Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 380


Chương 380:

“Tôi biết rồi.” Lâm Vũ Cười nhẹ nhõm, vỗ nhẹ vào lưng Hà Cần Kỳ, đưa cậu ta lên xe.

Lâm Vũ nhìn về hướng Hà Cần Kỳ đi, khóe miệng nở nụ cười thâm thúy, tuy răng tính tình em ba này có hơi cường điệu, nhưng cậu ta không phải kẻ ngôc.

Đúng lúc này, trên bầu trời u ám vang lên một tiêng sâm bóp nghẹt, sau đó một trận mưa nhẹ rơi xuống, mọi người trên đường vội vàng chạy.

“Tiểu Hà, mau lên xe.” Sở Tích Liên vội vàng thúc giục.

Sau khi Lâm Vũ lên xe, Sở Tích Liên có chút kinh ngạc hỏi: “Không phải cậu cùng Hà Cân – có xung đột sao? Sao lại còn..

“Ò, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Tính tình cậu ta khá tốt, kết bạn với cậu ta, coi như không đánh không quen đi.”

Lâm Vũ cười.

“Thằng nhóc này không. phải là người tốt, tôt hơn hết là cậu nên tránh xa nó ra.” Sở Tích Liên nhắc nhở, hình như không: muốn Lâm Vũ và Hà Cần Kỳ tiêp xúc gân.

“Bác Sở, tôi nhớ lần trước bác nói với tôi, vị tam thiếu gia cứng đầu này sẽ ngáng đường tôi, còn vị đại thiêu gia thông tình đạt lý, nhưng sau khi tiệp xúc với người nhà họ Hà, tôi mới phát hiện ra là ngược lại.”

Khi nói lời này Lâm Vũ không khỏi nheo mắt, cần thận quan sát biểu hiện trên mặt Sở Tích Liên.

Anh đã sớm biết Sở Tích Liên này bê ngoài có vẻ quan tâm, nghĩ cho anh, nhưng thực ra trong lòng ông ta rất bình tĩnh.

“Ha hả, tôi chỉ nói về tính cách của họ _ thôi. Hơn nữa lòng người khó đoán.”

Sở Tích Liên bình tĩnh chuyển chủ đề, “Chính là kết quả thâm định này.

Kết quả của nhà họ Hà có nhất định là thật không?”

Vừa nói, ông ta vừa lấy từ trong cặp ra một kết quả thầm định khác mà Ân Chiến vừa mang về.

Lâm Vũ khẽ giật mình, tầm mắt rơi vào tập tài liệu trong tay ông ta, kinh ngạc: “Y bác là…?!”

Cả nhà tại app truyện hola đọc tiếp nhé! “Tự mình xem đi.”

Sở Tích Liên đưa tờ thâm định trong tay cho Lâm Vũ, trong xe hơi ôn ào do mưa lớn va vào cửa kính, ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, tự nhủ: “Mưa to thật.”

Lâm Vũ lật đến trang cuối của tờ kết quả thẩm định, nhìn thấy dòng chữ lớn “Xác nhận có quan hệ huyết thống” với con dấu màu đỏ, sắc mặt anh thay đổi, nhưng anh nhanh chóng trở lại bình thường.

“Bác Sở, kết quả này bác lấy ở đâu?”

Lâm Vũ vừa hỏi vừa kiêm tra các hạng mục kiêm tra.

“Không dám dỗi gạt cậu, Tiêu Hà, tôi đã đoán trước được nhà họ Hà sẽ động tay động chân, cho nên ngày đó tôi đã đặc biệt lệnh cho Ân Chiên đề lại một ít mẫu xét nghiệm của cậu và cha cậu do nhà họ Hà gửi đến, gửi nó _ đến cơ sở xét nghiệm khác đề kiểm tra lần nữa. Đó là lý do tại sao tôi không thông báo cho cậu sau khi có kết quả thầm định của nhà họ Hà.”

Sở Tích Liên nhìn ra ngoài cửa số nói với giọng nặng nề, “Tôi thực sự không ngờ nhà họ Hà lại có thê làm ra chuyện này. Ngay cả cốt nhục nhà mình cũng không chịu nhận.”

Trong khi nói, ông ta vô tình liệc nhìn khuôn mặt của Lãm Vũ, muốn từ trên đó nhìn ra biểu cảm xúc động lớn của anh, nhưng điều khiến ông ta kinh ngạc là trên mặt Lâm Vũ không gợn sóng, lông mày hơi cau lại, như có điêu suy tư.

“Bác Sở, bác cho cháu xem cái này làm gì.” Lâm Vũ đột nhiên quay đâu lại nhìn ông ta.

Sở Tích Liên khẽ giật mình, không ngờ Lâm Vũ lại hỏi ông ta như vậy, vội vàng nói: “Làm gì? Gia Vinh, đây mới là kết quả kiểm tra ADN chính xác! Cậu là con cháu nhà họ Hài”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 381


Chương 381:

“Chính xác? Sao bác có thể chắc chắn điều này là sự thật? Ngay cả khi nó là thật, nhà họ Hà cho rằng nó là giả, nhà họ Hà đã nhận định thê rồi, chúng ta lại đi tranh luận thật giả với họ, không thấy rất buồn cười sao?”

| Lâm Vũ cười lạnh.

“Kết quả là giả của họ không có nghĩa là tất cả mọi người trong nhà họ Hà đều tin. Dù sao Hà lão phu nhân vẫn luôn muôn nhận cậu, còn mẹ cậu nữa, tất nhiên, cả người cha mà cậu chưa từng gặp, nhị gia nhà họ Hà.”

Sở Tích Liên kiên nhấn giải thích, hơi mắt kiên nhẫn, trong lòng buồn bực, sao Hà Gia Vinh lại không vội?

Đổi lại là người khác, loại chuyện tốt như này, ai cũng sẽ làm mọi cách để nhà họ Hà chấp nhận, dù sao nó cũng thay đổi lớn đến cuộc đời mình.

“Bác Sở, sao tôi cảm thấy bác so với tôi còn vội hơn?”

Lâm Vũ đột nhiên quay đầu lại, định tính nhìn Sở Tích Liên, cười như không cười.

Sở Tích Liên run lên, ánh mắt sắc bén của Lâm Vũ làm ông ta như bị nhìn thấu tâm tư, nghiêm mặt, vội vàng nói: “Tiểu Hà, sao tôi có thế không vội? Là tôi đưa cậu tới Bắc Kinh, đưa cậu đi tìm người thân, tất nhiên tôi phải lo cho cậu rôi. “

“Thật sao? Bác lo lắng cho tôi, hay là lo lắng cho chính mình.” Lâm Vũ cười hỏi.

Nghe vậy, sắc mặt Sở Tích Liên thay đôi, ông ta lạnh lùng nói: “Tiểu Hà, lời này của cháu có ý gì? Cái gì mà vì mình mà lo lắng!”

“Vội đưa tôi đến nhà họ Hà, sau đó bác không cần lo lắng cho tôi nữa.

Lâm Vũ đôi chuyện, giả vờ cười thoải mái, đến cuối cùng anh cũng không nói, chỉ cần Sở Tích Liên biết mình là quân cờ cho ông ta bài bố là được rôi, không cân phải xé rách mặt.

“Ò, ha ha ha…”

Sắc mặt Sở Tích Liên dịu đi, ông ta ân cần nói: “Tiểu Hà, cậu nói cái gì vậy, cậu là bạn tốt của Vân Vi. Đương nhiên tôi sẽ chiều cố cậu. Cho dù cậu vào HỆ họ Hà, có chuyện gì cân bác Sở giúp, bác nhất định sẽ không từ chối. Nghe bác khuyên, nhanh chóng đi nhận người thân với nhà họ Hà đi.

“Cảm ơn ý tốt của bác.”

Lâm Vũ cười cầm kết quả thẩm định lên, sau đó “xẹt xẹt” xé thành từng mảnh.

“Tiểu Hà, cậu làm gì vậy?!” Sắc mặt Sở Tích Liên lập tức thay đồi.

“Bác Sở, không dám dối gạt bác, vào, nhà họ Hà, tôi cũng không hiếm lạ gia Trông Lâm Vũ rất bình tĩnh, sau đó võ vai Ấn Chiến đang lái xe trước mặt anh, “Chú Ân, phiên chú qua kia dừng xe.”

Sau khi Ấn Chiên dừng xe lại, Lâm Vũ mở cửa xuống xe, Sở Tích Liên mới định thần lại, vội vàng nói: “Tiểu Hà, đừng hành động theo cảm tính, cậu biệt gia nhập nhà họ Hà là có ý gì không?”

Lâm Vũ mở cửa xe bước xuống, không quan tâm đến mưa rơi trên đầu, cười nói với Sở Tích Liên: “Biết, có nghĩa là bọn họ muốn trèo cao lên người tôi, nhưng tôi không muốn bọn họ trèo cao.”

Nói xong, Lâm Vũ đóng sập cửa lại, quay người bước nhanh về phía trước.

Ở trong xe Sở Tích Liên sửng sốt một lúc, hướng Ấn Chiến hỏi: “Đứa nhỏ này phát bực rồi đúng không?”

Đừng nói chỉ có mình Sở Tích Liên, cho dù đối với bất kỳ ai, lời nói của Lâm Vũ đều vô cùng nực cười!

Nhà họ Hà, gia tộc đầu tiên trong thời kỳ hoàng kim ở Bắc Kinh, thực sự muốn trèo lên một tên nhóc như cậu ta? Đây là trò cười lớn nhất của thiên hạt “Chắc là bị người nhà họ Hà k*ch th*ch.” Ấn Chiến cũng nhíu mày, suy tư nói, “Nghe nói trưa nay nhà họ Hà đã lệnh cho Hà Cần Du và Hà Nghiên Nghiên gửi cho cậu ta kết quả thâm định. Ngài ngẫm lại xem, với tính cách của hai người đó, nắm bắt được cơ hội thì nhất định sẽ hung hăng làm nhục.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 382


Chương 382:

Anh ta chỉ biết Hà Cần Du đem kết quả giám định đến gặp Lâm Vũ, nhưng anh ta không biết chuyện gì đã xảy ra.

“Cũng đúng.” Sở Tích Liên nghiêm túc gật đầu, “Dù sao Hà Cần Du cũng là Si bộ của Bộ Tư pháp, còn Gia Vinh chỉ là một doanh nhân nhỏ kiếm được số tiền nhỏ. So sánh hai người thì một trên trời một dưới đất, nhà họ Hà là nhà cao cửa rộng, vốn Hà Gia Vinh đã có khoảng cách tâm lý lớn, mặc cảm nặng nê, nêu bị nhà họ Hà làm nhục, chắc chắn tâm lý sẽ vặn vẹo.”

“Bởi vì không được nhà họ Hà châp nhận, tinh thân bị chịu k*ch th*ch…

Nên mới nói loại ảo tưởng này cũng là bình thường.” Ân Chiến cũng nói, nn phải nhị thiếu gia nhà chúng ta..

“Đủ rồi, cậu nói quá nhiều rồi!”

Sở Tích Liên cau mày trầm giọng ngắt lời anh ta, sắc mặt tràn đây tức giận.

“Tôi đáng chết, thủ trưởng bót giận.”

Ân Chiến vội vàng cúi đầu.

“Được rồi, đi thôi, về rồi lại nói.” Sở Tích Liên trầm giọng nói.

Ân Chiến nhanh chóng khởi động xe rời đỉ.

Ngày hôm sau, Lâm Vũ xách hành lý từ khách sạn đến. căn nhà mới thuê, chính thức dọn đến, buổi trưa anh tự tay nâu một sô món rồi mời Thang Hạo qua nhà ăn.

