Cập nhật mới

Khác Creepypasta gia đình tôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
194511298-256-k758636.jpg

Creepypasta Gia Đình Tôi
Tác giả: Littelya_01
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xem đi rồi biết.

Đây là truyện đầu tay của mình, nên không có kinh nghiệm, mong mọi người ủng hộ để có động lực.

Truyện đôi khi hơi nhảm, đôi lúc hơi xàm, nhiều khi vô lý nhưng mong mọi người ủng hộ và truyện này có hơi ATSM



ticcitoby​
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Giới thiệu


Chào mọi người, mik là tác giả truyện.

Theo như mô tả thì mọi người biết rồi, đây là truyện đầu tay của mik.

Mik viết để thỏa mãn đam mê thôi, với lại mik đã đọc rất nhiều truyện creepypasta rất hay nhưng tác giả drop rồi.

Nên mik sẽ cố gắng viết cho hết truyện để mọi người không chờ và cụt hứng khi tác giả drop.

Mọi người đọc cho mik ý kiến.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 1


Rin 17 tuổi, cô là một người mang dòng máu của Quỷ.

Vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần nhưng bên trong cô lại là một con người hoàn toàn khác.

Hằng ngày cô đều bị cô chú mình hành hạ, bắt cô và em gái mình Rem 12 tuổi kiếm tiền nuôi chúng .

Những đòn roi, lời nói tàn độc luôn làm cho hận thù trong cô càng lớn dần.

Đâu ai biết một cô gái thông minh, ngoan hiền như cô lại bị bạo lực.

Cô không chỉ ở nhà bị bạo lực mà cả ở trường.

Trong ngôi nhà dường như ai cũng nghỉ nó rất ấm cúng, gia đình yêu thương nhau lại là nơi cô bị đánh đập hằng ngày.

* Chát*

- Mày là thứ vô dụng mà_ Bà cô vừa nói vừa đánh Rin

Rin vẫn im lặng không một tiếng la, mặc bà ta đánh cô.

Cứ như thế ngày qua ngày.

- Cô ơi đừng đánh chị mà_ Rem quỳ ôm chân bà ta

Bà ta quay qua đánh Ram, Rin chạy lại đở những lần đánh đó.

Chú Rin từ trên sofa bước lại cầm theo dây nịch quất vào chị em cô

- Con khốn mày chết đi_ Ông ta quất càng lúc càng mạnh làm cô da thịt cô chảy những dòng máu đỏ tươi.

*King Kong*

Tiếng chuông cửa vang lên

- Tụi bây nên về chỗ tụi bây đi_ Cô Rin bà ta ra lệnh cho chị em cô và bước đến cửa.

- Chào bà, tôi nghe tiếng la hét bên đây nên qua xem thử mọi người có ổn không_ Người đàn bé sống kế nhà

- Không có gì đâu, chỉ là tụi nhỏ xem phim thôi_ Bà ta trả lời ( Trở mặt nhanh ghê)

Người hàng xóm trở về.

Đồng hồ chỉ 6h.

- Mày mau xuống nấu cơm cho tao Rin, tao cho mày 30 phút_ Bà ta hét lên

- 30 phút, có kịp không chị Rin_ Rem lo lắng

- Em cứ ở yên đây, đóng chặt cửa lại, không được ra ngoài_ Rin bình tĩnh trả lời

Rin bước ra khỏi phòng và xuống bếp nấu đồ ăn

Đồng hồ chỉ 6h30'

- Mày làm xong chưa con Quỷ_ Chú cô lên tiếng

Rin ....

Đáp lại ông ta là một sự yên lặng

- Mày xem thường tao à_ ông ta bước lại gần Rin và

* Bốp*

Ông ta đánh cô

- Mày mau dọn đồ ăn ra cho tao_ Ông ta dừng lại và tiến lại bàn ăn ngồi lên ghế

Cô dọn ra và bước lên phòng cúng với thức ăn cô dấu để chị em cô ăn

- Chị không sao chứ_Rem lo lắng chạy lại ôm cô

-Không chị không sao, mau dọn ra ăn trước khi lũ khốn đó phát hiện_ Rin đưa Rem túi thức ăn cô dấu trong lúc làm thức ăn

Họ ăn xong dấu và lau dọn thật sạch và đi ngủ.

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng dọi vào khuôn mặt xinh đẹp của Rin trong bộ đồng phục trường.

Cô chú Rin phải cho Rin đi học vì không muốn người khác biết ổng bả hành hạ Rin và Rem.

Rin thức rất sớm để làm đồ ăn cho người luôn hành hạ cô và em gái mình.

Làm xong cô bước ra khỏi cửa và không quên đặt một nụ hôn lên má Rem và dặn Rem ở nhà cẩn thận, chúng có đánh đập Rem thì hãy chạy ra ngoài đợi chị về.

-Vâng chị Rin_ Rem nở nụ cười và hôn lên má Rin

Rin cười và từng bước từng bước đi đến trường với suy nghĩ lo lắng vho Rem.

Bỗng có một giọng vang lên

-Ô, đây là con nhỏ giỏi nhất trường đây mà_ Một con nhỏ tóc ngắn cùng với những đứa mặt xấu xí đứng trước mặt cô.

- Để tao tặng mày một món quà_ Con nhỏ đó nói và đánh vào cô, những đứa đi cùng nhỏ cũng quay lại đánh cô và bỏ đi để cô ngồi đó.

Cô lấy chiếc ao khoác dài mặc vào và che đi những vết bầm, vết thương còn đang rỉ máu.

Cô lại bước đến trường học.

Cô ngồi ở góc cuối lớp chờ hết ngày để về với đứa em gái bé bỏng của mình.

Sao cảm thấy bất an quá, không biết Rem thế nào

Bỗng tiếng chuông vang lên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ đó.

Cô bắt đầu rời khỏi ngôi trường và cô tưởng chừng như được về nhà nhưng bọn lúc sáng chặn lại và đánh đập cô.

Mặt trời dần dần khuất, nhưng trên đường từ trường Rin về nhà có một hình bóng quen thuộc đang chạy rất nhanh rất nhanh vê nhà.

Cô thở dốc đứng trước cửa dường như cô đang đợi điều gì đó.

Điều cô đợi chính là cô em gái Rem của cô đứng đợi cô trước cửa như mọi ngày nhưng hôm nay lại không thấy.

Cô mở cửa và mong muốn nhìn thấy em mình nhưng ập vào mắt cô thân hình bé nhỏ đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 2


Cô không thể tin vào mắt mình, cô dụi mắt để những ảo ảnh đó biến mất nhưng không, đó là sự thật.

Nước mắt cô chảy ra.

Cô chạy lại thân hình bé nhỏ, mái tóc ngắn, đôi mắt đang nhắm và không bao giờ mở ra.

(Ảnh Rem)

-Rem tỉnh dậy đi_Rin khóc lay lay người Rem

- Ram đả bỏ chị đi, giờ em cũng bỏ chị sao Rem_ Rin khóc, khóc rất nhiều

( Ram là chị song sinh của Rin, sau này Ram sẽ xuất hiện)

-Tao thấy nó chướng mắt nên bóp cổ nó chết rồi_ Giọng người đàn ông vang lên không ai khác đó là chú cô

-Hahaha...haha..ha_ Bọn chúng cười lên, đạp lên nỗi đau của của cô

Cô nhìn chúng và hét

- Các người giết em tôi, tôi sẽ không bỏ qua đâu_ Rin tức giận nhìn chúng

-Hahaha... mày định giết tao à_ Ông ta cười mỉa mai Rin

Giết chúng......Giết đi.....Giết hết....Đừng để chúng sống Rin

Một giọng nói vang lên.

Rin nhìn xung quanh nhưng không ai ngoài chúng và cô cúng với xác Rem.

Cô bước xuống bếp cầm 1 cây dao bước từng bước từng bước từng bước đến chỗ hai con người đã giết Rem

-Mày mày làm gì đó_ Ông ta giọng run nhìn về phía Rin

*Phập*

Cây dao đã đâm vào bụng ông ta và thêm vài nhát vào tay chân.

-Mày dám đâm chồng tao, con khố_ Bà ta hét lên và một nhát vào bụng khi chưa kip nói hết câu rồi Rin đâm vào tay, chân

Tất nhiên chúng vẫn chưa chết vì Rin sẽ không để chúng chết dễ dàng mà sẽ hành hạ chúng, để chúng sống không bằng chết.

Rin từng chút từng chút đưa lưỡi dao chạy khắp người nào mọi người biết rồi đó.

Tiếng la làm cho cô cảm thấy rất vui.

Cô đâm dao vào cổ người đàn bà và tim người đàn ông đó.

Dần dần tiếng la nhỏ lại và tắt hẳn.

-it's time to leave forever_ Rin cất tiếng nói

Cô bước lên phòng và lấy ra 1 bộ đồ ở trong tủ và thay ra

(Ảnh Đồ Rin mặc)

Rin thay xong và vứt bộ đồ dính máu vứt đi rồi đến phòng người cô vưa giết và lấy 1 chút tiền mặt và thẻ ATM

Thứ này sẽ giúp mik được nhiều đây.

Dù sao cũng là tiền mình kiếm được

Rin bước đến cái xác Rem cõng đi đến 1 góc cây.

Bảng tin ngày xxx tháng xxx năm xxx

- Hiện tại chúng tôi đang ở ngôi nhà xảy ra vụ án giết người.

Nạn nhân tên là.................Mọi người khóa cửa cẩn thận, tránh đi đêm_ Người phóng viên trẻ tuổi

Trong căn biệt thự giữa rừng có một đám ngạc nhiên khi thấy bảng tin và một số người đuổi bắt nhau, trông thật nhộn nhịp.

-Sắp có người mới_ Một người mặt bộ vát đen cáo 2-3m không có mặt
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 3


Hằng ngày dưới gốc cây cổ thụ có một hình bóng cô gái đang ngồi, kế bên là ngôi mộ, nơi đó là nơi Rem yên nghĩ.

_____Rin__POV___________

Tôi ngồi dưới gốc cây một mình, Tôi cảm thấy cô đơn, người thân duy nhất của tôi cũng đã bỏ tôi, tôi ngồi dựa vào gốc cây và dần dần chìm vào giấc ngủ

Hình bóng hai cô bé chạy xung quanh gốc cây chơi đuổi bắt nhau, hai người cũng thấm mệt và ngồi dựa vào gốc cây.

-Chị Rin, sau này hằng ngày mình sẽ đến đây chơi nha chị _ Cô bé mái tóc ngắn trông dễ thương trong chiếc đầm màu tím với một cái nơ ngang hong.

-Ừm,_ Rin trả lời và nở nụ cười nhìn Rem

Sau đó hai người lại đuổi bắt nhau cho đến khi mặt trời dần khuất.

Bỗng một màu đen bao trùm lấy tôi, tôi cố tìm đường ra nhưng xung quanh tôi chỉ toàn màu đen, tôi cứ đi cứ đi cho đến khi tôi thấy một ánh sáng nhỏ trước mắt, tôi chạy thật nhanh đến ánh sáng, khi tôi tới gần ánh sáng thì thấy Rem, đang đứng cười với tôi, tôi rất vui chạy lại phía ánh sáng đó để ôm Rem thật chặt, khi đứng trước ánh sáng đó, tôi cưa tưởng sẽ được ôm Rem nhưng không trước mắt tôi là thân hình nhỏ bé đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, không một hơi thở.

