Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 340


Chương 340:

Lúc này vị ¡ tiếp viên của khoang hạng nhất vội vã đề cử Lâm Vũ với cơ trưởng, trong thâm tâm cô chán ghét tên Biện Dương kiểu người không quan tâm đến người khác kia, lúc nào cũng chỉ nghĩ đên mình.

Không cần đâu, có vị bác sĩ Biện này là đủ rôi.’ Cơ trưởng xua xua tay, cũng không đề ý đến Ìâm Vũ nữa.

Lâm Vũ có chút bắt lực cười, cũng không nói nhiều nữa quay người trở về khoang hạng phổ thông.

Mặc dù nói chữa bệnh cứu người là thiên chức của bác sĩ nhưng nêu như người ta đã không muôn bản thân chữ bệnh thì anh cũng không thể nhất quyết đòi giúp được.

Tiếp viên khoang hạng nhất nhìn bóng lưng của Lâm Vũ, mở miệng nhưng cuôi cùng vãn không nói ra được lời nào.

Lâm Vũ quay lại chỗ ngồi liếc nhìn thời gian, thây đến Kinh thành vẫn còn sớm, định ngủ một lúc.

Ai mà ngờ khi anh vừa mơ mơ hồ hồ chìm vào giấc ngủ thì vị tiếp viên khoang hạng nhất vội vội vàng vàng chạy đên, vô võ nhẹ vai anh, lo lắng nói: “Anh Hà, anh Hà, không hay rồi, tình hình vị bác gái ở khoang thượng hạng đang vô cùng nguy hiêm rôi, mong anh mau chóng đên xem xem.”

Lâm Vũ tỉnh lại hẳn, vội vàng đứng, dậy đi theo cô lên khoang hạng nhất.

Chỉ thấy bác gái phát bệnh vừa rồi sác mặt hơi tím tái, người cứng đò, dường như chỉ có thê thở hơi ra chứ không hít vào được.

Cơ trưởng và Biện Dương ở bên cạnh mặt cũng tái mét không còn chút máu nào.

Phải biết, người bình thường ngồi ở khoang hạng nhất đều vô củng giàu có, hơn nữa chuyến bay này còn bay đến Bắc Kinh, đây nêu như lão phu nhân có mệnh hệ gì, người nhà của người ta trách tội thì hai người bọn họ chắc chắn gánh không nỗi.

“Lấy giúp tôi cái thảm.”

Lâm Vũ nhìn thấy bệnh tình của lão phu nhân vô cùng kinh ngạc, vội vàng phân phó cho nữ tiếp viên sau đó anh nhanh chóng đến phía trước lão phu nhân, lây mây chiêc kim anh đem theo bên mình lưu loát đâm vào vị trí huyệt trung phủ dưới xương đòn, vị trí huyệt thiêu trạch của ngón tay út và vị trí huyệt cực tuyền của nách trái.

_ Ngay sau đó, anh túm lấy chăn trên _ tay nữ tiệp viên, che ngực lão phu _ nhân, vội vàng nói: “Bác gái, đặc tội rồi.”

_ Nói xong anh đặt mu bàn tay trái vào _ ngực vị lão phu nhân, dùng tay phải đặt lên, dồn lực vào tay trải ấn vài cái, lão phu nhân thở ra một hơi dài rôi thở hỗn hễn, mặt tím tái dần dần mát đi biến thành màu đỏ hồng. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Lúc này Lâm Vũ mới thởi phào nhẹ nhõm, vô thức phát hiện sau lưng toát ra một tầng mồ hôi.

Đối với những triệu chứng như bệnh tim cấp tính như thế này, điều quan trọng nhất là phải được cấp cứu kịp thời, may mà tiệp viên nhanh chóng gọi anh, nêu chậm chục giây nữa thôi thì có khi ¡ mạng lão phu nhân này sẽ không giữ được.

Thấy tình hình của lão phu nhân đã dịu đi, cơ trưởng và Biện Dương đều thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi.

“Cái gì nhỉ, tôi có chút không thoải mái, tôi quay về chỗ ngồi trước đây.”

Biện Dương liền nhanh chóng cầm túi xách bước vội ra khỏi khoang hạng nhất.

Vôn dĩ anh ta muôn nhân cơ hội máy bay gặp chuyện này, chút nữa xong việc sẽ xin wechat của nữ tiếp viên khoang hạng ¡ nhất, nhưng lần này Cứu người thất bại không cân nghĩ đến việc đó nữa rồi.

Nữ tiếp viên khoang hạng nhất có chút khinh thường liếc nhìn anh ta, biết anh ta muốn trồn tránh trách nhiệm, bây giờ tình hình của lão phu nhân tốt hơn rồi tiếp sau đó nêu nh cảnh có gíi phát sinh cũng đều không liên quan đên anh ta.

“Lão phu nhận rất nhanh sẽ tốt lên, tôi cũng quay về trước đây.” Lâm Vũ rút kim châm ra gật đầu với cơ trưởng và tiếp viên khoang hạng nhất sau đỏ xoay người muôn rời đi.

“Khoan đã, anh Hà.”

Tiếp viên khoang hạng nhất đột nhiên giơ tay năm lây tay anh lại.

Lâm Vũ cảm thây trên tay có cảm giác mát lạnh trơn mượt, trong lòng không khỏi giật mình, quay lại nhìn thì thây ngón tay đeo găng tay trắng của nữ tiêp viên đang năm lây tay mình.

Cô tiếp viên hàng không mặt đỏ bừng, vội vàng † thu tay lại, cúi đầu vội vàng nói: “Xin lỗi anh Hà, anh có thể ở đây một lát cho đến khi bệnh tình của lão phu nhân tốt lên được không?”

“Anh Hà, anh không cần đi nữa, ngồi ở đây đi, chúng tôi miễn phí vé máy bay hạng phổ thông cho anh.” Lúc này, cơ trưởng đã hoàn hồn lại vội vàng ra hiệu Lâm Vũ có thê ngồi vào ghế trồng trong khoang hạng nhát.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 341


Chương 341:

“Anh ngồi đây đi, tôi giúp anh đi lấy _ hành lý.” Tiệp viên khoang hạng nhất nói.

“Không cần đâu, cứ để đó đi, cũng sắp đến rôi. ” Lâm Vũ cũng không từ chối trực tiếp ngồi xuống bên cạnh.

Sau vài phút, trạng thái của lão phu nhân đã hoàn toàn khôi phục, hô hấp ồn đỉnh hơn rất nhiều, bà quay lại nói với vẻ biết ơn: “Cậu nhóc, vừa rồi cảm ơn cậu rất nhiều, nếu không có cậu cái mạng già này của tôi sợ răng đã mắt trên cái máy bay này rồi.”

“Lão phu nhân bác khách sáo rồi, rat ay giúp người mà thôi, tôi là bác SĨ, không thê thây chết không cứu.” Lâm Vũ hìn bà cười nói.

“Cậu bé, chút nữa xuống máy bay đừng đi vội, đến nhà tôi ăn bữa cơm, tôi cùng ông lão nhà tôi phải cảm ơn trước mặt cậu.” Lão phu nhân nhiệt tình mời.

“Không cần đâu, lão phu nhân, cháu còn có chuyện khác.” Lâm Vũ cười nói.

“Cho dù có bận chắc vẫn đủ thời gian đến ăn bữa cơm, cậu nhóc cậu không được từ chối.” Lão phu nhân kiên định nói.

Lâm Vũ cười không nói thêm gì nữa.

Sau đó nói chuyện một lúc Lâm Vũ mới biết lão phụ nhân đến Lĩnh An sống với nhà của con gái bà, sau một thời gian sông ở đó bà thầy có chút nhớ nhà nên muốn quay về Bắc Kinh.

Cô con gái lo lắng cho bà muốn địch thân tiễn bà đi nhưng bà sợ lỡ việc của con gái liền một mình tự lẻn ngồi xe đến Thanh Hải, sau đó lên máy bay trở về Bắc Kinh.

Bình thường tim của bà không được tốt lắm, tim đập chậm, không ngờ lần này đi gặp pahir luông khí mạnh như vậy nên bà mới xảy ra tình huống như này.

Lâm Vũ hướng dẫn bà các ngày trong tuần phải ¿ ăn nhẹ, chú ý dinh dưỡng, nếu có thể mỗi ngày bà có thệ uống.

chút nhân sâm vào buổi tối để bồi bổ năng lượng, tim mạch.

Đang trò chuyện thì điện thoại của lão phu nhân vang lên, là con gái bà gọi đến, lão phu nhân vôi vàng nghe máy nói với con gái bà sắp đến Bắc Kinh rồi, còn hưng phần kê lại tình huống vừa rồi cho con gái nghe, nói ¡ gặp được một cậu nhóc y thuật vô cùng giỏi, cứu bà một mạng, bảo con gái không cần lo lăng.

Lâm Vũ lắc đầu cười cười, cảm thầy vị phu nhân này cũng rất thú vị, nói chuyện cao hứng như trẻ con vậy.

Khi máy bay hạ cánh, Lâm Vũ đứng tôi đến khoang phô thông lầy hành y “Cậu nhóc, chút nữa tôi đợi cậu ở dưới sân bay.”

Lão phu nhân vội vàng nói với Lâm Vũ.

“Anh Hà.”

Tiệp viên hàng không khoang hạng nhật căn căn môi chạy đến gọi Lâm Vũ: “Anh có thể đưa danh thiếp cho tôi được không?”

Danh thiệp Biện Dương chủ động đưa cho cô đã bị ném vào thùng rác, bình thường luôn là người khác hỏi danh thiệp của cô, không ngờ hôm nay cô lại đi xin danh thiệp của Lâm Vũ.

“Thực xin lỗi, tôi đi vội quên mang theo.” Lâm Vũ .cười xin lỗi, sau đó .

bước nhanh về hạng phổ thông, cầm lấy hành lý rồi nhanh chóng xuông máy bay.

Bởi vì Tiết Thắm đã Sắp. xếp người của Vinh Thắm Beauty ở Bắc Kinh là quản lý công ty đến đồn, anh sợ người ta đợi quá lâu vì vậy ngay sau khi xuống máy bay liền vội vội vàng vàng đi ra lôi đi.

Khi Lâm Vũ đến lối ra liền nhìn thấy một người đàn ông mặc vest đen câm trên tay một tâm biên lớn có dòng chữ Hà tổng V Vinh Thắm Beauty, ( Lâm Vũ vội vàng vây tay với anh ta, rôi chạy tới.

“Thang tổng đúng không?” Lâm Vũ vội vàng bất tay với người đàn ôn câm bảng.

Tên đầy đủ của người đàn ông này là Thang Hạo là tống giám đốc của côn ty Vinh Thầm Beauty chỉ nhánh Bắc Kinh, cũng là nhân viên cũ của Tiết Thắm ở Lĩnh An, vô củng trung hậu, năng lực xuất chúng, vì vậy đây cũng là lý do vì sao Tiết Thám đề anh ta đến đón.

“Không dám, không dám, Hà tổng, gọi tôi tiêu Thang là được rồi.”

Thang Hạo vội vàng cười nói: “Hoan nghênh ngài đến Bắc Kinh.”

Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến bãi đỗ xe.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 342


Chương 342:

Thang Hạo lái một chiếc xe Maserati màu trăng, sau khi lên xe, Thang Hạo quay người lại cười nói: “Anh Hà, đi đường vất vả rôi, trưa nay anh muốn ăn gì?”

“Ăn gì cũng được.” Lâm Vũ ngoáp một cái, chuẩn bị ăn trưa xong sẽ ngủ một giâc.

“Bíp bíp bíp.”

Thang Hạo vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ xe liên đụng trúng sáu chiếc xe đen xì, một chiêc xe Audi A8 màu trắng biển chính phủ đang hướng về phía xe anh ta bóp còi liên tục.

“Wow, đây là tới đón ai đây.”

Thang Hạo nhìn cảnh này có chút kinh ngạc, vội vàng xin nhường đường đề đi ra ngoài.

Lâm Vũ không khỏi tò mò ngoảnh đầu nhìn sáu chiễc xe Audi một cái cũng không khỏi có chút kinh ngạc, người được đón chắc chắn thân phận không tầm thường.

Theo như anh biết, xe của các công tử ở Bắc Kinh thường là Audi A8, nhưng anh không thê đoán ra ai có thê đề sáu chiếc xe Audi đến đón cùng lúc.

“Bắc Kinh chính là như thế, quan chức có tiền thường thế, thích phô trương thân thê.”

| Thang Hạo nhìn ra sự nghỉ ngờ trong ánh mắt của Lâm Vũ liền cười nói với anh: “Dù sao thì cũng không liên quan đến chúng ta.”

“Đất dưới chân thiên tử quả nhiên không giồng bình thường.” Lâm Vũ cười vươn vai.

Nói rồi sáu chiếc Audi A8 lái thẳng đến lối ra VỊP của sân bay, mọi người xung quanh đều tránh sang hai bên kia thây đoàn xe này, ai cũng biết đoàn xe này sẽ đón một vị đại gia nào đó.

Sau đó, cửa xe mở ra hàng chục người đàn ông mặc đồ đen, bảy | tám bác sĩ và y tá bước xuống, vội vã chạy vào hành lang VỊP.

“Ê, các anh đang làm gì thế?”

Các nhân viên ở lối ra vội vàng ngăn bọn họ lại.

Người đàn ôn đeo kính râm dẫn đầu lây từ trong ngực ra một tâm chứng nhận đưa cho nhân viên canh cửa xem, người nhân viên xem xong mặt liên biên sắc vội vàng mở cửa, người đàn ông đeo kính râm dẫn theo một đoàn người nhanh chóng đi vào, vừa chạy dduwwocj hia bước thì gặp được vị lão phu nhân vừa bị phát bệnh trên máy bay, bên cạnh bà là nữ tiếp viên khoang hạng nhất đang dìu bà.

