[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Cover]_Nương Tử Xung Hỷ_Jensoo
Chương 20 - Dâu con
Chương 20 - Dâu con
Trí Tú dẫn theo Trân Ni định ra vị trí tửu lầu và quán điểm tâm, đợi đến khi nàng và nhóm đầu bếp nữ nghiên cứu chế tạo ra mấy món ăn và điểm tâm mới xong các nàng mới trở về Lâm An.
Lần này đi ra ngoài gần nửa năm, Trí Tú lại không sinh bệnh, Kim phu nhân cũng không thể không tin uy lực của nương tử xung hỉ.
Kim phu nhân lại tìm vị đại sư kia, muốn nhờ ông dựa theo bát tự tìm về một nam tử, bà vẫn chưa từ bỏ ý định tìm người ở rể.
Đáng tiếc Trí Tú đã nhanh hơn bà một bước, sớm đi tìm vị đại sư kia, đại sư liền hồi Kim phu nhân: "Một núi không dung hai hổ, đã có mẫu hổ trấn há dung người khác ước ao, nếu như tự chủ trương sẽ là khủng hại đối với Kim tiểu thư."
Kim phu nhân nghe ông ta nói vậy, lòng mang lo sợ, may là mình chậm tay một chút, chưa tìm người ở rể về trong nhà hại con gái, bà vội vàng kể lại những việc này cho lão gia.
Kim lão gia hiện giờ cũng bán tín bán nghi, nhưng bị phu nhân khuyên lơn cũng không vội vã tìm người ở rể cho con gái nữa.
Mà Trân Ni cũng cảm nhận được thái độ của Kim phu nhân đối với mình thay đổi, mới đầu bà cũng không để nàng vào mắt, chỉ vì nàng chăm sóc cho con gái khỏe mạnh mới đối với nàng tử tế một chút, nhưng rốt cuộc chỉ xem nàng như hạ nhân mà đối đãi.
Hiện giờ biết nàng trấn bên cạnh con gái mới làm những thứ dơ bẩn kia không hại được nàng, thái độ đương nhiên sẽ tốt hơn một chút.
Kim phu nhân lâu lâu lại sai nha đầu đem đồ qua tặng cho nàng, thái độ ẩn ẩn như đã thật sự xem nàng là con dâu.
Trân Ni thụ sủng nhược kinh, lần đầu nhận đồ Kim phu nhân đưa tới, kích động đến ngủ không yên, suốt đêm làm bánh điểm tâm, sáng sớm hôm sau liền bưng qua đó, khiến Trí Tú ghen ghét không thôi.
"Rõ ràng công lao lớn nhất thuộc về ta, sao em không cảm tạ ta mà lại đi lấy lòng mẹ ta?"
Trí Tú vẻ mặt buồn ngủ ngồi bên cạnh, nếu không phải Trân Ni bảo không được phụ thì cô rất muốn giúp nàng làm cho xong xiêm y trên tay.
"Phu nhân một lòng mong người bình an khỏe mạnh, hiện giờ bà đã bỏ qua thân phận mà đối xử tốt với em, thế thì em đối tốt với bà cũng là chuyện thường tình mà thôi."
Trân Ni tinh thần sáng láng mà xe chỉ luồn kim, khuyên Trí Tú tự đi ngủ trước.
Ban sáng lúc đưa điểm tâm đi, Kim phu nhân ăn xong rất thích, biết nàng dụng tâm, lại tặng không ít trang sức cho nàng, thậm chí năm chiếc vòng đeo trên tay cũng tháo ra đưa cho nàng.
Trí Tú thập phần bất đắc dĩ, lại rất chi là ủy khuất: "Em muốn cảm tạ mẹ thì đi mua một bộ là được, hoặc là bảo Thái Anh làm cho mẹ một bộ, ban ngày em phải đi tửu lầu, ban đêm còn phải làm xiêm y, thời gian đâu mà để ý tới ta nữa."
"Đương nhiên là khác nhau rồi, tự mình làm mới có thể biểu đạt tâm ý.
