Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1239


Chương 1239

“Được lắm, lão hồ ly Sở gia này to gan, xe bọc thép đều đi theo rồi!” Hà Tự Hành có chút kinh ngạc nói.

“Lão hồ ly sợ chết, hơn nữa làm nhiều chuyện xấu như vậy, nhiều kẻ thù!” Hà Tự Khâm hừ lạnh một tiếng, có chút chế giễu nói.

Từ thái độ của ông ta đối với Sở gia, Lâm Vũ liền có thê nhìn ra, giữa Hà gia và Sở gia quả thật tồn tại một quan hệ đôi lập rât lớn, nhưng anh không biết, Hà Tự Khâm nói lão hồ ly này đang nói đến là ám chỉ Sở Tích Liên hay vị Sở lão gia kia.

Nhưng nếu Hà lão gia đều xuất động, thì có khả năng hôm nay Sở lão gia cũng sẽ xuât động.

Sở lão gia này Lâm Vũ chưa từng gặp qua, nghĩ đến hôm nay có thê gặp được, ngược lại cũng không mấy hứng thú.

Dù sao con trai của ông ta Sở Tích Liên cùng cháu trai Sở Vân Tỉ đều là hạng cáo già, vị lão gia này khẳng định cũng không phải là người tốt.

Đoàn xe lái thêm hơn mười phút, liền đi tới một trang viên to lớn của Hoa Hạ.

Chỉ thấy trang viên này có diện tích vô cùng lớn, trong sân đối diện cửa lớn ng đầy cây lê đào, thậm chí còn có một Ít ngô đồng, mà ở giữa đi thẳng đến cửa sảnh trước là một con đường đá xanh rộng lớn.

Bởi vì trang viên này quá lớn, trông giống như một nơi ở của hoàng gia cô đại, cho nên từ góc độ ngoài cửa, chỉ có thể nhìn thoáng qua toàn bộ trang viên.

Mà lúc này trước cửa trang viên đã đậu đầy xe, Hà Khách Vũ thấy không chen vào được, liền sớm bảo người dừng xe lại, sau đó đi bộ về phía cửa trang viên.

Của trang viên cũng chật kín người, một người đàn ông 40 tuổi mập mạp trắng giông như là nghênh đón, chào hỏi mọi người đi vào trong.

“Ò, Hà lão giai”

Người đàn ông mập mạp nhìn thây Hà Khách Vũ sắc mặt vui mừng, vội vàng bước nhanh đi ra, đưa tay đỡ Hà Khách Vũ, vẻ mặt tươi cười nói: “Ngài qua đây thật khiến cho nơi nhỏ này của chúng tôi vinh hạnh. Chúc ngài tối nay có thu hoạch, mời ngài đến sảnh trước dùng trải”

“Được, được!”

Hà Khách Vũ gật đầu cười, sau đó liền đi về sảnh trước.

Toàn bộ sảnh trước rất lớn, trên tường đối diện với lối vào sảnh là bức chân dung của Thái Thượng lão quân, trên bàn có một sô đồ vật như dưa và hoa quả, cũng như một sô hương nền.

Mà hai bên sảnh trước bày hai hàng ghế, mỗi hàng ghế đều có một cái bàn nhỏ nhăn, trên bàn bày trà, một vài mỹ nữ mặc sườn xám đi tới lui pha thêm trà cho khách.

Trong đại sảnh đã có rất nhiều người, đều ngồi trên ghế uống trà nói chuyện, sau khi nhìn thầy nhóm người Hà Khách Vũ và Hà Tự Khâm, rất nhiều người đứng dậy chào hỏi, thái độ vô cùng cung kính.

“Ò, Hà đại pháo!”

Lúc này một ông già tóc trắng ở trong cũng nhanh chóng đi về phía Hà Khách Vũ, cười hô một tiêng.

“Sở lão mạo * , lão hồ ly nhà ông, tới nhanh đấy!”

* người thô lỗ, ngu ngốc.

Hà Khách Vũ cũng lập tức đi tới cười chào hỏi vị này, hai người có vẻ rât quen nhau.

Lâm Vũ nhìn ông già này, thây ông ta cao hơn một ông già bình thường, trông có chút giồng Sở Tích Liên, mái tóc hoa râm của ông ta không dấu hiệu của sự già nua, ngược lại còn tạo cho ông ta một phong cách.

Không xa phía sau ông ta, hai cha con Sở Tích Liên và Sở Vân Tỉ, đang đứng nói chuyện và cười đùa với một vài người mặc vest
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1240-1241


Chương 1240

Lậm Vũ liếc nhìn bọn họ, vừa định thu hồi ánh mắt, đột nhiên phát hiện phía sau bọn họ có một bóng người lóe ên, rất quen thuộc.

Ánh mắt Lâm Vũ mở to, trong lòng hẽ động, có chút kinh ngạc, vội vàng bước nhanh đuổi theo về phía bóng dáng kia.

Mặc dù Lâm Vũ biết rõ không thể gặp được cô ở nơi này, nhưng bóng dáng cô chợt lóe lên thật sự quá quen.

thuộc, cho nên Lâm Vũ không thể không nhanh chóng đi theo, muốn thăm dò đến cuôi cùng.

