Đô Thị  Cực Phẩm Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2469


Giờ phút này, sau khi nghe xong lời giải thích của Đạm Đài Thái Vũ, ba cô gái khiếp sự thật sự về năng lực cường đại của Âm Dương Sư thiên mệnh, lại cũng nhẹ nhàng thở ra vì Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ.

Koga Yiren chủ động kéo lấy cánh tay của Đạm Đài Thái Vũ, cười nói: "Chị Đạm Đài, nếu chị và Trần Gia Bảo đều không sao cả thì chúng ta đi kêu Trần Gia Bảo đi, cùng nhau rời khỏi đảo Hải Ninh, nơi này thực sự quá nguy hiểm”

Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki cũng gật đầu đồng ý, ở lại đảo Hải Ninh thêm một ngày, vậy sẽ gặp nguy hiểm thêm một ngày, vẫn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này thì tốt hơn. Vượt qua mọi dự kiến của bọn họ, Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu, nói:"Không, chị còn không thể đi, bởi vì Trần Gia Bảo nói, trong khoảng thời gian ngắn này sẽ đi tìm Âm Dương Sư Thiên mệnh để báo thù."

Lời vừa nói ra, ba người Vũ Nhược Uyên đều khiếp sợ không thôi, có lầm không vậy? Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ thật vất vả mới có thể chạy trốn khỏi tay Âm Dương Sư Thiên Mệnh, thương thế sau khi khỏi hẳn lại còn chạy đi tìm Âm Dương Sư Thiên Mệnh báo thù sao?

Cái này có khác là đi chịu chết chút nào đâu?

Giữa trán Koga Yiren hiện đầy vẻ lo lắng, cô ta thuyết phục: “Chị Thái Vũ, đảo Hải Ninh toàn là người của Thiên Mệnh Âm Dương Sự, chị và Trần Gia Bảo ở đây thì bọn em làm sao. yên tâm được. Hãy cùng em trở về đi. Đợi khi hai người tìm được cơ hội thích hợp rồi đến đảo Hải Ninh tìm Âm Dương Sư báo thù cũng chưa muộn”

“Không được” Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu nói: “Hiện giờ Thiên Mệnh Âm Dương Sư đang điên cuồng tìm kiếm tôi và Trần Gia Bảo. Nếu biết chúng tôi quay lại với phái Koga hay phái lga, chúng chắc hẳn sẽ rất nổi cơn thịnh nộ, trút giận lên đầu các cô, rồi hai người cũng sẽ bị liên lụy theo”

“Vi vậy, xét về mọi mặt thì tôi nghĩ rằng ở lại đây trong thời điểm hiện tại là sự lựa chọn tốt nhất”

Koga Yiren cảm thấy không yên tâm, nói: “Nếu chị bị Thiên Mệnh Âm Dương Sư phát hiện thì sao?”

“Tin tôi đi, chúng tôi không sao cả” Đạm Đài Thái Vũ chợt im lặng, đúng hơn là không phải tin vào cô ấy, mà là tin vào. Trần Gia Bảo. Nếu Trần Gia Bảo có thể đột phá đến cảnh giới truyền kỳ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, vậy thì cô ta sẽ thử tin vào sự điên cuồng táo bạo của Trần Gia Bảo một lần. “Nhưng mà..” Koga Yiren còn muốn thuyết phục thêm. Nhưng Đạm Đài Thái Vũ đã ngắt lời cô ta, nói: “Tôi đã quyết định rồi, cô không cần thuyết phục tôi nữa. Còn các cô, ở lại chỗ này rất dễ bị phát hiện, tôi sẽ tiễn các cô rời đi”

Vũ Nhược Uyên cau mày nói: “Cô chắc chắn không cần bọn tôi ở lại giúp Trần... giúp các người sao?”

“Không cần”

Vũ Nhược Uyên suy nghĩ một chút, dù sao mục đích đến Đảo Hải Ninh của cô ta cũng chỉ là quan tâ m đến Trần Gia Bảo. Bây giờ biết Trần Gia Bảo đã an toàn, cô ta đã có thể yên tâm. Hơn nữa cô ta cũng biết rằng, với sức mạnh tông sư sơ kỳ của mình, ở lại đây cũng không giúp ích được gì, nói không chừng lại chỉ kéo chân Trần Gia Bảo mà thôi.

Nghĩ đến đây, Vũ Nhược Uyên nói: “Được rồi, chúng tôi sẽ rời đi ngay bây giờ”

lga Tsuki và Kaga Yiren nhìn nhau, nếu Vũ Nhược Uyên đã đồng ý, vậy bọn họ chỉ có thể cùng rời đi

“Đi thôi, tôi sẽ mở đường, coi như để cảm ơn sự quan tâm của các cô” Đạm Đài Thái Vũ bước vào khu rừng trước. Ba cô gái đi theo sau. Khi vào đến khu rừng, họ nhìn thấy Đạm Đài Thái Vũ đi lại một cách vô tư, không hề có ý định trốn tránh sự truy lùng.

Koga Yiren bước nhanh đến chỗ Đạm Đài Thái Vũ và nhắc nhở: “Chị Thái Vũ, trong rừng có không dưới một trăm lính đánh thuê. Chúng ta hãy cẩn thận”

“Không cần” Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu rồi tiếp tục bước đi. Koga Yiren sửng sốt, chị Thái Vũ có ý gì? Không sợ bị phát hiện sao?
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2470


Đạm Đài Thái Vũ dửng dưng nói: “Sớm muộn gì thi thể của Kazama Hisito cũng sẽ bị phát hiện. Nếu đã vậy, giết một người không khác gì giết cả trăm ngư: Cả ba cô gái sững sờ, chẳng lẽ Đạm Đài Thái Vũ định giết tất cả những người mà cô ta ta gặp trong rừng?

Họ ngay lập tức đã có câu trả lời. Một đội hai mươi lính đánh thuê tiến đến cánh rừng bên trái trước mặt họ, khoảng cách càng ngày càng gần và họ sắp bị phát hiện.

Ánh mắt chợt lạnh đi, Đạm Đài Thái Vũ đột nhiên chuyển động.

Tay tạo kiếm chỉ, cô ta đi về phía trước một cách chậm rãi, bình tĩnh tiến về phía nhóm lính đánh thuê, khắp người trải đầy ngũ thái kiếm mang.

Đội lính đánh thuê đó cũng tình cờ phát hiện ra Đạm Đài Thái Vũ, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là vui sướng. Chúng ngay lập tức giơ súng tiểu liên lên nhắm vào Đạm Đài Thái Vũ.

Thế nhưng, ngón tay chưa kịp bóp cò thì chúng đã cảm nhận được ngũ thái kiếm mang lóe lên trước mắt, cổ họng xuất một lỗ thủng, mắt trợn trừng rồi lần lượt ngã vào trong vũng máu.

Không ngờ rằng, chỉ trong tích tắc, cổ của hai mươi tên lính đánh thuê đã bị ngũ thái kiếm mang của Đạm Đài Thái Vũ xuyên thủng.

Tựa như một cơn gió, nhanh tới không kịp chớp mắt.

Vũ Nhược Uyên và Iga Tsuki lắc đầu, nghĩ thầm họ cũng có thể giế t chết đội lính đánh thuê này ngay lập tức, nhưng họ chắc chắn sẽ không thể đi lại một cách nhàn nhã như Đạm Đài Thái Vũ. Sự chênh lệch sức mạnh này thực sự không thể So sánh được.

Koga Yiren càng ngạc nhiên hơn, đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy chị Thái Vũ giết người bừa bãi như vậy, Nghĩ đến hai ngày trên đảo Hải Ninh vừa qua, trong lòng chị ấy chắc hẳn đã chất đầy lửa giận.

Đạm Đài Thái Vũ tiếp tục dẫn đầu. Chỉ trong một thời gian ngắn, họ đã đụng độ liên tiếp nhiều nhóm lính đánh thuê và không có ngoại lệ, tất cả đều chết dưới ánh kiếm của cô ta mà không hề có thời gian để cầu cứu.

Sau hơn nửa giờ, họ đi bộ xuyên rừng và an toàn đến bãi biển nơi đám Vũ Nhược Uyên cập bến tàu du lịch.

“Các cô trở về đi, dựa theo tình trạng hiện tại của Trần Gia Bảo và tôi, cho dù thật sự gặp phải Thiên Mệnh Âm Dương Sư, chúng tôi vẫn có thể tìm đường chạy trốn, các cô không cần phải lo lắng” Đạm Đài Thái Vũ nói rồi tiễn ba cô gái lên thuyền.

Trước khi lên thuyền, Vũ Nhược Uyên đột nhiên quay lại nhìn Đạm Đài Thái Vũ.

“Cô còn điều gì muốn nói sao?” Đạm Đài Thái Vũ tò mò hỏi. Vũ Nhược Uyên n¡ iúp tôi nói với Trần Gia Bảo rằng tôi sẽ đích thân giế t chết anh ta. Nếu anh ta chết trên đảo Hải Ninh, cho dù anh ta có trở thành ma, tôi cũng sẽ triệu hồn của anh ta về để giết anh ta một lần nữa”

Ban đầu Đạm Đài Thái Vũ rất ngạc nhiên, sau đó gật đầu nói: “Tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy”

“Cảm ơn cô” Vũ Nhược Uyên nói xong thì xoay người bước lên thuyền.

Đột nhiên, Koga Yiren lại chạy xuống, trên tay ôm một chiếc hòm lớn đựng đầy đồ hộp, bánh mì, bánh quy, đồ ăn nhẹ, bia và các thực phẩm khác. Cô ta đưa cho Đạm Đài Thái Vũ và nói: “Chị Thái Vũ, vốn định ở lại đảo Hải Ninh vài ngày, nên chúng tôi đã mang theo một ít thức ăn. Bây giờ chúng tôi không cần nữa. Tất cả đều ở đây, chắc là đủ cho chị và Trần Gia Bảo ăn trong nhiều ngày rồi”

Đạm Đài Thái Vũ sửng sốt, sau đó mỉm cười: “Không ngờ lại có thu hoạch bất ngờ, vậy thì tôi không khách sáo đâu đấy” “Chị không cần khách sáo với em, hãy cẩn thận nhé” Koga vẫy tay và chạy trở lại thuyền.

Sau khi ba cô gái lái thuyền rời đi, Đạm Đài Thái Vũ quay trở lại khu rừng.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2471


Lúc quay lại động Ngũ Sắc, cô ta đặt một hộp thức ăn lớn trước mặt Trần Gia Bảo, khiến anh rất ngạc nhiên: “Trên hòn đảo nhỏ này lại có nhiều đồ ăn vặt như vậy sao? Hả, còn có bia tươi của Việt Nam nữa?” Không thể tin được”

Nói xong, Trần Gia Bảo mở lon bia ra, ngẩng đầu nhấp một ngụm lớn. Cảm giác thật tuyệt!

Đạm Đài Thái Vũ mím môi cười, kể về việc gặp ba người nhóm Vũ Nhược Uyên và giải cứu họ thoát khỏi tay của Kazama Hisito. Cuối cùng, cô ta nói: “Chỗ thức ăn này là của họ cho đấy”

Một nụ cười khẽ hiện lên nơi khóe miệng Trần Gia Bảo, anh nói: “Không ngờ bọn họ lại lo lắng mà đến đảo Hải Ninh tìm kiếm. Thực sự là ngoài dự đoán của tôi”

“À đúng rồi, thiên kiêu nhà họ Vũ, tên là Vũ Nhược Uyên muốn tôi nói với anh một lời” Đạm Đài Thái Vũ nói.

Trần Gia Bảo lộ ra vẻ hứng thú, nhấp một ngụm bia, cười hỏi: “Lời gì?”

“Cô ấy nói rằng muốn tự tay giết anh, nếu anh chết ở đây, dù có trở thành ma, cô ấy cũng sẽ giết anh lần nữa” Đạm Đài Thái Vũ chuyển lời của Vũ Nhược Uyên xong, lại nói: “Xem. ra, cô ấy rất hận anh”

“Ha” Trần Gia Bảo khẽ cười, nhưng trong lòng rất ấm áp. Mặc dù Vũ Nhược Uyên liên tục nói rằng sẽ giết anh, nhưng cô ta vẫn lo lắng cho sự an toàn của anh mà đến đảo Hải Ninh để hỗ trợ. Xem ra, cô gái nhỏ này vẫn quan tâ m đến anh

Sau khi hai người ăn uống no nê, Đạm Đài Thái Vũ đặt lon bia xuống, bởi vì uống cạn mà trên khuôn mặt xinh đẹp lại thoáng hiện một vệt ửng đỏ, càng làm nổi bật thêm nét mỹ lệ. Cô ta nói: “Không phải anh nói rằng trong thời gian ngắn sẽ đột phá tới cảnh giới truyền kỳ sao? Bây giờ đã ăn uống no say, anh cũng có thể bắt đầu được rồi”

“Đúng lúc tôi cũng đang có ý này, tiếp theo, cô hãy chứng kiến thời khác kỳ tích này đi” Trần Gia Bảo ngồi xếp bằng trên mặt đất, lấy “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” ra.

Đột nhiên, một luồng khí tức cuồn cuộn lấp đầy toàn bộ động Ngũ Sắc.

Đạm Đài Thái Vũ ngạc nhiên, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng. Cô ta hỏi: “Anh đang muốn hấp thụ khí vận trong “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” để nâng cao sức mạnh của bản thân, đúng không?”

