Cập nhật mới

Khác Countryhunam (Allvietnam)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
309118332-256-k811146.jpg

Countryhunam (Allvietnam)
Tác giả: mon-cam
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đây là 1 bộ đam đầu tiên của tôi về countryhunam allvietnam và tất nhiên ko thể ko sai sót rồi.

Các độc giả hãy cố gắng để lại bình luận đưa ra lời khuyên cho tôi nhé.hãy đọc nó đi
( xin thứ lỗi nhưng tôi ngu lịch sử và văn lắm đấy 🙂))



đam​
 
Countryhunam (Allvietnam)
chap 1 ám sát


Hello các độc giả. vì tôi mới rớt hố này chưa lâu nên chưa đủ kinh nghiệm để viết giống như các tác giả khác. có sai chính tả hay tên nhân vật

tác giả đã lưi ý rồi nha sẽ có sai đấy

===============================

Rõ ràng chỉ là 1 bữa tiệc thôi nhưng chính cái ngày tổ chức tiệc ở Trung Quốc.

Vụ ám sát sảy ra nhắm vào cô ....

Các country khác đều kịp chạy duy chỉ mình cô chạy ko kịp còn bị xô ngã.

Những lựi đạn từ ngoài cửa sổ bay vào , vài quả may mắn còn lăn đến chỗ Việt Nam như ý muốn của chủ nhân và dĩ nhiên ngay khi nó phát nổ Mặt trận và Đảng cũng chạy đến.

"bùm"

Tiếng nổ vang lên, Việt Nam hòa mình vào những tiếng nổ này.

Đáng lẽ cậu có thể chạy khỏi đây, mọi kế hoạch có vẻ đã được sắp đặt từ đó.

Đến phút cuối 2 người cũng chỉ nghe được 1 câu nói .

VN: ' Tạm biệt'

Sau khi xảy ra vụ nổ thì nó đã được đưa nên truyền thông báo chí của các nước

Còn china á, hắn cũng sốc cực độ bởi Việt Nam người hắn ta yêu thầm sâu lặng bấy lâu nay đã ra đi chỉ vì đi tham gia tiệc do hắn tổ chức đẻ mời các thủ tướng lãnh đạo các nước đến đây. cũng có tình địch trong đây, nhiều lắm ai nhìn cậu cũng phải say mê với nụ cười đặc trưng.

-------------------------------------------------------------------------------------------------

tôi chỉ đến đây thôi tạm thời đang bận chút việc nên là nó quá ngắn

Hãy cố gắng tận hưởng sự ngắn ngủi này đê các đồng chí của tôi
 
Countryhunam (Allvietnam)
chap 2 ( nối tiếp sự kiện ám sát, VN xuyên ko)


Chắc chắn bây giờ người bị tình nghi nhất cũng chỉ có hắn.

Hắn và cô từng xảy ra chiến tranh nhưng đã nhanh chóng kết thúc, hai người cũng làm hòa.

Việt Nam người đầu tiên khiến hắn phải rung động bởi nụ cười và tính cách có phần hơi ngang ngược chút....

Hắn đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa là cuba 1 trong số tình địch của hắn

China: ' vào đi '

Cuba bước vào với vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ gì.

Cuba:' có phải do ngươi cho người giết VN ko'

Hắn thở dài, tay cầm chiếc quạt đỏ hoạ tiết rồng tinh xảo phẩy phẩy rồi đưa lên che lửa mặt.

Đứng trước cửa sổ ngắm nhìn toàn cảnh, phải rất lâu rồi hắn mới có cơ hội để đứng đây nhìn thành phố tươi đẹp này

China: ' ko ngắm nữa, quý ngài CuBa đây làm tôi mất hứng rồi.

'

''Ngươi nên biết ta và ngươi cả bọn họ nữa, họ đều yêu Việt Nam.

Yêu thầm lâu như vậy rồi lại chỉ vì bữa tiệc của ta mà cướp đi sinh mạng ấy, có lẽ là ta sai khi đã mời em ấy nhưng nếu ko mời thì thiên hạ sẽ đồn gì về ta đây.

Mang tiếng là giảng hòa ta lại"

Hắn không nói được nữa, giờ hắn đang buồn.

Cuba vẫn đứng đấy nhìn China.

Cậu cũng biết là ko phải do hắn chỉ đến để hỏi thôi.

Cuba:'' được tạm thời tin ngươi.

Mau chuẩn bị đi, Tang lễ đang bắt đầu rồi ''

" Đau quá ..... sì"

Việt Nam, đúng là cô đấy.

Liệu có phải các bạn vẫn đang nghĩ rằng Việt Nam chưa chết đúng không ?

Vậy thì các bạn sai rồi đấy.

Hiện tại cậu đang bị nhốt trong 1 không gian đen tối, nó rộng Vl ra và Cậu đang có ý định chửi thề đấy nhưng ai lại để cậu làm như vậy

???: Chào CHXHCN Việt Nam

Tiếng nói truyền khắp không gian, tựa như 1 con robot không cảm xúc ( à mà robot lm gì có cảm xúc nhể ).

KHông gian cũng ngay lập tức được đổi màu sáng sủa hơn còn có 1 cái bàn và ghế bên trên nó có đặt 2 ly trà và 1 chiếc bánh dâu tráng miệng.

Xung quanh bắt đầu hiện ra nội thất đầy đủ hơn và cũng rất sang trọng đi.

Việt Nam:" Ai "

???:" Tôi là người quản lý không gian cũng như thời gian."

" Việt Nam cô biết là mình đã chết rồi chứ "

Mặt cô không hiểu gì nhưng cũng bắt đầu nói chuyện với hắn

" Biết chứ nhưng sao tôi lại ở đây ?"

" 1 câu hỏi quá phổ biến đi, cô đang ở trong ko gian của tôi.

Và sau cuộc nói chuyện này cô sẽ xuyên không sang thế giới song song "

Việt Nam:" Vậy hả thế có biết ai giết tôi ko men "

Lokia:" nâu nầu , không đâu nha sis .

Cô ko cần biết đâu bọn chúng chỉ là tai sai thôi của ai đó thôi.

Nếu cô biết rồi thì đâu vui nữa để từ từ rồi mh nói cho cô nghe nghe nhé Việt Nam Thân yêu"

Việt Nam:'' Thôi được rồi, nhưng đừng cho chữ thân yêu vào nữa nổi da gà rồi đây này "

Lo:" còn việc nữa, khi chết đi cô sẽ không thể về thế giới thực của mình đồng nghĩa với việc thế giới thực ấy đã bị xóa xổ do '' Đấng tạo hóa " vì mất đi " world gem" ( viên ngọc thế giới) "

Cô Bàng hoàng khi nghe đến xóa xổ.

Vậy tất cả những người đồng chí, dân tộc và cả cường quốc do chính nhân dân, do chính những người anh hùng của cô dành được để có tự do như ngày hôm nay đều mất hết trước tay của 1 vị thần sao.

Lúc này người quản lý cũng hiện nguyên hình thành 1 người y đúc cô chỉ khác có đôi mắt là xanh dương đậm còn Việt Nam là Vàng hổ phách

" nào nào, cô có thể làm lại từ đầu cơ mà, đừng buồn trước tiên hãy ngồi xuống ghế và ăn bánh đi "

"Cô có thể gọi tôi là Đông lào. sau khi xuyên không mọi dữ liệu về cô sẽ được xóa và cô sẽ phải làm lại từ đầu.

Lưi ý 1 điều Ussr ở đó vẫn sống và đang ở thế chiến hứ II "

Việt nam đang vui vì nghe rằng Boss của cô vẫn sống, y vẫn sống người cô luôn hết mực tôn sùng

" ô vậy sao, ít nhất thì tôi vẫn có thể gặp lại người ấy nhỉ"

Đông Lào cười rồi nhìn Việt Nam đang ăn chiếc bánh 1 cách từ tốn, nhẹ nhàng nhưng mà nó lâu

Việt Nam:'' Ể ngon quá đi, ở bữa tiệc của tên china tôi cũng có kịp ăn gì đâu''

Lào lại cười tươi rồi nói " vậy giờ thì......

đi đi tôi sẽ luôn bên cô mỗi khi cô gọi tôi , và cảm ơn vì đã khen cái bánh đó ngon "

hố đen đó nuốt chửng cô .....Lúc sau cô bị nó cuốn đến khu rừng trắng xóa bi phủ đầy tuyết .

Trên trời hình như còn có vài chiếc máy bay thì phải.

Nhưng cô thấy lạnh quá đi, bộ ổng không thể dịch chuyển cô đi đâu ấm áp hơn tí à

==============================

Chào độc giả, tôi thấy nó khá là dở nhưng hãy bình luận và góp ý đi nhá 🙂)))))))))))
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chap 3 ( Cộng sản )


Việt Nam dùng hai tay để ôm thân thể mình nhằm giữ nhiệt độ giữa cái lạnh cắt da cắt thịt này.

Vừa đi vừa suy nghĩ thì lọt vào tai cô là những tiếng sột soạt.

1 cái bóng đen xuất hiện chĩa nòng súng ngay đầu cô.

Trời hơi tối nên cô không thể nhìn hết mặt người này....

Hình như là bị thương, cánh tay trái có vẻ như là bị đạn bắn trúng còn đang chảy máu. vào ngay lúc này những giọng nói cùng tiếng chân đang rồn dập hướng về phía hai người

Việt Nam:" là lính Phát xít " Người kia không mặc đồng phục của Phát xít vậy chắc không nguy hiểm đâu nhể vậy thì kéo hắn trốn chung vậy

Cô bổ nhào về phía người kia ngã vào bụi cây .

Tình cảnh bây giờ có vẻ không suôn sẻ cho lắm, bọn Phát xít vẫn còn đang quanh đây , chúng kiểm tra từng ngõ ngách ngay khi gần đến chỗ 2 người đang trốn thì tên đó bị gọi lại nên ko kiểm tra chỗ này nữa.

Việt Nam thở phào.

Mặt úp vào ngực người kia và bây giờ cô đang đè nên người kia, bàn tay đang bị thương của người đang bị đè kia bỗng động đậy rồi đặt lên lưng Việt Nam khiến cô có chút giật mình nhưng ngẩng mặt nên nhìn kĩ lại thì đây không phải tên hàng xóm khó ưa mới làm hòa sao

Ha, thật có duyên à nha_ VN

(lưi ý : viết như trên thì sẽ là suy nghĩ của nhân vật nhá)

Việt Nam trong truyện của tôi vẫn có tóc nhá, hãy lôi chí tưởng tượng của các pác ra đi nghĩ là VN có tóc ấy

China:" này cô ..... ngực của cô đang ..." nói nhỏ

Nói đến đây cô có để ý là mặt hắn có đỏ lên đôi chút rồi.

