Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 540


Chương 540:

Sắc mặt người cùng bàn nghe Lý Thiên Ảnh nói xong cũng trâm cả xuống, hai mắt nhìn nhau, bán tính bán nghỉ, mệnh này lợi hại đến vậy sao.

Lý Thiên Ảnh thầy Lâm Vũ không nói gì tự mình cười cười vô cùng thoải mái nói: “Hà tiên sinh, sao anh tự nhiên nghiêm túc thế? Sống chết quan trọng thế sao? Tôi không biết đời người dài hay ngắn, chỉ cần sống không phí hoài tháng năm, không tự phụ lòng mình, thê là đủ rôi. Tôi đã thầy đủ mọi màu sắc trong cuộc sống, cũng đã cảm nhận đủ mọi tình thương cho nên người tôi chết đi cũng chẳng có gì tiếc nuối..

Lâm Vũ nghe lời Lý Thiên Ảnh không khỏi bắt ngờ, kinh ngạc nhìn cô hồi lâu, sau đó mới nhoẻn miệng cười, nói: “Lời cô nói rất đúng, sông như vậy mới có ý nghĩa.”

Với tự cách là người đã từng chết một lần, anh đồng ý với những lời Lý Thiên Ảnh nói.

“Vật tiếp theo chính là vật phẩm đáu giá cuối cùng do tập đoàn Vạn Thế mang tới, nó là ngọc tông từ thời Chiến Quốc”

Tập đoàn Vạn Thế chính là xí nghiệp của Vạn gia.

Lúc này, người chủ trì hội nghị lớn tiếng nói, nhanh chóng phá vỡ bầu không khí nặng nê ở bàn Lâm Vũ, mọi người không khỏi ngắng đầu lên nhìn về phía trước.

Thấy trên đài bày một thứ, bên trong là ngọc, bên ngoài là một mặt động được dát lên, cả thân lấp lánh sắc xanh, vàng, cao chừng 10m, bán kính _ đến 7-8 cm, tuyệt đôi là vật phẩm hiếm có.

“OMG, đồ của tập đoàn Vạn gia đúng là đồ tốt.”

“Ngọc Tông lớn như vậy đúng là bảo bói, theo tôi biết thì ngày trước cũng có một cái ngọc tông ra giá trên trời, một trăm triệu, cái này chỉ hơn chứ không kém.”

“Tôi cũng nghe cái đấy rồi, ngọc tông tốt như vậy thì giá chắc chắn sẽ rất cao.

“Không thể không nói cái này, tập đoàn Vạn Thế chơi lớn như vậy, chỉ là một hội đâu giá từ thiện thôi cũng đưa ra vật quý như này cũng đủ hiễu rôi.”

Mấy chủ công ty và quản lí cắp cao bên dưới không khỏi thán phục, nhưng lần này chỉ là hội đâu giá quyên tiền, bảo bộ phận thương vụ bỏ ra chút ít có lông là được, ai ngờ Vạn gia coi như thật, vừa vung tay đã bỏ ra vật này. Đúng là nhà có nghiệp lớn.”

Thư kí Lam đột nhiên ngắt lời người chủ trì, liếc nhìn Lâm Vũ rồi nói: “Ngọc Tông, sao lại là vật cuôi cùng – được. Đồ của Hà tổng đẹp đẽ phong quang vô hạn đâu rồi?”

Người chủ trì khẽ giật mình, nhìn về phía Lâm Vũ cửa.

Lâm Vũ đối mặt với ánh mắt mọi người, sác mặt thản nhiên, không có chút khó xử nào: “Đồ của tôi quá quý giá, không muốn đấu giá cùng loại doanh nghiệp đạo mạo này.”

Lần trước sau khi phế Vạn Hiểu Xuyên, điều tra Vạn gia, không chỉ là Vấn Sĩ Linh hành y nhưng không có y đức, Vạn Sĩ Huân buôn bán nhưng không có lương tâm, một đám hám lợi, đều vì lợi ích mà đi làm hàng nhái, lừa gạt người khác, không hỗ là cùng một mẹ sinh ra.

“Anh đang nói về ai vậy? Nói chuyện tử tế tí đi”

Một người đàn ông mặc đồ Tây màu đên ngôi ở bàn của tập đoàn Vạn Thế đứng lên, hằm hằm nhìn Lâm Vũ, nếu không có thứ trưởng Diêu ở đây thì hắn ta đã cho Lâm Vũ hai bạt Đ Người dẫn Chương trình nghe được lời này của Lâm Vũ cũng hơi ngắn ra, hỏi tiếp: “Vậy ngài có thê giao đồ cho nhân viên của chúng ta trước được không, sau khi chúng tôi đấu giá xong ngọc tông này, có thê mang lên ngay lập tức…”

“Không cần, lát nữa tôi tự đưa lên.”

Lâm Vũ khoát tay với cô: “Cô cứ đấu giá tiếp đi. “

“Vậy được rồi…”

Người dẫn Chương trình có chút khó xử gật gật đâu, sau đó tiếp tục ngắng đầu cao giọng nói: “Vậy chúng ta tiếp tục đấu giá món này…
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 541


Chương 541:

“Chờ một chút, chờ một chút!”

Người đàn ông thuộc tập đoàn Vạn Thê vừa măng Lâm Vũ đột nhiên một tay cảm điện thoại, một tay lên, vội vàng nói: “Có thê chờ một chút được không, thiếu chủ Vạn Duy Thần tập đoàn Vạn Thế chúng tôi lập tức đến, chờ ngài ây tới chúng ta mới bắt đầu đấu giá được không?”

Người dẫn Chương trình chần chờ một chút, quay đâu nhìn về phía thư ký Lam. Thư ký Lam thấp giọng hỏi thứ trưởng Diều, thấy ông gật đầu mới quay ra trần an mọi người, chờ thiếu chủ Vạn gia tới.

Dù sao Vạn ì gia người ta đưa ra một món vật phẩm quý giá như vậy, lo lắng cũng là hợp lý.

“Đề nhiều người chờ mình như vậy, chắc chắn là cố ý.” Thang Hạo nhíu mày.

Nghe anh ây nói, Lâm Vũ cũng cảm thây vậy, Vạn gia chọn thời điệm này mói đên hơn nửa là cô ý, nêu Vạn Duy Thần xuất hiện ngay từ đầu thì sẽ không nổi bật địa vị của hắn, hiện tại, mọi người đều chờ hắn, toàn bộ sự chú ý đêu tập trung trên người hắn, có thê nói tập đoàn Vạn Thế cũng đủ sĩ diện.

Cũng may không bao lâu sau, Vạn Duy Thân liên vội vàng đi tới, chỉ thấy hắn thoạt nhìn cũng chỉ có năm mươi, mặc một bộ âu phục màu xám bạc, thận hình bình thường, sống mũi cao thẳng, hai mắt không lớn, nhưng lại sáng ngời, thoạt nhìn có chút giỗng Vạn Duy Vận.

Hắn là con trai cả của gia chủ Vạn gia Vạn Sĩ Huân, cũng là gia chủ sau này của Vạn gia.

“Xin lỗi, để thứ trưởng Diêu và mọi người đợi lâu.” Hăn nheo mắt ra vẻ áy náy nói, nhưng vẻ mặt lại không có chút áy náy nào, đi thẳng đến phía trước, chào hỏi thứ trưởng Diều rồi ngồi xuống bàn công ty của mình, liệc mắt nhìn bàn tập đoàn Lý thị bên cạnh, cười lạnh một tiếng.

Đám người Hứa Hải Sâm và quản lý Hạ lãnh đạm nhìn hắn, trong mắt có chút khinh thường, giỗng như không gì có thể ảnh hưởng, xem ra hai bên không muốn dính líu gì đến nhau.

“Được, nếu Vạn thiếu gia đã tới, vậy cuộc đấu giá của chúng ta tiếp tục ^ Thư ký Lam nói với người dân Chương trình một tiếng.

Người dân Chương trình vội vàng đi lên đài, tiếp tục nói: “Sau đây chúng ta tiến hành đấu giá Ngọc Tông thời Chiến quốc, giá đâu giá năm mươi triệu, môi lần ra giá tăng năm triệu, tôi tuyên bó, bắt đầu đâu giá! “

“Tôi ra sáu chục triệu!”

“Tôi ra sáu mươi lăm triệu!”

“Tôi ra tám chục triệu!”

Người dẫn chương trình vừa dút lời, người phía dưới liên không thê chờ đợi được hô giá, dù sao Ngọc Tông thời Chiến quốc này đúng là thứ tốt, không phải tùy tiện có thể mua được, ngoài ra một ít sệp lớn tới cũng không mang nhiều tiền, không thể đấu.

Vạn Duy Thần thấy Ngọc Tông nhà mình được hoan nghềnh như vậy, không khỏi ưỡn ngực, ngắng đầu, ra vẻ tự đắc.

Sau nhiều hét giá, giá cuối cùng đã đến một trăm bốn mươi triệu.

“Một trăm bốn mươi triệu còn có ai muốn tăng giá không, một trăm bốn triệu lân một!”

“Một trăm bốn mươi triệu lần hai!”

“Một trăm bốn mươi triệu lần ba, thành giao!”

Người dân chương trình hưng p hắn nói: “Chúc mừng tập đoàn Viễn | Hàng đã lấy được Ngọc Tông từ thời Chiên quốc có giá trị liên thành này, cũng chúc mừng tập đoàn Vạn Thế đã bán ra giá cao như vậy, theo quy định của chúng ta, chúng ta sẽ thu giá đấu giá 9%, cũng chính là bảy triệu…”

“Chờ đã, chờ đãi”

Vạn Duy Thần đột nhiên cắt ngang cô, đứng lên, nhíu mày nghiêm túc nói: “Bảy triệu làm sao có thể nói lên thiện tâm của tập đoàn Vạn Thế chúng tôi, chúng tôi trích ranăm mươi phân trăm! Bảy mươi triệu!”

Hắn vừa dút lời, toàn bộ hội trường đều xôn xao, sau đó vang lên những tiếng hô to cùng võ tay không ngừng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 542


Chương 542:

Tuy rằng ở đây rất nhiều công ty cũng ra năm mươi phần trăm, nhưng đều quá ít, nhiều nhất cũng chỉ hai hay ba triệu, mà Vạn Duy Thân vừa vung tay đã đưa ra bảy mươi triệu!

Bảy mươi triệu đôi với một số công ty nhỏ hơn một chút là lợi nhuận một hai thâng trời, vậy mà người ta nói quyên góp là quyên góp luôn!

Khoản quyên góp này của hãn so với các công ty khác quyên góp tối nay nhiều hơn nhiều, dù sao loại tập đoàn lớn như tập đoàn Lý thị cùng đăng cập cũng chỉ quyên góp hơn mười triệu.

Hứa Hải Sâm và người của tập đoàn Lý thị không khỏi nhíu mày, không nghĩ tới Vạn Duy Thần này vì giành thê diện mà làm đến mức nàyÌ Thứ trưởng Diêu khẳng định gật đầu, nhìn về phía Vạn Duy Thần trong mắt tràn đầy tán thưởng, trong lòng vô cùng vui vẻ, tôi nay quyên góp được nhiều tiền như vậy cho Bộ Thương mại bọn họ kiếm đủ mặt mũi.

“Cảm ơn, cảm ơn tập đoàn Vạn Thê, tôi tin các câu lương thiện như vậy sẽ đặt được nền móng của mình lên thị trường quốc tê!”

