Cập nhật mới

Khác [ Coutryhumans ]Nhiệm vụ bất khả thi

[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 54: về châu Á


Cơ thể con người giống như máy móc vậy , nếu lâu ngày không hoạt động sẽ bị hỏng nên cậu cần thời gian để hồi phục lại các cơ

-----

Khoảng năm giờ sáng hôm sau , Việt Nam vẫn tỉnh táo nằm trên giường .

Lúc này , cậu cảm thấy khá nhàm chán nên quyết định đứng dậy đi lại cho đỡ mõi thì ..

- Nằm yên !!_ khi Việt Nam đang bỏ cánh tay gã ra khỏi người mình thì tay gã lại siết chặt lại

- Ngươi cứ ngủ , ta muốn đi lại chút cho đỡ mỏi _ Việt Nam vẫn cố gỡ tay ra nhưng không thể

- Chút nữa , ta sẽ giúp ngươi nhưng giờ thì nằm yên _ America nói xong thì không gian liền rơi vào yên lặng

Việt Nam quay qua nhìn gã và thầm cảm thán : khuôn mặt thật đẹp !!

Dù có quần thâm dưới mắt nhưng nó vẫn không làm giảm đi vẻ đẹp trai của gã .

Có lẽ cậu cũng phần nào đoán được một phần lí do bản thân trong tương lai sẽ là người yêu của gã .

Ban đầu cậu nghĩ là do bản thân và gã đã có giao dịch gì đó lên mới làm người yêu gã

[ - Việt Nam ? _ một giọng nói vang lên trong tâm trí cậu đã cắt đút dòng suy nghĩ vừa rồi

- Đông Lào ?!!_ Việt Nam ngay lập tức nhận ra chủ nhân của giọng nói đó

- Sao thế ? _ một giọng nói khác lại vang lên

- Việt Minh ?!

Hai người tỉnh rồi ?

Thực tốt ! _ Việt Nam không giấu được vui mừng

- Ừm .

Sao cảm xúc của em dạo gần đây lại biến động nhiều như vậy ? _ Đông Lào nói với vẻ tình tĩnh lạ thường

- ....

USA hắn trùng sinh trở về quá khứ _ Việt Nam thở dài chán nản

- Và ? _ Việt Minh nhướng mày

- Gã biết em là người của thế giới khác và ....

Gã nói em là người yêu gã trong tương lai _ Việt Nam ngừng một lát mới dám nói vế sau

- ... khoảng không ngay lập tức chìm trong tĩnh lặng

- Hai anh _ việt Nam thấy họ không lên tiếng lên khá hoang mang

- Không sao , đừng lo .

Lời gã nói không có căn cứ hơn nữa ta nghĩ có khả năng trong tương lai đã có một giao dịch gì đó nên mới dẫn đến kết quả như vậy _ Việt Minh nhanh chóng nói ra suy nghĩ của mình

- Chắc vậy _ Việt Nam

- Cơ thể ổn không ? _ Đông Lào lên tiếng hỏi

- Không ổn , em muốn nhờ hai người giúp hồi phục nhưng gã cứ ở đây nên rất khó_ Việt Nam bĩu môi

- Hắn sẽ không trong coi em mãi được đâu .

Đến lúc đó chúng ta sẽ giúp em _ Việt Minh

- Vâng _ Việt Nam

- Đừng mất cảnh giác đấy _ Đông Lào nhắc nhở cậu

- Em sẽ _ Việt Nam gật đầu ]

Ngay lúc cậu vừa ngừng cuộc trò chuyện lại thì gã ngồi dậy hỏi cậu

- Chờ chút , xong ra sẽ giúp ngươi _ America ra khỏi giường và đi vào phòng vệ sinh cá nhân

Còn cậu nằm trên giường , từ từ ngồi dậy

- ... !! _ Việt Nam đặt chân xuống đất , chống vào giường để đứng dậy " Tốt !

Cũng may cơ thể đang dần hồi phục .

Phải nhanh chóng hồi phục rồi trở về châu Á".

Cơ thể con người giống như máy móc vậy , nếu lâu ngày không hoạt động sẽ bị hỏng nên cậu cần thời gian để hồi phục lại các cơ

- Đã nói chờ ta mà _ Gã đi ra thấy cậu đang đi lại trong phòng , nhưng vẫn chưa đi nhanh được

- Đi thôi .

Xuống phòng ăn _ Gã đỡ cậu để cậu đi cùng mình

- ...

Nè , sắp tới ta sẽ về châu Á _ trên đường đi Việt Nam nói với gã

- ...

Ngươi lo cho Đại Nam sao ? _ America im lặng một lát liền lên tiếng

- Đúng , ai biết được JE sẽ làm gì cơ chứ .

Vị trí địa chính trị của Đại Nam ngươi không phải không biết .

Đại Nam chắc chắn sẽ không đồng ý cho JE mượn nước mình để làm " bàn đạp" xâm lược các nước khác .

Đến lúc đó , với tham vọng của hắn ngươi có thể đảm bảo hắn không lật mặt không ? _ Việt Nam nói với giọng trầm ổn

------ Chúc mừng năm mới ----

Hứa với mọi người.

Tháng 4 thi HSG có giải tui bão chap luôn cho máu !!!
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 55 : làm người yên ta !!


- Đại Nam chắc chắn sẽ không đồng ý cho JE mượn nước mình để làm " bàn đạp" xâm lược các nước khác .

Đến lúc đó , với tham vọng của hắn ngươi có thể đảm bảo hắn không lật mặt không ? _ Việt Nam nói với giọng trầm ổn

- OK OK .

Đừng lo , nếu hắn dám ta không ngần ngại tặng cho hắn vài quả bom nguyên tử đâu _ một trong những việc đầu tiên khi gã trở lại quá khứ chính là cho chế tạo bom nguyên tử

- Hừ !

Ngươi lại lạm sát người vô tội.

Làm như vậy chính là phạm vào tội ác chiến tranh _ Việt nam nhíu mày

- Đánh dấu chấm hết cho hàng ngàn năm lịch sử của con người .

Xóa sạch mọi dấu vết tồn tại của con người trên Trái Đất .

Bom nguyên tử là loại vũ khí mang sức hủy diệt chưa từng có trong lịch sử nhưng lại ổn chứa sức quyến rũ kinh người _ America nheo mặt lại , nở nụ cười nguy hiểm nhìn cậu ( tôi nhớ mang máng đã nghe thấy 2 câu đầu trên tik.tok , cố tìm lại mà không thấy )

- Vâng , nói đúng hơn là vẻ đẹp của cái chết _ Việt Nam không nhanh không chậm đáp lời

Gã không nói gì chỉ kéo ghế để cậu ngồi xuống khi đến phòng ăn

- Ta có kêu đầu bếp nấu ít đồ bồi bổ cho ngươi , thử xem có vừa vị không ? _ Gã cũng ngồi xuống vị trí của mình

Việt Nam liếc nhìn đồ ăn trên bàn liền có cảm giấc muốn nói một câu ' tư bản chết tiệt !

' .

Trên bàn là hàng loạt các món sơn hào hải vị " một chút của hắn đây sao ?!!

" Việt Nam thầm nghĩ

- Muốn ăn gì ?

Ta lấy cho _ America

- Khỏi , ta tự có tay _ Việt Nam cầm đũa lên gắp đồ ăn , kể ra gã cũng tâm lý khi chuẩn bị cả đũa cho cậu, hơn nữa liếc sơ qua các món ăn trên bàn đều là những món dạ dày cậu cho phép .

Đây đều là một điểm cộng tuyệt đối

Không tệ !!

- Đây là suy nghĩ đầu tiên của Việt Nam khi ăn thử món đầu tiên

America nghe cậu nói vậy cũng tập trung xử lí đồ ăn của mình nhưng thỉnh thoáng gã vẫn liếc nhìn cậu

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Một lát sau cả hai cũng xử lí xong phần ăn của mình .

Việt Nam bị gã ép ăn cố lên trong người có chút khó chịu vì quá lo .

Cậu có cảm giác đứng lên cũng có chút mệt

- Nếu ngươi muốn về châu Á ta sẽ giúp ngươi _ Gã có lẽ cũng biết tính cậu lên không có ý định ngăn cản , nói trắng là không ngăn nổi .

Trong trường hợp này , tốt nhát lên thỏa hiệp

- Không cần ngươi chỉ cần giúp ta về phương tiện thôi _ Việt Nam ngay lập tức bác bỏ đề nghị của gã

- Ta muốn đi với ngươi nhưng nhân dân đang biểu tình , ta không thể dời khỏi đất nước lúc nhạy cảm này được _ America ngồi nhám nhi tách cà phê nóng vừa được mang lên

- Vậy ngươi giúp ta chuẩn bị một máy bay là được _ Việt Nam

- Tất nhiên , vậy ngươi tính đền cho ta thứ gì ? _ gã cười bí ẩn

- Ngươi muốn gì ? _ Việt Nam đương nhiên biết có nhận phải có trả , trên đời sẽ không ai cho không ai thứ gì

- Làm người yêu ta _ America chống tay lên bàn , nghiêng cầu tươi cười nhìn cậu

- ..._ Cậu đã chuẩn bị tâm lý cho việc gã sẽ đòi một thứ gì đó liên quan đến lợi ích chính trị nhưng không ngờ gã sẽ yêu cầu như vậy

- Thế nào ?_ America vẫn giữ nguyên tư thế nhìn cậu

- ...

Được trong vòng 1 năm .

Ta muốn mai có luôn _ Việt Nam hít thở sâu để lấy bình tĩnh sau đó liền nói ra đáp án

- 1 năm ?

Được vậy sau một năm làm chồng luôn chứ gì ?

Nhưng đáng tiếc , ít nhất 3 ngày mới có _ America ngồi ngay ngắn trở lại

- Sau 1 năm tính tiếp mà tại sao 3 ngày mới có ? _ Việt Nam hỏi

- Ngươi tưởng muốn gì là có ngay hả ? _ America

- Ta đang nghĩ ngươi nghèo đến mức không có nổi 1 chiếc trực thăng bên mình _ Việt Nam nghĩ đang cố gắng kéo dài thời gian để làm gì đó
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 56 : gặp lại người quen!


- Ta đang nghĩ ngươi nghèo đến mức không có nổi 1 chiếc trực thăng bên mình_ Việt Nam nghĩ đang cố gắng kéo dài thời gian để làm gì đó

- Xin lỗi.

Thứ ta thừa nhất trên đời là tiền_ America hất cằm nhìn cậu

- ...

Được rồi.

Trực thăng nhanh không nhưng ngươi có chắc đi qua biên giới nước khác sẽ không bị bắn rụng như lúc mới gặp ta không?

Làm giấy thông hành thì nhanh thôi nhưng sắp tới ta có một cuộc họp sắp tới .

Xong với làm được_ America thấy cậu bày ra vẻ mặt cá chết liền nghiêm túc trở lại

- Ok, xong đến lúc hắn đánh Đại Nam về là vừa_ Việt Nam khinh bỉ nhìn gã

- ...

Không lâu tới vậy _ America

- Phát xít Đức đánh UK chưa ? _ Việt Nam hỏi

- Chưa nhưng việc đó cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi .

Ta nghĩ khoảng 3 đến 5 ngày nữa "tên điên" đó sẽ oanh tạc trên bầu trời nước Anh thôi _ America đặt tách cà phê uống

- Ngươi có thể đi thăm quan nếu muốn nhưng không được ra khỏi đinh thự .

Bây giờ ta phải đi sử lí giấy tờ _ America đứng dậy

- Tùy ý đi _ Việt Nam vẫy tay tiễn gã.

.

.

.

.

( Mọi người biết người Việt Nam cứu ở Pháp là ai chưa?!

Chap 33, 34 )

.

.

.

Cả ngày hôm đấy cậu chỉ ở trong phòng nhờ Đông Lào và Việt Minh giúp đỡ, cuối cùng cơ thể cậu cũng đã trở lại bình thường

Việt Nam nghĩ lại những gì xảy ra gần đây.

Như vậy Pháp đã bại dưới tay của Đại Nam; Nhật Bản cũng coi là tạm giải quyết xong.

Cuối cùng cũng có thể ngăn cản được nạn đói năm 1945.

Còn về phần Mỹ chắc sẽ ổn thôi.

Cậu trở về xem tình hình ở Đại Nam xong sẽ tới Liên Xô.

Sớm thôi Nazi sẽ đánh Liên Xô và cậu cần thời gian để chuẩn bị.

Đương nhiên chính vì Boss của cậu chủ quan nên lúc Nazi phát động chiến tranh bất ngờ đã làm cho không quân Liên Xô gần như tê liệt khi chưa kịp cất cánh.

Phải tới khi mùa đông tới mới có thể làm chậm bước chân của phát xít Đức khi chúng đã đặt chân vào lãnh thổ Liên Xô.

Quá rõ rang, lính Hồng quân được huấn luyện để chiến đấu trong mùa đông tốt hơn.

Nghĩ là làm cậu liền đi tìm America

" Cộc cộc " đứng trước cửa phòng của gã , cậu gõ cửa

- Vào đi _ Việt Nam nghe tiếng nói như tiếng đàn phát ra từ trong phòng liền mở cửa đi vào

- ...

Có vẻ như tôi tới không đúng lúc thì phải_ Việt Nam thấy trong phòng ngoài người cậu cần tìm thì có một một người khác nữa.

- Không sao, có chuyện gì? _ America

- Lát nói sau, ngươi cứ làm xong việc của mình đi_ Việt Nam tính đóng cửa đi ra ngoài thì lại bị ai đó gữi cửa lại

- Good morning, hi vọng cậu nhớ tôi là ai? _ còn ai ngoài vị khách kia

- Ngài là? _ Việt Nam nhìn người trước mặt cố nhớ xem đó là ai

- Vào đây nói chuyện một chút, tôi muốn cảm ơn cậu về việc lần trước_ vị khách đưa dính gọn vào đưa tay vào cậu vào trong

- Anh là người tôi cứu ở Pháp !!_ Việt Nam đi vào trong phòng và ngồi xuống bên cạnh America

- Tôi là United Kingdom, cậu có thể gọi tôi là UK_ vị khách của America ngồi xuống đối diện với America và cậu

- Xin chào quý ngài, ngài có thể gọi tôi là VN_ Việt Nam lịch sự đáp lại

- Hôm trước, tôi có nói cậu để tôi mời nhưng khi tôi trở lại cậu đã trả tiền và đi mất_ UK nhấc tách trà trên bàn lên

- Tôi đã nói là không cần thiết mà_Việt Nam được America đưa cho một tách trà nóng nhưng cậu không uống đành để xuống bàn

Hai người sau đó ngồi vui vẻ nói chuyện với nhau mà hoàn toàn bơ ai đó.

- Hai người quên nhau sao?_ America rất không vui khi cậu dám lơ gã mà nói chuyện với kẻ khác

- Khụ.

Thất lễ rồi hai người cứ nói chuyện tiếp, tôi ra ngoài trước_ Việt Nam đứng dậy chuẩn bị ra ngoài thì

- Lát ta sẽ tới tìm người_ Việt Nam bị gã kéo thấp xuống, gã thân mật hôn lên tóc cậu

- ..._ Việt Nam không nói gì, cũng không có biểu hiện gì trên mặt

- ...Hai người là?_ UK chờ khi việt Nam rời đi liền lên tiếng hỏi

- VN là người yêu ta_ gã bình tĩnh trả lời, Uk nghe vậy thấy có chút không vui

- Được rồi, trở lại việc chính.