Tôi giật mình dậy và biết chỉ là mơ, hiện tại tôi đang rất nhớ Rem.

Trời cũng đã tối, tôi cầm cây dao nhọn và bắt đầu xuống phố

(Ảnh minh họa nhưng lưỡi dao to và dài hơn một chút)

Tôi bước từng bước trên con phố, Những ngôi nhà đều bị khóa cửa, không một bóng người người, Tôi bắt đầu bước vào các con hẻm nhỏ, bỗng có tiếng sau lưng tôi

-Này cô em, giờ này đi đâu đó, có muốn chơi với bọn anh không_ Tên đứng đầu tiến lại gần tôi sau lưng hắn là hai tên với nụ cười đâm cmn đảng( tụi này tới số rồi)

Tôi quay lưng lại nhìn bọn chúng và phập

- it's time to leave forever_ Tôi đâm con dao vào cổ tên cầm đầu và rút ra, máu bắn lên người tôi.

Những tên đằng sau hắn bắt đầu run lên.

Tôi bắt đầu tiến đến tên thứ hai và đâm vào tim hắn.

-Giết...Giết...Giết người_ Tên còn lại trong số chúng la lên và quay đầu chạy.

Tôi phi thẳng con dao vào đầu hắn trước khi hắn chạy ra khỏi con hẻm, khiến cho hắn ngã ra chết.

Tôi bước lại và rút cây dao ra.

Lúc này tôi nhìn lại cái xác đó và cảm thấy rất vui khi giết người.

Một cảm giác gì đó, tôi không thể tả nhưng tôi rất phấn khích và rất khi khi tôi giết người, càng vui hơn khi nhìn những cái xác, nghe những lời cầu xin và tiếng la hét của chúng và nhìn bản thân mình dính toàn máu nạn nhân.

Lúc này tôi không hề biết có một người đàn ông mặc một bộ vét, khuôn mặt không mắt, mủi, miệng,...

ông ta không có khuôn mặt và rất cao đang nhìn tôi rồi biến mất một cách bí ẩn

Tôi bước lại gần cái cửa hàng quần áo và đập cửa kính bước vào thay một bộ đồ mới và lấy thêm vài bộ và một vài thứ bỏ vào một cái balo nhỏ màu đen gần đó và bước ra.

Tôi không thể ngờ bọn cảnh sát lại tới nhanh thật, chúng thấy tôi bước ra từ cửa sổ vỡ nát và bắt đầu đuổi theo tôi, tôi chạy và bọn chúng cứ dí cho đến khi tôi chạy vào khu rừng có một cái bảng có chữ rừng cấm.

Tôi bước vào khu rừng và đi thẳng cho đến khi tôi thấy một con suối nhỏ, nước rất trong.

Tôi ngồi dựa vài tảng đá và ngắm nhìn cảnh vật ở đây và tôi ngủ lúc nào không hay.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 4


_______No___POV__________

Một cô gái đang say giấc bên con suối, tiếng chim hót líu lo, gió thổi vi vu trong cánh rừng, những chiếc lá rơi tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.

* cạch...cạch...cạch*

Hình như không chỉ mình Rin ở đó.

Trong lúc cô còn ngủ say có ba người bước đến gần cô.

- Giờ khiêng cô ta à?_ Chàng trai có mái tóc nâu, đeo kính cam tròn và cái gì đó che đi một nửa khuôn mặt cậu

- Chắc vậy_ Cậu ta đeo chiếc mặt nạ trắng, tóc màu nâu và khoác một chiếc áo màu cam.

- Ai sẽ khiêng cô ta?_ Người này thì đeo chiếc mặt nạ đen hình 🙁 , mặc chiếc áo hoodie vàng

( Chắc mọi người cũng biết ai rồi, nên mình sẽ ghi tên luôn nha)

- Toby_ Masky

- Không, Hoody_ Toby

- Masky cậu đi_ Hoody

- Toby_ Masky

- Hoody_Toby

- Masky_ Hoody

......

___Rin___POV____

Tôi bị đánh thức vì tiếng ồn của ba chàng thanh niên kia, điều này thật khó chịu.

Hình như họ cải nhau vì điều gì?

Tôi bắt đầu nhìn về phía họ, trông họ thật lạ

- Các người có thôi đi không_ Tôi hét lên

Họ dừng lại và nhìn tôi.

Một người trong số họ bước lại gần tôi

- Tốt, giờ cô đi theo chúng tôi_ Hoody

- Tại sao tôi phải đi theo các theo, các ngươi là ai?_ Tôi dứng dậy và cầm dao thủ vì họ trông nguy hiểm

- Cô sẽ biết sau, giờ thì đi theo chúng tôi_ Hoody

- Không_ Tôi trả lời một cách ngắn gọn

- Vậy thì chúng tôi phải bắt cô_ Hoody

Họ tiến lại gần tôi, tôi lùi lại

* Phụp*

Một cây rìu bay về phía tôi, rất may tôi tránh kịp và lao về phía họ.

Một cuộc chiến xảy ra.

10 phút

...........

30 phút

...........

45 phút

...........

1 tiếng

...........

2 tiếng

...........

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Chúng tôi đã thắm mệt.

Tôi lao lên phía cành cây để tránh phát đạn từ Masky.

* Rặc......Đùng*

Cành cây gãy, tôi té xuống.

Đau thật, tôi cố đứng dậy và bước đi nhưng chân tôi rất đau.

Hiện tại tôi đang bị áp đảo vì cú té vừa rồi, họ tiến lại gần tôi.

Tôi phải quay đầu và chạy thật nhanh mặc cho chân tôi rất đau, họ đang ở đằng sau rượt tôi.

Tôi nhìn xung quanh để kiếm gì đó núp, chạy được một lúc thì tôi thấy một bãi cỏ cao, có lẽ tôi sẽ núp ở đó.

Tôi chạy vào bải cỏ và nằm xuống.

Họ chạy đến và dừng lại cách tôi khoảng 6m.

Tôi mong họ sẽ không thấy tôi.

- Mất dấu rồi, về thôi_ Masky nói xong và quay lại cùng hai người còn lại và bước đi.

Tôi vẫn nghe thấy giọng một người, tôi nhìn vào họ cho đến khi bóng lưng họ khuất dần tôi mới dám đứng lên nhưng chân tôi vẫn rất đau.

Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo.

Tôi bước những bước chân nặng trĩu, nhìn lên bầu trời đang sáng dần.

Ước gì Rem ở đây.

Một dòng suy nghĩ chạy qua tôi, tại sao chứ, tôi đang nhớ Rem, có lẽ ở nơi xa Rem đã được gặp cha mẹ, an nghĩ nhé Rem.

____Slender__Mision___

- Chúng tôi bị mất dấu cô ta_ Masky

- Ta sẽ đi bắt cô ta về_ Người đàn ông vóc dáng cao, mặc bộ vét đen và không có mặt.

_____Rin___POV____

Tôi bước đi rất khó khăn, tôi cứ đi cứ đi khi không biết mình đang bị theo dõi.

Tôi cảm giác có ai đó đang nhìn tôi nhưng tôi không thể thấy được.

Đi được một thì người đó đột nhiên đứng trước mặt tôi.

Tôi không thể tin được, người đứng trước mặt tôi là Slenderman, người đàn ông mặc vét cao tầm 2-3m và điều đặc biệt là không có mặt.

Ông ta bước đến gần tôi, tôi sẽ chết ở đây sao?.

Tôi lùi lại rút dao trong túi phóng về phía ổng, xúc tua sau lưng ổng đã chụp cây dao của tôi lại.

Ông ta biến mất rồi lại đứng trước mặt tôi, tay ông ta đặt lên đầu, tôi không thể biết được ông ta muốn làm gì?

- Ta đã biết quá khứ của ngươi.

Ngươi có muốn gia nhập Slender Mision?_ Slenderman.

- Nếu tôi từ chối _ Tôi lùi lại

- Ngươi sẽ chết_ Slendernam

Tôi im lặng, tôi không thể ngờ rằng Slenderman lại mời tôi Slender Mision.

Tôi không biết có nên đồng ý hay không.

- Ta sẽ cho ngươi thời gian suy nghĩ_ Slenderman

- Ừ...ừm vậy giờ tôi đi đây_ Tôi quay đầu chạy thật nhanh để tránh khỏi ông ta vì tôi biết bây giờ tôi không đấu lại ông ta.

Tôi cảm thấy xunh quanh tôi tối dần, tôi sắp ngất, tôi ngã xuống nhưng có một bàn tay nào đó đã đở tôi.

Tôi khi ngất hoàn toàn tôi đã nghe được "

Cô sẽ đồng ý thôi".
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 5 SM


Tôi dần dần mở mắt, tôi nheo mắt vì vẫn chưa thích nghi với ánh sáng khi vừa tỉnh, dần dần trước mắt tôi hiện lên một căn phòng, nó nồng nặc mùi thuỗc sát trùng.

Trước mắt tôi là người đàn ông mặc chiếc áo trắng dài giống như bãc sĩ và ông ta đeo một cái khẩu trang, tôi không thể nhìn được khuôn mặt ông ta, ông ta đang làm gì vậy?

- Đây là đâu?_ Tôi ngồi dậy khỏi chiếc giường nhỏ, đầu tôi rất đau

- Lát nữa cô sẽ biết_ Ông ta dừng công việc ông ta đang làm và quay qua tôi khi nghe được câu hỏi của tôi

- Ngươi là ai?_ Tôi nhìn hắn

- Ta là Dr.

Smiley, có người đang muốn nói chuyện với cô_ Hắn nhìn tôi và bước ra khỏi căn phòng.

Tôi nhìn xunh quanh để kiếm người đang muốn nói chuyện với tôi, ai mà ngờ người đó đứng sau lưng tôi, đó là ông cột đèn mặt bánh bao à không là Slenderman mới đúng.

- Ông muốn gì ở tôi?_ Tôi

- Ta là Slenderman, cứ gọi ta là slendy.

Ta muốn ngươi gia nhập Slender Mision.

Ở đây chỉ toàn sát nhân nên sẽ tốt cho cô và những sát nhân ở đây sẽ không giết cô_ Slendy

"Ở đây là MS, có lẽ nơi này sẽ an toàn cho mình, mình cũng đang cần một nơi ở.

Ở đây sẽ tốt hơn ngoài kia" Tôi suy nghĩ một lúc

- Ừm tôi sẽ gia nhập MS_ Tôi

- Ngươi có thể gọi ta là papa nếu muốn_ Slendy

- Vâng papa Slendy_ Tôi

"Không hiểu sao tôi lại muốn gọi slendy là papa, thôi kệ đi, cứ gọi ông ta là papa cũng được, mình cũng đâu mất mát gì"

- Giờ thì theo ta ra ngoài gặp những người khác_ Slendy

Slendy quay lưng bước đi ra khỏi căn phòng, tồi liền nhảy xuống giường chạy theo.

