Phần tiếp theo, hoặc mở rộng của chương trước, về điểm nhìn của hai anh em họ.
Wn: chap này có nội dung khá nặng nề, liên quan đến m.áu và cái ch.ết, tâm lý của họ không bình thường, cân nhắc trước khi xem tiếp
___________________________________________________________________
- Anh, em không muốn...
South Korea, 15 tuổi, dựa người trên ga giường nhuốm máu.
Hai bàn tay nhỏ nhắn run rẩy, cố giữ lấy đôi tay đang siết chặt con dao nhọn của người anh trai.
- Anh ơi, tha cho em đi, xin anh.
Em yếu ớt van xin trong nước mắt.
Nhưng trong giờ phút này, chỉ lúc này thôi, North Korea không muốn dung túng thêm bất cứ điều gì cho đứa nhỏ này nữa.
- Không - Anh buông lỏng tay - Đây là sự trừng phạt cho tội lỗi mà chúng ta đã gây ra.
- Là hình phạt cho em!
- Cho hai chúng ta.
South Korea dùng lực mạnh hơn nữa, đưa con dao sát lại gần bụng mình.
- Em không muốn!GIẾT NÓ ĐI!!!
Em hét lên trong nghẹn ngào.
Nhưng đáp lại chỉ có sự nhẫn tâm lạnh lùng, North Korea giằng lấy đôi tay mình khỏi sự kìm kẹp của em, dứt khoát ném con dao nhọn ra phía xa.
South Korea khóc thét lên, em điên cuồng giãy giụa, tưởng như nếu làm như thế sẽ có thể tổn thương đến thứ trong bụng.
Anh trai vội tóm lấy hai tay quơ loạn của em giữ chặt, ép lên trên đầu, dùng thân mình che chắn không cho em tiếp tục làm loạn.
North Korea cúi xuống, chạm nhẹ vào trán người dưới thân sau khi chắc chắn em không còn có thể tự do cử động.
- Ngủ ngoan, South.
Tao sẽ không để ai chia cắt chúng ta.
Sau một lúc, khi em cũng đã thấm mệt rệu rã vì quá nhiều thứ đã trải qua, South Korea không còn mất bình tĩnh gào loạn lên nữa.
Em dần thôi khóc, ánh mắt mệt mỏi đẫm nước ngước lên nhìn hắn.
- Anh không được, bỏ rơi em...
- Sẽ không bỏ rơi em, South, tao sẽ làm em hạnh phúc, năm sau, và năm sau nữa cũng vậy.
Ngủ đi, còn lại để tao lo liệu.
South Korea khẽ gật, rồi em từ từ nhắm mắt lại, hai hàng lệ nóng nhẹ trào ra, được anh đưa tay lau đi.
Nhìn khuôn mặt nhỏ an tĩnh nghỉ ngơi, nhoe nhoét nào nước mắt và máu tanh, anh càng cố lau thật sạch lại như càng vấy bẩn thêm em trong màu đỏ ối kinh tởm.
Và anh quyết định sẽ bế em rời khỏi nơi này, cách xa thiên sứ trong lòng khỏi sự vây kín bằng những thứ dơ bẩn em căm hận nhất.
North Korea nhìn xuống lòng bàn tay đã bị nhuốm bẩn.
Có lẽ nên gọi cho một người này nữa, trước khi gọi cảnh sát.
" Cô ơi, em và South Korea, chúng em vừa gây ra một tội lỗi không thể dung thứ"
Hai anh em đã giết người cha nuôi của họ.
15 tuổi nhấn chìm cả hai trong màu máu.
Và phải cố gắng đến thế nào North Korea mới không để lũ người tự xưng là bên bảo trợ trẻ em kia đem em của hắn đi, rồi ném em qua lại những ngôi nhà mà chắc chắn không thể nào yêu thương và bảo bọc cho em được bằng hắn.
Phải cố gắng thế nào hắn mới giữ được em sống sót cho đến tận ngày hôm nay.
À cũng không hẳn, là giữ cho cả em và đứa trẻ dị chủng kia cùng lớn lên khoẻ mạnh.