Sau khi từ cửa bên của sảnh trước ra ngoài, đó là hậu viện, nhưng có khả năng đây chỉ là một trung viện, bởi vì phía sau có rất nhiều nhà ở, ở giữa sân có một hồ sen, cả hai bên đều là hành lang.

Lúc này tất cả đèn trong sân đều bật lên, sáng như ban ngày, mà trong viện lại có hơn mười người đàn ông áo đen thân hình khôi ngô tuần tra qua lại trong hành lang và sân, một vài người trong số họ đang dắt một con chó săn lớn với chiếc lưỡi đỏ tươi.

Dù sao đêm nay tham gia cuộc đấu giá đều là nhân vật tầm cỡ trong thành phó, cho nên phải đảm bảo an ninh.

Mà những người trong sân này, tất nhiên chỉ là một phân nhỏ lực lượng an ninh của toàn bộ lực lượng an ninh trong trang viên mà thôi, hơn nữa các nhân vật lớn mang theo vệ sĩ bên ngoài trang viên, đêm nay trang viên này sẽ là nơi an toàn nhất thành phố.

Cho nên Lâm Vũ càng không nghĩ ra, vì sao cô lại xuất hiện ở chỗ này.

Trong lòng Lâm Vũ đầy kinh ngạc đồng thời theo sát, chỉ thấy bóng dáng quen thuộc hôm nay mặc một bộ váy màu xám bạc, trên tay còn mang theo một chiễc cặp màu nâu, đi theo vài người đàn ông mặc y phục giông nhau, từng bước đi qua hành lang, đi về phía sau.

Lâm Vũ không khỏi nghi ngờ, bởi vì đang quay lưng với anh, Lâm Vũ không nhìn rõ mặt cô, khẽ nhíu mày, cũng nhanh chóng đi theo, nhưng vào lúc này hai người đã đi tới trước hành lang. Người đàn ông mặc đồ đen đeo tai nghe không dây đưa tay ngăn Lâm Vũ lại, trầm giọng nói: “Thưa ngài, thật ngại quả, nơi này tạm thời ngài không thể vào được!”

“Vậy sao bọn họ đi qua được?”

Lâm Vũ vội vàng chỉ đám người mặc đồng phục màu xám bạc phía trước.

“Bọn họ là nhân viên phụ trách đấu giá lần này!” Hai người áo đen vạm vỡ trầm giọng nói.

“Nhân viên?”

Lâm Vũ hơi ¡ ngắn ra, tất nhiên có chút ngoài ý muốn, không khỏi kinh ngạc RuP bóng dáng kia một lát, thầm nghĩ có phải anh nhận sai không?

Nhớ tới trước kia cũng từng có tình huống nhận sai này, cho nên anh liền không chờ đợi nữa, quay người đi về sảnh trước.

“Hà tiên sinh, cậu đi đâu vậy?”

Sau khi Hà Tự Hành nhìn thấy Lâm Vũ vội vàng đi lên, hạ giọng nhắc nhở: “Chủ nhân trang viên này không thích người khác đi qua đi lại trong “

viện của ông ta, cho nên cậu tôt nhất không nên đi linh tinh!”

“Tam gia, viện này quả thật thuộc về một ai đó sao?”

Lâm Vũ nhát thời hỏi: “Chủ nhân trang viên này rồt cuộc là ai?”

Vừa rôi bước vào hậu viện, nhìn thây căn nhà ở hậu viện, Lâm Vũ còn cảm thấy sửng sốt hơn, toà nhà này có lẽ còn lớn hơn anh nghĩ.

Không nói đến viện, chỉ cần nói có thể ở một nơi cách thành phố gần có một mảnh đất lớn như vậy, liên có thể thấy thân phận người này không tầm thường.

tha không biết xuất thân của người này, tôi chỉ biết là một vị chức cao vọng trong!” Hà Tự Hành không biết nhiêu lăm vê chuyện này, cười nói: “Quả thực, trang viên này, tôi cũng chỉ mới đến lân thứ ba.”

Chương 1241

Nguồn thiếu chương.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1242


Chương 1242

“Đâu có, cũng chỉ là học được một chút thôi!” Lâm Vũ cười với ông ta, rất khiêm tốn nói.

Trong lòng anh biết rất rõ là mình phải luôn đê phòng khi đối phó với những con cáo già nhự Sở Tích Liên, nêu không sẽ rất dễ bị vạ lây.

“Đúng rồi, thật trùng hợp, lão gia nhà chúng tôi lần này cũng mời một đại sư nội tiếng trong ngành giúp chúng tôi kiểm trai”

Sở Tích Liên cười gật đầu với Lâm Vũ và Hà Tự Hành.

“Phải không?” Hà Tự Hành cười lạnh một tiếng, nói: “Xem ra nhà các người đối với lần đầu giá này thắng cũng là bắt buộc?”

“Có thể nói như vậy đi!”

Sở Tích Liên cười nói: “Dù sao lần này nhà chúng tôi mời đến là chuyên gia có thâm quyền được trong ngành: công nhận, hơn nữa ở cập độ quốc tê cũng là nồi tiếng!”

“Các người mời ai?”

Hà Tự Hành nghe được lời này không khỏi có chút tò mò, hỏi.

“Bây giờ, ông ta đã tới đây rồi!”

Ánh mắt Sở Tích Liên liếc qua Lâm Vũ và Hà Tự Hành, sau đó vẻ mặt vui mừng, bước nhanh về phía cửa.