Thư ký Lam đi lên sân khấu, kích động khen ngợi một hồi, sau đó nhìn về phía Lâm Vũ, cười âm hiểm nói: “Hà tổng, hiện tại đồ của tập đoàn Vạn Thể đã đấu giá xong, có thê lấy bảo vật vô giá của ngài ra được chưa? “

Cô ta nhắn mạnh từ “kho báu vô giá”, nói cao lên, giọng điệu đầy trào phúng.

Mọi người ngôi đương nhiên cũng hiểu ra ý tứ trong lời nói của cô ta, cũng nở cười to, bọn họ cũng đều chờ xem Lâm Vũ sẽ đưa ra bảo bối kinh thiên động địa gì đi ra, có thể hạ đo ván Ngọc Tông Chiến quốc một trăm bốn mươi triệu trong một giây.

Thật ra đối với đại đa số mọi người mà nói, Lâm Vũ bây giò hính là làm trò hề trong mắt họ.

Lý Thiên Ảnh thấy được kết quả trước đó cũng có chút lo lắng nhìn Lâm Vũ một cái, năm chặt tay.

Ngược lại, Lâm Vũ vô cùng thản Nhiệt trong ánh mắt cười nhạo của mọi người chậm rãi bước lên sân khấu, ưõỡn ngực ngắng đầu nói: “Tôi không biết chư vị cười cái gì, thư ký Lam nói không sai, ta muốn thứ này nói thứ này có giá cũng được, nói vô giá cũng không quá.”

“Phải không? Vậy thì cậu lấy ra thứ gì đó ra đi!”

“Đúng vậy, để tôi xem cậu khua môi múa mép đến bao giờ!”

“Nếu không mang cái gì ra được thì cút khỏi thành phô này đi!”

Người phía dưới thấy Lâm Vũ kiêu ngạo như vậy, lập tức mắng hắn.

Vạn Duy Thần mang theo ý cười nhìn Lâm Vũ, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ tức giận và oán hận.

Hắn từng thầy qua ảnh, biệt Hà Gia Vinh trước mát này chính là người khiến chú hai hắn tức giận, ngườiđánh tàn phế cháu trai hắn!

Chính là người phá nát mặt mũi của Vạn gial Hắn thề, một ngày nào đó nhất định phải chém tên này thành nghìn mảnh, khiên nó thịt nát xương tanl Lâm Vũ vươn một ngón tay ra, cười tủm tỉm nói: “Tôi muôn đâu giá một mạng sống!”

Mọi người nghe được lời này của anh không khỏi ngắn ra, sau đó người trong đại sảnh lân thứ hai cười {O, giông như nghe được trò đùa buồn cười nhất trên đời.

“Tên này đến cái rắm cũng không có, lại đem mạng sông đi đầu giá, đáng tiếc mạng của nó không đáng giá!”

“Tên này điên rồi, mày dơ bận như Vậy ai mẹ nó muôn!”

“Đúng vậy, mẹ nó, mày là ai chứ, mạng của mày ở trong mắt chúng ta không đáng một xul”

Lâm Vũ vẫn chưng vẻ mặt lạnh nhạt, dùng sức võ võ bản, cao giọng nói: “Tôi nói là mạng của các người, thế nào, trong mất các người, cái mạng thối nát của các người cũng không đáng giá sao? “
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 543


Chương 543:

“Mẹ mày, mày nói ai đấy?”

“Nhóc con, nói chuyện tử tế một chút!”

“Có phải là muốn chết hay không!”

Tiếng cười của mọi người đột nhiên dừng lại, Lâm Vũ lớn tiêng măng chửi, nêu không phải có thứ trưởng Diêu ở đây, bọn họ đã sớm xông lên đánh Lâm Vũ rôi.

“Tất cả trật tự, nghe cậu ấy nói!”

Thứ trưởng Diêu cau mày võ bàn, nhắc mọi người một tiêng, tò mò đánh giá Lâm Vũ, không rõ trong hồ lô anh bán thuốc gì.

Toàn bộ phòng hội trường lúc này mới yên tĩnh lại.

“Cảm ơn thứ trưởng Diêu.”

Lâm Vũ quay về phía thứ trưởng Diêu gật đầu, sạu đó ngâng đầu nói: Không giâu gì mọi người, mặc dù tôi là tổng giám độc của Vinh Thắm Mỹ Nhan nhưng đồng thời cũng là một.

người học Trung y! Sau đây tôi muốn bán đấu giá một lân †ư cách trị liệu của tôi, người nào đầu giá cao nhất, tioi có thể cứu người đó hoặc người trong nhà một mạng, nếu trong nhà không có bệnh nhân, tôi có thể kéo dài võ thời hạn, bắt cứ lúc nào ở đâu, loại bệnh gì, kể cả bệnh nan y, chỉ cân còn có một hơi thở, tôi đều sẽ cố gắng cứu chữa! “

Lời này của Lâm Vũ không phải phóng đại, với năng lực hiện tại của anh, nặng đên mức liệt cột sông, ung thư hay các loại bệnh nan y, nhỏ nhỏ từ thập khớp, mụn nhọt hay các bệnh kéo dài khác, anh đều có thê chữa trị hoàn toàn.

Thậm chí cho dù đã bị trăm loại bệnh tật ăn mòn, đều có thế khỏi!

“Cười chết tôi, chỉ bằng cậu? Còn nói học Trung y, tuổi trẻ như Vậy, y thuật cao minh đền đâu! “

“Đúng vậy, đừng khoe khang rồi để mật mặt mình!”

“Ha ha, cậu dựa vào cái gì để cho chúng tôi tin tưởng cậu? Lômg mọc còn chưa đủi “

Mọi người cười nhạo lời nói của Lâm Vũ, vẻ mặt nghỉ ngờ, bọn họ không tin nồi một tên nhóc còn chưa mọc đủ lông, miệng hôi mùi sữa có y thuật cao siêu.

“Dựa vào cái gì sao?”

Lậm Vũ cười lạnh một tiếng, ngắng đầu, vẻ mặt tự tin cao giọng nói: “Chỉ bằng tôi dùng một cây kim đã thắng được cửa hàng từ tay thần y Vạn Šĩ Linh! Chỉ bằng vào tôi dùng một thân y thuật đề cho con trai vạn thần y Vạn Dụy Vận cung kính dập đầu dưới tám biển Hồi Sinh Đường! “

Anh vừa dứt lời, phía dưới đột nhiên sôi nồi lên, rất nhiều nhân viên công ty nghe nói qua chuyện này.

“Cái này tôi biết, thật sự là có thanh niên thăng được mây cửa hàng, không ngờ là cậu ta.”

“Tôi cũng nghe nói, lúc ấy thần y Vạn Sĩ Linh đâu với người đó bị thua, phải đem mấy cửa hàng nhường lại.”

“Đúng vậy, hơn nữa chuyện con trai Vạn Sĩ DT. dập đầu cho cậu ta cũng là thật, dì hai tối lúc đó ở đây tận mắt chứng kiến!”

Người trong một phòng lập tức nghị luận sôi nôi, sắc mặt Vạn Duy Thân lạnh như băng, hắn vừa mới giúp Vạn gia nhặt lại mặt mũi, không nghĩ bị âm Vũ xé rách nhanh chóng nhự: vậy, nhưng hiện tại hắn chỉ có thể tức giận, nếu đứng ra mắng Lâm Vũ, hấp dẫn đến sự chủ ý của mọi người, phỏng chừng sẽ càng thêm mắt mặt.

“Tôi biết mọi người không tin, bây giờ tôi ở hiện trường giúp mọi người khám bệnh đi, hôm nay ta dùng phương pháp chẳn đoán khó nhát trong Trung y vọng khí, thay mọi người chân bệnh.”

Lâm Vũ vừa nói ngón tay mảnh khảnh vừa gõ lên bàn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 544


Chương 544:

“Được, vậy cậu giúp tôi xem một chút đi, đây là lần đầu tiên tôi nghe nói có người nhìn một cái là có thê chân đoán được bệnh tật! Cậu thực sự coi mình là thần sao?”Một sếp giám đốc tai to lập tức đứng dậy, đi tới để Lâm Vũ khám.

“Ông bị viêm túi mật cấp tính.”

Lâm Vũ liếc mắt nhìn ,ông ta một cái, thản nhiên nói: “Mỗi lần ăn thức dầu mỡ, vùng bụng trên đột nhiên đau dữ dội, không dừng lại còn mỗi lúc một tăng, mỗi lần đau đều đau đến chết đi sông lại, hơn nữa phải bả vai thường đau nhức, buồn nôn, nôn, sốt và các triệu chứng khác, uông Nitroglycerin, thuốc giảm đau nhưng hiệu quả không rõ, đúng không? “

“Đúng đúng!”

Giám đốc tai to đột nhiên ngắn ra, khiếp sợ không thôi, liên tục gật đầu: “Tôi không có thời ¡ gian đến bệnh viện phẫu thuật, hơn nữa nghe nói phẫu thuật rất đau, cậu.. .cậu có cách nào đề chữa mà không cân phẫu thuật không?”

Mọi người trong đại sảnh nghe được lời này đêu xôn xao, có chút kinh ngạc, không nghĩ tới cứ liếc nhẹ một cái đã có thê biệt bệnh tật của giám đốc tai to này, hơn nữa còn nói thuốc ông ta dùng không sai li nào! Thật thân kỳ!

“Đương nhiên có thể, uống thuốc Đông ý môth tuần là có thề chữa khỏi.” Lâm Vũ tự tin nói.

“Thật sao?” Sắc mặt giám đốc tai to vui mừng, vội vàng nói: “Tôi mua, tôi mua vé điêu trị của cậu, tôi ra năm triệu, không, mười triệu!” “

Ông ta bây giờ vô cùng kính phục LẠPT Vũ, không thê chờ đợi muôn mua tư cách tr liệu của Lâm Vũ trước.

Đề biết triệu chứng cụ thể của viêm túi mật này ông ta đã phải đến bệnh viện khám ba bốn lần, hơn nữa thuốc bệnh viện kê cho ông ta căn bản không có tác dụng, cứ đau là như muốn chết đi, như có người cầm dao đâm vào bụng.

“Này, này! Ông vội vàng cái gì, vẫn chưa giúp chúng tôi xeml “

Lúc này một người đàn ông mặc âu phục gây gò thầy Lâm Vũ nói chuẩn như vậy, cũng hơi đứng ngôi không yên, lập tức đứng lên, vội vàng cụng kính với Lâm Vũ: “Hà tổng, có thể phiền ngài giúp tôi xem một chút được không?”

Lâm Vũ liếc anh ta một cái, nhíu mày, không nghĩ người gây gò. như vậy lại mắc loại bệnh này, nói thẳng: “Anh bị bệnh tiều đường, vì thường xuyên ngôi lâu không đi lại nên trí nhớ không tốt, chịu nhiều áp lực còn hay rượu chè hút thuộc dẫn đến việc.

insulin không được bài tiết hét, về uống thuôc Đông y nửa tháng là khỏi, về sau ăn thích ăn gì thì ăn, không bao giờ tái phát nữa.”

“Không bao giờ tái phát?” Người đàn ông gây gò mặc âu phục kinh ngạc, vô cùng kích động, nhất là sau khi nghe được câu nói “Muốn ăn gì thì ăn” của Lâm Vũ.

Từ khi anh ta bị bệnh tiểu đường gặp rất nhiều khó khăn trong chuyện ăn uông, từ nhỏ anh ta đã thích ăn những đồ ngọt, thức ăn nhiều calo.

Cố gắng phân đầu được nửa đời, kiếm được tiền, chuẩn bị đi hưởng trái ngọt thì lại mắc phải bệnh này, ăn uống còn phải lo lắng, còn không băng ngày trước tùy ý bản thân.

