Đô Thị  Cực Phẩm Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2249


Chương 2249

“Còn có thể làm cái quái gì chứ?” Iga Chiho cười đểu hai cái sau đó nói: “Trần Gia Bảo là đang cảnh cáo chúng ta.”

“Cảnh cáo sao?” Iga Tsuki sửng sốt, sau đó kinh hoàng nói: “Trần Gia Bảo đã biết chúng ta muốn đối phó với anh ta sao? Nhưng chuyện này chỉ có bố và con biết và tuyệt đối không thể nào bị tiết lộ ra ngoài.”

“Không ai tiết lộ nó ra ngoài.” Iga Chiho lắc đầu nói: “Hắn ta chính là Trần Gia Bảo, hắn sẽ tự mình đoán ra được. Dù sao thì, chúng ta và Trần Gia Bảo đều biết rằng cả hai đều đang lợi dụng lẫn nhau, cùng nhau diệt phái Koga. Giữa phái Koga và Trần Gia Bảo không có điểm chung gì cả.

Iga Chiho đột nhiên nhận ra: “Đó là lý do tại sao Trần Gia Bảo dùng đầu của Kawamoto Akemi để nói với chúng ta, phái Iga chúng ta nên cẩn thận, không được giở trò, nếu không, nếu không chúng ta sẽ gặp cảnh tương tự Akemi Kawamoto?

Trần Gia Bảo thực sự quá đáng sợ, có thể giết được Akemi Kawamoto chứng tỏ sức mạnh của hắn ta vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta, hơn nữa còn dùng đầu của Akemi Kawamoto để cảnh cáo phái Iga chúng ta, điều đó cho thấy Trần Gia Bảo là người có tâm cơ sâu xa.

Với thực lực và sự thủ đoạn như vậy, khó ai có thể tưởng tượng được rằng Trần Gia Bảo lại trẻ hơn bố. Nếu Việt Nam có nhiều người đáng sợ như Trần Gia Bảo, sợ rằng giới võ thuật Nhật Bản của chúng ta, sẽ không bao giờ là đối thủ của giới võ thuật Việt Nam.

“Một người trẻ như vậy lại có thể g**t ch*t Akemi Kawamoto, có đáng sợ không?” Iga Chiho xoa xoa thái dương, giữa lông mày đột nhiên hiện lên vẻ mệt mỏi nói: “Vốn tưởng rằng hợp tác với Trần Gia Bảo sẽ được là ‘bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn’ không ngờ rằng hóa ra lại là ‘dữ hổ mưu bì’.”

Iga Tsuki gật đầu, cũng cảm thấy như vậy, hỏi: “Bố, kế tiếp chúng ta phải làm sao? Chúng ta vẫn theo kế hoạch trước quay đầu đối phó với Trần Gia Bảo sau khi diệt trừ phái Koga chứ?”

“Dừng lại trước đi, vì Trần Gia Bảo đã đưa đầu của Akemi Kawamoto tới, có nghĩa là hắn ta đã cảnh giác với chúng ta. Lúc này, nếu chúng ta âm mưu chống lại Trần Gia Bảo, chúng ta sẽ chỉ chịu tổn thất lớn. Hãy đợi thời cơ để xem tình hình cụ thể trước khi hành động.”

Iga Chiho nói xong liền vẫy tay ra hiệu Iga Tsuki lui xuống.

Iga Tsuki hiểu ý, lập tức lui xuống.

Ở phía bên kia, tại căn cứ của phái Koga.

Sau khi biết Akemi Kawamoto bị Trần Gia Bảo chém đầu, Koga Asuka lập tức chạy đến phòng của Đạm Đài Thái Vũ, muốn báo cho Đạm Đài Thái Vũ biết tin.

“Anh, anh đi đâu mà vội thế?”

Đột nhiên, Koga Yiren đi đến ở góc đường và nhìn thấy Koga Asuka.

Koga Asuka mắt sáng lên nói: “Em gái, chị Thái Vũ bây giờ có ở trong phòng không?”

“Vậy ra anh muốn tìm chị Thái Vũ?” Koga Yiren đột nhiên nhận ra: “Chị Thái Vũ quả thật đang ở trong phòng…”

Koga Asuka phấn khích tiếp tục bước nhanh về phía trước.

“Này, khoan đã, em còn chưa nói xong.” Koga Yiren lập tức kéo anh lại và nói: “Anh nên tiết kiệm thời gian. Chị Thái Vũ quyết định ở một mình trong phòng để chuẩn bị cho trận chiến hai ngày sau, mấy ngày này chị ấy sẽ không gặp ai đâu, đúng rồi, anh tìm chị ấy có việc gì không?”

“Chị Thái Vũ đang bế quan à?” Koga Asuka sững sờ, rồi bất lực nói: “Anh nghe nói Akemi Kawamoto bị một thanh niên Việt Nam tên Trần Gia Bảo g**t ch*t, thậm chí đầu anh ta cũng bị chặt bay đi mất, chậc chậc người thanh niên tên Trần Gia Bảo thực sự là một kẻ tàn bạo.

Vì Trần Gia Bảo đến từ Việt Nam, do đó chị Thái Vũ có thể đã nghe nói về Trần Gia Bảo, vì vậy anh muốn tìm hiểu về Trần Gia Bảo thông qua chị Thái Vũ. Anh không ngờ chị Thái Vũ lại đang bế quan, điều này thực sự đáng tiếc.”

“Em nghĩ anh muốn tìm hiểu chuyện của Trần Gia Bảo là giả, có phải là anh muốn nhân cơ hội đến gần chị Thái Vũ không?” Koga Yiren trợn tròn mắt: “Chị Thái Vũ sắp phải đối mặt với một trận chiến căng thẳng rồi, lúc này anh không nên làm phiền chị ấy với những chuyện này, đợi đến khi trận chiến chị ấy kết thúc rồi hỏi cũng chưa muộn.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2250


Chương 2250

“Vậy thì đành chịu thôi.” Koga Asuka tiếc nuối thở dài, định quay người rời đi.

Đột nhiên, Koga Yiren không biết đang nghĩ gì, nhếch mép cười: “Nhân tiện, người đàn ông tên Trần Gia Bảo, vì anh ta có thể giết Akemi Kawamoto, cho nên anh ta không phải là một người vô danh ở Việt Nam đâu, và chị Thái Vũ là người con gái kiêu hãnh đến từ Việt Nam

Hai người trẻ hoàn hảo này có khả năng quen nhau rất cao, em thậm chí còn nghĩ rằng Trần Gia Bảo và chị Thái Vũ là có thể là đối thủ của nhau hoặc có thể là…”

“Em muốn nói gì?” Koga Asuka cau mày, trong lòng anh bốc lên một ngọn lửa không thể giải thích được.

Koga Yiren cười khẩy và nói: “Hoặc có thể Trần Gia Bảo và chị Thái Vũ đều là bạn tốt của nhau và họ thậm chí họ còn có thể có ấn tượng tốt về nhau…”

“Không thể nào!” Koga Asuka lập tức cắt ngang lời nói của Koga Yiren, giọng nói của anh to đến mức khiến Koga Yiren cũng phải giật mình.

Koga Asuka nắm chặt tay nói với vẻ mặt bình tĩnh: “Việt Nam có gần một 100 triệu người, làm sao chị Thái Vũ có thể quen biết được Trần Gia Bảo? Nếu đúng như vậy thì với thực lực của Trần Gia Bảo, chị Thái Vũ cũng đủ để rèn luyện năng lực rồi, cần gì lại phải đi đến tận Nhật Bản?

Cho dù có nói chị Thái Vũ thật sự đã gặp Trần Gia Bảo thì cũng không thể có ấn tượng tốt về Trần Gia Bảo, tuy rằng anh không tiếp xúc với chị Thái Vũ được lâu, nhưng anh có thể nhìn ra cô ấy. Thái Vũ một lòng đam mê lĩnh vực võ thuật, không thể nào lại rơi vào nữ nhi thường tình được.”

Vì vậy, khả năng em nói hoàn toàn không tồn tại!”

“Không tồn tại thì không tồn tại, nhìn vẻ kích động của anh, hình như anh sợ Trần Gia Bảo sẽ cướp chị Thái Vũ đi mất.” Koga Yiren lắc đầu và rời đi.

Koga Asuka đứng yên tại chỗ với vẻ mặt ảm đạm trước khi đi còn nhìn từ xa căn nhà của Đạm Đài Thái Vũ, nắm chặt hai tay và thề: “Tôi nhất định sẽ theo đuổi cô Thái Vũ, cả đời này của cô ấy, chỉ được là người phụ nữ của Koga Asuka tôi.

Về phần Trần Gia Bảo, anh ta đã trở thành kẻ thù không đội trời chung của giới võ thuật Nhật Bản, rất nhiều người muốn giết Trần Gia Bảo nhanh chóng, cho dù anh ta có thật sự quen biết Thái Vũ thì cũng không thể uy h**p được tôi, hừ!”

Sau đó, anh ta cười khinh thường, nhìn lần cuối vào phòng của Đạm Đài Thái Vũ trước khi quay người rời đi.

Trên thực tế, mặc dù nơi mà anh chị em Koga nói chuyện cách xa phòng của Đạm Đài Thái Vũ, nhưng với sức mạnh hiện tại của Đạm Đài Thái Vũ, thì việc nghe cuộc trò chuyện của họ không thành vấn đề. Thật không may, Đạm Đàm Thái Vũ lại không hiểu tiếng Nhật, nếu không, cô ta sẽ biết rằng Trần Gia Bảo cũng đã đến Nhật Bản và gây ra không ít rắc rối.

Trong một dinh thự khác ở Nhật Bản, một cuộc trò chuyện tương tự như của anh chị em Koga cũng diễn ra.

“Cô Terai tôi thực sự không ngờ Trần Gia Bảo lại táo tợn như vậy. Anh ta không chỉ thực sự đến Nhật Bản, còn g**t ch*t Akemi Kawamoto, thậm chí còn để lại nhân chứng. Anh ta thật kiêu ngạo.”

Trong một phòng khách cổ kính, Takashima Seira ngồi đối diện với Terai Chika với nụ cười gượng gạo trên môi.

Việc Trần Gia Bảo chém đứt đầu Akemi Kawamoto tương đương với một cú tát trời giáng đối với giới võ thuật Nhật Bản và ngay cả Takashima Seira cũng cảm thấy mặt mày đờ đẫn.

“Trần Gia Bảo là một sự khiêu khích đối với tôi và cũng là một sự khiêu khích đối với Nhật Bản. Chúng ta phải g**t ch*t Trần Gia Bảo càng sớm càng tốt để giữ lấy thể diện của Nhật Bản, ngài Takashima, không phải đã đồng ý với hành động chống lại Trần Gia Bảo sao, sao bây giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì?”

Trong cơn tức giận của Chika Terai, có một nỗi sợ hãi ẩn sâu trong tim, ngay cả Akemi Kawamoto và các cường giả hàng đầu khác ở Nhật Bản cũng đã bị Trần Gia Bảo g**t ch*t một cách lặng lẽ. Nếu Trần Gia Bảo hạ quyết tâm giết cô ấy, cho dù bên ngoài có bao nhiêu ninja Koga ưu tú, liệu có thể ngăn được anh ta không?
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2251


Chương 2251

Về phương diện này, Chika Terai không có chút tự tin nào, vì vậy đối với kế hoạch hiện tại, cô ấy chỉ có thể hoàn toàn yên tâm nếu Trần Gia Bảo bị g**t ch*t trước.

Takashima Seira cũng nghiêm túc nói: “Cô Terai đừng lo lắng, hai ngày sau sẽ có người hành động như đã định để g**t ch*t Trần Gia Bảo.”

“Hai ngày sau?” Terai Chika nhíu mày, hai ngày không dài không ngắn, nếu trong vòng hai ngày nữa Trần Gia Bảo tình cờ đến với cô ấy, tới lúc đó có muốn khóc cũng không kịp.

Cô ấy có phần không hài lòng với cách cư xử chậm chạp của Fujishima Senga, nhưng Fujishima Senga lại xếp thứ hai trong giới võ thuật ở Nhật Bản, lại là một người có máu mặt trong giới, tuy rằng không hài lòng nhưng cô ấy cũng không làm được gì, chỉ có thể nói: “Mặc dù sư phụ đã đồng ý ra tay, tuy nhiên chúng ta cũng không được lơ là cảnh giác.

Ông Takashima, hãy cử người đi tìm tung tích của Trần Gia Bảo, phải nắm chắc dấu vết của Trần Gia Bảo, đến khi sư phụ vừa xuống núi liền có thể tìm được Trần Gia Bảo và giết hắn càng sớm càng tốt.”

“Tôi biết rồi, tôi sẽ tìm ra dấu vết của Trần Gia Bảo càng sớm càng tốt.” Fujishima Senga gật đầu, đặt tách trà xuống và bước nhanh đi.

