Tiên Hiệp Cự Long Thức Tỉnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1062


Chương 1062

Lúc này, sắc mặt của gia tộc Thiên Diệu và Diệp Phùng Xuân đều vô cùng thảm hại.

Lục Thiên Hành không ngờ lại là giáo quan của Viêm Long, tổng giáo quan của lính đặc chủng Hoa Hạ, một vị tướng quân thực thụ.

Chỉ thân phận này thôi thì gia tộc Thiên Diệu bọn họ đã không thể trêu vào được rồi. Gia tộc bọn họ có lớn đến mấy thì cũng không dám đối đầu hay khiêu khích quân đội, vì như vậy khác nào khiêu khích quốc uy Hoa Hạ. Tuy gia tộc Thiên Diệu được xưng là gia tộc số một Hoa Hạ, thế nhưng ở trước mặt con quái vật khổng lồ của quốc gia thì bọn họ chẳng là cái thá gì.

Lúc này, Thiên Diệu Linh Vũ thở dài một tiếng, đi lên khom lưng hành lễ với Lục Hi: “Cậu Lục, Thiên Diệu Linh Vũ tôi có mắt không tròng, đắc tội cậu, bây giờ xin tùy ý cậu Lục trừng phạt, Thiên Diệu Linh Vũ tôi nhận tội”.

Giờ phút này, Thiên Diệu Linh Vũ giống như già đi mấy chục tuổi, trở thành một ông già gần đất xa trời, mà đám người của gia tộc Thiên Diệu thấy đại chấp sự nhún nhường như thế cũng đều thấy hổ thẹn.

Gia tộc Thiên Diệu bọn họ trước giờ chưa bao giờ phải khiêm tốn như thế, hôm nay lại bị một Lục Thiên Hành ép cho không dám ngẩng đầu, thật sự là khó mà chấp nhận.

Nhưng sự thật rành rành ra như thế, không chấp nhận cũng không được. Sức mạnh của Lục Thiên Hành quá nghịch thiên, đánh bại của đại chấp sự Thiên Diệu Khang, Thiên Diệu Linh Vũ, lại dùng võ lực tuyệt thế để phá diệu quang sát trận, gia tộc Thiên Diệu không còn ai cản nổi anh nữa.

Hơn nữa, ngay cả lính đặc chủng mà Diệp Phùng Xuân mời đến cũng bị Lục Thiên Hành đuổi đi, Lục Thiên Hành lại còn là thiếu tướng, giáo quan Viêm Long, tổng giáo quan lính đặc chủng Hoa Hạ. Gia tộc bọn họ đã không còn năng lực đánh trả nữa.

Thiên Diệu Linh Vũ làm như vậy cũng là không còn cách nào khác. Bọn họ hiểu được, chẳng qua bọn họ chỉ cảm thấy chua xót trong lòng mà thôi.

Lục Hi lạnh lùng nhìn đám người của gia tộc Thiên Diệu, anh nhìn đến đâu thì đám người né tránh đến đó, không ai dám đối diện với Lục Hi.

Mà khi Lục Hi nhìn đến Diệp Phùng Xuân, gương mặt vốn đang trắng bệch của ông ta càng thêm kinh hãi hơn, cả người run rẩy.

Lục Thiên Hành mạnh mẽ tuyệt thế, thân phận còn rợn cả người, ông ta không thể nghĩ ra nổi mình phải mời ai thì mới chặn được Lục Hi.

Lúc này, Lục Hi nhìn ông ta, chậm rãi nói: “Diệp Phùng Xuân, rốt cuộc tôi nên trừng phạt ông thế nào đây”.

Diệp Phùng Xuân nghe Lục Hi nói vậy, run rẩy cả người, nhưng vẫn nói: “Lục Thiên Hành, cậu làm con trai tôi bị thương, bức chết An Gia Thần, đánh An Trung bị thương, tôi chỉ báo thù thôi, tôi có gì sai chứ?”

Lục Hi nghe vậy, lập tức nhìn chằm chằm ông ta.

“Ông còn dám nói thế à? Con trai ông chưa biết rõ ngọn ngành mà đã muốn đánh gãy chân tôi, tôi nể tình phạt nhẹ, ông lại mời An Trung và An Gia Thần đến, muốn đưa tôi vào chỗ chết, rồi liên hợp với gia tộc Thiên Diệu đối phó tôi. Giờ ông lại đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi?”

Diệp Phùng Xuân bị Lục Hi nói cho á khẩu.

“Đều nói lương y như từ mẫu, nhưng ông lại không phân rõ trắng đen như thế thì đúng là nên bị nghiêm trị”, Lục Hi lạnh lùng nói.

Diệp Phùng Xuân nghe vậy, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Lúc này Lục Hi bấm tay ra bắn, một luồng kình khí đánh vào cơ thể Diệp Phùng Xuân, Diệp Phùng Xuân tức khắc cả kinh.

Sắc mặt ông ta bỗng nhiên biến đổi, trở nên vặn vẹo, cả người ngã xuống mặt đất, đau đớn kêu to lên, không ngừng lấy tay cào vào ngực mình giống như có thứ gì đang cắn vào trái tim của ông ta.

Người của gia tộc Thiên Diệu nhìn Diệp Phùng Xuân thê thảm như vậy thì đều đổ mồ hôi lạnh, chỉ sợ người tiếp theo sẽ chính là bọn họ.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1063


Chương 1063

Diệp Phùng Xuân cứ kêu rê n như vậy chừng năm sáu phút thì mới ngừng lại, nằm dưới đất thở hồng hộc, vô cùng chật vật.

Lúc này, Lục Hi mới nói.

“Kình khí này mỗi tháng sẽ phát tác một lần. Lúc phát tác sẽ như vạn kiếm xuyên tim, liên tục trong nửa giờ, đây coi như là hình phạt dành cho ông. Nhưng nếu ông có thể tìm cách bỏ được kình khí này đi thì y thuật của ông sẽ có thể tiến thêm một bước nữa, cố gắng nhé”.

Diệp Phùng Xuân nghe vậy, vẻ mặt kinh hãi.

Ông ta lúc này đã biết thủ đoạn của Lục Thiên Hành khó lường thế nào, nói mỗi tháng sẽ phát tác một lần thì tuyệt đối không giả.

Mà nếu bỏ được kình khí kia đi, y thuật của ông ta sẽ tăng lên một tầng. Thực lực của Diệp Phùng Xuân đang ở điểm nút thắt, rất khó tăng cấp.

Mặc dù ông ta rất muốn tăng kỹ năng lên nhưng ông ta cũng chẳng dám ôm ảo tưởng có thể thoát khỏi thủ đoạn của Lục Thiên Hành, cho nên trong lòng chỉ thấy thê thảm.

Sau đó, Lục Hi nhìn sang Thiên Diệu Linh Vũ.

Tất cả người của gia tộc Thiên Diệu đều trở nên khẩn trương. Biết rằng Lục Thiên Hành chuẩn bị trừng phạt họ.

Thua chính là thế, từ xưa đến nay, bất kể là quốc gia hay giang hồ, thua thì sẽ phải chịu sự xử trí của kẻ thắng.

Bọn họ chỉ mong rằng điều kiện mà Lục Thiên Hành nói ra không quá hà khắc, cho gia tộc Thiên Diệu giữ lại chút mặt mũi cuối cùng, nếu không thì bọn họ sẽ thật sự xấu hổ với trưởng tộc Thiên Diệu Chân của gia tộc Thiên Diệu số một Hoa Hạ và liệt tổ liệt tông của gia tộc Thiên Diệu.

Mà Thiên Diệu Linh Vũ thì càng mang vẻ mặt cô đơn, gia tộc Thiên Diệu ở trong tay ông ta lại phải xuống đến mức này, ông ta cảm thấy bản thân là tội đồ của gia tộc, chỉ muốn chết đi cho xong.

Nhưng chuyện này còn chưa xong, ông ta dù muốn chết thì cũng phải gánh chịu hậu quả, giải quyết phiền toái cho gia tộc Thiên Diệu đã. Như vậy, dù ông ta có chết đi thì còn có thể nói được với các vị tiền bối trong gia tộc dưới chín suối.

Lúc này, Lục Hi nói: “Gia tộc Thiên Diệu các người tự cao tự đại, muốn nhúng tay vào chuyện gì là nhúng tay vào, hoàn toàn không coi cảm nhận của người khác ra gì, kiêu ngạo đến cùng cực, đây là nội tình mà một gia tộc hào môn nên có à?”

Lục Hi nói cho gia tộc Thiên Diệu phải câm nín.

Trước kia, bọn họ cảm thấy như vậy không có gì sai cả. Gia tộc Thiên Diệu là gia tộc hạng nhất Hoa Hạ, chẳng phải là muốn làm gì thì làm hay sao.

Nhưng bây giờ bị dạy dỗ một phen, bọn họ mới biết được trên đời này có rất nhiều chuyện bọn họ chẳng thể quản nổi, và cũng không thể chọc vào. Lục Thiên Hành nói như vậy làm cho bọn họ hổ thẹn vô cùng.

Nhìn đám người cúi đầu yên lặng, Lục Hi lạnh lùng nói.

“Tôi vốn định nghiêm trị các người cho các người nhớ kỹ, nhưng nể mặt Thiên Diệu Chân là tông sư số một Hoa Hạ, tọa trấn Hoa Hạ nhiều năm, nên tôi không làm khó mấy người. Hôm nay đến đây thôi, tôi sẽ không nói chuyện này ra ngoài, giữ lại thanh danh cho gia tộc Thiên Diệu. Nhưng tôi mong các người nhớ kỹ, tôi chỉ nể mặt của đại tông sư Thiên Diệu Chân mà thôi, các người không là cái thá gì cả”.

Nói xong, Lục Hi xoay người rời khỏi đó, Miwa Nozaki và Chân Nhi đi theo sau.

Lúc này, người của gia tộc Thiên Diệu đều sửng sốt, bọn họ không bị xử phạt mà chỉ nhận được mấy câu nói nhẹ như lông hồng.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1064


Chương 1064

Nhưng những câu nói kia lại khiến họ nhục nhã và hổ thẹn vô cùng, đặc biệt là câu “không là cái thá gì cả” của Lục Hi khiến bọn họ xấu hổ muốn chết.

Thấy Lục Hi đã biến mất, Thiên Diệu Linh Vũ rơi lệ, bái một cái thật sâu về hướng Lục Hi rời đi.

“Cậu Lục đúng là người rộng lượng, Thiên Diệu Linh Vũ tôi xin bái phục”.

Thiên Diệu Linh Vũ rơi lệ khắp mặt, khó mà kiềm chế.

Tuy rằng lời Lục Hi nói khiến bọn họ xấu hổ, nhưng cũng đã bảo vệ cho thanh danh của gia tộc Thiên Diệu.

Điều này khiến lòng của Thiên Diệu Linh Vũ nhẹ đi một chút, cảm giác tội lỗi cũng bớt đi nhiều. Dù sao mọi chuyện cũng không tệ đến mức kia.

Nhóm Lục Hi về khách sạn, đến cửa phòng thì Hoắc Tư Duệ bật dậy từ ghế sô pha, hỏi.

“Anh Lục, anh không sao chứ?”

“Không sao, tôi vẫn khỏe thế này cơ mà”, Lục Hi cười nói.

Hoắc Tư Duệ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, mọi người ngồi xuống sô pha, Miwa Nozaki mới hỏi: “Chủ nhân, trừng phạt gia tộc Thiên Diệu như vậy có phải là hơi nhẹ không?”

Miwa Nozaki cho rằng Lục Hi nên giết toàn bộ người gia tộc Thiên Diệu mới có thể giải hận.

Bọn họ dám lập cạm bẫy như thế để hạ độc thủ với chủ nhân, tuyệt không thể tha thứ, chủ nhân thật sự quá nhân từ.

Mà Lục Hi lại lắc đầu nói: “Bỏ đi, Thiên Diệu Chân của gia tộc Thiên Diệu tọa trấn Hoa Hạ nhiều năm, không biết đã ngăn cản bao nhiêu khiêu khích từ cao thủ ngoại tộc, gia tộc bọn họ có công với Hoa Hạ, tôi không thể quá đáng được”.

