Khác [CountryHumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
308912073-256-k422571.jpg

[Countryhumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
Tác giả: TruongNgoc267
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: HarukaUshikawa

NVC: Việt Nam / PHD: America, Russia, China, Japan, Ussr, Nazi, Japan Empire, Canada....

Thể loại: Xuyên không, Học đường, Hành động, Ma pháp,...

Việt Nam đọc được một bộ tiểu thuyết trên mạng mang tên "Tình Yêu Thời Tận Thế".

Với cái motip cẩu huyết cùng sự OOC đéo thể chấp nhận được cậu đã gửi nó cho vài người đọc chung để ức chế chung.

Sau đó cả đám tập hợp lại chửi China vì bộ tiểu thuyết là hàng Made in China.

Chửi đã thì đường ai nấy đi.

Chỉ là tối hôm đó... không ai ngờ rằng họ lại xuyên vào bộ tiểu thuyết khốn nạn đó 🙂))

Chuyện gì sẽ xảy ra?

Việt Nam cùng những người đồng chí xuyên không cùng mình liệu có trở về được thế giới thật sau khi lật đổ nữ chính và thay đổi cuốn truyện không?!

Mời đón xem!

Lưu Ý: Sai chính tả, Ngôn từ thô tục.

Không Re-up dưới mọi hình thức.

Truyện viết cho vui không có ý xúc phạm bết kì quốc gia nào.

Chắc không Cp đâu...

Nhân vật chính là Việt Nam nhưng đôi khi cũng sẽ thay đổi góc nhìn sang nhân vật khác nhé.



xuyên-không​
 
[Countryhumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
Chương 1


Vào một ngày đẹp trời nọ, Việt Nam vừa ăn xong tô phở thì quá chán vì không có chuyện gì để làm.

Đã nhiều năm trôi qua, Việt Nam nay đã trở thành một cường quốc khó ai động vào.

Công việc cũng nhiều nhưng vì cậu đã giải quyết xong cả rồi nên...

Cậu quyết định lên mạng đọc truyện đồng nhân, ngôn tình các kiểu.

Việt Nam đã tìm thấy một bộ truyện đang khá nổi trang mạng mang tên:

"Tình Yêu Thời Tận Thế"

Cậu đã háo hức vào đọc khi thấy tiêu đề có vẻ bánh cuốn nhưng cậu đã quên đọc nơi ở của người viết ra nó.

MADE IN CHINA 🙂))

Và sao đó?

"...DITME MÀY CHINA!!!!"

Một tiếng hét vang trời vang lên.

Việt Nam ngồi chửi một hồi vì nội dung cẩu huyết cũng như sự xuyên tạc của bộ truyện thì quyết định gửi nó cho một vài người khác.

[Hội Anh Chị Em Quốc Dân 🙂]

[Hoàng Sa & Trường Sa Là Của Tao đã gửi một đường Link: ...]

Nhà Không Có Gì Ngoài Điều Kiện: [Gì thế Nam?]

Con Hủ Trong Sáng Của Năm: [Ù?

Lâu quá mới thấy anh ngôi lên đó @America]

Hàng Xóm Uy Tín: [Chào buổi tối mọi người]

Sẵn Sàng Phang Chết America Mọi Lúc: [???]

Hoàng Sa & Trường Sa Là Của Tao: [Mọi người đọc đi rồi biết.]

Tối hôm đó, America, Japan, Russia và China bằng cách vi diệu nào đó đã có mặt tại đất nước hình chữ S đầy tươi đẹp.

"...Rất vui khi thấy mọi người có mặt ở đây nhưng sao đến nhanh vậy???"

Việt Nam vừa bưng mấy tách trà đá ra vừa hỏi, trên bàn là đĩa bánh xèo đã vơi một nữa cùng một vài món ăn khác.

"Đi du lịch."

Đồng thanh

'Vãi cả đi du lịch.'

Việt Nam ngồi xuống ghế nhìn nét mặt của từng người, mặc ai cũng hầm hầm riêng China thì trông xanh xao hẳn.

"Mọi người đọc xong cái bộ tiểu thuyết đó rồi phải không?"

Cậu vừa cuốn bánh xèo vừa hỏi.

"Ừ."

America, Russia và Japan đồng thanh, đôi mắt sắc lẹm nhìn China.

"Thế có ai muốn nói gì không?"

"Có!"

"DUMA!!!

Tao bên ngoài đẹp trai bên trong nhiều tiền nhà mặc phố bố làm to vô đây thì bị biến thành một thằng vô dụng ẻo lả thì không nói đi!!

Nhưng thế đéo nào mà tao lại chết một cách lãng xẹt vậy nè!!"

America hét lên đầy giận dữ.

"Mày thì đỡ rồi?

Mị xinh đẹp thế này mà con quỷ cái đó dám nói mị là đứa xấu như ma á?!

Đm!!

Mị còn chết lãng hơn Ame nữa chứ?!!"

Japan vừa nói vừa nhấc ly trà đá lên uống.

"Tao được miêu tả là thông minh là thiên tài mà sao tao lại đi yêu con não tàn, gải tạo, bánh bèo đó???

Còn hi sinh vì nó nữa chứ!!?"

Russia nói, Japan nhanh chóng đưa ly trà đá cho anh ta hạ hỏa.

"Có gì muốn nói không CHINA?!?!?"

Việt Nam, America, Japan, Russia đồng thanh hét

"...Tao thề là tao không biết gì hết á!

Mà tao cũng dích chứ đâu phải mình mấy người!?"

China nhanh chóng biện minh.

"Mị mà xuyên vô đây được thì mị sẽ lật ngược tình thế và cho con nữ chính một trận cho hả dạ!"

Japan nghiên răng.

"Tao cũng vậy."

America đưa tay với lấy cuốn bánh tráng trên đĩa.

"Y chang."

Russia và Việt Nam đồng thanh nói.

Sau đó, cả bốn người vừa ăn uống vừa chửi rủa China thêm một hồi.

'Khi nào về nước phải bắt con quỷ tác giả vào tù mới được.' China vừa nghĩ vừa nghe chửi từ những người đống chí đang ngồi cùng mình.

Ăn uống no nê xong, chửi cũng đã chửi xong, thế là đường ai nêy đi.

Việt Nam thì về nhà của cậu.

Bốn người kia thì về khách sạn mà họ ở.

Nữa đêm...

Việt Nam đang ngủ thì bị tiếng ồn làm cho giực mình tỉnh dậy, cậu phát hiện ra bản thân hiện tại đang ở một không gian trắng xóa, ở cùng cậu còn có bốn người kia.

"Tỉnh rồi hả Nam.

Ổn đấy chứ?"

Russia thấy cậu tỉnh lại thì tiến tới hỏi thâm.

Ba người kia cũng nhanh chong im lặng rồi đi lại chổ Việt Nam.

"Ừm... chuyện gì...?"

"Tụi này cũng chẳng biết.

Đang ngủ giậc mình tỉnh dậy thì ở đây rồi."

America giải thích.

Đột nhiên, một màn hình màu xanh lam lơ lửng đột nhiên hiện lên.

[ Chấp nhận xuyên vào thế giới song song?]

[Có] [Không]

Cả năm người kiểu: "....Wtf???"

"Cái đéo gì...?"

America nhìn vào màn hình với gương mặt phức tạp.

"Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?"

Việt Nam khó chịu xoa xoa thái dương.

[Xin chào!]

"?!"

[Tôi là Hệ Thống V.A.R.C.J-1658 rất vui được gặp mọi người.]

"Oi, giải thích chuyện này nhanh!"

Ame và Rus gằng giọng

China và Japan điều nhìn vào cái màn hình màu xanh bằng ánh mắt sắc như dao.

Việt Nam thì nhíu mày tự hỏi bản thân đã gây nghiệp gì mà lại ở đây.

[Mọi người sẽ được đưa tới thế giới song song để cứu vớt cuộc đời bị gò bó ở thế giới đó của mọi người.]

[Các bạn sẽ làm nhiệm vụ và trải nghiệm cuộc sống mới.]

