Cập nhật mới

Ngôn Tình Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
cuc-cung-vo-dich-cha-nguoi-bi-fire-roi.jpg

Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Tác giả: Nam Quan Yêu Yêu
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Hiện đại, sủng
Converter: ngocquynh520
Editor: Puck + Chimy Lữ
Số chương: 239 chương + 28 ngoại truyện

Chính văn giới thiệu vắn tắt

Một năm kia, anh mười sáu tuổi, cô tám tuổi

Một người là thần đồng trong mắt thầy giáo, quý công tử tao nhã trong mắt mọi người; một người là quỷ sứ cả ngày điên khùng náo loạn, leo cây, đắp cát, đánh nhau bất kể chỗ nào nghịch ngợm gây sự như nam sinh nhỏ.

Một năm kia, anh hai mươi sáu tuổi, cô mười tám tuổi.

Một người là hậu duệ quý tộc lăn lộn trong giới IT, nam phúc hắc điển hình, một người là yêu tinh xinh đẹp học cấp ba, tùy tiện, nhiệt tình hoạt bát.

Hai người từ nhỏ đã không hợp nhau, sau khi lớn lên có thể đụng chạm ra tia lửa khác sao?

Trước hôn nhân

Anh liếc nhìn đánh giá cô: cái gì? Muốn mình cưới cậu nam sinh nhỏ trông như đậu cô ve xào khô!

Cô khinh thường liếc nhìn anh: Làm ơn! Ông chú, chú đã đi vào hàng ngũ chú già rồi, còn trông cậy vào thiếu nữ xinh đẹp thanh xuân trí tuệ vô địch đây tới thu nhận, không có cửa đâu!

Anh giận đến gân xanh nổi lên, anh già bao nhiêu chứ! Hai mươi sáu tuổi coi như ông chú già sao? Thật sự hết cách nói chuyện rõ ràng với học sinh cấp ba này rồi!

Sau ngày cưới

Buổi tối, cô nằm trên ngực ông xã, ngón tay vô tình hay cố ý vẽ vòng tròn, giọng nói làm nũng: ông xã, có một học trưởng theo đuổi em, em nên nói chuyện yêu đương với anh ta sao ~

Anh: Ngoan ~ Em đã là người có chồng rồi, không thể nói chuyện yêu đương!

Cô kích động ngồi dậy, thành tư thế dạng chân, gầm lên: tại sao trước kia kết hôn anh có thể hưởng thụ tự do yêu thương? Mà em bị tước đoạt quyền lợi yêu đương, em kháng nghị!

Anh hơi nhức đầu nhìn bà xã bé nhỏ của mình: Kháng nghị không có hiệu quả!

Cô cắn một cái lên bờ vai anh.

“Oa ưmh ~ trứng thối!”

Cục cưng sinh đôi

Cục cưng lớn tỏ vẻ: mẹ nói, sinh nhật không tặng hoa, Valentine không đưa chocolate, đêm thất tịch chạy đi công tác, hoàn toàn không xứng đáng với chức danh ông xã; cục cưng đổ bệnh không ở nhà, cục cưng nằm viện khong chăm sóc, cục cưng thích hoạt hình cũng không nhường, không xứng chức danh cha; quan trọng nhất là ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt; cha không đạt tiêu chuẩn! Có thể trực tiếp Fire * rồi!

(*) Fire: hiểu theo nghĩa bóng, bị đuổi, thất bại

Cục cưng nhỏ giống hệt cục cưng lớn chân nhỏ ngắn đã chạy tới, cười hì hì nói: Mẹ còn nói, không hợp tiêu chuẩn cần trở về nhà máy sửa chữa lại, cha, cha trở về nhà máy nhanh lên.

Một người đàn ông tức giận đến khuôn mặt tuấn tú biến thành màu đen, nhưng không tiện phát tác, mặt chỉ có thể cười làm lành: con trai ngoan, cha mà bị trả về nhà máy rồi, sao có các con.

Cục cưng lớn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đắc ý: mẹ nói, không có cha, cũng sẽ có chúng con.

Một người đàn ông giận đến nghiến răng ken két: em được đấy Thiên Ca Tuệ!

P/s: Đây là bộ truyện nói về cha mẹ của Úy Hợp Hợp (nhân vật phụ trong bộ truyện "Bà xã, anh chỉ thương em")​
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 1: Bệnh tình ông cụ nguy kịch


Newyork, Manhattan

Bên trong một tòa biệt thự hai tầng kiểu mới đặc biệt hào hoa, hồ bơi lớn hình bầu dục kích thước 20x8m ở san sau khiến người ta phải liếc mặt, nước trong hồ trong suốt thấy đáy, hiện ra vầng sáng màu lam nhạt, thiết bị bên cạnh hồ cũng đầy đủ mọi thứ.

Ánh mặt trời lóng lánh sau trưa chiếu lên mặt nước trong suốt thấy đáy ở hồ bơi, sóng gợn lăn tăn, lay động lòng người.

Một người đàn ông mang kính bơi đang thoải mái bơi ngửa, tư thế tuyệt đẹp, thoải mái dạt dào.

Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ âu phục màu đen đi từ bên cạnh tới, "Úy thiếu, cha ngài gọi điện tới nói... Bẹnh tình ông cụ nguy kịch"

Người đàn ông khẽ dừng tư thế bơi lội, "Rào rào" đứng dậy từ trong nước, lấy kính bơi ra, lên bờ.

Vài sợi tóc ẩm ướt khẽ trùm lên bên trán căng đầy, chảy xuống vài giọt nước, theo cằm nhỏ chảy lên lồng ngực không chút thịt thừa nào, càng gợi cảm mê người, chân dài thẳng tắp, dáng người thật sự hoàn hảo.

Một cặp tròng mắt đen giống như đá quý đen tốt nhất, sâu không thấy đáy, chỉ liếc mắt thôi gần như đã khiến người ta say trong sâu thẳm đó.

Sống mũi thẳng nhu đao gọt, môi mỏng uốn cong lộ ra đường cong mờ nhạt, toàn thân lộ ra vẻ lạnh lùng và cương quyết bướng bỉnh.

Bên cạnh đã sớm có người hầu nữ lanh tay lẹ mắt đứa khăn bông lên, anh tiện tay cầm lấy khoác lên người, che cảnh xuân làm người ta liên tưởng vô hạn.

Anh là Úy Nam Thừa, hai mươi sáu tuổi anh đã có số vốn trị giá trị trăm triệu, được đánh giá là một trong những người đàn ông độc thân hoàng kim tiềm chất tốt nhất.

Từ nhỏ anh đã thông minh khác thường được khen là thần đồng thiên tài, mười sáu tuổi tốt nghiệp trung học, mười chín tuổi tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nhất trong nước, hai mươi mốt tuổi đã có hai bằng tài chính và tin học Harvard.

Sau khi tốt nghiệp, đã cùng bạn tốt Cốc Châu mở một công ty hữu hạn khoa học kỹ thuật Úy Cốc ở Newyork, thời gian năm năm, đã thành công đưa ra thị trường Newyork, không thể không cảm thán một câu: Thanh niên tài năng!

Tuy nhiên, những điều này đều là thành tựu do anh tự làm nên, nhưng thân thế của anh càng khiến cho người ta không ngừng hâm mộ.

Ông nội Úy Quốc Uyên từng giữ chức sĩ quan dã chiến cao cấp, sau khi về hưu vẫn giữ chức vị tư lệnh như cũ.

Cha Úy Hoa Đã dứt khoát theo sở thích của mình, lựa chọn học y, bây giờ đã là giáo sư khoa ngoại khoa tim não tiếng tăm lừng lẫy trong nước, hiện đang đảm nhiệm chức vụ viện trưởng một bệnh viện quân đội.

Mẹ Nam Xu Nhiên là giáo sư đại học, mẹ hiền dâu thảo dịu dàng tài trí.

Người một nhà ký thác kỳ vọng vô hạn vào đứa con độc nhất này, một chữ Thừa đã nhìn ra ông cụ tốn quá nhiều tâm tư.

Nhưng Úy Nam Thừa vốn chưa từng nghĩ tới vào trường quân đội tập trung tinh thần lao vào kinh doanh, ông cụ thất vọng đau khổ ròi lại đau khổ thất vọng, nhưng cũng hết cách rồi, dù sao cháu nội đã lớn, không quản được!

Mặc dù Úy Nam Thừa không kế thừa chí hướng của ông nội, nhưng anh vẫn tương đối tôn kính và thích ông nội, cho nên vừa nghe thấy " Bệnh tình ông cụ nguy kịch", cặp chân mày thanh tú lập tức nhíu lại nhìn thành hình chữ Xuyên.

"Xảy ra chuyện gì"

"Nói là hôm qua ông cụ đánh cờ đột nhiên bị cao huyết áp đưa đến bệnh viện thì bác sỹ nói... Tình hình không ổn" Nam Cung Mạnh trả lời.

