Cập nhật mới

Khác [ Coutryhumans ]Nhiệm vụ bất khả thi

[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 73: Bộ mặt thật


Việt Nam mất tích.

Phải rồi, ngay khi quân địch rút rồi.

Liên Xô và Mặt Trận vội vã đi tìm Việt Nam nhưng lại phát hiện không hề thấy cậu đâu.

Khoảng thời gian đó, căn cứ của Cộng sản bị bao trùm bởi không gian u ám đến kì lạ, cũng có thể là do vừa bị tấn công nên mới vậy hoặc cũng có thể là do sự biến mất của một người quan trọng.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Cộc cộc" tiếng bước chân đều đặn vang lên trên hành lang trống trải.

Người thanh niên cao lớn ôm theo một người có vẻ mảnh khảnh hơn trên tay.

Người nọ chầm chậm đi về phía nhà giam.

- Ngươi nghĩ có thể thoát được ta hay sao?!

Tốt nhất vẫn là nên hủy chân của ngươi đi _ ánh sáng ít ỏi nhà giam cũng đủ để ta nhìn thấy mặt của người thanh niên cao lớn kia.

Không ai khác chính là gã - Nazi, người gã bế trên tay không ai khác ngoài người đang mất tích - Việt Nam

- Mang thuốc tới đây _ Gã quay qua nói với tên lính canh trước cửa

[- Không cần phải gọi bọn hắn.

Thời gian sắp hết rồi, ta đã cho bọn hắn trở về trước.

Nếu nhiệm vụ thất bại mọi thứ sẽ reset lại nhưng khác là ngươi sẽ không còn sự hỗ trợ của bọn hắn nữa _ Hắc lơ lửng trước mặt Việt Nam, còn cậu vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê]

Không biết qua bao lâu, Việt Nam chầm chậm mở mắt, gần ngay lập tức cơn đau từ vết thương khiến cậu đổ mồ hôi lạnh.Một lúc sau, khi đã thích ứng được với cơn đau cậu tới từ từ đánh giá xung quanh.

Không gian tối đen khiến cậu gần không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Nhưng cái mùi rỉ sét của máu và sắt cộng với mùi ẩm mốc quen thuộc này khiến cậu ngay lập tức đánh giá được tình hình.

Cậu còn lạ gì cái mùi của nhà giam.

'Bị bắt rồi.

Phát xít à?'

Đang tính đứng dậy thì cơ thể cậu như vô lực khiến cậu té thẳng xuống nền đất lạnh lẽo.

'Gì đây?!

Cơ thể làm sao lại yếu như vậy?!

Không phải bị hạ thuốc rồi chứ?'

Việt Nam cắn chặt môi khó chịu, cậu cố gắng bám vào giường để đứng dậy nhưng bất thành, đành bất lực ngồi dưới đất với đôi chân run rẩy.

Không có sự trợ giúp của hai người kia khiến cậu gặp khó khăn nhiều hơn.

Tinh thần lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng vì luôn phải cảnh giác cao độ, nếu cứ tiếp diễn không nghi ngờ gì, cậu điên là cái chắc.

- Chào mừng khách quý quay trở lại _ Việt Nam cảnh giác khi nghe tiếng động lạ phát ra từ phía sau lưng, và không để cậu đợi lâu đã có tiếng nói cất lên

- IE?

Ngươi muốn gì? _ Cậu nghe giọng đoán người mà không thèm quay lại nhìn hắn

- Chỉ là chào hỏi thôi _ hắn bình tĩnh đứng đó nhìn cậu

- Chào xong rồi thì biến đi

- Thật phũ phàng, trước đây ngươi đâu như vậy.

Hay thấy...ta hết giá trị lợi dụng rồi _ gã mở cửa phòng giam đi vào

- Chắc vậy

- Trước đây chúng ta mắt nhắm mắt mở để ngươi đi là theo lệnh của Boss.

Không phải dương dương tự đắc, coi nơi đây là cái chợ sao?

Muốn đi thì đi, muốn về thì về _ hắn hung hăng lắm lấy tóc cậu ép cậu ngửa cổ lên nhìn gã

- ...

Hừ!

Cuối cùng cũng lộ bộ mặt thật rồi à?

Làm vậy các ngươi được lợi gì cơ chứ? _ Việt Nam nhếch mép khinh thường nhìn gã

- JE bị trói buộc bởi quy tắc của chủng loài hắn nhưng chúng ta thì không, chỉ muốn kiểm chứng một số thứ nhưng giờ đã xong rồi.

Ngươi đã sắp hết giá trị.

Chuẩn bị chịu nỗi đau phanh thây đi _ gã hất cậu ra rồi quay người rời đi, không quên ra lệnh cho quân lính ném tù nhân vào

"Bịch" một kẻ đeo gông xích trên tay và chân bị ném vào ngay bên cạnh cậu, cả người y đầy máu khiến chiếc áo sơ trắng bị nhuộm đỏ.

Mái tóc vàng bết lại do dính máu đã che mất khuôn mặt y nên cậu không thể nhận ra là ai.

Nhưng làm gì có sức lo nhiều như vậy, cơn buồn ngủ lại lần nữa chiếm lấy cậu.

Chỉ thầm cầu mong cơ thể nhanh chóng sản sinh ra kháng thể thôi.

(Đố mn biết thanh niên bị ném vào là ai?)

-----

Ngoi lên rồi nè.

Xong lặn tiếp đây.

Tui đang ở Cô Tô chơi, biết đâu chúng ta vô tình gặp nhau.
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 74: Người quen


Không biết qua bao lâu cuối cùng người bên cạnh cậu cũng tỉnh dậy.

Gã mệt mỏi dùng hết sức mình ngồi dậy, mệt mỏi lia đôi mắt vô hồn nhìn xung quanh.

Lần này gã chỉ chuyển đến trại giam nào đây.

- Damné!! ... _ gã thấp giọng chửi rủa, từ ngày thất bại đến giờ gã đã phải trải qua biết bao sóng gió

- ...

Ư _ Việt Nam bị tiếng leng keng của xích sắt đánh thẳng vào thính giác khiến cậu tỉnh giấc trong khó chịu.

Vừa mới bị đánh thức bởi âm thanh mà bản thân ghét nhất, ai mà vui nổi cơ chứ.

Lúc đó, gã mới chú ý trong phòng giam ngoài gã ra còn một người khác.

- ...

Ngươi... _ Việt Nam mở to mắt kinh ngạc khi nhìn về phía âm thanh vừa phát ra 'đúng là oan gia ngõ hẹp France'

- Ngươi biết ta? _ dù trên người gần như không còn chỗ nào sạch sẽ nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp của gã.

Vẫn là phong thái quý tộc lịch sử để che đi sự tham lam bên trong gã.

- ...

Không _ cậu gắng gượng ngồi dậy nhưng chỉ một cử chỉ nhẹ cũng khiến cậu có cảm giác như vừa bị lột da rút xương vậy.

Có lẽ đây mới là tác dụng thật của thuốc.

'Cố lên tôi ơi, sắp kết thúc rồi' cậu thầm an ủi bản thân.

Ngồi dựa vào thành giường, cậu thở dốc cả người đổ đầy mồ hôi lạnh vì đau đớn.

Sắc mặt cậu trắng bệch.

Cả quá trình đó gã nhìn cậu mà không nói gì, có lẽ xuất phát từ sự đồng cảm khi nhìn thấy kẻ có số phận giống mình gã mở miệng nói.

- Ngươi ổn chứ?

- Ha!

Lo cho bản thân ngươi trước đi _ Việt Nam nhắm mặt lại ngửa đầu ra giường '... không biết hai anh ấy có ổn không?

Nhớ họ quá đi mất thôi'

- ...

Sao ngươi lại bị bắt?

- ...

Tỉnh dậy đã thấy bản thân ở đây rồi

- ...

Giọng của ngươi rất quen, ta đã nghe nó ở đâu rồi _ Việt Nam nghĩ vậy chỉ nhìn gã mà không đáp, cậu đã cố cảnh cáo gã nhưng không ăn thua rồi.

Cậu không muốn nhúng tay cứu gã, cậu muốn để cho gã biết cảm giác bị trở thành nô lệ của kẻ thù là như thế nào.

Ở thế giới gốc, dù gã đã thất bại trước Nazi nhưng gã vẫn trốn kịp nên không bị bắt làm tù nhân.

Sau đó không gian lại chìm trong yên lặng khiến người khác cảm thấy bí bách.

- ...

Tôi có thuốc trị thương đấy, nhưng giờ tôi không cử động được nên anh tự lo nhé _ cậu cố gắng lấy ra lọ thuốc trị thương và băng cuốn từ trong người ra.

Có vẻ chúng không lục soát người cậu nên đồ đạc của cậu vẫn còn nguyên.

Cũng phải thôi, giờ cử động cậu cũng thấy khó khăn thì cho cậu vài quả bom cũng không có tác dụng gì.

Gã nhìn vào lọ thuốc một rồi từ từ đi từng bước loạng choạng tới chỗ cậu.

- Đồ của cậu, dù gì cậu cũng bị thương để tôi giúp _ France ngồi xuống bên cạnh cậu

- ...

Phải không?

Hay anh muốn thử độc trước _ nghĩ trong đầu là như vậy nhưng cậu vẫn không nói ra, nhắm mắt an tĩnh để gã muốn làm gì thì làm.

Gã nhìn một lúc rồi mới bắt đầu băng bó cho cậu.

Cậu bây giờ còn thảm hơn cả gã.

Vết thương mới chồng lên vết thương cũ chưa kịp lành khiến quần áo bị nhuộm đỏ bởi máu.

Đầu tóc rũ rượi, khuôn mặt lem luốt.

Phải mất tới gần 2 tiếng vết thương của cả hai mới tạm thời được xử lý.

- Sao ngươi bị thương nặng như vậy?