Bầu không khí bỗng trầm xuống.

Mọi người nhìn nhau và bắt đầu thảo luận.

"Tao thấy vụ này đáng nghi lấm.

Chẳng an toàn gì cả, hay từ chối đi."

Japan là người đầu tiên lên tiếng.

"Ừ, tao đồng ý.

Vụ này đáng nghi vãi lonz."

Ame tiếp lời.

"Tốt nhất là từ chối."

China cuối cùng đã lên tiếng.

[Mọi người cũng có thể gặp lại các Quốc kì chết đấy.]

Hệ Thống vừa dức lời, tất cả mọi người đều mở to mắt quay lại định hỏi lại lần nữa thì thấy cảnh Việt Nam đang ấn điên cuồng vào cái nút [Có], tới mức mà tưởng chừng như nó đã liệt từ đời nào.

"Đjtme tao đồng ý!!

Cho tao xuyên nhanh!!

Cho tao Xuyên nhanh!! cho tao GẶP BOSS NHANH!!!"

Vừa nhấn cậu vừa gào lên

America, China, Russia và Japan hoàn toàn cạn cmn lời.

Họ đã quên mất một điều là...

VIỆT NAM LÀ THẰNG SIMP TRÚA BOSS USSR!!!

"...mà chúng tôi sẽ xuyên qua thế giới nào thế?"

Russia tò mò hỏi.

[...nói đừng buồn nhé.]

Đuma... có điềm!

["Tình Yêu Thời Tận Thế" 🙂))]

"...Tao rút lại lựa chọn được không?"

Cậu hỏi.

Nếu thực sự xuyên vào đó thì việc được gặp Boss là 50/100 vì cuốn tiểu thuyết chưa bao giờ nhắc đến Boss cả 😢

[Xin thưa là KHÔNG.

Mọi người sẽ được đưa tới đó sau khi chúng ta bàn xong hết mọi thứ.]

"Ơ?

Sao lại là mọi người?

Có mỗi Việt Nam nhấn thôi mà?!"

[Ai biết.

Sếp quy định chỉ có một cơ hội để chọn thôi à.]

'Ôi mẹ Âu Cơ, xuân này con không về được với người rồi :'(((.'

"Thôi cũng lỡ rồi... mà bọn tao phải xuyên vào cuốn tiểu thuyết chết tiệc đó à?"

[Không hẳn là vậy bởi vì sẽ có một số chuyện hơi khác với tiểu thuyết.

À, mọi người sẽ được trao cho 5 quyền lựa chọn năng lực tùy thích.]

"GIỮ NGUYÊN IQ VÀ SỨC MẠNH THỂ CHẤT!!!"

Ame lập tức gào lên.

Đm!!

Hắn ở trong cái tiểu thuyết đó hoàn toàn... hoàn toàn YẾU NHƯ SÊN!!!

"Không bị ảnh hưởng bởi các loại sức mạnh thôi miên, tẩy não!"

Japan bổ sung khi nhớ đến việc con nữ chính cướp được sức mạnh tẩy não ở gần nữa sau của cuốn tiểu thuyết.

"Miễn nhiễm với tất cả các loại độc."

[Và?]

"Hai cuối giữ nguyên đi?

Khi nào cần thì mình chọn."

China nhìn mọi người.

Không ai phản đối.

Việt Nam thì vẫn đang sầu đời vì không biết có được gặp Boss Ussr hay không...

[Ok~ Tạm biệt~]

"Hả—!?

Tao còn chuyện mu—"

________

Việt Nam ngồi dậy, cau có vì cơn đau đầu.

*Cóc cóc

"Nam, em ổn chứ?

Gặp ác mộng nữa hả?"

Một giọng nói vừa quen vừa lạ vang lên từ phía cửa.

Anh Mặt Trận...

Phút chóc, đôi mắt của cậu hơi nhòa đi.

Việt Nam trả lời.

"Em ổn ạ."

"..Được rồi."

Sau khi chắc chắn Mặt Trận đã rời đi, Việt Nam nằm phịch xuống giường.

Phải rồi... các Quốc kì chết vẫn đang sống ở đây... gia đình cậu vẫn còn sống...

Đột nhiên âm thanh của điện thoại vang lên, cậu cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, bật lên bấm vào bong bóng Chat.

America: [Còn sống không tụi bây?]

Ồ?

Có vẻ như hệ thống đã lập sẵn một nhóm Chat cho họ.

VietNam: [Tao còn sống.

Bây thế nào rối?]

Russia: [Sống nhăn răng.]

Russia: [À mà... cha tao còn sống nè bây ơi...]

Cậu mở to mắt không tin vào mắt mình.

Ngón tay Việt Nam nhanh chóng bấm vào bàn phím.

VietNam: [Nói lại lần nữa được không Rus?]

Cậu hỏi lại lần nữa.

TÍA MÁ ƠI!!!

MẸ ÂU CƠ, BỐ LẠC LONG QUÂN ƠI!!!

BOSS CÒN SỐNG KÌA!!!!

Russia: [Tao đùa chi ba cái vụ này?

Tao mới nói chuyện với ổng đây nè.]

America: [Trời má, tao đéo biết đối mặt với ổng sao luôn.

Sợ vãi lonz...]

Japan: [Ngài Ussr còn sống hẻ?

Gì kì dzậy???]

VietNam: [Sao thế Japan?]

Japan: [Mẹ tao, người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ và vô cùng tuyệt cmn vời aka Japan Empire ở thế giới này đã hôn mê sâu được mấy năm òi.

Tao hiện đang sống với ngài Nazi chúng mày ạ...]

America: [Đù.

Số nhọ dữ.]

VietNam: [Ủa mà thằng China đâu sao không trả lời toàn seen là thế nào?

Tin bố vác AK47 tới nả mày không?]

China: [Đm tao nè.

Hở tí là lại vác cây AK47 ra dọa tao.]

America: [Dọa gì?

Bữa tao thấy nó vác cây AK47 sang nhà mày thật đấy, mà may cho mày hôm đó tao với Japan sang chơi nên nó mới không qua được.]

China: [...Tình đồng chí mấy chục năm của mày vậy đấy à Nam?😢]

VietNam: [Đồng chí cc.

Tao khinh!]

Russia: [Ê, Ame nếu tao nhớ không nhằm thì mày đang ở nhà riêng phải không?]

America: [Phải, có chi không?]

Russia: [Dọn sẵn một phòng đi, tao sang ở chung.]

America: [Ủa qq???

Có nhà thì ở đi mắc đếch gì sang nhà tao???]

Russia: [À, ok.

Nếu mày muốn gặp cha tao cùng 14 đứa em cực kì dễ cưng của tao.]

America: [Dọn đồ đi.

Chiều bố mày sang rước.]

VietNam: [Ôi con lươn.]

Japan: [Ủa hình như bây giờ con quỷ cái kia chưa xuất hiện phải không mọi người?]

Việt Nam nhìn dòng tin nhắn của Japan thì lập tức kéo màn hình xuống đề xem ngày.

Thứ 7 ngày 17 tháng 7 năm 2027.

7 giờ 27 phút.

"...Ôi vãi."

Việt Nam cảm thấy có một sự trùng hợp vô cùng kì quặc ở đây.

China: [Đúng rồi, chúng ta vẫn còn một tháng nữa để quay lại trường nên con quỷ cái kia chưa xuất hiện.]

America: [Quá tuyệt vời 👏.

Danh tiếng của tao vẫn chưa bị nó hại 👏.

Vỗ tay đi anh em.]

China: [👏👏👏👏.]

Japan: [👏👏👏👏.]

VietNam: [👏👏👏👏.]

Russia: [👏👏👏👏.]

Japan: [À mà tao dọn sang ở chung luôn được không?]

America: [Gì nữa???]

Japan: [Ok, Nazi rất vui lòng chào đón mày mỗi khi mày đến nhà tao :3.]

America: [Đjtmeno.

Còn đứa nào muốn sang nhà tao ở ké không nói luôn đi!]

