Khác (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái kết có hậu cho kẻ thế thân

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,129
Điểm tương tác
0
Điểm
0
359772235-256-k437807.jpg

(Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
Tác giả: ViliaNguyen
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câm miệng ngay từ đầu ngươi chỉ là kẻ thế thân cho em ấy mà thôi,bớt mơ mộng lại"
.....

"Ta xin lỗi, bọn ta biết sai rồi,làm ơn đừng bỏ bọn ta lại,xin em đấy"
___________----------___________
Truyện không có liên quan đến chính trị hay xúc phạm đến bất kỳ một tổ chức hay quốc gia nào cả.Trân trọng!



vietnamharem​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Kết hôn với em là kế hoạch của anh
  • Gokaiger Ngoại Truyện Hồi kết
  • [ĐM] Mỗi Ngày Sau Khi Kết Hôn Cũng Thật Là Thơm
  • Kết Tử - Tiếu Giai Nhân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kết hôn với ông chủ thực vật
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • KHI KẺ THẤT BẠI CỦA LONDON PHẢI KẾT HÔN
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 1


    "Đáng lẽ tôi phải tìm đến nó ngay từ đầu nhỉ"

    "Không đừng mà.....Làm ơn xin em đấy xuống đây đi, chỗ đó rất nguy hiểm "

    "Nguy hiểm..?Từ khi nào ngài lại quan tâm đến sự an toàn của tôi vậy-..."

    "America"-Việt Nam

    Ánh mắt vàng kim chứa đầy sự u sầu và đau đơn.Giọng nói vốn dĩ trong trẻo nay lại khản đặc mang theo sự chua chát như thể cuộc đời của chủ nhân nó vậy...

    "Cũng đúng phải nhớ tên chứ....có ai muốn tên của người mình thương nhớ lại được khắc trên bài vị của kẻ thế thân đâu"-Việt Nam

    Trái tim của hắn lạp tức đanh lại trong giây lát nhung nó không phải là vấn đề của bây giờ.Hắn phải đưa em xuống thời tiết đang chuyển lạnh em lại đang bệnh.Nếu như không may chúng gió nữa thì sao?

    "Bài vị gì chứ sẽ chẳng có bài vị nào ở đây cả, Việt Nam.Ngoan mau xuống đây,lan can đó không hề chắc chắn rất dễ ngã"-America

    Hắn vừa nói vừa thận trọng bước từng bước nhỉ lại gần em,vừa đi vừa dang rộng hai cánh tay ra.

    "Nào Việt Nam,ngoan nghe anh mau xuống đây với anh chỗ em đang đứng rất nguy hiểm,mau qua đây với anh chúng ta cùng về nhà, được không?"

    -America

    Hắn nói với giọng cầu khẩn thiết tha mong em có thể lắng nghe lời hắn nói chỉ cần em không chú ý một chú hắn sẽ kéo em vào trong.Phía dưới cũng đã được chuẩn bị đệm hơi lớn phòng trường hợp em phản kháng mạnh mà rơi xuống dưới.

    "Nào, Việt Nam mau lại đây lại đây với anh,chúng ta cùng nhau về nhà"-America

    "Nhà..?"

    -Việt Nam

    Giọng nói chứa sự ngạc nhiên,có lẽ từ "nhà" chính là điểm yếu của em.Thấy em đang dao động hắn nhanh chóng bước dài đôi chân đến chỗ em thật nhanh.Lúc em nhận thức được hành động của hắn thì đã bị hắn tóm lấy cổ tay,dù em có phản kháng nhưng sức của em thì không khoẻ như hăn nên mọi sự phản kháng ý đều thành công cốc.

    "A-Thả ra,anh buông tôi ra,tôi không muốn về đấy nữa...cút ra"-Việt Nam

    Em ra sức cố gắng vùng vẫy nhưng tất cả đều vô nghĩa trong vòng tay lớn của hắn.Ôm chắt lấy em trong đáy mắt của hắn chứa đầy sự day dứt.Hắn biết, biết chứ, biết tại sao em lại phản ứng như thế với hắn.Chính hắn và những kẻ kia đã tạo lên "cái bóng" mang tên thế thân cho em.

    "Làm ơn....cầu xin anh đấy tha cho tôi đi...hức...làm ơn tôi mệt lắm rồi,tôi không muốn là thế thân nữa... hức...tôi không cần sự quan tâm của các người nữa...hức...huhu....thả tôi đi...làm ơn...huhu..."

    -Việt Nam

    Em mang theo sự mệt mỏi sau sự phản kháng không thành chỉ có thể mặc hắn ôm mà cầu xin hắn mong hắn rủ chút lòng từ bi mà thả em đi.Dù gì"chính thất"cũng đã trở lại hà cớ gì còn níu kéo em lại,tại sao không thả tự do và để em tự sinh tự diệt ngoài xã hội kia.

    Hắn không biết nói gì chỉ có thể im lặng.Hắn hiểu tâm tư của em, biết em đang nghĩ gì nhưng hắn không thể làm thế, nếu hắn làm thế thì hắn sẽ mất em lần hai.Hắn không muốn như vậy,hắn sẽ không để cho nó xảy ra đâu.

    Tiếng khóc đang nhỏ dần rồi dần dần im bặt đi.Hắn nhìn xuống thì người trong lòng đã thiếp đi từ lúc nào.Lúc ngủ em giống như sứ giả của thiên giới hạ phàm để cứu rỗi những kẻ tội đồ của quỷ như bọn hắn.Nhận được thứ quý giá như vậy mà bọn hắn không biết trân trọng gì cả.Đối xử tệ bạc,thờ ơ, nhẫn tâm và vô ơn.Đang mải chìm trong suy nghĩ thì bỗng chợt một bông tuyết rơi xuống đính trên mái tóc đen của em,đưa tay gạt nhẹ bông tuyết ra hắn liếc nhìn tên thuộc hạ phía sau.Tên kia hiểu ý lấy chiếc áo khoác dạ của hắn vừa cởi ra phủ lên người em.Hắn bế em lên ôm trọn cả em lẫn cái áo vào lòng,đặt lên trên trán em một nụ hôn yêu thương rồi đưa em xuống dưới.

    Hắn vừa đưa em đi thì tuyết bắt đầu rơi xuống tuy chưa nhiều nhưng cũng đủ khiến cho một người bình thường cảm thấy cái lạnh của mùa đông.Trên con đường rời khỏi toà nhà đó cơ thể em vẫn không có dấu hiệu của việc ngừng run rẩy.Có lẽ vì lạnh là một phần, phần còn lại chắc chắc là do sự sợ hãi khi phải quay về cái nơi được coi là"nhà"kia.

    "Làm ơn ...xin h-hãy tha cho....tôi...'-Việt Nam

    Âm thanh nhỏ nhẹ,vặt vãnh vang lên như những chú mèo đang cố gắng cầu xin một người lạ cho trú nhờ nơi ở của họ để sống sót qua cái lạnh của mùa đông khắc nghiệt.Nhìn thấy hành đông của em hắn vỗ nhẹ vài cái vào lưng em,nhỏ giọng an ủi:

    "Ngoan,chúng ta cùng về nhà thôi,mọi thứ sẽ được giải quyết gọn gàng hết rồi,nó sẽ không xảy ra nữa,tôi hứa"-America

    *Chỉ toàn là lời hứa với gió với mây,đừng gieo thêm hy vọng nữa,nó nặng lắm tôi không nhận nổi*-Việt Nam/dần chìm hẳn vào giấc ngủ/

    "....."