“Đúng vậy. Sẽ không tái phát nữa!”

Lâm Vũ gật đầu khẳng định.

“Tôi trả ba nghìn vạn, Hà tông, chỉ cân cậu chữa khỏi bệnh cho tôi thì năm nghìn vạn cũng được, tôi sẽ trả hết!” Người. đàn ông gầy gò phần khích nói, giá trị con người anh ta cũng đến máy trăm triệu, giờ bỏ ra năm nghìn vạn đổi thấy một cơ thể khỏe mạnh cũng đáng.

“Này, còn chưa bắt đầu đấu giá mà!”

“Đúng vậy, có hiểu luật hay không đây!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 545


Chương 545:

“Hà tổng, khám cho chúng tôi với!”

Toàn bộ người trong hội nghị ở phía dưới đêu nhao nhao đưa tay ra muôn Lâm Vũ khám bệnh cho mình.

Tuy ngồi ở đây đều là những người giàu sang phú quý, kiếm được nhiêu tiền nhưng đổi lại cũng mặc nhiều bệnh, dùng thân thê đề trả giá. Ai cũng có bệnh, quan trọng là nhiều hay ít, nặng hay nhẹ.

Vạn Duy Thần thấy mọi người đều háo hức chờ mong nên đứng ngôi không yên, cũng không sợ mắt mặt đứng lên trâm giọng quát: “Cậu ta khua môi múa mép như vậy mà các người cũng tin saol Bất kỳ học trò học y của Vạn gia này đều có thê chẩn bệnh cho các người.”

Anh ta nói xong, mấy người ở đại sảnh bị thuyêt phục, cũng bán tín bán nghi, dù sao ai cũng biệt chú hai của anh ta là một bác sĩ giỏi cứu sông cả triệu sinh mạng, vang danh khắp cả nước.

Lâm Vũ nhìn anh ta xong cười lạnh, Vạn Duy Thần đúng là khoác lác không biết ngượng môm, đừng nói là con trai của chú hai anh da, ngay cả vị chú hai ấy có khám chuẩn được như này không hãng nói.

Nhưng Lâm Vũ cũng không phản bác lại, mượn lời đó nói ra: “Không sai, Vạn tổng nói rất đúng, các người cứ vu không tôi, vậy bây giờ tôi biểu diễn y thuật một chút.

Trong lòng Lâm Vũ hiểu rõ, để cho mọi người trả giá cao thì cũng phải khiến cho tất cả tâm phục khâu phục.

Anh liếc qua tất cả một vòng, tiền đến gân một người đàn ông mặt trắng.

chừng năm mươi tuổi, nói: “Xin hỏi, có phải ông gặp vận đề với xương cốt được mười.năm rồi không?”

Người đàn ông mặt trắng kinh ngạc, vội vàng gật đầu, liên tục nói: “Đúng đúng, đã mười hai năm nay rồi!”

“Có thể cho tôi mượn tay một lúc chứ?”

“Đương nhiên có thể!”

Người đàn ông tranh thủ đưa tay phải ra, chỉ thấy tay phải ông ta đầy đặn, mỗi ngón đêu vừa to vừa thô, chỗ khớp còn sưng phù lên trông ý như một cây củ cải.

Mọi người thây tay ông ta xong không khỏi hít một hơi thật sâu, chỉ xem đã không xem nỗi, theo bản năng nắm chặt tay lại.

“Thưa ông, ông dùng thuốc k*ch th*ch hoocmon giảm đau không ít nhỉ?”

Lâm Vũ cau mày hỏi.

“Đúng vậy, uống nhiều năm nay rồi không bỏ, kết quả bây giờ bị teo phi, bác sĩ không cho uông nữa, giờ chỉ có thể cứng răn chống chọi.” Người đàn ông đứng lên, hộc mắt âm ướt, cảm giác như đang sống trong sự giày xéo, nêu sông mà phải lo lắng nhiều như vậy thì chỉ muôn chêt đi.

“Ngài có thể nắm tay lại không?”

“Không nắm nhiều được, rất đau.”

“Ngài đừng lo lăng, để tôi châm cứu cho cái đã, nó sẽ bót đau nhanh thôi.”

Lâm Vũ nói xong lôi mấy cây ngân trâm ra, khi anh đâm vào huyệt thì linh lực cũng theo ngân trâm đi vào cơ thẻ, tiêu sưng giảm đau.

Chỉ thấy người đàn ông mặt trắng nàyNgón tay sưng húp dùng tốc độ có thê nhìn thầy băng mát thường.

giảm đi vài phân, đông thời cảm giác đau đón ở khớp của hắn cũng biên mắt hầu như không còn.

“Không. Không đau nữa?!”

Người đàn ông mặt trắng mừng TỠ, vô cùng hưng phân, khó có thể tự chủ được hô to: “Không đau, thật sự không đaul”

“Chỉ là tạm thời giảm bớt đi vài triệu chứng, muôn chữa trị, còn cần châm – cứu nhiều lần.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 546


Chương 546:

Lâm Vũ cười cười, tiếp theo lầy ngân châm xuống: “Hiện tại có thể thử cử động nên tay thử xem, hẳn là không có gì đáng ngại.”

Người đàn ông mặt trắng nghe được lời này, lập tức chậm rãi cong ngón tay, vân như cũ không có chút đau đón nào, ông ta kích động tới mức chảy. cả nước mắt, mạnh mẽ xoay người, cầm đũa trên bàn gắp thức ăn thử, nước mắt đột nhiên ơi xuông, kích động nói: “Tôi Có thể dùng đũa, tôi có thê dùng đũa…

Mọi người nhìn thấy một màn này không khỏi phát ra một tiếng thán phục, mới đâu bọn họ cho răng Lâm Vũ đang cô tình làm màu, không nghĩ tới người ta thật sự là người tài.

“Trời ơi, chuyện này cũng quá thần kỳ đi, cứ qua một chốc như vậy, tay đã có thể nắm lại?”

“Không phải chứ, vừa rồi sưng lên giông củ cải, lúc này có thê dùng đũa.

Thân y quả nhiên là thần y, bệnh thấp khớp đều có thê chữa khỏi, quá lợi hại!”

Rất nhiều người đứng dậy duỗi thẳng cổ nhìn về phía này.

– Các người đều bị hắn lừa gạt, người này nói không chừng là anh ta tìm tới diễn!

Van Duy Thần nghe mọi người nói, sắc mặt xanh mét, nhịn không được, lần thứ hai lên tiếng phỉ báng Lâm Vũ: “Rất có thê tất cả những chuyện này, đều là anh ta đã sớm ủ mưu rồi!”

Ai \¡ ngờ hắn vừa nói xong, còn chưa đợi Lâm Vũ mở miệng, mọi người trong đại sảnh đã nói trước.

“Vạn tổng, anh nói chuyện thê nào đây, đây là ông chủ công ty chúng tôi, trước đó, ông ấy và Hà tổng chưa từng gặp mặt, sao lại thông đồng được, anh đây không chỉ là xúc Tham ông chủ của chúng tôi, mà còn là xúc phạm doanh nghiệp của chúng tôi!”

“Chính là, ông chủ chúng ta vừa ăn cơm đều là ¡ dùng tay trái câm nĩal Điều gì khiến anh phỉ báng chúng tôi?

“Vạn tổng, lời này của ngài cũng thật quá đáng, đây không phải là mở mắt nói dôi sao, tay người ta vừa rôi sưng thành như vậy, hiện nhiên là bệnh thấp khớp, Hà tổng chữa trị, đều là chúng ta tận mắt nhìn thấy, sao đến miệng ngày liền trở thành đã dự tính?

Có ai làm việc như vậy không? Có muốn đi đến một bệnh thấp khớp đầu tiên, và sau đó cung cấp cho mọi người một nhà chăm lo?!”

“Cũng không phải sao, có phải tập đoàn ‘Van Thê các người làm giả thói quen giả mạo hay không, cho nên cũng cảm thấy người khác đang làm giả?”

Hứa Hải Sâm của tập đoàn Lý thị cũng nhịn không được đứng ra lạnh lùng nói thẳng với Vạn Duy Thân.

Vạn Duy Thần sắc mặt trắng bệch rồi lại đỏ lên, thật sự không nghĩ tới cục diện sẽ thành như vậy, vừa rôi đám người này không ngại vì mình khen tốt sao, trong nháy mặt đã bị Lâm Vũ lừa gạt đên doanh trại địch?

“Được rồi, được rồi, nều tất cả mọi người đều tin tưởng y thuật của Hà tổng, vậy thì bắt đầu tiếp tục đấu giá đi!”

Thứ trưởng Diêu thấy mọi người cảm xúc kích động, vội vàng đứng dậy khuyên mọi người vài câu.

Dù sao vừa rồi Vạn Duy Thần quyên góp tiền như vậy, anh ta vẫn phải nói giúp hai ba câu tốt.

Mọi người nghe vậy lúc này mới an tĩnh lại, ánh mắt nhìn về phía Vạn Duy Thân có chút khó chịu.

Lâm Vũ đi lên đài, thẳng người, tiếp tục nói: “Vừa rôi y thuật của tôi cũng đã biểu diễn với mọi người, kế tiếp chính thức bắt đầu bán đâu giá tư cách chữa ,bệnh của tôi, tôi tuyên bố, giá khởi điểm là 10 triệu, mỗi lần tăng giá thêm năm trăm…”

“Tôi ra năm chục triệu!”

Ai ngờ Lâm Vũ còn chưa nói xong, nam tử gây gò vừa rồi được anh chân bệnh ập tức giơ tay hô giá năm chục triệu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 547


Chương 547:

Anh ta thấy rõ, sau khi Lâm Vũ thể hiện xong y thuật .của mình, ánh mắt mọi người nhìn về phía. Lâm Vũ đều có chút mong muôn, hiển nhiên đều muôn tư cách chữa trị của anh, nhanh chóng trực tiếp kêu giá cao, muốn mua một suất.

Nhưng anh ta đánh giá quá thập quyêt tâm của người khác, đã từng chứng kiến y thuật thần kỳ của Lâm Vũ tựa như biên diễn, rất nhiều người muôn Lâm Vũ chữa trị cho mình một phen, cho nên những người khác cũng lập tức tăng giá theo.

“Sáu chục triệu!”

“Một trăm triệu!”

“Một trăm năm mươi triệu!”

“Hai trăm triệu!”

Đấu giá đơn giản đến kỳ lạ, giá bằng tốc độ khác thường tăng cao, cho dù đã chủ trì máy trăm đấu giá hội, người chủ trì lúc này cũng không thể không kinh ngạc há to miệng.

Đây là cuộc đấu giá tích cực nhất mà cô từng thấy, tăng giá nhanh nhát, màn đầu giá tích cực nhất của nhà thầu!

Mẫu chốt nhất chính là, lần đấu giá này dĩ nhiên không phải vật phẩm!

Quả thực là chưa từng thấy, chưa từng nghe thấy, nêu không phải chính cô tự mình trông thấy, cô tuyệt đối không thể tin được!

Vạn Duy Thần nghe thây giá tăng vọt mỗi lúc một cao, sắc mặt âm trâm giông như có thê vất ra nước, tay nắm ghế không ngừng run rấy.

Kiện chiến quốc Ngọc Tông kia chính là kho báu trấn trạch của nhà bọn họ, vốn nhịn đau cắt đứt tình yêu lấy ra, muốn thừa địp trao đổi lần này ở trước mặt rất nhiều doanh nghiệp và thương mại tranh nhau mặt mũi, kết quả thì tốt rồi, bị Lâm Vũ ba hai câu cộng thêm một cây kim bạc liền giết hết không để lại chút da thịt nào!