Và chợt cô cũng nhận ra hành động này.

Cô cười gượng vì lúc đó lũ phát xít đã đi rồi lên cô ngồi dậy để ko khí xung quanh bớt đi sự ngượng ngùng ban nãy.

China không nói gì nhìn chằm chằm như đang thăm dò gì đó từ người cô.

Còn Việt Nam thì do trời lạnh quá lên người cứ run bần bật, mặt tái mét đi vì thời tiết này quá khắc nghiệt đi mà với lại thân cô con gái chịu sao nổi hả trời

China:'' cô là ai sao lúc nãy lại cứu tôi, liệu cô có phải là gián điệp do lũ Phát xít cử đến ko?"

VN:" ây da, chàng trai à nếu tôi là người bên địch thì sẽ mau chóng gọi bọn chúng tới đây để bắt cậu rồi với lại lạnh quá đi mất.

Có thể cho tôi mượn cái áo khoác của cậu ko"

Hai người cùng im lặng, Việt Nam chợt nhận ra có gì đó hơi sai sai thì phải

VN:" a...... cậu này....

đừng để ý mấy câu lúc nãy tôi chỉ.."

1 chiếc áo khoác được ném lên người Việt Nam bao trùm cả thân hình nhỏ nhắn còn có chút mùi máu nữa.

VN:" hể ..ko cần đâu tôi chỉ ....... chỉ là nói bừa thôi mà, trời đang lạnh hay cậu cứ lấy lại mà mặc đi"

China:'' đi theo tôi về trụ sở để tra khảo còn cái áo đó cho cô, dù gì cũng là con gái"

VN nghĩ thầm trong đầu mình ' Cái tên hàng xóm ở ko gian này cũng tốt phết đấy nhỉ '

Việt Nam định nói cảm ơn nhưng cơn đau sau gáy đã xóa tan đi lời mà cô định nói. trước khi ngất đi còn mơ hồ nhìn thấy hắn đang đi đến gần cô rồi ngất lịm đi.

[Xin chào, Việt Nam thân yêu của tôi chúng ta lại gặp nhau rồi ]

Lại giọng nói này nhưng nó khác hẳn lần trước nó nghe giống con người hơn rồi thì phải.Bây giờ là khoảng không được tái hiện các kí ức từ nhỏ cho tới lớn của Việt Nam, vẫn bộ bàn trắng tinh xảo cùng với tách trà đang bốc khói.

Thêm 1 bình hoa hồng nữa.

Việt Nam hiện đang ngồi đối diện với Đông lào đang cầm trà lên và nhâm nhi 1 cách ''quý sờ tộc'' nhất.

Mùi vị trà này khá quen đối với Việt Nam, bởi vì luôn có người pha cho cô vào mỗi ngày mà, loại này rất thơm và tốt cho sức khỏe đấy.

Việt Nam cũng bắt đầu uống.

Việt Nam:" ồ ngon đấy anh bạn"

" Anh ko thể cho tôi 1 cái áo khoác ngay giữa mùa đông này sao" cô vẫn đang cay vụ này đấy mượn áo của người "quen" đúng là ngại chết đi được

Đông lào:" Xin lỗi nhưng bây giờ tôi chỉ là dạng linh hồn trong cô và giỏi về khoản đánh nhau thôi "

" Trước tiên tôi có thể nhập vào người cô khi có đánh nhau hoặc cô có thể giải quyết, còn việc áo khoác cô có rồi tôi cũng không thể giúp đâu.

Thật có lỗi với cô quá"

Việt Nam:" được rồi tôi..........."

Không gian xung quanh đột nhiên tối sầm lại, có nhiều tiếng ồn xung quanh cô khiến cô không khỏi tỉnh giấc.

Cuba: " cô gái kia tỉnh giậy rồi kìa mau gọi boss đi Korea"

N.k:" ok "

====================================

chap 3 xin kết thúc tại đây có hơi nhắn nhỉ

xin thông báo về chap 4 thì sẽ dừng vì tôi thấy mình hơi dảnh tay 1 chút nên sẽ viết 1 đoạn về thế chiến thứ II nhá. các pác có thể tìm trên google nhưng tôi vẫn thích viết ai biểu tôi rảnh nhỉ, đúng kho?
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chap 4( cuộc nói chuyện của Ussr và VN)


Ờm thì xin chào, xin cảm ơn những người đã đọc truyện của con dở văn như tôi.

Và ở chap 2 hay 3 thì có 1 bạn đã bình luận truyện của tôi là đam hay ngôn thì tôi đã trả lời là ngôn vì Việt Nam ở thế giới thực làgái khi sang thế giới song song thì do được ân xá của "Đấng tạo hóa" nên chịu 1 số hình phạt ý mà .

Vả lại các nhân vật ở đây sẽ phải lòng cô và tạo nên 1 mối quan hệ khá là' mập mờ'

===========================================

Việt Nam ngồi dậy, sau gáy còn hơi đau chút.

Căn phòng này có chút quen quen nhỉ

Cô đang nhớ xem mình từng vào cái phòng nào như vậy chưa, mơ mơ màng màng thì cánh cửa bỗng nhiên mở ra theo sau đó là cái bóng hình mà cô nhớ nhung đến tận mấy chục năm cơ mà.

Không ai đó chính là Ussr, boss cũ của cô đấy.

Ussr:" cô là ai ? tại sao lại xuất hiện trong căn cứ của chúng tôi và giúp người khi không biết đó là địch hay là thù ?

Hai câu hỏi của y khiến cô cũng hơi lúng túng, miệng lắp bắp trả lời " A, tôi là Việt Nam, tôi đã bị lạc tới đây và vô tình gặp được người của ngài.

Haha, lúc đó tôi cũng ko biết chỉ là theo bản năng mà thôi"

Ussr:" Việt Nam?

Tên khá đẹp nhưng ta chưa từng nghe qua thuộc địa của nước cô....

Vậy cô sẽ làm gì để chứng minh rằng cô không phải người của lũ phát xít kia ?

VN:" Au thưa ngài tôi có thể chứng minh nó bằng cách cho ngài xem kí hiệu của cộng sản trên người tôi".

Việt Nam ko ngại ngần cởi bỏ lớp áo khoác dày của china và lần lượt đến cái áo len màu đen, những người đứng xung quanh ko khỏi ngại ngùng vì cảnh tượng này.

Bây giờ trên thân trên của cô chỉ còn đúng cái khăn quấn ngực trắng lộ ra đó là làn da mịn màng, eo thon vòng 3 kí hiệu búa liềm ngay trên ngực trái của cô.( nó ở gần trái tim nhưng chứ ko phải là ngay ngực nhé lộ hết đấy🙂))))

Y và mọi người có chút ngạc nhiên khi nó được đóng dấu ngay trên tim như vậy hẳn thì cô cũng rất trung thành với cộng sản nhỉ.

" Ô, cô đúng là người của Cộng sản nhỉ tôi còn có đồ muốn trả cho cô nữa" Y chỉ cái bàn bên cạnh giường cô, trên đó có 1 chiếc balo.

Cô cầm lấy mở ra xem thì là 1 đống huy hiệu thời còn phục vụ Boss và 1 vài bộ quần áo cho cô.

Ussr:" Tôi thấy bên trong đấy rất nhiều huy hương, cô còn phục vụ ai trong quân đội sao ?

"

Cô cũng thấy lạ à nha, lúc đầu vào thì không thấy đâu sao bây giờ lại ở đây chứ.

Lúc cần thì ko có mà lúc có rồi hoặc không cần thì lại có, nhưng không sao dù gì cô cũng có hết các huy chương khi còn làm nhiệm vụ ở thế giới kia (Việt Nam lúc đó rất giỏi à nha )

Việt Nam:'' Vâng, đúng vậy tôi đã từng làm việc cho 1 căn cứ của BLX thưa Bos.....thưa ngài.

Tôi rất xin lỗi ạ "

Lúc này mọi người đều rồi khỏi phòng để cho cô nghỉ ngơi và mai sẽ tr khảo tiếp, chứng lười đấy đừng quan tâm....

Cô khá bối rối khi đọc nhầm như vậy mà cũng chẳng phải nhầm vì cô gọi riết cũng thành quen rồi, ai da nguy rồi đây ko biết có vị nghi ngờ gì ko .....

Ờ thì nếu có thì cô chết chắc, đang ngẩn tò te thì 1 bàn tay lay nhẹ người cô đó là Tung cước ấy chết nhầm tí thôi Tung của

China: Con tác giả kh...n nạn kia, ai cho mày đọc sai tên tao

CTG: ấy nhầm tí thôi làm gì căng thế, vậy anh có muốn em cắt đất diễn của anh ko, tổ quốc của em cưới anh khác nhá...

Hí hí

China: ......

========================================

China: "sao cô lại gọi ngài ấy là Boss ?"

Việt Nam; " ờ ngài ấy giống chỉ huy cũ của tôi thôi, tôi hay gọi ngài ấy là Boss nên quen miệng "

Nói đến đây khuôn mặt Việt Nam hiện ra đôi chút buồn.

China thấy vậy hắn tự nhiên cũng thấy xót, mà thật thì hắn còn trẻ chưa trải qua mối tình vắt vai nào khi còn thời niên thiếu nên khi thấy khuôn mặt cô hắn cũng có chút động lòng nhưng khi nhìn lại thì cô còn chưa vận cái áo vào nữa bộ muốn lạnh chết hay sao.

Hắn ho vài cái rồi lấy áo khoác còn hơi ấm trên người mk vận vào cho cô kéo kháo nó cận thận rồi mang cái áo kia mang đi ko nói lời nào .

Việt Nam lúc này kiểu " ủa gì vậy ?

"

" nhưng nghĩ lại thì cái thế giới này nó kì nha, đáng lẽ thấy mk đáng nghi như vậy thì ngay từ ban đầu phải cho vào nhà giam chứ ?"

Căn phòng đang lạnh lẽo đột nhiên ấm áp lạ thường, thứ gì đó mờ ảo xuất hiện trước mặt Việt Nam

...:" chao xìn, còn nhớ em ko cô nương Việt Nam"

'Lại cái giọng này, cái giọng mà kiểu khinh khinh người khác để người ta muốn đấm vô mặt thì chỉ có thằng tên Đông lào cô gặp trong cái phòng lúc cho xuyên không thôi.

Cứ VN thân yêu giờ lại cô nương cái đầu b..i gì, đấm cho phát bây giờ '.

