gian đó, Nhiếp1Nhiên cúi gằm mặt xuống đầy tự giác, vờ như đang x** n*n cái chân bị thương của mình.

Rất nhanh, ba người rời khỏi máy bay

Cô đi theo sau xe lăn của Hoắc Hoành, chờ sau khi qua lối đi dành cho VIP, hai người bọn họ liền lên một chiếc xe đã chờ sẵn ở bên ngoài sân bay.

Bởi vì lệch múi giờ nên lúc này ở đây mới là ba giờ chiều, bầu trời trong vắt như vừa mới được rửa sạch, không có một gợn mây nào

Xe lao đi như bay trên đường cao tốc, Nhiếp Nhiên cúi đầu, im lặng ngồi ở ghế sau.

Nguyên nhân đơn giản là bị giày vò bởi chặng bay mười mấy tiếng, cô hoàn toàn không ăn hay uống gì trên máy bay, nếu là kiếp trước thì chẳng có vấn đề6gì, nhưng mà hiện tại cái thân thể còn đang trong quá trình rèn luyện này đã sớm thể hiện sự kháng nghị, cho nên giờ cô càng nói ít càng tốt, cố gắng giữ gìn thể lực.

Hoắc Hoành ở bên cạnh dường như lại phát hiện ra sự khác thường của cô, nhưng anh chỉ hơi liếc mắt nhìn cô một cái rồi lại thản nhiên tiếp tục công việc của mình

Anh thật sự muốn nhìn xem cô gái nhỏ này có thể nhịn được tới khi nào

Ba tiếng sau, cuối cùng xe cũng chạy vào một khu vườn hoa tư nhân

Cánh cổng chạm rỗng màu vàng với những hình điêu khắc phức tạp chậm rãi mở ra, cây cối hai bên đường xanh um tươi tốt, một con đường lớn trải thảm đỏ nối thẳng từ đầu vườn hoa4tới tận trước một khu biệt thự

Sau khi xuống xe, Hoắc Hoành không ra lệnh cho A Hổ đẩy mình vào cửa, ngược lại còn bảo A Hổ đưa anh tới bên cửa xe chỗ Nhiếp Nhiên ngồi, mở cửa ra như một quý ông, hơn nữa còn đưa tay ra làm từ thể muốn dắt tay

Nhiếp Nhiên hơi kinh ngạc và chần chừ vài giây, cuối cùng vẫn để anh dắt ra khỏi xe.

Hai người cùng song song đi vào

Hai người vừa mới bước một chân qua cửa, âm thanh huyên náo trong sảnh lớn lập tức im bặt, ánh mắt của mọi người đều dồn hết lên người Hoắc Hoành và Nhiếp Nhiên

Dưới ánh đèn pha lê lớn, anh mặc u phụ màu trắng lẳng lặng ngồi ở đó, cánh môi tuyệt đẹp hơi nhướng lên, đôi mắt dưới3chiếc kính gọng vàng vừa dịu dàng lại vừa thâm thúy, tóc như được nhuộm thêm một lớp màu vàng sáng bóng tự nhiên

Điều tiếc nuối duy nhất, chính là đôi chân phải ngồi trên xe lăn, khiến đám phụ nữ không khỏi thở dài một tiếng.

Nhưng nếu Hoắc Hoành làm cho người ta vừa kinh ngạc cảm thán, vừa tiếc nuối, thì Nhiếp Nhiên đứng ở bên cạnh lại khiến người ta thấy choáng váng, khinh bỉ

Váy dài thướt tha màu trắng tay đẹp nhưng đôi giày đen để bệt, tóc mái dày rậm và đôi mắt kính màu đen hoàn toàn phá hủy đi sự đẹp đẽ của chiếc váy, nhìn cực kỳ chướng mắt
Nguồn : we btruy en onlin ez.com
Sao người phụ nữ xấu như thế lại có thể xuất hiện ở cái nơi tụ tập toàn người quyền quý thế này chứ? Đúng lúc mọi người còn đang bày tỏ thái độ chán ghét, khinh thường, trào phúng thì một giọng nói ồm ồm vang lên từ xa, “Ngài Hoắc đại giá quang lâm, thật có lỗi vì không tiếp đón từ xa.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 42: Bị bệnh l u quá nên khẩu vị thay đổi mạnh


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

76784.png


76784_2.png

3ói xong, hai người bắt tay với nhau.

“Vị này là...” Khi Roth di chuyển tầm mắt tới Nhiếp Nhiên thì ánh mắt hơi run rẩy mấy giây, không nhịn được hỏi.

Hoắc Hoành giới thiệu, “Bạn cặp của tôi hôm nay, cô Diệp Lan.”

Roth liền hoàn hồn, gật đầu, sau đó nâng tay cô lên, khẽ hôn một cái đầy lịch sự, “Xin chào cô Diệp Lan.” Nhiếp Nhiên như bị kinh sợ, người không khỏi dịch về phía Hoắc Hoành, “Xin..

xin chào, ngài Roth.”

Hoắc Hoành vốn còn đang nhíu mày khi thấy Roth hôn tay Nhiếp Nhiên, thấy cô nhích về phía mình theo bản năng thì mày lại hơi dãn ra.

“Cô đi kiếm gì ăn trước đi.”

Lúc này, đến phiên Nhiếp Nhiên khẽ nhíu mày, nói vậy là ý bảo mình rời đi ư?

“Vâng, được ạ!” Tuy cô rất muốn ở lại để nghe ngóng chút thông tin hữu3ích, nhưng cô đã nhịn đói lâu lắm rồi, phải tìm cái gì lót dạ trước mới được

Nhiếp Nhiên gật đầu với hai người họ rồi xoay người rời đi.

Roth nhìn theo bóng dáng Nhiếp Nhiên đi xa dần, lúc này mới mở miệng trêu chọc: “Theo lời của thầy dạy khẩu ngữ của tôi, không ngờ khẩu vị của ngài Hoắc lại nặng thể, bạn cặp kiểu này mà cũng có thể dẫn tới, hơn nữa còn nói năng dịu dàng, nhẹ nhàng như vậy, lợi hại, lợi hại! Có điều, người bạn cặp mà có thể khiến ngài Hoắc phải dẫn ra ngoài, chắc là không thể lạc quan rồi.” Ánh mắt Hoắc Hoành vẫn nhìn theo Nhiếp Nhiên, lập tức trả lời, “Phải là không thể coi thường.” Roth bừng tỉnh hiểu ra, liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, là không thể coi thường, không thể1coi thường

Xem ra tôi còn phải luyện khẩu ngữ nhiều hơn mới được.” Nhìn Hoắc Hoành cười không nói gì, ánh mắt vẫn dán chặt theo bóng dáng cô gái tên Diệp Lan kia, Roth quả thực rất tò mò, “Có điều, anh còn chưa nói cho tôi biết, rốt cuộc cô ấy là thiên kim tiểu thư nhà nào mà có thể khiến anh phải để tâm như thế? Chẳng lẽ chủ tịch Hoắc đầy tính liên hồn à?”

Hoắc Hoành nhìn chằm chằm vào sau lưng Nhiếp Nhiên, thật lâu sau mới mỉm cười đáp khẽ, “Thiên kim tiểu thư cũng không thú vị bằng cô ấy.”

Đám phụ nữ chỉ biết đón ý hùa lấy lòng hoặc chẳng khác nào con búp bê xinh đẹp đó sao có thể so sánh được với con mèo hoang dã nhỏ có bộ móng vuốt sắc bén này chứ.

Nghĩ đến đây, ý6cười của anh càng sâu hơn.

Roth cũng là đàn ông, sao không hiểu nụ cười đầy ý tứ thâm sâu của Hoắc Hoành chứ, chỉ là..

diện mạo của cô Diệp kia thật sự không thể nào khen nổi Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Anh ta hướng tầm mắt theo Hoắc Hoành, quả nhiên những nơi mà cô Diệp bước tới, tất cả mọi người đều tỏ vẻ ghét bỏ và tránh đi, nhưng cô Diệp kia hình như cũng chẳng để tâm, vẫn cứ không ngừng đi qua đi lại không mục đích trong sảnh lớn, thỉnh thoảng cũng gảy đồ ăn trên bàn, nhưng cũng không ăn.

Thật là kỳ quái!

Biết Hoắc Hoành lâu như thế, tuy rằng vẫn luôn chỉ là quan hệ hợp tác làm ăn, nhưng cũng biết rõ vì tai nạn kia mà sức khỏe của Hoắc Hoành cực kỳ không tốt, cho nên chưa bao giờ xuất hiện cùng với bất4kỳ cô gái nào

Đây là lần đầu tiên anh ta biết, thì ra Hoắc Hoành lại có hứng thú với kiểu người như vậy

Quả nhiên mắc bệnh lâu, tâm tính và khẩu vị đều trở nên rất nặng

“Chơi thì chơi, nhưng cũng đừng quên chuyện chính.” Roth thu lại tầm mắt, vỗ vai Hoắc Hoành, tỏ vẻ trịnh trọng nhắc nhở.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 43: Dám trách mắng cô, đáng đời bị ngã


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

76785.png


76785_2.png

3hưng đúng lúc cô vừa cầm một miếng bánh ngọt lên giả vờ ăn thì lại có một người tới gần

Nhiếp Nhiên quay phắt đầu lại, thấy một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy đỏ đứng ở trước mặt mình, hất hàm hỏi, “Cô là ai?” Nhiếp Nhiên vốn cũng không muốn quan tâm tới cô ta, nhưng thoáng liếc thấy Hoắc Hoành vẫn đang nhìn mình, cô vội vàng thả bánh ngọt trong tay xuống, không ngừng cung kính gật đầu liên tục, tiếp theo vươn tay ra nói, “Chào..

chào cô, tôi là Diệp Lan.”

Người phụ nữ kia không thèm nhìn cánh tay đang vươn ra của cô, hơi nghiêng đầu ngẫm nghĩ, lẩm bẩm, “Diệp Lan? Hình như thành phố A đâu có nhà họ Diệp nào có vai về đâu chứ?”

Nhiếp Nhiên thả tay xuống, nhỏ giọng giải thích,3“Không phải, tôi chỉ là trợ lý thư ký, ngài Hoắc không tìm được ai nên mới dẫn tới tới đây.”

“Trợ lý thư ký ư? Hoắc Hoành điên rồi à? Thà tìm một trợ lý thư ký cho đủ số cũng không thèm tìm Mục Nghiên Nghiên tối ư, quá đáng rồi đấy!” Nhiếp Nhiên nhìn dáng vẻ tức tối của cô ta, cúi đầu không nói gì.

Đối với loại đại tiểu thư tự cho mình ở chiếu trên này, cô quyết định nên giữ im lặng là tốt nhất

Nhưng mà, loại thiên kim tiểu thư này cũng sẽ không tùy tiện bỏ qua nơi trút giận có sẵn như cô

Cô ta khoanh tay trước ngực, liếc xéo nhìn Nhiếp Nhiên, “Nhìn cô ăn mặc thật chẳng ra làm sao, vừa đen vừa xấu, sao lại có mặt mũi theo Hoắc Hoành tới1đây chứ?” Nhiếp Nhiên vẫn cúi đầu không nói lời nào.

