Cập nhật mới

Ngôn Tình Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!

Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 20: Úy Nam Thừa tiên sinh, anh có đồng ý lấy tiểu thư Thiên Ca Tuệ làm vợ


Editor : ChiMy

"Thiên. . . . . . Cha, con biết rồi, về sau con sẽ xem Tuệ Tuệ như trân bảo, thương yêu cô ấy bao dung cô ấy." Úy Nam Thừa nói xong liếc mắt đưa tình, cứ như cô gái trước mắt này chính là người mình yêu suốt đời.

"Ừ, ba mong sau khi cưới hai con sẽ hạnh phúc mỹ mãn, đầu bạc răng long." Thiên Tùng Dịch nói ra lời tâm huyết từ sau trong lòng.

Đột nhiên Thiên Ca Tuệ bị ba làm cho ê ẩm trong lòng, không phải nói kết hôn cũng chỉ là thêm nhiều nhà sao? Vì sao ba nói giống như là bán con gái vậy, còn có ông chú, thật biết diễn trò!

Thiên Tùng Dịch rất trịnh trọng giao tay của con gái vào tay con rể, trong hốc mắt ứa nước mắt.

Đinh Như ở bên cạnh cũng không nhịn được, lấy khăn giấy ra xoa xoa khóe mắt hồng hồng.

Nam Thừa cầm tay của cô, ý tứ không cần nói cũng biết.

Thiên Ca Tuệ mím môi mặc cho ba giao tay mình cho Úy Nam Thừa, lúc lên bậc thang không cẩn thận giẫm phải váy, chỉ lát nữa là phải tiếp xúc thân mật với mặt đất.

Khách mời lập tức nhỏ giọng hô, trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiên Ca Tuệ nóng lên, thật xấu hổ mà!

Một đôi tay mạnh mẽ kịp thời giữ hông của cô, ở bên tai cô nói nhỏ, "Cẩn thận một chút." Âm thanh mê hoặc lòng người.

Thiên Ca Tuệ thiếu chút nữa thì bị thất thần trước giọng nói mê người của anh, ngượng ngùng đứng thẳng người, cẩn thận từng li từng tí đi tới trước mặt mục sư.

"Úy Nam Thừa tiên sinh, anh có đồng ý lấy tiểu thư Thiên Ca Tuệ làm vợ hay không? Ở trước mặt thần hòa làm một thể với cô, yêu cô an ủi cô tôn trọng cô bảo vệ cô ấy, tựa như anh yêu bản thân mình. Bất luận cô ấy ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hoặc nghèo khó, anh vẫn thủy chung trung thành với cô ấy, cho đến rời khỏi thế giới này." Giọng nói trầm bồng du dương của mục sư vang dội ở trong hiện trường.

"Tôi đồng ý." Úy Nam Thừa khí định thần nhàn trả lời.

"Thiên Ca Tuệ tiểu thư, cô. . . . . ." Mục sư còn chưa nói hết liền bị Thiên Ca Tuệ trách móc rồi. DiễnnndànLQuýĐônnn

"Tôi đồng ý." Thiên Ca Tuệ thật sự không muốn nghe mục sư lặp lại lời lúc nãy nữa, thật buồn nôn! Còn ở trước mặt thần kết làm một thể với cô, nôn. . . . . .

Nhất thời ánh mắt của mọi người nhìn về phía Thiên Ca Tuệ đều kì quái, quả nhiên cô dâu rất không thể chờ đợi!

Ông Úy ngồi ở phía dưới cười đến cặp mắt híp lại thành một đường chỉ, quả nhiên cách làm của mình đúng, nhìn hai đứa này, thật thương nhau!

( tuệ tuệ đá cửa phát điên: tôi chỉ không muốn nghe mục sư dài dòng thêm nữa thôi, ai nói tôi không thể chờ đợi! Nhìn chúng tôi thương nhau chỗ nào! ! )

"Cô dâu chú rể trao nhẫn."

Hai người lấy nhẫn của mình ra, đeo vào cho đối phương.

Trong lòng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc đã xong nghi thức rồi.

Nhất thời, hiện trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm, tất cả bạn bè thân thích đều chúc phúc đôi vợ chồng đầu bạc răng long, hạnh phúc mỹ mãn.

Ai cũng nói kết hôn là một việc khổ cực, đúng là không phải giả, Thiên Ca Tuệ cảm thấy chân mình cũng sắp gãy rồi, hết bàn này đến bàn khác, thật là mệt.

Nhất là cái đám an hem của Úy Nam Thừa, người này còn khó đối phó hơn người khác, thật may là anh còn có chút lương tâm, giúp cô cản lại.

Vậy mà, luôn có người không chịu buông tha cho cô mà cô cũng không có biện pháp từ chối người ta.

Ví dụ như: anh họ của cô Thiên Chỉ Dương.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 21: Hai người này, có JQ!


“Tuệ Tuệ, hôm nay em thật đẹp khiến người ta hít thở không thông.” Thiên Chí Dương lưu manh cầm bàn tay em gái lên, khẽ hôn.

“Anh, biết ngay anh sẽ cười nhạo em.” Thiên Ca Tuệ bất mãn cong môi đỏ mọng lên.

“Trời đất chứng giám, em đi hỏi một chút, có phải tròng mắt đàn ông ở đây hôm nay đều không nhìn thẳng không.”

Trên mặt Thiên Ca Tuệ đỏ ửng khó có, rõ ràng đặc biệt đáng yêu, bé gái đều không có kinh nghiệm, cô cũng không ngoại lệ.

Nói thầm trong lòng: có khoa trương như vậy sao!

“Thật, có một vẻ đẹp kinh ngạc.” Giọng ấm áp của Hứa Du vang lên bên cạnh.

“Anh… Anh là anh Hứa?” Thiên Ca Tuệ nhìn người đàn ông trơn bóng như ngọc trước mặt, hưng phấn kêu lên.

Trong đám anh em của Thiên Chí Dương, Tuệ Tuệ cực kỳ có cảm tình với Hứa Du, bởi vì anh ấy không chỉ hòa nhã săn sóc, dáng dấp còn đẹp trai mê người, rất có cảm giác là Hoa Trạch Loại trong “Lưu tinh hoa viên” *, hoàn toàn phù hợp với hình tượng bạch mã hoàng tử trong cảm nhận của cô.

(*) “Lưu tinh hoa viên” là phiên bản truyền hình chuyển thể đầu tiên của Hana yori Dango – Con nhà giàu (truyện tranh) – Vườn sao băng. Bộ phim cũng mở đầu cho dòng phim thần tượng Đài Loan. Hoa Trạch Loại là vai diễn do Châu Du Dân (nhóm nhạc F4 của Đài Loan) thủ vai

Cặp mắt Thiên Ca Tuệ giống như chứa đầy sao hồng, nhìn về phía Hứa Du như… Thấy được con mồi.

“Khó có được Tuệ Tuệ nhớ anh, thật hết sức vinh hạnh.” Trong tròng mắt chớp chớp của Hứa Du không khỏi sáng rỡ, cô nhóc này lại còn nhớ anh.

Giờ phút này tâm tình của Úy Nam Thừa die enda anle equu yydonn chỉ có thể dùng tệ hết biết để hình dung, trong mắt cô nhóc thối kia còn có anh là chú rể sao? Lại có thể mãnh liệt nhìn chằm chằm người đàn ông khác, còn lộ ra ánh mắt háo sắc như vậy!

