Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 733


Chương 733:

Trên đường trở về, Hàn Băng cười hỏi Lâm Vũ, nhìn thầy dáng vẻ tơi bời khi bị đá của Trương Dịch Hồng, trong lòng cô cảm thấy vô cùng vui sướng, hơn nữa hành động này của Lâm Vũ cũng coi như là giành đủ thể diện cho cục tình báo quân đội.

“Sướng thì khá sướng, chỉ là sợ sau này p phiên phức cũng sẽ không ngừng.” Lâm Vũ không khỏi cười khổ, hôm nay tuy rằng đã được trút giận, nhưng cũng hoàn toàn đắc tội với Trương gia, giờ mình lại có thêm một đại gia tộc đôi địch, sau này còn không biết có những phong ba bão táp gì đang đợi mình đây.

Lâm Vũ của giờ phút này cực kỳ hy vọng Lý Thiên Hủ có thể tỉnh lại, có anh ta giúp mình phân tán một chút sự chú ý, vậy trọng trách trên vai mình có thể sẽ nhẹ hơn một chút.

“Vội vàng gọi ta về làm gì/2”

Lúc này trong đại viện Lý gia, Lý Chắn Bắc vừa xuông xe liên cau mày nói lén với người giúp việc trong nhà.

“Lão gia, không hay rồi, không bón được thuôc cho thiêu gia!” Người giúp việc vội vàng báo cáo.

“Không bón được? Máy hôm trước không phải vẫn ôn sao?”

Sắc mặt Lý Chấn Bắc đột nhiên thay đổi, vội vàng theo người giúp việc bước nhanh đi lên trên tâng.

Trong phòng của Lý Thiên Hủ có Quan Hiểu Trận, Lý Thiên Ảnh và điều dưỡng đều có mặt, ba người đang cô găng bón thuốc cho Lý Thiên Hủ, nhưng mỗi lần bón đều bị nôn ra, nước thuôc màu vàng đen bắn tung tóe khắp giường khắp đất.

“Thế này là có chuyện gì vậy?”

Lý Chấn Bắc nhìn thấy cảnh này vẻ mặt lo lắng, vội vàng chất vần hỏi điều dưỡng.

“Tôi cũng không, không biết… đột nhiên liên không bón cho uống được nữal” Điều dưỡng cũng có chút luống cuống, có chút không hiểu vì sao.

› “Mau, gọi điện thoại cho Hà tiên sinh!”

Lý Chấn Bắc nói với con gái một tiêng.

“Vâng!” Lý Thiên Ảnh gật đầu, vội vàng gọi điện thoại cho Lâm Vũ, báo cáo tình hình bên này.

“Đừng lo lắng, tôi đến ngay!”

Lâm Vũ nhíu mày, dường như cũng không ngờ sẽ xảy ra tình huống nảy, vội vàng bảo Hàn Băng quay đầu, đưa anh đến Lý gia.

“Dạo này anh qua lại với Lý gia thường xuyên lắm sao? Sao vậy, thích cô con gái lớn như hoa như ngọc nhà người ta rồi à?” Hàn Băng cô ý chọc anh một câu: “Đừng quên, anh là người đã có vợ!”

“Tôi có tâm tà đó cũng không có gan làm.”

Lâm Vũ lắc đầu cười khổ, nhớ tới vóc dáng gân như hoàn hảo của Lý Thiên Anh vào lân trước, trong lòng không khỏi xao động, sau đó trịnh trọng nói: “Cô hiểu nhiều về Lý Thiên Hủ không?”

“Một trong những tam kiệt Bắc Kinh thôi.” Hàn Băng nói: “Tôi chưa từng tiệp xúc với anh ta, nhưng nghe nói năng lực của người này vô cùng xuất chúng, tài năng trẻ tuổi điển hình, hơn nữa đôi xử với mọi người cũng nhẹ nhàng khiêm tốn, nhưng lại trở thành người thực vật, . đáng tiệc, nêu không, với khả năng của anh ta, nhất định có thể làm nên việc lớn.

“Vậy cô cảm thấy tôi liên thủ với anh ta thì thê nào?”

Lâm Vũ quay đầu nhìn cô một chút, dẫu sao Hàn Băng cũng là nhân Sĩ Bắc Kinh, khá hiểu rõ chuyện ở Bắc Kinh, ý. kiến của cô ta có ý nghĩa tham khảo rất lớn với mình.

Kỳ thật đây cũng là lần đầu tiên anh nói tính toán trong lòng mình với người khác.

“Liên thủ với anh ta?”

Hàn Băng hơi ngạc nhiên, sau đó nhíu chặt mày nghĩ một chút, gật đầu nói: “Nói thật, liên thủ với anh ta quả thật là lựa chọn tốt nhất của anh, Trương Dịch Hồng theo đuổi danh lợi, Sở Vân Tỉ trục lợi, Lý Thiên Hủ cho dù bàn về nhân phẩm hay năng lực, đều là đồng minh thích hợp để hợp tác, Bị anh ta là:một người thực vật..
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 734


Chương 734:

“Vậy tôi sẽ chữa khỏi cho anh ta.”

Lâm Vũ cười híp mắt nói, đừng nói, lần liên thủ này vẫn thật thú VỊ, CƠ thể của Hà Gia Vinh mà mình đang ở cũng là người thực vật, đại thiêu gia của Lý gia cũng là một người thực vật, có thê nói là liên minh người thực vật.

Sau khi đến Lý gia, Hàn Băng thả Lâm Vũ liền đi luôn, Lâm Vũ vội vàng vào phòng.

“Bác sĩ Hà, cuối cùng cậu cũng tới, cậu mau xem thử đi, con trai tôi thê này là làm sao?”

Sau khi nhìn thấy Lâm Vũ, vẻ mặt Lâm Chán Bắc mừng rỡ, vội vàng đưa anh vào trong.

Lâm Vũ thấy Lý Thiên Hủ nôn khắp người, vội vàng qua bắt mạch cho Lý Thiên Vũ, nhận ra mạch đập thật và đủ, trên mặt không khỏi vui mừng, vội vàng xua tay vê phía điều dưỡng, ý bảo nói: “Không cần bón thuốc cho cậu ấy nữa, cậu ấy đã không cần nữa rồi!”

“Không cần nữa rồi?”

Điều dưỡng không khỏi ngần người, trong lúc nhất thời không phản ứng lại được, đám người Lý Chân Bắc ở bên cạnh cũng thay đồi sắc mặt.

Lý Chắn Bắc dường như ý thức được điều gì, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, trong hốc mắt sâu hoắm đột nhiên lờ mờ ngắn lệ, run rấy nói: “Bác sĩ Hà, cậu là nói con trai tôi không… không cứu được nữa?”

“Trời ạ, bác Lý, bác nghĩ đi đâu vậy.”

Lâm Vũ lắc đầu cười, sau đó phân chắn nhìn mọi người một lượt, nói rõ ràng: “Vừa rồi cháu bắt mạch cho anh ây, Lý đại ca khí huyết dồi dào, rõ ràng là ý chí lực và ý thức của bản thân đang kháng cự cuối cùng, nêu không ngoài dự đoán, hôm nay anh ây sẽ tỉnh lại!”

“Thật… thật sao?”

Lý Chắn Bắc không tưởng tượng nồi, lập tức có cảm giác vui mừng điên cuông như từ địa ngục được kéo lên thiên đàng, nước mất trong hỗc mắt không kìm được mà chảy ra.

“Bác sĩ Hà, nếu hôm nay con trai tôi có thê tỉnh lại, tôi nhất định niệm Phật bảy bảy bốn mươi chín ngày y cho cậu, phủ hộ ‹ cậu đời này bình an.. ” Quan Hiểu Trân cảm xúc kích động, che miệng, còn chưa dứt lời đã khóc – không thành tiếng.

Quá lâu rồi, Lý gia bọn họ chờ giây phút này lâu lãm rồi.

Một năm này không ai biết được hai kẻ già bọn họ làm thê nào vượt qua, cảm giác tuyệt vọng, không nhìn thây chút hy vọng nào vào tương lai kiểu này dường như có thê rút cạn cuộc sông của người ta.

Cũng chỉ trong thời gian một năm ngăn ngủi, sông lưng lúc nào cũng dựng thăng của Lý Chấn Bắc cũng có chút còng đi.

So với sự kích động của bó mẹ, vẻ mặt của Lý Thiên Ảnh lại bình thản, thậm chí trên mặt hiện lên ý cười sáng ngời, hai mắt đầy dịu dàng nhìn Lâm VŨ, cô biết, cô sớm đã biết, trên đời này, cũng không có chuyện gì có thể làm khó được Hà tiên sinh bóng dáng yếu ớt này.

“Lão gia, phu nhân, thiếu gia tỉnh rồi!”

Trong lúc mọi người vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc vui mừng bắt ngờ, điêu dưỡng ở bên cạnh đột nhiên hô lên một tiếng vui mừng.

Chỉ thấy Lý Thiên Hủ ở trên giường bệnh lại chậm rãi mở mắt…

Tuy rằng quằng mắt của anh ta có hơi thầm, nhưng là một đôi mắt vừa sáng ngời trong veo, cũng không có chút cảm giác dại nào.

Mọi người quay đầu nhìn, nhìn thấy cảnh này, cảm xúc như thùng dâu bụng trên sao Hỏa, đột nhiên bị kích nổi “Thiên HủI”

Quan Hiểu Trân bởi vì cảm xúc quá mức kích động, trong giọng nói mang theo vẻ thê lương, đột nhiên vọt tới nhào đến bên cạnh con trai, trong nháy mắt nước mắt đầy khuôn mặt, ngón tay rụn rầy cũng không dám chạm vào mặt con trai mình, chỉ sợ hễ không cần thận sẽ khiến anh ta lại lần nữa hôn mê trở lại.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 735


Chương 735:

Trên gương mặt Lý Chấn Bắc cũng đầy nước mắt, không đề rơi quá nhiêu, ông ta cô găng kìm lại cảm xúc của mình, trên mặt viết đầy những tủi thân và chua xót trong một năm nay, nhưng trong mắt lại là ánh sáng lấp lánh, lại lần nữa thắp lên hy vọng.

“Mẹ…”

Giây phút Lý Thiên Hủ liếc nhìn đến Quan Hiểu Trân, hai giọt nước mắt to như hai hạt đậu đột nhiên từ trong mắt chảy xuống.

Anh ta chờ giây phút này đã lâu lắm rôi.

Hơn nửa tháng trước, anh ta đã có nhận thức mơ hồ, có thê nghe tháy rõ ràng lời nói của người xung quanh, có thể nghe thấy tiêng kêu gọi của mẹ với anh ta, nhưng từ đầu đến cuối lại không mở được mắt, giống như bị nhốt trong cơn ác mộng, tầm thần đều bị trói buộc, không giấy giụa được.

Bây giờ, cuối cùng anh ta cũng tỉnh lại, cuỗi cùng cũng có thể mở mắt nhìn thế giới lâu ngày mới gặp lại này.

“Anhl”

Lý Thiên Ảnh cất tiếng lanh lảnh gọi, tuy rằng trên khuôn mặt nở nụ cười, nhưng khuôn mặt trắng nốn sớm đã vẽ lên hai giọt nước mắt trong suốt.

