Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 773


Chương 773:

Khi đó, sẽ không bao giờ xảy ra tình trạng anh ngất xỉu, thậm chí nôn ra máu do bị kim tiêm chích vào người nữa.

Hơn nữa, anh từ lâu đã cảm thấy | linh lực trong cơ thê không chỉ đơn giản dùng châm cứu chữa bệnh, hẳn là hữu dụng hơn, nhưng hiện tại anh cũng không biết, vậy chúng ta hãy từ từ sử dụng chúng đên một ngày nào đó.

Nghĩ vậy, anh lập tức gọi điện cho Hẳn Băng và hỏi cô có thê tìm người xét nghiệm độc tố hay không.

Không lâu sau khi Hàn Băng đồng ý, một người đàn ông tự xưng là viện kiếm soát m* t** đến và mang trà ổi.

Sau giữa trưa, người đàn ông này gọi điện cho Lâm Vũ và nói răng đã phát hiện ra một thành phần thực vật lạ có độc tố, tuy nhiên, do nồng độ độc tố thấp nên tạm thời không thê xác định được đó là ¡ cây nào. Hỏi Lâm Vũ có thể cung cấp thêm một số lá trà có chứa chất độc, họ có thê tập trung để chiết xuất chất độc.

“Được rồi, để tôi thử xem.” Lâm Vũ gật đầu đồng ý, bắt quá là anh cũng có thê dùng cái này. đề tìm ra kẻ đã cố ý muốn giết mình.

Nhưng trên thực tế, anh biết rõ kẻ đó là ai mà không cần kiểm tra, đó chỉ là mắy đối thủ của anh.

Đến chiều, anh lại mặc áo khoác, chạy nhanh đên cửa hàng của Lão Hồ.

“Tôi đoán là buổi chiều hoặc buổi tối, cô nhớ chú ý hơn nữa động tác của Hồi Sanh Đường!”

Lúc này, lão Hồ đang đang thoải mái nép vào ghé, câm âm trà bằng đất sét đỏ thoải mái nói với người đàn ông, “Van Gia nói, chỉ cần Hà Gia Vinh chết, ông ấy hứa răng cửa hàng này Sẽ lập tức chuyền quyên sở hữu cho tôi. Khi thời điềm đên, chúng tôi không chỉ thu hoạch được một cửa hàng mà tôi còn leo l*n đ*nh Vạn gia.

Nó sắp đến nơi rồi! “

“Ông chủ Hồ, ông đang nói cái gì vậy, Ị vui quá vậy!

Đúng lúc này, Lâm Vũ mở cửa bước vào từ bên ngoài. Lão Hồ sợ tới mức âm trà trong tay suýt chút nữa bay ra ngoài, kinh ngạc: “Hà … Hà tiên sinh?

Sao anh lại tới đây?”

“Sao vậy, không được hoan nghênh?”

Lâm Vũ liệc mắt nhìn vẻ mặt hoảng _ sợ của Lão Hỏ, liền kết luận chuyện này hẳn thoát không khỏi liên quan đên ông ta.

“Sao lại có chuyện đó chứ, nhanh, mời ngồi đi!” Lão Hỗ lúc này cũng khôi phục lại bình tĩnh, vậy mà Lâm Vũ còn có thê tới, chắc là chưa uông hết trà mua về.

“Tôi chỉ không ngờ anh vừa rời đi đã trở lại sớm như vậy, có chuyện gì sao?” Lão Hỗ vừa pha trà vừa cười nói.

“Oh, mua thêm chút trà, giống như vừa rồi.” Lâm Vũ cười nói.

“Vẫn muốn mua?!” Vẻ mặt của lão Hồ thay đổi, kinh ngạc nói: “Hồ tiên sinh, chăng lẽ ô ông đã cho người ta hết rôi?”

“Không, tôi tự uống. Tôi nghĩ nó có vị rât vừa miệng, nó ngon hơn trước.

Tôi sợ ông hệt hàng nên tôi muôn ghé qua mua thêm cho năm mới.”

Lâm Vũ nói với một nụ cười.

“Anh uống… uống rồi?!” Lão Hồ không khỏi run tay, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 774


Chương 774:

“Đúng vậy, sao thế, có vấn đề gì sao?” Lâm Vũ hơi nhíu mày, cười hỏi.

“A… Không, không có gì…” Lão Hồ cuông duít lắc đâu, muôn cực lực nhịn xuông rung động trong lòng, nhưng bàn tay cầm tách trà lại run rẫy không ngừng, Uống xong thuốc độc kia cũng không chết, cậu… cậu ta con mẹ nó có phải là người không vậy?!

Hôm đó Vạn Duy Thần đến đưa thuốc độc cho hắn đã độc chết một con chó ngay tại trận đề lấy, làm chứng, con chó kia thân hình rất lớn, nhưng chưa đầy hai ba phút đã chết rồi, hơn nữa Vạn Duy Thân còn nói, dù cho là loài thú dữ như hỗ, sư tử, cũng chỉ là chuyện trong vài phút, đừng nói là người.

Ông chủ Hồ trong lòng hoảng loạn không thôi, lẽ nào Hà Gia Vinh vốn kiốïit uông sao? Đang lừa người sao? Hay là cậu ta nhìn ra trong nước trà có gì sao? Có tình lừa ông ta?

Nghĩ đến đây, ông ta không khỏi bình tĩnh hơn một chút.

“Ông chủ Hồ, ông làm đỗ nước rồi kìa.” “Lâm Vũ thấy ông chủ Hồ làm đỗ nước ra khắp bàn, liền nhắc nhở ông ta một câu.

“Ò, xin lỗi, tôi đang nghĩ đến khoản nợ, nên thất thần thôi, ha ha…

Ông chủ Hồ giả vờ bình tĩnh, rồi vội vàng lấy khăn lau khô bàn.

Người hậu bàn thây bóng dáng Lâm Vũ liên ráng ngâm nuốt nước bọt, trong lòng cũng hồt hoảng, nêu Lâm Vũ uông tách trà mang độc, chắc chắn sẽ không sống nội, lẽ nào tách trà n của anh không bị dính độc sao?

Nghĩ đến đây, người hầu bàn cũng dịu xuống rất nhiều, trong đầu liền nảy lên ý tưởng, nhanh chóng mang bình thuốc trong suốt lúc sáng xuống, dùng thìa sát lây ra một ít trà, xoay người lẳng lặng nhỏ vài giọt thuốc, sau đó quay người đi đến, đưa nước trà đến lão Hồ, nói: “Ông chủ, lá trà đã pha lâu nhử thế rồi, chúng ta thay trà nhé!”

Nói rồi, hắn hạ mắt nhìn, bởi vì Lâm Vũ đưa lưng về phía hắn, nên hắn cũng không sợ bị phát hiện.

Ông chủ Hồ mắt chợt sáng, nhất thời ngâm: hiều, lập tức gật đầu, nhận lá trà mới trong bàn tay hắn, cười nói: “Hà tiên sinh dùng nước trà mới đi!”

Nói rồi ông ta lại lây một âm trà khác pha nước trà mới, có điều lá trà được đồ xuống ấm trà, không bị tay chạm phải.

Lâm Vũ cười híp mặt nhìn cảnh này, dường như đã hiểu thủ đoạn của ông chủ Hô cùng. người hầu bàn, cũng không ngă cản, để ông ta pha tiệp.

“Nào, Hà tiên sinh, uống miếng trà đi, đề hầu bàn sắp xếp cho cậu nhé!”

Ông chủ Hồ cười rồi rót một ly trà cho Lâm Vũ.

“Ông chủ Hồ, sao ông không uống thế?” Lâm Vũ nâng cốc trà, cười nói.

“Ừ, uống, uống đây!”

Ông chủ Hồ liền rót một cốc trà cho mình.

Lâm Vũ nậng tách trà nhẹ nhàng thổi một hơi, rôi uông một ngụm, tiệp đó một hơi uông cạn.

Ông chủ Hồ cùng người hầu bàn trọn to mắt nhìn Lâm Vũ uống trà, lúc này mới thở phào một hơi.

“Hà tiên sinh, nào, uống một cốc nữa nhé!” , Ông chủ Hồ nhanh chóng rót tiếp một côc SN cho Lâm Vũ.

“Được!”

Lâm Vũ cũng không từ chối, nâng cốc trà uông cạn lân nũa.

Tim ông chủ Hà cùng người hầu bàn đêu rơi xuông bụng, cười tủm tỉm nhìn Lâm Vũ, đợi phản ứng của anh.

Không chết ở nhà mình, phải ra ngoài mới chêt được, đáng đời!

Ông chủ Hồ nghĩ thầm, nếu như không phải bất đắc dĩ, ông ta cũng sẽ không động thủ trong chính cửa hàng của mình.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 775


Chương 775:

Bất quá cũng may chỉ cầẦn ông ta gọi một cuộc điện thoại, người khắp nơi _ cũng sẽ đến giúp ông ta dọn dẹp.

“Uống một cốc nữa nhé, ông chủ Hồi!”

Linh lực trong cơ thể Lâm Vũ lần này còn nhạy cảm hơn ngày thường, chỉ cần Lâm Vũ uống nước, tất cả độc tố đều sẽ tiêu tan trong nháy mắt.

Niie7Đ)UOO.: QƯỢC….

Ông chủ Hồ trong lòng hót hoảng, từng trận, nhanh chóng rót một côc trà nữa cho Lâm Vũ, không đúng, đã qua mấy phút rồi, sao vẫn chưa có tác dụng nhỉ?

“Ông chủ Hồ, trà của ông nguội rồi, mau uông đi chứ!”

Lâm Vũ vô cùng hứng thú nhìn ông chủ Hồ một lượt, rồi thúc giục ông ta.

“À, được được.” Ông chủ Hồ liền gật đầu, mặc dù Lâm Vũ không có phản ứng gì, nhưng người hầu bàn rõ ràng đã chứng minh trong nước trà có độc.

“Ông chủ Hồ, uống đi chứ.”

Lâm Vũ lại thúc giục một câu nữa, trên mặt nở nụ cười, “Sao thế, sợ trong trà có độc sao?”

Ông chủ Hồ nghe vậy liền sợ đến run người, vẻ mặt sợ hãi nhìn Lâm Vũ, nhanh nhẹn nói: “Hà tiên sinh thật biết nói đùa, sao có thê… có độc được?”

“Vậy sao ông không uống đi? Nếu như ông không uống, thì để người hầu bàn của ông uống một ngụm cũng được!” Lâm Vũ cười nói.

“Ha ha, chủ yếu là tôi vừa uống nhiều quá, không uống tiếp được nữa..

Ông chủ Hồ thầm nuốt nước bọt, cười ha ha nói.

“Được rồi, ông chủ Hồ, ông đừng diễn kịch với tôi nữa, không giâu gì ông, lá trà tôi mua cho ông trước đó, quả thật đúng như lời ông nói, khắp người lạnh toát, suýt nữa thì bị ngạt thở mà chết, có điều may là người của tôi kịp thời lấy . thuộc giải cho tôi, cứu được mạng về, nêu ông cũng muốn nhặt tâm mạng này về, thì mau ngoan ngoãn đưa thuốc độc ra đây, thành thật nói cho tôi biết, là ai kêu ông làm vậy?”

Lâm Vũ nhìn ông chủ Hồ dường như phòng tuyên tâm lý đã hoàn toàn sụp độ, liên cười tủm tỉm đi thắng vào vân đề.

Ông chủ Hồ sắc mặt trắng bệch, khắp người run rầy không ngừng, mô hội lạnh thắm đẫm trên trán, nhưng vân giả bộ bình tĩnh, nhíu mày nói: “Hà tiên sinh, tôi không biêt cậu đang nói gì..

Ai ngờ ông ta còn chưa nói xong, Lậm ì Vũ bồng đứng phát dậy, một tay năm tóc ông ta, đập xuông bàn một tiếng “rằm”, lạnh lùng nói: “Không biết đang nói gì sao, vậy tôi sẽ để ông biết nhéI”

Vừa nói xong, anh liền cầm ấm trà vừa pha đặt trên bàn lên, tư thế muốn rót xuống miệng ông chủ Hà.