Sau khi biết được Lâm Vũ không có huyết thống với nhà họ Hà, Thng Hạo không khỏi thở phào nhẹ nhốm, anh ta sẽ không có quá nhiều áp lực khi kết thân với Lâm Vũ, ngoài ra, anh ta biết nhà họ Hà cũng không tốt đẹp gì.

Buổi tối, Lâm Vũ đi siêu thị mua một ít thực phẩm, rau củ quả, về đến nhà, điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Anh lấy điện thoại di động ra, thấy đó là một sô lạ, anh hơi do dự, sau đó nhấc máy.

“Hà Gia Vinh?” Giọng nói đầu dây bên kia u ám và nặng nê.

“Anh là?”

Nhóm chú trọng lên truyện trên app truyện hola nhé! “Hà Tự Khâm.”

Lâm Vũ hơi sửng sốt, sau đó nhẹ giọng nói: “Xin chào, xin hỏi ngài tìm tôi có chuyện gì sao?”

Anh không có ấn tượng tốt với vị gia chủ nhà họ Hà này, hai đứa con của ông ta thì xâu tính và kiêu ngạo, có lẽ người cha như ông ta cũng không.

khá hơn là bao, lúc đầu Lâm Vũ còn tưởng rằng ông ta vì chuyện của Hà Nghiên Nghiên nên mới tìm anh, nhưng sau khi suy nghĩ thì thấy không phải. Chuyện mất mặt như vậy, Hà Nghiên Nghiên sẽ không dám nói ra.

“Nghe nói cậu thuê nhà ở Bắc Kinh?

Sao vậy, cậu định sống lâu dài ở Bắc Kinh?” Giọng Hà Tự Khâm cực kỳ lạnh lùng.

“Xem là vậy đi, tôi định ở đây một thời gian.” Lâm Vũ không khỏi nhíu mày, “Sao vậy, Cục An ninh Quốc gia còn lo cả chuyện này?”

Hà Tự Khâm cười lạnh, không lạnh không nóng nói: “Hà Gia Vinh, cậu không liên quan gì đến nhà họ Hà chúng tôi. Có một số việc, cậu không cân mơ mộng. Cậu không thuộc về thủ đô, ở đây cũng không hoan nghênh cậu. Tôi khuyên cậu nên sớm quay lại Thanh Hải đi.”

hương 229: Tôi đã quyêt định rôi “Bắc Kinh trở thành của nhà họ Hà từ khi nào vậy?” Lâm Vũ cười lạnh, giọng điệu có phần mỉa mai, “Dù gia tộc ông có thế lực mạnh như thế nào, ông cũng không có quyền khống chế tự do của tôi?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 383


Chương 383:

Hà Tự Khâm lại giễu cọt, “Tôi chỉ là cho cậu một ý kiên thôi, Bắc Kinh không | phải là nơi mà những người như cậu có thê ở.”

“Thật sao? Vậy tôi sẽ nói cho ông biết, tôi đã quyêt định rồi!” Giọng điệu Lâm Vũ vô cùng dứt khoát, nói xong liền cúp điện thoại.

Anh ném điện thoại di động lên giường, ánh. mắt thâm trầm nhìn ra ngoài cửa số, tự hỏi, ông cả nhà họ Hà bức mình rời khỏi thủ đô, lẽ nào…

“Cốc cốc cóc!”

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

“Người nào?!”

Trái tim Lâm Vũ run lên, quay đầu có chút thận trọng hỏi.

“Cốc cốc cóc!”

Người ngoài cửa không có phản ứng, mà lại dùng sức gõ cửa một lân nữa.

Lâm Vũ đột nhiên cảnh giác, nhón chân đi tới cửa, nghiêng người nhìn ra ngoài mắt mèo, phát hiện tôi đen như mực, không thầy rõ cái gì, rõ ràng là có người chặn mắt mèo.

Giả thần giả quỷ, Lâm Vũ cười lạnh, trực tiếp mở của, anh có đủ tự tin đối phó với bất kỳ nguy hiểm nào.

“Biu! Anh chết chắc rồi.”

Một bóng người cao lớn mặc áo gió ngoài màu trắng đang nheo mắt lại, dùng ngón tay làm. tình hình dáng súng lục, hướng về phía Lâm Vũ mà băn.

Lâm Vũ đột nhiên run lên, hại mắt đột nhiên mở to, trên mặt tràn đầy vẻ, khó tin nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện.

Tin người. làm ợ Sao vậy? Trong phòng còn có ai..

Cô còn chưa kịp nói hết lời, Lâm Vũ đã đột ngột ôm lây cô, vùi đâu vào vai cô hít một hơi thật mạnh mùi thơm hơi âm quen thuộc trên người cô, cả người run lên: “Chị Nhan, tôi rất nhớ co.

Sự xuất hiện đột ngột của Giang Nhan thực sự khiến anh vui mừng khôn xiết. Anh không hiểu làm cách nào mà Giang Nhan lại tìm được nơi.

này. Hiện tại anh không: muốn nghĩ về điều đó. Anh chỉ muốn ôm chặt Giang Nhan, cảm nhận nhiệt độ của cô, cảm nhận nhịp tim của cô, cảm nhận sự tồn tại của cô.

Trong mấy ngày ở Bắc Kinh, anh thực sự rất mệt mỏi, lang thang giữa hai gia tộc lớn, bị gông cùm xiêng xích của sự dối trá và đạo đức giả, được đằng này hỏng. đẳng kia, cảm giác thân kinh trở nên nhạy cảm.

Bây giờ Giang Nhan tới đây, người thận cận nhất của anh tới đây, dây thần kinh căng cứng của anh cuối cùng cũng có thể thả lỏng, phòng ngự và sức lực toàn thân rôt cuộc cũng có thể cởi bỏ.

Giang Nhan không nói chuyện, vẻ mặt mêm mại, trong lòng tràn đầy đau đón, vươn tay ôm lây lưng Lâm Vũ, ngón tay trắng nốn và mảnh mai nhẹ nhàng vuôt ve lựng anh, nhẹ giọng nói: “Tôi biết chuyện giữa anh với nhà họ Hà, không sao, họ không cần anh, tôi cân anh.”

Hai tay Lâm Vũ ôm chặt Giang Nhan, cúi đầu càng chôn sâu.

Giang Nhan cảm nhận được sự khác lạ trên ngực, mặt đỏ lên, nhéo nhéo lưng anh, măng: “b**n th**, anh dúi đầu đi đâu.”

“Giới trẻ bây giờ cởi mở thật đấy.”

Đôi vợ chồng già ở cách vách chuẩn bị đi dạo nhìn thấy cảnh này, không khỏi thở dài.

“Đồ không biết xáu hổ, mau vào nhà!”

Mặt Giang Nhan nóng lên, vội vàng đây Lâm Vũ vào, sau đó chống chân ra, kéo vali đi vào.

“Anh làm rất tốt nha.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 384


Chương 384:

Giang Nhan nhìn quanh căn nhà mà Lâm Vũ thuê, gật đầu hài lòng, thầy nó tốt hơn ngồi nhà cũ của họ ở Thanh Hải.

“Đương nhiên, tôi làm sao có thể để cô thất vọng được.” Lâm Vũ ôm cô từ phía sau, bàn tay không thành thật đề lên bụng cô.

“Thành thật chút đi, tôi còn chưa ăn, đi làm chút gì cho tôi ăn.” Giang Nhan võ tay anh.

“Tuân lệnh!” Lâm Vũ tung tăng chạy vào phòng bếp.

Trong khoảng thời gian này, cuộc sống của anh ở thủ đô mờ mịt và ngột ngạt, sự xuất hiện của Giang Nhan khiến mọi thứ trở nên tươi sáng hơn, sau đó anh mới phát hiện ra noi có Giang Nhan mới là nhà.

“Chị Nhan, sao chị lại đến đột ngột?

Sao không bảo tôi đến đón chị? Hơn nữa, sao chị biết tôi sông ở đây?”

Lâm Vũ hỏi liên tiếp mấy câu.

“Tôi sợ anh ở một mình thây cô đơn, cho nên xin nghỉ phép. Mây ngày này tôi sẽ ở bên cạnh anh. Chờ đên khi bệnh viện ở thủ đô thông qua, tôi trực tiếp nhận chức là được.” Giang. Nhan vừa thu dọn đồ đạc vừa nói, “Về phân nơi này, là Tiết Thâm nói với tôi, cô ây cũng đên Bắc Kinh, cô ấy đang quảng cáo mặt nạ và kem dưỡng thể mở rộng phạm vi gì đó. ` “Thảo nào, hóa ra Tiết Thắm cũng đến đây.” Lúc này Lâm Vũ mới hiệu, có lẽ là Thang Hạo nói với cô ây chuyện của anh.

“Cô ấy thực sự khá tốt. Tôi ngồi máy bay cùng cô ấy tới đây.” Giang Nhan nói, ấn tượng của cô về Tiết Thắm đã cải thiện rất nhiều.

Sau khi làm cơm xong, Giang Nhan vừa ăn vừa hỏi Lâm Vũ, “Tiệp theo anh có. kế hoạch gì, tôi đi làm, anh nhàn rỗi ở nhà?”

“Tôi dự định mở một phòng khám.”

Lâm Vũ vươn đầu về phía trước cười nói: “Tôi muốn đưa Hỗi Sinh Đường, đến Bắc Kinh, tạo được danh tiêng ở Bắc Kinh, sau đó đề tên tuổi nó vang dội khắp Trung Quốc!”

Giang Nhan gật đầu, rất tán thành, | “Trước khi tới đây tôi cũng nghĩ như vậy. Anh rất nhàn rỗi. Tốt hơn là nên khám bệnh cho người khác, trợ cập cho gia đình.”

°… Lam MU, Cô nương già chính là cô nương già, thiển cận, mình muốn chắn hưng Trung y, cô ây lại nói là trợ cập cho gia đình…

Cuôi cùng, Lâm Vũ quyết định dùng y thuật tốt nhất của mình đề có được chỗ đứng ở thủ đô, về phần Vinh Tầm Mỹ Nhan, Hà Ký Phượng Duyên Tường, cũng sẽ từ từ phát triển và lớn mạnh ở thủ đô.

Buổi tối, anh gọi cho Hà Cần Kỳ, nhờ cậu ta giúp anh tìm một vài nơi thích hợp đề mở một phòng khám bệnh, Hà Cần Kỳ liền đồng ý, nói chuyện này cứ giao cho cậu ta.

Hai ngày tiếp theo, Lâm Vũ cùng Giang Nhan dạo chơi ở thủ đô, tham quan hết các danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, đến ngày thứ ba, Giang Nhan nhận được thông báo từ bệnh viện, sẽ chính thức bắt đầu học tập.

Lúc Lâm Vũ đưa cô đến bệnh viện, : anh nhìn thây bảng hiệu Bệnh viện số 1 của Đại học Bắc Kinh liền cảm thấy có chút quen thuộc, đột nhiên nhớ ra Biện Dương người ngồi chung máy bay hình như đang ở đây.

Bởi vì vừa mới tham gia công việc, mấy ngày nay buổi tối đều phải huận luyện, thời gian tan làm không cô định, Giang Nhan bảo anh không cần đến đón mình, cô sẽ tự bắt xe về nhà.

Buôi tôi, Hà Cân Kỳ đột nhiên gọi điện cho Lâm Vũ, nói trong hai ngày qua cậu ta đã tìm được hai nơi đê Lâm Vũ mở phòng khám bệnh, hỏi anh có muôn gọi chủ nhà qua nói chuyện với anh không.

Lâm Vũ có chút kinh ngạc, không ngờ Hà Cần Kỳ vốn là một kẻ ngốc lại hành động nhanh như vậy, vội vàng gật đầu đồng ý.

Khi đến nơi Hà Cần Kỳ chỉ định, anh – có chút không nói nên lời, nơi mà Hà Cần Kỳ nói đên hoá ra là một hộp đêm?!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 385


Chương 385:

“Anh hai, anh đến rồi!”