Hắn biết South Korea ghét đứa trẻ đó đến mức nào, em hận căm mọi thứ liên quan đến lão cha kia.
Khoảng thời gian khó khăn nhất ấy, em còn luôn cầu xin hắn hãy kết thúc luôn cuộc đời em, chỉ vì trong người em đã có giọt máu của lão.
Em không còn đến trường, chỉ nhốt mình trong căn phòng với sự tủi nhục.
Nhiều lúc em làm hắn phát bực vì tình trạng tồi tệ của cả hai, hắn bất lực và muốn buông bỏ.
Nhưng lại chẳng thể xuống tay bởi em chính là người thân duy nhất còn lại của hắn.
North Korea sợ phải quay trở lại với cuộc sống cô độc trước đây.
Giờ hắn có một gia đình, cho dù chỉ là một gia đình chắp vá vởi vô số tổn thương và rạn nứt vẫn còn đang rỉ máu, hắn cũng phải giữ gìn nó thật chặt.
Cũng may là trong hành trình giúp South Korea vực dậy tinh thần ấy, hắn không có một mình.
Em không muốn đến trường, thì bạn bè của họ sẽ đến tận nhà để gặp em, chúng nó đã giúp hắn rất nhiều trong việc khuyên nhủ và an ủi, để em không đánh mất đi kết nối với xã hội, cho em thấy rằng tất cả mọi người đều quan tâm em thật lòng.
Cho dù thế nào, em của hắn vẫn luôn xứng đáng được yêu thương.
Và cũng thật may khi đứa nhóc mà em sinh ra cũng được lớn lên sự yêu thương tử tế của những đứa trẻ mới lớn ấy.
Nhưng người quan trọng nhất, vẫn là giáo viên chủ nhiệm khi đó của hắn.
Trong cơn bất ổn vì loạn trí, hắn lại gọi cho người đầu tiên để cầu cứu, mặc dù những lời hắn nói có thể trở thành bằng chứng chống lại hắn và em trước toà án vị thành niên.
Người đã không làm thế.
Người cũng có một đứa trẻ bằng tuổi hắn và em khi đó, nên có lẽ người hiểu cho hành động tội lỗi của hai anh em.
Trong âm thầm, sử dụng quyền lực riêng để thu xếp ổn thoả mọi chuyện, còn đứng ra làm người bảo hộ cho cả hai tránh cho việc cả hai sẽ bị coi như trẻ mồ côi rồi bị chia cắt.
Và khi North Korea đủ tuổi để đại diện căn nhà này, người đã trao trả toàn bộ lại cho hắn, không đòi hỏi điều gì.
Có lẽ đối với người, những đứa trẻ đau khổ ấy vẫn có thể khoẻ mạnh mà bước tiếp, như vậy là được rồi.
Đó là lần đầu tiên trong đời North Korea, hắn nghĩ mình thật sự có một người mẹ.
- Con cảm ơn...maman.
Ở nhà hắn, cũng có một người đang làm mẹ, một cách bối rối và loay hoay đến buồn cười.
Em nhìn đứa bé chui từ chính bụng mình ra mà không biết nên làm gì, em lắc đầu kịch liệt khi biết phải gọi thứ đó là "con", không chắc mình có nên yêu thương nó không khi nó được tạo ra bằng cả tuổi thơ đau đớn nhục nhã của em.
Nhưng em cũng chẳng thể ném nó ra khỏi cửa sổ nếu không muốn anh trai sẽ giận mình.
South Korea thương đứa bé đó, bởi vì anh trai của em cũng thương đứa bé đó như cách hắn thương em.
North Korea chưa từng trách em, hắn biết em phải trở thành mẹ khi cũng chỉ là một đứa trẻ.
Em nhìn cục thịt đỏ hỏn đang gào mồm khóc trong tay, đưa lên với anh trai như muốn khoe một chiến tích.
Cho dù cả cơ thể chẳng còn chút sức lực, em vẫn nghiêng đầu hỏi.
- Anh trai, anh thấy thế nào?