“Thiên Ảnh…”

Giây phút Lý Thiên Hủ nhìn thầy Lý Thiên Ảnh, trái tim cũng tan ra, cô gắng hết sức giơ tay về phía Lý Thiên Ảnh, Lý Thiên Ảnh vội vàng đưa tay nắm lầy tay anh ta, bước tới, nức. nở nói: “Anh.. . em rất nhớ anh..

“Không phải anh đang ở đây sao.” Lý Thiên Hủ găng gượng nở ra một nụ cười trên khuôn mặt đầy nước mắt, nhìn cô em gái của mình đầy yêu thương.

Lâm Vũ cười híp mắt nhìn cảnh này, trong lòng cũng không khỏi có chút xúc động.

Trước đây anh cũng từng nghĩ đến cảnh tượng thân xác sông lại, đến lúc đó, mẹ và em gái nhất định sẽ rất vui mừng.

Nhưng chị Giang và bố mẹ vợ thì sao? Bọn họ chắc chắn sẽ rất thất vọng nhỉ?

Anh của hiện tại đã không có hy vọng xa vời như trước kia, anh cảm thây hiện giờ có thê lấy thân phận này cùng sông với người nhà đã là một kiêu hạnh phúc to lớn.

Lý Chắn Bắc thấy con trai mình thần chí rõ ràng, trí nhớ và ý thức cũng không khiêm khuyết quá rõ ràng, trong lòng cảm thán liên tục, tổ tiên Lý gia phù hộ, tổ tiên Lý gia phù hội Ông ta vừa quay đầu, thoáng nhìn Lâm Vũ ở bên cạnh, đột nhiên thu lại cảm xúc, nghiêng đầu bí mật dùng vạt áo lau nước mắt, sau đó nghiềm mặt nói vê phía Lý Thiên Hủ: “Thiên Hủ, vị này chính là bác sĩ Hà Gia Vinh – người chữa trị cho con tỉnh lại! Bác sĩ Hà là cha mẹ tái sinh của con, còn không mau cảm ơn bác sĩ Hài”

Lý Thiên Hủ vội vàng quay đầu nhìn về phía Lâm Vũ, sau khi nhìn thấy Lâm Vũ trẻ tuổi như vậy, trong mất không khỏi thoáng lên vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn cười, nói với Lâm Vũ: “Cảm on ơn cứu mạng của bác sĩ Hà, Thiên Hủ không biết lây gì đề báo đáp!”

Trong lúc nói chuyện anh ta liền thử muôn ngôi dậy xuông giường hành lễ với Lâm Vũ, nhưng anh ta năm trên giường quá lâu, da thịt khô héo, cơ thể căn bản không chồng . đỡ được, Lâm Vũ vội vàng qua đó ân anh ta trở lại, cười nói: “Lý thiếu gia không cân đa lễ như vậy, chữa bệnh cứu người là thiên chức của người thầy thuốc mà thôi.”

“Bác sĩ Hà không chỉ cứu mạng con, còn cứu mạng em gái con đó!” Quan Hiểu Trân nói rồi nừớc mắt lại lần nữa lã chã rơi xuông, quay người lại nhìn Lâm Vũ đầy cảm kích, tiếp đó dạt dào tình cảm kể cho Lý Thiên Hủ về chuyện Lâm Vũ cứu chữa cho Lý Thiên Ảnh.

Biết được Lâm Vũ vì em gái mình mà mệt tới mức hộc máu, trên gương mặt mỏi mệt của Lý Thiên Hủ tràn ngập cảm kích, từ nhỏ đến lớn, người anh ta thương yêu nhất chính là cô em gái này, anh ta không khỏi cảm động nói với Lâm Vũ: “Hà tiên sinh, từ nay vệ sau, Lý Thiên Hủ tôi nguyện vì tiên sinh nhảy \ vào nước sôi lửa bỏng, không chút chối từ!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 736


Chương 736:

“Khách sáo rồi, tôi và cô Lý là bạn bè, đây là việc tôi nên làm!”

Lâm Vũ ,cười, quay đầu nói với Lý.

Chấn Bắc: “Bác, chúng ta ra ngoài đi, đề bọn họ nói chuyện.”

“Được, được, Hà tiên sinh mời!”

Lý Chán Bắc nhanh chóng đưa Lâm Vũ ra phòng khách, đồng thời ông ta ra hiệu cho trợ lý vừa cùng tới, trợ lý.

lập tức hiểu ra nhanh chóng ra ngoài.

“Bác à, tuy rằng Lý đại ca đã tỉnh lại, nhưng cơ thê quá yêu, vẫn phải bồi bổ nhiều, luyện tập nhiều, cháu sẽ kê đơn thuốc cho anh ấy, có thể khiến thể chất của anh ấy mau chóng hồi phục.”

Nói rồi Lâm Vũ liền cầm giấy bút trên bàn, cúi đầu kê đơn thuốøe đưa: cho Lý Chấn Bắc.

“Được, cảm ơn, cảm ơn bác sĩ Hà nhiêu!”

Lý Chấn Bắc vội vàng nhận láy đơn thuôc.

Lúc này trợ lý đã cầm một tệp tài liệu từ trong phòng sách bước ra, cúi người đưa cho Lý Chấn Bắc.

“Hà tiện sinh, cậu xem đi, đây là 10% cổ phần tập đoàn Lý thị, tôi nguyện đem tất cả chuyển nhượng cho cậu vô điều kiện!”

Lý Chắn Bắc lập tức đưa tài liệu trong tay cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ hơi kinh ngạc, quả thật không ngờ Lý Chấn Bắc sẽ làm như vậy, vội vàng từ chối nói: “Bác à, không. được, không được! Tiền chữa bệnh của Lý đại ca đã được đưa từ trước rồi, một tỷ với cháu đã rất nhiều rồi!”

“Hà tiên sinh, cậu đừng từ chối, Lý gia chúng tôi nợ cậu thật sự quá quá nhiều rồi…”

Lý Chấn Bắc cúi đầu thở dài một tiêng: “Nếu không phải là cậu, con gái tôi có lẽ bây giờ đã không còn trên đời nữa, Thiên Hủ cũng không cách nào tỉnh lại, một Lý gia to thê này, sự nghiệp có lón hơn nữa cũng có tác dụng gì chứ?”

“Bác Lý, cháu nói rồi, cháu và cô Lý là bạn bè, cháu cứu cô ây, chẳng qua là xuất phát từ tình cảm giữa bạn bè mà thôi, tuyệt đối không có yêu cầu gì khác!” Lâm Vũ nghiêm túc nói.

“Bác sĩ Hà, tôi khẩn cầu cậu, vẫn nên ký đi…”

Trên khuôn mặt Lý Chắn Bắc thoáng hiện lên vẻ khó xử, ngập ngừng nói: “Thật ra tôi không chỉ muốn cảm ơn cậu, tôi còn muôn bám vào cành cao là cậu!”

“Cành cao?”

Lậm Vũ nghe vậy ngân người, sau đó bắt giác läc đâu cười khổ: “Bác Lý, lời này của bác từ đâu mà có vậy? Cháu chăng qua chỉ là một tiêu tử từ Thanh Hải đên mà thôi, sao lại nói là cành cao?”

“Hà tiên sinh, con người sống ở trên đời, cho dù người ta có quyên thế cạo đến máy, tài sản nhiều bao nhiêu, đều sẽ bị bệnh, chỉ cần bị bệnh thì sẽ phải tìm đến bác sĩ khám:bệnh. Hà tiên sinh tuổi còn trẻ nhưng đã có cả một y thuật tuyệt thé, không phải ki HỆ cao thì là gì? Theo tôi thây, Bắc Kinh rộng lớn thê này, thế nào cũng không có ai cao hơn cậu nữa đâu!”

Lý Chân Bắc cười, nửa tâng bộc nửa nghiêm túc nói với Lâm Vũ, một người con trai một người con gái của ông ta, một bệnh một mạng mới khiến ông ta trải nghiệm được đạo lý của sinh mạng, cho dù ông ta có gia tài bạc triệu, không phải vẫn phải ngoan ngoãn cầu đến Lâm Vũ hay sao?

Lâm Vũ trong lúc nhất thời không có gì đề đáp lại, đừng nói, logic này của Lý Chân Bắc quả thật rất đúng.

“Vì vậy tôi hy vọng Hà tiên sinh có thể cho Lý gia chúng tôi vinh hạnh này, để Lý gia chúng tôi bám lấy cậu!” Lúc Lý Chân Bäc nói lời này ra hết sức cung kính, mặt đầy vẻ lấy lòng, lại lần nữa đây hợp đồng trong tay về phía Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 737


Chương 737:

Trợ lý bên cạnh ông ta mặt đầy kinh ngạc, trước giờ đêu là người khác chạy đến cửa thấp giọng khẩn cầu chủ tịch Lý của bọn họ, chủ tịch Lý của bọn họ từ lúc nào lại nói những lời thế này với người khác, hơn nữa điều. khiên anh ta càng cạn lời hơn là, Lý tổng bọn họ đang tặng không tiền bạc cho người trẻ tuổi này, người trẻ tuổi này lại còn không cần? Có phải ngốc hay không?

“Không giấu gì bác, cháu cũng muốn kệt giao với bác và Lý đại ca, nhưng số cô phần này thì thôi bỏ đi ạt”

Lâm Vũ cười đầy cổ phần trở lại.

“Bác sĩ Hà, cậu vẫn nên ký đi, coi như tôi câu xin cậu đó, cậu cũng không thể để lão già nhự tôi quỳ xuông với cậu chứ?” Lý Chân Bắc cười ha hả nói.

Ông ta là một doanh nhân, đương nhiễn hiểu rõ câu nói “chỉ có lợi ích mãi mãi, không có bạn bè mãi mãi”, vậy 10% cổ phiếu này nhìn có vẻ lổ,.

thÚp chất là cách ông ta trói chặt Lâm Vũ vào Lý gia.

Đó chính là “được cùng được, mất cùng mắt, chỉ có như vậy, Lâm Vũ mới có thể hết lòng hết sức giúp đỡ Lý gia.

Tuy rằng bề ngoài nhìn có vẻ Lý gia bị thiệt, nhưng nêu nhìn xa hơn, Lý gia đã kiêm được bội.

Lâm Vũ thấy ông ta đã nói như vậy rồi, không khỏi lắc đầu cười khổ một hồi, dứt khoát không từ chối nữa, gật đầu đồng ý, vội vàng lấy bút, ký tên _ lên trên hợp đồng chuyền nhượng cổ phần.

Lý Chân Bắc mở to hai mắt nhìn tay Lâm Vũ ký tên, đợi anh ký xong, lúc này mới thở phào một hơi, cười lớn tiêng, đứng dậy đưa tay vê phía Lâm Vũ, bắt chặt tay Lâm Vũ, kích động nói: “Sau này Lý gia phải trông cậy vào Hà tiên sinh nhiều rôi.”

Tặng không cô phân của gia đình mình cho người khác còn vui nhữ vậy, đoán chừng Lý Chấn Bắc là người đầu tiên ở Bắc Kinhl Vốn Lý Chấn Bắc khăng khăng mời Lâm Vũ ở lại ăn bữa tôi, nhưng Lâm Vũ khước từ nói y quán còn có việc, nên từ chối.

“Tôi bảo lái xe đưa cậu về!” Lý Chấn Bắc cũng không kiên trì.

“Không cần ạ, cháu tự bắt xe là được rôi.”

