Ngôn Tình Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai

Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 60: Chương 60


Kết thúc kỳ thi học kỳ, sau đó là đến giai đoạn chạy nước rút ôn tập cho kỳ thi tốt nghiệp.

Đây là kỳ thi quan trọng nhất, quyết định tương lai của học sinh, vì vậy ai cũng rất nỗ lực để có thể đạt được ước mơ của mình.

Hạ Hiểu trước đây luôn thấy việc này với cô rất xa vời, nhưng bây giờ không phải như vậy, cô không chỉ vì bản thân, mà còn vì ba mẹ, vì thầy cô, bạn bè, còn vì Cố Duệ nữa.

Những người này đã đặt niềm tin vào cô, cô không thể làm họ thất vọng.
Kết thúc giờ học buổi chiều, hôm nay không có học tối, Cố Duệ định đưa Hạ Hiểu về thì nhận được tin nhắn của Lý Tinh Thần bảo anh về gấp.

Không biết trong nhà xảy ra chuyện gì, nhưng bà nhắn tin như vậy chắc chắn có chuyện.

Hạ Hiểu nhìn thấy tin nhắn, cười nói với Cố Duệ:
"Cậu về đi, tớ có thể tự về được.

Yên tâm, tớ không sao, về tới nhà tớ sẽ nhắn tin cho cậu."
"Vậy...!cậu về cẩn thận."
"Tớ biết rồi."
Hai người đi đến cổng trường thì tách nhau ra.

Hạ Hiểu tung tăng nhảy chân sáo, sau đó vừa đi vừa nhẩm lại công thức toán.

Lúc gần đến nhà, cô nhìn thấy một chiếc xe sang trọng đậu trước cửa.

Hạ Hiểu cứ nghĩ là có ai đến tìm mẹ để giải quyết vụ kiện gì đó.

Nhưng khi cô đi ngang qua chiếc xe, kính xe được hạ xuống, người bên trong quay đầu nhìn cô.

Hạ Hiểu vẫn nhớ rõ gương mặt này, khí chất sang trọng không lẫn đi đâu được.

Lý Tinh Thần mỉm cười nhìn cô.

Hạ Hiểu thắc mắc tại sao bà lại ở đây, không phải lúc nãy bà gửi tin nhắn bảo Cố Duệ về nhà sao?
Khí chất của Lý Tinh Thần, hoàn toàn có thể áp đảo người khác.

Hạ Hiểu đứng đối diện bà, nắm chặt vạt áo, cúi đầu nhìn chân, đến thở cũng không dám thở mạnh.
"Cháu và Cố Duệ, hiện tại là quan hệ gì?"
Hạ Hiểu ngẩng lên nhìn bà một cái rồi lại cúi đầu xuống, không biết nên trả lời thế nào.

Nói hai người chỉ là bạn bè bình thường, liệu bà có tin không? Nhưng mà nếu nói thật, bà có đem cô ra xử tội luôn không?
"Cháu...!cháu và cậu ấy...!chỉ là bạn."
"Bỏ đi, biết cháu cũng không dám nói thật.

Thật ra, cô sớm đã biết, mới đến đây tìm cháu."
Lần này toang thật rồi!
"Cô à, cháu biết là mình sai, nhưng cháu sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học của cậu ấy.

Ngược lại, Cố Duệ giúp cháu rất nhiều."
"Cô biết.

Có lẽ cũng nhờ cháu, Cố Duệ mới chịu ra ngoài giao lưu với bạn bè.

Thằng bé trước đây cứ suốt ngày nhốt mình trong phòng, khiến cho ba nó phải lo lắng."
Vậy có được xem là cô đã làm việc tốt rồi không? Nhưng mà cô vẫn cảm thấy, mục đích Lý Tinh Thần đến đây hôm nay không chỉ đơn giản như vậy.
"Nhưng..." Quả nhiên cô đoán không sai "Cũng từ lúc cháu xuất hiện, thằng bé cũng dần quên đi ước nguyện ban đầu của mình.

Trước đây, nó luôn miệng bảo phải đi du học.

Nhưng bây giờ lại cứ khăng khăng đòi ở lại trong nước.

Cô còn tưởng nó gặp phải vấn đề gì khó nói, tìm hiểu mới biết, nó là vì cháu."
Cố Duệ trước đây chưa từng đề cập đến việc này.

Cô còn tưởng anh sẽ lựa chọn một trường đại học có tiếng.

Dù sao với thành tích của anh, được tuyển thẳng cũng không có gì lạ.

Nhưng không ngờ, mục tiêu của anh lại cao như vậy.

Bây giờ, lại vì cô mà bỏ đi mục tiêu này, có đáng không?
"Hạ Hiểu, cô không trách cháu, ngược lại còn phải cảm ơn cháu.

Nhưng mong cháu hiểu cho, Cố Duệ, nó là niềm hy vọng duy nhất của Cố gia.

Cô tuy là mẹ kế, nhưng cũng phải suy nghĩ cho tương lai của nó."
Bà dừng lại một chút rồi nói tiếp "Hai đứa vẫn còn nhỏ, chưa hiểu tình yêu là gì.

Đây cũng chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ, là sự đồng cảm hai đứa giành cho nhau thôi.

Hạ Hiểu, nếu cháu thật sự muốn tốt cho nó, vậy hãy để nó đi, đi hoàn thành ước nguyện của nó, có được không?"
Hạ Hiểu không nhớ rõ bản thân đã trả lời thế nào, cũng không biết bản thân làm sao trở về nhà.

Cô ngồi thất thần trên ghế, ánh mắt dán chặt lên tấm hình chụp được treo trên tường, là hình chụp lần đi chơi ở quê của Từ Khả.

Trong bức hình đó, Cố Duệ đứng bên cạnh cô, cười rất tươi.

Đó là lần đầu tiên cô thấy anh cười, ngay lập tức đã bị thu hút.

Lúc đó cô đã nghĩ: cái tên mặt lạnh này cười lên cũng đẹp lắm, thảo nào mà nhiều người thích như vậy.

Sau này, cả cô cũng rơi vào bẫy của anh rồi.

Lâm Tương nhìn thấy con gái ngồi thất thần, nước mắt lẳng lặng chảy ra.

Bà không biết con gái gặp phải chuyện gì, rõ ràng lúc sáng đi học vẫn còn cười toe toét với bà, bây giờ về lại khóc như vậy.

"Hiểu Hiểu, con làm sao vậy?"
"Mẹ ơi, có phải con sai rồi không, con không nên tiếp cận cậu ấy, càng không nên làm liên lụy đến cậu ấy."
"Làm sao vậy? Có việc gì kể mẹ nghe?"
Hạ Hiểu không nói được, chỉ ôm lấy bà khóc nấc.

Lâm Tương vòng tay ôm cô, vỗ nhẹ vào lưng an ủi cô.

Dù xảy ra chuyện gì, để cô bình tĩnh lại trước mới quan trọng.

Từ lúc trở về bà chưa từng thấy cô khóc nhiều như vậy, xem ra lần này đã gặp phải chuyện lớn rồi..
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 61: Chương 61


Hạ Hiểu cảm thấy bản thân có lỗi với Cố Duệ, cho nên dạo gần đây khi tiếp xúc với anh, cô có ý né tránh.

Cố Duệ cũng nhận ra được sự khác thường của cô.

Nhưng biết chắc hỏi cũng không ra được kết quả, chỉ có thể âm thầm quan sát.
Sự kỳ lạ của Hạ Hiểu, không chỉ Cố Duệ, mà Từ Khả và Khúc Tịnh Dao đều nhận ra, La Minh Viễn ngày thường không để ý cũng thấy, Lục An Hạo học khác lớp cũng hóng được chuyện.

Bọn họ nhận ra giữa hai người không phải là cãi cọ như mấy lần trước, mà lần này có chuyện lớn rồi.

Thế nhưng có hỏi cũng chỉ nhận được một kết quả "Không có gì", nên bọn họ không hỏi nữa.
Giờ tự học buổi tối, không có giáo viên quản, là thời gian để học sinh tự mình ôn bài.

Cố Duệ nhìn sang Hạ Hiểu, thấy cô đang vò đầu bứt tai với câu hỏi khó, định nhích gần đến chỉ cô thì cô liền gọi Khúc Tịnh Dao ở phía trên.

Hạ Hiểu bây giờ lại lựa chọn bỏ gần tìm xa.

Anh tức giận ngồi lại chỗ của mình, chú ý vào giải quyết mấy tờ đề, không để ý đến cô nữa.

Nói không để ý vậy thôi, chứ vẫn đang lắng tai nghe xem cô hỏi cái gì.

Khúc Tịnh Dao giảng bài cho Hạ Hiểu, ánh mắt lại e ngại nhìn về phía Cố Duệ.

Không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tình hình của hai người hiện tại, không khả quan cho lắm.
Khi có chuông báo ra về, mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc ra về.

Vừa ra khỏi lớp, tất cả đều nghe được tiếng ồn, đều tò mò nhìn nhau rồi dắt tay nhau đi xem có chuyện gì.

Hạ Hiểu vốn định đi về, nhưng bị Từ Khả nắm lấy tay kéo đi, cô chỉ đành ngoan ngoãn theo cậu.

Mọi người tập trung giữa sân trường, ngẩng đầu nhìn lên phía sân thượng.

Trên đó có vài người, đang loay hoay không biết làm cái gì.

Sau đó đùng một cái, pháo hoa được bắn lên, thắp sáng một khoảng trời.

Một người bước ra, đứng ở trên nhìn xuống, cầm theo một cái loa hét lớn:
"Hạ Hiểu, tôi thích cậu, cậu đồng ý làm bạn gái tôi đi."
Lúc này ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Hạ Hiểu.

Bởi vì cô đã quá nổi tiếng trong trường, cho nên không ai là không biết cô.

Bây giờ nhìn kỹ lại mới thấy, người vừa hét ra cái câu kia là Lữ Thanh Tùng.

Cậu ta lại muốn bày trò gì để phá cô nữa đây chứ?
"Lữ Thanh Tùng, hôm nay không phải Cá tháng Tư, cậu dẹp cái trò đùa này đi."
"Tôi không đùa, tôi nói thật.

Hạ Hiểu, tôi thích cậu rất lâu rồi, cậu mau đồng ý với tôi đi."
Thích rất lâu, là bao lâu chứ? Từ lúc quen biết nhau đến giờ, cậu ta chỉ toàn bày trò chọc phá cô, còn hay chê cười cô, có chút nào giống cái gọi là thích chứ.

Cậu ta chỉ thỏa mãn lòng mình, chứ chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác của cô.

Kiểu thích như vậy, Hạ Hiểu không cần.

Cô ngẩng đầu, lại một lần nữa hét lên:
"Tôi không thích cậu."
Nói xong cô quay người rời đi, lúc quay đầu lại vô tình chạm ánh mắt với Cố Duệ.

Trong ánh mắt đó, có sự tức giận, nhưng cũng có chút hài lòng.

Cô không dám nhìn lâu, cúi đầu rời đi trước.

Cô sợ nếu nhìn quá lâu, bản thân sẽ không kiềm được mà chạy đến ôm lấy anh trước mặt nhiều người.
Thầy giám thị nghe được tiếng ồn ào liền đi xem có việc gì.

Đám đông bị giải tán, đám người Lữ Thanh Tùng bị bắt lên phòng viết kiểm điểm vì tội gây mất trật tự trường học.
Cứ tưởng mọi chuyện như vậy là kết thúc.

Nào ngờ sáng hôm sau cô vừa đến lớp đã bị Lữ Thanh Tùng chặn trước cửa.

Cậu ta cầm một nhánh hoa hồng và một hộp socola đứng trước mặt cô cười như tên ngốc.

Cậu ta vẫn lặp lại câu nói cũ tối qua:
"Hạ Hiểu, tôi thật sự rất thích cậu, cậu mau đồng ý làm bạn gái tôi đi!"
"Tôi nói rồi, tôi không thích cậu, cậu dẹp ngay cái trò này đi, đùa không vui đâu."
Nét mặt của Lữ Thanh Tùng lập tức trầm xuống.

Cậu ta buông thõng cánh tay cầm nhánh hoa.

Lúc cô muốn bước vào trong cậu ta lại nói:
"Tôi biết tình cảm của cậu và Cố Duệ đang đi xuống.

Tôi có gì không bằng cậu ta chứ, chỉ là không học giỏi hơn cậu ta thôi."
Hạ Hiểu nhếch miệng cười, giống như vừa nghe được một câu chuyện cười nhạt nhẽo.