Ở đây rất rộng, tôi đi được vài bước thì đã tới nơi.

Ở đây là phòng khách thì phải, có vài người đuổi bắt nhau và phi dao, người thì ăn, người thì cải nhau.

Tôi đảo mắt xung quanh và thấy có ba người nhìn quen.

Đó là ba người hôm qua đây mà, người đeo mắt kính cam chọt vào vai một người đeo mặt nạ trắng và nói gì đó, người đeo mặt nạ trắng thì quay ra nói gì đó với người đeo mặt nạ đen hình 🙁, hình như người đeo mặt mạ trắng đang cầu xin người đeo mặt nạ đen gì đó.

Tôi có nên hỏi Slendy họ đang làm gì không?

- Chúng là Toby, Masky và Hoodie_ Slendy hình như biết tôi đang định nói gì.

Slendy dùng súc tua bịch tai tôi lại

- CÁC NGƯƠI MAU XUỐNG PHÒNG KHÁCH CHO TA, NẾU KHÔNG NHỊN ĐÓI 1 TUẦN_ Slendy hét lên

Mặc dù bị bịch tai nhưng tôi vẫn nghe được, nó thật chói tai.

Tôi không mong nó sẽ như thế này mỗi ngày.

Tôi nghe có tiếng chạy, vỡ đồ, tiếng chửi, rất nhanh có rất nhiều người đã tập trung ở đây.

- Đây là thành viên mới_ Slendy

- Ô đây là thành viên mới, trông cũng không tệ.

Chào em chị là Jane _ Cô gái thân hình cân đối, tóc xoăn dài, da trắng

- Tôi là Toby, có nhớ tui hông, hôm bữa tụi mình có đánh nhau đó, tui có phi rìu vào em.

Em thích gì, ăn gì, màu gì, làm gì, sở trường, ghét gì,..._ Rất nhiều câu hỏi từ cậu ta

- Hỏi như vậy sao mà người ta trả lời tôi là Hoodie

- Tôi là Masky

( Ba người này khỏi tả)

- Ben_ Người này thì mặc đồ màu xanh lục và y như yêu tinh, cặp mắt đỏ

-Liu_ Tóc nâu, đeo khăn choàng cổ trắng ( không biết tả làm sao)

- Jeff_ Người này da trắng như tuyết, nụ cười tới mang tai và không mí, ao hoodie trắng

- Chào chị, em là Sally_ Cô bé tóc nâu, váy hồng, tay ôm gấu bông và có máu từ trên đầu chảy xuống

- Chị là Clockword _ Áo thun thắng và chiếc áo khoác xanh, tóc nâu, có một chiếc đồng hồ ở một bên mắt.

- Ta là Eyeless Jack, gọi EJ cũng được_ Hoodie xanh cùng chiếc mặt nạ xanh lam có chất gì đó màu đen chảy ra.

- Chào em, tôi là Bloody Painter, gọi là Helen cho gọn_ Anh ta có chiếc mặt nạ trắng hình 🙂.

Tóc xanh lam đậm

- Tôi là Laughing Jack, gọi LJ đi, ăn kẹo không?_ Anh ta cao là đồ anh ta sọc trắng đen, chiếc mũi dài và thích ăn kẹo

Tôi ngạc nhiên hình họ.

Họ không quá đáng sợ.

- Chào mọi người, em là Rin._ Tôi cúi đầu xuống một chút chào họ

- Được rồi, ta vẫn chưa xây phòng cho con nên con sẽ ở cùng với Ben và trong lúc xây phòng cho con những người ở đây sẽ luyện tập cho con mỗi người một ngày_ Slendy

- Con không muốn ở cùng phòng Ben_ Tôi
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 6_ Cười


Ai cũng nhìn tôi trầm trồ vì câu nói vừa rồi và đặc biệt là Ben, cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.

Tôi cảm giác hơi ngại khi ai cũng nhìn tôi

-Jeff_Slendy

- Không_ Tôi

- EJ_Slendy

- Không _Tôi

- Masky_Slendy

- Không_ Tôi

- Tại sao lại không đồng ý cùng phòng với họ_ Slendy

- Vì con sẽ không bao giờ leo lên giường một thằng đàn ông chỉ vừa mới biết_ Tôi nhìn thẳng vào Slendy và nói, nhìn Slendy cũng hài lòng với câu trả lời của tôi

- Vậy ở cùng Jane đi_ Slendy

- Vâng_ Tôi đồng ý vì nếu còn từ chối thì chắc Slendy sẽ cho tôi ra đường ngủ với mủi quá.

- Giờ lên tham quan phòng chị thôi cô bé_ Jane kéo tôi đi bỏ lại những cặp mắt vẫn chưa định hình được điều gì đang sảy ra

Tôi cũng vậy, tôi quay đầu nhìn họ và chào đi rồi đi lên phòng cùng Jane để khỏi mang tiếng.

Căn phòng rất rộng, giữa phòng là chiếc giường có gối và mền đen, ga giường trắng, một chiếc tủ trắng nằm ở góc phòng, đối diện tủ là nhà nhệ sinh, tường màu đen và sàn màu trắng.

Kế bên chiếc giường là tủ trang điểm, trên đó có rất nhiều đồ trang điểm, son, kem, phấn, kem che khuyết điểm, nước sơn móng,...

Phía còn lại của giường là một bái bàn nhỏ và đèn ngủ nằm phía trên.

Cạnh cửa ra vào là kệ giày, rất nhiều loại giày và màu sắc khác nhau,... ( làm biếng liệt kê nên mọi người tưởng tượng đi)

Jane là một người phụ nữ am hiểu rất rõ nên căn phòng cô ấy có rất nhiều đồ thời trang.

Tôi bước đến cái bàn trang điểm màu trắng viền đen nhìn vào gương.

Khuôn mặt phản chiếu trong gương, nó không có những vết dơ, vết bầm, tóc tôi dài xõa ngang eo màu đen, mắt đen, da hơi hơi trắng, môi hồng tự nhiên

( Ảnh Rin nhưng mắt đen)

Tôi ngắm bản thân mình một chút trong gương, trông tôi cũng không tệ.

- Này Rin, đồ của em nè_ Jane đưa tôi chiếc balo đen, trong đó có đồ tôi, tôi cứ tưởng nó còn nằm ở bên con suối

- Chị lấy nó ở đâu?_ Tôi nhìn Jane bằng ánh mắt khó hiểu.

- Slendy đưa_ Jane

- Này Rin, em có gia đình chứ?_ Jane

- Đã từng_ Tôi lại nhớ đến Rem, tôi cố ngăn giọt lệ chảy ra khỏi đôi mắt mình.

- Chị xin lỗi nếu làm em nhớ đến chuyện không vui, nhưng bây giờ MS là nhà của em, mọi người ở đây là gia đình em._ Jane nắm tay tôi kéo lại chiếc giường ngồi kế chị

" Gia đình ư" tôi cứ tưởng nó rất xa vời đối với tôi, chưa ai nói với tôi như thế.

- Sắp tới giờ ăn rồi, xuống thôi_ Jane nâm tay tôi kéo đi.

Trước khi ra khỏi phòng tôi có nhìn sang đồng hồ, lúc này là 4h32.

Tôi bươc đi trên dãy hành lang, có rất nhiều phòng, trước cửa có tên.

Kế phòng Jane là phòng EJ, đối diện là phòng trống chắc đây là phòng Slendy đang sửa lại cho mình, kế phòng trống là phòng Ben, phòng Jeff kế bên phòng EJ, phòng Masky và Hoody với Toby kế bên phòng Ben.

Ở phòng Jane ở tầng 1, chắc tầng 2 là phòng những người còn lại.

Tôi nhìn xung quanh, nó mang cho tôi một cảm giác ấm áp, căn nhà trang trí rất giản dị không giống như bên ngoài căn nhà, khi nhìn vào ai cũng phải rùng mình.

Tôi từng bước đi xuống cầu thang, giữa nhà là bộ sofa màu đỏ đã cũ và tivi rất lớn.

Nhìn vào một góc nhỏ là gian bếp và bàn ghế trải rất dài.

Trong gian bếp có một người đang cặm cụi bưng đồ ăn vừa nấu xong dọn lên bàn trong khi những người kia thì phi dao nhau, đánh nhau, chơi game,...

-TẤT CẢ XUỐNG ĂN CƠM_ Slendy

Rất nhanh mọi người đã có mặt đầy đủ nhưng không thiếu tiếng la, tiếng chửi.

"Phải làm quen thôi"

- Chỗ con ở đây Rin_ Slendy chỉ vào chiếc ghế trống, bên trái là Sally, bên phải là Toby, đối diện là Ben, bên phải Ben là Jane, bên trái Ben là Jeff ( thôi mọi người tự tưởng tượng đi)

Tôi ngồi xuống ăn phần đã được dọn sẵn cho tôi, trong khi tên Jeff phang nguyên một cái đĩa vào mặt EJ, EJ tức quá phang miếng thận đang ăn lại tên Jeff nhưng tên Jeff đã né và vào mặt Ben và tên Ben này đã cằm cái nỉa phang đại trúng ai thì trúng, rất xui, cây nỉa đã bay về phía Toby nhà ta, xém nữa là vào thẳng đầu cậu ta nếu tôi không chụp lại trong khi cậu ta tập trung ăn cái wafle của cậu ta.

Nhưng Toby vẫn không hay biết mình xém chết.

Cứ thế cuộc chiến diễn ra.

Có một người nổi sát khí đùng đùng và đang tức giận đó không ai khác chính là mặt bánh bao.

- CÓ THÔI ĐI KHÔNG_ Slendy hét lên

Cuộc chiến đã dừng lại một cách êm đềm nhất.

Rất nhanh sau đó mọi người đã chạy lên phòng và chỉ còn Sally, tôi và Slendy ở lại.

Slendy bắt đầu dọn mớ hổn độn, tất nhiên tôi và Sally cũng giúp rồi, một thời gian dài dọn dẹp cũng đã xong, thật khâm phục Slendy.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 7_Anh không cô đơn


Sau khi dọn xong, tôi lên phòng nghỉ một chút, mở cửa ra tôi thấy Jane đang nằm xem tạp chí thời trang, thấy tôi chị đóng tạp chí nằm xích 1 bên cho tôi nằm.

Tôi bước lại nằm xuống, tôi và Jane bắt đầu nói chuyện với nhau từ những truyện trên trời xuống đất, tám đủ thứ cho đến khi cả hai ngủ quên.

Tôi thức giấc vì khát nước, lúc này cũng 2 giờ.

Tôi đi xuống lầu lấy nước thì có một bàn tay vỗ vào vai tôi, tôi giật mình quay lại, thì ra là Toby.

- Cậu làm giờ này?_ Tôi

- Cậu có biết làm waffle không_ Toby

- Cậu đói à_ Tôi

- Toby gật đầu_ Toby nhìn tôi với đôi mắt long lanh đang chờ điều gì đó.

- Cậu ngồi đợi tôi làm_ Tôi lục lọi tìm nguyên liệu

Sau một lúc thì cũng đã xong, tôi làm cho Toby vài cái Waffle siêu to khổng lồ.