Mục Nghiên Nghiên nhìn dáng vẻ ăn đòn cũng quyết không mở miệng của cô thì chỉ cảm thấy phiền chán, “Còn muốn làm chim sẻ hóa phượng hoàng chắc, được rồi, đừng có lởn vởn trước mặt làm tôi thấy tởm nữa, mau đi đi!” “Vâng...” Nhiếp Nhiên gật đầu, liền đi ra chỗ khác

Làm ơn đi, cô cũng không muốn dây dưa với cái loại con gái được nuông chiều này, sẽ làm cô cảm thấy chẳng muốn ăn gì nữa mất

Cô còn chưa đi được hai bước, lại chợt nghe thấy giọng nói của Mục Nghiên Nghiên, “Đúng rồi, cũng đừng có tới chỗ ngài Hoắc nữa, tôi sợ cái dáng vẻ nghèo nàn quê kệch của cô sẽ làm ảnh hưởng tới anh ấy mất.”

Như vậy sao được, hành6động của cô còn chưa bắt đầu mà! Mục Nghiên Nghiên thấy cô không nói gì liền sải bước trên đôi giày cao 10cm tới trước mặt cô, nhìn từ trên cao xuống, “Sao hả, không nghe thấy tôi nói gì ư? Hay là cô thấy mình có thể đứng bên cạnh Hoắc Hoành nên trong lòng xuất hiện những mơ mộng không nên có.”

Nhiếp Nhiên lắc đầu, “Không..

Không phải.”

Sau khi nghe được đáp án mình muốn, Mục Nhiên Nhiên cổ đè thấp giọng, nói: “Vậy thì mau cút ra chỗ khuất mắt đi! Đừng làm bẩn mắt tôi.”

Nhiếp Nhiên nghe thấy cô ta nói xong tiếng cuối cùng, ánh mắt hơi tối xuống, lại nhỏ giọng đáp “vàng” rồi nhấc chân rời đi.

Nhưng cũng không biết có phải do bước quá nhanh hay không mà đụng phải góc bàn làm phát ra4âm thanh rất nhỏ, hấp dẫn ánh mắt của những người xung quanh

Nhiếp Nhiên không ngừng cúi đầu xin lỗi mọi người, sau lưng lại vang lên tiếng cười nhạo đầy khinh bỉ WebTru yenOn linez . com

Cô vội vàng ôm cái chân bị đụng phải, tránh sang một bên

Mục Nghiên Nghiên nhìn thấy đứa con gái xấu xí kia bị xấu mặt trước mặt người khác thì cười trào phúng, sau đó định xoay người đi.

Ai ngờ cô ta mới đi chưa được mấy bước liền cảm thấy làn váy sau lưng mình căng lên.

“Choang...”

“...”

Lập tức, trong sảnh lớn vang lên tiếng hét chói tai.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 44: Lấy cớ chuồn êm


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

76786.png


76786_2.png

3��Cô ơi, cô không sao chứ?”

Một người phục vụ vội vàng tiến tới, kết quả lại bị cô ta chửi mắng

“Cút ngay! Bản tiểu thư là người mà cô có thể giúp à, không muốn sống nữa sao?” Người phục vụ kia đành phải đứng ở một bên, không dám tới gần

Roth ở cách đó không xa nhìn thấy vậy thì nhíu mày, nói với quản gia ở sau lưng mình: “Mau đi giúp cô Mục đi!” “Vâng, thiếu gia.” Quản gia cung kính gật đầu, xoay người đi nhanh về phía Mục Nghiện Nghiên

“Tiệc vừa mới bắt đầu đã xảy ra chút sóng gió nhỏ này rồi, thực là khiến người ta lo lắng.” Tuy rằng trên mặt Roth không có cảm xúc gì quá lớn nhưng Hoắc Hoành biết trong lòng anh ta đang cực kỳ không vui

Chắc sau này cái cô Mục kia sẽ3bị kéo vào sổ đen thôi

“Chỉ là một chút ngoài ý muốn trước giờ dùng bữa thôi mà, ngài Roth đừng quá lo lắng, sẽ không ảnh hưởng tới bữa chính của chúng ta đâu.” Thần sắc Hoắc Hoành không thay đổi, nhưng khóe miệng lại mở rộng hơn mấy phần

Anh không quên, vừa rồi chính cô gái nhỏ kia cố ý đụng vào bàn ăn là vì để chèn chân bàn lên váy của Mục Nghiên Nghiên

Biết ngay là cô gái nhỏ này sẽ không để người ngoài tùy tiện bắt nạt mà

“Tốt nhất là như thế.” Sau khi Roth nghe thấy hai tiếng “bữa chính” liền nở một nụ cười hài lòng

“Lưu tổng đến rồi.” Giọng của A Hổ vang lên bên tai làm Hoắc Hoành tập trung tinh thần

Hoắc Hoành nhìn Lưu Chẩn với mái tóc xám trắng, chống quải trường đi tới, sau1đó khi quay đầu lần nữa tìm kiếm Nhiếp Nhiên thì đã không còn thấy bóng dáng cô đâu nữa.

Điều này không khỏi làm cho anh nhíu chặt mày.
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Xem ra cô gái nhỏ này không chỉ muốn làm cho Mục Nghiên Nghiên xấu mặt mà quan trọng hơn là muốn tạo ra sự hỗn loạn để trốn.

“Thật xin lỗi, vì tôi có chút việc nên tới trễ một chút, hy vọng cậu Hoắc và cậu Roth đây sẽ không để ý.” Lưu Chấn đi tới trước mặt hai người bọn họ.

Roth chủ động tiến lên bắt tay ông ta, cười nói: “Đương nhiên là không rồi, Lưu tổng bận rộn như thế mà vẫn từ xa tới đây, đã là vinh hạnh của tôi rồi.” “Ngài Roth khách khí quá!”

“Nếu người đã tới đủ, không bằng chúng ta lên lầu bàn bạc công việc và ăn tối6thôi, mời, mời!” Roth làm tư thế mời hai người bọn họ lên lầu

Trước khi Hoắc Hoành bị A Hổ đẩy lên lầu đã quét mắt khắp sảnh chính lần nữa, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nhiếp Nhiên đâu cả

Chẳng lẽ cô gái nhỏ này chạy trốn thật rồi ư? Điều này không giống với phong cách của cô cho lắm, lúc ở trên máy bay anh đã cố ý nói như thế, còn cô rõ ràng là đã nghe được khi đang giả vờ ngủ, sao có thể buông tha một cơ hội tốt như thế chứ?

Kết quả này thực nằm ngoài dự kiến của anh

Đúng lúc anh còn đang cúi đầu suy tư, Roth nhìn thấy anh vẫn ở nguyên tại chỗ không động thì cười nói: “Tôi thấy mình chẳng hợp với cái tính không nóng không lạnh của ngài Hoắc đây chút4nào, tôi đang rất nôn nóng muốn được dùng bữa chính đây này.”

Nói xong, anh ta quay người, tự mình đẩy Hoắc Hoành vào trong thang máy

Trước khi Hoắc Hoành vào thang máy, âm thầm dùng ánh mắt ra hiệu cho A Hổ, A Hổ hiểu ý khẽ gật đầu một cái, đứng yên tại chỗ không đi lên nữa.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 45: Ra sau bếp nhưng lại gặp được một kẻ thần bí


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

76787.png


76787_2.png

3hờ sau khi người bồi bàn kia đi khỏi, cô liền trốn vào một góc, buộc làn váy của mình lên rồi nhanh chân đi về phía phòng bếp

“Nhanh lên, nhanh lên, mang hết chỗ bánh ngọt kia ra!”

“Mau xuống hầm lấy hai thùng rượu vang đỏ lên đây, nhớ kĩ là chờ rượu bay hơi 15 phút rồi hãy mang đi!” “Còn nữa, lấy thêm mười mấy cái ly chân dài ra đây!”

Bếp sau rất ồn ào, khi thể ngất trời, bếp trưởng đứng ở trước mặt một đám phụ bếp cao giọng phân nhiệm vụ

Chờ sau khi đám người kia đi làm việc của mình rồi, bếp trưởng mới lau mồ hôi sau gáy, hùng hổ mắng, “Đúng là, không biết đại tiểu thư nhà nào lại bất cẩn như thế, gây ra chuyện bất ngờ như thế này! Tiệc tối đã lắm việc rồi, giờ lại càng thêm3việc nữa!” Phòng bếp rối loạn, một thợ bánh lấy bánh ngọt mới nướng xong ra khỏi lò, kết quả mới xoay người đi một chút, lúc quay về đã phát hiện trên bàn vốn có tổng cộng hai mươi phần bánh, giờ lại thiếu mất một

“Bánh của tôi đâu rồi, sao tự nhiên thiếu mất một cái thế này?” Một thợ bánh khác nhìn thấy anh ta đứng đó lẩm bẩm nói với đồng bánh thì đi tới hỏi, “Tiểu Lý, có chuyện gì thế?”

Thợ bánh tên Tiểu Lý kia nhíu mày: “Anh Vương, bánh ngọt của tôi lại bị thiếu mất một phần.” “Có phải do cậu làm thiếu một phần không?” “Không thể nào, vừa rồi tôi còn đếm mà, chắc chắn không sai đâu.” Tiểu Lý gãi đầu, tỏ vẻ chính mình cũng không hiểu nổi

“Hai người các cậu đứng đó lải nhải gì thế hả, xong1rồi thì mau mang ra đi! Chẳng lẽ chờ khách tự vào bếp lấy đồ à?” Bếp trưởng đứng ở phía trước mắt sắc thấy hai người bọn họ không làm gì mà cứ đứng nói chuyện thì quát lên.

Hai người kia sợ tới mức giật bắn người, liên tục gật đầu: “Vâng!” “Mau làm thêm một phần đi, nếu không bếp trưởng lại chửi cho đấy.” Thừa dịp bếp trưởng không nhìn về phía này, anh Vương liền nói nhỏ với Tiểu Lý

“Y như có ma.” Tiểu Lý vừa bị mắng cúi đầu nói một câu, đành phải lấy bột mì và các loại nguyên liệu từ trong ngăn tủ ra.

Mà lúc này, Nhiếp Nhiên nấp ở trong phòng chứa đồ ở bếp sau đang nhàn nhã ăn bánh ngọt

Nghe thấy đầu bếp kia tức giận mắng một câu và tiếng bước chân đi xa dần, cô đắc ý gặm6miếng bánh ngọt trong tay, “Làm sao mà anh nhìn thấy ma được chứ?”

Cô đứng tựa vào cửa, nhấm nháp miếng bánh ngọt thơm ngon, không biết có phải do đã đói lâu lắm rồi nên chỉ cắn được vài cái đã ăn xong miếng bánh, lại vẫn cứ cảm thấy chưa no bụng

Vì thế, cô quyết định tìm cơ hội lấy thêm vài cái bánh nữa.

Ai ngờ, đúng lúc cô mở cửa sổ của phòng chứa đồ ra thì lại thấy một người đàn ông mặc đồ bồi bàn đang đứng ở cách mình không xa.

Đột nhiên, người đàn ông kia lấy thứ gì đó từ trên người ra, nhân lúc tất cả mọi người không chú ý, dùng tốc độ cực nhanh ném vào trong ly rượu. Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Nhiếp Nhiên khẽ cau mày, mắt hơi híp lại.

Rượu trong ly sủi bọt, viên thuốc kia nhanh chóng tan ra gần như không4còn gì nữa.

Định ám sát ư? Ám sát ai chứ?

Là ai phái tới ám sát?