Hà Gia Vinh! Hai người chúng ta không đội trời!

Vạn Duy Thần chỉ cảm giác trong lòng tràn đầy tức giận, đến mức muôn thổ huyết.

Sắc mặt thư kí Lam trên sân khấu cũng xanh mét, cô ta vỗn còn muôn đề Lâm Vũ xấu mặt, thay tập đoàn Thiên Chỉ Vận của anh họ cô ta báo thù, kết quả không nghĩ tới thứ cô chờ năng không chỉ không xuất hiện, Lâm Vũ ngược lại còn trở thành báu vật được người người nâng niul Điều này chắc chắn không đúng sự thật, nó phải không đúng sự thật!

Môi thư ký Lạm tím tái, liên tục bảo mình đang năm mơ.

Sau máy vòng đầu giá, giá cả đã tới bốn trăm triệu, người đâu thầu cũng chỉ còn lại bón người, bốn người đã kệu đến đỏ mặt cô gâb, ánh mắt nhìn vê phía nhau tựa như không đội trời chung.

“Sáu trăm triệu!”

Người đàn ông mặt trắng vừa rồi bị Lâm Vũ chẩn bệnh trực tiếp tăng thêm một trăm triệu, tính toán chặn giá lại.

Quả nhiên, ông ta vừa dứt lời, bạ người đầu thầu khác nhất thời trầm mặc xuông, có chút do dự.

Dù sao nhà bọn họ cũng không có bệnh nhân bị bệnh nặng, bệnh nan y gì, ra giá cao như vậy mua một tư cách trị liệu, quả thật có chút không hiệu quả, nhỡ sau này có bệnh tiệp, không tìm được Lâm Vũ, vậy thì thiệt thòi lớn.

“Sáu trăm triệu, giá cả đã tới sáu trăm triệu, còn người muốn ra giá không?

Sáu trăm triệu một lần!”

Người phụ nữ mang vẻ mặt không thê không kích động nói: “Sáu trăm triệu hai lân!”

“Mười tỷ!”

Lúc này từ phía sau đại sảnh, một âm thanh trong trẻo vang lên, chỉ thấy Lý Thiên Ảnh vốn đang ngồi bên cạnh Lâm Vũ đột nhiên đứng lên, ánh mắt tươi cười nhìn Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 548


Chương 548:

Lâm Vũ nhìn thấy giá Lý Thiên Ảnh đưa ra, sắc mặt không khỏi biến đồi, vẻ mặt nhất thời ngưng trọng.

Hứa Hải Sâm nhìn thấy tiểu thư nhà mình ra đấu giá giá cao như vậy, cũng không khỏi ngắn. ra, nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, dù sao tiên là Lý gia người ta, anh không có quyên nói chuyện.

“Mười… mười tỷ, cô chắc chắn sao?”

Sắc mặt nữ MC kinh ngạc, nói chuyện cũng có chút khó khăn.

Người đàn ông mặt trắng tháy là đại tiêu thư Lý gia, trên mặt hiện lên một tia tuyệt vọng, bất đắc dĩ thở. dài, biết mình cạnh tranh không nổi liền lắc đầu từ bỏ.

“Mười tỷ một lần! Mười tỷ lần hail Mười tỷ ba lần! Xin chúc mừng Tập đoàn lý thịt”

Thanh âm của người dẫn chương trình rõ ràng có chút run rẫy, nêu không phải chống bàn, chắc đã kích động ngất xỉu.

Giá trên trời! Đây là giá trên trời thực sự!

Đây là mức giá cao nhất mà cô đã sạn kế từ khi cô ấy bước vào sàn đấu giát Người dẫn chương trình ôm ngực khôi phục lại cảm xúc, cao giọng nói: “Chúc mừng Hà tổng, chúc mừng Vinh Thắm mỹ nhanÏ Cũng chúc mừng tập đoàn Lý thị! Dựa theo quy định của đấu giá hội chúng ta, chúng ta phải thu 5% giá đầu giá, cũng chính là năm chục triệu làm…

“Quyên góp toàn bộ đi.”

Đợi cô nói xong, Lâm Vũ đột nhiên mở miệng cắt ngang, âm thanh không lớn, nhưng mang mười phần uy nghiêm.

“Cái gì… Cái gì, cái gì? “

Người phụ nữ không nghe rõ lời Lâm Vũ nói, hoặc là nói cô không thể tin được.

“Mười tỷ, toàn bộ quyên góp, cám ØI: Trên mặt Lâm Vũ không có chút biểu tình dao động nào, giọng điệu bình thản như nước, giỗng như đang nói một chuyện bình thường như ăn cơm đi ngủ.

“Anh, anh nói… thật sao?!”

Người chủ trì kinh ngạc đên mức cảm sắp rơi xuống, tuy răng nghe rõ ràng, nhưng vẫn là vẻ mặt không thể tin được, một tỷ dễ dàng như vậy, nêu nói tặng thì tặng?

“Thật.” Lâm Dư gật đầu xác nhận lại.

Tât cả mọi người trên khán đài cũng náo động, vẻ khinh thường trên mặt Lâm Vũ cuất hiện chớp nhoáng rồi biến mắt, lại có một tràng vỗ tay nồng nhiệt, mọi người tự nhiên đứng lên, trong mắt hiện lên vẻ hâm mộ.

Mặc dù có thể nói một tỷ rất dễ kiếm, nhưng không ai có thê quyên góp được một số tiên lớn như vậy.

“Anh Hà, anh thực sự là một tắm gương cho các doanh nhân thủ đô của chúng tôi!”

Thư ký Lam cũng thay đổi cái nhìn xâu về anh trước đây của mình, ngay lập tức chạy đến với một chồng tài liệu và nói: “Anh Hà, cảm ơn anh vì tất cả những gì anh ‘đã làm cho từ thiện. Thay mặt Bộ Thương mại, tôi xin chân thành cảm ơn anh. Phiền anh ký vào các thủ tục liên quan.”

Cô nóng lòng muốn Lâm Dư ký vào, vì sợ răng sau một thời gian Lâm Dư sẽ hồi hận, đổi ý.

“Bộ Thương mại của cô còn có ai không? Nêu có người khác, cô hãy nhờ người khác đên gặp tôi và tôi sẽ ký lại. Nếu vẫn là cô, tôi xin lỗi, tôi sẽ không ký.”

Lâm Vũ nhàn nhạt liếc cô một cái, lạnh lùng nói, sau đó mặc kệ cô, xoay người rời đi.

Thư ký Lam sững sờ tại chỗ, vẻ mặt xấu hỗ như vừa nuốt phải ruồi, ánh mắt nhìn Lâm Dư đầy hận thù.

Lúc này, cuộc đấu giá đã kết thúc, một nhóm các ông chủ và giám đốc điều hành của công ty lần lượt đứng lên và bước ra ngoài, 4rong số đó, người đàn ông mặt trăng và những người khác cũng chạy đên chỗ Lâm Vũ đưa danh thiệp, mong Lâm Vũ để ra thời gian ăn cơm cùng nhau.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 549


Chương 549:

Sau khi Lâm Vũ đuổi họ đi, anh đi tới trước mặt Lý Thiên Ảnh với vẻ mặt nghiêm túc.

Lý Thiên ảnh chắp hai tay sau lưng, đôi mắt thông minh mang đầy ý cười, nghiêng đâu nói: “Tại sao anh nghiêm tị như vậy? Thế nào, anh không muốn khám cho tôi?”

Lâm Vũ khẽ lắc đầu nói: “Cô không phải tham gia đâu giá, cô là bạn tôi, cho dù không đưa tiên, tôi cũng sẽ giúp cô, tôi sẽ cô găng hệt sức giúp có.

“Không giông nhau đâu. Nêu không đưa tiên thì không nợ tôi cái gì, nhưng bây giờ đưa tiền thì anh nợ tôi một lẫn.” Đôi mắt Lý Thiên Ảnh khi cười cong như lưỡi liềm, rất đẹp.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Dật trong lòng càng thêm phiên muộn, không khỏi lắc đầu, khẽ thở dài nói: “Thực xin lỗi, tình huồng của cô không phải là bệnh mà là số mệnh, tôi… không chữa được.”

Lý Thiên Ảnh khế giật mình, sau đó hiểu được ý của Lâm Vũ, liễn mỉm cười: “Anh hiểu lầm rồi, tôi không cần nhờ anh giúp cái này, tôi muôn anh chữa bệnh cho anh trai tôi.”

“Anh trai của cô?”

Lâm Vũ chợt nhận ra rằng cô còn có một người anh trai đã thành người thực vật.

“Đúng vậy, mặc dù tôi không biết anh có thê chữa lành vết thương, cho anh ấy không, nhưng tôi vẫn muốn thử, xem xem? Được không? Nếu…

Lý Thiên Ảnh càng nói càng | nhỏ, càng nói càng thiêu tự tin, vẻ mặt trâm xuống lại, trong mắt lộ rõ một tia buồn bã, anh trai cô vẫn đang yếu ớt nằm trong bệnh viênn.

Anh trai cô là một đứa trẻ ngoan trong mắt cha mẹ mẹ từ khi cô còn nhỏ, một hình mẫu tốt {rong mắt các bạn cùng trang lứa, và là một người anh trai tốt trong mắt cô. Luôn được cha coi là niềm hy vọng của nhà họ Lý, nhưng anh không ngờ răng một người vừa có năng lực, vừa có chính kiên lại gặp phải tai nạn như vậy khi đang ở độ tuổi sung sức nhát.

Nếu có thể, cô nguyện đánh đổi mạng sông của chính mình đề anh trai tỉnh lại.

“Tôi sẽ làm hết sức mình.”

Nhìn vẻ u buồn trong mắt cô, Lậm Dư không khỏi mêm lòng, chỉ biết rằng trái tim của Lý Thiên lắnh cũng đẹp đế và thuần khiết như vẻ ngoài của cô.

Khi nói về cuộc sống và cái chết của chính mình, cô ây võ cùng tự do và dễ dàng, nhưng khi nói vệ anh trai mình, cô ấy không thể giấu được nỗi buồn.

“Anh trai của cô hiện đang sông trong bệnh viện à?” Lâm Vũ hỏi, định tìm hiểu tình hình cụ thể của anh trai GỐI “Sau một vụ tai nạn xe hơi, nguyên nhân hôn mê được bác sĩ chân. đoán là do tổn thương † thần kinh và tổn thương não do bồ não tạo ra. Bị xuất huyết mạch máu hay bệnh não thiêu oxy? “

Lý Thiên Ảnh bị câu hỏi của Lâm Vu làm cho sững sờ, bởi vì cô không hiểu những từ chuyên. môn y học này, cho nên cô lắc đầu nói: “Lời anh nói tôi không hiểu lắm, đợi hôm nào gặp bác sĩ điệu dưỡng của anh trai tôi.

Anh nên biệt răng anh trai tôi đã từng sống trong viện dưỡng lão, sau đó mẹ tôi đã đưa anh ấy về nhà. “

“Được, vậy ngày mai tôi sẽ đi.”

“A2 Ngày mai?” Một dầu vệt xấu hồ chạy thoáng qua trên khuôn mặt của Lý Thiên Ảnh.

“Sao, không tiện sao? Lúc nào gặp cô có thể quyết định.” Lâm Dư cười CƯỜI, biệt quy củ của đại gia, cũng không để tâm.

“Không phải phiền phức.”

Lý Thiên Ảnh vội vàng lắc đầu, “Là mẹ tôi… mẹ tôi…”

“Anh Hà, cảm ơn anh vì đã quyên góp tất cả làm từ thiện.” Trước khi Lý Thiên Ảnh nói xong, phía sau Lâm Vũ đã có một giọng nói vang lên, quay lại thì thấy thứ trưởng Diêu dẫn thư ký Lam bước tới.

