Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 480


Chương 480:

Hai thượng úy lập tức cúi đầu.

Thật ra hai bọn họ cũng không hệ có ác ý gì, chỉ là nóng lòng, thủ trưởng chỉ dân hai bọn họ tới, quả thật có chút nguy, hiểm, bọn họ không đợi được muốn nói chuyện cho xong, _ nhanh chóng hộ tống thủ trưởng về.

“Xin lỗi, bác sĩ Hà, quấy rầy cậu rồi, cậu tiệp tục!”

Người đàn ông mặc thường phục cười với Lâm Vũ, tiếp đó ngồi xuống khu tiếp đón ở bên cạnh.

Lâm Vũ quan sát người đàn ông mặc thường phục một chút, ân tượng với ông ta không tệ, khẽ cười gật đầu, tiếp đó nhanh chóng tăng tốc độ khá cho người bệnh.

Đợi khám xong cho những bệnh nhân còn lại, Lâm Vũ lúc này mới nhanh chóng bưng cốc nước, bước về phía người đàn ông mặc thường phục, khách khí nói: “Xin lỗi, đề ngài chờ lâu rồi.”

“Khách sáo rồi, là chúng tôi làm phiền tới cậu.”

Người đàn ông mặc thường phục lập tức đứng dậy, nhiệt tình đưa tay ra vê phía Lâm Vũ: “Chào c cậu, tôi đến từ Cục quân nhu, loại thuốc mỡ lần trước cậu điều chế, qua kiểm tra của sở nghiên cứu chúng tôi, hiệu quả trị liệu rõ rệt, vì vậy lần này tôi đến muốn bàn bạc chuyện hợp tác với cậu!”

“Chào ngài, xin hỏi nên xưng hô với ngài thê nào?” Lâm Vũ cũng nhanh chóng đưa tay ra, nhận ra bàn tay của người đàn ông mặc thường phục không thô ráp lắm, xem ra quả thật là nhân viên hậu cần.

“Tôi họ Lư.”

Người đàn ông mặc thường phục nói một câu ngăn gọn, rõ ràng không muốn lộ ra quả nhiều, Lâm Vũ cũng rất hiểu chuyện không hỏi nhiều hơn.

“Chúng ta vào phòng nói chuyện đi, có tiện không?” Người đàn ng mặc thường phục nhìn xung quanh, có chút cân trọng nói.

“Đương nhiên có thể!”

Lâm Vũ mau chóng đưa ông ta vào phòng trong.

Người đàn ông mặc thường phục đưa tay, một thượng úy trong sô đó mau chóng đưa túi tài liệu tới, người đàn ông mặc thường phục lây một bản tài liệu từ trong túi ra đưa cho Lâm Vũ, nói: “Đây là thỏa thuận hợp tác do Cục quân nhu chúng tôi soạn ra, cậu xem thử đi.”

Lâm Vũ mau chóng nhận lấy, nhìn thấy, trên giây việt hàng chữ “Tuyệt mật” cùng dâu đỏ năm ngôi sao, có chút kinh ngạc, không phải chỉ là một loại thuốc mỡ sinh cơ cắt đau thôi sao, có cần thiết long trọng như vậy không?

Người đàn ông mặc thường phục nói thăng vào vận đề: “Chỗ này không có người ngoài, tôi sẽ trực tiệp xưng hô cậu là thiêu tá Hà, chúng tôi băng lòng dựa theo ý muốn của cậu, thu mua một nhà máy điều chế. dược phẩm, nhân công và tiền vốn đều do chúng i tôi bỏ ra, quy hoạch dưới tên cậu, đồng thời cung cập cho cậu công văn được phê chuẩn đặc biệt của quân đội, đê cậu sản xuất loại thuốc này. Ngoài. việc sản xuất loại thuốc này, cậu cũng có thể tự vận hành sản xuất những loại thuốc khác đề bán ra bên ngoài, chúng tôi có thể cung cấp cho cậu tất cả tiện ích mà cậu muôn có, nhưng chúng tôi có một điều kiện, loại thuốc này không được bán công khai! Ít nhất tạm thời không thể! Chỉ có thể cung ứng cho quân mm. +(2 Zmoo22 2A cannE Tae “

đội, hơn nữa bản quyền sáng chế bắt buộc phải trong tay cậu, pháp nhận của nhà máy điêu chế dược phẩm cũng bắt buộc phải là cậu! Nói cách khác, quân đội chúng tôi, chỉ chấp nhận Hà Gia Vinh cậu!”

Vừa rồi tuy rằng ngoài miệng ông ta bình thản nói “hiệu quả trị liệu rõ rệt”, thật ra sau khi bọn họ kiểm tra, nhận thấy loại thuốc này quả thật có hiệu quả kinh ngạc!

Không chỉ có thê giảm đáng kê thương vong của quân đội, thậm chí còn có tác dụng thúc đầy cực lớn với công nghệ sinh học như tế bào tái sinh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 481


Chương 481:

Đây cũng là nguyên nhân bọn họ liệt loại thuộc này bào dạng tuyệt mật, loại thuốc này tuyệt đối không thê lưu thông trên thị trường, càng không thể rơi vào tay nước khác, chỉ có thê năm giữ trong tay quân đội và Lâm Vũ.

Chỉ sau khi công nghệ hoàn thiện, bảo đảm phương pháp phối chế và cộng nghệ sản xuât sẽ không bị đánh cắp, lúc đó mới có thể từng bước tiêu thụ ra ngoài.

Lâm Vũ nghe thấy đãi ngộ mà ông ta nói, có chút kinh ngạc, không ngờ Cục quân nhu thật sự nễ mặt anh, điều kiện kiểu này n nếu đặt trước mặt bắt kỳ ai sợ răng đều không cách nào từ chối, đây quả thật chính là đang nói một cách tr*n tr**: ngành điều chế dược phẩm thoải mái làm, quân đội chúng tôi là ô dù bảo vệ của cậu!

“Thế nào, cậu Hà, không vấn đề gì chứ?”

Người đàn ông mặc thường phục cười tủm tỉm nhìn Lâm Vũ nói: “Tuy rảng chúng tôi tạm thời không đề cho cậu bán ra thị trường, nhưng cậu cứ yên tâm vệ lượng tiêu thụ, cả nước có nhiều binh lính như vậy, lượng nhu câu môi năm của quân đội đều rât lớn, lợi nhuận cũng rât khả quan, về mặt giá cả, thái độ của chúng tôi rất thoải mái, cho cậu quyết định, thuốc có hiệu quả tốt như vậy, giá cả đắt một chút cũng là chuyện rât bình thường.”

“Không: vấn đề, về mặt giá cả cứ dựa theo giá thành phẩm tính là được.”

Lâm Vũ gật đầu cười nói.

“Giá… giá thành phẩm?”

Người đàn ông mặc thường phục tuy từng trả qua nhiều phong ba bão táp nhưng nghe vậy cũng đột nhiên ngân n== 2>-===s.. B ra, lập tức thu lại nụ cười trên mặt, đầy kinh ngạc nói: “Thiếu tá Hà, cậu không đùa chứ?”

“Sao tôi dám đùa với ngài, nhà máy là của các ngài, nhân công và đầu tư cũng đều là của các ngài, bỗng dưng có được một nhà máy, vôn dĩ chính là được hòi rồi, sao có thể lại kiếm thêm tiền của các ngài được.”

Bản thân Lâm Vũ ngược lại cảm thấy có chút ngại ngùng.

“Nhưng phương thuốc này là do cậu nghiên cứu điêu chế rai” Người đàn ông mặc thường phục vội vàng nói: “Cậu biết đó, nêu phương thuộc này bị xã hội quốc tế biết, không biết sẽ có bao nhiêu quốc gia đông ý bỏ cái giá trên trời đễ mual”

“Ngài nói đi đâu vậy rồi, bọn họ trả bao nhiêu tiền tôi cũng không bán, tôi là người Hoa Hạ, Hoa Hạ đã nuôi dưỡng dạy dỗ tôi, tôi công hiền một chút cho Tổ quốc không phải là chuyện nên làm sao?” Vẻ mặt Lâm Vũ bình thản, nhẹ nhàng nói.

Nghe thấy câu này, người đàn ông, mặc thường phục đột nhiên thay đồi, trong ánh mắt nhìn Lâm Vũ nói không ra vẻ xúc động, tình cảm kính nề tự nhiên nảy sinh, đột nhiên đứng dậy, giơ tay ra về phía Lâm Vũ, trịnh trọng nói: “Thiếu tá Hà, cho tôi được giới thiệu lại lần nữa, tôi là Lư Thiệu Tịnh – Cục trưởng Cục quân nhu kiêm ủy viên chính trị Cục hậu cần thuộc Ủy ban khoa học kỹ thuật công nghiệp Quốc phòng!”

Lâm Vũ sau khi nghe hiểu lời của ông ta đột nhiên kinh ngạc, hai chức vụ này là khái niệm gì? Người đàn ông quận áo mộc mạc ở trước mắt này Ít nhật cũng là chức vụ chính, quân hàm thiêu tướng hoặc trung tướng!

Lâm Vũ vội vàng đứng lên, bắt tay với Lư Thiệu Tịnh, xin lỗi nói: “Thật xin lỗi, tôi không I biết thân phận của ngài, vừa rồi đã thất lễ với ngài.”

Anh bắt giác cười khổ trong lòng, vừa rồi lại để một vị tướng quan ở bên ngớn đợi mình hai ba tiêng đồng hồ..

“Đâu có, nên mà, sự chờ đợi Hi của tôi là đáng giá, thiêu tá ,Hà, tôi quả thật không ngờ, cậu tuôi còn trẻ đã có tắm lòng này!”

Lư Thiệu Tịnh đầy khen ngợi nói: “Vừa rôi tôi nhìn thấy rồi, làm một bác sĩ, cậu là một bác sĩ giỏi, nêu sinh ra trong quân đội, cậu cũng sẽ trở thành một sĩ quan giỏi như vậy!”

“Ngài quá khen rồi.” Lâm Vũ cười, không ngờ, bản thân cảm thầy một chút EnU êi nhỏ chẳng đáng gì lại có thể giành được thiện cảm lớn như vậy của Lư Thiệu Tịnh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 482


Chương 482:

“Vậy nếu không có vấn đề gì, cậu hãy ký tên lên hợp đồng đi, giò tôi trở về dặn dò người đi xem xét mây nhà máy điều chế dược phẩm, đên lúc đó đưa cậu đi xem thử, cậu thích nhà máy nào, chúng ta sẽ thu mua nhà máy đó.”

“Được, giờ tôi sẽ ký.”

Lâm Vũ nhanh chóng cúi đầu ký tên mình lên trên bản hợp đồng.

Trước lúc đi, Lư Thiệu Tịnh nắm chặt tay Lâm Vũ, xúc động nói: “Thiếu tá Hà, chỉ dựa vào tâm lòng này của cậu, sau này cũng tất thành người tài!”

