Cập nhật mới

Khác [creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404709631-256-k460675.jpg

[Creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí
Tác giả: neekoneverfal
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tại sao ngài lại làm vậy với tôi ..,Hỡi Thiên Chúa

Một kẻ xấu xí bị khinh miệt ...

{Truyện được lấy ý tưởng từ bộ manga-anime
.Monster }

Trước khi đọc :
Sẽ có vài tình tiết phi logic một chút ,không giống nguyên tác một phần..sẽ có oc ,nên bạn nào ko thích thì rời nha🥹🫶 ,có sai sót mong mn nhắc nhở

[truyện không cố ý Bán Bổ thần linh!!]

có thể rời đi nếu không thích !

Chúc mn đọc vv



mononoke​
 
[Creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí
Chương 1 Nơi Bắc đầu


---

CHƯƠNG 1 -

Người đời kể rằng, thuở khai sinh của thế giới, Thiên Chúa tạo ra Adam và Eva như hai tạo vật hoàn mỹ mang hình dáng của chính ngài - xinh đẹp, thuần khiết, mang trong mình ánh sáng của "ý chí Chúa".

Nhưng không ai biết... trước khi có Adam và Eva, Ngài đã từng tạo ra một sinh vật khác.

Một tạo vật không tên, không định dạng, không được ban phước lành.

Một sinh vật mà ánh sáng thiên đường từ chối chạm đến.

Khi ấy, Chúa gọi nó là "thứ thử nghiệm."

Một cơ thể màu xanh lam, mềm yếu, méo mó và đầy vết nứt.

Da nó như được nhuộm từ màu biển chết, đôi mắt đục như thủy tinh vỡ.

Mỗi khi nó cử động, âm thanh khe khẽ phát ra như tiếng gió xé qua vách đá.

Các thiên thần nhìn nó bằng ánh mắt ghê tởm.

"Thứ này không xứng đáng ở thiên giới."

"Ngài đã sai lầm rồi, Thánh Thượng."

Và Chúa... im lặng.

Ngài nhìn tạo vật ấy - nhìn sâu vào đôi mắt chứa nỗi sợ và khát vọng được yêu - rồi quay lưng đi.

Không một lời.

Không một danh xưng.

Không một hơi ấm.

Khi thiên đàng rực sáng với lễ chúc phúc dành cho Adam và Eva, sinh vật màu xanh ấy đã bị ném xuống vực sâu của Địa Ngục - nơi những linh hồn bị kết án vĩnh viễn.

Nó không biết vì sao.

Không biết mình là ai.

Chỉ biết rằng, trong lòng, có thứ gì đó đang nứt vỡ... một tiếng gọi lạ lùng từ trong bóng tối.

Tiếng của hận thù.

Tiếng của những linh hồn bị bỏ quên.

---

Và trong màn đêm sâu nhất của Địa Ngục, con yêu tinh xanh xấu xí ấy bắt đầu thức tỉnh.

Trái tim nó - không còn đập theo ý Chúa nữa, mà theo nhịp của hàng triệu linh hồn chết oan.

Cái tên Mononoke - là thứ mà chính bóng tối thì thầm bên tai nó.

Từ đây, sự sai lầm của Chúa sẽ trở thành thảm họa của thiên giới.

---

{}

Ngày xửa ngày xưa, nơi tận cùng vực thẳm của Địa Ngục, một thứ âm thanh vang lên khẽ khàng như tiếng trống khải huyền.

Đó không phải tiếng bước chân, không phải tiếng thở dài của những linh hồn đau khổ...

Mà là tiếng đập của trái tim.

"Thình... thịch... thình... thịch..."

Trong cơ thể của con yêu tinh xanh xấu xí ấy, một trái tim khác thường đang hình thành - Trái tim Mononoke.

Nó được sinh ra từ hàng vạn tiếng gào thét, lời nguyền rủa và cả nước mắt của những linh hồn từng bị thiên giới khinh miệt.

Mỗi nhịp đập là một linh hồn thét lên, là một lời cầu cứu chưa được đáp.

Khi trái tim ấy hoàn toàn thức giấc, ánh sáng xanh biếc từ thân thể hắn bắt đầu tỏa ra - thứ ánh sáng vừa đẹp đẽ vừa kinh hãi.

Làn da xấu xí dần biến đổi, trong suốt như pha lê, mái tóc hắn mang màu của đại dương và tán cây, hòa trộn như sự sống và cái chết giao nhau.

Hắn - kẻ từng bị gọi là "lỗi lầm của Chúa" - giờ đây lại mang vẻ đẹp khiến cả thiên giới run rẩy.

---

Trên cao, các thiên thần nghe thấy tiếng đập của trái tim Mononoke.

Một vài kẻ rụt rè quỳ xuống, run giọng nói:

> "Âm thanh ấy... vang lên từ địa ngục sao?"

"Không thể nào... không sinh vật nào có thể sống sót dưới đó được."

Nhưng Chúa biết.

Ngài cảm nhận được.

Trái tim mà Ngài từng vô tình tạo ra - nay đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

---

Mononoke đứng dậy.

Mắt hắn mở ra, sâu thẳm như vực nước.

Không còn là ánh nhìn của sinh vật yếu đuối nữa, mà là ánh nhìn của kẻ đã chứng kiến nỗi thống khổ của vạn linh hồn.