Giọng nói có phần khẩn thiết, như chỉ đợi sự đồng thuận của hắn để có thể tự tay bóp chết sinh linh mới chào đời này.
North Korea khẽ gật đầu.
- Rất giống em.
Em không biết ý của hắn là gì khi nói câu đó.
Chỉ tự đoán mò rằng đó là khẳng định cho việc nó là đứa bé của em, của riêng một mình em, và hắn.
North Korea khác em, hắn chưa từng căm ghét gì thứ đã khiến em của hắn đau.
Hắn muốn chăm sóc nó như một phần của gia đình.
Và bởi đối với hắn, em là đẹp nhất, vậy nên đứa trẻ em sinh ra cũng sẽ là đứa trẻ đáng yêu nhất.
Mặc kệ những thứ sau đó.
South Korea không đặt tên cho đứa trẻ mà chỉ gọi là "nó", em không muốn định danh cho nó như cách em âm thầm phủ nhận sự tồn tại của đứa trẻ.
Thấy hết tất cả, hắn cũng chỉ thở dài.
Tia nắng của một ngày mới len lỏi qua khe rèm mà soi vào căn phòng tối tăm ngột ngạt, hắn gọi đứa bé là Ánh dương.
Một cái tên ngẫu nhiên vô tình bật ra trong đầu hắn, có lẽ North Korea cũng đã quá mệt mỏi và bấu víu hy vọng rằng hai con người thảm hại này rồi cũng sẽ có một tương lai ngập ánh nắng?
Như đoá moa mặt trời, hắn muốn nắm tay em quay lưng khỏi bóng tối quá khứ kinh khủng kia.
Vật vã đến tuổi trưởng thành, hắn cũng chưa từng rõ em đối với nó còn giữ suy nghĩ gì.
South Korea có lẽ đã thật sự yêu thương đứa nhỏ của mình, nhưng em cũng chưa từng coi nó là "con".
Và khi bị hắn cằn nhằn, em đành thoả hiệp, em gọi nó là "bé con".
Phải thừa nhận rằng đến việc xưng tiếng "mẹ" thôi em cũng phải tập để nói ra, những ngày tháng ban đầu ấy đối với em chính là sự tra tấn khủng khiếp, khủng khiếp khi phải học cách yêu thương thứ đã hủy hoại cuộc đời mình.
Nhưng dù sao tất cả đều là chuyện của quá khứ rồi, South Korea của 8 năm sau không còn là đứa trẻ hận đời hận mình cực đoan đấy nữa.
Em đầy tự tin bước ra thế giới ngoài kia, North Korea đã làm tất cả để em có thể sống một cuộc đời vui vẻ dưới ánh mặt trời, và em sẽ hạnh phúc như anh trai mong muốn.
Em đã làm quen với việc có một đứa nhóc đu bám theo mình gọi mẹ ơi, quen với việc chăm sóc cho đứa nhóc lắm mồm ấy, coi nó là một phần của gia đình nhỏ.
South Korea nghĩ chắc mình cũng không còn căm ghét gì đứa trẻ này nữa, bởi vì anh trai em thương nó, và thương em.
Hoặc chính em cũng hận đến mệt rồi.
Người chết thì cũng đã chết rồi, em còn muốn thù hằn thêm cũng đâu còn để làm gì nữa.
Cũng may mà nó giống em, chứ cứ thử mang khuôn mặt đã ám ảnh suốt cả thời thơ bé ấy của em đi, South Korea sẽ không ngại anh trai mình mà thật sự ném nó ra khỏi cửa sổ, hoặc cất bên trong một ngăn tủ đựng đồ bất kỳ tại một nơi bất kỳ nào đấy.
Mà như cái tên Haetbyeot, nó đến gia đình nhỏ như một tia nắng ấm áp đầu hạ, nó lạc quan, và nói cười rất nhiều.
Đứa trẻ ấy như hình ảnh của cuộc tươi sáng mà cả hai từng chắp tay mong cầu trong tháng ngày tăm tối trước đây, là sự gắn kết ngọt ngào nhất.
Cũng may là em và hắn đều không cho nó hay biết gì về quá khứ đen tối của gia đình này, trẻ con không biết quá nhiều.