“Tiên sinh, giờ thì chúng ta lợi hại rồi, sau này có quân đội làm chỗ dựa cho chúng ta rồi!”

Sau khi Lư Thiệu Tịnh rời đi, Lệ Chấn Sinh hưng phần nói, với tư cách là một quân nhân, anh đương nhiên biết hợp tác với quân đội lân này: đồng nghĩa với thứ gì, có thê khiến một tướng quân đích thân ra mặt ký kết hợp. đồng. có thê thấy mức độ coi trọng của quân đội với chuyện này!

“Không đến mức đó, bọn họ cũng chăng qua là vì loại thuốc này của tôi mà đến thôi.” Lâm Vũ lắc đầu cười, tỏ ý anh đừng kích động: “Đi thôi, tiếp tục khám bệnh, chúng ta nên làm dân đen nghèo khổ của chúng ta thôi.”

*Xin chào, xin hỏi vị nào là thầy thuốc Hà – Hà Gia Vinh?”

Lúc này ngoài cửa đột nhiên có một cô gái trẻ tuôi tới, rụt rè hỏi một câu.

“Chào cô, là tôi đây, cô khám bệnh sao? Vào trong đi.” Lâm Vũ nhẹ nhàng nói.

“Không phải, tôi là muốn mời anh đến khám bệnh tại nhà.” Cô gái vội vàng nói.

“Xin lỗi, tôi tạm thời không ra ngoài .

khám bệnh, trong y quán vẫn còn rât nhiêu bệnh nhân, làm không kịp.”

“Là Đậu Lão bảo tôi tới mời anh.”

“Đậu Lão?” Lâm Vũ không khỏi sửng sốt, vội vàng nói: “Mây ngày trước tôi thấy thàn sắc của Đậu Lão không phải vẫn rất tốt sao, sao nói bệnh là bệnh luôn vậy?”

Trung y chú trọng thây thuộc không tự chữa bệnh cho mình, Đậu Lão bị bệnh, đương nhiên phải tìm người khác xem bệnh chữa trị cho mình.

“Chắc là cấp hỏa công tâm.” Cô gái vội vàng nói: “Bà ây nghe nói bản kiến nghị lần trước nộp lên Bộ Y tế không những không được tiếp nhận, còn bị bộ trưởng Bộ Y tế cất vụn, tức giận thở gấp liền đồ bệnh.”

“Bị cắt vụn?”

Lâm Vũ cau mày, vẻ mặt phẫn nộ, quá đáng quá rồi, đây là tâm huyết của Đậu Lão bọn họi Không phê duyệt thì không phê duyệt, gửi trả lại là được, lại còn cắt vụn, quả thật là sự sỉ nhục trân trụi với Trung y!

Lâm Vũ lấy hòm thuốc rồi đi theo cô gái trẻ đên viện điều dưỡng Quân Son.

Do nơi này thuộc viện điều dưỡng khá cao cập ở thủ đô, nên chỉ có cảnh sát võ trang đứng gác ở cửa, tra xét giây chứng nhận rồi mới cho bọn họ vào.

Lâm Vũ đi theo cô gái trẻ rẽ trái, rế phải rồi đi thẳng vào trong, trên đường thấy không ít siêu xe và xe dùng của chính phủ, xem ra những đại quan quý nhân đều ở đây.

Cô gái đưa Lâm Vũ đc một căn phòng tương đối trang nhã, chỉ thầy Đậu Lão với vẻ mặt tái nhọợt, nghiêm chỉnh năm trên giường, quanh người còn có hai y tả đang kiểm tra huyết áp cho ông ta.

“Đậu Lão, ông sao vậy?”

Lậm Vũ căng thẳng, bước nhanh đến .

9“Đừng nói nữa, Tiểu Hà, mắt mặt, dưỡng sinh cả đời, nói ngã đã ngã rôi!”

Đậu Lão thở dài nói, rồi đột nhiên ôm ngực th* d*c.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 483


Chương 483:

“Nhìn ông đi, ai lại không bị bệnh chứ? Bác sĩ cũng không phải thần tiên, tất nhiên cũng sẽ mắc bệnh.”

Lâm Vũ vừa nói vừa ngồi xuống bắt mạch cho Đậu Lão, thở phào: “Đậu Lão, ông chỉ do nóng tính dôn tụ, uống phương thuốc sài hồ phục linh GIỈ “Hiện giờ cậu là bác sĩ, tôi là người bệnh, cậu nói thế nào thì là thê đây.”

Đậu Lão thở dài.

Lâm Vũ viết phương thuốc xong rồi giao cho y tá, dặn dò: “Mỗi ngày pha cho Đậu Lão một ly hoa nhài nước đường uống, sẽ tốt hơn đấy.”

“Đậu Lão, tôi nghe nói ông bị như thế này là vì chuyện giao bản kiên nghị lân trước nên mới nóng tính nhỉ?”

Lâm Vũ quan tâm hỏi.

“Đúng vậy, tôi thây cứ mãi không có tin tức, nhờ người hỏi thăm, rồi biết được Lữ Hiếu Cảm xé vụn bản kiến nghị của chúng ta! Cậu nói xem mẹ cầu ta là ai! Quá khinh người quá đáng, khinh người quá đáng mài”

Đậu Lão nỗi giận đùng đùng, hô hấp đột nhiên càng dồn dập hon.

“Trước tiên ông đừng gập, ông ta làm như vậy, tất nhiên tôi Sẽ đến tìm ông ta hỏi ông ta muôn gì.” Lâm Vũ nhanh chóng an ủi Đậu Lão vài câu đề ông ta dễ chịu hơn.

Khi nói chuyện, cô gái trẻ vừa dân Lâm Vũ tiên vào, nói với Đậu Lão: “Đậu Lão, bộ y tế bên kia gọi đến, nói bọn họ Không: cô ý phá hỏng bản kiến nghị, là do nhân viên cập dưới câm nhằm, không cần thận mới..

“Vô nghĩal”

Đậu Lão cố sức đập tay xuống giường, sác mặt đỏ bừng, tức giận nói: “Xem tôi là đứa trẻ lên ba hay sao?!”

“Đậu Lão, ông đừng tức giận, hay là thê này, ông đưa bản kiến nghị kia ra đóng dâu lần nữa, tôi lại mang đến bộ y tế một chuyến.”

Lâm Vũ nghĩ rồi nói: “Mặc kệ có phê duyệt không, tôi đều khiến ông bi phải có một câu trả lời rõ ràng.”

Vì sự phát triển của trung y, anh tuyệt đồi sẽ nén giận lại đi một chuyên đên bộ y tê.

“Dù là đồng ý, nhựng những chữ ký kia cũng đã mất rôi!”

Đậu Lão nói ra, cảm giác trái tim cũng lạnh lẽo, nhiều người thây tài giỏi nổi tiếng như vậy, đâu có dễ láy chữ ký.

“Không sao, nếu ông ta muốn phê duyệt, không ký tên cũng phê duyệt, nêu không muôn, thêm nhiêu người cũng không làm nên chuyện gì.” Lâm Vũ nói.

“Tiểu Hà, cậu đi cũng vậy thôi.”Đậu Lão thở dài, tuy nói vậy, nhưng ông ta vân sai trợ thủ đưa văn kiện đóng dâu ra.

Lâm Vũ lấy bản kiến nghị rồi đến bộ y tế.

Do Đậu Lão gọi điện thoại qua trước, cho nên thư ký của Lữ Hiều Cầm tự mình tiếp đãi Lâm Vũ. Cô đã biết mục đích tới của Lâm Vũ, mỉm cười nói: “Anh Hà, anh đưa bản kiến nghị giao cho tôi là được, tôi chuyên giao cho bộ trưởng Lữ thay anh.”

“Tôi muốn tự giao cho bộ trưởng Lữ, tiện dịp có mây câu muôn nói với ông ta.” Lâm Vũ nghiêm túc nói.

“Thật ngại quá, anh Hà, bộ trưởng Lữ có mắy văn kiện rất quan trọng cần kết phề duyệt, tạm thời không có thời gian. À” Thư ký lễ phép nói.

“Cần khoảng bao lâu?”

“Tầm hai ba tiếng đồng hồ…”

“Tôi sẽ ở đây chờ.” Lâm Vũ gật đầu, sau đó đến đứng ở đại sảnh.

“Anh Hà, anh vẫn nên đưa tư liệu cho tôi đi.” Thư ký khuyên.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 484


Chương 484:

“Không được, hôm nay tôi nhất định phải gặp được bộ trưởng Lữ.” Lâm Vũ cô chập nói.

“Mong cô thông báo một tiêng, chờ ông ta làm xong rồi cho tôi vài phút gặp ông ta, chỉ cân vài phút thôi là được rôi.”

Thư ký hơi bất đắc dĩ thở dài, sau đó xoay người bước nhanh lên lầu, vê văn phòng của Lữ Hiếu Cẩm.

Trong phòng, Lữ Hiếu Cảm không phê duyệt văn kiện gì cả, lúc này ông ta đang năm trên ghê đọc sách, đợi hội nghị trong chốc lát.

“Bộ trưởng Lữ, anh ta không chịu đi, một hai phải tự tay giao văn kiện cho ông.” Thư ký bắt đắc dĩ nói.

“Không chịu đi? Vậy thì cú để anh ta đợi ở bên ngoài đit Lữ Hiều Cẩm không thèm ngước nhìn, lạnh lùng nói, “Một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, cũng dám đại diện cho giới trung y2 Đậu Lão tới, tôi còn chẳng cần phải cho ông ta nửa chút thê diện này!”

“Vậy… vậy có cần phải cho anh ta cái ghế…”

“Thêm ghế gì, không phải anh ta thích chờ à, cứ đề anh ta đứng chờ đi.” Lữ Hiều Cẩm thản nhiên nói.

Lâm Vũ kiên nhẫn đứng đợi ở đại sảnh hơn ba giờ, trời đã bắt đầu tối, chân cũng hơi mỏi, thấy thời gian đã đủ, chạy lại gọi điện cho thư ký của Lữ Hiểu Cẩm, kêu cô xuống, dò hỏi: “Xin hỏi bộ trưởng Lữ đã xong chưa?”

“Thật ngại quá, bộ trưởng Lữ hiện giờ đang mở họp, không có thời gian tiệp anh.” Thư ký nói có lệ theo ý của Lữ Hiếu Cẩm.

“Mở họp?!”

Lâm Vũ trầm mặt, lòng lập tức bùng lên lửa giận, cau mày hỏi: “Trước khi mở cuộc họp, vì sao không gặp tôi?

Cô không nói với ông ta, tôi chỉ cần vài phút của ông ta thôi sao?”

“Nói… nói rồi… nhưng bộ trưởng Lữ thật sự bận quá…”

Thư ký hơi thẹn thùng ậm ừ nói.