Hắn đi qua những lớp tro, từng bước khiến đất dưới chân nứt ra, nhịp tim hắn hòa cùng tiếng gào than của Địa Ngục.

"Ngươi... là ai?"

- một linh hồn hỏi, giọng run rẩy.

Mononoke khẽ nghiêng đầu, môi hắn mấp máy, nhưng không phát ra lời.

Thay vào đó, một luồng khí lạnh lan tỏa, và hàng ngàn linh hồn bị kéo vào trong trái tim hắn.

Hắn nuốt lấy nỗi đau của họ, biến nó thành sức mạnh.

---

Và rồi, lần đầu tiên, thiên giới rung chuyển.

Từ vực sâu, hắn vươn tay lên trời.

Ánh sáng xanh lam bùng nổ, xuyên qua mây, xuyên qua những cổng vàng của thiên đường.

Các thiên thần hốt hoảng, vội cầm giáo, cầm kiếm.

Nhưng khi hắn xuất hiện giữa cổng trời, mọi kẻ đều im bặt.

Một sinh vật mang vẻ đẹp hoàn mỹ đến mức đáng sợ - mái tóc như những con sóng, đôi mắt lấp lánh như thủy tinh, thân thể sáng rực như được tạc từ bầu trời và biển sâu.

Không ai dám thốt lên rằng hắn từng là "thứ bị ruồng bỏ."

Chỉ có Chúa, đứng nơi ngai vàng, nhìn hắn bằng ánh mắt trầm mặc.

Mononoke mỉm cười nhẹ.

> "Con đến để trả lại thứ ngài đã quên - nỗi đau mà ngài không muốn nhìn thấy."

Và trong khoảnh khắc đó, hắn giơ tay.

Bầu trời rách nát, thiên giới chìm trong ánh sáng xanh huyễn hoặc.

---

Thế giới cũ sụp đổ.

Nhưng hắn... hắn vẫn giữ lại một phần linh hồn của Chúa, không phải vì lòng nhân từ, mà là vì lòng tôn kính cuối cùng của một đứa con bị bỏ rơi.

"Ngươi từng tạo ra ta."

"Ta sẽ để ngươi dẫn dắt thế giới mới."

Sau trận đại hủy diệt, Mononoke biến mất - chỉ còn lại truyền thuyết về kẻ đẹp hơn cả thiên thần, đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

Một sinh vật không còn là người, cũng chẳng phải quỷ.

Một khuôn mặt xám, đôi mắt đen sâu hút, không miệng, không tóc, không tiếng nói.

Và hắn bắt đầu lang thang, đi tìm câu trả lời duy nhất còn sót lại trong lòng mình:

"Tại sao ta vẫn còn tồn tại?"

---

To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

🙂
 
[Creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí
Chương 2


---

{}

Cơn mưa đầu tiên sau tận thế rơi xuống.

Không còn thiên đường, cũng chẳng còn địa ngục — chỉ có một thế giới trơ trọi, hoang tàn và lạnh lẽo.

Những tàn tích của các thiên thần hóa thành bụi sáng, trôi giữa không trung như tro tàn của một giấc mơ đã vỡ.

Ở nơi đó, một bóng hình lặng lẽ bước đi.

Không còn ánh xanh rực rỡ, không còn thân thể đẹp đến mê hồn.

Hắn giờ đây chỉ là một hình dáng xám bạc, khuôn mặt phẳng lì không miệng, không mũi, chỉ còn hai hốc mắt đen sâu hút — nơi ánh sáng cũng chẳng thể tồn tại.

Không ai biết hắn đi đâu.

Không ai dám hỏi hắn là ai.

Nhưng từng ngọn gió, từng con sóng, từng linh hồn trôi dạt đều thì thầm cùng một cái tên…

> Mononoke.

---

Bên dưới những tán cây chết khô, hắn ngồi xuống, tay chạm vào mặt đất đã nứt toác.

Một cảm giác kỳ lạ xuyên qua lòng bàn tay — hơi ấm.

Lần đầu tiên kể từ ngày bị ném khỏi thiên giới, hắn cảm nhận được hơi ấm của sự sống.

Một mầm non nhỏ nhoi đang trồi lên từ mặt đất khô cằn.

Thứ nhỏ bé, yếu ớt… nhưng vẫn cố vươn lên.

Hắn không có môi để mỉm cười, nhưng đôi mắt đen kia khẽ dịu lại.

> “Lẽ nào… thế giới này vẫn muốn sống tiếp sao?”

Gió khẽ lay tóc hắn.

Dù không còn giọng nói, không còn gương mặt, nhưng sâu trong tâm trí Mononoke vẫn vang lên những âm thanh mơ hồ — giọng của Chúa, của những linh hồn, và của chính bản thân hắn.

> “Ta là gì?”

“Một sản phẩm lỗi?”

“Hay là… một khởi đầu mới?”

---

Thời gian trôi đi.

Hắn đi qua những vùng đất chết, qua biển tro, qua những nơi từng là thiên đường.

Mỗi nơi hắn đi qua, đất lại mọc lên chút xanh, nước lại trong hơn.

Nhưng không ai biết rằng, mỗi khi một mầm sống xuất hiện, một phần linh hồn của hắn lại tan biến.

Mononoke không bất tử.

Hắn chỉ đơn giản là đang trao lại phần còn sót lại của mình cho thế giới.

Có lần, hắn dừng lại bên một hồ nước.