Ta sẽ giúp ngươi với điều kiện
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 56: Nữa?!!


Việt Nam sau khi rời khỏi phòng và cậu ngay lập tức trở về phòng của mình.

'UK ở đây chắc chắn là nhờ America giúp đỡ chống lại Nazi.

Mình phải nhanh chóng trở về nếu không sẽ bị đảo lại' Việt Nam căng thẳng khi nghĩ tới viễn cảnh mình sẽ bi kẹp lại đây vĩnh viễn.

Ký ức cũ đã phủ bụi giờ đây như một cuộn phim đang chay trong đầu cậu.

Việt Nam căng thẳng đi qua đi lại trong phòng, không để ý cậu vô tình va phải chiếc bàn khiến lọ hoa lỡ tan.

"Choang" tiếng đỗ vỡ khiến ai đó giật mình tức tốc chạy tới!!

Tiếng bình hoa vỡ khiến cậu tỉnh táo hơn chút, cậu liền cúi xuống nhặt những mảnh vỡ của lọ hoa .

Nhưng cậu không tập trung được khiến những mảnh vỡ đâm vào tay cậu.

Việt Nam vô hồn nhìn mảnh vỡ trong tay.

Ánh mặt cậu đang từ từ chuyển sang màu đen!

- Bình tĩnh!

Ngoan!! _ America nghe tiếng đổ vỡ liền tức tốc chạy lên, gã nắm lấy tay cậu kéo cậu đứng dậy và lùi xa khỏi đống mảnh vỡ

Lúc này màu đen trong mắt ngay lập tức rút đi, thay vào đó là màu vàng kim như bình thường.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- ...

Sao thế?

Sao lại hoảng loạn như vậy?_ một lát sau khi cậu đã bình tĩnh gã liền quay qua hỏi

- ...

Không sao, nghĩ linh tinh thôi _ Việt Nam nhìn tay mình đang được gã băng bó

- Thực?

- ...

Thật _ Việt Nam rút tay ra khỏi tay gã nhưng bị gã tăng thêm lực giữ lại khiến cậu không thể rút ta ra

- Yên! _ Gã vẫn bình tĩnh băng bó cho cậu

- Máy bay đã chuẩn bị xong, một tháng sau tra sẽ đến đó với ngươi_ America băng bó xong liền cất hộp cứu thương đi

- Sao cũng được

- Đi ăn trưa thôi _ Gã bế cậu lên

- ...

Quý ngài đây có lẽ đã biết tôi đã hồi phục rồi đúng không?_ Việt nam trầm mặc nhìn gã

- Biết _ gã không nhanh không chậm đáp lời cậu

- Thả

- Không.

Chờ đến khi vết thương của ngươi khỏi mới được phép rời khỏi đây_ Gã bình tĩnh nhìn cậu

- Không thể!! _ Việt Nam kích động hét lên

- Vậy thì đừng có tự làm bản thân bị thương

- Nhớ, chỉ cần ta biết ngươi bị ngươi thương ta sẽ không ngầm ngại đoạt lại ngươi, giam ngươi lại đâu

- ...

Ngươi làm như ta yếu lắm vậy

Gã nghe vậy cũng không có phản ứng gì, chỉ từ từ đặt cậu xuống vị trí ngồi.

- Ăn đi, mai ngươi liền có thể rời đi

- Ừm

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Việt Nam ăn xong liền trở về phòng còn gã lại đi đâu đó.

Cậu nghĩ bản thân nên ngủ trưa, chiều sẽ lấy chút trà với bánh để nhâm nhi, trò chuyện cùng các anh.

Lâu lắm rồi cậu mới có thời gian rảnh rỗi đến mức nghĩ xem mình sẽ chơi cái gì cho đỡ chán.

Trước đó dù có rảnh cậu cũng sẽ tìm ra bằng được việc chưa xong để làm nốt.

Vừa nghĩ đến quá khứ cậu vừa từ từ chìm vào giấc ngủ

.

.

.

.

.

.

Gã làm xong việc liền trở lại phòng tìm cậu để dặn dò vài thứ nhưng gã lại thấy người thanh niên kia đang thở đều nằm trên giường.

Gã đành lấy chiếc chăn mỏng đáp cho cậu.

Khi gã còn cách cậu khoảng 7 bước chân, cậu gần như ngay lập tức mở mắt ra

- ... !! _ Gã lùi lại vài bước, không rõ vì giật mình hay do trực giác đang cảnh báo nguy hiểm; gã nhìn cậu nhìn mình đầy cảnh giác

- !!

America?

- Là ta.

Ngươi cảnh giác quá rồi_ quả nhiên không thể xem thường trực giác của cậu

- Thời chiến mà.

Sao ngươi cần gì? _ Việt Nam vẫn nằm yên trên giường

- Không, nói sau._ gã đáp chăn cho cậu rồi ngồi bên cạnh giường đọc sách

- Hai giờ chiều ngươi có thể chuẩn bị cho ta một ít bánh bánh và trà không? _ Việt Nam nói trước khi nhắm mắt lại

- Sao lại không?

Cứ ngủ đi, chiều liền có

Việt Nam vẫn trong cơn buồn ngủ liền nhanh trong chìm vào giấc ngủ

Thực mọi người tôi sẽ dừng lại một thời gian.

__Nếu có thời gian có thể tâm sự với tôi một lúc không? _

Tôi sắp điên rồi, sau Tết mọi việc trở lại bình thường lịch học của tôi lại dày đặc, kì II không dài nhưng nó khó với tôi!!

Đặc biệt là lý; tôi không thể học được lý!!

Thật sự không học được, cô giảng vẫn hiểu nhưng lại không thể tự làm bài được.

Ngày hôm qua tôi nghỉ buổi chiều, chỉ ngồi làm bài tập HT hóa (khoảng 20 cậu trắc nhiệm và 17 câu tự luận) nhưng không xong, rồi lại còn bài tập hóa chiều để mai nộp.

Đến sáng nay khi có tiết trống mới làm kịp để trưa về nộp.

Quay cuồng trong hóa

Chiều bị cô gọi làm bài tập lý, dù nó cũng giống mấy bài trước nhưng tôi lại không làm được!!

Tôi sắp stress đến điên rồi!!

Tui cung bảo bình nên trí tưởng tốt điều hay giúp tôi trong việc lên ý tưởng rất nhiều nhưng cũng vì nó tui hay tưởng tượng ra những thứ không có thật và lo âu bừa bãi

Đầu năm tôi cũng bị như vậy vì quá tải nhưng sau đó cũng dần quen, nghỉ dài xong giờ quay lại như cũ khiến mình chưa quen.

Đấy là còn chưa học đội tuyển do cô đang thi GVG.

Cô về sẽ bắt đầu ôn thi HSG

Chỉ khoảng vài tuần nữa thôi khảo sát đội tuyển xong 2 tuần sau thi giữa kì.

Thi xong quay qua ôn tiếp, khoảng 2-3 tuần sau thi HSG, thi HSG sau sẽ giống lớp 12, 2 ngày sau khi chuyên đề.

Mình kể ra không có ý kêu than gì cả.

Vì đây là mình tự chọn, bố mẹ không bắt ép.

Chỉ là mình sợ cái cảm giác bản thân là thành viên của 1 lớp chọn lại bị tụt lại phía sau so với các bạn trong lớp, rồi còn bị chuyển sang lớp kém.

Dù đã từ chức lớp trưởng nhưng mình vẫn là cán bộ lớp
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 57: Hoài niệm quá khứ


Khi ông mặt trời tỉnh giấc cũng là lúc những tia nắng sớm mai đầu tiên bắt đầu chiếu xuống vào từng tòa nhà, từng cành cây kẽ lá, từng ô cửa sổ nhỏ.

Mọi thứ như vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài.

Lúc này trên một chiếc giường sang trọng, một chàng thanh niên từ từ mở mắt.

- Việt Nam? _ một giọng trầm bổng nói vang lên.

- Chào buổi chiều, America _ Việt Nam từ từ ngồi dậy.

- ...

Sao thế? _ gã thấy cậu lấy tay giay giay trán

(Không biết mô tả hành động, có gì mong mọi người bỏ qua)

- Ngủ trủa lâu quá nên bị đau đầu thôi.

Thường thì buổi trưa chỉ nên chợp mắt khoảng 15 hay 20 phút thôi, cùng lắm là 30 phút mà ta ngủ tới tận gần 2 tiếng nên bị vậy _ Việt Nam sau khi nhìn đồng hồ trên tường liền quay qua trả lời gã

Gã nghe vậy cũng khống nói gì chỉ lấy cho cậu một vỉ thuốc giảm đau.

- Không cần đâu, lạm dụng thuốc cũng không tốt

- Ngươi không ngủ trưa sao?

- Ta không có thói quen đó

- Ngươi nên chợp mắt một lúc, như vậy sẽ đầu không bị quá tải

- Biết vậy nhưng trưa ta không thể ngủ được.

Mà bánh và trà của người đâu_ gã chỉ vào khay bánh và trà để trên bàn

- Oh!

Cảm ơn nha, lấy cho ta mượn vài cuốn sách _ cậu ngồi dậy hẳn hoi

- Được.

Chờ _ gã nói rồi liền đi ra khỏi phòng

Việt Nam mang khay đồ ăn trên bàn đặt xuống giường.

Còn cậu ngồi bên cạnh chờ gã

(Thực tế mình đã tưởng tượng một thứ gì đó chill hơn mà không thấy ảnh.

Đáng tiếc

)

Lát sau gã trả lại với 4, 5 cuốn sách trên tay.

- Ngươi ở lại đây hay đi? _ Việt Nam nhận lấy những cuốn sách và hỏi

- Bây giờ ta rảnh sẽ ở lại với ngươi

- Vậy ra bàn ngồi chứ?

- Không cần ngươi thích nằm trên giường thì cứ vậy đi

- Còn ngươi?

- Ta như vậy cũng được _ gã ngồi tựa vào thành giường và lấy một cuốn sách mà bản thân đang đọc dở ra tiếp tục đọc

Việt Nam nhìn gã một lúc rồi cũng chú tâm vào việc đọc sách

.

.

.

.

.

Đọc sách được khoảng nửa giờ, trước đó Ame đã rời đi không lâu.

Cậu đang ngồi thơ thẩn vì VIệt Minh và Đông nào xuất hiện bên cạnh cậu

- Nghĩ gì vậy? _ Việt Minh lên tiếng cắt đứt mạch suy nghĩ của cậu

- ...

Em đang tính xem còn bao nhiêu thời nữa nhiệm vụ sẽ kết thúc_ Việt Nam sau khi hoàn hồn liền trả lời

- Còn khoảng 1 năm nữa _ Việt Minh nói, còn bên cạnh cậu Đông Lào lấy cho bản thân một bánh

(Đi được gần 2/3 quãng đường rồi, thực nhanh)

Việt Nam nghe vậy chỉ cười nhẹ rồi lại chìm vào suy tư, hai người kia cũng không nói gì thêm.

Chỉ lấy cho bản thân một cuốn sách rồi bắt đầu đọc

Nhìn khung cảnh thật bình yên này, trong lòng cậu thầm cảm thán.

Đã lâu lắm rồi cậu mới có thời gian thư giãn như vậy.

Ở thế giới gốc dù có Đảng giúp nhưng công việc của cậu vẫn không hề vơi đi do cái tính "tham công tiếc việc" của mình.

Thật ra không phải cậu không có thời gian để ăn hay cố tình bỏ bữa mà do dạ dày cậu đã "thuộc lòng" thói quen ăn uống cũ của cậu.

Ăn quá nhiều khiến dạ dày nhất thời bị quá tải khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, cái cột mốc quan trọng mở ra kỷ nguyên mới của dân tộc cũng là năm cậu ra đời.

Tuy lúc đất nước còn nghèo nhưng cậu đã được cử sang Liên Xô để "du học", ở bên đó cũng không tới mức cậu thiếu cái ăn, cái mặc.

Nhưng ở bên đó, cậu bị xem thường do dáng người nhỏ bé nên cậu điên cuồng lao đầu vào luyện tập để khẳng định bản thân nên đôi lúc cậu có đã tập quá thời gian dùng bữa; mà trong quân đội, kỉ luật rất quan trọng.

Nói vậy chắc ai cũng biết kết quả rồi.

Sau này, cậu về nước cũng là lúc Pháp quay trở lại dưới dự hỗ trỗ của Anh, hết Pháp lại đến Mỹ; xong lại đến công cuộc khôi phục đất nước cùng với một loạt các lệnh cấm vận nhờ công của ai đó.

Lúc đó cậu có cảm giác cả thế giới đang chống lại mình.

Vừa mất cả gia đình, tận mắt chứng khiến hai người anh trai chế.t trước mặt mà bản thân lại bất lực đứng nhìn, cũng vừa bị cả thế giới quay lưng .

Lúc đó nếu không phải vì không cam chịu để nhân dân chịu khổ, chịu đói do vừa bước ra khỏi chiến tranh; ;nếu không phải vì tướng Giáp cùng các cán bộ cốt cán khác sợ cậu làm điều dại dột nên luôn túc trực bên cậu và cho cậu rất nhiều lời khuyên thì có lẽ cậu đã bỏ lại mọi thứ ở phía sau rồi.

Sau này khi định buông xuôi cũng là lúc Việt Minh và Đông Lào xuất hiện thắp lại cho cậu một hi vong mới.

Và sau này Xích Quỷ lại giúp cậu thắp lên tia hy vọng với, ông ấy đã đem Mặt Trận về cho cậu từ cõi tử.

______

Tối an.

Xin lỗi các tình yêu lặn hơi lâu

Có tình yêu nào nhớ tui không?!!
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 58: Kí ức không bao giờ có thể quên


Chúc mừng ngày đất nước thống nhất 30/4/1975

Cùng nhau ôn lại lịch sử nào!!

30/04 ngày mang dấu mốc lịch sử của hai dân tộc 30/04/1945 và 30/04/1975.

Gửi lời cảm ơn đến những người đã ngã xuống, là một người trẻ tôi luôn tự hào và dặn mình rằng phải cố gắng nối tiếp những trang sử vẻ vang ấy.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã từng căn dặn: "Thế hệ cha anh đã rửa được nỗi nhục mất nước, thế hệ ngày nay phải rửa được nỗi nhục nghèo nàn, lạc hậu".

---------

Ba anh em cậu cứ ngồi đó tâm sự về chuyện xưa cũ.

Nhớ lại, cậu không nhớ mình ra đời khi nào, chỉ nhớ vào đúng ngày 2-9-1945 cậu mới có tên chính thức và được công nhận là tồn tại và ngày đó cũng trở thành ngày sinh của cậu.

Từ khi Pháp xâm lược Đại Nam cậu bị ép chìm vào giấc ngủ, mãi cho đến ngày 28-1-1941 khi Bác Hồ cùng với Việt Minh quay trở về Cao Bằng thì Việt Nam mới được đánh thức.

Vài tháng sau đó, ngày 19-5-1941 Mặt trận Việt Minh thành lập, cũng là lúc Việt Minh được chính thức công nhận.

Nhưng cậu khi đó cũng chỉ thức được một lúc để nói chuyện với hai Người rồi mãi đến năm 1944 cậu mới tỉnh giấc hoàn toàn và bắt đầu tham chiến.