“Là bận quá hay có ý trốn tránh tôi?”

Lâm Vũ cười lạnh: “Được, ý của bộ trưởng Lữ, tôi hiều, phiên cô chuyền lời đên ông ta giúp tôi, trung y không cần ông ta hỗ trợ, cũng có thể phát.

triền, bởi đây là kết tinh trí tuệ của những người đi trước của Hoa Hạ suốt 5000 năm qual Còn nữa, mong ông ta nhớ kỹ, ông ta cũng là một người Hoa Hạ, quan làm lớn cũng đừng nên quên tổ tiên mình họ gì!”

Nói xong Lâm Vũ “rẹt rẹt” xé bản kiến nghị, vứt xuông, xoay người đi.

“Anh… người này sao lại có thể nói như vậy!”

Thư ký đầy kính, khuôn mặt tràn ngập không vui, sau đó dặn dò lao công đên dọn dẹp sạch sẽ vụn giây ởi.

“Thế nào, người kia đã đi rồi sao?”

Lữ Hiếu Cẩm mở họp xong thì về thẳng văn phòng, chuẩn bị tăng ca.

Thật ra một tay làm hệ thống y tế, ông ta làm việc thật sự tận tâm, cũng thật có năng lực, thông qua việc cải thiện tính bí quyết với Tây y, khiến giới điều trị Hoa Hạ có một bước tiến lớn, đây cũng là nguyên nhân khiến ông ta tôn sùng Tây y, coi khinh Trung y.

“Đi rồi.” Thư ký nói.

“Có nói cái gì không?”

“Nói, nói khó nghe lắm!” Thư ký tức giận nói.

“Hả?! Nói tôi nghe xem nào.” Lữ Hiếu Cẩm cau mày.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 485


Chương 485:

Thư ký bèn căm giận thuật lại lời nói của tăm Vũ cho Lữ Hiều Cẩm, “Anh ta nói Trung y không cần ông giúp cũng có thê thịnh vượng, còn nói, ông phải nhớ kỹ, ông là một người Hoa Hạ, làm quan lớn cũng không nên quên đi cội nguồn!”

“Đồ khốn! Nhãi ranh này thật sự to gan lớn mật!”

Lữ Hiếu Cẩm tức giận đập bàn, giận không kìm được, “Thật đúng là trò cười, phát triển Trung y? Chỉ nhờ cậu ta?! Là cái thá gì!”

“Bộ trưởng, ông đừng nóng giận, sau này anh ta lại đên, tôi sẽ đuôi anh ta thay ông. ” Thư ký vội vàng nói.

“Đó là cái gì, không phải cậu ta mở một y quán nhỏ sao, ngày mai giao.

phó đội trưởng mang người đến kiểm tra tất cả giấy chứng nhận của hắn, xem có đủ không!” Lữ Hiều Cảm lạnh lùng nói.

“Vâng!” Thư ký sao lại không biết ý ông ta, lập tức đồng ý.

“Không! Đêm nay làm liền đi!”

Lữ Hiếu Cẩm cảm giác trong lòng đỡ giận hơn, sửa lời nói, “Đi điêu tra cả đêm cho tôi!”

“Vâng!” Thư ký gật đầu.

“Tôi muốn nghiên cứu nội dụng của hội nghị hôm nay, mang giúp tôi, đừng đứng đây quậy rây tôi!” Lữ Hiếu Câm nói xong thì tắt điện thoại.

Thư ký rời khỏi đây thì dựa theo lời ông ta, gọi cho phó đội trưởng, đề nghị anh ta lập tức vê bộ, triệu tập mọi người đi điều tra các giấy chứng nhận, dặn dò anh ta phải kiểm tra kỹ.

Phó đội trưởng nghe cô nhắn mạnh ba chữ “kiểm tra kỹ”, lập tức hiểu được ý của cô, cười nói: “Yên tâm, hiểu rồi!”

Thư ký mới vừa nói chuyện điện thoại xong, di động của cô lại vang lên, thây Quản Thanh Hiền gọi tới, cô vội vàng nghe máy.

“Alo, bộ trưởng Lữ của các người đâu, tại sao gọi ông ta không nghe máy, đưa điện thoại cho bộ trưởng Lữ nghel”

Đầu dây bên kia, Quản Thanh Hiền vô cùng kích động, giọng nói hơi hoảng loạn.

“Bộ trưởng Lữ đang bận, không cho ai quây rây.’ ˆ Thự nhà, nói thật, “Nếu anh là có việc..

“Bà nhà ông ta bệnh tình nguy cấp, lập tức đã điện thoại cho ông tai”

Không đợi cô nói xong, Quản Thanh Hiên đã vội cắt ngang.

“Hả?!”

Thư ký sợ tới mức cả người run lên, lập tức chạy về văn phòng, cũng không gõ cửa mà vọt vào.

“Sao cô lại thể này?! Không phải tôi đã nói cô không được quây rây tôi sao!” Lữ Hiệu Cẩm tràn ngập tức giận mà khiễn trách.

“Bộ… bộ trưởng, không hay rồi, phu… phu nhân đã xảy ra chuyện!”

Thư ký vừa nói vừa đưa điện thoại cho Lữ Hiệu Cẩm.

“Hiếu Cẩm, nhanh, tình huống nguy câp, đang cứu cứu, anh đên đây ngay!”

Đầu bên kia truyền đến giọng nói, Lữ Hiều Cầm lập tức tức như bị sét đánh, hai mắt tối sằm, thiếu chút nữa ngất xỉu.

“Bộ trưởng! Bộ trưởng!”

Thư ký hoảng hốt, nhanh chóng đỡ Lữ Hiệu Câm.

“Mau, kêu xe, kêu xe!” Lữ Hiếu Cảm gâp gáp nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 486


Chương 486:

Bên ngoài phòng cấp cứu, Quản Thanh Hiên chấp tay sau lưng đi qua đi lại, anh ta cũng vừa chạy khỏi nhà.

Lữ Hiều Cẩm nhận được điện thoại của bảo mẫu trong nhà, lập tức vội chạy đến đây.

Anh ta thật sự không nghĩ ra, sau khi trải qua khoảng thời gian điều trị, vết nứt ở eo Hoàng Hải Bình nứt rõ ràng đã chuyên biến tót lên nhiều, rốt cuộc vân đề ở đâu?!

Mao Ức An và phó viện trưởng Sử cũng trầm mặt chờ bên ngoài, đôi mắt tràn ngập nôn nóng. Phó viện trưởng Sử nhỏ giọng thì thâm: “Lúc ấy đã nói là để bác sĩ Hà trị liệu xem, không HN không nghe, thế này thì tốt rôi..

“Anh đủ chưa! Bác sĩ Hà kia thì nhất định sẽ có thê trị liệu tốt sao?!”

Tuy giọng nói của phó viện trưởng Sử không lớn, nhưng Quản Thanh Hiền vân nghe được, không kìm được mà quay đâu, tức giận la lên.

Vốn tâm trạng của anh ta đã không tốt, kết quả phó viện trưởng Sử lại còn thêm dâu vào lửal Phó viện trưởng Sử liếc mắt nhìn anh ta, không. nói nữa, lòng thầm hả hê, dù sao xảy ra chuyện cũng do anh ta chịu trách nhiệm, bệnh viện chúng tôi không liên quan gì.

“Bà nhà tôi thế nào?!”

Lữ Hiếu Cẩm vội vàng chạy tới, sắc mặt trắng bệch, vô cùng kích động.

Quản Thanh Hiền biến sắc, vội li 2 trả lời, nói: “Đang cập cứu, chắc..

chắc vấn đề không lớn..

“Ga Ioisii Lữ Hiệu Cẩm tức khắc giận tím mặt, năm lấy cổ áo của Quản Thanh Hiền, gào rông: “Con mẹ nó, không phải anh đảm bảo có thể. điều trị tỐt cho vợ tôi hay sao? Kết quả vợ tôi lại đang cấp cứu trong kia?! Tôi đánh chết anhl”

Lữ Hiếu Cẩm vừa dút lời thì đã đấm một phát vào mặt Quản Thanh Hiên.

“Bộ trưởng Lữ, đừng kích động, đừng kích động.”

Mạo Ức An và phó viện trưởng Sử thấy thể bèn nhanh chóng kéo Lữ Hiếu Cẩm lại.

“Hiếu Cảm, tôi… tôi cũng không muôn vậy…”

Quản Thanh Hiền che lại khuôn mặt bị sưng đỏ, uất ức nói.

Anh ta cũng biết bản thận đuối lý, nhưng thật sự anh ta vẫn luôn nỗ lực điêu trị cho Hoàng Hải Bình, dùng thuốc tốt nhất, thuốc và phương pháp vật lý trị liệu cũng không hê có gì không ôn, cũng chả hiểu sao lại xảy ra chuyện như vậy.

“Tôi mặc kệ, Quản Thanh Hiền, tôi nói cho anh biết, nêu vợ tôi có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối không tha cho anh!”

Lữ Hiếu Cẩm tức giận chỉ vào anh ta rôi quát, trán nôi gân xanh, lúc này còn cái gì mà bạn học cũ với chả bạn học cũ, kệ mẹ nó đi!

Quản Thanh Hiền cúi đầu không dám lên tiếng, anh ta biệt, nêu Hoàng Hải Bình xảy ra chuyện gì không mong muôn, với năng lực của Lữ Hiêu Cảm, tuyệt đối có thể hủy công việc của anh ta.

Lúc này cửa phòng cấp cứu đột nhiên mở ra, đi đầu là bác sĩ Tuân và các y tá bước nhanh vào.

“Thế nào? Vợ của tôi thế nào?!”

Không chờ Mao Ức An nói chuyện, Lữ Hiệu Cẩm xông tới vội vàng nói.

“Bộ trưởng Lữ, anh đừng nóng vội, bà Hoàng đã Ôn rồi, chúng tôi sẽ đưa cô ây đên phòng chăm sóc đặc biệt ICU.” Bác sĩ Tuân nuốt nước miếng, trong lòng bất an, bây giờ là ồn định nhưng lát nữa hết thuốc tê thì không biết thế nào.

“Vợ tôi đâu, đưa tôi đi gặp cô ấy!”

Lữ Hiếu Cẩm rướn cổ nhìn vào phòng cấp cứu, lúc này y tá đầy Hoàng Hải Bình ra. Chỉ thấy Hoàng Hải Bình nhắm chặt đôi mắt, sắc mặt tái nhợt như tờ giây, cho dù là bị hôn mê, đôi mày vân hơi nhíu lại, đủ thấy cô đã chịu khổ rất nhiều rồi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 487


Chương 487:

“Hải Bình… Hải Bình..

Lữ Hiếu Cẩm chạy tới nhanh chóng năm tay vợ, giọng nói nghẹn ngào, hốc mắt đã đong đầy nước.

