Đam Mỹ Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông

Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
Chương 20: Sống Chung


Khi Lan Tử Nhan tỉnh dậy vào buổi sáng, điều đầu tiên hiện lên trong đầu là: Mình không còn là trai tân nữa.
Ngụy Viễn Đông đã làm điều đó, nhưng lại là cậu chủ động.
Cậu quay đầu nhìn bên cạnh giường, nó trống không.
Ngụy Viễn Đông không có ở đây, chẳng hiểu sao chóp mũi Lan Tử Nhan chua xót, muốn khóc.
Mông vẫn còn đau, trên người còn hiện rõ những vết đỏ do d*c v*ng để lại khiến cậu cảm thấy hơi sợ.
"Két."
Cậu nghe thấy tiếng cửa mở, sau đó có tiếng giày ma sát rất nhẹ trên sàn.
Ngụy Viễn Đông đặt bữa sáng xuống, rón rén đi lên lầu, tưởng sẽ không đánh thức Lan Tử Nhan, nhưng vừa bước tới cửa đã đối mắt với Lan Tử Nhan.
"Em tỉnh rồi à? Ngủ nữa không? Anh mua đồ ăn sáng rồi, nếu không ngủ thì xuống ăn chút đi." Ngụy Viễn Đông cười đến bên giường, leo lên hôn Lan Tử Nhan.
Tâm trạng Lan Tử Nhan không tốt, bị hôn cũng không phản ứng gì.

"Sao thế Nhan Nhan? Khó chịu hả?" Ngụy Viễn Đông ngưng cười, ôm Lan Tử Nhan vào lòng.
“Thức dậy không thấy anh, hơi trống trải.” Lan Tử Nham trốn trong vòng tay anh, giống như một chú mèo con, giọng thỏ thẻ, siêu nũng nịu.
Ngụy Viễn Đông đột nhiên cảm thấy áy náy, anh nghĩ có thể do tối qua là lần đầu của Lan Tử Nhan, tâm lý hoặc sinh lý đều không quen, anh hẳn phải nghĩ đến: "Chú sai rồi, chú nên đợi em dậy rồi mới đi mua.

"
Lan Tử Nhan ôm eo Ngụy Viễn Đông, tâm trạng chán nản cũng từ từ bị đuổi đi: "Chú, em rất thích ôm chú, việc đầu tiên khi tỉnh lại là muốn ôm chú, nhưng chú không có ở đây...!Giờ thì ổn rồi.

"
Chủ nghĩa Sô-vanh của Ngụy Viễn Đông thể hiện ở việc anh thích nửa kia của mình toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào mình.

Giống như Lan Tử Nhan bây giờ, mỗi lời cậu nói ra như phun một liều thuốc k1ch dục trong lòng anh.

Hiện tại đã phát sinh quan hệ với nhau rồi, anh không nhịn nổi muốn giam người ta lại, không muốn tách rời một giây một phút nào.
Anh cảm thấy mình giống một thiếu niên mới biết yêu, với những cảm xúc hư ảo và thuần khiết nhất.
Thật phi lý.
Tuy nhiên, anh tin rằng Lan Tử Nhan đáng giá.
Ngụy Viễn Đông nằm với Lan Tử Nhan một lúc, Lan Tử Nhan chủ động trò chuyện với anh về cảm thụ của cậu tối hôm qua, chủ yếu là những lời khen ngợi khiến khuôn mặt anh nóng bừng vì xấu hổ.
Rõ ràng đâu phải anh vừa mới bị bóc tem...
May thay, Lan Tử Nhan chủ động rời giường vươn vai, nói muốn tắm rửa ăn cơm.
Ngụy Viễn Đông thở phào nhẹ nhõm, Nhan Nhan nhà anh nói cậu đau lắm, nếu anh còn đè cậu ra làm hiệp nữa thì cũng quá cầm thú.
Anh ngồi trên chiếc giường trống, trong phòng tắm có tiếng nước và nhiều âm thanh sột soạt khác nhau, ý tưởng đợi nó dịu xuống rồi mới đi của Ngụy Viễn Đông đã trở nên vô ích, một lát sau, anh để lại một câu, “Chú xuống chuẩn bị bữa sáng cho em.”, rồi chật vật bỏ chạy, cố gắng bận bịu phân tâm.

Đúng rồi, chưa đem thuốc của Nhan Nhan lên!
Vừa bày bữa sáng xong, anh lại chạy lên lầu, dỗ Lan Tử Nhan lên giường rồi bôi thuốc.
Lần này đến lượt Lan Tử Nhan đỏ mặt.
*
Sau một hồi giày vò, cuối cùng cả hai cũng uống được sữa đậu nành nguội.
Ngụy Viễn Đông đút một thìa vào miệng, nhanh chóng chén cốc sữa đậu nành vào trong nồi hâm rồi mới dám đưa cho Lan Tử Nhan.
Lan Tử Nhan hiện là đối tượng được bảo vệ quan trọng của nhà nước, không thể sơ suất.
Hôm nay Lan Tử Nhan thật sự không thoải mái, cậu ở trong phòng khách nhà Ngụy Viễn Đông không chút cảm giác tội lỗi mà xem cái TV lớn của anh.
Mặc dù hôm nay ông chủ Ngụy phải canh cửa hàng tiện lợi một mình, nhưng rõ ràng là không thể ngồi yên.

Chốc lát sau, anh chạy về nhà thăm Lan Tử Nhan, ra ngoài mua đồ ăn nhẹ, mớm đút đủ thứ.
Lan Tử Nhan vốn tưởng mấy ngày này cậu sẽ thanh tâm quả dục, nhưng bất ngờ thay cậu cũng không thể cưỡng lại việc được đãi ngộ như bảo vật quốc gia.
"Chú, chú đừng đến cửa hàng nữa, dù sao chút nữa chú quay về, xem phim với em đi."
Lan Tử Nhan mở một bộ phim kinh dị cậu đã muốn từ lâu nhưng chưa dám xem.

Hôm nay ôm ông chủ Ngụy, chắc cậu sẽ không sợ cho lắm.
Ông chủ Ngụy không thích phim kinh dị, thậm chí còn không xem nhiều, nhưng chẳng phải phim kinh dị chỉ là giả ma để lừa trẻ con sao? Căn bản không bận tâm.
Nửa tiếng trôi sau, từ Lan Tử Nhan ôm Ngụy Viễn Đông biến thành Ngụy Viễn Đông ôm Lan Tử Nhan, anh muốn đánh lạc hướng sự chú ý, nhưng hiệu ứng âm thanh và hình ảnh trong phim luôn thu hút anh trong vô thức.
Không được chạy! Mình không sợ! Nhan Nhan còn không than sợ mà! Mình không được chạy!
Mười phút sau...
Ngụy Viễn Đông: Sao chưa có ai kêu mình? Không có ai cần mua đồ à?!