Người đàn ông đeo kính râm sắc mặt đột ngột thay đổi, anh ta nhanh chóng vậy tay với mấy vị bác sĩ, vội vàng nói: “Mau, mau, giúp lão phu nhân kiêm tra.”

Lời anh ta vừa nói ra một nhóm bác _ sĩ không dám lơ là, vội vàng chạy tới.

“Ai yo, các người làm gì. vậy, tôi không sao, không sao rôi.

Lão phu nhân vội vàng vẫy tay với bọn họ và hỏi người đàn ồng đeo kính râm: “Anh đưa nhiều người đến đây làm gì?”

“Lão phu nhân, lão thủ trưởng nghe tin máy bay ngài ngôi gặp phải khí lưu suýt chút nữa dọa ngât hơn nữa tiểu thư còn gọi điện đến nói ngài trên máy bay phát bệnh, vì vậy lão thủ trưởng liên ra lệnh cho chúng tôi đến đón ngài, ông ây bây giờ đang trên đường tới đây rôi.”

Người đàn ông đeo kính râm vội vàng dìu lão phu nhân, cung kính nói: “Đề bác sĩ kiểm tra cho bà đi.”

“Không cần, không cần, vừa nãy có một cậu nhóc chữa khỏi cho tôi rồi.”

Lão phu nhân nhanh chóng xua xua tay.

“Đúng vậy, vừa rồi có vị bác sĩ Hà đã giúp phu nhân nhà các anh kiểm tra rồi, không có vấn đề gì nữa rôi. ” Tiếp viên khoang hạng nhất cũng bổ sung thêm một câu.

“Vẫn là để bác sĩ kiểm tra lại cho phu nhân đi.” Người đàn ông keo kính râm có chút không yên tâm nói.

“Ai ya tôi nói không cần nữa.”

Lão phu nhân có chút không nhẫn nại được nói, tiếp đó ngâng đâu nhìn bốn phía: “Haiz, vừa rôi cậu nhóc kia không phải đã nói rõ là đứng ở lối ra đợi tôi rôi sao?”

Tiếp viên khoang hạng nhất cũng nhìn xung quanh nhừn không có tìm thấy bóng dáng của Lâm Vũ, trong đôi mắt xinh đẹp xoẹt qua một tia mất mát.

“Mau, các người mau đi tìm cậu ây đi.” Lão phu nhân nhanh chóng miêu tả hình dáng của Lâm Vũ cho người đàn ông áo đen nghe.

“Tìm ngay, nhất định phải tìm được người.” Người đàn ông đeo kính râm vội vàng ra lệnh cho mười máy người mặc đồ đen.

“Rõ.” Một nhóm người nhanh chóng giải tán.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 343


Chương 343:

Người đàn ông đeo kính râm sẽ không bao giờ nghĩ rằng chiếc Maserati mà anh ta gặp khi vào sân bay lại là người đã cứu lão phu nhân của bọn họ.

Vì vậy một đám người mặc đồ đen tìm kiếm một hồi rốt cuộc không có tin tức gì lần lượt chạy lại, lắc đầu.

“Cậu nhóc này là một chàng trai tốt.”

Bà lão thở dài có phần thất vọng.

“Tôi sẽ đưa cô về trước, sau đó sai người tiếp tục tìm kiếm, anh ta tên là gì?” Người đàn ông đeo kính râm ngước nhìn cô tiệp viên hàng không ở khoang hạng nhất và hỏi.

“Cái này…”

Tiếp viên khoang hạng nhất và lão phu nhân nhất thời ngơ người, bọn họ hình như đến tên của Lâm Vũ cũng không biết chỉ nhớ là có một Hà tiên sinh.

“Ưm, thật ngon.”

Lúc này, Lâm Vũ đang ở một nhà hàng ăn ngập miệng, thịt cừu quyện.

với vị thơm của tiêu cay khiến anh hết lời khen ngợi.

Thang Hạo trồ mắt nhìn, ánh mắt kì quái nhìn Lâm Vũ.

Đây có phải là ông chủ của bọn họ thật không?

Một bát canh cừu hai lửa liền có thể ăn một cách vui vẻ đến thế?

Vốn dĩ anh ta định đưa Lâm Vũ đến một nhà hàng năm sao ăn trưa, nhưng lúc đi qua khu phố âm thực này Lâm Vũ nhất định bắt anh dừng xe ở đây, dẫn anh ta vào quán thịt cừu này.

Nói thật lòng, những quán tầm thường này không biệt bao nhiêu năm không vào ăn rôi, nhưng nêu như Lâm Vũ muôn thì anh ta cũng không có cách nào khác đành phôi hợp ăn một bữa.

“Hà tổng, lần này anh đến chủ yếu là có việc gì vậy?” Thang Hạo tò mò hỏi.

“Cùng vợ đến đây học tập, cô ấy bắt tôi đến trước đề thuê nhà.”

Lâm Vũ tùy tiện đáp lại không có nói với anh ta bản thân còn một mục đích khác đó là điều tra thân thế của Hà Gia Vinh.

“Cái này dễ, lúc đó tôi để trợ lý của tôi. Tải app truyện hola đọc tiếp nhé!

giúp anh nghe ngóng chút, sau đó dân anh đi xem.”

Ăn xong Thang Hạo liền đưa Lâm Vũ đến khách sạn nghỉ ngơi, buổi tối lại đích thân đến khách sạn đón anh.

. Lâm Vũ mặc một bộ trang phục đơn _ giản liên củng anh ta ra ngoài, Thang Hạo vội vàng ngăn anh lại nói: “Hà tổng, anh không có vest ư? Thay áo vest đi, ăn xong cơm tôi dẫn anh đi Lạc Ha Lạc Ha để anh gặp gỡ làm quen với cuộc sống về đêm ở Bắc Kinh.”

“Không cần đâu, tôi không có hứng ni với những nơi đó.” Lâm Vũ lắc âu.

“Đi đi, đến Bắc Kinh không mở mạng chút tầm mắt sao được.” Thang tổng nhiệt tình nói: “Thư gian chút mà.”

Lậm Vũ đành phải một lần nữa quay vê phay vest.

Ăn xong đã 9h rồi, Thang Hạo trực tiếp đưa anh đến hộp đềm số một Bắc Kinh.

Hộp đêm này có sáu tầng, tầng thứ nhất là KTV, tầng hai ba là quán bar, Thang tổng trực tiếp dẫn anh lên lầu uôỗng rượu.

Toàn bộ tầng hại và tầng ba không gian rất lớn, thiết kế rỗng ở giữa, ba tầng trên về cơ bản là chỗ ngồi, tầm nhìn tốt, có thể thầy sân khẩu biểu diễn ở giữa tầng hai.

Mặc dù lúc này mới hơn chín giờ nhưng toàn bộ quán bar đã chật kín người, ánh đèn rực rỡ lung linh xung quanh, DJ trên sân khấu đang chỉnh nhạc để hâm nóng bầu không khí.

Chỗ ngồi mà Thang Hạo ngồi là vị trí đẹp nhật của tâng ba, phục Vụ cùng kính dẫn bọn họ vào vị trí ngồi.

Chỗ ngồi vô củng sang trọng, cực kỳ rộng rãi, khang trang, ít cũng phải ngôi được mười mây người, Thang Hạo vôn dĩ đã gọi vài người mẫu đến mời rượu nhưng Lâm Vũ trực tiếp từ chối.

Nếu như để Giang Nhan biết được chắc chắn sẽ lột da anh.

“Anh Hà, anh xem xem muốn uống gì?” Thang Hạo đưa menu cho anh xem.

“Anh xem rồi gọi luôn đi.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 344


Chương 344:

Lâm Vũ ngắng đầu quan sát tỉ mỉ quán bar này một vòng, trong lòng thầm nghĩ, đây mới là tầng 2 3, đoán chừng tâng 4,5,6 cũng có những ngành khác, một nơi to lớn như này, lại còn làm giải trí, ông chủ đằng sau nhất định thực lực không tầm thường.

“Ây, anh Thang, anh ở Bắc Kinh bao lâu rồi, lúc anh ở đây Vinh Thắm Beauty thành lập chưa?” Lâm Vũ vội vàng hỏi.

“Ừm, khi công ty thành lập tôi mới đến Bắc Kinh, nhưng thực ra lúc trước đó khi tốt nghiệp tôi cũng ở Bắc Kinh vài năm.” Thang Hạo nhanh chóng gật đầu nói.

“Vậy à?” Lâm Vũ sắc mặt lộ ra tia vui mừng trực tiếp ‘ hỏi: “Vậy. anh ở Bắc Kinh lâu như vậy, đôi với những gia.

đình quý tộc ở Bắc Kinh có hiểu nhiều không, nhà họ Hà anh nghe qua chưa?”

Anh muốn làm rõ thân thế của bản thân mình, trước tiên phải nghe ngóng rõ vê nhà họ Hà.

Thang Hạo vội vàng gật đầu, thần sắc nghiêm mặt nói: “Sao có thể ‘chưa nghe đến, một trong những gia tộc lí hàng đầu ở Bắc Kinh, người trong thành phố có thể không biết, nhưng chúng tôi một công ty lúc nào cũng phải giao thiệp với chính phủ đương nhiên phải nghe danh rôi.

Tuyệt quát Lâm Vũ nghe vậy có chút kích động, nhưng vân giả bộ bình tĩnh hỏi: “Vậy anh mau nói cho tôi nghe nhà họ Hà này cụ thể có tình hình như thế nào.”

“Cái này tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết đại khái, nghe nói lão gia tử nhà họ Hà sông sót trong mưa bom bão đạn thời kì lập quốc, lão gia tử có ba người, cụ thê tên là gì, làm nghề gì tôi thật sự không biết, có điều nghe nói đều làm việc trong quân đội, chức vụ địa vị không hề tầm thường.

Thang Hạo thành thật trả lời, thật ra những gì anh ta biết đều là từ tin đồn, dù sao thế giới của người có tiền cũng không phải thứ mà người như anh ta có thê tùy tiện tiếp cận.

*“Ò.” Lâm Dư nghe xong có chút thất vọng, nhưng anh biết lão gia tử Hà có ba người con trai, chẳng trách Chu Vân Vy liên tục gọi nhị gia nhà họ Hà, nhị gia nhà họ Hà.

“Hà tổng, anh hỏi cái này làm gì vậy?”

Thang Hạo có chút tò mò, Lâm Vũ đến Bắc Kinh không hỏi cái gì khác mà lại hỏi đến chuyện của gia tộc hàng đầu Bắc Kinh.

“À, tôi là chỉ là tò mò chút, lúc ở Thanh Hải tôi có nghe một người bạn ở Bắc Kinh của tôi nói đến cải gì mà nhà họ Hà, cái gì mà gia đình quý tộc, không nhịn được nên nghe ngóng xem sao.” Lâm Vũ cười nói.

“Bắc Kinh này gia đình quý tộc thì rất nhiều.” Thang Hạo thấy Lãm Vũ có hứng thú liền như được vặn dây cót, hưng trí bừng bừng nói: “Trước kia gọi là tứ đại thê gia, ngũ đại gia tộc, nhưng bây giờ không được rôi, bây giờ có thê thật sự gọi là thế gia và gia tộc không nhiều, phát triền phát triên sau đó liên tụt lại, hiện tại một nửa là thế hệ thứ hai và thê hệ thứ ba sẵn sàng kế thừa.”

“Thế gia với gia tộc không giống nhau ư?” Lâm Vũ tò mò hỏi.

“Thực ra cũng giống nhau, nhưng để phân biệt liên gọi những người trong giới chính trị và quân sự được gọi là thê gia, những người trong giới kinh doanh được gọi là gia tộc. Bây giờ, hàng loạt thế gia, gia tộc lớn liên hôn với nhau, chính trị kinh doanh hỗn loạn, vì vậy liên theo gia chủ, xem gia chủ là người trong giới kinh doanh hay chính trị, giỗng như nhà họ Hà gia chủ làm trong chính trị quân đội VÌ vậy thường gọi nhà họ Hà là thế gia.”

Thang Hạo giải thích.

“Vậy ngoài nhà họ Hà bây giờ còn có những thế gia và đại gia tộc nào?”

Lâm Vũ nghe nói càng thêm tò mò, trong lòng thâm nghĩ đất Kinh Thành rộng lớn này cùng với Thanh Hải không giỗng nhau, tình thế ở đây rõ rang vô cùng phức tạp.

“Nhà họ Hà, nhà họ Sở, nhà họ Trương, tam đại thế gia, đại gia tộc thì có hai nhà Lý, Vạn, gia tộc kinh doanh nỗi tiếng toàn quốc, anh chắc đã nghe qua.” Thang Hạo giới thiệu.

“Ngoài ra những gia đình khác đều là những tiểu gia tộc dòng thứ 2, 3, trước đây nhà họ Nghiêm cũng. CÓ chút danh tiếng nhưng tiệc là giờ cũng thành một gia tộc nhỏ, không có cách nào, những thế hệ sau của những đại gia tộc này không có nhân tài xuât chủng nào, chỉ đành từ từ suy tàn, bây giờ thế hệ thứ ba tư chất đều bình thường, hoặc là những công tử.

ăn chơi lụy lạc, rất ít người trẻ tuôi nỗi bật được như Sở Vân Tỷ, Trương Dịch Hồng.”

Lâm Vũ nhíu mày, nghĩ rằng Sở Vân Tỷ là nhân vật kiệt xuât của đời thứ là của nhà họ Sở, vậy thì Trương Dịch Hồng này chắc là nhà họ Trương, còn gia tộc họ Hà thì sao?