Nhà ông ta và gia đình Hoàng Hải Bình thân thiết với nhau, hai người cũng có tình cảm, tính ra cũng là thanh mai trúc mã, tình cảm cũng rất tốt, nên khi thấy bộ dạng của vợ như thể này, lòng Lữ Hiếu Câm đau như bị dao cắt.

“Bộ trưởng Lữ, nên để vợ anh về phòng nghỉ ngơi trước đi.” Mao Ức An thở dài, nhỏ giọng nhắc nhở.

Lữ Hiếu Cẩm bấy giờ mới buông tay của Hoàng Hải Bình ra, kìm nén cảm xúc, xoay người sang bác sĩ Tuận hỏi: “Tình trạng của vợ của tôi rốt cuộc là làm sao?”

Bác sĩ Tuân hơi do dự, rồi vào trong lấy tắm chụp X- -quang ra đưa cho Lữ Hiếu Cẩm, nói: “Sự việc xảy ra giống nhự lần trước, xương hông nút, chẳng qua lần này kế xương ở thắt lưng nứt to hơn.”

“To hơn?!”

Giọng nói Lữ Hiếu Cẩm đột nhiên kinh ngạc, cô kìm nén tức giận nói: “Lần trước bệnh viện quân khu chụp X-quang. không phải lúc đó nói đã khép lại rồi sao? Bây giờ mới mấy ngày, kẽ nứt làm sao Ìại to hơn được?!”

“Tôi… tôi cũng không biết… Với lại trong thời gian này bà ây không điều trị ở bệnh viện chúng tôi trị liệu…

Bác sĩ Tuân ấp úng nói, lo sợ không nói nồi.

Nghe lời này của anh ta, Quản Thanh Hiên xanh mặt, không dám lên tiêng.

“Tình trang bây giờ phải làm sao?” Lữ Hiều Cẩm vứt phim chụp X-quang lên người bác sĩ Tuân.

Bác sĩ Tuân chanh chóng nhặt tắm phim X-quang dưới mặt đất lên, hoảng loạn nói: “Vốn dĩ tình trạng. của bà Hoàng, một năm mới có thê năm tê… tê liệt… Nhưng nêu bây giờ trong vòng một tháng trị liệu không có hiệu quả, có thê nửa (6ện” dưới sẽ vĩnh… vĩnh viễn tê liệt..

“Tôi không hỏi anh là liệt hay không liệt, mà là bây giờ phải làm sao?!”

Lữ Hiếu Cẩm hung dữ cắt ngang, giông như một con dã thú.

Mỗi lời nói của bác sĩ Tuân giống như một cây đao mạnh mẽ đâm vào tim ông ta.

“Hiện tại cách duy nhất, chính là tiền hành phẫu thuật…” Bác sĩ Tuân Sợ tới mức cả người run lên, vội vàng trả lời.

“Không thể phẫu thuật, dây thần kinh và mạch máu ở phân hông quá phức tạp, một chút sai sót cũng đủ mât mạng ngay!” Quản Thanh Hiền vội vàng đứng ra ngăn cản.

“Anh cút ngay cho tôi!”

Lữ Hiếu Cẩm đây Quản Thanh Hiền ra, sau đó lây điện thoại, lạnh lùng nói: “Tôi phải cho vợ của tôi chuyên viện! Các người bây giờ lập †ức dùng xe cứu thương đưa vợ tôi đên bệnh viện quân khul”

Mỗi khi Hoàng Hải Bình bệnh trở nặng thì đều chuyên đện bệnh viện lớn, là vì nhà bọn họ gân nơi này.

“Bộ trưởng Lữ, chuyên viện cũng vậy, không nói dồi anh, vừa nãy tôi đã gửi kêt quả X- quang cho chủ nhiệm Bàng của bệnh viện quân khu, ông ấy cũng nói như tôi..

Mao Ức An thở dài, “Hơn nữa ông ấy không đề xuất phẫu thuật, do… do Vi ây nói không tiêm được thuốc . không thê phẫu thuật..

Anh ta dùng hết sức lực mới nói được lời của lãnh đạo ra.

Chủ nhiệm Bàng thực sự đã nói rõ ràng, ý muôn Lữ Hiểu Cẩm từ bỏ điều trị, vậy ít nhất còn có thể giữ được tính mạng của Hoàng Hải Bình.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 488


Chương 488:

Nghe vậy, Lữ Hiếu Cầm trở nên đờ đân, cơ thể vì chịu kích động, run lên, từ đáy lòng ông ta dâng lên một nỗi tuyệt vọng.

Ông ta biết chủ nhiệm Bàng là bác sĩ giỏi Í nhất hiệp hội khoa chỉnh hình của nước Mỹ, nêu được người ta nói vậy, còn đây ông ấy gần như đã nói vợ ông ta thật sự sẽ liệt.

Chưa bao giờ bất lực và thê thảm vây quanh ông ta, ông ta làm bộ trưởng y tê làm gì? Toàn bộ bác sĩ Hoa Hạ đều nghe mệnh lệnh của ông ta đề làm gì? Cuối cùng ông ta cũng chỉ trơ mắt nhìn vợ mình năm liệt trên giường!

Lúc trước cũng đã chuẩn đoán, nhưng chuyện xảy ra bắt ngò lại càng khiên cho người ta đau khô hơn.

Quản Thanh Hiền, Mao Ức An và bác sĩ Tuân đều cúi đầu, mặt buồn bã, không biết nên nói cái gì cho phải.

Năng lực bọn họ cũng có hạn, không có cách nào thay đồi.

Phó viện trưởng Sử ở bên cạnh lại nhỏ giọng nói, Tôi nói để bác sĩ Tiểu Hà thử xem, cũng không nghe…

không nghe đi…”

Ở trong lòng anh ta, Lâm Vũ chính là thân tượng, chỉ với thủ pháp xoa bóp cũng đã khiến ông ta cúi đầu làm fan, tật nhiên ông ta phải nói vài câu bắt bình cho thân tượng của mình.

“AI?”

Lữ Hiếu Cẩm nghe vậy, lập tức tỉnh táo cau mày hỏi phó viện trưởng Sử: “Tiêu Hà, Hà Gia Vinh lân trước các người đã gặp.” Phó viện trưởng Sử nhỏ giọng nói: “Lúc đó cậu nhóc cũng nói có thê trị liệu cho phu nhân mà các người không tin.”

“Gậu ta cái rầm Lữ Hiếu Cẩm vừa nghe là Hà Gia Vinh, lập tức thất vọng, „ông ta vốn còn cảm thấy ‘ trung y vô dụng, Hà Gia Vinh lại trẻ tuôi như vậy, ông ta không tin Hà Gia Vinh có thể vượt qua thử thách y thuật.

“Đúng vậy, nếu cậu ta điều trị, có thể Hải Bình còn không sông đên bây giò!”

Quản Thanh Hiền thấy Lữ Hiếu Cảm nói vậy, cũng lập tức tự tin, tức giận nói với phó viện trưởng Sử.

“Được rồi, anh cũng không giỏi giang gì”

Lữ Hiếu Cẩm lạnh lùng lớn tiếng quát Quản Thanh Hiền, Quản Thanh Hiền rụt cô lại, nhanh chóng lui vê.

“Bộ trưởng Lữ, tôi biết anh không coi trọng trung y, nhưng mà bây giò việc đã đên nước này, tôi cảm thấy nên thử phương pháp của trung y, cũng là lần trước eo của phu nhân được Đậu Lão xoa bóp mà giảm đau.” Mao Ức An lúc này cũng đứng ra khuyên Lữ Hiếu Cẩm.

Tuy nói ông ta không có thiện cảm với trung y, nhưng việc đã đên nước này, chỉ có thê còn nước còn tát thôi.

“Được rồi, tôi sẽ tự mình đến nhờ Đậu Lão.” Lữ Hiệu Cẩm không kìm được thở dài, thật sự không nghĩ tới, chính mình có ngày hôm nay, sẽ đến trung y câu cứu.

“Bộ trưởng Lữ, Đậu Lão gân đây đang dưỡng bệnh. Hơn li nhờ Đậu Lão còn không bằng nhờ: Hà Gia Vinh, vì là người quen cũ, tôi biết ông ta chữa bệnh này không giỏi nhưng Hà Gia Vinh nói cậu ta có thể trị được.”

Mao Ức An nhớ tới chuyện ngày đó, đứng ở góc độ trung lập nói.

“Thật à?” Lữ Hiếu Cẩm nhíu mày, có chút không tin.

“Thật sự, lần trước chính là Đậu Lão đề nghị cậu ta chữa cho Hoàng phu nhân.” Mao Ức An nhanh l nói.

“Được rồi, tôi sẽ cho cậu ta một cơ hội, các người gọi cậu ta đến đây.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 489


Chương 489:

Lữ Hiếu Cầm chắp tay sau lưng ra lệnh, giống như đề Lâm Vũ xem bệnh cho vợ ông ta là ban ơn rất lớn vậy.

“Việc này… cậu ta không phải là người của bệnh viện chúng tôi, chúng tôi cũng không có phương thức liên.

lạc, càng không biết cậu ta ở đâu..

Mao Ức An có chút khó xử.

“Tôi biết y quán của cậu ta, nều được chúng ta đên đó tìm cậu ta đi.” Quản Thanh Hiền vội vàng nói với Lữ Hiếu Cẩm, anh ta nghe nói, Lâm Vũ biến cửa hàng tổng Thiên Thực Đường thành y quán.

“Được, tôi cho cậu ta vinh hạnh này, tự mình đến nhài”

Lữ Hiếu Cẩm nói rồi không trì hoãn, kêu Quản Thanh Hiền đến bệnh viện.

Lúc này Lâm Vũ vừa mới tiễn người bệnh cuỗi cùng đi, vươn vai đứng dậy dọn dẹp gọn gàng lại tủ thuốc.

“Ầm ầm ầm!”

Bên ngoài đột nhiên có tiếng mở cửa xe, sau đó có bốn người đàn ông mặc áo blouse đi đến, trên tay áo còn có phù hiệu của Sở Y Tế, dẫn đầu đúng là phó đội trưởng.

“Các người mở y quán này bao lâu?

Có giây chứng nhận không mà dám mỏ, lây ra tôi xeml” Phó đội trưởng ưỡn bụng, hai tay treo trên đai lưng, vênh váo hồng hách.

“Có, đây là giấy phép chứng nhận công thương, đây là giây chứng nhận của cục giám sát kinh doanh thuốc phê. chuẩn.” Tuy cảm thầy những người này đến không có ý tôt nhưng anh vân mang giây chứng nhận ra.

“Được.”

Phó đội trưởng mắt nhìn giấy chứng nhận, gật đâu, hỏi: “Cậu là bác sĩ?

Giấy chứng nhận Bác sĩ đâu?”

“Là tôi.” Lâm Vũ nói rồi mang giấy chứng nhận bác sĩ của mình cho phó đội trưởng, không kìm được mà nhíu mày, trề rồi mà sao đám người này lại đện y quán của mình kiểm tra, là Lữ Hiếu Cẩm gọi tới trả thù mình?