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi quay lại màn hình, thình lình một khuôn mặt người chết bị treo cổ đáng sợ xuất hiện.
“Má!” Nửa người phía trên của ông chủ Ngụy giật bắn, không kìm được tức giận mắng một tiếng dọa Lan Tử Nhan.
Hai người nhìn nhau, ông chủ Ngụy yếu ớt giải thích: "Mặt người chết này tởm quá."
*
Rốt cuộc ông chủ Ngụy vẫn cùng Lan Tử Nhan xem xong cả bộ phim, sau đó lao xuống lầu như giải thoát, lẩm bẩm phải đi làm cơm.
"Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật..."
*
Lan Tử Nhan ở trên lầu, mở trang web đánh giá phim, cho phim hai sao, viết đánh giá: [Nhàm chán! Nếu không có bạn trai ở kế bên thì tôi không xem được tới nửa tiếng.]
*
Đến tối, Ngụy Viễn Đông mới nhớ nhà Lan Tử Nhan vẫn ở trạng thái mất điện, anh quên đi xem giúp cậu rồi.
Cơ mà! Để ngày mai đi.
Anh không hề nhắc câu nào, ôm Lan Tử Nhan xong mới dám nhắm mắt lại.
"Nam Mô A Di Đà Phật..."
*
Buổi sáng thức dậy, Ngụy Viễn Đông nhớ bài học ngày hôm qua, ôm Lan Tử Nhan đã tỉnh hôn một cái, sau đó mới chuẩn bị rửa mặt đi mua thức ăn.
Trước khi đi, anh nói: "Nhan Nhan, chúng ta sống chung đi."
 
Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
Chương 21: Món Quà


Sống chung?
Lan Tử Nhan cảm thấy đau khổ khi nghĩ đến căn nhà nhỏ mà cậu đã bỏ ra 800 tệ thuê trong hai tháng, sống chung sớm như vậy cũng không tốt lắm.

Thế là Lan Tử Nhan từ chối.

Ông chủ Ngụy ngoài mặt thì đồng ý với lời từ chối của Lan Tử Nhan, nhưng thực tế mỗi tối anh vẫn cố gắng ôm Nhan Nhan của mình để ngủ.

Đồ không biết xấu hổ, vô địch thiên hạ.

Sau khi chú Ngụy nói với nhau "chúc ngủ ngon" bèn gõ cửa nhà Lan Tử Nhan rồi ở đó không rời.

Vì vậy trong khoảng thời gian tiếp theo, sẽ luôn có Ngụy Viễn Đông ở trên giường của Lan Tử Nhan.

Có điều Lan Tử Nhan cũng thích ngủ với ông chủ Ngụy, ôm ông chủ Ngụy to con rất thoải mái, mặc dù không được lâu bởi vì ôm quá nóng!

Cho nên sau khi Lan Tử Nhan chuẩn bị tâm lý, cậu chính thức ở nhà ông chủ Ngụy, trong phòng có máy điều hòa, dù có ôm chặt đến đâu cũng không thấy nóng.

*
Từ khi ông chủ Ngụy yêu đương, anh không muốn trông coi cửa hàng của mình nữa, chỉ muốn dẫn Lan Tử Nham đi chơi hoặc ở nhà.

Đáng tiếc Lan Tử Nhan có chí sự nghiệp hơn anh, luôn lo lắng, khuyên nhủ ông chủ Ngụy nhiều lần, mới đảm bảo rằng ông chủ có mặt ở đó hầu hết thời gian khi cửa hàng mở cửa.

Vì vậy, ông chủ Ngụy quyết định biến cửa hàng thành kiểu tự phục vụ, đặt một ít tiền lẻ và hai mã thanh toán, rồi kê tất cả hàng hóa lên giá là xong.

Lan Tử Nhan vẽ cho anh một tấm bảng nhắc nhở khá nghệ thuật, theo lời của ông chủ Ngụy chính là, chất lượng của cửa hàng quèn đột nhiên được cải thiện.

Nghệ sĩ đúng là nghệ sĩ, ông chủ Ngụy định dùng xong sẽ cất nó để sau này bán lấy tiền.

Sau khi cửa hàng tiện lợi tự phục vụ mở cửa, những người hàng xóm gần đó cảm thấy mới lạ, kéo đến xem, cũng có thể nói là thời khắc đỉnh cao của cửa hàng tiện lợi xưởng phân bón.

Ba ngày sau hôm khai trương, ông chủ Ngụy kết toán, cảm thấy rất khả thi, quyết định làm tiếp.

Hai người bèn bắt đầu hẹn hò một cách yên tâm.

*
Nháy mắt đã đến sinh nhật của Ngụy Viễn Đông, vốn dĩ ông chủ Ngụy muốn quà là l4m tình với Lan Tử Nhan, nhưng nguyện vọng này đã được thực hiện từ trước, anh không còn gì để ước nữa.

Anh đưa Lan Tử Nhan đi ăn lẩu, xem phim rồi cùng nhau bí mật nắm tay nhau đi trên con đường tối tăm vắng vẻ.

Hóa ra năm tháng êm đềm là cảm giác này.

Không cần những hành động vĩ đại hay những lời thề non hẹn biển, chỉ cần khẽ móc ngón tay thôi đã cảm thấy như mật ngọt trong tim.

Ông chủ Ngụy thật sự cho rằng ông trời đối xử tốt với mình, đi vài vòng, gặp được người như Lan Tử Nhan khiến anh vô cùng phấn khích ở cái tuổi gần bốn mươi này, đây quả là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất.

Nhưng không ngờ còn có thể tốt hơn.

Khi Lan Tử Nhan đưa anh vào phòng, khi nhìn thấy bức tranh, anh vô thức ôm chặt Lan Tử Nhan, cả trái tim anh hóa thành chất lỏng ngọt như kem.

Anh hôn Lan Tử Nhan, nói với cậu: “Đây là món quà quý giá nhất mà tôi từng nhận được.

” Ông chủ Ngụy không nói dối, bàn về tình nghĩa thì không gì có thể so sánh được với bức tranh này.

Ngụy Viễn Đông đẩy Lan Tử Nhan xuống giường, cởi áo, ngẩng đầu nhìn chính mình trong tranh cũng đang phơi bày thân trên, anh cảm thấy mình đã thắng, anh có Lan Tử Nhan, anh ở trong bức tranh thì chẳng có.