Khi Cách mạng tháng 8 kết thúc, cậu cùng Mặt Trận nghe theo lời Bác sang Liên Xô để học tập, rèn luyện.

Cậu cứ ở đó cho đến một ngày nọ, sau khi nhận được thông báo Pháp quay trở lại xâm lược.

Hắn với dã tâm cướp nước ta một lần nữa, ngày 23-9-1945 được sự giúp đỡ của quân Anh, thực dân Pháp nổ súng gây hấn ở Sài Gòn, mở đầu cuộc chiến tranh xâm lược Đông Dương lần thứ hai.

Cậu bèn gác lại mọi thứ, vội vã từ Liên Xô quay trở về Việt Nam bất chấp nguy hiểm, trước khi đi cậu không quên nhắc Mặt Trận phải tiếp tục ở lại rèn luyện.

Lúc này đất nước sau cách mạng tháng 8 đang phải đối mặt với nhiều khó khăn : nạn ngoại xâm; nội phản; nạn đói; tài chính; nạn dốt.

Lúc này Việt Nam đang đứng trước tình thế "ngàn cân treo sợi tóc".

Nhưng cái rủi cũng có cái may khi cũng có vẫn có một số thuận lợi nhất định.

Nhờ sự lãnh đạo kịp thời của Bác và Đảng mọi chuyện cũng dần tốt hơn.

Để đói phó với giặc ngoại xâm ta đã đấu tranh với Tưởng bằng cách nhượng cho chúng một số quyền lợi về kinh tế và chính trị, với Pháp ngày 6-3-1946 kí hiệp ước sơ bộ và ngày 14-4-1946 Chủ Tịch Hồ Chí Minh kí với Pháp bản tạm ước.

Chúng ta làm tất cả những điều trên để tránh việc phải đối phó với nhiều kẻ thù cùng lúc cũng như kéo dài thời gian để xây dựng lực lượng do lúc này đất nước đang khó khăn đủ điều không thể manh động được.

Từ năm 1946 đến năm 1954, cuộc kháng chiến chống thực đân Pháp xâm lược bùng nổ.

Với đường lối kháng chiến: toàn dân, toàn diện, trường kì, tự lực cánh sinh, tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế; đã có nhiều chiến dịch lớn nổ ra và dành nhiều thắng lợi như:

Chiến dịch Việt Bắc Thu Đông 1947 đã đánh bại âm mưu "đánh nhanh, thắng nhanh" của giặc.

Chiến dịch biên giới thu đông 1950, Pháp thực hiến kế hoạch Rơ-ve nhằm mục đích khóa chặt biên giới Việt-Trung, cô lập biên giới Việt Bắc.

Kết quả cuộc chiến: kế hoạch Rơ-ve bị phá sản, nó đã mở ra một bước phát triển mới cho cuộc kháng chiến, ta từ thế bị động sang chủ động, dịch rơi vào thế bị động.

Lúc này, lực lượng quân ta ngày càng lơn mạnh, quân Pháp liên tiếp thất bại trên chiến trường, Mĩ can thiệp sâu và "dính líu" trực tiếp vào cuộc chiến tranh Đông Dương.

Cuộc tiến công chiến lược Đông – Xuân 1953-1954 và chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ 1954 đã làm phá sản hoàn toàn kế hoạch Na-va của Pháp.

21/7/1954, hiếp định Giơ-ne-vơ được kí kết về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Đông Dương.

Thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, với đỉnh cao là chiến thắng Điện Biên Phủ là một dấu son chói lọi trong lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, đã phát triển thành quả của cách mạng

.

.

.

Trong truyện của tui các countryhuman có thể ra đời trước nhưng chỉ khi được chính thức công nhận (ngày mà cuộc gia ấy tuyên bố độc lập hoặc được thành lập, có tên trên bản đồ) mới được tính là một countryhuman.

Ngược lại nếu không được công nhất hay bị phủ nhận sự tồn tại họ sẽ tự tan biến ngay lập tức.

Trường hợp không được công nhận gần như không có vì countryhuman được sinh ra từ niềm tin và hy vọng của người dân nên sẽ không có chuyện sinh ra "thừa" đâu.

__Tình hình nước ta sau cách mạng T 8_

*)Khó khăn

-Nạn ngoại xâm

+Phía Bắc quân Tưởng và bọn tay sai Việt Quốc, Việt Cách.

+Phía Nam thì thực dân Pháp quay trở lại xâm lược.

-Nội phản: bọn tay sai của quân Tưởng, các lực lượng phản cách mạng tăng cường phá cách mạng

-Nạn đói: đe dọa đời sống của nhân dân

-Tài chính: ngân quỹ trống rỗng, giá cả tăng vọt

-Nạn dốt: hơn 90% dân số mù chữ và các tệ nạn xã hội tàn lan

*) Thuận lợi

-Nhân dân tích cực xây dựng, bảo vệ chính quyền cách mạng

-Nhân dân Liên Xô và các lực lượng dân chủ trên thế giới ủng hộ và cổ vũ nhân dân ta.
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 59: Kí ức không bao giờ có thể quên [2]


Cứ tưởng đánh Pháp xong liền có thể bình yên nhưng không.

Theo các sự kiện chính thức, sự can thiệp của Mỹ vào Việt Nam được coi là bắt đầu vào năm 1964, khi các nhóm quân viễn chinh Mỹ đầu tiên đổ bộ lên Đà Nẵng.

Nhưng trên thực tế hắn đã vốn nhúng tay vào Đông Dương từ lâu.

Hai miền bị chia cắt, cả người cậu bị xẻ làm đôi.

Đau đớn tột nhưng cũng chỉ đành bất lực đứng nhìn kẻ được gọi là "anh ba" đến bên cạnh Mỹ.

Ngày 20-12-1960, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam được thành lập, Mặt Trận được công nhận.

Ngay khi được công nhận việc đầu tiên mà anh làm chính là cưỡng ép Việt Nam chìm vào giấc ngủ.

Mặc cho cậu đã khóc lóc cầu xin anh để mình giúp anh chiến đấu.

Mặt Trận cũng mềm lòng nhưng cứ nghĩ tới cậu phải chịu sự đau đớn bị xẻ đôi người liền mạnh bạo ép cậu chìm vào giấc ngủ.

Mãi đến năm 1972, cậu tỉnh dậy và ngay lập tức tham gia trận chiến, lúc này Mặt Trận đã vào miền Nam nên không ai có thể ngăn cản cậu.

Không lâu sau đó, ngày 6-4-1972, Mĩ bắt đầu ném bom bắn pha từ Thanh Hóa vào Quảng Trị.

Ngày 16-4-1972, Mĩ chính thức gây chiến tranh phá hoại miền Bắc lần II.

Cậu cố gắng vừa chiến đấu bảo vệ miền Bắc vừa cố gắng chi viện cho miền Nam.

Và cuối cùng, từ ngày 18 đến 29-12-1972, ta lập nên trận thắng lịch sử "Điện Biên Phủ trên không".

Điều này buộc đế quốc Mĩ phải kí hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27-1-1973.

Ngay khi hiệp định đuợc kí kết, điều đầu tiên Việt Nam muốn là gặp lại Mặt Trận, từ lúc tỉnh giấc cậu chưa nhìn thấy anh.

Với ba chiến dịch lớn: chiến dịch Tây Nguyên (10/3-24/3), chiến dịch Huế-Đà Nẵng (21/3-3/4/1975) và cuối cùng là chiến dịch mang tên Bác – chiến dịch Hồ Chí Minh (26/4-30/4); chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, Sài Gòn giải phóng.

11h30 lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập.

Việt Nam chạy tới trong niềm hân hoan

- Giải!!

Anh hai ơi!! _ Việt Nam chạy nhanh đến chỗ Mặt Trận

- Việt Nam!! _ Mặt Trận mở to mắt đầy ngạc nhiên, em trai y, nó tỉnh lúc nào?

Không lẽ nó tham chiến rồi sao?

Nhưng còn vết thương của nó thì sao?

- Anh ơi, đất nước thống nhất rồi.

Về nhà thôi_ Việt Nam nhào vào lòng của Mặt Trận.

- ...Việt Nam?

Là em thật sao? _ Mặt Trận cứng người không dám ôm cậu do người anh đang bẩn hơn nữa anh sợ mình không kiểm soát được lực khiến cậu bị thương.

- Là em, Việt Nam đây _ Việt Nam ôm chặt anh trai mình, nước mắt cậu rơi lã chã vì hạnh phúc.

Mặt Trận nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng

- Báo cáo!!

Chúng tôi không tìm thấy hắn _ một người lính quân giải phóng chạy đến chỗ hai người

- Được rồi, việc này cứ để tôi lo, tôi biết hắn ở đâu _ Mặt Trận xoa đầu Việt Nam, toan đẩy cậu ra thì

- Không!!

Em sẽ đi với anh _ Việt Nam ôm chặt lấy Mặt Trận, cậu gần như đu lên người anh

- Việt Nam, em biết anh đi tìm ai mà _ Mặt Trận hạ giọng, cố gắng nói với cậu với giọng điệu nhẹ nhàng nhất

- Em biết nhưng annh không thể bỏ em lần nữa! _ Việt Nam không hề buông tay mà còn siết chặt hơn

- Anh không có bỏ em!! _ Mặt Trận vừa nghe xong câu nói của cậu liền nhanh chóng mở lời.

Việt Nam gần như không nghe anh nói, cậu nhất quyết không buông tay.

- ...Được thôi, nhưng em không được cầu xin cho hắn đâu.

Anh tuyệt đối sẽ không mềm lòng đâu _ Mặt Trận cũng đành bó tay, hơn ai hết anh biết Việt Nam cứng đầu như thế nào.

Cách tốt nhất là giữ cậu bên cạnh để trông trừng.

.

.

.

.

.

Sau đó, Mặt Trận mang theo cậu đi vào một tầng mật thất

- Làm sao anh biết trong phòng tổng thống có nối đi bí mật _ Việt Nam nhẹ giọng nói với anh, cả hai người đang bước đi cẩn thận từng bước một

- Anh đã "đi dạo" quay cái Dinh Độc Lập này mấy lần rồi và anh tình cờ phát hiện ra lối đi này

- Cái gì?!!

Anh "đi dạo" trong xào huyệt của địch?

Ôi!!

Đây đâu phải vườn nhà anh đâu?? _ Cậu biết anh rất giỏi nhưng như vậy là quá đỉnh rồi

- Cũng không khác nhà anh là mấy _ giọng điệu của Mặt Trận có chút khoe khoang, có vẻ anh rất tự hào khi thấy em trai hâm hộ mình

'Thật dễ thương' Việt Nam nhìn anh đang vui vẻ liền cười nhẹ, cậu yêu chết cái dáng vẻ này của anh.

_____

Tính đăng hôm qua mà quên mất.

Các nàng biết hôm qua là ngày gì không??
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 60


'Thật dễ thương' Việt Nam nhìn anh đang vui vẻ liền cười nhẹ.

Nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, cấu trúc của nơi này rất lạ, giống như có thứ gì đó bên trong bức tường vậy, tiếng khí (âm thanh khi khí bị nén và được xả ra bên ngoài) ở đây rất lạ khiến cậu có cảm giác bất an không hề nhẹ.

Việt Nam vô thức nắm chặt lấy tay Mặt Trận, khiến anh nghĩ cậu đang sợ nên chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu, tay không gạt tay cậu ra.

Bỗng nhiên cậu thấy anh ngưng cười và vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

VIệt Nam thấy vậy cũng bắt đầu quan sát xung quanh, chỉ thấy anh cẩn thận mở cánh cửa duy nhất trước mặt rồi từ từ bước vào.

Vào trong phòng, hiện ra trước mặt cậu là kẻ mà cậu không muốn thấy nhất lúc này.

- Trốn chui, trốn nủi như con chó vậy à?_ giọng nói của Mặt Trận vang nói với giọng điệu khinh bỉ, tay anh không quên kéo Việt Nam ra sau lưng mình để bảo vệ.

Cả người anh che hết hoàn bộ thân ảnh cậu sau lưng

- Hừ!!

Nhìn thấy tao thảm hại như vậy, mày hài lòng lắm phải không Việt Cộng? _ người này còn ai khác ngoài Việt Nam Cộng Hòa

(Cách xưng hô theo mối quan hệ giữa nhân vật)

- Đương nhiên là không, tao muốn thấy mày thảm hại hơn nữa đấy, Ba Que_ giọng nói của Mặt Trận không dấu nổi sự khinh bỉ

- ...

Hòa à...

Sao phải đi đến bước đường này chứ? _ Từ sau lưng mặt Trận, Việt Nam từ từ nó đầu ra

- Mày không hiểu đâu Việt Nam!!

Cái đứa được cưng chiều từ nhỏ như mày sao có thể hiểu tao đã phải chịu sự khinh bỉ như thế nào khi ở trong cái nhà ấy.

Bây giờ tao đang chứng minh cho cái gia đình đó thấy tao không vô dụng như họ vẫn nghĩ, nhưng lại một lần nữa chúng mày lại phá đám tao!!!

Chó chết!!

Chết hết đi!!

- Đừng có biện minh có việc bán nước bán dân của mày!

Mày chỉ là một đứa ích kỷ, chỉ biết đến bản thân mình!!

Chỉ có kẻ vô dụng với để kẻ khác thao túng mình_ Mặt Trận

- Đúng tao là một kẻ ích kỷ, vậy nên nếu tao phải chết tao sẽ kéo chúng mày đi cùng

- Mày muốn làm gì? _ Mặt Trận quay người lại ôm lấy Việt Nam, trực giác của Việt Nam lúc này đang rung lên mạnh mẽ.

Cậu vô thức siết chặt lấy Mặt Trận

"Cạnh" tiếng chốt cửa vang lên

- Chó chết!

Khóa từ xa_ Mặt Trận rút khẩu súng lục để trong người chĩa về phía gã

- Khí độc?!! _ Việt Nam ngay lập tức chú ý đến tiếng khí trong phòng, thảo nào ban nãy lại thấy lạ, hóa ra là như vậy.

- Đúng vậy!!

Cho dù có chết tao cũng phải kéo chúng mày đi cùng

"Đoàng đoàng"

- Thằng điên này!! _ Mặt Trấn bắn vào gã hai phát khiến gã ngã xuống.

Nhưng hai vết đạn không dính vào vị trí tử nên gã vẫn chưa chết

- Hahaha...

Tao điên mà

- Giải!

Bỏ đi đừng kích động như vậy, bây giờ chúng ta cần nghĩ cách rời khỏi đây _ Việt Nam giành lấy khẩu súng trên tay Mặt Trận

- Người của anh bao giờ mới tới_ Việt Nam hỏi

- Anh đã dặn họ sau 30 phút không thấy anh trở lại hãy đi tìm.

Còn khoảng 20 phút nữa

- Họ có biết căn phòng này không?

- Có

- Haha... hộc hộc...

đừng mơ tưởng nữa sớm muốn gì cũng chết...hộc..

Chỉ cần 5 phút thôi, khí đọc sẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng... hộc..._ Việt Hòa vừa nói vừa thở gấp

- Giải!!! _ Việt Nam sau khi ngăn mặt trận lại thì liền đi sâu vào phòng xem có vật dụng gì để làm mặt nạ phòng độc không

Cậu để ý căn phòng này vô cùng đầy đủ tiện nghi, nó chính xác là một hầm trú ẩn.