“Thiên Ảnh, mau, mau xuống tiễn Hà tiên sinh, Hà tiên sinh phải đi rồi!” Lý Chấn Bắc vội vàng ngắng đầu lên trên tầng gọi một tiếng Tuy rằng ông ta cũng muốn tiễn Lâm Vũ, nhưng ông ta biệt, con gái càng muôn tự mình tiên Hà tiên sinh hơn.

“Vâng!”

Lý Thiên Ảnh ở trên tầng sau khi nghe thấy vội vàng khoác thêm áo khoác màu tím đen đi xuống dưới, thay một đôi bốt da màu đen, tiễn Lâm Vũ đi ra ngoài.

Lúc này bầu trời tối âm u đã có những bông tuyết bay bay.

Lâm Vũ thấy dưới lớp áo khoác Lý Thiên Ảnh Ghi mặc một chiếc áo len cạo cỗ và quân bò, anh cười và nói về phía cô: “Tiên đến đây thôi, bên ngoài lạnh, tôi tự đi ra ngoài là được!”

“Không sao, tôi không lạnh.” Lý Thiên Ảnh âm áp trong lòng, khẽ lắc đầu, chỉ cân được ở bên Lâm Vũ, trong lòng cô mãi cảm thấy âm áp thoải mái.

“Hà tiên sinh, bên y quán của anh còn thiếu người không?” Lý Thiên Ảnh lên tiếng dò hỏi: “Tuy rằng tôi không hiểu trung y, nhưng có thể giúp anh quét dọn vệ sinh, Säp xếp lại ni cụ gì đó, rảnh rỗi ở nhà chán niên Sau khi bố cô ta cưỡng. chế kéo cô vê, ông ta không cho cô ra ngoài làm việc nữa, ép cô ở nhà học một vài thứ như kiến thức về thương VỤ, bây giờ anh trai cô tỉnh lại rôi, Lý gia có trụ cột cho tương lai rồi, cô cũng coi như hoàn toàn thoát khỏi trói buộc, vì vậy cô lại có chút muôn ra ngoài đi làm, nhưng trừ chỗ của Lâm Vũ, cô cũng không muốn đi chỗ nào khác.

“Tạm thời y quán không cần tuyển người…” Lâm Vũ cười khổ lắc đầu lừa cô, thiên kim tiêu thư của một đại gia tộc lại muốn quét dọn y quán cho anh, điều này không phải là chuyện vô căn cứ sao?

“Vậy không phải. anh vẫn còn công ty đô trang sức quý sao? Hoặc là những công ty khác, nêu có chỗ nào thiếu người, tôi đều có thê đến, nêu anh sợ tôi không biết làm việc, tôi có thể học từ đầu.” lr Thiên Ảnh nghiêm túc nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 738


Chương 738:

“Nhà cô nhiều công ty như vậy, cô hà tất phải đến chỗ tôi chứ?” Lâm Vũ có chút bất lực cười.

“Tôi đã là người của anh rồi, đương nhiên nên tới chỗ anh.” Lý Thiên Ảnh khế đá bông tuyên rơi xuông chân, trả lời một cách đương ĐH gh

Trong nháy mắt Lâm Vũ loạng – choạng, suýt nữa ngã xuống đắt. .

Là người của anh là có ý gì?l Chỉ là trong lúc giúp cô ta “kéo dài tuổi thọ” anh nhìn thấy cơ thể cô ấy, cũng sẽ không mang đến phiền phức như vậy?

Lúc đó cô ấy cũng đã đáp ứng anh!

“Anh Hà, anh sao vậy?” Lý Thiên Ảnh nhanh chóng đỡ anh.

“Không, không sao…”

Lâm Vũ nhanh chóng giả vờ bình tính, ngại ngùng nói với cô ây: “Cô Lý, không phải lúc đó chúng ta đã nói rõ rôi sao? Tôi là bác sĩ và cô là bệnh nhân. Mặc dù tôi đã nhìn vào cơ thể cô, nhưng lúc đó cũng không còn cách nào khác, cô muôn tôi chịu trách nhiệm… tôi không chịu được…”

Lâm Vũ cảm thầy mình sắp khóc rồi, cho dù anh muôn chịu trách nhiệm, anh cũng không chịu được… Nếu Lý đại tiêu thư này muôn phụ. thuộc vào mình, thì mình sẽ hỏng mật, với tính cách của Giang Nhan, cô sẽ không giết mình mới lạ?

Lý Thiên Ảnh quay đầu tò mò nhìn anh nói: “Anh Hà, anh hiểu lầm rồi, tôi không để anh chịu trách nhiệm với tôi. Có thể anh đã hiểu sai ý của tôi. Ý tôi là anh đã cứu mạng tôi, cho nên tôi cũng sẽ là anh, tôi muôn làm gì đó đề trả ơn anh.”

Lâm Vũ nghe thầy cô ấy giải thích như vậy anh mới đột nhiên thở phào nhẹ nhỗm, liền giải thích với cô ây: “Cô Lý, cô đừng nói như vậy. Tôi chỉ tạm thời làm ồn định tỉnh thân của cô ở trạng thái bình thường, còn chưa hoàn toàn giúp cô giải quyêt xong mệnh của cô.”

“Đúng vậy, tôi chỉ không biết khi nào cuộc đời mình sẽ kêt thúc, vì vậy tôi muôn sử dụng những thời gian CÓ hạn đề làm những gì mình muốn.”

Lý Thiên Ảnh ngắng đầu nhìn lên trời vừa nói, vừa vươn tay nhẹ nhàng hứng. lầy bông tuyết trên trời, không nói nửa câu sau, thật ra điều cô ây muốn làm nhất chính là ở bên Lâm Vũ, không cần bắt kỳ danh phận nào.

Kể từ lúc Lâm Vũ cứu cô ấy mà bị thương, tình cảm của cô dành cho Lâm Vũ càng trở nên sâu sắc, đối với cô, cuộc sông sau này của cô sẽ sống vì Lâm Vũ.

ch sao Lâm Vũ có thể không nghe ý trong lời nói của cô ây, không khỏi nhẹ nhàng: bóp chặt năm đâm, muôn từ chôi cô ây, nhưng không đành lòng, dù sao loại hoàn cảnh giồng cô ây, thật sự ‘không có đường sông. Bởi vì ngay cả Lâm Vũ cũng không biết khi nảo thì sức mạnh tỉnh thần mà anh truyền cho cô ấy sẽ không thể cứu được cô ấy.

“Anh Hà, để tôi trả ơn anh một lần đi.

Thật sự nêu không thể thì tôi có thể đến nhà anh giúp anh dọn dẹp, giúp.

chị Giang Nhan nâu cơm và giặt quân áo. Tôi rât giỏi những thứ này.” Lý Thiên Ảnh quay đâu lại nói một cách nghiêm túc.

Bồng nhiên Lâm Vũ dở khóc dở cười, cô gái này đường đường là thiên kim tiểu thư lại thật sự muốn làm bảo mẫu cho mình? Vấn đề là Giang Nhan nhất định sẽ không đồng ý.

“Cô Lý, thật ra cô có thể giúp anh trai cô quản lý tài sản nhà họ Lý, đối với tôi nà nói đó là phần thưởng lớn nhất.” Lâm Vũ cười với cô ây: “Ba cô vừa chuyển 10% cổ phần của gia đình cô cho tôi, lý do là tôi nên đóng góp vào sự phát triển của công ty, nhưng phòng khám của tôi quá bận và không có thời gian. Cô có thể lây thân phận của tôi, giúp tôi được. .không?” : Lý Thiên Ảnh nghe vậy sắc mặt bông nhiên sáng ngời, con nai nhỏ trong lòng trâm xuống, mạnh mẽ gật đâu, vui mừng nói: “Đương nhiên là được rồi! Từ tôi hôm nay tôi sẽ bắt đầu học bù khóa kinh doanhl”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 739


Chương 739:

“Được…”

Nhìn nụ cười ngây ngô của cô ây, trong lòng Lâm Vũ không. khỏi có chút xót xa, nhưng cảm xúc này đã sớm bị anh cưỡng chế che giấu.

Buổi tối, Giang Nhan gọi điện cho Lâm Vũ, nói cô tan làm hơi muộn, nhờ anh đến đón cô.

Bởi vì Giang Nhan không nói tâng nào, anh nhữ thường lệ đậu xe ở ven đường ở lối vào bệnh viện, đưa Diệp Thanh My tới công lớn bệnh viện chờ.

Lâm Vũ sợ Diệp Thanh My ở nhà gặp nguy hiểm nên đưa cô đên đây, rốt cuộc là người đàn ông bí ân. Kẻ giết người biên thái vân chưa được tìm ra, vì vậy anh phải cần thận.

Sau nửa buổi chiều tích tụ, tuyết: trên mặt đất đã dày, đi trên mặt đât có tiếng kêu cót két. .

Diệp Thanh My sinh ra ở phương nam, lớn lên ở phương nam hiềm khi thấy tuyết dày như vậy, có chút kích động, mang đôi ủng da nhỏ, giâm lên lớp tuyết dày phát ra tiếng kêu cót két.

Lâm Vũ nhìn vẻ mặt hưng phần như một đứa trẻ của cô, trong lòng dịu dàng khó tả.

Lúc này, Giang Nhan mới họp xong, đi ra khỏi tòa nhà hậu cân phía sau bệnh viện.

Bởi vì cô vừa được thăng chức thành trợ lý chủ nhiệm, sau cuộc họp còn có một sô tài liệu cần phân loại nên cô ra vê muộn, đường xã rât văng vẻ, đèn đường mờ ảo, mặc dù tòa nhà nội trú phía trước cách đó không xa có đèn sáng trưng, nhưng cô vẫn hơi hoảng sợ, không khỏi nhanh chóng tăng tôc.

“Xin chào, trợ lý Giang…”

Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp của một người đàn ông đột nhiên vang lên sau lưng, đầu tiên là một câu tiếng Hàn lưu loát, sau đó là một câu tiêng Trung có phần cộc lốc.

Nhìn từ góc độ ngoại hình, anh ta.

trông hơi giống một người Hàn Quốc thuận túy, anh ta cao, đẹp trai và mang phong cách của các nhân vật nam chính trong các bộ phim truyền hình Hàn Quôc.

Giang Nhan liếc nhìn anh ta, trong mắt hiện lên một tia chán ghét, dưới chân cũng không có dừng lại, vân bước nhanh đi ra ngoài.

Người đàn ông lôi kéo cô khi cuộc họp vừa kết thúc, nều không cô có thê ra sớm hơn.

“Trợ lý Giang, xin hãy đợi chút!”

Thấy Giang Nhan không có dừng lại, người nọ vội vàng vươn tay muôn bắt lây tay cho Giang Nhan.

“Anh làm gì vậy?” Giang Nhan lạnh lùng nhìn anh ta.

“Tôi không hiểu nội dung cuộc họp, phiền cô giải thích giúp!” Người đàn ông Hàn Quốc lập tức hướng Giang tờ nở một nụ cười mà anh ta cho rằng có thể mê hoặc hàng vạn cô gái trẻ.

“Không hiểu gì thì ngày mai hãng hỏi!”

Giang Nhan lạnh lùng liếc anh ta, cảm thấy anh ta đúng là đồ ngốc, liền xoay người bước đi nhanh, bây giờ ở đây tôi như vậy, không có ai, cô không muôn ở quá lâu.

“Cô đang sợ sao?”

Người đàn ông Hàn Quốc liệc trái nhìn phải, vừa cười vừa chạy tới, cúi đầu trước mặt Giang Nhan, cười với giọng điệu rất dịu An, nói: “Đừng lo lãng, tôi sẽ bảo vệ cô..

