Cập nhật mới

Khác Creepypasta gia đình tôi

Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap33


Cuộc chiến kéo dài rất lâu, người sắp thắng là Sam.

Cô ta đang áp đảo Rin ở phía trên với những lần dùng gậy của cô ta đánh vào Rin, đinh dâm vào da thịt Rin, tuy đau nhưng không kêu la dù một từ.

Khi Sam tới gần hơn, Rin đá mạnh vào bụng Sam rồi đã chân làm cô ta mất đà ngã xuống.

Nhanh cơ hội, Rin lão đảo đứng dậy, cầm roi lên.

- Chị ấy sẽ ổn chứ_ Sally

- Sam sẽ không sao_ Nina

- Không phải Sam, là Rin cơ_ Sally

- Em còn quan tâm cô ta_ Nina

- Tại sao lại không.

Chị ấy cũng là một thành viên SM mà_ Sally

- Cô ta hại đồng đội, người nhà cũng còn là thành viên_ Nina

- CÂM MỒM_EJ tức giận sau cái mặt nạ

- Sao anh la em...._ Nina

-.._ EJ nổi sát khí

- Aiya...tay chân không cử động được nhưng cái miệng vẫn cử động nhanh nhẹn_ Ram liếc xuống

- Ở đây không tới lượt mày lên tiếng_ Nina

- Ồ, vậy sao.

Bây giờ cứ xem là vậy đi, sau này là mày_ Ram ngồi xuống nắm tóc Nina kéo lên.

- Chị em mày sắp chết rồi còn mạnh miệng.

Sam đang áp đảo em mầy đấy_ Nina nói với vẻ đắc thắng

- Mày nhìn đi_ Ram nắm tóc Nina kéo lên để cô ta thấy rõ trận đấu

-..._ Nina ngạc nhiên

Lúc này, Rin đang tấn công Sam liên hồi, không một khe hở để ả chống lại.

Tốc độ, sức đã bị giảm vì chi chít những vết thương.

Sau khi đạp Sam xuống, không thấy cô ta cử động, Rin dừng lại thở hổn hển.

Được một lúc cô ta lại cồm dậy, Rin có vẻ không bất ngờ lắm.

Rin bị áp đảo lại, khó né những lần đánh của Sam.

Có lẽ Rin không còn sức nữa, cô sắp phải thua nhưng vì đã tình cờ nghe được những lời cay độc của những người cô yêu quý, cô xem là gia đình dành tặng cô, càng khiến cô mạnh hơn, ý chí kiên cường và có cả Ram bên cô nên cô không thể thua.

Lúc gậy của ả Sam sắp đánh vào đầu Rin, cô đã lăn sang bên để né và bật dậy lấy dao bấm ở lưng quần bật ra đâm vào bụng, và tim ả Sam.

Trận chiến nào cũng có kẻ thắng và thua, lúc đầu Sam là người dành phần thắng, nhưng Rin đã bẻ cua bất ngờ và giờ phần thắng là của Rin.

- Hộc...tao thua rồi...hộc...mày hay lắm...Giờ giết...tao..chết được..

Hộc.. rồi_ Sam nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, trên máu của mình

- Mày chưa được chết đâu.

Mày phải nói sự thật, trả lại công bằng cho em tao_ Ram tiến lại đá nhẹ vào vết thương do Rin đâm

- Dừng lại, đừng giết con bé, Sam chả có tội gì_ Nina

- Vậy tôi có tội sao_ Rin nhìn xuống đất, bặm môi lại.

- Ở đây ai chả có tội.

Kẻ ảo tưởng, đứa mê thận, người vẽ tranh bằng máu, kẻ nghiện game, mê thời trang, bắt cóc trẻ con,...

Điểm chung là giết người_ Ram

- Dù sao cô ta cũng sắp chết, ta sẽ giải cho các ngươi_ Ram

- Giải nhanh đi_ Liu

- Giải nhanh để Smiley còn cứu Sam_ Nina

- Vậy mai ta quay lại_ Ram

- Giải cho họ đi chị_ Rin loạng choạng bước chân tiến về phía EJ

- Em..được thôi_ Ram quăng bình thuốc về phía Rin

- Anh tự giải cho mấy người khác, 3 giọt là đủ_ Rin giải xong cho EJ liền bước ra cửa biệt thự

- Em ổn chứ_ Ram

- Ô..ổn_ Rin ngã xuống ngất

- R..Rin em sao thế này_ Ram khóc
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 34


Rin đang ở một không gian rất tối, cô lần lần đi thì bỗng có một ánh sáng ở phía trước.

Rin chạy tới ánh sáng đó, cô bất ngờ, Rem em gái bé nhỏ của cô đang đứng trước mặt cô.

- R..Rem, chị nhớ em lắm_ Rin ôm Rem khóc

- Em cũng nhớ chị_ Rem ôm lại Rin

- Hãy ở bên chị_ Rin

- Điều này là khống thể, bây giờ đã có chị Ram bên chị, chị ấy chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho chị mà_ Rem

- Chị đã chết đúng không, chị sẽ ở bên em, chăm sóc em_ Rin

- Không, có rất nhiều người đang đợi chị_Rem

- Không đâu, chỉ Ram đợi chị_ Rin

- bây giờ chị chết rồi, Ram là hồn ma.

Chị em ta sẽ ở bên nhau_ Rin cười

- Hazz, em muốn nói với chị là mọi chuyện đã sáng tỏ rồi, chị quay về SM đi_ Rem

- Không, chị sẽ bên em để em không cô đơn_ Rin

- Rin à, chị bướng quá, bây giờ em đã gặp cha mẹ rồi, em không cô đơn, họ đối tốt với em lắm_ Rem hôn trán Rin

- Phụ Thân, Mẫu hậu sao_ Rin

- Bây giờ em đi đây, bye chị yêu_Rem chạy vào bóng tối

- Rem...Rem đừng đi...Rem_ Rin hét lên, cô không thể đứng dậy chạy theo

-Này...Rin..Rin...

Tỉnh lại_ Ram vỗ nhẹ mặt Rin

- Rem..._ Rin bật dậy

- Em mơ thấy gì à_ Ram

- Thấy Rem_ Rin

- Uk..

Em đỡ chưa_ Ram

- Vết thương chưa lành đâu, mau nằm xuống nghỉ_ Smiley bước vào

- Sao tôi lại ở đây_ Rin

- Là Slendy đưa cô tới_ Smiley

- Tôi muốn gặp ông ta_ Rin

- Cô sẽ được gặp sau khi ta kiểm tra cô_ Smiley

- Nhanh đi_ Rin nằm xuống

- Có lẽ 2 tuần hôn mê, cô đã lành được một phần vết thương, đừng hoạt động mạnh sẽ ổn hơn_ Smiley dẹp dụng cụ đã kiểm tra sức khoẻ của Rin

- Tôi hôn mê 2 tuần_ Rin

- Uk_ Smiley

- Em không cần tắm, 2 tiếng trước chị đã giúp em_ Ram hiểu ý Rin

- Cảm ơn chị _ Rin

- Đồ đẹp đấy_ Rin nhìn mình trong gương.

Cô đang mặc một chiếc váy màu xám, hở một bên vai, có viền ở chân váy.

- Em đi đây_ Rin mở cửa bước ra

Hình như mọi ánh mắt đều nhìn cô

- Em khoẻ rồi_ Jane ôm Rin

- Ta tưởng cô chết luôn_ Jeff

- Ăn waffle không_ Toby

- Em có cần gì không_ Nina

- Được rồi, bây giờ để tôi đi_ Rin đẩy Jane ra

- Sao thế_ Ben

- Chuyện gì _EJ
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 35


* Cốc*Cốc*

- Vào đi_ Slendy

-..._ Rin Bước vào ngồi ghế đối diện Slendy

- Kiếm ta có việc gì không_ Slendy

- Thứ nhất là những sát nhân của ông, thứ hai là con Sam chết chưa_ Rin

- Có lẽ là bọn nhóc đó muốn bù đắp hay xin lỗi con.