Sau khi bồi bàn nam kia rời đi, thần sắc Nhiếp Nhiên liền trở nên nghiêm nghị.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 46: Nhị thiếu bảo vệ người, suýt nữa nổi giận


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

76788.png


76788_2.png

Cô vừa nhanh chóng đi về sảnh lớn tổ chức tiệc vừa gỡ làn váy bị buộc của mình ra, hơn nữa còn sửa sang lại cho phẳng phiu.

Cô còn chưa vào sảnh lớn thì sau lưng đã vang lên một giọng cứng rắn và lạnh lùng, “Cô đi đâu thế?”

Cô khựng chân lại.

“Cô Diệp không ở trong sảnh, chạy ra đây làm gì?” Tiếng bước chân sau lưng càng lúc càng gần

Sau khi Nhiếp Nhiên nghe thấy tiếng gọi “cô Diệp” thì trái tim mới thả lỏng ra, cô bày ra vẻ như kích động vì sống sót sau tai nạn, quay đầu nhìn A Hổ đang đi lại gần phía mình

“Trợ lý A Hổ, may quá, gặp được anh, chỗ này rộng quá, tôi..

tôi muốn đi toilet, kết quả lại không tìm được đường về, nên lạc đường.” A Hổ tất nhiên không3dễ bị lừa thế, hừ lạnh một tiếng, “Ở đây nhiều người phục vụ như vậy, cô cứ tùy tiện tìm ai đó dẫn cô về là được rồi, sao có thể lạc đường được chứ?” Nhiếp Nhiên cụp mắt, hai tay túm chặt góc áo, dáng vẻ như khó nói, “Tôi..

tôi không dám..

Bọn họ thấy tôi mặc như vậy thì chỉ muốn đuổi tôi đi.”

“.” A Hổ quan sát cô một lượt

Được rồi, lý do đúng đắn như thế, anh ta chẳng còn lời nào để nói nữa.

“Được rồi, mau theo tôi vào.” A Hổ lười lãng phí thời gian với cô, xoay người đi về phía sảnh lớn

Nhiếp Nhiên gật đầu, bước theo sau lưng A Hổ, xuyên qua sảnh lớn tổ chức tiệc, vào thang máy đi thẳng lên tầng hai.

Thang máy vừa mở ra, phát hiện tầng bên trên chỉ có1một phòng, A Hổ cung kính gõ cửa, dẫn theo Nhiếp Nhiên tiến vào.

“Diệp Lan?” Vừa mới bước vào một giọng nói đầy kinh ngạc đã vang lên.

Nhiếp Nhiên ngẩng đầu lên nhìn thấy Vệ Vi búi tóc, mặc váy đen cúp ngực, đang đứng bên cạnh Lưu Chấn

Mà Hoắc Hoành và Roth thì ngồi ở phía đối diện.

Xem ra tình báo của Lệ Xuyên Lâm rất chính xác, Lưu Chấn và Hoắc Hoành đúng là có cấu kết với nhau để làm việc xấu, không chỉ thế, người được coi là kẻ thứ ba kia chắc hẳn chính là ngài Roth đây rồi. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Cô nhanh chóng liếc nhìn một vòng xung quanh, sau đó mới cung kính chào một tiếng, “Chào thư ký Vệ.” Vệ Vi thấy cô ăn mặc như quỷ xuất hiện trong buổi tiệc tối hoa lệ này thì không khỏi cau6mày, mở miệng khiển trách theo bản năng: “Sao cô lại ở đây hả?”

Hoắc Hoành thấy khẩu khi cô ta không tốt thì đôi mày kiếm hơi nhíu vào, sau đó không đợi Nhiếp Nhiên mở miệng đã nói: “Xin lỗi, lúc tôi đang chọn đồ thì đột nhiên nhớ ra hôm nay có một bữa tiệc, trong lúc nhất thời không tìm thấy bạn cặp nên mới tìm trợ lý Diệp, thư ký Vệ sẽ không trách chứ?”

Sắc mặt anh cực kỳ hiền lành, nói năng lại bình dị, gần gũi

Ở thành phố A, có ai mà không biết Hoắc Nhị thiểu luôn ôn hòa, nói chuyện gần gũi, thân thiết với bên ngoài, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là anh ta không biết tức giận

Hễ càng cười như gió xuân ấm áp thì lại càng phải để ý.

Thế nên, Lưu Chấn4lập tức liếc xéo làm cho Vệ Vi sợ đến mức run lên, liên tục xua tay, “Không không không, ngài Hoắc tìm Diệp Lan làm bạn cặp, sao tôi phải để ý chứ?” Hoắc Hoành như không thấy sắc mặt đã bị dọa đến mức tái nhợt của Về Vi, vẫn cười khẽ, “Thư ký Vệ không để ý tới sự l* m*ng của tôi, vậy là tốt rồi.” Lưu Chấn nhìn phản ứng của Hoắc Hoành thì kinh ngạc trong lòng, cẩn thận quan sát một chút Nhiếp Nhiên đang đứng ở sau lưng anh

Nhiếp Nhiên cảm nhận được ánh mắt quan sát của Lưu Chấn thì càng cúi đầu xuống thấp hơn.

“Cốc cốc cốc.” Đột nhiên, tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ

Cửa được mở ra

“Tôi mang rượu tới.” Một người phục vụ đẩy bàn ăn, đứng ở3cửa nói

Nhiếp Nhiên nhìn về phía người nói, vừa liếc mắt, đồng tử đã lập tức co rút mạnh.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 47: Dịu dàng đến mức làm người ta kinh ngạc


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

76789.png


76789_2.png

3hưng nó tỏa ra mùi thơm nức mũi, nồng nàn mà tinh tế, là loại rượu vang mà tôi thích nhất.” Roth nhận ly rượu từ gã bồi bàn, cười và hơi lắc nhẹ ly rượu màu đỏ hơi đen.

Lưu Chấn cũng nhận rượu từ gã bồi bàn, sau đó cười nói: “Ngài Roth thật biết hưởng thụ.”

“Giống như các vị hay nói, đời chẳng được bao lâu nên cứ mặc sức mà tận hưởng

Tận hưởng thú vui trước mắt mới là quan trọng nhất.” Nói xong, Roth hít hương thơm của rượu, trên mặt tràn đầy vẻ thỏa mãn

Nhiếp Nhiên đứng bên cạnh vừa dán chặt mắt vào hai người kia, chỉ sợ bọn họ nâng cốc uống vào, vừa cố gắng nghĩ xem phải làm thế nào để ngăn cản

Nhưng mà, đúng lúc cô đang tập trung quan sát Roth và Lưu Chấn, đột nhiên, chóp mũi3thoáng ngửi được một mùi rất nhẹ, rất nhạt

Tầm mắt cô lập tức di chuyển tới ly rượu vang mà gã bồi bàn đưa cho Hoắc Hoành, rượu màu đỏ hơi đen ở trong chiếc ly chân dài hơi sánh lên, hương rượu lan vào không khí.

Ánh mắt cô nheo lại, lập tức tập trung vào mục tiêu.

Thì ra, mục tiêu của gã sát thủ kia là Hoắc Hoành.

Thấy gã đưa ly rượu tới, Hoắc Hoành cũng lập tức cầm lên định uống, dưới tình thế cấp bách, cô cũng không quan tâm tới sự cẩn trọng hay cố ý làm mờ nhạt bản thân nữa

Cô cố tình nghiêng người, đụng mạnh vào vai Hoắc Hoành, kêu đau một tiếng, “Ổi!” Nháy mắt, ly rượu vang đỏ bị văng đi.

“Choang..” chiếc ly rơi xuống đất, vỡ tan tành

Hoắc Hoành vội vàng giúp cô đứng thẳng lên

Sau khi Nhiếp Nhiên1luống cuống đứng thẳng người lên thì liên tục cúi đầu xin lỗi, “Rất..

rất xin lỗi, rất xin lỗi ngài Hoắc, tôi..

tôi...”

“Cô làm sao thế hả!” A Hổ đưa tay kéo cô sang một bên, cẩn thận xem xét xem Hoắc Hoành có bị thương ở đâu không

Tầm mắt của mọi người trong phòng đều tập trung lên người Nhiếp Nhiên

Vệ Vi thấy cô không cẩn thận như thế thì không khỏi thầm cười lạnh

Chờ xem Hoắc Nhị thiếu sẽ trừng trị cô ta như thế nào!

Nhưng ai ngờ, Hoắc Hoành không những không tức giận mà còn lo lắng hỏi han: “Có phải vết thương ở chân lại tái phát rồi không?”

Nhiếp Nhiên rũ mắt, lắc đầu, “Vẫn.. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

vẫn ổn..

Không có gì trở ngại...” “Có cần ra ngoài nghỉ ngơi chút không?”

“Không..

không cần..

vừa rồi tôi chỉ vô tình loạng choạng thôi.” Dường như Nhiếp Nhiên rất kinh hãi, lùi6vào trong một góc

Điều này khiến cho mọi người ở đây đều kinh ngạc, chẳng lẽ Hoắc Nhị thiếu này lại thích một đứa con gái nhát gan chẳng ra sao thế này ư? Thể thì thật sự quá kinh khủng rồi! Vì có màn lộn xộn nhỏ này, A Hổ tìm người dọn dẹp một chút.

Gã bồi bàn kia lại bưng một ly rượu khác tới trước mặt Hoắc Hoành, “Thưa ngài, tối rót cho ngài một ly khác.”

Nói xong, lại rót rượu cho anh.

Trái tim Nhiếp Nhiên lại căng thẳng

Tuy rằng cô thấy chỉ có một ly rượu bị bỏ thuốc, nhưng không có nghĩa là sát thủ này không có kế hoạch B

Lỡ như xảy ra chuyện gì, cô còn lấy cái cớ chân bị thương thì quá giả dối rồi! Nhiếp Nhiên đứng ở một bên, cứ vậy trơ mắt nhìn chai rượu chậm rãi4nghiêng đi...
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 48: Ngăn cản ám sát, rước phải phiền phức


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77575.png


77575_2.png

Vài giây sau, anh ta mới mở miệng nói: “Không cần đâu, cảm ơn.”

“Được rồi, không có việc gì cần đến anh đâu, ra ngoài đi.” Roth thật sự không vừa ý với người phục vụ lắm lời này nên lập tức đuổi gã ra ngoài.

“Vâng ạ.” Gã bồi bàn cũng tự cảm nhận được sự tức giận này, suýt nữa bị lộ rồi

Vì thế, gã cúi đầu, nhanh chóng rời khỏi chỗ này luôn

Thế nhưng, trước khi ra ngoài ánh mắt của gã không biết vô tình hay hữu ý lại dừng lại nơi góc phòng đúng chỗ của Nhiếp Nhiên đang rũ mắt nhìn xuống liếc nhẹ một cái

Cánh cửa cuối cùng cũng đã đóng lại

“Rượu thì cũng đã thưởng rồi, chúng3ta cũng nên bàn một chút chuyện về chuyện chính đi.” Roth uống một hơi cạn ly rượu vang

Lưu Chấn liếc nhìn đồng hồ, gật đầu: “Đúng là cũng đến lúc rồi.”

Nhiếp Nhiên liên tục ở trong trạng thái cảnh giác cao độ đột nhiên nghe thấy hai từ “việc chính”, tại cô lập tức vểnh cao lên

Bắt đầu giao dịch luôn đúng không? Khoan đã, có gì đó không ổn!

