Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 560


Chương 560:

“Đúng vậy.” Bão mẫu gật đầu nói một cách chắc chắn.

“Ha ha, ông chủ Đằng, thắng bại đã rõ. Nào, ông chui qua đây đi”

Thẩm Ngọc Hiên cười lớn, sau đó tách hai chân ra chỉ xuống bên dưới.

Đằng Quân sắc mặt khó nhìn, cầu xin nói : “Vừa rồi chúng ta còn chưa nói xong, không tính!”

“Con mẹ nó, rõ ràng là nói xong rồi!

Ông không biết xấu hồ sao?”

Thẩm Ngọc Hiên nhất thời khó chịu, con mẹ nó da mặt của ông ta quá dày rôi.

“Tôi không cần biết, dù sao không tính!” Đăng Quân quay mặt đi, không chịu thừa nhận.

“Được rồi, Ngọc Hiên, chúng ta đi vào ni đừng đê Đoạn lão gia tử chờ âu Lâm Vũ kéo Thẩm Ngọc Hiên, cười với Đằng Quân: “Ông chủ Đằng, nhớ kỹ, Quân Phúc ông nợ Hà Ký chúng tôi một cái chui qua đũng quân, tôi nhớ kỹ rôi đó.”

Lâm Vũ âm thầm nâng cắp vụ cá cược lên cập công ty, vô hình chung đã làm bẽ mặt Trang sức Quân Phúc.

“Ha ha, Quân Phúc các người nợ chúng tôi một lần chui qua đúng quân, nhớ kỹ!” Thẩm Ngọc Hiên cười không khép được miệng.

Đẳng Quân vẻ mặt ủ rũ không nói gì, nghiên răng nghiên lợi trừng mắt nhìn Lẫầm Vũ và Thâm Ngọc Hiên.

Đợi sau khi hai người đi vào, một tên mặc áo đen ở bên cạnh lập tức đi đến: “Lão Đại, có cần thủ tiêu hai người bọn họ không?”

“Đây là địa bàn của Đoạn lão, Không thê gây chuyện, không Sao, vê sau bọn họ sẽ khóc thôi.” Đằng Quân hừ lạnh.

Sau khi Lâm Vũ và Thắm Ngọc Hiên đi vào, được bảo mẫu dẫn vào đại, sảnh, nhìn thấy Đoạn lão đang ngồi trên sô pha-trong phòng khách, đeo kính đọc sách, đang sửa một cuốn sách cũ đã ô vàng.

“Đoạn lão.”

Lâm Vũ và Thảm Ngọc Hiên nhanh chóng chào hỏi Đoạn lão.

“Ngồi đi.”

Đoạn lão chỉ vào sô pha bên cạnh, hai người nhanh chóng ngôi xuống, bảo mẫu rót cho mỗi người một ly nước rôi đưa cho họ.

“Làm phiền hai người rồi, chạy đi chạy lại nhiều như vậy, thật ra khi ông chủ Thâm đến đây, tôi đã nói rất rõ, ràng rôi, hai người không cân lại đến đây.” Đoạn lão bình tĩnh nói.

“Đoạn lão, tôi biết, nhưng chúng tôi mang theo thành ý đến đây.”

Thâm Ngọc Hiên vội vàng nói: “Chúng tôi tình nguyện thuê ngài với mức lương cao đề làm thợ khắc ngọc bích chính cho Hà Ký – Phụng Duyên _ Tường chúng tôi, ngài có thể quyết định mức lương của mình.”

“Cảm ơn hai người đã coi trọng tôi, nhưng lần này tôi vẫn phải nói xin lỗi rôi.

Đoạn Phong Niên lắc đầu, sau đó ngân đầu nhìn Lâm Vũ : “Bạn nhỏ này, bình rượu vừa nấy là cậu biếu tôi sao?”

“Đúng vậy.” Lâm Vũ gật đầu.

“Đoạn mỗ có một thỉnh cầu, hy vọng cậu sẽ cho tôi biết bình rượu này mua ở đâu, vì để cảm on, tôi có thể giúp hai người. làm thợ khắc bảo ngọc miên phí.” Đoạn lão đầy kính đọc sách xuống, nghiêm túc nói.

Ai biêt chuyện nghe đên đây chặc chắn sẽ rất sốc, bởi một người điêu khắc ngọc như ông ấy, một bộ ngọc cụ được tính bằng gam theo trọng lượng của ngọc và chất liệu ngọc càng tốt giá cả sẽ càng: cao. Vì vậy câu nói đơn giản này của ông có thể lãi hàng chục vạn, thậm chí hàng trăm vạn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 561


Chương 561:

Không ngờ anh ta lại kiếm được lợi nhuận lớn như vậy, chỉ vì muôn biết nguôn gốc của bình rượu này, điều đó thê hiện sự công nhận đối với rượu của anh.

Lâm Vũ cười : “Đoạn lão, không giấu gì ngài, rượu này dễ mua, nhựng dược liệu trong rượu không ‹ dê mua, tôi chính là mua rượu ngũ cốc về tự mình ủ, ngài uống có được không?”

“Cậu… cậu tự mình ủ?”

Đoạn lão nghe Lâm Vũ nói, không khỏi kinh ngạc, sau đó trên mặt lộ ra một tia mất mát, rồi thở dài thườn thượt.

“Nếu như ngài thích, tôi có thể viết phương thuốc và cách làm cho ngài, ngài có thể tự mình làm.” Lâm Vũ CƯời.

Đoạn lão sửng sốt khi nghe Lâm Vũ nói, ông ta còn tưởng răng Lâm Vũ nhân cơ hội này sẽ lợi dụng ông, không ngờ Lâm Vũ lại không muốn gì cả, lại cỏ thể đưa phương thuốc cho ông.

Cách làm này thực sự khiến ông ngưỡng mộ, ngay cả bản thân ông cũng không làm được.

“Dì à, có thể lây giấy bút giúp tôi không?” Lâm Vũ gọi bảo mẫu một tiếng, muốn viết phương thuốc cho Đoạn lão.

“Không công bắt hưởng lộc!”

Đoạn lão phất tay thở dài: “Là Đoạn Phong Niên tôi không có phúc được uông rượu ngon như thế này, hai người mời về đi ! Sau này cũng không cần đến đây nữa ! Rượu hai người mang đến tồi xin không trả, lão đâu tôi đây xin không biết xâu hỗ một lần vậy.

“Đoạn lão, ngài đừng từ chối vội như vậy, ngài hãy SUY, nghĩ kĩ đi, lần sau chúng tôi lại đến.”

Thẩm Ngọc Hiên thấy Đoạn Phong Niên hạ lệnh đuổi khách, nhất thời hoảng loạn: *Nói không chừng ngài suy nghĩ kĩ rồi thay đồi chủ ý thì sao?”

“Không giấu gì hai người, tôi đã nhận lời làm thợ khắc ngọc chính cho Trang sức Đằng Quân rôi.” Đoạn Phong Niên thở dài bất lực, Thực ra nêu ngay từ đầu không phải ông nhận lời với bên tràn sức Đăng Quân, không vì gì khác, chỉ vì bình rượu này, ông sẽ nghiêm túc xem xét Hà Ký.

Khi còn trẻ, ông ta rất thích uống rượu, coi rượu như mạng sông, nhưng mây năm gân đây, có thê do hệ miễn dịch của ông ta Suy giảm, khi uông rượu ông ta sẽ bị dị ứng và hen suyễn, chỉ có rượu thuốc do Lâm Vũ mang đến ông mới không cảm thấy khó chịu, hơn nữa khi uỗng vào toàn thân cảm thấy tràn đầy khỉ lực, đến ngay cả bình rượu thuốc Thẩm Ngọc Hiên mang đến cũng không so được.

“Cái gì? Ngài đã nhận lời Trang Sức Quân Phúc!”

Thẩm Ngọc Hiên nhảy dựng lên, so với việc Đoạn lão từ chôi bọn họ, việc này càng khó chấp nhận hon.

Trách không được ban nãy Đằng Quân cược cùng bọn họ lại tự tin như thê, hóa ra ông †a sớm đã bàn bạc xong với Đoạn lão.

Thật ra Thầm Ngọc Hiên sớm đã nghĩ kĩ, cho dù Đoạn lão không đáp ứng bọn họ, cũng không đáp ứng Trang sức Quân Phúc cùng các nhãn hiệu khác, anh ta đều có thê chấp nhận.

Nhưng hiện tại Đoạn lão lại đáp ứng Trang sức Quân Phúc, như thê không phải là kết bọn họ án tử hình sao?

“Tôi biết hai nhà các người là quan hệ đối đầu, nhưng ngại quá, tôi có nỗi khổ riêng của mình.” Đoạn lão có chút áy náy nói với Thâm Ngọc Hiên và Lâm Vũ.

“Nhưng…”

“Được rồi, Ngọc Hiên.”

Thẩm Ngọc Hiên vẫn muốn nói gì đó, Lâm Vũ không cho anh ta nói, kéo anh ta một cái.

“Đoạn lão, ông chủ Đằng của Trang sức Quân phúc đã đến rôi, CÓ cân mời vào không?” Bảo mẫu mở miệng nói.

“Mời vào đi, hai vị đi thong thả, tôi không tiễn nữa.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 562


Chương 562:

Đoạn lão hướng Lâm Vũ và Thâm Ngọc Hiên nói một tiếng, sau đó hướng trên lầu : “Tiểu Mạn, ôm đứa bé xuống đây đi.”

“Thật ngại quá, hai vị mời về cho.”

Bảo mẫu dẫn Lâm Vũ và Thắm Ngọc Hiên đi ra ngoài, sau khi đến cửa hướng Đẳng Quân kêu một tiếng : “Ông đt Đăng, Đoạn lão mời ngài.”

“Ha ha ha ha… Như thế nào, các người gặp Đoạn lão thì thế nào, còn không phải ngoan ngoãn cút ra ngoài.”

Đằng Quân nhìn Lâm Vũ và Thậm Ngọc Hiên một mặt bực bội, nhất thời cười một cách đắc ý.

“Con mẹ nó, ai biết ông dùng thủ đoạn nào mời Đoạn lão!”

_ Thẩm Ngọc Hiên lạnh giọng: “Người không biệt xấu hỗ như ông, làm việc cũng không sạch sẽ gì !

“Mẹ kiếp, mồm miệng sạch sẽ một chút.”

Mấy tên mặc áo đi đi cùng Đằng Quân lập tức vây lại, lạnh nhìn Thảm Ngọc Hiên, làm dáng vẻ như muôn động thủ.

“Được rồi, được rồi, để bọn họ nói đi, tôi lại thích dáng vẻ nhìn không thuận mắt tôi của bọn họ, nhưng lại không làm gì được lão tử ! Ha ha ha…”

Đẳng Quân ngắng đầu lên cười, vô cùng kiêu ngạo.

“Đẳng Quân, ông đừng ‹ đắc ý quá sớm, lão tử sẽ không đề yên đâu!”

Thảm Ngọc Hiên tức giận.

“Tôi nên nói câu này mới đúng?”

Nghe được những gì Thầm Ngọc Nhiên nói, Đăng Quân vừa định bước vào, lập tức quay người lại nhìn Thắm Ngọc Nhiễn nói: “Nói cho cậu biết, Đoạn lão tôi đã mời được rôi, Sau này ngành trang sức của thủ đô càng không có chỗ đứng cho Hà Ký các người, chờ cút xéo đi!”