Hà Tự Hành cùng Lâm Vũ tò mò quay đầu nhìn về phía sau, phát hiện một người đàn ông trung niên tóc hơi hói, trang nõn mang theo một cái cặp đi tới, phía sau còn đi theo là một nữ trợ lý.

Hà Tự Hành và Lâm Vũ nhìn thấy người đi tới sác mặt thay đổi, bởi vì người đàn ông này không phải ai khác, chính là đại sư nỗi tiêng quốc tế Nghiêm Bỉnh Hợp bị Hà Khách Vũ đuôi đi vào buổi chiều!

Hàn Băng cũng cùng vào cửa cùng Sở Tích Liên năm tay, cười nói: “Sở thủ trưởng, thực sự xin lỗi, bởi vì đường không quen lắm, đi nửa ngày mới tìm được nơi này.”

“Không quan trọng, không thành vấn đệ, vừa lúc cuộc đâu giá vân chưa bắt đầu!” Sở Tích Liên nhiệt tình vừa cười vừa nói: “Nghiêm đại sự, thật sự là vinh hạnh cho Sở gia, lần này ngài có thể đến giúp Sở gia của chúng ta, đó là vinh hạnh của Sở gia chúng tôi!”

“Đâu có, câu này nên dành cho tôi.

Tôi rất vinh dự được. Sở gia mời!”

Nghiêm Bỉnh Hợp mỉm cười nói.

Ngay khi nói xong, ông ta nhìn thấy Lâm Vũ và Hà Tự Hành, nụ cười trên mặt đột nhiên mất đi, và thay vào đó là một cô âm trầm.

Sở Tích Liên nhìn thấy cảnh này hơi ngân ra, giả bộ không biết hỏi: “Nghiêm đại sư, các người quen biết sao?”

“tin Nghiêm Bỉnh Hợp hừ lạnh, ánh mắt lan lùng nhìn Lâm Vũ, nói: “Sao có thê không biết, Hà gia ngay từ đầu mời tôi, về sau vị Hà tiên sinh này tới, Hà gia liền đá tôi đi, chọn tên này!”

“Ò2 Còn có chuyện này sao?” Sở: Tích Liên nhíu mày, lắc đầu nói: “Ngay từ đầu đã nói xong lại đồi ý, làm một đại gia tộc, mà lại đổi ý, quả thực có chút không thích hợp!”

“Cái gì mà đổi ý, chúng tôi rõ ràng đã nói, kêu ông củng Hà tiên sinh tới đây, là chính ông không đồng ý!”

Hà Tự Hành cau mày không vui nói.

“Tôi đương nhiên không thể đồng ý, cậu ta xứng đi với tôi sao?”

Nghiêm Bỉnh Hợp cười nhạo một tiêng, lạnh lùng nói: “Lát nữa các người sẽ thây được năng lực của tôi, đến lúc đó Hà gia các người có khóc cũng không kịp!”

“Nghiêm đại sư, đừng nói như vậy!

Nêu như không phải Hà gia từ chôi ông, thì nhà chúng tôi đêu không có cơ hội mời được ngài!” Sở Tích Liên cười khuyên một câu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1243


Chương 1243

Những gì ông ta nói đều là sự thật, thật ra họ đã mời Nghiêm Bỉnh Hợp từ rất lâu rồi, nhưng không ngờ Hà Tự Khâm đã sớm hơn, cho nên Nghiệm Bỉnh Hợp đã từ chối Sở gia nêu lần này không hủy hẹn, thì Sở gia thực sự không có cơ hội mời Nghiêm Bỉnh Hợp.

Sau khi Nghiêm Bỉnh Hợp cùng Hà gia to tiếng, lập tức gọi điện thoại cho Sở gia, thứ nhất, ông ta muốn đi theo đề xem bộ sưu tập cuối cùng trong buổi đấu giá này, thứ hai, ông ta muốn Hà gia trả giá cho sự lựa chọn của họt “lại nói, Hà tiên sinh cũng là một tài năng trẻ có tiếng ở thành phó, rất có năng lực!” Sở Tích Liên liệc nhìn Lâm Vũ, giọng điệu bình tĩnh nói.

“Phải không, chút năng lực này của cậu ta, cũng đáng nhắc tới sao?”

Nghiêm Bỉnh Hợp rất khinh thường cười nhạo, lạnh lùng nói: “Tôi đã thầy rất nhiều người không có bao nhiêu năng lực nhưng lại giả làm đại sư.

Một lát nữa tại cuộc đầu giá, cậu ta sẽ hiện nguyên hình!”

Hà Tự Hành nghe được lời này sắc mặt trầm xuông, ông rõ ràng rât không vui, những ông không thể phản bác lại được, mặc dù không biết nhiều vê độ cổ và phong thủy, nhưng ông vẫn biết một chút về Nghiêm Bỉnh Hợp này, ông ta đứng sô một trong ngành, thì không ai dám nói thứ hai.

Cho nên ông cho là, cho dù Lâm Vũ lợi hại đến thế nào, cũng không lợi hại bằng Nghiêm Bỉnh Họp.

Nếu như là đề cho ông lựa chọn, ông cũng sẽ lựa chọn Nghiêm Bỉnh Họp, sẽ không lựa chọn Lâm Vũ.