Úy Nam Thừa biết ông cụ lớn tuổi, khó tránh khỏi sẽ có chút bệnh này bệnh kia, nhưng chờ đợi ngày này chính thức đến thì anh lại hơi cảm thấy khó có thể tiếp nhận.

"Lập tức đặt vé máy bay cho tôi, trở về nước" Úy Nam Thừa bỏ lại những lời này, lập tức trở về phòng ngủ dọn dẹp hành lý.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 2: Kỳ nhân * Thiên Ca Tuệ


(*) kỳ nhân: người tài, kiệt xuất

Trong sảnh chính trường cấp ba Bùi Ưu – một trong ba trường trung học chuyên thành phố W, đang diễn lại màn thứ tư vở kịch “Lôi vũ *”.

(*) “Lôi vũ” là vở kịch nổi tiếng của nhà biên kịch Tào Ngu, lấy bối cảnh Thiên Tân thời kỳ Dân quốc (khoảng năm 1936), trong đó ông dựng lại cuộc sống phức tạp của một gia đình phong kiến – tư sản hóa, hình ảnh tượng trưng của xã hội nửa phong kiến, nửa thuộc địa Trung Quốc.

Phông rèm vải màu nâu đen, tủ quần áo bằng gỗ tử đàn kiểu cũ cao cỡ nửa người, ghế salon rộng rãi màu nâu đậm, đèn đứng màu vàng, đơn giản mà tạo thành bối cảnh những năm ba bốn mươi.

【Vú Lỗ đứng lên, run rẩy vấp té hai bước tới thư phòng, đến giữa bậc, dần dần ngã xuống, quỳ trên đất, dáng vẻ giống như lão phu nhân ngã xuống ở cuối màn trước. 】Sân khấu dần dần tối, khúc mở màn (High – Mass – Bach *) dần tấu lên từ xa, tới lúc hoàn toàn vang lên, một khúc dạo đầu để kết thúc.

(*) Bach: Johann Sebastian Bach (21 tháng 3, 1685 - 28 tháng 7, 1750) là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ organ, vĩ cầm, đại hồ cầm, và đàn harpsichord người Đức thuộc thời kỳ Baroque (1600 – 1750). Nhờ kỹ năng điêu luyện trong cấu tạo đối âm, hòa âm, và tiết tấu, cũng như khả năng điều tiết nhịp điệu, hình thái, và bố cục âm nhạc nước ngoài, nhất là từ Ý, và Pháp, Bach đã góp phần làm giàu nền âm nhạc Đức. Nhiều sáng tác của Bach vẫn còn được yêu thích cho đến ngày nay như Brandeburg Concertos, Mass cung Si thứ, The Well-Tempered Calvier, những bản cantata, những bài hợp xướng, những partita, passion, và những bản nhạc dành cho organ. Âm nhạc của Bach được xem là có chiều sâu trí tuệ, đáp ứng những yêu cầu chuyên môn, và thấm đẫm nét đẹp nghệ thuật. (nguồn: trích Wikipedia)

Màn hạ.

Một đám diễn viên mặc trang phục thập niên ba mươi đi tới trước sân khấu khom lưng chào cảm ơn.

Vừa mới kết thúc, một cô gái mặc đầm hồng nhạt vọt lên trước sân khấu, lớn tiếng kêu: “Tuệ Tuệ, mau xuống dây, mẹ cậu có chuyện gấp tìm cậu, kêu cậu nhanh về nghe điện thoại của bà.”

“Tứ Phượng” đang nói chuyện với nhóm bạn thật vui xoay người lại, đi xuống từ cầu thang bên cạnh, kỳ quái mà hỏi: “Chuyện gì mà gấp vậy? Mẹ tớ không nói gì trong điện thoại sao?”

“Tứ Phượng” này chính là vai diễn của Thiên Ca Tuệ, cô là nòng cốt của nhóm kịch trong trường, hơn nữa có khả năng biểu diễn thiên phú đặc biệt, nhiệm vụ vinh quang này dĩ nhiên rơi trên đầu cô rồi.

“Không có, nghe giọng điệu thật sự rất gấp.” Cô gái nói, cô ấy tên Đổng Yên, là một người bạn trong dieendanlqd phe cánh Thiên Ca Tuệ.

Thiên Ca Tuệ nghi ngờ đảo mắt, cầm điện thoại gọi lại.

“Tuệ Tuệ, nhanh tới bệnh viện quân đội xx” Giọng mẹ Thiên rất nóng nảy.

Thiên Ca Tuệ hồi hộp, chẳng lẽ ba xảy ra chuyện gì?

“Mẹ, là mẹ xảy ra chuyện gì hay tình hình của ba như thế nào?”

“Con bé này, có thể nói dễ nghe một chút không?” Mẹ Thiên nổi giận.

“Vậy sao mẹ gấp như vậy?” Thiên Ca Tuệ không hiểu.

“Là ông nội Úy của con bị huyết áp cao, nhập viện rồi, ngay cả bác trai Úy của con cũng nói rất nguy hiểm, chỉ sợ…” Giọng mẹ Thiên rất lo lắng.

“Được, con đến ngay.” Ánh mắt còn cợt nhả vừa rồi của Thiên Ca Tuệ lập tức nghiêm túc, ông nội Úy là chiến hữu cũ với ông nội, từ nhỏ đối xử với cô như với cháu nội ruột, tình cảm với ông không hề thua với ông nội.

Kể từ sau khi ông nội qua đời, cô đã coi ông nội Úy là ông nội ruột của mình rồi, tin tức này không thể nghi ngờ là sấm sét giữa trời quang với cô, sau khi ông nội qua đời, trong lòng cô đã có bóng ma.

“Sao vậy?” Đổng Yên thấy sắc mặt Tuệ Tuệ thay đổi, không khỏi lo lắng hỏi.

“Yên nhi, ông nội Úy nhập viện rồi, tớ phải đi trước, cậu nói với Cầu Cầu và xã đoàn một tiếng giúp tớ.” Thiên Ca Tuệ nhận lấy cặp sách của mình trên tay cô ấy rồi chạy đi.

“Ừ, cậu đi nhanh đi.” Đổng Yên sáng tỏ, xem ra chuyện thật sự rất nghiêm trọng!

Cầu Cầu chính là Hạ Lan Thu, là bạn nối khố kiêm bạn thân nhất của Thiên Ca Tuệ và Đổng Yên, ba người lqd là bạn học cùng lớp từ tiểu học, thành lập tình hữu nghị cách mạng vô địch không gì thắng nổi.

Thiên Ca Tuệ không kịp thay đổi cả quần áo ngăn một chiếc taxi chạy tới bệnh viện.

Tài xế taxi thấy trang phục áo trên áo dưới của Thiên Ca Tuệ, không khỏi hỏi: “Cô bé, cháu vừa mới quay phim xong?”

“Chú, ánh mắt của chú thật tốt, đã bị chú nhìn ra.” Thiên Ca Tuệ cười híp mắt nói.

“Nói gì chứ, cháu ăn mặc như vậy đi trên đường, đây không phải đã rõ ràng! Còn cần phải đoán!” Chú tài xế nói rất hả hê.

“Hì hì…” Thiên Ca Tuệ rất phối hợp cười ngây ngô hai tiếng.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 3: Chú, chú thật không có văn hóa!


Sân bay thành phố W, Úy Nam Thừa ra khỏi sảnh chính đã thấy chiếc xe màu đen được cắm cờ đỏ đánh dấu, tài xế tiểu Hạ lập tức mở cửa xe.

“Ông nội thế nào?”

“Tình hình thủ trưởng không được tốt.” Tiểu Hạ đã ngây người ở nhà họ Úy gần năm năm rồi, trên dưới nhà họ Úy đối xử với anh cũng không bạc bẽo, thậm chí tình cảm hơi sâu sắc.

Úy Nam Thừa trầm mặc, trong lòng lập tức rơi vào bất ổn không tìm được chỗ dựa, chỉ có thể chờ đợi ông nội vượt qua cửa ải khó khăn này.

Hai mươi phút sau, trước cửa bệnh viện quân đội, tòa nhà Úy Nam Thừa vô cùng quen thuộc, trong lòng vô cùng xúc động, nâng bước đi lên cầu thang.

Đúng lúc này, một sức lực như cơn gió lốc từ phía sau xông tới, thiếu chút nữa đụng anh ngã sấp xuống, không khỏi xoay người sang chỗ khác nhìn về phía người gây ra.

Một bộ quần áo liền tay truyền thống thập niên bốn mươi năm mươi màu trắng thuần khiết in hoa, quần dài cùng màu in hoa, còn kẹp hai bím tóc, trông giống như một cô bé nhà quê hấp tấp!

Đây là quái thai từ đâu xuất hiện? Dáng vẻ này chạy đến cũng không sợ hù dọa người khác? Thôn cô.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.” Người này dĩ nhiên là Thiên Ca Tuệ còn chưa kịp thay đổi quần áo.

Dáng dấp chú này rất đẹp trai! Mắt đen sâu thẳm, sâu như nước anh đào; đuôi mắt khẽ xếch lên, lộ ra sắc đào màu hồng phấn tháng tư; môi mỏng nhàn nhạt mím lại, ở giữa lộ ra vẻ lạnh lùng.