Những gì ông ta nói thật sự không phải phóng đại,với sức mạnh của Trang sức Quân Phúc ở thủ đô, đuổi Hà Ký ra thực sự không khó.

Nói xong ông ta không để ý Lâm Vũ và Thắm Ngọc Hiên, nhanh chóng bước vào trong.

“Ai cút còn chưa biết đâu!”

Thẳm Ngọc Hiên rất bất mãn hét về phía Đăng Quân rời đi, nhưng trong giọng nói không có chút tự tin nào.

“Gia Dung, xong rồi, lần này chúng ta xong thật rôi.”

Sau khi bước ra khỏi cửa viện, Thậm Ngọc Hiên cúi đầu, vẻ mặt đầy phiền muộn, dường như sắp khóc, lễ ra bọn họ có thê mời Đoạn lão đến đấu với Quân Phúc, bây giờ Đoạn lão đã ở bên Quân Phúc, Hà Ký đã không còn cơ hội chiến thắng.

Lâm Vũ cau mày, đột nhiên quay người năm lây bảo mẫu, thập giọng nói : “Dì à, dì có thể nói cho tôi Trang sức Quân Phúc đã cung cấp cho Đoạn lão điều kiện gì không, mới khiển Đoạn lão cam tâm tình nguyện đi ra ngoài giúp bọn họ không?”

Nghe thấy câu này, Thẩm Ngọc Hiên nhật thời cảm thây hứng thú.

Đúng vậy, Trang sức Quân Phúc rốt cuộc đã cung cập cho Đoạn lão cái gì.

Theo như anh ta biết, Trang sức Quân Phúc và các công ty khác vừa mới bắt đầu đến đây đều giống bọn họ, cũng bị từ chồi mây lần, vì lúc đó Đoạn lão nói rất rõ ràng, ông đã buông đao về hưu rồi, ai mời cũng không đi, nhưng giờ lại đồng ý với Đăng Quân.

Bởi vì nhận lấy. hai bình rượu thuốc của Lâm Vũ, bảo mẫu cũng rất ngại từ chối, với cả chuyện này cũng không có gì phải giâu diễm, nên đã nói thật với Lâm Vũ: “Cháu Trai của Đoạn lão không được khỏe, ông chủ của Trang sức Quân Phúc có quan hệ _ rộng, đã liên hệ được rất nhiều bác sĩ nội tiếng, vì đứa. bé, Đoạn lão mới đồng ý ra ngoài.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 563


Chương 563:

“Thân thể không khỏe?”

Lâm Vũ hơi giật mình, vội vàng nói: “Có thể đề tôi xem không, tôi là bác SI “Đúng vậy, Hà tổng của chúng tôi là thân y Thảm Ngọc Hiên nghe xong _ liền có tinh thần gật đầu nói, như có thêm khí thế, về các chuyện khác anh ta không dám nói, nhưng vê trị bệnh đối với Ìâm Vũ mà nói chỉ là chuyện nhỏ!

“Chuyện này… tôi không làm chủ được, hai người vẫn là trở về đi.” Bão mẫu khó khăn nói.

“Ha ha…”

Cậu bé trông rất tức giận, chạy đến la hét chỉ vào thanh gỗ nhỏ và giậm chân mạnh.

Nhìn cậu bé thế này, hình như không biết nói chuyện, nhưng cậu bé có thể phát ra tiêng, điều đó đã chứng tỏ răng cậu không phải. người câm, chắc là chứng rồi loạn ngôn ngữ của trẻ em.

“Bệnh mắt trí nhớ ở trẻ em?”

Lâm Vũ thấy cử chỉ không hợp với độ tuổi của cậu bé, không khỏi thốt lên, xem ra đứa bé này là tru trai của Đoạn lão.

“Anh mới bị mắt trí nhớ!”

Đúng lúc này, một thiếu nữ trong – phòng nhanh chóng chạy ra ôm lầy cậu bé, tức giận quát măng Lâm Vũ.

“Cô à, cô đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác, chứng. mắt trí nhớ mà tôi nói đến là một căn bệnh.” Lâm Vũ vội vàng thuyết phục: “Nếu không nghiêm trọng, có lẽ tôi có thể chữa Thị!

“Con trai tôi không có bệnh!” Người phụ nữ tự lừa dối bản thân.

“Không giấu gì cô, tôi là một bác sĩ, tôi có thê khám cho con cô.”

Lâm Vũ vội vàng khuyên người phụ nữ: “Nếu không nghiêm trọng, tôi có thể chữ trị.”

“Cái gì, anh… anh có thể chữa sao?”

Người phụ nữ đột nhiên ngồi : xồm xuống khi nghe. thấy lời nói của Lâm Vũ, quay người nhìn anh, vẻ mặt không. thể, tin được: “Anh còn trẻ như vậy, có thể chữa trị sao?”

“Có thể trị hay không phải để tôi khám trước đã.”

Lâm Vũ cười, sau đó nhâc chân đi vào: “Tôi là bác sĩ Trung Y, trước đó đã từng mời bác sĩ Trung Y khám cho đứa trẻ này chưa?”

“Đã mời rồi, nhưng không có tác dụng.”

Lúc đầu, người phụ nữ còn có chút hy vọng, nhưng sau khi nghe Lâm Vũ tự xưng là thầy thuốc trung y, cô thở dài thất vọng, chưa nói đến bác sĩ trung y trẻ như. vậy, kê cả bác sĩ trung y năm mươi đến sáu mươi tuổi, cô cũng đã mời tới khám máy lần, uUông.

mây cân thuốc bắc rồi cũng không có tác dụng.

“Vậy trước tiên để tôi bắt mạch cho đứa bé này.” Lâm Vũ nói rồi ngồi xuống đưa tay đỡ lấy đứa bé.

“Có chút liêm sỉ được không?”

Không ngờ đúng lúc này, Đăng Quân đột nhiên hung hang. chạy ra khỏi _ phòng, lạnh giọng nói: “Cậu ban nãy không phải nhận bản thân là ông chủ của Hà tổng sao, vừa chớp mắt một cái, làm sao lại biến thành bác sĩ rồi?

Vì để lấy lòng Đoạn lão, ngay cả thủ đoạn § gạt, bắt cóc cũng dám dùng, thật vô liệm sỉ.”

“Ông câm con mẹ nó miệng thối của mày lại!”

Thẩm Ngọc Hiên không khách khí mắng trả: “Anh ấy vốn dĩ là bác sĩ !”

“Đùa à, tôi chưa từng thấy ai vừa làm ông chủ của một doanh nghiệp vừa có thể làm bác sĩ, đặc biệt còn là mội bác sĩ trung y trẻ như Vậy, còn tưởng bản thân là thần tiên Ư, một lòng có thể làm được hai việc. ” Đẳng Quân tức giận hắng giọng nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 564


Chương 564:

Lậm Vũ không đề ý đến ông ta, trực tiếp hướng người thiêu phụ hỏi: “Cô à, tôi bắt mạch cho đứa bé không thành vấn đề chứ?”

“Sao lại không có vấn đề, nếu như cậu ăn nói bừa bãi, làm mê hoặc lòng người thì sao?”

Đẳng Quân cau mày uy nghiêm nói: “Các người mau đi đi, nêu chọc giận lão Đoạn thì tôi sẽ không khách khí đâu!”

Ông ta đang không biết mượn cớ gì đề động thủ đây, nêu như Lâm Vũ và Thâm Ngọc Hiên vẫn không biết tốt xâu, ông ta sẽ để thủ hạ giáo huấn hai người họ thật tốt.

“Tôi không tức giận, để cho cậu ấy khám đi.”

Không ngờ ông ta vừa nói xong, Đoạn lão đột nhiên bước ra trầm giọng nói.

Đằng Quân nghe ` XOngG, nhất thời đỏ mặt, “hiệu chút nữa thô huyết!

Đoạn lão này có phải có thù với ông ta a, tại sao lại luôn phá hủy bậc thang của chính mình? Vừa nãy thì hại ông ta suýt chút nữa phải chui qua đũng quân của Thâm Ngọc Hiên, bây giờ lại đi ra đánh vào mặt ông ta.

Ông ta lau mồ hôi trên đầu, gương mặt chua xót, có phần không nói nên lời.

Thật ra Đoạn lão đồng ý là vì ông ta cảm thấy Lâm Vũ có thê ngâm được bình rượu thuốc ngon như vậy, trong bụng hắn đã đã chỉ định thứ gì đó, nên để cậu ây khám cũng không sao.

Sau khi được sự cho phép, Lâm Vũ nhanh chóng ngồi xôm xuống thử bắt mạch cho đứa bé, sau đó mở miệng đứa trẻ ra nhìn, gật đầu nói: “Qủa nhiên là bệnh mật trí nhớ, nếu như tôi không. chẩn đoán sai, đứa bé này trừ phản ứng có chút trì độn, chậm nói, còn thường xuyên bị co giật đúng không?”

“Đúng, đúng, ở tháng này đã phát tác hai lần rồi!”

Thiếu phụ đã rất sốc khi nghe những lời chẩn đoán của Lâm Vũ, liên tục gật đầu, tâm trạng kinh ngạc không ngừng, các bác sĩ trung y khác khám xong cho đứa bé, đều không nhắc đện tình trạng co giật, thật không ngờ đến khi Lâm Vũ khám liền nhắc đến.

“Trong y học cổ truyền Trung Quốc, đây được gọi là hội chứng huyệt ứ gây tác nghẽn mạch máu não. Khi đứa trẻ mới sinh ra thì không nên có những triệu chứng này. Sau đó, não phải bị tồn thương mới trở nên như thế này” Lâm Vũ tiếp tục nói.

Đúng! Đúng!”

Thiêu phụ kinh ngạc há to miệng, vội vàng nói: “Anh nói như vậy làm tôi nhớ ra rôi, lúc đứa bé này hơn hai tuổi đích thức đã từng lăn từ trên bậc thang rơi xuống, lúc đó chúng tôi thấy trên người đứa bé không có vết thương gì nên tưởng không có việc gì nghiêm trọng, bây giờ nhớ lại, đứa bé đích thực là từ lúc ây trỏ nên trì độn!”

Đoạn lão nghe vậy cũng run cả người, vội vàng đi ra ngoài, sốt sắng nói: “Vị tiểu hữu này, bệnh của cháu tôi, cậu có thể trị không?”

“Có thể, chỉ có điều cần thời gian hôi phục, đại khái từ ba tháng đến nửa năm.” Lâm Vũ suy nghĩ một chút rồi dè dặt nói.

“Thật… thật sao?”

Đoạn lão vội vàng đáp: “Nếu cậu có thể chữa khỏi bệnh của cháu tôi, đừng nói đến làm thợ điêu khắc cho Hà Ký, cho dù đề tôi làm trâu bò cho các cậu, tôi tuyệt đối không từ chối.”

Ông ta chỉ có một đứa cháu nội, vì châu nội ông ta có mắt mạng ông ta cũng tình nguyện.

Đăng Quân nghe. vậy nhất thời hoảng loạn, vội vàng nói: “Đoạn lão, ngài làm sao lại trở mặt a, ngài không phải đáp ứng làm giám đốc điêu khắc ngọc bích cho công ty chúng tôi sao?”