Lữ Thanh Tùng lại dám đem mình so sánh với Cố Duệ, không phải là đang chọc cười người khác đó chứ.
"Cậu tưởng cậu chỉ thua Cố Duệ có bao nhiêu đó thôi sao? Tôi nói cho cậu biết, từ lúc chúng ta quen biết nhau đến nay, cậu lúc nào cũng bày trò chọc phá khiến tôi rất khó chịu.

Năm lớp 10, cậu đi nói với Mã Hùng rằng tôi muốn phân cao thấp, anh ta liền chặn đường đánh tôi, cũng may tôi phúc lớn mới đánh lại anh ta.

Cậu còn mỉa mai việc tôi đi làm thêm ở tiệm mỳ, cậu quên rồi sao?"
"Còn Cố Duệ, cậu ấy chưa bao giờ để tôi phải chịu thiệt thòi.

Cậu ấy tôn trọng tôi, luôn cho tôi cảm giác an toàn.

Điều này, cậu làm được không?"
Hạ Hiểu kể ra những chuyện Lữ Thanh Tùng đã làm với mình và những điểm tốt của Cố Duệ.

Cuối cùng cô kết luận lại một câu:
"Cố Duệ không chỉ tốt hơn cậu, mà còn tốt hơn cậu gấp trăm ngàn lần.

Cho dù tôi có chia tay với cậu ấy, cậu cũng không có cơ hội."
Nói rồi cô đẩy mạnh Lữ Thanh Tùng ra rồi bước vào lớp.

Cô ngồi xuống, cúi đầu nhìn mũi giày.

Cô đang suy nghĩ, những lời lúc nãy nếu đúng trước mặt Cố Duệ cô nhất định sẽ không dám nói.

Ít nhất là vào lúc này, cô không thể nói ra những lời đó với anh..
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 62: Chương 62


Lữ Thanh Tùng không cam tâm bị từ chối.

Tan học cậu ta liền chặn đường Cố Duệ.

Cố Duệ nhìn Lữ Thanh Tùng, vẫn là vẻ điềm tĩnh lạnh lùng, không chút dao động.

Điều này cũng phần nào hạ đi uy phong của cậu ta.

Lữ Thanh Tùng chỉ tay vào Cố Duệ, gằn ra từng chữ:
"Cố Duệ, tôi cảnh cáo cậu, mau tránh xa Hạ Hiểu, nếu không, tôi cho cậu một vé vào bệnh viện nằm vài tháng."
"Cậu chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh đó thôi à!"
Câu nói của Cố Duệ chính xác là đang mỉa mai Lữ Thanh Tùng, mỉa mai cậu ta chỉ biết dùng bạo lực giải quyết vấn đề.

Lữ Thanh Tùng vung một nắm đấm lên, nào ngờ bị anh chặn lại hất đi.

Sử dụng bạo lực thì ai mà không biết, quan trọng là nó chẳng có tác dụng gì ngoài việc làm người khác, và cả chính mình bị thương.

Lữ Thanh Tùng không chịu thua, ra lệnh cho đàn em của mình xông lên.

Một người không được thì nhiều người, cậu ta tin Cố Duệ sẽ không thể đánh lại nhiều người cùng một lúc.

Có điều đám người đó còn chưa động vào được Cố Duệ thì đã bị Từ Khả chặn lại, còn có Lục An Hạo và La Minh Viễn.

Từ Khả tỏ ra bản thân rất ngầu, đứng trước mặt bọn người đó ra oai:
"Dám ở đây gây chuyện đánh nhau, mấy người chưa nghe qua danh tiếng của bổn thiếu gia à?"
Từ Khả đang rất đắc ý thì một câu nói liền khiến cậu tụt mood

"Cậu ta là ai vậy?" Một người đàn em ghé quay sang hỏi một người khác
"Không biết nữa.

Hỏi đại ca xem."
Lữ Thanh Tùng như vừa nghe được truyện cười, cười ra nước mắt.

Cậu ta ngẩng đầu, chỉ tay vào Từ Khả mỉa mai:
"Cậu tưởng mình là ai, còn ở đây ra oai.

Cỡ như cậu, tôi đánh một cái là gục ngay."
"Cậu thử xem."
Lữ Thanh Tùng nhận lời thách thức, lao vào đánh với Từ Khả.

Bởi vì ở đây cách xa trường, không sợ bị bắt, cho nên cả hai mới hăng như vậy.

Lục An Hạo nhìn anh họ đang đánh nhau, không biết có nên vào cản hay không.

Cậu nhìn về phía Cố Duệ, nhưng anh vẫn rất bình tĩnh quan sát.

Lục An Hạo rối rắm, cuối cùng quyết định tiến lên, nhưng phía sau truyền đến giọng nói cản lại bước chân của cậu, cũng dừng lại hành động của hai người kia:
"Dừng tay!"
Mọi người nhìn về phía phát ra giọng nói, là Hạ Hiểu và Khúc Tịnh Dao.

Hai người chầm chậm tiến về phía này.

Hạ Hiểu cúi xuống đỡ Từ Khả dậy, tách hai người ra.

Từ Khả vẫn đang rất hăng máu, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của Khúc Tịnh Dao liền rụt đầu làm con rùa ngoan ngoãn.

Hạ Hiểu nhìn sang Lục An Hạo, bảo cậu đứng sang một bên để cô giải quyết.

Đàn em của Lữ Thanh Tùng vừa nhìn thấy cô đều sợ hãi.

Mặc dù Hạ Hiểu đã "rửa tay gác kiếm", nhưng mà uy phong vẫn không giảm, thật sự sẽ khiến người ta khiếp sợ khi nghe đến tên.

"Lữ Thanh Tùng..." Hạ Hiểu nhìn thẳng vào cậu ta nói "Rốt cuộc cậu muốn sao?"
"Tôi nói rồi, muốn cậu đồng ý làm bạn gái tôi."
"Tôi không thích cậu.

Buông tay đi, cậu cứ cố chấp như vậy có ích không? Ở bên cạnh người không thích mình, cậu nghĩ cậu sẽ hạnh phúc sao?"
"Tôi..."
"Lữ Thanh Tùng, chúng ta không hợp nhau, không thể ở bên nhau.

Rất nhiều chuyện cậu đã làm, tôi không thể tha thứ được.

Nếu cậu còn cố chấp, thậm chí gây ra thương tích cho người khác, tôi sẽ tố cáo cậu với trường.

Tôi nói được, sẽ làm được."
Nhìn sự kiên định trong ánh mắt cô, ai cũng sợ hãi.

Một người kéo áo Lữ Thanh Tùng, khuyên cậu ta từ bỏ.

Nếu vẫn tiếp tục, e là không có kết cục tốt lành gì.

Cậu trai đó tuy quậy, nhưng cậu ta không muốn bản thân bị ghi lỗi, rồi bị cho thôi học, mãi mãi đánh mất tương lai.

Lữ Thanh Tùng cũng nhận ra bản thân mãi mãi không thắng được Cố Duệ ở trong lòng Hạ Hiểu.

Cậu ta hậm hực rời đi, lúc đi ngang Cố Duệ còn cố ý huých vào vai anh một cái.

Tuy không cam tâm, nhưng cũng không thể làm gì hơn.

Cậu ta không giành được, chỉ có thể làm vậy cho bỏ tức.

Đợi đám người kia rời đi rồi, Hạ Hiểu mới quay người muốn đi.

Cô đến đây một là muốn bảo vệ Cố Duệ, hai là giải quyết dứt khoát với Lữ Thanh Tùng.

Bây giờ chuyện cần làm đã xong rồi, cô cũng nên về nhà thôi.

Nhưng Cố Duệ không để cô đi.

Anh giữ chặt tay cô, còn nói với mọi người rời đi trước để hai người nói chuyện riêng.

Khi chỉ còn lại hai người, Cố Duệ mới nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Hạ Hiểu nhớ cái ôm này, muốn được ôm thật lâu, thật lâu.

Nhưng cô lựa chọn đẩy anh ra, cô sợ nếu ôm quá lâu, cô sẽ khóc trong lòng anh mất.

Cố Duệ cười khổ, đây là lần đầu tiên anh bày ra biểu cảm này, đủ hiểu anh yêu cô đến nhường nào.

"Tiểu quỷ nhà cậu, thật biết cách hành hạ người khác.

Cậu có biết mấy ngày qua cậu lạnh nhạt với tớ, tớ đã đau lòng thế nào không?"
Hạ Hiểu cũng đau lòng khi phải lạnh nhạt với người mình yêu.

Nhưng cô phải làm như vậy, cô không thể để anh vì mình mà đánh đổi tương lai.

"Cố Duệ, chúng ta không thể ở bên nhau, vẫn là nên chia tay đi.

Chúng ta vẫn có thể như trước đây làm bạn, cậu nói có được không?"
"Cậu nghĩ xem có được không?"
Với tính cách của Cố Duệ, Hạ Hiểu đoán nhất định không được.

Cô đã sớm biết kết quả, chỉ là muốn tìm chút hy vọng mà thôi.

"Không được cũng không sao, cả hai đều sống tốt là được rồi."
Hạ Hiểu rời khỏi vòng tay của Cố Duệ, xoay người đi, để anh không thấy cô đang khóc.

Cô không muốn khi chia tay lại yếu đuối trước mặt anh.

"Không phải đã nói dù có chuyện gì cũng không rời xa tớ sao, cậu lại vì một câu nói của bà ấy mà đòi chia tay với tớ, vậy còn lời hứa của chúng ta thì sao? Hạ Hiểu, cậu có còn nhớ đã từng nói, chúng ta cùng nhau đi đến tương lai không?".
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 63: Chương 63


"Cậu biết rồi à?"
Lúc nãy khi nghe Cố Duệ nói câu đó, Hạ Hiểu đã ngây người mất một lúc lâu.

Cô cảm thấy có lỗi với Lý Tinh Thần.

Bởi vì đây là chuyện chỉ có hai người biết, đã thống nhất với nhau không để cho người thứ ba biết, đặc biệt là Cố Duệ.

Nhưng bây giờ anh biết rồi, cô tự hỏi có phải do bản thân đã để lộ gì rồi không? Hai người hiện tại đang ngồi ở chiếc ghế ở công viên gần nhà cô.

Cố Duệ từ đầu tới cuối vẫn luôn nhìn chằm chằm cô, sợ nhắm mắt một cái là cô sẽ biến mất ngay.

Sống trên đời mười mấy năm, đây là lần đầu anh sợ mất đi một thứ gì đó.
"Ừ, tớ biết rồi."
"Có phải do tớ..."
"Không phải."
Hạ Hiểu quay sang nhìn Cố Duệ.

Trong tiềm thức của cô, Cố Duệ hình như chưa bao giờ cắt lời cô.

Hôm nay anh so với ngày thường rất kỳ lạ, thay đổi như vậy, là vì cô sao?
"Chuyện này, là do bà ấy quá gấp gáp, mới khiến tớ nhận ra."
Ngày hôm đó, Cố Duệ đang sắp xếp lại bàn học của mình.

Đem những thứ không cần nữa xếp vào một cái hộp để vào một góc, dành chỗ cho mấy tờ đề mới.

Đang sắp xếp thì có người gõ cửa phòng, anh ra mở thì thấy Lý Tinh Thần.

Bà đem sữa buổi tối đến cho anh, tối nào cũng vậy.

Cố Duệ nhận ly sữa, uống cạn một hơi rồi nói cảm ơn bà.

Bà vẫn đứng chần chừ ở đó, khiến anh thấy khó hiểu hỏi:
"Còn gì không ạ?"
"Cố Duệ, trước đây con nói muốn đi học ở nước ngoài, dì có tìm cho con một vài trường rồi, hay là con tham khảo một chút nha?"
Cố Duệ sững lại, quyển sổ đang cầm trên tay rơi xuống bàn.

Anh ngẩng đầu nhìn Lý Tinh Thần, nhàn nhạt cười:
"Không cần đâu ạ, con không đi du học nữa, con học đại học trong nước là được rồi."
"Sao vậy?"
Lý Tinh Thần gấp gáp hỏi Cố Duệ.

Ban đầu bà sợ anh vì Hạ Hiểu mới lơ là việc này, cho nên đến tìm cô, chỉ cần cô chịu rời đi là anh sẽ quay về với việc này.

Nhưng bây giờ nghe chính miệng anh nói muốn ở lại, trong lòng không khỏi sốt sắng.

Bà vì tương lai của anh đã chuẩn bị rất nhiều, không thể vì một chuyện nhỏ mà bị phá hỏng được.
"Dì à, ở đây có rất nhiều điều mà con không thể bỏ được, ví dụ như mẹ con."
Cố Duệ của trước đây muốn được bay ra thế giới bên ngoài để tìm hiểu, học hỏi.