- Bị tập kích

- Tên ngươi là gì?

- ...

Việt Nam

- Tên ta là France

- Các ngươi thân với nhau quá ha?_ một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía của phòng giam, từ trong bóng tối đôi mắt màu đỏ khát máu đó vẫn đang lóe sáng.

- Cũng đúng, thảm hại như nhau mà _ gã mở cửa phòng giam bước vào.

Việt Nam tỏ vẻ không quan tâm, còn France thì lườm gã cháy mắt.

- Nhìn gì tao móc mắt mày ra đấy _ Nazi lườm lại, nhưng gã không có thời gian để tâm tới kẻ ngoài cuộc

-Ah! _ Việt Nam bị gã thô bạo nắm tóc lôi ra ngoài.

Chân cậu do ma sát quá mạnh làm nó bắt đầu rỉ máu khiến mỗi nơi gã kéo cậu đi qua đầu có một vệt máu kéo dài.

"Bịch" một lúc sau gã ném cậu vào nơi nào đó.

Nhìn cậu sắp mất ý thức gã liền sai người tạt một chậu nước muối vào người cậu.

Khiến Việt Nam đau đớn tỉnh lại.

- Đừng có chết sớm chứ.

Bây giờ nợ cũ, nợ mới tính một lượt đi.

Trước đây ta mắt nhắm mắt mở cho ngươi phá căn cứ của ta là nhằm xác định xem cái lời nguyền rủa kia có linh nghiệm không?

Nhưng có vẻ nó vô dụng với ta rồi _ Nazi ngồi trên chiếc ghế da lạnh lùng nhìn cậu nằm dưới sàn.

————————

#23/05/2024

Mỗi lần vào watt là phải bật vpn bất tiện quá nên tui cũng ít vào.

Xong những lúc bật rồi vẫn chẳng vào được cơ.

Nên bị nản ấy
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 75: Sắp kết thúc


Tại Berlin, Nazi Germany.

Việt Nam từ từ mở mắt, chớp chớp nhìn vào khoảng tối mịt mù xung quanh.

Cả người đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, từng khớp xương như muốn rã rời.

Hơi thở của Việt Nam yếu ớt, đứt quãng, cố gắng cử động ngón tay nhưng không tài nào nhúc nhích được.

Đầu óc Việt Nam mụ mị nhưng những chuyện vừa xảy ra cậu đều nhớ.

Những ký ức mơ hồ về đớn đau, về tiếng la hét, về những hình ảnh tra tấn tàn khốc.

Việt Nam cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể rệu rã không còn chút sức lực nào.

Nơi đây là đâu?

Liệu cậu đã thoát khỏi sự tra tấn đó hay vẫn còn đang trong cơn ác mộng kinh hoàng?

Việt Nam cố gắng gào thét, ai đó làm ơn cứu cậu với.

Nhưng chỉ có thể bật ra những âm thanh rên rỉ yếu ớt.

Cậu nhớ Đông Lào, nhớ Việt Minh rồi.

Bóng tối bao trùm lấy Việt Nam, nuốt chửng hy vọng và khiến Việt Nam chìm vào tuyệt vọng.

Liệu Việt Nam có thể vượt qua cơn đau này và tìm thấy ánh sáng le lói trong màn đêm u tối?

Liệu cậu có thể thành công trở về không?

Hay mọi thứ lại trở lại như cũ?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Tại Pennsylvania NW ở Washington, D.C.

"Rầm" một tiếng động lớn phát ra từ căn phòng sang trọng của kẻ quyền lực nhất nước Mỹ - America.

Khi gã nghe tình cáo báo về việc Việt Nam bị gã Phát Xít tra tấn xuống một đêm, gã đã nổi khùng lên đập nát hết những đồ xung quanh, khiến những kẻ có mặt ở đó tái hết cả mặt vì kinh sợ.

- Fuck!

Làm sao tên hạ đẳng đó dám động vào người yêu ta.

Trước đó, tên đó còn dám đánh chìm mấy con tàu chở hàng của ta.

Bây giờ thù cũ nợ mới tính một lượt đi. _ hai mắt gã long lên sòng sọc như muốn xé xác người khác

- Liên lạc với tên Cộng Sản đó đi.

Ta sẽ viện trợ vũ khí cho hắn.

Còn nữa chuẩn bị bom nguyên tử đi _ Dứt lời gã liền rời khỏi phòng họp, trong miệng vẫn lẩm bẩm

- Tương lai bị thay đổi rồi, là do mình trở về quá khứ sao? ...

Hay đang đang có kẻ nào can thiệp vào dòng thời gian

- ...

Việt Nam, em phải chờ ta.

Lần này ta sẽ không để em biến mất trước mặt ta như lần trước đâu.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Một bên khác, lúc này tại Moscow, USSR.

Chiến Trường đang nóng hơn bao giờ hết, có vẻ mọi chuyện sắp đi đến hồi kết rồi.

Đại Nam không thể khoanh tay đứng nhìn sau khi nghe tin tức về Việt Nam.

Lần đầu tiên sau bao thập kỷ giữ mình trung lập, Đại Nam quyết định dấn thân vào cuộc chiến.

Tuy danh nghĩa tham chiến thuộc về cá nhân ông, không liên quan đến quốc gia, nhưng với tư cách là vị lãnh đạo tối cao, quyết định này vẫn ẩn chứa nhiều rủi ro.

Ông chỉ mang theo vài người tâm phúc, không huy động quân đội.

Nhưng là một người đứng đầu, hành động của ông khiến nhiều người không khỏi hoang mang.

Liên Xô cũng tập hợp lực lượng, tất cả đều chung tay góp sức.

Giữa lúc bàn bạc chiến lược, họ bất ngờ nhận được điện tín từ Hoa Kỳ, hứa hẹn cung cấp vũ khí hỗ trợ.

Đổi lại, Hồng quân sẽ đóng vai trò chủ lực trong chiến dịch, và sau chiến thắng, lãnh thổ chiến khu sẽ được chia thành 4 phần cho Anh, Pháp, Mỹ và Liên Xô.

Một nước cờ táo bạo, không tốn binh lực mà vẫn thu về chiến lợi phẩm khổng lồ.

America quả là tuổi trẻ tài cao!

Dù để cơn nóng giận nuốt chửng gã vẫn không quên lợi ích nhận được khi gã viện trợ cho Liên Xô.

Xem hộ gã vẫn còn tỉnh táo lắm.

Kiểu người yêu bằng lí trí là đây sao?!

————

# 01/07/2024

Ta đã comeback sau một tháng đi lặn rồi nè.

Năm nay tui cũng lên 12 rồi nên tui sẽ cố gắng end bộ này trong hè.
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 76: Hồi tưởng


Việt Nam trong lúc mê man đã chìm vào ký ức xưa.

Khi cậu trở về quá khứ, vào khoảnh khắc Việt Hòa tới thăm Việt Nam khi ở trong rừng, cậu đã nhân lực gã không chú ý mà đâm một nhát vào tim gã từ phía sau rồi đẩy gã xuống vực.

Gã chết không nhắm mắt, cậu không thể quên được vẻ mặt khinh hoàng của gã lúc đó.

Khi cậu phát hiện ra, việc cậu làm ở quá khứ có thể ảnh hưởng tới tương lai.

Cậu định làm công tác tư tưởng cho gã, nhưng qua mất lần gặp cậu đã biết mình không có đủ thời gian để làm việc đó.

Nên không còn sự lựa chọn nào khác.

- Xin lỗi.

Việt Hòa, tôi không thể để anh làm hại mọi người.

Thà rằng, ... thà rằng giết nhầm còn hơn bỏ xót.

Thực xin lỗi _ Việt Nam ngồi sụp xuống bên vách đá, cậu run rẩy nhìn xuống dưới.

Đang chiến loạn, nếu có phát hiện chỉ huy mất tích thì người đầu tiên bị nghi ngờ chính là quân địch.

Hơn nữa hiện tại chỉ có mình cậu biết gã đã tới đây, những người canh gác đề bị cậu khéo léo đuổi đi.

"Soạt soạt" tiếng động phát ra từ bụi cây gần đó khiến Việt Nam giật mình.

Cậu nhanh chóng đứng dậy, từ từ cảnh giác đi lại nơi phát ra tiếng động.

Cẩn thận vén bụi cây ra, cậu thấy một con mèo lông trắng đang bị thương khá nặng nằm trong bụi cỏ.

Lông nó có pha chút ánh đỏ nhìn khá kì lạ.

Nó nghe tiếng động cũng ngước mắt lên nhìn cậu.

Màu đỏ.

Cậu biết đôi mắt này, nhìn rất giống JE.

Nhưng sao gã lại ở đây

'Tốt thôi, nếu đã vậy thì ...

' trong đầu cậu nảy ra một kế hoạch khác.

Cậu lại gần ôm con mèo lên.

Dù bị thương nhưng con mèo vẫn cố gầm gừ và đầy cảnh giác nhìn cậu.

.

.

.

.

.

Sau đó, cậu cẩn thận chăm sóc nó đến khi nó khỏi hoàn toàn.

- Mèo nhỏ nè.

Ta sắp phải đi rồi, nếu sau này gặp lại đến lượt ngươi bảo vệ ta đấy _ Việt Nam uốt ve bộ lông con mèo, cậu không ngờ cái biệt danh mà cậu gọi nó sau này JE sẽ dùng nó gọi cậu.

Dị nhân tộc có quy tắc "có ân sẽ trả, có oán sẽ báo" nên cậu cũng không quá lo về việc gã có thực hiện lời hứa hay không.

.

.

.

.

.

Về phía Nazi, cậu cũng đã chuẩn bị lễ vật cho gã.

Màn sương mù bao trùm chiến trường nơi gã Nazi tàn bạo tung hoành.

Việt Nam đã âm thầm sắp xếp người gieo rắc lời nguyền ám ảnh kẻ độc ác.

