Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 400


Chương 400:

Hà Cần Kỳ nhìn Lâm Vũ kinh ngạc hỏi, đối với cậu ta mà nói, đây đúng là thuốc thần, là công cụ sắc bén đề giả vờ tài giỏi để tán gái.

Không ngờ được Lâm Vũ lại dê dàng lại cho anh ta tât cả như vậy, làm cho trong lòng anh ta cảm động mãi không thôi.

“Cậu là em trai tôi mà.” Lâm Vũ cười Sờ vào sau gáy của anh ta.

Hà Cần Kỳ cảm động đến rơi nước mắt, vội vàng đem bình đựng thuốc đề vào trong túi, thở dài nói: “Anh hai, anh nêu đúng là con trai của Nhị gia tôi thì tốt biết máy, anh không biết đâu, bà nội tôi sau biết Hước: kết quả kiểm tra của ngày hôm đó, đã mây ngày không ăn cơm rôi, ngày ngày đều nhắc đến tên của anh. hai tôi, người cũng gầy đi nhiều rồi.

*Có chuyện này?”

Lâm Vũ hơi có chút đờ đân, nhớ tới ngày đó được Hà lão phu nhân yêu mên, trong lòng không ngừng hiện nên sự chua xót.

“Đúng vậy, tôi cũng không đành lòng nhìn bà như vậy, nhà chúng tôi đôi với tôi tốt nhất chính là bà với anh hai của tôi, hay anh có thời gian đi thăm bà ấy một chút nhé? Anh hai.” Hà Cần kỳ túm lấy tay của Lâm Vũ.

Lâm Vũ nhéch miệng cười nói: “Cần Kỳ, tôi vân nghĩ là không nên đi, ông của cậu còn không muôn tôi ở lại Kinh Thành cơ.”

“Ông nói không muốn là không muốn à? Kinh thành này là của ông ây sao?”

Hà Cần Kỳ kìm không nổi hét lên ở cổ họng, sau đó cần trọng mắt nhìn bốn phía, rụt cổ lại, rõ ràng vân là có chút sợ sệt với ông cả của cậu ta.

“Yên tâm, Gia Vinh, chúng ta sớm muộn gì cũng lóm mạnh trong một ngày nào đó.” Thẩm ngọc Hiên võ sau lưng của Lâm Vũ an ủi.

“Đúng vậy, tôi quyết định rồi, quay về sẽ nói với cha tôi, nhất định phải mở mộng phân nhánh công ty ở Kinh Thành.” Chu Thần cũng dùng lực gật đầu, hạ quyết tâm muốn đến.

“Ây, Cần Kỳ, cậu nói nhị gia cậu đối với cậu rất tôt? Ông, ta là người thế nào vậy? Cậu có thê kể với tôi về ông ta không?” Lâm Vũ nghe thấy nhắc đên Hà Tự Trăn không kìm được nên hỏi.

Người của Hà gia anh cơ bản anh đêu đã gặp qua rôi, chỉ có duy nhất chưa được gặp vị nhị gia này, thậm chí đến tin tức của ông ta cũng rất ít, đương nhiên trong lòng sẽ tò mò.

“Nói đên nhị gia của tôi, rât là tài giỏi, nhà chúng tôi trừ ông nội tôi tài giỏi nhất! Cũng là trong các bậc cha chú giống ông nội tôi nhất!”

Hà Cần Kỳ vừa nhắc đến Nhị gia của mình, lập tức phần khích không kìm được, “Nhị gia tôi lúc còn đi học chính là thực sự vô địch, mỗi lần thi đều đứng thứ nhất! Lên đến trường quân đội, vào trong hàng ngũ, cũng đều giống như vậy! Ai cũng không thể đọ được, vĩnh viễn đều là điều này!”

Tải appt ruyện hola đọc nhiều hơn nhé! Hà Cần Kỳ nói dựng thẳng ngón tay cái khuây động.

Lâm Vũ trong lòng trầm lặng, vậy xong rồi, Gia Vinh chắc chắn không phải là con của Nhị gia, chỉ sô thông minh với Hạng lực đều không kế thừa chút nào..

“Thật hay giả vậy, có thần thông như vậy không? Thâm Ngọc Hiên tò mò hỏi, “Vậy Nhị gia nhà cậu làm quan to nhử nào à?”

“Thật không có nói quá, 38 tuổi được phong làm thiêu tướng, trừ Kiến. Quốc Hậu được phong sau khi lập quốc một đồng công trạng ra, các anh còn nghe nói đến anh được phong làm thiêu tướng chưa?” Hà Cần Kỳ nói bỗng nhiên cúi thấp đầu, thần bí nói, “Hoa Hạ có một tiêu đoàn Ám Thích không biết các anh đã từng nghe qua chưa? Cũng gọi là đại đội Âm Kích.”

Tiểu đoàn Ám Kích!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 401


Chương 401:

Lâm Vũ trong lòng bị chấn động | mạnh, Lệ Chân Sinh, Tần lạng củng Đại Quân không phải xuất thân từ tiêu đoàn Ám Thích sao?

“Không biết,” Thẳm Ngọc Hiên với Chu Thần lắc đầu mơ màng.

“Quân đội đặc chủng dũng mãnh nhất của Hoa Hạ, với bên ngoài đều không công khai, các anh chưa từng nghe cũng là điều bình thường, Hà Cân Kỳ tự vÕ vào ngực mình, đây tự hào nói, “nhị gia tôi, là người đứng đầu của tiểu đoàn Ảm Thích!”

Cái vẻ mặt kiêu ngạo kia, dường như anh ta chính là người đứng đâu của tập đoàn Ám Thích đó vậy.

“Tiểu đoàn Ám Kích là binh sĩ của Hà nhị gia?” Lâm Vũ người bỗng nhiên run rây, sắc mặt biên đổi rõ rệt, thân thủ của Lệ Chân Sinh với Tần anh cũng từng gặp qua, những người bình thường tuyệt đôi không phải là đối thủI Cho dù là gặp người huyền r môn hạng trung, chỉ cân trong tay có đồ hóa giải, cũng khó có thê chiếm được thế

Hơn nữa bọn họ còn là lính xuất ngũ mây năm nôi, thân thủ cũng đạt đến thời kỳ đỉnh cao, thời kỳ đó của bọn họ, năng lực còn không biết khủng khiếp như thế nào nữal Hơn nữa nhị gia lại là phụ trách quản lý toàn bộ đàn ông của tiêu đoàn Ám Thích, đây mới là thật sự khủng khiếp nhiều àI Lâm Vũ không kìm được có chút kiêng dè, chăng trách Hà gia là nhà làm quan to nhất ở Kinh Thành, đậy nêu mà Hà gia với bản thân mà đôi địch, vậy thì chắc sẽ phiền phức rồi.

“Anh hai, anh sao vậy?” Hà Cần Kỳ thấy Lâm Vũ có chút thất thần, vội vàng kêu anh ta một tiếng.

“Ừm, không: có gì, à tôi phải đi đón chị dâu cậu rồi.” Lâm Vũ xem qua thời gian, thây đến thời gian đi bệnh viện đón Giang Nhan, vội vàng đứng dậy mặc áo, “Cần Kỳ, cậu thay tôi ở cùng với bọn họ nhét”

“Yên tâm đi, anh.” Hà Cần Kỳ vỗ vỗ ngực.

Sau khi với Thẩm Ngọc Hiện hẹn thòi gian ngày mai tiễn Chu Thần, anh liền nhanh bước ra ngoài, lái chiếc xe Ferrari của mình đi về phía bệnh viện.

Bởi vì cửa bệnh viện không cho đỗ xe, anh ta liền đem xe dừng cạnh đường giao lộ, sau đó đứng ở của bệnh viện, đứng yên ở đó đợi Giang.

Nhan, trong đầu vẫn luôn suy nghĩ vê Hà nhị gia này.

“Hôm nay sớm nhé?”

Phía sau bỗng nhiên truyền đến giọng nói của Giang Nhan, Lâm Vũ mạnh mẽ hồi phục lại tỉnh thần, hướng đến Giang Nhan cười cười: “Đúng là rất sớm, vẫn chưa đến mười giờ cơ.”

“Được rồi, mau đi thôi, không tí nữa khó bắt xe.” Giang Nhan liếc mắt một cái, kéo tay anh anh muốn lôi ra ngoài.

“Ơ, lại là hai người à, đợi bắt xe sao?”

Lúc này Lưu Cần lại một lần nữa lái chiếc xe BMWs X6 màu đỏ sẫm của cô ta dừng ngay bên cạch Lâm Vũ và Giang Nhan.

Bời vì số đông bọn họ đều tan ca vào thời gian này, vì vậy tình cờ gặp là rât bình thường.

Hôm nay trên xe của Lưu Cần còn có thêm một người phụ nữ hơn 40 tuổi, ngồi hàng ghê lái, là chủ nhiệm của khoa phụ sản.

“Hôm nay không phải đợi taxi nữa, đi, lên xe, tôi chở hai người.” Lưu Cần cười ha ha nói, trong ngữ khí còn có chút châm chọc, nêu không phải vì có chủ nhiệm khoa phụ sản ở đây, cô ta mới chẳng muốn chở bọn họ đâu.

Lâm Vũ nhìn người phụ nữ này bộ dạng giả vờ giả vịt, nghĩ tới buôi tôi hôm qua viết chữ viết đến đau nhức cổ tay, liền tức anh ách trong lòng, nhìn lướt qua xe của Lưu Cần, điệm nhiên nói: “Chủ nhiệm Lưu, ý tốt của cô chúng tôi xin nhận, thiết bị xe của bê CÓ chút cũ, chúng tôi không ngồi âu.

“Anh nói cái gì?”

Lưu Cần sắc mặt đột nhiên trầm xuống, còn tưởng rằng mình đã nghe làm, dù gì với thân phận cỉa Lâm Vũ sẽ không dám nói với bản thân mình những lời như vậy.

“Tôi nói.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 402


Chương 402:

Âm lượng giọng nói của Lâm Vũ cao vài phân, “Thiệt bị xe này của cô quá quá thấp, chúng tôi không ngôi nữa!”

Lưu Cần lập tức giận tím mặt, nhất là { ở trước mặt chủ nhiệm của khoa phụ sản, Lâm Vũ lại dám xỉ nhục bản thân như Vậy, trong lòng giận dữ dâng lên, chỉ về phía Lâm Vũ măng chửi: “Một kẻ ăn mày đợi đi xe taxi như anh mà dám chê xe của tôi không tốt?”

“Đúng vậy, một thằng ranh con tí tuổi đâu mà ăn nói kiệu ngạo như vậy, đúng là không hiểu tốt xấu là gì!”

Chủ nhiệm khoa phụ sản cũng khó chịu trách măng một câu.

“Tôi không biết anh từ đâu mà có được cảm giác về sự ưu việt tự cho mình là hơn hẳn người khác, ngồi xe thuê thì đều là bọn ăn mày, ai nói vậy? Nói thật lòng, tôi cho dủ ngôi xe taxi cũng sẽ không ngôi xe của cô, bởi vì tối thiểu nhất mùi ở trong xe đó không có khó ngửi như này!”

Lâm Vũ chau mày phẩy phầy ở trước mũi, đối với Lưu Cần .œaYy nghiệt và cao cao tại thượng vệ sự ưu việt, trong lòng thấy phản cảm.

Luu Cần nét mặt méo mó, chỉ Giang Nhan quát lớn: “Giang Nhan, cô tìm cái thứ gì đây, không có tiền không nói, chỉ toàn biết nói phét, một chút giáo dưỡng cũng không có!”

“Đúng vậy, người ở nông thôn đúng là tố chất không được.” Chủ nhiệm khoa phụ sản lạnh lùng nói lườm cô một cái.

Cô ta và Lưu Cân đều là người sinh ra và lớn lên ở Kinh Thành, trời sinh mang cho một phần cảm giác về sự ưu việt lớn mạnh, trong con mắt hai người họ, chỉ là trừ những người ở Kình Thành ra, đều là người quê mùa.

Giang Nhan vội vàng nhéo Lâm Vũ một cái, ý bảo anh bớt nói lại một hai câu.

