Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 440


Chương 440:

“Cho dù là biết cậu ta có loại suy nghĩ này đi nữa thì nhà họ Hà chúng ta cũng phải cảm ơn người ta! Người ta đây là đang tặng cho nhà họ Hà chúng ta một đứa cháu! Đã nhiều năm như vậy, sao vẫn chưa đi tìm nó ở Thanh Hải hả?”

Ông Hà bình tĩnh mắng một tiếng, sau lqn nhìn liếc Hà Tự Khâm một cái, âm thanh lạnh lùng nói: “Hơn nữa, cho dù là làm rồi loạn nhà họ Hà chúng ta, thì cũng trách không được người ta, muôn trách thì trách nhà họ Hà chúng ta không đoàn kết, ai ai cũng mang ý nghĩ xấu!”

Tuy. rằng hiện tại ông ta không hay để ý đến gia đình, đối với mỗi người trong nhà họ Hà về mấy cái tính toán chỉ ly ở trong lòng thì ông vẫn là cực kỳ rõ ràng.

“Dạ, dạ, ba dạy phải ạ, là do Tự Khâm không có năng lực, không thể quản lý lây nhà họ Hà.” Hà Tự Khâm trên trần đây mò hôi lạnh, khom người xuông, vẻ mặt đầy sự tự trách nói.

“Biết được thì tốt rồi.”

Ông Hà trừng mát liếc thằng con một cái, sau đó thì trầm ngâm nói: “Tâm tư của Sở Tích Liên thì ta biết, nhưng mà con cháu của nhà họ Hà chúng ta thì không thể không nhận được, tuy.

rằng có tờ kết quả xét nghiệm mà cậu ta đưa đến không nhất định là SỰ, thật, nhưng mà ta cũng không thể làm như không thấy được, ta quyết định, đi tìm một chút người bạn già ở viện dưỡng lão Quân Sơn, để làm giấy tờ tùy thân ng ta và Hà Gia Vinh thêm một lần nữa..

“Ba, ba hãy suy nghĩ kĩ lại đi ạ.”

Hà Tự Khâm sắc mặt hoảng hốt, vội vàng nhắc nhở nói: “Nhà họ Sở không có ý tốt, chúng ta không thể không đề phòng trước, trước kia là do ba đầu cùng với ông cụ nhà bọn họ, còn bây giờ là cuộc đầu giữa con và Sở Tích Liên, đều là hận không thể _ đưa đối phương ‘ vào hoàn cảnh muôn đời muôn kiệp cũng không ngóc đầu dậy được, hiện tại thì em con cũng đang ở bên biên giới chưa được quay lại, con cũng gặp được chuyên biên tốt trên con đường làm quan, mà nhà họ Trưởng và Sở hai nhà này cũng sắp có đám hỏi, quá nhiều thứ đan xen vào nhau, thay đồi bất ngờ, chúng ta không thê không cân thận được, nêu mà hiện tại chỉ vì Hà Gia Vinh mà để cho bên nhà họ Sở bắt lầy điểm yêu làm ra bất cứ cái biện, pháp gì, chỉ sợ là chúng ta sẽ bị mắt nhiều hơn là đạt được!”

Vẻ mặt của ông Hà cực kỳ bình tĩnh và không. nói gì, những gì Hà Tự Khâm nói đích thực là rất đúng trọng tâm, cũng thật ra là do chính ông đã nghĩ đến điều đó, hiện tại là thời điểm nhà họ Hà đang đi vào thời kỳ rôi loạn, Hà Gia Vỉnh gần đây, vận mệnh thay đổi, sẽ không biết được sẽ xảy ra điều gì, dù sao thì vợ của thằng lớn, vợ của thằng thứ ba, còn có hai bà vợ của bản thân nữa, ai cũng không phải là loại người hiền lành gì.

Bọn họ nhà họ Hà cùng với nhà họ Sở liền xem lần nhau như là hồ đói rình môi và con sói đói, đều ước rằng có thể nhanh chóng đem lộ ra phân cổ yếu nhất của mình rồi sau đó canh chuân cơ hội rôi căn lên một cái không nhả ra.

“Ta đã làm cho Tự Trăn bị thua thiệt nhiều năm như vậy rồi, không lẽ còn phải tiếp tục khiến nó bị thua thiệt nữa sao?”

Ông Hà trầm mặc một hồi lâu sau đó, ánh mắt bỗng trở nên đục ngầu, mơ hồ có chút nước mắt.

Trong số ba đứa con của ông, hy sinh nhiều nhất chính là đứa thứ hai và chịu khổ nhiều nhất cũng chính là nó.

“Ba, lấy đại cục làm trọng!”

Hà Tự Khâm khom người xuông, an ủi ba mình nói: “Hơn nữa, giả sử nêu Hà Gia Vinh chính là đứa con của thằng em, vào thời điểm này mà đi nhận nó, thì cũng không phải là chuyện tốt, rất có thể sẽ gây ảnh hưởng đến tâm tính của nó, ba chắc hẳn cũng biết, Tự Trăn lần này là tiếp cận loại nhiệm vụ gì, hơi có chút vô ý thì rất có thê. Hơn nữa, nó cũng không chắc chắn là con cháu của nhà họ Hà, cho dù là phải đi nữa thì chúng ta cũng phải trê tầm hai năm nữa mới đi nhận nó, dù sao thì cũng đã là nhiều năm như vậy thì có trễ thêm nữa cũng không sao.”

Mặt của ông Hà bình tĩnh không nói chuyện, qua một hồi lâu sau, mới hít thở một hơi thật dài, tựa hồ như hạ quyết tâm, lâm bẩm nói: “Giờ con là chủ nhà, chủ ý con nói là tính, hôm nay cái gì cũng chưa từng xảy ral”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 441


Chương 441:

“Cảm ơn ba thông cảm cho conl”

Hà Tự Khâm cúi người hướng về ba mình cung kính cúi đâu, không nhịn được thở dài một hơi.

“Đúng rồi, ba, chuyện này ba đã nói cho mẹ nghe chưa vậy?” Hà Tự Khâm đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội vàng nói: “Cơ thê của mẹ không Có. chịu đựng nỗi loại kích động này “Ta còn chưa đến mức mà già rồi lú lẫn đến mức đó!”

Ông Hà liếc nhìn cậu ta một cái rồi nói tiếp: “Vì cái .gì, ta nghe nói là Hà Gia Vinh vẫn còn lưu lại ở Bắc Kinh?

Tính toán ở chỗ đó phát triển lâu dài à?”

“Đúng vậy, con cũng nghe nói như vậy, giỗng như là mở một phòng khám.” Hà Tự Khâm vội vàng nói.

“Ừm, có thời gian thì mời nó đến nhà ngồi chút đi, đề cho nó nhìn thấy mẹ con thì cũng tốt, đỡ phải để mẹ con ngày nào cũng nhắc đến nó.” Ông Hà thở dài nói.

Ông ta là tướng quân, đẹp trai tài giỏi, biệt năng nhẹ hơn là kìm nén cảm xúc cá nhân vì lợi ích gia đình, nhưng bà vợ già của ông ta không thể làm được điêu đó, bà cứ nghĩ mãi không thầy Hà Gia Vinh, nhiều lần cho rằng cái gì Hà Gia Vinh không phải là Hà Gia Vinh nhưng bà ây vân nhớ thương nó, toàn bộ đều dồn lên trên thân của Hà Gia Vinh.

Tối hôm đó Giang Nhan có ca phẫu thuật sắp muộn nên không về, ở phòng trực của bộ phận nghỉ ngơi, lạm Vũ gọi điện cho cô và được biết Lưu Cần đã bị đuổi khỏi bệnh viện và được thông báo toàn thành phô là nhóm của Giang Nhan hiện đã thay thế bằng. một phó bác sĩ trưởng mới, một người bác sĩ nam rất tốt bụng và kiên nhân với họ.

Lâm Vũ lúc này mới cảm thấy yên tâm, dặn cô tự chăm sóc tôt cho bản thân.

Sáng sớm hôm sau, phòng khám mới được mở cửa không bao lâu, Thầm Ngọc Hiên liền chạy đến phòng khám, vừa vào cửa liền kiếm Lâm Vũ nói: “Gia Vinh, có chuyện xảy ra rôi, công văn của công ty Hà Ký Phân chúng ta vẫn chưa được thông qua, hình như là có người cô ý gây ngăn trở.”

“Bị người đè ép xuống?”

Lâm Vũ không khỏi nhíu mày, nếu công văn này không được thông qua thì công ty sẽ không thể khai trương được, kê hoạch tiên vào chiếm giữ Bắc Kinh của Hà Ký sẽ bị trì trệ.

Để kế hoạch của Hà Ký tiến vào Bắc Kinh, anh ta còn đặc biệt chỉ mạnh tay và đặt mua một sô lượng lớn hàng thô chất lượng cao từ Mã Khôn, sẽ vận chuyên trong thời gian ngắn.

“Không được, phải nghĩ ra biện pháp nhanh chóng, để công văn được thông qua, có hỏi qua là vì nguyên nhân gì mà không được thông qua không vậy?” Lâm Vũ cau mày hỏi.

“Hỏi qua rồi, là có người đến phá rồi.”

Thầm Ngọc Hiên nhìn thoáng ra ngoài cửa, nhỏ giọng nói: “Nghe nói là có người của bộ tư pháp tiệp nhận, rồi không cho thông qua, cậu có chắc là không có đặc tội qua người nào của bộ tư pháp chứ?”

Bộ tư pháp?

Lâm Vũ thấy nao nao, lập tức liền.

hiểu được nguyện nhân, rất có thể là do Hà Cần Du giở trò quỷ.

“Gia Vinh à, cậu xem thử có muốn tôi đi điều tra nguyên nhân hay không?

Bị đè xuông như vậy cũng không Hến là biện pháp” Thầm Ngọc Hiên gãi gãi đầu, có chút không biệt phải làm thê nào, cậu ta ở Bắc Kinh cũng không có quen biết quá nhiều người.

Lâm Vũ cũng không khỏi cảm thấy có chút khó khăn, anh ta ở Bắc Kinh cũng không quen biết nhiều người, nhắc đên bộ tự pháp chính là nhắc đến nhà họ Hà, chỉ sợ là ai cũng không có giúp được gì, anh ta lập tức nghĩ đến Sở Tích Liên, nhưng mà Sở Tích Liên sẽ giúp mình hả? Cho dù là sẽ giúp mình nhưng dùng đến tính cách đa mưu túc trí của nh ta thì chỉ sợ bản thân cũng bị lột da mất?

“Anh bai”

Lúc này đột nhiên Hà Cần Kỳ bị kích động chạy đến, nhìn thấy Thậm Ngọc Hiên thì liên nhếch miệng cười nói: “Anh Hiên, anh đã ở đâu vậy?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 442


Chương 442:

“Cần Kỳ, sớm như vậy chạy đến chỗ này làm cái gì?” Lâm Vũ cười hỏi.

“Ông nội em kêu em đi mời anh đến nhà em làm khách.” Hà Cần Kỳ hưng phân nói.

“Ông nội em?” Lâm Vũ còn cho là bản thân nghe nhằm.

“Không sai, mà nói đúng hơn là bà nội, bà nội muôn gặp anh, ông ấy không thê thay đổi bà ây được, nên liền Bn. em qua đây mời anh.” Hà Cần Kỳ nói thật chỉ tiết.

Hả, lão phu nhân?

Lâm Vũ nhớ tới cái gương mặt hiên lành kia, nội tâm không nhịn được mà ôn nhu lại, liền không cự tuyệt nói: “Ngọc Hiên, chuyện phê chuẩn công văn cậu đừng có sôt ruột, sau khi tôi quay lại thì nghĩ cách sau.”

“Không có việc gì, bận thì cứ đi trước.” Thâm Ngọc Hiên gật gật đầu.

Chỗ ở của Ông Hà cùng với bà Hà là do chính nhà nước cung cấp cho, đều là cán bộ lão thành đã nghỉ hưu, có đóng góp xuất sắc cho đất nước, có bộ đội túc trực gác công đình, sau này mới được phép qua, kiểm tra tài liệu của họ.