Người cứ ngủ trước đi, không cần chờ em."
Trân Ni làm liền tay không ngừng, trong miệng lại thúc giục cô nhanh đi ngủ.
Trí Tú cũng ngoan cố như nàng, chỉ muốn ngồi chờ cạnh bên.
Qua mấy ngày, xiêm y đã làm xong, Trân Ni gấp không chờ nổi đem qua tặng.
Thái Anh theo lời Trí Tú bày mưu tính kế cũng đi theo.
Trân Ni dâng xiêm y lên, Kim phu nhân đầu tiên là cả kinh nàng lại tặng quà đáp lễ, bà nhìn ra, nha đầu Trân Ni này là đứa thành thật, được mình cho một chút đồ vật lại muốn báo đáp ngay, thành ý và vui mừng trong mắt cũng không phải giả tạo, sau đó nhớ tới thân thế của nàng, trong lòng cũng hơi chút tiếc thương.
Kim phu nhân mở xiêm y ra, nhìn thấy đường may xiêm y thập phần dụng tâm, đến chất liệu cũng cực kỳ tốt, kiểu áo này trông là lạ không thường thấy ở Lâm An.
Bà vừa lòng gật gật đầu, Thái Anh vội chen vào nói: "Thưa phu nhân, đây là áo do chính tay Trân Ni cô nương may, kiểu dáng này rất thịnh hành ở Tề Châu đấy ạ."
Trân Ni không ngờ tới Thái Anh sẽ nói trắng ra như vậy, hoang mang rối loạn muốn cản lại nhưng làm sao mà ngăn cho được.
Kim phu nhân nhìn thấy hết trong mắt, càng thêm vừa lòng, cười: "Tâm ý bực này sao lại không cho Thái Anh nói cơ chứ?"
Trân Ni cúi đầu: "Phu nhân đối với con tốt như vậy, những thứ này có sá gì đâu."
Kim phu nhân vẫy tay, gọi nàng đi đến cạnh mình, lại kéo nàng ngồi ở bên người, mới ôn nhu nói: "Kêu phu nhân nghe xa lạ lắm con ạ, cứ theo Tú nhi gọi mẹ là được rồi."
Trân Ni hơi chút khiếp sợ ngẩng đầu nhìn Kim phu nhân, trong mắt ngập tràn vui sướng, thấy bà vẫn cười tủm tỉm nhìn mình, hốc mắt nóng lên, nhút nhát sợ sệt kêu một tiếng: "Mẹ."
Kim phu nhân cười vỗ vỗ tay nàng.
Đến khi Trân Ni trở về sân nhà mình vẫn còn thấy khiếp sợ, nàng tự véo đùi mình một cái, đau đớn giúp nàng biết được là mình không phải nằm mơ.
Nàng hoảng hốt hồi lâu, không còn tâm tư đi tửu lầu, chỉ ở trong viện chờ Trí Tú trở về.
Vì ngủ muộn suốt mấy ngày liền mà giờ phút này Trân Ni cực kỳ mỏi mệt, dùng cơm trưa xong là ngủ ngay, chờ đến khi tỉnh ngủ, lại giống như rất lâu trước đây, một mực ngồi trong sân chờ Trí Tú trở về.
Tinh mắt nhìn thấy cô xuất hiện ở đằng xa, nàng vội xách váy chạy qua.
Thái Anh dẫn theo chúng nha đầu lui xuống.
Nàng hơi hưng phấn kéo tay Trí Tú: "Trí Tú Trí Tú, phu nhân bảo em gọi bà bằng mẹ."
Cô vừa nghe cũng hơi giật mình, không ngờ mẹ lại đón nhận Trân Ni nhanh như vậy, tự đáy lòng cũng cảm thấy vui vẻ, nắm tay nàng: "Xem ra nhiều ngày qua nương tử vất vả không hề uổng công."