Và lỡ khi nó mà biết được nguồn gốc của mình, khéo lại sợ hãi chính bản thân y hệt cái cách em từng sợ hãi nó, bởi nó giống em mà, South Korea bật cười với suy nghĩ của mình.
Haetbyeot như ánh mặt trời đem đến sức sống cho mảnh vườn buồn, em thấy vui vì điều ấy.
Đứa trẻ của tội lỗi nhẹ nhàng sưởi ấm căn nhà, sưởi ấm gia đình nhỏ, và sưởi ấm trái tim em, nó khiến hạt giống yêu thương mà em nghĩ đã mục rữa trong trái tim lại có thể bén rễ và nảy mầm.
Em vui vì thế.
Em vui khi nhận ra bản thân mình vẫn còn có thể yêu một điều gì, hay vui vì hắn bảo rằng em xứng đáng được yêu và đúng thật.
South Korea biết mình đang yêu, bằng chứng là em không còn tưởng tượng được hình ảnh bản thân khi trước nữa, rằng em cảm thấy sợ khi nghĩ về cái chết và sự hủy hoại đã từng là một phần của con người em xưa kia.
Em và hắn trong những ngày tháng đó có một khoảng vườn riêng để trốn tránh những cơ cực nhục nhằn, nhưng những sới đất lạnh năm ấy chưa từng được vùi chôn một hạt mầm hay mẩu rễ, mà là nơi em lén lút gặp hắn, đem chôn nỗi nhục và những giọt nước mắt, mòn mỏi chờ đợi một mùa mới tới sẽ soi sáng mặt đất đen khô cằn trong cả tâm hồn này.
Một mùa hạ, North Korea giấu xuống lớp đất đó những hạt giống.
- Cái gì vậy?
- Em hỏi.
- Vô tận.
Hắn trông bộ dạng không quan tâm đến câu hỏi của em lắm.
- Nó chết rồi à?
- Không biết.
- Đem nó ra chỗ khác đi, đó là đất mai táng linh hồn em.
Lúc này North Korea mới phủi tay đứng dậy, hắn nhìn em.
- Tao biết, coi nó như hoa tang của mộ phần nhé.
South Korea, mới chỉ là một đứa trẻ với chằng chịt vết xước của cuộc đời, em im lặng nhìn đứa trẻ cao hơn mình một chút.
Đôi bàn tay đã chai sạn do gió sương và đòn roi, em thấy thương hại cho cả hai đứa chúng nó, rồi từ từ bước lại gần người anh trai nuôi, đem gấu váy dài sạch sẽ thành một đám giẻ mà nâng lên lau bàn tay xây xát.
- Làm gì có thứ gì là vô tận, Mugung đó đến hoàng hôn cũng chỉ là một nhúm lá héo nhăn nheo rũ rượi thôi...
North Korea bật cười, khiến em chợt cảm thấy khó chịu.
- ?
- Nhưng nó vẫn nở, nó vẫn rực rỡ nhất trong thoáng ngắn ngủi một ngày.
Hayul có thể rực rỡ như vậy không, kể cả khi em đang chết?
Lúc đó South Korea không có hy vọng, nên em lắc đầu.
Bây giờ khác rồi, em có nắng, có hy vọng, em biết sống.
Bụp hồng cận vẫn ở nơi khoảng đất cũ, đều đặn từng mùa ra hoa.
Đôi khi em còn nghĩ rằng những bông Mugung ấy sống bằng máu của hai anh em nên từ nhụy hoa mới hằn tơ đỏ như thế.
Cùng với khu vườn, linh hồn em cũng sống lại.
Em lột bỏ thân xác tàn tạ xưa cũ, lột bỏ những vết bầm nơi cổ tay và những vết xước rỉ máu, em đang ở thời khắc xinh đẹp rực rỡ nhất đời mình.
South Korea của ngày hôm nay phần nhiều nhờ công hắn chăm bẵm tưới tiêu, nên em yêu hắn.
Em yêu North Korea, hay cả là yêu Haetbyeot, đều là cái cách thức tình cảm rụt rè phủ nhận rồi trốn tránh.