Việt Nam:" nhớ rõ lắm như in luôn, thế lm sao hệ thống "

Linh hồn kia xuất hiện rõ hơn đang bay lơ lửng với tư thế thoải mái cùng khuôn mặt khó hiểu

Đông Lào:" Hệ thống gì, đừng nói là chị cũng bị lừa nhá Việt Nam"

" Cái hệ thống đấy nó lừa chị đấy, em là 1 dạng linh hồn cũng như cảm xúc được chị tạo ra khi đang thời chiến tranh thôi.

Lúc đầu nó cũng lừa em nhg em thông minh hơn chị nhiều và em có thể nhập vào cơ thể chị hay xuất khỏi cơ thể để làm việc gì đó như lấy trộm tài liêu hoặc đánh lén cũng được.....

ừm thì nói chung là em rất có ích nhá "

Đông Lào nói chàng dài mà ko hết hơi thì đúng phục thật.

Nghe qua cô cũng hiểu đấy, cay con hệ thống thế nhỉ dám lừa mk .

Hệ thống đang làm nhiệm vụ khác: Ắt xì - bộ ai nói xấu mình hở

Việt Nam:'' cậu nhỏ tuổi hơn tôi sao tôi thấy cậu cứ gọi tôi bằng chị hoài"

Đông Lào:" Đúng rồi đấy mà chị vẫn nhớ tên chứ nhỉ"

Việt Nam:" À vẫn nhớ, sao có thể quên nhanh vậy được là Lao Đồng đúng chứ "

Đông Lào:" khụ khụ..."

==========================================

1200 từ đấy, siêng chưa....

Vậy nên mấy cô hãy tích cực bình luận khi đọc, nhá đc ko 🙂))))))))
 
Countryhunam (Allvietnam)
Sửa phần 1


tôi đang viết phần 4 và sửa 1 vài đoạn ở chap1 và 2 vì thấy nó ko hợp lí cho lắm
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chap 5( xấu hổ...)


Đông Lào:" E hèm, em là Đông Lào chứ ko phải Lao Đồng chị hiểu hông, chị hiểu hoong~~"

Việt Nam:" ể vậy sao ?

Xin lỗi em nhé Đông Lào chị chỉ cố ý chứ cố tình đâu mà nhỉ "

Hai người nhìn nhau bằng ánh mắt chứa đầy TÌNH YÊU dành cho nhau.

Vậy là sau 1 hồi khịa nhau Việt Nam cảm thấy mệt và hơi mỏi mồm nên nói với Đông Lào rằng mình muốn đi ngủ vì ngoài cửa sổ trời cũng tối rồi.

Đông Lào:" Việt Nam, chị ko đói sao ?"

Việt Nam:" đúng là đói rồi nhưng không thể tùy ý được, chị sẽ có khả năng bị nghi ngờ mất ".

Cô cũng đói lắm chứ bộ mà giờ thì tự tiện có thể sẽ bị nghi ngờ mà xử tử mất, cô không muốn có mấy cái lỗ trên người mình đâu....

Cốc cốc

Tiếng gõ cửa vang lên" mời vào".

Cánh cửa đẩy ra, thân hình săn chắc, cao 1m8, da màu trắng có chấm đỏ to ở giữa.

Là Japan nơi là sứ xở của các bộ anime nổi tiếng ở thời cô.

Trên tay còn có khay thức ăn đang bốc khói nghi ngút mùi hương rất thơm à nha.

Japan:" cô gì ơi, Boss kêu tôi mang đồ ăn vào cho cô đấy......ừm cô đói rồi nhỉ"

Japan cũng là 1 nhân miêu.

Khi nói chuyện với cô hai tai và chiếc đuôi trắng cứ ngeo nguẩy, khuôn mặt còn khá đỏ, Đông Lào bay lơ lửng trên ko trung nhìn thấy vậy mà nhíu mày" sì, hắn ta dám thích người chị này ư...........

A~~ không đâu bởi vì chị ấy sẽ là của tôi thôi".

Đông Lào vừa nghĩ vừa cười với vẻ mặt thích thú.

Việt nam:" Cảm ơn anh đúng lúc tôi cũng đang đói......."

Ọt ọt~~~

Lúc đầu Việt Nam còn tưởng là của cô đấy nhưng ai ngờ nó được phát ra từ chỗ Japan.

Mặt cậu ta đã đỏ giờ còn đỏ hơn.

Việt Nam phì cười rồi bảo hắn ăn trung với cô dù chỉ có duy nhất cái thìa.

Các bác biết rồi đấy...............

ăn chung thìa với nhau.

Japan ngay từ đầu nhìn cô đã chúng ConDiTinhYeu rồi, còn được ăn cơm chung thìa này rồi crush đút cơm ch,ới dời thế thì còn gì bằng.

Đông Lào vẫn đang nhìn hai con mắt tức muốn lòi ra rồi, hắn không nhìn nữa.(Đ Lào buồn nhg ĐLào ko nói , ĐLào tổn thương m** rồi, ai dỗ Lào đi)

1 lúc sau

Japan rời đi cùng khay bát với tâm trạng vui vẻ

Jpan:" hé hé, bây giờ cô ấy có là địch đi nữa thì ta sẽ chấp nhận rời đây đi theo nàng, bỏ lại ánh sáng đảng chói mắt kia hi hi"

Nhg người đi qua anh đều cảm thấy anh điên rồi nhưng anh ứ quan tâm đấy.

Anh có crush rồi.

Anh đố ai tán được Việt Nam đấy

===========================

TG: hơi tự kiêu đấy japan à

Japan: thì sao

TG: anh có tin Boss yêu dấu của anh chỉ cần nói muốn cưới chị VN là chị ấy đồng ý ngay hơm

Japan: Aaaa ..... tôi ko tin

TG:......

TG: ko tin thì kệ m* anh

================================

( ờ thì còn điều nữa, con mồn lèo đực nhà ta đã say đắm Việt Nam ngay khi nhìn thấy( được TQ bế vào ) nha )

Sau khi ăn xong, cô cảm thấy no rồi muốn tắt đèn đi ngủ ( boss cho cô phòng riêng đấy) còn bảo Đông lào xuống đây ngủ để cho cô ôm vì nó có thể thành dạng người được m.

Lúc đầu còn tỏ ra " hớ ko thèm ngủ với chị đâu, lớn rồi còn ôm gì".

Việt Nam tuy nhìn mạnh mẽ thế thôi chứ cũng YẾU ĐUỐI lắm chứ bộ.

Cô trưng cái vẻ mặt như kiểu sắp khóc của mk ra nhìn nó cứ như nhìn 1 đứa trẻ đang muốn dỗ dành vậy. nó cũng không thể cưỡng lại cái sự thôi miên này

Não Của Đl: đừng mày bị dụ đấy

Thân thể Đl: hãy đi đi, ôm đi và dỗ crush đi

Vậy là Đl đã nghe theo thân thể, biến thành 1 chàng trai mặt hơi cục súc nhg được cái đẹp với cao.

Ngoại hình y chang Việt Nam chỉ khác cái giới tính và chiều cao thôi, mắt nữa.

Thân thể ko treo lơ lửng nữa mà đáp đất nhẹ nhàng, đi đến cạnh giường nơi có người con gái hắn thương đang lộ ra vẻ mặt buồn như sắp khóc.

Hắn ngồi lên giường hai tay nhanh nhẹn bế cô đặt vào lòng mình an ủi ( khúc này tôi thấy Đl giống cha hơn đấy ).

Theo đó là bài ca về Bác, người cha già của Việt Nam, 1 vị lãnh tụ vĩ đại.

' Việt Nam, Hồ Chí Minh

Việt Nam, Hồ Chí Minh............

............................................................'

Việt Nam cũng cảm thấy bớt tủi thân hơn dụi dụi mấy cái vào lòng Đl như mèo nhỏ và ngủ thiếp đi khi nghe tiếng hát của MẸ Đl.

Đl đặt cô xuống rồi đi tắt điện rồi lại chèo lên giường nằm cạnh cô, kéo dáng người nhỏ nhắn này vào mình ôm chặt như sợ mất đi.

Hắn cũng chìm vào giấc ngủ, cả đêm đó hai thân ảnh 1 to 1 nhỏ ôm nhau ngủ ngon lành.

Bên ngoài, bầu trời đầy sao.

Ánh trăng đêm nay tròn và sáng hơn chiếu thẳng vào phòng tạo nên 1 khunng cảnh đẹp giữa hai người đẹp.

Sáng hôm sau

ĐL:" chị ơi, mau dậy đi có người đang gọi kìa"

Mới sáng tỉnh dậy, trời còn se lạnh nên Đl chỉ muốn cuộn mình trong chiếc chăn ấm và ôm người chị này của hắn thôi.

Ai ngờ lại có người tới phá đám chứ. trước khi lay Việt Nam dậy hắn còn hôn lên môi cô rồi nhìn cô bằng ánh mắt hài lòng vì nụ hôn đầu của cô đã bị hắn cướp mất.

Lúc này, cô cũng từ từ mở đôi mắt đen láy của mk ra nhìn xung quanh 1 hồi ko thấy Đl đâu mà chỉ thấy duy nhất 1 người đang ngồi ở ghế nhìn cô bằng ánh mắt xa lạ.

Là đồng chí Cuba thân thiện của cô đây mà.

Cuba:'' cô là Việt Nam nhỉ ? tôi là cuba cấp dưới của ngài Ussr"

" Tôi được kêu vào đây để gọi cô đi ăn.

Trước tiên hãy đi tăm đi, quần áo đã có sẵn trong nhà tắm.

Cô cũng có thể mặc đồ của cô"

Việt Nam:" được... thôi" mặt cô còn có chút ngáy ngủ nhưng không thể che hết được vẻ xinh đẹp vôn có, cái đầu tóc khá là bù xù kia còn được Cuba nhìn nhận là dễ thương.

1 lúc tắm xong, co cứ nghĩ là Cuba đã ra ngoài rồi nên chỉ quấn khăn tắm dài đến dùi rồi đi ra.

Thật bất ngờ Cuba vẫn ở đấy và lại có thêm người nữa là Russia.

Hai người đều đg thảo luận về cô ......

Cạch.

Tiếng mở cửa từ phòng tắm, làn khói dày đặc bay từ trong phòng tắm kèm theo đó là 1 bóng người bước ra.

Hai chàng trai theo bản năng đều ngoái đầu lại nhìn và ui chao, mặt họ đỏ hết lên.

Russia còn cảm nhận thấy thứ gì đó đang chảy từ mũi ra

Rus:" ầu là máu mũi "

Mặt cô cũng đỏ hết rồi.

Ngại quá đi.

" Ra ngoài hết cho tôi " hét lên vang vọng đến cả phòng ăn khiến mọi người giật mình chạy nên phong cô rồi cùng nhau nhìn thấy cảnh này cùng nhau đỏ mặt.

