Tiên Hiệp Cự Long Thức Tỉnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1082


Chương 1082

Trương Côn Dân mang theo vẻ mặt thất vọng chậm rãi rời khỏi ICU, bước chân rõ ràng có chút nặng nề, việc ngày hôm nay đã ảnh hưởng rất lớn đến ông ta, gần như lật đổ quan niệm y học của ông ta, trong lòng ông ta lúc này vô cùng phức tạp không thể nói rõ.

Lục Hi nhìn bóng lưng đìu hiu của Trương Côn Dân cũng rất bất lực, loại thuốc này cần phải hiến tế mới có được, không phải vấn đề tiền bạc.

Những thương gia giàu có gia tài mấy chục tỷ đó cũng chưa chắc có vật phẩm nào có thể hiến tế, bằng không, con đường hiến tế của anh sao có thể gian nan như vậy.

Mà loại thuốc này bởi vì cần phải hiến tế nên căn bản không có cách nào phổ biến được, việc này ai cũng không có cách.

Lục Hi lắc đầu, quay lại nhìn đến Tư Không Trích Tinh, nói: “Bây giờ hãy kể lại chi tiết những việc cậu đã trải qua cho tôi, xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Tư Không Trích Tinh hít sâu một hơi, chậm rãi kể lại.

Sự việc cũng giống như những gì Tần Lam đã nói, gần đây Tư Không Trích Tinh luôn đua xe với người ta ở Thập Nhị Bàn Sơn, kiếm được rất nhiều tiền, bởi vì anh ta có sở thích này nên trầm mê trong nó.

Nhưng sáng nay, Lưu Diệu, người tổ chức đua xe lớn nhất ở Thập Nhị Bàn Sơn, đã mời anh ta tham gia một cuộc đua với một tay đua thuộc hạ của hắn, tiền đánh cược là năm triệu.

Tư Không Trích Tinh đã nhiều lần đánh bại thuộc hạ của Lưu Diệu, biết thuộc hạ của hắn không có tay đua nào cừ khôi, nên ngay lập tức đồng ý.

Buổi tối, Tư Không Trích Tinh đúng giờ đến, hai bên kiểm tra tiền, giao đến tay người làm chứng, sau đó cuộc đua bắt đầu.

Lúc này, Tư Không Trích Tinh mới phát hiện đối phương mời một tay đua người nước ngoài đến, nhưng Tư Không Trích Tinh cũng không lo lắng, anh ta thích đua xe, đã bỏ ra rất nhiều công sức cho việc này, có thực lực vô cùng mạnh.

Hơn nữa, anh ta đã dành hết số tiền tích góp được của mình để lắp ráp một chiếc xe như này, chỉ riêng việc lắp ráp lại đã hết hơn bốn triệu, là chiếc xe đua đẳng cấp nhất trên đất Tây Bắc.

Sau khi cả hai bắt đầu trận đấu, đến nửa chặng Tư Không Trích Tinh đã quăng lại đối thủ của mình.

Sau đó, anh ta hát vang tiến mạnh, nhanh chóng kéo dài khoảng cách, chiến thắng đã ở trong tầm tay.

Nhưng nào ngờ, lúc tiến vào vòng đua cuối cùng, lúc chuẩn bị về đích, trên đường đua bất ngờ xuất hiện sỏi đá, vừa nhìn đã biết có người cố ý gây ra.

Vì trước khi cuộc đua diễn ra, phía ban tổ chức sẽ tiến hành kiểm tra toàn bộ đường đua, đảm bảo trên đường đua không có tạp vật nào mới cho bắt đầu cuộc đua.

Với tốc độ cao của xe đua chỉ cần một hòn đá to bằng nắm tay cũng có thể gây sát thương chết người, chưa kể quãng đường hơn chục mét toàn là sỏi đá.

Tư Không Trích Tinh không tránh khỏi bị lật xe, rơi xuống vách núi, dựa vào thể chất của người tu luyện, mới có thể miễn cưỡng giữ được một mạng.

Lục Hi nghe xong, chậm rãi nói: “Tên Lưu Diệu này quá độc ác, vì tiền, cái gì cũng dám làm”.

Tư Không Trích Tinh than thở nói: “Cũng tại tôi, thắng hắn rất nhiều trận, khiến hắn bị tổn thất nhiều như thế, tôi nên cẩn thận hơn mới phải”.

Lục Hi lắc đầu nói: “Hắn nếu là muốn đối phó với cậu, cẩn thận cũng không có tác dụng, chỉ cần thích đua xe, sớm muộn gì cậu cũng bị mắc mưu”.

“Anh Lục, anh phải báo thù cho tôi, không thể để yên cho việc này”.

Tư Không Trích Tinh tức giận bất bình nói.

Tên khốn kiếp Lưu Diệu vậy mà lại dám chơi anh ta, hoàn toàn bất chấp đạo nghĩa, nếu anh ta không phải là người tu luyện, không có Lục Hi giúp đỡ thì chẳng phải đi đời rồi sao, Tư Không Trích Tinh đương nhiên không nuốt nổi cục tức này.

Nhưng Lục Hi lại nói: “Không vội, đợi hai ngày nữa cậu khỏe lại, chúng ta đi quyết đấu với hắn, ngã ở đâu thì phải đứng lên ở đó, không thể nằm ở đó mà ngủ”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1083


Chương 1083

Trên mặt Lục Hi lộ ra sát khí.

Phàm là kẻ dám động tới người của anh đều sẽ phải trả giá, loại người giống Lưu Diệu này vì tiền tài đến cả mạng người cũng muốn lấy, anh càng không có lý do bỏ qua cho hắn.

Tư Không Trích Tinh gật đầu với vẻ mặt đằng đằng sát khí, mối thù này nhất định phải báo, anh ta cũng là một nhân vật có tiếng tăm trên giang hồ, nếu không phải Lục Hi thì giờ anh ta vẫn là siêu trộm số một của Viêm Hạ, không biết lúc này còn đang ung dung tự tại nơi nào đâu, tại Tây Kinh lại bị Lưu Diệu tên nghé con này tính kế, anh ta há có thể chịu để yên?

Cứ như vậy ba ngày sau, Tư Không Trích Tinh đã hoàn toàn bình phục, vết thương ở xương đã lành hẳn, lượng nhỏ máu bầm trong ngũ tạng và não bộ cũng đã tan biến mà trở lại dáng vẻ của một người bình thường.

Trương Côn Dân bên này đích thân xử lý thủ tục xuất viện cho Tư Không Trích Tinh, cung kính tiễn mọi người tới cửa bệnh viện, nhìn theo cho tới khi họ lên xe rời đi mới thở dài một hơi thật sâu.

Chẳng trách sư phụ lại quở mắng bản thân mà hết lòng tôn sùng cậu Lục như vậy, cậu Lục thực sự là bậc thần thánh, xứng đáng nhận được sự tôn kính của bất kỳ người nào.

Còn mấy người Lục Hi cũng trở lại Thiên Nhân Cư, khi bước vào phòng của anh chỉ thấy ba người Vân Khả Thiên, Tần Lam và Tư Không Trích Tinh đều đang ngồi xung quanh Lục Hi, còn Phù Đồ thì kiên trì đứng ở một bên và không chịu ngồi, mọi người cũng không có cách nào chỉ đành để mặc theo ý hắn ta.

Lúc này Lục Hi chậm rãi hỏi: “Phù Đồ, anh có biết lai lịch của tên Lưu Diệu này không?”

Phù Đồ suy nghĩ một hồi rồi đáp: “Tôi không biết rõ lắm, Thập Nhị Bàn Sơn đã không thuộc địa bàn Tây Kinh nữa, nhưng tôi nghe nói người này quanh năm tổ chức đua xe ở bên đó và khá có danh tiếng trong giới đua xe ngầm”.

Lục Hi gật đầu rồi cau mày, rơi vào trầm tư.

Tư Không Trích Tinh và Phù Đồ không biết nhiều về Lưu Diệu, nên trừng trị hắn thế nào đây?

Lúc này Phù Đồ trầm giọng nói tiếp: “Anh Lục, hay là để tôi tới đó, một tên Lưu Diệu mà thôi, tôi giết hắn tại chỗ, xem ai dám nói lời nào”.

Nghe được lời này của Phù Đồ, Lục Hi lại lắc đầu cười đáp.

“Không cần, loại người này nhất định phải khiến hắn mất cả chì lẫn chài, nếm mùi bị gài bẫy, như vậy mới khiến hắn sâu sắc hiểu được cảm giác bị người khác hãm hại là như thế nào, cứ đánh đánh giết giết cũng không còn ý nghĩa gì”.

Lục Hi không phải là không có cách đối phó với Lưu Diệu, thậm chí còn không cần anh ra mặt, tại phụ cận Tây Kinh, thậm chí là toàn bộ khu vực Tây Bắc có rất nhiều người có thể giúp anh làm chuyện này.

Vân Khả Thiên, Phù Đồ, Lâm Tiêu bất cứ ai trong số những người này ra trận đều có thể dễ dàng thu dọn Lưu Diệu.

Nhưng việc này Lục Hi không có ý định để họ ra tay, anh quyết định hắn lừa gạt Tư Không Trích Tinh thế nào bản thân liền hoàn trả lại như thế đó, khiến Lưu Diệu nếm thử cảm giác bị người khác gài là như thế nào.

Sau một hồi cân nhắc, Lục Hi nói: “Thế này đi, Tư Không Trích Tinh gần đây không cần lộ diện nữa, tôi sẽ tới Thập Nhị Bàn Sơn hai ngày, dù sao cũng đã lâu không chơi đua xe rồi, tôi cũng tới đó thỏa mãn cơn ghiền, để xem tên Lưu Diệu đó rốt cuộc là thần thánh phương nào”.

Mọi người nghe xong đều biết Lục Hi muốn đích thân hành động cho nên cũng không còn dị nghị gì nữa, trong lòng bọn họ chưa từng có chuyện gì có thể làm khó anh.

Nhưng lúc này, Tư Không Trích Tinh lại lên tiếng: “Đại ca, nếu anh muốn đi, e rằng cũng cần phải có một chiếc xe tử tế, nếu không anh cũng không thể tham gia đâu”.

Tư Không Trích Tinh biết Lục Hi muốn làm gì, do đó mới gặng hỏi.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1084


Chương 1084

Vân Khả Thiên lúc này lại chen vào: “Hay là tôi tìm cho anh Lục một chiếc xe nhé?”

Mọi người lại gật đầu lia lịa, với quan hệ rộng khắp như Vân Khả Thiên, tìm một chiếc xe đua đã được sửa đổi không phải là một vấn đề nan giải.

Nhưng Lục Hi lại lắc đầu cười nói: “Không cần, chiếc xe kia của tôi còn khá tốt, cũng đủ dùng rồi”.

Mọi người nghe vậy đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Vân Khả Thiên thì ngẩn người: “Không phải là em coi thường anh đâu Lục Hi, nhưng chiếc xe rách nát đó của anh sợ rằng đến bụi của người ta cũng ăn không nổi, đến lúc đó đừng để bản thân mất mặt đó”.

“Cậu thì hiểu cái gì”, Lục Hi khinh thường nói: “Cậu tưởng rằng xe của ông đây giống với đống xe nát của các người sao, cứ như vậy đi, đừng lo lắng chuyện xe nữa”.

Thấy Lục Hi nói vậy, mọi người cũng không tranh cãi nữa, sau đó họ lại trò chuyện một hồi mới quay về phòng của bản thân nghỉ ngơi.

Lục Hi nằm trên giường suy nghĩ một hồi rồi ngủ thiếp đi, thẳng đến trưa hôm sau mới thức dậy.

Sau khi tắm xong, Lục Hi dạo quanh Thiên Nhân Cư một vòng.

Linh khí nơi đây đã tương đối nồng đậm, bằng mắt thường có thể thấy được, mà con vân long kia đã trưởng thành tới bảy tám mét, dưới sự triệu hồi của Lục Hi liền bay tới bên cạnh anh rồi chậm rãi lưu động.