Trong làn nước tĩnh lặng, phản chiếu hình dạng của hắn — vô diện, vô hình, chỉ còn đôi mắt đen sâu hoắm.

Nhưng… phía sau hình phản chiếu, dường như vẫn còn vương một chút ánh lam — mờ ảo, như một ký ức xa xưa.

> “Nếu Chúa tạo ta để rồi ruồng bỏ ta…

Vậy có lẽ, thế giới này cần ta để được cứu chuộc.”

---

Hắn ngước nhìn bầu trời — bầu trời giờ đây không còn ánh sáng thiên giới, chỉ là một khoảng đen vô tận.

Thế nhưng, giữa bóng tối ấy, có một tia sáng nhỏ, yếu ớt nhưng kiên cường, như một linh hồn đang kêu gọi hắn.

Mononoke khẽ quay bước, hướng về phía ánh sáng đó.

Bước chân nặng nề, nhưng trong nhịp đập yếu ớt của trái tim hắn, vẫn còn vang lên tiếng sống.

---

> “Có lẽ…

đó là nơi ta sẽ tìm thấy lý do để tồn tại.”

Và như thế, Mononoke, kẻ từng hủy diệt thiên giới, nay bắt đầu hành trình đi tìm lại bản chất của sự sống — và có lẽ, cả tình yêu mà hắn chưa bao giờ được nhận.

{}

Gió Paris thổi qua những tòa nhà cổ kính, mang theo hương vị của sắt, khói và những cỗ máy hơi nước đang rít lên giữa thành phố hoa lệ.

Năm **** — thời đại của phát minh, của ánh sáng điện đầu tiên soi rọi bầu trời nhân loại.

Nhưng dưới lòng đất tăm tối, một sinh vật cổ xưa vừa khẽ mở mắt.

Từ những khe nứt trong nền đá, đất bỗng chuyển mình.

Âm thanh rạn nứt vang lên như tiếng tim đập sau hàng ngàn năm im lặng.

Một bàn tay xám, lạnh, thò ra khỏi mặt đất, bấu vào mép hẻm hẹp.

Rồi hắn trồi lên — Mononoke.

Không còn là vị thần huỷ diệt của ngày xưa.

Không còn đôi mắt trống rỗng, mà thay vào đó là một ánh sáng lam dịu, phản chiếu sự tò mò — thứ cảm xúc mà hắn đã quên từ lâu.

Gió thổi tung tóc hắn, từng sợi xanh pha ngọc lung linh trong ánh sáng hoàng hôn của Paris.

> “Thế giới này…

đã khác thật rồi.”

“Mùi kim loại, mùi người… nhưng vẫn có sự sống.”

Hắn chạm nhẹ tay xuống nền đất, và chỉ trong một nhịp thở, mọi kiến thức nhân loại ùa vào tâm trí hắn — lịch sử, ngôn ngữ, kỹ thuật, thời trang, văn hoá, chiến tranh… tất cả như dòng nước tràn qua con đập vừa vỡ.

Hắn đứng thẳng dậy, giũ bớt lớp bụi đất, nhìn quanh con hẻm nhỏ đầy bóng tối.

Một người đàn ông đang đi ngang qua — vest đen, áo sơ mi trắng, mũ đội đầu.

Mononoke khẽ bước đến, chạm nhẹ vào vai ông.

Cơ thể hắn phát sáng mờ, rồi dần biến đổi: làn da trắng, dáng người cao, chiếc áo khoác dài, áo sơ mi trắng xanh, quần đen — trông chẳng khác gì một quý ông châu Âu lịch lãm giữa thế kỷ ánh sáng.

Hắn đội mũ, cúi đầu thấp để che đi đôi mắt màu biển của mình, rồi bước ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng người tấp nập.

---

Paris rực rỡ ánh đèn, rộn ràng tiếng nói cười, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đá.

Hắn đi giữa đám đông mà không cảm thấy gì cả — chỉ có một thứ trong lòng khẽ dao động: sự cô độc.

Thế giới đã đổi khác, nhưng cảm giác “một mình” vẫn như xưa.

Rồi—

Bịch!

Một tiếng va chạm nhẹ vang lên.

Mononoke cúi xuống.

Một cậu bé tóc đen, đôi mắt sáng, đang ngã ngồi dưới đất, tay ôm chặt quyển sổ dày cộm.

> “Xin lỗi…” — giọng Mononoke trầm thấp, mang âm sắc như gió tràn qua mặt hồ.

Cậu bé ngẩng đầu lên.

Ánh sáng vàng phản chiếu trong đôi mắt hắn, lướt qua mái tóc xanh ngọc pha vàng rực của người vừa đụng phải.

Trong giây lát, thời gian như ngưng đọng.

Cậu bé ấy — Malta

Và cậu đã há hốc miệng, như thể đứng trước một phép màu.

> “Ôi Chúa của con…”

“Lạy Mẹ Maria… lạy Chúa Jesus…”

“Người… là thiên thần sao?”

Mononoke khẽ nghiêng đầu.

Câu hỏi ấy… khiến hắn nhớ lại một thời đã qua, khi những thiên thần từng khinh thường hắn, gọi hắn là “sai lầm.”

Nhưng giờ đây, một con người nhỏ bé lại nhìn hắn bằng đôi mắt ngưỡng vọng thuần khiết.

> “Thiên thần à…?” — hắn khẽ thì thầm.

“Không.

Chỉ là một kẻ lạc đường.”