Chỗ ông Hà ở chính là một tòa nhà nhỏ hai tầng, ở trước nhà có một bãi đất trống, được trồng một cái cây nho, trong vườn có một mảnh đây đủ các loại hoa tươi màu sắc khác nhau, Hà Nhiên Nhiên lúc này đang câm một cái vòi sen đề tưới cây trong vườn hoa.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Lâm Vũ nhìn đến trên tường có rất nhiều dây thường xuân, nhíu nhíu mày, buồn bực nói: “Ở đây làm nhiều Lohi thực vật có dây như vậy, không sợ là sẽ dụ rắn bò đến sao?”

“Là anh? Anh chỉ là một cái đồ nhà quê! Ai cho anh đi đến nhà của chúng | ta!” Hà Nhiên Nhiên nhìn thấy Lậm Vũ thì mặt tràn đầy lửa giận, nhớ đến cái trò hề lần trước ở khách sạn, liền nỗi giận mà không chỗ phát tiết.

“Chị hai, là do ông nội cho em đi mời anh ba đến đây.” Hà Cần Kỳ vội vàng nói.

Hà Nhiên Nhiên lạnh lùng nhìn lấy Lậm Vũ liếc một cái, sau đó nghiễng đầu hô lên: “Hoàng Má, cô ra đây một chuyến.”

“Tiểu thư, đến đây.”

Một người phụ nữ trung niên khoảng năm mươi, đeo tạp dê, chạy ra ngay lập tức và lau tay ướt trên tạp dê.

“Một hôi cô nhớ kỹ, phàm là những chỗ mà anh ta ngôi qua, thì cô cứ giặt sạch sẽ toàn bộ cho tôi, phàm là những chỗ mà anh ta đứng qua thì cô cũng dùng cây lau nhà lau sạch toàn bộ cho tôi, nghe rõ không?”

Tuy là cô đang nói chuyện với Hoàng Má nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vô Lâm Vũ, vẻ mặt đầy sự chán ghét.

Lâm Vũ cũng không có bực tức tí nào, từ từ nói: “Đên vậy luôn à, Hà đại tiểu thư, tôi cũng không có giông như cô như vậy, thích ở đâu đại tiện hay tiểu tiện mà yên tâm đi, sẽ không có dơ được đâu.”

“Mày, con chó nhà quê, tao giết mày!”

Hà Nhiên Nhiên liền lấy. cái vòi sen ném đi, Lâm Vũ cùng với Hà Cần Kỳ vội vàng lắc người né đi, Hà Cần Kỷ nhanh chóng phụ dẫn đường cho Lâm Vũ đi vào nhà.”

“Cần Vinh!”

Lâm Vũ vừa vào phòng, bà Hà đột nhiên đứng dậy, bước nhanh tới, nắm lấy hai tay Lâm Vũ, trong hốc mắt sâu thăm chảy. ra một tầng nước mắt, xúc động nói: “Cần Vinh, con rốt cục cũng tới xem bà nội rồi, bà nội.

“Bà nội, người ta tên là Gia Vinh!” Hà Cần Kỳ có chút nén giận nhắc nhở một câu.

“Đúng, đúng, Gia Vinh, Gia Vinh, nhìn bà nè, già rội nên lú lẫn.” Bà Hà chớp chớp hai mắt đầy nước mắt đang chảy, cười ha hả lôi kéo Lâm Vũ ngồi về phía sô-pha: “Mau, mau ngôi đi.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 443


Chương 443:

“Đến, ăn chút trái cây đi nè, ăn chút điểm tâm này, còn có hạt thông, à, đây là bọn họ ở phía nam gửi về cho bà đặc sản ở đó, còn có cái này ..

Bà Hà mỉm cười nhét mấy thứ trên bàn vào tay của Lâm Vũ, trong nháy mắt, trong tay của Lâm Vũ đã có đầy đủ các loại thức ăn.

“Bà nội à, được rôi, đừng có lây nữa, anh Vinh nhà mình cũng ăn không có vô đâu!” Hà Cần Kỳ nhanh chóng đi đến ngăn cản bà nội.

“Ăn được mà, ăn được mà.” Nội tâm Lâm Vũ có phản cảm động, hốc mắt không biết đã đỏ lên từ lúc nào, vội vàng lấy đại một thứ trong tay nhét vào miệng, từng cái từng miễng mà ăn cho hết.

“Đúng, ăn nhiêu một chút, lúc này mới qua không bao lâu thời gian mới gặp lại, nhìn con giống như gậy đi một ít, phải chú ý đến thân thê mình, Cần Vinh.” Bà Hà cười ha hả nhìn Lâm Vũ, vẻ mặt đầy sự yêu thương.

“Tôi nói tại sao khi vừa đi vào thì liền cảm thầy không dễ chịu chút nào, thì ra là ở trong nhà lại xuất hiện một cái sao chổi!”

Lúc này. ở bên ngoài cửa truyền đến giọng nói của Hà Cần Du, sau đó anh ta bước nhanh đi vào, trong tay còn mang theo hai cái túi đồ vật, lạnh lùng liệc nhìn Lâm Vũ một cái, rôi nhanh đi đến trước bàn, đem đồ ở trên tay.

quăng lên trên bàn và nói: “Bà nội, nghe nói trà kim tơ của ông nội sắp uỗng hết rồi, nên chú ba có nhờ con nhờ bà đi pha lại cho ông nội một ít.”

“Cần Du, không được vô lễ.” Bà Hà cau mày lại nén giận anh ta một tiếng, sau đó câm lên sô lá trà ở trên bàn rồi đi về phía bên trong phòng.

“Sao nào, ăn đủ chưa hả? Ăn đủ rồi thì có thể cút được rồi đó?!” Hà Cần Du lạnh lùng nhìn liếc Lâm Vũ một cái, vẻ mặt vô cùng âm hàn, lần trước Lâm Vũ không chỉ khiến cho chị của anh ta thành một trò hề mà cũng đồng dạng làm cho anh ta cũng là trò hề luôn, mùi hôi thối hành hạ anh ta trong nhiều ngày trước khi tiêu tan, đôi khi anh ta sợ hãi khi thức dậy sau giâc mơi “Cậu đến vừa đúng lúc lắm, tôi còn có điều muốn hỏi cậu đây, phê văn của công ty là Ký chúng tôi, là do cậu không đề cho cục công thương cho phép thông qua?” Lâm Vũ mặt không chút thay đổi nào nhìn anh ta.

“Không sai, chính là tôi, anh có thể làm gì tôi hả?” Hà Cần Du âm thanh | lạnh lùng nói, “Anh cho là ở Bắc Kinh dễ sông lắm sao? Tôi chỉ cần mở miệng ra một chút thôi, là có thể khiến cho anh ở Bắc Kinh sống không được yên ồn, bản thân anh sao không coi lại bản Thân là cái thá gì, mà cũng dám đối nghịch với nhà họ Hà bọn tôi?!”

Lâm Vũ gắt gao năm chặt tay lại, vừa muốn nỗi điền lên thì đột nhiên nghe giọng nói hoảng sợ của Hoàng Má, rât nhanh liên chạy vào tới, sợ hãi nói: “Thiếu gia, không tốt rồi, đại tiểu thư bị rắn độc cắn trúng rồi!”

“Cái gì? Rắn độc?”

Sắc mặt của Hà Cần Du đột nhiên thay. đối, không nói một lời liền lao ra ngoài.

Lâm Vũ và Hà Cần liếc nhìn nhau, cũng tò mò đứng dậy bước ra ngoài.

“Chị! Chị thấy thế nào rồi?”

Hà Cần Du nhìn thấy Hà Nhiên Nhiên đang ngồi trong sân, đột nhiên trở nên căng thắng, vội vàng chạy tới.

“Không sao, đừng nghe lời Vú Hoàng nói bậy bạ, căn bản không phải rán độc gì đó, nó chỉ là một con rắn nhỏ bình thường mà thôi!” Hà Nhiên Nhiên không cho là đúng nói, xắn ống quân, dùng nước sạch trong vòi sen rửa vêt thương trên chân.

Mặc dù trên chân cô có hai nốt đỏ to bằng lỗ kim, nhưng lại không có sưng đỏ đặc biệt rõ ràng, cũng không có dịch thâm vào, ai nhìn vào ,cũng không cho rằng đây là bị rắn độc cắn.

“Trong nhà tốt như thế này làm sao có răn được chứ?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 444


Chương 444:

Hà Cần Du vội vàng chạy tới, ngồi xốm bên đùi Hà Nhiên Nhiên xem xét, hỏi: “Chị ơi, chị thấy thế nào? Có đau không?”

“Không đau, chỉ cảm thấy hơi tê, không sao đâu.” Hà Nhiên Nhiên lắc đầu, lại dùng nước rửa sạch lại, nước lạnh chạm vào da thịt khiến cô cảm giác rất thoải mái.

“Vú Hoàng, bà làm sao thế? Trong nhà có răn còn không biết sao? Có phải bà từ dưới quê lên mang phải thứ gì đó không sạch sẽ không?”

Hà Cần Du thấy chị gái không sao, mới thở ra một hơi, tức giận xông đến trước mặt Vú Hoàng gào thét.

“Tôi…tôi không có nha… Tôi cũng không biết tại sao trong nhà lạ có rắn nữa.

Vú Hoàng bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt đầy sợ hãi.

“Được rồi, cậu đừng trách người khác nữa, do tự các người trồng các loại dây leo nhiều như vậy, còn đào cả vũng nước nhỏ, tự nhiên sẽ hấp dẫn rắn đến thôi.” Lâm Vũ nhìn Hà Cần Du nói.

“Mẹ nói tôi nói chuyện với bảo mẫu nhà chúng tôi, khi nào đến lượt anh xen vào vậy? Anh mẹ nó là cái thá | gì?”

Hà Cần Du đột nhiên tức giận bừng bừng, nhìn thấy Lâm Vũ trực tiệp dám trực tiếp cự tuyệt vào mặt cậu, cậu đột nhiên nổi giận, trút tất cả lửa giận bây lâu nay lên người Lâm Vũ.

“Đó đó, cũng không biết chính mình có đức tính tốt gì, đây là nhà anh à?

Đừng tưởng bà nội tôi gọi anh một tiêng cháu trai thì cho răng mình đã là người nhà họ Hà rồi?”

Hà Nhiên Nhiên lạnh giọng nói, khuôn mặt đầy vẻ khinh thường.

“Á, rắn, có một con rắn!”

Lúc này đột nhiên Vú Hoàng kêu lên một tiêng, khuôn mặt kinh hãi chỉ vào khóm hoa cúc bện cạnh, mọi người quay đầu nhìn liền thấy một con răn đen trên người có những khoang trắng đang bò ra.

Hà Cần nhanh tay nhanh mắt, liền sải bước qua, bắt trúng đuôi con rắn màu đen, vứt mạnh liền rơi đùng trên đắt, con rắn đẹn nằm trên đất động đây, chỉ có chiếc lưỡi ¡ trong miệng không ngừng thò ra, hiển nhiên bộ xương toàn thân vừa rồi bị Hà Cần vứt đi làm gãy rồi.

Hà Nhiên Nhiên bị dọa kêu lên một .

tiếng, bước chân không ngừng lùi về sau.

“Chết tiệt, đây đích thị là rắn độc.”

Lậm Vũ nhìn con rắn màu đen trên nền đất, sắc mặt liền biến đổi, nhìn thầy những vòng tròn trên đầu con rắn và cô không phân biệt rõ ràng, toàn thân đêu là những khoang đen trắng xen kẽ nhau, đoạn từ Nông xuống đện đuôi khá phẳng, hẹp dần thành điểm nhọn, đây rõ ràng là rắn cạp nia.

“Mẹ nó anh muốn tìm chết à, anh ở đây muốn dọa ai chứ?”

Hà Cần Du trầm mặt lạnh giọng nói.

“Tôi không dọa các người, con rắn này gọi là rắn cạp nia, tuyến độc rất nhỏ nhưng độc tính rất mạnh, trong các loài rắn cạp nong thì độc tố của nó là mạnh nhất.” Lâm Vũ nhắc nhở nói, “Bắt buộc phải lập tức giải độc nếu không thì khó bảo toàn tính mạng.”