Nhưng đó là sự lựa chọn của ba ông, và ông không còn cách nào.

Lâm Vũ nghe được lời này của Nghiêm Bỉnh Hợp cũng không nói gì nhiều, chỉ thản nhiên cười một tiếng, dù sao những thứ năng. lực này không phải dựa vào miệng là có thể tranh giành được.

Hiện tại cho dù anh nói rách miệng, cũng sẽ không có ai tin tưởng anh, cho nên chỉ có sự thật mới có thê nhìn thấy cao thấp, ai mạnh ai yếu, – chỉ có một lát đầu giá mới có thể thấy được sự thật.

Nhưng trong lòng anh lại cảm thấy có chút nghỉ ngờ, lúc trước nghe Hà Tự Khâm nói, hiện tại lại nghe Sở Tích Liên nói, dường như lần đấu giá này, đối với việc giám định yêu cầu đặc biệt cao.

Nhưng loại đấu giá cấp bậc này, tuyệt đội không có khả năng có hàng giả, nêu muốn lầy được thứ mình muốn, chỉ cân tăng giá là được rồi, nếu cảm thấy giá cao, bỏ là được, vậy vì sao còn phải tìm người đến kiểm tra?

Tuy là trong lòng nghi ngờ, nhưng anh cũng không vội vàng hỏi, dù sao từ trong miệng người không chuyên môn như Hà Tự Hành cũng không hỏi được cái gì, đợi lát nữa cuộc đầu giá bắt đầu, tẫt cả đều sẽ rõ ràng.

Chờ một lúc lâu, cuộc đấu giá chuẩn bị bắt đầu, vị quản gia mập mạp mặc áo trắng đi tới đại sảnh, cung kính hô to: “Địa điểm đấu giá, đã chuẩn bị xong, mời vào địa điểm!”

“Đi thôi, Hà tiên sinhl”

Hà Tự Hành vội vàng gọi Lâm Vũ đi theo bên cạnh ba và anh trai.

Sau đó Hà Tự Hành nhân lúc ba cùng một người bạn cũ nói chuyện, kéo Hà Tự Khâm vệ phía sau, hạ giọng nói: “Anh, Nghiêm Bỉnh Hợp cũng tới đây!”

“Nghiêm đại sư cũng tới, ở đâu?”

Sắc mặt Hà Tự Khâm vui mừng, sau đó theo bản năng nhìn bốn phía.

“Anh, anh đừng nóng vội, nghe em nói:” Hà Tự Hành có chút bât lực kéo anh của mình một cái, hạ giọng nói: “Nghiêm Bỉnh Hợp không phải đến giúp chúng ta, ông ta được Sở gia mời tới đây!”

“Cái gì?”

Hà Tự Khâm thay đôi sắc mặt, mặt trắng bệch, sau đó ảm đạm, bắt lực nói: “Xong. rồi… lần này bộ Sưu tập, này có khả năng thuộc về Sở gia rồi!”

Dù sao lần đấu giá này, đối thủ cạnh tranh lớn nhất của bọn họ chính là Sở gia.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1244


Chương 1244

Nếu những người mua khác đấu g với Hà gia vài lân, họ biết là Hà gia thích cái này, họ chắc chắn sẽ không dám cạnh tranh với Hà gia, nhưng $S© gia thì lại khác, bọn họ nhất định sẽ tranh đến cùng với Hà gia.

Hơn nữa hiện tại Nghiêm Bỉnh Hợp đứng vệ phe Sở gia, Hà gia bọn họ có cơ hội cạnh tranh với người ta hay không, còn chưa chắc nữa?

Nghĩ đến đây y ông ta không khỏi chán nản thở dài, có chút bât lực nhìn ba một cái, không rõ lần này vì sao ba lại hồ đò như Vậy.

“Anh, cũng khó nói, lỡ như chúng ta may mãn thì sao, vừa lúc đâu giá được!” Hà Tự Hành vội vàng nói, hiển nhiên ông cũng không tin vào năng lực của Lâm Vũ.

“May mắn dựa trên thực lực!”

Hà Tự Khâm liếc ông một cái, không nói gì nữa, sau đó liên bước nhanh tới đuôi theo ba.

Hà Tự Hành khẽ thở dài, sau đó cũng bước nhanh lên.

Mọi người đi theo người hướng dẫn và đi hết hành lang cho đến khi đến một toà nhà lớn phía sau cao ba bốn mét, toà nhà này chiếm một diện tích rất lớn, có cảm giác như một khán phòng lớn, phía trước có núi giả và hô bơi, hai bên lối vào là hai con sư tử đá cao nửa người.

Sau khi vào cửa là một bức bình phong vẽ mực rất lớn, đi qua bức bình phong là một đại sảnh, đại sảnh bày đây những bộ bàn ghê gỗ tinh xảo đủ chô ngôi cho hàng trăm người.

Mà trên bậc thang phía trước đại sảnh được trải thảm đỏ, trên đài bày một tắm gỗ đỏ điêu khắc tinh xảo, trên tường phía sau đài, treo một bức tranh sơn thủy có tông màu tối.

Lâm Vũ thản nhiên liếc nhìn, sau đó chợt giật mình, ngơ ngác nhìn Dức tranh phong cảnh trên tường, sửng sốt, bức tranh này là một đoạn trong tác phẩm “tranh vẽ núi Vân Đài” của Có Khải Chi, nhất định không phải là tranh sao chép, tác phẩm là hàng thật!