Và North Korea cũng yêu em, bằng mọi sự dịu dàng hiếm hoi hắn chắt chiu được trên cuộc đời này.
Họ đều biết trái tim mình muốn gì, nhưng đến cuối cùng sẽ chẳng ai chọn nói ra.
Nếu có ai hỏi mối quan hệ giữa họ là gì, cả hắn và em đều sẽ đáp là "anh em", bởi cả hai cũng chỉ coi nhau đơn thuần là vậy.
Nếu có nảy sinh thứ gì khác ngoài tình cảm gia đình, đó sẽ là tình cảm gia đình nhưng gắn bó hơn và thống nhất hơn mà thôi.
Hắn và em chẳng quan tâm lời ra tiếng vào của người ngoài cuộc bảo anh em sao lại này nọ, họ chỉ làm những gì họ muốn, sống cho thoả cái ước mong được sống của ngày bé, không có gì đáng để phàn nàn.
Dù họ cũng tự nhận thức được những gì họ làm sẽ chẳng có cặp anh em bình thường ngoài kia nào làm cả, lại ai quan tâm chứ, cả hai cũng đâu phải một cặp anh em bình thường, ở một cái gia đình vốn cũng chẳng có nền tảng bình thường.
Mục đích sống của cả hai đều là vì cái gia đình kỳ cục này, nếu anh trai từng ngày đều khát cầu sức mạnh để bảo vệ điều đó, thì em sẽ đứng ra chắn những lời đàm tiếu để hắn được mặc sức phát triển, em thu vén ngôi nhà nhỏ từ bên trong, và đợi hắn trở về.
North Korea có thể đem cả linh hồn mình ra thề với đời em, thì em cũng có thể đem tim gan mình ra để tin tưởng hắn.
Người mù khéo cũng nhận ra được hắn đối với em có biết bao nhiêu là dung túng, em vênh váo và trở nên cao ngạo đến khó chịu, dường như chẳng còn để ai vào mắt, nhưng chẳng ai dám ý kiến vì tất cả họ đều dè chừng anh trai em.
Và South Korea thì cứ mặc sức mà làm những gì mình muốn, bởi em biết bản thân sẽ chẳng có thêm nổi một vết trầy xước khi em vẫn còn là đứa em bé bỏng của hắn.
Rồi khi quậy đã đời, em lại mò về chỗ hắn, em bắt đầu ăn vạ và đòi hỏi vô lý, làm hắn sẽ bực mình rồi mắng mỏ em vài ba câu, nhưng vẫn mặc kệ em muốn làm gì thì làm, thậm chí hắn còn thấy vui nếu em cứ như thế.
South Korea sẽ lại càng yêu càng tin hắn, em coi hắn cao lớn và vĩ đại lắm, tại hắn mà em sống mà, em có thể ghét căm ghét thù những hành động tiếp xúc cơ thể không trong sáng, nhưng nếu đó là anh trai thì không sao cả.
Em để cho hắn tuỳ tiện chạm vào người mình đến cả những nơi sâu kín nhất, tùy ý chiếm dụng tiện nghi bất cứ khi nào hắn muốn, em hoàn toàn tự nguyện, chỉ mình hắn thôi.
Thậm chí ngay từ khi chuyện này bắt đầu, là em dụ dỗ anh trai ăn "trái cấm" mà.
Đoán chắc sự không đồng thuận duy nhất giữa hai anh em họ chỉ có duy nhất dòng huyết mạch đa g chảy trong người này thôi.
– Anh, anh chiều chuộng em như thế không sợ em hư à?
South Korea hỏi khi nằm trên người hắn, tay choàng qua cổ mà kéo khoảng cách cả hai lại gần hơn.
– Em thì có lúc nào ngoan?
Chỉ là quá ngốc nghếch, tao sợ thả rông ra bị bắt đi còn không biết.
North Korea vỗ đầu em.
Em khẽ bĩu môi, nhưng ngay lập tức mỉm cười.