“ÁI ÁI Tôi nói, tôi sẽ nói!” Ông chủ Hồ sợ đến mặt tái đi, dùng sức giãy dụa, nhưng rôi ông ta phát hiện lực tay của Lâm Vũ vô cùng mạnh, căn bản không thoát ra nồi.

“Thuốc! Mau mang thuốc ra đây!”

Ông chủ Hồ rít lên nói với người hầu bàn.

“Anh… Anh đừng làm hại ông chủ chúng tôi, tôi sẽ đưa cho anh!” Người hậu bàn nghe xong liền lầy thuốc độc ra, quơ quơ bình thuốc nhỏ trong lòng bàn tay.

“Vừa nấy tôi đã nói rồi, chỉ cần các người nói tôi biết là ai kêu các người làm vậy, tôi sẽ không tính toán với các người, Hà Gia Vinh tôi nói là làm.” Lâm Vũ quay đầu liếc nhìn người hầu bàn, rồi quay người hỏi ông chủ Hà: “Nói đi, rốt cuộc là ai đã sai ông làm?”

“Hà tiên sinh, tôi cầu xin cậu, tha cho tôi một lần này đi, nếu như. tôi nói ra, tôi chắc chắc sẽ, sẽ chết…

Ông chủ Hồ nức nở khẩn cầu nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 776


Chương 776:

“Ông không nói bây giờ tôi sẽ cho ông chêt!” Lâm Vũ trầm giọng, lần nữa định rót ấm trà xuống miệng ông chủ Hồ.

“Tôi nói, tôi sẽ nói!” Ông chủ Hồ như khóc lên, nêu ông ta không kịp thời hét lên, nước trà sẽ rót xuông miệng ông ta.

“Tang – “Thuốc đây!”

Lúc này người hầu bàn mới hét một tiếng, tiện tay ném thuốc về phía cửa ra vào, Lâm Vũ sắc mặt thay đổi, vội vàng buông ông chủ Hồ ra, bước mạnh từng bước ra ngoài, vội giơ tay bắt lấy.

Nhưng trong phút chốc khi anh gio: tay bắt lấy thuôc, người hầu bàn bỗng nhiên xông ra ngoài, con dao găm trong tay đâm đên trước ngực Lâm Vũ.

Lâm Vũ trừng mắt, nhắc chân đá một cước, người hầu bàn liền bay ra như diều đứt dây, lăn mây vòng trên mặt đất, ôm bụng, vẻ mặt thống khổ.

Ông chủ Hồ sợ tới sắc mặt trắng bánh: nằm mơ cũng không nghĩ tới Hà tiên sinh ngày thường như thư sinh yếu đối lại có sức mạnh khủng bó đến vậy, không khỏi run rây mà câu xin cho mình: “Hà tiên sinh, oan..

oan có đầu nợ có chủ… Không liên quan đến tôi, tôi cũng, bị người khác, ép buộc thôi, cậu muôn tìm thì tìm..

Ông ta còn chưa nói xong, người hầu bãi bỗng nhiên đứng phất dậy, con dao trong tay hưng hăng đâm xuống trán ông chủ Hồ, máu tươi liền bắn lên mặt hắn.

Ông chủ Hồ trợn trăng mắt, cơ thể như bị điện giật không ngừng co rúm lại, há miệng không nói được câu nào.

Người hầu bàn đâm một dao xuống, liền chần chờ một lát, một tay gio cốc trà trên bàn lên uống. sạch, khuôn mặt dính đầy máu tươi nở một nụ cười dữ tợn nhìn Lâm Vũ: “Hà Gia Vinh, anh hãy nhớ lấy, ệ anh đã hại chết chúng tôi!”

Lâm Vũ không ngờ hắn ta lại làm như vậy, nên căn bản không ngăn kịp, tro mất nhìn thân thể người hâu bàn .

cứng ngặắc, “Bịch” một tiếng ngã xuống đất.

“Cố nhịn đi!”

Lâm Vũ liền nhanh chân chay đến trước mặt người hầu bàn, lấy ra một cây châm bạc đâm xuống người hắn, truyền linh lực của mình qua người hãn, nhưng dường như không có tác dụng gì, không đến lát sau, người hầu bàn liền mở to mắt, khí lực tỏa ra, không còn sống sót.

Lâm Vũ khẽ thở dài, kì thật hắn căn bản không nghĩ đến muôn làm gì ông chủ Hồ cùng người hầu bàn này, chỉ định dạy cho họ một chút bài học thôi, ai ngờ cuối cùng bọn họ lại bỏ mạng chính mình.

Nhất là người hầu bàn này, chắc chắn có người sau màn sai khiến, lầy người nhà hăn làm uy h**p, hắn biết nêu mình nói tên kẻ giật dây đẳng sau sẽ gánh chịu hậu quả thê nào, vậy nên hắn mới không chút do dự g**t ch*t ô ông chủ cùng mình, như vậy Ít nhất người nhà của hắn còn có thể an ồn sống tiếp.

Rốt cuộc là người nào thủ đoạn độc ác đã làm ra chuyện này vậy?

Lâm Vũ không khỏi nhẹ nhàng thở dài, nhà họ Vạn, nhà học TtỨng thậm chí đều là đại nhân vật đối với anh như hồ rình môi, hoàn toàn có thể làm ra chuyện này, đối với người có địa vị như họ mà nói, tính mạng người bình thường chỉ là chuyện vặt vụn, chỉ là một quân cở bị chơi đùa trong tay bọn họ mà thôi.

Anh vần luôn nghĩ răng bản thân vì mình mà tranh đâu với đám hậu duệ quý tộc này, đến giờ anh mới, hiều, anh là người đại diện cho quần chúng nhân dân trong xã hội này đấu tranh với bọn họi Lâm Vũ lạnh lùng gọi một cuộc điện thoại, Đàm Khải gọi người đến xử lí thi thê.

Tiếp đó Lâm Vũ đưa bình thuốc nhỏ cho Đàm Khải, đệ cậu ta giúp mình kiểm nghiệm thuốc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 777


Chương 777:

“Anh về rồi hả, không sao chứ?!”

Diệp Thanh My thấy Lâm Vũ trỏ về liền vội vàng đến sờ người anh, thấy anh không sao, lúc này mới thở phào một hơi, liên nói, “Chúng ta mau về thôi, Nhan Nhan đang đợi chúng ta, cô ấy nói muôn đên đây, nhưng tôi không cho cô ây đến, nói:chúng ta sẽ về nhanh thôi…

“Học tỷ, chị nói chuyện lúc sáng cho chị Nhan biết rồi sao?” Lâm Vục không khỏi ngạc nhiên, thấy sắc mặt cô, dường như đã cảm nhận được cái gì.

“Tôi… Vừa rồi tôi lúc tôi gọi điện cho Nhan Nhan không may đã nói ra rồi…” Diệp Thanh My cúi thấp đầu, có chút tự trách bản thân mình, nhữ đã xảy ra chuyện gì to tát, cô không có lí do gì mà không nói cho Giang Nhan biết, dù sao Giang Nhan mới chính là vợ của Lâm Vũ.

“Không sao, dù sao tôi cũng không gặp chuyện gì mà.”

Lâm Vũ mỉm cười, rôi gọi xe vê nhà cùng Diệp Thanh My, lúc này trời đã tôi dân, sâm sét cũng không ngừng, hơn nữa còn ngày một lón hơn, đánh tới đánh lui, che lắp cả bầu trời.

Đợi sau khi vào khu nhỏ, lão Viễn thấy bóng dáng cao gầy mặc áo khoác đen guẾ đứng dưới lầu cảu bọn họ, bả vai cùng đỉnh đầu đều bị tuyết bao phủ, thỉnh thoảng còn khèều chân, khuôn mặt chờ mong nhìn vê phía cửa ra vào.

Khi thấy Lâm Vũ và Diệp – Tiến My, cô hết sức vây. vẫy tay, đống tuyết chất đầy bả vai bỗng nhiên rơi xuống đất.

“Chị Nhanl”

Lâm Vũ thây cảnh này liên động lòng, nhanh chóng chạy vệ phía Giang _ Nhan, đên trước mặt liên phủi tuyết trên đỉnh đầu cùng bả vai cô, lấy khăn quàng cổ đắp cho cô.

“Anh trở về rồi!”

Vẻ mặt vồn lạnh lẽo của Giang Nhan, lại nở một nụ cười rạng rỡ nhìn Lâm Vũ, chỉ có điều hai mắt của cô đã chứa đầy tia máu, ân ẩn có chút nước mắt, hiển nhiên vừa mới khóc xong.

Trong lòng Lâm Vũ tựa như bị thứ gì đó đâm trúng, hàng vạn hàng nghìn cảm xúc đều dâng lên trong lòng, ngũ Vị ¡tạp trần, nhìn khuôn mặt tươi cười của Giang Nhan, nhẹ nhàng đáp: “Anh về rồi, sao em không đợi trong phòng chứ?”

“Bởi em muôn nhìn thây anh sớm hơn.” Nụ cười trên mặt Giang Nhan càng rạng rỡ hơn, nước mắt cũng càng dâng lên.

Cô không nhìn thấy dáng vẻ Lâm Vũ dần mắt đi sự sông hôi sáng, nhưng cô đã cảm nhận được sự sỉnh li tử.

biệt giữa cô và Lâm Vũ trong lời kể của Diệp Thanh My.

Vậy nên hiện tại chỉ cần cô nhìn thấy Lâm Vũ đứng trước mặt mình, như vậy đã quá đủ rôi.

“Đi thôi, bên ngoài lạnh lắm, chúng ta lên lầu nhé.”

Lâm Vũ một tay ôm eo cô, đưa cô về phía câu thang.

Diệp Thanh My nhìn thấy ‹ cảnh này không khỏi nở một nụ cười âm áp, nhưng đồng thời trong lòng cũng có một tia chua sót không thể nào kiềm chế được, cô rất ngưỡng mộ Giang Nhan, bởi cô cũng đã từng trải qua khủng hoảng trong quá khứ, cũng muôn được cái ôm âm áp như vậy.

“Thanh My!”

Lúc này, Giang Nhan bỗng nhiên quay người năm lấy bàn tay của Diệp Thanh My, năm tay cô cùng bước vào thang máy.

“Hôm nay để tôi làm cơm nhé.” Giang Nhan vừa vài cửa đã tháo khăn xung nói.

“Thôi, đề tôi làm cho.” Ánh mắt Diệp Thạnh My nhìn cô, cười nói, “Hai vợ chồng son mau đi tâm sự đi”

Nói rồi không nói nữa, cô xoay người, nhanh chóng vào bêp.

“Sao vậy, anh thấy không khỏe chỗ nào à?” Giang Nhan thân mật sờ người Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 778


Chương 778:

“Không sao, chút độc này không thê làm hại anh được đâu, Giang Nhan, anh là bác sĩ mà.” Lâm Vũ mim cười ấm áp với cô, nhưng nhớ lại cảm giác ngạt thở vẫn có chút sợ hãi.

“Em gọt táo cho anh nhé.” Giang Nhan vội đứng dậy muôn đi rửa táo.

“Không cần đâu, „ Giang Nhan, anh không muốn ăn.” Lâm Vũ lắc đầu.

“Vậy để em pha trà cho anh… Không, là nước lọc nhé…”

“Giang Nhan, anh không khát.”

Lâm Vũ có chút dở khóc dở cười, hàng ngày Giang Nhân đâu có ân cần đối, đãi với anh vậy đâu, sao bây giờ cô ấy lại tết như vậy nhỉ, anh vẫn có chút không quen.

Giang Nhiên vẫn bướng bỉnh rót một cốc nước trăng đưa cho anh, nhẹ – giọng dặn dò: “Về sau trước khi ăn hay uông đều phải cần thận hơn, đồ ăn và nước người lạ đưa nhất định không được động vào..

Lâm Vũ nghe cô nói xong không khỏi cười khổ, mình bị rắn cắn còn chưa nói gì, Giang Nhan lại là người sợ trước tiên.

