Việt Nam đã ngừng khóc nhưng cả hai vẫn ôm nhau.
Bỗng cô cảm thấy thân thể người trước mặt có chút run run.
Việt Nam:" Boss ngài ko sao chứ ?"
Không nhận được câu trả lời, cô buông người ra. bây giờ y đang ôm đầu vẻ mặt đau đớn hiện lên.
Mặt biến sắc, y ngã ngửa ra sau ghế dãy giụa.
Việt Nam hoảng hốt nhưng do bất cẩn đã bị y đạp cho 1 phát khi đang vật lộn với cơn đau.
Cú đạp này quả thật rất đau, cô còn bị văng ra đầu đập vào tủ sách sau đó.
Đầu chảy máu do mấy miếng thủy tinh.
Nhưng cô mặc kệ chạy đến chỗ y cố gắng ôm y lại rồi ra sức hét to.
Việt Nam:" người đâu, Boss sảy ra chuyện rồi...... mau đến đây" cô dùng hết sức bình sinh của mình hét cái rõ đau cổ họng.
Cạch
Bịch
China:" ngài ấy có chuyện gì" hắn là người vào đầu tiên.
Trước mắt hắn là đống đồ đạc bị vỡ hai người bất tỉnh nhân sự.
1 người nằm dưới đất máu còn đang chảy ra từ đầu, 1 người nằm trên ghế khuôn mặt nhăn nhó trắng bệch.
Cuba bước vào tiếp theo đó là những người khác.
Mặt Trận còn cầm hẳn AK xông vào.
Với tính nghề nghiệp,Cuba nhanh chóng vào xem tình hình cho 2 người.
Xem cho Ussr xong quay sang chỗ Việt Nam.
Anh nhẹ nhàng đặt đầu cô lên đùi mình.
Chiếc quần quân đội đã thẫm màu hơn khi bị máu của Việt Nam thấm vào.
Cuba:" Japan, mau đi lấy cán đi.
China và Mặt Trận đưa Boss đến phòng y tế" anh cứ thế chỉ huy mà chẳng ai phản đối.
Skip time.....
Việt Nam lờ mờ nhưng chưa mở được hẳn mắt ra, giờ trong mắt cô mọi thứ đều có 2 đầu còn khá choáng.
Cô còn thoáng thấy bóng ai đó.
Người đó đi đến gần cô nhìn chằm chằm cô.
Người này có da màu đỏ, hình như là country.
Còn có dấu thập ở trước mặt nữa.
Cô thấy có chút quen quen nhưng chẳng thể nhớ nổi.
...:" xin chào"
Việt Nam:"...."
Người cô như tảng đá, nặng chết đi được đến mồm còn ko mở được người đó lại còn nói xin chào.
Người đó như hiểu được ý tới đỡ cô dậy.
Mắt cũng hết choáng cô nhìn rõ thấy người trước mặt mình.
1 người đàn ông với khuôn mặt chuẩn men lì nhưng hơi đáng sợ.
Cô cứ nhìn, người đó cũng nhìn
Việt Nam:" xin chào, anh là ai thế?"
...:" Nazi..." hắn cứ thế tự nhiên đáp theo mà con người này hông sợ hắn à.
Nazi:" cô biết tôi là ai không"
Việt Nam:" ko" trả lời ngắn gọn 10 điểm về chỗ.
Nazi:" ồ, không biết thật sao cô rõ ràng là ở bên cộng sản cơ mà.
Sao lại ko biết ta được chứ".
Hắn buồn rồi đấy, cô ko biết hắn thật à hay đang giả ngu nhỉ
Việt Nam vẫn ngồi im đấy chẳng nói gì cả.
Cốc cốc
nazi:" vào đi "
Cạch
1 người đàn ông bước trung niên bước vào, trên tay còn cầm tờ giấy.
Người này bước vào đã ngay lập tức cúi đầu xuống chào hắn.
Hắn gật đầu ra hiệu thì người đàn ông đó mới thẳng lưng lại.
???:" thưa ngài, nếu ngài muốn tra hỏi ả kia thì......... thì sẽ ko được gì đâu ạ.
Ả ta có khả năng mất trí nhớ do va đập mạnh thưa ngài"
Hắn hơi nhíu mày vì tên kia gọi cô là ả, tự nhiên hắn có cái cảm giác này.
