Tiên Hiệp Cự Long Thức Tỉnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 380


Chương 380

Mấy người chưa kịp hoàn hồn, vẫn run rẩy nói: “Không biết nữa, đang ngủ ở nhà, đến lúc tỉnh dậy thì đã có mặt ở đây rồi”.

Triệu Binh chau mày, ban nãy nghe Diêu Cương và Miêu Ác Lai nói vài câu, anh ta chỉ có thể phán đoán là những người này bị Diêu Cương bắt tới để làm quà gặp mặt kết minh với Miêu Ác Lai, ngoài ra thì cũng không biết thêm gì nữa.

Triệu Binh nói: “Giờ mọi người đều đã được an toàn rồi, không cần lo lắng nữa, ở đây chờ đại sư đi ra để xem anh ấy sắp xếp thế nào thì nghe theo vậy, hiểu chưa?”

Mọi người đều gật đầu.

Bọn họ đều nhìn thấy được Lục Hi thi triển thần uy, đại chiến tông sư, cự thú, tiêu diệt Miêu Ác Lai. Lục Hi là người cứu bọn họ, cho dù rời đi thì cũng phải nói lời cảm ơn Lục Hi trước đã.

Hơn nữa, nơi này kỳ quái hẻo lánh, giờ cho bọn họ đi thì bọn họ cũng chẳng dám, thà ở bên cạnh đại sư còn an toàn hơn ấy chứ.

Cứ như thế, đám người bắt đầu yên lặng chờ bên đầm nước.



Lục Hi nhảy xuống đầm nước, sau đó bơi thẳng xuống đáy đầm.

Anh biết, nơi có linh thú như thế này chắc chắn sẽ có đồ gì đó không tầm thường, không thể bỏ lỡ.

Lục Hi không ngừng thâm nhập, mà đầm nước này sâu không thấy đáy. Đến lúc lặn khoảng trăm mét rồi mà vẫn chưa đến nơi.

Mà chiều sâu này đã là cực hạn của con người. Nếu tiếp tục đi xuống thì cơ thể sẽ bị áp suất ép cho nổ tung.

Nhưng với Lục Hi thì chẳng là cái đinh gì, nếu chưa thấy đáy thì anh cứ tiếp tục thôi.

Sau khi lặn khoảng một trăm năm mươi mét thì Lục Hi mới thấy một ánh sáng.

Vì vậy, anh nhanh chóng phi xuống, cuối cùng hai chân cũng đặt lên vật gì đó.

Lúc này, anh mới thấy thứ phát ra ánh sáng ở đây lại là một loài cây cao hơn một mét.

Loài cây này rất lạ kỳ, rễ mọc khắp đáy đầm, trên mặt rễ cây thon dài mọc những phiến lá dài như kiếm, nhưng toàn thân lại mang màu trắng.

Cành lá màu trắng lan khắp đáy đầm, đong đưa khe khẽ theo làn nước, tỏa ra những ánh sáng li ti, phiêu tán khắp hồ nước, vô cùng thần kỳ.

Khi Lục Hi thấy rõ ràng, mới kinh ngạc hô lên: “Cỏ Ngộ Tâm?”

Anh tìm ra thông tin về thứ này gần như ngay lập tức.

Cỏ Ngộ Tâm!

Đây là một loại thực vật vô cùng hiếm gặp trong tu chân giới. Nghe nói tu luyện bên cạnh nó thì có thể mở thất khiếu, rạng tâm trí, hỗ trợ cho việc nâng cao cảnh giới, là một bảo vật quý giá.

Chẳng trách mà con rết này có thể sử dụng cương khí để tạo ra thủ đoạn đó, hóa ra là do cỏ Ngộ Tâm này ban cho. Nếu anh cứ ở đây tu luyện thì nói không chừng sẽ trở thành một sự tồn tại đáng sợ ấy chứ.

Lục Hi mừng rỡ trong lòng, lập tức đi sang ngồi cạnh cỏ Ngộ Tâm, khoanh chân ngồi tu luyện.

Lúc này, ánh sáng trắng tinh của cỏ Ngộ Tâm chậm rãi bám vào người Lục Hi rồi biến mất.



Đến trưa ngày hôm sau, đám người Vương Trạch Nham vẫn nhìn chằm chằm mặt nước. Một lát sau thì Lưu Thiếu Khôn nói: “Mọi người nghĩ liệu vị đại sư này có chết đuối không nhỉ?”

Vương Trạch Nham cùng mọi người gật đầu nói: “Cũng có thể”.

Rốt cuộc thì con người cũng không thể có khả năng sinh tồn trong nước lâu như vậy được. Theo tư duy của bọn họ thì suy đoán như vậy cũng hợp lý thôi.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 381


Chương 381

Lúc này, Triệu Binh lại nói: “Tông sư ở trong nước chơi ba tháng cũng chả làm sao đâu. Với tu vi của đại sư thì nghỉ một năm cũng được ấy chứ. Mọi người đừng đoán mò”.

“Vậy phải làm sao đây, đại sư mà ở trong đó một năm thì chúng ta liền phải chờ một năm ở đây à?”, Vương Trạch Nham nhíu mày nói.

Triệu Binh thở dài: “Vậy cũng phải chịu chứ sao, ai bảo chúng ta đắc tội một tông sư chứ”.

“Chờ thì chờ được, nhưng tôi đói bụng quá, làm sao giờ?”, Vương Trạch Nham than thở.

Nếu đã không dám rời đi thì đám Vương Trạch Nham cũng đã hạ quyết tâm phải chờ Lục Hi ra rồi cầu xin anh tha thứ mới thôi.

Nếu không cứ sống mãi trong ám ảnh về một vị tông sư thì ăn cũng không vô mà ngủ cũng không ngon, có khi bản thân còn hóa điên ấy chứ.

Nhưng bọn họ đói, cần phải ăn, nếu không chưa chờ được đại sư ra thì họ đã đói chết rồi.

Triệu Binh nghe vậy liền nói: “Đơn giản, để tôi làm đồ ăn cho mọi người, yên tâm”.

“Anh mau đi đi, tôi chết đói đến nơi rồi”, Vương Trạch Nham xua tay.

Triệu Binh gật đầu, nhanh chóng chạy vào trong ngọn núi.

Không lâu sau, Triệu Binh đã vác hai con nai về.

Năng lực sinh tồn bên ngoài này là cơ bản, không làm khó được người lính đặc chủng kiêm võ giả nội gia như anh ta.

Thấy Triệu Binh đem nai về, đám Vương Trạch Nham vui mừng khôn xiết, lập tức ba chân bốn cẳng ra hỗ trợ nhặt củi nhóm lửa.

Một lúc sau, Triệu Binh đã làm thịt hai con nai sạch sẽ, cho lên nướng.

Sau đó, Triệu Binh lại đến nơi phế tích nhặt nhạnh gì đó. Chỉ chốc lát, anh ta đã quay về với nụ cười tươi, trong tay còn có túi muối.

Mọi người mừng rỡ, có muối cũng đã đủ để ngon hơn bất kỳ loại gia vị nào rồi.

Triệu Binh rắc muối lên thịt nai, chậm rãi quay nướng.

Chờ nửa tiếng, mùi thịt lan tỏa khắp nơi. Đám Vương Trạch Nham đã sớm không nhịn được, xé một miếng ăn nhồm nhoàm, mặc kệ phỏng tay.

Mà Triệu Binh lại đưa nhóm nam nữ kia lại đây, chia thịt cho họ ăn.

Mọi người đã nhịn đói từ lâu, ăn ngấu nghiến một trận cũng hết sạch hai con nai.

Sau khi no nê, Vương Trạch Nham nằm thẳng cẳng dưới đất, lẩm bẩm: “Đại sư, anh mau xuất hiện chưa, sống hay chết anh phán quyết luôn cho chúng tôi với”.

Cứ như vậy, thời gian dần qua đi, chớp mắt đã là một tháng.

Đám Vương Trạch Nham đều râu ria xồm xoàm cả, vẻ mặt tiều tụy, mà Lạc Lạc cùng Dao Dao cũng đầu tóc bẩn thỉu, không còn vẻ xinh đẹp như xưa.

Hôm đó, mọi người nhìn sang bờ đầm, chỉ thấy Vương Trạch Nham nói với hồ nước.

“Đại sư, chúng tôi sắp nghẻo rồi, anh lên đây đi, đầm nước này có gì hay ho cơ chứ”.

Vương Trạch Nham nói xong thì lắc đầu, hắn ta đã nói câu này không biết bao nhiêu lần rồi, lúc này hắn ta cũng chẳng ôm bao nhiêu hy vọng.

Nhưng ngay lúc này, mặt đầm bỗng nhiên dao động không ngừng.

Vương Trạch Nham cùng mọi người sửng sốt, sau đó lập tức quỳ xuống ngay bên cạnh, nhìn chằm chằm mặt nước.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 382


Chương 382

Bỗng nhiên có một bóng người phá nước mà ra, nhảy lên cao mấy chục trượng.

Chỉ thấy người này nhảy lên cao rồi dừng lại giữa không trung, trong tay ngưng tụ ra một thanh kiếm lửa chém về phía trước.

Một kiếm khí hình lửa phun trào mà ra, giống như một rạng màu nhảy múa, trong nháy mắt chém đứt một góc của đỉnh núi đối diện.

Đám Vương Trạch Nham kinh ngạc, thiếu chút nữa thì rớt tròng mắt. Bóng dáng này đương nhiên là Lục Hi, chẳng qua là những gì anh triển khai ra còn thần kỳ uy mãnh hơn cả lần trước, quả thực là đáng kinh ngạc.

Mà lúc này, Lục Hi mới chậm rãi bay xuống. Anh của lúc này có thêm chút khí tức thong dong, vân đạm phong khinh, thay đổi hoàn toàn.

Suốt một tháng ở dưới đáy đầm, được cỏ Ngộ Tâm hun đúc, thông minh sáng láng, khiến cho anh lại có thêm nhận thức mới về những kiến thức của mình.

Lúc này anh mới biết được lực tinh thần của mình hóa ra chính là thần thức như của tu chân giới. Hơn nữa, lực tinh thần là căn cơ của hết thảy loại sức lực, mọi loại sức lực đều cần đến lực tinh thần, cũng chính là thần thức thúc giục.

