Ngôn Tình Cực Phẩm Toàn Năng Y Thánh

Cực Phẩm Toàn Năng Y Thánh
Chương 40: Sao lại biến thành dáng vẻ này vậy?


"Anh họ ba?" Vẻ mặt của Dương Kiệt có hơi kỳ quái. Hắn nhớ rõ trước khi mình lên núi với ông cụ, quả thật mình vẫn luôn đi theo anh họ ba nhà mình. Tuy răng khi đó hắn còn khá nhỏ nhưng trí nhớ của hắn không tồi, vẫn còn nhớ những chuyện xảy ra khi đó.

Chỉ là anh họ ba của hắn gầy như cái sào trúc, trông còn đẹp trai thanh tú nữa.

Sao lại biến thành dáng vẻ này vậy?

Chẳng những bụng phệ mà còn đeo một cặp kính gọng vàng, chẳng có gu thẩm mỹ gì cả. Vẻ đẹp trai thanh tú lúc nhỏ đã biến mất hoàn toàn, giờ trông tai to mặt lớn, vừa nhìn đã biết là ăn rất khỏe rồi.

Trần Vân Phú cười nói: "Kiệt, tính ra thì nhìn em chẳng khác gì lúc nhỏ cả. Vẫn đẹp trai như vậy. À đúng rồi, đây là bạn gái mới của em à? Tìm ở đâu vậy? Ánh mắt được phết!"

Dương Kiệt nhìn thấy Trần Vân Phú như vậy thì cũng sửng sốt, ngay sau đó cười nói: "Anh họ ba về từ khi nào thế? Tôi nhớ là cả nhà anh đã di dân sang Mỹ rồi mà? Còn nữa, tôi nghe nói anh với con trai thứ hai nhà họ Lưu chơi quá trớn ở Mỹ, tổ chức tiệc khỏa thân trùng hợp bị chị dâu bắt được. Vậy mà anh vẫn có thể sống đến tận bây giờ, đúng là không dễ dàng mài!"

Tuy rằng Dương Kiệt không giao lưu gì với bọn họ nhưng mà dù gì hẳn vẫn là người nhà họ Dương, vẫn có chút hiểu biết về họ hàng nhà mình.

"Ha ha, đúng là chuyện tốt chưa ra khỏi cửa, tiếng dữ đã đồn xa rồi. Mấy tin gièm pha này mà Kiệt em cũng biết được cơ đấy'" Trần Vân Phú bị nói toạc gièm pha ra, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ xấu hổ.

Nhưng mà, anh ta nhanh chóng phất tay, nói sang chuyện khác: "Đúng rồi, Kiệt, nghe nói cô nhóc của nhà họ Diệp không quá vừa lòng em hả? Chẳng những ném em tới khu bệnh viện đổ nát gì đó mà còn liếc mắt đưa tình với cái tên Diệp Thiên Vũ kia, thế là sao hả? Em mau nói rõ cho anh họ ba nghe. Nói gì thì nói, chúng ta cũng là họ hàng. Anh chắc chẳn sẽ không để người ngoài ức h**p eml"

"Mặt khác, anh họ ba nghe nói em vừa đến thành phố Tương Đàm, nhà họ Dương bọn em không cử ai đến đón em hả? Hừ, cũng thật là, mấy cậu em họ nhà bọn em ấy, ai mà chẳng biết trong lòng bọn họ dơ bẩn tới cỡ nào? Nhưng mà một mình em ở đây thì chắc là giờ đang thiếu tiền đúng không! Nói cho anh họ ba một con số, nếu nhiều quá thì anh họ ba cũng không tự quyết định được. Nhưng mà, miễn sao là con số năm trong phạm vi năm trăm vạn, em cứ nói thoải mái. Chắc là chị dâu ba của em cũng sẽ không nói gì đâu."

Cảm giác của Dương Kiệt rất nhạy bén, có thể nhìn ra được đối phương có đang nói thật hay không.

Lúc này hẳn nhìn ánh mắt của anh họ Trần, phát hiện vẻ mặt của đối phương rất chân thành, không phải đang nói đùa.

Trong lòng hẳn cảm thấy khá xúc động.

Anh em cùng họ nhà mình còn không nhiệt tình đến vậy, trái lại thì người anh họ xa có huyết thống khá xa này lại trọng tình trọng nghĩa hơn nhiều.