    -America

    "Thưa Ngài,bão tuyết sắp đến rồi ạ chúng ta lên nhanh chóng trở về ạ"-Thuộc hạ

    "Phải rồi về thôi,em ý đang bệnh không nên ở lâu ngoài trời tuyết "-America

    Hắn nhanh chóng di chuyển đến thang máy để xuống tầng 1.Trước toà nhà đó đã có một chiếc Limousine đen bóng loáng đậu sẵn đợi họ.Ẵm em bước vào trong xe tên lái xe thấy hắn cùng phu nhân bước vào lên chỉnh máy sưởi lên thêm 1-2°C.America lấy từ tủ dưới ghế một cái chăn lông mềm mại đắp gọn lên người em,xong xuôi hắn lại hôn lên trán em một cái nữa.Tâm trạng hắn đang vui lên một chút thì tin tức tiếp theo khiến niềm vui vừa len lên bỗng vụt tắt.

    Cốc... cốc

    Một tên thuộc hạ của hắn gọi vào cửa kính ô tô,hắn ấn nút hạ cửa hé một chút nhưng đủ để nghe rõ nội dung trò chuyện

    "Thưa Ngài,đúng như ngài dự đoán cậu ta đã di chuyển rồi ạ"-Thuộc hạ 3

    Nghe được tin hắn nhíu mày lại,mấy tên thuộc hạ kia đã cảm nhận rõ sự khó chịu của hắn

    "Bây giờ phải làm gì tiếp theo ạ"-Thuộc hạ 3

    Tên thuộc hạ thấy tình hình có vẻ không tốt liền lên tiếng phá vỡ sự lạnh lẽo ấy.

    "....."

    -America

    Hắn không nói gì im lặng đưa tay lên day day thái dương để lấy lại sự bình tĩnh cuối cùng mà lệnh:

    "Bắt gọn, không được để chết phải bắt sống,hiểu chưa"-America/liếc nhìn/

    Hắn đưa con mắt sapphire màu xanh biển lạnh giá nhìn tên thuộc hạ đang chờ lệnh kia xem ra ......kẻ kia lành ít dữ nhiều rồi.

    "Vâng ạ"

    Kéo cái cửa lên hắn mệt mỏi dựa vào ghế mà thở dài,tiếng thở dài đầy rẫy mệt mỏi nhưng lên thở đều của người thương đã xua tan nó đi xa.Hắn nhìn vào thiên thần đang say giấc trong lòng hắn,bây giờ kết cục của em không giống lúc trước nữa rồi.Hôn lên đôi môi hơi tái lại vì lạnh,lâu lắm rồi hắn mới cảm nhận được người thương nằm trong tay bằng da,bằng thịt,đầy đủ hơi ấm chứ không phải là ảo ảnh trong mộng nữa.

    "Về dinh thự"-America

    -Vâng

    5/1/2024

    21:56

    Ph.Nhung

    Chỉ có trên Wattpad và M
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 2


    Tuyết đã bắt đầu rơi nhiều hơn lúc nãy rồi,chiếc xe vẫn chạy trên tuyến đường đó thật nhanh.Ngồi trong xe nhìn ra phía ngoài

    "...."

    -America

    Hắn vẫn còn nhớ rõ chứ nhớ rõ từng sự kiện xảy ra vào ngày hôm nay,ngày bão tuyết lao đến mở đường cho chuỗi bi kịch mà bọn hắn phải hứng chịu.

    "19/12/XXXX"

    *Là ngày hôm nay,đúng vậy chính à hôm nay, Việt Nam chuyện đó sẽ không đến một lần nào nữa đâu.Tôi thề với em đấy!*-America

    "Um-..."

    -Việt Nam

    Hắn mải suy nghĩ mà chẳng biết bản thân đã vô tình khiến em cảm thấy sợ hãi và vết thương ở vai lại thêm đau.Nhận ra bản thân đã quá kích động làm ảnh hưởng tới vết thương chưa lành của em.

    "Xin lỗi,tôi lại làm em đau rồi,thả lỏng đi sẽ không còn đau đớn gì nữa đâu"-America

    Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán em một nụ hôn phớt qua để nó an ủi tâm hồn đang bị tổn thương kia.Cho đến khi hắn định thần lại thì đã có một vùng nhỏ màu đỏ đọng trên chiếc chăn bông trắng ấy rồi.

    "Tăng tốc một chút với cả gọi tên kia đến băng bó lại vết thương cho em ý"-America

    "Vâng, thưa Ngài "

    Giọng nói sắc lạnh từ gã đàn ông thừa tiền cất lên nếu như không phải làm việc với hắn lâu có lẽ tên đó cũng không bình tĩnh mà đáp lại hắn như bây giờ được.Tên thuộc hạ nhấc bộ đàm lên gọi cho một đồng đội ở phía khác mau chóng đi đón vị kia đến,kết thúc cuộc gọi thì tên đó nhấn mạnh ga tăng tốc về dinh thự.

    .....+.....

    Trên con đường cao tốc đang dần bì vùi lấp bởi cơn bão tuyết,chiếc xe của hắn vùng thuộc hạ vẫn cứ lao nhanh về trung tâm thành phố.America một kẻ được mệnh danh là "phóng khoáng" vô tội vả, một kẻ coi trời bằng vung,tiêu tiền như nước, một kẻ vô lo vô nghĩ lại đang ngồi trong một chiếc xe sang để ngẫm nghĩ lại về cuộc đời của hắn.

    Hắn biết hắn và bọn họ là những kẻ tồi là những kẻ có sở thích nhất thời để rồi phải trả cái giá thật đắt cho cái thứ nhất thời ấy.Bọn hắn đã nghĩ rằng khi cuộc sống kết thúc bọn hắn không thể gặp lại em nữa huống chi là sửa chữa sai lầm mà bản thân bọn hắn đã gây ra.

    Cho đến tận hôm nay,khi mà những sai lầm kia chưa diễn ra bọn hắn đã kịp thời cứu vớt nó.Nhưng cái thứ được gọi là "Trùng Sinh" này.....

    *Là khoan dung hay trừng phạt của chúa đây...*-America

    Liệu đây là may mắn hay lại là khởi đầu cho chuỗi sự kiện bi kịch khác đang chờ thời cơ chín mùi để ập tới.Nếu vậy hắn vẫn phải thấy người thương mang bộ dạng thiếu sự sống nằm trong vũng sâu của thứ nước màu đỏ đó ư.Vậy ý nghĩa của sự "Trùng Sinh" này là gì?Rốt cuộc những thứ mà hắn đang thấy và cảm nhận kia đây có phải là thật không?

    ___________________+__________________

    Bão tuyết đã đến,nó hung hăng càn quét những con phố,những tuyến đường và vùi lấp những sinh linh nhỏ bé,yếu ớt không tìm được chỗ dung thân đến vô tình.

    19 giờ 35 phút

    Trung tâm thành phố B

    Tòa dinh thự số 2

    Trong căn phòng rộng lớn và ấm cúng, không có ánh sáng lớn chỉ tồn tại một ánh sáng nhỏ nhoi nhưng ấm áp từ chiếc đèn ngủ lẫn lò sưởi phía xa kia.

    "Lần sau đừng có mà như thế, không phải lần đầu tiên ngươi làm miệng vết thương rách ra đâu, America "

    Hắn không nói gì như thể đang ngầm nhận lỗi mà bản thân đã gây ra.Hắn ngồi im trên cái ghế đắt tiền được kéo khỏi vị trí ban đầu đến đầu giường nơi mà người thương hắn đang chìm trong giấc ngủ ngon.

    Kẻ kia sau khi băng bí xong liền thu dọn đồ đạc vào trong chiếc cặp kia rồi quay qua dặn tên "nghìn tật nhiều tiền" kia.

    "Lát nữa ngươi nhớ gọi em ý dậy,ăn uống đầy đủ để còn uống thuốc nữa.Ta phải đến bệnh viện ngay vì chuẩn bị có một ca phẫu thuật, ngươi hiểu những gì ta nói không "

    Hắn nghe xong liền gật đầu tỏ vẻ đồng tình.Hắn nhìn người đối diện đang loay hoay chuẩn bị thuốc cho em.Nhìn mái tóc có màu đen rất giống người thương hắn, khuôn mặt được kẻ sọc đan sen hai màu xanh trắng,một bên thì được che bởi một hình tam giác đỏ.Sẽ rất đẹp nếu đôi mắt lục bảo đó hoàn thiện bởi vù phần mặt được che bởi tam giác đỏ có con ngươi là hình ngôi sao trắng.Người đó là Cuba,là một người đồng chí cũng đồng thời là một kẻ"Trùng Sinh"...