Cộng thêm ngũ quan tinh xảo vô cùng tuyệt mỹ, chậc chậc chậc! Đúng là yêu nghiệt trong cực phẩm!

“Trang phục như thôn cô cũng dám ra cửa?” Úy Nam Thừa nhỏ giọng lầm bầm, thật sự quá quê mùa!

Mà vốn ấn tượng của Thiên Ca Tuệ với anh hơi tệ, lập tức vô cùng khó chịu!

Thôn cô? Đây là cô ăn vận theo kịch bản biểu diễn đâu ra đấy, không hiểu thì đừng nói lung tung, chú này xem dáng dấp có hình có dạng, sao nói lời khó nghe như vậy ra ngoài!

“Chú, chú đúng là không có văn hóa! Không hiểu thì đừng nói lung tung, ngay cả kịch nói cũng không biết, nói ra l*q^d khiến người cười chết!” Thiên Ca Tuệ khinh thường bĩu môi, quyết tâm làm tổn thương người đến cùng!

Kịch nói? Kịch rất giỏi à? Kịch phải mặc bộ trang phục thôn cô quê mùa chạy vào đây? Úy Nam Thừa anh đúng là lần đầu tiên nhìn thấy!

Chỉ có điều mình già sao? Cô nhóc này rõ ràng là học sinh trung học? Lại có thể gọi mình là chú?

Úy Nam Thừa vốn luôn tự tin với vẻ bề ngoài của mình lần đầu tiên bị đả kích trắng trợn, trong tròng mắt đen lập tức lạnh lùng thêm.

“Chú tưởng rằng bày ra vẻ mặt như muốn giết người cháu sẽ sợ chú, nằm mơ! Chú, thư giãn đi, nếu không sẽ có nếp nhăn nơi khóe mắt, đã già đến như vậy rồi, cẩn thận không ai muốn!” Thiên Ca Tuệ kéo dài phong cách làm tổn thương người khác không đền mạng của mình, xong việc còn nhe răng nhếch miệng làm mặt quỷ, sau đó chạy như làn khói.

Dù sao về sau cũng sẽ không gặp chú này rồi, hơn nữa gặp lại cũng không sao cả, tại sao phải sợ chú ấy!

Thiên Ca Tuệ lơ đễnh nghĩ, lại không nghĩ rằng cuộc sống sau này của mình hoàn toàn dính lấy chú này, khoảnh khắc đó, lòng cô đã treo ngược lên!

Úy Nam Thừa cảm thấy sự bình tĩnh của mình xưa nay luôn tốt, thật không nghĩ tới lại bị một nữ sinh nho nhỏ làm nát công sức ở chỗ này rồi, khóe môi không kiềm chế được mà run rẩy.

Hít vào một hơi thật sâu, rốt cuộc con bé trời đánh này là con nhà ai? Tốt cầu nên cầu nguyện lần sau không nên gặp phải anh!
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 5: Úy Nam Thừa vs Thiên Ca Tuệ



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 6: Cái gì…



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 7: Xác định hôn sự


Một tiếng “Được” này của anh khiến Thiên Ca Tuệ ở bên cạnh hoàn toàn kinh hãi, tay run rẩy không ngừng, không cần… Không cần đâu!

“Tuệ Tuệ, con đừng lo lắng, đợi sau khi các con kết hôn, nếu tiểu Thừa dám bắt nạt con, chúng ta sẽ không bỏ qua cho nó.” Nam Thù Nhiên kéo tay Tuệ Tuệ, cưng chiều nói.

“Bác gái Nam, con…” Trong lòng Thiên Ca Tuệ vô cùng buồn bà, cô, vì sao cô lại đồng ý gả cho chú đó! Còn có mẹ của cô, là mẹ ruột của cô sao? Vì sao cứ đứng phía sau véo cô, hu hu…

Mẹ ruột, thật đau đó…

“Các cháu đều đã đồng ý, Hoa Dã và Tùng Dịch chọn một thời gian đi, xử lý sự việc sớm một chút, như vậy ta chết cũng nhắm mắt.” Ông cụ Úy thở dài.

“Xoảng” một tiếng, dường như trong lòng Thiên Ca Tuệ có đồ vật gì đó bị vỡ, hai quả đấm nhỏ bóp chặt, tại sao có thể như vậy?

Úy Nam Thừa đột nhiên hối hận, sao xác định ngày nhanh như vậy!

“Cha, cha yên tâm, con và Tùng Dịch sẽ nhanh chóng chọn ngày tốt.” Úy Hoa Dã cho cha mình một viên định tâm hoàn.

“Bác trai, chuyện này bác không cần quan tâm.” Thiên Tùng Dịch phụ họa.

“Ừ.” Ông cụ Úy nhẹ nhàng lên tiếng, rồi nhắm mắt lại.

Nam Xu Nhiên chỉnh chăn lại cho ông cụ, nhỏ giọng nói: “Được rồi, chúng ta đi ra ngoài trước, để cha yên tĩnh nghỉ ngơi một lúc.”

Trước khi ra cửa Thiên Ca Tuệ nói câu xuất phát từ đáy lòng: “Ông nội Úy, ông nhất định phải dưỡng bệnh cho tốt, Tuệ Tuệ hy vọng ông có thể sống lâu trăm tuổi.”

“Ông nội, ông nhất định phải dưỡng bệnh cho tốt, chiều cháu trở lại thăm ông.” Úy Nam Thừa sờ tay gầy trơ xương như que củi của ông nội, sau đó đi ra ngoài.

Sáu người lục tục đi ra khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng đóng cửa, dù sao không thể quấy rầy bệnh nhân quá lâu, sức lực có hạn.

Thật ra thì Úy Nam Thừa dùng kế hoãn binh, dưới tình huống này anh chỉ có thể nghe theo ông nội, qua cửa ải này trước rồi tính sau.

Về phần có kết hôn hay không, việc đó có thể thương lượng lại.

Đi ra khỏi phòng bệnh, ánh mắt Thiên Ca Tuệ lập tức buồn bã, rốt cuộc chú này có ý gì! Tại sao lại nói “Được”!!

Trước cửa bệnh viện, một cặp mẹ con trai, một cặp mẹ con gái đứng.

Không sai, bọn họ chính là Nam Xu Nhiên và con trai Úy Nam Thừa, Đinh Như và con gái Thiên Ca Tuệ.

“Mẹ, mẹ thật sự nhẫn tâm để con gái lập gia đình bây giờ sao?” Thiên Ca Tuệ làm nũng dựa sát vào cánh tay mẹ, quyết tâm chọn lựa tấn công tình thân, cha mẹ chỉ có một mình cô là con gái bảo bối, nhất định không để cho cô lập gia đình sớm vậy!

“Con bé này, nói gì vậy, đến nhà bác gái Nam mẹ có gì không yên lòng, khác nhà mình chỗ nào.” Đinh Như giận trách móc.

Trái tim Thiên Ca Tuệ vừa rồi còn cuồng nhiệt lập tức rơi vào kẽ băng nứt, mẹ ruột đó! Người lại không cần con gái như vậy, muốn con cút đi nhanh thế! Con còn chưa đủ mười tám tuổi!

“Tuệ Tuệ, sau khi con và tiểu Thừa kết hôn vẫn có thể thường xuyên trở về, có hai nhà không tốt sao?” Nam Xu Nhiên cười đến dịu dàng hiền thục.

Trọng điểm không phải điều này! Thiên Ca Tuệ rưng rưng nắm quyền, buồn bã liếc mắt nhìn người giả bộ thâm trầm đứng đằng kia.

Chú, chú có thể nói một tiếng không!

Chú, chú có thể cự tuyệt giống như đàn ông không!

Chú, chú có thể không cần giả bộ tiếp được không!!
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 8: Tôi không muốn gần người giàu có!!


“Mẹ, chúng ta đi về trước đi.” Úy Nam Thừa cảm thấy hay là trở về trước có được không, nghe tiếp, anh sợ mình hỏng mất.

“Tiểu Thừa, trong khoảng thời gian này con và Tuệ Tuệ bồi dưỡng tình cảm nhiều một chút, coi như hai đứa đã mấy năm không gặp, vừa đúng Tuệ Tuệ tự học cấp ba về trễ, con tới trường đón con bé.” Nam Xu Nhiên hoàn toàn không thấy đề nghị của con trai, cắm đầu cắm cổ nói.

“Mẹ, không cần chứ.” Úy Nam Thừa nhíu mày rất sâu, chữ Bát còn chưa chổng đít lên!

“Thằng bé này, Tuệ Tuệ là cô bé, về nhà quá muộn sẽ không an toàn, lại nói các con sẽ lập tức kết hôn, là chuyện sớm hay muộn.” Lời của mẹ Nam thật sâu sắc.

Thiên Ca Tuệ mấy lần định chen vào nói, nhưng không chen được, trong lòng thật buồn bực! Cô không cần chú này đến trường đón cô, như vậy sẽ gây ra hiểu lầm!

