Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 793


Chương 793:

Phó viện trưởng Sử rút điện thoại ra đi đến cuối hành lang gọi cho Lâm Vũ, nhưng cuộc gọi liên tục báo đường dây bận, không gọi được.

Bởi vì lúc này Lâm Vũ đang gọi điện cho Lý Thiên Vũ.

“Alo, Hà tiên sinh, hôm nay sao lại có thời gian gọi điện thoại cho tôi thê này?” Lý Thiên Vũ cười nói.

“Lý đại ca, tôi thực Sự có chuyện, tôi trực tiếp nói luôn, không ‘giầu gì anh, tối hôm qua tôi đã làm một chuyện, có lẽ có ảnh hưởng, đến sự phát triển của công ty anh.” Lâm Vũ không có Vòng vo trực tiếp mở miệng nói ra: Dù sao thì anh cũng đã nghĩ xong bản thân sẽ chịu trách nhiệm rồi, vì vậy cũng không có gì đề lo lắng. nữa, nêu như Lý Thiên vũ tức giận với anh thì nói không chừng với nhà họ Lý sẽ hết quan hệ.

“Là công ty của chúng ta.”

Lý Thiên Vũ cười sửa lại một câu, sau đó nói đùa: “Hà tiên sinh đã làm gì ảnh hưởng đến công ty của chúng ta rồi? Giá cô phiếu c của công ty của chúng ta hôm nay vẫn ôn định này.”

Lâm Vũ cười cười, trực tiếp nói: “Chuyện là như thể này, tôi hôm qua tôi đảnh một người Hàn Quốc, hắn ta tự xưng là người của tập. đoàn Vân Xương Hàn Quốc, còn nói tập đoàn Lý Thị muôn bọn họ hợp tác cùng, vì vậy tôi sợ hắn ta biết quan hệ của tôi và tập đoàn ) thị cuôi cùng sẽ hủy hợp tác với..

“Đợi chút? Tập đoàn Vân Xương? Lễ nào là tập đoàn Vân Xương có công ty có dụng cụ y tế lớn nhất Hàn Quốc?” Giọng tủa Lý Thiên Vũ nhất thời trầm xuống.

“Không sai, hình như là vậy, bọn họ có hội trưởng tên Khưu… Khưu…”

Lâm vũ gật đầu, nhất thời có chút không nhớ ra được tên của người đó.

“Khưu Tại Trung” Giang Nhan ở bên cạnh nhắc nhở một câu.

“Đúng, Khưu Tại Trung.” Lâm Vũ vội vàng nói.

“Vậy thì đúng là tập đoàn Vân Xương đó rồi, haha, lời này là đích thân kKhưu Tại Trung nói với anh à?” Lý Thiên Vũ nheo mắt, dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn.

“Đúng vậy, chính anh ta nói.”

“Anh ta nguyên văn nói tập đoàn Lý thị chúng tôi câu xin hợp tác với tập đoàn Vân Xương bọn họ?”

“Không sai, nguyên văn.” Lâm vũ cũng không có trồn tránh, trực tiếp đáp ứng.

“Tôi còn nghĩ là có chuyện gì cơ, Hà tiên sinh, vậy anh không cân lo lắng rồi.” Lý Thiên vũ cười nói: “Lời này của anh ta ngược rồi, thực ra là bọn họ câu xin chúng ta hợp tác cùng.”

“Bọn họ cầu xin chúng ta hợp tác.

cùng?” Lâm Vũ có chút ngạc nhiên.

“Đúng, khoảng thời gian trước không phải tôi đã nói với anh chúng ta phải đây mạnh phát triển hạng mục về công trình sinh vật y học sao, vì vậy tôi đã gửi email cho vài nhà cung ứng thiết bị y tế có tiếng, mây nhà bọn họ cạnh tranh vô cùng kịch liệt đều muốn có được đơn hàng lần này, vì đơn hàng này, đồng sự trưởng của tập đoàn Vân Xương bọn họ còn đặc biệt đến tìm tôi hai lần, khiến tôi phiền chết mắt, bởi vì giá cả bọn họ cực kỳ thấp, hơn nữa chất lượng cũng không tôi, vì vậy cuôi cùng tôi cúng đã đáp ứng hợp tác cùng bọn họ.”

Lý Thiên Vũ cười nói: “Tôi đang định nói chuyện này với anh, không ngờ anh lại gọi điện đến, không sao, anh không cần đề ý đến tên Khưu Tại Trung này đâu, dựa vào anh ta căn bản không xứng cùng anh nói chuyện, đánh rôi cũng là đáng đòi.”

“Haha, thì ra chuyện như vậy, suýt chút nữa là tôi bị tên tiểu tử kia lừa rồi.” Lâm Vũ vui vẻ nói, tên Khưu Tại Trung thật biết giả bộ mà.

“Nếu như bọn họ đã nói là chúng ta câu xin bọn họ hợp † tác, vậy thì tôi sẽ gọi điện thoại cho đồng Sự? trưởng HP họ, hủy đơn đặt hàng này đi, tập đoàn Lý thị chúng ta không câu xin bất cứ ai.” Lý Thiên Vũ cười lạnh nói.

“Anh xem rồi xử lý đi, lấy lợi ích của công ty làm chủ, dù sao thì chuyện này tôi cũng không thiệt.” Lâm Vũ cười nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 794


Chương 794:

Sauk hi ngắt điện thoại, Lý Thiên Vũ không ciit do dự, mặt trầm xuống lầy danh thiếp ra gọi điện cho đồng sự trưởng của tập đoàn Vân ng

Ngay khi điện thoại được kết nôi, đâu dây bên kia đã vang lên giọng nói.

nịnh nọt, tuy nói tiêng Trung có hơi cứng nhưng vân được coi là lưu loát, thái độ vô cùng cung kính: “Alo, Lý đồng, ngài hôm nay sao lại có thời gian gọi cho tôi vậy?”

Người nghe điện là Xa Tái Tích, đổng sự trưởng tập, đoàn vân Xương công ty dụng cụ y tê, vì để nhận được đơn hàng mười tỷ này của tập đoàn Lý thị anh ta đặc biệt đên Trung. Quốc gặp mặt Lý Thiên vũ hai lân, vì vậy nhận được điện thoại của Lý Thiên Vũ đương nhiên vô cùng cung kính.

Mặc dù bây giờ Lý Thiên Vũ vẫn chưa phải đồng sự trưởng của tập đoàn Lý thị nhưng Lý Bắc Thần đã có ý đem quyên lực lên người Lý Thiên Vũ rôi, vì vậy Xa Tái Tích sớm đã gọi hai tiếng “Lý đồng”.

Ôn đồng, có chuyện này tôi muôn hỏi ngài một chút, công ty ngài có phải có hội trưởng Khưu Tại Trung đền kinh thành rồi? Nghe nói tối hôm qua anh ta đi ăn ở nhà hàng bị người ta đánh.” Lý Thiên Vũ thờ ơ hỏi.

“Không sai, aiya, chuyện này kinh động đến ngài rôi, tôi vôn dĩ không định nói cho ngài, tên người Trung Quốc này thực sự không biết trời cao đất giày là gì cả. Hội trưởng Khưu đều đã nói: chúng tôi là bên hợp tác với tập đoàn Lý thị rồi vậy mà hắn ta vân dám ra tay đánh người, đúng là chả coi tập đoàn Lý thị ra gì mà, ngài yên tâm, chuyện này đề tôi xử lý, sự tôn nghiêm của tập đoàn Lý thị không kẻ nào được mạo phạm, tôi nhất định làm cho ngài hài lòng.” Xa Tái Tích vội vàng nói, khéo léo đặt mình cùng Lý Thiên Vũ vào cùng một hội.

“Xa đồng, ngài nhâm lân rôi, người không tôn trọng tập đoàn Lý thị chúng tôi hình như là các anh?” Lý Thiên vũ cười lạnh, dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn.

“Lý đồng, ngài đây là có ý gì? Chúng tôi sao dám chứ?”

Xa Tái Tích nghe ra lời nói Lý Thiên Vũ có chút không vui nhất thời hoang mang.

“Không dám? Tôi qua hội trưởng Khưu, Khưu Tại Trung của các anh đều nói rồi, là tập đoàn Lý thị chúng tôi cùng xin muôn được họp tác với tập đoàn Vân Xương các anh, xin lỗi nha, tập đoàn Lý thị chúng tôi không thấp kém như vậy, từ bây giờ trở đi, tôi không xin các anh nữa, hợp tác giữa chúng ta dừng ở đây, anh đợi giây hủy hợp đồng của công ty chúng tôi đi.”

Lý Thiên Vũ nói xong lập tức ngắt máy.

Xa Tái Tích nghe thấy tiếng tút tút trong điện thoại thì tim đập nhanh, mồ hôi trên trán cũng rơi xuông, vội vàng gọi lại cho Lý Thiên Vũ, may mà Lý Thiên Vũ vẫn còn có chút tình nghĩa, nề mặt anh ta mà nghe điện thoại.

Xa Tái Tích lau mồ hôi trên trán, vội vàng nói: “Lý… Lý. đồng, ngài trước tiên đừng vội, ngài nói cho tôi biết, đây rôt cuộc là có chuyện gì? Có khi nào có người xúi quây truyền tin đồn xâu cho ngài? Khưu Tại Trung sao dám nói ra những lời như thê? Toàn bộ công nhân viên từ trên xuông dưới trong tập đoàn Vân Xương chúng tôi đêu vô cùng cảm kích tập đoàn Lý thị, cảm ơn ngài đặt hàng ở bên chúng tôi, cho dù cho hăn ta mượn mười cái gan sung không có gan nói như vậy đâu.. | Anh ta thực sự không biết tôi qua Khưu Tại Trung đã nói những lời sỉ nhục tập đoàn Lý thị, còn nghĩ răng là một đôi thủ cạnh tranh nào đó ác ý cô tình phá hoại quan hệ hợp tác giữa bọn họ và tập đoàn Lý thị.

“Chuyện này thực không phải tin đồn, người Trung Quốc mà đánh hội trưởng Khưu của các anh chính miệng nói đó, Ồ, đúng rôi, thuận tiện nói với anh luôn, người Trung Quốc mà đánh hội trưởng Khưu của các anh chính là đại cổ đông của tập đoàn Lý thị chúng tôi, có trong tay 10% cô phân của tập đoàn Lý thị chúng tôi, ngoài ra anh ta cũng chính là ân nhân cứu mạng của Lý Thiên Vũ tôi.” Lý Thiên Vũ nghiêm mặt, không nhanh không chậm nói nhưng ngữ khí đã hạ xuông vô cùng thấp, giỗng nhữ đang đè nén cơn phân nộ.

“Cái… Cái… Cái gì?”

Xa Tái Tích ngã từ trên ghê xuống, tim đạp đoạn, sắc mặt tái nhọt, mặc dù không ở trước mặt Lý Thiên Vũ nhưng anh ta vần cúi người, trán đầy mô hôi, cung kính nói: “Anh Lý, trước tiên anh nghe tôi nói đã, chuyện này tôi thật sự không, biết, tên Khưu Tại Trung này não có vấn đề rồi, không giữ được BÀ đi ăn nói hàm hồ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 795


Chương 795:

Ngài yên tâm, tôi sẽ xử lý anh ta, ngài nói xem muôn xử lý như thế nào thì xử lý như thế.”

Anh ta trong lòng vô cùng đau khổ, bây giò có bắt giết cả tên Khưu Tại trung này anh cũng đồng ý.

Đồng sự trưởng như anh ta đây lúc nào cũng phải cung kính với tập đoàn Lý thị, kêt quả là tên Khưu Tại Trung lại dám nói ra những lời đáng chết như vậy, hơn nữa lại còn dám gây gồ với đại cô đông của tập đoàn Lý thị, thật sự là chán sống rồi mà.

“Xử lý? Xử lý như thệ nào là chuyện của các người, có điều hợp đồng của chúng ta vần là tạm thời ngừng lại đã.” Lý Thiên Vũ lạnh lùng nói.