Việc này có chút khó vì tầm ảnh hưởng của đất nước này cũng quá nhỏ bé đi.

Nhưng chỉ với vài thủ đoạn như hạ độc, trao thưởng vàng bạc cậu đã thành công sắp xếp người trà trộn vào nước Đức.

Bóng đêm che giấu những âm mưu đen tối.

Người của cậu khẽ tương truyền lời sấm truyền, gieo rắc mầm mống vào lòng những kẻ có số phận bi thương.

Nazi, kẻ cuồng tín, khao khát quyền lực, dễ dàng sập bẫy trước những viên ngọc lấp lánh, đánh mất bản thân trong vũng lầy tham vọng.

Từ trong sâu thẳm tâm hồn méo mó, Nazi căm ghét người Do Thái.

Hắn cho rằng họ chính là nguyên nhân cho sự thống khổ mà bản thân hồi nhỏ hắn phải chịu.

Gã đã suy nghĩ "chính người Do Thái đã cướp công việc làm ăn của ta" khi nhìn thấy họ bước ra từ những cửa hàng ngon thấy, mặc những bộ quần áo đẹp nhất còn gã không khác gì một kẻ ăn xin.

Khi nắm quyền lực, hắn tàn sát dã man, gieo rắc tang thương cho vô số người vô tội.

Lúc này lời nguyền của cậu đã phát huy tác dụng khi gã chuẩn bị xử tử một người vô tội

- Tên bạo chúa!

Ngươi sẽ chết dưới tay kẻ thù ngươi khinh miệt nhất!

Kẻ Đông phương sẽ mang đến sự sụp đổ _ Lời nguyền ám ảnh, gieo rắc vào trong tâm trí hắn.

Hắn ra sức đàn áp, tàn sát, nhưng càng man rợ, lời nguyền càng mạnh mẽ.

Việt Nam thầm thầm lặng hy vọng về ngày tàn của gã bạo chúa.

Ký ức tan biến, Việt Nam choàng tỉnh.

Cậu biết rằng Nazi chán vở kịch này rồi.

Cái chết cận kề, nhưng hy vọng vẫn le lói.

Việt Nam thầm cầu nguyện cho một cơ hội để quay trở về quê hương.

————-

Tui chuẩn bị ra Hà Nội đi tham quan các trường đại học đây.

# 23h12 18/7/2024
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 77: Thủ Chuyết


"Rào"

- Khụ khụ..._ làn nước lạnh buốt trút xuống khiến Việt Nam bừng tỉnh, cơn đau từ vết thương trên người khiến cậu choáng váng.

- Cuối cùng cũng lộ bản chất rồi à? _ Việt Nam nhìn kẻ trước mặt với ánh mắt khinh bỉ.

- Hừ!

Để xem mày còn kiêu ngạo được đến bao lâu? _ Nazi lao tới, thô bạo túm lấy tóc Việt Nam khiến cậu rên rỉ vì đau đớn.

Bên cạnh Nazi là hai cánh tay đắc lực của gã JE và IE.

IE lạnh lùng đứng nhìn tỏ vẻ không liên quan tới gã, JE tỏ ra do dự nhưng không làm gì tiếp theo.

- Lý do ngươi chiêu mộ ta chỉ vì muốn chứng minh lời nguyền ngu ngốc đó là sai ư? _ Việt Nam nở nụ cười khinh bỉ để lộ hàm răng trắng đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi.

Tên Nazi hung hăng tóm lấy đầu Việt Nam và ấn mạnh xuống nền đất lạnh lẽo.

IE vẫn đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng.

JE vừa định tiến lên thì IE lên tiếng:

- Nazi, dùng hắn để dụ lũ cộng sản.

Bọn chúng sống tình cảm, sẽ dễ mắc mưu.

- Còn JE, ngươi và hắn đã trả xong nợ nần rồi.

- Ném hắn vào phòng giam!

IE liên hệ với bọn chúng đi_ Nazi lấy chiếc khăn lau tay như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn lắm vậy, rồi gã lạnh lùng ra lệnh cho những tên lính bên ngoài.

- Rõ! _ Hai tên lính canh nhanh chóng tiến vào, kéo lê Việt Nam để lại vệt máu dài trên nền đất.

Tầm nhìn của Việt Nam dừng lại ở trên người IE, hắn nở nụ cười điên cuồng rồi quay người đi mất.

Sau đó ý thức cậu cũng từ từ chìm vào bóng tối.

' Còn 12 tiếng...'

.

.

.

.

.

IE - điển hình của kẻ "Thủ Chuyết".

Nhìn hắn không khác một tên nịnh thần, gió chiều nào theo chiều đó, thậm chí hắn có phần ngu ngốc khiến người khác dễ dàng chán mà bỏ lơ hắn.

Nhưng ẩn sâu trong đó là những toan tính không ai biết.

Ngay cả Việt Nam, cậu cũng đã không để tâm tới hắn.

Hắn có vẻ đã nhìn thấy gì đó bởi chính hắn có ký ước với một dị nhân tộc, không rõ thuộc loài nào nhưng theo như tin đồn thì đó là thần hộ mệnh của nước Ý.

Hắn "tạo ra" tư tưởng phát xít do dị nhân đó nói hắn làm theo.

Và tư tưởng đó đã được gã Quốc trưởng ủng hộ.

Trong các sự kiện quan trọng không thể không thấy có sự nhúng tay của hắn.

Tên này không tầm thường, chẳng ai biết hắn đang âm ưu gì cả.

( Trong Nho giáo "Thủ Chuyết", có nghĩa là biểu hiện một cách vụng về.

Hiểu đơn giản đây là hành động giả ngốc)

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Bộc" Ussr lạnh nhạt ném tờ chiếu thư lên bàn trong phòng họp.

Trong bức thư ghi rõ: phe phát xít yêu cầu một buổi gặp mặt, đi kèm với bức thư là một bức ảnh Việt Nam cả người đầy máu nằm trên nền đất lạnh.

Nhìn qua thôi cung đủ để để thấy cậu thảm đến mức nào.

Phần lớn mọi người khi nhìn thấy bức ảnh đều cảm thấy ớn lạnh và tức giận.

Còn Mặt Trận, anh trực tiếp chết lặng.

Ánh mặt mở to kinh hoàng nhìn vào bức ảnh trên bàn.

Đại Nam nhìn có vẻ điềm tĩnh hơn nhưng bàn tay dưới bàn của ông đã sớm nắm chặt tới mức rỉ máu.

- Bọn chúng muốn ta đến Berlin gặp mặt nhưng sau một hồi thương thảo cuối cùng cũng chốt địa điểm ở Paris _ giọng Ussr vang lên đều đều

- Dù không phải ở đại bản doanh của bọn hắn nhưng hiện tại nước Pháp vẫn nằm dưới sự kiểm soát của bọn hắn.

Chỉ e không an toàn _ China bình tĩnh đáp, mấy ngày nay gã cũng quay cuồng với công việc trong nước khiến gã tiều tuỵ đi rất nhiều.

Vừa dành chút thời gian về trụ sở vậy mà lại xảy ra cớ sự này, thật đau đầu mà.

Nói thật gã cũng có chút ấn tượng với thằng nhóc đó nhưng nếu vì chuyện cỏn con đó mà ảnh hưởng tới chính sự lại không phải lựa chọn hay.

- Boss... xin hãy để tôi đi! _ Mặt Trận kiên quyết lên tiếng

- Mặt Trận.

Tôi lần trước được Việt Nam cứu, lần này tới lượt tôi cứu anh ấy _ Russia lên tiếng cùng Laos và Cambodia cũng đồng tình

Sau một hồi thương thảo, cuối cùng quyết định những người sau đi: Ussr, Mặt Trận, Laos, Cambodia, Đại Nam; những người còn lại đều ở lại bảo vệ căn cứ.

Russia là người thừa kế đương nhiên không thể đi cùng Boss.

Nhưng trước khi đi một cuộc điện báo qua bộ đàm đã làm mọi người thay đổi kế hoạch ban đầu.

Một cuộc điện báo từ nước Mỹ.

#23/08/2024

Rất khó chịu bật VNP rồi mà lúc vào được lúc không!!!

Nản rồi đó.

Tui thấy cmt của mn nhưng nhấn vào để rep thì nó báo lỗi mạng.

Chắc tui chuyển nhà đây.

Mn biết app nào khác ngoài MT ko?
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 78: Đàm phán


Tại Paris, France.

Khi phe Cộng sản tới nơi, họ đã thấy America ngồi yên vị ở vị trí chủ trì.

Vẫn là chiếc kính đen thuộc đó nhưng rõ ràng Ussr đã cảm nhận được khí chất của hắn đã thay đổi.

Cảm giác... trưởng thành hơn rất nhiều so với lần cuối gặp.

Sau lưng gã, France và UK đứng ngay ngắn ở đằng sau gã.

UK nhìn có vẻ mệt mỏi bởi chuỗi ngày dài cố thủ trước những đợt không kích của Nazi còn France nhìn tiều tụy đi rất nhiều.

Trên người France vẫn còn băng trắng, một trong số chúng còn nhướng máu.

Nhìn thật sự có chút thảm hại.

Số phận trớ trêu đã đưa đẩy những kẻ từng tung hoành ngang dọc trở thành nạn nhân của chính tham vọng của mình.

Có lẽ cái giá phải trả cho tham vọng bá chủ của hai kẻ từng một thời oai phong lẫm liệt giờ đây đã đến lúc phải thanh toán.

Mà kể sự cũng lạ, không rõ gã đã làm gì để "chuộc" France, đã vậy còn có thể ngang nhiên lấy vị trí chủ tọa từ tay Nazi.

Có lẽ, cái giá cũng không nhỏ.