Anh lập tức c** q**n, đè lên người Lan Tử Nhan, muốn Lan Tử Nhan vẽ cho anh một bức tranh khỏa thân.

Hai người chiến đấu kịch liệt một hồi, Lan Tử Nhan không thể nhịn được nữa, đẩy mạnh vài cái ngăn cản thành công ông chủ Ngụy đã chìm vào d*c v*ng.

"Sao vậy? Cục cưng?"
Lan Tử Nhan cảm thấy mình bị lừa dối, rõ ràng vào lần đầu, Ngụy Viễn Đông còn nhẹ nhàng như nước, để cậu cảm nhận thoải mái l4m tình là gì, sung sướng ngất trời, làm thêm mấy lần cũng chẳng thành vấn đề!
Nhưng bây giờ ông chủ Ngụy càng ngày càng mạnh bạo trên giường, nào có thể quan tâm đến cảm thụ của cậu.

Lúc đầu cậu nghĩ mình chịu đựng được, thậm chí có thể ngày càng nhẫn nhịn, kết quả, Lan Tử Nhan chỉ có thể hưởng thụ nửa hiệp đầu, nửa hiệp sau trực tiếp nhũn thành nước, tùy ý ông chủ Ngụy chi phối.

Ban nãy cậu lại bị làm đến hết chịu nổi, vội vàng làm nũng, bảo ông chủ Ngụy dừng lại.

"Thật ra em còn một món quà muốn tặng, trong cái túi đằng kia.

"
Ông chủ Ngụy bây giờ không quan tâm đến quà cáp, anh chỉ muốn tiếp tục.

"Chú đi lấy đi mà.

"
Ông chủ Ngụy không thể cưỡng lại sự nhõng nhẽo của Lan Tử Nhan, cuối cùng anh đi lục chiếc túi kia, bối rối một lúc, tất cả đều là thứ mà anh chưa từng thấy, mấu chốt còn không biết nó là cái gì
Anh định hỏi thì nhận ra đó là đồ chơi t*nh d*c!
Hai mắt ông chủ Ngụy sáng lên ngay lập tức.

Cầm một đôi tai và đuôi mèo, anh mỉm cười đi về phía Lan Tử Nhan.

Lan Tử Nhan chỉ thấy bộ dạng này thật đáng sợ, trong lòng thầm than "cứu mạng", nhưng chỉ có thể tự chịu đựng tội nghiệt mình gây ra.

Làm trong trận đầu, đôi tai mèo bị Lan Tử Nhan tháo xuống gài lên đầu ông chủ Ngụy.

"Dễ thương.

Đừng cởi!"
Ông chủ Ngụy quyết định thỏa hiệp vì cuộc sống t*nh d*c của mình, trở thành một người đàn ông đẹp trai giỏi chiều lòng vợ mình.

Sinh nhật lần thứ ba mươi chín trôi qua trong sự d*m đ*ng quyến rũ này.
 
Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
Chương 22: Kết Quả


Thật ra Lan Tử Nhan cũng không dám quá nhàn nhã, cậu sắp khai giảng rồi, sợ ba mẹ không đóng học phí, vốn là muốn đi làm thêm kiếm tiền.
Nhưng giờ chưa kiếm được tiền mà đã kiếm được bạn trai, làm trong tiệm của bạn trai rồi còn không biết nhục mà cầm tiền sao? Hơn nữa mình lười biếng tận một tháng.

Cậu ăn còn nhiều hơn cả bán.
May mắn thay, cậu có khiếu hội họa, nhận một đơn qua mạng, kiếm được ít tiền, nhưng so với học phí và chi phí sinh hoạt thì vẫn còn thiếu rất nhiều.
Cậu không muốn mượn Ngụy Viễn Đông, ông chủ Ngụy chắc chắn không muốn cậu trả lại.
Không thể ăn bám.
Lan Tử Nhan bắt đầu hối hận khoảng thời gian buông thả này, nếu vẽ nhiều hơn nữa, có đã có thể tiết kiệm đủ rồi.
Loay hoay mấy ngày, chưa nghĩ được phương án, mẹ đã gọi điện cho cậu.

"Nhan Nhan à, nên về nhà rồi nhỉ?"
Giọng mẹ giả vờ vui vẻ, nhưng Lan Tử Nhan sau khi nghe xong thì im lặng, không biết phải đáp lại thế nào.
"Con...!con có thể về sao?"
"Đương nhiên, đây là nhà của con mà.

Dù sao con cũng là con trai của chúng ta."
"Ba mẹ có thể chấp nhận không?"
Đến phiên mẹ cậu im lặng.
"Hay là thôi đi..."
"Ba mẹ chưa bao giờ nghĩ con sẽ là kiểu người đó! Sao con lại như thế? Con đang rất ngoan mà..." Mẹ cậu sụt sùi, "Ba mẹ đang chấp nhận rồi.

Con về nhà đi, chúng ta hãy trò chuyện đàng hoàng."
Lan Tử Nhan có thể thấy rằng cuộc gọi này là để cầu hòa, nhưng cậu không chắc họ có thể chấp nhận nó đến mức nào.
"Con sẽ về, nhưng con đang làm việc.

Đến gần khai giảng con mới về được."
"Ừ..."
Cúp máy xong, Lan Tử Nhan thất vọng.
Ông chủ Ngụy từ trong bếp đi ra, nhìn thấy dáng vẻ chán nản của Lan Tử Nhan, bước tới hỏi: "Nhan Nhan, có chuyện gì vậy? Trông em hơi mất hứng."

"Mẹ em kêu về."
Là ba mẹ vợ!
Ông chủ Ngụy đột nhiên cảnh giác.
"Vậy em có muốn về không?"
"Chưa nghĩ ra, em không dám về."
“Ăn trước đi, ăn xong rồi nghĩ.” Ông chủ Ngụy lau tay, lại vào bếp.
Ông chủ Ngụy bảo Lan Tử Nhan đừng cứng rắn với họ, hồi đó anh đã phải chịu đựng sự mất mát như thế này.

Mềm mỏng nhượng bộ, nói những điều tốt đẹp, ổn định họ trước.

Sau khi mình thực sự tự lập rồi thì thái độ cương quyết., đến lúc đó họ không còn kiểm soát được cậu nữa.
Lan Tử Nhan hiểu đạo lý, cậu không muốn căng thẳng với ba mẹ mình, nhưng tính tình nhà họ giống nhau nên không thể nói lời mềm mỏng.