“Thứ trưởng Diêu, xin chào.”

Lâm Vũ nhanh chóng vươn tay bắt tay với hứ trưởng Diêu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 550


Chương 550:

“Có thê có một doanh nhân trẻ chu , đáo và có trách nhiệm như anh ở Bắc Kinh là một may mãn cho những người chúng tôi.” Thứ trưởng, Diêy nói, võ nhẹ vào tay Lâm Vũ đầy cảm kích.

“Đúng vậy, Hà tổng thật Sự là người tài giỏi, anh Hà, anh có thê vui lòng ký những thủ tục. liên quan được không… ký tên…” Thư ký Lam vang lên, nhẹ nhàng nhìn Lâm Vũ.

“Thư ký Lam, vừa rồi tôi không nói rõ sao? Cô kêu tôi ký, tôi không ký, xin đổi nhân viên khác.” Lâm Vũ liệc cô một cái, cũng không đề lại cho chút mặt mũi nào.

“Tiểu Lam, có chuyện gì vậy, có phải cô đã làm gì xúc phạm đên Hà tông không?” Thứ trưởng Diêu hiện nhiền là không biết mọi chuyện, thấy Lâm Vũ như vậy nhìn thư ký Lam cau mày không vui hỏi.

Mặt thư ký Lan lập tức đỏ bừng, nghiên răng nghiên lợi nói: “Tôi… Tôi không biêt mình đã làm sai cái gì, sao không đợi gặp tôi…

“Cô đã làm gì sai? Cô nói đi? Chúng tôi là một trong ba công ty mỹ phẩm hàng đầu ở Bäc Kinh, nhưng cô lại xếp chúng tôi ở hàng cuỗi củng và xếp công ty Thiên Chỉ Vận của anh họ cô ở hàng ghé đầu. Khi chúng tôi thấy còn một L ghê trồng và muôn ngôi phía trước để nghe đến bài và ghỉ chép thì cô đuôi chúng tội ra ngoài, báy giờ cô lại nói cô muôn nhắm đến công ty chúng tôi?”

Trước khi Lâm Vũ nói ra giám đốc kinh doanh của Vinh Thắm Beauty và các giám đốc điều hành khác đã dẫn đầu chất vần.

Đùa chứ, bây giờ họ là công ty quyên góp 4 được một tỷ nên họ tự tin họ có quyên để nói.

“Đúng vậy, thương mại xuất nhập khẩu của công ty chúng tôi luôn tuân thủ quy tắc và pháp luật. Tại sao mỗi lần phê duyệt lại chậm như vậy?

Thiên Chỉ Vận lại có vi phạm, tại sao lại nhanh như vậy? Có phải vì Thiên Chi Vận là người nhà cô không?

Công ty của anh họ?” Giám đôc kinh doanh không khỏi tức giận nói.

“Nói nhảm nhí! Tôi đã cô thúc giục các b* ph*n b*n d*** thi hành luật một cách nhanh chóng! Không hề thiên vị!”

Thư ký Lam đỏ mặt chất vấn, lương tâm căn rút.

Cô ây đã cô tình tân công Vinh Thắm Beauty vì lợi ích của công ty của anh họ mình. Ban đầu, cô cứ nghĩ răng Vinh Thâm ‘Beauty sẽ không bao giờ tiếp xúc với cập bộ trưởng của họ, nhưng cô ấy không ngờ rang cập cao của Hà gia lại quyên góp một tỷ nhân dân tệ chỉ trong một lân, được thứ trưởng Diêu quý mến.

“Thư ký Lam, thật sự đã xảy ra chuyện này sao?”

Thứ trưởng Diêu liếc nhìn vẻ mặt ủ rũ của cô có chút không hài lòng, đây đơn giản là đang làm mất uy tín của Bộ Thương mại!

“Bộ trưởng, không… không, tôi thề không làm gì lạm dụng quyên riêng!”

Thư ký Lam cắn môi chua xót nói.

“Tùy anh sao? Được rồi, tôi nghĩ gần đây cô đi làm về đã mệt. Chúng ta vê niệ nghỉ ngơi một lát. Để Tiểu Chiêu tiếp quản công việc của cô trước.”

Thứ trưởng Diêu lạnh lùng nói, ông tin tưởng, Lâm Vũ là một người có tâm lòng bao dung, cả tỷ còn đêu quyên góp ủng hộ, hoàn toàn không thê tùy ý vu không cô ta, hơn nữa còn có rất nhiều người xác định nên điều đó có lễ là sự thật.

“Cái gì?” Thư ký Lam vừa nghe xong thì sâm mặt lại, kinh hãi nhìn thứ trưởng D Diêu, vì chuyện này sao có thê đê cô nghỉ, đây là việc của cô!

“Sao, còn muốn tôi nói lần thứ hai sao? Đi, gọi. Tiểu Chiêu.” Thứ trưởng Diêu cau mày, lạnh lùng nói.

“Bộ… Bộ trưởng, tôi bị oan! Tôi luôn hành xử đúng pháp luật!”

Thư ký Lam nhìn thấy thái độ kiên quyết của thứ trưởng Diêu, sắc mặt trăng bệch, hai mắt đẫm lệ khóc lóc van xin: “Bộ trưởng, xin hãy xem lại, xem lại một chút! “
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 551


Chương 551:

“Lại đây, lôi cô ấy đi “

Thứ trưởng Diêu nóng nảy mắng.

Hai người chạy đến ngay lập tức kéo thư ký Lam đi.

Thư ký Lam vùng vẫy khó khăn, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, cô hoảng. hót “Thưa Bộ trưởng, tôi đã sai, tôi thừa nhận, tôi xin ngài cho tôi một cơ hội nữa, thưa bộ trưởng! Cậu Hà, tôi xin, xin hãy thả tôi ra…”

Nhưng giọng cô ấy càng ngày càng nhỏ, hai người kéo cô ây đã lôi cô ây ra khỏi sảnh khách sạn.

-_ “Xin lỗi cậu Hà, tôi xin lỗi vì sự sơ suất vì không quản những người bên dưới tôi.” Thứ trưởng Diêu nói lời xin lỗi với Lâm Vũ.

“Ông khách sáo rồi, chuyện này cũng kuôïi0 trách ngài được. W Lâm Vũ cười cười, cầm lấy văn kiện do một nhân viên khác đưa cho, ký tên.

“Cậu Hà, cảm on lòng tốt của cậu một lần nữa. Tôi sẽ đến thăm công ty của cậu vào hôm khác. Nếu công ty gặp bất kỳ khó khăn trong tương lai, nói với tôi, tôi chắc chắn sẽ giúp đốt”

Thứ trưởng Diêu bắt tay Lâm Vũ một lần nữa, giọng điệu rất chân thành.

Nói xong đưa cho Lâm Vũ một tắm danh thiệp, Lâm Vũ cũng nhanh chóng trao lại một cái.

Bởi vì toàn bộ quá trình đâu giá diễn ra quá lâu, nên gân nửa đêm sau khi Lâm Vũ, Lý Thiên Ảnh và những người khác mới ra khỏi khách sạn, những chiếc xe duy nhất đậu ở lồi vào là của Vinh Thẫm Beauty và Lý thị.

__ Vậy tôi sẽ gọi cho anh sau.” Lý Thiên Anh mỉm cười, vây tay với Lâm Vũ.

“Được rồi, đây là…”

Lâm Vũ có chút kinh ngạc nhìn tay mình.

“Nếu anh không cho tôi biết số điện thoại của anh, làm sao tôi có thể gọi cho anh được?” Lý Thiên Ảnh tinh khiến Vạn Duy Thần.

“Hà tổng, tôi sẽ đưa anh trở về.” Sau khi tách khỏi mấy vị giám đốc điều hành, Thang Hau dẫn Lâm Vũ lên xe, khi đến nơi, sắc mặt Thang Hạo đột nhiên thay đổi, anh ta vội vàng chạy tới, đột nhiên tức giận nói: “đ*t mẹ, ai đã làm chuyện này?”

Lâm Vũ nhìn kỹ hơn, lập tức không khỏi tức giận. Anh nhìn thấy. kháp thân xe của Thang Hạo bị vẽ đây chữ “SB” bằng một chiếc chìa khóa.

Lâm Vũ liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy đằng xa có một chiệc xe đen bên đường đột nhiên nỗ máy rồi nhanh chóng rời đi.

“Thang ca, anh về trước đi. Ngày mai đên cửa hàng 4S sửa chữa. Tôi muốn vận động cơ thê3 và xương cốt một chút trước khi về nhà.”

Một tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt Lâm Vũ. Trước khi Thang Hạo kịp trả lời, anh đã nhanh chóng đi vệ phía chiếc xe màu đen biến mất, đuổi theo sau chương 275: Hay Vậy, Sao Lại Nhảy Khỏi Xe “Ha ha ha ha…”

Một tràng cười vang lên từ chiếc xe đen vừa rời khỏi khách sạn Bốn Mùa.

Chỉ thấy người đàn ông mặc bộ đô trắng kẻ sọc vừa có mẫu thuẫn với Lâm Vũ đang nhàn nhã ngôi dựa vào ghề, châm một điệu xì gà, cười đầy oán hận: “Tên ngôc này tôi nay mày lầy được danh điêng rôi, để xem tao đây chơi thế nào với mày!”

Anh ta tức giận khi nghĩ đến chuyện xảy ra tối nay, không ngờ răng cái Vinh Thắm Mỹ Nhan với Hà ng gì gì này lại đi khám bệnh, mẹ nói Để trút giận, anh ta lợi dụng lúc Lâm Vũ và Thang Hạo chưa ra, yêu cầu tài xế tìm xe của Thang Hạo cho mình.

“Ông chủ, thủ đoạn này quá lợi hại, đúng là có thê hả giận!”

Người lái xe ở ghế trước nói với vẻ ngưỡng mộ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 552


Chương 552:

“Mẹ mày, mày nói ai thua!”

Người mặc đồ trắng vừa cười vừa chửi bới, tát vào đầu người tài xế.

“Bịch bịch bịch…”

Đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa SỐ.

Người áo trắng kẻ sọc giật mình, vôi vàng nói: “Tam Tự, cậu có nghe thây tiếng ai gõ cửa kính xe không.”

“Không.”

Tam Tự cười nói: “Ông chủ, anh đùa cái gì. vậy? Anh nhìn đi, chúng ta đi với vận tôc sáu mươi bước. Tuy răng không nhanh, nhưng không thê bị gõ cửa được trừ khi có ma làm.”

“Nhưng làm sao mà tôi nghe được?”

Người mạc đồ kẻ sọc trăng cau mày nói. Anh ta liếc trái liếc phải, trê tâm kính mờ mờ ánh sáng cũng không thấy ai.

“Bịch bịch bịch…”

Lúc này, tiếng gõ cửa xe một lần nữa vang lên.

“Quái, Tam Tự, bây giờ nghe thấy chưa?”

Người mặc quần áo kẻ sọc trắng run bần bật, kinh hãi nói.

“Tôi không nghe thấy, ông chủ, đừng làm tôi sợ, anh cũng thừa biết tôi nhát gan mà.” Người đàn ông kêu Tam Tự cười nói.

“Tôi không có dọa cậu!”