Lực Cự Long trong cơ thể anh cùng pháp lực được cỏ Ngộ Tâm hun đúc, khiến anh hiểu ra bản chất của sức lực là gì, mà bản chất của mọi loại sức mạnh đều như nhau cả.

Một kiếm vừa rồi chính là một chiêu pháp mà anh sáng tạo ra sau khi kết hợp Rồng Lửa với pháp lực. Lục Hi đặt tên là “Viêm Long trảm”.

Ngoài ra, anh còn có một nhận thức hoàn toàn mới về sức mạnh trong cơ thể mình. Nếu như có thể kết hợp toàn bộ để sử dụng thì còn có thể phát huy ra uy lực lớn hơn nữa.

Chỉ là vẫn phải chờ bản thân anh tiến thêm một bước nghiền ngẫm và thực nghiệm, không phải một sớm một chiều là xong được.

Đặc biệt, anh cũng phát hiện ra một chuyện quan trọng, anh vốn đang tu luyện Long Đằng Quyết, pháp lực sinh ra chỉ có thể sử dụng cho pháp thuật Long Ngữ.

Pháp thuật Long Ngữ có uy lực mạnh mẽ, thần kỳ khó lường, đúng là một thủ đoạn mạnh mẽ.

Nhưng dù gì thì Lục Hi cũng là nhân loại, nếu dùng thì cực kỳ khó, hơn nữa tiếng Rồng nào có dễ học. Cho tới giờ, Lục Hi cũng mới nắm giữ được một chút mà thôi, chỉ có thể sử dụng vài loại pháp thuật Long Ngữ.

Nhưng trong đầu anh vẫn còn vô số pháp thuật của loài người. Nếu có thể dùng pháp lực do Long Đằng Quyết tu luyện được để thi triển pháp thuật của loài người thì sẽ càng thích hợp.

Mà nhờ có cỏ Ngộ Tâm, Lục Hi đã cảm thấy bản thân chạm được đến cánh cửa thay đổi, chỉ cần bước qua được cánh cửa này là có thể học tập muôn vàn loại pháp thuật của loài người. Đến lúc đó, năng lực của anh sẽ mạnh một cách khác biệt.

Hơn nữa, khi ấy, nếu đối mặt với kẻ áo đen thi triển ra thủ đoạn tẩu thoát hóa thành vệt nước lần trước thì anh cũng sẽ không bó tay đứng nhìn mà còn có thể đối phó được.

Có điều những chuyện này vẫn cần anh bỏ thời gian nghiên cứu, mà cũng không vội được.

Lúc này, Lục Hi một thân nhẹ nhàng, nhưng anh vừa quay đầu lại thì thấy Vương Trạch Nham cùng mọi người đang quỳ dưới mặt đất, tức khắc ngạc nhiên nói: “Sao mấy người vẫn còn ở đây vậy?”

Vương Trạch Nham cùng mọi người vừa nghe vậy thì thiếu chút nữa phun máu.

Chính bản thân mình nơm nớp lo sợ, không dám rời đi, ấy thế mà người ta còn không đem bọn họ để ở trong lòng. Sớm biết như vậy thì lúc ấy rời đi cho xong, đỡ phải chịu khổ thế này.

Nhưng trong lòng nghĩ như vậy, chứ ngoài miệng tuyệt đối không dám nói thế.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 383


Chương 383

“Đại sư, chúng tôi làm chuyện có lỗi với anh, anh lại có ân cứu mạng chúng tôi, bởi vậy chúng tôi không dám rời đi, ở lại chờ đại sư xử lý”, Triệu Binh vừa thấy đại sư lên tiếng, vội vàng nói.

Lục Hi âm thầm lắc đầu, anh đã quên sạch đám người này từ lâu rồi, chút chuyện nhỏ này đâu đáng để anh quan tâm.

Lúc này, Lục Hi đánh nhìn bọn họ, chỉ thấy đám người xanh xao vàng vọt, râu ria xồm xoàm, quần áo cũng đã rách mướp, vô cùng chật vật.

Nghĩ đến việc bọn họ vẫn luôn ở bên ngoài chờ mình, Lục Hi liền cảm thấy buồn cười.

Xem ra câu tông sư không thể nhục đã ăn sâu bén rễ trong võ đạo rồi.

Ngay sau đó, Lục Hi nói: “Mọi người có thể rời đi rồi”.

Vương Trạch Nham cùng mọi người nghe vậy thì vui mừng khôn xiết. Nói như vậy là Lục Hi đã đặc xá bọn họ, xem ra Triệu Binh nói không sai.

Bọn họ âm thầm cảm thấy may mắn, không uổng phí cực khổ chờ một tháng, bằng không lén trở về mà cả ngày phải lo lắng sợ hãi, cảm giác đó chắc chắn cũng không dễ chịu.

Mà lúc này, Lục Hi lại nhìn nhóm nam nữ sợ hãi rụt rè kia, nói với Vương Trạch Nham: “Mấy người sắp xếp cho bọn họ đầy đủ đi, hơn nữa cũng phải giữ kín những chuyện đã xảy ra ở đây, nếu không sẽ phải tự gánh lấy hậu quả”.

Lục Hi cuối cùng cũng nói một câu nghiêm khắc, mọi người nghe được thì đều sợ hãi trong lòng, liên tục gật đầu.

Thấy mọi người gật đầu, Lục Hi liền chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này thì Triệu Binh ấp úng nói: “Đại sư, anh có thể dẫn đường cho chúng tôi được không? Chúng tôi lạc đường hết rồi”.

Lục Hi nghe vậy thì nhìn xung quanh một chút, phát hiện nơi này có địa hình vô cùng quái lại, dãy núi vờn quanh, rừng rậm bốn phía.

Những nơi trống trải thì còn có thể dựa vào ánh sáng mặt trời để tìm đường, nhưng đi vào trong rừng rậm thì lập tức sẽ mất phương hướng ngay. Chỉ cần sơ suất một chút thì sẽ lạc đường, mà đây cũng là nguyên nhân vì sao môn phái Vu Cổ ở chỗ này lâu như vậy mà không bị phát hiện ra.

Lục Hi nghĩ một lúc, để cho mấy người này tự đi thì đúng là có chút không ổn.

Vậy là anh nói với họ: “Thôi được, tiễn Phật đến Tây Thiên, mọi người đi theo tôi”.

Nói, Lục Hi xoay người đi ra bên ngoài, đám người lập tức chạy vọt theo.

Không bao lâu sau, mọi người liền đi vào rừng rậm.

Rừng rậm toàn là cổ thụ che trời, dây leo dày đặc, che kín mít đỉnh đầu, căn bản thấy không rõ phương hướng.

Mà Lục Hi đi thẳng một đường không chút nào tạm dừng, dẫn mọi người đi trong rừng hơn ba tiếng đồng hồ thì trước mắt đã bắt đầu có ánh sáng.

Mọi người nhìn ra, hóa ra đã đến hổ khiêu hiệp.

Nhìn những người ở cách đó không xa, nhóm người này thiếu chút nữa khóc òa lên, cuối cùng cũng nhìn thấy đồng loại.

Mà hai người Lạc Lạc và Dao Dao nhìn thấy nước suối thì đã vội vã đi ra ngồi xổm bên dòng suối, bắt đầu rửa ráy.

Lục Hi cũng không nói gì, chờ bọn họ cọ rửa một phen rồi lại dẫn mọi người tới cửa nơi này, cho Vương Trạch Nham cùng mọi người thuê một chiếc xe đưa tất cả về nhà.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 384


Chương 384

Những người này đều ở gần đây, bị Diêu Cương bắt tới, cho nên không mất nhiều thời gian lắm.

Có tiền chuyện gì cũng dễ, Vương Trạch Nham đưa tiền ra, tài xế hoan hỉ chở người rời đi.

Mà Lục Hi thì lên con xe việt dã Mercedes-Benz của Vương Trạch Nham dưới sự mời mọc cung kính của hắn ta.

Lục Hi ngồi ở ghế phụ, một đường nhắm mắt dưỡng thần, chờ xe tới chỗ rẽ, Lục Hi xuống xe nói: “Thôi được rồi, tôi muốn đi ăn mì cay, các anh không cần đi theo đâu”.

Dứt lời, Lục Hi quay đầu đi thẳng.

Đã một tháng anh chưa ăn gì rồi, mỳ cay nhà kia bán vừa cay lại ngon, cực kỳ dễ ăn. Lục Hi quyết định ăn mấy chục bát đã rồi tính.

Mà đám Vương Trạch Nham nhìn Lục Hi rời đi, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Chuyện này cuối cùng cũng đã qua, vị đại sư này cũng không tính sổ với họ, xem như vượt qua một kiếp.

Lúc này, Lạc Lạc nói: “Cậu Vương, chúng ta tìm nơi nào thay đồ rồi đi ăn cơm đi. Cả tháng qua chỉ ăn thịt nướng, tôi muốn nôn lắm rồi”.

Lúc này, nguy hiểm đã qua, Vương Trạch Nham cùng Lưu Thiếu Khôn vung tay nói: “Đi, đi ăn một bữa no nê, mồm tôi nhạt thếch ra rồi đây”.

Lục Hi cả một đường vội vàng cuối cùng cũng tìm được tiệm mì Quán Huyết rồi lao vào trong, lúc này đã hơn hai giờ chiều, đã qua giờ cơm, không có khách, A Đóa đang lau bàn ghế.

Lục Hi vừa thấy người kia vội nói: “A Đóa, bưng lên mười bát mì Quán Huyết, cho đầy đủ nha”.

Anh sắp đói chết mất thôi.

A Đóa thấy là Lục Hi thì vội cười nói: “Có ngay đây, anh đợi một lát”.

Nói rồi A Đóa chạy ra phía sau bếp.

Lục Hi giúp cô ấy giải quyết một rắc rối, phải nói là chúng cũng khá lớn nên A Đóa cảm thấy rất biết ơn Lục Hi, trong lòng thấy rất vui khi có thể gặp lại Lục Hi lần nữa.

Không lâu sau, A Đóa liên tục bưng lên cho Lục Hi mấy bát mì Quán Huyết, hơn nữa đều là do chính tay cô ấy lén ông chủ cho thêm thức ăn vào.

Vừa bưng mì lên, Lục Hi vội vàng lao đầu vào ăn.

Vị cay của Thiên Linh Cái bốc lên, xua đi cơn đói khiến anh thở dài đầy thoải mái.