    "Này Cuba..."

    -America

    "Sao?"

    -Cuba

    Tay anh linh hoạt vừa soạn ra những liều thuốc để cho em uống vừa đáp lại tiếng hỏi của hắn

    "Ta soạn thuốc xong rồi nhớ lát cho em ý ăn và uống đúng giờ.Mà ngươi gọi ta có chuyện gì?"

    -Cuba

    "Ngươi nghĩ sao về việc "Trùng Sinh" của chúng ta.Nó là khoan dung hay trừng phạt "-America

    Anh im lặng trước câu hỏi của hắn.Đúng vậy,thứ được gọi là "Trùng Sinh " này anh cũng không biết .Anh cũng nghĩ như vậy rất nhiều lần.Anh luôn hỏi liệu cái thứ "Trùng Sinh " này có nghĩa gì?Nhưng luôn có một câu trả lời mà anh có thể khẳng định được...

    "Tôi không biết nó có ý nghĩa như nào với mấy người cả nhưng tôi có thể chắc chắn một điều rằng..."

    Trùng Sinh " nó khoan dung với tôi"-Cuba

    Anh nói xong liền cầm chiếc cặp lên mà bước ra khỏi phòng, trước khi đi anh vẫn còn dừng lại để dặn dò hắn vài việc liên quan đến em rồi rời đi.

    Cạch~Cánh cửa được đóng lại

    Hắn ngồi im lặng đấy mà ngẫm nghĩ về câu nói ban nãy của anh....

    Tí tách~

    Căn phòng yên ắng chỉ còn có tiếng tí tách từ lò sưởi và tiếng thở đều của em.Hắn nhìn em một lúc rồi lại nhìn ngoài cửa sổ.Tuyết vẫn cứ rơi liên tục và dày hơn....Nếu như "Trùng Sinh" đối với anh là khoan dung thì với bọn hắn.....

    "Có lẽ là sự trừng phạt của chúa trời chăng..."

    -America

    Hắn nở một nụ cười khổ,một nụ cười khó thấy ở trên khuôn mặt của tên nhà giàu nổi tiếng nhưng"nghìn tật" này.Hắn gục đầu lên giường nhìn ngắm gương mặt ấy rồi lại dần dần chìm vào giấc ngủ...

    _______________--------------_______________

    21 giờ 25phút

    17/1/2024

    Truyện chỉ có trên Wattpad và M
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 3


    Vù...vù...vù

    Gió từ bão tuyết ngày một lớn dần,tuyết rơi ngày càng dày hơn...Thật khó có thể tin được rằng mới lúc chiều cả thành phố này còn đông đúc nhộn nhịp,tấp nập người qua lại mà giờ thì....tất cả như thể đã bị vùi lấp trong tuyết giống như ngày hôm đó...

    Một thiên thần nằm trên đống tuyết rơi trắng muốt hoà cùng màu đỏ ấy...Xinh đẹp nhưng đau thương biết bao....

    Cộp....cộp... cộp

    Tiếng giày da cao cấp vang lên trên dãy hành lang xa xỉn và rộng rãi.Bước chân không chậm cũng không vội vàng,trên tay kẻ đó là một khay thức ăn đầy đủ dưỡng chất.Kẻ đó chính là một trong những người đứng đầu cho vị trí ứng cử viên đáng ghét nhất:"Gã tỉ phú nghìn tật"...

    America

    *Hẳn là em ý sắp dậy rồi nhỉ,phải nhanh chóng cho em ý ăn và uống thuốc mới được,sắp lỡ giờ uống mất rồi*-America

    Hắn sải đôi chân dài bước đi thật nhanh trên hành lang ấy, cuối cùng thì dừng lại trước một căn phòng có một cánh cửa...ờm....dát vàng???

    Hắn hít thở một cái rồi tay trái đỡ khay thức ăn,tay còn lại thì khẽ đẩy cái cửa nồng mùi tiền kia một cách nhẹ nhàng nhất có thể.Hắn muốn khi bước vào sẽ thấy được một khuôn mặt còn ngái ngủ của em,hắn sẽ tiến đến véo nhẹ cái má mềm mềm kia rồi đưa em đi vệ sinh cá nhân sau đó thì đút cho em ăn và dỗ em uống thuốc...Ôi thật đẹp đẽ và hạnh phúc biết bao......Nhưng có lẽ hắn đã quên mất một thứ quan trọng nào đó mất rồi thì phải.....

    Loảng xoảng~

    Không phải mong đợi mà hắn tưởng tượng khi nãy mà là một hình ảnh cắt xén tim gan hắn.Không có màu hồng nào cả chỉ có màu đen u tối và vết thương tâm lý của một thiên thần bị chà đạp nay lại được vớt lên.....

    "EM LÀM CÁI GÌ THẾ HẢ,VIỆT NAM"-America

    Hắn gần như trở lên điên loạn khi thấy em, người hắn thương trong tay cần con dao gọt hoa quả mà liên tục cứa vào cánh tay trái nhỏ bé đó.Làn da đỏ nay lại tô điểm thêm vài dòng chảy của huyết sắc...Đẹp nhưng đau...

    "CON MẸ NÓ CÒN ĐỨNG ĐẤY MAU GỌI TÊN BÁC SĨ NÀO GẦN ĐẾN ĐÂY NGAY"-America

    Hắn lao lên túm lấy con dao mà ném về phía cái góc phòng nào gần đấy,nhanh chóng lấy cái khăn tay trong túi áo cầm máu lại vết thương trên tay em,miệng thì không ngừng gào lên la hét bọn người hầu chỉ biết đứng nhìn kia đi tim bác sĩ.Khốn thật,hắn vừa rời đi một lát mà đã sảy ra chuyện rồi đáng lẽ nhờ mấy kẻ "ở nhờ" kia cho xong thì em đâu có như vậy....

    Trái ngược với bộ dạng đau xót,lo lắng,sợ hãi của hắn thì em lại nhìn hắn với một ánh mắt vô hồn không một chút cảm giác đau đớn từ vết thương nào cả...Em chỉ im lặng nhìn hắn,em biết khi bọn hắn đối xử tốt với em là em biết bọn hắn muốn gì từ em....

    "America..."

    -Việt Nam

    Em cất tiếng gọi hắn,tệ thật giọng nói của em không như thế này bao giờ.Trước giờ nó vốn dĩ rất ấp áp,dễ nghe và trong trẻo sai giờ lại thành khàn đặc trầm thấp vậy.

    Đưa bàn tay kia lên áp vài gò má của hắn xoa nhẹ vài cái,thấy em như vậy hắn đưa đôi mắt sapphire màu xanh hơi gấn lên ấy nhìn em rồi dụi vào lòng bàn đó vài cái...Hắn gục đầu vào ngực em khẽ khóc nấc lên vài tiếng nhỏ,em rũ mi nhìn kẻ đang cuộn tròn trong lòng mình mà đưa tay xoe nhẹ lên lưng hắn vài cái.....Nó sẽ đẹp đẽ bình yên nếu như....

    "America...anh cần bao nhiêu máu"-Việt Nam

    "Việt Nam em...."

    -America

    Hắn bàng hoàng trước lời nói của em,từ khi nào em lại nghĩ hắn sẽ làm vậy...

    "Nói đi cậu ý cần bao nhiêu máu vậy,tôi sẽ cho mà.."

    -Việt Nam

    Đúng rồi hắn quên mất giờ là thời gian nào hắn nhanh chóng vùng ra khỏi người em đưa đôi mắt sững sờ rồi dần chuyển sang hối lỗi nhìn em.Vì bọn hắn mà em mất đi tương lai,vì bọn hắn mà em mất đi tự do,vì bọn hắn mà em không có thứ hạnh phúc mà em luôn mong muốn,vì bọn hắn mà cơ thể em trở lên suy nhược và yếu ớt,vì bọn hắn mà đã em khỏi những người thân yêu,vì bọn hắn khiến em chỉ nghỉ bản thân là kẻ thế thân,vì bọn hắn mà...em......