Hà Cần Kỳ hào hứng chạy ra từ bên trong, kéo tay anh bước vào.

“Cần Kỳ không phải tôi nói chuyện phòng Miễn sao? Sao cậu lại tới đây?” Lâm Vũ tự hỏi, thẳng, nhóc này sẽ không lừa mình đi bar Uông rượu chứ.

“Tất nhiên là nói về chuyện. phòng – khám rồi. Cả hai chủ nhà đều ở trong đó. Chúng ta vừa nói chuyện vừa uông rượu.” Hà Cần Kỳ gật đầu nói.

Lâm Vũ có chút dở khóc cười, bất lực lắc đầu, đành phải đi theo cậu ta vào.

Hà Cần Kỳ đã đặt một phòng riêng với không gian rộng rãi, trang trí sang trọng, lúc này có hai người đàn ông mập mạp đang ngôi trong đó, có chút câu nệ, vừa nhìn thấy Lầm Vũ đã vội vàng đứng dậy.

“Đây là anh hai tôi!”

Hà Cần Kỳ giới thiệu với hai chủ nhà.

“Nhị gia.” Hai vị chủ nhà cung kính cúi đầu chào Lâm Vũ, hai người cũng là doanh nhân giàu có có chút tiêng tăm ở kinh thành, nhưng đối mặt với gia sản nhà họ Hà thì rất là cung kính.

“Tôi không phải nhị gia. Tên tôi là Hà Gia Vinh. Hai ông chủ gọi tôi là Tiêu Hà là được, mời ngôi.” Lâm Vũ gật đầu cười với họ, ra hiệu họ ngồi xuông.

Sau khi ngồi xuống, hai chủ nhà nhanh chóng đưa cho Lâm Vũ sơ đồ mặt bằng và bản đồ vị trí chỉ tiết của các cửa hàng.

Sau khi xem xong Lâm Vũ gật đầu, khá hài lòng, hai cửa hàng đủ lớn, vị trí không tôi.

“Hai vị, không biết tiền thuê một năm là bao nhiêu?” Lâm Vũ ngắng đầu hỏi.

Một trong những ông chủ béo nhìn Hà Cần Kỳ ngập ngừng nói: “Mười…mười…vạn?”

“40 vạn?!” Hà.Gần Kỳ cau mày, lạnh lùng nói: “Sao không đi án cướp luôn đi, trang trí xâu như vậy mà lại đòi 10 vạn?”

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “2 vạn! Tiền thuê một năm 2 vạn!”

Ông chủ mập mạp vội vàng nói.

“Tôi 1 vạn, tôi chỉ có 1 vạn thôi!” Ông chủ kia cũng nói.

“Cần Kỳ, ngồi xuống.” ‘ Lâm Vũ cười bất lực, không ngờ hai người lại sợ Hà Cần Kỳ đến như vậy, đôi với một cửa hàng có giá thuê mây chục vạn trên một năm, bọn họ cũng chỉ dám đòi một hai vạn.

“Tùy theo giá thị trường mà làm, nhưng tôi chưa cân nhắc nên chọn cái nào trong hai cửa hàng này. Tôi sẽ quyết định sau.” Lâm Vũ cười.

“Cảm ơn nhị gia, cảm ơn nhị gia.”

Hai ông chủ lại gật đầu lia lịa.

“Mẹ nó, ai cướp phòng riêng của lão tử? Không phải lão tử nói đã đặt phòng riêng này sao?”

Đột nhiên bên ngoài có tiếng ồn ào.

“Trương thiếu gia, Vạn thiếu gia, Lý thiêu gia, những người ở bên TH tôi… Chúng tôi không thể đắc tội..

Giám đốc hộp đêm cung kính chào hỏi từng người một, giọng điệu tủi thân, đều là đại thiếu gia của gia tộc lớn ở Bắc Kinh, ông ta cũng không thể đắc tội.

“Không thể đắc tội?! Vậy chúng tôi đắc lội cho ông xeml”

Vừa nói xong, chỉ nghe chát một tiếng giám đốc hộp đêm bị ăn một cái tát.

“Xong rồi, là Trương Dịch Đường, Vạn Hiểu Phong và Lý Thiên Hạo.”

Khi nghe thầy giọng nói bên ngoài Hà Cần Kỳ đột nhiên trở nên căng thắng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 386


Chương 386:

“Sao, còn có người mà cậu sợ?” Lâm Vũ không nhịn được cười khi nhìn thấy bộ dạng này của cậu ta.

Sắc mặt Hà Cần Kỳ thay đồi, tức giận nói: “Em sợ họ?! Chó mái! Chính ba người họ đã ức h**p hạ bộ của tiều gia…

“Bangl”

Cậu ta vừa nói xong thì cánh cửa bị bật tung ra, ba thanh niên trạc tuổi Hà Cần Kỳ bước vào, đầu tóc sặc sỡ, mặc vest nồi tiếng, vừa nhìn liền biết con nhà đại gia.

Mẹ nó, người nào dám tranh đoạt phòng với chúng tôi… Ây gu, Hà Giản] Kỳ?!”

Ba người vừa định bắt đầu chửi rủa, nhìn thây là Hà Cần Kỳ liền vui mừng khôn xiêt.

Hà Cần Kỳ, con mẹ nó cậu còn biết xấu hồ không, lần trước còn chưa cá cược xong đã chạy mắt dép, còn trốn t ránh lão tử!” Trương Dịch Đường tức giận chửi rủa, “Tôi xem lần này cậu trốn kiểu gì!”

“Đúng vậy, đánh cược được một nửa liền bỏ chạy, không đáng mặt đàn ông!”

tỉ † Nếu cậu sợ, thì theo quy củ gọi một iềng anh Trương, chịu thua, liền kết HỦG be Vạn Hiệu Phong và Lý Thiên Hạo t hêm dầu vào lửa xem náo nhiệt, vui vẻ khi người gặp hoạ, hai người không khách khí ngồi xuống, tự mình uông cạn rượu.

Để tôi xin lỗi cậu ta?! Nằm mol”

Hà Cần Kỳ khinh thường liếc nhìn Trương Dịch Đường.

“Vậy thì con mẹ nó đem ván cá cược kia cược cho xong! Đền! Đêm nay phải phân thắng bại!” Trương Dịch Đường không sợ hãi nói, có vẻ rất tự tỉ n vào bản thân.

Không được, tối nay tôi phải giúp anh hai nói chuyện làm ăn. Anh ây muốn mở phòng khám chữa bệnh, hai chủ nhà đều ở đây.” Hà Cần Kỳ vội vàng tìm cớ đuôi bọn họ đi.

“Anh hai? Cậu có thêm anh hai từ lúc nào?” Lý Thiên Hạo tò mò hỏi.

“Tôi vừa thừa nhận, được rồi, cút nhanh đi, đừng ở chỗ này ngăn cản chúng tôi nói chuyện nghiêm túc.” Hà Cân Kỳ không kiên nhân vây tay, nhưng trong lòng hơi hoảng hốt.

“Mở phòng khám chữa bệnh cũng dễ.

Về nhà tôi sẽ nhờ ông nội hai giúp, anh ây tìm một phòng là được rôi.”

Vạn Hiểu Phong ném một hạt đậu phộng vào miệng.

Nghe thấy những lời này Lâm Vũ ngắng đầu liệc mặt nhìn cậu ta, hóa ra ông nội hai của cậu ta chính là ngự y danh thủ quốc gia mà Hà Cần Kỳ nói.

“Đúng vậy, Cần Kỳ, hôm nay cậu đừng mơ mà chạy, hoặc là chịu thua, hoặc là đã đánh cược thì phải chịu.

Nhường con ngựa của cậu cho Dịch Đường.” Lý Thiên Hạo phụ hoạ nói.

“Con mẹ nó ai nói lão tử thua?! Còn nữa, đó là bạn gái của lão tử, không nhường được!” Hà Cần Kỳ tức giận nói.

“Này, nói không giữ lời phải không, được, vậy thì sau này lão tử gặp cậu liền gọi cậu là con rùa!” Trương Dịch Đường chế nhạo.

“Hà con rùa, trong sông có con rùa, haha, thích hợp!”

Hai người Vạn Hiểu Phong và Lý Thiên Hạo cười nghiêng ngả.

“Con mẹ chúng mày!” Hà Cần Kỳ “

cầm một chai rượu lên, giả vờ muốn ra tay.

“Tới đây, phê vật, ai sợ ai, tự mày. nói mà không giữ lời, còn muôn giả vò bị cưỡng chếi” Trương Dịch Đường cũng không rụt rè câm lầy chai rượu, đập vỡ tan tành, chỉ vào Hà Cần Kỳ lạnh lùng mắng.

Có thể thấy trong bốn người họ, đối với cậu ta Hà Cân Kỳ là người dễ xử lý nhất.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 387


Chương 387:

“Cần Kỳ, Cần Kỳ.” Lâm Vũ vội vàng kéo Hà Cần Kỳ, cười hỏi cậu, “Đừng lo lắng, rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Chuyện là như này. Hai người họ đánh cược, so sánh tửu lượng, ai thua sẽ nhường con ngựa. của mình cho người đó cưỡi.” Hà Cần Kỳ chưa kịp nói thì Vạn Hiều Phong đã cợt nhả cướp lời, “Kết quả là Cần Kỳ mới, uông được một nửa liền không uống nội nữa, mượn cớ bỏ chạy, Sau đó vẫn luôn trồn tránh chúng tôi.”

“Cái rắm, lão tử mà phải trốn tránh đám phế vật chúng mày à? Tôi có chuyện phải làm! Tôi nhắc lại, đó là Ba gái chính thức của lão tử!” Hà Cần Kỳ đỏ mắt chửi rủa.

“Ò, hóa ra là như vậy.” Lâm Vũ cười gật đầu, sau đó quay sang Hà Cần Kỳ nói: “Cần Kỳ, chuyện này là cậu không đúng rồi. Cho dù cậu coi thoi bạn gái Trương Dịch Đường, thì cũng không nên trốn tránh bọn họ.”

Ba người Vạn Hiểu Phong nghe được lời nói của Lâm Vũ thì hơi giật mình, sau khi hiểu ý của anh, Trương Dịch Đường lập tức tức giận, lạnh lùng nói: “Con mẹ nó ăn nói cho cần thận, cậu ta không muốn động vào cô gái của lão tử là có ý gì? Rõ ràng là cậu ta: không uống lại lão tử, là lão tử muốn cưỡi bạn gái cậu ta! Đừng c có mà chỉ biết khoác lác, có giỏi thì đề cậu ta uống với lão tử”

“Không thành vấn đề, với tửu lượng của em ba tôi, huống chỉ là chỉ uỗng với một mình cậu, uông cùng ba – người cùng một lúc cũng không vân đề gì!” Lâm Vũ cười nói vỗ vai Hà Cần Kỳ.

Nghe thấy lời này mặt mày Hà Cần Kỳ tái mét, cơ thê như bị đánh đập dữ dội, mông trượt xuống, gần như là ngã xuống đất.

Hà Cần Kỳ quăng cho Lâm Vũ một năm mồ hôi lạnh trên mặt, rõ ràng đạng ám hiệu nâm với Lâm Vũ rằng tiệu lượng bản thân không được tôt.

Lần trước anh có thê chạy thoát, chính là vì anh ta phát hiện uống không địch được Trương Dịch Đường nên mới chạy.

Kết quả là Lâm Vũ dường như không cảm nhận được, tiệp tục xông lên Trương Dịch Đường ba người khiêu khích nói: “Em ba của tôi muôn cùng lúc thách đấu với ba người các anh, không có vân đề gì chứ? Có dám nhận thánh thức không?”