Anh ta chưa kịp nói xong thì đột nhiên có một bàn chân to lớn ở trên không trung đập vào mặt anh, anh ta chưa kịp nhận ra chuyện gì thì bất ngờ bay ra ngoài rồi rơi xuống đất.

Sau đó một bóng người đáp xuống trước mặt Giang Nhan.

“Ahhhl”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 740


Chương 740:

Giang Nhan kinh hãi hét lên, định bỏ chạy : ai biết bóng đen kia kính cần nói: “Phu nhân, đừng sợ, là tôi, Tần Lãng!”

“Tần Lãng?”

Sau khi Giang Nhan lnh thấy thì quả nhiên là Tần lông kinh ngạc nói: “Anh, tại sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở đây?”

“Chồng cô không nói cho cô biết sao?

Anh ây đặc biệt yêu câu tôi đến bảo vệ cô. Sau khi cô tan làm tôi sẽ đi theo cô. Đã mấy ngày rồi.” Tần Lãng cười.

“Đã mấy ngày?”

Giang Nhan có chút kinh ngạc, một người trưởng thành sống sở sờ đã đi theo cô mây ngày, cô và những người xung quanh đêu không biệt, đây là một kỹ năng đáng sợ gì?

Lúc cô biết đây là sự sắp đặt của Lâm Vũ, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất âm áp, tên ngốc này, có lúc tâm tư rất tỉnh tê.

“Nhãi ranh ngu ngốc!”

Người đàn ông Hàn Quốc ôm mũi tức giận trừng mắt nhìn Tần Lãng.

“Anh nói tiếng chim chóc gì thế?!”

Tần Lãng lạnh lùng liếc anh ta, hỏi Giang Nhan: “Phu nhân, anh ta quấy rối cô sao? Có muốn tôi giúp cô dạy dỗ anh ta không?”

“Không cần, không cần, anh ta là.

người của phái đoàn Hàn Quốc. Anh ta đến bệnh viện chúng, ta học. Tốt nhất đừng làm quá lên.” Giang Nhan nhanh chóng ngăn cản.

“Sau này tránh xa phu nhân của bọn tôi ra một chút!”

Trong lúc nói chuyện, Tần Lãng ra hiệu với người đản ông Hàn Quốc, sau đó trợn tròn mắt, “Thằng ngu”

Sau đó, anh ta không quan tâm người đàn ông Hàn Quốc nữa, đưa Giang Nhan ổi tới khu vực sáng phía trước, nói: “Cô có thê đi thẳng ra ngoài, chồng cô đang chờ ở ở bên ngoài.”

Nói xong anh ta biến mắt.

Sau khi Giang Nhan bước đến cửa, Lâm Vũ đang chơi ném tuyết với Diệp Thanh My, Giang Nhan vừa thấy ngay lập tức năm lây một quả câu tuyết, ném nó vào mặt của Lâm Vũ.

“Được lắm, hai người tạo phản à!”

Lâm Vũ cười nói, sau đó ném một quả cầu tuyết về phía hai người bọn họ, ba người lập tức đứng chơi cùng nhau.

Ba người chơi đến kiệt sức mới trở vê nhà.

“Gia Vinh, anh đi tắm trước đi!” Diệp Thanh My mệt mỏi nói.

“Anh ấy không cần tắm rửa, đã quen với việc ở bản rồi, chúng ta đi tắm rửa trước đi, cùng nhau?” Giang Nhan chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, hơi khiêu khích ng Diệp Thanh My nói.

“Cùng thì cùng, ai sợ ail” Diệp Thanh My cũng cao hứng, không chút do dự liên đông ý.

Lâm Vũ không khỏi ngứa tim sau khi xem cảnh này, đùa bốn hỏi: “Có cân xoa lưng không? Cho tôi một chân?”

“Cho cái đầu anh!”

Cả hai vừa cười vừa mắng, rồi lấy quần áo đề thay đi vào nhà tắm.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 741


Chương 741:

Lâu lâu trong phòng tắm phát ra tiêng nước chảy ào ào và tiếng ‹ cười nói của hai người phụ nữ, nhất là khi nghe thây những từ như “cô lại lớn lên này”, “mông lại to lên rồi”, Lâm Vũ không nhịn được chảy máu cam.

Anh uễ oải nép mình trên ghế sô pha, trong lòng cảm thây vô cùng mãn.

nguyện, tận hưởng trong lòng giây phút âm áp này.

Lúc này, Đậu lão đột nhiên gọi điện cho anh, “Gia Vinh, ngày kia cậu có việc bận không, tôi có thẻ làm phiền cậu một chuyện được không?!

“Ngày kia tôi rảnh, có chuyện gì ông nói đi, Đậu lão.” Lâm Vũ vội vàng nói.

“Là thế này. Đại học dược Trung y học Bắc Kinh sẽ tổ chức một hội thảo về Trung y trong phạm vi thủ đô, chủ yêu nhằm vào sinh viên Trung y địa phương và sinh viên quan tâm đến Trung y ở Bắc Kinh, với ý định đề mọi người. biết thêm về Trng y.” Đậu lão nói thẳng đến chủ đè, “Tôi vốn được mời đến làm khách, nhưng ngày kia tôi có việc phải làm ở nhà, không đi được, nên tôi muôn cậu làm khách mời thay tôi.”

“Chuyện này, không tốt đâu? Tôi không thê đại diện ông…” Lâm Vũ cười khổ.

“Không sao đâu. Thực ra, lấy năng _ lực của cậu đi làm khách mời còn có trọng lượng hơn tôi. Đừng từ chối.”

Đậu lão cười nói, “Tôi đã chào hỏi Hải Kính Nghĩa hiệu trưởng Đại học dược Trung y Bắc Kinh rồi. Ong ây biết là cậu, cho nên không có ý kiên gì.”

“Vậy cũng được, tôi sẽ nghe theo sự sắp xếp của ông!” Lâm Vũ thầy buổi thuyết trình cũng là một hoạt động tích cực, nên cũng không viện thềm cớ, đông ý.

“Gia Vinh, qua đây!”

Lúc này, Giang Nhan và Diệp Thanh My đã tám xong, trên người hai người mặc bộ đồ ngủ, một trăng một hông, hai chân. dài mịn màng trăng nõn, hai người nắm tay không biết đang nói gì.

“Ai nha, cô gọi anh ấy làm gì!” Không biệt vì sao, Diệp Thanh My đỏ mặt, hiển nhiên là rât xấu hổ.

“Anh ấy là bác sĩ, không gọi anh ấy thì gọi ai, trong nhà mình có bác Sĩ sao phải đên bệnh viện làm gì?”

Giang Nhan cười như chuông bạc nói.

“Nhưng anh ấy là đàn ông…” Gương mặt Diệp Thanh My như quả táo đỏ, thanh tú và quyên rũ.

“Sao vậy, chị Nhan?”

Lâm Vũ vội vàng đứng dậy đi tói, thản nhiên liếc nhìn bôn cái đùi trắng nốn của Diệp Thanh My cùng Giang Nhan.

“Mau qua đây, xem bệnh cho Diệp lão sư.” Giang Nhan cười nói.

“A2 Học tỷ, cô có chỗ nào không thoải mải vậy?”

Lâm Vũ vẻ mặt lo lắng, hắn vội vàng hỏi, không nghỉ ngờ gi.

“Vào phòng rồi nói chuyện, em đi đắp mặt nại”

Giang Nhan nói xong, đầy Lâm Vũ và Diệp Thanh My vào phòng.

Thực ra, Giang Nhan là một người lòng dạ rất hẹp hòi, hẹp hòi không: cho phép người khác phái đên quá .

gân chồng mình, cho nên đối với Tiết Thám cô mới có thủ hận rất lớn.

Nhưng lại có một ngoại lệ duy nhất với một người, đó là Diệp Thanh My.

Ngay cả trong mắt Giang Nhan, cô vận luôn có một loại ảo giác, Lầm Vũ vốn là thuộc về Diệp Thanh My, là chính mình cướp đoạt Lâm Vũ, mỗi lần ngủ với Lâm Vũ, cô luôn có một ý nghĩ bản thân cô mới là tiểu tam, có cảm giác tội lỗi, cho nên đây là lý do phần lớn cô chọn ngủ trong phòng Diệp Thanh My.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 742


Chương 742:

“Học tỷ, cô không thoải mái chỗ nào?”

Lậm Vũ nhìn thấy Diệp Thanh My cúi đầu, mặt đỏ ửng ngôi trên giường, không nhịn được nở nụ cười.

“Tôi không sao, anh đừng nghe Nhan Nhan nói bậy!” Diệp Thanh My lắc đầu thề thốt phủ nhận.

“Không sao, bệnh phụ khoa tôi cũng có thê chữa được. Lâm Vũ cười nói, từ vẻ mặt của cô đã đoán được.

Thấy Lâm Vũ nhìn thấu, mặt Diệp Thanh My càng đỏ hơn, dùng hai tay xoa xoa vạt áo, thấp giọng nói: “Tôi…

tôi lần này tới kinh, lượng có chút không bình thường…

Cô Ấy nói, giọng cô ấy giống như muôi vo ve, cô cô găng hệt sức mới nói ra.

Nhưng Lâm Vũ vẫn nghe rõ, mỉm cười bất lực, anh còn tưởng là có chuyện lớn gì, nói: “Phần lớn là di chứng của vêt thương do phát súng lân trước. Không sao đâu, tôi sẽ cho cô hai đơn thuôc. Uống mấy ngày sẽ tốt lên thôi.”

“Ừ…” Diệp Thanh My gật đầu, đột nhiên yên tâm.

“Có điều tránh cho còn có tác dụng phụ khác, vẫn nên đề chọ tôi xem.

Lâm Vũ cau mày nghĩ, đối với Diệp Thanh My, anh luôn phá lệ cần trọng.

“Hả?2”

Nước da Diệp Thanh My thay đồi, nước da đỏ hơn, từ cổ đến tai nỗi lên một vết ửng hồng.

“Đừng sợ, hẳn là sẽ không có vận đề gì. Tôi nhìn xem, tôi mới cảm thầy yên tâm.” Lâm Vũ nói tiếp.

“Vậy được rồi…”

Diệp Thanh My gật đầu, sau đó đứng dậy, nhẹ nhàng đưa tay vào trong váy, đầy quân lót đến đầu ôi…

“Học tỷ, cô muốn làm gì?!”

Lâm Vũ đột nhiên kinh hãi, kinh ngạc nhìn cộ, không nói lời nào sao cô lại cởi quân lót?

“Không phải anh nói muốn xem sao?”

Diệp Thanh My bị anh làm cho giật mình, rụt rè nói.

“Ý tôi là nhìn vết sẹo ở sau lưng cô!”

Lâm Vũ vội vàng giải thích, không khỏi nở nụ cười, hóa ra học tỷ đã hiểu lầm ý của anh.

“Ò, vậy anh đợi chút…”

Mặt Diệp Thanh My càng đỏ hơn, nhanh chóng kéo lại quân lót, đỏ mặt chạy ra ngoài, thay một cái quân pyjama rồi lại đi trở lại, vén áo lên để Lâm Vũ kiểm tra vét thương.

Nơi cô bị súng bắn đã trở nên trăng.

mịn trở lại, nhưng đây chỉ là vẻ ngoài, Lâm Vũ có chút lo lắng ân mạnh các đốt ngón tay lên vết thương, hỏi cô có đau không.