Tôi đặt đỉa bánh trước mặt Toby, nhìn cậu ta ăn rất ngon, thật ngược lại với những lời kể của những người kia, cậu ta không đáng sợ lắm, nhìn cậu ta ăn thật Cute phô mai que, Toby ăn xong thì tự đem dĩa đi rửa.

- Cảm ơn_ Toby

- Ừm_ Tôi

____No____POV_______

Rin cười mỉm rồi quay lưng bước về phòng Jane, bỏ lại một người còn đỏ mặt đứng hình vị nụ cười lúc nãy.

( Rin)

_

__Toby___POV___

Em cười thật đẹp, khi thấy em cười tôi cảm thấy có một luồn cảm xúc nào đó đối với em, có lẽ là thứ được gọi là yêu, tôi yêu em rồi Rin

___Rin____POV_____

Tôi thức rất sớm, vscn xong thì bước xuống nhà, lúc này chỉ mới 5 giờ,tôi bước từng bước từng bước rất nhẹ nhàng , bây giờ rất yên tĩnh, không một tiếng động trừ phòng bếp.

Toii bước xuống phòng bếp vì tò mò không biết người nào đang ở đó.

Bươca xuống tôi thấy Slendy đang chuẩn bị nguyên liệu làm bữa sáng cho lũ giặc kia.

- Để con làm cho, papa ra kia ngồi đi_ Tôi

- Được không đó_ Slendy nhìn tôi với vẻ nghi ngờ

- Được_ Tôi

- Ừm_ Slendy te le phọt ra phòng khách xem phim

Tôi bắt đầu nấu

10 phút

........

20 phút

........

40 phút

.........

1 tiếng

.........

Đã xong, các món tôi nấu đac được dọn ra bàn.

Lúc này có một vài bóng dáng bước ra khỏi phòng.

Tôi bước lại chỗ Slendy, ông như hiểu ý tôi, slendy dùng xúc tua bịch tai tôi lại và bài ca buổi sáng được vang lên" Tụi bây mau xuống ăn nếu không nhịn đói".

Rất nhanh có tiếng chạy, la, chửi nhưng ai cũng vào chỗ người đó, tôi cũng vậy

- Hôm nay ông nấu ngon hơn đó Slendy_ Jeff

- Đúng đó và có món tôi thích_ Clockword

- Có thận rất tươi nữa nè, ngon thật_ EJ

- Ở đây toàn món mọi người thích_ Sally

- Không phải ta nấu, Rin mới là người nấu_ Slendy

- Em giỏi lắm Rin_ Jane

- Chesscake rất ngon_ Masky

.... ( lược bỏ bớt vì nhiều quá)

Tôi chưa bao giờ được ai khen, cảm giác thật tuyệt.

- Waffle vị vẫn giống tối qua_ Toby

- Tôi nấu mà không giống_ Tôi

- Em cười rất đẹp, cười nhiều lên_ Toby

- Hả (•_○)_ Tôi

- Mày thấy Rin cười à_ Ben

- Ừ_ Toby

Thế là mọi người ập đến hỏi Toby làm cậu ta không thể trả lời, sau là cuộc chiến tranh( lý do thì mọi người cũng biết rồi) và cuộc chiến chỉ dừng lại khi Slendy quyền lực lên tiếng.

Người dọn mớ hổn đọn đó vẫn chỉ tôi, Sally và Slendy còn lại thì rút quân cmn rồi.

Dọn xong tôi đi đạo xung quanh căn biệt thự, tôi dừng lại khi thấy Helen ngồi vẽ tranh, tôi bước lại gần Helen nhìn vào bức tranh, anh ta vẽ rất đẹp nhưng trông nó rất cô đơn

___No____POV____

Rin đứng phía sau Helen quan sát từng nét vẽ, càng quan sát Rin càng cảng thấy bức trông cô đơn

"Có lẽ anh ta đang cảm thấy cô đơn"_suy nghĩ của Rin.

Helen vẽ, Rin khom lưng một chút nhìn bức tranh.

Helen cảm thấy có ai đó kế bên mình, quay đầu qua Helen gặp ngay khuôn mặt Rin, xém chút nữa là môi anh chạm vào mặt Rin, cậu ta quay mặt nhìn vào bức tranh vẽ tiếp nhưng khuôn mặt đã đỏ lên bên trong mặt nạ

- Đến đây lâu chưa_ Helen vẫn vẽ

- Được một lúc_ Rin giật mình vì cô đang tập trung vào bức tranh

- Anh vẽ rất đẹp nhưng trông nó cô đơn_ Rin

- Ừm_ Helen

- Anh không phiền nếu tôi vẽ thêm vào bức tranh chứ_ Rin nhìn Helen

- Hãy vẽ thêm những gì nêu cô muốn_ Helen đưa vọ va màu vẽ cho Rin

____Helen____POV___

Tôi nhìn theo nét vẽ của Rin, những thứ cô ta vẽ làm tôi ngạc nhiên, đó là tất cả mọi người trong MS.

- Anh không cô đơn_ Rin dừng nét vẽ.

Tôi ngạc nhiên vì Rin nói vậy

- Em vẽ đẹp_ Helen

- Cảm ơn.

Helen nếu anh thấy cô đơn thì hãy nhìn về MS, nơi đó là nhà, là gia đình_ Rin

-

Em có muốn vẽ cùng tôi_ Tôi

- Có_ Rin

Chúng tôi vẽ cùng nhau, cảm giác được ở bên Rin thật ấm áp, em đã làm tan chảy trái tim lạnh giá này, em sẽ là của tôi.

- Tặng em_ Tôi đưa bức tranh vẽ các thành viên trong MS cho Rin

- Cảm ơn, tôi cũng có một bức tranh tặng anh_ Rin đưa tôi một bức tranh vẫn có các thành viên trong MS nhưng có một dòng chữ phía sau bức tranh " Anh không cô đơn"

- Em là người đã cho tôi biết tôi không cô đơn_ Tôi nở nụ cười phía sau mặt nạ và nhìn về phía Rin

Em cũng là người làm tôi yêu em, tôi đứng hình vì c...cô...

ấy...cư...cười

(Rin)
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 8_ Nụ hôn


Tôi và Helen ngồi vẽ tới chiều, chúng tôi ngừng vẽ, dọn dẹp cùng Helen.

Chúng tôi vào căn biệt thự, Helen anh ta thì lên phòng còn tôi thì xuống bếp nấu đồ ăn.

Nấu xong tôi đem ra bàn và vẫn như mọi khi, một chận chiến bắt đầu và kết thúc khi Slendy lên tiếng.

Sau khi dọn dẹp tôi bước lên phòng và ngủ một giấc tới sáng.

Tôi vẫn thức rất sớm, chắc vì thói quen.

Hôm nay tôi không thấy Slendy nên nấu luôn bữa sáng cho mọi người.

Nhìn họ ăn tôi cảm thấy rất vui.

____No____POV_____

Sau khi Rin dọn xong Slendy đưa cho Rin một danh sách để đi mua đồ cho ổng.

Tất nhiên Rin sẽ không đi một mình mà còn có Masky đi cùng.

Cô đọc danh sách trong khi Masky đi thay đồ, vì nếu anh không thay đồ và gỡ mặt nạ ra thì sẽ bị bọn cớm bắt nhanh thôi.

Danh sách

Bột

Rau

Thịt



Nước nắm

Nước tương

Bột ngọt

Hạt nêm

Muối

Đường

Chén

Dĩa

Trứng

Cà chua

Khoai tây

Tương cà

Tương ớt



Ớt

Dưa leo ( dưa chuột)

Nước ngọt

Trà

Cafe

Dao

Khăn

Chổi

Nước xịt kính

Nước tẩy bồn cầu Vim

Nước lau nhà

Cây lau nhà

Máy hút bụi

Đũa

Gấu bông

Váy cho Sally

Kẹp tóc cho sally

Bột giặt Omo

Dầu gội

Dầu xã

......

" Nhiều dữ"_ Rin nghĩ, khuôn mặt cô nản lắm lun

( Chị Rin nhà ta)

" Coi mặt em kìa"_ Masky nghĩ

- Đi thôi_ Masky

- À...Ừ..._ Rin giật mình nhìn Masky

- Anh thật đấy à Masky_ Rin

- Ừ, có gì sao?_ Masky

- Không, tại anh bỏ mặt nạ ra trông anh...._Rin

- Đẹp lắm đúng không_ Masky không để Rin nói hết câu

- Ừ... chắc vậy_ Rin

- Nè, ý em là sao_ Masky

- Có gì đâu_ Rin quay đầu nhìn chỗ khác

Masky cười nhìn bóng dáng cô.

Họ bước ra khỏi khu rừng và đi thẳng vào thành phố.

Vì Masky hơi đẹp troai nên có nhiều fan girl đuổi theo.

- Á...anh đẹp trai_ người lạ 1

- Nhỏ kế bên là ai, được đi kế hot boy luôn, sưỡng vãi_ người lạ 2

- Móa, đẹp trai dữ vậy trời_ người lạ 3 ( thật ra người này là troai cực kỳ cực cực kỳ cực kỳ cực kỳ cực kỳ cực kỳ cực kỳ thẳng)

- Tôi cảm thấy chúng ta nên chạy_ Rin

- Tại sao_ Masky nhìn Rin khó hiểu

- Từ lúc xuống phố anh được nhiều fan girl bám theo và họ sẽ bu lại đây nếu không chạy_ Rin chỉ tay vê phía sau

- CHẠY_ Masky nắm tay Rin chạy khi vừa thất đám fan girl đang đi đến chỗ anh

Họ chạy và rẻ vào con hẻm khi nghĩ rằng sẽ có một lối khác sau con hẻm.

Người tính đâu bằng trời tính, con hẻm không có lối khác mà là một bức tường nằm sau con hẻm.

- Đường cùng rồi_ Rin

- Lũ đó sắp đuổi đến rồi_ Masky

- Anh mau nghĩ cách đi, fan girl anh mà đến sẽ rất phiền, không chừng tôi còn bị đạp dẹp lép nữa_ Rin

- Nếu em không phiền_ Masky

- Phiền gì_ Rin

Rin cảm thấy không ổn khi Masky nhìn chằm chằm vào cô và hội fan girl kia ở rất gần và đã thấy anh và cô.

Masky bước lên, Rin lùi lại và Masky bước lên, Rin lùi lại cho tới khi lưng cô chạm tường, cô bước ngang qua trái Masky cũng bước ngang qua trái khi cô không còn đường bước, anh đặt tay trái lên bước tường cho cô khỏi nhích, tay phải kéo cô lại gần mình luồn tay ôm eo, mặt anh tiến lại gần mặt cô, Rin cố vùng vẫy để thoát ra.

- Nếu cô không ôm một đống phiền phức và bị đạp dẹp lép thì đứng im vì tôi đang cứu cô và tôi_ Masky

- Anh cứu như vậy đó hả_ Rin

- Hết cách_ Masky

- Nhưng...._ Rin

- Không nhưng nhị gì hết, đứng im nếu cô không muốn chết_ Masky gằn giọng

Môi anh đã chạm vào môi cô, một tay anh ôm cô một tay để sau đầu cô vì không để cô quay chổ khác.