China: [+1]

VietNam: [+1]

America: [...tao dỡn thôi bây ơi.]

China: [Tao không ưa ông già tao.

Với lại tao trong đây khá yếu, mờ nhạt nên hay bị mấy quỷ nhỏ trong nhà bắt nạt lắm.

Giờ tao xuyên qua thì lạn quạn là có án mạng chết 🙂))]

China: [Mà chắc người chết đầu tiên là ông già tao quá.]

America: [...Con có hiếu.]

VietNam: [Tao sống một mình riết quen rồi, giờ tự nhiên gặp lại cha với mấy ông anh không quen.

Sợ bị phát hiện lắm.]

America: [Có nhiêu đó thôi á hả?]

VietNam: [À, nếu mày muốn gặp anh Mặt Trận đến thế thì tao cũng đành...😔]

America: [Chiều tao qua rước.

Dọn đồ sẵn đi.]

[CÒN TIẾP]

Số từ: 2133
 
[Countryhumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
Chương 2


"NAM XUỐNG ĂN CƠM!!"

Tiếng của Mặt Trận hét lên từ dưới nhà khiến cậu không khỏi giật mình.

"Vâng!"

Việt Nam đặt điện thoại xuống, chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt rồi chỉnh lại biểu cảm của mình.

Bởi vì... trong tiểu thuyết, "cậu" chính là một kẻ ngốc nghếch dễ tin người, dễ bị người gạt và rất rất yếu nha ~

Đjtme giờ tao xuyên qua rồi thì mày có nằm mơ cũng đếch có cửa chơi lại với tao đâu con nữ chính mất dạy.

Cậu cười ngốc chạy xuống nhà, trong bếp, mâm cơm đã được chuẩn bị trên bàn, ngồi đó là những người mà cậu tưởng sẽ không bao giờ gặp được nữa.

Việt Nam hít một hơi, ngăn những cảm xúc mà cậu đã giấu kín đang nổi lên trong tâm trí mà ngồi vào ghế.

"Nam, con ổn chứ?

Trong con xanh xao quá..."

Đại Nam khẽ nhíu mày

"Phải đấy Nam, trông em hơi khác bình thường đấy!"

Mặt Trận cũng tiếp lời

Chỉ có Việt Hào là vẫn giữ im lặng nhìn chằm chằm vào cậu lẩm bẩm gì đó.

Việt Nam cười cười trả lời: "Con ổn ạ!

Chỉ là gặp ác mộng thôi!"

Nghe vậy, Đại Nam và Mặt Trận nhìn nhau rồi phì cười.

"Thật là, em lớn già đầu rồi đấy!"

Mặt Trận xoa đầu cậu.

Việt Nam có hơi bất ngờ vì đã lâu cậu không được xoa đầu, nhưng rồi cũng cười hùa theo.

"Ơ hay, em mới 16 tuổi thôi đấy!"

Cậu phản bác

"Vẫn chưa tới tuổi vị thành niên."

"💢"

Việt Nam vẫn cười và ngay sau đó cậu thúc một cú vào sườn của Mặt Trận.

"Hự!"

"...con ổn không?"

Nhìn thằng con cả đang ôm sương sườn, Đại Nam ngồi im lặng nhìn thằng con cả với con út giỡn nãy giờ cũng chịu lên tiếng.

"C, con ổn."

"Được rồi, không giỡn nữa ăn cơm đi."

. . .

Sau khi ăn xong, cậu nhanh chóng chạy vụt lên phòng.

Để lại ba cha con Đại Nam ngồi dưới phòng khách.

"Con / ông anh ổn không?"

Đại Nam và Việt Hòa hỏi.

Anh chỉ im lặng nhìn lên cầu thang, xác nhận rằng Việt Nam đã về phòng thì vén áo lên để lộ vết bầm tím nơi mà Việt Nam thúc vào người Mặt Trận.

Đại Nam và Việt Hòa thấy thế thì ngạc nhiên.

"...từ khi nào mà lực của thằng nhóc mạnh vậy?"

Việt Hòa lầm bầm

Đại Nam thì nhìn vào vết bầm tím, rồi lại nhìn lên cầu thang.

Ông thở dài rồi cười nhạt.

"Có vẻ như thằng bé đã bí mật làm gì đó sau lưng chúng ta rồi."

Mặt Trận cũng gật đầu.

Điều đó có thể liên quan tới việc tại sao sắc mặt của thằng bé lại có vẻ xanh xao hơn bình thường.

Dù không biết Việt Nam đang làm gì, nhưng cả ba cũng chỉ im lặng và âm thầm ủng hộ Việt Nam.

Đứa con / em út của họ có vẻ đã trưởng thành.

. . .

4 giờ chiều hôm đó, Ame đã thực sự lái xe đến đón Việt Nam.

Nam sau khi ôm chào tạm biệt cha Đại Nam, anh Mặt Trận cùng anh Việt Hòa thì cũng lên xe rời đi.

Lạy mẹ Âu Cơ, lúc xin tách ra ở riêng còn khó hơn việc bắn hạ mấy con B52 của thằng Ame nữa.

Mặc dù cả nhà cũng sẽ gặp nhau khi quay lại trường nhưng vẫn phải mất khá lâu để Việt Nam xin tách ra.

Anh Mặt Trận còn tặng Việt Nam hẳng 2 cây AK47 kèm với lời dặn: "Thằng đó mà âm mưu gì thì nã sọ nó cho anh!" luôn mới chất.

Việt Hòa thì... nghe tin cậu ở cùng mấy người bạn thì không nói gì, mà nghe đến tên thằng America là phụ cậu dọn đồ luôn 🙂))

Đuma dù ở đâu thì ổng vẫn bán đứng em ổng.

Mà... cái này thì cậu nên vui mới phải...?

Còn hiện giờ thì cậu đang ngồi trên xe của Ame.

Đáng ra nó là người lái xe nhưng vì sáng giờ nó chạy qua chạy lại đi rước mấy đứa kia nên giờ mệt vì thế Việt Nam sẽ là người lái.

Còn thằng Ame thì ngồi bên ghế lái phụ.

.

.

.

.

.

.

.

.

"ĐM!!

CHẬM THÔI NAM ƠI!!!"

Ame gào lên trong cơn hoảng loạn.

"Mày phải tin tao!"

"ĐJTME CHẬM THÔI!!!

Ê!

Ê!

Ê!

CỘT ĐÈN KÌA!!

ĐUMA CHẬM THÔI NAM ƠI!!

TAO LẠY MÀY!!!"

"Đuma, mày phải tin tao chứ Ame?!"

"TIN MÀY CHO CHẾT HAY GÌ?!

CHẬM LẠI NHANH!!"

"MÀY PHẢI TIN TAO MẼO À!!!"

"BỐ MÀY ĐÉO TIN!!

CHẠY CHẬM THÔI!!!"

"Ê NHÀ TAO KÌA!!

CHẬM LẠI NHANH!!

CHẬM LẠI!!!

ĐM!!

BÂY ƠI CỨU TAO!!!"

Việt Nam nở một nụ cười.

Tay thuần thục quay bánh lái, chân nhấn phanh.

KÉTTTTTTT—–—!!!

Ngay sau đó, chiếc xe đã nằm ngay ngắn trong sân nhà của America.

Bên ngoài đường vẫn còn in dấu bánh xe và dường như cậu có thể thấy khói bốc lên.

Russia, Japan và China đi ra ngoài xem tình hình thế nào sau khi nghe thấy tiếng hét thất thanh của Ame cũng như tiếng xe dừng đột ngột.

Đập vào mắt họ là cảnh tượng Việt Nam nở nụ cưới tươi rối bước xuống xe và thằng America, người cũng vừa bước xuống với gương mặt tái mét.

Ame cất giọng run rẩy nói: "G, gọi xe cấp c, cứu đi..."

Vừa nói dức câu thì nó ngất xỉu.

"..."

Trong phút chóc, cả Russia, Japan và China đều đã thống nhất với nhau dù cả ba không hề nói gì.

