Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 713


Chương 713:

Còn Hà tiên Phù người này thì hay rồi, lúc đi ngay cả nhìn cũng không nhìn cô.

Thực ra Lâm Vũ không dám nhìn, sau khi đi ra ngoài tim anh không khỏi.

nhảy loạn xạ, vi nói dáng người: của ý Thiên nh không có nam nhân nào có thể cưỡng lại được.

Sau khi ra khỏi nhà họ Lý, Lâm Vũ trực tiếp đến bệnh viện.

“Gia Vinh, vừa rồi anh gọi tôi làm gì vậy?” Diệp Thanh My đang hái dược liệu trong hiệu tu vừa nhìn thấy Lâm Vũ, liền bối rồi hỏi.

“Ò, tôi chỉ muốn cô đến nhà Lý gia giúp tôi. Đã lâu rôi tôi không châm cho cô Lý, tôi ,phải châm cho cô ây một mũi nữa.”

Lâm Vũ vừa nói vừa cằm hộp thuốc đi vào hiệu thuốc.

“Xin lỗi, vừa rồi điện thoại của tôi hết điện, bây giờ tôi đi với anh nhé?”

Diệp Thanh My hỏi anh.

“Không ‹ cần đâu, tôi đã châm xong cho cô ây rôi. ” Lậm Vũ thản nhiên đáp, chọn một sô thuộc trong hộp ra.

“Châm…. xong rồi?”

Diệp Thanh My sững sờ nhìn Lâm Vũ, mặt đầy kỉnh ngạc nhìn Lâm Vũ: “Làm như thế nào? Người nhà họ có ai nhận ra huyệt đạo chê Đi Hay là anh..

Trong lòng Lâm Vũ bồng nhiên trùng xuông, nhận thức được do mình lỡ miệng, nhịp tim đột nhiên tang nhanh, bắt quá anh vẫn giả bộ lãnh đạm nói: “À, tôi tự mình làm, lần trước bởi vì bịt mắt, cảm giác quá kém, kim khí vận chuyền rât khó khăn, nên nội thương đến nôn ra máu. Lần này thận trọng hơn một chút, không dám mạo hiểm.”

Lâm Vũ trợn mắt nói bậy, thật ra lần châm này độ khó không lớn như lần trước.

*ÓiP Thấy anh nói vậy, Diệp Thanh My gật đầu hiểu ý, sau đó chợt nhớ ra điêu gì đó, vội vàng nhỏ giọng nói với Lâm Vũ: “Đừng nói với Nhan Nhan a. Nếu như Nhan Nhan biết anh đã nhìn cơ thê của đại tiêu thư Lý gia, với tính n của cô ây, hậu quả sẽ rât thảm BÍ Giọng điệu của cô ấy đầy lo lắng và quan tâm, cô ây rât quan tâm đên Lâm Vũ.

Nhìn đi!

Đây chính là đàn chị của anh! Mọi chuyện đều suy nghĩ cho anh!

Lâm Vũ cảm động sắp khóc, nước mắt lưng tròng nhìn Diệp Thanh My gật gật đâu, trịnh trọng nói: “Tôi vốn dĩ muốn nói thật, nhưng lần này nghe lời cô, tiền bồi.”

Mấy ngày nữa là đến đông chí, ngày đó Diệp Thanh My vệ nhà sớm gói bánh chẻo, ba người cùng nhâu ăn cơm tuy rằng ấm áp nhưng so với hình ảnh một gia đình cùng nhau ăn cơm năm ngoái có chút văng vẻ.

Giang Nhan ăn cơm xong liền gọi video vê nhà, Giang Kính Nhân và Lý Tố Cầm cũng gói bánh chẻo, còn đặc biệt kêu Tân Tú Lam và Giai ‘Giai đến.

“Hai đứa sống ở thủ đô như thế nào, ăn cơm có quen không….”

“Bây giờ trời lạnh rồi, mấy đứa nhớ mặc âm…”

“Gia Vinh, kỹ năng đánh cờ của con thế nào rồi, ta nói cho con, bây giò ta đã là một cao thủ bất khả chiến bại trong tiểu khu….

“Bồ mẹ, hai người ở đó nhớ bảo trọng!”

Nghe thấy lời hỏi thăm của bó mẹ vợ, trong lòng Lâm Vũ cảm thấy chua XÓI, bản thân anh ở thủ đô bây giờ cũng coi như có chỗ dứng, mua một căn nhà, sau khi bố mẹ vợ nghỉ hưu đón bọn họ đến.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 714


Chương 714:

Trước têt Nguyên Đán một ngày, gân buôi trưa, Lâm Vũ đang ngôi trong phòng khám bệnh, Hàn Băng đột nhiên chạy tới, không nói một tiêng, vây vậy tay với Lâm Vũ.

Nhìn thây điều này, anh liền để Đậu Tân Di thay ca cho anh, sắc mặt nghiêm túc bước tới nhìn Hàn Băng nói: “Sao thế, bắt được tên sát nhân biết huyền thuật kia rồi?”

“Không có.” Hàn Băng lắc đầu.

“Không có?” Lâm Vũ cau mày: “Không có vậy cô vây tay với tôi làm gì?”

“Tôi gọi anh đi a, hôm nay là đại thọ tám mươi tuổi của Do lão gia tử, anh quên rôi sao?” Hàn Băng tự hỏi: “Không ph ng lạt ý tham gia sao?”

“Đúng!”

Lâm Vũ lúc này mới sực nhớ ra, liền nhanh chóng câm lấy một củ nhân sâm núi đã chuẩn bị từ lâu, nhanh chóng đến bữa tiệc đại thọ của Do lão gia tử cùng Hàn Băng.

Bởi vì lão gia không thích đi khách sạn nên đã chọn tổ chức tiệc sinh nhật ở nhà, còn chưa đến nhà Do Hội Đường, Lâm Vũ từ xa đã nhìn thấy khoảng không trước công nhà Do Hội Đường có đây đủ các bàn tròn rôi.

Tông cộng có. đến hai mươi hoặc ba mươi bàn. Hiển nhiên là định tổ chức tiệc sinh nhật ở ngoài.

May mắn thay, thời tiết hôm nay năng, không có gió, ăn cơm ở bên ngoài cũng không quá lạnh.

Tuy nhiên, phần bên ngoài của bàn tròn vận được bao bọc bởi lớp vải cản gió để đạt được hiệu quả giữ nhiệt.

Lúc này, hơn nửa bàn tròn đã đông đủ người, ngồi cắn hạt dưa, nhâm nhỉ uống trà, hàn huyên tâm sự gì đó.

Lâm Vũ chú ý một điều, những người này khi ngồi, cơ bản eo đều thẳng, rất nhiều người đang ăn hạt dưa, nhưng mặt đât rất sạch sẽ, không có dấu vêt của hạt dưa, hiển nhiên là bọn họ đã sông dưới kỷ luật. Hiển nhiên là những người đã sống một thời gian rất dài dưới kỷ luật, ước tính rằng ở đây đa số đều là quân nhân.

Lâm Vũ thản nhiên liếc nhìn, từ bàn trong góc phát hiện một bóng dáng quen thuộc, Trương Dịch Hồng!

Lâm Vũ lạnh giọng cười, quả nhiên hôm nay hắn ta cũng đến.

Tuy nhiên, Trương Dịch Hồng chỉ quan tâm đến việc nói chuyện với đồng nghiệp của mình, không đề ý đên Lâm Vũ và những người khác.

Hàn Băng và Lâm Vũ sau khi xuống xe trực tiệp đi thắng vào trong sân, lúc này Do lão gia tử đang mặc một bộ Đường Trang màu đỏ, năm trên ghế tựa trong sân, mỉm cười nhận những lần củi lạy chúc thọ của những đứa trẻ.

“Chúc cụ nội phúc như nam hải, thọ tỉ nam sơn!”mây đứa trẻ lớn nhỏ dùng giọng sữa của chúng nói.

“Tốt, Tốt!”

Do Hội Đường cười haha cầm chục cái phong bao lì xì phát cho mấy đứa cháu nội.

“Do lão gia tử, chúc ngài năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có ngày hôm nay, tôi thay mặt mọi người trong quân đội đến chúc thọ ngài, thủ trưởng chúng tôi có gửi lời hỏi thăm đến ngài, vì tính chất công việc nên không đến được, mong ngài không đề ý!”Hàn Băng nhanh chóng chúc thọ lão gia tử.

Do Hội Đường gật đầu cưởi mỉm, nói: “Tốt, việc quân đội quan trọng hơn, tôt”

“Ba, người ta là quân nhân!”

Do Qúy Giang có chút bất lực nhìn ba mình cười, nhanh chóng nhận quà của Lậm Vũ và Hàn Băng, cười nói : “Xin lỗi, tai của ba tôi không tốt lắm, hôm nay tổ chức một bữa tiệc trước cửa nhà, quả thật có chút sơ sài, mong hai người không đề ý.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 715


Chương 715:

Không có cách nào khác, đây là mong muôn của Do Hội Đường, anh ta cũng không dám bắt hiếu, dù sao cũng là bữa đại thọ cuôi cùng của ông. | Nghĩ đến đây anh ta không khỏi thở dài, cảm kích nhìn Lâm Vũ : “Bác sĩ Hà, cảm ơn thuốc của cậu, nếu không có cậu, ba tôi cũng không sống được đến ngày hôm nay.?

Mặc dù hôm nay ba anh hơi gây, nhưng bù lại sắc mặt rất hồng hào, trạng thái tỉnh thần rất tốt.

“Anh quá khách khí rồi.” Lâm Vũ cười vây tay với anh: “Là do lão gia tử nhiêu phúc.”

“Tôi đã giữ chỗ cho người trong quân đội, hai người chọn một chô ngôi đi, tôi sẽ đên sau.” Do Qúy Giang vội vàng chìa tay mời.

Lâm Vũ và Hàn Băng đi ra khỏi cửa, nhìn thấy một cái bàn ở giữa có treo biển Cục tỉnh. báo quân đội, liền đi thẳng vào ngồi xuống.

Không chỉ họ, trên bàn làm việc khác cũng có những tắm biển ghi dòng chữ “Cục Chính trịvà “Lực lượng Cảnh sát vũ trang ”rõ ràng họ đêu là người của các cục quân sự và chính trị, tuy nhiên không có nhiều người đến từ các phòng ban khác nhau. Có một vài thành viên của trung đoàn bảo vệ, và ước tính rằng tất cả những người không cần phải làm nhiệm vụ đã đến, chiếm một số bàn.

“Tên nhóc này vậy mà cũng ở đây?”

Trương Dịch Hồng vô tình quay lại và nhìn thấy Lâm Vữ.

“Sao thế đội trưởng, bạn của anh à?”

Những người khác hỏi Trương Dịch Hồng.

“Bạn bè cái mông! Tôi có ăn tết củng hắn!” Trương Dịch Hồng nhớ lại ngày hôm đó Lâm Vũ măng anh ta, trong lòng không khỏi tức giận.

“Sao thế, tên nhóc này đắc tội anh sao?”

Một đám người sắc mặt đột nhiên thay đồi, một trong những người đàn ông cường tráng nói : “Đội Trưởng, có cân tôi đi giúp anh giáo huân hắn một chút không?”

“Cậu bị ngu à, bây giờ là trường hợp gì?” Trương Dịch Hông măng.

“Không sao, tôi đi giương uy với hắn ta thôi”

Người đàn ông cường tráng xười nói: “Thuận tiện đem người con gái bên cạnh hắn qua đây, tiệp rượu cùng các huynh đệt!”