– Em sẽ không rời xa anh đến mức bị cuỗm đi đâu, dính chặt theo anh cả đời đấy!
– Tốt.
Cả hắn và em đều biết bản thân trong mắt người kia là những gì, và họ trân trọng điều đó, hoà hợp đến lạ lùng.
Chỉ là đôi khi, sự khác biệt về cách đối xử với cuộc sống khiến hắn và em cũng có chút xích mích.
Thú thật, đôi khi South Korea nghĩ chỉ có em mới là người tồi tệ tàn tạ nhất trong câu chuyện này, em dụ dỗ một người con trai lớn nghe lời giết cha, em chẳng có gì cho người ta ngoài sự đen đúa nhem nhuốc đến cùng cực, em kéo người con trai ấy vào vũng lầy tội lỗi đáng ra là mồ chôn của một mình em.
Mặc dù em biết hắn thương em là thật, nhưng ai biết được hắn có từng hối hận với những thứ kinh khủng đã xảy ra đó hay không.
Rồi em sẽ vĩnh viễn chẳng biết được suy nghĩ của hắn mỗi khi đứng lặng im trước tấm bài vị mà em chỉ muốn cầm lên đập nát, rồi nghiền thành hàng vụn.
Suy nghĩ của hắn là gì vào thời điểm hắn đặt con dao đó vào tay em, và cả ý nghĩa đằng sau ánh mắt không cảm xúc khi em đem toàn thân vấy máu và nước mắt đến trước mặt hắn.
South Korea quen thuộc với hắn, nhưng cũng hoàn toàn không hiểu hắn, thế nên em tức giận.
Em nổi cáu với anh trai khi hắn né tránh lời đề nghị tiến xa hơn trong mối quan hệ.
Em không muốn coi North Korea là anh trai nữa.
Em trở nên cọc cằn một cách vô lý, em buộc tội hắn thẳng thừng rằng hắn đang thương hại em, rằng từ ban đầu hắn có coi em ra cái gì đâu, chỉ là một đứa nhóc ngỗ nghịch không vâng lời, và láo xược.
Em hoài nghi về tình cảm của hắn, cảm thấy chẳng có gì là thật, những điều hắn làm cho em, những gì hắn rút lưỡi ra thề thốt, về cả cái gia đình này, về đứa trẻ tội đồ kia.
– Đừng dùng cái từ nghĩa vụ gán lên em, em chưa từng, và sẽ chẳng bao giờ mong nó tồn tại cả!
– Đừng gào nhặng lên như thế, con đang ngủ.
South Korea đưa tay áo lên quẹt ngang má, em thấy ghét bản thân tại sao lại mau nước mắt đến thế.
Em to tiếng với anh bằng giọng nghẹn ngào.
– Là anh!
Anh đòi cho nó sống, anh đòi chúng ta nuôi nó, em...
Anh dìm chết em bằng cảm giác tội lỗi đó, rồi em sẽ còn lại gì, anh đã nghĩ đến chưa?!
Không, South Korea không muốn nặng lời với hắn, em không biết tại sao mình lại trở nên đáng ghét như thế này, em đâu còn hận đứa trẻ đó đâu?
Rõ ràng đây chính là cuộc sống mà em hằng cầu nguyện, em còn muốn gì để chưa buông tha được cho cái quá khứ?
Em đang làm cái quỷ gì thế này...
Con người em như một tồn tại chất đầy bằng mâu thuẫn, em bộc bạch tất cả những gì mình đã nghĩ trong nước mắt, rồi lại tự phỉ nhổ bản thân vì sự xấu xí khó coi ấy.
Em còn gì chưa hài lòng chứ?
Em sẽ chỉ càng khiến anh trai chán ngán và ghét bỏ mình, và nếu hắn thật sự rời đi đem theo cả một nửa linh hồn em, nếu cả hai thật sự bị chia cắt, thì em biết sống như thế nào bây giờ?
Em vùi mặt vào lòng bàn tay, còn chẳng biết mình đang làm loạn lên vì điều gì.
Em cảm nhận được bàn tay hắn đang xoa đầu, cố nâng hai má em lên để lau nước mắt, nhưng vẫn lì lợm cúi gằm mặt xuống.