“Cái rắm! Tôi nói cho anh biết, anh không cận dọa tôi, tôi biết rằng nếu như bị rắn độc cắn, thì vết thương sau đó sẽ sưng đỏ rồi chuyên thành màu tím, nêu tôi thật sự bị rắn độc cắn sao vết thương lại không thay đổi gì, hơn nữa cũng không có chút cảm giác?”

Hà Nhiên Nhiên lạnh giọng nói, cô biết Lâm Vũ chẳng có lòng, tốt, có ý ở đây dọa cô, cô còn lâu mới mắc bây.

“Bị loại rắn này cắn quả thật vết thương không hề có hiện tượng sưng đỏ, thậm chí không có cảm giác đau hay mắt cảm giác, nhưng rất nhanh sẽ bị đau đầu mắt hoa, khó há miệng, hô hấp khó khăn, tức ngực nôn mửa.’ 4 ‘Mẹ nhà anh, anh còn chưa thôi ngay GÌ Hà Cần Du tức giận mắng một tiếng, không màn đến bản thân mà đứng dậy hướng nắm đắm về phía mặt Lâm Vũ đánh tới.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 445


Chương 445:

Nhưng xương cốt toàn thân anh ta quá yêu đuối, năm đắm đánh ra cũng yêu ớt, Lâm Vũ nhẹ nhàng né qua.

“Đánh chết anh ta! Cần Du, đánh chết anh ta…”

Hà Nhiên Nhiên ngồi trên đất lớn tiếng hét lên, nhưng đột nhiên cảm ( thây đau đầu mắt hoa, tức ngực giống như ai đó đặt một tảng đó to lên ngực Vậy, hô hấp khó khăn, muốn mở to miệng nói gì đó nhưng cái gì cũng không nói được.

“Chị! Chị làm sao vậy?”

Hà Cần nhìn thấy màn này, sắc mặt liền thay đối, hoảng hót chạy đến trước mặt Hà Nhiên Nhiên.

Tuy cậu và Hà Nhiên Nhiên không hợp nhau, chung quy vẫn là chị họ cậu, cậu khó tránh khỏi có chút lo lắng.

“Tiểu thư!” Vú Hoàng kinh ngạc hô lên một tiếng, nhanh chóng ngôi xôm bên người Hà Nhiên Nhiên, vuôt ngực cho cô, hét với Hà Cần Du: “Thiếu gia, đừng đánh nữa, mau đến xem tiểu thư này.”

Hà Cần Du vừa quay đầu nhìn, liền thấy mặt chị mình khó thở đỏ rực, liền hoảng hót, lập tức hét lên với Hà Gảm: eanis! mau đến trạm y tế gọi bác sĩ Tê đến.”

“Được.” Hà Cần nhanh chóng xoay người chạy về phía trạm y tê.

Giống như nhóm những cán bộ đã về hưu, tự nhiên được trang bị đội ngũ y tế chuyên nghiệp.

“Cậu gọi bọn họ đến cũng vô ích thôi, chỉ có thể lập tức đưa đên bệnh viện, loại độc rắn này bắt buộc phải tiêm huyết thanh kháng độc, mà huyết thanh kháng độc rắn cạp nia này phải tiêm trong vòng bốn mươi phút mới có tác dụng, quá bốn mươi phút hiệu quả không còn tôt nữa.”

Lâm Vũ nhẹ nhàng lắc đâu, hiện tại cách lúc Hà Nhiên. Nhiên bị cắn đã mười phút rồi, đưa ngay đến bệnh viện thì còn kịp.

Hơn nữa số lượng loại huyết thanh kháng độc rắn này rất ít, bệnh viện dự trữ không quá một bình, bởi vì triệu chứng của vết thương bị rắn rất ít xuât hiện, cho nên dù hiện tại có đưa Hà Nhiên Nhiên đền bệnh viện, thì bệnh viện cũng không chắc chăn có loại huyết thanh phù hợp.

“Anh hiểu cái rắm, không cần anh ở đây giả nhân giả nghĩa.”

Hà Cận Du lạnh lùng nhìn Lâm Vũ, cho răng Lâm.Vũ đang cười trên nôi đau của người khác.

“Nghiên Nghiên, con sao rồi?”

Lúc này Hà lão phu nhân từ trong phòng hoảng hột chạy ra, nhìn thây tình hình của Hà Nhiên Nhiên, bị dọa cho sắc mặt trắng bệch.

“Lão phu nhân, tiểu thư bị rắn độc căn rồi.” Vú Hoàng hoảng hốt nói.

“Hả?” Hà lão phu nhân trước mắt tối sầm, thân thể lảo đảo, lập tức lùi về sau.

“Bà cụ!”

Lâm Vũ lập tức tiên lên đỡ lây bà, ân vào nhân trung của bà, Hà lão phu nhân mới tỉnh lại, từng ngụm từng ngụm hít thở sâu.

“Bà cụ, bà đừng lo, con là bác sĩ, con bây giờ lj liền điều trị cho cô Ấy, bà yên tâm, cô ấy không sao đâu.” Lâm Vũ lập tức giải thích nói.

“Tốt, Cần Vinh, nhanh, nhanh cứu chị con.”

Hà lão phu nhân liên bắt lây cô tay anh, gấp gáp nói, dù sao cũng là cháu gái ruột, bà làm sao không lo lãng cho được.

“Vú Hoàng, phiền bà đỡ lão phu nhân.”

Lâm Vũ lập tức nhìn Vú Hoàng gọi một tiếng, sau đó xãn tay áo, lây ra vài cây kim bạc mang theo bên người, chuẩn bị tiền hành trị liệu cho Hà Nhiên Nhiên.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 446


Chương 446:

“Anh làm gì đấy?”

Hà Cần Du lập tức chắn trước mặt Tân Vũ, tức giận nói: “Anh biết y thuật không mà đòi trị cho chị tôi?”

“Không muốn chị cậu chết thì cút ra cho tôi.

Lâm Vũ trâm giọng quát, kỳ thực đôi với sự kiêu căng vô lễ của chị em Hà Cần Du, anh thật sự không muốn trị cho Hà Nhiên Nhiên, nhưng anh lại không muôn nhìn Hà Nhiên Nhiên chết trước mặt, dù sao trị bệnh cứu người là thiên chức của bác sĩ, mà quan trọng nhất anh không muốn nhìn Hà lão phu nhân buôn lòng.

“Tôi thấy chị tôi để cho anh trị mạng mới không…”

“Cút đi cho tôi!”

Hà Cần Du còn chưa nói xong, Lâm Vũ đã trực tiếp nâng chân đá cậu ta văng ra hai mét, cả người cậu tangã_ | sóng soài trên mặt đất, cậu ôm ngực mặt đỏ bừng, hồi lâu vẫn chưa dịu lại.

Lâm Vũ lập tức đi đến trước mặt Hà Nhiên Nhiên, chỉ thấy mắt cô lờ mò, ý thức hiển nhiên đã mơ hồ, ngay chỗ giữa vết rắn cạp nia cắn xuất hiện một vết to như đồng tiền xu, hơn nữa đang dần dần lan ra xung quanh.

Anh nâng kim châm lưu loát châm ngay gần vết thương của Hà Nhiên Nhiên mây cây, tạm thời ngăn độc tố lan ra, sau đó liền chạy vào nhà xem có thể tìm được thuốc giải độc hay không.

Tục ngữ có câu “vạn vật tương sinh – tương khắc, rắn xuất hiện ở đầu thì trong vòng bảy bước sẽ có thuốc giải”, tuy nghe có chút khoa trương nhưng cũng không phải không đúng, Lâm Vũ ôm tâm lý ăn may tìm quanh khóm hoa cúc, đột nhiên mắt sáng lên, nhìn thấy một cây lô-bê-li bên cạnh vũng nước.

Cây lô-bê-li này có tác dụng thanh nhiệt giải độc, có tác dụng trị độc rắn, tuy không thể giải hết toàn bộ độc răn bên trong cơ thê Hà Nhiên Nhiên nhưng có tác dụng ức chế rất lớn, đủ để cho anh có đủ thời gian điều chế thuốc giải độc.

Anh nhanh chóng ngắt xuống, bỏ vào miệng nhai nhai, sau đó nhanh chóng đến bên cạnh Hà Nhiên Nhiên, đem lô-bê-li đã nhai nát đắp lên vết thương của Hà Nhiên Nhiên.

“Mẹ nó anh đắp cho chị tôi cái gì đấy?”

c Cần Du nhìn thấy Lâm Vũ nhai nát cây linh tinh nào đó đắp lên chân chị cậu, liền lo lắng, lập tức bò lại đề ngăn cản Lâm Vũ, nhưng cậu ta đột nhiên phát hiện chị trước đó tức ngực thở ngắn đã dần dần hô hấp bình thường, hơn nữa màu đỏ trên mặt đã dần dân dịu lại, ý thức lại trở nên rõ ràng.

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “Gần Du, nhanh, nhanh cứu chị!”

Hà Nhiên Nhiên hoảng loạn chìa tay xông tới bắt lấy tay Hà Cần Du.

“Chị, không sao rồi, không sao rồi, bác sĩ lập tức đên ngay.” Hà Cân Du lập tức ngôi xuông bên người chị cậu, năm tay cô ây, nhìn vết thương sau đó lại lạnh nhạt liệc nhìn Lâm Vũ rôi nói.

“Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên, con cảm thấy thê nào?” Hà lão phu nhân thấy vậy liền thở ra một hơi, lập tức chạy đên, dáng vẻ còn sợ hãi mà nhìn mặt Hà Nhiên Nhiên.

“Độc trong người cô còn chưa hoàn toàn giải hết, chỉ áp chế tạm thời mà thôi, nêu muốn hoàn toàn giải hết độc còn cần tôi điều chế thuốc giải độc, cậu một lát mang cô ấy đến y quán của tôi, đi đi điều chế thuốc trước.”

Ngữ khí của Lâm Vũ bình đạm, không mang chút tình cảm nào, nhắc chân muôn bước ra ngoài, lúc này người đàn ông mặc áo dài trắng củng Hà Cần gấp gáp từ bên ngoài chạy vào.

“Hà tiểu thư, cô không sao chứ?” Vị bác sĩ nam từ bên ngoài chạy vào th* d*c hỏi, sau đó nhanh chóng lầy trong hộp cứu thương ra kim châm và dư dịch kali pemanganat, chuẩn bị tiền hành rửa vết thương cho Hà Nhiên Nhiên, đồng thời hỏi: “Hà thiếu gia, tôi đã thông báo cho bệnh viện đa khoa quân khu, bọn họ lập tức phái người đên đón Hà tiểu thư.”

“Các người không cần tốn công như thế, tôi đã dùng kim bạc không chế nọc độc lan ra rôi, cũng đã dùng thuốc xử lý tết vết thương của cô ấy.”

Lâm Vũ chặn anh ta lại.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 447


Chương 447:

Vị bác sĩ nam nhìn liếc nhìn kim bạc trên chân Hà Nhiên Nhiên. khẽ giật mình, cân thận nhìn Hà Cần Du nói: « Hà thiếu gia, vị này với nhà họ Hà là…?”

“Anh ta với nhà họ Hà chúng tôi không có quan hệ gì, nhưng anh ta xuất thân chắc là bác sĩ gà mờ.” Hà Cần Du lạnh lùng liếc nhìn Lâm Vũ một cái, không chút niệm tình Lâm Vũ vừa rồi đã cứu chị gái mình, bởi vì cậu ta nghĩ răng nêu không có Lâm Vũ, bác sĩ Tề cũng có thể cứu chị cậu.

“6 Ò, chính là như vậy.” Bác sĩ ‘Tề đột nhiên chế nhạo một tiếng. Nếu Lâm Vũ đã không phải người nhà họ Hà, vậy ông đôi với Lâm Vũ không. cần khách sáo rôi, nhìn lâm Vũ cười lạnh nói: “Nhìn dáng vẻ này chắc là bác sĩ { rung y nhỉ? Cậu châm vài cây kim bạc, đáp vài miễng thuốc, liền nói áp chế độc rồi, cậu tưởng cậu đang quay phim à?”