Nhưng trong khi Terai Chika phái người đi tìm tung tích của Trần Gia Bảo, thì Trần Gia Bảo lại vênh váo khắp Đông Đô, Nhật Bản.

Vào lúc này tại công viên hoa đào ở Đông Đô.

Dù mùa hoa anh đào nở đã qua nhưng công viên vào mùa thu vẫn rất đẹp, nhất là từ trận mưa thu kéo dài cả ngày hôm qua, không khí trong công viên ẩm ướt khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Trần Gia Bảo đi dạo trên nền đất ẩm, theo sau là Vũ Nhược Uyên và Yoshimura Miyu.

Vũ Nhược Uyên liếc nhìn đám đông người qua lại, không khỏi lắc đầu cười, cho dù đám người Nhật Bản này có nghĩ sao thì có lẽ họ cũng sẽ không bao giờ ngờ rằng Trần Gia Bảo, người đã trở thành mục tiêu chính của công chúng Nhật Bản lại dám xuất hiện trong công viên với một sự vênh váo.

Quả nhiên, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất! Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trần Gia Bảo đi tới lan can đá trắng, dựa vào lan can nhìn hồ nước xanh bao la phía trước, đột nhiên hỏi: “Không phải cô nói ngoài võ sư và ninja, Nhật Bản của cô còn có Âm Dương Sư sao? Sao tôi đến Nhật Bản mấy ngày rồi mà vẫn chưa gặp đến?”

Yoshimura Miyu biết rằng Trần Gia Bảo đang nói chuyện với mình, vội vàng giải thích: “Âm dương sư khác với võ sư và ninja. Nhiệm vụ chính của âm dương sư là quan sát các hiện tượng thiên thể, bói toán cho đất nước và phục vụ các vị thần.”

Vì vậy, từ xa xưa, âm dương sư không thuộc về võ lâm, mà là thuộc về lực lượng chính thức của chính phủ, người thường muốn gặp là chuyện rất khó, không dễ dàng gặp được, hơn nữa…”

Nói đến đây, Yoshimura Miyu khẽ nhíu mày, nói: “Hơn nữa, các phương pháp của Âm Dương Sư rất kinh người, ngay cả những kỹ thuật mà họ thành thạo rất khó có thể giải thích được bằng khoa học. Bây giờ với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, không còn nhiều người tin tưởng vào âm dương sư nữa, cho nên cũng ít người tu luyện thuật ân dương, cho nên anh cũng không thể gặp được đâu.”

Trần Gia Bảo nhướng mày hỏi: “Vậy thuật âm dương bọn họ sử dụng có gì kỳ quái?”

“Rất kỳ lạ!” Một sự sợ hãi hiện lên trong mắt Yoshimura Miyu: “Khi tôi thực hiện một nhiệm vụ hai năm trước, tôi đã có cơ hội may mắn được nhìn thấy một âm dương sư đã ra tay, nó để lại một cái bóng sâu trong tôi và gây ra ác mộng cho tôi nhiều hôm.”

Vũ Nhược Uyên không nói nên lời, Yoshimura Miyu cũng là một ninja giết người không chớp mắt, nếu nó thực sự có thể dọa cô ta gặp ác mộng. Liệu âm dương thuật có thực sự đáng sợ?

Trần Gia Bảo lắc đầu cười: “Âm dương sư, lẽ ra phải cho người ta cảm giác thuần khiết sâu sắc và chân chính. Không ngờ sau khi truyền đến Nhật Bản nó lại trở nên kinh khủng và đáng sợ như vậy. Có thể thấy rằng âm dương sư của Nhật Bản của cô đã thất truyền, nó đã trở thành một tà thuật.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2252


Chương 2252

“Anh Gia Bảo nói đúng.” Yoshimura Miyu gượng cười nhẹ, cô ta không phục, nhưng cô ta cũng không dám phản bác.

“Đúng rồi, lúc trước cô nói có một âm dương sư rất đặc biệt không có trong danh sách võ đạo Nhật Bản, nhưng lại mờ nhạt lọt vào danh sách võ sư.” Trần Gia Bảo tiếp tục hỏi: “Cô còn biết gì về người đó, chẳng hạn như tên?”

“Không ai biết tên của anh ta, chỉ biết rằng anh ta được hoàng tộc tôn trọng gọi là ‘Thiên mệnh âm dương sư’ và anh ta chắc chắn là người mạnh nhất trong số các Âm dương sư ở Nhật.”

“Thiên mệnh âm dương sư sao?” Trần Gia Bảo cười: “Đúng là một cái tên khoa trương.”

Vũ Nhược Uyên bĩu môi, vẻ mặt khinh thường, theo truyền thuyết thì phải 500 năm Việt Nam mới có thể gặp được một thánh nhân “Thông thạo thiên mệnh”

Nói về “Thiên mệnh âm dương sư ” này, Yoshimura Miyu thể hiện sự tôn trọng và tôn thờ trong mắt, cô ta nói: “Thiên mệnh chính là ‘thừa thiên thụ mệnh’ và ‘nghịch thiên cải mệnh’, từ danh xưng của vị âm dương sư trên, thì anh cũng có thể hiểu được sự đáng sợ của vị Thiên mệnh âm dương sư đó ra sao. Thậm chí, ý kiến của Thiên mệnh âm dương sư cũng đủ để quyết định bộ máy máy chính phủ ở Nhật Bản, cho nên Thiên mệnh âm dương sư là người mà chính phủ Nhật Bản của chúng tôi rất xem trọng.”

“Trong trường hợp đó, nếu Thiên mệnh âm dương sư này đột nhiên qua đời…” Trần Gia Bảo quay sang nhìn Yoshimura Miyu, nói đùa: “Nó chắc chắn sẽ gây ra một chấn động rất lớn đối với nước Nhật của cô, có phải không?”

“Anh… anh muốn giết Âm Dương Sư sao?” Yoshimura Miyu kinh ngạc thốt lên, sau đó lập tức chế nhạo: “Không thể nào, thực lực của anh quả thực rất mạnh, nhưng hiện tại anh vẫn kém rất xa mới có thể trở thành đối thủ của Âm Dương Sư.

Không, chưa nói đến Thiên mệnh âm dương sư, ngay cả Fujishima Senga người đứng thứ hai trong danh sách võ đạo cũng có thể dễ dàng g**t ch*t anh, muốn tấn công Thiên mệnh âm dương sư, anh tự tin quá rồi.”

Không chỉ Yoshimura Miyu không tin, mà ngay cả Vũ Nhược Uyên cũng không tin Trần Gia Bảo có thể giết được Thiên mệnh âm dương sư, theo lời Yoshimura Miyu, thì thực lực của Thiên mệnh âm dương sư đã đạt đến cảnh giới truyền kỳ hậu kỳ, chỉ cần dùng một ngón tay cũng đủ để nghiền nát Trần Gia Bảo.

“Cô không tin thì cứ chờ xem.” Trần Gia Bảo cười nhẹ, không nói thêm.

Trước đây khi còn ở Việt Nam, Terai Chika từng nói rằng “Ngọc tỷ truyền quốc” đã được cướp bởi Thiên mệnh âm dương sư của Nhật Bản khỏi Việt Nam. Vì vậy, để lấy lại “Ngọc tỷ truyền quốc”, Thiên mệnh âm dương sư này phải đối mặt với một kẻ thù đáng gờm.

“Anh rể, sao anh lại ở đây?”

Đột nhiên, một âm thanh bất ngờ vang lên từ bên cạnh.

Trần Gia Bảo quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một cô gái trẻ đẹp, đi giày cao gót kinh ngạc chạy tới, sau đó là một làn gió thơm, lao vào vòng tay của Trần Gia Bảo.

Hương thơm ấm áp của Trần Gia Bảo ôm lấy cánh tay cô, nụ cười lẩm cẩm hiện lên khóe miệng, nhẹ nhàng ôm lấy eo hỏi: “Tại sao em lại ở Nhật Bản, còn chị gái của em đâu?”

Cô gái xinh đẹp tuyệt trần này chính là Tần Thi Vân, cô chủ thứ hai của nhà họ Tần.

“Khoa bọn em tổ chức cơ hội giao lưu và học tập tại Đại học Đông Đô, nó kéo dài một tuần, em đến đây một mình, chị gái em không có hứng thú nên ở lại Đại học Hà Nội, nếu biết rằng chị ấy có thể gặp anh rể ở Nhật Bản, chắc chắn chị ấy sẽ tiếc đứt ruột.”

Tần Thi Vân nghĩ tới cảnh thấy chị gái Tần Ly Nguyệt vẻ mặt khó chịu, không khỏi cười khúc khích trong vòng tay của Trần Gia Bảo.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2253


Chương 2253

Đột nhiên, cơ thể duyên dáng và nóng bỏng của cô gái cọ xát vào cơ thể Trần Gia Bảo khiến anh cảm thấy choáng váng.

Sau đó, Tần Thi Vân ra khỏi vòng tay của Trần Gia Bảo, nhìn thấy Yoshimura Miyu và Vũ Nhược Uyên, cô ta nhìn thấy được sự bất ngờ trong mắt họ, cô ta biết rõ những chuyện phong lưu của anh rể, liền hỏi: “Anh… anh rể, họ là ai?”

“Cô ấy là Vũ Nhược Uyên, cô gái kiêu hãnh của gia tộc Quỷ Y Môn.” Trần Gia Bảo chỉ giới thiệu Vũ Nhược Uyên, nhưng không giới thiệu Yoshimura Miyu, trong tiềm thức của anh, Yoshimura Miyu không phải người của anh, vì vậy không cần giới thiệu về cô ta.

“Xin chào chị Uyên, em tên là Tần Thi Vân, là em vợ của anh rể.” Mặc dù Tần Thi Vân đang chào hỏi Vũ Nhược Uyên, nhưng cô ta lại rất đề phòng, một tay ôm chặt lấy cánh tay của Trần Gia Bảo, như thể để cảnh cáo Vũ Nhược Uyên.

Vũ Nhược Uyên vẻ mặt kỳ quái, giả vờ cười: “Trần Gia Bảo là anh rể của em? Nhưng chị lại cảm giác được dáng vẻ ôm nhau của hai người, trông giống như em mới là bạn gái của Trần Gia Bảo vậy.”

Tần Thi Vân đỏ mặt nhìn Trần Gia Bảo, thấy Trần Gia Bảo không phản bác, trong lòng thầm vui mừng, ngẩng đầu nói: “Em với anh rể có quan hệ tốt, sao chị lại ghen tị chứ?”

“Chị sẽ ghen tị với em sao? Chị nghĩ rằng có một người đang ghen tị đó.” Vũ Nhược Uyên chế nhạo, đảo khóe mắt, cố ý hay vô ý nhìn một anh chàng đẹp trai cách đó không xa.

Tần Thi Vân nhìn theo ánh mắt của cô ta, cau mày, trong tiềm thức liếc nhìn lại Trần Gia Bảo.

Ngay sau đó, anh chàng đẹp trai đi tới, đầu tiên là nhìn chằm chằm Trần Gia Bảo đầy vẻ thù địch, sau đó mỉm cười: “Thi Vân, anh vừa nghe em nói, người này có phải là anh rể của em không?”

Anh ta nói tiếng Trung không rõ ràng lắm, có lẽ anh ta là người Nhật Bản.

“Đúng vậy, anh ấy là anh rể của em.” Tần Thi Vân ôm chặt lấy tay của Trần Gia Bảo, vì sợ Trần Gia Bảo hiểu lầm, cô ta lập tức nói: “Anh rể, anh ấy tên là Yumi Nagai, là học sinh của Khoa Kinh tế Tài chính của Đại học Đông Đô, em vừa quen biết anh ấy hai ngày trước khi đến đây.”

Ẩn ý là cô ta không hề thân thiết với Yumi Nagai.

Yoshimura Miyu vẫn im lặng đứng ở một bên, nhưng cô ta cũng có thể thấy rằng dáng vẻ của Tần Thi Vân không giống em vợ của Trần Gia Bảo một chút nào, mà là giống vợ của Trần Gia Bảo hơn.

Vũ Nhược Uyên lắc đầu, trong lòng không nói nên lời, thật sự không biết Trần Gia Bảo tốt ở chỗ nào, có bao nhiêu phụ nữ thích anh ta, mà tất cả bọn họ đều thật sự mù quáng.

Yumi Nagai cũng nhìn thấy Tần Thi Vân có vẻ là gì đó của Trần Gia Bảo, không tự chủ mà nhíu mày, hướng về phía Trần Gia Bảo, trong mắt anh ta thoáng hiện sự thù địch, nhưng sau đó anh ta nở một nụ cười ấm áp và chào hỏi: “Em là Yumi Nagai, hiện đang là sinh viên khoa Kinh tế Tài chính của trường Đại học Đông Đô, cũng là người thừa kế tương lai của tập đoàn Đông Đô.

Mặc dù em quen biết Thi Vân chưa lâu nhưng em và cô ấy vừa gặp đã yêu. Vì anh là anh rể của Thi Vân, nên cũng sẽ là bạn của em, sau này ở Đông Đô… À không phải là ở Nhật Bản, nếu anh có cần gì cứ gọi cho em, em luôn sẵn sàng giúp đỡ.”