America lười nhác nhếch mắt lên nhìn người vừa tới, xong thấy không phải người mình cần nên cũng nhanh chóng chuyển dời tầm mắt về lại chỗ tài liệu.

Một lúc sau, Nazi bình tĩnh bước vào theo sau là JE và IE.

- Đông đủ phết _ Nazi bình thản ngồi vào chỗ

- Người đâu? _ Ussr vô cảm nhìn người trước mặt, America bình thản bỏ tập tài liệu xuống

Hắn cho Ussr một ánh mắt rồi quanh qua vẫy tay với đám lính sau lưng.

Hai kẻ đứng ngoài cửa nhanh chóng lệnh.

Sau đó không gian liền chìm trong im lặng, sự căng thẳng có thể thấy ra qua bầu không khí trong căn phòng.

"Cạnh" khi cánh cửa lần nữa mở ra ánh mắt Mặt Trận và Đại Nam ngay lập tức nhìn chằm chằm vào phía cánh cửa.

Sự choáng váng, đau đớn cùng phẫn nộ không thể che giấu qua ánh mắt.

Một số người trong phòng như hít phải một hơi lạnh, cảm giác tê dại lan truyền từ đại não xuống khiến không ai kịp trở tay.

Trước mắt họ, Việt Nam cả người dính toàn máu, đến mức những chi tiền màu trắng trên bộ quần áo nay đã đổi sang đỏ thẫm và đen bởi các vết máu khô dính lại.

Thảm đến mức không lỡ nhìn.

Đáy mắt America ánh lên một kia lạnh lùng nhưng chẳng ai phát giác, phần vì gã đeo kính phần vì mọi người đang tập trung vào người vừa được đưa tới.

Việt Nam bị ném vào giữa căn phòng.

Cậu ngồi sụp xuống dưới sàn, đầu gục xuống trông như có thể gục bất cứ lúc nào.

Cậu vốn đã mất ý thức, trong đầu chỉ còn những tiếng đếm ngược của thời gian.

Còn 30 phút nữa.

Mặt Trận muốn bước tới gần Việt Nam đỡ lấy cậu.

Thì ...

"Cạnh" hai khẩu súng ngay lập tức chĩa vào đầu Việt Nam.

- Tốt nhất ngươi lên đứng yên đi _ IE mặt lạnh tanh nhìn về đám người trước mắt

- ...

Nói đi.

Người muốn gì? _ Ussr chầm chậm lên tiếng

- Thế giới này không cần có hai chủ nhân.

Ngươi hiểu ý ta chứ? _ Nazi chống tay lên cằm cười một cách tà mị.

Cuối cùng gã đã lộ bộ mặt thật của mình.

- ...

Muốn ta về dưới trướng ngươi.

Chỉ bằng một người thuộc hạ của ta.

Ta lên vui vì ngươi đánh cao cấp dưới của ta hay nên buồn vì ngươi đánh giá thấp độ nhẫn tâm của ta đây _ Ussr lạnh nhạt liếc gã.

Mặt Trận và Đại Nam đứng bên cạnh y sớm đã căng thẳng tới toát mồ hôi.

- Hmm.

Ta nhân từ nên sẽ gác lại việc đó sau, bây giờ ta muốn ngươi hỗ trợ ta đánh chiếm USA _ Nazi tên này điện thật rồi!!

!!!

Hắn kiêu ngạo đến mức dám nói điều nó trước mặt America sao?

Gã nghe xong trong lòng vạn lần khinh bỉ hắn.

'Thằng ngu.

Đấy là lý do tương lai ngươi lại thất bại trước Ussr còn ta thì không đấy.

Có vẻ chiến thắng mấy nước cỏn con kia qúa dễ dàng nên ngươi đã quên mất vị trí của mình ở đâu rồi.

Dù gì thứ đó cùng hoàn thành rồi'

- Ha!

Dựa vào ngươi, cũng xứng sao? _ gã không thèm che dấu sự khinh bỉ của bản thân.

Đơn giản thôi, ta mạnh ta có quyền khinh kẻ yếu hơn.

- Để ta xem đến đó, ngươi có còn điệu bộ này nữa không nhé?

Mới khi trước hợp tác mà giờ trở mặt cũng thực nhanh _ JE vốn không thích USA bỡi gã luôn đe dọa sẽ cắt nguồn cung cho đất nước gã, lần tấn công Trân Châu cảng vốn để trả thù vụ đó mà

- Vậy cùng xem xem _ gã dứt lên màn hình chiếu phía sau gã bỗng sáng lên và chiếu hình ảnh Nhật Bản từ trên cao

(Cảnh báo sai lệch lịch sử‼️❗️)

Nhìn thấy điều này Ussr ngay lập tức nhíu mày 'Không lẽ là bom nguyên tử nhưng rõ đâu phải vào thời gian này' và America đã để ý thấy điều đó

'Có vẻ tên búa liềm đó biết tiếp theo là gì?

Lại một kẻ giống ta sao?

Nói vậy tên hè phát xít kia đúng là thiệt thòi nhiều rồi.

Quân cờ lại tưởng mình là kẻ chơi cờ.

Thật đáng thương' một nụ cười mỉa mai hướng về phía Xô Viết.

Y không nói gì nhưng cũng đã có câu trả lời cho hành động vừa rồi.

Y đã cố giữ cho tương lai không đổi, nhưng xem ra không được rồi.

————

# 00h ngày 29/1/2025

Chúc mừng năm.

Chúc các nàng có một năm mới bình an, thành công như mong đợi
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 79: Vẻ đẹp của cái chết


Ngay khi "mệnh lệnh" của America được đưa ra, quả bom nguyên tử được Quân đội Hoa Kỳ đã sử dụng.

Qua màn hình có thể thấy rõ ánh sáng chói lòa xé toạc bầu trời trong xanh, không phải của một buổi bình minh rạng rỡ, mà là sự bùng nổ của địa ngục.

Một vệt khói trắng dài ngoằn ngoèo, như một con rắn khổng lồ mang theo lưỡi hái tử thần, lao thẳng xuống từ tầng không.

Đó là "Little Boy" – quả bom nguyên tử đầu tiên trong lịch sử nhân loại được sử dụng trong chiến tranh – gieo mình xuống thành phố Hiroshima.

Khoảnh khắc nó chạm đến mục tiêu, một quả cầu lửa khổng lồ không tưởng bùng nổ, nuốt chửng mọi thứ trong tầm mắt.

Sức nóng khủng khiếp làm không khí vặn vẹo, biến mọi vật thể thành tro bụi chỉ trong tích tắc.

Sóng xung kích lan tỏa với vận tốc kinh hoàng, xé nát từng công trình kiến trúc, san phẳng những con phố sầm uất thành một bãi hoang tàn không thể nhận ra.

Từ mặt đất, một đám mây hình nấm khổng lồ, đen đặc và đáng sợ, từ từ bốc lên cao, vươn thẳng vào bầu trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời vốn trong xanh, trở thành biểu tượng ghê rợn của sự hủy diệt tuyệt đối.

Tiếng nổ không còn là âm thanh, mà là một cú sốc xuyên thẳng vào tận linh hồn.

JE gần như ngay lập tức khuỵu gối xuống, đầu gục hẳn.

Một ngụm máu tươi đỏ lòm trào ra từ khóe môi hắn, nhuộm đỏ một mảng trên bộ quân phục.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt đã tái mét, đôi mắt hắn trợn trừng vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi tâm trí hắn đang vẽ lại khung cảnh quê hương bị tàn phá.

Cơn đau đớn dữ dội không chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần đang giằng xé hắn từng chút một.

Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dìm hắn vào vực sâu.

Trong căn phòng giam giữ căng thẳng, thời gian như bị đóng băng.

Sự choáng váng, kinh hoàng bao trùm lấy tất cả những người chứng kiến.

Không một ai thốt lên lời, không một ai dám cử động.

Họ vừa chứng kiến một sức mạnh hủy diệt vượt quá mọi tưởng tượng, một lời cảnh báo lạnh người về ranh giới mong manh giữa tồn vong và diệt vong.

Ngay cả USSR, ánh mắt thường ngày đầy sự lạnh nhạt cũng hiện lên tia sửng sốt khó tả.

Dù y đã đoán trước được nhưng cũng không ngờ lại tới sớm như vậy.

Xem ra phải đẩy nhanh dự án chế tạo vũ khí hạt nhân thôi.

Mặt Trận và Đại Nam thì run rẩy, sự phẫn nộ trong mắt họ hòa lẫn với nỗi kinh hoàng tột độ cùng sửng sốt.

America đứng thẳng, ánh mắt gã lạnh lẽo đến đáng sợ, quét qua từng khuôn mặt đang thất thần.

Giọng gã trầm đục, vang vọng trong sự tĩnh lặng chết chóc của căn phòng, như một lời tuyên án: "Ba ngày nữa..."

Gã ngừng lại, để những lời đó thấm vào tâm trí của từng người.

"...Nếu không có sự đầu hàng vô điều kiện, 'Fat Man' sẽ nổ trên bầu trời Nagasaki."

Lời đe dọa của America không chỉ là một lời nói suông.

Đó là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kiêu ngạo của Nazi, khiến nụ cười tà mị trên môi gã tắt ngấm.

Đó là một cú đấm thép vào bụng JE, khiến hắn cảm thấy ruột gan như bị vò nát.

Và đó cũng là một lời nhắc nhở nghiệt ngã cho tất cả những ai đang có mặt về cái giá của chiến tranh, và về quyền lực tuyệt đối đang nằm trong tay America.

Liệu lời đe dọa này sẽ thay đổi cục diện?

Hay nó sẽ đẩy mọi thứ vào một cuộc đối đầu tàn khốc hơn nữa?

America không chờ đợi thêm bất kỳ phản ứng nào từ những kẻ đang chết lặng.

Gã để mặc họ trong sự bàng hoàng, quay lưng bước đi một cách dứt khoát.