Cứ thế Lục Hi ăn hết bát này đến bát khác, A Đóa ở một bên nhìn mà không khỏi vỗ ngực, cô ấy chưa từng gặp người nào có sức ăn lớn như thế.

Thế nhưng không lâu sau bên ngoài lại vang lên tiếng ồn ào, chỉ thấy đám người Vương Trạch Nham vội vàng chạy vào, trên người Triệu Binh toàn là máu.

Triệu Binh bụm ngực, vẻ mặt đau đớn, hiển nhiên là bị thương nặng.

Họ vừa bước vào đã vội nói với Lục Hi: “Đại sư, cứu bọn tôi với”.

Lục Hi nhíu mày, Triệu Binh đã là cao thủ nội gia, sao có thể bị người khác tùy tiện đánh bị thương ở một thị trấn nhỏ thế chứ.

Lục Hi vừa ăn vừa hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Thật ra anh không muốn quan tâm đến chuyện này, Vương Trạch Nham và Lưu Thiếu Khôn cũng không phải người tốt lành gì, anh chỉ đang tò mò là ai mà có thể đánh Triệu Binh bị thương mà thôi.

Lúc này Vương Trạch Nham lắp bắp nói.

“Lúc nãy anh không cho chúng tôi đi theo, chúng tôi đành phải tự đi ăn cơm, ai ngờ một đám lưu manh đến giễu cợt trêu ngươi, thế nên tôi bèn bảo Triệu Binh dạy dỗ chúng, không ngờ đám người đó tìm được cao thủ đánh Triệu Binh bị thương, còn nói muốn chém chết bọn tôi nữa”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 385


Chương 385

“Đệch, ai mà lợi hại thế”, Lục Hi vừa ăn vừa nói.

Vương Trạch Nham nói tiếp: “Người kia rất lợi hại! Hình như nói cái gì mà đội viên dự bị của lính đặc chủng Viêm Long, sắp phải tập huấn đặc biệt gì đó, dù sao nghe cũng rất oai”.

Vừa nghe nói thế Lục Hi sửng sốt.

Người của Viêm Long thế mà còn đánh nhau với người khác tranh giành tình cảm á?

Từng là giáo quan của Viêm Long, Lục Hi thấy hơi không vui khi nghe mấy lời này.

Sao cái thứ rác rưởi thế lại có thể vào được Viêm Long, dù hắn ta có tố chất đến mấy nhưng đạo đức không ra gì thì cũng không được.

Lục Hi vừa ăn vừa lạnh nhạt nói: “Đợi hắn đến đi”.

Có câu này của Lục Hi, đám người Vương Trạch Nham cũng cảm thấy nhẹ nhõm, được đại sư bảo vệ, dù có ai đến, họ cũng không sợ.

Còn Lục Hi chỉ đơn giản là muốn xem thành viên dự bị của Viêm Long này có phải là một tên cặn bã hay không, nếu phải thì thật xin lỗi, Viêm Long vô duyên với hắn rồi!

Đúng lúc này, ngoài cửa lại vang lên tiếng ồn ào.

“Là ở đây, chúng vừa mới chạy vào đây”.

Nghe có người nói thế, ngay lập tức có mười mấy người xông vào quán ăn, trong đó có một tên dẫn đầu ăn mặc trang phục dân tộc, vóc dáng cường tráng, mặt đầy thịt.

Chỉ thấy hắn ta vừa bước vào là quan sát những người trong quán ăn, sau đó nhìn thấy đám người Vương Trạch Nham thì bật cười: “Mẹ kiếp, ngay cả người của Xích Mẫu tôi mà cũng dám đụng, đúng là chán sống”.

A Đóa vừa nhìn thấy người này lập tức biến sắc, lặng lẽ đi đến cạnh Lục Hi.

“Giao hai cô gái đó ra đây! Hôm nay ông đây sẽ tha cho bọn mày”, Xích Mẫu nhìn Lạc Lạc và Dao Dao, nước bọt chảy xuống nói.

Vương Trạch Nham và Lưu Thiếu Khôn lại tỏ ra rất tức giận.

Ở Đô Thành, họ cũng đều là dạng tung hoành ngang ngược, đến cái nơi hẻo lánh nghèo nàn này lại bị bắt nạt thành như thế này, không thể bảo vệ cho bạn gái, đúng là nhục nhã!

Lúc nãy khi họ vừa định tìm chỗ ăn cơm thì đám lưu manh này lại sờ mông Lạc Lạc và Dao Dao, Vương Trạch Nham sao có thể nhẫn nhịn được?

Lập tức bảo Triệu Binh dạy dỗ chúng một trận, một đám côn đồ nói mấy lời không hay rồi bỏ chạy.

Vương Trạch Nham cũng không để ý lắm, Triệu Binh kém đại sư rất nhiều, nhưng đối phó với ba, năm chục tên côn đồ tép riu thì vẫn dư sức, Vương Trạch Nham không để tâm đến đám người này.

Nhưng không ngờ không lâu sau đối phương gọi thêm một đám nữa đến, trong đó có một cao thủ cực kỳ lợi hại, ba chiêu là đã đánh Triệu Binh bị thương, sau đó xoay người rời đi.

Triệu Binh bị thương nặng, mất sức chiến đấu, họ hoàn toàn không phải là đối thủ của đám người này. Nhớ đến Lục Hi lúc nãy đã nói là anh muốn đi ăn mì Quán Huyết, trong lúc bất lực đành phải cắn răng đi tìm Lục Hi nhờ anh bảo vệ, họ đã trốn thoát đến nơi này nhờ Triệu Binh liều chết bảo vệ.

Lúc này Lục Hi liếc nhìn tên Xích Mẫu kia, ngạc nhiên nói với Triệu Binh: “Là hắn đánh anh bị thương à?”

Anh nghĩ Xích Mẫu đó cũng là võ giả ngoại gia, là sự cấp bậc yếu nhất trong võ giả, còn mấy người khác chỉ là người bình thường mà thôi, sao có thể đánh cảnh giới nội gia như Triệu Binh bị thương.

Triệu Binh lắc đầu nói: “Đại sư, người đánh tôi không đến”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 386


Chương 386

Nghe thế Lục Hi nuốt mì xuống nói với Xích Mẫu: “Cút đi cho ông, đừng làm phiền tôi ăn mì”.

Vừa nghe thành viên dự bị Viêm Long kia không đến, Lục Hi mất hết hứng thú.

Nghe Lục Hi nói thế, Xích Mẫu dời tầm nhìn từ Lạc Lạc và Dao Dao sang nhìn Lục Hi, không vui nói: “Mẹ kiếp, mày là ai?”

Lục Hi tiếp tục ăn mì, nói: “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là nếu anh còn làm phiền tôi ăn cơm thì ông đây có thể sẽ tức giận, mà một khi ông đây tức giận thì các anh gặp xui rồi”.

“Ha ha ha ha!”, Xích Mẫu bật cười: “Này, mày có biết nơi này là địa bàn của ai không mà dám nói chuyện với tao như thế?”

Xích Mẫu như nghe phải một câu chuyện nực cười, trợn mắt nhìn Lục Hi.

Lục Hi chỉ cười lạnh một tiếng, cũng không hề để ý đến anh ta.

Đúng lúc này, Xích Thủy nằm trên đất ọe một tiếng, anh ta lại phun ra một ngụm máu tươi, sau đó chậm rãi ngồi dậy.

Một lát sau, trong ánh mắt kinh ngạc của đám người Xích Mẫu, Xích Thủy đứng lên, anh ta khom người chào Lục Hi và nói.

“Tôi thua rồi, chuyện này tôi không tham gia vào nữa, anh Lục muốn trừng trị bọn họ thế nào, cứ tùy ý”.

Từ một quyền này, Xích Thủy đã biết mình còn lâu mới là đối thủ của Lục Hi, hai người gần như không tồn tại cùng một tầng, vậy nên anh ta đã dứt khoát nhận thua.

Sau khi nhận thua, Xích Thủy xoay người rời đi, anh ta đã cố hết sức vì gia tộc, chuyện tiếp theo không còn liên quan đến anh ta nữa.

“Em không thể đi được em họ, em còn có quân đội, em còn có súng, dùng súng đi, bảo quân đội của em qua đây”.

Xích Mẫu nhìn em họ muốn rời đi, phút chốc hắn ta liền luống cuống.

Người trước mắt lợi hại như vậy, một quyền liền đánh bị thương em họ, đám người này của hắn ta càng không phải đối thủ, em họ rời đi rồi, hắn ta có thể bị người ta làm thịt.

Lúc này, Xích Thủy trợn mắt nhìn anh họ rồi nói: “Anh họ, em ra mặt giúp anh là lấy thân phận cá nhân và con cháu gia tộc, không hề liên quan đến nghề nghiệp của em. Em đã cố gắng hết sức rồi, anh tự thu xếp ổn thỏa đi”.

Nói xong, Xích Thủy xoay người rời đi, bỏ lại anh họ đang ngẩn tò te.

Nhưng đúng lúc này lại nghe thấy Lục Hi nói: “Đứng lại”.

Xích Thủy đang định rời đi liền dừng lại, anh ta chậm rãi xoay người và nói: “Anh còn có chuyện gì sao?”

Trong lòng Xích Thủy có chút nghi hoặc, anh ta cũng bày tỏ muốn rời đi rồi, đối phương còn gọi mình lại, chẳng lẽ là muốn tiêu diệt sạch?

Anh ta chính là đội trưởng bộ đội đặc chủng quân khu Đô Thành, đội viên dự bị chuẩn của Viêm Long. Nếu bản thân anh ta có tai nạn, quân đội sẽ không chịu để yên. Dù một mình Lục Hi mạnh, nhưng có thể mạnh hơn toàn bộ quân đội Hoa Hạ không?

Khi anh ta còn đang nghi ngờ, Lục Hi lại lấy điện thoại ra gọi điện.

Lúc này, trong căn cứ huấn luyện đặc biệt, Dương Quân và một đám đội viên đang huấn luyện với khí thế ngất trời.

Sau khi Lục Hi truyền thụ cho bọn họ thuật cận chiến Thần Quan, kỹ xảo cận chiến của bọn họ đột nhiên tăng mạnh.