Khuôn mặt người mặc bộ quần áo kẻ SỌC trắng tái nhợt, lời nói Có chút run rấy: “Thật đó, cậu nghe…

Anh ta chưa kịp nói xong thì đã nghe thấy bên tai vang len tiệng “bốp”, tâm kính cửa số bên phải bỗng vỡ tan tành, một cánh tay nhanh như chớp vươn ra túm lấy cô anh ta kéo mạnh, cơ thê đột ngột bay ra khỏi cửa kính xe, ngã xuông đất nặng nê, do quán tính rất lớn, anh ta lăn vê phía trước cực nhanh, đâm vào thùng rác bên đường oành lên một cáu.

| May là khoảng thời gian này không có ai đi lại không thì có lẽ anh ta đã bị nghiền nát thành thịt.

Nhưng lúc này, anh ta cũng bị ngã, vô cùng chật vật, xương cốt gân như rụng rời, cả người và chân không cử động được tê rần, chắc đã gãy xương.

đôi…

Tên này đau đớn r*n r* nhưng may mắn thay vẫn còn tỉnh táo.

“Được rồi, thân thể tốt đấy, tôi làm vậy mà không ngã chết sao?”

Lâm Vũ phủi tay, chậm rãi đi tới chỗ tên kia, dùng chân đá, néu không phải lúc đó có giảm bớt lực thì có lẽ anh ta sẽ thật sự ngã chết.

Vừa rồi Lâm Vũ vội vàng đuổi theo, vốn chỉ định gõ cửa dọa không làm gì, lại phát hiện con đường này không có người.

“Này, mày còn nhận ra tao là ai không?”

Lâm Vũ cúi xuống, cau mày khi nhìn tên mặc bộ quân áo kẻ Sọc màu trắng cả người dính đầy rác bắn, vô cùng hôi hám.

Sau khi nhìn thấy Lâm Vũ, tên mặc bộ đồ trắng kẻ sọc tức giận, thở hồn hễn, nhìn chằm chằm anh đầy hận ý, lạnh lùng nói: “Mày… tên BHốH Mẹ kiếp mày!”

Anh ta chưa kịp nói xong đã bị Lâm Vũ tát vào miệng một cái.

RÓI cờ Tên kia đau đón khit mũi, trong miệng lập tức tràn ra một ngụm máu đặc, còn có hai thứ cứng cứng màu trăng, rõ ràng là hai cái răng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 553


Chương 553:

“Mẹ kiếp…”

“Bóp!”

Lâm Vũ lại tát vào miệng.

Mặt tên mặc quần áo kẻ sọc trắng toát đây vẻ đau đớn, miệng chảy một ngụm máu lớn, rơi thêm chiệc răng cửa.

“Chửi tiếp đi…” Lâm Vũ cười nhìn anh ta, không chút nao núng nói.

“Không… Không dám… Tôi không dám…”

Tên kia sau khi ăn hai phát tát mới bình tĩnh lại, đau đón kêu lên, trong lòng kêu khổ, nhớ, đến cảnh mình bị kéo ra khỏi cửa sổ không khỏi ớn lạnh. Chính anh là người lôi mình ra từ cửa sổ sai2 Đây còn có phải là con người không?

“Không dám? Sao mày lại không dám, không phải Thiên Chi Vận chúng mày vấn luôn kiêu ngạo sao?”

Lâm Vũ chế nhạo: “Vừa nãy ở trên xe mày còn đòi chơi chết tao cơ mà?”

Tên đó thở dài trong lòng, nhào tới chỗ Lâm Vũ nói: “Anh Hà, em đáng chết. ANh đừng chấp nhặt, là em miệng chó không phun được ngà voi.

Là anh chơi chết em, anh chơi chết em.

“Tao nói cho mày biết, nhớ mặt tao vào. Nếu như sau này muốn chơi với Vinh Thắm Mỹ Nhan thì bất cứ lúc nào tao cũng sẽ chơi cùng mày.

Nhưng trước khi thi, mày nên nghĩ xem mày có phải là đôi thủ của tao không đã, 2 Khóe miệng Lâm Vũ cong lên, liếc mắt đầy sắc lạnh.

Người mặc bộ đồ trắng kẻ sọc không khỏi run lên, anh ta nhìn thấy sát khí trong mắt Lâm Vũ run rấy vội vàng nói: “Anh Hà, không … Ngài Hà, tồi hiểu lời ngài dạy rỖI. Sau này, tôi không bao giờ dám chồng lại Vinh Thâm Mỹ Nhan các cản nữa, không bao giờ dám nữa .

“Tự giải quyết cho tốt.”

Lâm Vũ đứng dậy, liếc mắt nhìn anh ta, thấy anh ta đã nói hết những điều nên nói liền không nói nhảm với anh ta nữa, quay người bước nhanh đi.

Cho đến khi không còn thấy. bóng dáng của Lâm Vũ, tên mặc áo kẻ sọc mới dám hít sâu một hơu, vừa rồi khi bị Lâm Vũ nhìn chằm chăm, anh ta cảm thấy như thể mình đang bị tử thần quan sát.

Tam Tự đang lái xe nghe thấy tiếng kính vỡ thì hoảng hột, một chân đạp phạnh, quay lại thì thấy ô ông chủ ngôi ghé sau đã biên mất, vô cùng ngạc nhiên ngạc nhiên, hẳn ta há hốc miệng rôi nhanh chóng quay vwef tìm người.

Sau một hồi tìm kiếm, hắn ta tìm thấy người đàn ông mặc bộ đồ trắng kẻ _ sọc đang kêu cứu yêu ớt trong thùng rác.

“Ông chủ, có chuyện gì vậy, tại sao lại nhảy xuông xe?!”

Tam Tự chạy đến đỡ anh ta dậy, dìu tên mặc áo kẻ sọc tập tễnh lên xe.

Tên quần áo kẻ sọc trắng khó khăn trả lời, không biết phải giải thích thế nào với Tam Tự. Anh ta hông thê nói rằng Hà Quang Vinh đã kéo mình ra khỏi chiếc xe đang chạy nhanh, đúng không?

Đừng nói Tam Tự không tin, đến bây giò anh ta nghĩ lại cũng không thể tín được, cảm giác như một giâc mơ, thậm chí còn không nhớ được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng anh ta nhớ rất kĩ tên của Hà Quang Vinh, cũng nhớ rât kĩ Hà Quang Vinh là người anh ta không thê động vàol Sau khi Lâm Vũ trở về nhà, Giang Nhanh và Diệp Thanh Mi đều đã ngủ say, một mình anh năm trên chiếc HE trống không, không khỏi thở dài.

Lúc chưa biết được vị h**n ** giữa nam và nữ anh cảm thấy \ vình thường, nhưng sau khi nêm thử vị tuyệt vời ây, năm trên chiếc giường vân còn mùi cơ’ thể Giang Nhan, một mình đi ngủ anh lại cảm thấy khó chịu, trái tím như bị cào cấu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 554


Chương 554:

Anh nghĩ, mai sẽ trói Giang Nhan lên giường của mình, người phụ nữ 4 của mình sao có thể cả ngày chạy đến nhà người khác ngủ? Hư không chịu nổi!

Ngày hôm sau, Lâm Vũ vừa ra khỏi phòng khám Thắm Ngọc Hiên đã chạy tới, anh ấy biết giờ này Lâm Vũ không vội gì nên môi lân cần thương lượng đều chọn khoảng thời gian này.

“Gia Vinh, công ty chúng tôi đã được tu sửa xong, mây cửa hàng cũng đã được cải tạo lại, anh có thời gian qua xem một chút.” Thâm Ngọc Hiên tùy tiện ngôi xuống ghê.

“Nhìn cái gì, cậu là người trong ngành, cậu giám sát, khẳng định không thành vấn đề.” Lâm Vũ vừa chọn dược liệu, vừa cười nói: “Làm sao vậy, tới tìm tôi có phải có chuyện gì không? “

Thảm Ngọc Hiên thở dài một hơi nói: “Cậu còn nhớ: ‘Thần thủ công’ Đoàn Phong Niên lần trước tôi nhắc đến không? “

“Cái kia được gọi là Quỷ Phủ thần công ngọc điêu đại sư?” Lâm Vũ nhíu mày hỏi.

“Không sai, chính là hắn, hắn hiện tại đã lui về ở ẩn nhưng tôi muôn mời hắn về cửa hàng của chúng ta làm nhà điêu khắc ngọc. ˆ Thảm Ngọc Hiên hưng phần nói: “Ngọc tốt được tay hản điêu khác, không dám nói giá cả tăng gấp đôi, nhưng bán nhiều hơn một nửa là hoàn toàn không có vân đề gì! “

“Thật sao ?Một vị thân như vậy?” Lâm Vũ cười cười, cũng có chút kinh ngạc: “Vậy cậu mau đi mời người ta, ngôi ở đây nói với tôi làm gì. “

“Ai, đây không phải là nguyên nhân tôi tới đây sao, tôi đã qua đó năm lần rồi, bón lần đóng cửa, gặp duy nhất một lần thì anh ta nửa lòi cũng không nói, có việc gập phải ‹ đu.” Thâm Ngọc Hiên thở dài: “Cho nên tôi muốn hỏi cậu, có cách gì để cho anh ta ra khỏi núi không. “

Lâm Vũ bắt đắc dĩ lắc đầu cười nói: “Cậu không có cách nào, thì sao tôi GOjñ 5 “Ai nha, sầu chết tôi.” Thầm Ngọc Hiên tựa vào ghế, không ngừng thở dài: “Tôi nghe nói trong thành phố cũng có hai nhà bán ngọc muôn thuê anh ta, đến lúc đó nếu bị người ta nhanh chân lên trước, chỉ sợ sau này mỗi bước đi đều sẽ gian nan.

“Có nghiêm trọng như vậy không?”

Thần sắc Lâm Vũ cũng ngưng trọng lên, so với Vinh Thâm Mỹ Nhan, Hà Ký trong lòng anh còn quan trọng hơn nhiêu, dù sao đây là doanh nghiệp chính thức thuộc về mình, hơn nữa thực lực và triển vọng phát triển hiện tại cũng tốt hơn Vinh Thâm Mỹ Nhan rất nhiều, thậm chí có thể sẽ bước vào thị trường quốc tế nhanh hơn cả Vinh Thâm Mỹ Nhan.

Nêu như ở thành phô cũng không thê mở rộng được thị trường, vậy sau này phát triển nhất định sẽ chịu không ít khó khăn.

“Không được, tôi cùng cậu đi xem, xem có thẻ đầu tư tốt hay không, mùi anh ta tới đây.” Lâm Vũ nhíu mày nói.

“Vậy thật tốt, tôi mong chờ nhát chính là những lời này của cậu.” Thẩm Ngọc Hiên giật mình đứng dậy, vội vàng nói: “huyện không nên Trâm trễ, chúng ta bây giờ đi thôi, hôm nay tạm thời anh đừng đi khám bệnh nữa.”

“Được, vậy đi thôi.” Lâm Vũ suy nghĩ một chút, cũng không cự tuyệt, chào hỏi Lệ Chấn Sinh một lúc liên đi ra ngoài.

Ai ngờ anh và Thẩm Ngọc Hiên vừa đến cửa, một chiếc xe mang hình ảnh chính phủ đỗ trước mặt, tài xế vội vàng xuống, nhìn thấy Lâm Vũ ở phía sau sắc mặt lộ vẻ vui mừng, vội vàng hô: “Bác sĩ Hà, bộ trưởng Hách mời ngài đến công trường bền nhà ngài ây một chuyển! “

Lâm Vũ đánh giá hắn một cái, nhận ra hẳn chính là tài xê của bộ trưởng mới của Bộ Y tế Hác Ninh Viễn, lần trước cả nhà Hác Ninh Viễn bị bệnh, chính là bởi vì tiểu khu đông nam có một công trường xây dựng, sinh ra động đất.