Miwa Nozaki nghe vậy thì mới không nói thêm gì nữa.

Hoắc Tư Duệ lại nhíu mày: “Có chuyện như thế sao?”

Lục Hi cười: “Còn nhiều chuyện cô không biết lắm, thế giới này trước nay đều không yên ổn, cô cũng phải tu luyện chăm chỉ, nhỡ đâu sau này thế giới trở nên xa lạ hơn bây giờ thì chúng ta chỉ có cách mạnh hơn mới có thể sống sót”.

Lục Hi nói, ánh mắt hiện lên vẻ sầu lo.

Thế giới hắc ám trong miệng Kiếp tuyệt đối không phải là tùy tiện nói ra, có lẽ Kiếp biết gì đó mà bản thân anh không rõ, không biết thế giới hắc ám này có ý nghĩa gì.

Nhưng Lục Hi tin rằng thế giới hắc ám kia tuyệt đối không tốt lành chút nào.

Một khi thế giới này phát sinh biến cố, mọi thứ mất đi trật tự thì thế giới sẽ trở nên cực kỳ kh*ng b*, không muốn chịu nhục, muốn tồn tại được thì phải có thực lực.

Mà Hoắc Tư Duệ căn bản không thể tưởng tượng nổi nơi đó, nên chỉ gật đầu trong mơ hồ, nghe theo Lục Hi vô điều kiện.

Lúc này, Chân Nhi lên tiếng.

“Tôi cũng thấy anh phạt bọn vô dụng đó quá nhẹ, anh nên dạy dỗ chúng một trận mới phải, ít nhất là giết mấy tên làm gương, cho chúng biết chúng chả là cái thá gì trong đời này hết”.

Lục Hi hơi tò mò, không hiểu vì sao Chân Nhi lại có sát khí lớn như thế, chỉ mỉm cười: “Có thể không giết người thì nên hạn chế giết người, tuy rằng chúng ta khác người bình thường, nhưng vẫn nên giữ trật tự thế giới”.

Chân Nhi không bày tỏ ý kiến, vẻ mặt vô cảm.

Lục Hi lại thở dài một tiếng, lười biếng dựa vào sô pha: “Đáng tiếc, pho tượng của gia tộc Thiên Diệu kia rất tốt, bên trong chắc hẳn có bí mật gì, nhưng tôi ngại xuống tay quá”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1065


Chương 1065

Lục Hi phát hiện ra bên trong pho tượng của gia tộc Thiên Diệu có sức mạnh nào đó tương tự với pho tượng mà anh cất về trong cung điện ngầm ở Thổ Phiên.

Nếu rút sức mạnh ở đó ra thì hẳn sẽ là vật tế cực tốt, nhưng pho tượng đó chắc cũng là tổ tiên của gia tộc Thiên Diệu.

Gia tộc Thiên Diệu phát động ra được sát trận kia là bởi vì bọn họ có một loại tín ngưỡng gọi là sùng bái tổ tiên, nhờ có sự tín ngưỡng này mà bọn họ mới có thể điều khiển sức mạnh trong pho tượng.

Lục Hi rất muốn lấy nó đi nhưng sợ rằng gia tộc Thiên Diệu sẽ liều mạng với anh nếu anh làm thế.

Mặc dù anh cũng không sợ điều này, nhưng loại chuyện quật phần mộ tổ tiên người ta ra thế này vẫn không nên làm thì hơn.

Lục Hi vừa nói xong, Chân Nhi liền nói: “Vậy anh cứ lấy đi thôi, gia tộc Thiên Diệu còn ai ngăn được anh nữa chứ?”

“Không thể nói thế được, chuyện này không nên làm đâu. Với cả, tôi cũng rất kính phục tông sư số một Hoa Hạ này, làm như vậy đến lúc gặp mặt thì rất xấu hổ đấy”.

Lục Hi không biết vì sao mà rất kính nể Thiên Diệu Chân, mặc dù vị tông sư số một Hoa Hạ này chưa hề xuất hiện.

Thiên Diệu Chân xưng bá giang hồ mấy chục năm, tính tình khiêm tốn, trước nay chưa từng nghe đến tin đồn nhảm về người này, Lục Hi tự nhận bản thân không sánh bằng.

Mà Chân Nhi nghe vậy thì cũng không nói gì, mọi người yên lặng.

Một lát sau, Hoắc Tư Duệ nói.

“Anh Lục, tôi đã chốt tổ chức tiệc chúc mừng vào ba ngày sau rồi, cũng đã công khai mời các nhân vật nổi tiếng đến, khi ấy chắc sẽ rất náo nhiệt, anh nhất định phải tham gia đó nhé”.

Lục Hi cười nói: “Đương nhiên phải tham gia rồi, A Đóa là do tôi khai quật ra, bây giờ cô ấy có thành tựu như này, tôi cũng rất tự hào, nhưng tôi chỉ tham gia một lúc, không cần nhắc đến tôi trong bữa tiệc”.

Hoắc Tư Duệ biết Lục Hi luôn khiêm tốn, nên gật đầu đồng ý.

“Đúng rồi, A Đóa đâu, bây giờ cuộc thi đã kết thúc, sao không thấy cô ấy đâu?”, Lục Hi thấy hơi kỳ lạ nói.

Lúc này, Hoắc Tư Duệ cười nói: “Cô ấy à, bây giờ là người rất bận rộn, đoàn của cô Tuyết Mạn đang làm album riêng cho cô ấy, cô ấy phải hát thử, ghi hình ca khúc, đợi làm xong hết những việc này, còn phải đi tour trên cả nước, ngày nào cũng phải ở trong trường quay”.

Lục Hi vừa nghe lập tức cười nói: “A Đóa của tôi lợi hại lắm rồi, xem ra một ca sĩ sắp ra lò rồi”.

Mọi người vừa nghe đều vui vẻ cười.

A Đóa được tuyên truyền trước đó, lại thêm dành quán quân cuộc thi tiếng hát thanh thiếu niên, bây giờ vô cùng nổi tiếng.

Hoắc Tư Duệ lập tức quyết định thuận nước đẩy thuyền, sáng tác mấy ca khúc phù hợp với A Đóa, sau đó đi lưu diễn, tiếp tục tăng độ nổi tiếng, xây dựng nền tảng vững chắc cho sự phát triển sau này của cô ấy.

Lục Hi rất tán thành với cách làm của Hoắc Tư Duệ.

Lúc này Lục Hi thở dài trong lòng một tiếng.

Hoắc Tư Duệ đã trưởng thành hoàn toàn, có tầm nhìn mang tính chiến lược, thực sự là một thiên tài kinh doanh, ban đầu mình dìu dắt cô ấy, đúng là quyết định chính xác.

Sau đó, mấy người trò chuyện một hồi, Hoắc Tư Duệ và Miwa Nozaki dẫn Chân Nhi đến bên cạnh nghỉ ngơi, lại để lại một mình Lục Hi.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1066


Chương 1066

Lục Hi kêu gào một tiếng, lẻ loi một mình tự về phòng, ném mình lên giường, nằm ngủ một giấc.

Ba ngày sau.

Buổi chiều, đám người Hoắc Tư Duệ ăn mặc trang điểm rực rỡ.

Hoắc Tư Duệ mặc một chiếc váy dạ hội màu vàng dài chạm đất cổ chữ V, đeo dây chuyền sapphire, tóc búi kiểu quý phi, trông rất cao quý.

Hai tòa núi thấp thoáng sau cổ áo chữ V khoét sâu còn thu hút ánh nhìn hơn dây chuyền sapphire.

Lục Hi nhìn một cái, hơi cay mũi nói: “Có cần thiết mặc thế này không”.

Hoắc Tư Duệ nhìn sắc mặt của Lục Hi, che miệng cười: “Làm sao, váy dạ hội đều thế này mà”.

Lục Hi hừ một tiếng, không thèm để ý cô, còn Hoắc Tư Duệ cười càng vui vẻ hơn.

Bây giờ Miwa Nozaki rất thích văn hóa Hoa Hạ, thường xuyên mặc Hán phục giản dị.

Hán phục giản dị này giữ lại một số đặc trung của Hán phục, nhưng cũng khá giống với quần áo và trang sức hiện tại, mặc ra ngoài cũng không kỳ quái.

Hình như Chân Nhi chỉ có một bộ như vậy, áo choàng dài phục cổ màu trắng, Lục Hi cũng không có gì để nói về cách ăn mặc của Chân Nhi.

Người này cũng là một cao nhân, muốn mặc gì, đó là tự do của người ta, còn bản thân anh lại chỉ trang phục thoải mái vạn năm không đổi.

Lục Hi cảm thấy loại quần áo này mặc rất thoải mái, đã chuẩn bị rất nhiều bộ trong dị không gian.

Còn Hoắc Tư Duệ cũng không có ý kiến gì với cách ăn mặc tự nhiên thoải mái của Lục Hi.

Lục Hi đã đến cảnh giới không cần trang phục để thể hiện thể diện, mặc gì cũng không sao, bởi vì căn cơ của anh thực sự quá cường mạnh.

Bốn người trò chuyện một lúc, chỉ thấy A Đóa, và Ngụy Tuyết Mạn cũng đến.

Lúc này A Đóa mặc một bộ váy dạ hội hở lưng màu xanh lam, cũng dài chạm đất, cô ấy trang điểm nhẹ nhàng, trông càng xinh đẹp động lòng người.

Lục Hi vừa nhìn, cười nói: “A Đóa của chúng ta cũng biết trang điểm ăn mặc rồi, bây giờ đúng là chim sẻ hóa phượng hoàng rồi”.

Bị Lục Hi trêu chọc, khuôn mặt của A Đóa liền đỏ ửng, cô ấy mặc chiếc váy hở lưng này vốn đã rất xấu hổ, là do Ngụy Tuyết Mạn và Hoắc Tư Duệ cố khuyên cô ấy mặc.

Bây giờ vừa nghe Lục Hi nói vậy, A Đóa xấu hổ đến đỏ bừng mặt, muốn tìm chỗ nào mau chóng thay bộ này ra.

Lúc này, Hoắc Tư Duệ trừng mắt nhìn Lục Hi một cái, nói: “Anh còn nói, tôi và cô giáo Ngụy khó khăn lắm mới bảo cô ấy mặc được đấy”.

“A Đóa, anh đùa thôi, bộ váy này rất đẹp, rất hợp với em, đừng nghĩ gì khác”, Lục Hi vừa thấy A Đóa vẫn xấu hổ, vội vàng an ủi.

Nghe thấy lời này của Lục Hi, sắc mặt của A Đóa mới dễ chịu hơn.

Lúc này, Hoắc Tư Duệ nói: “Được rồi, sắp đến giờ rồi, chúng ta đi thôi, còn phải đi tiếp khách nữa”.

Lục Hi gật đầu, mọi người cùng ra ngoài, đi lên hội trường buổi tiệc trên tầng cao nhất.

Là chủ nhà, đương nhiên bọn họ phải đến trước, chuẩn bị nghênh tiếp những vị khách khác.

Đợi bọn họ đến hội trường bữa tiệc, thấy giám đốc của Thượng Kinh Giai Mĩ đang bố trí một đám các cô gái xinh đẹp đứng khắp hội trường.

Giám đốc nhìn thấy đám người Hoắc Tư Duệ đến, vội vàng cắp mông chạy đến, gật đầu cúi người chào hỏi.

Hoắc Tư Duệ gật đầu, dẫn đám người Lục Hi đến tầng hai.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1067


Chương 1067

Hội trường bữa tiệc chia thành hai tầng, phía dưới là hội trường, bên trên là ban công tròn, ngồi bên trên có thể nhìn được khắp cả hội trường.

Đám người Lục Hi lên ngồi trên ban công tầng hai.

Lúc này, giám đốc rất có con mắt, mang đến sâm panh, cho đám người Lục Hi thưởng thức, sau đó biết điều lui xuống.

Đám người Lục Hi vừa trò chuyện vừa thưởng thức sâm panh.