Còn anh Hứa, thật ghê tởm!

“Tuệ Tuệ, còn anh?” Quế Bá Lăng không chịu yếu thế la ầm lên.

“Anh…” Thiên Ca Tuệ híp mắt nhìn hồi lâu, “Tiểu Quế Tử!”

Mặt Quế Bá Lăng lập tức suy sụp, dáng vẻ buồn bực tới cực điểm, vì sao Hứa Du là anh Hứa, còn anh lại là Tiểu Quế Tử?

“Anh Lăng.” Thiên Ca Tuệ lập tức gọi ngọt ngào.

Úy Nam Thừa: “…”

Trong lòng rất nóng nảy: Rốt cuộc phân chia chú và anh là gì!!!

“Tuệ Tuệ, dựa vào câu gọi anh của em, về sau nếu tiểu Thừa bắt nạt em, anh nhất định vào nơi nước sôi lửa bỏng!” Quế Bá Lăng vỗ ngực nghĩa khí nghiêm nghị.

Úy Nam Thừa lạnh lẽo liếc nhìn cậu ta, bạn học Tiểu Quế Tử lập tức không dám lên tiếng.

“Tuệ Tuệ, môi của em bị ong chích hả? Sao lại sưng lên như vậy?” Thiên Chí Dương nhìn chằm chằm cặp môi em gái hồi lâu, nhảy ra một câu như sấm ngữ.

“Đầu anh mới bị ong chích!” Thiên Ca Tuệ trả lời không chút khách khí, anh thật là, làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào miệng của cô!

“Lại nói, sẽ không phải bị tiểu Thừa cắn chứ! Hai người…” Tròng mắt tiểu Quế tử vòng tới vòng lui giữa hai người.

“…”

“Mỗi anh đều là quỷ sứ chán ghét! Hừ!” Thiên Ca Tuệ nâng váy lắc lư eo thon đi tìm bạn thân của mình.

Vì vậy ánh mắt ba người lập tức chuyển đến trên người khác, mà người nào đó chỉ bình tĩnh uống rượu đỏ, hoàn toàn không bị bên ngoài quấy nhiễu.

Hai người này, có JQ!
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 22: Đêm động phòng hoa chúc, động tĩnh rất lớn (1)


Buổi tối, Úy Nam Thừa bị một đám bạn cho uống triệt để, rượu trắng rượu đỏ sâm panh rượu nho thay nhau ra trận, cho dù tửu lượng của anh có khá hơn cũng không nhịn được, uống đến cuối cùng, ngay cả đi bộ cũng bắt đầu lắc lư.

Ba trái cây còn la hét muốn náo động phòng, mặt dày mày dạn không chịu đi về.

Úy Nam Thừa thật sự muốn đập bẹp ném ba người đi! Nhưng bây giờ mình hoàn toàn hữu tâm vô lực *, đầu óc quay cuồng chỉ muốn ngủ.

(*) hữu tâm vô lực: có lòng mà không có sức

Cuối cùng, ba người bọn họ còn cố chấp “Đưa” anh về.

Trong biệt thự ba tầng của nhà họ Úy, cả tầng hai đã sửa chữa bố trí, làm phòng tân hôn ấm áp lãng mạn vì cô dâu.

“Người anh em, tối nay là đêm động phòng hoa chúc của cậu, nói thế nào cũng phải nhường tụi tớ náo die enda anleq uuydonn động phòng đi!” Thiên Chỉ Dương bám lấy bả vai Úy Nam Thừa, nấc rượu.

“Tuệ Tuệ bé nhỏ, mau đến đây, uống ly rượu giao bôi với ông xã em.” Quế Bá Lăng hắng giọng hô.

Thiên Ca Tuệ bị lạnh đến buồn nôn, cả người liên tục nổi da gà, ông xã! Rượu giao bôi! Đều là những thứ gì đâu!

Càng thiếu nợ hơn chính là Quế Bá Lăng còn vui vẻ chạy tới kéo Tuệ Tuệ đến, náo loạn muốn hai người hôn môi.

Thiên Ca Tuệ có một kích động muốn đập chết Tiểu Quế Tử đang kích động, cắn răng nghiến lợi nắm chặt quyền, tùy thời chuẩn bị kháng cự.

“Trời ạ! Đây cũng không phải lần đầu tiên, hai người còn nhăn nhăn nhó nhó làm gì!” Quế Bá Lăng cười hề hề như trộm.

Cái gì gọi là không phải lần đầu tiên! Nếu không phải coi bọn họ là anh lớn ở trong đại viện, cô đã sớm một quyền đánh tới rồi!

“Được rồi, chúng ta về trước đi, thời gian cũng không còn sớm, tiểu Thừa đã say thành như vậy còn náo loạn cái gì.” Hứa đại công tử mở miệng, không ai dám không nghe.

Thiên Ca Tuệ cảm động đến rơi nước mắt mà liếc nhìn Hứa Du, hu hu… Vẫn là anh Hứa tốt.

Không giống anh họ, hoàn toàn không có tính người!

Úy Nam Thừa nửa nằm trên ghế sa lonhíp con mắt lười biếng nhìn Hứa Du, cái nhìn kia, sâu như nước.

Hứa Du vẫn cười đến tao nhã lịch sự như cũ, giống như không hề cảm thấy có gì không ổn.

“Tiểu Thừa, có chừng mực, đừng nổi thú tính, hù dọa em gái bảo bối của tớ.” Trước khi ra cửa, Thiên Chỉ Dương thò đầu qua khung cửa cười đến vô cùng bỉ ổi.

Thiên Ca Tuệ thiếu chút nữa cầm ly trà trên bàn trà đập tới!

Úy Nam Thừa nhắm mắt lại hoàn toàn không để ý tới nhạo báng của cậu ta, anh thật sự không có hứng thú gì với vóc người của con nhóc thúi!

“Mau dậy đi tắm, cả người thúi hoắc, khó ngửi chết!” Thiên Ca Tuệ chán ghét bịt mũi.

Cái gì? Thối hoắc? Úy Nam Thừa die.enda,nelqduuydonn dùng sức ngửi mùi trên người mình, mặc dù không khoa trương như con nhóc thúi nói, nhưng quả thật có chút… Mùi.

Không khỏi cau mày, đứng dậy lảo đảo đến phòng tắm.

Thiên Ca Tuệ thì ngâm nga bài hát mở tủ treo quần áo tìm quần áo tắm rửa ngày mai, lại phát hiện mua tất cả quần áo lót mẹ Nam cho mình đều là màu đen, màu đỏ, rất gợi cảm…

Hoàn toàn không phải kiểu của cô!

Khi cô đang nhặt lên một áo lót màu đen bằng voan mỏng thì phòng tắm truyền đến một tiếng “Ầm” thật lớn, dường như có vật gì nặng ngã xuống.

Phòng tắm trơn như vậy, chú còn say khướt.

Chẳng lẽ…
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 23: Đêm động phòng hoa chúc, động tĩnh rất lớn (2)


Vừa nghĩ tới dáng vẻ xấu hổ của chú ngã trên đất, Thiên Ca Tuệ đã không nhịn được mà cười ha hả lên.