Mà một mình Dương Quân nhận được ích lợi không nhỏ, Bát Môn Luyện Thể Thuật cũng đã vào lề lối, sức chiến đấu cá nhân lại tăng lên một bậc so với trước kia.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 387


Chương 387

Mọi người đều phục sát đất giáo quan Lục Hi này, anh dạy bọn họ thuật cận chiến, mỗi một lần sử dụng, bọn họ đều sẽ có phát hiện mới.

Bộ thuật cận chiến này dường như hàm chứa bí ẩn vô cùng vô tận, hấp dẫn bọn họ không ngừng thăm dò, gần như vĩnh viễn không có điểm cuối.

Đúng lúc này, một bóng người cầm điện thoại di động chạy ra từ trong doanh trại, nhanh chóng chạy về phía Dương Quân, anh ta hét lên: “Đội trưởng Dương, có điện thoại, là của giáo quan Lục gọi tới”.

Mọi người đang huấn luyện nghe thấy vậy, tất cả đều ngừng lại.

Dương Quân một cước đá bay cấp dưới đang luyện tập cùng mình, hắn ta chạy nhanh qua đó.

Nhận điện thoại trong tay, nhìn thấy phía trên hiển thị ba chữ giáo quan Lục, mặt hắn ta liền kích động.

Hắn ta cung kính đứng nghiêm chào: “Chào giáo quan Lục”.

Lúc này, mọi người cũng vây quanh muốn nghe xem giáo quan Lục có chuyện gì giao phó.

Dương Quân liếc nhìn mọi người, sau đó bật loa ngoài.

“Ừ, là tôi, huấn luyện thế nào rồi?”, trong điện thoại truyền ra giọng nói mang chút lười biếng của Lục Hi.

Nghe thấy giọng Lục Hi, mọi người liền kích động. Dương Quân lại trừng mắt nhìn bọn họ, sau đó mới nói: “Lòng nhiệt tình của mọi người rất cao, chúng tôi vẫn đang nghiên cứu thuật cận chiến anh dạy cho”.

“Ừ, rất tốt, có một người tên là Xích Thủy, nói là đội viên dự bị của mấy người, anh biết người này không?”, Lục Hi vào chủ đề chính.

Dương Quân sửng sốt: “Biết chứ giáo quan, một thành viên của Viêm Long, ở chỗ tôi đều có danh sách và tài liệu chi tiết, bao gồm cả đội viên dự bị”.

Nói xong, Dương Quân lại cẩn thận hỏi: “Giáo quan Lục, không phải tên nhãi này chọc vào anh đấy chứ?”

“Vừa mới đánh một trận”, Lục Hi thản nhiên nói.

“Cái gì?”

Dương Quân nghe xong, lập tức nổi giận.

“Giáo quan Lục, các anh ở đâu, bây giờ tôi đi máy bay trực thăng qua liền, cho tên nhãi kia nhớ lâu một chút”.

Đám người bên cạnh vừa nghe thấy Xích Thủy dám động tay với giáo quan Lục, từng người nghiến răng nghiến lợi xắn tay áo, hận không thể qua đó ngay bây giờ để dạy dỗ cái tên nhãi không biết trời cao đất dày kia một trận.

Dám động tay với giáo quan Lục, quả thật là chán sống rồi.

“Không cần, tôi đã trừng trị anh ta một trận rồi, gọi điện thoại cho anh là để anh cảnh cáo anh ta, quân nhân phải có dáng vẻ của quân nhân”.

Lúc này, ở bên này đầu dây điện thoại Lục Hi đưa điện thoại di động đến trước mắt Xích Thủy, anh thản nhiên nói: “Nhận điện thoại đi”.

Xích Thủy nghi ngờ nhận lấy, anh ta liền hoảng sợ khi nhìn thấy hai chữ Dương Quân trên màn hình.

Nhất thời trong lòng anh ta kinh hãi.

Dương Quân là cháu trai của chiến thần, đội trưởng Viêm Long, thần tượng của Xích Thủy, sắp tới sẽ thành cấp trên trực thuộc của anh ta.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 388


Chương 388

Còn chưa chờ anh ta nghĩa nhiều, trong điện thoại truyền đến giọng nói tức giận của Dương Quân.

“Xích Thủy, cái tên khốn kiếp này, anh không muốn sống nữa hả, lại còn dám trêu chọc giáo quan Lục?”

Giáo quan Lục?

Nghe thấy câu này, trong lòng Xích Thủy lại kinh hãi một lần nữa.

Chẳng lẽ Lục Hi này chính là giáo quan của Viêm Long sao?

Lần này Xích Thủy hoàn toàn hoảng sợ, chỉ nghe thấy anh ta thận trọng nói: “Đội trưởng Dương, giáo quan mà anh nói tên là Lục Hi?”

“Mẹ nó chứ, tên của giáo quan Lục để cho anh có thể gọi à? Mẹ kiếp, ông đây nói cho anh biết, mặc kệ anh đã làm gì, lập tức xin giáo quan Lục tha thứ và chịu trách nhiệm đi. Đừng nhắc vào Viêm Long nữa, ông đây cho anh đi nuôi lợn ngay”.

Xích Thủy nghe xong, sắc mặt liền trắng nhợt.

Anh ta hoàn toàn không ngờ rằng Lục Hi lại có thể là giáo quan của Viêm Long.

Viêm Long là nơi nào chứ? Đó là nơi cao nhất trong số tất cả quân đội ở Hoa Hạ, trực thuộc quân đội chỉ huy, một đội nhỏ chưa tới trăm người, nhưng là đơn vị thuộc cấp quân đội.

Vào giây tiếp theo, thân thể mềm mại ấm áp của cô gái đó lao vào trong lòng Lâm Hàn, khiến anh có thể gửi thấy cả mùi thơm trên người cô ta.

“Cô không sao chứ?”, Lâm Hàn giữ vững thân thể của cô gái, lo lắng hỏi.

“Thả tôi ra! Làm bẩn quần áo tôi rồi, anh có đền được không!”

Cô gái giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lớn tiếng la hét, đầy sự phẫn nộ, muốn thoát ra khỏi vòng tay của Lâm Hàn.

“Thả thì thả, la hét cái gì?”

Lâm Hàn nhíu mày, lòng tốt của anh lại bị đối xử như vậy khiến anh rất khó chịu.

Sau đó, Lâm Hàn buông tay ra.

“A!”

Anh đột nhiên buông tay khiến cô gái hét lên một tiếng rồi ngã sõng xoài ra đất.

May mà cô ta phản ứng kịp, hai tay chống lên mặt đất nếu không sẽ ngã bị thương.

“Khốn nạn, anh có phải đàn ông không, đối xử với con gái như thế sao!”

Cô gái tức giận, hét lên: “Phép lịch sự tối thiểu cũng không biết!”

“Cũng đúng, cái dạng nghèo hèn như anh còn không nuôi nổi thân mình thì lấy đâu ra phép lịch sự!”

“Có khi còn chưa bao giờ được cầm tay con gái!”

Cô ta vẫn đang nói nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn một cái, Lâm Hàn đã quay đầu đi xa rồi.



“Có lòng tốt lại thành lòng lang dạ sói, sớm biết thế thì không đỡ cô ta còn hơn ”.

Lâm Hàn có chút buồn bực, vừa hay gặp một người phục vụ đi tới, Lâm Hàn vội bước lên trước để hỏi vị trí phòng Ngoạ Long.

Người phục vụ đó có chút bất ngờ nhìn từ trên xuống dưới cách ăn mặc của Lâm Hàn, cuối cùng mới nói cho anh biết vị trí của phòng Ngoạ Long.

Lúc này, trong phòng Ngoạ Long của nhà hàng Thuý Hồ.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 389


Chương 389

Thức ăn đã được bày sẵn trên chiếc bàn dài, tôm hùm Úc, hashima hầm đu đủ, sashimi bào ngư, vi cá mập…rực rỡ đủ loại la liệt trước mắt, hương thơm của các món ăn bay khắp không gian khiến người ta thèm thuồng.

Hai bên chiếc bàn dài có rất nhiều người đang ngồi, ai cũng tỏ ra hồi hộp và đang tập trung suy nghĩ điều gì đó, giống như đang chờ đợi một người khách quý.

“Sao cậu Lâm vẫn chưa tới?”

Đồn trưởng đồn Hoa Đông, Thẩm Hoài Xuân nhìn đồng hồ, trong ánh mắt tỏ rõ sự sốt ruột.

Thẩm Hoài Xuân năm nay năm mươi tuổi, nhưng mấy năm nay vất vả đêm ngày quản lý ở đồn Hoa Đông khiến mái tóc của ông ta bạc trắng, nhìn có vẻ như một ông già hơn sáu mươi tuổi.

Tuy rằng như vậy nhưng nhìn ông ta vẫn mang đầy vẻ uy nghiêm, khiến những người khác không dám thở mạnh. Đó là phong độ chỉ có ở người đã đứng trên vị trí cao trong thời gian dài.

Kẹt…

Lúc này, cửa lớn của phòng Ngoạ Long bị đẩy ra, một người trẻ tuổi mang vẻ tự nhiên, ung dung bước vào.

“Cậu Lâm!”

Hai mắt Thẩm Hoài Xuân phát sáng, ông ta lập tức đứng lên, sắc mặt tỏ ra cung kính, khom lưng chào.

“Cậu Lâm!”

“Cậu Lâm!”

“Cậu Lâm!”

Hai hàng người ngồi hai bên bàn cũng đứng hết lên, khom lưng chào Lâm Hàn.

“Xin lỗi, tôi tới muộn rồi”.

Lâm Hàn nhìn mọi người, mỉm cười.

“Không sao, không sao, hôm nay cậu Lâm chiếu cố đến đã là nể mặt đồn Hoa Đông chúng tôi lắm rồi. Vốn dĩ tôi còn chưa thể tin là có thể mời được cậu Lâm ghé qua đây!”

Thẩm Hoài Xuân cười nói, Lâm Hàn tỏ thái độ như thế cũng khiến ông ta cảm thấy có không ít ấn tượng tốt.

Cậu Lâm, thật sự là giản dị dễ gần mà!

“Cậu Lâm, cậu ngồi vào ghế chủ toạ này, sau đó chúng ta bắt đầu dùng bữa thôi!”, Thẩm Hoài Xuân cung kính nói.

Lâm Hàn cũng không khách sáo, đi tới ngồi vào bàn ăn.