“Vẫn tốt, cảm giác bên trong như có châm cứu…” Diệp Thanh My nói.

“Không sao, vấn đề không lớn, chỉ cần uống một ít thuốc bắc là được.”

Lâm Vũ cười thở phào nhẹ nhõm.

Sáng sớm ngày kia, Lâm Vũ vội vã đên Đại học dược Trung: y Trung Quốc Bắc Kinh theo địa chỉ và thông tin mà Đậu lão đã gửi cho anh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 743


Chương 743:

Là trường Đại học dược Trung y Trung Quôc Bắc Kinh lâu đời và là cơ sở cao cấp nhất của Đại học dược Trung y Trung Quốc, công trường Đại học dược Trung y Trung Quốc Bắc Kinh rất ấn tượng. Trên đó có một biểu ngữ có dòng chữ “Hội thảo Trung y”.

Cánh cổng chật cứng người, đa số là học sinh, mặc đồng phục học sinh đủ màu, có vẻ như cuộc hội thảo về Trung y này vẫn rất được các học viên Trung y ở Bắc Kinh yêu thích.

Lâm Vũ theo đám người đi vào, lúc này đột nhiên có người chạy qua va vào Lâm Vũ, Lâm Vũ không khỏi loạng choạng.

“A xi ba, anh không có mắt à?I”

Hai người đụng vào anh quay lại trừng mắt nhìn anh, đầy tức giận, nói xong bỏ đi luôn, Lâm Vũ chưa kịp nói thì hai người đó đã nhanh chóng bước vào trong.

Người Hàn Quốc?

Lâm Vũ cau mày, mặc dù họ nói tiếng Trung trôi chảy nhưng vân có chút trọng âm, hơn nữa mặc dù không hiểu tiếng Hàn nhưng lúc anh xem phim Hàn anh cũng biết “A xi ba” có nghĩa là chửi bới.

Nhưng hai người này trông không giống học sinh, tại sao họ lại ở đầy?

Lúc Lâm Vũ nhìn lên họ, cả hai đã biến mắt giữa đám đông náo nhiệt.

Vì có quá nhiều người tham gia buổi thuyết trình này nền nhà trường đã bố trí địa điểm tại nhà thi đấu có sức chứa hàng nghìn người.

Lúc này, khoảng trống giữa nhà thi đấu đã kê sẵn một chiếc bàn, trải thảm đỏ, trên đó đã kê sẵn bàn ghế, trên mỗi chiếc bàn đều có một tầm biển ghi tên.

Lâm Vũ thấy vẫn chưa có ai ngồi, liền đứng ở ngoài chờ.

“Này, bạn học, cậu đên từ viện nào, đên ngôi với chúng tôi đi?” Đúng lúc này, một cô gái đứng bên cạnh Lâm Vũ, nhiệt tình nói với anh.

“Không cần đâu, cảm ơn.”

Lâm Vũ nhìn thấy có người đã ngồi vào chỗ trên đài, anh đi về phía trên đài, nói tên của mình với nhân viên, đưa chứng minh thư của anh, nhân viên lập tức mời anh ngôivào bảng tên của mình.

“Trời ạ, hóa ra anh ta là khách mời đặc biệt?!” Cô gái vừa mời Lâm Vũ sửng sốt, không ngờ lại có một vị khách đặc biệt trẻ tuôi như vậy, sau đó liền hưng phần nói chuyện với mây người bạn cùng lớp.

Hai mươi phút sau, toàn bộ nhà thi đấu chật cứng người, nhiều người thấy không còn chỗ ngôi, họ đứng trên không gian mở và nhiều lỗi ra khác nhau như ngoại vi, điều này cho thậy bài thuyết : trình hôm nay phô biên như thê nào.

Suy cho cùng, đó là vì đội hình khách mời hôm nay quá hoành tráng. Nghe.

nói có rất nhiều bác sĩ Trung Quốc nôi tiếng trong giới Trung y của Bắc Kinh.

Ban đầu, một bác sĩ tầm quốc gia như Đậu lão sẽ là một, khách mời đặc biệt nặng ký, nhưng kết quả Lâm Vũ đã thay thê, anh trở thành cho đủ quân sô, dù là “Hồi Sinh Đường” hay “Hà Gia Vinh”, hai danh hiệu này trong vòng tròn Đại học dược Trung y Bắc Kinh, đều quá hạn hẹp.

Cho nên, mặc dù biết Lâm Vũ đã giành chiến thắng trong hội Thiên Thực Đường, nhưng Hải Kính Nghĩa không sắp xếp vị trí có thể thầy rõ cho anh, thay vào đó, ông ta sắp xêp cho anh ở bàn cuối cùng bên trái, rất khó nhìn thấy.

Nhưng Lâm Vũ thấy không sao cả, có thê tiệp thêm sức mạnh cho việc tuyên truyền Trung y Trung Quốc, anh cũng thây đủ rồi.

“Được rồi, mọi người hãy yên lặng.

Tôi thông báo hội thảo tuyên truyên Trung y hôm nay chính thức bắt đầu.

Xin mời hiệu trưởng Đại học dược Trung y Bắc Kinh Hải Kính Nghĩa, phát biêu!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 744


Chương 744:

Lúc này, chủ nhiệm khoa đứng lên, câm lây micro ra hiệu mọi người yên lặng, sau đó chạy tới chỗ Hải Kính Nghĩa đang ngôi ở giữa, làm động tác mời.

“Tôi rất vui khi hôm nay được cùng mọi ngươi tham gia hội thảo…”

Hải Kính Nghĩa đứng lên khách sáo phát biểu lời khai mạc, sau đó lần lượt giới thiệu với các vị khách đặc biệt “Người ngồi bên trái tội là chủ nhiệm Khoa Ÿ học cổ truyền Trung Quốc của Bệnh viện Đa khoa Quân khu, từng › vinh danh “Đại sư Y học Trung Quốc” do Cục Quản lýY tế, Cục Ý tế và Bộ Nhân lực và an sinh xã hội cùng công bồi”: Toàn bộ nhà thi đấu nổ ra một tràng pháo tay cô vũ.

“Người ngôi bên phải tôi cũng là vinh danh “Đại sư Y học Trung Quốc”, người đã giành được Hành: hiệu Lỗ Bắc Dược Vương Thiệu Càm Vương đại sư!”

Khán giả lại nỗ ra một tràng cô vũ lớn hơn nữa. Ai trong toàn bộ giới y học Trung Quốc chưa từng nghe đến daHBï tiếng của Lỗ Bắc Dược Vương?

Mấy vị khách mời đặc biệt do Hải Kính Nghĩa giới thiệu tiếp theo cũng rất quan trọng, mỗi lần ông ta ta nói xong đều có tiêng hoan hồ vô tay.

Kết thúc phần giới thiệu, đến lượt Lâm Vũ.

Hải Kính Nghĩa cười nói, “Người cuối cùng là bác sĩ Hà Gia Vinh đến từ Hồi Sinh Đường!”

Lời giới thiệu của ông ta rất đơn giản, bởi vì Lâm Vũ thực sự không có bắt kỳ danh dự nào để quảng bá, suy cho cùng, trong giới học thuật, cũng chỉ công nhận danh dự và chứng chỉ.

Sau phần giới thiệu của Hà Gia Vinh, lần đầu tiên khán giả không ð lên : hoan hô hay võ tay, ngược lại còn có chút nghỉ ngờ và bắt đầu thảo luận, giao tiêp với nhau.

“Hà Gia Vinh? Là ai? Đã nghe nói qua chưa?”

“Chưa, Hồi Sinh Đường gì? Tôi chỉ nghe nói ở Bắc Kinh có Thiên Thực Đường, phải không?”

“Không có danh tiếng, mời anh ta tới làm gì, mời Vạn thân y của Thiên Thực Đường còn tốt hơn?”

“Có lẽ không mời được Vạn thần y, nên mời anh ta cho đủ quân số.”

“Trường học của chúng ta nghĩ như nào Vậy, tuổi còn trẻ như vậy y thuật có thể cao thế nào? Mời một người không có trọng lượng như vậy đên có ý nghĩa gì?!”

“Thằng nhóc này là con cháu lãnh đạo trường hay là người thân của Sở giáo dục?”

“Nói như vậy, cũng thật sự có khả năng đói”

Một đám học sinh không biết gì về Lâm Vũ, thấy anh tuổi còn nhỏ ngồi ở bàn khách: đặc biệt, bọn họ đều rất không phục.

Nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt trong sân vận động, Hải Kính Nghĩa không khỏi có chút xâu hồ, nếu không phải nề mặt Đậu lão, ông ta sẽ không để Lâm Vũ tham dự.

Lâm Vũ sờ mũi cười, cũng đã quen với tình huồng này nên không, phản.

ứng quá nhiều, cũng không cảm thây chật vật chút nào, vẻ mặt bình tĩnh.

“Được rồi, tất cả đều yên lặng, yên lặng!”

Hải Kính Nghĩa cười nói: “Trước hết, xin mời Lỗ Bắc Dược Vương Vương Thiệu Cầm Vương đại sư lên diễn thuyết!

“Tuyệt”

Đám đông trong nhà thi đấu đột nhiên ô lên, có tiêng võ tay, lập tức nhớ tới tràng pháo tay nông nhiệt.

“Cảm ơn mọi người, cảm ơn!” Vương Thiệu Cầm đeo kính đọc sách, cầm bản thảo đứng lên, “Hôm nay tôi rất vinh dự nước! ở đây để trình tp với các bạn bài phát biểu này..
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 745


Chương 745:

Lâm Vũ quay đâu nhìn ông ấy, vị – Dược Vương này đã già, râu tóc bạc trắng, rõ ràng đã hơn 70 tuổi, Lâm Vũ cũng đã từng nghe qua tên của ông ấy, ồng ấy xứng đáng là đệ nhất trong ngành y học Trung Quốc.

Anh vẫn còn nhớ rõ khi Đậu lão đệ trình đề xuất hội thảo Trung y lên Bộ Y tế, vị Dược Vương này cũng nhiệt tình ký tên, tất nhiên còn có cả Hải Kính Nghĩa, hiệu trưởng trường Đại học dược Trung y Bắc Kinh.

“Tôi rất vui khi có mặt ở đây thuyết trình cho các bạn nghe. Trước khi nói về kiến thức chuyên môn của Trung y, tôi muốn nói với các bạn về Trung y, như thế nào được gọi là Trung y2!”

Vương Thiệu Cầm liếc nhìn đám đông mỉm cười nói: “Trung y được tạo ra bởi những người Hán làm việc ở Trung Quốc sáng tạo ra. Nó là một bộ môn nghiên cứu vệ sinh lý, bệnh lý của con người, chân đoán và phòng bệnh. Đó là của cải quý giá mà tổ tiên chúng, ta để lại cho dân tộc Trung Hoa…

“Vớ vần! Trung y hoàn toàn không phải của các người, mà là các người sao chép từ Hàn Quôc chúng tôi!”

Vương Thiệu Cầm chưa kịp nói xong thì đột ngột bị một tiếng hét cắt ngang.

Sắc mặt của tất cả mọi người trong nhà thi đấu đột nhiên thay đổi, quay đầu lại nhìn nơi phát ra âm thanh, họ thấy hai người đàn ông mặc quân áo trăng đang ngắng đầu bước vào từ cửa ra vào.