Việt Nam:" hic hic mấy người sao lại lên hết trên đây vậy mau ra ngoài đi chứ"

Ussr:" e hèm, mọi người mau ra khỏi đây, Belarus con đến giúp chị ấy"

Căn phòng vừa chứa chục người bây giờ chỉ còn lại 2 người con gái.

Belaus nhận thấy tình cảnh ko hay lắm, vội vàng chạy đến giường vớ lấy cái chắn choàng lại cho Việt Nam. xong lại chạy vào nhà tắm lấy bộ đồng phục Liên xô đưa cho cô.

Thấy người đứng trước mặt là con gái cô mới yên tâm cởi chăn và khắn tắm lộ ra cơ thể xinh đẹp nhưng cũng đầy vết sẹo ......

Mặc xong ,cô cười cười với Belarus rồi cô ấy dẫn cô xuống bàn ăn cùng mọi người

=========================================

hết

1418 từ

tôi hơi buồn vì có người đọc nhưng ko ai bình luận hết ngoại trừ 1 chap duy nhất 🙁(((
 
Countryhunam (Allvietnam)
ảnh


OTP tôi đấy ( ảnh được lấy trên pinterest)

nhìn boss kiểu

bị lôn đấy tôi ko xóa được

toàn về Chị Việt Nam thôi
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chap 6


Belarus và cô cùng đi trên hành lang dài.

Cả hai người không ai nói gì khiến cho ko khí có phần ngột ngạt.

Mãi cho đến khi Belarus ngỏ lời nói chuyện với cô.

Belarus:" xin chào, tôi là Belarus.

Còn cô và tuổi nữa?"

Việt Nam:" cứ gọi tôi là Việt Nam, tôi 23 tuổi rồi " (thật ra ở thế giới cũ Việt Nam hơn thế này nhiều )

Belarus:" vậy phải gọi bằng chị rồi, em 19 thôi.

Bây giờ em sẽ dắt chị xuống phòng ăn nhé "

Việt Nam có chút ngạc nhiên.

Không phải sẽ đi tra khảo sao?

Bây giờ lại ngồi ăn....

Việt nam:" À Belarus này mọi người ko sợ chị làm gián điệp sao, đáng lẽ....."

Belarus:" Cha em bảo ko cần nữa với lại ko phải chị đã chứng chị là người cộng sản rồi sao.

Sợ gì, giờ thì đi nào "

Xuống đến phòng ăn, Cuba vẫn còn ngại chuyện lúc nãy nên hai má đang hiện rõ vệt hồng.

Mấy người khác thừa cơ trêu cả Cuba lẫn japan.

Mặt Japan bây giờ đỏ chẳng khác gì quả cà đang chín.( Mà thật ra vẫn còn vài người cũng đang ngại đấy nhưng người ta giỏi che giấu cảm xúc lắm ).

Belarus:" mọi người cha chưa xuống à"

N.K :" Ngài ấy chưa xuống."

"kia là cô gái được China nhặt về?"

China lúc này đang cầm tờ báo và cốc cà phê.

Miệng đang nhâm nhi hưởng thụ, lông mày khẽ nhíu lại khi bị nhắc đến tên mk.

Hắn bỏ tờ báo xuống.

Tay trái vẫn còn cầm cốc cà phê

China:" Thì làm sao ?

Liên quan đến ngươi à Lào"

Mặt hắn bây giờ tỏ rõ thái độ với Lào.

Việt Nam đứng chôn chân cạnh Mặt trận, người đang nhìn cô chằm chằm với ánh mắt rò sét. cô nhớ anh hai cô đâu có thế này đâu. mặt trận nhìn cô như vậy cũng bởi vì hôm qua anh có nhiệm vụ đi tuần nên biết gì đâu.

Vừa bước vào phòng ăn đã nhìn thấy cô gái này đứng đó rồi.

Lại còn giống anh y đúc nữa,bộ anh có em nào thất lạc chắc.

Cánh cửa được mở ra, 1 dáng người cao to bước vào. khó thế của người lãnh đạo làm cho căn phòng vốn ồn ào đã yên tĩnh chở lại.

Là Ussr, ông có chút việc nên xuống hơi muộn.

Ussr:" Việt Nam, cô cũng mau ngồi đi.

Từ giờ cô sẽ là thành viên của cộng sản."

Cửa lại lần nữa mở ra, lần này ko phải mấy cái bóng cao khều nữa mà là mấy đưa nhóc.

Ukraina, Hoàng sa và Trường sa.

Việt nam kinh ngạc. thời này có 2 đứa nhóc này á, thật ko thể tin lổi.

Ngay chỗ Việt Nam vừa ngồi, thật biết lựa chỗ.

Hoàng Sa ngồi phía bên trái, Trường Sa bên phải

còn Ukra do hết chỗ ( đừng hỏi tại sao hết chỗ, ko biết đâu) nên được Việt Nam bảo ngồi nên đùi mk. cô là thành viên rồi sợ gì, thằng bé cũng nghe lời phết.

Cha thằng bé cũng gật đầu đồng ý, vậy là Ukraina vui vẻ ngồi nên đùi cô.

Mặt Japan đang đen kịt lại, hắn ta mới chỉ được ăn cùng cô thôi mà thằng nhóc này đã chiếm ưi thế rồi.

Cả bữa ăn, ko khí cũng cũng ko ngột ngạt nữa mọi người nói chuyện còn riêng cô lạc loài chỉ nói chuyện với ba đứa trẻ.

Hsa:" chị ơi, chị ăn gì mà đẹp thế.

Em muốn cưới chị ghê á nhg em còn nhỏ, buồn quá"

Việt chính thức cạn lời Nam:"..................."

Mặt Trận ngồi ngay cạnh Trường Sa nếu ngồi cạnh Hsa thì ko biết cái đầu của thằng bé sẽ nổi lên vài cục u.

Mặt Trận:" em ko nên nói như vậy "

Việt Nam:" anh gì ơi, nó còn nhỏ đừng nói thằng nhỏ như vậy.

Tội nó lắm" Việt Nam cười gượng nói. bây giwof trong đầu cô kiểu " ultr sao thằng bé có thể thốt nên lời như vậy, tui muốn sửi quá "

Bữa ăn kết thúc trong sự ngại ngùng của Việt nam, sự khó chịu của Lào với China và vài người khác đang cười trong đó có cả Ussr và ba đưa nhóc

================================

tậm thời nhá, tôi lười lắm, 729 từ thôi

hãy bình luận đi
 
Countryhunam (Allvietnam)
Về Japan ( lí do con mèo đực ở trong cộng sản)


Lúc đó, tôi nhớ tôi còn nhỏ cực.

Tầm khoảng 4 hay 5 tuổi gì đấy. cha tôi là JE, trong bộ ba phát xít.

Không ai ưa tôi hết vì tôi yếu đuối.

Cha cũng chẳng thương tôi, hai đứa con của ngài Nazi và chú IE cũng vậy. tôi thường xuyên bị đánh đập bởi cha và có khi là cả nhg người lính nữa.

Cho đến khi tôi ko chịu nổi nữa và thế là tôi bỏ chốn. tôi biết sẽ chẳng ai tìm tôi đâu còn mong tôi ngã ở đâu rồi đập đầu chết đi ấy.

Trong cái đêm mà tôi bỏ chốn, tôi vô tình gặp lính tuần của Bang Liên Xô.

Và bọn họ thấy tôi, họ đuổi tôi nhưng sức của đứa trẻ gầy gò như tôi thì sao đủ để chống lại 3 người trưởng thành.

Tôi bị lại thì cứ tưởng mk sẽ bị bắn ngay tại chỗ nhưng ko họ chỉ đánh ngất tôi để mang về trụ sở.

Vì họ biết tôi là con của JE.

.

.

.

.

.

.

.

.

Ngồi trước mặt Boss của Liên Xô sao tôi có thể không sợ chứ.Vậy là ngài bắt đầu tra khảo tôi, những gì tôi biết đều nói cho ngài ấy nghe kể cả điều tối mật nhất.

Khi ở đó, tôi được ăn rất ngon và còn được kết bạn với con trai ngài là Russia.

Hai đứa từ đó cũng rất thân với Rus.

Tôi cũng đã mạnh lên phần nào vì được ăn đầy đủ hơn.

Không còn gầy gò nhỏ bé nữa mà trở thành thiếu niên với vóc dáng cao dáo, khuôn mặt thanh tú, mái tóc để dài buộc ra sau.

Nhìn cứ như chàng hoàng tử bước ra từ cuốn tiểu thuyết nào đó chứ không phải thiếu niên mới 19 này.
 
Countryhunam (Allvietnam)
chap 7


Trước khi vào chuyện tôi có việc muốn nhờ các bác...

Các bác có thể bình luận tên con của Nazi và IE ko.

Vì tôi nhỡ quên tên hai em nó mà giờ ko nhớ được.

Giúp tôi nhá, ko là tôi viết truyện ko đc đâu ( dù tôi viết cũng ko hay mấy )

Lưi ý 1 điều rằng chuyện của tôi không mang tính chất lịch sử và sẽ ko theo lịch sử đâu nhé.

Trừ khi có người bình luận thì tôi sẽ sửa thôi.

================================================================================

Sau bữa ăn đầy sự ngại ngùng do ai đó nói ra câu mà 1 đứa trẻ ko nên nói.

N.k được giao nhiệm vụ dẫn cô đi thăm quan căn cứ.

Cô thì cũng chả cần đâu.

Vì nơi này cô thân thuộc mà.

N.k cũng rất lạnh lùng, đi mà chẳng nói lời nào thế thì dẫn đường cho lính mới mà ko nói tên phòng à.

Đi 1 lúc thật lâu lâu ơi là lâu vì cái căn cứ to quá mà.

Bầu không khí yên ắng chỉ có tiếng bước chân phát ra từ đâu đó.

Để dịu lại không khí này Việt Nam đã chủ động mở miệng trước

Việt Nam:" xin hỏi anh tên gì thế ?"

N.k:" là North korea gọi là Triều Tiên cũng được" Đay là lần đầu anh nói cả 2 tên ra cho người khác đấy

Việt Nam:" Anh chắc biết tên tôi rồi nhỉ, tôi 23 tuổi nhé" Việt Nam cười nhẹ 1 cái đúng khoảnh khắc đấy, gió từ hướng nào đó thổi vào ngay chỗ hai người.

Gió thoảng qua làm tóc Việt Nam bay tạo ra khung cảnh tuyệt vời, cứ như bức tranh của thiên thần vừa hạ phàm vậy.

Nó đã in sâu trong tâm trí anh.