'Không bao giờ để Nam lái xe!!!'

Rus bình tĩnh đi lại trước mặt Việt Nam, đặc một tay lên vai cậu và nói: "Đừng bao giờ lái xe nữa nha Nam..."

Phía sau, Japan nhanh chóng rút điện thoại ra gọi xe cấp cứu cho thằng bạn xấu số của mình.

China thì đi lại kiểm tra tình trạng của Ame.

Xin hỏi Việt Nam có tổn thương không?

Xin thưa là có nhưng mà Nam không có nói 🙁

. . .

"Tao đéo thể ngờ được là tao sẽ nhập viện khi chưa đầy một ngày kể từ khi xuyên qua đây."

Ame nằm trên giường, gương mặt bất mãn nói.

"Thôi, tao xin lỗi mà."

Cậu ngồi cạnh giường bệnh với gương mặt hối lỗi.

Cạch.

Xánh cửa được mở ra, Russia và China bước vào.

"Tao có mang cháo cho mày nè Mẽo."

Rus nói giơ bịch cháo lên.

Ame nhìn bịnh cháo của Rus mà chỉ hận không thể đứng dậy phang bể đầu thằng nghiện Vodka kia.

Việt Nam: "..."

ôi vãi lúa, cho Rus 10 điểm sáng tạo 🙂

Vâng, Rus mang cháo theo.

Nhưng cháo lại được đựng bằng lư hương mấy má ạ.

"...Đjtme mày thằng khốn nạn."

Ame nói

Rus chỉ cười không nói gì mà nở một nụ cười đầy sự khinh thường.

China thì cười khúc khích, cả hai bước tới và nhấc ghế ngồi, bịch cháo thì để trên bàn.

"Ê bây chơi tiến lên không?"

Cậu hỏi, lôi từ trong túi áo ra một bộ bài tây.

"CHƠI!"

Cả ba đồng thanh.

"Mà có ăn tiền không?"

"Câu đó tao thấy Nam hỏi mới hợp lí."

"Đjtmemay Ame.

Thôi đéo chơi nữa."

Câu bựa bội nhét lại bộ bài vào túi áo, má, ý chửi tao nghèo hay gì?

"Ủa???

Alo???"

Ame quay sang nhìn cậu đầy hoang mang.

*Rầm!

"Ê Mẽo, tao mang trái cây cho mày nè!"

Người con gái duy nhất trong đám, Japan vừa có hành động vô cùng duyên dáng là đạp cửa bước vào.

"Cái cửa có tội tình gì với mày hả Japan?"

China nhìn cái cửa đầy sự thương xót.

"Mày là con gái đấy.

Đi đứng nết na chút đi Japan à."

Rus nhìn Japan cằn nhằn.

"Kệ mọe tao, đếch cần chúng mày quan tâm nhá."

Japan bày ra bộ mặt khinh bỉ, đi đến cạnh giường, đẩy China ra khỏi ghế của cậu ta rồi ngồi lên như đúng rồi.

"Ủa ghế tao???"

"Ghế mày thì sao?"

"Ê bây?"

China quay sang ba thằng bạn của mình.

"Đéo phải chuyện của tao."

Cả Việt Nam, Ame và Russ đồng thanh.

"🙂"

"Bạn thân gì như c*c ý."

"Thân ai nấy lo mày ơi."

Việt Nam cười nhếch mép

China tặc lưỡi rồi lấy cái ghế khác ngồi.

Cả đám ngồi nói chuyện với nhau vừa ăn trái cây mà Japan mang tới.

Khoảng 5 giờ 15 phút thì cửa bỗng mở ra.

Và người đến không ai khác ngoài gia đình thằng Ame.

Mà Việt Nam phải công nhận, cái gia đình này cập nhật thông tin chậm ghê.

Thằng Ame nó nhập viện hồi 4 giờ 27 phút mà tới giờ 5 giờ mấy rồi họ mới xuất hiện.

Thấy gia đình nhà người ta tới, cậu cùng mấy đứa kia cũng lẳng lặng đi ra chừa không gian lại cho gia đình họ.

America: "..."

Bây đi thật luôn đấy à...?

Đôi ngươi màu xanh của Ame ánh lên sự tuyệt vọng khi thấy gia đình mình bước vào và mấy đứa bạn mình rời đi.

Gia đình ở thế giới cũ vốn đã không mấy hòa thuận... sang đây thì nó lên hẳng một cấp độ mới làm Ame chả muốn gặp mặt tí nào, với lại "hắn" ở đây cũng không thân thiết gì với cái nhà này.

Bầu không khí trở nên gượng ngịu khi thằng China đóng cửa lại và nở nụ cười khinh khỉnh.

Má nó tức á!

.

.

Sau gần 5 phút im lặng thì Ame bắt buộc phải lên tiếng vì hắn sấp phát điên vì sự im lặng đến ngộp thở này.

"Chào..."

Cả năm người kia khẽ người nhau.

Mẹ hắn - France cũng ngập ngừng lên tiếng.

"Ame con thấy thế nào rồi...?"

"...Sấp phát điên vì bầu không khí chết tiệc này đấy ạ."

Hắn trả lời sao cho giống với "America" nhất có thể.

Ame bên ngoài thì có vẻ cáu kỉnh và khó chịu nhưng bên trông là 7749 lời xin lỗi mẹ hắn.

"Ồ..."

"Con không nên nói thế với mẹ con America!"

UK nói với chất giọng hơi có phần ra lệnh.

Hắn khẽ nhíu mày, mẹ kiếp ngay cả cái cách nói chuyện cũng giống.

"Thôi mà cha, anh Ame đang không khỏe trông người nên mới vậy thôi."

Canada nói, cố gắng xoa diệu bầu không khí căng thẳng.

"Phải đó cha.

Anh Ame không khỏe nên mới thế!"

Australia và New Zealand cũng nhanh chóng hùa theo.

UK chỉ im lặng.

France thì âm thầm thở phào nhẹ nhỏm vì UK không làm quá lên.

"Con ổn.

Không có gì thì mời về cho."

America lạnh nhạt nói.

'Mẹ kiếp, mình muốn ở một mình...'

Sau đó, họ rời đi và đương nhiên, người đầu tiên bước ra khỏi phòng không thèm nhìn lại là UK.

. . .

Ngày hôm sau, America kiểm tra lại tình trạng sức khỏe một lần nữa rồi làm giấy tờ xuất viện.

Bước ra khỏi bệnh viện, một chiếc xe sang trọng màu đen chạy đến trước mặt Ame.

Kính xe được kéo xuống và mấy đứa trông xe cũng ló mặt ra chào.

Thằng cầm lái là China, ghế phụ là Việt Nam và phía sau là con Japan và thằng Russia.

"Lên xe đi Ame."

Japan và Russia nhích qua một bên chừa chổ cho America.

Hắn cũng chẳng nói gì mà lên xe, chiếc xe bắt đầu di chuyển.

"Ê bây, hay giờ mình kiếm chổ nào ăn mừng thằng Ame ra viện đi!"

Việt Nam hí hửng nêu ý kiến.

"Cũng được đấy."

"Nhưng mà ăn ờ đâu?"

"Hay là tới cái quán là đám nguyên chủ hay tới?"

"Cho dễ bị phát hiện hay gì?

Kiếm cái quán nào mới mở ấy!"

Sau một hồi chạy vòng vòng thành phố thì cả đám quyết định tới nhà hàng mới mở ở gần trung tâm thương mại.

Tuy nhiên, khi đang trên đường tới đó thì...

[Xin chào các kí chủ!]

Một mà hình hiện ra trước mặt họ.

Việt Nam khẽ nhíu mày trước sự xuất hiện bất ngờ của Hệ thống.

China nhanh chóng tấp xe vào lề đường.

"Mày muốn gì?"

Rus cau có hỏi

[À thì muốn cảnh báo các kí chủ.]

Mấy đứa nhìn nhau đầy nghi hoặc.

[Có kẻ đã chen chân vào "cốt truyện" của thế giới này.

