Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1177


Chương 1177:

“Dì Cung, làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

Rose lập tức chạy đến trước viện trưởng Cung, vội vàng hỏi.

“IGUY nhiệU Viện trưởng Cung ấp úng nói không nên lời, trên mặt không có chút hông hào nào.

“Cái gì tiểu? Tiểu Trí sao?”

Rose cau mày, vẻ mặt vô cùng hốt hoảng, nắm lây cổ tay viện trưởng Cung, vội vàng nói: “Tiểu Trí ở đâu, vừa rồi không phải dì gọi điện thoại cho người kia sao, Tiêu Trí ở đâu rồi?”

“Tiểu, Tiểu Trí nó…”

Giọng nói của viện trưởng Cung không kìm được nghẹn ngào, hỗc mất cũng đầy nước mắt, nói cũng không nói nên lời.

An nhìn thây viện trưởng Cung như vậy, lập tức biết được có chuyện không tốt, hai tay năm chặt cánh tay viện trưởng Cung, vội vàng nói: “Dì Cung, rôt cuộc làm Sao vậy, dì… dì nói chuyện đi…

Viện trưởng Cung nước mắt tuôn xuống, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua túi nhựa màu đen dưới vách tường đối diện.

Rose ngay lập tức nhìn theo mắt viện trưởng Cung và liếc sang một bên.

Sau khi nhìn thấy chiêc túi màu đen ở chân tường, cô nhìn kỹ lại, rôi bắt ngờ lắc người, như thê nhận ra điều gì đó, đầu cô “vù” một tiếng, loạng choạng suýt ngã xuống đât.

“Cần thận!” Lâm Vũ vội vàng hô một tiếng, một bước tới đỡ lấy cô.

Rose dùng sức đầy Lâm Vũ ra, sau đó xoay người, liêu mình lao về phía túi màu đen kia.

Lúc Rose chạy tới trước túi màu đen, chân mêm nhữn, khuyu xuông, vội vàng dùng hai tay liêu mạng kéo túi rác đi, tiêp theo một mùi tanh xộc vào mũi, trong túi có một cœ thê đầy máu đang cuộn tròn.

SA”

Rose nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hai mắt đột nhiên mở ra, đỏ bừng, sau đó hét lớn, giọng nói đau đớn không nói nên lời: “Tiểu Trí!”

Cô hét lên một lần nữa, sau đó dùng cả hai tay xé toạc chiếc túi ni lông màu đen ra, sau khi nhìn thấy khuôn mặt xanh tím kia đúng là em trai cô, cô há to miệng, nhưng cũng không phát ra tiêng, hai mắt đỏ hoe, rụng rưng, nhưng không có nước mặt chảy ra, toàn thân run rây, cô mở tay ra nhưng không dám đụng vào Tiêu Trí trong túi.

Lâm Vũ tháy Tiểu Trí trong túi sắc mặt đột nhiên thay đổi, khi nhìn thầy vết cắt trên cổ của, Tiểu Trí, anh biệt mình không cân tiến lên kiểm tra, hơi thở của Tiêu Trí trong túi không còn nữa, đánh giá mức độ biên màu của tử thi, ít nhằt năm hoặc sáu giờ kẻ từ khi Tiểu Trí chết, tính ra, chắc là trước khi tờ mờ sáng.

Hiển nhiên, tên sát thủ bắt cóc Tiểu Trí đã sớm biết tin Rose chưa chết, cho nên dưới cơn phẫn nộ liền g**t ch*t Tiểu Trí, dùng cách này trả thù Rose, hoặc có thê nói là trừng phạt!

Lâm Vũ nhìn thấy phản ứng của Rose lúc này, trong lòng giỗng như dao cắt, lúc này anh mới biệt được, thì ra người ta đau buồn đến một giới hạn nhât định, sẽ khóc không ra.

“Cái này là tâm bệnh mắt trí!”

Hàn Băng nhìn thấy Tiểu Trí chết thảm, hai mắt rưng rưng, nghiền răng nghiên, lợi nói, cô thật sự không ngờ tên khôn kiếp này lại có thê hung ác, tàn nhẫn như vậy đề giết hại một đứa trẻ, dường như trong mất hắn ta, một mạng sống cơ bản thật là tầm thường, giêt một người giỗng như giâm một con kiến vậy.

“Tiểu Trí!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1178


Chương 1178:

Lúc này Rose khóc thâm lân thứ hai, kêu lên một tiếng thê lương, sau đó ôm Tiểu Trí vào lòng, run rầy thì thầm: “Đừng sợ, đừng sợ, chị ở đây, | đừng sợ, chị sẽ đưa em về… nhà…

về nhà riêng của chúng ta…”

Lúc Rose nói chuyện vẻ mặt vô cùng tê liệt, có chút mật trí, hiển nhiên đối với cô vụ của em trai gây nên kích động cực lón.

Khi nói chuyện, cô liên muôn ôm Tiêu Trí đứng lên, nhưng vì chân cô mêm nhữn, nên sau máy lần có gắng cô ngã xuông đất, nhưng cô vần không ngừng gượng dậy, cuôi cùng lảo đảo đứng dậy từ trên mặt đất, hai tay ôm chặt cơ thê của Tiểu Trí.

“Rose… Rosel” Lâm Vũ thấy vậy vội vàng đi tới đỡ lấy cô tay cô, run giọng nói: “Tiểu Trí nó… nó đã chết rồi..

“Anh nói nhảm!”

Rose lập tức quay. đầu giận dữ hét lên với Lâm Vũ, sau đó nước mắt đột nhiên tuôn ra, giọng nói khàn khàn nói: “Em trai tôi chưa chết! Nó chưa chết! Nó không thể chết! Người nên chết là tôi, là tôi!”

Lâm Vũ nghe được lời này của cô cơ thể không! khỏi run lên, anh biết lời này của Rose là có ý gì, nếu tối hôm qua người chết là Rose, Tiểu Trí cũng không chết.

Anh cúi đầu không khỏi tự trách mình, nhất thời không khỏi có chút mờ mịt, không, biết mình làm là đúng hay sai, anh cứu Rose nhưng lại giêt Tiểu Trí vì anh khó có thể đứng nhìn Rose chết như thế?

Cả người anh phát ra một cảm giác vô cùng bắt lực, thì ra cho dù anh dùng hết tất cả vốn liếng, cũng không thể cứu được tất cả mọi người.

“Cần thận!”

Lâm Vũ giật mình, Bộ Thừa phía sau lập tức vội vàng hét lên, đồng thời nhanh chóng nhào tới phía Lâm Vũ và Rose.

“Pằng pằng pằng!”

Có vài tiếng súng bắn, Lâm Vũ đều nghe được tiêng đạn bay vê phía mình.

Sau khi Bộ Thừa đây anh xuống, Lâm Vũ liền lăn xuống đât, nhìn lên nơi phát ra tiếng súng thì thấy một vài người đàn ông đeo mặt nạ đen nhảy xuông từ một chiếc xe tải ở CuÔi đường. Chúng đều cầm một khẩu súng Ìục đen, liền lái xe về phía này.

Lâm Vũ vội vàng xoay người, ôm l Rose trên mặt đất lật sang bên cạnh, khó khăn tránh khỏi mấy viên đạn bắn tới.

“Vào viện!”

Lúc này Hàn Băng đã đây viện trưởng Cung cùng nữ bác sĩ kia vào trong viện, mà hai cấp dưới của cô và quân tình báo đã lầy khẩu súng lục ra băn trả mây phát vê phía xe tải.

So với mấy tên côn đồ đeo mặt nạ kia, kỹ thuật của đám người Hàn Băng chuẩn xác hơn nhiêu, mây tiếng súng vang lên, đối phương cũng đã ngã xuông hai người.

Máy tên côn đồ đeo mặt nạ thoạt nhìn có chút hoảng sợ, lập tức núp sau thùng xe, vươn tay bản súng từ đây, nhưng độ chính xác kém hơn nhiêu.

Lúc này Lâm Vũ thở hồn hễn, vừa định xoay người đứng dậy, quay đầu nhìn, phát hiện Rose bên cạnh đã biến mắt.

Anh theo bản năng ngắng đầu nhìn, thấy. bóng dáng Rose đã chạy ngay ra ngoài, tiên thẳng tới chỗ mấy tên côn đồ kia.

Mấy tên côn đồ tháy vậy lập tức chĩa súng vào Rose để bắn, nhưng Rose dường như đã sớm chuẩn bị, bước chân lĩnh hoạt đi theo tuyến đường Là tránh được loạt đạn bắn tới.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1179


Chương 1179:

Nhưng có thể bởi vì vết thương ở bụng còn chưa lành, tuy là động tác của cô rất nhanh, nhưng vân còn kém xa So với kỹ năng của cô, vì vậy Lâm Vũ chú ý thầy co thể cô đột nhiên run lên, rất có thê cô đã trúng đạn.

“Rosel”

Sắc mặt Lâm Vũ kinh hãi, ngay lập.

tức gọi cô, sau đó liền đứng dậy, và lao về hướng của chiếc xe tải.

Bộ Thừa tháy thế cũng đột nhiên đứng dậy, nhanh chóng chạy theo, sợ _ Lâm Vũ có gì sơ xuất.

Máy tên côn đồ thấy Rose trước mặt, sắc mặt nhanh chóng thay đôi, hiền nhiên không ngờ khả năng của Rose lại lợi hại như vậy, nhìn nhau một cái, sau đó quay đâu bỏ chạy.

Bởi vì phía trước chính là một ngã tư, mấy tên côn đồ vô cùng thông minh tách nhau ra chạy.

Rose chạy tới ngã tư sắc mặt lạnh lùng, nhìn trái phải một cái, sau đó hướng \ về một con đường nhỏ bên phải đuổi theo.

Sau khi Lâm Vũ chạy tới ngã tư liếc mắt nhìn hướng Rose đuôi theo, liền đuổi theo hướng khác, động thời chỉ tay về phía hai tên côn đồ khác chạy, đồng thời ra hiệu cho Bộ Thừa đuôi theo.

Tên côn đồ nhìn thầy Lâm Vũ đang, đuồi theo mình, sắc mặt tái xanh, hắn quay lại và bắn hai phát vê phía Lâm Vũ.

Lâm Vũ tránh được, không làm tốn thời gian, nhanh chóng tung chân đạp, năm được tay súng của hắn, vặn một cách thô bạo.

“Rắc rắc!

Một âm thanh giòn tan của xương gm người đàn ông ngay lập tức hét ên.

Sắc mặt Lâm Vũ lạnh lùng, không có chút đồng cảm nào, đá một phát vào đùi hăn.

Với một phát đá nữa, chân phải của người đản ông đột nhiên vỡ nát, lần này người đàn ông không kêu lên được nữa, đảo mắt cơ thể mềm nhũn, ngã xuống đất bắt tỉnh.

Hiển nhiên, Lâm Vũ cũng trút hết cơn tức giận vê cái chết của Tiểu Trí lên người đàn ông này, anh biết cho dù những người này không phải hung thủ đã giệt chêt Tiểu Trí, thì bọn họ nhất định phải có quan hệ mật thiết với tên sát nhân!

Lâm Vũ nắm lấy một chân của hắn, kéo hắn quay lại ngã tư, ném hắn sang một bên, mà toàn bộ da đầu người đàn ông gân như đều bị mài mòn, đẫm máu, trông hắn ta vô cùng kinh hãi.

Lâm Vũ ngắng đầu nhìn thoáng qua Iose, vô củng hy vọng có thê nhìn thấy bóng dáng của cô.