Mẹ cậu nói đến mức ấy đã là chuyện chưa từng có rồi.
Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, Lan Tử Nhan về nhà trước ngày khai giảng ba ngày.
Ông chủ Ngụy bất đắc dĩ dặn dò: "Nếu bọn họ còn làm em ấm ức thì về đây, nghe chưa? Có chú bảo vệ em, đừng sợ."
Ngay sau khi Lan Tử Nhan rời đi, ông chủ Ngụy mất hồn cả ngày, không làm gì được, chỉ ngồi trong tiệm làm hòn vọng phu.
Đêm trước khi tựu trường, Lan Tử Nhan xuất hiện với tư thế ngẩng cao đầu.
Ngụy Viễn Đông hưng phấn ôm người ta lên hôn: "Nhớ chết chú.

Sao? Ba mẹ em chấp nhận rồi hả?"
“Đúng vậy.” Lan Tử Nhan vùi đầu vào vai Ngụy Viễn Đông ôm chặt lấy anh, không hiểu sao lại sinh ra ý vị thoát nạn.
Tất nhiên, bố mẹ cậu không đáng sợ như vậy, ý họ là thay đổi được thì thay đổi, không thể đổi thì từ từ họ cũng sẵn sàng chấp nhận.

Nhưng không được để người thân, bạn bè biết vì sợ mất mặt.
Đã như vậy, Lan Tử Nhan không còn gì để nói.
Cao chạy xa bay hơn 50 ngày, đổi lấy một cái kết thế này cũng không tệ.
*
Buổi tối hai người nhất định phải làm một trận lớn, cuộc công kích của ông chủ Ngụy cực kỳ ác liệt, khiến Lan Tử Nhan phải cầu xin lòng thương xót.
Sau khi chờ đợi, ông chủ Ngụy ôm Lan Tử Nhan áp vào tai cậu và hỏi: "Nhan Nhan, em có đồng ý sống tiếp với chú không?"
Lan Tử Nhan mơ hồ nghĩ tới lời Ngụy Viễn Đông nói khi tỏ tình với cậu: Nếu mình không thích anh, anh sẽ không quấn lấy cậu, nếu nguyện ý thích anh mãi, vậy thì cậu sẽ đi theo anh.
Lấy chồng thì theo chồng mà, ông chủ Ngụy sẽ theo mình đến thành phố lớn.
"Vâng, em đồng ý."
Ông chủ Ngụy lại kích động hôn Lan Tử Nhan, trong lòng anh đã có tính toán rồi.
 
Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
Chương 23: Nhà Mới


Ngày hôm sau ông chủ Ngụy đưa Lan Tử Nhan đến bến xe.
"Chú, chú phải đến sớm với em."
“Ừ, chú sẽ sớm tìm em, chú chạy đi đây.” Ngụy Viễn Đông nói rồi làm động tác chạy.
Hai người dính nhau một hồi trước khi Ngụy Viễn Đông miễn cưỡng nhìn Lan Tử Nhan đi kiểm tra vé.
Việc tiếp theo cần làm là giải quyết chuyện ở đây.
Ngụy Viễn Đông bán cửa hàng tiện lợi xưởng phân bón cho anh em hàng xóm với giá rẻ, căn nhà phía sau không bán, sau khi dọn dẹp đã được niêm phong, sau này Nhan Nhan nghỉ lễ sẽ trở về ở.
*
Sau khi đi học trở lại, Lan Tử Nhan luôn lo lắng chuyện được và mất.

Ước chừng ở cùng Ngụy Viễn Đông quá lâu, hiện tại không tài nào quen được.
“Chú, nhớ chú.” Ở ký túc xá phải tránh người ta nghe điện thoại, ngoài ban công bật điều hòa nhiệt độ, hầm như bếp lò, Lan Tử Nhan chỉ có thể lên sân thượng thì thầm với ông chủ Ngụy.
Ông chủ Ngụy lúc này đã giải quyết khá nhiều việc, sau khi tạm biệt những người thân và bạn bè ở đây, ngày mai anh sẽ nghỉ hưu và quay trở lại thành phố lớn để tìm bé Nhan Nhan của mình.
*
Lan Tử Nhan không có tiết học vào buổi chiều thứ sáu, trở về ký túc xá không làm gì, lại bắt đầu nghĩ đến Ngụy Viễn Đông.

Nói rằng ngày mai sẽ tới đây, Lan Tử Nhan không kiềm chế được hứng thú.
Sau khi Lan Tử Nhan chợp mắt, cuộc gọi của ông chủ Ngụy đến rất đúng lúc.
"Nhan Nhan, hết lớp chưa?"
“Em mới ngủ dậy.” Hạ Tử Du vừa mới tỉnh, giọng nói vẫn như bị bóp nghẹt.
“Khụ khụ.” Ngụy Viễn Đông ho khan hai tiếng, như thể chuẩn bị nói cái gì đó long trọng, rồi bảo: “Vậy em xuống đi, chú dẫn em đi ăn tối.”
Lan Tử Nhan trực tiếp xốc chăn: "! Chú tới rồi!"
"Đúng vậy.

Chú tới rồi."
"Sao chú không nói sớm!"
"Cho em niềm vui bất ngờ mà."
"Khiếp.

Chờ đấy, em xuống ngay."
Lan Tử Nhan cúp điện thoại, trèo ra khỏi giường, mở tủ muốn lấy quần áo ra.

Nhìn xung quanh không tìm được thứ gì muốn mặc, nhưng cậu lại nóng lòng muốn nhìn thấy Ngụy Viễn Đông, vì vậy bèn c0i quần áo trước.
Cuối cùng chọn một chiếc quần âu đen và một chiếc áo phông trắng, sau đó nhét áo vào trong quần, soi gương cũng thấy không tệ.
Cậu không quên ba lô của mình, đang lưỡng lự không biết đêm nay có nên về ngủ không, có nên mang theo đồ ngủ và đồ lót không?
Trước khi ra ngoài, cậu vẫn lôi một chiếc q**n l*t cho vào cặp.
Lan Tử Nhan vội vàng chạy xuống lầu, nhìn thấy bóng lưng cường tráng của Ngụy Viễn Đông ở đại sảnh, lại giảm tốc độ, chậm rãi đi về phía anh.
Ngụy Viễn Đông đúng lúc quay lại, hai người cười với nhau rồi cùng nhau bước ra ngoài.
Xung quanh có rất nhiều người nên họ nhút nhát không dám lộn xộn.

Vừa lên xe, Ngụy Viễn Đông đã ôm chặt gặm người ta, như thể muốn làm một trận trước.
Tuy nhiên, hai người vẫn còn lý trí, sau khi nỗi khổ tương tư được giải quyết bằng nụ hôn, Ngụy Viễn Đông đưa Lan Tử Nhan đến một nhà hàng tây cao cấp trong thành phố.
Đây là lần đầu tiên Lan Tử Nhan tới một nơi cao cấp như vậy, vừa mừng vừa sợ, còn chưa vào đã giục người ta đi nhanh lên, nhưng lại bị Ngụy Viễn Đông giữ lại.