Vì vậy, có lẽ nữ chính sẽ xuất hiện sớm hơn dự kiến.]

"!!!"

[Hiện giờ chúng tôi sẽ tóm tắt lại một vài vấn đề mà các ngài phải làm.

Thứ 1: Các ngài sẽ phải tìm ra kẻ đã xuyên vào đây.]

[Thứ 2: Cứu vớt cuộc sống của các "ngài".]

[Thứ 3: Ngăn chặn ngày tận thế, tìm ra kẻ đã gây ra nó và lật đổ nữ chính.]

"Chỉ vậy thôi hả?"

Việt Nam xoa cầm đây nghi hoặc.

[Chỉ vậy thôi.

Các ngài cứ tự do làm việc, chúng tôi sẽ cố gắng hỗ trợ các ngài hết khả năng của mình.]

Nói rồi, hệ thống biến mất.

Mấy đứa nhìn nhau nhưng cũng nhanh chóng bỏ mấy vụ đó ra sau đầu mà tiến thẳng tới nhà hàng đã định.

Ừ thì, người ta có câu "Có thực mới dực được đạo" mà.

Ăn trước cái đã, còn cái vụ ai xuyên vô đây hay vụ con nữ chính sẽ xuất hiện sớm hơn dự kiến thì bỏ mẹ đi, tính sao cũng được chả chết ai.

Bước vào nhà hàng, cả năm đứa nhanh chóng tìm chổ ngồi rồi gọi món.

Hôm nay cả đám quyết định ăn món của Việt Nam nha.

Lẩu riêu cua đồng của Hải Phòng!

Người chọn món?

Còn ai khác ngoài Việt Nam chứ.

Mà hình như bà chủ cũng là người Việt thì phải, hơn nữa còn là dân Hải Phòng luôn nha.

Chưa gì mà cậu thích cái quán này rồi ~

"Ủa?

Ông anh làm gì ở đây thế?"

Trông khi mấy đứa đang ngồi vui vẻ nói chuyện với bà chủ thì từ đâu một giọng nói vang lên.

'...sao dạo này đi đâu cũng gặp âm binh thế nhỉ?'

[Còn tiếp]

Số từ: 2420
 
[Countryhumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
Chương 3


Chắc không nói ai cũng biết, người xuất hiện là thằng em Taiwan của Chian.

"Sao thế Taiw— Ông anh sao lại ở đây?"

Người tiếp đó HongKong.

"Tao ăn với bạn."

China không nóng cũng không lạnh trả lời.

Gương mặt vẫn giữ cái nụ cười hết sức giả trân.

Taiwan và HongKong thì vẫn chưa biết được chuyện gì sắp xảy ra với tụi nó mà cứ đứng đó lên giọng khịa China.

Japan sử dụng thuật truyền âm hỏi cả đám.

Nghe cậu nói thế, Japan, Russia, America lập tức nhìn vào bàn tay của China.

Ừ, China đang nắm chặt cây đũa trông tay đến mức nó bắt đầu biến dàng và —

Crack!

Cây đũa đã bị nó bẻ làm đôi.

Việt Nam và mấy đứa kia thấy cảnh đó thì không khỏi đổ mồ hôi hột.

Thằng China bình thường cười cười vậy thôi chứ nó là một đứa vô cùng thâm hiểm.

Vụ này hiện giờ nó có thể cho qua đấy.

Nhưng China cũng sẽ tìm cơ hội khác mà trả đũa thôi, vì vốn dĩ... nó là một đứa thù cực kì dai mà.

Mà cái họ đang lo sợ là có khi nào nó mất kiểm soát rồi "làm gỏi" hai thằng em nó ngay giữa quán người ta không.

"Mà nay ông cũng biết chọn bạn chơi nhỉ?

Toàn cùng đẳng cấp với ông thôi!

Một thằng yếu đuối (chỉ Việt Nam), một đứa ẻo lả (chỉ Ame), một đứa nghiện ngập (chỉ Rus), một đứa vô dụng (chỉ Japan)."

"!!??"

China: "...."

Giờ Chúa hay Phật Tổ có hiển linh cũng đéo cứu được bây đâu 🙂

Việt Nam: "💢" Djtme tao yếu đuối?!

TAO MÀ YẾU ĐUỐI?!!

Japan: "💢" Đm thanh Katana của tao đâu?!

Russia: "💢" Tao uống Vodkal thì ăn hết của nhà chúng mày à?

America: "💢" Bà mẹ nó!

Bây nói ai ẻo lả?!

Bị đụng chạm nhưng cả đám vẫn cố nhịn mà mặc cho hai đứa nào đó vẫn đứng khịa và sỉ nhục họ.

Bà Nguyễn Thị Duyên a.k.a bà chủ quán đứng trông bếp ngó ra cũng không khỏi đen mặt.

Thân là dân nước Nam, mà còn là dân Hải Phòng, bà vớ ngay con dao mà phóng thẳng ra hai Nhân Quốc ất ơ con nai tơ nào đó đang sỉ nhục Nhân Quốc mang lòng kiêu hãnh và tự hào của bà.

Xoẹt–

Phập!

Không gian bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường, Taiwan và HongKong thì đổ mồ hôi hột nhìn về phía thứ vừa xẹt qua.

Một con dao bếp sáng láng, trông vô cùng sắt đang ghim thẳng lên tường.

Cũng may cho hai đứa nó vì bà chủ quán đã ra tay.

Chứ để Việt Nam bật Mode Đông Lào lên thì cho dù nguyên đám có cản cũng chưa chắc cản được.

Mà... không biết là tụi nó dám cản không cái đã.

"Quán chúng tôi có quy định là không tiếp cái loại sỉ vả danh dự, hình ảnh người khác.

Mời các cậu về cho!"

Bà Duyên bước ra với gương mặt đầy tươi sáng, trên tay là cái chảo sẵn sàng tác động vật lý lên mặt hai thằng kia bất cứ lúc nào.

HongKong nhíu mày định lên tiếng nhưng bị Taiwan bịt miệng và kéo ra khỏi quán.

Đm thằng điên này, mày không thấy là từ chủ quán đến nhân viên đều đang cầm hàng nóng à???

- Taiwan Said

Nhìn bóng dáng hai thằng oắt con biến mất, cả đám liền cho bà chủ một tràn pháo tay với ánh mắt đầy tôn sùng.

"Đỉnh quá bà chủ ới!"

"Sao tới bây giờ tôi mới biết bà chủ mình ngầu lòi thế này nhỉ?"

"Lựa chọn đi theo bà chủ đúng là quyết định đúng đắn mà!"

Đó là những câu nói đầy sự tôn sùng, ngưỡng mộ và tâng bốc của các anh chị nhân viên sao khi thấy hành động vừa rồi của bà Nguyễn Thị Duyên.

Sao đó...

à đâu còn sao sao gì nữa.

Cả đám ăn lẩu, trả tiền và gửi lời xin lỗi tới bà chủ song thì lái xe đi về thôi.

. . .

10 giờ 10 phút.

Giữa cái nắng gần 40°C thì có hai đứa điên nào đó lại rược nhau khắp sân.

"MÁ MÀY AMERICA!!!"

Japan hét lên đầy phẫn nộ, trên tay là cái chảo chống dính chất lượng cao dí theo America dù cô đang ăn nhờ ở đậu nhà nó.

"TAO LỠ TAY!

MÀ ĐÂU PHẢI MÌNH TAO?!"

Ame hét lại đầy uất ức.

Đó là sự thật!

Đâu phải mình Ame đốt cái đống truyện Yaoi của nó đâu.

"TAO ĐÉO QUAN TÂM!!!"

Phía bên kia:

Việt Nam, Russia và China ngồi trên ghế, trên tay mỗi đứa là bịch bắp rang bơ, trên mặt là chiếc kính 3D để xem phim.

"Cố lên Japan ới!"

Cậu hét lên cổ vũ cô bạn.

Hai thanh niên kia thì nhìn cảnh tượng với gương mặt hả hê.