Không bao lâu, dưới hội trường các vị khách bắt đầu đi vào liên tục, Hoắc Tư Duệ vừa nhìn nói: “Anh Lục, chúng tôi phải đi tiếp khách, anh cứ ngồi đây trước nhé”.

Lục Hi cười nói: “Các cô cứ làm việc của các cô, không cần lo cho tôi”.

Hoắc Tư Duệ cười, biết anh sẽ không đi xuống, liền cùng A Đóa, Miwa Nozaki và Ngụy Tuyết Mạn đi xuống hội trường.

Miwa Nozaki tìm một góc ngồi xuống, đôi mắt lướt nhìn qua lại những người trong hội trường.

Hoắc Tư Duệ và Ngụy Tuyết Mạn dẫn A Đóa đi chào hỏi những vị khách đến tham dự, cười nói vui vẻ.

Lục Hi uống sâm panh, lặng lẽ nhìn những người phía dưới càng lúc càng đông.

Không bao lâu, cả hội trường đã có gần trăm người, Lục Hi phát hiện, hai người Thiên Diệu Linh Vũ và Thôi Cảnh Ba cũng đến, hơn nữa, tên Dương Quân cũng giả bộ nghiêm túc trà trộn trong này.

Lục Hi cười lắc đầu, xem ra hai người này vẫn khá thông minh.

Chẳng phải có câu nói sao: “Đã không đánh lại được hắn, thì chung hội chung thuyền với hắn”.

Xem ra e rằng hai người cũng ôm suy nghĩ này đến đây, còn Diệp Phùng Xuân, Lục Hi đoán chừng, sợ là không biết ông ta đang ở lỗ chuột nào run rẩy sợ hãi ấy chứ, dù sao mùi vị hàng vạn con kiến cắn tim không hề dễ chịu chút nào.

Có lẽ Dương Quân chỉ đến dạo chơi, tìm thú vui, Lục Hi cũng không xuống chào hỏi hắn ta, bởi vì tên này thực sự rất ngứa mắt.

Càng lúc càng đông người, hội trường cũng náo nhiệt hẳn lên, thấy mọi người đến cũng gần đông đủ, Hoắc Tư Duệ đi lên sân khấu ở chính giữa, phát biểu một bài khai mạc đơn giản ngắn gọn, sau đó A Đóa hiến tặng hát một bài, lập tức được một tràng vỗ tay nhiệt liệt.

Sau đó, mọi người phân thành nhóm tập trung lại với nhau bắt đầu trò chuyện, còn một số người có thân phận thực sự bắt đầu kính rượu, trò chuyện trao đổi một số thông tin về kinh doanh với Hoắc Tư Duệ.

Lục Hi thấy vậy chỉ cười, làm kinh doanh cũng rất mệt mỏi, bây giờ ngày nào Hoắc Tư Duệ cũng bận đến mức không dứt ra được.

Nhìn một lúc, Lục Hi không chú ý bên dưới nữa, mà ngẩng đầu dựa vào lưng ghế, bắt đầu suy nghĩ một số chuyện.

Đúng lúc này, ở cửa có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đi vào, tóc chải bóng loáng, mặc đồ vest phong cách Hàn Quốc màu xanh, giày da sáng bóng soi gương được, còn kèm theo mùi rượu, cứ thế đi vào.

Phía sau hắn còn có hai người đi theo, một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi, trên người còn có khí thế đã sẵn sàng mà không phát ra, vừa đi vào đã quan sát môi trường bên trong.

Lúc này, người đàn ông mặt mũi xiên xẹo, nhìn ngó xung quanh một hồi, sau đó nhìn thấy đám người Hoắc Tư Duệ và A Đóa ở chỗ không xa, hắn nhếch miệng, cười ha ha, đi thẳng vào trong.

Đến bên cạnh hai người, hắn cũng chẳng quan tâm Hoắc Tư Duệ đang nói chuyện với ai, trực tiếp ngắt lời nói: “Chủ tịch Hoắc, cô A Đóa, tối nay các cô đẹp quá, nào, chúng ta uống một ly đi”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1068


Chương 1068

Những người xung quanh đều tỏ ra tức giận với kiểu bất lịch sự của hắn, nhưng sau khi nhìn rõ người đến, lại không có ai nói gì, chỉ rời đi theo bản năng.

Lúc này, trong lòng Hoắc Tư Duệ cực kỳ không vui, nhưng là chủ nhà, cô vẫn nén giận, hòa nhã vui vẻ hỏi: “Xin hỏi, anh là?”

Rõ ràng Hoắc Tư Duệ cũng không quen người này.

Lúc này, người đàn ông cười lớn cuồng ngạo nói: “Chủ tịch Hoắc, cô lăn lộn ở Thượng Kinh, làm sao ngay cả tôi mà cũng không biết, tôi tên là Chu Chấn, Chu Chấn vang danh khắp Thượng Kinh”.

“Thì ra là anh Chu, thất kính rồi”, Hoắc Tư Duệ khẽ cau mày, nói.

Chu Chấn này là nhân vật ai ai cũng biết đến ở Thượng Kinh, ông nội của hắn đã từng là một đại công thần trong thời kỳ kiến quốc của Hoa Hạ.

Sau khi Tân Hoa Hạ thành lập, ông nội của hắn rất tích cực chủ động, trở thành một trong thành viên của nội các, quyền thế vô song.

Còn gia tộc của Chu Chấn, không nghĩ cũng biết huy hoàng thế nào, bố mẹ và chú bác của hắn đều là nhân vật có quyền thế rất mạnh.

Sau này, Chu Chấn ra đời, ông nội của hắn càng cưng chiều hắn, Chu Chấn từ nhỏ đã được cưng chiều, lại thêm quyền thế ngút trời của nhà, làm việc không hề kiêng sợ gì.

Điều này càng lúc càng rõ ràng hơn khi hắn trưởng thành.

Cuối cùng ông nội của hắn qua đời, điều khiến người ta kinh ngạc là, Chu Chấn không những không bơn bớt, ngược lại còn thêm ngang ngược không sợ gì.

Mọi người đều cho rằng Chu Chấn cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ bị xử lý, nhưng ngược lại, hắn hống hách nhiều năm mà vẫn yên ổn, không hề mất một cọng lông.

Lúc này, mọi người mới biết, nhà họ Chu đã cắm rễ vững chắc ở Hoa Hạ, với công lao của ông nội hắn, nhà nước cũng chỉ mắt nhắm mắt mở với hắn, chỉ cần không có vấn đề có tính nguyên tắc thì cũng không xử lý hắn.

Chu Chấn này cũng rất thông minh, hống hách thì hống hách, nhưng trước nay không chạm vào giới hạn của chính phủ, cho nên đến bây giờ hắn vẫn bình yên vô sự.

Nhưng Chu Chấn đến đây, có lẽ Hoắc Tư Duệ và A Đóa sắp xui xẻo rồi, vì tên này là kẻ không có chuyện gì cũng phải đến gây chuyện, trước nay cũng không quan tâm đến thể diện của người khác, buổi tiệc này có thể được tổ chức tiếp hay không cũng không dễ nói.

Lúc này, Hoắc Tư Duệ vừa nhìn vẻ mặt hống hách của Chu Chấn, nói: “Chào mừng anh Chu đến chơi, chúc anh chơi vui vẻ”.

Chu Chấn vừa nghe lập tức cười nói: “Chỉ cần chủ tịch Hoắc và A Đóa uống cùng tôi hai ly, đương nhiên tôi sẽ vui rồi”.

“Xin lỗi anh Chu, tôi còn tiếp các vị khách khác, không thể uống rượu với anh”.

Nói xong, Hoắc Tư Duệ định rời đi.

Lúc này, Chu Chấn lại đưa tay ra ngăn cản đường đi của Hoắc Tư Duệ và A Đóa, cười nói: “Chủ tịch Hoắc không rảnh thì A Đóa ở lại cũng vậy, con người tôi không có sở thích gì khác, chỉ thích uống rượu với mỹ nữ”.

Hoắc Tư Duệ vừa nhìn, cũng không nhịn được, tức giận nói: “Xin anh Chu tự trọng, A Đóa còn rất nhiều việc phải làm”.

Hoắc Tư Duệ vừa nói ra lời này, Chu Chấn cũng thay đổi sắc mặt, sầm mặt nói: “Chủ tịch Hoắc, ở Thượng Kinh, không ai dám không nể mặt Chu Chấn tôi, cô nghĩ kỹ đi, chỉ cần một câu nói của tôi, tập đoàn Giai Mĩ sẽ biến mất khỏi Thượng Kinh”.

Hoắc Tư Duệ vừa nghe, khuôn mặt liền biến sắc, nhất thời không biết phải trả lời thế nào, đối với tập đoàn Giai Mĩ, Thượng Kinh là vị trí vô cùng quan trọng, không được để mất, nếu thực sự đắc tội với Chu Chấn này, e rằng là một chuyện phiền phức thật sự.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1069


Chương 1069

Lúc này những người xung quanh cũng âm thầm thở dài.

Chu Chấn này, tuy không được người ta yêu quý, nhưng quyền thế nhà hắn ngút trời, trong số những người muốn nịnh bợ hắn cũng không thiếu một số quan chức ở Thượng Kinh, nếu nói hắn thực sự muốn gây chuyện với tập đoàn Giai Mĩ, khiến tập đoàn Giai Mĩ đóng cửa cũng không phải chém gió tùy tiện, hắn thực sự có năng lực này.

Mọi người cũng biết, uống hai ly mà Chu Chấn nói không chỉ đơn giản như ý nghĩa bề ngoài, hàm ý trong đó, mọi người đều biết rõ trong bụng, xem ra cô gái A Đóa này gặp xui xẻo rồi.

Đúng lúc Hoắc Tư Duệ khó xử, chỉ thấy Miwa Nozaki đi đến, cau mày hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Hoắc Tư Duệ nói đại khái vào câu, thực ra Miwa Nozaki đã nhìn thấy từ lâu, thấy Hoắc Tư Duệ không thể xử lý, cô ta mới đi đến, cô ta biết rất rõ chuyện này.

Đợi Hoắc Tư Duệ nói xong, Miwa Nozaki liền nói: “Anh Chu, đây không phải là nơi anh ngang ngược được, lập tức rời khỏi đây, nếu không đừng trách tôi không khách sáo”.

Chu Chấn vừa nhìn, lại là một mỹ nhân tuyệt đẹp, còn là một mỹ nữ núi băng, lập tức cười lớn ha ha nói: “Được được được, tôi thích mỹ nữ không khách sáo với tôi, đến đi, dẫm đạp tôi đi, làm hại tôi đi, đừng vì tôi là một bông hoa mà thương xót tôi”.

Mọi người vừa nghe đều lắc đầu, Chu Chấn này thật không nghiêm túc, hắn lại có thân thế phi phàm, không ai dám làm gì hắn, thực sự khiến người ta đau đầu.

Lúc này, Miwa Nozaki không hề khách sáo nói: “Anh còn lắm lời, có tin tôi ném anh từ đây xuống không”.

Chu Chấn vừa nghe, lập tức trừng mắt, cười nói: “Tôi không tin”.

Sắc mặt Miwa Nozaki sầm xuống, tóm về phía Chu Chấn.

Những người xung quanh thấy cô ta ra tay, đều rất kinh hãi, vội vàng lùi lại tránh đi.

Lúc này, người đàn ông trung niên bên cạnh Chu Chấn lại tiến lên một bước, tung một quyền tấn công về phía cánh tay ngọc của Miwa Nozaki tóm đến.

Miwa Nozaki thấy vậy, liền đổi cú tóm thành nắm đấm, hai người đập vào nhau, cùng với tiếng ầm ầm, hai người đều lùi lại một bước.

Lúc này trên khuôn mặt Miwa Nozaki và người đàn ông đó đều hiện lên vẻ thận trọng.

Tuy cú đấm này, hai người chỉ dùng một phần sức lực, nhưng bọn họ đều cảm nhận được, đối phương là đối thủ mạnh, nếu đánh thật, ở đây chắc chắn không thi triển được, sẽ liên lụy đến người vô tội.