“Đừng… Đừng mà, Lý đồng, hay là, tôi bắt Khưu Tại Trung đích thân đền cửa nhà vị đại cô đông tập đoàn Lý thị, cũng chính là ân nhân cứu mạng của ngài xin lỗi, xin ngài ấy tha thứ, ngài xem có… có được không? Xin ngài… cho chúng tôi một cơ hội…”

Xa Tái Tích thập giọng câu xin, gân như là muôn khóc, vì vụ làm ăn lân này mà anh ta đã bỏ ra bao nhiêu là công sức, kết quả bị một thủ hạ óc heo phá hỏng toàn bộ nỗ lực của anh ta.

“Nếu như vị ân nhân cứu mạng tôi gật đầu thì tôi có thê suy nghĩ lại.” Lý Thiên Vũ trầm giọng nỏi, anh cũng nghe ra có vẻ Xa Tái Tích này cũng không biết tính của Khưu Tại Trung, nói xong anh lần nữa ngắt điện thoại.

“Thằng nhóc chết tiệt”

Sau khi ngắt điện thoại, Xa Tái Tích tức đến bừng mặt, cầm chiếc cốc trên bàn đập mạnh vào góc tường, sau đó lập tức lây điện thoại tìm số của Khưu Tại Trung, miệng không ngừng măng thằng nhóc chết tiệt.

“Bộ trưởng Tê, tên nhóc chết tiệt kia sao vẫn chưa đến xin lỗi tôi?”

Lúc này trong một phòng bệnh ở Bắc Kinh, tình trạng của Khựu Tại trung rõ ràng tốt hơn rất nhiều rồi, nằm trên giường bệnh phẫn nộ lớn tiếng với Tè Thủ Nghĩa.

Tôi hôm qua hăn ta bị đánh, kết quả đã mười mây tiêng trôi qua rôi mà bên Lâm Vũ một chút động tính cũng không có, hắn ta thậm chí hoài nghỉ không biết Tè Thủ Nghĩa đã báo cảnh sát chưa.

“Ngài đừng vội, đừng vội, viện trưởng của chúng tôi đã gọi điện cho thăng nhãi đánh ngài tối hôm qua rôi, bắt hắn ta lập tức qua đây xin lỗi ngài.”

T Thủ Nghĩa cười ha ha»nói, biểu thị Khưu Tại Trung nhẫn nại đợi thêm.

“Nếu như mà là ở Hàn Quốc chúng tôi thì tội sớm đã xé hăn ta thành trăm mảnh rồi.” Khưu Tại Trung hừ lạnh nói, chuyện này hắn ta không hề nói phét, công ty của họ có liên hệ mật thiết với nhiều tô chức ngâm ở Hàn Quốc. Nếu là ở Hàn Quốc, tôi qua hắn ta đã phân phó người xử gọn Lâm Vũ rồi.

Lúc này điện thoại di động vang lên, Tề Thủ Nghĩa lập tức đi lẫy, dùng l hai tay kính cần đưa điện thoại cho hắn ta.

Khưu Tại Trung vừa nhìn thầy là đồng sự trưởng Xa Tái Tích gọi đến thì vội vàng hãng giọng, đổi sang một mặt cười nghe điện thoại: “Alo, động sự trưởng, ngài sao lại có thời…

“Khưu Tại Trung, tôi giết cậu, tôi giết cậu.”

Không đợi Khưu Tại Trung nói xong, đầu dây bên kia đã truyện đến tiếng hét vô cùng phẫn nộ của Xa Tái Tích, nếu như Khưu Tại Trung đứng ở trước mặt anh ta thì tuyệt đối chết từ tám đời rồi.

Khưu Tại Trung sửng sốt rồi TỚI, SỢ nói: “Đồng sự trưởng, đây là có..

có chuyện gì vậy?”

“Chuyện gì? Vừa rôi, thiêu gia của tập đoàn Lý thị gọi điện thoại cho tôi, cậu biết người Trung Quốc tồi qua cậu đắc tội là ai không hả? Là ân. nhân cứu mạng của Lý thiếu gia đồng thời cũng chính là cô đông của tập đoàn Lý thị!” Xa Tái Tích tức giận nói.

“Hả… Hả?”

Người Khưu Tại trung như tê liệt, sau đỏ rằm một tiếng ngã xuống giường.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 796


Chương 796:

“Hội trưởng Khưu, ngài có chuyện gì vậy?” Tè Thủ Nghĩa vội vã đưa tay ra đỡ nhưng bị Khưu Tại Trung đầy ra.

“Đồng sự trưởng, ngài… ngài nói là thật ư?” Mặt Khưu Tại Trung trăng không còn giọt máu, sau lưng mô hôi ướt đâm.

“Phí lời! Tôi nói cho cậu biết, Lý thiếu gia vì chuyện này mà rất tức giận tôi và nói sẽ hủy đơn hàng của chúng ta.” Xa Tái ” tức đến giậm chân, nghiêm nghị nói: “Khưu Tại Trung, tôi nói cho cậu biết, tôi không quan tâm cậu dùng cách gì, nhất định phải để vị cô đông kia tha thứ cho cậu, nêu không cậu và người nhà.+. cậu tự.

mình hiểu rõ.’ Xa Tái Tích không nói rõ nhưng ngữ khí sắc lạnh vô cùng, sau đó lập tức ngắt máy.

Khưu Tại Trung bị dọa cho toàn thân run rây, miệng: mở to, hắn ta hiểu rõ ý trong lời nói của đồng sự trưởng bọn họ, đơn hàng lần này nêu như hỏng thì hắn ta cùng người nhà chuẩn bị đợi biến mắt khỏi thế giới này đi.

Chuyện như này, hắn ta từng giúp đồng sự trưởng làm qua không ít, không ngờ rằng lần này lại rơi trúng đầu hắn ta rồi.

Hăn ta thực sự không ngờ răng, người tôi qua đắc tội lại là một nhân vật lợi hại như vậy, nghĩ lại những lời nói sỉ mà hắn ta sỉ nhục tập đoàn Lý thị hắn ta lại sợ hãi mà run cầm cập.

“Hội trưởng Khưu, ngài sao vậy?

Thân thể không khỏe ư?” Tè Thủ Nn ngồi xỗm xuống, đầy quan tâm Ỏi | “Sao không gọi được cho tiểu Hà nhỉ?” Lúc này, phó viện trưởng Sử cũng khó hiểu bước vào bên trong, nhìn thấy Khưu Tại Trung dưới đất thì vội vàng Tước đến, nói: “Hội trưởng Khưu, ngài đừng tức giận, mọi chuyện đêu có thương lượng, tôi đang gọi điện thoại khuyên tiêu Hà đến xin lỗi ngài.”

“Đừng! Không được!” Khưu Tại Trung sác mặt vô cùng khó coi giữ chặt lây tay của phó viện trưởng Sử, run rầy nói: “Nhanh, đưa tôi đi gặp anh ta.”

Bên trong Hồi Sinh Đường, Diệp Thanh My đang dạy Giang Nhan chọn dược liệu. còn Lâm Vũ đang cùng Đậu Tân Di ngồi chẩn đoán, bộ dạng an ôn.

Lúc này bên ngoài Hỏi Sinh Đường đột nhiên có một chiếc xe ô tô màu đen lao đến dừng, ngay trước cửa, xe còn chưa dừng hắn, Khưu Tại Trung đã không nhịn được Vội vàng xông xuống, lảo đảo đi vào trong Hồi Sinh Đường.

“Hội trưởng Khưu, ngài chậm chút, chậm chút. Chúng ta không thể động rẻ động tay được, ngài sẽ chịu thiệt Bìa Tè Thủ Nghĩa lái xe vội vàng lớn tiếng nói, bởi vì cả đường đi Khưu Tại Trung không hề nói với anh ta là tại sao phải đến gặp Lâm Vũ, vì vậy nghĩ rắng Khưu Tại Trung đến:tìm Lâm Vũ là đê nói lý lẽ, sợ Khưu Tại Trụng chịu thiệt, anh ta cũng vội vàng xuống xe đi theo.

“Hà tiên sinh, Hà tiên sinh.”

Xông vào đên bên trong Hôi Sinh Đường, Khưu Tại Trung nhìn trái nhìn phải, khi nhìn thây Lâm Vũ đang ngồi chân đoán ở trong phòng khách th nước mắt rơi xuống kín mặt, tiền lên phía trước hai bước, uỳnh một tiếng, hắn ta quỳ xuống đất, chưa nói một lời lại “bịch bịch” hai tiếng, hắn ta dập đầu vài cái, đau khô khóc: “Hà tiên sinh, tôi sai rồi, tôi sai rôi, câu xin ngài tha thứ cho tôi.”

Tát cả bệnh nhân trong này nhìn thấy thì đều kinh ngạc, mặt đầy nghỉ ngờ nhìn Khưu Tại Trung nghĩ rằng đó là người bị bệnh tâm thần.

ni trưởng Khưu, ngài đánh không Ai Lúc này, Tề Thủ Nghĩa vội vã xông vào chạy đến, nhìn thây cảnh tượng trước mặt cũng lập tức sững sờ, mắt chữ o mồm chữ a nhìn Khưu Tại Trung không ngừng dập đầu, quai hàm suýt chút nữa muôn rơi xuông đất.

Không… không phải đến đây đi để trả thù sao? Sao lại còn dập đầu nữa?
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 797


Chương 7967:

Tề Thủ Nghĩa nuốt nước bọt, và nhanh chóng giâu cây gậy đang cầm ra phía sau.

Lâm Vũ nhìn thấy cảnh này cũng có chút ngạc nhiên, có điều nghĩ đến vừa rồi Lý Thiên Vũ nói muôn gọi điện thoại cho đồng sự trưởng của tập đoàn Vân Xương, anh lập tức hiệu ra, chắc chắn là đồng sự trưởng của Vân Xương đã gây áp lực cho Khưu Tại Trung.

Giang Nhan cau mày, nhớ lại cảnh Khưu Tại Trung cao cao tại thượng ép bản thân uồng rượu, nhìn bộ dạng của hắn ta bây giờ đột nhiên cảm thấy có chút buôn cười.

“Hội trưởng Khưu, anh vô duyên vô cơ đến đây hành lễ hớn như Vậy với tôi như vậy là có chuyện gì?” Lâm Vũ nheo mất cười, vội vàng đứng dậy đi đến cho hắn ta.

“Hà tiên sinh, tôi có mắt như mù, không thấy núi Thái Sơn, xin ngài đừng chập nhặt với tôi, tôi sai rôi, tôi biết sai rồi, tôi chân thành đến đây xin ngài tha lỗi, chỉ cân ngài đồng ý tha lỗi cho tôi, bắt tôi làm gì đêu được.”

Giọng Khưu Tại rung nghẹn ngào, lúc nói chuyện vẫn không ngừng dập đầu, cật lực muôn nhận được sự tha thứ của Lâm Vũ, dù sao thì tính mạng của cả nhà hắn ta đều nằm trên người Lâm Vũ.

“Được rồi, được rồi, hội trưởng Khưu, đừng dập nữa, tôi tha thứ cho anh, anh mau đi đi.”

Lâm Vũ nhìn thây bao nhiêu bệnh nhân đang nhìn thì vội vã muôn đuổi hắn ta đi, lại nói, cũng không có gì mà không thê tha thứ được, dù sao thì tối hôm qua bản thân cũng đã dạy dễ cho bọn họ một bài học nhớ đời rôi, hơn nữa hôm nay | bản thân lại nhận được bao nhiêu cái dập đầu như vậy, có lẽ Khưu Tại Trung lớn như này chắc cũng. chưa dập đầu trước bộ mẹ hắn ta nhiều như vậy.

“Cảm ơn Hà tiên sinh, cảm ơn ngài!”

Lúc này Khưu Tại Trung mới dám ngắng đầu lên, trán đã bị dập đến ửng đỏ rồi, lau vài giọt nước mắt còn lại trên mặt, cần thận từng tí một nói: “Hà tiên sinh, vậy đơn hàng của công ty chúng tôi với quý công ty…”

“Xin lỗi, chuyện này tôi không rõ, phải do Lý tổng quyết định, anh bảo chủ tịch các anh đàm phán với Lý tổng đi, dù sao thì chuyện giữa chúng ta coi như là kết thúc rồi.” Lâm Vũ xua xua tay, anh không | hề muôn tham gia vào công việc làm ăn của tập đoàn Lý thị với tập đoàn Vân Xương, anh biết, Lý Thiên Vũ là người làm ăn, nêu nhử đã quyết định hợp tác với tập đoàn Vân Xương thì phần lớn đó là sự lựa chọn hợp lý nhật.