Lâm Vũ không khỏi giật mình khi nhìn thấy hai người này, hóa ra bọn họ chính là người Hàn Quốc va phải anh ở công trường!

Cả hai hình như đều ở độ tuổi ngoài 30, mái tóc ngắn và khuôn mặt đặc trưng của Hàn Quốc, khuôn mặt phăng và rộng, đôi mắt thon dài.

Một người đàn ông Hàn Quốc đi phía trước nhìn lên bục giữa nhà thi đầu, chỉ vào một nhóm chuyên gia rồi lạnh lùng nói: “Các bác sĩ Trung y của các người, chính là một nhóm ăn trộm!”

Khi anh ta nói điều này, khán giả toàn trường đã náo động. .

Mới đầu những học sinh không nghe thấy câu đầu tiên của anh ta, giờ đều tức giận, chỉ vào hai người.

“Con mẹ chúng mày!”

“Con mẹ nó, các người chính là những tên trộm, không biết xáu hỗ!”

“Đúng vậy, các người đã cướp hết mọi thứ của chúng tôi, kệ cả ngày hội, còn không biết xâu hỗ đến nhà ngoại!”

Lời nói của hai người Hàn Quốc này đã khơi dậy. lòng yêu nước và lòng tự trọng của các học sinh có mặt ở đây, cả khán đài bỗng nóng lên, thậm chí một số học sinh gần đó đã lao vào đánh hai người Hàn Quốc.

May mắn, bảo vệ đã chạy ‹ đến kịp thời, nhanh chóng ngăn cản mọi người.

Lâm Vũ nhíu mày cười, hai người Hàn gia này thực can đảm, SỈ nhục Trung Quốc trong buổi diễn thuyết Trung y lại còn ở trên đất Trung Quốc, cũng không sợ bị giêt.

“Mời hai anh ra ngoài!”

Một số nhân viên bảo vệ đã ngăn các học sinh lại, mời hai người Hàn Quôc ra ngoài.

“Sao vậy, nói trúng tim đen của các người? Trung y của Trung Quốc?! Rõ ràng Trung y là của Hàn Quốc!”

Hai người Hàn Quốc ngắng đầu hướng trên bục hét lớn.

“Yên lặng! Mọi người yên lặng!”

Hải Kính Nghĩa trầm mặt tức giận hét lên, hét liên tiệp mây lần, người trong toàn trường cũng trở nên yên lặng.

“Mọi người mặc kệ họ, bảo vệ sẽ mời họ ra ngoài!” Hải Kính Nghĩa nói tiếp, dường như có ý định bỏ qua cho hai kẻ đột nhập này.

“Trung y Trung Quốc các người chỉ có đại hờn! như vậy! Có điều họ cũng chỉ là hỗ giấy!”

Hai người đàn ông đã được mời ra lồi ra, nhưng họ vân mở miệng và hét lên một cách ngạo mạn.

“Để họ đến đây!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 746


Chương 746:

Lúc này, Dược Vương Vương Thiệu Cầm sắc mặt xanh mét đột nhiên lạnh lùng nói. .

Hải Kính Nghĩa khẽ giật mình, thuyết phục: “Vương lão, chúng ta tông cân đê ý tới bọn lẫy lòng thiên hạ này.”

Ông ta không ngờ hôm nay có người cô ý tới gây rồi, may mà chỉ có hai người Hàn Quốc tới gây rôi, bảo vệ có thê xử lý được.

“Lấy lòng thiện hạ?! Bọn họ đang chỉa nước mũi mắng tổ tiên của chúng ta, chẳng lẽ chúng ta nên làm như không không nghe thây?! Sau khi chết các người không sợ xâu hỗ với tổ tiên à?!” Vương Thiệu Cầm tức giận nói, bởi vì quá tức giận, lời nói của ông ấy hơi cực đoan.

Ong ây biệt có một số thành phân trì thức cô hủ bảo thủ, nhưng thành phần tri thức này ngay cả một chút tâm huyết cũng không có sao?

Lúc này một nhóm học sinh trẻ tuôi sau khi biết tổ tiên bị xúc phạm ở quê nhà sẽ đánh trả, tuy cách làm có hơi cực đoan nhưng điêu này ít ra cho thấy họ vẫn có lòng tự tôn dân tộc rất mạnh mẽ, nhưng đường đường là hiệu trưởng trường đại học tráng lệ này lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ral . : Hải Kính N bị mắng mặt lúc đỏ lúc trắng, nhất thời không nói nên lời.

“Vương lão nói đúng. Đã xúc phạm Trung y, miệt thị dân tộc ta, bắt kể là công dân Trung Hoa, cũng không thể bỏ qual”“

Lúc này, Lâm Vũ cũng trầm mặc nói một câu.

Khi nghe thấy điều này, anh mắt Vương Thiệu Cầm sáng ngời, không khỏi liễc nhìn tán thưởng Lâm Vũ.

“Đúng vậy, hiệu trưởng Hải, xúc phạm Trung y ta, tôi không nhẫn được, đề bọn họ qua đây mặt đối mặt nói cho rõ!”

“Đúng vậy, để bọn họ đích thân giải thíchl”

“Thật không biết xấu hồ, rõ ràng là bọn họ sao chép của chúng tai”

Các danh thủ quốc gia khác cũng cùng nhau gật đâu.

Hải Kính Nghĩa cũng gật đầu, nói với nhân viên bảo vệ: “Đê bọn họ xuống đây!”

Máy nhân viên bảo vệ tản ra, nhường đường cho hai người Hàn Quốc. – Hai người Hàn Quốc kiêu ngạo đây vài cái vào ngực nhân viên bảo vệ, ngắng đầu nghênh ngang từ trên bước xuông.

“Các người nói Trung y của Trung Quốc chúng tôi sao chép y học Hàn Quốc của các người? Có “bằng chứng không?!” Vương Thiệu Cầm lạnh lùng nhìn hai người họ.

“Bằng chứng, tất nhiên có! Các người có thê đọc cuôn sách y học do người Trung biên soạn, trên đó đêu có nội dụng của cuỗn “Đông Y Bảo Giám”

của Hàn Quốc. Những cuốn sách mà các người tự hào, chẳng hạn như “Tố Vấn”, “Linh Khu”, “Thương Hàn Luận”, “Cổ Kim Giám”, đều là sao chép từ “Đông Y Bảo Giám” của Hàn Quốc chúng tôi!”

_ Người đàn ông Hàn, Quốc dẫn đầu tự tin nói với tư thế ngắng cao đầu.

“Con mẹ mày!”

Chủ nhiệm Kỷ của Bệnh viện Đa khoa Quân khu, là người đầu tiên không thê ngồi yên, ông ta thê hiện bộ mặt thô bạo của một quân nhân, đập bàn, giận dữ nói: “Rõ ràng “Đông W Bảo Giám” của các người sao chép Trung y Trung Quốc chúng tôi!”

“Đúng vậy, quá không biết xấu hồ, rõ ràng các người là người sao chép sách của chúng tôi!”

“Tôi đã thấy người không biết xáu hỗ, nhưng chưa từng thầy người không biết xâu hỗ như này!”

Một số học viên Trung y khác cũng giận dữ nói.

Cuốn “Đông Y Bảo Giám” này là kiệt tác dược học nồi tiếng nhất của đất nước Hàn Quốc, được biên soạn lần đầu vào năm 1610 và chính thức xuất bản 3 năm sau đó. Nội dụng chủ yêu bao gồm kiến thức về nội điền, ngoại hình các bệnh linh tinh, sắc thuốc, châm cứu, v.v. Và những nội dung này hầu như đều được trích lại và biền soạn từ các sách Trung y của Trung Quốc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 747


Chương 747:

Cho nên khi anh ta nhắc tới chuyện này, tất cả học viên Trung y đêu tức giận, đây rõ ng là vừa ăn cắp vừa la làng!

“Chúng tôi sao chép của các người?!”

Người đàn ông Hàn Quốc dẫn đầu, ngắng đầu chề nhạo nở nụ cười: ..

“”Đông Y Bảo Giám” đường đường là kiệt tác của Hàn Quốc chúng tôi đã thành công xin di sản, thèm đi sao chép của các người? Các người có quá tự cao tự đại không? Nêu chúng tôi sao chép ý tưởng của các người, liệu chúng tôi có thê xin di sản thành công không?!”

Nghe những gì anh ta nói tất cả các học viên y học Trung Quốc đều không thốt nên lời, nhiều người trong số họ đỏ mặt, trong khi tay Dược Vương Vương Thiệu Cầm đã run lên vì tức giận.

Người đản ông Hàn Quốc nói đúng, cuôn sách “Đông Y Bảo Giám” thực sự đã được xin di sản thành công, và đây là tác phẩm y học đầu tiên trên thê giới được UNESCO đưa vào danh sách Di sản Thế giới.

Lúc báy giờ vụ việc này đã gây ra tranh cãi lớn ở Trung Quốc, hơn 90% sách đều được sao chép từ sách Trung y của Trung. Quốc, liệu có thể xin di sản thành công? Quả thật là một trò cười lớn gii0i thế giới!

Không biết xấu hổ hơn nữa là Hàn Quốc còn cho rằng đây là một kiệt tác của y học Hàn Quốc, muốn xác lập y học Hàn Quốc là chân chính của Trung yl .

Nghĩ đên điêu này Lâm Vũ cũng tràn đây tức giận, đám người Hàn Quốc này thật sự là không biết xâu hỗ đến cực điểm!

“Thế nào, các người có phải không có gì để nói nữa đủng không?!” Người đàn ông Hàn Quốc ngâng đâu cười, vô cùng tự đắc.

“Hừ, một lũ ăn trộm, còn có thể nói cái gì nữa!” Một người đàn ông Hàn Quốc khác hơi híp mắt, châm chọc nói.

– Nghe thấy điều này một nhóm học sinh trong nhà thi đấu cũng rất tức giận, liên chửi bới người đàn ông Hàn Quốc.

Nhưng ngoài ba chữ “vô liêm sỉ”, họ không thê nói ra những lời phản bác khác, xét cho cùng, trước cái gọi là xin di sản thành công thì lý lẽ nào cũng nhạt nhoà.

Tuy nhiên, Lâm Vũ vẫn phải chiến đâu, hoặc là để bảo vệ nhân phẩm của tổ tiên, lạnh lùng nói với hai người: “Đầu óc các người không tốt lãm à, đã học qua lịch sử chưa? Lúc “Hoàng Đề Nội Kinh Tố Vấn” của chúng tôi viết thành sách; ; không biết bọn Hàn Quốc của các người đang ở trong xó xỉnh nào đâu!”

“Xó xỉnh?!” Hai người Hàn Quốc hơi giật mình, hiển nhiên không hiểu hai chữ xa lạ này, càng không hiểu ý của Lâm Vũ.

“Hai người các người đã làm mắt mặt tổ tiên rồi. Ít nhất tô tiên của các người phải có trình độ tiếng Trung cập mười. Băng không, sao có thê sao chép y thuật của chúng tôi trơn tuột như vậy!” Lâm Vũ trợn mắt nói.

“Hahaha…”

Trong nhà thi đấu vang lên tiếng cười sảng khoái của mọi người, nhưng trong tiêng cười cũng có chút buôn.

“Hừ, tôi sẽ không tranh luận cùng cậu, không phải Trung Quốc các người nói sự thật tốt hơn hùng biện à, chúng ta cứ dùng sự thật mà nói!”