Anh cũng vô thức nhếch miệng tay đưa nên xoa đầu cô. cô cũng chẳng nói gì chỉ đứng đó hưởng thụ cơn gió lạnh nhưng không khiến cho người ta lạnh buốt và cả cái hành động xoa đầu.

Trông cô như mèo nhỏ đang được chủ nhân nựng vậy.

N.k:" Vậy chúng ta đi tiếp còn nhiều phòng lắm"

Việt Nam:" Ừ "

Hai người vừa đi vừa nói chuyện cứ như bầu không khí lúc nãy chẳng hề tồn tại.

Giờ đây họ cười nói thân mật với nhau y đúc đôi bạn thân hoặc có thể giống 1...... cặp đôi trẻ chẳng hạn.

Và Đông Lào cũng đang nhìn họ từ xa.

Anh chỉ đứng sau họ thôi.

Chẳng ai thấy anh cả ngoại trừ chị gái anh.

Vậy là anh quyết định chơi N.k 1 vố, ai biểu hắn dám thân thiết với chị quá cơ.

Đông Lào bay lại gần tay vươn ra trực tiếp xô ngã N.K khiến hắn ngã.

Việt Nam đứng cạnh hoảng hốt nhìn người đang ngã dưới mặt đất và quay sang nhìn con người đang lơ lửng kia.

Cô nhanh chóng đỡ hắn dậy sau khi lườm yêu Đông Lào cái.

Việt Nam:" anh có sao không ?

Tự nhiên ngã vậy " cô nói với vẻ mặt lo lắng

N.K:" ko sao, tôi có cảm giác như ai đẩy mình ý " hắn đang được Việt Nam đỡ tay xoa chóp mũi của mình còn đỏ nguyên do cú ngã.

Hắn cảm giác đi ai đẩy mình vậy nhưng ở đây ngoài hắn và cô thì còn ai đâu.

N.K:" Việt Nam, đi thăm quan hết rồi tí nữa có cuộc họp để giới thiệu cô cho người chưa biết và vấn đề quan trọng"

Việt Nam:" được "

N.K đi, Đông lào mới hiện hẳn ra.

Anh cười cười còn Việt Nam đứng đó nhìn trên mặt nổi vài dấu thập.

Anh đoán không nhầm thì chị anh đã nổi giận rồi.

Nhưng cái mặt của anh vẫn y như lúc đầu.

Việt Nam:" Nếu em còn như thế chị sẽ nhốt em lại đấy" cô nói với vẻ mặt hiền từ nhưng Đông Lào thà để chị mk lộ ra cái vẻ mặt tức giận còn hơn, chơi ngu rồi tự nhiên anh chị mk nguy hiểm quá vậy nên anh chuồn rồi ( 36 kế chuồn là thượng sách )

.

.

.

.

Giảng đạo lí cho thằng em (ck) mấy chục phút thì cũng ngừng lại vì cô nhớ mình còn việc.

Nói Đông Lào đã chốn đi rồi nhưng vẫn ở đây ?

Vì có chốn được đâu.

Đông Lào đây là bị ép mà.

Tại phòng họp

Việt Nam:" xin lỗi tôi vào muộn"

Ussr:" không sao, cô mau ngồi xuống đi chọn chỗ tùy ý " Ông xua tay ý bảo cô có thể ngồi bất kì đâu.

Việt Nâm:" Vâng" Cô đi đến chỗ Japan ngồi xuống đó.

Bên trái còn có Mặt Trận.

Con mèo to xác thấy Việt Nam ngồi cạnh mk cũng hớn hở ra mặt.

Xung quanh còn có chút màu hường cho nam tính và vài bông hoa đang bay.

Triều Tiên tưởng cô sẽ đi lại ngồi cạnh mình ai dè vì lúc đó cạnh hắn còn chỗ mà.

Ussr:" E hèm, tất cả chú ý đây chúng ta có thêm thành viên mới là Việt nam.

Những chiếc huy chương đủ để thấy Việt nam ko yếu đuối và bắt đầu từ ngày mai Việt Nam sẽ được thăng chức thành huấn luyện viên để rèn kĩ năng cho các binh lính, các cậu bắt buộc phải tham gia."

Tất cả- Việt Nam: Rõ

Nói xong y quay qua chỗ cô nhìn cô rồi cười " Cô muốn làm huấn luyện viên chứ "

Việt Nam:" Thưa ngài, tôi chỉ vừa mới vào thôi có cần............. mặc dù tôi có thể hl được nhg ngài đảm bảo họ sẽ nghe lời tôi chứ"

Ussr:" ta đảm bảo, nếu ko nghe theo lệnh PHẠT" y nhấn mạnh chữ phạt để biểu thị với Việt Nam

Việt Nam:" Vâng thưa ngài tôi sẽ cố gắng"

Ussr:" được rồi,giải tán còn Việt Nam ở lại nói chuyện riêng"

Cô đang định đứng lên thì lại phải ngồi xuống, mọi người cũng im lặng đi ra ngoài ko nói gì nhưng khi ra bên ngoài hẳn thì ồn ào còn có tiếng chửi nhau của Triều tiên và con mèo to xác.

Ussr:" đi theo tôi "

Đi theo Boss mà cứ như đi theo tẳng băng di động vậy.

Ngài chẳng nói gì chỉ im lặng dẫn cô vào phòng làm việc.

Ngồi xuống ghế y chỉ chỉ tay vào ngay bên cạnh mình ý bảo ngồi đây. cô sốc nặng, Boss thân yêu ở đây bị làm sao vậy.

Có bao giờ ấm áp vậy đâu.

Trong đầu ngĩ thế chứ bên ngoài cô đã đi đến bên ghế ngồi xuống nhừn có phần giữu khoảng cách.

Ussr:" Cô có vẻ rất trung thành với người sếp cũ nhỉ "

Việt Nam:" đúng vậy, ngài ấy còn rất giống ngài nữa Boss à.

Nếu là vì ngài ấy hay cả ngài thì tôi sẽ làm tất cả"

Ussr nghĩ thầm' trung thành đến vậy sao'

Ussr:" vậy nếu tôi cầu hôn cô liệu cô có đồng ý không ?

Việt Nam ngáo ngơ trên mặt còn xuất hiện vài vệt hồng.

Ussr cũng nhận thấy điều bất thường nhưng đây là lời thật lòng của y. mặt y cũng hiện ra vệt hồng cánh sen.

Ngay lúc đầu gặp cô y đã cảm thấy quen thuộc đến lạ thường.

Nhưng y ko tài nào nhớ nổi.

Việt Nam:" ngài nói đùa đúng không....... tôi"

Ussr:" tôi không nói đùa bao giờ.

Vậy cô đồng ý chứ sau khi kết thúc chiến tranh"

Cảnh này..... cô nhớ rõ lắm.

Lúc đó, y và cô đang đứng giữa những bông hoa hướng dương. không có bất cứ chiếc máy bay nào trên bầu trời hay pháo nổ, nó yên bình.

Y ôm cô và cũng nói như vậy

Ussr:"Vậy nếu tôi cầu hôn em liệu em đồng ý chứ.

Sau khi kết thúc chiến tranh chúng ta cùng nhau tạo ra 1 gia đình nhé"

Việt Nam cười " vâng em đồng ý" nhưng ngày đẹp ấy cũng phải tàn sớm thôi.

Ngay ngày hôm sau Phát xít bất ngờ đánh vào liên xô khiến lính không kịp trở tay chết dưới bom đạn, y cũng trong số đó.

Vì cứu cô mà chết.

Trở về thực tại nước mắt cô đã sớm trào ra.

Khóc thút thít như đứa trẻ.

Y ngồi cạnh tiến gần khoảng cách giữa hai người.

Chẳng có sự do dự nào ôm người đối diện vào lòng dỗ dành. nước mắt cô thấm đẫm mảng lớn trên áo y nhưng y chẳng bận tâm cố dỗ dành cô.

Việt Nam:" em đồng ý, thưa ngài chỉ cần ngài...... hic có thể........... sống sót trong chiến tranh ác liệt này em sẽ lm tất cả" cô nghẹn ngào nói ra.

Sợ rằng lần này y cũng đi như vậy bỏ lại cô cùng với lời cầu hôn dở dang.

==========================================

Chap 7 kết túc bằng sự tỏ tình ko lãng mạn nhưng khiến cho tổ quốc đồng.

Sau chap này Ussr có thể có lại kí ức cũ của Ussr ở thế giới cũ và liệu rằng y có thể đồng ý những người khác cùng chung sống và gọi tiếng vợ chung với y trong chap cuối cùng.

Tôi muốn đẩy nhanh tiến độ cho OTP của tôi nên cho phát triển hơi nhanh, đọc lại thấy nó xàm cực
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chap 8


Việt Nam đã ngừng khóc nhưng cả hai vẫn ôm nhau.

Bỗng cô cảm thấy thân thể người trước mặt có chút run run.

Việt Nam:" Boss ngài ko sao chứ ?"

Không nhận được câu trả lời, cô buông người ra. bây giờ y đang ôm đầu vẻ mặt đau đớn hiện lên.

Mặt biến sắc, y ngã ngửa ra sau ghế dãy giụa.

Việt Nam hoảng hốt nhưng do bất cẩn đã bị y đạp cho 1 phát khi đang vật lộn với cơn đau.

Cú đạp này quả thật rất đau, cô còn bị văng ra đầu đập vào tủ sách sau đó.

Đầu chảy máu do mấy miếng thủy tinh.

Nhưng cô mặc kệ chạy đến chỗ y cố gắng ôm y lại rồi ra sức hét to.

Việt Nam:" người đâu, Boss sảy ra chuyện rồi...... mau đến đây" cô dùng hết sức bình sinh của mình hét cái rõ đau cổ họng.

Cạch

Bịch

China:" ngài ấy có chuyện gì" hắn là người vào đầu tiên.

Trước mắt hắn là đống đồ đạc bị vỡ hai người bất tỉnh nhân sự.

1 người nằm dưới đất máu còn đang chảy ra từ đầu, 1 người nằm trên ghế khuôn mặt nhăn nhó trắng bệch.

Cuba bước vào tiếp theo đó là những người khác.

Mặt Trận còn cầm hẳn AK xông vào.

Với tính nghề nghiệp,Cuba nhanh chóng vào xem tình hình cho 2 người.

Xem cho Ussr xong quay sang chỗ Việt Nam.

Anh nhẹ nhàng đặt đầu cô lên đùi mình.

Chiếc quần quân đội đã thẫm màu hơn khi bị máu của Việt Nam thấm vào.

Cuba:" Japan, mau đi lấy cán đi.

China và Mặt Trận đưa Boss đến phòng y tế" anh cứ thế chỉ huy mà chẳng ai phản đối.

Skip time.....