“Vậy được rồi…” Khưu Tại Trung nuốt nước bọt có chút bất an nhìn Lâm Vũ, có điều nêu như Lâm Vũ đã tha thứ cho anh rồi vậy thì chuyện cũng dễ giải quyết hơn.

Tề Thủ Nghĩa nghe được cuộc đối thoại này trên mặt lúc xanh lúc trắng, từ thái độ đột nhiên thay đổi 180 độ của Khưu Tại Trung anh ta có thê đoán ra, Lâm Vũ là một nhân vật lớn, tuyệt đối là nhân vật lớn, hơn nữa nhật định là có quan hệ gì đó với nhà họ Lý.

“Bộ trưởng, Tề, anh cũng đến rồi.

Lâm Vũ ngắng đầu nhìn Tề Thủ Nghĩa nhàn nhạt nói.

“Ò, cái đó, tôi đến để xin lỗi bác sĩ Giang, mời bác sĩ Giang quay ‘ về bệnh viện tiếp tục làm việc.” T Thủ Nghĩa gặp gió liên đây thuyền theo, Khưu Tại Trung cũng đã xin lỗi rồi, anh ta cũng nên học theo chứ.

Giang Nhan nghe vậy thì lạnh lùng liệc anh ta một cái, không có mở .

miệng nói.

“Mời cô ấy về tiệp tục công việc? Vậy sau lưng anh câm cái gì kia…” Lâm Vũ sớm đã chú ý đến cây gậy mà anh ta giâu sau lưng rồi.

“Ò, cái… cái này là công cụ để tôi nhận lỗi.” Vẻ mặt Tề Thủ Nghĩa nghiêm xuÔng, lập tức lây cây gậy ra, đi đến chỗ Giang Nhan đưa ra, nói: “Bác sĩ Giang, lần này tôi vô cùng thành ý đến xin lỗi cô, nếu nhự cô thấy sh_ï hết tức thì tôi có thể dùng cây gậy này đánh thật mạnh lên người mình, đến khi nào cô nguôi giận thì thôi.”

Tề Thủ Nghĩa làm ra bộ dạng tự trách nói, nô lực muôn cho Giang Nhan cảm nhận được sự thành ý của anh ta.

Giang Nhan nhất thời do dự, quay đ** t* Lâm Vũ dường nhử muôn hỏi ý kiến của anh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 798


Chương 798:

Cô biết Tề Thủ Nghĩa đang giả bộ ở đây nhưng cô thực sự thích công việc bác sĩ này, cũng thực sự muốn dựa vào năng lực của bản thân mà ở lại bệnh viện số 1 đại học Bắc Kinh.

Lâm Vũ sao có thể không: biết SuY nghĩ trong nội tâm của cô, nhìn cô dịu dàng nói: “Em tự mình quyết định, thích chọn thê nào thì chọn như Hà anh mãi mãi ủng hộ em, giống như em ủng hộ anh vậy.”

Giang Nhan căn cắn môi, sau đó nhỏ giọng nói với Diệp Thanh My: “Thanh My, vậy tôi vê trước đây.”

Diệp Thanh My cũng không nói nhiều, gật nhẹ đầu.

Sau đó Giang Nhan gọi xe cùng với Tề Thủ Nghĩa quay về bệnh viện.

Khưu Tại Trung không có đi cùng bọn họ về bệnh viện mà vội vàng đi đến tập đoàn Lý thị, định đích thân đến gặp Lý Thiên Vũ xin lỗi.

“Phó viện trưởng Sử, tôi đưa bác sĩ Giang quay lại rồi.”

Vừa quay về đến bệnh viện liền nhìn thấy phó viện trưởng Sử vẫn đợi ở trong phòng, Tề Thủ Nghĩa nhanh chóng tiên lên trước, đồng thời mặt đây nịnh hót nhìn về phía Giang Nhan Sợ CÔ cáo trạng mình.

Giang Nhan mới không muốn đắc tội loại người tiêu nhân này, vì vậy cũng không nói gì nhiều. , ) “Haha, Giang Nhan cô quay về rôi, vừa hay tôi cũng có chuyện phiên cô đây.” Mặt phó viện trưởng Sử vui mừng, vội vàng gọi Giang Nhan đi đến một bên, bàn bạc kế hoạch để tiến vào Hiệp hội trung y.

Nói đến Hồi sinh đường, Giang Nhan vừa đi chưa lâu thì Hà Cần Kỳ đến, vừa vào cửa liền thân mật gọi một tiếng anh hai.

“Cần Kỳ, sao em lại đến đây?” Lâm Vũ nhìn thấy anh ta thì vô cùng vui mừng, cười nói, “Sao nào, tìm anh có chuyện gì ư?”

“Không có gì, lâu không gặp anh rồi nên qua đây xem xem.” Hà Cần Kỳ cười nói, “Đúng rồi, anh hai, em củng người khác mở một phòng tập quyên anh, vài ngày nữa sẽ khai trương, Bên lúc đó anh nhớ phải đên tham gia nha.

“Mở phòng tập quyền anh?” Lâm Vũ có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy, em chính là thích kiểu võ đánh đâm như vậy, ngoài mở phòng tập ra em thật Sự không biết bản thân nên làm gì nữa.” Hà Cân lế gãi đầu cười.

“Cũng được, thích là được rồi, như vậy em coi như là cũng có việc đề làm rôi, nhớ phải làm cho tử tế.” Lâm Vũ cười võ võ vai anh ta nói, “Có gì cân anh giúp thì cứ nói.”

“Không có gì cần giúp cả, chính là đợi anh có thời gian hi vọng anh có thể chỉ dẫn chút cho học viên của tụi em.’ Hà Cần Kỳ cười hắc hắc nói.

“Không vấn đề gì.”

Lâm Vũ vỗ vỗ vai của anh ta.

“Thiếu tá Hà, hoa của ngài đến rồi.”

Lúc này ngoài cửa đột nhiên truyện đến một âm thanh thanh lệ, sau đó liền thấy Hàn Băng mặc bộ đồ chỉnh tề, gọn gàng tiền vào, trong tay câm hai chậu hoa vùng nhiệt đới có đầu cực kì to, màu sắc diễm lệ, có điều nhìn có chút thiếu sức sông.

“Aii; hoa này nhìn thật đẹp!” Sắc mặt Hà Cần Kỳ vui vẻ, giơ tay ra định chạm vào bông hoa trên tay Hàn Băng, Lâm Vũ đột nhiên dùng tay ngăn lại, trầm giọng nói: “Đừng động, hoa này có độc.”

“Có độc?” : Hà Cần Kỳ nhận thức được lập tức thu tay vê.

“Thượng tá Hàn, nếu tôi đoán không nhâm thì đây chính là loại hoa kì lạ của châu Phi?” Lâm Vũ đặt ra câu hỏi.

“Không sai, loại hoa này vận chuyển rât phiên phức. Tổng cộng đã tìm được hơn 20 cây, nhưng sau khi vận chuyên đến được đây thì chỉ còn lại hai cây, hơn nữa có thề không lâu nữa chúng cũng chét, dù sao thì chỗ chúng ta ở cũng quá lạnh, tôi đề nghị anh nên để chũng trong phòng Có nhiệt độ ấm, nơi ánh sảng mặt trời có thệ chiêu vào, nói không chừng CÓ thể giữ lại được hai cây này.” Hàn Băng đưa hai chậu hoa trong tay cho Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 799


Chương 799:

Lâm Vũ nhận lây rôi nhẹ nhàng ngửi thử mùi hương, phát hiện hoa này chỉ được cái đẹp chứ không có bắt kì mùi hương nào cả, thậm chí còn có một chút mùi thối nhàn nhạt. | “Đợi tôi nghiên cứu chúng xong chiết xuất ra những vật chất hữu ích trong cành hoa của chúng, thì không cân vận chuyên. qua nữa, đến lúc đó phải phiền cô giúp tôi tìm người trực tiệp chiết xuất chúng từ bên châu Phi.”

Lâm Vũ có chút lầy lòng cười nói với Hàn Băng.

“Để xem tâm trạng của tôi đã.” Hàn Băng khoanh tay nói.

Đúng lúc này, điện thoại của cô ta đột nhiên vang lên, không biết đầu dây bên kia nói gì mà sắc mặt Hàn EEp đột nhiên tái đi, miệng khẽ run, ch lùng nói, “Chắc chắn là 312”

Nhận được sự khẳng định của đầu dây bên kia xong, Hàn Băng một tay năm chặt điện thoại, sắc mặt lạnh lẽo như băng mùa đông.

“Chuyện gì vậy, xảy ra chuyện gì rồi?”

Lâm Vũ thây biêu cảm của cô ta có chút không tự nhiên thì vội vàng hỏi.

“Anh đi với đôi một chuyên đi, xảy ra chuyện rồi.” Hàn Băng liệc nhìn Hà Cân Kỳ và những người khác trong y quán, cũng không trực tiếp nói.

ĐUjDC.. | Lâm Vũ thấy sắc mặt khó coi của Hàn Băng thì biết chắc chắn xảy ra chuyện không nhỏ, vội vàng đưa hai chậu hoa cho Lệ Chấn Sinh còn bản thân thì đi theo Hàn Băng.

“Anh hai, ngày em khai trương “

nhất định phải đến đó nha.” Hà Cần Kỳ phía sau anh vội vàng hét lên.

“Biết rồi, đến lúc đó nhớ gọi điện thoại nhắc anh trước.” Lâm Vũ cũng quay đầu lại vẫy vẫy tay với anh ta.

Sau khi lên xe, Hàn Băng đột nhiên nên một đắm vào tay lái, hai mắt đỏ bừng, hiển nhiên đang rất tức giận.

Lâm Vũ chưa từng thấy cô như thế này bao giờ, có chút giật mình rồi tò mò nói: “Rôt cuộc là đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Hàn Băng vừa khởi động xe vừa nói: “Có nhớ cao thủ Huyện thuật giết người mà lần trước tôi nói với anh không?”

“Nhớ, đương nhiên là nhớ.”

Lâm Vũ nhanh chóng gật đầu, anh bởi vì sự tồn tại của người này mà mới điều Tần Lang và đại quân qua đây.

*“Lẽ nào hắn ta xuất hiện rồi?” Lâm vũ kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, không chỉ là xuât hiện mà còn giết người của chúng:ta.” Giọng nói của Hàn Băng gân như không có chút tình cảm nào trong đó.

“Giết người của chúng ta? Người của cục tình báo quân đội?” Lâm Vũ.

không khỏi sửng sốt, phải biết rằng, người của cục tình báo quân đội đêu được trải qua đào tạo đặc biệt, rất nhiều người cũng vô cùng thông thuộc Huyện thuật, bọn họ đến đề đối phó với những huyền thuật tâu thoát, tên phạm nhân giệt người này lại dám giết cả người của cục tình báo quân đội, vậy thì năng lực của hắn ta chắc chắn vô cùng kinh khủng.

Cả đoạn đường Hàn Băng đều không nói gì, lái xe thăng đến hiện trường vụ án.

Cuối cùng, Hàn Băng đưa Lâm Vũ đến một tiêu khu cũ kỹ, từ màu sắc loang lỗ của bức tường có thê thầy đây là tòa nhà lâu đời, lúc này đã có hai chiếc xe cảnh sát dừng dưới tòa nhà kéo giây cảnh giới ra, vài cảnh sát kia nh lại một chỗ nói bàn luận cái gì đi Thực ra gọi bọn họ đến cũng chỉ làm bộ thôi, người thật sự điêu tra bên trong là người của cục tình báo quân đội.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 800


Chương 800:

“Trưởng quản, ngài đến rồi.” Đàm: Khải cũng ở đây, nhìn ì thấy Hàn Băng đến thì, lập tức hành lễ, sau đó cũng hành lễ với Lâm Vũ phía sau, “Thiêu tướng Hà, ngài cũng đến rồi.”