Thây bộ dáng nóng nảy của tài xê, Lâm Vũ không tự do buôn bực nói: “Đi công trường? : Sao, có chuyện gì vậy? Việc động đất không phải giải quyết xong rồi sao? “

Anh dám chắc chắn, Ngũ Hành Hóa Đông Thổ Cục bày ra lần trước tuyệt đối sẽ không có vẫn đề gì.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 555


Chương 555:

“Không phải vấn đề động đất, mà là ở công trường đào ra một thứ rất kỳ quái, bộ trưởng Hách cảm thấy ngài kiến thức rộng rãi, muốn mời ngài đi qua xem một chút.” Người lái xe vội vàng nói.

“Một cái gì đó rất lạ?” Lâm Vũ tò mò nói: “Cái gì vậy? “

“Tôi… Tôi cũng không nói được…”

Tài xế gãi gãi đầu, khó xử nói: “Dù sao cũng vô cùng kỳ quái, ngài vẫn nên tự mình thì hơn.”

Nghe những gì anh ta nói, Lâm Vũ và Thâm Ngọc Hiên nhất thời cảm thầy hứng thú, họ theo anh ta đến công trường gắn tiểu khu của Hách Ninh Viễn .

Khi đến nơi, tôi thấy 20, 30 công nhân trên công trường đang vây quanh một hô móng sâu xì xào bàn tán.

Trong đó Hách Ninh Viễn cũng ở :. đây, hôm nay anh ây đang nghỉ ngơi ở nhà, nghe thấy động tĩnh của công trường liên tò mò chạy tới, sau khi phát hiện vật thẻ lạ liền kêu tài xế đến đón Lâm Vũ tới xem.

“Bộ trưởng Hách, Hà tiên sinh đến nôi.”

Người lái xe vội la lên.

“Hà tiên sinh, ngài nhanh đến đây xem đây là cái gì.” Hách Ninh Viên nhanh chóng vẫy tay khi nhìn thấy Lâm Vũ.

Lâm Vũ cười cùng anh ta chào hỏi, sau đó đi tới bên cạnh hồ móng, thấy trong hồ có một thứ thịt hình 4ròn, toàn thân màu nâu đỏ, cơ thể hợp lại như đang thở, trông như một cục thịt.

Vẻ mặt của Lâm Vũ thay đồi, giật mình nói: “Thái Tuê…”

“Thế nào, tôi nói đúng chứ, đây chính là Thái Tuết Tôi đã nghe người nhà chúng tôi nói qual”

Trong đó có một người Công nhân khoảng 50 tuôi lo lắng nói: “Thứ này rất kỳ quái, phải đột nó bằng lửa, nêu không chúng ta đều sẽ gặp họa “.

“Đúng vậy, chúng tôi cũng có nghe như vậy, nói răng ai đào Thái Tuê sẽ hồn phi phách tán, mau đốt nó đi.”

Một công nhân trong nhóm người cũng kinh hãi.

“Ngốc nghếch.”

Hách Ninh Viên cau mày hừ lạnh, tuy răng nói như vậy nhưng trong lòng cũng có một chút sợ hãi, dù sao lân trước cũng là Lâm Vũ giúp hắn phá giải, rât sông động.

Lần trước vì để làm rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, anh ta cũng đã gửi năm.thứ hỏng hóc của Lâm Vũ đến phòng thí nghiệm để kiểm tra, kết quả cũng không có gì chắc chắn, chỉ nói chúng nhận được một số năng lượng đặc biệt tác động.

Ông ta chỉ biết rằng thực sự có rất nhiêu thứ chưa được biết đến trên thế giới này.

“Mọi người đừng lo lăng. Đây chỉ là một cây nâm linh chỉ thông thường, không phải là thứ kỳ lạ mà mọi người nói. Ñó cũng đã được giải thích một cách khoa học, nói rằng đây là một tổ hợp nắm nhảy lớn.”

Lâm Vũ vẫy tay ra hiệu rằng mọi người đừng căng thẳng, sau đó nhảy xuống hỗ và quan sát cần thận cây nậm linh chỉ, chỉ thấy nó to lớn và tràn đầy sức sống. Rõ ràng là nằm linh chỉ đã mọc từ lâu. Tuổi có thể là hàng nghìn, thậm chí hàng nghìn năm!

Lâm Vũ rất vụi mừng và phần khích, linh chỉ có tuổi đời như vậy có thê gọi là bảo vật quý hiếm!

Phải biết rằng, là một loài được ghi lại trong “San Hải Kinh”, sức sống của nâm NT chỉ nỗi tiếng là mạnh mẽ.

Thịt thú rừng linh chỉ có thể tồn tại từ thời cổ đại cho đến ngày nay. Tuy sinh trưởng chậm nhưng nó vẫn phát triển có giả trị y học tuyệt vời. Lý Thời Trân từng ca ngợi nó là “Thượng phẩm” trong “Bồn Thảo Cương Mục”, tức là loại cao nhất trong số hàng trăm loại thuốc. Ông gọi nó là “thực phẩm trường thọ, cơ thê nhẹ nhàng và trường sinh bắt lão, kéo dài tuôi thọ”, tôn tại như vậy, giá trị dược liệu của nấm linh chỉ đã được sử dụng hàng ngàn, thậm chí hàng ngàn năm còn vô cùng lớn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 556


Chương 556:

Nếu sử dụng linh chỉ làm thuốc, và nhân sâm ngàn năm Lâm Trung Linh để lại trong tay Lâm Vũ làm thuốc dẫn, không dám nói trường sinh bắt lão, nhưng kéo dài tuôi thọ và tiêu trừ mọi bệnh tật thì không thành vân đề.

“Các vị, tôi là bác sĩ trung y, tôi có thể kết luận răng cây Linh Chỉ này là một loại dược, liệu quý, có giá trị dược liệu rất lớn, nếu đưa cho tôi, tôi sẽ tận dụng nó, không biết bao nhiêu mạng người có thê được cứu!”

Lâm Vũ hưng phần nói.

“Không! Anh không thể mang nó đi.

Anh mang nó đi rồi, chúng tôi xảy ra chuyện thì sao?”

“Đúng vậy, anh nói là dược liệu thì nó là dược liệu sao? Đây rõ ràng là thứ không tốt lành gì!”

“Đây là đồ chúng tôi đào lên, chúng tôi muốn xử lí như thế nào, thì sẽ xử lí như thê!”

Bất ngờ, một nhóm công nhân ngay lập tức la măng, không cho Lâm Vũ lây Linh Chi đi.

Thấy đám người này vô lí như vậy, Lâm Vũ chê nhạo, cô ý làm cho bọn họ sợ hãi nói: “Được, vậy mọi người có thẻ đốt đi, nếu không Sợ nó báo thù cả nhà mấy người, cứ việc đót đi!”

Mọi người nghe xong câu nói này, khí thể giảm đi không ít, nhìn nhau không nói.

Đúng. vậy, bọn họ chỉ nói muốn đốt vật này đi, nhưng ai dám đốt chứ, nói không chừng còn gây ra họa lớn.

“Mọi người nghe tôi nói, tôi là Bộ trưởng bộ y tê Hách Ninh Viễn, tôi có thể đảm bảo với mọi người, vị Hà tiên sinh này là một bác sĩ nỗi tiếng, nếu như anh ấy đã nói đây là một dược liệu, vậy chắc chăn không sai được.

Dù sao mọi người cũng không biết nên xử lí thứ này như thê nào, chỉ bằng giao cho bác sĩ Hà trị bệnh cứu người, nêu như sau này mọi người xảy ra chuyện gì, có thê đến tìm Hách Ninh Viễn tôi, tôi nhất định sẽ gánh vác đến cùng!”

Bộ trưởng Hách đứng thẳng người, đưa tay võ ngực, cam đoan thay cho Lâm Vũ.

Ông tin rằng, một bác sĩ có trách nhiệm như Lâm Vũ sẽ không nói dối.

Lâm Vũ nhìn Hách Ninh Viễn một cách kính trọng, trong lòng cảm thấy biết ơn.

Sau khi nghe thấy tên của Hách Ninh Viễn, tất cả công nhân đều cúi đầu không dám nói chuyện, không phải là họ cảm động với Hách Ninh Viên, mà là sau khi nghe nói Hách Ninh Viên tại chức, họ không dám phản bác.

“Nếu bộ trưởng Hách đã nói như vậy, mọi người còn sợ cái gì.”

Thâm Ngọc Hiên đột nhiên bước tới và nói : “Vì thứ này do mọi người đào lên nên nó đương nhiên là tài sản của mọi người. Chúng tôi câm đi cũng không đúng, như vậy đi, coi như cảm ơn, tôi sẽ cho mỗi công nhận có mặt tại đây mỗi người 10 vạn bồi thường.”

10 vạn!

Tất cả các công nhân đều sững sờ khi nghe điều này, trời ơi, nhiều tiền vậy sao?

Phải biệt răng, bọn họ mỗi ngày làm việc chăm chỉ trên công trường, một năm chỉ được 6,7 vạn. 10 vạn tiền bồi thường đối VỚI họ mà nói, tuyệt đối là một số tiền không lồ !

“Anh nghiêm túc chứ?”

Chủ thầu hỏi Thầm Ngọc Hiên một cách hào hứng.

“Đương nhiên, đông ý giao Linh Chỉ cho chúng tội, Tôi sẽ chuyên ngay cho anh ây!” Thảm Ngọc Hiên vừa nói vừa lây điện thoại di động ra.

“Tôi đồng ý, tôi đồng ý.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 557


Chương 557:

Người công nhân đầu tiên hét lên răng Linh Chỉ là thứ xấu xa, người công nhân muôn đốt nó đã dẫn đầu và chạy lại với điện thoại di động của mình.

“Tôi cũng đồng ý.”

“Tôi cũng đồng ý.”

“Còn có tôi.”

Không ngoại lệ, các công nhân khác cũng lao lên.

Lâm Vũ không nhịn được cười khi nhìn thấy cảnh ¡ này, trong lòng rất ngưỡng mộ Thẩm Ngọc Hiên, doanh nhân là thương nhân, thật hiểu tâm tư của con người, nói đến tiền bạc, những người này thậm chí còn coi thường sinh tử.

Hách Ninh Viễn không khỏi lắc đầu cười khô, xem ra uy tín bộ trưởng của ông còn không bằng 10 vạn.

Có thể đây là bản chất của con người, hay nói cách khác, đây là cuộc sông.

Sau khi Thâm Ngọc Hiên chuyên tiên xong cho đám công nhân, một nhóm người vui vẻ ngậm miệng lại, đi xung giúp đem Linh Chi lên, chuyển chúng lên thùng xe của Thảm Ngọc Hiên.

“Bộ trưởng Hách, cảm ơn ngài. Nếu ngài không phái người tới thông báo cho tôi, chuyện này sẽ không tới tay tôi.” Lâm Vũ cười nói.

“Đừng nói như vậy, đây là do cậu tự bỏ qiên ra mua.” Hách Ninh Viễn cười khổ, lại xua tay, khá là bắt lực.

Sau khi Lâm Vũ đem linh chỉ về bệnh biện, cùng Lệ Chấn Sinh đến phòng thuốc.

“Lệ đại ca, anh đem vật này cắt nhỏ ra từng mảnh, sau đó đem sấy khô, thế nào? Anh cắt được không? “

“Tiên sinh, người tôi còn dám G51, càng không nói đến thứ này.”

Lệ Chấn Sinh cười, phản bác nói.

Cũng chỉ có anh ta, nếu như là ngời khác, họ sẽ không dám động vào thứ mập ú còn biết động đậy này.