Lâm Vũ vô cùng lo lắng hoàn cảnh của cô, dù sao vết thương, của cô vẫn chưa lành, hơn nữa vừa rồi rõ ràng bị trúng một phát, cho nên đuổi theo có thể gặp nguy hiểm.

Lâm Vũ ở chỗ này chờ không bao lâu, Bộ Thừa trở li củng hai người đã ngất đi trên lưng, hai người cũng không khá hơn chút nào, người nào người nấy đều bị gãy chân.

Bộ Thừa giống như ném một đám heo chết, ném hai người bọn họ lên người đông bọn của bọn họ.

Bộ Thừa nhìn hướng Lâm Vũ nhìn, nói với Lâm Vũ: “Nhóm Hàn Băng đã đuôi theo, không cân lo lăng!”

Lâm Vũ lúc này mới gật đầu.

Quả nhiên, không bao lâu sau, Hàn Băng liên đi về với hai cập dưới khác, sắc mặt có chút nghiêm trọng.

“Rose đâu?” Lâm Vũ vội vàng tiến tới hỏi.

“Chạy rồi!” Hàn Băng hạ giọng nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1180


Chương 1180:

“Chạy rồi?”

Lâm Vũ không khỏi ngắn ra, sau đó thở phào nhẹ nhõm, chạy đi chứng minh cô không chuyện gì.

“Còn tên côn đồ kia thì sao?” Lâm Vũ hỏi.

“Chết rồi, hơn nữa chết rất thảm…”

Hàn Băng hạ giọng nói, sau đó thở: dài, nhìn mây người Lâm Vũ cùng Bộ Thừa bắt về, lập tức đi tới nhắc nhở một trong số đó.

“Đừng giết tôi, đừng giết tôi!” Tên côn đô che chân bị gãy của mình hoảng loạn hét lên.

Hàn Băng kéo mặt nạ trên mặt hắn xung, gặp mặt vô cùng xa lạ, lạnh lùng nói: “Nói, là ai phái các người tới?”

Hàn Băng cảm thầy đặc biệt tiếc nuối về việc bỏ chạy của Rose, không p hải vì cô cảm thây là cô đã để một ma nữ đây tội ác chạy, mà cô tiếc nuối vì không, thể hỏi từ miệng Rose kẻ sát thủ biên thái là ai.

Cho nên cô đành phải đem tất cả hy vọng đặt lên người mây tên côn đô bị bắt trở về.

“Không… không ai phải chúng tôi..

tôi, chủng tôi nhận nhằm người rồi..

Người đàn ông ấp úng nói: “Đúng vậy… xin lỗi, người chúng tôi tìm kiếm lúc đầu không phải là các người… AI”

Hắn còn chưa dút lời, liền lập tức _ chuyển thành một tiếng gào thét thê lương, bởi vì Hàn Băng không chút niệm tình giãm chân lên cái chân gãy của hắn.

Tên côn đồ mặt trắng bệch, ôm chân gấy của mình cả người không khỏi run rầy, vội vàng nói: “Tôi nói… Tôi (nY6ÌÌL,…”

Hàn Băng hừ một tiếng, lúc này mới thu chăn? VỆ.

“Sáng nay… sáng sớm đại ca của chúng tôi nhận được điện thoại. Có người nói là có việc lớn muốn chúng tồi làm, trả thù lao hậu hĩnh!” Người đàn ông nghiên răng, chịu đựng đau đón, run rây nói: “Đại ca chúng tôi không tin. Lúc đầu, người đó trực tiếp chuyên 10 triệu tệ, bên kia nói sau khi giải quyết xong sẽ cho chúng tôi 10 _ triệu tệ nên chúng tôi nhận việc này…”

“Người đàn ông đó nói về việc gì?

Chính là bảo cắc người giết chúng tôi sao?” Hàn Băng lạnh lùng nói.

“Không… không phải!”

“Người đàn ông yêu: cầu chúng tôi gửi đứa trẻ… nhỏ đã chết này qua đây, nói là nếu chúng tôi thây một người phụ nữ ôm đứa trẻ này khóc, chúng tôi hãy giết… giết được cô ta… hơn nữa yêu câu chúng tôi chụp ảnh người phụ nữ này đang khóc lóc thảm thiệt, và sau đó… động thủ…”

Đây là lý do tại sao ban đầu họ không làm gì cả, vì họ đã nhận lệnh để Rose cảm nhận được nỗi đau mắt đi những người thân yêu nhất trước!

Sắc mặt Lâm Vũ và Hàn Băng không khỏi có chút thay đôi, lại một lân nữa bị lòng dạ độc ác của tên sát nhân này làm cho khiếp sợ!

“Người liên lạc với các người là ai?”

Hàn Băng lạnh lùng chât vân.

“Cái này,.. cái này tôi không rõ…” Tên côn đồ lắc đầu: Tà đại ca chúng tôi liên lạc với hắn…

“Vậy đại ca các người đâu?”

“Chết rồi, vừa rồi bị các người bắn chết…” Tên côn đồ có chủt nhút nhát chỉ hai người đàn ông bên cạnh xe tải bị bắn chết.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1181


Chương 1181:

Hàn Băng nghe vậy vẻ mặt lạnh lùng, sau đó nghiêm khắc nói: “Anh cũng không nghe đại ca anh nhắc tới người gọi điện thoại là ai sao?”

“Không… không có…ˆ Tên côn đồ nhìn thấy vẻ. mặt lạnh lùng của Hàn Băng, cơ thể không khỏi run lên, vội vàng nói: “Đại ca chúng tôi hẳn là cũng không biết người kia là ai, tên chủ nhân kia đem đứa nhỏ chết này giao cho chúng tôi, đều là chỉ định địa điềm cụ thê, đề chúng tôi trực tiếp đi qua lầy!”

Lâm Vũ đứng một bên nghe được lòi này hơi trâm tư, quay đâu nói với Hàn Băng: “Hắn hắn là không nói dối, đây giỗng như tác phong của người kial”

Trước kia thời điểm định chết ngọc bài, tên sát thủ này không lộ diện nhưng cũng nhờ người thay hắn qua lấy.

Hàn Băng gật đâu, quả thật cô đã sớm đoán được, từ miệng những tên này có thể không có tin tức hữu ích đê hỏi.

Sau đó Hàn Băng. liền để cho hai cấp dưới thầm vân mẫy người này, sau khi biết được bọn họ là một bang nhóm giết người liên tỉnh, liền trực tiếp giao bọn họ cho cơ quan công an.

Về phần thi thể của Tiểu Trí, sau khi pháp y tới xác nhận, cũng không cân bảo quản, cho nên sau khi được sự đồng ý của viện trưởng Cung, Lâm Vũ liên giúp họ hỏa táng Tiểu Trí sau đó chôn cất.

Viện trưởng Cung khóc không ra tiêng, suy cho cùng, mọi đứa trẻ trong cô nhi viện đều là con của bà cả, và vì Tuyết Nhi, tình cảm của bà dành cho Tiêu Trí là vô cùng đặc biệt, bà cảm thấy có lỗi với Tiểu Trí và Tuyết Nhi.

Sau khi Tiểu Trí được chôn cất, Lâm Vũ không vội vàng rời đi, mua một bó hoa tươi, đứng trước nghĩa trang chờ rất lâu, nhưng mãi vân không thấy bóng dáng Rose.

Có lẽ đối với Rose, những hình thức này chẳng có ý nghĩa gì cả?

Lâm Vũ cũng cũng có thể đoán được động cơ bỏ chạy của Rose, cô muốn tự mình tìm tên sát thủ đề trả thù, nhưng hiện tại cô bị thương nặng, khả năng chỉ có thể đi chịu chết mà thôi.

Biết là sẽ chết, những nhất định cô sẽ không chút do dự.

Lâm Vũ biết, quả thật khi nhìn thấy thi thể Tiểu Trí, Rose như là đã chết.

Lâm Vũ nhìn khuôn mặt tươi cười của Tiểu Trí trên bia mộ, „không khỏi suy nghĩ, có lẽ, từ nay về sau, sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.

Đôi khi cuộc sống chính là trêu đùa như vậy, cái kết được mong đợi từ lâu luôn không được như ý.

Bọn họ cuôi cùng cũng không biệt được tên sát thủ kia là ai, mà Rose cuôi cùng cũng không đợi được em trai của mình.

Lâm Vũ đưa tay vào trong túi, lấy ra cái khóa vàng Rose đê lại cho mình, nhẹ nhàng thở dài, sau đó đem hoa trong tay đặt trước bia mộ của Tiểu Trí, lúc này mới quay người rời đi.

Lâm Vũ và Bộ Thừa vừa trở lại y quán, liền nhìn thấy bên ngoài đại sảnh có hai chiệc ô tô màu đen, đồng thời có mấy người mặc đồ đen đứn ng trước xe, Lâm Vũ lập tức chào hỏi.

“Các vị là ai?”

Sắc mặt Bộ Thừa lạnh lùng, lập tức chắn trước mấy người này, đề phòng chất vần.

“Đừng căng thẳng, chúng tôi không có ý xấu gì, là đặc biệt đến mời Hà tiên sinhl”

Dẫn đầu một nam tử mặt vuông bước lên nói một tiếng, tiếp theo đi tới trước mặt Lâm Vũ, cúi chào, cung kính nói: “Hà tiên sinh, lão gia nhà chúng ta, a… chính là Hà lão gia, đề tôi tới đây mời ngài, mời ngài đi bệnh viện một chuyến, Nhị gia nhà chúng ta đã tỉnh rôi!”

“Hà nhị gia tỉnh rồi?”

Lâm Vũ vừa nghe lời này không khỏi có chút kích động, tâm trạng chán nản của anh lập tức bót đi một chút, anh vội vàng gật đầu nói: “Đi, tôi sẽ đi với các anhl”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1182


Chương 1182

Bộ Thừa nhìn biển số xe của họ, thấy đúng là biển số chính phủ, lúc này mới theo Lâm Vũ lên xe.

Sau khi đên bệnh viện, chỉ thây trong phòng chăm sóc đặc biệt của Hà nhị gia có nhiều người, ngoại trừ ông cụ Hà gia Hà Khánh Võ ra, còn có anh em Hà Tự Khâm cùng với đời thứ ba của gia tộc Hà gia, thậm chí còn chen chúc toàn bộ ngoài cửa.

Cháu ngoại Xương Xương của ông cụ vốn đang ở bên ngoài, sau khi nhìn thấy Lâm Vũ sợ tới mức giật mình, dửờng như nhớ tới lần trước Lâm Vũ đá, lập tức thành thật xuống, dính sát vào tường không dám chuyên động.

“Nhị ca!” Hà Cân Kỳ ở cửa nhìn thây Lâm Vũ lập tức chông nạng nghênh đón, thoáng nhìn Xương Xương đứng một bên nhất thời cười ha ha, nói: “Tiểu tử này còn phải cần anh trị nó!”

Mà Hà Diệu vừa mới từ trong phòng bệnh ra nhìn thầy Lâm Vũ thì liệc Lâm Vũ một cái, bởi vì biết là Lâm Vũ chữa khỏi cho anh của bà ta, cho nên lân này bà ta không dám nói cái gì khó nghe.

“Ông nội, Nhị… Hà đại ca, Hà đại ca của cháu đã tới rồi!”

Hà Cần Kỳ hướng cô họng vào trong phòng bệnh nói to, vì sợ ông nội, cho nên tạm thời đổi xưng hô.

“Mau, mời vào!”

