"Đáng lẽ tôi phải tìm đến nó ngay từ đầu nhỉ"
"Không đừng mà.....Làm ơn xin em đấy xuống đây đi, chỗ đó rất nguy hiểm "
"Nguy hiểm..?Từ khi nào ngài lại quan tâm đến sự an toàn của tôi vậy-..."
"America"-Việt Nam
Ánh mắt vàng kim chứa đầy sự u sầu và đau đơn.Giọng nói vốn dĩ trong trẻo nay lại khản đặc mang theo sự chua chát như thể cuộc đời của chủ nhân nó vậy...
"Cũng đúng phải nhớ tên chứ....có ai muốn tên của người mình thương nhớ lại được khắc trên bài vị của kẻ thế thân đâu"-Việt Nam
Trái tim của hắn lạp tức đanh lại trong giây lát nhung nó không phải là vấn đề của bây giờ.Hắn phải đưa em xuống thời tiết đang chuyển lạnh em lại đang bệnh.Nếu như không may chúng gió nữa thì sao?
"Bài vị gì chứ sẽ chẳng có bài vị nào ở đây cả, Việt Nam.Ngoan mau xuống đây,lan can đó không hề chắc chắn rất dễ ngã"-America
Hắn vừa nói vừa thận trọng bước từng bước nhỉ lại gần em,vừa đi vừa dang rộng hai cánh tay ra.
"Nào Việt Nam,ngoan nghe anh mau xuống đây với anh chỗ em đang đứng rất nguy hiểm,mau qua đây với anh chúng ta cùng về nhà, được không?"
-America
Hắn nói với giọng cầu khẩn thiết tha mong em có thể lắng nghe lời hắn nói chỉ cần em không chú ý một chú hắn sẽ kéo em vào trong.Phía dưới cũng đã được chuẩn bị đệm hơi lớn phòng trường hợp em phản kháng mạnh mà rơi xuống dưới.
"Nào, Việt Nam mau lại đây lại đây với anh,chúng ta cùng nhau về nhà"-America
"Nhà..?"
-Việt Nam
Giọng nói chứa sự ngạc nhiên,có lẽ từ "nhà" chính là điểm yếu của em.Thấy em đang dao động hắn nhanh chóng bước dài đôi chân đến chỗ em thật nhanh.Lúc em nhận thức được hành động của hắn thì đã bị hắn tóm lấy cổ tay,dù em có phản kháng nhưng sức của em thì không khoẻ như hăn nên mọi sự phản kháng ý đều thành công cốc.
"A-Thả ra,anh buông tôi ra,tôi không muốn về đấy nữa...cút ra"-Việt Nam
Em ra sức cố gắng vùng vẫy nhưng tất cả đều vô nghĩa trong vòng tay lớn của hắn.Ôm chắt lấy em trong đáy mắt của hắn chứa đầy sự day dứt.Hắn biết, biết chứ, biết tại sao em lại phản ứng như thế với hắn.Chính hắn và những kẻ kia đã tạo lên "cái bóng" mang tên thế thân cho em.
"Làm ơn....cầu xin anh đấy tha cho tôi đi...hức...làm ơn tôi mệt lắm rồi,tôi không muốn là thế thân nữa... hức...tôi không cần sự quan tâm của các người nữa...hức...huhu....thả tôi đi...làm ơn...huhu..."
-Việt Nam
Em mang theo sự mệt mỏi sau sự phản kháng không thành chỉ có thể mặc hắn ôm mà cầu xin hắn mong hắn rủ chút lòng từ bi mà thả em đi.Dù gì"chính thất"cũng đã trở lại hà cớ gì còn níu kéo em lại,tại sao không thả tự do và để em tự sinh tự diệt ngoài xã hội kia.
Hắn không biết nói gì chỉ có thể im lặng.Hắn hiểu tâm tư của em, biết em đang nghĩ gì nhưng hắn không thể làm thế, nếu hắn làm thế thì hắn sẽ mất em lần hai.Hắn không muốn như vậy,hắn sẽ không để cho nó xảy ra đâu.
Tiếng khóc đang nhỏ dần rồi dần dần im bặt đi.Hắn nhìn xuống thì người trong lòng đã thiếp đi từ lúc nào.Lúc ngủ em giống như sứ giả của thiên giới hạ phàm để cứu rỗi những kẻ tội đồ của quỷ như bọn hắn.Nhận được thứ quý giá như vậy mà bọn hắn không biết trân trọng gì cả.Đối xử tệ bạc,thờ ơ, nhẫn tâm và vô ơn.Đang mải chìm trong suy nghĩ thì bỗng chợt một bông tuyết rơi xuống đính trên mái tóc đen của em,đưa tay gạt nhẹ bông tuyết ra hắn liếc nhìn tên thuộc hạ phía sau.Tên kia hiểu ý lấy chiếc áo khoác dạ của hắn vừa cởi ra phủ lên người em.Hắn bế em lên ôm trọn cả em lẫn cái áo vào lòng,đặt lên trên trán em một nụ hôn yêu thương rồi đưa em xuống dưới.