Người đàn ông Hàn Quốc dẫn đầu chê nhạo nói: “Các người có dám so với tôi ngay tại chỗ này không?!”

Mấy người bác sĩ Trung y liếc nhìn nhau, sau đó chế nhạo nói: “So thì so, chúng tôi sợ các người không thành công ý!”

Vương Thiệu Cầm ngắng cao đầu, trong mắt hiện lên vẻ tự hào cùng một chút khinh thường, nếu nói về chuyện cãi nhau thì có thê không cãi nhau được với hai người Hàn Quốc này, nhưng về y thuật, ông tin chắc hai người Hàn Quốc này cách xa mình mười con phối Xét về tuổi tác, trình độ y học chắc chắn không cao hơn bao nhiêu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 748


Chương 748:

“Được, nhất ngôn cửu đỉnh!”

Hai người đàn ông Hàn Quốc thây mọi người đã đồng ý, khóe miệng nở một nụ cười tự mẫn, như thê họ đã cầm trên tay tâm vé chiến thắng.

Hải Kính Nghĩa vội vàng thận trọng hỏi: “Trước đừng vội, tôi muốn hỏi hai người, hai người là ai? Hai người có tư cách gì thách đấu các vị danh y Trung y chúng tôi?”

“Tôi tên Thôi Kim Quốc, tên anh ấy là Kim Vũ Huyền. Tắt cả chúng tôi đều đến từ Hiệp hội Y học Seoul Hàn Quốc, thầy của chúng tôi là Phác Thượng Du vị j thánh M học Hàn Quôc!”

Người đàn ông Hàn Quốc dẫn đầu ngắng đầu, nói với vẻ mặt tự hào, rằng ở Hàn Quốc của họ, thánh y – Phác Thượng Du là một vị thần tồn tại trong giới y học, và là trụ cột không thề tranh luận của y học Hàn Quôc.

Vì vậy, tự nhiên anh ta nghĩ rằng đó là một điều rất vinh quang khi học hỏi được từ Phác Thượng Du, anh ta rất tự hào về điều đó.

Thế nhưng, học sinh trong nhà thi đấu không. đồng tình, liên la o ó, thánh y cái gì, nói khoác không biết ngượng mồm] “Phác Thượng Du? Tôi có nghe nói vê người này!”

Kỷ Quân cau mày, hỏi Vương Thiệu Câm: “Vương lão, ông cũng nghe nói qua?”

_ Vương Thiệu Câm gật đâu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nói: “Nghe nói người này đã đạt đến trình độ rất cao về châm cứu và luyện dược…

“Đúng vậy, có điều cũng chỉ khoe khoang nói ông ta tuyệt vời, tôi nghĩ đó chỉ là một trò bịp!” Kỷ: Quân chế nhạo, không đề ý chút nào.

“Nói bậy? Đó là bởi vì cᜠngười.

chưa đạt tới câp bậc thánh y của – chúng ta, cho nên không hiệu được!”

Thôi Kim Quốc chế nhạo, nói, “Hôm nay tôi đến đây, trước tiên tôi sẽ thay mặt cộng đông y học Hàn Quốc dạy cho các người một bài học vệ y học Trung y, cho các người biết y học Hàn Quốc của chúng tồi, châm cứu tốt như thế nào!”

“Nếu không phải các người không biết xấu hỗ đi đăng ký châm cứu trước, thì châm cứu đã là của Đại Hàn Dân Quốc chúng tôi!”

Kim Vũ Huyền giận dữ nói, hiển nhiên đối với việc châm cứu anh ta rất canh cánh trong lòng.

Lâm Vũ đối với hai người này hoàn toàn không nói nên lời, thậm chí còn muôn trước tiên giành ‘châm cứu của Trung Quốc thành của họ, da mặt dày thật đáy.

“Thế nào, bây giò chúng tôi có thể cạnh tranh Với các người chưa?!”

Thôi Kim Quốc chế nhạo.

“Nếu cậu đã là học trò của Phác _ Thượng Du, vậy thì cậu cũng: miễn cưỡng đủ tư cách để so tài với chúng tôi!” Kỷ Quân lạnh lùng nói.

, “Hừ, y học Hàn Quốc của chúng tôi sẽ để tôi Thôi Kim Quốc SO Với các người! Các người cử ai đến khiêu chiên?!” Thôi Kim Quốc tự hào nói, không để vào mắt các bác sĩ Trung y này.

Mấy học viên Trung y tụ tập lại cùng nhau thấp giọng thảo luận, cuối cùng đồng ý đề Dược Vương Vương Thiệu Cầm đến so với anh ta.

Bản thân Dược Vương cũng không trốn tránh, tràn đầy tự tin.

Thực ra Lâm Vũ cũng cảm thầy để Dược Vương so sẽ an toàn hơn, dù sao trong số các vị thần y đang ngồi đây, uy lực nhất chính là Dược Vương, mặc dù được xưng. là Dược Vương, không có nghĩa là ông ây chỉ có thê kê đơn thuộc. Kỹ năng chân đoán mạch và châm cứu của Ông ây cũng rất tuyệt. VÒI, nhưng SO VỚI những điêu này, khả năng nắm bắt thuộc và kê đơn của ông ây là mạnh nhất, hơn nữa ông ây đã lập một biều ngữ độc đáo trong cộng đồng y học Trung Quốc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 749


Chương 749:

Tuy nhiên, sau khi nhìn thây nụ cười tự mãn của Thôi Kim Quốc, Lâm Vũ dường như ngửi thấy dấu vét của âm mưu, không khỏi tự hỏi, rốt cuộc lần tranh chấp giữa y học Hàn Quốc và y học Trung Quốc là về Trung y, tôn nghiêm của Trung y, anh không thể không cần thận.

Vì vậy Lâm Vũ suy tư một chút, nói với Dược Vương: “Vương tiền bối, chỉ có hai người tôt nghiệp y. thuật này, không đến mức đề người xuất mã, hay là đề cho tôi xử lý bọn họ đi?

Ngay khi lời nói của Lâm Vũ vừa dút, đám người học viên Trung y đang ngồi lập tức quay đầu lại nhìn anh, khá kinh ngạc, trong mắt có một tia không biết tự lượng sức mình.

Thôi Kim Quốc đó còn trẻ, mà Lâm Vũ cũng nhỏ hơn anh ta, vì vậy họ cảm thầy để anh so với Thôi Kim Quốc, Lâm Vũ có thể không phải là đối thủ.

“Nhóc con, những gì cậu nói cũng có một phần đúng. Đúng là Dược vương không cần ra tay đối phó với một cậu nhóc lông lá như vậy. Nhưng trong phân tích cuỗi cùng việc này là một cuộc cạnh tranh giữa y học Hàn Quốc và y học rung Quốc. Vì vậy, chúng ta không thê xảy ra sai làm nào. Phải cô gắng hết sức!” Kỷ Quân kiên nhẫn, nghiêm túc nói, “Mà trong chúng tôi người có thê đại diện cho y học Trung Quốc tốt nhất là Vương lão, vậy nên để ông ấy đi là hợp lý.”

“Kỷ lão nói rất đúng, nhóc con, hai người này là học trò của Phác Thượng Du, y thuật không thấp, cậu không phải là đối thủ.”

“Đúng vậy, tuổi trẻ muốn vượt lên là điều tốt, nhưng phải nhìn nhận thực lực của chính mình.”

“Nếu cậu xuất chiến, làm mắt mặt bác sĩ Trung y chúng tôi, thì sự việc sẽ nghiêm trọng.”

Mây bác sĩ Trung y khác cũng văng _ văng vài câu, tuy răng không có ý chê nhạo Lâm vũ nhưng lời này nghe không được dễ chịu cho lắm.

“Mọi người đừng nói như vậy, người bạn nhỏ này cũng chỉ có ý tốt.” Dược đ Vương Thiệu Cầm chủ động đứng ra nói giúp Lâm Vũ, cười nhẹ nhàng với anh.

“Dược Vương?!”

Nghe thấy hai chữ “Dược Vương”

Thôi Kim Quốc chế nhạo, nhìn trên nhìn dưới Vương Thiệu Càm, lạnh lùng nói: “Vừa rồi tôi nói là muốn so châm cứu, ông chỉ là một người bốc thuốc, có thể so với tôi?”

“Ha hả, trình độ châm cứu của ông già tôi đây không cao lắm, nhưng cũng thành thạo!” Giọng điệu của Dược Vương khá kiêu ngạo, nói đùa.

Ông học y tử năm ba tuôi và châm cứu chữa bệnh từ năm tám tuổi. Sau hàng chục năm rèn luyện, châm cứu và luyện dược ông không dám nói mình đã đạt đến đỉnh cao của kỹ năng châm cứu, nhưng cũng thành thạo, đối phó với một thiếu niên này thì không thành vấn đề. › Khi thấy Dược Vương ra tay so tài với người đàn ông Hàn Quôốc này các học sinh trong sân vận động vô củng phần khích, liền hò hét cô vũ Vương Dược.

Vương Thiệu Câm tự tin vây tay chào mọi người, ra hiệu mọi người yên lặng, khi mọi người đã yên lặng, ông quay sang. Thôi Kim Quốc hỏi: “Các người muôn so như thế nào? Có muốn tìm người chẩn đoán tại chỗ rồi chữa trị băng cách châm cứu hay cậu muôn tìm tình nguyện viên chỉ ra một sô phương pháp châm cứu đặc biệt của y học Hàn Quốc…

“Không. cần phiền phức như vậy, tôi So với ông phương thức đơn giản nhất là được rồi!”

Thôi Kim Quốc lắc đâu ngất lời ông ấy, rồi nhìn Kim Vũ Huyền phía sau, Kim Vũ Huyền ngay lập tức lây từ trong ngực ra một con dao gập, đưa cho Thồi Kim Quốc.

“Cậu định làm gì?!”

Khi Hải Kính Nghĩa và những người khác nhìn thấy. họ rút dao ra, nét mặt của họ thay đôi ngay lập tức, trở nên căng thăng.

» “Đừng căng thẳng!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 750


Chương 750:

Thôi Kim Quốc cười, sau đó đưa con dao gập cho Dược Vương, nói: “Ông có thê kiêm tra xem con dao có ôn không, xem trên đó có thuộc không.”

“Cậu định làm gì?”

Dược Vương có chút kinh ngạc hỏi anh ta, sau đó cầm lấy dao kiêm tra, đưa nhẹ lên chóp mũi ngửi, gật đầu: “Không có thuốc, chỉ là một con dao gập bình thường!”

Thôi Kim Quốc gật đầu, sau đó nói, “Vậy tại hiện trường có ai có kim bạc không?”

“Có, tôi có!”

Một học viên Trung y cũng đã quen với việc mang theo túi kim, vội vàng lấy túi kim ra.

“Được.”

Thôi Kim Quốc trả lại con dao gập cho Kim Vũ Huyền, gật đầu với anh ta, Kim Vũ Huyền không do dự cầm lầy con dao, ngay lập tức mở con dao ra.

Anh ta nhanh chóng cắt một dao vào lòng bàn tay mình, máu lập tức nhuộm đỏ dao màu bạc, những giọt máu đỏ rơi ra từ lòng bàn tay anh ta.

Cả nhà thi đấu đột nhiên ð lên, khá bắt ngờ, các bác sĩ Trung y đứng trên bục cũng sửng sốt, không biệt hai người Hàn Quốc này đang giở trò gì.