Còn Cố Duệ của bây giờ chỉ muốn ở lại với những điều quan trọng với bản thân, như mẹ, và Hạ Hiểu.
Lý Tinh Thần nghe được anh nhắc đến mẹ, trong lòng không khỏi chua xót.

Bà biết cho dù bản thân đã cố thế nào, cũng không thể thay thế vị trí của người mẹ trong lòng anh, người mẹ đã hy sinh mạng mình để sinh ra anh.
"Đi rồi thì vẫn trở về mà.

Phần mộ của mẹ con ở đây còn có ba con, có dì và Cố Bình chăm lo, con không phải lo lắng."
Cố Duệ cười với bà, đây là lần đầu anh cười tươi với bà như vậy.

Cố Duệ không ghét Lý Tinh Thần, ngược lại còn rất kính trọng bà.

Bao năm qua bà đã vì cái gia đình này mà lo toan đủ thứ.

Nhưng anh vẫn không thể xem bà là một người mẹ, không thể gọi bà một tiếng mẹ.
"Dì à, con biết dì sẽ chăm lo tốt mọi thứ.

Nhưng con hiện tại không muốn rời xa nơi này.

Ở đây có nhiều điều mà con trân trọng, con không thể bỏ đi được.

Con của bây giờ, không muốn chạy nhảy ở bên ngoài nữa, trân trọng những thứ của hiện tại, mới là tốt nhất."
Không biết Lý Tinh Thần có hiểu những lời anh nói không, nhưng bà không tiếp tục nói đến vấn đề này nữa.

Lúc bà chuẩn bị rời đi, anh đã gọi bà lại hỏi một câu:
"Dì à, có phải dì đã đến gặp Hiểu Hiểu không?"
"Con bé nói với con à?"
"Không có." Cố Duệ cúi đầu, cuối cùng anh cũng hiểu tại sao Hạ Hiểu lại cư xử lạ lùng như vậy rồi "Cậu ấy không nói gì cả, là con tự đoán ra thôi."

"Ừ, dì có đến tìm, nói với con bé vài điều."
"Cậu ấy đã làm theo ý dì.

Dì yên tâm, con không trách dì, con biết dì chỉ là lo cho tương lai của con thôi."
"Ừ, vậy dì ra ngoài đây, con ngủ sớm đi."
Nghe Cố Duệ kể xong, Hạ Hiểu cúi đầu không dám nói.

Mặc dù không phải là cô nói cho anh biết, nhưng mà cô cũng đã ảnh hưởng đến anh rất nhiều.
"Cô ấy nói đúng mà, nếu không có tớ, cậu sẽ đi nước ngoài du học."
"Nếu không có cậu, tớ vẫn sẽ ở lại."
"Vì sao?"
Hạ Hiểu nhìn Cố Duệ không chớp mắt.

Cô muốn biết lý do khiến anh muốn ở lại đây là gì.

Cố Duệ đưa tay lên xoa đầu cô, rất dịu dàng.

Anh ngẩng đầu nhìn lên trời, sắc trời hiện tại đã tối đen, cũng không có trăng soi sáng.

"Là vì mẹ.

Từ lúc lên lớp 11, tớ đã bỏ ý định đi du học.

Bởi vì ở trong nước, dù có đến thành phố khác, tớ vẫn có thể thường xuyên trở về nhà.

Nếu đi du học, rất lâu rất lâu mới có thể trở về.

Tớ biết ở đây có rất nhiều người sẽ giúp tớ lo cho phần mộ của mẹ, nhưng tớ vẫn muốn ở lại đây, làm tròn trách nhiệm của mình."
Thì ra tình yêu của Cố Duệ đối với mẹ lại lớn như vậy.

Anh rất ít nhắc về mẹ mình, cho nên rất ít người biết được anh yêu mẹ thế nào.

Hạ Hiểu cảm thấy bản thân mình vẫn chưa đủ hiểu anh, trong khi anh lại rất hiểu mình.

Thật có lỗi a!

"Bây giờ còn có thêm cậu nữa, cho nên, tớ càng phải ở lại đây."
"Xin lỗi cậu, khiến cậu buồn rồi."
Hạ Hiểu nói câu này chứng tỏ cô sẽ không lạnh nhạt với anh nữa.

Cố Duệ chính là đang đợi câu nói này từ cô.

Anh lại nhẹ nhàng xoa đầu cô, bộ dáng rất cưng chiều, nói:
"Không sao, chỉ cần cậu đừng rời xa tớ là được.

Cậu phải nhớ kỹ lời hứa của chúng ta, bất luận thế nào, cũng phải ở bên cạnh tớ, không được tùy ý nói chia tay, có biết chưa?"
Cố Duệ nói xong câu cuối liền tiện tay nhéo má cô.

Hạ Hiểu bình thường sẽ tránh né, nhưng hôm nay cô rất ngoan ngoãn.

Bởi vì cô cảm thấy bản thân đang mang lỗi, cho nên phải dỗ dành anh một chút.

"Tớ biết rồi."
Hai người cũng đã mấy ngày không nói chuyện với nhau rồi.

Giờ phút này lại càng không muốn xa đối phương.

Hạ Hiểu gục đầu vào vai Cố Duệ, huyên thiên nói mãi không dứt.

Cố Duệ không cảm thấy phiền, ngược lại còn nghe rất tập trung.

Bởi vì đây mới là Hạ Hiểu mà anh yêu, ngây thơ hoạt bát, vô tư chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống của mình..
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 64: Chương 64


Hiện tại đang là khoảng thời gian chạy nước rút đối với học sinh cuối cấp.

Lớp học lúc nào cũng trong bầu không khí căng thẳng.

Một tờ đề giải đi giải lại mãi đến nỗi thuộc luôn đáp án.

Phía cuối lớp học có một cái bảng nhỏ đếm ngược từng ngày đến ngày thi tốt nghiệp.

Đây là kỳ thi quyết định cuộc đời của mỗi học sinh, cho nên ai nấy đều rất nỗ lực.

Không chỉ ở trường học, mà ở nhà phụ huynh cũng lo lắng cho con cái.

Nấu đồ bổ dưỡng cho con, giảm thiểu tối đa mọi việc ảnh hưởng đến việc học của con mình.
Hạ Hiểu trước đây thắc mắc liệu bước đến thời điểm này, bản thân sẽ như thế nào? Có lẽ sẽ chẳng quan tâm đ ến mấy cái này, ngày ngày đến quán mỳ làm rồi trở về nhà ngủ.

Nhưng bây giờ cô cũng chẳng khác mọi người, ngày ngày đến trường học bài, về nhà cũng học, thậm chí ngủ rất ít.

Lâm Tương cũng rất lo cho cô, mỗi ngày đều nấu mấy món ngon bồi bổ cho cô.

Buổi tối đợi cô đi ngủ rồi bà mới ngủ, bởi vì bà phải xem cô có lên giường ngủ không, đắp chăn cẩn thận rồi mới yên tâm đi ngủ.
Buổi tối về trễ, Cố Duệ dẫn Hạ Hiểu đến quán ăn kiếm gì đó bỏ bụng trước.

Đi cùng còn có mấy người bạn thân.

Dạo gần đây mọi người không đến mấy tiệm gần trường nữa mà quyết định đến tiệm mỳ Vãn Ký luôn.

Chú thím Vương biết mọi người đang trong khoảng thời gian căng thẳng, cho nên mở cửa đến tận lúc mọi người tan học, chuẩn bị thức ăn khuya cho tụi nhỏ.

Nhìn mấy đứa nhỏ ăn ngon lành, cả hai cũng cảm thấy vui.

Năm xưa Vương Tử Xuyên cũng trải qua giai đoạn này, cho nên chú thím Vương biết rõ đây là thời kỳ vất vả, phải bổ sung nhiều năng lượng.
Sau khi ăn xong Cố Duệ đưa Hạ Hiểu về nhà.

Đến cổng, anh đưa quyển sổ ghi cho cô, bảo cô phải cố gắng ôn tập, chuẩn bị thật tốt cho kỳ thi này.

Hạ Hiểu nhìn từng chữ được viết nắn nót trong tập, cảm thấy giây phút này giống như là mơ vậy.

Cô ngẩng đầu nhìn anh nói:
"Cố Duệ, cậu biết không, tớ chưa từng nghĩ tới việc sẽ thi đỗ đại học.

Lúc trước tớ nghĩ rằng, chỉ cần gần tới ngày thi, ôn qua loa một chút, thuận lợi tốt nghiệp là tốt rồi.

Không ngờ bây giờ tớ cũng giống như mọi người, trải qua quãng thời gian khó khăn nhất, và cũng đáng nhớ nhất."
"Hạ Hiểu của hiện tại, đang mang trong mình hoài bão, vì vậy cậu phải thật cố gắng.

Cậu yên tâm, tớ và mọi người đều ở bên cạnh cậu, chỉ cần cậu nói, bọn tớ luôn sẵn sàng giúp đỡ cậu."
Hạ Hiểu bước đến ôm Cố Duệ, cánh tay vòng qua eo anh siết chặt.
"Cảm ơn cậu, vì đã mang ánh sáng đến đời tớ.

Tớ nhất định sẽ thật cố gắng, không làm mọi người thất vọng."
"Ừ, tớ đợi tin tốt của cậu."
Tuy ôn thi rất căng thẳng, nhưng vẫn không thể quên được một chuyện, đó chính là chụp kỷ yếu.

Ngày chụp ảnh kỷ yếu, mọi người đều ăn mặc rất chỉnh tề.

Chiếc áo đồng phục này, sau này bọn họ sẽ không còn cơ hội mặc lại nữa rồi.

Thầy Liễu Thành đứng ở giữa, học sinh xếp thành từng hàng.

Bọn họ chụp rất nhiều kiểu, mỗi tấm ảnh đều mang một phong cách riêng.

Cuộc đời học sinh của họ, sẽ được gói gọn trong những tấm ảnh này.
Ngày cuối cùng đi học, thầy Liễu Thành đem giấy dự thi phát cho học sinh trong lớp.

Phát xong rồi thì thầy trở lại bục giảng, nhìn xuống lớp, nhìn những học sinh mình đã dạy dỗ trong 2 năm.

Mặc dù đã làm chủ nhiệm qua rất nhiều lớp, nhưng mỗi năm đều sẽ có cảm xúc khác nhau.

Hôm nay thầy Liễu Thành rất hiền lành, thầy hắng giọng điều chỉnh giọng nói rồi nói mấy lời dặn dò học sinh:
"Kỳ thi này rất quan trọng, vì vậy các em phải thật cố gắng.

Lúc đi thi phải đem theo giấy dự thi và chứng minh, tuyệt đối không được quên.

Đem đầy đủ dụng cụ, viết phải chuẩn bị nhiều.

Nhớ đem theo nước, xé mác đi, thi rất lâu, cần phải chuẩn bị cái này.

À, trong phòng thi đừng căng thẳng, phải bình tĩnh, đọc kỹ đề, làm hết các câu trong đề.

Các em nhớ hết chưa?"
"Nhớ rồi ạ." Cả lớp đồng thanh trả lời
"Được rồi, không còn sớm nữa, các em về đi.

Nhớ kỹ phải ăn uống đầy đủ, ngủ ngon giấc, mới có thể làm bài tốt."
"Dạ."
Mọi người dọn dẹp sách vở, chào thầy rồi ra về.

Liễu Thành nhìn từng học sinh bước ra khỏi cánh cửa.

Từ hôm nay, bọn họ sẽ chẳng còn bước chân vào lớp học này nữa.

Những cô cậu học sinh ngày nào còn nghịch ngợm rồi bị phạt, giờ đây sắp trở thành người lớn rồi.

Thầy lặng lẽ lau nước mắt, nhìn xuống dưới lớp, vẫn còn một người đang đứng nhìn thầy.

Hạ Hiểu chầm chậm bước lên bục giảng, cúi đầu trước thầy nói lời cảm ơn:
"Cảm ơn thầy, trong thời gian qua đã giúp em thay đổi.

Trong lúc mọi người rời bỏ em, thầy chính là người cứu vớt em.

Những năm tháng làm học trò, có thể gặp được một người chủ nhiệm như thầy, là phúc của em.

Cảm ơn thầy rất nhiều!"
"Được, thấy em thay đổi như vậy, thầy rất vui.

Phải...!phải cố gắng thi đó, thầy chờ tin tốt của em."
Hạ Hiểu bước chân ra khỏi lớp học mà không kiềm được nước mắt.