    Hắn run rẩy đưa đôi tay từng chà đạp em mà ôm chặt em vào trong lòng.Hắn oà khóc,hắn không biết phải làm gì để sửa chữa lại những gì mà hắn cùng những kẻ kia gây ra cho em,hắn không biết làm gì cả.Hắn cảm thấy áy náy nhưng hắn có thể làm được điều gì không?

    Không hắn không làm được gì cả hắn được "Trùng Sinh" lại vào thời điểm đã quá muộn màng rồi...

    Em nở một nụ cười khổ,nụ cười của sự chua xót và đắng cay.Thật nghiệt ngã mà nếu như ngày đó không tin vào những lời đường mật mà họ nói thì giờ em vẫn còn ở cạnh gia đình rồi còn đâu....Mà khoan em làm gì còn gia đình nữa mà về....

    *Đây chính là cái giá phải trả cho sự bồng bột này...Sẽ sớm thôi con sẽ đến với bọn người.Chỉ cần đừng ghét bỏ con nhưng cách mà họ đã làm....*-Việt Nam

    ________________----------------________________

    22 giờ 09 phút

    24/1/2024

    Chỉ có trên Wattpad và M

    Lưu ý:Giờ đăng trên Wattpad và M khác nhau vì bên kia còn phải kiểm duyệt này nọ lên khá mất thời gian nên tôi nghĩ đăng cả hay bên cho nó tiện(Chắc vậy ¯⁠\⁠_⁠༼⁠ ⁠•́⁠ ͜⁠ʖ⁠ ⁠•̀⁠ ⁠༽⁠_⁠/⁠¯)
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 4


    "Máu đã được cầm lại,thoạt nhìn thì có vẻ sâu nhưng may là chưa cắt vào mạch máu,hãy chăm sóc cậu ý kĩ thì vết thương sẽ lành nhanh"

    Giọng nói ồm ồm của vị bác sĩ già kia lên tiếng,ông hiểu rõ nhưng gì mà vị thiếu niên đang nằm trên giường phải trải qua và chịu đựng.Ông cảm thấy sót cho tuổi đời của em còn trẻ mà phải làm "thế thân" cho một kẻ mà ngay cả bản thân mình còn chưa nhìn thấy dù chỉ là một tấm ảnh huống chi là ngoài đời....

    "Ngài America,chúng ta vó thể nói chuyện một chút được không ạ?"

    Ông ấy cẩn thận từng lời nói của bản thân khi nói với "tên điên" đang chet lặng phía góc phòng kia.Bên ngoài có thể thấy ông luôn cẩn thận từng li từng tí khi đối diện với hắn nhưng nào biết trong lòng đang nghĩ cái gì....

    Lương tâm của người làm nghề y như ông,ông ghét những người coi thường mạng sống của người khác, đương nhiên loại thế thân này ông càng ghét.Trông số bệnh nhân của ông thì cứ 5 người thì có đến 1 người là nạn nhân của "thế thân".....Thậm chí ngay cả con gái ông cũng là nạn nhân,nhưng nó lại may mắn hơn em.......Nghe buồn cười nhỉ hah-.....

    "Có chuyện gì sao, sức khỏe của em ý không có vấn đề gì chứ"-America

    Ông nhìn dáng vẻ gấp gáp của hắn cảm thấy thật bất hạnh cho em....

    "Sức khỏe của cậu ấy vẫn ổn chỉ cần chăm sóc kĩ và ăn uống đầy đủ là sẽ khoẻ lại nhưng..... không biết tôi nên nói thế nào về vấn đề này...."

    Giọng nói của ông có chút ngập ngừng khi ông đang suy nghĩ là có lên nói cái này cho một kẻ chỉ biết dùng tiền và bạo lực để giải quyết vấn đề.....

    "Có vấn đề gì sao mau nói đi đừng có mà im lặng như thế"-America

    Hắn đang gần như mất kiên nhẫn khi thấy vị bác sĩ kia không muốn nói với hắn.Hắn biết vị bác sĩ đó là ai và sống đủ lâu để chứng kiến những gì hắn đã làm với em."

    Kiếp trước" cách 1 tuần trước khi em mất thì vị bác sĩ già này đã đến nộp đơn nghỉ việc ngay trước khi rời đi ông đã nhắc hắn phải chăm sóc em thật kĩ bởi vì em mới là người mà bọn hắn cần không phải kẻ đang được bọn hắn nuông chiều kia..Hắn không nghe cũng chả để tâm những gì mà ông ấy nói,hắn còn cho rằng là ông đang chia cắt bọn hắn với kẻ kia nên đã cắt một nửa lương hưu của ông ấy.

    Ông ấy cũng chả để tâm đến nó làm gì bởi vì mấy đồng tiền của bọn họ cũng chả là gì đối với ông.Khi rời đi ông đã để lại cho bọn hắn một lời cảnh cáo:

    "Các ngài cứ cố chấp với cậu ta sớm muộn gì cũng sẽ nhận lại hậu quả khó lường"

    Cho đến lúc hấp hối cuối đời hắn lại nhớ đến em,nhớ đến những khoảng khắc em còn sống còn bên hắn,trong phút giây ấy hắn lại thấy em đang mỉm cười với hắn giang tay đợi hắn đến để ôm vào lòng....Hắn chỉ muốn được ôm và cảm nhận hơi ấm của em một lần nữa thôi cho dù có phải xuống địa ngục hay là sau này không được liên duyên với em hắn cũng cảm lòng....Chỉ cần em cho hắn ôm và hôn em một lần nữa thôi.....

    Cộp,cộp,cộp

    Tiếng giày bước nhanh vội vã vang vọng trong hành lang cùng với tiếng thở gấp cho thấy chủ nhân của nó đang rất vội hoặc.....

    "Сука блять"

    BỐP-

    Một bóng hình to lớn,lực lưỡng nhưng một con "gấu trắng" lao đến đấm một nhát mạng vào mặt tiền của "gã tỉ phú nghìn tật"

    Hẳn là vị chủ nhân của nó đang rất tức.Hẳn là sau câu "nói" hoa mĩ kia chắc là ai cũng biết người nói câu ý nhỉ....

    "Ngài Russia,xin ngài hãy bình tĩnh lại"

    Vị bác sĩ già kia phải gồng chút sức lực kém cỏi của bản thân để ngăn cho chú "gấu trắng" nào đó không vồ nát "con đại bàng" đang choáng váng sau cái tát trời giáng khi nãy....

    *Cái thân già của tôi.....Sớm muộn tôi cũng phải từ cái nhà này*-Bác sĩ già kia cảm thấy cuộc sống hiện tại thật khắc nghiệt với cái thân của ông....

    "Ta đã nói là không thể giao em ý cho ngươi rồi,chỉ cần ở cạch ngươi là không một lúc nào an toàn"-Russia

    Anh liên tục giáng những cú đấm uy lực xuống mặt của hắn,nhìn đường gân đang nổi trên gương mặt của anh là đủ hiểu.America hắn cũng chả phản kháng lại hắn biết tội của hắn có trùng sinh lại bao nhiêu lần cũng chả thể sửa chữa được, huống chi việc ngày hôm nay cũng do hắn sơ suất mà ra,hắn cam chịu sự trừng phạt này....