Ánh mắt gã lướt qua Việt Nam đang ngồi bất động dưới sàn, máu vẫn còn vương trên quần áo.

Một động tác dứt khoát nhưng lại đầy cẩn trọng, gã cúi xuống, dùng tấm khăn sạch gần đó nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể Việt Nam, như thể cậu là một báu vật dễ vỡ.

Gã quay người, sải bước ra khỏi căn phòng đầy áp lực.

Cánh cửa nặng nề khẽ mở ra, để lộ lối đi tối tăm.

Ngay trước khi khuất dạng, giọng gã vang lên, lạnh lùng nhưng đầy uy quyền, ghim chặt vào tâm trí của từng người đang còn đứng đó:

- Ta muốn có câu trả lời trong ngày mai.

Sáng mai, gặp lại tại đây.

Cánh cửa đóng sập lại, bỏ lại sau lưng sự im lặng đến rợn người và những ánh mắt đầy toan tính, phẫn nộ, cùng nỗi sợ hãi tột cùng.

Màn trình diễn quyền lực của America đã kết thúc, nhưng những câu hỏi và áp lực mà gã để lại thì vẫn còn nguyên vẹn, treo lơ lửng trong không khí.

Còn 25 phút nữa.

————

# 28/06/2025

Tui trở lại rồi nhé.

Còn ai nhớ tui ko?
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 80: Tắm


Việt Nam, nằm gọn trong vòng tay của America, bỗng nhiên khẽ cựa quậy, rồi từ từ tỉnh lại.

Đôi mắt cậu chầm chậm mở ra, ánh nhìn mờ mịt hướng về phía gã.

Việt Nam đoán chắc America cũng đã phát giác ra ánh nhìn của cậu, nhưng đôi mắt gã vẫn chỉ nhìn thẳng về phía trước, không một chút dao động hay biểu cảm nào khác lạ.

Mãi cho tới khi được đưa đến một căn phòng sang trọng, đầy đủ tiện nghi, America mới từ từ đặt Việt Nam dựa vào chiếc ghế sofa mềm mại.

Căn phòng này chắc chắn là do France đã chuẩn bị cho gã.

Việt Nam không mấy quan tâm đến sự xa hoa xung quanh, bởi trong đầu cậu lúc này, chỉ có tiếng tích tắc vang vọng của chiếc đồng hồ đếm ngược, khiến cậu cảm thấy khó chịu và dồn nén.

- Chờ chút, bác sĩ sẽ tới ngay.

America lên tiếng, giọng nói có chút nhẹ nhàng hơn so với sự lạnh lùng thường thấy.

Gã cẩn thận dùng một miếng vải mềm lau đi những vết bẩn trên khuôn mặt cậu, rồi đỡ cậu dậy, kiên nhẫn đút cho cậu một chút nước.

- Không cần _ Việt Nam chầm chậm cất tiếng, giọng nói còn yếu ớt nhưng đầy kiên quyết.

- Vết thương ngoài da thôi, anh có thể giúp tôi sau khi tôi tắm xong.

America nhìn Việt Nam một lúc lâu, ánh mắt gã vẫn khó đoán định, nhưng sâu thẳm trong đó, một sự tính toán lạnh lùng đang vận hành.

Gã không chỉ nhìn cậu như một con tin hay một món đồ chơi thú vị, mà là một phần của một kế hoạch lớn hơn, một tương lai mà gã đã định sẵn.

Cuối cùng, gã khẽ gật đầu, một sự đồng ý không lời nhưng rõ ràng, không phải vì sự mềm lòng, mà vì logic.

Bản chất của con người là tham lam.

Bọn hắn yêu ngươi thì sao?

Lợi ích của đất nước vẫn là trên hết,nói thẳng ra là bọn hắn muốn thỏa mãn lòng tham của mình mà thôi.

Việt Nam thở hắt ra, ánh mắt kiệt sức nhưng không hề yếu đuối.

Cậu đã quá quen với những trò chơi quyền lực này, với những kẻ luôn tìm cách bóp méo sự thật để thỏa mãn dã tâm của mình.

Nhưng cậu thực sự không hiểu, rốt cuộc bản thân còn có giá trị gì để gã phải phí công sức tới vậy.

America cẩn thận bế Việt Nam lên, hành động của gã lại nhẹ nhàng đến lạ thường, như thể đang nâng niu một tài sản quý giá, một khoản đầu tư chiến lược.

Gã bước thẳng vào phòng tắm liền kề, đặt Việt Nam xuống một cách êm ái cạnh bồn tắm lớn.

Khi Việt Nam đã ngồi vững, gã không vội rời đi.

America đứng đó, ánh mắt gã quét qua từng vết thương, từng vệt máu khô trên người cậu.

Không có sự thương hại, chỉ có một sự đánh giá khách quan, như thể đang kiểm tra một cỗ máy bị hỏng hóc cần sửa chữa.

- Ngươi muốn tắm, ta sẽ giúp.

Giọng America trầm ổn, không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng lại ẩn chứa một sự chắc chắn đến đáng sợ.

Gã đưa tay, bắt đầu cởi bỏ những mảnh vải dính máu trên người Việt Nam.

Việt Nam khẽ giật mình, ánh mắt cảnh giác nhìn gã.

- Anh đang làm gì vậy?

America dừng lại, đôi mắt xanh lam nhìn thẳng vào mắt cậu, không né tránh.

- Cậu nghĩ mình cử động được chắc?

- ...

Một lúc sau, khi America đã tháo bỏ gần hết quần áo dính máu của mình, Việt Nam nhìn kẻ đang bận rộn trước mắt mình mà hỏi

- Anh đang âm mưu gì vậy?

Gã không nói gì, chỉ đưa tay chạm nhẹ vào một vết bầm tím trên vai cậu, không phải để an ủi, mà như để kiểm tra.

Rồi không nhanh không chậm, gã mới cất tiếng.

- Không cần biết nhiều.

Ta đã nói sẽ không để em rời đi thì em đừng nghĩ có thể rời đi.

- Hử?! _ Việt Nam nhướng mày, cùng với nụ cười xinh đẹp trên môi, một sự thách thức ngầm hiện lên trong ánh mắt.

- Vậy tôi đành rửa mắt mong chờ... _ Cậu dứt lời, thản nhiên nằm dựa người vào thành bồn tắm, nhắm nghiền mắt lại tận hưởng sự "phục vụ" của ai đó.

Nhưng trước đó, cậu không quên nhắc nhở.

- Đừng có sờ mó lung tung

Bất ngờ, một giọng nói xa xăm, thì thầm như vọng từ một nơi rất xa nhưng cũng rất gần, lọt vào tai Việt Nam

- À quên mất.

Nếu ta không giữ được em thì ta sẽ đến thế giới của em rồi sẽ thay thế vị trí của ta ở thế giới đó.

Việt Nam cảm giác mình điên rồi, sao có thể nghe thấy America nói vậy chứ?

Cậu trực tiếp lờ đi luôn, cố gắng loại bỏ câu nói kỳ lạ đó khỏi tâm trí mình.

'Gì vậy trời?

Tính chôm đống công nghệ tương lai rồi quay lại làm bá chủ thế giới à?'

------------------

# 02/07/2025

Chap sau có hint 16+ nha.

Ai hóng không?

Trên máy tính có chức năng hẹn giờ đăng mà trên đt ko có.

Đểu🙂)
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Hộp thư giải đáp


Mục thứ nhất:

Cuối cùng thì bộ truyện này cũng đã viết xong xuôi rồi!

Cơ mà, tôi cứ trăn trở mãi về cái kết, cảm giác nó chưa 'đã' lắm.

Thế nên, tôi nghĩ mình cần thêm ít thời gian để 'tút tát' lại cho thật ưng ý nha!

Trong khi chờ đợi, tôi đã chuẩn bị sẵn một vài chương của các bộ truyện mới rồi, sẽ đăng từ từ để mọi người không phải sốt ruột.

An tâm, trễ nhất là đầu tháng 9 là truyện sẽ 'end', ta sẽ không lặn sâu nữa đâu.

Mục thứ 2:

Các nàng có thể thắc mắc gì về truyện (bất cứ tác phẩm nào) hoặc về tác giả có thể ý kiến rồi tôi sẽ trả lời.

Mục thứ 3:

Bộ "tái sinh từ tro tàn" tôi tính viết về bối cảnh Việt Nam thời kì kháng chiến chống Pháp, Nhật, Mỹ,... từ đó khai thác mối quan hệ giữa VN và nhiều bên khác.

Nàng nào thích bộ này có thể tham khảo bộ kia nha, tôi nghĩ nó cũng giống nhau ở một số điểm.

Thân ái

# 10/07/2025
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 81: Giải toả


❌ Cảnh báo

‼️ Chap này có nội dung 16+❗️

Lúc sau, khi đang ngồi trên ghế sofa để America băng bó vết thương, Việt Nam bỗng nhận ra tiếng đếm ngược quen thuộc đã kết thúc.

Cậu dựa vào thành ghế, nhắm mắt lại, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng.

- Hắc, chuyện này là sao? _ Việt Nam âm trầm tự hỏi trong tâm thức mình.

Một giọng nói âm u, như từ địa ngục vọng tới, vang lên trong tâm trí cậu:

- Hết thời gian đếm ngược thì 24 tiếng sau ngươi sẽ được trở về.

Cố gắng sống sót nhé.

Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại một ngày không xa

- Nằm mơ!

Có chết ta cũng không muốn gặp lại ngươi!!_ Việt Nam bật ra một tiếng bức xúc trước khi bị đẩy bật ra khỏi trạng thái xuất thần.

Cậu hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh rồi từ từ mở mắt.

- Đau à? _ America vẫn đang chăm chú xử lý vết thương cuối cùng trên vai cậu, còn một chỗ chưa được băng bó, cũng là vết thương nặng nhất.