Còn Sam sau khi kể hết mọi việc hại con thì nó đã bất tính nhưng hiện tại nó đang ngồi xe lăng_ Slendy

- Tôi muốn ông xoá sạch ký ức của họ về tôi._ Rin

- Tại sao_ Slendy

- Tôi không muốn làm sát nhân nữa_Rin

- Vậy con muốn làm gì_ Slendy

- Một người bình thường _Rin

- Con có thể ở lại đây, con sẽ là người bình thường được ở lại_Slendy

- Hơ..nực cười..ông có thể đáp ứng yêu cầu của tôi không_ Rin cười nhếch mép

- Lý do_ Slendy

- Tôi ngán cái cảnh săn người, chạy cốm và ngán sống với những người không tin tôi_ Rin

- Con hãy sống ở đây thêm 2 tuần, trong 2 tuần con suy nghĩ kỷ hãy nói với ta_ Slendy

- Được thôi, đừng phiền_ Rin bước ra ngoài

______________

- Ngươi xém làm con bé biết_ Toby

- Ngươi thì có_ Jeff

- Nên nhớ là chúng ta nghe lén_ Jane

- Rin quyết định đi thật sao_ EJ

- Chắc vậy_ Masky

- Tại chúng ta không tin chị ấy, đã làm tổn thương chị_ Sally

- Này, ta còn 2 tuần để Rin thay đổi ý định _ Smiley

- Ukm..Cố lên_ All

_______________

- Ram ơi_ Rin

- Sao vậy_ Ram

- Chị nghĩ sao về quyết định của chị em mình _ Rin

- Làm người bình thường thì cũng được nhưng phải có việc làm để kiếm tiền.

Số tiền hiện tại của ta không đủ nuôi ta suốt đời.

À mà còn nhà ở, hay ở chung cư.

Một phòng ngủ hay hai,..._ Ram để ly nước ép trái cây lên bàn cho Rin

- Chị nghĩ nhiều quá_ Rin cầm ly nước ép đưa lên miệng

- Mà em đã đề nghị Slendy giúp việc này_ Ram

- Ukm, ông ấy nói rằng ở lại suy nghĩ kỷ trong 2 tuần_ Rin

- Chị vẫn nghỉ nơi ở của ta sẽ thế nào khi ta đi_ Ram

- Haizz_ Rin lắc đầu

- Ta sẽ sửa lại nhà của mình.

Một phòng ngủ, giường tầng,..._ Rin

- Nghe thôi đã thấy thích_ Ram rửa ly Rin vừa uống nước ép

- Chị em mình sẽ mở quán ăn_ Rin

- Được đấy, đứa nào ăn không trả money chắc chắn không còn mạng_ Ram cười

- Em không muốn giết người nửa_Rin

- Thôi được rồi, giờ tối rồi đi ngủ_ Ram

- uk_Rin
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 36


____8h_____

Rin lờ mờ mở mắt dậy, cô đi vscn xong rồi lấy một chiếc áo bó sát hot bụng, váy xoè mang vào phòng tắm.

Sau khi bước ra, cô mặt bộ đồ đó trên thân hình không quá nở nang nhưng ba vòng cũng được.

Rin đánh thức Ram dậy để thay đồ rồi đi làm tóc như đêm qua hai chị em đã bàn.

Ram sau khi tắm xong khoác lên mình một bộ đồ.

Đồ chị em họ mặc không quá kín đáo, cũng đủ để lộ hình xăm trên cơ thể họ

Minh hoạ đồ Rin mặc

Minh hoạ đồ Ram mặc

Hình xăm sau lưng

Hình xăm trước ngực

Hình xăm ở tay

Hình xăm ở chân

Hai chị em bước xuống lầu, tất cả đều phải bất ngờ.

- Tụi em thay đổi quá nhiều_Jane

- Phải đấy_ Ben nhìn chằm chằm

- Không chỉ cách ăn mặc mà còn có hình xăm _Jeff

- Này, em có xăm có nhiều không_ Clocky đi vòng vòng hai chị em nhìn hình xăm

- Chúng tôi như thế này đều phải cảm cảm ơn những người ở đây_Ram

- Chúng tôi biết là do chúng tôi....._All-Rin+Ram

- Đi thôi Ram_ Rin bước đi

Sau khi ra khỏi rừng đến nơi đông người, hầu như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Ram và Rin.

Cả hai đi rất nhiều nơi mua sắm, trưa thì ghé vào tiệm làm tóc.

Bước ra với mái tóc được làm mới, màn đêm càng làm cho vẻ đẹp lạnh càng đẹp hơn

Tóc hai chị em

Đi khắp cả thành phố đừ cả chân.

Cuối cùng cả hai đi vào một quán bar.

-

Như củ_ Rin và Ram ngồi vào ghế

- Của hai em đây, mới làm tóc đấy à,đẹp phết _ Nữ tiếp viên

- Đơn nhiên rồi_Ram cầm ly cocktail lên uống

- Này hai cô em, trông xinh đấy, chơi với tụi này hết đêm đi rồi bo cho_ Tên đầu trọc

- Xê ra_Rin nói giọng say

- Được thoi_ Tên đầu trọc

Sau khi uống xong, cả hai đi về khu rừng với bộ dạng say nhừ.

Khi vào bên trong rừng một đoạn, cả hai bị chặn lại bởi một đám người.

- Đi đâu vào rừng thế này_ Đầu trọc sờ eo Rin

- Cút_ Rin đẩy ra

- Mày làm gì em tao đấy_ Ram cầm chai bia đập vào đầu tên đầu trọc

- Con **, tao cho mày khỏi đi vào ngày mai_ Tên đầu trọc cầm tay Ram

- Á Á Á_ những tên đàn em đầu trọc

- Lũ chúng mày dám động vào người nhà tao_?????

Đâm vào đầu một tên xấu số
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 37


Jeff xử hết tất cả bọn đã quấy rối Rin và Ram.Tên đầu trọc được tặng một nụ cười vĩnh cữu.

Ở quán bar này chỉ có đám tên đầu trọc và có thêm chị tiếp viên nên sẽ không sót một mạng nào dưới tay Jeff trong quán, chỉ trong quán.

- Tao xử lý hết đám ở ngoài_EJ bước vào

- Sao hai người tới đây_Ram đưa ly cocktail

- Các cô đi lâu quá thì đi kiếm các cô về_EJ

- Hahaha...không cần_Rin cười, cụng ly với Ram

- Khuya rồi, Slendy kêu về đó_ Jeff

- Không thì sao_Ram

- Chắc chị em cô không muốn ngủ ngoài đường_EJ

- Thì ngủ ở đây_Rin đưa ly cocktail đối diện tầm mắt, lắc lắc ly.

- Vậy chờ cốm đến đưa các cô vô nhà giam_ Jeff

- Về thôi Ram_Rin uống hết ly cocktail rồi quăng ra một bên loạng choạng bước xuống ghế

- Ờ _Ram cũng không khác gì Rin nhưng say hơn nhiều

Do Ram quá say nên đã gục, EJ đã vác Ram.

Rin tuy say những vẫn chưa gục, cô lão đão bước đi, không cho Jeff đỡ mình.

Men say đã ngấm vào Rin, bước chân loạng choạng, không vững vàng nên cô đã ngã, nhờ có Jeff đã đỡ cô nên vẫn chưa đo đất.

Lo cho Rin, Jeff bất chấp bế cô kiểu công chúa, mặc cô vùng vẫy.

- Nằm im coi_Jeff cáu lên vì Rin cứ vùng vẫy

- Làm sao ta để...hức...cho một người đã từng...hức vứt bỏ ta...bế ta như...hức..vậy_ Rin mặt đỏ lên vì say, cô dịu vào ngực Jeff khóc

- Xin...xin lỗi em,cô gái của SM_Jeff

Đã quá khuya, mọi người trong SM vẫn chưa ngủ vì chờ hai người đưa Rin và Ram về.

______________

Quá ngắn do mình bí ý tưởng
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 38


___Rin___POV_____

Tời lờ mờ tỉnh dậy trong phòng của mình.

Nhìn qua đồng hồ đã 1h03'.

Tôi dậy trễ vậy.