Không ngờ năm tháng thanh xuân lại kết thúc nhanh như vậy.

Thời gian qua đã có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ.

Có lẽ sau này khi lớn lên rồi, cô vẫn sẽ nhớ những kỷ niệm đẹp này, nhớ đến một chàng trai đứng dưới ánh mặt trời nói với cô:
"Con đường của cậu sau này có tớ, tớ nhất định sẽ nắm tay cậu, cùng cậu đi đến tương lai.".
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 65: Chương 65


Trải qua 3 ngày căng thẳng, cuối cùng kỳ thi tốt nghiệp cũng đã kết thúc.

Sau khi thi xong, toàn bộ học sinh đều tung giấy ăn mừng, cả trường đều ngập trong một màu trắng xóa, kết thúc cuộc đời học sinh của bọn họ.

Ngoài cổng trường có rất nhiều phụ huynh hồi hộp chờ đợi con mình.

Khi cánh cổng vừa được mở ra, mọi người đều vẫy tay về phía những học sinh.

Những lời quan tâm, động viên xóa tan bầu không khí căng thẳng.
Lần này đến đón Hạ Hiểu không chỉ có Lâm Tương, mà còn có Hạ Tĩnh Thiên.

Hai người đứng cạnh nhau vẫy tay với cô.

Ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đây là một gia đình hạnh phúc.

Vậy thì hôm nay để cô ích kỷ một chút, chiếm lấy người ba này một ngày.

Cô chạy đến bên cạnh hai người, tươi cười nói:
"Con thi xong rồi, kết quả khá tốt, hy vọng sẽ đậu được nguyện vọng 1 đó."
Nguyện vọng 1 của cô là Học viện Mỹ thuật Trung ương.

Rất khó để có thể đặt chân vào ngôi trường này, nhưng mà cô đã cố gắng hết sức rồi, nếu không được thì đành chịu vậy.
Hạ Tĩnh Thiên mở cửa sau để Lâm Tương và Hạ Hiểu ngồi vào.

Ông ngồi ở ghế lái, nhìn lên cái gương nói chuyện với hai người:
"Ba đã đặt nhà hàng rồi, bây giờ chúng ta đến đó."
"Được." Lâm Tương trả lời ông
"Ba, hôm nay Tiểu Hâm không đến sao?"
Hạ Hiểu nhớ Hạ Hâm nói đến lúc cô thi xong sẽ đến đón cô cùng Hạ Tĩnh Thiên, nhưng bây giờ lại không thấy đâu.

Hạ Tĩnh Thiên đạp thắng dừng đèn đỏ rồi mới trả lời cô:
"Tiểu Hâm vốn dĩ muốn đi, nhưng lúc sáng mẹ nó lại muốn về thăm ngoại, nó đành phải đi theo.

À đúng rồi, nó có tặng quà cho con, để lát nữa ba lấy."
"Dạ được."
Hạ Tĩnh Thiên lại tiếp tục lái xe, còn cô và Lâm Tương ở phía sau trò chuyện.

Cô kể cho bà nghe việc ở trong phòng thi.

Nhìn cô nói nhiều như vậy, hai ông bà lại thấy vui hơn là phiền.

Cuối cùng Hạ Hiểu cũng chịu chia sẻ cuộc sống của mình với hai người rồi.
Ba người đến nhà hàng ăn cơm, nói chuyện rất vui vẻ.

Cũng gần 10 năm rồi, một nhà ba người bọn họ mới cùng ngồi chung bàn ăn cơm trò chuyện.

Hạ Hiểu trong lòng cũng rất vui, cô vô cùng trân trọng thời khắc.

Bởi vì sau này, chắc là rất khó lại có thêm một lần cùng ngồi ăn cơm như vậy.

Sau khi ăn xong Hạ Tĩnh Thiên đưa hai người về nhà.

Ông đưa quà của Hạ Hâm cho Hạ Hiểu, dặn dò cô vài câu rồi trở về.

Cô rất tò mò món quà của cậu, cho nên vừa vào nhà đã mở ra xem.

Quà của Hạ Hâm là một cái tượng sứ khắc hình một cô học sinh, trên người khoác đồng phục của trường Tam Trung.

Nhìn là đoán ra ngay, cái tượng này chính là cô.

Bên trong hộp quà còn có một tấm thiệp, viết mấy lời động viên cô.

Đứa em trai này cũng thật đáng yêu quá đi.

Nếu như không phải vì năm đó bị Hàn Tuyết Vân chèn ép, có lẽ hai chị em đã hòa thuận từ nhỏ rồi.

Nhưng bây giờ chuyện này không quan trọng nữa, hai người đến cuối cùng vẫn là nhận nhau rồi.

Buổi tối mọi người bắt đầu lên nhóm chat thông báo tình hình thi của mình mấy ngày qua.

Bởi vì kỳ thi này rất quan trọng, cho nên trong khoảng thời gian ôn thi đã tắt hết điện thoại, đến hôm nay mới mở lại.

Ai nấy đều hào hứng kể về việc đi thi của mình diễn ra như thế nào, lúc trong phòng thi ra sao, xôn xao cả nhóm chat.

Nhưng nói nãy giờ cũng chỉ có 5 người, thiếu mất Cố Duệ.

Từ Khả không thấy anh đâu liền hỏi mọi người:
Từ Khả: Này, có ai thấy Cố Duệ không?
Lục An Hạo: Đúng rồi, chúng ta nói nãy giờ mà sao cậu ấy chưa online?
La Minh Viễn: Tớ cũng không liên lạc được với cậu ấy.

Khúc Tịnh Dao: Hiểu Hiểu, cậu biết không?
Hạ Hiểu: Tớ không biết, để tớ gọi thử xem.

Hạ Hiểu lấy điện thoại gọi cho Cố Duệ, gọi mấy cuộc đều thuê bao.

Cô mở tin nhắn, thấy anh đã offline hơn 1 tuần trước.

Tin nhắn cuối cùng chính là tin nhắn anh chúc cô thi tốt.

Cả buổi tối, cô gọi đi gọi lại mấy lần, đều bin chuyển vào hộp thư thoại.

Cô nhắn tin cũng không thấy anh trả lời.

Mỗi lần điện thoại có chuông báo, cô liền cầm lên xem, nhưng lại thất vọng đặt xuống.

Không biết Cố Duệ có gặp chuyện gì không, tại sao thi xong rồi lại mất tích? Trong lòng Hạ Hiểu dâng lên một nỗi sợ, sợ anh gặp phải chuyện gì đó nhưng lại giấu cô.

Cô cầm điện thoại nhắn tin với Khúc Tịnh Dao.

Cô bạn cũng như cô, lo lắng cho anh, nhưng phải bình tĩnh để an ủi cô.

Hạ Hiểu: A Dao, tớ rất lo.

Cậu ấy trước nay làm gì luôn nói với tớ, sao lần này lại im lặng vậy chứ?
Khúc Tịnh Dao: Hiểu Hiểu, cậu đừng lo, chắc là Cố Duệ bận gì đó chưa kịp mở điện thoại lên thôi.

Sáng mai cậu ấy mở điện thoại lên, chắc chắn sẽ gọi lại cho cậu thôi.

Hạ Hiểu: Có thật không?
Khúc Tịnh Dao: Thật.

Bây giờ cậu mau đi ngủ đi, như vậy mới mau đến sáng được.

Hạ Hiểu nghe lời Khúc Tịnh Dao, tắt điện thoại rồi đi ngủ.

Nhưng nằm trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

Trong đầu cô cứ liên tục nghĩ đến Cố Duệ, sợ anh thật sự có chuyện.

Anh lúc nào cũng vậy, lúc cô gặp khó khăn anh sẽ lập tức xuất hiện, nhưng khi bản thân gặp khó thì lại một mình giải quyết, xong rồi mới nói cho cô biết.

Không phải cô không tin vào anh, chỉ là cô quá lo lắng mà thôi..
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 66: Chương 66


Cố Duệ mất tích 1 tuần, Hạ Hiểu cũng nhắn tin cho anh hết 1 tuần, nhưng một chút hồi âm cũng không có.

Một chút thông tin của Cố Duệ cũng không có, đến cả La Minh Viễn là bạn thân mà cũng không biết gì.

Cứ như người tên Cố Duệ chỉ tồn tại trong giấc mơ của cô vậy.
Sáng nay Lâm Tương đi làm trễ, bà đang trong bếp hấp sủi cảo.

Hạ Hiểu buổi tối ngủ không ngon, tới gần sáng mới ngủ được một chút thì lại thức giấc.

Cô vệ sinh xong thì đi xuống bếp, nhìn thấy mẹ vẫn còn ở nhà liền hỏi:
"Mẹ vẫn chưa đi làm ạ?"
"Ừ, nay mẹ đi trễ một chút.

Mẹ hấp ít sủi cảo, lát con lấy ăn nha."
"Con biết rồi, mẹ cứ đi làm đi, con ở nhà vẫn ổn mà."
"Được, được, mẹ đi đây.

Có gì thì cứ gọi cho mẹ nha."
"Con biết rồi."
Lâm Tương vặn nhỏ lửa lại rồi rửa tay, lấy túi xách chuẩn bị đi làm.

Hạ Hiểu ở trong này vừa canh chừng sủi cảo, vừa mở điện thoại xem thử anh có nhắn gì cho mình không.

Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng của Lâm Tương khiến cô tưởng như mình nghe nhầm:
"Hiểu Hiểu, Cố Duệ đến tìm con này."
Hạ Hiểu vừa nghe dứt câu đã vội tắt bếp rồi lao nhanh ra ngoài.

Cô sợ mình nghe nhầm, nhưng khi thấy người kia đứng ở ngoài cổng, cô mới dám chắc chắn bản thân nghe đúng.
"Hai đứa vào nhà đi, mẹ đi làm đây."
Hạ Hiểu dẫn Cố Duệ vào nhà, đi rót cho anh một ly nước.

Lúc nãy ở bên ngoài, nhìn anh trông rất mệt mỏi.

Anh mặc một chiếc áo sweater dày, khoác áo măng tô dài, đôi mắt đờ đẫn như mấy ngày rồi chưa ngủ, gương mặt cũng ốm đi rồi.

Cô đưa ly nước cho anh, lúc anh cầm lấy ly, vô tình chạm vào tay cô, bàn tay ấm áp thường ngày của anh bây giờ rất lạnh.

Cô không biết 3 ngày qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến Cố Duệ tiều tụy đến như vậy.

Cố Duệ uống chút nước rồi đặt ly lên bàn, hai tay đan đặt trên đầu gối đan vào nhau, cúi đầu nói:
"Tin nhắn cậu gửi, tớ đã xem hết rồi.

Xin lỗi, mấy ngày qua đã khiến cậu lo lắng rồi."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cậu vậy?"
"Ông ngoại tớ...!mất rồi."
Hạ Hiểu nghe xong vô cùng bất ngờ, nhất thời không biết nên nói gì.

Cố Duệ nói ngày cuối cùng đi thi, ông ngoại đã mất rồi.

Nhưng mọi người lại giấu anh, đợi anh thi xong rồi mới nói.

Vì vậy, anh đã không được gặp mặt ông lần cuối.

Vừa thi xong, anh đã đặt vé bay sang Nhật, điện thoại cũng không mở lên.

Lễ tang kết thúc, hài cốt của ông được đưa về nước, chôn bên cạnh mộ của mẹ Cố Duệ.

Xong xuôi hết rồi, anh mới mở điện thoại ra xem, nhìn thấy rất nhiều tin nhắn của Hạ Hiểu.

Anh không cùng mọi người về nhà mà bắt xe đến nhà cô luôn.
"Lúc nhỏ, ông ngoại là người kể tớ nghe chuyện của mẹ.

Lúc tớ bị phạt, là ông ngoại xin cho tớ.

Bây giờ ông ngoại đi rồi, tớ thậm chí còn không thể gặp ông lần cuối."
Cố Duệ ôm chầm lấy cô, gục đầu lên vai cô.

Cô biết anh đang khóc, chỉ là không muốn người khác thấy.

Con người dù có mạnh mẽ đến đâu, thì khi người quan trọng rời đi, bản thân cũng sẽ không chịu nổi.

"Mẹ tớ đi rồi, ông ngoại cũng rời bỏ tớ."
Hạ Hiểu vòng tay ra sau vỗ lưng an ủi anh "Cậu còn rất nhiều người yêu thương cậu.