Nhưng Malta không nghe, chỉ đứng lặng, mê mẩn nhìn người đàn ông vừa chạm vào đời mình.

Từ dáng vẻ, khí chất cho đến giọng nói, tất cả đều quá… không thuộc về thế giới này.

---

Sau cuộc va chạm kỳ lạ ấy, Malta lên đường tới nhà anh trai , nơi cậu thường mang bản thiết kế đi thảo luận.

Và phía sau, một bóng người đội mũ đen đang lặng lẽ đi theo.

Mononoke bước chậm, mỗi bước của hắn dường như khiến không khí xung quanh đổi khác — hoa bên đường khẽ nở, hơi lạnh dịu đi.

Ánh mắt hắn nhìn theo cậu bé, không còn vô cảm nữa.

> “Thú vị thật…” — hắn nghĩ thầm.

“Sinh vật nhỏ bé này… có thứ ánh sáng mà ta chưa từng thấy trong bất kỳ vị thần nào.”

Và như thế, trong thành phố ánh sáng, Mononoke — kẻ từng hủy thiên giới — lại bắt đầu một cuộc hành trình mới, theo sau một cậu bé phàm nhân, người mà hắn chưa biết… sẽ thay đổi số phận của cả hai.

---
 
[Creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí
Chương 3


---

Paris về đêm như khoác lên chiếc áo lung linh từ hàng vạn chiếc đèn vàng treo dọc theo những con phố đá.

Tiếng nhạc violon vẳng lên từ quán cà phê, hòa cùng tiếng guốc gõ đều đặn.

Giữa dòng người đó, Mononoke lặng lẽ bước theo sau cậu bé tóc đen - Malta.

Không ai thấy gì lạ.

Không ai biết rằng giữa họ... có một sinh vật cổ xưa hơn cả loài người.

---

Malta đi thật nhanh.

Cậu vừa đi vừa ôm chặt quyển sổ bản thiết kế vào ngực, miệng lẩm bẩm:

> "Anh trai sẽ mắng mình mất... trễ giờ nữa rồi..."

Mononoke đi sau vài bước, đôi mắt lam ngả ngọc dõi theo từng chuyển động nhỏ bé ấy.

Hắn không hiểu vì sao mình lại đi theo.

Không hiểu vì sao trái tim đã chết hàng ngàn năm... lại nhói lên khi thấy cậu nhỏ lo lắng.

Một cảm xúc kỳ lạ.

Không phải giận dữ.

Không phải hận thù.

Một thứ gì đó mềm... và ấm.

---

Malta rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến nhà xưởng.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ cao gần hai mét, ánh sáng vàng từ trong lọt ra.

Giọng một người đàn ông vang lên:

> "Malta?

Em lại đi đâu trễ vậy-"

"Trời đất, quần áo em dính bụi hết rồi!"

Malta lúng túng giơ quyển sổ lên:

> "Em... gặp một người lạ.

Trông giống... thiên thần!"

Anh trai cậu - Marcel - dài người cao to, dáng vẻ như một kỹ sư thô ráp, khịt mũi:

> "Thiên thần cái gì.

Ở Paris này chỉ có chủ nợ và mấy gã điên thôi."

Nhưng khi Marcel nhìn ra cửa...

Mononoke đang đứng đó.

Vẫn là bộ vest tối màu, mũ đội thấp che đi ánh mắt, nhưng khí chất của hắn... không giống người thường.

Dường như ngay cả ánh đèn dầu cũng run rẩy khi chạm vào hắn.

Marcel khựng lại.

> "Ông... là ai?"

Mononoke bước một bước vào vùng sáng.

Đôi mắt lam khẽ lóe lên - ánh sáng yên tĩnh như đá quý cổ đại.

> "Ta chỉ đi ngang qua.

Đứa trẻ này vô tình va vào ta."

Giọng nói trầm, mềm, không lạnh lẽo như trước kia hắn từng có.

Nhưng vẫn có gì đó khiến Marcel sởn gáy.

---

Malta chạy lại nắm lấy tay áo hắn.

> "Anh đừng đuổi ông ấy!

Ông ấy không giống người xấu đâu!"

Mononoke khựng lại.

Hắn từng được chạm vào bởi hàng triệu linh hồn, bị kéo, bị cắn, bị nguyền rủa.

Nhưng đây là lần đầu có bàn tay nhỏ bé, ấm áp... nắm lấy hắn như vậy.

Một tia sáng lam mờ chạy dọc tay áo hắn.

Malta rụt tay lại:

> "Oa... lạnh ghê."

Mononoke cúi xuống.

> "Xin lỗi."

Câu nói đó... khiến chính hắn sững người.

Hắn - kẻ từng hủy diệt thiên giới - vừa xin lỗi một đứa trẻ loài người?

Malta cười.

> "Không sao đâu!

Người ướt mưa cũng lạnh mà."

Hắn không hiểu vì sao câu trả lời vô tư ấy lại khiến lòng hắn như lún xuống một nhịp.

---

Marcel nhìn cảnh đó, rồi thở dài.

> "Ông lạ mặt... muốn vào trong không?

Ở ngoài này gió mạnh lắm."

Mononoke định từ chối.

Hắn không thuộc về nơi nào.

Không thuộc về con người.

Nhưng rồi hắn nhìn Malta - ánh mắt cậu sáng lấp lánh, chờ đợi câu trả lời.