Nhớ lại đêm qua, Jeff và EJ đưa tôi và Ram về.

À...

Ram đâu rồi nhỉ.

Tôi vscn và thay bộ đồ mới.

MINH HOẠ ĐỒ RIN MẶC

Nhìn lại những bộ đồ cũ của tôi, chúng vẵn rất mới, gọn gàng và sạch sẽ ở một góc nhỏ, làm tôi nhớ lại lúc trước, nhớ lại tôi khi còn là cô gái đơn giản.

Nhưng bây giờ, vài thưa xô đẩy, tôi thay đổi.

Thay đổi cách ăn mặc, phong cách, tính cách, thay đổi hoàn toàn.

Giờ đây tôi là một sát nhân đã củ, không giết người, không đứng trong bóng tối giết người, bàn tay này không còn nhuốm máu, nghe vô lý thật nhưng đôi khi tôi vẫn giết người đấy.

Thời gian lúc trước của tôi đều dành cho SM nhưng bây giờ thời gian của tôi là những quán nước, đến đấy uống bia giải sầu, đôi lúc lại đi bar.

Lúc trước tôi như bà nội trợ, như đầu bếp nấu nướng cho những người tôi thương nhưng bây giờ tôi là bà hoàng trong đêm bar, lắc lư theo nhạc, ăn chơi không điểm dừng nhưng cũng có Ram kề bên, có người đưa tôi về.

Bảo vệ tôi khi men say đã lên.

Nghe như một con đ*, nhưng tôi không như chúng, bán thời gian, không bán thân.

Tôi cứ như vậy, ăn chơi trong đêm.

Bây giờ tôi cũng đang ở tuổi yêu, không biết khi nào nửa kia xuất hiện kéo tôi ra đống hổn loạn này.

Mãi chìm đắm trong suy nghĩ cho đến lúc Slendy gọi tôi xuống.

Bước xuống từng bậc thang, đầu tôi còn nhức do đêm qua uống quá chén, còn ép Ram uống đến say mềm.

- Chuyện gì_ Tôi ngồi ghế đối diện Slendy ở phòng khách

- Ngươi đã đi đâu hôm qua_ Slendy

- Chẳng lẽ ông còn chưa biết.

Hôm qua đi mua sắm, đi ăn, đi nhuộm tóc, cuối cùng đi bar_Tôi vắt chân chéo dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh lại

- Ngươi đi quá giờ quy định, ngươi nghĩ hình phạt của ngươi là gì chứ_ Slendy

- Tùy ông, nhanh đi tôi còn có việc ra ngoài_Rin

-...._ Slendy nổi giận, những sát nhân xung quanh nghe hết câu chuyện đều né xa ra

- Nhanh lên_Tôi mất kiên nhẫn

- Ta phạt ngươi cấm túc trong ngôi biệt thự này 2 tuần_Slendy

- Cái gì, ông điên à_ Tôi đập bàn

- Cứ như vậy_Slendy biến mất

- ÔNG GIÀ, ÔNG ĐÂU RỒIIIIIIII......_ Tôi hét lên

- Chị thấy vậy cũng được_ Ram từ đâu xuất hiện

- Chị...._ Tôi tức giận nhìn chị

- Chị ngán cái cảnh phải đi bar, chán bỏ xác_ Ram

- Em không thấy vậy, chị có thể ở nhà _Tôi bình tĩnh lại nói chuyện với chị

- Không, em không xăm thật vì chị không thích xăm, không thích em xăm nhưng chị chấp chận đi bar với em, bảo vệ em và bù lại vì chị cấm em xăm_ Ram

- Xăm giả thôi_ Rin
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 39


- Em muốn xăm thật cơ à_ Ram

- Muốn nhưng vì chị em không làm vậy.

Thời đại nào rổi_Rin

- Bỏ qua việc xăm, em cứ rượu bia rồi lại say mềm.

Em không lo cho bản thân nhưng chị lo, em nên chấp nhận lệnh cấm túc của Slendy_ Ram

- Chị thừa biết tại sao_ Rin cáu gắt

- Chị biết, nhưng em cứ hay uống rượu bia, uống rất nhiều_ Ram phản bác lại

- Em uống giải sầu có gì sai_Rin

- Uống quá nhiều không tốt đâu, hại sức khoẻ, chị không muốn chết sớm.

Nên nhớ chị sống được nhờ em nhưng em không bất tử, chị dù gì cũng là hồn ma, còn em thì sao, em vẫn là người, em còn tương lai_ Ram

- Tương lai....Em không có tương lai....Tương lai em mù mịt....đã là sát nhân thì làm sao có tương lai_ Rin

- Em có thể không làm sát nhân, đi con đường khác_ Ram

- Dù có đi đường khác thì đôi tay này vẫn dính máu, dù sao em cũng là sát nhân, không trối bỏ được_Rin cuối đầu nhìn xuống

- Em....._Ram

- Hai chị đừng cải nhau_Sally

- Cải qua cải lại không có lợi gì đâu_Clocky

- Hai đứa nói nhỏ nhẹ, trao đổi với nhau_Jane

- Chị em..với..nhau không nên cải nhau..

Toby có chị..nên Toby..hiểu chị em sẽ yêu thương nhau..không lớn..tiếng với nhau..có gì..từ từ nói_Toby

- Đúng đấy_ Jeff

- CÁC NGƯỜI THÌ BIẾT GÌ _Rin

- Từ từ bình tĩnh nào, ăn kẹo không_LJ

-...._ Rin bước xuống bếp lấy một chai rượu rồi đi lên phòng đóng manhh cửa lại

- Con bé như thế do các người_ Ram nói xong biến mất

- Nếu không do chúng ta, có lẽ sẽ không như vầy_EJ

- Còn 12 ngày, chắc mọi người hiểu rồi chứ_Helen

- Nếu không giữ được Rin thì chúng ta không thể gặp Rin lần nào nữa_Slendy

- Tôi tưởng ông đi luôn_Jeff

- Chỉ là ta đi lấy đồ, quay lại thấy_ Slendy

_________9h00___Tối_____

Tại phòng Rin.

Cô ngồi ở cuối giường, xung quanh toàn những lon bia rỗng, rượu vang đã hết.

Cô đã say, tay vẫn cầm chai rượu uống.

Căn phòng bao phủ bởi bóng tối, mùi rượu bia, chỉ có ánh trăng soi sáng qua cửa sổ đủ để thấy một cô gái với nỗi buồn khó vơi, giọt nước mắt làm ướt đẫm đôi mi, chảy dài trên má.

Cô cứ uống, cứ uống, cớ sao vẫn chưa quên nỗi buồn.

Một cô gái trẻ, xinh đẹp tại sao lại phải chịu nỗi buồn đấy.

Cô gái mang danh sát nhân, giết người không gướm tay liệu có được tình yêu, may mắn, niềm vui,...hay không.

_________________________

Có một người chị, lo lắng cho em, đau sót, thương cảm cho đứa em tội lỗi.

Ngồi ngoài căn phòng, tựa lưng vào tường.

Cô sót khi phải nghe tiếng khóc, tiếng nấc của cô em gái sau bức tường, trong căn phòng.

Cô có thể làm gì cho em mình, linh hồn tội lỗi, cư ngụ trong cô em mình bao năm mới được thoát ra.

Cô muốn giúp cho em gái mình nhưng giúp bằng cách gì.

Cô muốn giết tất cả người làm nên nỗi buồn của em cô nhưng không thể, có lẽ con tim cô cũng cảm nhận được tình thương của họ.

Cô sợ một mai em mình chết, cô sẽ làm sao, cô không muốn em mình vì tội lỗi, nỗi buồn hay rượu bia mà chết.

Ngồi ngoài căn phòng, cô lại lại em gái cô lúc xưa là một cô bé tốt bụng, mái tóc suôn mượt màu nâu thừa hưởng từ mẹ, đôi mắt trong màu tím giống cha, luôn tươi cười, nhí nhảnh.

Còn cô, cô chị tóc trắng từ cha truyền lại, đôi mắt màu tím, khuôn mặt tưa tựa mẹ mình, tính tình vô cảm, chán đời.