“Tôi thừa nhận tố chất tôi không được tốt, nhưng mà cho với các cô vân còn cao hơn một chút.” Lâm Vũ không giận dữ cười nói.

“Anh…”

“Được rồi, chủ nhiệm Lưu, đừng phí lời với anh ta nữa, với một người nhà quê tranh luận, chúng ta không phải hạ thấp giá trị của bản thân sao? Tôi còn phải VỆ gấp, chúng ta mau đi thôi, đừng có cản trở người ta bắt xe.’ Lưu Cần đang muốn nói, chủ nhiệm khoa phụ sản lập tức khuyên cô ta một câu, đặc biệt nhân mạnh mấy từ “bắt taxi”

“Tên quê mùa kia, hãy chờ đấy, xem lúc nào mới bắt được xel”

Lưu Cần căm hận nhìn Lâm Vũ và Giang Nhan một cái, sau đó đạp chân ga, chạy đi.

“Đi, chị Nhan, chúng ta đuổi theo bọn nà Lâm Vũ kéo Giang Nhan tức tôc lên xe.

“Ai ya, sao lại giông như trẻ con vậy, so đo với bọn họ làm gì à.” Giang Nhan không biết làm sao nói một tiếng.

“Bọn họ coi thường tôi không sao, bắt nạt cô thì không được.”

Lâm vũ biết rõ đạo lý người hiên lành luôn bị người khác bắt nạt, làm người không được quá tự cao tự đại, nhưng có lúc cũng không nên quá tự ti.

Anh sau khi kéo Giang Nhan lên xe, lập tức lái xe đuổi theo hướng của Lưu Cần đi. Tuy rằng kỹ thuật lái của anh cũng chăng ra sao, nhưng mà được cái trên đường bây giò Ít xe, với tốc độ của Ferrari, rất nhanh liền đuổi kịp bọn Lưu Cần.

“Chủ nhiệm Lựu, cô lái xe quá chậm rồi thì phải, giống như rùa bò vậy!”

Lâm Vũ đề. tốc độ chậm dần, với xe của Lưu Cần chạy song song, dùng lực ấn còi.

Lưu Cần và chủ nhiệm khoa phụ sản quay. đầu nhìn, sau khi nhìn thây Lâm Vũ và chiếc xe Ferrari của anh ta, sắc mặt bỗng chốc biến đổi, khó coi giống như nuốt một mồm to ruồi bọ, nói không nên lời, trong lòng là sự kinh, ngạc, một kẻ quê mùa sao lại có thể lái một chiếc xe đắt tiền như vậy?
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 403


Chương 403:

Chủ nhiệm Lưu, các cô đi từ từ nhé, chúng tôi đi trước đây, bai bail”

Lâm Vũ có chút muốn giơ tay lên vẫy Lưu Cần, tiếp đó liền tăng tốc độ, “Bành” chạy vụt đi, đề lại cho bọn Lưu Cần chỉ còn một cái bóng.

Lưu Cần tức đến độ mũi lệch sang một bên, giọng căm hận nói: “Chủ nhiệm Ngô, cô nhìn thấy chưa, đây chính là tính chất vốn có của bọn nhà quê! Chính bởi vì hôm qua tôi nói Giang Nhan vài câu, anh ta hôm nay lại cổ ý thuê chiếc xe nhìn có vẻ phong cách đến chọc tức tôi, cô nói đây là cái thứ gì vậy!”

“Được rồi, chủ nhiệm Lưu, không cần thiết phải tức giận với bọn bụi đời này, vợ anh ta năm trong tay cô, cô muôn xử lý thế, chẳng phải là chuyện chỉ trong vài phút thôi sao?” Chủ nhiệm khoa phụ sản vội vàng khuyên cô một câu, “Vả lại, cô vừa được phó viện trưởng tiên cử đến ‘kế li bồi dưỡng nhân tài tinh hoa’, cô lẽ ra phải vui mừng mới phải.”

Lúc cô ta nói chuyện trong ngữ khí có chút chơi chữ, vê việc Lưu Cân bỗng nhiên được tiên cử vào “kế hoạch bồi dưỡng nhân tài tinh hoa”, cô cảm thây mười phần không thể hiểu được, cũng là mười phân đô ky.

Lưu Cần vừa nghe tháy lời này lập tức tâm trạng thoải mái hắn lên, cũng không thèm tức giận Giang Nhan và Lâm Vũ nữa, dù gì nêu nói về điểm này, cô ta còn phải cảm ơn Giang Nhan nữa cơ, cười ha ha nói: “Chủ nhiệm Ngii, cô cũng đừng ‘ nản lòng, tôi tin răng với năng lực của cô, rât nhanh cũng được vào thôi.”

Chủ nhiệm Ngô rất khéo léo liếc xéo một cái, rôi không nói thêm gì nữa.

“Anh làm gì vậy à, a ngược lại có thể chút giận, tôi thì xui xẻo rôi.” Sau khi về đên nhà, Giang Nhan hướng về Lâm Vũ trách măng một câu.

Có điều cô cũng cảm thấy trong lòng mười phần thoải mái, mấy ngày nay vẫn cứ bị Lưu Cần bắt nạt, hôm nay cuôi cùng cũng mở mày mở mặt một lần, nhật là nghĩ tới lúc vừa rồi Lưu Cần tức đến mặt biến dạng, cô không kìm được muôn cười.

“Sao phải sợ cô ta, bệnh viện đâu phải của nhà cô ta, cô không làm sai, cô ta nói đuổi cô là đuổi được sao?”

Lâm Vũ nói không một chts khách sáo.

“Được rồi, sau này vẫn cứ nên khiêm nhường một chút, anh nghĩ răng đây vẫn là Thanh Hải à.” Giang Nhan nHề nhàng lấy tay vỗ anh một cái.

Buổi sáng ngày hôm sau, Lâm Vũ cùng với Thâm Ngọc Hiên đưa Chu Thân ra sân bay.

“Chu Thần, sớm quay lại nhé, chúng tôi đều đợi anh đó.” Thấm Ngọc Hiên dùng nắm đâm chạm vào ngực của Chu Thần, có một loại thương cảm như “thiếu mắt một người anh em”.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Yên tâm, tôi nhất định sẽ quay lại.”

Chu Thần cười đảm bảo nói với hai người họ một câu.

Sau khi tiễn Chu Thần xong, Lâm Vũ và Thâm Ngọc Hiên liền đi chơi quanh khu vực nội thành, Lâm Vũ muôn tìm kiếm, xem xem có mặt tiền cửa hiệu nào thích hợp đề mở y quán.

Tuy rằng Hà Cần Kỳ cũng tìm hộ anh hai mặt tiền cửa hàng đêu rất tốt, nhưng mà mở y quán, không: phải l là đặc biệt thích hợp, cứ luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.

“Nhà hàng này làm gì vậy, sao lại nhiều người vậy?”

Sau khi đi đến một con phố, sầm uất nhất ở trong thành phó, Thẩm Ngọc Hiên bỗng nhiên chỉ vào phía trước tò mò hỏi.

Lâm Vũ ngắng đầu lên nhìn, chỉ nhìn thấy cách đó không xa trước cửa nhà hàng đây người đứng xếp hàng, phân thành ba hàng, dường như đang xêp hàng đợi, xung quanh còn có không ít người xem náo nhiệt.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 404


Chương 404:

Lâm Vũ nhìn thầy vị trí và mặt ngoài của cửa hàng này, lập tức mắt sáng lên, với vị trí của cửa hàng này, không cần biết là từ góc độ thương nghiệp hay là phong thủy để xem, thì đều vô cùng thích hợp đề mở y quán, với lại mặt tiên cửa hàng rộng rãi sáng sủa, diện tích cũng vừa đủ rộng, trước cửa đỗ xe đều rất thuận tiện.

“Đi, qua đó xem xemil”

Lâm Vũ kéo Thẩm Ngọc Hiện nhanh bước hướng vệ phía mặt tiền cửa hàng đi, bởi vì phía trước cửa của cửa hàng này bị cây xanh bên đường che khuật, vì vậy anh ta cũng tò mò không biết rốt cuộc là cửa hàng gì.

Đợi đến khi đi đến gần, sau khi nhìn rõ biển của cửa hiệu, Lâm Vũ bỗng nhiên ngắn người ra.

Chỉ nhìn thấy biển hiệu ở trên cửa viết ba chữ to như rồng bay phượng múa Thiên Thực đường.

Lâm Vũ không ngừng lắc đầu cười khổ SỞ, chẳng trách bản thân cảm thầy cửa hàng này vô cùng thích hợp mở y quán, hóa ra người ta sớm đã mở rôi, thật đáng tiêc.

“Cũng là một y quán, chẳng trách nhiêu người như vậy, hóa ra đang khám bệnh từ thiện!” Thầm Ngọc Hiên cực kỳ hứng thú nói, “Gia Vinh, cùng ngành với anh, đi qua đó xem sao.”

Anh ta cùng Thắm ngọc Hiên tò mò đi xem chút náo nhiệt, nhìn thấy hai bên cửa Thiên Thực Đường có đề hai hàng chữ, trên đó việt, hàng chữ “Người thần y tài ba Vạn Sĩ Linh khám bệnh miền phí”.

Lâm Vũ và Thẩm ngọc Hiên bước đến cầu thang, nhìn vào phía trong, chỉ nhìn thây đại sảnh của Thiên Thực Đường rất to, ngồi bên cạnh chiếc bàn bằng gỗ là một ông già tuổi bảy mươi, tướng mạo có chút nghiêm khãc, râu dài đên trước ngực, đang nhíu mày bắt mạch cho một người đàn ông hơn 40 tuổi.

Xung quanh có mấy người bộ dạng như y sĩ đang bốc thuốc, hoặc là thúc giục người bệnh xêp hàng.

“Bệnh này của anh thuộc về phong hàn, tôi khai cho anh hai toa thuốc, về theo như đơn thuốc uông ba tháng, liền có thể khỏi hẳn.” Vạn Sĩ Linh vừa nói vừa viết xong hai toa thuốc, dặn dò nói: “Toa thuộc đầu tiên dùng làm giảm triệu chứng, uống một tháng, những triệu chứng cơ bản thuyên giảm, toa thuốc thứ hai dùng ôn định tận gốc, uông hai tháng, không bao giờ tái bệnh lại nữa.

“Ba… Ba tháng?” người đàn ông lắp bắp hỏi, “Có phải là uống lâu qua không?”

“Lâu quá!” Vạn Sĩ Linh nhíu mày lại, trằm giọng nói, “Bệnh này của cậu.

kéo dài năm năm rồi, bệnh tình mỗi năm nặng thêm, nêu đổi lại là người khác khám chữa, đừng nói ba thán, ba năm, ba mưoi năm, cũng không chữa được!”

“Mẹ kiệp ông nói vậy là ý gì? Nghi ngờ y thuật của ông nội tôi? Đã khám bệnh miễn phí mà còn đòi hỏi nhiều, không khám thì nhanh cút đi!”

Bên cạnh Vạn Sĩ Linh là một người thanh niên 27 hay 28 tuổi gay gắt trách mắng người đàn ông khám bệnh kia một hồi.

“Tôi không phải là nghỉ ngờ y thuật của Vạn thân y, chỉ là… Chỉ là dược liệu của các ông đắt quá, bắt tôi H9N9 lâu như vậy, tôi mua không nỗi à..

Người thanh niên sắc mặt khổ sở nói, thuốc của Thiên Thực Đường nỗi tiếng là đắt, những hiệu thuốc hay y quán khác đều bình thường với giá cả thị trường, nhưng dược liệu ở đây lại cao gấp ba lân với giá cả thị trường.

Vạn Sĩ Linh y thuật cao siêu, phí khám đắt đỏ, bọn họ chấp nhận, nhưng thuốc lại đắt hơn với những nhà hơn nhiều quá, đúng là có chút quá đáng.

Có điêu bởi vì sau lưng Vạn sĩ Linh có người, cục giá cả và giám sát thực dược vốn dĩ không quản, vì vậy những. người bệnh ở đây đều sợ bốc thuôc ở nhà họ.