Dùng bữa xong Giang Nhan đặc biệt bưng một chậu nước nóng tới, quỳ trước mặt Lâm Vũ, giơ tay nói: “Nào, đưa chân đây.”

Lâm Vũ sắc mặt đầy khiếp sợ nhìn Giang Nhan, có chút không thể tin nồi, bình thường là anh rửa chân cho Giang Nhan, Giang Nhân rất ít khi chủ động rửa chân cho anh.

“Đưa chân đây nào!”

Giang Nhan thúc giục một tiếng, nhẹ nhàng đánh lên chân anh, Lâm Vũ vội ôm chân, Giang Nhan liền chủ động cởi tất cho anh, đưa chân xuống chậu nước, nhẹ giọng hỏi: “Có nóng không?”

“Cũng được.”

Lâm Vũ gật đâu, cảm nhận được bàn tay thon dài trắng mịn của Giang – Nhan đang vuôt nước trên chân mình, bỗng nhiên có một cảm giác thỏa mãn vô cùng.

Có người phụ nữ đẹp như vậy tự tay rửa chân cho mình, đôi với bật kì người đàn ông nào mà nói, đêu cảm thây thành tựu vô cùng, nhất là lúc này Giang Nhan đang quỳ dồi trên sàn, bờ ngực rủ xuông, đây đặn cùng đường rãnh sâu thắm thoát ân thoặt hiện.

Diệp Thanh My chú ý tới ánh mắt cảu Lâm Vũ, hồng hộc trừng anh một cái, xoay xoay quả đâm, rồi gio hai ngón tay thon dài, động tác muôn chọc thủng mắt anh.

Lâm Vũ không để ý tới cô, ánh mắt vẫn tham lam nhìn quanh cổ áo Giang Nhan, dù sao trên pháp lí vẫn cho phép, không nhìn mắt công không nhìn.

Buổi tối đi ngủ, Giang Nhan mới đầu dính sát lấy anh, ôm cánh tay anh không biển Ï phải biết rằng, bình ti đều là Lâm Vũ ôm cánh tay SỐ “Giang Nhan, em yên tâm, anh đảm bảo chuyện như hôm nay: sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

Lâm Vũ biết Giang Nhan đã bị chuyện hôm nay làm cho hoảng sợ, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cô nói đầy vẻ trân an.

“Ừm…”

Giang Nhan nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, đội mắt sáng rực nhìn bầu trời xanh thắm ngoài cửa số, nhẹ giọng nói: “Gia Vinh, chúng ta đừng tranh cãi nữa có được không? Em cảm thây cuộc sông hiện tại cũng chúng ta đã tốt lắm rồi.”

“Anh cũng không muốn tranh cãi, nhưng anh không thể không tranh.”

Lâm Vũ vuôt mái tóc dài mượt óng của cô, hơi bắt đắc dĩ nói.

Nếu đã dắn thân vào vòng xoáy, sao có thể dễ dàng thoát ra được, một khi thoát ra, anh có thê sẽ chết nhanh hơn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 779


Chương 779:

Giang Nhan nhẹ nhàng thở dài một | hơi, ồn nhu nói: “Về sau em sẽ nghe lời anh, chỉ cần anh còn khỏe mạnh sống tiếp, chỉ cần anh vĩnh viễn bên cạnh em, mọi thứ em sẽ nghe theo Anh “Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, đúng không?”

Giang Nhan nói đến đây, bỗng ngồi dậy, khuỷu tay chống lên, ngâng đâu nhìn Lâm Vũ với vẻ mặt mong chờ, mái tóc đen nhánh tán loạn, ánh trăng mờ ảo trên đường cong mê người trước ngực cô dường như đang phủ lên một vâng sáng thanh khiết, đẹp đến rung động lòng người.

Tim Lâm Vũ đập mạnh, ánh mắt không ngừng nhìn cô, không nỡ rời đi.

“Chỉ cần ảnh hứa sẽ mãi mãi ở bên cạnh em, em cũng sẽ hứa với anh, về sau Sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện của anh, cho dù anh muôn khám bệnh cho Lý Thiên Ảnh, cho dù anh muôn ăn cùng Tiết Tâm, em cũng sẽ không hỏi nhiêu!”

Giang Nhan thấy Lâm Vũ không nói gì, ngôi thẳng dậy, để cảnh đẹp trước người đặt trước mặt Lâm Vũ không sót tí nào, lời nói đảm bảo cùng anh như lời thề son sắt.

Câu nói ï này, của cô không hề nghỉ ngờ gì ngoài một cuộc thỏa hiệp, trước kia đôi với Lâm Vũ cô luôn có tính chiếm hữu rất cao, hiện tại trải qua cuộc sinh tử, cô mới biết bản.

thân mình đánh mắt Lâm Vũ sẽ đáng sợ đến nhường nào, cô đồng. ý không quản chuyện của Lâm Vũ quá nhiêu như trước kia nữa, thậm chí dù Lâm Vũ có ở bên ngoài trêu hoa ghẹo cỏ, chỉ cần đến cuỗi có, thể trở vê với cô, cô sẽ nhắm một mắt cho qua.

Lâm Vũ xoay. người ép cô dưới thân, nhẹ giọng nói: “Giang Nhan, trừ phi anh chêt, anh sẽ mãi mãi không rời xa em..

Lời vừa dứt, anh liền cúi người, hôn lên cánh môi Giang Nhan, bàn tay theo vòng eo cô đi xuông…

“Cái gì? Chết rồi2”

Mặc dù là nửa đêm, nhưng ngọn đèn dầu trong biệt tự Vạn Duy Thân vẫn sáng trưng.

Vạn Duy Thân không thể tin nổi nhìn vệ sĩ vừa ra ngoài đi tuần tra, ông ta không thể ngờ được Lâm Vũ trúng độc không nói, chủ tiệm trà cùng người hầu bàn lại chết trước tiên.

“Ông chủ, có phải tên Hà Gia Vinh kia phát hiện trong nước trà có độc không?” Vệ sĩ nhíu mày hỏi.

“Chắc chắn rồi… Có điều chuyện này quá kì lạ rồi, mặc dù Hà Gia Vinh học y, nhưng thuốc độc của cậu hai ta là loại không màu không mị, sao nó có thê phát hiện ra được?” Vạn Duy Thần nhíu mày nghỉ ngờ, có khả năng là Hà Gia Vinh không may cho động vật uông phải nước trà có độc, nên mới phát hiện trong trà có độc, ngoài nguyên do này ra, quả thật ông ta không thê giải thích hơn được nữa.

“Ông chủ, hay để tôi đến gặp nhị lão gia lây một ít thuôc độc mới đên nhé?” Vệ sĩ hỏi.

“Không cần, nếu chuyện đã đề nó biết rội, vậy chắc chắn nó đã đề phòng rồi.” Vạn Duy Thần lắc đầu, rồi hợi bất an hỏi, “Cậu chắc chắn tên hầu bàn đó đã tận tay g**t ch*t chủ tiệm rôi à?”

“Không sail” Vệ sĩ gật đầu.

“Vậy được, tức có nghĩ là ta vẫn chưa bị lộ tây, Hà Gia Vinh kia sẽ không thể làm khó ta.” Vạn Duy Thần thỏ phào nhẹ nhõm, may mãn là ông ta đã ra tay trước, trước đó đã uy h**p tên hầu bàn kia, không ngờ kết quả lại vi diệu như thể.

“Ông chủ, vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?” Vệ sĩ cung kính hỏi.

“Trước tiên đừng vội, dù sao bây giờ chúng ta đã leo lên đại thụ của nhà họ Trương rồi, đợi ta thương lượng kế hoạch tiếp theo với nhà họ Trương rôi nói sau.” Vạn Duy Thần híp mắt, nhìn ra ngoài cửa số thấp giọng nói.

Sáng hôm sau, Lâm Vũ vừa đến bệnh viện, hôm qua người đàn ông giúp.

anh xét nghiệm thuộc tại phòng kiêm thuốc đã gọi điện tới, nói với anh rằng sau khi xét nghiệm, pháy hiện trong thành ,phần độc tô của chất độc này, chủ yêu đên từ một loài hoa kì dị của Châu Phi, bởi vì loài hoa này vô cùng đặc biệt, không có tên, nên chỉ mơ hô gọi nó là hoa kì dị.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 780


Chương 780:

“Từ Châu Phi?” Lâm Vũ cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ người giật dây sau màn lại tôn rât nhiều công sức, đề hạ độc anh.

“Vậy cho hỏi, loại hoa này có thể phiên các anh trông nó không?” Lâm Vũ hỏi dò.

“Chuyện này cũng khó nói lắm, bởi loài hoa này vô cùng hiêm thấy, hơn nữa khả năng thích ứng môi trường cũ rất cao, một khi đã bị đào ra, cơ hội sống sót sẽ rất thấp, có điều nếu anh đã là bạn cuat Hàn thượng tá, vậy tôi sẽ cô găng hết sức thử xem, đợi tôi liên lạc với đồng nghiệp bên Châu Phi đã.” Người đàn ông khách sáo nói.

“Vậy làm phiền anh rồi.” Lâm Vũ khách khí nói vài câu rồi tắt máy, trong lòng có chút mất mát, không ngờ loài hoa này lại yêu ớt đến Vậy, anh vốn còn muôn dùng loài hoa này một chút, xem ra thất bại rôi.

Buổi chiều anh bỗng nhiên nhận được cuộc điện thoại từ bộ trưởng Bộ Y tế Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Hách Ninh Viễn, nói anh giành chút thời gian đến Bộ Y tế Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa một Giyến, Nếu bộ trưởng đã nói vậy rôi, Lâm Vũ đương nhiên sẽ không chỗi từ, sau khi bàn giao công việc cho Đậu Tân Di, liền đi tới Bộ Y tế Cộng hòa Nhân dân Trụng Hoa, thư kí Phạm đích thân đên đón anh, gặp anh xong.

không dám chậm trễ một giây, dân anh đi thẳng đến phòng làm việc của bộ trưởng trên tầng sáu.

“Hách bộ trưởng, Hà tiên sinh đến rồi!” Thư kí Phạm gõ nhẹ lên cửa làm MiệcC: “Mời vào, mời vào!” , Trong phòng truyền đến giọng nói cấp bách của Hách Ninh Viễn.

“Hách bộ trưởng, lâu rồi không gặp.”

Lâm Vũ vừa vào phòng liên chủ động cười chào Hách Ninh Viễn.

“Qủa thật lâu TÔI không gặp, nhưng thanh danh của cậu như sâm bên tai, máy ngày nay bát kế là điện thoại hay máy tính, trên bản tin toàn là ba chữ “Hả Gia Vinh” thôi.” Hách Ninh Viễn cười ha ha nói, trong ánh mắt cùng lời nói còn mang vẻ tán thưởng.

“Có điều toàn là chuyện không đáng nhắc đến, tôi ¡ cũng không ngờ chuyện lại lớn như vậy.” Lâm Vũ hơi bât đặc dĩ cười.

“Đây đâu phải chuyện nhỏ, cậu đã bảo vệ danh dự cho ngành Đông y Trung Hoa chúng ta đây!”

Hách Ninh Viễn nhẹ nhàng thở _phào một hơi, bỗng đứng thăng người, | nhìn Lâm Vũ rồi khom người. | “Hách bộ trưởng, ngài muốn làm gì VSN Si Lâm Vũ không khỏi ¡ ngắn ra, vội vàng đỡ Hách Ninh Viễn dậy.

“Cậu đã bảo vệ danh dự eho ngành Đông y, bọ trưởng Bộ Y tế Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa như tôi đây lẽ ra phải cúi chào cậu mới đúng.” Hách Ninh Viễn cười, rồi mời anh ngồi xuống ghế. SÔ pha, cười tít mắt nhìn Lâm Vũ, vô cùng thành khẩn nói, “Về sau ngành Đông y phải nương nhờ cậu nhiêu rồi, nhỡ như có chuyện gì cân câu giúp, cậu ngàn vạn lân đừng từ chôi…”

“Đương nhiên, đương nhiên rồi.” Lâm Vũ liên tiếp gập đầu, không hề hoài nghỉ nhìn Hách Ninh Viên, luôn cảm thầy trong nụ cười của ông còn mang.