Gia tộc họ Hà lại kém cỏi vậy à?
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 345


Chương 345:

Lâm Vũ cảm thấy có chút không vui, mặc dù không biết Hà Gia Vinh có phải là người. nhà họ Hà hay không, nhưng anh vẫn cảm thấy không VuI, dựa vào đâu mà Thang Hạo lại không nhắc tới nhà họ Hà? Dựa vào đâu?

“Vậy nhà họ Hà thì sao? Đời thứ ba nhà ai lợi hại hơn?” Lâm Vũ không can tâm hỏi.

“Nhà họ Hà… hình như là con trai của lão tử gia nhà họ Hà, bọn họ làm nghề gì tôi cũng không rõ, dù sao cũng không có tiêng bằng Sở Vân Tỷ và Trương Dịch Hồng.” Thang Hạo nghic một lát thành thật trả lời.

“Mẹ nó.”

Lâm Vũ tức giận đập đập bàn, trong lòng cực kỳ không vui, đặc biệt là khi nghe thầy Sở Vân Tỷ mạnh hơn người nhà họ Hà, anh liên thấy không công bằng.

“Hà tổng, anh làm sao vậy?” Thang Hạo bị Lâm Vũ dọa sợ.

Lâm Vũ lúc này mới hồi phục lại tinh thần, phát hiện bản thân hình như biêu cảm có chút kích động liền vội vàng nói: “Mẹ nói, rượu vẫn còn chưa lên.”

“Phục vụ, rượu của chúng tôi đâu.”

Thang Hạo chợt nghĩ ra, lập tức gọi phục vụ.

“Xin lỗi quý khách, để hai vị đợi lâu rôi.”

Một lúc sau, quản lý quán bar đích thân đem khay rượu đến, trong khay còn có thêm một chai rượu Remy Martin.

“Sao lại có thêm một chai này?”

Thang Hạo bối rồi hỏi.

“Đây. là rượu quán bar chúng tôi tặng hai vị.” Quản lý vội vàng cúi người nói: “Tôi có chuyện không được hay lắm muốn nhờ hai vị, ng hai vị có thể nhường lại vị trí này..

“Nhường lại? Anh đang đùa với tôi à, anh có biết tôi vì đặt vị trí này mà phải tiêu bao nhiêu tiền không, tốn bao nhiêu công sức.”

Không đợi quản lý nói hết, Thang Hạo đã phân nộ ngắt lời anh ta, vì để tiếp đón Hà tông, từ sáng anh ta đã phải tìm người liên hệ , tôn bao nhiêu là công sức mới đặt được vị trí này, sao có thê nói nhường là nhường được.

“Xin lỗi tiên sinh, chúng tôi sẽ trả lại toàn bộ số tiền cho ngài, ngoài ra còn tặng ngài một trai rượu Remy Martin, tiêu dùng tôi nay. chúng tôi cũng bao hết.” Quản lý quán bar cúi đâukhông ngừng bồi thường, trong lòng cũng cảm thấy có chút khó xử.

“Đây là vấn đề tiền bạc ??” Thang Hạo tức giận bưng bừng, “Tôi không thiếu chút tiền đó, để tôi thêm tiền cũng được.”

Lần đầu tiên tiếp đón Hà tông, anh ta không thê mất mặt được, nêu không sau này anh ta ở công ty phải sống làm sao.

“Bỏ đi, anh Thang, nhường thì nhường đi.” Lâm Vũ xua xua tay biểu thị ý không sao, quay đầu tò mỏ nhìn quản lý nói: “Có điêu anh phải nói cho chúng tôi biết chúng tôi phải nhường vị trí này cho ai?”

“Cảm ơn ngài đã hiểu cho.” Quàn lý vội vàng gật đầu cảm ơn, tiếp đó nói: “Nếu như là người bình thường chúng tôi đã không bắt hai vị nhường lại vị trí này, nhưng người đến là người có tiêng, họ muôn chỗ ngồi này, chúng tôi cũng không có cách nào khác, không giâu gì hai người, đó là tam thiêu gia nhà họ Hà.”

“Tam thiếu gia nhà họ Hà, Hà Cần Kỳ?”

Sắc mặt Thang Hạo chốc lát biến sắc, nhìn Lâm Vũ cười khổ nói: “Hà tổng, không phải anh muôn nghe ngóng _ nhà họ Hà sao, đây, tam thiêu gia nhà _ họ Hà đến rồi.”

“Chính là vừa rồi anh nói nhà họ Hà tam đại thế gia?” Lâm Vũ nét mặt nhất thời vui mừng, vội vàng hỏi.

“Đúng, đúng, chính là con trai thứ ba của nhà họ Hà.” Thang Hạo lắc đầu cười khổ nói, sau đó bắt đầu đứng dậy, bất lực nói: “Đây chính là hỗn thế ma vương.”

“Quản lý, có thể để một chiếc bàn cạnh lan can được không, đủ hai chúng tôi ngồi là được rồi.” Lâm Vũ nhanh chóng nói với quản lý một tiếng, trong lòng không khỏi có chút hưng phần, không ngờ rằng có một ngày đên Bắc Kinh có thể tiêp cận với người nhà họ Hà.

Anh không nhịn được muốn nhìn tam thiếu gia nhà họ Hà, hoặc có thê nói là em trai anh trông như thế nào.

“Có thể, có thể.” Quản lý quán bar vội vàng gật đầu, sau đó căn dặn người đến kê thêm một chiếc bàn vào chỗ lan can.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 346


Chương 346:

Bồ sung như vậy, quản lý thấy quả thật là một ý kiên hay, liên nhanh chóng kê thêm mây chục bàn dọc theo hàng rào, đề khách không đặt bàn cũng có chỗ ngồi, còn Lâm Vũ và Thang Hạo ngôi đây cũng không tự thiền? lộ bị nhô ra.

Sau khi xếp xong chỗ ngồi Lâm Vũ không thể chờ đợi được liền hỏi: “Anh Thang, nghe lời. anh vừa nói hình như cũng có chút hiểu biết về Hà Cần Kỳ.”

“Mặc dù nhân vật cốt cán của đại gia tộc tôi không hiểu biết nhưng đối với những tin đồn về những công tử đời thứ ba này tôi nghe thây không ít, những người hay đên quán bar đều biết.”

Thang Hạo cười nói, tiêp đó đột nhiên nhớ ra thân phận ông chủ của Lâm Vũ mặt biến sắcvội vàng giải thích nói: “Hà tông, anh đến quán bar là yêu câu công việc à?”

“Được rồi, anh Thang, anh đừng gọi tôi là Hà tông nữa, gọi tôi Gia Vinh là được.”

Lâm Vũ nhanh chóng cười xua xua tay.

“Hắc hắc, cái đó không dám.” Thang Hạo vội vàng rót cho Lâm Vụ một N rượu, nói: “Vị Hà Cần Kỳ này cũng là một trong công tử có tiêng, nhưng ngược lại với đám người Sở Vân Tỷ là anh ta bởi vì phá nhà phá cửa, tên này lúc còn nhỏ không biệt học đâu được kungfu, đánh nhau vô cùng giỏi, sau này anh ta gậy chuyện ở một quán bar liền bị ba anh ta cho vào quân đội, hai năm trong quân đội nhưng, thói quen tính cách vần không thay đổi được, có một lần anh ta gây chuyện với đại đội phó, đánh người ta gãy ba cái xương sườn, bố anh ta liền đưa anh ta vệ giam lỏng một tháng, sau này ông cũng lười đề ý đến anh ta, chỉ cân anh ta không gậy chuyện quá lớn là được.” Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà!

Thang Hạo thêm cho Lâm Vũ vài viên đá, tiệp đó nói: “Có điều vị đại đội phó kia gững là gặp may mắn, ba cái xương sườn được thay xong, ông ta lập tức được thăng chức.”

Không tồi, tam đệ này có chút thú vị.

Lâm Vũ không tự chủ nhếch miệng cười, tự nhiên coi mình là người nhà họ Hà.

Không lâu sau liên thầy một nhóm người từ bên ngoài đi vào, toàn độ đêu là nam, ai ai cũng là thanh niên trẻ tuổi, nhìn bề ngoài chắc cũng chỉ tầm hai mươi tuổi.

Sau khi đi đến chỗ vừa rồi Lâm Vũ và Thang Hạo ngồi, bọn họ ngồi xuống.

“Chết tiệt, đánh quả bóng mệt chét lảo tử đây.” Một thanh niên ngôi giữa ném chiếc áo khoác da đi, cảm menu đồ uống lên và gọi rượu.

Lâm Vũ cần thận quan sát, nhìn kỹ anh ta, thầy khuôn mặt anh ta thanh 1ú, đầu tóc chải nhẹ, lông mày có vẻ giống với Hà Gia Vinh, những ánh sáng trong quán quá tối, nhìn không quá rõ ràng, chỉ là nhìn có phần giông.

“Cậu ta chính là Hà Cần Kỳ?” Lâm Vũ thăm dò hỏi.

“Hà tổng, nhỏ tiếng thôi.” Thang Hạo nhanh chóng vô võ cánh tay Lâm Vũ nói nhỏ: “Vị ông lớn này chúng ta không chọc vào được đâu, đất Kinh Thành này rất nhiều công tử đều sợ cậu ta.”

Ông lớn?

Rõ rang là tam đệ của Gia Vinh mà.

Lâm Vũ cười híp mắt liếc lần nữa vị “tam đệ” này ngược lại cũng không nói thêm nhiêu lời.

Không lâu sau khan đài ở giữa tâng 2 đã xuất hiện một cô gái gợi cảm mặc một chiếc áo ba lỗ đen cùng với một chiếc váy đen ngắn, âm nhạc bắt đầu bùng nổ, cô gái nhảy một điệu nhảy nóng bỏng theo điệu nhạc.

Lâm Vũ không nhịn được cúi đầu nhìn xuông một lát, đang. chăm chú thưởng thức đột nhiên cảm thấy như có vật gì đập vào người mình, anh sờ sờ đầu cúi đầu nhìn . thây trên bản có thêm một hạt dẻ cười đang xoay không dừng, tiếp đó lại bay đến thêm một hạt nữa, có điều lần này không _ trúng người anh mà đập trúng bàn rồi băn ra ngoài.

Lâm Vũ hướng mắt theo hướng hạt dẻ cười bay đền, ngắng đầu nhìn thấy đám người Hà Cần Kỳ đang nhìn anh.

Trong tay Hà Cần Kỳ còn cầm một nắm hạt dẻ cười, thây Lâm Vũ nhìn về hướng này, không kiên nhẫn mà xua xua tay tỏ ý anh tránh sang một bên đi, chăn NHI tầm nhìn để anh ta xem biểu diễn rồi.

Không tôi, em ba này quả nhiên ngông cuông.

Lâm Vũ cũng không thèm để ý đến anh ta, tiệp tục quay đầu lại tiếp tục xem biểu diễn.

Hà Cần Kỳ. thấy Lâm Vũ không coi anh tạ ra gì liên cau mày, lập tức ném hết nằm hạt dẻ cười trong tay về phía Lâm Vũ, vừa đúng lúc một bóng dáng xinh đẹp lướt qua và toàn bộ sô hạt dẻ trong tay rơi hết lên người người này.

“Aa”

Bóng dáng xinh đẹp không khỏi hét lên một tiếng, Lâm Vũ kinh ngạc liếc nhìn lại.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 347


Chương 347:

Bóng dáng xinh đẹp nhìn xuống. đống hạt dẻ cười trên mặt đất, tức giận ném lại cho Hà Cần Kỳ.

Hà Cần Kỳ nhìn thấy diện mạo của người phụ nữ này hai mắt liền sáng lên, vội vàng chỉ vào Lâm Vũ giải thích: “Tôi ném anh ta.”

Bóng dáng xinh đẹp quay người lại nhìn, đúng lúc cùng Lâm Vũ bốn mắt nhìn nhau, sau đó kinh ngạc nói: “Là anh?”

Lâm Vũ cũng không khỏi kinh ngạc, buột miệng nói: “Là cô?”

Thật sự là quá trùng hợp, cô gái này lại chính là vị tiếp viên mà Lâm Vũ gặp trên máy bay.

“Anh Hà, sau khi anh đi, tôi và bác gái kia tìm anh rất lâu.”

Tiếp viện hàng không nhìn anh cười nói: “Đến lúc đó tôi mới phát hiện đến tên của anh cũng không biết, bây giờ làm quen lại từ đâu đi, tôi tên Lý Thiên Ảnh.”

Nói xong cô đưa tay về phía Lâm Vũ.

“Tôi tên Hà Gia Dung.” Lâm Vũ vội vàng bắt tay với cô.

“Anh có phiền cho tôi ngồi đây một lát không?” Lý Thiên Ảnh nghiêng đầu, hỏi một cech lịch sự.

“Tất nhiên là không phiền, không phiền.”

Lâm Vũ còn chưa kịp trả lời, Thang Hạo đã vội vàng đứng dây chuyển ghế sang, thảo nào Hà tông không cho anh gọi đám người mẫu kia đến tiếp rượu, Có một vị tiên nữ khí chất xuât chúng ở đây rồi còn đâu, ai mà thèm nhìn đến đám người mẫu hạng hai kia chứ.

Lúc này Lý Thiên Ảnh đã thay quần áo bit thường, áo len trăng quân jean bó, tóc dài xõa một bên, dịu dàng quyến rũ.

“Cô Lý, sao cô lại ở đây?” Lâm Vũ thắc mắc.

_ “À, mai tôi được nghỉ, nhóm đồng nghiệp gọi tôi đến đây chơi, bình thường nghỉ nghơi chúng tôi cũng đên đây chơi, không ngờ răng lại trùng hợp như thê, vậy mà có thê gặp được anh.” Lý Thiên Ảnh ngữ khí có chút vui mừng nói, buổi sáng cô vận còn tiếc nuối vì không có cách nào liên lạc với Lâm Vũ, không nghĩ răng buổi tối lại có thể gặp lại, đúng là duyên phận mà.