Cô có cảm giác tất cả mọi thứ đã quá dễ dàng rồi, vụ làm ăn lớn này Lệ Xuyên Lâm phải thông qua rất nhiều người mới nghe ngóng được, làm sao lại có thể nói ra một cách công khai như thế này, huống hồ lại còn trước mặt Vệ Vi và1một người ngoài như cô.

Quả nhiên, cô vừa liếc nhẹ một cái đã nhìn thấy ngay ánh mắt khinh thường của Hoắc Hoành đang hướng về phía mình

Thật sự là như thế!

Người này đúng là đang thăm dò cô!

Chắc anh ta đã nảy sinh sự nghi ngờ đối với thân phận của cô, thế nhưng không tìm thấy bằng chứng nào rõ ràng cả, vì thể liền dùng cuộc giao dịch này để thăm dò cô

Nghĩ lại, lúc ở trên máy bay cuộc trò chuyện của anh ta với A Hổ là cố tình để cho cô nghe thấy

Gã đàn ông đáng chết này, cô thì tổn tâm sức bảo vệ cái mạng nhãi nhép của hắn mà kết quả suýt nữa bị rơi8vào kể của hắn! Thế nên cô không thể để hắn toại nguyện! “Ngài Hoắc, tôi ra ngoài trước.” Nhiếp Nhiên bám vào chiếc chân đau nói.

Hoắc Hoành nhíu nhẹ lông mày sau đó cười một cách rõ ràng, gật đầu nói: “Được.”

Xem ra cô gái này quả thật là thông minh, nhanh như vậy mà có thể nghĩ ra rồi

Vệ Vi lúc này cũng nói nhỏ: “Lưu tổng, vậy tôi cũng ra ngoài đây.”

Hai người cùng lúc đi ra ngoài

“Đi cùng tôi ra nhà vệ sinh!” Cửa vừa đóng lại, Vệ Vi ngay lập tức làm mặt lạnh, bỏ lại câu nói này rồi đi thẳng về hướng nhà vệ sinh tầng dưới

Hai người đi qua dòng người trong buổi tiệc ở đại9sảnh rồi tiếp tục đi thẳng về phía nhà vệ sinh ở cuối hành lang

Vừa đóng cửa lại, Vệ Vi quăng luôn túi xách trước bồn rửa tay, cô ta cười lạnh nhạt nói: “Cô giỏi thật đó, vừa vào công ty chưa đến 24 giờ đã xin nghỉ hai ngày, còn được Hoắc Nhị thiếu dẫn đến nơi như thế này

Thế nào? Ăn mặc như vậy đứng ở đây có phải có cảm giác bản thân giống như phượng hoàng muốn bay lên ngọn cây không?”

Nhiếp Nhiên, người vừa ngăn chặn một vụ ám sát, lúc này lại lười ứng phó, tranh cãi với loại đàn bà này

Cô chỉ muốn dùng sự im lặng này để nhanh chóng giải quyết cuộc nói chuyện7này mà thôi

Nhưng thấy cô không nói nửa lời, Vệ Vi lại càng tức giận, cao giọng nói: “Nói đi!” Nhiếp Nhiên thấy rằng im lặng không có tác dụng gì đối với Vệ Vi, vờ như bị dọa đến giật mình, người run bần bật, lắc đầu quây quậy, “Không, không phải đâu...” “Tôi nói cho cô biết, cô tốt nhất nên an phận biết điều một chút! Không thèm nhìn xem bộ dạng mình thế nào mà dám đến một nơi như thế này, thật sự là không thể hiểu nổi!” Đúng lúc Vệ Vi đang giáo huấn thì cửa phòng vệ sinh nữ đột nhiên bị đẩy ra, một người đàn ông đội một chiếc mũ đen sang trọng và mặc một chiếc áo khoác dài từ ngoài cửa bước vào w๖ebtruy๖enonlin๖ez

“Vị tiên sinh đây có phải là đi nhầm không? Đây là nhà vệ sinh nữ.” Vệ Vi nhíu mày nói.

Thế nhưng người đàn ông kia không vì thế mà dừng bước, gã hơi cúi đầu, phân nửa khuôn mặt bị chiếc mũ che khuất đi.

Vệ Vi nhìn thấy gã không dừng bước liền tiến lên phía trước lớn tiếng quát: “Này, anh bị điếc à? Nếu cố tình tiến vào tôi sẽ gọi người đến đấy!”

Thế nhưng Nhiếp Nhiên đứng nép về một bên lại có thể nhìn thấy toàn bộ hình dáng gã đàn ông, hai bàn tay cô nắm chặt lại.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 49: Sự báo thù dưới lớp ngụy trang


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77576.png


77576_2.png

7ưu tổng, anh cứ thử đụng vào tôi xem!”

Vệ Vi cũng sợ đến mức liên tục lùi về phía sau, lời nói ra đều lắp ba lắp bắp

Cô gái này đúng là ngốc nghếch mà! Làm gì có chuyện không biết thân phận của người đàn ông kia lại đi tự giới thiệu về mình

Chẳng may có động đến họng súng thì có chạy cũng không có cửa thoát thân

Nhiếp Nhiên không còn gì để nói nữa, cô trợn mắt lên nhìn người đàn bà ngốc kia.

Thế nhưng cùng lúc ấy, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý tưởng, khóe miệng khẽ hiện lên một nụ cười gian xảo

Ai bảo cô giáo huấn tối, để xem tôi dọa chết cổ thế nào nhé! Cô điều chỉnh lại biểu cảm, hét to lên với người đàn ông kia: “A! Đừng qua đây, anh đừng qua đây!” Tiếp đến cô vờ như3bị dọa, sợ hãi kêu la ầm ĩ đưa tay ra vồ lấy bình hoa ở bồn rửa tay đưa lên cao, nhưng điều này lại chẳng làm cho gã đàn ông kia nao núng

Gã bước nhanh về phía trước, Nhiếp Nhiên lại lùi dần lại phía sau, đến lúc chạm vào bức tường phía thì cô cực kì hoảng loạn mà ném chiếc bình xuống.

“Choang!”

Trong nháy mắt, chiếc bình hoa tinh xảo đã vỡ vụn

Nhưng cũng may là rơi ở phía chân của Về Vi, thật sự là đã dọa cho Vệ Vi sợ hết hồn hết vía, một tiếng thét chói tai vang lên: “Aaaaaa!” Người đàn ông kia thấy phản ứng của Vệ Vi tưởng rằng cô ta đang tập kích mình liền lập tức nắm chặt lấy tay cô ta.

Vệ Vi khua tay múa chân đánh đuổi gã, hét lớn: “Anh muốn gì? Cút đi! Cút đi1cho tôi!” “Đừng cào nữa chị Vi! Chị chạy nhanh lên!” Nhiếp Nhiên sau khi nhìn thấy Vệ Vi bị tóm lại liền vội vàng ném chiếc bình ở cạnh mình về phía đó.

Kết quả là ném trúng vào lưng của Về Vi.

Vệ Vi bị ném trúng hét lên, quay đầu về phía cô mắng: “Rốt cuộc là cô ném ai vậy?”

“Tôi xin lỗi, xin lỗi chị!”

Nhiếp Nhiên miệng thì nói lời xin lỗi, nhưng ngay sau đó lại ném cây lau nhà về phía Vệ Vi, cây lau nhà lại vừa đúng trúng vào ót của cô ta

Suýt nữa làm cô ta ngất xỉu đi.

Nhìn bộ dạng vừa la hét vì đau vừa giãy giụa trong vòng tay của gã đàn ông kia vô cùng thảm thương của Về Vi, trong lòng Nhiếp Nhiên thật sự không nhịn được cười.

Thế nhưng vẻ mặt cô phải làm như đang vô cùng8sợ hãi vậy

Cô ném tất cả những thứ bên cạnh mình từ thùng rác cho đến chổi quét nhà qua bên đó Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

Thế nhưng khi Nhiếp Nhiên định lấy nốt chiếc giẻ lau phơi bên bệ cửa sổ ném qua bên đó thì chợt thấy phía cổ tay áo của người đàn ông kia có một chiếc dao găm sắc bén sáng loáng

Ngay tức khắc ánh mắt của Nhiếp Nhiên trở nên khác hẳn, sự đùa vui trong lòng lập tức được thu hồi

Cô cầm lấy hộp đựng xà phòng chỗ bồn rửa tay, vung tay một cái chiếc hộp xà phòng đập vào cổ tay lúc gã đang chuẩn bị rút ra

“Tôi..

tôi liều mạng với anh!”

Nhiếp Nhiên vờ như phát điên lên, nghiến răng nghiến lợi lao tới

Cô trông có vẻ như không có sự chuẩn bị gì mà lao tới, thế nhưng thực tế thì cô đã ngắm chính xác9thời cơ, nhằm về phía khớp tay của gã, trong nháy mắt đã bẻ gập được khớp tay gã khiến gã không thể nào cựa quậy được

“Chị Vi, chị chạy đi nhanh lên!” Nhiếp Nhiên trông có vẻ rất khó khăn mới giữ được nửa người của tên đàn ông kia, sau đó quay ra phía Vệ Vi nói.

Vệ Vi không thể ngờ Nhiếp Nhiên đột nhiên lại làm như vậy, ngạc nhiên đến mức sững sờ bất động

Nhiếp Nhiên nhìn cô ta không nhúc nhích gì quát lớn: “Nhanh lên! Gọi người đến nhanh lên, tôi không chống đỡ được lâu đâu!” Thật là muốn đánh chết người đàn bà này mà, thời điểm ngàn cân treo sợi tóc lại đột nhiên ngẩn ngơ ra.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 50: Đóng vai người vô tội bị thương


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77577.png


77577_2.png

7hoắt một cái đã bẻ gọn tay của gã về phía sau, một chân đá vào đầu gối gã khiến gã quỳ rạp xuống đất.

Tên đàn ông kia bị giữ chặt trên mặt đất không cựa quậy được quát lên: “Rốt cuộc cô là ai?” “Là một người mà anh không quen biết.” Nhiếp Nhiên đã thay đổi bộ mặt sợ hãi lúc ban nãy, trói cố định tay của gã đàn ông kia lại, cô thản nhiên ngồi trên người gã

Bị đè lên người vô cùng khó chịu, gã ngoái cổ lại nói: “Lẽ nào cô cũng đến để ám sát Hoắc Hoành?”

Nhiếp Nhiên cười khẩy một cái, đang định mở miệng nói thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần phía cửa nhà vệ sinh.

Cô3bỗng thay đổi sắc mặt, trượt mạnh một cái từ trên lưng gã xuống đất, tiếp đến bày ra vẻ mặt gào khóc nức nở: “Anh muốn làm gì? Anh đừng giết tôi! Đừng giết tôi!” Gã đàn ông kia bị sự thay đổi như chong chóng của cô làm cho kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã nhảy bật lên giữ người Nhiếp Nhiên lại ở bồn rửa tay

“Rốt cuộc cô là ai?” “Tôi..

tôi là trợ lý của chị Vi, tôi chỉ là một nhân viên nhỏ bé thôi, cầu xin anh đừng giết tôi, đừng giết tôi!” Nhiếp Nhiên thổn thức khóc từng tiếng đầy run rẩy

“Cô mà không nói thì tôi sẽ giết cô!” Con dao găm trên tay lập tức đặt ngay lên động mạch chủ ở1cổ của Nhiếp Nhiên

“Đừng, xin anh tha cho tôi!” Nói xong, cô bỗng hét lên thảm thiết.