ý sâu hiểm khó dò thậm chí có thê nói là mưu mô xảo quyệt, không nhịn được hoi, “Hách bộ trưởng, có phải ngài có chuyện gì không?”

Hách Ninh Viễn từ tốn nói, giơ tay về hướng thư kí Phạm, thư kí Phạm liền đứng dậy đưa kẹp tài liệu đến trước mặt Lâm Vũ.

Lâm Vũ tò mò nhận lây, rôi mở tài liệu ra xem, bên trong là một lá thư khiêu chiến, người gửi là hiệp hội y dược Hàn Quốc, có dấu ân màu đỏ, đồng thời còn có chữ kí của hội trưởng Phác Thượng Du.

“Hàn y học muôn khiêu chiên với nước Trung Hoa chúng ta sao?!” Lâm Vũ đọc nội dung trong Thờ không khỏi nhíu mày, có chút ngạc nhiên lại cảm thấy họp lí vô cùng.

Lần trước anh đã khiến Hàn Y Học của đại biểu Thôi Kim quốc mắt hệt mặt mũi, hiệp hội y dược Hàn Quốc tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này.

Xem ra bọn họ không thể dựa vào chính mình, liên nghĩ đến việc đuôi tận cửa khiêu chiên, muốn vót lại mặt mũi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 781


Chương 781:

“Không sai, thời gian dự định là năm sau, nói rằng thần y Hàn Quốc Phách | Thượng Du sẽ đích thân ra trận, xem ra lần này bọn họ khí thế ào ạt đấy!”

Hách Ninh Viễn sắc mặt nghiêm trọng nói.

Ông ta biết, thật ra vốn dĩ đưa chiến thư ra sớm như vậy, là bởi Hàn Quốc muốn tạo khí thế, đề cho người cả nước Trung và Hàn, thậm chí là khắp thế gười đều biết chuyện này, muôn khiến ngành Đông y mật hệt mặt mũi, hiển nhiên lần này bọn họ đã vô cùng tự tin đến đây khiêu chiến.

Lâm Vũ nhìn nội dung được dịch sang tiếng Trung trong thư khiêu chiên rồi rơi vào trâm tư, không nói gì.

“Thế nào, tiểu Hà, tự tin không?”

Hách Ninh Viễn cười hỏi Lâm Vũ.

“Chuyện này, tôi không dám nói..

Lâm Vũ cười lắc đầu, thái độ .

trọng khiêm tốn, anh không dám một hơi cắn chết.

Dù sao thì Đông y vô cùng uyên bác, mặc dù học thức thời tô tiên hăn trước sau đều nắm rõ, nhưng cũng rất khó tránh những chỗ vẫn chưa tìm hiểu qua, vậy nên anh không dám khoe khoang một cách dễ dàng như thề.

“Dù có chắc chăn hay không, thì cậu vẫn phải nhận lời khiêu chiên, người ta còn chỉ đích danh muôn cậu ra mặt nữa.” Hách Ninh Viễn cười ha ha nói, nói thật, ông ta vân rất tin tưởng Lâm Vũ. “Cậu cũng không cân phải áp lực quá đậu, dù sao thời gian vận còn sớm lắm, còn có thể chuẩn bị một chút mà.”

“Tôi sẽ cố gắng hết sức vậy.” Lâm Vũ bộng nhiên nhớ đến Thiên Thánh đông nhân rơi vào tay Phách Thượng Du, ánh mắt không khỏi trở nên sắc bén hơn, trận chiên lần này, bát luận thế nào anh cũng phải ứng phó toàn lực, tranh thủ lây báu vật chiến thắng trở vê.

“Còn một chuyện nữa!”

Hách Ninh Viễn lại bảo thư kí Phạm đưa một tệp tài liệu tới trước mặt Lâm Vũ.

Lâm Vũ vội vàng nhận lấy rồi xem qua, ngạc nhiên nói: “Ngài muôn thành lập hiệp hội đông y Trung Quốc sao?”

“Không sai!”

Hách Ninh Viễn gật đầu cười nói: “Mặc dù hiện tại Trung Quốc không thiếu người cũng không thiếu nơi nào đề tổ chức hiệp hội đông y, nhưng lại không có một hiệp hội đông y mang tính toàn quốc. được chính phủ trợ giúp nào cả, vậy nên tôi muốn thành lập một hội, mây ngày trước tôi đã trình bày lên viện quốc vụ rồi, bên trên đã phê, chuẩn, căn dặn tôi nhất định phải dốc sức ủng hộ sự phát triển của Đông y, tiên quỹ chuyên biệt được trợ câp từ quốc gia rât nhanh sẽ được chuyền về đây thôi.”

Lâm Vũ vừa nghe xong nhất thời kích động không thôi, có chính phủ dẫn đâu % chức một hiệp hội Đông y thế này, vậy là họ đã công nhận sự góp mặt của ngành Đông y, hơn nữa còn có thể động viên tỉnh thần theo học Đông y của nhiều tầng lớp trẻ tuổi, vậy sự phát triển của Đông y đã bước sang một trang mới, sự phòn vinh của Đông y chắc chắn sẽ đến sớm thôi!

“Hách bộ trưởng, tôi đại diện cho Đông y cảm ơn ngài!”

Lâm Vũ bỗng đứng dậy, trịnh trọng cúi người trước Hãch Ñinh Viễn.

“Haizz, Hà tiên sinh, cậu đang nói gì vậy hả, tôi cũng công hiện một phần SỨC lực cho Đồng y, không phải đây là chuyện tôi nên làm hay sao.”

Hách Ninh Viễn cười ha ha nói, “Về hội trưởng hiệp hội Đông y năm nay, tôi đê cử cậu.”

“Hà?” ì Lâm Vũ nao nao, vội vàng từ chổi nói, “Hách bộ trưởng, thật sự không được đâu, tôi lên làm rất khó có thể phục vụ được dân chúng!”

Nếu đã là hiệp hội Đông y do chính phủ tổ chức, vậy néu cắt đứt mối quan hệ với chính phủ, chuyện này đối với lớp quan lại như Lâm Vũ rõ như lòng bàn tay, từ trước đến nay – luôn lấy tư cách cùng sự từng trải để nói chuyện với nhau.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 782


Chương 782:

“Có tôi ủng hộ cậu, ai lại không phục chứ?!” Hách Ninh Viễn ưỡn ngực, khí thế uy nghiêm nói, cũng có chút ra dáng bộ trưởng.

“Chuyện này đến lúc đó hãng nói sau, một lần nữa tôi muốn cảm ơn tất cả mọi chuyện ngàu đã làm cho Đông yl!”

Lâm Vũ cung kính nói.

Sau khi rời khỏi Bộ Y tê Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Lâm Vũ còn chưa thoát khỏi niềm vui mừng, mặc dù việc thành lập hiệp hội Đông y lần | này, cũng không phải là chuyện kinh thiên động địa gì, nhưng đổi với anh mà nói chính là luông sáng rực rỡ đang cô gắng chiếu sáng trong những tâng mây dày đặc, khiên con người ta nhìn thây tia hi vọng. , Sự phát triển của ngành Đông y thận trọng mà xa vời, nhưng anh sẽ tiệp tục bước đi.

“Gia Tống, buổi tối đi mua thức ăn cùng tôi nhé!” Diệp Thanh My thấy Lâm Vũ trở về, liên nhéo bờ vai na mỏi nói, “Trong nhà hết đồ ăn rồi.”

Lâm Vũ chủ động đến sau lưng bóp vai cho cô, bàn tay điêu luyện cùng linh lực trong cơ thể anh, Diệp Thanh My lập tức cảm thầy mệt mỏi khắp cơ thê đều tiêu tan.

“Được rồi, tối nay chị và chị Nhan muốn ăn gì đây?” Lâm Vũ cười hỏi.

“Chị Nhan của cậu không về ăn nữa nói tối này bệnh viện phải đón vị khách người Hàn nào đó, nên cũng gọi cô ây tới luôn.” Diệp Thanh My nÓI.

“Vị khách người Hàn?” Lâm Vũ nhíu mày, nghe đến hai chữ “Hàn Quốc”

đã có chút phiền muộn rồi.

Thật ra nơi thủ đô đại diện cho đỉnh cao kỹ thuật ngành y dược Trung Hoa, các chuyên gia y dược đề từ các quốc gia đên đây tham quan học tập là chuyện vô cùng bình thường, các nước như Thụy Điển, Anh Quôc cũng có rất nhiều chuyên gia y dược đên viện y dược thủ đô, Lâm Vũ cũng không bài xích chuyện đó, Đông y cùng Tây y trao đôi với nhau, đôi với giới y học mà nói là một chuyện tốt, nhưng Lâm Vũ vẫn luôn ghét nước Hàn, ghét những người không biết xấu hỗ lầy đồ của nước Trung biến thành của mình rôi quay lại trả đũa người tai “Cô ấy ra ngoài ăn, dựa vào cái gì mà chúng ta phải ăn ở nhà chứ, đi, tiên bồi, tôi mời chị ra quán ngoài ăn một bữa nhé.” Lâm Vũ cười híp mắt nói.

“Phiền phức lắm, ăn ở nhà đi, tôi đạng giảm cân.. , ° ĐỊCD Thanh My lắc đâu nói.

“Tiền bối, cô gầy lắm rồi mà, còn giảm béo cái gì nữa, tôi nhìn cũng , vn đau lòng!” Lâm Vũ nhẹ tay v**t v* lưng cùng eo của Diệp Thanh My.

Mặt Diệp Thanh My không khỏi ửng hồng, bu lòng rung động, nhớ lại chuyện hôm qua Lâm Vũ hít thở không thông cô đã giúp anh hô hấp nhân tạo, mặt càng đỏ hơn.

Buổi tối Lâm Vũ quả thật đã đưa Diệp Thanh My cùng Đậu Tân Di đi ăn.

quán, lúc gọi điện cho Giang Nhan, Giang Nhan mới biết bọn họ cũng _ muôn ra ngoài, nên rất muốn họ đến quán cơm của bệnh viện, Lâm Vũ liền đồng ý.

Bỏi vị khách lần này mà bệnh viện Kinh Đại tiếp ‹ đón là người đến khảo sát đầu tư, vậy nên cách thức họ ngênh đón rất hoành tráng, còn đặt một khách sạn năm sao giữa trung tâm thành phô.

Lâm Vũ đưa Diệp Thanh My cùng Đậu Tân Di đên đó, Giang Nhan lon họ vẫn chưa tới.

“Nào, tiền bối, Tân Di, cứ gọi món đi, muôn ăn gì thì ăn!” Lâm Vũ đầy menu đến trước mặt bọn họ, hào to nói.

“Vậy cho một cá mú chấm canh tôm hùm, một hỏa thực hải thần, một gan ngỗng anh đào…

Diệp. Thanh My cùng Tân Di hai người cúi đầu cùng bàn nhau gọi món, Lâm Vũ hiện tại đối với họ mà nói là một đại gia, vậy nên bọn họ gọi mói không hề khách sáo.

Lúc này Lâm Vũ chọt ngửi thây một mùi hương quen thuộc đi tới, theo đó là một bóng dáng xinh đẹp thanh nhã cất đôi giày cao gót đi đến sau lưng Lâm Vũ, đôi tay ngọc nhéo lấy vai anh, ôn nhu hỏi nhỏ: “Thế nào, hôm nay có mệt không?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 783


Chương 783:

“Cũng ồn, sang bên trái một chút, alzz, đúng rôi, sang bên phải một chút…”

Lâm Vũ đương nhiên biết đó là Giang Nhan, nhắm mắt ngửa cổ, có tình khoe khoang chờ Giang Nhan ra lệnh, Giang Nhan lại rât ngoan ngoãn bóp vai cho anh.

“Được rồi, Nhan Nhan, cô đừng trách cậu ấy!” Diệp Thanh My trừng Lâm Vũ một cái.

“Đúng đó, sư mẫu, sư phụ con càng được chiều càng được nước làm tới!”

Đậu Tân Di hừ một tiếng, cũng trêu ghẹo nói.