Cô không muốn làm cho các bạn học nghĩ rằng cô dính vào người giàu có rồi! Rất mất thể diện đó…

“Mẹ, con không có hứng thú với cô ấy.” Úy Nam Thừa nhìn thôn cô trước mắt, lại nhớ tới một loạt hành động xấu khi bé của cô, thật sự không nhấc lên được một xíu hứng thú nào.

Chỉ có điều, giọng điệu chắc chắn không thể khác của mẹ anh!

Chẳng lẽ thật sự không có đường sống vẹn toàn?

Ánh mắt của anh ta có ý gì? Khinh thường? Coi nhẹ? Còn là coi khinh…

Đây là điều mà Thiên Ca Tuệ tuyệt đối không thể tha thứ, giận dữ nhảy dựng lên, “Tôi càng không có hứng thú với… người đàn ông lớn tuổi còn sót lại!” Cô vốn chuẩn bị nói chú, nhưng ngại mẹ và bác gái Nam đều ở đây, đành phải sửa lại xưng hô.

Người đàn ông lớn tuổi còn sót lại? Úy Nam Thừa anh được trong ngoài nước đánh giá là một trong những người đàn ông hoàng kim còn độc thân cực kỳ có tiềm chất, sao đến trong miệng con nhóc thúi này, lại không chịu nổi như vậy!

Nam Xu Nhiên ở bên cạnh bật cười, tiểu Thừa và Tuệ Tuệ đúng là rất phù hợp! Một kín kẽ trầm ổn, một hoạt bát xinh đẹp, rất xứng đôi! Cuộc sống sau này sẽ rất thú vị ~

Đinh Như cảm thấy phải tìm nhân tài trấn áp tính tình nôn nôn nóng nóng của Tuệ Tuệ, tiểu Thừa nhìn qua rất trầm ổn, không có vấn đề gì, nhưng cũng không thể cứ ồn ào như vậy.

“Tuệ Tuệ, người đàn ông lớn tuổi còn sót lại ý chỉ người rất lớn tuổi nhưng không ai muốn, tiểu Thừa mới hai mươi sáu tuổi, là thanh niên tốt tuổi trẻ tài cao.” Nam Xu Nhiên ôn tồn sửa lại.

Thiên Ca Tuệ bất đắc dĩ trợn trắng mắt, bất đắc dĩ vểnh đôi môi đỏ mọng lên, “Oh ~”

Thật ra nói xấu trong lòng: chú thật già! Chênh nhau tròn tám tuổi, đều nói ba tuổi một sự khác biệt, gần ba lần dlqd chênh lệch khác nhau, rộng một hố lớn bao nhiêu! Tạm thời có thể vượt qua được sao!

Nam Xu Nhiên nhìn hai đứa bé, trong lòng vô cùng hài lòng, cảm thấy tốt nhất nên định sớm ngày hôn sự của tiểu Thừa và Tuệ Tuệ, bà tin tưởng sau khi cưới hai đứa sẽ lâu ngày sinh tình, vấn đề là thời gian mà thôi.

Cuối cùng, dưới sự cưỡng ép và dụ dỗ của mẹ, Úy Nam Thừa rất bất đắc dĩ đồng ý buổi tối đến trường trung học đón Thiên Ca Tuệ, chỉ có điều kèm theo điều khoản phụ: Ngoại trừ có việc bận.

Mẹ anh cũng thêm một điều kiện: Không thể luôn lấy lý do bận rộn, trừ chủ nhật, mỗi tuần phải đi ít nhất ba lần.

Quả nhiên, đúng là gừng càng già càng cay!

Vì để cho hai người bọn họ có thời gian chung đụng riêng, Nam Xu Nhiên không thể không tốn quá nhiều tâm tư!

Vì vậy, chuyện này quyết định như vậy.

Thiên Ca Tuệ rất muốn rơi lệ…
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 9: Cậu và Tuệ Tuệ phải kết hôn


Mặc dù Úy Nam Thừa lăn lộn ở Newyork mấy năm, nói cho cùng vẫn là công tử, đám bạn bè trong vòng tròn đương nhiên không dễ dàng bỏ qua cho anh.

Sao không, buổi tối sau khi anh vào thăm ông nội đã bị ba người anh em kéo đến quán bar “Lam Mị” rồi.

Bốn người rất quen thuộc mà đi vào phòng bao sang trọng của “Lam Mị”, người hầu rượu cười híp mắt vì bốn người bọn họ yêu cầu Margarita, Dry Martini, Tequila sunrise, Bloody mary *.

(*) Margarita: là một loại cốc-tai làm cho tequila nổi tiếng tại Mỹ. Loại Margarita truyền thống sử dụng 3 cốc tequila nguyên chất không pha và nước ép chanh, tuy vậy có nhiều phiên bản khác nữa

Dry Martini: là một loại cocktail làm từ hai thành phần: rượu gin của Anh và dòng rượu khai vị dry vermouth (tiêu biểu nhất là rượu MARTINI DRY của Ý). Sau nhiều năm, cái tênMartini đã trở thành một biểu tượng, được nhiều người biết đến với danh hiệu “Vua của các loạicocktail”. Có người đã từng nói MARTINI là “Phát minh duy nhất của người Mỹ hoàn hảo như một bài thơ sonnet” (H.L. Mencken), hay mỹ miều hơn “Thuốc tiên của sự yên tĩnh” (E.B.White). Nikita Khrushchev gọi MARTINI là “Vũ khí chết người của nước Mỹ”.

Tequila Sunrise là một loại cocktail làm từ rượu tequila, nước cam, và xi-rô lựu và đặt trong một ly cao. Được đặt tên do màu sắc của nó giống như mặt trời mọc. Là loại cocktail giải khát.

Bloody Mary được sáng tạo lần đầu tiên vào những năm 20 thế kỉ trước bởi một Bartender người Mỹ, Fernand Petiot làm việc cho Harry's New York Bar ở Paris. Công thức nguyên bản là sự kết hợp cân bằng giữa Vodka và nước sốt cà chua. Vào năm 1934, khi Petiot chuyển về Mỹ và làm việc cho King Cole Bar, St. Regis, anh đã đưa thêm vào black and cayenne pepper, Worcestershire sauce, Tabasco sauce and nước chanh để tăng hương vị cho món đồ uống, phù hợp với khẩu vị của người NewYork. Cái tên Bloody Mary đã gây ra vô số những tranh cãi nhưng chính Petiot kể rằng, một trong những vị khách hàng của anh đã đề nghị gọi món đồ uống này là Bloody Mary, vì điều đó khiến anh ta nhớ về Bloody Club ở Chicago, nơi cũng có một cô gái tên là Mary.

Giống như trước kia.

“Ông cụ cát nhân thiên tướng *, cậu cũng đừng nghĩ quá nhiều.” Ba người anh em vỗ vai Úy Nam Thừa, trăm miệng một lời.

(*) cát nhân thiên tướng: người hiền (tốt) có trời phù hộ.

Bọn họ là bạn thân cùng nhaucởi truồng từ nhỏ mà lớn lên, lại nói thoáng cái đã hơn hai mươi năm trôi qua, tình anh em nồng hậu này đã không còn ngôn ngữ nào có thể bày tỏ, chỉ riêng một ánh mắt, một động tác, vậy đã đủ rồi.

Cho nên Úy Nam Thừa hiểu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đơn giản, ánh mắt ấm áp.

“Hôm nay mấy anh em ta đón gió cho tiểu Thừa, mỗi khuôn mặt thể hiện phong phú một chút, làm ly thứ nhất!” Một người đàn ông mặt con nít thanh tú đứng dậy, hào khí vạn trượng * mà nâng ly.

(*) hào khí vạn trượng: khí phách ngút trời.

Cậu ta họ Quế, tên Bách Lăng, biệt danh “Tiểu Quế Tử”, là người thích đùa giỡn nhất trong bốn người, có thể khơi mào không khí, nhưng lại có một má lúm đồng tiền đáng yêu, khi cười lên, đôi mắt tròn xoe dập dềnh sóng xuân vô hạn, quả thực hoàn toàn xứng đáng với sát thủ phụ nữ!

Cha hiện giữ chức viện trưởng viện kiểm sát thành phố W, mẹ làm biên tập một tòa soạn báo, cha mẹ tu dưỡng có chiều sâu như thế lại sinh ra một cậu con trai cợt nhả như vậy, chẳng lẽ gien đột biến?

“Nghe nói cậu và Tuệ Tuệ phải kết hôn?” Thiên Chỉ Dương giống như vô ý hỏi một câu, mắt đào hoa híp lại, cười như không cười.

Thiên Chỉ Dương, anh họ Thiên Ca Tuệ, là đại thiếu gia lăng nhăng điển hình, cả ngày không thể thiếu người mẫu minh tinh, là một công tử phong lưu!