“Nào, vị Dược Vương sư này, xin hãy dùng châm cứu, châm cứu câm máu cho người của chúng tôi!”

Thôi Kim Quốc nheo lại đôi mắt thon dài, cười nói với Vương Thiệu Cầm.

Ngay khi lời nói của anh ta vừa dút, biêu cảm của một số học viên Trung y có mặt không thể không thay đổi một lần nữa.

Châm cứu cầm máu? !

Sao có thể làm được!

Một nhóm học sinh trong nhà thi đầu đột nhiên trở nên kích động, sự bất mãn ngay lập tức tràn tế: nhà thi đấu to lớn này.

“Hai người Hàn Quốc › này ngốc sao?

Châm cứu làm sao có thê câm máu được!”

“Đúng vậy, chuyện này rõ ràng là ..

không có khả năng, cô ý làm chúng ta xâu hồi”

“Chết tiệt, mấy thằng này quá tệ!”

“Còn không bằng quả rắm, ném bọn họ ra ngoài đi!”

Lâm Vũ ngạc nhiên liếc nhìn Thôi Kim Quốc, có vẻ như họ đã tính toán trước, một số chuyên gia thậm chí còn chỉ ra, liên quan đến kỹ năng “châm cứu câm máu” đã bị thât truyền trong y học Trung Quốc.

Anh vẫn nhớ rằng khi Anne lần đầu tiên đến Trung Quốc, trong lớp của anh, anh cũng sử dụng châm cứu để cầm máu do chắn thương, nhưng Lâm Vũ đã tự mình châm cứu, chỉ cho cô ấy cách càm máu. Hôm nay Thôi Kim Quốc cũng sử dụng điều này để làm xấu hồ Trung y Trung Quốc.

Lâm Vũ hơi lo lăng liệc nhìn Dược Vương, dù sao thì kỹ thuật châm cứu này cũng đã thát truyền từ lâu, anh không nghĩ Dược Vương có thể thành thạo.

Quả nhiên, trong mắt Vương Thiệu Cầm lóe lên vẻ nghi hoặc, dường như ông ấy đã nghĩ rằng Thôi:Kim Quốc đang có ý làm mình xấu hồ, ông cười hờ hững: “Thôi tiên sinh, châm cứu Trung y của chúng tôi có thể chữa được nhiều bệnh, nhưng không chữa được chảy máu, về phương diện cầm máu, chúng tôi luôn dùng thuốc bột để có kết quả nhanh và tốt hơn…

“Ông đang nói mình không thể chữa khỏi?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 751


Chương 751:

Thôi Kim Quốc không đợi ông ây nói xong, không khỏi chê nhạo: “Chúng ta đang so châm cứu, không phải thuôc bột, ông nói dùng thuốc bột với tôi làm gì! Quả nhiên người Trung Quốc các người ăn cắp châm cứu của Hàn Quốc chúng tôi!”

“Thôi tiên sinh, rõ ràng là cậu kiêu ngạo! Cậu thật không biết xấu hồ khi đề tôi làm chuyện không có khả năng, này là chơi xâu!” Vương Thiệu Câm lạnh lùng nói.

“Đúng thế, yêu cầu của cậu chẳng khác nào bất cá sông trên cạn!

Chuyện này căn bản không có khả năng làm được!”

“Rốt cuộc cậu hiểu biết châm cứu không, châm cứu là dùng đề đả thông kinh mạch, điều hòa âm dương, trừ tà, không phải để chữa trị chắn thương!” .

“Ngay c cả diện cứu mà cũng không hiệu, còn dám tới đây, không biệt xâu hổ!”

Những người bác sĩ Trung y khác không khỏi tức giận, lạnh lùng nói với anh ta.

“Không phải không thể châm cứu, mà CN y của các người quá kém cỏi!”

Thôi Kim Quốc không những không tức giận trước sự chê giêu của mọi người, mà ngược lại còn bình tĩnh châm chọc, “Nói chính xác, thì do các người không sao chép toàn bộ. Ông nói là không thể, sao thầy của tôi có thể làm được?l Ông ây còn dạy cho tôi kỹ thuật châm cứu câm máu!”

Lâm Vũ nghe xong thì sững sờ, hai mắt nỗ tung, lập tức hiệu được tại sao hai người này lại bày ra vẻ mặt như móc câu, ngay từ đâu bọn họ đã tính kế hết rồi!

Rõ ràng, hai người này đã thành thạo các kỹ thuật châm cứu, kế cả châm cứu câm máu.

Lâm Vũ lo lắng, đứng dậy nói: “Tôi…”

“Thật sao?! Vậy thì cậu biểu diễn cho chúng tôi xem đi!”

Lâm Vũ chưa kịp nói xong, một vị Trung y bên cạnh lập tức chế nhạo, cho răng Thôi Kim Quốc đang khoác lác.

“Đúng vậy, mong cậu có thể biểu diễn trực tiệp tại hiện trường, làm chúng tôi thua tâm phục khẩu phục!” Dược Vương cũng bình tĩnh nói.

“Được, vậy tôi sẽ cho các học viên Trung y của ông biết châm cứu thực sự là như thế nào!” Thôi Kim Quốc đang. chờ ông ấy nói lời này, lập tức đáp ứng, khóe miệng lập tức gợi lên một nụ cười tự mãn.

Trong lòng Lâm Vũ chùng xuống, bắt lực lắc đầu cười khổ, chậm rãi ngồi trở lại.

Nếu anh giúp Kim Vũ Huyền cầm máu trước khi Thôi Kim Quốc đồng ý, thì Trung y sẽ chiếm thượng phong, nhưng bây giờ mọi người đã đồng ý, anh ra mặt đê chứng tỏ răng anh có thể làm được, điều này chẳng có ý nghĩa gì nhiều.

“Cho các người mở rộng tầm mắt!”

Thôi Kim Quốc hừ lạnh một tiếng, sau đó đi thẳng đến cầm túi kim trên bàn, chọn hai cây kim màu bạc, bước đến chỗ Kim Vũ Huyền, đâm hai cây kim vào huyệt bên trái và bên phải cánh tay anh ta, nhẹ nhàng n*n b*p.

Lâm Vũ nhìn thầy kỹ thuật thành thạo, vững vàng và chọn điểm chính xác của anh ta, anh không khỏi ngạc nhiên, ở tuổi của anh ta mà có một kỹ thuật châm cứu phi thường như vậy.

“Được rồi!”

Thôi Kim Quốc thả lỏng tay, tùy ý để chiếc kim bạc ở trên cô tay Kim Vũ Huyền, nói một cách khá tự hào.

Kim Vũ Huyền buông ra một nụ cười, đi tới chỗ đám người Dược Vương cho bọn họ xem, chỉ thấy miệng vêt máu sâu trong lòng bàn tay vẫn chân động, nhưng máu không chảy.

Tất cả các học viên Trung y đang ngồi đây không khỏi ngạc nhiên, đêu đứng dậy thẳng cổ quan sát vết thương trên tay Kim Vũ Huyền, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 752


Chương 751:

Thôi Kim Quốc không đợi ông ây nói xong, không khỏi chê nhạo: “Chúng ta đang so châm cứu, không phải thuôc bột, ông nói dùng thuốc bột với tôi làm gì! Quả nhiên người Trung Quốc các người ăn cắp châm cứu của Hàn Quốc chúng tôi!”

“Thôi tiên sinh, rõ ràng là cậu kiêu ngạo! Cậu thật không biết xấu hồ khi đề tôi làm chuyện không có khả năng, này là chơi xâu!” Vương Thiệu Câm lạnh lùng nói.

“Đúng thế, yêu cầu của cậu chẳng khác nào bất cá sông trên cạn!

Chuyện này căn bản không có khả năng làm được!”

“Rốt cuộc cậu hiểu biết châm cứu không, châm cứu là dùng đề đả thông kinh mạch, điều hòa âm dương, trừ tà, không phải để chữa trị chắn thương!” .

“Ngay c cả diện cứu mà cũng không hiệu, còn dám tới đây, không biệt xâu hổ!”

Những người bác sĩ Trung y khác không khỏi tức giận, lạnh lùng nói với anh ta.

“Không phải không thể châm cứu, mà CN y của các người quá kém cỏi!”

Thôi Kim Quốc không những không tức giận trước sự chê giêu của mọi người, mà ngược lại còn bình tĩnh châm chọc, “Nói chính xác, thì do các người không sao chép toàn bộ. Ông nói là không thể, sao thầy của tôi có thể làm được?l Ông ây còn dạy cho tôi kỹ thuật châm cứu câm máu!”

Lâm Vũ nghe xong thì sững sờ, hai mắt nỗ tung, lập tức hiệu được tại sao hai người này lại bày ra vẻ mặt như móc câu, ngay từ đâu bọn họ đã tính kế hết rồi!

Rõ ràng, hai người này đã thành thạo các kỹ thuật châm cứu, kế cả châm cứu câm máu.

Lâm Vũ lo lắng, đứng dậy nói: “Tôi…”

“Thật sao?! Vậy thì cậu biểu diễn cho chúng tôi xem đi!”

Lâm Vũ chưa kịp nói xong, một vị Trung y bên cạnh lập tức chế nhạo, cho răng Thôi Kim Quốc đang khoác lác.

“Đúng vậy, mong cậu có thể biểu diễn trực tiệp tại hiện trường, làm chúng tôi thua tâm phục khẩu phục!” Dược Vương cũng bình tĩnh nói.

“Được, vậy tôi sẽ cho các học viên Trung y của ông biết châm cứu thực sự là như thế nào!” Thôi Kim Quốc đang. chờ ông ấy nói lời này, lập tức đáp ứng, khóe miệng lập tức gợi lên một nụ cười tự mãn.

Trong lòng Lâm Vũ chùng xuống, bắt lực lắc đầu cười khổ, chậm rãi ngồi trở lại.

Nếu anh giúp Kim Vũ Huyền cầm máu trước khi Thôi Kim Quốc đồng ý, thì Trung y sẽ chiếm thượng phong, nhưng bây giờ mọi người đã đồng ý, anh ra mặt đê chứng tỏ răng anh có thể làm được, điều này chẳng có ý nghĩa gì nhiều.

“Cho các người mở rộng tầm mắt!”

Thôi Kim Quốc hừ lạnh một tiếng, sau đó đi thẳng đến cầm túi kim trên bàn, chọn hai cây kim màu bạc, bước đến chỗ Kim Vũ Huyền, đâm hai cây kim vào huyệt bên trái và bên phải cánh tay anh ta, nhẹ nhàng n*n b*p.

Lâm Vũ nhìn thầy kỹ thuật thành thạo, vững vàng và chọn điểm chính xác của anh ta, anh không khỏi ngạc nhiên, ở tuổi của anh ta mà có một kỹ thuật châm cứu phi thường như vậy.

“Được rồi!”

Thôi Kim Quốc thả lỏng tay, tùy ý để chiếc kim bạc ở trên cô tay Kim Vũ Huyền, nói một cách khá tự hào.

Kim Vũ Huyền buông ra một nụ cười, đi tới chỗ đám người Dược Vương cho bọn họ xem, chỉ thấy miệng vêt máu sâu trong lòng bàn tay vẫn chân động, nhưng máu không chảy.

Tất cả các học viên Trung y đang ngồi đây không khỏi ngạc nhiên, đêu đứng dậy thẳng cổ quan sát vết thương trên tay Kim Vũ Huyền, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
 
Back
Top Dưới