Anh cắn nhẹ môi Rin để Rin hé miệng ra và nhanh cơ hội luồn lưới vào khám phá khắp khoan miệng cô.

Não cô đang loading...... vì vẫn chưa định hình được chuyện gì đang sảy ra

- Hình như mất dấu_ người lạ 1

- Cứ tưởng được nói chuyện với hot boy chứ_ Người lạ 2

- Ê...ê..hình như anh đẹp trai lúc nãy_ Người lạ 3

- Hình như đang hôn bạn gái_ Người lạ 4

- Haizzzzz...tiếc thật...anh ta đã có bạn gái _ Người lạ 5

- Hoa đã được cắm vào chậu_ Người lạ 6

- Cô ấy sướng thật_ Người lạ 7

- Đi...đi thôi, đứng đây làm gì_ Người lạ 8

Đám fan girl của Masky đi.

Cô vỗ vai anh để anh bỏ ra nhưng anh vẫn ôm hôn cô một cách nồng cháy mặc cho cô vùng vẫy

1 phút

...........

2 phút

...........

3 phút

..........

4 phút

............

5 phút

...........

Anh đành bỏ cô ra và thu chiếc lưỡi đang tìm khám phá bên trong miệng cô vì cả hai đều sắp hết oxi để thở, giữa môi hai người có một dợi dây trong suốt liên kết.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 9_ Giận Và Xin Lỗi


Hai người đỏ mặt nhìn nhau

- A...anh...la...làm gì ....vậy_ Rin đỏ mặt

- Cô kêu tôi nghỉ cách _ Masky

- Cách của anh đó hả_ Rin

- Ừ_ Masky mặt đỏ như quả cà chua

Rin cau mày đẩy Masky ra bước đi khỏi con hẻm.

Bỏ lại một chàng trai mặt đang đỏ lên bước theo sau.

Rin bước đi đến các quầy hàng lấy những món đồ bỏ vào xe đẩy trong danh sách slendy đưa bỏ mặc Masky bước theo sau.

Rất nhiều ánh mắt nhìn họ, đặc biệt là mấy con mê trai, mấy thằng mê gái nhưng không dám tiếp cận vì cô lúc này rất rất rất tức giận.

Cô đẩy xe đến quầy tính tiền lấy trong túi ra một tấm thẻ đưa cho chị nhân viên nhưng chưa kịp đưa thì Masky đưa thẻ của anh cho chị nhân viên.

Cô ta cầm thẻ mà mắt luôn nhìn Masky.

- Tính tiền lẹ đi_ Masky nói với vẻ rất lạnh lùng

- Vâng_ Chị nhân viên

Cô ta nhìn vào thẻ và rất bất ngờ , sau một lúc thanh toán thì họ bước ra với rất nhiều đồ nên mua hẳn một chiếc xe đẩy để đựng, Masky là người đẩy.

Họ bước trên con đường về MS nhưng không một ai nói lời nào, có một người không thể chịu được sự yên lặng đó đã lên tiếng.

- Cô, sao vậy, nhìn mặt cô không vui_ Masky

-......_ Rin đáp lại anh là một khoảng im lặng

- Cô giận tôi chuyện đó à _ Masky

-........_ Lại là một khoảng im lặng của Rin

- Tôi xin lỗi vì tôi......._ Masky

- Không sao, tốt nhất anh hãy quên nó đi_ Rin

- Tôi sẽ cố_ Masky cười

- Sẽ cố là sao_ Rin

- Không....không có gì _ Masky

- Tôi không nghĩ một sát nhân lại có thẻ đen đó_ Rin

- Đó là thẻ Slendy để trong chiếc tủ dưới TV, để mọi người dùng_ Masky

- Slendy chu đáo nhỉ_ Rin

- Có rất nhiều thẻ đen bên trong tủ, nếu lần sau cô ra ngoài mua đồ cứ lấy nó_ Masky

- Từ khi nào mà sát nhân thành tỷ phú vậy_ Rin

- Tôi không biết ông ta kiếm đâu ra_ Masky

- Hõng biết Slendy có cướp ngân không nữa? _ Rin

- Chắc không đâu.

Mà Rin nè cô là con lai à, tôi thấy cô không giống với mọi người ở quốc gia này _ Masky

- Ừ, mẹ tôi là người Việt Nam_ Rin

- Vậy à_ Masky

- Toby nói em cười rất đẹp, tôi cũng muốn thấy em cười_ Masky

- Có gì để tôi cười không_ Rin

- Tôi_ Masky

- Gì?_ Rin

- Không, em muốn tôi làm gì để em cười_ Masky

- Tôi không biết, anh đoán xem_ Rin

- Sao tôi biết_ Masky

Họ trò truyện với nhau trong suốt đoạn đường, cho đến khi gần tới MS Rin quay lại nở một nụ cười với Masky, làm cho anh lại đỏ mặt vì cô.

- Hôm nay đi cùng anh tôi thấy rất vui_ Rin cười rồi mở cửa đi vào.

(Đây chỉ là ảnh minh họa Rin cười)

___Masky____POV___

Đúng là một cô bé dễ thương mà, tôi đã thích em rồi
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 10_Đi săn


____Masky____POV____

Em là cô gái đặc biệt thật đấy Rin, em đã đánh cắp trái tim của tôi và cả nụ hôn, nó ngọt thật đấy.

Em phải chịu trách nhiệm đấy Rin à, em là của tôi.

____No____POV____

Sau khi đưa đống đồ đó cho Slendy thì Rin lên bàn ăn, hôm nay cô về trễ nên Slendy đã nấu ăn nên cô lên bàn ngồi ăn cùng mọi người.

- Sao em đi mua đồ lâu quá vậy_ Jane

- Tại em phải đi vòng quanh để mua đồ trong danh sách, slendy kêu đi mua quá nhiều_ Rin

- Em đi chung với Masky à_ Helen

- Ừ_ Rin

- Hai người thôi sao, có sảy ra chuyện gì không?_ Toby

- Khô...không.. sao anh hỏi vậy?_ Rin đỏ mặt cúi xuống

- Tại anh thấy lúc nãy Masky đứng thẫn thờ bên ngoài một lúc_ Toby

- Có chắc không có gì sảy ra không hay hai người đ.._ Clokword

- KHÔNG CÓ_ Rin và Masky đập bàn đứng lên

- Ồ hô Clokword chưa nói hết câu mà, sao hai đứa kích động quá vậy_ Jane (-_-)

Sau đó tất cả ánh mắt hướng về Rin và Masky.

- E...em mệt rồi, em lên phòng đây_ Rin chạy thục mạng lên phòng Jane đóng cửa cái rầm.

Masky đứng lên và đi về phòng mình luôn vì không muốn những ánh mắt nghi ngờ cứ nhìn mình và có vài cặp mắt nhìn cậu rất giận giữ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Rin đang nằm trong phòng thì Jane bước vào lấy một bộ đồ và vào phòng tắm.

Sau 30 phút Jane bước ra với bộ váy đen và một mùi hương thơm.

- Em mau đi chuẩn bị đi, hôm nay các sát nhân sẽ đi săn cùng nhau_ Jane

- Đi săn tập thể sao_ Rin

- Ừm_ Jane

- Để em đi thay đồ_ Rin

Sau một lúc Rin bước ra với chiếc áo hoodie tím vừa vặn với cơ thể của cô và quần đen, tóc đuôi ngựa dài gần đến eo. (Mik không biết phối đồ mong mọi người thông cảm)

- Xuống nhà thôi_ Jane lấy chiếc mặt nạ trong ngăn tủ đeo lên mặt

( Jane )

Rin bước xuống nhà thì thấy mọi người ai cũng đã ở đó.

- Hôm nay tất cả đi săn tập thể, Ben và Sally sẽ ở nhà_ Slendy

- Đi thôi_ Jeff bước ra cửa nhưng bị slendy lôi lại

- Phải cẩn thận vì bọn cớm có thể đến nhanh hơn tụi bây tưởng và phải về trước 3 giờ_ Slendy

____Rin____POV

Tất cả họ đi ra khỏi khu rừng, trăng đã lên cao, có lẽ là nửa đêm rồi, họ đi đến một căn biệt thự, bên trong có rất nhiều ngươig làm và còn có người thức để trông chừng.

Jeff lao lên đâm vào tim hai kẻ đang gác cổng và khắc một nụ cười vĩnh cửu lên mặt bọn chúng, vài người đến phá cổng rào rồi chúng tôi vào căn biệt thự.

Tiếng la hét, van xin, xác người làm ở căn biệt thự và máu khắp nơi, các sát nhân đều bị dính máu nhưng tôi thì không, vì tôi vẫn chưa muốn ra tay, tôi đi lên lầu căn biệt thự, có một phòng bị đóng, tôi bước vào thấy có một người con trai đang đeo bịt mắt và đang nghe tai phone nên không nghe được tiếng la hét, hắn ngủ rất say, trông khoảng chừng 37 tuổi.

Căn phòng rất tối và rộng, đặc biệt là bừa bộn, tôi cố lần đến chỗ hắn để kết liễu hắn nhưng tôi đạp lên những thứ hắn trong phòng hắn, rất bừa bộn, tôi đến chỗ hắn đang định cầm dao đâm hắn thì hắn đã đè tôi xuống giường và nói " Giờ này cô em đến phòng ta làm gì, hay chơi với ta, ta thưởng cho".

Hắn nhìn tôi vơia ánh mắt biến thái, tôi đã cầm chắc cây dao và đâm vào bụng hắn, hắn ngã ra ôm bụng và kêu người đến nhưng xui cho hắn người làm đã chết hết.

- Tao đến đây để giết mày_ Rin

- X..xin..tha...cho...t..tôi_ Hắn ấp úng

- Lúc nãy mày nói muốn chơi với tao mà_ Rin

-it's time to leave forever_ Rin

- A...á...a_ Hắn la lên

Tôi đâm vài tim hắn để kết thúc tiếng la hét của hắn, giờ thì người tôi dính máu.

Tôi bước ra khỏi căn phòng, đi dọc theo hình lang thì tôi thấy Hoody đang giết người phụ nữ trước cầu thang và sau lưng Hoody là một người đàn ông cầm súng chỉa vào anh.

Nếu anh ta là người xa lạ đối với tôi thì tôi sẽ không màng tới anh ta nhưng chúng tôi là người một nhà, MS đã cho tôi sự ấm áp của một gia đình.

Tôi chạy lại chỗ Hoodie hét lên " Hoody cẩn thận".

*Đoàng* * Đoàng* * Đoàng*

Tôi chạy lại đỡ 3 phát đạn cho Hoody , viên đạn găm vào vai trái, bụng và tay phải tôi.

Tôi ngã ra sau nhưng đã được Hoody đỡ.

Ông ta định bắn lần nữa nhưng cây rìu của Toby đã chém bay đầu ông ta.

- Không sao chứ_ Toby

- Tôi không nhưng Rin bị thương_Hoody

- Đưa cô ấy về MS_ Toby nhìn tôi lo lắng

- Ừm_ Hoody bế tôi lên theo kiểu công chúa và đi xuống cầu thang.