Lục Hi cùng nó chơi đùa một lúc liền để nói rời đi, sau đó anh tới vườn hoa ngắm nhìn nững cây tiên thảo ở đây.

Dưới sự vun dưỡng của linh khí, tình hình sinh trưởng của tiên thảo vô cùng khả quan, tiên thảo và linh khí bổ trợ cho nhau hình thành lên một vòng tuần hoàn tốt đẹp, sức sống dồi dào.

Cuối cùng Lục Hi đi kiểm tra sản lượng nhũ dịch Chung Linh, phát hiện so với lúc trước còn nhiều hơn một chút anh mới tươi cười đi ra ngoài.

Sau khi dùng một bữa thịnh soạn bên ngoài, Lục Hi lại lái chiếc xe cũ nát của mình đi về phía Thập Nhị Bàn Sơn.

Thập Nhị Bàn Sơn nằm cách ngoại ô thành phố Tây Kinh hơn 100 dặm, đi từ một thị trấn nhỏ tên Vương Thiên hơn 100 dặm là tới.

Thập Nhị Bàn Sơn luôn được biết đến với đặc điểm địa hình cao và hiểm, và là một phần của dãy núi Tần Lĩnh, thuận theo con đường dưới chân núi vòng lên vượt qua mười hai con đường núi quanh co sẽ đến đỉnh núi Tần Lĩnh.

Mà mười hai con đường núi quanh co khúc khuỷu này ngoại trừ độ dốc thoai thoải, những chỗ quay đầu càng nguy hiểm hơn, những tài xế lái xe qua đây đều không tránh khỏi kinh hồn bạt vía một phen.

Cũng vì nguyên nhân địa hình hiểm trở và cách xa khu đô thị nên nơi đây đã trở thành thiên đường của những người đam mê đua xe.

Hơn nửa giờ sau, Lục Hi đến được thị trấn Thiên Vương mới dừng xe lại.

Sau khi xuống xe dạo quanh một hồi, anh đến một quán ăn nhỏ ngồi xuống.

Quán ăn này gọi là tiệm rượu Trường Minh, theo lời của Tư Không Trích Tinh quán này được mở bởi một người địa phương tên là Vương Trường Minh và đã đưa vào hoạt động nhiều năm nay.

Và đây cũng là điểm dừng chân đầu tiên của những tay đua xe kia vào buổi tối, bọn họ sẽ ở đây dùng cơm sau đó lên núi.

Lục Hi gọi hai món, vài chai bia, chậm rì rì ăn uống.

Không lâu sau khi Lục Hi uống tới chai bia thứ năm thì một người thanh niên tiến vào, trông anh ta chỉ mới mười tám, mười chín tuổi với khuôn mặt trẻ thơ đẹp trai, mái tóc ngắn rối bù và bộ đồ da bó sát.

Người thanh niên nhìn quanh, thấy Lục Hi đang uống bia một mình liền tiến tới, ngồi xuống trước mặt anh, nói: “Anh bạn, không để ý chứ”.

Lục Hi cười phóng khoáng: “Không sao, anh cứ tự nhiên”.

Lúc này trong quán không còn ai khác, cũng còn rất nhiều bàn trống, hiển nhiên là người này cảm thấy nhàm chán nên mới muốn tìm người tán gẫu cùng.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1085


Chương 1085

Quả nhiên sau khi ngồi xuống anh ta cũng gọi hai món ăn đặt chúng cùng một chỗ với món của Lục Hi: “Vẫn còn sớm, tụ tập một bàn giết thời gian một lúc vậy”.

Lục Hi cười đáp: “Cũng được, dù sao một mình tôi cũng vô vị”.

Sau đó người này cũng gọi hai chai bia, bật nắp rót cho mình một cốc rồi mời Lục Hi nói: “Tôi tên là Tiết Cảnh Thiên, không biết người anh em phải xưng hô thế nào?”

“Tôi là Lục Hi”.

Lục Hi nâng cốc đáp.

“Gặp nhau chính là duyên phận, nào, cạn một ly”.

Tiết Cảnh Thiên vô cùng hào sảng một hơi uống cạn.

Lục Hi khẽ cười, tiếp đó cũng một ngụm hết cốc.

Sau đó cả hai vừa trò chuyện vừa uống bia.

Qua trò chuyện, Lục Hi biết được Tiết Cảnh Thiên tới đây để tham gia cuộc đua tối nay.

Hoàn cảnh gia đình của anh ta không khá giả, phía dưới còn có một cô em gái mới vào đại học, mà bản thân anh ta lại ham mê đua xe từ nhỏ.

Vì gia cảnh khó khăn còn phải nuôi em gái ăn học, anh ta đã bỏ học từ năm mười lăm tuổi và vào học việc trong một xưởng sửa chữa ô tô, vài năm nay ngược lại học được một chút tay nghề.

Bây giờ em gái của anh đã được nhận vào đại học, áp lực trong nhà đột ngột tăng lên, vì vậy Tiết Cảnh Thiên chỉ đành từ bỏ công việc, giật đầu cá vá đầu tôm tích góp được chút tiền tự sửa đổi một chiếc xe để kiếm phần tiền bán mạng này.

Mà Lục Hi lúc này lại cau mày: “Tôi nói này người anh em, anh tham gia đua xe còn uống bia à?”

Tiết Cảnh Thiên cười đáp: “Không giấu gì anh, uống chút rượu khiến cuộc chơi càng thêm k*ch th*ch, một số tay đua thậm chí còn trượt băng trước khi vào đường đua đó”.

Lục Hi nhướng mày, có phần kinh ngạc.

Anh không hiểu quá nhiều về bộ môn này, còn không biết rằng còn có loại chuyện này nên cảm thấy rất tươi mới.

Đúng lúc này có một người khác bước vào, giày cao gót giẫm lên sàn nhà phát ra từng trận âm vang nặng nề.

Lục Hi và Tiết Cảnh Thiên đều ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy đó là một cô gái trạc tuổi hai mươi mặc một bộ đồ đua màu đen bó sát tôn lên vóc dáng mềm mại tinh tế.

Hơn nữa cô gái này không chỉ xinh đẹp mà còn toát lên khí khái hào hùng, có phần tương đồng với khí chất của Tần Lam nhưng lại không nam tính như cô ấy mà mang một hương vị độc nhất vô nhị.

Lúc này chỉ thấy Tiết Cảnh Thiên phấn khích vẫy tay nói: “Chị Na, nào nào, tôi mời chị dùng cơm”.

Cô gái được gọi là chị Na kia liếc mắt nhìn tới rồi bước đến ngồi xuống bên cạnh Tiết Cảnh Thiên với nụ cười mỉm.

Tiết Cảnh Thiên vội vàng giới thiệu.

Cô gái này cũng là một người đam mê đua xe tên là Diêu Na, là khách quen ở đây, Tiết Cảnh Thiên cũng là gần đây mới làm quen được, tính tình không tồi.

Sau khi hai bên làm quen, lại gọi thêm vài món vừa ăn vừa tán gẫu.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1086


Chương 1086

Nghe lời nói của Diêu Na thì tuổi tác không lớn nhưng đã là một người có thâm niên trong nghề này, cũng đã chơi hai năm nên các mối quan hệ của cô ta cũng khá tốt.

Mà lúc này mọi người cũng lần lượt đến và ồn ào chào hỏi Diêu Na, có thể thấy các mối quan hệ của cô ấy thực sự không sâu rộng bình thường.

Khi ba người nói chuyện phiếm đề tài đương nhiên không thể tách rời khỏi đua xe, trong lúc trò chuyện, Lục Hi cũng uyển chuyển tìm cơ hội nói bản thân cũng muốn tham gia đua xe.

Tiết Cảnh Thiên và Diêu Na gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, dù sao những người tới đây đều là để đua xe nên bọn họ cũng không cảm thấy kỳ quái.

Đợi đến bảy giờ hơn, khi trời nhá nhem tối, Diêu Na liền đứng dậy nói.

“Sắp đến giờ rồi chúng ta đi thôi, Lục Hi, anh nhớ phải đi theo chúng tôi, nơi đó không cho phép người lạ tham gia, nhất định phải có người tiến cử, đến lúc đó anh cứ nói mình là người do tôi giới thiệu là được”.

Lục Hi cười đáp: “Vậy thực sự phải cảm ơn chị Na rồi”.

Dứt lời anh cũng nhanh chóng đứng dậy gấp gáp tranh phần thanh toán, sau đó ba người liền rời khỏi tiệm cơm.

Trước cửa tiệm cơm lúc này đã có khoảng 20, 30 chiếc xe đua đang đậu, chúng đều không nhìn ra nhãn hiệu ban đầu nữa và được tu sửa vô cùng lóa mắt.

Lúc này Diêu Na nói: “Nhớ theo sau chúng tôi đó”.

“Được, không vấn đề”.

Lục Hi vừa nói vừa mở cửa xe của mình, chuẩn bị đi lên.

Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên thấy cảnh này đều trợn tròn hai mắt sững sờ.

Một lúc lâu sau Diêu Na mới lấy lại bình tĩnh hỏi: “Anh chuẩn bị lái thứ này tham gia đua xe à?”

Lục Hi thấy dáng vẻ ngơ ngác kinh ngạc này của hai người họ cũng không thấy có gì không phù hợp mà đáp: “Sao thế, không lẽ còn có yêu cầu gì khác đối với xe à?”

Tiết Cảnh Thiên chậm chạp lắc đầu: “Cũng không có yêu cầu gì cả, nhưng tôi thấy chiếc xe này của anh sắp rơi cả khung ra rồi, thực sự còn có thể chạy sao?”

Tiết Cảnh Thiên và Diêu Na tràn ngập hoài nghi, bởi xe của Lục Hi thực sự quá cũ nát.

Lục Hi lại chỉ cười thản nhiên đáp: “Yên tâm, xe của tôi cũng từng được cải tạo qua, chỉ là bề ngoài hơi hoang tàn chút thôi, kỳ thực rất lợi hại đó”.

Nói xong, Lục Hi lên xe, Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên cũng bất đắc dĩ lắc đầu, bọn họ lên xe của mình, ba người ba xe lái về phía núi.

Xe của Diêu Na là Ferrari 458 màu đỏ sẫm, giá trị hơn ba triệu, đường nét mượt mà, không biết có phải đã qua lắp ráp lại hay không, nhưng vừa nhìn liền thấy đầy quyền lực.

Xe của Tiết Cảnh Thiên kém hơn nhiều, đó là một chiếc Toyota 86, đắt nhất cũng không vượt quá ba trăm ngàn. Nhưng Lục Hi đoán chắc nó đã từng lắp ráp sửa lại, nếu không thì xe như vậy vẫn chưa đủ để tham gia cuộc thi, chơi nghiệp dư một chút thì được.

Nhưng dù thế nào đúng đáng giá hơn chiếc xe nát mười tám tay Lục Hi lái.

Lục Hi ngân nga hát, anh đi theo hai người lái về phía núi, không hề có chút tự ti vào với chiếc xe nát của mình.

Hơn nửa giờ sau, lối vào quốc lộ Bàn Sơn đã ở trong tầm mắt, nhưng xe của Diêu Na lại bật xi nhan phải rẽ về phía con đường mòn.

Lục Hi cũng đi theo, không bao lâu anh đã nhìn thấy hai chiếc xe thể thao đỗ cách đó không xa, ven đường có mấy người đang đứng.

Diêu Na dừng xe lại nói với người đó mấy câu, sau đó tiếp tục đi về phía trước, Lục Hi theo sau thuận lợi thông qua.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1087


Chương 1087

Đi về phía trước không bao lâu, Lục Hi liền thấy một hẻm núi, xe chậm rãi đi vào.

Hẻm núi này dài mười mấy dặm, rộng năm sáu dặm, toàn bộ được đổ bê tông, trên đó vẽ ra mấy đường đua thẳng tắp, còn hai bên đường đua có mấy chục chiếc xe thể thao đang đỗ. Hơn trăm người đứng trước xe thể thao vừa nói vừa cười, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên cũng đỗ ở đó, Lục Hi đỗ bên cạnh rồi đi xuống.