Ông ngoại cậu tuy đã đi rồi, nhưng tình thương của ông vẫn còn đó." Hạ Hiểu chỉ vào lồ ng ngực trái của anh "Nó nằm ở đây.

Chỉ cần cậu vẫn luôn nhớ đến ông, thì tình thương này sẽ không bao giờ biến mất."
Có vẻ Cố Duệ rất mệt mỏi rồi, anh khóc một chút rồi ngủ thiếp đi.

Mấy ngày qua anh đã vất vả nhiều rồi, hiện tại nên ngủ bù.

Hạ Hiểu lấy một cái gối và một cái chăn mỏng, cẩn thận kê đầu anh lên rồi đắp chăn.

Lúc này bỗng nhiên bụng cô kêu lên "biểu tình".

Thức cả sáng rồi mà vẫn chưa có gì vào bụng cả.

Cô đi vào bếp, nhẹ nhàng lấy chén dĩa ra, lấy sủi cảo ra khỏi nồi hấp rồi ăn.

Vừa ăn vừa lướt điện thoại xem có tin gì hot không.
Cố Duệ ngủ cả buổi sáng, lúc mở mắt dậy đã hơn 11 giờ trưa rồi.

Hạ Hiểu ngồi ở bên cạnh đang đọc truyện, đến đoạn gây cấn thì anh lại lên tiếng khiến cô giật mình khiến quyển truyện trên tay rơi xuống đất:
"Hiểu Hiểu."
"Hả? Cậu tỉnh rồi à?" Hạ Hiểu nhặt quyển truyện lên để ngay ngắn trên bàn
"Mấy giờ rồi?"
"11 giờ hơn rồi.

Cậu đói không, tớ đi lấy đồ ăn cho cậu?"
"Cũng được."
"Cậu vào nhà vệ sinh rửa mặt đi.

Có một cây bàn chải mới mua trong tủ tớ vẫn chưa dùng, cậu cứ lấy mà dùng."
Cố Duệ đi vào trong làm theo lời Hạ Hiểu.

Xong xuôi thì đi ra, thấy cô đang loay hoay trong nhà bếp.

Anh đi lại gần xem thử, thì ra cô đang nấu trứng xào cà chua.

Hạ Hiểu thấy Cố Duệ đứng bên cạnh mình liền cười hì hì nói:
"Tớ chỉ biết nấu món này thôi, cậu đừng chê nha."

"Để xem sao đã."
Đúng là lúc bình thường chẳng nói ra được câu gì ngọt ngào mà.

Nhưng mà chịu thôi, ai bảo những lúc cô gặp khó khăn, anh lại rất ân cần, khiến cô cứ ỷ lại vào anh.

Hạ Hiểu cho trứng ra dĩa rồi lấy chén xới cơm.

Cô nhìn Cố Duệ gắp miếng trứng bỏ vào miệng, hồi hộp chờ anh cho ý kiến.

Nhưng mà anh lại tiếp tục ăn, chẳng nói câu nào.

Thôi được rồi, người nguyên tắc như Cố Duệ chắc chắn lúc ăn cơm không nói chuyện, anh ăn nhiều vậy chắc là ngon rồi.

Cả hai ngồi trên bàn ăn, cứ im lặng mà giải quyết xong bữa cơm trưa.

Ăn xong rồi Cố Duệ giành rửa bát với cô, cô cũng để cho anh làm luôn.

Rửa xong lên phòng khách thì lại thấy Hạ Hiểu ngủ gục trên sofa.

Buổi tối không ngủ được cho nên bây giờ vừa ăn no là cô buồn ngủ ngay.

Anh đắp chăn cho cô rồi ngồi bên cạnh cầm quyển truyện của cô lên xem thử.

Không ngờ Hạ Hiểu cũng thích xem mấy thể loại truyện trinh thám.

Cứ thế, hai người đổi vị trí cho nhau, cô thì nằm ngủ, còn anh thì ngồi bên cạnh đọc truyện, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn cô..
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 67: Chương 67


Ngày thông báo có kết quả thi, ai nấy đều hồi hộp xem điểm.

Riêng Hạ Hiểu, cô lại không dám xem.

Rất nhiều lần cô mở mây tính lên rồi đóng lại, lặp lại vài lần rồi quyết định lên giường nằm.

Không phải là cô không muốn xem, chỉ sợ xem rồi sẽ thất vọng.

Mặc dù ngày hôm đó bài làm rất tốt, nhưng đâu ai biết trước được kết quả ra sao.

Tiếng tin nhắn ting ting trên nhóm lớp cứ liên tục vang lên, là bạn học thông báo điểm với mọi người.

Hạ Hiểu đọc sơ qua, đa số đều đậu nguyện vọng 1.

Ngay cả Từ Khả cũng đậu vào ngành giao thông mà bản thân yêu thích rồi.

Cô lướt xem một vòng, lại không thấy tin nhắn của Cố Duệ.

Cô biết chắc anh sẽ đạt số điểm cao, nhưng lướt mãi vẫn không thấy tin nhắn của anh.
Nằm lướt điện thoại một hồi thì điện thoại bỗng rung lên, khiến Hạ Hiểu giật mình trượt tay làm rơi điện thoại, may mà không trúng mặt.

Cô buột miệng chửi một câu rồi cầm điện thoại lên xem là ai làm cô giật mình.

Nhìn cái tên quen thuộc hiển thị trên màn hình, cô nhanh tay bấm nhận cuộc gọi.

Cố Duệ ở màn hình bên kia nhìn cô hỏi:
"Cậu đã tra điểm chưa? Sao vẫn không thông báo gì thế?"
"Tớ...!tớ vẫn...!chưa dám tra."
"Cậu đang ở nhà với ai đấy?"
"Mẹ tớ."

"Cậu đợi một lát."
Nói xong thì Cố Duệ ngắt máy luôn, Hạ Hiểu không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cố Duệ có nhiều lúc khó hiểu thật.

Hạ Hiểu lại lần nữa ngồi vào bàn, nhìn chằm chằm vào máy tính.

Cuối cùng cô quyết định xách máy tính xuống nhà tìm mẹ.

Lâm Tương đang sắp xếp lại mấy hồ sơ gần đây để bỏ vào tủ lưu trữ.

Nhìn thấy cô đi xuống, bà để hồ sơ sang một bên, vẫy tay bảo cô ngồi bên cạnh.

Hạ Hiểu đặt máy tính xuống bàn, ngồi xuống bên cạnh ôm lấy bà làm nũng:
"Mẹ, con không dám tra điểm, con sợ không đậu."
"Đừng nản, con phải tin vào bản thân mình chứ.

Nghe mẹ nói, dù kết quả có thế nào, thì con đã nỗ lực hết mình rồi, không cần buồn.

Không đậu cũng không sao, chúng ta học thêm 1 năm nữa, rồi thi lại."
"Được không?"
"Được." Lâm Tương vuốt tóc Hạ Hiểu, dịu dàng nói "Chỉ cần là điều con muốn, mẹ sẽ luôn ủng hộ con."
Có câu này của bà, cô đã đỡ sợ hơn rồi.

Mẹ nói đúng, nếu không đậu, thì bỏ thêm 1 năm nữa để học.

Ngoài kia cũng có rất nhiều người như vậy mà, đâu phải chỉ có mình cô.

Hạ Hiểu bắt đầu mở máy tính lên, đăng nhập vào trang web.

Cô nhập thông tin vào, rồi bấm tra.

Kết quả hiển thị trên màn hình, cô hồi hộp lướt xuống thật chậm.
Tiếng chuông cửa vang lên liên hồi, Cố Duệ ở bên ngoài cũng lo lắng không kém.

Anh biết cô không dám xem một mình, vì vậy đã chạy đến đây.

Trên đường đi có một đoạn bị kẹt xe, anh liền xuống chạy bộ thật nhanh đến, tiết kiệm được phút nào hay phút đó.
Lâm Tương từ trong đi ra mở cửa, nhìn thấy Cố Duệ thì tươi cười chào đón anh:
"Là Cố Duệ a.

Con đến tìm Hiểu Hiểu sao? Mau vào trong đi, con bé đang ở bên trong đấy."
"Dạ, con cảm ơn dì."
Cố Duệ đi nhanh vào trong, nhìn thấy Hạ Hiểu đang ngồi đơ ra ở trên ghế, mắt nhìn chằm chằm vào máy tính.

Đột nhiên trong lòng anh dâng lên một cảm giác lo sợ.

Lâm Tương đi vào trong, bảo anh ngồi chơi với cô, bản thân thì cầm theo hồ sơ đi lên lầu.

Cố Duệ bước đến bên cạnh cô ngồi xuống, ánh mắt vẫn luôn hướng về phía cô, lo lắng hỏi:
"Hiểu Hiểu, cậu làm sao vậy?"
Hạ Hiểu từ từ ngẩng đầu lên nhìn Cố Duệ, trên mặt không có lấy một biểu cảm.
"Cố Duệ."
"Ừ?"
"Tớ rớt rồi."

Lời nói như sét đánh ngang tai.

Cố Duệ cảm giác như có ai đó bóp nghẹt tim mình, khiến anh thở không nổi.

Lần đầu anh mới biết, cảm giác này khó chịu đến mức nào.

Cố Duệ an ủi cô, nhưng giọng nói lại run rẩy:
"Kh...!không sao.

Chúng ta có thể...!làm lại mà.

Tớ giúp cậu.

Hứa với tớ, đừng bỏ cuộc, được không?"
Hạ Hiểu để máy tính lên bàn, ngước mắt nhìn Cố Duệ.

Cô nhìn rõ trong đôi mắt anh có sự lo lắng, có sợ hãi, cảm giác như mất mát thứ gì đó.

Nhưng rõ ràng người nên thất vọng là cô mới phải, vậy mà anh lại buồn hơn cả cô.
Đột nhiên Hạ Hiểu nhoẻn miệng cười thật tươi với anh rồi nói "Tớ rớt nguyện vọng 1, nhưng mà đậu nguyện vọng 2 đó."
"Hả?" Cố Duệ bị câu nói này làm cho ngơ ra
"Cậu xem đi." Hạ Hiểu chỉ vào màn hình máy tính "Tớ đậu rồi, là đậu đại học đó."
Cố Duệ chuyển ánh mắt sang máy tính của cô, nhìn một lượt.

Bên trên hiển thị kết quả, Hạ Hiểu đã đậu đại học.

Lúc này anh mới biết, bản thân mình lúc nãy bị lừa rồi.

Dáng vẻ lúc nãy của cô thật khiến anh lo chết đi được.
"Cậu dám lừa tớ, có biết lúc nãy tớ lo cho cậu lắm không hả!"
Cố Duệ tức giận rồi, phải dỗ thôi.

Hạ Hiểu nắm tay anh, đặt cằm lên vai anh, nhỏ giọng nói:
"Tớ xin lỗi, tớ sai rồi.

Nhưng mà tớ cũng không nói dối mà, tớ rớt nguyện vọng 1 rồi, là Học viện Mỹ thuật đó, tớ cũng buồn lắm chứ."
"Vậy có muốn làm lại không?" Cố Duệ quay đầu hỏi cô
"Không cần đâu.

Tớ thấy Đại học Sư phạm Thủ đô cũng tốt mà, vẫn có thể cùng cậu ở cùng một thành phố."
"Sao cậu biết tớ sẽ đi Bắc Kinh?"
Hạ Hiểu bật dậy nghi hoặc nhìn anh "Không đi Bắc Kinh vậy cậu tính đi đâu? Đi Thượng Hải à?"
Cố Duệ nhìn Hạ Hiểu đanh đá như vậy liền phì cười "Xem mèo con xù lông kìa, đáng yêu thế.

Tớ nói giỡn thôi.

Nhưng mà, cậu ở đâu, tớ sẽ đi cùng cậu."
"Vậy nếu tớ ở lại đây thì sao?"
"Vậy tớ ở lại với cậu."
Cố Duệ nói ra câu này rất kiên định, như thể đã có ý định từ ban đầu.

Nói không chừng, cô ở lại đây thật, anh cũng sẽ ở lại luôn mất.

Cố Duệ đúng là vì cô đã làm rất nhiều việc.

Cô dựa vào vai anh, vui đến nỗi cười không khép được miệng.

Hôm nay có quá nhiều niềm vui đến với cô.

"À, đúng rồi, tớ vẫn chưa hỏi cậu, cậu vào trường nào thế? Bắc Đại hay là Thanh Hoa?"
"Thanh Hoa.