“Đúng vậy, tôi đang có ý định này” Trần Gia Bảo búng tay, đặt “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” xuống đất trước mặt.

“Anh điên rồi sao?” Đạm Đài Thái Vũ vừa kinh ngạc vừa tức giận, khuôn mặt đã ửng đỏ của cô ta lại càng thêm phần nh không nghe những gì Thiên Mệnh Âm Dương Sư nói lúc trước sao? Không ai có thể chịu được khí vận quá lớn trong “Ngọc Tỷ Truyền Quốc”, nếu không cẩn thận sẽ phát nổ mà chết.

Ngay cả những cường giả cấp truyền kỳ hậu kỳ của Thiên

hồng hào. Cô ta cao giọng nói

Mệnh Âm Dương Sư cũng không dám làm điều này, vậy mà anh lại muốn hấp thụ khí vận của “Ngọc Tỷ Truyền Quốc”. Anh thực sự nghĩ rằng mình giỏi hơn Thiên Mệnh Âm Dương Sư sao?”

“Đạo lý có trước có sau, nghiên cứu học thuật cũng có nhiều phương pháp. Xét về thực lực cảnh giới, Thiên Mệnh Âm Dương Sư đúng là mạnh hơn tôi rất nhiều...” Trân Gia Bảo nở nụ cười tự tin: “Tuy nhiên, về mặt khống chế linh khí thì tôi tự †in mình vượt xa Thiên Mệnh Âm Dương Sư”

“Mà may mắn là khí vận trong “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” cũng là một loại linh khí. Vậy nên Thiên Mệnh Âm Dương Sư hấp thụ “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” sẽ nổ tung mà chết, không có nghĩa là Trần Gia Bảo tôi cũng thế”

“Tóm lại, đây là cách khả thi nhất để đánh bại Thiên Mệnh Âm Dương Sư trong một khoảng thời gian ngắn. Tôi đã quyết định rồi, cô không cần thuyết phục nữa”

Cũng chính vì lý do này mà Trần Gia Bảo mới dám quyết chiến với “Kiếm Thánh” Takezo Mari. Chỉ cần đoạt được “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” trước trận chiến quyết định, sau đó hấp thụ khí vận trong đó thì có khả năng cao là anh sẽ đánh bại được Takezo Mari.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2472


Vì vậy, cho dù là đối phó với Thiên Mệnh Âm Dương Sư hay là Takezo Mari, thì Trần Gia Bảo vẫn phải hấp thụ khí vận trong “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” này.

“Điên rồi, anh thật sự điên rồi” Đạm Đài Thái Vũ nhìn thấy vẻ mặt kiên định của Trần Gia Bảo, biết rằng dù cô ta thuyết phục thế nào cũng không có tác dụng, trong lòng cũng thầm đưa ra quyết định. Trong lúc Trần Gia bảo hấp thụ khí vận mà gặp phải tình huống không may, cô ta sẽ lập tức ra tay giúp đỡ và ngăn Trần Gia Bảo lại.

“Cô yên tâm, rủi ro càng lớn thì lợi ích càng nhiều, cô cứ chờ chứng kiến kỳ tích xảy ra đi” Trần Gia Bảo mỉm cười xoa dịu nỗi lo lắng của Đạm Đài Thái Vũ.

Sau đó, anh bắt đầu trở nên nghiêm túc, hai tay bấm lại, vận hành “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết” và niệm chú: “Trời đất sơ khai, nguyên khí vận hành, vạn thần bố khí, chín hợp làm một, trỗi dậy!”

Lời nguyền bí ẩn vang vọng trong hang động Ngũ Sắc.

Ngay sau đó, một luồng linh khí mạnh mẽ bốc lên từ “Ngọc Tỷ Truyền Quốc”, thông qua ba nghìn sáu trăm lỗ chân lông khắp toàn thân, chậm rãi tiến vào cơ thể Trần Gia Bảo.

Đạm Đài Thái Vũ kinh ngạc, tuy rằng luồng linh khí này rất đồi dào, nhưng so với linh khí chứa trong “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” chỉ như một dòng suối nhỏ so với biển cả.

“Có thể khống chế linh khí đến mức điêu luyện như vậy, xem ra xác suất thành công của anh ta thật sự rất cao”

Đạm Đài Thái Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng tâm trí vẫn căng thẳng, không hề dám sơ suất.

Cùng lúc đó, sau khi Takasugi Narumi rời khỏi tàu du lịch rồi nhàn nhã đi dạo quanh đảo Hải Ninh, tìm kiếm dấu vết của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ.

Hơn một tiếng đồng hồ sau, ông ta tình cờ đi đến khu rừng. mà ba cô gái Vũ Nhược Uyên lúc trước đã đi vào.

Takasugi Narumi đột nhiên dừng bước và kinh ngạc nhận ra tiếng chim hót trong khu rừng rậm hoàn toàn biến mất, hơn nữa mấy tiểu đội lính đánh thuê được sắp xếp tìm kiếm trong rừng cũng không thấy bóng dáng đâu cả.

Cả khu rừng bỗng trở nên yên tĩnh một cách quỷ dị.

Nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.

Vẻ nhàn nhã trên gương mặt của ông ta đã biến mất, sau đó nhíu chặt mày lại rồi cẩn thận bước về phía trước.

Bỗng nhiên sắc mặt của Takasugi Narumi chợt thay đổi, mùi máu tươi tanh nồng xông vào mũi.

“Không ổn rồi, đã xảy ra chuyện rồi!”

Takasugi Narumi nhanh chóng chạy về phía trước, chỉ thấy có hơn mười thi thể nằm cách đó không xa trên mặt đất, tất lính đánh thuê Liệt Ưng.

"Trên cổ của tất cả mọi người đều bị kiếm khí xuyên qua,

cả đều là thành viên của độ

không một ai sống sót, trên mặt đất không hề có vỏ đạn hay mùi thuốc súng, chứng tỏ rằng nhiều người như vậy cũng. chưa ai b ắn ra một phát đạn nào cả, thậm chí còn chưa kịp. kêu cứu thì đã bị đối phương đâm xuyên qua cổ họng chỉ bằng một nhát kiếm, người giế t chết bọn họ nhất định là một cường giả."

Takasugi Narumi ngồi xổm trên mặt đất kiểm tra vết thương của bọn họ, lông mày càng ngày càng nhíu chặt sau đó nặng nề lên tiếng: "Nếu như tôi nhớ không lầm thì có hơn hai mươi người bước vào trong khu rừng rậm này, nhưng lại không có ai tìm kiếm sự trợ giúp và nổ súng cảnh cáo, vậy chỉ có thể chứng tỏ một điều rằng tất cả bọn họ đều đã chết”

Ông ta đứng dậy rồi tiếp tục đi về phía trước, cứ đi được khoảng một trăm mét, thì sẽ phát hiện ra thi thể thuộc đội lính đánh thuê cỡ nhỏ, khiến cho sắc mặt của Takasugi Narumi ngày càng trở nên khó coi hơn.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2473


Mãi đến khi ông ta đi tới bìa rừng, khuôn mặt già nua đã khó coi đến dọa người, trong mắt tràn đầy khiếp sợ: "Gần một trăm người đều đã chết, hơn nữa tử trạng còn giống hệt nhau, kẻ giết người ngoại trừ Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ ra, hẳn là không còn khả năng nào khác, chẳng lẽ vết thương của họ đã khỏi rồi sao?

Nhưng mà Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ rõ ràng đã bị thương nặng khó lòng qua khỏi, lại bị rơi xuống từ trên vách núi cao như vậy, đáng lẽ phải bị thương nặng hơn, có thể giữ được tính mạng cũng coi như may mắn lắm rồi, làm sao sẽ khôi phục được nhanh như vậy chứ?

Thôi quên đi dù sao chuyện này quá mức kỳ lạ, hiện giờ tình huống đã thay đổi, mình vẫn nên mau chóng thông báo. chuyện này cho Kazama Hisito, để cho anh ta bàn bạc kỹ càng một chút cùng với Terai Chika để tìm ra biện pháp đối phó mới được”

Trong lòng Takasugi Narumi tràn đầy khó hiểu và khiếp sợ, đang chuẩn bị quay lại bên cạnh thi thể của một thành viên đội lính đánh thuế lấy bộ đàm liên lạc, ngay khi ông ta vừa mới xoay người lại thì đột nhiên sửng sốt: "Không đúng, vẫn còn mùi máu tươi hơn nữa được truyền đến từ bìa rừng” Takasugi Narumi lập tức đi ra khỏi rừng cây, chỉ thấy ở phía trước cách đó không xa, có một người đàn ông mặc quân phục ngã xuống vũng máu... Không, chính xác mà nói đó là thi thể, trong tay còn cầm đao quân dụng, xung quanh tất cả đều là máu đã dần bị đông lại.

Takasugi Narumi vô cùng quen thuộc với khối thi thể này, hai mắt ông ta bỗng nhiên trừng lớn như thể nhìn thấy một màn không dám tin nhưng lại không thể không tin, chẳng lẽ...đó là Kazama Hisito?

Thân ảnh ông ta chợt lóe rồi lao tới với tốc độ nhanh nhất, sau khi nhìn rõ bề ngoài của thi thể, ngay lập tức kinh hãi thay đổi sắc mặt, quả nhiên là Kazama Hisito!

"Ngay cả Kazama Hisito cũng đã chết, hơn nữa cũng bị đâm xuyên cổ họng bằng một nhát kiếm mà không hề phát ra tiếng động giống hệt những người khác, thật sự quá đáng sợ, anh ta đã đến cảnh giới “Tông sư hậu kỳ”, chứng tỏ rằng người giế t chết anh ta chắc chắn đã đạt tới cảnh giới “Truyền kỳ" mới đúng, chẳng lẽ kẻ đó thật sự là Trần Gia Bảo cùng Đạm Đài Thái Vũ hay sao?"

Takasugi Narumi ngồi xổm xuống kiểm tra thi thể Kazama Hisito, phát hiện nguyên nhân cái chết giống hệt với các thành viên đội lính đánh thuê khác, chỉ có thể cười khổ nói: "Rõ ràng là đoàn trưởng của đội lính đánh thuê Liệt Ưng vừa mới tới đảo Hải Ninh chưa tới nửa ngày đã bị người ta âm thầm giế t chết, chuyện lần này thật sự rất nghiêm trọng rồi...

Ông ta đưa tay sờ vào trong túi áo của Kazama Hisito vài cái, lấy ra một bộ đàm liên lạc màu đen rồi nói: " Cô Terai Chika, tôi là Takasugi Narumi, đã có chuyện lớn... không tốt... xảy ra rồi”"

Sau khi Terai Chika nhận được tin tức lập tức dẫn theo. người vội vàng chạy tới.

Cô ta hoảng hốt khi nhìn thấy thi thể của Kazama Hisito, ngay sau đó sắc mặt trở nên u ám đến đáng sợ so với bất cứ ai, rồi mở miệng hỏi Takasugi Narumi người đang canh. giữ bên cạnh thi thể: "Ông Takasugi Narumi có biết là ai làm đã làm chuyện này hay không?”

"Người đáng ngờ nhất chính là Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ..." Takasugi Narumi lắc đầu nói với vẻ mặt đầy khó hiểu: "Nhưng Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ đã bị thương nặng, theo lẽ thường thì không thể nào giế t chết ngài Kazama Hisito được mới đúng. Hơn nữa tôi cũng đã kiểm tra hiện trường rồi, ở những nơi bị phá hủy xung quanh đây có khí tức đao cương của ngài ấy, điều này chứng tỏ Kazama Hisito ít nhất đã đánh ra vài chiêu, hơn nữa còn chiếm ưu thế hơn nhưng cuối cùng không biết vì sao lại đột ngột bị người đâm một kiếm vào cổ họng”

"Anh ta ra tay với người khác khoảng mấy chiêu?" Đôi mày. liễu của Terai Chika xếch lên, nhướng mày giận dữ, sau đó đá một cú thật mạnh vào thi thể của Kazama Hisito rồi tức giận nói: "Có thời gian giao chiến với người khác, cũng không biết nhân cơ hội kêu người trợ giúp, thật ngu xuẩn, đúng là thằng ngu!”

“Ưm..”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2474


Takasugi Narumi lắc đầu rồi nói: "Rừng cây phía sau tôi dẫn thẳng đến bãi biển. Nhưng tôi cũng không biết có ai đang giúp đỡ Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ ở đó hay không? Nói cách khác tôi không biết hai người họ vẫn còn đang ở trên đảo hay là đã trốn ra biển rồi” Vẻ mặt của Terai Chika chợt thay đổi, sau đó nghiêm nghị nói: "Câu hỏi này rất quan trọng, nếu như Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ đã thật sự trốn thoát, vậy thì sau này muốn tìm ra bọn họ trong biển người chắc chắn sẽ rất khó khăn hơn bây giờ nhiều, đều tại thằng ngốc Kazama Hisito này khiến chúng ta rơi vào thế bị động như vậy!"

Cô ta nổi giận lại đá thêm vài cú nữa lên trên xác của Kazama Hisito, sau khi lửa giận trong lòng giảm bớt một chút, cô ta lại tiếp tục nói: "Ông Takasugi, ông có ý kiến gì không?"