Nói xong, Yumi Nagai lấy ra một tấm danh thiếp và đưa cho Trần Gia Bảo.

Yoshimura Miyu ngạc nhiên rằng Tập đoàn Đông Đô Hoằng Nhật là một trong số tập đoàn lớn trong cộng đồng doanh nghiệp ở Nhật và có ảnh hưởng đáng kể trong chính trường, Yumi Nagai này hóa ra là người thừa kế tương lai của Tập đoàn Đông Đô Hoằng Nhật.

Tần Thiển Thiển cong môi, bất mãn nói: “Anh rể, đừng nghe anh ta nói bậy, làm gì có chuyện em vừa gặp đã yêu anh ta bao giờ đâu.”

Yumi Nagai giả vờ không nghe thấy những lời nói như tát vào mặt của Tần Thi Vân, vẫn mỉm cười đưa danh thiếp cho Trần Gia Bảo.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2254


Chương 2254

Trần Gia Bảo thấy rõ Yumi Nagai đang theo đuổi em vợ của mình, còn Tần Thi Vân thì không hề có hứng thú với Yumi Nagai, rõ ràng là Tần Thi Vân không muốn nhận danh thiếp của Yumi Nagai.

Trần Gia Bảo lập tức lắc đầu cười nói: “Danh thiếp thì không cần nữa. Dù sao Tần Thi Vân cũng ở lại Nhật Bản mấy ngày thôi. Sẽ không có chuyện gì làm phiền cậu. Cậu nên lưu lại danh thiếp đi xem như ý tốt và giúp đỡ cho người khác.”

Tần Thi Vân nói tiếp: “Anh rể nói đúng.”

Ánh mắt của Yumi Nagai thoáng hiện lên vẻ khó chịu vẫn đưa danh thiếp cười và nói: “Em nghĩ là anh đã hiểu lầm rồi, Tần Thi Vân đã có số điện thoại của em, trong khoảng thời gian này em ấy sẽ sống ở trường đại học Đông Đô. Mọi thứ đều do em lo liệu, em có thể đảm bảo rằng em ấy sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào ở đại học Đông Đô cả.

Cho nên danh thiếp này là dành cho anh, nếu như ở Đông Đô gặp phải chuyện gì, có thể gọi điện thoại cho em, dù có thế nào đi nữa em cũng có thể giúp anh giải quyết, dù sao em và Tần Thi Vân cũng là bạn rất tốt của nhau.”

Tần Thi Vân lập tức nói: “Anh rể em rất giỏi, vốn dĩ không cần anh giúp đỡ gì cả, em cũng không cần anh chăm sóc. Hơn nữa, nếu như thật sự có chuyện gì xảy ra thì cũng có anh rể lo cho em có phải không, anh rể?”

Trần Gia Bảo cười nói: “Đúng vậy.”

Mặc dù Yoshimura Miyu có vẻ khó chịu khi nhìn Trần Gia Bảo, nhưng cậu phải thừa nhận rằng Trần Gia Bảo không thể bị làm khó bởi những rắc rối thông thường và những rắc rối của Trần Gia Bảo gặp phải Yumi Nagai cũng không thể giải quyết được.

Yumi Nagai đương nhiên không biết thực lực của Trần Gia Bảo như thế nào, khinh thường nói: “Ồ? Anh kiêu ngạo như vậy, không biết anh tên gì?”

“Trần Gia Bảo.”

Trần Gia Bảo trả lời một cách thờ ơ, thậm chí không nghĩ đến việc che giấu thân phận của mình.

“Trần Gia Bảo?”

Yumi Nagai mơ hồ cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng không nhớ được mình đã từng nghe ở đâu, quên đi, dù sao đối với một người Việt Nam không có ấn tượng gì thì không cũng thành vấn đề.

Ngay lập tức, cậu ta khinh thường nói: “Có vẻ như anh đây rất tự tin, nhưng tôi phải nhắc anh rằng đây là Nhật Bản không phải Việt Nam, có rất nhiều người mà anh không được gây chuyện, đặc biệt là ở Đông Đô. Sử dụng thứ ngôn ngữ Việt Nam của anh, nói cách khác, nó chắc chắn được gọi là ‘Hổ mang, Rồng ẩn’.

Người Nhật Bản chúng tôi rất biết cách kiềm chế, kể cả những người lợi hại nhất nhất cũng đa phần tính tình thấp kém, vô tình anh sẽ vướng vào một số kẻ không nên dính vào, sợ sau này hối hận cũng đã muộn.”

Mặc dù Yumi Nagai là người thừa kế tương lai của tập đoàn Đông Đô Hoằng Nhật, nhưng dù sao thì cậu ta vẫn đang học đại học nên không tham gia vào quyết định của nội bộ gia tộc. Hai ngày nay, cậu ta đang nghĩ cách để lấy lòng Tần Thi Vân. .

Cho nên bây giờ, ngay cả việc Akemi Kawamoto bị Trần Gia Bảo chặt đầu, cậu ta cũng chưa nghe nói đến, và đương nhiên cậu ta cũng không hề biết rằng người đang đứng trước mặt cậu ta bây giờ chính là người đã chặt đứt đầu của Akemi Kawamoto.

Trần Gia Bảo lúc này mới lắc đầu cười, nói: “Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, đáng tiếc ở Nhật Bản chỉ có người tôi muốn khiêu khích, không có người nào có khả năng làm chuyện ngược lại cả. Còn có một chuyện khác tôi muốn nhắc nhở cậu, tôi cũng là người rất kiệm lời, vô tình làm bậy, tôi sợ cậu cũng sẽ phải hối hận”.

Tần Thi Vân hai mắt sáng ngời, quả nhiên là anh rể, thực sự quá ngầu!
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2255


Chương 2255

“Vì anh Gia Bảo đây quá tự tin, nên có vẻ như tôi chỉ đang lo chuyện bao đồng thôi.” Khuôn mặt của Yumi Nagai ủ rũ, trong lòng cậu thầm hận Trần Gia Bảo, sau đó cậu ta ngừng nói chuyện với Trần Gia Bảo, thẳng thắng nói chuyện với Tần Thi Vân: “Tần Thi Vân, hãy quay trở về cùng với anh. Bạn học của anh và em vẫn đang đợi chúng tôi ở khu nghỉ mát.”

“Không.” Tần Thi Vân trìu mến ôm lấy cánh tay Trần Gia Bảo, nói: “Em đã lâu rồi không được gặp anh rể, em muốn ở cùng anh rể một lúc.”

Yumi Nagai sắc mặt lại thay đổi, trong lòng nổi lên một ngọn lửa tức giận, cậu ta nhanh chóng hít một hơi thật sâu đè nén cơn giận xuống, kiên nhẫn nói: “Nếu đã như vậy, thì lát nữa anh sẽ gọi cho em khi anh rời khu nghỉ mát, nhớ đấy, em nhớ phải quay lại đúng giờ nhé.”

“Anh không cần đợi em, lúc đó anh cứ về trước đi, em sẽ ở cùng anh rể. Khi nào em đi chơi mệt rồi, anh rể sẽ đưa em trở lại trường đại học Đông Đô.”

“Vậy thì… chà, nếu em gặp bất cứ vấn đề gì, hãy nhớ gọi cho anh ngay.” Yumi Nagai nhìn Trần Gia Bảo bằng ánh nhìn sắc bén, ám chỉ là Trần Gia Bảo không đáng tin cậy.

Tần Thi Vân nhíu mày, trong mắt lóe lên bất đắc dĩ, nói: “Anh rể của em rất là lợi hại, sẽ bảo vệ được em thôi, anh không cần bận tâm đâu.”

Yumi Nagai gật đầu, xoay người đi, vẻ mặt u ám đến đáng sợ.

Sau khi Yumi Nagai rời đi, Vũ Nhược Uyên cười nói: “Có vẻ như ai đó đã bị người khác hận nữa rồi.”

Trần Gia Bảo nhẹ nhàng nói: “Mối hận của người thường đối với tôi là vô nghĩa.”

“Đúng vậy, anh rể không cần sợ anh ấy!” Tần Thi Vân nhăn mũi lại, ở trong mắt cô ta, anh rể chính là người lợi hại nhất.

“Cậu ta không phải là người bình thường.” Yoshimura Miyu nói tiếp: “Tập đoàn Đông Đô Hoằng Nhật là một trong những tập đoàn hùng mạnh nhất ở Nhật Bản. Nó có ảnh hưởng rất mạnh ở Nhật Bản và có quan hệ mật thiết với cả giới chính trị và giới võ thuật.

Là người thừa kế của tập đoàn Đông Đô Hoằng Nhật, Yumi Nagai sẽ khiến cho anh phải gặp rắc rối vì cậu ta căm ghét anh và rắc rối ấy sẽ không hề nhỏ.”

“Tập đoàn Đông Đô Hoằng Nhật hùng mạnh đến như vậy sao?” Tần Thi Vân lè lưỡi nói: “Anh rể, em gây phiền phức cho anh sao?”

“Ha.” Trần Gia Bảo cười nhẹ, vươn tay bóp cái mũi thanh tú của cậu, nói: “Phiền phức, cậu ta còn dám tới kiếm chuyện, cứ việc gọi anh lại là được.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tần Thi Vân đỏ mặt xinh đẹp cười nói: “Em biết anh rể là tốt nhất. Mà này, anh rể, anh ở đây làm gì ở Nhật Bản vậy?”

“Giải quyết một số chuyện kể ra thì dài lắm. Anh sẽ kể cụ thể sau khi có thời gian.”

Tần Thi Vân gật đầu, đôi mắt thông minh kiên định láo liếc, nói: “Anh rể, thật vất vả mới gặp được anh. Hôm nay, anh phải chơi với em cả một ngày, nếu không thì đợi anh trở về Việt Nam lại bị chị của em ức h**p.”

Trần Gia Bảo suy nghĩ một chút, dù sao thì hai ngày nữa mới đến hẹn với Iga Tsuki, hiện tại cũng không có chuyện gì, vì vậy gật đầu nói: “Được.”

“Ừ!” Tần Thi Vân kinh ngạc reo lên, vui mừng không nhịn được hôn lên má Trần Gia Bảo, sau đó mới nhận ra có người ngoài, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng.

Yoshimura Miyu bật cười chế nhạo hai tiếng, đúng thật là không biết xấu hổ với em vợ và anh rể lại làm chuyện này.

Tuy nhiên, nghe nói Yumi Nagai quay trở lại villa, ba người từ Khoa Kinh tế Tài chính của Đại học Đông Đô lập tức vây quanh cậu ta, một trong số họ đưa cho Yumi Nagai một chai nước lạnh và hỏi bằng tiếng Nhật Bản.: “Cậu chủ, không phải cậu đã đuổi theo Tần Thi Vân rồi sao cậu ta còn chưa trở lại?”

Ngoài là bạn cùng lớp của Yumi Nagai, ba người họ còn là em trai của Yumi Nagai, giữ vai trò quan trọng bên cạnh Yumi Nagai, họ cũng được coi là những nhân vật có ảnh hưởng lớn trong trường đại học Đông Đô.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2256


Chương 2256

Yumi Nagai mở nắp đồ uống lạnh, uống hai ngụm, vẻ mặt ảm đạm nói: “Tần Thi Vân đã gặp được anh rể của cậu ấy, bây giờ lại ở cùng anh rể. Thật sự là xui xẻo.”

“Anh rể của Tần Thi Vân sao?” Một người đàn ông cao ráo, đẹp trai, với nụ cười tỏa nắng nói: “Dù sao cũng chỉ là anh rể mà thôi. So với tài lực và thủ đoạn của cậu chủ, trực tiếp làm hài lòng anh rể của Tần Thi Vân, để cho anh ấy nói vài câu tốt trước Tần Thi Vân, hoặc là trực tiếp đánh anh ta để anh ta cút đi, còn không phải là chuyện đơn giản sao?”

Người này tên là Nakamoto Chiri, là chủ tịch câu lạc bộ Karate của trường đại học Đông Đô, có kiến thức sâu rộng về karate và được xưng là di sản văn hóa.

Hai người còn lại bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.

Yumi Nagai dùng tay bóp nát chai nước lạnh, như trút giận trong lòng, nói: “Nếu là anh rể bình thường thì chỉ có vậy thôi, nhưng Tần Thi Vân không hề che giấu tình cảm của mình với anh rể., và tên tiểu tử không nể mặt mũi của tôi anh ta kiêu ngạo như thiên hoàng, đúng là làm tôi tức chết đi được!”

“Em vợ và anh rể quang minh chính đại ở với nhau sao?”

Ba người Nakamoto Chiri lập tức kêu lên, trong lòng đang rất là hưng phấn, thật thú vị!

“Hả?” Yumi Nagai dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của ba người, và trên lộ ra vẻ không hề thích việc đó.