“Đồn trưởng, cô chủ vẫn chưa tới”, đang ăn cơm thì thư ký của Thẩm Hoài Xuân tiến lại gần nhẹ giọng nói vào tai ông ta.

“Con bé này, thế mà vẫn chưa đến! Không phải tôi đã bảo nó đến sớm để tiếp đón cậu Lâm hay sao! Nếu để xảy ra sơ suất gì thì để xem tôi xử lý nó thế nào!”

Thẩm Hoài Xuân nhíu mày, giọng nói lạnh lùng.

Thư ký bị doạ sợ lui sang ngồi một bên, không dám nói thêm gì nữa.

Thẩm Hoài Xuân cũng chỉ tỏ ra tươi cười trước mặt cậu Lâm, còn trước mặt những người khác thì đều mang bộ dáng uy nghiêm, thâm trầm. Nhất là khi ông ta tức giận sẽ khiến người khác tim đập chân run.

Kẹt…

Lúc này, cửa phòng Ngoạ Long lại bị đẩy ra một lần nữa và một cô gái bước vào.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 390


Chương 390

Cô gái có mái tóc dài gợn sóng, mặc một chiếc áo croptop gợi cảm, vẻ ngoài thanh tú với làn da trắng ngọc tràn đầy hơi thở thanh xuân.

“Na Na, sao giờ này con mới đến!”

Nhìn thấy con gái, Thẩm Hoài Xuân tỏ ra trách cứ nói: “Bố đã nói với con rồi, đến sớm một chút để đón tiếp cậu Lâm, con lại để cậu Lâm đợi lâu như thế, nếu cậu ấy không hài lòng thì phải làm sao!”

Thẩm Na Na là con gái của Thẩm Hoài Xuân, năm nay hai mươi tuổi, mang vẻ ngoài xinh đẹp, tươi tắn, đáng yêu.

“Bố, con cũng muốn thế lắm! Nhưng trên đường gặp phải một kẻ nghèo hèn, làm con vấp ngã, tức chết mất! Nếu không thì sao con có thể đến đón cậu Lâm muộn như thế!”

Thẩm Na Na bĩu bĩu môi, nghĩ đến kẻ nghèo kiết xác, cả người không quá hai trăm tệ vừa gặp thì lại thấy bực mình.

“À, cậu Lâm đâu ạ?”

Hai mắt Thẩm Na Na sáng lên nhìn về phía ghế chủ toạ.

Ngay tức khắc, cô ta phải mở to mắt vì sợ nhìn nhầm.

“Không thế nào, kẻ nghèo hèn này, tại sao anh lại ở đây!”

Thẩm Na Na không thể tin nổi, người đang ngồi ở ghế chủ toạ lại là kẻ nghèo hèn vừa rồi cô ta đã gặp.

Tại sao kẻ nghèo hèn này lại ngồi ở chỗ đó?

Chỉ một giây sau, Thẩm Na Na đã hiểu ra.

“Kẻ nghèo hèn?”

Thẩm Hoài Xuân vừa nghe câu nói này, đột nhiên phát cáu:

“Na Na, tại sao con dám ăn nói với cậu Lâm như vậy!”

“Mau xin lỗi cậu Lâm ngay!”

“Cậu Lâm? Không thế nào! Bố, bố nói, hắn ta chính là cậu Lâm mà bố mời đến ăn cơm sao? Là người nắm quyền tương lai của nhà họ Lâm sao?”, Thẩm Na Na che miệng, không tin những gì mình nghe được.

“Ý con là gì, sao con có thể nghi ngờ thân phận của cậu Lâm chứ!”

Thẩm Hoài Xuân tức đến trợn mắt. Bình thường, con gái ông ta rất có mắt nhìn người, tại sao đến lúc quan trọng thế này thì lại bị chập mạch chứ! Còn dám nghi ngờ thân phận của cậu Lâm!

Nếu chuyện này truyền đến tai bên ông Vân thì cái chức đồn trưởng đồn Hoa Đông của ông ta đừng mong giữ được!

“Nếu không phải con là con gái bố thì bố đã cho con cái tát gãy răng, dạy lại cho con thế nào là lễ nghĩa!”, Thẩm Hoài Xuân lớn giọng gắt lên, tức đến mức giậm chân bình bịch.

Thấy Thẩm Hoài Xuân tức giận như thế, cuối cùng Thẩm Na Na cũng hiểu ra, kẻ nghèo hèn trước mặt chính là khách quý của bố, cậu Lâm!

Cô ta đã cùng bố tham gia rất nhiều tiệc rượu, cũng biết một chút lễ tiết, lập tức cầm ly rượu trên mặt bàn đi đến trước mặt Lâm Hàn, trên mặt đầy vẻ biết lỗi mở lời:

“Cậu Lâm, vừa rồi thật thất lễ quá, tôi tự phạt một ly!”

Vừa nói, cô ta vừa nâng ly rượu uống cạn.

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi”, Lâm Hàn thản nhiên cười tỏ vẻ không hề để ý.

“Cậu Lâm thật khoan dung độ lượng!”, Thẩm Hoài Xuân ca tụng.

Tiếp theo, tất cả mọi người bắt đầu dùng cơm.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 391


Chương 391

Những người trên bàn rượu, thay nhau kính rượu Lâm Hàn, thái độ cung kính, không dám tỏ ra thờ ơ một chút nào.

Ai đến mời cũng cạn chén nhưng Lâm Hàn thì chỉ nhấp môi gọi là. Tuy thế nhưng không ai dám phàn nàn với anh dù chỉ một câu.

Theo họ nghĩ, Lâm Hàn có thể nể mặt đến ăn cơm với họ đã là phúc phận của họ rồi.

“Cậu Lâm, cậu xem con gái Na Na của tôi thế nào?”, Thẩm Hoài Xuân cầm ly rượu tiến lại gần, nhìn Lâm Hàn cười nói.

Lâm Hàn hơi sững người, nhìn Thẩm Na Na cười, nói: “Con gái rượu của ông quả thật rất xinh đẹp, hơn nữa lại hiểu lễ nghĩa, xử lý mọi việc cũng ổn thoả”.

Những lời Lâm Hàn nói đều là sự thật, nhìn biểu hiện vừa rồi của Thẩm Na Na trên bàn rượu là có thể nhìn ra được điều này.

“Ha ha, con gái tôi có thể được cậu Lâm khen ngợi như thế thật sự là may mắn mười đời cộng lại!”, Thẩm Hoài Xuân cười ha ha rất phấn khởi.

“Na Na, cậu Lâm khen con như thế, còn không cảm ơn cậu Lâm đi?”

“Cảm ơn cậu Lâm!”, Thẩm Na Na ngượng ngùng đỏ hồng hai má.

“Không có gì”, Lâm Hàn xua xua tay.

“Cậu Lâm, nếu cậu đã tán thưởng con gái tôi như vậy, hay là cậu chấp nhận nó luôn?”, Thẩm Hoài Xuân do dự một lát, bỗng nhiên nói.

Nhưng Xích Mẫu cứ khổ sở cầu xin, nói rằng hắn ta không còn mặt mũi nào nữa, về sau làm sao mà làm được trại chủ, trong lời nói còn chê bai Xích Thủy vong ân bội nghĩa.

Xích Thủy không biết làm sao, chỉ đành đồng ý với hắn ta.

Bây giờ thấy người này hỏi mình, Xích Thủy liền nói: “Dù nói thế nào thì anh đánh bị thương nhiều người trong tộc tôi như vậy, cũng nên nói lời xin lỗi chứ”.

Nói sao thì anh ta cũng là một phần của nhà họ Xích, người ta đánh con cháu trong gia tộc bị thương, anh ta đòi một lời giải thích, cái này cũng không quá đáng.

Xích Thủy dự định để đối phương nói lời xin lỗi, bồi thường chút tiền mang tính tượng trưng, mình đòi giúp anh họ mặt mũi về cũng xem như xong chuyện. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Điều kiện của Xích Thủy cũng không quá đáng. Theo như anh ta thấy, đối phương chắc cũng sẽ đồng ý thôi.

Nhưng Lục Hi lại cười một tiếng rồi nói: “Vậy anh đánh bạn tôi bị thương thì nói thế nào đây?”

Lục Hi nhìn Triệu Binh và nói.

Đám người Triệu Binh và Vương Trạch Nham nghe thấy Lục Hi gọi bọn họ là bạn, bọn họ liền nhướng mày vui mừng, trên mặt xuất hiện hào quang vô hạn.

Xích Thủy cau mày nói.

“Người bạn kia của anh cũng rất lợi hại, tôi phải dốc toàn lực mới đánh bại anh ta, ra tay nặng quá nên tôi đã xin lỗi bạn anh rồi. Nhưng anh làm người trong tộc của tôi bị thương thì cũng cần phải nói lời xin lỗi”.

“Nếu tôi không muốn thì sao?”, Lục Hi thản nhiên nói.

Lúc này, Xích Mẫu tiếp lời: “Em họ, dài dòng với hắn làm gì, cứ đánh gãy chân hắn đi, để anh đến trừng trị hắn”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 392


Chương 392

Xích Thủy trợn mắt nhìn anh họ của mình, sau đó anh ta nói với Lục Hi: “E rằng không được”.

“Ha ha”, Lục Hi cười một tiếng rồi nói: “Thế này đi, nếu anh có thể tiếp được một quyền của tôi, đừng nói đến xin lỗi, tôi dập đầu lạy các người cũng được. Còn về bồi thường, chỉ cần các người mở miệng, tôi tuyệt đối không nói hai lời, được chứ?”

“Ha ha, thằng nhãi quá ngông cuồng, em họ tao thân là đội trưởng bộ đội đặc chủng, đội viên dự bị của Viêm Long. Võ thuật của nó không ai có thể địch nổi, còn tiếp một quyền của mày, mày không sợ gió lớn xoẹt qua đầu lưỡi hả”.

Xích Mẫu mặt đầy khinh bỉ nói.

Còn Xích Thủy nghe thấy lời này, nhưng trên mặt anh ta vẫn rất thận trọng.

Đương nhiên anh ta sẽ không giống Xích Mẫu ngông cuồng nghĩ bản thân mình vô địch.

Lục Hi biết thân phận của mình mà vẫn bình tĩnh như vậy, vậy thì không phải đang cố ra vẻ, chắc hẳn người cũng có bản lĩnh thật.