Dương Kiệt phất tay cười nói: "Cảm ơn ý tốt của anh họ ba. Nhưng mà thành thật mà nói, hiện tại tôi đây không thiếu tiền! Đừng thấy hiện giờ tôi không có một xu dính túi, nhưng mà khuôn mặt của tôi đây vẫn có thể dùng được."

Nói tới đây, Dương Kiệt vòng tay ôm lấy bờ vai mảnh khảnh xinh đẹp của Lâm Hồng Tụ, cười nói: "Hồng Tụ, cậu nói xem có phải không nào?"

"Cái đồ đáng ghét nhà cậu, đến giờ người ta mới biết được, thì ra cậu chỉ coi trọng tiền của tôi thôi." Nghe vậy, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của Lâm Hồng Tụ lộ ra một tia mất mát, nhu nhược đáng thương nhìn Dương Kiệt, giọng nói yếu ớt, khiến người ta nghe mà xót.

Biểu cảm này, giọng điệu này, ngay cả anh họ Trần đang ngồi đối diện trông thấy cũng không nhịn được mà não cả lòng.

Nhưng vừa dứt lời, Lâm Hồng Tụ lại khế thở dài, thuận thế dựa vào vai Dương Kiệt, trong mắt tràn ngập vẻ dịu dàng ngọt ngào, nhẹ giọng nói: "Nhưng ai bảo người ta thích cậu thật lòng chứ. Dù rằng cậu có tiêu hết sạch tiền của tôi, tôi cũng sẽ không đau lòng đâu. Sợ là sợ, nhưng nếu tôi không có tiền, cái đồ đáng ghét nhà cậu sẽ thuận thế đá văng tôi đi để tìm mấy ả trẻ tuổi xinh đẹp kia. Vậy thì bà đây sẽ mất cả người lẫn của rồi còn gì."

Vẻ mặt và cả lời nói này của Lâm Hồng Tụ, tuy rằng nghe thì có vẻ đang làm màu, nhưng anh họ Trần đã xông pha tình trường vài chục năm rồi, đương nhiên có cách nhìn người riêng của mình.

Kỳ lạ thay, anh ta lại xuất hiện một ảo giác. Lời nói ban nãy của Lâm Hồng Tụ đều là sự thật!

Cô thực sự đã nghĩ như vậy!

Anh họ Trần ngạc nhiên hết lần này đến lần khác, không khỏi quan sát đánh giá Dương Kiệt lại một lần nữa.

Lúc này, anh ta mới cảm giác được, trên người Dương Kiệt có một loại khí chất đặc biệt không giống người thường.

Anh họ Trần có chút không nhìn thấu được Dương Kiệt.

Đúng lúc này, ánh đèn hơi thay đổi, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên.

"Chäc hẳn các vị đã phải đợi rất lâu, tôi đây sẽ không dài dòng nữa. Tiếp theo, chính là điểm nhấn trong bữa tiệc của chúng ta, cũng chính là đại hội đổ thạch mà chúng ta chờ mong đã lâu... Ai mới là người có con mắt vàng thật sự? Ai có thể mắt sáng lựa ngọc, xuyên thấu qua cục đá màu xám tâm tường kia, tìm ra được phỉ thúy cực phẩm?"

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc vest đen có gương mặt dễ mến, tay cầm microphone bước lên trên bục.

Có thể thấy, anh ta chính là người chủ trì của cuộc thi đổ thạch lần này.

Ánh mắt của mọi người đều bị anh ta hấp dẫn, Dương Kiệt cũng ngồi thẳng dậy.

Hản biết, cảnh diễn chính sắp mở màn rồi.

"Ha ha, dù sao thì tôi đây cũng không có khả năng này. Nếu ở đây có ai có thể mắt sáng lựa ngọc, tìm được phỉ thúy cực phẩm từ một đống đá thô, vậy thì hãy cho phép tôi đây được bày tỏ sự ngưỡng mộ ¡ người đó trước." Nói tới đây, người đàn ông kia làm động tác quỳ một chân xuống đất khiến cho mọi người cười phá lên.

"Không nói nhiều lời vô ích nữa, tiếp theo chúng ta hãy bắt đầu ngay thôi..."

Ngay sau đó, anh ta đứng dậy, vỗ vỗ tay.

Tức khắc, tấm màn sân khấu màu đen phía sau anh ta từ từ mở ra.