“Lời này của cậu nói không đúng, rồi.’ Vạn Sĩ Linh nhếch miệng cười nói, “Cậu chê thuốc của y quán chúng tôi đất, có thế đi những y quán khác bốc thuốc à, chúng tôi cũng đâu bắt ép phải mua bán.”

“Thật không?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 405


Chương 405:

Người đàn ông trung niên sắc mặt vui | mừng, liền khồng ngừng cúi đầu cảm ơn, “Cảm ơn Vạn thân y, cảm ơn Vạn thần y…

“Để lại đơn thuốc.”

Vạn Sĩ Linh không nhanh cũng không chậm chỉ gõ xuống mặt bàn khám bệnh.

Người đàn ông trung niên trong lòng hôi hộp, sắc mặt khô sở không nói nên lời, ông ta muốn đơn thuộc này, ông lại bắt đề đơn thuốc lại, vậy còn bốc cái gì nữa.

“Vạn thân y, hay là như vậy nhé, ông khám bệnh bao nhiêu, tôi trả cho _ ông…” Người đàn ông trung niên khân thiệt nói.

Tuy rằng phí khám bệnh của Vạn Sĩ Linh cao, nhưng so với tiền thuốc ba tháng ở Thiên “Thực Đường, vẫn là ít hơn nhiều.

“Hôm nay là khám từ thiện, không thu phí.” Vạn Sĩ Linh chỉ tay ra hàng chữ ở ngoài cửa cười ha ha, “Cô hủ không màng danh lợi, thuần túy chỉ vì tích góp công đức.”

“Ông rốt cuộc có bốc thuốc hay không, không bóc thì nhanh cút đi!”

Cháu của Vạn Sĩ Linh không kiên nhẫn được hét người đàn ông trung niên một tiêng.

“Đúng thế, chúng tôi còn đang đợi khám bện đây!”

“Không xem nhanh chóng vút đi!”

“Nhanh lên, chúng tôi ngồi tàu một ngày một đêm đề đến đây!”

Mọi người đang xếp hàng ở phía sau cũng lên tiêng oán trách, rất nhiều người đều là biết được tỉn tức, từ nơi xa xôi đặc biệt đến tìm Vạn Sĩ Linh khám bệnh, đồng thời cũng không hiểu cho nỗi khổ sở trong lòng của người đàn ông trung niên, vội vã thúc giục.

Người đàn ông trung niên căn răng, đên cuôi cùng không còn cách nào khác nói: “Bốc!”

Lâm Vũ nhìn thây cảnh này không kìm được mà cười nhạt một cái, sau đó nhẹ giọng cảm khái nói: “Hay cho một người không màng danh lợi, Kinh Thành Vạn Sĩ Linh, đúng là danh bât hư truyện.”

Anh ta vốn sớm biết y đức của Vạn Sĩ Linh tồi tệ, hôm nay nhìn thấy, đúng như dự đoán.

Y thuật của Vạn Sĩ Linh đúng là rât cao siêu, đối với khám chữa cho người đàn ông trung niên kia cũng chỉ mười phút tròn, Lâm Vũ cũng từ trên sắc mặt mà phán đoán người đàn ông trung niên kia là phong hàn, hơn nữa là bệnh của người có tuôi, loại bệnh này khó chữa, nhưng cũng không giống như Vạn Sĩ Linh nói khoa trương như vậy, chỉ cận đơn thuốc đúng bệnh, nhiêu nhất một tháng có thể Khỏi hẳn.

Vì vậy anh đoán đơn thuốc đầu tiên của Vạn Sĩ Linh có lẽ dùng để trị bệnh, nhưng đơn thuốc thứ hai đơn thuần là vì moi điền, hơn một nửa là những loại thuộc bỗ dưỡng.

Tuy rằng những loại thuốc bổ này sẽ không làm mắt mạng, nhưng với người có thân thể khỏe mạnh cũng vô ích, vả lại với giá cả của Thiên Thực Đường, có thê sẽ đem lương của người đàn ông trung niên kia tích cóp bao nhiêu năm uống đến không còn lại mây.

Rõ ràng là Vạn Sĩ Linh đang dùng chiêu năm bắt tiêu thụ này, khám từ thiện chẳng qua là để mượn danh nghĩa, bản chất là vì bán thuốc. | “Các anh làm gì vậy, khám bệnh ra phía sau xêp hàng đil”

Cháu của Vạn Sĩ Linh thấp. thoáng nghe thấy những lời bất mãn của Lẫm Vũ, nhíu mày hướng về phía anh quát một câu.

“Chúng tôi không khám bệnh.” Thẩm Ngọc Hiên lắc đâu.

“Không khám bệnh thì cút đi! Đừng có đứng chặn trước cửa nhà chúng tôi!”

Cháu của Vạn Sĩ Linh giận dữ quát – một tiếng, giống như ‘phủi tay tông cô kẻ ăn mày Lâm Vũ và Thảm Ngọc Hiên.

“Con mẹ nó…”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 406


Chương 406:

Ngay khi Thẩm Ngọc Hiên định mắng anh ta, Lâm Vũ đã năm lấy anh và hướng về phía cháu trai Vạn Sĩ Linh thản nhiên nói: “Chúng tôi chính là muốn khám bệnh, vậy mà khám cũng không xong, giá thuôc cao gấp đôi không nói, liều lượng thuốc lại có tình tăng gập đôi, kiêm tiên cũng không nên kiêm như thế chứ? Tưởng chừng giống như là bốc lột đến tận xương tủy vậy!”

“Ông nói cái gì? Ai có ý tăng gấp đôi liều lượng thuốc?” Cháu trai Vạn Sĩ Linh lập tức chỉ vào Lâm Vũ hét lớn, “Mẹ nó còn nói mò, lão tử cắt lưỡi ông!”

Cậu ta là Vạn Hiêu Xuyên, là cháu ruột của Vạn Sĩ Linh, từ nhỏ đã theo ông nội học y thuật, ông nội anh ta y thuật không học được bao nhiêu, ngược lại tính kiêu căng ngạo mạn thì học được không ít.

“Thật sao? Liều lượng tăng gấp đôi?

Uống chết người thì lâm sao?”

“Đúng vậy, thuốc thì cũng có ba phần độc, tăng nhiều như thế, nhất định sẽ có chuyện đấy!”

“Đây là y quán gì thế, danh y cũng không thê lừa gạt người nhử vậy chứ?”

“Không thể nào, đây là thần y nỗi tiêng kinh thành đó.”

Sau khi nghe Lâm Vũ nói thì các bệnh nhân đang đứng xêp hàng đều sốc và bắt đầu bàn tán.

“Mẹ nó, ông vu khống Thiên Thực Đường. của chúng tôi, tôi g**t ch*t ông!”

Vạn Hiệu Xuyên bị lời bán tán của những người xung quanh chọc giận, lập tức câm băng ghê lên muôn khiêu chiến với Lâm Vũ.

“Hiểu Xuyên!”

Vạn Sĩ Linh lập tức gọi cậu ta, nhìn Lâm Vũ với hai con mắt long lanh và hỏi: “Chàng trai trẻ, cậu là ai, dựa vào đâu cậu nói liều lượng thuốc của tôi tăng gâp đôi?”

“Không giấu gì ông, tôi cũng là một bác sĩ Trung y.” Vẻ mặt Lâm Vũ nhìn Vạn Sĩ Linh không được tự nhiên.

Anh thực ra vô cùng tức giận về việc Vạn Sĩ Linh tăng thêm liêu lượng thuốc, tuy nhiên thì cũng không định ra tay xử lý, nhưng thái độ vừa rôi của Vạn Hiểu Xuyên quá kiêu ngạo, nên anh cũng không ngân ngại mà vạch trần thủ đoạn bịp bợm của Vạn Sĩ Linh.

Trung y vốn dĩ đã suy thoái, kết quả là một “ngự y” với trình độ y thuật cao như Vạn Sĩ Linh lại lợi dụng y thuật vơ vét mồ hôi nước mất của mọi người, quả thật là làm tồn hại đến danh tiêng của y học Trung Quốc, chẳng trách người tin tưởng Trung y ngày càng Ít.

“Cậu cũng là bác sĩ? Vạn Sĩ Linh nhìn anh có chút khinh bỉ, “Còn là Trung y?

Cả nhà đọc tiếp trên app truyện hola nhé! Một cậu nhóc vắt mũi chưa sạch cũng dám tự xưng là Trung y?”

Ngay khi giọng nói của ông ta vừa dứt, cả đảm bệnh nhân đang xếp hàng đợi đột nhiên bật cười. Dù họ không hiểu gÌ VỆ y học nhưng họ đều biết răng muốn thành công trong lĩnh vực y học của Trung Quộc cũng phải năm mươi, sáu mươi tuổi. Dù cho là thần y Vạn Sĩ Linh cũng phải bón mưoi tám tuổi mới có thê nổi tiếng.

ˆY thuật không liên quan gì đến tuổi tác.” Đối mặt với những lời giêu cợt của mọi người, Lâm Vũ tỏ về bình thản, “Nếu tôi không. hiểu về y học, làm sao tôi có thẻ chỉ ra rằng liều lượng của ông tăng. gấp. đôi? Giống như vị đại ca ban nãy, rõ ràng là chỉ cân uông thuốc một tháng sẽ khỏi, nhưng g ông lại lừa uông đên ba tháng…

“Láo xược! Cái gì mà nói tôi để anh ta uống ba tháng, tôi là hốt thuốc đúng theo bệnh tình!” Vạn Sĩ Linh lạnh lùng ngắt lời anh, trầm giọng nói: “Cậu có biết anh ta mắc bệnh gì không mà dám ở đây ăn nói lung tung?”

“Anh ta là bị nhiễm phong hàn…”

“Phí lời, tôi vừa nãy đã nói rồi!”

“Nếu tôi đoán không lâm, triệu chứng của vị đại ca này hắn là tức ngực, khó thở, thở hồn hền, hoa mắt, trúng gió?” Lâm Vũ quay lại nhìn người đàn ông trung niên hỏi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 407


Chương 407:

Người đàn ông trung niên lập tức gật đâu mạnh mẽ với Lâm Vũ, kinh ngạc nói: “Đúng vậy, đúng vậy, tiêu người anh em nói không sai một cái gì!”

“Xem ra thì cậu cũng biết chút ít về Trung y, vậy mà lại có thể thuật lại các triệu chứng của bệnh phong hàn.”

Vạn Sĩ Linh trâm mặt nói, trong lòng thầm kinh ngạc, không ngờ Lâm Vũ lại nghiên cứu nhiêu về căn bệnh khó | chữa này.

“Thuật lại ư2 Nói thật với ông, đơn thuốc đầu tiên ông kê là gì tôi đều biết.” Lâm Vũ nhàn nhạt cười sau đó nói: “Năm gam cây ma hoàng, mười gam gừng, mười gam cây bán hạ, mười lăm gam thạch cao sông, bảy gam táo tàu, sáu gam cam thảo sây khô, sau khi uống ba thang thì thêm hai mươi lầm gam thạch cao, uống tiếp ba thang nữa sẽ khỏi, còn đơn thuốc còn lại đa số là các loại thuốc bổ như hạnh nhân, bạch đậu khấu.”

“Đúng là thần kì! Thần kì quá mài Vị tiêu người anh em này đang nói đến đơn thuốc mà thần y kê cho tôi, quả thật không sai chút nào!”

Người đàn ông trung niên đối chiếu toa thuộc trong mắt kinh ngạc nhìn Lâm Vũ vô cùng ngạc nhiên.

Những bệnh nhân xêp hàng trong và ngoài Thiên Thực Đường cũng đột nhiên trở nên kích động, kinh ngạc nhìn Lâm Vũ.

“Cái này có gì.kỳ lạ đâu chứ, nếu cậu đã biết là bệnh phong hàn, thì cậu | đương nhiên biết đúng đơn thuốc!”

Vạn Sĩ Linh sắc mặt trầm lặng đến nổi dường như có thê vặn ra nước, lạnh lùng đáp.

“Ò? Biết là bệnh phong hàn thì có thể biết đơn thuộc đúng không? Ông vừa nãy không phải nói ngoài ông ra thì không ai có thê trị khỏi bệnh này sao?” Lâm Vũ ngắng đầu quan tâm hỏi.