Nhớ lại lần đầu cậu gặp gã, cậu cũng sơ cứu và xử lý vết thương cho gã như vậy.

Bây giờ tới lượt gã băng bó cho cậu.

- Không.

Cảm ơn anh _ Việt Nam đáp lời, giọng điệu có chút khách sáo.

- Lời này hình như không cần thiết cho lắm _ America nói, thu dọn đồ nghề xong rồi quay qua nhìn cậu.

- Anh muốn gì? _ Việt Nam không ngần ngại nhìn thẳng vào mắt gã, ánh mắt đầy thách thức.

- Hm.

Nói chuyện với người thông minh vẫn là thích nhất _ gã nheo mắt rồi bước lại gần cậu

"Soạt!"

Nhanh như cắt, Việt Nam bị gã đè xuống ghế sofa, thân thể cậu bất ngờ bị giữ chặt.

Gã nhìn cậu từ trên cao xuống, ánh mắt như đánh giá con mồi béo bở trước mắt.

Sắc mặt Việt Nam trong nháy mắt đã đen lại, ánh mắt cũng lạnh đi vài phần.

- Tôi tưởng anh nói tương lai mình là người yêu trong tương lai của tôi.

Vậy mà không hiểu tôi sao?

- Ha _ America nở nụ cười như không, mang theo một chút giễu cợt.

- Đương nhiên hiểu nhưng tôi cảm thấy mình đã ăn thiệt không ít.

Em không cảm thấy mình nên có trách nhiệm sao?

Gã cúi xuống, không đợi Việt Nam trả lời, trực tiếp áp môi mình vào môi cậu.

Việt Nam không phản kháng, hay nói chính xác hơn là không thể cử động.

Cậu chỉ cảm thấy một sự dơ bẩn tràn ngập, như một nỗi uất nghẹn dâng lên trong cổ họng.

Phải rồi, cậu chán ghét cảm giác bất lực này.

Rõ ràng cậu đã không còn là kẻ yếu nữa, vậy tại sao.... tại sao mình vẫn bị kẻ khác dẫm đạp?!

- Ngoan, tôi muốn giải tỏa một chút thôi.

Sẽ không động chạm quá nhiều _ America thì thầm, giọng nói mang theo chút dụ dỗ, nhưng lại càng khiến Việt Nam cảm thấy bực bội

America dứt khỏi nụ hôn, không để Việt Nam kịp thở, hắn cúi xuống.

Môi hắn lướt dọc từ trán, rồi đến mi mắt nhắm nghiền, sống mũi thanh tú, trượt xuống phần cổ.

Hắn không bỏ sót một tấc da nào, để lại dấu vết chiếm hữu đỏ ửng trên xương quai xanh rồi di chuyển xuống ngực và bụng.

Từng nụ hôn là một dấu ấn nóng bỏng, chói mắt, như thể hắn muốn khắc ghi sự hiện diện của mình lên từng thớ thịt.

Việt Nam run rẩy dữ dội, hàm răng cắn chặt lấy môi đến bật máu, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút.

Một lát sau, khi đã "chơi đùa" chán chê, gã mới ngẩng lên nhìn "thành quả" của mình.

Nhìn Việt Nam bán khỏa thân trước mắt, vùng da trắng mịn gần như phủ kín những dấu vết đỏ ửng của hắn, không khỏi khiến người ta chói mắt.

Sắc mặt cậu đỏ bừng, ánh mắt mông lung vì mệt mỏi và uất ức, thật khiến cho kẻ khác muốn khi dễ thêm.

Hắn không nhịn được mà liếm môi, hôn cậu thêm một cái rồi mở miệng:

- Hay là làm đến cuối luôn nhé?

- Cút! _ Việt Nam vùng vẫy, dùng hết sức mình co chân đá hắn nhưng bị hắn tóm được cổ chân một cách dễ dàng.

- Được rồi.

Không trêu em nữa _ America bật cười khẽ, buông lỏng tay.

- Ta giúp em thay đồ rồi đi ăn thôi.

-------------

# 20/07/2025

Món quà thi tốt nghiệp đáng nhớ:

top 1: 10tr nhổ 2 răng khôn mọc ngu🙂)))
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 82: Cố chấp


Khi thay quần áo xong, America bình thản bế Việt Nam tới nơi dùng bữa.

Tại đó, UK và France đã yên vị sẵn, ánh mắt họ đều dán chặt vào Việt Nam ngay khi gã bước vào.

Trong suốt quá trình America nhẹ nhàng đặt cậu xuống chiếc ghế bên cạnh mình, cả hai cặp mắt đó đều không rời khỏi người cậu.

- Tôi không phải động vật trong sách đỏ đâu, đừng nhìn nữa _ Việt Nam cuối cùng cũng phải bất lực lên tiếng, sự khó chịu hiện rõ trong giọng nói.

- ...

Cậu là người đã cảnh báo tôi?

France do dự một lúc rồi mới hỏi, giọng nói đầy thăm dò.

Anh chờ đợi một câu trả lời, nhưng đôi mắt chỉ thấy một sự im lặng khó hiểu.

UK ngồi cạnh, yên lặng quan sát.

Với hắn, Việt Nam như một câu đố chưa có lời giải.

Đây đã là lần thứ tư gặp mặt, nhưng sự bí ẩn của cậu vẫn còn nguyên vẹn như lần đầu gặp mặt.

Hắn đã cố gắng tìm kiếm, nhưng mọi thông tin về cậu đều như một màn sương mờ.

Hắn chỉ biết một điều chắc chắn: cậu từng xuất hiện bên cạnh những nhân vật cốt cán của lịch sử như USSR, Nazi và giờ đây là America.

Việc một người bình thường tồn tại giữa những nhân vật phi thường không phải là điều khả thi, thậm chí nó còn làm nổi bật sự bất thường của những nhân vật đó hơn.

- Không quen _ Việt Nam trả lời, giọng nói không hề mang một chút cảm xúc nào.

Câu nói ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng một sự từ chối rõ ràng, một ranh giới mà cậu không muốn bất cứ ai bước qua.

- Được rồi, mau ăn đi _ America đặt trước mặt cậu một đĩa súp hải sản trông rất ngon mắt, cắt ngang cuộc trò chuyện.

Gã hiển nhiên đã biết chuyện giữa cậu và hai người kia rồi.

Suốt bữa ăn sau đó, mọi người đều im lặng dùng bữa, không khí nặng nề bao trùm.

Sau đó, Việt Nam được America đưa về phòng.

Nhưng gã không hề rời đi, cũng đúng thôi, dù gì đây cũng là phòng của gã mà.

Cả đêm trôi qua trong căng thẳng tột độ.

Việt Nam không tài nào ngủ được.

Mỗi giây trôi qua, cậu lại cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của những vết thương, cả bên trong lẫn bên ngoài.

Cậu cảm thấy cơ thể này đang dần đi đến giới hạn cuối cùng, như thể đã hết hạn sử dụng.

America không rời đi, hắn chỉ bình thản ngồi đó, quan sát cậu như một con chim ưng theo dõi con mồi, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời lẽ khó hiểu về "tương lai" của họ, càng khiến Việt Nam thêm phần bất an.

- ...

Em nghĩ sao nếu thật sự trở thành người của ta? _ America bất chợt phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp, vang lên trong bóng tối

- Nè, tôi thật sự thắc mắc.

Tôi và anh thật sự là người yêu sao? _ cậu không trả lời mà hỏi lại, ánh mắt mang theo sự dò xét

- Em nghĩ sao? _ gã nhướng mày, cười nhẹ nhìn cậu

- Thật sự tôi can tâm, tình nguyện đồng ý sao? _ cậu nhìn gã với ánh mắt nghi hoặc

- Cũng có thể nói vậy _ gã bình thản nhún vai

- Có thể? ...

Thôi, bỏ đi

- Còn lời đề nghị của ta? _ America không bỏ cuộc.

Việt Nam nằm trên giường khẽ nhắm mắt, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi.

- Tôi ... hết thời gian rồi.

Không cần phí công sức tính toán thêm đâu

- Hử?

Ta đã nói sẽ không để em đi _ ánh mắt gã tối đi vài phần khi nghe xong câu nói của cậu

- Haizz.

Sao phải cố chấp vậy?

Tôi có giá trị gì chứ, anh không thấy lỗ khi "đầu tư" vào tôi sao?

America đáp lại ngay lập tức, giọng hắn vẫn bình thản đến đáng sợ.

- Dựa trên tất cả các yếu tố, đó là con đường mang lại lợi ích tối ưu nhất cho cả hai bên.

Em có tiềm năng, ta có sức mạnh.

Sự kết hợp này là hoàn hảo.

- Hoàn hảo cho ai? _ Việt Nam mở mắt, nhìn thẳng vào gã.

- Hoàn hảo cho tham vọng của anh thì có.

Anh muốn biến tôi thành một quân cờ hay một công cụ để thỏa mãn lòng tham vô đáy của mình, phải không?

Giọng cậu bình thản vang lên.

America im lặng một lúc, rồi gã đứng dậy, tiến lại gần Việt Nam.

Hắn ngồi xuống bên cạnh giường, đôi xanh lam xinh đẹp nhìn sâu vào đôi mắt cậu.

---------------------------------

# 03/08/2025

Spoil: chap sau tôi sẽ cho bạn thấy thế nào là một kẻ yêu bằng lý trí.

Lên lịch đi đu concert quốc gia thôi.

Hẹn gặp mn ở Ba Đình
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 83: Thao túng


America im lặng một lúc, rồi gã đứng dậy, tiến lại gần Việt Nam.

Hắn ngồi xuống bên cạnh giường, đôi xanh lam xinh đẹp nhìn sâu vào đôi mắt cậu.

- Ta đã nói, bản chất của ta là lý trí.

Ta không bị chi phối bởi những cảm xúc bồng bột.