Trường hợp đó nhất định rất kinh người! Nhiều tuổi như vậy, chẳng lẽ té ngã thành tật xấu gì, ví dụ như: chấn thương sọ não, gãy xương…

“Ha ha ha ha…” Thiên Ca Tuệ cười đến đau bụng, khom người đứng đó tưởng tượng các tư thế mà chú ngã xuống.

Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên không có điểm báo trước mở ra, bộ phận quan trọng của Úy Nam Thừa gần như chỉ quấn một chiếc khăn tắm mặt đen thui nhìn người nào đó đứng cười đến mặt rút gân.

“A! Đồ điên! b**n th**! Chú… Sao chú có thể tr*n tr** chạy ra!” Thiên Ca Tuệ vội vàng dùng tay che mắt, vẻ mặt vô lễ chớ nhìn.

Úy Nam Thừa thấy dáng vẻ này của cô, càng thêm tức giận dễ sợ, tr*n tr** chạy ra? Anh thế này mà cũng gọi là tr*n tr** chạy ra!

Còn có con nhóc thúi này khi nghe anh ngã xuống không quan tâm anh ngã thế nào, mà đứng đó cười không tim không phổi, cười đến mặt rút gân!

Đây là hành động nên có của bà xã vừa kết hôn sao?

Tối nay mình thật xui xẻo, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên bị ngã ở phòng tắm, lại còn bị nhóc thúi nghe được.

Đều do gạch men chết tiệt nọ, trơn trượt, đứng cũng không vững, ngày mai phải kêu người đổi lại!

“Này! Chú đừng tới đây, chú… Tới nữa, tôi gọi người!” Thiên Ca Tuệ thấy cú mặt lạnh đi tới phía mình từ kẽ tay, lập tức kêu lên.

Úy Nam Thừa chỉ muốn lấy chút thuốc dán bôi cái mông té bị thương, vừa rồi thoáng có cảm giác xương die enda anle equu ydonn cũng sắp nứt, đau đến anh thở hốc vì kinh ngạc.

Nhóc thúi kia lại còn gào khóc như quỷ kêu ở đó, anh không bình tĩnh định đẩy cô đang cản đường.

Kết quả Thiên Ca Tuệ cho rằng chú định vô lễ với mình, đôi tay vung lên đằng trước, dường như túm được thứ gì, xé ra.

“A!!!” Giọng nữ hoàn toàn cao vút vang dội trong đêm tối yên tĩnh.

Lầu dưới, gian phòng vợ chồng Úy Hoa Dã.

Úy Hoa Dã cau mày, “Này, tiếng động cũng quá lớn! Chẳng lẽ Thừa nhi muốn dùng sức mạnh với Tuệ Tuệ?”

“Thừa nhi không phải hạng người như vậy, tối hôm qua em còn trăm căn ngàn dặnnó phải từ từ, dù sao Tuệ Tuệ cũng còn nhỏ.” Nam Xu Nhiên cảm thấy con trai không thể nào dùng sức mạnh.

“Nhưng âm thanh vừa rồi của Tuệ Tuệ, cũng quá thê lương!” Úy Hoa Dã khẽ lắc đầu.

“Nếu không, để em lên lầu nhìn xem.” Nam Xu Nhiên vén chăn lên, chuẩn bị đứng dậy.

“Vẫn nên thôi đi, chuyện đứa nhỏ để cho bọn chúng tự giải quyết thôi.” Úy Hoa Dã tắt đèn đầu giường, chuẩn bị đi ngủ.

Nam Xu Nhiên suy nghĩ một chút, ông xã nói đúng, chắc đi lúc này không tốt.

Trên lầu.

“Hu hu… Người ta sắp đau mắt hột rồi…” Thiên Ca Tuệ vung tay lên, ném khăn tắm thật xa, cầm gối ôm che kín trước mắt.

Úy Nam Thừa cảm giác mình sắp tức điên rồi! Ai bảo cô cởi khăn tắm của mình ra, để cho anh không khỏi hoài nghi nhóc thúi này cố ý hay vô ý, có không khéo như vậy sao?

Vấn đề là, người thật sự thua thiệt hình như là anh, lần này, anh thật sự tr*n tr** mà chạy.

Nhóc thúi thút tha thút thít có ý gì? Làm thành giống như anh ăn h**p cô không bằng.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 24: Đêm động phòng hoa chúc, động tĩnh rất lớn (3)


“Chú b**n th**! Đàn ông bỉ ổi! Chú… chú lại có một cây lạp xưởng rõ dài, thật ghê tởm!” Thiên Ca Tuệ run run rẩy rẩy thốt ra một câu sấm ngữ như vậy.

Mặt Úy Nam Thừa đen dần từng phần, b**n th**? Bỉ ổi? Còn có…

Lạp xưởng? Đây là sức tượng tượng gì của cô? Trong đầu chứa toàn cơm nhão hay còn là bột mỳ?

“Không phải cố ý tháo khăn tắm của tôi chứ? Nhờ vào đó muốn rình coi…” Úy Nam Thừa híp nửa tròng mắt, sắc bén lạnh thấu xương.

“Thúi lắm! Bản tiểu thư còn lâu mới rình coi chú! Chú tuổi đã cao, có cái gì đáng rình coi, không phải giữa bắp đùi có cây lạp xưởng dài sao? Ngày mai tôi sẽ vào Internet tra thử coi chú có phải thuộc về một loại quái vật không! Zombie!” Thiên Ca Tuệ chống nạnh thở phì phò nói.

Xong việc, còn kỳ quái mà kêu câu “Zombie”.

Mặt Úy Nam Thừa đầy vạch đen, đang cố nén kích động muốn đập chết nhóc thúi trước mắt này, quái vật! Cô đúng là thiếu nữ diennda4nlleqquydo0n vị thành niên! Thật là ngu ngốc, chẳng lẽ học sinh vật cấp hai chưa từng học cấu tạo thân thể của đàn ông và phụ nữ khác nhau sao?

Hay nói cô vốn là một sinh vật ngu ngốc!

“Tôi không ngại dạy dỗ em khác nhau cơ bản nhất giữa đàn ông và phụ nữ!” Úy Nam Thừa lạnh lùng phun ra từng chữ.

Thiên Ca Tuệ trợn to mắt nhìn anh, khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ? Không phải đàn ông không có đại di mụ, phụ nữ có đại di mụ; đàn ông không cần sinh con, phụ nữ muốn sinh con là khác biệt về bản chất sao?

Chẳng lẽ còn có cái gì cô không biết?

Úy Nam Thừa cảm thấy hôm nay không dạy dỗ nhóc thúi này một chút, xem ra cô còn chưa biết trời cao đất rộng!

Trong nháy mắt, hơi thở tản ra giữa hai người hơi quỷ dị.

Thiên Ca Tuệ chỉ cảm thấy mình bị hơi thở lạnh lùng trên người chú tỏa ra bao phủ từng tầng, hơi hít thở không thông.

Không khỏi siết chặt quả đấm! Tùy thời chuẩn bị phòng vệ.

“A…” Thiên Ca Tuệ tính đến chú chuẩn bị ra tay, nhưng lại không ngờ có cách ra tay này!

Lại có thể nâng cô lên ném thẳng lên giường! Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục!

Nhưng cô chưa kịp bật dậy đã bị ép tới không thể động đậy.

“b**n th** ngông cuồng! Tránh ra, ai cho phép chú đè lên tôi!!” Thiên Ca Tuệ dùng sức đẩy người đàn ông trước mắt, nhưng với hơi sức của cô vốn không lay chuyển được Úy Nam Thừa chút nào, ngược lại hoàn toàn bị giam cầm.