“Cỏ, rau ngon đều bị lợn ăn sạch rồi.”Hà Cần Kỳ nhìn thấy Lý Thiên Ảnh ngôi xuông bên cạnh Lâm Vũ thì vô cùng không vui, bởi vì sau khi nhìn thấy Lỷ Thiên Ảnh trái tim anh ta cũng rung động.

“Sao vậy, anh Kỳ, nhìn trúng cô kia rồi? Tôi giúp anh đi mời cô ta đến đây.

Một cậu nhóc cắt đầu định ngồi bên cạnh Hà Cần Kỳ nói, sau đó đứng dậy đi đến bên cạnh Lý Thiên Ảnh, Bi đặt lên bàn nhìn Lý Thiên Ảnh nói: “Mỹ nữ, đến bà chúng tôi uống một ly GII0 “Xin lỗi, tôi ngồi chỗ bạn tôi một lát là được rồi.” Lý Thiên Ảnh cúi đầu xin lỗi.

“Mỹ nữ, cô có biết bên bàn chúng tôi ngôi kia là ai không, Hà Cần Kỳ, Hà thiếu gia.” Cậu nhóc cắt đầu Bình có chút kiêu ngạo chỉ ngón tay trỏ về phái sau lưng, bỗ sung thêm: “Tam thiêu gia nhà họ Hà.”

“Cái gì mà tam thiếu gia với chả bát thiếu gia, người ta không muốn đi, cậu nghe không h hiểu à?” Lâm Vũ có chút mắt kiên nhẫn nói.

Vừa rồi Hà Cần Kỳ ném hạt dẻ cười vào đầu anh ta đã rất không vui rồi, một chút tôn trọng anh trưởng cũng không có.

“Hà tổng.” Thang Hạo nghe thầy lời này bị dọa tới mặt xanh, lét, vội vàng đưa tay ấn ân xuống biểu ý Lâm Vũ đừng gây chuyện.

“Mẹ kiếp, tiểu tử, anh dám mắng J tam thiếu gia, tôi cho anh biết mặt mũi.

Cậu nhóc đầu đỉnh liền giơ tay, nhưng tay của anh ta chưa chạm đến mặt Lâm Vũ liền bị Lâm Vũ bắt lại, Lậm Vũ dùng lực bóp chặt, cậu nhóc đầu đỉnh lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết, “Aiyo, aiyo, anh thả tôi ra, thả tôi ra.”

Lậm Vũ cười lạnh một tiếng, dùng lực đây ra, cậu nhóc đầu đỉnh lập tức ngã về vị trí ngồi của cậu ta, chỗ rượu trên bàn bị đầy đồ, “loảng xoảng xoảng” tiếng chai vỡ.

“Mẹ kiếp, đánh chết hắn cho tôi.”

Hà Cần Kỳ đột nhiên trở nên tức giận, trong giọng điệu có chút kích động, đã lâu lãm không có người nào dám vô lễ với anh ta như vậy, nhân cơ hội này coi như vận động xương khớp : đi, cho dù bố anh ta có tra ra anh ta cũng có thể đồ lỗi cho Lâm Vũ đánh người trước.

Lý Thiên Ảnh bị dọa sợ mắt tái mét, sợ hãi đứng dậy, Lâm Vũ đề cô nắp sau lưng anh, cười nói: “Yên tâm đi, không sao đâu.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 348


Chương 348:

Lời vừa nói xong, Lâm Vũ đã đá ba phát, ba tên nhóc lập tức bay ra xa, mạnh mẽ ngã đập xuông bàn lăn lộng trên đất ôm vết thương.

“ĐM, mẹ nó, tìm chết àI”

Ba thanh niên kia cầm bình rượu và ghế đầu đập vào người Lâm Vu, ngay sau đó Lâm Vũ đá chân, ba thanh niên cũng bay ra ngoài ngay lập tức, nặng nề ngã xuống đất, trượt ra xa ba thước.

“Được đó, cũng giỏi phết.”

Hưng phần trong mắt Hà Cần Kỳ càng thêm đậm hơn, nhún . vai, nhảy lên đá một phát lên cổ Lâm Vũ.

Lâm Vũ một tay tóm gọn cổ tay của, anh ta, sau đó tay trái năm thành nắm đám, đấm thật mạnh vào bàn chân anh ta, Hà Cần Kỳ chỉ thấy một cảm giác đau thấu tim gan từ chân truyền đên, mặt lập tức biên thành màu tím đen, thu chân về đứng bằng | một chân, cảm thấy chân như mêm nhữn đi, lập tức ngã xuống đắt.

“Hà tam đệ, võ công này của em ý luyện còn kém cỏi lãm.” Lâm Vũ cười híp mắt nói.

Hà Cần Kỳ mồ hôi nhễ nhại, hai tay cô găng đứng dậy nhưng không thể đứng dậy được, sau cú đấm của Lâm Vũ người anh ta không ngừng run rẫy.

“Người đâu? Hà thiếu gia bị người ta đánh, mau gọi người.”

Máy cậu thanh niên nhìn thấy bọn họ Khếng phải là đối thủ của Lâm Vũ lập tức kêu lên, phục vụ của cả ba tầng cùng bảo an nghe thấy lập tức chạy đên.

“Hà tổng, mau chạy thôi.”

Thang Hạo thấy vậy mặt biến sắc, vội vàng nói: “Bị người nhà họ Hà bắt được thì chết chắc.”

“Ừ, nói có lý.”

Lâm Vũ gật gật đầu, hướng về phía Hà Cần Kỳ trên đất nói: “Em ba, em nhớ nha, tôi tên Hà Gia Vinh.”

Nói xong Lâm Vũ cũng không chần chừ gì nữa liền kéo tay Lý Thiên Ảnh chạy ra ngoài tòa nhà.

“Aaa.” Cả nhà tải app truyện hola nhé!

Lý Thiên Ảnh kêu lên một tiếng kinh ngạc, bị Lâm Vũ vừa kéo tay vừa chạy, giày cao gót của cô liên rơi ra.

Lâm Dự nhanh chóng bế cô đi ngang, chạy về phía đầu cầu thang, sau đó lao xuống lầu.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, Lý Thiên Ảnh phải ôm chặt lầy cô anh, co rúm trong vòng tay, cô có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể của Lâm Vũ cùng nhịp tim mạnh mẽ của anh, khuôn mặt cô ửng hồng, trong lòng không khỏi loạn nhịp.

“Hà tổng, anh ôm cô Lý làm gì, .

chuyện cũng không liên quan đến cô Lý,” Thang Hạo chạy xuống, nhìn thây Lâm Vũ đang ôm Lý Thiên Ảnh, không khỏi dở khóc dở cười.

Đúng nhỉ, chuyện cũng không liên quan đên Lý Thiên Ảnh.

Lúc này Lâm Vũ mới ngớ ra vội vàng đặt Lý Thiên Ảnh Xuông, nói lời xin lỗi: “Thật xin lỗi, cô Lý.”

Nói xong Lâm Vũ kéo Thang Hạo chạy nhanh đến con hẻm đổi diện ngã tư.

“Này, anh Hà, số điện thoại của….”

Lý Thiên Ảnh chưa kịp nói hết thì Lâm Vũ đã chạy mắt hút, cô lại thở dài thất vọng.

Đêm về khuya, Sở Tích Liên luôn thích pha một tách trà và đọc sách trong Phòng làm việc một lúc.

Lúc này ngoài cửa đột nhiên truyền đến âm thanh gõ cửa, tiếp đó An Chiến cũng chính là người đàn ông mập mạp lân trước đên Hô Sinh Đường đón Sở Vân Vy: “Thủ trưởng, có chuyện cần báo cáo.”

“Vào đi.”

Nhanh chóng đây cửa đi vào, cung kính nói: “Thủ trưởng, Hà Gia Vinh đã đến Bắc Kinh.”

“Ù, tôi sớm đã biết rồi.” Sở Tích Liên gật đầu nói.

“Tối nay, anh ta đi Vân Miến Hội chơi gặp phải Hà Cần Kỳ, hai người đã đánh nhau.” An Chiên vội vàng nói.

“Vậy à?” Sắc mặt Sở Tích Liên đột nhiên vui mừng, cười nói: “Thú vị, thú vị, hợp ý tôi.”

“Thủ trưởng, Hà Gia Vinh đã đến Bắc Kinh rồi, bước tiếp theo ngài định làm như thế nào.”

Sở Tích Liên bưng trà nóng đến trên ghế, híp mắt, nhàn nhạt nói: “Máy ngày nữa không phải là sinh nhật lão phu nhân nhà họ Hà sao, lúc đó tôi sẽ tặng cho bọn họ món quà lớn.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 349


Chương 349:

“Vậy ngài đáp ứng Hà Gia ni về chuyện hôn sự của tiểu thư..

An Chiến cúi người hỏi.

“Sở gia nói sẽ không bao giờ thất hứa, vì vậy nêu như Hà Gia Vinh đã đến đây thì hôn sự của tiểu thư đương nhiên phải lùi lại.” Sở Tích Liên không nhanh không chậm nói.

“Vậy nhà họ Trương bên đó…”

“Yên tâm đi, nhà họ Trương bên đó chắc chắn sẽ đồng ý.” Sở Tích Liên tự tin nói, trong mắt hiện lên tia sắc bén, giọng nhật thời trở nên trầm thấp “Gái gì mà tam đại thế gia, nói trắng ra thì là nhà họ Hà độc đại, trời Bắc Kinh cũng đến lúc phải thay đổi rồi.”

“Đúng rồi, ngày mai bảo Vân Tỷ đón Hà Gia Vinh đến nhà ngôi chơi.” Sở Tích Liên căn dặn An Chiến.

“Vâng, đến lúc đó tôi sẽ nhắc nhở thiếu gia.” An Chiến vội vàng gật đầu.

“Ngầu! Hà tổng, anh thật ngầu nha.”

Thang Hạo lái xe đi qua mấy con đường, trong lòng vẫn còn vương vấn sợ hãi, mặt tràn đầy ngưỡng mộ giơ ngón cái lên với Lâm Vũ, “Đến tam thiếu gia nhà họ Hà mà anh cũng dám đánh, lại còn nói đánh là đánh.”

“Tàm tạm.”

Lâm Vũ lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý, không phải chỉ là đánh em trai mình sao, có gì mà ngầu cơ chứ?

Đây nếu như đến người em ba này cũng không áp chê được thì sau này vào được. ni họ Hà bản thân làm sao có thể sống được chứ.

“Chỉ sợ anh ta tra ra được thân phận của chúng ta, đến lúc đó báo thù chúng ta, vậy thì Vinh Thắm Beauty của chúng ta sẽ không có chỗ đứng ở Bắc Kinh nữa rồi. ” Thang Hạo nhíu mày có chút lo lắng nói.

“Không sao, vừa nãy trong đó ánh đèn tôi tăm, anh ta không nhìn rõ chúng ta trông thế nào đâu.” Lâm Vũ biểu ý anh ta đừng lo lắng.

Sau khi đưa Lâm Vũ về khách sạn Thạng Hạo vẫn còn không yên tâm nhắc nhở vài câu, để anh chú ý thêm chút.

Ngày hôm sau Lâm Vũ dậy từ sớm, đi loanh quanh trong khách sạn, không lâu sau liền đi đến một ngõ, trong ngõ toàn là các tiệm nhỏ, đồ ăn nhẹ, đặc sản, muôn gì có nây.

Lâm Vũ đi loanh quanh một hồi, bị người phục vụ ở quây bán đồ ăn lừa vào uống một bát nước đậu nành suýt chút nữa thì nôn ra, đối với loại thức uống vừa chua vừa chát này của Bắc Kinh anh thực sự không thưởng thức nồi.

Sau đó anh mua vài chiếc bánh rán, vừa ăn vừa đi loanh quanh trong con hẻm, đi qua con hẻm đường đột nhiên rộng rãi hơn hẳn, phía trước có một chiếc câu, dưới câu nước chảy róc rách.

Hai bên đường bây đây rạp bán hàng, trên những chiệc rạp bán hàng bày đầy ngọc bội, tranh chữ và rất nhiêu đồ khác.

Hai mặt Lâm Vũ phát sáng, không ngờ xung quanh khách sạn mà mình ở lại có một con đường cô như vậy, anh không khỏi hưng phần đi lượn lờ một vòng.

Có điều sắp đi đến đầu bện kia rồi vẫn không thây có vật phẩm nào đẹp.

Đang lúc anh định quay về thì đột nhiên bị một người đàn ông đi xe ba gác hấp. dẫn, chỉ thấy phía trước xe của người. đàn ông gắn tâm biển, trên tắm biên viết: 20 vạn đóng gói giải tỏa, có thê kiểm hàng.

Trên thực tế, loại thủ đoạn này có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi, nhưng lý do khiến Lâm Vũ dừng lại là bởi vì anh phát hiện ra bên trong đồng thư pháp và tranh vẽ ở phía sau người đàn ông xe ba gác đang phát ra ánh sáng xanh mạnh.

Mặc dù bị nhiều đồ lặt vặt chèn ép ở bên dưới, nhưng ánh sáng xanh lam này vẫn rất mạnh, sáng hơn bắt kỳ ánh sáng xanh nào mà Lâm Vũ từng thấy trước đây, thậm chí còn vượt qua cả Minh Thả Thiếp của Vương Hi Chỉ.

– Lâm Dư không khỏi sửng sốt, anh cũng cũng: thèm quan tâm đến bánh đang ăn nữa liền vội vàng đi tới.