Nhưng điều đó không có nghĩa là ta không trân trọng giá trị.

Em, Việt Nam, là một giá trị lớn.

Em kiên cường, bất khuất, và có một sức sống mạnh mẽ đến đáng kinh ngạc.

Được rồi, ta thừa nhận ta coi em như một khoản đầu tư lớn, rất rất lớn nhưng ta thật sự cũng có chút thích em.

Chỉ là sự yêu thích đó không đủ lớn để ta bỏ qua lợi ích của đất nước mà thôi.

Em cũng là một coutryhuman, em cũng hiểu rõ điều này có đúng không?

Hắn đưa tay khẽ chạm vào mái tóc rối bời của cậu, hành động này mang một vẻ khó tả – vừa có sự dịu dàng của kẻ chiếm hữu, vừa có sự lạnh lùng của kẻ phân tích.

Có đôi lúc cậu nghĩ hắn với Liên Xô cũng thật giống nhau.

Giống ở cái sự lạnh lùng, quyết đoán.

Giống ở cái sự lý trí và tỉnh táo.

Cũng hiển nhiên khi hắn có thể đối đầu với Ussr suốt nhiều năm liền.

(Yêu bằng lý trí cỡ này được chưa?

Gu ai ta? )

- Phải...

Chúng ta là countryhuman _ Việt Nam lẩm bẩm, cậu đương nhiên không quên chuyện đó.

Cậu cũng không cần gã thật lòng, thật yêu cậu nhưng cậu chán ghét người khác cứ lấy chữ yêu ra để trói buộc mình.

Cậu không muốn làm con rối cho người khác.

- Ta muốn có em.

Không phải để hủy hoại, mà để phát triển.

Để trở thành một phần của đế chế hùng mạnh nhất, dưới sự bảo vệ của ta.

Ta sẽ giúp đất nước của em trở nên hùng mạnh, còn em sẽ giúp ta trở thành độc tôn

America tiếp tục, giọng hắn trầm thấp, vẽ nên một tương lai quyền lực và tham vọng.

Nhưng đáp lại hắn chỉ là một sự im lặng tuyệt đối.

Với Việt Nam, đây không phải lần đầu cậu nghe những lời dụ dỗ như vậy.

Ở thế giới cũ, khi hai bên còn đang chìm trong khói lửa chiến tranh, hắn đã không ít lần mang lợi ích ra để mua chuộc, để bẻ cong ý chí kiên cường của cậu.

Tất cả những lời nói ấy, dù được bọc trong lớp vỏ bọc hào nhoáng đến đâu, cũng chỉ là lời nói qua miệng, tựa như gió thoảng mây bay.

- ...Thế giới này không tồn tại đất nước của tôi _ Việt Nam không đáp chỉ tự lẩm bẩm trong đầu nhưng đầy kiên định như một lời nhắc nhở bản thân mình 'Bên kia vẫn còn cả một dân tộc đang chờ cậu, còn có gia đình, bạn bè, Mình nhất định phải quay về'

Cậu hiểu rất rõ, ở thế giới cũ, France không lưu luyến cậu đến mức phải dốc nhiều sức lực và tiền bạc như vậy cho một nước thuộc địa nhỏ bé.

Bọn chúng chỉ sợ cái hiệu ứng Domino mà cậu đang tạo ra.

Cậu không phải là một con người, mà là hiện thân của một dân tộc, một biểu tượng.

Cậu là ngọn cờ đầu, là ánh sáng hy vọng cho tất cả các dân tộc thuộc địa trên toàn thế giới.

Chỉ cần cậu thành công, các nước thuộc địa khác cũng sẽ làm theo, bởi họ sẽ nghĩ "À, Việt Nam nhỏ bé như vậy còn làm được thì mình cũng làm được."

Bọn Thực dân đó muốn ngăn chặn viễn cảnh tương lai đó nhưng tương lai chúng không mong muốn vẫn đến.

Những lời nói của America về "sức mạnh" và "lợi ích" chỉ là những lời lẽ sáo rỗng.

Cậu đã thấy những lời nói đó thất bại như thế nào.

Lòng tham của những kẻ đế quốc đó đã không thể ngăn chặn được sự vùng lên của các dân tộc.

Và đúng như dự đoán, đỉnh điểm của cao trào giải phóng dân tộc chính là Năm Châu Phi - năm 1960, khi 17 nước châu Phi đã đồng loạt tuyên bố độc lập, lật đổ ách thống trị của chủ nghĩa thực dân.

Thắng lợi vang dội đó đã góp phần quan trọng vào sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân phương Tây.

Tất cả những ký ức đó, những hình ảnh về những dân tộc kiên cường đứng lên, về ngọn cờ tự do phấp phới, đã tạo thành một lá chắn vững chắc trong tâm trí Việt Nam.

Cậu nhắm mắt lại, một cảm giác mệt mỏi vô hạn dâng lên.

Vết thương trên người vẫn còn đau nhói, nhưng trong lòng cậu, một ý chí sắt đá hơn bao giờ hết đang trỗi dậy.

---------

#15/08/2026
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 84: Chiến tranh


Cuộc hẹn ngày mai cuối cùng cũng đến, mang theo hơi thở của chiến tranh.

Khi America bước vào, các bên đều đã có mặt đầy đủ với các thành viên chủ chốt của phe mình.

Gã nhìn thấy có một số đang nhìn về phía sau gã như đang chờ ai đó.

Gã biết họ đang tìm ai nhưng Việt Nam sẽ không đến đâu.

Sáng nay khi gã rời đi, Việt Nam vẫn chưa tỉnh giấc, cũng phải thôi, lúc 2 giờ sáng hắn lờ mờ mở mắt thấy người bên cạnh mình vẫn còn tỉnh táo lắm.

Chắc chắn là cậu chưa hề chợp mắt chút nào.

Gã cũng không có ý định để cậu tới đây nhưng muốn ngăn cậu cũng khó lắm.

Cuộc thảo luận diễn ra vô cùng căng thẳng.

Cuộc họp buổi sáng diễn ra ròng rã 3 tiếng đồng hồ nhưng không có kết quả gì.

Kết cục buổi chiều họ lại phải thảo luận một lần nữa vào lúc 4 giờ.

Lần này, càng không còn sự nhượng bộ, không còn những lời hứa hẹn trống rỗng.

Cả America, USSR, và Nazi đều giữ vững lập trường, lòng tham và sự kiêu ngạo đã đốt cháy mọi con đường hòa giải.

Trong căn phòng giam hẹp, không khí đặc quánh sự thù địch.

Mỗi bên đều đã điều động lực lượng, vũ khí đầy đủ, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không khoan nhượng.

Ánh mắt họ rực cháy ngọn lửa hiếu chiến và điên cuồng.

Họ đã chuẩn bị sẵn sàng lao vào cuộc tàn sát.

Mặt Trận và Đại Nam đứng sát bên cạnh USSR, vẻ mặt căng thẳng, tay siết chặt vũ khí giấu kín, sẵn sàng bảo vệ đồng minh và hy vọng cứu lấy Việt Nam.

America đứng một mình giữa phòng, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng đối thủ.

Gã không hề nao núng, sự tự tin ngạo nghễ toát ra từ mỗi cử chỉ.

USSR và Nazi trao nhau những ánh nhìn đầy toan tính, mỗi người đều âm thầm đánh giá sức mạnh đối phương và vạch ra những nước cờ riêng.

Lời qua tiếng lại, những lời đe dọa và khiêu khích ngày càng leo thang.

Giới hạn cuối cùng cũng bị phá vỡ khi Nazi bất ngờ rút súng, nhắm thẳng vào USSR.

Ngay lập tức, một cuộc hỗn chiến kinh hoàng bùng nổ.

Tiếng súng nổ chát chúa, tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét và gầm gừ hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng tử thần.

IE và JE không chút do dự, lao thẳng vào trận chiến với sự hung hãn.

Họ không ngại đối đầu trực diện, mỗi đòn đánh đều mang theo sự tàn bạo và khát máu.

Sức mạnh của phe Phát xít đang dồn ép Liên Xô và các đồng minh.

America như người ngoài, gã chỉ vừa xử lý mấy tên lính lao đến chỗ mình còn lại là bình thản quan sát đồng minh của mình và phe Phát xít đánh với phe Cộng sản

Mặt Trận và Đại Nam, dù kiên cường, dần bị đánh lùi.

Họ cố gắng chống trả những đòn tấn công dồn dập từ IE và JE, cùng với sự hỗ trợ của Nazi.

Đại Nam bị một cú đánh mạnh vào vai, khuỵu xuống, còn Mặt Trận thì chật vật chống đỡ trước hai kẻ thù hung hãn.

Họ đang ở vào thế yếu, sắp sửa bị đánh gục.

Chết tiết, tại sao bọn chúng lại dồn hết qua đây vậy?!

Đúng lúc đó, trong sự hỗn loạn của cuộc chiến, Việt Nam bất ngờ xông vào.

Ánh mắt cậu bừng sáng với một quyết tâm không thể lay chuyển.

Không nghĩ ngợi nhiều, cậu lao thẳng vào giữa cuộc giao tranh, như một cơn gió lướt qua làn đạn.

Mọi người nhanh chóng nhận ra sự hiện diện của cậu.

Việt Nam nhanh chóng tiếp cận Mặt Trận và Đại Nam, dùng chút sức lực còn lại để đẩy lui một đòn tấn công chí mạng từ IE nhắm vào Đại Nam.

Cậu không nói một lời, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu, cùng với Mặt Trận và Đại Nam tạo thành một thế thủ vững chắc hơn, chống đỡ trước làn sóng tấn công của phe Phát xít.

Cuộc chiến càng trở nên ác liệt hơn bao giờ hết, khi giờ đây, Việt Nam đã thực sự tham gia vào trận chiến.

__________

# 25/08/2025

Hqua có ai đi xem hợp luyện ko?