Nhưng anh ta đã là cao thủ cảnh giới tiên thiên, thế gian này ngoại trừ tông sư ra, anh ta cũng chẳng sợ ai nữa.

Xích Thủy chậm rãi nói: “Cũng được, tôi tiếp một quyền của anh, nếu tôi tiếp được thì anh phải xin lỗi người trong tộc của tôi, sau đó lập tức rời đi. Chuyện của mấy người, tôi tuyệt đối không tham gia vào”.

Lục Hi gật đầu cười.

Lúc này, Xích Thủy nghiêng người nói: “Chúng ta đi ra ngoài giải quyết đi”.

A Đóa nhìn theo mặt đầy lo âu, đối phương người đông thế mạnh, người này nhìn còn rất lợi hại, Lục Hi chắc chắn sẽ chịu thua thiệt.

Lúc này, A Đóa ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Anh à, hay là anh xin lỗi bọn họ đi, mấy người này không dễ chọc đâu”.

A Đóa thấy điều kiện của người này đưa ra cũng không xem là quá đáng, anh ta chỉ cần Lục Hi nói lời xin lỗi mà thôi, chỉ cần xin lỗi thì chuyện này cũng xem như được giải quyết, thật tốt.

Nhưng Lục Hi lại cười nói: “Không sao, cô không cần lo lắng, tôi rất lợi hại đấy”.

Nhìn Lục Hi ngang ngược, A Đóa tức giận đến giậm chân.

Lục Hi cười ha ha một tiếng, anh xoay người nhìn về phía Xích Thủy rồi nói: “Anh tên gì?”

“Tôi tên Xích Thủy”, Xích Thủy chậm rãi nói: “Tôi cũng chưa biết tên anh?”

“Tôi họ Lục, anh có thể gọi tôi là Lục Hi”, Lục Hi chậm rãi đáp.

Xích Thủy nghe vậy, trong chốn giang hồ không có tên nhân vật này, trong lòng anh ta không tránh khỏi có chút nghi ngờ.

Bởi vì một khi đến cảnh giới tiên thiên thì đã là cao thủ hiếm thấy rồi, nhất định sẽ có danh tiếng, cùng là người trong võ đạo chắc chắn từng nghe qua.

Chỉ là cái tên này thật xa lạ, khiến cho anh ta có chút kinh ngạc.

Khoảng thời gian trước, phía bên kia Tây Bắc có một tông sư trẻ tuổi cũng họ Lục, khi đó anh ta cũng thán phục và hâm mộ từ lâu.

Nhưng cho dù như thế nào anh ta cũng không thể tìm thấy được sự liên quan giữa tông sư họ Lục và người trước mắt đây.

Vì nhìn Lục Hi không có một chút khí thế nào của võ giả, trông anh không khác gì một người bình thường, cho dù là cao thủ thì cũng không cao đến mức đó.

Lúc này, Lục Hi nói: “Tôi thấy không cần đi ra ngoài đâu, anh cứ ở đây tiếp một quyền của tôi đi”.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 393


Chương 393

“Cái gì?”, Xích Thủy ngẩn ra.

Đúng lúc này, Lục Hi chậm rãi đánh một quyền lên không trung.

Đột nhiên một luồng kình khí phá không tới, trực tiếp đánh về phía Xích Thủy.

“Chân khí phóng ra ngoài?”

Xích Thủy kinh hãi, đây chính là ký hiệu của cao thủ tiên thiên.

Lập tức anh ta không dám sơ suất, hai tay để ngang trước ngực, quát to một tiếng.

Trên người anh ta đột nhiên sáng lên một tầng cương khí bảo vệ cơ thể, đồng thời trên cánh tay cũng hình thành một tấm khiên.

Đúng lúc này, một quyền hóa thành chân khí của Lục Hi trực tiếp đánh vào lá chắn bảo vệ Xích Thủy.

Xích Thủy chỉ cảm thấy có một sức mạnh cực lớn không thể nào chống cự nổi đang tấn công tới, trong lòng anh ta không khỏi kinh hãi.

Đều là cảnh giới tiên thiên, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong một kích của người này không biết gấp hơn anh ta bao nhiêu lần.

Nhưng không chờ anh ta ngẫm nghĩ, một quyền này đã phá tan tấm khiên của Xích Thủy, đánh vào người anh ta.

Lập tức Xích Thủ phun ra một ngụm máu tươi, ngửa mặt lên trời rồi gục ngã.

Cảnh này ngoại trừ đám người Vương Trạch Nham đều coi là chuyện đương nhiên ra, A Đóa, Xích Mẫu cùng với đông đảo thuộc hạ của hắn ta đều nhìn đến ngây người.

Mà sau khi Lục Hi đánh ra một quyền, anh liền ngáp một cái, giống như cơn buồn ngủ sắp tới.

Một lúc sau, đám người Xích Mẫu mới hoàn hồn lại, anh ta dùng ngón tay run rẩy chỉ vào Lục Hi và nói: “Cái… cái này không thể nào”.

“Chấp nhận cô ta?”

Khi nghe lời này, Lâm Hàn hơi sững sờ, rồi nhìn sang Thẩm Na Na.

Không thể không nói, Thẩm Na Na là một cô gái đẹp rất xinh đẹp, khuôn mặt tinh tế, thân hình thon thả lại tràn ngập hơi thở thanh xuân. Chỉ cần là một người đàn ông chân chính thì chắc chắn sẽ động lòng.

Mà giờ phút này, khuôn mặt Thẩm Na Na đã nhuộm sắc hồng, trong mắt có chút hồi hộp, lại có chút vui mừng và chờ đợi.

“Không được rồi”.

Lâm Hàn từ chối thẳng.

Thẩm Na Na thật sự rất xinh đẹp, nhưng Lâm Hàn là người đã có vợ, nói tóm lại là có một số giới hạn làm người không thể động vào.

Lâm Hàn thật lòng yêu thương người vợ Dương Lệ, đương nhiên không thể làm chuyện khuất tất sau lưng cô ấy.

“Hả, cậu chủ Lâm, có phải con gái tôi không xinh đẹp…”

Thẩm Hoài Xuân có chút bất ngờ, không nghĩ tới Lâm Hàn lại quyết liệt từ chối như vậy.

Chuyện Lâm Hàn đã lấy vợ, Thẩm Hoài Xuân cũng biết. Nhưng đối với người ở tầng lớp cao như Lâm Hàn, những chuyện như kết hôn chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Mà nếu đã kết hôn rồi thì ra bên ngoài tìm tình nhân thì cũng không có gì to tát.

“Không cần nói nữa, tôi từ chối chuyện này”.

Lâm Hàn xua tay, cắt ngang lời nói của Thẩm Hoài Xuân.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 394


Chương 394

“Được rồi”, Thẩm Hoài Xuân sửng sốt, không dám nói nhiều nữa mà tiếp tục dùng cơm.

Mà Thẩm Na Na ngồi một bên nghe thấy những lời này thì trong mắt loé lên một tia thất vọng.

Bữa tiệc diễn ra trong một tiếng đồng hồ mới kết thúc.

“Cậu chủ Lâm, tôi nghe nói bố vợ của cậu đang bệnh nên đã chuẩn bị một chút thực phẩm bổ dưỡng”.

Thẩm Hoài Xuân lấy ra một hộp quà, mở ra xem, bên trong có hai thứ đen xì, có gai.

“Đây là hải sâm à?”

Lâm Hàn nhìn một cái là nhận ra ngay.

Thẩm Hoài Xuân gật gật đầu: “Nhưng đây không phải là hải sâm nuôi trong nước mà là hải sâm vận chuyển bằng đường hàng không từ cảng Murmansk ở Bắc Băng Dương, nước Nga, bổ dưỡng gấp nhiều lần so với hải sâm trong nước!”

“Loại này dưỡng âm bổ thận, lợi tuỷ, có hiệu quả làm ấm, rất thích hợp cho người vừa bị bệnh nặng”.

“Vậy thì tôi phải cảm ơn đồn trưởng rồi”.

Lâm Hàn cũng không khách sáo mà nhận quà.

Trên vỏ hộp còn có rất nhiều chữ tiếng Nga mà Lâm Hàn không biết, xem ra thật sự là chuyển từ Nga về đây.

“Có gì đâu mà phải cảm ơn, đây là việc mà người dưới nên làm thôi mà!”

Thẩm Hoài Xuân cười nói.

Nửa tiếng sau, mọi người đều đã cơm no rượu say, Lâm Hàn cũng chuẩn bị rời đi.

“Na Na, con lái xe đưa cậu chủ Lâm về nhà”, Thẩm Hoài Xuân dặn dò nói.

“Vâng!”

Thẩm Na Na gật đầu, cầm chìa khoá xe đi ra khỏi cửa.

“À cậu chủ Lâm này, hai ngày nay có lẽ loại thuốc kia sẽ tới tay, đến lúc đó tôi bảo Na Na mang đến cho cậu”, Thẩm Hoài Xuân nói thêm.

Cụ thể là thuốc gì, Thẩm Hoài Xuân cũng không biết, chỉ là nhận được thông tin, dòng họ sẽ đưa đến một ít thuốc cho Lâm Hàn.

“Tôi biết rồi”, Lâm Hàn gật đầu, một khi thuốc tới tay thì sẽ giải quyết tận gốc vấn đề “không lên được” của anh.

Mấy người Thẩm Hoài Xuân cung kính tiễn Lâm Hàn ra tận cửa nhà hàng Thuý Hồ, lúc này, ở ngoài cửa đã có một chiếc xe Rolls-Royce màu đen đậu sẵn đang chờ đón anh.

“Cậu chủ Lâm, mời!”

Thẩm Na Na mở cửa xe bên ghế phụ cho Lâm Hàn.

Lâm Hàn bước lên xe.

“Cậu chủ Lâm đi về cẩn thận nhé!”

“Chào cậu chủ Lâm!”

Mấy người Thẩm Hoài Xuân ồn ào khom lưng cúi chào, chiếc xe Rolls-Royce từ từ lăn bánh rời khỏi nhà hàng Thuý Hồ.

“Cậu chủ Lâm, nhà anh ở đâu?”

Thẩm Na Na vừa lái xe, vừa hỏi.

“Khu chung cư Hạnh Phúc”, Lâm Hàn trả lời.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 395


Chương 395

“Chung cư Hạnh Phúc? Tôi chưa từng nghe qua nhỉ”, Thẩm Na Na tỏ vẻ ngạc nhiên, mở to mắt: “Những chung cư cao cấp ở thành phố Đông Hải tôi đều biết nhưng thật sự chưa từng nghe đến chung cư Hạnh Phúc, là khu mới xây sao?”