“Một bức vẽ thật của Có Khải Chi lại treo công khai ở giữa đại sảnh này?

Cái này là quá táo bạo đi!”

Ngoại trừ “sự táo bạo”, Lâm Vũ tuyệt đôi không nghĩ ra từ khác, nêu bị đánh cắp, đây tuyệt đối là tổn thất rất lớn.

Nhưng nghĩ lại anh lại cảm thấy mình thật sự suy nghĩ nhiêu, nhìn vào an ninh trong trang viên này, nêu muôn trộm đồ từ nơi này, chỉ sợ khó như lên trời!

“Phiền mọi người nhìn vào số thẻ trên bàn ngôi xuống!” Quản gia thân hình mập đi lên, câm micro hướng mọi người cười nói. | Bọn họ sắp xếp vị trí tự nhiên dựa theo thân phận của mỗi người có mặt, đại thê gia như Hà gia, Sở gia, đương nhiên là phải xếp ở hàng đâu tiên.

Dường như là sợ Hà gia, Sở gia bởi vì ai ngôi ở giữa sẽ xảy ra xung đột, người ta sắp xếp vị trí đặc biệt phân chia Hà gia cùng Sở gia cách nhau một đường ởi.

Lâm Vũ đi theo Hà lão gia cùng Hà Tự Khâm ngôi ở hàng đầu tiên bên trái, mà Sở lão gia cùng con cháu của mình thì ngồi ở bên phải hàng đầu tiên.

Bọn họ đến nhiều người hơn Hà gia có mấy người Lâm Vũ không biết, biết hơn nửa là anh chị em của Sở Tích Liên hoặc Sở Vân Tỉ.

Mà điều khiến Lâm Vũ ngạc nhiên chính là, người của Trương gia lần này cũng tới!

Tới chính là hai anh em Trương Hựu An, Trương Hựu Tư, mà cùng đến còn có ba anh em Trương Dịch Hồng, Trương Dịch Đường và Trương Dịch Đình, bọn họ ngôi ở phía sau Sở gia một hàng, hai anh em Trương Hựu An và Trương Hựu Tư đang vui vẻ nói chuyện gì với Sở lão gia và Sở Tích Liên, thoạt nhìn quan hệ vô cùng thân mật.

Lâm Vũ nghĩ đến cuộc hôn nhân lúc trước giữa Trương gia và Sở gia, đối với loại quan hệ này của bọn họ cũng không cảm thấy kỳ lạ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1245


Chương 1245

Nghĩ đến thông gia, Lâm Vũ liền không tự chủ được nghĩ đến tiêu thư Sở gia tướng mạo như tranh vẽ kia, trong lòng không khỏi thở dài, có ít ngày không gặp cô, cũng không biết gân đây cô sông thế nào.

“Thay mặt chủ nhân của tôi, tôi hân hoan chào đón mọi người đã đến!”

Lúc này vị quản gia mập mạp kia cầm micro tiệp tục nói: “Đâu tiên tôi thay .

chủ nhân của tôi xin lỗi các vị, bởi vì ngài hiện tại ở nước ngoài, cho nên không kịp trở về tự mình tiếp đãi các vị, xin mọi người lượng thứ!

“Chúng tôi làm sao dám trách cứ lão tiên sinh được, chỉ cân bộ sưu tập lúc trước nói tốt có thể tiếp tục đấu giá là được!”

Lúc này bên dưới lập tức có người hét lên sân khấu, những người khác cũng lập tức hùa theo, dù sao mục đích chính của bọn họ hôm nay tới chính là vì bộ sưu tập, nhưng nói tới.

nói lui, âm thanh của bọn họ cũng hết sức kiềm chế. Một là vì bọn họ là những người có tố chất cao, thứ hai, vì những người ngôi ở đây tuỳ tiện chọn ra cũng là vô cùng giàu có, cho nên không quản là bọn họ tự cho là mình cao như thế nào, cũng không dám làm càn chút nào.

“Đấu giá, đương nhiên là phải bán đấu giá, bằng không lần đấu giá này chúng tôi tô chức làm gì!” Quản gia mập cười nói: “Vẫn là lệ cũ, lần đầu giá này, chúng tôi chỉ là bên thứ ba, cũng không phải người bán, hơn nữa một xu tiên thưởng chúng tôi sáng không có, chính là vì cung cập cho mọi người một nên tảng miễn phí, các vị sau khi lầy được chỉ cần nhớ rõ gia chủ chúng ta là một người tốt là được!”

“Đó là đương nhiên, chúng tôi khẳng định không quên lão tiên sinh!”

Người phía dưới cũng đều nhao nhao nói.

Lâm Vũ nghe được lời của quản gia mập ngắn ra, anh vốn tưởng là gia chủ trang viên này mở một cuộc đâu giá như vậy là vì lợi nhuận, không lây một đồng nào, địa điểm và dịch vụ dường như miễn phí.

Từ quy mộ của cuộc đấu giá này, về mặt kinh tế, ông ta không chỉ mắt tiền, mà còn rất nghiêm trọng, nhưng từ phương diện khác nói, ông ta buôn bán lời, hơn nữa còn là vô cùng đặc biệt lời!