Hà Khánh Võ vốn đang ngòi trên ghế hai tay chống nạng, lập tức đứng lên, vội vàng nói.

Đám người lập tức giải tán, Lâm Vũ bước vào, gật đầu chào hỏi Hà lão gia, rồi sau đó thấy Hà Tự Trăn đang năm trên giường Ben liền thầy y ông ta lúc này đã tỉnh lại, thần sắc cả người đều trông rất tốt, nhìn Lâm Vũ cười cười, yếu ớt nói: “Tiểu huynh đệ, lần này tôi nợ cậu một mạng, đại ân này cảm tạ không hết, ngày khác có cơ hội, Hà Tự Trăn tôi nhất định sẽ báo đáp!”

“Tiểu huynh đệ cái gì, cũng không .

nhìn một chút ông đã bao nhiêu tuổi!”

Tiêu Mạn Như Bi) một bên không nhịn được trách Si ta một câu, nêu như “Hà Gia Vinh” thật là là con của bà ta và Hà Tự Trăn, vậy gọi tiểu huynh đệ không phải là loạn các thế hệ An “Ha ha, xưng hô thôi mà, gọi thê nào cũng không sao!” Hà Tự Trăn không kiêm chệ được cười, vô võ giường, ý bảo: “Tiểu huynh đệ, lại đây ngồi!”

Tính cách Hà Tự Trăn cởi mở, hành vi phóng khoáng, từ trước tới nay chưa bao giờ bị những thứ tầm thường này trói buộc.

“Được nôi, đi ra ngoài đi, đề cho Tự Trăn cùng bác sĩ Hà nói chuyện vài câu!” Hà Khánh Võ vậy tay với mọi người, sau đó mọi người trong phòng liễn quay người đi ra ngoài.

Hà Tự Khâm vội vàng đi tới đỡ ba đi ra ngoài.

“Lão nhị, vây ba về trước!” Hà Khánh Võ quay đâu nói với Hà Tự Trăn.

“Được, ba, ba đi chậm một chút, đợi qua. hai ngày con có thể xuông giường, con sẽ đi thăm ba và mẹ!” Hà Tự Trăn vội vàng nói.

“Không vội, không vội, cứ từ từ!” Hà Khánh Võ dặn dò một câu, có chút lo lắng nói: “Đúng rồi, chuyện ba nói với con con suy nghĩ thật kỹ!”

“Trong lòng con biết chừng mực, ba, ba yên tâm đi!” Hà Tự Trăn vội vàng đáp.

Hà Khánh Võ lúc này mới gật gật.

đầu, sau đó chào hỏi Lâm Vũ, nói một tiếng cảm ơn, liền được Hà Tự Khâm đỡ ởi ra ngoài.

“Đến đây, Hà tiên sinh, mau ngồi đi!”

Tiêu Mạn Như vội vàng mang cho Lâm Vũ và Bộ Thừa một cái ghế đầu tới, nhưng Bộ Thừa không ngồi, đứng dậy đi ra ngoài cửa.

“Cảm ơnl”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1183


Chương 1183

Lâm Vũ gật đầu cười, sau khi ng ồi xuống liền khám cho Hà Tự Tiền, sau đó nói: “Hà nhị gia thể chất rất tốt, khôi phục rất nhanh, nếu đổi lại là người khác, cho dù thuốc có tốt đến đâu, cơ bản cũng không có khả năng tỉnh lại nhanh như vậy!”

“Ha ha, đâu, rõ ràng là tiêu huynh đệ diệu thủ hôi xuân.” Hà Tự Trăn sảng khoái cười nói: “Vậy tôi còn bao lâu nữa có thể xuất viện? Nằm trên giường thực sự là khó chịu.”

“Cái này còn phải đợi thêm vài ngày nữa!” Lậm Vũ cười nói: “Loại độc này có độ trễ, ít nhất trong khoảng thời gian này ông không thê xuống giường đi lại!”

“Như vậy đôi với tôi thật sự là một loại tra tân vậy!” Hà Tự Trăn có chút bất đắc dĩ thỏ dài, một người năng động như ông ta một khäc cũng không thể ở trên giường được, sớm biệt như vậy, còn không bằng làm cho ông không tỉnh dậy!

“Được rồi, ông liền yên tĩnh một chút đi, nghe bác sĩ Hài” Tiêu Mạn Như có chút bất lực nhìn một cái.

Hà Tự Trăn cười cười, sau đó dường như nhớ tới cái gì đó, vội vàng quay đầu nói với Lâm Vũ: “Đúng rồi, tiêu huynh đệ, nghe nói, độc trên người tôi là từ Đông Doanh * đúng không?”

* Đông Doanh “Không sail”

Lâm Vũ vội vàng gật đầu, hỏi: “Chẳng lẽ ông không biêt ba người ông đánh chết là ai sao?”

Hà Tự Trăn lắc đầu, cười nói: “Ngày nào tôi cũng phải đôi mặt với những kẻ sát nhân có màu da khác nhau trên thế giới. đối với các nước khác sớm đã không đề ý rồi, hơn nữa lúc bọn họ tập kiến tôi cũng không nói gì, tôi cũng không ngờ bọn họ là người Đông Doanh.”

“Tôi không chắc ba người kia có phải là người Đông Doanh hay không, nhưng tôi dám xác định, bọn họ dùng loại độc này là đến từ Đông Doanh, hơn nữa đến từ một gia tộc tên là Thần Mộc!”

Sắc mặt Lâm Vũ nghiêm trọng nói với Hà Tự Trăn, nhớ tới cảnh ngày đó cùng Hướng lão bàn luận chuyện này.

“Thần Mộc?”

Sắc mặt Hà Tự Trăn đột nhiên thay đổi, sau đó gật đầu, vẻ mặt trở nên càng lúc càng im lặng, sau đó ánh mát híp lại, lạnh lùng nói: “Không nghĩ tới, hiện tại bọn họ lại muốn ra tay với tôi! Nếu đã như vậy, vậy chúng ta cùng nhau tính thù mới nợ cũ đi!”

“Ông cùng gia tộc Thần Mộc này từng có xung đột?” Lâm Vũ nhất thời tò mò, vội vàng hỏi.

“Đây là bí mật quốc gia, nhưng tôi có thể tiết lộ cho cậu một chút!” Hà Tự Trăn liếc nhìn Lâm Vũ, cười như không cười: “Không phải là có mâu thuần giữa tôi và gia tộc Thần Mộc, mà là toàn bộ Hoa Hạ của chúng tạ và gia tộc Thần Mộc này có rất nhiều xung đột!”

“Cùng Hoa Hạ chúng ta có xung đột?”

Lâm Vũ hơi ngắn ra, có chút không hiểu, dù như thê nào anh cũng không nghĩ tới, một gia tộc nhỏ, lại dám khiêu chiến với Uy nghiêm của một quốc gial “Mười năm trước, họ đã đánh cắp một tài liệu bí mật của quốc giachúng tai” Hà Tự Trăn nghiêm mày nói: “Một phần tài liệu liên quan đến huyết mạch quốc gial”

“Tài liệu liên quan đến huyết mạch quốc gia?”

Lâm Vũ đột nhiên mở to mắt, hoi có chút khiếp sợ, cũng không có xen vào, nhìn Hà Tự Trăn chờ mong lời tiếp theo của ông.

Hà Tự Trăn quay đầu lại, dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của Lâm Vũ, bật lực cười nói: “Về phần nội dung của tài liệu này, tôi không thê nói cho cậu biết, hơn nữa, tôi cũng không cách nào nói cho cậu biệt, bởi vì, ngay cả tôi cũng không biết bên trong là cái gì!”

*Ông cũng không biết ư?”

Trong lòng Lâm Vũ hơi chắn động, vẻ mặt kinh ngạc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1184


Chương 1184

“Đúng vậy, trình độ của tôi không thê đụng vào!” Hà Tự Trăn nói thật: “Những người đọc tài liệu này đều là những nhân vật lớn trong giới quyền lực, nêu không làm sao có thê gọi tài liệu liên quan đến huyết mạch quốc gia đây!”

Lâm Vũ gật đầu, nhìn biểu cảm của Hà Tự Trăn có thể đoán ra, Hà Tự Trăn cũng không lừa gạt anh, anh vội vàng hỏi; “Nêu đó là tài liệu liên quan đến huyết mạch quốc gia, bị người Đông Doanh cướp đi, vậy thì rât nguy hiểm!”

“Vì vậy, đương nhiên chúng ta không thể để những tài liệu liên quan đến huyết mạch của quốc gia chúng ta rơi vào tay chính phủ Đông Doanhil”

Hà Tự Trăn gật đâu nói: “Lúc đó, khi biết tin, họ đã nhanh chóng lựa chọn một nhóm đội viên đặc chiên có mật danh Thiên Hồ hành động, đuồi theo nhóm người nhằm giành lại tài liệu này, sau đó, nhóm này đã đuôi theo nhóm người Đông Doanh đến tận địa phận Đông Doanh. Không lâu sau đó, sau khi vào nước, bọn lộ tiêu diệt tất cả những người Đông Doanh đã trộm tài liệu, nhưng điêu kỳ lạ là những người trong đội hành động lại không tìm thấy tài liệu từ đám người kia!”

“Không có lục soát ra sao?”

Sắc mặt Lâm Vũ có chút ngạc nhiên, sốt ruột, vội vàng nói: “Tài liệu đó đi đâu rồi? Chẳng phải bọn họ trộm sao?”

“Là bọn họ trộm đi, lúc đó nhất định tài liệu bị bọn họ lấy đi, hơn nữa họ cũng không có liên hệ với người khác, nhưng nếu trên người bọn họ không. có, rầt có thể là những người này trên đường đi, bị truy đuôi. Biệt có chuyện không hay nên tôi đã giấu tập tài liệu đi” Hà: Tự Trăn cau mày nói:” Nhưng vệ việc giâu nó ở đâu thì không ai biệt, bởi vì tật cả những người lấy trộm hồ sơ lúc đó đều. đã chết, nên cho đến bây giờ vẫn chưa xác định được tung tích của tài liệu đó, nước ta chưa bao giờ chịu thua, phái người đi tìm mười năm nhưng đến nay vẫn chưa tìm thấy gì!”

Nói xong ông có chút tiếc nuối lắc đầu thở dài, sau đó lại có chút vui mừng nói: “Nhưng tuy là chúng ta không tim được, cũng may tạm thời cũng không bị quôc gia khác phát hiện!”

Sắc mặt Lâm Vũ nghiêm trọng gật đầu, nghe được điều này trái tim như treo lơ lửng, tò mò nói: “Hồi đó ông dẫn đội truy lùng những người Đông Doanh này sao?”

“Không phải!” Hà Tự Trăn lắc đầu cười, nói: “Là một người có năng lực và kinh nghiệm dẫn dắt đội hơn tôi!

Và tôi rất ngưỡng mộ người này! Ông ây là một trong những người tiền bồi của tôi!”

“Ông nói là chiến thần Hướng Nam Thiên!”

Lâm Vũ không khỏi ngần ra, lập tức phản ứng lại, thốt lên, đương thời Hoa Hạ, người có thể làm cho Hà Nhị gia uy danh hiên hách bội phục, cũng Ghi có chiên thần Hướng Nam Thiên đi Hơn nữa, mấu chốt mà Hà Nhị gia nói 10 năm trước trùng khớp với sự kiện Hướng Nam Thiên bị thương!

“Cậu cũng biết Hướng Nam Thiên?”

Hà Tự Trăn nghe vậy sắc mặt vui mừng, nhìn Lâm Vũ, vẻ mặt dường như có chút thích thú.