America quay sang nhìn đám bạn với gương mặt phản bội.

. . .

"Nhà bên kia sao nay ồn thế nhỉ?"

Germany đưa tay xoa xoa thái dương.

Từ hồi 9 giờ tới giờ, âm thanh chửi bới cùng tiếng đổ vỡ cứ vang lên.

Nhà bên kia nay ồn hết sức luôn làm anh chả nghỉ ngơi được gì.

Chán.

Thôi, qua nhà Poland chơi.

. . .

11 giờ 30 phút.

"Ê, đứa nào kêu hai đứa đó vô đi chứ không chắc tụi nó dí nhau tới mai quá."

Việt Nam nhìn cảnh tượng trước mặt với biểu cảm phức tạp.

Đm, hai đứa dí nhau từ hồi 9 giờ mấy, giờ sấp tới 12 giờ luôn rồi mà vẫn chưa xong.

China nhìn cậu.

Cậu nhìn China.

Song, cả hai quay qua nhìn Russia.

Russia: "..." 🙂?

Sáu mắt nhìn nhau hồi lâu, thằng Rus đứng dậy đi ra can hai đứa kia.

Cậu cùng China vào trông lấy thêm trái cây và nước uống, sẵn tiện cậu tính đặc thêm ít đồ ăn nhanh.

Nhưng do dự một lúc, cậu quay sang hỏi.

"Tụi bây muốn ăn gì?"

Ờ thì giờ tụi nó ăn gì thì mình đặc cái đó, đứa một món, tiền thì thằng Ame trả.

America belike:

Sau khi thảo luận, Việt Nam nhất máy lên gọi cho từng nơi đặc từng món cho mấy đứa kia.

Rất nhanh, người ta đã giao đồ ăn đến, mỗi đứa là mỗi món ăn của đất nước mình, riêng thằng America thì nó tự làm bít tết ăn từ đời nào mà cậu chả hay.

VietNam cùng ba người kia *Vắt óc suy nghĩ nên đặc món gì để ăn và nên đặc ở đâu thì nó mới ngon*

America *Đã lăng vào bếp tự làm bít tết ăn một mình rồi lết xác ra phòng khách xem tivi*

Mày sống gì lỗi vậy Ame???

Japan, Russia, China: Mày cũng dừa gì hả Nam?

Tụi nó nói thật, người ta thì đổ ăn truyền thống các thứ.

Riêng Việt Nam thì chơi hẳng một con gà ủ muối.

VietNam: ehe

Khoảng 1 giờ chiều thì con hàng hệ thống lại xuất hiện.

[Lô các kí chủ]

"Lô c*c." *đồng thanh

[...] các kí chủ cục súc vl

[Ờ thì tôi xuất hiện ở đây là để thông báo thêm một thông tin]

"Báo gì báo lẹ đi để tụi tao còn coi phim."

Ame cằn nhằn

"Ừ nhanh đi, chuẩn bị tới cái đoạn gây cấn rồi!"

Japan tiếp lời

[...Sẽ có thêm một người xuyên khưng nữa vào đây cùng các kí chủ.]

Thông tin lập tức gây sự chú ý, Rus đang ngủ trên ghế cũng bật dậy để nghe.

"Ai thế?"

China nhướng mày

[North Korea]

"N.K á?!"

Cả đám ngạc nhiên

Ôi trời đất, có thêm thằng North Korea thì khổ.

N.K nổi tiếng cục súc với những đứa mà hắn ghét mà.

Sau này mà gặp con nữ chính... hừm.

Cả năm đứa đều có một biểu cảm phức tạm trên gương mặt, mấy đứa liếc nhìn nhau, không ai nói ai nhưng chắc rằng đều có chung một suy nghĩ.

Sau 5 phút thì Việt Nam lên tiếng.

"Tao nghĩ chúng ta nên tịch thu hết "hột nhãn" của nó."

Bốn đứa kia đồng loạt gật đầu.

Ừ, không tịch thu thì cái thế giới này kết thúc sớm...

*🎶Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắ—🎶*

Nghe thấy tiếng chuông, cậu lập tức lấy điện thoạt ra bắt máy lên.

"A lô?"

"Bây đang ở đâu đấy?"

...

"N.K?"

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.

A mà thằng N.K nó chưa tới nhưng dù gì thì nó cũng gọi tới rồi.

Cả bốn đứa kia nghe nhắc tới thằng N.K thì cũng im nghe cậu nói.

"Ờ tao nè.

Mấy đứa bây đang ở đâu tới đón tao coi."

"Nó nói gì vậy?"

Ame hỏi

"Nó bảo tụi mình tới đón nó..."

Mấy đứa nhìn nhau song thì Rus bảo cậu hỏi nó đang ở đâu trong khi tụi nó chuẩn bị đồ và xe để đi rước đồng chí mê "hột nhãn" nào đó.

"Mày đang ở đâu?"

"Công viên Hel.Rand gần cái trường Jimnier gì ấy?"

"Rồi ok, mày chờ ở cổng đi tụi tao tới đón."

"Ừ."

Việt Nam tắt máy xong thì đứng dậy lên lầu thay đồ, cậu vớ lấy chiếc áo Hoodie màu đỏ và vàng mặc vào rồi chạy nhanh xuống nhà.

. . .

Công viên Hel.Rand.

North.Korea đứng dựa vào cổng của công viên, nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 2 giờ chiều.

Đột nhiên, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng chạy ngay trước mặt hắn.

Cánh cửa sao mở ra, bên trông là Japan, Russia và China.

Vậy chắc ngồi ghế lái là America và ghế phụ là Việt Nam.

N.K không nói gì mà bước vào ngồi đối diện với Japan, cạnh China.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.

"Sao mày xuyên qua đây thế N.K?"

China tò mò hỏi.

"Tự nhiên ngủ dậy thì bị hệ thống thông báo thiếu người nên bắt qua đây."

N.K trả lời, giọng đầy khó chịu.

"Mà bây biết ai viết cái tiểu thuyết mạng đó không?"

Hắn hỏi

"Dân Trung Hoa chứ ai."

Việt Nam ngồi ghế lái phụ nói.

Nghe thế, N.K nhướng mày hỏi lại: "Bây chắc chứ?"

Nghe câu hỏi của N.K bầu không khí đột nhiên trầm đi một cách kì lạ.

Lúc này, America lên tiếng.

"Chứ gì nữa, tụi tao đều thấy nó để là của dân Trung Hoa mà."

"Nhưng tao đọc lại là của Nhật Bản đấy?"

Hắn nói khi liếc nhìn China, Russia rồi tới Japan.

Lúc này, chiếc xe đột ngột dừng lại.

America cùng Việt Nam quay mắt ra sau, một đứa đều có gương mặt cổ quái.

"...sao tao thấy có gì đó nó sai sai."

Japan nói đăy hoài nghi.

"Tự nhiên... tao nghĩ ra một cái giả thuyết."

Việt Nam trầm ngâm tự hỏi liệu suy nghĩ của bản thân có đúng hay không.

Mấy đứa quay sang nhìn Việt Nam.

Cậu biết tụi nó đang chờ mình nói nhưng cũng chả nói ngay mà quay sang hỏi N.K để xác nhận vài chuyện.

"N.K có phải mày xuyên qua đây sao khi đọc cuốn tiểu thuyết không?"

"Ừ..."

"Thay vì của China thì nó lại là của Japan?"

"Ừ..."

"Tên tác giả có phải là "Zhāng Yù"* không?"

*Zhāng Yù: Trương Ngọc

(T/g: Ừ, tui đó :3)

"Không."

"Tên tác giả mà tao đọc là tên tiếng Nhật.

Là "Nakamura Kayako"*."

*Nakamura Kayako: Trương Ngọc.

"Cả hai tên khi dịch sang tiếng Việt là..."

"Trương Ngọc."

China và Japan đồng thanh.

Bầu không khí ngày càng trở nên cổ quái.