Và lần đầu tiên trong hàng nghìn năm, Mononoke bước vào một ngôi nhà của nhân loại... không vì hiếu kỳ hay tàn phá, mà vì... mong muốn được ở lại gần một "ánh sáng nhỏ bé."

Cánh cửa đóng lại sau lưng hắn.

Nhưng hắn không biết rằng - khoảnh khắc ấy sẽ khiến tương lai của cả thế giới đổi hướng.

---

> Mononoke đã từng hỏi: "Tại sao ta tồn tại?"

Và có lẽ... hắn sắp tìm ra câu trả lời.

Nhưng không phải trong thiên đường, cũng không phải trong địa ngục.

Mà là... trong trái tim của một cậu bé phàm nhân.

---

Cho ai chưa biết về hình dạng của Mononoke hiện tại thì đây👇

Mà ổng có mặc áo á nha 😃
 
[Creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí
chương 4


{}

Nhà xưởng của hai anh em Malta nằm sâu

trong khu phố công nghiệp cũ của Paris.

Tường đá xám, trần gỗ cao, mùi dầu máy và sắt thép trộn với hơi ấm của đèn dầu... tạo nên không khí vừa cổ kính vừa ngột ngạt - hệt một sân khấu cho bí mật.

Mononoke đứng giữa căn phòng, hơi cúi đầu để không va vào trần xà ngang.

Dáng người của hắn cao, gọn, gương mặt trẻ nhưng sắc nét đến mức... giống một bức tượng được tạc quá hoàn hảo.

Không có nếp nhăn.

Không có dấu mỏi mệt.

Điều đó khiến Marcel lạnh sống lưng.

Malta đặt ly trà nóng trước mặt Mononoke.

Cậu cười tươi:

> "Anh uống đi!

Cho ấm!"

Mononoke nhìn ly trà... rồi nhìn đôi mắt đen láy của Malta.

Hắn hiểu những cảm xúc phức tạp của hàng triệu linh hồn, nhưng lại không hiểu nổi lòng tốt vô điều kiện của một đứa trẻ.

Hắn chạm khẽ vào ly.

Hơi nóng lập tức ngưng lại - mặt ly phủ một lớp hơi băng mỏng.

Malta giật mình:

> "Woa... anh lạnh thiệt..."

Marcel nghiêng đầu quan sát.

> "Cậu là người nước nào?

Nhìn không giống dân Paris."

Mononoke im lặng vài giây.

> "Ta không biết nữa"

Một câu trả lời... hoàn hảo để nói dối, nhưng lại quá thật đến kỳ quái.

Ánh mắt Marcel sắc lên - ánh nhìn của một người đang nghi ngờ.

Tiếng động mạnh vang lên ngoài cửa.

- RẦM!!

Malta giật bắn người.

Marcel đứng dậy:

> "Chắc bọn côn đồ khu này lại phá phách...

để tôi xem."

Nhưng khi Marcel vừa chạm tay vào nắm cửa-

Mononoke đặt tay lên vai anh.

Một động tác nhẹ, nhưng lực giữ chắc đến đáng sợ.

> "Đừng mở."

> "...Tại sao?"

> "Bên ngoài có mùi máu."

Malta tái mặt.

> "Máu... gì cơ ạ?"

Mononoke không trả lời.

Hắn bước đến cửa, đặt ngón tay lên thanh gỗ.

Chỉ một tích tắc - mọi âm thanh bên ngoài biến mất.

Không phải vì khu phố yên tĩnh.

Mà vì...

Mononoke đã khiến mọi chuyển động trong bán kính vài mét ngừng lại.

Hắn nhắm mắt.

Một luồng khí lam nhạt tỏa ra như sương, len qua kẽ cửa, rẽ ra phố.

Hình ảnh đổ ập vào tâm trí hắn.

Con hẻm tối.

Một cái bóng gầy, dài, đang lôi lê thứ gì đó nặng.

Một thứ giống xác người -

nhưng bị biến dạng như bị bóp méo bởi lực vô hình.

Mononoke mở mắt.

> "Có người chết."

Marcel đập bàn:

> "Cái gì?!"

Malta run run:

> "Ở... gần đây sao anh?"

Mononoke gật.

> "Rẽ trái ba căn nhà."

Malta hoảng sợ nắm lấy áo hắn:

> "Anh đừng đi!

Bên đó nguy hiểm!"

Hắn nhìn bàn tay nhỏ đang níu mình.

Chỉ một giây... chỉ một khoảnh khắc thôi... hắn cảm nhận được thứ cảm xúc mà hắn không quen thuộc:

Nỗi lo của người khác dành cho hắn.

Một điều quá lạ.

Mononoke đặt tay lên tóc Malta.

Một cử chỉ nhẹ như gió.

> "Ta không dễ chết như con người."

> "Nhưng... vẫn nguy hiểm mà..."

> "Và vì vậy, ta mới đi thay cho hai người."

Marcel siết chặt nắm đấm - giữa sợ hãi và biết ơn.

**Cánh cửa nhà xưởng mở ra.

Khí lạnh ùa vào.**

Mononoke bước ra ngoài, bóng hắn hòa vào màn đêm như tan biến.

Chỉ còn lại đôi mắt lam phản chiếu ánh đèn vàng một giây trước khi biến mất sau góc phố.

Malta ngồi thụp xuống cạnh bàn, ôm đầu:

> "Anh Marcel... nếu người đó bị thương thì sao?"