“Tôi nói như vậy lúc nào 2 Tôi là nói ai chữa khỏi bệnh cho cháu tôi, toi sẽ làm cho người đó!” Đoạn lão cứng đầu chế nhạo, vì cháu nội, ông ta cũng không gần thể diện nữa.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 565


Chương 565:

Đẳng Quân suýt nữa ngất xỉu khi nghề đến đây, làm sao mà ông già này có thê trơ trên như vậy.

Thậm Ngọc Hiên xem một màn này nhất thời vui vẻ, cười nói: “Đẳng vn bây giờ ông đã biết cái gì gọi là c giả ác báo chưa? Ai kêu ông giở trò đôi bại với lão tử, đáng lãm!”

“Đoạn lão, ngài không thê để bọn họ lừa a, hắn ta nói có thê trị khỏi đều là trên phương diện của hắn ta, nêu như không trị được thì phải làm sao 2 Nói cho ngài biết, tôi không dễ dàng gì có thể lây suất chữa trị của Hiệp hội y khoa Hoa Kỳ, bây giờ không nhận trẻ em bình thường, nêu bỏ qua cơ hội này sẽ không còn nữal”

Đằng Quân hào hứng thuyết phục: “Ngài phải biết rằng Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ đại diện cho trình độ cao nhất của ngành y tế thế giới hiện nay!”

Vẻ mặt của Đoạn Lão đột nhiên trỏ: nên nghiêm túc khi nghe những lời này. Đăng Quân ông ta nói cũng không sai, nêu như bỏ cuộc như vậy, đến lúc đó vạn nhất Lâm Vũ không chữa khỏi cho cháu mình thì cuộc đời cháu mình sẽ hết.

“Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ ?”

Lâm Vũ nhíu mày cười: “Đoạn lão, tôi còn tưởng là chuyện gì, hóa ra ngài đưa cháu ngài đên Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ a, vậy ngài chỉ cân đặt tâm trong bụng là được rôi. Ngài trước tiên cứ giao đứa nhỏ cho tôi chữa, nếu như tôi không chữa được, hãy gửi đứa nhỏ đên đó sau.”

“Tiểu tử, có phải não cậu có bệnh a, tôi vừa rôi đã nói qua, Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ người ta không nhận bệnh nhân một cách tùy tiện, đặc biệt là đối với trẻ nhỏ cần phục hồi lâu dài, tôi không biết đã tận dụng bao nhiêu mồi quan hệ mới làm được việc này, nếu như bây giờ từ bỏ sau này có tiêu bao nhiêu tiên cũng đừng nghĩ có thể đi vào!” Đằng Quân giận dữ hét lên với Lâm Vũ.

“Thật sao, khó vào như vậy chứng tỏ ông vô năng !”

Lâm Vũ liếc ông ta một cái, thản nhiên nói: “Nếu đổi thành tôi, một cuộc điện thoại, cháu của. Đoạn lão thích đi lúc nào đều có thể đi lúc đó, hơn nữa là đi hưởng thụ đãi ngộ của VỊP!”

Lời nói của Lâm Vũ thật sự không khoe khoang chút nào, dựa vào quan hệ của anh và Annie, đích thật chỉ cần một lời nói.

“Ha ha ha… Cậu thật sự làm tôi cười mất răng, tiểu tử, cậu tưởng Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ là do nhà cậu mở sao?”

“Cậu có khi đến Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ cũng chưa từng nghe qua đi?”

“Không phải do nhà tôi mở, nhưng do nhà bạn tôi mở cũng giống nhau.”

Lâm Vũ liếc nhìn ông ta nói với Đoạn Lão: “Đoạn lão, không giấu gì ngài, tôi là bạn với phó chủ tịch của Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ, Anne. Tôi đồng ý với ngài, nêu như tôi chữa không thấy hiệu quả, vậy tôi lập tức lien hệ với cô ây, đề cô ây cử người đón cháu ngài đến Hiệp hội.”

“Thật sao ?” Đoạn lão nhìn Lâm Vũ có chút nghỉ hoặc, người ta là phó hội trưởng của Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ mà cậu ta lại là một bác sĩ trung y trẻ tuổi, có thể tiếp cận sao ?

“Anh nói bậy bạ ! Không biết xấu hồ !”

Đẳng Quân cực kỳ tức giận, chỉ tay hướng Lâm Vũ măng: “Hà Gia Vinh, cậu thật không cần Hi mũi, vì để Đoạn lão đên Hà Ký mà ngươi cũng dám lừa, cậu còn bịa ra những lời nói dối ngu ngốc như vậy, cậu không sợ chỉ với một cuộc điện thoại của lão tử làm cậu bại lộ sao?”

*Ò? Ông có số điện thoại của Phó chủ tịch, Anne ?” Lâm Vũ cau mày tò mò, chắp tay sau lưng.

“Lão tử không có SỐ của cô ta, nhưng lão tử có sô trợ lí của cô tai” Đằng Quân ưỡn ngực, kiêu ngạo nói.

“Số điện thoại của trợ lí ? Vậy cũng được.. . Ông có chắc là thật không?”

Lâm Vũ có chút nghỉ ngờ.

“Phí lời, Phó chủ tịch Anne lão tử không phải không biết, làm sao có thể là giả, tội còn biết bố cô ta là chủ tịch!” Đằng Quân nhắn mạnh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 566


Chương 566:

“Xem ra ông biết cũng không ít.” Lâm Vũ cười cười.

Đăng Quân ngắng cao đầu, vẻ mặt tự mãn nhìn Lâm Vũ: “Nhự thể nào, bây giò sợ rồi chứ 2 Biệt điều thì mau cút đi, lão tử còn có thể giữ cho cậu chút mặt mũi !”

“Không cần giữ, ông gọi đi, tốt nhát là bây giờ gọi.” Lâm Vũ cười nói nhìn ông ta.

“Cậu!”

“Nhìn thấy Lâm Vũ kiêu ngạo như vậy, _ Đằng Quân nhất thời không gọi được, tức giận nói: “Cậu tưởng lão tử dọa _ cậu ư? Lão tử bây giờ sẽ gọi!”

Nói xong ông ta lập tức lầy máy điện thoại tìm số điện thoại của trợ lý phó chủ tịch Annie rồi bắm máy.

“Bật loa ngoài!” Lâm Vũ nhàn nhạt nhắc nhở một câu.

“Được! Một lát nữa tôi sẽ xem cậu chết như nào!”

Đằng Quân không nói lời nào, trực tiêp bật loa ngoài.

Điện thoại kêu một hồi lâu mới có người nhắc máy, đầu dây bên kia truyện đến một giọng nói có chút mệt mỏi: “Alo, xin chào Đẳng tiên sinh.”

Người trợ lí của Annie là người Hoa cho nên tiếng trung nói rất lưu loát.

“Xin chào Khải Ty tiểu thư, thật xin lỗi vì muộn như thế này mà vẫn làm phiền cô nhưng tôi thật sự có việc gâp mà việc này làm cho tôi cảm thầy vô củng tức giận, cho nên tôi mới phải gọi cho cô.” Đằng Quân thể hiện sự xin lỗi, dù sao ở Hộo Kỳ bây giờ đã là buổi đêm.

“Không sao, Đăng tiên sinh, tôi vẫn đang tăng ca ở văn phòng, có chuyện gì ông cứ nói đi.” Khải Ty ngáp dài nói, đôi với Hiệp hội Y khoa của họ tăng ca là chuyện thường tình.

n0) chuyện là như vậy, tôi có một bác sĩ trung y tự xưng là có quen biết với phó chủ tịch Annie, hơn nữa còn nói là bạn thân của phó chủ tịch Annie, xin hỏi có chuyện này không ?”

Đẳng Quân vừa nói vừa khinh thường nhìn Lâm Vũ.

“Bác sĩ trung y?”

Khải Ty khit mũi nói: “Đăng tiên sinh, ông đang đùa với tôi sao, chúng tôi là Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ! Là hiệp hội y khoa nổi tiếng và uy tín nhất thê giới!

_ Phó chủ tịch của chúng – tôi làm sao có thể quen biết một bác sĩ trung y nhỏ bé được? Ông dùng ngón chân nghĩ cũng không có khả năng al”

Lúc cô ta nói đắc biệt nhắn mạnh hai chữ “Hoa Kỳ”, ngữ khí tràn đầy kiêu ngạo, dường như rất tự hào vì thân phận hiện tại của cô ở Hoa Kỳ.

Chuyện của Lâm Vũ, Annie chưa bao giờ nói cho người khác nên cô ta không hề biết.

_ Lâm Vũ và Đoạn lão nghe xong đêu _ không hẹn mà cùng cau mày, trong lòng có chút không vui, Hoa Kỳ thì làm sao, Hoa Kỳ thì cao cập hơn người sao?

“Hà Gia Vinh, cậu nghe rõ chưa, Phó chủ tịch Annie căn bản không quen biết một bác sĩ trung y chết tiệt nào!”

Đằng Quân nghe lời của Khải Ty cảm thấy rất đắc ý, ông ta liếc nhìn Lâm Vũ một cách mỉa mai: “Cậu tính là cái thá gì, cũng muốn quen biết phó chủ tịch Anniel”

Ông ta nói mà, Lâm Vũ sao có thể quen một người mà ông ta không thể quen chứ, lại còn khoa trương là bạn thân, thật là vớ vần I “Ông bảo cô ta đừng vội kết luận, hỏi phó Thị tịch Annie rôi hãng nói!” Lâm Vũ lạnh giọng.

Đằng Quân chưa kịp nói gì, Khải Tyở đầu đây bên kia đã Khinh khỉnh nói: “Không cân hỏi Phó chủ tịch Annie, tôi chính là trợ lí của cô ấy, chuyện _ của phó chủ tịch sao tôi lại không biết được? Đẳng tiên sinh, tôi nói với ông, sau này lại có người tự nhận quen biết với phó chủ tịch, ông không cần gọi điện cho tôi chứng minh, nhớ rõ, dựa vào y thuật mèo cào của bác sĩ trung y, đừng nói là quen biết phó chủ tịch Annie, dù có gặp mặt bọn họ cũng không xứng!”

Nói xong, cô ta liền cúp máy.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 567


Chương 567:

“Khải Ty, có chuyện gì thê ? Gì mà trung y, không xứng cái gì, xảy ra chuyện gì ?” Lúc này Annie vừa từ bên ngoài văn phòng bước vào, tình cờ nghe thấy nội dung nói chuyện của Khải Ty.

“A, không có gì, hội trưởng, ban nãy có một cuộc điện thoại vô cùng nực cười, có một bác sĩ trung y Trung: Quốc tự nhận mình là bạn thân của chị, thật nực cười.” Khải Ty cười, không xem trọng nói.

“Cái gì?”

Amnie giật mình, kinh ngạc nhìn cô, kích động nói: “Bác sĩ trung y Trung Quốc? Người đó… họ Hà sao?”

Khải Ty vẻ mặt sững sờ, trong lòng không khỏi hiện lên một tia kinh hãi, há miệng có chút lắp bắp nói: “Đúng… hình như họ Hà… Hà Vinh gì GÓI!

_ “Nhanh, mau gọi lại!” Anne tràn đầy _ hung phấn, vội vàng đến bàn làm việc của Khải Ty ngôi xuông, chỉnh lại tóc tai, lầy gương trong túi ra trang điểm _ lại cùng thỏi son Saint Laurent cô hay mang theo, nhẹ nhàng thoa lên môi.

Mặc dù cô biết Lâm Vũ không thể nhìn thấy cô, nhưng cô nhịn không được dặm lại lớp trang điểm.