Đồ vật còn quý hơn Minh Thả Thiếp, đây phải là bảo vật kinh thiên động địa nào đây?

Ngay cả Lâm Vũ cũng không nghĩ ra, vì vậy hôm nay nhất định anh phải mua được món đồ này.

Sau khi người đàn ông đi xe ba gác xuống xe, anh ta bắt đầu đứng, rồi lần lượt xếp từng đồ vật nhỏ lên giá.

“Thợ sửa giày, anh đã bán cả nửa tháng rôi, hôm nay có thể bán đồng đồ này đi không? ”Một người bán ngọc. bích bên cạnh trêu chọc người đàn ông đi xe ba gác.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 350


Chương 350:

Vì khuôn mặt của người đàn ông đi xe ba bánh trông giông thợ sửa giày nên người dân phô đồ cô gọi anh ta là thợ sửa giày.

“Đúng vậy, hôm nay tôi đã lây hệt những thứ dưới đáy hộp ra. Nếu những thứ này vẫn không thê bán được nữa, vợ tôi thực sự sẽ bỏ chạy mắt.” Thở sửa giày nói trong cay đắng vừa bày đồ đạc ra.

Lý do khiến anh nóng lòng muốn bán đồ là vì quanh năm không về quê, không kiêm được nhiêu tiên nên vợ anh đã đệ đơn ly hôn với anh.

Anh ta định muốn bán hết số đồ này, sau đó vệ nhà sông an phận qua từng ngày, cái già mà giâc mơ’ cô vật gia, vứt mẹ nó đi!

Lâm Vũ đi đến trước rạp hàng của thợ sửa giày cũng không có vội vàng qua xem, trước tiên xem chút quây ngọc bội.

“Ông chủ, anh xem đi, chỗ tôi đây đều | là đồ tốt.” Tiểu thương bán hàng rong vội vàng chào mời Lâm Vũ.

Lúc này, trên quay hàng của thợ sửa giày y đã bày hết đồ lên, bao gồm ngón tay lật, chai lọ, và một số bức tranh và thư pháp thời Minh và Thanh nhưng hầu hết đều là đồ nhái. Lúc này Lâm Vũ cuôi cùng cũng biết tại sao anh ta bán nửa tháng vân không bán đi được.

Món đô giá trị nhật trong toàn bộ gian hàng của anh ta là một con lợn ngọc thời nhà Hán, nhưng nếu xét về độ mịn và kết cấu thì nó chỉ có khoảng 10 vạn.

Về phân thứ mà Lâm Vu nhìn thây có ánh sáng màu lam ngọc mạnh mẽ, thợ sửa giày cũng không lấy ra, lại còn chất thành một đóng với những đồ linh tinh, anh ta hiển nhiên không biết thứ này có giá trị như thế nào.

Cũng đúng, nếu không anh ta cũng không rao giá 20 vạn liền có thể đóng gói hễt đồng đồ này.

“Anh hem, con lợn ngọc này của anh không tôi nha.”

Lâm Vũ giả bộ bị con lợn kia ngọcthu hút.

“Ông chủ, anh thật có mắt nhìn, con lợn ngọc này là bảo vật dưới đáy của tôi đây, ngày đầu tiên lấy ra liền bị ngài nhìn trúng rôi. ” Thọ sửa giày cười nói, “Thời nhà Hán đó, ngài nhìn xem.”

Lâm Vũ cầm lấy xem, hỏi: “Không tồi, bao nhiêu tiền?”

“20 vạn, chỗ đồ này liền đóng gói cho ngài.” Thợ sửa giày ngữ khí lừa gạt nói.

“Không hợp lý, quay hàng. này của anh ngoài con lợn ngọc này ra cũng không Có đồ nào đáng tiền cả, 20 vạn đắt quá.” Lâm Vũ cau mày nói.

“Ông chủ, ngài nói như vậy tôi không có vui, chỗ tôi mặc dù rất nhiều đồ nhái, nhưng cũng có rất nhiều đồ là tự làm mà, tuyệt đối đáng tiền, ngài nhất định được lời chứ không hê tôn thất.” Thợ sửa giày giả vờ không vui nói.

“40 vạn, con lợn ngọc này tôi lấy, những thứ khác không cần.”

“Không được không được.”

Thơ sửa giày vội vàng xua tay từ chối, sau đó cười đề lây lòng anh, | “Ông chủ, không giấu gì anh, vợ tôi Sắp ly hôn với tôi, tôi đang nóng lòng muốn về nhà nên mới đóng gói bán hết đóng đồ này cùng nhau anh nên làm việc tót, lầy hét chúng đi.”

Anh chỉ lấy con lợn ngọc còn bỏ lại đống đồ kia thì những đồ kia sao bán được chỉ đành bị đập nát dưới tay anh ta thôi.

Lâm Vũ làm bộ mặt khó xử nói: “Vậy được thôi… vậy thì 20 vạn, tôi lây hết…”

“Con lợn ngọc này tôi lấy.”

Không đợi Lâm Vũ nói hết, phía sau đột nhiên truyền đên một giọng nói kiêu ngạo. Lâm Vũ quay đâu nhìn thì thấy hai người đàn ông mặc vest đang đi về đên, trong đó có một một thanh niên trông cũng trạc tuổi mình, khuôn mặt tuân tú, trên mặt tràn đầy kiêu ngạo có lễ xuất thân không tâm thường.

Còn người đang ông bên cạnh là người khoảng ba mươi tuôi, mũi bé, mắt bé, toàn thân toát ra vẻ thanh tú, tay cầm một chiếc quạt không ngừng phe phẩy.

Lâm Vũ liếc nhìn chiếc quạt giấy trên tay anh ta, trong lòng giật mình, chiếc quạt giây trong tay người này không đơn giản chẳng trách trời lạnh như vậy còn câm quạt ra phe phây, rÕ rang là đang khoe khoang mà.

Đây là một chiệc quạt giây mạ vàng, phong cảnh trên chiệc quạt giây rât đẹp và sông động, rõ ràng là do tay người vẽ, ít nhật nó cũng có từ thời nhà Minh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 351


Chương 351:

Điều này cho thấy người đàn ông mắt híp này cũng phải là một người am hiễu sưu tâm đồ cô.

Khi hai người đến trước quay hàng, người thanh niên trực tiếp câm con lợn ngọc lên gật đầu nói: “Cũng không tệ.”

“Tân thiêu, con lợn này đẹp nhưng giá cả không phù hợp.. Người đàn Šðng mắt híp liếc nhìn tâm biển treo trước mặt thợ sửa giày nói.

“Ông chủ, 20 vạn này của tôi không phải chỉ là con lợn ngọc mà là Hấc.

gộm tất cả những đồ ở đây, thư pháp cô, tranh…” Thợ sửa giày nhanh chóng chỉ vào đồng đô trên quây hàng và trên xe giải thích.

“không, phải chỉ có 20 vạn thôi sao, bổn thiếu gia thích.” Tần Thiếu cầm con lợn ngọc trong tay cảm thấy vô cùng hài lòng.

Thực ra anh ta muốn mua đơn thuần là vì giả bộ, con lợn ngọc này nhỏ nhắn, có thể trực tiếp cầm trong tay, dễ dàng mang theo, là một vũ khí dễ dàng câm khi ra ngoài.

Lâm Vũ nghe thấy lời anh ta nói thì trong lòng không khỏi lo lắng, vội vàng nói: “Vị thiêu gia này, xin lỗi, chỗ đô này là tôi mua trước, vừa rồi tôi đã nói rõ với ông chủ rồi.”

“Tiểu tử, dám giành đồ với Tần đại thiếu gia của chúng tôi à, có phải anh chán sống rồi.” Người đàn ông mắt híp đảo mắt nhìn Lâm Vũ, chê nhạo hết “20 vạn, anh có đủ không?”

“Đúng vậy, nói rõ rồi, tôi sao lại không biết, anh trả tiền chưa?”

Không đợi Tần Thiếu nói, thợ sửa giày đã lập tức hướng vệ phía Lâm Vũ lớn tiêng nói: “Trông bộ dạng nghèo kém của anh, vừa nãy tôi đã ngại không dám nói ra, lại còn muốn con lợn ngọc này với giá 10 vạn, lại còn mặc cả, nhìn bộ dạng anh chắc cũng chẳng có tiền, nhìn vị thiếu gia này nhà người ta đi, hiểu biết, biết quây hàng này của tôi đáng giá hơn 20 vạn.

Thợ sửa giày lạnh lùng liếc Lâm Vũ một cái, sau đó lầy lòng Tần Thiếu nói: “Tần thiếu, nều như ngài nguyện ý, có thể thêm cho tiểu nhân 1,2 vạn để tôi lấy tiền quay về nhà.”

Hiển nhiên thợ sửa giày này cũng nhìn ra Tần thiệu này không phải là nhân vật tầm thường, không coi tiền ra gì vì vậy mới cô ý dâm đạp lên Lâm Vũ thừa cơ hội lây lòng Tần đại thiếu gia, muốn từ tay anh ta thao . túng chút tiền.

Lâm Vũ có chút đau lòng, vừa rồi chỉ có mình anh là khách vị ông chủ này mặt tràn đầy nịnh hót, khi Tân thiếu này vừa đến liên trực tiếp đá anh sang một bên không coi ra gì.

Vốn dĩ Lâm Vũ còn nghĩ nếu như từ quây hàng cảu thợ sửa giày tìm thầy đô gì đó hay hay sẽ đưa cho anh ta thêm 100 200 vạn, bây giò có vứt bảo vạt vô giá đó ra anh cũng không thèm lấy.

“Nói rất hay, bán hàng cũng phải suy nghĩ xem nên bán cho người như thế nào, bán cho ăn xin vậy chính là xỉ nhục các đồ vật rồi.”

Tần Thiệu gật đầu, khinh thường liếc nhìn Lâm Vũ một cái, hùng hồ nói: “25 vạn, tôi lây hết.”

“Aiyo, aiyO, đại thiếu gia, cảm ơn ngài, cảm ơn ngài, ngài đúng là người trong ngành, đúng là người tôt.” Thọ sửa giày mặt đây cảm kích, hai tay không ngừng chắp tay thi lễ.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! “Tôi trả 30 vạn.” Lâm Vũ lạnh nhạt nói.

Thợ sửa giày sửng sốt, sau đó trợn tròn mắt, cười xin lỗi nhìn Tần thiệu gia: “Thiếu gia, ngài xem… cái đó..cái đo…”

“40 vạn!” Tàn Đại Thiếu có chút tức giận liếc nhìn Lâm Vũ một cái, không do dự tăng giá.

“60 vạn.” Lâm Vũ mắt không chớp nói.

“Thiếu gia, không thể, thêm nữa, không thẻ thêm nữa.’ Tần Thiếu còn chưa nói xong, người đàn ông mắt híp vội vàng ngăn anh ta lại, thêm nữa thì lỗ chết người đó, cho dù có tiền cũng không thê tiêu sài như vậy được.

Vừa nãy ông ta đã nhìn thật kỹ một lượt, phát hiện quây hàng của thợ sửa giày này căn bản không có thứ gì đáng tiên ngoài con lợn ngọc kia, những đồ khác đều không đáng giá 1 vạn.

Người đàn ông mắt híp quay người chỉ vào Lâm Vũ măng: “Mẹ nó, cái tên người ngoại tỉnh kia, dám tranh đồ với Tân thiêu, tôi xem anh là sông chán rôi à.”

Ông ta vừa rồi nghe khẩu âm của Lâm Vũ liền nghe ra Lâm Vũ không phải người. bản địa, vì vậy lúc này có chỗ dựa nên không SỢ dÌ.

“ Anh yêu cái gì mà Cần thiếu Đậu thiếu, tôi không sợ, tôi chỉ dùng tiền mua đồ, chăng trộm chẳng cướp, lý lẽ chính đáng, có bản lĩnh các người cứ tăng giá, tôi sẽ trả nhiều hơn các ngƯNU 10 vạn, hôm nay con lợn ngọc này, tôi đã quyết lấy rồi.” Lâm Vũ ngắng đầu quyết đoán nói.

“Anh nói mua liền có thể mua sao?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 352


Chương 352:

Người nam mắt nhỏ cười lạnh một tiếng, tiếp theo quay đầu nhìn về phía Hài Bạt Tử: “Anh ta dám mua, ông dám bán không?”

Thanh âm của hắn bên trong mơ hồ mang theo một chút ý tứ uy h**p.

Hài Bạt Tử tại giới cổ vật lăn lộn nhiều năm như vậy, tiếp xúc với nhiều người tốt xấu lẫn lộn, làm sao không nghe ra được ý tứ trong câu nói của xiaoyannan, nêu bản thân đem Thanh Ngọc Trư bán cho Lâm Vũ, ước chừng bản thân có thê lấy. tiền nhựng không còn mạng đề tiêu liền vội vàng lây lòng nói: “Không bán không bán, hắn có cho tôi thêm tiền đi nữa tôi cũng không bán, tôi chỉ nhận của Tần đại thiệu, 50 vạn, thành giao!”

Khuôn mặt Tần đại thiếu vui lên, có chút thị uy trừng mắt liếc, tiếp theo móc ra một tâm thẻ vàng đưa cho Hài Bạt Tử, “Có thể quẹt thẻ không?”

“Có thể, có thể”. Hài Bạt Tử vội vàng nhận lấy thẻ, cười rạng rỡ đem thẻ đi quet.

Lâm Vũ trong lòng tràn đầy lửa giận, nhưng lại không có kê hoạch gì, dù gì đồ vật của người ta, người ta nguyện ý bán cho ai thì liền bán.

“Tần đại thiếu, ngài xem những đồ vật này ngài tính câm thê nào?” Hài Bạt Tử chỉ chỉ vào bức thư họa trong chiếc xe ba gác và đống đồng nát sắt vụn.