Lâm Vũ gật đầu.

“Dẫn tôi đi xem hiện trường.” Hàn Băng trâm giọng nói, chân không có dừng bước.

no: Đàm Khải đồng ý lập tức dẫn cô ta và Lâm Vũ đi lên làu, đồng thời nói, “Khi chúng tôi phát hiện 31, anh ta đã chết từ mười mây tiếng trước rồi, người giết hại anh ta không thầy tung tích đâu nữa, nhưng từ trạng thái chết của 31 phán đoán thì có thể chắc chắn người giết anh ta chính là phạm nhân giết người của Huyền thuật mà chúng ta luôn muôn bất, hơn nữa với những gì chúng tôi kiểm tra được ở hiện trường thì có thế xác nhận hiện trường gây án chính là nơi tên phạm nhân giêt người kia ở, sô hiệu 31 có thể là điều tra ra chỗ này nhưng vẫn chưa kịp thông báo cho ,chúng ta thì đã bị tên hung thủ kia giệt hại.”

Hàn Băng trầm mặ nghe h hết, trên mặt không có chút biểu cảm gì. _- Hiện trường vụ án xảy ra ở tầng 5, còn chưa đến tầng 5 Lâm Vũ đã ngửi thấy. mùi hôi tanh tết nồng, khiến người khác cảm thầy buôn nôn, may mà anh là bác sĩ vẫn có thể thích ứng được với mùi này.

Vừa bước vào phòng, đã thây một người đàn ông ngôi sau bàn ăn trong phòng khách, toàn bộ cô và mặt đêu phông lên, da tím đen, dường như bị người khác túm chặt, trong mũi toàn là máu đen, trạng thái giỗng hệt với những người đã chết trước đó, nhưng điêu duy nhất không giống chính là hai mắt của anh ta đã bị móc mắt, chỉ còn lại hại lỗ sau đen đây máu, rõ ràng là cô ý.

Loại hiện trường đây máu tanh này Hàn Băng đã sớm quen rôi, nêu như bình thường trên mặt cô tuyệt đối không có chút biểu cảm nào nhưng lúc này nhìn thấy đồng nghiệp của mình bị giết thảm như vậy ngay trước mắt mình, hai mắt cô không khỏi bỏ ửng, cô nắm chặt tay thành năm đấm, người không khỏi khẽ run lên.

“Trên bàn có chữ?” Lâm Vũ nhìn đột nhiên phát hiện trên bàn ăn hình như viết một hàng chữ nhỏ.

“Không sai, có lẽ là tên hung thủ đó lưu lại.” Đàm Khải cau mày vội nói, sắc mặt đột nhiên vô cùng khó coi: Hàn Băng khẽ sửng sốt, vội vàng cùng Lâm Vũ đi lên phía trước.

Chỉ thấy trên bàn có một dòng chữ được việt bằng máu khô lại thành màu đỏ đen: Chỉ dựa vào một đám phế vật các người mà muốn bắt tôi?

Sau này, 4 đến một người giết một người, đến một đôi giêt một đôi!

Bên cạnh dòng chữ nhỏ còn có một chiếc phù hiệu của cục tình báo quân đội bị đập nát, ý tự sỉ nhục rõ ràng.

“Tôi phải bắt được hẳn ta, tôi nhất định bặt được hắn ta! Tôi phải phanh thay hắn ta thành trăm mảnh!”

Hàn Băng nhìn thấy cảnh này máu trong người đột nhiên cuộn trào lên, mạnh mẽ đâm lên bàn, hai mắt đỏ lừ, gâm lên.

Cô ta ở trong Cục tình báo quân đội lâu như vậy, từ trước đến giờ chưa từng gặp một người nào dám khiêu chiên với sự uy nghiêm của Cục tình báo quân đội như vậy, điều này đối với Cục tình báo quả thật là sự sỉ nhục vô cùng lón.

Lâm Vũ cũng trâm mặc không nói. gì, anh cũng là một người của Cục tình báo quân đội, sỉ nhục Cục tình báo quân đội cũng chính là sỉ nhục anh, anh cũng vô củng phẫn nộ, hận không thể lập tức bắt tên sát nhân lại, mạnh mẽ g**t ch*t sự kiêu ngạo, tự phụ của hẳn ta.

Hiơn nữa, loại người trong lòng đầy thù hận, tay đầy máu tanh này sống trên đời không biết còn giết bao nhiêu người nữa, có khi người ngay bên cạnh hắn ta cũng chịu một sự uy h**p nhất định.

Nhưng hành tung của người này quả thật có chút khó phán đoán, đã lâu như vậy rồi, Cục tình báo quân đội vân luôn theo dõi, điều tra hắn ta nhưng đến bây giờ đến bóng người hắn ta cũng không thấy.

Người duy. nhất phát hiện bây giờ cũ đã trở thành một thi thể rồi.

Nó cho thấy người này đáng sợ hơn rất nhiều so với Huyền Thanh Tử và Huyền Chân trước đó.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 801


Chương 801:

“Điêu tra hiện trường có phát hiện được manh mối hữu dụng nào không?” Hàn Băng cô găng kìm chế lại cảm xúc của mình, quay đầu nhìn Đam Khải thấp giọng hỏi.: “Không có, người này rất thận rong, hâu như không đề lại manh mối..

Đàm Khải thở dài, nói: “Cho dù có manh mỗi, chúng ta cũng chưa chắc chắn có thể bắt được hăn ta..

Anh ta vô cùng hiểu 31, dựa vào năng lực của một người mà nói, ở trong Cục tình báo 3Í đứng trong top mười những người giỏi nhật, nhưng không ngò đên răng chưa kịp cả phát ra lời cầu cứu đã bị diệt khẩu, hơn nữa hiện trường căn bản không có chút dầu vét nào, rất có thê là một đao chí mạng.

Vì vậy, năng lực của tên sát nhân này chắc chắn vô cùng khủng bó, trừ khi bọn họ biết trước được hành tung của tên này mà tập. hợp quân đội, nếu không : chỉ một người đơn phương như vậy đi điều tra truy sát nói không chừng chưa kịp bắt được hắn ta thì _ người của Cục tình báo quân đội đã bị giết trước rồi..

“Nói linh tinh!”

Hàn Băng quay đầu lại, nhìn chằm chằm anh ta, lạnh lùng nói: “Điều tra cho tôi, điều tra tử tế cho tôi. Tôi nhất định sẽ bắt được hắn ta.”

Sau khi quay trở lại xe, Hàn Băng.

dường như vận chưa phục hôi nôi đau vừa rồi, cô ta cay đăng đập mạnh lên tay lái, trông vô cùng chán nản.

“Đừng nản lòng, chúng ta nhật định sẽ tìm được hẳn ta.” Lâm Vũ nhẹ nhàng võ vai cô, nhất thời cũng không biết nên an ủi thế nào.

“Tôi đột nhiên cảm thấy bản thân thật vô dụng… là chính tôi đây đồng nghiệp của tôi vào chỗ chêt…

Hàn Băng yếu ‹ ớt dựa vào thành ghé, vẻ mặt chán nản không nói nên lời, không còn khí chất kiêu ngạo xa cách thường ngày.

“Đừng suy nghĩ nhiêu, chuyện này không liên quan gì đến cô, anh ta chỉ là hoàn thành nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc!” Lâm Vũ khẽ thở dài, mặc dù 31 được tính là anh dũng, hy sinh, nhưng. hoàn cảnh hơi quá nghiệt ngã, không ai có thê chấp nhận được.

“Tôi đưa anh về y quán.”

Hàn Băng lắc lắc đầu, khởi động xe đưa Lâm Vũ về y quán.

“Có chuyện gì nhớ ngay lập tức thông báo cho tôi, cho dù phát hiện ra hắn ta cũng không được đi, an toàn là trên hêt.”

Trước khi xuống xe, Lâm Vũ cần thận dặn dò Hàn Băng vài tiêng, dựa vào tính cách của Hàn Băng, nêu như phát hiện ra tên sát nhân kia thì cô nhất định sẽ xông lên ngay.

Dặn dò xong, anh vẫn có chút không yên tâm, bắt hàn Băng đợi một chút, sau đó chạy vào bên trong y quán, tìm ra một ngọc Quan Ẩm, đưa cho cô nói: “Nhớ rõ, từ bây giờ trở đi, đeo nó hai mươi tư tiếng, đên giờ khắc.

quan trọng có lõ có thê giúp đỡ cô.”

Hàn Băng nhận lấy Ngọc Quan Âm, ánh mất thâm thúy gật đâu với Lâm Vũ, không. hiểu sao cô lại tin vào lời Lâm Vũ nói, cần thận cầm lầy Ngọc Quan Âm bỏ vào túi.

Sau khi trải qua chuyện ngày hôm _ nay, Lâm Vũ mới cảm nhận thây cảm giác sợ hãi, ngày hôm sau anh gọi Tần Lang và đại quân đến, đặc biệt căn dặn bọn họ, gân đây nhất định phải tăng cao cảnh giác, cần thận chút, nếu như gặp phải người nào hoài nghị, không cân liêu mạng đi theo đôi phương, nhất định phải nói với anh đâu tiên.

May mà mây ngày tiếp theo trôi qua khá bình yên, không có vụ trung đụng lớn nào.

Cuối năm ngày càng đến gần, thời tiêt cũng càng ngày càng lạnh.

Mấy. ngày trước đông, phòng tập quyên anh của Hà Cân Kỳ ỳ cũng khai trương, Lâm Vũ mua một giỏ hoa đem đến.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 802


Chương 802:

Vị trí phòng tập quyền anh này của Hà Cần ‘Kỳ chọn không tỒi, ở một khu đô thị náo nhiệt, diện tích của sân phòng rất lớn, hơn nữa tiền thuê mặt băng cũng vô cùng rẻ, là anh ta dùng quan hệ của bỗ đê thuê được.

Khi Lâm Vũ đến nơi thì trước phòng tập đã được dựng những mái vòm, trên khán đài đang múa sư tử, âm thanh vô cùng náo nhiệt.

_ Trước cửa đầy người bao vây xung quanh, xung quanh không ít xe hạng sang đỗ lại, có thê thấy người đên chúc mừng anh ta khai trương cửa hàng đều là những người giàu có, có điều ai cũng biết, bọn họ đến không phải bởi vì Hà Cần Kỳ mà là vì ông chú lớn nhất nhà họ Hà.

“Anh hai, anh đến rồi.” Hà Cẩn Kỳ.

thấy Lâm Vũ đến thì vội vàng chạy qua, giỏ hoa trong tay anh cuối cùng đưa cho một nhân viên phía sau, tay anh ta kéo lây Lâm Vũ đến bên cạnh mình, đưa cho anh con dao, cười nói: “Chút nữa cùng em cắt băng khánh thành.”

Lúc cắt băng khánh thành, Lâm Vũ và Hà Cần Kỳ ở giữa, Vạn Hiểu Phong và Lý Thiên Hạo đứng ở hai bên, người hợp tác mà Hà Gần Kỳ nói đến chính là hai người bọn họ.

Lý Thiên Hạo nhìn thấy Lâm Vũ thì cũng không có biểu cảm gì quá, còn Vạn Hiểu Phong nhìn thấy Lâm Vũ thì lại có chút không tự nhiên, dù sao thì chú của mình cùng Đường ca đều bị Lâm Vũ làm cho tàn phế rồi, còn bồ của chính mình cũng bị Lâm Vũ dạy dỗ một trận, vì vậy lúc đối mặt với Lâm Vũ thì tự nhiên có chút khẩn trương.

Thực ra, nếu bố của cậu ta bị người khác xúc phạm, cậu ta nhất định sẽ liều mạng chiên đầu với Lâm Vũ, nhưng cậu ta và anh trai cậu ta đều là kẻ hèn nhát giống như nhau, vì vậy nhìn thấy Lâm Vũ liền rụt cổ lại, đên nói cũng ¡ không giống nói.