Toby đi sau Hoody

- Cô ta sao vậy_ Jeff

- Bị bắn_ Hoody

- Hèn chi lúc nãy nghe tiếng súng_ Jane

- Chắc về Slendy phải huấn luyện lại cô ta_ Jeff

- Cô ấy đỡ đạn cho tôi_ Hoody

- Đưa cô ta về nhanh_ EJ

- Đứng ở đây không chừng cô ta mất máu mà chết_ Jeff
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Thông báo


1.

Những hình mình đăng để dễ hình dung chỉ là hình minh họa

2.

Việc ra chap mới sẽ lâu vì con tác giả nó bệnh rồi

3.

Theo lời của con tác giả truyện sẽ ko Drop giữa chừng

4.

Đây là truyện đầu tay của mik, mọi người cảm thấy chỗ nào không hay, không thích hay những điều nào vô lý thì hãy bình luận cho mik biết.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 11


Tất cả Creepypasta bước đi trên con đường về SM.

- Này, cô có thể không đỡ đạn cho tôi_ Hoody

- Đúng vậy, tôi có thể bỏ mặc anh nhưng tôi không thể làm vậy_ Rin

- Đồ ngốc _ Hoody

- Tôi không có ngốc như anh nghỉ_ Rin

- Đồ ngốc_ Hoody

- Anh mà nói thêm lần nào nữa tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu_ Rin

- Bây giờ cô đang trên tay tôi nếu cô muốn té thì cứ nháo nhào lên đi_ Hoody

- Anh bỏ tôi xuống đi_ Rin

- Không, đến nhà rồi_ Hoody

Hoody bế Rin kiểu công chúa bước vào SM và đi thẳng đến phòng khám của Dr.

Smiley.

- Hello cô bé_ Smiley

- Yoo anh bác sĩ _ Rin đưa tay chào Smiley

- Lo việc chính đi_ Hoody

- Từ từ_ Smiley

Hoody đặt Rin nằm xuống chiếc giường trắng rồi ngồi xuống ghế bên cạnh, còn Smiley thì đơn nhiên là băng bó cho Rin.

Sau khi Smiley trị thương cho Rin thì Hoody đột ngột bế Rin lên rồi đi ra, bỏ mặc anh chàng nào đó ngơ ngác.

- B..bỏ..t..tôi xuống_ Rin đỏ mặt

- Tôi sẽ đưa cô về phòng để cảm ơn cô_ Hoody

- Tôi không cần_ Rin

- Sắp đến rồi, nằm im_ Hoody

- Hứ_ Rin cau mày

Hoody bước đi đến căn phòng có dòng chữ Jane, anh mở cửa đi vào thì để Rin nhẹ nhàng nằm trên giường

- Giờ thì tôi đi đây_ Hoody

- Không tiễn_ Rin

Hoody bước ra khỏi căn phòng mà không quên đóng cửa.

Lúc này đâu ai biết anh đã nở nụ cười sau chiếc mặt nạ và dòng suy nghĩ " Em ngốc thật đấy Rin, em làm tim tôi sắp vỡ ra vì em.

Em sẽ là của tôi".

Rin nằm trên giường chán quá nên đi lại tủ lấy đồ nhưng vì bị thương nên rất khó khăn.

- Em thấy đỡ chưa Rin_ Jane từ phòng tắm bước ra

- Em đỡ hơn rồi_ Rin quay lại

- Em lấy đồ à, để chị lấy cho_ Jane bước lại tủ và lấy ra một cái đầm đơn giản

- Cái này tặng em_ Jane

- Cảm ơn chị Jane_ Rin

- Cần chị giúp em thay đồ không_ Jane

- Có, phiền chị rồi_ Rin

- Không sao_ Jane

Sau khi Jane giúp Rin thay xong bộ đồ thì có một tiếng nói vang vội khắp một vùng.

"MỘT ĐỨA KHÔNG XUỐNG CẢ ĐÁM NHỊN ĐÓI"

Sau tiếng nói oai hùng nghiêng thùng đổ nước của Slendy thì sẽ là tiếng chạy, tiếng la, tiếng chửi.

Không lâu sau đó cả đám creepypasta đều tập có mặt trên bàn ăn

- Điếc tai tui rồi_ Jeff

- Khủng bố_ Toby

- Tai tui_ Clockword

......... ( lược bỏ 100 từ)

- Ăn không thì bảo_ Slendy

- Ăn_ All creepy

Trong mọi bữa ăn luôn luôn là cuộc chiến tranh.

Jeff phang đĩa vào Toby, Toby phang ly nước vào Ben, Ben thì vừa chạy vừa la,...

Bỗng một cái đĩa thức ăn bay thẳng vào Rin, nó trúng vào vết thương bên vai Rin và rỉ máu.

- Thôi xong_ Slendy

- Chị Rin có sao không?_ Sally

- Chị không sao _ Rin cau mày

- TỤI BÂY DỪNG HẾT CHƯA_ Slendy

Mọi hành động đều dừng lại vì câu nói của Slendy.

- Smiley giúp Rin băng lại vết thương_ Slendy

Mọi ánh mắt nhìn Rin.

- Không cần_ Rin bỏ đi lên phòng

Hiện tại trong đầu các Creepy đều hiện lên dấu chấm hỏi ????

- Cô ta sao vậy_ Jeff

- Hình như vết thương bị rỉ máu_ Toby

- Không cẩn thận gì hết_ Masky

- Do tụi bây đó_ Slendy

- What???_ All Creepy

-_
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 12 Thăm mộ


- Lúc nãy có cái đĩa bay đến vai chị Rin_ Sally

- Đĩa biết bay_ All Creepy cầm đĩa lên rồi bỏ xuống xem nó có bay không nhưng đâu ai ngờ nó lại biết

- Tụi bây làm gì vậy?_ Slendy hét lên

- Thì Sally nói đĩa bay đến vai Rin_ Toby

Slendy mặt ngơ luôn

- Lúc mấy anh chị đánh lộn vô tình phang đĩa vào chị Rin_ Sally lắc đầu chán nản

- Vậy à_ All Creepy

- Mà đứa nào phang vào nhỏ_ Jeff

- Sao em biết được_ Sally

- Thằng Ben_ Jeff

- Toby_ Ben

- Không là EJ_ Toby

- Không phải, Hoody_ EJ

- Tao không có, EJ mới đúng_Hoody

- Không phải tao, là Masky_ LJ

-............_ ( lược bỏ 10000 từ)

Các Creepy cải nhau, Sally ngăn mọi người đánh nhau, còn Slendy thì khỏi nói( ổng bất lực ngồi một gốc chán nản)

- Thôi đi, ồn ào quá_ Rin

Các ánh mắt nhìn về phía Rin.

Mấy người chạy lại hỏi thăm Rin

- Em thấy đau lắm không?_ Toby

- Em sao rồi_ Hoody

- Đỡ hơn chưa_ Masky

- Cần Smiley kiểm tra vết thương không?_ Helen

.....vân..vân..và..mây..mây.....

- Em không sao, vết thương em tự băng nó lại rồi_ Rin

- Em chắc không sao không_ Jane

- Chắc_ Rin bước xuống bếp lấy ly nước uống

- Em mệt rồi, em lên phòng_ Rin

- Rin ngủ ngon_ Toby vẫy tay chào Rin

- Ừm...ngủ ngon_ Rin bước đi lên phòng

_______Tua trời sáng________

Rin thức dậy bước xuống giường rồi đi vscn.

Sau khi vscn xong Rin đi ra lấy một bộ đồ rồi đi tắm.



( làm biếng ta nên cho hình vào luôn)

Rin bước ra với một mùi hương đặc biệt.

Theo thường lệ thì Rin sẽ bước xuống lầu và giúp Slendy nấu ăn.

Sau khi nấu xong thì mọi người cũng biết rồi, bài ca buổi sáng của Slendy lại vang vọng cả một vùng trời.

Đơn nhiên sau khi bài ca được cất lên thì các Creepy phải có mặt chứ, trong bữa ăn nào cũng sẽ có một cuộc chiến.

Căn biệt thự giữa rừng lạnh lẽo nhưng bên trong ấm áp vô cùng.

___Tua sau khi ăn xong____

- Ê, sao hôm nay nhìn mặt Rin ám quá_ Jane

- Ừ, tôi cũng thấy vậy_ Clockword

- Chắc do hôm qua ăn đĩa bay đó_ Sally

- Cũng đúng_ Nina

- Nãy giờ không thấy nhỏ_ Jeff

- Tên kia, mi ở đâu chui ra _ Jane

- Ở đâu kệ tui_ Jeff

- Thôi đi, Toby thấy ẻm ở trên phòng gần 2 tiếng_ Toby

- Để tôi lên xem_ Jane

- Không cần đâu_ Rin

- Xuống đây hồi nào vậy_ EJ

- Mới xuống_ Rin

- Bộ nhóc là ma à, không nghe tiếng động gì hết_ Jeff

- Em ra ngoài, khỏi đợi em đâu_ Rin

- Nhóc đi đâu_ Jeff

- Anh không câng biết_ Rin

- Ê..nè_ Jeff

Jeff chưa nói hết câu thì Rin đã đi rồi.

Rin ra khỏi khu rừng, cô đi quanh con phố kiếm gì đó.

- Đây rồi_ Rin bước vào cửa hoàng hoa

- Xin chào quý khách_ Nhân viên

- Một Blue Bells_ Rin

- Vâng.

Của quý khách đây ạ_ Nhân Viên

Rin đưa cho nhân viên một cái thể để tính tiền rồi cô bước ra khỏi cửa hàng.

Cô đi đến một nơi hẻo lánh, ở giữa là một cây hoa anh đào, kế bên là một cái mộ có chữ Rem.

Cô bước lại đặt bó hoa trên mộ rồi cô ngồi xuống kế bên ngôi mộ.

- Em biết không Rem, từ khi lũ khốn nạn đó giết em thì chị đã giết chúng.

Từ hôm đó chị trở thành một kẻ sát nhân.

Chị trở thành sát nhân không phải vì sợ bị bắt mà là vì chị thích thế, chị thích máu.

Từ lúc em chết chị gần như tuyệt vọng nhưng có một thứ đã cứu lấy chị, đó là thứ được gọi là gia đình Slender Mansion.

Nơi đó là nhà của các sát nhân, họ tuy là sát nhân nhưng họ còn tốt đẹp hơn lũ con người ngoài kia.

Em cứ yên nghĩ đi, không cần lo cho chị_ Rin dựa vào gốc cây, hàng dòng nước mắt cô trải dài trên má

______ tua trời tối ____________

- Cô ta định ngồi đó bao lâu đây, theo dõi cô ta làm gì không biết nữa, bây giờ tao mệt lắm rồi_ Jeff

- Mày làm như tao không mệt_ Ben

- Đây là ý tưởng của đồ lùn nhà ngươi_ Jeff

- Nè ngươi nói lại coi_ Ben

- Thôi đi._ EJ

- Hừ_ Ben+Jeff

- Giờ cô ta không về thì đừng mơ mà về_ EJ

- Giờ sao_ Jeff

- Sao tao biết_ Ben

- Ra kêu cô ta về_ EJ

- Được không vậy_ Jeff

- Không biết, ra đại đi_ EJ

- Ừ _ Ben

- Được thôi_ Jeff

___Rin _________POV_______________

Tôi ngồi dựa vào gốc cây, một mình tôi cứ thế, tôi nhìn lên ánh trăng sáng trên bầu trời sao kia, trông nó thật đẹp.

