---
{}
Cơn mưa đầu tiên sau tận thế rơi xuống.
Không còn thiên đường, cũng chẳng còn địa ngục — chỉ có một thế giới trơ trọi, hoang tàn và lạnh lẽo.
Những tàn tích của các thiên thần hóa thành bụi sáng, trôi giữa không trung như tro tàn của một giấc mơ đã vỡ.
Ở nơi đó, một bóng hình lặng lẽ bước đi.
Không còn ánh xanh rực rỡ, không còn thân thể đẹp đến mê hồn.
Hắn giờ đây chỉ là một hình dáng xám bạc, khuôn mặt phẳng lì không miệng, không mũi, chỉ còn hai hốc mắt đen sâu hút — nơi ánh sáng cũng chẳng thể tồn tại.
Không ai biết hắn đi đâu.
Không ai dám hỏi hắn là ai.
Nhưng từng ngọn gió, từng con sóng, từng linh hồn trôi dạt đều thì thầm cùng một cái tên…
> Mononoke.
---
Bên dưới những tán cây chết khô, hắn ngồi xuống, tay chạm vào mặt đất đã nứt toác.
Một cảm giác kỳ lạ xuyên qua lòng bàn tay — hơi ấm.
Lần đầu tiên kể từ ngày bị ném khỏi thiên giới, hắn cảm nhận được hơi ấm của sự sống.
Một mầm non nhỏ nhoi đang trồi lên từ mặt đất khô cằn.
Thứ nhỏ bé, yếu ớt… nhưng vẫn cố vươn lên.
Hắn không có môi để mỉm cười, nhưng đôi mắt đen kia khẽ dịu lại.
> “Lẽ nào… thế giới này vẫn muốn sống tiếp sao?”
Gió khẽ lay tóc hắn.
Dù không còn giọng nói, không còn gương mặt, nhưng sâu trong tâm trí Mononoke vẫn vang lên những âm thanh mơ hồ — giọng của Chúa, của những linh hồn, và của chính bản thân hắn.
> “Ta là gì?”
“Một sản phẩm lỗi?”
“Hay là… một khởi đầu mới?”
---
Thời gian trôi đi.
Hắn đi qua những vùng đất chết, qua biển tro, qua những nơi từng là thiên đường.
Mỗi nơi hắn đi qua, đất lại mọc lên chút xanh, nước lại trong hơn.
Nhưng không ai biết rằng, mỗi khi một mầm sống xuất hiện, một phần linh hồn của hắn lại tan biến.
Mononoke không bất tử.
Hắn chỉ đơn giản là đang trao lại phần còn sót lại của mình cho thế giới.
Có lần, hắn dừng lại bên một hồ nước.
Trong làn nước tĩnh lặng, phản chiếu hình dạng của hắn — vô diện, vô hình, chỉ còn đôi mắt đen sâu hoắm.
Nhưng… phía sau hình phản chiếu, dường như vẫn còn vương một chút ánh lam — mờ ảo, như một ký ức xa xưa.
> “Nếu Chúa tạo ta để rồi ruồng bỏ ta…
Vậy có lẽ, thế giới này cần ta để được cứu chuộc.”
---
Hắn ngước nhìn bầu trời — bầu trời giờ đây không còn ánh sáng thiên giới, chỉ là một khoảng đen vô tận.
Thế nhưng, giữa bóng tối ấy, có một tia sáng nhỏ, yếu ớt nhưng kiên cường, như một linh hồn đang kêu gọi hắn.
Mononoke khẽ quay bước, hướng về phía ánh sáng đó.
Bước chân nặng nề, nhưng trong nhịp đập yếu ớt của trái tim hắn, vẫn còn vang lên tiếng sống.
---
> “Có lẽ…
đó là nơi ta sẽ tìm thấy lý do để tồn tại.”
Và như thế, Mononoke, kẻ từng hủy diệt thiên giới, nay bắt đầu hành trình đi tìm lại bản chất của sự sống — và có lẽ, cả tình yêu mà hắn chưa bao giờ được nhận.
{}
Gió Paris thổi qua những tòa nhà cổ kính, mang theo hương vị của sắt, khói và những cỗ máy hơi nước đang rít lên giữa thành phố hoa lệ.
Năm **** — thời đại của phát minh, của ánh sáng điện đầu tiên soi rọi bầu trời nhân loại.
Nhưng dưới lòng đất tăm tối, một sinh vật cổ xưa vừa khẽ mở mắt.
Từ những khe nứt trong nền đá, đất bỗng chuyển mình.
Âm thanh rạn nứt vang lên như tiếng tim đập sau hàng ngàn năm im lặng.
Một bàn tay xám, lạnh, thò ra khỏi mặt đất, bấu vào mép hẻm hẹp.