“E hèm…”

Nakamoto Chiri lập tức phản đáp lại, ho khan một tiếng, tức giận nói: “Thật sự là quá quất, thật sự là không chịu được nữa, nhân tiện, tên nhóc kia tên là gì?”

“Tên anh ta là Trần Gia Bảo.”

“Trần Gia Bảo?” Nakamoto Chiri lặp lại, rồi chế nhạo: “Một người đàn ông Việt Nam ở Đông Đô cũng dám cướp một phụ nữ của cậu chủ ở Nhật Bản, tôi phải móc đôi mắt chó của hắn ta. Tôi sẽ dạy anh ta một bài học nhớ đời vì dám làm như vậy và đưa Tần Thi Vân cho anh ta mang về.”

Yumi Nagai mắt sáng lên, cậu vươn tay đến vỗ vỗ cánh tay của Nakamoto Chiri rồi mỉm cười: “Không uổng công tôi đã đối xử tốt với anh, đi đi, nhưng hãy nhớ rằng, Trần Gia Bảo đến từ Việt Nam, miễn là anh đừng có đem chuyện anh giết hắn ta trở thành vấn đề trong mối quan hệ ngoại giao giữa Nhật Bản và Việt Nam, thì mọi chuyện còn lại đích thân tôi sẽ lo liệu.

Ngoài ra, anh phải giả vờ rằng anh nhìn không thuận mắt anh ta nên mới ra tay, và đừng nói liên quan đến tôi để tránh ý nghĩ xấu của Tần Thi Vân về tôi.”

“Tôi hiểu được, tôi hứa sẽ làm thật tốt!” Nakamoto Chiri tự tin vỗ ngực, nháy mắt với hai người gần đó rồi đi về phía Trần Gia Bảo.

Yumi Nagai không ở lại chỗ cũ nữa, khóe miệng nhếch lên một tia nhạo báng: “Trần Gia Bảo, dám làm mất hết mặt mũi của ta, ta sẽ làm cho ngươi phải hối hận!”

Lúc này ở bên bờ hồ, Trần Gia Bảo ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ Tần Thi Vân bên cạnh, cười hỏi: “Hôm nay em muốn đi đâu?”

“Ta có thể đi đâu cũng được đúng không?” Tần Thi Vân hỏi.

“Tất nhiên.”

Tần Thi Vân thận trọng nói: “Vậy thì cùng em đi mua sắm, ăn uống, xem phim… như mọi thứ anh đã chơi từng làm với chị em, anh làm lại những việc ấy cùng em, được không?”

Cuộc nói chuyện này mơ hồ không rõ ràng lắm, Tần Thi Vân yên lặng nhìn Trần Gia Bảo, trong lòng cảm thấy lo lắng cùng mong đợi.

Trần Gia Bảo bình tĩnh cười nói: “Đương nhiên.”

Tần Thi Vân thở phào nhẹ nhõm, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, cậu định nói.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2257


Chương 2257

Đột nhiên, ba người Nakamoto Chiri đi tới, cười nói: “Cậu Tần, hóa ra là cậu ở đây. Bây giờ thời gian cũng gần sắp hết. Hãy cùng chúng tôi trở lại trường đại học Đông Đô.”

Tần Thi Vân cau mày lóe lên một tia kinh bỉ, ba người này không phải là người hầu của Yumi Nagai sao? Thật là phiền phức!

“Anh rể, ba người bọn họ cũng là sinh viên khoa kinh tế tài chính của trường đại học Đông Đô, đồng thời cũng là người theo dõi của Yumi Nagai.”

Tần Thi Vân giải thích với Trần Gia Bảo, lại quay đầu nói với Nakamoto Chiri và những người khác bằng tiếng Nhật: “Chẳng lẽ Yumi Nagai chưa nói với mọi người à, hôm nay tôi ở cùng với anh rể, buổi tối tôi sẽ tự về đại học Đông Đô, mọi người về cả đi, đừng lo cho tôi.”

Trần Gia Bảo biết rõ, đại khái là Yumi Nagai khó chịu trong lòng, bảo ba người này đến làm phiền mình đây mà.

Nghĩ đến đây, Trần Gia Bảo lắc đầu cười, nghĩ, sự có mặt của mình ở Việt Nam chín ngày cũng khiến vô số cường giả phải cúi đầu, bây giờ Yumi Nagai chỉ cho ba đứa sinh viên đến đây, nếu việc này truyền về Việt Nam, cũng không biết nực cười nhường nào.

Ba người Nakamoto Chiri đi đến phía trước, trước tiên âm thầm đánh giá Trần Gia Bảo, sau đó cười nói với Tần Thi Vân: “Cô Tần, vừa nãy đúng là cậu Nagai có nói qua với chúng tôi rồi, nhưng ba người chúng tôi nghĩ người đến là khách, cô Tần từ Việt Nam xa xôi đến đại học Đông Đô, nếu gặp nguy hiểm gì ở đây thì chúng tôi có lỗi rồi.”

“Cho nên ba người chúng tôi nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy cô về đại học Đông Đô cùng chúng tôi thì tốt hơn, còn về anh rể của cô, dù sao cùng là người thân của cô, đợi cô về Việt Nam rồi đi chơi cùng nhau cũng không muộn.”

Họ vừa nói xong, khóe mắt đột nhiên nhìn thấy Vũ Nhược Uyên, phút chốc kinh ngạc, ở đây trừ Tần Thi Vân ra lại còn có một cô gái đẹp như thế này sao?

Về phần Yoshimura Miyu, mặc dù cũng là một cô gái có nhan sắc nhưng đứng cùng với Vũ Nhược Uyên và Tần Thi Vân thì có chút mờ nhạt, không quá nổi bật.

Tần Thi Vân có chút không kiên nhẫn nói: “Ý tốt của mọi người tôi xin nhận, anh rể tôi rất xuất sắc, có anh ấy ở đây tôi sẽ không xảy ra chuyện gì, mọi người về đi.”

Lúc này Nakamoto Chiri mới thoát khỏi trạng thái kinh ngạc, quay sang đánh giá Trần Gia Bảo, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường, nói: “Anh là anh rể của cô Tần sao? Nhìn dáng vẻ yếu ớt của anh, e là một cơn gió thổi qua cũng làm anh ngã, thực sự là quá yếu rồi.”

“Tuy Nhật Bản chúng tôi an ninh tốt, nhưng cũng phải đề phòng, anh mà cũng đòi bảo vệ được cô Tần có phải không biết tự lượng sức quá không?”

Trên thực tế, Nakamoto Chiri không hề nghĩ Tần Thi Vân sẽ gặp phải nguy hiểm gì, nói như vậy chỉ vì muốn tìm lý do đưa Tần Thi Vân về bên cạnh Yumi Nagai mà thôi.

Nét mặt Yoshimura Miyu lộ ra vẻ kỳ quái, đây là lần đầu tiên cô nghe có người nói Trần Gia Bảo yếu ớt đấy, nếu để Akemi Kawamoto vừa chết dưới tay Trần Gia Bảo hôm qua nghe thấy, không biết có tức đến mức đội mồ dậy hay không.

Tần Thi Vân vừa giận vừa buồn cười, trong đầu lóe lên bốn chữ “ếch ngồi đáy giếng”, đúng, chính là “ếch ngồi đáy giếng”.

Phải biết là, Trần Gia Bảo đường đường là bá chủ của thế giới ngầm ở Tỉnh Hòa Bình của Việt Nam, võ công cũng thuộc hàng top, bây giờ lại bị một đứa sinh viên khoa kinh tế tài chính ở đại học Đông Đô coi thường, đúng là buồn cười.

Trần Gia Bảo nghe không hiểu tiếng Nhật, nhưng cũng biết Nakamoto Chiri không nói lời gì hay ho, anh liếc mắt nhìn Nakamoto Chiri, nói: “Nói tiếng Việt.”

“Anh… anh không biết tiếng Nhật sao?” Nakamoto Chiri ngây ra, châm chọc anh ta nãy giờ mà anh ta nghe không hiểu câu nào? Trời đất, thật phí nước bọt rồi.

Trần Gia Bảo thờ ơ nói: “Nếu muốn nói chuyện với tôi thì nói tiếng Việt, không có ý xúc phạm tiếng Nhật nhưng mà hễ mà tôi nghe không hiểu thì cũng chẳng khác tiếng chim hót là bao.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2258


Chương 2258

Ba người Nakamoto Chiri là những sinh viên hàng đầu của đại học Đông Đô, đương nhiên có học tiếng Việt ở trường, nghe Trần Gia Bảo nói xong đồng loạt biến sắc.

Tần Thi Vân mím môi cười, ở Nhật Bản mà anh rể cũng dám nói những lời này, đúng là ngang ngược mà!

“Anh thế mà dám phách lối trước mặt chúng tôi, thật nực cười, tôi không thể không cảnh cáo anh, nơi đây là Nhật Bản, không phải là Việt Nam của mấy người, không đến lượt anh kiêu căng ở đây!”

Nakamoto Chiri đã nói bằng tiếng Việt, nhưng lại càng kiêu ngạo hơn, cười chế giễu, trong lòng thầm mắng Trần Gia Bảo là tên ngốc.

Yumi Nagai còn từng nhắc gã phải tìm một lý do dạy dỗ Trần Gia Bảo một phen, nào ngờ Trần Gia Bảo lại tự tìm chết, nói một câu đắc tội bọn họ, giờ thì hay rồi, lý do cũng không cần tìm nữa, chỉ dựa vào câu nói lúc này của Trần Gia Bảo là gã có thể động thủ, đánh gãy hai chân của Trần Gia Bảo được rồi.

Hai người còn lại cũng đưa ánh mắt bất thiện về phía Trần Gia Bảo, tên nhóc này dám giành phụ nữ với cậu Nagai, còn dám tự phụ trước mặt bọn họ, tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua được!

Trong tiếng cười chế giễu, Trần Gia Bảo thờ ơ nói: “Đúng, anh nên mừng vì ở đây là Nhật Bản, vì nếu nơi đây là Việt Nam, anh mà dám nói những lời như thế với tôi thì chân anh đã gãy rồi.”

“Láo xược!” Nakamoto Chiri ngừng cười, nói: “Cô Tần, cô cũng nghe thấy rồi đó, anh ta kiêu căng, vô lễ, bản chất lại thấp kém như thế thật khiến người khác phẫn nộ!”

“Là một người dân Nhật Bản, tôi tuyệt đối không cho phép có người sỉ nhục ngay trước mặt chúng tôi, nên chúng tôi sẽ ra tay dạy cho anh ta một bài học, mong cô Tần hiểu cho.”

Tần Thi Vân chớp chớp mắt, sắc mặt kỳ lạ nói: “Anh chắc chắn muốn ra tay với anh rể tôi?”

“Đúng vậy, đây là cái giá cho việc anh ta dám sỉ nhục chúng tôi, hơn nữa cũng là trách nhiệm của một chủ tịch câu lạc bộ Karate như tôi.”

“Nếu anh đã muốn ra tay với anh rể tôi, vậy anh cứ tự nhiên, tôi không cản anh.” Tần Thi Vân nói xong, nhịn không được phì cười.

Một chủ tịch câu lạc bộ Karate mình thường như Nakamoto Chiri, đến một người học võ “Thông U Kỳ” như cô cũng đánh không lại, mà lại muốn đánh anh rể của cô ta, đúng thật buồn cười.

“Nhưng mà như vậy cũng tốt, để anh rể dạy dỗ cậu ra một chút, xem bọn họ có còn dám làm phiền anh rể nữa không.”

Tàn Thi Vân nghĩ đến đây, mí mắt chuyển động, dịu dàng như nước, ánh mắt hoàn toàn đặt trên người Trần Gia Bảo.

Trần Gia Bảo nhìn ba người Nakamoto Chiri, nói: “Ba người các người muốn đánh với tôi?”

“Không phải chúng tôi, mà là tôi!” Nakamoto Chiri vặn cổ tay, phát ra tiếng rắc rắc, hất nhẹ tóc, thể hiện dáng vẻ lạnh lùng đắc ý nói: “Từ nhỏ tôi đã học Karate, đến nay cũng gần mười năm rồi, mỗi ngày ít nhất cũng luyện bốn năm tiếng, từng đoạt giải quán quân giải vô địch Karate toàn quốc dành cho sinh viên.”

“Bây giờ đối phó với người bình thường như anh, một mình tôi có thể đánh mười người, nếu lát nữa đánh gãy tay hoặc chân anh thì đừng trách tôi, vì đó là do anh tự làm tự chịu.”

“Tiếc quá.” Trần Gia Bảo lắc đầu, vẻ mặt đáng tiếc.

“Tiếc cái gì?” Nakamoto Chiri ngây ra, vô thức hỏi.

Trần Gia Bảo nói: “Cậu múa may gần mười năm rồi sao lại không đáng tiếc được, nếu cậu không hiểu “múa may” là gì, vậy để tôi giải thích cho.”