“Bỏ đi, những thứ đó không cần nữa, một đồng phê phẩm!”

Tần đại thiếu có chút không kiên nhân xua xua tay, cực kỳ hứng thú vuôt ve Thanh Ngọc Trư trong tay.

“Chao ôi, cám ơn Tần đại thiếu.” Hài Bạt Tử mặt cười rạng rỡ nói.

“Không được, chúng ta bỏ tiền ra mua, làm sao có thê không cần.”

Người nam mắt nhỏ nhướng mày, không vui nói: “Tần đại thiếu đã đưa cho ông 50 vạn rôi, cái xe ba gác này không thể tặng cho chúng tôi sao?”

Mặc dù nói những thứ phế phẩm này không đáng tiên gì nhưng vẫn có thê bán lấy tiên, Người nam mắt nhỏ biết những thứ này Tân đại thiêu điều chỉ định là cho ông ta, đồ miễn phí thì chắc chắn cần rồi.

“Được, được, xe ba gác này tôi tặng cho hai vị, Hài Mạt Tử cũng không keo kiệt, trực tiếp gật đầu đồng MP trong lòng của ông ta đã nở hoa rồi, 50 vạn đên tay, đâu còn quan tâm gì tới chiếc xe ba gác này.

“Muốn lái thì ngươi lái, bổn thiếu gia cũng không chạm vào loại rách rưởi này.” Tần thiệu bất mãn lắm bẩm một câu.

Khi Lâm Vũ nhìn thấy bọn họ mang đồ mình thực sự cần đi, lập tức lo lắng, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng, võ võ đầu, giả vờ như bừng tỉnh ra một đạo lí lớn: “Chao ôi, Tân đại thiếu, người chính là Tần đại thiếu nổi tiếng thủ đô đúng không?”

“Ngươi biết ta?”

Tần đại thiếu khẽ giật mình quay đầu lại.

“Thât kính thật kính, Tân đại thiếu, tha thứ cho tôi thứ ngu dôt, tức thời không. nhớ ra được, người là đại gia tộc nồi ¡tiếng ở Thủ đô, Tân gia! Tân đại thiếu của Tần gia đúng không?”

Lâm Vũ giả vờ ra bộ dạng kinh ngạc vui mừng nói.

“Cũng không tính là đại gia tộc gì, miễn cưỡng tính là hạng hai đi.”

Tần đại thiếu nghe được Tần Vũ khen nhà mình như vậy, lập tức đắc ý không thôi, ưỡn ngực thẳng tắp.

“Tần đại thiếu khách sáo rồi, tôi lần đầu đến vùng đất quý này, thật là có mắt không nhìn thây thái sơn, tôi thành thật xin lỗi, mong Tần đại thiếu rộng lượng tha thứ.” Lâm Vũ cung kính nói.

Bởi vì cái vật báu vô giá ở trên chiếc xe ba gác kia, cái bực bội này anh nhịn.

“Được rồi được rồi, sau này nhớ mở mang tầm mắt, không phải ai ngươi cũng có thê đắc tội.” Tân đại thiêu ra vẻ xua xua tay, chẳng khác nào hoàng đề tha tội cho tội thần.

“Vừa rồi va vào Tần đại thiếu, tôi thực – sự rất băn khoăn, hay là như vầy đi, xem như đền bù, tiền của Thanh Ngọc. Trư này tôi thay người thanh toán.” Lâm Vũ lấy lòng nói, “ xem như là quà gặp mặt của tôi tặng người, sau này chúng ta kết giao bạn hữu.”

*Ô? Làm vậy được không?”

Tần đại thiếu hai mắt lập tức sáng lên, có phân hưng phân, vậy mà lại có loại người tiêu tiên như nước này?

Mặc dù 50 vạn đối với anh ta cũng không tính là nhiều, nhưng bạch kim rẻ vì sao không | làm, quan trọng nhất là chuyện này về sau có thể lây ra khoác bc khoe khoang với các công tử gia tộc khác.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 353


Chương 353:

“Một chút thành ý, hi vọng Tần đại thiệu không ghét bỏ.” Lâm Vũ vội vàng nói.

“Tần đại thiếu, tên nhóc này cũng xem như là biết điều, ngài vận nên cho hắn chút thể diện.” Người nam mắt nhỏ cũng vội vàng phụ họa theo một câu, trong lòng đã xem Lâm Vũ như một kẻ ngồc rồi.

Nơi khác lão chính là nhát gan, nói máy câu liền bị dọa sợ, thật ra anh ta cùng Tần đại thiếu cũng không muốn tiệp xúc với Lâm Vũ.

“Vậy được, vậy ta từ chối thì bất kính rồi.” Mặt Tận đại thiệu mang theo nụ cười gật đầu nhận lấy.

Muốn số thẻ của Tần đại thiếu, Lâm Vũ liền trực tiếp chuyển. tiền cho anh ta, Tần đại thiêu rất hài lòng gật đầu, cười nói: “Anh xem mới lần đầu gặp mặt anh đã tặng tôi đồ vật quý giá vậy rôi. Tôi cũng không biết nên tặng lại anh cái gì.”

“Không cần không cần, Tần đại thiếu khách sáo rôi.”

Tần Vũ một bên từ chối, một bên quét mắt sang. chiếc xe ba gác bên cạnh, cười nói: “Hay là Tần đại thiệu đem một kiện đồ vật trên xe ba gác tặng tôi đi, tôi làm kỉ niệm.”

“Cái gì mà một kiện hai kiện, toàn bộ tặng cho anh đều được!” Tân đại thiêu không thèm quan tâm mà khua tay.

“Cái này… cái này không được đâu…”

Lâm Vũ ra vẻ khỗ sở nói, trong lòng lại là đại hỉ, quả nhiên giỗng như anh tính toán, những đồ vật này Tần đại thiếu căn bản không quan tâm.

“Tần đại thiếu thưởng cho ngươi, ngươi nhận lây đi.”

Người nam mắt nhỏ trực tiếp đem xe giao cho Tần Vũ, hiện tại bọn họ không kiếm được lợi dì từ Thanh Ngọc “ni anh cũng chẳng quan tâm đồng phế phẩm này, vừa Ìúc anh KH nghĩ lái chiêc xe ba gác này sẽ đánh mật danh tính của bản thân.

‘Jậy quá cảm tạ Tần đại thiếu, hi vọng người có thể nhớ kĩ tôi, tôi là Hà Gia Vinh, về sau có việc gì còn phải phiền đến người.”

Lâm Vũ hưng phần không thôi nhưng trên mặt vẫn là giả vờ dáng vẻ điêm đạm.

“Được, được.” Tần đại thiếu đưa cho Lâm Vũ tắm danh thiếp của mình.

Lâm Vũ leo lên xe ba gác sau đó vộ vàng rời đi.

“Lão Từ, nhìn thấy chưa, người ngoài vùng này đều là người ngốc. cả!” Tân Đại Thiểu vui tươi hớn hở câm lầy Thanh Ngọc Trư đắc ý không thôi.

“Cũng không phải, tôi xem tiểu tử kia vừa rôi là bị dọa cho mất mật.” Lão Từ nhanh chóng nói ra mấy câu lấy lòng, cau mày quan sát bóng lưng của Lâm Vũ, trên mặt lộ ra vẻ nghỉ ngờ.

Thật ra, bọn họ không biết rằng trong Suy nghĩ của Lâm Vũ, hai người bọn họ chinh là kẻ ngôc lớn nhất!

Sau khi Lâm Vũ lái xe ba gác trở lại trong hẻm, trực tiệp tìm một con đường khuất rồi rẽ vào, sau đó vội vàng Ìục lọi trong chiếc xe rách nát.

Dù gì đem nhiều đồ như vậy trỏ về khách sạn cũng không tiện, anh dứt khoát tìm ra bảo vật trước.

Nhưng điêu khiên anh ngạc nhiên là khi mỏ mảnh vỡ ra, ánh sáng màu xanh lục hóa ra là một thanh kiếm bị gãy! Một thanh kiếm có gãy cũng không thẻ bị gãy thêm!

Anh nhìn thấy một bao. kiếm bằng đồng bọc bên ngoài kiếm, do lâu ngày nên trên bao kiêm có nhiều lỗ bị mục nát với lớp gỉ xanh ngọc dày, gần như dính chặt vào thân kiêm, vỏ kiêm.

Miệng cũng đầy gỉ đồng, bao phủ toàn bộ lưới kiêm, bên trong toàn bộ thanh kiêm đã chết gỉ, rút ra cũng không được, nêu kéo mạnh, ước chừng toàn bộ sẽ bị gấy.

Tuy nhiên, chuôi kiếm vẫn còn rất nguyên vẹn, dày và tròn, nêu xét về hình dáng thì rất có thê đây là một thanh kiếm bằng đồng từ thời Xuân Thu và Chiên Quốc.

Nhưng khi nó rỉ sét như thế này, nó gân như là phế vật rồi và chắc cũng không còn giá trị nữa.

Lâm Vũ không khỏi thở dài, tự hỏi có phải mình lỡ mắt hay không, nhưng lại nhìn kỹ thanh kiêm gãy trong tay mình, ánh sáng màu xanh lục thịnh vượng, ngay cả lúc anh cầm chuôi kiếm, ánh sáng xanh lục lại thịnh vượng thêm mây lần.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 354


Chương 354:

Nhìn thế này, Lâm Vũ chắc chắn rằng anh không thể nào rời mắt được, anh chỉ cần nằm thật chắc chuôi kiếm, nghiêng người và đập mạnh bao kiếm vào tường.

“Tingl”

Với một âm thanh giòn giã, vỏ kiêm và gỉ sét văng tung tứ phía, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, và ánh sáng trăng lạnh lẽo của thanh kiếm đột nhiên xuất hiện.

Mặt Lâm Vũ vui mừng khôn xiết, hóa ra tất cả lớp gỉ này đều đến từ vỏ kiếm, mà không phải là thân kiếm!

Anh đập vào bức tường một lần nữa, và một lần nữa “ting”, lớp gỉ còn lại ngay lập tức bị rũ bỏ, và lưỡi kiếm nặng nê và sắc bén đột nhiên lộ ra.

Bức tường bị lưỡi kiếm vừa rồi đập ra một vệt dài mười cm và sâu ba bôn HH nhưng lưỡi kiếm không hề bị hư ại Lâm Vũ nhìn kỹ thanh kiếm đồng trong tay, thây chuôi kiêm dài hơn năm mươi phân, rộng bốn năm phận, lưỡi kiếm mảnh mai, có đường gò ở | giữa, lưỡi cắt ở hai bên cực kỳ sắc bén, về phía trước cong lên. Lõm vào trong, giữa thân kiếm có hai vòng lồi, đầu kiêm trang trí các vòng tròn đồng tâm, thân kiêm có họa tiệt lưới kim cương đen đều đặn, khắc mười con dấu chim, kiếm cách chính diện khảm có màu lam tỉnh thạch, mặt sau khảm có lục nới lỏng thạch.

Toàn bộ thanh kiếm được làm rất đẹp, cầm trên tay. rất nặng, Lậm Vũ không khỏi vui mừng khôn xiết, thật tuyệt, còn lo lăng mình không có vũ khí để lợi dụng. Với thanh ma kiếm này, huồng ‹ chi là g**t ch*t đủ loại ác nhân, cắt bầu trời và phá hủy trái đất là việc không thành vấn đề gì!

Lâm Vũ cỗ tay đột ngột lắc lư, đâm vào bầu trời, thân kiểm run lên, nhàn nhạt vang lên tiếng ngâm nga, dưới ánh nắng ban mai, lưỡi kiếm thân kiêm giỗng như sương thu, cắt vàng ngọc!

“Thuần Quân!”

Đột nhiên, từ đầu ngõ vang lên một.

tiếng cảm thán, liền nhìn thầy vừa rồi người đàn ông nhỏ mắt và cũng chính là Tần đại thiếu trong miệng lão Từ nhanh chóng chạy tới.

Lậm Dật sắc mặt thay đổi, không ngờ hắn đuôi theo, vừa rỗi vào ngõ, nhìn phía sau không phát hiện có người đi theo, xem ra người này vừa mới đi theo, chỉ trách bản thân mình nhìn thấy bảo kiêm quá hưng phấn, nhất thời có chút đãng trí.

“Chúa ơi, đó là một thanh kiếm Thuần Quân!”

Lão Từ kinh đến nỗi tròng mắt như muốn lòi ra ngoài, khi chạy tới bên này nhìn chằm chằm thanh kiếm trên tay Lâm Vũ, hắn vấp phải cục đá suýt nữa ăn phải phân chó trên mặt đất.

“Ông nói gì?”

Lâm Vũ xoay cô tay, đem kiêm bỏ ra sau không cho lão Từ nhìn, giả bộ cau mày nói: “Cái gì mà thuần vàng thuần bac, tôi nghe không hiểu.”

Trên thực tế, làm sao anh ta có thể không biết rằng Thuần Quân là một trong mười thanh kiếm nổi tiếng thời cô đại.

“Đây là Thuận Quân Kiếm, kiêm của vua nước Việt Câu Câu Câu…Câu Tiến!”

Lão Từ không thể nói rõ ràng vì quá phần khích, trong lòng tái xanh tiệc: nuôi. Một hồi ông ta đã hiểu ý đồ của Lâm Vũ, chẳng trách thằng nhóc này sẵn sàng bỏ ra 50 vạn đề mua một mớ phế phẩm, bên trong vẫn còn tình cảm NT một em bé lớn.

Nếu ông ta không nghỉ ngờ và tò mò đi theo, ông ta sẽ không bao giờ tưởng tượng được răng lại có một thanh kiêm Thuần Quân trong đồng phề phẩm này!