“Đương nhiên, người nổi tiếng khắp Hoa Hạ như vậy, ai mà không biết”

Lâm Vũ cười, nói: ‘Dù sao tôi cũng là người của quân đội!”

“Ò, tôi quên mất chuyện này rồi, ha ha, cậu là thiệu tá trong Cục Quân tình báo!” Hà Tự Trăn cười, sau đó vẻ mặt hơi buồn, anh thở dài nói: “Thật đáng tiếc, đúng là một vị anh hùng bắt khuất, cuối củng, không chết trên chiến trường, mà là chết dưới tay một kẻ bội bạc…

“Nói như vậy, Hướng Nam Thiên cũng chết trong tay gia tộc Thần Mộc sao? Chính là bởi vì chuyện truy tìm tài liệu?” Lâm Vũ giả bộ hoàn toàn không biết gì hỏi, kỳ thật lần trước nói với Hướng lão, vết thương ở ngực Hướng lão là bị Thân Mộc Hạo đâm vào, nhưng lúc ấy Hướng lão cũng không nói cho anh biêt nguyên nhân cụ thê.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1185


Chương 1185

“Không sail” Hà Tự Trăn cúi mặt gật đầu nỏi: “Đám người chiến. thần giết này, đều là tinh nhuệ của tổ chức Thân Mộc, tiêu diệt bọn họ tương đương với việc bẻ gãy hai cánh tay của tô chức Thiên Mộc, cho nên bọn họ đương nhiên muôn báo thù, cho nên bọn họ lợi dụng một tên năm vùng đã sắp xếp tôt, thừa dịp chiến thân không có chuẩn bị, đánh lén chiến thần…

Nói đên đây, Hà Tự Trăn cúi đâu, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Mặc dù lúc đó chiên thần vẫn chưa chết, nhưng đã bị nhiễm một loại độc dược. Sau khi được đưa trở lại đất nước, ông ây không thể chữa lành, cuỗi củng. chỉ có thê tiệc nuôi qua đời… có người nói ông ây trúng cũng là loại độc tôi trúng này, lúc đó nêu có thê gặp được thân y như tiểu huynh đệ cậu, tốt biết bao nhiêu… và nó sẽ không, khiến Hoa hạ chúng ta mất đ một chiến thần một cách vô ích…

Trong lòng Hà Tự Trăn phiền muộn, thở dài một hơi, có thể thấy ông tôn kính đối với vị chiến thần Hướng Nam Thiên này không gì sánh được, hơn nữa cũng là tình cảm lón lao không thể nghỉ ngờ, dù sao Hướng Nam Thiên cũng được coi là một nửa sư phụ của ông.

Lâm Vũ nhìn thấy cảnh này chỉ có thể cười khổ, thật sự không ngờ là ngay cả một người ở cập bậc Hà Tự Trăn cũng không biết là chiên thần vẫn còn sông.

Anh nhìn bộ đáng suy sụp của Hà Tự Trặn, rất muốn nói cho ông biết chiến thần không chỉ không chết, hơn nữa anh còn chữa trị cho, không có gì ngoài ý muốn, vài ngày nữa là có thể trở lại!

Nhưng cuối cùng Lâm Vũ cũng nhịn xuông, vần không nói cho ông biết, dù sao chuyện này cũng quá mức cơ mật, anh không thê tùy ý nói cho ai biết, chỉ có thê ân nhãn lấy không nói ra, nhíu mày, thở dài cùng Hà Tự.

Trăn, giả vờ một bộ dạng tiếc nuối.

Nhưng chuyện này cũng không thể giâu được bao lâu, Lâm Vũ tin tưởng, sau khi Hướng lão trở lại, thực lực đỉnh cao trở về, đó chính là lúc anh hùng quay lại!

“Được rồi được rồi, đừng nói những chuyện này nữa, suốt ngày mở miệng ngậm miệng là quốc gia thiên hạ, tôi thấy cả người ông đều vì quốc gia mà thành mài” Tiêu Mạn Như đứng bên bất đắc dĩ than thở với Hà Tự Trăn, sau đó cắt một quả. Đưa quả táo của mình cho Lâm Vũ, nhẹ nhàng nói: “Nào, Gia Vinh, ăn chút trái cây đi!”

Lâm Vũ vội vàng nói cảm ơn nhận lấy.

“Quốc gia quốc gia, không có quôc gia nào có được nhà Hà Tự Trăn ưỡn ngực, ngạo. nghề nói: “Quốc gia hựng vong, ai cũng có trách nhiệm, là đâng nam nhỉ, đương nhiên làm ra một sự việc, trung thành phụng sự đất nước!”

Cả người toát lên khí chất anh hùng, đối với lần này Lâm Vũ vô cùng thưởng thức.

Nêu những lời này được nói ra trong miệng người khác, chúng sẽ có vẻ giả tạo và giả dôi, nhưng trong miệng Hà Tự Trăn, nó sẽ tự nhiên hơn, nhừ thê khát vọng cao cả đã được hun đúc trong máu của ông.

“Được rôi, đừng nói những lời vô ích, vậy cái gì… Khu… chuyện đó vừa vặn tôi muôn hỏi Hà tiên sinh!” Tiêu Mạn Như đứng bên ho khan một tiêng, nói.

Hà Tự Trăn nghe được lời này vẻ mặt ngắn. ra, dường như biết vợ mình nói cái gì, sau đó lập tức gật đầu, vội vàng nói: “Đúng, đúng, chính sự quan trọng, bà hỏi, bà hỏi đi!”

Lâm Vũ nghe vậy có chút nghi ngờ, cười nói với Tiêu Mạn Như: “Dì ơi, dì có chuyện gì cứ hỏi!”

“Cộc cộc cộc!”

Tiêu Mạn Như vừa định nói, lúc này ngoài cửa đột nhiên có tiêng gõ cửa.

Tiêu Mạn Như hơi ngắn ra, sau đó cười gật đầu với Lâm Vũ, ý bảo anh chờ một chút, sau đó đứng dậy liền đi tới mở cửa.

Cánh cửa mở ra, lập tức từ bên ngoài tiến vào hai thân hình, chính là Hà Cần Kỳ cùng Vạn Hiểu Phong.

“Chào dì Tiêu, chú Hài”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1186


Chương 1186

Sau khi Vạn Hiểu Phong bước vào có chút câu nệ chào hỏi hai vợ chồng Hà Tự Trăn.

“A, xin chào, mời vào!”

Tiêu Mạn Như quen biết Vạn Hiều Phong, biết anh ta chính là một trong bồn phá gia chỉ tử cùng Hà Cần Kỳ nhà bà, bà như thế nào cũng không nghĩ tới, Vạn Hiều Phong lại tới thăm chông mình, dù sao hai ông của anh ta cũng đều bị anh cả nhà họ Hà bắt đi!

Hơn nữa nguyên nhân vẫn là bởi vì ông nội Vạn Hiểu Phong muốn hại chông mình!

Tuy nhiên, chuyện của người lớn là việc của người lớn không liên quan gì đến trẻ con, Tiêu Mạn Như cũng không tỏ ra quá ghét Vạn Hiểu Phong.

* Là Hiều Phong à, đến đây, lại đây ngôi xuống!” Tuy là Hà Tự Trăn cũng có chút bât đắc dị, nhưng vẻ mặt ngược lại rất tự nhiên, sảng khoái cười, nói: “Tiểu tử thôi, đã cao lớn hơn chưa, không. phải là thằng nhỏ hay chạy theo mông bảo chú dạy cho đánh quyền nữa.”

Vạn Hiểu Phong gãi đầu cười, sau khi vào nhà, anh ta đặt nhiều loại thuốc bổ mang theo xuống, sau đó đi đến bên cạnh Hà Tự Trăn ngồi xuống.

Sau khi Lâm Vũ nhìn thây Vạn Hiệu Phong không khỏi hơi ngân ra, cảm thây có chút khó Xử, dù sao giữa anh và Vạn gia có mồi hận lớn như vậy, nói vậy hiện tại trong lòng Vạn Hiệu Phong nhất định hận anh lắm.

“Chú Hai, Hiểu Phong biết được người tỉnh rồi, đặc biệt bảo cháu dẫn tới thăm chúi”

Hà Cần Kỳ nói với Hà Tự Trăn, sau đó có chút khó xử nhìn Lâm Vũ một cái, nhún nhún vai, dường như anh ta cũng không nghĩ tới Vạn Hiểu Phong lại tới thăm chú Hai của mình.

“Chú Hà, nhìn thấy chú khôi phục tốt như vậy, cháu yên im rồi!” Vạn Hiểu Phong cười cười, có chút vui mừng nói.

“Thật sự là làm phiền cháu rồi, còn đặc biệt chạy tới thăm chú!” Hà Tự Trăn cười nói.

“Chú Hà, cháu phải xin lỗi chú, vì chuyện ông nội và ông Hai của cháu làm, nên cháu trịnh trọng đến xin lỗi chú!”

Vẻ mặt của Vạn Hiểu Phong đột nhiên trở nên buôn bã, lập tức đứng dậy cúi đầu với Hà Tự Trăn, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Cháu biệt những gì họ đã làm là một sai lầm lớn, không thể tha thứ được, nhưng cháu vẫn mong chú có thể tha thứ cho họi”

Hà Tự Trăn hơi ngần ra, cùng vợ của mình nhìn nhau một cái, không mở miệng, bởi vì ông cũng không biết nên nói cái gì.

Đối với việc Vạn gia cố ý hạ độc Lâm Vũ rồi muốn hại chết mình, Hà Tự Trăn cũng đã từng nghe vợ nói, xem bộ dáng của Vạn Hiệu Phong này, đoán được anh tachủ yêu đên đề xin tha cho hai ông của anh ta.

“Chú Hà, chú đừng hiểu lầm, cháu không đến đề xin tha cho hai ông của cháu, cháu biết, quả thật cho dù cháu câu xin tha thứ cũng vô dụng!” Vạn Hiều Phong thấy Hà Tự Trăn không nói gì, ngâng đầu có chút cười buồn.

“Cháu à, có một số việc không phải là câu xin hay không, cho dù chú có ác ý không thèm quan tâm đến ông của cháu, nhưng ở trên còn có pháp luật!”

Hà Tự Trăn giải thích.

“Cháu biết, cháu biết, bọn họ tất nhiên phải gánh chịu hậu quả, cháu chính là muốn xin lỗi chú!” Vạn Hiều Phong giải thích.

Sau đó anh ta đột nhiên quay đầu, cúi đầu thật sâu trước mặt Lâm Vũ, vẫn nghẹn ngào nói: “Anh Hà, em cũng thay mặt hai ông của em nghiêm túc xin lỗi anh! Vì những tổn hại mà họ đã gây ra cho anh, em xin anh hãy tha thứ cho họi”

Lâm Vũ đột nhiên ngắn ra, vẻ mặt kinh ngạc, hiển nhiền hành động của Vạn Hiểu Phong rất ngoài dự đoán của anhl Anh ta thực sự xin lỗi và cúi đầu trước “kẻ thù lớn” đã gây ra cảnh tan nát gia đình anh ta?
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1187


Chương 1187

Hà Cần Kỳ không khỏi ngạc nhiên, nhựng ngay sau đó có chút nhẹ nhõm xuât hiện trên khuôn mặt, mỉm cười với Vạn Hiều Phong: “Hiệu Phong, cậu có thể suy nghĩ cần thận như vậy là tốt quá rồi, việc của thê hệ ông nội và cha cậu không liên quan đến cậu, không có gì đâu, cậu về sau là anh em tôt của Hà Kỳ Cần tôi, có việc mở miệng là được, tôi tin Nhị ca của tôi nhất định sẽ không vì chuyện trưởng bối của cậu mà giận lây sang cậu, đúng không, Nhị cai”

Hà Cần Kỳ cười quay đầu hỏi Lâm Vũ một tiếng, anh ta cùng Vạn Hiểu Phong từ nhỏ lớn lên cùng nhau, biết quả thật Vạn Hiểu Phong này không xâu.