“Đó chính là, cậu luyện Karate này có thể hoa tay múa chân trước mặt người bình thường, nếu gặp phải cao thủ chân chính, thì không có tí tác dụng nào cả.”

“Anh… anh dám sỉ nhục tôi?” Nakamoto Chiri nhất thời tức giận, hai tay nắm chặt.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2259


Chương 2259

“Sai rồi.” Trần Gia Bảo đưa ngón trỏ lắc lắc, nói: “Tôi chỉ nói thật thôi, đương nhiên nếu cậu cho rằng lời nói thật này là sỉ nhục, thì tùy cậu thôi, cậu vui là được.”

“Được, được lắm.” Nakamoto Chiri cười lạnh, đưa hai tay tạo thế chuẩn bị sẵn sàng, nói: “Tôi sống đến bây giờ, đây là lần đầu tiên nghe có người nói Karate là hoa tay múa chân.”

“Nếu anh đã kiêu căng như vậy, thì để tôi dạy dỗ anh, để anh biết thế nào gọi là võ thuật mạnh nhất thế giới!”

“Từ trên xuống dưới đều là sơ hở, lại còn gọi là võ thuật mạnh nhất toàn cầu?” Trần Gia Bảo không nhìn được cười, nói với Yoshimura Miyu: “Đuổi hết bọn chúng đi.”

“Được.” Yoshimura Miyu lễ phép đáp, tiến lên hai bước, nói với Nakamoto Chiri: “Nể tình cùng là người Nhật Bản, mọi người nên rời khỏi đây đi, đừng khiến tôi phải ra tay.”

Nakamoto Chiri tức chết rồi, quên mất phải nói tiếng Trung, trực tiếp dùng tiếng Nhật quát: “Trần Gia Bảo, ý anh là gì đây, để một phụ nữ đánh nhau với tôi, anh xem thường tôi đúng không!”

“Cậu xem thường phụ nữ?” Yoshimura Miyu trầm mặt xuống, đột nhiên tiếng lên hai bước, chớp mắt đến trước mặt Nakamoto Chiri, tung ra một chưởng.

Nakamoto Chiri chỉ nhìn thấy bóng người trước mắt lóe lên, chưa kịp phản ứng đã bị một chưởng rơi vào mặt, bị đánh bay ra vài mét, nặng nề ngã xuống đất.

Cậu ta chỉ cảm thấy trên mặt đau rát, quên phải đứng dậy, nhìn Yoshimura Miyu kinh ngạc nói: “Cô… cô…” Vừa nãy Yoshimura Miyu ra tay quá nhanh, nhanh đến mức cậu ta phản ứng không kịp, đây… đây là tốc độ của con người à?

Hai người bên cạnh cậu ta cũng sững sờ, đây là lần đầu tiên kể từ khi bọn họ quen biết Nakamoto Chiri thấy cậu ta bị người khác đánh, lại còn bị một phụ nữ đánh!

Yoshimura Miyu lạnh lùng hừ một tiếng, nếu không phải Trần Gia Bảo chỉ dặn đuổi bọn họ đi, dựa vào tính cách của cô, ít nhất cô cũng đánh cho Nakamoto Chiri thương tích đầy mình!

“Tôi nói rồi, cậu chỉ biết hoa tay múa chân thôi.” Trần Gia Bảo nhìn Nakamoto Chiri, nói: “Nếu bây giờ còn không tin, cậu có thể tiếp tục đánh với cô ấy, tôi đảm bảo, lần tiếp theo cô ấy ra tay sẽ trực tiếp đánh gãy chân cậu.”

Mắt Yoshimura Miyu sáng lên, dường như háo hức lắm.

Nakamoto Chiri sợ hãi, vội vã đứng lên, cùng hai người kia bỏ chạy.

Tần Thi Vân haha cười, hết lời khen ngợi: “Anh rể, bây giờ anh càng ngày càng có phong độ của kẻ mạnh rồi đó, còn biết cả việc để người khác ra tay thay mình.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Haha.” Trần Gia Bảo cười nói: “Đối phó với mấy người bình thường thôi mà, không cần anh ra tay.”

Nakamoto Chiri vội vàng trở về chỗ Yumi Nagai, kể lại sự việc vừa rồi.

Yumi Ngai cau mày nói: “Gia tộc Tần Thi Vân ở Việt Nam có không ít thế lực, Trần Gia Bảo có thể làm anh rể của Tần Thi Vẫn chắc cũng có gia thế không nhỏ, bên cạnh có vệ sĩ mạnh như thế cũng không có gì kỳ lạ.”

“Nhưng nơi này là Nhật Bản, vệ sĩ của anh ta lợi hại được đến đâu? Việc này cậu không cần xen vào nữa, đúng lúc quan hệ của gia tộc Nagai và ninja phái Iga đang rất tốt, đợi lát nữa tôi gọi điện thoại, mời ninja Iga đến đối phó với Trần Gia Bảo, để anh ta biết sức mạnh của chúng ta.”

“Ninja phái Iga?” Nakamoto Chiri ngạc nhiên nói: “Cái này không phải chỉ có trong phim hay tiểu thuyết thôi sao? Lẽ nào nó thật sự tồn tại? Sao tôi không biết gì cả nhỉ?”

Hai người kia cũng gật đầu lia lịa, họ đều là người đi theo Yumi Nagai, nhưng trình độ còn kém, rất nhiều việc chưa được tiếp xúc, cho nên không biết sự tồn tại của ninja Iga.

“Các ngươi ấy à, chưa thấy thế giới đâu.” Yumi Nagai vẻ mặt ghét bỏ giải thích: “Nhật Bản chúng ta tuy là đảo quốc, nhưng dù gì cũng có nghìn năm lịch sử, lai lịch vượt xa tưởng tượng của người bình thường.

Cho nên ngoài giới kinh doanh, giới chính trị, Nhật Bản chúng ta còn có giới võ thuật, mà trong hệ thống võ thuật lại được phân làm nhiều phái.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2260


Chương 2260

Có điều nói ra dài dòng, các ngươi chỉ cần nhớ hễ là võ giả thành danh ở giới võ thuật thì thủ đoạn đều kỳ dị khó lường, như quỷ thần trong mắt người bình thường, một người có thể chống lại một nhóm lính đánh thuê.

“Ghê gớm thế sao? Không đến mức đó chứ?”

Ba người Nakamoto Chiri sợ hãi, một người chống lại một nhóm lính đánh thuê, có đùa không vậy?

“Anh cảm thấy không thể chẳng qua là vì trình độ các ngươi còn kém, rất nhiều thứ không trong tầm với của các người, các người không chạm đến được.” Yumi Nagai cười cười coi thường, đánh thẳng vào nội tâm: “Tôi hỏi anh, nếu không thể, lúc nãy tại sao anh lại bị một người phụ nữ hạ gục, mà anh hoàn toàn không nhìn rõ động tác của cô ta?”

Nakamoto Chiri nhất thời ngây ngốc, ừ nhỉ, dù gì cậu ta cũng là người luyện Karate gần mười năm, nếu trên thế giới này không có cường giả võ đạo, tại sao người phụ nữ kia có thể dễ dàng đánh gục cậu ta?

Nghĩ đến đây, cậu ta lắp bắp nói: “Lẽ nào cô ta cũng là người trong võ đạo? Đáng sợ, thật quá đáng sợ rồi…”

“Tuy tôi không tận mắt chứng kiến cô ta ra tay, nhưng nghe anh kể lại ta cũng có thể chắc chắn, người phụ nữ kia là người trong võ đạo.” Yumi Nagai cười lạnh nói: “Việc này cũng giải thích được tại sao Trần Gia Bảo ở Nhật Bản mà dám không nể mặt ta, bởi vì bên cạnh anh ta có một cường giả võ đạo bảo vệ, ta nghĩ đây là lý do anh ta tự tin thế.”

“Chắc chắn là vậy rồi!” Nakamoto Chiri nghĩ đến dáng vẻ chín chắn và yêu kiều của Yoshimura Miyu lại cảm thấy vừa sợ vừa mê, nói: “Người phụ nữ đó chắc chắn là người đáng sợ nhất mà tôi từng thấy. Có một người phụ nữ quyền lực và xinh đẹp như vậy đích thân bảo vệ, Trần Gia Bảo thật quá may mắn.”

“Anh ta có may mắn thì sao, ở Nhật Bản này anh ta cũng không lật trời được!” Yumi Nagai đắc ý nói: “Ninja phái Iga là phái võ đạo lớn mạnh nhất thế giới, không những võ lực nghịch thiên, mà thủ đoạn còn quỷ dị, khiến người ta không thể đề phòng.”

“Đặc biệt là thiên kim tiểu thư Iga Tsuki của phái Iga, không những xinh đẹp tuyệt mỹ, được mệnh danh là viên trân châu rực rỡ nhất thành phố Đại Lương, mà còn là người đi đầu trong thế hệ trẻ trong thế giới võ thuật Nhật Bản, một người một kiếm, phong thái xuất chúng.

Chỉ cần mời được ninja phái Iga ra tay,cho dù Trần Gia Bảo có nhiều cường giả bảo vệ bên cạnh thì cũng vô ích, hơn nữa, cách giết người của ninja phái Iga quái gở, khó lường, cho dù để ninja phái Iga đi giết Trần Gia Bảo, cũng sẽ không để lại manh mối nào.

Cho nên, lần này chúng ta phải khiến Trần Gia Bảo chết!”

Nói xong chữ “chết”, khuôn mặt anh tuấn của Yumi Nagai có chút dữ tợn.

Ba người Nakamoto Chiri khẽ biến sắc, trong lòng sợ hãi, họ tuy từng gây ra không ít chuyện hại người nhưng cũng chỉ trong phạm vi sinh viên đại học, mấy chuyện giết người bọn họ chưa từng nghĩ đến.

Yumi Nagai thu biểu tình của ba người vào tầm mắt, trong mắt lóe lên sự khinh bỉ, bước sang bên cạnh lấy điện thoại gọi cho một ninja phái Iga: “Alo, có phải là ngài Morita không ạ, tôi là Yumi Nagai, tôi muốn xin ngài giúp đỡ một việc, giúp tôi đối phó với một người…”

Cũng lúc này, bên lan can của hồ nước công viên, trên mặt hồ thổi từng đợt gió nhẹ, tóc mai Tần Thi Vân hơi rối, cô thân thiết nắm lấy cánh tay Trần Gia Bảo cười nói: “Anh rể, đi dạo với em có được không?”

Tuy cô nói chuyện với Trần Gia Bảo, nhưng ánh mắt lại không thân thiện nhìn hai cô gái Vũ Nhược Uyên và Yoshimura Miyu. Hiếm lắm mới có cơ hội “hẹn hò” cùng anh rể, hai người kia đừng hòng làm bóng đèn.

Vũ Nhược Uyên làm sao không biết mình bị ghét bỏ chứ.

Cô hừ lạnh một tiếng, không chào Trần Gia Bảo đã quay người bỏ đi, vô cùng thanh tao.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2261


Chương 2261

Yoshimura Miyu cười tươi như hoa, cũng không rời đi ngay mà nói: “Cô Tần và ngài Trần Gia Bảo đứng bên nhau thật giống một đôi tình nhân, nếu hai người đã muốn đi dạo, tôi cũng biết một vài địa điểm đáng thưởng thức.

Đường số 8 Ginza chắc chắn là lựa chọn hàng đầu để mua sắm, bất kể ngài Trần muốn mua trang sức gì cho cô Tần đều có thể mua được, nếu mua sắm chán rồi, có thể đến Akihabara uống cà phê, chơi gắp thú, chắc chắn đó là nơi dành cho những cặp tình nhân đến chơi.

Đến tối, hai người còn có thể đến chùa Sensoji, ban đêm người ít, ánh đèn cũng rất đẹp.”

“Cảm ơn cô đã giới thiệu.” Tần Thi Vân nghe đến hai chữ “tình nhân” mặt đỏ lên, trộm nhìn Trần Gia Bảo, nhưng thấy Trần Gia Bảo không phản đối, ánh mắt cô ta vui mừng khôn xiết.

“Chúc hai người chơi vui vẻ ở Nhật Bản.” Yoshimura Miyu nói xong, hơi cúi người rồi chủ động rời đi.

Đương nhiên, mạng của cô ta nằm trong tay Trần Gia Bảo, cô ta chắc chắn không thể đi lung tung, chỉ có thể đi theo hướng Vũ Nhược Uyên.

“Anh rể, chúng ta đi thôi, đến Ginza mua sắm trước đã, lần này em sẽ khiến anh cạn ví.” Tần Thi Vân cười ngọt ngào, không chờ được mà kéo Trần Gia Bảo rời công viên.

Vào lúc này, Trụ sở chính của phái Iga ở Thành phố Đại Lương.

Iga Tsuki ngồi trong sân yên tĩnh hâm nóng một ấm rượu đục, tự mình uống cạn, thanh kiếm samurai trên tay cũng được đặt sang một bên.

Người duyên, cảnh đẹp, rượu thơm, tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ.