Ông ta luôn nghiên cứu sâu về các đồ tạo tác bằng đồng và có thê kết luận răng đây là thanh kiếm Thuần Quân mạnh gấp hàng trăm lần thanh kiếm của vua Câu Tiên được khai quật vào những năm 1960, cần phải biết răng sau khi thanh kiếm được khai quật, nó được gọi là “Thiên Hạ đệ nhật kiếm”, kiếm này lại càng dễ đoán!

Năm đó Việt Vương ngàn con tuấn mã, ba khu giàu hương, hai tòa nhà lớn cũng không thê đổi lấy thanh kiếm, đặt ở hiện tại giá trị phải lên đến cỡ nào!

Nhưng anh thực sự không thể hiểu được làm thế nào mà đứa trẻ này phát hiện ra!

“Tôi không hiểu ông đang nói cái gì, đây chỉ là một thanh cổ kiếm bình thường.” Lâm Vũ giả bộ bối rồi.

“Tiểu tử thối, cậu không cần cùng tôi kéo con nghé!” Lão Từ kích động đến phát ra tiếng địa phương, tức giận nói: ‘Chúng ta cùng nhau phát hiện thanh kiêm này, cũng nên có phần của tôi!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 355


Chương 355:

“Có cái đầu ông Ấy, đều là lão đây trả tiền!” Lâm Vũ nhìn ông ta như một kẻ ngồc.

“Hừ, câu không chia cho tôi đúng không? Được nôi, tôi sẽ báo cậu, bán đồ đồng là phạm pháp!”

Lão Từ một bước phóng tới trước mặt Lâm Vũ, năm chắc cánh tay của anh, lây điện thoại di động ra giả bộ gọi điện thoại.

“Ông buông ra! Nếu không tôi sẽ dùng kiếm bồ ông!” Lâm Vũ trừng mắt nhìn ông ta, hù dọa nói.

“Cậu dám!” Lão Từ nghiến răng nghiền lợi, “Còn dám đánh tôi? Cậu mà động thủ với tôi, tôi liền không cho cậu rời kinh đôi “Đánh chính là ông!”

Ngay khi giọng nói của Lâm Vũ vừa rơi xuống, anh ta đã đá Lão Từ xuông đất.

“Ây dô, đáng người rồi! đánh người rồi!”

Lão Từ ngồi trên mặt đất, ôm chặt lấy thắt lưng của mình hét lớn, thấy Lâm Vũ chuân bị chạy liền bò dậy xé rách quần áo của Lâm Vũ, “roet” một tiếng, đem quần áo của Lâm Vũ rách một mảng.

“Không phục? Cho ông thêm một cước nữal”

Lậm Vũ lại đá vào ngực ông ta, trực tiếp đá cho ông ta bỗn chân chỗng lên trời, sau đó cởi áo khoác quân kiếm, chạy nhanh ra khỏi ngõ nhỏ.

“Tiểu tử, đừng để tôi bắt được cậu!”

Lão Từ ở sau tê tâm liệt phê mắng.

Ông đứng dây võ đất trên người, đột nhiên hai mắt sáng lên, nhặt một tắm thẻ nhỏ trên mặt đất lên, nhìn kỹ, đó là thẻ phòng ở khách sạn của Lâm Vũ.

Cả nhà tải app truyệnhola đọc nhiều hơn nhé! “Thằng ranh con, tôi xem cậu đi đâu!”

Lão Xu măng nhiếc, sau đó lấy điện thoại di động ra, trực tiếp gọi cho Cục trưởng Cục Công an Tây Thành.

“Alo, lão Từ, lần này lại có thông tin nào à?” Người đàn ông đầu dây bên kia vẫn còn khách khí hỏi.

“Lưu cục trưởng, lần này có thể là cá lớn! Tôi chưa nói cho ai hệt, tôi nói với anh trước!” Lão Từ vội vàng trả lời.

“Cá lớn?! Nó lớn như thế nào?” Lưu cục trưởng ở đầu bên kia điện thoại đột nhiên có chút hưng phần, gân đây lo lắng không biết làm sao lại leo lên.

“Buôn bán thanh đồng, cái tội danh này lớn không? Hơn nữa đồ vật kia lại là bảo vật quốc gial”

Lão Từ lúc nói chuyện trong lòng cảm thấy thoải mái, không thôi, cậu không cho tôi sông tốt, tôi cũng quyết không cho cậu sông tốt!

“Tin tức đáng tin cậy không?”

Lựu cục trưởng vô cùng hưng phần vỗ bàn, bảo vật cấp quốc gia, cái này nếu tự mình thu hồi được thì quả là một công lao to lớn, những ngày nhắc đến Bộ Công An cũng chỉ trong tâm tay!

“Đáng tin cậy, đáng tin cậy, tiểu tử thôi này vừa thoát khỏi tôi.”

Lão Từ tức giận nói, ôm lấy lồng ngực đau nhức.

“Mau nói cho tôi biết hắn đang ở đâu, tôi sẽ đưa người đi bắt hắn!” Lưu cục trưởng nóng lòng nói.

“Không vấn đè gì, tôi sẽ gửi thông tin đến điện thoại di động của anh, nhưng Cục trưởng Lưu, thông tin quan trọng như vậy, tiền…”

Lão Từ l**m môi hehe.

Trên thực tế, ngoài việc kiếm tiền bằng cách giúp các nhà quý tộc bán các di vật văn hóa, ông ta còn cung.

cấp thông tin cho cơ quan công an đề kiềm thêm chút tiền thưởng.

“Đừng lo lắng, tôi có lúc nào quên công của anh đâu? Chỉ cân chúng ta bắt được người, có tiền là được rôi!”

Cục trưởng Lưu vỗ ngực trấn an.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 356


Chương 356:

“Được rồi, tôi gửi cho anh địa chỉ của tiểu tử đó.” Lão Từ cúp điện thoại, trực tiếp chụp ảnh thẻ phòng gửi cho Cục trưởng Lưu, trong lòng cảm thấy khó chịu, mặc dủ tiền thưởng này so sánh với giá trị của Thuần Quận kiếm là không sánh được, nhưng nêu ông không lây được thì Lâm Vũ cũng đừng hòng!

Nếu bị bắt lần này, ước tính Lâm Vũ sẽ phải ngồi tù cả đời, có thể bị kết án vài năm vì tội bán lại đi vật văn hóa bằng đồng cấp ba, cấp bồn, chưa kể là bảo vật quốc gia.

Sau khi nhận được thông tin từ Lão Từ, Cục trưởng Lưu ngay lập tức yêu cầu Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự gọi nhân lực lền và yêu cầu anh ta trang bị súng và áo giáp cho mọi người, sau đó ông ta đi xuống và tự mình thay một bộ giáp. Cục trưởng Lưu đã từng xử lý những trường hợp như vậy, biệt rằng những kẻ buôn bán và trộm mộ báu vật quốc gia bán như vậy là những kẻ liều lĩnh và CÓ súng trong tay, vì vậy cần phải cần thận.

Sau khi nhân sự được triệu tập. bảy tám chiếc xe cảnh sát lao thăng đên khách sạn nơi Lâm Vũ đang ở.

Lâm vũ trở lại khách sạn với một thanh kiếm, sờ mó trong túi, phát hiện thẻ phòng không có, nhìn xuông thấy quân áo của mình đã bị Lão Từ Xé, biết răng hơn phân nửa là rơi ở trên đường, chỉ còn cách xuống dưới lầu bồ sung lại một tắm.

Sau khi trở về phòng, anh cần thận bọc thanh kiếm trong quần áo và muốn giấu vào vali, nhưng nghĩ không thông, anh lại ra ngoài mua băng keo và dán thanh kiêm vào gầm giường, dự định sẽ đem theo khi rời đi.

“Chuông leng keng…”

Lúc này, điện thoại di động của anh vang lên, vừa nhìn thấy là của Sở Vân Tỉ, Lâm Vũ không khỏi nhíu mày, do dự một chút liên câm lên, tâm tình không tốt nói: “Chu thiêu gia, anh làm sao vậy?”

“Anh ở đâu?”

Sở Vân Tỉ ở đầu bên kia điện thoại cũng có chút không kiên nhẫn, vừa nghĩ đến việc bản thân phải . đích thân đi đón Lâm Vũ, trong lòng của anh ta liền vô cũng khó chịu.

Chết tiệt, những người khác đã luôn phục vụ anh ta, giờ anh ta phải bỏ việc của công ty đề phục vụ Lâm Vũ.

“Khách sạn.” Lâm Vũ nói.

“Ba tôi kêu tôi đến đón anh đi ăn cơm ở nhà tôi, bây giò tôi sẽ qua đó ngay, mười phút sau anh xuông lâu đọi tôi.”

Sở Vân Tỉ nói mây câu rồi cúp điện thoại.

“Chờ cái lông!” Lâm Dư tức giận ném điện thoại đi, anh không thèm nghe theo chỉ thị của anh, trước tiên đi ngủ một lát rồi nói chuyện sau.

Sau hơn mười phút, Sở Vân Tì lái xe đến khách sạn nơi Lâm Vũ ở, thầy cửa không có ai, anh ta tức giận chửi bới, sau đó gọi điện cho Lâm Vũ, nghe thấy. ở đâu bên kia điện thoại.

HH phối của anh ta như muôn nỗ tung.

“Con mẹ anh tranh thủ thời gian, tôi bỏ mọi việc ở công ty không làm mà đến đón anhl” Sở Vân Tỉ tức giận măng, sau đó cúp điện thoại.

Lúc này có bảy tám chiếc xe cảnh sát với đèn cảnh sát nhấp nháy chạy tới từ ngã tư phía trước, vừa đến nơi thì đột ngột dừng lại, sau đó hàng chục cảnh sát được trang bị tốt bước xuống, hàng chục người đứng rải rác hai bên công. Bảy tám người nhanh chóng ổi vòng ra cửa sau của khách sạn, trong khi những người khác lao thăng vào sảnh.

“Cảnh sát đang xử lý vụ án, những người không liên quan xin hãy rời đi ngay lập tức!”

Sau khi Cục trưởng Lưu xuống xe, nhìn thấy Sở Vân Tỉ ở đây, liền nhíu mày thở dài.

Sở Vân Tỉ không khỏi tự hỏi, đây là bắt ai đối với một trận chiến lớn như vậy, cơ giáp và súng ống đều phối hợp.

Anh ta nhìn vào trong đại sảnh, thây Lâm Vũ còn chưa đi ra, trong lòng không khỏi có chút khó chịu, chết tiệt, tên khốn kiếp này, cố ý chình mình đúng không.

“Điếc hả? Tôi nói, cảnh sát xử lý vụ việc! Những người không liên quan xin hãy rời đi ngay lập tức!”

Nhìn thấy Sở Vân Tỉ đưa lưng về phía mình không động đây, Cục trưởng Lưu lập tức gâm lên dữ dội.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 357


Chương 357:

Sở Vân Tỉ quay đầu lại, liếc nhìn Cục trưởng Lưu, cau mày, hơi có chút không vui.

“Sở…Sở đại thiếu?!”

Cục trưởng Lưu thây rõ Sở Vân Tỉ chân sau liên mêm nhữn, suýt nữa quỳ trên mặt đất, sắc mặt tái nhọt, mồ hôi đầm đìa, vội vàng nói lây lòng: “Sở đại thiệu, tôi không biết là ngài, đắc tội nhiều, đắc tội nhiều.”

Làm sao một người trong tổ chức như ông ta |: lại không biết họ Sở và người nôi tiếng nhất trong những thế hệ trẻ của các gia tộc và gia tộc lớn là Sở Vân Tỉ.

Vì là doanh nhân nên anh ta thỉnh thoảng cân lộ mặt trên truyền thông.

Anh ta có thể là một doanh nhân thành đạt trong mắt người thường,.

nhưng mọi người trong hệ thống đều biết gia cảnh của Sở Vân Tỉ.

“Ông là?”

Sở Vân Tỉ liếc nhìn Cục trưởng Lưu, dường như không biết ông ta.

*Ô, Sở đại thiếu, tôi là Cục trưởng phân khu Tây Thành, tôi tên là Lựu Mộng Huy.” Lưu Mộng Huy cúi đầu nói: “Tôi đã từng làm việc dưới trướng Dượng và thứ trưởng Diêu, khi đó tôi vẫn còn là một sở trưởng nhỏ. Ông ấy còn chưa gia nhập Bộ Công an, Lão gia nhà ngài dạo này vẫn khỏe chứ?”

“Vẫn khỏe.” Chu Vân Tây gật đầu, sau đó tò mò hỏi: “Các người đang muốn bắt ai vậy?”

Một kẻ tội phạm buôn bán di vật văn

Trong Phạm hóa!” Lưu Mộng Huy nhìn thăng, giả vờ dũng cảm và không sợ hãi. “Nó, cũng là một di tích văn hóa cấp quốc | gia. Vì nó rất quan trọng nên tôi đã đích thận dẫn dắt đội đến đây! Liên quan đến lợi ích quốc gia, dù cho bắt cứ giá nào cũng phải đưa tên tội phạm này ra trước công lý!”

Khi ông ta nói điều này, ông ta rất nghiêm túc và ngay thăng, như thể anh ta là kẻ thù của tội ác.

Ông ta nói điêu này trước mặt Chu Vân Tây là vì ông ta thực sự muôn tiết lộ với dượng của mình thông g qua miệng của Sở Vân Tỉ, cô ý hay vô ý, răng khi vụ án hoàn thành, nói không chừng có thể trực tiếp giới thiệu ông ta đên Bộ Công an.