Lâm Vũ gật đầu cười, nói: “Đúng, Hiểu Phong, cậu là cậu, ông nội cậu là ông nội cậu, chuyện trong quá khứ liền đề cho nó qua đi, về sau cậu vần là anh em tốt của Cần Kỳ, vậy. tất nhiên cũng chính là bạn của tôi, có việc gì cứ nói!”

“Cảm ơn anh Hà, cảm ơn anh Hà!”

Vạn Hiểu Phong cúi đầu cảm kích, trong giọng nói như có tiếng khóc, nước mắt cũng tuôn rơi.

“Nhìn cháu, nhìn cháu đi, sao lại khóc? Không phải nói chuyện của người lớn không | liên quan đên cháu sao, mọi người đều tha thứ cho cháu, được rồi, được rôi, đừng khóc!”

Tiêu Mạn Như rốt cuộc cũng là một người phụ nữ, nhìn thầy cảnh này trong lòng tự nhiên xúc động, lập tức đi tới an ủi Vạn Hiệu Phong.

“Cảm ơn dì, ,cảm ơn chú, cảm ơn anh Hài” Vạn Hiểu Phong tràn nước mắt nói: “Vạn gia của cháu trước kia làm, nhiều chuyện sai lầm như vậy, có thể được mọi người tha thứ, thật sự là quá tốt, vậy cháu cùng anh cháu sau này cũng có thê yên tâm rồi!”

Giọng điệu của anh ta thành khẩn vô cùng, trong giọng nói mang theo một nỗi hồi hận lớn, dường như nếu anh ta biết trước, nhất định sẽ ngăn cản ông nội mình làm ra chuyện sai lầm như vậy.

“Được rồi, Hiểu Phong, sự việc đã qua rôi, cháu đừng suy nghĩ nhiều, mọi việc phải học cách nhìn về phía trước, về sau cháu và anh trai cháu quản lý tốt Vạn gia các cháu, trợ giúp Vạn gia lấy lại vinh quang ngày trước!” Tiêu Mạn Như an ủi nói.

“Cám ơn dì, vậy cháu đi trước!”

Vạn Hiểu Phong lau nước mắt trên mặt, sau đó lại cúi đầu với Hà Tự Trăn và Lâm Vũ, quay người đi ra ngoài.

“Chú Hai, thím Hai, vậy cháu cũng đi đây!”

Hà Cần Kỳ chào hỏi, cũng vội vàng chống nạng đi ra ngoài.

“Haiz, cũng là một đứa bé đáng thương!” Tiêu Mạn Như nhìn bóng lưng Vạn Hiểu Phong thở dài.

Hà Tự Trăn mỉm cười, như có suy nghĩ, không nói gì.

Lâm Vũ cũng lắc đầu cười khổ, dường như vận cảm giác thái độ đối với Vạn Hiểu Phong có chút bát đắc dĩ.

“Đúng rồi, bà không phải có chuyện quan trọng nói với bác sĩ Hà sao? Hà Tự Trăn lập tức nhắc nhở vợ của mình.

“Ừ, phải phải!”

Tiêu Mạn Như vội vàng gật đâu, nhìn Lâm Vũ một cái, có chút ngượng ngùng nói: “Hà tiên sinh, là… chuyện là như này…”

Bà ấp úng lúc lâu cũng chưa nói ra, Lâm Vũ không khỏi tò mò nhìn bà, có chút không hiều.

“Hà tiên sinh, chuyện này bát kể cậu có đồng ý hay không, cậu, cậu cũng đừng đề trong lòng nhé!” Tiêu Mạn Như có chút Ìo lắng nói, như thể có sự kiêng dè.

“Ấy, có chút chuyện như vậy bà ngượng ngùng gì? Bác sĩ Hà đường đường là nam nhỉ bảy thước, có tâm lòng rộng lớn, nào có kiêng nề nhiều như vậy, hay là để tôi nói đi!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1188


Chương 1188

Hà Tự Trăn có chút bắt đắc dĩ liếc mắt nhìn vợ một cái, sau đó quay. đầu nói với Lâm Vũ: “Bác sĩ Hà, chuyện là như này, cậu còn nhớ lần trước lão gia nhà chúng tôi cùng cậu làm chuyện giám định thân thích chứ ?”

“Đương nhiên là nhớ!”

Lâm Vũ hơi ngắn ra, không hiểu sao bọn họ đột nhiên nhắc tới chuyện này.

“Lần trước xét nghiệm quan hệ thân thích không phải chưa rõ ràng sao, vì vậy tôi đã thảo luận với vợ tôi và muốn tôi làm xét nghiệm quan hệ thân thích một lần nữa để xem mối quan hệ giữa chúng ta là gì?” Hà Tự Trăn chân thành nói, sau đó mỉm cười ha ha: “Nếu cậu thực sự là con trai – của tôi, đó sẽ là một vinh dự lớn đối với tôi, đời này Hà Tự Trăn tôi ¡ sống không còn gì tiếc nuối nữa! Nếu không cũng không sao, tôi nhận cậu là em trai, sau này gặp khó khăn gì thì cứ hỏi, dù khó khăn, Hà Tự Trăn tôi lên núi đao xuống biển lửa cũng không chối từ.”

Hà Tự Trăn nói xong vô võ lồng ngực mình, cả người có vẻ hào phóng.

Thực ra, ông và vợ đã thảo luận vấn đề này từ trước, cảm thấy là trong lúc này họ không quá vội vàng, chờ sau này nói cũng được, nhưng sau khi trải qua trận sinh tử này, Hà Tự Trăn nhận ra là mọi thứ là vô thường, và TH tìm hiểu mồi quan hệ giữa mình à”Hà gia vinh”, càng sớm càng tốt, để không phải tiệc nuôi.

Lâm Vũ cũng bị lời của ông làm cho cảm hoá, gật đầu cười: “Được rồi, ông cùng dì muôn làm gì thì làm lại đi.

Nếu tôi thật sự là con trai của ông, thì tôi Sẽ biết được nhân sinh của mình đến từ đâu, coi như không phải, vê sau tôi cũng sẽ qua lại với ông cùng dì!”

“Tốt, tốt!” Hà Tự Trăn gật đầu, nụ cười đây mừng rỡ.

Tiêu Mạn Như nghe được lời này mặt mày mừng rỡ, hưng phân nói: “Lần này chúng ta phải tìm một người đáng tin cây giúp chúng ta làm, tôi có một người bạn làm việc trong viện y tế, đến lúc đó bảo cô .ây giúp kiểm trai Tôi… tôi sẽ gọi cho cô ây!”

Tiêu Mạn Như vui mừng khôn xiết, không thê chờ đợi liền lây điện thoại di động ra gọi.

*“Dì Tiêu, không cần sốt ruột, chờ Hà nhị gia khôi phục rôi tính saul” Lậm Vũ cười nói: “Độc tố trong cơ thể ông ấy bây giò còn chưa hết sạch!”

“Đúng vậy, đúng vậy!”

Lúc này Tiêu Mạn Như mới lấy lại được tính thân, liên tục gật đầu, cười nói: “Nhìn tôi vui đến hồ đô, ngược quên mắt chuyện này.”

Lâm Vũ nhìn thấy vẻ mặt vui sướng của bà và Hà Tự Trăn, trong lòng không khỏi cảm thấy một chút ấm áp, néu bọn họ thật sự là cha mẹ của Hà Gia Vinh anh, vậy sau này anh lại có thêm hai người thân, thay anh Vinh báo hiếu, vậy cũng coi như là anh Vinh trỏ vê.

Sau khi từ bệnh viện đi ra, Lâm Vũ có chút nghỉ ngờ hỏi: “Vừa rồi khi Vạn Hiều Phong đi ra, anh có phát hiện anh ta có gì khác thường không?”

“Khác thường? Không có.” Bộ Thừa khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói: “Vừa rồi cậu ta đi vào xin lỗi anh đúng không, như thế nào, anh nghỉ ngờ trong đó có điều gì sao?”

“Tôi chỉ tò mò!” Lâm Vũ như có chút suy nghĩ cười nói: “Công. bằng mà nói thì cậu ta xin lỗi Hà nhị gia thì còn có thể nói được. Dù gì thì đây là ông nội cậu ta có lỗi trước, thế nhưng vậy mà cậu ta xin lỗi tôi, người trên danh nghĩa g**t ch*t cha và là kẻ thù của cậu ta, anh không tránh khỏi cảm thấy cậu ta có chút quá rộng rãi sao?”

“Cũng đúng, không đoán được trong này có âm mưu gì!” Bộ Thừa gật đầu nói.

“Âm mưu khó nói, nhưng rõ ràng Vạn Hiểu Phong làm vậy là khiên tôi mắt cảnh giác với cậu ta!” Lâm Vũ lắc đầu cười bất lực: “Thật ra, tôi đối với cậu ta vốn không có địch ý, nhưng không thể không nói, đúng Vậy… cÓ thể làm ra loại chuyện này, điêu này chứng tỏ Vạn Hiệu Phong đã trưởng thành và không còn là tên con nhà giàu kia nữal”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1189


Chương 1189

“Ông nội cậu ta cùng ba cậu ta đều không. thể làm tổn thương anh, chỉ dựa vào cậu ta, có thể làm ra loại bịch bợm gì được?” Bộ Thừa khit mũi thờ ơ nói: “Nếu anh không yên lòng cậu hắn ta, tôi có thê lập tức đi giết cậu tal”

Trước kia lúc Vạn gia hưng thịnh, anh muôn giết Vạn Hiểu Phong là điều dễ dàng, càng không cần nói đến hiện tại Vạn gia suy bại như này.

“Bộ đại ca, đừng suốt ngày nói, chuyện đánh chém giết nhau…

Lâm Vũ mỉm cười bất lực, Vạn Hiều Phong chỉ đến đề xin lỗi anh, B ng Bộ Thừa đột nhiên muốn giết anh ta..

Mấy ngày tiếp theo, Lâm Vũ chủ yếu chạy đên Hà nhị gia và Hướng lão, châm cứu cho họ, đồng thời giúp. họ thải chất độc trong cœ thê ra ngoài càng sớm càng tốt.

Mà mấy ngày nay, anh nhớ nhất chính là Rose, hy vọng có thể nghe được tin tức vê cô, nhưng bắt kế là.

chỗ Hàn Băng hay là cô nhị viện, đều không có chút tin tức nào vê Rose.

Một thành phố lớn như vậy, Rose đột nhiên mắt tích, không có dâu vết để tìm, điều này khiến Lâm Vũ không khỏi cảm thây có một chút mât mát.

Hôm nay sau khi châm cứu cho Hà Tự Trăn xong, Hà Tự Trăn đột nhiên cười nói với Lâm Vũ: “Tiểu Hà, tuy là bây giờ tôi không thể xuất viện, nhưng đi dạo hẳn là không thành vấn đề chứ?”

“Ừm, điều này không vấn đề gì!” Lâm Vũ gật đầu, khẳng định nói.