Takasugi Narumi khẽ trầm ngâm một lát, sau đó nói: "Kế sách hiện tại chỉ có thể đi nhờ vả Thiên Mệnh Âm Dương Sư thôi, nhờ ông ta sử dụng bí thuật để điều tra thi thể của Kazama Hisito. Có lẽ chúng ta có thể biết được là kẻ nào đã giế t chết ông ta. Đến lúc đó nói không chừng chúng ta còn có thể dựa vào manh mối này để tìm ra Trần Gia Bảo và Đạm Điền Thái Vũ”

“Cũng chỉ có thể làm như vậy thôi” Vẻ mặt Terai Chika đầy nghiêm túc sau đó dặn dò những người bên cạnh: “Các anh đưa tất cả thi thể của các thành viên lính thuộc đội lính đánh thuê trong khu rừng này lên boong tàu, sau khi xác nhận rõ thân phận thì cấp tiền trợ cấp đầy đủ. Ngoài ra, hãy chọn thêm hai người nữa đưa thi thể của tên ngốc Kazama Hisito đến Đông Chiếu Thần cung đi!"

Hơn một giờ sau trong Đông Chiếu Thần cung đổ nát, xác của Kazama Hisito nằm yên lặng trước mặt Thiên Mệnh Âm Dương Sư.

Sắc mặt của ông ta vô cùng u ám và đáng sợ, dường như đang cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng ngăn không cho. nó bùng phát ra ngoài, sau đó trầm giọng nói: “Nói đi, có chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Terai Chika liếc nhìn Takasugi Narumi rồi nói: “Ông Takasugi, hay là ông nói đi”

Takasugi Narumi khẽ ho hai tiếng rồi kể lại chuyện này một lượt sau đó nói: “Tình hình là như thế này mong rằng Thiên Mệnh Âm Dương Sư có thể thực triển bí thuật để tìm ra thông tin của kẻ giết người, từ đó có thể đoán được tình huống của Trần Gia Bảo và Đạm Điền Thái Vũ"

Nghe nói rằng Kazama Hisito còn có thời gian để ra tay với người khác, nhưng không tranh thủ cơ hội phát ra tín hiệu cảnh cáo, Thiên Mệnh Âm Dương Sư bỗng nổi giận đến cực điểm rồi mắng một tiếng giống hệt Terai Chika: "Đúng là một †ên rác rưởi!”

Cơn giận dữ của ông ta còn mạnh mẽ và mang lại áp lực hơn cả Terai Chika.

Hai người Terai Chika và Takasugi Narumi đều im lặng, đến thở cũng không dám.

Thiên Mệnh Âm Dương Sư nguôi giận một chút rồi mới mở miệng nói: "Thôi, để tôi xem là rốt cuộc kẻ nào đã giế t chết Kazama Hisito"

Sau đó ông ta bắt quyết ngón tay phải của mình thành một mũi kiếm, chỉ vào vết thương của Kazama Hisito rồi mở miệng niệm thần chú Ưng Đông

Trong khoảnh khắc đó, chỉ nhìn thấy ngón kiếm của ông ta đang từ từ nâng lên khỏi vết thương của Kazama Hisito, một luồng sáng mờ nhạt mang màu sắc sặc sỡ của kiếm khí toát ra từ cổ họng của anh ta bay lơ lửng giữa không trung theo. lực kéo của Thiên Mệnh Âm Dương Sư.

Đây là lần đầu tiên Terai Chika nhìn thấy một cảnh tượng thần kỳ như vậy, cô ta suýt chút nữa phải sợ hãi kêu lên, vội vàng che miệng mình lại.

Chẳng mấy chốc, ánh kiếm màu sặc sỡ yếu ớt này đã tiêu tán giữa không trung.

Thiên Mệnh Âm Dương Sư nặng nề nói: "Đây là kiếm khí của Đạm Đài Thái Vũ, mà không hề có linh khí của Trần Gia Bảo." "Điều đó chứng tỏ rằng Đạm Đài Thái Vũ đã một mình giế t chết Kazama Hisito hơn nữa còn đâm xuyên cổ họng của anh ta chỉ bằng một nhát kiếm sao? Takasugi Narumi ngạc nhiên: “Chẳng lẽ tất cả vết thương của Đạm Đài Thái Vũ đã lành lặn rồi sao?”

Terai Chika đột nhiên cau mày lại, nếu như vết thương của Đạm Đài Thái Vũ đã khôi phục, thì vết thương của Trần Gia Bảo cũng đã sắp khỏi hẳn, trong tình huống như vậy, chỉ dựa vào sự giúp đỡ của đội lính đánh thuê Liệt Ưng thì cho dù có. tìm được Trần Gia Bảo cũng hoàn toàn không có cách nào. ngăn chặn hai người họ.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2475


“Không thể nào!” Thiên Mệnh Âm Dương Sư lập tức phản bác lại và kiên quyết nói: “Không ai hiểu rõ về vết thương do. tôi tự mình gây ra hơn bản thân mình. Ít nhất phải mất dăm bữa nửa tháng thì vết thương của Đạm Đài Thái Vũ mới có thể khỏi hẳn, còn vết thương của Trần Gia Bảo càng nặng hơn, cho nên phải mất rất nhiều thời gian mới có thể khôi phục được hoàn toàn.

Còn về phần Kazama Hisito, không phải anh từng nói rằng anh ta so tài với người khác mấy chiêu hơn nữa còn chiếm ưu thế hơn sao? Đối thủ của anh ta lúc đó là Đạm Đài Thái Vũ, điều này cho thấy vết thương của Đạm Đài Thái Vũ rất nghiêm trọng, thậm chí anh ta còn bị Kazama Hisito đè ra đánh. Vào thời điểm quan trọng nhất, anh ta đã thi triển một loại bí thuật nào đó khiến cho tiềm năng của mình bộc phát, sau đó mới có thể giế t chết Kazama Hisito trong nháy mắt! Mà Trần Gia Bảo nhất định đã ở cùng với Đạm Đài Thái Vũ, nhưng tình hình lúc đó Trần Gia Bảo lại không hề ra tay, điều này càng cho thấy rằng Trần Gia Bảo đang bị thương nặng chỉ còn thoi thóp, thậm chí không thể nào ra tay giúp đỡ Đạm Đài Thái Vũ"

Terai Chika vui mừng khôn xiết nói: "Đúng, đúng đấy, chắc chắn là như vậy, nhất định không sai. Chỉ cần Trần Gia Bảo. và Đạm Đài Thái Vũ vẫn đang bị thương nặng, thì tính mạng của họ vẫn nằm trong tay của chúng tai" Takasugi Narumi khẽ cau mày, cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng ngoài sự phân tích của Thiên Mệnh Âm Dương Sự, thì không còn lời giải thích nào khác hợp lý hơn.

“Câu hỏi quan trọng nhất lúc này là tôi không biết liệu Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ đã trốn thoát rồi hay vẫn còn ở lại trên đảo?” Sau khi Terai Chika nói xong, cô ta nhìn về phía Thiên Mệnh Âm Dương Sư.

Làm sao ông ta lại không biết, Terai Chika hy vọng mình có thể thi triển bí thuật bói toán, nhưng một khi thực hiện, rất có thể sẽ bị phản phệ một lần nữa.

Sau khi suy nghĩ mọi đường, Thiên Mệnh Âm Dương Sư vẫn cảm thấy việc "Ngọc tỷ Truyền Quốc" quan trọng hơn, bèn nói: "Thôi được rồi, tôi sẽ lại bói thêm một lần nữa, cho dù thật sự bị phản phệ, tôi cũng có thể cảm giác được bọn họ có còn trên đảo hay không”

Nói xong Thiên Mệnh Âm Dương Sư lấy vỏ mai rùa và tiền đồng đã chuẩn bị sẵn ra, tiến hành bói toán thêm một lần nữa.

Tuy nhiên tình huống vẫn giống như lần trước, bói được một nửa thì chỉ nghe thấy một tiếng "rầm", mai rùa nổ tung giữa không trung, ba đồng tiền xu rơi xuống dựng đứng trên mặt đất nhưng không hề hiện lên điều gì.

Thiên Mệnh Âm Dương Sư khó khăn lắm mới khôi phục. được một nửa thương tích, nhưng lại bị phản phệ một lần nữa bởi phép thuật, máu tươi chảy ra từ khóe miệng trông ông ta càng trở nên tiều tụy.

Terai Chika kinh ngạc ngay lập tức muốn bước tới đỡ Thiên Mệnh Âm Dương Sư.

Nhưng lại bị ông ta vẫy tay ngăn lại sau đó nói cảm nhận được rằng Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ... vẫn còn đang trên đảo Hải Ninh!”

Terai Chika vui mừng khôn xiết.

Sau khi Terai Chika và Narumi Takasugi rời khỏi Đông Chiếu Thần cung, họ thay đổi kế hoạch thành một chi đội gồm 40 người tiến hành tìm kiếm, cùng lúc đó ra lệnh cho Chikino Kitano cử thêm rất nhiều người từ lãnh thổ của Nhật Bản cố gắng tìm được tung tích của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ trong thời gian ngắn nhất.

Tuy nhiên lại một ngày nữa trôi qua nhưng không hề thu hoạch được gì cả!

Terai Chika không nản lòng, chỉ cần hai người họ vẫn còn ở. trên đảo Hải Ninh này thì cô ta chắc chắn sẽ tìm ra.

Lại nhắc tới chuyện xảy ra trong động Ngũ Sắc, sau một ngày liên tục hấp thu khí vận của "Ngọc tỷ Truyền Quốc" vào. cơ thể, khí thế của Trần Gia Bảo cũng không ngừng tăng lên.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2476


Nếu không nhờ ánh sáng ngũ sắc của “Thân Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh” cách ly hang động với thế giới bên ngoài, thì e rằng chỉ dựa vào khí thế mà Trần Gia Bảo phát ra đã bị Terai Chika và Thiên Mệnh Âm Dương Sư phát hiện ra rồi. Đạm Đài Thái Vũ ngồi xếp bằng ở một bên, cùng với thời gian từng phút trôi qua, trái tim lo lắng và căng thẳng của cô †a cũng từ từ thả lỏng, thậm chí còn dần cảm thấy ngưỡng mộ.

“Người có thể điều khiển linh khí đến trình độ tinh tế như này, mình còn kém xa so với Trần Gia Bảo trong việc hấp thụ và sử dụng linh khí”

Đạm Đài Thái Vũ phải thừa nhận rằng cô ta còn thua kém Trần Gia Bảo, vì vậy trong lòng càng trào dâng tinh thần chiến đấu mạnh mẽ.

Có một đối thủ như vậy, không màng đến hận thù lúc nấy, nếu như anh càng mạnh mẽ thì trận chiến quyết định giữa cô ta và Trần Gia Bảo sẽ càng trở nên gay cấn hơn.

Đến lúc đó, nói không chừng còn thật sự giống như những gì Liễu Thành Phùng đã nói, bố mẹ mà bản thân chưa từng gặp mặt, sẽ đến xem trận chiến quyết định giữa cô ta và Trần Gia Bảo.

Nghĩ đến đây khóe môi Đạm Đài Thái Vũ khẽ nở một nụ cười khẽ, trong lòng tràn đây mong đợi.

Nhìn thấy Trần Gia Bảo ngày càng hấp thụ được nhiều linh khí, mà linh khí của anh đã dần đạt tới đỉnh phong "Bán bước truyền kỳ", chính thức bắt đầu đột phá cảnh giới "Truyền kỳ sơ kỳ".

Đạm Đài Thái Vũ nâng cao tinh thần, biết rằng thời điểm quan trọng đã đến, thành hay bại chính là lúc này.

Cả người cô ta đầu cảnh giác đề phòng tất cả những tình huống ngoài ý muốn có thể xảy ra.

Theo như quan sát của Đạm Đài Thái Vũ, biểu hiện của Trần Gia Bảo rất ổn định, khí thế của anh dần đạt tới điểm mấu chốt, chỉ còn cách “Cảnh giới Truyền kỳ” chân chính một bước nữa mà thôi.

"Có vẻ như lần này hấp thu được vận khí từ “Ngọc tỷ Truyền Quốc" và đột phá đến “Cảnh giới Truyền kỳ" Trần Gia Bảo. chắc chắn đã nắm chắc chín phần rồi” Đạm Đài Thái Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên mọi chuyện đã đột ngột xảy ra thay đổi.

Chỉ nhìn thấy "Ngọc tỷ Truyền Kỳ" đang đặt trước mặt Trần Gia Bảo, không ngờ lại bắt đầu run lên kịch liệt, từ từ bay lên không trung, hơn nữa không ngừng run rẩy ở đó, linh khí bị hấp thu cũng bắt đầu bùng nổ, tràn ngập khắp động Ngữ Sắc. Vẻ mặt của Đạm Đài Thái Vũ hơi thay đổi, tuy rằng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo không ổn nhảy bật dậy đứng lên khỏi chỗ cũ.

Giây tiếp theo chỉ thấy sắc mặt của Trần Gia Bảo đột nhiên đỏ bừng, như thể có một ngọn lửa mạnh mẽ từ bên dưới bốc lên đang thiêu đốt trong cơ thể của anh, đốt cháy lục phủ ngũ tạng và tám đường kinh mạch của Trần Gia Bảo.

Cả người anh run lên cùng với vẻ mặt vô cùng đau đớn, khuôn mặt chảy đầy máu, trông cực kỳ kinh hãi và đáng sợ. Đạm Đài Thái Vũ nào có biết rằng anh đã hấp thụ "Ngọc tỷ Truyền Quốc" nên mới xảy ra sự cố, hơn nữa còn là một sự cố cực kỳ nguy hiểm.