“Chắc chưa nói chuyện yêu đương hả, ngay cả cấu tạo thân thể của đàn ông cũng không biết?” Trong giọng nói khàn khàn của Úy Nam Thừa có chứa vẻ quyến rũ mờ ám.

“Stop! Làm sao có thể! Từ khi học tiểu học tôi đã nói chuyện yêu đương!” Thiên Ca Tuệ không yếu thế chút nào hừ hừ, quả thật năm lớp năm tiểu học có bạn trai viết thư tình cho cô, chỉ có điều cô không đồng ý thôi, cảm thấy khi đó thuần túy là giở trò lưu manh!

“Tiểu học?” Úy Nam Thừa híp nửa tròng mắt lộ ra nguy hiểm nồng nặc, cô nhóc này còn dám mạnh miệng!

“Dĩ nhiên! Kinh nghiệm của tôi rất phong phú!” Thiên Ca Tuệ vẫn tiếp tục phong cách già mồm trước sau như một, dù sao nói láo cũng không phạm tội!
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 25: Cử động nữa, tôi sẽ lấy hết quần áo của em


Đúng lúc nên trau chuốt trên cánh môi mềm mại của cô, để mọi người đều biết đêm động phòng anh ra sức bao nhiêu.

Thiên Ca Tuệ thừ ra trong nháy mắt, nói thế nào thì đã…

Sau khi tắm xong, trên người Úy Nam Thừa có một mùi vị phái nam tươi mát trong lành, tràn ngập trong lỗ mũi Thiên Ca Tuệ.

Để cho cô ngây ngốc trong nháy mắt, quên cả phản kháng khi cánh môi của mình bị người ta ngậm trong miệng rồi hút lại cắn.

Vốn chỉ định lướt qua rồi dừng lại, hù dọa cô nhóc này một chút, nhưng ngọt ngào trong miệng cô thật sự khiến Úy Nam Thừa không buông ra được, đầu lưỡi nhẹ nhàng linh hoạt cậy hàm răng của cô, nhanh nhẹn chui vào.

Nôn nao, trêu chọc.

Xong rồi! Lại bị chú cường hôn! Đây là phản ứng đầu tiên sau khi Thiên Ca Tuệ khôi phục ý thức.

“Ưmh… Trứng thối…. Buông tôi ra…” Quyền cước đấm đá của Thiên Ca Tuệ liều mạng giãy giụa, đôi tay die enda anleq uuydonn càng thêm ra sức nhéo thịt Úy Nam Thừa.

Mà người nào đó, vẫn thờ ơ tiếp tục nụ hôn nóng bỏng.

Mặc dù người phụ nữ trong ngực còn là cô nhóc chưa trổ mã, nhưng cô giãy giụa vẫn khơi dậy d*c v*ng của Úy Nam Thừa.

“Đáng chết, đừng động!” Đè nén nồng đậm tức giận quát.

“Đồ b**n th** điên cuồng! Chú bỉ ổi! Lưu manh!! Chú dựa vào cái gì mà hung hăng với tôi!! Sao tôi phải nghe lời chú! Tôi mạn phép muốn động!!!” Thiên Ca Tuệ tức đến cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vừa nói vừa ra sức giãy giụa.

“Cử động nữa, tôi sẽ lấy hết quần áo của em.” Úy Nam Thừa tối sầm mặt uy h**p

“Chú dám!” Thiên Ca Tuệ trừng mắt tròn xoe, chắc chắn có một dạng mù quáng.

Trong mắt Úy Nam Thừa thoáng qua chút tà ác, bàn tay vung lên, “Roạt” một tiếng, váy tét…

Vừa rách đúng đến bắp chân, vì vậy q**n l*t và áo lót của Thiên Ca Tuệ lộ ra trong không khí như vậy.

Hai người mắt to trợn to mắt, sau một giây đồng hồ đối mắt.

“A!!!” Thiên Ca Tuệ nhanh chóng phản ứng kịp, hét lên một tiếng lấy tay che ngực mình, hu hu…

Chú không có tính người! Sao cô lại đồng ý gả cho chú! Tại sao lại đồng ý điều kiện đám cưới giả! Đều là bẫy người…

“Phì…” Lỗ mũi Úy Nam Thừa hừ khẽ, cuối cùng vẫn không nhịn được cười.

Bây giờ vẫn còn có người mặc q**n l*t áo lót kiểu con nít như vậy sao? Trên màu trắng tinh lộ ra hai con thỏ nhỏ, đặc biệt sinh động hoạt bát, xem ra giống như một lô, không phải bản số lượng hạn chế, đúng là thế gian hiếm có!

Thiên Ca Tuệ nghe chú cười, không khỏi nhìn sang theo ánh mắt của chú, gương mặt lập tức như lửa đốt, “Nhìn cái gì vậy! Háo sắc! Cũng biết chú không có ý tốt! Lại gạt tôi làm đám cưới giả, còn cưỡng ép tôi… Hu hu…”

“Cưỡng ép em? Mặc kiểu q**n l*t áo lót trẻ nít như vậy, cho dù người rừng rực hơn nữa cũng sẽ bị tưới đến dập tắt, còn nữa ngực của em, như bánh bao nhỏ, hoàn toàn không trổ mã được, nào có dáng vẻ phụ nữ!” Úy Nam Thừa khinh miệt liếc nhìn vóc người cứng nhắc của cô, đả kích mạnh mẽ.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 26: Chú có bị bệnh không, tôi tắm bao lâu thì mắc mớ gì đến chú


Dù sao nữ sinh cũng rất coi trọng vóc người của mình, nhất là b* ng*c, nào có ai hy vọng mình bị người ta mắng thànhbằng phẳng!

Nữ sinh khác đã sớm lệ rơi đầy mặt, nhưng Thiên Ca Tuệ chỉ cắn chặt môi dưới, mạnh mẽ kiên cường, đã khóc một lần trước mặt chú, cô không muốn lại khóc lần thứ hai.

Tối nay đúng là nhục nhã trước nay chưa từng có! Đầu tiên bị xé váy, sau đó bị soi mói giống như món hàng, dù là ai cũng cảm thấy uất ức, cảm thấy khó chịu, cảm thấy bị sỉ nhục!

Nước mắt đảo quanh hốc mắt từng vòng từng vòng, chính là không rớt xuống.

Úy Nam Thừa xưa nay thấy tốt mới làm, vốn anh chỉ muốn hù dọa cô nhóc không biết trời cao đất dày này một chút, không ngờ có phần hơi quá rồi, nhưng tự ái của đàn ông không cho phép anh nói xin lỗi.

Chống khuỷu tay chậm rãi đứng dậy, cầm khăn tắm vây kín, đi tới tủ treo quần áo định tìm áo ngủ, vừa đúng lúc nhìn thấy áo lót viền tơ màu đen bên cạnh.

Thở dài, “b* ng*c không trổ mã được, ăn mặc hấp dẫn nữa cũng chỉ uổng công.”

“Cút đi!” Thiên Ca Tuệ cầm gối đầu ném tới.

Nhảy dựng lên chạy vào phòng tắm như một làn khói, khóa trái cửa, mở vòi nước, mặc cho nước nóng “Rào rào” lên người mình, khom lưng ngồi chồm hổm xuống, hai cánh tay ôm đầu gối.