“Vậy tôi sẽ nuông chiều anh ấy cả GÓI) 19 Giang Nhan mêm dịu như nước mà nói.

“Giang Nhan! Nhanh lên!”

Lúc này một tên mập mạp đeo kính nhìn về phía này, trâm giọng hét lên với Giang Nhan!”

“Được rồi, đến ngạy đây! Giang .

Nhan vội ngắng đâu đáp lại, rôi lại cúi đầu nói với Lâm Vũ bọn họ, “Mọi người ăn trước đi nhé, em ở phòng trong, lát nữa sẽ quay lại đây!”

Võ dĩ cô muôn Lâm Vũ bọn họ đên quán cơm bên này, là bởi muôn sau khi chúc rượu xong sẽ quay lại tìm bọn họ cùng ăn cơm.

Thật ra bàn mà bệnh viện họ đặt là phòng. riêng, nhưng cũng chỉ không gian rộng hơn một chút, có thể nhìn rõ mặt từng người, nghe thấy tiếng nói chuyện của họ.

Bệnh viện họ đặt tổng cộng ba bàn, cộng thêm khách nước ngoài, tổng cộng có hai mươi ba mươi người.

Giang Nhan bước vào liền ngồi. cạnh một đồng nghiệp nữ ở bàn ngoài .

cùng, vị khách mời quan trọng nhất ngôi ở bàn chính giữa, ngôi cùng với họ là nhân viên hậu cân và vài vị lãnh đạo bộ ngoại liên trong bệnh viện.

Vừa rồi người giục Giang Nhan mau đến, là bộ nh bộ ngoại liên Tè Thủ Nghĩa.

Những người Hàn Quốc đến khảo sát đầu tư chính là lãnh đạo cấp cao của công ti dụng cụ y tế lớn nhất Hàn.

Quốc, chừng khoảng bốn mươi tuôi, lúc giơ tay nhắc chân tràn đầy vẻ ưu việt.

Bọn họ vốn dĩ kiêu ngạo như vậy, là bởi số tiền đầu tư lần này lên tới con số hàng tỷ, bệnh viên Kinh Đại đương nhiên phải chiêu đãi biết bao.

Tề Thủ Nghĩa uống với bọn họ vài ly rượu xong, hội trưởng ngồi chính giữa tên ŠSeong Ee đây háo sắc đảo qua hai bắp đùi săn chắc dưới lớp quân của Giang Nhan, giay nhẹ cà vạt trước cô, nói với Tề Thủ Nghĩa: “Tê bộ trưởng, bệnh viện các người tiếp đãi khách nước ngoài, đến cả người đẹp kính rượu cũng không có sao, chắc là muôn làm khó chúng ta nhỉ!”

“Hả, có, đương nhiên là có rồi!”

Tè Thủ Nghĩa sớm đã chú ý đến ánh mắt của Seong Ee, vội xoay người nói với Giang Nhan: “Giang Nhan, còn không mau kính một li với hội trưởng Seong Ee đi!”

Thân là bộ trưởng của bộ ngoại liên, ông ta đương nhiên biết người đẹp rât có lợi cho việc làm ăn, đây cũng chính là lí do bọn họ sông chết phải.

gọi Giang Nhan đến, bởi nhìn cả cái bệnh viện Kinh Đại, Giang Nhan chính là người thuận mắt nhất.

Giang Nhan nao nao, bởi Tề Thủ Nghĩa sớm đã chào hỏi cô, nên cô cũng không do dự, nâng ly rượu trong tay lên, nói vơi Seong Ee, “Hội trưởng Seong, kính ngài một ly!”

Nói rồi Giang Nhan nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu.

“Ha ha, sao vậy, người đẹp đây đên cạn ly cũng chưa, là đang coi thường tôi đây à?” Seong Ee ngoài cười trong không cười nói.

“Uống rượu với hội trưởng chúng ta, chưa có ai dám không cạn ly đâu, cô uông sạch cho tôi!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 784


Chương 784:

Một trợ lí bên cạnh Seong Ee lạnh lùng mắng Giang Nhan.

“Xin lỗi, tôi không làm được!” Giang Nhan mặt trâm xuÔng, nói. ụ Cô đã đồng ý vời bộ trưởng bộ ngoại liện đến kính rượu, giúp đỡ chuyện đầu tư, nhưng không hề nói phải uông. lượng rượu thê nào, hơn nữa là đàn ông phải bắt phụ nữ uống nhiều rượu như thê, đa phân là mục đích không đứng đắn.

“Thái độ gì đây! T bộ trưởng, người bệnh viện các người đều như thê này hả?!” Seong Ee sắc mặt trầm xuông, lạnh giọng nói: “Sao nào, có phải coi thường tập đoàn ChangGun chúng ta đâu tư một trăm triệu đúng không?”

Tề Thủ Nghĩa toàn thân phát run, biết tên Seong Ee này sẽ lấy chuyện đầu tư ra uy h**p ông ta, cười hoảng loạn nói: “Alya, hội trưởng Seong, ngài đừng tức giận, không giâu gì ngài, cô đông nghiệp này là người mới đên, không hiểu quy tắc cho lắm, ngài _ đừng trách móc, tôi sẽ đê cô đông nghiệp bộ Ngoại liên chúng tôi đến kính rượu với ngài!”

Lời nói vừa dứt, ông ta liền đưa mắt ra hiệu đồng nghiệp nữ câp dưới của bộ ngoai liên trang điểm vô cùng tinh tế, cô gái đó ngầm hiểu, liền đứng dây nâng rượu, lắc lư thân hình như rắn nước đến lẫy lòng, “Hội trưởng Seong, ngài đừng tức giận, nào, đê tôi uông với ngài một ly!”

Cô ta trong lúc nói chuyện cả thân thể như có như không cô tình cọ sát người Seong Ee, cô đã từng làm việc trong bộ ngoại giao của các công tỉ lớn, đương nhiền kinh nghiệm đây mình, biết làm thể nào đề được HT hàng vui vẻ.

Cơn tức giận của Seong Ee giờ đây mới giảm đi một chút, một tay lơ đãng sờ lên cánh đùi dưới lớp tật trơn trượt, một tay nâng rượu cụng ly với cô, uống một hơi cạn sạch, có điều vần lạnh mặt nhìn Tê Thủ Nghĩa nói: “Tê bộ trưởng, ông cũng xem động nghiệp mới của mình thê nào đi, cũng không hiểu chuyện quá đầy. chứ? Một ly rượu cũng không uống với tôi, khó trách không đề tôi vào mắt đầy à?I Sao nào, lễ nào tôi không có mặt mũi nào sao?”

Cô đông nghiệp bộ ngoại liên nàu quả thật nhìn cũng không tệ, thân hình cũng nở nang, nhưng so với Giang Nhan, quả thật chính là dong chỉ tục phấn, vậy nên Seong Ee vẫn có ý định với Giang Nhan, dù sao thì người đẹp cực phẩm có khí chất xuất chúng thê này, cả đời gã chỉ gặp có mây lân thôi.

“Hội trưởng Seong hiểu nhằm rồi, ‘sao có thể được chứ, ngài đừng vội, để tôi đi nói với cô ấy!”

Tè Thủ Nghĩa cười ha ha rồi gật đầu, tiếp đó đi đến chỗ Giang Nhan, lạnh lùng nói: “Giang Nhan, làm sao vậy?!

Bảo cô uống một ly rượu khó khăn vậy sao? Cũng đâu cho cô uông rượu độc đâu!”

“Tê bộ trưởng, tôi đông ý đên chúc rượu, nhưng chưa nói phải uống nhiều rượu đến thế!” Giang Nhan lạnh giọng đáp, không phải nề mặt chủ nhiệm bọn họ, cồ cũng không đến chúc đâu.

“Cô nói vậy là có ý gì? Chuyện này còn liên quan đến lợi ích của bệnh viện đấy! Lẽ nào bệnh viện này không phải bệnh viện của cô sao? Ô, tôi nhớ ra rôi, cô cũng chỉ là một học sinh đến đây tạm thời thôi, vôn không ở trong hệ thông biên chế của bệnh viện chúng ta!”

Tề Thủ Nghĩa lạnh lùng hừ một tiếng, hai lỗ mũi như xì khói, mặt âm trầm nói: “Giang Nhan, tôi biết, cô rất mong chờ mình sẽ ở lại đây, nhưng đâu chỉ có hi vọng thôi, chuyện đâu tư lần này nêu vì ly rượu của cô mà bị hủy, vậy cô cảm thầy bệnh viện còn có thê giữ cô lại hay sao?!”

Giang Nhan nghe vậy không khỏi cắn răng, sắc mặt thay đôi.

Lời nói của Tề Thủ Nghĩa đã chạm đến tâm lý cô, chuyện cô quan tâm nhất chính là đến cuối có thê ở lại bệnh viện Kinh Đại hay không.

Không hề nghỉ ngờ gì cả, so vơi Thanh Hải, thủ đỗ càng có tiền đồ phát triển hơn, hơn nữa xếp hạng toàn quốc của bệnh viện Kinh Đại, cũng vượt xa bệnh viện Nhân dân Thành phố Thanh Hải, Lâm Vũ cũng đã chọn sinh sông tại đây, vậy nên cô cũng vô cùng hi vọng mình có thể ở lại đây.

Nhưng sô người lần này đến đây học tập tại bệnh viện Kinh Đại tổng cộng hơn trăm người, mà số người ở lại chỉ có tám người, cạnh tranh vô cùng khốc liệt, mặc dù hàng ngày biều hiện của cô thật sự rất tốt, nhưng có thể ở lại hay không vẫn còn chưa biết.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 785


Chương 785:

Có thể lấy giao tình giữa Lâm Vũ và Hách Ninh Viễn, giúp cô chào hỏi một câu liền có thê ở lại, nhưng cô không muốn thế, cô là một người rất kiên cường, hi vọng năng lực của mình được công nhận, cho dù lúc. đầu ở bệnh viện nhân dân thành phố Thanh Hải, cũng là chính cô N thi vào.

T Thủ Nghĩa vừa nhìn là biệt Giang Nhan có chút động lòng rôi, liên ôn hòa nói: “Cô nghĩ lại mà xem, nếu như cô uống ly rượu này, hội trưởng Seong cũng vui vẻ, chuyện đầu tư thành công là cái chắc, vậy cũng coi như cô đã lập công cho bệnh viên rôi, đến lúc đó bệnh viện không muốn giữ cô lại cũng chưa chắc đâu!”

Giang Nhan do dự một lát, cuối ,cùng cũng gật đầu, nói: “Được, có điều tồi chỉ uỗng một ly thôi!”

Thật ra tựu lượng của cô, uông hai ba côc rượu trăng là chuyện nhỏ, một hay hai ly rượu, cô cũng châp nhận được.

“Vậy chứ, cô yên tâm, đến lúc đó tôi sẽ nói giúp vài câu với người tai” Tẻ Thủ Nghĩa vẻ mặt vui mừng, vội vàng đến, cười ha ha nói với hội trưởng.

Seong, “Aiya, hội trưởng Seong, VỊ đồng nghiệp mới đến này của chúng tôi đã suy nghĩ thông suốt roiof, cảm thấy chuyện vừa rôi là không đúng, tiệp đón ngài không được chu đáo, nên cô ây muôn kính ngài một ly nữa đề chuộc lỗ!” , “Thế cũng được!”

Seong Ee vừa nghe vậy liên tươi cưới, đứng dậy nâng rượu cụng ly với Giang Nhan, nói: “Cộ Nhan, tôi đến Trung Quốc nhiều rồi, trước giờ chưa từng gặp ai xinh đẹp như côi Dùng từ ngữ nước các người mà nói, chính là nghiêng nước nghiêng thành!”

Lúc gã nói chuyện, tay lần mò đến eo cô, nhưng Giang Nhan đã lẳng lặng tránh ra.

“Cảm ơn hội trưởng Seong đã khen!”

Giang Nhan mỉm cười cho có lệ, nhẹ nhàng cụng ly với gã, rôi nhíu mày uông cạn rượu nóng trong ly.