“Ha ha, cái này được đói!”

Những người trong bàn bỗng nhiên bắt đầu la hét.

Họ thường bảo vệ xung quanh lãnh đạo của mình, tính chất công việc nhàm chán và chán nản, căn bản là không có tiếp xúc với phụ nữ, vì vậy nhìn thầy Hàn Băng kiêu hãnh và xinh đẹp, không khỏi cảm thấy ngứa ngáy.

Trương Dịch Hồng quay đầu lại nhìn Hàn Băng, cười nói: “Nhìm dáng. ngôi của cô ấy chắc cũng là người của – quân đội, cậu cân thận bị người ta đạp cho tơi tả!”

“Ha ha ha ha…”

Những người trên bàn bỗng bật cười sảng khoái.

“Yên tâm đi, Đội trưởng! Tôi còn sợ làm gãy chân cô ây đây!”

Nở một nụ cười khổ, người đàn ông vạm vỡ lập tức đứng dậy, đi tới bàn của Lâm Vũ.

“Ôi, Cục tình báo quân đội? Người huynh đệ này, nhìn ngươi yêu như vậy mà là người của Cục tình báo ư2?!”

Nhìn ¡thấy tắm biển trên bàn, người.

đàn ông vạm vỡ mỉm cười đi tới chỗ Lâm Vũ ngồi xuống, bất ngờ vỗ nhẹ vào lưng Lâm Vũ.

Một cái vỗ này của hắn đã sử dụng một lực đạo cực lớn, Lâm Vũ không kịp phòng bị, thân thể run lên, cảm thấy nội tạng đau đớn run rẫy.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 716


Chương 716:

Lâm Vũ cau mày liếc hắn một cái, bất mãn nói: “Là ngươi?”

“Ò, Lưu Phong, người của đội thứ hai của Cảnh vệ trung ương!”

Người đàn ông mạnh mẽ vội vàng tự giới thiệu, lời nói đầy sự kiêu ngạo.

Trong mắt họ, bộ phận của họ là người tiếp xúc với lãnh đạo cập cao nhất nên họ có phần kiêu ngạo và cảm thấy mình cao hơn bât cứ bộ phận nào.

Hơn nữa, hắn là một thành viên trong đội của Trương Dịch Hồng, anh ta đã học được rất nhiều sự kiêu ngạo từ đội trưởng của mình.

Ngay khi nói xong, hắn ta lại giơ tay lên võ lưng Lâm Vũ.

Hiển nhiên vừa rồi hắn ta đã đạt đạt được mục đích, muốn cho Lâm Vũ sợ hãi một lần nữa, không những thế lực đạo lần này của hãn ta so với vừa rôi còn mạnh hơn, hắn tự tin có thể một tay đây Lâm Vũ xuông đất, sau đó nhân cơ hội chế giễu anh mấy câu.

Nhưng hắn ta không ngờ rằng, một cái vỗ lần này của anh như vỗ vào một tắm sắt, Lâm Vũ không nhúc nhích một tí nào, ngược lại tay của hắn lại nóng và đau.

“Nếu đã giới thiệu xong. rồi, vậy thì bây giò ngươi có thể bỏ móng vuốt của ngươi ra được rồi chứ?”

Lâm Vũ nghe thấy hắn là người của Quân đoàn bảo vệ trung ương, liền biệt hắn phần lớn là do Trương Dịch Hồng phái đến cà khịa mình.

“Mày nói gì?P’ Sắc mặt của người đàn ông vạm vỡ thay đối, hắn ta rất khó chịu khi nghe Lâm Vũ dùng từ “móng vuốt.”

“Anh ấy nói, để ngươi đem móng vuốt chó của ngươi ral”

Nhìn thầy manh mối, Hàn Băng lạnh lùng xen vào, trực tiếp dùng từ “đồ chó”.

“Mẹ nó, con đ* thối, mày nói chuyện kiểu gì đây?!” Hắn mạnh mẽ vô bàn, rất tức giận chỉ vào Hàn Băng lạnh giọng chửi rủa.

“Bỏ tay ra khỏi cấp trên của tôi!” Lâm Vũ liệc anh ta một cái, cũng đã chuẩn bị xong tư thế động thủ.

Bên chỗ bọn họ có tiếng ồn, mọi người xung quanh 001g, khỏi Tớ đâu nhìn sang.

Trương Dịch Hồng ngay lập tức gọi hắn quay về, nêu xảy ra chuyện trong bữa tiệc sinh nhật của trưởng lão, đó chính là tìm chết!

Nam nhân hừ lạnh một tiêng: “Cục tình báo quân sự chúng mày đừng quá coi trọng bản thân, nói cho mày biết, so với Quân đoàn cảnh vệtrung ương chúng tao, mày chỉ là một cái răm Nói xong, hắn hung hăng nhồ một ngụm nước bọt xuông đất, quay đi với vẻ khinh thường.

“Loại người này cũng có thể tiền vào Quân đoàn trung ương?”

Lâm Vũ cau mày nói: “Tư chất này quá tệ!”

Có điều khi anh nhìn thấy người đàn ông đi tới ngồi xuống chỗ Trương.

Dịch Hồng, anh không khỏi. thắc mắc, quan lớn nào mới có thể dã dắt ra được binh như này, với một kẻ vô liêm sỉ như Trương Dịch Hồng dẫn dắt, người của hắn ta cũng không khá hơn là bao.

“Chịu thôi, thứ mà Quân đoàn cận vệ trung ương coi trọng nhất chính là năng lực và kỷ luật. “Hàn Băng lạnh lùng nói, “Dù sao những người mà họ bảo vệ đều là cập cao, cho nên không thê tránh khỏi cảm giác vượt trội, không đặt các bộ phận khác vào mắt.”

Lâm Vũ quay đầu nhìn, ,jJrương Dịch Hồng cũng đang nhìn vê phía bọn họ, sau khi đôi mặt với ánh mắt của Lâm Vũ, hắn ta lập tức làm động tác vung kiếm, lộ ra nụ cười khiêu khích, hiện nhiên là đang trêu chọc Lâm Vũ về việc làm mắt kiếm của mình.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 717


Chương 717:

Dù sao bây giờ kiếm của Lâm Vũ đang nắm trong tay, chỉ cần hắn không chịu thừa nhận, Lâm Vũ sẽ bắt lực với hắn.

Lâm Vũ nhất thời tức giận, anh hận muốn xông tới cho hắn hai cái bạt tai, nhưng xem trường howph hôm nay, anh vẫn phải nhịn xuông.

“Đội trưởng, tên tiểu tử kia biết nhiều mánh khóe, xem ra là dân luyện või”

Người đàn ông mạnh mẽ lắc bàn tay vẫn còn hơi đau của mình nói với Trương Dịch Hồng.

“Luyện võ? Vậy vừa khéo, chốc nữa tôi sẽ chơi cùng hắn ta.” “Trương Dịch Hồng hơi giật mình, không ngờ rằng Lâm Vũ thậm chí còn luyện Kung Fu, sau đó hắn ta nở một nụ cười đác ý.

Đon giản là bản thân quá giỏi, đang lo không có cơ hội giáo huận hãn, một chốc bản thân sẽ dạy hắn ta học cách làm người.

“Này, đội trưởng chơi với hắn, vậy không phải là chơi chết hắn sao!”

“Dáng vẻ giống như con gà bệnh của hăn, sức lực không đủ mạnh, tôi đoán Đội trưởng có thê hạ gục hắn ta trong 30 giây!”

“Bất quá, ta đoán nhiều nhất mười giây!”

Những người khác trên bàn vừa căn hạt di vừa tang bốc Trương Dịch Hồng.

“Thật ngại quá, để mọi người đợi lâu rồi, đồ ăn lập tức sẽ được đưa đến!”

Lúc này, cha của Do Qúy Giang ngồi trên xe lăn đi ra ngoài cùng một nhóm người thân.

“Xin chào lão gia tử!”

“Chúc lão gia phúc thọ an khang!”

“Lão đoàn trưởng, chúc ngài ngày.

càng khỏe mạnh!”

Mọi người chợt nghe thấy một màn chào hỏi.

Do Hội Đường mỉm cười gật đầu chào mọi người.

Sau khi bị đây lên bàn đầu ngồi xuồng, ông nhìn xung quanh nói: “Rượu, rượu đâu?”

“Cái này, cái này!”

Do Qúy Giang nhanh chóng mang rượu tới.

Hội trường mỉm cười gật đầu, đột nhiên như nhớ tới cái gì, nói: “Ai, Tiểu Hà, Tiểu Hà đâu?”

“Tiểu Hà? Tiểu Hà nào?” Do Quý Giang nhất thời không kịp phản ứng.

“Bcá sĩ nhỏ, cái người bác sĩ đó!”

Do Qúy Giang mơ hồ nói: *Để người đó ngôi bên cạnh uông rượu với tai”

“Ò, được, được rồi! Con sẽ để cậu ấy qua uống rượu với ba!” Do Quý Giang Dật gật đầu lia lịa, rồi Re nhanh vê hướng Lâm Vũ.

Tất cả mọi người đều không nghe rõ lão gia tử nói, nhưng nghe rât rõ ràng lời nói của Do Quý Giang, bọn họ kinh ngạc không ngờ lão gia tử lại đích thân gọi người đến bôi rượu?!

Người này nhất định có một thân phận không bình thường! Mọi người không khỏi tò mò nhìn theo hướng đi của Do Qúy Giang.

“Đội trưởng, hôm nay có cao nhân ở đây. Đã mẫy năm, lão gia tử chưa từng đích danh ai uống rượu cùng!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 718


Chương 718:

Người đàn ông vạm vỡ không khỏi ngạc nhiên nói.

“Đúng vậy, với tính tình nóng nảy của lão nhân gia, đúng thật là hiêm gặp.”

“Chẳng lẽ là cháu của đại nhân vật nào đó?”

“Bất quá, ngươi còn phải hỏi sao! Nói không chừng ta đã từng bảo vệ hắn!”

Những người khác trên bàn này không khỏi tò mò bàn tán.

“Đừng nói chuyện, nhìn kỹ xem là ai, nhớ kỹ người này cho ta. Sau khi tàn tiệc, nhật định phải giúp ta ngăn hắn lại. Ta phải làm quen với hãn, có lẽ sau này có thể dùng đến!

Trương Dịch Hồng vội vàng nói, Dinh lược hành xử của hắn là phải giao cho người hữu dụng, hắn biết rằng, vốn gọi là tam đại gia tộc và hai đại gia tộc trên thực tế bọn họ chỉ là những tên hư dưng mà thôi. Thực sự nắm quyền là những đại nhân vật đứng trên đỉnh cao quyền lực, mà cọn cháu của họ là lực lượng chủ yêu để họ có thẻ tiếp tục leo lên.

Một đám thủ hạ của hắn lập tức ổn định lại, ngửa cô theo hắn nhìn về phía Do Qúy Giang đi đến.

“Hà thiếu tá, phiền cậu đi cùng tôi một chuyền, lão gia tử muôn cùng cậu uông rượu!”

Do Qúy Giang đi tới trước mặt Lâm Vũ, xoay người một chút, làm động tác hỏi.

Cả sân náo động hẳn lên, thật sự không ngờ răng ông lão lại tự mình gọi tên người uông rượu cùng, hóa ra lại là một người trễ tuổi như vậy.