“… Úy Nam Thừa! Để cho chú bắt nạt tôi! Để cho chú bắt nạt tôi! Cuộc sống sau này chú sẽ biết tay!!!” Thiên Ca Tuệ cắn chặt môi dưới thề, trong mắt b*n r* ánh mắt kiên định.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cô bị bắt nạt thảm như vậy, nói ra cũng xấu hổ mất mặt.

“Hừ! Trong từ điển của Thiên Ca Tuệ tôi cũng chưa có hai chữ nhận thua này!!” Thiên Ca Tuệ cắn răng kêu “răng rắc”.

Trong đại viện, không ai biết Thiên Ca Tuệ dieendaanleequuydonn cô là vua của đám trẻ, tuy là phụ nữ, nhưng dũng cảm bá đạo hơn bé trai, đánh lộn kiểu gì cũng từng làm, là chúa gây chuyện không sợ!

Trước mười tám tuổi, chỉ có cô bắt nạt người khác, còn không ai dám cưỡi lên đầu cô kéo bánh, nhưng hôm nay, Úy Nam Thừa rõ ràng làm được, không chỉ bắt nạt cô, còn đánh cô, có ý đồ với cô.

Rõ ràng giở trò lưu manh với cô! Khiêu khích!

Không phản kích lại thì không phải bản tính của Thiên Ca Tuệ cô, chờ xem!

Úy Nam Thừa nghe tiếng nước chảy “rào rào” bên trong phòng tắm, sờ lỗ mũi, tự nhủ: cô nhóc này sẽ không ở bên trong khóc chứ, chẳng lẽ mình thật sự hơi quá mức?

Bĩu môi, đây vẫn chỉ mới bắt đầu đã không chịu được, cuộc sống sau này đảm bảo không dài hơn bao nhiêu đâu.

Sau một tiếng, tiếng nước chảy vẫn vang lên không ngừng.

Úy Nam Thừa ngồi không yên, đứng dậy gõ cửa.

“Này, đừng khóc quá đau lòng, cẩn thận thiếu dưỡng khí.”



Không có phản ứng.

“Chúng ta đã kết hôn rồi, tôi hôn em là chuyện rất bình thường, đừng nghĩ không ra.”



Vẫn không có phản ứng.

“Này! Nếu không ra, tôi cạy cửa…”



“Rầm” một tiếng cửa mở, Thiên Ca Tuệ mặc áo ngủ vẫn nhàn nhã thong dong đứng đó.

“Chú có bị bệnh không, tôi tắm bao nhiêu thời gian mắc mớ gì tới chú!” Thiên Ca Tuệ đẩy một người đàn ông sững sờ, tùy tùy tiện tiện nằm trên giường, đắp chăn ngủ.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 27: Cháo táo đỏ cẩu kỷ, dưỡng nhan bổ máu


Editor : ChiMy

"Chú có bị bệnh không, tôi tắm bao lâu mắc mớ gì tới chú!" Thiên Ca Tuệ đẩy người đàn ông đang đứng sững sờ ra, tùy tiện nằm lên trên giường, đắp chăn ngủ.

Trong nháy mắt Úy Nam Thừa hơi kinh ngạc, con nhóc này không có khóc, hơn nữa còn bình tĩnh như vậy, có điều không đúng.

Chắc nhóc ấy sẽ không ôm ý nghĩ xấu gì với anh chứ, haizzz. . . . . . Con nít đúng là con nít!

Nghĩ tới đây, không khỏi nhếch môi cười, còn nhiều thời gian, anh không ngại vui đùa với cô một chút, xem cô có thể đùa ra cái gì.

Đêm tân hôn, chú rễ và cô dâu cùng nhà khác phòng, theo đuổi tâm tư riêng của mình.

Chắc hẳn cuộc sống sau này sẽ rất thú vị!

**********************

Sáng ngày hôm sau, Nam Xu Nhiên tự mình vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng phong phú cho con trai và con dâu.

Sữa đậu nành, cháo táo đỏ cẩu kỷ ( một vị thuốc đông y ), cải thìa thịt bằm, bánh bao hấp, bánh bao đậu, đồ chua thập cẩm, canh, đầy đủ dinh dưỡng.

Úy Nam Thừa và Thiên Ca Tuệ một trước một sau xuống lầu, một người chuẩn bị đến công ty, một người chuẩn bị đến trường học.

Cuộc sống trước khi kết hôn và sau khi kết hôn hoàn toàn không thay đổi, không có tuần trăng mật cũng như không có quấn quýt nhau như keo sơn.

Ngược lại, rất giống người xa lạ.

"Thừa nhi, Tuệ Tuệ, mau tới đây ăn điểm tâm, sao hai đứa không ngủ nhiều thêm một chút, dậy sớm như thế?" Nam Xu Nhiên mặc tạp dề kêu con trai và con dâu tới đây.

Úy Nam Thừa và Thiên Ca Tuệ thịnh tình khó chối từ, rất không tình nguyện ngồi cùng bàn ăn điểm tâm.

"Mẹ, nấu quá nhiều rồi, ngay cả cháo cũng nấu đặc biệt như vậy, quá cực khổ." Úy Nam Thừa có chút không biết làm sao, mẹ vốn là một người suy tính tỉ mỉ chu đáo cho người nhà, cũng không bận tâm mình khổ cực.

"Cháo táo đỏ cẩu kỷ này là đặc biệt nấu cho Tuệ Tiệ, dưỡng nhan bổ máu, con thì biết cái gì." Nam Xu Nhiên cáu giận nói.

Thiên Ca Tuệ nghe được hai chữ "Bổ máu" này thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi, sao mẹ Nam phải nói rõ ràng như vậy!

Úy Nam Thừa híp tròng mắt nhẹ nhàng liếc nhìn đậu cô ve ở phía đối diện, dưỡng nhan bổ máu? Chắc mẹ sẽ không cho rằng tối hôm qua anh làm gì con nhóc đó chứ!

"Tuệ Tuệ, ăn nhiều một chút, bánh bao hấp này rất ngon, con nếm thử một chút?" Nam Xu Nhiên gắp một bánh bao hấp trắng noãn đặt ở trong chén của con dâu.

"Mẹ Nam, nhiều quá..., con không biết nên ăn cái nào mới được đây." Thiên Ca Tuệ ăn đến sung sướng, híp mắt lại.

"Ăn ngon là được, nhất định mẹ sẽ nuôi con đến trắng trắng mập mập." Nam Xu Nhiên cười đến cưng chiều.

Nuôi đến trắng trắng mập mập? Sao nghe giống như là nuôi heo vậy. . . . . .

⊙﹏⊙ đổ mồ hôi

"Thừa nhi, uống ly sữa đậu nành, chắc tối hôm qua chơi đùa rất khuya, Tuệ Tuệ còn nhỏ, con phải thông cảm, thương yêu nó, đừng để nó mệt mỏi biết không?" Nam Xu Nhiên rót một ly sữa đậu nành cho con trai, nói thẳng thắn.

Thì bà cho rằng, Thừa nhi và Tuệ Tuệ đã có quan hệ vợ chồng, cũng không cần kiêng kỵ cái gì.

"Khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." Úy Nam Thừa bị sặc một miếng cháo trong cổ họng.