Anh chỉ thích dẫn Nhan Nhan nhà anh đi trải nghiệm những lần đầu tiên
Sau khi họ dùng bữa xong, Ngụy Viễn Đông đã lừa Lan Tử Nhan đến một nơi với anh bằng cách mượn cớ tặng quà đoàn tụ.
Đó là một ngôi nhà có ba phòng ngủ và một phòng khách.
"Đừng bảo là chú mua nha?"

"Thuê, nhưng chú sẽ mua nếu em thích nó."
Căn nhà này rất gần với trường học của Lan Tử Nhan, là do Ngụy Viễn Đông thuê để ở cùng Lan Tử Nhan.

Vốn dĩ anh muốn mua, nhưng anh cho rằng hai năm nữa Lan Tử Nhan sẽ tốt nghiệp, đến lúc đó nếu Nhan Nhan muốn thi lại phải đổi căn mới.

Thật là rắc rối và tốn kém, vả lại anh còn có những kế hoạch lớn mà.
Nhà thì cứ xách túi vào ở, trước khi đưa Lan Tử Nhan đến đã thuê người dọn dẹp rồi, sau đó ông chủ Ngụy tự mình sắp xếp.
"Em chưa nói em muốn chuyển ra ngoài ở phải không?"
Nghe xong, ông chủ Ngụy trợn tròn mắt: "Không có ai ở thì tôi chỉ có thể trả nhà thôi, một ngôi nhà đẹp , trang hoàng lộng lẫy như vậy, chậc chậc chậc, thật đáng tiếc."
“Ha ha ha.” Lan Tử Nhan nhìn thẩm mỹ của “trai thẳng”, cảm thấy mình còn một gánh nặng đường xa phía trước.
*
"Nhan Nhan, nghe nói chuyển nhà mới phải nổi lửa."
“Nổi lửa gì?” Đang nấu cơm mà, không phải sao?
Ông chủ Ngụy cười tà bế người lên: “Em nghĩ thế nào?” Vào tận phòng ngủ.
Lan Tử Nhan đấu tranh một cách yếu ớt, cuối cùng cũng hoàn thành xong nghi thức nổi lửa ngôi nhà mới cùng với ông chủ Ngụy.
 
Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
Chương 24: Ghen


Lúc còn ở huyện lỵ, Lan Tử Nhan không nhận ra rằng ông chủ Ngụy là một anh già thích ghen tuông.

Bây giờ nghĩ lại, phần lớn là do bọn họ tiếp xúc ít người, đa số đều là cụ già và trẻ em, căn bản không có ghen tuông gì cả.
Đến thành phố lớn thì khác, Lan Tử Nhan vẫn ở trong tháp ngà, một nơi tụ hội trai xinh gái đẹp như vậy thì quả thật là "Nguy hiểm ++++++".
Lần đầu tiên ông chủ Ngụy nổi cơn ghen là khi anh đón Lan Tử Nhan về nhà, nhìn thấy một bạn nam cao ráo, mạnh mẽ và đẹp trai đứng bên cạnh Lan Tử Nhan.

Hai người cười cười nói nói, quan hệ có vẻ thân, hơn nữa bạn nam đó trông không đứng đắn!
Lúc đó ông chủ Ngụy nhìn thấy bọn họ cũng chỉ đứng đó quan sát cho đến khi Lan Tử Nhan phát hiện ra anh, mỉm cười vẫy tay với anh, sau đó tạm biệt bạn học nam rồi lao về phía anh.
Bạn học nam sững sờ vì lời tạm biệt đột ngột của đàn anh, tâm trạng tốt của cậu ta cũng đông lại cùng với nụ cười của cậu.

Cậu ta tận mắt chứng kiến đàn anh mình có thiện cảm đang cười chạy về phía người đàn ông khác, trong lòng rất khó chịu.
Mặc dù không đòi Lan Tử Nhan xác nhận, nhưng tin chắc đàn anh cũng là cong giống cậu ta, chẳng qua không biết Lan Tử Nhan đã có bạn trai rồi.
Người đàn ông đối diện hình như không cùng tuổi với bọn họ, trong lòng u ám suy nghĩ: Có lẽ đàn anh hẹn hò không phải vì thích anh ta.

Nghĩ xong lại lắc đầu, đàn anh không phải loại người đó, chắc không phải như mối quan hệ cậu ta nghĩ đâu, tốt hơn là nên kiểm tra lại.
Ông chủ Ngụy đứng đó đợi Lan Tử Nhan đến gần, nhưng ánh mắt lại lướt qua Lan Tử Nhan, nhìn bạn học nam vài lần với vẻ cảnh cáo.
Đừng nghĩ rằng tôi không biết cậu đang nghĩ gì nhé, nhóc!
Rồi anh đón Lan Tử Nhan, cùng nhau tiến về phía cửa.
Ông chủ Ngụy không tinh tế như Lan Tử Nhan, nếu có nghi ngờ thì phải hỏi thẳng người trong cuộc.

"Nhan Nhan, vừa rồi là ai vậy?"
Lan Tử Nhan hiểu ý: "Đàn em chung câu lạc bộ, em định huấn luyện cậu ấy thành chủ tịch kế nhiệm."
Ông chủ Ngụy gây bất hòa: "Tôi không nghĩ cậu ta sẽ làm tốt."
Lan Tử Nhan cười thầm: "Chú có quen cậu ấy đâu, hơn nữa cậu ấy cũng không phải là ứng cử viên duy nhất, tất cả đều sẽ được kiểm tra."
"Phải kiểm tra kỹ càng, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong."
"..."
Ông chủ Ngụy không nói gì nữa, Lan Tử Nhan ngỡ đã hết chuyện rồi.
...!Ở đây lược một đoạn, đại khái là ông chủ Ngụy ở trên giường...!nói vài lời tà dâm với Nhan Nhan.
Lan Tử Nhan tức giận đến mức lơ anh ba ngày.
Lẽ ra ông chủ Ngụy sẽ không vô lý như vậy, nhưng hôm sau khi anh đang đợi Lan Tử Nhan, thằng nhócđó đã chủ động đến thách thức anh.

Anh lại mất trí trút giận lên người Lan Tử Nhan.
Chỉ tại thằng nhóc kia rất giống anh khi còn trẻ, không có thể diện nhưng có thủ đoạn.