“Vắt vả rồi.” Sở Vân Tỉ gật đầu, tỉnh thần cũng trở nên ngưng trọng, thậm chí có người còn dám bán tư vật di tích văn hóa cấp bảo vật quốc. gia?

Thực sự không biết từ chết viết thê nào.

“Sở thiếu ngài đến đây?” Lưu Mộng Huy cười hỏi.

“Đón người.” Chu Vân Tây đáp: “Một lát nữa sẽ tới. Tôi đứng ở đây ‹ có ảnh hưởng đến việc phá án của ồng không?

“Không ảnh hưởng, không ảnh hưởng.” Lưu Mộng Huy vội vàng xua tay, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười: “Người có thể được Thiếu gia Chu tự mình đón về, nhất định không phải người thường.”

khoa bo.

Chu Vân Tây cười không cười, trong lòng thầm rủa, đồ đê tiện!

Lại nói sau khi một nhóm cảnh sát xông vào sảnh giải thích ý định của họ với quây lễ tân, họ gọi một người phục Vụ và cùng nhau lên lầu. Sau khi đên cửa phòng Lâm Vũ, cảnh sát nháy mắt với người phục vụ, người phục vụ vội vàng tiên lên gõ cửa, ngọt ngào nói: “Tiên sinh, xin chào, tôi đền giúp thay khăn tắm và khăn mặt.”

“Ò.” Lâm Dư vừa tỉnh lại còn đang ngủ mê man sờ sờ cô, trực tiệp đi tới mở cửa.

Ngay khi cánh cửa được mở ra, một nhóm cảnh sát xông lên và ép chặt anh, Lâm Vũ trở nên tỉnh táo ngay lập tức, sau đó lập tức phản ứng và chỉ định Lão Từ phản bội anh.

Khi một nhóm cảnh sát nhìn thấy anh ta là người duy nhất trong phòng, họ không khỏi hơi kinh ngạc, sau đó tìm kiếm cần thận và đem thanh kiếm đồng mà Lâm Vũ đã giấu dưới giường ra ngoài.

Nhìn thấy † thanh kiếm đồng c cực kỳ sắc bén, tất cả mọi người đều kinh ngạc, ai cũng có thê thây thứ này có giá trị rất lớn, sau đó đều thay đôi sắc mặt hưng phần, lần này có thể lập công lớn rôi!

“Mẹ kiếp, tiểu tử ngươi giấu cũng khá giỏi đây !” Đội trưởng cảnh sát hình sự đá Lâm Vũ một cái, lạnh lùng nói: “Dẫn đi!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 358


Chương 358:

Sau đó anh ta giơ máy liên lạc nội bộ và nói: “Cục trưởng Lưu, nghi phạm đã bị bắt thành công, nghỉ phạm đã bị bắt thành công!”

“Sở đại thiếu, khách của ngài còn chưa xuống, tội phạm của chúng tôi đã bị bắt.” Lưu Mạnh Huy cười nói.

Chu Vân Tây cau mày liếc nhìn đồng hồ, sau đó chửi rủa Lâm Vũ máy lần.

“Ting!”

Khi thang máy ở sảnh đồ chuông, một nhóm cảnh sát lập tức áp giải Lâm Vũ ra ngoài bằng còng tay.

“Chỉ có một người?” Khi Lưu Mộng Huy nhìn thấy chỉ có một mình Lâm Vũ, ông ta không, khỏi có chút kinh ngạc, cân nên biết rằng loại băng nhóm này thường bao gôm ba đên năm người.

Sở Vân Tỉ ở một bên kinh ngạc mở to mắt khi nhìn thẫy Lâm Vũ bị đưa ra ngoài, kinh ngạc nói: “Cục trưởng Lưu, anh ta là người bị ngươi bắt sao? Ông chắc chắn là không bắt nhằm?”

“Không phải, anh ta giống. với người mà người tình báo miêu tả, anh ta tên là, Hà…Hà Gia Vinh!” Lưu Mạnh Huy vội vàng nói.

“Đúng, đúng, đúng, Hà Gia Vinh, anh ta là Hà Gia Vinhl” Sở Vân Tỉ không khỏi bật cười, tên khốn này vậy mà bị bắt, thật là hạnh phúc!

Lưu Mộng Huy nghe vậy giật mình, vội vàng hỏi: “Ngài biệt hắn?”

“Ừ, tôi đến đón anh ta đi ăn tối.” Sở Vân Tỉ hớn hở nói, “Tôi không ngờ anh ây bán lại di vật văn hóa.”

“Cái gì?!”

Lưu Mạnh Huy đột nhiên run lên, suýt chút nữa ngã xuống đất, run \ rẫy nói: “Anh ta…anh ta là khách quý của ngài sao?!”

“Thật là khách quý, khách quý, ba tôi muốn gọi anh ta tới nhà dùng cơm.”

Sở Vân Tỉ đầy vẻ không quan tâm nói: “Không sao, ông cứ bắt đi.”

Thực ra, những gì Chu Vân Tây nói là sự thật, anh ta muốn Lâm Vũ đau khổ và giải tỏa hận thù trong lòng anh ta, nhưng khi Lưu Mộng Huy nghe được điều này, rõ ràng đây là một sự mỉa mail Ông kịch liệt rùng mình một cái, cảm thầy lưng như cỏ gai, gắt gao nói: “Thả người ra! Thả người ral”

“Này, đừng, Cục trưởng Lưu, ông thả người làm gì!” Sở Vân Tỉ cũng là lo lắng, lập tức thuyết phục.

Lưu Mộng Huy tưởng rằng Sở Vân Tỉ đã hoàn toàn bị k*ch th*ch, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, lập tức bất chấp hình tượng nhảy dựng lên, đỏ mặt hét lên: “Chết tiệt, tôi bảo thả người ral Thả rat”

Hà lão phu nhân Đội trưởng cảnh sát hình sự run lên vì sợ hãi, vội vàng chạy tới tháo bỏ còng tay Lâm Vũ ra, trong ấn tượng Ỉ anh ta chưa từng gặp Cục trưởng Lưu phát đại hỏa thê này.

“Tại sao lại thả người?! Không phải anh ta bán lại di vật văn hóa sao?!”

Sở Vân Tỉ cau mày lo lắng nói, “Cục trưởng Lưu, ông không cần cho tôi thể diện, công là công, tư là tư, cứ Việc theo pháp luật.”

Anh ta là giới kinh doanh, chứ không phải là giới quan. lại vì vậy không biêt cách “nói ngược” trong giới quan lại.

Anh ta nói những lời này thật lòng, nhưng nó lại trở thành câu chất vận trong tai Lưu Mộng Huy, Lưu Mộng Huy vội vàng lau mồ hôi nói: “Xin lôi, Sở đã thiêu, chúng tôi đã làm sai, Hà tiên sinh căn bản không hề bán lại di vật văn hóal”

“Sao có thể nhằm lẫn được? Các người vẫn chưa tìm thầy vật chứng sao?!”

Sở Vân Tỉ nghĩ thâm Cục trưởng Lưu đang xảy ra chuyện gì, chính bản thân cũng nói với ông ta không cân nhìn mặt mình, tại sao ônh ta lại không chịu nghel Hà lão phu nhân “Vật chứng?!”

Lưu Mộng Huy run rầy chọt nhận ra, chẳng trách SỐ đại thiếu không chịu buông tha cho ông ta, vật chứng tình cảm vẫn nằm trong tay, ông ta đột ngột quay người lao đên Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự hỏi: “Cậu có tìm thấy thứ gì từ phòng Hà tiên sinh không?!”

“Đã tìm được, là kiêm đông!” Đội Cảnh sát hình sự tiếp nhận kiếm đồng bọc trong quân áo từ cảnh sát bên cạnh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 359


Chương 359:

“Tìm ra rôi?! Chắc chăn tìm ra được từ phòng của Hà tiên sinh?!” Lưu Mộng Huy hầm hầm tức giận, chết tiệt, tên Đội trưởng đội cảnh sát hình sự này vậy mà lại ¡không biết đạo lí, quay về không thể nào không đuổi anh tai “Chà, quả thật là được tìm thấy từ phòng Hà tiên sinh, nhưng chúng tôi nhìn kỹ hơn thì phát hiện đó là một thanh gươm bị gãy giả, hoàn toàn không phải là một di vật văn hóa!” Đội trưởng đội cảnh sát hình sự nghiêm mặt nói.

Đùa chút thôi, anh ta đã cùng Cục trưởng Lưu lăn lộn nhiều năm như Hà lão phu nhân vậy, có thể không có mắt nhìn như vậy sao?

Lưu Mộng Huy thở phào nhẹ nhõm, gật đầu và liệc nhìn anh ta một cách tán thành.

“Giả?” Sở Vân Tỉ vẻ mặt ngưng trọng, không khỏi có chút mất hứng.

“Sở thiếu, hôm nay tôi thật sự rất xấu hồ, bởi vì tình báo của chúng tôi sai mà mạo phạm đến ngài và Hà tiên sinh, mong ngài đừng đề tâm.”

Lưu Mộng Huy cười nói, sau đó đưa thanh kiêm đồng lại cho Lâm Vũ và cung kính nói: “Hà tiên sinh, là hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm. Mong ngài đại lượng đừng tính toán với kẻ nhỏ bé này, đừng gặp tôi mà tỏ ra không quen biệt, chút chuyện nhỏ này, ngài một chút nữa gặp Sở trưởng Sở, xin ngài đừng nhãc gì…Đây là danh thiếp của tôi, về sau có chuyện gì xin ngài cứ giao phó…

Lời nói của ông ta đầy khẩn cầu, nếu để Sở Tích Liên biết chuyện, chiếc mũ đen của anh ta nhật định sẽ bị bay mắt.

Tuy rằng không biết vị trí cụ thể của Sở Tích Liên, nhưng ông ta biết anh Hà lão phu nhân ta là một trong. những người đứng đầu thế lực quân đội.

Ông ta hiện tại rất muốn chết, lão Từ này đáng chém ngàn. kiếm, đây là muốn đây hắn vào hồ lửa đây mài May mắn thay, Lâm Vũ nhận lấy danh thiệp của ông ta, ,cười nói: Không sao cả, đều là hiểu lầm, hiểu lầm.”

Trái tim đang treo lơ lửng của Lưu Mộng Huy đột ngột đặt xuống và ánh mắt Ì âm Vũ tràn đầy vẻ biết ơn.

Sau khi Lâm Vũ gửi thanh kiếm lên lầu, anh đi theo Sở Vân Tỉ, Lưu Mộng Huy ngàn ơn vạn tạ tiễn họ ra ngoài rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, điện thoại di động của ông đột nhiên vang lên, là Lão Từ gọi tói, ông ta lập tức giận dữ không có chỗ phát tiết.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, Lão Từ phần khởi không thôi, kích động nói: “Cục trưởng Lưu, tôi nghe nói anh tự mình đem người đi bát tên nhóc đó à? Thế nào, tìm ra được thanh kiếm rồi à, vậy đúng là bảo vật đóI”

“Tôi tìm cái mẹ nhà anh! Lão Từ, chết Hà lão phu nhân tiệt anh đừng để tôi bắt được anh, nêu bắt được anh nhất định phải lột da của anhi” Lưu Mộng Huy tức giận hét lên.

May mà Sở Vân Tỉ cùng Lâm Vũ khổng so đo với ông ta, nêu mà so đo với ông ta thì con đường làm quan của ông ta xem như đồ ởi hệt.

Lựu Mộng Huy mắng xong liền trực tiếp cúp điện thoại, hướng đến Đội trưởng đội cảnh, sát hình sự hết lên: “Truyền lệnh xuống, toàn bộ Tây Thành truy bắt Từ Lão Yên! Bát được liền g**t ch*t!”

Tải app truyệnhola nơi nhóm lên chính nhiều chương nhé! “Kiếm của anh rốt cuộc là thật hay giả?”

Khi cùng Lâm Vũ đi bộ đên nhà Sở Vân Tỉ giả bộ vô tình hỏi, trong lòng thầm hạ quyết tâm, nêu Lâm Vũ thừa nhận là thật, anh sẽ lập tức báo cáo anh tai “Giả.” Lâm Vũ còn lâu mới bị anh ta lừa, anh vừa mới nhận ra Sở đại thiếu đã muốn anh bị bắt giam tám mười năm.

Sở Tích Liên sống trong một khu cư xá tương đối lâu đời, mỗi hộ gia đình là một ngôi nhà riêng biệt, đây là nơi Hà lão phu nhân ở thống nhất của các lãnh đạo quân đội cấp cao. Sở Tích Liên sông trong quân đội vào các ngày trong tuân và hiểm khi về nhà, hồm nay đặc biệt quay về tiếp đón Lâm Vũ.

Vừa đến nhà họ Sở liền nhìn thấy Sở Tích Liên và Ân Chiến đã đợi sẵn ở cửa, Sở Vân Tỉ cong môi tỏ vẻ khá khinh thường, vái tên Hà Gia Vinh này cáo tài đức gì mà ba phải đích thân ra đón.

“Bác Sở, chào bác.” Lâm Vũ cũng có chút ninh nọt, không khỏi có chút ngượng ngùng, đây là lần đầu tiên anh đến nhà bác Sở vậy mà lại đến với hai bàn tay trồng.

“Vào nhanh, vào nhanh.” Sở Tích Liên mỉm cười.

Mẹ của Sở Vân Tỉ và Sở Vân Vi trông rất nổi bật, có phần giống với Sở Vân Vi, với phong thái đoan trang, lời nói nói ra mang đậm phong cách của người có tri thức, vừa nhìn liền biết họ đến từ một gia đình lớn, đối với Lâm Vũ vô cùng khách khí, lúc ăn cơm luôn gắp thức ăn cho Lâm Vũ.

“Sao Sở tiểu thư lại không có nhà?”
 
Back
Top Dưới