Căn cứ vào đâu mà mẹ nói như vậy? Đúng là chơi đùa rất khuya, nhưng hoàn toàn không phải giống như suy nghĩ của mẹ?

"Mẹ Nam, anh Thừa không có chút thương hương tiếc ngọc nào, tối hôm qua chơi đùa người ta rất khuya còn không nói, còn liều mạng đả kích con, nói con là đậu cô ve xào!" Bộ dáng của Thiên Ca Tuệ lã chã chực khóc.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 28: Nhìn anh đói khát như vậy sao?


Editor : ChiMy

Nam Xu Nhiên nghe vậy, vỗ một cái tát thật mạnh vào sau ót của con trai, "Cái gì mà đậu cô ve xào! Tuệ Tuệ chỉ là chưa trổ mã tốt mà thôi, bồi bổ nhiều một chút là được."

Úy Nam nhìn bộ dáng hả hê của Thiên Ca Tuệ, trong lòng ủy khuất không nói ra được, con nhóc thúi này đã học được cách đi trước anh một bước, rất tốt! Rất tốt! !

"Mẹ biết, bây giờ con là một người đàn ông trưởng thành, nhu cầu về phương diện đó tương đối lớn, nhưng Tuệ Tuệ vẫn chỉ là một đứa bé, phương diện này con phải quan tâm con bé nhiều hơn, có chừng có mực, đừng khiến cho nó quá mệt mỏi. Lớp mười hai là thời gian cực khổ nhất, mỗi ngày đi sớm về trễ, bài tập làm mãi không hết, cơ thể sẽ không chịu nổi." Nam Xu Nhiên ý vị sâu xa giáo dục con trai.

Thiên Ca Tuệ cố nén cười rất khổ cực, hai tay đặt ở dưới bàn hung hăng bấm bắp đùi của mình, hai vai dựng thẳng, hình như sắp không nhịn nổi nữa rồi.

Quả nhiên mẹ Nam rất cường hãn, nếu đã hiểu lầm vậy thì cứ tiếp tục hiểu lầm đi, dù sao cô cũng không thiệt thòi.

Tay của Úy Nam Thừa ở dưới thành nắm lại thành một quả đấm, mẹ của anh sao vậy? Nhu cầu tương đối lớn? Nhìn anh giống như đói khát vậy sao? Đói khát đến nỗi chạm vào một con nhóc loai choai, còn chơi đùa không dứt! ! !

Mặc dù đàn ôn đều có nhu cầu về phương diện kia, nhưng sao có thể xuống tay với con nhóc thúi có vóc dáng giống đậu cô ve xào kia! Khắp nơi đều là xương, không có miếng thịt!

"Bốp!" Nghĩ miên man cho tới khi quả đấm không cẩn thận đụng phải chân bàn, nhất thời rung động một trận.

"Thế nào? Con cảm thấy mẹ nói không đúng, có ý kiến?" Nam Xu Nhiên sợ hết hồn, nhưng có chút không tin nhíu mày, quả nhiên con trai lớn không nghe lời mẹ!

"Mẹ, sao lại như vậy? Con chỉ không cẩn thận đụng phải chân bàn mà thôi." Úy Nam Thừa đau khổ lấy lòng mẹ, thật sự không phải anh cố ý, chỉ là nhất thời mất hồn mà thôi, làm sao lại tạo thành bi kịch như vậy!

"Phốc ~ ha ha. . . . . ." Rốt cuộc Thiên Ca Tuệ không nhịn được nữa rồi, đỡ mép bàn cười đến vô cùng. . . . . . Vui sướng ~

Nam Xu Nhiên nhìn bộ dáng của Tuệ Tuệ cười đến rất vui vẻ, nhìn lại gương mặt đau khổ của con trai, sao cảm thấy có cái gì không đúng!

"Mẹ Nam, thời gian không còn sớm, con đi học trước." Thiên Ca Tuệ hết sức mím môi, đứng dậy chuẩn bị đến trường học.

"Ừ, cơ thể có chỗ nào không thoải mái không? Nếu có thì xin phép nghỉ một ngày." Nam Xu Nhiên vẫn không quên trọng điểm.

Mặt của Úy Nam Thừa rất đen, rất đen.

"Mẹ Nam, không có việc gì đâu..., con thật sự rất khỏe..., mẹ xem, con vẫn là Tuệ Tuệ năng động." Thiên Ca Tuệ vì chứng minh mình thật sự không có việc gì, cò chạy một vòng tại chỗ, sau đó đeo cặp chuẩn bị thay giày đi học.

"Ah. . . . . . Theo lý thuyết thì không phải như vậy!" Nam Xu Nhiên nhíu mày như có điều suy nghĩ.

Úy Nam Thừa rất tức giận, cầm âu phục lên, "Mẹ, con cũng tới công ty."

Trước khi ra cửa, Nam Xu Nhiên hô ở sau lưng con trai, "Thừa nhi, con đưa Tuệ Tuệ đi học trước rồi hãy tới công ty."

Vừa ra cửa chính, Thiên Ca Tuệ liền ra dấu tay hình chữ V.

Ha Ha! Lần này, cô thắng!
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 29: Nam Nam, tối hôm qua có **** không?



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 30: Lựa chọn của mình, không thể nghi ngờ



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 31: Hiểu cọng lông thì có!



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 32: Con nhỏ này, không có mắt à!



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 33: Muốn biết, bạn thử là được



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 34: Chẳng lẽ bị lừa gạt?



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 35: Con nhóc thúi xuống tay thật ác!



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 36: Haizz. . . . . . Chắc cô sắp điên rồi?


Editor : ChiMy

"Gia gia, hội Nguyên Đán là hoạt động tập thể của trường, hơn nữa năm nay là năm cuối cùng của cháu, cháu không muốn vắng mặt đâu." Thiên Ca Tuệ mắt thấy cơn ác mộng sẽ trở thành sự thật, không thể làm gì khác hơn là giả bộ đáng thương làm nũng.

Đi chơi với ông chú ba ngày? Đùa cái gì vậy?

"Tuệ Tuệ à, theo lý sau khi kết hôn cháu phải ở nhà với Thừa nhi, nên đi hưởng tuần trăng mật, còn không phải là bởi vì nghĩ tới việc học của cháu sao, thật vất vả đến tết Nguyên Đán, tại sao có thể lãng phí một cách vô ích chứ!" Ông cụ Úy tận tình khuyên bảo.

Hưởng tuần trăng mật! Trời ơi ....! Giáng một tia chớp xuống đánh tôi đi. . . . . .

Thiên Ca Tuệ thọt tay trái của ông chú nãy giờ vẫn im lặng không lên tiếng, trong lòng đang bốc lửa: ***! Nhanh nói gì đi!

Nhưng Úy Nam Thừa hoàn toàn không có bất kỳ hành động gì, lúc ông nội mở miệng hỏi ngày nghỉ tết Nguyên Đán, anh đã đoán được chút.

Nếu ông nội suy nghĩ chu đáo như thế, anh cần gì phải ngăn cản, dù sao tính thế nào anh cũng không thiệt thòi, thuận nước đẩy thuyền mà thôi!

Đinh Như vội giận cười nói: "Đứa nhỏ này, trước kia còn la hét đòi đến Hải Nam chơi đây mà, nói chỗ ấy trời xanh mây trắng, nước biển trong suốt, bây giờ có cơ hội đi, ngược lại từ chối."