Ngay lúc ấy bốn, năm người đàn ông từ ngoài cửa chạy vào, Hoắc Hoành ngồi trên xe lăn dẫn đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã đàn ông kia, mở miệng nói một câu nhẹ bẫng: “Bắn chết!” “Đoàng!” Sau khi tiếng súng vang lên thì tràn ngập nhà vệ sinh nữ là mùi khói thuốc nồng nặc.

Nhiếp Nhiên chỉ cảm thấy rằng mặt mình bị bắn đầy máu

Trên trán người đàn ông đang khống chế cô bỗng nhiên xuất hiện một dòng máu đỏ tươi, gã kinh ngạc đến mức trợn trừng hai mắt, sau đó buông lỏng tay, ngã gục xuống đất.

Nhiếp Nhiên “bị dọa” đến mức cũng trượt dần từ8bồn rửa tay xuống đất w●ebtruy●enonlin●e●com

Sau khi nhìn thấy tên sát thủ bị giết, Vệ Vi cuống cuồng chạy đến bên cạnh Nhiếp Nhiên: “Diệp Lan! Cô vẫn ổn chứ? Cô sao rồi?”

Sau khi gọi vài tiếng, mắt của Nhiếp Nhiên mới dần dần mở ra, hàng mi chớp nhẹ, cô cẩn thận sờ lên cổ mình, từ từ đưa tay ra trước mặt thì bỗng thấy một thứ chất lỏng ấm nóng màu đỏ hiện lên trước mắt.

Sau khi cô mấp máy môi nói khe khẽ, “Máu..” thì ngất lịm đi

Một dòng máu đỏ chảy dài trên chiếc cổ trắng ngần của cô, chiếc váy màu trắng ngà bị nhuộm một mảng lớn màu đỏ khiến người nhìn không khỏi rùng mình

“Còn đứng đấy làm gì nữa, mau gọi cứu9thương đến đi! Nhanh lên!” Hoắc Hoành gầm lên giận dữ.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 251: Bắt cô để làm giao dịch (1)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79522.png


79522_2.png

1hiếp Nhiên vì nhiệt độ cơ thể giảm, lạnh tới môi nhợt nhạt, nhưng vẫn không ngăn nổi cô nghiến răng nghiến lợi nhìn về chiếc xe chở đất đá xi măng đó.

“Tôi tiếp tục đi tìm.” Lệ Xuyên Lâm đứng ở cửa nhìn thấy tình hình trong xe, lập tức đi về phía chiếc xe khác.

Hiện giờ thời gian gấp, nhiệm vụ quan trọng, vài trăm chiếc xe, bọn họ chỉ loại trừ kiểm tra một nửa, hơn nữa đây chẳng qua mới là chiếc xe thứ nhất mà thôi.

“Không cần nữa, trong đám xe này có lẽ không có hàng.” Nhiếp Nhiên đóng cửa xe lại.

Hoắc Hoành sẽ không ngốc như vậy, chọn mấy chiếc xe để đây, như vậy dễ có sơ hở.

Hơn thế nữa người ở đây ít như vậy, không giống với nơi để hàng.

Nhiếp3Nhiên đánh giá, mấy người ngoài kia căn bản chỉ là để trang trí, có lẽ chỉ giả vờ thôi.

Anh ta đã chuẩn bị cả hai bên, ngộ nhỡ Lưu Chấn không bị bắt, có chạy tới đây tìm thì cũng chỉ phí công dã tràng mà thôi.

Người này suy nghĩ rất kĩ càng.

Đúng vào lúc này, cô đột nhiên nghe thấy hai giọng nói vang lên cách đó không xa.

“Sao tôi nghe bên đó có tiếng gì?”

“Đêm hôm ở đâu ra tiếng gì chứ?”

“Cứ qua xem sao đi.”

Trong mưa lớn rơi, giọng nói đó không quá vang nhưng vẫn lọt vào tai của Lệ Xuyên Lâm và Nhiếp Nhiên.

Hai người nhìn nhau một cái, cực kì hiểu ý đóng cửa xe lại, liên tiếp thoắt ẩn thoắt hiện. Trước lúc hai người kia vừa tới cửa xe, Nhiếp Nhiên2và Lệ Xuyên Lâm sớm đã trèo tường ra ngoài.

“Tôi đã nói là không có ai rồi mà, anh nghĩ quá nhiều rồi.”

“Thận trọng một chút vẫn hơn, anh Hổ nói phải cẩn thận.”

Hai người ở ngoài tường nghe hai người tuần tra bên trong nói chuyện, ngay sau đó tiếng hai người càng lúc càng xa.
w๖ebtruy๖enonlin๖ez
Anh Hổ nói phải cẩn thận?

Nhiếp Nhiên ngồi trong chỗ tối, hơi chau mày lại.

Nếu đã là dàn cảnh, tại sao còn phải canh gác cẩn thận?

Và nếu phải canh gác cẩn thận thì tại sao lại sắp xếp ít người như vậy?

Không biết có phải vì chưa ăn cơm cộng thêm dầm mưa cả một đêm không mà đầu óc cô cũng ì ra, nhất thời nghĩ không ra dụng ý của Hoắc Hoành.

“Cô còn dự định gì không?” Lệ Xuyên Lâm nhìn1cô chau mày suy nghĩ sâu xa, nhưng không có ý định đi ra ngoài, còn tưởng cô có cách gì khác, không kìm được mà hỏi.

Nhiếp Nhiên bừng tỉnh, nghiêm túc lắc đầu, “Không có, tôi cũng chỉ giữ lại có một chiêu mà thôi.”

Nếu không phải uy h**p Lão Tam Tử, tới chiêu này cô cũng không có.

Vì đã thoát khỏi phạm vi tầm nhìn của đám người đó, Nhiếp Nhiên muốn đứng dậy đi ra ngoài. Dầm mưa thời gian dài, hiện giờ chân cô đã đông cứng lại rồi, độ ấm trên toàn cơ thể đã chảy vào tận ruột gan, bảo vệ nơi cuối cùng này.

Bây giờ cô buộc phải tìm một bộ quần áo khô ráo và một nơi ấm áp.

Chỉ là thời gian cô ngồi quá lâu, chân vừa lạnh vừa mất đi1cảm giác, mới vừa đứng dậy hai chân đã mềm nhũn, lảo đảo suýt chút nữa khiến cô ngã xuống lần nữa.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 252: Bắt cô để làm giao dịch (2)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79523.png


79523_2.png

1��Anh làm gì vậy?” Nhiếp Nhiên thấy anh ta đứng quay lưng về phía mình ở chỗ không xa hứng mưa, nhìn theo anh ta gọi.

Người này làm sao vậy, đang mưa to vậy đứng đó làm gì?

Lệ Xuyên Lâm đứng thẳng người trong mưa, giống như cái cây đứng ở đó, đáp lại, “Chờ cô thay quần áo.”

Nhiếp Nhiên lập tức hiểu ra, không ngờ người đàn ông này cũng rất quân tử đó, tốt hơn cái tên Hoắc Hoành kia không biết bao nhiêu lần!

Nếu cái tên Hoắc Hoành kia thấy cả người mình ướt sũng, chắc chắn sẽ không rời khỏi, ngược lại sẽ mặt dày mà ngồi trong xe, còn hờ hững nói một câu, tôi không nhìn!

“Không cần, đâu cần phiền phức như3vậy.”

Thật ra cho dù Lệ Xuyên Lâm ngồi trên xe cũng không sao, cô ngồi phía sau xe, chỉ cần Lệ Xuyên Lâm không quay đầu, về cơ bản không vấn đề gì.

Nhưng thấy Lệ Xuyên Lâm không để ý tới mình, vẫn đứng trong mưa, sau đó Nhiếp Nhiên bổ sung thêm câu: “Anh còn không lái xe đi, tới lúc đó thể nào cũng bị bảo vệ tuần tra phát hiện.”

Quả nhiên, bóng dáng Lệ Xuyên Lâm hơi động đậy trong mưa, thậm chí còn hơi xoay đầu lại.

“Mau lên đi!” Nhiếp Nhiên nhìn bộ dạng lưỡng lự của anh ta thì chỉ cảm thấy buồn cười.

Núi băng mà cũng có lúc lưỡng lự ngượng ngùng.

Lệ Xuyên Lâm nhìn cô ngồi trong xe, quần áo ướt2vẫn chưa thay ra. Tuy trong xe đã mở máy sưởi nhưng cái lạnh ngấm trên quần áo vẫn cứ ngưng đọng trên da trong thời gian dài.

Thế là anh ta lại quay người đi về phía xe.

Toàn thân anh ta ướt sũng ngồi trong xe, ánh mắt chính trực nhìn về phía trước, không dám nhìn ra chỗ khác, động tác tay nhanh gọn, chuyển xe, đạp phanh, sau khi uốn một vòng vô lăng liền lái xe thẳng ra khỏi bến cảng.

Nhiếp Nhiên ngồi đằng sau, cô vừa thay quần áo vừa hỏi Lệ Xuyên Lâm, “Anh nói xem chỗ hàng kia được mang đi như thế nào từ kho của Lưu Chấn, hơn nữa còn không bị các anh phát hiện?”

Lệ Xuyên Lâm vẫn nhìn1chằm chằm về phía trước, nói: “Tôi có xem qua camera giám sát ở các con đường, trừ những xe hàng này, không có xe đáng nghi nào khác.”

Nhiếp Nhiên chìm sâu vào suy nghĩ, động tác tay cũng chậm đi nhiều.

Trừ những xe hàng này, không có xe nào khả nghi ư?

Sao có thể như vậy!

Nhất định là có chỗ nào đó Lệ Xuyên Lâm không chú ý tới.

Không có xe đáng nghi… vậy có thể hiểu thành, có những xe nhìn có vẻ bình thường nhưng thực ra là ẩn chứa bí mật?

“Nói không chừng ở trong xe bọc thép và xe cấp cứu thì sao?” Nhiếp Nhiên lập tức nghiêng về phía trước hỏi.

Lệ Xuyên Lâm bị cô hỏi như vậy, ngay lập tức nghiêng1đầu, kết quả thấy cô mặc được nửa áo, một nửa eo thon vẫn còn lộ ra ngoài.

Đồng tử của anh ta co lại, chân đạp mạnh vào phanh xe.

Nhiếp Nhiên bị anh phanh xe gấp gáp suýt chút nữa thì b*n r* ngoài.

Cô lập tức phẫn nộ hỏi: “Anh có biết lái xe không vậy!”

Nét mặt cương nghị của Lệ Xuyên Lâm thoáng qua một tia khác thường không tự nhiên, anh ta lập tức quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Mặc quần áo tử tế đi!” Nguồn : we btruy en onlin ez.com
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 253: Bắt cô để làm giao dịch (3)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79524.png


79524_2.png

1úc này, Nhiếp Nhiên không kìm được mà ngừng cười cợt. Một lô hàng như vậy thì cần phải có xe chở đi, muốn quang minh chính đại vận chuyển trên đường thì thùng xe bắt buộc phải lớn mới được.

Sao lại không có chứ?

Chuyện này quá kỳ lạ rồi!

Không thể là Hoắc Hoành hô biến mất những đồ đó được.