Trương Dịch Đường đứng trong đám người mà mặt lạnh tanh, ánh mắt – nhìn Lâm Vũ tràn đầy ý hận, anh trai cậu ta là Trương Dịch Hồng bị Lâm Vũ đánh cho tơi tả, chuyện này cậu ta luôn ghi nhớ trong lòng, hơn nữa cậu ta luôn muôn tìm cơ hội báo thù, muốn thay nhà họ Trương lầy lại mặt mũi.

Nhưng cậu ta biết, anh trai cậu ta đã không đánh lại được Lâm Vũ, dựa vào thực lực của cậu ta càng không phải đổi thủ của Lâm Vũ, vì vậy cậu †a chỉ có thể nhịn, chỉ có thể tìm cơ hội chuẩn xác để mượn đao tần công Lâm Vũ.

Sau khi cắt băng khánh thành xong, Hà Cần Kỳ mở cửa đón khách, rất nhiều người đến tham gia b*** khai trương đêu không tiếc một hai nghìn mà trực tiếp bỏ tiên để làm thẻ thành viên.

Hà Cần Kỳ đưa Lâm Vũ đi thăm phòng tập quyên anh.

Phòng tập quyền anh được chia thành tầng trên và tầng dưới, tầng trên chủ yếu là khu vực thiết bị và tập luyện cùng với khu nghỉ ngơi giãn cơ: thê, còn tâng 1 là sân tập chính, với các loại bao cát, bóng lê, dây nhảy, găng tay đắm bốc và các doại trang thiệt bị khác.

Ở giữa có một sân tập lớn khoảng 5m, mặt sàn cách mặt đất khoảng 1m, trông vô cùng ân tượng.

Đề khơi dậy bầu không khí, hai huần luyện viên c** tr*n mặc quân đùi, đeo gắng tay đấm bốc tập luyện.

Chỉ thấy cơ bắp của hai vị huần luyện viên vô cùng sản chắc, môi cú đâm ra đêu vô cùng có khí lực, quả đúng là được luyện tập chuyên nghiệp.

“Anh hai, hai vị huấn luyện viên em mời về thê nào?” Hà Cần Kỳ cười nói.

“Không tôi.” Lâm Vũ cười gật đầu.

“Còn kém xa anh rồi, hay là anh lên đấu với hai người bọn họ một chút?”

Hà Cần Kỳ hỏi.

“Thôi” Lâm Vũ cười lắc đầu, thấy Hà Cần Kỳ bận rộn như vậy, cũng không ở lại lâu, nói: tớ) y quán còn có chuyện, ‘anh vệ trước đã, hôm khác anh lại đến chỗ em chơi sau.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 803


Chương 803:

“Được, vậy ngày khác anh nhất định phải đến đó nha.” Hà Cần Kỳ vội vàng nói.

“Cần Kỳ, anh hai mà cậu nói có thật lợi hại như vậy không?”

Sau khi Lâm Vũ đi, Lý Thiên Hạo không nhịn được liền. hỏi, anh ta hay.

thây Hà Cần Kỳ nói anh trai anh ta rất là lợi hại, nhưng trước giờ vẫn chưa được trông thây, vì vậy cảm thấy Hà Cần Kỳ nhất định là có chút chém gió.

“Lợi hại cái rắm!” Trương Dịch Đường ở phía sau không nhịn được mắng chửi một câu.

“Lợi hại cái răm? Vậy anh hai tôi một phát đá anh cậu ngã xuông: đất, lẽ nào anh cậu đến cái rắm cũng không bằng.” Hà Cần Kỳ quay lại nhìn cậu ta, không khách khí đáp trả.

“Phụt” Lý Thiên Hạo không nhịn được mà bật cười.

Những người xung quanh nghe thầy lời này cũng không nhịn được mà cười trộm, chuyện này bọn họ đều đã nghe qua rôi, người nhà họ Trương lúc nào cũng khoe khoang là lợi hại lắm, kết quả đến một.cú đá của người ta cũng không chịu được, thực sự là có chút mất mặt.

Bởi vì sọ hãi sọ uy nghiêm của nhà họ Trương nên bọn họ không ai dám cười quá lộ liễu. , Trương Dịch Đường mặt đỏ bừng, ngực tức đến phập. phòng, không thể đáp lại được câu nào.

“Dịch Đường, anh cậu thật sự bị người ta đánh cho tơi tả?” Lý Thiên Hạo cười hỏi.

“Đánh mẹ mày!” Trương Dịch Đường tức giận. đánh lên đầu cậu ta, tiếp sau đó chỉ ào Hà Cần Kỳ phẫn nộ nói: “Hà Cần Kỳ, cậu có dám cùng ông đây lên sàn đầu một trận?”

“Đánh thì đánh, ai sợ ai?” Hà Cần Kỳ ưỡn ngực đồng ý không chút do dự, dù không chắc thăng được Trương Dịch Đường nhưng ít nhất anh sẽ không thua cậu ta.

“Được, đánh một trận, đánh một trận.”

Lý Thiên Hạo hưng phần hét lên, những người xung quanh nhật thời cũng hét theo, xúm lại xung quanh Hà Cân Kỳ và Trương Dịch Đường.

“Này, đám người ngu ngốc kia, ồn chết mắt.”

Lúc này ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói tiếng trung không được rõ lãm.

Mọi người nghe thầy vậy thì đều quay đầu lại, chỉ thầy ngoài cửa có ba bóng người cao lớn CƯỜng, tráng, trên đâu đêu đeo khăn màu trăng, trên người cũng mặc đồ trắng luyện võ, chân đi tật cũng màu trăng, đi trên guôc gỒ, trên vai tùy tiện khoác một chiệc áo long vũ, có thể thấy đi từ một nơi khồng xa đến đây, đang khoanh tay, nghiễm mặt nhìn đám người.

“Người Nhật?”

Trong đám đông có người nhỏ giọng nói, nhìn vào cách ăn mặc của bọn họ quả thực là người Nhật Bản.

“Này, các người ai là ông chủ?”

Người đàn ông cường tráng cao lón dẫn đầu có chút mắt kiên nhẫn hét lên.

“Tôi, sao vậy, có chuyện gì sao?” Hà Cần Kỳ đứng ra có chút không vui nhìn bọn họ hỏi.

“Anh mở tiệm ngay bên cạnh cửa tiệm chúng tôi là có ý gì? Cướp mối làm ăn? Hay là tìm chỗ chết?” Người đàn ông liệc nhìn Hà Cần Kỳ một cái, trầm giọng hỏi.

Mọi người nghe được lời này thì mặt ai cũng biên sắc, rõ ràng là nghe ra được ý uy h**p trong đó liền quay đầu nhìn Hà Cần Kỳ và đám người Vạn Hiểu Phong.

Hà Cần Kỳ lạnh lùng nhìn mấy người Nhật Bản này một lượt, cô gắng đè nén sự phân nộ trong lòng, biệt răng bọn họ phân lớn đến đây là cô ý làm loạn, nêu như không phải hôm nay là ngày khai trương thì anh ta sớm đã động thủ rôi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 804


Chương 804:

Trên thực tế, trước khi chọn địa điểm tập luyện boxing, họ đã biết cách đó không xa có một phòng tập đối kháng dạy judo và karate. Tuy nhiên, phòng tập bọn họ của bọn họ day là về vật nhau, đánh nhau cùng với các quyền của Trung Quốc, không hề có sự chung đụng nào với đám người Nhật Bản này, hơn nữa lúc phòng tập của bọn họ xây dựng, đám người Nhật Bản này cũng đi qua xem và không nói gì, những không ngờ răng hôm nay khai trương bọn họ liên đến đây làm loạn, rõ ràng là có ý.

“Chúng tôi mở của chúng tôi, các anh mở của các anh, hơn nữa cái chúng tôi dạy là những chiêu thức của người Trung Quốc chứ không phải ba cái võ dạy trẻ con của các người, sao lại cướp mỗi làm ăn của các người được?” Hà Cần Kỳ đoán ra ý tứ mà đối phương đến đây nên dứt khoát không khách khí, lạnh lùng đáp trả.

“Láo xược, các người dám nói võ thuật truyền thống của chúng tôi là võ dạy trẻ con?”

Một người đàn ông dáng người không cao, dưới mũi có một nhúm râu, đứng ở phía sau, nghe thầy những lời Hà Cần Kỳ nói thì vô cùng tức giận, trừng mắt nhìn anh ta và lạnh lùng nói: “Mấy kí năng nhảm nhí của Trung Quốc các người căn bản chính là khoa chân múa tay, dùng lời của người Trung Quốc các người thì.

chính là, tôi dùng một tay cũng có thê đánh cho các người không tìm được phương hướng.”

“Có cái rắm, máy chiêu võ dạy trẻ con của các người mới là vô dụng.”

“Đúng vậy, cái đồ gì chứ mà đòi đề bản thân mình lên đĩal”

“Các người lợi hại như vậy tại sao phải chạy đến chỗ chúng tôi kiếm tiền? Đây là lãnh thổ của Trung Quốc, mời các người cút về chol”

Một đám người nghe thấy bọn họ sỉ nhục võ thuật của Trung Quốc thì nhất thời phẫn nộ, không mhịn được mà măng ba tên người Nhật Bản kia.

“Một đám heo ngu ngốc không biết sống chết!”

Tên có râu trừng mắt nhìn, bày ra tư thế chuẩn bị động thủ nhưng người đàn ông cao lớn phía trước liên ngăn anh ta lại, lạnh lùng nói: “Morita, đừng xúc động!”

“Tezuka, anh không nghe thấy bọn họ sỉ nhục đến Võ thuật truyền thống, võ thuật của đất nước Mặt trời mọc sao?” Morita giận giữ nói.

“Đúng vậy, Tezuka, theo như tôi thây nên dạy dỗ cho bọn họ một bài học đề cho bọn họ thấy sự lợi hại của chúng ta. Bọn họ chẳng qua chỉ là một đám người chỉ biết nói miệng mà thôi.” Một người đàn khác tên Takahashi Yuki cũng lạnh giọng nói, không chút để đám người Trung Quốc trước mặt vào mắt.

“Dựa theo pháp luật của người Trung Quốc thì đánh bọn họ như vậy chúng ta phải chịu trách nhiệm pháp lý.”

Tezuka nói một câu thâm thúy, quay đầu nhìn Hà Cần Kỳ nói: “Nếu như chúng ta hai bên đều coi thường đối phương vậy thì chúng ta trực tiệp đâu một trận, xem xem rột cuộc là võ .

thuật truyền thống đất nước mặt trời mọc chúng tôi lợi hại hai là phu mèo cào của Trung Quốc các anh giỏi.”

“Được thôi, lát nữa đánh các người thua thê thảm xem các người còn nói là võ công mèo cào nữa hay không.”

Hà Cân Kỳ cười lạnh một tiêng nói, “Nếu như muốn đầu, vậy thì bây giờ luôn đi, có điều tôi có lời phải nói trước, nêu như chúng tôi đánh bị thương các anh, các anh không được đi đên Đại sứ quán khóc lóc cáo trạng.”

Mặc dù anh ta không muôn làm náo loạn trong ngày khai trương nhưng là đối phương đên đè đâu cưỡi cô anh ta vì vậy anh ta không đáp ứng cũng phải đáp ứng.

Hơn nữa như vậy cũng tốt, nếu như thắng thì có thể làm có danh tiếng vang xa coi như là làm tuyên truyên miễn phí.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 805


Chương 805:

“Anh yên tâm, chúng ta hai bên là tự nguyện, nêu như tôi thua tuyệt đối không có bắt cứ hành động kết thù nào, đồng thời, tôi cũng hi vọng sau khi các anh thua cũng đừng giông_ như trẻ con khóc lóc đi tìm cảnh sát Trung Quốc các người.” Tezuka thấy Hà Cân Kỳ rơi vào bây của mình thì miệng nhêch lên ý cười nhạt, vô cùng tự tin nói, “Có điều, chúng tôi sẽ không thua.”

“Anh cũng yên tâm, người Trung Quốc chúng tôi cũng rât có nghĩa khí, nói được làm được.” Hà Cần Kỳ cười lạnh nói.

“Được.”

Tezuka cười nhạt, quay đầu nhìn Morita nói, “Morita, anh ra mặt chơi cùng bọn họ?”