Lúc này, Chu Chấn lại cười lớn, nói: “Thú vị, tôi thích như vậy, Lưu Bằng, tối nay tôi có thể chơi vui vẻ hay không, xem vào anh cả đấy”.

Chu Chấn cầm một ly sâm panh, khuôn mặt mang theo nụ cười hờ hững.

Người đàn ông được gọi là Lưu Bằng tỏ vẻ mặt do dự, nhưng hắn ta biết tính cách của Chu Chấn, biết mình không còn lựa chọn, nếu không cho hắn vui vẻ, mình sẽ gặp xui xẻo, vậy nên hắn ta bước lên một bước, phát lời mời chiến đấu thầm lặng cho Miwa Nozaki.

Còn Miwa Nozaki cũng tỏ vẻ mặt nghiêm trọng, ra tay ở đây, không những bữa tiệc tối nay sẽ bị khuấy đảo phá hỏng, với cảnh giới của cô ta, e rằng ở đây sẽ bị đập đến tơi bời tan nát, ngộ thương đến người khác cũng chưa biết chừng.

Nhưng cô ta cũng không thể chùn chân, người này ngạo mạn như vậy, nếu không ta không ra tay, chẳng lẽ trơ mắt nhìn Hoắc Tư Duệ và A Đóa xin lỗi người này, và bị đưa đi chắc. Hơn nữa một khi cô ta rút lui, danh tiếng của tập đoàn Giai Mĩ cũng sẽ tụt dốc ngàn trượng, sự việc cũng không cho phép cô ta rút lui.

Miwa Nozaki cũng chỉ có thể bước lên một bước, đồng ý với lời mời chiến đấu của Lưu Bằng, hai bên đều gắt gao nhìn đối phương, kiểm soát chân khí, tìm kiếm cách mau chóng dành chiến thắng.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1070


Chương 1070

Đúng lúc này, chỉ nghe thấy một giọng nói uể oải: “Mẹ kiếp ai đang thả shit chó ở đây thế hả?”

Mọi người đều ngẩn người, ở nơi như này, sao lại có giọng nói thô lỗ như thế, bọn họ đồng loạt nhìn qua, chỉ thấy trên tầng hai, có một cái đầu vô cùng bình thường thò ra.

Miwa Nozaki nghe vậy, lập tức đứng lùi lại, chủ nhân đã ra tay, vậy thì cô ta không còn chuyện gì nữa, với năng lực của chủ nhân, hoàn toàn có thể xử lý người trước mặt mà không tốn sức lực, và cũng không gây ra tổn thất gì.

Lúc này, Chu Chấn nhìn Lục Hi trên tầng, nhướn mày nói: “Mẹ kiếp, mày là cọng hành nào, cút xuống đây cho tao”.

Lục Hi vừa nghe, chậm rãi đi từ tầng hai xuống, đến trước mặt mấy người, nhìn Chu Chấn từ trên xuống dưới, nhẹ giọng nói: “Mẹ kiếp, mày thật hống hách, Thượng Kinh là của nhà mày à?”

Mọi người vừa nghe lời của Lục Hi, lập tức đều lắc đầu.

Tuy Thượng Kinh không phải của nhà Chu Chấn, nhưng với quyền thế nhà hắn và công lao của ông nội hắn, có thể nói Chu Chấn hoành hành ở nơi như Thượng Kinh, không ai dám chọc vào, thanh niên trẻ này, vừa nhìn chắc không biết căn cơ của Chu Chấn.

Xem ra, cũng muốn ra vẻ trước mặt nữ chủ tịch xinh đẹp, hy vọng có được trái tìm, nhưng, anh ta chỉ chuốc khổ vào người thôi, Chu Chấn đâu phải kẻ mà người bình thường có thể chọc vào.

Lúc này, Chu Chấn cười ha ha nói: “Thượng Kinh không phải là của nhà tao, nhưng tao cứ hống hách vậy đấy, mày có thể làm gì tao?”

Chu Chấn dùng ánh mắt thách thức nhìn Lục Hi, vẻ mặt khinh thường.

Lúc này, Lục Hi không nói nhiều, liền tát đến một cái, Lưu Bằng cũng không nhìn rõ, cũng không biết chuyện gì xảy ra, cái tát của Lục Hi vòng qua hắn, tát thẳng lên mặt Chu Chấn chắc nịch.

“Bốp!”

Tiếng bạt tai giòn dã vang lên, toàn hội trường lập tức tĩnh lặng. Chu Chấn bị xoay một vòng, ôm mặt sửng sốt nhìn Lục Hi.

Những người xung quanh càng kinh hãi, tát vào mặt Chu Chấn tại chỗ, liệu có ổn không?

Lát sau, Chu Chấn dường như tỉnh lại, chỉ thấy hắn liế m môi, nói với vẻ mặt điên cuồng: “Thật k*ch th*ch, đã lâu không bị đánh rồi, sảng khoái, anh này, có cần thêm một cái không?”

Lúc này, Lưu Bằng vụt người đến đứng trước mặt Lục Hi, cậu chủ bị đánh trước mặt mình, hắn là vệ sĩ, đã mất hết mặt mũi rồi.

Mặc dù Lưu Bằng biết Lục Hi là một cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng bản thân mang chức trách của vệ sĩ thì vẫn không cho phép hắn ta lùi bước.

Lục Hi nhìn Lưu Bằng, anh chậm rãi nói: “Đã là bán bộ tông sư rồi còn làm vệ sĩ cho người ta, chẳng có chút mưu cầu gì”.

“Xin lỗi, tôi nợ nhà họ Chu, cho dù tôi là ai thì cuộc đời này tôi cũng sẽ bán mạng cho nhà họ Chu này”, Lưu Bằng mặt không cảm xúc nói.

Đến cảnh giới này còn làm vệ sĩ cho người khác là chuyện rất hiếm thấy, Lục Hi chỉ thuận miệng hỏi, nhưng nghe ý tứ của Lưu Bằng có ngọn nguồn sâu xa với nhà họ Chu, ngược lại Lục Hi cũng có thể hiểu được.

Lúc này, Lục Hi nói: “Tùy anh, nhưng anh không phải là đối thủ của tôi đâu, xuống đi, tôi cũng sẽ không làm gì Chu Chấn, dạy dỗ hắn là được rồi”.

“Xin thứ lỗi không thể theo ý được”, giọng điệu Lưu Bằng vô cùng kiên quyết nói.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1071


Chương 1071

Lục Hi nghe xong, sắc mặt trầm xuống, anh vốn không muốn lộ thực lực trước mặt nhiều người, nhưng bây giờ xem ra, không ra tay không được.

Ngay sau đó, Lục Hi đánh ra một quyền.

Một quyền này nhìn thì bình thường, không có uy lực gì, nhưng Lưu Bằng không dám khinh thường chút nào, hắn ta quát lớn một tiếng, chân khí bộc phát ra toàn thân, một quyền đánh tới.

Một tiếng “Ầm” vang lên, hai quyền chạm nhau, nhưng chân khí lại không bộc phát và nứt toác, mặt Lưu Bằng hơi sửng sốt.

Một kích toàn lực này của hắn ta giống như đánh trên mặt biển, mơ hồ không rõ lực.

Nhưng đúng lúc này, trên nắm tay Lục Hi đã xông ra một đường kình khí sắc nhọn như mũi đao, trong nháy mắt phá chân khí bảo vệ cơ thể hắn ta tiến vào trong cơ thể.

Lưu Bằng kinh hãi, hắn ta đang muốn điều động chân khí để dập tắt loại kình khí này, ai ngờ loại kình khí kia lại bùng nổ giống như bom nguyên tử, đột nhiên tóe ra một luồng sức mạnh cực lớn.

Lưu Bằng không kịp chống cự, một tiếng “Ọe” vang lên, hắn ta nhổ ra một ngụm máu tươi, cơ thể mềm nhũn ngã xuống.

Lúc này, Lục Hi một cước đá Lưu Bằng sang một bên, sau đó nhìn về phía Chu Chấn.

Lục Hi không hề đánh Lưu Bằng trọng thương, chỉ là để hắn ta tạm thời mất đi năng lực hành động.

Lưu Bằng bị đá về phía góc tường, đụng vào tường liền dừng lại, trên mặt đều là vẻ kinh hãi.

Luồng sức mạnh kia cực kỳ ảo diệu, sức mạnh bùng nổ trong chốc lát kia khiến chân khí của hắn ta không thể ngưng tụ nổi, trong nháy mắt mất đi năng lực chiến đấu.

Lúc này, Lưu Bằng càng kinh ngạc phát hiện, vết thương của mình cũng không nặng như tưởng tượng, thế là hắn ta muốn vật lộn đứng lên.

Bởi vì hắn ta còn có chức trách ở đây, chỉ cần không chết thì hắn ta phải ngăn cản trước mặt chủ nhân.

Nhưng vào lúc hắn ta đứng dậy, trong cơ thể đột nhiên bùng nổ luồng sức mạnh một lần nữa, khiến cho hắn ta lại ngã xuống đất, hơn nữa luồng sức mạnh kia có tài khống chế trong cơ thể, hắn ta có thể cảm nhận được sự tồn tại của luồng sức mạnh ấy, cũng biết chỉ cần mình vận chân khí sẽ lại là một lần bùng nổ, hắn ta không có cơ hội đứng lên, hơn nữa nếu hắn ta cưỡng ép vận hành chân khí thì sẽ lập tức bị trọng thương, Lưu Bằng bất đắc dĩ ôm tâm tình khiếp sợ chỉ có thể nằm ở đó.

Lúc này, quả thật hắn ta cực kỳ khâm phục khả năng vận dụng sức mạnh của Lục Hi, hóa ra sức mạnh còn có thể sử dụng như vậy, Lưu Bằng dần chìm vào trong trầm tư.

Lúc này, Chu Chấn vỗ tay “bộp bộp” nói: “Lợi hại lợi hại, bội phục bội phục, tập đoàn Giai Mĩ lại cất giấu được cao thủ như vậy, quả thực khiến người ta bất ngờ đó, đến giết tao đi nào”.

Chẳng những Chu Chấn không sợ, ngược lại hắn còn nhìn Lục Hi đầy khiêu khích.

“Anh thật sự muốn chết?”, đối mặt với khiêu khích của Chu Chấn, Lục Hi lạnh lùng nói.

Chu Chấn cười ha ha một tiếng đáp: “Đúng vậy, tao thấy mày không có gan này đâu, nếu mày không giết tao, vậy tao có thể nói rõ ràng cho mày biết tập đoàn Giai Mĩ không ở nổi Thượng Kinh đâu”.

Nhìn Chu Chấn mặt đầy ngông cuồng và kiêu ngạo, chân mày Lục Hi dần nhíu lại.

Người này vừa nhìn liền biết tính cách cực kỳ cực đoan, xem ra dùng thủ đoạn thông thường thì không có cách nào khuất phục được hắn, nhưng Lục Hi cũng không thể giết hắn trước mặt nhiều người, nếu làm như vậy, ảnh hưởng thực sự quá lớn.

Mà nhìn thái độ của Chu Chấn, nếu không thu phục hắn, hắn sẽ ra tay với cả Giai Mĩ, cái này Lục Hi không hề muốn thấy.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1072


Chương 1072

Khó khăn lắm Giai Mĩ mới phát triển, nếu đứng không vững chắc ở một nơi quan trọng như Thượng Kinh, ngộ nhỡ dẫn đến hiệu ứng Domino, vậy thì không hay.

Lục Hi đang suy nghĩ có nên lộ ra chút thực lực, khiến cho cái tên Chu Chấn này chịu khổ một chút, đột nhiên một giọng nói vang như sấm rền truyền tới.

“Mẹ nó, Chu Chấn, ông đây sớm đã thấy mày không thuận mắt, mày giả bộ giương oai với ai, ai không còn ông nội, hôm nay ông đây xem mày có thể điên cuồng đến đâu”.

Theo tiếng nói chuyện, chỉ thấy Dương Quân sải bước đến trước mặt Chu Chấn, đôi mắt như chuông đồng hồ hung hãn trợn lên nhìn hắn.