Hà Cần Kỳ trong chớp mắt chết lặng người, anh hai này sao lại vậy, có chút điên khùng quá rôi thì phải? Bản thân một người còn uống không qua, làm sao mà kéo được ba người chứ, đây không phải là chôn sống em trai mài “Được! Uống thì uống!”

Vạn Hiểu Phong với Lí Thiên Thiên Hạo nhìn nhau một cái, gật đầu đồng ý, dù sao bọn họ chỉ làm nền thôi, chủ yếu là Hà Cần Kỳ với Trương Dịch Đường hai người uông mà thôi.

“Nhị gia, Tam gia, vậy chúng tôi đi trước nhé.” Hai người chủ nhà vừa nhìn thầy thần tiên đánh nhau, lập tức | thấy Ti như cháy đến đít rồi muốn chạy cấp bách.

“Hai ông chủ đi từ từ nhé, tôi không tiễn nữa.” Lâm Vũ cười gật đầu với bọn họ.

“Nói đi, muốn uống gì? Trương Dịch Đường quãng một cái ghê, chán lối đi của Hà Cần Kỳ, ngồi xuống lật ngược chai rượu trên bàn.

“Tùy anh, uống cái gì cũng được.”

Lâm Vũ trên mặt hơi cười nói.

“Dám chắc không?” Trương Dịch Đường cười nhạt một tiêng.

“Tùy ý, muốn mạnh thế nào thì như thế.” Lâm Vũ cười híp mắt nói.

Hà Cần Kỳ chỉ cảm thấy mặt mũi tối sầm lại, tình cảm không phải tự mình nói, anh hai thật đúng dám khoác lác, thật là đây anh ta vào hồ lửa rồi. anh ta vội vàng quăng một năm vào Lâm Vũ, nhân lúc ba người bọn họ không đề ý, nhỏ giọng nói với Lâm Vũ: “Anh hai, tửu lượng của em không được tốt”

“Không sao, không phải vẫn còn có tôi sao?” Lâm Vũ cười nói.

h Tacnn Kỳ trong phút chốc không có gì để nói, có anh ở đây nhưng lại không phải anh uống!

Nghĩ tới người. bạn gái ghê gớm và non nớt, Hà Cần ,Kỳ liên muôn khóc mà không có nước mắt, nức nở nói: “Anh, anh lần này hại chết em rồi, bạn gái em nêu mà bị ngủ với người ta, em cũng không còn mặt mũi nào ở lại Kinh Thành nữa.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 388


Chương 388:

“Cần Kỳ, anh hỏi em, em có tin anh không?” Lâm Vũ cười híp mắt hỏi.

“Anh, em cho dù tin anh, thì tửu lượng của em cũng không cao lên được.” Hà Cần Kỳ bất đắc dĩ nói.

“Em chỉ cần trả lời, tin, hay không tin anh thôi?”

“Tin…tưởng…chứ!”

Hà Cần Kỳ lắp ba lắp bắp vô cùng không khẳng định nặn ra ba từ.

“Vậy là được rồi, uống, uống cho bọn nó nê phục! Uống thăng bọn họ sau này em sẽ là đại ca của ba người họi”

Lâm Vũ cười ha ha nói.

Bởi vì nói những lời này anh ta lớn giọng nói, bọn Trương Dịch Đường ba người cũng nghe thấy, ba người lập tức cười nhạt một tiêng.

“Cần Kỳ lông còn chưa mọc hết, còn muốn làm đại ca của bọn này sao?”

“Chính vậy, anh ta cũng phải có bản lĩnh mới được nhé!”

“Kiếp sau nhé!”

Ba người mỗi người nói một câu mỉa mai.

Bọn họ bốn người là bôn gia đình thât bại thảm hại ở Kinh Thành, cũng là trong bốn gia tộc lớn đời thứ ba tuổi thấp nhất, sau này ai cũng không phục ai, nhất là Hà Cần Kỷ và Trương Dịch Đường, dường như mỗi lân gặp mặt ắt sẽ véo nhau.

“Mẹ kiếp, năng lực của bố mày có thừa đê thống lĩnh ba đứa chúng mày.” Hà Cần Kỳ hết sức không phục măng chửi.

“Đừng bốc phét nữa, đợi chuốc bọn tôi say ngã rồi hãng nói.” Trương Dịch Đường khinh thường nói.

“Ôi, nếu chúng tôi mà thắng, hai chúng tôi cũng có thê chơi đùa người yêu của Hà Cân Kỳ?”

Vạn Hiểu Phong mặt hưng phần hỏi.

Tuy rằng xung quanh bọn họ từ trước đến nay đêu không thiếu người đẹp, nhưng mà cảm giác căm sừng cho kẻ khác vô cùng k*ch th*ch, hơn nữa lại còn cắm sừng cho Tam thiếu gia của Hà gia, trong lòng càng sung sướng tột độ.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! “Có thể, đương nhiên có thể.”

Chưa đợi người khác nói, Lâm Vũ tiên phong gật đầu đồng ý.

Hà Cần Kỳ đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, dường như muốn ngất đi, anh hai thê này đúng là muốn anh ta nhảy vào chỗ chêt mà.

“Với lại để khiến cho các người thua tâm phục khẩu phục, chúng ta .uông như này, các anh thay nhau uông với Hà Cân Kỳ, anh ta mà say ngã ra thì là thua, các anh ba người tất cả đều say rôi, mới tính là thua, còn về các người ai trước ai sau, thì tự đi mà quyết định.” Lâm Vũ không một chút thông cảm với cảm nghĩ của Hà Cần Kỳ, vô cùng tự tin thay anh ta nói.

“Thật không?”

Vạn Hiểu Phong và Lí Thiên Hạo phần khích đến mức chút nữa là nhảy lên, điều này quá tốt rồi, đoán răng không cân đên hai người họ uống, Hà Cần Kỳ say đồ từ lâu rồi.

Hà Cần Kỳ lúc này trên mặt toàn là nước mắt, năm chặt lấy cánh tay của Lâm Vũ, giọng run run nói: “Anh hai, em biết buổi tôi hôm đó em quây rồi con gái của anh là không đúng, “

nhưng em đã tự kiêm điểm sâu sắc rôi, giêt người không cần rơi đầu, anh không thê hại tôi như vậy được…
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 389


CHương 389:

“Cần Kỳ, tin tưởng anh hai.” Lâm Vũ nghiêm túc võ mánh khóe của anh ta, biêu thị răng yên tâm.

“Ha ha, chẳng trách Cần Kỳ nhận anh làm anh hai, đúng là đồ ngu gặp đồ ngu mà.” Vạn Hiệu Phong nhoài vê phía tai Lí Thiên Hạo cười đùa nói.

“Xủy, nói nhỏ thôi, nhỡ bọn nó nuốt lời phải làm sao.” Lí Thiên Hạo lo lắng vỗ đùi của Vạn Hiểu Phong.

“Có điều chúng ta đánh cuộc phải chú trọng đến sự công bằng, Vạn đại thiêu, Lí đại thiêu, nêu các anh thắng, các anh có thề ngủ với người yêu của Cần Kỳ, vậy thì nếu các anh thua, có phải là Cần Kỳ cũng có thê ngủ với người yêu của hai người.” Lâm Vũ cười híp mắt nói.

“Cái này…”

Vạn Hiểu Phong và LÍ Thiên Hạo lập tức do dự, vừa nghĩ tới đề cho người yêu ngủ với người khác, trong lòng đêu có chút không thoải mái.

“đương nhiên có thể, hai người do dự cái gì, dù gì thì anh ta uống không lại được chúng ta.” Trương Dịch Đường không vừa lòng nhìn hai người họ một cái.

“Đúng đúng, đương nhiên có thể, chỉ cân các anh không nuốt lời là được.”

Vạn Hiểu Phong và Lí Thiên Hạo lập tức chấp nhận.

“như này nhé, vì để đề phòng nuốt lời hứa, chúng ta lập một chứng từ nhé.”

Lâm Vũ trên mặt âm thầm cười róc rách, không ngờ tới cá lại dễ dàng mắc câu như vậy, cái uy lần này, anh ta thay Cần Kỳ dựng xong rồi!

Chỉ cần bọn chúng chịu sự quản chế bởi Hà Cần Kỳ, thì đối với bản thân cũng có lợi, tuy răng ba người bọn họ chẳng qua là trong ba gia tộc Trương, Vạn, Lí ba phế vật quần là.

áo lượt là không đáng coi trọng nhất, nhưng cuỗi cùng cũng là người của gia tộc lớn, nói không chừng đên lúc nào đó sẽ có ích.

“Đúng đúng đúng, anh hai nói đúng, thành lập chứng từ, thì mới đáng tin, không thì Cần Kỳ sẽ giở trò vô lại!

Vạn Hiểu Phong và Lí Thiên Hạo lập tức vội vàng gật đầu, sau đó gọi nhân viên phục vụ mau lấy giây bút và mực đóng dâu lại.

Trương Dịch Đường cũng lập tức gật đâu, trong lòng lại có chút nghỉ ngờ, thằng này rốt cuộc là anh hai của x Hà Cần Kỳ, hay là anh hai của bọn chúng, sao mà đều nghĩ thay cho bọn chúng.

Hà cần Kỳ đã hoàn toàn SỤP. đổ, sau khi đợi bọn chúng lăn dấu vân tay xong, anh ta cũng thần thái như khúc gồ đưa tay ân vào mực đóng dấu, liền đó ấn vào giấy bảo đảm.

“Trương thiếu, người của anh mang rượu đền rôi.”

Lúc này quản lý từ bên ngoài bước nhanh vào bên trong, đem mây chai rượu Vodka màu đen và bia Bách Uy để lên bàn, đồng thời xếp lên một ít | đá viên.

“Nhìn xem, rượu này uống qua chưa?”

Trương Dịch Đường nhắm vào Hà Cần Kỳ đưa mắt ra hiệu, ý là để anh ta nhìn rượu ở trên bàn.

Hà Cần Kỳ q quay lại xem, ngay lập tức sắc mặt biên đồi, kinh hãi nói: “Độ côn 80%? Mày không cân mạng nữa à?

“Trộn với bia uống, thế nào, có dám không? Trương Dịch Đường mặt khinh thường nói.

“Dám, đương nhiên là dám, hôm nay khiến bọn mày mở rộng tầm mắt xem thế nào là tửu lượng tốt.” Lâm Vũ lầy chai rượu Vodka nhìn cười híp mắt, một loại rượu Vodka được đặc biệt chưng cất ở Scotland, với lại bên trọng còn có những thành phần thuốc bắc như hoa cốt mộc, nhựa cây kế bổ cho gan, nông độ côn cao 88%.

Hàn Cân Kỳ đên sức đệ khóc cũng không còn nữa, trên thế giới này, người coi thường ai ta nhật, chính là anh hail Trương T Dịch Đường nhặt lấy mười mây chiếc cốc 300ml, một nửa là bia một nửa là rượu trộn vào nhau, mùi cồn ngay lập tức tràn khắp căn phòng, ngửi thấy, chỉ thấy : sặc lên mũi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 390


Chương 390:

“Bắt đầu thôi.” Trương Dịch Đường tiên phong câm cốc rượu lên, nín thờ, ừng ực ừng ực nuốt xuống.

Hà Cần Kỳ mặt khắc khổ không, động, người ANH hai tâm lý lập tức nhắc côc rượu lên, đưa về phía Hiêng anh ta cười nói: “Cần Kỳ, lộ ra thực lực của cậu đi.”

Tất cả mọi người đều không để ý, trước khi Lâm Vũ bưng ly rượu lên, một ít thuốc bột trong tay mười phần che giấu rắc vào trong ly rượu của Hà Cần Kỳ.

Đây là trước khi anh ta đến đã đặc biệt chuẩn bị trước thuốc giải rượu, Sợ răng ở Kinh Thành gặp phải những quán rượu đều từ chối không mỏ, lây trước đề dùng, không ngờ răng bản thân chưa kịp dùng đên, lại cho Hà Cần Kỳ dùng trước.