Cô vẫn ngồi đấy mặt cúi gằm xuống.
Mái tóc dài xõa xuống che đi luôn cả bên mặt.
nazi:" rồi, lui đi"
Hắn ta bước lại gần Việt Nam hơn. dù mùi thuốc sát khuẩn vẫn còn quanh đây nhưng hắn vẫn ngửi thấy thoang thoảng mùi gì đó dễ chịu từ người cô.
Bị thu hút bởi mùi hương ấy, hắn ngồi lên giường tay ko chủ động được ôm Việt Nam vào lồng ngực dắn chắc của mình.
Vùi đầu vào cổ cô hắn tham lam hít lấy hít để, tay dần siết chặt thân thể cô lại khiến cô khó thở. hai tay đập vào ngực hắn mới thả lỏng ra đôi chút.
Đầu để lên vai cô thì thầm với chất giọng lạnh băng nhưng cũng ít phần dịu dàng. hắn thề hắn lần đầu làm vậy với ai đó đấy, có lẽ hắn thích việt Nam rồi.
nazi:" ở yên trong đây, đừng có mà chạy đi đâu hết "
Nói rồi hắn bỏ cô trong luyến tiếc.
Bước tới cửa hắn còn nhìn lại người con gái ấy.
Bên cộng sản
Cuba:" đi lấy gạc và cán y tế mau lên................. cậu kia mau đi giúp người"
Cậu cứ vậy đứng giữa đám đông và đống đổ nát.
Ussr còn chưa tỉnh dậy bọn Phát xít đã bất ngờ tấn công dồn dập còn mang theo cả Việt Nam nữa.
Cậu thề lúc đó chỉ có mỗi mặt Trận cầm khẩu súng AK còn đâu tay không mà chốn đạn.May mà bọn chúng bắt được Việt Nam thì đồng loạt rút quân.
Chắc chắn trong nội bộ có gián điệp của phe địch.
Bên Việt Nam, cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên đầu còn quấn lớp băng trắng.
Bây giờ là đêm nên rất lạnh.
Cô cứ thế mà thiu thiu ngủ từ bao giờ.
Đầu tựa vào cửa sổ nó phản chiếu hình ảnh của cô.
Có vẻ sau khi bị Ussr đá cho phát thì cô đã mất trí nhớ và chẳng nhớ gì ngoài tên mình kể cả Đông Lào ( bị lãng quên ).
Trong giấc mơ, xung quanh cô toàn 1 màu đen......
ánh sáng nhỏ bé dẫn đường cô.
Cô chạy theo và dừng lại trước người con trai giống cô đến kì lạ.
Quanh người con trai đó toàn là hoa đang phát sáng, nằm ngủ 1 cách yên bình.
Nó thật biết cách thu hút người nhìn mà, sau khi nhìn nó vài phút cô cảm thấy mình bị mê mẩn.
Không tự chủ được tiến đến gần quỳ xuống rồi lấy đôi bàn tay mình đặt lên má chàng trai kia.
Người đó bị đánh thức bất chợt mở mắt, đôi tay cứng cáp bắt lấy bàn tay nhỏ bé kia.
Từ từ ngồi dậy nhìn người kia.
Hai người mặt đối mặt.
Việt Nam có chút lúng túng:" A tôi xin lỗi" mặc dù đây là giấc mơ nhưng nó đỗi qua chân thực đi
Người kia nên tiếng đáp trả lại" chị không nhớ em sao, chị Việt Nam"
Vừa nói xong 1 dòng kí ức hiện về giữa cô và chàng trai này cô bất giác mở miệng " Đông.....
Lào".
Đông lào vui vẻ ra mặt cười hớn hở " chị vẫn nhớ em đúng ko" anh đây đang mong chờ câu trả lời.
Việt Nam:" tôi chỉ nhớ mang máng cậu thôi" tay cô vẫn đang được bàn tay đó nắm chặt và để lên má.
Cô đang cố gắng rút tay ra.
Đông Lào cảm thấy sự khó chịu và ngượng ngạo của cô lên cũng bỏ tay ra.
Anh bắt đầu kẻ lại sự tình và việc cô xuyên đến đây.
Cô gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.
Không gian cũng được thắp sáng lên toàn bộ màu trắng.
Nó giống như khu vườn hoa, những bông hoa tím đẹp ( mà tôi hay gọi là màu tím mộng mơ) treo từ trên trần xuống.