“Được thôi.”

Morita vặn cổ, siết chặt nắm đấm, chậm rãi bước ra ngoài, khiêu khích nói với Hà Cần Kỳ, “Các anh bên đó ai sẽ ra đấu với tôi? Anh à, cậu nhóc có biết võ công không?”

“Được, vậy tôi sẽ…”

Hà Cân Kỳ vừa chuân bị đông ý thì Lý Thiên Hạo ở bên cạnh vội vàng ngăn anh ta lại, có chút không g yên tâm khuyên nhủ nói: “Cần Kỳ, cậu không thể đánh nhau với bọn họ được, chút nữa bữa trưa cậu không thể đem bộ mặt sưng húp đến tiếp đón được chứ.”

Mặc dù Lý Thiên Hạo cảm n thầy không chắc Hà Cần Kỳ sẽ thua nho trong quá trình đầu thì bị thương là điêu không thể tránh khỏi.

“Đúng vậy, Cần Kỳ, chúng ta vừa hay có hai vị huấn luyện viên ở đây, đúng lúc có thê thử tài năng của bọn họ luôn.” Vạn Hiểu Phong cũng vội vàng đứng ra khuyên bảo.

Hà Cần Kỳ thấy hai người bọn họ nói cũng đúng, là một ông chủ thực sự không thê tùy tiện ra mặt được, vừa hay có thể mượn cơ hội đề kiểm tra trình độ của hai vị huần luyện viên này.

“Cân Kỳ, hai bọn họ nói đúng, cậu vân là nên đừng ra mặt, tôi thấy tên kia có vẻ rất lợi hại đấy, cậu căn bản không phải là đối thủ của anh ta, vạn nhất bị đánh tật vậy thì mặt mũi nhà họ Hà các người đêu bị cậu làm cho mắt hết rồi.

Lúc này Trương Dịch Đường đứng trong đám đông đột nhiên lên tiếng kích động Hà Cần Kỳ một câu, rõ Ìà là cố ý.

Anh ta biết đám người Nhật Bản này nêu như đã dám đên đậu đấu thì trình độ chắc chắn không thấp; vì vậy anh ta mới muôn Hà Cân Kỳ ra mặt nghênh đấu, rất muốn xem Hà Cần Kỳ bị đánh cho thảm hại.

Có điều Hà Cần Kỳ không phải người không có não, quay đầu liệc nhìn anh ta một cái, cười lạnh nói: “Mặt mũi của nhà họ Hà chúng tôi không cần cậu lo lắng, cậu nên cần thận nghĩ cách xem làm sao tìm lại mặt mũi đã mắt cho nhà họ Trương kia kìa.”

“Cậu Trương Dịch Đường tức đến đau cả ngực, phẫn nộ trừng mắt nhìn anh ta.

“Lâu Khải.”

Hà Cần Kỳ không đề ý đến anh ta, trâm giọng nói: “Anh lên dạy cho tên Morita kia cách làm người đi.”

Anh ta chọn Lâu Khải này không chỉ vì vô cùng tự tin với thực lực của anh ta mà ocnf bởi vì anh ta truyền nhân bát cực quyên, Bát cực quyên mạnh mẽ, dứt khoát, đơn giản nhưng mỗi chiêu thức đều là chí mạng, đương nhiên khác với những màn biểu diễn võ thuật, tính thực dụng vô cùng cao.

Anh ta muốn Lâu Khải dùng võ thuật truyền thống này của Trung Quốc đề đánh bại tên Morita kia, khiến những tên Nhật Bản này tâm phục khẩu phục.

“Được.”

Hà Cần Kỳ nói xong thì một người đàn ông cường tráng, da hơi ngăm đen võ vô tay rôi hướng về phía Morita vậy, lay, nói: “Đến đi, tên thấp lùn, lên đi.”

Một vị huấn luyện viên khác nhìn Lâu Khải cười nói: “Nhẹ chút, đừng làm cậu nhóc bị đánh chết nha.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 806


Chương 806:

Anh ta nhìn Morita thân hình nhỏ bé, vì vậy ngữ khí có chút à khinh thường, nói xong anh ta nghiêng người, bước ra nhảy xuông đê nhường chỗ.

Morita không để ý, cười lạnh một tiếng, lắc người, ngạo nghề đi VỆ phía võ đài, đồng thời lạnh lùng nói: ‘Dựa theo quy tắc của đất nước chúng tôi thì khi hai bên chiến đầu thì tự do đấu, không có hạn chế, một quy tắc duy nhất là không làm mắt mạng, các người dám đồng) ý không?”

Thực ra đây là quy tắc mà chính anh ta bịa ra, vì lát nữa sẽ có thể ra tay rất mạnh.

“Dám, có gì mà không dám.” Lâu Khải không chút đề ý nói, hiển nhiên vô cùng tự tin vê khả năng của bản thân, trong lòng anh ta cũng thầm ra chút sức lực, chút nữa ra một chiêu chí mạng đề đám người Nhật này thầy được sự lợi hại của anh ta.

“Được, anh rất có năng lực đó.” Tiêng Trung của Morita có chút cứng, nhưng vô cùng lưu loát, anh ân sợi dây xuông và nhảy vào bên trong.

“Đưa đồ bảo hộ cho anh ta.”

Lâu Khải nhìn về phía nhân viên bán hàng nói.

“Không cần.”

Morita lắc đầu, cười lạnh nói: ‘Đánh với anh căn bản không cần đồ bảo hộ gì cả.”

“Tốt”

Lâu Khải cười lạnh một tiếng, cắn cắn răng, tinh thần chiến đầu trong lòng đột nhiên được khơi dậy, liên cởi bỏ tất cả đồ bảo hộ trên đầu và găng tay ném xuống dưới võ đài rồi sải bước hướng về phía Morita nói: “Lên đi.”

“Có lên, phế hắn ta.”

“Đúng, phế hắn ta.”

“Đánh cho bọn chúng cút khỏi Trung Quôc.”

Phía dưới võ đài quần chúng lập tức bao vây xung quanh, lớn tiêng cô vũ cho Lâu Khải.

“Được, tôi đồng ý với mọi người, phế hắn ta.”

Lúc này, Morita quay. đầu lại, ngạo.

nghề nói một câu với những người bên dưới, sau đó giãm chân lên rồi nhanh chóng lao về phía Lâu Khải, một cú đá trực diện vào Lâu Khải.

Lâu Khải phản ứng nhanh, nhoáng cái liền trôn sang một bên, có điêu tay của Morita còn đề ở phía sau, chân vừa chạm đất lập tức quay người quét chân, Lâu Khải dùng hai tay ngăn lại, mạnh mẽ đỡ lây nhưng một lực đạo vẫn đánh thẳng vào ánh tay anh ta khiến tay tệ dại, trên mặt anh ta lộ ra tia đau khổ.

Morita không dừng lại, một lần nữa dùng nắm đấm, Lâu Khải nhanh giiững né được và tung ra nắm đắm nhưng cũng: bị Morita né được một cách đơn giản. Sau đó Morita phân nộ hét lên, hai chân chớp:mắt tung ra, đánh, đấm, đá thằng vào người Lâu Khải, mỗi chiêu tốc độ không coi là nhanh nhưng lực đạo thì vô cùng mạnh, thậm chí còn mạnh hơn Bát cực quyền của Lâu Khải vài phần.

Morita dùng võ Nhật Bản karate kinh điền, từ lực phát ra từ trên người anh ta cùng với công lực thì có thể thầy cấp bậc không hề thấp.

Trước đây Lâu Khải chưa từng giao đấu tiếp xúc với cao thủ như này bao giờ, đột nhiên đối đầu thì có chút hoảng loạn, ra tay với đỡ đều có chút miễn cưỡng.

Những người dưới võ đài không khỏi toát mô hôi thay Lâu Khải, lớn tiêng hét để cổ vũ.

Tezuka và Takahashi mặt đầy ý cười, bọn họ có thể nhìn ra, Mori ta căn bản không dùng nhiều lực, hiển nhiên là cô ý chơi đùa với tên người Trung Quốc này, nếu không dựa vào năng lực của anh ta sớm đã đánh bại tên người Trung Quốc này rồi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 807


Chương 807:

“Hà Cần Kỳ, cậu đúng là tìm được vị huấn luyện viên giỏi nha, lợi hại, lợi hại.”

Lúc này, Trương Dịch Đường mặt đầy sung sướng, giơ ngón tay cái lên với Hà Cần Kỳ, anh ta là người duy nhất ở đây mong Lâu Khải thât bại.

Hiên nhiên, đôi với anh ta mà nói, anh ta và Hà Cần Kỳ, Lâm Vũ có ân oán cá nhân, so với tôn nghiêm của dân tộc và tổ quốc còn quan trọng hơn.

Lúc này, Morita thấy thể lực của Lâu Khải không theo kịp được nữa thì liền đám thăng vào ngực Lâu Khải, cười nhạo nói: “Đanh tôi đi, phế vật, đánh tôi đi.”

“Aaaa”

Lậu Khải ngay lập tức bị k*ch th*ch bởi lời nói của Morita, anh ta gâm lên, dùng hết sức lực ở chân, một quyên hướng thẳng vào Morita.

Morita sớm đã có chuẩn bị, hai tay đưa ra, một phát năm chặt tay của Lâu Khải, đồng thời chân lùi vê sau, ngồi xôm xuống, lập tức ngăn lại sức lực của Lâu Khải và dùng củi chỏ đập vào cô Lâu Khải, hai mắt Lâu Khải tôi sâm và ngã uỳnh xuống đất.

“Hahaha, heo Trung Quốc, đứng dậy tiếp tục đánh tôi đi.”

Morita đứng bên cạnh cười nhạo, dùng chân giâm lên mặt L:âu Khải.

Màu sắc mặt của anh ta khi đang nói chuyện, một bên vừa đạp lên mặt của Lâu Khải, một bên thì nhìn quét…

xuống. mặt của đám người Hà Cần Kỳ đang ở dưới lôi đài.

Sắc mặt của Hà Cần Kỳ xanh mét, cảm giác thấy được là Sâm Điền đang giâm lên không phải là mặt của Lâu Khải mà là mặt của anh ta.

Thật ra là mọi người có mặt ở tại đây thì không có cảm giác như vậy, người sử dụng võ thuật truyện thống của quốc gia mình cùng với người sử dụng võ thuật truyện: thông của các quôc gia khác đầu võ với nhau, đổi lại kêt quả lại là thua thảm bại như vậy, cái bọn họ cảm thầy chính là tôn nghiêm của Hoa Hạ bị người tùy ý giâm đạp lên.

“Thế nào, tiếp theo thì ¡máy người đã thua đến tâm phục khẩu phục đi?”

Tezuka ở phía đăng sau dương dương tự đặc nói, “Có lẽ là võ thuật truyện thống của: Hoa Hạ các người nồi tiêng trên quốc té, nhưng mà nêu so ra với võ thuật truyện thông của quốc gia chúng tôi, thì thật sự là công phu của mèo ba chân mà thôi!”

“Đánh rắm!”

Huyết tính ở trong lòng của Hà Cần Kỳ đột nhiên bị kích phát đi ra ngoài, xoay người chỉ thăng Vào: Tezuka lạnh lùng nói: “Tôi đánh với anh!”

“Nga?”

Tezuka nhíu mày, trên mặt hiện ra vẻ mỉm cười, và anh nhìn Hà Cần Kỳ một cách đầy thích thú.

“Cần Kỳ!”

Vạn Hiểu Phong. sắc mặt biến sắc, vội vàng vươn tay giữ lại anh ta, khuyên can nói: “Cân Kỳ, đừng có hành động theo cảm xúc như thêt”

“Đúng vậy, Cần Kỳ!”

Lý Thiên Hạo cũng nhanh chóng chạy dàn đây giữ anh ta lại, thấp giọng khuyên can nói: “Vừa ban nãy anh cũng đã nhìn thấy qua thân thủ của người lùn đó rôi chứ, người trọ’ giúp này không phải là người bình thường, bọn họ khẳng định là có ý đên đề đập phá lận, anh đánh không lại bọn họ đâu!”

“Ai nói là tôi đánh không lại anh ta?