Khải Ty nhìn bộ dáng cao cao tại thượng, người luôn ở trên cao giống như một nữ hoàng như Annie lại ra dáng một người phụ nữ dịu dàng như vậy, cô ta nhật thời kinh hãi, Xong rôi, có vẻ phó chủ tịch Annie cùng với người họ Hà kia quan hệ không phải bạn bè bình thường, lần này cô ta đen đủi rồi.

Cô ta cảm thấy đau khổ, nhưng vẫn miễn cưỡng làm theo dặn dò của Phó chủ tịch Annie gọi lại cho Đằng Quân.

Chẳng qua, sau khi Khải Ty cúp điện thoại, Đăng Quân lập tức cười một cách điên cuông, chỉ vào Lâm Vũ nói: “Tiểu tử, như thế nào, bây giờ bại lộ rồi chứ? Hiệp hội Y khoa người ta căn bản không biết cậu là cái thứ gì!

Đoạn lão, ông thấy Hà Ký bọn họ rồi chứ?”

_ “Hà tiểu hữu, cậu làm như vậy thật không biết xâu hồ! Cậu còn lừa lão đâu tôi, hơn nữa còn đem tính mạng của cháu trai ta làm trò chơi! Thật quá _ đáng!” Đoạn Phong Niên vô cùng khó | GHÂY nhân phẩm của người này sao lại Vậy chứ, uông công ông ta còn tin tưởng hắn như Vậy.

Đoạn lão, người đừng vội, tôi thật sự có quen biết Phó chủ tịch Ảnnie, chăng qau trợ lý của cô ây không biết mà thôi.” Lâm Vũ không khỏi cảm thấy xấu hỗ, vừa rồi anh còn khoa trương như vậy, kết quả vẫn là một mớ hồn độn.

“Tôi đây sẽ gọi cho Annie.” Lâm Vũ nói xong liền lây điện thoại.

“Được rồi, tiểu tử, sự việc đến nước này cũng không cần phải giả vờ nữa!

Nếu không phải tôi và Đoạn lão có việc phải bàn, hôm nay nhất định sẽ kiện hai người tội danh lừa đảo! Mau cút đi, lão tử tha cho các người một mạng!”

Đẳng Quân cười chế nhạo, quay người dặn dò thủ hạ: “Lôi hai tên lừa đảo này ra ngoài cho tôi!”

“RốI”

Mắy tên thuộc hạ phản ứng và ngay lập tức chạy đên lôi Lâm Vũ và Thâm Ngọc Hiên.

Ngay lúc này, điện thoại của Đăng Quân đột nhiên kêu lên, ông ta cúi đầu xem thầy là Khải Ty gọi đến liền cảm thấy vui vẻ, vẫy tay cho máy tên thuộc hạ: “Đợi đã, xem ra tôi muôn tha cho bọn họ, Hiệp hội Y khoa người ta lại không muôn bỏ qua cho bọn họ al”

Ông ta cho rằng, cuộc điện thoại của Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ phần lớn gọi đến hỏi tội.

“Đẳng tiên sinh, Bác sĩ Hà còn ở bên cạnh ông không?”

Vừa nhận điện thoại, Khải Ty nóng lòng hỏi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 568


Chương 568:

“Có, hắn ta vẫn ở đây, có phải sau khi cô đem chuyện này nói cho Phó chủ tịch Annie, Ẩnnie phó hội trưởng rất tức giận D Cô yên tâm, người đã bị tôi bắt rồi, máy người muốn xử lí thế nào, chúng tôi liền xử lí thế đó !”

m==. +4 S32 66 06 2% 06 = Xi Đẳng ( Quân nịnh nọt nói.

“Xin chào, tôi là Annie !” Khải Ty chưa kịp nói thì Anne đã giựt lấy điện thoại.

“A… Annie hội trưởng, xin chào…”

Ngay khi Đẳng Quân nghe thầy giọng nói tuyệt vời của Annie, trái tim hắn cực kỳ rạo rực và phần khích, không ngờ răng phó chủ tịch Hiệp hội X khoa Hoa Kỳ sẽ nói chuyện trực tiếp với hắn !

“Hà Gia Vinh tiên sinh có ở đó không, làm phiền ông đưa điện thoại cho anh ây ! Annie nóng lòng.

°Ñ… duGb là Mặc dù Đăng Quân không biệt tại sao Annie lại muôn nói chuyện điện thoại với Lâm Vũ, nhưng ông ta vận ngoan ngoãn đưa điện thoại cho Lâm Vũ, ông ta còn tiện tay bật lao ngoài, muôn nghe xem Annie muôn nói gì với Lâm Vũ.

Lâm Vũ thây Annie gọi điện đến, trong lòng không khỏi thỏ phào nhẹ nhõm, nêu Annie không gọi lại, suýt chút nữa anh đã bị coi là kẻ nói dồi.

Anh vội ,vàng nhắc máy nói: “Này, _ Annie…

“Hà Gia Vinh, anh thật quá đáng, tại sao anh đổi số điện thoại rồi mà cũng không nói cho tôi?”

_ Không đợi Lâm Vũ nói xong, thì ở đầu bên kia điện thoại, Annie đã hỏi dữ dội, cô đã gọi vào sô điện thoại di động của Lâm Vũ máy lần, lúc đầu không liên lạc được, nhưng vê sau thì ngắt kết nói!

_ “Xin lỗi, tôi… tôi quên không nhắn tin cho cô…”Lâm Vũ không khỏi lắc đầu cười, sau khi đổi số điện thoại ở thủ đô, anh thật sự quên nói với cô.

“Xin lỗi là xong sao? Tôi muốn anh .

mời tôi ăn cơm, hai bữa cơml” Annie tức giận nói.

“Được, miễn là cô đừng giận, máy bữa cơm cũng được.” Lâm Vũ cười.

Khi Đăng Quân, Đoạn lão và những người khác nghe thây cuộc trò chuyện háo hức giữa Lâm Vũ và Anmnie, nét mặt của họ đột nhiên thay đổi, Khuôn mặt của Đoạn lão đầy phần khích, trong l khi đó khuôn mặt của Đằng Quân đầy sự ngạc nhiên!

Làm sao một cậu nhóc lại có thê biết được vị phó chủ tịch Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ nỗi tiếng?

Sau khi Lâm Vũ giải thích chuyện cháu của Đoạn lão với Annie, Annie lập tức đồng ý: “Yên tâm, nếu như anh đã mở lời, vậy tôi đương nhiên Sẽ sắp Xếp một b*** tiệp đón tiêu chuẩn cao nhật, bắt cứ lúc nào anh cũng có thể đến.”

Vừa nói, Annie vừa cười bật lực: “Nhưng với y thuật của anh, ước chừng đứa nhỏ này không cần đến chô tôi đâu.”

Lâm Vũ cũng cười nói: “Điều đó không chắc, nhưng dù sao cũng rất cảm ơn cô. Sau này đến thủ đô, nhất định phải nhớ thông báo cho tôi.”

“Đó là điều chắc chắn!” Annie đồng ý.

“Nhân tiện, Annie, nghe nói trợ lý của cô đến từ Trung Quốc?” Lâm Vũ đột nhiên nghĩ đến Thái độ kiêu ngạo vừa rồi của Khải Ty, không khỏi nhíu mày.

“Ừ, sao, anh quen à?”

“Tôi không quen, tôi chỉ cho cô một cái đê nghị. Cô ta không thích hợp ở lại bên cạnh cô, bởi vì đất nước chúng ta giáo dục cô ta, nhưng cô ta ngược lại kỳ thị người trong nước.

Không có một chủt lòng biết ơn nào.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 569


Chương 569:

Một ngày nào đó, khi cô ta nhìn thây lợi ích lớn hơn, cô ta nhất định sẽ phản bội cậu không chút do dự!”

Giọng nói của Lâm Vũ vô cùng lạnh lùng. Anh không phải là người nói nhiều, nhưng anh rât ghét loại người này.

“Tôi biết rồi, tôi sẽ đuổi viếc cô ta ngay bây giÒ, đồng thời công bồ toàn . bệ trên trang web chính thức của chúng tôi! Không bao giờ thuê cô ta làm nữa!” Annie nói với giọng uy nghiêm, cô không ngờ răng Khải Ty lại kiêu ngạo đên mức xúc phạm quê hương của cô tai “Không, đừng mà… Hội no Annie, tôi sai rồi… Tôi biết mình sai rồi..

Trước khi Lâm Vũ cúp điện thoại, điều cuối cùng anh nghe được là tiếng khóc nức nở của Khải Ty.

“Đằng tổng, điện thoại của ông.”

Lâm Vũ đưa điện thoại cho Đằng Quân: “Thế nào, bây giờ ông đã tin chưa?”

Đằng Quân nắm chặt tay, thân thể khẽ run lên, không nói nên lời, ánh mắt đầy hận ý và tức giận khi nhìn Lâm Vũ.

“Đằng tông, sao ông không nói nữa, tiệp tục nói đi, ha ha, tôi thích nhìn dáng vẻ ông nhing không thuận mắt bọn tôi, nhưng lại bất lức với bọn tôi!”

Thẩm Ngọc Hiên vui mừng khôn xiết, học được Đẳng. Quân lúc đầu kiêu ngạo như thê nào, trả lại toàn bộ, ngắng đầu cười, không kém phẫn kiêu ngạo.

“Ò, Hà tổng, vừa rồi là lão đầu tôi có mắt không thầy thái sơn, nói những điều không nên nói. Là chúng tôi không có kiến thức! Tôi cùng các người ký hợp đồng! Không trả tiền cũng được!”

Đoạn Phong Niên vội vàng chạy tới, năm lây tay Lâm Vũ, kích động không ngừng, hiện tại cháu trai ông đã được cứu sông, ngay cả phó chủ tịch Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ cũng đối Xử với Lâm Vũ như vậy, y thuật của anh hẳn là rất tốt.

-_ “Hà tổng! Chỉ cần anh có thể chữa khỏi bệnh cho con tôi, nhà họ Đoạn chúng tôi sẽ biết ơn anh suốt đời!”

Người phụ nữ đang ôm đứa trẻ đột nhiên đặt đứa trẻ XuÔng, quỳ xuông NT mặt Lâm Vũ, nước mắt chảy ài “Cô làm gì vậy? Mau đứng dậy nói!”

Lâm Vũ vội vàng đưa tay ra đỡ cô.

Đằng Quân nhìn thầy cảnh này cảm _ thây ngực ông ta sắp nỗ tung, ông ta _ nháy mặt với một người mặc áo đen _ bên cạnh, người mặc áo đen lập tức _ hiểu ra, vội vàng bề cháu của Đoạn _ Phong Niên chạy ra ngoài.

“Con của tôi!”

Người phụ nữ kêu lên, cô đứng dậy đuôi theo người đàn ông mặc đồ đen cướp con của cô nhưng những thủ hạ khác của Đằng Quân ngăn cô fa củng Đoạn Phong Niên và bảo mâu lại.

“Hừ! Đoạn Phong Niên, tôi nói cho ông biết, tôi coi ông là Đoạn lão thì ông mới là Đoạn lão, tôi không coi ông là Đoạn lão ông chả là cái thá gì!

Ong đừng có cho mặt mũi mà không cân!”

Đằng Quân lạnh giọng nói: “Hộm nay ông phải cùng tôi ký cái hợp đồng .

này, ký hay không cũng phải ký! Nếu không ông hãy đợi nhặt xác cháu trai của ông đi!”