Lúc này, Diêu Na nói với Lục Hi: “Qua đây, tôi dẫn anh đi gặp lão đại”.

Lục Hi nhướng mày, anh đi qua đó, Tiết Cảnh Thiên cũng đi theo phía sau.

Diêu Na dẫn Lục Hi đi về phía trước, ở đó có mười mấy người thân thể cường tráng khỏe đẹp như vận động viên thể thao, có mấy người bên hông đeo súng lục không một chút che giấu.

Giữa đám người có một tên thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, đôi mắt giống như chim ưng, vẻ mặt lạnh lùng đang hút xì gà.

Lúc này, Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên dẫn Lục Hi đến trước mặt đám người, Diêu Na nói với người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng kia.

“Lão đại Lưu, một người bạn của tôi cũng muốn chơi, tôi dẫn anh ta tới rồi”.

Nói xong Diêu Na chỉ vào Lục Hi rồi giới thiệu: “Anh ta tên là Lục Hi, vị này chính là lão đại Lưu – người tổ chức cuộc đua ở đây”.

Lục Hi biết người này chính là Lưu Diệu, anh cười một tiếng: “Lão đại Lưu, lần đầu đến đây, xin được quan tâm nhiều hơn”.

Lưu Diệu lạnh nhạt nhìn anh rồi nói: “Nếu là Diêu Na giới thiệu tôi cũng không hỏi nhiều, Diêu Na, cô nói cho anh ta biết quy định ở đây, bảo anh ta đừng gây cho tôi phiền toái”.

Diêu Na gật đầu, cô ta dẫn Lục Hi quay về vị trí xe của mình.

Ba người đứng bên cạnh xe, lúc này Diêu Na bắt đầu giải thích quy định ở nơi này cho Lục Hi.

Hóa ra, cuộc đua ở đây không phải hôm nào cũng tổ chức, đều là không có thời gian cố định, tay đua ở đây phải đăng ký với lão đại Lưu, sẽ có thuộc hạ của lão đại Lưu chuyên phụ trách liên hệ, thời gian tổ chức không theo giờ quy định.

Cuộc so tài chia làm hai phần, chặng đua ngắn năm kilomet trong hẻm núi, tham gia tự do, hai người thi đấu tự chọn đối thủ, sau khi thương lượng xong thì đặt tiền cược, lão đại Lưu phụ trách nhân viên trong hạng mục này là được.

Sau khi thi đấu phân ra thắng bại, khấu trừ một phần mười phí, phần còn lại sẽ cho người thắng cuộc.

Còn lại chính là đường đua Thập Nhị Bàn nổi tiếng, tay đua tham gia xuất phát từ hẻm núi đến sân thượng trên đỉnh núi rồi quay đầu về hẻm núi, người thắng hạng nhất được thưởng toàn bộ tiền thưởng, mà ở đỉnh núi có người phụ trách tính giờ và giám sát xem tay đua đã đến hay chưa.

Nguồn tiền thưởng do tất cả tuyển thủ tham gia dự thi nộp một trăm ngàn phí ghi danh, ai được hạng nhất sẽ được rút tất cả tiền thưởng.

Còn có một loại chính là hẹn chiến hai bên, tự quyết định tiền đặt cược, nhỏ thì mấy ngàn tệ, lớn thì hàng trăm hay hàng chục triệu, cũng không hạn chế.

Lục Hi nghe xong liền gật đầu, Tư Không Trích Tinh đã hẹn chiến với Lưu Diệu, thua năm triệu, lại còn thiếu chút nữa mất mạng, đó chính là cách thức thi đấu cuối cùng mà Diêu Na nói.

Thi đấu ở đây tiền đặt cược cũng không ít, suy cho cùng đa số người đều không phải nhà giàu có, giống như Tiết Cảnh Thiên, chỉ là mua xe rồi lắp ráp lại, nợ từ ngày này sang ngày khác, còn phải dựa vào đua xe thắng. Người có tiền như Diêu Na dù sao cũng là số ít, mà Diêu Na cũng nói rồi, cô ta không thiếu tiền, chỉ là thích đua xe, chơi thấy kí ch thích thôi.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1088


Chương 1088

Đúng lúc đó có hai thanh niên đi tới chào hỏi với Diêu Na: “Chào buổi tối chị Na”.

Diệu Na thấy vậy liền nói: “Ngô Tường, làm sao hả, muốn so tài một trận không?”

“Em cũng không dám đấu với chị Na đâu, em tới tìm Tiết Cảnh Thiên, sao hả, có hứng thú làm nóng người một chút không”, người đàn ông tên là Ngô Tường nhìn Tiết Cảnh Thiên nói.

Tiết Cảnh Thiên nhìn Ngô Tường, anh ta lắc đầu nói: “Không, tôi chẳng có xe xịn, không có tiền tặng anh đâu”.

Tiết Cảnh Thiên biết tình hình của mình, anh ta phải thắng chứ không được thua, vì vậy chơi rất cẩn thận, loại so tài tự do năm cây số này không cần kỹ thuật gì, dựa vào tính năng của xe là được.

Với số tiền ít ỏi trong túi anh ta, xe cải tiến lại nhưng vẫn chẳng ra gì, cho nên Tiết Cảnh Thiên cũng rất chuyên tâm phân tích người và xe ở đây, có thể đua với ai, không thể đua với ai, trong lòng anh ta đều có ghi chép, xe của Ngô Tường tính năng cao hơn của anh ta, anh ta sẽ không đi tặng tiền cho Ngô Tường đâu.

Mục tiêu của Tiết Cảnh Thiên là những người mới không có xe xịn mà lại thích chơi, tùy tiện chơi ba ngàn năm ngàn cũng không sao, còn Tiết Cảnh Thiên canh trúng cơ hội này, chơi ngẫu nhiên hai ván rồi âm thầm tích trữ tiền cho bản thân.

Chờ sau khi tích đủ một trăm ngàn tiền ghi danh, anh ta phải tham gia cuộc đua Thập Nhị Bàn Sơn, đây là cuộc thi có đường đua phức tạp, ngoại trừ liều bằng tính năng xe ra, còn phải cần đến kỹ thuật và lòng dũng cảm của từng cá nhân.

Mà Tiết Cảnh Thiên đúng là muốn vận dụng kỹ thuật và lòng can đảm, cùng với sự khao khát tiền bạc của mình để đạt hạng nhất trong cuộc đua núi Thập Nhị Bàn, như vậy thì anh ta có thể xoay chuyển tình thế, có tiền độ xe, và kiếm thêm nhiều tiền hơn nữa.

Ngô Tường thấy Tiết Cảnh Thiên không chịu chấp nhận khiêu chiến, bèn thở dài lắc đầu nói: “Haiz, cho tiền mà lại chê, chịu đấy”.

Mà lúc này, Lục Hi lại nói: “Đã là cho tiền thì tôi đấu với anh một ván vậy?”

Ngô Tường nghe vậy thì nhìn Lục Hi: “Người anh em này trông lạ quá”.

“Anh ta là Lục Hi, mới đến”, Diêu Na nói.

“Ồ”, Ngô Tường nói: “Lục Hi à, xe của anh đâu?”

Lục Hi chỉ vào con Santana 18 của mình, Ngô Tường nhìn thấy thì sửng sốt rồi bật cười.

“Này bro, con xe này của bro nhìn tàn tạ quá đi mất, thật sự có thể đua đấy à?”, Vương Hiển hài hước nói.

“Đừng xem thường người khác, xe này được độ rồi đấy, cực kỳ đỉnh luôn”, Lục Hi nói.

“Chậc chậc”.

Vương Hiển tặc lưỡi, đi quanh xe của Lục Hi một vòng, nói: “Anh chắc chắn muốn đua xe với tôi bằng con xe này à?”

“Chắc kèo luôn”, Lục Hi lạnh nhạt nói.

Ngô Tường nhìn Lục Hi, hỏi: “Thế cược như nào?”

“Tùy anh, nhạc nào tôi cũng nhảy”, Lục Hi đáp.

“Ái chà, chơi lớn đấy, thế mười ngàn nhé?”

Trong mắt Ngô Tường thì Lục Hi chính là tặng tiền không cho hắn ta. Vốn dĩ đấu tự do chỉ cần ba ngàn rưỡi, nhưng hắn ta kéo thẳng lên mười ngàn.

Lục Hi cười nhạt: “Chốt kèo”.

“Lục Hi, anh chắc chưa? Xe của Ngô Tường là Porsche GT, giá hơn triệu đấy”, Diêu Na chau mày nói.

Lục Hi mỉm cười với Diêu Na: “Không sao, mười ngàn thôi mà, coi như chơi thôi”.

“Vậy được, tôi chờ anh ở đường đua”.

Ngô Tường sợ Lục Hi hối hận nên vội vàng chạy ra xe mình, phi đến đường băng.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1089


Chương 1089

Lúc này, Lục Hi mỉm cười với Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên, lên xe mình rồi chạy và đường đua, dừng lại song song với Porsche của Ngô Tường.

Thấy có người bắt đầu đua xe, mọi người lập tức đi tới đường đua, mà khi bọn họ thấy rõ hình dáng hai con xe thì lập tức cười vang.

Porsche của Ngô Tường đẹp đẽ mới toanh, bên thân xe được độ đủ màu, nhìn vô cùng chói mắt.

Mà so ra thì con xe của Lục Hi trông cực kỳ cũ nát, sơn xe bạc hết màu, thoạt nhìn không khác gì con xe hỏng. Không hiểu chủ xe nghĩ gì mà lại đem tới thi đấu, đầu óc có vấn đề hay gì?

Lúc mọi người đang cười vang thì đàn em của Lưu Diệu đã đi tới, Ngô Tường lập tức đưa ra mười ngàn cho người này: “Anh Mãnh, đây là tiền cược”.

Sau đó anh Mãnh nhìn Lục Hi.

Lục Hi xuống xe, nói: “Tôi không mang tiền mặt”.

“Qua bên kia chuyển khoản, chấp nhận đủ loại chuyển tiền”, anh Mãnh lạnh lùng nói.

Lục Hi gật đầu, đi đến chỗ Lưu Diệu, chuyển khoản mười ngàn cho đàn em của Lưu Diện.

Lúc này, một cô gái mặc đồ da bó sát đi ra từ bên người Lưu Diệu, đến giữa xe của cả hai.

Lục Hi và Ngô Tường đã lên xe, bắt đầu khởi động.

Khi Ngô Tường đạp ga, con Porsche GT vang lên những tiếng nổ vang của máy móc, nghe liền biết là động lực mạnh mẽ. Còn xe của Lục Hi thì ngoài tiếng tăng tốc ra cũng chẳng có gì.

Mọi người lại lần nữa cười vang lên, mà Lục Hi thì chẳng hề quan tâm, chỉ ấn vào một nút bên cạnh điều hòa. Đầu gió dưới điều hòa nhảy ra một màn hình máy tính.

Lục Hi ấn vào màn hình, sau đó lại giấu màn hình đi.

Anh khẽ dẫm chân ga, cảm nhận được phản hồi từ xe truyền đến, khẽ mỉm cười.

Con xe này đã được anh đích thân độ lại từ đầu, là một con xe thể thao có tính năng siêu cao, sau khi độ có khi còn mạnh hơn cả xe mới.

Bản thân Lục Hi đã là toàn năng, có thể thích ứng tốt ở các môi trường dưới nước, trên bộ, trên không. Khi còn là lính đặc chủng, anh và hai đàn em là cao thủ độ xe đã độ lại xe chiến khiến cho tính năng nó mạnh đến mức khiến người ta giận sôi, có thể nói là độ xe chuyên nghiệp.

Mà sau khi trở về, Lục Hi cũng đã lặng lẽ độ lại con xe này để tránh những tình huống bộc phát.