Ngay khi giọng nói của anh vừa dứt, mọi người trong Thiên Thực Đường toàn bộ đệu náo động, ngoài ra còn có rất nhiều cuộc thảo luận.

“Đúng vậy, Vạn thần y bạn nấy không phải còn nói tìm người khác có thâm niên ba mươi năm cũng trị không khỏi sao?”

“Đúng thế, lời nói này chẳng phải thay đôi quá nhanh rồi sao?”

“Con người này rốt cuộc có đáng tin không thê, chúng tôi đều phải lặn lội đường xa đê đên đây đó.”

“Vạn thần ,y thực sự là một bác sĩ Trung y nổi tiếng ở kinh thành, thế nhưng tại sao đơn thuốc mà ông kệ, một chàng trai trẻ như anh ta Có thể thuộc nằm lòng như thế chứ…

Sắc mặt của Vạn Sĩ Linh tái mét, trầm mặt không biết nên nói ,gì, ông ta hôm nay thực sự vốn dĩ muốn kiếm tiền dưới danh nghĩa ‘chữa bệnh từ | thiện”, nhưng kết quả giữa chừng lại xuất hiện chuyện không thể ngờ.

“Cút ra ngoài! Tôi thấy các người là có ý đến gây rối phải không?”

Sau khi nghe mọi người bàn tán thì nét mặt Vạn Hiểu Xuyên liền hoảng loạn nhấc ghế lên, các y sư nhanh chóng. vây quanh lại, hành động đó của cậu ta là muôn động thủ với Lâm Vũ và Thẩm Ngọc Hiên.

“Thế nào? Đường đường là một Thiên Thực Đường luận y thuật không bằng tôi liền muốn động thủ?”

Lâm Vũ liếc Vạn Hiểu Xuyên một cái.

“Dừng tay lại ngay cho tal”

Vạn Sĩ Linh lập tức .mắng đám người Vạn Hiểu Xuyên, sắc mặt trầm xuông nói với Lâm Vũ: “Chàng trai trẻ, cậu nói cho tôi biết, là ai đã xúi giục cậu đến đây làm loạn?”

“Vạn lão, không ai xúi giục tôi đên đây làm loạn cả.” Lâm Vũ nghiêm mặt nói: “Tôi nói cho ông biết, sở dĩ tôi đứng lên nói với ông nhiều như vậy là không hỉ vọng ông mang y thuật từng trải của mình dùng trên con đường không đúng đẳn.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 408


Chương 408:

“Con đường không đúng đắn? Lão phu không tới phiên cậu dạy dỗ!” Vạn Sĩ Linh lạnh lùng đáp: “Cậu có biết tôi đã khám cho bao nhiêu người trong giới thượng lưu rồi không? Nếu lão phu lòng dạ khó lường, thì bọn họ có mời tôi đến khám không? Tôi là một Y sĩ có y đức, chưa bao giờ hồ thẹn với bất kì ail”

Lâm Vũ đột nhiên thở dài bắt lực khi nghe những lời này, có vẻ như Vạn Sĩ Linh đã bị d*c v*ng làm mê muội rôi, thực sự hết thuốc chữa rồi.

“Nếu như cậu không phải đến để làm loạn, vậy thì mời cậu rời khỏi, đừng cản trở tôi khám bệnh!” Điệu bộ của Vạn Sĩ Linh là tỏ ý mời Lâm Vũ ra ngoài.

“Vạn thần y, tôi cảm thấy cậu thanh niên đấy nói rất đúng, ông có phải đã kê cho tôi liều lượng là hai tháng thuốc không?”

Lúc này, người đàn ông trung niên đang khám bệnh có chút lo lăng, ông ta nóng lòng hỏi Vạn Sĩ Linh.

Phải biết rằng, liều lượng † thuốc mà nhiều thêm hai tháng thì tất nhiên tiền thuốc cũng sẽ mật thêm mây vạn.

“Nếu không tin tôi, bây giờ ông có thể đặt đơn thuốc xuống, đề cậu ta khám cho ông!”

Vạn Sĩ Linh ủ rũ liệc nhìn đám người đó lạnh lùng nói: “Các người cũng vậy. Nếu các người không tin Vạn Sỉ Linh tôi, các người có thê rời đi ngay, hoặc là có thê tìm chàng trai tự xưng là bác sĩ Trung y này đề khám bệnh, nhưng tôi muôn nhân mạnh răng nêu các người tìm cậu ta khám mà có mệnh hệ gì, những chuyện đó đều không | liên quan gì đên Vạn mỗ tôi cả, hơn nữa Vạn mỗ tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ: chân đoán cho các người nữa. Nếu các người muôn rời đi thì hãy nhanh lên, đừng làm trễ nãi công việc khám bệnh của tôi!”

Những lời của Vạn Sĩ Linh chứa đầy sự đe dọa.

Đám đông đang náo loạn đột nhiên yên tĩnh lại, mọi người đều nhìn Lâm Vũ không nói lời nào, ngoan ngoãn tiếp tục xếp hàng.

Rốt cuộc, so với Lâm Vũ sắc mặt xanh mét không rõ lai lịch, bọn họ càng thêm tin tưởng vào một Vạn thần y có lai lịch rõ ràng và uy tín.

“Đi thôi.” Lâm Vu khẽ thở dài, khi bị lời thuyết phục của Vạn Sĩ Linh ngăn cản, anh liền gọi Thắm Ngọc Hiên cùng rời đi.

“Bác sĩ, cầu xin ông hãy khám cho ba tôi trước. Chúng tôi vừa nãy đang xêp hàng đột nhiên ông ây ngật đi!”

Lúc này, một người đàn ông khoảng ba mươi tuôi chạy tới, sau lưng còn có một người đàn ông đứng tuôi, vội vàng chạy đền chỗ Vạn Sĩ Linh câu cứu.

Quần áo của người đàn ông đó tương đối đơn giản, thoạt nhìn thì điêu kiện gia đình tương đối kém, ông cụ trên lửng cũng ăn mặc rất đơn giản, đang nhắm mắt năm trên lưng người đàn ông đó, hình như đã ngât đi.Ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên, nước da vàng, mộc mạc, tay dây chiếc xe lăn đơn sơ, chắc là vợ của người đàn ông.

“Đi ra ngoài! Không phải đã nói rồi sao, xệp hàng đi! Từng người một”

Vạn Hiệu Xuyên lập tức vây tay đuồi bọn họ chạy ra ngoài như bay.

“Chờ đã!” Vạn Sĩ Linh trầm giọng gọi ông ta, sau đó đứng dậy nói với những người trong hàng: “Mọi người, thực xin lỗi, ông lão này bệnh nặng, hãy đề tôi khám cho ông ấy trước.”

Nói xong, ông ta bước nhanh đến chỗ của người đàn ông và ra hiệu cho ông ta ngôi vào xe lăn.

Mọi người đều gật đầu bày tỏ sự hiểu biết của mình, nhiều người cũng khen ngợi lòng tốt của Vạn Sĩ Linh.

“Không nghiêm trọng, là do máu không lưu thông dẫn đến ngắt xỉu.’ Vạn Sĩ Linh bắt mạch cho ông lão, rồi ở trên người ong ta bắm vài cái, ông lão tỉnh dậy ngay lập tức.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 409


Chương 409:

“Đúng là thần ỳ, bác sĩ Vạn, cảm ơn ông rât nhiều!” Người đàn ông lập tức vui mừng khôn xiết khi thấy cha nn tỉnh lại.

“Nếu tôi chân đoán không sai thì bệnh của cha cậu hẳn là chân tay chậm chạp, khả năng gập và duối kém, hai chân tê cứng, thê trạng không ôn định, đi lại không được phải không?”

Vạn ‘Sĩ Linh vuốt râu nói một cách tự mãn nguyện.

“Quả thật không sai, Vạn thân y, ông nói không sai chút nào!” Người đàn ông ngạc nhiên, “Xin hỏi là ông có thể. | chữa khỏi bệnh cho cha tôi không?”

“Tất nhiên là được, tôi sẽ kê một đơn thuốc và uống trong vòng hai tháng, bệnh sẽ khỏi.”

Vạn Sĩ Linh đứng lên, nhàn nhạt nói.

Lâm Vũ lúc này đã đi tới cửa, nhưng nghe thấy lời nói của ông ta, lập tức dừng lại, không đành lòng nói: “Vạn Lão, ông lão này có thể thấy tình hình kinh tế không tốt, ông không cân phải làm ra những việc như thê?”

“Cậu là có ý gì?” Vạn Sĩ Linh lạnh lùng nói.

“Ý của tôi là gì ông phải là người rõ nhất. Chỉ cần châm vài mũi là có thể khỏe hơn, tại sao phải để bọn họ uống thuốc đến tận hai tháng?” Lâm Vũ khẽ thở dài.

“Cái rắm!” Vạn Sĩ Linh rốt cuộc không nhịn được nữa, tức giận nói: “Nêu bệnh của ì ông ta chỉ châm một mũi mà có thể bước xuông đất, tôi lập tức đập tắm biển hiệu của Thiên Thực Đường trước mặt cậu và mọi người!”

“Chuyện này ông không cần nói với tôi, tôi chỉ là muôn nhắc nhở ông, tôi hy vọng ông ít nhát sẽ lưu lại một chút thương tâm đối với người và cả sự việc.” Lâm Vũ sau khi nói xong liền tiếp tục đi ra ngoài.

“Chờ đãi” Vạn Sĩ Linh lập tức hét lên với Lâm Vũ, lạnh lùng nói: “Cậu vu oan cho tôi xong liên muốn như vậy mà đi? Không dễ dàng như vậy, hoặc là hôm nay cậu dùng châm cứu và châm cho ông lão này có thể đi lại ngay lập tức, hoặc là quỳ xuông đây khẩu đầu ba cái để xin lôi!”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhiều nhé! “Nhanh lên, khấu đầu đi!”

Vạn Hiểu Xuyên lập tức mang theo một đám bác sĩ đên trước mặt Lâm Vũ, hung hăng c**ng b*c anh.

Lâm Vũ không khỏi lắc đầu thở dài, anh muốn đề Vạn Sĩ Linh này đi, nhưng ông ta lại không Bườig tha cho anh.

Anh liếc nhìn Thiên Thực Đường, đột nhiên hai mắt sáng lên, lập tức quay người lại nói với Vạn Sĩ Linh: “Vạn Lão, vậy hãy đánh cược đi. Nếu trong vòng nửa giò nữa tôi không thể khiến cho ông lão này đứng dậy, vậy thì tôi sẽ khấu đầu ba cái đề xin lỗi, không phải, là ba mươi cái đê xin lôi, nêu tôi làm được, tôi không muốn ông ném tắm bảng đi, dù sao đây căn bản cũng là chỗ đứng của ông, tôi chỉ yêu cầu ông một điêu thôi.”

“Bát kể cậu nói gì tôi cũng đáp ứng!”

Vạn Sĩ Linh đưa hai tay ra sau lưng, vẻ mặt tự tin, tựa hồ nghĩ nhất định phải thắng.

Ông lão này không cần dùng thuốc tê vòng hai tháng, châm cứu vài lân thì ông ây sẽ khá hơn thôi, nhưng tuyệt đối không thể xung đất ngay sau khi châm vài mũi, thật đúng là nói chuyện viên vông!

“Tôi muốn y quán này của ông.”

Lâm Vũ cười nói.

“Được Lâm Vũ vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối, nhưng không ngờ Vạn Sĩ Linh lại đồng ý không chút do dự.

Phải biết rằng từ vị trí và quy mô của cửa hàng, Lâm Vũ có thể chắc chắn rằng đây tuyệt đối là trụ sở chính của Thiên Thực Đường, dựa theo giá nhà hiện tại ở kinh thành thì cửa hàng này trị giá ít nhất là mây nghìn vạn!

Không ngờ Vạn Sĩ Linh nói đánh cược là đánh cược, ngay cả cau mày cũng không có.

“Ông nội!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 410


Chương 410:

Vạn Hiểu Xuyên có chút áy náy, nếu trụ sở của bọn họ thua, chẳng phải tương đương với bọn họ đêu mất mặt sao? Nó còn tệ hơn nhiêu so với việc ném một tắm bảng hiệu.