Hai hình bóng ấy giờ còn đâu.

Cô chị trách tại sao số phận lại cướp sinh mạng gia đình cô, cướp sinh mạng cô khi được hồi sinh, biến em cô thành sát nhân.

Cô không muốn mọi chuyện như thế này, cô không biết mọi chuyện sau này sẽ đi về đâu.

Cô muốn em gái cô khi xưa, đơn giản, đâng yêu, giản dị chứ không phải là một người con gái hư hỏng, ăn mặc khác đi, tính cách thay đổi, sống như những dân chơi không điểm dừng.

________________________________

Trong căn biệt thự rộng lớn, các sát nhân không ngủ được, một số thì đi săn.

Tâm trạng đều như nhau, đều cảm thấy tội lỗi cho sai lầm của mình, đều muốn mọi thứ trở lại trước khi đi quá xa.

Ai cũng muốn tìm cách để chuộc lại lỗi nhưng bằng cách gì khi niềm tin không còn.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 40


Rin cô đã ở trong phòng 4 ngày.

Mọi ngươi lo lắng cho cô.

Cứ một lát lại có người gõ cửa phòng, cố nói chuyện với cô, lôi cô ra ăn nhưng nhận lại được sự im lặng, đuổi đi.

Ánh trăng đêm soi sáng mọi nơi.

Khu rừng mang vẻ yên lặng, bí ẩn.

Cô ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn bên ngoài.

Mọi thứ vẫn như củ riêng cô thì không.

Lòng nặng trĩu u sầu, cô nhớ về ký ức khi xưa.

" Tha thứ sao" là những gì cô đang nghỉ.

____Rin____POV____

Nên tha thứ, một tuần trôi qua, giờ còn một tuần để đưa ra câu trả lời.

Tôi phải làm sao.

Ram có lẽ lo lắng lắm, nếu tôi chết đi sẽ ra sao.

Cứ chìm đắm trong suy nghĩ, tôi vẫn uống thứ nước có cồn này.

Tôi say, nhưng sao không bỏ muộn phiền này ra.

Cầm lọ thuốc an thần, tôi uống hết.

Sau đêm nay, mọi thứ khác rất rất rất nhiều.

Tôi ngã xuống đất, đau thật, cảm giác khó chịu quá.

Nhìn chai rượu tôi cầm khi nãy đã vỡ do tôi té kéo theo nó, đó là tim tôi, nó nát rồi.

Lạnh quá, tôi....sẽ chết...tạm biệt...

Mắt tôi mở không lên.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Thông báo


Bộ truyện này sắp END rồi.

Có reader nào muốn bộ khác không, hãy comment nha.

Mình làm truyện không hay, ATSM thì cũng có trong truyện.

Mình biết là mình làm truyênh không hay nhưng vì thích nên mình làm.

Mình làm truyện đăng ở Wattpad, mình bỏ công miễn phí cho mọi người, mọi người thấy thích là vui rồi.

Mong mọi người ủng hộ.

Tâm sự nhỏ: Nhiều khi mình thấy buồn, truyện tác giả khác đăng rất nhiều comment, bình chọn.

Mình cũng muốn như vậy.

Mình đã so sánh truyện mình rồi, nó không hay như người ta.

Nhưng cũng có bạn comment cho truyện mình, bình chọn nữa, mình vui phần nào.

Cảm ơn bạn nha.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Thông báo


Mình phân vân cái kết truyện HE hay SE.

Mọi người muốn cái kết như thế nào?

.

.

.

.

.

.

CẢM ƠN ĐÃ ỦNG HỘ TRUYỆN MÌNH NHAAAA
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 41


RIN...RIN...EM SAO THẾ...CÓ AI KHÔNG...."

Ơ, sao chị ở đây, nhiều tiếng nói quá, tôi không thể mở mắt được...

_______________________

- Tất...tất cả là tại tôi_ Ram

- Chị...chị ấy sẽ chết sao_ Sally khóc oà

- Này...bình tĩnh tí nào...sẽ không sao đâu...có Smi và Ann mà_ LJ

- Rin, nó sẽ sống thôi như....như những lần kia vậy_Ram run người ngồi ôm gối trước phòng phẩu thuật

- Nè...cô nói như những lần kia là ý gì_ Jeff lắc người Ram

- K...Không có gì...tránh ra đi_ Ram nhận ra mình vừa nói gì đó không nên nói

- Cô đang dấu gì đúng không_ EJ khoanh tay dựa lưng vào tường

- Có thì sao_Ram

- Ram à, có chuyện gì em nói đi_ Jane

- Hứ...do các người...nói ra làm đ*o gì_ Ram

- Lỡ đâu mọi người giúp được gì cho Rin thì sao_ Clocky

- Giúp sao, nực cười_ Ram

-.....Muốn biết không_Ram

- Nói đi_ Slendy

- Mấy tiếng rồi_ Ram

- 2 tiếng 13 phút_ Liu

- Nói ra thì thấy Rin khó chết.

Nhiều lần nó tự sát rồi, không thắt cổ thì nhảy lầu mà không nhảy lầu thì rạch tay hay nhảy sông, có lần tôi biết thì cản được, nhưng tôi đâu phải thần thánh gì mà cản được nên bệnh viện là hàng đầu.

Rin từng trầm cảm khoảng thời gian, giờ chắc đỡ,...Tôi không giết xác người hay đốt rừng này là may rồi....Đ*o m* nó, nếu được chọn lại tao chắc chắn lẽ lôi con bé đi, không để nó ở với lũ chúng mày.

M* kiếp, do tao ngu, đ*o trách được_ Ram khó chịu

- Ta biết do chúng ta, làm gì để thay đổi_ Slendy

- Đổi đổi cái gì, nó chết tôi đảm bảo các ngươi không yên_ Ram

________2 tháng sau______

- Con ngu, mày bị gì tao sống....sao hix_ Ram nhào tới ôm Rin mới tỉnh

- Chị là ai, đây là đâu, tôi là ai_ Rin

- Để ta xem_ Smi

-....._

- Hình như, mất trí nhớ_ Smi

- Gì_ Ram

- Này, hai người là ai_ Rin

- Nghe cho rõ, chị là Ram,chị của em,còn hắn kệ đi_ Ram

- Vâng ạ, chị mà em là ai_ Rin

- Em là Rin,em gái chị_ Ram

- Vâng, ơ...em có hình xăm này, tay em sao lại nhiều vết cắt vậy, au...đau quá_ Rin chạm vào miếng băng cổ tay bị đứt

- Do mày ngu_ Ram

- Mày là ai thế chị???_ Rin mặt ngu ngơ

* Rầm* Rầm*

- Em tỉnh rồi_ Jane ôm Rin

- Em làm ta lo lắm_Jeff

- Mọi người là ai, cosplay à_ Rin

- Em sao thế_ Clocky

- Mất trí nhớ rồi_ Smi

- Thật đấy ạ, chị nhớ ra em không_ Sally

- Em là ai_ Rin

.....Tua....Sau 1 tháng...

- Nhanh lên, ta còn phải đi_ Ram

- Vâng, mik có thể quay lại không_ Rin

- Tùy em_ Ram

- Trước khi mất trí nhớ, có chuyện gì vậy chị, ở đây cũng tốt mà, ai cũng đối sử với em tốt.

Chị lúc nào cũng cáu gắt với họ_ Rin bĩu môi

- Nghe rõ, em tốt nhất đừng nhớ,có gì nói chị,không dấu_ Ram kéo vali đi, mở cửa

- Vâng_ Rin

Hai chị em bước xuống cầu thang.

Tất cả đều ở đó

- Chị đừng đi_ Sally ôm Rin và Ram

- Đừng ai nói gì thêm, đi nhanh Rin_ Ram

- Em có lời muốn nói_ Rin

- Nói đi_ Ram

- Em cảm ơn mọi người thời gian qua đã yêu thương, giúp đỡ em.

Mọi người phải hạnh phúc.

À mà nhớ cẩn thận khi săn.