Tớ học Công nghệ hàng không vũ trụ, đương nhiên phải vào Thanh Hoa."
"Hả? Ngành đó là làm gì?"
"Cậu tự đi tra đi."
"Cậu nói cho tớ biết đi."
"Không nói."
"Nói đi mà, năn nỉ đó!".
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 68: Chương 68


Ngày nhận được giấy báo nhập học, Hạ Hiểu cực kỳ vui.

Cô chưa từng đăng bất cứ thứ gì lên mạng, lần này lại ngoại lệ chụp giấy báo đăng lên.

Bài viết vừa đăng được vài phút, đã có rất nhiều người vào chúc mừng.

Hạ Hâm cũng vào chúc mừng, còn nói bản thân rất ngưỡng mộ.

Hạ Hiểu liền gửi cho cậu một tin nhắn thoại, động viên cậu phải nỗ lực, nhất định sẽ đạt kết quả tốt.

Trước đây nếu có ai nói với cô câu này, cô nhất định sẽ mắng người đó bị thần kinh.

Nhưng bây giờ cô tin rồi, chỉ cần bản thân nỗ lực một chút, kết quả sẽ không tồi đâu.
Trước khi đến thành phố mới, nhất định phải làm một chuyến du lịch tại quê nhà rồi.

Sáu người đã bàn bạc, lên kế hoạch cả rồi, chỉ cần xách balo lên và đi thôi.

Hạ Hiểu lấy tiền tiết kiệm của mình ra xem, vẫn còn rất nhiều.

Đây đều là số tiền cô dành dụm lúc đi làm thêm ở tiệm mỳ.

Cô định lấy số tiền này để đi chơi, nhưng Lâm Tương biết đã vội ngăn cô lại:

“Hiểu Hiểu, đó đều là tiền tiết kiệm của con, để lại đi, lúc cần gấp thì lấy ra dùng.

Con cứ dùng tiền của mẹ đi chơi cùng bạn bè.

Chút tiền này mẹ cũng không thiếu.”
“Nhưng mà mẹ, mẹ kiếm tiền cũng không dễ dàng mà.

Con dùng tiền tiết kiệm của mình đi chơi là hợp lý nhất rồi.”
“Hiểu Hiểu, thật ra mẹ rất muốn bù đắp cho con khoảng thời gian trước đây.

Nhưng mà mẹ cảm thấy, có bù đắp thế nào cũng không đủ.”
“Mẹ.” Hạ Hiểu nhích lại gần ôm lấy bà “Sao lại nhắc đến chuyện này rồi? Thời gian qua mẹ đã làm cho con rất nhiều việc rồi.

Con cảm nhận được tình yêu mẹ dành cho con.

Tuy con không may mắn như người khác, có một gia đình trọn vẹn, nhưng mà con có mẹ luôn yêu thương con, như vậy cũng đủ rồi.”
Lâm Tương âm thầm lau nước mắt.

Bà cảm thấy sự hiểu chuyện của cô, vừa là niềm tự hào, vừa là vết thương trong lòng bà.

Bà bỏ đi gần 10 năm, trở về tìm con gái, không mong nó sẽ tha thứ cho mình, chỉ mong con gái sống tốt.

Nhưng mà cuối cùng, hai mẹ con vẫn là trở về bên nhau, Hạ Hiểu cũng rất ngoan ngoãn nghe lời bà.
“Hiểu Hiểu, tiền không thành vấn đề, cứ cất cái này đi.

Nghe lời mẹ, ha!”
Hạ Hiểu ngập ngừng nhìn bà một chút rồi đồng ý “Dạ được.”
Lâm Tương thuyết phục được cô, trong lòng cũng vui vẻ hơn.

Cô bỏ lại tiền tiết kiệm vào trong hộp rồi cất vào tủ.

Lúc bà định rời đi, cô đã gọi bà lại nói một vấn đề:
“Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.”
“Con nói đi.”
“Chuyện di chúc của chú Đinh, mẹ còn nhớ không?” Cô hỏi xong thì lén lút nhìn bà
“Mẹ nhớ, con quyết định thế nào?”
“Con đã đủ 18 tuổi rồi, có thể nhận thừa kế.

Mấy ngày qua con cũng đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này.

Con muốn đem một nửa đóng góp cho quỹ từ thiện của Nhà nước dưới tên của chú Đinh, nửa còn lại đủ để cho chúng ta sống cả đời rồi.”

“Mẹ thấy như vậy cũng được.

Chú Đinh con cả đời gây dựng sự nghiệp, tích lũy tài sản, chúng ta không thể hưởng không được.

Cứ làm theo ý con đi, đem một nửa số tài sản đó đóng góp, cũng xem như giúp chú Đinh con làm một chuyện tốt.”
“Vậy đợi khi có thời gian, mẹ đi cùng con nha.”
“Ừ, mẹ lúc nào cũng rảnh, con muốn đi cứ nói với mẹ một tiếng là được.”
Hai ngày sau, Hạ Hiểu liền kéo Lâm Tương đi với mình.

Hai người đến cơ quan, làm theo hướng dẫn của nhân viên, phải điền rất nhiều giấy tờ.

Nhưng mà Hạ Hiểu một chút cũng không cảm thấy mệt, ngược lại còn rất vui.

Hóa ra khi làm việc tốt, trong lòng lại thấy thoải mái đến như vậy.
Sau khi hoàn thành xong các thủ tục chuyển giao và đợi xét duyệt, hai người liền ra về.

Nhưng họ không vội về nhà mà đến chùa, nơi đặt hài cốt của chú Đinh.

Hạ Hiểu muốn gửi lời cảm ơn đến chú Đinh, đồng thời báo cho ông biết việc mình đã làm.

Tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng những việc ông làm cho cô không khác gì một người cha.
“Chú Đinh, ân tình mà con nợ chú, thật không biết lấy gì báo đáp.

Nếu có kiếp sau, con nhất định sẽ đến tìm chú để trả.”
Bái tế xong thì hai người đi dạo một chút rồi mới về.

Hôm nay tâm trạng của Hạ Hiểu tốt hơn hẳn, cho nên cô đã năn nỉ Lâm Tương dạy mình nấu ăn.

Cô muốn tự tay nấu một bữa cơm cho mẹ.

Hai người loay hoay ở trong bếp, vô cùng vui vẻ.

Lâm Tương chỉ dạy rất tận tình.

Cuối cùng thành quả ra cũng không tệ, cô đã nấu được một bữa cơm hoàn chỉnh.

Mặc dù mùi vị không ngon bằng của mẹ nấu, nhưng như vậy cũng rất tốt rồi.

Chỉ c ần sau này cố gắng một chút nữa, nhất định sẽ nấu được một bữa thịnh soạn.
Buổi tối Hạ Hiểu đem chuyện của hôm nay kể cho Cố Duệ nghe.

Anh nghe rất chăm chú, mặc kệ là cô đang nói nhảm.

Không chỉ chịu nghe, mà anh còn khen cô rất nhiều, khiến cô được một phen nở mũi.
“Hiểu Hiểu của tớ rất giỏi a, lại còn là một người lương thiện nữa.

Ai da, đột nhiên tớ thấy bản thân may mắn quá, có được một người tốt như cậu bên cạnh.”
“Cố Duệ, hôm nay cậu sến quá đó, buồn nôn quá đi.”
“Nè nè, không được nôn nha, nếu không sẽ uổng phí cái bánh crepe của tớ đấy.”
“Biết rồi, biết rồi.”.
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 69: Chương 69


Lần trước đi chơi mọi người đã đi biển rồi, vì vậy lần này lên kế hoạch leo núi.

Đi leo núi thì phải đi xa một chút, đến nơi còn phải đi bộ lên rất lâu.

Hạ Hiểu chuẩn bị rất ít đồ, bởi vì leo núi rất vất vả, đồ càng ít thì càng tốt.
Sáng hôm sau Hạ Hiểu thức dậy rất sớm.

Thật ra không phải bản thân cô dậy sớm, mà là Cố Duệ gọi điện đến gọi cô dậy.

Hạ Hiểu mắt nhắm mắt mở đi vào nhà vệ sinh, kết quả không cẩn thận bị đụng đầu vào tường, tỉnh ngủ luôn.

Cô xoa xoa vào chỗ đau, miệng thầm mắng bức tường đáng ghét kia.
Khi Cố Duệ đến đón cô, lại phát hiện trán cô bị đỏ, còn bị sưng lên một chút, liền hỏi thăm.

Hạ Hiểu nhìn anh nhe răng cười, nói ra sự thật, lại bị anh giáo huấn một trận:
“Sao cậu lúc nào cũng như con nít thế, phải cẩn thận một chút chứ.

Làm cái gì cũng phải nhìn trước nhìn sau.

Sau này đợi tỉnh ngủ hẳn rồi mới xuống giường, không thể như hôm nay được.”
“Tớ biết rồi, ông cụ non.”
“Ông cụ non này lúc nào cũng phải lo cho cậu đấy.”
Hạ Hiểu bĩu môi, không dám nói thêm lời nào nữa.

Cô giúp anh chất đồ lên xe, sau đó thì xuất phát đến từng nhà đón người.

Bởi vì lần đi chơi này mọi người muốn được chơi thỏa thích, cho nên Cố Duệ đã dùng xe nhà để đi, muốn về lúc nào cũng được, mà còn không tốn tiền nữa.

Sau khi đón đủ người rồi thì đi đến điểm đã chọn.
Trên xe mọi người đều hỏi thăm nhau về kết quả.

Cố Duệ và Khúc Tịnh Dao vào Thanh Hoa, Từ Khả vào trường Giao thông, La Minh Viễn đậu vào Bắc Đại, Hạ Hiểu vào trường Sư phạm Thủ đô, còn Lục An Hạo đăng ký vào trường Quân đội.

Tất cả đều đã đạt được ước mơ của mình, hẹn nhau đến Bắc Kinh.
“Nè nè.” Từ Khả nhào lên cắt lời mọi người “Đừng có nói về vấn đề này mãi.

Hôm nay chúng ta đi chơi mà, phải chơi thật thỏa thích, còn việc học thì nói sau đi.”
La Minh Viễn cũng tán thành với ý kiến này của cậu “Tớ thấy Từ Khả nói đúng đó.

Mấy cậu còn chưa ngán hả, tớ ngán tận cổ rồi đây này!”
“Sinh viên Bắc Đại mà cũng ngán sao.” Lục An Hạo bên cạnh trêu La Minh Viễn

“Cậu biến đi!”
“Được, được, không nói nữa.”
Khúc Tịnh Dao gật đầu đồng ý với hai người, sau đó thì quay sang nói chuyện với Hạ Hiểu.

Từ Khả đề nghị mở nhạc nghe, bởi vì bọn họ đang đi tận hưởng cuộc sống, phải có chút giai điệu mới sôi động chứ.

Thế là tài xế vừa mở nhạc lên, tất cả đều hát theo nhạc, hết sức náo nhiệt.

Đến Cố Duệ bình thường trầm lắng, hôm nay cũng hát cùng mọi người.
Đến nơi, mọi người chuẩn bị đồ, mang theo nước để uống giữa đường.

Địa điểm leo núi mà mọi người chọn cũng không phải quá dốc, chủ yếu là cao, đường đi lên xa, cho nên phải chuẩn bị đầy đủ.

Hạ Hiểu nhìn thấy Cố Duệ lấy mấy viên kẹo cho vào túi áo, liền tò mò hỏi anh:
“Cậu đem theo nhiều kẹo thế làm gì? Ăn kẹo sẽ khát nước lắm đấy.”
“Tớ sợ cậu bị tuột đường huyết, nên đem theo vài cái đề phòng.”
Hóa ra là chuẩn bị cho cô.

Cố Duệ đúng là rất chu đáo, luôn lo chu toàn mọi việc.

Hạ Hiểu cảm thấy bản thân được anh chiều thành một đứa trẻ rồi, cái gì cũng muốn ỷ lại vào anh.
Trên đường đi, Hạ Hiểu nắm tay Khúc Tịnh Dao đi phía trước, những người còn lại đi phía sau.

Bọn họ đều rất quan tâm đ ến hai cô gái phía trước, luôn miệng dặn nếu thấy mệt thì phải dừng lại nghỉ ngơi, không được cố sức.

Đặc biệt Cố Duệ rất lo cho Hạ Hiểu, sức khỏe cô không tốt, sợ cô sẽ bị đuối sức.

Đúng là có chút mệt, nhưng mà hai người cảm thấy háo hức nhiều hơn.

Leo lên đến đỉnh núi là có thể ngắm cảnh đẹp ở phía dưới rồi, cho nên phải nhanh chóng leo lên mới được.
Cứ đi mãi, đi mãi, cuối cùng bọn họ đã leo lên đến đỉnh.