Nhìn thấy Dương Quân xuất hiện, Lục Hi đứng sang một bên im lặng chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Lúc này, Chu Chấn nhìn thấy Dương Quân, hắn ta nheo mắt, chậm rãi nói: “Dương Quân, anh muốn quản việc vớ vẩn của tôi?”

“Làm sao, ông đây không thể quản hả?”, Dương Quân phách lối nói.

Trong những vị khách đứng xem kia có vài ông trùm biết lai lịch của Dương Quân, nhìn thấy cảnh tượng này, bọn họ không khỏi hít một hơi lạnh.

Thân phận của Dương Quân không hề kém cạnh một chút nào so với Chu Chấn, ông nội của hai người đều là công thần dựng nước Viêm Hạ, hơn nữa ông nội Dương Quân vẫn còn đang khỏe mạnh.

Hai người này đều là nhân vật làm mưa làm gió khuấy động Thượng Kinh, có thể nói là rồng hổ đấu nhau.

Lúc này những ông trùm biết lai lịch của hai người không tự chủ được lùi lại phía sau, mặc dù bọn họ đều là những ông trùm trong giới thương gia, nhưng thương nhân sợ nhất chính là người của giới chính trị, thân phận của hai người này đều không phải chuyện đùa, bọn họ cũng không dám dính dáng đến chuyện này.

Đồng thời bọn họ cũng khiếp sợ sâu đậm với bối cảnh của Giai Mĩ, rốt cuộc phải có sức mạnh thể nào mới có thể khiến Dương Quân cháu trai của chiến thần đứng ra nịnh nọt, còn không tiếc đối đầu với tên cuồng đồ nổi tiếng ở Thượng Kinh.

Lúc này, Chu Chấn lạnh lùng nhìn Dương Quân nói: “Tôi biết anh có thể đánh, tôi cũng không phải đối thủ của anh, nhưng nếu anh đánh tôi không chết, tôi liền đi tìm ông nội anh tìm lời giải thích, ông nội anh và ông nội tôi là chiến hữu đó”.

Mọi người nghe xong liền bó tay với cách làm của Chu Chấn, rõ ràng hắn thân phận tôn quý, nhưng hành xử không chừng mực, giống như một tên lưu manh vô lại, cho người ta cảm giác không biết xuống tay từ đâu.

Nếu Dương Quân đánh hắn, hắn đi tìm ông nội Dương Quân, dựa vào giao tình giữa hai ông nội bọn họ, đoán chừng vị chiến thần kia cũng rất khó xử.

Lúc này, Dương Quân nói: “Ông đây chắc sợ tên vô lại như mày, mày cứ đi tìm ông nội tao đi, cùng lắm thì tao bị giáo huấn một trận rồi nhốt lại mấy tháng, nhưng hôm nay ông đây nhất định phải dạy dỗ tên khốn mày, hơn nữa về sau cứ gặp mày một lần là tao đánh một trận”.

Chẳng những Dương Quân không sợ, mà hắn ta còn nói ra câu độc ác gặp một lần đánh một trận, Chu Chấn tức đến xanh cả mặt.

Hắn chỉ là người bình thường, về mặt võ lực hoàn toàn không bằng Dương Quân. Dương Quân muốn đánh hắn, một chiêu hắn còn không có, với thân phận của Dương Quân, hắn cũng không thể làm gì Dương Quân, cùng lắm là đi tố cáo với ông nội hắn ta, giam hắn ta lại.

Nhưng Chu Chấn cũng không sợ hãi, hắn mặt tái mét nói: “Anh tưởng ông đây sợ anh chắc, loại người như anh cứ ra tay đi, chỉ cần anh không gi ết chết tôi, ông đây có thể khiến anh bị giam cả đời”.

Mọi người nghe thấy lời này của Chu Chấn thì đều cảm thấy vô cùng nhức đầu, ý của hắn chính là muốn chơi đến cùng với Dương Quân, anh dám đánh tôi, tôi dám để anh bị giam, ý tứ muốn Dương Quân ngồi tù rục xương.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1073


Chương 1073

Mọi người đều biết chiến thần lấy quân pháp trị gia, ở trong nhà ngay cả ăn cơm cũng theo quy định của quân đội, Dương Quân có làm chút chuyện trái với lệ thường thì cũng sẽ bị giam lại, nếu hắn ta thật sự đánh Chu Chấn, thật sự không biết sẽ bị giam bao lâu.

Chu Chấn nói ra mấy lời cay độc, hắn hung hãn nhìn Dương Quân, ánh mắt của hai người trong nháy mắt cọ sát ra tia lửa, mặt Dương Quân đã lộ rõ vẻ nóng lòng muốn thử.

“Con mẹ nó, giam lại thì sao? Hôm nay ông đây trừng trị mày trước, dễ chịu đã rồi nói sau”.

Dương Quân gầm lớn một tiếng, quả đấm to như cái bát giơ lên nhào về phía Chu Chấn.

Đối phó Chu Chấn, Dương Quân cũng không có sử dụng bất kỳ sức mạnh gì, ngay cả sức mạnh cơ thể cũng ở mức khống chế cực độ, nếu không thì một quyền tùy tiện của hắn ta cũng có thể đập chết Chu Chấn.

Mọi người thấy Dương Quân nổi điên, nhất thời sắc mặt biến đổi, hắn ta thật sự muốn động tay, với tính cách của Chu Chấn, làm sao có thể nuốt xuống cục tức này, tất nhiên là phải liều chết đến cùng với hắn, cái tên lưu manh này cũng không phải dễ đối phó như vậy.

Lúc này, một bóng người chợt lóe tới cản Dương Quân lại, mọi người nhìn thấy là một ông già râu tóc bạc trắng, ông già này chính là Thiên Diệu Linh Vũ.

“Dương Quân, đừng ra tay”, Thiên Diệu Linh Vũ nói với Dương Quân.

Biết thân phận của Thiên Diệu Linh Vũ, Dương Quân không cam lòng hừ lạnh một tiếng, cũng không ra tay nữa.

Lúc này, Thiên Diệu Linh Vũ xoay người nói với Chu Chấn: “Chu Chấn, cậu cũng là người có thân phận, nghe Thiên Diệu Linh Vũ tôi khuyên một tiếng, đừng ồn ào nữa”.

Thiên Diệu Linh Vũ cực ít lộ mặt, nhưng mọi người biết cái tên này, mang danh gia tộc giàu sang quyền thế đệ nhất Hoa Hạ, nhưng không phải trong vỏ bọc, thân phận của Thiên Diệu Linh vũ cũng cực kỳ tôn quý.

Bây giờ quan khách càng thêm kinh hãi, trên mặt đều lộ ra vẻ hoảng sợ.

Sức mạnh của tập đoàn Giai Mĩ cũng thật kinh khủng, Dương Quân và Thiên Diệu Linh Vũ đều là nhân vật có sức nặng ở Thượng Kinh, người bình thường muốn gặp mà không được, vậy mà bọn họ lại cùng xuất hiện, không ngại đắc tội với cái tên lưu manh Chu Chấn nổi tiếng khó động đến này, bí mật của tập đoàn Giai Mĩ có thể nói thật kinh khủng.

Bọn họ nghĩ không ra Giai Mĩ tới Thượng Kinh phát triển cũng không lâu, làm sao có thể kết giao với những nhân vật như vậy, thật sự là mánh khoé thấu trời.

Lúc này, Chu Chấn nhìn Thiên Diệu Linh Vũ nói: “Sao thế, gia tộc Thiên Diệu các ông cũng phải đến quản cái việc vớ vẩn này hả? Người khác sợ các ông chứ Chu Chấn tôi không sợ, có bản lĩnh thì ông lại đây”.

Đối mặt với khiêu khích của Chu Chấn, Thiên Diệu Linh Vũ trầm giọng nói: “Chu Chấn, cậu là người có thân phận, đừng làm mất mặt ông nội cậu, cậu và tập đoàn Giai Mĩ cũng không có thù oán gì thì đâu cần phải như vậy”.

Nghe thấy lời của Thiên Diệu Linh Vũ, Chu Chấn hừ lạnh một tiếng, cũng không có nói gì.

Chu Chấn thấy hai người Dương Quân và Thiên Diệu Linh Vũ cùng ra mặt cho Giai Mĩ, hắn biết hôm nay mình không phách lối được nữa, nếu tiếp tục phách lối, Dương Quân mà đánh một trận thì người thua thiệt trước mắt vẫn là hắn.

Dương Quân cũng là kẻ nổi danh không biết lý lẽ, nếu không phải ông nội hắn ta chèn ép, cũng không biết tên nhãi này còn làm ra chuyện gì nữa, cho nên bây giờ Chu Chấn đành dừng tay.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1074


Chương 1074

Mọi người thấy Chu Chấn không nói gì, trong lòng bọn họ thả lỏng một chút, với tính cách của hắn mà chịu nhượng bộ, quả thật tương đối hiếm thấy, đồng thời mọi người cũng âm thầm bị thuyết phục trước sức mạnh của Giai Mĩ, ngay cả người như Chu Chấn cũng không đạt được lợi ích, đúng là lợi hại.

Lúc này, Dương Quân chắc chắn nói: “Hôm nay chính tại đây, tôi nói ra lời này, tập đoàn Giai Mĩ chịu sự bảo vệ của Dương Quân tôi, kẻ nào dám động đến Giai Mĩ thì chính là đối nghịch với Dương Quân, đừng trách tôi không khách khí”.

Lúc này, Thiên Diệu Linh Vũ cũng nói: “Tập đoàn Giai Mĩ cũng chịu sự bảo vệ của gia tộc Thiên Diệu tôi, nếu ai dám nghĩ cách đối phó với Giai Mĩ thì cứ đối phó với gia tộc Thiên Diệu tôi trước đi”.

Hai người công khai cho thấy lập trường, mọi người đều kinh hãi.

Thân phận như Dương Quân bình thường tuyệt đối sẽ không liên quan đến thương nhân, bởi vì thân phận của hắn ta quá đặc thù.

Mà Thiên Diệu Linh Vũ thân là người cầm lái một gia tộc hàng đầu Hoa Hạ, cũng ít giao du với bên ngoài, gần như không lộ mặt công khai bên ngoài, hết sức khiêm tốn.

Lần này hai người cao giọng tuyên bố bảo vệ tập đoàn Giai Mĩ, mối quan hệ trong đó quả thật rất sâu xa.

Lúc này, Chu Chấn hừ lạnh một tiếng, nhìn Dương Quân hung hãn nói: “Dương Quân, hãy đợi đấy”.

Nói xong, Chu Chấn xoay người rời đi.

Hắn biết lời của hai người này chính là nói cho hắn nghe, mặc dù Chu Chấn phách lối, nhưng hắn không ngu, trước mắt thua thiệt, thứ hắn có chính là thời gian, bọn họ cứ đợi đấy.

Lúc này, Lục Hi âm thầm búng ngón tay, một đường kình khí bắn vào trong cơ thể Lưu Bằng, lập tức Lưu Bằng khôi phục tự do, hắn ta kinh hãi nhìn Lục Hi, sau đó vội vàng đứng lên, đuổi theo Chu Chấn đi ra ngoài.

“Xin lỗi, một khúc nhạc đệm nho nhỏ thôi, mọi người đừng để trong lòng, cứ tiếp tục chơi vui vẻ đi”, lúc này, Hoắc Tư Duệ nâng ly rượu lên nói.

Mọi người mới tỉnh táo lại, vội vàng phụ họa một tiếng.

Bây giờ, thân phận Hoắc Tư Duệ ở trong lòng mọi người đã phất cao vô hạn, cô bây giờ không chỉ đơn thuần là một thương nhân.

Còn Lục Hi đã âm thầm lui vào một góc, anh yên lặng ngồi xuống. Không bao lâu, Dương Quân chạy như điên đến ân cần hỏi han Lục Hi, còn Thiên Diệu Linh Vũ thì mặt đầy cung kính đứng ở một bên.

Lúc này, mấy ông trùm đã sớm chú ý đến sự xuất hiện bất ngờ của Lục Hi, trên mặt bọn họ lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Mới vừa rồi, bọn họ đã cảm thấy Lục Hi này không phải người bình thường, thân là đầu sỏ trong thương nghiệp, dựa vào khứu giác nhạy bén, bọn họ đã chú ý đến Lục Hi.