Em không hiểu mọi người xin lỗi em cái gì nhưng em sẽ tha thứ_ Rin cúi đầu

- Tạm biệt_ Jeff

- Bảo trọng_ EJ

- Đừng quên Toby_ Toby

- Nếu được liên lạc với ta_ Ben

- Chị Rin...hix_ Sally

---Tua___ Sau khi Slendy dịch chuyển hai chị em đến ngôi nhà nhỏ của mình __

- Papa, bảo trọng..._ Rin ôm Slendy khóc nức nở

- Ukm...con cũng vậy_ Slendy

- Về nhanh đi_ Ram

-...._ Slendy xoa đầu Rin và Ram rồi biến mất
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 42


Ảnh minh hoạ

_____Rin___POV___

Đã 2 năm từ khi chúng tôi đi, cuộc sống hiện tại rất tốt nhưng tôi cảm thiếu vắng lắm, tôi không còn cười nhiều, ăn cũng ít.

Chúng tôi thì đã mở một quán cafe+ăn.

Chúng tôi có tuyển một nhân viên siêu đẹp trai, nói thật thì đẹp lắm, tôi mê mẩn vẻ đẹp ấy lun, không biết từ khi nào mà tôi mê trai hẳn ra.

Kể ra thì tiếc, anh ta hết hạn 2 năm làm cho chúng tôi, anh ta phải về lo cha mẹ già.

Mong gặp lại anh đẹp trai Sandra.

Anh ta có mái tóc trắng, mắt vàng, nói chuyện rất thoải mái.

Sao tôi mê trai quá.

Tuy cuộc sống rất đầy đủ nhưng tôi vẫn nhớ những ngày tháng bên họ.

Không biết giờ họ ra sao.

Nhìn lại tôi thay đổi rồi, chạy theo hiện đại rồi, lâu lâu nhuộm tóc, mua sắm, làm đẹp.

Còm Ram thì vẫn lo sợ gì đó.

Những lúc tôi kể tôi đã thấy một chàng trai hoodie trắng đứng nhìn tôi bên con trong con hẻm, hay máy tính bị rè, quán thì lâu lâu có vài người che mặt ghé vào thì chị như người điên, nổi giận đùng đùng, có khi đi đâu cả ngày.

Tôi lúc đầu đòi về sống với họ, Ram không cho, còn mắng tôi và nói rằng tôi "muốn quay lại cuộc sống sát nhân lẫn trốn nữa sao", và lấy Sandra ra nói rằng tôi không muốn gặp Sandra nữa à.

Thú thật tôi có chút tình cảm với anh ta.

____________________________

Rin có đến được với Sandra sống cuộc sống hiện tại hay là quay lại Slender Mansion?

Mọi người nghĩ thế nào?
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 43.


Hôm nay quán tôi có một nhóm nam vào, sớm, mở hàng cho ngày hôm nay.

Mà để ý, có 6 người mà toàn trai đẹp.

Người ta nói đúng, trai đẹp thì đi theo bầy.

Sau một lúc lâu họ ở quán tôi, họ gọi rất nhiều món.

Nhìn kỉ thì, tôi nghĩ trong đó có 2 cặp đang yêu nhau, không ngại âu yếm nhau, hôn nhau nữa cơ.

Nhiều người nhìn họ thật, có người còn bàn tán, chế giễu họ thì nhận lại ánh mắt giết người khiến họ sợ và liền trả tiền rồi rời khỏi quán.

Thời buổi bây giờ hiện đại rồi, LGBT có gì sai đâu.

Nhìn 4 trong 6 người đang âu yếm nhau, con hủ như tôi thích lắm cơ.

Tôi đã làm quen và biết được tên họ.

Hai anh trai thẳng tên là Jikel và Wimol.

Hai em thụ là Annas và Beru.

Hai Anh công là Zera và Tazu

Annas & Zera

Beru & Tazu

Tôi thật sự ngưỡng mộ tình yêu của họ, bất chấp, kệ đời.

Mà nói chuyện với Annas thì Zera lại ghen.

Nói chuyện với Beru thì rất hợp, Tazu không phiền khi có khoảng cách, không như Zera ghen bất chấp, nhưng mà chúng tôi nói chuyện với nhau hợp quá nên vỗ vai, cười nói thân quá thì Tazu lại ghen.

Nói nữa thì sợ thụ sẽ khỏi đi luôn nên nói chuyện với 2 trai thẳng thôi, Jikel đẹp trai, tính ấm áp lắm có, Wimol tên hơi khó đọc nên anh ta đã cho tôi gọi bằng biệt danh Wi luôn và Ji cũng vậy.

Beru nói rằng tôi rất quan trọng với họ nên mới được họi, không cô gái lạ nào được gọi.

Sao Vinh hạnh quá

Jikel

Wimol

Ram nói rằng nếu tôi không mất trí nhớ thì Wi sẽ là gu tôi, chắc chắn tôi sẽ điên cuồng theo đuổi cậu ta.

Ukm...mà cũng đúng, trai đẹp đơn nhiên phải theo.

______2 tiếng sau_____

Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ, Wi nói rằng thích tôi...

Tin đc ko đây...tôi có gì để thích.

Anh ta giỏi thả thính ghê.

Trái lại thì luôn nhìn tôi, weo...là lùng...

Beru nói là Ji và Wi thích tôi từ lúc mới mở quán, làm sao tôi tin được chứ.

Tận hai Hot Boy để ý.

Ram thì nhing chả quan tâm, nhưng thật ra vừa quan tâm tôi đang như thế nào và lo lắng gì đó.

_____________________________

Từ khi quen biết họ, ngày nào họ cũng đến, tuy phiền thật mà vui.

______________________________

Lâu lâu lại nhớ tới chàng trai tóc trắng mang tên Sandra, nhớ lại bóng dáng lau bàn, dọn dẹp, làm nước,...của anh ta.

Không biết anh ta sao rồi?

Hình như tôi thích anh ta rồi

____________________________

Mỗi khi bần thần nhớ về anh ta thì Ram lại chọc tôi, khiến mặt tôi đỏ luôn

Những cô gái tới vì anh ta thì cũng chả đến vì không có anh, những gái khác không biết đến hỏi thì tôi đều đuổi đi.

Chả cần nhỏ nào quan tâm, thích hắn.

Mình tôi đủ rồi.

Nhớ hắn thật

__________________________

Beru nói Ji thích tôi là sai rồi.

Tình cờ một lần thấy trong ví anh ta có hình Ram, do chị em tôi giống quá nên là nhầm lẫn.

Mà Ji cũng chả giải thích vì sợ Ram biết hay sao.

_______________________

2 tuần liên tiếp từ ngày quen biết nhau, Ji luôn đến vì một lý do là Ram.

Họ cũng dần thân nhau.

________________________

Tôi đã có thông tin của San( Sandra) từ Ji.

Dễ lâm, chỉ cần tôi lấy ảnh của Ram và vài thông tin nhỏ như sở thích, hay làm gì,...trao đổi với anh rể tương lai.

Tôi đưa Ji ảnh Ram 2 năm trước và hiện tại.

Ảnh 2 năm trước

Ảnh hiện tại

_________________________________________

Tôi đã từ chối lời tỏ tình của Wi, tuy tôi biết sẽ rất đau nhưng thà như thế, chứ để càng lâu, càng khó nói.

Wi đã chấp nhận và nói tôi sẽ là em gái nuôi của anh ta

Hmmm...

Em gái nuôi

_________4 tháng sau______

Ji đã là người yêu chị tôi rồi.

Họ đã dọn vào ở cùng nhau.

Nhìn họ thân mật mà tôi cay mình còn FA và đơn phương San

___________________________

Hai cặp Annas&Zera và Beru&Tazu nhận con nuôi.

Wi thì thì cả bầy gái theo nhưng tôi chọn cho anh ta một cô gái, họ cải nhau suốt ngày nhưng sẽ ổn thôi.

Tôi cũng đã liên lạc lại với San.

Chúng tôi nhắn tin, gọi cho nhau thường xuyên.

Bây giờ không biết San có thích tôi không.

Lely cô gái tôi chọn cho Wi.