Đây là anh ta dùng dược liệu chế tạo đặc biệt cô đặc thành dạng viên, một viên rất nhỏ, nhưng công năng giải rượu rất mạnh, viên này uống vào, đảm bảo Hà Cần Kỳ nghìn ly không Say.

Hà Cần Kỳ dường như uống thuốc độc đem một cốc rượu uống hết, có điều lại không cảm thấy chỏng mặt, tự nghĩ rằng có lẽ là ly rượu đâu tiên, vẫn chưa lên đến đầu.

“Tiếp đi!” Trương Dịch Đường cũng đã uống xong lại một lần nữa bưng cốc lên.

Hà Cần Kỳ cũng cầm mộtcốc nữa uông xuống, kết quả là vẫn không có cảm giác gì, ngay lập tức có chút phán khích, không có lễ à, rượu này mạnh như vậy, mộtcốc đây bằng bôn năm cốc thường ngày, đã hai côc xuống bụng rồi, không † thê nào không có chút phản ứng gì thê này.

Nhìn lại đối diện với Trương Dịch Đường ngược lại lại có trạng thái say rượu.

“Nào!” Trương Dịch Đường lại bưng một ly lên vừa uông đã cạn.

Hà Cần Kỳ cũng uống theo mộtcốc, lắc lư đầu, phát hiện bản thân vẫn không có chút cảm giác gì, giồng như uông nước lọc vậy, lập tức nhảy lên kích động, hét to: “Cái chết tiệt, tiềm năng của bó mày kích hoạt ra rồi!

Đến đây! Ai sợ ai?”

Lần này anh ta chủ động lầy một cốc rượu ngắng đầu lên uống cạn.

Trương Dịch Đường cùng ba người nhìn thây cảnh này lập tức mặt đây kinh ngạc, mẹ nó điều này không đúng à, theo như tửu lượng của Hàn Cân Kỳ, rượu mạnh như vậy, bốn cốc xuông bụng, sớm đã không thành người nữa chứ!

“Tiếp…tiếp!”

Trương Dịch Đường cũng đã bốn ly xung bụng, lưỡi có chút khó động đậy, chỉ cảm thấy trước mắt chóng mặt khủng khiếp, có điều vẫn có chỗng đỡ câm đến cốc thứ năm, kết quả là cốc đó vẫn chưa uống hết, rào rào một đầu ngã xuống đất.

“Phế vật, mẹ kiếp nhà mày không uống được còn ở đây oai với bố mày!”

Hà Cần Kỳ lập tức ngông cuồng, đem ly thứ năm uống hết, có chút phần khích nhảy múa, anh ta cảm thây bản thân không thể tưởng tượng được, nghỉ ngờ răng có phải là thân rượu nhập vào.

“Đến lượt hai tên phế vật chúng mày rồi, đến đây!”

Vạn Hiểu Phong với Lí Thiên Hạo bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt kinh ngạc, trên đầu toàn là mồ hôi, trong lòng bồn chồn khó chịu, Hà Cần Kỳ có phải trúng tà rôi không, mẹ kiêp càng uông càng tỉnh táo!

Có điều đã lập giấy bảo đảm, hai người cũng không có cách nào chơi xâu, chỉ đàng cô găng kiên cường thay nhau uỗng với Hà Cần Kỳ.

Hà Cần Kỳ lười chẳg muốn nét mực với bọn nó, cứ thê uộng liền tám cốc, cho hai người đó đuôi theo.

“Anh hai, thần kì à, em tối nay quả thật là quá ngầu mài” Hà Cân Kỳ phát hiện bản thân tỉnh táo hết lúc nào hết, không có chút nào say, hưng phần đên mặt mày hớn hở, nhìn thây ánh mắt của Lâm Vũ cũng vô cùng khác biệt, tuy răng anh ta không biết tại sao mà bồng nhiên tửu lượng tăng, lên, nhưng mà anh ta biệt răng, chắc chắn có liền quan tới anh hai.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 391


Chương 391:

Vạn Hiểu Phong và Lí Thiên Hạo mỗi người uống hơn một cốc là bị sặc không được nữa, chỉ đành xua xua tay, mặt khổ sở nói không uống nữa, nhận thua.

“Nhận thua rồi phải không, được, làm cho nó tỉnh lại!”

Hà Cần Kỳ ý là bảo hai người họ làm cho Trương Dịch Đường tỉnh lại.

“Để tôi cho.”

Lâm Vũ đi đên chỗ Trương Dịch Đường đâm vào huyệt ở ngón tay, Trương Dịch Đường lập tức tỉnh táo hẳn ra, bám vào bàn bò dậy, hồ đồ mê muội nói: “Ai, ai thắng rồi? Ai thắng rồi?”

“Ông nội mày đây!”

Hà Cần Kỳ chân đạp lên bàn vô cùng cuông ngạo chỉ chính mình, sau đó tự võ vào phía bụng dưới của mình, cười to nói: “Được rôi, mau gọi điện thoại đi, đem người yêu của bọn mày đều gọi đến hết đây, ông mày tối hôm nay phải một địch ba mới được!

Cái gì? Anh anh thắng rồi?”

Trương Dịch Đường bỗng nhiên tỉnh táo trở Hài ra sức đứng dậy, quay đồi nhìn Vạn Hiểu Phong và Lý Thiên Hạo, giận dữ quát măng: “Phế vật, hai người chính là phế vật”

“Đừng nói người khác, anh cũng giông vậy, nhanh chóng, gọi điện đi.”

Hà Cần Kỳ nằm xuỗng sô pha ở phía sau, hai tay dang rộng để vào chỗ tựa lưng, hai chân bắt chéo, không ngừng rung chân.

Anh ta từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, liên với ba thằng thi đấu, đấu khí, lợi dụng sơ hở, nhưng đều chưa từng thắng, hôm nay là ngày anh ta hơn HẠT HhếG năm được thỏa nguyện một lân!

Nói xong anh ta nhìn về ánh mắt của Lâm Vũ, cười nói: “Anh hai, người yêu của ban thằng tiểu tử này đều rất xinh đẹp, hay là lúc nữa chia cho anh một người.”

“Thôi, tôi có chị dâu cậu là đủ rồi.”

Lâm Vũ cười xua tay.

“Ba thằng mày ngắn ra đó làm gì, gọi điện thoại đi.” Hà Cân Kỳ tức giận thúc giục nói.

“Cần… Cần Kỳ, anh xem chúng ta đều là anh em, không nhất thiệt phải chơi ác như vậy chứ…

Vạn Hiểu Phong lắp ba lắp bắp nói, đã qua rôi cái lúc bát đầu.

“Đúng vậy, Cần Kỳ, đều là anh. SH 4 Lí Thiên Hạo cũng sặc mặt khổ sở nói: “Hay là đổi điêu kiện khác nhé…”

Trương Dịch Đường sắc mặt xanh mét, ngồi một chỗ không nói gì.

“Anh em cái gì? Anh em bọn mày lại muôn ngủ với người yêu của tôi à?

Không được, đừng chân chừ nữa, mau gọi điện thoại đi!” Hà Cần Kỳ không kiên nhẫn nói.

“Cần Kỳ, bọn họ nói đúng, nếu đã là anh em, cậu ngủ với người yêu của họ đúng là có chút không hợp lý.”

Lâm Vũ cười híp mắt nói chen vào một câu.

“Đúng đúng đúng, vẫn là anh hai thấu tình đạt lý”

Vạn Hiểu Phong với Lý Thiên Hạo mặt xúc động nhìn Lâm Vũ một cái.

Hà Cần Kỳ có chút khó sử, không hiệu anh hai có ý gì, sao lại bông nhiên giúp ba tên khốn nạn này nói thay.

“Có điều gọi là anh em, cũng không thể hữu danh vô thực, các cậu nhận Hà Cần Kỳ làm đại ca, mới có thể xứng. với danh là anh em chứ?” Lâm Vũ nói với ánh mắt mang ẩn ý cười nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 392


Chương 392:

Hà Cần Kỳ trước mắt sáng lên, lập tức tiếp thu được dụng ý của Lâm Vũ, rõ ràng là anh hai đang giúp anh ta lên chức vị, chỉ cần ba người bọn họ nhận bản thân là đại ca, thì đã là thủ lĩnh của bọn nó rồi, vĩnh viễn sẽ cao hơn bọn nó một cập, điều này so với ngủ với người của bọn nó có lợi nhất rồi!

“Đúng, anh hai tôi nói không sail Là anh em của tôi, vậy người yêu của các cậu là em dâu của tôi, tôi đương nhiên không thê ngủ cùng, nhưng nêu không phải là anh em của tôi, tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.” Hà Cần Kỳ mặt đắc ý nói.

“Điều này…”

Vạn Hiệu Phong với Lý Thiên Hạo nhìn nhau, sau đó liền quay ‘ sang nhìn Trương Dịch Đường, rõ ràng là đang đợi anh ta đưa ra quyết định.

Trong ‡ bốn người bọn họ, giỏi nhất phải kề ra là Hà Cần Kỳ và Trương Dịch Hạo rôi, hai người đều có chút bản lĩnh, với lại trình độ lại không hơn không kém, hai người đều luôn muốn làm thủ lĩnh c của bồn người họ, sau này sẽ đối đầu gay gắt.

Vì vậy chỉ cần Trương Dịch Đường gật đâu, hai người bọn họ cũng đông ý theo.

“Có nhận hay hay các cậu hãy suy nghĩ cho Kĩ, không nhát thiết nhìn người. khác, nêu như người yêu bị ngủ với người khác, vậy đoán răng các công tử ở trong Kinh Thành, danh dự của các cậu cũng mắt hết rồi.”

Lâm Vũ không nhanh không chậm nhắc nhở họ một câu.

Van Hiểu Phong với Lý Thiên Hạo căn răng, hai bên nhìn nhau, sau đó gật đâu, đồng loạt nói: “Được, chúng tôi nhân Hà Cần Kỳ làm đại ca.

“Được, nhị đệ, tam đệ, biết thức thời.”

Hà Cần Kỳ cười haha nói với Trương Dịch ĐÌ Tủ: “Cậu trả lời chậm quá, chỉ đành xếp thứ tư thôi, tứ đệ.”

Me kiếp ai muốn nhận mày làm đại ” Trương Dịch Đường mãnh liệt đứng thẳng người dậy, lạnh lùng nói:

“Chẳng qua chỉ là một con đàn bà ý mà, bó mày nhường cho mày.”

Vừa nói anh ta vừa móc điện thoại ra, trực tiếp gọi cho người yêu của anh ta, lạnh lùng nói: “Cô lập tức đến đây, tối nay, cô ngủ. với Hà Cần Kỳ một đêm, tôi cho cô một trăm vạn.

“Anh nói luyên thuyên gì vậy, tôi không…”

“Bồ mày muốn mày ngủ với ai thì phải ngủ với người đó, cô không có tư cách đề lựa chọn.”

Trương Dịch Đường giọng giận dữ măng, chửi, sau đó liền tắt máy, chỉ Hà Gần Kỳ nói: “Người phụ nữ thối tha này bồ mày không cân nữa, Hà CI Cần Kỳ, mày đợi đây, chuyện của tao với mày vẫn chưa xong đầu.”

Nói xong anh ta quay người bước ra ngoài, đập cửa peng một cái.

Lâm Vũ có chút kinh ngạc, không ngờ được Trương Dịch Đường lại có khí phách như vậy, anh ta không chỉ có chút tò mò, thăng phế vật .công tử bột của Trương gia kia đêu có khí phách, vậy Trương Dịch Hồng là nhân vật như thê nào, có thê với Sở Vân Tỉ nổi danh thanh niên tuần kiệt, tuyệt đối không phải tầm thường.