Cậu tìm được rất nhiều chai nước lớn loại 5l, bền đổ hết nước ra và lấy hai chai nước rỗng, một chai vinegar (dấm), bông y tế, băng keo, băng y tế, tấm dán mềm.

- Không có than hoạt tính ta _ Việt Nam lẩm bẩm

(Loại băng có những lỗ nhỏ giống cái rèm ấy chứ không phải loại liền đâu.

Mình cũng không rõ nó gọi là gì.

Hình như là gạc y tế

)

Xong đồ cần dùng cậu ngồi xuống cắt phần thân chai cho vừa với khuôn mặt của mình rồi dùng băng keo và tấm dán mềm để lót quay vị trí vừa cắt .

Phần lắp chai cậu lấy dao đục một số lỗ trên lắp rồi cho một lớp bông thấm qua vinegar và lót một lớp băng y tế lên lắp chai và đóng nắp lại.

(Hình ảnh mang tính chất minh họa

Nguồn ảnh: https://viettelstore.vn/tin-tuc/10-meo-huu-ich-cua-vo-chai-nhua-ban-can-phai-biet-nid8571.html)

Việt Nam tự chế hai chiếc mặt nạ chống độc, cậu kiếm hai chiếc khăn sạch và buộc lên mặt để che đi miệng và mũi rồi tự mình đeo lên một cái rồi đưa cho Mặt Trận một cái.

Tuy không thể lọc hết hoàn toàn nhưng cũng đỡ hơn là hít trực tiếp khí độc.

Mặt Trận đứng bên cạnh nhìn một loạt hành động của cậu không khỏi cảm thán.

Em trai y lớn thật rồi, nó có lẽ đã tham gia chiến đấu từ lâu.

Mặt Trận có cài người dám sát Việt Nam và báo tin tức cho anh nhưng anh lại không nhận được tin báo về việc Việt Nma đã tỉnh, có lẽ cậu đã phát hiện và ngăn chặn tình báo của anh chăng?

_________

Chào buổi tối các tình yêu!!

Cho tôi hỏi ngoài bộ này ra các bộ còn lại các nàng thích bộ nào nhất để tôi lên kịch bản.

End bộ này sẽ tập trung vào bộ đấy luôn.

Các bộ khác vẫn ra nhưng sẽ nhỏ lẻ hơn, chắc vài tháng ra lần.

1.

Nguyện vọng

2.

Sự trỗi dậy của đế chế thứ ba

3.

Tìm lại

4.

Hắc hóa

Đã đăng 1 số chap, mong mọi người ủng hộ ạ

P/s: tui đang tính ra truyện 1x1 mà chưa biết chọn cp nào
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 61


Đúng như lời Mặt Trận nói, khoảng 20 phút sau lính của anh đã tìm được hai người.

Mặt Trận để cho cậu ra trước còn bản thân thì đi kiểm tra tên kia.

Cậu nghĩ hắn đã chết lên cũng chỉ lặng lẽ đi ra.

"Đoàng" tiếng súng vang lên khiến cậu giật mình chạy lại căn phòng đó.

Đến nơi cậu chỉ thấy Mặt Trận nằm gục dưới đất, người đỏ về phía cửa, còn hắn nằm dưới đất tay đang cầm khẩu súng lục chĩa về phía anh

Hóa ra hắn chưa chết, hắn nhân lúc anh đang nhìn cậu rời đi, hắn đã lấy khẩu súng giấu trong người và bắn anh.

- Giải!! _ tay cậu run rẩy đỡ anh dậy.

Những người lính của anh 1 số người đi tìm quân y, còn một số thì bặt giữ tên kia lại.

Khi họ vào đây họ chỉ mang theo vũ khí không hề mang theo bất cứ vật dụng gì để sơ cứu.

Việt Nam nhanh tay cởi áo Mặt Trận ra để xem vị trí viên đạn, vừa với chạm vào thì Mặt Trận đã nắm lấy tay cậu.

- Việt...

Nam... _ anh thì thào

- Anh sẽ không sao đâu...

Quân y sẽ tới nhanh thôi....

Làm ơn anh ơi... _ Việt Nam khóc không thành tiếng

Cuộc đời cũng thật nghiệt ngã, để anh em họ tương tàn lẫn nhau, ...

để anh em họ giết hại lẫn nhau.

- ... _ anh không nói gì chỉ nắm chặt lấy tay cậu, rồi lực nắm cứ nhẹ dần, nhẹ dần rồi buông hẳn.

Khi quân y đến nơi, họ kiểm tra sơ qua xong cũng chỉ đứng im lặng.

Bởi vì họ biết đã không thể cứu được nữa rồi, Việt Nam cũng biết.

Việt Nam cậu không la hét cũng không khóc lóc.

Chỉ đơn giản là im lặng ngồi cạnh anh.

Nếu có ai hỏi bạn, tận cùng của nỗi đau là gì thì bạn sẽ trả lời như thế nào?

Là la hét ầm ĩ, là khóc lóc đến phế liệt tâm can, là cơn tức giận đến tột cùng....

Hay chỉ đơn giản là chết lặng rồi....

Những người lính họ cũng im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh.

Họ là đồng đội, là đồng chí của nhau.

Họ vui cùng nhau, buồn cùng nhau và cũng đau những nỗi đau của nhau.

Sau việc đó, cậu còn phải tận tay tiễn kẻ phản bội đó lên pháp trường, một họng súng xử tử gã, người cầm súng chính là cậu.

- Tổ quốc, còn cái xác xử lí như thế nào ạ? _ một người lính hỏi cậu

- Bảo quản cái xác lại, gửi về cho Mĩ.

Hắn không phải người con đất Việt, không nên được nằm xuống với đất mẹ _ Đã nhẫn tâm phải nhẫn tâm đến cùng, bằng không thì đừng làm

Khoảng thời gian đó rất khó khăn với cậu, rất may là có Bác Giáp và Bác Phạm Vân Đồng ở bên cạnh giúp đỡ.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Việt Nam đừng khóc đã qua rồi_ Việt Minh lau nước mắt cho cậu

- Ừm, bây giờ có hai anh và Giải.

Như vậy là được rồi

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Thời gian cứ như vậy mà trôi qua cho đến 44 năm sau.

Vào ngày 30/4-1/5 cậu đã gặp một người mà cả đời cậu không thể quên

- Gia gia!!

Là người sao?

Bộ đồ này rất hợp với người_ Việt Nam nhìn người đàn ông trung niên với mái tóc dài màu đen mặc áo tấc màu đen trước mặt

- Ta thấy mấy bộ Việt phục đẹp quá nên thay qua _ nghe Việt Nam gọi vậy mọi người cũng biết ai rồi ha.

- Hôm nay nhân dịp đặc biệt ta sẽ tặng cho con một món quà nhỏ?

- Oh!

Thật đáng mong chờ_ Việt Nam tươi cười, cậu đó có Đông Lào và Việt Minh bên cạnh nên tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều

- Mặt Trận có thể còn sống

- ...

Hể?!! _ cậu đơ mất vời giây

- Đúng hơn là chuyển sinh, ta đã gặp nó khi nó đang ở giữa ranh giữa sự sống và cái chết.

Nó không cam lòng, nên linh hồn không thể chuyển kiếp được.

Nên ta đã can thiệp vào vòng luôn hồi giúp nó giữ lại kí ức.

- Thật sự là Giải sao? _ không còn 1 từ nào có thể diễn tả được cảm xúc của cậu lúc này

- Ta không lừa con.

Nhưng mà con cần phải tìm nó và đánh thức kí ức của nó.

- Không sao, như vậy là đủ rồi.

Thật sự rất cảm ơn người, con cảm ơn người _ Việt Nam khóc lên vì hạnh phúc.

Chỉ cần một hy vọng nhỏ thôi cậu tuyệt đối sẽ không từ bỏ anh

.

.

.

.

Sau đó là cuộc hàn trình gian nan của cậu để tìm Mặt Trận và giúp anh thức giấc.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Lần này để tránh đêm dài lắm mông em đã ra tay trước một bước rồi _ Việt Nam nheo mắt cười

-------------

Xin lỗi các làng, dạo này ta bị lọt hố Blue Lock, lỡ mê cp Kaiser x Isage quá rồi không leo lên nổi.

Otp mỏ hỗn của tui đó.

Tui tính viết BL, có ai ume cp kia giống tui nhớ bay qua ủng hộ.

Có allisagi nhé!!!
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 62: tuổi thọ


- Lần này để tránh đêm dài lắm mộng, em đã ra tay trước một bước rồi_ Việt Nam nheo mắt cười

- ...

Em đã xuống tay rồi, từ khi nào? _ Việt Minh lên tiếng thắc mắt.

Đông Lào tỏ vẻ không quan tâm, đối với gã tên đó không đáng cho 1 cái liếc mắt.

- Lúc em trở về quá khứ.

Có 1 lần Việt Hòa tới thăm em, khi biết gã bí mật tới thăm em.

Em đã tìm cơ hội ra tay ngay lúc đó.

Dù không phải ở thế giới gốc nhưng em không thể để xảy ra viễn cảnh mất bò mới lo làm chuồng được _ Việt Nam bình tĩnh tường thuật lại vụ việc

- Đúng nó thuộc về bản chất.

Mà đã là bản chất thì đến chết hắn vẫn sẽ không thay đổi được đâu _ Đông Lào xoay người nằm nghiên xuống giường

- Em đã phân xác hắn nén cho thú dữ ăn đó.

Tuy bị vệ sĩ của cha để ý nhưng cũng may không bị phát hiện _ Việt Nam hồn nhiên kể lại

"Cộc cộc" tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện

- Vào đi _ Việt Nam từ từ ngồi dậy, hai người kia cũng biến mất

- Trực thăng chuẩn bị xong rồi.

Ngươi có cần chuẩn bị gì không? _ America mở cửa bước vào

- Không.

Tôi đi luôn .

Cảm ơn anh

- Nhớ giao kèo của chúng ta đấy _ gã đến gần nâng mặt cậu lên

- Yên tâm _ Việt Nam nắm lấy tay gã

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Ngồi trên trực thăng, Việt Nam lấy vòng tay ra gọi cho Đảng

- Đảng? _ Việt Nam thấy Đảng đang có vẻ căng thẳng nhưng rất nhanh Đảng đã điều chỉnh lại cảm xúc

- Vâng, anh cần gì sao?

- Anh tính hỏi tình hình đất nước có ổn không nhưng....

Đảng em giấu anh việc gì? _ Việt Nam nhạy bén ngay lập tức nhận ra vấn đề

- ...

- Đừng giấu.

Em biết đấy _ Việt Nam cười nhẹ nhìn người trước màn hình

- ...

Anh....

Trung Quốc vừa tập trận ở biên giới phía Bắc _ Đảng trần trừ lúc cũng nói

- ...

Việt Nam, bĩnh tĩnh _ Việt Minh nhìn Việt Nam vẫn đang nở nụ cười trên môi, nhưng tay đã nắm chặt đến chảy máu.

- Anh sẽ tìm cách quay trở về trong thời gian sớm nhất.

Đảng em kéo dài thời gian được chứ?!! _ cậu hít một hơi thật sâu rồi mới nói

- Vâng em sẽ cố _ Đảng đổ mồ hôi lạnh nhìn Việt Nam.

Trong đầu thầm nhủ sẽ chuẩn bị đồ để "tế" tên nào đó

- Không được manh động.

Sơ tán dân và chuẩn bị lực lượng cho tình huống xấu nhất.

Cố gắng tìm cách giải quyết mâu thuẫn, nhưng trong trường hợp tên khốn đó ra tay trước cứ báo cáo lên liên hợp quốc sau đó nghênh chiến.

Việc báo cáo chỉ là hình thức thôi, ta cũng chả trông đợi gì vào lũ đấy. _ Việt Nam nhàm nhạt nói

- Vâng.

Lào với Russia đang muốn gặp anh, họ lo cho anh lắm

- Có ai biết anh mất tích chưa?

- Chưa ạ.

Nhưng có lẽ China đã đánh hơi được gì đó, Lào và Cuba cũng mấy lần hỏi em rồi

- Em có thể cho Lào và Cuba biết.

Nhưng hãy yêu cầu họ giữ bí mật...

Em biết mình phải làm gì rồi chứ?!

_ thực tế có mấy người đồng chí thân yêu của cậu cũng đã gọi qua vòng tay nhưng cậu không nghe.

Họ đành để lại tin nhắn cho cậu, cậu cũng có xem nhưng không hề hồi âm.

- Vâng, em hiểu _ Đảng nói xong Việt Nam liền ngắt kết nối

...

- Ra đây!!

Người quản trò!! _ Đây là biệt danh tên bóng đen kia tự nhận

Vừa dứt lời ý thức cậu bị chuyển sang một không gian khác

///

- Ngươi muốn gì? _ một bóng đen xuất hiện trước mặt cậu

- Ta muốn qua nhanh thời gian hoặc rút thời gian làm nhiệm vụ xuống _ Việt Nam

- Thời gian còn gần 1 năm.

Ngươi muốn tua bao lâu?

- Càng nhiều càng tốt.

Ta không thể lãnh phí thời gian ở đây được

- Hử??

Vậy đổi tuổi thọ của ngươi đi.

50 năm ta đổi cho ngươi 7 tháng

- Có đổi thêm được không? _ Việt Nam

- Việt Nam!! _ Đông Lào xuất hiện đứng bên cạnh cậu, Việt Minh đang lái trực thăng lên vẫn ờ bên ngoài

- Tối đa chỉ đổi được 9 tháng, tức 65 năm

- Được.

Đông Lào em không thể để đất nước như vậy được. _ Việt Nam nắm lấy tay Đông Lào

- ...

Chặc!!

Tao sẽ giết mày, thằng chó China _ Đông Lào nghiến răng ken két

- Được, giao dịch hoàn tất _ câu nói hắn vừa dứt không gian xung quanh bắt đầy xuất hiện sự xáo động.

Tuổi thọ.

Một thứ tưởng như không tồn tại với countryhumans nhưng thực tế là có.

Cơ thể của họ đều có hạn sử dụng.

Kể cả nhân dân muốn họ tồn tại nhưng cơ thể mà hết hạn sử dụng thì vẫn phải bổ nhiệm người mới.

Chả qua khác với các quốc kì bị chối bỏ bị buộc phải biến mất nhường cho chế độ mới thì người bổ nhiệm lại đi theo toàn bộ chế độ, con đường của người cũ.

Họ kế thừa ý chí, tinh thần và sức mạnh của người cũ.

Nhân dân không hề biết đến người bổ nhiệm vì chỉ có ban lãnh đạo được biết
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 63: nhân cách ẩn


Warning: máu me, bạo lực

.

.

.

Rẹt

Một lổ hổng không gian được mở ra, khung cảnh xung quay bỗng chốc đều đứng yên và im lặng đến đáng sợ.

Giống như thời gian đang ngừng lại vậy

Cạch.

Tiếng chiếc kim đồng hồ chỉ 7 giờ đúng vang lên cũng là lúc mọi thứ chuyển động trở lại bình thường nhưng dường như không có một ai phát hiện ra việc thời gian vừa bị dừng lại

- Việt Nam!! _ giọng Việt Minh gọi cậu vang lên trong tâm trí

- Hả? _ vừa mở mắt ra cậu thấy bản thân đang đứng giữa trận chiến, có một tên đang tính tấn công cậu từ phía sau.