Khi Trương Dịch Hồng nhìn thấy Lâm Vũ được Do Qúy Giang mời, sắc mặt của hắn đột nhiên thay đổi, mỗi người đều giỗng như ăn phải ruồi, sắc mặt VÔ cùng khó nhìn. , Đặc biệt là Trương Dịch Hồng, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, vừa rồi anh nói với thủ hạ của mình ráng muôn làm quen với người nhưng không ngờ lại là kẻ thù của anh!

“Chuyện này… đây có phải mời nhâm người rôi không?” Người đàn ông mạnh mẽ há to miệng, sửng sốt, anh ta vừa nói Cục tình báo quân sự không nên quá coi trọng bản thân, nhưng trung đoàn trưởng cũ của bọn họ đã đích thân mời mọi người qua uông rượu..

“Trừ phi ti nhóc đó là đồ đệ của lão gia?!” Vài người khác không khỏi kinh ngạc bình luận.

“Đồ đệ cái rắm, người này là người, miền nam! Đến từ Thanh Hải! Ãi biết rằng hắn ta đã gặp phải vận may cứt chó gì!” Trương Dịch Hồng vẻ mặt bình tĩnh nói, ánh mắt tràn đầy ớn lạnh, vừa rồi là cô ý chọc giận Lâm Vũ, không ngờ tới báo ứng sẽ đến nhanh như thê.

“Chú Do à, tôi không đến đó đâu. Tôi đi rôi, Hàn thượng tá chỉ còn một mình ngồi ở đây”Ìâm Vũ cười và khéo léo từ chối, dù sao thì hôm nay chỉ có hai người họ đến từ Cục tình báo quân đội.

“Không sao, anh đi đi.” Hàn Băng cười: “Tôi ỏở đây không sao.”

“Ha ha, Hàn thướng tá nói gì vậy?

Nếu hai người đi cùng nhau, ta đương nhiên cũng phải mời. Đừng khách sáo, đi thôi, lão gia tử đang đợi!”Do Quý Giang lại đưa ra lời mời.

Hàn Băng và Lâm Vũ biết không thể từ chối, liên đứng dậy đi đến bàn Do Hội Đường ngôi xuông,môi người một bên.

“Tiểu bác sĩ, cám ơn ngươi, nếu không có ngươi, lão đầu ta trước khi chết cũng không được uống rượu!”

Sau khi Do Hội Đường nhìn thấy Lâm Vũ, ông mỉm cười võ võ bàn tay gây guộc của mình với Lâm Vũ, câm côc rượu lên và nói: “Nào, chúng ta cạn một ly.”

Khi mọi người nhìn thấy cảnh tượng này thì lại nỗi lên náo động, người đàn ông trẻ tuổi này là ai mà lại được đích thân lão gia tận tay kính rượu?!

Phải biết rằng, mấy năm nay lão gia tử đều rất mơ hồ, mỗi lần có người nâng ly chúc mừng trong Đữa tiệc.

sinh nhật của mình, ông đều cười : không đề ý, năm nay vậy mà lại chủ động kính rượu người khác, thật sự là hiềm thấy!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 719


Chương 719:

“Lão gia tử, cháu sao có thể để ngài kính rượu chứ, cháu kính ngài, chúc ngài thọ tỉ còn hơn Nam Sơn!”

Lâm Vũ nhanh chóng đứng dậy uống cạn ly rượu.

Do Hội Đường cũng uống một hớp rượu, không khỏi lâm bẩm nói: “Rượu ngon, rượu ngon, thật đáng . tiếc, lão đầu ta không uống được máy ngày nữa rồi.”

Ông nói không lớn, chỉ có Lâm Vũ có thể `nghe thây, Lâm Vũ khẽ giật mình, vội vàng nói: “Lão gia, ngài đang nói gì vậy? Ngươi sức khỏe rất tốt.”

“Ha ha, ngươi không cần nói dối ta, SỨC khỏe bản thân như thế nào ta rõ hơn ai hết.” Do Hội Đường vừa nói vn rót rượu, thấp giọng nói với Lâm ũ: “Bọn họ đều tưởng ta hồ đồ. Thật B Min họ mới là người hồ đồ!”

Ông nói xong liền tự mình uống cạn rượu.

Lâm Vũ nhìn chằm chằm ông một lúc, nhất thời không nói nên lời.

“Cảm ơn các vị đã đến tham gia cùng chúng tôi. Tôi thay mặt ba tôi cảm ơn mọi người. Nào, tôi kính mọi người một ly!”

Sau khi các món ăn được dọn lên, Do Quý Giang đứng dậy nâng ly chúc mừng mọi người.

“Vậy Qúy Giang, khi nào thì buổi biểu diễn sẽ bắt đâu! Đê ta xem những người này có tiên bộ gì không!”

Do Hội Đường đột nhiên nói một câu với Do Qúy Giang.

“Ba, người đừng vội, đợi mọi người cơm nước xong: đã!” Do Quý Giang vội vàng đáp, mỉm cười khá bất lực.

“Một buổi biểu diễn? Buỏi biểu diễn nào thế?”

Lâm Vũ không khỏi bối rối khi nghe điêu này, và quay sang hỏi Hàn Băng một cách tò mò.

“Ò, là thế này, tuy rằng gia phụ về hưu đã nhiêu năm, nhưng vân luôn quan tâm đến quân đoàn cảnh vệ, vào thời gian chúc thọ mỗi năm đêu có một sở thích, chính là thích nhìn những tài năng trẻ trong quân đoàn cảnh vệ cọ xát rèn giữa với nhau, để xem tài năng của bọn họ.”

Không đợi Hàn Băng nói, con trai út Do Quý Hà của Do Hội Đường ở bên cạnh liên dẫn đầu giải thích một câu với Lâm Vũ, có thể là do hậu di chứng để lại khi bị thương vào năm đó, lúc nói chuyện giọng nói của ông có chút khàn khàn, hai cánh tay đêu chỉ còn lại một chút chỉ trên, mặt phải đeo một bịt mắt màu đen, mắt còn lại tuy răng không to, nhưng ánh mắt sáng ngời, không có chút vẻ tự ti nào, cho dù là lúc nói chuyện với mọi người xung quanh cũng đều đúng mực.

Lâm Vũ nhìn dáng vẻ của ông ta lập tức lòng đầy kính ngưỡng, nâng chén rượu nói: “Chú Do, cảm ơn chú đã giải tỏa nghi vẫn, chú có thể uông rượu không, cháu kính chú một chén, cháu từng nghe câu chuyện của chú, thật sự là tắm gương cho thế hệ trẻ chúng cháu!”

“Hà hà, tiêu huynh đệ quá khen rôi, tôi chỉ là thực hiện chức trách của tôi: mà thôi.” Do Quý Hà cười ha hả nói: “Ngày thường tôi không uông rượu, nhưng cảm ơn tiểu huynh đệ đã chữa bệnh cho bồ tôi, tôi kính cậu một chén. Nào, Hoa Hoa, nâng rượu cho tôi, tôi kính tiêu huynh đệ một chén!”

Ông ấy quay: đầu nói với người vợ vân luôn ngôi bên cạnh gặp thức ăn cho ông, bởi vì ông ây không có cả hai tay, cả quá trình đều là vợ ông đút cơm cho ông.

“Không được, ông không thể uống rượu!”

Vợ ông lập tức liếc mắt nhìn ông, sau đó cười nói xin lỗi về phía Lâm Vũ: “Tiểu huynh đệ, cậu đừng chê trách, mặc dù ông ấy bị thương nhiều năm như vậy rồi, nhưng mắt bị thương vẫn luôn thường Xuyên đau, đặc biệt là khi ăn đô cay, vì vậy tôi không dám để ông ấy đụng vào.”

“Không sao, tôi chịu được, tôi phải uống rượu này với tiểu huynh đệ!” Do Quý Hà kiên trì nói.

“Hóa ra mắt chú vẫn luôn có hậu di chứng à? Vậy cháu kê cho chú một đơn thuốc nhé, uống hơn nửa tháng, đảm bảo sau này chú ăn cơm không cân ăn kiêng nữal”

Lâm Vũ cười, sau đó hỏi người giúp việc ở bên cạnh muốn xin giây bút kê đơn thuốc cho Do Quý Hà rồi gửi qua.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 720


Chương 720:

“Cái này… thật sự có tác dụng sao?”

Vợ Do Quý Hà có chút kích động hỏi.

“Bà nói chuyện kiểu gì vậy, đương nhiên có tác dụng rồi! Bệnh của bố không phải là được bác sĩ Hà đây khám cho hay sao?” Do Quý Hà nặng giọng hơn trách cứ bà một câu.

“Vậy thì cảm ơn bác sĩ Hà nhiều!” Vợ Do Quý Hà mặt đầy cảm kích nói, chuyện nhỏ dễ như trở bàn tay của Lãnh Vũ đã làm giảm nỗi đau khổ của Do Quý Hà rất nhiều.

Do Quý Hà vẫn khăng khăng muốn kính rượu Lâm Vũ, bị Lâm Vũ ngăn lại, cười nói: “Chờ chú bình phục, cháu sẽ lại uống lần nữa với chú!”

“Được rồi, rượu cũng uống kha khá rồi, cũng đến lúc để lão gia tử mở mang xem lực lượng mới ra đời của quân đoàn cảnh vệ chúng ta rồi!”

Sau ba tuần rượu, một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn đứng dậy, ông là phó đoàn trưởng của quân đoàn cảnh vệ, cười ha hả quét mặt nhìn nhóm thuộe hạ của.

mình, nói: “Các đội đã chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi!”

Đội trưởng của các đội lập tức bỏ đũa xuống, người đứng thẳng, ngắng đầu đáp.

Thật ra thành viên quân đoàn cảnh vệ đến tham gia b*** chúc thọ đều vô cùng mong chờ thời khắc này xảy ra, bởi vì đôi với bọn họ, đây là cơ hội tốt nhát đề thể hiện bản thân, nếu có được sự tán thưởng của lão đoàn trưởng và đoàn trưởng, vậy sau này tất nhiên sẽ được trọng dụng, tương lai tự nhiên cũng sẽ tươi sáng.

“Được, quy tắc cũ, các đội chọn ra hai đại diện thay phiên cọ xát rèn giữa! Đề lão đoàn trưởng xem thành quả luyện tập gân đây của chúng ta!”

Phó đoàn trưởng ngắng đầu cao giọng nói.

“RõU”

Đội trưởng các đội lập tức cao giọng trả lời, sau đó bắt đầu lựa chọn đại diện của mỗi đội.

Không bao lâu, hàng chục đại diện của các đội liền xếp thành hàng bước tới khoảng trồng xung quanh, thành hình chữ Nhất lân lượt rời ra, ai nây khí phách hiên ngang, tư thế oai hùng, trong đó có Lưu Phong – người đàn ông cường tráng vừa rồi đã có xung đột với Lâm Vũ.

“Bồ, không giấu gì bó, đội viên của khóa này là một trong những thành viên giỏi nhất từ trước đến nay. Bố xem thử xem, bồ thầy thế nào?” Do Quý Giang cười ha hả nói về phía bố mình.

“Được lắm, được lắm!” Do Hội Đường liên tục gật đầu, sau đó khua khua tay, tỏ ý nói: “Vậy mau bắt đầu đi!”

“Trương Dịch Hồng, cậu chủ trì đi, nhớ kỹ, điểm danh cho đến khi kết thúc!”

Phó đoàn trưởng nghe vậy không dám trì hoãn nữa, nhìn Trương Dịch Hồng uy nghiêm nói.