“Đằng Quân, ông là đồ không có lương tâm !”

Đoạn Phong Niên một tay ôm ngực, một tay chỉ hướng Đẳng Quân, mặt đỏ bừng vì tức giận.

Đẳng Quân chỉ quan tâm đến việc trở bi luận với Đoạn Phong Niên, nhưng không nhận ra Lâm Vũ đã biến mất từ lâu.

Người đàn ông mặc áo đen vội vã ôm cháu trai của Đoạn Phong Niên ra ngoài, nhanh chóng chui vào một trong những chiêc Bentley màu đen, ném đứa trẻ ra ghê sau, ngôi vào ghế lái, lập tức khởi động xe, vội vàng đánh lái, rất muốn rời khỏi chỗ này.

“Đi chậm, đừng lo lắng, đừng hoảng, q*** t** lái trở lại bên trái!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 570


Chương 570:

Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên Ăn lên bên cạnh, hán vội vàng đầy tay lái lại theo lời nhắc nhở mới không đâm vào gốc, cây, không khỏi thở dài một tiếng, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Không đúng! Sao bên cạnh lại có người?

Ông ta nhanh chóng quay đầu lại, phát hiện Lâm Vũ không biết trên xe từ lúc nào.

“Anh… anh lên đây bằng cách nào?”

Người áo đen kinh ngạc nói.

“Phương hướng bị lệch, anh có biết lái xe không?” Lâm Vũ cau mày giúp anh ta chỉnh phương hướng, “Không biết lái thì cút ral”

Vừa dút lời, Lâm Vũ vươn tay trái đập đầu vào thành kính ô tô.

“Bùng.” Tiếng nổ vang lên, người đàn ông áo đen chưa kịp cử động đã ngắt _ xỉu, kính xe vỡ thành mạng nhện nhưng không bị vỡ tan.

“Chậc chậc, quả là một chiếc xe tốt.”

Lâm Vũ không khỏi thở dài một hơi, sau đó kéo mạnh cửa xe :. đây người, mặc đồ đen xuống, bởi vì xe chạy rât chậm nên người mặc đồ đen bị ngã lăn 2 lần rồi dừng lại.

_ “AL AI” Cháu trai của Đoạn lão xem một màn này hét lên hai tiếng rất phần khích.

“Ngoan, ngồi cho vững.” Lâm Vũ cười với đứa nhỏ, di chuyên đến chếc Mecsedes đi một vòng và quay trở lại.

“Ký hay không ông tự xem đi!”

Lúc này, Đằng Quân đứng trong sân ném hợp đông và bút xuống đất lạnh lùng nói với Đoạn Phong Niên: “Dù sao mạng của cháu ông phụ thuộc trên tay ông, nếu ông không ký thì đừng hòng gặp lại nó!”

“Nào, đi tìm mẹ của nhóc đi.”

Ai ngờ vừa dứt lời, Lâm Vũ đã ôm đứa nhỏ trở về.

Mẹ kiếp!

Ông ta ngay lập tức cảm thây ngột ngạt, cảm thấy rất tức giận. Con mẹ nó hôm nay là ngày gì mà môi lần ông ta nói xong đều bị vả mặt vậy !

“Con trai, con của tôi!”

Người phụ nữ vừa thấy con trai lập tức chạy đến.

“Tiểu tử, cậu cướp thăng bé vệ cũng ¡ vô dụng, không có lời nói của tôi, hôm nay ai cũng không được rời khỏi ‘đây!”

Đăng Quân hừ lạnh một tiếng, những người vệ sĩ còn lại của ông ta lập tức vày lây Lâm Vũ và những người khác.

“Cô à, hãy bề đứa trẻ vào nhà đi, Đoạn lão và bảo mẫu cũng vào nhà đi, tôi phải củng Đằng tổng nói chuyện thật tốt.” Lâm Vũ nói vài câu với Đoạn lão và người phụ nữ.

“Hà tổng…” Đoạn Phong Niên lo lắng.

“Không sao, mọi người vào nhà đi, chỉ là nói chuyện thôi mà.” Lâm Vũ phát tay cười, bọn họ mới vào nhà.

“Tiểu tử, không cần. nói, chúng ta không có gì đáng…

Đằng Quân nói được một nửa liền không nói nữa, bở vì Lâm Vũ đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt ông ta, đôi tay giống như cái kẹp bóp chặt cô ông ta, ông ta cảm giác không thở được, cả khuôm mặt đỏ bừng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 571


Chương 571:

Ông ta vội vàng vươn tay muốn giụt bỏ cánh tay của Lâm Vũ nhưng cánh tay của Lâm Vũ như nhựa gang thép, võ cùng cứng rắn di chuyên bất động.

Thuộc hạ của ông ta lập tức vây quanh khi thấy cảnh này, Lâm Vũ lạnh giọng: “Đều đứng lại hết cho tôi, ai dám động đậy, tôi lập tức b*p ch*t hắn!”

Nói tiếp lực đạo trên tay Lâm Vũ tăng lên mây lần, , Đằng Quân lập tực há to miệng, cô càng đỏ hơn, vội vàng vẫy tay cho mây tên thủ hạ.

“Hôm nay tôi sẽ tha mạng cho ông, sau này nếu ông còn làm phiền gia đình Đoạn lão, tôi sẽ không khách khí như vậy đâu, nghe rõ chưa?”

Lâm Vũ nhìn Đằng Quân với vẻ mặt sát khí.

Mắt của Đằng. Quân sắp chuyển Sang màu trắng, ông ta không nói được gì, chỉ có thê vỗ mạnh vào tay Lâm Vũ như đã biết rồi.

Lâm Vũ lúc nãy mới buông tay, Đăng Quân lập tức hít một hơi thật lớn, sau đó ho khan hai tiêng, kêu mây người thủ hạ loạng choạng chạy đi, đông thời không quên nói : “Hà Gia Vinh, mày đợi đây, lão tử và mày chưa xong đâu!”

Ông ta đã nhìn ra, dựa vào thân thủ của Lâm Vũ, mây người thuộc hạ của ông ta không phải đôi thủ, cho nên trong 36 kế Siêt là thượng sách.

Lâm Vũ cũng lười so đo với ông ta, tuy rằng Đăng Quân là con cá sâu lớn trong ngành trang sức ở thủ đô, nhưng trong mặt của anh cũng chỉ là một con vật nhỏ, không thể tạ ra sóng gió gì.

“Mẹ nó, tiện nghỉ cho lão già đó rồi, đến quân của ông đây còn chưa chui!” Thâm Ngọc Hiến oán hận mắng một tiếng.

Sau khi Đẳng Quân đi, Lâm Vũ đưa cho mẹ của đứa nhỏ một mũi kim, dặn dò mẹ đứa nhỏ đến bệnh viện ba ngày một lần tìm anh ta tiêm, phối hợp uông một: số thuốc, có lẽ rất nhanh sẽ thầy hiệu quả.

Sau khi tiêm, Lâm Vũ ký hợp đồng với Đoạn Phong Niên.

Đoạn Phong Niên nhẹ nhàng nói : “Bi tổng, bây giờ tôi cũng tính là nhân viên của cậu rôi, coi như là phúc lợi, có thể dăm ba hôm tặng tôi một bình rượu thuốc không? Đề cho lão đầu tôi đỡ thèm!”

“Ha ha được thôi!”

Lâm Vũ cười: “Tôi viết phương thuốc cho ông cũng được.”

“Như vậy không được !”

Đoạn Phong Niên lắc đầu, trịnh trọng nói: “Nêu như đơn. thuốc của cậu được hoàn thiện rồi sản xuất hàng loạt, doanh số bán ra nhất định sẽ rất cao. Lão già tôi cũng không mặt dầy như vậy.”

Lâm Vũ bị lời nhắc nhở của Đoạn Phong Niên làm cho sững sờ, huống chi, đây thực sự là một cơ hội kinh doanh, anh thật sự chưa nghĩ tới.

Bởi vì Giang Nhan đi dự hội thảo ở bệnh viện ngoại ô trong hai ngày qua, cho nên cả hai nay đêu không vệ nhà, chỉ có Lâm Vũ và Diệp Thanh My ở nhà.

Nhiệm vụ nấu bữa tối cũng thuộc vệ Diệp Thanh My, món ăn của cô chủ yêu là món ) cay, mang đặc trưng của các món nồi tiêng.

“Thế nào, ăn có quen không ?” Diệp Thanh Mỹ ngồi xuống, cần thận hỏi Lâm Vũ.

Vì quan tâm đến khẩu vị của Lâm Vũ, cô đặc biệt cho rất ít ớt khô.

“Ăn rất ngon, đặc biệt là món gà cay này, rất đúng vị. ° Lâm Vũ cười đáp.

Diệp Thanh My cười dịu dàng, giữa lông mày hiện lên tia buồn bực: “Tiểu Vũ cũng rất thích ăn món gà cay mà tôi làm.”

Tay Lâm Vũ khẽ run lên, cô găng kiêm soát tâm trạng của mình và không đề cho bản thâncó những hành vi quả bắt thường.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 572


Chương 572:

Trên thực tế, người mà anh muốn kể lại những gì anh đã trải qua lúc đầu là Diệp Thanh My, anh tin răng Diệp Thanh My là người sẽ chấp nhận chuyện này nhật, nhưng lúc đầu anh và Giang Nhan chỉ là VỢ chồng trên danh nghĩa, mà hiện tại bây giò họ đã là vợ chồng thật sự, anh đương nhiên phải chịu ti nhiệm với Giang Nhan, vì vậy việc nói cho Diệp Thanh My biết thân phận thật của anh bây -_ giờ sẽ chỉ làm tăng thêm phiền phức cho cô.

Người mình yêu đã trở thành chồng của người khác thì ai có thể chấp nhận được chứ?

Lâm Vũ biết rằng anh nợ cô, anh nợ cô cả đời.

_ “Học tỉ, không phải cô luôn muốn đi mua quân áo sao, tôi đi cùng cô nhé.”

Lâm Vũ như đột nhiên nhớ ra cái gì nói.

“Anh làm gì có thời gian a?”

Diệp Thanh My rất hiểu chuyện lắc đâu: “Hiện tại anh là bác sĩ duy nhất của bệnh viện.”

“Tôi xem dự báo thời tiết, ngày mai trời sẽ mưa. Trời mà mưa thì bệnh viện sẽ rất ít bệnh nhân, tôi sẽ coi như mình được nghỉ một ngày.” Lâm Vũ cười.

Diệp Thanh My thấy cậu ấy nói như vậy, chớp chớp đôi mi dài, gật đầu: “Vậy được thôi.”

Sáng ngày hôm sau trời thật sự có mưa, Lâm Vũ đưa Diệp Thanh My.

đến một {rung tâm mua săäm cao cập rất ni tiếng ở Bắc Kinh.

Nhìn thấy dàn tên tuổi chói mắt, Diệp Thanh My không khỏi nhẹ nhàng kéo Lâm Vũ, cau mày nói: “Sao anh lại đưa tôi tới đây? Tôi chỉ mua một ít quân áo thường mặc thôi.”