    Khi cú đấm tiếp chuẩn bị giáng xuống thì giọng nói của một hầu nữ vang lên,để cứu hai con người đang vật vã với một con gấu

    "Thưa,cậu Việt Nam đã tỉnh lại rồi ạ"

    Russia dừng hành động lại,anh buông America vừa bị anh đấm máu mũi chảy như nước xuống mà lao vào phòng của em.Bỏ hắn lại giao cho bác sĩ già vừa được cô hầu nữ cứu tấm lưng già kia

    Rầm~

    "Việt Nam"-Russia

    Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc từ gật mình đến ngạc nhiên và cuối cùng là rơi nước mắt.Thấy em khóc anh vội vã chạy đến bên giường ôm em vào lòng và an ủi

    "Không sao rồi, không sao rồi,tôi về rồi,tôi về với em rồi,ngoan đừng khóc nữa tôi xót"-Russia

    "Ư...hức...huh..hức"-Việt Nam

    "Tôi xin lỗi,tôi về trễ"-Russia

    Nhìn thấy em không ngần ngại mà dựa vào anh,hắn cảm thấy chạnh lòng,hắn nghĩ nếu như hắn không đối xử tệ bạc với em thì bây giờ vị trí đó là của anh..?

    Hắn chỉ nở một nụ cười khổ như là đã bất lực với chính bản thân lặng lẽ rời đi về căn phòng của hắn

    Cạch~

    Thụp~

    Ngay khi cách cửa đóng lại chả còn tôn nghiêm hay vẻ ngoài cao ngạo nữa,hắn bất lực ngồi bệt trên lên nhà dựa lừng vào cánh cửa lớn mà khóc.Những giọt nước mắt từ hai viên sapphire tuôn trào.Hắn không kìm được những gọt nước đó nữa,bây giờ hắn như một đứa trẻ mất mẹ,mà người mẹ mà hắn mất chính là do tay hắn làm lên....

    Vị bác sĩ già đứng ngoài cũng chả thể làm gì được cả chỉ có thể hoàn thành nốt công việc còn đang dở rồi rời đi

    "Hiện tại,cậu Việt Nam đang mắc một căn bệnh tâm lí,có lẽ là trong thời gian qua đã bị chèn ép nên tâm lý cậu ý sinh ra rối loạn.Có thể điều trị bằng thuốc nhưng đó chỉ là một phần,chỗ còn lại là do các ngài.Tôi mong là ngài sẽ hiểu những gì tôi vừa nói,xin phép!"

    -------------------------------------

    17/1/2024

    10 giờ 23 phút

    Chỉ có trên Wattpad và M

    Mỗi tuần một chương nhá(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 5


    .....

    .....

    .....

    A!Cơn bão tuyết đi qua,mặt trời lại bắt đầu ló dạng,thời tiết mùa đông mà có chút nắng là may lắm rồiii.Trong căn phòng lớn nơi một thiên thần đang dùng để say giấc,nhìn cách mà em ngủ ngon như vậy hẳn là hiếm lắm bản thân em mới có lại một giấc ngủ ngon như vậy.Một thân ảnh lớn mở cánh cửa phía sau là ba cô hầu.

    Anh ta nhẹ nhàng bước về phía chiếc giường nơi có chàng thiên sứ đang an giấc.Quỳ một chân xuống sàn,ngắm nhìn người mà mình thương đang say giấc,thành thật mà nói anh yêu em ở nhiều điểm lắm từ cái cách em quan tâm,an ủi và chăm sóc.Từ sự dịu dàng và hồn nhiên ấy cũng như không thể thiếu nụ cười tựa như ánh ban mai kia.

    Còn kể nữa thì dài lắm,anh thích mọi thứ của em từ tính cách,tấm lòng và nụ cười ấy.Anh yêu mọi thứ mà em có đôi khi chỉ muốn ôm chặt em vào trong vòng tay của mình để ngăn em chạy.....

    "Việt Nam,dậy thôi nào, Việt Nam"

    "Ưm...Cho em thêm....chút nữa đi......Rus"-Việt Nam

    Em lười biếng mà kéo lại cái chăn mà anh đã nhấc ra không những thế mà còn lôi luôn bàn tay lớn của anh vào là gối đầu.Còn anh thì sao,anh đã quá quen với cái cách mà em làm biếng như vậy rồi.

    Vậy thì anh sẽ để im cho em ngủ ư??

    Đương nhiên là không rồi,nghĩ sao vậy.Người thì ốm rề rề ra rồi còn làm biếng không chịu dậy sớm tập thể dục dần để lấy lại sức ,cứ lắm lì trong phòng thôi.

    "Hong muốn dậy đâu,mau vào đây nằm với em đi ,Rus"-Việt Nam

    Em vươn người ôm lấy bờ ngực to, vững chắc của anh dụi dụi vài cái bán manh với anh nhằm mục đích là "cho em ngủ xíu thôi".

    Bán manh à anh cũng thích đấy,nhưng phải bây giờ

    "Mặc kệ em,hôm nay phải dậy sớm cho anh mới mấy tuần không gặp mà đã ôm triền miên rồi,xem ra sắp tới anh phải chỉnh lại đồng hồ sinh học của em thôi"-Russia

    Anh bế thốc em lên kèm với cái chăn khi đã được cuốn vào người em mà sải bước về phía nhà tắm.Bắt đầu từ hôm nay anh đính thân sẽ chăm sóc cho em chứ không phải là mấy tên kia nữa vì sự tin tưởng của anh vào bọn họ chỉ còn lại là con số 0.....

    "Cậu chủ,chúng ta có cần vào không ạ?"

    "......"

    -America

    Hiện tại hắn chỉ biết đứng im ngoài cửa nhìn vào trong căn phòng kia,chỉ có thể nhìn em vui vẻ khi ở bên cạnh người khác,em chưa từng cười với hắn như vậy.Một nụ cười thành thật, tươi tắn và rạng rỡ như thế kia....Cũng đúng những thứ hắn mang đến cho em chỉ toàn là đau khổ chưa từng có một chút kỉ niệm nào đẹp đẽ cả,toàn màu đen u tối....

    Hắn ghen tị với anh, hắn cảm thấy khó chịu khi anh gần với em,hắn muốn lao đến để cướp em lại ôm em vào lòng và nói với anh rằng em là của hắn nhưng nhìn xem......

    Hắn còn không thể lại gần em dù là một bước nhỏ thì em đã cách xa hắn hàng trăm,hàng nghìn bước rồi nơi chi là cướp lại cơ chứ.....Đúng không???

    "Cậu chủ,cậu ổn không ạ"

    Cô người hầu ở bên cạnh hắn hỏi han,cô làm ở đây đã quá đủ lâu để có thể biết và đã biết những chuyện gì sảy ra với em,cô cũng muốn giúp hắn đến gần em hơn vì hắn đã có thể nhận ra lỗi và đã sửa nó....Nhưng khi hắn sửa xong thì mọi thứ đã là quá muộn màng rồi....

    Con người mà, một khi đã có vết thương lớn trong lòng,trong tâm trí rồi thì có chữa đến đâu,hết bai nhiêu tiền thì vẫn sẽ còn sót lại những vết sẹo của những lần tổn thương ý và chỉ cần sai một bước nữa thì cái mối quan hệ này có thể bị chia năm xẻ bảy bất kì lúc nào.....

    Ngay cả bây giờ cũng vậy, không tiếp xúc, không nói chuyện, không để ý gì cả.Mọi thứ.....

    "Có phải là không thể cứu vãn được nữa rồi đúng không?"

    -America

    "...Tôi không biết,thưa cậu"

    Câu trả lời của cô người hầu kia không giống như mong đợi của hắn cũng chả giống với mấy người kia....Con người trung trực nhỉ..

    "Báo lại với quản gia tăng lương của cô gấp đôi bọn kia"-America

    Nói gì thì nói chứ,vẫn phải thưởng cho co gái này vì dám nói thật trước mặt hắn,đa số những kẻ hầu trong cái nhà này đều chọn nói dối để lấy lòng hắn,hắn biết nhưng hắn cũng chả để tâm.Nói hắn ăn chơi sa đọa nhưng hắn vẫn tỉnh để biết đúng biết sai.....Nhưng trực giác này của hắn đã hỏng trong quá trình yêu đương.....Nghe nực cười nhỉ....