“Đừng để ý đến nó, nó biết làm bộ làm tịch nhất, nào, chúng ta uống rượu.” Hà Cân Kỳ kêu gọi mọi người uống rượu.

“Hiểu Phong, anh nói Nhị gia nhà anh là bác sĩ, vậy ông ta tên là gì?”

Lâm Vũ đối với người giỏi bậc nhất của Vạn gia này vô cùng phân khích, không kìm được nên mở miệng hỏi.

“*Ờ, Nhị gia nhà tôi tên Vạn Sĩ Linh, người ta tặng cho biệt hiệu, thân, y tài giỏi vạn sự linh nghiệm.” Vạn Hiều Phong nhắc đến Nhị gia nhà mình, có chút tự hào.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 393


Chương 393:

Dù gì gia đình nhà anh ta có thê phát đạt như hiện nay, với Nhị gia này có quan hệ chặt chẽ, tuy rằng Vạn gia là do ông nội anh ta dẫn dắt, nhưng có rất nhiều hạng mục đều phải dựa vài Nhị gia quen biết với những nhân vật lớn mới trúng thầu.

*“Ò, ông nội của anh là Vạn Sĩ Linh?

Vạn Sĩ Linh của Thiên Thực Đường?

Lâm Vũ không khỏi có chút ngắn ngơ, có chút khó tin, “Ông ta là Ngự y?”

“Anh hai, anh thật có kiến trức mà, không tồi, Thiên Thực đường chính là của nhà tôi, ngự y mà, chỉ là danh xưng thôi, ông nội tôi thường xuyên được người ta mời đi những nhân vật lớn của Trung Ương chữa bệnh.” Vạn Hiểu Phong mặt mày hồng hào nói.

Lâm Vũ cười gật đầu, không nói thêm gì, thật ra sớm đã nghe vê Vạn Sĩ Linh, nhưng mà theo như anh ta biết, vị bác sĩ tuy rằng hơn người, nhưng nhân phẩm thì không ra sao, y đức rất kém, không ngờ răng đến người như này đêu có thê trở thành ngự y.

Anh ta thấy thời gian không còm sớm, cũng không muốn dây dưa nhiều với bọn họ nữa, nói bản thân còn có việc, liền đi trước.

Ra khỏi hộp đêm, Lâm Vũ đi thẳng đến bệnh viện đại học Đệ Nhất Kinh Thành, Giang Nhan đang ở cửa đợi.

Tuy răng Giang Nhan có không cần đón, nhưng anh ta không yên tâm, dù gì cũng muộn rôi, với lại ở đây không băng Thanh Hải, rất nhiều đường Giiin Nhan cũng không quen.

Lát sau, đã đến chín giờ ri, liền gọi điện cho Giang Nhan.

“Vù…vù:.

Lúc này Giang Nhan đang ở phòng họp nghe phó viện trưởng báo cáo, tuy răng điện thoại cô đã điều chỉnh ở chế độ rung, nhưng mà mọi người xung quanh đều vẫn nghe thây tiếng rung điện thoại của cô.

“Giang Nhan, cô sao vậy? Cô cứ như Vậy, thì cút ra ngoài cho tôi!”

Lúc này một người nữ chủ nhiệm ngôi trước quay đâu lườm cô một cái, lạnh lùng trách móc một tiếng.

Mọi người xung quanh đều nghe thấy giọng trách măng của cô ta, Giang Nhan lập tức hiện tia đỏ ửng, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, chủ nhiệm, tôi tắt nguôn ngay.”

Người phụ nữa này là là chủ nhiệm quản tô của cô ây, vì vậy tuy răng cô ây nói hơi chướng tai, nhưng Giang Nhan cũng chỉ đành kiềm chê.

Thật ra cô biết chủ nhiệm này là nhằm vào cô, bởi vì điện thoại người khác rung lên cô ta đều không chửi, lại chỉ chửi có mình cô.

Lúc buổi sáng hôm nay đến, cô cảm nhận được vị chủ nhiệm này. đối với cô có sự thù địch, cứ luôn nắm bắt cơ hội trách măng cô vài câu, nhưng cô thật là nghĩ không ra, bản thân mới vừa đến, cô ta tại sao lại có thái độ thù địch lớn như vậy.

Cô nói xong móc điện thoại ra gửi cho Lâm Vũ một tin nhắn, nói cô đang bận họp, sau đó liền tắt nguồn.

Nghe xong báo cáo, mọi người liền đứng dậy muôn đi ra ngoài.

“Này, đợi đãi”

Chủ nhiệm của tổ Giang Nhan lập tức gọi bọn cô ấy, nói: “Buổi tối hôm nay về theo như nội dung phó ọ viện trưởng vừa mới nói, mỗi người viết cảm nghĩ một nghìn chữ!”

“Hả, tại sao vậy? Loại báo cáo như này việt cảm nghĩ có ý nghĩa gì không?”

“Đúng vậy, chỉ là một báo cáo đón người mới đến, có gì đâu đề mà việt?”

“Bây giờ đã hơn 10 giờ, về đến nhà chắc cũng. phải 11 giò hơn, còn viết thế nào nữa.

Mọi người trong tổ Giang Nhan lập tức đông thanh than phiên, trong lòng vô cùng khó chịu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 394


Chương 394:

“Bảo các anh chị viết thì viết đi, ở đâu ra nhiều lời thừa thãi như vậy? Thái độ không nghiêm chỉnh, các anh chị học còn học cái đéo gì!” Nữ chủ nhiệm đầy kính màu vàng xuông, lạnh lùng nói: “Các tổ khác việt hay không đó là việc của họ, tổ chúng ta tôi nói là xong, các anh chị nêu không muôn viết, năm bắt thời gian cuốn gói cút đi”

Tiếng oán trách của mọi người mới dần dần nhỏ lại, bọn họ đều là những bác sĩ trẻ của những bệnh viện thành phố, khó khăn lắm mới có một cơ hội đện Kinh Thành học tập, đương nhiên đều vô cùng trân trọng rôi, vì Vậy s sau khi nghe những lời uy h**p của nữ chủ nhiệm, chỉ đành tạm thời kìm lại, quay người đi ra ngoài.

“Một đám thôn quê đần độn ngu ngốc, có thê cho bọn mày học là không tồi rồi.”

Nữ chủ nhiệm đẩy mắt kính xuống, nhìn bằng con mắt cọi thường, liên đó không biết nghĩ ra điều gì đó, hướng về Giang Nhan hét: “Giang Nhan, cô vừa mới nói gì?”

“Tôi đâu có nói gì? Giang Nhan quay người, có chút buôn bực buột miệng nói với cô ta.

Vừa rồi đều là những người khác oán trách, cô đúng là không có nói chuyện.

Không nói chuyện? Sao tôi lại nghe thấy cô chửi tôi vậy.” Nữ chủ nhiệm mặt trầm xuống nói: “Thế này, vừa rồi ở trong phòng hội nghị cô không chú ý nghe, vê việt thêm một nghìn chữ nữa, sáng sớm ngày mai, báo cáo hai nghìn chữ nhất định phải giao vào tay tôi, bằng không cô đến từ đâu thì cút về đó đi|”

Nói xong cô ta không đợi Giang Nhan trả lời, ngênh đầu lên, giãm chiệêc giày cao gót, “lộc lộc lộc cộc” vênh váo tự đắc bước đi.

Giang Nhan mặt lạnh như sương nhìn theo bóng dáng cô ta, nhưng cuối cùng không biết làm thế nào thở dài một hơi, dù sao người ở dưới mái hiên, không thê không cúi đầu.

Giang Nhan thu dọn đồ đạc xong, thay bộ quân áo, liền ra khỏi tòa nhà bệnh viện, phía xa liền nhìn thấy Lâm Vũ đang đứng ở cửa, trong lôhg liền thấy âm áp, những đề ép ở ngực cũng thành hư không.

“Chị Nhan.” Lâm Vũ cười híp mắt vẫy tay cô.

Giang Nhan đi đến trước mặt oán trách: “Không phải không cho anh đến đón tôi mà, đợt sốt ruột lắm không? Mặc ít thế này, cũng không sợ cảm lệnh”

Giang Nhan giận bóp cánh tay anh ta.

“Tôi ở ngoài lạnh, nhưng trong lòng ấp áp.” Lâm Vũ chỉ phía lông ngực của mình, cười nói: “Bởi vì ở đây đựng cô rồi.”

“Mồm mép láu lỉnh!” Giang Nhan lạnh lùng liệc anh ta một cái, nhưng khóe miệng lại mỉm cười ngọt ngào.

“Có lạnh không?” Lâm Vũ vừa càm tay Giang Nhan, vừa đưa đầu ra cuối đường nhìn, “Xe Taxi ở Kinh Thành sao mà khó bắt thế chứ?”

Vừa rồi điện thoại anh ta tìm xe nửa ngày, cũng không tìm được một chiệc, ngược lại có vài chiếc taxi vào bệnh viện, nhưng mà vào rôi lại không thầy ra, chắc rằng đi cửa sau ra rôi.

“Anh ,cũng không nhìn xem đã máy giờ rồi.” Giang Nhan cúi đầu xem đồng hồ, đã 11 giờ rồi, vừa nghĩ về nhà lại phải viết bài cảm nghĩ hai nghìn chữ, cô kìm không được thờ dài một cái.

“Ôi, Giang Nhan, đây là chồng cô à?”

Lúc này một chiếc xe BMWs X6 màu đỏ tươi dừng ở bên cạnh Lâm Vũ và Giang Nhan, chỉ nhìn thấy một người nữ ở phòng điều khiến kéo kính đẹn xuống, lộ ra khuôn mặt với lớp phần dày, chính là chủ nhiệm của tô Giang Nhan.

“Đây là chủ nhiệm của tổ tôi, Lưu Cần Lựu chủ nhiệm.” Giang | Nhan †uy răng đối với cô ta không muôn gặp, nhưng vẫn phải chào hỏi, giới thiệu với Lâm Vũ.

“Ừm, chào chủ nhiệm.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 395


Chương 395:

Lâm Vũ nhanh chóng gật đầu khách khí, chào hỏi một cái.

“Ưm, tướng mạo không tôi, nhưng hơi bủn xỉn một chút.” Lưu Cần cười châm chọc nói: Đang đợi xe sao?

Vậy hai người từ từ từ đợi, tôi đi trước đây.”

Nói xong cô ta kéo kính xe lên, lái xe nghênh ngang mà đi.

“Đêm rồi còn đeo kính râm, đúng là giỗng như heo.”

Lâm Vũ nhíu mày lại, nghĩ đây là người gì vậy, không thể thuận tiện cho họ đi nhờ sao, nói thế nào cô ta với Giang Nhan cũng là đồng nghiệp.

Giang Nhan không nhịn được Cười, võ Lâm Vũ một cái.

Đợi sau khi hai người họ về đến nhà, đã sắp là 12 giờ đêm rồi, vừa vào phòng, Lâm Vũ từ phía sau ôm Giang Nhan, ngửi mùi hương của cô toát ra, có chút say sưa nói: “Chị Nhan, mau đi tăm đi.”

“Đi, tắm táp cái gì, đưa tay ra đây.”

Giang Nhan tách tay anh ta ra, thở dài nói: “tôi còn phải viết hai nghìn chữ cảm nghĩ cơ.

“Tâm đắc cái gì?” Lâm Vũ kinh ngạc hỏi.

Đợi sau khi Giang Nhan đem mọi chuyện kẻ với Lâm Vũ, ngay lập tức anh ta tức tối trong lòng, Người phụ nữ này b**n th** à? Chỉ là b*** bảo cáo đón người mới đến mà viết cảm nghĩ cái gì? Với lại còn phải đêm hôm nay viết, rõ ràng là không cho người ta ngủ mài!”

“Vậy cũng đâu có cách gì, ở dưới tay người ta, thì phải chịu sự quản thúc của người ta.”