Cha dốc sức làm mới được tạm giữ chức ở “Tập đoàn Thiên thị”, cả ngày không làm chính sự, cưỡi ngựa xem hoa không lý tưởng

“Phụt!” Tiểu Quế Tử rất không có hình tượng phun ra, Hứa đại công tử ngồi đối diện cậu ta nhanh tay lẹ mắt mà tránh né sang bên cạnh.

Mỗi lần ngồi đối diện thằng nhóc này, phải đề phòng một chút, rất không có tư cách, hoàn toàn không thấy đây là nơi công cộng cứ phun loạn, nên đòi hỏi nhẫn nại như thế nào!

Hứa đại công tử, chính là Hứa Du, được mọi người trong nhóm công nhận là quý công tư tao nhã, luôn giữ hình tượng dịu dàng nho nhã, con ngươi thanh tịnh sáng ngời, luôn mang theo nụ cười thản nhiên, không nhiều không ít, vừa đúng.

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải chú ý hình tượng!” Dù Hứa Du có giỏi kiềm chế hơn nữa cũng không nhịn được mà nổi giận.

“Tuệ Tuệ là ai?” Tiểu Quế Tử hoàn toàn không để ý đến Hứa đại công tử đang rít gào, trợn tròn cặp mắt hỏi.

“Còn có thể là ai, là con nhóc kia nhà tớ chứ ai.” Thiên Chỉ Dương chớp cặp mắt đào hoa, mê hoặc khó diễn tả thành lời.

Tiểu Quế Tử giống như tạm thời còn chưa kịp phản ứng, lúc nhớ lại, đột nhiên khóe miệng run rẩy, “Chẳng lẽ… Chính là con quỷ phá phách!”
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 10: Ba người thợ giày còn không bằng một Gia Cát Lượng


Câu nguyên gốc: Ba người thợ giày thành một Gia Cát Lượng, ý chỉ nhiều người đồng tâm hiệp lực có thể tìm được biện pháp tốt. Còn tiêu đề chương này có ý phủ định.

Sắc mặt Úy Nam Thừa đen xì, quả nhiên chuyện xấu truyền ngàn dặm!

Vẻ mặt Hứa Du rất bình tĩnh, Tuệ Tuệ, trong ấn tượng hình như là cô bé rất thú vị, lại nói đã lâu ngày không gặp, cô bé chắc đã trưởng thành rồi.

“Không phải chứ, tiểu Thừa cậu cấu kết lừa đảo với tên nhóc kia khi nào chứ?” Lời Tiểu Quế Tử nói ra không làm cho người ta kinh ngạc cũng chết không nguôi.

Sắc mặt Úy Nam Thừa di3ndanl3quyd0n lại đen một phần, khóe môi không nhịn được mà khẽ run.

Thiên Chí Dương giải vây rất đúng lúc, “Đây là ý của ông cụ.”

“Ánh mắt ông cụ quả nhiên độc đáo, bội phục! Bội phục!!” Tiểu Quế Tử cảm thán mấy tiếng.

“Cậu có thể đừng để cho tớ thêm ngột ngạt!” Úy Nam Thừa tức giận gào to một tiếng.

Hứa đại công tử tao nhã giơ Bloody mary trong tay lên, lướt qua một cái, “Quả nhiên vẫn đúng hương vị này.” Dứt lời, làm vẻ say mê.

Sau đó nhẹ nhàng thốt ra một câu, ánh mắt dịu dàng thương cảm, “Tiểu Quế Tử, nếu không muốn chết, có thể lải nhải tiếp, đoán chừng tiểu Thừa đã lâu không luyện tay, vừa đúng có cậu có thể làm bao cát bằng thịt.”

Tiểu Quế Tử lập tức im lặng, phải biết rằng tiểu Thừa là người có bản lĩnh tốt nhất trong bốn người, vẫn nhớ lúc đại học, ở sân Teakwondo bị cậu ta đánh cho chết đi sống lại.

Cậu cũng không có khuynh hướng ngược đãi, kiểu tổn hại hình tượng đó không muốn thể nghiệm!

“Nói xem, rốt cuộc cảm thấy chuyện này như thế nào?” Thiên Chí Dương cũng mặc kệ những thứ này, dù sao Tuệ Tuệ cũng là bảo bối nhà bọn họ, cũng coi như em gái anh.

“Dưới tình huống này, hoàn toàn không cho phép tớ cự tuyệt.” Úy Nam Thừa rất chán nản uống một hớp lớn Tequila sunrise.

“Cho nên nói, cậu bất đắc dĩ bị ép buộc?” Tiểu Quế Tử nói ra một câu trọng điểm.

“Ôi, hoàn toàn là bức thượng Lương Sơn * phiên bản hiện đại, từ đó thế gian này mất đi một thanh niên tốt!” Ngón tay Hứa đại công tử trắng noãn gõ có tiết tấu lên ly rượu, cảm thán liên tiếp.

(*) bức thượng Lương Sơn: Câu chuyện về những người như Tống Giang, Lâm Xung trong truyện “Thủy hử”, do bị quan phủ áp bức, phải lên Lương Sơn Bạc tạo phản. Sau này dùng ví với việc bị ép quá nên phải làm một việc gì đó. Tương đương với câu “Tức nước vỡ bờ”, “Cùng quá hóa liều”.

“Tớ xem ra không thể thay đổi ý định của ông cụ.” Thiên Chí Dương cố ý thêm dầu vào lửa.

Giờ phút này tâm tình của Úy Nam Thừa chỉ có thể dùng tâm tư rối loạn để hình dung, lũ bạn xấu lại còn ở bên cạnh d1end4nl3quuyd0n không ngừng thì thầm, tàn hại lỗ tai của hắn, không có chút nào tỉnh táo.

“Các cậu có đề nghị nào khá một chút?” Úy Nam Thừa híp mắt quét về ba người bên cạnh.

Ba người thống nhất ý kiến nhún vai, bày tỏ không thể làm gì.

“Thật ra thì cũng không phải không có cách nào.” Tiểu Quế Tử nghiêng đầu lệch não mà thốt ra một câu.

“Biện pháp gì?” Úy Nam Thừa giống như người chết đuối vớ được cây trúc hào hứng bừng bừng.

Hai người khác cũng nhiều hứng thú nhìn anh.

“Trước khi kết hôn, cậu nhanh chóng tìm phụ nữ để cho cô ta mang thai con của cậu, gạo sống nấu thành cơm chín, sau đó chắc chắn ông cụ sẽ không nói gì.” Tiểu Quế Tử đắc ý nói.

“Thế mà cũng gọi là biện pháp!” Thiên Chí Dương đập một hạt dẻ qua.

Tiểu Quế Tử ôm đầu uất ức chu mỏ, “Không phải tớ đây đang nghĩ biện pháp giúp tiểu Thừa sao!”

“Cũng biết thằng nhóc này không nghĩ ra được chủ ý gì tốt.” Hứa đại công tử thong thả ung dung nói.

“Tớ giống người tùy tiện như vậy sao?” Úy Nam Thừa tức giận khó tiêu, hắn luôn giữ mình trong sạch, không thích lưu luyến khóm hoa, cũng không thích kết hôn và lập gia đình.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 11: Trái bưởi, trái cam, trái khế, trái nhãn


“Cậu đây là có ý bóng gió tớ rất tùy tiện sao?” Thiên Chí Dương không vui hơi nhíu mày.



Ba người rất sáng suốt lựa chọn ngậm miệng, lúc này, trầm mặc chính là câu trả lời tốt nhất.

“Là người đàn ông đẹp trai phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong * như tớ, nếu giống như các cậu chẳng phải không thú vị, chẳng phải làm tổn thương các cô gái trên thế gian này một lòng si mê, sao tớ có thể nhẫn tâm!” Thiên Chí Dương làm mặt khóc, thiên tài trình diễn hoàn toàn.

(*) ngọc thụ lâm phong: nghĩa là "cây ngọc đón gió". Người con trai có nét kiêu hùng, người con gái có nét kiêu sa được ví như cây ngọc, đứng trước gió mạnh mà không hể bị đổ, lại càng đẹp hơn nữa.

… =_=

Ba người lại tiếp tục trầm mặc, im lặng là vàng, không trong trầm mặc diệt vong, sẽ bộc phát trong trầm mặc.

“Được rồi, tớ thừa nhận mình rất đa tình, nhưng không tràn lan, gieo giống khắp nơi là chuyện tớ không làm được.” Cặp mắt quyến rũ của Thiên Chí Dương nhếch lên, nhu hòa quét qua ba người bọn họ.

Ba người nắm chặt quả đấm, trong lòng k** r*n: Hàng đêm đổi bạn gái, cậu còn không phải gieo giống? Chẳng lẽ nói chuyện tâm tình? Chuyện lãng mạn tao nhã có tình có điệu như vậy cậu có thể làm được! Không phải là sỉ nhục đối với cậu sao!!

“Thật ra thì, tớ cảm thấy cậu và Tuệ Tuệ rất xứng đôi.” Sau khi Thiên Chí Dương tự luyến lâu như vậy đã bất ngờ thốt lên một câu như thế.