Marcel nhìn ra cửa sổ, giọng trầm:

> "...Anh không nghĩ cậu ta là loại có thể bị thương."

> "Sao anh biết?"

> "Vì ngay khi nhìn vào mắt cậu ta... anh thấy thứ không phải của con người."

Malta nuốt nước bọt.

Marcel nói thêm:

> "Nhưng cũng vì thế... anh không chắc cậu ta đứng về phía nào."

Ngoài phố

Mononoke dừng trước căn nhà thứ ba.

Mùi máu tanh nồng bốc lên khiến đường phố như đặc lại.

Hắn cúi xuống xác người bị kéo lê -

xương gãy theo hình xoắn, mặt bị bóp méo như ai đó đã dùng tay... nhào nặn nó.

Không phải giết người bình thường.

Không phải tai nạn.

Mà là -

> Một thứ gì đó phi nhân tính.

Mononoke đặt tay lên thi thể.

Đôi mắt lam lóe sáng.

> "Điều này... không phải do con người gây ra."

Gió thổi qua, mang theo tiếng bước chân phía sau.

Một giọng khàn đục vang lên từ bóng tối:

> "Ngươi cũng ngửi thấy nhỉ...

Kẻ từ cõi khác."

Mononoke xoay lại.

Một người đàn ông đứng dưới đèn đường - mặt bị bóng che khuất, nhưng đôi mắt như rực lên trong đêm.

Không phải người bình thường.

Cũng không phải quái vật mà hắn từng biết.

Sinh vật... giống hắn.

> "Ngươi cũng đang tìm đứa bé phải không?"

Mononoke nhíu mắt.

> "Đứa bé?"

> "Thằng nhóc tóc đen ấy."

Không khí xoắn lại.

> "Một trong những chìa khóa."

Mononoke siết nắm tay, giọng lạnh:

> "Đừng chạm vào đứa bé đó."

Người kia bật cười khàn:

> "Sao vậy?

Ngươi - kẻ từng tàn sát cả một cánh rừng linh hồn - giờ lại bảo vệ một thằng nhóc loài người ư?"

Mononoke không đáp.

Gã đàn ông bước ra hẳn vùng sáng - để lộ gương mặt.

Một bên mặt hắn rách đến tận mang tai, xương lộ trắng, máu khô bám, nhưng cơ thể vẫn chuyển động như không có gì.

Một kẻ không thể chết.

Một kẻ đến từ thế giới không phải của loài người.

> "Tốt thôi," hắn nhếch miệng.

"Vậy ta sẽ lấy nó trước khi ngươi kịp làm gì."

Mononoke cúi đầu nhẹ.

Không còn vẻ điềm đạm lạnh lùng.

Mà là một luồng sát khí sâu thẳm - như vực đen mở ra.

> "Ngươi sẽ không đến gần nó.

Ta sẽ xé ngươi."

Gã đàn ông chuyển động trước - tốc độ siêu nhân.

Mononoke bước một bước.

Không gian chấn động.

Màn tối nuốt lấy cả hai.

--

xàm vãi l =))😭😭 văn cứng ngắc mn thông cảm
 
[Creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí
chương 5


Khu phố Rue Cendre vốn đã vắng người vào ban đêm, nay còn yên tĩnh đến mức ngộp thở.

Những chiếc đèn đường vàng vọt chớp tắt như gặp sự cố điện, nhưng thật ra...

đó không phải lỗi kỹ thuật.

Đó là tác dụng phụ của hai thực thể không thuộc về thế giới con người...

Gã đàn ông biến dạng lao đến Mononoke.

Thân thể hắn như một vệt mực đen bị kéo dài, tốc độ không giống chuyển động của con người - mà giống thứ gì đó đang "trượt" qua lớp không khí.

Mononoke không tránh.

Hắn đưa tay ra.

ẦM!

Luồng lực va chạm nén không khí thành sóng xung kích thổi tung gạch đá dưới chân.

Cả con hẻm rung lên như bị xe lửa lao qua.

Gã đàn ông bật lùi vài mét, cười khàn:

> "Khá lắm... vẫn mạnh như khi còn ở bên kia."

Mononoke không nói một lời.

Đôi mắt lam sáng lên như dao mổ giải phẫu - lạnh, vô cảm, nhưng sắc bén đến mức có thể bóc tách nỗi sợ trong tim kẻ đứng đối diện.

Gã đàn ông nghiêng đầu, trêu tức:

> "Vì thằng nhóc loài người... mà ngươi thật sự giơ tay bảo vệ?"

Mí mắt Mononoke động nhẹ.

> "Ngươi không hiểu đâu."

> "Không hiểu cái gì?"

> "Ta không bảo vệ nó.

Ta chỉ không muốn ai khác lấy nó trước ta."

Gã bật cười dữ dội, tiếng cười vọng dài như kim loại bị bẻ cong.

> "Vậy sao?!

Vậy ta sẽ thử xem thằng nhóc ấy có giá trị đến mức nào!"

Hắn lao đến lần nữa.

Mononoke đưa tay lên không trung, xoay cổ tay một góc nhỏ.

Không khí...

nứt.

Giống như thủy tinh bị bẻ, tạo một khe hở lam nhạt.

Khe nứt đó nuốt trọn cú đấm của gã đàn ông, khiến lực va chạm biến mất hoàn toàn.

Gã khựng lại, gầm gừ:

> "Khả năng thao túng cấu trúc không gian... ngươi vẫn còn giữ nó."