Chiếc xe này nhìn thì cũ, nhưng lại sử dụng nguyên liệu từ sợi cacbon, nhẹ hơn nhôm nhưng lại mạnh hơn sắt đến hai mươi lần. Sau khi giảm trọng lượng cực độ thì tăng được cường độ của xe.

Động cơ đua xe F1 cùng thiết bị gia tốc Nitơ làm cho động lực của xe này kh ủng bố vô cùng. Mà sau khi độ thì Lục Hi đã xử lý cho nó trở nên cũ hơn, mới có được hình dáng cũ nát như thế này.

Nhưng con xe rách này chỉ cần thay bốn cái lốp xe chuyên dụng thì tốc độ có thể sánh với xe đua F1. Những chiếc xe khác so với con xe này của Lục Hi thì đúng là không bằng shit. Cho dù không đổi lốp xe thì Lục Hi cũng dám khẳng định là trong nước gần như không có xe nào nhanh hơn xe này. Mà chiếc Porsche của Ngô Tường thì cũng chả là cái thá gì.

Mà lúc này, chỉ thấy mỹ nữ quyến rũ đứng ở giữa xe hai người, giơ một bàn tay lên cao, sẵn sàng hạ xuống bất kỳ lúc nào.

Ngô Tường hạ kính xe xuống, khiêu khích đạp chân ga.

Lục Hi lắc đầu cười, không để ý tới hắn ta.

Đúng lúc này, mỹ nữ quyến rũ đột ngột hạ tay xuống, Ngô Tường đạp chân ga, Porsche bay nhanh đi như gió.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1090


Chương 1090

Lục Hi cũng đạp chân ga, chỉ thấy xe đột nhiên rít một tiếng, tất cả đều hoa mắt, con xe rách của Lục Hi giống như mũi tên rời khỏi dây cung xông ra cái “vèo”, chỉ sau ba giây đã vượt qua Ngô Tường, mười mấy giây sau thì Lục Hi đã xuất hiện ở đầu đường bên kia.

Tất cả tức khắc há hốc mồm.

Tốc độ của Lục Hi không quá nhanh so với xe đua, ở đây có mấy chiếc xe có thể vượt qua tốc độ của anh, nhưng con xe rách này mà nhanh hơn được Porsche của Ngô Tường thì đúng là khó tin.

Nhưng khi Lục Hi đi đến đích và xuống xe thì Ngô Tường mới đuổi tới, bọn họ không muốn tin cũng phải tin.

Lúc này, Ngô Tường xuống xe, không dám tin nhìn Lục Hi và con xe rách của anh, mà Lục Hi thì cười: “Ngại quá, tôi xin mười ngàn nhé”.

Nói xong, Lục Hi lái xe quay về điểm xuất phát.

Chờ đến khi anh xuống xe từ điểm xuất phát, mọi người vây quanh xe của Lục Hi, xem xét khắp nơi.

Mà anh Mãnh thì đi đến chỗ Lục Hi, đưa tiền cho anh rồi vỗ vai anh, cười: “Xe này độ đỉnh đấy, rất có tương lai”.

Lục Hi lấy tiền, mỉm cười không đáp.

Mà lúc này, Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên cũng kinh ngạc đi tới chỗ Lục Hi. Diêu Na nói: “Anh được đấy nhé, giấu cả chúng tôi, con xe này của anh chắc tốn nhiều tiền độ lắm nhỉ, còn cố ý làm cũ đi nữa chứ, cáo thật”.

“Đúng vậy, anh Lục đỉnh quá, đỉnh hơn xe của tôi nhiều”, Tiết Cảnh Thiên hâm mộ nói.

Tuy rằng xe của anh ta thoạt nhìn đắt tiền hơn Lục Hi và phong cách hơn, nhưng tính năng so ra lại kém hơn nhiều. Tiết Cảnh Thiên hâm mộ từ tận đáy lòng, tính ra anh ta muốn có được xe như kiểu của Lục Hi hơn nhiều.

Mà Lục Hi cười nói: “Cũng tạm, bạn của tôi là cao thủ đường đua này, tôi tiêu hết tiền tiết kiệm mới độ ra được nó đấy”.

Diêu Na nhướng mày, gật đầu.

Đúng lúc này, chỉ nghe thấy một âm thanh nói: “Mới đến mà độ xe kinh phết nhờ, chúng ta thi một trận đi?”

Lục Hi nhìn lại theo tiếng, chỉ thấy một người đàn ông tầm 30 tuổi, râu quai nón nhìn Lục Hi với ánh mắt khiêu khích, hiển nhiên là không phục lắm.

Diêu Na thấp giọng nói: “Đây là Triệu Vũ, xe của gã là Lamborghini HG, giá 4 triệu, cũng thuộc xe hạng A ở đây. Ngoài mấy tay đua chơi lớn ra thì xe của gã coi như là đỉnh nhất rồi, anh cẩn thận”.

Lục Hi nghe vậy thì gật đầu, nói với Triệu Vũ: “Được, tôi chơi”.

“Hay lắm, cược một trăm ngàn nhé, cậu thấy sao?”, Triệu Vũ trầm giọng nói.

Lục Hi cười nhạt: “Miễn là anh vui”.

Mà lúc này, mọi người xung quanh đều kinh ngạc. Một trăm ngàn là tiền đặt cược cực lớn rồi, bọn họ thường xuyên chơi ở đây, nếu đặt con số này thì cũng không có mấy ai chơi nổi.

Bọn họ thấy Lục Hi đồng ý thì càng kinh ngạc hơn, con xe của Lục Hi tuy rằng đi nhanh, nhưng nhìn biểu hiện thì còn kém so với Lamborghini của Triệu Vũ lắm, nhìn không hề lạc quan gì cả.

Mà Triệu Vũ thấy Lục Hi đồng ý thì vẫy tay một cái với anh Mãnh, lập tức chuyển đi một trăm ngàn, Lục Hi cũng không do dự mà chuyển một trăm ngàn. Ngay sau đó, xe của hai người di chuyển tới đường đua.

Mỹ nữ quyến rũ vẫn làm trọng tài, hai người cơ hồ là khởi động chân ga cùng một lúc, sóng vai mà đi, xông ra ngoài như tia chớp.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1091


Chương 1091

Tiếng gầm rú vang lên, đi được nửa đường thì ống xả ở đuôi xe của Lục Hi bốc cháy lên một ngọn lửa màu lam, trong nháy mắt vượt qua Lamborghini của Triệu Vũ mà đến đích đầu tiên.

Một lát sau, hai chiếc xe quay về, Triệu Vũ tái mặt nói: “Tôi nhận thua”.

Sau đó, gã lái xe tới một bên.

Mà lúc này, anh Mãnh đi lên chuyển tiền cho Lục Hi, rồi nói: “Cậu được đấy, nhắm mắt lời ngay một trăm ngàn, có hứng thú tham gia cuộc đua núi Thập Nhị Bàn đêm nay không?”

Lục Hi cười nói: “Cũng có”.

“Được, vậy nhớ đến sớm đăng ký”, Vương Mãnh nói xong thì đi đến bên Lưu Diệu nói gì đó.

Mọi người bắt đầu nghị luận sôi nổi, quan sát xe của Lục Hi, suy đoán xem anh đã độ những thứ gì.

Tiết Cảnh Thiên hâm mộ nhìn Lục Hi, mới được bao lâu thời gian mà đã lời được trăm ngàn rồi. Nếu anh ta mà có con xe như thế thì tốt biết bao nhiêu.

Lúc này, Diêu Na cũng đi đến bên Lục Hi: “Làm tốt lắm, đêm nay anh tham gia đua xe núi Thập Nhị Bàn à?”

“Ừ, tôi muốn thử xem như nào”, Lục Hi nói.

Diêu Na gật đầu: “Tính năng xe của anh không tệ, kỹ thuật mà ok thì sẽ có khả năng đoạt quán quân đấy”.

Lục Hi gật đầu, tỏ vẻ không vấn đề.

Lúc này, Vương Mãnh hô: “Người nào muốn tham gia giải đua núi Thập Nhị Bàn thì mau tới đăng ký”.

Mọi người tức khắc ào ào tới chỗ Vương Mãnh.

Đua xe núi Thập Nhị Bàn mới là trò hay nhất của nơi này, người tham gia càng nhiều thì tiền thưởng càng lớn.

Sau một lát đã có hơn 20 người đăng ký và giao tiền, con số lên đến hai triệu hơn.

Lục Hi giao tiền, thấy Diêu Na cũng tham gia thì anh nhìn sang Tiết Cảnh Thiên, chỉ thấy Tiết Cảnh Thiên hơi mất mát đứng ở một bên, không hề đăng ký. Lục Hi cũng không nói gì với anh ta.

Đăng ký xong, tuyển thủ lần lượt đi tới đường đua, lái đến cửa hang.

Lúc này, mỹ nữ quyến rũ lại đi đến đầu xe của mọi người. Lần này cô ta cầm một cây cờ tam giác giơ lên cao, mà mọi người đều dẫm chân ga, máy móc gầm rú khắp nơi.

Mà Lưu Diệu ở một bên thì gắt gao nhìn thẳng xe của Lục Hi giống như đang tự hỏi điều gì.

Lục Hi đeo chặt đai an toàn, nhẹ nhàng dẫm chân ga, chờ mệnh lệnh xuất phát.

30 giây sau, mỹ nữ quyến rũ hạ cờ xuống, tất cả cùng đạp chân ga, đi nhanh về phía trước.

Giờ phút này, Lục Hi bình tĩnh đi ở giữa đoàn người, hướng tới bên ngoài hẻm núi.

Lục Hi không sốt ruột, núi Thập Nhị Bàn dài tổng cộng 160km, đi đi về về hết hơn 300km, nhất thời cũng không chạy hết được.

Mà lúc này, mọi người đã vọt ra khỏi hẻm núi, bắt đầu tăng tốc đi lên đường núi.

Lục Hi đi theo sau, chờ mọi người bắt đầu tăng tốc thì anh mới mạnh mẽ nhấn ga, chạy đi như điên.

Lúc này, Lưu Diệu đã phái người phong tỏa đường lên, xuống núi, không cho phép xe khác đi qua, chỉ khi nào thi đấu kết thúc mới được đi qua.

Những tài xế già hay chạy đường này biết rõ tình huống, cũng hiểu sự hung tàn của Lưu Diệu nên không dám hé răng.

Mà một vài tài xế mới mà dám mạnh miệng thì lập tức sẽ bị xử lý cực kỳ tàn bạo và hung hăng, cho đến khi họ không dám ho he tiếng nào thì thôi.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1092


Chương 1092

Mà lúc này, thi đấu đã đến cao trào, nhóm tài xế lần lượt tăng tốc để đuổi kịp và vượt qua.

Lúc này là thời khắc mấu chốt nhất, chỉ cần có thể kéo dài khoảng cách thì sẽ chiến thắng.

Nhưng có thể tham gia cuộc đua núi Thập Nhị Bàn thì tính năng xe chắc chắn không tệ, kỹ thuật xe cũng rất tốt. Mọi người hung hãn theo sát nhau. Lúc này, chỉ cần có một xe xảy ra chuyện thì sẽ có vô số người gặp vận xui, cho nên rất cẩn thận.

Mà lúc này, ở phía trước không xa là khúc cua đầu tiên, chiếc Pagani dẫn đầu bắt đầu hất đuôi, trôi qua khúc cua, mà những con xe khác cũng bắt đầu rẽ đi.

Lục Hi lúc này ở vị trí thứ hai từ dưới lên, sau khi đi qua khúc cua thứ nhất thì bắt đầu tăng tốc, liên tục vượt qua mười mấy con xe khác, trở thành hạng ba.

Lục Hi gắt gao đuổi theo hai con xe phía trước, vừa không tụt lại sau mà vừa không nhanh hơn.

Cứ như vậy, Lục Hi theo sát hai con xe, hơn mười phút sau thì đến đỉnh núi.