Vừa đến nơi hai cô gái liền tìm chỗ để ngồi, xoa xoa bóp bóp hai chân.

Cố Duệ mở chai nước đưa cho Hạ Hiểu, cô liền một hơi uống hết nửa chai.

Lúc nãy đi thấy vẫn ổn, đến nơi rồi liền thấm mệt, chẳng muốn vận động nữa.

Từ Khả cũng bận chăm sóc cho Khúc Tịnh Dao, chỉ có La Minh Viễn và Lục An Hạo rảnh rỗi, liền rủ nhau đi chụp ảnh.

Tớ chụp cho cậu một kiểu, cậu chụp cho tớ một kiểu, chụp liền mấy chục tấm.
Đợi khi hết mệt rồi, mọi người liền rủ nhau đi tham quan cảnh đẹp.

Hạ Hiểu rất thích phong cảnh nơi đây, nhìn rất yên bình.

Đáng tiếc là không có máy ảnh ở đây, chỉ có thể dùng điện thoại lưu lại những khoảnh khắc đẹp thôi.

Hạ Hiểu chụp vài tấm, xoay người lại thấy Cố Duệ đang đứng quay lưng về phía mình, hình như là đang ngắm cảnh phía dưới.

Cô đưa điện thoại lên, chụp một tấm, nhìn rất ưng ý, liền âm thầm đổi ảnh nền.
Vui chơi xong rồi thì lại đi xuống núi để ăn trưa.

Hạ Hiểu và Khúc Tịnh Dao lại nắm tay đi trước, vừa đi vừa hát.

Đường đi xuống dễ hơn đi lên, lại nhanh hơn nữa.

Bọn họ xuống núi liền lên xe đến quán ăn, nạp năng lượng cho buổi trưa.

Ăn xong rồi thì đến resort đã thuê trước đó nghỉ ngơi.

Resort này là do Cố Duệ đứng ra thuê, vị trí ở gần biển, vì vậy không khí mát mẻ, rất thoải mái.

Bởi vì buổi sáng thức sớm, cho nên vừa vào phòng là Hạ Hiểu ngã người xuống giường ngủ ngay.

Khúc Tịnh Dao bên cạnh giúp cô chỉnh lại điều hòa rồi cũng nằm ngủ một giấc.

Buổi chiều còn có hoạt động, phải nghỉ ngơi lấy sức mới có tinh thần.
Tầm 4 giờ chiều, Từ Khả đã đến gõ cửa phòng cô.

Khúc Tịnh Dao thức dậy trước, đi ra mở cửa phòng.

Từ Khả hào hứng bảo hai người chuẩn bị ra biển chơi.

Khúc Tịnh Dao nhìn vào bên trong, sau đó nói:
“Hiểu Hiểu vẫn chưa dậy.”
“Chưa dậy à? Cậu ấy có khỏe không?”
“Ta sờ trán cậu ấy thì không có nóng, nhưng gọi mãi vẫn không dậy.”
“Để tớ đi tìm Cố Duệ.”
Cố Duệ vừa nghe tin Hạ Hiểu vẫn chưa dậy, liền lo lắng chạy đến phòng cô.

Khúc Tịnh Dao đi ra khỏi phòng, để anh vào gọi Hạ Hiểu.

Cố Duệ đi đến cạnh giường, nhẹ nhàng lay người cô gọi dậy:
“Hiểu Hiểu, mau dậy đi!”
Hạ Hiểu dụi mắt, nhìn thấy Cố Duệ thì liền ngồi dậy, nhưng vẫn còn hơi mệt nên dựa đầu vào vai anh.

Cố Duệ nhẹ nhàng vén tóc cô ra sau tai, dịu dàng hỏi:
“Cậu có thấy chỗ nào không khỏe không?”
“Không có, nhưng tớ thấy rất buồn ngủ.”
“Hiểu Hiểu, không phải cậu nói rất thích ngắm biển sao.

Cậu mau dậy, chúng ta đi ngắm hoàng hôn, nếu không sẽ trễ mất.”
“Ừ.”
Hạ Hiểu gật gật đầu, cố gắng mở hai mắt mình ra cho tỉnh táo.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, sau đó thì rời giường vào nhà vệ sinh.

Cố Duệ cuối cùng cũng buông được gánh nặng trong lòng.

Lúc nãy khi Từ Khả nói không gọi cô dậy được, anh đã rất lo lắng mà chạy đi, không nghe được vế sau.

Anh thật sự rất sợ cô sẽ xảy ra chuyện.
Ra đến biển, Từ Khả, Lục An Hạo và La Minh Viễn rủ nhau xuống biển chơi.

Họ ở dưới biển chơi tạt nước nhau, rồi hai người xách một người ra thả xuống biển.

Hạ Hiểu nhìn thấy cảnh này, cảm thấy đám con trai khi ở cùng nhau thật là ấu trĩ, chẳng giống Cố Duệ chút nào.
Nhắc đến Cố Duệ, cô liền nhìn xung quanh tìm anh, nhưng lại không thấy anh đâu.

Hỏi Khúc Tịnh Dao, cô cũng nói không biết.

Thật là, những lúc thế này thì lại chơi trò mất tích với cô.
“Này, đồ ăn chuẩn bị xong rồi.”
Hạ Hiểu nghe giọng nói quen thuộc liền quay đầu nhìn.

Hóa ra Cố Duệ đi chuẩn bị đồ ăn cho mọi người.

Cô cùng Khúc Tịnh Dao đi đến chỗ anh trước, nhìn sau lưng anh, là bếp nướng và thịt.

Ăn thịt nướng ngắm hoàng hôn, còn gì tuyệt hơn nữa.
Ba người kia sau khi tắm rửa sạch sẽ thì đến chỗ ăn.

Cố Duệ đã nướng được vài xiên thịt, bọn họ liền tranh giành nhau.

Khúc Tịnh Dao nhìn bọn họ ồn ào liền trừng mắt nhìn.

Từ Khả ngay lập tức ngồi ngoan ngoãn, hai người kia cũng chẳng dám động đậy.

Đúng là uy lực “nóc nhà” có khác.

Cố Duệ đưa mấy xiên thịt cho cô và Khúc Tịnh Dao, mấy người đòi ăn thì bị anh phũ phàng:

“Muốn ăn thì tự đi mà nướng.”
“Cậu… cái đồ trọng sắc khinh bạn.”
Mắng thì mắng vậy chứ vẫn ngoan ngoãn đi nướng thịt.

Nếu không làm thì bọn họ sẽ không có cái để ăn.

Vừa ăn vừa ngắm hoàng hôn xuống, mọi người đều trầm trồ trước vẻ đẹp trời ban này.

Hạ Hiểu lấy điện thoại chụp vài tấm, để vào một album.

Trong đó còn có vài tấm mà lần trước cô cùng Cố Duệ ngắm bình minh trên biển.

Tất cả những kỷ niệm đẹp đều được để cùng một chỗ.
Buổi tối Từ Khả rủ Khúc Tịnh Dao đi dạo, chỉ còn lại một mình Hạ Hiểu trong phòng.

Cô lấy áo khoác, đóng cửa cẩn thận rồi đi ra ngoài.

Cô bỏ dép ra, đi chân trần trên cát.

Sóng biển ập vào làm ướt chân cô, rất dễ chịu.

Hạ Hiểu cúi người nhặt mấy vỏ sò bỏ vào túi, về nhà lại bỏ vào lọ.
“Bạn học Hạ.”
Nghe tiếng gọi, cô ngẩng đầu lên nhìn, là Cố Duệ vừa gọi cô.

Anh đang mỉm cười đi về phía cô.

Không hiểu sao Hạ Hiểu luôn cảm thấy Cố Duệ như đang tỏa sáng, dù trong đêm tối vẫn luôn tỏa sáng như vậy.

Phải rồi, anh là Mặt Trời nhỏ của cô mà.
“Sao lại không gọi tớ cùng đi?” Cố Duệ nắm lấy hai tay cô xoa xoa, sợ cô bị lạnh
“Tớ muốn để cậu nghỉ ngơi.”
“Tớ muốn ở bên cậu.”
Nghe lời này của anh, cô không tự chủ được mà cúi đầu cười.

Cô cũng rất thích được ở bên anh, bởi vì ở bên anh rất có cảm giác an toàn.

Hai người nắm tay nhau đi dạo trên cát, dưới bầu trời đêm đầy sao.

Cố Duệ nắm tay cô rất chặt, không dám buông lỏng.

Trên cánh tay trái cô vẫn đeo chiếc vòng hoa hướng dương anh tặng.

Hạ Hiểu ngẩng đầu nhìn trời, cười mãn nguyện.

Từ lúc gặp anh, cuộc đời cô đã bước sang một trang mới, mà mỗi trang giấy đều in dấu của Cố Duệ.
“Cuối cùng thì, hoa hướng dương cũng được ở cạnh Mặt Trời nhỏ của nó.”.
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 70: 70: End


Sắp đến thời gian nhập học rồi, Hạ Hiểu phải chuẩn bị đồ để đến Bắc Kinh.

Cô xếp tới xếp lui, vẫn chưa xếp xong đồ vào vali.

Thật ra thì trong lòng cô có chút không thoải mái.

Cô sinh ra và lớn lên ở thành phố này.

Tuy rằng trước đây có rất nhiều chuyện không vui xảy ra, cô cũng nghĩ rằng bản thân sẽ đi thật xa để quên đi.

Nhưng bây giờ thật sự phải đi rồi, lại có chút không nỡ.

Đến thành phố lớn, cuộc sống sẽ khó khăn hơn, cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt.
Lâm Tương nhìn thấy đèn phòng Hạ Hiểu vẫn sáng, liền gõ cửa phòng xem thử.

Hạ Hiểu nghe tiếng thì đi ra mở cửa cho mẹ.

Lâm Tương nhìn vào trong, thấy đồ vẫn còn ở ngoài, liền hỏi cô:
“Con chưa dọn xong à?”
“Vẫn chưa, con…”
“Để mẹ giúp con.”
“Cảm ơn mẹ.”
Lâm Tương đi vào trong giúp Hạ Hiểu xếp lại đồ trên sàn vào vali.

Bà làm rất nhanh gọn, đến mức Hạ Hiểu không động tay vào được cái gì.

Đợi khi Lâm Tương khóa vali lại, Hạ Hiểu không nhịn được mà ôm bà.

Lâm Tương vỗ nhẹ vào lưng cô dỗ dành:
“Làm sao thế? Không nỡ xa mẹ sao?”
“Mẹ, con không muốn đi nữa, con ở lại đây có được không?”
“Ngốc! Con đã cố gắng như vậy, không phải vì để đạt được ước mơ sao, sao có thể nói bỏ là bỏ được.”
“Nhưng mà con không nỡ rời xa mẹ.”
Hạ Hiểu òa khóc lên như một đứa trẻ.

Bản thân cô từ nhỏ đã xa mẹ, thiếu vắng tình thương của mẹ, luôn ngưỡng mộ những người khác có mẹ bên cạnh.

Cô từng nghĩ bản thân không được may mắn như bọn họ, vậy thì tự mình vượt qua.

Nhưng khi Lâm Tương trở về, mọi sự cứng rắn của Hạ Hiểu đều biến mất.

Cô trở thành một đứa trẻ ở bên cạnh bà, mỗi ngày làm nũng với bà, được bà nấu cơm cho ăn, chăm sóc từng li từng tí.

Cô rất sợ đây chỉ là một giấc mơ, tỉnh lại rồi mọi thứ sẽ trở về như ban đầu.

Nhưng có lẽ ông trời vẫn còn thương cô, mọi thứ đều là sự thật.

Cho nên bây giờ, nghĩ đến cảnh phải rời xa mẹ đến một thành phố khác, cô thật sự rất không nỡ.
“Đừng khóc.” Lâm Tương lau đi giọt nước mắt lăn trên má Hạ Hiểu “Đâu phải là đi luôn không về nữa.

Những dịp lễ con đều có thể về mà, đi máy bay hay tàu điện đều được.

Bình thường nếu thấy nhớ mẹ có thể gọi cho mẹ.

Bây giờ công nghệ hiện đại như vậy, con còn sợ cái gì.”
“Mẹ à, con không có ở nhà, mẹ phải… phải giữ gìn sức khỏe.

Còn nữa, sức khỏe mẹ không tốt, không được quá lao lực.”
“Mẹ biết rồi, con cũng phải giữ sức khỏe, không được thức khuya, ăn uống đầy đủ, trời lạnh thì phải mặc ấm, đừng để bệnh cũ tái phát.”
“Con nhớ rồi.”
Hạ Hiểu khóc một hồi thì nín, nhưng vẫn lẽo đẽo theo sau Lâm Tương, còn đòi ngủ cùng bà.