Mononoke đáp khẽ:

> "Không gian chỉ là tấm kính.

Ta chỉ cần ấn đúng chỗ."

Gã lùi về sau, ánh mắt hằn lên những đường gân đen.

> "Ngươi không thể che giấu bản chất mãi đâu.

Rồi đứa trẻ đó cũng sẽ thấy ngươi là... gì."

Mononoke bước lên một bước, giọng trầm đến mức không phân biệt được là âm thanh hay rung động:

> "Nó nhìn ta thế nào... không liên quan đến ngươi."

Ở đầu phố, hai cảnh sát tuần tra nghe tiếng động lạ.

> "Ê, Jacques... cậu nghe không?"

"Ờ... như có ai đập tường hay cái gì nổ."

Cả hai tiến lại.

Trước mắt họ là con đường đá vỡ vụn, bụi bay, và... một bóng người đứng giữa hẻm.

Mononoke quay đầu.

Chỉ một ánh nhìn - hai viên cảnh sát lập tức cảm thấy trái tim mình chậm lại nửa nhịp.

Một cảm giác bản năng: sợ hãi thứ săn mồi đứng bậc cao hơn.

> "Anh... anh kia!

Không được di chuyển!"

"Giơ tay lên!"

Gã đàn ông biến dạng cười nhẹ:

> "Loài người đến rồi.

Hoàn hảo."

Hắn chộp lấy một cảnh sát, nâng bổng như búp bê.

> "Thử xem ngươi có dám ra tay trước mặt đứa trẻ của ngươi không..."

Mononoke nhìn thẳng vào hắn.

> "Buông tay."

> "Và nếu ta không buông?"

> "Thì ta sẽ phá vỡ ngươi."

Gã dí khẩu súng của viên cảnh sát vào trán Mononoke, bật cười:

> "Súng loài người vô dụng với chúng ta.

Ngươi biết mà-"

Roẹt!

Một đường sáng lam lướt qua.

Gã đàn ông đứng sững.

Cánh tay đang nắm viên cảnh sát... rơi xuống như khúc gỗ.

Không máu.

Không đau.

Chỉ là bị tách ra bằng một đường cắt hoàn hảo đến mức như laser lạnh.

Gã gào lên:

> "Ngươi...

NGƯƠI...!"

Mononoke đáp nhẹ:

> "Ta đã cảnh báo."

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.

Nhiều đơn vị đang tiến đến.

Gã đàn ông cười khẩy, lùi dần vào bóng tối, cơ thể tự tái tạo lại cánh tay mới.

> "Ta sẽ quay lại.

Và lần tới... ta sẽ chạm vào đứa bé ấy trước ngươi."

Rồi hắn biến mất như tro tàn bị gió cuốn.

Mononoke đứng lại giữa hẻm.

Gió đêm thổi làm áo khoác hắn phất nhẹ.

Một cảnh sát hoảng loạn gọi:

> "A-ANH LÀ AI?!"

Mononoke chỉ đáp:

> "Không phải thứ các ngươi có thể ghi vào biên bản."

Rồi hắn quay người, bước vào màn đêm như chưa từng tồn tại.

Ở nhà xưởng

Malta đang ngồi trên ghế, bồn chồn đến mức không chịu nổi.

Marcel vừa pha cà phê vừa cố tỏ ra điềm tĩnh, nhưng tay anh run.

> "Anh Marcel... anh ấy có quay lại không...?"

> "...Anh không biết."

Cửa mở.

Malta bật dậy:

> "AN-"

Mononoke bước vào, không một vết xước.

Không một hạt bụi.

Nhưng mắt hắn nhìn thẳng Malta, ánh nhìn... chậm lại hơn thường ngày.

Malta chạy tới:

> "Anh không sao chứ?!

Em lo gần chết!"

Mononoke cúi đầu - chỉ hơi, rất nhẹ.

> "Ta khiến em lo... xin lỗi."

Malta sững lại.

Marcel cũng sững.

Một kẻ có aura đáng sợ đến mức cảnh sát muốn bỏ chạy... lại đi xin lỗi một đứa bé?

Malta nắm lấy tay hắn.

> "Anh đừng bao giờ đi một mình nữa.

Có gì... anh nói cho em biết trước."

Mononoke nhìn bàn tay nhỏ nắm tay mình.

Có một thứ cảm giác rất cũ... rất xa xưa... mà hắn tưởng đã bị chôn vùi.

> "Ừ.

Ta sẽ nói."

Marcel cau mày:

> "Mà... chuyện ngoài kia là gì?

Tôi nghe tiếng nổ-"

Mononoke khẽ lắc đầu:

> "Không phải thứ hai người nên biết.

Nhưng nó sẽ quay lại."

🧟‍♂️🧟‍♂️🧟‍♂️
 
[Creepypasta] Yêu Tinh Xanh Xấu Xí
Chương 6 End


Paris về đêm lạnh lẽo hơn thường ngày.

Mưa lất phất rơi, hòa cùng ánh đèn đường nhấp nháy.

Malta, lúc này còn nhỏ, đang đứng bên cửa sổ nhà xưởng, mắt ngấn nước.

Anh trai Marcel vừa đi ra ngoài, dặn dò vài câu.

Mononoke bước vào.

Hắn vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng, mắt lam sáng như cũ.