Hắn vừa đưa em đi thì tuyết bắt đầu rơi xuống tuy chưa nhiều nhưng cũng đủ khiến cho một người bình thường cảm thấy cái lạnh của mùa đông.Trên con đường rời khỏi toà nhà đó cơ thể em vẫn không có dấu hiệu của việc ngừng run rẩy.Có lẽ vì lạnh là một phần, phần còn lại chắc chắc là do sự sợ hãi khi phải quay về cái nơi được coi là"nhà"kia.
"Làm ơn ...xin h-hãy tha cho....tôi...'-Việt Nam
Âm thanh nhỏ nhẹ,vặt vãnh vang lên như những chú mèo đang cố gắng cầu xin một người lạ cho trú nhờ nơi ở của họ để sống sót qua cái lạnh của mùa đông khắc nghiệt.Nhìn thấy hành đông của em hắn vỗ nhẹ vài cái vào lưng em,nhỏ giọng an ủi:
"Ngoan,chúng ta cùng về nhà thôi,mọi thứ sẽ được giải quyết gọn gàng hết rồi,nó sẽ không xảy ra nữa,tôi hứa"-America
*Chỉ toàn là lời hứa với gió với mây,đừng gieo thêm hy vọng nữa,nó nặng lắm tôi không nhận nổi*-Việt Nam/dần chìm hẳn vào giấc ngủ/
"....."
-America
"Thưa Ngài,bão tuyết sắp đến rồi ạ chúng ta lên nhanh chóng trở về ạ"-Thuộc hạ
"Phải rồi về thôi,em ý đang bệnh không nên ở lâu ngoài trời tuyết "-America
Hắn nhanh chóng di chuyển đến thang máy để xuống tầng 1.Trước toà nhà đó đã có một chiếc Limousine đen bóng loáng đậu sẵn đợi họ.Ẵm em bước vào trong xe tên lái xe thấy hắn cùng phu nhân bước vào lên chỉnh máy sưởi lên thêm 1-2°C.America lấy từ tủ dưới ghế một cái chăn lông mềm mại đắp gọn lên người em,xong xuôi hắn lại hôn lên trán em một cái nữa.Tâm trạng hắn đang vui lên một chút thì tin tức tiếp theo khiến niềm vui vừa len lên bỗng vụt tắt.
Cốc... cốc
Một tên thuộc hạ của hắn gọi vào cửa kính ô tô,hắn ấn nút hạ cửa hé một chút nhưng đủ để nghe rõ nội dung trò chuyện
"Thưa Ngài,đúng như ngài dự đoán cậu ta đã di chuyển rồi ạ"-Thuộc hạ 3
Nghe được tin hắn nhíu mày lại,mấy tên thuộc hạ kia đã cảm nhận rõ sự khó chịu của hắn
"Bây giờ phải làm gì tiếp theo ạ"-Thuộc hạ 3
Tên thuộc hạ thấy tình hình có vẻ không tốt liền lên tiếng phá vỡ sự lạnh lẽo ấy.
"....."
-America
Hắn không nói gì im lặng đưa tay lên day day thái dương để lấy lại sự bình tĩnh cuối cùng mà lệnh:
"Bắt gọn, không được để chết phải bắt sống,hiểu chưa"-America/liếc nhìn/
Hắn đưa con mắt sapphire màu xanh biển lạnh giá nhìn tên thuộc hạ đang chờ lệnh kia xem ra ......kẻ kia lành ít dữ nhiều rồi.
"Vâng ạ"
Kéo cái cửa lên hắn mệt mỏi dựa vào ghế mà thở dài,tiếng thở dài đầy rẫy mệt mỏi nhưng lên thở đều của người thương đã xua tan nó đi xa.Hắn nhìn vào thiên thần đang say giấc trong lòng hắn,bây giờ kết cục của em không giống lúc trước nữa rồi.Hôn lên đôi môi hơi tái lại vì lạnh,lâu lắm rồi hắn mới cảm nhận được người thương nằm trong tay bằng da,bằng thịt,đầy đủ hơi ấm chứ không phải là ảo ảnh trong mộng nữa.
"Về dinh thự"-America
-Vâng
5/1/2024
21:56
Ph.Nhung
Chỉ có trên Wattpad và M