Giang Nhan có chút bát đắc dĩ thở dài, đơn giản buộc lại tóc, tiếp đó rút từ trong ngăn kéo lầy giây bút, ngôi bên cạnh bàn cúi đâu việt, vừa việt vừa không ngừng ngáp.

b*** sáng hôm nay vì vội đến bệnh viện, cô đặc biệt dậy sớm, bận rộn một ngày, thật sự có chút mệt mỏi.

Lâm Vũ nhìn Giang Nhan nét mặt mệt mỏi, trong lòng thật đau, âm thầm chửi mụ già Lưu Cần mấy câu, sau đó bước đên bên cạnh Giang Nhan, thay, cô ấy ấn xương cô, nhẹ nhàng nói: “Chị Nhan, việt một nghìn chữ, phía sau tôi giúp cô việt nhé.”

“Anh viết? Anh biết là viết gì không?”

Giang Nhan hỏi cũng không thèm ngước đâu nhìn.

“Mở đầu em viết bình thường, viết cảm nghĩ về buổi báo cáo đón người mới đại loại, phía sau tôi theo cô tiếp tục viết hộ cô, chắc chắn không sao cả.” Lâm Vũ tự tin nói.

“Vậy thì ngại chết đi được, phải viết đến rất muộn đấy.” Giang Nhan có chút không đành lòng.

“Vậy có gì đâu, b*** sáng sau khi tôi đưa. cô đên bệnh viện, trở vê vận còn ngủ được đến hai giờ chiều cơ.

“Được, bút này, anh viết đi.”

Vừa nghe lời này, Giang Nhan không chút do dự nhét bút cho anh ta, đứng dậy đi tắm.

Lâm Vũ viết không bao lâu, Thắm Ngọc Hiên bông nhiên gọi điện cho anh, kích động nói: “Gia Vinh, thê nào rồi, mây ngày nay ở Kinh Thành chơi có vui không? Tôi cũng Sắp đến Kinh Thành với cậu rồi, cha của tôi chệ cửa hàng ở Kinh Thành ít quá, để tôi đi mở rộng thị trường ở Kinh Thành.”

“Thật không, ngày kia được rồi, nhân tiện lái xe của tôi đến nhé!” Lâm Vũ vừa nghe Thảm Ngọc Hiên đến, có chút phần khích, đúng lúc đề anh ta lái chiệc Ferrari của mình đến đây, xem mụ già Lưu Cần kia còn dám chửi mình bủn xỉn nữa không!

Với lại có xe rồi, sau này anh với Giang Nhan ra ngoài cũng tiện hơn.

“Tôi cũng đang định hỏi anh có cần người lái xe đên cho không, tôi cũng định tự lái xe đi.” Thẩm Ngọc Hiên kích động nói, “Một lát nữa tôi sẽ xuất phát, muộn nhất thì chiều mai đến.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 396


Chương 396:

“Được, đợi cậu!”

Sau khi tắt điện thoại Lâm Vũ có chút xúc động, đến bác Thắm cũng muốn Thảm Ngọc Hiên đến Kinh Thành rôi, xem ra An ý của bản thân định ở lại Kinh Thành là chính xác, dù gì người đều tiến về phía cao hơn, nước chảy xuông thấp mà, anh ta cũng thật là phải cảm ơn Hà _gia, nêu không phải Hà gia, anh ta cũng không hạ được quyết tâm lớn như vậy.

Anh ta nghĩ xong rồi, đợi sau này phát triên lớn mạnh rồi, đón cha mẹ và cha mẹ vợ đến đây, đến lúc đó liền cắm rễ ở Kinh Thành, căm rễ ở trong tim Hoa Hại Đương nhiên, anh ta còn nóng ruột nóng gan với đàn chị, . một lượt đón đền, nếu có thể thì..

Lâm Vũ không kìm được thỏ một hơi dài, tiếp đó cầm lấy bút cúi đầu xuống viết tiếp.

Lâm Vũ thức đến rạng sáng cuối cùng cũng giúp Giang Nhan viết xong bài cảm nghĩ, Giang Nhan ngày hôm sau dậy dậy đi làm cất thẳng vào túi xách, nhìn thấy Lâm Vũ đang ngủ say như heo vậy, cũng không đành lòng gọi anh dậy, hôn nhẹ một cái lên má của anh.

Cô sau khi gọi xe đến bệnh viện, liền đem bài cảm nghĩ giao cho Lưu Cân.

Lưu Cần lật đi lật lại bài cảm nghĩ hai nghìn chữ, cũng chăng thèm xem cụ thê, tính chữ cũng vừa đủ nên đành phải nhận. Cô ta liếc Giang Nhan một cái, nhìn Giang Nhan sáo mặt hồng hào, làn da căng bóng, không có chút quẳng thâm vì thức đêm nào cả, trong lòng có chút khó chịu. Cô ta cố ý vì đê Giang Nhan thức đêm nên mới để Giang Nhan viết hai nghìn chữ, sao cô ta không có dấu vết nào của việc thức đêm vậy.

Cô ta không khỏi có chút căm hận, căm hờn Giang Nhan xinh đẹp hơn cô,hận vì da cô ta trắng nõn, đây cũng là nguyên nhân mà ngày đâu tiên gặp Giang Nhan liền không ngừng đưa ra những khó khăn cho cô.

Cả nhà tải appt ruyệnhola nhé! Lòng đồ ky của. phụ nữ là thứ đáng sợ nhất trên thế giới này, câu này Ví trên người cô thật là qua thích hợp rÔi.

Đợi sau khi bài tâm đắc của mọi người đã lần lượt giao xong, cô đặc biệt tự mình đựa đến văn phòng phó viện trưởng, sắc mặt tươi cười nói: “Sử phó viện trưởng, bài diễn giảng đón người mới của ông ngày hôm qua thật sự quá đặc sắc, các thành viên trong tôt tôi sau. khi vệ đã tự viết một bài cảm nghĩ, để tôi giúp chuyển tới ông đấy.”

“Thật không, ôi chao, không nhất thiết phải vậy mà.” Sử phó viện trưởng trên miệng tuy rằng nói như vậy, nhưng mà vẫn tươi cười đón nhận lấy bài tâm đắc, tay lật đi lật lại, gật đầu nói, “nói với các học viên, sau này.

không cần phiền phức như vậy mà, hơ hơ…

Trên thế giới này tuyệt đối đại bộ phận người đêu thích người khác khen ngợi, Sử phó viện trưởng cũng không ngoại lệ, không ngờ được chỉ là báo báo đón người mới bình thường như vậy, mà cũng thu lại được bao nhiêu lời tán thưởng.

“Nên làm thôi.” Lưu Cần đầy kính xuông, nụ cười thoáng qua có chút giả tạo.

Cô ta lên đến chức chủ nhiệm, không hẳn là vì lý lịch, biết làm thế nào để lấy lòng cấp trên, vậy thì đương nhiên trèo lên trên nhanh hơn người khác một chút rồi.

“Ây, chủ nhiệm Lưu, bài này viết không tệ, sao lại dài vậy.” Phó viện trưởng Sử sau khi lật đến bài cảm nghĩ của Giang Nhan gật đầu khen ngợi.

“Ừm, bài này là…”

Lưu Cần vội vàng cúi đâu xuông xem, nhận ra là của Giang Nhan việt, trang cuôi cùng không kí tên, lập tức mắt sáng lên, cười nịnh bợ nói: “Đây là của tôi viết, hôm qua sau khi nghe xong bài báo. cáo của ông trong lòng cuôn cuộn cảm xúc, nhất là khi nghe ông nói muốn đem y thuật của Hoa Hạ có một chỗ đứng trên thê giới, tôi quả thực có rất nhiều cảm xúc, thậm chí là cảm động, cảm xúc không kìm được viết thêm một chút, đến khi trời sáng vẫn chưa buôn ngủ.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 397


Chương 397:

Vừa nói cô ta vừa giả vờ có chút buồn ngủ dùng tay bịt miệng ngáp một cái.

“Thật không, cô viết đến sáng à?”

Phó viện trưởng Sử có chút bát ngờ, dường như là quá cảm động, không ngờ răng bản thân chỉ nói vài câu đơn giản, Lưu Cần có thể viết ra được bao nhiêu cảm xúc, đúng là rất chuyên nghiệp.

Nếu như Lâm Vũ biết chuyện này, chắc răng anh ta sẽ tức đên hộc máu, thứ mà bản thân thức đến tận sáng để viết, lại bị Lưu Cần dễ dàng cướp đoạt như” vậy.

Thật ra anh ta vốn dĩ muốn kí tên thay cho Giang Nhan, nhưng mà những việc như l tên dễ làm bại lộ bút ký nhất, anh ta không bắt chước được chữ ký của cô, vì vậy mới không viết, muôn tỉnh dậy nhắc nhở cô, nhưng không ngờ răng buổi sáng cô lại không gọi anh ta dậy.

“Vậy tôi phải xem cần thận một chút rôi.”

Phó viện trưởng – Sử vừa nghe Lưu Cần thức đêm đề viết, lập tức lầy ra xem kỹ lưỡng, càng xem sắc mặt trong nháy mát trâm lại, sác mặt biến đôi càng mệt càng nghiêm túc, sau đó vút một phát đứng dậy, giọng kinh ngạc hỏi: “Chủ nhiện Lưu, cái này…

Những điều này đều do cô viết?”

Lưu Cần bị vẻ mặt của phó hiệu trưởng Sử làm cho giật mình đơ người ra, miễn cưỡng gật đầu, “Đúng vậy, là… Là tôi viết à.”

“Ai ya, thất lễ rồi chủ nhiệm Lưu!”

Phó viện trưởng Sử sắc mặt vui mừng, đứng người dậy năm lầy tay của Lưu Cân, phân khích nói: “Thật không ngờ HH Ẻ tôi chỉ nghe nói cô thời kỳ nghiên cứu sinh có chọn khoa đông y, nhưng lại không thể ngờ được trình độ đông y của cô lại đạt tới trình độ sao siêu như vậy!”

Có điều cô ta trong lòng kinh hãi nối tiếp kinh hãi, ngoài bê mặt vẫn giả vờ với dáng vẻ cười ha ha, xông lên hỏi phó viện trưởng Sử: “Viện trưởng Sử, ông cụ thê là muốn chỉ điềm nào, tối hôm qua tôi viết nhiều như vậy, bây giờ có chút không không nhớ lắm.”

“Ừm.”

Phó viện trưởng Sử nhanh chóng – quay người lây bài cảm nghĩ, lật đến trang thứ hai, phần khích nói: “Chính là chỗ này, liên quan đến phương pháp chữa trin đông y của thoái hóa đột sông thắt lưng cùng với xương sông vùng hông bị nứt rạn, thật sự rất sắc sảo, không giâu gì cô, tôi xuất thân từ đông y, cũng vẫn cứ luôn Suy nghĩ xem làm sao đề chữa trị được hai loại bệnh ở vùng lưng hông, môi lần đến đoạn mấu chót thì dòng suy nghĩ bị tắc nghẽn, bây giờ. xem bài cảm nghĩ cô viết bón chữ “Âm dương ngũ hành” mới được mở rộng khai thông, đông y chú trọng chính là âm dương ngũ hành của nhân thể, nếu không phải kết hợp lý luận này tiến hành nghiên cứu, chăng. phải là bỏ gôc lấy ngọn Sao? Tôi vẫn còn mù quáng, tôi thật ngu dốt, tôi thật ngu dôt à.”

Phó viện trưởng Sử vừa lắc đầu, vừa đầy sự cảm thán, đối với Lưu Cần khâm phục không ngót.