Đáng tiếc, trên người cô lại là một cảm giác buồn bã, dường như ngay cả rượu trong ly cũng trở nên đắng ngắt.

Iga Tsuki là một thiên tài trong thế giới võ thuật Nhật Bản, đã trở thành đối tượng được tôn sùng trong mắt các bạn đồng trang lứa từ khi còn nhỏ, mà từ lâu cô đã quen với việc từ trên cao nhìn xuống.

Kết quả bây giờ xuất hiện một người Việt Nam là Trần Gia Bảo, đã mạnh hơn cô thì thôi đi, lại còn trẻ hơn cô nhiều, điều này đối với một người luôn kiêu ngạo như cô mà nói tuyệt đối là một đả kích, trong lòng không khỏi cảm giác cô đơn.

Cho nên cô mới ngồi một mình trong đình viện uống rượu giải sầu.

Lúc này, cô cầm bình men ngọc lên, rót rượu trong suốt vào ly, một hơi uống cạn, như phát tiết được, càng như hạ quyết tâm: “Trần Gia Bảo, tôi sẽ đánh bại anh trong võ đạo!” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ ngưng lên tại web và tập trung lên tại áp nhé.

Cô vừa đặt ly rượu xuống thì đột nhiên có ba người từ hành lang đỏ bên kia sân vội vàng chạy đến.

Sau khi nhìn thấy Iga Tsuki, họ cung kính chào: “Chào cô.”

Iga Tsuki nghi ngờ liếc nhìn bọn họ, hỏi người đàn ông trung niên phía trước: “Morita Right sao? Các ngươi vội vàng đi đâu vậy?”

Morita Right cười nói: “Thưa cô, vừa rồi Yumi Nagai đã gọi điện cho tôi, kêu tôi đến thành phố Đông Đô giúp cậu ta một chút.”

“Yumi Nagai?” Iga Tsuki nghi hoặc nói: “Cái tên này sao quen vậy nhỉ.”

Morita Right giải thích: “Thưa cô, cô quên à? Cậu ta là người thừa kế tương lai của tập đoàn Đông Đô Hoằng Nhật. Cậu ta cũng đã đến thăm phái Iga của chúng ta vào năm ngoái. Cậu ta còn đặc biệt tặng cô một mặt dây chuyền đá quý, nhưng cô không có thiện cảm với cậu ta, trực tiếp từ chối, khiến cậu ta suýt trở thành trò cười.”

Lúc này Iga Tsuki mới có chút ấn tượng, cô ta cau mày nói: “Hóa ra là cậu ta, cậu ta yêu cầu chúng ta làm gì?”

“Chuyện là thế này, cậu ta nói rằng có một tên oắt đến từ Việt Nam vừa cướp phụ nữ của cậu ta, bên cạnh lại có một cường giả võ đạo chắc là đến bảo vệ tên kia, vì vậy Yumi Nagai đã nhờ chúng ta dạy dỗ đám người Việt Nam kia một phen.”

“Người Việt Nam?” Iga Tsuki ngạc nhiên nói: “Biết người đó tên là gì không?”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2262


Chương 2262

Morita Right lắc đầu nói: “Tôi không hỏi, Yumi Nagai cũng không nói, dù sao đợi chúng tôi sang đó cũng có thể dạy dỗ tên đó một trận, cho nên có tên hay không không quan trọng.”

“Được rồi, tôi đi cùng mọi người.” Iga Tsuki đứng dậy, ánh mắt lộ vẻ hứng thú.

Morita Right và những người khác giật mình: “Thưa cô, cô cũng muốn đi sao?”

“Đương nhiên, làm sao có thể bỏ lỡ một chuyện thú vị như vậy?” Iga Tsuki mỉm cười, tự mình rót một ly rượu rồi uống một hơi, nói: “Đi thôi, đến thành phố Đông Đô!”

Vốn dĩ, theo tính cách của cô, cô không có hứng thú với việc dạy dỗ một người bình thường, nhưng cô vừa bị một người đàn ông Việt Nam là Trần Gia Bảo làm cho mất tự tin, bây giờ nghe được việc đi gây rắc rối cho người Việt Nam, trong lòng cảm thấy kích động.

“Vâng thưa cô.” Morita Right liên tục gật đầu, đi trước dẫn đường.

Khoảng cách từ thành phố Đại Lương đến thành phố Đông Đô không xa, Iga Tsuki lái chiếc xe yêu thích của mình, còn Morita Right thì đi chung xe với ba người, chưa đầy hai tiếng đồng hồ đã đến được thành phố Đông Đô, sau khi gọi điện Yumi Nagai xác nhận địa điểm gặp, họ đến thẳng Akihabara.

Yumi Nagai không dùng quan hệ gia đình mà cử người theo dõi Trần Gia Bảo, biết được lúc này Trần Gia Bảo và Tần Thi Vân đang uống cà phê ở Akihabara nên đã đưa cả ba người họ đến Akihabara chờ phái Iga đến.

Đột nhiên, cách đó không xa có hai chiếc xe dừng lại.

Sau khi họ nhìn thấy Iga Tsuki xuống xe, Yumi Nagai cho rằng mình đã nhìn nhầm, vội dụi dụi mắt, giữa đám đông tấp nập, người phụ nữ kia như hạc giữa bầy gà, dù là ngoại hình hay khí chất đều áp đảo quần chúng, mà ba người Morita Right cung kính theo sau.

Đây không phải là Iga Tsuki sao?

Yumi Nagai vội vàng bước lên, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa thấy lạ, sao dạy dỗ một người Việt Nam bình thường mà ngay cả Iga Tsuki cũng đích thân đến?

Ba người Nakamoto Chiri nhìn đến ngây ra, cô ta thật xinh đẹp, không hề thua kém Tần Thi Vân chút nào!

“Tsuki, sao cô lại đến đây?” Yumi Nagai bước đến, nửa thật nửa đùa hỏi: “Lẽ nào nghe nói tôi gặp phiền phức nên cố ý đến giúp tôi à?”

Vẻ mặt Iga Tsuki lạnh lùng có chút chán ghét: “Đừng nhiều lời nữa, người Việt Nam mà anh nói đang ở đâu, đưa tôi đi gặp anh ta.”

“Được… đi theo tôi.” Yumi Nagai chỉ cảm thấy Iga Tsuki là một tòa núi băng, nhịn không được hắt hơi một cái, không dám nhiều lời, trực tiếp dẫn Iga Tsuki đến cách một tiệm cà phê khoảng một trăm mét, chỉ tay vào quán cà phê nói: “Bọn họ ngồi trong kia, lát nữa gặp tên nhãi kia thì nhờ cô đối phó rồi.”

Iga Tsuki gật đầu, đưa người vào quán.

Ngay khi Iga Tsuki và những người khác chuẩn bị bước vào quán cà phê, Yumi Nagai đột nhiên gọi lại: “Ông Morita, đợi một chút.”

Morita Right ngay lập tức dừng lại hỏi: “Cậu Nagai, còn chuyện gì nữa không?”

Iga Tsuki cũng quay lại nhìn Yumi Nagai.

Yumi Nagai cười nói: “Này, thức ra cũng không có gì quan trọng cả, chỉ là tôi chợt nhớ ra lần trước tôi nhờ ông đặt làm một bộ kiếm ninja phái Iga, tôi muốn hỏi lúc nào thì có thể làm xong.”

Morita Right ngạc nhiên nhưng cũng lập tức phản ứng lại, vỗ đùi cười nói: “Chuyện này ấy à, cậu không nói tôi cũng quên mất.”

Ánh mắt Iga Tsuki lóe lên một tia kỳ lạ, đột nhiên hừ một tiếng, đưa hai người phái Iga kia vào quán cà phê.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2263


Chương 2263

Morita Right bình tĩnh lại, nhàn nhạt nói: “Tôi không nhớ tôi từng hứa đặt làm kiếm cho cậu, nói đi, rốt cuộc có chuyện gì còn phải tránh mặt tiểu thư của chúng tôi?”

“Cậu cũng vào cùng cô Iga đi, chỉ cho cô tên nhãi Việt Nam ấy, mà chú ý một chút, đừng để Tần Thi Vân phát hiện ra cậu, kẻo đến lúc đó cô ấy lại trách tôi.” Yumi Nagai dặn dò Nakamoto Chiri một tiếng.

“Cậu chủ yên tâm, tôi biết phải làm thế nào.”

Đợi Nakamoto Chiri vào tiệm cà phê, Yumi Nagai mới đến trước mặt ông Morita Right nói nhỏ: “Tôi không ngờ cô Iga cũng đi theo mọi người, cho nên phải tránh mặt cô ấy, tôi mong ông Morita Right có thể tìm cơ hội khiến tên nhãi Việt Nam kia…”

Nói đến đây, anh ta vừa đưa tay ra làm động tác quẹt cổ, không nói gì thêm.

Morita Right khẽ cau mày nói: “Phái Iga chúng tôi không phải đến đây giết người cho cậu.”

Đột nhiên Yumi Nagai lén lấy thẻ ngân hàng đưa cho Morita Right, cười nói: “Đây là năm triệu yên Nhật, mong ngài Morita Right nhận cho, tôi mong có thể làm sạch sẽ một chút, không để lại dấu vết.”

Ánh mắt tham lam của Morita Right lóe lên, lặng lẽ cất thẻ ngân hàng vào túi, vỗ vai Yumi Nagai, cười nói: “Cậu Nagai, cậu yên tâm đi, kiếm của phái Iga chúng tôi là sắc bén nhất, đợi làm xong, cậu nhất định sẽ hài lòng.”

“Vậy thì làm phiền ông Morita rồi.” Yumi Nagai thỏa mãn cười nói: “Sau này nếu có việc cần Nagai, Nagai nhất định không từ chối.”

“Không hổ là người thừa kế gia tộc Nagai, cậu Nagai thật hào phóng!” Morita Right nở một nụ cười mà ai cũng hiểu, quay người vào quán cà phê.

Yumi Nagai đứng tại chỗ, ánh mắt lóa lên giễu cợt: “Trần Gia Bảo, hôm nay mày nhất định phải chết!”

Morita Right tội nghiệp bước vào quán cà phê mà không nghe được lời cậu ta nói, nếu không để ông ta biết được người Yumi Nagai muốn đối phó là Trần Gia Bảo, đánh chết ông cũng không dám nhận thẻ ngân hàng của Yumi Nagai.

Lại nói sau khi Iga Tsuki bước vào quán cà phê, chỉ thấy quán không rộng lắm, lại sạch sẽ sáng sủa, ở quầy rượu còn phát nhạc nhẹ, khiến tinh thần thoải mái.

Người phục vụ ở quầy rượu là một chàng trai tuấn tú, thấy Iga Tsuki ánh mắt liền hiện vẻ ngạc nhiên, trong lòng cảm thấy lạ, thế mà lại được thấy một người đẹp nữa, Nhật Bản ta quả nhiên là thiên địa sinh nhân kiệt, vô số mỹ nữ. Anh ta chủ động bước đến, lễ phép chào: “Hoan nghênh quý khách, không biết các vị cần gì?”

“Không cần gì, người lui ra đi.” Iga Tsuki là thiên kim tiểu thư của phái Iga, trân người có sẵn khí chất quý tộc, lời nói phát ra cũng có một loại uy lực của người bề trên, khiến người khác vô thức không dám cãi lời.

“Vâng, vâng.” Người phụ vụ tự nhiên thấy run run, vội vã lùi lại.

Iga Tsuki qua sát một vòng, chỉ thấy trong quán cà phê không nhiều người, chỉ có vài cặp yêu nhau.

Đột nhiên cô ta nhìn thấy một bóng lưng, bỗng nhiên kích động.

Chỉ thấy nơi gần cửa sổ của quán cà phê có một đôi nam nữ, cô gái ngồi đối ngay đối diện với cô ta, dáng vẻ vô cùng trẻ trung, xinh đẹp động lòng người, một cái nhăn mày hay mỉm cười đều khiến người ta mê mẩn.

Mà khiến Iga Tsuki hoảng hốt không phải mỹ nữ kia, mà là người thiếu niên đối diện với cô ta.

Người đó tuy quay lưng với Iga Tsuki, không nhìn thấy mặt những Iga Tsuki nhạy bén phát hiện bóng lưng của thiếu niên kia y hệt Trần Gia Bảo.

“Lẽ nào người Việt Nam mà Yumi Nagai muốn đối phó là Trần Gia Bảo?”

Iga Tsuki càng nghĩ càng có khả năng, sắc mặt càng khó coi.

Hai người phái Iga bên cạnh cũng phát hiện Trần Gia Bảo, vô cùng kinh hãi.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2264


Chương 2264

Nakamoto Chiri không phát hiện sắc mặt của Iga Tsuki, ánh mắt tìm kiếm Trần Gia Bảo và Tần Thi Vân trong đám người, đột nhiên mắt sáng lên, chỉ vào bàn bên cửa sổ nói: “Cô Iga, tên nhóc Việt Nam ngồi ở bàn kia.”