“Đó chỉ là một chung cư bình dân thôi, ở bên đường Chấn Xuyên… Thôi, để tôi mở chỉ đường, cô đi theo chỉ đường là được!”

Lâm Hàn hết cách đành rút điện thoại, mở ứng dụng chỉ đường lên.

“Được rồi!”

Thẩm Na Na lè lưỡi tinh nghịch.

Sau khi mở ứng dụng chỉ đường, Lâm Hàn ngồi dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sự thoải mái khi ngồi trên chiếc xe Rolls-Royce thì không cần phải bàn cãi. Lâm Hàn cảm giác giống như đang ngồi trên mây vậy. Chiếc xe có chòng chành thì người trong xe cũng không thấy nghiêng ngả một chút nào. Trang trí nội thất bên trong đều dùng da thật, gỗ và đồ kim loại được chế tạo một cách tinh xảo giống như một tác phẩm nghệ thuật.

“Đúng là xe sang có khác!”, Lâm Hàn thầm tán thưởng.

Bỗng nhiên, anh cảm thấy trên chân có chút hơi ấm.

Mở mắt ra thì thấy không biết từ lúc nào, Thẩm Na Na đã đặt tay lên đùi anh, nhẹ nhàng xoa bóp.

“Cô làm gì vậy?”, Lâm Hàn nhướng mày.

Lúc này, Thẩm Na Na đang mặc một chiếc váy bò ngắn để lộ ra đôi chân trắng, vừa thon vừa dài rất bắt mắt, ôm lấy b* ng*c đầy đặn khiến người ta không nhịn được nhìn thêm vài lần.

“Người ta sợ anh nằm như vậy không thoải mái, cho nên xoa bóp giúp anh một chút thôi!”

Thẩm Na Na bĩu môi, tỏ ra bộ dạng ấm ức.

Lâm Hàn không biết phải làm sao. Đương nhiên anh có thể hiểu được suy nghĩ của Thẩm Na Na là muốn tự dâng mỡ đến miệng mèo!

Từ nhỏ đến lớn, thật sự anh chưa từng thấy người phụ nữ nào lại chủ động như vậy, chứ chưa nói đến một cô gái có dáng vẻ xinh đẹp và thân hình bốc lửa như Thẩm Na Na.

Có tiền thật là tốt!

Nếu anh chưa kết hôn thì sao chịu đựng được kiểu khiêu khích này, có lẽ sẽ thật sự làm chút chuyện gì đó với cô gái nhỏ ở trên xe… Không đúng, Bây giờ anh còn không cứng nổi thì sao có thể làm chuyện đó.

“Cô lái xe cho cẩn thận đi”.

Lâm Hàn không nghĩ nhiều nữa, trừng mắt với Thẩm Na Na.

“Biết rồi mà!”

Thẩm Na Na ngoan ngoãn rút tay lại, trong ánh mắt lại lộ ra chút thất vọng.

Không thể nào, lẽ nào tôi đây không xinh đẹp sao? Cậu chủ Lâm nhìn tôi không hợp mắt à? Nếu không tại sao thái độ của cậu chủ Lâm lại lạnh nhạt như thế?

Càng nghĩ Thẩm Na Na càng khó chịu, đây là lần đầu tiên cô ta chủ động như thế với một người đàn ông nhưng lại nhận sự ghẻ lạnh.

Ù ù ù…

Bỗng nhiên, điện thoại của Lâm Hàn rung lên.

Lâm Hàn nhìn một cái là điện thoại của chị cả Dương Duyệt.

“Alo, chị cả”, Lâm Hàn nhận điện thoại nói.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 396


Chương 396

“Lâm Hàn, đồ bỏ đi nhà cậu còn không biết hiếu thảo là gì à!”

Giọng nói lạnh lùng, tức giận của chị cả Dương Duyệt lập tức vang lên ở đầu dây bên kia.

“Bố chúng ta bị bệnh mà cậu không quan tâm chút nào đúng không!”

“Cậu nói xem, cậu không đi làm. Mỗi ngày ở nhà ngủ, rảnh rỗi không có việc gì, tại sao không tới bệnh viện thăm bố! Có phải cậu đợi bố bệnh chết rồi mới hài lòng đúng không!”

“Không phải đâu, chị cả, hôm nay tôi…”, Lâm Hàn đang muốn giải thích.

Nhưng Dương Duyệt đã cắt ngang lời anh: “Coi như cậu không hiếu thảo, thì một chút cách đối nhân xử thế cũng không hiểu sao? Cậu phải biết, nếu không phải cậu đến nhà họ Dương chúng tôi ở rể, nhà họ Dương cho cậu ăn, cho cậu mặc thì cái đồ bỏ đi như cậu không biết đã đói chết trên đường nào rồi!”

“Cái loại như cậu chính là đồ vô ơn! Cậu phải học tập anh rể Tứ Hải của cậu. Anh ấy bỏ dở cả công việc đến bệnh viện chăm sóc bố! Còn cậu thì sao! Không biết hiếu thảo một chút sao?”

“Được rồi, được rồi, tiểu Duyệt đừng nói nữa, cậu Lâm Hàn không hiểu chuyện, em nói một hai câu là được rồi. Đưa điện thoại đây cho anh nói chuyện”, nói rồi Triệu Tứ Hải nhận điện thoại.

“Alo, Lâm Hàn à, bây giờ cậu có rảnh không? Qua đây thăm bố một lát!”

“Bây giờ tôi rảnh, tôi sẽ qua ngay bây giờ”, Lâm Hàn trả lời nói, vừa hay mang hải sâm mang qua biếu Dương Cảnh Đào tẩm bổ.

“Ừ, vậy cậu qua đây nhé. Nhưng cậu tự gọi xe đến nhé, BMW của tôi quên chưa đổ xăng, chỉ còn một ít xăng nên không thể đi đón cậu”, Triệu Tứ Hải nói.

“Còn phải đi đón cậu ta?”

Dương Duyệt ngồi một bên bật cười chế nhạo: “Anh cũng không xem xem, đồ bỏ đi như cậu ta xứng ngồi BMW sao? Chắc cả đời cũng không kiếm đủ tiền mua cái bánh xe của BMW!”

Có thể làm giáo quan cho Viêm Long, nhất định phải là người rất kinh khủng. Cho dù là sức mạnh cá nhân hay vị trí thân phận cũng mãi mãi không phải những gì anh ta có thể tưởng tượng được.

Ngay cả cháu trai của chiến thần – đội trưởng Viêm Long cũng cung kính với giáo quan Lục như vậy, người có chút bản lĩnh như mình cũng chỉ là cứt chó thôi.

Đúng lúc này, Lục Hi chậm rãi nói.

“Tôi gọi cuộc điện thoại này là để giúp đỡ anh, nhắc nhở cho anh biết quân nhân nên có dáng vẻ của quân nhân. Tham gia vào chuyện giang hồ đánh nhau không phải là điều quân nhân nên làm, cho dù anh dùng thân phận gì, điều đầu tiên anh phải nhớ mình chính là một quân nhân tại chức”.

Xích Thủy nghe vậy liền xấu hổ cúi đầu.

Mặc dù anh ta lấy thân phận cá nhân tham gia vào chuyện này, nhưng quân đội có yêu cầu nghiêm khắc đối với quân nhân, trong thời gian tại chức, tuyệt đối không cho phép tham dự sự kiện trong xã hội.

Nói xong, Lục Hi liếc nhìn Xích Mẫu, hắn ta đã phát hiện tình hình không đúng lắm, cả người liền run rẩy.

Lục Hi lại nói.

“Quốc gia đã hủy bỏ chức vị trại chủ rồi, để giữ gìn truyền thống nên đã không hủy bỏ chức vụ của các người, cũng rất khổ sở. Nhưng anh vẫn ỷ vào danh hiệu này hoành hành trong làng xã không một chút kiêng kỵ nào, quả thật đáng ghét”.

Dừng lại một chút, Lục Hi nói tiếp: “Hôm nay, tôi cho anh thêm cơ hội, tự giải quyết chuyện này đi”.

Nói xong, Lục Hi lạnh lùng nhìn Xích Thủy.

Trong lòng Xích Thủy kinh hãi, một lát sau khó lắm mới hạ quyết tâm, anh ta đi đến bên cạnh Xích Mẫu và nói: “Anh họ, xin lỗi”.

“Hả?”

Xích Mẫu còn chưa phản ứng kịp, Xích Thủy liền dùng hai chân đá vào xương bắp chân Xích Mẫu.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 397


Chương 397

Hai tiếng “rắc rắc” vang lên, Xích Mẫu ngã xuống trong tiếng kêu thảm thiết.

Hai bắp chân đã bị đá gãy, lộ ra gốc xương, không ngừng chảy máu.

Xích Mẫu hét thảm thiết lăn lộn trên đất, một đám thuộc hạ nhìn đến trợn tròn mắt.

Lúc này, Xích Thủy cao giọng nói.

“Từ hôm nay các người cút hết về gia tộc cho tôi, phải làm ruộng thì đi làm ruộng, phải đi làm thuê thì đi làm thuê. Nếu kẻ nào dám ỷ thế lực gia tộc và danh tiếng của tôi để gây chuyện bên ngoài, kết cục sẽ như Xích Mẫu”.

Xích Thủy biết anh họ có thể ngang ngược như vậy một nửa là ỷ vào thân phận của anh ta, mặc dù từ trước đến nay mình không ủng hộ hắn ta, nhưng người khác lại không nghĩ như vậy.

Bình thường người có chút quyền thế cũng không dám đắc tội Xích Mẫu, điều này càng khiến hắn ta phách lối hơn, bản thân đã thành vốn liếng của hắn ta.

Nếu là trước kia Xích Thủy đã không hạ được quyết tâm và đủ hung hãn, suy cho cùng anh họ cũng có ơn với mình.

Nhưng bây giờ khác rồi, có nhân vật lớn như vậy chú ý đến bọn họ, anh ta phải kiên quyết cắt đứt tất cả những vọng tưởng của anh họ.

Để người này ra tay thì bọn họ và cả gia tộc có thể sẽ phải đối mặt với đại họa, anh ta làm như vậy thật ra cũng là đang cứu lấy anh họ mình.