Bây giờ nhìn thấy Dương Quân và Thiên Diệu Linh Vũ lại cung kính với Lục Hi như vậy, trong lòng bọn họ không khỏi nổi lên sóng gió gian nguy.

Hai người này là ai chứ? Đó chính là nhân vật ở tít trên mây, bọn họ muốn kết giao nhưng không tìm được cách thức, mà chàng thanh niên này ở trước mặt hai người lại có dáng vẻ không để tâm.

Mà nhìn biểu hiện của hai người hoàn toàn hạ bản thân mình xuống rất thấp, thân phận của người này hình như còn ở trên bọn họ.

Hoa Hạ còn ai có thân phận cao hơn hai người này?

Ngoài vẻ kinh hoàng ra, bọn họ lập tức tiến lên biểu đạt thiện ý lớn nhất của mình đối với Hoắc Tư Duệ.

Người này rõ ràng có quan hệ sâu sắc với tập đoàn Giai Mĩ, không kết giao được với anh thì tạo mối quan hệ tốt với tập đoàn Giai Mĩ cũng tuyệt đối không tồi.

Lúc này, Lục Hi và Dương Quân đang nói chuyện phiếm thì bỗng nhiên điện thoại reo lên.

Lục Hi lấy ra xem, là Tần Lam gọi đến, Lục Hi lắc đầu nhận điện.

“Tư Không Trích Tinh xảy ra chuyện”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1075


Chương 1075

Điện thoại mới vừa kết nối, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói gấp gáp của Tần Lam.

Lục Hi nghe xong, anh liền cau mày nói: “Xảy ra chuyện gì?”

“Hắn và người khác tham dự giải đua xe Thập Nhị Bàn Sơn, xe bị lật rơi, hắn xuống vách đá, gãy xương toàn thân, bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện”.

Lục Hi nghe xong, anh lập tức nói: “Gọi điện cho Vân Khả Thiên, bảo anh ta tìm bác sĩ giỏi nhất, tôi lập tức quay về đây”.

“Vân Khả Thiên đã ở đây rồi, cậu ta cũng đã liên hệ đội ngũ chữa bệnh giỏi nhất, chỉ là dấu hiệu sinh tồn của Tư Không Trích Tinh rất yếu”, Tần Lam trầm giọng nói.

“Tôi biết rồi, kiên trì, tôi về ngay đây”.

Lục Hi nói xong lập tức cúp điện thoại, sau đó anh hỏi Dương Quân: “Tôi có việc gấp phải chạy về Tây Kinh, có cách gì nhanh nhất không?”

Dương Quân sững sốt một chút rồi đáp: “Nếu nói nhanh nhất thì ở chỗ đồn trú có một chiếc máy bay ch iến đấu Kiêu Long, với cấp bậc của anh thì tôi gọi một cú điện thoại cũng có thể điều động”.

“Vậy thì sắp xếp nhanh lên, chuyện khẩn cấp”, Lục Hi nói.

Dương Quân nghe xong, hắn ta bắt đầu gọi điện thoại.

Sau đó, Lục Hi nhìn Hoắc Tư Duệ, anh có hơi suy tư, nhưng cũng không chào hỏi cô, mà anh liếc mắt với Dương Quân, hai người đi ra ngoài, Thiên Diệu Linh Vũ cũng theo sát.

Ở đây Hoắc Tư Duệ còn có nhiều việc, chuyện này anh cũng không nói cho cô biết, để Miwa Nozaki ở lại bảo vệ an toàn cho cô, Chân Nhi cũng tạm thời để ở cạnh Hoắc Tư Duệ đi, cô ta chính là đại cao thủ, mặc dù không phải quen thuộc với mọi người, nhưng Lục Hi tin rằng chỉ cần Hoắc Tư Duệ gặp phải phiền toái, Chân Nhi vẫn sẽ ra tay.

Ngay sau đó, đám người Lục Hi ra khỏi khách sạn, nhảy lên xe việt dã của Dương Quân, phóng như bay đến đồn trú phía ngoại thành.

Nửa giờ sau, Lục Hi đã ngồi trên máy bay ch iến đấu Kiêu Long, nhân viên điều khiển bắt đầu chậm rãi lái.

Dương Quân, Thiên Diệu Linh Vũ cùng với chủ nhiệm đồn trú đứng ở đó dõi mắt nhìn theo Lục Hi rời đi.

“Tôi sẽ bổ sung thủ tục cho ông, đừng lo”, Dương Quân nói một câu với chủ nhiệm này, sau đó xoay người đi mất.

Lục Hi ngồi trên máy bay ch iến đấu Kiêu Long với tốc độ hai ngàn kilomet, trong vòng một giờ đã đáp xuống sân bay Tây Kinh.

Lục Hi không quan tâm đến vẻ khiếp sợ của nhân viên làm việc ở sân bay, anh xuống máy bay ra khỏi đó, Vân Khả Thiên đã sớm chờ bên ngoài, hai người lên xe, trực tiếp đi đến bệnh viện.

Vào phòng ICU trong bệnh viện trung y Tây Kinh, Lục Hi nhìn Tư Không Trích Tinh đang hôn mê bất tỉnh, toàn thân bó thạch cao, anh mở mắt xuyên thấu, chắc chắn nội tạng của Tư Không Trích Tinh không có vấn đề lớn, sau đó anh mới yên tâm hơn chút.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, Lục Hi trầm giọng hỏi.

Lúc này Tần Lam nói.

“Gần đây Tư Không Trích Tinh đều ở Thập Nhị Bàn Sơn đánh bạc đua xe với một đám người, nghe anh ta nói là kiếm không ít tiền. Hôm nay trước khi anh ta đi còn đặc biệt nói với tôi, tối nay có trận thi đấu quy mô lớn, tiền thưởng rất nhiều, tôi cũng không để ý. Nhưng hai tiếng sau tôi nhận được cuộc điện thoại của anh ta, nói bị người ta lừa, xe thì lật, còn bản thân rơi xuống chân núi bị thương nghiêm trọng, bảo tôi mau qua cứu, đến khi tôi chạy tới thì anh ta đã hôn mê”.

Nghe xong lời của Tần Lan, Lục Hi rơi vào trầm tư chốc lát, sau đó anh nói
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1076


Chương 1076

“Chữa khỏi cho Tư Không Trích Tinh đã rồi nói sau, nội tạng và não của cậu ta không có vấn đề lớn, chỉ chảy ít máu, nhưng toàn thân xương gãy, y học thông thường chữa được, nhưng khỏi hoàn toàn cũng cần hai ba năm, hơn nữa còn có thể để lại di chứng về sau, phải dùng cao Cửu Chuyển Đoạn Tục, tôi về nhà một chuyến rồi lập tức quay lại, hai người gỡ hết thạch cao trên người cậu ta đi, chờ tôi đến”.

Tần Lam và Vân Khả Thiên biết đến sự thần kỳ của cao Cửu Chuyển Đoạn Tục, bọn họ vội vàng gật đầu.

Ngay sau đó, Lục Hi rời bệnh viện, trở lại Thiên Nhân Cư hiến tế khối ngọc tủy mình luôn cất giữ, anh lấy ra một hộp cao Cửu Chuyển Đoạn Tục, sau đó lại làm ra một lọ nhũ dịch Chung Linh nhỏ đậm đặc nguyên chất, xong xuôi anh mới lái con xe nát của mình đến bệnh viện.

Nhưng vào lúc anh đến phòng ICU trong bệnh viện thì phát hiện Vân Khả Thiên và Tần Lam đều đứng ở cửa, bọn họ đang tranh cãi kịch liệt với một người trung niên.

Lục Hi lại gần, nhíu mày hỏi: “Khả Thiên, xảy ra chuyện gì?”

Vân Khả Thiên nhìn thấy là Lục Hi, không biết làm thế nào nói: “Viện trưởng Trương nhìn thấy chúng em tháo thạch cao cho Tư Không Trích Tinh, liền đuổi chúng em ra ngoài, hiện tại không cho vào”.

Lúc này, chỉ thấy viện trưởng Trương đó nâng mắt kính nói: “Cậu Vân, mặc dù thân phận của cậu không tầm thường, nhưng đây là bệnh viện, xin hãy tôn trọng chúng tôi, tình trạng vết thương của bệnh nhân nghiêm trọng như vậy, cậu làm càn như thế, hậu quả ai gánh vác?”

Lục Hi nghe thấy vậy, chậm rãi nói: “Viện trưởng Trương, chúng tôi tự mình gánh vác hậu quả, việc này ông không cần lo lắng”.

Viện trưởng Trương liếc nhìn Lục Hi một cái, hỏi: “Cậu là ai?”

Vân Khả Thiên vội vàng giới thiệu: “Anh ấy họ Lục, là bạn tốt của Tư Không Trích Tinh và tôi”.

“Cậu Lục, không nên nói như vậy, đừng nói cậu chỉ là bạn của cậu ta, với bệnh nhân bệnh trạng nặng như cậu ta, trước khi chúng tôi làm phẫu thuật, đều cần phải có người nhà ký tên, nể mặt cậu Vân, thủ tục này chúng tôi có thể miễn trừ, nhưng các cậu làm càn như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không cho phép, nếu xảy ra việc ngoài ý muốn, ai sẽ gánh trách nhiệm này, danh tiếng của bệnh viện chúng tôi, ai sẽ chịu trách nhiệm?”

Những lời này của viện trưởng Trương khiến Lục Hi không biết nói sao. Đứng trên góc độ của ông ta, những lời này cũng không sai, ông ta cũng là nghĩ cho bệnh nhân, nghĩ cho bệnh viện.

Nhưng bệnh tình của Tư Không Trích Tinh, với trình độ y học hiện tại, chắc chắn sẽ để lại di chứng, sẽ rất phiền phức, phải xử lý ngay bây giờ.

Lục Hi suy nghĩ trong chốc lát, liền cảm thấy có chút nan giải, hiện tại Tư Không Trích Tinh không dễ di chuyển, nếu không đã trực tiếp đưa cậu ta đi, nghĩ đi nghĩ lại, Lục Hi cảm thấy vẫn phải thuyết phục vị viện trưởng Trương này.

“Viện trưởng Trương, như tôi đã nói, tôi và Vân Khả Thiên đều có thể chịu trách nhiệm về việc của Tư Không Trích Tinh, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không liên quan đến bệnh viện của các ông được chứ”.

Lục Hi biết lời nói của mình không đủ trọng lượng, liền kéo theo cả Vân Khả Thiên, với thân phận của Vân Khả Thiên, viện trưởng Trương nhất định sẽ nể mặt.

Mà Vân Khả Thiên vừa nghe thấy những lời của Lục Hi, cũng liên tục gật đầu.

Nhưng, viện trưởng Trương nghe xong liền nói: “Chuyện này tuyệt đối không được, bệnh nhân đã đến bệnh viện của chúng tôi, trừ khi người nhà của cậu ta trực tiếp ký tên, bằng không, ai cũng không thể làm càn”.

Nghe thấy viện trưởng Trương đến Vân Khả Thiên cũng không nể mặt, Lục Hi cũng có chút ngẩn người.

Lục Hi bất lực nhìn Vân Khả Thiên, hiện tại chỉ có thể xem xem cậu Vân này có thể có cách gì không.

Vân Khả Thiên vừa nhìn thấy ánh mắt của Lục Hi, lập tức nhìn đến viện trưởng Trương trầm giọng nói: “Viện trưởng Trương, tôi đã nói hết nước hết cái với ông, nếu ông không nghe, đừng trách tôi không khách khí”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1077


Chương 1077

Bệnh viện là đơn vị hành chính sự nghiệp, cũng thuộc quyền quản lý của chính phủ, uy h**p của Vân Khả Thiên cũng rất có phân lượng, chắc hẳn vị viện trưởng Trương này cũng phải cân nhắc.

Nào ngờ, viện trưởng Trương vừa nghe thấy những lời này của Vân Khả Thiên, sắc mặt liền sa sầm, nói.