“Không cần cháu phải lo.”

Vạn Sĩ Linh hừ lạnh một tiếng, sau đó ngắng đầu hét vào đám người kia: “Vừa rồi các người có nghe thấy cậu ta nói cái gì không?”

“Nghe thấy rồi!”

Một nhóm người ngay lập tức hét lên, háo hức mong chờ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ỉ “Được rồi, làm ơn hãy làm chứng cho tôi, hy vọng chàng trai này có thê làm được những gì cậu ta nói!” Vạn Sĩ Linh trầm giọng nói, “Nhưng Vạn mỗ tôi cũng nói được làm được. Nếu cậu ta thăng, tôi sẽ lập tức chuyền tất cả thiết bị và dược liệu trong y quán và đại sảnh này cho cậu ta!”

Nói xong, ông ta liếc mắt nhìn Lâm Vũ và ra hiệu với anh, tỏ ý rằng anh có thê bắt đầu châm cứu cho cha của chàng trai trẻ kia.

“Vạn lão, tôi không có kim bao, ông đây cho tôi mượn kim bạc được không?”

“Mang nó cho cậu ta.” Vạn Sĩ Linh ra lệnh.

Một vị y sư lập tức cầm hộp châm cứu chạy đến đưa cho Lâm Vũ.

“Đã đến lúc châm cứu rồi.” Vạn Sĩ Linh nhắc nhở.

Lâm Vũ gật đầu rồi đi tới chỗ ông lão ngồi trên xe lăn kia, chuẩn bị bắt mạch cho ông lão, nhưng điêu khiến anh không ngờ là chàng trai trẻ đó đột nhiên đứng lên, đứng trước mặt Lâm Vũ với vẻ mặt cảnh giác và nói với vẻ nghỉ ngờ: “Anh biết y thuật không mà định châm cứu cho bỗ tôi THÔ “Đương nhiên, tôi là một bác sĩ Trung y, hơn nữa tôi cũng nổi tiếng ở quê hương Thanh Hải của chúng tôi.

Đừng lo lắng, tôi sẽ châm vài cái, bảo đảm bồ cậu có thể thoải mái đi lại được.”

“Vậy nếu như anh châm sai cho bế tôi thì sao?” Thiếu niên do dự, “Không .

phải tôi không tin anh, mà là anh tuổi này còn quá nhỏ, ở đâu lại có vị Trung y trẻ tuôi như vậy… Tôi xin lỗi…

Tôi không thê để anh châm cứu cho cha tôi.”

“Haha!” Nhìn thầy cảnh này, Vạn Sĩ Linh vuôt râu cười một cách bình tĩnh, “Chàng trai trẻ, đừng quên vụ cá cược của chúng ta vừa mới thực hiện trong vòng nửa giờ. Bây giờ đã qua hai phút rồi, bất kê người ta có cho cậu chữa hay không, chúng ta cũng nên canh thời gian!”

Thật ra lúc đầu ông ta cũng nghĩ đến chuyện này, nhưng là cô ý không ra hiệu cho Lâm Vũ, chỉ cân người nhà bệnh nhân là đủ khó để Lâm Vũ vượt qua rôi.

Vạn Hiểu Xuyên nở nụ cười đắc thắng khi ñhhh thấy cảnh tượng này, nói với chàng trai kia: “Lo lắng, của cậu là đúng rồi, nói cho cậu biết, châm cứu này không phải ai cũng có thê châm cứu được. Nêu cậu nhờ ông ta châm cứu cho bố cậu, nếu có chuyện gì xảy ra, sẽ có thê giết ông già của cậu đây!”

“Các người đang chơi xỏ đấy à!”

Thảm Ngọc Hiên rất không vui mắng Vạn Hiệu Xuyên, “Xen vào tâm trạng của người nhà bệnh nhân!”

“Sao lại là chơi xỏ chứ? Không phải tôi ngăn cản không cho ông ta chữa trị, là người nhà của bệnh nhân ngăn cản. Ông ta không có uy tín, ai chơi xỏ được chứ? Nếu ông ta là thàn y, nổi tiếng, chẳng phải chúng tôi muôn xen vào cũng không được sao?” Vạn Hiểu Xuyên liêc nhìn Thảm Ngọc Hiên với vẻ khinh thường.

Chàng trai ấy bị Vạn Hiểu Xuyên làm cho hoảng sợ, lòng tin càng thêm kiên quyết, cậu ta lắc đầu nguây nguậy với Lậm Vũ nói: “Thực xin lỗi, tôi không thê để cho anh chữa thương, tôi phải có trách nhiệm với cha mình.”

“Lão đệ này, tôi nghĩ cậu có thể tin tưởng người anh em này một lần.

Vừa rồi bệnh và đơn thuốc của tôi anh ta đều đáp đúng, tôi nghĩ người anh em này nhật định phải có bản lĩnh. Cậu đừng ngăn cản, cứ để cho anh ta thử xem. Nếu như có chuyện không ồn, chúng tôi sẽ ngăn chặn kịp thời.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 411


Chương 411:

Lúc này, người đàn ông trung niên vừa được chẩn đoán mắc chứng “Phong hàn” vội vàng chạy tới nói giúp Lâm Vũ một câu.

Chàng trai kia vẫn không tin, vô thức liêc nhìn Vạn Sĩ Linh.

“Không cần nhìn tôi, cậu có thể tự, mình quyết định. Bất quá cậu quyết _ định như thế nào, thì phải chịu kết quả thế đấy.”

Vạn Sĩ Linh vuốt râu và có vẻ rất cởi mở, nhưng giọng điệu của ông ta ân chứa sự đe dọa.

Lâm Vũ ngắng đầu liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, thấy. thời gian trôi qua một phút một giây, trong lòng có chút áy náy vội vàng nói: “Anh trai này, như vậy đi, tôi sẽ châm một kim cho cha cậu, chỉ một kim thôi. Sau khi châm xong một kim này, vẻ uễ oải trên cánh tay của ông lão sẽ biến mắt, nếu có tác dụng, cậu có thê để tôi tiếp tục châm cứu cho ông lão được không?”

“Ta đồng ý tin tưởng chàng trai này, cho cậu ta châm đi.”

Ông lão ngồi trên xe lăn đột nhiên thuyế[ hục con trai rằng ông đã sống nhiêu năm như vậy, đã từng nhìn thây đủ loại người, có thê nói Lâm Vũ không phải người xấu.

“Được rồi, vậy anh châm một kim trước xem thê nào.” Chàng trai đó cũng gật đầu đồng ý để Lâm Vũ thử.

Mặc dù thời gian không còn bao lâu, nhưng, Lâm Vũ cũng không vội châm kim, đề tìm sự ồn định, anh vỗ nhẹ vào cổ tay ông lão, sau đó vội lây kim bạc ra, châm một cái lên vai Cảnh tay trái của ông lão, nhẹ nhàng vuốt nhẹ đuôi kim, linh lực màu xanh bích trong cơ thể thuận thẹo kim châm từ từ trôi vào trong cơ thê ông lão.

“Thưa ông, ông bây giờ nâng cánh tay lên thử xem.” Lâm Vũ buông ra, đề cho kim bạc ở trên người ông lão.

Ông lão đáp lại, rồi gio cánh tay lên, nước da thay đổi đột ngột, ông đứng thẳng dậy đột ngột, nhanh chóng lay động cánh tay trái, ông sửng sốt nói: “Cánh tay của tôi không hề & dại chút nào, dường như máu chảy rất tron tru!”

“Thật không? Cha!” Chàng trai kia trông vui mừng khôn xiêt và có chút ngạc nhiên, không ngờ cha mình bị tê liệt một hai năm, sau khi uống rát nhiều thuốc tây cũng không thầy hiệu quả, chàng trai này chỉ cân châm một cái liên chữa khỏi.

Tất cả mọi người ở Thiện Thực Đường cũng bất đầu trầm giọng bàn tán, vài người cảm thấy khá ngạc nhiên, xem ra chàng trai này thật sự có bản lĩnh.

Biêu hiện của Vạn Sĩ Linh và Vạn: Hiểu Xuyên đều đột ngột giảm xuống, chiêu thức của Lâm Vũ quả thực có chút ngoài dự đoán của bọn họ.

“Vậy bây giờ tôi sẽ bắt đầu châm kim vào chân cho lệnh tôn?” Lâm Vũ hỏi chàng trai kia.

“Mời, mời tiên. sinh.”

Sự tin tưởng của chàng trai trẻ dành cho Lâm Vũ tăng mạnh và vội vàng ra hiệu cho anh ta bắt đâu.

“Còn hai mươi hai phút!”

Vạn Hiểu Xuyên vẻ mặt lạnh lùng nói.

“Cái rắm, rõ ràng vẫn còn hai mươi bạ phút, năm mươi giây kia cậu ăn hết rồi à?” Thắm Ngọc Hiên ánh mắt tức giận nhìn cậu ta, ngoài ra anh không ngừng giúp Lâm Vũ xem giờ.

Thấy. không còn nhiều thời gian, Lâm Vũ cũng không dám chậm trễ nữa, vừa dặn dò chàng trai ây cởi giày và tất của ông lão ra, xắn quản lên, vừa rút kim bạc ra, vừa châm vào các huyệt đạo ở chân và bàn chân của ông lão.

Bởi vì bộ kim bạc này chỉ là một bộ kim bạc bình thường, không thể so sánh với kim bạc rông phượng của anh, cho nên linh lực chuyền chậm một chút, thời gian sử dụng tắt nhiên cũng phải lâu hơn một chút, thắm thoát mười phút đã trôi qua.

“Vẫn còn sáu phút” Vạn Hiểu Xuyên thúc giục, cô ý khiên tạo thêm áp lực cho Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 412


Chương 412:

“Vẫn còn sáu phút bốn mươi lăm giây!” Thầm Ngọc Hiên lập tức không khách khí mà bỗ sung thêm một câu. : Lậm Vũ trán đã đổ mồ hôi rồi, nếu lúc đầu chàng trai kia yêu câu anh chữa trị cho ông lão, anh hứa răng sẽ giúp ông lão đứng dậy và đi bộ trong vòng nửa giờ, nhưng sự chậm trê vừa rôi đã lãng phí sáu bảy giờ. Phút chốc, anh thực sự không chắc liệu mình có thê khiên ông già đứng dậy trong thời gian thỏa thuận hay không.

“Còn hai phút!” Van Hiểu Xuyên căng thẳng siết chặt năm đấm, nhìn chằm chằm đồng hồ trên tường không chớp mắt nói với Lâm Vũ: “Từ bỏ đi, căn bản là không thể làm được!”

Vạn Sĩ Linh không nói chuyện, nhưng cũng không ngừng đưa tay vuôt râu, hơn nữa tộc độ càng ngày càng nhanh, có thể thây ông ta cũng đang rất căng thẳng, dù sao đây cũng là trụ sở của Thiên Thực Đường, là gôc rê của Thiên Thực Đường, đó cũng là công việc khó khăn của ông ta trong hơn 20 năm, ông ta không muôn thua Lâm Vũ như Vậy.

“Một phút!”.

Vạn Hiểu Xuyên khá hào hứng nói.

“Thưa ông, bây giờ ông có thể bước xuống thử!”

Nhìn thấy sắp c đến thời điểm, Lâm Vũ cũng khổng thê đề MÃ nhiều như vậy, tuy rằng không rõ, vẫn là trực tiệp rút kim ra, dự tính đánh. cược một lân, tỏ ý rằng ông lão có thể bước xuống.

Chàng trai kia cúi người xỏ giày cho cha mình.

“Mười chín, mười tám, mười bảy…”

Bên kia, Vạn Hiểu Xuyên đã bắt đầu đếm ngược, cậu ta nóng lòng muốn tự mình bẻ kim giây.

Tháy thời gian không còn nhiều, ông lão đầy con trai ra, định đi chân trần ngay xuống đất, lòng bàn chân ớn lạnh, tỉnh thần sảng khoái hẳn lên. Đã nhiều tháng rồi chân ông không có cảm giác, nhưng giờ thì thật bât ngờ, ông cảm nhận được sự mát mẻ, trong lòng có chút phần khích, ông chống ghê bằng cả hai tay và đứng dậy ngay lập tức.