Sau một lúc để cơn điên nguôi bớt, em nghĩ vậy, em cảm thấy hối hận tột cùng, thấy bản thân thật tồi tệ và đáng khinh, và hỗn hào.
Em vẫn cúi mặt nhưng là để né tránh, rụt rè đưa tay bấu lấy áo hắn, nghèn nghẹn hỏi.
– Anh ơi, anh h, sẽ không bỏ đi đâu...
đúng không..?
Khẽ môi North Korea khẽ nhếch, rồi vòng tay ôm đứa em bé bỏng đần độn vào lòng, hắn nhẹ hôn lên đỉnh đầu em rồi nói.
– Sẽ không đi đâu cả, hai chúng ta sẽ không đi đâu cả.
Nín đi.
Em chôn mặt vào trong lồng ngực hắn.
– Xin anh,...
đừng bỏ rơi em nhé, em xin lỗi.
– Tao sẽ không cho phép bất kỳ ai chia cắt chúng ta.
South, tao sẽ làm em hạnh phúc.
Hắn siết chặt người trong lòng, như muốn nhồi cả hai trở thành một thể duy nhất.
– Năm sau, và năm sau nữa cũng vậy.
Dỗ nín xong xuôi được đứa nhỏ ngốc này rồi thì cảnh cáo một đứa nhỏ ngốc nít ranh khác trước khi biết nó quá nhiều thôi.
Tối hôm đó cũng chỉ một trận cáu đời như mọi khi thỉnh thoảng lại bộc phát của South Korea, vốn hắn cũng chẳng thèm để bụng làm gì, hắn và em làm gì có giận dỗi gì nhau đâu.
Những ngày sau em có biểu lộ hằn học hay buồn rầu thì cũng chỉ là chút sĩ diện muốn làm hắn tức khi cãi nhau nhưng không được thôi.
Cái này thì hắn giải quyết được.
Sau khi nhốt đứa nhóc lắm chuyện vào phòng ngủ của nó và chắc chắn nó sẽ không làm phiền được hai anh em họ cả tối đó, hắn trở về phòng ngủ với em đang đợi.
Thật sự là, từ ngày chỉ còn hai đứa, South Korea chẳng có thể yên tâm nổi khi nhắm mắt một mình, hoặc với những người thân khác kể cả đứa nhóc của mình mà không có anh trai.
Vậy nên đến tận bây giờ, họ vẫn ngủ chung với nhau.
North Korea lại thích điều ấy, hắn thích cảm giác vui sướng nhận ra khi em phải phụ thuộc cuộc đời vào hắn, vui sướng khi biết em không thể sống nếu rời hắn ra, và rồi cả quãng đời ấy họ vẫn sẽ phải dây dưa với với nhau chẳng bao giờ thoát ra được.
Hắn bước vào phòng, đứa trẻ ngốc kia đã luôn đợi sẵn bên mép giường.
Hắn đóng cánh cửa rồi dựa lưng nhìn em, môi khẽ cong một nụ cười kỳ lạ.
– Lại đây.
South Korea đứng dậy, nhẹ nhàng bước về phía hắn, tự nguyện cởi áo ngoài.
Hắn đưa tay ra chạm vào người em, kéo em lại gần.
Em kinh tởm những tiếp xúc cơ thể và ham muốn trần tục, nhưng nếu đó là anh trai thì không sao.
Em yêu hắn, nên hắn làm gì cũng được, em tin tưởng hắn, vậy nên hắn làm gì cũng được.
Thậm chí em còn muốn thời gian lúc này kéo dài mãi, em chết mê với cảm giác cả hai hoà hợp.
Khi tất cả của em là của hắn, và tất cả của hắn cũng là của em, cả thể xác và linh hồn.
Khi họ có thể trở thành một thể thống nhất.
Thật là một cặp anh em kỳ lạ.
___________________________________________________________________
Một xíu xiu về hai anh em họ😋
Nhóc con Haetbyeot sẽ được cập nhật lên sau🫶
"Moi quan he giua chung ta la gi"