“Thật tuyệt!” Hà Tự Trăn hưng phấn nói: “Vậy cậu đi cùng tôi đi!”

“Ông muốn đi đâu?”

Lâm Vũ nhìn thấy dáng vẻ không kịp chờ đợi của ông, Lâm Vũ thật sự hiệu kỳ một chút, không biết ông muốn đi đâu.

“Cậu đã nghe nói về đại đội Ám Thứ chưa?”

Hà Tự Trăn hạ giọng hỏi Lâm Vũ.

“Đó là đương nhiên!” Lâm Vũ lập tức gật đầu.

“Vậy thì tốt, nhưng cậu còn chưa tới đại đội Ám Thứ của .chúng tôi đi? Tôi sẽ đưa cậu về trụ sở của chúng tôi!”

Hà Tự Trăn cười thần bí nói: “Êơ hội rất hiệm, người bình thường không vào được đâu!”

“Được!”

Lâm Vũ nghe vậy vui mừng khôn xiết, trong lòng háo hức, chỉ nghe Lệ Chấn Sinh kể về nhiều truyền thuyết về đại đội Ám Thứ, anh rất ngưỡng mộ, nhưng không ngờ lại có cơ hội đi theo Hà Tự Trăn đề có thể nhìn thấy đội đặc chủng mạnh nhất Hoa Hạ.

“Vậy ông chú ý một chút, cơ thể hiện tại của ông, không chịu nổi mệt!

Tiêu Mạn Như ở bên cạnh tuy là có chút lo lắng, nhưng thầy Lâm Vũ cùng Hà Tự Trăn đều hừng phần như vậy, cũng không có ý làm mắt hứng thú của hai người bọn họ.

“Đừng lo lắng, tôi chỉ trở về để xem, không phải quay lại đề tham gia huận luyện!” Hà Tự Trăn xua tay với vẻ không đồng tình rồi gọi một cắp dưới của mình.

Một tiêng sau, có tiêng gõ cửa, sau đó là một thanh niên mặc quân phục, khuôn mặt tuần tú, nước da ngắm đen vội vàng bước tới vậy tay chào ngay khi vừa bước vào cửa: “Đội trưởng! Đội phó Lý Trường Minh báo cáo với ngài! Xin chỉ thị!”

“Được rồi, được rồi, thu hồi đi!” Hà Tự Trăn cười vẫy tay với anh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1190


Chương 1190

“Chị dâu!” Lý Trường Minh tươi cười chào hỏi Tiêu Mạn Như, sau đó quay sang Hà Tự Trăn cười vui vẻ: “Đội trưởng, mọi người biết là ngài sẽ trở về, họ đều rất vui, và tất cả đều đang chờ đợi, anh hùng của chúng ta trở lại”

“Được rồi, đừng nịnh hót nữa, đi thôi!”

Hà Tự Trăn cười nói anh ta, sau đó mặc quân áo kêu Lâm Vũ đi ra ngoài.

“Đội trưởng, vị này là…” Lý Trường Minh hơi ngần ra, liếc Lâm Vũ một cái, vội vàng nhắc nhỏ: “Trong đội của chúng ta có quy định rõ ràng, không thê để cho người ngoài vào..

Hơn nữa gân đây trong đội chúng ta đang diễn tập!”

Nếu trong hoàn cảnh đó, người lạ được đưa vào, những bí mật quân sự VỆ cách tác chiến nội bộ, chỉ huy chiến thuật, v.v. của họ sẽ bị lộ.

“Đây là ân nhân cứu mạng của tôi!”

Hà Tự Trăn cũng không quay đầu lại, ngắng đầu ưỡn ngực tiếp tục đi về phía trước.

“Hà nhị gia, nếu như không tiện, tôi sẽ…”

Lâm Vũ thấy Lý Trường Minh nói như vậy, vừa định từ chôi, ai ngờ Lý Trường Minh đột nhiền thay đổi sắc mặt, bước nhanh đến trước mặt Lâm Vũ, ra hiệu chào hỏi, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hà tiên sinh, Lý Trường Minh thay mặt toàn bộ sĩ quan Âm Thứ cảm ơn đã cứu mạng người đứng đầu đại đội chúng tôi!”

Nói xong cơ thể anh ta nghiêng sang một bên, đưa tay làm tư thê mời, cung kính nói: “Mời!”

Đối với vị thần ý đã cứu sống Hà Tự Trăn này, thứ đại đội từ trên xuống dưới đêu đã nghe nói đến, hơn nữa trong lòng đều đặc biệt cảm kích Lâm Vũ, cảm kích Lâm Vũ không để cho bọn họ mắt đi đội trưởng của bọn họ.

Trên thực tế, đối với những người của đại đội Âm Thứ, Hà Tự Trăn từ lâu không chỉ là đội trưởng mà trong trái tim họ, Hà Tự Trăn là linh hôn của đại đội Ám Thứ, và đó là niêm tin của họI Đó là tất cả sức mạnh nâng đỡ họ tiền về phía trước!

Cho nên sau khi Lý Trường Minh biết được Lâm Vũ trước mặt chính là Hà thần y trong truyền thuyết, thì đối với Lâm Vũ đặc biệt tôn kính, tự nhiên cũng hoan nghênh Lâm Vũ đến doanh trại của bọn họ thăm.

Lâm Vũ thây Lý Trường Minh tôn kính mình như vậy, ngược lại cảm thây có chút ngượng ngùng, gật đâu cười cười với Lý Trường Minh, sau đó đi theo Bộ Thừa bước nhanh.

Lý Trường Minh thì là một chiến sĩ cách mạng, trên bánh xe còn có một ít bùn đất, hiền nhiên là đi qua bùn đất.

“Đang huấn luyện, nhận được điện thoại của thủ trưởng, tôi liền trực tiếp lái xe tới đây!” Lý Trường Minh cười giải thích với mọi người.

“Gần đây nhóm mới tới thế nào?”

Hà Tự Trăn sau khi ngồi lên xe liền – cười hỏi: “Bên tiền tuyên của ta đang sốt ruột cần người.”

“Lính mới chính là lính mới, trong chốc lát quen không nổi!” Lý Trường Minh vừa lái xe vừa ân cần nói: “Đội trưởng, nều ngài kêu kia vội cần người, không thì ngài gửi tôi cùng lão Lục qua đó được không?

“Không được, trong nhà không có các cậu trân giữ làm sao được!” Hà Tự Trăn không chút do dự từ chối.

“Đó không phải là có Chính Uỷ sao!”

Lý Trường Minh bất lực nói: “Nếu như lần này tôi ở bên cạnh ngài, nói không chừng ngài sẽ không gặp phải tình huông này nữal”

“Câm miệng cho tôi!” Hà Tự Trăn lạnh lùng nói: “Cậu giúp tôi chăm sóc nhà cửa thật tốt, lo lãng cho tương lai, chuyện giao phó ở nhà đây còn chưa làm được tốt, làm sao đánh giắc? Tôi lưu cậu ở nhà là vì tín nhiệm cậu..

Lý Trường Minh thấy. giọng điệu của Hà Tự Trăn kiên quyết, có chút bật lực thở dài, quay đầu lại không có nói nữa.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1191


Chương 1191:

Đại đội Ám Thứ nằm ở một vị trí cực kỳ hẻo lánh ở ngoại ô thành phó,. Lâm Vũ thấy hai bên đường cao tốc đều là những ngọn đôi nhỏ nhập nhô, hiển nhiên, đây là một địa thê hiểm trở, trước đây, Lâm Vũ cũng chưa một lần được tới, đây là lần đầu tiên biết bên ngoài thành phố còn có địa hình này.

Mà căn cứ của đại đội Ám Thứ nằm sâu trong địa hình đồi, núi này, Lý Trường Minh rẽ trái tiền vào một ngã ba, sau đó đi lên hướng đồi núi, lái xe đi thẳng vào trong mây cây sô, mới nhìn thây phía trước xuất hiện một cửa khẩu quân sự, giữa đường đầy chướng ngại vật, hai bên có hài trạm gác, bôn chiên sĩ đứng canh.

Máy chiến sĩ từ xa nhìn thấy xe của Lý Trường Minh liền chạy tới kéo rào si sau đó đứng hai bên, vây một cái chào hỏi.

“Đội trưởng, lúc này lão Lục bọn họ đều ở sân huần luyện sâu núi đưa đám người lính mới đi luyện tập, cho nên trong ‹ chốc lát không qua được.

Ngài có thể đi Chính Uỷ uông chút trà, sau một lúc nữa, tôi sẽ đưa họ đến gặp p ngài!” Lý Trường Minh giải thích với Hà Tự Trăn.

“Không cần đâu, tôi không có việc gì thì đện văn phòng làm cái gì, cậu dân tôi đến sân huấn luyện, tôi tiện xem đám lính mới này trình độ thê nào!”

Hà Tự Trăn cao hứng nói.

“Nhưng Chính Uỷ . đã sớm ở trong văn phòng chờ ngài nửa ngày rồi!” Lý Trường Minh vội vàng nói.

“Vậy bây giờ cậu gọi điện thoại cho ông ta, bảo ông ta đên sân huận luyện tìm tôi!” Hà Tự Trăn nói.

Hôm nay ông chạy ra ngoài để lây hơi, nêu lại ở văn phòng thì chẳng khác nào nằm trong bệnh viện buôn chán!

Lý Trường Minh đành bắt lực làm theo, sau đó trực tiếp lái xe đi thẳng tới sau núi, sau đó Lâm Vũ liền nhìn thấy sân huận luyện mà Lý Trường Minh nói, không khỏi có chút ngạc nhiên.

Chỉ thấy sân huấn luyện này rộng hàng nghìn mét vuông, toàn bộ sân tập có đủ các loại phương tiện như tường chắn, vũng lầy, rào chắn nước, hầm trú ẩn, _thang lười, hàng rào dây cọc ng công, ông phóng ngư lôi, V.V.

Một số xe bọc thép đậu ở bên ngoài sân huấn luyện, và ở một trong những khoảng đất trồng của thao trường huân luyện, bảy, tám nhóm người, môi người vác một khúc gỗ dày nặng hàng trăm cân chạy về phía trước, vừa thở hỗn hễn vừa Ïa hét một vài khẩu hiệu tùy từng lúc.

“Trung thành với tổ quốc! Thách thức mọi giới hạn! Vượt qua chính mình!”

Mỗi một khuôn mặt bọn họ đêu giông như đao phách phụ tạc, khí phách hiên ngang, anh dung kiên trì không gì sánh được!

Nhìn thấy cảnh này, chỉ sợ bất kỳ một người đàn ông nào cũng đều sẽ sôi máu, Lâm Vũ cũng không ngoại lệ, ước gì anh có thê lập tức làm theo để phục vụ tô quốc!

Lúc này, trên căn cứ dựng tạm bằng lều bên ngoài bãi huân luyện, một vài người đàn ông mặc quân phục đang ngồi ăn máy thứ lặt vặt, vừa hút thuốc vừa tán ngẫu, trông rất nhàn nhã không gì sánh được, cùng binh lính huấn luyện mệt chết đi được hoàn toàn bât đông.

Lý Trường Minh trực tiệp lái xe đến bên cạnh căn cứ tạm thời, sau đó nhảy xuông xe, phần khích lớn tiếng kêu lên: “Đội trưởng đến!”

Những người đàn ông ngôi trên ghê tạp vụ nghe vậy như được tiêm thuộc k*ch th*ch, nhảy dựng lên rồi chạy tới, vừa nhìn thầy. hà Tự Trăn thì họ đã nhảy cẵng với nhau, chạy tới hỏi chuyện.