"Tao nghĩ chuyện chúng ta đọc cuốn tiểu thuyết cũng như việc xuyên không này là do ai đó cùng hệ thống sấp đặc..."

Cậu nói

"Ừ, giờ nghĩ lại thì khả năng này cũng cao đấy."

Russia xoa cầm

"Thôi, về nhà tao rồi bàn tiếp."

Nghe Ame nói thế thì cũng chẳng ai nói gì nữa, cứ thế, trên suốt chặn đường, mỗi đứa một suy đoán khác nhau.

[Còn Tiếp]
 
[Countryhumans] Xuyên Không Cùng Các Đồng Chí!!
Chương 4


Trở vồ nhà của America.

Sáu đứa ngồi tại phòng khách nhưng không một ai lên tiếng.

"Bây nghĩ sao về kẻ tên Trương Ngọc đó?"

Sau một lúc lâu im lặng thì China là người đầu tiên nói.

"Kayoko sao...?

"Tao nghĩ con ả tên Ngọc đó chắc chắn không phải con người nếu ả có liên quan tới hệ thống."

"Tao cũng đồng ý với Rus."

Lúc này thì tụi nó cũng lên tiếng, duy chỉ có North Korea và Việt Nam vẫn im lặng.

North Korea liếc mắt nhìn Việt Nam, người đang suy tư gì đó thì hỏi.

"Ý mày thì sao hả Vie?"

Thấy Việt Nam vẫn chìm trông suy nghĩ, North Korea hít một hơi rồi hét lên.

"VIỆT NAM!"

Nghe thế, cậu giực mình thoát khỏi đống suy nghĩ trông đầu.

Năm đứa đều đang nhìn Việt Nam với ánh mắt lo lắng.

Từ hồi trở về đến giờ, Việt Nam cứ im lặng mà chìm sâu vào thế giới riêng ai gọi cũng không trả lời.

"A hả?"

Cậu hơi ngơ ngác nhìn.

"Mày nghĩ sao về vụ này?"

N.K hỏi lại.

Cậu hơi nhân nhượng một lúc thì mới nói: "Tao nghĩ... tao biết người tên Trương Ngọc này..."

Nghe thế, cả đám bất ngờ nhìn cậu, chỉ có N.K là nheo mắt rồi ngồi thẳng lưng lên.

"Gì?

Mày biết...?"

"Ờ, nó là đứa nhắn tin giới thiệu bộ tiểu thuyết cho tao và... nó cũng là đứa đã chuẩn bị mớ đồ ăn vào tối hôm đó."

Không gian lần nữa yên tĩnh.

Gần 15 phút sau đó, America mới nói.

"Vậy, mày còn biết gì về nó không?"

"Tao hơi nghi ngờ việc tụi mình từng gặp nó nhưng lại không để ý."

Bầu không khí ngay lập tức trùng xuống.

"Phải rồi... nếu Việt Nam nói không sai thì đúng là tụi mình từng gặp nó rồi."

Lúc này, Japan bắt đầu lẩm bẩm.

"Tao từng gặp một cô gái tên Nakamura Kayoko, người Việt định cư tại Nhật.

Con bé bảo tao nhớ sao này có xuyên không thì đừng có mà đi đến gần mấy chổ sông nước?

Tao thấy con bé đó hơi kì quặc nên cũng không để ý lắm."

Nghe vậy Japan nói vậy, cả đám cũng lục thử trí nhớ xem bản thân từng gặp chưa.

"Mày có nhớ hình dáng của nó không?"

Russia nhìn cậu hỏi.

"...xin lỗi tụi bây nhưng tao không nhớ."

Kì lạ.

Càng ngày càng kì lạ.

Việt Nam là đứa có trí nhớ rất tốt và hiếm khi quên mặt ai đó, hơn nữa, người mà bọn họ mới gặp vài ngày thì chuyện Việt Nam quên mặt thực sự khó hiểu.

Đột nhiên, khung cảnh bắt đầu trở nên kì dị.

Mọi thứ nhòe đi và phát ra âm thanh chói tai.

Chỉ còn lại một màu đen như mực.

. . .

Nơi không gian vô định một màu trắng, bóng hình người con gái vô cảm nhìn vào các màn hình.

Đôi mắt đen tuyền dần chuyển sang màu tím ma mi.

Cô cất giọng.

"Rất xin lỗi.

Nhưng tôi không thể để mọi người phát hiện ra sớm như thế được."

[Thưa ngài H—]

"Câm miệng."

"Hừm... ta nên Reset lại nó... hay xóa bỏ nó đây...?

Ah, vẫn nên xóa bỏ nhỉ!"

Cô gái trẻ mỉm cười rồi bắt đầu xóa đi dòng thời gian đó.

Cô đã chuẩn bị cho kịch bản rồi, vì thế, sự tồn tại của cô sẽ được "tiết lộ" với họ khi tới lúc.

Còn bây giờ thì chưa a...

Một dòng thời gian đã bị xóa sổ.

. . .

Khung cảnh cho thấy Vietnam đang ngồi tại phòng ngủ.

Thứ 7 ngày 17 tháng 7 năm 2027.

America: [Ê, sao tự nhiên tao cảm thấy Déjà vu vậy bây???]

Cậu nhìn dòng tin nhắn của America mà trầm ngâm.

China: [Mày cũng vậy hả?]

Japan: [Sao tao thấy có gì đó nó sai lấm chúng mày ạ!]

VietNam: [Vậy là chúng ta giống nhau rồi đấy.]

North Korea: [Tao có thấy cái mẹ gì đâu.]

Hửm?

N.k?

VietNam: [Ủa, N.K?

Tao nhớ hồi ở cái không gian gì gì đó thì chỉ có tao, Japan, Russia, America với China thôi mà?

Mày đâu lồi ra vậy?]

Russia: [Ờ, thằng Nam nói phải đấy.

Tao nhớ có bản mặt mày ở đó đâu nhỉ?]

N.K: [Ai biết mẹ gì đâu?

Đang ngủ thì bị hệ thống lôi vô không gian rồi bảo là thiếu người nên lôi tao vô đây nè.]

China: [Số mày cũng nhọ dữ ha.]

N.K: [Mày câm mẹ mồm đi China.]

VietNam: [Thôi, mà giờ bây đang ở đâu?]

America: [Nhà.]

Russia: [Nhà.]

Japan: [Nhà.]

China: [Nhà.]

North Korea: [Công viên.]

Thằng này hay lạc loài ha.

VietNam: [Công viên nào?]

North Korea: [Hel.Rand, gần cái trường Jimnier gì đó, đang định đi bộ về.]

VietNam: [Rồi ok.

Lác nữa cả đám hẹn gặp nhau tại tiệm Coffee Blue & Red cách cái công viên Hel.Rand đó hai ngã tư nha.]

Ameriac: [Mấy giờ mạy?]

VietNam: [...bây muốn mấy giờ?]

Japan: [8h20 đi.

Giờ đó thì chắc tao xin ngài Nazi đi được rồi đấy!]

China: [Tao thì lúc nào cũng được.]

VietNam: [Vậy chốt 8h20.

Đứa nào khômg tới tao bẻ cổ.]

China / Russia / Japan / America / North Norea: [Ok!]

Rầm!

Cánh cửa phòng bị đá một cách thô bạo, người con trai với làn da vàng, tóc đen nhánh phẫn nộ hét lên.

"RỒI RUỐT CUỘC MÀY CÓ XUỐNG ĂN CƠM KHÔNG HẢ THẰNG KIA?!!"

Vâng, không ai khác ngoài thằng anh ba Việt Hòa của cậu.

"Ách!

Em xin lỗi, em xuống ngay!"

Vừa nói cậu nhanh chóng ngồi dậy.

Việt Hòa nheo mắt, bảo "nhanh lên" xong thì rời đi.

Việt Nam thở phào, nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống dưới nhà ăn sáng.

. . .

8 giờ 5 phút, cậu sửa soạn rồi xin phép cha ra ngoài chơi với bạn.

May mắn cho cậu là cha đã đồng ý.