Trân Ni vốn còn đắm chìm trong niềm vui sướng được mẹ chồng chấp nhận, hiện giờ lại nghe Trí Tú gọi mình là nương tử, trong lòng hình thành tầng tầng gợn sóng, vừa mừng vừa thẹn ôm lấy cô, muốn nói gì cũng nói không nên lời.
Hai người ở cửa viện ôm nhau trong chốc lát, lại bị tiếng "Nhị tẩu" xen ngang, hai người tách ra, nhìn thấy Trí Khang nhảy chân sáo chạy tới, vừa chạy vừa kêu: "Nhị tẩu, Nhị tẩu!"
Trí Khang chạy tới liền ôm đùi Trân Ni, bị Trí Tú ngăn cản: "Trong mắt đệ có còn tỷ tỷ là ta không vậy?"
Trí Khang vẻ mặt đúng lý hợp tình: "Là mẹ kêu đệ tới tìm Nhị tẩu kiếm bánh điểm tâm ăn, tỷ có biết làm điểm tâm đâu."
Trí Tú bế đệ đệ lên: "Đệ chớ có lấy mẹ ra hù ta."
Trân Ni nghe xong, lại thập phần cần mẫn chạy tới phòng bếp đi làm điểm tâm.
Cô còn chưa kịp ngăn lại, nàng đã đợi suốt mấy ngày trời mới được ôm một chút, thế mà tức phụ nhi của mình lại đặt mình ra sau chót.
Tiểu Khang nhìn thấy Nhị tẩu đi phòng bếp, thập phần vui vẻ: "Mấy ngày trước đây Nhị tẩu đều đưa điểm tâm sang cho mẹ á, hôm nay đệ tới tìm mẹ ăn, mẹ không cho đệ mà bảo đệ tự tới đòi Nhị tẩu đi."
Trí Tú nghe ấu đệ một lòng một miệng đều chỉ lo ăn, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nhưng nghĩ đến mẹ có thể nhanh chóng đón nhận Trân Ni, nghĩ đến cũng nhờ đệ đệ không ít lần nhắc mãi bên tai mẹ, liền nói: "Lát nữa mang bánh về ăn rồi ngoan ngoãn làm bài tập nghe chưa, ngày mai tỷ sẽ dẫn đệ đi tửu lầu Phát Tài ăn cơm."
"Tửu lầu Phát Tài?
Đó là đâu vậy?"
Trí Khang không ra ngoài, người trong phủ cũng sẽ không nói cho nó biết về nơi đó.
Trí Tú cười: "Nơi đó có rất nhiều đồ ăn và điểm tâm ngon y hệt như Nhị tẩu đệ làm vậy đó."
Trí Khang vừa nghe liền thấy hứng thú, chờ Trân Ni tới, nó bưng điểm tâm trở về làm bài tập.
Nàng thấy lạ nhìn Trí Tú.
Cô kéo nàng vào trong phòng, giải thích cho nàng một lần, lại oán giận nói: "Hiện giờ, mẹ thì có xiêm y, Khang nhi thì có điểm tâm ăn, còn ta không ai thèm thương hết á."
Trân Ni thập phần bất đắc dĩ: "Sao người lại tranh giành tình cảm với người trong nhà vậy ạ."
Cô cũng không để ý, quấn lấy nàng ôm một hồi lâu mới chịu buông tay.
Khi dùng bữa tối, Trân Ni có hơi thấp thỏm, nhìn thấy Kim phu nhân, nhút nhát sợ sệt kêu một tiếng Mẹ.
Phu nhân đáp lời, Trân Ni có hơi do dự, căng da đầu gọi Kim lão gia một tiếng Cha.
Lão gia không lên tiếng, đầu tiên là liếc mắt sang Trí Tú một cái, thấy cô sắc mặt hồng hào, xác thật đã được chăm lo rất tốt, liền gật gật đầu, không nói gì khác.
Chỉ cần như vậy, Trân Ni đã mừng thầm không thôi, bữa tối cũng ăn vui vẻ hơn ngày xưa nhiều.