Nói xong câu này ông ta không quan tâm Lâm Vũ nữa, nhìn Hà Cân Du nói: “Hà thiếu gia, cậu tin tôi không, hay là cậu tin cậu ta?”

“Nực cười!” Hà Cần Du cười lạnh, “Đương nhiên tin ông rồi.”

Cả khuôn mặt bác sĩ Tè đắc ý nhìn Lâm Vũ, sau đó nhìn Lâm Vũ nói: “Vậy tôi rút kim ra nhé!”

“Rút.”

Lời Hà Cần Du vừa dứt, bác sĩ Tề lập tức chìa tay rút kim ra.

Lâm Vũ lạnh lùng trách mắng ông ta, lạ ây nh giọng nói: “Nếu không muốn cô chết thì bỏ tay ra ngay, hiện tại cách lúc bị rắn cần đã ba mươi ,phút rồi, đợi xe cứu thương đưa cô ây đên bệnh viện cũng quá bồn mươi phút, đến lúc đó tiêm huyết thanh cũng chẳng còn tác dụng.”

“Cậu quả thật làm tôi cười đến rụng răng, ai nói huyết thanh kháng độc rắn quá bốn mươi phút sẽ không có tác dụng? Chỉ cần trong vòng bồn giờ đều sẽ có tác dụng.” Bác sĩ Tề không hề khách sáo lạnh lùng trả lời, “Huyết thanh là do tây y chúng tôi phát minh, cậu là trung y, không hiều thì đừng nói linh tỉnh, cảm ơn.”

“Vậy trong tình huống khi nãy ông chưa đến, không nhìn thấy triệu chứng của cô ây, tất nhiên không | hiểu | rõ mức độ trúng độc của cô ây, nêu không phải tôi dùng † thảo dược áp chế độc răn, hiện tại cô ây có thể đã sớm hôn mê rồi.” Lâm Vũ nhíu mày không Vui nói.

“Vậy à? Cậu thực sự xem mình là thần y rồi? Tưởng răng mình là Hoa Đà tái thế sao?” Bác sĩ Tề cười lạnh, “Dùng đại một loại cỏ dại liền có thê áp chế độc rắn? Lợi hại như vậy, giải Nobel y học sao không phát cho cậu luôn đi?”

Bởi vì có Hà Cần Du chống lưng, nên ông ta nói chuyện vô cùng phách lôi.

“Bác sĩ Tê, đừng ở đó lãm lời với anh ta,nhanh chóng dùng cách của ông trị bệnh cho chị tồi đi.” Hà Cần Du nhíu mày không. kiện nhẫn nói, từ nhỏ đến lớn, cậu mỗi lần khám bệnh đều đi đến bệnh viện, chưa từng tiếp xúc với trung y, cho nên đối với cách trị bệnh của Lâm Vũ vô cùng không tin tưởng.

Hà lão phu nhân có chút không xác.

định nói: “Đề bà nói, hay là nghe Cân Vĩnh…”

“Bà nội! Anh ta là Hà Gia Vinh, không phải người nhà chúng ta! Cần Vinh – chết rồi. Bà đừng ở đây tự lừa mình nữa.” Hà Cần Du mật bình tĩnh xông đến trước mặt bà nội mình hét lên một cậu, tiếp đó trầm giọng nói: “Bác sĩ Tề, mau rút kim trị cho chị tôi GI “Được, Hà thiếu gia.”

Bác sĩ Tề lập tức gật đầu, không chút do dự đem kim trên chân Hà Nhiên Nhiên nhỗ xuống, mang bao tay vào, cả khuôn mặt ghét bỏ đem đống thảo dược Lâm Vũ đắp cạo xuống. | Lâm Vũ nhíu mày, cũng không ngăn cản nữa, dù sao bọn họ đã muốn chết vậy thì chính mình không cần ngăn cản họ nữa.

Bác sĩ, Tề dùng dây buộc chặt phần trên bắp chân của Hà Nhiên Nhiên để máu ở tĩnh mạch không chảy trở lại, sau đó rửa vết thương cho cô bằng dụng dịch thuốc tím, “Thế nào? Hà tiểu thư, cô thầy thê nào rồi?”

“Vẫn ổn.” Hà Nhiên Nhiên gật đâu, trên mặt cô không có gì khác thường.

“Hừ, thật là mặt dày thiên hạ vô địch.

Có người bị bóc trần nói dối mà một chút xâu hỗ cũng không có.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 448


Chương 448:

Nhìn thấy chị gái bình an vô sự, Hà Cần Du không khỏi hừ lạnh một tiếng, châm chọc liệc nhìn Lâm Vũ, nhìn thấy khuôn mặt bình tính của Lâm Vũ, liên lập tức tức giận.

“Tôi nói cho cậu biết, cậu hiện tại không cân kiêu ngạo như vậy với tôi, nhiều nhất đến mười hai giờ đêm nay, cậu khóc cũng không kịp, chị gái cậu một là mạng không còn hai là chân không còn.”

Lâm Vũ lạnh nhạt liếc nhìn cậu một cái, nêu không bởi vì cây lê- bô-li kia, Hà Nhiên Nhiên hiện tại không biết thành bộ dạng gì, nếu như hiện tại cô muôn sống thì lập tức cưa chân mới được.

Nói xong anh cũng không quan tâm Hà Cân Du nữa, anh nhìn Hà lão phu nhân dịu giọng nói: “Bà cụ, bà chú ý sức khỏe nha, con mang ít thảo dược cho bà, bà nâu cháo nhớ bỏ vào một Ít nhé, có thể lợi khí bỗ máu, kéo dài tuôi thọ, con có việc nên đi trước, đợi vài hôm nữa con quay lại thăm bà.”

“Cần Vinh, ngồi một chút đi.”

Hà lão phu nhân nhìn thấy Lâm Vũ muôn đi, lập tức căng thẳng, nắm chặt lấy tay Lâm Vũ.

Lâm Vũ nhìn bà cười, sau đó rụt tay lại, liếc nhìn Hà Cần Du một cái rôi nhanh chân bước ra ngoài.

“Anh hai, anh đừng để ý anh cả em, tính anh ây là vậy đấy.” “Hà Cần Kỳ trọn mắt, vô cùng không vui nói.

“Cần Kì, lỡ như hai ngày này chị em gặp chuyện không may, chăm sóc tốt cho bà, đừng đề bà quá đau buồn.”

Lâm Vũ nhè nhẹ võ vai cậu.

“Anh hai, anh nói là thật sao, chị lớn của em nghiêm trọng như vậy à?” Hà Cần Kỳ cả mặt hoang mang nhìn Lâm Vũ, y thuật của Lâm Vũ cậu đã chứng kiến qua, mây loại thuốc giải rượu quả thật vô cùng thần kì.

“Mọi chuyện khó mà nói trước, anh chỉ nhặc cậu đề phòng vạn nhất thôi.”

Lâm Vũ an ủi một câu, không nói sự thật, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi trở về y quán, điều khiến Lâm Vũ kinh ngạc là Giang Nhan lại ở đây.

“Chị Nhan, cô sao lại đến đây?” Lâm Vũ cực kì cao hứng chạy đến cô ây hỏi: “Không tan làm à?”

“Tối qua thức đến nửa đêm, chủ nhiệm chúng tôi cho chúng tôi nghỉ để chúng. tôi nghỉ ngơi.” Giang Nhan gật đâu nói.

“Đừng nói, bà cô độc ác đó đi rồi, người chủ nhiệm mới đến này của các cô vẫn không tệ.” Lâm Vũ cười nói.

“Ừa, người quả thật rất tốt, rất quan tâm chúng tôi.” Giang Nhan vươn vai một cái, ngáp một hơi.

“Buồn ngủ rồi? Vào phòng ngủ một chút đi, trong phòng có giường.”

“Không cần đâu, qua hai ngày nữa là Trung Thu rồi, tôi tính bảo. anh củng nhau đi dạo phỏ, mua ít đồ gửi cho ba mẹ.

Giang Nhan nhắc như vậy Lâm Vũ mới nhớ đến sắp Trung Thu rôi, không nghĩ đến thời gian trôi qua nhanh như vậy, xem ra năm nay không thể về cùng ba vợ, mẹ vợ đón Trung Thu rồi.

“Chị Nhan, nếu không thì gọi ba mẹ đến Bắc Kinh đón Trung Thu nhé?”

Lâm Vũ đề nghị.

“Tôi đã nói rồi, bọn họ không hứng thú, nói là được nghĩ chỉ hai ngày, đi qua đi lại mặc công.” Giang Nhan lắc đầu, “Huống hồ trong nhà còn Có mẹ nuôi, Giai Giai và Thanh Mi nữa.”

“Ò.” Lâm Vũ nghe Giang Nhan nhắc đến Diệp Thanh Mi, trong lòng bắt giác nôi lên một trận chua xót, Lúc đâu khi cô còn anh Thanh Hải, bản thân nói răng phải chăm sóc cho cô ấy, kết cục bây giờ thì cô ây vận ở Thanh Hải, còn anh lại chạy đến Bắc Kinh.

Giang Nhan chú ý đến vẻ khác thường của Lâm Vũ, nên thâm ý liếc nhìn Lâm Vũ một cái, sau đó quay đầu nhì quán n ìn cổng lớn y quán nói: “Y ày to như vậy, sau này bệnh nhân đông hơn, anh và Lệ đại ca hai người có làm nồi không?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 449


Chương 449:

“Chắc là không làm nồi đâu, xem bệnh và bốc thuốc phải có ít nhất ba người mới được, tôi cũng đang lo lắng không biết làm thế nào, nêu không cô truyê được thì đến bệnh viện Y học ền nhận vài người thực tập sinh đến vậy.” Lâm Vũ cũng đã sớm nhận thức điểm này, lúc đầu đã anh xin hiệu trưởng Đồng Ích Thần nghĩ nửa tháng, Khống nghĩ cho đến bây giờ lại trước lú vẫn chưa quay vệ, thời gian úc anh gọi điện cho Đồng Ích Thần xin từ chức, Đồng, Ích Thần vô cùng than thở nhưng Đồng Ích Thần đã bảo đảm rồi, một khi có người tài, đầu tiê “Nếu k n nhất định sẽ đề cử với anh.

hông thì gọi Thanh Mi đến đi, cô ấy ở đại học Y dược cô truyền bốc thuôc cho người ta cũng là bỗc thuốc, đến giúp anh bốc thuốc vần là bốc thuốc, chúng ta ở cùng nhau càng dễ dàng chăm sóc lẫn nhau, cũng không buôn tẻ nữa, đúng lúc bên đó chúng ta bên đó còn trồng một phòng.”

Giang Nhan nháy mắt với Lâm Vũ, đề nghị nói.

Nghe thấy những lời này, trong lòng Lâm Vũ run lên, nhìn Giang Nhan bằng ánh mắt tràn đây kinh hỉ pha chút cảm kích nói: “Không biết cô Lâm có đồng ý đến đây không?”

“Anh yên tâm, để tôi đi nói với cô ấy.”

Giang Nhan bảo. đảm nói, “Nhất định cô ấy sẽ đồng ý.”

Buổi chiều Lâm Vũ và Giang Nhan đi dạo ở trung tâm thương mại, mua cho bạ vợ và mẹ vợ mỗi người một bộ quân áo, đồng thời ghé ngang siêu thị mua chút đồ ấn, buôi tối gọi Tiết Thắm, Thang Hạo và mấy. người – giám đốc điều hành của công ty đên cùng nhau ăn lẫu.

Bởi vì đám người Tiết Thám tan làm muộn, bọn họ gân chín giờ mới bắt đầu ăn.

Bọ họ bên đây vô cùng náo nhiệt, nhưng cùng lúc đó ở phòng bệnh VỊ ở bệnh viện đa khoa quân khu miền Đông, lại hỗn loạn rồi tinh rồi mù.