Rồi hắn trồi lên — Mononoke.
Không còn là vị thần huỷ diệt của ngày xưa.
Không còn đôi mắt trống rỗng, mà thay vào đó là một ánh sáng lam dịu, phản chiếu sự tò mò — thứ cảm xúc mà hắn đã quên từ lâu.
Gió thổi tung tóc hắn, từng sợi xanh pha ngọc lung linh trong ánh sáng hoàng hôn của Paris.
> “Thế giới này…
đã khác thật rồi.”
“Mùi kim loại, mùi người… nhưng vẫn có sự sống.”
Hắn chạm nhẹ tay xuống nền đất, và chỉ trong một nhịp thở, mọi kiến thức nhân loại ùa vào tâm trí hắn — lịch sử, ngôn ngữ, kỹ thuật, thời trang, văn hoá, chiến tranh… tất cả như dòng nước tràn qua con đập vừa vỡ.
Hắn đứng thẳng dậy, giũ bớt lớp bụi đất, nhìn quanh con hẻm nhỏ đầy bóng tối.
Một người đàn ông đang đi ngang qua — vest đen, áo sơ mi trắng, mũ đội đầu.
Mononoke khẽ bước đến, chạm nhẹ vào vai ông.
Cơ thể hắn phát sáng mờ, rồi dần biến đổi: làn da trắng, dáng người cao, chiếc áo khoác dài, áo sơ mi trắng xanh, quần đen — trông chẳng khác gì một quý ông châu Âu lịch lãm giữa thế kỷ ánh sáng.
Hắn đội mũ, cúi đầu thấp để che đi đôi mắt màu biển của mình, rồi bước ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng người tấp nập.
---
Paris rực rỡ ánh đèn, rộn ràng tiếng nói cười, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đá.
Hắn đi giữa đám đông mà không cảm thấy gì cả — chỉ có một thứ trong lòng khẽ dao động: sự cô độc.
Thế giới đã đổi khác, nhưng cảm giác “một mình” vẫn như xưa.
Rồi—
Bịch!
Một tiếng va chạm nhẹ vang lên.
Mononoke cúi xuống.
Một cậu bé tóc đen, đôi mắt sáng, đang ngã ngồi dưới đất, tay ôm chặt quyển sổ dày cộm.
> “Xin lỗi…” — giọng Mononoke trầm thấp, mang âm sắc như gió tràn qua mặt hồ.
Cậu bé ngẩng đầu lên.
Ánh sáng vàng phản chiếu trong đôi mắt hắn, lướt qua mái tóc xanh ngọc pha vàng rực của người vừa đụng phải.
Trong giây lát, thời gian như ngưng đọng.
Cậu bé ấy — Malta
Và cậu đã há hốc miệng, như thể đứng trước một phép màu.
> “Ôi Chúa của con…”
“Lạy Mẹ Maria… lạy Chúa Jesus…”
“Người… là thiên thần sao?”
Mononoke khẽ nghiêng đầu.
Câu hỏi ấy… khiến hắn nhớ lại một thời đã qua, khi những thiên thần từng khinh thường hắn, gọi hắn là “sai lầm.”
Nhưng giờ đây, một con người nhỏ bé lại nhìn hắn bằng đôi mắt ngưỡng vọng thuần khiết.
> “Thiên thần à…?” — hắn khẽ thì thầm.
“Không.
Chỉ là một kẻ lạc đường.”
Nhưng Malta không nghe, chỉ đứng lặng, mê mẩn nhìn người đàn ông vừa chạm vào đời mình.
Từ dáng vẻ, khí chất cho đến giọng nói, tất cả đều quá… không thuộc về thế giới này.
---
Sau cuộc va chạm kỳ lạ ấy, Malta lên đường tới nhà anh trai , nơi cậu thường mang bản thiết kế đi thảo luận.
Và phía sau, một bóng người đội mũ đen đang lặng lẽ đi theo.
Mononoke bước chậm, mỗi bước của hắn dường như khiến không khí xung quanh đổi khác — hoa bên đường khẽ nở, hơi lạnh dịu đi.
Ánh mắt hắn nhìn theo cậu bé, không còn vô cảm nữa.
> “Thú vị thật…” — hắn nghĩ thầm.
“Sinh vật nhỏ bé này… có thứ ánh sáng mà ta chưa từng thấy trong bất kỳ vị thần nào.”
Và như thế, trong thành phố ánh sáng, Mononoke — kẻ từng hủy thiên giới — lại bắt đầu một cuộc hành trình mới, theo sau một cậu bé phàm nhân, người mà hắn chưa biết… sẽ thay đổi số phận của cả hai.
---