“R6õI”

Trương Dịch Hồng lập tức đứng dậy, cất bước đi tới chỗ trồng, cao giọng nói: “Đại diện số một của đội một đội hai bước ra khỏi hàng!”

Sau đó hai thành viên của đội bước ra khỏi hàng, đứng đối mặt vào nhạu, sau khi có được chỉ lệnh liền bắt đầu làm nóng cơ thẻ, với tư cách là đại diện, bọn họ sớm đã biết phải bước ra giành lầy vinh quang cho đội, vì vậy vừa rôi lúc ăn cơm uông rượu.

đêu hạn chế, chỉ sợ ảnh hưởng đến trạng thái của mình.

“Chuẩn bị xong chưa?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 721


Chương 721:

“Chuân bị xong rồi!” Hai đội viên của quân đoàn cảnh vệ như hai. con báo săn đang trong trạng thái sẵn sàng, lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương.

Tuy răng bọn họ đêu thuộc quân đoàn cảnh vệ trung ương, nhưng thuộc đại đội khác nhau, giữa các đội đều tồn tại tình trạng so sánh lẫn nhau, hơn nữa lại liên quan đến tương lai của mình, vì vậy khó tránh khỏi có ý thù địch với nhau.

“Bắt đầu!”

Trương Dịch Hồng ra lệnh, hai đội viên trong nháy mắt giậm chân, nhào vệ phía đôi phương.

Một đội viên trong đó ra một cú lắc, trước, sau đó nện một nắm đấm về phía đồng nghiệp của mình.

Đội viên còn lại cũng không chịu yếu thế, lảo đảo nhanh lẹ, lùi nghiêng người về sau, tránh được, đông thời tung năm đấm đánh trở lại, nhưng vân chưa kịp chạm vào da thịt đã bị đối phương đón chặn lại.

“Bịchl”

Hai người dùng năm đâm và khuỷu tay tần công nhau, tung ra những đòn mạnh mẽ, sau đó lại lần nữa xông về phía đối diện, đánh thành một vòng, anh lên tôi tới, không phân trên dưới.

“Bó, thế nào, người con dẫn dắt cũng được chứ?”

Do Quý Giang có chút kích động nói với bô mình.

Từ nhỏ điều ông ta muốn có được nhất chính là lời ca ngợi của cha mình, bây giờ trưởng thành rồi, con cháu đây đàn, nhưng cũng không ngoại lệ, đái với ông ta, lời khẳng định của cha cao hơn mọi thứ.

“Ừ, được lắm, được lắm…” Do Hội Đường gật đầu cười ha hả nói.

Ông ta cả đời chinh chiến, trải qua vô số nguy hiểm lớn nhỏ, trải qua nhiều trận chiến, thích đầu tranh vũ lực, bây giò nhìn thấy cuộc tỉ thí giữa những người trẻ tuôi, khiến ông ta có chút cảm giác mơ về năm đó. Đây cũng là nguyên nhân mà môi năm chúc thọ ông ta đều muốn xem cọ xát rèn giũa của thế hệ trẻ. Nếu có thể, ông ta thậm chí cũng muôn tự mình lên tỉ thí một ván với những người trẻ này.

“Được rồi!”

Trương Dịch Hỗng thây hai người đã đánh mây phút rôi, lập tức kêu bọn họ dừng lại. Tuy răng giữa hai người.

chưa phận thăng bại, nhưng người sáng suốt nhìn một chút là đã có thể nhận ra đội viên của đội hai chiếm thế thượng phong!

“Đại diện số một của đội ba đội bón ra khỏi hàng!”

Trương Dịch Hồng vừa dút lời, lập tức lại lần nữa có hai đội viên từ trong đám người cất bước đi ra, một người trong số đó mặt đen thui, cánh tay rât dài, người còn lại thân, hỉnh cường tráng, cánh tay rắn chắc, đó chính là người đàn ông cường tráng Lưu Phong của đội bôn của Trương Dịch Hồng.

Lâm Vũ nhìn thây anh ta bước ra khỏi hàng không khỏi lập tức có hứng thú, nhìn vào đôi tay khỏe mạnh của Lưu Phong này, quả thật anh chàng này có bản lĩnh, hơn nữa Trương ðB TU Hồng phái : anh ta ra chiến đâu, chứng tỏ rât có niêm tin vào anh ta.

“Lại là tên ngốc này à?”

Hàn Băng sau khi nhìn thấy Lưu Phong cũng hơi ngạc nhiên, sau đó cười nhạo một tiêng.

“Đừng cười, tên ngốc này vẫn là có chút phẩm chất.” Lâm Vũ híp mắt lại, nhìn hai người một lượt nói: “Phần dưới của người đàn ông tay dài đó quá gây yêu, nêu Lưu Phong nhằm vào chỗ đó triển khai tấn công, anh ta có thể ngay . Gả một phút cũng không chống đỡ nỗi.’ “Không đến mức vậy chứ?” Hàn Băng liếc nồi Lâm Vũ, cảm thấy có chút không tưởng tượng được.

“Nếu cô bị anh ta vỗ một cái cô sẽ biết ngay…” Lâm Vũ cười khổ lắc đầu, lúc Lâm Phong này võ mình cái đầu tiên, mình không chút phòng bị, ngũ phủ lục tạng suýt nữa cũng bị anh ta võ nát.

“Chuẩn bị xong chưa? : “Chuẩn bị xong rồi!”

Trương Dịch Hồng rất kín đáo liếc về phía Lưu Phong ra hiệu, tiếp đó vung tay: “Bắt đầu!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 722


Chương 722:

Lưu Phong ngầm hiểu, người xông lên mạnh mẽ, như một con gâu to nhào về phía người đàn ông có cánh tay dài.

Mặc dù anh ta có dáng người to lớn, nhưng tốc độ lại vô cùng nhanh, trong nháy mắt đã tới bên cạnh người đàn ông tay dài.

Người đàn ông tay dài cũng không phải hạng vừa, lập tức ngăm chuẩn cơ hội, chân giãm xuống, mông phát lực, nắm đâm nhanh như chớp nện vê phía ngực Lưu Phong.

Nếu đánh trúng, đây sẽ là đòn đánh nặng nê với Lưu Phong.

Nhưng điều anh ta hoàn toàn không ngờ là. khi nhìn thấy năm đắm này của anh ta sắp đánh vào trước ngực của Lưu Phong, thân thể cường tráng của Lưu Phong đột nhiên hạ thập, khó khăn tránh đi, đồng thời giáng một cú đánh mạnh Ở cự ly gần lên phía trong bắp đùi của người đàn ông có cánh tay dài. Người đàn ông có cánh tay bị đau ở đùi, cơ thể loạng choạng lảo đảo, mau chóng lùi về sau, nhưng một tay Lưu Phong tóm được cô chân anh ta, kéo mạnh.

Thân hình người đàn ông có cánh tay dài mất thăng bằng, đột nhiên ngã về phía sau, nhưng trong khoảnh khắc ngã xuống, anh ta cũng không quên tung sức mạnh, một chân đạp về phía ngực của Lưu Phong, Lưu Phong chịu cú đạp này, đột nhiên xoay người, khuỷu tay nặng đang nên xuông ngực của người đàn ông có cánh tay dài.

Người đàn ông có cánh tay dài kêu thảm thiết một tiếng, nặng nề ngã xuống đất, đâu cũng đập vang lên một tiêng “bịch”, con ngươi đảo vòng, gần như ngắt xỉu.

Lưu Phong không hề dừng lại, ngay sau đó hung hăng giậm chân lên trước ngực của người đàn ông có cánh tay dài, người đàn ông có cánh tay dài phun ra một chút nước bọt, có lân chút máu.

“Cậu làm gì vậy?”

Đội trưởng đội ba nhìn thầy cảnh này vỗ bụp Xuông bàn đứng dậy, tức giận quát lớn: “Không biết điểm dừng .

sao?” Ỉ “Đúng vậy, đầu óc có vấn đề à?”

“Tiểu tử nhà cậu có phải cố ý hay không?”

“Có biết phân biệt nặng nhẹ không vậy?”

Những người khác của đội ba cũng lập tức giận dữ, dồn dập trách móc Lưu Phong.

“Xin lỗi, hơi say rồi, hơi say rồi!”

Lưu Phong vội vàng cười trừ, nhưng trong mắt anh ta lại mang vẻ đắc ý.

“Đã nói rồi bảo cậu đến điểm thì dừng lại!”

Trương Dịch Hồng thấy vậy lập tức chạy tới đá anh ta một cú.

“Được rồi, được rồi, trong trạng thái chiến đầu có chút không kiềm chế được cảm xúc của mình cũng là chuyện thường, nào, mau đỡ người dậy đưa đến bệnh viện đi!”

Phó đoàn trưởng lập tức đứng dậy giải vậy cho Trương Dịch Hà Hộ) “Không sao chứ?” Do Quý Giang ˆ nhanh chân bước tới, ân cân hỏi han người đàn ông có cánh tay dài một tiêng.

“Báo cáo thủ trưởng, không sao!”

Người đàn ông có cánh tay dài sau khi được người đỡ dậy cắn răng lắc đầu.

“Vẫn nên đến bệnh viện kiểm †ra xem thử đi!” Do Quý Giang cần thận nhắc nhở một câu, sau đó nhìn về phía “

Trương Dịch Hồng, nói: “Quản lý cấp dưới của cậu cho tốt!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 723


Chương 723:

“Vâng! Thủ trưởng, lần này là lỗi của tôi!” Sắc mặt của Irương Dịch Hồng khẽ thay đổi, thật ra hành động của Lựu Phong là do anh ta bày mưu đặt kế, muốn ở trước mặt đoàn trưởng và lão đoàn trưởng khoe khoang bản lĩnh của mình, không ngờ lại hoàn toàn ngược lại.

“Hà hà, vị tiểu huynh đệ này thân thủ quả thật bật phàm, đánh người mình cũng có thê ra tay tới mức như vậy!

Xem ra quân đoàn cảnh vệ trung ương thật sự liên tục xuất hiện người tài!”

Lúc này bên cạnh đột nhiên truyền đên một giọng nói lạnh lùng.

Mọi người theo tiêng nói nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông thân hình khối ngô từ bàn có đề “Đại đội cảnh sát vũ trang” đứng dậy, người này: mặc một bộ đô thê thao màu đen, quay người lạnh lùng nhìn đám người Do Quý Giang và Trương Dịch Hồng.

“Thật ngại quá, đội trưởng Thích, để anh chê cười rồi!”

Do Quý Giang cười ha hả nói với người đàn ông khôi ngô.

Người của quân đoàn cảnh vệ trung ương tuy ráng vô cùng bắt mãn với lời chê giệu của người đàn ông, nhưng thây đoàn trưởng của mình khách khí với người ta như vậy, nên cũng không dám nói thêm gì.

“Đoàn trưởng Do khách sáo rồi, hôm nay tôi thây lão gia tử rất vui, cũng muôn góp chút vui, muôn cọ xát rèn giữa với mấy tiêu huynh. đệ này của đoàn các anh, không biết ý anh thế nào?”

Lúc đội trưởng Thích nói chuyện, tuy răng khách khí, nhưng khuôn mặt đây vẻ lạnh lùng.

Lúc ông ta nói lời này, trên khuôn mặt một cán bộ trung niên cập chính quân ở bên cạnh ông ta lộ ý cười, khẽ lây ngón tay gõ lên bàn, không ngăn cản, còn mãy đông nghiệp khác của ông tả lại càng không nói gì. Rất rõ ràng, lời này của ông ta không chỉ đại diện cho ý của cá nhân ông ta, còn đại diện cho ý của đại đội cảnh sát vũ trang.