Việt Nam lờ mờ nhưng chưa mở được hẳn mắt ra, giờ trong mắt cô mọi thứ đều có 2 đầu còn khá choáng.

Cô còn thoáng thấy bóng ai đó.

Người đó đi đến gần cô nhìn chằm chằm cô.

Người này có da màu đỏ, hình như là country.

Còn có dấu thập ở trước mặt nữa.

Cô thấy có chút quen quen nhưng chẳng thể nhớ nổi.

...:" xin chào"

Việt Nam:"...."

Người cô như tảng đá, nặng chết đi được đến mồm còn ko mở được người đó lại còn nói xin chào.

Người đó như hiểu được ý tới đỡ cô dậy.

Mắt cũng hết choáng cô nhìn rõ thấy người trước mặt mình.

1 người đàn ông với khuôn mặt chuẩn men lì nhưng hơi đáng sợ.

Cô cứ nhìn, người đó cũng nhìn

Việt Nam:" xin chào, anh là ai thế?"

...:" Nazi..." hắn cứ thế tự nhiên đáp theo mà con người này hông sợ hắn à.

Nazi:" cô biết tôi là ai không"

Việt Nam:" ko" trả lời ngắn gọn 10 điểm về chỗ.

Nazi:" ồ, không biết thật sao cô rõ ràng là ở bên cộng sản cơ mà.

Sao lại ko biết ta được chứ".

Hắn buồn rồi đấy, cô ko biết hắn thật à hay đang giả ngu nhỉ

Việt Nam vẫn ngồi im đấy chẳng nói gì cả.

Cốc cốc

nazi:" vào đi "

Cạch

1 người đàn ông bước trung niên bước vào, trên tay còn cầm tờ giấy.

Người này bước vào đã ngay lập tức cúi đầu xuống chào hắn.

Hắn gật đầu ra hiệu thì người đàn ông đó mới thẳng lưng lại.

???:" thưa ngài, nếu ngài muốn tra hỏi ả kia thì......... thì sẽ ko được gì đâu ạ.

Ả ta có khả năng mất trí nhớ do va đập mạnh thưa ngài"

Hắn hơi nhíu mày vì tên kia gọi cô là ả, tự nhiên hắn có cái cảm giác này.

Cô vẫn ngồi đấy mặt cúi gằm xuống.

Mái tóc dài xõa xuống che đi luôn cả bên mặt.

nazi:" rồi, lui đi"

Hắn ta bước lại gần Việt Nam hơn. dù mùi thuốc sát khuẩn vẫn còn quanh đây nhưng hắn vẫn ngửi thấy thoang thoảng mùi gì đó dễ chịu từ người cô.

Bị thu hút bởi mùi hương ấy, hắn ngồi lên giường tay ko chủ động được ôm Việt Nam vào lồng ngực dắn chắc của mình.

Vùi đầu vào cổ cô hắn tham lam hít lấy hít để, tay dần siết chặt thân thể cô lại khiến cô khó thở. hai tay đập vào ngực hắn mới thả lỏng ra đôi chút.

Đầu để lên vai cô thì thầm với chất giọng lạnh băng nhưng cũng ít phần dịu dàng. hắn thề hắn lần đầu làm vậy với ai đó đấy, có lẽ hắn thích việt Nam rồi.

nazi:" ở yên trong đây, đừng có mà chạy đi đâu hết "

Nói rồi hắn bỏ cô trong luyến tiếc.

Bước tới cửa hắn còn nhìn lại người con gái ấy.

Bên cộng sản

Cuba:" đi lấy gạc và cán y tế mau lên................. cậu kia mau đi giúp người"

Cậu cứ vậy đứng giữa đám đông và đống đổ nát.

Ussr còn chưa tỉnh dậy bọn Phát xít đã bất ngờ tấn công dồn dập còn mang theo cả Việt Nam nữa.

Cậu thề lúc đó chỉ có mỗi mặt Trận cầm khẩu súng AK còn đâu tay không mà chốn đạn.May mà bọn chúng bắt được Việt Nam thì đồng loạt rút quân.

Chắc chắn trong nội bộ có gián điệp của phe địch.

Bên Việt Nam, cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên đầu còn quấn lớp băng trắng.

Bây giờ là đêm nên rất lạnh.

Cô cứ thế mà thiu thiu ngủ từ bao giờ.

Đầu tựa vào cửa sổ nó phản chiếu hình ảnh của cô.

Có vẻ sau khi bị Ussr đá cho phát thì cô đã mất trí nhớ và chẳng nhớ gì ngoài tên mình kể cả Đông Lào ( bị lãng quên ).

Trong giấc mơ, xung quanh cô toàn 1 màu đen......

ánh sáng nhỏ bé dẫn đường cô.

Cô chạy theo và dừng lại trước người con trai giống cô đến kì lạ.

Quanh người con trai đó toàn là hoa đang phát sáng, nằm ngủ 1 cách yên bình.

Nó thật biết cách thu hút người nhìn mà, sau khi nhìn nó vài phút cô cảm thấy mình bị mê mẩn.

Không tự chủ được tiến đến gần quỳ xuống rồi lấy đôi bàn tay mình đặt lên má chàng trai kia.

Người đó bị đánh thức bất chợt mở mắt, đôi tay cứng cáp bắt lấy bàn tay nhỏ bé kia.

Từ từ ngồi dậy nhìn người kia.

Hai người mặt đối mặt.

Việt Nam có chút lúng túng:" A tôi xin lỗi" mặc dù đây là giấc mơ nhưng nó đỗi qua chân thực đi

Người kia nên tiếng đáp trả lại" chị không nhớ em sao, chị Việt Nam"

Vừa nói xong 1 dòng kí ức hiện về giữa cô và chàng trai này cô bất giác mở miệng " Đông.....

Lào".

Đông lào vui vẻ ra mặt cười hớn hở " chị vẫn nhớ em đúng ko" anh đây đang mong chờ câu trả lời.

Việt Nam:" tôi chỉ nhớ mang máng cậu thôi" tay cô vẫn đang được bàn tay đó nắm chặt và để lên má.

Cô đang cố gắng rút tay ra.

Đông Lào cảm thấy sự khó chịu và ngượng ngạo của cô lên cũng bỏ tay ra.

Anh bắt đầu kẻ lại sự tình và việc cô xuyên đến đây.

Cô gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.

Không gian cũng được thắp sáng lên toàn bộ màu trắng.

Nó giống như khu vườn hoa, những bông hoa tím đẹp ( mà tôi hay gọi là màu tím mộng mơ) treo từ trên trần xuống.

Dần dần, bao quanh hai người toàn sắc hoa..... thật sự biến thành khu vườn toàn hoa rồi.

Đông Lào vẫn kể cô vẫn nghe.

Căn phòng không gian giờ đây đã thay đổi diện mạo, ngoài ra còn tạo 1 không khí lãng mạn giữa hai người.

Đông Lào:" chị hiểu chứ.... em đã nói hết cho chị rồi và tên chị gặp hôm nay chẳng tốt lành gì đâu "

" Hãy gọi em khi cần " dần tan biến để lại cô ngồi bơ vơ giữa khung cảnh thơ mộng.

Cô cũng tan biến, trở lại thực tại.

Khi tỉnh dậy, cô chẳng còn ngồi ngủ nữa mà là nằm.

Quay đầu sang bên thì thấy thân ảnh người con trai đang cầm sấp giấy, chăm chú đọc nó miệng còn lẩm bẩm gì đó.

Ngồi dậy bước xuống giường, người kia cũng chú ý đến cô.

nazi:" tỉnh rồi à" hắn ngước mặt nên, đưa đôi mắt sắc sảo chứa chút dịu dàng nhìn cô

Việt Nam:" ừ " cô nghĩ mình lên tăng động 1 chút

" tôi muốn lấu ăn"

Hắn ta im lặng nhìn cô " được, đừng bỏ độc"

Việt Nam:" ko đâu"

nazi:" cô vẫn nhớ cách nấu sao hay đang giả vờ"

Việt Nam:" làm gì có "

" Tôi chỉ cảm thấy lên tin tưởng anh thôi, tôi thật sự chẳng nhớ gì cả"

nazi:" rồi tôi dẫn cô đi" hắn ta thở dài.

Cô cũng là bị hắn bắt ở khoảng vài tuần rồi đi, bây giờ mới thấy cô nói nhiều vậy

" Tôi cần thay đồ"

nazi:' Tôi ra ngoài chờ" hắn đứng lên cầm theo tập giấy bước ra ngoài rồi đóng cửa lại

Cạch

Tiếng đóng cửa vang lên, cô xuống hẳn giường đi vào nhà tắm thay bộ đồ dành cho phát xít nhưng là nữ.

Cô giờ đã là người của phát xít vào tuần thứ 2 khi bộ ba nhìn thấy cảnh này

...:" Hey Madchen , was machst du hier ?

Brauchts du hilfe ? ( này cô gái, em đang làm gì vậy nhỉ? có cần anh giúp không ?)

Việt Nam:" Nein" ( không)

Cô làm mặt lạnh trả lời bằng tiếng Đức.

Đừng hỏi vì sao cô nhớ.

Vì Đông lào đã truyền lại cho cô những kiến thức về võ cũng như các loại tiếng mà cô đã học.

Cả khả năng ngoại giao nữa và cũng đừng hỏi vì sao cô có thể đi lại tự do.

Thực ra là đi lại trong hành lang mà thôi.....( tác giả cho đấy)

...:" Komm schon , du bist nur eine prostituierte, die dem Nazi dient.

Sei night stolz ( thôi nào, cô cũng chỉ là con đ*** phục vụ ngài Nazi thôi.

Đừng tự cao )

Tên này bắt đầu tiến gần cô.

Tay lăm le định chạm vào thân thể ngọc nhà thì cô đã nhanh tay hơn vật hắn xuống đất, bồi thêm mấy cú vào mặt gã sau đó bỏ đi để lại hắn nằm quằn quại dưới đất. ba người đứng xa nhìn vào kinh ngạc không thôi, nhất là JE và Nazi.

Nazi nghi ngờ cô là gián điệp vì cô mất trí nhớ thì đâu có thể đánh nhau được ( sao lại ko được anh ).

Còn JE, tai và đuôi hắn cứ ngheo nguẩy y như con trai hắn vậy làm cho IE đứng bên cạnh chỉ muốn lấy cái gì đó cắt đi hai cái thứ kia

=============================================================================

câu hỏi:

1.

Vâng trong tiếng nhật là gì ?

2. con của IE là ai ?