“Ở đây có thê mua quần áo thường mặc. Không thành vấn đề, tùy ý chọn đi!” Lâm Vũ cười vỗ ngực, “Ống chủ sẽ thanh đoán cho côi”

“Tôi không muốn, quá đắt.” Diệp Thanh My nhẹ lắc đâu. Từ nhỏ cô đã cùng mẹ chịu nhiều thiệt thòi. Cô biết cuộc sống vất vả nên luôn siêng năng và tiệt kiệm, và cô luôn mua quân áo và đồ trang sức ở những noi giá cả phải chăng, hợp túi tiên.

Lâm Vũ nhìn Diệp Thanh My mà cảm thấy đau lòng, nhẹ giọng nói: “Tiền bôi, cho tôi một cơ hội chăm sóc cô, được không?”

Diệp Thanh My lông mày khẽ giật TINH, căn môi, sau đó nhẹ nhàng gật âu Giọng điệu và thái độ của “Hà Gia Vinh* Thật sự rất giống Lâm Vũ, vì ‘vậy cô coi như Lâm Vũ đang đi cùng cô.

_ Sau khi bước đến một cửa ‘hàng lớn chuyên về lễ phục, nhân viên bản đằng lập tức nhiệt tình chào hỏi, Kông hề tỏ ra kỳ thị vì quản áo hàng hiệu linh tỉnh trên người Lâm Vũ và Diệp Thanh My, còn nhiệt tình khen ngợi Diệp Thanh My: “Mĩ nữ, bạn rất đẹp và bạn có khí chất rất xuất chúng. Quần áo trong cửa hàng của chững tôi rất phù hợp với khí chất và dáng người của bạn. Bạn có thể đi xung quanh xem, tôi sẽ cầm giúp bạn bộ nào mà bạn thích.”

Diệp Thanh My bị cuốn hút bởi những chiệc váy thời trang được cắt may tỉ mỉ, chât lượng cao.

Đây là bản tính của phụ nữ, bắt kỳ người phụ nữ nào cũng hàu như không có sức đề kháng với những bộ đô đẹp.

“Học tỉ, bộ này không tồi, rất hợp với khí chất của cô.” Lâm Vũ nhìn thấy một bộ váy dạ hội màu trắng cam được treo ở vị trí dễ thấy nhất trong cửa hàng, trong lòng có chút hưng phần.

“Tiên sinh thật là người có con mắt tỉnh tường. Đây là báu vật của cửa hàng chúng tôi và là chiếc váy dạ hội đắt nhật trong cửa hàng của chúng tôi. Chỉ còn chiếc cuối cùng này. Tôi cũng cảm thấy nó hợp với cô ây, kích thước cũng vừa đúng. Tôi lấy nó xuống cho cô thử nhé?” Nhân viên bán hàng cười hỏi Diệp Thanh My.

Diệp Thanh My cũng nhìn chiếc váy dạ hội này, nhưng lại để ý thầy giá của chiễc váy có sáu chữ số, cô lập tức xua tay: “Không cân đâu, cám ơn.”

“Thử đi, thử đi rồi tính.” Lâm Vũ ép cô vào phòng thay đồ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 573


Chương 573:

“Tiên sinh, ngài đối xử với bạn gái ngài thật tốt.” Nhân viên phục vụ khen ngợi, nhanh chóng lây chiêc váy xuống đi vào phòng thay đồ.

Đợi Diệp Thanh My thay váy xong, Lâm Vũ lập tức há miệng kinh ngạc.

Thật kinh diễm!

Đây là cảm giác rõ ràng nhất của anh, chỉ DỊ thấy một chiêc váy bó sát ôm lấy cơ thể của Diệp Thanh My làm cho đường nét mảnh mai và không đồng đều của cô ấy đặc biệt nóng bồ; điều quan trọng nhất là làn da trắng như tuyết của Diệp Thanh My, màu váy này hoàn toàn phù hợp!

– Cảm giác thật oi bức!

“Như thế nào, có đẹp hay không?”

Diệp Thanh My nhẹ nhàng xoay , người, lộ ra cái lưng ngọc ngà trăng nốn.

“Rất đẹp.” Lâm Vũ gật đầu ngơ ngắn.

“Cởi ra cho tôi.”

Lúc này một giọng nói lạnh lùng truyện đên, một người phụ nữ mặc quân đùi đen, đi bôt màu nâu bước nhanh tới, lạnh lùng nói với Diệp Thanh My: “Cô bị điếc sao? “Tôi kệu cô c** q**n áo, đừng làm bản quân áo của tôi!

Lâm Vũ liếc cô ta một cái, đột nhiên cảm thấy. cô ta có chút quen mắt, nhưng cũng không nhớ rõ mình đã từng nhìn thây ở đâu, vì thế không khỏi nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cô đang nói trong mơ à? Những bộ quần áo này được chuẩn bị tốt để Hộ hh trong cửa hàng, từ khi nào nó trở thành của cô? Tại sao, nhà cô đã mở _ trung tâm mua sắm này à?”

| “Trung tâm mua sắm này không thuộc sở hữu của nhà tôi, nhưng bộ váy này là của tôi!”

Người phụ nữ đi giày cao cô hừ lạnh một tiêng, quay đầu tức giận nói với nhân viên bán hàng: “Ngày hôm qua tôi không phải đã nói với anh rôi sao?

Bộ váy này tôi mua rồi!”

“Cô Trần, cô… cô không phải đã nói là sẽ quay vệ suy nghĩ sao?” Nhân viên bán hàng bất lực nói.

“Bịa đặt! Cô gái này lúc đó rõ ràng nói là của tôi rồi, hôm nay quay lại lây!”

Cô gái đi giày cao cổ khoát tay, lạnh lùng nói: “Mau bảo cô ta cởi ra cho tôi, tôi lây nó đi! “

“Xin lỗi, bộ váy này là thứ chúng tôi muốn trước!” Lâm Vũ đứng dậy, lạnh lùng nói mà không hề tỏ ra yếu thế.

“Dám lấy đồ của tôi? Anh có biết tôi đây là ai không?” Người phụ nữ đi giày cao cô tức giận trừng mắt nhìn Lâm Vũ.

“Cô là ai, ông trời tôi đây trước rồi sẽ lấy trước!” Lãm Vũ cau mày nói.

“Quên đi, Gia Vinh, chỉ là một bộ quân áo.” Diệp Thanh My xoay người kéo Lâm Vũ, ra hiệu với anh nói vài câu.

“Diệp Thanh My?”

Người phụ nữ đi giày cao gót đột nhiên hét lên sau khi nhìn rõ mặt Diệp Thanh My. Vừa rôi lông mày Diệp.

Thanh My hướng vê phía cô ta, cô thật sự không nhận ra.

Diệp Thanh My sững sờ khi nhìn thấy cô ta, nhìn kỹ lại, có chút kinh ngạc: “Trần Điền Điền?”

“Ô, cô còn biết tôi sao?”

Tràn Điền Điền liếc nhìn Diệp Thanh My, giọng điệu chua chát, cô ta nhìn lên nhìn xuống Diệp Thanh My, thấy rằng Diệp Thanh My vẫn là một tai họa cho đất nước và nhân dân, trong đôi mắt cô ta dấy lên tia ghen tị và thậm chí là hận thù.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 574


Chương 574:

“Đã lâu không gặp.”

Diệp Thanh My gật đâu với cô ta, không có bao nhiêu dao động tâm tình: “Được rồi, tôi nhớ tới khi còn đi học, cô đều là mặc hàng rong, không nghĩ tới cô chim trĩ lại biên thành phượng hoàng, lại đi mua sắm cạo cập như vậy.” Trần Điền Điền chế nhạo với lời lẽ đầy mỉa mai.

Thấy cô ta nói chuyện, Lâm Vũ không khỏi nhíu mày, hỏi Diệp Thanh My: “Cô ta là ai?”

“À, đây là bạn học cũ của khoa chúng tôi, Trần Điền Điền.” Diệp Thanh My giới thiệu.

Lý do khiến cô ấn tượng với Trần Điền Điền vì Trần Điền Điền là một nhân vật nỗi tiếng trong trường đại học của họ, trong thời gian đi học, hậu như ngày nào cô ta cũng được đưa đón bằng xe sang. Nhiều người.

nói răng cô được chăm sóc bởi người giàu có.

Lâm Vũ kêu lên một tiếng, chẳng trách anh cảm thấy quen thuộc, hóa ra là một cựu sinh viên. Trần Điền Điền liếc nhìn Lâm Vũ, trọn tròn mắt, giêu cợt: “Đây là bạn trai của cô? Sao vừa nhìn đã thấy tiều tụy như vậy?

Hồi đó cô đường đường là hoa khôi lại tìm loại mặt hàng như này sao? Cô sẽ mua chiếc váy đắt như thế này.

bằng thẻ tín dụng ư? Cô có thể trả lại nó không?”

Tuy răng cô ta cho răng Lâm Vũ trông khá đẹp trai, nhưng lại không giỗng người giàu có, cho nên khi nói lời này, cô cảm thấy vui vẻ một chút, néu là hoa khôi thì sao? Không phải †ìm ma nghèo sao?

“Có tiền hay không không phải việc của cô. Dù sao thì bộ quân áo này, chúng tôi phải đặt mual” Lâm Vũ không. để thương lượng chút nào, anh cũng đề ý răng Trần Điền Điền không giao du với Diệp Thanh My, hơn nữa còn có xích mích với Diệp Thanh My khi cô ấy còn đi học, nên không cân phải khách sáo với cô ta chút nào.

Khuôn mặt ngọt ngào của Trần Điền Điền trùng xuống, cô lạnh lùng nói: “Chỉ là cô có xứng | đáng mặc quần áo đẹp như vậy không?”

| “So với cô còn đáng hơn. Nhìn cô xem, muôn nhan sắc không có nhan sắc, muốn dáng vóc không có dáng vóc, khí chât cũng không có khí chật.

Cả người giỏng như một bà thím năm mươi tuổi già nua, còn có mặt mũi cướp quân áo từ chúng tôi!”

Lâm Vũ bu môi chán ghét. “Anh…”

Trân Điện Điền tức giận sắp khóc đên nơi, phải nói những lời này của Lâm Vũ quá độc ác, những lời này đối với bất kỳ phụ nữ nào đều là đâm thẳng vào chỗ chết!

“Thôi bỏ đi, Gia Vinh, đưa quần áo cho cô ây.”

Diệp Thanh My nhẹ nhàng kéo Lâm Vũ: “Tôi không cần cô đề cho! Cô bày trò đạo đức giả ra à? Cô lúc đầu còn cướp bạn trai của người khác, giờ lại cướp quân áo của người khác. Thật không biết xấu hổ, đỗ hèn hại”

Trần Điền Điền tức giận nhìn chằm chằm vào Diệp Thanh My.

Cô và Diệp Thanh My học củng khoa, khi còn hữc đại học, bạn trai của cô đã đá cô sau khi nhìn thấy Diệp Thanh My, sau đó lại theo đuổi Diệp Thanh MỸ, cô luôn xấu hồ về chuyện này nên cảm thấy oán hận Diệp Thanh My.

Cô ta ghét Diệp Thanh My vì xinh hơn cô ta, ghét Diệp Thanh My vì mọi thứ đều hơn cô tai “Cô giữ cho sách cái miệng của mình một chút đi!” Lâm Vũ chỉ tay vê phía cô ta lạnh lùng cảnh cáo.

“Bỏ đi, đừng tranh luận với loại người như vậy.”

Diệp Thanh My thuyết phục Lâm Vũ, sau đó kéo anh sang một bên.