“Đại đội cảnh sát vũ trang này có phải có hiềm khích gì với quân đoàn cảnh vệ hay không?”

Lâm Vũ cũng nhìn ra ý thù hắn với quân đoàn cảnh vệ chứa đựng trong lời nói của đội trưởng Thích, nhịn không nổi tò mò hỏi Hàn Băng.

Hàn Băng cũng khẽ nhíu mày, sau đó lập tức bừng tỉnh ngộ ra, khẽ nói: “À, tôi nhớ ra rôi, khoảng thời gian trước người của đại đội cảnh sát vũ trang hình như từng xảy ra xung đột với người của quân đoàn cảnh vệ trung ương, xem ra phần lớn là có liên quan đến chuyện này.”

Tất cả mọi người. ngồi đây đều là nhân sĩ trong giới chính quân, hầu hết cũng đều biễt xung đột này, vì vậy khi mọi người nghe thây lời nói có chút khiêu khích của đội trưởng Thích, họ liền biết đại đội cảnh sát vũ trang là muốn chủ động kiếm chuyện, không.

khí của cả buổi chúc thọ đột nhiên trở nên yên lặng, không ai nói chuyện.

Do Quý Giang cũng lướt nhìn hơn mười người trên bàn đại đội cảnh sát vũ trang, trong lòng lập tức hiểu rõ, vội vàng nói: “Hà hà, đội trưởng Thích nói vậy khách khí rồi, anh là khác, sao có thể để anh góp vui chứ, xem.

mây chàng trai này cọ xát là được rồi, nào, mau mòi ngồi, tôi ung vài chén với mây vị đồng liêu của đại đội cảnh sát vũ trang!”

Thật ra hôm nay ông ta vần luôn lo lắng người của đại đội cảnh sát vũ trang sẽ gây phiền phức, không ngờ buổi chúc thọ sắp kết thúc, người Ta đại đội cảnh sát vũ trang lại đúng ra, ông ta vội vàng. tóm một chai rượu bước tới bàn của đại đội cảnh sát vũ trang, muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

“Sao vậy, đoàn trưởng Do, ông thế này là không dám ứng chiến sao? Là Sợ người của các ông đánh không lại tôi, làm mắt mặt quân đoàn cảnh vệ trung ương các ông sao? Nếu thật sự là như vậy, vậy thì bỏ đi!”

Đội trưởng Thích bình thản liếc nhìn Do Quý Giang, tiếp đó lại ngồi xuống.

Vẻ mặt Do Quý Giang thay đồi, đội trưởng Thích này quá đáng lắm rôi!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 724


Chương 724:

Sở dĩ ông ta nhường nhịn, cũng không phải là sợ đại đội cảnh Sát v vũ Ti: của bọn họI Nếu đại đội cảnh sát vũ trang này đã không giữ thể diện cho bọn họ ốc mặt nhiêu người như Vậy, ông ta cũng không cần thiết phải nhường nhịn thêm nữa, đơn giản gật đâu, trong mắt b*n r* ánh nhìn lạnh lùng, cười ha hả nói: “Nếu đội trưởng Thích đã có hứng thú tốt như vậy, vậy tôi cũng không tiện làm mất hứng của anh, vân mong đội trưởng Thích giúp đỡ chỉ giáo cho tiêu đội viên của chúng tôi!”

“Được!”

Đội trưởng Thích võ lên bàn, lại lân nữa đứng lên, cười lạnh lùng nói: “Vậy tôi sẽ mở mang sự lợi hại của quân đoàn cảnh vệ trung ương.”

Nói xong ông ta bước nhanh tới khoảng trông ở bên ngoài, khẽ hoạt động cô tay chân.

Do Quý Giang không nói gì, trầm mặt ra hiệu ‘ vê phía Trương Dịch Hồng và Lưu Phong, tỏ ý để bọn họ toàn lực ứng phó.

Trương Dịch Hồng ngầm hiểu, gật đâu, trâm giọng nói: “Lưu Phong!”

“CóI” Lưu Phong đứng thẳng hai ị chân, hai tay khép vào hai bên, đứng thăng người.

“Nếu đội trưởng Thích muôn đích thân chỉ giáo cậu, vậy hãy chịu khó học hỏi đội trưởng Thích, nhưng lần này nhất định phải nhớ hạ thủ lưu tình, tránh đề làm đội trưởng Thích bị thương!”

Trong lời nói của Trương Dịch Hồng cất giấu ý sắc bén, thản nhiên nói.

“GỌI, Lưu Phong hô to một tiếng, sau đó cũng hướng mặt về phía đội trưởng Thích, hoạt động tay chân một chút, lạnh lủng nói: “Đội trưởng Thích, vậy xin đắc tội rồi!”

“Hy vọng cậu có thể kiên nhẫn đánh một chút!”

Đội trưởng Thích cười lạnh lùng một tiếng, sau đó giậm chân xuống, đất, cơ thể lao vọt tới, lấy góc độ xảo trá đánh một quyên về phía mặt của Lưu Phong.

Lưu Phong hơi ngạc nhiên, rõ ràng không ngờ thân thủ của đội trưởng Thích lại nhanh chóng như vậy, trong nháy mắt nắm đắm đã đến trước mặt, vội vàng gio khuỷu tay chặn lại, đồng thời bày tư thề, roạc chân tấn công vào phân dưới của đội trưởng Thích, đội trưởng Thích không hê tránh né, chân xoay chuyền, dùng bên ngoài căng chân cứng răn chặn lại cước này của Lưu Phong, lập tức phát ra tiêng da thịt chạm vào da thịt.

Vẻ mặt Lưu Phong đột nhiên biên đôi, anh ta thật sự không ngờ đội trưởng Thích lại trực tiệp chặn lại cước này của anh ta. Đôi với sức mạnh của mình, anh ta nắm rõ đrong lòng bàn tay, đừng nói là người thường, ngay.

cả là bộ đội đặc chủng, chịu cước này của anh cũng khó có thê chống đỡ, mà vẻ mặt đội trưởng Thích lại không chút thay đồi.

Vào giây phút Lưu Phong đang ngây người, đội trưởng Thích ra tay tóm cằm anh ta, Lưu Phong ngắng đầu trồn theo bản năng, nhưng đội trưởng Thích đã đưa người vệ phía trước bắt kịp, một cái tát võ lên mặt anh ta, anh ta nghiêng đầu tránh, ai biết được chiêu này của đội trưởng Thích lại là đòn giả vờ, lập tức từ tát chuyền thành một nhát chém, một chưởng chém lên cô anh ta.

Lưu Phong nhận một chưởng này, cả người bồng nhiên run lên, lùi lại sau vài bước, lập tức mặt đỏ bừng, thẹn quá hóa giận, hai quyên vung như mưa nên hướng về phía người của đội trưởng Thích.

Khóe miệng đội trưởng Thích lộ ra nụ cười mỉm đặc ý, thân hình mau chóng né trách đòn công kích của Lưu Phong, ngăm chuẩn cơ hội, tung cước đạp vào đầu gồi phải của Lưu Phong.

Lưu Phong chỉ cảm thấy trên đùi tê rân, cơ thê lập tức xiêu vẹo, toàn bộ sức lực đều bị rút hết, đội trưởng Thích nhân cơ hội giữ chặt cánh tay anh ta, vặn người, đặt lên vai, dùng sức kéo cánh tay anh ta, lập tức ném – Lựu Phong qua vai rơi thăng xuông đât.

“Bịchl”

Cơ thể nặng nề của Lưu Phong nên xuống đất phát ra tiếng nặng trịch, khiến? người ta có ảo giác mặt đất cũng vì nó mà run rầy.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 725


Chương 725:

Đội trưởng Thích không hề dừng tay, học Lưu Phong giâm chân lên trước ngực anh ta như cách anh ta vừa rồi giâm lên người người đàn ông có cánh tay dài. , Lưu Phong kêu lên một tiếng đau đón, sắc mặt vô cùng đau khổ, ôm ngực cuộn tròn lại.

Sắc mặt của những người có mặt tại đây đột nhiên thay đổi, ai cũng nhìn.

ra được là đội trưởng Thích đang cố ý, mọi người nhìn nhau, không dám lên tiêng.

“Tôi còn tưởng tài giỏi thế nào, hóa ra trình độ của quân đoàn cảnh vệ trung ương chẳng qua cũng chỉ vậy mà thôi!”

Đội trưởng Thích phủi tay, có chút khinh thường liếc nhìn Lưu Phong đạng nằm trên mặt đất, cười lạnh một tiêng.

Sắc mặt Do Quý Giang bỗng nhiên sâm lại, mặt xanh lét cực kỳ khó coi, đây là tát vào mặt ông ta trước mặt mọi người.

Những người khác của quân đoàn cảnh vệ trung ương ai ai cũng hận nghiền răng, nhưng thấy Do Quý Giang không hé răng, cũng không dám nói gì.

“Quý Giang!”

Lúc này Do Hội Đường đột nhiên gọi con trai một tiếng, có chút tức giận nói: “Đây chính là hạt giống tốt mà con nói đây à? Quân đoàn cảnh vệ này của con, một người có thể đánh được cũng không có sao? Quân đoàn cảnh vệ giao vào tay con, cũng làm bó mắt hệt cả mặt mũi rồi!”

Tuy rằng ông tạ hồ đồ, nhưng vẫn không hỗ đồ đến mức người của mình bị người của đại đội cảnh sát vũ trang đánh ở cửa mà không có chút sức mạnh chống đỡ và phản ứng nào.

“Bồ dạy rất phải, là con trai dạy. dỗ không tốt.” Do Quý Giang vội vã quay đầu nhận lỗi với cha.

“Đội trưởng Thích, ngài đường đường là một đại đội trưởng, cán bộ cập chính doanh, đánh thăng một đội viên hạ sĩ quan bình thường của chúng tôi là rât đáng tự hào sao?”

Lúc này Trương Dịch Hồng đột nhiên đứng dậy, lạnh lùng nói với đội trưởng Thích: “Chi bằng tội chơi cùng ngài nhé? Tuy răng vừa rồi ngài tiêu tồn không ít sức lực, nhưng tôi có thể không ra chiêu trong một phút, đề.

ngài tân công trước!”

Anh ta chủ động đứng ra, là vội vàng thê hiện bản thần trước mặt lão đoàn trưởng và đoàn trưởng, nhưng anh ta quả thật vô cùng tự tin vào sức mạnh của mình.

Anh ta vừa dút lời, cả phòng lập tức rộ lên, rõ ràng có chút kinh ngạc.

Những người có mặt đều hiệu rõ, bây giờ điều quân đội chú trọng là một chiêu chê địch, lấy nhanh, chuẩn, lợi hại làm chủ, cao thủ giông như đội trưởng Thích, đừng nói là cho ông ta một phút, cho dù cho ông ta ba mươi giây, nếu không xuất chiều, có thể sẽ bị đánh không ra gì, Trương Dịch tộng này tuội còn trẻ lại dám nói ra lời ngông cuông như vậy.

Nhìn thấy biểu cảm của mọi người, Trương Dịch Hồng đứng thẳng người, biêu cảm ngạo nghệ trong mắt cảng nhiều hơn, anh ta rất thích thú với cảm giác được mọi người cho là †rung tâm.

Do Quý Giang cũng có chút kinh ngạc quay đầu nhìn anh ta, có hơi chần chừ, cũng không từ chi anh ta. Ông ta biết Trương Dịch Hồng là cao thứ hạng nhất hạng nhì của quân đoàn cảnh vệ trung ương, nếu anh ta có thê lấy lại thê diện cho quân đoàn cảnh vệ, điều đó cũng không tệ.