“Thật sự là anh ta?” Sắc mặt Iga Tsuki càng lúc càng kỳ quái: “Tôi hỏi cậu, anh ta tên là gì?”

“Đúng, chính là anh ta…” Dưới ánh mắt của Iga Tsuki, Nakamoto Chiri đột nhiên lắp bắp nói: “Anh ta.. anh ta tên là Trần.. Trần Gia Bảo, người phụ nữ đối diện anh ta là Tần Thi Vân, chính là người phụ nữ mà… Trần Gia Bảo đã cướp của cậu Nagai….”

Thế mà đúng là Trần Gia Bảo!

Nếu không phải Iga Tsuki có tính tự chủ cao, e là đã hét lên tại đây.

Mà hai ninja phái Iga bên cạnh liếc nhìn nhau, ánh mắt sợ hãi, trong hòng hận không thể mắng tổ tông mười tám đời của Yumi Nagai, đến Akemi Kawamoto cũng bị Trần Gia Bảo g**t ch*t, thế mà Yumi Nagai còn bắt phái Iga bọn họ đi đối phó Trần Gia Bảo, không phải là cố ý lừa phái Iga bọn họ à?

Nakamoto Chiri khó khăn lắm mới nói xong câu, đột nhiên phát hiện Iga Tsuki và hai người kia có chút lạ lạ, hơi sợ hãi: “Cô Iga, mọi người… mọi người sao vậy?”

“Hừ, cậu Nagai nhà ngươi đúng là biết gây khó khăn cho phái Iga chúng ta.”

Iga Tsuki bất mãn hừ một tiếng, bước đến cạnh cửa sổ.

Hai ninja phái Iga hoàn toàn không muốn nhảy xuống vũng nước đục này, nhưng mà cô Iga đã đi qua đó rồi, họ cũng chỉ đành bất lực theo sau. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ ngưng lên tại web và tập trung lên tại áp nhé.

Nakamoto Chiri ngơ ngác đứng tại chỗ: “Ý cô Iga là gì nhỉ, thôi kệ vậy, dù sao cậu Nagai đã dặn mình không được để Tần Thi Vân phát hiện, nếu đã chỉ Trần Gia Bảo cho cô Iga rồi thì hết việc của mình rồi, mình nên trốn một bên xem thì hơn.”

Sau khi quyết định, Nakamoto Chiri ngồi luôn ở bàn cà phê xa nhất, len lén lấy điện thoại mở máy quay hướng về phía Trần Gia Bảo, đợi lát nữa Trần Gia Bảo bị dạy dỗ thì quay lại cho cậu Nagai xem, không chừng cậu Nagai vui vẻ còn thưởng cho cậu ta.

Chỉ thấy Iga Tsuki đến bàn cạnh cửa sổ, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt thiếu niên Việt Nam kia.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, người ngồi đối diện Tần Thi Vân thật sự là Trần Gia Bảo, tuy Iga Tsuki sớm đã đoán được những khi tận mắt thấy Trần Gia Bảo, trong lòng cô cũng hơi ngạc nhiên, nói: “Trần Gia Bảo, thế mà là anh thật.”

Trần Gia Bảo quay đầu nhìn, thấy Iga Tsuki đứng một bên, khuôn mặt xinh đẹp làm cả quán cà phê sáng lên mấy phần.

Dù không phải là lần đầu tiên thấy Iga Tsuki, Trần Gia Bảo vẫn cảm thấy rung động, mà sự xuất hiện của cô cũng không làm anh ngạc nhiên, đưa tay mời cô ngồi, cười nói: “Ngồi đi.”

Một ninja phái Iga vội vàng kéo ghế đặt sau lưng Iga Tsuki, lễ phép nói: “Mời cô ngồi.”

Tần Thi Vân kinh ngạc nhìn Iga Tsuki, người phụ nữ này thật xinh đẹp, anh rể xấu xa này, cũng thật có duyên với phụ nữ!

Nghĩ đến đây, cô ta trừng mắt nhìn Trần Gia Bảo một cái, vẻ mặt đầy oán hận.

Mà cách cửa quán cà phê không xa, Nakamoto Chiri không nghe thấy cuộc đối thoại giữa Trần Gia Bảo và Iga Tsuki, sau khi nhìn thấy Iga Tsuki ngồi xuống qua video trên điện thoại di động, cậu ta phấn khích nói: “Không hổ là tiểu thư nhà Iga, quả nhiên có khí phách, giống như chị đại trong phim vậy, chắc lát nữa sẽ bắt đầu dạy dỗ Trần Gia Bảo, mình phải quay lại cho rõ mới được.”

Bên kia, Iga Tsuki tò mò hỏi: “Anh không ngạc nhiên khi thấy tôi à?”

“Muốn uống gì? Tôi mời.” Trần Gia Bảo cười cười, không trả lời câu hỏi của cô mà kêu phục vụ tới.

Iga Tsuki lắc đầu: “Không cần phiền vậy đâu.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2265


Chương 2265

Phục vụ đá bước đến, lễ phép hỏi: “Ngài cần dùng gì ạ?”

Trần Gia Bảo nghĩ một lát, chỉ tay vào Iga Tsuki nói: “Cho cô ấy cốc nước lọc.”

Cốc nước lọc?

Iga Tsuki cạn lời rồi, tuy cô không bắt Trần Gia Bảo phải mời nhưng đã mời rồi thì ít ra cũng mời cà phê chứ, mời cốc nước lọc làm gì?

Với lại, cô ta đường đường là viên ngọc của thành phố Đại Lương, biết bao thiếu niên anh tuần mời cô một bữa cơm thịnh soạn mà còn không có cơ hội, Trần Gia Bảo hắn thế mà mời cô nước lọc là xong, đúng là quá đáng.

Tần Thi Vân nhìn dáng vẻ bất lực của Iga Tsuki, nhất thời che miệng cười, anh rể thật xấu xa.

Phục vụ ngây ra, nhanh chóng phản ứng, đáp “vâng” một tiếng rồi rời đi, rất nhanh sau đó đã đưa đến một cốc nước lọc, đặt trước mặt Iga Tsuki nói: “Mời cô dùng.”

Iga Tsuki ngây ngốc nhìn cốc nước trước mặt, uống không được mà không uống cũng không được, phút chốc quên mất nói chuyện.

Bên này, Nakamoto Chiri nhìn thấy màn này không nhịn được nể phục: “Nghe nói uống nước lọc tốt cho sức khỏe, cô Iga không hổ là phụ nữ thượng lưu, trong quán cà phê vẫn không uống cà phê, lực tự chủ này cũng mạnh quá đi.”

“Cậu ngồi đây làm gì?”

Đột nhiên Morita Right ước vào quán cà phê, nhìn thấy Nakamoto Chiri, sắc mặt kỳ lạ.

Nakamoto Chiri quay đầu lại, phấn khích nói: “Ngài Morita Right, tôi đang quay phim, định quay lại cảnh Trần Gia Bảo bị cô Iga dạy dỗ, không thể không nói, cô Iga thật lợi hại, dù là khí phách hay lực tự chủ cũng vượt xa những người cùng tuổi khác.”

Morita Right ngây ra, sắc mặt đại biến nói: “Cậu nói cái gì… Trần Gia Bảo?”

“Đúng vậy, cô Iga đã qua đó bắt chuyện với Trần Gia Bảo rồi, chắc lát nữa là dạy dỗ Trần Gia Bảo.” Nakamoto Chiri nói rồi chỉ tay về Trần Gia Bảo và Iga Tsuki bên cửa sổ.

Morita Right nhìn sang, đột nhiên chấn động, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Người Yumi Nagai chưa phải đối phó mà lại là Trần Gia Bảo ư?

Trong lòng Morita Right như bùng lên đợt sóng dữ dội, chỉ cảm thấy thẻ ngân hàng trong túi nặng trịch.

Nakamoto Chiri lấy làm lạ hỏi: “Ông Morita Right, người ông xanh xao thế, có phải ông cảm thấy không khỏe chỗ nào không?”

“Không… không sao…” Morita Right nuốt nước bọt một tiếng “ực ực”, ánh mắt ông hiện rõ sự hoảng sợ.

Nakamoto Chiri không chút nghi ngờ gì thêm, tiếp tục nhìn xuống màn hình điện thoại, và nói: “Ồ, cô Iga Tsuki đã đi qua huấn luyện cho Trần Gia Bảo rồi, ông Morita Right, nếu ông không sao vậy thì ông cũng mau đi xem sao.”

“Được… Được rồi.”

Nói được đôi chữ “được, được rồi”, ông ta đột nhiên đứng hình, không cử động.

“Ông Morita Right?” Nakamoto Chiri thấy có gì đó không ổn, ngạc nhiên ngẩng đầu lên nói: “Ông Morita Right, rốt cuộc ông bị sao vậy?”

“Không… Không sao, tôi chỉ là có chút… hơi chóng mặt, phiền lòng đỡ tôi ngồi nghỉ một chút…”

Morita Right run lên bần bật, ngồi xuống bên cạnh Nakamoto Chiri.

Nakamoto Chiri nhìn ông với vẻ mặt sững sờ.

Trong một diễn biến khác, Iga Tsuki đang bối rối không biết nên làm gì, cô lại đang nhâm nhi cốc nước đang cầm trên tay, hỏi: “Anh sao vậy, nhìn thấy tôi anh không ngạc nhiên sao? Anh nói cho tôi biết lý do tại sao lại như thế?”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2266


Chương 2266

Trần Gia Bảo duỗi duỗi ngón tay ra nói: “Thật ra thì sự xuất hiện của cô là nằm ngoài dự tính của tôi, nhưng mà cô nên biết thực lực của tôi mạnh hơn cô nhiều, lúc cô đi vào quán cà phê là tôi đã nhìn thấy cô rồi, hơn nữa tôi còn biết là cô đã nói chuyện đôi ba câu với ai đó trước cửa, nhưng tại vì tôi không biết tiếng Nhật, nên thật sự không hiểu hai người đang nói gì.”

“Anh cũng nhạy đó chứ, nhưng nếu như anh muốn biết tôi và người kia đã nói những gì, anh chỉ cần đáp ứng với tôi một điều kiện.”

Iga Tsuki che miệng cười. Rõ ràng bây giờ ra tay với Trần Gia Bảo là điều không thể, nhưng cô ta đường đường là thiên kim tiểu tỷ của phái Iga, không thể đến đây công cóc được, nếu như có thể lợi dụng việc dùng thông tin không mấy hữu dụng này để hoán đổi lấy một điều kiện với Trần Gia Bảo thì phen này phái Iga thật sự trúng lớn rồi!

“Ha!” Trần Gia Bảo cười lên một tiếng, uống một ngụm cà phê rồi nói: “Cô không cần nói thì tôi cũng biết rằng người ta đến để nói cho cô biết về cách đối phó với tôi.”

“Tôi với Tần Thi Vân vừa rời khỏi công viên thì đã cảm nhận được có người đang theo dõi chúng tôi, tôi e là người đó cũng không có ý tốt đẹp gì, hơn nữa thật trùng hợp cô lại xuất hiện ở đây, vậy thì nhất định là có vấn đề chứ không phải tự nhiên mà vậy.”

“Xem ra vẫn là anh thông minh.” Iga Tsuki với vẻ mặt ủ rũ nhìn chằm chằm vào Trần Gia Bảo, không can tâm nói: “Vậy thì anh nhất định không biết, ai là người yêu cầu phái Iga chúng tôi đến để đối phó anh. Nếu như anh thật lòng muốn biết, chỉ cần đáp ứng với tôi một điều kiện, bằng không, đừng có nói là phái Iga chúng tôi trở mặt với anh, tôi sẽ không bao giờ nói cho anh biết điều này.”

Nói xong, Iga Tsuki tỏ ra đắc ý, Trần Gia Bảo cũng có không ít kẻ thủ ở xứ sở hoa anh đào này, nếu như Tsuki không nói thì chắc chắn rằng anh ta cũng tuyệt đối không thể tự mình đoán ra được ai là người muốn đối đầu với anh ta.

“Vấn đề đơn giản như vậy, cô cũng muốn mang ra để uy h**p tôi sao?” Trần Gia Bảo nhìn Iga Tsuki với vẻ mặt như đang nhìn một tên ngốc, lắc đầu nói: “Chả trách nhiều năm như vậy mà phái Iga các người vẫn bị phái Koga đè đầu cưỡi cổ, thì ra không chỉ là do sức mạnh yếu, mà ngay cả IQ cũng thấp kém thậm tệ.”

“Vậy tóm lại anh nói thử xem ai là người đã phái chúng tôi tới đây đối phó với anh?” Iga Tsuki đập bàn kêu lên “ầm ầm”, Trần Gia Bảo lại dám cả gan đứng trước mặt cô ta nói phái Iga không bằng Koga, điều này làm cô ta tức điên lên.