“Sao, chó cái, bị tôi nói đúng chỗ đau rồi hả?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 575


Chương 575:

Trân Điện Điện thây Diệp Thanh My sợ cãi nhau với mình, càng thêm tự tin, chế nhạo: “Đúng rồi, tôi , nói cô vệ quê trước khi tốt nghiệp, phải vì mẹ cô chết không?”

Diệp Thanh My thân thể đột ngột run lên, ngón tay mảnh khảnh không khỏi khế run lên, Trần Điền Điền lại đầy cô xuống vực sâu của ký ức đau buồn bằng một lời nói.

“Cô có biết nói tiếng người không!”

Lâm Vũ vừa nghe lời này tức giận, ánh mắt lạnh lùng.

“Làm sao vậy? Tội nói sai rồi sao? Mẹ cô ta chết rồi!” Trần Điền Điền nghiêm mặt nói, dường như lời nói của cô ta đã đánh trúng chỗ đau của Diệp Thanh My.

“Cô có tin tôi tát cô không? Tôi đây không đánh phụ nữ, nhưng loại người như cô không đáng!” Lâm Vũ nghiên răng, tức giận muôn tát vào mặt cô ta.

“Ai ya, anh còn muốn đánh người ư, nào, anh đánh đi, đánh đi!”

Trần Điền Điền ngẳắng cao đầu nói, khuôn mặt nhướng mày: “Anh có biết khuôn mặt của tôi đáng giá bao nhiêu không? Tôi nói cho anh biết, nêu anh đánh tôi, đôi sẽ làm cho anh tan cửa nát nhà…

“Bóp!”

Không ngờ, cô ta chưa kịp nói Xong, Lâm Vũ đã dùng tay tát vào mặt cô ta.

Mặc dù Lâm Vũ đã có ý giảm bót sức lực trước khi đánh, nhưng cái tát của anh vẫn rất có lực đối với Tràn Điền Điền, thân thể cô ta bị đánh cho quay . vòng một hồi, chỉ cảm thầy trước mắt choáng váng, cả người liên ngôi trên mặt đât.

Sau đó nửa khuôn mặt bên trái của cô ta ng phòng lên như quả bóng, sưng đỏ.

“Cô Trần, cô không sao chứ?” Nhân viên bán hàng đột nhiên hoảng sợ khi nhìn thây cảnh này, vội vàng chạy tới giúp cô.

“Anh… anh dám đánh tôi?”

Trần Điền Điền vừa sợ hãi vừa tức giận, sau khi bình tâm lại cô lập tức lầy điện thoại di động ra bám gọi, vừa khóc vừa nói: “Alo, giám đốc Ngưu, mau đưa người tới đây. Em bị đánh…

Mặt em bị hủy hoại… “

“Thưa anh, chị, lần này hai người đã gây ra thảm họa lớn rồi.”

Nhân viên bán hàng chạy đên chỗ Lâm Vũ và Diệp Thanh My với vẻ mặt kinh hoàng và nói: “Có thê anh chị không biệt đúng không? Cô ấy vừa được chọn vào dàn diễn viên nữ thứ hai trong buổi thử vai. Cô ấy hiện đang quay phim ở Bắc. Kinh. Anh đã đánh vào khuôn mặt của cô ấy. Bây giờ thật là rắc rối…”

“Không thành vấn đề, cô mắt tiền phải không, tôi sẽ bồi thường.”

Lâm Vũ không quan tâm, liền quát Trần Điền Điền: “Cô mua bảo hiểm cho mặt chưa? Tôi sẽ trả cô gấp đôi tiền, và tôi sẽ để cô tát lại tôi.”

Trần Điền Điền khi nghe thấy lời này, cô ta che mặt và cay đăng nhìn Lâm Vũ: “Anh chờ chết đi, anh có biết giám đốc của đoàn chúng ta là ai không? Ngưu Nghệ Cai”

“Xin lỗi, tôi chưa nghe nói qua.” Lâm Vũ nhẹ giọng nói.

Diệp Thanh My sắc mặt thay đổi khi nghề tên Ngựu Nghệ sa nậy, cô biết đây là đạo diễn mới vừa nỗi, vào mùa hếi này, một bộ phim rất nồi tiếng đã được công chiêu, nghe nói răng doanh thu phòng vé đã tạo nên một đỉnh cao mới trong Đại lục, vì vậy ngay lập tức được xếp vào hàng _ những đạo diễn hạng nhất, nhiều công ty điện ảnh và truyền hình lớn muôn họp tác với anh ta và đề nghị anh ta làm phim.

Tháng trước, nghe nói rằng dự án đã hoàn thành và sắp tới sẽ có buổi thử giọng nữ quốc gia, không ngờ Trần Điền Điền lại được chọn trong b*** thử giọng.

“Gia Vinh, mọi chuyện bây giờ thật phiền phức, đây là một giám đóc lớn.”

Diệp Thanh My có chút lo lắng nói: “Bên kia lát nữa sẽ tới, đừng làm khó người khác, thừa nhận sai lâm, mất một ít tiền, hãy biến việc lớn thành việc nhỏ, hãy quên nó đi.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 576


Chương 576:

Diệp Thanh My không rõ vệ mạng lưới của Lâm Vũ ở kinh đô, cho nên sau khi biết được bọn họ đã xúc phạm đến một giám đốc lớn như Vậy, trong lòng đột nhiên trở nên bối rồi.

“Không nghĩ tới! Đồ hèn hạ, để tôi nói cho cô biết, thừa nhận sai lâm cũng vô dụng, cô cùng : anh ta đừng hòng nghĩ tới!” Trân Điền Điền tức giận chỉ vào Diệp Thanh My.

“Bóp!”

Ai biết rằng ngay khi cô ta bỏ tay xuông, Lâm Vũ đột nhiên chạy t tới và tát vào má phải của cô ta một lần nữa, và má phải của cô ta ngay lập tức sưng lên như má trái.

“Từ nay nếu cô còn dám chửi bới Thanh My, tôi sẽ tát cô cho tới khi sạch miệng thì thôi!” Lâm Vũ thản _ nhiên nói.

Trần Điền Điền nghe đến đây vô cùng sửng sốt, nước mắt lưng tròng, cô không dám nói nữa, cô thực sự bị Lâm Vũ làm cho sợ hãi, sau hai cái tát này, cô ta không biết mình sẽ bình phục sau bao lâu.

Lâm Vũ lấy điện thoại di động ra và _ nghịch nó, nghĩ xem ai sẽ ra tay giải cứu.

Nếu đúng như Diệp Thanh My nói, nếu giám đốc Ngựu là một đạo diễn lớn, thì anh ta nhất định có liên quan gì đó đến các công ty điện ảnh và truyền hình lớn, nhưng nêu là các công ty điện ảnh và truyền hình lớn, có Đn sẽ phiền phức hơn khi đối phó với họ.

Nhưng anh chưa kịp tìm ai để kêu cứu thì một nhóm lớn người ở đằng xa mặc đồ đen bước tới, có hàng chục người.

Người đàn ông béo đi đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai và mặc bộ đồ giám đốc màu xanh xám, vội vã đến đây với cái bụng to.

Diệp Thanh My tái mặt vì sợ hãi khi nhìn thầy đội hình này.

Lâm Vũ không khỏi có chút kinh ngạc, không ngờ bọn họ có thể đến nhanh như vậy, cũng mang theo nhiều người như vậy.

Bản thân anh không sợ hãi, nhưng anh sợ răng Diệp Thanh My sẽ bị thương vì đánh nhau.

“Đạo diễn Ngưu!”

Trần Điền Điền bật khóc khi nhìn thấy người đàn ông mập mạp, giọng điệu đây bát bình: “Điền Điền!”

Ngưu Nghệ Ca nghe vậy vội vàng chạy tới, ngồi xôm xuống nhìn Trân Điễn Điền, thấy mặt sưng như đầu heo, tim anh chợt chủng xuống. Mẹ kiếp, đây vẫn là Trần Điền Điền sao?

“Ai đánh em thế này?”

Ngưu Nghệ Ca vô cùng tức giận, anh và công ty điện ảnh và truyền hình đã bỏ ra rẫt nhiều tiền để chọn ra nữ thứ hai nhưng lại bị đánh như thế này, liệu có tốt không? Đây rõ ràng là đánh vào mặt anh tai “Là bọn họ, hai người khốn kiếp bọn họ!”

-_ Trần Điền Điền bật khóc, chỉ vào Lâm Vũ và Diệp Thanh My và hét lên. “Mẹ kiếp, chết đi!”

Ngưu Nghệ Ca đột ngột đứng lên, chỉ vào Lâm Vũ và Diệp Thanh My rôi lạnh lùng nói: “Phê đi cho tôi…”

Trước khi nói xong, anh ta đột ngột dừng lại, nhìn Lâm Vũ một cái, đột _ nhiên kinh ngạc nói: “Anh Hà?”

“Anh biết tôi?”

Lâm Vũ đang chuẩn bị đánh nhau, bị anh ta gọi như vậy có chút kinh ngạc, hình như chưa từng gặp qua anh ta? “Ân nhân!”

Ngưu Nghệ Ca bật khóc mà không báo trước, và quỳ xuông trước Lâm Vũ với một cú huých.

Chết tiệt. Tình huống quái gì đây?

Nhóm người đi cùng Ngưu Nghệ Ca đều bị sốc.

Làm sao một đạo diễn tên tuổi như vậy lại quỳ xuống khóc như một đứa nhóc?
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 577


Chương 577:

_ Trần Điền Điền cũng choáng váng khi nhìn thấy cảnh này, chẳng. lẽ Đạo diễn Ngưu đột nhiên trở nên mắt trí?

Tại sao anh ta lại quỳ xuông trước kẻ thù của mình!

Lâm Vũ cũng sửng sốt, đạo diễn làm sao vậy, tại chỗ diễn xuất sao?

“Anh Hà, anh không nhận ra tôi nữa sao?”

Ngưu Nghệ Ca vừa khóc vừa hỏi Lãm Vũ: Xin lỗi, tôi thực sự… không biết anh…

Nhìn thấy anh ta khóc rất buồn, Lâm Vũ thật sự xấu hồ nói không biết anh ta, nhưng anh không thể nói dồi, anh thật sự chưa từng thấy vị đạo diễn lớn này bao giờ.

“Tôi là Ngưu Nghệ Ca, anh Hà, tôi..

_ Nếu không có ảnh, tôi sẽ không có.

ngày hôm nay… ” Nước mắt Ngưu Nghệ Ca ứa ra cực kì cảm động.

“Tôi biết anh là Ngưu Nghệ Ca.”

Lâm Vũ bắt lực mỉm cười, nhưng anh thật sự không biết ông ta, đây là lần đầu tiên anh nghe đến cái tên Ngưu Nghệ Ca.

_ Anh hơi choáng ngợp trước tiêng _ khóc của Ngưu Nghệ Ca, anh cảm thấy anh là một tên khốn, anh rất cảm kích khi anh ta khóc, và anh thậm chí không có chút ân tượng nào về anh ta.

Anh đành phải ngồi xôm xuống vỗ lưng Ngưu Nghệ Ca, an ủi: “Anh à, trước hệt anh đừng khóc, nói cho tôi biết chúng ta gặp nhau khi nào và ở đâu, có lẽ tôi sẽ nhớ.”