“Sáu, năm…”

“Được rồi, mẹ.nó đừng đếm nữa, ông ây cũng đã đứng lên rồi!”

Nhìn thầy Vạn Hiểu Xuyên vẫn đang đếm, Thâm Ngọc Hiên tức giận ngắt lời cậu ta.

Vạn Hiểu Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy ông lão thật sự đứng lên bước đi, trong lòng không. khỏi kích động, tim đập mạnh, đậu óc trồng rồng, chuyện đã qua rồi, trụ sở Thiên Thực Đuôn” đã không còn nữal “Tuyệt vời, cha, tốt quá rồi!”

Chàng trai kia nhìn thấy cha mình đi lại như người bình thường, xúc động đến rưng rưng nước mắt, sau đó quỳ xuống một cái ˆ ‘phóc” trước mặt Lâm Vũ , run rẫy nói: “Tiên sinh, cảm ơn anh, cảm ơn rất nhiều!”

“Mời anh đứng dậy!” Lâm Vũ nhanh chóng đỡ anh ta dậy, “Cái này chỉ có tác dụng tạm thời thôi, muôn chữa bệnh thì cân phải châm cứu thêm.”

“Ò, thật tuyệt vời. Chỉ mắt mười phút đê một người bị liệt có thê đi lại trên mặt đất. Thật tuyệt vời!”

“Trẻ tuồi như thế mà lại có y thuật như vậy, quả thật là anh hùng xuất chúng!”

“Vạn thần y nói phải uống đến hai tháng thuốc, người ta chỉ cần vài chăn” đã có thê trị được. Mọi người nói xem anh ta có phải lợi hại hơn Vạn thần y không?”

“Đúng vậy, lời của anh thật có lý. Đơn thuốc do Vạn thần y kê ban nãy anh ta đều đọc trúng hết!”

Tát cả các bệnh nhân đột nhiên bắt đâu bàn tán.

Nước da của Vạn Sĩ Linh một màu ảm đạm, tuy rắng đứng yên tại chỗ giả vờ bình tĩnh, nhưng thân thê hơi lắc lư, sau đó ngắng đầu liền ngã ra sau.

“Ông nội! Ông nội!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 413


Chương 413:

Vạn Hiểu Xuyên kêu lên một tiếng, một chưởng lao tới túm lấy lưng Vạn Sĩ Linh, không để cho Vạn Sĩ Lĩnh ngã xuỗng đât.

“Đồ khốn nhà ông, nếu Tg, nội tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ giết ông!” Vạn Hiểu Am gâm gừ với Lâm Vũ trong khi ôm lưng ông nội mình.

“Vạn lão!”

Lậm Vũ nhanh chóng bước đến và nắm lây tay Vạn Sĩ Linh đề thử bắt mạch, nhưng Vạn Sĩ Linh đã gạt tay anh ra.

“Vạn Lão, vụ cá cược vừa rôi của chúng : ta đã vô hiệu. Đừng tức giận như vậy.” Lâm Vũ khẽ thở dài, xem ra quá coi trọng tiền tài và danh vọng cũng không phải là chuyện tốt.

“Đi gi d0…

Vạn Sĩ Linh nói nhỏ với Vạn Hiểu Xuyên.

“Đi?” Vạn Hiểu Xuyên cau mày hỏi: “Đi đâu vậy ông nội?”

“Về nhà đi, y quán này là của người ta rồi…” Vạn Sĩ Linh sau khi nói liền ho dữ dội.

“Vạn Lão, tội thực sự thành tâm, đánh cược vừa rôi…”

“Chẳng qua chỉ là y quán, Vạn gia chúng tôi thua cho cậu không vân đề gì!” Vạn Hiểu Xuyên. lạnh lùng ngắt lời Lâm Vũ, sau đó bề ông nội lền lửng rôi gọi mây y sĩ cùng đi.

Trước khi đi, cậu ta bảo Lâm Vũ đừng lo lắng, mẫy ngày nữa sẽ cùng anh đi chuyên bât động sản.

“Chàng trai trẻ, anh tuy thắng được một y quán, nhưng cũng không hẳn là chuyện tốt. Vạn gia là một gia tộc lớn ở kinh thành, sau này nói không chừng sẽ tìm cậu đề gây phiên phức!”

Người đàn ông trung niên mắc bệnh phong hàn nhắc nhở Lâm Vũ hãy cân thận, ông ta là người địa phương nên tự nhiên biết rõ thân phận của nhà họ Vạn ở kinh thành.

“Chúng ta sợ cái gì? Chúng ta không có giật lấy, bản thân ông đã đánh cược thua chúng ta. Mọi người đều đã thấy rồi đúng không?” Thảm Ngọc Hiên hỏi mọi người.

Cả nhà tải appt ruyện hola đọc tiếp nhiều nhiều nhé! “Chính xác!”

Mọi người gật đầu ngay lập tức.

Thẩm Ngọc Hiên nói đúng, đúng là Vạn Sĩ Linh căn chặt Lâm Vũ không buông trước, cho dù mắt y quán cũng là do ông ta tự chuốc họa vào thân.

“Nhưng như thế thì chúng tôi khám bệnh thế nào?”

“Đúng vậy, chúng tôi đều lặn lội đường xa đề đến khám bệnh mà.”

“Vạn Lão đi rồi, chuyện này không phải chúng tôi đã đi công côc một chuyên rồi sao?”

Các bệnh nhân ở Thiên Thực Đường đột nhiên lần lượt hỏi.

“Thật không dễ dàng. Một vị thần y đã đi rồi, lại có thêm một thân y khácÏ”

Thắm Ngọc Hiên ngắng đầu, cường điệu nói: “Tôi xin trịnh trọng giới thiệu với mọi người, đây là Hà thần y – Hà Gia Vinh đến từ Hôồi Sinh Đường ở thành phô Thanh Hải! Là bảo vật Thanh Hải của chúng tôi!”

Với tư cách là ông chủ trẻ của Phượng Duyên Tường, đầu óc của Thẩm Ngọc Hiên tất nhiên không đơn giản, biết đây là cơ hội tốt để Lâm Vũ nổi tiêng nên có ý ra tay giúp Lâm Vũ.

“Tôi không bàn đến thần y, nhưng tôi có thê khám bệnh nặng, bệnh nhẹ và cả bệnh nan y. Nếu mọi người có thể tin tưởng tôi, vậy hôm nay tôi sẽ ngôi đây và tiệp. tục tư vận miện phí cho mọi người. ” Lâm Vũ cười nói với mọi người: “Hôm nay cũng là ngày đầu tiên khai trương của tôi. Như là một phần thưởng, tất cả dược liệu trong phòng khám bệnh của chúng tôi hồm nay đêu giảm giá năm mươi phần trăm, đương nhiên là giảm năm mươi phần trăm so với giá thị trường bình thường!”

“Tuyệt quát”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 414


Chương 414:

Tất cả mọi người nghe vậy đều vui mừng đến mức hét lên vì phần khích, so với giá của Thiên Thực Đường thì giá này rẻ quát “Mọi người xếp hàng đi, từng người một thôi!” Thầm Ngọc Hiên nhanh chóng xoa dịu đám đông và đề họ xêp hàng.

Lâm Vũ ngồi xuống. bàn bắt đầu bắt mạch chân đoán, cảm giác như một giấc mơ, không cần trả một xu, anh đã sở hữu được một y quán lớn như vậy mà không tốn nhiều công sức, anh vẫn giẫm chân lên Thiên Thực Đường, bảng hiệu vàng đầu tiên của Hồi Sinh Đường đã được dựng lên!

Quả nhiên, Vạn Hiểu Xuyên không do dự, mấy ngày sau liền chủ động đến tìm Lậm Vũ đề hoàn thành thủ lo chuyền nhượng, trước khi đi còn không quên dặn dò Lâm Vũ, “Chúc ông làm ăn phát đạt, mong ông tiếp tục mở y quán chữa bệnh này]”

Lâm Vũ hoàn toàn không quan tâm, một gia tộc Hà to như vậy anh còn chồng chọi được, càng không nên nói đến một Vạn gia hèn mọn như thế.

Sau khi Lâm Vũ tiếp quản y quán, liền sắp xếp lại mọi tổ chức, liền gọi điện thoại cho Lệ Chân Sinh kêu anh ta đi cùng đề giúp anh chăm sóc y quán, về phần Thanh Hải, anh giao toàn quyên cho Tôn Thiên, Thiên, với năng lực hiện tại chỉ cần tiếp quản y quán là quá đủ.

Trong vòng hai ngày, Lệ. Chắn Sinh vội vã đến kinh thành, về phần Giai Giai thì không có mang cô đi cùng, nên cô ây ở lại Thanh Hải và sông với mẹ của Lâm Vũ.

“Tiên sinh, cậu thật là tuyệt vời, mới tới đây vài ngày đã kiếm được một y quán lớn như vậy!” Lệ Chấn Sinh nhìn về phía y quán đã treo bảng hiệu Hồi Sinh Đường vô cùng vui mừng, căn này so y quán nhỏ ở Thanh Hải thì lớn rất nhiều.

“Tiệm dược liệu bên phía Thanh Hải có sang chào hỏi không?” Lâm Vũ cười hỏi.

“Như tôi đã nói, họ cũng có đôi tác ở kinh thành và họ sẽ trực tiếp cung _ cấp dược liệu cho chúng ta.” Lệ Chấn Sinh gật đầu.

Lâm Vũ thở phào nhẹ nhõm, nguồn cung câp dược liệu đã ổ ôn định, mọi thứ đã chuẩn bị xong, tiếp theo đã đến lúc cái tên Hồi Sinh Đường vang dội khắp kinh thành!

Bên phía Lâm Vũ thì thuận buồm xuôi gió, nhưng bên phía Giang Nhan lại rất không thành cộng, vì chuyện xảy ra đêm đó, Lưu Cân đã nghiên ngâm về những gì đã xảy ra vào đêm hôm đó và khi có cơ hội sẽ gây khó dễ cho cô.

Cả nhóm mở một buổi họp vào buổi trưa hôm nay,.bởi vì Giang Nhan ăn xong cơm trở vệ mới đên muộn hai phút, bị Lưu Cần mắng cho một trận, đối với một người phụ nữ tự chủ như Giang Nhan mà nói, hai mắt cô đỏ hit! vì bị cô ta mắng.

“Nhớ kỹ, làm việc dưới trướng của tôi không được tùy tiện như cô đã từng”

làm ở bệnh viện trước kia, cút về chỗ ngôi đi!” Lưu Cần lạnh lùng liếc Giang Nhan một cái, đây kính, tiếp tục mở cuộc họp với mọi người trong nhóm.

Bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa, sau đó phó viện trưởng Sử cúi người nửa người rồi cười nói: Chủ nhiệm Lưu, có làm phiền cô không?”

“Không, không cói Lưu Cần nhanh chóng nở nụ cười ninh nọt nói, rôi vội vàng đi tới chỗ phó viện trưởng Sử cười nói: “Phó viện trưởng, anh có gì căn dặn?”

“Ra ngoài nói chuyện.”

Phó viện trưởng Sử gọi cô ra ngoài cửa và cười nói: ‘Chủ nhiệm Lưu, chúc mừng cô, đề xuất của cô với viện trưởng đã được thông qua, bây giờ cô đã là thành viên của “Kê hoạch đào tạo tài năng ưu tú”.”

“Thật sao?” Lưu Cần hét lên đầy phần khích, sau đó nhận ra vẻ hớ hênh của cô, vội vàng che miệng lại, nhưng trên mặt vẫn đây vẻ hưng phần, không ngờ hạn ngạch của cô lại có nhanh như vậy, cô vội vàng.

đuổi theo phó viện trưởng Sử, củi đầu và nói với lòng biết ơn: “Phó viện trưởng, thật sự cảm ơn vì sự đề bạt to lớn của anh.”