“Cậu Vân, đừng lấy thân phận của cậu ra để gây sức ép với tôi, bệnh viện là nơi cứu chữa chăm sóc người bệnh, không phải chuyện đùa, hơn nữa, trong việc này bệnh viện chúng tôi cũng không có làm gì không thích đáng với cậu ta, cho dù bố cậu tới, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm”.

Viện trưởng Trương nói xong, liền nói với hai bác sĩ phía sau: “Hai người ở lại đây, gọi bảo vệ tới, đây là bệnh viện, mạng người vô cùng quan trọng, ai cũng không được làm càn”.

Hai bác sĩ đáp lại một tiếng, đứng ở cửa, đồng thời thông báo cho bảo vệ, còn viện trưởng Trương xoay người rời đi.

Lúc này, Vân Khả Thiên, Lục Hi cùng Tần Lam đều ngẩn người.

Ông già này vậy mà đến Vân Khả Thiên cũng không nể mặt, còn nói ngay cả Vân Thắng Quốc đến cũng không thay đổi ý kiến, tính tình cũng khá nóng nảy đó.

Lục Hi âm thầm lắc đầu, viện trưởng Trương này thật cứng đầu, anh thật sự cũng không có cách nào khác, không thể cưỡng ép đi vào chữa trị cho Tư Không Trích Tinh, sợ rằng như vậy sẽ gây náo loạn trong bệnh viện.

Lúc này, Vân Khả Thiên cũng lắc đầu nói: “Tên này ỷ là đệ tử của Diệp Phùng Xuân, tính tình nóng nảy, không nể nang ai, nhưng quả thực có năng lực về y thuật, danh tiếng ở Tây Kinh rất tốt”.

Lục Hi nghe xong, trên mặt lộ ra nụ cười kỳ lạ nói: “Ông ta là đệ tử của Diệp Phùng Xuân?”

“Đúng vậy, khá có tiếng ở Tây Bắc”, Vân Khả Thiên nói.

Lục Hi liền cười nói: “Vậy thì việc này dễ giải quyết rồi, đợi tôi gọi điện thoại”.

Sau đó, Lục Hi lấy điện thoại ra, suy nghĩ một chút rồi gọi cho Hoắc Tư Duệ, nói chi tiết cho Hoắc Tư Duệ biết tình hình ở đây, sau đó nhờ cô liên lạc với Diệp Phùng Xuân, bảo ông ta gọi điện thoại cho người đệ tử này của ông ta.

Lục Hi gọi điện thoại xong, nói với Vân Khả Thiên và Tần Lam: “Nghỉ ngơi chút đi, đoán chừng một lát nữa sẽ có kết quả”.

Nói xong, Lục Hi xoay người ngồi lên ghế nghỉ ở hành lang, Vân Khả Thiên và Tần Lam biết Lục Hi đã có sắp xếp, cũng ngồi xuống, Lục Hi rất có bản lĩnh, bọn họ tin nếu đã có sắp xếp, việc này sẽ không còn vấn đề gì nữa, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Mấy người ở bên nhau gần nửa năm, đều có tình cảm với nhau, nhìn thấy Tư Không Trích Tinh bị thương nặng như vậy, bọn họ cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ba người ngồi ở đó lặng lẽ chờ đợi, lúc này có hai nhân viên bảo vệ đi đến đứng ở cửa ICU, Lục Hi nhìn thấy liền lắc đầu.

Chờ một lúc vẫn chưa có tin tức gì, Lục Hi có chút buồn bực nhìn ngó chung quanh.

Lúc này, ánh mắt của anh đảo qua một tấm biển quảng cáo bằng kính ở phía đối diện, sau đó trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bởi vì từ trong ảnh phản chiếu anh nhìn thấy Vân Khả Thiên nắm tay Tần Lam, Tần Lam cũng không cự tuyệt, đối với Lục Hi mà nói, điều này còn thần kỳ hơn là nhìn thấy thiên tiên độ kiếp.

Khi nào mà nữ khủng long bạo chúa này lại có một mặt dịu dàng như vậy, khoảng thời gian mình không ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lúc này, Lục Hi quay đầu nhìn về phía Tần Lam, Tần Lam bị Lục Hi nhìn đến sởn tóc gáy, chột dạ lặng lẽ giãy khỏi tay Vân Khả Thiên, nói: “Anh nhìn cái gì?”
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1078


Chương 1078

“Tôi nói này, hai người định khi nào tổ chức hôn lễ?”, Lục Hi trêu ghẹo hỏi.

Tần Lam vừa nghe thấy lời này, mặt liền đỏ lên, lập tức nói: “Anh nói bậy bạ cái gì đó, ai sắp kết hôn, đúng thật là”.

Nhìn thấy vẻ mặt nhăn như mông khỉ của Tần Lam, Lục Hi cười sằng sặc nói: “Kết hôn cũng không phải chuyện mất mặt gì, sao phải xấu hổ, có điều, tôi với cô quen biết nhiều năm như vậy, cũng không biết cô biết xấu hổ đấy Tần Lam à, kỹ năng này là gần đây mới lĩnh ngộ được sao?”

Nghe thấy lời nói của Lục Hi mang theo chút mỉa mai, Tần Lam đột nhiên đứng lên, thẹn quá hóa giận nói với Lục Hi: “Mẹ kiếp anh cảm thấy tôi đây dễ bắt nạt lắm phải không, nào đến đi, có gan chúng ta một chọi một”.

“Khụ khụ, đừng có hơi một tí là đánh đánh giết giết, cô là con gái, cần phải biết dè dặt, phải không Vân Khả Thiên?”, Lục Hi cố nén cười nói.

Vân Khả Thiên cũng ngượng ngùng cười nói: “Không quan trọng, chị Lam có thế nào thì em cũng đều thích”.

“Thích cái khỉ gió nhà cậu”.

Tần Lam mắng Vân Khả Thiên một câu, đứng dậy rời đi, một mình đi tới đầu bên kia của hành lang, đi tới đi lui trông khá cáu kỉnh.

Lục Hi nhìn thấy thì phá lên cười, giơ ngón tay cái với Vân Khả Thiên, nói: “Người anh em, lợi hại đấy, con khủng long bạo chúa này mà cậu cũng có biện pháp, cao thủ tình trường, bái phục bái phục”.

Sau đó Vân Khả Thiên lại nhìn đến Tần Lam đang đi tới đi lui ở đằng xa, mày ủ mặt ê nói: “Anh Lục, sao em cảm thấy, lại sắp bị đánh rồi”.

Lục Hi đang định cười to thì thấy viện trưởng Trương bước ra từ trong thang máy, chạy chậm tới.

Chỉ thấy ông ta thở hổn hển đến trước mặt Lục Hi, vội vàng cúi đầu khom lưng nói: “Thực xin lỗi cậu Lục, vừa rồi tôi quá kích động, xin cậu đừng để trong lòng”.

Các bác sĩ và nhân viên bảo vệ ở cửa phòng ICU nhìn thấy bộ dạng viện trưởng Trương vô cùng sửng sốt.

Trong suy nghĩ của bọn họ, cho dù là bệnh nhân hay người nhà, từ trước đến nay đều khách khách khí khí cung cung kính kính với viện trưởng Trương, khi nào thì đến lượt viện trưởng Trương đối xử với người khác như vậy chứ?

Tuy nhiên, trong lòng Trương Côn Dân còn chấn động hơn bọn họ.

Vừa rồi sự vô lý của Vân Khả Thiên khiến ông ta cảm thấy vô cùng tức giận, đây là bệnh viện, một nơi vô cùng chuyên nghiệp, mạng người vô cùng quan trọng, sao có thể làm liều được.

Như những gì ông ta nói lúc nãy, cho dù Vân Thắng Quốc đích thân đến, ông ta vẫn như cũ, sẽ không để cho bọn họ làm càn.

Ông ta tức giận đùng đùng ngồi trong phòng làm việc, vừa mới uống hai ngụm trà nguôi giận một chút thì đột nhiên nhận được điện thoại của sư phụ Diệp Phùng Xuân.

Trương Côn Dân kích động vội vàng nhận điện thoại, sư phụ đã rất lâu không liên lạc với ông ta, không biết gần đây sư phụ thế nào, bản thân có phải nên đến Thượng Kinh thăm sư phụ rồi không.

Trương Côn Dân nhận điện thoại với tâm trạng kích động, nhưng ngay sau đó lại là một trận mắng chửi như tát nước của Diệp Phùng Xuân.

Trương Côn Dân vẫn còn ngây ngốc thì nghe thấy sư phụ hỏi ông ta có phải có tranh chấp với một người họ Lục hay không.

Trương Côn Dân vừa nghe thấy vậy, vội vàng kể cho Diệp Phùng Xuân những gì đã xảy ra, ông ta hỏi lòng không thẹn, cho dù Vân Khả Thiên cáo trạng với Diệp Phùng Xuân, Trương Côn Dân cũng cây ngay không sợ chết đứng.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1079


Chương 1079

Nhưng ông ta vừa nói xong, lập tức bị răn dạy và quở mắng nghiêm khắc hơn, Diệp Phùng Xuân còn nói cho ông ta biết.

Vị họ Lục này là một nhân vật vừa kh ủng bố vừa vĩ đại, cho dù là ông ấy cũng hèn mọn như hạt bụi khi đứng trước mặt cậu ta, còn ông ta chẳng là cái thá gì.

Diệp Phùng Xuân yêu cầu ông ta phải ngay lập tức đến xin lỗi, cầu xin sự tha thứ của cậu Lục, đồng thời nghe theo sự sắp xếp của cậu ta, bằng không sẽ lập tức cắt đứt quan hệ thầy trò với ông ta, đồng thời công khai trên các phương tiện truyền thông của Hoa Hạ.

Lúc này, Trương Côn Dân hoàn toàn hoảng sợ, cậu Lục trong miệng sư phụ này giống như là một vị thần, là một nhân vật toàn năng.

Hơn nữa, còn nói ra những lời nghiêm trọng như cắt đứt quan hệ thầy trò, Trương Côn Dân biết bản thân chắc chắn đã gặp được nhân vật tài ba.

Bởi vì ông ta biết trên phương diện y thuật sư phụ của mình đã vô cùng thần kỳ, là đệ nhất Hoa Hạ, ngay cả ông ấy cũng tôn sùng người này như vậy, thì người này nhất định là sự tồn tại không phải bản thân có thể tưởng tượng được.

Nghĩ đến đây Trương Côn Dân vội vàng đặt tách trà xuống, chạy thẳng tới đây.

Mà lúc này, Lục Hi nhìn Trương Côn Dân nói: “Ông cũng không cần phải căng thẳng, việc này ông cũng không có gì là sai, chỉ là chúng tôi có phương pháp riêng của mình, trình độ y học hiện tại còn chưa đạt tới, ông không hiểu cũng là chuyện bình thường”.

Trương Côn Dân mù mờ gật gật đầu.

Lúc này, Lục Hi nói: “Bây giờ có thể bảo người của ông rời đi rồi chứ, tôi phải nhanh chóng cứu chữa cho Tư Không Trích Tinh”.

Trương Côn Dân nghe thấy vậy, vội vàng nói: “Có thể có thể, nhưng cậu Lục, tôi bạo gan hỏi một câu, tôi có thể đứng ngoài nhìn được không, tôi không phải là muốn lén học y thuật, tôi chỉ là muốn biết, cậu rốt cuộc dùng phương pháp thần kỳ gì để chữa trị cho Tư Không Trích Tinh”.

Nhìn thấy vẻ mặt tha thiết mong chờ của Trương Côn Dân, Lục Hi suy nghĩ một hồi rồi đồng ý.

Chỉ là dùng cao Cửu Chuyển Đoạn Tục mà thôi, người khác cũng nhìn không ra được manh mối gì, nhưng nếu không để cho Trương Côn Dân nhìn, đoán chừng cả đời ông ta cũng sẽ nghĩ mãi về việc này.

Nhìn thấy Lục Hi đồng ý, Trương Côn Dân lập tức lộ vẻ hưng phấn, vội vàng bảo hai bác sĩ và nhân viên bảo vệ rời đi.