Cô ta gần như không chút do dự, nhảy vọt một bước đến trước mặt của Trần Gia Bảo, muốn ấn lòng bàn tay mình vào phía sau lưng bên trái của Trần Gia Bảo để giúp anh ổn định luồng linh khí điên cuồng trong cơ thể.

Tuy nhiên tay cô ta vừa chạm vào cơ thể của anh thì chợt cảm nhận được một cảm giác nóng rực truyền đến từ trên người của Trần Gia Bảo, vì không kịp đề phòng nên bàn tay suýt chút nữa thì bị bỏng, gần như phản xạ theo điều kiện cô †a rụt mạnh tay lại.

Vẻ mặt Đạm Đài Thái Vũ trở nên hoảng hốt: “Đây là... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Nếu nhiệt độ cứ tiếp tục cao. như vậy, Trần Gia Bảo chắc chắn sẽ bị thiêu chết!"

Vừa nghĩ tới đây, cô ta lập tức nghiến răng nghiến lợi vận hành "Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên”, một luồng sáng sặc sỡ xuất hiện trong lòng bàn tay, ngay sau đó lập tức ấn lên vị trí trái tim ở sau lưng của Trần Gia Bảo.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2477


Cô vừa mới truyền chân khí thì đột nhiên cả người chấn động, gần như chỉ trong tích tắc, một sức mạnh dội ngược. cực lớn toát ra từ trong cơ thể anh.

Hơn nữa sức mạnh bắn ngược này không chỉ là điên cuồng, vượt xa thực lực của cảnh giới "Truyền kỳ Sơ kỳ" mà lao đến nhanh chóng và mãnh liệt, lập tức xông vào trong cơ thể của Đạm Đài Thái Vũ, cuồng bạo xuyên qua kinh mạch, như một ngọn lửa nóng rực hừng hực bốc cháy.

Đạm Điền Thái Vũ hừ nhẹ một tiếng rồi phun ra một ngụm máu, ngay sau đó bị thương và hất văng về phía sau va vào. tường, lập tức vận chuyển "Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên" thì mới có thể xua tan khí nóng trong kinh mạch. “Thật là đáng sợ, chỉ là linh khí dội ngược vào trong cơ thể của mình đã mạnh mẽ không gì sánh được, vậy thì linh khí trong cơ thể Trần Gia Bảo sẽ lớn đến mức nào, anh thật sự sắp bị nổ tung mà chết hay sao?”

Ánh mắt Đạm Đài Thái Vũ tràn ngập lo lắng

"Ngọc tỷ Truyền quốc" đã mất tự chủ treo giữa không trung, càng thêm run rẩy kịch liệt trên đó, linh khí điên cưồng toát ra tuy là bị Trần Gia Bảo chủ động hấp thu vào trong cơ thể mình, nói đúng hơn là “Ngọc tỷ Truyền quốc” tự mình tỏa ra linh khí không ngừng xuyên vào trong cơ thể của anh, ngang ngược tấn công vào tám đường kinh mạch của Trần Gia Bảo.

"Phụt" một tiếng, khóe miệng của Trần Gia Bảo phun ra một ngụm máu tươi, nhưng anh vẫn nhắm chặt hai mắt như thể đã mất đi ý thức.

Nhìn thấy Trần Gia Bảo sắp bị nổ tung bởi linh khí của "Ngọc tỷ Truyền quốc", Đạm Đài Thái Vũ cắn chặt răng, ngay lập. tức lao đến trung tâm của động Ngũ Sắc, sau đó một tiếng “soạt" vang lên, cô ta rút thanh kiếm Thu Thủy ra khỏi mặt đất.

“Cho dù mày là Ngọc tỷ Truyền quốc, nhưng lúc này tao chỉ có thể tiêu diệt mày bằng một kiếm duy nhất!”

Đôi mắt của Đạm Đài Thái Vũ nghiêm nghị và kiên định, cô †a nắm chặt chuôi kiếm rồi vung kiếm lên chém mạnh một đường kiếm ngũ sắc vào “Ngọc tỷ Truyền quốc” trên không trung.

Nhưng mà tuy cô ta đang học tập tu luyện "Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên” nhưng dù sao ngay cả cấp một cũng chưa luyện thành thạo thì làm sao có thể so sánh được khí vận dư thừa hơn hai ngàn năm của Việt Nam được chứa đựng trong "Ngọc tỷ Truyền quốc" chứ?

Chỉ thấy sau khi thanh kiếm ngũ sắc chém lên trên “Ngọc tỷ Truyền quốc”, thay vì nó bị Đạm Đài Thái Vũ bất ngờ chém nứt, mà ngược lại toát ra một luồng khí điên cuồng đến cực điểm, rồi hất văng cô ta ra xa một lần nữa.

Cả người Đạm Đài Thái Vũ chấn động, không ngừng nôn mửa, bay ngược về phía sau va vào bức tường, ngay khi vừa mới đáp xuống đất lại “ua” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Ngay cả "Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên" cũng không có. tác dụng gì. Lẽ nào thật sự phải chứng kiến Trần Gia Bảo. chết ở đây sao? Mình phải làm sao bây giờ, nên làm gì đây? Gần như đây là lần đầu tiên trong đời, Đạm Đài Thái Vũ cảm thấy bất lực và không ngừng tự trách bản thân, tại sao không kiên quyết phản đối việc Trần Gia Bảo hấp thụ linh khí của "Ngọc tỷ Truyền kỳ" ngay từ đầu? Nếu không anh đã không rơi vào tình huống nguy hiểm như vậy.

Ngay lúc trong lòng Đạm Đài Thái Vũ đang tràn ngập tuyệt vọng, Trần Gia Bảo phun ra một ngụm máu rồi mở mắt ra. Điều ngạc nhiên là nhát kiếm mà cô ta vừa mới dùng sức. chém mạnh vào "Ngọc tỷ Truyền quốc" đã quấy rầy nó và khiến Trần Gia Bảo tỉnh táo lại sau cơn mê.

Đạm Đài Thái Vũ vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy đến bên cạnh anh rồi lo lắng hỏi: “Bây giờ anh làm sao rồi, rốt cuộc. đã xảy ra chuyện gì? Làm sao lại biến thành như vậy?”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2478


Trần Gia Bảo có một loại cảm giác đau đớn như bị thiêu đốt trong người, mở miệng nói đầy khó khăn: “Thứ này... sống động..”

“Anh đang nói về ai vậy?” Đạm Đài Thái Vũ sửng sốt, trong đầu chợt nảy sinh một ý nghĩ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía “Ngọc tỷ Truyền kỳ” đang lơ lửng giữa không trung, rồi kinh ngạc nói: "Anh đang nói là " Ngọc tỷ Truyền kỳ cũng có sinh mệnh sao?”

rí tuệ của riêng mình..." Trần Gia Bảo cười khổ Biểu tượng truyền thuyết về quyền lực của Việt

Nam trong hai nghìn năm, hơn nữa còn chứa đựng một nguồn khí vận khổng lồ như vậy. Cũng không có gì phải ngạc nhiên khi nó có được trí tuệ của con người."

Hóa ra là khi Trân Gia Bảo hấp thu khí vận của "Ngọc tỷ Truyền kỳ", dưới sự thao tác của anh, lúc đầu chỉ hấp thu một ít linh khí, so với khí vận mà bản thân của “Ngọc tỷ Truyền quốc” chứa đựng hơn hai ngàn năm chỉ như một giọt nước trong hồ vậy. Bởi vậy không khiến nó phải chú ý, cũng chính vì thế Trần Gia Bảo đã không phát hiện ra một biến cố lớn là "Ngọc tỷ Truyền quốc" đã có được trí tuệ của riêng mình.

Tuy nhiên khi Trần Gia Bảo tiếp tục hấp thụ và sắp đột phá đến "Cảnh giới Truyền Kỳ" cho nên cần phải hấp thu thêm rất nhiều năng lượng, "Ngọc tỷ Truyền quốc" cũng bắt đầu chú ý đến khí vận của mình không ngừng thất thoát thì chợt nổi giận, hơn nữa còn cố gắng chống lại, truyền khí tức điên cuồng của chính mình vào trong cơ thể Trần Gia Bảo định khiến cho kẻ to gan lớn mật dám ăn trộm khí vận của mình bị "no căng mà chết"

Chính vì thế hiện tại mới xuất hiện cảnh tượng này.

m chúng ta nên làm gì bây giờ?” Đạm Đài Thái Vũ đã ngốc lặng. Bản thân “Ngọc tỷ Truyền quốc” đã chứa đựng khí vận vô cùng to lớn không gì sánh nổi, cộng thêm có được trí tuệ của riêng mình, chẳng phải càng trở nên lợi hại hơn à?

Khuôn mặt của Trần Gia Bảo rướm máu, anh cười khổ: "Tôi cũng không biết phải làm thế nào. Nó quyết tâm giết tôi ngay bây giờ. Tôi hoàn toàn không thể thoát khỏi sự kiểm soát của nó mà chỉ có thể để cho khí vận của nó tấn công vào kinh mạch và lục phủ ngũ tạng của mình. Có lẽ lần này tôi thật sự sẽ phải chết ở đây."

Anh trực tiếp phải thừa nhận sự tấn công từ khí vận của "Ngọc tỷ Truyền Quốc", có thể cảm nhận được một cách trực tiếp sức mạnh cường đại của luồng khí vận này, còn chưa kể đây chỉ có anh và Đạm Đài Thái Vũ, kể cả khi Lưu Ly đến đây thì e rằng cũng không thể làm gì được.

Lần đầu tiên trong đời Trần Gia Bảo cảm thấy bất lực và không biết phải làm sao như bây giờ.

Vẻ mặt của Đạm Đài Thái Vũ đột nhiên thay đổi, cô ta đã từng nhìn thấy Trần Gia Bảo rơi vào trong hoàn cảnh tuyệt vọng vài lần. Nhưng cho dù là lúc nào đi chăng nữa thì anh vẫn sẽ luôn nỗ lực phản kháng và chiến đấu với tinh thần cao độ, dường như không bao giờ nhận thua.

Tuy nhiên dáng vẻ Trần Gia Bảo cười khổ chấp nhận số phận của mình như bây giờ, thì đúng là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy nó, thật sự không còn cách nào khác sao?

Đột nhiên ánh mắt Đạm Đài Thái Vũ trở nên nghiêm túc, sau đó nói: “Anh còn có một trận chiến quyết định với tôi vì vậy. tôi không cho phép anh chết ở chỗ này!” Trần Gia Bảo lắc đầu nói: “Nếu còn có cơ hội, tôi cũng muốn đấu với cô một trận, nhưng..."

“Không có nhưng nhị gì hết..." Đạm Đài Thái Vũ cắn chặt răng như thể đã đưa ra một quyết định nào đó rồi nói: "Tôi đã nói rồi, nếu như ông trời đã định anh phải chết, vậy thì Đạm Đài Thái Vũ tôi là cơ hội để anh có thể sống tiếp.

Nói xong cô ta đột nhiên nắm lấy tay Trần Gia Bảo, trong thoáng chốc khí vận điên cuồng trong kinh mạch của anh đã †ìm thấy một con đường trút bỏ khác, truyền từ nơi bàn tay giao nhau của hai người chuyển qua cơ thể của Đạm Đài Thái Vũ.

Tình trạng cơ thể của Trần Gia Bảo ngay lập tức trở nên tốt hơn nhiều

Nhưng cả người Đạm Đài Thái Vũ bị chấn động và gần như ngay lập tức một vệt máu tươi từ khóe miệng chảy xuống chiếc cằm trắng mịn của cô ta.

Một vẻ đẹp vừa thê lương lại điềm mỹ.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2479


Trần Gia Bảo kinh hãi nói: “Cô điên rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cô sẽ nổ tung mà chết đấy, buông ra ngay!”

“Tôi không” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đạm Đài Thái Vũ trở nên tái nhợt vì những cú tấn công liên tiếp của khí vận ở trong cơ thể mình, nhưng cô ta vẫn quật cường không hề lùi bước nói với anh: "Nếu chỉ có một mình anh thừa nhận khí vận của "Ngọc tỷ Truyền quốc" thì không bao lâu nữa sẽ bị nổ tung mà chết.

Nếu tôi có thể giúp anh chia sẻ gánh nặng này thì anh sẽ sống thêm được một thời gian, nói không chừng thật sự sẽ xảy ra thay đổi, từ đó tìm ra con đường sống sót cho cả hai chúng ta”

“Cô...cô điên thật rồi” Trần Gia Bảo hoàn toàn kinh ngạc, người phụ nữ này vừa là kẻ thù lại giống như một người bạn, thế mà không màng tất cả xả thân cứu anh hết lần này đến lần khác, cô ta điên rồi, thật sự là điên rồi!

Trong động Ngũ Sắc, “Ngọc tỷ Truyền quốc” bay lơ lửng trong không trung, tựa như một vị thần giận dữ nổi cơn thịnh nộ toát ra khí tức cuồng bạo quét sạch toàn bộ không gian. Giống như ngày tận thết

"Tôi cũng không biết mình có bị điên hay không, mà chỉ biết rằng nếu như anh chết ở đây thì tôi thật sự sẽ phát điên." Đạm Đài Thái Vũ nắm chặt tay của Trần Gia Bảo, cảm nhận được khí vận truyền đến từ trong cơ thể của anh ngày càng mạnh mẽ sau đó vội vàng lên tiếng: "Nếu như anh lại không nghĩ ra cách nào khác thì có lẽ chúng ta sẽ phải chết ở đây thật đấy"

Ngay khi cô ta vừa mở miệng, luồng khí vận khổng lồ tấn công vào kinh mạch của mình, cho dù có cố gắng vận chuyển “Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên” để chống lại nhưng khóe miệng vẫn chảy ra một vết máu.