3. các bạn thi có tốt không ?(●'◡'●)

Tôi nghĩ các bạn đọc xong chẳng hiểu gì đâu nhỉ. tôi viết kiểu gì ý, chẳng rõ ràng (;'༎ຶД༎ຶ')
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chap 9 ( Germany, tôi viết hết hay rồi )


Đánh hắn xong cô đi một mạch về phòng để không bị phát hiện là mình đã lẻn ra ngoài.

IE:" này có tin là ta cắt đuôi ngươi đi không, đừng có ve vẩy nữa" hắn ta ko thể chịu nổi nữa đi ngắm mỹ nhân đánh người mà tên này cứ dí đuôi đầy lông vào mặt hắn là sao.

nazi:" cô ta dám trốn ra ngoài sao, to gan thật" vẻ mặt sát khí nổi đùng nên khiến IE đang giảng đạo lí cũng phải im bặt lại

Cả ba đi tới chỗ tên lính mới kia, nazi ngồi xổm xuống bàn tay bóp lấy cằm gã rồi đưa lên tay còn lại cầm khẩu súng dí sát vào mặt gã.

nazi:" Sind sie ein neuer Soldat ?

Du hast auch eine GroBe Leber, wenn du meinen Korper beruhrst. ( Là lính mới sao ?

Mày cũng có lá gan to khi động vào người của tao đấy)

...?:" Nein, bitte verzeihen sie mir " ( không, làm ơn tha cho tôi )

Đoàng

Tiếng súng vang lên gã ngỏm.

Nazi ra lệnh cho hai người phía sau dọn dẹp xác đi.

Mặt hắn giờ toàn là máu.

Hắn cảm thấy ghê tởm và chán ghét người vừa đụng chạm Việt Nam. hắn bước đi ngày càng nhanh hơn tiến thẳng tới phòng Việt Nam ngay gần đó.

IE và JE chỉ nghe theo lệnh, giờ mà chống lệnh phát là cả hai sẽ đi tong luôn mặc dù họ cũng muốn đi theo hắn để xem kĩ mỹ nhân hơn đấy.

Đứng trước phòng cô hắn không gõ cửa mà trực tiếp bước vào.

Việt Nam đang thay quần áo thì giật mình quay người lại.

Hắn chẳng mảy may để ý tình hình bước đến chỗ cô.

Thẳng tay tát mạnh vào mặt cô khiến cô quay mặt sang 1 bên.

nazi:" tại sao cô dám ra ngoài khi tôi ko cho phép hả" hắn gầm gừ lên quát vào mặt cô

Việt Nam:" tôi..... xin... lôi" cô chỉ muốn ra ngoài hít thở ko khí thôi mà, ai biểu hắn nhốt cô trong đây lâu quá.

CHiếc áo đang định mặc trong tay rơi xuống.

Cô cúi mặt xuống, hai đôi mắt lâu đen bàng hoàng, khuôn mặt đen sì môi mím chặt vào

nazi:" nếu cô còn ko nghe lệnh tôi nữa, cô biết kết quả rồi đấy.

Đừng tưởng tôi dịu dàng với cô mà được nước lấn tới.

" Vậy nếu đã ở trong đây thì cô có 2 lựa chọn.

1 là chết, 2 là gia nhập vào phát xít"

hắn thuyết phục cô và tất nhiên thành công rồi.

Cô trở thành người của phát xít cho dù ko muốn.

Hắn tát cô đau đến thế cơ mà, cô không muốn bị hắn tát cái nữa đâu.

Xoa xoa bên mặt bị tát, nó đỏ lên và vô cùng rát.

Khóe miệng cô còn rơm rớm máu.

Đông Lào xuất hiện, anh bước đến chỗ cô dùng tay lau đi vệt máu ấy.

Cúi xuống nhặt áo lên mặc vào cho Việt Nam, cẩn thận đóng từng cúc áo vào.

Cô vẫn cúi đầu mặc cho Đông Lào làm gì thì làm.

Anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng đưa tay ra sau lưng cô vỗ về.

Cô đáp lại cái ôm bằng cách ôm lại anh.

Dụi dụ vào lồng ngực anh.

Cô khóc rồi, tiếng khóc mặc dù không to nhưng tiếng thút thít của cô đủ để người đi qua căn phòng này nghe thấy nó.

Đông lào không nói gì.

Cứ vỗ lưng cô thay cho lời an ủi.

Bây giờ một mảng áo lớn của anh đã ướt thẫm nhưng anh không quan tâm.

Cốc cốc

Tiếng gõ cửa vang lên, cả hai buộc phải tách nhau ra.

Đông lào cười nhẹ với Việt Nam 1 cái rồi biến thành làn khói trắng bay mất.

Cô lau nước mắt rồi ra mở cửa, ngẩng đầu lên thì đập vào mắt cô là thân hình cao chẳng khác gì Đông Lào.

Người này đeo mắt kính, tóc đen, phần da có 2 màu đỏ và vàng.

Khuôn mặt điển trai điềm tĩnh nhìn cô.

Germany:" này cô có thể dừng khóc được ko ?"

Germany cau nhìn nhìn cô gái nhỏ bé còn chưa cao đến vai của hắn.

Nhưng dù lùn cô vẫn rất xinh đẹp, mặt thanh tú mũi cao, mắt to đen lâu.

Còn hạt nước vẫn đọng trên mắt cô.

Hắn cao lên hắn còn có thể nhìn vào trong lớp áo chưa đóng cúc bên phần trên kia, nhìn thấy ngực và eo của cô rồi.

Hắn đột nhiên cảm thấy người nóng ran lên.

Việt Nam thấy mặt hắnđỏ liền chủ động ko sợ chết đặt tay lên chán hắn.

Cái tay mềm mềm xinh xinh ấy vừa chạm vào da thịt hắn đã khiến hắn cảm thấy vừa ấm áp vừa mát mẻ.

Germany:" ich habe kein Fieber" ( tôi ko sốt )

Việt Nam:" Es tut mis leid" ( tôi xin lỗi )

Hắn bây giờ mới để ý vết đỏ trên mặt cô. sẵn tiện đang cầm hộp cứu thương trên tay hắn đẩy cô vào phòng rồi đóng cửa lại.

Germany:" tiếng khóc lúc nãy là của cô, ai đánh cô vậy ?"

Việt Nam bất ngờ bị đẩy vào trong ngã bệt xuống sàn.

Đưa mắt liếc Germany một cái rồi đứng dậy phủi phủi lớp bụi mỏng còn dính trên áo.

Đi đến cạnh giường, cô ngồi xuống đó tay lại đưa lên xoa xoa má bên trái đang đỏ tím lên.

Việt Nam:" đúng là của tôi, còn vết này là do ai đó tên nazi ko cẩn thận đánh thôi" cô cụp mắt xuống, dáng vẻ mệt mỏi.

Hắn đóng cửa lại, chầm chậm tiến đến chỗ cô.

Ngồi ngay cạnh cô hắn mở hộp cứu thương lấy ra lọ thuốc cùng băng cá nhân.

Cảm giác mát lạnh đến bên má cô, nó thật dễ chịu.

Sau đó là băng cá nhân dán lên mặt.

Vết thương được sử lí.

Việt nam:" cảm ơn" cô kèm theo nụ cười khiến ai đó vừa nhỡ nhịp tim

Hắn gật đầu rồi cũng đi ra ngoài đóng cửa lại.

Cô nở nụ cười ma mị, mặt có chút tối đi.

=======================================

liệu VN có mất trí nhớ thật hay là do CTG cùng cô đóng lên vở kịch mà ko ai biết

( chuyện là tôi thấy nó xàm quá, thất vọng về mình 🥲😥😣😫)
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chap 10


Lời chào đến các bạn 🙌

Tôi bắt đầu viết lại truyện đây.

Do máy tính ngủ hơi lâu lên ko thể ra chap mới sớm được.

Ngoại truyện Hoa kỳ×Việt Nam phải tạm dừng để tôi ra chap mới đây.

Có thể viết trên đt của má mì nhưng nó khá lâu và sai chính tả nhiều nên tôi ko viết nữa.

Tôi bắt đầu viết trên cả manga toon, kiếm thêm tiền nếu có người đọc.

Tôi cảm thấy mình vô dụng trong nhà quá mà.

Ờ lạc loài nữa, ngày xưa mẹ và anh tôi đều học ở trường Hòa nghĩa mà quay sang tôi lại ở trường khác.

Ko càm ràm nữa, đọc truyện đi

========================

Việt Nam:" Đông lào ra đây" cô gọi tên hắn ra trên mặt vẫn là nụ cười đấy

1 bóng người xuất hiện.

Đông lào tiến đến đứng nhìn cô.

Việt Nam:" trong lần Boss gọi chị vào em vẫn đang ngủ say nhỉ " cô nhìn hắn híp mắt lại cười, hai tay chống ra sau.

1 bên vỗ vỗ ra ý bảo hắn ngồi xuống

Hắn gật đầu tỏ vẻ nghe lời rồi cũng đi đến ngồi ngay cạnh cô

Đông Lào:" Vâng, lúc đó em đang ngủ.

Có chuyện gì sảy ra sao chị ?"

Hắn đột nhiên nghĩ lại chị hắn ko mất trí nhớ à...

Việt Nam:" ừm đúng rồi đấy.

Chị đã giả vờ mất trí nhớ nè.

Ai ngờ bọn Phát xít sang thật bọn nó chỉ bắt chị thôi"

" Boss có lẽ đang được truyền lại kí ức từ thế giới cũ lên hơi đau đầu và nhỡ chân đạp chị 1 cái nhưng nó cũng là cái cớ để chị diễn"

Đông Lào:" em cũng bị lừa sao trong cái giấc mơ đó em ....." hắn bất giác đỏ mặt nhớ lại những gì hắn đã nói với cô ai ngờ lại bị cô lừa cho 1 vố

Việt Nam:" haha, nằm xuống đây đi"

Cô vỗ bốp bốp lên đùi mình.

Mồm vẫn cười tươi, đầu nghiêng sang 1 bên.

Hắn đột nhiên im lặng.

Bàn tay mò mẫm lắm lấy tay cô.

Tay còn lại hắn đẩy cô xuống giường nằm đèlên cô.

Cô ngạc nhiên pha chút xấu hổ.

Đứa em này định làm gì cô đây.

Đông Lào:" Em thích chị" Mặt hắn nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cô.

Hai tay ghìm chặt thân thể cô xuống khiến cô chẳng thể nào động đậy được

Việt Nam:" này em đg đùa đấy à"

Đông Lào:" em ko đùa'

" em thật sự thích chị ngay khi em vừa được tạo ra bởi chính những cảm xúc của chị"

Hắn cúi xuống thì thầm vào tai cô.

Việt Nam:" Aaa~~~"

Tiếng rên nhỏ phát ra từ cô. hắn có thể nghe thấy rõ ràng

Mặt hắn đỏ lên

Cô cảm thấy có thứ gì đó cứ chọc vào chân đùi mình.