    "Ngài không quan tâm đến việc sau này cậu ấy sẽ rời khỏi đây sao"

    __________________________________

    24/2/2024

    8 giờ 22 phút

    Chỉ có trên Wattpad và M
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 6


    "A... người của em rã rời hết rồi"-Việt Nam

    Nhanh chóng chèo lên giường kéo chăn,cuộn tròn chuẩn bị cho một giấc ngủ ngon lành đến bữa trưa hoặc có thể là chiều🙂

    Anh nhìn một tràn hành động ngu ngơ của em trước mắt chả thể là gì ngoài bất lực cả.Nhẹ nhàng tiến tới đưa bàn tay lớn xoa lấy đầu của em sau đó lên bế em lên mà ôm vài lòng...

    "Vừa mới ăn xong em không nên nằm ngay như vậy,sẽ đau dạ dày"-Russia

    Anh hôn nhẹ lên trán tay thì đỡ lấy người em sải bước xuống lầu để trở ra vườn hoa.Trên dãy hành lang cả hai đều không nói với nhau câu nào nhưng họ đều cảm nhận được đối phương đang nghĩ bà cảm thấy như thế nào...

    Cộp....cộp....cộp...

    Suốt quãng đường đi chỉ có tiếng giày vang lên cũng như vài tiếng chào của người hầu.Anh biết nếu em không nói anh cũng không hỏi vì nó chỉ làm em thêm đau thôi...Im lặng là tốt nhất....

    -Vườn hoa-

    Khu vườn này thực sự rất đẹp,bức tường được là từ những bụi hoa hồng,trong sân vườn lại có rất nhiều loài hoa cũng như màu sắc,đỏ có,vàng có,xanh,tím,.....cũng đều có...nhưng em lại chú ý đến hai loài hoa cuối vườn đó là cây hoa nhài lớn....

    "Rus,cho em đến đó được không"-Việt Nam

    "....Được"-Russia

    Như mong muốn hắn cũng gật đầu đồng ý ,liền bảo người hầu đến đó dọn dẹp trước xong anh mới đưa em đến đó....

    ...

    "Đẹp thật đấy"-Việt Nam

    Em ngồi trong lòng hắn khẽ đụng ngón tay nghịch cành hoa nhài rủ xuống...Còn anh để em dựa vào người mình tay thì loay hoay đút từng thì pudding cho em ăn

    Mặc dù vừa nãy bị anh ép ăn cật lực nhưng em vẫn còn một chiếc dạ dày dành riêng cho pudding...Chả mấy chốc 3 cái pudding đã hết và biết gì không...

    "Cho em một cái nữa hoi màaa"-Việt Nam

    Đúng rồi đấy em đang làm loạn với Russia để ăn thêm pudding.Nói gì chứ động đến ăn ngọt mà không có em là không được nó lại càng không khi ăn pudding mà không cho em....Dỗi

    Nhìn cái hình ảnh con gấu trắng đang 3 phần bất lực 7 phần như 3.Cũng muốn cho em ăn thêm lắm nhưng mà nếu ăn thêm thù trưa em sẽ bỏ bữa mất,phải nghiêm minh chính đốn lại mới được.....(Được bao lâu)

    ....

    ...

    ...

    ...

    ...

    Hiện tại em đang vui vẻ mà cầm đĩa pudding xúc ăn từng muỗng một cách ngon lành....Vậy còn con gấu trắng kia đâu rồi???À đang gục đầu trên vai em với vành tai đỏ như cà chua.Không ngờ vì một cái pudding là em sẵn sàng chủ động hôn anh như vậy,liệu sau này dụ lên giường có lên mang pudding ra không....

    Đối với cảnh hường phấn ở vườn hoa thì toàn nhà đối diện với họ lại là một gã đàn ông đang nhìn chằm chằm vào họ cụ thể là con gấu trắng một cách khó chịu...Con đại bàng này thật sự muốn lao xuống mà xé nát con gấu trắng đang chiếm hết tiện nghi của người gã yêu...

    "Damn it"-America

    Có vẻ như hiểu được những gì mà gã nói anh cũng chả phản ứng gì nhiều chỉ lặng lẽ đưa tay giữ lấy đầu em mà hôn lên môi em một cái,vừa đá lưỡi với em vừa nhìn gã.Khi dứt nụ hôn anh còn liếm nhẹ vành môi em,anh đích thì là muốn gã nhìn thấy rằng mình là chính thất được sủng á chứ không phải ai kia...

    Gã chứng kiến tất cả...

    Cay không?

    Có chứ!

    Vậy gã có là gì được không?

    Không,gã chả thể là được gì cả,gã biết mình đã làm cho em đau khổ nhưng không có nghĩ là gã đã bị tước mất quyền tranh sủng từ em....Chỉ là gã cần một chú thời gian nữa thôi...

    "Ngài America"

    "Có chuyện gì sao"-America

    Gã khẽ đưa tay chạm vào cành hoa nhài đang yên vị trong chiếc bình pha lê tinh sảo(made in thái công😉)

    "Ngài ấy vừa gọi ạ"

    "Ông ta yêu cầu ta mang người sang đấy sao,nhắn lại với ông ta là không có chuyện đấy đâu"-America

    "Không ạ,ngài ấy nói chuyện khác"

    "Chuyện gì?"

    -America

    "Ngài ấy đích chỉ ngài ra sân bay đón ngài ấy ạ"

    ".....Lão già ấy"-America (người ta buồn nhiều chút)

    "Chuẩn bị xe"-America

    ____________________________

    Viết:14/3/2024

    Đăng:27/3/2024

    Chỉ có trên Wattpad và M
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 7


    Tuyến cao tốc C-

    Một chiếc Rolls Royce lao nhanh như một mũi tên trên con đường cao tốc.Bên trong chiếc Rolls Royce một gã đàn ông kêu ngạo vắt chéo đôi chân tay thì lắc lư ly rượu vang hảo hạng,trầm tư suy ngẫm...

    "......'-America

    Hắn cảm thấy thật khó hiểu,nếu như theo kí ức tiền kiếp thì người này sẽ chả liên quan gì đến em cả.Không gặp, không quen biết, không tiếp xúc,....Vậy thì tại sao lại đến chỗ hắn,chữ "thăm" kia có quá nhiều nghi vấn...

    Không lẽ ông ta cũng vậy....

    Reng,reng,reng

    Tiếng chuông điện thoại vang lên đã thành công kéo hắn trở lại thực tại, nhấc chiếc điện thoại lên nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình là hắn đã ngầm đoán ra được gì đó..

    "Hello, what is the wind that makes this super busy "Doctor" call me?"

    -America

    "Tao không rảnh để ở đây nghe mày nói mấy câu nhảm nhí này đâu"-Cuba

    "Sorry, maybe this is my habit"-America

    Vừa nói hắn vừa trưng ra cái bản mặt ngứa đòn,đối phương cho dù là cách hắn một cái màn hình điện thoại nhưng hắn đã thành công khiến anh cầm con dao mổ trên tay mà rạch vài đường vào cái bản mặt kia cho xả ghét

    "Khi về ta sẽ xử ngươi vụ kia sau"-Cuba

    Giọng anh đanh lại đôi chút như thể nhắc nhở hắn là lần này khó thoát khỏi anh được nữa đâu....

    "Chú ý ông ta vào ta nghĩ lần này là có lí do khiến ông ta đến đây có lẽ là do em ấy,liệu hồn mà trông chừng"-Cuba

    "Ngươi nói xem,tại sao ông ta lại để ý đến Việt Nam?"

    -America

    "Liệu có phải ông ta cũng có mặt trong 'Danh sách' không?"

    -America

    Không khí lại bỗng chốc trở lên im lặng,đè nén hơi thở của từng con người có mặt ở đây...Có mặt trong 'Danh sách' ư?Điều đó là không thể....'Danh sách' chỉ có 7 người tại sao lại nòi đâu ra người thứ 8 được???