Chỉ thấy đỉnh núi có một cái đài lớn, một góc của đài có mấy con xe xịn, đều là xe đua đường dài bị nhóm Lưu Diệu chặn lại.

Mà ở trên đỉnh đó cũng có mười mấy người đàn ông, nhìn mấy con xe đi lên khúc cua rồi tăng tốc ngoặt vào khúc cua.

Mà Lục Hi vẫn đi theo sau con xe thứ hai, quay đầu vọt xuống chân núi.

Cứ như vậy, tám phút sau, Lục Hi cùng hai con xe đứng đầu đã gần đến khúc cua đầu tiên.

Đúng lúc này, ống xả ở đuôi xe Lục Hi bỗng nhiên phun ra ngọn lửa màu xanh lam và tăng tốc.

Lục Hi đạp chân ga, trôi qua khúc cua đầu tiên, vọt tới hạng nhất, lúc này hai con xe kia thấy vậy thì dẫm phanh, hạ tốc độ.

Nếu không giảm tốc thì bọn họ sẽ đâm vào đuôi xe của Lục Hi, tất cả sẽ toi đời.

Mà lúc này, Lục Hi khẽ mỉm cười, đạp chân ga, trong nháy mắt kéo dài khoảng cách với bọn họ.

Hai gã tài xế vừa chửi vừa tăng tốc đuổi theo, nhưng Lục Hi đã hoàn toàn kéo dài khoảng cách với bọn họ, bọn họ sao có thể tùy tiện đuổi theo chứ.

Mà vài phút sau, Lục Hi là người đầu tiên đi về hẻm núi, mọi người nhìn thấy thì kinh ngạc vô cùng.

Tính năng xe của Lục Hi không tệ, nhưng ở đây có rất nhiều xe đua chân chính. Con Pagani của Lý Hàn Long có giá những 6 triệu, Jaguar của Triệu Hải Cương thì cũng hơn 5 triệu, đều là xe đua chân chính, tính năng trác tuyệt. Cả hai có kinh nghiệm đua xe phong phú, sao có thể để Lục Hi làm hạng nhất được?

Khi Lục Hi dừng ở điểm khởi đầu được hai phút thì Lý Hàn Long và Triệu Hải Cương mới tiến đến hẻm núi và hiện ra trước mắt mọi người.

Sau đó thì các xe khác mới lục tục xuất hiện, quay về hẻm núi.

Lý Hàn Long và Triệu Hải Cương đều xanh mét mặt mày, không nói một lời.

Bọn họ là hai người thường xuyên đạt giải quán quân ở đây, tranh đấu lẫn nhau. Rất nhiều tài xế muốn cướp lấy quán quân trong xe bọn họ thì đều thất bại, hôm nay lại để cho một người mới như Lục Hi lái con xe rách chiến thắng, đúng là quá mất mặt.

Lúc này, Tiết Cảnh Thiên hưng phấn chạy tới, ôm Lục Hi vừa xuống xe một cái, kích động nói: “Anh Lục, anh đỉnh vãi, thi lần đầu mà đã được quán quân rồi, phục anh quá đi mất”.

Lục Hi cười nói: “Có gì đâu, chỉ cần anh dám đua thì cũng sẽ đoạt quán quân thôi”.

Một câu của Lục Hi đã nói đúng tiếng lòng Tiết Cảnh Thiên. Xe của anh ta không tốt, nên ôm theo ý chí liều mạng đua xe, muốn đạt quán quân, nhưng chỉ thiếu mỗi phí đăng ký nữa thôi.

Diêu Na cũng đi tới, mỉm cười nói với Lục Hi: “Mừng anh được quán quân”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1093


Chương 1093

Lục Hi cười nói: “Chắn con đường phát tài của cô, ngại quá”.

“Tôi bình thường, cũng chẳng thiếu chút tiền này, vui là chính mà”, Diêu Na nhún vai, bình thản nói.

Lục Hi cười: “Vậy thì tốt, tôi chỉ sợ cô giận thôi”.

Diêu Na lắc đầu, gương mặt thoải mái.

Lúc này, Vương Mãnh đi tới, vỗ vai Lục Hi và nói: “Được đấy, lần đầu tham gia đã là quán quân rồi, chúc mừng cậu”.

“Cảm ơn”, Lục Hi cười nhạt.

Vương Mãnh nói: “Đi theo tôi đi, anh Lưu muốn gặp cậu”.

Lục Hi nghe vậy, nói với Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên: “Tôi qua đó một chút”.

Ha người gật đầu, Lục Hi đi theo Vương Mãnh tới chỗ Lưu Diệu.

Lưu Diệu nhìn Lục Hi, rồi nói: “Chuyển tiền thắng cho cậu ta đi”.

Vương Mãnh nghe vậy thì mở máy lên chuyển khoản, không bao lâu, di động của Lục Hi kêu lên, anh nhìn thoáng qua, cộng vào 2 triệu.

Lúc này, Lục Hi nói với Lưu Diệu: “Cảm ơn, tôi đi trước đây”.

“Khoan đã”, lúc này, Lưu Diệu nói.

Lục Hi chau mày hỏi: “Còn chuyện gì à?”

Lưu Diệu đánh giá Lục Hi một lượt, chậm rãi nói: “Thằng em có trình đua xe không tệ, tính cách lại tàn nhẫn, có muốn đi theo anh đây làm việc không? Kiếm được nhiều lắm đấy”.

Lục Hi nghe vậy, chau mày: “Tôi đã kiếm được hai triệu, đủ để kiếm một con xe rồi. Hơn nữa, nói thật là tiền cược ở đây hơi nhỏ, không đáng để tôi liều mạng mỗi ngày”.

Lục Hi đang nói rất thật, nơi này địa thế hiểm trở, đường đi phức tạp, không cẩn thận thì xe hỏng người mất, nơi này có rất nhiều lái xe chưa đua nhiều ở con đường đua kia, bọn họ thường chỉ đến hóng hớt, đặt chút tiền đặt cược cho vui.

Lục Hi cũng cười ha ha: “Thi đấu ở đây thì có là gì đâu, chỉ cần cậu có bản lĩnh thì mấy trăm triệu hay vài tỉ cũng đang chờ cậu đấy, thích không?”

Lục Hi nghe vậy thì sáng mắt lên: “Còn kiếm được nhiều như vậy sao? Thế thì tôi rất có hứng thú”.

Lúc này, Lưu Diệu mỉm cười.

“Có hứng thú thì tốt, đêm nay xong rồi, cậu quay về chờ điện thoại của tôi đi. Sắp có một cuộc thi đấu quy mô lớn rồi, cậu ở đây luyện tập trước, nếu tôi thấy cậu ok thì sẽ cho cậu đi”.

“Được, có cơ hội phát tài lớn như vậy, ông anh nhất định phải cho thằng em hưởng với đấy”, Lục Hi cười ha ha.

“Phải xem cậu như nào đã”, Lưu Diệu thâm sâu nói.

“Tôi nhất định sẽ làm tốt, chỉ chờ tin tức của ông anh thôi”.

Lục Hi nói xong thì chào tạm biệt Lưu Diệu rồi xoay người rời đi.

Lưu Diệu nhìn Lục Hi rời đi, khóe môi nở nụ cười khẩy.

Sau đó không lâu, ở một nơi nào đó có hội đua xe phi pháp toàn quốc mỗi năm một lần.

Nơi đó toàn là những kẻ có tiền mê đua xe thực thụ, siêu xe tụ tập, chỉ cần đoạt giải quán quân ở đó thì sẽ có khả năng trở thành tỷ phú chỉ trong một đêm.

Mà Lưu Diệu thì vẫn luôn tìm kiếm một tuyển thủ kỹ thuật tốt, lá gan lớn. Nơi đó mới là chỗ kiếm tiền chân chính, nơi này chỉ là chỗ chơi cho vui mà thôi.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1094


Chương 1094

Mà sự xuất hiện của Lục Hi cùng biểu hiện của đêm nay đã lọt hết vào trong mắt Lưu Diệu. Hắn đang cần một người dám đánh dám đua, không ngại mạng sống như Lục Hi.

Chỉ cần dám liều mạng, hắn sẽ bỏ vốn ra độ lại một con xe đua cao cấp, đến lúc đó ở cuộc thi toàn cuốc, đặt cược nhiều tiền thì chắc chắn có thể phất lên chỉ sau một đêm.

Còn an nguy của người lái xe như thế nào thì không thuộc phạm vi suy xét của Lưu Diệu. Hắn chỉ cần người liều mạng lái xe, như vậy mới có khả năng thắng lợi trong cuộc thi toàn quốc, trở thành người giàu có chân chính chỉ sau một đêm.

Mà cùng lúc đó, Lục Hi rời đi với một nụ cười lạnh lùng.

“Cá sắp cắn câu rồi”.

Ý định ban đầu của Lục Hi chính là muốn cho Lưu Diệu chú ý, xem Lưu Diệu có dám đánh cuộc chơi lớn một phen hay không. Nhưng hiện tại Lục Hi đã có ý tưởng khác.

Theo như Lưu Diệu nói thì đó là cuộc thi toàn quốc, quy mô hẳn sẽ rất lớn, mà Lưu Diệu cũng muốn đánh cuộc một phen, vậy thì Lục Hi sẽ cho hắn toại nguyện, để hắn chơi vui một lần, cược cả gia sản của hắn rồi trải nghiệm một cảm giác cực kỳ k*ch th*ch.

Lúc này, Lục Hi đi tới bên xe của mình, Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên đang chờ.

“Sao, tiền đặt cược về tay chưa anh Lục?”, Tiết Cảnh Thiên hỏi.

“Về rồi”, Lục Hi cười đáp.

Diêu Na cũng nói: “Lục Hi, tôi thấy Lão đại Lưu nói chuyện với anh khá lâu, nói những gì thế?”

Diêu Na có vẻ rất quan tâm đến vấn đề này, nghiêm túc nhìn Lục Hi.

Lục Hi cũng không che giấu mà nói luôn: “Lão đại Lưu muốn tôi làm cùng hắn, nói là không lâu sau sẽ có một cuộc đua quy mô toàn quốc, và muốn tôi tham gia”.

Diêu Na nghe vậy thì nhíu mày.

Là người trong nghề nên Diêu Na có biết đến cuộc đua này.

Cuộc đua này đã kéo dài mười mấy năm, là cuộc đua phi pháp lớn nhất Hoa Hạ, người trong nghề về cơ bản đều tham gia, cô ta cũng không ngoại lệ, đã tham gia được hai mùa.

Nhưng nhân phẩm của lão đại Lưu cũng không tốt lành là bao, Diêu Na biết mấy ngày trước lão đại Lưu đã bày kế gài một người mới. Người kia lúc này còn đang nằm chung với con xe của mình dưới chân núi kia kìa. Lục Hi mà đi theo hắn thì sẽ phải chịu thiệt lớn.

Lúc này, Diêu Na nhìn Lục Hi: “Lục Hi, chén cơm này không dễ kiếm đâu, tôi khuyên anh nên suy nghĩ cho kỹ, đừng đồng ý vội”.

“Đúng vậy, anh Lục, nghề này có nhiều góc khuất lắm, hơn nữa lão đại Lưu…”, nói đến đây, Tiết Cảnh Thiên bỗng ngậm miệng, nhìn đông ngó tây một chút, không dám nói thêm gì.

Lục Hi mỉm cười: “Hai người yên tâm, tôi có tính toán của riêng mình rồi”.

Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên nghe vậy thì không tiện nói thêm gì nữa, dù sao thì bọn họ cũng vừa mới quen, nói nhiều quá lại thành ra vô duyên.

Ngay sau đó, ba người nói đến cuộc đua kia, tên của nó là Ông Hoàng Đua Xe, vì nơi đó toàn là những người giàu có đam mê đua xe, ngoài một vài con xe đua hiếm gặp ra thì tiền đặt cược cũng rất kinh hoàng.