Buổi chiều sau khi đưa Hà Nhiên – Nhiên đên đây, tình trang vân còn tôt nhưng khi truyện huyệt thanh kháng độc rắn, thì từ.tám giờ tối thì tình trạng liền trở nên tệ hơn, miệng vết thương màu tím đã nhanh chóng lan ra cả cẳng chân, hơn nữa từ đùi đến các bộ phận khác của chân hầu như đã mất cảm giác, may mà cô vẫn còn tỉnh táo.

Một đám bác sĩ ngoại khoa túc trực bện ngoài phòng bệnh cũng bó tay hết cách, đang thấp giọng thảo luận gì đó.

“Hiện tại là tình huống gì đây?”

Ngay lúc đó một người đàn ông trung niên mặc áo gió màu đen gấp rút đi vê hướng phòng bệnh VỊP, đồng thời nhìn bác sĩ phụ tá bên cạnh hỏi.

Ông ta là phó viện trưởng bệnh viện đa khoa quân khu Triệu Trung Cát, kiêm chủ nhiệm khoa ngoại, tôi qua ông là phẫu thuật đến rạng sáng, vừa mới vệ nhà chợp mắt chưa được mấy tiếng, không ngờ lại nhận được thông báo của viện trưởng.

Thông báo là thiên kim của Hà Tự Khâm, cháu gái của Hà Khánh Võ, ông không dám chậm trễ giây nào, không kịp thay quận áo liền vội vội vàng vàng chạy đên.

“Tình hình không quá tốt, hay là ngài đên xem thử đi.”

Vị bác sĩ phụ tá cúi đầu thấp giọng nói.

“Viện trưởng Triệu đến rồi, nhanh, nhanh tránh ra.”

Một đám bác sĩ ngoại khoa sau khi thấy Triệu Trung Cát đến như là thấy cứu tinh, lập tức tránh ra.

“Chú Triệu, chú phải cứu chị con nha.” Hà Cần Du sau khi nhìn thấy Triệu Trung Cát lập tức bật khóc,nghẹn lời câu xin nói.

Người nhà bọn họ bị bệnh đều đến bệnh viện đa khoa quân khu, tự nhiên quen biết Triệu Trung Cát.

“Hà thiêu gia, trước tiên đừng lo lăng, tôi vào xem xem coi sao.” Triệu Trung Cát võ võ vai cậu, nhanh chóng bước vào phòng bệnh.

“Chú Triệu, có phải con sắp chết rồi không?” Hà Nhiên Nhiên nhìn thấy Triệu Trung Cát lập tức khóc nâc lên.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 450


Chương 450:

“Hà tiểu thư, đừng khóc, vạn lần đừng khóc.”

Triệu Trung Cát vừa nhìn liền hoảng hốt, lập tức an ủi cô: “Nếu cô khóc thì máu sẽ lưu thông nhanh hơn, độc tố lan ra càng nhanh, tình hình càng trở nên nghiêm trọng.”

Hà Nhiên Nhiên bị dọa toàn thân run rây, tiếng khóc lập tức im bặt.

“Đừng sợ, hãy tin tưởng chú Triệu.”

Tuy ngoài miệng Triệu Trung Cát an ủi cô như vậy nhưng sau khi nhìn thấy tình hình trên chân cô, không nhịn được hít một ngụm khí lạnh, lông mày xoãn lại một chô.

Lúc này bên ngoài phòng bệnh lại truyền đến một trận náo loạn, chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục màu đen, trước ngực cài quốc huy màu vàng vội vàng đi đến, phía sau ông ta còn có hai người đàn ông toàn thân mặc đồ đen như thê.

“Chal”

Hà Cần Du sau khi nhìn thấy người đàn ông trung niên, nước mặt đột nhiên trào ra từ trong hỗc mắt.

“Khóc cái gì mà khóc, đồ vô dụng.”

Người đến chính là Hà Tự Khâm, vừa nghe nói con gái bệnh tình nguy kịch, mng bỏ luôn cuộc họp, lập tức chạy ên.

“Chị con đang yên đang lành sao lại bị rắn độc căn?” Hà Tự Khâm lạnh giọng hỏi. _ “Con, con cũng không biết có rắn…là nhà của bà nội…ở trong khóm hoa cúc chị trông.”

“Con ăn gì mà vô dụng quá vậy, ngay cả chị con cũng không bảo vệ được!”

Hà Tự Khâm không đợi cậu nói xong, lập tức tức giận măng một tiêng, sau đó tâm tình bình tĩnh lại, trầm giọng nói: “Hiện tại tình hình thê nào ?”

“Con không biết, chú Triệu vừa mới vào đó rôi.” Hà Gần Du cúi đầu thành thật trả lười.

“Vẫn chưa nói cho mẹ biết đúng không?”

“Vẫn chưa, không dám nói với mẹ.”

Hà Tự Khâm gật đầu, không nói gì nữa.

Lúc này phòng bệnh đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa, sau đó Triệu Trung Cát bước ra, sau khi nhìn thấy sắc mặt Hà Tự Khâm liền hỏng hốt tiền lên: “Hà cục, ngài đến đúng lúc lắm.”

“Ông Triệu, tình hình con gái tôi sao rồi?” Hà Tự Khâm vội vàng hỏi.

“Tình hình nguy cấp, toàn bộ độc tố đã lan ra cả chân rôi, nêu cứ kéo dài nữa sẽ xâm lấn thần kinh trung khu, đến lúc đó e rằng cũng không còn cách nào.” Triệu Trung Cát vội vàng nói.

“Vậy làm thế nào?” Tim Hà Tự Khâm muôn nhảy vọt lên cô họng.

Triệu Trung Cát do dự một chút, hít một hơi sâu, đành nói: “Hiện tại cách duy nhất là…cưa cụt.”

Cưa cụt?

Hà Cần Du nghe đến đây như sắm sét giữa trời quang, liên ngã ngôi trên _ mặt đất, chợt nhớ đến câu nói của Lâm Vũ lúc chiều: chị gái cậu một là mạng không còn hai là chân không còn.

“Ai, Hà thiếu gia, Hà thiếu gia!”

Một đám bác sĩ đưa tay ra đỡ Hà Cần Du.

Sắc mặt Hà Cần Du lập tức tái mét, trong đầu là câu nói của Lâm Vũ lặp đi lặp lại, quả nhiên, bây giờ vận chưa đến mười hai giờ, cậu đã sớm khóc không kịp nữa rồi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 451


Chương 451:

“Cái gì?”

Toàn thân Hà Tự Khâm run lên, dùng đôi mắt đỏ rực nhìn Triệu Trung Cát “Con bé năm nay mới hơn ba mươi, lại phải cưa chân? Như thế còn không bằng giết nó đi.”

“Chúng tôi cũng hết cách rồi, nếu muốn bảo toàn tính mạng cô ây, chỉ có thể làm như vậy thôi, Hà cục à.”

Triệu Trung Cát khân khoản nói.

“Không phải chỉ là một con rắn độc thôi sao? Sao lại nghiêm trọng như vậy?”

Hà Tự Khâm trong lòng như sóng, dâng cuôn cuộn, kìm hãm cơn phẫn nộ hỏi, ông đang hoài nghỉ có phải Triệu Trung Cát và các bác sĩ của bệnh viện họ trình độ quá tệ rồi không.

“Hà cục, chỉ người trong nghề mới rõ, loại độc rắn. này đầu có dễ trị như ngài nói, môi năm không biết có bao nhiêu người sau khi bị rần căn những bởi vì không chữa trị kịp thời mà mật mạng, hơn nữa mức độ trúng độc của lệnh thiên kim lại khá nghiêm trọng, may mà đưa đến đây sớm đề truyện huyết thanh, nêu không thì e rằng khó bảo toàn tính mạng.” Triệu Trung Cát thở dài một hơi nói.

“Lão Quý đâu? Tôi muốn tìm lão Quý, tìm lão GŨ: đến đây cho tôi.”

Hà Tự Khâm tức giận đỏ mặt, ngắng đầu trừng mắt gầm một tiếng.

Lão Quý trong lời của ông ấy là Quý Nhữ Trinh, viện trưởng bệnh viện đa khoa quân khu.

“Hà cục Hà cục, ngài nhỏ tiếng chút, nhỏ tiếng chút, ở đây. vận còn các bệnh nhân khác nữa.”

Triệu Trung Cát lập tức giữ lấy ông, thấp giọng giải thích: “ Lão Quý đi nước ngoài học rôi, nhất thời không thể quay về được.”

“Phó viện trưởng Triệu, điện thoại của viện trưởng Quý.”

Lúc này người bác sĩ phụ tá cầm điện thoại gấp gáp chạy đến đưa cho Triệu Trung Cát.

Triệu Trung Cát lập tức nhận lấy điện thoại bắt máy.

“Mở loa lên.” Sắc mặt Hà Tự Khâm lạnh lùng, uy nghiêm nói.

Triệu Trung Cát liền bật loa ngoài, lập tức nói: “Viện trưởng, tôi là Triệu Trung Cát.”

“Trung Cát à, tình hình Hà tiều thư hiện tại thê nào rồi?” Giọng lão Quý ở đầu dây bên kia lo lắng ni “Viện trưởng, tình hình không lạc quan lắm, tôi vừa nãy đã kiểm tra qua, cân phải cưa chân, bắt buộc làm ngay, không thê đề quá mười hại giờ. Giọng. Triệu Trung Cát lo lắng nói, vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ.

“Lão Quý, tôi đưa con gái yêu quý của tôi đến đậy để các người chữa trị, không phải đề các người cưa chân HỘ 0 Hà Tự Khâm tức giận đùng đùng nói, “Các người ở đây nuôi một đám bác sĩ gì vậy? Nuôi kẻ vô tích sự à?”

Triệu Trung Cát nghe thầy những lời này của Hà Tự khâm, đên ông mà ông ta cũng mắng, liền lập tức nhíu mày, trong lòng có chút tức giận, nhưng chỉ dám để trong lòng không dám nói ra, dù sao thì thân phận Hà Tự Khâm vẫn còn ở đó, ông chỉ là một phó viện trưởng không thê đắc tội ông ta được.

“Cục trưởng Hà?”

Lão Quý đột nhiên nghe thây âm thanh của Hà Tự Khâm, lập tức nói: “Hà cục, ông đừng lo lắng, các bác sĩ của bệnh viện chúng tôi cũng là người, không: phải thần tiên, không thê bệnh gì cũng trị được, nêu không thì thế giới này cũng không có nhiêu bệnh hiệm nghèo như vậy, ông nghe tôi nói, tình hình con gái ông tôi tìm hiểu qua rôi, với trình độ Tây y hiện tại của chúng tôi, ngoại trừ cưa chân thì chẳng còn cách nào khác, nhưng tôi đề nghị ông có thể thử qua Trung Vi “Tôi không quan tâm cái gì mà Tây y, Trung y, chỉ cân trị khỏi cho con gái tôi là được.” Hà Tự Khâm đợi không được liền ngắt lời ông ta, nhìn các bác sĩ xung quanh phân phó nói: ‘Lời của viện trưởng các người cũng nghe rôi phải không, nhanh chóng tìm bác sĩ trung y giỏi nhất của bệnh viện các người đên đây!”

“Ai ya, Hà cục, không cân tìm trong bệnh viện chúng tôi đâu, tôi đã mời lão Đậu của viện điều dưỡng Quân Sơn đến, ông ấy chắc đang trên đường. đến đây, Đậu Trọng Dung của viện điều dưỡng ngài nghe qua chưa?” Lão Quý nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 452


Chương 452:

“Đậu Trọng Dung, có phải người giỏi nhất trong trung y?” Hà Tự Khâm giật mình, hình như ông đã nghe nói đên người này, trong giới Trung y khá có địa vị, có rất nhiêu nhân vật lớn bị bệnh đều thích tìm ông ta chữa trị.

“Không sai, nếu bệnh viện đa khoa quân khu chúng † tôi đại biêu cho trình độ Tây y cao nhất Hoa Hạ, thì lão Đậu, trong những bác sĩ giỏi thì ông ây ( đại biêu cho trình độ Trung y cao nhất Hoa Hạ này, Hà cục, những điều tôi nên làm tôi đề đã làm cho ông rôi, lỡ như xảy ra chuyện gì ông cũng đừng trách tôi.” Lão Quý trước tiên tiêm cho Hà Tự khâm mũi thuốc dự phòng, tránh cho ông ta tức giận đến chính mình.