Đội trưởng Thích cùng người của đại đội cảnh sát vũ trang nghe vậy liền thay đổi sắc mặt, dường như cảm nhận được sự sỉ nhục, đội trưởng Thích quay người lạnh lùng nói với Trương Dịch Hồng: “Tôi không cần cậu nhường, thê lực của tôi rât sung mãn, thừa SứC đối phó với tên nhãi ranh như cậu.”

“Được, vậy tôi sẽ lĩnh giáo uy phong của đội trưởng Thích!”

Trương Dịch Hồng thây Do Quý Giang không có chút ý ngăn cản mình, lập tức đứng ra làm động tác tay mời với đội trưởng Thích, hai người đứng ra giữa, làm động tác làm nóng cơ thê, trong ánh mắt nhìn nhau tràn đầy vẻ lạnh lùng.

“Thượng tá Hàn, cô có quen Trương Dịch Hồng này không?” Lâm Vũ hỏi Hàn Băng ở bên cạnh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 726


Chương 726:

“Đương nhiên là quen, Trương Dịch Hồng là một trong tam kiệt ba người kiệt xuất của Bắc Kinh, tôi có thể không quen sao?” Hàn Băng cười nói.

“Tam kiệt cái con khỉ, chỉ là một tên tiểu nhân vô liêm sỉ!”

Lâm Vũ nhớ tới kiêm Thuân Quân mình bị trộm, vẫn tràn đây lửa giận, hy vọng đội trưởng Thích có thê giúp anh dạy dỗ tên Trương Dịch Hồng này cho ra trò.

“Sao thế, giữa anh và anh ta có gì không hợp à?” Hàn Băng kinh ngạc nói.

“Anh ta là một tên trộm, một tên trộm vô liêm sỉ!” Lâm Vũ tức anh ách nói.

“Anh ta trộm đô của anh?” Hàn Băng có chút kinh ngạc, đường đường là đại thiếu gia của Trương gia, cân thiết phải trộm đồ của người ta không?

“Không phải lần trước tôi đã nói với cô là tôi có một bảo vật sao? Là văn vật, anh ta muốn mua từ chỗ tôi, tôi không đồng ý, anh ta liền tìm người trộm đi!” Lâm Vũ oán hận nói, vô cùng đau lòng.

“Vậy sao? Vậy thế này cũng quá vô liêm sỉ rồi!” Hàn Băng hừ lạnh một tiếng: “Vậy. lần này tôi ủng hội đại đội cảnh sát vũ trangl Nhưng nghe nói Trương Dịch Hồng này lúc còn nhỏ từng học võ công với cao nhân, không biết đội trưởng Thích có phải là đôi thủ hay không…

Giọng nói của cô ta có chút nghỉ ngờ.

“Đội trưởng Thích đã bắt đầu được chưa?”

Trương Dịch Hồng khởi động xong liên chấp tay đứng nguyên tại chỗ, giả vờ dáng vẻ của cao nhân võ lâm, rõ ràng là đang cố ý giả tạo, khiến Lâm Vũ nhìn mà cạn lời.

“Mời! Đội trưởng Thích làm động tác tay mời với Trương Dịch Hồng, sau đó cơ thể lao ra như viên đạn được bắn nỗ ra khỏi nòng Súng, quyên phong mạnh mẽ đánh về phía Trương Dịch Hồng.

Vừa rồi khi đội trưởng Thích và Lưu Phong đánh nhạu, Trương Dịch Hồng sớm đã nhìn thấu chiêu thức của đội trưởng Thích, cũng không hè vội vã ra tay, vừa bình tĩnh lùi sau loại bỏ, vừa ra tay chặn thế tắn công của ông ta.

Đội trưởng Thích thấy Trương Dịch Hồng không xuất Siêi: chiêu thức đánh ra lại không khiến Trương Dịch Hồng bị thương chút nào, lập tức có chút nóng lòng, tốc độ ra chiêu càng nhanh hơn, chiêu thức cũng mạnh mẽ hon.

Trương Dịch Hồng bị chiêu thức hung mãnh dày. đặc của ông ta bức bách có chút căng thẳng, cũng không thèm giả vờ nữa, lắc mình tránh né cú đấm của đội trưởng Thích, thuận thế tung một cú đá bên nhanh chóng mạnh mẽ l*n đ*nh đầu của đội trưởng Thích.

Đội trưởng Thích bị ép đưa tay chống đỡ, nhưng lực chân này quá mạnh, nên vào khiến người ông ta đột nhiên lảo đảo, lùi vệ sau mây bước, ông ta không khỏi hung hãng lắc cánh tay bị đánh vào của mình, trên mặt thoáng lên vẻ đau đớn.

Rõ ràng ông ta không dự đoán được Trương Dịch Hồng lại lợi hại như vậy.

Lâm Vũ thấy thế mắt không khỏi sáng lên, quả nhiên, Trương Dịch Hồng này vân có chút bản lĩnh, trình độ của cú đá này được coi là trình độ đại sư trong giới võ học, lực độ rắn rỏi khí khái, góc độ xảo quyệt.

Sau khi tung cú ra chân này, Trương Dịch Hồng không hề dừng lại, anh ta chạy lầy đà, xoay người, một cú xoạc chân sau cực nhanh về phía đội trưởng Thích, chân đội trưởng Thích bước sai một bước, khó khăn tránh đi, ai ngờ chân còn lại của Trương Dịch Hông lại đã ập tới, đội trưởng Thích rõ ràng không ngờ chiêu thức của anh ta lại nhanh chóng ác liệt như vậy, thây không thể lùi được nữa, đành bó tay chặn lại, cả người lại lần nữa bị lực đạo cực lớn đánh phụp phụp lùi về sau vài bước.

Do Quý Giang và người của quân đoàn cảnh vệ trung ương nhìn thầy cảnh này trên mặt thoáng lên vẻ đặc ý, còn những người trên bàn của đại đội cảnh sát vũ trang sắc mặt lại tái xanh, bọn họ từng nghe nói thiệu gia của Trương gia này thân thủ bát phàm, nhưng không ngờ lại giỏi nhứ vậy, ngay cả quán quân đấu võ của đại đội cảnh sát vũ trang của bọn họ cũng chống đỡ không nỗi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 727


Chương 727:

“Đội trưởng Thích, ngài vẫn không nhận thua sao?” Trương Dịch Hông thầy ánh mắt của mọi người đêu dồn lên người mình, đột nhiền dừng lại, không kìm lòng được lại lần nữa giả bộ, khuôn mặt mang theo nụ cười hỏi về phía đội trưởng Thích.

“Tôi nhận cái con khil”

Vẻ mặt đội trưởng Thích dữ tọn, chân giẫm xuống, lại lần nữa nhào về phía Trương Dịch Hồng, mỗi chiêu thức đều dốc hết toàn bộ sức lực.

Trương Dịch Hỗng cười lạnh một tiêng, ra tay cũng không nê nang chút nào, cũng dốc hết sức lực đánh vê phía đội trưởng Thích, võ công liên tiệp trên chân được sử dụng xuât thân nhập hóa, hơn nữa hệt chiêu này đến chiêu khác, khiến người ta không kịp trở tay, đội trưởng Thích bị ép tới mức liên tục lùi về sau, dường như không có chút sức lực chống đỡ.

Mọi người nhìn thấy cảnh này không khỏi nhao nhao lây làm kỳ lạ, không ngờ võ công của thiếu gia Trương gia lại đạt đên trình độ cao như vậy.

“Trời ạ, quả nhiên anh hùng sinh thiếu niên, tôi sớm đã nghe nói năng lực xuất chúng tam kiệt Bắc Kinh của Trương gia, hôm nay được nhìn thấy quả nhiên phi phàm!”

“Năm nay cậu ta mới .hơn hai mươi tuổi nhỉ? Đã có thể có được thành tựu như vậy, quả thật hiếm có!”

“Hà hà, thế hệ trẻ của Trương gia có thể có người thế này, tương lai đáng mong chờ đây!” , “Đúng vậy, nói không chừng dưới sự dẫn dắt của cậu ấy, Trương gia lại sẽ bước vào một tầm cao mới!”

Mọi người trên bàn quả thật bị thân thủ của Trương Dịch Hồng làm cho kinh ngạc, không ngân ngại nói ra những lời tán thưởng mỹ miêu.

Trong mắy hiệp, đôi cánh tay đội trưởng Thích thường xuyên dùng để đón đỡ đòn tần công của Trương Dịch Hồng đã hơi run rầy, trên cảnh tay vừa đau vừa tê, mang theo cảm giác nóng rực như lửa đột, nhưng.

ông ta vân căn răng chịu đựng, dâu sao điều ông ta đại diện là thể diện của cả đại đội cảnh sát vũ trang.

Các lãnh đạo của đại đội cảnh sát vũ trang nhìn thầy đội trưởng Thích liều mạng như vậy, cũng bắt giác khẽ thở dài, biết ông ta đã dốc hết sức lức rồi.

“Bichl”

Thân hình của đội trưởng Thích vừa chậm lại, bị Trương Dịch Hồng nắm được cơ hội tung một cú ra chân nhanh gọn nên vào ngực, nhất thời kêu lên một tiếng đau đớn, bước chân lùi lại sau đã không theo nỗi lực đây sau, đầu nặng chân nhẹ, đặt.

mồng ngồi xuống đất.

Trương Dịch Hồng xoay người, lại lần nữa tung một chân theo, đạp thăng vào mặt của đội trưởng Thích.

“Dừng tay!”

Do Quý Giang lập tức gầm lên một tiếng, cơ thể Trương Dịch Hồng đột nhiên bị kìm hãm, vừa nhắc chân, lướt qua đỉnh đầu của đội trưởng Thích.

Do Quý Giang lúc này mới thở phào một hơi, cau mày trợn mắt nhìn Trương Dịch Hồng. Tuy răng ông ta cũng thích thú với năng lực của Trương Dịch Hồng, nhưng cảm thấy cậu ta làm người quá mức khoe khoang tài năng, vì vậy thiện cảm với cậu ta cũng có hạn.

“Đội trưởng Thích, không sao chứ?”

Do Quý Giang vội vã bước tới đỡ đội trưởng Thích dậy, trong giọng nói tràn đây ý xin lỗi.

“Không saol”

Đội trưởng Thích hắt tay của Do Quý Giang ra, vội vã bước về bàn, vẻ mặt vô cùng khó coi. .

Hiện giờ ông ta đã làm liên lụy đên các vị lãnh đạo của đại đội cảnh sát vũ trang muôn đi cũng không được, không đi cũng không xong.

Nếu không đi, ở lại chỗ này thì xấu hồ, nếu đi, dường như lại có chút thảm hại.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 728


Chương 728:

“Còn có đơn vị nào muốn cọ xát rèn giữa với quân đoàn cảnh vệ trung _ ương chúng tôi không? Trương mỗ tiệp đãi tới cùng!”

Trưng Dịch Hồng thấy ánh mắt mọi người nhìn. anh ta tràn đầy vẻ tán thưởng, biểu cảm kiêu căng trên khuôn mặt càng đậm rõ, ngắng đầu chắp tay ra sau nói.

“Trương Dịch Hồng, cậu quay lại cho tôi!”

Do Quý Giang cau mày lạnh lùng – quát lớn một tiếng, ông tạ ghét nhất kiểu người không biết thấy tốt mà thu lại.