Hà Tự Trăn cười mắng bọn họ vài câu, rồi cùng bọn họ trò chuyện .

Lâm Vũ đứng một bên có thể nhìn ra, Hà Tự Trăn cùng mây sĩ quan này rất hợp nhau, có thể đoán được đều là thủ. hạ mà ông tự mình mang ra.

“Hai vị này là…” Một trong những sĩ quan nhìn thấy Lâm Vũ và Bộ Thừa, tò mò hỏi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1192


CHương 1192

“Đây chính là Hà thần y trong truyền thuyêt!”

Lý Trường Minh vội vàng giới thiệu Lâm Vũ với mây vị sĩ quan giảng viên.

Mấy sĩ quan giảng viên nghe vậy sắc mặt thay đôi, lập tức thu lại bộ dạng cười đùa, đứng thành một hàng, chỉnh tề chào Lâm Vũ một cái, đứng dậy nói lời cảm ơn với anh, làm cho Lâm Vũ có chút ngượng ngùng.

“Sau này đều là người của mình, đừng khách sáo!”

Lý Trường Minh cười nói với máy sĩ quan giảng viên.

“Nhóm lính mới này nhìn tố chất thể lực không tệ nhai”

Hà Tự Trăn nhìn đám chiến sĩ trên sân huấn luyện xa xa, có chút tán thưởng nói.

“Đúng vậy, đội trưởng, không gạt gì ngài, nhóm người này là nhóm tôt nhất trong số hàng nghìn lính mới tham gia khóa huân luyện thử nghiệm!” Lý Trường Minh ngắng đầu lên và tự hào khoe khoang: “Mọi thứ đều tuyệt vời, tôi đã có gắng hết sức thật nhiêu. đều do tôi đoạt lại từ đại đội Hạt Hỗ bên kial”

“Được rồi, anh đừng khoác loác nữal”

Một sĩ quan khác đi tới đá anh ta một “Mắc mớ gì đến anh, còn không phải là do danh tiếng hàng đầu của đại đội Ám Thứ chúng ta sao!”

“Ừm, việc này làm tốt lắm!” Hà Tự Trăn gật đầu nói.

Lâm Vũ đứng một. bên nghe được cuộc trò chuyện của họ ngược lại không khỏi ngạc nhiên, hỏi: “Trong mây ngàn người, chỉ chọn một vài người như vậy đề tham gia đại đội Am Thứ sao?”

“Hà tiên sinh, làm sao có thể!” Lý Trường Minh cười: “Nhiều người như vậy có thê vào đại đội Ám Thứ, vậy thì ‘đại đội Ám Thứ của chúng ta thành cái gì chứ? Lần này chỉ có một tiểu đội sáu người!”

“Sáu người?”

Trong lòng Lâm Vũ không khỏi ngạc nhiên, vẻ mặt không thê tưởng tượng nồi, trong máy j người, vậy mà chỉ chọn sáu người!

Hơn nữa không thê nghỉ ngờ, phàm là người dám ghi danh binh sĩ đêu có chút tài năng, trong quân đội cũng mình thì tuyệt đôi đều là một mầm móng tôn tại, nhưng anh dưới tình huống như vậy, đại đội Ám Thứ chỉ chọn có sáu người!

Chẳng trách đại đội Ám Thứ được gọi là đỉnh nhọn trong bộ đội đặc chủng, quả nhiên danh bất hư truyên!

Lúc này một chiễc xe địa hình màu xanh lá cây quân đội đi tới cực nhanh, xe dừng lại, một người đàn ông trụng niên mặc quân phục, vẻ mặt trăng bệch liên không thể chờ đợi nhảy xuÔng xe, nhìn thấy Hà Tự Trăn phía sau sắc mặt vui mừng, vội vàng bước tới, trong giọng nói khó có thê che giâu sự vui mừng nói: “Ò, Hà lão đấy ư, rốt cuộc nhìn thấy ông rôi, tôi không đi thăm ông được, cũng đưng thấy Ìạ, ông biết tôi không thê bỏ đi được!”

“Ha ha, biết!” Hà Tự Trăn vỗ võ bả vai người đàn ông, phần khích nói: “Triệu lão à, mây năm tôi không có ở đây, vất vả cho ông rồi!”

“Ông biết là tốt rồi, chờ ông khỏi bệnh, nhất định phải mời tôi uông một bữa rượu ngon!” Triệu lão cười †o.

Ông chính là Chính Ủy của đại đội Ẩn Thứ – Triệu Vĩnh Cương.

“Vị này là…” Triệu Vĩnh Cương cùng Hà Tự Trăn nói chuyện xong, sau khi Tn ì thấy Lâm Vũ trước mắt, cảm giác Lâm Vũ cùng Hà Tự Trăn lúc trẻ cực kỳ giỗng nhau “Ừ, đây là ân nhân cứu mạng của tôi, bác sĩ Hà Gia Vinh!” Hà Tự Trăn cười giới thiệu.

“Ò, bác sĩ Hà, rất vui được gặp cậu!”

Triệu Vĩnh Cương lập tức năm lây tay Lâm Vũ, vui vẻ nhìn Lâm Vũ.

“Chính Ủy!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1193


Chương 1193

Lúc này nhân viên bảo vệ lái xe Triệu Vĩnh Cương đột nhiên cẦm điện thoại di động chạy tới, vội vàng nói với Triệu Vĩnh Cương: “Có một cuộc gọi từ trạm kiểm soát, nói phó đội trưởng đại đội Hạt Hỗ Tân Dũng đưa một đám người tới đây, hỏi ngài có cho qua không?”

“Đại đội Hạt Hổ?”

Triệu Vĩnh Cương hơi ngắn ra, hiển nhiên có chút do dự: “Bọn họ không chào hỏi trước à! Bọn họ tới làm cái gì?”

“Tần Dũng nói là tới đây quan sát tân binh của chúng ta luyện tập!” Nhân viên bảo vệ vội vã báo cáo.

“Chính Ủy, đừng nghe tên này!”

Lý Trường Minh vội vàng đi ra ngoài nói với chính ủy: “Tên này đến nhất định là gây chuyện, mây người trong nhóm lính lúc đầu cũng bị hăn lừa qua muôn tham gia vào tuyến ‹ chọn của đại đội Hạt Hỗ kia, kết quả là bị tôi đoạt lại, thế nên lần này hãn ta đến đây, nhất định là không tốt!”

“Vậy được, vậy đừng để bọn họ vào!”

Triệu Vĩnh Cương nghe xong lời này của anh quay đâu nói với nhân viên bảo vệ: “Cậu ra nói tôi đi thành phố họp, bảo hắn ta ngày khác đến…

“Chờ đãi”

Hà Tự Trăn đột nhiên cắt ngang, thản nhiên nói: “Để cho hắn vào đi!”

“Đội trưởng!”

Sắc mặt Lý Trường Minh thay đổi, vội vàng muôn khuyên Hà Tự Trăn, dù sao Hà Tự Trăn cũng không biết tình hình cụ thể, trong chuyện này, Lý Trường Minh. thiêu chút nữa đánh nhau cùng Tần Dũng!

Hà Tự Trăn giơ tay lên cắt ngang, thản nhiên nói: “Đại đội Ám Thứ ta khi nào thì sợ chuyện? Nêu hắn muốn gây sự, vậy đề cho hắn đến là được, tôi ngược lại muôn xem hắn có thể làm ra cái trò gì?”

“Có đội trưởng ở đây, chúng ta còn sợ cái gì?”

“Đúng vậy, đại đội Ám Thứ chúng ta còn chưa sợ ai đâu!”

“Đề cho hắn vào, cũng là để cho hắn thấy rõ mình rốt cuộc có tài cán gì?”

Mấy sĩ quan huấn luyện đứng một bên hừ lạnh, đầy vẻ khinh thường, miền là có Hà Tự Trăn ở đây, bọn họ liền không hề sợ hãi!

“Triệu lão, để cho bọn họ vào đi!” Hà Tự Trăn quay đầu nói với Triệu Vĩnh Cương.

“Được rồi!” Lúc này Triệu Vĩnh Cương mới quay lại gật đầu với nhân viên bảo vệ.

Lâm Vũ đứng bên tuy là nghe rõ chuyện gì xảy ra, nhưng anh không hiểu lắm về tô chức của quân đội, nên anh không biết đại đội Hạt Hỗ là đại đội quân gì, anh không thê không -_ nói nhỏ với Bộ Thừa: “Anh Bộ, anh có biết đại đội Hạt Hồ là binh chủng gì không?”

Anh biết đại đội Hạt Hồ cũng là một bộ đội đặc chủng, nhưng. điêu mà anh không thê hiểu được là vì đại đội Ám Thứ là lực lượng mạnh nhất trong số các lực lượng đặc chủng, tại sao đại đội Hạt Hỗ này lại dám đến gây rồi đại đội Ám Thứ?

“Cụ thể tôi cũng không, biết, tôi chỉ là nghe nói đại đội Hạt Hỗ này trước kia là bộ đội đặc chủng từ lâu đời, từng khao khát là đỉnh cao bộ đội đặc chủng Hoa Hạ, về sau không biết vì sao lại suy giảm, mây năm nay dường như lại trỗi dậy, là bộ đội đặc chủng của Hoa Hạ chỉ đứng sau đại đội Am Thứ!”

Bộ Thừa nhíu mày nói cho Lâm Vũ tất cả những gì mình biết.

“Không sail”

Lý Trường Minh đứng bên nghe được lời này của Bộ Thừa có chút tò mò nhìn Bộ Thừa, hỏi: “Anh đối với chuyện trong quân đội có chút hiểu biết sao, cũng từng làm lính à?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1194


Chương 1194

“Không!”

Trên mặt Bộ Thừa không có chút biểu cảm nào, giọng nói lạnh như băng, không nói thêm một chữ nào nữa.

Lý Trường Minh cười to, sau đó quay về phía Lâm Vũ giải thích: “Hà tiên sinh, người anh em này vừa rôi nói không sai, đại đội Hạt Hỗ là một bộ đội đặc chủng của Hoa Hạ chỉ đứng sau đại đội Ám Thứ của chúng ta, mấy năm nay bọn họ phát triển cũng mạnh, thậm chí khát khao có thể vượt qua đại đội Ám Thứ của chúng ta, nhưng, hy vọng cũng chỉ là hy vọng mà thôi!”

“Hừ! Bọn họ cũng muốn vượt qua đại đội Ám Thứ của chúng ta, chỉ là một giâc mơ mà thôi!” Một sĩ quan huấn luyện bên cạnh hét lên một tiếng.

Lâm Vũ khi nghe lời này, đại khái cũng hiểu được vấn đè, gật đầu cười cười, không nói gì.

Mọi người đợi không bao lâu, liền nhìn thấy ba chiếc xe địa hình quân sự nhanh chóng đi về phía này, bọn họ dừng ở khoảng cách rất gần, bụi nghẹn trên bánh xe không thê không ho khan vài tiếng, khuôn mặt lạnh lùng phần lớn là do không vui khi nhìn thấy mấy chiếc xe địa hình kia.

“Àm ầm!”

Mây tiêng đóng, cửa xe, sau đó liên thây mây người đàn ông mặc áo ngụy trang đặc chiên bốn màu đen, xanh lá cậy, nâu, xám nhảy xuống, đi thắng vệ phía này, trên cánh tay đều in hai chữ Hạt Hỗ.