“Được, tôi biết rồi, lão Đậu bao giờ đến?” Hà Tự Khâm trầm giọng nói.

“Tôi vừa mới gọi điện thoại rồi, sắp rôi, chắc sắp đến rôi.”

Lời của lão Quý ở đầu dây bên kia vừa nói xong liên thấy hai bóng hình từ cuối hành lang bước nhanh đến.

“Lão Đậu.”

Triệu Trung Cát lập tức bước ra đón, ông cùng lão Đậu đã gặp qua hai lân, cũng tính là quen biết.

“Trúng độc gì vậy? Độc của rắn cạp nia đúng không?” Lão Đậu nhanh chóng hỏi.

“Đúng, đúng.” Triệu Trung Cát gật đâu liên tục.

Lão Đậu lây từ trong hộp y tê ra hai túi dược liệu, đưa cho Triệu Trung Cát, nói: “Nhanh, kêu người ở khoa Trung y các người sặc bưng qua đây.”

“Được, được.” Triệu Trung Cát lập tức nhận lấy, đưa cho bác sĩ phụ tá bên cạnh, vẫy vẫy tay biểu thị anh ta nhanh chóng đi khoa Trung y đi.

“Lão Đậu, mời.” Triệu Trung Cát chìa ra tư thê mời.

Đợi sau khi lão Đậu bước vào phòng bệnh, Hà Tự Khâm chắp tay sau lưng, ở bên. ngoài đi qua đi lại, vô ma… …. Km…cùng lo lắng, dù sao ông cũng chỉ có | một người con gái này, nêu cô ây xuất hiện nguy kịch, thì người ở nhà kia của ông nhất định sẽ lây mạng ông.

Hà Cần Du sắc mặt không còn một giọt máu, thấp thỏm không yên.

“Lão Đậu ra rồi!”

Triệu Trung Cát sau khi nhìn thấy lão Đậu bước ra liền mừng rỡ, lập tức bước lên đón, gấp gáp hỏi: “Lão Đậu, tình hình sao rồi?”

“Không lạc quan.” Lão Đậu lắc đâu, trâm giọng nói: “Đợi một lát thuốc sắc xong cho cô ấy uống rồi xem kết quả thê nào, nêu không có hiệu quả vậy tôi cũng hết cách rôi, chữa trị độc răn quan trọng nhất chính là tính kịp thời, may mà lúc đầu có người dùng lô- bê- li xử lý vết thương của cô ây, có thể làm tiêu trừ một phần độc răn, nêu không thì tình hình có thể càng trở nên nghiêm trọng hơn.”

“Lô…lô-bê-li?”

Hà Cần Du trong lòng kinh hãi, chiều nay sau khi Lâm vũ đặp cậy cỏ dại đó xong, hình như có nhắc đên mây chữ này.

Lúc đầu cậu cứ tưởng cây cỏ dại đó chỉ có tác dụng cầm máu tiêu sưng mà thôi.

“Không sai, lúc đầu là cậu xử lý vết thương cho chị cậu à?” lão Đậu hiệu kỳ hỏi: “Không nghĩ đến cậu có thể nhận ra lô-bê-li, quả thật không dễ.”

“Không…không. phải tôi.” Hà Cần Du ấp a ấp úng nói.

“Vậy là ai? Mau nói ra, con bị cà lãm à?” Hà Tự Khâm tức giận măng một tiếng.

“Là Hà Gia…Hà Gia Vinh.”

“Hà Gia Vinh?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 453


Chương 453:

Hai người Hà Tự Khâm và lão Đậu đêu đồng thanh hỏi lại một câu, sau đó hai người vô cùng kinh ngạc nhìn nhau, Hà Tự Khâm nghỉ ngờ hỏi: “Lão Đậu, ông cũng quen Hà Gia Vinh?”

“Không sai, tôi có một người bạn tên Hà Gia Vinh, là một bác sĩ Trung y khá giỏi vê phương diện chỉnh hình, nhưng không biệt có phải cùng với người Hà cục biết có phải là cùng một người không?” Lão Đậu gật gật đâu nói, trong giọng nói mang chút quý trọng.

“Vậy thì không phải.”

Hà Tự Khâm vô ý thức thốt ra lời phủ nhận, Hà Gia Vinh chắc không phải bác sĩ nồi tiếng gì đó, nhưng điêu khiến lòng ông ngạc nhiên là Hà Gia Vinh này hình như cũng là bác sĩ, nhưng y thuật của cậu ta còn lâu mới đạt được sự khẳng định của lão Đậu như vậy nhỉ?

Nhưng ông vẫn lấy điện thoại từ trong túi áo ra, lướt đến hình ảnh của Hà Gia Vinh, đưa cho lão Đậu, dò hỏi: “Lão Đậu, Hà Gia Vinh mà ông nói là người này?”

Lão Đậu nhận lấy, híp mắt nhìn qua, sau đó sắc mặt liền vui mừng, gật đầu nói: “Đúng đúng đúng, đây là người bạn của tôi, thì ra là cậu ây, vậy thì không có gì ngạc nhiên nữa, Hà cục, nêu không phải người bạn này kịp thời dùng lô-bê-|i trị cho lệnh thiện kim thì cô ây căn bản không thể chống đỡ đến bây giờ.”

Trong lòng Hà Tự Khâm run lên, có chút kinh ngạc, sửng sờ một hôi, mới có chút không xác định hỏi: “Lão Đậu, y thuật của cậu ta thật sự giỏi như vậy?

“Đây không liên quan đến y thuật cao thấp.” Lão Đậu xua tay cười nói: “Thật ra chỉ cân học Trung y không.

quá tệ, đều biết được lô-bê-li có thể giải độc rắn, nhưng đáng tiếc, tôi chỉ biết người bạn này trong lĩnh vực chỉnh hình rất xuất chúng, nhưng tình hình như lệnh thiên kim liệu không chắc cậu ấy có thể trị..

“Nhưng mà chiều ni anh…anh ta nói anh ta có thể trị..

Hà Cần Du bên cạnh kìm nén cả b***, cuối cùng vẫn đem sự tình nói ra.

“Ò? Chính miệng cậu ta nói?” Tỉnh thần lão Đậu có chút chân động, có chút phần khích.

“Ừa, chính miệng anh ta nói.” Hà Cần Du gật đầu.

“Anh ta nói…nói chị không đến mười hai giờ đêm, một là mạng không còn, hai là chân không còn..”

Sắc mặt Hà Tự Khâm đột nhiên thay đổi, có chút kinh ngạc, không ngờ Lâm Vũ lại nói đúng như thê, theo cách nói của Triệu Trung Cát, quả thật phải làm phẫu thuật trước mười hai giờ nêu không thì con gái ông khó bảo toàn tính mạng.

Ông nhíu mày liếc Hà Cần Du một cái, giọng tức giận nói: “Vậy sao con không kêu cậu ta trị cho chị con?”

Hà Cần Du nhìn cha mình, bị dọa đến toàn thân run lên cầm cập, lập tức gật đầu, giọng run run: “Con, con cũng: không biêt anh ta nói là thật hay giả, không dám mang mạng chị mạo hiểm, cho rắng đưa đến đến bệnh viện khá ổn thỏa…

Hà Tự Khâm nhíu mày liếc nhìn cậu, cũng không nói gì, nếu đổi lại là ông, có thể cũng sẽ lựa chọn tin tưởng bệnh viện.

“Hà cục, nếu như cậu bạn họ Hà đó thật sự nói vậy, hay là mời cậu ây đến giúp xem xem lệnh thiên kim, nêu cậu ây thực sự có cách nào đó thì chân của Hà tiêu thư có thể giữ lại rồi.” Lão Đậu có chút hưng phần nói.

Mắt Hà Tự Khâm sáng lên, dùng sức gật đầu, quay đầu nhìn Hà Cần Du lạnh giọng nói: “Cần Du, con đi mời người ta đi, nhớ kĩ, thái độ phải hòa nhã.

Hà Cần Du gãi gãi đầu, nhớ đến cậu và chị lúc chiêu khinh thường Lâm Vũ, đột nhiên vô cùng hoảng loạn, quanh co nói: “Con…con không thể mời được…”

“Tại sao?”

“Bởi vì…bởi vì…”

“Nói”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 454


Chương 454:

Hà Tự Khâm đỏ mắt, tức giận hét một câu, Hà Cần Du bị dọa cho toàn thân run rầy, lập tức đem chuyện xảy ra lúc chiều kể hết với Hà Tự Khâm.

“Chát!”

Cậu vừa nói xong, Hà Tự Khâm đã bạt tai một cái thật mạnh lên mặt cậu, xuất thân bộ đội như Hà Tự Khâm nên bàn tay cứng và lực tay cũng đủ mạnh, khiên cho Hà Cần Du ngã nhào trên đất, lây tay che nửa bên mặt, trong mắt rơm rớm nước mắt.

Hà Tự Khâm lập tức lại đạp một cái, hơn nửa không có ý dừng lại, Triệu Trung cát thây thế lập tức kéo ông lại, vội vàng khiiiEii “Hà cục, được rôi, được rỗi.”

“Tôi phải đánh chết đồ khốn này!” Cả khuôn mặt Hà Tự Khâm tràn ngập tức giận, nghiêm nghị nói: “Tôi bình thường quá dung túng chị em các người rôi, mới dân đên các người có ngày hôm nay!”

Công việc của ông bận rộn, thời gian ở nhà không nhiều, đối với hai chị em Hà Cần Kì không quản nhiều, vợ ông lại vô cùng yêu thương hai đứa con, cho nên mới tạo nên tính cách kiêu ngạo ngang ngược của hai chị em họ như ngày hôm nay.

Nhưng Hà Cân du đã bước trên con đường làm quan nên bên trong tràm ồn hơn chị gái một chút, nhưng không biết tại sao, từ sau khi bị Lâm Vũ giáo huấn lần trước, cậu nhìn thấy lâm Vũ đều nghiên răng nghiên lợi, tính tình được giáo dục đêu vứt ra bên ngoài, hận không thê cùng Lâm Vũ liêu mạng, có thể bị làm cho tức điên cũng nên.

“Đi, cha và con cùng đi mời cậu ta.”

Hà Tự Khâm sau khi bình tĩnh lại, sầm mặt nói một tiếng, tiếp đó xoay người bước ra ngoài.

Hà Cần Du sau khi từ dưới đất bò dậy, liên đuôi theo cha mình, thâp giọng nói với ông: “Cha, còn một chuyện con phải nói với cha…”

“Cầu”

“Có rắm mau thả.”

Hà Tự Khâm lạnh giọng. nói, tiếp tục đi đến cổng khu viện nội trú.

“Hà Gia Vinh muốn ở Bắc Kinh mỏ…mởỏ một công ty đá quý, con đã bảo Cục Công Thương ngáng chân SẦU tạ – Hà Cần Du cần thận nhỏ giọng nói, không nghĩ đến lời vừa nói ra lập tức có một cú đá bay đến, tiếp đó cả người cậu bị đá bay lên, qua bảy tám bước mới nặng nê ngã xuông đất, đột nhiên bị ngã đên đầu óc lẫn lộn, xương cốt toàn thân như lìa ra khỏi người.

“Đồ ngu!”

Hà Tự Khâm tức giận trách mắng một tiêng: “Tôi làm sao có thê nuôi một đứa ngu si như vậy chứ?”

Hai người vệ sĩ sau lưng cậu lập tức chạy lên đỡ cậu dậy, Hà Tự Khâm không thèm đề ý đên cậu nữa, trực tiếp Bước nhanh lên xe.

Nhờ hai người vệ sĩ đỡ Hà Cần Du mới có thê bước khập khiễng lên xe, nước mắt không ngắn được rợi xuống, cậu lớn đến như vậy rồi, ba “Câu” cậu đây là lần đầu tiên đánh cậu dữ như vậy, tất cả là do tên Hà Gia Vinh này ban tặng.