Tôi đã ngồi đây bao lâu rồi nhỉ?

Chắc lâu rồi.

Tôi cứ nhìn ánh trăng mà không để ý có 3 người đang bước đến.

- Nhóc định ở đây đến bao giờ _ Jeff

- Sao các người lại ở đây_ Tôi

- Ờ...ờm...tình cờ_ Jeff

- Có thật là tình cờ hay..._ Rin

- Không có_ Jeff hét lên

- Ohhh...tôi còn chưa nói hết_ Rin

- Có về không thì bảo_ EJ

- Nếu không thì sao_ Rin

- Thì thôi chứ sao_ Ben

- Ờ...thì về_ Rin

- Đi về_ Jeff quay lưng

- Còn không đứng lên_ Ben

- Tê chân_ Rin

- Tch, lên tôi cõng_ EJ lại gần tôi ngồi quay lưng lại.

Tôi để EJ cõng về, bước chân anh ấy rất đều, dần dần tôi rơi vào giấc ngủ trên vai EJ.

" Cô ấm thật đấy, đôi mắt cô lúc đó có vẻ cô đơn, tôi sẽ không khiến em cô đơn vì em là của tôi_ suy nghĩ EJ"

__________Tại Slender Mansion_____

- Về rồi đó à_ Slendy

- Ừ, tôi lên phòng đây_ Jeff

- Phòng Rin ta đã sửa xong, đối diện phòng Jane, cậu đưa Rin về phòng_ Slendy

- ukm_ EJ bước đi
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 13 Giấc mơ


Tôi thức dậy trong một căn phòng lạ.

Xung quanh được trang trí rất đơn giản, trên đầu giường có một bức tranh cả gia đình SM to đùng, căn phòng màu trắng, nền gạch hình những bông hoa hồng.

Căn phòng trang trí cực kỳ đơn giản.

Tôi vào vscn ở phòng tắm kế bên.

Rồi bước ra khỏi căn phòng.

Bên ngoài cửa căn phòng có dòng chữ Rin.

Tôi bước xuống cầu thang, hôm nay mọi thứ yên lặng lạ thường, mọi người ủ rủ ngủ ở phòng khách, người người thì năm lăn lộn trên sàn.

- Hôm nay mọi người sao thế_ Tôi

- Slender đi đâu mất tiêu rồi, không nấu đồ ăn_ Toby

- Vậy là do mọi người đói_ Tôi

- Ừ_ Jane

- Sao không nấu đồ ăn mà ăn_ Tôi

- Ở đây mà có đứa biết nấu chắc không ai đói đến giờ này đâu_ Jeff

- Hazz_ Tôi thở dài bước xuống bếp

Tôi lôi đồ ra nấu, nào là cà ri, súp cua, bánh Waffle, cheesecake, thận cho EJ,...

Nấu xong nôi đem ra bàn.

- Này có gì thơm vậy_ Toby

- Em nấu đồ ăn cho mọi người_ Tôi

- U wa_ Toby chạy lại ôm lấy tôi

- Này Toby bỏ em ra_ Tôi

- À..ừ..a..anh xin lỗi_ Toby đỏ mặt

- Giờ kêu mọi người vô ăn thôi_ Tôi

- Anh nghĩ em sẽ cần nó_ Toby đưa tôi cái loa của Slendy

- Cảm ơn anh_ Tôi

- Không có gì_ Toby gãi đầu

- Giờ thì LŨ GIẶC KIA VÔ ĂN_ Tôi

- Khủng.....khủng bố_ Toby

Rất nhanh sau có mọi người đều tập trung lại và ăn ngấu nghiến.

- Em là à Rin_ Jane

- Vị cứu tinh của tôi_ Ben

- Không ngờ cô lại la lớn tới vậy_ Jeff

- Giọng la vàng trong làng sát nhân_ Toby

- Thật khủng khiếp_ Masky

- Bữa ăn rất ngon, cảm ơn chị _ Sally

- Mọi người ăn ngon là em vui rồi_ Rin

Sau khi ăn xong Clockword và Jane phụ Rin dọn dẹp nên rất nhanh đã xong.

* Cạch*

- Ta về rồi_ Slendy

- Ừ_ All Creepy

Slendy ngạc nhiên vì mỗi lần ông bạn không nấu đồ ăn cho các Creepy nên khi về nhà là cả đám bu lại ông đòi ăn như đàn con đòi bú( trong sáng lên) nhưng hôm nay không một ai bu lại đòi ăn.

- Papa về, hôm nay chị Rin nấu đồ ăn cho tụi con đó.

Chị ấy cho để cho papa một phần và tách trà nữa đó_ Sally

- Vậy à, cảm ơn con Rin_ Slendy xoa đầu Rin

- Dạ_ Rin

Tôi đi ra phòng khách xem phim thì có một giọng nói lạ vang lên " Rin".

Tôi quay nhìn xung quang nhưng không thấy chủ nhân của giọng nói.

- Lúc nãy mọi người có kêu em không_ Rin

- Không_ All Creepy

- Là chị nè Rin_

- Hả, ai_ Tôi đáp lại giọng nói

- Em nói chuyện với ai vậy_ Jane

- Lúc nãy em nghe có ai đó nói gì với em_ Tôi

- Nãy giờ chị đâu thấy ai nói gì đâu_ Jane

- Chắc do em mệt quá_ Tôi

- Em đi nghỉ đi_ Jane

- Dạ_ Tôi lên phòng

Tôi nằm trên giường suy nghĩ vê giọng nói rồi ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ tôi thấy có một cô gái tóc dài, tôi không thấy rõ mặt nhưng người đó chạy lại ôm tôi rồi nói" Chị nhớ em quá Rin".

Tôi chưa kịp nói gì thì bừng tỉnh giấc
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 14


Tôi giật mình tỉnh giấc.

Lúc này là 5 giờ 25.

Tôi bước xuống giường vscn.

Tôi bước đi trên dãy hành lang trong dòng suy nghĩ về giấc mơ, đó là ai?

Tại sao lại biết tên tôi?

Tại sao nhìn rất quen?

- Này Rin...Rin....Rin_ Toby

- Ha...hả_ Tôi

- Em làm gì mà thẫn người vậy_ Toby

- Không có gì_ Tôi

- Ừ, tôi phải đi rồi_ Toby quay lưng chạy đi mất.

Lúc này tôi mới để ý là tôi đang đứng ở đầu cầu thang, nếu không có Toby kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ thì mặt đất sẽ kéo tôi.

Tôi lại thấy hình bóng cao cùng với xúc tua đang ở trong bếp nấu đồ ăn.

- Chào buổi sáng Papa Slendy_ Tôi chạy lại chỗ kế bên Slendy

- Ừ, chào buổi sáng Rin_ Slendy

- Để con nấu cho Papa ra phòng khách uống trà đi_ Tôi

- Thật không_ Slendy mừng rỡ

- Thật mà_ Tôi đẩy Slendy ra khỏi bếp rồi bắt tay vào việc nấu đồ ăn

____Tua sau khi ăn cơm chiều ___

- Chị Rin, play with me_ Sally

-Em muốn chơi gì nè_ Tôi

- Chị theo em_ Sally nắm tay tôi dắt lên phòng

Tôi mở cửa ra đập vào mắt tôi là hai cậu con trai.

Một người tóc đen cột 2 chùm tóc mặc váy hở vai màu xanh còn người còn lại tóc vàng cột kiểu đuôi ngựa mặc váy hai dây màu hồng.

Hai người đó không ai khác chính là Jeff và Ben (mất hình tượng quá đi, chắc bị ép đây)

- Haha...ha..hahaha..ha.ha...hai người nhìn mắc cười quá hahaha..._ tôi cười lăn lóc trong khi có hai gương mặt đang rất đỏ.

- Thôi đi_ Jeff hét

- Đưng cười nửa, cô muốn tụi kia lên đây hết hay gì? _ Ben

- Hai người nhìn mắc cười quá..hahaha..ha_ Tôi lại cười khi nhìn hai người họ

- Hứ_ Ben và Jeff

- Thôi được rồi tôi không cười nữa_ Tôi cố chấn chỉnh mình lại để không cười nữa.

Trong lúc ngồi chơi đồ hàng tôi cố nhịn cười vì hai con người đang ngồi trước mặt tôi.

Họ thì nhìn rất ngại ngùng, tôi phải làm gì đó giúp họ thôi.

- Giờ trễ lắm rồi Sally, bữa nào chơi nữa nha_ Tôi nhìn Sally

- À...đúng rồi đó Sally_ Ben hớn hở

- Tới giờ ngủ rồi Sally em ngủ đi, tụi anh về phòng _ Jeff vừa nói xong thì phóng đi cùng Ben về phòng

- Dạ vâng_ Sally

- Em ngủ đi_ Tôi

- Chị Rin ngủ ngon_ Sally

- Ừ, ngủ ngon_ Tôi đi ra khỏi phòng Sally sau khi con bé chìm vào giấc ngủ

Tôi về phòng rồi ngủ.

Tôi lại mơ về cô gái đó, lần này gõ hơn hôm qua, cô ấy có mái tóc trắng, gương mặt vẫn chưa thấy rõ lắm, cô ấy bước lại nắm tay tôi và nói" Chị rất mong chờ tới lúc em nhớ ra chị"

- Chị là ai_ Tôi

- Em sẽ biết chị là ai khi em nhớ ra_ Cô gái tóc trắng trong giấc mơ tôi

Cô ấy dần dần biến mất, tôi giật mình tỉnh giấc.

Người tôi đầy mồ hôi
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Thông báo


Mik thấy truyện của mik siêu nhạt luôn, các bạn cho mik ý kiến và dare luôn
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 15


Tôi không thể nào ngủ tiếp đi được, đầu óc tôi lúc này chỉ toàn về cô gái ấy.

Tôi lấy chiếc điện thoại đã lâu không dùng đến.

Tôi nhìn vào màn hình, lúc này là 3 giờ 46 sáng( 3h46pm).

Tôi vào thư viện điện thoại, trong này không có một bức hình nào của cô gái đó.

Một suy nghĩ chạy ngang qua tôi, tôi liền lên Cleverbot thử chat với nó vì tôi nghe đồn bị Ben ám và tôi muốn biết có có thật sự như vậy.

C là cleverbot

Tôi là M

M: Hi

C: Hi

M: Đg làm gì đó?

C: Chat với em

M: Em nào?

C: Thì em đó

M: Em đó là em nào?

C: Em đó Rin

M: Sao biết tên tui?

C: Đơn nhiên biết rồi

M: Sao biết?