- Cái quái gì thế?!..........

Đồng phục của Đức Quốc Xã? _ Việt Nam theo phản xạ cố né mấy tên đang tấn công mình

'Vậy đây là thời gian Đức tấn công Liên Xô,... nếu mình nhớ không nhầm thì JE trước đó cũng đã nhắc tới việc sẽ tấn công China cùng với thời gian Nazi.

Như vậy thì China khả năng cao đã về nước...

Giải?

Đúng rồi mình phải đi tìm anh ấy' _ Việt Nam vừa suy nghĩ vừa "tiện tay" bẻ cổ vài tên tính tấn công mình.

Cậu vừa chạy, vừa quan sát tình hình xung quanh.

Phe ta có vẻ đang bị thất thế khi bị tấn công bất ngờ bằng chứng là cậu thấy có một số đồng chí còn chưa kịp mặc quân phục hay trang bị, trong khi quân địch lại trang phục chỉnh tề đầy đủ vũ khí.

- Giải!! _ cậu thấy anh rồi, anh ấy đang ở cùng với Boss

- Được rồi, đi đi _ Mặt Trận nói gì đó với Boss và được ngài chấp thuận

- Việt Nam, cha gọi anh về.

JE đã tấn công China rồi, khả năng cao hắn sẽ tấn công chúng ta _ Mặt Trận quay qua nắm lấy tay cậu

- Em.... _ Việt Nam đang đứng trước một tình huống khó.

Cậu không biết nên đi giúp ai, cả 3 người đều vô cùng quan trọng với cậu

[ - Ở lại đây, anh và Đông Lào sẽ theo Mặt Trận _ Việt Minh lên tiếng

-...

China cũng không thể chết, nếu không em sẽ bị reset mất_ Việt nam mím môi

- Anh sẽ lo gã, Đông Lào sẽ theo dõi Mặt Trận

-...

Vâng nhờ anh]

- Anh cứ đi trước em giúp Boss một lát rồi sẽ theo sau _ dù JE đã hứa sẽ không tấn công Đại Nam nhưng tốt xấu gì vẫn lên phòng bị, ai biết được gã sẽ làm gì

- ...

Được nhớ cẩn thận _ Mặt Trận sau đó cũng nhanh chóng rời đi, anh cũng biết năng lực của cậu rồi.

Vì vậy nên anh lựa chọn tin tưởng cậu

- Việt Nam, nhớ cẩn thận _ Ussr nói với cậu, ánh mắt của y nhìn cậu có vẻ khác lạ

- ...

Vâng _ Việt Nam có chút ngây người, ánh mắt đó rất quen thuộc.....

Tựa như trước đây từng có người dùng ánh mắt đó nhìn cậu.

Việt Nam nhanh chóng sốc lại tinh thần, việc cấp bách trước trước mắt là phải giải quyết quân địch.

Cậu hít một hơi thật sâu rồi chạy ra giữa trận chiến

- Đã bao lâu rồi nhỉ?

Hỡi con quỷ ngủ sâu trong ta _ Việt Nam lẩm bẩm trong miệng, cậu từ từ lấy từ thắt lưng ra một số vũ khí cần thiết.

Một khẩu súng ngắn với hoa văn lạ trên thân súng và một con dao thực chiến.

Tên của nó là PT0209, một loại súng ngắn với sơ tốc đầu nòng là 515 m/s, cùng với sức sát thương rất lớn nhờ loại đạn đặc biệt mà nó sử dụng.

Một loại đạn có những hoa văn xoáy rất lạ trên thân, một khi trúng đạn không chết cũng sẽ đau đớn tột cùng vì có hoa văn nên đạn luôn được ghim sâu vào trong thân thể thậm chí là ghim vào xương, rất khó có thể lấy ra.

Đạn cũng sẽ khiến vết thương không ngừng chảy máu vì trong đạn có chất chống đông máu.

Với thời đại hiện nay làm sao có thể có cách "lấy ra" vũ khí của thế kỉ 24 vậy nên trúng đạn là cầm chắc cái chết rồi.

Hơn nữa loại đạn này cũng được làm từ một chất liệu đặc biệt, chỉ cần người bị trúng chết nó sẽ tan ra hòa vào trong máu như vậy cậu sẽ không lo đến việc quân phát xít có được thông tin về loại vũ khí này.

Cậu không muôn sử dụng vũ khí hiện đại để tránh trường hợp bị lộ thông tin nên phải cân nhắc một lúc mới lấy khẩu súng này ra.

- Đi thôi _ nói rồi cậu lao vào cuộc chiến

Chỉ trong vòng 30 phút đồng hồ ngắn ngủi sau, một cảnh tượng đẹp đẽ được tô vẽ lên bởi màu đỏ tuyệt đẹp.

Đó là vẻ đẹp của cái chết!!

Cậu đi đến đâu màu đỏ được tô vẽ lên đến đấy, chiếc áo phông trắng mới mặc đã bị nhuộm đỏ bởi máu.

Nhìn cậu như vậy khiến cho không ít người cảm thấy rùng mình.

Một con người vui vẻ hòa đồng lại có thể giết người không ghê tay như vậy khiến cho Cuba, Russia và một số đồng đồng chí gần gần đó đứng ngây ngây ngất nhìn cậu một hồi lâu.

Có thể nói đây là mặt tối của Việt Nam.

Một nhân cách sát nhân biến thái bên trong cậu, nó lấy việc giết người làm thú vui tao nhã của nó.

Ở thế giới gốc không biết có bao lần cậu vô thức để nó thoát ra rồi, khi cậu nhận thức được vấn đề thì trước mắt không phải là xác chết thì cũng cũng là vài mẩu thịt không rõ nguồn gốc nhưng cũng may nó chỉ giết mấy tên muốn ám sát cậu thôi.

Nhìn quay Việt Nam có tới trên dưới năm mươi cái xác không còn nguyên vẹn, Ussr có vẻ suy tư gì đó.

Quân phát xít lần này chỉ nhận lệnh đánh để quan sát địa hình chuẩn bị cho đợt tổng tiến công sắp tới nhưng lại không nhờ có thiệt hại lớn lớn ngoài ngoài dự tính như vậy nên cũng nhanh chóng rút lui.

Việt Nam thấy tình hình đã ổn liền nhanh chóng kiểm tra tình hình của Boss và các đồng chí thân thiết khác.

Bọn họ đều chỉ bị thương nhẹ, cậu cũng cũng an tâm liền xin phép Ussr về Đại Nam.

- ...

Được, tình hình bên đó mà ổn nhớ trở trở về đây.

Ta có chuyện cần bàn với cậu _ Ussr im lặng nhìn cậu một lúc lâu rồi cất tiếng

- Vâng! _ Việt Nam không có suy nghĩ nhiều, cậu gấp rút trở về, lấy đại một chiếc trực thăng gần đó rồi cậu ngay lập tức lên đường

----

Dạo gần đây tui tự thấy mình rất chăm ra truyện :3
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 64: Đông Lào với niềm vui mới


Chẳng bao lâu cậu đã có mặt ở Đại Nam.

Đáp thẳng máy bay xuống quân khu, những người lính canh gác bên dưới đã nhìn thấy ký hiệu của Liên Xô trên thân máy bay nên họ cũng không ngăn cản.

- Giải! _ Việt Nam xông thẳng vào đình viện khi nghe Đông Lào báo địa điểm của Đại Nam và Mặt Trận

- Việt Nam tình hình thế nào rồi? _ nhanh chóng đi lại chỗ Việt Nam, Mặt Trận khá bàng hoàng khi nhìn thấy thân ảnh Việt Nam toàn là máu tươi.

Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi khiến người ta không khỏi cảm thấy kinh tởm.

Đại Nam đứng ngây người nhìn cậu, hiển nhiên là bị dáng vẻ của cậu dọa sợ, ông có chút thất thần nhìn Mặt Trận đi lại chỗ cậu đang đứng.

Từ đầu đến cuối ông đều không nói một lời chỉ ngồi trong góc phòng nhìn Mặt Trận túm cậu lại nhằm kiểm tra xem cậu bị thương ở đâu.

- Em bị thương rồi _ nghe Mặt Trận nói Đại Nam mới nhìn thấy một số vết thương trên người cậu, vết thương không sâu chỉ là những vết xước do đạn bắn xượt qua.

- Không sao, chỉ có một số vết thương nhỏ thôi...

Tình hình bên kia đã ổn rồi, còn bên này thì sao? _ Việt Nam thở dốc vì phải di chuyển liên tục trong một thời gian ngắn, việc thay đổi khí hậu quá nhanh khiến cơ thể cậu nhất thời chưa kịp thích ứng.

Chạy vội qua đây nên cậu chưa kịp thay quần áo hay rửa bớt máu trên người.

Cậu còn không biết bản thân đã bị thương đến khi nghe người anh hai nói

- Việt Nam lại đây _ Đại Nam lúc sau mới lên tiếng

- Papa, tình hình thế nào rồi? _ không nhận được câu trả lời mình mong muốn từ anh, cậu liền quay qua phía ông

- ...

Ổn.

Tạm thời chưa có việc gì? _ chờ đến khi Việt Nam đi đến bên cạnh mình cậu mới từ từ trả lời.

Nghe xong Việt Nam thở phào nhẹ nhõm, may quá vẫn kịp

- Vào trong phòng tắm qua đi rồi ra xử lý vết thương, nhớ đừng để vết thương đụng nước lâu _ chỉ tay về phía phòng tắm trong phòng rồi ông quay qua nói với Mặt Trận - Con lấy cho em bộ quần áo mới

Cả hai nghe vậy cũng ngoan ngoãn làm theo.

Việt Nam tuy rằng muốn kiểm tra tình hình trước nhưng mà nhìn bộ dạng như vậy nhất định sẽ dọa sợ không ít người bên ta, còn nữa cậu muốn liên lạc với Việt Minh.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

[- Việt Minh thế nào rồi? _ Việt Nam chút bỏ quần áo dính màu rồi từ từ bước vào bồn tắm

- JE đang tàn sát người dân bên này, China vẫn ổn.

Bọn hắn chưa có đụng mặt trực tiếp _ Việt Minh đáp lời với giọng trầm ổn

- .....Em tới rồi.

Anh về đây đi _ im lặng một lát rồi Việt Nam nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, cậu không có thời gian để thư giãn, ít nhất là trong lúc này.

Việc JE tàn bạo là điều đương nhiên, dù gì hắn cũng là phát xít.

Nếu không phải dị nhân tộc có ơn nhất định sẽ báo, có oán sẽ trả thì tin chắc hắn cũng đã giết cậu từ lần đầu tiên gặp rồi chứ không phải 5 lần 7 lượt thả cậu đi như vậy.

Lần tua thời gian này cậu cũng đã có được một lượng thông tin cần thiết, cũng đã biết lý do vì sao một số người lại đối với cậu đặc biệt như vậy.

Điều đáng quan ngại là Nazi...

Hắn...Không ngờ hắn cũng vó mặt như vậy

- Được _ vừa dứt lời Việt Nam đã cảm nhận tâm trí mình có chút giao động, không cần nghĩ cũng biết lý do ]

Không nghĩ nữa, lo xong việc ở đây rồi còn quay về.

Nhanh chóng tẩy rửa rồi mặc bộ quần áo mà Mặt Trận vừa mới mang vào

[-Đông Lào?

Thế nào? _ vừa mặc quần áo vừa thông qua tâm trí gọi người cậu vừa nhờ đi kiểm tra tình hình biên giới

-Một số tên đang lởn vởn quanh đường biên giới giữa ta và năm sao _ Đông-đang dọa ma phát xít Nhật-Lào cho hay

(Đông Lào ghét China, USA, JE, IE, Nazi, Japan, Korea,.... tính ra ổng ghét hoặc không để vào mắt gần hết cái thế giới.

Thái độ bố mẹ thiên hạ đây mà)

-Anh có giết bọn chúng không? _ Việt Nam chầm chậm bước ra ngoài

-Một số thôi không phải là tất cả.

Tại một số tên đi với con mèo đó, bị phát hiện thật phiền _ Đông Lào tiện tay nhặt mấy hòn đá ném vào đám lính trước mặt khiên khiến một số người la lên vì thấy mấy hòn đá biết bay

-JE ở đó?! _ Việt Nam nhíu nhíu mày khó chịu

-Không _ vẫn là chuyên mục dọa ma nhóm lính khác

- Không lẽ là....

Japan?!!

Wtf!!

Hắn làm cái lolll gì ở đây _ nhịn không được cậu chửi bậy luôn

-Chịu

-...

Anh về đây với em.

Em sẽ xử lý vụ này, anh mà bị phát hiện sẽ phiền lắm _ một lát sau cậu đã cảm nhận được Đông Lào đã trở về ]

🇻🇳Chúc mừng ngày khai sinh nước Việt Nam độc lập và cũng là ngày giỗ của một vĩ nhân🇻🇳

# 00 giờ 02/09/2023
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 65: tác dụng phụ


- Cha con ra ngoài kiểm tra tình hình _ Việt Nam bị loạn cách xưng hô, mỗi khi tâm trạng cậu thay đổi thì cách nói chuyện lẫn xưng hô cũng bị thay thay đổi theo.

Đại Nam và Mặt Trận hiển nhiên cũng để ý điều này nhưng họ cũng không nghĩ nhiều.

- Không được quá nguy hiểm, có đi cũng sẽ là anh đi _ Mặt Trận nhanh chóng phản đối

- Vậy hai anh em mình cùng đi _ Việt Nam không đợi anh trả lời đã chạy đi trước

- Này!! _ Mặt Trận hoảng hồn chạy theo, Đại Nam nhanh chóng dặn dò binh lính gì đó rồi cũng chạy theo

Việt Nam chạy theo hướng Đông Lào chỉ, cậu cần tìm Japan nói chuyện.

Vừa nơi cậu thứ đầu tiên đập vào mắt là những "tác phẩm" của Đông Lào nằm la liệt dưới đất.

Một số thì đã chết với tư thế cho thấy trước khi chết người chết đã sợ hãi như thế nào, còn một số thì bị điên rồi, cứ cầm súng rồi lẩm bẩm gì đó.

"Soạt"

- Hử? _ Cậu nhận thấy có một nhóm người đang tiến lại gần mình.

Lập tức nâng cao cảnh giác, dựa vào hướng đi cậu phán đoán người đến chắc chắn không phải Mặt Trận

- VIỆT NAM!

Đằng sau!! _tiếng gọi thất thanh của Mặt Trận vang lên đã khiến cậu giật mình, theo phản xạ quay về phía sau.

"Đoàng" một phát đạn xuyên qua giữa ngực cậu từ phía sau do tên lính bị dọa đến phát điên kia bắn ra.

- Ai giả thần giả quỷ.....

Ma.

Có ma...

Haha... _ tên đó trên tay vẫn cầm súng nả đạn loạn xã và liên tục lẩm bẩm

- Uh... _ cậu đứng nhìn bộ Việt phục màu xanh ngọc đang từ từ nhuốm máu trước khi gục xuống cậu lại ngã vào lồng ngực của một người

- Việt Nam! _ tính chạy lại đỡ cậu thì Mặt Trận bị một đám lính Nhật chặn lại

- JE đừng có động vào thằng bé _ Đại Nam căm phẫn nhìn JE trước mặt, gã bất ngờ xuất hiện rồi theo sau đó là em trai gã Japan và một đám lính.