Tuy nhiên, Đạm Đài Thái Vũ vẫn nắm chặt tay Trần Gia Bảo mà không hề buông lỏng, y như ánh mắt của cô ta vậy vô cùng kiên định không rời không bỏ.

Giây phút này, cô ta và Trần Gia Bảo giống như hai chiếc xô đã đựng đầy nước, mà khí vận trong "Ngọc tỷ Truyền quốc" giống như lũ lụt, một khi chiếc xô bị đổ đầy nước thì sẽ bị nổ tung.

Tuy nhiên, so với Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ chỉ hai chiếc xô đựng nước nhỏ, mà khí vận”của “Ngọc tỷ Truyền quốc" lại giống như nước trong hồ chứa, sớm muộn gì hai người họ sẽ bị nổ tung mà chết chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Trần Gia Bảo nhìn Đạm Đài Thái Vũ chăm chú, niềm tin sống sót mãnh liệt lại lần nữa bùng cháy trong lòng anh.

“Được rồi!" Hai mắt anh trở nên sáng ngời, ý chí dâng cao rồi đột nhiên cười lớn: "Tôi không tin hai chúng ta hợp tác với nhau lại không thể chiến thắng được “Ngọc tỷ Truyền kỳ”, nếu ông trời bắt tôi phải chết, thì tôi sẽ chống lại trời!"

Trần Gia Bảo nói xong, rồi đột nhiên rút toàn bộ chân khí vốn có trong cơ thể đang dùng để chống đỡ khí vận của “Ngọc tỷ Truyền quốc” lại, hoàn toàn không hề phòng bị chỉ để mặc cho khí vận của nó xâm nhập vào trong người mình.

Trong chốc lát luồng khí vận khổng lồ càng thêm điên cưồng hoành hành ngang dọc trong cơ thể anh, cả người Trần Gia Bảo run lên dữ dội, khóe miệng lại phun ra một ngụm máu tươi.

Cảm giác được tình huống không bình thường của Trần Gia Bảo, Đạm Đài Thái Vũ sợ hãi kêu lên: "Anh điên rồi, nếu cứ tiếp tục như thế này, anh sẽ chết càng nhanh hơn!"

"Dù làm thế nào thì cũng phải chết, không bằng trước khi chết liều mạng một lần, nói không chừng có thể tìm được đường sống trong cõi chết, nếu tôi thật sự có thể đột phá được “Cảnh giới Truyền kỳ” vậy thì cơ thể của tôi sẽ hấp thu được càng nhiều vận khí hơn, có thể kiên trì lâu hơn một chút!" Ánh mắt của Trần Gia Bảo tràn đầy kiên quyết, máu tuôn ra từ năm giác quan cùng ngày càng nhiều hơn, lại vận chuyển “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết” một lần nữa, thử điều khiển luồng khí vận khổng lồ trong cơ thể, đột phá “Cảnh giới Truyền kỳ”.

Đạm Đài Thái Vũ kinh ngạc không thôi rồi không dám tin mà nói: "Vào lúc này rồi mà anh vẫn còn muốn đột phá cảnh giới hay sao?"
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2480


Cô ta kinh ngạc đến nỗi quên cả việc đối phó với luồng khí vận ngông cuồng trong cơ thể mình, đột nhiên kinh mạch nhói đau, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn trào dâng, cô ta vội vàng hít sâu một hơi rồi vận chuyển “Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên”, quanh người xuất hiện một tầng ánh sáng đầy màu sắc bao trùm lên, ngăn chặn được khí vận trong cơ thể.

Trần Gia Bảo không hề giải thích cho Đạm Đài Thái Vũ hiểu, thật ra là anh không có thời gian dư thừa để mở miệng nói chuyện.

Hiện giờ anh hoàn toàn tập trung tinh thần muốn mượn sự. giúp sức của luồng khí vận trong cơ thể, không ngừng tấn công vào lớp rào cản cuối cùng của “Cảnh giới Truyền kỳ”. Chỉ là luồng khí vận này quá cường đại và ngông cuồng, ngay cả khi anh đạt tới thời kỳ mạnh nhất cũng không thể nào kiểm soát được, chứ đừng nói tới hiện tại anh đã bị khí vận tấn công làm tổn thương kinh mạch, cả người đầy thương tích chỉ khiến việc điều khiển càng thêm khó khăn hơn.

Sau khi kiên trì được hơn một phút, sắc mặt của Trần Gia Bảo thay đổi một cách rõ rệt, luồng khí vận trong cơ thể đã không thể thao túng được nữa, càng điên cuồng tấn công bừa bãi vào kinh mạch và nội tạng của anh, “phụt” một tiếng anh phun ra một miệng đầy máu, chứng minh lần thử nghiệm đầu tiên đã thất bại.

"Tiếp tục!"

Trần Gia Bảo nghiến chặt răng lại cố kiểm soát khí vận để đột phá cảnh giới một lần nữa.

Nhưng chỉ hai phút sau, tình huống bên trong cơ thể lại mất kiểm soát lần nữa, khiến cho thương tích càng nghiêm trọng hơn.

Trần Gia Bảo lau máu trên khuôn mặt rồi nói: "Lại đến một lần!"

Ba phút sau, khí vận trong cơ thể càng trở nên cuồng bạo. hơn, Trần Gia Bảo phun ra một miệng đầy, sắc mặt trắng như tờ giấy, hơi thở ngày càng yếu ớt.

"Đủ rồi!" Đạm Đài Thái Vũ khiếp sợ hô lên: "Nếu như anh còn tiếp tục làm như vậy nữa thì cách cái chết không còn bao xa đâu”

"Chưa đủ, cho dù có phải chết thật đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ liều mình đến hơi thở cuối cùng quyết không hối tiếc!" Trần Gia Bảo khẽ quát lên một tiếng rồi vận chuyển Tiên Vũ Hợp Tông Quyết”, tiếp tục đột phá “Cảnh giới Truyền kỳ”. Lần này, anh cố trụ lâu hơn năm phút, nhưng sức mạnh dội ngược của khí vận càng nghiêm trọng hơn, sắc mặt trở nên trắng bệch, ba nghìn sáu trăm lỗ chân lông trên cơ thể bắt đầu chảy máu, cả người trên dưới đều nhuốm đầy máu tươi vô cùng dọa người.

Anh đã bị thương nặng gần như thoi thóp.

"Ngọc tỷ Truyền quốc" lắc lư ngày càng mãnh liệt trên không trung, như thể đang cười nhạo con kiến nhỏ bé này không biết trời cao đất dày.

Dưới ánh nhìn đầy kinh hãi của Đạm Đài Thái Vũ, ánh mắt của Trần Gia Bảo vẫn kiên cường như cũ, anh cần chặt răng tiếp tục lấy lại tinh thần và cố gắng kiểm soát luồng khí vận trong cơ thể mình tấn công vào "Cảnh giới Truyền kỳ"

Bảy tám phút đồng hồ sau, ngay khi khí vận trong cơ thể anh chuẩn bị bùng nổ một lần nữa thì đột nhiên có một luồng chân khí mạnh mẽ truyền đến từ nơi hai người nắm tay, giúp Trần Gia Bảo ổn định định được khí vận sắp bùng nổ trong cơ thể mình.

Trần Gia Bảo nhìn vào bên trong thì phát hiện ra luồng chân khí đến từ bên ngoài này có năm màu sặc sỡ, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Đạm Đài Thái Vũ đang giúp đỡ mình.

Anh ta đột ngột nhìn về phía cô ta chỉ thấy máu của Đạm Đài Thái Vũ đang chảy dọc theo chiếc cằm rơi lên quần áo, tựa như những bông hoa đào mang theo một chút vẻ đẹp. thê lương và kiều diễm.

Làm sao Trần Gia Bảo không biết chứ là do Đạm Đài Thái Vũ vận chuyển chân khí trong cơ thể mình đến giúp đỡ anh kiểm soát khí vận, điều đó cũng có nghĩa là sức chống đỡ khí vận trong cơ thể của cô ta cũng trở nên yếu hơn, do vậy dưới sự tấn công của nó thương tích của cô ta chắc chắn càng nghiêm trọng hơn. Trần Gia Bảo đang định mở miệng nói điều gì đó thì Đạm Đài Thái Vũ đã giành lên tiếng trước: "Đừng lo cho tôi, tôi vẫn có thể kiên trì được trong một thời gian ngắn, anh tranh thủ thời gian đột phá đi, đây điều cuối cùng tôi có thể giúp anh, nếu anh không thể phá vỡ “Cảnh giới Truyền kỳ”, vậy thì... thì tôi cũng không còn sức giúp anh được nữa rồi."
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2481


Nói đến câu cuối cùng, trong giọng nói lộ ra sự bất lực nồng đậm, một chút đau thương cũng hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta. Lẽ nào cô và Trần Gia Bảo sẽ phải chết ở đây sao?

Trần Gia Bảo không nói gì cả, mà chỉ nhìn Đạm Đài Thái Vũ thật sâu, sau đó nắm chặt thời gian nhắm mắt lại cố hết sức. vận chuyển “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết" hoàn toàn thả lỏng Tỉnh thần của mình, đặt cược tất cả liều mình một lần để đột phá “Cảnh giới Truyền kỳ”.

Không thành công thì cũng sẽ thành nhân.

Trong quá trình nỗ lực đột phá mấy lần trước đó, tuy rằng anh đã thất bại, nhưng đã nắm được cách kiểm soát khí vận và có những tiến bộ vượt bậc, lần này lại có thêm sự giúp đỡ của Đạm Đài Thái Vũ, Trần Gia Bảo Chen càng thêm thành thạo thực hiện trôi chảy hơn.

Chỉ thấy khí thế xung quanh anh tăng lên nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lại tiến sát đến điểm mấu chốt một lần nữa, chỉ cách “Cảnh giới Truyền kỳ” một bước mà thôi.

Tuy nhiên đừng thấy chỉ còn một bước, trên thực tế là cả một khoảng cách cực lớn như trời và đất.

Trần Gia Bảo đã phát động công kích vài lần, nhưng vẫn không thể phá vỡ được lớp rào chắn, trên gương mặt đang nhắm chặt hai mắt lại đã mơ hồ lộ ra dấu hiệu lo lắng.

Đạm Đài Thái Vũ nhìn thấy vậy, biết rằng Trần Gia Bảo đã đến thời điểm mấu chốt nhất, trong lòng trào dâng hy vọng hoàn toàn không bận tâm đ ến tình huống của mình, không. ngừng liều mạng truyền chân khí ngũ sắc cuồn cuộn vào trong cơ thể của anh, lại hỗ trợ anh thêm một chút.

Nhưng chính bản thân cô ta lại chịu sự tấn công của khí vận khiến vết thương trong cơ thể ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Trần Gia Bảo nhận được sự giúp đỡ của Đạm Đài Thái Vũ lần nữa, tinh thần càng nâng cao hơn phát động lần công. kích cuối cùng.

Vốn dĩ khí vận ở trong cơ thể anh đã ngăn chặn ngay bên cạnh điểm mấu chốt, giống như một con sông lớn đổ dồn về phía trước nhưng bị chặn bởi chiếc đập, bây giờ sau khi đột ngột nhận được sự trợ giúp của Đạm Đài Thái Vũ, tựa như. một dòng nước đổ dồn vào lòng sông trong thoáng chốc nước sông dâng cao trực tiếp tràn bờ đê, cuồn cuộn dâng lên.

Bỗng chốc trong đầu của Trần Gia Bảo vang lên một tiếng "đùng đoàng", giống như một tiếng sấm nổ, suôn sẻ đột phá “Cảnh giới Truyền kỳ”, mà “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết” cũng đã thành công vượt qua tầng thứ ba của cảnh giới sơ kỳ. Những thay đổi không ngừng diễn ra trong nơi chật hẹp này, lưồng khí vận khổng lồ vẫn tiếp tục đổ dồn vào trong cơ thể của Trần Gia Bảo.

Lần này không phải là "Ngọc tỷ Truyền Kỳ" tấn công anh, mà là sau khi “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết” của anh đã phá vỡ tầng thứ ba của cảnh giới sơ kỳ, lỗ chân lông khắp người đều mở ra, chủ động hút lấy khí vận ở xung quanh tăng thêm thực lực cho bản thân.

Đạm Đài Thái Vũ vui mừng không thôi, trong mắt tràn ngập ánh sáng rạng rỡ, thành công rồi, Trần Gia Bảo đã thành công rồi.

Tiếp theo đó cô ta cảm nhận được luồng khí vận bị hấp thu vào trong cơ thể của anh vân khổng lồ không gì sánh nổi, thậm chí còn nhiều hơn cả số linh khí mà cô ta hấp thu được khi đột phá “Cảnh giới Truyền kỳ” vào năm đó.

Trong lòng Đạm Đài Thái Vũ cũng kinh ngạc không thôi. Có phải lượng linh khí mà Trần Gia Bảo cần dùng sau khi đột phá đến "Cảnh giới Truyền kỳ"cũng quá nhiều hay không? Chẳng lẽ đây chính là lý do tại sao cô ta không thể đánh bại anh được?