Lan Tử Nhan ở cùng cậu ta thật sự rất nguy hiểm!
Sau đêm đó, Lan Tử Nhan không chịu cho anh đón nữa, ông chủ Ngụy nhìn thằng nhóc đó phô trương sức mạnh trước mặt anh, hô to bị mắc lửa rồi.
Cuối cùng, phải mất 9981 gian nan mới có thể cầu xin Lan Tử Nhan tha thứ.
Nhưng khổ ông chủ Ngụy rồi.
"Tôi, Ngụy Viễn Đông, tin tưởng Lan Tử Nhan tuyệt đối và vô điều kiện, sau này tôi sẽ không ghen bậy bạ, nếu tôi tái phạm, tôi sẽ ...!tôi sẽ phục vụ Nhan Nhanh bằng luật nhà."
"Luật nhà gì?"
"Cái nào cũng được, miễn đừng lơ tôi."
"Vậy thì...!phạt chú viết luận văn giúp em."
“...” Ông chủ Ngụy, người có trình độ học vấn trung học, đã chọn cái chết.
 
Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
Chương 25: Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông


Kế hoạch lớn của ông chủ Ngụy được thực hiện vào học kỳ tiếp theo năm ba đại học của Lan Tử Nhan.
Đó là mở một cửa hàng tiện lợi thuộc về họ tại thành phố này.
Nó gần nhà của họ và không xa trường Lan Tử Nhan.
Vốn dĩ, ông chủ Ngụy muốn dùng một từ trong tên của mỗi người để làm mặt tiền cửa hàng, nhưng Lan Tử Nhan từ chối.

Cậu cảm thấy mình lấy một nửa cửa hàng mà không làm được gì, quá ăn bám rồi.
Sau nhiều lần thuyết phục bất thành, ông chủ Ngụy chỉ còn cách sử dụng tên của chính mình làm tên cửa hàng, tên là —— Cửa hàng tiện lợi Viễn Đông.
Anh nghĩ kỹ rồi, nếu như Nhan Nhan đến nơi khác để thi nghiên cứu hoặc đi làm việc ở thành phố khác, anh sẽ mở cửa hàng tiện lợi Viễn Đông ở đó, tóm lại, ở đâu có Lan Tử Nhan, ở đó có Ngụy Viễn Đông, ở đó có cửa hàng tiện lợi Viễn Đông!
Cửa hàng tiện lợi Viễn Đông và cửa hàng tiện lợi xưởng phân bón trước đây khác nhau hoàn toàn, không chỉ thể hiện ở cách trang trí, số lượng hàng hóa mà ông chủ Ngụy còn đưa vào sử dụng những máy móc, công nghệ mới nhất, tốt nhất để mang đến trải nghiệm mua sắm tốt nhất cho khách hàng.

Ông chủ Ngụy đã thuê hai nhân viên dài hạn và ba sinh viên đại học bán thời gian, tất cả đều là con gái.
Trong con mắt của một số người không hiểu biết với suy nghĩ không lành mạnh, ông chủ Ngụy giống như một người đàn ông trung niên dung tục háo sắc, chuyên tìm nhân viên nữa để tiện sỗ sàng.
Ông chủ Ngụy không quan tâm đến điều này, một số người chế nhạo anh thì anh đáp: "Con gái cẩn thận có năng lực, giá trị năng lực cao, tại sao không thuê?" Dẫu sao đây cũng là sự thật, kẻ chế nhạo muốn nghĩ thế nào cũng là chuyện của họ.
Tất nhiên, anh chủ yếu không muốn làm cho bé Nhan Nhan ghen.
Tuy nhiên, kể từ khi Lan Tử Nhan đến thăm cửa hàng vài lần, các nhân viên của anh đã tỏ ra rất ân cần và nhiệt tình với "bà chủ" giấu mặt không tiết lộ danh tính này.
Ông chủ Ngụy lại bắt đầu ghen.
Trà xanh như ông chủ Ngụy, "lỡ miệng" thốt ra một câu trong bữa tối cùng nhân viên: "Vợ ơi! Em uống gì?"
Trong phút chốc, ánh mắt của cả bàn đều tập trung vào ông chủ Ngụy.
Các nhân viên nữ nhìn nhau, bối rối, không ai trong số họ là vợ của sếp đâu nhỉ.
Nhìn vào biểu hiện của Lan Tử Nhan và Ngụy Viễn Đông, ai hiểu là hiểu ngay.

Thoáng chốc cả bàn sôi trào, bắt đầu mời rượu bà chủ chân chính.
Lan Tử Nhan vẫn giữ nụ cười trên mặt, trên thực tế đã nhéo đùi ông chủ Ngụy đến đỏ xanh tím rồi.

Sao có thể không biết là anh cố tình? Ly nước chanh sắp đưa đến tay cậu rồi còn hỏi muốn uống cái gì?
Xem ra về nhà phải chỉnh đốn đàng hoàng một bữa.
Tất nhiên ông chủ Ngụy biết mình sai, nhưng để giữ vững phẩm giá đàn ông của mình, anh chịu đựng đau đớn ôm lấy Lan Tử Nhan, bắt đầu thể hiện gia thế của mình với mọi người.
Giữa tiếng la ó của quần chúng, ông chủ Ngụy cúi đầu hôn lên trán Lan Tử Nhan, Lan Tử Nhan trông rất ngượng ngùng, không nói lời nào, giống hệt cô vợ nhỏ.
Sau khi tiệc tối kết thúc, ông chủ Ngụy đã rất say, có hai nữ nhân viên cũng không khá hơn.
Lan Tử Nhan gọi xe cho bọn họ trước, dặn dò nữ nhân viên không say rượu chăm sóc giúp, xoay người dìu Ngụy Viễn Đông về nhà.

Nhà rất gần, nhưng ông chủ Ngụy rất nặng, Lan Tử Nhan bước đi chậm chạp không dễ dàng.
"Nhan Nhan! Đừng làm vậy! Tôi tự đi được.

Tôi còn có thể bế em đó." Ông chủ Ngụy buông Lan Tử Nhan ra, cúi xuống ôm Lan Tử Nhan theo kiểu công chúa, nhưng ngay cả chân của Lan Tử Nhan cũng không mò được.
Lan Tử Nhan bất lực mà cảnh cáo anh: "Chú đừng có khùng! Ngoan ngoãn theo em về."
“Tôi không say không điên, chú thật sự có thể bế em.” Sau đó anh lảo đảo lao về phía Lan Tử Nhan, đè cả người lên người Lan Tử Nhan.
"Ngụy Viễn Đông! Đè em rồi!"
Ngụy Viễn Đông bị cậu mắng, đại khái tỉnh táo lại một chút, buông cậu ra than thở: "Nhan Nhan, em không gọi chú là "chú" nữa rồi, hư!"
Lan Tử Nhan thở dài, nghĩ cách đưa người về.
“Nhưng chú vẫn rất thích em.” Không biết Ngụy Viễn Đông lấy sức từ đâu mà ra, ôm Lan Tử Nhan vào lòng, “Chú yêu em!” Bởi vì chênh lệch chiều cao, Lan Tử Nhan trực tiếp bị ôm đến mức hai chân nhấc khỏi mặt đất, toàn thân dán vào Ngụy Viễn Đông.