Hai Ninja phái Iga đứng ngay sát phía sau cô cũng không chịu được sự so sánh này, nếu như không biết rằng không thể địch lại Trần Gia Bảo, thì hai Ninja đã sớm lao lên đánh anh ta cho nhừ tử rồi.

Bên kia, Nakamoto Chiri nhìn thấy cảnh tượng này qua màn hình điện thoại di động, hưng phấn nói: “Chụp cái bàn rồi, chụp cái bàn rồi, quả nhiên là cô Iga Tsuki, không khí ở đó căng thẳng quá, xem ra Trần Gia Bảo đang bị dạy dỗ nghiêm khắc lắm đây… Này, ông Morita Right, sắc mặt ông khó coi quá, nếu ông cảm thấy không được khoẻ thì mau đi khám đi, việc đối phó với Trần Gia Bảo ở đây có cô Iga Tsuki là đủ rồi.”Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ ngưng lên tại web và tập trung lên tại áp nhé.

“Không… Không cần đâu, tôi ngồi nghỉ một chút là khỏe ngay thôi.” Sắc mặt ông Morita Right tái nhợt, trong ánh mắt của ông ta hiện rõ sự lo lắng.

Thân là một người học võ thuộc phái “Thông U kỳ”, thính lực của ông ta mạnh hơn Nakamoto Chiri rất nhiều, hơn nữa ông ta vừa hay hiểu được tiếng Việt, vì vậy có thể tự nhiên nghe hiểu được cuộc đối thoại giữa Trần Gia Bảo và Iga Tsuki. Cô Iga Tsuki đó nào là đang gây khó dễ cho Trần Gia Bảo? Dễ hiểu hơn nó giống như là đang trút giận lên cậu ta!

Trước sự chất vấn của Iga Tsuki, Trần Gia Bảo cười nhẹ nói: “Ở cái xứ hoa anh đào này tôi có không ít đối thủ, số người muốn g**t ch*t Trần Gia Bảo tôi đây cũng chẳng phải là ít, nhưng người có thể ra lệnh cho cô, khiến cô tuân theo để đến đây đối phó với tôi thì e là đếm trên đầu ngón tay. Đừng nghĩ rằng tôi đang khen cô. Bất kỳ ai nếu hiểu biết một chút gì đó về Trần Gia Bảo tôi đây đều sẽ không nghĩ rằng cô là đối thủ của tôi. Điều này có nghĩa là người ra lệnh cho cô đến đây để đối phó với tôi hoàn toàn không hiểu sức mạnh thực sự của tôi, nên là qua đây tôi cũng đã có thể loại trừ đi nhiều khả năng về người đã sai cô đến đây rồi.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2267


Chương 2267

Iga Tsuki ngạc nhiên, nói: “Cũng có lý, anh tiếp tục đi.”

“Ở Nhật Bản, người gây thù trút oán với Trần Gia Bảo tôi cũng có rất nhiều thế lực không nhỏ, nhưng đối với người không biết, chưa từng biết chút gì về tôi mà lại có thể ra lệnh cho cô tới đấy đối đầu với tôi, về điểm này tôi đã cân nhắc rất kỹ, nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ hoài thì chỉ có một khả năng đó là, người mà tôi đã vô tình đụng độ cách đây không lâu, Yumi Nagai. Trần Gia Bảo không hấp tấp, nhẹ nhàng uống một ngụm cà phê, đá lông nheo hỏi: “Tôi nói thế đúng chứ?”

Iga Tsuki hoàn toàn ngạc nhiên, một lúc sau, cô ấy v**t v* lòng bàn tay của mình và thốt lên: “Lợi hại lợi hại, phân tích rất hay, thật sự rất tỉ mỉ kỹ càng, quả nhiên không hổ danh tài trí hơn người. Đến bây giờ tôi càng ngày càng cảm thấy phái Iga chúng tôi được hợp tác với anh chẳng khác gì cò con trông mẹ kiếm mồi.”

“Đó là lẽ đương nhiên! Anh rể thật sự là đỉnh của chóp!” Tần Thi Vân đắc ý cười, sau đó tiếp tục nói: “Yumi Nagai lại dám tìm người đến đối phó với anh rể, quả thật đáng gờm!”

“Anh ta là anh rể của cô sao?” Iga Tsuki quay lại nhìn Tần Thi Vân, cảm thấy không nói nên lời.

Không phải Trần Gia Bảo và Yumi Nagai đang tranh giành một người phụ nữ đó sao? Hơn nửa ngày rồi, hóa ra Tần Thi Vân lại chính là em vợ của Trần Gia Bảo, Yumi Nagai còn chưa điều tra rõ ràng đã cho người phái Iga đến đối phó với Trần Gia Bảo. Nếu không phải Tần Thi Vân nói ra những lời này thì e là Yumi Nagai đã cho phái Iga chúng tôi một phen khổ sở rồi!

“Đúng vậy, anh ấy là anh rể của tôi!” Tần Thi Vân ngẩng mặt lên khẳng định lại lần nữa, không mặt cô đỏ hồng đầy vẻ tự đắc.

May mắn thay, Iga Tsuki đã kịp thời nhìn về phía Trần Gia Bảo, đột nhiên cô ta trông thấy những biểu cảm không mấy tự nhiên của Tần Thi Vân.

Đột nhiên, chỉ nghe mấy lời nói tiếp sau đó của Trần Gia Bảo: “Trước đây cô đi tới quán cà phê, lúc trông thấy tôi, tôi liền có thể cảm nhận rõ được sự kinh ngạc của cô, điều này cho thấy rằng, trước đây tôi tới, cô hoàn toàn không biết rằng, người cô cần phải đối phó lại chính là tôi?”

Iga Tsuki gật đầu, đột nhiên từ từ nói: “Yumi Nagai chỉ nói với tôi đó là một người Việt Nam, chứ nếu biết là anh thì tôi đã cho người đánh ông ta nhừ tử rồi.”

Trần Gia Bảo di chuyển chiếc cốc cà phê, thích thú nói: “Thế cô nói xem, ông ta đã chỉ cho cô cách làm thế nào để đối phó với tôi?”

“Ông ta chỉ bảo tôi dạy dỗ anh…” Iga Tsuki đột nhiên sửng người, nhớ lại bộ dạng kỳ quái của Yumi Nagai và Morita Right bên ngoài cửa trước đó, cô lập tức ra lệnh cho ninja phái Iga đang đứng kế bên một câu: “Đi, bảo với Morita Right tới đây.”

Người đó chỉ đáp lại “Tuân lệnh” một câu rồi vội đi về phía cửa ra ngoài.

Lại nói lúc đó, ngay bên cửa, Nakamoto Chiri nhìn thấy Iga Tsuki đang trò chuyện với Trần Gia Bảo từ xa, liền lấy làm lạ nói: “Ông Morita Right, tại sao cô Iga Tsuki vẫn chưa ra tay?”

“Đánh… đánh không nổi.” Ông ta cười đáp.

“Gì cơ?” Nakamoto Chiri nghe không hiểu, đột nhiên có một Ninja phái Iga bước tới, nói với Morita Right: “Ông Morita Right, chủ nhân bảo ông qua đó.”

Morita Right hoảng hốt, chẳng lẽ chuyện ông ta nhận tiền của Yumi Nagai bị Iga Tsuki phát hiện rồi sao, liền vội vàng hỏi: “Thế cô ấy có bảo là có chuyện gì không?”

“Tôi cũng không biết, ông qua hỏi chủ nhân là sẽ rõ.”

“Được rồi.” Morita Right hít một hơi thật sâu, đứng dậy đi về phía trước.

Nakamoto Chiri ngồi tại chỗ, vẻ mặt càng thêm khó xử, mấy tên ninja này sao lại kỳ quái như vậy?

Sau khi Morita Right bước tới, ông ta sợ hãi liếc nhìn Trần Gia Bảo, sau đó hơi cúi xuống Iga Tsuki và hỏi: “Thưa cô, cô có việc gì giao phó?”

“Vừa rồi ở bên ngoài, ông và Yumi Nagai đã nói những gì?” Iga Tsuki vừa cầm cốc cà phê lên định uống, cô nhíu mày rồi lại đặt ngay chiếc cốc xuống, không đợi cho Morita Right nói, cô liền nói thêm: “Đừng nói với tôi chuyện làm lại kiếm cho Ninja, mấy chuyện nhỏ này không lừa được tôi đâu.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2268


Chương 2268

Morita Right mặt biến sắc, dưới sự chất vấn liên tục của Iga Tsuki, ông ta không dám che giấu, liền kể lại toàn bộ đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện trước đây.

Cuối cùng, ông ta lấy trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng, đặt lên bàn, buồn bã khóc: “Cô ơi, đây là thẻ ngân hàng mà Yumi Nagai đưa, tổng cộng là 5 triệu yên.”

“Năm triệu yên cũng không là bao nhiêu, nhưng ông dám nhận tiền làm việc cho Yumi Nagai và không nói cho tôi biết, ông thật sự càng ngày càng to gan đấy.” Iga Tsuki nói với vẻ mặt lạnh lùng, nhưng càng lạnh lùng thì lại càng lộ rõ vẻ tươi tắn của cô. Sau đó cô ta quay sang Trần Gia Bảo và nói: “Chuyện xảy ra lần này là do phái Iga chúng tôi quản người không nghiêm, anh nói đi, anh muốn xử lý như thế nào thì tuỳ ý anh.”

Trần Gia Bảo nhìn Morita Right, trong mắt anh ta hiện lên vẻ nan giải.

Tần Thi Vân từ từ trừng mắt nhìn ông ta, lại còn dám nhận tiền để địch lại anh rể, quả thật là không muốn sống nữa đây mà!

Lòng Morita Right đột nhiên run lên, đây là người mà ngay cả Akemi Kawamoto cũng dám giết, nêu như Trần Gia Bảo muốn giết thì thật sự trưởng lão cũng không còn cách nào khác, ông ta liền tỏ vẻ thương hại: “Cậu Gia Bảo à, tôi dám đảm bảo về chuyện này trước kia tôi không hề hay biết rằng người mà Yumi Nagai muốn đối phó là cậu, tôi thề nếu như tôi nói sai nửa lời sẽ bị trời tru đất diệt, tôi cũng không nhận tiền của Yumi Nagai.”

“Vẫn còn muốn sống à?”

“Muốn muốn muốn, đương nhiên là muốn.” Morita gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nói lời thỉnh cầu: “Xin cậu Bảo giơ cao đánh khẽ.”

“Nếu ông muốn sống thì hãy nghe lời tôi.” Trần Gia Bảo khóe miệng cong lên, nở một nụ cười: “Tôi muốn ông giúp tôi đối phó với Yumi Nagai.”

Morita Right gật đầu lia lịa, lúc này, đừng nói đến việc đối phó với một Yumi Nagai, dù cho là mười nghìn Yumi Nagai ông ta cũng cam tâm.

“Rất tốt.” Trần Gia Bảo gật đầu cười, rồi sau đó nói kế hoạch với ông ta.

“Cậu Bảo yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lí gọn gàng cho cậu.” Morita Right gật đầu lia lịa rồi quay người, đi về phía Nakamoto Chiri.

Iga Tsuki nghĩ về kế hoạch của Trần Gia Bảo, không thể không che miệng cười:”Anh chơi ác thật, tôi đoán là lần này Yumi Nagai… à không, phải là cả gia tộc họ Yumi chẳng biết phải giấu mặt ở đâu để mà khóc.”

“Lần trước, người đứng đầu đưa Akemi Kawamoto qua là bởi vì muốn cho phái Iga các người biết việc hợp tác với Trần Gia Bảo tôi thật sự không phải là một ý hay, và lần này đối phó với gia tộc Yumi là muốn cho các người biết…” Trần Gia Bảo bưng cốc cà phê lên uống một hơi, nói: “Đi theo Trần Gia Bảo tôi mau, sẽ có thịt để ăn!”

Đôi mắt của Iga Tsuki ngập sắc màu.

Trong quán cà phê, Nakamoto Chiri vẫn đang ghi màn hình, chợt nhìn thấy Morita Right tiến đến, kinh ngạc nói: “Ông Morita Right, ông không phải đang dạy dỗ Trần Gia Bảo sao, sao ông lại đến đây?”

Morita Right cười nham nhở, nói: “Đừng ghi nữa, qua đây, tôi có chuyện này muốn nói với cậu Nagai của các người.”

“Hả?” Nakamoto Chiri vừa tắt màn hình vừa hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Đừng có hỏi nhiều, cứ đi theo tôi rồi sẽ rõ.”

“Được… Được.” Nakamoto Chiri cầm lấy chiếc điện thoại, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi đi theo sau.

Lại nói, Yumi Nagai cùng hai người em khác đều đang ở ngoài quán cà phê hút thuốc, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cửa quán cà phê, nôn nóng muốn nghe thấy tin tức bi thảm về Trần Gia Bảo.

Đột nhiên, cửa quán cà phê bị đẩy ra, Morita Right và Nakamoto Chiri cùng đi ra.
 
Back
Top Bottom