Thành công làm gục ngã ba người kia, nhất là Úy Nam Thừa, đốt ngón tay cũng bẻ vang “Rắc rắc”, mơ hồ có một quyền vung tới.

“Tớ cảm thấy chúng ta vẫn nên đổi đề tài thì tốt hơn.” Quế Bách Lăng khẽ dời mông, dáng vẻ bỉ ổi vô tội sợ tai họa.

“Chẳng lẽ tớ nói sai sao? Tuệ Tuệ là cô gái lương thiện đáng yêu trong sáng thuần khiết cỡ nào, xứng đáng với người đàn ông thông minh phúc hắc như tiểu Thừa, là chuyện rất có tình thú!”Thiên Chí Dương không hề ý thức được nguy hiểm, cười đến rực rỡ.

Ánh mắt Quế Bách Lăng nhìn cậu ta giống như đang nhìn quái vật, thân thể rõ ràng cách xa phương hướng của Úy Nam Thừa.

“Con nhóc mới mười tám tuổi, còn chưa tới tuổi cầm giấy hôn thú, hôn nhân như vậy cũng chỉ là hình thức mà thôi. Nếu hai người đều không đồng ý cuộc hôn nhân này, có thể tạm thời di3nda`nl3qu'uyd0n đạt thành nhất trí, giả vờ lập gia đình ổn định cảm xúc của ông cụ, sau khi sự việc qua đi, làm thương lượng tiếp, dù sao cô ấy vẫn còn đang đi học, tạm thời sợ rằng hai người sẽ không có tiến triển mang tính thực chất gì, cho nên… Chuyện vẫn có chỗ cứu vãn.” Hứa đại công tử nhếch miệng lên lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, tao nhã mê người.

Phát triển mang tính thực chất, là cái gì…

Trong nháy mắt, trong đầu Quế Bách Lăng hiện ra rất nhiều hình ảnh cấm trẻ nhỏ, thật tà ác…

Úy Nam Thừa hơi trầm ngâm, Hứa Du quả thật nói đến điểm mấu chốt, hơn nữa bây giờ thật sự không còn biện pháp nào tốt hơn.

“Trái bưởi, tớ cảm thấy cậu thuộc về kiểu bạo phát, là bất minh tắc dĩ nhất minh kinh nhân * không phải người, quả thật để cho tớ bội phục sát đất!” Quế Bách Lăng khoa trương kêu lên.

(*) bất minh tắc dĩ nhất minh kinh nhân: Không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng liền khiến mọi người kinh ngạc.



Trái bưởi là biệt hiệu khi còn bé của Hứa Du, đều nhờ Quế Bách Lăng ban tặng, còn tự giễu bốn người bọn họ, một trái bưởi, một trái cam, một trái khế, một trái nhãn, rất đầy đủ!

Kết quả không cần nói cũng biết, bị hành hung.

“Tớ thấy có thể. Tuệ Tuệ cũng đang náo loạn ở nhà rồi, chắc hẳn chuyện này cũng là tin tức tốt với con bé.” Thiên Chí Dương sờ cằm, khẽ gật đầu.

Bạn học tiểu Quế tử thành công bị gạt sang bên, không người hỏi han.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 12: Bàn chuyện cưới gả


Ngày tám tháng mười một dương lịch, ngày hoàng đạo, thích hợp cưới gả.

Còn có mười ngày.

Đây là kết quả do cha mẹ hai bên cùng chung thống nhất, ông cụ Úy dĩ nhiên vô cùng hài lòng.

Úy Nam Thừa nghe theo đề nghị của Hứa Du tìm Thiên Ca Tuệ tiến hành nói chuyện mang ý nghĩa sâu xa một lần, kết quả rất lý tưởng.

Thiên Ca Tuệ cũng cảm thấy không có biện pháp nào tốt hơn, dù sao tuổi mình còn nhỏ, sau khi tốt nghiệp còn muốn lên đại học, tính ra ước chừng năm năm, sau này còn nhiều thay đổi!

Mặc dù hai người tạm thời có ý kiến đạt thành nhất trí, nhưng cũng không nói lên hai người vì vậy mà hành quân lặng lẽ.

Trưa thứ bảy, bên trong phòng khách mang phong cách Trung Quốc đậm chất nhà họ Thiên, ngồi bên trái sofa là Nam Xu Nhiên và Đinh Như, đang vùi đầu nhìn một quyển sách tranh, hình như đang chọn lễ phục cho hôn lễ.

Ngồi bên phải sofa là Úy Hoa Dã và Thiên Tùng Dịch, bình tĩnh như thường thảo luận hạng mục công việc.

Úy Nam Thừa và Thiên Ca Tuệ ngồi đối diện nhau, mắt nhìn không chớp, tự lo vùi đầu chơi điện thoại di động.

“Như Như, cô xem ngày đó Tuệ Tuệ mặc váy cưới hay sườn xám?” Nam Xu Nhiên ngẩng đầu lên hỏi Đinh Như ở bên cạnh.

Thiên Ca Tuệ cả kinh điện thoại cũng sắp rớt rồi, bác gái Nam cố ý sao? Cần phải long trọng vậy sao?

Úy Nam Thừa khẽ ngước đầu, ánh mắt nghiền ngẫm quan sát người nào đó từ trên xuống dưới, tóc ngắn ngang tai, áo sơ mi màu trắng, quần jean, vóc người khô khan, hiển nhiên giống như một tomboy.

Hừ hừ trong lòng: lại còn muốn mình cưới một nam sinh nhỏ giống như đậu cô ve xào!

Thiên Ca Tuệ khinh thường di3nd4nlequ.uydo11 nheo tròng mắt, khóe miệng hơi vểnh, không yếu thế chút nào đáp lại: Làm ơn! Chú, chú đã đi vào hàng ngũ đàn ông già, còn trông cậy vào thiếu nữ xinh đẹp thanh xuân trí tuệ vô địch đây đến thu nhận, không có cửa đâu!

Có lẽ ý khinh bỉ trong mắt người nào đó quá nồng đậm rồi, chân mày Úy Nam Thừa run rẩy, anh nên già bao nhiêu? Hai mươi sáu tuổi cũng gọi đàn ông già? Hoàn toàn không có biện pháp khai thông học sinh cấp ba này!

Hai người cứ đằng đằng sát khí dùng ánh mắt trao đổi như vậy, lửa văng khắp nơi!

Mà bốn vị đại nhân bên kia cũng thảo luận đến khí thế ngất trời.

“Tôi cảm thấy cái này cũng rất tốt.” Giọng Đinh Như

“Ừ, rất tốt, cao quý sang trọng.” Nam Xu Nhiên lên tiếng.

Cuối cùng, kết quả thảo luận là: xét thấy Tuệ Tuệ là học sinh cấp ba, hôn lễ sang trọng vô cùng phô trương sẽ có ảnh hưởng, chỉ có thể cố hết sức giản lược, chờ sau khi Tuệ Tuệ tốt nghiệp đại học lại cử hành hôn lễ long trọng một lần.

Cái gọi là giản lược chính là chỉ mở tiệc mời người nhà hai bên và bạn bè, cử hành hôn lễ đơn giản.

Sau khi cưới, một ba năm Tuệ Tuệ ở nhà họ Úy, hai, tư, sáu ở nhà mình.

“Cha, mẹ, chú Thiên, dì Đinh, con có chút việc đi trước.” Úy Nam Thừa đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Tuệ Tuệ, không phải vừa rồi con nói muốn đi tìm Yên Nhi và Hạ Lan sao?” Mẹ Đinh cho con gái chút thể diện.

“Tiểu Thừa, con đưa Tuệ Tuệ đi, bên ngoài thuê xe bất tiện.” Nam Xu Nhiên rất thích hợp mở miệng.

Úy Nam Thừa rất buồn bực, bây giờ đầy xe taxi, sao lại bất tiện rồi.

“Mẹ, bác gái Nam, không cần đâu, con có thể tự đi.” Thiên Ca Tuệ vội xua tay.

“Nhìn hai vợ chồng con nhóc này, vẫn xa lạ như thế.” Nam Xu Nhiên oán trách mà cười nói.

Nét mặt Thiên Ca Tuệ chỉ có thể dùng một chữ 囧 để hình dung, vợ chồng son…
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 13: Chú à, ai mà thèm ngồi xe của chú!


Từ xa Thiên Ca Tuệ đã nhìn thấy chiếc xe Ferrari màu xanh ngọc vừa phong cách lại vừa táo bạo, dời bước nhỏ dậm chân tại chỗ ở đó, Úy Nam Thừa nhìn đến tức giận, giọng nói cũng lạnh đi rất nhiều.

"Mười giây đồng hồ, lên xe!"

Cố tình Thiên Ca Tuệ không phải là một người nghe lời, cố ý nhìn xung quanh không đi lên.

"Vèo", chiếc Ferrari màu xanh ngọc nhanh chóng rời đi như tên lửa trước mặt cô.

Thiên Ca Tuệ hét to về phía chiếc xe rời đi: "Chú thối, ai mà thèm ngồi xe của chú! Hừ!"