Đạm Đài Thái Vũ cảm thấy chính mình đã bị đả kích nặng nề.

Đột nhiên chỉ thấy Trần Gia Bảo khẽ quát lên một tiếng, vận chuyển tầng thứ ba cảnh giới sơ kỳ của “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết”, trong miệng hét lên: “Bố tổ khí thuộc về ba cảnh giới không gian, sinh ra và hóa hình trong chân thổ, vận hành linh khí của cửu thiên, bảo vệ sinh mệnh tu luyện nguyên thần!"
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2482


Ngay khi câu nói cuối cùng của anh vừa dứt, luồng khí vận khổng lồ tiến vào cơ thể anh rồi tách ra làm hai. Một luông khí đi thẳng tới viên bùn hoàn trên đỉnh đầu Trần Gia Bảo, tu luyện tinh thần lực trong nội cung của nó. Còn một luồng khí khác dẫn tới đan điền của anh, sau khi được đan điền luyện hóa, lại tản ra khắp cơ thể theo đường kinh mạch, tu luyện càng tỉnh vi hơn và tăng cường cơ thể của mình.

Bỗng chốc trên người của Trần Gia Bảo chợt bùng nổ với một luồng khí mạnh mẽ và nhanh chóng đạt tới đỉnh của "Cảnh giới truyền kỳ sơ kỳ", ngay khi chuẩn bị đột phá cảnh giới “Truyền kỳ Trung kỳ” nhưng lại gặp phải một rào cản mới chịu dừng lại.

Điều này không phải là do lượng khí vận khổng lồ không đủ để hỗ trợ Trần Gia Bảo đột phá đến cảnh giới "Truyền kỳ Trung Kỳ", mà là do anh vừa phá vỡ tầng thứ ba sơ kỳ của “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết”, kinh mạch trong cơ thể vẫn còn đang được luyện hóa và tăng cường, nếu như lại đột phá đến cảnh này trong một khoảng thời gian ngản, tuy rằng không nguy hiểm gì, nhưng quá trình cường hóa kinh mạch sẽ bị buộc phải dừng lại, không nghỉ ngờ gì sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển sau này của anh.

Vì vậy suy xét về lâu về dài, Trần Gia Bảo vẫn lựa chọn dừng lại và tiếp tục củng cố cơ sở rồi tính sau.

Trần Gia Bảo đột nhiên mở mắt ra, trong mắt chợt thoáng qua một tia sáng, nhìn vào bên trong cơ thể, chỉ thấy nội thương không chỉ hoàn toàn được chữa khỏi, mà chân khí trong cơ thể còn mạnh hơn gấp mười lần so với thời điểm đột phá “Bán bước truyền kỳ". Sức mạnh của cơ thể cũng trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều dưới sự luyện hóa của khí vận. Cùng lúc đó, Trần Gia Bảo phát hiện sức mạnh tinh thần của mình mạnh hơn rất nhiều lần, ngay cả khi nhắm mắt lại cũng có thể cảm nhận được bất kỳ tình huống nhỏ nhặt nào trong. vòng một trăm mét

Trần Gia Bảo không khỏi vui mừng quá đỗi, sau khi đột phá đến cảnh giới "Truyền kỳ sơ kỳ", "Tiên Vũ Hợp Tông Quyết" chậm chạp không có tiến bộ đã lâu lại đột phá theo, thật một niềm vui bất ngờ!

Mà điều quan trọng nhất là nếu như lúc trước anh giống như một chiếc xô đựng nước, không thể tải nổi quá nhiều khí vận của "Ngọc tỷ Truyền quốc", thì sau khi suôn sẻ đột phá, Trần Gia Bảo lại giống như một bể nước khổng lồ, có thể chịu được tất cả khí vận nhiều hơn mấy chục lần.

Tuy rằng nguy hiểm vẫn chưa hoàn toàn xóa bỏ, nhưng lúc. này, anh có thể cầm cự được lâu hơn trước sự tấn công của “Ngọc tỷ Truyền quốc”.

Cảm giác của cơ thể luôn trực tiếp và nhạy cảm nh: dù khí vận cuồng bạo của “Ngọc tỷ Truyền quốc” vẫn tiếp. Tục tràn vào trong cơ thể Trần Gia Bảo, hoành hành trong kinh mạch của anh, nhưng so với lúc trước khi anh vẫn ở cảnh giới “Bán bước truyền kỳ” thì cơ thể đã không còn đau đớn khó chịu nhiều nữa.

Thậm chí cũng không biết có phải là do lúc trước kinh mạch đau nhói hay không, cho nên bây giờ cơn đau đột ngột giảm xuống một bậc, Trần Gia Bảo còn mơ hồ cảm nhận được.

một sự thoải mái khó mà diễn tả. Nếu lúc trước Trần Gia Bảo chỉ có thể kiên trì nửa giờ dưới sự tấn công của "Ngọc tỷ Truyền quốc" thì hiện tại anh đã có thể kiên trì ít nhất một hai tiếng đồng hồ.

Mặc dù thời gian không tính là dài, nhưng Trần Gia Bảo tin chắc rằng một hoặc hai giờ cũng đủ thời gian để anh nghĩ ra biện pháp hoàn toàn thoát khỏi tình cảnh khó khăn lần này. Trong khi Trần Gia Ngọc vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng đột phá cảnh giới, thì bỗng nghe thấy một tiếng r3n rỉ khẽ vang lên bên cạnh, kinh mạch trong cơ thể Đạm Đài Thái Vũ đau nhói, khuôn mặt đỏ ửng từng đợt, khóe miệng không ngừng chảy ra máu tươi, rõ ràng đã bị thương rất nặng.

Cũng may cô ta là cường giả ở cảnh giới "Truyền kỳ", dưới sự luyện hóa ngày đêm của "Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên", kinh mạch cứng rắn khác hẳn người thường, nếu không cứ liên tiếp truyền chân khí giúp đỡ anh giống như cô †a đã làm đổi thành người khác, e rằng đã chết từ lâu rồi. Trần Gia Bảo quay sang nhìn về phía Đạm Đài Thái Vũ nhưng không nói một lời, vận chuyển chân khí trong người mình truyền ngược lại vào cơ thể của cô ta, giúp cô ta kiểm. soát khí vận làm giảm bớt đau đớn, sau chân thành nói: “Cảm ơn, cô lại cứu tôi một lần nữa rồi”

"Tôi đã nói rồi tôi giúp anh là vì lợi ích của chính mình" Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu, cảm thấy những nơi mà chân khí của Trần Gia Bảo đi ngang qua đều trở nên thoải mái, hơn nữa cô ta cũng không cần phải tiếp tục độ khí cho anh nữa. Ngay lập tức thi triển “Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên” cố gắng kiểm soát khí vận rồi mở miệng nói tiếp: "Hơn nữa anh có thể nghĩ đến biện pháp đột phá cảnh giới để tạm thời giảm bớt nguy hiểm. Đây cũng sự khéo léo tài tình của anh,tiếp theo đến lượt tôi rồi."
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2483


Đạm Điền Thái Vũ không phải là người cam lòng chờ chết, càng không muốn chấp nhận thua cuộc. Nếu như Trần Gia Bảo đã có thể tạo ra đột phá nhờ khí vận, vậy thì cô ta cũng có thể làm được như vậy.

Một nụ cười hiện lên trên khóe môi Trần Gia Bảo sau đó anh nói: “Lần này đến lượt tôi giúp cô”

“Được” Đạm Đài Thái Vũ cũng không khách sáo ngay lập Tức làm theo vận chuyển “Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên”, thử thao túng và lợi dụng luồng khí vận này nhằm đột phá cảnh giới “Truyền kỳ Trung Kỳ” của chính mình.

Chỉ có điều đây là lần đầu tiên Đạm Đài Thái Vũ thử điều khiển khí vận nên còn không thành thạo cho lắm. Thứ hai là khả năng kiểm soát khí vận của cô ta không tinh tế như Trần Gia Bảo cho nên chỉ trong vòng ba mươi giây ngắn ngủi, khí vận trong cơ thể của Đạm Đài Thái Vũ đã bắt đầu mất kiểm soát, hoành hành ngang dọc ở bên trong.

May mắn thay có Trần Gia Bảo hỗ trợ áp chế kiểm soát nên, khí vận phản phệ không gây ra thương tổn, không đến mức nghiêm trọng như anh lúc trước.

“Lại một lần nữa!”

Đạm Đài Thái Vũ cũng không nản lòng, dù sao Trần Gia Bảo. cũng phải thử mấy lần mới thành công, cô ta mới thất bại có

một hai lần cũng không tính là cái Liên tiếp đến lần thứ ba Đạm Đài Thái Vũ vẫn thất bại như trước, cô ta nhíu chặt mày lại, vẻ phiền muộn hiện lên giữa hai đầu lông mày, khó trách Trần Gia Bảo lại thất bại nhiều lần như vậy, kiểm soát luồng khí vận này khó hơn rất nhiều so với tưởng tượng

Nếu như lại thất bại vài lần, thương tích của Đạm Đài Thái Vũ sẽ càng trở nên nghiêm trọng, dưới sự giày vò như vậy, lại muốn tiến hành đột phá, khó khăn không thể nghi ngờ càng lớn hơn

Trần Gia Bảo nắm tay Đạm Đài Thái Vũ bày tỏ an ủi, sau đó nói: "Đừng nóng vội, lần này cô cứ thả lỏng tinh thần, để chân khí của tôi kiểm soát lưồng khí vận cuồng bạo kia đi, cô chỉ cần chuyên tâm vận chuyển "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh" rồi dẫn dắt nó là được”

Thả lỏng tỉnh thần cho chân khí của người khác tùy ý tiến vào trong cơ thể của chính mình, đây không thể nghi ngờ là một chuyện cực kỳ nguy hiểm, bởi vì ai cũng không biết đối phương có nhân cơ hội này động tay chân hay không. Nhưng mà Đạm Đài Thái Vũ lại không chút do dự mà nói: "Được”

Nói xong cô ta nhắm mắt lại, cả cơ thể và tinh thần đều thả lỏng, mặc cho chân khí của Trần Gia Bảo di chuyển trong cơ thể mình mà không hề Vẻ mặt Trần Gia Bảo trở nên nghiêm nghị, thi triển “Tiên Vũ Hợp Tông Quyết", trước tiên kiểm soát luồng khí vận cuồng bạo trong cơ thể Đạm Đài Thái Vũ rồi bao bọc lấy nó, cẩn thận dẫn dắt khí vận chậm rãi di chuyển trong kinh mạch của cô ta, không cho khí vận một chút cơ hội nào tác oai tác quái.

Trong lòng Đạm Đài Thái Vũ vui mừng khôn xiết, âm thầm bội phục trình độ thao túng “khí” của Trần Gia Bảo, lập tức vận chuyển "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh", dùng chân khí ngũ sắc dẫn dắt khí vận trong cơ thể.

Có Trần Gia Bảo dốc hết lòng giúp đỡ, Đạm Đài Thái Vũ như hổ mọc thêm cánh, lợi dụng khí vận liên tục tăng cường chân nguyên của mình, khí thế không ngừng tăng lên.

Nửa giờ sau, khí thế của cô ta đã lên tới đỉnh điểm, cách cảnh giới "Truyền Kỳ Trung kỳ" chỉ còn một bước.

Nếu như là bình thường cho dù Đạm Đài Thái Vũ có tu luyện tiên pháp "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh" cùng với "Phật Cốt Xá Lợi” trợ giúp, muốn nhảy qua bước này đột phá tới cảnh giới "Truyền Kỳ Trung kỳ", ít nhất cũng mất hai ba năm, tuy rằng cảm giác tốn rất nhiều thời gian, nhưng loại tốc độ này đã đủ khiến người ta phải kinh ngạc và khiếp sợ.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2484


Nhưng mà hiện tại có "Ngọc Tỷ Truyền Quốc" không ngừng cung cấp khí vận cường đại, hơn nữa còn có Trần Gia Bảo giúp đỡ bảo vệ, Đạm Đài Thái Vũ cố gắng hấp thu khí vận tấn công lớp rào cản của mình.

Hầu như không hề lãng phí một chút sức lực nào cả, một lớp rào cản ngăn trở mà ai cũng gặp phải này lại dễ dàng bị Đạm Đài Thái Vũ phá vỡ, đồng thời cũng tuyên bố rằng cô ta suôn sẻ đột phá tới cảnh giới "Truyền Kỳ Trung kỳ".

Trong chốc lát, lấy Đạm Đài Thái Vũ làm trung tâm, dường như hình thành một vòng xoáy hấp thu khí vận khổng lồ chảy đều về tay chân xương cốt của mình, không ngừng tăng cường thực lực của bản thân.

Trần Gia Bảo âm thầm kinh ngạc, không hổ là đến cảnh giới "Truyền kỳ Trung kỳ", linh khí cần thiết quả nhiên cực kỳ lớn. Thực lực cảnh giới của Đạm Đài Thái Vũ vẫn không ngừng tăng lên, cũng không biết trải qua bao lâu, khí thế của cô ta cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm, hơn nữa chỉ thiếu một bước là có thể tiếp tục đột phá tới cảnh giới "Truyền Kỳ Hậu kỳ!