“Giấy chứng nhận bác sĩ của người này là giải”

Phó đội trưởng vừa dứt lời, liền “rẹt rẹt” xé giây chứng nhận trong tay thành từng mảnh.

“Anhl”

Lâm Vũ giận tím mặt, hai mắt trừng lên, tay năm thành đâm run lên, nhửng mà ngại với thân phận của đối phương nên không thể tùy tiện đánh nhau.

“Thế nào? Cậu muốn đánh nhân viên công vụ?!”

Phó đội trưởng không chút khách khí mà ưỡn ngực với Lâm Vũ, ngắng đầu kiêu ngạo nói: “Đến đi, đánh, đánh vào mặt tôi này!”

“Cút đi!”

Lúc này bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng gầm, Lữ Hiệu Cầm và Quản Thanh Hiền chậm rãi đi từ bậc thang đến.

“Đứa nào dám đuổi ông?!”

Phó đội trưởng đầy giận dữ Xoay người, phát hiện là Lữ Hiệu Cảm phía sau, giật mình, thiếu chút nữa quỳ dưới đât, run giọng nói: “Bộ… bộ trưởng Lữ… không phải anh giao TOI “Cútl”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 490


Chương 490:

Lữ Hiếu Cẩm giận dữ liếc nhìn ông ta.

“Cút, cút, chúng tôi cút ngay!”

Phó đội trưởng nhanh chóng gật đầu, chạy nhào ra ngoài.

“Bộ trưởng Lữ, ông diễn hay thật?”

Lâm Vũ cười lạnh: “Sai bọn họ đên.

đây xé chứng nhận bác sĩ của tôi rôi lại tự mình đến đây giả bộ làm người tốt?”

“Tôi sẽ sai họ làm lại cho cậu.”

Lữ Hiếu Cẩm liếc nhìn giấy chứng nhận bác sĩ bị xé nát dưới đât, lãnh đạm nói, sau đó thắng người, mặt đây ngạo nghề nói: “Lân này tôi tới đây là cho cậu một cơ hội lây lòng tôi!”

“Cơ hội nịnh bợ ông?!”

Lâm Vũ cảm thây nực cười, vẻ mặt lãnh đạm nói: “Đại bộ trưởng Lữ, Hà Gia Vinh tôi không tỉ tiện như ông tưởng, chiêu nay tôi đến gặp ông mà ông không chịu gặp tôi, ngại quá, tôi bây giờ cũng không hệ cân ông, mời ông về chol”

Điên!

Quá điên rồi!

Nghe vậy, cả người Quản Thanh Hiên run lên, thăng nhóc này cũng không biệt trời cao đât dày quá rồi, đên bát cơm cũng không cân?!

Không biết trên dưới, chẳng phải là tìm đền cái chết sao?!

“Cậu nói cái gì?!”

Sắc mặt Lữ Hiếu Cẩm đột nhiên thay đổi, những người khác thì ông ta không dám nói, nhưng chỉ cân là chuyện bát cơm thì ai cũng khom li cúi đầu trước ông ta, đều rất cung kính!

Càng không phải nói đến những quan viên địa phương. Và y sư muốn bắt quảng làm họ với ông ta, nhiều không đếm xuế! Nên ông ta dùng hai từ “nịnh bợ” cũng không quá.

Nhưng ông ta thật sự không ngờ thằng nhóc miệng còn hôi sữa lại lì lợm RRU thế! Hay nói đúng hơn là không biết sống chết!

“Lời này của ông thật buôn cười, không phải ông khinh thường, Trung y nhật sao? Vậy vì sao còn muôn tôi chữa bệnh cho vợ ông, ông thế này không phải là tự tát vào mặt mình Sinh Có đau không?” Lâm Vũ cười nhạo.

“Khinh trung y hay không là việc của tôi, bây giờ tôi muôn cậu trị thì cậu phải trị!” Lữ Hiệu Cẩm lạnh lùng nói.

“Ông đây không trị thì sao?!” Lâm Vũ kiên nhân nhưng cuỗi cùng cũng không nhịn được, trả lại ông ta một câu “ông đây”.

“Con mẹ nói! Cậu không biết bát cơm của cậu là của ai cho sao?!” Mặt Lữ Hiệu Cẩm đỏ lên, tức giận nói.

“Bát cơm của tôi là nhờ tổ, tông cho.”

Giọng điệu của Lâm Vũ vẫn khônh nóng không lạnh.

“Bát cơm của tổ tông? Nực cười! Tôi nói cho câu biết, tổ tông của cậu sớm đã chết rồi! Bây giờ người định đoạt chính là tôi, ông đây kêu cậu mắt bát cơm thì nhất định cậu không có cơm đề ăn!” Lữ Hiếu Cẩm tức giận nói: “Tôi nói cho cậu biết, tôi chỉ cho cậu một cơ hội, tốt nhất là đến xem bệnh cho vợ tôi, nêu không cậu đến cầu xin tôi lần nữa cũng không dễ như vậy!”

“Thật ngại quá, khiến ông: thất vọng, rồi, tôi có đói chết cũng sẽ không đên câu xin ông, mời về chol”

Lâm Vũ trầm mặt, mặt lạnh như sương.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 491


Chương 491:

Đúng là tự biến mình thành trò cười, dù Lâm Vũ anh có sống nhờ y thuật hay không, cũng sẽ không quỳ gôi khom lưng với ông tal Thân là một bác sĩ, không chỉ có lương tâm cứu người, mà còn có ý chí không khuất phục!

Ông coi trung y bọn tôi chỉ là rác rưởi bên lê, mắc gì tôi phải chữa trị cho ông!

“Được, được, .Hà Gia Vinh, cậu muốn đối đàu với tôi có đúng không?! Ông đây khiến cậu không bao giờ làm bác sĩ nổi nữa!”

Lữ Hiếu Cảm hung hăng đá bay vụn giấy chứng nhận bác sĩ dưới đất, lạnh lùng nói: “Theo tôi được biết, cậu tốt nghiệp Trường kỹ thuật, căn bản kiêng học kiên thức y học, giây chứng nhận bác sĩ của cậu chắc chắn không phải thật! Từ giờ trỏ đi, tôi lầy danh nghĩa bộ Y Tế tước, đoạt quyên hành y của cậu, từ nay về sau, cậu còn dám khám bệnh cho người khác, tôi lập tức gọi người bắt cậu!”

Nghe vậy, trong lòng Lâm Vũ hơi lo lãng, không ngờ Lữ Hiếu Cẩm phái người điêu tra mình, đúng thật, lây thân phận Hà Gia Vỉnh, anh căn bản không có tư cách làm bác sĩ.

Anh trầm mặt, lạnh lùng trừng mắt với Lữ Hiệu Cầm, đột nhiên không có gì để nói.

“Tôi chờ cậu ngày kia tới cầu xin!”

Lữ Hiếu Cẩm thầy Lâm Vũ im lặng, đột nhiên cảm giác trong lòng vui sướng không thôi, nhãi ranh, đối đầu với tôi, tìm chết!

Nói xong ông ta kêu Quản Thanh Hiên ra ngoài.

“Tự làm bậy, chỉ có chết!”

Quản Thanh Hiền chỉ vào mặt Lâm Vũ, phun nước miếng xuống đất.

“Mẹ mày!”

Lệ Chắn Sinh nói rồi giơ cao ghế dựa lên.

Quản Thanh Hiền sợ tới mức cả người đều run, quay đầu chạy ra ngoài.

“Ông chủ, bọn họ khinh người quá đáng!” Lệ Chắn Sinh tức giận nói.

Lâm Vũ không nói gì, cảm giác cô đơn, chậm rãi cúi người xuông nhặt vụn giây chứng nhận bác sĩ dưới đất lên.

“Ông chủ…”

Lệ Chắn Sinh thầy vậy thì lòng vô cùng chua xót, vội vàng nói: „ Chúng ta tìm người làm lại lân nữa.”

Lâm Vũ không nói gì, cứ nhặt từng mảnh vụn giấy chứng nhận bác sĩ lên, đến khi nhặt hết các mảnh vụn rồi xoay người đi đến quầy thu dọn.

“Đắc tội với Bộ trưởng bộ Y Tế một tay che trời, tìm ai cũng vậy, tìm người giúp hoá ra còn hại người.”

Lãm Vũ khẽ lắc đầu, trầm giọng nói: “Ông ta nói rất đúng, bằng cập của Hà Gia Vinh tôi, lý lịch cá nhân cũng không có, đúng thật không có tư cách làm nghề y.”

“Anh bây giờ làm sao vậy? Về sau đều.. “đều không làm bác sĩ sao?!”

Lòng Lệ Chấn Sinh đột nhiên run rẫy, anh ta biết Lâm Vũ đời này yêu nhất làm bác sĩ, không cho anh làm bác sĩ, khác nào lẫy đi nửa mạng sống của anhl Lâm Vũ cười buồn, tỏ vẻ thản nhiên nói: “Không làm thì không làm, làm bác sĩ một năm rưỡi mà cảm giác như mười năm, quá mệt mỏi… cũng là lúc nghỉ ngơi một chút…”

“Ông chủ…”

Lệ Chấn Sinh nắm chặt tay, thấy dáng vẻ này của Lâm Vũ, lòng cảm thây áp lực, tuy anh ta mạnh mẽ nhưng hôc mắt cũng đỏ lên.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 492


Chương 492:

Lâm Vũ như thế nào, anh ta là người rõ nhất, lúc trước rời quân doanh, anh ta cũng là vạn tiễn xuyên tâm, cảm thây đau lòng giỗng như chính mình lần đó, thậm chí cảm giác cuộc sống đột nhiên trở nên ảm đạm tối tăm.

“Không sao, ông chủ, bọn họ hủy tư cách bác sĩ của anh, nhưng chúng ta còn có thể bán thuốc, anh nghiên cứu nhiều loại thuốc đặc hiệu, cũng có thể tiếp tục cứu người!”

Lệ Chân Sinh đột nhiên nghĩ tới điều gì, phấn chắn nói.

Tuy Lâm Vũ không thể làm nghề Y, nhưng bọn họ có thê biến nơi này thành quán trung dược, giây buôn bán và giây phép kinh doanh dược liệu vân đây đủ hết.

“Yên tâm đi, bọn họ sẽ không làm chúng ta chết được.”

Lâm Vũ khẽ lắc đầu: “Là bọn người y tế dược phẩm, nếu tôi không nhằm thì ngày mai người bên cục giám sát chất lượng dược phẩm sẽ đền.”

Lữ Hiếu Cầm là bộ trưởng Sở Y Tế, cục giám sát chất lượng dược hầm chắc chắn sẽ cho ông ta cái thê diện này.