“Nào có, nào có, tật cả là nhờ thực lực của bản thân cô thôi.” Phó viện trưởng Sử cười nói, “Không giâu gì cô, lúc đầu viện trưởng Í Mao không đồng ý, nhưng tôi đã viết về phương pháp điêu trị thoái hóa đốt sông lưng và thoái hóa cột sống, Sau khi hỏi ý kiến bác sĩ Trung y nồi tiếng của viện dưỡng lão ở kinh thành, anh ấy đã ngay Ìập tức chấp thuận. Ngay cả các chuyên gia lớn trong viện dưỡng lão cũng công nhận phương án điêu trị của cô. Nó cho thây khả năng của cô vượt trội như thê nào, haha.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 415


Chương 415:

Lưu Cân sững sờ, cô không ngờ Giang Nhan lại có trình độ Trung y.

cao như vậy, những gì cô việt ra đêu được các chuyên gia trong viện dưỡng lão công nhận, đôi mặt với lời khen ngợi của phó viện trưởng Sử, mặc dù có chút tội lỗi nhưng cô ấy chấp nhận tất cả mà không hề đồi mặt và thót tim. Cô ấy gật đầu và mỉm cười: “Phó viện trưởng Sử, tất cả đều do sự lãnh đạo tốt của anh.”

“Chủ nhiệm Lưu, cô biết đùa quá rôi.”

Phó viện trưởng Sử cười vây vậy tay, sau đó nói: “Nhân tiện, tôi và viện trưởng dự tính mở một phòng khám gyên’ gia cho cô, tôi không biết cô nghĩ thế nào?”

“Thật không? Tốt quá rồi, cám ơn anh và viện trưởng Mao đã đề bạt!” Lưu.

Cần mặt đỏ bừng hưng phán, cúi đầu cảm kích phó viện trưởng Sử.

Phải hiểu rằng có rất ít bác sĩ có thể mở một phòng khám chuyên khoa tại trường đại học ở kinh thành.

Điều này cũng có nghĩa là cô ấy sẽ sớm được từ bác sĩ phó khoa chuyển lên bác sĩ trưởng khoa.

“Được, được rôi, đừng khách sáo nữa, cô là bảo bôi của bệnh viện chúng. tôi, chúng tôi đương nhiên phải năm giữ.” Phó viện trưởng Sử cười nói, “Được rồi, cô quay trở về tiếp tục công việc đi, tôi không làm phiên cô nữa.”

Nói xong, phó viện trưởng Sử quay người rời đi.

Lưu Cần rũ tóc hai bên vai, đi giày cao gót quay lại văn phòng, lỗ mũi gần như hếch lên.

Lúc này, một chiếc xe cấp cứu lao vào bệnh viện với tốc độ rất nhanh và đi thắng vào nhà cấp cứu.

Xe dừng ở cổng cấp cứu, ,mầy bác sĩ lao xuông ngay lập tức, cần thận nâng nữ bệnh nhân lên cáng, đưa lên băng ca bệnh viện rôi nhanh chóng đây vào phòng cập cứu.

“Bác sĩ Tuần khoa chỉnh hình đến chưa?”

“Đến rồi, đến rồi!”

Lúc này, một người đàn ông trung niên mập mạp mặc áo khoác trăng xông vào phòng cập cứu, nhìn thây người phụ nữ trên giường, sắc mặt đột nhiên thay đổi, vội vàng nói: “Phu nhân, bà có phải hông bị đau giống lần trước không?”

Nữ bệnh nhân trên giường mặt tái nhợt, mô hôi nhễ nhại, vẻ mặt có chút méo mó, vất vả gật đầu nói: “Đúng vậy, vân là đau hông… Nhưng so với lần trước còn đau hơn…”

Bà cảm thấy như có ai đó đang dùng côn sắt đập vào eo mình, bà cảm thấy đau đớn, thậm chí còn đau hơn cả khi bà sinh con.

“Bác sĩ Tuần, làm thế nào đây?” Hộ tá bác sĩ ở bên khẩn trương hồi.

“Cái này… cái này… đưa bà ấy đi chụp hình trước đi!” Bác sĩ Tuần lau mồ hôi trên trán, vội vàng nói.

Không lâu sau khi nữ bệnh nhân được đầy ra, viện trưởng Mao Ức An vội vàng chạy tới, thở dộc hỏi bác sĩ Tuần: “Tiêu Tuần, tình hình… tình hình thế nào rồi? Tôi nghe nói lần này… đau rất dữ dội!”

“Viện trưởng.” Bác sĩ Tuần vội vàng chào anh ta với vẻ mặt chua chát: “Tôi nghi ngờ đó vẫn là một vần đề cũ. Thoái hóa cột sông thắt Jjưng đi kèm với chứng thoái hóa đốt sông lưng ở một mức độ nhất định, thường được gọi là nứt đốt sóng. Nó là bệnh nan y… Nó không thê chữa khỏi hoàn toàn, chỉ có thể phục hồi chậm rãi.

“Không chữa được cũng phải chữal Chẳng lẽ chúng ta đứng nhìn Hoàng phu nhân chết vì đau sao? Vậy tôi và cậu còn làm cái khỉ gì nữa!” Mao Ức An thở hỗn hến, vừa lo lắng vừa khó chịu nói.

Danh tính nữ bệnh nhân bất thường này chính là Hoàng Hải Bình, vợ của Lữ Hiếu Cẩm – Bộ trưởng bộ y tế ở kinh thành, đây không phải là lần đầu tiên bà đến bệnh viện vì đau lưng, nhưng lần này rõ ràng Ï là nghiêm _ trọng hơn so với mây lần trước, nêu là ở bệnh viện họ có bắt trắc gì thì e räng chức viện trưởng của anh ta cũng không cần làm nữa!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 416


Chương 416:

“Hay, hay là tiêm cho bà ấy một mũi o0… morphine…”

Bác sĩ Tuần lau mồ hôi trên đầu, run giọng nói: “Chỉ cân tiêm một hai mũi gì đỏ chắc không có di chứng gì đâu.”

Morphine là một loại thuốc giảm đau gây nghiện, có tác dụng giảm đau và an thân mạnh nhưng cũng có tác dụng phụ và gây nghiện rât mạnh.

Các bệnh viện không dám sử dụng nếu không còn biện pháp cuối cùng.

Nhưng hiện tại tình hình cập bách và chỉ còn có thể tìm cách giúp Hoàng Hải Bình ngừng cơn đau trước.

“Viện trưởng, viện trưởng, anh tìm tôi sao?” Lúc này, phó viện trưởng Sử vội vàng chạy tới sau khi nhận được tin tức, “Là Hoàng phu nhân đúng không?”

“Lão Sử, anh đến thì tốt quá, bệnh của Hoàng phu nhân là bệnh thoái hóa đôt sông lưng và thoái hóa cột sống mà lần trước anh đã nhắc tới.

Anh chẳng phải gửi cho tôi một bản kế hoạch tâm đắc sao? Là ai, là ai đã viết nó thế?”

Mao Ức An vội vàng hỏi.

“Lưu Cần, chủ nhiệm Lưu khoa nội!”

Phó viện trưởng Sử vội vàng đáp.

“Đúng, là cô ta, cô ta chẳng phải nghiền cứu rất sâu về bệnh này sao?

Mau, mau tìm cô ấy!” Mao Ức An sốt săẵng nói.

“Viện trưởng, đừng lo lăng. Với trình độ của chủ nhiệm Lưu tôi không dám nói Hoàng phu nhân sẽ khỏi bệnh ngay lập tức, nhưng đề giảm bót triệu chứng và cơn đau chắc chắn không thành vấn đề!” Phó viện trưởng Sử an ủi Mao Ức An, vỗ ngực đảm bảo.

“Chủ nhiệm khoa nội Lưu Cần phải không? Tôi biết cô ta, tôi sẽ tìm, tôi sẽ tìm cð tai” Bác sĩ Tuần vừa nghe thấy đã nhanh chóng chạy ra ngoài.

Tải app truyện hola cả nhà nhé! “Lão Sử, cậu nói xem Lưu Cần này cô ta được sao?”

Mao Ức An hỏi với một chút lo lắng, anh xuất thân từ nền y học phương Tây và luôn hoài nghỉ vê y học Trung. | Quốc.

Lưu Cần này mới viết một bài về kế hoạch điều trị của y học cổ truyền Trung Quốc về bệnh thoái hóa đốt sống thắt lưng và nứt xương cùng, chỉ dừng lại ở mức lý thuyệt thôi, đưa vào ứng dụng lâm sàng thì thực sự chưa dám nói hiệu quả sẽ ra sao.

Quan trọng hơn nữa là bệnh nhân lại là phu nhân của Lữ bộ trưởng – Lữ Hiễu Cẩm, trường hợp có chuyện gì xảy ra, trách nhiệm này sẽ dôn vào người anh, rất có thê sự nghiệp bác sĩ của anh sẽ hoàn toàn bị xóa sạchI “Viện trưởng Mao hãy yên tâm, anh không biết về y học Trung Quốc, nhưng tôi biết rõ tất cả mọi thứ. Tuy chỉ là một phương án điều trị nhưng nội dung ân chứa trong đó rất sâu sắc. Người có thê viết ra thứ này sẽ tuyệt đôi không bao giờ có trình độ thập.” Phó viện trưởng Sử cam đoan, “Hơn nữa, anh chẳng phải đi tìm Đậu Lão ở viện dưỡng lão xác nhận rồi sao? Ông ấy cũng nói rằng tiêu chuẩn của kế hoạch điều trị này rất cao.”

“Ừ, Đậu Lão thực sự có nói như thế, nhưng tôi vẫn không ngừng lo lắng, hay là tôi tự mình đên viện dưỡng lão mời Đậu Lão đến.”

Mao Ức An ngập ngừng nói.

Người đàn ông mà anh ta đang nói đến là Đậu Trọng Dung, ông ây cũng là một bác sĩ Trung y, ông ta còn là thành viên của ngự ÿ quộc gia. Ông ta là một bác sĩ được chỉ định đặc biệt trong một viện dưỡng lão. Không phải ai cũng mời được ông ta, mà anh và con trai của Đậu Lão là bạn, học của nhau, vì vậy Đậu Lão sẽ nễ mặt anh.

“Đúng vậy, mời Đậu Lão đến thì đáng tin hơn.” Mao Ức An không đợi phó viện trưởng Sử trả lời, tự giác gật đầu, lập tức lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi điện.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 417


Chương 417:

“Viện trưởng Mao, anh phải suy nghĩ kĩ càng.”

Phó viện trưởng Sử vội vàng đưa tay ngăn Mao Ức Ấn lại và thuyệt phục: “Viện dưỡng lão cách nơi đây không phải là gân, chờ Đậu Lão tới sẽ mật ít nhất một tiếng, hơn nữa điều quan trọng nhất là nêu đó là Đậu Lão thì sẽ có thê ổn định tình trạng của Hoàng phu nhân, nhưng việc này không liên quan gì đến bệnh viện chúng ta. Nêu chủ nhiệm Lưu – Lưu Cần có thể ôn định tình trạng của Hoàng phu nhân thì công lao sẽ được chuyền hết cho bệnh viện của chúng ta. Đương nhiên, anh và tôi sẽ được hưởng lợi từ nó.”

Sau đó, phó viện trưởng Sử nhìn anh một cái thật sâu rồi thu tay về, không hề ngăn cản.

Mạo Ức An đã choáng váng khi nghe _ điều này, những lời của Lão Sử nói rất đúng, ủi ro và lợi ích cùng tồn tại.

Nếu bọn họ không thê chữa khỏi các triệu chứng của. Hoàng phu nhân, bộ trưởng Lữ sẽ nồi trận lôi đình, việc phải gánh chịu hậu quả là điều không thê tránh khỏi. Nhưng ngược lại nêu Lưu Cần ồn định được tình trạng của Hoàng phu nhân, vị trí bệnh viện của họ trong lòng bộ trưởng Lữ chắc chắn sẽ được nâng lên. Cái tên Mao Ức An của anh đương nhiên sẽ được bộ trưởng Lữ nhớ tới, nói không chừng còn được một bước lên mây, có thê còn được gia nhập bộ y tê.Nghĩ đến đây, tay của Mao Ức An bỗng dừng lại, âm thầm thu lại điện biển trịnh trọng nói với phó viện trưởng Sử:

“Lão Sử, tôi sẽ tin cậu lần này.”