Ton ten trên vỉa hè tới địa điểm đã hẹn, Việt Nam vô tình gặp được Russia, người đang định rời khỏi nhà.

"Chào buổi sáng Vie."

Một giọng nói trầm vang lên thu hút sự chú ý của cậu.

Người đàn ông cao tầm 2m, làn da đỏ đeo băng bịt mắt bên trái, gương mặt nghiêm chỉnh lại toát lên vẻ dịu dàng lạ thường, con ngươi màu xanh dương tựa như chứa cả bầu trời, còn ai ngoài ngài Soviet Union cơ chứ.

"B– Ah, chào buổi sáng chú Liên Xô!"

Cậu kìm lại sự hân hoang, bồi hồi cùng mong muốn chạy tới ôm và hô vang tên ngài lại mà chào.

Russia huýt vào người Việt Nam nhắc nhở, thấy cậu bạn thay đổi cách xưng hô đúng hoàn cảnh thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

'Mém nữa là bị phát hiện rồi...'

Ở đây, cậu và Russia, China là ba người bạn thân thiết, cậu cùng China từ nhỏ cũng thường xuyên sang nhà Russia chơi nên việc gặp mặt ngài Soviet là chuyện thường tình.

"Hai đứa đi đâu nhớ cẩn thận, dạo gần đây có mấy vụ mất tích nên nguy hiểm lắm.

Đặc biệt là cháu đấy Vie, cẩn thận."

Soviet cẩn thận dặn dò cậu con con cả cũng như Việt Nam.

Việt Nam bĩu môi rồi cười tươi.

"Vâng thưa B- chú."

Soviet nở nụ cười nhẹ chào tạm biệt hai đứa nhỏ.

Thế là Việt Nam cùng đi với Russia đến quán Coffee.

"Này, công nhận mày diễn g— ặc."

Vừa đi chưa được bao xa, Russia vừa liếc mắt sang khen cậu bạn một câu thì thấy Việt Nam đang sụt sịt sấp khóc tới nơi.

"Hức...

Boss ơi... hức."

"...thôi nín đi.

Sau này còn gặp dài dài."

Russia bất đắc dĩ an ủi một câu.

. . .

Địa điểm: Tiệm Coffee Blue & Red.

Thời gian: 8 giờ 30 phút.

Ngồi trông gốc quán là China, America, Japan và North Korea.

Tám mắt nhìn nhau không nói lời nào.

"Mấy giờ rồi?"

"8 giờ 32 phút."

Hẹn nhau 8 giờ 20 đã giờ thì lại chẳng thấy mặt đâu.

Còn nói là đứa nào không tới tao bẻ cổ cơ đấy.

China âm thầm than vãn một câu trong lòng.

Ngay lúc đó, cánh cửa của quán được mở ra và hai thanh niên đi trễ bước vào.

"Hai đứa bây làm gì mà lâu vậy..... chuyện gì thế?"

America quay lại phàn nàn hai đứa đi trễ nhưng giọng lại nhỏ dần khi thấy gương mặt ủ rũ đầy u sầu và dường như đã khóc của Việt Nam.

"Nó mới gặp cha tao."

Russia tóm tắt một cách nhanh gọn

Cả đám "à" một cái rồi thôi, Russia và Việt Nam gọi đồ uống xong thì ngồi xuống.

Việt Nam thì vẫn sụt sịt cố kìm nước mắt.

Trông khi cậu đang cố gắng không khóc trông quán người ta thì Hệ thống tạo ra một kết giới cho họ dể nói huyện.

"Thế... bây cảm thấy thế nào?"

America hỏi.

"Kì quặc."

Cả đám đồng thanh thành rồi nhìn nhau.

"Nói thật là tao không biết do đây lần xuyên không hay gì nhưng tao thấy cứ sao sao ấy?"

Japan vừa nói vừa hơi nghiêng đầu.

Đám còn lại cũng gật đầu đồng ý.

"Tao cứ cảm thấy Déjà vu kiểu gì mà tao lại chẳng biết nói sao..."

America đưa tay cầm lấy ly sinh tố bơ của mình mà uống.

Việt Nam cũng im lặng không nói gì.

Từ hồi mới xuyên qua tới giờ, cậu luôn cảm thấy đang bị ai đó theo dõi nhưng lại không có ai.

Cứ như bị ma theo vậy...

"Ha..." cậu thở dài một hơi.

"Này, sáng giờ bây có cảm giác bị ai đó nhìn chăm chăm vào không?"

Cậu hỏi.

Năm đứa nhìn Việt Nam đầy nghi hoặc xong thì trầm ngâm.

North Korea là đứa đầu tiên lên tiếng.

"Có, lạ là tao chẳng phát hiện ra ai và cũng ai có camera luôn..."

"Tao cũng vậy."

"Tao nghĩ chắc là Hệ thống hoặc Hệ thống chủ thôi."

Nghe Russia nói vậy thì cả đám cũng gật đầu đồng tình và bỏ qua mối lo ngại vì cảm giác bị theo dõi kia.

Duy chỉ có Việt Nam là vẫn cảm thấy không ổn.

"Mong là vậy..." cậu lầm bầm.

. . .

"...lỗi sao?"

. . .

Sau khi nói chuyện xong thì cả đám quyết định là sẽ chuyển sang nhà America mà ở.

Đằng nào cũng là người xuyên không, thế giới này lại khá khác so với thế giới của bọn họ, nếu để bị phát hiện thì không ổn.

Tách ra ở chung với nhau cho an toàn, dù sao thì thằng Ame cũng có nhà riêng.

"Nam...

Nam ơi!"

"Ha hả?"

"Mày ổn chứ, nãy giờ thấy mày cứ ngơ ngơ."

"Tao ổn chỉ là..."

"Nếu là về vấn đề gia đình thì không sao, mày không chuyển cũng được..."

"Không! không phải!

Tao chỉ có cảm giác bất an thôi.

Với lại nếu tao ở đó... có khi họ lại gặp nguy hiểm."

Phải, cậu không thể ở cùng họ được, sẽ rất dễ bị phát hiện bí mật và hơn hết... cậu không muốn họ gặp nguy hiểm.

Việt Nam khưng muốn mất họ lần nữa.

Cậu đã mất họ một lần, đây cũng không phải thế giới của cậu, nếu quá thân thiết và gắn bó...

Việt Nam sợ cậu sẽ phải trải qua cái cảm giác bất lực chứng kiến cái chết của họ lần nữa.

Nhận ra suy nghĩ của Việt Nam, năm đứa nhìn nhau rồi mỉm cưới, America và China vỗ vai động viên thằng bạn mình.

"Đừng lo Nam, mày không có một mình đâu."

"Phải đó Nam, tụi tao cũng ở đây mà!"

Cậu ngơ ra một chút rồi lại mỉm cười.

"Ừ ha, tao có tụi bây mà."

Cả đám không có chuyện gì nói thế là lôi điện thoại ra chơi game.

Cậu, Ameriac, Russia cùng Japan thì chơi Pubg Mobile.

Còn China và N.K thì lại ngồi lướt mạng xem chương trình giải trí hay gì đó.

"Bây đâu lại cứu tao coi, đm cái quần què gì?!

Nguyên team tách ra chi giờ tao bị hội đồng rồi nè!"

Vừa nhấn Japan nói nói.

"Từ từ tao đang chạy lại!"

"Ê!

Ê!

Ê!

Ame coi chừng hướng 9h có đứa đứng đó!"

"...tao chết rồi bây ơi."

"Nam!

Coi chừng có đứa chơi lựu đạn!"

"Cái—!"

[Còn tiếp]

Xin lỗi vì để mấy chế chờ ~

Mấy nay mị cấm đầu vô học thêm với đang dốn ý tưởng vào bộ đn mị sắp ra mắt nên không có viết.

Chương này mị xin dành tặng cho bạn giahan27064 nha.

Mị đã nói với chế là mai hay mốt gì đó mị ra nhưng vì mị rảnh hôm nay nên mị ra luôn.

Số từ: 2199
 
Back
Top Bottom