Một người đàn ông dẫn đầu khoảng ba mươi tuổi, xương gò má cao, da ngăm đen, đội một cái nấp được chỉnh gọn gàng, ngắng cao đầu, ngạo nghễ bước tới cùng đám người phía sau.

“Lý Trường Minh, tên nhóc anh…”

Ngay khi hắn vừa mở miệng, đột nhiên nhận ra Hà Tự Trăn, người đang đứng một bên và tập trung quan sát quá trình huấn luyện của các tân binh. Hắn không khỏi sửng sốt, như thể hắn ta nhìn thấy một con quái vật, vẻ mặt của hắn đột nhiên thay đồi, nuốt nước bọt, bước nhanh tới, cung kính nói: “Hà thủ trưởng, ngài đã trở về!”

Khi hắn nói, đầu mũi chảy mồ hôi lạnh, trong lòng cũng có chút bồi rồi, chính là khi biệt được Hà Tự Trăn nhập viện, hắn mới nhân cơ hội đi tìm đại đội Ắm Thứ gặp rắc rôi, nhưng không ngờ Hà Tự Trăn trở lại, vôn kiêu ngạo,thái độ kiêu ngạo của hắn đột nhiên biến mắt.

Mặc dù chưa tiếp xúc thân mật với Hà Tự Trăn, cũng như chưa từng đối đầu với ông, nhưng những lời đôn đại vệ người đản ông này cũng đủ khiến hắn ta sợ hãi.

“Đội trưởng Tận, đã lâu không gặp!

Đại đội Tiểu gần đây vẫn ôn chứ?” Hà Tự Trăn ngược lại có vẻ cực kỳ dễ tính.

Đại đội trưởng Tiếu mà ông nói đến, chính là đội trưởng của đại đội Hạt Hỗ.

“Ôn, ổn, mấy ngày trước ngài ấy còn bảo muôn đến bệnh viện thăm ngài, nhưng khổ nỗi trong khoảng thời gian này thật sự quá bận rộn!” Tân Dũng đầy mỗ hôi nói.

“Không sao đâu! Ngày khác tôi đi thăm ông ấy!”

Hà Tự Trăn cười một cách thoải mái, sau đó vẫy vẫy. bàn tay, lớn tiếng nói: “Cậu tới đây đề làm gì, coi như tôi không tồn tài là được, không dối gạt cậu, tôi còn chưa xuất viện, hôm nay tôi đặc biệt chạy vê hóng gió một chút, Chính Ủy Triệu và Trường Minh vân đang phụ trách việc của đội, tôi sẽ không dính vào!”

Nói xong, ông liền đi tới phía một cái ghê ngôi xuông, hứng thú nhìn trong sân mây huân luyện viên huân luyện tân binh.

“Được rồi, được rồi!”

Tần Dũng lập tức gật đầu liên tục với Hà Tự Trăn, trong lòng thở phào nhẹ nhốm, thì ra Hà Tự Trần còn chưa xuất viện, xem ra cơ thể ông còn chưa bình phục!

Nghĩ tới đây, Tần Dũng đối với Hà Tự Trăn nhất thời bớt chút kiêng dè, không khỏi tự nhiên hơn rât nhiều.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1195


Chương 1195

“Tần Dũng, các người chạy đến noi này làm gì?”

Lý Trường Minh cau mày lạnh lùng hỏi Tàn Dũng, ánh mắt tràn đầy sự không kiên nhẫn .

“Làm gì à, có thể làm gì, đương nhiên là anh em chiến sĩ tới quan sát học tập rồi!” Tần Dũng nhìn Lý Trường Minh với cảm giác khi kẻ thù gặp nhau, liếc nhìn Lý Trường Minh một cách lạnh lùng và chế nhạo: “Thế nào, không được hoan nghênh sao?”“

“Hoan nghênh chứ!”

Lý Trường Minh nghiêng đầu, mắt kiên nhân nói, sau đó làm tư thê mời.

Tân Dũng hừ cười một tiêng, sau đó quay người hướng về phía đám người của mình nói: “Các người đều nghe thấy rồi, đến đây, đến xem người đại đội Ám Thứ huấn luyện như thế nào, xem người. ta vì sao mạnh hơn đại đội Hạt Hồ chúng ta!”

Tất cả đều trợn to hai mắt nhìn.

“Vâng!”

Máy sĩ quan hắn đưa đến lập tức đông thanh đáp, sau đó xoay người hướng về phía sân huấn luyện, xếp thành một hàng, chỉnh tề ngồi xuống.

Lý Trường Minh cùng mấy Sĩ quan huân luyện nhìn thây cảnh này nhất thời có chút kinh ngạc, không đoán được đám người Tần Dũng nghĩ gì, nêu thật sự đên thăm, Lý Trường Minh có bị giết cũng không tin!

Tuy nhiên Tần Dũng cùng mắt tên sĩ quan khác quan sát các tân binh đang tập luyện trong sân tập một cách thích thú, trong khi Lý Trường Minh và những người khác bối rối, ngồi xồm một bên và tò mò nhìn chăm chằm vào đám người Tần Dũng.

Lâm Vũ và Bộ Thừa thì im lặng đứng ở một bên, không nói gì, dù sao cũng là chuyện trong quân đội người ta, bọn họ không thê tham gia.

Lúc này một đám tân binh trong sân huấn luyện xong một hạng mục, huấn luyện viên trong sân liên cho bọn họ nghỉ ngơi vài phút.

Một đám tân binh nhìn thấy người của đại đội Hạt Hỗ bên này, dường như cũng ‘ nhận ra, họ đang xì xào bàn tán vệ điều gì đó. Nhiều người.

trong số họ gần như đã tham gia vào cuộc tuyên chọn vào đại đội Ám Thứ.

“Đội trưởng, cái này… cái này cũng không có gì tốt cảI”

Lúc này, một sĩ quan còn rất trẻ trong lữ đoàn Hạt Hồ đột nhiên lớn tiếng nói với Tần Dũng.

“Ò, ý cậu là sao?”

Tần Dũng nhíu mày lạnh lùng hỏi.

“Không có ý gì, tôi chỉ nói thật, cảm thấy đại đội Hạt Hỗ huấn luyện không tôt lắm, tôi vẫn nghỉ ngờ hiệu quả chiến đấu của bọn họi”

Viên sĩ quan da ngăm trả lời một cách trung thực.

“Thằng nhóc con, khẩu khí thật là lón!”

Lý Trường Minh vừa nghe lời này tức giận, lập tức đi tới, chỉ vào hắn mắng một tiêng.

“Chết tiệt, tóc còn chưa mọc còn dám lớn tiếng chỉ trích bọn tôi!”

“Lúc mà bồ đây ở trên chiến trường giết người, tên tiểu tử cậu còn đang bú mẹt”

“Nhớ cho kỹ, vinh quang của đại đội Ám Thứ là dùng máu tươi đồi lẫy, không phải bằng lời mây tên nhóc các cậu nói mấy câu là có thể phán xét!”

Mấy tên sĩ quan cũng lập tức đi tới, nhìn thây tên sĩ quan da ngăm kia cũng chỉ là một trung úy, nhật thời tức giận không kìm được, chỉ vào hắn quát lón.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1196


Chương 1196

“Đúng vậy, cậu đang nói nhảm gì đói”

Tần Dũng đột nhiên nỗi giận đùng đùng, bước tới đá tên cập dưới, tức giận hét lên: “Đại đội Ám Thứ rất nỗi tiêng trong quân đội chúng ta, không ai là không biết, sao các cậu cũng có thể nghỉ ngờ được chứ?”

“Đội trưởng, nói thật, tôi cũng đông ý với lời của Liêu Trí, nói đại đội Äm Thứ ngày càng mạnh, nhưng tôi xem bọn họ huấn luyện, cũng chỉ như vậy!”

“Đúng vậy, đội trưởng, chúng ta cũng không nói gì, nghi ngờ cũng không được sao?”

“Đúng vậy, thanh danh là thanh danh, nhưng thanh danh không thê hoàn toàn đại diện cho thực lực, trước kia đại đội Hạt Hồ chúng ta vẫn đứng đầu bộ đội đặc chủng!

Mấy sĩ quan khác của Đại đội Hạt Hồ cũng theo nhau nói ra một câu.

“Thối lắm! Câm miệng cho ông!”

Tần Dũng quát bọn họ, sau đó đi tới đá bọn họ vài cái, đồng t thời không quên lén lút quan sát biểu cảm trên mặt Lý Trường Minh.

Lâm Vũ nhìn thấy cảnh tượng này lông mày không khỏi nhềch lên, khóe miệng hiện lên một nụ cười mỉm, lập _ tức phản ứng lại, đây là Tần Dũng tự diễn một vở kịch mà thôi, mục đích chính là chọc giận đám người Lý Trường Minh.

Tuy nhiên điều Lâm Vũ không nghĩ ra chính là, Tần Dũng chọc giận bọn Lý Trường Minh, có ý gì đây?

Cho nên anh nhẫn nại tiếp tục đứng một bên xem.

Đám người Lý Trường Minh nghe được lời của mây tên sĩ quan này, giận dữ nói: “Mẹ kiếp, đám thỏ đề, dám nỗi điên trước mặt chúng ta, đến đi, ai không tin đứng lên, hãy thử Sức, cho các người biệt sức mạnh của đại đội Ám Thứ của chúng tôi!”

“Đúng vậy, không phục đi ra đánh một trận, đền lúc đó các người tuyệt đối không dám nói một chữ với đại đội Am Thứ nữal”

Mấy viên sĩ quan huấn luyện khác cũng đứng ra quát giận dữ.

“Được rồi! Tôi sẽ đánh với bọn họi”

Lúc này một tên da ngăm của đại đội Hạt Hô, sĩ quan tên Liêu Trí đứng lên.

“Tên thối tha nhà cậu ư, cút trở về cho tôi, cậu là đối thủ của họ sao?

Tần Dũng lập tức đá hắn trở và.

“Chờ đã, Tần Dũng, cứ để cho tên tiểu tử này ra đi, tôi sẽ đấu với cậu ta!” Lý Trường Minh lập tức túm lầy Tần Dũng, chỉ vào Liêu Trí Viễn tức giận nói.

Lý Trường Minh thấy Liêu Trí gọi là khóc liệt nhất, vì vậy anh ta tự nhiên trút tất cả sự tức giận của mình lên đầu Liêu Trí.

Sau bao nhiêu năm, anh ta đã phát triển từ một tân binh trở thành đội phó của đại đội Ám Thứ, anh ta đã đập phá và lội nước trên mọi nẻo đường, và anh ta là sự. tồn tại tuyệt vời nhật cho dù anh ta ở đơn vị nào đi chăng nữa. Cho đến bây. giò không ai dám như vậy nghĩa chất vận qua anh ta, cho nên lúc này bị một trung úy nhỏ xem thường, anh ta. tự. nhiên là tức giận muốn đi dạy dỗ tiểu tử này.

“Được rồi, tôi sẽ đánh cùng anh!

Chúng ta hãy xem xét chất lượng của đại đội Ám Thứ.Nếu thua, tôi tâm phục khẩu phục!”

Liêu Trí lập tức đứng lên, nói không nhượng bộ.

“Cậu đánh rắm, cút đi cho lão tử!”

Tần Dũng đá Liêu Trí một lần nữa và hét lên một cách tức giận, sau đó quay đầu lại nắm lấy Lý Trường Minh và cười nói: “Lý đội phó, Lý đội phó, đừng chấp nhặt cậu ta, tiểu hài tử mà, miệng không ngậm được, cậu ta không phải là đôi thủ của anhl “
 
Back
Top Dưới