Trần Gia Bảo âm thầm nhíu mày, lợi dụng khí vận đột phá cảnh giới của mình, dù gì cũng chỉ là ỷ lại vào đồ vật bên ngoài nên sẽ không ổn thỏa bằng việc dựa vào thực lực của chính mình tu luyện trong thực tế, nếu như Đạm Đài Thái Vũ lựa chọn tiếp tục đột phá trong thời gian ngản, rất dễ dàng dẫn đến nền tảng không vững, ảnh hưởng tới sự tiến bộ về võ thuật của cô ta sau này.

Đạm Đài Thái Vũ dường như cũng đã nghĩ tới điều này, ngay khi cô ta sắp đột phá cảnh giới "Truyền kỳ Hậu kỳ", khí thế tăng lên đột ngột dừng lại rồi từ từ mở mắt ra.

Suy cho cùng, cô ta không phải là người thiển cận, chỉ quan tâ m đến lợi ích trước mắt.

“Chúc mừng cô”

Giọng nói dịu dàng của Trần Gia Bảo vang lên bên tai Đạm Đài Thái Vũ.

Trong lòng cô ta chợt cảm thấy ấm áp kỳ lạ không thể giải thích được, quay đầu nhìn anh, trong mắt hiện lên niềm vui mừng khôn xiết rồi n ¡ đã làm được rồi, thật sự thành công rồi, cảm ơn anh”

Cô ta không chỉ thành công đột phá đến cảnh giới “Truyền kỳ Trung kỳ” mà lần này ngay cả “Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên” đang ở cảnh giới tầng thứ nhất cũng đạt tới cảnh giới Viên Mãn, thực lực hoàn toàn không giống trước. nữa.

Đạm Đài Thái Vũ tự tin rằng nếu thời gian quay ngược trở lại, với sức mạnh hiện tại của cô ta, cho dù cô ta có phải một mình chống lại Thiên Mệnh Âm Dương Sư thì cũng đủ tự tin để đánh bại ông ta.

Mà đạt được tất cả những điều này là nhờ sự giúp đỡ của Trần Gia Bảo, không cần nghĩ cũng biết trong lòng của Đạm Đài Thái Vũ vô cùng biết ơn anh.

“Chỉ là giúp đỡ lẫn nhau thôi, bây giờ cô cảm thấy thế nào rồi?" Trần Gia Bảo lắc đầu, mặc dù đang cười nhưng vẻ lo lắng vẫn thoáng hiện trên mi tâm.

Quả thật anh và Đạm Đài Thái Vũ đều suôn sẻ đột phá cảnh giới, nhưng điều này không có nghĩa là nguy hiểm của họ đã không còn, "Ngọc tỷ Truyền quốc" vẫn đang bay lơ lửng trên không trung, liên tục rót khí vận điên cuồng vào trong cơ thể. của Trần Gia Bảo.

May là anh đã đột phá đến tầng thứ ba của "Tiên Vũ Hợp. Tông Quyết", cho dù là tinh thần lực hay thể lực, thậm chí là chân nguyên trong cơ thể đều đã được cường hóa rất nhiều, nhưng anh vừa mới tập trung tinh thần và sức lực chia ra chân khí giúp đỡ Đạm Đài Thái Vũ đột phá. Vì thế chân khí trong cơ thể của mình dùng để kiểm soát chân khí bị suy giảm, khiến cho kinh mạch trong người lại đau nhói.

Giờ phút này nguy hiểm vẫn đang rình rập.

“Cảnh giới “Truyền kỳ Trung kỳ" mạnh hơn tôi đã nghĩ, hơn nữa các vết thương của tôi cũng đã hoàn toàn khỏi hẳn, có thể kiên trì được một khoảng thời gian dài trước sự tấn công của “Ngọc tỷ Truyền Quốc”, huống chỉ tôi đã nghĩ ra một cách có thể đối phó với hoàn cảnh khó khăn trước mắt Đạm Đài Thái Vũ thở phào nhẹ nhõm, thật ra cô ta có thể buông bàn tay của Trần Gia Bảo ra để cho anh một mình chống đỡ sự công kích của “Ngọc tỷ Truyền quốc”.

Chỉ là nếu không có sự chia sẻ của cô ta thì Trần Gia Bảo sẽ bị khí vận của nó áp đảo và nổ tung mà chết trong thời gian nhiều nhất là nửa tiếng đồng hồ nữa.

Dù sao bất kể thế nào đây cũng là điều mà Đạm Đài Thái Vũ không muốn nhìn thấy nhất, cũng không muốn nghĩ tới, vì vậy cô ta chỉ có thể tìm cách khác để thoát khỏi tình thế nguy hiểm hiện tại.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2485


“Cách gì vậy?” Trần Gia Bảo không khỏi vui mừng khôn xiết. Đạm Đài Thái Vũ nghiêm túc lên tiếng: "Nhờ sự giúp đỡ của anh, tôi không những đã đột phá thành công đến cảnh giới “Truyền kỳ Trung kỳ”, mà ngay cả tầng đầu tiên của “Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên cũng đạt tới cảnh giới Mãn. Mà tên gọi của tầng đầu tiên chính là “Biến khí”, không chỉ có thể ngăn chặn được tất cả các loại chân khí mà còn có khả năng biến đổi tất cả các loại năng lượng thành trạng thái "khí hóa", và điều này đương nhiên bao gồm cả Phật Cốt Xá Lợi"

Đạm Đài Thái Vũ nói tới đây, một bàn tay khác với vào hư không bắt lấy, vốn dĩ “Phật Cốt Xá Lợi” còn đang đặt trên mặt đất chợt bay lên rơi vào trong tay của cô ta.

Trần Gia Bảo cảm thấy ngạc nhiên rồi mở miệng hỏi với một chút cảnh giác: “Cô định làm gì vậy?"

"Phật Cốt Xá Lợi" là do vị sư phụ được mệnh danh là Phật sống của Lưu Ly để lại trước khi ông ấy qua đời. Đây là di vật duy nhất mà Phật sống để lại cho cô ấy. Anh không thể trơ mắt nhìn Đạm Đài Thái Vũ làm hỏng "Phật Cốt Xá Lợi" được.

Đạm Đài Thái Vũ sửng sốt, sau đó cô ta hiểu được suy nghĩ của anh nên mở miệng giải thích: "Đừng lo lắng, không giống như những gì anh đã nghĩ đâu. Phật Cốt Xá Lợi chứa đựng sức mạnh to lớn của Phật, có thể xua đuổi tà ma và diệt trừ ma quỷ, hơn nữa còn có tác dụng loại bỏ cảm xúc Tiêu cực cũng như rất nhiều công năng thần kỳ khác.

Tôi có thể sử dụng Phật lực trong Phật Cốt Xá Lợi để xoa dịu cơn giận của “Ngọc tỷ Truyền Quốc”. Ban đầu tôi lo rằng sức mạnh của "Truyền kỳ Sơ kỳ" không thể huy động được Phật lực khổng lồ.

Nhưng bây giờ chúng ta đã đột phá đến cảnh giới “Truyền kỳ Trung kỳ" mà "Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên" cũng đã đạt tới cảnh giới Đại Viên Mãn. Nói không chừng có thể làm cho “Ngọc tỷ Truyền Quốc bình tĩnh lại và để chúng ta rời khỏi, nhưng anh cứ yên tâm trong cả quá trình này sẽ không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho Phật Cốt Xá Lợi đâu”

Trần Gia Bảo sửng sốt, biết mình đã nghĩ nhiều vì vậy tươi

Ý ậy chúng ta mau bắt đầu thôi”

Đạm Đài Thái Vũ liếc nhìn Trần Gia Bảo một chút, bày ra dáng vẻ quyến rũ của người con gái.

Cô ta vừa định huy động sức mạnh của "Phật Cốt Xá Lợi", chợt cảm thấy sững sờ sao mình lại bày ra vẻ mặt đó với Trần Gia Bảo chứ? Chẳng lẽ bản thân mình đã coi anh như một người thân thiết? Không, nhất định không phải vậy đâu! Trần Gia Bảo thấy Đạm Đài Thái Vũ không có hành động gì, bèn tò mò hỏi: “Cô làm sao vậy?”

“Không... không có gì” Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu rồi hít sâu một hơi, cố gắng đè nén những rối rắm trong lòng lại.

Ngay sau đó trong lòng vừa động vận chuyển “Thần Châu Thất Biến Vũ Kinh Thiên”, biến Phật lực trong “Phật Cốt Xá Lợi” thành một luồng khí màu vàng rồi huy động ra ngoài, toát ra khí tức ôn hòa từ bi sau đó bay về phía “Ngọc tỷ Truyền Quốc”.

Mặc dù Phật lực ở trong "Phật Cốt Xá lợi" vô cùng to lớn, nhưng vẫn kém xa so với khí vận được tích lũy hơn hai ngàn năm của Việt Nam trong phía “Ngọc tỷ Truyền Quốc”.

Mới đầu, Phật lực của "Phật Cốt Xá lợi" còn chưa tới được bên cạnh “Ngọc tỷ Truyền Quốc” thì đã bị khí vận điên cuồng của nó thổi bay.

Đạm Đài Thái Vũ không hề nản lòng, lại huy động Phật lực đi tới chỗ "Ngọc Tỷ Truyền quốc” một lần nữa, nhưng kết quả là vẫn bị khí vận của thứ này đánh tan.

Nếu như nhiều lần vẫn khó mà tiếp cận được "Ngọc Tỷ Truyền quốc", thì cô ta thay đổi chiến lược của mình, lại huy động Phật lực màu vàng, nhưng không đột ngột đến gần ngọc tỷ kia mà thao túng nó chậm rãi xoay tròn xung quanh “Ngọc tỷ Truyền quốc”, như thể chứng minh rằng chính mình không hề có ý tứ thù địch với nó.

Sau khi "Ngọc tỷ Truyền quốc" có được trí tuệ của riêng mình, tính cách không khác gì một đứa trẻ, mặc dù coi thường Phật lực màu vàng yếu ớt này, nhưng sau khi nhìn thấy Phật lực xoay tròn xung quanh nó, nó bắt đầu tò mò bắt. chước xoay chuyển giữa không trung.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2486


Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ tỏ ra vui mừng khôn xiết, có trò hay rồi.

Đạm Đài Thái Vũ lập tức rèn sắt khi còn nóng, điều khiển Phật lực màu vàng chậm rãi tiếp cận "Ngọc tỷ Truyền quốc". Nhưng đột nhiên "Ngọc tỷ Truyền quốc" bỗng trở nên cảnh giác, phát ra một luồng khí tức cường đại, dường như cảnh cáo Phật lực màu vàng nếu còn tiến thêm một bước nữa thì sẽ lập tức đánh cho tan tành.

Đạm Đài Thái Vũ giật mình, nhanh chóng điều khiển Phật lực dừng lại, không còn tới gần nó nữa.

Từ từ, khí tức cuồng bạo của "Ngọc tỷ Truyền quốc" cũng dần trở nên yên tĩnh lại.

Đạm Đài Thái Vũ thấy vậy cẩn thận hơn một chút, sau đó chờ đợi một lúc rồi lại, cố gắng điều khiển Phật lực tiếp tục. đến gần "Ngọc tỷ Truyền quốc" một lần nữa.

Lúc này đây, phật lực màu vàng chứa đựng khí ôn hòa phát huy tác dụng, "Ngọc tỷ Truyền quốc" tựa hồ hiểu được luồng phật lực này vô hại đối với mình, bởi vậy cũng không có làm ra phản ứng quá khích gì.

Đạm Đài Thái Vũ thở phào nhẹ nhõm, trong lòng khẽ động, phật lực màu vàng cuối cùng cũng tiếp cận được "Ngọc tỷ Truyền quốc" và chạm vào trên người nó.

Trong nháy mắt "Ngọc tỷ Truyền quốc" đột nhiên lùi về phía sau, tựa hồ tràn ngập đề phòng, cùng lúc đó sự chú ý của "Ngọc tỷ Truyền quốc" cũng đổ dồn lên trên phật lực màu vàng, vốn dĩ khí vận không ngừng tuôn vào trong cơ thể Trần Gia Bảo bỗng chốc trở nên suy yếu không ít.

Trần Gia Bảo vui mừng khôn xiết, chỉ cảm thấy cảm giác. đau đớn ở kinh mạch khắp người đều giảm đi rất nhiều. Anh cùng Đạm Đài Thái Vũ đưa mắt nhìn nhau một cái, cả hai đều thấy được niềm vui trong mắt của đối phương, quá tốt rồi!

Lòng tự tin của Đạm Đài Thái Vũ cũng vì thế tăng lên rất nhiều, điều khiển phật lực màu vàng tiếp cận "Ngọc tỷ Truyền quốc", dưới sự hỗ trợ của cô ta, khí tức ôn hòa từ bi trên phật lực màu vàng lại mạnh hơn mấy phần.

Lần này "Ngọc tỷ Truyền quốc" di chuyển từ trên xuống dưới một chút, tựa hồ đang suy nghĩ, sau đó nó không những không hề lùi về phía sau mà ngược lại còn chủ động bay về phía Phật lực màu vàng, mặc cho phật lực kia chạm vào. người mình.

Trong thoáng chốc áp lực trên người Trần Gia Bảo lại giảm bớt một phần.

Đạm Đài Thái Vũ vui vẻ không thôi, trong lòng dần hiểu rõ, uy rằng "Ngọc tỷ Truyền quốc" đã mở ra thần trí, nhưng tính Theo tuổi tác mà nói, nhiều lắm chỉ giống như một đứa trẻ hai tuổi của loài người, vẫn mang tính cách nghịch ngợm của trẻ nhỏ.