Chú hai của tôi trờ vê vào lúc trước kia đã chỉ dạy qua cho tôi rồi!”

Hà Cần Kỳ nói một cách không phục.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 808


Chương 808:

Quả thật, cái khoảng thòi»gian ngày đó Hà Tự Khăn trở về, dành thời gian chỉ điểm qua cho anh ta, giúp anh ta sửa chữa những chỗ sai sót ở trên động tác, hơn nữa có chỉ dạy mây chiêu thực dụng cho anh ta, anh ta trong khoảng thời gian này vần đi xuông dôc, không có việc gì làm thì thời điểm đó sẽ tự đi luyện tập một đến hai tiếng, cho nên tiên bộ rất lớn, cái này cũng là nguyên nhân dẫn đến sự tự tin của anh ta.

Chỉ tiệc là năng lực của anh ta không có giỏi giang như chú hai của anh, nêu không, một người khiêu chiến ba người bọn họ cũng sẽ không có sợ hãi như vậy.

“Dù sao thì vẫn nên cần thận một chút đi, lần này thì chúng ta coi như là ăn quả đẳng đi!” Vạn Hiểu Phong thật cân thận khuyên can nói.

“Ăn quả đẳng? Anh cho là anh ta chỉ là hướng về đây khiêu chiến võ đường chúng ta mới tới à?!” Hà Cần Kỳ sắc mặt lạnh lùng, tức giận nói: “Bọn họ rÕ ràng là nhắm tới võ thuật truyền thông của chúng ta mà tới!”

Cửa ngoài võ quán của họ đúng là có ghi dòng chữ “Quốc Thục”, nếu tám biển bị đập vỡ. lần này, không chỉ dấu hiệu sỉ nhục của “Nghiên Võ Đường”

của họ, mà còn là dâu hiệu của “Quốc HẦU “Nhưng mà vạn nhất anh nếu là .

đánh không lại bọn họ thì sao?” Vạn Hiểu Phong nói tràn đầy lo lắng.

“Không thử thì làm sao mà biết được?!” Hà Cần Kỳ sắc mặt lạnh lùng, trên ánh mắt kiên nghị của anh ta cực kỳ giỗng với người chú hai có chết cũng không chịu phục.

Nếu nói thế hệ người { trẻ tuổi của nhà họ Hà còn có ai có thể thừa kế được loại tâm huyết của cụ ông của nhà họ Hà Hà Khánh Võ, chỉ sợ là cũng không có ai ngoài anh ta, đây cũng là bởi vì sao mà sau khi Hà Cần Vinh chết đi Hà Khánh Võ lại thiên vị Hà Cần Kỳ.

“Ê, rốt cục có đánh hay là không đánh?” Lúc này Tezuka từ từ nói, “Nhóc con, tao nói cho mày biết, thật ra có đánh hay là không đánh đều giống nhau, võ thuật truyền. thống của Hoa Hạ máy người chỉ là có tiếng mà không có miềng, nhìn thì được chứ dùng không được, cùng với sức mạnh mãnh liệt của Karatedo cùng với nhu trung đẳng mới vừa rồi của Nhu Đạo căn bản không phải chung một cấp bậc!”

“Đúng vậy, Cần Kỳ, Tôi khuyên anh vân là không nên cùng với người ta đánh nhau, liền mấy phần bản lĩnh của anh, cẳn bản không phải là đối thủ của người ta!” Trương Dịch Đường cũng không buông tha cho cơ hội đi châm trọc Hà Cân Kỳ.

“Trương Dịch Đường, anh rốt cuộc là người của nước nào?!” Hà Cần Kỳ quay đầu lạnh lùng quét mắt liếc nhìn anh ta một cái, lạnh lùng nói: “Tôi hiện tại nghỉ ngờ tổ tiên nhà họ Trương của mây người là từ hồi phong kiến còn lưu lạc lại về hay không, tôi thực là muôn đi báo cáo rõ ràng cho bác cả của tôi, điều tra kỹ càng chỉ tiết về nhà họ Trương của ¡_anhl”

“Anh đừng có mà ngậm máu phun người! Tô tiên của nhà họ Trương chúng tôi là trăm phần trăm góc Hoa Hạ nhai”

Sắc mặt của Trương Dịch Đường trong nháy mắt trăng bệch, bị Hà Cần Kỳ chụp cho cái mũ này quá là lợi hại, gia đình bọn họ đại bộ phận mọi người đều là nhân viên công chức nhà nước, nêu có tin đồn nào đó truyền ra, cả nhà của bọn họ cũng sẽ chịu liên lụy.

“Phải không, anh đã là người dân của Hoa Hạ, vậy thì tại sao lại vì nói chuyện cho uy phong của người nước khác?” Hà Cân Kỳ cười lạnh nói, “Như thế nào, không phải là chính anh đang muôn làm người phản bội?”

“Hà Cần Kỳ, anh đừng có ăn nói bậy bạ, Trương Dịch Đường tôi chính là một người cực kỳ yêu nước!”

Trương Dịch Đường mở trừng ra hai mất, cuồng quít giải thích nói: “Tôi sở dĩ nói như thế, cũng là xuất phát từ ý tốt, sợ anh làm cho đất nước của chúng ta mất mặt!”

“Cho dù là làm mắt mặt nhưng cũng tốt hơn so với những loại người ngay cả một xíu gan cũng không có!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 809


Chương 809:

Hà Cân Kỳ hừ lạnh một tiệng, cởi bỏ.

cái áo khoái ở một bên, rồi hướng về phía lôi đài đi thẳng qua đó, đông thời quay lại hướng vê Tezuka nói: “Đến đi, người tôi hồm nay khiêu chiến chính là anhl”

Anh ta biết, người Hoa Hạ có thê thua ở lôi đài, nhưng cũng không thể thua ở trên phương diện khí thê!

Hơn nữa, anh ta đôi với những chiêu thức do chú hai của ông ây dạy cho cực kỳ tin tưởng, nếu có thể sử dụng thích đáng, có thể đạt được hiệu quả tứ lạng bạt thiên cân.

Cho nên chẳng cần sợ thực lực của Tezuka cao hơn anh ta, anh ta cũng dám vật lộn một lần.

“Được, có dũng khít”

Tezuka chợt híp mắt, kế đến cởi ra cái áo lông, và ném nó cho Takahashi, nắm chặt lấy. cái thắt lưng, từng bước từng bước vững vàng đi đền phía lôi đài.

“Cần Kỳ…..” Vạn Hiểu Phong có chút lo lắng mà “hô lên với Cận Kỳ, nhưng mà Hà Cần Kỳ không hè để ý đến anh ta.

“Không có việc gì đâu, nói không chừng Cần Kỳ còn có thể đánh thắng được anh ta thì sao!” Lý Thiên Hạo tuy răng là nói như vậy, nhưng trong lòng lại vì Hà Cần Kỳ mà lo lắng.

Tuy rằng trong lòng của bọn họ đối với Hà Cần Kỳ có chút không phục, nhưng đã nhận thức lấy anh ta làm đại ca từ lâu rồi, bọn họ cũng không có muốn đại ca của họ bị thua, li nữa lần này đại ca bọn họ không chỉ đại diện cho nhóm bọn họ mà là còn có các võ quán của Hoa Hạ nữa.

Những người khác cũng đi qua vây lại với lôi đài chun quanh, ánh mất nhìn về phía Hà Cần Kỳ có nhiều hơn một tỉa kính ý, đương nhiên không † hề đem anh ta coi là một người xem tiền như rác chỉ để mua vui.

“Xương cốt của anh quá yếu đi, hay là tôi trước hết nhường anh vài chiêu đị?”

Tezuka liếc nhìn Hà Cần Kỳ một cái, hơi có chút trào phúng nói.

“Không cần, cho dù là anh có dùng hệt sức của anh đi nữa, có thê đánh thắng. tôi hay là không đó còn là một vân đê lón đói”

Hà Cân Kỳ hừ lạnh một tiêng, sắc mặt phát lạnh, cũng không dùng nhiệt thân, cập tốc chạy nhanh về phía của Tezuka, lưu loát đánh ra một quyên ngang về phía của Tezuka.

Chút tài mọn!

Trong lòng của Tezuka cười lạnh, thân hình lắc qua một bên, liền né qua một bên, đồng thời cũng hung hăng ‹ đánh thẳng một quyên về phía Hà Cần Kỳ, thế nhưng điều khiến anh ta có chút ngoài ý muôn chính là, thân hình của Hà Cần Kỳ không có vì một quyền vừa rồi của bản thần mà lao ra theo quán tính, ngược lại rôi đột nhiên ngưng lại, XOay người đá một chân thăng vô ngực của anh ta.

Sắc mặt của Tezuka đột nhiên biết đồi, nắm tay đang vung ra lập tức thu hồi lại, vội vàng đặt chặn ở ngay trước ngực, ngạnh sinh sinh tiếp được một đá của Hà Cần Kỳ, nhưng làm cho anh ta cảm thấy khó tin chính là, Hà Cần Kỳ cũng không có thu tay lại, ngược lại còn dựa vào thế đi ép vào vai của anh ta, đây mạnh một cái khiến cho Tezuka cảm thầy không ổn và phải lùi ra đằng sau hai bước.

“Hay!”

Trong đám người lập tức bộc phát ra một trân võ tay tán thưởng.

Bản thân Hà Cần Kỳ cũng cảm thấy , có chút kinh ngạc, không nghĩ tới mây chiêu thức mà chú hai dạy lại có thể sử dụng tốt như thế, chỉ cần khống chế được sức lực tăng phúc ở chỗ eo lưng của mình, vội vàng ngưng quán tính lại, hơn nữa lại còn mượn lực phát ra chiêu liên tục, thật sự có thệ thu hoạch được hiệu quả không thể tưởng tượng nổi. , ị Hà Cần Kỳ cũng không có chút đình trệ nào, tiệp tục lưu loát phát động thế tấn công đánh về hướng của Tẹzuka, nhưng mà lúc này Tezuka đã gân như ồn định được vị trí, không hoang mang chút nào bởi Vì các chiêu thức kế tiệp của Hà Cần Kỳ, thậm chí dần dần anh ta còn chiếm thế thượng phong.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 810


CHương 810:

Mọi người ở bên dưới lại cảm thấy khẩn trương trở lại, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, sợ ảnh hưởng đến cuộc chiến của Hà Cần Kỳ.

Kế tiếp máy ¡ hiệp, Tezuka phát hiện ngoại trừ mây chiêu từ bạn đâu, Hà Cân Kỳ cũng không có bắt kỳ khả năng tân công nào khác, không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hoi, đông thời thế công ở trên tay lập tức con gian manh hơn nữa, tay một ngang một đánh móc, vù vù xé gió, cương mãnh vô cùng.

Thể lực của Hà Cần Kỳ đã gần như muôn tiêu hao hết rồi, chỉ sỗ lấy sự mệt mỏi để ứng phó mà thôi, động tác cũng trở nên chậm chạp hơn.

Anh ta căn chặt răng, biệt cứ tiếp tục như vậy thì chính bản thân sẽ bị thua ngay lập tức, nhớ đến những chiêu hiệêm mà chú hai đã dạy cho hắn, – ngay lập tức căn môi, xem xét chuẩn cơ hội, khoảnh khắc mà Tezuka phát động thế công, không có tránh né được, chỗ ngực khó chịu đến nghẹn, ngạnh sinh sinh nhận xuống một quyên này, nhưng đồng thời cũng: “

hung hăng móc một quyền thẳng về hướng cô họng của Tezuka.

Sắc mặt của Tezuka đột nhiên biến đổi, hiễn nhiên là không nghĩ tới Hà Cần Kỳ lại lựa chọn loại cách đấu pháp ngọc nát đá tan này, căn bản không có kịp tránh né, trực tiếp bị một quyên nh của Hà Cần Kỳ đánh thắng vô cô họng.

‘ÁcP Tezuka phát ra một tiêng k** r*n ngắn ngủi, dùng hai tay che lại khoảng không sau lưng, thở phù phù một tiêng rôi quỳ dưới mặt đât.

“Hay!”