Úy Nam Thừa nhìn nam sinh qua gương chiếu hậu sau xe, rất là hả giận.

--- ------ ------ ------ -----

Trong một quán cà phê ngay ngã tư, có ba cô gái khoảng 17, 18 tuổi phong cách khác nhau ngồi ngay vị trí gần cửa sổ.

Nữ sinh cột tóc đuôi ngựa, chỉ nhìn qua thì ngũ quan rất bình thường không có gì đặc biệt, nhưng mà kết hợp lại với nhau, lại có một loại phong cách chấn động lòng người, làm cho người ta không dời mắt được.

Cô chính là Hạ Lan thu, là chị đại trong ba người, trầm tĩnh.

Nữ sinh bên phải, mày như xa đại, lông mi thật dài thật cong tự nhiên, làn da trắng nõn mềm mại, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, ngọt ngào đến khiến người khác hít thở không thông.

Người cũng như tên, Đổng Yên, dịu dàng động lòng người.

Ngồi đối diện bên trái là nữ sinh tóc ngắn ngang tai, trừ Thiên Ca Tuệ thì còn ai.

Khuôn mặt nhỏ bé lolita, không thể nói đẹp bao nhiêu, chỉ có đôi mắt đen linh động phát sáng rực rỡ, làm cho người ta không nhịn được bị cô hấp dẫn.

Vậy mà lúc này, cô lại giống như một con cá mắc cạn, mệt mỏi.

Hạ Lan Thu và Đổng Yên đều cảm thấy hôm nay Tuệ Tuệ có cái gì không ổn, dĩ vãng cô luôn phấn chấn tinh thần, hôm nay một câu cũng không nói, rõ ràng có chuyện!

"Tuệ tuệ, bạn bị sao vậy?" Đổng Yên quan tâm hỏi.

"Yên Nhi, Cầu Cầu, mình thật bi kịch, huhu . . . . ." Thiên Ca Tuệ mím miệng giả vờ khóc.

"Rốt cuộc sao vậy?" Hạ Lan Thu và Đổng Yên đồng thanh hỏi.

"Mình sắp kết hôn." Thiên Ca Tuệ khóc lóc, trong lòng không tình nguyện.

Lời này vừa nói ra, làm dậy một trận sóng lớn.

Đổng Yên đánh rơi cái muỗng múc cà phê lên bàn.

Tay Hạ Lan Thu đang bưng cà phê run lên, tràn ra vài giọt.

Một mảnh hỗn độn!

"Bạn có chắc hôm nay bạn bình thường không? Không bị sốt chứ?" Hạ Lan Thu vừa nói vừa sờ cái trán của Tuệ Tuệ.

Thiên Ca Tuệ mím miệng gật đầu một cái.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thành thực khai báo." Đổng Yên hung hăng nhìn chằm chằm người nào đó bên cạnh.

Thiên Ca Tuệ kể hết mọi chuyện ra, nói xong còn tức giận vung quả đấm nhỏ, "Mình nhất định phải !"

"Anh ta thật sự già như vậy sao?" Hạ Lan Thu cau mày hỏi.

"Tại sao không, cũng 26 rồi, cách nhau gần 3 thế kỉ?" Thiên Ca Tuệ vô cùng buồn bã.

"Ừ, quả thật có chút, nhưng bạn là học sinh cấp 3, ba mẹ bạn không phản đối sao?" Đổng Yên có chút khó có thể tin.

"Đừng nói nữa, mẹ của mình vui mừng còn không kịp, ánh mắt nhìn Úy Nam Thừa tựa như thấy mật, hoàn toàn không thấy sự tồn tại của mình." Thiên Ca Tuệ bực tức.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 14: Không lấy kết hôn làm mục đích


để yêu đương thì giống như là giở trò lưu manh!
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 15: À. . . . . . Thì ra là anh họ!



 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 16: Có cần phải khóc đến giống như là anh cường bạo cô không


Editor : ChiMy

Thiên Ca Tuệ chỉ cảm thấy cả người như bị dòng điện chạy qua, tê dại! Giọng nói của người này có thể đừng từ tốn như vậy hay không!

"Chắc anh nghe nhầm rồi, anh họ!" Trong lòng thì mắng: quỷ hẹp hòi, thù dai như vậy!

"Lời nói của em họ anh vẫn rõ mồn một trước mắt, sao có thể nghe nhầm!" Úy Nam Thừa tà mị nhếch khóe môi lên.

"Em muốn về nhà, anh lái xe nhanh lên!" Thiên Ca Tuệ nói sang chuyện khác.

Trong mắt Úy Nam Thứ lóe qua một tia sáng, cô bé, muốn đấu với anh, còn non lắm!

Đột nhiên anh nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm vào Thiên Ca Tuệ không chớp mắt.

"Anh làm gì thế!" Thiên Ca Tuệ lớn tiếng kêu lên, trong lòng sợ hãi, ông chú này muốn làm gì! Dám bắt nạt cô, sẽ không để cho chú yên!

Úy Nam Thừa không nói lời nào, đưa tay trái ra tìm kiếm vị trí bên hông của Thiên Ca Tuệ.

Thiên Ca Tuệ lập tức sợ giật bắn lên, "Lưu. . . . . . Manh."

Chữ "Manh" còn chưa nói ra miệng liền bị che mất, bởi vì lúc cô giật bắn người lên đúng lúc chạm vào đôi môi của Úy Nam Thừa.

Lúc hai đôi môi chạm vào nhau, có một dòng điện kì lạ chạy qua hai người, k*ch th*ch thần kinh.

Con ngươi của Thiên Ca Tuệ trừng lớn, hoàn toàn—— hoảng sợ.

Chỉ hai giây sau, hai người liền nhanh chóng tách ra.

"Thì ra em họ nhiệt tình như vậy! Không thể chờ đợi như thế!" Úy Nam Thừa cố ý khích Thiên Ca Tuệ.

"Khốn kiếp! Không có chuyện gì anh dựa gần như vậy làm gì! Quỷ mới không thể chờ đợi!" Thiên Ca Tuệ phồng má mắng.

"Anh chỉ muốn giúp em cài dây an toàn mà thôi, là do em tự hiểu nhầm." Úy Nam Thừa nói như không có chuyện gì xảy ra.

"Ai cần anh giúp tôi cài dây an toàn, tự tôi có tay!" Thiên Ca Tuệ thở phì phò mắng, vừa mắng liền dùng sức lau miệng, giống như vừa chạm vào một đồ vật gì không sạch sẽ.

Úy Nam Thừa nhìn thấy thì một bụng lửa giận, anh bẩn như vậy sao? Để cô phải dùng sức lau! Trong lòng nhất thời có một ngọn lửa đang thiêu đốt!

Cấp tốc rẽ phải, dừng xe ở ven đường, đè Thiên Ca Tuệ xuống rồi hôn lên.

"Đồ lưu manh! Ông chú. . . . . . xấu xa, huhu. . . . . ." Lời nói của Thiên Ca Tuệ bị bao phủ ở trong nụ hôn bá đạo và xâm lược.

Úy Nam Thừa cảm thấy nhất định là vừa rồi mình bị cô chọc cho tức giận, hơi trừng phạt bằng cách hung hăng m*t vào, g*m c*n cánh môi mềm mại của cô.

Cho đến khi đôi môi chạm được vị mặn của nước mắt, anh mới giật mình rốt cuộc mình đã làm gì! Lại có thể cưỡng hôn con nhỏ này!

"Huhu. . . . . . Anh bắt nạt tôi. . . . . ." Sau khi được thả ra Thiên Ca Tuệ lập tức căng giọng bật khóc thét lên, từ nhỏ đến lớn cô có bao giờ chịu uất ức như thế, mặc dù cấp hai cấp ba có không ít nam sinh theo đuổi cô, nhưng cô không đồng ý, không phải cô kiêu ngạo, thật sự là không có cảm giác.

Cho nên trong tình cảm mà nói, cô vẫn còn là một cô gái nhỏ đơn thuần, mặc dù tính tình thỉnh thoảng phản nghịch, thích chỉnh người khác, nhưng trước tới nay luôn là một người ngoan ngoãn, chưa từng yêu đương qua!

Sao có thể không uất ức cơ chứ!

Nụ hôn đầu tốt đẹp phải hiến tặng cho ngườimìnhyêu, hơn nữa còn phải ở một nơi lãng mạn mới được.

Nhưng mà, lại bị ông chú cưỡng hôn ở trên xe, huhu. . . . . .

Úy Nam Thừa bị cô khóc đến phiền lòng, không phải chỉ là hôn cô thôi sao, lại không có làm gì quá đáng với cô, có cần phải khóc đến giống như là anh c**ng b** cô không.

"Đồ lưu manh! Quỷ b**n th**! Ai cho phép anh hôn tôi! Tôi sẽ nói với Úy gia gia anh bắt nạt tôi!" Thiên Ca Tuệ khóc đến nước mắt lã chã.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 17: Để xem sau này anh còn đắc chí cái quái gì!