Lâm Tương đồng ý với cô, ở lại ngủ cùng cô một đêm.

Hạ Hiểu bật cái đèn ngủ nhỏ đặt trên tủ đầu giường, sau đó thì ôm lấy bà.

Lâm Tương đặt tay lên tay cô vỗ nhẹ.
“Mẹ à, mẹ có thể hát cho con nghe không? Chính là bài mà lúc nhỏ mẹ thường hát ru con ấy.”
“Được.”
Lâm Tương cất giọng hát lại bài hát lúc nhỏ.

Giọng hát của bà nhẹ nhàng, êm dịu bao trùm cả căn phòng.

Trong phút chốc, Hạ Hiểu cảm giác như bản thân quay về thời thơ ấu.

Từng ký ức đẹp lúc nhỏ về gia đình ba người như một thước phim quay chậm hiện lên trong đầu cô.

Hạ Hiểu đem theo tiếng hát của Lâm Tương chìm vào giấc ngủ.

Đây có lẽ là giấc ngủ ngon nhất của cô trong suốt mấy năm qua.
Sáng hôm sau Hạ Tĩnh Thiên đến đón Lâm Tương và Hạ Hiểu ra sân bay.

Lần này còn có Hạ Hâm đi cùng nữa.

Đứa trẻ này luôn miệng nói bản thân phải thật cố gắng để có thể đến Bắc Kinh.

Đến lúc đó cô phải hướng dẫn viên du lịch, dẫn cậu đi tham quan.
Đến sân bay thì đi lấy vé, làm thủ tục gửi hành lý.

Trong lúc chờ máy bay thì Hạ Hiểu nhìn thấy Tống Vy, Tống Vy cũng đã nhìn thấy cô.

Dù gì cũng từng là bạn, cho nên Hạ Hiểu đã chủ động lại chào hỏi.

Tống Vy cười với cô rất tươi, như lúc lần đầu hai người gặp nhau.
“Tranh giành với cậu lâu như vậy, cuối cùng vẫn là phải bỏ cuộc.”

“Nghe nói cậu đi du học?”
“Đúng vậy.

Bản thân chưa từng nghĩ sẽ đi du học, không ngờ bây giờ phải đi rồi.”
“Vậy chúc cậu may mắn.”
“Hạ Hiểu, tôi có thể ôm cậu một cái không?”
“Có thể.”
Hạ Hiểu bước lên ôm lấy Tống Vy.

Sau đó Tống Vy tạm biệt cô, xoay người đi vào cửa.

Những chuyện trong quá khứ đã chẳng còn quan trọng nữa rồi, chuyện đã qua thì cứ để nó qua, không cần phải để bụng làm gì.
Cố Duệ và những người khác cũng đã đến, đều đã làm xong thủ tục.

Tiếng loa thông báo chuyến bay đi Bắc Kinh chuẩn bị khởi hành.

Hạ Hiểu tạm biệt ba mẹ và Hạ Hâm rồi đi về phía cửa.
Ngồi trên máy bay, Hạ Hiểu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy những đám mây trắng bên ngoài.

Trước đây cô cảm thấy mây ở rất xa, không thể chạm đến được, nhưng bây giờ lại rất gần, giống như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm được.
Cuộc sống của Hạ Hiểu đã bước sang một trang mới, con đường sau này sẽ có những bước tiến mới, nhưng người bên cạnh hiện tại, nhất định sẽ nắm tay cô bước đi trên con đường này.

Bất kể là quá khứ, hiện tại, hay tương lai, người đó nhất định vẫn sẽ ở bên cô..
 
Cùng Cậu Đi Đến Tương Lai
Chương 71: 71: Ngoại Truyện 1


Trường của Cố Duệ và Hạ Hiểu nằm cùng một quận, nhưng lại cách khá xa nhau… Bình thường cả hai cũng bận việc học, cho nên chỉ có thể gặp nhau vào cuối tuần.

Nhưng có lúc cũng không thể gặp vì một trong hai bận việc đột xuất.

Thế nhưng hôm nay chỉ mới là thứ 5, đúng lúc Cố Duệ vừa hoàn thành xong bài tập của mình sớm, không biết nên làm gì, vì vậy bắt xe đến trường của Hạ Hiểu, muốn cho cô một bất ngờ.
Anh bước vào trường cô, nhìn thấy một bạn học mặc đồng phục của trường đang đi ra thì chạy nhanh lại hỏi:
“Xin hỏi, tòa nhà khoa Mỹ thuật nằm ở đâu?”
“Cậu đi thẳng rồi rẽ phải, đi thêm một chút nữa là đến.”
“Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Cố Duệ đi theo hướng dẫn đến tòa nhà khoa Mỹ thuật.

Trước khi đến anh đã nhắn tin hỏi cô đang làm gì, cô trả lời đang ở phòng tự học luyện vẽ.

Vì để cô không nghi ngờ, suốt quãng đường đi anh kể cho cô nghe vài việc thú vị bản thân gặp ở trường.

Cố Duệ mở định vị để tìm vị trí của cô.

Lúc đứng trước phòng tự học, anh nhìn vào bên trong, thấy Hạ Hiểu đang đeo tai nghe, chăm chú luyện vẽ.

Cả phòng hình như chỉ có mình cô thì phải.

Anh định đẩy cửa bước vào thì nhìn thấy một nam sinh ngồi xuống bên cạnh cô.

Cậu ta đưa cọ vẽ cho Hạ Hiểu, sau đó thì cô cười với cậu ta.

Cố Duệ ngay lập tức như muốn bùng nổ, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, muốn nghe thử hai người nói chuyện gì.

Nào ngờ mới đi vào đã nghe thấy cậu ta nói:
“Hạ Hiểu, anh có chuyện này muốn nói với em.

Anh nghĩ là anh thích em rồi, thích từ lúc gặp em trong buổi ghi danh nhập học.

Lúc đó anh nhìn thấy em rất hoạt bát, liền bị em thu hút rồi.

Có lẽ em chính là một mặt trời nhỏ tỏa sáng, khiến người khác phải chú ý đến.

Em có thể cho anh một cơ hội ở bên cạnh em không?”
“Không thể.”
Lời nói của Cố Duệ lập tức thu hút sự chú ý của anh chàng kia.

Cậu ta đứng lên, nhíu mày nhìn Cố Duệ, khó chịu hỏi:
“Cậu là ai hả? Xem vào chuyện người khác là bất lịch sự đấy cậu có biết không?”
Cố Duệ không vội trả lời câu hỏi của cậu ta mà đi đến bên cạnh Hạ Hiểu, tháo tai nghe của cô xuống.

Cô ngẩng đầu nhìn, thấy anh xuất hiện thì vô cùng ngạc nhiên hỏi:
“Sao cậu lại ở đây?”
“Tớ không ở đây thì sao biết được người khác có ý đồ với cậu.”
Cố Duệ vừa nói vừa nhìn thẳng vào người kia, ánh mắt không chút thiện cảm.

Hạ Hiểu không hiểu câu nói của anh lắm, nhiệt tình đứng dậy giới thiệu hai người với nhau:
“À, đây là đàn anh của tớ, tên là Lương Chính Huy.

Còn đây là Cố Duệ, ừm, bạn trai em.”
“Em có bạn trai rồi?”
Lương Chính Huy vô cùng ngạc nhiên nhìn Cố Duệ.

Trước nay chưa từng nghe nói cô có bạn trai, trong lớp cũng không tiếp xúc nhiều với mấy bạn nam khác, cho nên Lương Chính Huy nghĩ Hạ Hiểu hướng nội, ít tiếp xúc với bạn bè.

Không ngờ lý do chính là vì cô đã có bạn trai rồi.
“Đàn anh, rất hân hạnh được biết anh, cũng rất cảm ơn anh đã quan tâm đ ến Hiểu Hiểu nhà tôi.”
Cố Duệ cố ý nhấn mạnh cụm “Hiểu Hiểu nhà tôi” nhằm đánh dấu chủ quyền.

Mặt Lương Chính Huy lập tức sượng lại, cười ngượng ngùng nói:
“Chuyện nên làm mà.

Hai người, cứ tự nhiên a, tôi đi trước đây.”
Lương Chính Huy đi ra ngoài, lập tức Cố Duệ liếc sang nhìn Hạ Hiểu.

Cô đang nhiệt tình tạm biệt đàn anh, nhìn thấy biểu cảm của anh liền thu lại nụ cười.

Bình thường anh bày ra biểu cảm này thì chắc chắn là “ăn giấm” rồi.
Nhưng mà bản thân cô đâu có làm gì, anh ghen gì chứ?
“Cố Duệ, cậu lại làm sao đấy?”
Cố Duệ kéo một cái ghế rồi ngồi xuống, trưng ra vẻ mặt như bị người khác lấy mất đồ.
“Lúc đầu nên ôn cho cậu thêm mấy đề, dứt khoát kéo cậu vào Thanh Hoa luôn, đỡ phải đêm dài lắm mộng.”
“Thôi, thôi, cho tớ xin, Thanh Hoa tớ vào không nổi đâu.

Mà rốt cuộc là cậu bị sao đấy?”
“Hạ Hiểu, sao cậu lại vô tư như vậy chứ? Người ta vừa tỏ tình với cậu, cậu không nghe gì à? Người ta còn nói cậu là mặt trời nhỏ, cậu rốt cuộc đã làm gì vậy?”
Hạ Hiểu tròn mắt lắc đầu với anh.

Cô quả thật không nghe gì hết.

Những lúc vẽ cô muốn tập trung, không bị làm phiền, cho nên luôn đeo tai nghe, bật nhạc lớn, để lấn át tiếng ồn bên ngoài.

Lúc nãy Lương Chính Huy đi rửa cọ sẵn tiện rửa giúp cô, sau đó cô chỉ nhận lại cọ rồi tiếp tục vẽ, có nghe cậu ta nói gì đâu.
“Bỏ đi! Vốn muốn cho cậu bất ngờ, bây giờ hết bất ngờ rồi, tớ về đây.”
“Ể?” Hạ Hiểu đột nhiên bị nói vậy càng khó hiểu nhìn anh.

Khi thấy anh đứng lên bước đi thì lập tức chặn anh lại “Cậu đứng lại đó.”
Cố Duệ dừng bước chân, miệng khẽ nhếch lên.

Anh chính là đang đợi cô đến dỗ mình, bây giờ đã đạt được mục đích rồi.

Hạ Hiểu gấp gáp chạy đến trước mặt anh, dùng hết lời lẽ để dỗ “bình giấm” này:
“Bạn học Cố, tớ thật sự không biết chuyện vừa rồi, cậu cũng không thể trách tớ được.

Tớ sai rồi, sau này nhất định sẽ không có việc này xảy ra.

Cậu đừng giận nữa mà.”

“Xem thành ý của cậu.”
“Tớ mời cậu ăn hoành thánh có được không? Tớ vừa tìm được một chỗ ngon lắm.”
“Sao cậu lúc nào cũng nghĩ đến ăn uống thế, thua cậu luôn.”
“Đi mà, đi mà.”
“Đi.”
Cố Duệ dù có giận thế nào, cô chỉ cần làm nũng một chút thì anh liền giơ tay đầu hàng.

Nhưng lần này cũng không phải lỗi của cô, anh chỉ muốn ra oai với người kia để đánh dấu chủ quyền thôi.

Hạ Hiểu nhanh chóng dọn dẹp đồ cho vào túi rồi khoác tay Cố Duệ vui vẻ ra ngoài.

Cả hai vừa đi vừa nói chuyện trên trời dưới đất.

Trước đây gặp nhau mỗi ngày còn cảm thấy không đủ, bây giờ lại hiếm khi gặp mặt, cho nên có rất nhiều chuyện muốn nói cho đối phương nghe.
“Này bạn học Cố, tớ nghe nói hôm trước có bạn nữ đứng dưới ký túc xá tỏ tình cậu, còn bày hẳn hoa và nến nữa, cực kỳ lãng mạn đó.”
Không nói cũng biết là Khúc Tịnh Dao kể cho cô nghe rồi.
“Không có a.”
“Rõ ràng là có.

Ai da, tớ còn chưa kịp ghen thì cậu đã ghen với tớ rồi, tớ oan ức quá đi.”
“Đã nói là không có a.

Này, Hiểu Hiểu, mau đứng lại đó.”
“Không, cậu đuổi kịp tớ đi rồi tính.”.
 
Back
Top Dưới