Sẽ tiết kiệm chỉ phí hơn nếu để cho nhóm quan chức cấp cao hàng đầu nhớ đên ông ta và nợ ông ta một ân huệ, điều này tiết kiệm chỉ phí hơn bất kỳ khoản tiền thưởng lớn nào!

Hiện tại cuối cùng Lâm Vũ cũng hiểu, chủ nhân này vì sao có thể chiêm cứ một mảnh đất lớn như vậy ở thành phó.

“Không nói nhiều, hôm nay cuộc đấu giá của chúng ta chính thức bắt đầu, đầu tiên chúng ta mời ra món đấu giá đầu tiên hôm nay, kiệt tác tối thượng thời Minh — Kim Thiên Ngọc Diệp!”

Quản gia mập cười nói.

“Kim Thiền Ngọc Diệp?”

Lâm Vũ cũng giật mình, vẻ mặt sợ hãi, chỉ biệt là, Kim Thiền Ngọc Diệp này chính là bảo vật quốc gia khai quật ở núi Ngũ Phong hội đó, tại sao nó lại xuất hiện trong buổi đấu giá này?

Sau khi nghe được “Kim Thiên Ngọc Diệp”, mọi người ngôi cũng xôn xao, hưng phần không thôi, tắt nhiên bọn họ rât chờ mong bộ sưu tập cấp quốc bảo này.

Rất nhanh, cô gái lễ tân dưới sân khấu bưng một cái khay đi tới, cái khay được › đậy bằng một tắm kính, trên bàn gỗ đen dưới tấm kính là quốc bảo Kim Thiền Ngọc Diệp!

Lâm Vũ mở to hai mắt nhìn kỹ, chỉ thầy Kim Thiền Ngọc Diệp cùng kiện quốc bảo từng khai quật dáng vẻ giông nhau, toàn thân ngọc bích đại thịnh: “Là hàng thật, còn là một kiện chính phẩm! Không thua kém gì kho báu quôc gia khai quật đói”

Lâm Vũ cảm thấy trong lòng kích động, vội vàng hỏi: “Hà Tam gia, đêm chung kết của cuộc đấu giá hôm nay mà ông có nói đến là bảo vật này sao?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1246


Chương 1246

Lúc này anh mới hiểu được, không trách được Hà Tự Khâm nóng lòng như vậy, thì ra những thứ trong cuộc đấu giá lần này quả nhiên khiến người ta kinh ngạc.

Nhưng ngoài dự đoán của anh, Hà Tự Hành lại lắc đầu, nói: “Không phải!”

“Không phải sao?”

Lâm Vũ lại sửng. sốt, đây đã là cấp bậc quốc bảo, còn không phải là bảo vật trong miênhj bọn họ nói kia sao?”

Trong lòng Lâm Vũ có chút sững sờ, nhưng cũng không vội hỏi, tính toán quan : sát trước rôi nói sau, đồng thời trở nên rất hứng thú với bộ sưu tập sẽ được bán đầu giá vào tối nay.

Nếu bộ sưu tập này có giá trị hơn Kim Thiền Ngọc Diệp của nhà Minh, thì đêm nay anh thật sự không đến nhâm.

“Mọi người đều biết là Kim Thiền Ngọc Diệp mà nước ta tìm thấy trên núi Ngũ Phong được coi là quốc bảo, và món đồ này năm đó là bảo vật thất lạc ở nước ngoài, bất kể là hình dạng hay chất liệu đều không thua kém gì bảo vật quốc gia đó, nên nếu có người thích thì đừng bỏ qua cơ hội!”

Quản gia mập cười nói: “Theo định giá của người bán, bộ sưu tập này bắt đầu từ 50 triệu và bậc giá tăng thêm là 5 triệu. Bây giờ bắt đầu đặt giái”

Vừa dứt lời, ông ta giơ tay lên và ngay lập tức đập búa.

“60 triệu!”

“80 triệu!”

“120 triệu!”

Mọi người phía dưới lập tức kêu giá, không ngừng kích động, tất nhiên đều muôn đưa Kim Thiên Ngọc Diệp này vào trong túi.

Lâm Vũ nhìn Hà Khách Vũ ngồi bên, nhìn thấy ông vẻ mặt tươi cười, thần sắc thản nhiên, dường như không có chút hứng thú nào với đầu giá.

Mới đầu Lâm Vũ còn muôn nhắc nhở ông một câu, nhưng sau khi bộ sưu tập này tăng giá đên một mức độ nhất định, Lâm Vũ cảm thầy đấu giá không có ý nghĩa gì nữa, nên không mở miệng.

Cuối cùng Kim Thiền Ngọc Diệp này đã được bán với giá 320 triệu, người quản gia mập sau đó đã hô đem lên một bộ sưu tập khác, đó là một chiếc bình Tế Lam Thiên Cầu và là một di vật văn hóa cập quốc gia, truyền trăng năm đó từ Viên Minh viên lưu truyền ra ngoài, không ngờ nó lại xuất hiện trong cuộc đâu giá này.

Lâm Vũ không khỏi sững sờ, chủ nhân trang viên này rốt cuộc là nhân vật gì, chỉ dựa vào những người bán hàng mà ông ta quen biết, cũng có thê đoán được, chủ nhân này tuyệt đối không phải hạng thường.