Nhiếp Nhiên còn đang mải mê suy nghĩ thì chiếc xe đã bất giác dừng ở con đường nhỏ cách phòng cô thuê không xa.

“Chuyện này tôi sẽ xử lý.” Lệ Xuyên Lâm thông qua kính chiếu hậu nhìn Nhiếp Nhiên ngồi ghế sau một cái, “Cô đi nghỉ sớm đi.”

Nhiếp Nhiên ngẩng đầu nhìn anh ta, cũng được, dù sao chuyện này không phải trong phạm vi nhiệm vụ của cô. Vốn dĩ sau khi giải mã văn kiện, xác thực tính chân thực của3văn kiện thì cô đã được coi là hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Nhưng vì Lệ Xuyên Lâm hi vọng còn có thể bắt cả người và tang vật nên cô mới ở lại làm nội ứng cho bọn họ.

Kết quả, người và vật chẳng nhìn thấy, mất cả chì lẫn chài khiến cô tức tới phát sầu.

Hàng không thấy, người chạy rồi, cho dù cô đã hoàn thành nhiệm vụ vốn có của mình nhưng công trạng cũng coi như mất đi một nửa.

Sao cô có thể cam tâm?

Nhưng hiện giờ, không cam tâm cũng phải cam tâm, cô có thể cảm thấy được sự không thoải mái ẩn giấu trong thân xác này. Suy cho cùng, tố chất của cơ thể này quá kém, mới dầm chút mưa đã khó chịu rồi.

“Được rồi, vậy anh tự lo liệu đi.” Nhiếp Nhiên xuống xe, nhanh chóng2đi về phía tiểu khu của mình, thậm chí còn chẳng thèm chào tạm biệt Lệ Xuyên Lâm.

Đêm khuya vắng vẻ, trong ngõ hẻm cho thuế mướn cũ kĩ rách nát giữa lòng thành phố, một bóng người bất chấp mưa đi lại như con thoi.

Rất nhanh, bóng đen đó đã dừng lại trước một căn phòng thấp, sau đó gõ cửa ba tiếng.

Tiếng gõ cửa có tính quy luật đó dường như là một loại ám hiệu.

Không lâu sau, trong cánh cửa dần truyền tới tiếng bước chân, “Két…” một tiếng, cánh cửa gỗ cũ kĩ nhè nhẹ mở ra.

Một cái đầu thò ra từ bên trong, người đó chính là Hoắc Mân đã chạy trốn từ sân bay.

Hắn vừa nhìn thấy Lưu Chấn liền lập tức mở cửa mời ông ta, sắc mặt vô cùng hưng phấn, “Sao rồi hả, hàng có giao dịch1thành công không?”

Hôm nay Hoắc Mân ở trong phòng lo lắng đi qua đi lại cả ngày, nếu như hợp đồng này được ký thì coi như hắn có cơ hội chuyển mình.

Lưu Chấm tức giận, nghe hắn hỏi như vậy chẳng khác nào chọc vào nỗi đau của mình.

Lại nghĩ mình trở nên như vậy đều là do hắn ban tặng, nếu không phải hắn luôn dùng giá cao để mê hoặc ông ta, ông ta cũng sẽ không bị quỷ ám mà đồng ý, đói ăn vụng túng làm càn mà chơi ván này. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m

Rõ ràng biết Hoắc Hoành không phải là kẻ keo kiệt, nhưng cuối cùng lại bị cái giá cao hơn ba mươi phần trăm đó làm mờ mắt, hết lần này qua lần khác lựa chọn tin tưởng cái đồ vô dụng Hoắc Mân này.

Vốn đã định ngày ký hợp đồng1với Hoắc Hoành rồi, nhưng ai biết được Hoắc Mân đáng ra phải ở nước ngoài lại chạy tới nhà ông ta trong dáng vẻ vô cùng thảm hại, đồng thời đưa ra cái chủ kiến tồi tệ này cho ông ta.

Nói là giao hàng giả cho Hoắc Hoành, chỉ cần Hoắc Hoành bỏ hết vốn ra, Hoắc Khởi Lãng nhất định sẽ tức giận, trừ khử anh ta.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 254: Bắt cô để làm giao dịch (4)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79525.png


79525_2.png

Dù gì cũng là ba mươi phần trăm lợi nhuận, cho dù cầm tiền chạy trốn đi nơi khác mở công ty cũng đủ kiếm được một món lớn rồi.

Nhưng hoang tưởng chính là hoang tưởng, hiện thực đã nói với ông ta tất cả những thứ này đều là nói phét hết!

Hàng thật mà ông ta cất giấu kĩ như vậy đều đã bị lấy mất, tiền không lấy được một xu, còn lãng phí cả một khoản vốn lớn làm đồ giả, chẳng khác nào mất cả chì lẫn chài!

Ông ta nhìn Hoắc Mân đứng trước mặt mình, lại nghĩ tới bộ dạng vừa bị cảnh sát truy đuổi, ông ta nổi điên giơ chân đá thẳng qua, “Ký cái3quái gì, Hoắc Hoành không hề tới!”

“Cái gì?” Hoắc Mân chưa từng bị đối đãi như vậy, đường đường là Tổng giám đốc Hoắc thị lại bị người khác đá ngã xuống đất. Nhưng lửa giận này còn chưa kịp bùng lên thì đã nghe Lưu Chấn nói như vậy, hắn ngay lập tức kích động bò dậy, “Sao có thể như vậy? Lô hàng này rất quan trọng đối với nó, sao nó có thể vứt bỏ lô hàng này được!”

“Hắn đâu có vứt bỏ, hắn đánh cắp sào huyệt của tôi rồi!” Khóe mắt Lưu Chấn lộ ra lửa giận, lạnh lùng đi vào căn phòng thuê rách nát kia.

Hoắc Mân chau mày hỏi: “Sao có thể như vậy? Không2phải ông giấu rất kĩ sao?”

“Có giấu thế nào cũng vô dụng thôi. Ở đây có chuyện gì mà Hoắc Hoành không biết chứ? Hơn nữa, hắn đánh cắp sào huyệt của tôi không nói, còn báo cảnh sát, hiện giờ tôi bị cảnh sát truy bắt tới nhà cũng không dám về.” Lưu Chấn miệng lưỡi khô cháy, vừa vào phòng uống liền năm sáu ngụm trà.

Hoắc Mân nghe thấy Hoắc Hoành báo cảnh sát, kinh ngạc tròn xoe mắt.

Nuốt hàng của Lưu Chấn, lại còn báo cảnh sát? Đây là muốn tuyệt đường lui của Lưu Chấn mà.

Tuy hắn luôn biết rằng trên phương diện làm ăn, Hoắc Hoành không quân tử giống bề ngoài của, nhưng không ngờ thủ1đoạn lại tàn nhẫn tới như vậy.

Không để cho người khác một con đường sống.

“Vậy ông chạy tới chỗ tôi làm gì?” Nghe thấy Lưu Chân bị cảnh sát truy bắt, Hoắc Mân hơi chùn chân.

Hiện giờ hắn không có Hoắc thị che chắn cho nữa, một thân một mình, lại làm ăn buôn bán không quang minh chính đại, ngộ nhỡ bị liên đới thì cả đời này hắn cũng đừng nghĩ tới việc trở mình, càng đừng nhắc tới lật đổ được Hoắc Hoành.

Lưu Chấn thấy hắn có vẻ hơi chột dạ thì dựng lông mày quát: “Sao hả, định qua cầu rút ván sao? Nếu không phải vì cậu năm lần bảy lượt tới thuyết phục tôi về phe1cậu, tôi sẽ chọc giận Hoắc Hoành sao?”

Hoắc Mân bị nói trúng tim đen liền dẩu môi, “Vậy bây giờ làm thế nào?”

Hàng mất rồi, người còn bị cảnh sát truy bắt, ngoài trốn chạy có lẽ không còn cách nào khác nữa.

Hoắc Mân nghĩ một lúc, chi bằng trước tiên trấn an Lưu Chấn đang tức giận trước đã.
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com
“Chỗ tôi đây có một cái thẻ, bên trong có mấy triệu nhân dân tệ, đủ ông tiêu một thời gian, mau đi tìm một chỗ để trốn đi.”

Lưu Chấn nhìn thẻ mà hắn đưa qua, trên mặt không có bất kì vẻ cảm kích nào, ngược lại còn cười lạnh một tiếng, “Muốn đuổi tôi như vậy sao? Sau đó thì tẩy1trắng mình khỏi vụ này rồi thoải mái rời khỏi có phải không?”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 255: Bắt cô để làm giao dịch (5)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

80220.png


80220_2.png

1��Hàng của tôi mất hết rồi, người cũng bị cảnh sát truy sát, Hoắc Hoành hại tôi đến nỗi thê thảm như thế này, tôi nhất định không bỏ qua cho hắn!” Bàn tay Lưu Chấn nắm chặt lấy cốc trà, vẻ mặt hung ác

Hoắc Mân nhìn dáng vẻ của ông ta, không kìm được hỏi: “Ông có cách gì sao?” Lưu Chấn liếc mắt nhìn hắn, cười khẩy, “Tất nhiên, tôi vẫn còn nằm trong tay một vật báu của hắn.” “Vật báu gì?” Hoắc Mân nghe vậy, lập tức sán lại gần hỏi

“Vợ, chưa, cưới của hắn.” Ánh mắt Lưu Chẩn ánh lên sự nham hiểm, ông ta gằn từng chữ

Hoắc Mân bừng tỉnh ngộ, vỗ đùi, nói một cách đầy kích động: “Đúng rồi, cô gái đấy!” Cô gái3mà Hoắc Hoành đứng trước bàn dân thiên hạ tuyên bố là vợ chưa cưới.

Tóm được cô ta rồi, tôi không tin là Hoắc Hoành không nhượng bộ vài phần.”Ý cười lạnh trên khóe môi Lưu Chẩn càng sâu hơn

“Đúng, đúng, đúng! Chuẩn không cần chỉnh” Hahaha, sao hắn lại có thể quên được, cô gái kia chính là điểm yếu của Hoắc Hoành, bắt được cô ta thì Hoắc Hoành chắc chắn sẽ phải nhả ra thôi

Nhớ lại trong bữa tiệc ngày hôm ấy Hoắc Hoành không thể bảo vệ nổi bản thân mình nhưng vẫn liều chết để bảo vệ cô gái kia, như vậy đủ để biết cô ta chiếm vị trí quan trọng thể nào với hắn

Ha ha, nếu như vật báu này thực sự rơi vào tay2mình thì cơ hội để đảo ngược tình thế đã nằm ngay trước mắt rồi Hoắc Mân đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình thì Lưu Chấn lại nói: “Tôi đang bị cảnh sát truy đuổi, không tiện xuất hiện nơi đông người, vì thế trông cậy hết vào cậu đấy.” “Tôi?” Hoắc Mân lấy lại tinh thần, kinh ngạc chỉ tay vào chính mình

Lưu Chấn liếc nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Sao nào? Không muốn báo thù cũng không muốn lấy lại Hoắc thị hả? Cậu định mãi là Đại thiếu gia bù nhìn sao?” Từng câu từng chữ của ông ta như đâm vào vết sẹo đau lòng nhất của Hoắc Mân

Hắn nghĩ đến việc bị Hoắc Lãng Khải đuổi đi, nếu không phải hắn nhanh trí trốn1thoát ở sân bay thì giờ có lẽ đang bị đi lưu đày ở nước ngoài, có người canh giữ 24/24 không khác gì ở tù.