“Anh Lệ, chờ ngày mai, sau khi đóng cửa, anh đến chỗ Ngọc Hiên đi, anh ta tìm chỉ nhánh công ty, chắc đang trang trí rồi.” Lâm Vũ suy sụp nhìn vào không gian, chậm rãi nói.

“Được.” Lệ Chắn Sinh gật đầu rồi cúi đầu đau thương, lòng vô cùng hụt hãng, không ngờ y quán này khai trương chưa đây một tháng đã phải đóng cửa.

Thiên Thực Đường đến gây chuyện cũng không làm gì được y quán, nhưng chỉ một câu nói đơn giản của Lữ Hiệu Cẩm lại khiến y quản vừa thành lập trong nháy mắt lại sụp đồ, thậm chí Lâm Vũ trong thời sp dài cũng không thể làm bác sĩ..

Buổi tối, khi về đến nhà, Lâm Vũ ngồi xuông sô pha xem TV, mắt nhìn vào vô định, không hề để ý TV chiếu cái gì.

“Cũng muộn rồi, tắm rửa rồi ngủ đi.”

Giang Nhan vừa võ mặt, vừa giục Lâm Vũ.

“Cô ngủ trước đi Nhan, tôi xem xong tập này rồi ngủ.” Lâm Vũ găng cười tươi, cô không đề Giang Nhan phát hiện ra chuyện gì.

“Vậy anh nhanh lên.” Giang Nhan nói xong thì đi ngủ.

Lâm Vũ ngồi trên sô pha cả đêm, xem TV, tờ mờ sáng đã mặc quân áo chỉnh chu, đi đến y quán.

Sau khi Hồi Sinh Đường mỏ cửa, Lâm Vũ nghiêm túc quét dọn sạch sẽ, giặt sạch mây cái khăn lông, vô cùng cần thận lau chùi quầy thuốc, bàn khám, tất cả mọi thứ đến lau sáng ngời.

Sau đó anh dọn dẹp ghế nhựa, ngồi ở giữa đại sảnh Hỏi Šỉnh Đường, ngôi nghiêm chỉnh, khí thế uy Rghiem.

Đây có thể là ngày cuối cùng anh ở thủ đô, Hồi Sinh Đường, anh muốn làm công việc này lân cuỗi.

Nhưng bệnh nhân chưa đến thì người của cục giám sát chất lượng dược phẩm đã đến trước.

“Chào anh, xin hỏi anh có phải là bác sĩ của y quán này không? Chúng tôi muốn kiểm tra giầy phép kinh doanh dược liệu của y quán anh.”

Những người đàn ông mặc đồng phục đi đên nói chuyện có chút khách sáo.

Lâm Vũ lắc đầu cười, không ngờ những người này lại tích cực như vậy, còn chưa đến giờ làm việc.

Anh cũng không từ chối, mang giấy phép kinh doanh dược liệu ra đưa cho họ.

“Thật ngại quá, giấy chứng nhận này của các anh có vấn đè, chúng tôi phải tịch thu, đến lúc đó các anh cân phải mang tử liệu đến cục đề kiểm tra một lân.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 493


Chương 493:

Người đàn ông đi đầu nhìn qua rồi tự mình lầy giấy chứng nhận.

“Nói bậy! Giấy chứng nhận của chúng tôi sao lại có vân đê?”

Lệ Chắn Sinh vội vàng hỏi.

“Anh là người bốc thuộc ở đây? Xin hỏi anh có tư cách bốc thuôc sao?

Thông qua kiểm tra chức danh dược học chưa?”

Người đàn ông đi đầu cau mày hỏi mây câu liên tiếp, tất nhiên là có chuân bị trước.

“Các anh không cân hỏi, mang giây chứng nhận đi đi, cửa hàng này của chúng tôi cũng không mở nữa.” Lâm Vũ đứng dậy nói với anh ta.

“Ông chủ…” Lệ Chấn Sinh tức giận.

Lâm Vũ xua tay với anh ta, muốn nói anh ta không cân phản kháng vô ích.

“Chúng tôi cũng làm việc theo quy tặc, mong các anh hiểu cho, ngược lại các anh có thể đến cục để giải quyết.” Người đàn ông đi đầu nói với Lâm Vũ xong rồi xoay người đi.

“Được rồi.”

Lâm Vũ lên tiếng, cả người run rây nói: “Anh Lệ, cái gì nên Mã đã giao, chúng ta có thể đóng cửa..

Lệ Chắn Sinh cũng thở dài thườn thượt, mũi hơi cay, sau đó lấy chìa khóa ra, khóa cánh cửa bằng thủy tỉnh rồi kéo cửa cuốn xung.

Lâm Vũ đứng trước cửa hàng, buông tay, mắt nhìn chằm chằm vào ba chữ “Hôi Sinh Đường” trên y quán, vẻ mặt không nỡ giông như đang nhìn chính đứa con yêu quý của mình.

Trong lòng anh vô cùng thê lương, vốn định ở thủ đô, làm ba chữ “ Hồi Sinh Đường” truyền khắp Hạ Hoa, nhưng không ngờ việc chưa bắt đầu đã phải kết thúc.

Những chiếc lá khô bị gió lạnh thôi cuốn bay lên trời, càng lúc càng lạnh.

“Ông chủ, gió lên rồi, về thôi.”

Lệ Chắn Sinh khẽ mang áo khoác của Lâm Vũ mặc lên trên người cho anh.

“Thôi!”

Lâm Vũ cuối cùng cũng nhìn hướng khác rôi chậm rãi đi về cùng Lệ Chân Sinh.

“Reng reng reng…”

Lúc này đột nhiên điện thoại của anh rung lên, màn hình hiện lên số lạ, chân chờ một chút rồi anh cũng nghe máy.

“Chào anh, xin hỏi có phải là thiếu tá Hà Gia Vinh không?” Đầu bên kia điện thoại truyện đên một giọng nói tươi trẻ của một cậu thanh niên.

“Phải, anh là…”

“Báo cáo thiêu tá Hà, tôi là Sâm Quân, thượng úy hôm trước đi cùng với trưởng phòng Lư đến gặp anh bàn chuyện hợp tác!” Cậu thanh niên lập tức nghiêm túc nói: “Thiệu tá, dựa theo phân công của trưởng phòng, Lư, tôi đã tìm ra vài xưởng chế thuốc tốt, xin hỏi ngày kia anh có rảnh đến xem không?”

“Không thành vấn đề, ngày mai lập tức đi.” Lâm Vũ gật đầu đồng ý, vì chưa kịp chuẩn bị, giọng nói hơi khàn khàn.

“Thiếu tá Hà, giọng anh không ổn lắm, xảy ra chuyện gì sao?” Sâm Quần vội vàng hỏi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 494


Chương 494:

SẠ không có gì, tối hôm qua không ngủ được.” Lầm Vũ lắc đâu.

“Anh đã nói như vậy thì hôm sau tôi sẽ đón tiếp anh, tôi sẽ cho anh xem ảnh trước.” Sầm Quân tắt điện thoại rồi đưa ảnh cho Lâm Vũ.

“Ông chủ, tôi không nói được thì anh hãy nói với trưởng phòng Lư, để anh ta trừng trị bộ trưởng Lữ này!”

Lệ Chấn Sinh hơi oán hận nói, anh ta xuất thân là bộ đội, biết rõ trưởng phòng Lư có uy lực thế nào, không dám nói chứ bộ trưởng Lữ Kia còn thua xa, nhưng ít nhất có thê khiên ông ta sợ.

Thật ra Lữ Hiếu Cẩm cũng không biết việc Lâm Vũ hợp tác với quân đội, chuyện này cũng vừa xảy ra, hơn nữa quân đội cô ý âm thâm xử lý, không muôn người ngoài biết.

Thậm chí thân phận của Lâm Vũ cũng thuộc về bí mật quốc gia, Lữ Hiều Cẩm cũng không thể biết, nên cho dù ông ta có cho người điều tra thì cũng chỉ biết được một phần mười về Lâm Vũ, chỉ biết Lâm Và là bác sĩ có chút tiếng tăm ở Thanh Hải, là thương nhân có tí thành công, không hơn không kém.

Cho nên lúc ông ta ra tay với Lâm Vũ cũng không có gì phải nghĩ, tuy ông ta không thỏa thuận được với anh nhưng tuyệt : đối có thê khiến anh không thê hành yl Lúc này ông ta đang trong văn phòng phê duyệt văn kiện, thư ký gõ cửa đi vào, nói: “Bộ trưởng Ì Lữ, cục giám sát chất lượng dược phẩm đã tịch thu giây phép kinh doanh dược liệu của “Hồi Sinh Đường”.”

“Hà Gia Vinh có phản ứng gì không?”

Lữ Hiều Cẩm ngừng bút, rất có hứng thú hỏi.

“Đóng cửa về nhà.” Thư ký báo cáo đúng sự thật: “Hơn nữa không giỗng suy đoán của ông, lúc cục giám sát .

chât lượng dược phẩm muôn lây giây chứng nhận, Hà Gia Vinh không hề chồng cự, ngược lại còn chủ động giao giấy chứng nhận, nói không mở y quán.”

“Cái gì?”

Lữ Hiếu Cẩm đập bút lên bàn, đứng dậy, thấy hơi ngoài ý muốn. Không đúng, mọi việc diễn ra không đúng!

Không phải Hà Gia Vinh nên phản Kháng sau đó chạy đến xin ông ta tha cho sao? Hà Gia Vinh không hề chạy theo đúng kịch bản!

“Cậu ta có nói gì không?” Lữ Hiếu Cẩm thấy Lâm Vũ thản nhiên thì hơi khẩn trương.

“Không có, nghe người của cục giám sát chât lượng dược phẩm nói, Hà Gia Vinh rất bình tính, giống như biết trước bọn họ sẽ đến.” Thư ký cũng hơi khó hiểu.

Nếu theo một ít y quán nhỏ, nếu bị đóng cửa họ sẽ đòi sống chết chạy đến cửa Sở Y Tế khóc nháo, nhưng Hà Gia Vinh lại vô cùng bình tĩnh.

ID, Hiếu Cảm ngây người, ngồi phịch xuống ghê, đột nhiên không biệt nên làm thê nào.

Ông ta vốn nghĩ bản thân là chỉ cần chém một đao là sẽ lầy được thứ mình muốn, bây giờ ngược lại cảm thấy vô ích, không có chút sức lực.

Hà Gia Vinh này cực kỳ nhiệt huyết với sự nghiệp, xảy ra chuyện lại mà không quan tâm sao?!

“Bộ trưởng Lữ, kế tiếp…”

“Thay đổi kế hoạch!”

Lữ Hiếu Cẩm đột nhiên đứng lên, mặc quân áo vội vã ra ngoài, chạy tới bệnh viện.

“Cứu tôi với… đau… cứu tôi với…”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 495


Chương 495:

Lúc này, trên giường bệnh, Hoàng Hải Bình tái cả mặt, năm chặt lây khăn trải giường, khớp xương cũng trở nên trăng.