Không hổ danh là dị nhân tộc, tốc độ cũng thật là nhanh.

- Mèo nhỏ, thật nghịch ngợm _ gã nheo mắt cười, hoàn toàn không để hai người kia vào mắt

- Hộc... _ Việt Nam nôn ra một ngụm huyết lớn, cậu cảm thấy cơ thể khó chịu và đau vô cùng.

Rất rõ ràng đây không phải là trúng đạn biểu hiện, cũng không hẳn là trúng độc biểu hiện vậy có thể là cái gì?

- ...

Ta nể mặt ngươi là nước trung lập sẽ không đụng đến các ngươi, còn người này sẽ ở chỗ ta _ JE đánh mắt qua phía Japan, hắn cũng hiểu ý gật đầu

- Giải về đi...

An tâm _ cố lấy chút thanh tịnh còn lại cất lời xong cậu liền ngất lịm

JE bế cậu đi về sâu trong rừng rồi biến mất, sau đó lính của gã cũng rút, trước đó họ cũng không quên kéo theo tên lính điên kia.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Rõ ràng đã trúng loại độc này một lần khi ở Mỹ, cơ thể đáng ra phải có kháng thể rồi chứ?

Thật kì lạ _ Việt Nam xuất hiện trong không gian tối quen thuộc, căn cứ vào triệu chứng cậu chỉ có thể nghĩ tới trường hợp trúng độc.

JE vẫn chưa biết USA đã nghiên cứu thành công thuốc giải, không lẽ là loại độc mới?

- Không, đó là tác dụng phụ của việc tua thời gian khiến người bị nội thương thôi _ làn khói đen từ từ tụ lại bên cạnh cậu rồi hiện ra một cái bóng đen

- Vậy bao giờ mới hết

- Khi tỉnh lại sẽ hết thôi

- Đông Lào, Việt Minh?! _ cậu chợt nhớ ra gì đó

- Không cần gọi, linh hồn của họ cũng bị ảnh hưởng nên cũng cần thời gian nghỉ ngơi _ nghe đến đây cậu cảm thấy có chút may mắn.

Đông Lào mà biết cậu bị JE làm bị thương thì vốn đã ghét từ trước ổng sẽ chẳng ngần ngại cướp quyền điều khiển rồi đập chúng ra bã bất chấp việc có thể ổng sẽ bị lộ trước mắt JE lẫn Japan.

Sau đó, JE đưa cậu trở về Nhật, còn Japan tiếp tục ở lại Trung Quốc.

Sau khi trở về Nhật, JE đã ngay lập tức cho gọi người bác sĩ đã chế ra loại thuốc độc kia yêu cầu người này khám cho cậu.

- Cơ thể của cậu con trai này cũng không trúng độc quá sâu lên không quá ảnh hưởng đến cơ thể _ vị bác sĩ trẻ tuổi đôi mươi sau một hồi kiểm tra cũng quay qua báo lại kết quả với cấp trên.

Có lẽ do kinh nghiệm non trẻ nên có vẻ người này chưa phát giác ra việc cơ thể cậu đã có kháng thể.

Mà cũng tốt, như vậy cậu cũng không phải giải thích lý do nữa.

Chỉ có như vậy mới không can thiệp vào dòng sự kiện.

- Tiêm cho cậu ta một 1 liều thuốc giải và chuẩn bị thuốc bồi bổ đi _ hạ tầm mắt xuống, JE không nhanh không chậm cất tiếng

- Vâng _ người nọ cũng nhanh chóng rời đi để lại hai người kia ở trong phòng

Căn phòng chìm trong im lặng, gã nhìn cậu rồi nhanh chóng chìm vào dòng suy nghĩ.

Lúc gã đến rất rõ ràng, gã đã cảm nhận được có một luồng oán khí khá mờ ở đó.

Rất có thể một số người lính chết không rõ lý do và bị sang chấn tâm lý đến mức phát điên là ít nhiều có liên quan đến nó.

Có lẽ gã lên nói chuyện với Japan để nói về việc này.
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 66: Trở về (?)


Sau khi biết tình hình cậu đã ổn, gã quyết định mang theo cậu tới Trung Hoa để làm rõ nghi vấn của bản thân.

Cuối cùng vì có một số việc phát sinh nên đành cho người đưa cậu đi trước, nhưng gã không ngờ được, người mình cử đi lại bị phục kích ngay trên không phận lãnh thổ Trung Hoa.

Toàn bộ lính của gã không một ai sống sót, Việt Nam thì không rõ tung tích.

Điên tiết, gã đã điên loạn, thẳng tay tàn sát người Trung Quốc.

Rốt cuộc là kẻ nào dám gây chiến với gã?!!

JE đang kiểm soát gần như toàn bộ châu Á, những nước còn lại không phải là đồng minh cũng sẽ là "sân sau" của gã.

Vậy mà dám ngang nghiêng tấn công người của gã.

Thật là chán sống.

.

.

.

.

.

Ma người đã làm điều đó không phải ai xa lạ.

Khi đi thám thính tình hình để tìm địa điểm đặt căn cứ, China đã phát hiện ra Mặt Trận đang ở trong lãnh thổ của hắn.

Sau một hồi nói chuyện, hắn đã nắm được lí do tại sao anh ta lại ở đây, hóa ra là do JE đã bắt Việt Nam nên anh ta mới mai phục ở đây.

Đang thảo luận thì cả hai phát hiện có một chiếc máy bay chiến đấu đang hộ tống một chiếc máy bay cứu trợ.

Với ý định bắt người để lấy thông tin, Mặt Trận và China đã nhanh nhượng bắn rơi hai chiếc máy bay nhờ hai khẩu súng bắn tầm xa chuyên dụng.

Nếu người trong máy bay còn sống thì tốt, không sống cũng chẳng sao, bọn họ cũng chẳng sợ chọc phải JE.

Nhưng thật bất ngờ khi lại gần chiếc máy bay cứu hộ, Mặt Trận đã ngay lập tức phát hiện ra Việt nam, cậu đang trong trạng thái hôn mê và bị thương khá nặng do vụ rơi máy bay.

Phát hiện xăng máy bay đang có dấu hiệu rò rỉ, Mặt Trận nhanh chóng lôi Việt nam ra khỏi đống đổ nát, còn China đã tóm tên chỉ huy đang thoi thóp ra

- Việt Nam? _ Mặt Trận cẩn thận kiểm tra thân thể cậu, dù bị thương nặng nhưng không có vết thương vào vùng trọng yếu, thực tốt quá.

Cậu mà xảy ra vấn đề gì thù anh hối hận chết mất.

- Tôi qua em ấy về trước _ cẩn thận bế Việt Nam lên rồi anh quay qua nhìn China đang kéo lê người trên đất

"Đùng" ngay tức khắc một tiếng nổ lớn vang lên, theo sau đó là một ngọn lửa lớn thiêu dụi hai chiếc máy bay.

Ném chiếc huy hiệu của tên chỉ huy vào trong ngọn lửa rồi gã mới quay qua đáp lời.

- Tình trạng của cậu ta có gì đó không đúng.

Tốt nhất là nên đưa cậu ta qua Liên Xô nhờ kĩ thuật y tế bên đó kiểm tra _ dù không ưa gì nhau nhưng cả hai là người cùng khối, không thể tạo ra mâu thuẫn để kẻ thù khai thác được.

Mặt Trận khẽ gật đầu rồi cũng quay người rời đi.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- ...

Nam...Việt Nam!!!

'Ai?

Là ai đang gọi' trong đầu luôn vang lên tiếng gọi nhưng cậu không cách nào xác định được là ai gọi

- Ha!! ...

Rốt cuộc là ai?! _ bất ngờ bật dậy từ trên chiếc giường sang trọng.

Chưa kịp định hình xung quanh thì cơn đau đầu đã ập tới khiến cậu ôm lấy đầu đau đớn.

- Làm sao vậy? _ tiếng cửa mạnh bảo được mở ra, ánh mắt của người vừa bước vào không giống được vẻ lo lắng

- Giải?...

Anh... _ cắn răng chịu đựng cơn đau đang liên tục ập tới

- Anh đây, đừng sợ.

Cuba sẽ tới nhanh thôi _ Mặt Trận ôm lấy cậu vào lòng và thận trọng xoa bóp đầu cho cậu

- Đầu của em...

đau quá

- Tỉnh rồi?!

Để em kiểm tra cho _ Cuba nhanh chóng chạy vào phòng, Mặt Trận cũng ngồi qua một bên để Cuba làm việc

- Thằng bé vừa tỉnh đã ôm đầu kêu đau _ nhìn Việt Nam sau khi tiêm thuốc giảm đau đang dần có dấu hiệu dịu đi, anh mới kể lại tình hình cho vị bác sĩ trước mặt.

- Có vẻ đầu cậu ấy đã bị va đập vào đâu đó, có sao không thì phải đợi cậu ấy tỉnh lại em mới có thể kiểm tra toàn diện được.

Loại thuốc giảm đau này sẽ khiến cậu ấy ngủ khoảng 1 đến 2 tiếng.

Anh ở lại trông chừng cậu ấy phòng khi thức cậu ấy vẫn còn kích động, em sẽ đi chuẩn bị cho cuộc kiểm tra.

- Được _ nhẹ nhàng đặt Việt Nam đã ngủ say xuống giường rồi anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường

____

Trung thu vui vẻ🌠🌃

Trong khi người ta đi chơi, tui ở nhà vừa nghe "kỳ án" vừa viết truyện.

Đang cân nhắc có nên viết Countryhumans chủ đề trinh thám không?
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 67: Không nhớ


- ...

Anh _ Việt Nam nhanh chóng tỉnh giấc sau khi thuốc hết tác dụng

- Khó chịu đâu không? _ Mặt Trận không nhanh không chậm đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn rồi kiểm tra tình hình cậu

- Để anh gọi Cuba _ dứt lời anh lao nhanh ra khỏi phòng không kịp để Việt Nam chăng chối

.

.

.

.

.

- ...

Thân thể chỉ hơi yếu thôi _ sau khi thông qua một loạt các loại kiểm tra, Cuba cầm bản báo cáo trên tay trầm mặc lên tiếng

- ...

Được rồi, chú chuẩn bị cho anh ít thuốc bổ với lại nhân tiện ghé qua nhà bếp dặn đầu bếp làm cho Việt Nam vài món bồi bổ hộ anh _ nghe Mặt Trận nói xong Cuba cũng gật đầu đáp ứng rồi đi ra ngoài

- Việt Nam _ chờ Cuba hoàn toàn đi khỏi, Mặt Trận mới nhẹ giọng gọi người đang để đầu óc trên mây kia về

- ...

Vâng?

- Rốt cuộc thời gian qua em đã ở đâu?

Gần một tháng qua dù anh có cho người tìm em kiểu gì cũng không thể tìm được _ nắm lấy tay Việt Nam, anh dễ dàng nhận thấy cậu đã gầy đi rất nhiều.

Điều này khiến anh muốn tức giận cũng không được.

Cách đây hai tuần, sau khi hơn cả tuần không thấy Việt Nam đâu, anh mới quay qua tra hỏi Đảng.

Sau một hồi hỏi cung, cuối cùng Đảng cũng chịu khai ra, từ miệng Đảng biết được Việt Nam đã mất tích.

Lúc đó, anh thiếu điều muốn điên lên, thằng nhóc vậy mà chỉ để lại thông báo khẩn cho Đảng mà không thèm gửi cho anh lấy một lời.

Rốt cuộc nó coi anh là cái gì?!!

Không chần chừ, anh ném lại toàn bộ công việc cho người mình tin tưởng rồi quay qua tham gia vào đội tìm kiếm mà Đảng đã cử đi trước đó.

Nhưng bây giờ nhìn cậu bơ phờ như vậy, anh liền không có cách nào có thể giận cậu được.

- Em ở...

ở đâu nhỉ? ...

Kì lạ!? ...

Ở đâu?!! _ cậu cố nhớ lại những việc đã xảy ra nhưng cứ nghĩ tới nó là đầu lại đau kinh khủng.

Từ lúc tỉnh dậy, cậu luôn nghe bên tai những tiếng gọi tên mình, giọng nói rất quen thuộc nhưng cậu không thể nhớ được là ai.

Tiếng nói của người hiện rõ vẻ lo lắng, lẫn kinh hãi.

- Được rồi!!

Không nhớ thì thôi...

Không sao rồi... có anh ở đây, sẽ không để em xảy ra chuyện nữa _ Mặt Trận ôm lấy Việt Nam đang trong tình trạng kích động, cẩn thận chấn an cậu.

Anh không khỏi nhíu mày, suy tư

Cùng lúc đó, ở trong căn phòng cách đó không xa, Đảng trầm lặng ngồi nhìn hình ảnh hai người qua camera giám sát.

Cậu nhóc có vẻ đã nghe câu chuyện vừa rồi giữa hai anh em.

Nhớ lại điều kì lạ khi tìm được Việt Nam, rõ ràng khu vực gần suối đó đã được tìm lại nhiều lần nhưng không hề phát hiện ra bất cứ điều gì.

Vậy mà đến khi chuẩn bị chuyển qua địa điểm khác lại phát hiện Việt Nam cả người đầy máu nằm cạnh bờ suối, nửa thân vẫn bị ngâm trong nước khiến dòng nước suối vốn trong treo bị nhuộm đỏ một vùng bởi màu máu.

Nơi phát hiện không hề bị khuất nên tuyệt đối không thể bị bỏ xót.

Hơn nữa từ góc độ vết thương có thể thấy là do một vụ chấn động gây ra tương tự như một vụ nổ vụ nổ chẳng hạn.

Cậu giống như là xuất hiện từ hư vô vậy.

Khi kiểm tra đồ dùng phòng thân liền phát hiện vòng tay hỏng rồi, là thứ gì có thể phá hỏng chiếc vòng tay đến độ không thể khôi phục lại dữ liệu chứ.

Thắt lưng thì may mắn không bị hư hỏng quá nhiều, kiểm tra đồ dùng bên trong phát hiện thiếu rất nhiều đồ cứu thương và một số vũ khí "cổ" (đại khái là khoảng thế kỉ XX, loại vũ khí này Việt Nam không để lưu trữ quá nhiều)

Đảng đã giấu Mặt Trận về lí do Việt Nam biến mất.

Việc này cần xác minh lại.

Nếu như thực sự tìm được nguyên lí thì đây là một phát hiện rất quan trọng đấy.
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 68: Quyết định


- Thế nào rồi _ ánh mắt Mặt Trận không giấu nổi vẻ lo lắng, tay vẫn cầm điện thoại gọi cho Cuba

- Có vẻ cậu ấy đầu đã bị va đập vào đâu có hoặc có thể là do đã gặp phải việc gì đó khiến cậu ấy bị ảnh hưởng tâm lý _ Cuba ở đầu bên kia nhíu mày nhìn hồ sơ bệnh án của người nọ

Nhân vật chính của câu chuyện không ai khác ngoài Việt Nam, cậu ngồi thẫn thờ trên trước ghế ngoài ban công, ánh mắt cậu nhìn vào khoảng xa xăm.

Dường như những âm thanh bên ngoài không thể làm ảnh hướng tới cậu.

Trong đầu cậu liên tục vang lên tiếng gọi vang vọng từ nơi xa xăm nhưng dù có hỏi thế nào cũng không ai đáp.