Nhưng trong lòng, hắn đang tính toán... một việc nguy hiểm: bào mòn tâm trí một kẻ địch nhỏ lẻ mà hắn bắt gặp trước mặt Marcel.

Kẻ địch - một tên tội phạm tham lam, biết chút phép màu đen tối, vừa muốn đe dọa Malta vừa muốn kiểm tra Mononoke.

Hắn cười nham hiểm:

> "Ngươi bảo vệ cậu bé này?

Ngươi cũng sẽ phải trả giá thôi."

Mononoke không nói gì, chỉ nhìn thẳng, và... luồng năng lực bào mòn tâm trí bắt đầu len lỏi:

Kẻ địch bắt đầu thấy mọi ký ức vui vẻ, mọi mơ ước đều tan biến.

Hắn la hét, tuyệt vọng, và... cuối cùng chết trong cơn điên loạn tinh thần.

Marcel, vừa từ ngoài về, chứng kiến toàn bộ.

> "Không... không thể nào...!"

Anh ta hét lên, tim loạn nhịp, cảm giác cả trí óc bị bóp méo.

Mononoke nhìn Marcel một giây, không nói lời nào.

Malta không thấy gì.

Mononoke... biết rằng hành động của mình sẽ tạo ra nỗi đau mới, nhưng hắn không quan tâm.

> "Đôi khi... phải hy sinh để bảo vệ thứ quan trọng."

- hắn nghĩ thầm.

Sáng hôm sau, Mononoke biến mất.

Malta tỉnh dậy, nhà xưởng trống rỗng.

Anh trai Marcel cũng biến mất, hoặc điên loạn sau sự kiện hôm qua.

Malta sống sót nhờ họ hàng.

Mononoke rời đi, không ai biết hắn đi đâu.

Trong đêm tối, cậu bé khóc.

Mất đi hai người quan trọng, và cảm giác rằng người bảo vệ mình là quái vật len lỏi trong lòng.

Thời gian trôi qua.

Malta lớn lên.

Cậu quyết tâm khám phá những vụ án kỳ quái, vừa là thám tử, vừa là cảnh sát.

Ký ức về Mononoke vẫn ám ảnh: đôi mắt lam, dáng vẻ uy lực, và cái chết của người thân.

Một buổi tối, Malta đi tuần tra, ánh đèn đường lờ mờ chiếu lên khu phố cũ.

Một vụ án mới: một kẻ tội phạm biến dạng bị giết.

Malta thấy bóng người đứng giữa hiện trường, không một âm thanh, nhưng aura...

Mononoke.

Cậu run, tim đập mạnh.

> "Không... không phải hắn..."

Nhưng chính mắt Malta chứng kiến: Mononoke giết người bằng cách bào mòn tâm trí, lạnh lùng, dứt khoát, như trò chơi nhỏ.

Malta rút súng.

Tay run, giọng run run:

> "Dừng lại... ngươi... ngươi là ai?!"

Mononoke quay lại, ánh mắt bình thản.

Không nở nụ cười, nhưng ánh sáng lam trong mắt hắn dịu lại... chỉ một chút, nhìn Malta.

> "Cuối cùng... em cũng lớn rồi."

- giọng trầm, mang chút cảm xúc.

Malta nhắm súng:

> "Hôm nay... tôi sẽ dừng anh.

Chính tay tôi sẽ !!"

Mononoke nhìn sâu vào mắt cậu.

Hắn hiểu.

Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, nhưng không ngăn cậu.

> "Em đã sẵn sàng... còn ta... cũng mệt mỏi lắm rồi."

Malta bóp cò.

Mononoke đứng yên, mắt vẫn nhìn thẳng.

Thế giới dường như ngừng lại một nhịp: mưa rơi lặng lẽ, ánh đèn vàng nhấp nháy, gió thổi qua khu phố Rue Cendre.

> "Hết rồi... sao cũng được."

- Mononoke thầm nghĩ.

Viên đạn lao tới, đánh dấu kết thúc một chương bi thương của hai số phận.

Malta khóc, tay run, vừa giải thoát vừa mất mát.

> "anh...

đã từng là người tôi nhìn thấy đẹp nhất đó ... nhưng giờ... anh khiến tôi cảm thấy ghê tởm."

Viên đạn đi qua, Mononoke mờ dần trong màn đêm.

Malta khóc, tay vẫn run, vừa giải thoát vừa mất mát.

Ký ức về Mononoke sẽ luôn ám ảnh cậu - kẻ từng cứu, từng hủy thế giới, từng ghét người tốt, giờ trở thành một phần ký ức đau đớn nhưng đẹp đến bi thương.

Paris vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng với Malta, thế giới đã khác:

Cậu là người mạnh mẽ, cảnh sát và thám tử, nhưng luôn giữ trong lòng câu hỏi không lời:

> "Hắn... thực sự là ai?"

Và trong đêm mưa, từng bóng người đi qua, từng ánh đèn nhấp nháy, vẫn còn âm vang của một thứ... sự sống đã trao đổi bằng đau khổ, một "cứu rỗi đen tối" đã hoàn tất số phận của mình.

Mononoke im lặng, và rồi... hình dáng hắn biến dần vào màn đêm, như chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại tiếng tim người và cảm giác trống rỗng - một "Con Yêu tinh xanh Xấu xí " đã hoàn tất số phận.được giải thoát ...

mong rằng ngươi tìm được hạnh phúc của đời mình...

°•~{End}•°
 
Back
Top Bottom