Cậu sợ hai người ngã xuống đường bị xe cán chết mất.
Cũng may Ngụy Viễn Đông không say quá, ôm cậu đi vài bước, mấu chốt là phương hướng chính xác, có thể coi như tiết kiệm năng lượng cho Lan Tử Nhan.
Sau khi bị Ngụy Viễn Đông đặt xuống, Lan Tử Nhan lại đỡ người ta trên vai, đi chưa được 100 mét, Ngụy Viễn Đông lại gây rối, ngồi ì dưới đất.

Một đôi tình nhân đi ngang qua làm Lan Tử Nhan khá lúng túng.
Lúc này, ông chủ Ngụy giống như một đứa trẻ đang đòi đồ chơi, Lan Tử Nhan chiều theo, tranh thủ không có ai bèn hôn Ngụy Viễn Đông một cái.
Ngụy Viễn Đông được voi đòi tiên, ôm Lan Tử Nhan đòi mấy cái nữa, Lan Tử Nhan vội vàng dỗ dành: "Ngoan nha, chúng ta về nhà hôn."
"Không được lừa tôi! Về nhà hôn!"
"Ừ, về nhà hôn."

Ngụy Viễn Đông cuối cùng cũng ngoan ngoãn theo Lan Tử Nhan về nhà.
Ông chủ Ngụy vừa về đến nhà đã bị Lan Tử Nhan ném lên giường, cởi hết sạch, nhét vào chăn.

Lan Tử Nhan cũng cởi qu4n áo sau khi nghỉ ngơi một lúc, đi lấy khăn ướt lau mặt và cơ thể cho Ngụy Viễn Đông.
Chiếc khăn tắm lướt qua ngực và cơ bụng của Ngụy Viễn Đông, khiến Lan Tử Nhan nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy ông chủ Ngụy khỏa thân.
Lúc đó ngực của ông chủ Ngụy không căng như bây giờ, tuy vẫn to nhưng có phần mập mạp và mềm mại hơn.

Khi ấy bụng của ông chủ Ngụy không có cơ, mặc dù bụng không bự nhưng có chút xíu mỡ, Lan Tử Nhan thấy rất dễ thương.
Ông chủ Ngụy hiện tại, dáng người tốt hơn trước rất nhiều, rất thích để Lan Tử Nhan bóp ngực sờ nắn cơ bụng của mình trong lúc l*m t*nh, sau đó nói với cậu: “Nhan Nhan, này là tập vì em, là quà cho em.

"
Tất nhiên là Lan Tử Nhan thích rồi.
Sau khi tắm rửa xong, cậu nằm xuống giường, nghiêng người ôm Ngụy Viễn Đông, Ngụy Viễn Đông ôm lại cậu theo thói quen.
"Nhan Nhan, nhớ uống nước ấm!"
Lan Tử Nhan mỉm cười hôn Ngụy Viễn Đông trong bóng tối: "Chú, em cũng yêu chú."
 
Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
Chương 26: Quá Khứ Và Tương Lai


Cảnh báo trước: Đề cập đến tình cũ của ông chủ Ngụy, có cực khổ nhưng không có ánh trăng sáng.
Hoạt động kinh doanh của cửa hàng tiện lợi Viễn Đông tốt hơn nhiều so với cửa hàng tiện lợi xưởng phân hóa học, nhưng tổng thể mà nói cũng chỉ thường thường.

Hoàn toàn không đạt tới tiêu chuẩn mở đại lí khắp Trung Quốc của ông chủ Ngụy.
Lan Tử Nhan đang trong thời kỳ thực tập, ngày nào cũng bận rộn.

Ông chủ Ngụy không thể làm gì ngoài việc chuẩn bị ba bữa ăn cho cậu, đón cậu đi làm về.
Ông chủ Ngụy cảm thấy buồn chán nên thường giữ chức nhân viên trong cửa hàng tiện lợi.
Tối hôm đó, ông chủ Ngụy vẫn đang làm thu ngân trong tiệm.

Thỉnh thoảng lại xem điện thoại, chờ Lan Tử Nhan nhờ anh đến đón.

Việc làm thêm giờ này khiến ông chủ Ngụy đau lòng muốn chết.
Ông chủ Ngụy đang nhàn nhã lướt điện thoại, nghe có khách vào cũng không ngẩng đầu lên.

Cho đến khi người nọ đứng trước mặt mình, anh mới nở nụ cười ngẩng đầu lên, nhoáng cái, vẻ mặt lập tức đông cứng.
“Cậu tới đây làm gì?” Sắc mặt ông chủ Ngụy tối sầm, giọng điệu mất kiên nhẫn.
Người nọ mặc một bộ âu phục, dáng vẻ ưu tú, nhưng sắc mặt không được tốt lắm, có vẻ như bị thiếu ngủ từ lâu.
Nở nụ cười cứng ngắc trên mặt, anh ta cũng giả vờ ung dung: "Anh không trả lời tin nhắn của em, em chỉ có thể đến tìm anh."
"Có chuyện thì nói, không có thì cút nhanh." Ông chủ Ngụy vẫn rất l* m*ng, "Nếu là chuyện của công ty, không cần nói với tôi nữa."
“Dù sao anh cũng là cổ đông của công ty, còn là người sáng lập, thực sự không quan tâm nó sống hay chết sao?” Giọng điệu của người đàn ông cũng có phần ủ rũ.
Ông chủ Ngụy nở một nụ cười giả tạo: "Cậu nói gì cơ? Sáu năm trước tôi đã không quan tâm nó rồi."
"Dù anh ghét em, công ty đó cũng không phải của một mình em..."
"Đủ chưa? Tôi còn có thể làm gì nữa? Có tôi thì công ty sẽ sống lại à?"
"..." Người đàn ông im lặng, "Anh có cách mà, căn bản anh không muốn để nó sống."
“Đúng vậy!” Ông chủ Ngụy lúc đó mới nở nụ cười chế giễu chân thành, “Tôi còn hối hận vì đã để nó chào đời."
Một tin nhắn báo về điện thoại, ông chủ Ngụy nhìn xuống, lập tức bắt đầu mặc áo khoác: "Không có việc gì thì tránh đường, đừng làm tôi trễ giờ đón vợ." Sau đó, anh nói với nhân viên, "Tiểu Linh, trông cửa hàng nha, tôi đi đón Nhan Nhan.