- Việt Nam à? _ cúp điện thoại xong, Mặt Trận đi lại chỗ Việt Nam.

Y ngồi xổm xuống trước mặt cậu, nắm lấy tay cậu

- .... _ không có phản ứng, ánh mắt cậu vẫn nhìn xa xăm, trong đầu cậu luôn vang lên những tiếng gọi kì lạ

- Em đừng như vậy...

Xảy ra chuyện gì có thể nói với anh một tiếng...

Có được không? ...

Dù có chuyện gì vẫn có anh ở đây mà _ nhẹ giọng nói chuyện với cậu, mỗi câu nói anh đều dừng một lúc để chờ cậu trả lời

Việt Nam cũng không có phản ứng gì thêm.

Cũng không rõ là cậu có thể để tâm trí vào anh nói không.

- ....

Giải _ chừng một lúc Việt Nam như đã đưa ra quyết định mới từ từ cất tiếng

- Anh đây _ xoa xoa tay Việt Nam, Mặt Trận không nhanh không chậm trả lời

- Nhiệm vụ của em chưa hoàn thành...

Có lẽ em sắp phải đi rồi _ cậu rời ánh mắt nhìn xuống Mặt Trận

- Nhiệm vụ gì?

Anh có thể làm thay em _ nghe vậy Việt Nam cũng chầm chậm lắc đầu rồi tiếp lời

- Chỉ có mình em mới có thể làm, em sẽ trở về sớm thôi.

Muộn nhất là một tháng

- Rốt cuộc là nhiệm vụ gì?!!

- Em... cũng không nhớ được cụ thể nó là gì nhưng em biết chắc nó là một việc rất quan trọng

- ...

Anh đi với em

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Không ai nói gì thêm, không khí yên lặng bao trùm lên cả căn phòng.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Giải!

Ra đây em nhờ chút _ Đảng sau một lúc cân nhắc cũng đã đưa quyết định

- ...

Sao thế? _ ra ngoài xong anh nhìn Đảng đang khép chặt cửa lại giống như không muốn để người trong phòng nghe thấy

- Anh không ngăn được đâu.

Người hoàn thành chỉ có thể là Việt Nam, điều duy nhất chúng ta có thể làm là hỗ trợ anh ấy chuẩn bị những thứ cần thiết _ Đảng không chần chừ vào thẳng luôn vân vấn đề

- Em biết gì rồi

- Đây là "bài kiểm tra" của Việt Nam.

Nhiên cơ không thể lộ _ nghe Đảng nói xong Mặt Trận chỉ im lặng suy tư

-Em sẽ bổ sung đồ lưu trữ.

Còn có, vòng tay của Việt Nam hỏng rồi

- ...

Anh hiểu _ hiểu ý, Mặt Trận cũng âm thầm đồng ý vớ Giải.

Anh cũng từng nghe cha mình nhắc qua về bài sát hạch, có lẽ đây chính là thử thách của Việt Nam

Khi trời chập tối, ba anh em ngồi lại dùng bữa cùng nhau.

- Việt Nam đây là đồ chuẩn bị cho em, nhất định phải cẩn thận đấy _ ăn xong Mặt Trận đem đồ để lên bàn

- Em chờ anh _ Đảng cười nhẹ

- ...

Cảm ơn!! _ ôm đồ vào lòng, cậu không giấu nổi nụ cười

.

.

.

.

.

.

Lúc này ở thế giới phụ, trong một căn phòng nọ tại Liên Xô

- Mặt Trận, đồng chí đi nghỉ đi, nhìn anh phờ phệch như vậy cũng không ổn lắm _ mặc trên người bộ quân phục dành riêng cho quân y Cuba đứng bên cạnh chiếc giường nhìn Mặt Trận không nhịn được mà lên tiếng

- ....

Không sao _ Mặt Trận ngồi bên cạnh giường, khuôn mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi.

Anh nhìn người nắm trên giường

- Có tôi ở đây chăm sóc Việt Nam là được rồi.

Anh vẫn là nên nghỉ ngơi đi, nếu không khi cậu ấy tỉnh cũng sẽ không vui đâu _ Cuba tiếp tục khuyên ngăn.

Nhớ lại lúc Mặt Trận đưa cậu tới đây, hơi thể của cậu rất yếu.

Cả nội thương lẫn ngoại thương đều nghiêm trọng.

Đặc biệt còn trúng độc, y không biết đây là loại độc gì nên chủ đành cố hết sức nghiên cứu thuốc giải.

Chỉ mong thuốc giải có tác dụng, dù gì thời gian gấp rút cũng không kịp thử nghiệm thuốc.

-------

Giờ mới ngoi lên được nè (╥﹏╥)

Từ 20/11 đến giờ thân là cán bộ lớp tui đã bán mình cho điểm thi đua mất.

20/11 trường tui tham dã man, tổ chức rõ nhiều sự kiện, báo hại lớp tui vừa cày đội tuyển vượt cấp vừa chạy sự kiện.

Chạy như chạy show luôn 6 cái sự kiện chứ ít gì.

#26/11
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 69: Trở lại


"Rầm " một tiếng động vang từ căn phòng Việt Nam đang nằm khiến Cuba giật mình.

Gì chứ?!!

Anh vừa đưa Mặt Trận đi nghỉ ngơi mà bên kia lại xảy ra chuyện sao.

Mặt Trận nằm trên giường vẫn không có dấu hiệu tỉnh giấc, có vẻ anh đã quá mệt rồi.

Cuba không có thời gian suy nghĩ nhanh chóng chạy qua phòng bên cạnh.

- ... !! _ cẩn thận mở cửa, Cuba với đôi mắt không giấu nổi về kinh ngạc nhìn về phía trước.

Rồi cũng rất nhanh chóng lại tinh thần

- Việt Nam, cậu có sao không? _ Việt Nam ngồi trên đất, tay xoa xoa đầu.

Anh cẩn thận đỡ Việt Nam lên giường rồi kiểm tra xem cậu có bị thương không

Ban nãy khi tỉnh dậy, cậu muốn đứng dậy nhưng do cơ thể còn yếu nên ngã đập đầu vào thành giường nên giờ đầu có chút đau.

- ...

Không sao _ Việt Nam cười nhẹ khiến Cuba cảm thấy có gì đó khá lạ lẫm nhưng nhất thời không biết là gì?

- Sao vậy? _ nhìn người trước mặt, cậu vẫn giữ trên môi nụ cười

- ...

Không có gì, để tôi kiểm tra lại cho cậu

- Ừm, nhờ cậu _ khi Cuba vừa quay đi, Việt Nam đã thay đổi sắc mặt "Chết tiệt!

Thêm 4 năm nữa.

Quỷ tha ma bắt ngươi đi"

- ...

Còn mệt sao? _ khi quay lại, Cuba thấy Việt Nam đang ôm mặt khó chịu.

Việt Nam không nói gì, chỉ âm thầm điều chỉnh lại cảm xúc.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ồ?!

Cơ thể cậu tự có kháng thể sao?

Thật tuyệt độc tố đã được giải hết _ Cuba cầm kết quả xét nghiệm trên tay không khỏi cảm thán, đây có thể là một phát hiện quan trọng để chống lại JE

Việt Nam chỉ cười nhẹ 'JE lần này phải cảm ơn ngươi rồi.

Dù gì ta cũng đã cứu ngươi một mạng'

Cứu vật, vật trả ơn.

Cứu người, người trả oán.

- Tôi lấy huyết thanh của cậu được chứ? _ ánh mắt Cuba sáng lên khiến Việt Nam liên tưởng nhau đến người đồng chí thân thiết của mình.

Quả là đam mê như nhau.

- Tất nhiên!!

- ...

Đây là Liên Xô, ai đã đưa tôi đến đây? _ trong khi Cuba đang lấy mẫu, Việt Nam nhìn xung quanh căn phòng rồi đánh giá một lượt

- Mặt Trận.

Đồng chí ấy nói JE làm cậu bị thương... còn có China đã châm kim cho cậu _ Cuba ngẫm một chút rồi mới nói

- Châm kim?...

À, châm cứu _ cậu lẩm bẩm

- He... tôi cũng không rõ mấy thuật ngữ phương Đông cho lắm.

Nó khá khó _ Cuba xoa xoa đầu, cười có chút ngốc nghếch.

Nhưng Việt Nam lại khá yêu cái nét ngốc nghếch đó của anh.

- Ah!

Tôi phải đi họp, cậu cứ nghỉ ngơi đi nha _ ngôi nói chuyện một hồi, Cuba mới nhớ ra mình suýt quên một việc quan trọng

- Được _Cuba đi khỏi thì Việt Nam liền nhắm mắt nằm xuống giường

[

- Đông Lào, Việt Minh? _ cậu mở tiềm thức để tìm hai người anh của mình

- ...

- Em biết hai người đang nghe, đừng giận mà.

Cũng không còn cách nào khác _ Việt Nam nói với vẻ bất đắc dĩ

- ... _ vẫn không có hồi âm

- ...

Nhưng em trọn đời bất hối, vạn kiếp bất phục

- Em vừa trở về... nhưng lại không nhớ được gì cả.

Chỉ có giọng nói vang lên trong đầu nhắc nhở em, có người đang đợi _ chờ một lát cậu mới lên tiếng

- ...

Anh biết, anh cũng trở về.

Anh có nhớ nhưng... _ Việt Minh cuối cùng cũng lên tiếng.

- Bọn anh không nói được.

Mỗi lần mở miệng ra để nhắc về nó, liền không thể phát thành tiếng _ Đông Lào bình thản tiếp lời.

Đúng là Đông Lào bị đa nhân cách nặng rồi.

Lúc thì như một đứa trẻ con, muốn gì thì đòi bằng được.

Lúc lại như một con quỷ mất lý trí, cuồng sát.

Lúc lại như một kẻ điểm tĩnh và mưu mô, bình thản ngồi phân tích mọi chuyện.

- ...

Có thể lực đứng sau ngăn cản _ Việt Nam trầm lặng

- ...

Đây không chỉ đơn giản là bài sát hạch, có cái gì đó rất lạ _ Việt Minh cẩn thận nói ra suy đoán của mình

- Giống như đang giao dịch với quỷ vậy, anh muốn nói thế sao? _ thực tế ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, cậu đã cảm nhận được tên bóng đen kia có gì đó không ổn.

Nhưng lại không biết là không ổn ở chỗ nào

- Việt Nam!

Em nên nhớ rằng, nếu như giữa người với người, lời hứa chỉ như gió thoảng mây bay thì lời hứa với ma quỷ là một cái gì đó không thể thay đổi được.

Đã hứa, đã giao dịch ắt hẳn sẽ phải thực hiện _ Đông Lào lên tiếng cảnh cáo, về nguyên tắc của ma quỷ không ai rõ hơn anh.

- Có người tới! _ Việt Minh lên tiếng cắt ngang

]

"Cạnh" tiếng mở cửa vang lên, Việt Nam cũng chầm chậm mở mắt quay đầu nhìn ra phía cửa

- Giải _ Việt Nam cười nhẹ

- ...

Em tỉnh rồi _ ánh mắt Mặt Trận nhẹ nhàng nhìn cậu, anh vừa tỉnh liền quay qua kiểm tra cậu

- Xin lỗi vì khiến anh lo lắng _ nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Mặt Trận, Việt Nam không nhịn được nhớ đến người kia.

Khi cậu trở về, anh cũng có vẻ mệt mỏi như vậy

- ...

Lần sau đừng như vậy nữa...

Anh đã rất sợ...

Sợ em lại biến mất một lần nữa _ Mặt Trận đi lại gần giường trong khi Việt Nam ngồi dậy dựa vào thành giường

- Sẽ không ...

ít nhất là bây giờ _ vế sau Việt Nam chỉ dám nói thầm trong lòng

Mặt Trận vòng tay ôm lấy Việt Nam.

Cậu để Mặt Trận nằm lên giường với mình trong khi anh vẫn ôm chặt cậu.

Chúc các nàng giáng sinh hảo 🎁🎊

----------------

Việt Nam đã làm gì khiên 2 người kia giận?

Bóng đen đó là ai?

Thế lực đứng sau là người nào?

Việt Nam đã cứu JE ?!!
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 70: Nhờ


Nhìn Mặt Trận an lành nằm ngủ trên giường, Việt Nam lại nhớ đến thế giới gốc này.

- Xin lỗi, em không còn thời gian nữa _ Việt Nam cúi xuống hôn lên trán Mặt Trận

Vết thương cũ ở bụng của cậu lại nhói lên điều này chứng tỏ đất nước đang bất ổn.

Cậu phải nhanh chóng trở về.

- ...

Boss _ nghe tiếng động bên ngoài, cậu quay lại liền phát hiện người nọ đã đứng ngoài từ khi nào.

Cậu không khỏi nhíu mày 'không phải đã nghe hết rồi chứ?

- Ngài tới lúc nào thế? _ Việt Nam nhìn người kia đi lại gần chỗ mình

- Vừa tới, ta nghe Cuba nói cậu đã tỉnh nên qua đây _ giọng nói trầm Ussr từ từ vang lên

- Cảm ơn ngài, giờ tôi ổn rồi _ Việt Nam bình tĩnh quan sát người nọ

- Vậy nghỉ ngơi đi _ Ussr quay người rời đi

- Khoan, thưa ngài _ Việt Nam vội vàng bước chân xuống giường, nhưng do người còn yếu nên cậu đã nhanh chóng ngã khụy xuống

Đang loay hoay đứng dậy thì Việt Nam thấy có bàn tay vươn ra đỡ mình.

Là Xô Viết, ngài cẩn thận đỡ cậu dậy

- Cơ thể còn yếu, sốt sắng như thế làm gì? _ cận thận đỡ cậu ngồi lên chiếc ghế phía đối diện

- ...Soviet _ cậu vô thức gọi người nọ

- Hử?

- Ah!

Xin lỗi ngài...

Chỉ là không biết ngài có thể dành cho tôi chút thời gian không?_ Việt Nam hoàn hồn, vừa nãy cậu nhìn thấy hình bóng của Soviet trong người nọ.

Cứ mỗi này cậu bày trò hay chạy nhảy lung tung, y đều dùng giọng điệu nửa nuông chiều nửa trách mắng để nói cậu.

Dù biết y chỉ coi cậu là một quân cờ để khắc chế Mỹ nhưng y cũng không để cậu chịu nhiều thiệt thòi.

- ...Để tối đi, bây giờ ta có việc _ ngài nói rồi liền rời đi ngay

Việt Nam nhìn người nọ rời đi, cũng đành quay lại giường nằm.

Mặt Trận vẫn không có dấu hiệu tỉnh giấc, cậu nhẹ nhàng nằm xuống giường với những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu.

Để mà nói thì thực sự tại thời điểm này Liên Xô chưa hề mạnh.

Thậm chí, khi đã được báo cáo về việc Đức Quốc xã có hành động lạ gần biên giới nước mình nhưng người đứng đầu khi đó lại chủ quan do lúc đó Đức còn đang tập trung lực lượng ở phía Tây để đánh Anh.

Kết quả là do chủ quan trong suốt thời gian đầu của trận chiến Liên Xô đã gần như thất bại trước chiến thuật chiến tranh chớp nhoáng.

Hệ thống không quân của Liên Xô gần như đã tê cứng khi trong cuộc tấn công bất ngờ chúng đã bom oanh tạc.