Thậm chí, mạng lưới của chủ trang viên này không chỉ giới hạn ở Hoa Hạ, có thê ông ta còn có mạng lưới quan hệ rộng ở nước ngoài.

Lâm Vũ bất đâu nghỉ ngờ ông ta rốt cuộc có phải là người Hoa Hạ hay không, tuy là phong cách trang trí trang viên của ông ta đều là phong cách truyền thông của Hoa Hạ, nhưng cũng không thê hiện được ông ta chính là người Hoa Hạ.

Bộ sưu tập lần này, Hà Khách Vũ vẫn không có ý ra tay, vân là sặc mặt lạnh lùng, lăng lặng nghe người khác báo giá.

Ngược lại Sở gia lão ngôi một bên nhìn thây cái bình sứ này vui mừng không thôi, không đợi ông ta nói, Sở Vân Tỉ một bên lập tức kêu giá, muôn đem cái bình này xuông, tặng cho ông nội làm quà.

Những người khác hứng thú đôi với chiệc bình này cũng đêu kêu giá theo, thế nhưng nhìn thấy Sở Vân Tỉ vẫn luôn theo giá, biệt Sở Vân Tỉ nhất định phải có bộ sưu tập này, bọn họ liền không theo nữa, dù sao đắc tội Sở gia, bọn họ không có bắt kỳ lợi ích gì, hơn nữa đây coi như là bọn họ bán cho Sở gia một ân tình.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1247


Chương 1247

Cuôi cùng cái bình Tê Lam Thiên Câu này chỉ có 80 triệu tệ, Sở Vân Tỉ cũng hiệu ý, đứng lên cười với mọi người, nói: “Cảm ơn các vị tiền bối khiềm tốn!”

Hà Tự Khâm và Hà Tự Hành liếc nhìn Sở Vân Tỉ một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự chán ghét.

Tuy là bọn họ nhìn Sở Vân Tỉ không thuận mắt, nhưng lại không thê làm gì được, con của họ quả thực quá không có chí tiền thủ rồi, căn bản là không cùng đằng cấp với người tal Vài bộ sưu tập tiếp theo tắt cả đều là vô giá, nhưng Hà Khách Vũ không đấu giá cho bất kỳ bộ sưu tập nào trong sô đó.

Lúc này Lâm Vũ cũng chú ý tới, lần này Hà Khách Vũ rõ ràng đên vì bộ sưu tập then chốt trong đêm đấu giá này.

Sau khi tất cả các bộ sưu tập này đã được lấy đi, người quản gia cười nói: “Bộ sưu tập sẽ xuất hiện tiêp theo là bộ sưu tập mà mọi người mong chờ nhất, và nó cũng là bộ sưu tập quý giá nhất trong cuộc đầu giá của chúng tôi! Mọi người chắc đã nghe_ nói truyền thuyết về nó, vì vậy tôi sẽ.

không nói nhiêu, chúng ta hãy chuyển trực tiếp đến cuộc đấu giá!”

Vừa dứt lời, ông ta lập tức nháy mặt với người đàn ông áo đen đứng bên cạnh, người đàn ông áo đen gật đầu, kêu hai trợ thủ bước nhanh về phía hậu trường.

Nghe xong những lời này, tất cả mọi người lập tức hưng phân, bọn họ hạ giọng nói chuyện, trên mặt cực kỳ chờ mong.

Lâm Vũ nhất thời cũng hứng thú, nheo mắt nhìn quản gia mập, tự hỏi không biết thứ ông ta nói có lai lịch lớn, hay là ông ta đang ra vẻ huyền bí.

Xét cho cùng, không có gì lạ khi cố tình phóng đại tại các cuộc đầu giá nhằm nâng cao giá trị di tích văn hóa!

Khi những người đàn ông mặc áo đen rời đi không lâu, họ quay lại với một vật được phủ bằng vải đỏ, sau.

Ki bước lên đài đặt nỏ một cách cần thận.

“Mọi người nhìn xeml”

Quản gia mập nhêch miệng cười, sau đó vươn bàn tay về phía vải đỏ, sau đó vén lên, trên khay bên dưới đê lộ ra chiệc Thân Vương Đỉnh màu xanh xám cao chừng hai ba chục cm.

Lâm Vũ hơi giật mình, anh không ngờ cái gọi là bảo vật quý giá lại là Thân Vương Đỉnh hình dạng xâu xí như vậy.

Anh không thể nhìn thấy tia sáng _ xanh biêc nào, hơn nữa nhìn từ chât liệu của nó, nó dường như không được làm bằng đồng và nó hâu như không có nhiêu giá trị sưu tập.

Nhưng điều hoàn toàn khác với phản ứng của anh là mọi người bên dưới ngay lập tức trở nên phân khích, nghên cô nhìn lên sân khâu.

Mà Hà Khách Vũ sắc mặt vốn lạnh lùng cũng đột nhiên có tỉnh thần, hai mắt sáng rực nhìn lên sân khấu, hiển nhiên là rất có hứng thú.

Vẻ mặt hai người Hà Tự Khâm và Hà Tự Hành hưng phấn, nhìn nhau một cái, sau đó gật đâu.

“Thần Vương Đỉnh, đây chính là Thần Vương Đỉnh trong truyền thuyết sao?”

“Có vẻ là như vậy rồi!”

“Nhát định phải rồi, khẳng định không sai được!”