Cả đường mặt Hà Tự Khâm tái mét, không nói lời nào, Hà Cần Du lùi về bên cạnh cửa xe, tức cũng không dám bộc lộ.

Sau khi ra khỏi cửa bệnh viện, Hà Tự Khâm bảo người trong cục gửi địa chỉ của Lâm Vũ cho ông, cho nên rất nhanh họ đã đến dưới tiểu khu nơi Lâm Vũ đang ở.

Tài xế đưa ra giấy tờ tùy thân, bảo vệ căn bản không dám ngắn cản, lập tức nâng thanh chăn lên đề cho bọn họ vào.

Sau khi đến dưới lầu nơi Lâm Vũ ở, Hà Tự Khâm nhíu mày lườm Hà Cẩn Du ở bên cạnh, lạnh giọng nói: ‘Còn không mau đi lên kêu cậu ta xuống!”

“Vâng…”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 455


Chương 455:

Hà Cần Dụ lập tức mở cửa xuống xe, có chút thấp thỏm bắt an nói: “Cha, anh…anh ta có thể sẽ không xuống cùng con..

“Con nói với cậu ta, cha Hà Tự Khâm đích thân ở dưới lậu đợi cậu ta.”

Hà Tự Khâm uy nghiêm nói, ngữ khí có chút kiêu ngạo.

Đừng nói đối với Lâm Vũ, ngay cả với đa số những người có chức có quyên mà nói, có thê khiên cho đường đường là cục trưởng cục An Bình quốc gia đích thân đợi dưới lầu cũng đều là những nhân vật cực kì hiển hách.

Hà Cần Du lúc này mới nuốt nước bọt, khập khiếng bước vào cửa.

Vừa ra khỏi thang máy, cậu có chút căng thắng tìm cửa nhà Lâm Vũ, sau đó gõ cửa “cốc cốc côc”.

Lúc này những người trong phòng đang ăn uống, tán gầu, bâu không khí vô cùng vui vẻ, sau khi nghe thầy tiếng gỗ cửa không khỏi giật mình.

“Tôi đi mở.”

Lâm Vũ đứng dậy chạy ra mở cửa, sau khi nhìn thầy Hà Cần Du có chút bắt ngờ, cười nói: *Ô, Hà đại thiếu gia, ngài sao lại đến đây?”

Hà Cần Du nhìn Lâm Vũ, ánh mắt có chút né tránh,.gật đầu tiu nghỉu nói: “Tình hình của chị tôi khá nghiêm trọng, muốn mời anh qua gÌúp xem sao.

“Hà đại thiếu gia, cậu coi tôi là gì vậy?

Hà gia các người kêu thì đến đuôi thì đi à?” Lâm Vũ lạnh giọng, `Xin lỗi, tôi hiện tại rất bận, mời cậu về cho.”

Anh nói xong liền muốn đóng cửa, Hà Cần Du lập tức năm chặt cửa, gấp gáp nói: “Hà Gia Vinh, tôi đã gọi điện cho bên cục Công thương rồi, văn kiện phúc đáp cho công ty các anh rất nhanh sẽ đưa xuống.

Lâm Vũ liền hơi do dự, đây quả thật là một điều kiện trao đôi không tệ, nhưng nghĩ lại văn kiện phúc đáp này vốn dĩ do Hà gia ngăn cản mới không thê đưa xuống, đột nhiên liền thây tức giận, lạnh nhạt nói: “Đơn xin của công ty chúng tôi vôn dĩ hợp lý hợp pháp, không cân mang cái này ra ép buộc tôi.

Nói xong anh lại muốn đóng cửa, Hà Cần Du liền lách người, ôm chặt cửa, oán hận nói: “Hà Gia Vinhl Tôi nói cho anh biết, anh đừng có mà không biết điều, cha tôi đích thân đến, hiện tại đang đợi dưới lầu kìa.”

“ÔI Hà Tự Khâm cũng đến rồi?” Lâm Vũ có chút bât ngờ.

“Láo xược! Tên của cha tôi anh cũng dám gọi ra?” Mắt Hà Cần Du nhìn chằm chằm Lâm Vũ, cả khuôn mặt đày tức giận, đừng nói Lâm Vũ, cả toàn thành phô Bắc Kinh này dám gọi thẳng tên cha cậu, cũng không có mây người.

“Được được được, vậy mời cậu và cục trưởng Hà vệ chol” Lâm Vũ không nói hai lời liền đóng cửa.

“Đừng đừng đừng.”

Hà Cần Du nhìn thây căn bản không dọa được Lâm Vũ, đột nhiên hoảng hốt, nếu lại đắc tội Lâm Vũ, cha cậu chắc chắn giết cậu cũng không hả giận, giọng cậu lập tức mêm đi mây phân, nói: ‘Có gì từ từ nói, có gì từ từ nói, tôi xin lỗi anh chuyện lúc chiều có được không?”

*/ậy tôi hỏi cậu, vậy tên của Hà Tự Khâm tôi gọi có được không?”

Mặt Lâm Vũ mang theo ý cười nhìn cậu nói.

“Cái này…” Hà Cần Du trong lòng kêu khổ không thấu, lập tức gật đâu nói: “Gọi được, gọi được…

“Vậy được, nếu Hà Tự Khâm đã đến, tôi liền cho ông ta mặt mũi vậy, muốn tôi trị cho chị cậu cũng được, kêu cha cậu đích thân lên đến cửa cầu xin KG) tôi.

Lâm Vũ ưỡn ngực, thách thức nói.

“Cầu…cầu…cầu?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 456


Chương 456:

Hà Cần Du vừa nghe thấy những lời này liền bị dọa cho toàn thân run rấy.

“Đúng vậy, c âu câu huyền cầu.” Lâm Vũ không nhanh không chậm đánh vân một lượt cho cậu ta.

“Anh điên rồi à? Anh kêu cha tôi cầu xin anh? Anh có biết cha tôi có thân phận gì…”

“Ầm!”

Hà Cân Du còn chưa nói hệt câu, Lâm Vũ không chút khách khí đóng cửa lại, võ tay hét lên: “Cậu muôn thân phận gì chính là thân phận đó, lão tử lại không nợ các người, muốn trị thì trị không trị thì thôi.”

Hà Cần Du đột nhiên muốn khóc, khổ không nói nên lời, Lâm Vũ quả thật muốn bức chết cậu mài Trong ấn tượng của cậu, bao nhiêu năm nay, đều là người khác cầu xin cha cậu, câu xin Hà gia bọn họ, chưa bao giò nghe cha cậu phải câu xin người khác.

Cậu vội vàng đập cửa, không ngừng nói những lời hay với Lâm Vũ nhưng Lâm Vũ không thèm quan tâm cậu, một chút động tĩnh cũng không có.

Cậu nhìn đồng hồ, nhìn thầy thời gian không còn nhiêu, chỉ có thể cắn chặt răng chạy xuống.

Đi đến trước xe, cậu chần chừ một chút, lắp bắp đem những lời của Lâm Vũ thuật lại với Hà Tự Khâm.

“Được, được, được.”

Hà Tự Khâm giận tím mặt, liên tục nói ba chữ, đấm một đấm lên ghế phụ phía trước, cả xe liền lập tức run lên.

Lâm Vũ ở đây là muồn ông cầu xin.

cậu ta, rõ ràng là muôn cả Hà gia câu xin cậu ta, dù sao thì ông cũng là người đứng đầu Hà gia, đại diện cho cả Hà gia.

“Trưởng quan, nêu không thì chúng ta đi mời cậu ta.” Hai người bảo vệ phía trước trầm mặt nói, bàn tay đã vô thức chạm vào khẩu súng lục trên eo, trong ấn tượng đã lâu không thầy trưởng quan của bọn họ tức giận như Ì vậy.

“Các người đi có tác dụng sao? Đây chính là áp chế cậu ta, cậu ta có thê trị cho con gái tôi à?” Hà ‘Tự Khâm lạnh lẽo nói.

“Tôi không tin cậu ta không sợ chết.”

người bảo vệ thần thái hung dữ nói.

“Các người nói đúng đấy, tên Hà Gia Vinh này quả thật không sợ chết.” Hà Tự Khâm bât lực thở ra một hơi dài, nhớ đến lúc trước Lâm Vũ còn dám khiêu khích ông, ông nhịn không được lắc đầu, sau đó mở cửa bước xuÔng xe.

“Cha, cha, cha thật sự Ì cầu xin anh ta2” Cả khuôn mặt Hà Cần Du kinh ngạc nói.

“Phé vật! Con còn mặt mũi nói? Đây không phải do con ban tặng à?”

Hà Tự Khâm dùng chân đạp Hà Cần Du qua một bên.

Nếu buổi chiều Hà Cần Du không đắc tội Lâm Vũ, sự tình sao lại phát triển đến bước này?

Hà Cần Du rên cũng không dám rên, lui về bên cạnh lặng lẽ rơi nước mắt.

Sau khi Hà Tự Khâm đi lên, ông trực tiếp dùng sức đập cửa, lớn tiêng hét: “Là tôi, Hà Tự Khâm!”

“Cục trưởng Hà?”

Lâm Vũ mở cửa, sau khi nhìn thấy Hà Tự Khâm, bộ dáng giả vờ kinh ngạc.

“Được rồi, các người đừng thừa nước đục thả câu nữa, con gái và con trai tôi có chỗ nào không đúng với cậu, tôi thay bọn nó tạ lỗi, hi vọng cậu người lớn độ lượng không chấp nhặt với bọn nó, mời cậu đi giúp con gái tôi xem bệnh, Hà mồ tôi cảm kích vô cùng.”

Hà Tự Khâm thần sắc bình tĩnh nói, sau đó chìa tay làm động tác mời, trong lời nói vẫn mang chút ý kiêu ngạo.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 457


Chương 457:

“Cục trưởng Hà, nếu như tôi nhớ không lâm, tôi cùng với con trai ôn nói là từ câu, không phải từ mời nhí?”

Lâm Vũ liếc mắt, thân sắc bình tĩnh.

“Hà Gia Vinh, tôi nói cho cậu biết, cậu đừng có quá đáng!” Hà Tự Khâm lạnh mặt, trầm giọng nói, ông có thê đích thân đến mời Lâm Vũ đã cho cậu mặt mũi rât lón rồi.

“Nếu ông đã kiên quyết nói mời, vậy thì tôi cũng tự nhiên có quyền tỦ chối, thật ngại quá, tôi hiện tại không có thời gian, cục trưởng Hà, mời về cho.” Lâm Vũ cũng làm một động tác mời.

Hà Tự Khâm tức đến đau ngực, lạnh lùng nhìn anh, trong mặt toàn là vẻ tức giận, tay nhẹ run câm cập.

Hai mươi năm rồi! Hai mươi năm rồi chưa có ai đôi với ông như thê! Một tên Hà Gia Vinh nhỏ bé lại dám ở trước mặt ông liều lĩnh như vậy.

Nhưng hễ nghĩ đến con gái, ông chỉ có thê kìm nén lửa giận, trâm giọng nói: “Hà Tự Khâm, tôi câu xin cậu Hà đến xem bệnh cho con gái!”

Ông ta lúc nói chữ “cầu” còn đặc biệt nhân mạnh, cảm giác như cả trái tim đều run lên.

“Được! Tôi hôm nay giữ thể diện cho Cục trưởng Hà vậy.” Lậm Vũ ưỡn ngực, cả khuôn mặt đều là nụ cười tự đắc.

Anh muốn chính là kết quả này, thế lực của Hà gia càng lớn, địa vị càng cao, mà hôm nay, vân phải thành thật cầu xin trên đầu “Hà Gia Vinh”.

Lâm Vũ đi y quán lây hộp thuộc, sau đó cùng Hà Tự Khâm đền bệnh viện, sau khi chào hỏi Đậu Lão liền lập tức tiền vào phòng bệnh, dù sao tình hình của Hà Nhiên Nhiên đã nguy cấp, không thể chậm trễ.

Sau khi Hà Nhiên Nhiên nhìn thấy Lâm Vũ cũng không có bộ dạng hùng hồ dọa người như trước, cô cúi thập đầu, không dám nhìn Lâm Vũ.