Còn đám thuộc hạ của Xích Mẫu ngơ ngác nhìn Xích Thủy, sắc mặt trắng bệch.

Biến cố đột nhiên xảy ra này khiến bọn họ có chút không kịp thích ứng.

Nhưng lời của Xích Thủy bọn họ tuyệt đối không dám không nghe, kết cục của Xích Mẫu vẫn đang ở đó.

Lúc này, Xích Thủy đi đến bên cạnh Lục Hi, anh ta chào theo nghi thức quân đội rồi nói.

“Giáo quan Lục, tôi đảm bảo từ này về sau không tham gia bất cứ chuyện gì trong xã hội nữa, nghiêm tục thực hiện chức trách của một quân nhân, cũng nghiêm túc giám sát con em gia tộc. Nếu có vi phạm, tôi bằng lòng xử theo quân pháp”.

Lục Hi chậm rãi chào lại, nói: “Hy vọng anh và gia tộc anh có thể nhớ lâu, đi đi”.

“Dạ, giáo quan”.

Lúc này Xích Thủy mới xoay người, sai thuộc hạ của Xích Mẫu dìu hắn ta rời đi, đám người nhanh chóng đi mất.

Bây giờ, đám người Vương Trạch Nham đã hoàn toàn bị dọa sợ đến ngây người.

Một quyền đánh Xích Thủy hộc máu, bọn họ thấy đó là chuyện đương nhiên, tài năng của đại sư không chỉ có những thứ này, nhưng đại sư còn là giáo quan của bộ đội Viêm Long, điều này lại khiến cho bọn họ kinh hãi một lần nữa.

Nhưng người khiếp sợ hơn vẫn là A Đóa.

Cho tới bây giờ, miệng của cô ấy vẫn há to không khép nổi.

Xích Mẫu hoành hành trấn bảy huyện Đan Trâu đã lâu, cho tới bây giờ không ai dám chọc.

Nhưng một quyền của Lục Hi thiếu chút nữa đánh chết em họ hắn ta, sau đó một cuộc điện thoại khiến em họ kiên quyết đánh gãy hai chân hắn ta, một chuỗi thay đổi liên tiếp này khiến hắn ta không dám tin nổi.

Lúc này, Lục Hi sờ bụng, anh đặt một trăm tệ lên mặt bàn, nhìn về phía A Đóa cười một tiếng, sau đó đứng dậy.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 398


Chương 398

Anh nói với đám người Vương Trạch Nham nói: “Mấy người chả phải thứ tốt đẹp gì, tự thu xếp ổn thỏa đi”.

Nói xong, Lục Hi xoay người rời đi, để lại đám người Vương Trạch Nham mặt đầy xấu hổ.

Trạm xe khách đường dài trấn Hội Sơn.

Lục Hi mua một tấm vé xe đi Đô Thành, lên xe đến Đô Thành rồi thì có thể ngồi tàu cao tốc về nhà.

Thời gian xe chạy còn sớm, trong lúc chờ đợi, Lục Hi liền ngủ quên mất.

Cũng không biết qua bao lâu, Lục Hi bị một giọng nói đánh thức.

“Anh Lục?”

A Đóa đứng bên cạnh Lục Hi, cô ấy mừng rỡ hô lên.

Lục Hi buồn ngủ mở mắt ra, anh quan sát A Đóa, chỉ thấy cô mặc một bộ đồ may bằng vải thô, trang sức bạc trên đầu cũng được thay bằng khăn vải.

“Sao cô lại tới đây?”, Lục Hi kỳ quái hỏi.

A Đóa nhìn vé xe trong tay, cô ấy ngồi xuống bên cạnh Lục Hi, mặt đầy chán nản nói: “Tôi bị ông chủ đuổi”.

“Tại sao?”, Lục Hi càng cảm thấy kỳ quái.

“Ông chủ nói tôi gây quá nhiều phiền toái, ông ta không dám giữ tôi nữa”, A Đóa có chút oan ức nói.

Lục Hi sửng sốt, xem ra quán mì đã hai lần liên tiếp xảy ra chuyện, đúng là ông chủ đã sợ rồi.

Mà A Đóa bị sa thải cũng có liên quan rất lớn đến anh.

“Đồ trang sức bạc trên đầu cô đâu?”, Lục Hi hỏi.

A Đóa lắc đầu: “Đấy không phải của tôi, là ông chủ bảo tôi thay để mời chào khách, tôi cũng không có nhiều tiền đeo mấy thứ quý giá như vậy đâu”.

Lục Hi gật đầu, thứ trang sức bạc kia nhìn cũng phải nặng mấy cân, tốn khá nhiều tiền.

Sau khi Triệu Hổ thoát khỏi kiếm khí, tay chân của hắn ta đã khóa chặt lấy Vương Cảnh Sơn, vừa xoay người một cái thì đuôi bọ cạp do một chân hắn ta tạo thành đã hung hăng đâm thẳng về phía đối phương.

Lúc nãy, Triệu Hổ đã dùng chiêu này để đánh trọng thương Triệu Hoàng.

Vương Cảnh Sơn cười lạnh, thanh đao trong tay chém về phía Triệu Hổ.

Một tiếng “keng” vang lên, binh khí của Vương Cảnh Sơn bị chệch hướng, thế công của Triệu Hổ cũng bị phá vỡ.

Hai người giằng co.

Trong lòng Vương Cảnh Sơn tràn đầy kinh ngạc.

Binh khí của ông ta vốn sắc bén vô cùng, võ giả nội gia bình thường dưới lưỡi đao của ông ta đều bị chém làm đôi, cho dù là võ giả tiên thiên thì cũng không thể nào dám dùng thân thể đối kháng, không ngờ chân của Triệu Hổ lại có thể đối kháng ngang tầm với một trảm của ông ta.

Nhìn thấy một đao của Vương Cảnh Sơn không làm gì được Triệu Hổ, mọi người cũng hết sức kinh ngạc.

“Tôi đã đánh giá thấp anh rồi, xem ra chiêu thức của anh cũng rất có triển vọng, rất xứng đáng để có một trận chiến, lên đi!”, Vương Cảnh Sơn quát lên, binh khí trong tay liên tục chém về phía Triệu Hổ.

Ông ta cuối cùng cũng đã xem Triệu Hổ là đối thủ ngang tầm, có thực lực tranh đấu với mình.

Triệu Hổ nở nụ cười nham hiểm, thân hình như một con bọ cạp hung hăng liên tục bật về phía Vương Cảnh Sơn.
 
Cự Long Thức Tỉnh
Chương 399


Chương 399

Tay chân của Triệu Hổ hết lần này đến lần khác va chạm với binh khí của Vương Cảnh Sơn, không ngừng phát ra tiếng leng keng.

Khi trận chiến tiếp tục, một số thứ giống như gỉ sét rơi xuống từ trên cơ thể của Triệu Hổ, dần dần phủ kín từng bước tiến của hắn ta.

Trong lúc đó, động tác của Triệu Hổ càng lúc càng nhanh, mọi người dần dần khó có thể nhìn rõ bóng dáng của hắn ta.

Vương Cảnh Sơn càng đánh càng kinh hãi, binh khí của ông ta không thể g**t ch*t Triệu Hổ, thậm chí Triệu Hổ còn càng đánh càng nhanh, cộng thêm gỉ sét khiến cho tầm mắt của Vương Cảnh Sơn bị hạn chế.

Ông ta còn cảm giác được lớp gỉ sét này đã khiến cho các động tác của mình bị cản trở, khiến cho ông ta kém linh hoạt hơn trước rất nhiều.

Dần dần, Vương Cảnh Sơn lại càng khiếp sợ.

Gỉ sét rơi ra từ trên người Triệu Hổ dường như đã hình thành một loại phạm vi giống như phạm vi của một tông sư.

“Bán bộ tông sư?”

Vương Cảnh Sơn không khỏi kinh ngạc nói.

Triệu Hổ đắc ý cười, lại tiếp tục mãnh liệt tấn công. Bên trong phạm vi gỉ sét thì động tác của hắn hết sức nhanh, Vương Cảnh Sơn thậm chí còn không thể chạm vào góc quần áo của hắn ta.

Lúc này những người còn lại cũng lộ ra vẻ kinh hãi, bởi vì ngay cả bọn họ cũng đã cảm nhận được Vương Cảnh Sơn đang dần rơi xuống thế hạ phong.

Vương Cảnh Sơn quát lớn một tiếng, thanh trường đao trong tay đột nhiên dài ra chừng mười thước, chém về phía Triệu Hổ đang tấn công.

Lúc này, gỉ sét trên mặt đất đột nhiên tụ lại trên người Triệu Hổ tạo thành một lá chắn sắt.

Một tiếng “ầm” vang lên, trường đao đã va chạm cực mạnh với lá chắn sắt.

Nhìn thấy cảnh đó ai cũng hết sức lo lắng.

Tất cả mọi người đều đã nhận ra những đòn tấn công của Vương Cảnh Sơn không có kết quả, kết cục đang trở nên rất nguy hiểm.

Ngay sau khi tiếng nổ qua đi, lá chắn sắt trên người Triệu Hổ vỡ tan, binh khí trong tay Vương Cảnh Sơn cũng biến mất.

Vương Cảnh Sơn đầu tóc rối bù, vẻ mặt ngưng trọng.

Triệu Hổ cười lạnh, lại tiếp tục mãnh liệt công kích.

Mọi người sửng sốt, Vương Cảnh Sơn dường như đã dốc hết toàn lực nhưng vẫn không có tác dụng gì.

Lúc này Vương Cảnh Sơn cũng thầm than trong lòng.

Ông ta không ngờ Triệu Hổ đã là bán bộ tông sư, ông ta cũng không còn là đối thủ của hắn ta nữa.

Nhưng trong lúc Triệu Hổ đang mãnh liệt công kích tới thì ông ta cũng không thể dễ dàng nhận thua được.

Ông ta thúc giục chân khí, trong tay ngưng tụ ra một thanh trường đao khác chém về phía Triệu Hổ, hai bên lại bước vào một hiệp ác chiến.

Lần này Vương Cảnh Sơn mới dốc toàn lực khai hỏa, binh khí liên tục vung lên hạ xuống, đao mang tỏa ra bốn phía với cương khí bao phủ, thanh thế kinh người.
 
Back
Top Bottom