Xuất hiện bốn khu vực rất lớn, được chia thành bốn khu lần lượt là A, B, C và D. Trong mỗi khu đều chất đống ngọc phỉ thúy thô.

"Sau khi được các chuyên gia đánh giá sơ bộ, chúng tôi đã chia toàn bộ đá thô thành bốn cấp. Đá thô trong khu A có chất lượng mẫu mã tốt nhất và xác suất xuất hiện phỉ thúy cực phẩm cũng là lớn nhất. Mức giá giao dịch cho mỗi một viên đá thô là một trăm vạn tệ."

"Đối với đá thô ở khu B, khu C, khu D, chất lượng mẫu mã và màu sắc kém hơn một chút, xác suất mở ra phỉ thúy cực phẩm cũng thấp hơn một chút. Giá cả theo thứ tự lần lượt là ba mươi vạn tệ, mười vạn tệ, một vạn tệ."

Sau khi người chủ trì giới thiệu xong,

Vung tay lên!

Phất nhẹ một phát!

Bốn cái xe đẩy chất đầy đá thô lập tức bị người đẩy ra ngoài, đi đến vị trí trung tâm và đầy đủ ánh sáng nhất trong hội trường.

Chất lượng mẫu mã tốt hay xấu, dưới ánh sáng này tức khắc bị phóng đại lên vô số lần.

Trong đống đá thô ở khu A, thậm chí có mấy viên còn xuất hiện tia sáng màu xanh. Màu sắc tươi sáng, bề mặt nhẫn nhụi, nhìn là biết ngay khả năng bên trong nó xuất hiện phỉ thúy cực phẩm là cực kỳ cao.

Nhưng mà, đổ thạch không phải chỉ nhìn từ bề ngoài là có thể xác định được tốt xấu. Khi chưa cắt thì không ai biết được bên trong là tốt hay là xấu cả.

Đây mới là sức hấp dẫn lớn nhất của đổ thạch.

Bởi vì, nó chẳng những kiểm tra ánh mắt của người ta mà còn cần phải có may mản cực lớn!

"Kỳ Lân, một viên đá thô ở khu A có giá trăm vạn lận. Loại trò chơi này, e rằng chỉ có những thiếu gia giàu có thực sự đó mới có thể chơi nổi! Một người bình thường như tớ nghe thấy cái giá này cũng phải cảm thấy tự ti" Nghe người chủ trì báo giá xong, Lâm Hồng Tụ có chút nghẹn lời trố mắt.

Mấy năm qua, Lâm Hồng Tụ đã dựa vào bản lĩnh riêng để kinh doanh mấy quán bar và hộp đêm, cũng kiếm được không ít tiền. Nhưng nếu bảo cô lấy ra mấy trăm vạn đến mấy ngàn vạn đi đổ thạch, tuy vẫn có thể lấy ra được nhưng bảo không đau lòng thì chắc chắn là đang nói dối.

Đống đá thô ở đây mà cộng lại cũng phải có khoảng vài trăm viên, nếu có thể bán đi toàn bộ, có lẽ cũng phải kiếm được mấy trăm triệu!
 
Cực Phẩm Toàn Năng Y Thánh
Chương 41: Muốn mở ra phỉ thúy thượng hạng?


Nghĩ đến đây, Lâm Hồng Tụ không khỏi dùng ánh mắt lén lút đánh giá Diệp Khinh Tuyết.

Diệp Tuyết mỉm cười, ung dung ngồi xuống. Nụ cười đó vừa xinh đẹp vừa diễm lệ, thanh thuần thoát tục, tựa như tiên tử hạ phạm, không nhiễm khói lửa trần gian.

Lần đầu tiên Lâm Hồng Tụ cảm nhận được áp lực.

Lúc này, Dương Kiệt nở nụ cười thần bí với Lâm Hồng Tụ, nói: “Thế thì tiểu thư Lâm Hồng Tụ, cậu có muốn tài sản của mình trở nên gấp bội, làm một nữ phú hào tiêu tiền như rác không?”

“Hửm”?” Hai mắt Lâm Hồng Tụ sáng rỡ.

Dương Kiệt chỉ lên má mình, nói: “Hôn tôi một cái, tôi sẽ thỏa mãn yêu cầu này của cậu!”

Lâm Hồng Tụ liếc đôi mắt xinh đẹp qua, nghi ngờ nhìn Dương Kiệt.