Dần dần, bao quanh hai người toàn sắc hoa..... thật sự biến thành khu vườn toàn hoa rồi.
Đông Lào vẫn kể cô vẫn nghe.
Căn phòng không gian giờ đây đã thay đổi diện mạo, ngoài ra còn tạo 1 không khí lãng mạn giữa hai người.
Đông Lào:" chị hiểu chứ.... em đã nói hết cho chị rồi và tên chị gặp hôm nay chẳng tốt lành gì đâu "
" Hãy gọi em khi cần " dần tan biến để lại cô ngồi bơ vơ giữa khung cảnh thơ mộng.
Cô cũng tan biến, trở lại thực tại.
Khi tỉnh dậy, cô chẳng còn ngồi ngủ nữa mà là nằm.
Quay đầu sang bên thì thấy thân ảnh người con trai đang cầm sấp giấy, chăm chú đọc nó miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Ngồi dậy bước xuống giường, người kia cũng chú ý đến cô.
nazi:" tỉnh rồi à" hắn ngước mặt nên, đưa đôi mắt sắc sảo chứa chút dịu dàng nhìn cô
Việt Nam:" ừ " cô nghĩ mình lên tăng động 1 chút
" tôi muốn lấu ăn"
Hắn ta im lặng nhìn cô " được, đừng bỏ độc"
Việt Nam:" ko đâu"
nazi:" cô vẫn nhớ cách nấu sao hay đang giả vờ"
Việt Nam:" làm gì có "
" Tôi chỉ cảm thấy lên tin tưởng anh thôi, tôi thật sự chẳng nhớ gì cả"
nazi:" rồi tôi dẫn cô đi" hắn ta thở dài.
Cô cũng là bị hắn bắt ở khoảng vài tuần rồi đi, bây giờ mới thấy cô nói nhiều vậy
" Tôi cần thay đồ"
nazi:' Tôi ra ngoài chờ" hắn đứng lên cầm theo tập giấy bước ra ngoài rồi đóng cửa lại
Cạch
Tiếng đóng cửa vang lên, cô xuống hẳn giường đi vào nhà tắm thay bộ đồ dành cho phát xít nhưng là nữ.
Cô giờ đã là người của phát xít vào tuần thứ 2 khi bộ ba nhìn thấy cảnh này
...:" Hey Madchen , was machst du hier ?
Brauchts du hilfe ? ( này cô gái, em đang làm gì vậy nhỉ? có cần anh giúp không ?)
Việt Nam:" Nein" ( không)
Cô làm mặt lạnh trả lời bằng tiếng Đức.
Đừng hỏi vì sao cô nhớ.
Vì Đông lào đã truyền lại cho cô những kiến thức về võ cũng như các loại tiếng mà cô đã học.
Cả khả năng ngoại giao nữa và cũng đừng hỏi vì sao cô có thể đi lại tự do.
Thực ra là đi lại trong hành lang mà thôi.....( tác giả cho đấy)
...:" Komm schon , du bist nur eine prostituierte, die dem Nazi dient.
Sei night stolz ( thôi nào, cô cũng chỉ là con đ*** phục vụ ngài Nazi thôi.
Đừng tự cao )
Tên này bắt đầu tiến gần cô.
Tay lăm le định chạm vào thân thể ngọc nhà thì cô đã nhanh tay hơn vật hắn xuống đất, bồi thêm mấy cú vào mặt gã sau đó bỏ đi để lại hắn nằm quằn quại dưới đất. ba người đứng xa nhìn vào kinh ngạc không thôi, nhất là JE và Nazi.
Nazi nghi ngờ cô là gián điệp vì cô mất trí nhớ thì đâu có thể đánh nhau được ( sao lại ko được anh ).
Còn JE, tai và đuôi hắn cứ ngheo nguẩy y như con trai hắn vậy làm cho IE đứng bên cạnh chỉ muốn lấy cái gì đó cắt đi hai cái thứ kia
=============================================================================
câu hỏi:
1.
Vâng trong tiếng nhật là gì ?
2. con của IE là ai ?
3. các bạn thi có tốt không ?(●'◡'●)
Tôi nghĩ các bạn đọc xong chẳng hiểu gì đâu nhỉ. tôi viết kiểu gì ý, chẳng rõ ràng (;'༎ຶД༎ຶ')