Thiên Ca Tuệ nghiêm trọng hoài nghi mình có phải do mẹ sinh ra hay không, có mẹ ruột nào bán đứng con gái như vậy sao? Có người mẹ ruột nào như vậy sao?

"Tuệ Tuệ à, con và Thừa nhi đi chơi mấy ngày đi, lớp mười hai áp lực học tập rất lớn, đi thả lỏng một chút cũng tốt." Nam Xu Nhiên dịu dàng nói.

"Ông nội, ông vừa mới xuất viện, cháu muốn ở bên cạnh ông nhiều hơn!" Thiên Ca Tuệ sắp khóc, chỉ đành phải chọn lựa chiến thuật tình thân.

"Đứa nhỏ ngốc, về sau cháu còn nhiều cơ hội ở bên ông, chứ có phải riêng ba ngày này đâu!" Ông cụ há có thể không nhìn ra tâm tư của Tuệ Tuệ, nhưng ông nhất định phải tạo ra một thời gian thật tốt cho hai đứa bên nhau.

Trai đơn gái chiết ở chung một chỗ ba ngày, muốn không xảy ra chút gì cũng khó.

Tim, hoàn toàn chìm vào hầm băng.

Không có hy vọng.

Ông nọii, mẹ, mẹ Nam cũng khuyến khích cô, mà ông chú lại làm hũ nút, có chết cũng không nói ra câu nào!

Được rồi, đi thì đi, ai sợ ai!

Thừa dịp ngày nào đó rỗi rãnh đi siêu thị mua pepper spray, chỉ cần ông chú dám động tay động chân với cô, phun cho ông chú răng rơi đầy đất!

Hừm hừ! ! !

Vừa nghĩ như thế, tâm trạng của Thiên Ca Tuệ cũng tốt hơn nhiều, trời không tuyệt đường người, thuyền tới cầu tự nhiên thẳng.

Úy Nam Thừa nhìn thái độ của con nhóc đổi tới đổi lui, khẳng định cô lại đang đang suy nghĩ linh tinh, không sao, anh rất vui lòng theo cùng.

--- ------ ------ ------ ------ ----

Mắt thấy càng ngày càng đến gần tết Nguyên Đán, cảm xúc của Thiên Ca Tuệ bình lặng, cứ theo lẽ thường đi học đọc sách làm bài tập, bạn học khác đều khí thế ngất trời tập luyện cho buổi biểu diễn hội Nguyên Đán, mà cô chỉ có thể đứng hâm mộ.

Hơn nữa mỗi lần chứng kiến nhân vật trong kịch bản do mình soạn thảo đổi thành người khác thì trong lòng rất khó chịu, quả thực là bức bối.

Haizzz. . . . . . Chắc cô sắp điên rồi?

Yên Nhi và Cầu Cầu biết cô khó chịu, cũng không k*ch th*ch cô, dù sao Tuệ Tuệ luôn luôn là người chủ trì các buổi biễu diễn văn nghệ ở trường học, năm nay, có chút thương cảm.

Bởi vì cô kết hôn, tất cả đều không tiến hành theo quỹ đạo. . . . . .
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 37: Cốc Châu Dần là cọng rễ nào?


Hứa Nhiêu, em gái ruột của Hứa Du, một cô con gái được cưng chiều khác.

Cô lớn hơn Thiên Ca Tuệ sáu tuổi, lại xấp xỉ tuổi với mấy người bọn Úy Nam Thừa. Khi đó lúc nào bên cạnh bốn nam sinh cũng có một con bé nũng nịu theo đuôi, mọi người đều cưng chiều và che chở.

Hai người đều là công chúa nhỏ nhận được muôn vàn cưng chiều, tính tình lại khác nhau hoàn toàn.

Một nóng nảy, một dịu dàng nhã nhặn lịch sự; một linh động hoạt bát, một người tri thức; một trẻ trung xinh đẹp, một thành thục quyến rũ.

Nếu như nói Thiên Ca Tuệ như một đóa hoa đầy sức sống, thì Hứa Nhiêu như một ánh trắng quyến rũ.

Vậy mà, bởi vì do tuổi tác và tính cách, từ nhỏ hai người cũng không có qua lại gì, không quen không biết.

Cho nên, khi biết cô hai nhà họ Hứa du học trở về nước thì Thiên Ca Tuệ không có phản ứng gì.

Thậm chí cô còn nghĩ, Hứa Nhiêu? Dáng dấp như thế nào? Không nhớ được.

Vốn là rằng Hứa Nhiêu quay về không có liên quan tới Úy Nam Thừa, nhưng cố tình thằng nhóc A Dần cũng ngồi cùng chuyến bay trở về nước, hơn nữa chỉ đích danh muốn anh mang theo vợ mới cưới đến sân bay đón.

Nếu không, cả đời đừng mong gặp lại!

(
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 38: Tôi nói này chú, hôm nay chú ra đường chưa uống thuốc à


Một chiếc Land Rover màu đen từ từ dừng sát ở cửa sân bay, một nam một nữ bước xuống.

Người đàn ông mặc mộ bộ tây trang đen khoác áo long cừu, đẹp trai đến mức không thể diễn tả thành lời, trong nháy mắt sự hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành đã bắt sống trái tim của phái nữ; còn cô gái mang một cái nón len to như quả cầu tuyết, mặc một chiếc áo nhung đỏ đậm đơn giản, quần jean, giày tuyết, xinh đẹp động lòng người.

"Oa! Đẹp trai quá! Sắp chết ngất rồi!"

"Đúng vậy! Còn đẹp trai hơn Song Seung Heon! Cái ánh mắt kia, cái lỗ mũi ấy, còn có bờ môi khêu gợi này, tôi không chịu nổi!"

. . . . . .

Các cô gái liên tiếp kinh hô, mắt hận không thể dính vào trên người của Úy Nam Thừa.

Cái gì vậy! Có cần nói quá vậy không? Ông chú này cũng chỉ có chút vẻ bề ngoài mà thôi! Thiên Ca Tuệ tức giận trừng mắt liếc người đàn ông đi ở phía trước.

"Nhanh lên một chút, đừng lề mề." Úy Nam Thừa không vui quay đầu lại, liếc mắt nhìn người nào đó đi ba bước bằng một bước, chỉ cảm thấy cái nón len trên đầu cô vô cùng chướng mắt.

Hai người đứng chung một chỗ, rõ ràng chênh lệch tuổi rất nhiều, người không biết còn tưởng rằng anh bắt cóc con gái nhà người ta!

"Đi nhanh như vậy làm gì? Không phải còn chưa ra sao?" Thiên Ca Tuệ nói lầm bầm.

Đang lúc này, phía trước xuất hiện một chút ồn ào nhỏ, dường như có một đám nữ sinh vây quanh hai người đàn ông thét chói tai.

Trong long Thiên Ca Tuệ mừng thầm: chẳng lẽ gặp được minh tinh nào sao...,! Wow, kha kha kha. . . . . .

Đi lại gần nhìn, phát hiện hai gương mặt này đặc biệt quen, ngay cả giọng nói cũng quen thuộc lạ thường.

Không phải đâu! Lại là bọn họ!

"Tránh ra, tránh ra, vây quanh bạn trai tôi làm gì! Chưa từng thấy trai đẹp à!" Thiên Ca Tuệ đẩy từng hàng nữ sinh ra, chen vào, ôm cánh tay của người đàn ông cười vui vẻ, thân mật tựa vào bên người anh.