Nhưng lãnh thổ của Liên Xô như có lời nguyền, mùa đông năm đó được dự báo là không hề lạnh nhưng khi Đức tiến quân vào bấy giờ địa ngục tuyết mới bắt đầu.

Đây là lần thứ hai lời nguyền hoạt động, trước đó chính là trong trận chiến giữa Pháp là Nga.

(Mình không nhớ cụ thể là năm bao nhiêu, có cố tra gg nhưng lại toàn ra trận giữa Đức với Soviet)

Quân đội Đức Quốc xã không được chuẩn bị cho mùa đông lạnh giá của Moskau đã nhanh chóng bọc lộ điểm yếu của mình, lúc này khiến tốc độ hành quân của họ gần như đã "đứng yên".

Điều này không có lợi cho Đức, vị trí địa chiến lược của nước Đức không phục vụ cho các cuộc chiến dài vì vậy nên chiến thuật hiệu quả nhất chính là đánh nhanh thắng nhanh.

Việc tấn công Ussr là một lựa chọn khá sai của Nazi.

Vì đại hình của Ussr vốn rộng lớn nên việc đánh chiếm chắc chắn sẽ mất nhiều thời gian.

Và hắn đã tính sai thời gian để "chinh phạt" Liên Xô, không ai lường trước được tính toán của hắn bị sai là do thời tiết khiến.

Thêm vào đó, địa hình của quốc gia này cho phép Ussr phục vụ cho các cuộc chiến dài.

Mãi tới khi thoát khỏi ww2, lúc đó Liên Xô mới thực sự trở thành siêu cường trực tiếp cạnh tranh với Mỹ.

[

- Đông Lào _ một lát sau suy đi tính lại Việt Nam mới lên tiếng

- Anh đây _ không để cậu đợi lâu, anh nhanh chóng đáp lại

- Lát anh điều khiển cơ thể đi gặp đi gặp Liên Xô hộ em, em muốn đi gặp Hắc

(Hắc là biệt danh mà Việt Nam đặt cho tên bóng đen đó)

- ...

Được

- Em muốn anh cảnh cáo Liên Xô về việc Đức sẽ xé bỏ Hiệp ước Molotov – Ribbentrop.

Việt Minh có gì nhắc nhở Đông Lào hộ em

- Anh sẽ giám sát nó _ Việt Minh nhìn qua Đông Lào khi nó đang lườm anh cháy cả mắt

]

- ...

Ban nãy nhóc đó gọi là Liên Xô đứng không? _ chờ Việt Nam rời đi, Đông Lào mới lên tiếng

- ...

Cũng tốt.

Boss đã không còn, dù gì đây cũng chỉ là "nhân vật" không có thật.

Công tư phân minh là cái tốt _ Việt Minh trầm mặc một lúc rồi mới lên tiếng

—-Chúc mừng năm mới —-

#1-1-2024

Tui vừa đi xem pháo hoa ở Ninh Bình về nè
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 71: Lừa


- Làm sao người dám lừa ta?!!

- Ta đâu có lừa ngươi đâu...

Việt Nam _ giọng nói từ từ vang lên với vẻ cười cợt

- Hắc!!

Khốn nạn _ người thiếu niên được gọi tên Việt Nam nghe vậy càng điên tiếp hơn

- Ngay từ đầu!

Cái gì mà phải đánh đổi "ái" chứ?!

Rõ là cái "ái" đó được gắn lên người ta!

- Ta chỉ nói là đánh đổi "ái" nhưng...

đâu nói cụ thể là ai? _ Hắc vẫn giữ bộ dạng đó

- Rõ là ngươi nói đánh đổi "ái" của ta cơ mà

Ngay từ những buổi đầu cậu đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Ánh mặt mà họ nhìn cậu luôn rất lạ, họ lại rất dễ tin tưởng cậu.

Điều này là không hợp lý, khi được trao dồi từ chiến tranh dù vô tình hay hữu ý họ vẫn sẽ vô thức mà cảnh giác với người lạ.

Đặc biệt là phe Trục, nhưng đến giờ có lẽ cậu đã hiểu một phần nguyên do.

Vì lần trở lại quá khứ được đó cậu đã kịp sắp xếp một số thứ.

Cuối cùng ngồi ngẫm lại mới nhớ ra mình đã bị bẫy.

Đúng vậy, đã vậy còn ngoan ngoãn lọt bẫy.

- Haizz _ cuối cùng cậu đành bất lực mà thở dài.

Giao kèo cũng đã giao kèo, giờ có hối hận cũng chả thay đổi được gì

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Trong khi Việt Nam đang tức nổ đom đóm mắt thì "Việt Nam" bên này lại cười nói vui vẻ.

"Việt Nam" vừa trấn an tinh thần của Đại Nam và Mặt Trận vừa ngồi nghe họ mắng khi cậu quá bất cẩn.

Phải dành lời khen cho Đông Lào, kiểm soát cơ thể cậu gần như hoàn hảo.

Không một ai phát hiện ra Việt Nam đã bị "tráo đổi".

- Papa, anh giờ phải đến chỗ Boss.

Một lát nữa con sẽ về _ "Việt Nam" nheo mắt nở nụ cười nhẹ nhàng.

Giờ nó chỉ muốn thoát khỏi đây, bị nghe mắng oan ai mà vui nổi.

-...

Được.

Đi cẩn thận _ ban nãy Đại nam cũng đã nghe Ussr nhắc về việc nên ông cũng không từ chối

- Dạ _ như được ân xá còn, nó nhanh chóng leo xuống giường chạy ra khỏi phòng để lại không gian chìm trong im lặng phía sau

"Cộc cộc"

[ - Đông Lào? ]

".." nó đang tính theo thói quen, vừa gõ cửa xong liền xông vào thì Việt Minh lên tiếng nhắc nhở.

Nó đành lặng lẽ thu tay lại

- Vào đi _ giọng nói trong phòng một lát sau mới vang lên

- Boss _ "Việt Nam" bước vào với cách chào tiêu chuẩn của quân đội

- Cậu muốn nói gì? _ ánh mắt Ussr nhìn cậu khác hoàn toàn gặp trước đó.

Ánh mắt đó khiến nó lạnh sống lưng, cảm giác bị nhìn thấu ập tới, bản năng mách bảo nó người này vô cùng nguy hiểm

Không lẽ bị lộ rồi nhưng nó đã làm gì đâu.

Nhưng rất nhanh nó đã bình tĩnh lại.

-Thưa ngài, đợt vừa rồi tôi đợt nhập vào căn cứ phát xít phát hiện một bản kế hoạch của Nazi.

Trong bản kế hoạch có ghi rõ là sẽ tấn công lãnh thổ Liên Xô vào ngày 22 tháng 6.

Vậy liệu hiệp ước kia có an toàn hay không? _ "Việt Nam" bình tĩnh tường thuật lại sự việc

- ...

Ta không ai không biết...

Lũ phát xít đó thỉnh thoảng sẽ tấn công nén vào biên giới nước ta nhằm kích đông ta đánh trả lại.

Như vậy bọn hắn sẽ có "lý do chính đáng" để tấn công ta.

Nhưng ta lại không ra tay mà lại lén lút xử bọn hắn sau _ ánh mắt của gã vẫn liên tục dò xét cậu.

- Vậy ngài tính làm gì tiếp theo _ nghe vậy gã hừ nhẹ một tiếng rồi mới nói tiếp

- Đến thì đón thôi.

Chuẩn bị quân lực _ Ussr lạnh lùng nói ra

- Các chỉ huy, tập hợp trong 5 phút nữa _ gã lấy bộ đàm rồi nói

- Còn cậu, về nghỉ ngơi đi.

Đại Nam đã xin phép ta đưa cậu về đất nước để dưỡng thương _ gã quay qua nói với cậu

- Rõ _ đây là cố ý đuổi cậu, không muốn cậu tham gia cuộc họp.

Việt Nam vốn vẫn chưa chính thức tham gia phe nào cả, nên điều này cũng không quá khó hiểu.

Nhưng cũng tốt, như vậy Việt Nam sẽ đỡ gặp rủi ro hơn.

Chỉ cần cậu an toàn những thứ khác có hay không không quan trọng

Vừa ra khỏi cửa, cậu liền đụng mặt Laos, Cambodia

- Việt Nam, đồng chí thấy thế nào rồi?_ Laos vui vẻ chạy lại chỗ cậu với Cambodia đi sau

- Đồng chí Laos, tôi thấy mình khỏe rồi _ "Việt Nam" vui vẻ trả lời người kia, thấy Cambodia chỉ khẽ gật đầu chào cậu.

Nó dù không muốn để ý người kia nhưng đã diễn phải diễn cho trót, liền gật đầu đáp lại.

- Gặp đồng chí sau.

Tôi đi họp đã _ nó nghe Laos xong cũng chỉ gật đầu rời đi

—————-

#1-1-2024

Chúc mừng năm mới 🥳
 
[ Coutryhumans ]Nhiệm Vụ Bất Khả Thi
Chap 72: im lặng


Nó vừa về phòng bệnh thì đã nghe thấy tiếng nói từ trong tâm thức.

[

- Đông Lào, em về rồi.

Cảm ơn anh

- Được, trả em

]

Dứt lời cơ thể cậu bỗng gục xuống dựa vào tường.

Lát sau lại thấy cậu bình thản đứng dậy đi vào giường bệnh của mình.

Cậu vừa nằm chợp mắt được một lát thì...

"Đoàng" "Rầm" hàng loạt tiếng nổ lớn vang lên theo ngay sau đó là hàng loạt tiếng cảnh báo và những tiếng bước chân dồn dập.

- ĐỊCH!!

LÀ QUÂN PHÁT XÍT! _ ai đó hét lên

Việt Nam ngay lập tức bật dậy khỏi giường, lấy từ chiếc thắt lưng ra một khẩu súng ngắn và dao cận chiến.

Bình thường cậu sẽ hạn chế để lộ vũ khí của tương lai nhưng giờ sao có thể nghĩ nhiều như vậy.

Cậu có thể nghe thấy có rất nhiều tiếng bước chân đang rất gần rồi.

Cậu cẩn thận tìm một chỗ an toàn để ẩn lấp, vừa mới lấp vào trong tủ đựng đồ gần đó thì có người bước vào.

Là một tốp khoảng 5 người mặc quân phục Liên Xô

Chưa kịp thả lỏng, trực giác đã mắc bảo cậu có gì đó không ổn.

Đang đánh trận mấy tên này vào đây làm gì.

Trừ khi...

- Plündern (lục soát)_ một người trong số bọn hắn nói nhỏ.

Việt Nam trốn ngay cạnh đó không khỏi căng thẳng

Tiếng Đức!!

Không còn nghi ngờ gì nữa?!!

Trực giác của cậu đã đúng.

"Đoàng" ngay khi có người chuẩn bị mở cửa, cậu đã quyết định ra tay trước.

30s.

Đó là khoảng thời gian để cậu xé xác tốp người vừa rồi.

[

- Việt Nam!!

Tỉnh táo lại _ Việt Minh gần như gào lên

- Bình tĩnh Nam.

Đừng để nó chiếm lấy lí trí _ Đông Lào

]

Việt Nam như không nghe thấy, ánh mắt vô hồn nhìn mấy cái xác nát bét.

Đôi mắt lúc nào cũng tươi sáng nay tràn ngập những vòng xoáy đen kì lạ.

"Giết hết bọn chúng đi.

Chúng đều đáng chết" _ trong đầu cậu vang lên tiếng nói trầm như từ cõi âm ti vọng lại

- Im đi!

Ngậm miệng lại!!! _ Việt Nam ôm đầu hét lên, điều này đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

- Việt Nam!! _ Mặt Trận ở cách đó không xa dễ dàng nghe thấy giọng cậu.

Nhưng anh đang bị không ít người bao vây nên hoàn toàn không thể tới chỗ cậu.

"Giết hết đi"

- Việt Nam? _ NK cẩn thận bước lại gần cậu nhưng không ngờ lại bị cậu tấn công

- Cậu... làm cái quái gì vậy?!! _ NK mặc dù né được đường đạn của cậu nhưng nó cũng để lại trên người cậu ta một vết xước khá sâu.

- Tớ...X-Xin lỗi....

Đừng lại đây _ Việt Nam bàng hoàng từ từ lùi xa, rồi lại ngồi thụt xuống ôm đầu

- Này đừng lùi nữa... _ NK giơ tay ý bảo cậu đứng yên.

Việt Nam không để ý đằng sau cậu là lan can.

Nhưng nó chưa được sửa chữa nên rào chắn vẫn chưa được hoàn thiện.

- Bĩnh tĩnh!

Tôi không sao nên cậu hãy đứng yên đó _ NK nhận thấy tinh thần của cậu có vẻ không ổn nên y cũng cố gắng để từ từ tiếp cận cậu.

- Осторожно (Cẩn thận!) _ chấn động từ vụ nổ gần đó khiến cậu bị thổi bay, ngã từ trên tầng cao xuống

"Bịch" khi cậu ngã xuống vũ khí trong tay cũng rơi xuống đất rồi biến mất.

Không rõ là có ai để ý điều kì lạ này không?

Nhưng trong lúc cậu bước ra lan can đã có một cặp mắt luôn bí mặt theo dõi cậu.

- Uh! _ lưng cậu bị đập mạnh xuống đất, có lẽ đã xương gãy đã gãy rồi

- Việt Nam! _ NK mở to mắt kinh hãi

Việt Nam nén cơn đau từ từ đứng dậy.

Máu từ vết thương cũ lẫn vết thương mới thi nhau chảy ra.

Cậu đau đến mức mất cảm giác.

"Đoàng đoàng" một loạt tiếng súng vang lên từ phía sau lưng cậu.

Việt Nam bất ngờ bị ôm lấy

- Nhóc, chủ quan quá đấy _ Ussr cẩn thận đỡ lấy cậu

- ...X-Xin lỗi ngài _ Vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới; Việt Nam cảm thấy bản thân sắp không xong rồi, ý thức cậu chỉ còn lại một khoảng mơ hồ.

[

- Đông Lào... _ im bặt.

- Việt Minh...

- Sao vậy?

Trả lời em đi!

- ...

Hai anh.

Làm ơn _ giọng cậu nghẹn ngào, lả đi vì sợ hãi

]

Nhìn người trong lòng liên tục run sợ, sắc mắt cậu ngày càng xấu đi.

Ussr không khỏi nhíu mày lo lắng.

Cả bộ quần áo cậu đang mặc bị nhuộm đỏ bởi màu máu.

- Việt Nam.

Cố lên một chút nữa _ Ussr có chút xót ruột nhìn người kia mất ý thức nằm trong lòng mình

- Boss, cứ để ngài ấy cho tôi _ một

người lính mặc quân phục Hồng quân nhanh chóng đi lại phía Ngài

- ...

Nhớ cẩn thận _ Ussr có chút đắn đo nhưng lại nghĩ tới việc cậu mất ý thức nằm trong lòng mình ngay giữa trận chiến như vậy cũng không an toàn đành cẩn thận đưa Việt Nam cho người lính kia.

- Rõ _ Ussr ngay sau đó quay người xông vào trận chiến nên hoàn toàn không để ý nụ cười kì lạ của người lính kia

—————

Không biết ai có cái nết giống tui không?

Đã sợ ma rồi mà trước khi đi ngủ cứ xem mấy cái hồ sơ vụ án với truyện ma không à —)
 
Back
Top Bottom