Tui đi thấy đông vui ghê
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 85: Khởi đầu của kết thúc


Trong sự hỗn loạn đó, không ai để ý đến Việt Nam hành động của cậu đang chậm lại.

Việt Nam cảm nhận được thời gian dần trôi, cơ thể cũng đang trở nên nhẹ nhàng hơn.

Khi cuộc chiến lên đến đỉnh điểm, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, và một tia sét bất chợt đánh thẳng xuống Việt Nam.

Cậu không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ bao trùm lấy mình.

Một tiếng nói vang lên trong tâm trí cậu

"Thời gian chờ đã hết.

Tiến hành dịch chuyển."

Ngay sau đó, một ánh sáng trắng chói lòa đột ngột bao phủ lấy cậu.

Không phải ánh sáng hủy diệt của bom đạn, mà là một thứ ánh sáng kỳ lạ, huyền ảo.

Cơ thể cậu bắt đầu xuất hiện những vết nứt kỳ lạ, giống như một bức tượng đang vỡ vụn, rồi trở nên mờ ảo, trong suốt.

Mọi người trong phòng khựng lại, ngạc nhiên nhìn về phía Việt Nam.

Cuộc chiến bỗng chốc ngừng lại, nhường chỗ cho sự bàng hoàng và khó hiểu.

Trong ánh sáng trắng xóa, thân hình cậu từ từ tan biến vào không khí, như một ảo ảnh.

Trước khi mất tầm nhìn hoàn toàn, cậu rõ ràng đã thấy.

Trước khi mất tầm nhìn, cậu rõ ràng đã thấy America lao nhanh về phía mình, Đại Nam và Mặt Trận nhìn cậu với dáng vẻ hoảng hốt và Ussr đang nói gì đó với cậu bằng khẩu hình miệng

- Trở về đi

- !!

Việt Nam mở to mắt kinh ngạc trước lời nói không tiếng đó, rồi nở một nụ cười nhẹ nhàng với tất cả mọi người.

- Cảm ơn _ lời này không rõ cậu muốn gửi đến ai, nhưng nó mang theo sự nhẹ nhõm đến lạ.

Chỉ trong khoảnh khắc, Việt Nam đã hoàn toàn biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Việt Nam đã biến mất, ngay trước mắt tất cả mọi người, vào thời khắc mà cuộc chiến giữa những thế lực hùng mạnh nhất sắp sửa nổ ra.

Sự biến mất này như một dấu chấm hết bất ngờ cho một chương đầy sóng gió, và mở ra một màn mới với những câu hỏi không lời đáp.

Và phần còn lại là câu chuyện của lịch sử.

-----------------------------------------

Khi mở mắt ra lần nữa, cậu thấy mình đã tỉnh giấc trên chiếc giường quen thuộc trong căn phòng ấm áp của mình.

- Việt Nam, anh tỉnh rồi! _ Đảng đang ngồi ở chiếc ghế trước giường xem giấy tờ.

Như được trực giác mách bảo, cậu ấy ngước lên, rồi bất ngờ đứng bật dậy, vẻ mặt vui mừng khôn xiết.

- Để em gọi bác sĩ, còn báo cho mọi người nữa!

Những bác sĩ riêng của cậu nhanh chóng có mặt.

Sau khi đã kiểm tra xong, họ kết luận cậu cần nghỉ ngơi thêm một thời gian, dặn dò thêm một số điều rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Bởi chuyện của người cầm quyền, họ không được phép biết.

- Anh bị sao vậy? _ Việt Nam day day trán để giảm bớt cảm giác đau đầu, cố gắng nhớ lại.

- Lần trước, anh vừa được tìm thấy không lâu tự nhiên lại biến mất làm em với hai đứa nhóc kia lo gần chết.

Anh đã mất tích được hai tuần rồi.

Mãi đến ba ngày trước, anh mới được tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh _ Đảng thuật lại, giọng đầy lo lắng.

- Vậy à? _ Việt Nam nhăn mày, cố gắng lục lọi trong ký ức về những chuyện đã xảy ra.

- Chuyện gì đã xảy ra?

Có kẻ tính ra tay với anh sao?_ Đảng nhìn sắc mặt kém đi của Việt Nam rồi chầm chậm lên tiếng.

- Anh... thật sự không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.

Chỉ cần cố nhớ là đầu lại đau kinh khủng. _ sắc mặt Việt Nam có chút kém đi.

- ...Không phải bị tẩy não rồi chứ?_ Đảng xoa cằm suy nghĩ.

- Chuyện này cần điều tra thêm.

Anh sẽ nhờ Đông Lào và Việt Minh... mà Giải đâu mất rồi? _ Việt Nam liên tục vỗ vỗ lên đỉnh đầu để giảm cơn đau

- Anh ấy đang tập trung vào việc ở quân đội.

Dù gì việc anh mất tích nếu bị lộ ra ngoài hậu quả e là rất khó lường _ Đảng

- Trong thời gian anh mất tích có xảy ra chuyện gì không?_ Việt Nam hỏi, cố gắng gạt bỏ cơn đau đầu.

- Không có.

Em đã cố gắng ém chuyện anh mất tích nhưng mà có vẻ sắp lộ rồi, may mà tìm được anh kịp thời.

- Cứ bảo với bên ngoài anh đã khỏi bệnh, sẽ sớm quay trở lại _ Việt Nam dặn dò.

- Được, anh nghỉ ngơi đi.

Em sẽ sắp xếp người theo dõi sức khỏe cho anh và cho người điều tra kỹ càng.

Em còn cuộc họp, xin phép anh _ Đảng nói, rồi quay người đi.

- Ừm, em vất vả rồi.

Cảm ơn em _ Việt Nam nói theo.

- Không sao, đó là vai trò của Đảng lãnh đạo mà _ Đảng khẽ cười, rồi bước ra khỏi phòng.

Khi Đảng rời đi, Việt Nam muốn nằm xuống nghỉ ngơi thì phát hiện trước trên cổ mình đang đeo một vật gì đó.

Là một chiếc dây chuyền bạc với viên kim cương xanh tuyệt đẹp được đính ở giữa.

Nó làm cậu nhớ tới đôi mắt của một người...

"Ư!"

Một dòng ký ức vụt qua khiến cậu ôm đầu đau đớn, như có ai đó đang gọi cậu.

Không chỉ một, mà rất nhiều người.

Cậu không thể thấy mặt họ, chỉ cảm thấy dáng người rất quen thuộc mà lại chẳng thể nhớ ra đó là ai.

- Chuyện gì vậy?

- Việt Nam...

- Con đâu rồi?

- Ta sẽ tới chỗ em.

- Đừng hòng thoát.

Trên mặt dây chuyền có dòng chữ rất nhỏ nhưng đủ khiến cậu lạnh sống lưng: "Chờ ta".

Chờ ai?

Là ai đang tìm mình?

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khi mình mất tích vậy?

Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí Việt Nam, báo hiệu rằng một chương mới đầy bí ẩn và nguy hiểm vừa bắt đầu, và quá khứ bị lãng quên kia đang từ từ trở lại để ám ảnh cậu.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trong một chiều không gian khác, nơi ánh sáng và bóng tối hòa trộn vào nhau, một màn hình điện tử mờ ảo hiện lên trước mặt một chiếc bóng đen.

Màn hình ấy không hiển thị rõ ràng những gì đã xảy ra, chỉ lướt qua những thước phim vụn vặt và những con số khó hiểu.

Chỉ có những dòng cuối cùng hiện ra, rõ nét và lạnh lùng:

"Vòng lặp thứ 27 đã kết thúc.

Phát hiện lỗi: nhân vật America, Ussr đang thoát khỏi sự kiểm soát của cốt truyện.

Đề nghị điều chỉnh lại!

Hỏi: Có muốn người chơi tham gia màn tiếp theo không?

Có Không"

Chiếc bóng đen, im lặng một lúc, rồi nhấn nhẹ vào màn hình.

_______

# 02/09/2025

02/09/2021 - 2025 bộ truyện chính thức khép lại tại đây.

OE❗️Biết đâu một ngày đẹp trời mn sẽ được thấy phần 2🙂)

Thức đêm ở Hà Nội đón A80 ❤️‍🔥
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Đôi lời


Mong mọi người bớt chút thời gian ra để đọc.

Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình trong suốt thời gian.

Ngày mình đăng chương đầu tiên trên Mangatoon là 02/09/2021 chính là ngày sinh nhật của Quốc Mẫu, hay trải qua đợt di tản CHs từ MT sang Watt năm 2022 đến tận hôm nay là ngày 02/09/2025.

Cảm ơn vì đã luôn chờ mình trong những lần drop dài như thi vào cấp 3 hay thi đại học.

Hy vọng tác phẩm này sẽ gắn liền với một phần tuổi trẻ của bạn.

(Không biết ở đây bao nhiêu bạn còn bao nhiêu bạn theo dõi bộ truyện từ những buổi đầu nhỉ?)

Những chap đầu văn phong của mình không được tốt lắm, cách mình cài cắm các chi tiết ở đầu cũng có nhiều thiếu sót.

Nhưng dần dần mình nhận thấy bản thân đã tiến bộ thêm rất nhiều.

(Có lẽ khi nào có thời gian mình sẽ beta lại hơn 40 chap đầu.)

Đây sẽ là bước đệm để mình có thêm kinh nghiệm chao chuốt các bộ truyện sau hơn.

Mong mọi người tiếp tục ủng hộ mình.

Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Đây là tác phẩm đầu tay của mình có gì sai sót mong mọi người hoan hỉ bỏ qua.

Tác phẩm đến đây là kết thúc.

Phần ngoại truyện mình sẽ tách ra một bộ riêng tại hơi dài rồi.

Phần ngoại truyện sẽ có giải thích nốt một số chi tiết trong truyện.
 
Back
Top Bottom