“Nghe nói Thành Cát Tư Hãn dựa vào đó mà khai khẩn, mở rộng lãnh thổ, còn Lý Tự Thành dựa vào đó để đoạt lấy ngai vàng, đây là sự thật sao?”

“Tôi cũng nghe nói qua, là thật đó, năm đó Lý Tự Thành làm hoàng đề không bai lâu liền mất Thần Vừơng Đỉnh này, cho nên mộng hoàng đề của ông ta liền tỉnh, về sau Thân Vương Đỉnh này rơi vào trong tay Hoàng Thái Cực, cho nên mới có Đại Thanh sau này!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1248


Chương 1248

“Thật hay giả, đây đều là truyền thuyết!”

Mọi người phía dưới mỗi người một câu, bàn luận sôi nồi.

Vẻ mặt của Lâm Vũ hơi thay đổi khi nghe thầy bọn họ nói, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn cái Thần Vương Đỉnh trên bàn.

“Thần Vương Đỉnh?”

“Đây chính là Thần Vương Đỉnh trong truyền thuyết?”

Trong ký ức của tô tiên của anh cũng có hiều biết về Thần Vương Đỉnh này, nhưng điều đó cũng xuất phát từ sử sách, tương truyện là Thần Vương Đỉnh này có khả năng thấu trời đất, có thể thay đổi vận mệnh của con người, và có thê duy trì sự thịnh vượng của gia tộc!

Trong lịch sử, tất cả những người có được Thần Vương Đỉnh này đều là người giàu có hoặc quyền quý, thịnh vượng, nồi tiếng nhát là Thành at Tư Hãn, Lý Chính Thành và Hoàng Thái Cực. Số phận của họ thật phi thường nên sài khi có được Thần Vương Đỉnh này, liền trở thành người quyền lực nhất lúc bấy giờ.

Nhưng đây chỉ là truyền thuyết người đời sau phóng đại mà thôi, cũng không có bất kỳ ghi chép chân thật nào, cho nên trong quan điểm của Lâm Vũ, Thần Vương Đỉnh này nhiều nhất cũng chỉ là một biểu tượng cho sự tốt đẹp mà thôi, cũng không thần kỳ như trong truyền thuyết.

Mà lúc này ‹ cuối cùng anh cũng hiểu được nguyên nhân Hà Tự Khâm và Hà Khách Vũ đều muốn có được _ Thần Vương Đỉnh này, hiển. nhiên, bọn họ cũng muốn gia tộc của mình duy trì hưng thịnh không suy bại.

Tuy là bọn họ cũng | biết dựa vào Thần Vương Đỉnh thay đổi thời thế đều là vô nghĩa, Nù ít nhất đối với bọn họ mà nói, Thân Vương Đỉnh này có ý nghĩa tốt đẹp, cũng là một sự an ủi trong lòng.

Đương nhiên, sở dĩ bọn họ muốn Thân Vương Đỉnh này cũng xuất phát từ một loại tâm lý cạnh tranh, nếu tất _ cả các gia tộc trong thành phó đều không muôn Thân Vương Đỉnh này, họ đương nhiên sẽ không có hứng thú.

Chính là bởi vì các đại gia tộc trong thành phố đều muốn có được Thần Vương Đỉnh này, mới thần thoại lên năng lực của nó, đồng thời cũng k1ch thích tâm lý cạnh tranh của Hà gia.

Bất kể thứ này có hữu ích hay không, ít ra mình chiêm được, so với người khác là mạnh hơn.

Mà Sở lão gia hiển nhiên cũng có tâm lý này, sau khi nhìn thấy Thần Vương Đỉnh này, trong mắt ông ta đột nhiên phát ra một tia sáng của sự tham lam.

Sở Tích Liên cùng Sở Vân Tỉ bên cạnh ông ta cũng không khỏi kích động, hận hiện tại không thể xông lên ôm món đồ giá trị này vẽ.

Lâm Vũ bắt lực lắc đầu cười, theo anh thấy, món đồ giá trị này bình thường vô cùng, dường như không có gì đặc biệt.

Hơn nữa cái gọi là Thần Vương Đỉnh cũng chỉ là một truyền thuyết mà thôi, có phải thật sự tôn tại hay không còn không biết.

Mà Thần Vương Đỉnh này toàn thân không có tia xanh biếc nào, phần lớn là giả.

“Mọi người bình tĩnh một chút, quả thật truyện thuyết về Thần Vươ ng Đỉnh nảy, không ai biết rốt cuộc là thật hay giả, nhưng Thần Vương Đỉnh này có những đặc điểm kỳ diệu, thậm chí là phi thường!”

Quản gia mập cười nói: “Kế tiếp, tôi sẽ cho mọi người thấy!”

Vừa dút lời, ông ta liền nhìn một người đàn ông áo đen đứng bên vẫy vậy tay, người đàn ông áo đen sớm đã có chuân bị, trong tay câm một cái la bàn mới vàng rực rỡ đi tới, đưa đến cho quản gia mập.

| “Sau đây, mời mọi người xeml”

Quản gia mập cười cười, sau đó lập tức đặt la bàn trong tay trước mặt Thần Vương Đỉnh, chỉ thấy con trỏ trong la bàn dường như cảm ứng được ngoại lực gì, đột nhiên nhanh chóng xoay chuyên.
 
Back
Top Dưới