Úy Nam Thừa bị cô mắng đến chân mày nhíu chặt, đều nói những lời linh tinh.

Còn về phần cô khóc đến đau lòng như vậy? Chẳng lẽ đây là nụ hôn đầu của cô?

Trong lòng Úy Nam Thừa xẹt qua tia sáng tỏ, chắc thế, cô nhóc thối điên khùng như cô, sao có thể có người thích.

Nhìn cô không có khuynh hướng dừng lại chút nào, Úy Nam Thừa không thể làm gì khác hơn là đưa đến mấy tờ khăn giấy.

Thiên Ca Tuệ cầm khăn giấy bắt đầu hỉ mũi, âm thanh lớn khiến Úy Nam Thừa tặc lưỡi hít hà, chưa từng thấy ai không chú ý như vậy, nào có dáng vẻ của tiểu thư khuê các, như một thằng nhóc.

Sau khi lau hết nước mũi, Thiên Ca Tuệ die.enda1nlequ'ydon cố ý nhét khăn giấy lên xe, thở phì phò phồng khuôn mặt nhỏ lên, “Chú lưu manh, chú còn dám vô lễ với tôi, tôi sẽ khiến cho chú trở thành thái giám!”

Dù sao trên ti vi đều diễn như vậy, thái giám không thể gần phụ nữ, để xem sau này anh ta còn đắc chí cái quái gì! Hừ…

Trở thành thái giám! Úy Nam Thừa cảm thấy trong óc cô gái nhỏ này cấu tạo cái gì đâu? Xấu hổ thay khi cô nói ra khỏi miệng lời này, rốt cuộc cô có hiểu thái giám có tính chất gì không?

“Em có thể yên tĩnh một chút không!”

“Anh bắt nạt người ta còn gào lớn tiếng như vậy! Tôi muốn nói cho bác trai Úy và bác gái Úy!” Thiên Ca Tuệ giận đến kêu to oa oa.

Úy Nam Thừa biết không thể nói đạo lý với đứa bé, dứt khoát ngậm miệng không nói.

Xe vừa mới dừng lại, Thiên Ca Tuệ đã bắt đầu mở cửa xe, nhưng mở thế nào cũng mở không ra, không khỏi tức giận đằng đằng nhìn chằm chằm người nào đó, “Mở cửa!”

Úy Nam Thừa nhìn đôi môi sưng lên của cô, khẽ nhíu mày, mình dùng sức như vậy sao?

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Sau khi về đến nhà Thiên Ca Tuệ lập tức nhào vào trong ngực mẹ khóc lóc kể lể: “Mẹ, con bị bắt nạt rồi!”

Đinh Như sờ đầu con gái nhỏ, “Ai dám bắt nạt bảo bối thông minh nhà ta!”

Thiên Ca Tuệ cong cái môi sưng phù lên, “Mẹ nhìn đi!”

Trong lòng Đinh Như “Thình thịch”, nén lửa giận, “Ai làm đấy?”

“Mẹ, chính là chú, chú nổi thú tính, lại có thể vô lễ với con! Cắn miệng con thành như vậy!” Thiên Ca Tuệ uất ức đến cực điểm.

“Chú? Chú nào không muốn sống nữa!” Đinh Như hoàn toàn tức đến hồ đồ rồi.

“Chính là họ Úy kia!”

“Con nói là… Thừa nhi vô lễ với con!” Đinh Như giật mình đầu lưỡi cũng líu lại, hai đứa bé này phát triển nhanh dieendaanleequuydonn như vậy từ khi nào, sao bọn họ làm cha mẹ lại không biết, lúc nữa phải gọi điện thoại hỏi Xu Nhiên một chút mới được.

“Hu hu… Mẹ, sao mẹ nhẫn tâm gả con cho cầm thú như vậy, con còn chưa đủ mười tám tuổi!” Nước mắt của Thiên Ca Tuệ ở thế công, tốt nhất mẹ có thể ở cùng chiến tuyến với cô, không cần kết hôn!

“Bảo bối ngoan ngoãn, mẹ cảm thấy con và Thừa nhi tiến triển nhanh chóng là chuyện tốt, nhưng mà nó quả thật hơi gấp gáp, ngày mai mới kết hôn, nói đúng là tối mai, bảo bối ngoan, để mẹ nói cho biết chuyện người vợ nên làm…” Thái độ của Đinh Như thay đổi 180 độ.

“Cha, cha nhìn mẹ xem, mẹ không thương con gái chút nào.” Thiên Ca Tuệ khóc muốn sang chỗ cha cô.

Nhưng mẹ cô cứng rắn lôi cô lên lầu, dọc theo đường đi cô k** r*n không ngừng.

Ví dụ như: “Mẹ, con do mẹ nhặt được đúng không?”

“Con không muốn nghe, mấy người đây là ngược đãi người chưa thành niên! Con muốn đi kiện các người! Hu hu…”

“Anh ta còn dám vô lễ với con, con sẽ chặt anh ta…” Mấy chữ cuối cùng bị nhốt vào trong cửa.

Cha Đinh vẻ mặt bình tĩnh ngồi trên ghế sa lon đọc báo, cá tính không tốt của Tuệ Tuệ nên kiềm chế rồi, Thừa nhi thật chững chạc, nhưng mà chuyện như vậy, vẫn nên từ từ.
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 18: Đôi môi Tuệ Tuệ giống như thạch hoa quả, mềm mại đỏ tươi ngọt ngào


Bên trong phòng trang điểm.

“Tôi không muốn trang điểm!" Cô gái ngồi trên ghế không nhịn được la ầm lên.

“Cô dâu sao có thể không trang điểm chứ? Thiên tiểu thư cô trời sinh đoan chính, sau khi trang điểm càng thêm xinh đẹp động lòng người, sau đó khẳng định khiến chú rể không rời mắt được.” Cô thợ trang điểm ở bên cạnh cười híp mắt nói.

Có quỷ muốn anh ta không rời mắt được! Nếu anh ta dám mê đắm nhìn bản tiểu thư, xem cô có đâm mù hai mắt anh ta không! Hừ!

“Cô không xỏ lỗ tai à?” Thợ trang điểm kỳ quái mà hỏi.

“Không có.” Thiên Ca Tuệ vẫn luôn không thích xỏ lỗ tai, nghe Yên nhi nói rất đau, cô mới không cần.

“Vậy mang cái này đi, có thể cài trực tiếp lên tai.” Thợ trang điểm chọn một đôi bông tai hột xoàn hồng ngọc.

“Có thể không đeo không!”

“Đeo lên đi nhìn rất đẹp!”



“Tuệ Tuệ, cậu có thể có dáng vẻ của một cô dâu không, đều nói trong cuộc đời người con gái khi đẹp nhất die.endanl.equydonn chính là khi làm cô dâu, cậu ngoan ngoãn phối hợp với thợ trang điểm đi!” Đổng Yên đè lại người nào đó đang ngồi lộn xộn.

Thiên Ca Tuệ rối rắm, không phải đơn giản hôn lễ sao? Sao vẫn phiền toái như vậy! Ghét!

“Chắc đôi môi của Thiên tiểu thư do chú rể hôn, đỏ tươi thật đẹp, chỉ cần thoa chút son nước, đảm bảo càng thêm tươi trơn bóng.” Thợ trang điểm cười híp mắt nói.

Có thể đào một cái hố cho cô chui vào không! Tươi trơn bóng, coi cô bán trái cây à!

Vừa nhắc đến đôi môi bụng cô đã đầy một thùng thuốc súng, sáng sớm hôm nay mỗi người nhìn thấy cô đều sẽ cười đến mập mờ, nhất là Yên Nhi và Cầu Cầu, túm lấy cô bắt đầu tra hỏi, còn buộc cô phải thừa nhận giao nộp.

Cô đã giao nộp rất rõ ràng, hai cô lại có thể không tin còn có cái gì đau đớn hơn không?

“Cầu Cầu, cậu thấy đôi môi của Tuệ Tuệ giống thạch hoa quả không, mềm mại đỏ tươi, giống như quảng cáo son môi của Dung Tổ Nhi, tên… Khải Phù Lan, đúng, chính là nó, có nhớ không?”

Hạ Lan Thu hơi hăng hái nhìn chằm chằm môi Tuệ Tuệ hồi lâu, “Đúng là có chút cảm giác như vậy, trắng nõn nà, thật sự muốn cắn một cái…”

⊙﹏⊙ Mồ hôi…

“Nếu ngay cả hai cô cũng có cảm giác như thế, tôi tin rằng son nước sẽ vô cùng thành công.” Thợ trang điểm hưng phấn kêu lên.

Thiên Ca Tuệ nhìn ba người trước mắt, có cảm giác muốn đá * bay cảm giác của các cô ấy.

(*) nguyên gốc: PIA – đá đi (thuật ngữ đam mỹ, BL)

~~o(&gt_
 
Cục Cưng Vô Địch: Cha, Người Bị Fire Rồi!
Chương 19: Ra sân khiến mọi người trong hôn lễ kinh ngạc



 
Back
Top Bottom