Mà người tổ chức và người sáng tạo ra cuộc đua này là một gia tộc cực lớn ở Tây Sơn – nhà họ Lương. Thực lực của nhà họ Lương vô cùng hùng hậu, địa điểm thi đấu là ở công viên Golden Sandy Beach tại Tây Sơn.

Nhưng công viên này đã bị nhà họ Lương mua đứt, chuyên dùng để tổ chức cuộc đua quy mô lớn mỗi năm một lần này.

Nghe đến đây, Lục Hi cũng đại khái đã biết, bên tổ chức hẳn là tông sư Lương Thông của Tây Sơn. Chỉ có người này mới có năng lực tổ chức cuộc đua phi pháp lớn như vậy trong suốt bao nhiêu năm qua.

Lúc này, Lục Hi nở một nụ cười kỳ lạ. Cũng không biết là bại gia tử thần cấp Vương Bá Hổ kia đang làm gì, chắc là đi khắp nơi khoe khoang, dù sao thì cũng chẳng có việc khác để làm.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1095


Chương 1095

Sau đó mọi người lại nói chuyện một hồi, Lục Hi đi về nhà. Cá giờ đã cắn câu, anh chỉ cần chờ một cú điện thoại thôi.

Quả nhiên, ba ngày sau Lục Hi nhận được điện thoại của Vương Mãnh, bảo anh đến thị trấn Thiên Vương.

Lục Hi đi tới, buổi tối hôm đó lại tiến hành cuộc đua núi Thập Nhị Bàn, Lục Hi vẫn sát nút đạt quán quân.

Lưu Diệu thấy Lục Hi vẫn đạt quán quân thì mỉm cười đưa cho Lục Hi tiền thưởng và nói chuyện với anh.

Theo ý của Lưu Diệu là, hắn bỏ vốn, cấp xe, Lục Hi làm tuyển thủ, cả hai chia đôi tiền thưởng cuộc thi Ông Hoàng Đua Xe.

Nhưng Lục Hi đã dẫn Lưu Diệu đi ra xem động cơ của xe mình, giảng giải thật kỹ về xe của mình, tỏ ý không cần độ xe thêm làm gì nữa.

Lưu Diệu cũng đã là dân lành nghề, vừa thấy cách sắp xếp của Lục Hi liền kinh hãi. Đây được coi như là xe độ hạng A khắp quốc tế rồi, chỉ cần thay lốp là đủ để tham gia thi đấu quốc tế.

Lần này, Lưu Diệu cười không mở nổi mắt. Không dưng hắn lại tiết kiệm được tiền độ xe. Phải biết rằng, để độ lại một con xe đua đỉnh cấp chân chính thì mất ít nhất đến chục triệu.

Lần này tự nhiên tiết kiệm được mấy chục triệu, hắn có thể có nhiều tiền để đầu tư, đánh cược hơn.

Lưu Diệu cười lớn, sau đó bảo Lục Hi không cần tham gia thi đấu ở đây nữa. Dù sao thì tình hình giao thông ở đây rất hiểm trở, nếu Lục Hi mà xảy ra chuyện thì kế hoạch của hắn sẽ đổ xuống sống xuống bể hết.

Lục Hi đồng ý rồi chào tạm biệt Lưu Diệu. Lúc đi ra khỏi đây, nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên thì chỉ mỉm cười chào.

Hai người kia đều là người tốt, Lục Hi rất cảm kích thiện ý của bọn họ, nhưng chuyện này vẫn phải diễn ra. Dù sao thì anh cũng phải báo thù cho Tư Không Trích Tinh, khiến tên khốn Lưu Diệu này lỗ sạch vốn.

Cứ như vậy, một tuần sau khi Lục Hi về nhà, anh lại nhận được điện thoại.

Anh lái xe đến thị trấn Thiên Vương, nhưng không có một ai ở đây.

Lục Hi dừng xe, đi đến trước mặt Lưu Diệu, hỏi: “Có chuyện gì vậy lão đại?”

Lưu Diệu vẫy ta, chỉ thấy cách đó không xa có một xe vận tải thùng, mở cửa sau ra thì thấy toàn là lốp xe.

Lục Hi đi lên thì thấy đều là lốp xe thi đấu F1 chuyên dụng, hãng Pirelli.

Hãng này còn cứng hơn cả Michelin, là lốp xe do bên F1 chính thức chỉ định, thực lực cực mạnh.

Phải biết rằng, ở những cuộc thi như F1, tốc độ của xe cần phải vượt qua 300km/h, còn nhanh hơn cả máy bay khi cất cánh.

Hơn nữa, đua xe thì không cất cánh, bởi vì trong tầng động lực của không khí đã hình thành một sức nén mạnh mẽ, gắt gao ấn xe dưới mặt đất, cho nên yêu cầu cực kỳ cao với lốp xe.

Lục Hi nhìn qua, cười nói với Lưu Diệu: “Xem ra lão đại đã bỏ vốn lớn, có số lốp này thì tôi đảm bảo có thể đi vào được top 3”.

Lục Hi nói vậy là Lưu Diệu cười đến nở hoa, lấy top 3 trong Ông Hoàng Đua Xe thì sẽ được tầm bảy, tám trăm triệu tiền thưởng, nếu là hạng nhất thì càng không nói làm gì, tiền tưởng lên đến mấy tỷ, chính là nhà giàu thứ thiệt rồi.

Lúc này, Lưu Diệu nói với Lục Hi: “Cậu chắc chắn được top 3 không?”

Lục Hi không chút do dự nói: “Tuyệt đối không thành vấn đề, tôi có thể nói, nếu tôi làm quen sân thì hạng nhất cũng không khó”.

“Hahaha”, Lưu Diệu cười lớn: “Ông em à, nếu đạt được hạng nhất thì số tiền chúng ta có được sẽ đủ để cho hai ta hưởng thụ cả đời đấy, ông em cố lên nhé”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1096


Chương 1096

Lục Hi cười nói: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ lấy được hạng nhất”.

“Được”, Lưu Diệu lớn tiếng nói: “Đưa xe cậu lên đi, đêm nay chúng ta sẽ xuất phát đến công viên Golden Sandy Beach của Tây Sơn”.

“Sắp bắt đầu rồi à?”, Lục Hi hỏi.

Lưu Diệu gật đầu nói: “Tối mai sẽ có sự kiện chúc mừng, sáng sớm ngày kia là bữa tiệc thác loạn, chuẩn bị hưởng thụ đi thôi”.

Lục Hi kích động gật đầu.

Lúc này, một chiếc xe vận tải thùng khác mở đuôi xe ra, Lục Hi lái xe mình đi vào trong đó.

Đàn em của Lưu Diệu chờ Lục Hi đi xuống thì cất cầu đi, cố định xe của Lục Hi trong thùng, sau đó hai chiếc xe vận tải chậm rãi đi ra ngoài dưới sự hộ tống của bốn chiếc xe con, hướng về phía công viên Golden Sandy Beach của Tây Sơn.

Mà đám Lục Hi thì ngồi lên một con xe thương vụ BMW của Lưu Diệu, chậm rãi đi ở phía sa.

Sau một đêm, đến sáng ngày hôm sau, mọi người đã đi xuống cao tốc, tới thủ phủ Tây Sơn, hạ cánh tại công viên Golden Sandy Beach cách phía đông thành phố Nguyên Thái hơn trăm mét.

Công viên này chiếm bảy ngàn mẫu, diện tích rất lớn, nơi này còn có một đoạn lịch sử, điển cố về việc đánh bại nhà họ Dương.

Đến cửa công viên, chỉ thấy có mấy chục người mặc đồng phục đi tuần tra xung quanh. Lưu Diệu đi xuống xe, đưa giấy chứng nhận ra, người đối diện đối chiếu một chút rồi cho đoàn xe của Lưu Diệu đi vào.

Đoàn xe chậm rãi đi vào trong, chỉ thấy trước mặt là sa mạc mênh mông vô bờ, đồi núi phập phùng không ngừng, thực sự rất hoành tráng.

Mà giờ phút này, họ cũng thấy rất nhiều đoàn xe giống mình đang tìm chỗ đóng quân.

Hơn một giờ sau, đoàn xe của Lục Hi đi sâu vào trong, tiến vào trạm dừng đầu tiên của sa mạc, hồ Bình La.

Đây là một hồ nước nhỏ rộng mười mấy mẫu, ở bên hồ đã có bảy, tám chục đoàn xe ở đây. Mọi người đang dỡ xuống chiếc xe, xây lều dựng trại, bắt đầu chuẩn bị.

Lưu Diệu tìm được một khu vực tương đối lý tưởng rồi dừng đoàn xe lại, bắt đầu hạ trại.

Mọi người xuống xe, mấy chục đàn em của Lưu Diệu bắt đầu mở xe vận tải ra làm công tác chuẩn bị.

Lưu Diệu mang theo Lục Hi và Vương Mãnh di chuyển quanh đây.

Nhìn xung quanh là các loại siêu xe, Lục Hi cũng được mở rộng tầm mắt.

Chỉ thấy toàn là các siêu xe đua đẳng cấp như Ferrari, Lamborghini, Aston Martin, Bentley đều được độ thành đủ thứ màu sắc, vô cùng huyền ảo.

Những con xe này rẻ cũng là bảy, tám triệu, đắt thì đến mấy chục triệu, thuộc dạng siêu xe.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Lục Hi reo lên, anh liếc nhìn, là Diêu Na gọi tới, sau khi nghe điện hai người trò chuyện một hồi, hóa ra Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên cũng vừa mới tới, bọn họ gọi cho anh ngay, Lục Hi nói vị trí của mình, sau đó cúp máy.

Anh nói với Lưu Diệu một tiếng, hắn cười bày tỏ sự hoan nghênh.

Không bao lâu, Diêu Na và Tiết Cảnh Thiên lái xe của mình tìm thấy doanh trại của Lưu Diệu, Lục Hi nhìn thấy từ xa, anh chào hỏi với Lưu Diệu rồi mới quay lại doanh trại của mình, còn Lưu Diệu thì tiếp tục quan sát tình hình đua xe.

Sau khi ba người gặp mặt, trò chuyện nhiệt tình hồi lâu, đây là lần đầu Tiết Cảnh Thiên tham gia cuộc thi như vậy, anh ta tỏ ra khá hưng phấn.

Lục Hi nhìn hai người rồi nói: “Hai người cũng muốn tham gia tranh giải sao?”

“Xe của tôi kém lắm, chỉ tới xem náo nhiệt chút cho vui thôi”, Tiết Cảnh Thiên ngượng ngùng nói.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1097


Chương 1097

Xe của anh ta quả thật rất kém, nằm trong hạng dưới đáy, nổi bật ở đây chính là cuộc đua Rally đi một vòng công viên Golden Sandy Beach trong mười hai tiếng, chỉ có điều tiền phí ghi danh phải mất năm triệu, Tiết Cảnh Thiên không nộp nổi.

Ngay khi anh ta nói vui chơi chút thôi, Lục Hi cũng biết là ý gì.

Tiền đặt cược ở chỗ này là lớn nhất, không chỉ là tiền thưởng ở giải đua Rally, mà còn là thứ hạng đánh cược bên ngoài đường đua.

Chờ sau khi ghi danh kết thúc, nhà họ Lương sẽ công bố kiểu xe dự thi và thông tin của tay đua lên một trang web đặc biệt, để những người yêu thích đua xe trên toàn quốc đặt tiền cược tham gia.

Tiền đặt cược đó có thể nói thật sự kinh khủng, cũng là nguồn tiền hoa hồng quan trọng nhất của nhà họ Lương, chỉ cần bạn cảm thấy chiếc xe kia có thể thắng, bạn cứ đặt cược, tiền không giới hạn.

Nhà họ Lương thân là nhà cái, dù có ăn được bao nhiêu tiền, chỉ cần bạn thắng, lập tức nhả tiền, nếu đặt trúng top ba, vậy thì đúng là một đêm thôi đã giàu nhanh chóng.