“Viện trưởng Mao, tiêm một liều morphin đi.” Quản Thanh Hiền thấy dáng vẻ đau khổ của Hoàng Hải Bình, không kìm được mà nói.

“Tiền sĩ Quản, không thể tiêm nữa..

Từ đêm hôm qua đên bây giờ đã tiêm mắy lần rồi.”

Mao Ức An lau mồ hôi trên trán, khẩn trương không thôi, tối hôm qua không phải Lữ Hiếu Cẩm nói chuyền viện sao, sao lại chưa chuyền, làm viện trưởng như anh ga phải luôn túc trực ở đây.

“Hải Bình, Hải Bình, đừng sợ, anh đến rồi, anh đến rồi!”

Lúc này Lữ Hiếu Cẩm vội vã chạy vào, năm lấy tay Hoàng Hải Bình.

“Hiếu Cẩm… cầu xin anh… em xin anh giêt em đi…”

Hoàng Hải Bình nói bằng giọng điệu câu xin.

“Hải Bình, em sẽ ồn thôi, nhất định sẽ ồn thôi.”

Nói rồi Lữ Hiếu Cẩm vội vàng đứng lên, lớn giọng gọi Mao Ức An: “Mau, gọi cho Đậu Lão nhanh, xem ông ta có cách nào không.”

“Tôi gọi, nhưng mà ông ta nói ông ta đang bệnh, không đên được…” Mao ƯỨc An không dám nói thật, thật sự là nghe chữa trị cho phu nhân của Lữ Hiếu Cẩm, Đậu Lão đã có thái độ rõ ràng, dù có chết cũng không liên quan đến ông ta.

“Hiếu Cẩm, thật ra tôi có biết một vị danh y là thần y Vạn Sĩ Linh của Thiên Thực Đường, thử nhờ ông ta đến xem Sao!” Quản Thanh Hiên vội vàng đề cử: “ Biết đâu ông ta lại có cách.”

“Mau! Mau gọi ông ta đến ngay!” Lữ Hiếu Cẩm gấp gáp nói.

Nửa giờ sau, Vạn Sĩ Linh chạy đền bệnh viện, sau khi xoa bóp cho Hoàng. Hải Bình, đúng là Hoàng Hải Bình giảm chút đau đón, tiêm _ Pethidine, tình trạng cũng dần ổn định.

“Thần y Vạn, cảm ơn, bác sĩ như ông mới xứng được xưng là trung y!”

Lữ Hiêu Câm thây Vạn Sĩ Linh dùng tay xoa vài cái, cơn đau của vợ đã giảm bớt, ông ta có chút cảm kích, đặc biệt là sau khi bị Đậu Lão và Hà Gia Vinh từ chối, Vạn Sĩ Linh lại như là vị cứu tinh với ông ta.

“Bộ trưởng Lữ nói quá rồi, có là thần y giỏi thì cũng là cập dưới của ông thôi.”

Vạn Sĩ Linh cười ha ha, sở dĩ ông ta được nhiều đại quan quý nhân bao che ngoài y thuật giỏi, còn nhờ ô ông ta biết nịnh nọt.

NH vậy, quả nhiên Lữ Hiếu Cảm phân, so với việc trọng dụng Đậu Lão hay Hà Gia Vinh thì Vạn Sĩ Linh vẫn biết điều hơn, sau này nâng đỡ trung y, ông ta cũng nhất định sẽ nâng đỡ Vạn Sĩ Linh.

“Thần y Vạn, bệnh của Hoàng phu nhân, anh xem có khả năng chữa khỏi không?” Quản Thanh Hiền hỏi thử một câu.

“Chuyện này…” Vạn Sĩ Linh do dự, thây Lữ Hiêu Cảm mong chờ, lập tức gật đầu, nghiêm túc nói: “Tuy tôi không dám chắc chắc một trăm phần trăm sẽ chữa khỏi cho phu nhân, nhưng ít chất cũng chắc chắn sáu mươi phần trăm!”

Thật ra ông ta cũng không có lấy ba mươi phần trăm, nhưng vì lấy lòng Lữ Hiệu Cầm, ông ta quyệt định thử một lần, chỉ cần thao tác cần thận, dù trị không hết cũng tuyệt đối không xảy ra tình huống quả nghiêm trọng.

“Ong nói thật?! Ai da, sau này trung y hưng thịnh hay. không đều nhờ ông cả!” Lữ Hiệu Cảm kích động nắm tay Vạn Sĩ Linh: “Chỉ cân ông chữa trị tt cho vợ tôi, bộ Y Tế nhát định sẽ vì ông mà nâng đỡ giới trung y nhất!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 496


Chương 496:

“Ai da, bộ trưởng Lữ, không dám nhận, không dám nhận…” Tuy Vạn Sĩ Linh nói vậy, nhưng ông ta đã cười đến không khép miệng.

Thật tốt quá, cuối củng ông ta cũng leo lên được cành cây cao Lữ Hiệu Cầm, về sau Đậu Trọng Dung, Từ Nhuận Liên gì, đều là rác rưởi!

“Thần y Vạn, ông thật sự rất xứng danh, so với Hà Gia Vinh chưa đủ lông đủ cánh kia thì mạnh hơn nhiều, đúng là tối qua tôi không nên đến nhờ cậu ta, chỉ là thằng nhóc bừa bãi!”

Quản Thanh Hiện nhớ đến dáng vẻ tối qua của Lâm Vũ, lòng vẫn oán giận.

“Hà Gia Vinh?! Chính là người cạnh tranh với Thiên Thực Đường, Hà Gia Vinh?” Nghe vậy, sác mặt của Vạn Sĩ Linh thay đồi.

“Không sai, ông Vạn, chính là cậu tai”

Quản Thanh Hiền gật đầu.

“Bộ trưởng Lữ, ông hãy thương xót tôi với!”

Vạn Sĩ Linh nghe vậy, chẳng máy chốc nước mắt nước mũi đã giàn giụa, run giọng nói: “Thằng nhóc này dùng âm mưu quỷ kê lừa y quán của tôi, thật sự là vô sỉ đến cực điểm! Bây giờ nghĩ đến tôi vẫn bi phẫn không thôi”

“Lão Vạn, ông đừng gấp, đừng gấp, yên tâm, bộ trưởng Lữ nhất định sẽ.

bênh vực cho ông.” Quản Thanh Hiền nhanh chóng đỡ ông ta.

“Thần y Vạn, không gạt ông, bây giờ tôi đã cho người niêm phong y quán của cậu ta rồi, hơn nữa cũng xé nát cả giấy chứng nhận bác sĩ, cả đời này cầu ta cũng không được làm bác sĩ!” Lữ Hiệu Cầm cực kỳ hả giận nói, dù sao bây giờ Vạn Sĩ Linh có thể chữa trị cho vợ ông ta, ông ta cũng không cần Lâm Vũ.

“Thật không, bộ trưởng Lữ đúng là bênh vực dân lành, một thân chính nghĩa!” Nghe lời này Vạn Sĩ Linh ngừng khóc, lập tức nịnh bợ, nếu Hồi Sinh Đường bị phong thì chuyện mua lại y quán chỉ là sớm muộn.

“Yên tậm đi, thần y Vạn, trừ phi sau này thằng nhóc đó không làm bên y tê, nêu không tôi tuyệt đôi sẽ không bỏ qua cho cậu ta!” Trong mắt Lữ Hiếu Cẩm hiện ra căm hận vô cùng, chỉ cân bắt được một chút nhược điểm của Lâm Vũ, ông ta nhất định sẽ ép Lâm Vũ đến chết.

Do y quán đóng cửa, Lâm Vũ đã có thời gian đi Vinh Thậm Mỹ Nhan với Hà Ký. Doanh số kiểm tra của chỉ nhánh Phượng Duyên Tường, Vinh Thắm Mỹ Nhan đều ôn, mà chỉ nhánh Hà Ký cũng trang trí sắp xong rồi, đã tu sửa lại mây cái mặt tiên.

Tuy hai nơi này đều là sản nghiệp của anh nhưng có Tiết Thắm và Thẩm Ngọc Hiên ở, anh cũng giúp được gì nhiêu, cùng lắm cũng là hỏi vài câu để biết tình hình, không có nhiều tâm huyết, nên anh gọi món rồi lập tức về nhà.

Sau khi y quán đóng cửa, anh cảm thấy lòng mình từ đầu đến cuối đều trồng vãng, giống như đã mắt đi thứ gì.

Buổi tối, sau khi cơm nước xong, anh đứng dậy, đánh răng rôi vào phòng ngủ.

“Anh là heo à, ăn xong đã ngủ!”

Giang Nhan thở phì nói: “Chiều mai anh đi siêu thị mua giúp tôi vài thứ, tôi sẽ đưa xe cho anh.”

“Được.” Lâm Vũ đồng ý rồi leo lên giường ngủ.

Hôm qua cả đêm không ngủ, anh thật sự mệt muốn chết rồi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 497


Chương 497:

Hôm sau, đên giữa trưa anh mới dậy, ăn cơm xong thì dựa theo những vật dụng mà Giang Nhan ghi ra giấy, đi siêu thị mua vẽ.

Sau khi anh về thì trời cũng đã tôi, phòng khách không bật đèn, trên bàn cơm có trải khăn, CÓ mây cái giá cắm nến, ánh sáng mờ ảo, mà hai đầu bàn có thịt bò bít tết, dao nĩa và rượu vang đỏ.

Trên kệ sách mở bản nhạc kinh điển “Hôn lễ trong mo” của Richard Clayderman, uyễn chuyền du dương, rung động lòng người.

Lâm Vũ ¡ thấy cảnh tượng đó, không khỏi ngắn ra, nhìn lướt qua căn phòng, không thấy ai, thử hỏi: “Chị Nhan, là cô sao?!”

Không thấy ai trả lời, Lâm Vũ lập tức cảnh giác, trầm giọng nói: “Ai?! Mau ra đây, nêu không đừng trách tôi không khách khíl”

“Trừ tôi ra thì còn ai, ai đến hầu hạ anhl”

Lúc này Giang Nhan mặc chiếc váy đỏ bất ngờ đi từ trong phòng bếp ra, tóc đen nhánh mượt mà ngang vai, trí thức nhã nhặn, trang điểm tỉ mỉ dưới ánh nến lại kiều diễm không gì sánh được.

“Xoạchl”

Lâm Vũ kinh ngạc nhìn Giang Nhan, vật dụng hàng ngày trong tay lập tức rơi xuống đất, lắp bắp nói: “Chị Nhan, cô… cô như thê này là sao?”

“Anh đoán xem hôm nay là ngày gì?”

Giang Nhan tự tay làm bánh kem, dịu dàng nói.

“Sinh nhật cô à?” Lâm Vũ kinh ngạc hỏi.