“Được, cô Nhan tửu lượng tốt quá!”

Seong Ee uông xong liên lây bình rượu, động tác muôn rót rượu cho Giang Nhan, một tay khác lại giả bộ vô tình ôm lây eo Giang Nhan, nhưng Giang Nhan lại che miệng ho khan, tránh ra.

Có điều lần này cô tránh, Seong Ee đã rót đầy ly rượu cho cô.

“Hội trưởng Seong, tôi không uống nữa.” Giang Nhan lắc đầu từ chối.

“Haiz, cô Nhan lại làm tôi mắt mặt rồi đúng không, vừa rôi là cô chúc rượu tôi, lân này tôi chúc cô!” Seong Ee cười ha ha nói, ngữ khí thầm mang ý uy h**p.

Gã biết rõ phụ nữ chỉ có uông say người khác mới có cơ hội, nên gã tận lực muốn chuốc Giang Nhan uống: say, để có cơ hội sẽ hành động, gã tin chắc, dựa vào mong muốn đầu tư của, Tè Thủ Nghĩa, chỉ cân gã nói muốn đưa Giang Nhan đi, Tè Thủ Nghĩa tuyết đối sẽ gật đầu đồng ý.

“Xin lỗi, hội trưởng Seong, tôi thật sự uông không. nỗi nữa.” Giang Nhan vừa nghe vậy, lạnh mặt, kiên quyết từ chối nói, trong ngữ khí còn ân ân mang theo hơn giận.

“Giang Nhan, ít nhất cũng phải hiểu chứ…” Tè Thủ Nghĩa cười ha ha khuyên bảo, ý bảo Giang Nhan uống một hơi là được rồi.

“Vậy được, tôi hiểu rồi!”

Cuối cùng, Giang Nhan vẫn thỏa hiệp, nhận lây cụng ly cùng Seong Ee, rồi ngắng đầu uống một ngụm.

“Không được, cô Nhan à, phải uống hết đấy!” Seong Ee liễm môi cười.

Lúc này trợ lý của Seong Ee bỗng.

nhiên đứng lên, một tay năm lầy cô tay Giang Nhan, dùng sức đầy ly rượu bắt cô uống, măng: “Đáng ghét, hội trưởng chúng tôi đã bảo cô uông, thì cô phải uỗng…”

Hăn còn chưa nói xong, một bóng người lao như tên về phía hắn, một chân đá lên ngực hắn, hắn liền bay mạnh:ra xa, va mạnh vào bức tường, bịch một tiếng ngã xuống đất, tựa như một đồng bùn nhão trên đất, trong nháy mắt không lên tiếng nữa.

Mọi người sắc mặt liền thay đổi, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ, chỉ thầy Lâm Vũ đã đứng cạnh Giang Nhan.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 786


Chương 786:

“Chị Nhan, không sao chứ?” Lâm Vũ lạnh lùng nhìn tên trợ lý trên mặt đất, rồi lầy côc rượu bên tay Giang Nhan, lấy tay áo lau khóe miệng cô.

Giang Nhan bị sặc ra sức ho khan, rồi khoát tay nói: “Không sao…”

Thật ra từ đâu lúc Giang Nha và Seong Ee chúc rượu, Lâm Vũ đã chú ý đến động tĩnh bên này, anh biết.

trong trường hợp này chúc rượu nhau là chuyện bình thường, nên xuất phát từ lòng tôn trọng công việc của Giang Nhan, anh không ra tay, nhưng nhìn thấy tên trợ lý ngu ngôc kia lại đồ rượu vào người chị Nhan của anh, nên mới tức giận đi đến, cũng không quan tâm đây là trường hợp nào nữa, trực tiếp một chân đả bay trợ lí kia.

“Mày là thằng nào?!” Seong Ee gầm lên một tiêng, hai vệ sĩ bên cạnh gã cũng nhanh đứng dậy, nhanh chóng hướng về phía Lâm Vũ.

Lâm Vũ đưa tay bắt lấy, một tay năm lấy tóc gã, dùng lực đây ra, tựa như ném một cục đá nhỏ đi vậy, gã nọ đụng mạnh phải người khác, hai người liền ngã nhào xuông, lăn lốc trên mặt đất, Lậm Vũ thuận tay lấy một cái ghế ngôi xuống, ghé đè lên hai người ở dưới một tiếng phịch, hai Vệ Sĩ ngã xuống ‹ đất, trong phút chốc không còn lên tiếng nữa.

Đám người xung quanh sợ đến sắc mặt tái mép, râm rập đứng dậy chạy về chỗ khác.

“Cậu… Cậu không được nói nhảm!”

Seong Ee thấy cảnh này. liền sợ tới mặt xanh lét, theo bản năng lùi về – sau.

“Cậu… là người nào?!” Tề Thủ Nghĩa cũng vô cùng sợ hãi nhìn Lâm Vũ, rút điện thoại muôn báo cảnh sát.

“Tôi là chồng của Giang Nhan.” Lâm Vũ nhíu mày nói.

“Ò, cậu là chồng của Giang Nhan à!”

Tề Thủ Nghĩa lúc này bỗng thở phào một hơi, nói với Giang Nhan: “Giang Nhan, chồng cô làm sao vậy?! Tại sao lại vô duyên vô cớ đánh người thế?!”

“Vô duyên vô cớ? Chông tôi thây tôi bị ăn hiệp, lẽ nào lại khoanh tay đứng nhìn?!” Giang Nhan đứng thẳng, âm trầm lạnh lùng nói.

“Nhưng… nhưng đâu có ai ăn h**p cô đâu?” Tê Thủ Nghĩa ừng ực nuôt nước miêng, có chút chột dạ nói.

“Không ăn h**p? Tè bộ trưởng, vậy có phải tôi cũng có thể nắm lây mũi các người rót rượu xuống không?!”

Lâm Vũ cười lạnh nhìn ông ta, mặt mang hàn ý, nói rôi lấy bình rượu đi đến tước mặt Seong Ee.

“Cậu muốn làm gì?!” Seong Ee lùi về sau, vẻ mặt đầy sợ hãi nhìn Lâm Vũ, “Cậu biết tôi là ai không?! Tôi là hội trưởng của tập đoàn Changgun dân quốc đại hàn! Đại gia tộc nhà họ Lý các người còn phải cầu xin công tỉ chúng ta hợp táo!”

Seong Ee mặc dù không biết lai lịch của Lâm Vũ, nhưng lại biết nhà họ Lý ở thủ đô chính là một đại gia tộc, nên mới lấy danh nhà họ Lý đền hủ dọa Lâm Vũ.

Đừng nói, nghe đên hai chữ “Lý gia”, Lâm Vũ lại có hơi ngắn ra, nhưng bước chân lại không hề chậm trễ.

Đừng nói người Hàn Quốc này biết nhà họ Lý, cho dù có quen cả lãnh đạo quân lính cũng vô dụng!

Sỉ nhục người phụ nữ của anh, tất phải lãnh chịu trừng phạt!

“Ông không phải thích uống rượu lắm sao? Nào, đề tôi đến chúc ông!” Lâm Vũ vừa cười, đột nhiên đến trước mặt Seong Ee, một tay kéo cà vạt gã ấn lên bàn, bỉnh rượu trong tay lát sau đã rót xuống miệng gã, tí tách rót xuống.

Seong Ee nhắm chặt mắt giãy dụa, dùng sức nhồ ra, nước rượu đồ khắp mặt, liều mạng giấy dụa, nhưng lực tay Lâm Vũ quá mạnh, gã căn bản không thê thoát nồi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 787


Chương 787:

Một bình rượu đồ hết sạch, Lâm Vũ ném bình rượu đi, lại lầy một bình rượu khác mở nắp, hướng miệng.

rượu đến bên miệng Seong Ee đồ xung.

“Cậu! Qúa đáng!”

Tễ Thủ Nghĩa một bên tức giận đề cả người run rây, nhưng lại ¡ không dám tiên lên cản Lâm Vũ, phẫn nộ quát, “Cậu có biết làm nhứ vậy sẽ ảnh hưởng đến Giang Nhan như thế nào không?!”

“Tôi nói cho cậu biết, cậu mà không dừng tay, Giang Nhan đừng nói đến chuyện tư cách ở lại, ngay cả tư cách học tập…

“T bộ trưởng, ông không cần lấy tư cách ở lại bệnh viện đề uy h**p chồng tôi, dù sao công việc này tôi cũng từ chức!”

T Thủ Nghĩa vẫn còn chưa nói Xong, Giang Nhan đã lạnh lùng cắt lời ông.

Tề Thủ Nghĩa ừng ực nuốt nước bọt, lập tức thu lại lời nói, vẻ mặt hoảng hồt nhìn Giang Nhan.

Người phụ nữ này cũng thay đổi nhanh quá rồi, vừa rôi còn vì tư cách ở lại bệnh viện mà tự nguyện uống rượu, hiện tại cô lại chỉ vì hai chữ uy h**p Lâm Vỹ, lại trực tiếp bỏ công việc này luôn!”

Không sai, trong lòng Giang Nhan công việc rất quan trọng, nhưng không bằng một phân ngàn phân của chông cô, trải qua nôi sợ hãi suýt đánh mắt Lâm Vũ, cô của hiện tại không chấp nhận người khác nói chữ “không” the mặt chồng cô, uy h**p lại càng không!

“Hội trưởng Seong có đúng không?

Sao nào, rượu nước Hoa chúng tôi có ngon không?” , Lâm Vũ rót máy bình rượu trắng xuống, hội trưởng Seong đã hoàn toàn ngất xỉu, nằm bắt động trên bàn, tựa như đã chết vậy.

“Cậu… Hội trưởng Seong nêu như có mệnh hệ gì, thì cậu cứ chờ được ngôi tù. đi!” Tề Thủ Nghĩa sợ đến sắc mặt trắng bệch, chì vào Lâm Vũ Uy h**p nói.

“Yên tâm đi, ông ta “chỉ là say rượu rồi thôi, không nguy hiểm đến tỉnh mạng đâu.”

Lâm Vũ không đề ý nói, mặc dù Seong Ee sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lở loét cùng men say cũng đủ khiến gã khó chịu mây ngày rồi.

Tiếp đó Lâm Vũ vỗ vài cái lên mặt Seong Ee, quay đầu người tủm tìm nói với Tè Thủ Nghĩa, “Đợi ông ta tỉnh rồi bảo với ông ta là, về sau muôn tìm người chúc rượu thì cũng nên nhớ, rừợu của Trung Hoa,.có dễ uống như vậy đâu.”

Nói rồi anh liền đến cạnh ,Giang Nhan, Giang Nhan liền nắm chặt lầy cánh tay anh, cùng anh đi ra ngoài.

Giang Nhan trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, may mà cô kiên quyết gọi Lâm Vũ bọn họ đến đây ăn cơm, nều không thật sự đã bị đám người Kia ép uông say rôi đưa đi, vậy hậu quả thảm không dám nghĩ.

“Sư phụ, người đẹp trai quá!”

Đậu Tân Di vẻ mặt đầy sùng bài nhìn Lâm Vũ, vừa rồi tất cả chuyện Lâm Vũ làm đều lọt vào tầm mắt cô, thật sự quá đàn ông luôn!

“Không thì chúng ta đối quán ăn khác đi…” Diệp Thanh My cần thận đưa ý kiến, sợ đám người Hàn kia sẽ đến tính số.

“Được.” Lâm Vũ gật đầu, biết một, trận âm ĩ thế này, bọn họ cũng chẳng nuốt nồi, thanh toán liền dẫn bọn họ ra ngoài.

“Giang Nhan, ngày mai cô › không cần đên bệnh viện nữa đâu, cô bị đuôi việc rồi!”

Lúc này Tề Thủ Nghĩa thấy bọn họ muốn đi, lập tức đuôi theo li bóng lưng Giang Nhan hét to một tiếng.

Lâm Vũ mạnh mẽ xoay người lạnh lùng trừng mắt nhìn ông ta, Tê Thủ Nghĩa sợ tới mức giật mình, lập tức quay về.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 788


Chương 788:

“Chị Nhan, không đi thì không đi nữa, bệnh viện của chúng ta cũng bận rộn lắm.” Lâm Vũ nắm lây vai Giang Nhan cười nói.