“Kỳ Lân, mặc dù giờ tài sản của tôi không được nhiều nhưng cũng không thiếu dăm ba cái chục triệu tệ đấy. Nếu muốn dùng hai viên đá để tăng nó lên gấp bội thì hơi khó đấy.”

Lâm Hồng Tụ thấy Dương Kiệt chỉ cười chứ không nói gì thì sợ hắn không vui, lại giải thích: “Kỳ Lân, không phải là tôi không tin mắt nhìn của cậu, chỉ là giờ trong tay tôi chỉ có mười triệu tệ thôi, cũng là kiếm được từ mười viên đá mua được ở khu A. Giờ muốn sinh lời từ ít tiền này thì độ khó hơi cao đấy.”

Vẻ mặt Dương Kiệt vẫn không thay đổi, chỉ mỉm cười nhìn Lâm Hồng Tụ. Hắn chỉ lên má mình, nói tiếp: “Rốt cuộc có hôn không nào?”

Lâm Hồng Tụ do dự một lúc.

Lúc này, cô ấy không biết phản ứng như thế nào. Cô ấy chợt ngước mắt nhìn lên, lén lút nhìn sang phía bên trái.

Vừa khéo cũng có một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn qua đây.

Thực tế, từ sau khi Dương Kiệt và Lâm Hồng Tụ bước vào, ánh mắt Diệp Khinh Tuyết vẫn luôn nhìn chằm chăm về phía bên này.

Trong đoạn giao đấu ngắn ngủi vừa nãy của Dương Kiệt và Diệp Thiên Vũ, không ngờ Dương Kiệt lại không rơi xuống thế hạ phong, điều này khiến Diệp Khinh Tuyết nảy sinh lòng tò mò. với Dương Kiệt.

Dù sao cũng là vị hôn phu của mình mà, mặc dù cô rất muốn từ hôn.

Nhưng lúc cha cô qua đời có để lại di ngôn, cô thân là con gái, vậy nên nếu không rơi vào trường hợp bất đắc dĩ thì cô sẽ không hủy hôn.

Phụ nữ luôn có một loại d*c vọng chiếm hữu đặc biệt, dù là thứ mình không muốn đi nữa cũng không muốn bị người khác cướp đi mất.

Vậy nên khi nhìn thấy vị hôn phu trên danh nghĩa của mình lại dám thân mật với người phụ nữ khác ngay trước mặt mình,

trong lòng cô không khỏi nổi giận.

Đối với người phụ nữ lẳng lơ tên Lâm Hồng Tụ đứng bên Dương Kiệt kia thì cô chỉ thấy chán ghét.

Cô lạnh lùng nhìn Lâm Hồng Tụ, cô đang muốn xem người phụ nữ này đang muốn làm cái gì!

“Hừ!”

Lúc Lâm Hồng Tụ nhìn thấy ánh mắt lạnh tanh đó, cô ấy không hề chùn bước mà chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.

Cũng không biết là để chọc tức đối phương hay sao mà cô ấy vốn dĩ còn đang dè dặt chợt mím đôi môi đỏ chót, nhẹ nhàng hôn lên mặt Dương Kiệt, để lại một dấu đỏ xinh đẹp.

“Hừm?”

Dương Kiệt lại hơi ngây người ra trước sự chủ động của Lâm Hồng Tụ.

Vốn dĩ hắn chỉ nói đùa cho vui thôi, mặc dù hắn và Lâm Hồng Tụ có hơi thân thiết với nhau thật, nhưng lại không thân đến nỗi có thể hôn nhau ngay trước mặt mọi người.

Hắn không ngờ là Lâm Hồng Tụ lại to gan như vậy.

Đến lúc hắn liếc qua, bắt gặp ánh mắt như sắp phun ra lửa của Diệp Khinh Tuyết thì mới bừng tỉnh.

Hắn xoa xoa dấu hôn trên mặt mà Lâm Hồng Tụ để lại, hơi bất lực nhìn sang cô ấy.

Lâm Hồng Tụ nhìn thấy vẻ mặt Diệp Khinh Tuyết càng trở nên âm trầm thì phun bột phấn ở đầu lưỡi qua, vẻ mặt có chút đắc ý.

Mấy người kia cũng đã lần lượt đứng lên rồi bước đến bên này, bắt đầu nghiên cứu bốn viên đá kia.

Anh họ của Trần Tam ở bên cạnh Dương Kiệt không ngồi yên được nữa, trước giờ anh ta rất thích cược, nên chẳng xa lạ gì với cược đá cả.