"Dương. . . . . . Ca ca, anh dám trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, anh sẽ biết tay em đấy!" Lúc đầu thì giọng nói ngọt chết người, sau đó là cắn răng nghiến lợi uy h**p.

( Trong quá khứ, chỉ cần Thiên Chỉ Dương bị con gái bao vây, Thiên Ca Tuệ đều giúp anh giải vây như vậy, cho nên vừa nhìn thấy cảnh này, cô liền theo thói quen vọt tới. )

Các cô gái nhìn thấy cảnh này, lập tức thất vọng rời đi, trong lòng rối rít cảm thán: sao một người đàn ông đẹp trai phong lưu phóng khoáng ngọc thụ lâm phong như vậy lại tìm một học sinh trung học làm bạn gái! Đáng tiếc !

Thiên Chỉ Dương không có chút buồn bực nào, ngược lại cười đến vui vẻ, ôm lấy đầu em gái, chuẩn bị hôn. . . . . .

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc này, Úy Nam Thừa ra tay, lập tức kéo Thiên Ca Tuệ lại, để cho cô tránh thoát khỏi tên kia.

"Nhớ năm đó, Tuệ Tuệ chỉ thuộc về một mình tôi, tôi muốn hôn thì hôn, muốn bế thì bế, mà bây giờ, ngay cả hôn trán cũng không cho phép." Thiên Chỉ Dương đáng thương nói, chỉ thiếu nước nhỏ ra vài giọt nước mắt bi thương.

Úy Nam Thừa nhíu mày thật chặt, muốn hôn liền hôn, muốn bế thì bế?

"Haizzz . . . . . Em gái lớn sẽ rời khỏi anh trai mà! Lúc nào thì, tình cảm của hai người tiến triển nhanh như vậy?" Thiên Chỉ Dương thở dài nói tiếp.

"Không hề."

"Không hề!"

Hai người đồng thời phản bác.

"Vậy hai người, vừa diễn tuồng gì?" Thiên Chỉ Dương không rõ.

Ngay cả bọn Hứa Du cũng nhịn cười đến nội thương.

Úy Nam Thừa như bị đạp trúng cái đuôi, lập tức hất tay của Thiên Ca Tuệ ra, sắc mặt rất không tốt.

"Tôi nói này chú, hôm nay chú ra đường chưa uống thuốc à, có chút không bình thường." Vẻ mặt của Thiên Ca Tuệ thành thật.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 39: Hứa Nhiêu trở về


"Phốc!" Thiên Chỉ Dương không nhịn nổi, cười ra tiếng.

May là Hứa Du kiềm chế tốt hơn, cũng kìm nén đến hai vai run rẩy, cực kỳ cố gắng kiềm chế .

Úy Nam Thừa nhíu mày, lộ ra sự lạnh lùng, nhìn Thiên Ca Tuệ, nếu không phải có nhiều người ở đây, anh nhất định phải " giáo huấn " con nhóc không biết trời cao đất rộng này.

Chú à? Ra đường chưa uống thuốc? Nói linh tinh gì vậy!

Trong long Thiên Ca Tuệ thầm nghĩ: nhìn cái gì nhìn? Có giỏi thì ra tay đi! Hừ. . . . . .

"Ha ha. . . . . . Ha ha. . . . . . Chú? Tuệ Tuệ à, đây là tên thân mật của em với Thừa sao? Rất có sáng tạo!" Thiên Chỉ Dương cười đến đau bụng.

"Anh à, lỗ tai của anh nghe sao mà giống tên thân mật chứ?" Thiên Ca Tuệ lườm anh một cái.

Không đợi Thiên Chỉ Dương mở miệng lần nữa, Úy Nam Thừa phóng một ánh mắt sắc lạnh tới, đầy sát khí.

"Khụ. . . . . . Khụ. . . . . ." Thiên Chỉ Dương che miệng buộc mình bình tĩnh lại.

"Thừa tử, Tuệ Tuệ, hai người cũng tới đón người sao?" Hứa Du rất thông minh nói sang chuyện khác.

"Ừ, hôm nay A Dần trở về nước, cùng chuyến bay với Nhiêu Nhiêu." Úy Nam Thừa nhàn nhạt trở lại.

"À. . . . . . Thật trùng hợp ." Hứa Du dịu dàng ưu nhã.

"Anh!" Một giọng nữ mềm mại cắt đứt cuộc nói chuyện của bốn người.

Hứa Du ngẩng đầu nhìn về phía em gái vĩnh viễn đều rực rỡ chói mắt trong đám người, khóe miệng cười cưng chiều.

"Anh Dương, anh Thừa, hai anh cũng tới sao." Trong giọng nói của Hứa Nhiêu đầy vui vẻ.

Lúc thấy Thiên Ca Tuệ, trong nháy mắt không kịp phản ứng, "Cô là?"

"Chị Hứa Nhiêu, em là Thiên Ca Tuệ." Thiên Ca Tuệ thấy người ta không nhận ra mình, dứt khoát tự báo họ tên, mặt cười híp mắt.

"Em là Tuệ Tuệ? Em gái của anh Dương?" Lúc Hứa Nhiêu cười lên, đẹp đến rung động lòng người.

Thiên Ca Tuệ gật đầu một cái, chị Hứa đúng là một đại mỹ nhân.

Một mái tóc màu nâu dài uốn xoăn tùy ý xõa ở sau ót, gương mặt hồng hào như quả đào, mắt to trong suốt như giọt nước, mặc một cái đầm nhung màu xanh da trời, như một công chúa.

"Anh Thừa, anh là cố ý muốn cho người ta một bất ngờ sao?" Hứa Nhiêu cười ngọt ngào, hai tay rất tự nhiên ôm lấy cánh tay của Úy Nam Thừa, trên mặt không ngăn nổi hạnh phúc.

Ngày hôm qua còn nói không tới đón người ta đâu, hôm nay lại xuất hiện ở sân bay.

Cái gì đây! Chẳng lẽ chị Hứa thích ông chú này? Vậy sao chú không cưới chị ấy? Thiên Ca Tuệ nghi ngờ thầm nghĩ.

Úy Nam Thừa không có đẩy tay Nhiêu Nhiêu ra, chỉ vô tình hay cố ý nhìn Thiên Ca Tuệ.

Trong lòng Hứa Du thầm nghĩ không ổn: quên nói cho Nhiêu Nhiêu biết Thừa tử đã kết hôn rồi, ngay trước mặt Tuệ Tuệ ôm Thừa tử dường như không được tốt.

Trong nụ cười xán lạn của Thiên Chỉ Dương cất giấu nhàn nhạt đau thương, chỉ chớp mắt một cái rồi biến mất.

Ồ! Đây là ai? Bộ dáng thật giống như tiểu loli! Còn ngoắc tay bảo cô đến gần, cười với cô, chẳng lẽ anh ta biết mình sao?

Hai mắt của Thiên Ca Tuệ chăm chú nhìn người đàn ông đang đi tới gần bọn họ, tâm trạng nhộn nhạo mơ mộng.

Đang rối rắm không biết nên chào hỏi người ta thế nào thì người đàn ông đó đã đi tới, kéo tay của cô cực kỳ hưng phấn, "Em chính là Tuệ Tuệ sao?"
 
Back
Top Bottom