Lời dỗ dành của Lâm Vũ quả thật có tác dụng, Ngưu Nghệ Ca mạnh mẽ gật đâu, bình tĩnh lại, đứng dậy nói: “Anh Hà, anh còn nhớ lần anh đến Vinh Thắm Beauty quay quảng cáo không? Lúc đó là mùa đồng… có một người nổi tiếng đóng vai một tên tuôi lớn.”

“Đó là anh?”

Khi anh ta nói điều này, Lâm Vũ đột nhiên nhớ ra rằng cảm xúc của anh đối với đạo diễn Ngưu, người đã giúp họ quay Vinh Thắm Beauty ngày hôm đói Lúc đó anh có đưa lại danh thiếp của mình, nhưng sau này không biết đã đi đâu, „ quên mắt: “Anh nhớ tôi, thật biết “ôm Nhìn thấy Lâm Vũ nhớ tới chính mình, Kim Nghệ Ca nước mắt lại trào ra, kéo cánh tay Lâm Vũ tiếp tục quỳ xuống.

“Đừng đừng, anh dậy trước đi, dậy trước đi…” Lâm Vũ vội vàng kéo anh lên, nhìn chung quanh rồi cười: “Không phải, tôi nhớ lúc đó anh không béo lãm, còn có râu. “

Ngưu Nghệ Ca này đã thay đổi nhiều như vậy, thảo nào anh không nhận ra.

“Này, không phải là bởi vì cuộc sống thoải mái sao? Tôi sẽ có phúc ..

Ngưu Nghệ Ca gãi gãi đầu có chút xâu hồ, sau khi nồi tiếng, cậu Ấy từ từ học cách hưởn thụ. Trong vòng vài tháng, anh ta trở nên béo lên, tăng lên một vài cân.

“Được rồi, đạo diễn Ngưu, anh đã sàn trở thành một đạo diễn lớn như vậy, thật sự rất tuyệt vời!” Lâm Vũ có chút xúc động, lúc đầu Ngưu Nghệ Ca là một đạo diễn trẻ chuyên làm quảng cáo. Khi nhìn thây một ngôi, sao lớn, anh phải gật đầu và cúi đâu.

Trong một năm, những thay đổi chắn động địa câu đã diễn ra.

“Ân nhân, làm sao có thể thiếu anh được?”

Ngưu Nghệ Ca vội vàng nói: “Lúc đâu, cảm ơn anh đã giới thiệu tôi với anh Dương Thần Minh, anh ấy đã nhờ người cho tôi một cơ hội làm phim. Tôi đã đạt, được như ngày hôm nay. Không dễ…

Vừa nói chuyện, anh ta lại vừa háo hức muôn khóc, có lễ trong mắt người ngoài, anh ta là người có chút đạo đức giả, nhưng nước trong giới giải trí sâu đến mức nào thì chỉ có những người đã thực sự xông pha.

mới hiểu được. Điều không. bao giờ lộ ra gần như có thể tiêu diệt ý chí của con người bắt cứ lúc nào.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 578


Chương 578:

Anh Ngưu là một đạo diễn rất có năng lực, và anh ta cứ lặp ởi lặp lại một cách máy móc công việc làm phim quảng cáo ngày này qua ngày khác, thậm chí anh ta đã từng nghĩ mình sẽ như thế này suốt đời.

Cho đến khi anh ta vô tình gặp Lâm Vũ và Lâm Vũ đã giúp anh ta giới thiệu với Dương Thân Minh, anh ta mới có cơ hội khó giành được này và cuối cùng đã phát triển tăng vọt!

Đối với anh ta mà nói, Lâm Vũ không khác gì cha mẹ tái sinh, có thể nói hôm nay tất cả đều là do Lâm Vũ ban cho, anh ta khi nhìn thấy Lâm Vũ hưng phần đến mức cảm xúc có chút không tự chủ được.

“Được rồi, người anh em, nếu đã như vậy, hãy làm việc chăm chỉ.”

Lâm Vũ mỉm cười, Ngưu Nghệ Ca cũng không ‹ dễ dàng nhớ tới chính mình như vậy, trên đời này không có mây người còn có thê biết ơn như vậy.

“Đúng rồi, anh Hà, người đàn bà tỉ tiện này đã xúc phạm anh, phải không?”

Đột nhiên Ngưu Nghệ Ca nhớ ra điều gì đó, và quay lại và nhìn Trần Điền Điền một cách dữ dội. Trần Điền Điền sợ đến mức há miệng.

Lâm Vũ chưa kịp trả lời thì Ngưu.

Nghệ Ca đã lao đến chỗ Trần Điền Điện, cho cô ta hai bạt tai, khuôn mặt _ sưng ( đỏ của Trần Điền Điền lập tức chuyền sang màu tím đen.

Trần Điền Điền nhận lấy hai cái tát _ này, nước mắt chảy ròng ròng, cô ta _ mím chặt miệng, không dám khóc, nhưng ruột hồi hận thì xanh mét, nếu cô ta biết Lâm Vũ có quan hệ với đạo diễn Ngưu, cho cô ta mười phần dũng khí, cô không dám sỉ nhục Diệp Thanh My nhiêu như vậy.

“Gia Vinh, bỏ đi…”

Diệp Thanh My dù sao cũng là phụ nữ, dễ mềm lòng, thấy Trần Điền Điền bị đánh đau nh: vậy, cô không đành lòng ôm chặt quần áo của Lâm Vũ.

Lâm Vũ nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô, ra hiệu cô đừng sợ, nói với đạo diễn Ngưu: “Đạo diễn Ngưu, bỏ đi.”

“Cô thật là mù quáng, ngay cả anh Hà cũng dám xúc phạm!”

Ngưu Nghệ Ca tức giận chỉ vào Trần Điền Điền rồi nói với Lâm Vũ: “Anh Hứa, người phụ nữ này đã phạm phải sai lắm ‘không thể tha thứ, anh yên tâm, tôi sẽ chấm dứt hợp đồng với cô ta, và toàn bộ ngành này sẽ câm vận cô ta, thay anh xoá cục tức này! “

Khi nói, anh ta cực kỳ độc đoán, vẻ mặt không còn sự thận trọng của vị.

đạo diễn nhỏ nữa. Hiện tại anh ta vốn có nói cái này, anh ta nói bị cấm, thì nhiều ¡ công ty điện ảnh truyền hình _ lớn sẽ cho anh ta thê diện.

“Đạo diễn Ngưu, đừng mà, đạo diễn Ngưu!”

Trần Điền Điền hoàn toàn sợ hãi khi nghe điều này, cô ta đã dành nửa năm thậm chí nhiều năm làm việc chăm chỉ đề có cơ hội này, cÔ ta không ngờ câu nói đơn giản của _ Ngưu Nghệ Ca đã quét sạch mọi nỗ lực của cô.

Diệp Thanh My nắm chặt cánh tay “

Lâm Vũ, muốn nói gì đó, nhưng cuôi cùng lại không nói ra.

“Đạo diễn Ngưu, mọi chuyện „giữa tôi và cô ta đã kết thúc. Cô ta mắng bạn của tôi và tôi đã tát cô ta, đó là một sự trả giá.”

Lâm Vũ trầm giọng nói: “Đương nhiên, cô ta thuộc vê anh. Người của anh, anh giải quyết thế nào đó là quyền, tự do của anh, nhưng hãy để tôi nhặc anh răng bắt kế SN! làm gì trong tương lai, hãy nghĩ tới bản thân.

Tôi hy vọng anh có thê sông đúng với ý định ban đầu của mình.”

Lâm Vũ đối với anh ta nói xong liền không nói lời nào, xoay người gọi nhân viên thanh toán quân áo.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 579


Chương 579:

Thành thật mà nói, anh nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo của Ngưu Nghệ Ca lúc này, trong lòng có chút chán ghét, nhưng Trần Điền Điền, người phụ nữ này quá lợi hại, anh thật sự không muôn xen vào chuyện của cô ta, cho nên mới thôi không nói nữa.

Ngưu Nghệ Ca sững sờ khi nghe những lời của Lâm Vũ, anh tavô cùng xúc động và vội vàng chạy đến và _ nói: “Ấn nhân, ân nhân, đây là số điện thoại hiện tại của tôi, anh hãy giữ lây nót”

Lâm Vũ không có từ chối, mà là tiếp nhận: „ Chúng, ta có thời gian cùng nhau ăn cơm.”

“Được, được rồi, đi từ từ thôi!”

Ngưu Nghệ Ca cúi đâu chào Lâm Vũ.

Lâm Vũ bước ra ngoài một lúc lâu, anh vẫn đứng nhìn, sau đó lầm bẩm: “Ý định ban đầu là xứng đáng… Sống theo ý của anh, trái tim ban đầu!”

Bộ dạng anh ta kiêu ngạo đối với Trần Điễn Điền vừa rồi khác với những người anh ta ghét trước đây!

Anh ta quay đâu lạnh lùng liệc Trân Điền Điền một cái, nói: “Nói cho cô biết, lần này tôi sẽ tha thứ cho cô, nhưng nêu như cô dám cho tôi ánh mắt độc đoán cùng sự độc đoán, tôi nhất định sẽ phong sát cô!”

“Tôi không dám, tuyệt đối không dám!”

Trần Điền Điền được tha thứ, không ngừng cảm ơn Ngưu Nghệ Ca.

“Không cần phải cảm ơn tôi, hãy cảm ơn anh Hài “Ngưu Nghệ Ca phất tay áo và bước qhT đi.

“Cô à, sao cô nhìn tôi hoài vậy?”

Sau khi đi ra khỏi trung tâm thương mại, Lâm Vũ nhìn thây Diệp Thanh My đang nhìn mình, Khổng ‘khỏi nở nụ cười, có chút khó hiểu.

“Không có chuyện gì, chỉ cảm thấy anh thật khó lường.”

Diệp Thanh nh chớp chớp mắt cười: “Côn nói cái gì?

Lâm Vũ cười.

“Không có chuyện gì.”

Diệp Thanh My cười lắc đầu, nâng túi xách trong tay lên: “Cảm ơn ông chủ Hà đã tặng tôi món quà này.”

Đột nhiên điện thoại di động của Lâm Vũ vang lên, thấy Lý Thiên Ảnh đang gọi điện tới, anh biệt chủ yêu là để anh trai cô. đi khám bệnh, vì vậy anh lập tức nhắc máy.

“Này, anh Hà, hôm nay trời mưa.

Phòng khám của anh có bận không.

Anh có thê đến giúp anh trai tôi xem bệnh được không?” Lý Thiên Ảnh ở đầu dây bên kia nói đẩy thấu hiểu.

In nhiên, có thể gửi cho tôi địa chỉ Lâm Vũ đồng ý, mọi người đã tiêu một tỷ, cho dù không có thời gian thì anh cũng phải làm nó.

“Lát nữa tôi sẽ cử người đến bệnh viện đón.”

Lý Thiên Ảnh nói: “Được.”

Lâm Vũ cũng không từ chối.

Sau khi cúp điện thoại, Lý Thiên Ảnh ngôi trên sô pha. ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sô, Lâm Vũ đang hùng hỗ đứng trên sân khấu đêm giao lưu, cô không khỏi nở nụ cười. Anh à này dường như có ma lực trên người khiên cô bị cuôn hút, mê mắn đến như vậy.

“Con gái, con nhớ ai sao?”

Lúc này, người đứng. đầu nhà họ Lý, cha cô là Lý Chân Bắc đột nhiên đi tới, nhàn nhạt nói lên: “Con muốn chữa bệnh cho anh trail”
 
Back
Top Dưới