Anh ta cho tôi chọn vì tô là em gái anh ta mà

_____________

Lưu ý

Tất cả hình ảnh chỉ để minh hoạ
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 44


Mưa đêm nay, làm tôi cảm thấy buồn, thiếu vắng.

- Rin, xuống ăn mau_ Ram

- Vâng_ Tôi nhìn điện thoại rồi chạy xuống lầu

- Hôm nay có món ngon ó_ Ram

- Waoo, có bò bít tết, kim chi, suzi, cơm chiên trân châu và... lẩu sao_ Tôi lại nhớ tới San

- Sao thế_ Ram

- Kh... không có gì_ Rin

- Chị/em có chuyện muốn nói_ Rin+Ram

- Em/chị nói trước_ Ram+Rin

- Ahaha....Em nói_ Ram cười

- Thật ra thì dạo này có một số chuyện lạ lắm chị...à mà anh rể đâu..._ Rin

- Anh ấy nói ra ngoài gặp bạn bè_ Ram

- Dạo gần đây em cảm thấy..._Rin

- Bị theo dõi, đồ điện có vấn đề, tivi rè, gặp bóng người,..._Ram

-Ukm và lần cuối tuần trước em, em call vidio với San, em thấy tivi anh ấy cũng rè, có bóng xanh ở trong tivi và bóng trắng đứng ngoài cửa sổ nhìn anh ấy.

Em đã nói cho anh ấy, anh cũng kể là hay bị nhức đầu, ù tai, bị theo dõi,...

Trước kết thúc cuộc nói chuyện, em cảm thấy có gì đó không ổn trong nhà anh ấy.

Và từ khi kết thúc cuộc trò truyện, em... không thể liên lạc với anh ấy.

Đến nhà thì hai bác nói rằng anh mất tích mấy ngày_ Rin

- Bóng xanh, trắng, tivi rè, ù tai, nhức đầu,..._ Ram

- Em đang nghĩ là..._ Rin chợt nhận ra

- Chắc rồi_ Ram

Rin đứng lên chạy lên lầu thay quần áo, và đem theo roi da độc quyền của mình, Ram cũng thay đồ và lấy súng theo.

Họ gặp nhau ở phòng khách

- Này.

Đi đâu_ Ji ngồi trên ghế, để chân lên bàn

- Em giải quyết một việc_ Ram

- Anh đi cùng_ Ji cầm súng nạp đạn

- Không có gì quan trọng đâu anh_ Ram

- Không quan trọng thì tụi em cầm theo vũ khí làm gì_ Ji

- Ờ..em_ Ram

- Anh biết rồi...anh phải bảo về vợ chứ_ Ji đưa tay lên đầu Ram khi đang vòng tay ôm cổ anh

- E...hèm_ Rin
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 45


- Này, sắp tới chưa chị_ Rin ngồi ghế sau

- Gần tới rừng_ Ram ngồi ghế phụ

- 10' nữa tới bìa rừng_ Ji lái xe

- Mình đi 8 tiếng rồi_ Rin

- ukm... lâu thật mà anh buồn ngủ không đó_ Ram lo Ji đang lái xe thì buồn ngủ

- Không có_ Ji

- Thật không_ Ram

- Anh đã ngủ ở trạm dừng chân rồi_ Ji

- ukm..._ Ram

- Ôm chị em ngủ ngon lắm ha Ji_ Rin chọc

- Đúng_ Ji

- Rồi em cũng sẽ gặp được nửa kia của em_ Ram

- Chuẩn bị đi, có khi còn bị thương nặng, không dễ dàng đâu_ Ji nhìn ra cửa sổ xe

- Này, không được mềm lòng đâu_ Ram

- Không biết_ Rin

- Lúc này chị muốn em gái chị như lúc đầu, không mềm lòng trước ai và một có cái đầu lạnh_ Ram

- Anh tấp xe vào đó đi_ Ram

- Chị.._ Rin nói nhỏ
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 46


Mặt trời dần khuất bóng nhường chỗ cho mặt trăng, không khí thay đổi khi không có nắng, tại khi rừng cấm do nhiều cây che đi ánh nắng cũng đã lạnh nhưng đêm buông xuống càng lạnh hơn và đặc biệt hơn là nơi có sát nhân nên không một ai bén mãng tới nhưng đôi khi lại có người chán sống lao đầu vào, kết thúc chỉ chết, may mắn thì thấy xác.

Ba bóng người đang tiến đi sâu vào rừng, không ai lên tiếng, im lặng nến nỗi nghe được hơi thở của nhau.

Người thì lo lắng cho vợ, người thì hạnh phúc còn người đang ghen tị, mặt đen như than nhưng trong lòng lại vui vì người chị thân yêu tìm được một nửa kia.

- Mình đi đúng đường không_ Rin không chịu được lên tiếng

- Chị không nhớ_ Ram

- Sao em nói em biết đường_ ji

- Vì em nghĩ thế_Rin

- Vãi... lạc đường là toi...em..._ Ji

- Em là em gái Ram_ Rin đá mày

- Em....._ Ji

- Em của Ram_Rin

- Em ngon thì nói lại coi_Ji

- Em của Ram_ Rin

- Hừ...em cứ lập đi lập lại_ Ji

- Em là em gái thân yêu của Ram là em vợ anh_ Rin

- Thôi... thôi_ Ram lên tiếng khi thấy Ji không thể cải nửa

- Được rồi, muốn nghe em hát không_Rin

- Hát trong rừng??_Ji

- Ừ, tại em sợ ma l_Rin

- Lại đây, chị nắm tay _ Ram

- Ôi....

CHỊ YÊU ỚI ỚI ỚI XINNNNNNNN HÃY THAAAAAA THỨ CHO NGƯỜI EMMMMMM GA...ÁI BỊ TRÚNGGGGGGG LỜI NGUYÊN UYỀN......_ Rin hát với chất giọng khủng khiếp khi thấy mặt Ji đen xì vì ghen và đi tiếp

- TRỨNG RÁN....

TRỨNG RÁN CẦN MƠ Ỡ Ỡ BẮP CÂN ẦN BƠ Ớ YÊU KHÔNG CẦN CƠ Ớ CẦN SAN CƠ Ớ Ơ Ớ Ơ_ Rin vừa hát vừa lắc lư, giọng ca khiến cho mọi loài chim xung quanh phải bay đi

- e...hèm...

1 nhát là banh xác....2 nhác là vác đi...3 nhát là cất đi...4 nhát là phát lịch ô dé ô dè ô de... bánh ơi... nhớ bánh_ Rin ngân nga khi không còn lên giọng cao

- Không ai nói giọng Rin... hơi...um.._ Ji

- Vâng, em biết nhưng không dám nói.

Con bé từng hát hay.

Thẳng ra em sợ nó buồn_ Ram

- Em có thể kêu ngừng không, sắp tới rồi và nếu cứ bay nhảy thì vấp thứ đó_ Ji

- Vâng_ Ram

- Đừng hát nữa và coi chừng thứ đang ngán chân em_ Ram

- Sao thế..au_ Rin vấp cây xà beng té

- Có sao không_ Ram đỡ Rin dậy

- Xẻng sao... sắp tới_ Ji

- Chuẩn bị thôi... cẩn thận đó_ Ji nâng cao cảnh giác
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 47


* Cạch* Kéttttt*

Rin mở cánh cửa, bên trong tối om, nồng nặc mùi máu, không bóng người.

- Ram ơi, chị đâu rồi....Aaaaaaa_ Rin bị ai đó kéo đi

- Rin_ Ram loay hoay tìm Rin

- Từ từ đã, nắm tay anh, để không lạc rồi tìm Rin_ Ji lấy điện thoại bật đèn pin lên dọi xung quanh

_______chỗ của Rin_____

- Tối quá, mả ba thằng lôi bà _ Rin cáu lên vì xung quanh không một ánh sáng và lạc Ram và Ji

* cách* ạch*

- Đứa nào, ra nhanh, đừng có làm trò nữa_ Rin nhìn xung quanh xem ai phát ra tiếng động

- hahahaha_???