Diệp Thanh My chỉ nhìn một cái liền bỏ chạy.

Lâm Vũ giao đồ xong, sẽ cùng Thẩm Ngọc Hiên đi mời nghệ nhân chê tác thân…

Trước khi đi, Lâm Vũ nhớ ra gì đó, kỳ lạ nói: “Đúng rồi, Ngọc Hiên, anh nói anh đi năm lân mà anh ta chỉ nhìn thấy cậu một lần. Tại sao lần đó anh ta lại gặp anh?”

“Tôi cũng không rõ, tôi mang một ít rượu thuộc đặc biệt đến nhờ bảo mẫu của anh ấy đưa cho anh ấy. Sau này, khi tôi đi lân nữa, anh ấy hứa sẽ gặp tôi.

Thẩm Ngọc Hiên suy nghĩ một chút rồi nói: “Trừ phi có lien quan đến việc tôi tặng anh ta 2 bình rượu? Nhưng theo bảo mẫu của anh ta, thể chất của anh ta ng tốt, không uông được rượu..

Anh cũng hơi nghỉ ngờ, không hiểu đi đện đó bồn lần không thấy anh mà đến lần thứ năm lại thấy anh.

“Chắc chắn có liên quan đến việc cậu đi đưa 2 bình rượu thuôc, có lẽ anh ta không uống được rượu, nhưng anh ta không hê cảm thấy khó chịu sau khi uông rượu của cậu.”

Lâm Vũ gật đầu đoán: “Nếu không anh lại đi làm thêm 2 bình rượu nữa, đề phòng vạn nhất 2”

“Ôi anh Tống của tôi ơi, cái đó là do ba tôi tặng cho tôi trước khi tôi đến kinh đô, đề tôi mang đi tặng vào những thời điểm quan trọng. Chỉ có hai chai đặc biệt cho mục đích đặc biệt, làm gì dễ làm như vậy.”Thắm – Ngọc Hiên bất lực nói.

Lâm Vũ cau mày suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy đề tôi thử, như này, anh đi siêu thị mua 2 bình rượu, rẻ một chút cũng không sao, nhưng phải nhớ rõ, cân mua rượu có nông độ cao.”

Thẩm Ngọc Hiên hơi giật mình, không khỏi tin tưởng Lâm Vũ, không nói nhiêu liên câm chìa khóa xe đi siêu thị.

Sau khi anh ta về, trong tay đã có thêm hai chai rượu thượng hạng trị giá hàng ngàn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 558


Chương 558:

Lâm Vũ đã chuẩn bị một cái lọ thủy tỉnh đậy kín từ lâu, đáy lọ còn có dược liệu rải rác.

Anh rót hết rượu Thẩm Ngọc Hiên mua về, lắc lắc, hỏi: “Nơi lão Đoạn sông có xa thành phố không?”

“Xa, hình như là ở ngoại ô.”

Thảm Ngọc Hiên nói: “Ít nhất mắt 2 đến 3 giờ đi xe.’ “Vậy được, chúng ta đi ngay bây giờ.”

Lâm Vũ bưng rượu, gọi anh ta lên xe.

“Gia Vinh, anh chắc chắn rượu thuốc _ ngẫu nhiên như vậy có thể lọt vào mát của lão nhân gia sao?” Thảm Ngọc Hiên nghỉ ngờ.

“Đi, đừng nói nhảm. Cái gì mà gọi là ngâu nhiên, những số lượng của dược liệu và cách phối hợp của tôi đều nghiên cứu rất kỹ được không.”

Lâm Vũ cười mắng.

Hai người lái xe gần ba giờ đồng hồ mới đến chỗ ở của Đoạn Phong Niên Đoạn Phong Niên sống trong một căn nhà có một tiều viện riêng, tường sân là hàng rào, có thê nhìn rõ cảnh tượng trong sân.

Chỉ thấy một phòng giữ nhiệt đặc biệt trong sân, đầy hoa, cây, cỏ, gân nhà có một cái ghê kiện tướng và một cái bàn nhỏ, trên bàn là một cái nôi phẳng màu nâu sẫm và vài chiếc ấm trà bằng đất sét đỏ. Một khung cảnh thật nhàn hạ.

Thẩm Ngọc Hiên dừng xe, bước tới gõ cửa.

Sau đó, một người trông giống n như bảo mẫu bước ra, nhìn thầy Thậm Ngọc Hiên và nói: “Ông chủ Thẩm, cậu lại đến rồi. thật ngại quá, Đoạn lão gia hôm nay không được khỏe, không tiếp khách được. Làm phiền cậu trở về đi.”

Sắc mặt của Thẩm Ngọc Hiên thay đổi, vội vàng nói: “Dì à, tôi lái xe gân 3 giờ đồng hồ qua đây, dì cho tôi gặp lão Đoạn đi, người bạn này của tôi vừa hay là bác sĩ, nêu như lão gia tử không khög vậy để cậu ây khám xem.

“Đúng vậy, dì à, để cho chúng tôi gặp một lân đi. “Lâm Vũ cười nói “Ngại quá, lão gia tử dặn dò như vậy, tôi cũng không có cách nào. Hai cậu về đi thôi.” Bảo mẫu nói xong liền đóng của.

Lâm Vũ vội vàng năm lây, cửa, cười nói với bão mẫu: “Dì à, nếu dì không đề cho chúng tôi vào, vậy chai rượu này phiên dì đưa cho lão gia tử.”

Bão mẫu nhìn thuốc rượu trong tay Lâm Vũ, lắc đầu nói: “Thân thê của lão gia không tốt, không thể uống rượu.

“Dì yên tâm, rượu của tôi bật luận thân thể nhứ thế nào, sau khi uông.

vào tuyệt đối không có phản ứng GIi Lâm Vũ cười đảm bảo.

Bảo mẫu do dự một lát, vẫn là nhận rượu về: “Vậy tôi thay lão gia csmr ơn hai người, mời hai người vê cho.”

“DÌì à, chúng tôi không vội, chúng tôi đợi ở bên ngoài, nói không chừng lão gia tử uông rượu này xong, sẽ đê chúng tôi vào hỏi mua rượu ở đâu. “Lâm Vũ cười nói.

Sau đó anh và Thảm Ngọc Hiên định quay lại ô tô đợi, nhưng đột nhiên có hai chiễc xe Bentley màu đen chạy tới, dừng trước cửa nhà Đoạn Phong Niên.

Một vài người đàn ông mặc tây trang bước xung xe, trong đó có một người khoảng chừng. 60 tuồi, nhưng tóc vân chải mượt mà và bóng loáng.

Trong túi áo còn có một chiệc khan màu đỏ tươi, cảm giác rất có phong độ của đàn ông.

*Yo, Thẩm thiếu?”

Người đàn ông dẫn đầu mỉm cười khi nhìn thấy bóng lưng của Thắm Ngọc Hiên, cười nói: “Sao, lại tới tìm Đoạn lão gia tử? Về đi, lão gia sẽ không gặp cậu đâu!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 559


Chương 559:

“Vậy thì không chắc!” Thâm Ngọc Hiện lạnh lùng nói, trong mắt hiện lên địch ý với người đàn ông đẫn đâu “Không bằng chúng ta cược một ván ?” Nói với một nụ cười cợt nhả nói.

“Cược thì cược!”

Thẩm Hiên Ngọc tiếp nhận: “Nói đi, cược nhự thê nào?!”

“Như vậy đi, nếu như lão gia tử không gặp cậu, thì cậu chui qua đũng quân của tôi, băng không, tôi sẽ chui qua đũng quân của cậu, thê nào?” Lão già khúm núm cười có chút ranh mãnh, xem như ăn chắc phần thắng.

Nghe những lời này, những người đàn ông đi cùng bật cười, như thê họ đã nhìn thây cảnh Thẩm Ngọc Hiên chui qua đững quần.

Thẩm Ngọc Hiên nhìn người đàn ông dẫn đầu tự tin nói như vậy, nhất thời do dự, không dám trả lời. Dù sao anh cũng không chắc chắn Đoạn lão gia tử sẽ ra gặp anh, nêu như thua rồi phải chui qua đúng quần, vậy thể diện của anh sẽ không còn nữa, sau này không còn mặt mũi nào ở cái đất thủ đô này.

“Ngọc Hiên, người này là…”

Lâm Vũ vội vàng giúp hắn giải vây, thay đồi chủ đề.

“Hắn ta là chủ sở hữu của Trang sức Quân Phúc nỗi tiếng ở thủ đô, Đằng Quân.” Thắm Ngọc Hiên nói với vẻ chế nhạo.

“Nỗi tiếng tôi không dám nhận, nhưng trong nghành trang sức, tôi là thứ hai Sợ răng không ai là thứ nhất!” Đẳng Quân ngắng cao đầu kiêu ngạo nói.

“Thế nào, bọn họ muốn giành Đoạn lão với chúng ta?” Lâm Vũ trầm giọng hỏi.

Thầm Ngọc Hiên gật đầu, trầm giọng nói: “Đúng vậy, từ khi biết Đoạn Lão từ chức nghỉ hưu, rất nhiều ông chủ của các công ty trang sức lớn đều muôn tới mời ông ra mặt, giá của công ty trang sức Quân Phúc cho Đoạn Lão rất cao, đó là đối thủ chính của chúng ta.”

Trong giọng điệu của anh ta có chút lo lắng, Trang sức Quân Phúc vốn là công ty trang sức hàng đầu của địa phương, nêu Đoạn Lão bị bọn chúng mời được thì không khác nào nhự hồ thêm cánh. Đến lúc đó, bọ họ nhất định sẽ tập trung đánh bại Hà Ký- Phụng Duyên Tường. Đề phòng Hà Ký giành thị trường của bọn họ.

“Thẩm đại thiếu, đừng đánh trống lảng, vừa rồi chúng ta vẫn chưa đánh cuộc xong.” Đằng Quân nhắc lại.

“Tôi đấu với ông.”

Lâm Vũ đứng lên cười nhẹ, anh ta rất có tự tin với rượu của mình, mặc dù anh không chắc chắn có thê mời Đoạn lão ra gặp, nhưng chỉ cần Đoạn lão uống rượu của anh, ít nhất sẽ gặp anh.

“Cậu đầu với tôi? Cậu là cái thá gì!”

Đằng Quân khinh thường liếc nhìn Lâm Vũ, ông ta cho rằng anh là tài xế của Thâm Ngọc Hiên.

“Hãy nghe cho rõ đây ! Đây là cổ đông lớn nhất của Hà Ký chúng tôi, Hà Gia Vinh – Hà Tổng Thâm Ngọc Hiên lạnh nhạt nói.

Anh ta và cha mình chiêm 50% cô phân của Hà Ký – Phụng Duyên Tường, trong khi Lâm Vũ một mình chiếm 50% cổ phân, Lâm Vũ thực sự là ông chủ lớn vào thời điểm đó.

“Ò, hóa ra ông chủ của Hà Ký là cậu, được, tôi đánh cược với cậu”

Đằng Quân vừa nghe xong liền đáp ứng.

“Ông chủ Thâm, làm phiền hai người đi vào một chuyền, Đoạn lão muôn gặp hai người.”

Không ngờ, ngay khi Đằng Quân vừa nói xong, bảo mẫu vừa bước vào phòng đột nhiên bước ra gọi Lâm Vũ và Thảm Ngọc Hiên.

Đằng Quân nghe vậy suýt nữa phun ra một ngụm máu, kinh ngạc nhìn người bảo mẫu nói: “Bà, bà có chắc không? Đoạn Lão muôn gặp bọn họ?!”
 
Back
Top Dưới