    Không lẽ là do 'Hiệu ứng cánh bướm' sao??Thế thì sẽ không chỉ là một người nữa,sẽ có rất nhiều người như vậy sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch mất.Anh tuyệt đối không để nó xảy ra đâu!

    "Tao không biết,tóm lại là mày trong mấy ngày tới nhớ để ý ông ta nhiều một chút,xong việc bên này tao về ngay"-Cuba

    "Không cần mày nói tao cũng tự biết làm gì"-America

    Nói xong hắn cúp máy,ném chiếc điện thoại ra chiếc ghế, đưa tay khed day day nhẹ thái dương.Nếu nhìn kĩ thì trông hắn hơi gầy so với lần trước gặp,nhìn kĩ còn có thể thấy cái vầng thâm nhẹ dưới bọng mắt kia.

    "Gã tỉ phú nghìn tật" đôi lúc cũng suy tàn trước hiện thực....

    ...

    ...

    -Sân bay quốc tế C-

    Hiện tại có một dàn người đang đứng và chiêm ngưỡng bức hoạ của 'Sứ sở sương mù '.Là một người đàn ông trung niên,nhưng đừng nghĩ vậy là già.Dù cho đã gần 50 rồi nhưng khi cái nét lịch sự của một quý ông vẫn còn thù ông ta vẫn còn đầy gái theo....

    Nhưng tại sao trên gương mặt đáng giá như vậy lại đang có dấu hiệu nhăn nhó thế kia À,chuyện là ông ta đã đứng đợi hắn ở đây được 15 phút rồi.Con me nó!Cha nó vừa gặp 'một chút' sự cố nó chỉ hỏi qua không có thăm gì cả...

    Được ông không chấp..

    Điều mà ông quan tâm bây giờ chính là hai đối tượng kia, một kẻ là 'Chính thất' và một kẻ là 'Thế thân' kia...Nhưng có lẽ điều ông ngạc nhiên nhất chính là 'Dòng sự kiện' diễn ra không giống trong 'mảnh vỡ' kia....

    Tuy không quen cũng chả biết cậu trai đó là ai nhưng....từ cái khoảng khắc ấy, khoảng khắc nhìn thấy em qua 'mảnh vỡ' trong thâm tâm ông đã sôi sục lên một cảm xúc khác lại mà ông chưa từng thấy cũng như một ý nghĩ...

    *Phải bảo vệ được người ấy*-United Kingdom

    ...

    "Thưa Ngài,cậu America đã đến rồi ạ"

    Ông nhìn tiên thư kí của hắn đến đón ông,ánh mắt ồn trở lên lạnh lùng trong thoáng chốc nhưng nhanh chóng trở lại bình thường....

    "Mời Ngài"

    Tên thư kí của hắn dẫn đường đi trước hộ tống ông ra xe...Ra đến cổng sân bay ông đã thấy thằng con trai báo đời của mình...

    Trước khi lên xe ông đã dặn thuộc hại một vài điều rồi bước lên chiếc xe của hắn....

    ________________________

    Ngày viết:15/3/2024

    Ngày đăng:27/3/2024

    Chỉ có trên Wattpad và M
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 8


    - Tại dinh thự -

    "Việt Nam,cố lên, một chút nữa thôi,cố gắng lên chút"-Russia

    Hiện tại thì em đang được anh cho tập đi lại dần, người thì đã yếu rề rề ra lại còn phải chịu nhiều cú sốc từ nhiều sự việc nữa.Nếu không phải vì tính chất của công việc thì anh cũng đã dẫn em đi cùng rồi.

    *Còn ở với tên đó,còn không an tâm*-Russia

    "Ha..hah..Rusky à ...ha nghỉ-nghỉ chút đã...ha"-Việt Nam/dựa vào người anh thở dốc/

    Hiện tại thì cơ thể của em cũng không phải là yếu hay khoẻ mạnh gì cả,chỉ đơn giản là nó đang muốn làm cho em chở lên khó khăn trong bất kỳ hành động nào.

    Nhiều lúc em cũng bất lực trước cái tình cảnh của bản thân,mỗi khi trở trời thì cơ thể lại nhức nhối liên tục,nếu nặng thêm có thể là co giật.

    Em không biết tại sao lại như vậy nhưng sau khi thấy tin nhắn mà Cuba gửi cho Rusky thì cũng ngầm ngấm hiểu ra vấn đề...Có lẽ,"chính thất" nhúng tay không ít vào sức khỏe của em...

    Anh thấy em thất thần đứng im tại chỗ,sợ em lại đang nghĩ linh tinh,vớ vẩn hay mấy cái thứ không sạch sẽ liền đổi tay từ đỡ sang thành bế kiểu công chúa mà đi thẳng vào nhà..

    "Ah..Rusky"-Việt Nam/bám chặt cổ anh/

    Đương nhiên là hành động này của anh làm cho em giật mình nhưng nó cũng kéo về thực tại,vì trong viễn tưởng của em "nó" từng thoáng qua trí óc của em...

    Vù...vù...vù

    Gió lại nổi lên rồi,cơn bão tuyết lại chuẩn bị quay lại..

    "Còn chưa nắng nổi một ngày"-Russia/khẽ nhăn mày/

    Có thể thấy rõ sự bất mãn trên gương mặt vốn lạnh lẽo kia nay lại được thấy và chiêm ngưỡng một biểu cảm mới ấy.Nhìn thấy sự thay đổi biểu cảm đến từ vị trí của"bạn trai" em chỉ có thể che miệng cười khẽ.

    Nhưng nó cũng chả giấu được nét vui vẻ của em,nhìn em cười như vậy anh cũng vui lắm,ba ngày anh về đây thì đây chính là nụ cười hiếm hoi mà anh nhìn thấy.Vì vậy,anh luôn bị mê hoặc bởi nụ cười của em...

    -Chụt-

    Anh cho em một nụ hôn phớt lên trên chóp mũi bắt đầu đỏ vì lạnh,thấy anh như vậy tiếng khúc khích lại nhiều thêm vài tiếng...

    "Rusky,em muốn uống cacao nóng mà anh pha"-Việt Nam/tựa đầu vào ngực anh/

    "Được "-Russia

    "Em muốn ăn bánh gừng anh làm"-Việt Nam

    "Được,anh làm cho em "-Russia

    "Em muốn được ngủ trước lò sưởi cùng anh"-Việt Nam

    "Được,miễn là em yêu cầu,anh đều làm hết cho em "-Russia







    "Cảm ơn anh, Russia "-Việt Nam

    "…"

    -Russia

    "Cảm ơn anh vì đã kịp về với em"-Việt Nam/lim dim/

    "Cảm ơn..."

    -Việt Nam/dần dần thiếp đi/

    "Z..z"-Việt Nam

    "Xin lỗi vì anh về muộn,xin lỗi em,thật sự xin lỗi em"-Russia/hôn lên trán em/

    ---------------------

    - Paris, France -

    "Thấy người rồi chứ"-???/sửa soạn/

    A:Thấy rồi thưa ngài,hiện tại thì hắn đang được ngài America quản lí ạ

    "America à,giao cho hắn ổn không đây,lại dính bẫy thì phiền phức lắm"-France/chỉnh lại cổ áo/

    "Parfait"-France/tự luyến/

    "Ah,đúng rồi quà mà ta chuẩn bị cho em ấy sao rồi,đầy đủ hết rồi chứ.?"

    -France

    C:Đầy đủ hết thưa ngài,mọi thứ đã được chuyển hết lên máy bay tư nhân rồi ạ

    "Tốt lắm,đi thôi ta rất mong chờ được gặp lại"em ấy" đây"-France/hớn hở đi ra ngoài/

    France,một ông trùm trong làng thiết kế thời trang và nước hoa, một tên lông bông thích đu đưa nay đây mai đó với mục đích là quên đi người cũ.Nhưng chả nguôi ngoai được bao nhiêu,cho đến khi gặp em cái ý đính mang em thế chỗ cho người ấy lại nổi lên.Cũng chính là tên đầu xỏ khiến gia đình em mỗi người một nơi,tán gia bại sản.