Hơn nữa, tất cả những chuyện này đều do Hoắc Hoành gây ra, đáy mắt hắn bắt đầu hằn lên những tia máu đỏ

Hoắc Mân nắm chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Làm chứ! Tối đường đường là Đại thiếu của Hoắc gia mà lại phải rơi vào cảnh người không ra người, mà không ra ma, trốn chui trốn lủi đều là do Hoắc Hoành

Lần này tôi muốn nó chết không chỗ chôn thân!”

***

Sáng ngày hôm sau, Nhiếp Nhiên cảm thấy toàn thân khó chịu, tay chân rã rời, đầu óc choáng váng, còn sốt nhẹ nữa

Chết tiệt, quả nhiên là bị cảm rồi!1Cô nằm trong chăn rên lên một tiếng, sao mà sức đề kháng của cơ thể này lại kém như vậy chứ? Vì cả ngày hôm qua không ăn gì, lại dính nước mưa nữa, nên đêm qua lúc quay về cô đã uống trà gừng và ngâm nước nóng khá lâu, đáng lý ra phải tránh được bị cảm mới đúng chứ

Nhiếp Nhiên yếu ớt ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tủ đầu giường

Bây giờ là mười một rưỡi trưa, cô đã đói bụng tròn một ngày rồi, đói đến hoa cả mắt rồi Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Nhưng cơ thể yếu ớt không thể đi ra ngoài mua cơm được, nên cô đành phải gọi đồ về

Cô lấy điện thoại dưới gối gọi bùa chút đồ ăn về sau đó lại tiếp tục ngủ.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 256: Bắt cô để làm giao dịch (6)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

80221.png


80221_2.png

1ó việc gì sao?” “Tất nhiên, có việc rất quan trọng, không mời tôi vào nhà sao?” Hoắc Mân cười chỉ vào trong nhà

“Không..

không được ạ

Nhà cửa bừa bộn, tối nào dám mời Đại thiếu gia vào.” Nhiếp Nhiên cố nhếch đổi môi khô nứt vì sốt cao, nở nụ cười miễn cưỡng

Sao Hoắc Mân vẫn chưa bị tống ra nước ngoài chứ? Bữa tiệc cũng qua cách đây vài ngày rồi, nhìn hắn vẫn mặc bộ quần áo của ngày hôm đấy, chẳng lẽ là đã trốn ra khỏi nhà rồi sao? Nhưng tại sao hắn lại ở bên ngoài lang thang lâu như vậy, lại còn tìm đến chỗ mình? Nhiếp Nhiên mặc dù sốt nên cơ thể hơi mệt mỏi nhưng3đầu óc cô thì vẫn rất linh hoạt

Có chút kỳ lạ ở đây! “Không phải lo, bây giờ tôi còn ở nơi tồi tàn hơn cô cơ.” Hoắc Mân đưa chân vào khoảng trống giữa cánh cửa và khung cửa khiến cô không có cách nào đóng cửa lại, cứ thể ngang nhiên đẩy cửa đi vào

Nhìn bóng dáng bé nhỏ sau cánh cửa, ánh mắt hắn càng lúc càng sắc lạnh

“Hơn nữa tất cả đều là do người chồng chưa cưới yêu quý của cô, người em cùng cha khác mẹ của tôi ban tặng.” Sắc mặt Nhiếp Nhiên tràn ngập sự sợ hãi, cô liên tục bước giật lùi về phía sau “Hoắc tổng, ngài..

ngài định làm gì?” “Cô nói xem!”Hoắc Mân2rút trong túi ra một chiếc khăn tay nồng nặc mùi ether“.

(*) Ether: một loại thuốc gây mê

Nhiếp Nhiên trợn tròn mắt, lập tức muốn trốn ngay vào trong nhà

Nhưng không ngờ cô lại bị Hoắc Mân tóm lấy cổ tay, sau đó giữ đầu, bịt chặt chiếc khăn tay kia vào mũi

Nhiếp Nhiên trợn trừng mắt, hai tay khua khoắng nhưng chỉ một lát sau cô đã ngất lịm đi

Hoắc Mận thấy Nhiếp Nhiên đã bất tỉnh liền bế cô đi, sau đó nhét vào trong xe

“Bây giờ làm gì tiếp?” Hoắc Mân quẳng người vào trong xe xong thì nhanh chóng rời đi

Lưu Chấn vì không thể lộ diện lại, sợ camera trên đường chụp được mình nên chỉ có thể ngồi1phía sau xe trông chừng Nhiếp Nhiên

Nhìn thấy người bên cạnh mình đang hôn mê, Lưu Chấn nói một cách lạnh lùng “Tất nhiên là đi tìm Hoắc Hoành nói chuyện rồi, lần này tôi phải bắt hắn nhả cả vốn lẫn lãi ra!” Hoắc Mân nghe được câu này, khóe miệng không khỏi nhếch lên
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Hai người ngồi trong xe tự nghĩ đến chuyện của mình mà không biết rằng Nhiếp Nhiên - người đáng lẽ phải ngất lịm đi lúc này lại đang nhắm mắt ghi nhớ lại từng lời nói của họ lại.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 257: Bắt cô để làm giao dịch (7)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

80222.png


80222_2.png

1ì thế, cô định chờ qua con phố đông đúc này, tìm thời cơ thích hợp đạp Hoắc Mân khỏi xe, sau đó dẫn Lưu Chấn đi

Vốn dĩ cô đang lo không tìm thấy Lưu Chấn, không ngờ ông ta lại tự dẫn xác tới

Đúng là thiên đường có lối thì không đi lại cứ thích đâm đầu xuống địa ngục

Nhiếp Nhiên thầm cười khẩy nhưng lại vờ như là đang chuẩn bị tỉnh dậy

Lưu Chấn ngồi bên cạnh, “Cuối cùng thì cô cũng tỉnh rồi sao?” Nhiếp Nhiên nghe thấy âm thanh kia thì tỏ vẻ rất kinh hãi, “Lưu tổng?” Sau đó thấy tay mình bị buộc ra sau, vẻ mặt cô tỏ rõ sự hoảng hốt, hoang mang: “Lưu tổng,3ngài..

ngài muốn làm gì?” Lưu Chấn lấy ra một con dao sắc bén, cười nham hiểm, lạnh lùng “Cô nói xem tôi muốn làm gì? Hoắc Hoành lấy hàng của tôi, hôm nay tôi đem cô ra đổi lấy hàng!” “Không, không được.” Nhìn thấy Nhiếp Nhiên sợ đến nỗi co rúm lại ở một góc xe, Lưu Chẩn đắc ý nói, “Cô không muốn xem xem tình cảm của Hoắc Hoành dành cho cô sâu đậm thế nào sao? Đây chính là cơ hội tốt! Cô nên cảm ơn tôi mới đúng.” “Không, không, không phải đâu..

Ngài Hoắc không hề có tình cảm gì với tôi, ông bắt nhầm người rồi!” Nhiếp Nhiên lắc đầu liên tục

Hoắc Mân ngồi trước không nhịn2được mà quay xuống quát một tiếng, “Phí lời với cô ta làm gì, gọi điện nhanh đi! Lần này tôi phải khiến cho Hoắc Hoành quỳ xuống l**m giày cho tôi xin tha!” “Không, không được! Cầu xin các ngài tha cho tôi

Lưu tổng, ông thả tôi ra đi..
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
tôi vô tội mà..

tôi chẳng biết gì cả!” Nghe Nhiếp Nhiên cầu xin, Lưu Chấn thấy vô cùng bực bội gắt lên: “Im mồm!” Nhiếp Nhiên lập tức im bặt, mắt nhìn xuống phía góc xe không ngừng nức nở

Lúc này, Lưu Chấn còn đang mải gọi điện cho Hoắc Hoành, ông ta không phát hiện ra trên môi Nhiếp Nhiên đang ánh lên nét cười đắc ý

Điện thoại vừa được kết nối, giọng1của Hoắc Hoành đã vang lên, “Không ngờ Lưu tổng lại gọi cho tôi vào lúc này, thật là khiến tôi bất ngờ quá.”

Lưu Chấn nghe thấy giọng công tử nhẹ nhàng của Hoắc Hoành thì tức đến nghiến răng, “Hoắc Hoành, bây giờ chắc mày đang đắc ý lắm hả? Có phải là đang vui lắm không? Nhưng tao nói cho mày biết, mày đừng đắc ý sớm quá!” Lưu Chấn dừng lại vài giây, liếc nhìn Nhiếp Nhiên sau đó lạnh lùng nói: “Mày đoán xem tiếng của ai đang ngồi cạnh tao đây này?” Ông ta túm lấy Nhiếp Nhiên nói hung tợn: “Nói!” Nhiếp Nhiên bị túm cổ sợ run rẩy, “Hoắc..

Ngài Hoắc..

tôi..

tôi là Diệp Lan...” “Sao nào, vợ1chưa cưới của mày đang trong tay tao, cần hàng hay cần người, mày tính đi.” Lưu Chấn giằng điện thoại về trước mặt nói với giọng uy h**p

Đầu dây bên kia bắt đầu im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng kết nối.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 258: Bắt cô để làm giao dịch (8)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

80223.png


80223_2.png

1ưu Chấn nghĩ rằng mình đã nắm được điểm yếu của Hoắc Hoành, nên còn đòi hỏi một cách điên rồ, “Đương nhiên là tao muốn hàng rồi! Hơn nữa, tao còn muốn tiền, rất nhiều tiền!” Đầu bên kia Hoắc Hoành trả lời không hề do dự, “Được, tôi lập tức bảo người chuyển tiền và hàng.” “Không, tao muốn tiền mặt, không muốn chuyển khoản!” Lưu Chẩn nghe thấy giọng Hoắc Hoành lo lắng nên ra sức đòi hỏi, “À đúng rồi, cho tạo thêm một chiếc trực thăng, cảnh sát đang truy đuổi tao rất gắt gao, tao phải ra nước ngoài ngay, càng nhanh càng tốt!”

“Được.”

Lưu Chấn vô cùng đắc ý đưa ra một loạt các yêu3cầu

Cuối cùng, trước khi cúp máy, ông ta còn nhắc nhở, “Còn nữa, đừng đùa với tao, nếu không thì mày biết hậu quả rồi đấy.” Sau đó, ông ta biết mạnh Nhiếp Nhiên khiến cô hét lên, “AAAAAAAA!”

Giọng Hoắc Hoành lạnh đi nhưng vẫn hơi gấp gáp, “Ông đừng động đến cô ấy, nếu không tôi sẽ khiến cho ông không có nổi một đồng đâu!” Lưu Chấn buông lỏng tay ra đẩy Nhiếp Nhiên qua một bên, “Tao chỉ cần lấy được thứ tao cần, những thứ khác mày tự tính đi.” Ý của câu nói này là nếu Hoắc Hoành dám giở trò với ông ta, ông ta sẽ giết con tin.