Lúc này, anh ta xoa tay, đứng lên nói: “Kiệt à, sao rồi? Chúng ta cũng đi góp vui đi. Mấy viên nguyên thạch này là ông cụ Diệp chọn ra từ trong Đăng Trùng, mà trước giờ mắt nhìn của lão gia tử luôn chuẩn xác, thế nên tỷ lệ mở được phỉ thúy cao cấp là cao lắm đấy.”

Thấy thế, Dương Kiệt tươi cười, cũng đứng dậy: “Thế đi xem đi, đến muộn quá thì khéo hàng tốt bị người ta lấy hết mất rồi”

Đá ở đây có tổng cộng ba loại.

Loại thứ nhất là hàng cược, không ai biết được bên trong đó có phải phỉ thúy hay không.

Loại này là mạo hiểm nhất, chủ yếu là dựa vào vận may, mà xác suất xuất hiện phỉ thúy cũng khó nhất, bởi vậy được chia ở nhóm D.

Loại thứ hai là đá sẵn, nghĩa là đã bị cưa ra rồi, nhìn cái là thấy được có gì bên trong, có thể đưa ra được kết luận giá trị của viên đá. Đương nhiên, đá sẵn cũng có nguy hiểm, bởi có khả năng phần lộ ra là phỉ thúy hạng cực phẩm, nhưng phần còn lại không được như vậy.

Loại này thì có cái hư cái tốt nên nhóm A, B, C, D gì cũng có.

Loại thứ ba là kiểu nửa cược nửa sẵn, loại này thì chỉ chà đi một phần của tảng đá, có thể nhìn được phía bên trong tảng đá. Loại đá này cũng khá nguy hiểm, bởi vậy mới nói là một nửa cược.

Hàng nửa cược nửa sẵn thì đa số là hàng cao cấp, nên được chia vào hai nhóm có giá cao là A và B.

Loại đá này không kiếm được nhiều, mà có lỗ cũng chẳng bao nhiêu.

Đây là một buổi đấu giá từ thiện, cũng là bữa tiệc của Diệp Khinh Tuyết chủ trì, mặc dù giá cả đá ở khu A và B cao, nhưng đa số đều là hàng sẵn hoặc hàng nửa sẵn, vậy nên cho dù có nhìn sai đi chăng nữa cũng chẳng lỗ là bao.

Đây chính là làm ăn, mà cũng là tình người.

Diệp Khinh Tuyết đã lên kế hoạch rất chắc chắn.

Nơi cần cả mắt nhìn lẫn vận may chính là khu C và D.

Toàn bộ đá ở hai khu này chưa được cưa ra, tảng nào tảng nấy đều đang nguyên vẹn. Không ai biết được rốt cuộc bên trong có gì.

Muốn mở ra phỉ thúy thượng hạng?

Không còn cách nào khác ngoài dựa vào hiểu biết của mình với phỉ thúy và cả vận may nữa, rồi cược một ván!

Trên một đài cao ở bên cạnh, có một máy chuyên gia dùng để cưa đá, ai mua tảng nào thì có thể lựa chọn cưa ra ngay tại chỗ.

Quá trình cưa đá này luôn vô cùng k1ch thích.

Là thắng hay thua thì chỉ cần một lưỡi cưa là sẽ có kết quả. Quá trình này thúc đẩy cơ thể người sản sinh ra rất nhiều adrenalin. Rất nhiều người cứ trợn tròn mắt nhìn chăm chăm tảng đá mà mình mua.

“Nhìn kìa, lại có người đi cưa đá.”

Lúc này, có người mua một tảng đá ở khu D, đưa đến trước sân khấu.

Không mất bao lâu sau, dưới lưỡi cưa, toàn bộ những gì bên trong tảng đá đã lộ ra. Một ánh tím nhàn nhạt hiện lên kéo theo một tiếng hét chói tai.

“Oa! Màu tím... Là Hoa Tử Lat”

“Là ai mở đấy? Vận may đỉnh thế! Mấy hôm trước ngày nào tôi cũng đi qua Thương Thành, có nhìn trúng một vòng tay phỉ thúy Hoa Tử La, to bằng mỗi từng này thôi mà báo giá hai trăm nghìn tệ đấy. Tảng phỉ thúy này to thế, tối thiểu cũng phải làm được năm, sáu cái vòng tay thế”
 
Cực Phẩm Toàn Năng Y Thánh
Chương 42: Anh nói cái gì?