    Ấy vậy giờ đây hắn lại đang nhởn nhơ đến thăm em như thể là người yêu xa cách nhau lâu năm vậy...

    F:Thưa ngài chuyển bay sẽ rời lại vào tuần sau ạ/cúi người/

    Hắn đanh lại khẽ nhíu mày nhìn kĩ có thể thấy sự tức giận không đáng kể hiện lên..

    F:Địa phận mà ngài đang hướng tới đang phải hứng chịu thêm một cơn bão tuyết nữa,nếu bây giờ mà cất cánh e là sẽ có chuyện xảy ra ạ...

    Nữ tiếp viên F vừa nói vừa sợ hãi nhưng đâu phải vì cái lí do của hắn mà đẩy cả phi hành đoàn vào chỗ ch*t được

    Có khi chưa gặp được người thì đã bỏ mạng trên trời rồi

    "Bon sang"-France/lầm bầm/

    "Được rời thì rời"-France/bỏ đi/

    Hắn chỉ có thể quay lại phòng chờ mà sông trong tuần tới với một cục tức nuối khó chạy.Gặp được em hắn phải kể cho em rằng hắn bị "bắt nạt" ra sao và em phải hôn hắn một cái thì mới hết...







    "Bệnh nặng lắm rồi đấy, France"-???

    _____________________________

    23 giờ 58 phút

    03/07/2024

    Chỉ có trên Wattpad và M

    Lâu không:3?

    Nhạc mới của gà chất vcl
     
    (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái Kết Có Hậu Cho Kẻ Thế Thân
    Chương 9


    Lách cách...

    Khoảng không đen tối mịt mù nứt nẻ mà vỡ ra,một bóng hình nhẹ nhàng rơi xuống.Một lực nhẹ nhàng đưa kẻ đó đáp xuống một thảm cỏ...

    Bình yên đến kì lạ...

    "Tới rồi sao"-??

    Người kia thấy đối phương đã đến liền vui vẻ mà chạy đến ôm chầm lấy.Kẻ kia cũng chẳng bài xích thậm chí còn muốn tham lam thêm chút nữa...

    "Hôm nay ngài lại đến muộn.."/phồng má/-??

    "Nay có chút chuyện nhưng em vẫn gặp ta được đấy sao"/xoa đầu/-??

    "Hì hì"-??

    ...

    "Nè,United Kingdom.."

    "Sao vậy..?"

    -United Kingdom

    "Chuyện em nhờ ngài sao rồi , người đó thế nào rồi,ổn không ạ"-??

    "Ta vẫn chưa thể gặp được người mà em muốn vì đang có một trận bão tuyết lớn"-United Kingdom

    "Cơ mà người đó là ai vậy,ta thấy em khá để tâm đến người đó nhiều"-United Kingdom

    "Sao này ngài sẽ biết thôi "-??/vươn người xoa đầu gã/

    United Kingdom cũng chả phản kháng gì dù gì cũng là người giúp hắn có lại được giấc ngủ,giúp hắn quên đi cái kí ức không đáng có kia...

    Nhưng hắn luôn luôn có cảm giác người mà hắn nhìn thấy trong "mảnh vỡ" với con người đang ở cùng hắn rất giống nhau...

    Mùi sen nhàn nhẹ,thanh thoát...

    Dù chưa nhìn rõ hết gương mặt ấy nhưng lại cảm thấy trên khuôn mặt thanh thú ấy lại chứa sự bi thương và đau xót...Dẫu cho người mang nó vẫn đang cười..

    Lâm ly đến kì lạ...

    "Đủ rồi đã quá giờ rồi ngài nên tỉnh dậy đi"-??

    "Nhớ là luôn bảo vệ 'người đó' nha,sau này sẽ là người quan trọng với ngài đấy"-??

    "Nhưn-"-United Kingdom

    "Được rồi bảo trọng "-??/búng tay/

    Dứt tiếng, không gian trắng xoá vỡ vụn rồi biến mất,trả lại màu đen tăm tối ấy..

    Trở lại thực tại,hắn giật mình tỉnh giấc chỉ mới gặp nhau mấy phút thì ngoài thực đã trôi qua cả đêm...

    Nhìn đồng hồ đang hiện rõ 06:23' chỉ biết lặng lẽ thở dài đưa tay vò mái tóc chút rối,khẽ thở dài,mà bước xuống dưới...

    -Phòng Khách-

    "Ừ để ý em ý một chút, nếu tên to xác kia có làm già cũng phải báo cáo đầy đủ,nhớ chưa "-America

    Hắn vừa bước xuống lầu thì bắt gặp gã đang gọi điện,qua ngữ điệu cũng biết là gọi cho quản gia ở nhà chính rồi.Hẳn là liên quan đến 'người đó' ..

    -Ngài United Kingdom,trà của ngài.Bữa sáng sẽ lên sau 5 phút nữa

    "Được rồi đi đi"-United Kingdom/phẩy tay/

    Hắn nâng tách trà nhấp một ngụm nhỏ để thử đọ ấm cũng như hương vị.Loại trà làm hắn nhớ đến tách trà đầu tiên mà hắn uống khi gặp 'vị kia'...

    *Rất quen thuộc*-United Kingdom

    Thi thoảng tách trà có hương vị như này sẽ xuất hiện nhưng từ khi hắn lên lịch đến đây nó lại xuất hiện nhiều hơn..'Vị đó' đang nhắc nhở hắn..

    America,gã cúp điện thoại rồi tiến về phía sofa mà nằm ra đó thở dài...Gã cũng biết thở dài sao,hay ho đấy?!

    Gương đôi mắt trán nản lên nhìn trần nhà, trong lòng vẫn đang âm thầm lên kế hoạch nào đó...Nói thật từ lúc 'trở về' hắn luôn cảm thấy bản thân thật vô dụng cũng như là kinh tởm cả bản thân mình..

    Hắn không thể ngờ việc làm mà hắn cho em lại đáng sợ và khủng kiếp như vậy.Hối hận lúc này có phải là muộn,có phải là trễ,có phải là hắn....

    .

    .

    .

    Hết cơ hội rồi phải không??

    "Hiếm khi thấy vẻ tệ hại này của ngươi đấy, America"-United Kingdom

    "...Nè ông già,sao ông lại về đây vậy.Thời gian này tôi không rảnh để tiếp ông đâu"-America

    "Ngươi đang rảnh đấy sao?"

    -United Kingdom/cười cười/

    "..."

    -America

    "Bộ ta về đây cũng phải báo cáo sao?"

    -United Kingdom

    "Sao cũng được mong ông đừng có lảng đến toà Đông"-America

    "Hy vọng là vậy..."

    -United Kingdom/uống trà/

    .

    .

    .

    Tuyết vẫn rơi,rơi nhiều tạo lên lớp dày cũng giống như lòng gã vậy

    Nặng nề,khó tả và khốn đốn cùng cực...

    Tự hỏi bản thân là ai..?

    Biết là ai nhưng có còn xứng với em không..?

    Có còn đứng cạch em không..?

    Có thể yêu em nữa được không..?

    Làm thế nào để em chấp nhận gã..?

    Gã,phải làm gì đây..?

    Sao nhỏ,tôi...cần em-America

    ---------------------------------------

    Tự nhiên có ý tưởng viết nên mới viết thoii

    Đùa chứ nhiều lúc còn quen là bản thân có viết luôn á

    Thấy Ame hơi ô vờ thinh king nên chương sau.....t ngược tiếp:Đ

    Thấy sai chính tả kệ moẹ nó đi đừng có bình luận thế t sợ những con người đó (⁠ ⁠⚈̥̥̥̥̥́⁠⌢⁠⚈̥̥̥̥̥̀⁠),thenk kìu

    Ph.Nhung

    21giờ40phút

    Chỉ có trên Wattpad và M

    Quên tặng nì:Đ

    Biết chụp zở rồi khỏi khen nghe😀
     
    Back
    Top Dưới