Cúp máy xong, ông ta bảo Hoắc2Mân chạy thẳng xe về hướng bến cảng

Một lát sau, xe dừng ngay ngắn ở bến cảng, Lưu Chấn dẫn Nhiếp Nhiên xuống xe trước

Vừa mới đến đã thấy Hoắc Hoành được A Hổ đẩy xe lăn từ nhà kho ra đợi sẵn, Lưu Chẩn dí con dao vào cổ Nhiếp Nhiên, nói lạnh bằng, “Mày đến nhanh quá nhỉ? Hoắc Nhị thiếu, một ngày rồi không gặp, mày vẫn khỏe chứ?” Đối mặt với những lời hỏi thăm kia đương nhiên là Hoắc Hoành chẳng vui vẻ gì, ánh mắt thâm sâu sắc lạnh, “Tiền trong túi này, trực thăng 30 phút sau sẽ đến.” “Haha, mày cũng có ngày hôm nay sao?” Lưu Chấn nhìn thấy ánh mắt nhẫn1nhịn cùng sự lo lắng trong sắc mặt của Hoắc Hoành thì không khỏi đắc ý

“Thả cô ấy ra.” Hoắc Hoành nhìn chằm chằm vào Nhiếp Nhiên đang bị Lưu Chấn giữ lấy

Cô vẫn mặc đồ ngủ, mặt mũi nhợt nhạt, trên mặt còn có dấu hiệu đỏ lên vì sốt

Cô ấy ốm rồi sao? Ý nghĩ này lập tức lóe lên trong đầu Hoắc Hoành, anh có cảm giác cô gái này có thể là bị bắt cóc tới đây

Nghĩ đến việc cô đơn độc bé nhỏ không có khả năng phản kháng bị Lưu Chấn bắt đi, mặt anh bỗng lạnh lại thêm vài phần, đến không khí xung quanh cũng có sự thay đổi nhẹ. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 259: Bắt cô để làm giao dịch (9)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

80224.png


80224_2.png

hóa ra là giấu ở dưới gầm xe!

Tên Hoắc Hoành này đúng là làm cho người khác bất ngờ.

Dùng xe chở hàng để đánh lạc hướng tới mắt, dùng sức nặng của bùn đất để ngụy trang cho sức nặng của súng ống, chẳng trách cô có cảm giác mình tìm sai chỗ

Bọn thuộc hạ đều chui xuống gầm xe lấy từng bọc từng bọc được đóng gói kĩ ra, mười mấy cái bọc vứt ở trước mặt Lưu Chấn

Chờ đến lúc A Hồ quay về bên cạnh Hoắc Hoành xong, Hoắc Hoành nói một cách vô cảm: “Đều ở đây hết.” “Mở hết ra, tao muốn kiểm tra.” Hoắc Hoành ra hiệu cho A Hổ

A Hổ lập tức vẫy tay, tất cả thuộc hạ đều nhanh chóng đến kéo những chiếc túi đen ra

Nhiếp Nhiên3nhìn, đoán không sai mà, đúng là vũ khí! “Vù Vù Vù...” Trên bến cảng đột nhiên xuất hiện một chiếc trực thăng đang dần đáp xuống, tiếng cánh quạt kêu khiến người khác không khỏi lùi lại vài bước

Lưu Chấn nhanh chóng tóm lấy Nhiếp Nhiên đi về phía trước, sau khi nhìn kĩ chắc chắn là đồ của mình thì tiếp tục ra lệnh: “Chuyển hết hàng của tao lên máy bay, còn cả tiền nữa!” Khi tất cả các túi đen đều được mang lên trực thăng xong, ánh mắt Hoắc Hoành hướng về phía Nhiếp Nhiên đang bị Lưu Chấn khống chế, “Bây giờ ông có thể thả người được chưa?” Lưu Chẩn nghĩ bây giờ ông ta vừa có hàng vừa có tiền, chuyển sang nơi khác có thể tự tung2tự tác như cũ

Hơn nữa, Hoắc Hoành lại không phải kẻ dễ động vào, nếu ép anh ta quá thì ông ta được một mà lại mất mười

Sau khi nhìn thấy hàng và tiền xong, Lưu Chẩn hơi do dự.

“Thả? Thả tấm bùa hộ mệnh này ra thì chỉ sợ bọn tao vừa mới lên máy bay đã bị thuộc hạ của máy bắn chết.” Đột nhiên một giọng nói vang lên từ phía sau khiển cánh tay Lưu Chấn đang muốn thả người ra lập tức siết chặt hơn

Hoắc Hoành nhìn thấy sự thay đổi của Lưu Chấn, con ngươi nheo lại, chỉ một chút nữa thôi..

Hoắc Hoành quay lại nhìn, quả nhiên là người lâu ngày không gặp - Hoắc Mân

Hoắc Hoành biết Hoắc Mân vẫn ở lại thành phố A, anh vẫn nghĩ1hắn trốn ở nhà chú Hai nhưng không ngờ hắn lại có bản lĩnh đến chỗ Lưu Chấn

Hoắc Hoành nghe thấy giọng nói can thiệp của Hoắc Mẫn thì đáy mắt đọng lại một tầng khí lạnh, giọng nói sặc mùi đe dọa, “Anh không đi ra nước ngoài, hóa ra là chạy đến bên Lưu tổng để hợp tác bắt em dâu tương lai

Chuyện này mà đến tai ba chắc là không hay đâu.” Nhiếp Nhiên nghe thấy Hoắc Hoành lúc thì vợ chưa cưới, lúc thì em dâu tương lai như một lẽ đương nhiên thì chỉ muốn cướp lấy con dao của Lưu Chấn mà phi đến

Nhưng bây giờ vẫn không thể, Lưu Chẩn vẫn ở bên cạnh, chuyện này phải chờ Lệ Xuyên Lâm đến mới được

Lúc nãy ở khu chung cư,1khi thấy Hoắc Mân chẳng có ý tốt gì, trong lòng cô đã có sự cảnh giác, nhân lúc dây dưa mở cửa với Hoắc Mân cô đã gọi điện thoại cho Lệ Xuyên Lâm

Nhưng để tránh bị phát hiện, cô chỉ có thể quăng điện thoại trên sàn nhà, không cầm theo

Bây giờ cô chỉ có thể cố gắng câu giờ, chờ Lệ Xuyên Lâm đến! Hoắc Mân chỉ cười đến điên dại, “Ba đã bị Nguyễn Lương Nguyên mê hoặc từ lâu rồi, tao có sống hay chết ông ấy cũng không thèm quan tâm đâu!” Hắn nhìn Hoắc Hoành ngồi ở trên xe lăn, phía sau là một đám người bảo vệ, tư thế vô cùng oai vệ, lại nhìn đến bản thân mình cô độc vô cùng, quần áo mấy ngày nay1đều không thay, cũng không gội đầu, đâu còn phong thái của Đại thiếu gia của Hoắc gia chứ? Vừa nghĩ đến những điều này đều là do kẻ trước mặt ban cho, hắn không thể nén nổi cơn giận này nữa

Ý định muốn rời đi ban đầu lập tức tan theo mây khói, lúc này trong tim hắn tràn đầy sự uất hận cùng với ý nghĩ muốn dồn Hoắc Hoành vào chỗ chết

“Anh nói thế này ba sẽ đau lòng lắm đấy.” Hoắc Hoành bình thản trả lời

Bàn tay để lên đùi đã vô thức mà nắm chặt lại Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Hoắc Mận thấy vẻ dũng mãnh bình tĩnh của Hoắc Hoành thì cười một cách hung ác, “Mày giả vờ giả vịt ít thôi, hôm nay nếu mày không chết thì tao chết!” Nói rồi hắn rút một khẩu súng phía bên hông ra, đặt thẳng lên đầu của Nhiếp Nhiên.

“AAAAAAAA!!!”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 260: Tỏ tình trong lúc chờ cứu viện (1)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

80225.png


80225_2.png

1huyện này vốn dĩ là chuyện gia đình, nếu như bây giờ anh nổ súng, thì đến lúc ấy em và ba không có cách nào để giúp anh được đâu.” “Giúp? Mày bớt nói chuyện cười đi được không? Đến nước này rồi mà mày còn giả bộ là em trai tốt à!” Hoắc Mân cười hung ác

Lưu Chẩn đứng một bên nhìn cảnh hai anh em bọn họ đấu đá nhau, không khí căng thẳng ngày càng dâng cao, Ông ta im lặng không nói lời nào đứng sau lưng Hoắc Mân, đề phòng đến lúc Hoắc Hoành nổ súng thì có Hoắc Mân đỡ đạn cho mình

Dù sao thì cũng là mâu thuẫn nội bộ giữa anh em bọn họ, ông ta không muốn can thiệp vào để rồi thành kẻ chết thay

“Tao nói cho mày biết, nếu mày không muốn cô ta chết thì3mày lấy súng bên hồng ra đặt lên thái dương của mày sau đó nổ súng.” Hoắc Mân đặt súng lên thái dương của Nhiếp Nhiên đe dọa: “Nếu không, tao giết nó!” Nhiếp Nhiên thấy thái dương của mình có một lực mạnh tác động lên, trong lòng vô cùng tức giận

Cả đời này chưa có kẻ nào dám dí súng vào đầu cô như thế này, đúng là muốn tìm đường chết mà! Sau khi Hoắc Hoành nghe thấy lời đe dọa của Hoắc Mân xong thì không hề có động tĩnh gì, ngồi yên ở đó nhìn về phía Nhiếp Nhiên với ánh mắt thâm tình

Hoắc Mân cười lạnh, “Sao nào, sợ chết à? Vậy thì được.” Nói rồi, hắn dí tay mạnh hơn vào cò như thể sắp bắn thật đến nơi

Con người của Hoắc Hoành co lại, anh lập tức trả lời: “Được!”2Một tiếng “được” đó làm A Hổ ở phía sau vô cùng sửng sốt hét lên, “Nhị thiếu!” Nhị thiếu điên rồi sao? Sao lại có thể đồng ý chứ!

Để súng lên thái dương còn không phải là tự sát sao! Vì một người con gái mà tự sát, lại còn là một cô gái bình thường, chuyện này truyền ra ngoài thì đúng là chuyện cười trong thiên hạ! Tiếc là Hoắc Hoành dường như không nghe thấy tiếng của A Hổ, ánh mắt anh vẫn tập trung hoàn toàn về phía cánh tay cầm súng của Hoắc Mân, “Anh đừng đụng đến cô ấy.” Hoắc Mân cười đắc ý, “Thấy đau lòng thì rút súng ra, nhanh lên!”

Hôm nay, hắn nhất định phải khiến Hoắc Hoành chết ở đây, nếu không thì không thể nguôi đi cơn giận trong lòng hắn
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
Hơn nữa, chỉ cần Hoắc Hoành1chết, vậy thì Hoắc thị chỉ còn mình hắn là người thừa kế, không cần biết tốt xấu thể nào, ba hắn sẽ không còn sự lựa chọn nào khác

Đến lúc ấy có khi baa hắn còn phải mời hắn về ấy chứ

Càng nghĩ Hoắc Mân càng thấy mình nghĩ đúng đắn

Hắn đang chìm trong suy nghĩ của chính mình những ánh mắt lại luôn để ý đến hành động của Hoắc Hoành

Hắn nghĩ Hoắc Hoành đang muốn đối phó với mình nên vội vàng túm lấy Nhiếp Nhiên, “Mày đừng có đùa với tao, mày mà làm tao sợ, run tay thì..

hahaha...” Tiếng cười đó làm cho tay Hoắc Hoành khựng lại, những lời sau đó không cần nói cũng biết rồi.
 
Back
Top Bottom