Cố gắng ngẩng đầu lên nhìn xuống phía dưới.

Trời ơi, cái thứ gì đang nhô lên từ đũng quần của Đông Lào kia.

Đừng nói là nó......

.

.

.

Cốc cốc

May quá vị cứu tinh đây rồi.

Sự khó chịu hiện ra trên mặt hắn.

Hắn biến mất, Việt Nam nằm trên giường đỏ mặt

" tôi ra đây "

" xin chào, Ngài Nazi cho gọi cô xuống phòng ăn"

" được chờ tôi "

Đóng cửa phòng vào cô nhanh chóng chỉnh lại chang phục rồi bước ra ngoài đi theo tên lính kia

.

.

.

.

Chap 11 sẽ ko kể về lúc Việt Nam bị gọi tới Phòng Nazi nhá.( tôi lười )

CHap 10 là nói về kế hoạch của cô cũng như cho Đông lào biết.

Có lẽ tôi cần xây dựng cốt truyện và viết ngắn hơn để người đọc ko cảm thấy lâu và chán.

Tôi có ý định viết bên cả manga toon nữa, ko biết có ai đọc ko

Đc rồi, vào chương sau hãy trả lời câu hỏi tôi dành cho bạn nhé (●'◡'●)
 
Countryhunam (Allvietnam)
Chương trình câu hỏi ( p1)


Chuyên mục câu hỏi bắt hỏi.

.

.

1.

Lời nói dối của bạn trong tuần vừa qua là gì ?

2.

Nếu có thể bạn sẽ du lịch ở đất nước ?

3.

Hãy kể ra 1 bộ BL hay nhất mà bạn đọc

- Passion

4.Tâm trạng bạn thế nào ?

5.

Bạn vui chứ? ( tôi đang thật sự cô đơn )

6.

Bạn có...... crush chưa ?

6 câu thôi nhé, tôi sợ các bạn sẽ phiền.

Tôi muốn tâm sự với các bạn, tôi ....................... ko biết nói gì thêm ^_^
 
Countryhunam (Allvietnam)
ko có tiêu đề


Tôi ko biết, ngoại truyện này sẽ tùy thuộc vào tâm trạng tôi.

Nó khá xàm và nhảm nhí.

Chúc 1/6 vui vẻ

Vào truyện nào

Tách tách

Tiếng mưa rơi tạo thành tiếng.

Bầu trời đen kịt, sấm chớt len lỏi qua mây đen đánh xuống ( chẳng biết chúng ai ko )

.

.

.

.

Căn biệt thự nằm ngay giữa đồi núi cao.

Đồng hông mông quạnh. . . . chẳng biết lúc chết có ai biết ko ( ơ còn người trong nhà ).

Xung quanh bao bọc toàn cây.

Nếu đứng từ phía khác nhìn xang còn có thể nhìn thấy 1 con đường dẫn đến căn biệt thự kia.

KHông thể phủ nhận . . . . . . . .

Dù nó có ở đâu hay âm u thì vẫn sẽ là thứ rực rỡ nhất.

Ánh sáng chiếu rọi.

.

.

.

.

.

.

Chủ nhân của căn biệt thự này đang ngồi trong phòng. căn phòng tối om chỉ có 1 chiếc đèn duy nhất để trên mặt bàn đầy giấy tờ.

Người con gái ấy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên tay là cây bút màu xanh dương nhạt có khắc dòng chữ.....

Cúi xuống lại cặm cụi viết gì đó trên cuốn sổ màu đỏ.

Từng dòng chữ nắn nót tỉ mỉ đc ghi nên.

Con chữ đầu dòng viết uốn lắn như con giun lằm quằn quại khi những đứa trẻ hư dẫm đạp lên nó.

Người đó mỉm cười vẻ mặt hài lòng.

Đôi tay trắng ngần run lên.

Từng giọt máu rơi xuống trang giấy.

" Chết tiệt" Việt nam lấy tay che miệng ngăn ko cho máu tuôn ra.

Cố gắng đi tới cửa mở nó ra.

May mắn có cô người hầu trên tay là thau quần áo đi ngang qua nhìn thấy cô chủ như vây liền chạy lại dìu cô đi đến phòng tắm.

" Được rồi, Hoa Linh chị sẽ tự làm"

" vâng" biết là chẳng thể ngăn cẳn nổi nên chỉ đứng ngoài cửa chờ đợi.

Mở vòi nước nóng lên, khói trắng bốc lên lm cho tấm gương mờ đi.

Sờ thử nhiệt độ nước, cô quay sang cửi bộ váy trên người để lộ ra dáng người thon mảnh khảnh.

Vài chục phút sau

" thưa cô, chút nữa sẽ có bữa tiệc được tổ chức tại đây.

Sắp đến giờ rồi ạ" Hoa Linh đứng ngoài nhắc nhở Việt nam về bữa tiệc.

" um, mau đi lấy khăn đi" ra khỏi bồn tắm Hoa Linh cũng bước vào trên tay là chiếc khăn to quấn lên người cô

" Xuống đón khách nếu có, thời gian còn dư"

" nhớ mặc bộ đồ tôi mua cho em"

"vâng"

Đứng trong phòng, lau mái tóc dài ướt đi. tô nhẹ lên môi màu hồng nhạt.

1 bộ váy lộng lẫy đc để trước lên giường.

Đi đến bên nó cẩn thận sờ vào chiếc váy.

Mặc nó vào rồi đứng trước gương.

Thật xinh đẹp và thanh thoát làm sao.

Cô cảm thán nhan sắc mình......

Tự cười rồi xoay 1 vòng.

Chiếc váy lộng lẫy tung ra như ô.

Màu sắc cùng kim tuyến như pha đều vào nhau.

Cuối cùng là mái tóc.

1 cô hầu khác đi vào trên người là bộ Việt Nam đã chuẩn bị. cô ko muốn ai thiệt thòi trong nhà này hết.

" Cô chủ, em giúp cô làm tóc nhé" cô cười nhẹ sờ vào tóc Việt nam

.

.

.

" xong rồi ạ"

" cảm ơn em, layla" gật đầu hài lòng với thành quả.

Layla cũng vậy

Cô vận bộ váy kia lên.

Mỉm cười lần nữa

( Váy Việt Nam vận đây, tôi muốn tìm cái lộng lẫy hơn nữa cơ)

( của Hoa Linh đây, em nó là người Việt gốc Trung lên lấy bộ này nha)

( Layla thích kín đáo quá leenn bộ này)

Việt Nam bước xuống sảnh lớn của căn biệt thự nơi rất nhiều mẫu thời trang đẹp mê người đang ở đó.

Tất cả sự chú ý dồn vào cô

Cô cười nhẹ, dừng lại ở bậc thang thứ 20 cách đám người kia chục bậc nữa.

Tay giơ lên

" Mọi người cảm ơn đã đến đây tham dự bữa tiệc này nhưng hôm nay người mời các vị ko phải tôi vậy nên người chủ trì sẽ là .........."

" hôm nay, tôi Hoa kì sẽ tiếp đãi mọi người thật tốt" sau khi đc nhắc tên Hoa kì nhanh chóng lên tiếng.

Anh chọn nơi này làm chỗ tổ chức tiệc .

Layla và Hoa Linh đi bên cạnh cũng tách ra đón khách mới đến

Tiết mục khiêu vũ bắt đầu

các nam thanh nữ tú chọn cặp cho mình.

" Tiểu thư Vie, cô muốn nhảy cùng tôi chứ" Chàng trai cúi xuống 1 tay chìa ra.

Cô nắm lại mỉm cười nhẹ" được chứ, hoàng tử Cuba ".

Anh vòng tay qua chạm vào eo cô ôm sát cô vào người mình. ! tay cô đặt lên vai anh, tay còn lại của 2 người đang đan xen nhau.

TIếng nhạc pháp du dương nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt.

Cả đám người cứ thế bước nhảy qua nhau.

Những đuôi váy sặc sỡ xèo ra.

.

.

.

Bóng đèn vụt tắt, tất cả mọi người đều ko nhảy nữa tạo thành vòng tròn xung quanh để lại Cuba và Việt Nam vẫn đang nhìn nhau từng bước từng bước theo nhịp điệu nhạc.

???: đúng là trai tài gái sắc

???: haha đúng vậy

???: tiểu thư Vie cũng thật là xinh đẹp quá đi còn tài giỏi nữa

" Cảm ơn tiểu thư Vie đây đã khiêu vũ cùng tôi"

" Ko ko phải là tôi chứ.

Thật vinh hạnh khi đc hoàng tử nước Cuba mời"

Anh lại cúi xuống cầm tay cô lên nhẹ nhàng hôn lên nó.

Cô vẫn vậy, trên mặt lúc nào cũng cười.

Khiêu vu xong cô đi ra 1 nơi vắng vẻ.

Bữa tiệc cũng chẳng phải cho cô trủ trì mặc dù đươc tổ chức ở nhà cô.

Nơi vắng vẻ này thực chất rất đẹp.

Là vườn hoa do cô trồng.

Nhiều loại quá.

Hoa cô thích nhất là hoa cỏ may

Phải cô thích nó vì nó mang cho cô cảm giác buồn.

Người cô yêu rời xa cô đã rất lâu rồi

.

.

.

.

.

...: hừm, chắc thế này được rồi

Người kia đứng dậy rời khỏi ghế nhìn nó với vẻ mặt hài lòng rồi dời đi.

" này, tôi vừa viết ra 1 câu chuyện tiểu thuyết.

Tôi mong nó sau khhi hoàn thành sẽ đc xuất bản sớm"

" Thế nhân vật chính là gì" người đàn ông ở trong phòng bếp đang cắt rau hỏi

" Tên là Việt Nam còn được gọi là tiểu thư Vie."

" kết truyện sẽ đẹp chứ"

" ko đâu"

"ừ"

Hãy đoán xem người đó là ai
 
Countryhunam (Allvietnam)
Thông báo


Tôi viết ra 1 bộ truyện mới mong các bạn ủng hộ

tên: Xuyên vào tiểu thuyết bất tài!

Ta đảo lộn nó

Bộ xuyên ko vào thế chiến thứ 2 sẽ tạm Drop.

Lúc tôi ngoi lại bộ này sẽ có vài chap ra cùng lúc nhé 👌

Tôi biết là sẽ có người thấy nó ko có đầu đuôi nhưng đây là đứa con tinh thần của tôi lên mỗi khi hiện thông báo tôi nghĩ là động lực sẽ quay lại để tôi viết tiếp

Đừng sang kia đọc vội đang xây chưa hoàn thành đâu
 
Back
Top Bottom