“Đúng thế, vừa hay đang thiếu bà chủ thu tiên đó!”

Diệp Thanh My cũng vô cùng đồng tình nhoẻn miệng cười rôi gật đâu, nồi lại nắm lấy bàn tay Giang Nhan.

Thật ra Lâm Vũ cũng thật lòng mong muôn Giang Nhan từ chức, bởi anh không muốn thấy cô mệt mỏi.

Giang Nhan hiện giờ hoàn toàn có thê làm một phú, bà nhỏ không cân đi làm, mỗi ngày đều có thể ăn uỐng, mua sắm, làm đẹp, tiêu sái mà sông.

Dựa vào kinh tê của Lâm Vũ, đừng nói là nuôi Ginag Nhan, cho dù có vợ ba, bốn, năm, sáu… cũng không thành vấn đề…

Có điều một khi đã xảy ra chuyện như vậy, tiền anh cũng có rồi, mạng có thê đã mắt, nhưng anh vẫn cảm thấy thỏa hiệp tối hôm đó của Giang Nhan vốn HN thăm dò anh, anh không mặc bây đâu! .

Trong lòng anh, chỉ cần mỗi ngày có thể ngủ cùng Giang Nhan, là quá đủ rồi, đương nhiên, tôt nhất lại có thêm một Diệp Thanh My…

Lâm Vũ đưa Giang Nhan bọn họ đi ăn lâu, rồi là đi KTV, hát rất lâu, chơi đến tận sáng mới về nhà.

Lại nói sau khi Lâm Vu đi ra khỏi khách sạn, Tê Thủ Nghĩa đã gọi đồng nghiệp đến giúp nhóm người Seong đưa đền bệnh viện Kinh Đại.

Tề Thủ Nghĩa đi theo suốt cả một đêm, trong lòng khổ không thể tả, ông ta không thê nào ngờ tới, trong hoàn cảnh này đề Seong Ee trải nghiệm dịch vụ phục vụ chữa trị của bệnh viện ông ta.

Ngày thứ hai trời vời tảng sáng, Seong Ee tỉnh dậy, là khó chịu đến phát tính, gã chỉ cảm thấy đầu choáng váng, vừa mở mắt trời đất liền xoay chuyên, hơn nữa dạ dày còn khó chịu nhủ: bị người vặn ốc VI tứ chỉ cũng từng trận đau nhức.

“Hội trưởng Seong, ngài tỉnh rồi!” Tề Thủ Nghĩa cười ha ha nói.

Seong Ee quay đều nhìn Tề Thủ Nghĩa hồi lâu, mới nhận ra ông ta, rồi lại nhớ lại chuyện tối qua, lập tức giận tím mặt, phân nộ quát: “Bệnh viện các người… đối đãi khách kiểu thế à..

Alyo alyo…

Gã vừa nói xong, mới phát hiện da thịt khóe miệng mình bị Lâm Vũ đổ rượu xuông, đêu đã rách cả ra, hiện tại trong miệng lở loét, nói chuyện dùng chút sức thôi cũng đau.

“Người đánh ngài không phải người bệnh viện của chúng tôi.” Tê Thủ Nghĩa ngồi đó cười bất đắc dĩ nói.

“Không phải người bệnh viện các người, vậy vậy người Nhan cái gì đó cũng không phải sao?” Seong Ee ptuwsc giận không thôi, lúc nói chuyện còn thận trọng hơn.

“Chuyện này… Đêm qua chúng tôi đã đuổi việc cô ấy rồi!” Tề Thủ Nghĩa lập tức nói.

“Đuôi việc? Đuổi việc là xong sao, tôi muốn kêu cảnh sát nhót đôi cầu nam nữ này lại!” Seong Ee hận đến nghiền răng.

“Ngài đừng tức giận, đừng tức giận, còn đang truyền nước đói” Tề Thủ Nghĩa lây lòng nói, “Cảnh sát bên đó chúng tôi đã báo với họ rôi, ng đên bây giò vân chưa có tin tức…

Ông ta cũng hơi nghi ngờ, hiệu suất làm việc cũng quá thấp rôi.

Thật ra ông ta không biệt cuộc điện thoại mình gọi tới là bộ phận Tây thành, cục trưởng Lưu Mộng Huy sớm đã chào hỏi người phía Nuôi rồi, vậy nên mọi người vừa nghe đến chuyện liên quan đến Hà Giang Vinh của hồi sinh đường, đến phản ứng cũng chả có.

“Ngài yên tâm, đợi cảnh sát đến đây, đội cầu nam nữ đó lập tức sẽ chạy đến chân ngài câu xin!” T Thủ Nghĩa cười ha ha nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 789


Chương 789:

“Tôi muốn cô Nhan cái gì đấy phải ngủ với tôi một đêm, nêu không tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qual”

Seong Ee híp mắt, mặc dù giờ phút này gã vô cùng khó chịu, nhưng vừa nhớ lại dung nhan tuyệt đỉnh và thân hình hoàn hảo của Giang Nhan, gã vận tâm can ngứa ngáy, hận không thể phản tay trói Giang Nhan, xé nát quần áo cô đề làm nhục cô.

“Ngủi Bắt buộc phải ngủ! Cô ta ngủ Với ngài chính là may mắn của cô tai”

T Thủ Nghĩa liên tục gật đầu, nịnh nọt hết sức, “Hội trưởng Seong, vậy ngài xem xem chuyện hợp tác của chúng ta…

“Ông còn mặt mũi nói chuyện đầu tư với tôi sao?! Tôi nói cho ông biết, bây giò tôi mới cần thận xem xét lại chuyện đầu tư!” Seong Ee cáu giận nói.

“Lão Tề, ông tìm tôi sao?!”

Lúc này trưởng khoa khoa nhân sự bồng đầy cửa bước vào, hỏi thăm Seong Ee.

“O, vậy cái gì, Giang Nhan từ khoa nội bệnh viện nhân dân Thanh Hải bị tôi đuôi việc rồi! Bên ông nhớ phải chuẩn bị một chút!” Tề Thủ Nghĩa mặt bình tĩnh nói.

“Hả? Vì sao?” Trưởng khoa khoa nhân sự ngạc nhiên hỏi.

“Tại sao hải” Tề Thủ Nghĩa phẫn nộ quát, “Nhìn thấy người năm đây là ai không? Hội trưởng Seong sắp tới sẽ đâu tư một trăm triệu cho bệnh viện chúng ta đấy! Ngài ây bị chỗng của Giang Nhan sông sờ sờ tra tân thành cái dạng này đấy!”

TÓ), vậy được rồi, tôi biết rồi..

Trưởng khoa khoa nhân sự gật đầu, cần thận lui ra ngoài, Tề bộ trưởng này có quan hệ thân thiết với phó viện trưởng quản lí phần hậu cần, ông ta không dám đắc tội.

“0n 9h Khi tia sáng mặt trời đầu tiên của buỗi sớm chiêu đến Giang Nhan mới chậm rãi mở mắt, nhẹ nhàng cử động, bời cô hôm nay không cân phải đi làm nữa, nên mới lười biêng năm trên giường, bình thường cô phải thức dậy rửa mặt trang điểm lúc sáu rưỡi sáng.

Giang Nhan nhìn khuôn mặt Lâm Vũ còn đang ngủ cười đầy ôn nhu, rồi lại đưa tay vô người anh, măng: “Lợn nướng, dậy nào!”

Lâm Vũ hai mắt ngái ngủ mơ màng nhìn cô một lát, rồi lại lật người đè lên cô, tay lại bắt đầu gian xảo.

“Mới sáng sớm anh muốn làm gì?”

Giang Nhan liền đưa tay đầy anh ra.

“Làm…” Lâm Vũ vùi vào cổ cô hít sâu một hơi.

“Xì, không biết xấu hỗ!” Giang Nhan phản ứng lại lời nói của Diệp Phàm, sắc mặt không khỏi ửng đỏ.

Dườn như cảm giác được khác…

thường trên người Lâm Vũ, Giang: Nhan liền khẩn trương, thở gập vài hơi, vội vàng nói: “Không phải tối qua anh than thờ phải gọi điện cho Lý Thiên Hủ sao, muôn giải thích với anh ây…

“Ò, đúng rồi, không nói là anh quên mât!”

Lâm Vũ bỗng nhớ ra, đúng rồi, chuyện tôi qua còn phải giải thích với Lý Thiên Hủ cho tốt, nếu vì mình mà phá huỷ luôn quan hệ hợp tác giữa tập đoàn Lý thị và tập đoàn Changgun, vậy . nhiệm đương nhiên sẽ đồ lên đầu anh, nếu cân tính tồn thất, để Lý Thiên Hủ lấy cỗ phần từ phía mình là được rồi.

Dù sao cổ phần này đều tự nhiên mà có, cho dù có lây mất, Lâm Vũ cũng không đau lòng.

“G0G cóc coi củ Lúc này phòng làm việc của viện trưởng bệnh viện Mao Ức An bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Mao Ức An đang cúi đầu xem văn kiện, đâu còn chưa ngâng, nói: “Vào đi!”

“Sao vậy, lão Sử có chuyện gì sao?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 790


Chương 790:

Mao Ức An vẫy vẫy tay, ý bảo người nọ vào ởi.

“Không có chuyện gì, tôi chỉ muôn bàn luận một chút về y sĩ học tập trong bệnh viện của chúng ta, những người ở lại bệnh viện chúng ta.” Sử phó viện trưởng không biết vì sao, lúc nói chuyện mỉm cười nịnh nọt.

Mao Ức An cũng chút hoài nghỉ nhíu mày, cười: “Bọn họ đến đây mới có nửa năm, hiện giờ bàn đên chuyện này, có phải quá sớm rồi không.”

“Cũng hơi sớm, nhưng tôi cảm thấy cũng sắp nửa năm rôi, thật ra những học viên trình độ của họ cũng thê hiện ra không ít, vậy nên thỏa thuận trước cũng không hẳn là không thê.”

Sử phó viện trưởng cười ha ha nói.

“Lão Sử, có phải ông có đề xuất người nào không? Theo như tôi được biệt, trong số những học viên cũng không ai là người nhà ông đấy chứ?”Mao Ức An dường như đã hiểu ý của Sử phó viện trưởng, hỏi đầy hoài nghỉ.

“Không có khôn có, cho dù có, tôi cũng hông thể đề họ đi cửa sau được!” Sử phó viện trưởng cười ha ha nói, “Viện trưởng, thật ra không giâu gì ông, người tôi đề xuất lần này là Giang Nhan!”

“Giang Nhan?!” Mao Ức An cũng hơi ngạc nhiên, “Tại sao?”

“Chuyện là như vậy, Mao viện trưởng, cô Giang Nhan này, ‘tôi đã khảo sát cô ây, năng lực xuất chúng, hơn nữa rất có trách nhiệm, là người có tiền đồ trong đám y sĩ..

“Được rồi, lão Sử, ông đừng vòng vo trước mặt tôi nữa, tôi biết năng lực của Giang Nhan rất tốt, nhưng ông.

cũng không quen biết cô ấy, ông đề xuât cô ây làm gì, nói chuyện chính đi Mao Ức An trực tiệp ngất lời ông ta.”

“Ha ha, đúng là không có chuyện gì qua mắt được Mao viện trưởng!” Sử phó viện trưởng lấy ghê ngôi trước bàn Mạo Ức An, vẻ mặt nịnh nọt nói: “Không giâu gì ông, tôi có chút chuyện muốn yêu cầu chồng cô ấy Hà Gia Vinh.”

“Cầu Hà Gia Vinh? Ông có chuyện gì muôn nhờ cậu ta?”

Mao Ức An hơi kinh ngạc, “Chẳng lẽ ông muôn theo người ta học phương pháp châm cứu huyện bí nào sao?!”

“Không phải không phải, tôi đã đên cái tuôi này rôi, còn học cái gì nữa, không giâu gì ông, chuyện này | liên quạn đến danh dự của bệnh viện, ông chắc chắn cũng sẽ Ủng. hộ hết mình.”