Bao nhiêu người với tâm lý thả con săn sắt bắt con cá rô đến tham gia cá cược lần này, ai cũng muốn một đêm chuyển mình, số tiền có thể lên đến mấy chục tỷ, vô cùng kinh khủng.

Lục Hi nghe thấy lời của Tiết Cảnh Thiên, anh mỉm cười nói:

“Đừng có gấp gáp đặt tiền cược, tin tôi đi, đến lúc đó tôi sẽ cho anh chút tin tức”.

Tiết Cảnh Thiên nghe xong, lập tức hai mắt anh ta sáng lên: “Chẳng lẽ anh Lục có tin tức nội bộ gì?”

Lục Hi cười một tiếng đáp: “Có một chút, chờ tin của tôi, đặt cược cũng không muộn đâu”.

“Được được, tôi nhất định chờ tin của anh Lục”, Tiết Cảnh Thiên gật đầu liên tục.

Bản thân anh ta cũng đang rất túng quẫn, thắng chứ không thể thua được, dù có thể có một chút tin tức nội bộ thôi, anh ta liền rất kích động.

Lúc này, Diêu Na nhìn sang Lục Hi, đánh giá anh một chút rồi nói: “Anh thật sự có tin tức nội bộ?”

“Một chút, tôi quen một người có mối quan hệ rất tốt với nhà họ Lương, chắc là anh ta sẽ không nhịn được mà xuất hiện nhanh thôi, đến lúc đó để tôi hỏi thăm anh ta”.

Lục Hi nhớ đến Vương Bá Hổ, trong lòng không nhịn được liền muốn cười, với tính cách của tên này, còn cả tác phong làm việc của gã và quan hệ giữa gã và nhà họ Lương, nếu gã không xuất hiện, vậy thì thật sự là kỳ tích.

Diêu Na nghe thấy vậy, dường như cũng có suy nghĩ.

Một lát sau, Diêu Na nói: “Hai anh, chúng ta đi làm quen với địa hình ở đây, thế nào?”

“Được, phong cảnh chỗ này cũng không tồi, có thể đi ngắm một chút”, Tiết Cảnh Thiên nói.

Lục Hi gật đầu, làm quen địa hình cũng tốt.

Sau đó, vì xe thể thao đều chỉ có hai chỗ ngồi, Lục Hi lên Ferrari 458, Tiết Cảnh Thiên thì lái con Toyota 68 của mình, hai xe một trước một sau đi sâu về phía công viên Golden Sandy Beach.

Đường bên trong công viên Golden Sandy Beach, mặc dù đều là đường nhựa, nhưng nơi này gió cát cực lớn, đường xá phức tạp, cũng là nơi đáng để thử nghiệm công nghệ.

Diêu Na lái xe, sau khi đi một hồi, đột nhiên cô ta nói: “Nếu như anh thật sự đạt được thứ hạng, anh cho rằng Lưu Diệu sẽ chia tiền thưởng cho anh sao”.

Lục Hi trầm mặc một hồi lâu, anh chậm rãi nói: “Cô có mục đích của cô, tôi cũng có mục đích của mình, mọi người không hiểu hết đâu, ý tốt của mọi người tôi nhận, nhưng chuyện của tôi cô đừng can dự vào”.

Diêu Na nghe xong mặt liền biến sắc, mãi hồi lâu cô ta mới khôi phục lại bình thường, cô ta nói: “Nếu đã như vậy, tôi cũng không nhiều lời nữa, chúc anh may mắn”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1098


Chương 1098

Lục Hi trầm mặc một hồi lâu,

Ở một góc trong công viên Golden Sandy Beach có một tòa làm việc mười lăm tầng. Lúc này, ở đại sảnh giám sát tầng trên cao nhất, một đám người đang ngồi.

Một người trong số đó thoạt nhìn khoảng hơn sáu mươi tuổi, tinh thần phấn chấn, ông ta ngồi ngay ngắn giữa trung tâm đại sảnh, nhìn về phía trên màn hình lớn dài rộng mấy chục mét tập hợp mấy ngàn chiếc camera quay lại cảnh khắp nơi trong công viên Golden Sandy Beach, còn trên một bức tường khác thì có bản đồ toàn cảnh công viên Golden Sandy Beach được quay theo thời gian thực từ một vệ tinh được thuê đặc biệt, nếu muốn xem tình hình ở đâu, có thể quay 360 độ không góc chết, nhìn ra rõ tình hình chi tiết địa điểm xảy ra chuyện.

Bên cạnh ông già còn có hai người đang đứng, một người chính là Vương Bá Hổ, một người khác là Lương Bách Hiếu. Còn người này thì là gia chủ Lương Thông nhà họ Lương, cao thủ cảnh giới tông sư.

Lương Thông quan sát màn hình lớn, trên mặt mang vẻ thong thả.

Là tông sư duy nhất của Tây Sơn, ông ta đã ăn sâu bén rễ ở đây, cộng thêm liên hiệp với phú hào nhà họ Vương ở Tây Sơn, hai nhà bắt tay nhau hợp tác mấy chục năm, sức nặng ở Tây Sơn là vô cùng khủng khiếp.

Còn Ông Hoàng Đua Xe chính là hoạt động nhỏ trước kia thanh niên của nhà họ Lương tổ chức tự phát, nhưng dần dần số lượng người tham dự hoạt động ngày càng nhiều, Lương Thông cũng bắt đầu xem trọng việc này.

Sau đó, Lương Thông và bố của Vương Bá Hổ là Vương Xảo Lợi đã bàn bạc một hồi, hai người quyết định đầu tư một số tiền lớn để mở rộng hạng mục này.

Sau đó, Vương Xảo Lợi dùng đúng chỗ mấy tỷ tiền vốn để mua đất và mở rộng, nâng cao sức ảnh hưởng của cuộc đua, qua nhiều năm phát triển, Ông Hoàng Đua Xe đã trở thành cuộc đua số một trong nước.

Nhưng cuộc đua này không hợp pháp, bởi vì Hoa Hạ không có thủ tục về đua xe, với thế lực của hai nhà bọn họ cũng chỉ có thể âm thầm tổ chức, nhưng chính quyền Tây Sơn cũng một mắt nhắm một mắt mở đối với chuyện này, vì sau mỗi cuộc đua hàng năm giữa hai nhà, bọn họ đều sẽ quyên góp một khoản tiền lớn cho chính quyền, chỉ cần không xảy ra chuyện, chính quyền cũng vui vẻ cho bọn họ tổ chức, quy mô càng lớn càng tốt.

Mà đến bây giờ, lợi nhuận mỗi năm Ông Hoàng Đua Xe mang lại cho hai nhà đã vượt quá một tỷ, đây đã là con đường sinh lời vô cùng quan trọng của hai nhà.

Lương Thông đích thân trông coi, Vương Xảo Lợi cũng phái con trai mình là Vương Bá Hổ tới quan sát cuộc đua này.

Đúng lúc đó, ánh mắt Vương Bá Hổ nhàm chán quét qua màn hình giám sát, sau đó gã đột nhiên sửng sốt, lập tức nói: “Mau phóng to camera số hai mươi cho tôi”.

Nhân viên nghe xong lập tức chuyển camera số hai mươi toàn màn hình.

Lúc này, trên màn hình hiện lên một chiếc Ferrari 458 màu đỏ và Toyota 86 đang đổ lại, mà bên cạnh hai chiếc xe có ba người đang đứng, bọn họ chỉ vào một tòa di chỉ trước mặt và nói gì đó, Vương Bá Hổ nhìn bóng lưng ba người, mặt đầy chăm chú.

Bấy giờ, Lương Thông và Lương Bách Hiếu không hiểu nhìn về phía màn hình, không biết tại sao Vương Bá Hổ lại hồi hộp như vậy.

Đúng lúc đó, ba người xoay người chuẩn bị lên xe, mọi người đều nhìn thấy chính diện, lúc này mặt gã liền biến sắc: “Điều vệ tinh đi theo bọn họ”.

Nhân viên điều động vệ tinh, bắt đầu tiếp sóng tình hình của ba người.

Lúc này, Lương Thông trầm giọng hỏi: “Bá Hổ, xảy ra chuyện gì?”

Vương Bá Hổ mang vẻ nghiêm túc nói: “Người này là Lục Thiên Hành”.

Lương Thông nghe xong, sắc mặt liền thay đổi.

Sau khi Lương Bách Hiếu quay về nói với ông ta Lục Thiên Hành đã đánh bại một chân nhân, sau đó tận mắt hắn ta nhìn thấy quyết chiến giữa Lục Thiên Hành và Ôn Nhất Hàng, thực sự khiếp sợ sâu sắc trước thực lực của anh.

Lương Thông tự biết mình và Ôn Nhất Hàng có chênh lệch rất lớn, chứ đừng nói đến Lục Thiên Hành, người này tuyệt đối là cao thủ đứng đầu Hoa Hạ, anh đến địa bàn của mình, vậy thì phải cực kỳ coi trọng.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1099


Chương 1099

Lương Thông cau mày nhìn hình ảnh trong vệ tinh, ông ta nói: “Cháu chắc chắn chứ, sao chú thấy có chút không giống”.

“Anh ta còn có một tên khác là Lục Hi, thật ra thì cũng là Lục Thiên Hành, bọn họ đều cùng một người, cháu không biết anh ta dùng cách gì, nhưng anh ta có thể tự do hoán đổi giữa hai hình ảnh, là Lục Thiên Hành không sai đâu”, Vương Bá Hổ nói.

Lương Thông nghe xong liền rơi vào trong trầm tư, một lát sau ông ta đứng lên nói: “Bá Hổ, Bách Hiếu, xác định xong doanh trại của tông sư Lục, mấy đứa theo tôi đến đón tiếp”.

Thực lực của Lục Thiên Hành đã đạt đến cảnh giới tông sư, xứng đáng nhận được sự cung kính của tất cả các tông sư khác, hiếm thấy Lục Hi đến địa bàn của mình, ông ta nhất định phải tiếp đãi cẩn thận, đây là sự cung kính từ nội tâm ông ta, cường giả đối với cường giả đã có loại trình tự trời sinh như vậy.

Lúc này, Vương Bá Hổ lại cau mày nói: “Chú Lương, đừng gấp gáp, hay là để cháu đi xem chút đã, Lục Thiên Hành là người khiêm tốn, ngộ nhỡ nếu anh ta có chuyện gì, chúng ta lại tùy tiện đến làm phiền, vậy cũng không tốt”.

Lương Thông nghe thấy vậy liền hơi suy tư, ông ta cảm thấy Vương Bá Hổ nói cũng có lý.

Lục Thiên Hành đột nhiên xuất hiện ở đây, ít nhiều chắc là có chút chuyện, nếu như thật sự làm phiền chuyện của anh, vậy thì lợi bất cập hại.

Mà Vương Bá Hổ ít nhiều cũng có chút giao tình với anh, bảo gã đi hỏi thăm trước cũng là lựa chọn thận trọng.

Ngay sau đó, Lương Thông gật gật đầu nói: “Bá Hổ nói không sai, chuyện của tông sư Lục nhất định phải thận trọng, cháu đi gặp gỡ trước đi, xem xem là chuyện gì”.

“Vâng”.

Vương Bá Hổ gật đầu.

Không bao lâu, từ trên vệ tinh nhìn thấy xe của đám người Lục Hi quay lại hồ Bình La, không bao lâu Lục Hi lái con xe nát cùng với Ferrari, Toyota 86 và một chiếc xe Benz thương vụ đi vào trong công viên Golden Sandy Beach.

Lúc này, Vương Bá Hổ nói: “Nhìn dáng vẻ chắc là anh Lục đi về phía trung tâm Carnival rồi, bây giờ cháu qua đó gặp gỡ một chút”.

“Ừ, mau đi đi”, Lương Thông nói.

Ngay sau đó, Vương Bá Hổ xoay người xuống tầng rời đi.

Lúc này, Lục Hi đang lái chiếc xe đã thay bốn lốp, đi theo sau xe Lưu Diệu vào sâu trong công viên Golden Sandy Beach.