- Thằng nào_ Rin quay xung quanh bất chợt đụng vào một bức tranh đầy bụi

' Làm sao đây, tối quá, a đúng rồi điện thoại'

Cô bật đèn pin điện thoại, soi sung quanh, cô nhìn thấy một bức tranh đầy bụi lúc nãy chạm vào, được phủ một miếng vải, tò mò cô kéo xuống, hiện lên một bức ảnh lớn, có rất nhiều người và xung quanh cũng rất nhiều tranh như thế, cô kéo xem hết.

Nhận ra là họ nhưng cô tò mò tại sao mọi vật xung quanh có khăn chải lên tránh bám bụi mà đâu ai ở thì làm vậy đâu.

Cô lo lắng, cô sợ họ không còn ở đây, nhưng cô lại phản bác lại ý nghĩ đó.

Nếu không ai ở đây thì người nào kéo cô đi một đoạn xa.

Dọi đèn ở góc tường, cô thấy có người đứng đó với áo trắng.

Vội vàng cô làm rơi điện thoại la lên.

- YAAAAA.....MAAAAAA.....RAM..

CHỊ ĐÂU, SỢ QUÁ RAM ƠI_ Rin hét lên ngồi bệt xuống đất

- Lâu không gặp mà cô nhát thế_???

- Giọng...nam....Ma nam sao...AI_ Rin vội lấy điện thoại

- Không nhớ ta_??? tiến lại khum lưng

- Giọng ngươi quen thật...A... thì ra là ngươi, thằng ta hay thấy nhìn ta đúng không_ Rin hết sợ khi chạm vào vai hắn

- Ừ_????

- Ta xem mi là thằng nào mà dám.....Aaaaaa....A...._ Rin la lên khi dọi đèn vào mặt tên đó

- Nhớ ta không_???

- A...Anh...Jeff_ Rin lao tới ôm Jeff vui mừng

- Chặt quá_ Jeff vỗ lung Rin

- Em xin lỗi... mà mọi người đâu... tại sao nơi này toàn bị phủ khăn và bụi không_ Rin

- haha...ta tưởng nhóc đi luôn không về_ Jeff

- Em về đây có việc mà dạo này anh hay lên béo quá ha _ Rin

- Ta đoán là thằng nhóc tóc trắng đúng không_ Jeff

- hihi...sao biết hay_ Rin

- Chị nhóc đâu_ Jeff

- Lúc nãy bước vào chưa kịp làm gì thì ai đó kéo em đi mà Jeff... có phải anh kéo em không_ Rin

- Không_ Jeff

- Em cần tìm San à nhầm Ram_ Rin

- Hừ...Em đi đi, cẩn thận, sẽ không ai nương tay với nhóc_ Jeff đi sâu vào bóng tôi, không thấy bóng dáng.

' San đừng bị gì nha, họ tàn nhẫn lắm mong anh vẫn tốt'

_________Chỗ Ram_____

- Con bé đâu rồi_ Ram

- Đừng lo...ta sẽ tìm được con bé_ Ji

- Ji... hứa với em...anh không được liều và cần thiết thì chạy đi.

Họ không đơn giản_ Ram

- Ukm...Anh hứa và em cũng vậy_ Ji

- Em hứa_ Ram

* Bụp* Bụp*

- Vác chúng tới chỗ ngài thôi_????

- UKM_???
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 48


Rin dần mở mắt, cô cảm thấy đầu đau ê ẩm, tay xoa đầu thầm rủa ai đánh cô, bất chợt cô khựng lại, mắt mở to.

Một lúc sau cô lấy lại bình tĩnh, trước mắt cô là San đang bị trói trên ghế, người đầy máu, chiếc áo sơ mi trắng đã rách và rỉ máu, gương mặt tuấn tú bầm vài chỗ, màu tóc trắng đã nhuộm đỏ bằng máu.

Cô gắng lết lại quỳ trước chỗ anh, tay nâng mặt anh lên nhẹ nhàng xoa vài nơi bầm, lòng cô đau như cắt.

- S...San à...A...anh sao vậy... tên nào làm anh ra thế này...t.. tỉnh lại...đi...anh đừng làm sao đó...Anh à...Anh ổn không....San...hix_ Cô có gắng nói, nướt mắt rơi

- TÊN NÀO, EM PHANH THÂY NÓ_ Cô nổi điên

- R..Rin...không...em... không làm lại đâu_ San tỉnh dậy, nói rất nhỏ vì không còn sức

- A...Anh...

Hừ..

Anh làm tôi lo lắm...

Tưởng anh chết_ Rin thò tay vào túi áo rút ra ôm chầm lấy anh

- E...em đi nhanh đi..._ San

- Không_ Rin

- Mau ra đi, nhanh... từ khi nào các người hèn hạ tới vậy_ Rin đứng lên

Bỗng dưng đèn sáng, trước mắt cô, các sát nhân, nỗi ám ảnh người dân đang ngồi và đứng.

- Vậy từ khi nào nhóc quan tâm hắn_ Ben

- Từ khi bỏ nghề_ Rin

- Dù thế nào vẫn là sát nhân_ LJ

- Hừ...

Ram và Ji đâu_ Rin

- Phía đó_ EJ chỉ dao về phía hai người đang bị trói

- Hừ_ Rin lại chỗ họ cởi trói

- Thằng này sống dai thật, ta muốn thí nghiệm hắn_ Smiley

- TRÁNH RA_ Rin đẩy Smiley ra, không cho chạm vào San

- Làm gì mà nóng tính_ Jeff

- Nói, các ngươi muốn gì_ Rin

- Cô vẫn không ngu hơn ha_ Nina

- Câm mồm thúi ngươi lại_ Ram

- Ta muốn ngươi quay lại_ Slendy

- Mong muốn cũng hay...

Nhưng rất tiếc ta từ chối_ Rin

- Sẽ phải hối hận_ Toby

- Tại sao lại bắt San _ Rin

- Sao ngươi không hỏi hắn là đã làm gì, tội hắn ta không bỏ qua_ Slendy

- Tội gì mới được_ Rin

- Hỏi hắn xem_ L.Jill

- Anh ta còn hơi nói_ Rin

- Vậy nói xem, sao cô tới đây_ Jane

- Ukm... nghĩ xem_ Rin đỡ San dậy, dây đã bị đứt rớt xuống vì tranh thủ thời cơ ôm San mà cắt

- Không ngờ_ Jeff

- Cái này còn bất ngờ hơn_ Ji quăng một trái boom khói

- Chạy nhanh_ Ram
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 49


- hộc hộc...cố lên San_ Rin đang dìu San chạy

- Để anh cõng cậu ta_ Ji

- Sắp tới bìa rừng_Ram

- Chạy đâu cho thoát_Bóng trắng vuột qua cản trước mặt

- Rồi xong_ Rin

- Các ngươi nghĩ đi dễ dàng_ Slenderman

- Đến lúc này thì đành_ Rin lấy vũ khí ra

- Còn hắn_Ji đỡ San ngồi tựa lưng vào cái cây

- Nếu có cơ hội ra chỗ chiếc xe_ Rin

- Ji, Quay xe_ Ran

- Tuân lệnh phu nhân, muội muội_ Ji

_______Rin______

Các đòn đánh của cô rất dứt khoát, nhanh nhẹn khiến cho đối thủ hao tâm tổn sức.

Hiện tại cô đang đánh với Jeff.

Đáng lẽ ra là cô sẽ đánh với nhiều hơn một, do bọn cô đã cài bẫy nên phía nên Slenderman đã bị gục ngay khi gần bẫy, nói chi chạm vào.

Jeff vung dao từ trên cao, cô né được nhát dao nhưng không né được cú đá xoáy của Jeff.

Cô lùi lại, lấy lại thăng bằng, quất roi tới chỗ Jeff nhưng hắn lùi lại né và phi dao vào cô, cô nhảy sang ngang né nhát dao nó nhưng bất cấn ăn nguyên câu dao thứ hai vào đùi.

Đã 2 năm cô không làm sát nhân, không chịu những vết thương lớn nên lần này cô cảm thấy đau, đau lắm.

Nhanh cơ hội, Jeff tiến tới chỗ cô đang khụy gối mà sút như một cầu thủ vào bụng cô.