Sử phó viện trưởng cười nói.

“Vậy sao?” Mao Ức An cười nói: “Vậy cậu mau nói tôi nghe xem, rốt cuộc là có chuyện gì mà bệnh viện chúng ta còn phải cầu cứu tới Hà Gia Vinh.”

“Chuyện là như thế này, tôi từ bộ y tế bên đó có nghe ngóng được một tin tức vô cùng xác đáng.”

Phó viện trưởng Sử cười khà khà nói: “Bộ y tế quyết định lầy danh nghĩa chính phủ thành lập một hiệp hội y học trung y, hơn nữa yêu cầu hội Xiên của hiệp hội cực kì cao, người bình thường căn bản không vào được, ngài nói xem, viện chúng ta nêu như có bác sĩ trung ý được chọn thì có phải là một vinh dự hết sức to lớn không?”

Mao Ức An nghe xong chuyện này – nhất thời có tỉnh thần, lập tức gật đầu nói: “Không sai, đây tuyệt đối ñ một vinh dự hệt sức to lớn, thành lập hiệp hội trung y, điều này nói rõ quốc gia đang muôn mở rộng đây mạnh phát triển trung y, sao có thể thiếu Bệnh viện số một 1 đại học Bắc Kinh của chúng ta được.”

3y giò trong ngành y học các bệnh viện cạnh tranh với nhau đều vô cùng kịch liệt, gay gắt, đặc biệt là ba bệnh viện đứng hàng đầu, đôi với Bệnh viện số 1 đại học Bắc Kinh việc xếp hạng thứ bậc này cho dù chỉ tiền lên được một bước thì cũng có ý nghĩa vô cùng lớn.

Dù sao thì xếp hạng biểu thị mức độ nổi tiếng, mà mức độ nổi tiếng thì quyết định trực tiếp đến số lượng bệnh nhân đến khám tại bệnh viện.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 791


Chương 791:

Vì vậy, Mao Ức An nghe được chuyện này tuyệt đôi không chịu thua, cho dù bác sĩ trung y của bệnh viện bọn họ không chiếm nhiều nhưng những đây thôi cũng là vinh dự.

“Tôi biết ngay ngài nhất định sẽ ủng hộ mà, vì vậy tôi định dùng toàn sức lực cạnh tranh một lần, tranh thủ CÓ thể gia nhập hiệp hội y liệu trung y.”

Phó viện trưởng Sử võ ngực nói.

“Nhưng chuyện này tại sao câu lại phải câu xin Hà Gia Vinh, chẳng lẽ anh ta đã được định sẵn trong, danh sách rồi?” Mao Ức An nghỉ ngờ nói.

“Không chỉ là người bên trong định sẵn.”

Giọng nói của phó viện trưởng Sử đột nhiên đè thấp xuông, âm lượng cũng nhỏ hơn, nhỏ giọng nói: “Viện trưởng, không giâu gì ngài, tin tức tôi nghe ngóng được hoàn toàn chính xác, tên Hà Gia Vinh này được bộ:trưởng .

Hách, Hách Vũ Viễn đích thân đề cử làm hội trưởng hiệp hội trung y.”

“Hả? Anh ta… anh ta vậy mà là hội trưởng?” Mao Ức An không khỏi có chút kinh ngạc, thực sự không nghĩ räng Hách Vũ Viễn sẽ tiên cử một người trẻ tuổi như vậy làm bộ trưởng.

“Nói thực lòng, tôi thực sự khâm phục vị Hà tiên sinh này, tôi cảm thấy anh ta ngoài trẻ tuôi ra thì vệ mặt năng lực tuyệt đôi phù hợp đê đảm nhiệm chức vụ hội trưởng này.”

Phó viện trưởng Sử vô thức đã thể hiện sự bội phục của mình đối với Lâm Vũ.

“Vậy là cậu định tìm Hà Gia Vinh để Già “Không không, chỉ là thêm một con đường bảo đảm, thêm bảo đảm mà thôi. Thực sự với năng lực của tôi cũng hoàn toàn có thê gia nhập.”

Phó viện trưởng Sử vội vàng ngắt lời của Mao Ức An, cười ha ha nói, thực ra trong lòng cũng có chút cưỡng ép, trình độ trung y của anh ta thực ra cũng không rồi, nhưng so với những bác sĩ trung y khác thì vẫn còn cách quá xa, vì vậy có thê vào được hay không đây thật sự là một vấn đền,’ nêu “hông thì anh ta cũng đã không đi câu xin Lâm Vũ.

“Ừm, dựa vào năng lực cậu tuyệt đối có thể vào được, có điều thêm vài tầng bảo đảm cũng được… Nếu đã như vậy thì cho Giang Nhan một cơ hội, cậu tìm cô ta giúp đỡ nhớ nói lời tốt tốt chút, thực ra cho dù không có chuyện này tôi cũng định cho cô ta ở lại.” Mao Ức An cũng không có phản đội, trong lòng thâm tính rồi gật gật đầu.

“Vậy cảm ơn viện trưởng Mao rất nhiều.” Mặt phó viện trưởng Sử vô cùng hưng phần, chỉ cần Lâm Vũ gần đâu thì anh ta chen vào làm một hội viên chắc không có vần đề gì đâu.

“Vậy bây giờ tôi sẽ đi tìm Giang Nhan nói chuyện này, dù sao thì số thành viên của Hiệp hội trung y cũng có hạn, tốt nhất nên chiếm một chỗ trước.” Phó viện trưởng Sử cười ha ha nói.

“Đi đi.” Mao Ức An gật đầu.

Phó viện trưởng Sử hai tay chặp sau lưng nhỏ giọng hát một bài bước tới khoa nội gọi chủ nhiệm khoa nội là Điền Minh ra, một bên nhìn vào bên trong phòng làm việc một:bên hỏi: “Chủ miện Điền, đó là ai, Giang Nhan, bác sĩ Giang đâu?”

“Bác sĩ Nhan không phải bị đuổi việc rôi sao? Tôi cũng đang. muốn hỏi ngài đây.” Điền Minh cau mày có chút không hiểu nói.

“Cái gì?”

Phó viện trưởng Sử đột nhiên khẽ rùng mình, vẻ mặt không tin nhìn Điên Minh, run rẫy nói: “Đuôi… đuồi việc rồi? Chuyện lúc nào vậy? Ai đuổi việc? Ai dám đuôi việc cô ta? Ai mà có quyền đuôi cô ta?”

Anh ta tức giận đến lồng ngực cũng.

phập phồng, sắc mặt đỏ bừng, người khế run nhẹ, anh ta khó lãm mới tìm được “cửa sau” còn chưa kịp đi mà vậy mà đã bị người khác đóng rồi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 792


Chương 792:

“Ngài không biết?” Điền Minh cực kì ngạc nhiên, vội vàng nói: “Tôi hỏi qua người mây cán bộ, họ nói là trưởng phòng Tê của Phòng liên hệ cộng đồng kí đuổi việc. | “Linh tỉnh! Anh ta có quyền gì mà đuổi người.”

Phó viện trưởng Sử phẫn nộ chửi thề một câu, “Bây giò tôi sẽ ởi tìm anh tac”

Nói xong anh ta xoay người nhanh chóng rời đi hướng về phía phòng liên hệ cộng đồng, khi đên bên ngoài thì được thông báo là Tê Thủ Nghĩa đang ở trong tòa nhà của bệnh viện, anh ta lại điên điên cuồng cuồng đi đến tòa nhà của bệnh viện.

“Tề Thủ Nghĩa, anh ra đây cho tôi.”

Phó viện trưởng Sử sau khi nhìn thấy Tề Thủ Nghĩa liên đứng ở trước cửa lửa giận phừng phừng hét về phía anh ta.

“Yô, là phó viện trưởng Sử ư?” Tè Thủ Nghĩa mặt đây nịnh hót vội vàng đi ra, đóng cưả lại, ngạc nhiên nói: “Phó viện trưởng Sử, ngài làm sao vậy, sao tự nhiên lại tức giận như vậy? Ai làm ngài tức giận?”

“Anh đấy.”

Phó viện trưởng Sử trừng mắt giận dữ nhìn anh ta nói: “Tôi hỏi anh, anh dựa vào đâu mà đuổi việc Giang Nhan rồi, ai cho anh cái quyền lực đấy hả? Anh giải thích rõ ràng cho tôi. Tôi nói cho anh biết, đừng dựa vào anh là họ hàng thân thích của phó viện trưởng Trình, nêu như anh không cho tôi một lời giải $hích hợp lý thì tôi lập tức cho anh đi ngay.” – Anh ta có thể tự tin nói, họ hàng thân thích của Tè Thủ Nghĩa là phó viện trưởng Trình làm vê bên bộ phận hậu cần nhưng anh ta thì làm bên trung y và nhân sự.

“Aiyo, viện trưởng Sử, ngài nghe tôi giải thích đã, tôi cũng có nỗi khổ trong lòng, bác sĩ Giang là một bác sĩ giỏi, nhử thế, tôi sao CÓ thể đuôi việc cô ấy được, tôi chỉ là để cô ây tạm thời không đến bệnh viện nữa.’ Người của Phòng liên hệ cộng đồng như Tề Thủ Nghĩa này quan sát sắc mặt cực kì tt, vừa nhìn phó viện trưởng Sử vì Giang Nhan mà đến đậy hỏi tội liền lập tức thay đổi lời nói, bắt lực nói: “Ngài có biệt người bên trong đang nằm là ai không? Chính là hội trưởng Khưu của tập đoàn Vân Xương Hàn Quốc đâu tự cho bệnh viện chúng ta, chuyện đầu tư lần này do anh ta quyết định, vốn dĩ tối hôm qua tôi dẫn người đi đón anh ta, kết quả khi mời rượu người ta làm người ta tức giận, lúc đó chông của cô ây vừa hay cũng ăn cơm ở đó đột nhiên chạy đên đánh đám người của hội trưởng Khưu kia một trận, vì vậy tôi liền lập tức đưa hội trưởng Khưu đến đây ngay trong đêm.” – “Có chuyện như vậy?” Phó viện trưởng Sử vừa nghe thấy người mà Lâm Vũ đánh chính là hội trưởng Khưu người đầu tư cho bệnh viện mình thì nhất thời do dự.

“Đúng vậy, tôi cũng là không có cách nào khác cả, ngài không biệt đâu, hội trưởng ! Khưu không những bắt tôi đuổi việc bác sĩ Nhan mà còn bắt tôi báo cảnh sát bắt chồng cô ta nữa.”

Tề Thủ Nghĩa mặt khổ sở nói.

“Không được không được, không được báo cảnh sát.” Phó viện trưởng Sử vội vàng ngăn cản, mặt vô cùng khó xử nói: “Chuyện này xem ra rât rắc rồi rôi… halz…”

Mặc dù chuyện anh ta vào Hiệp hội trung y Họa Hạ rất quan trọng nhưng.

chuyện đầu tư của bệnh viện cũng vô cùng quan trọng, có được chỗ tiên đâu tư này cũng với thiết bị y tế thì hiệu quả của phòng thực nghiệm, của bệnh viện sau này nhất định sẽ tôt hơn, nói không chừng Còn có thể cho ra đời rất nhiều thành quả y học xuất SAC: “Viện trưởng Sử, tôi không biết ngài và Giang l Nhan có quan hệ gì nhưng vẫn nên lấy đại cục là trọng, đại làm trọng.” Tề Thủ Nghĩa khuyên nhủ một câu.

Vụ đầu tư này đối với anh ta mà nói không chỉ là một điểm án trên hồ sơ mà đồng thời còn có một khoản hoa hồng rât lớn, vì vậy anh ta bằng mọi giá phải đạt được vụ đầu từ này.

“Không được, tôi phải bảo bác sĩ Hà đích thên xin lỗi hội trưởng Khưu..

Phó viện trưởng Sử có chút khó xử nói.

“Vậy thì tốt quá rồi, bên này tôi cũng sẽ làm tư tưởng cho hội trưởng Khưu.” Tề Thủ Nghĩa cười nói.
 
Back
Top Dưới