Lâm Hồng Tụ vừa đi tới đã trông thấy dáng vẻ phấn khích của mấy người kia. Cô ấy không nghiên cứu phỉ thúy, thế là quay sang hỏi Dương Kiệt: "Kỳ Lân, Tử La Lan nghĩa là gì?"

Trước khi Dương Kiệt kịp lên tiếng, anh họ Trần đã bật cười giải thích: "Tử La Lan, nghĩa như tên, là một loại phỉ thúy màu tím, có điều gam tím thường khá nhạt, gân giống màu hoa tử la lan nên mới được lấy tên như thế”

Dứt lời, anh họ Trần chỉ vào khối phỉ thúy nói tiếp: "Cô nhìn kỹ khối Tử La Lan này, phẩm chất rất tốt, màu tím sắc nét, trong veo không tì vết. Có thể nói là cực phẩm trong phỉ thúy Tử La Lan. Một khối lớn như này, nếu làm thành trang sức, đoán chừng giá cả sẽ rơi vào tầm năm triệu!"

"Hả? Chỉ bỏ ra mười nghìn tệ làm vốn là có thể kiếm lời được năm triệu á? Người này giỏi thật!" Lâm Hồng Tụ cũng hơi †ò mò, rốt cuộc là ai tinh mắt như thế, moi ra được bao bối cực phẩm ở khu D cấp thấp.

"Xem ra hôm nay tôi gặp may, đổ được phỉ thúy đầu tiên." Lúc này, một tiếng cười sảng khoái vang lên từ đám đông. Diệp. Thiên Vũ sửa sang quần áo, vẫy tay với mọi người xung quanh, đắc ý bước lên sân khấu, sai người làm gói kỹ khối Tử La Lan kia lại.

"Hóa ra là Diệp thiếu, chẳng trách, tôi còn đang thäc mäc ai mà tinh mắt thế chứ. Nhà họ Diệp buôn bán trang sức, kiến thức về nguyên thạch, phỉ thúy vô cùng sâu rộng. Có lẽ người khác nhờ may mãn mới đổ ra được Tử La Lan cực phẩm chứ Diệp thiếu đây tuyệt đối là thực lực." Bên cạnh lập tức có người nịnh hót.

"Cảm ơn mọi người, tôi cũng chỉ ăn may thôi, không có bản lĩnh đến mức đó." Diệp Thiên Vũ mỉm cười, hơi khom lưng, sau đó cố tình tiến về phía Dương Kiệt.

Vừa đi vừa mỉm cười đầy đắc ý.

Lúc này, anh ta còn không nhịn được liếc qua phía Diệp Khinh Tuyết, thấy cô che miệng, ánh mắt lấp lánh, trông có vẻ. rất ngạc nhiên. Hẳn không ngờ Diệp Thiên Vũ lại có thể tìm được Tử La Lan xinh đẹp như vậy trong đống đá thô tâm thường.

Thu được nụ cười nghiêng nước nghiêng thành của người đẹp, cực khổ đến mấy cũng đáng giá.

Thế là sắc mặt Diệp Thiên Vũ càng vênh váo hơn.

Anh ta ưỡn ngực, chậm rãi tiến lại gần Dương Kiệt, vỗ vai hản, cười khẽ: "Dương Kiệt, hẳn trước đây anh không chơi cái này đâu nhỉ. Thật ra trò này đơn giản lắm, có muốn tôi dạy anh không?"

Nói xong, anh ta giơ Tử La Lan cực phẩm trên tay lên, hả hê vô cùng, trong ánh mắt nhìn Dương Kiệt còn thoáng qua vẻ khinh bỉ.

Mấy thứ như đổ thạch này, nhìn có vẻ đơn giản nhưng thật ra đòi hỏi rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm. Tối hôm qua Diệp thiên Vũ đã tiếp xúc với đống nguyên thạch kia trước, tìm rất nhiều chuyên gia tới nghiên cứu, đánh dấu vào những tảng đá hết rồi, chỉ vì ngày hôm nay đây.

Anh ta không tin, hôm nay ở đây có người nghiên cứu phỉ thúy kỹ càng hơn mình.

Chẳng qua vừa mới dứt câu, Dương Kiệt đã cười khẽ, nhìn anh ta như một tên ngốc rồi đi thẳng tới khu D.