Đám người lại bộc phát ra một trận vỗ tay khen ngợi, rất nhiều người mặt mũi đều đỏ lên, hưng phần vạn phần, không ngừng dùng tay vây vây.

Không thê không nói, một quyền này của Hà Cần Kỳ thật sự là:rât là hả giận!

Nhưng mà Hà Cân Kỳ cũng trúng một quyên của Tezuka, chân giâm mạnh xuông đất lui ra sau hai bước, một tay che ngực, dưới chân một đạp, lại làm ra vẻ phải hướng về phía Tezuka mà lao lên.

Nhưng mà lúc này Tezuka đột nhiên duỗi tay ra về phía anh, làm một cái tư thê không cân phải thủ.

Hà Cần Kỳ lúc này mới dừng chân lại, nghĩ răng Tezuka sẽ nhận thua, sắc mặt tái nhợt nói: “Như thế nào, hiện tại anh đã phục ..

Ai ngờ là anh ta vẫn chưa có dút lời, Tezuka còn đang ở trên mặt đất bỗng nhiên nhào vệ phía trước, hai tay gát gao bắt lây hai mắt cá chân của anh ta, thân hình mạnh mẽ uôn người, “Phù phù” một tiếng đem Hà Cần Kỳ quật ngã trên mặt đất, đồng thời hại chân đạp đát, thân mình vừa chuyền, thân hình bật người kẹp lại hai đùi của Hà Cần Kỳ, dùng sức có định trụ, hai tay nắm lầy chân của Hà Cần Kỳ dùng sức vặn, “Rắc” một tiếng giòn vang, mắt cá chân của Hà Cần Kỳ cứ theo tiếng vang mà đứt gãy.

“AI” ĩ Hà Cần Kỳ lập tức thét lên một trận thê lương cực kỳ thảm thiết, gân xanh trên trán xuất hiện, mô hôi ra như mưa rơi.

“Đệt con mẹ mày!”

Mọi người ở dưới đài nhật thời giận tím mặt, hoàn toàn bị loại thủ đoạn vô liêm sỉ này của Tezuka chọc giận, đều vây quanh đi lên, hô to măng to.

“Ngu ngốc!”

Morita cùng với Takahashi lúc này bật người lên, đối với mọi người quyên đâm cước đá, lập tức đem đám người đánh cho tan tác.

“Anh quá sơ suất rồi!”

Tezuka đứng dậy, vén thất lưng quân, chạm vào cô họng vần còn đau nhức, nhìn lầy Hà Cần Kỳ đang ôm chân đau đón trên mặt đất lăn lộn, thản nhiên nói: “Tôi chỉ là đưa tay vệ he của anh chứ tôi không có nói răng là tôi đã muôn nhận thua, cho nên anh cũng không thể ở đó mà trách cứ!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 811


Chương 811:

Dùng các nói chuyện của Hoa Hạ mây người, thì cái này gọi là “Binh bất yêm trá”!”

“Tao lừa gạt bà nội mày!”

Trọng đám người nhật thời tức giận măng một tiêng, không nghĩ tới người của nước Nhật Bản lại không biết xâu hỗ như thê, nhưng mà rất nhanh anh ta lại nhận được một đòn hiểm đến từ Morita.

Lý Thiên Hạo nhìn thấy loại tình cảnh này không, nhịn được sợ đến mức sắc mặt trăng bệch, nhãn châu xoay động, hai lời chưa nói liền hướng ra ngoài bỏ chạy.

Hồi Sinh Đường!

Anh ta biết, loại tình huồng như vậy.

chỉ có thể tìm Lâm Vũ, tìm đến người anh ba không gì là làm không được của Hà Cần Kỳ!

“Bác gái à, thuốc của bác đã lấy được, nhớ dùng thuốc đúng giò nhai”

Sau khi Lâm Vũ cười tủm tỉm cất bước đi đên trước mặt của người bệnh nhân xong, điện thoại di động đột nhiên vang lên, là của Lý Thiên Hủ gọi đến.

“Alo, Bác sĩ Hà, thật là ngại quá quấy rây anh, là có chuyện như vậy, em gái của tôi mấy ngày nay có ehút không thoải mái, anh coi thử có phải là do cách lần trước anh châm cứu đã qua một thời gian lâu rôi..

Lý Thiên Hủ nói với vẻ thẹn thùng.

Chuyện Lâm Vũ giúp em gái của anh ta chấn? cứu chữa bệnh thì anh ta đã hỏi thăm, tuy rảng mạng sông của em gái mình được cứu sông, nhưng đối với Lâm Vũ thì đó là tổn thất lớn.

“Được, hiện tại tôi liền đi qua đó!”

Lâm Vũ đương nhiên nghe ra được ý nghĩa trong lời nói của anh ta, gật gật đầu đáp ứng liền, vừa đúng lúc anh ta có thể thông qua Lý Thiên Ảnh thử xem linh lực của bản thân rốt cuộc là nặng đến loại trình độ nào rồi.

Sau đó liền lấy theo hộp đựng châm, chào hỏi một cái với Đậu Mộc Lan, liền hướng về phía tập đoàn Lý thị mà đi.

Sau khi anh ta đi mắt không bao lâu, Lý Thiên Hạo liền vội vội vàng vàng chạy lại đây, vừa vào cửa liền hoang mang lớn tiếng hô, “Anh Hà, anh Hàit”

“Bác sĩ của chúng tôi không có ở đây!” Lệ Chấn Sinh đứng:dậy hướng anh ta nói một câu.

“Anh… Anh Hà đi đâu rồi?” Lý Thiên Hạo thở hỗn hến nói.

“Anh ấy đi khám bệnh tại nhà!” Lệ Chấn Sinh nhíu mày nói, “Làm sao vậy, anh tìm anh ây có chuyện gì không?”

“Anh ấy đi chỗ nào vậy?!” Lý Thiên Hạo vội vàng hỏi.

Lúc này Lâm Vũ đã đi đến tập đoàn của Lý thị. , Bởi vì Lý Thiên Hủ nói cho anh ta là Lý Thiên Anh đang ở chỗ của tập , đoàn Lý thị, cho nên anh ta trực tiếp chạy lại đây.

Làm một tập đoàn đứng số một số hai ở Bắc Kinh, cho nên tổng bộ của tập đoàn Lý thị phong thái cực kỳ tráng lệ, tòa nhà tráng gương cao trọc trời, khí thế khoáng đạt, bảo vệ ở cửa ra vào thì nho nhã lễ độ, cô làm việc ở chỗ lễ tân sau khi vừa nghe được Lâm Vũ tự báo ra tên của mình, liền lập tức tự mình dẫn đường mang anh ây ra thang máy đi lên văn phòng giám đốc ở lâu ba mươi tám.

“Ai nha, bác sĩ Hà, thật là ngại quá, đã làm phiền anh đi một chuyên xa như vậy!”

Sau khi Lý Thiên Hủ nhìn thấy Lâm Vũ liền lập tức bật người lên cười đón tiếp.

“Không sao không sao, nên làm mà.”

Lâm Vũ cười khoát tay áo, phát hiện văn phòng của Lý Thiên Hủ phong cảnh thực không tệ, ở bên ngoài cái cửa số sát sàn to lớn kia là một bầu trời trong xạnh, phân nửa thành phố Bắc Kinh đều được năm trong tầm mắt, làm cho người ta có cảm giác vui vẻ thoải mái.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 812


Chương 812:

“Mau mời ngồi, trong chốc lát nữa thì Thiên Ảnh sẽ đến nơi!” Lý Thiên Hủ chạy nhanh chóng đón tiệp Lâm Vũ vô ngồi, tiếp theo phân phó thư ký pha hai chén trà qua đây.

“Bác sĩ Hà?|”

Lý Thiên Ảnh đi vào cửa liền nhìn thây Lâm Vũ liện cảm thấy có chút ngạc nhiên, hiển nhiên là đến cô cũng không có nghĩ rằng. Lâm Vũ sẽ đên đây, Lý Thiên Hủ cũng không có nói trước cho cô biết.

Chỉ thây hôm nay toàn thân cô mặc bộ đô chuyên ngành, áo sơ mi trắng với váy ngắn màu đen, một đôi tất lụa ôm lấy hai chân thon và cân đối, trên chân còn mang một đôi giày cao gót đầu nhọn, nhìn cực kỳ mới toanh.

“Sao anh lại tới đây?!” Lý Thiên Ảnh sau khi nhìn thấy Lâm vũ đến thì liền cảm thầy cực kỳ cao hứng, không kìm nổi lòng mả tiền đến bên cạnh của Lâm Vũ mà ngồi xuống.

“Thiên Ảnh, đều đã lớn đến như vậy rồi, hãy có phép tắc một chút” Lý Thiên Hủ nhíu nhíu mày, nhẹ nhàng trách móc nặng nề người em gái ruột của anh ta mội tiếng.

“Lý đại ca, tôi nên ở chỗ nào tiến hành châm cứu cho Lý tiểu thư thì thích hợp?” Lâm Vũ cười cười hướng vê Lý Thiên Hủ hỏi.

*À, ở bên trong phòng nghỉ ngơi có một cái giường, hai người đi vào bên trong đi!” Lý Thiên Hủ vội vàng nói, “Không có sao cả, tôi ở bên ngoài giúp hai người canh chừng, sẽ không có người đi vô đâu!”

Anh ta nhớ đến những lời này của anh ta liền không khỏi nhíu nhíu mày, nhớ đến một lát nữa thì người em gái của mình tr*n tr**ng cùng với Lâm Vũ ở một chỗ, anh ta không nhịn được mà cảm giác có chút là lạ, làm gì mà có người anh trai nào mà lại vội vã giao người em gái của mình cho một người xa lạ chứ?

– “Lại muốn châm cứu à?” Lý Thiên Ảnh không nhịn được có chút lo lắng nhìn liếc Lâm Vũ một cái, nhẹ giọng nói, “Bác sĩ Hà, thân thể của anh ăn uống không tiêu sao?”

Lý Thiên Hủ đang ở một bên uống cà phê không nhịn được liền phun ra một ngụm cà phê, nhíu mày, có chút bất đắc dĩ liếc nhìn em gái của mình một cái, một lời nói quan tâm này, Sao mà nghe có cảm giác là lạ sao ây ..

“Không có việc gì đâu, cơ thê tôi ăn vần tiêu hóa bình thường…

Trái lại Lâm Vũ thì hiểu được ý nghĩ của Lý Thiên Ảnh, cười ha hả gật đầu rồi đáp ứng xuống dưới.

“Anh, anh làm sao vậy?”

Lý Thiên Ảnh có chút buồn bực mà liệc nhìn người anh trai của mình một cái.

“À, không có gì, anh bị sặc, bị sặc mà thôi, ngoan, mau đi vô cùng với bác sĩ Hà đi, anh giúp hai người giữ cửa chol”

Lúc này Lâm Vũ mới cầm lấy hộp đựng chẩn đi theo Lý Thiên Ảnh hướng vệ phía phòng ngủ bên trong đi vào.

Trong phòng nghỉ có một chiếc giường Tịch Mộng Tư rất mềm mại, Lý Thiên Ảnh ngay tức khắc nằm ngửa người ở trên giường, thở dài, nói: “Tôi thật sự là nghĩ không ra, thì ra là đến công ty làm việc lại mệt đến như vậy!” , “Đều là ThÚ thế mà đạt được, kiên trì kiên trì thì tốt rồi!”

Lâm Vũ cười cười, nhìn thấy bộ dáng cực kỳ hấp. dẫn của cô khi mặc bộ đồ nơi công sở năm ở trên giường, trong lòng không nhịn được mà đập bịch bịch.

“Vậy tôi cở quần áo đây!”

Lý Thiên Ảnh trước hết đứng dây cởi giây, sau đó liền cởi cái váy ngăn ra, ở bên trong chiếc quận †ât hiện ra hình dáng của cái quân lót như ần như hiện, mê người vô cùng.

Sau đó cô nhẹ nhàng cầm lấy đôi quản tất, rồi từ từ mà lột nó ra, lộ ra cặp đùi trắng nõn có chút chói mắt.

Cho dù là Lâm Vũ cũng không có nhịn được mà liêc nhìn vài lân.
 
Back
Top Dưới