“Quý Giang, đừng ngăn cản cậu ấy!

Người trẻ tuổi mà, có chút tâm huyết là chuyện bình thường!”

Lúc này Do Hội Đường lạt lên tiếng ngăn cản con trai mình, trong ánh mắt nhìn về phía Trương L Dịch Hồng cũng đầy sự tán thưởng, dẫu sao tiêu tử này vừa rồi đã giúp quân đoàn cảnh vệ mở mày mở mặt.

Hơn nữa lối suy nghĩ của ông ta và con trai lại tương phản, cảm thấy.

người trẻ tuôi có chút bộc lộ tài năng cũng không nhất định là chuyện xấu.

“Cảm ơn lão đoàn trưởng!”

Trương Dịch Hồng cười cung kính với Do Hội Đường, nói: “Thật ra tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là đề mọi người hiểu rõ hơn về quân đoàn cảnh vệ trung ương mà thôi!”

Ý tứ sâu xa trong lời nói của anh ta là muốn đề những người ngồi đây đều hiểu rõ về sức mạnh của quân đoàn cảnh vệ trung ương bọn họ, sau này gặp người của quân đoàn bọn họ, tôt nhất biết điều một chút.

“Thế nào, những đơn vị khác không muôn cọ xát rèn giữa với tôi rôi sao?”

Trương Dịch Hồng đưa mắt nhìn xung quanh, thây không ai nói gì, khóe miệng mang theo nụ cười hỏi.

Lưu Phong vừa rồi bị đánh ôm ngực cười lạnh lùng một tiếng, những – người ngôi cùng bàn với anh ta cũng như vậy, đêu là mặt đây. tự hào, không ngờ đội trưởng của bọn họ vừa ra tay đã trần định cả hội trường.

Trương Dịch Hồng híp mắt, ánh mắt đột nhiên dừng trên mặt Lâm Vũ, cười nói: “Thiêu tá Hà, anh là người của cục tình báo quân đội à? Vừa rôi không phải anh nói muốn cọ xát với tôi sao?”

Anh ta vừa dứt lời, mọi người đồng loạt nhìn về phía Lâm Vũ.

“Hử?”

Lâm Vũ hơi ngạc nhiên, trong nháy mắt ngồi thẳng người, có chút bât ngờ, anh từng nói lời này lúc nào vậy?

Hàn Băng cũng hơi có chút bât ngờ nhìn anh một chút, nhưng nhìn thây vẻ bắt ngờ trên khuôn mặt anh, lập tức phản ứng lại, rõ ràng là Trương Dịch Hồng chủ động kiểm chuyện.

“Bác sĩ Hà, cậu còn từng luyện võ à?”

Do Hội Đường cũng hơi có chút bất ngờ nhìn Lâm Vũ.

“Hình như tôi chưa từng nói lời này nhỉ?”

Lậm Vũ nhìn Trương Dịch Hồng lắc đầu cười khổ.

“Hà hà, không sao, nếu anh sợ làm mất mặt cục tình báo quân đội, vậy tôi sẽ coi như chưa từng nghe thấy lời này của anh!” Trương Dịch Hông cười híp mắt nhìn Lâm Vũ, nhắc: chân chuẩn bị quay về bàn.

“Đi, đánh cho cậu ta một trận tơi bời, làm tăng thể diện cho cục tình báo quân đội chúng ta!” Hàn Băng đột nhiên tăng âm lượng, tiếp đó chớp mắt về phía Lâm Vũ, khẽ nói: “Cấp trên biết rồi chắc chắn sẽ ghi công lao cho anh.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 729


CHương 729:

Mọi người nghe thấy lời này không khỏi xôn xao, khẩu khí của cục tình báo quân đội này cũng lớn quá ởi, vừa rồi thân thủ của Trương Dịch Hồng ai ai cũng rõ, chắc chăn là cao thủ trong cao thủ, cục tình báo quân đội cho dù có giỏi hơn nữa, cũng không thê đánh người ta một trận tơi bời đâu nhỉ?

Hơn nữa nhìn bộ dạng gầy yếu đó của Lâm Vũ, người bị đánh tơi bời, hơn nửa là anh…

“Nêu sếp đã ra lệnh, vậy tôi đương nhiên phải:nghe lệnh.” Lâm Vũ cũng không chôi từ, cười ha hả ngắng đâu nhìn Trương Dịch Hồng, cười nói: “Sếp tôi nói phải đánh cậu một trận tơi bời, vậy tôi chỉ có thể làm theo..

Hy vọng đội trưởng Trương đừng trách móc!”

“Được, được!”

Trương Dịch Hồng không giận ngược lại còn vui vẻ, nhịn không nỗi cười lớn tiếng, tên ngụ xuân này quả nhiên chịu không nổi chế giễu, chủ động đứng ra, quả thật là đang tự mình tìm chỗ chết!

“Bác sĩ, cô lên nhé.” Do Hội Đường cười ha hả nói với Lâm Vũ, lời này của ông ta lại là lời thật lòng. Trong mắt ông ta, Lâm Vũ và Trương Dịch Hồng đêu là những người trẻ tuổi căng đầy sức sông, người ông ta ngưỡng mộ nhất hiện giò chính là người trẻ tuổi, vì vậy cho dù ai thắng, ông ta cũng sẽ vui vẻ từ tận đáy lòng.

Lâm Vũ khẽ gật đầu về phía ông ta, đứng dậy ngẫng đầu ưốn ngực bước về phía chỗ trống ở đằng xa.

Trương Dịch Hồng cũng thẳng người, chắp tay sau lưng, ngâng đâu, mặt mạng theo nụ cười liệc nhìn Lâm Vũ, giông như nhìn thầy con mồi tự động dâng đến cửa, trong lòng đầy sự thỏa mãn.

“Hà tiên sinh, cậu… cậu có thể không?” Do Quý Giang nhìn thấy bóng dáng gây yêu của Lâm Vũ, có chút lo lăng hỏi.

“Không sao, bác Do, cháu có thể phải nói câu xin lỗi trước với bác, nêu có chỗ mạo phạm tới quân đoàn cảnh vệ, hy vọng bác đừng trách cứ.” Lâm Vvữ gật đâu cười nói với ông ta.”

“Hà hà, không ván đề gì, không vấn đề gì…”

Trên mặt Do Quý Giang nở nụ cười miễn cưỡng, tuy răng ông ta rất thích Lâm Vũ, nhưng cũng cảm thấy. Lâm Vũ hiện giờ đang nói mạnh miệng, dấu sao một bác sĩ với cơ thể gầy yếu, sao có thê đánh lại một tinh anh trong bộ đội đặc chủng được huấn luyện nhiều năm chứ.

“Chàng trai này có chút không tự lượng sức mình rồi nhỉ? Cậu ta không nhìn thấy thân thủ vừa rồi của Trương đại thiêu sao? Ngay cả đội trưởng của đơn vị cảnh sát vũ trang cường tráng như vậy mơ chống đỡ không nổi!”

“Vì khẩu khí thôi, người trẻ tuôi bây giò: “Tên nhỏ bé này, đừng để bị đánh ra nguy hiêm gì nữa!”

Mọi người ở trên bàn. đều. nhịn không nồi bàn tán sôi nồi, đều cảm thây Lâm Vũ có chút liều lĩnh.

Ngay cả người của đại đội cảnh sát vũ trang cũng không khỏi cười khổ, cảm thây Lâm Vũ thật sự là tự mình đâm vào miệng súng.

“Làm nóng cơ thể đi!” Trương Dịch Hồng cười híp mắt nói.

Lâm Vũ gật đầu, nhẹ nhàng hoạt động cổ tay chân, đồng thời nói: “Vừa rôi cậu đánh với đội trưởng Thích lâu như Vậy, thể lực tiêu hao quá nhiều, nêu tôi đánh với cậu như bình thường, có chút không công bằng, như vậy đi, tôi nhường cậu một cánh tay trái nhé.”

Nói rồi anh lại thật sự đưa cánh tay trái ra phía sau lưng.

Mọi người không khỏi ngạc nhiên, sau đó liền cười vang lên, tên tiểu tử này cũng có chút không biết sông chết nhỉ?

Trương Dịch Hồng cũng không khỏi bị lòi này của Lâm Vũ làm cho buôn cười, cười nhạo nói: “Đừng, tôi xin anh, tuyệt đối đừng nhường tôi, anh dùng hêt sức mạnh của anh, được chứ?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 730


Chương 730:

Kể từ lần trước đến y quán xin mua bảo kiếm không được, Trương Dịch Hồng liền điều tra Lâm Vũ kỹ càng, dựa vào điều kiện gia đình mà điều tra ra được thân phận thiếu tá ở cục tình báo quân đội của Lâm Vũ, nhưng đồng thời cũng điều tra ra Lâm Vũ chẳng qua là một chức vụ nhàn hạ mà thôi, vì vậy anh ta cho rằng, Lâm Vũ cho dù có tài giỏi, cũng chăng giỏi tới mức nào, có thê cũng chỉ là ở trình độ người có sở thích boxing nghiệp dư.

“Không được, dùng hết. Sức lực chắc chắn sẽ đánh chết cậu.”

Lậm Vũ rất nghiêm túc lắc đầu, cúi đầu nhìn tay phải mình nói: “Để tránh lỡ tay đánh cậu tàn tật, tôi vân nên nhường cậu cả cánh tay phải thì hơn.”

Nói xong anh quả thật lại lần nữa đưa cánh tay phải ra sau lưng: Mọi người ngồi trên bàn lại lần nữa cười vang.

“Trời ạ, tiểu tử này thật hài hước!”

“Hạ ha, nếu đây là cãi nhau, cậu ta chắc thắng rôi!”

“Quá ngụ ngốc, chọc giận Trương đại thiệu, thê này không phải là tìm chỗ chết sao?”

Mọi người không khỏi bàn luận, cười ha ha nói.

“Tìm chỗ chết!”

Trương Dịch Hồng rõ ràng cho rằng Lâm VŨ. đang có ÿ lấy anh ta làm trò tiêu khiển, vẻ mặt lạnh lùng, chân giảm xuống đất, bước chân lanh lẹ điên cuông xông về phía Lâm Vũ, chân phải mạnh mẽ lướt nhanh chân về phía mặt Lâm Vũ. Lâm Vũ ngay cả tránh cũng không tránh, anh ta không khỏi hiện vẻ vui mừng trên khuôn mặt, thâm nghĩ tên ngôc này hóa ra là một tên vô dụng!

Nhưng mắt thấy chân của anh ta sắp đạp được vào mặt của Lâm Vũ, thế nhưng mặt Lâm ‘Vũ trong nháy mắt lại lùi vê sau máy tác một cách kỳ quái, cú ra chân này của anh ta dần dần đá vào khoảng không, mặt anh ta biến sắc, cơ thể không dừng lại, một cú xoay người, thuận thê đá chân trái, thế lớn lực mạnh nên hướng vào phần bụng, của Lâm Vũ, nhưng vào khoảnh khắc chân của anh ta sắp đá trúng, cơ thể của Lậm Vũ lại lần nữa trôi nhẹ nhàng lùi về sau mây tắc, cú ra chân này của anh ta lại lân nữa đá vào khoảng không.

Mắt Trương Dịch Hồng đột nhiên mở to, chết tiệt, đây là quỷ sao?

Biểu cảm của mọi người ở xung quanh cũng là đột nhiên chân động, lại không có cảnh tượng máu băn tung tóe như trong dự đoán của bọn họ, không khỏi đột nhiên cảm thấy bắt ngờ, cảm thấy hứng thú với trận quyết đấu này.