Lục Hi yêu cầu hai hộ lý trong phòng ICU cũng rời đi, lần này Trương Côn Dân không nói lời nào liền yêu cầu hai hộ lý đi chỗ khác.

Lúc này, Lục Hi lấy ra cao Cửu Chuyển Đoạn Tục, đưa cho Vân Khả Thiên nói: “Bắt đầu đi, đây là nghề của cậu”.

“Lại là tôi”.

Vân Khả Thiên mặt ủ mày ê, cầm lấy cao Cửu Chuyển Đoạn Tục, sau đó cùng Tần Lam bắt đầu tháo thạch cao trên người Tư Không Trích Tinh ra.

Lúc này, Lục Hi nói với Trương Côn Dân: “Tôi có thể để ông nhìn, nhưng những thứ ông nhìn thấy không bao giờ được nói ra ngoài, ngay cả sư phụ c*̉a ông cũng không được, ông có thể làm được không?”

“Có thể, không vấn đề cậu Lục”.

Qua lời răn dạy và quở mắng của Diệp Phùng Xuân, Trương Côn Dân đã coi Lục Hi như một vị thần, mang theo vẻ khẩn trương liên tục đồng ý.

Lục Hi gật đầu.

Lúc này, toàn bộ thạch cao trên người Tư Không Trích Tinh đã được tháo xuống, lúc đưa đến bệnh viện, quần áo của anh ta đều đã được cắt bỏ.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1080


Chương 1080

Vân Khả Thiên lấy khăn y tế, lau người cho anh ta, sau đó bắt đầu bôi thuốc.

Sau khi bôi cao Cửu Chuyển Đoạn Tục lên toàn bộ cơ thể Tư Không Trích Tinh, Vân Khả Thiên thở ra một hơi, ngồi sang một bên.

Lúc này, Lục Hi quan sát tình trạng thương tích của Tư Không Trích Tinh, đắp chăn cho anh ta, sau đó lấy ra dung dịch gốc nhũ dịch Chung Linh, cho anh ta nuốt xuống, sau đó nói.

“Được rồi, tin rằng mấy tiếng sau, xương cốt bị thương của Tư Không Trích Tinh sẽ lành lại, nội thương của cậu ta không nghiêm trọng lắm, đoán chừng rất nhanh có thể xuống giường”.

Vân Khả Thiên và Tần Lam nghe thấy những lời này, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm thoải mái.

Mà Trương Côn Dân lại hoàn toàn không dám tin.

Ông ta vốn còn nghĩ Lục Hi sẽ có phương pháp thần kỳ gì đó, nhưng lại chỉ thấy cậu ta lấy ra một hộp cao thuốc, một bình nhỏ không biết là nước gì cho Tư Không Trích Tinh dùng mà thôi.

Nếu hai thứ này thần kỳ như vậy thì cần bác sĩ bọn họ làm gì nữa, ai cũng có thể chữa bệnh.

Nhưng, ông ta tất nhiên sẽ không thể hiện điều đó ra, dẫu sao, đây là người mà sư phụ của ông ta hết sức sùng bái.

Nhưng ông ta hạ quyết tâm, nhất định phải nhìn xem liệu Tư Không Trích Tinh này có tốt lên trong vài giờ tới như lời người này nói hay không.

“Được rồi, mọi người ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi”.

Lục Hi nói xong, liền ra khỏi ICU trước, đi đến ghế nghỉ bên ngoài ngồi xuống.

Vân Khả Thiên và Tần Lam cũng đi theo ra, nhưng Trương Côn Dân lấy lý do quan sát tình trạng vết thương của Tư Không Trích Tinh ở lại bên trong, Lục Hi cũng để tùy ông ta.

Lục Hi thoải mái trò chuyện với hai người Vân Khả Thiên và Tần Lam, kể hết những gì đã xảy ra trong chuyến đi Thượng Kinh lần này c*̉a mình cho bọn họ nghe, khiến cả hai nghe đều sững sờ.

Thời gian cứ thế trôi đi, chớp mắt đã hơn hai tiếng đồng hồ.

Lúc này, Trương Côn Dân ở trong ICU, lặng lẽ ngồi đó nhìn những thiết bị trước mặt.

Đúng vào lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng hét nhỏ.

“A ~”

Trương Côn Dân vội vàng quay đầu, chỉ thấy Tư Không Trích Tinh đang từ từ mở mắt, cau mày vẻ mặt mơ màng.

Trương Côn Dân kinh ngạc, vội vàng đến bên giường cẩn thận quan sát.

Lúc này, Lục Hi và những người khác nhìn thấy hành động bất thường của Trương Côn Dân c*̃ng vội vàng đứng dậy đi vào.

Lục Hi đi tới bên cạnh Tư Không Trích Tinh, nhìn ánh mắt có chút mơ màng c*̉a anh ta nói: “Tư Không Trích Tinh, tôi là Lục Hi, cậu cảm thấy thế nào?”

Lúc này, con ngươi c*̉a Tư Không Trích Tinh khẽ chuyển động, cười một cách khó khăn, chậm rãi nói: “Tôi biết đại ca sẽ có cách mà, tôi cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi”.

Lục Hi lắc đầu nói: “Đây là Tần Lam cứu cậu sớm, bằng không, cậu có bao nhiêu cái mạng c*̃ng mất cả rồi”.

“Không đâu, làm sao tôi có thể chết được, tôi là người tu luyện mà”, Tư Không Trích Tinh cười nói.

Lục Hi nghe thấy vậy, liền chau mày nói: “Đừng nói liều, dưỡng thương cho tốt, rất nhanh sẽ khỏe lại”.

Lúc này Tư Không Trích Tinh mới nhận ra có người ngoài ở đây, thế là không nói thêm gì nữa.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 1081


Chương 1081

Thực ra những lời anh ta nói là thật, lúc đó anh ta rơi xuống vách núi cao mấy trăm mét, xe hoàn toàn bị biến dạng, anh ta cũng bị kẹt trong xe không thoát ra được, bị thương nghiêm trọng.

Nếu không phải anh ta là người tu luyện, có chân khí hộ thân, đổi lại là người bình thường đã chết ngay tại chỗ, còn chờ được Tần Lam tới cứu sao.

Mà lúc này, Trương Côn Dân lại vô c*̀ng kinh ngạc, bởi vì ông ta phát hiện trên thiết bị hiển thị các triệu chứng bệnh của Tư Không Trích Tinh đang hồi phục nhanh chóng, tốc độ quả thực kinh người.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, không mất bao lâu nữa sẽ hoàn toàn hồi phục.

Mặc dù ông ta vẫn không nhìn ra được tình trạng vết thương ở xương của Tư Không Trích Tinh, nhưng nhìn bộ dạng c*̉a cậu ta không giống người bị gãy xương toàn thân, bởi vì cậu ta đã thử ngồi dậy.

Phải biết rằng người chỉ bị gãy xương một chút cũng không dám tùy tiện di chuyển, điều này là do tiềm thức của con người quyết định, mà động tác của Tư Không Trích Tinh làm ra hoàn toàn là phản ứng theo bản năng, điều đó có nghĩa là vết thương ở xương của cậu ta không còn nghiêm trọng nữa.

Trương Côn Dân hoàn toàn choáng váng.

Đúng vào lúc này, Lục Hi quan sát Tư Không Trích Tinh từ trên xuống dưới, sau đó nâng anh ta dựa vào đầu giường nói: “Muốn đứng dậy thì đứng dậy đi, sợ cái gì chứ”.

Trương Côn Dân thấy vậy, liền cực kỳ sợ hãi.

Một bệnh nhân bị gãy xương toàn thân, sao dám lăn qua lăn lại thế này, nếu gây ra chấn thương thứ cấp, chẳng phải sẽ mất mạng sao?

“Cậu Lục, đừng chạm vào cậu ta, sẽ gây ra chấn thương thứ cấp đó”, Trương Côn Dân vội vàng hét lên.

Lục Hi khẽ cười nói: “Không sao, cậu ta khỏe lắm rồi”.

Mà lúc này, Tư Không Trích Tinh thử cử động cơ thể, tự bỏ chăn ra, từ từ xuống giường, đứng trên mặt đất.

“Việc này…”

Trên mặt Trương Côn Dân hiện lên vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Mặc dù ông ta có thể nhìn ra vết thương của Tư Không Trích Tinh đã tốt hơn rất nhiều, nhưng đó là gãy xương, không thể hoàn toàn lành lại trong thời gian ngắn như vậy được, làm như này sẽ xảy ra chuyện.

Nhưng ông ta thế nào c*̃ng không ngờ được, Tư Không Trích Tinh không những không bị làm sao, mà còn có thể xuống đất, đúng là kỳ tích trong giới y học.

Nhìn Tư Không Trích Tinh đi đi lại lại trên đất, cơ thể linh hoạt, Trương Côn Dân ngây người nói: “Cậu Lục, tôi muốn chụp X-quang Tư Không Trích Tinh, có được không?”

Trương Côn Dân không thể hình dung ra được, ông ta rất muốn biết tình trạng hiện tại của cơ thể Tư Không Trích Tinh như thế nào.

Lục Hi nghe thấy vậy, cười nói: “Được, không để cho ông nhìn, đoán chừng đêm nay ông sẽ không ngủ được, Tư Không Trích Tinh phối hợp một chút đi”.

Tư Không Trích Tinh nghe thấy vậy, miễn cưỡng nằm lại lên giường, Trương Côn Dân lập tức kéo chiếc máy X-quang cỡ nhỏ đến, hướng đến Tư Không Trích Tinh chụp mấy tấm.

Sau đó, qua vài phút, phim chụp X-quang đã có, Trương Côn Dân vừa nhìn đã choáng váng.

Trên phim chụp X-quang cho thấy xương cốt của Tư Không Trích Tinh gần như đã hoàn toàn lành lại, chỉ còn lại một vài vết rạn nứt nhỏ.

Những vết rạn nứt này không cần chăm sóc, cũng chỉ cần mười mấy ngày là có thể tự phục hồi lại.

Cái này rốt cuộc sao có thể làm được như vậy, hộp cao thuốc cùng chai nước đó thần kỳ như vậy sao?

Ngoài kinh ngạc, Trương Côn Dân không thể nghĩ ra từ nào để diễn tả cảm xúc của mình vào lúc này.

Với kinh nghiệm làm nghề y trong nhiều năm của mình, điều này tuyệt đối không có khả năng, nhưng nó đã xảy ra trước mắt mình như vậy, ông ta không tin cũng không được.

Mà lúc này, Lục Hi nói: “Viện trưởng Trương, hiện tại ông yên tâm rồi chứ, chúng tôi có chút chuyện cần nói, xin ông tạm thời lánh đi một lát được không”.

Trương Côn Dân nghe thấy vậy, lúc này mới tỉnh táo lại, chỉ thấy ông ta kích động nói.

“Cậu Lục, cái này quả thực quá thần kỳ, cậu có thể công bố phương thuốc của cậu ra được không, không không, không cần công bố, cậu chỉ cần bán ra, tôi tin chắc chắn sẽ có rất nhiều người sẵn lòng bỏ ra giá cao để mua lại, cậu nhất định sẽ kiếm được rất nhiều tiền, cũng sẽ giúp được rất nhiều bệnh nhân đang cần”.

Lục Hi nghe thấy vậy, chậm rãi lắc đầu nói: “Viện trưởng Trương, tôi có thể hiểu được tâm trạng của ông, nhưng loại thuốc này không thể sản xuất đại trà, giá cả mỗi phần cũng vô cùng lớn, ngay cả đối với một số người giàu có gia tài bạc tỷ cũng chưa chắc đã gánh được, không có cách nào phổ biến rộng khắp, nếu được tôi sớm đã đóng góp miễn phí, hãy tin tôi”.

Nghe được những lời này của Lục Hi, Trương Côn Dân thất vọng gượng cười, nói.

“Đúng vậy, thuốc này quá thần kỳ, chắc chắn rất khó có được, tôi nghĩ nhiều rồi, các cậu nói chuyện đi, tôi đi trước”.
 
Back
Top Bottom