“Anh cứ yên tâm đi.” Phó viện trưởng Sử gật gật đầu, tuy răng có chút lo lắng, nhưng so với Mao Ức An thì vẫn bình tĩnh hơn, anh tin chắc với trình độ của Lưu Cần hoàn toàn không có vấn đề gì.

“Viện trưởng Mao, phó viện (rưởng Sử, chủ… chủ nhiệm Lưu đến rồi.

Sau khi giọng nói vang lên, liền thấy.

bác sĩ Tuân và Lưu Cần từ khoa phâu thuật chỉnh hình chạy nhanh đến, Lưu Cần suýt chút đánh rơi cả giày cao gót vì chạy vội.

“Viện… Viện trưởng Mao, phó viện trưởng Sử, hai anh tìm… tìm tôi sao?” Lưu Cân th* d*c nói.

Vừa rôi bác sĩ Tuần chạy tới bảo cô ra ngoài, anh ta chỉ nói viện trưởng Mao và phó viện trưởng Sử đang tìm cô có việc gập, cũng không có thời gian để nói chuyện gì nên mặc cho cô chạy tới. Bây giờ, cô vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra.

“Chủ nhiệm Lưu, cơ hội của cô đến rồi!” Phó viện trưởng Sử kích động nói với Lựu Cần.

“Cơ… Cơ hội gì vậy?” Lưu Cần ôm ngực thở hỗn hễn, trên mặt kinh ngạc nhìn Phó viện trưởng Sử.

“Là như vậy, vợ của bộ trưởng bộ y tế, thắt lưng của Hoàng phu nhân bị đau. Tiểu Tuần nói răng đó là chứng thoái hóa đốt sống lưng và thoái hóa cột sống, đó chính xác là những triệu chứng được đề cập trong bệnh án mà cô đã viết cho tôi lần trước. Nếu cô lần này trị khỏi cho Hoàng phu nhân thì sự nghiệp tương lai của cô sẽ là một hành trình suôn sẻ.”

Đôi mắt của phó viện trưởng Sử rạng rỡ hẳn lên và anh nói với một nụ CƯời.

“Sao?” Trái tim Lựu Cần chùng xuống ngay khi nghe thấy điều này, sự việc đã két thúc, sự việc đã bại lộ rồi!

“Sao vậy, chủ nhiệm Lưu không tự tin sao?” Phó viện trưởng Sử cười võ vai cô, cười nói: “Không sao đâu, đừng căng thẳng, cứ làm theo hướng dân trong bệnh án điều trị là được, không 2 9 có vân đề gì cả.

“Viện trưởng Mao, phó viện trưởng Sử, phim đã có rồi!” Lúc này, một hộ tá bác sĩ vội vàng chạy ra với tắm phim vừa chụp.

“Hoàng phu nhân đâu?” Mao Ức An háo hức nói.

“Được đây đến phòng chăm sóc đặc biệt rồi.” Hộ tá bác sĩ nhanh chóng đáp.

“Bà ấy bị đau lưng, các người đầy bà ây vào phòng chăm sóc đặc biệt để làm gì?”

“Được rồi, viện trưởng Mao, đầy chỗ nào cũng giống nhau thôi. Chủ Thiệm Lưu đã ở đây, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 418


Chương 418:

Phó viện trưởng Sử vội vàng ra hiệu Mao Ức An đừng cao hứng nữa, đưa phim cho Lưu Cần rồi nói: “Chủ nhiệm Lưu, đi thôi, chúng ta vừa đi vừa xem.”

Lưu Cần nuốt nước bọt ừng ực, sắc mặt tái nhọt, tay khẽ run sau khi nhận được phim, tim hồi hộp sắp nhảy ra ngoài, nhìn xuống tâm phim X-quang trong tay, chợt cảm thấy đầu óc trồng rỗng.

Đây là một vài hình chụp X-quang của đốt sông thắt lưng và Xương cùng, cô ta hoàn toàn không hiệu, thoải hóa đốt sông thắt lnf và thoái hóa cột sông là gì? Một bác sĩ khoa nội như cô làm thế nào có thể hiểu được kiến thức y tế về chỉnh hình. | Cô đi theo Mao Ức An và phó viện trưởng Sử đến phòng chăm sóc đặc biệt như một người mộng du.

“Chủ nhiệm Lưu, cô xem thế nào rồi?”

Chỉ với một câu, phó viện trưởng Sử đã kéo cô lại khỏi sự phân tâm.

“Ò… Ò, quả nhiên là thoái hóa đốt sông lún và nút đốt sông cùng..

Lưu Cân căn răng nói.

ĐỨC rồi, vậy cô nhanh chóng vào trong đề xoa bóp trị liệu cho Hoàng phu nhân đi.” Phó viện trưởng Sử gật đâu hài lòng và thúc giục.

“Phó viện trưởng Sử, tôi… tôi…”

Đầu Lưu Cần không ngừng chảy mồ hôi lạnh, bắp chân cũng run lên, cô làm sao biệt xoa bóp trị liệu là gì, thậm chí ngay cả xoa bóp cơ bản nhất cô cũng không biết.

“Tôi cái gì chứ, cô rốt cuộc có làm được không?”

Nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ của cô, Mao Ức An đột nhiên sinh nghi, bình tĩnh hỏi.

“Được, tất nhiên là được!”

Lưu Cần chưa kịp nói, phó viện trưởng Sử đã chủ động trả lời giúp cô, rồi lại có chút tự trách: “Vẫn là nên trách tôi, vừa rôi không nên tiết lộ thân phận của Hoàng phu nhân, điều này càng tạo thêm áp lực tâm lý cho chủ nhiệm Lưu.”

Nói xong, phó viện trưởng Sử an ủi Lưu Cần nói: “Chủ nhiệm Lưu, không sao đâu, đừng coi bà ây là phụ nhân của bộ trưởng mà hãy coi bà ây như một bệnh nhân bình thường, với khả năng của cô sẽ không có vẫn đề gì đâu, đi, mau đi nhanh đi!”

Ngay sau khi giọng nói vừa dứt, phó viện trưởng Sử đã đầy Lưu Cần vào phòng chăm sóc đặc biệt mà không có bất kỳ lời giải thích nào.

Bác sĩ Tuần và một số bác sĩ hộ tá cũng nhanh chóng theo sau.

“Phó viên trưởng Sử, tôi làm sao cứ cảm thấy cô ấy không đáng tin cậy?”

Mao Ức An.cau mày lo lăng nói.

“Căng thẳng chứ, trị bệnh cho vợ của cập trên, ai mà không căng thẳng.

Anh ban nãy sau khi biết được đó là Hoàng phu nhân, chẳng phải cũng hoảng sao?” Phó viện trưởng Sử cười nói.

“Ừ.” Mao Ức An gật đầu, trịnh trọng nói: “Tôi hi vọng cô ta có. thê học được một bài học thức tế.”

“A… đau quá! Giúp tôi với! Xin hãy giúp tôi!”

Tại bệnh viện, Hoàng Hải Bình ôm chặt eo và chịu đựng cơn đau ở thắt lưng, bà liên tục chạy đến bác sĩ đề được giúp đỡ.

Lưu Cần lập tức kinh hãi khi nhìn thấy cảnh này, đưa tay ra không biết phải làm sao.

“Chủ nhiệm Lưu, đừng nhìn nữa, ban nãy cô chưa xem tâm phim sao? Mau chóng tiên hành điều trị đi!”

Bác sĩ Tuần khẩn trương thúc giục Lưu Cần.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 419


Chương 419:

Anh ta đã từng chứng kiên nhiêu bệnh nhân bị đau lưng nhưng anh chưa bao giờ thấy ai bị đau nghiêm trọng như Hoàng Hải Bình, rất có thể là do thoái hóa đốt sống lưng nặng và chèn ép dây thần kinh tọa.

Nếu cứ đau như thế này trong thời gian dài, có lẽ thật sự đau chết người. | “Được, được.”

Lưu Cần liên tục đồng ý và đi phía sau Hoàng Hải Bình, kìm chế sự hoảng loạn của bà, nâng quân áo của bà lên và cần thận dùng ngón tay ấn vào cột sống thắt lưng của cô.

“Đau!

Hoàng Hải Bình ngay lập tức hét lên hai lân.

“Như thế thì sao?” Lưu Cần cố gắng dùng lòng bàn tay che eo Hoàng Hải Bình xoa nhẹ.

“AI”

Nhưng không ngờ Hoàng Hải Bình còn hét nghiêm trọng hơn, mí mắt của Hoàng Hải Bình đau đến độ nhéch lên xuÔng, khóe miệng bắt đầu ch** n**c miệng.

“Chủ nhiệm Lưu, cô rốt cuộc có biết ấn không?”

Bác sĩ Tuần nhìn thấy cảnh này thì lập tức kinh hãi, tuy răng không hiệu Trung y nhưng dưới góc độ kỹ thuật của Lưu Cần mà nói, hẳn là rất kỳ quái, có lẽ cô ta không biết xoa bóp chút nào!

“Tôi… tôi đang kiểm tra vùng đau của Bà dy/ Lưu Cần căng cả da đầu trả lời, ruột gan tái xanh vì hồi hận, tất cả cũng tại Giang Nhan kia, tại sao lại phải viêt kế hoạch điều trị thoái hóa đốt sống thắt lưng và xương cùng, sao không phải là viết cái gì khác?

Giang Nhan!

Nghĩ đến Giang Nhan, trong đầu cô chọt lóe lên, đúng vậy, kê hoạch điều trị này là do Giang Nhan viết ra, mọi chuyện không phải gọi Giang Nhan đên là xong sao?

Vẻ mặt Lưu Cần vui mừng khôn xiết, trái tim đang xiết chặt đột nhiên thả lỏng, cô bình tĩnh gọi bác sĩ Tuần: “Tôi cần c** q**n áo cho Hoàng phu nhân, các người ra ngoài đi. Ngoài ra, tôi cân một người hỗ trợ, phiên các người đến khoa của chúng tôi gọi Giang Nhan đến đây!”

Bác sĩ Tuần hơi sững sờ, nhìn Lưu Cần có chút nghỉ ngờ, gật đầu nói: “01/016”

Sau đó anh ta nhanh chóng bước ra ngoài cùng với các trợ lý khác.

“Tiểu Tuần, thế nào rồi?” Mao Ức An lo lắng hỏi ngay khi bác sĩ Tuần bước ra.

“Chủ nhiệm Lưu nói rằng cô ta cần một người trợ giúp và kêu tôi đến bộ phận của họ gọi Giang Nhan đến.”

“Vậy cậu mau đi gọi đi, mau lên!” Mao Ức An háo hức nói.

Bác sĩ Tuần nhanh chóng phản ứng và chạy đến khoa nội.

“Viện trưởng Mao, đừng lo lăng, cô ta đang tìm người hỗ trợ, có nghĩa là chủ nhiệm Lưu có thể xoay sở được tình huồng này.” Phó viện trưởng Sử thở phào nhẹ nhõm rồi cười nói.

“Đành hi vọng vậy.” Mao Ức An lo lắng đi đi lại lại.Sau khi Giang Nhan đên, cô bị đây vào phòng chăm sóc đặc biệt mà không biệt chuyện gì đang xảy ra.

Khi Lưu Cần nhìn thấy Giang Nhan đến, cô thở phào. nhẹ nhõm và nghiêm nghị nói: “Giang Nhan, cơ hội nâng cao tín chỉ của cô là đây. Bệnh nhân này bị nứt đốt sống lãng) chỉ cần cô giúp bà ấy xoa bóp đề hết đau là được. tôi sẽ cho cô điểm mười trong bảng tổng kết hàng tháng.”

Cô ta đặc biệt không g lải thích về thân thê của Hoàng Hải Bình, chỉ vì cô ta sợ rằng Giang Nhan sẽ lấy được công.

“Thoái hóa đốt sông lưng?” Giang Nhan hơi giật mình nhíu mày, “Chủ nhiệm Lưu, hình như đây là bệnh chỉnh hình đúng không? Tôi là bác sĩ nội khoa, tôi nào biết tia bệnh này đâu chứ?”

Giang Nhan bối rồi, tự hỏi tại sao Lưu Cần li dính vào bệnh chỉnh hình.
 
Back
Top Dưới