Sau khi nắm rõ được điểm này, Đạm Đài Thái Vũ càng thêm tự tin hơn, thử dùng phật lực màu vàng cùng "Ngọc tỷ Truyền quốc" kết giao bạn bè, tựa như đang chơi đùa cùng với một đứa trẻ vậy.

Dưới sự điều khiền đầy kiên nhãn của cô ta không bao lâu

sau, "Ngọc tỷ Truyền quốc" cùng Phật lực màu vàng trở nên quen thuộc, bay nhảy chơi đùa cực kỳ vui vẻ trên không trung.

Cùng lúc đó áp lực mà "Ngọc tỷ Truyền quốc" tăng thêm trên người Trần Gia Bảo lại ít đi vài phần, tuy nhiên cho dù là như thế, anh cũng chỉ là giảm bớt đau đớn trong cơ thể mà thôi, khí vận trước mắt vẫn có thể khiến anh nổ tung trong vòng một tiếng đồng hồ nữa.

Trần Gia Bảo thở phào nhẹ nhõm, mặc dù vẫn còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nhưng ít nhất thì tình huống đã được chuyển biến tốt đẹp.

"Hiện tại còn không thể xảy ra một chút sơ suất nào cả, phải nghĩ ra cách nhanh chóng xoa dịu lửa giận của “Ngọc tỷ Truyền quốc" đối với anh, nếu không chỉ sợ càng kéo dài thời gian sẽ xuất hiện thay đổi."

Vẻ mặt Đạm Đài Thái Vũ trở nên nặng nề, tính cách của trẻ nhỏ mưa nắng thất thường, tâm trạng thay đổi liên tục, "Ngọc tỷ Truyền quốc" cũng không ngoại lệ, tuy rằng bây giờ. nó đang chơi đùa vui vẻ cùng với Phật lực màu vàng, nhưng ai có thể chắc chắn rằng "Ngọc tỷ Truyền quốc" sẽ không. đột nhiên thay đổi, lập tức khiến Trần Gia Bảo nổ tung mà chết chứ?

Đạm Đài Thái Vũ không muốn thử, càng không dám đánh cuộc, bởi vì cô ta thua không nổi!
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2487


Cô ta vận chuyển "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh", bắt đầu tụng kinh "Tâm kinh" của Phật môn: "Khi hành bát nhã ba la, ngài quán tự tại soi ra tột cùng, thấy ra năm uẩn đều không, bao nhiêu khổ ách khốn cùng độ qua..."

Tiếng tụng kinh không linh của cô ta vang vọng khắp động ngũ sắc, Phật lực màu vàng càng được mạnh hơn, tản mát ra khí ôn hòa từ bi, hy vọng có thể nhân cơ hội này xóa sạch những oán hận của "Ngọc tỷ Truyền quốc", trút bỏ lửa giận với Trần Gia Bảo.

Lấy đạo môn tâm pháp cộng thêm tụng "Tâm Kinh" của Phật môn, cùng lúc tu hành cả Phật giáo và Đạo giáo như Đạm Đài Thái Vũ này quả thật cực kỳ hiếm thấy, Trần Gia Bảo. không khỏi nhìn cô ta thêm mấy lần.

Mà sự cố gắng của Đạm Đài Thái Vũ, tựa hồ cũng có tác dụng khiến cho khí vận của "Ngọc tỷ Truyền quốc" ngày càng trở nên nhu hòa, hoàn toàn không còn cuồng liệt bá đạo như lúc ban đầu, mà áp lực gia tăng trên người Trần Gia Bảo cùng với Đạm Đài Thái Vũ cũng bắt đầu càng ngày càng ít.

Có tác dụng!

Đạm Đài Thái Vũ vui mừng không thôi, tiếp tục cố gắng niệm Tâm Kinh.

Trong thoáng chốc, khí tức "Ngọc tỷ Truyền quốc" không ngừng suy yếu, nhưng hai người họ còn chưa kịp thật sự cảm thấy phấn khích thì đột nhiên xảy ra thay đổi.

Chỉ thấy khí vận của "Ngọc tỷ Truyền quốc" giảm đến một mức độ nhất định thì không tiếp tục giảm nữa, một bên vừa chơi đùa vui vẻ cùng với Phật lực kim sắc, một bên lại tiếp tục duy trì đủ áp lực đối với Trần Gia Vũ, mặc dù đã suy yếu đến mức không đủ để gi3t chết anh, nhưng cũng khiến Trần Gia Bảo không thể trốn thoát, thời gian càng dài khó mà đảm bảo được sẽ không xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Đôi mày đẹp của Đạm Đài Thái Vũ khẽ nhíu lại rồi tiếp tục niệm Tâm Kinh, mong rằng "Ngọc tỷ Truyền quốc" hoàn toàn bỏ qua cho Trần Gia Bảo, nhưng mà mặc cho cô ta tụng kinh như thế nào đi chăng nữa thì khí vận mà nó toát ra vẫn không hề giảm bớt chút nào cả, tựa hồ quyết tâm muốn đùa giỡn thậm chí là cuối cùng gi3t chết anh.

Đạm Đài Thái Vũ hoàn toàn ngốc lặng, căn chặt môi dưới rồi nhìn về phía Trần Gia Bảo, không biết phải làm như thế nào mở miệng nói: "Tôi chỉ có thể làm đến mức này mà thôi, chúng ta phải làm sao bây giờ? Nhỡ như "Ngọc tỷ Truyền quốc” lại trở nên tàn nhãn, thì... chính Đạm Đài Thái Vũ không nói ra những lời phía sau, nhưng Trần Gia Bảo đã hiểu được ý tứ của cô ta, tóm lại là tình hình Trước mắt tuy rằng đã chuyển biến tốt hơn, nhưng vẫn đang cận kề nguy hiểm

Anh hít sâu một hơi rồi nói: "Có thể làm được đến mức này đã rất tốt rồi, cô chỉ cần tiếp tục điều khiển Phật lực hấp dẫn sự chú ý của Ngọc tỷ Truyền quốc” việc còn lại cứ để cho tôi là được”

"Ý anh là sao?" Đạm Đài Thái Vũ sửng sốt, nhìn bộ dáng của Trần Gia Bảo dường như anh đã tìm được cách thoát khỏi hoàn cảnh gian nan này rồi?

Trần Gia Bảo lấy một chiếc tiểu đỉnh cỡ bằng bàn tay từ trong túi ra, nó tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, trên thân đỉnh còn có hai con rồng uốn lượn được làm bằng thủ công rất tinh xảo và sống động y như thật.

"Đây là pháp khí Ngọc Hư Kim Đỉnh"" Trần Gia Bảo nói xong lại bổ sung thêm một câu: "Chuyên dùng để luyện đan” “Luyện đan?” Đạm Đài Thái Vũ tỏ ra khó hiểu, trước tiên không nhắc tới tình huống hiện tại nguy hiểm vẫn đang rình rập, đơn giản là nơi này ngay cả dược liệu cũng không có thì làm sao anh có thể luyện được đan đây?

"Bây giờ cách duy nhất chính là giấu trời vượt biển, gạt “Ngọc Tỷ Truyền Quốc”, chuyển rời hết lượng khí vận mà nó đang đè ép lên người của tôi sang chỗ khác, lại tìm một "hồ chứa nước" mới cho nó, ích lũy khí vận của "Ngọc Tỷ Truyền Quốc" lại.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2488


Mà "Ngọc Hư Kim Đỉnh" vừa chứa đựng khí tức của tôi, cũng có thể lưu trữ và luyện hóa khí vận của "Ngọc Tỷ Truyền Quốc" ở mức lớn nhất, đây chính là là công cụ tốt nhất mà trước mắt tôi có thể tìm được.

Thật ra ngay từ đầu tôi đã nghĩ đến cách này, chẳng qua “Ngọc Tỷ Truyền Quốc" mới đầu thật sự quá bá đạo, Ngọc. Hư Kim Đỉnh hoàn toàn không thể chịu nổi, cho nên vẫn không có nói.

Hiện giờ nhờ phúc của cô, khí vận của “Ngọc Tỷ Truyền Quốc" đã trở nên suy yếu không ít, tôi cảm thấy hẳn là có thể dùng chiếc kim đỉnh này, chuyển khí vận trên người tôi rời đi rồi luyện hóa nó thành đan”

Trần Gia Bảo nói xong, một tay bắt pháp quyết, dưới sự dẫn dất bằng khí, Ngọc Hư Kim Đỉnh chậm rãi bay lơ lửng giữa không trung, dừng ngay trước ngực anh, chỉ nghe một tiếng “phừng”, một ngọn lửa hừng hực bỗng nhiên xuất hiện thiêu đốt bên dưới của Ngọc Hư Kim Đỉnh, tỏa ra từng luồng khí cực nóng.

Đạm Đài Thái Vũ kinh ngạc không thôi, cô ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy loại cách thức luyện đan này, ngay sau đó càng sững sờ hơn, không đúng, khí vận của “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” là “khí” mà không phải dược liệu, thì làm sao Trần Gia Bảo có thể thành công luyện hóa chứ? Chẳng lẽ Trần Gia Bảo sẽ “lấy khí luyện đan" à? Nhưng phương pháp "lấy khí luyện đan" này đã sớm thất truyền, sao anh có thể tình cờ biết được nhỉ?

Giữa không trung “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” đang cùng Phật Lực màu vàng chơi trò trốn tìm, sau khi phát hiện phía dưới khác thường, nó hơi dừng lại một chút rồi dường như cảm thấy Ngọc Hư Kim Đỉnh hoàn toàn không bất cứ sự đe dọa nào nên không thèm bận tâm, tiếp tục đuổi theo Phật lực màu vàng.

Trần Gia Bảo chỉ ngón trỏ, điểm trên đỉnh Ngọc Hư Kim Đỉnh rồi vận chuyển Tiên Vũ Hợp Tông Quyết cùng Vô Cực Quyền, bỗng chốc một lực hút cường đại được sinh ra từ bên trong của chiếc đỉnh.

Một phần khí vận mà “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” dùng để đè ép tiến vào trong cơ thể của anh, mà phần còn lại bị hấp thu vào trong Ngọc Hư Kim Đỉnh rồi từ từ bị luyện hóa.

Làm vậy cũng là vì không muốn cho “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” nghi ngờ, cho nên ngay từ đầu Trần Gia Bảo chỉ hấp thu một phần nhỏ số khí vận vào trong đỉnh.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, Trần Gia Bảo lập tức ngẩng đầu nhìn về phía không trung, thấy rằng “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” vẫn chưa phát hiện điều gì khác thường, trong lòng anh càng vững vàng hơn, tăng thêm sức mạnh, ngăn lại khí vận rồi hấp thu càng nhiều vào trong đỉnh.

Đạm Đài Thái vũ ở bên cạnh đã ngây người, Trân Gia Bảo. thế mà...thế mà thật sự dùng khí luyện đan, cô ta chỉ từng nhìn thấy loại cách thức luyện đan thần kỳ này trong sách cổ và hiểu rằng phương pháp luyện đan này cực kỳ cao siêu, vốn tưởng rằng sớm đã thất truyền, làm sao có thể nghĩ tới Trần Gia Bảo lại đang thi triển ở trước mặt cô ta.

Trong lòng Đạm Đài Thái Vũ kinh ngạc đến mức không thốt lên lời, sự hiểu biết của anh cũng quá rộng rãi đi? Hơn nữa Trần Gia Bảo còn tinh thông y thuật cùng với "Thiên Địa Nhân Tam Kiếm" huyền diệu, cô ta ngày càng cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu về con người anh.

Cùng với số lượng khí vận mà “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” đ è xuống đều bị Ngọc Hư Kim Đỉnh hấp thu, Trần Gia Vũ cũng hoàn toàn tránh thoát khỏi sự trói buộc của nó.

Đạm Đài Thái Vũ đầu tiên là cảm thấy vô cùng ngạc nhiên sau đó vui mừng không thôi, tốt quá rồi, cuối cùng có thể thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm.

Cho dù tính tình cô ta luôn quật cường nhưng giờ phút này. cũng suýt chút nữa bật khóc vì vui mừng.

Ngay khi vừa mới được tự do, Đạm Đài Thái Vũ người mới trải qua những giây phút nguy hiểm xen lẫn vui sướng, phấn khích đến độ thiếu chút tay chân nhảy múa, nhưng đột nhiên cô ta nhận ra rằng bàn tay của mình vẫn còn đang nắm chặt lấy tay Trần Gia Bảo.

Nụ cười bên khóe môi Đạm Đài Thái Vũ chợt cứng đờ, lặng lẽ buông tay ra, gương mặt dần ửng hồng nhìn về phía Trần Gia Bảo, chỉ thấy anh đang tập trung luyện đan, cũng không hề lộ ra biểu cảm khác thường nào, cô ta âm thầm thở phào. nhẹ nhõm giả bộ làm như không có chuyện gì xảy ra, "thản nhiên" lên tiếng: "Tiếp theo chúng ta phải làm như thế nào?” Trần Gia Bảo vừa luyện đan vừa ngẩng đầu nhìn "Ngọc tỷ Truyền quốc" ở trên trời, sau đó nói: "Mục đích của tôi tới Nhật Bản, chính là mang “Ngọc tỷ Truyền quốc” về nước, cho. nên cần phải nghĩ cách thu phục nó mới được
 
Back
Top Bottom