"
Ông chủ Ngụy bước đến cửa như thể không có ai xung quanh, bị kéo tay lại như dự đoán, người đàn ông hỏi: "Anh kết hôn rồi?"
“Không quá quắt như cậu đâu, vợ tôi là đàn ông.” Dứt lời, anh hất tay, bước ra khỏi tiệm vô cùng bảnh tỏn.
“Cục cưng, chú tới đây.” Ông chủ Ngụy gửi một tin nhắn thoại, vững vàng lên đường.
*
Người đàn ông kia uể oải mua một cái sandwich, ngồi trước chiếc bàn trong cửa hàng nhấm nháp nó.
Quá khứ như gió thoảng qua, nhưng không cuốn đi hết những vết sẹo.

*
Ông chủ Ngụy bề ngoài trông có vẻ ung dung, nhưng tim đập thình thịch.
Anh đã buông bỏ quá khứ, nhưng vẫn không muốn gặp anh ta.
Người đàn ông đến cửa hàng tên là Trần Đồng, người yêu cũ của anh, họ cùng nhau làm việc và cùng nhau khởi nghiệp, đó là một mối quan hệ có phúc cùng hưởng có nạn cùng chia.
Mười hai năm trước, họ thành lập công ty hiện tại cùng với một vài anh em khác, may mắn thay, công ty đã sớm trở nên thịnh vượng.
Ấy là lúc anh tự hào nhất về tình yêu và sự nghiệp của mình, Ngụy Viễn Đông cũng lần nữa thiết lập lại liên lạc với cha mẹ anh.
Khi đó anh nghĩ cuộc sống đang ngày càng tốt đẹp hơn.
Song rốt cuộc anh và Trần Đồng không cùng một loại người, không thể đi đến cùng, Ngụy Viễn Đông không có tham vọng lớn lao, anh chỉ muốn đột phá để cha mẹ công nhận và chấp nhận mình.

Sau khi nguyện vọng được hoàn thành đã bắt đầu muốn những thứ khác, muốn vui vẻ, muốn đi du lịch khắp nơi với Trần Đồng, sống cuộc đời như một cặp bạn đời thần tiên.
Nhưng Trần Đồng không nghĩ vậy, dã tâm của anh ta quá lớn, muốn trở thành người dẫn đầu ngành, muốn đưa công ty lên sàn.

Anh ta dần cảm thấy chán ghét Ngụy Viễn Đông, con người ngày càng không quan tâm đến công việc.
Ngụy Viễn Đông cũng vô cùng bất mãn vì tính tham công tiếc việc của anh ta.
Hai người thường xuyên cãi vã, nhưng Ngụy Viễn Đông vẫn sẽ cố gắng dỗ anh ta vui vẻ, Trần Đồng cũng từ từ không ép Ngụy Viễn Đông lo việc công ty nữa.
Ngụy Viễn Đông nghĩ rằng những ngày tháng sẽ tiếp tục như thế, cho đến khi nhận ra rằng mình đã bị Trần Đồng tước bỏ quyền lực, thậm chí Trần Đồng còn âm thầm tuyên bố kết hôn với con gái của một tập đoàn nào đó.
Ngụy Viễn Đông không thể chấp nhận sự phản bội của Trần Đồng, anh đã chất vấn anh ta ngay giữa đám đông, cuối cùng chia tay không vui vẻ.
Rõ ràng anh là nạn nhân, nhưng lại chột dạ không thôi.
Trần Đồng là bị anh bẻ cong, anh luôn cảm thấy có lẽ Trần Đồng không phải đồng tính thuần túy.

Song cho dù hành vi của anh ta không phải là lừa đảo kết hôn, thì đó cũng là sự lăng nhăng trắng trợn!
Ngụy Viễn Đông tìm vị hôn thê của Trần Đồng, cô ấy lại nói rằng họ đều có thứ mình cần, cô ấy không quan tâm.
Ngụy Viễn Đông thất vọng quyết tâm giành lại quyền lực thành viên hội đồng quản trị từ tay Trần Đồng, nhưng những người anh em của anh từ lâu đã không tin tưởng vào anh.

Nhà dột gặp mưa suốt đêm, ba mẹ anh lần lượt qua đời trong vòng một năm.

Ngụy Viễn Đông không có nguồn sống ở thành phố này nữa, trở về quê hương một mình, ngẩn ngơ năm năm, ở đó anh đã gặp Lan Tử Nhan, hoàn toàn chữa khỏi nỗi thất vọng của mình.
Anh tổng kết cuộc đời mình, cảm thấy vừa bất hạnh vừa may mắn.
Ở tuổi 40, anh thật sự không nhớ quá khứ, không sợ tương lai nữa.
*
Anh nhìn Lan Tử Nhan đi về phía mình từ đại sảnh công ty, gạt sự khó chịu ban nãy sang một bên, nở một nụ cười rực rỡ: "Về nhà thôi, chú làm đồ ăn khuya cho em."
Họ nắm tay nhau đi trong đêm đen, đi từng bước thật vững chắc, đi về nhà, đi về phía tương lai.
*
Trần Đồng xuất hiện vài lần sau đó, Lan Tử Nhan biết về anh ta, nhưng chưa từng chạm mặt.
Thỉnh thoảng cũng chỉ bắt gặp bóng dáng anh ta.
Tất nhiên Ngụy Viễn Đông không muốn họ gặp nhau, Lan Tử Nhan cũng không muốn nhìn thấy anh ta.
Về sau, ngay cả bóng dáng đó cũng không bao giờ xuất hiện nữa.
Ông chủ Ngụy nói rằng công ty phá sản thật rồi, anh cũng đã bán tháo cổ phần, từ biệt quá khứ.
Sau đó, cửa hàng tiện lợi Viễn Đông tình cờ trở nên nổi tiếng trên mạng, việc kinh doanh phát đạt, ngay cả khi độ phổ biến đã qua đi, lượng khách trong tiệm vẫn tăng gấp đôi.
Ông chủ Ngụy đã đang chuẩn bị cho chi nhánh đầu tiên.
Đi làm được hai năm, Lan Tử Nhan vẫn dấn thân vào con đường thi nghiên cứu, trúng tuyển nghiên cứu sinh vào một trường cao đẳng địa phương.
Hai người mua nhà mới, cuộc sống chẳng khác gì cửa hàng tiện lợi Viễn Đông, càng ngày càng rực rỡ.
 
Back
Top Dưới