Lâm Vũ cũng không hề để ý đến cô, anh kiểm tra miệng vết thương một lượt, sau đó hỏi mượn giây bút từ Triệu Trung Cát, trên toa thuốc viết a lí hồng, xuyên tâm liên, tế diệp, thất tinh kiêm vân vân, mười vị thảo dược, sau đó đưa cho Triệu Trung Cát bảo ông ta phái người đi bốc.

Đậu Lão sau khi nhìn thấy toa thuốc thì không khỏi kinh ngạc, lập tức nhắc: “Hà à, liều lượng trên toạ thuốc của cậu hơi lớn nhỉ? Uống nhiều như vậy sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

“Đậu Lão, phương thuốc này của tôi không phải đề uống mà đề dùng làm thuộc tấm.” Lâm Vũ cười nói.

“Thuốc tắm?”

Đậu Lão bỗng nhiên giật mình, tiếp đó liền vỗ đầu, hưng phân nói: “Đúng a, tôi làm sao lại không nghĩ ra chứ.”

“Đậu Lão, phương pháp này được không?” hà Tự Khâm cuông quýt hỏi.

“Đương nhiên là được, tôi lẽ ra nên nghĩ ra sớm hơn, già rồi, hồ đồ rồi.”

Đậu Lão lắc đầu cười khổ nói.

Sắc mặt Hà Tự Khâm lúc này mới ôn hòa trở lại, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Vũ, trọng l lòng lại nhớ đến chữ “cầu” đó để đôi một chân của con gái, đáng!

“Một lát thuốc bốc đến rồi, thì sắc sau đó pha với nước bốn mươi độ, đề cho Hà Nhiên Nhiên ngâm I ba mươi phút, có thể thải độc trên bề mặt da, còn độc bên trong nội tạng cân phải uống thuốc đề điều dưỡng.”

Nói xong Lam Vũ bước qua một bên gọi điện thoại cho Lệ Chân Sinh, kêu lệ Chân Sinh bốc máy loại thuốc, nghiền nhỏ, làm thành viên đưa đến đây.

Sau khi người trong bệnh viện đã chuẩn bị bồn thuốc tắm xong xuôi, dưới sự giúp đỡ của hai người y tá, | Hà Nhiên Nhiên ngâm thuốc trong phòng bệnh, mọi người sôt ruột đợi bên ngoài.

Tuy phương thuốc này đạt được sự công nhận của Đậu Lão, nhưng. có tác dụng hay không, không ai có thể dám nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 458


Chương 458:

Nửa giờ trôi qua, cửa đột nhiên mở ra, một người y tá kích động hét lớn: “Hà tiêu thư đứng lên Biết rồi!”

Mọi người vội vàng chen vào phòng bệnh nhìn, nhìn thây chân Hà Nhiên Nhiên vốn dĩ đã mắt cảm giác lúc này lại thực sự đột nhiên có thê đứng dậy.

Hơn nữa vết tím trên chân cô đã hoàn toàn biến mắt, màu da trắng sáng mượt mà đã hồi phục lại.

“Lợi hại nha! Mới ngâm mình một chút mà đã hết rồi?”

“Trung y quá thần kì đi!”

“Không thể nào, trung y không phải đêu là lừa người sao? Sao có hiệu quả nhanh như vậy?”

“Tận mắt nhìn thấy, nếu không tôi cũng không dám tin!”

Cả khuôn mặt đám bác sĩ vô cùng kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi mà nhiệt liệt thảo luận.

“Nghiên Nghiên, con cảm thấy thế nào?”

Hà Tự Khâm vô cùng phần khởi, lập tức tiễn lên đỡ lấy con gái, ân cần hỏi.

“Không đau cũng không sưng, cảm Ti tôt hơn rội.” Hà Nhiên Nhiên kích động đến muốn khóc.

Hà Cần Du nhìn một màn này lại rơi nước mắt, vừa nãy bị ăn đòn, đáng lắm!

Lúc này, Lệ Chấn Sinh đã mang thuốc viên được làm sẵn đến, Lâm Vũ đưa cho Hà Tự Khâm nói: “Mỗi ngày hai lần, mỗi lần Sáu viên, uống một tuần có thê hết bệnh, hơn nữa không đề lại bất kì di chứng nào.”

Hà Tự Khâm nhận lấy thuốc, khuôn mặt ôn hòa hơn mắy phần,trầm giọng nói: “Cảm ơn.”

“Không cần cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì cảm ơn bản thân ngài kìa.” Lâm Vũ cười cười, “Lúc đầu nều không phải ngài nói với tôi thành phố Bắc

Kinh không phải nơi tôi dừng lại, tôi cũng sẽ không dừng lại, nêu tôi không dừng lại, lệnh thiên kim cũng không thê giữ lại cái chân này.”

Hà Tự Khâm nghe những lời này đột nhiên mặt đỏ ửng, yên lặng không nói, lần thứ hai rồi, hôm nay là làn thứ hai tên Hà Gia Vinh này quả thật không làm ông tức chết thì không được!

“Cục trưởng Hà, nều không có chuyện gì thì tôi đi trước.” Lâm Vũ cười híp mắt, vẫy vấy tay, xoay người đi về phía thang máy.

Hà Tự Khâm phái sau anh liền lầy tay ôm ngực, gập gáp nói: “Nhanh, lão Triệu, mau kê cho tôi thuốc tức ngữ Sau khi Lâm Vũ và Lệ Chân Sinh đi ra khỏi khu bệnh VIP, vươn vai một cái, cảm thấy toàn thân sảng khoái, Hà gia vênh váo với anh, hôm nay anh đã trả lại! Vui vẻ!

“Anh là…Hà Gia Vinh?”

Lúc này phía sau anh truyền đến một giọng nói.

Lâm Vũ quay người lại nhìn, phát hiện người gọi anh là một người đàn ông hơi béo, đeo mắt kính màu vàng, anh nhìn trên nhìn dưới lập tức nhớ ra, người đàn ông này chính bác sĩ khoa chỉnh hình Tây y mà Bộ trưởng bộ Y tế Lữ Hiệu Cẩm lần trước đưa đến xem bệnh cho phu nhân bộ trưởng ở bệnh viện số 1 đại học Bắc Kinh.

“Bác sĩ Quản, xin chào.”

“Hà thần y, cậu đến đây làm gì thế, khám bệnh?”

Quản Thanh Hiền nhướng mày, giọng điệu tràn đầy vui đùa, còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘ thần y”, hiển nhiên đang châm chọc Lâm Vũ, “Đường đường là bác sĩ Trung y còn cân đến bệnh viện Tây y khám bệnh sao?”

Chuyện lần trước Đậu Lão trước mặt mọi người măng y thuật của ông kém cỏi ông còn ghi hận trong lòng, vừa nhìn thây bác sĩ Trung y Lâm Vũ, tự nhiên nôi lên tức giận, mượn cớ trút giận lên người Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 459


Chương 459:

“Thật ngại quá, e rằng phải làm ông – thất vọng rồi, tôi đến là đề giúp người ta xem bệnh.” Lâm Vũ lạnh nhạt nói, đối với người Quản Thanh Hiền này, anh cũng không có ấn tượng gì tốt.

“Xem bệnh cho người khác? Trình độ chém gió này của cậu cũng lợi hại quá đi? Đường đường là bệnh viện đa khoa quân khu còn cần cậu đến giúp xem bệnh?” Quản Thanh Hà cười chế nhạo một tiếng, cảm thấy những lời này của Lâm Vũ quả thật vô cùng buôn cười, bệnh viện đa khoa quân khu là nơi nào chứ? Là bệnh viện Tây y tốt nhất Bắc kinh đó!

Là đại biểu cho trình độ chữa bệnh cao nhất giới y tê Hoa Hại “Ông tin hay không, tôi cũng không cân cùng ông giải thích cái gì.” Lâm Vũ bình đạm nói, sau đó nhậc chân muôn đi.

“Ai, ai, đừng gấp đi như vậy nha, tôi còn chưa nói xong mà.” Quản Thanh Hiền lập tức chìa tay chặn Lâm Vũ lại.

“Buông tay của ông ra ngay!” Lệ Chân Sinh lạnh lùng trách cứ một tiếng.

Quan Thanh Hiền bị dọa toàn thân liền sửng sót, vội vàng bỏ tay ra, có chút sợ sệt mà liếc nhìn Lệ Chấn Sinh hung dữ, đây cặp kính cận thị nặng trĩu, nói với Lâm Vũ: “Tôi không nở .280: Hiện Truòng Đập Phá có ý gì khác, tôi chỉ muốn nhờ cậu xem xem, tình trạng tôi đã chữa trị cho Hoàng phu nhân, tình trạng cột sống thắt lưng của bà ấy đã chuyên biện tốt, hiện tại bà ấ ấy đang được kiêm tra tại bệnh viện này.

“Bác sĩ Quản, tôi không xem đâu. Tôi cũng mong Hoàng phu nhân mọi chuyện tôt đẹp. Hơn nữa, đề tôi nhắc nhở ông một câu, y thuật dùng đề chữa bệnh cứu người, không phải để ông lấy ra so đo với người khác.”

Lâm Vũ liếc nhìn ông ta, trong giọng điệu có chút chán ghét, nhắc chân tiếp tục đi ra ngoài.

“Hừ, quả nhiên, Trung y chính là đồ lời nói và hành động đều giả bộ thanh cao, dù cho giả bộ như thê nào, nêu bị bệnh cũng phải đến bệnh viện Tây y của chúng tôi!” Quan Thanh Hiền lạnh lùng hừ một tiếng, nhìn Lâm Vũ chế giêu, cảm thấy Lầm Vũ quá giả tạo rôi.

“Đợi…đợi chút.”

Lúc này phía sau truyền đến tiếng thở hồn hến.

Khi Quản Thanh Hiền nhìn thấy người đến ở phía sau, khuôn m. liền vui mừng, lập tức kêu lên: “Phó viện trưởng Triệu!”

Người chạy đến chính là Triệu Trung Cát.

Quản Thanh Hiền vội vàng tiến lên chào hỏi, trên mặt tràn đây vẻ lầy lòng, ông ta muốn làm việc trong Bệnh viện Đa khoa Quân khu, vì vậy khi nhìn thầy vị phó, viện trưởng này, ông ta tự nhiên muốn tiên tới nịnh bợ.

Tuy Lữ Hiếu Cẩm là bộ trưởng Bộ Y tê, nhưng trong Bệnh viện Đa khoa Quân kế ở Bắc Kinh trong ngành y tế lại có vị trí đặc thù, cho dù Bộ trưởng đích thân chào hỏi, cũng không chắc chắn có thê vào.

Triệu Trung Cát đánh giá một lượt Quản Thanh Hiền, có chút bồi rồi: “Anh là?”

Quản Thanh Hiền vừa lầy danh thiếp của mình ra, vừa hào hứng nói: “Phó viện trưởng Triệu, tôi là Quản Thanh Hiền, bộ trưởng Lữ Hiếu Cẩm đã chào hỏi qua với ngài, muốn để tôi làm việc trong khoa chỉnh hình của bệnh viện ngài…”

*Ò, chờ một chút!”

Triệu Trung Cát vừa nghe đến tìm việc liền không đề ý đến ông ta, lập tức đuổi theo gọi Lâm Vũ: “Bác sĩ Hà, đợi chút, mong cậu đợi chút.”

“Phó viện trưởng Triệu, còn có việc gì à? Bệnh tình của Hà Tiểu thư có phải đã ồn định lại rồi không?” Lâm Vũ sau khi nhìn thấy Triệu Trung Cát, liền dừng lại, có chút hoang mang nói.

“Đúng đúng, Hà tiểu thư rất khỏe, tôi đuổi theổ chính là muốn hỏi cậu có muôn làm việc tại khoa chỉnh hình của bệnh viện chúng tôi không?”

Triệu Trung Cát cười ha ha nói, sau đó rút ra danh thiếp của chính mình, “Nghe Đậu Lão nói về phương diện các loại bệnh về chỉnh hình cậu rất am hiểu, đây là danh thiếp của tôi, mời cậu nhận cho.”
 
Back
Top Dưới