“Tên nhóc ngôc, là sinh nhật anh, đên sinh nhật của mình mà cũng không nhớ!” Giang Nhan trợn mất rồi đặt bánh kem lên bàn.

“Tôi, sinh nhật tôi…”

Lâm Vũ ngắn ra, Vi vàng, gật đầu nói: “Đúng rồi, là sinh nhật tôi.”

Sinh nhật đối với Hà Gia Vinh, anh không nhớ có thứ gì đặc biệt cả, chỉ biết ngày đó cách sinh nhật của bản thân không bao lâu.

Do mẹ vợ cảm thầy người trẻ tuổi tổ chức sinh nhật tổ chức quá long trọng thì không tốt, nên hàng năm anh và Giang Nhan ăn sinh nhật chỉ đơn giản là xào vài món, mua cái bánh Loan năm trước cũng như vậy, thế cho nên anh không có ấn tượng gì.

“Mau, rửa tay đi.”

Giang Nhan kêu anh, anh mới hoàn hôn, nhanh chóng chạy vào phòng vệ sinh rửa tay.

“Chuyện của y quán, anh Lệ đã nói với tôi rồi, mặc kệ anh lựa chọn thế nào, tôi đều ủng hộ.” Giang Nhan ngắng đầu, dịu dàng chậm rãi nhìn hăn, ánh mắt đau lòng không nên lời.

“Thật ra không làm bác sĩ cũng tốt, tôi cũng cảm thây trách nhiệm trên vai cùng nhẹ nhàng.” Lâm Vũ cười nói, nụ cười không khỏi hơi chua xót.

Lúc ăn cơm, Lâm Vũ không kìm được mà ngắng đầu nhìn Giang Nhan.

“Nhìn gì mà nhìn, hay bò bít tết không ngọn?” Giang Nhan lãnh đạm nói, tên khôn này dám nói không ăn được, cô giết hắn, vì bữa cơm này, cô giả vờ đề Lâm Vũ đi, buổi trưa một mình vội vàng làm.

“An rât ngon, nhưng không ngon bằng cô, hoá ra sắc đẹp thực sự có thê ăn trừ cơm.” Lâm Vũ cười tửm | tỉm.

“Ăn cơm cũng không khiến anh im lặng được!” Giang Nhan trừng mắt với anh, nhưng là trong lòng lại ngọt ngào vô cùng.

Thật ra dù là cô gái xinh đẹp lạnh lùng thì cũng thích lời ngon tiếng ngọt, chẳng qua cô muôn người kia nói ra lời trong lòng đề khẳng định tài năng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 498


Chương 498:

“Nhảy cùng tôi một điệu đi!”

Giang Nhan thấy ăn cơm cũng không có gì đặc sắc, chỉnh một khúc nhạc, kêu Lâm Vũ đứng dậy khiêu vũ.

“Tôi không biết.” Lâm Vũ lắc đầu.

“Tôi dạy cho anh.” Giang Nhan tự tin chớp mất nhìn anh, khi còn nhỏ cô còn đạt giải quán quân thi nhảy kìa.

Lâm Vũ đành đứng dậy học nhảy đi theo Giang Nhan, mới tàu anh luôn dẫm lên chân Giang Nhan, bị Giang Nhan đá máy cái đã tốt rồi.

“Chị Nhan, cảm ơn cô…”

Lâm Vũ dịu dàng nói, dù bản thân là Lâm Vũ hay là Hà Gia Vinh, trong lòng anh, đây là sinh nhật ấm áp nhất, cũng có thể là do bây giờ cuộc sống của anh đi vào bề tắc.

Giang Nhan ngắng đầu, mắt long lanh nước nhìn anh, thâm tình nói: “Gia Vinh, anh có nghĩ tôi trở thành vợ của anh, vĩnh viên bên cạnh anh không?”

“Cô bây giờ không phải là vợ tôi sao?”

Lâm Vũ cười cười, thấy hơi khó hiểu.

“Tôi muốn trở thành người vợ chân chính của anh.”

Hàng mi của Giang Nhan khế chớp, gót chân nhón lên, đôi môi đỏ mọng tươi đẹp ướt át lập tức áp lên môi Lâm Vũ.

Nghe vậy, cả người Lâm Vũ bỗng nhiên run lên, sao anh lại không nghe ra ý của Giang Nhan?

Cho tới nay, hôn nhân của anh và Giang Nhan vần luôn hữu danh vô thực.

Tết Trung Thu trước, họ đã trải qua lễ kỷ niệm ba năm kết hôn, bây giờ đã là năm thứ tư sau khi kết hồn rồi, thật ra trong lòng anh sớm đã thật sự xem Giang Nhan là vợ mình.

Mỗi lần anh nghĩ đã gần thêm gần một bước, Giang Nhan đều từ chối _ theo bản năng, như vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.

Mà hôm nay, Giang Nhan lại tỏ lòng với anh.

Cô tình nguyện trở thành người phụ nữ của anh, tình nguyện trở thành vợ chân chính của anhI Cảm nhận đôi môi ôn nhuận thơm ngọt, cả người Lâm Vũ: đột nhiên nóng lên, tình yêu chôn tự đáy lòng đột nhiên mạnh mẽ vây lây anh.

Anh nóng bỏng: đáp lại Giang Nhan, mạnh mẽ ôm cô vào lòng ngực, đôi tay tùy ý di chuyển trên người Giang Nhan.

Từ trước tới nay, đây là lần đầu Giang Nhan không ngăn cản anh.

“Gia Vinh… vào phòng đi…”

Nghe thây tiêng hít thở nặng nê của Giang Nhaii trong lòng Lâm Vũ đột nhiên hỗn loạn, cảm xúc dâng cao đột nhiên chìm xuống, Giang Nhan gọi Hà Gia Vinh, TẾ anh không Phi Hà Gia Vinh.

Anh ôm đầu vai của Giang Nhan, tách anh và cô ra, nỗi lòng hồn loạn, im lặng một lúc mới nhẹ giọng nói: “Chị Nhan, nếu tôi… tôi không phải Hà…”

Anh chưa nói xong, Giang Nhan lại lần nữa hôn lên môi anh, ngắt lời anh đang nói.

Giang Nhan nhẹ nhàng v**t v* mặt anh, ánh mắt nhu tình nhìn anh, nhẹ.

giọng nói: “Anh là Gia Vinh, trước mắt em là Gia Vinh, là người trong lòng em, yêu sâu sắc, anh đứng trước mắt em chân thật, em cũng là thật lòng yêu anh nhữ vậy, là đủ rôi.”

Cô là người thông minh, sao không nhìn ra Hà Gia Vinh có điều bất thường, sao có thể không kinh ngạc khi Hà Gia Vinh vô duyên vô cớ nhận Tần Tú Lam làm mẹ nuôi, vì sao mà lại nhìn Diệp Thanh My trước nay không quen bằng ánh mắt tình tứ, lại vì sao mỗi khi nhắc đến “Lâm Vũ’ thì đều buồn bã đau lòng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 499


Chương 499:

Cô biết chắc chắn đã có chuyện gì mà mình không thể giải thích được.

Nhưng cô không cần biết tất cả, cũng có thể là cô không dám biết, cô sợ, sợ khi sự thật phơi bày, Hà Gia Vinh trước mắt khiông hề thuộc về cô.

Thật ra dù anh là ai, chỉ cần anh có thể vẫn luôn yêu cô, vận luôn bên cạnh cô, là đủ rồi, cô không dám mong gì hơn.

Lâm Vũ kinh ngạc nhìn cô, gần như đọc được điều gì từ trong mát của Giang Nhan, có phải cô đã sớm đoán được gì rồi không?

Đúng vậy, anh là ai thì có ý nghĩa gì?

Lâm Vũ, Hà Gia Vinh, không phải cũng chỉ là cái tên sao, chỉ cân Giang Nhan yêu chính là mình trước mắt này, vậy là đủ.

“Anh… đồng ý để em thành người phụ nữ của anh không?”

Tay Giang Nhan mạnh mẽ ôm lấy anh, gương mặt hơi khẩn trương.

“Em vẫn luôn là nữ nhân của tôi, vĩnh viên là vậy.”

Lâm Vũ cúi xuống hôn lên má cô, bế cô lên, vào phòng ngủ.

Giai điệu đột nhiên chuyên đên đên “Bản hoà tâu tình yêu” của Richard Clayderman, trang nhã, triên miên, thâm tình chân thành, khi thì trào dâng, khi thì nhẹ nhàng, giỗng như Lâm Vũ và Giang Nhan trong phòng.

Sự việc bắt ngờ không Lâm Vũ khó tránh khỏi có hơi khẩn trương và hưng phần, chạm vào da thịt mềm mại mịn màng trắng nõn của Giang Nhan như chạm vào chiếc bình sứ quý báu diễm lệ, thật cần thận, tràn đây nhu tình.

Khi trào dâng, cả người anh run lên, đại não đột nhiên trộng rồng, cổ họng không lời nào có thể diễn tả được cảm giác mỹ diệu truyền đến, đột nhiên bước l*n đ*nh cực lạc.

Sau đó Giang Nhan gục trên người anh hơi thở ‘ gấp gáp, trong anh cảm thấy thỏa mãn tột đỉnh.

Giang Nhan thở ra một hơi, khuôn mặt ửng hồng, nhẹ nhàng ôm lầy anh, cuôi cùng cảm thấy vô cùng.

chắc chắn, đời này anh không thể bỏ rơi cÔ.

“Nghĩ về tương lai.”

Lâm Vũ nhẹ giọng cười nói: “Mọi thứ trong tương lai sẽ luôn có em tham gia.”

“Em cũng vậy.”

Khuôn mặt Giang Nhan hiện lên một một nụ cười rực rỡ, giống như xuân vệ hoa nở, đây là lần đầu cô cười vui vẻ, cũng là lần đầu cô cười hạnh phúc như vậy.

Hôm sau Giang Nhan xin nghỉ một ngày, vì cả đêm qua đã khiên cô mệt mỏi, cô thật sự không ngờ thân thẻ Lam Vũ gây yêu nhưng tỉnh lực lại mạnh mẽ như Vậy.

Lâm Vũ lập tức đứng dậy rửa mặt, mặc quân áo chỉnh chu, đi xuống lầu, Sầm Quân đã chờ dưới làu từ sớm.

“Thiếu tá Hài”

Sầm Quân cúi chào, lập tức chạy xe đến trước mặt Lâm Vũ mở cửa xe.

“Anh khách sáo quá rồi, tự tôi đến là được.” Lâm Vũ cười nói.

“Không saol” Sầm Quân chờ Lâm Vũ lên xe rôi anh ta mới lên.

Sầm Quân tìm máy xưởng chế thuốc có quy mô khá lớn, thiết bị cũng khá tân tiên, hiển nhiên đều vừa mở không bao lâu, hơn nữa đều là phân xưởng dược lớn, các mặt đều được bảo đảm.
 
Back
Top Dưới