Lâm Vũ thấy Trương Dịch Hồng hơi sững sờ, chấp tay cười híp mắt nói: “Tiệp tục nào, sao vậy, thể lực không đủ nữa sao?”

“Chết tiệt!”

Trương Dịch Hồng tức giận quát một câu, không giữ lại bát cứ thứ gì nữa, sử dụng toàn bộ sức mạnh xông về phía Lâm Vũ, hai chân nhự hai roi sắt, đá đánh kêu ‘ ‘vù vù”, mỗi đòn tấn công dường như đều mang theo khí thê mạnh mẽ, chỉ cân nện trúng Lâm Vũ, thậm chí là quẹt qua da thịt của Lâm Vũ, cũng chặc chăn sẽ khiến Lâm Vũ khổ không nói nên lời.

Nhưng điều đáng tiếc là, cho dù anh ta dùng sức thê nào, cho dù anh ta dùng hết tốc độ thế nào, ngay cả áo của Lâm Vũ cũng vẫn không chạm tới được, đúng vậy, ngay cả áo cũng chạm không tới!

“Trời ơi, tiêu tử này giỏi như vậy sao?”

“Phản ứng và tốc độ này cũng quá xuất chúng rồi nhỉ, tôi dẫn dắt binh lính chưa tới mười nghìn cũng có tám nghìn, cũng chưa từng thây binh lính nào tài giỏi như vậy!”

“Không được, tôi nói gì cũng phải đem được cậu ta làm thây chúng ta!

Tôi muốn đề cậu ta làm nhân viên cảnh vệ của tôi!”

“Anh cứ mơ đi, người ta là người của cục tình báo quân đội!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 731


Chương 731:

“Người của cục tình báo quân đội đều mạnh mẽ như vậy sao? Tôi nghe nói cậu ta chỉ là một thiếu, thiếu… thiếu tá phải không? Vậy trung tá, thượng tá phải giỏi… giỏi hơn nhiều nhỉ?”.

Mọi người ở trên bàn kích động không thôi, nhìn Lâm Vũ vẫn luôn chấp tay ra sau vừa tao nhã lại nhanh chóng né tránh thế tắn công của Trương Dịch Hồng, khó có thể chế ngự tâm huyết sục sôi!

Trải qua mây hiệp, Trương Dịch Hông nghiễm nhiên đã mệt tới mức thở không ra hơi, cơ thịt trên chân cũng đạu mỏi vô cùng, mỗi lần tung cước đều là một kiêu khảo nghiệm ý chí lực cực lớn.

“Đội trưởng Trương, mệt rồi nhỉ? Nên đến lượt tồi rồi.”

Lâm Vũ cười híp mắt nói với anh ta: “Xin lỗi nhé, đàn ông nói lời giữ lời, nói đánh cậu một trận tơi bời, tôi phải đánh cậu một trận tơi bời!”

“Mẹ kiếp!”

Trương Dịch Hồng cắn răng, lại lần nữa dốc hết sức lực đá ra một cước, sau đó tung theo một cú đấm, nhưng vẫn thất bại.

Vẻ mặt Lâm Vũ lạnh lùng, nhân lúc anh ta tiếp đất chưa ổn, cơ thể đột nhiên tránh đi, một chân đá về phía mặt anh ta.

Cú ra chân này của Lâm Vũ không được cho là quá nhanh, nhưng lực rất đủ.

Nếu đổi lại là Trương Dịch Hồng lúc còn đầy đủ sức mạnh, anh ta hoàn toàn có thê né tránh, nhưng lúc này anh ta quả thật đã cạn kiệt sức lực, vì Vậy tuy răng cú ra chân này của Lâm Vũ quẹt tới, anh ta dĩ nhiên nhìn thấy, nhưng vần không có cách nào đưa ra bất kỳ phản ứng nào, chỉ có thể giương mắt nhìn cú đá nên vào mặt mình.

Anh ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sâm, trên mặt đau đớn, tê dại, một lực cực mạnh như sóng to gió lớn cuôn cuộn ào tới, dường như cũng sắp cuộn cổ anh ta xuống, cơ thể anh ta hoàn toàn chịu không nội lật bay lên, sau đó nặng nê rơi ngã xuông đất, “phụt” ói ra một ngụm máu tươi, xen lân là máy vật rắn tròn dính đầy máu, không còn nghi ngờ gì nữa, mây chiếc răng của anh ta đã bị rụng ra.

Im lặng!

lm lặng như tời Tắt cả những người có mặt đều há mồm trợn mắt, như hóa đá ngây ra tại chỗ, có vài người thậm chí cũng vẫn chưa nhìn rõ đã xảy ra chuyện gì đã nhìn thấy Trương Dịch Hồng nằm. úp xuống đất.: Những người nhìn rõ Lâm Vũ đánh ra một cước này cũng đầy vẻ không thể tin được, Lâm Vũ lại chỉ dùng một cước! Chỉ dùng vỏn vẹn một cước!

Một cước đã khiến một người nằm xuông đất, đây là sức mạnh kh*ng b* tói mức nào chứ?

“Đội trưởng!”

Một đám thuộc hạ của Trương Dịch Hồng dẫn đầu phá vỡ không khí yên lặng này, mau chóng chạy lại đỡ đội trưởng của bọn họ dậy.

“Phụt!”

Trương Dịch Hồng nhịn không nổi lại nôn ra một ngụm máu, lại lần nữa rụng ra hai chiếc răng, tính cả mây chiêc vừa rôi, anh ta đã nôn ra sáu bảy chiếc răng, Lâm Vũ quả nhiên đã thực hiện lời hứa của mình, thật sự khiến anh ta bị đánh một trận tơi bời!

Lúc này đầu anh ta vẫn đang kêu ong ong, ánh mắt đò đẫn, rõ ràng: vẫn chưa hồi phục lại sau cú đá nặng nề vừa rÔi.

“Mẹ kiếp, có biết xáu hổ không vậy, không phải đã nói là có điềm dừng hay sao?” Lựu Phong nổi giận đùng đùng chất vấn về phía Lâm Vũ, nhưng sau khi chứng kiến giá trị vũ lực siêu cường của Lâm Vũ, lúc anh ta nói theo bản năng lùi lại sau một chút, chỉ sợ Lâm Vũ cũng cho anh ta một đạp.

“Đúng vậy, quá đáng quá rồi!”

“Có đến mức mãi không buông tha vậy không?”

Những người khác trong đội bọn họ cũng đây vẻ phân nộ.

“Tôi cũng đâu có mãi không buông tha đâu, không phải vẫn luôn là cậu ta đá tôi sao? Tôi ma qua chỉ đá cậu ta một cú mà thôi..
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 732


Chương 732:

Lâm Vũ có chút bất lực nói, mình xét cho cùng, từ đầu đến cuối cũng chỉ là tấn công có một lần mà thôi.

Đám người Lưu Phong nhất thời không có gì để đáp lại, dường như quả thật đúng như vậy… Hai người đói chiên, cũng không thể để người ta không ra tay một lân chứ?

“Được rồi, mau đưa đội trưởng của các cậu đến bệnh viện đi!”

Do Quý Giang vội vàng thúc giục một câu, ông ta biết, Trương Dịch Hông bị gãy cổ và chắn động não nặng không đi được nữa, nhưng chuyện này cũng chẳng trách được người khác, tật cả đều do cậu ta, thứ nhất do cậu ta cứ muốn khiêu khích bác sĩ Hà, thứ hại do cậu ta tự mình bắt tài, không biết người giỏi còn có người giỏi hơn.

Nhưng nói cho cùng, thân thủ của bác sĩ Hà này quả thật cũng quá kinh khủng rồi. Cho dù ông ta lúc còn trẻ sợ răng cũng đi được không quá ba chiêu dưới tay Lâm Vũ.

“Hay! Hay lắm!”

Lúc này Do Hội Đường đột nhiên vỗ tay nói “hay”, giơ thăng ngón cái vệ phía Lâm Vũ nói: “Bác sĩ Hà, ông già tôi lúc còn sống có thề mở mang được xem trận quyết đấu đặc sắc thế _ này, đời này không còn tiếc nuồi nữa!”

“Ông Do, bác Do, cháu xin lỗi, vừa rồi có chút l* m*ng…” Lâm Vũ vội vã nói xin lồi.

“Thiếu tá Hà khách sáo rồi, chuyện cọ xát rèn giữa kiểu này tay c chân không có mắt, xuât hiện tình huống thế này là chuyện. rất bình thường.” Do Quý Giang cười khổ xua tay, tuy răng ông ta biệt rõ cú ra chân này của Lâm Vũ có chút cô ý, nhưng người ta cũng chẳng qua chỉ ra một chiêu, ông ta quả thật không có cách nào trách móc nặng nề người ta.

“Thiếu tá Hà, Tư lệnh Khổng của Bộ Tư lệnh đại đội cảnh sát vũ trang chúng tôi có lời mời, muôn mời cậu qua uông vài chén!”

Lúc này đội trưởng Thích vừa rồi bị thua dưới tay Trương Dịch Hồng đột nhiên chạy tới lây lòng nói với Lâm Vũ: “Xin cậu cho chút thể diện!”

Ông ta khi nói chuyện có chút ý nịnh bợ.

Do Quý Giang vừa nhìn đã không muôn làm, đây là khách do ông ta mời đến, sao có thể để đội cảnh sát vũ trang bọn họ lên nịnh bợ, ông ta lập tức nghiêm mặt, lạnh lùng nói: “Đội trưởng Thích, lão gia tử nhà chúng tôi vẫn chưa ì uống rượu với bác sĩ Hà đâu, xin lỗi, thứ cho bác sĩ Hà không thể tiếp đón rồi!”

Nói xong ông ta một tay tóm cánh tay của Lâm Vũ kéo về phía bàn của cha mình, dường như rất sợ Lâm Vũ bị người ta cướp đi mắt.

Nhưng sau khi ăn cơm xong vẫn có rất nhiêu người tới gửi danh thiếp cho Lâm Vũ, Lâm Vũ cũng lịch sự nhận từng chiếc một.

Kể từ hôm nay, anh cuối cùng cũng coi như là có chút danh tiêng trong giới quân chính, tất cả mọi người có mặt đêu ghi nhớ kỹ anh, người đàn ông chỉ một cú ra chân đá bay một trong những tam kiệt Bắc Kinh.

“Bác sĩ Hà, tôi nói với cậu, đơn vị cục tình báo quân đội này.. . không ổn!”

Trước khi đi, Do Hội Đường kéo tay Lâm Vũ, lần thứ năm nói lên lời này, vẻ mặt trinh trọng nói: “Tài năng trẻ tuổi như cậu, nên đến quân đoàn cảnh vệ trung ương, nêu không chính là rông bị nhốt chỗ cạn, nhân tài không! được trọng dụng!

Hàn Băng ở bên cạnh mặt tối sầm, cô vẫn đứng ở đây đó, lão gia tử này lại dụ người ở ngay trước mặt cô, cũng quá là không nề mặt cô rồi, nếu đổi Ìại là người khác, cô sớm đã đạp cả hai chân ra rồi.

“Bố, được rồi, hôm khác bác sĩ Hà tới bố lại nói chuyện với cậu ây sau.”

Do Quý Giang cũng có chút xấu hổ khuyên cha mình một câu, cười tỏ ý xin lỗi về phía Hàn Băng.

“Thế nào, hôm nay có sướng không?”
 
Back
Top Dưới