Trí Tú cũng thập phần vui vẻ, thập phần chủ động gắp đồ ăn trên bàn cho tất cả mọi người.
Đến khi nằm lên giường, bởi vì thao thức mấy đêm mới được ngủ sớm nên cô vừa chạm vào gối đầu là buồn ngủ.
Trong lòng ngực ôm Trân Ni, cảm thấy mỹ mãn chìm vào giấc ngủ.
Mà Trân Ni hồi trưa đã ngủ no giấc, hiện giờ hãy còn đắm chìm trong vui sướng, không hề thấy buồn ngủ.
Nàng mở to mắt nhìn Trí Tú hồi lâu, không nhẫn tâm làm phiền cô, chỉ ôm cô, nhưng trong lòng không sao bình tĩnh được.
Mãi mà cơn buồn ngủ vẫn không kéo tới, chung quy là không nhịn xuống được, cục cựa thân mình, ngẩng đầu nhẹ nhàng gọi Trí Tú.
Trí Tú trong lúc ngủ mơ bị kéo trở về, mơ mơ màng màng đáp lời, đôi mắt vẫn nhắm chặt.
Trân Ni thấy cô tỉnh, có chút kích động nói với cô: "Hôm nay cha mẹ đều chấp nhận em đó."
Trí Tú ậm ừ một tiếng, cô cũng thấy đương nhiên là biết, những lời này từ lúc ăn tối đến giờ, Trân Ni đã nói với mình không dưới mười lần.
Trân Ni cắn môi do dự trong chốc lát, tiến đến trước mặt cô: "Một ngày quan trọng thế này, không phải nên làm chút gì đó sao ạ?"
Trí Tú đầu óc mơ hồ, cũng chỉ mơ hồ hỏi: "Làm cái gì?"
Trân Ni thấy cô tới mí mắt cũng chẳng buồn mở, vẫn khẽ cắn môi nói: "Đương nhiên là làm chuyện vợ chồng rồi."
Đã mời gọi tới vậy lẽ nào Trí Tú không động tâm, động thì có động thật đấy, nhưng cô quá mệt mỏi, chỉ ngái ngủ đáp như cũ: "Thôi mai đi, ta muốn ngủ."
Trân Ni cũng có chút không đành lòng, cũng không nói gì nữa, nhưng khi nhìn Trí Tú, trong lòng lại không sao bình tĩnh được......
Nàng nén ngượng ngùng áp sát vào người cô, lại hôn lên cằm lên môi.....
Trí Tú chậm rãi từ trong mộng hồi tỉnh, mở mắt ra, đập vào mắt chính là cảnh tượng hương diễm như trong mộng, phải mất một hồi lâu mới nhận ra rằng mình không phải nằm mơ, động tác trên tay bạo dạn hơn một chút.
Trân Ni bỗng phát giác có gì đó là lạ, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Trí Tú đã tỉnh lại vẫn đang ngẩn người, ánh mắt mê ly.
Cô nhanh tay ôm Trân Ni lập tức ngồi dậy.
Hiện giờ hai người đều xiêm y rộng mở, dính sát vào nhau, Trân Ni xấu hổ không chịu nổi, không dám nhìn tới Trí Tú, chỉ thuận thế ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào đầu vai.
Trí Tú hiện giờ cũng không còn buồn ngủ nữa, thấy vừa rồi người nọ còn tác quái trong lòng ngực mình, vậy mà giờ đây đã hoảng hốt trốn tránh, thế là ân cần hôn môi an ủi, cuối cùng nhẹ nhàng cắn vành tai nàng: "Quá phận như thế thì đúng là có hơi cuồng nhiệt đó em à."
Trân Ni đuối lý, không phản bác, ý niệm của mình đã được thỏa mãn, lại ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn Trí Tú mà ôm vai cô, nhẹ giọng nói: "Dạ, vậy chúng ta ngủ thôi."
Trí Tú lại ôm nàng xoay người đè nàng dưới thân: "Ta hết mệt rồi.".
END CHAP.