Mà Lưu Cần ở một bên nghe chả hiểu gì cả, cô vốn dĩ không học qua đông y, duy nhất một môn học tự chọn khóa đông y cộng đồng là đông y ẩm thực dinh dưỡng học , còn về phía viện trưởng Sử nói về cái gì “Âm dương ngũ hành” cô đúng là không biệt mù tịt gì.

Có điều phó viện trưởng Sử đôi với bản thân khen ngợi như vậy, dáng vẻ cô cũng cười ha ha nhận, nịnh nọt nói: “đây đều là do ông có cách lãnh đạo, thật ra tôi với đông y cũng học được không nhiều, nêu như có chỗ nào trình bày không tốt, vẫn mong ông chỉ ra thiếu xót.”

“Đừng đừng, cô đừng đổ lại tôi, chỉ với quan niệm chữa trị vệ bệnh tậtở bộ phận lưng eo, trình độ của cộ sớm đã vượt lên trước tôi rồi, là tôi cân phải học tập cô mới đúng.”

Phó viện trưởng vội vàng nói, ngữ khí tràn đầy sự kính trọng, ông thật ra không ngờ tới trình độ đông y của Lưu Cần đã đạt tới trình độ cao như vậy rồi, rất nhiều ông lão đông y sáu bảy mươi tuổi chưa chắc đã đạt tới loại độ cao này, kho báu à! Lưu Cần nhất định là kho báu của bệnh viện bọn họ!

“Viện trưởng Sử, ông đúng là quá khách khí rồi, tôi cho dù có năng lực, Đo cũ cũng vẫn là thuộc hạ của ông à.” Lưu Cần cười ha ha nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 398


Chương 398:

“Cô yên tâm, tôi sẽ xin chỉ thị của viện trưởng, đưa cô nhập vào “Kê hoạch bôi dưỡng nhân tài tỉnh hoa” trong đó, có một cương vị cao còn trống chỗ, chắc chắn là ưu tiên đề bạt cô.” phó viện trưởng Sử võ ngực đảm bất: “Ây ya, vậy tôi phải cảm ơn ông [OIM Lưu Cần cười. run hết người, trong lòng phần khích mãi không thôi, vào được “Kế hoạch bồi thống nhân tài tỉnh hoa” vậy tương đương với bước vào con đường thăng tân nhah chóng, “Nên làm thôi, tôi có một chuyện nghĩ không ra.” phó viện trưởng Sử nhìn bài cảm nghĩ, bi rối nói: ‘Cô đúng lúc viết về lĩnh hội báo cáo đón người mới, sao bỗng nhiên giữa lại viết về phương pháp động y chữa trị thoái hóa đốt sông thắt lưng với cả xương sống vùng hông bị rạn nứt vậy?”

Ông ta nhíu mày lại, thật sự là có chút khỏ hiểu, cô viết cũng được thôi, nhưng tự nhiên ngoặt như vậy cũng gâp quá rôi phải không?

Câu trước vào vẫn viết “Bài diễn giảng của phó viện trưởng Sử khiến tôi cảm động rất nhiêu”, câu sau lại viết “Cách nhìn của kẻ hèn mọn này về chữa trị thoái hóa đốt sống thắng lưng với xương sông vùng hông bị rạn nứf, chừng như râu ông nọ căm cằm bà kia à.

Thật ra đây là do Lâm Vũ theo ý trước của Giang Nhan bịa ra, bởi vì không có cái gì viết, liền viết phương án chữa trị, dù sao anh cũng cảm thấy. thứ vô vị như này sẽ không có người xem đâu, có điêu là Lưu Cần nhận là bộ mặt của công trình, không ngờ bài cảm nhận này lại cứ bị tổng trung hội phó viện trưởng Sử xem được, mà còn khâm phục sát đất.

“Cái này…”

Đối mặt với sự chất vấn của phó viện trưởng Sử, Lưu Cần ngay lập tức đỗ mô hồi lạnh, trong khoảng thời gian cũng không biết giải thích thế nào, dù gì trong bài cảm nghĩ viết gì căn bản đều không biết.

Phó viện trưởng Sử thấy cô ta không nói gì, ngước đâu lên nhìn, sau đó nhếch mép cười nói: “Nhìn tôi, điều này còn phải hỏi sao, nhất định là quá muộn, đầu óc mệt mỏi, viết đi viết lại liền hỗn độn thôi…

Ông ta đoán xác định rằng vì Lưu Cần quá mệt, vì đề ứng phó, tùy ý viết một ít nội dung, nhưng không ngờ được rằng nội dung mà cô ta viết đề ứng phó trình độ lại cao đến vậy, khiến ông thật lòng khâm phục.

“Đúng đúng đúng, không giáu gì ông, tôi tôi qua quá mệt, trong đầu đều là mớ hồ đồ, nói thật, tôi bây giờ cũng – quên mắt bản thân đã viết những gì.”

Lưu Cần nhanh chóng gật đầu như con lừa rơi xuống dốc, “Hay là tí tôi đem bài cảm nghĩ này in thêm một phần, quay về tôi xem cho kỹ mới được.”

“Được, tôi in ngay cho cô.” văn phòng của phó viện trưởng Sử có máy.

photo, ông lập tức in cho Lưu Cân một phân, đề cô ta vê từ từ xem.

Lưu Cân sau khi ra khỏi phòng phó viện trưởng Sử, mới thỏ ra một hơi dài, nhìn bài cảm nghĩ trong tay, trên đó liên quan đên phương án điêu trị phương diện trung y, cô vôn dĩ xem

không hiểu, không kìm được có chút ngạc nhiên, Giang Nhan này không _ phải bác sĩ nội khoa hay sao, sao trình độ trung y lại cao như vậy?

Sau khi về khoa của bọn họ, Lưu Cần lập tức đi đến bàn làm việc của Giang Nhan, võ võ lên bàn, lạnh lùng nói: “Tôi bảo cô viết cảm nghĩ, cô toàn viết những thứ linh tỉnh gì? Tôi nói cô biết, cô nghiên cứu tốt nội khoa là được rồi, sau này đừng có mà làm những thứ hào nhoáng bên ngoài, lần này /tôi bỏ qua, lần sau cô dám nói viết lung tung, tôi lập tức khiến cô cút khỏi đây!”

Nói xong cô ta lập tức quay người đi, bởi vì cô ta có chút chột dạ, dù gì bản thân là vì thứ mà. Giang Nhan viết mới nhận được lời khen ngợi từ phó viện trưởng, cô ta vì vậy mới muôn chửi Giang Nhan, chủ yếu là để dọa cô, không đề cho Giang Nhan đề lộ ra nội dung của bài cảm nhận, tránh làm hỏng hình ảnh “Tỉnh anh” mà vừa mới nh thành trong lòng phó viện trưởng Ử.

Thật ra cô ta không biết rằng, Giang Nhan trong đầu cũng không có gì, bởi vì nội dung bài cảm nghĩ căn bản không phải do cô viết.

Cô thấy Lưu Cần giận dữ như vậy, lập tức cũng âm thâm mắng Lâm Vũ một tiếng, đoán rằng chắc là Lâm Vũ viết linh tỉnh gì đó, có điều không cân biết thế nào Sẵ! cũng thay cô thức đêm, cô cũng không nghĩ nhiều, dù gì cũng ứng phó xong rôi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 399


Chương 399:

Có điều cô không biết được là, thành quả mà Lâm Vũ khổ cực một đêm, lại bị người khác ngư ông đắc lợi như vậy.

Buổi tối Thâm Ngọc Hiên đúng là như lời hẹn đã đến Kinh Thành rồi, cùng anh ta đến vẫn còn có Chu Thàn, anh ta lái Ferrari của Lâm Vũ đến, Chu Thần lái chiếc Lamborghini của anh ta, cùng đến với bọn họ có hai người nhân viên thay nhau lái đã bị anh ta đầy đi chỗ khác rồi.

“Được à, nhanh phết nhỉ!”

Lâm Vũ xuống lầu nhìn thấy hai người họ vô cùng vui mừng, nhìn thây hai khuôn mặt quen thuộc này, anh quả thực là không gì thân thiết bằng.

“Oành… Oành… Oành!”

Thầm Ngọc Hiên đặc biệt giãm hai chân ga, Ferrari đuôi sau lập tức phát nhường 234: Thiết bj xe của cổ quá thập. ˆ ra tiếng gầm rú cực to, “Thế nào, Gia Vinh, nhớ chúng tôi chưa?”

“Ngọc Hiên, khiêm tốn một chút, nơi đây là Kinh thành đấy!” Chu Thần có chút thận trọng nhắc nhở nói.

“Kinh Thành thì làm sao? Kinh Thành mây anh em ta làm theo cho anh ta giãm xuống!” Thắm Ngọc Hiên có chút ngang ngược nói.

Anh ta lần này đến Kinh Thành, chính là mang theo hoài bão ý chí lớn, tình thế này nhất định từ Hà Ký, Phong —. Tường làm được Hoa Hạ thứ nhât!

Đương nhiên, anh ta thừa nhận, tất cả sức mạnh của anh ta đều đến từ Lâm Vũ.

“Anh nói lung tung gì vậy? Tai vách mạch rừng!” Chu Thân nhìn bốn phía, nhắc nhở Thâm Ngọc Hiên một câu.

Lâm Vũ không kìm được cười cười, Chu Thần này vân là cần thận dè, dặt như Vậy, cười nói: “Không sao, đề Thắm Ngọc Hiên nói là được, anh ta nói đúng, tên của chúng ta, sớm muộn cũng vang khắp Kinh Thành!”

Chu Thần không kìm được lắc đầu cười khổ sở, nói: “Gia Vinh, không giâu gì anh, tôi lần này đến là làm án với Thẩm ngọc Hiên, thuận đường mang xe đến cho anh, ngày mai tôi phải vệ rôi.

“Đường xa như vậy đến, chơi thêm hai hôm đi chứ.” Lâm Vũ nhíu mày, vội vàng khuyên nhủ: “Bận đến máy cũng chẳng thiếu hai ngày này.’ “Không được, trong nhà mọi chuyện.

rồi ren đang ‹ đợi tôi vê giải quyêt cơ.

Chu Vĩ lắc đầu không biết phải làm sao.

“Vậy công ty bán đấu giá của anh khi nào tới Kinh Thành?” Lâm Vũ tò mò hỏi.

“Điều này… Tôi suy nghĩ suy nghĩ đã, nhìn thây các anh đều đến rôi, tôi cũng không kìm được ý tưởng nảy sinh phải đến.” Chu Thân cười cười, nhìn bôn phía Kinh Thành hào hoa một cái, trong ánh mắt có chút hướng vê.

Buổi tôi lúc ăn cơm ba anh em ôn lại chuyện cũ, ăn cơm xong Lâm Vũ dẫn bọn họ đến Vân Cẩm hội sở, tiện gọi cả Hà Cần Kỳ.

Vừa nghe thấy Thẩm ngọc Hiên và Chu Thần là anh em tôt của Lâm Vũ, Hà Cần Kỳ vô cùng nhiệt tình khách khí, môi câu đều là “Anh Hiên”, “Anh Thắn” gọi, cho Lâm Vũ mặt mũi.

“Anh hai, anh hôm đó có phải đã dùng mưu tính gì với tôi phải – không,tôi uỗng nhiều rượu thế sao lại không say chử?” Hà Cân Kỳ cực kỳ hứng thú tiên đến Lâm Vũ hỏi, hôm đó là vì có Vạn Hiểu Phong và Lý Thiên Hạo ở đó, cậu ta cũng không dám hỏi Lâm Vũ.

“Xem như thông minh.” Lâm Vũ cười cười, cũng không giấu cậu ta, móc ra một bình thuốc nhỏ mang theo người, nhét vào tay Hà Cần Kỳ, “Tặng cho cậu, chỉ cân một viên, đảm bảo cậu nghìn cốc không say.”

“Cứ… Cứ như vậy mà tặng tôi sao?”
 
Back
Top Dưới