Chính giữa công viên Golden Sandy Beach có một trung tâm Carnival, đó là nơi nhà họ Lương cung cấp đồ tiếp tế cho đông đảo đoàn xe, có đủ loại thức ăn ngon và nhiên liệu.

Ban ngày ở đó có rất nhiều cuộc thi tổ chức tự phát, buối tối thì là tiệc Carnival uống rượu, xem các chương trình, vô cùng náo nhiệt.

Toàn bộ cuộc thi kéo dài một tuần lễ, sáu ngày đầu chính là các loại cuộc thi tự do, nhà họ Lương không tham dự, mọi người tùy ý vui chơi, còn miễn phí cung cấp các loại phục vụ, chỉ có vào ngày thứ bảy mới tiến hành cuộc đua Rally ở công viên Golden Sandy Beach, kéo toàn bộ hoạt động lên cao điểm.

Lái hơn ba tiếng đồng hồ mới tới nơi.

Chỉ thấy đây là một quảng trường bằng phẳng, diện tích lớn chừng bằng bốn năm sân đá bóng, bên trong đã có xe sang đỗ không ít.

Xung quanh thì có hai hàng kiến trúc thấp tầng, có cung cấp toàn bộ các loại tiện ích phục vụ cho sinh hoạt như trạm đổ xăng, khu đồ ăn ngon, xưởng sửa chữa v.v… Hơn nữa, những thứ này đều là cung cấp miễn phí.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1100


Chương 1100

Đám người Lục Hi tiến vào quảng trường rồi dừng xe lại, chỉ thấy trên quảng trường đã có không ít xe bắt đầu tự do thi đấu trên đường đua trong quảng trường, tiếng động cơ nổ ầm ầm.

Lúc này, Lưu Diệu đi tới bên cạnh Lục Hi, hắn cười nói: “Người anh em, nhìn nhiều hơn chút đi, ghi nhớ đặc trưng những loại xe này và phong cách lái xe của các tuyển thủ, cái này sẽ giúp đỡ cậu đấy”.

“Biết rồi lão đại, tôi sẽ lưu ý”, Lục Hi cười một tiếng nói.

Sau đó, mấy người nhìn các loại xe sang và giải đua ở ngay gần mình.

Lúc này, Vương Bá Hổ lái một chiếc Bugatti cải trang từ xe Batmobile phóng nhanh như gió đi tới trung tâm Carnival, gã dừng xe ở bên ngoài rồi lẳng lặng đi vào.

Vào trung tâm Carnival, Vương Bá Hổ quan sát xung quanh, cuối cùng phát hiện ra bóng dáng của Lục Hi, thế là gã chậm rãi tới gần.

Bấy giờ, Lục Hi cười một tiếng, vì anh đã sớm để ý, cho nên Vương Bá Hổ vừa đến, anh liền cảm nhận được khí tức của gã, quay đầu lại nhìn, quả nhiên Vương Bá Hổ ở cách đó không xa đang lấm la lấm lét nhìn mình.

Lục Hi nhìn đám người Lưu Diệu đều đang quan sát cuộc đua, vì vậy anh lặng lẽ đi về phía Vương Bá Hổ.

“Anh Vương, khiêm tốn như vậy không giống tác phong của anh đâu”, Lục Hi cười quái dị, đi tới bên cạnh Vương Bá Hổ nói.

Vương Bá Hổ lúng túng cười một tiếng: “Ở trước mặt anh Lục tôi nào có phần phách lối đâu”.

“Ha ha”, Lục Hi cười một tiếng.

“Anh Lục, anh tới đây sao không thông báo cho tôi, tôi sẽ hết lòng bày biện thiết đãi anh thật tốt”, Vương Bá Hổ ân cần nói.

Lục Hi chậm rãi đáp: “Nói thẳng với anh, tôi tới chỗ này là có chuyện, vừa hay cũng muốn tìm anh, e răng là chuyện hai nhà các anh phải hợp lực làm giải đua xe này, anh biết làm sao mới có thể khiến một người dốc hết toàn bộ tài sản để đặt tiền cược vào một người không?”

Nghe thấy lời này, Vương Bá Hổ lập tức tỉnh táo, gã nói.

“Anh Lục, cái này không đơn giản, đang trong sáu ngày đua tự do, chỉ cần luôn có biểu hiện nổi trội hơn, đương nhiên sẽ có lượng lớn người chú ý đến và đặt cược vào người đó, mục đích của đua tự do chính là như vậy, để mọi người có đánh giá bước đầu về thực lực của tay đua, thông thường biểu hiện tốt trong cuộc đua tự do, vậy thì cũng sẽ có biểu hiện không tầm thường trong cuộc đua Rally”.

Lục Hi gật đầu, anh cười một tiếng: “Là đạo lý này hả, tôi còn nghe nói các anh cho mấy người đặt cược vay lấy lãi?”

“Ừ, ở chỗ chúng tôi mỗi đoàn xe đều có hồ sơ, những người kia đều muốn một đêm phất lên nhanh chóng, sợ vốn đặt cọc không đủ đều sẽ vay chút tiền ở chỗ chúng tôi, chúng tôi cũng dựa theo tư chất của bọn họ để cho vay tiền, là chuyện rất bình thường”, Vương Bá Hổ nói.

Lục Hi gật đầu đáp: “Nhớ kỹ, có một người tên Lưu Diệu, nếu hắn tìm các anh vay tiền, hắn muốn bao nhiêu thì các anh cứ cho vay bấy nhiêu, biết chưa”.

Vương Bá Hổ nghe xong liền vén tay áo nói: “Anh Lục, anh muốn đối phó với Lưu Diệu này sao? Tuyệt đối không thành vấn đề, anh nói sao thì làm như vậy”.

Vừa nghe chuyện Lục Hi muốn làm, Vương Bá Hổ nhất thời tỉnh táo tinh thần.

Lục Hi khẽ gật đầu: “Tôi chuẩn bị để tên Lưu Diệu này đặt cược vào mình, cho hắn thua hết sạch, thiếu các anh một khoản nợ thì hay rồi, nếu hắn thua, tiền không phải vào tay các anh sao, nợ của hắn thì cũng vẫn là nợ, vẫn phải trả đúng không?”

Nhà họ Lương thân là nhà cái, người cược thua thì tiền đương nhiên sẽ vào túi nhà họ Lương, nhưng nếu thiếu nợ thì vẫn phải trả, không có mấy người dám nợ tiền nhà họ Lương và nhà họ Vương mà không trả.

Vương Bá Hổ nghe xong, gã gật đầu như gà mổ thóc rồi cười nói: “Chuyện này anh Lục muốn xử hắn, không thành vấn đề, chỉ cần hắn dám há miệng nói, tôi cho hắn vay liền, để xem hắn có lá gan lớn bao nhiêu”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1101


Chương 1101

Tiền của nhà họ Vương không phải nhiều bình thường, nếu không thì Vương Bá Hổ đâu dám phách lối như vậy, một Lưu Diệu thôi mà, dọa chết hắn cũng không ngờ nhà họ Vương giàu có như vậy.

Nhưng muốn để Lưu Diệu đòi hỏi vay tiền, Vương Bá Hổ quyết định hạ chút công phu để gã cõng một khoản nợ khổng lồ trên lưng, đến lúc đó tự có người của nhà họ Lương đến đòi nợ, Vương Bá Hổ cũng không sợ hắn chạy mất.

Ngay sau đó, hai người lặng lẽ bàn bạc một hồi, cuối cùng Vương Bá Hổ nói: “Anh Lục, anh có xe tốt không, chỗ tôi có một chiếc Bugatti, tính năng cực tốt, tôi cũng không biết lái, hay là tôi tặng cho anh Lục chơi?”

Vương Bá Hổ suy nghĩ, nếu không có xe tốt để anh Lục lấy được thành tích tốt, tên Lưu Diệu này sẽ không dễ dàng mắc câu.

Lục Hi lắc đầu nói: “Xe thì tôi có, anh không cần quan tâm về mặt này. Đúng rồi, còn có chuyện muốn hỏi anh, các anh có bí mật nội bộ gì không? Có biết ai sẽ đạt được top ba hay các anh đã sắp xếp xong thí sinh hạng nhất?”

Vương Bá Hổ nghe xong thì ngượng ngùng nói: “Có một chút, tay đua của chúng tôi được huấn luyện hàng năm ở đây, đạt được top ba cũng không thành vấn đề”.

Lục Hi gật đầu, nhà họ Vương và nhà họ Lương có số lượng vốn lớn, cải trang thành một chiếc siêu xe quả thật là chuyện nhỏ, cộng thêm có tay đua được huấn luyện hàng năm ở đây, địa hình thuận lợi, đạt được top đầu cũng rất bình thường, nghiêm túc mà nói cũng không tính là tệ, so với người âm mưu thủ đoạn như Lưu Diệu, quả thật là mềm mỏng, vẫn còn có lương tâm…

“Nói cho tôi tên của tay đua, tôi có hai người bạn muốn chơi chút”, Lục Hi nói.

Vương Bá Hổ lập tức đáp: “Lưu Trường An, đặt vào hắn thì đứng top ba cũng không thành vấn đề”.

Lục Hi gật đầu, anh trò chuyện với Vương Bá Hổ một hồi rồi bảo gã đi, sau đó Lục Hi quay về bên cạnh đám người Lưu Diệu: “Lão đại Lưu, tôi chuẩn bị đi làm nóng người một chút”.

Lưu Diệu nghe xong liền cười đáp: “Được chứ, cậu cứ đi thử chút đi”.

Ngay sau đó, Lục Hi lái con xe nát của mình đi tới đường đua.

Lúc này, ở đây đã tập trung hơn ba trăm chiếc xe đủ các loại hào nhoáng từ mấy triệu đến mấy trăm triệu, có thể nói giống như buổi biểu diễn xe sang.

Còn mọi người nhìn thấy chiếc xe nát của Lục Hi mà cũng dám tham gia đua tự do, bọn họ đều cười ầm một trận, một chiếc xe Ferrari đi tới bên cạnh Lục Hi, bày tỏ muốn phân thắng bại.

Hai người bàn bạc xong tiền đặt cược, ngay sau đó bắt đầu thi đấu.

Lần này, Lục Hi không nhượng bộ, trong lúc mọi người còn đang trợn tròn mắt, anh đã giành được thắng lợi.

Sau đó liền có người không phục liền lái xe sang đến muốn so tài với Lục Hi.

Tiếp đó, Lục Hi thắng liên tiếp năm trận, anh cất một cục tiền giấy vào trong túi, mọi người mặt ai nấy đều không tin nổi, còn Lưu Diệu cười như nở hoa.

Lần này hắn nhặt được bảo vật rồi, Lục Hi này và xe của anh quả thật chính là món quà trời ban cho hắn đó, lần này hắn đã trở thành một tên nhà giàu chân chính rồi.

Buổi tối, Carnival bắt đầu.

Trên quảng trường đèn pha được chiếu sáng chưng, nhà họ Lương thuê mấy chục người mẫu mặc bikini bày biện bia và đồ ăn ở quảng trường, chỉ cần bạn có nhu cầu, ngoắc tay một cái thì người mẫu sẽ tươi cười đi đến trước mặt bạn.

Một bên trên quảng trường còn có một màn hình cực lớn đang chiếu loạt phim Fast and Furious, tô điểm thêm nhiều màu sắc cho Carnival.

Bốn người Lục Hi, Lưu Diệu, Tiết Cảnh Thiên và Diêu Na ngồi quanh một bàn, ăn thịt nướng uống bia, thưởng thức phim điện ảnh và người đẹp đi qua đi lại, thích ý không nói nên lời.

Cứ như vậy liên tục năm ngày, Lục Hi với dáng vẻ giống như ngựa đen, anh đã thu được danh tiếng cực lớn trong cuộc đua tự do, mỗi ngày thi đấu mười mấy trận, không thua trận nào, được mọi người gọi là thần xe.
 
Back
Top Bottom