C: Chẳng lẽ Ben không biết tên Rin

M: Ben

C: Ừ

M: Thật không

C: Thật

M: Làm sao tui tin được

C: you shouldn't have done that

M: 😊

C: Sao giờ này không ngủ?

M: Không ngủ được

C: Chơi game không?

M: Chơi

C: Ai thắng sẽ ra điều kiệm

M: Okok, Rin qua ngay

C: Ừ, nhanh lên

Tôi thoát ra rồi để điện thoại lên bàn rồi chạy qua phòng Ben chơi game.

- Nhanh vậy_ Ben ngạc nhiên vì chưa đầy 2 phút tôi đã có mặt

- Phòng kế bên_ Tôi chỉ vào phòng mik

- À..ừ vào đi_ Ben kéo tôi vào rồi đóng cửa.

Tôi ngồi kế bên Ben chơi được một lúc thì dòng chữ GAME OVER to đùng hiện trước mặt tôi.

Thôi xong, không biết điều kiện gì đây.

- Điều kiện gì nè_ Tôi

- Điều kiện là em hãy ngồi im..._ Ben nhìn tôi với ánh mắt dâm cmn đảng

- Để làm gì?_ Tôi

- Hôn em_ Ben

Ben nhào tới đè tôi xuống, tôi chống cự lại nhưng không đủ sức.

Tôi cau mày nhìn Ben

- Chúng ta đã cá cược ai thua phải làm theo yêu cầu người thắng mà, em muốn nuốt lời sao?_ Ben

- Không_ Tôi

Ben hôn vào môi tôi, bất giác không để ý cậu ta đã luồn lưỡi vào khoang miệng tôi, lưỡi cậu ta di chuyển khắp khoan miệng tôi, nó cứ thế mà khám phá.

Cho đến cả hai đều hết không khí thở thì cậu ta mới nuối tiếc thả tôi ra.

- Ngọt thật_ Ben

- Đồ biến thái_ Tôi đỏ mặt

- Chơi nữa không?_ Ben

- Không, lần sau tôi sẽ thắng anh_ Tôi bỏ chạy xuống lầu.

Hình như bây giờ là 6 giờ 30 rồi, nhanh thật đó.

Vài người thức rồi.

- Sao mặt đỏ thế Rin_ EJ

- Do..do...trời nóng_ Rin

- Anh thấy đâu có nóng đâu_ EJ

- A..à...em xuông bếp đây_ Tôi chạy xuống bếp thật nhanh.

Papa Slendy đã nấu đồ ăn xong hết rồi, giờ thì Slendy chỉ cần kêu lũ kia dậy thôi.

Sau bài ca của Slendy thì tất cả đã có mặt trên bàn ăn.

- Papa lần sau truyền sóng não kêu họ dậy đi, kêu như vậy điếc tai con_ Tôi

- Ừ_ Slendy

- Không được_ All Creepypasta

- Cô muốn giết tụi này à_ Jeff

- Em ác quá_ Clockword

- Khủng khiếp lắm, Toby không chịu đâu_ Toby

- À..em..xin lỗi_ Tôi cúi mặt xuống

- Thôi được rồi, ta không truyền _ Slendy

- Ohh..yeahhh_ All creepy

Trong lúc ngồi ăn thì Slendy thông báo

- Tối nay chúng ta có mặt ở phòng khách_ Slendy

- Để làm gì?_ Ben

- Tối sẽ biết_ Slendy te le phọt đi đâu mất tiêu

Chúng tôi vẫn tiếp tục ăn.

Một ly nước vào mặt Ben, một miếng thận vào mặt Jane, Waffle vào mặt EJ, cây rìu xíu nữa vào thẳng mặt tôi.

Tôi nổi sát khí bao trùm căn nhà, tất cả tạm dừng mọi hành động nhìn tôi.

Lần này tôi nở nụ cười và chiến với họ, nhìn họ ngạc nhiên vì tôi không bỏ đi như lần trước.

- TỤI BÂY LÀM GÌ VẬY_ Slendy hét

Chúng tôi nhìn Slendy và mọi người đều chạy, mỗi người một hướng còn tôi thì vẫn đứng đó vì chưa hiểu chuyện gì sảy ra, bỗng một bàn tay nắm lấy tay tôi và kéo đi, người đó là Toby.

Cậu ta kéo tôi vào một cái tủ, vì cái tủ rất nhỏ nên chúng tôi đứng rất gần nhau, chúng tôi im lặng rất lâu, tôi không chịu được không gian này nên lên tiếng.

- Tại sao chúng ta phải trốn_ Tôi nhìn Toby

- Vì Slendy sẽ xử lý chúng ta không thương tiếc vì tội phá hoại_ Toby

- Tôi nghĩ chúng ta nên tìm chỗ khác trốn_ Tôi

- Tại sao chứ_ Toby

- Vì ở đây rất hẹp và cậu nên bỏ tôi ra_ Tôi nhìn Toby

- Bỏ em ra_ Toby mặt khó hiểu nhìn tôi

- Anh đang ôm tôi _ Tôi

- À..x..xin lỗi_ Toby bỏ tôi ra quay mặt chỗ khác, hình như anh ta đang đỏ mặt

* Cạch*

Trước mặt tôi là một người không có khuôn mặt, mặc vét đen và rất cao, sau lưng có súc tua

- Thôi xong_ Toby run người

Các xúc tua của Slendy quấn lấy tôi và Toby rồi Slendy dịch chuyển tới phòng khách, tất cả mọi người đều ở đây, chắc cũng bị bắt, điều đặc biệt là họ đang quỳ gối.

Slendy bỏ tôi và Toby xuống, Slendy kêu tôi và Toby quỳ xuống, đơn nhiên chúng tôi không dám cái lời và quỳ xuống.

Không một ai dám lên tiếng, chỉ có Slendy đang phàn nàn với bài ca cá vàng dài vô tận, chúng tôi quỳ suốt mấy tiếng nhưng chỉ có Sally quỳ một chút xíu rồi Slendy bế con bé ngồi vào lòng ông, thật không công bằng.

Sau 4 năm, à nhầm 4 tiếng quỳ thì Slendy cũng tha cho chúng tôi.

Ai cũng vui mừng, sau khi quỳ chúng tôi không thể đi được, chỉ còn cách lết, nhưng không ai làm như vậy cả, sát nhân chúng tôi lết thì còn gì là danh tiếng sát nhân giết người hàng loạt đây.

Giờ tất cả nằm lai láng trên sàn phòng khách, có người còn nằm lên nhau, tôi thì leo lên cái ghế nằm rồi.
 
Creepypasta Gia Đình Tôi
Chap 16


Chúng tôi cứ thế cho đến tối.

Vài người đói bụng đi xuống bếp ăn.

Jeff, Toby và LJ nằm trên sàn nhà ngủ như không có gì xảy ra.

Jane, Clocky ( clockword), Nina thì ngồi tám truyện trên trời dưới đất.

Tôi ngồi xem phim với Masky và Sally, số còn lại thì đi làm việc riêng.

- Tụi bây còn chưa có mặt đầy đủ à_ Slendy

- Để làm gì?_ Tôi ngơ ngác nhìn Slendy

- Ta đã nói là tối nay tất cả có mặt ở phòng khách rồi mà_ Slendy

- À, nhớ rồi_ Tôi cười

- Những đứa khác đâu_ Slendy

- Không biết_ Masky tiếp tục coi phim

- Tao cho tụi bây 2 phút CÓ MẶT HẾT CHO TAO_ Slendy đang nói bình thường thì hé lên.

Những người đang ăn phải dừng lại chạy ra, ba con heo đang ngủ cũng phải bật dậy, mặt ngu ngơ vẫn chưa biết chuyện gì luôn.

Sau 2 phút tất cả đều có mặt.

- Chuyện gì nói lẹ đi_ Jeff

- Từ từ_ Slendy

- Nói nhanh đi_ Ben

- Bù ngủ quá_ Toby

- Đói quá_ Nina

- IM HẾT COI_ Slendy.

Sau câu nói cúa Slendy thì tất cả phải im lặng

- Ta kêu tụi bây tập trung ở đây để thông báo một số điều_ Slendy

- Có quan trọng không papa_ Sally

- Rất quan trọng_ Slendy nói xong mặt ai cũng tò mò và bật chế độ nghiên túc, Ben đang chơi game cũng bỏ xuống.

- Thứ nhất là tụi bây gần đây phá hoại nhà khiến ta không thể chịu nổi_Slendy

- Tôi thấy ngôi nhà đâu có sao đâu_ Hoodie nói xong thì một bước tranh rớt xuống cái bụp.

- Nó đâu có hư hỏng gì nhiều_ Jeff

- Ông lo xa quá, khi nào nó sập đi rồi tính_ Ben

- Mày muốn nó sập lắm hả thằng lùn_ Jeff

- Mày nói ai lùn đó thằng miệng rách_ Ben

- Muốn chiến à_ Jeff

- Chiến thì chiến_ Ben

- Tụi bây thôi đi_ Slendy

- Hứ_ Ben+Jeff

- Thứ hai ta muốn nói là ta sẽ ra ngoài dài hạn, vẫn chưa xác định được là bao lâu nên ta sẽ giao quyền quản lý tụi bây và ngôi nhà này cho Rin trong khi ta vắng mặt_ Slendy

- Hả... sao lại là con_ Tôi bất ngờ

- Ta tin con sẽ làm được_ Slendy

- Không đâu, papa giao cho người khác đi, con xin thua_ Tôi xua tay

- Jeff đẹp troai cute này sẵn sàng xã thân để giúp ông_ Jeff vuốt tóc

- Ọe_ Tất cả các Creepy

- Hahaha... ngươi vừa nói gì vậy Jeff_ Jane

- Jeff à, anh nghĩ..._ Liu lắc đầu

- Anh cũng vậy nữa à Liu_ Jeff tuyệt vọng

- Thôi thì ta không trách ai cả, vì tụi bây không ai biết hưởng thụ vẻ đẹp của ta_ Jeff

- Haha..

Jeff ngươi tự tin thái quá rồi đó_ Clocky

- Clocky nói đúng_ Ben

- Tên lùn này_ Jeff

- Ngươi nói lại coi_ Ben

- Thôi đi, vào vấn đề chính_ Masky

- Ta tin con sẽ làm được, chúng mà làm gì con có thể xử chúng sao cũng được, nếu chúng không nghe lời thì tầng hầm thẳng tiến_ Slendy

- Dạ...

được..._ Tôi nở nụ cười khiến cho mọi người đều run lên

- Thứ ba là ta không thể nào đọc được suy nghĩ hay là nhìn vào quá khứ của con, có gì nó làm cho ta không thể và ta muốn nghe về quá khứ của con_ Slendy

- Quá khứ của con sao_ Tôi cảm thấy một chút hận thù và một chút thú vị cùng với nỗi buồn khi tôi nhớ về quá khứ.

- Nếu con không muốn thì.._ Slendy

- Con sẽ kể_ Tôi gượng cười

- Không biết quá khứ của em như thế nào?_ EJ

- Em chắc chứ, điều đó không làm em buồn chứ_ Hoodie

- Không sao, dù gì thì cũng đã qua_ Tôi
 
Back
Top Bottom