Hai mắt Dương Kiệt vận chuyển linh lực, bàn tay như gió xuân lướt nhanh qua đống nguyên thạch.

Đột nhiên, hắn dừng lại. Ngón tay chỉ vào một khối đá lớn chừng quả dưa hấu.

Khối đá này phát ra sóng linh lực dày đặc, thậm chí còn mạnh hơn khối Tử La Lan cực phẩm của Diệp Thiên Vũ rất nhiều. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn trong này cất giấu một khối phỉ thúy thượng hạng.

Hắn tin tưởng cảm giác của mình.

Dương Kiệt cầm khối đá lên, đi tới bên cạnh Diệp Thiên Vũ, cười hỏi: "Diệp thiếu đúng không? Nghe nói anh đổ thạch rất giỏi nhưng tôi đây cũng không chịu thua. Anh có tin khối đá trên tay tôi có thể đổ ra phỉ thúy cấp bậc cao hơn cả Tử La Lan cực phẩm của anh không?”

"Hừ... Dương Kiệt, anh cũng biết đùa giỡn đấy."

Diệp Thiên Vũ liếc Dương Kiệt, không nhịn được cười khẩy.

Bình thường Tử La Lan cực phẩm đã là bảo bối hiếm thấy rồi, huống hồ hôm qua anh ta còn tìm nhiều chuyên gia tới nghiên cứu như thế. Anh ta không tin Dương Kiệt tùy tiện vớt một khối thì có thể đổ ra phỉ thúy cấp bậc cao hơn khối của mình.

"Không tin?"

Thấy Diệp Thiên Vũ lắc đầu, Dương Kiệt nhướn mày, lại nói: "Nếu Diệp thiếu không tin, vậy chúng ta cược nhé?”

"Cược? Anh muốn cược gì với tôi?" Diệp Thiên Vũ cau mày, linh cảm mách bảo Dương Kiệt này có gì đó không đúng.

Tại sao đối phương lại tự tin như thế? Dựa vào đâu chứ?

Thấy ánh mắt ung dung của Dương Kiệt, trong lòng Diệp Thiên Vũ trào dâng nổi chán ghét.

"Chuyện này hơi khó, để tôi nghĩ lát."

Dương Kiệt làm bộ ngẫm nghĩ, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Diệp Khinh Tuyết, đột nhiên nảy ra sáng kiến.

Hắn xoay đầu, nói với Diệp Thiên Vũ: "Vậy đi, anh Thiên Vũ, nếu tôi đây may mắn chiến thẳng, anh chỉ cần nói với vị hôn thê Diệp Khinh Tuyết của tôi một câu răng 'Tiểu thư Diệp Khinh Tuyết, chúc em và ngài Dương Kiệt mãi mãi hạnh phúc”, thế nào?"

"Anh nói cái gì?"

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Thiên Vũ lập tức trở nên u ám.

Bầu không khí thoät cái nặng nề hẳn đi, cả sảnh im phăng phắc, tất cả mọi người đều nhìn Diệp Thiên Vũ băng dáng vẻ chờ xem kịch hay.

Trước đó không ai ngờ Dương Kiệt sẽ phản đòn mạnh mẽ như thế này hết!

Chúc em và ngài Dương Kiệt mãi mãi hạnh phúc?

Diệp Thiên Vũ mà thốt ra lời này thì đồng nghĩa với việc từ bỏ tư cách theo đuổi Diệp Khinh Tuyết vĩnh viễn.

Thế nhưng nếu không đồng ý vụ cá cược này, chỉ sợ hôm nay anh ta sẽ mất sạch mặt mũi!

Đổ ra được Tử La Lan cực phẩm xác suất chỉ có một phần ngàn nhưng lại không dám cược với một viên nguyên thạch cấp thấp chưa đổ, lá gan này quá nhỏ, nói ra còn thành trò cười thiên hạ.

"Diệp thiếu, cược với hắn đi!"

"Dmm, có phải đàn ông không thế? Ván này thẳng chắc rồi, còn do dự cái đách gì? Cược đê!"

Bên cạnh không ít người hóng hớt nhao nhao hùa theo.

Sắc mặt Diệp Thiên Vũ cực kỳ khó coi, con ngươi dáo dác, rõ ràng đang cân đo đong đếm.

Dương Kiệt cười khẩy: "Sao thế? Không dám cược hả, Diệp. thiếu, không ngờ anh nhát gan quá ha?"
 
Back
Top Dưới