Ngã văng ra, cô đau đớn ôm bụng lăn ra chỗ khác ngồi dậy né cú đá tiếp theo của Jeff.

Trong thế bất lợi, cô đành dùng khẩu nhục kế với Jeff, thành công cô sẽ thắng.

- Ay ya...Jeff...

đừng đánh người ta nữaaaa...

đau lắm_ cô lấy tay quẹt ngang dưới mắt, làm đối thủ tưởng cô khóc vì đau

- H... hở_ Jeff đơ người,mặt biến dạng không tin con ngồi trước mặt hắn là Rin

- Sơ hở rồi nhe_ Rin

Cô nhanh cơ hội Jeff còn load não, cô quất roi trói xung quanh Jeff và chạy lại nhảy lên đá vào mặt Jeff.

Vì có người đá vào mặt hắn như cầu thủ đá trái banh, hắn bừng tỉnh, nổi cáu thoát ra.

Hắn điên lên chém loạn xạ về phía Rin.

Né không hết cô ăn vào nhát, Jeff xém nữa là đâm thẳng vào tim Rin nhưng may thay, khi đang lùi cô vấp cành cây té nên né được.

- Jeffffffff.....Anh xém đâm em chết rồiiiii đó_ Rin khẩu nhục kế làm mặt dễ thương

- Ta không dính chiêu nhóc nữa đâu_ Jeff dơ chân lên đạp xuống

Khi chưa kịp đạp thì Rin quăng một thứ gì vào người Jeff và bốc khói.

Jeff ngã xuống

- Không chiêu này thì chiêu khác_ Rin bịt khăn trên mũi đi ra làn khói

___________Ram__________

Lúc đầu Ram đấu với Jane rất kịch liệt nhưng về sau không còn, thay vào đấm đá, đâm chém nhau thì hai cô nàng trò chuyện với nhau

...

Ram nói với Ji cô không chiến đấu được vì 1 lý do và các sát nhân đa số đang ngủ say do bẫy cô nghĩ ra là đặt bom khói cảm ứng tự chế của Ji.

Ji dù sao cũng không muốn cô bị thương nên cùng với Rin dọn đường cô đi ra xa một đoạn.

Rin nghĩ do Zalgo đã giúp Ram thành người nhờ làm nhiệm vụ hắn giao 2 năm trước nên không thể chiến đấu và vui khi nghĩ chị mình không sao.

...

Cô chạy đã đủ xa, dừng lại nghỉ mệt thì một cây dao lao tới, nó quẹt ngang tay cô.

Quay lại phía sau, một cô gái đầm đen, mặt nạ trắng tóc xoăn cầm dao đứng đó.

Hai người choảng nhau, đa số Ram toàn né, ít tấn công.

Thấy làm lạ, Jane cố tiến gần hơn để tấn công thì Ram lại di chuyển ra xa.

Jane còn lại một cây dao duy nhất, do cô phi hết dao trong người.

Dồn sức cô phi luôn cây cuối, Ram né ra, lúc này Jane nhanh chóng lao lại phía Ram đá vào lưng cô.

Mất đà, Ram ngã xuống, Jane rút dao trên cây và dơ lên.

Lo lắng, Ram đặt tay lên bụng nhắm mắt quay đi.

Jane thấy cô khác trước kia, không nóng tính và yếu đi nên đặt mũi dao ngay cổ Ram nói.

- Xem ai đây này, con nhỏ yếu đuối_ Jane

- Hừ... gặp nhau sai thời điểm thôi Jane_ Ram

- Mạnh miệng ha_ Jane đứng lên đưa chân định đạp Ram

- Dừng lại Jane, làm ơn _ Ram

- Cầu xin ta, lý do_ Jane vẫn thế chuẩn bị đạp

__________Ji______

Ji đang chiến với Ben.

Cả hai đều bị thương nhưng Ji nặng hơn.

Ben phóng luồng điện vào Ji khi vừa mới nhận đòn đấm của cậu.

Tê người, nhưng nghĩ đến Ram,Ji liền có sức, anh chỉa súng bắn về phía Ben.

Cậu bay lên né thì va đầu vào cành cây, Ji thấy thế liền chạy lại đá vào bụng Ben, đấm vào mặt.

Và nắm đầu Ben quăng vào vũng nước.

Ben hét toáng lên, chạy loạn xạ, Ji thấy thế thì ráp nhanh súng lại thành súng nước bắn vào Ben.

Ben bắn tia điện tứ tung.

Cả hai điên khùng như nhau, kẻ hét đứa la.

Khiến cho ai cũng phải đau tai.

Cuối cùng Ji thắng do Ben đang bay không quan sát va vào cái cây và do Ji đang hất nước vào cậu mà ngã xuống con suối.

Ben càng loạn hơn, chìm xuống thì Ji nắm áo kéo lên bờ.

Ben còn chưa định hình thì Ji lại nắm quần kéo xuống lại, Ben dảy dảy như cá mặc cạn.

Ji thân hình người lớn nên dễ dàng khống chế Ben và đè xuống nước rồi kéo lên cho thở, nhìn như bạo hành trẻ em.

Ji cứ nhấn xuống rồi kéo lên được một lúc thì Ben ngất luôn.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 50


- Dừng lại đi Ji_ Rin đi tới với chi chít vết thương

- Hắn ta chưa chết_ Ji

- Anh rể dừng lại_ Rin

- Được rồi, dù sao hắn cũng ngất_Ji

- Ram đâu_ Ji tìm kiếm Ram

- Hay lắm, không hổ danh là Jikel Assassin_ Slenderman

- Ông tính làm gì đây_Rin nhìn Slenderman đang dùng xúc tua xách San như cái giỏ lủng lẳng phấp phơi theo gió

- Papa Sally nhớ chị Riam( Rin và Ram)_ Sally khóc

- Ngươi thấy đó, hắn ta sẽ chết nếu không được cứu kịp_Slendy

- Ông muốn gì nữa_ Ram bước tới cùng Jane

- May quá, em không sao_ Ji liếc mắt nhìn Jane

- Ta chưa làm gì vợ con ngươi đâu nên đừng có mà nhìn ta như thế đúng không Ram_ Jane

- À..

ờ_ Ram😅 nghĩ tới cái cảnh Jane rượt phi dao cô

- Hộc..._San hộc máu

- San...Bỏ xuống Slendy_Rin rằng giọng

- Vậy sao, được thôi_ Slendy đưa San lên cao và bỏ ra

- Không..._ Rin

- Đùa thôi_ Slendy chụp San lại

- Nói, muốn gì để ta còn đưa San vào viện_ Rin

- Ngươi biết đó, hắn sắp chết, đợi khi đưa tới bệnh viện thì nên mua thêm qua tài, chọn đất cho hắn nằm._ Slendy

- Ông...

Nói lẹ_ Ram mất kiên nhẫn

- Thoả thuận không, ta sẽ cứu hắn và 4 đứa các ngươi phải phục tùng ta_Slendy

- Đ...é...o_San cố nói

- 1 đổi 3 thì thiệc cho các ngươi, nể tình ta sẽ giúp luôn tên Assassin kia không phải bị truy sát và diệt cỏ tận gốc giùm hắn, khuyễn mãi thêm là chữa trị căn bệnh lạ của hắn_ Slendy

- Ji_ Ram

- Đã như vậy anh nói luôn anh là sát thủ ngầm từng làm cho Slendy và San cũng như thế.

Anh không thể làm việc được vì mắc phải căn bệnh lạ, nó khiến anh dần mất ý thức và không thể làm gì như bại liệt, lúc Smiley tạo được thuốc là lúc anh và San bị phát hiện thất bại nhiệm vụ nên chúng truy sát.. _ Ji( bệnh tự nghĩ ra do t/g nha)

- Anh_ Ram ôm Ji khóc

- Tôi đồng ý nhưng phải cứu cả hai bọn họ nếu không tôi tàn phá nơi này_ Rin

- Smiley đang đợi_Slendy đưa súc tua ra để bọn họ nắm và dịch chuyển tất cả kể cả những đứa đang bất tỉnh

_____________________
 
Back
Top Bottom