Khác [Countryhumans][AllVietNam] Tuyền đen

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,326
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
306623407-256-k17663.jpg

[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
Tác giả: ThoThanh575
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có thể là Motip cũ , Cần chỉnh sửa nhiều

Không hẳn là cho hết tất cả vì hơn 300 Country

Sẽ lọc ra những Country thích hợp nhất và liên quan

Nói không với H+ , Nơi Chỉ có Hint là nhiều

Mặn , Ngọt, Chua,Cay điều có hết

Buff sức mạnh thì không nhiều , Nhưng Sắc thì có

Mỗi Country điều có điểm mạnh và yếu kể cả VietNam

Sắc đẹp của họ điều khác biệt nhau nên không thể so sánh

Là một au tính cách khá khác với nguyên tắc với mọi người được biết

Chỉ theo cảm nghĩ của một kẻ vẫn chưa học
đến THPT nên còn nhiều thứ chưa biết

Truyện không phải đầu tay nên những thứ khá cơ bản đã được biết sơ qua khi đọc những mẫu truyện khác

Một Au đơn giản nói về cuộc đời của VietNam

Với cô gái tên Ngân

Đừng cho rằng VietNam là kẻ thứ 3 xen vào cuộc tình, Mọi thứ điều có lý do

_Đọc để biết cốt truyện _



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
Chap 1 : Con người Y


VietNam = Y

________________________________

Y là VietNam , Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Mọi người thường gọi Y là Việt, Y khá chán ghét cái biệt danh không đầy đủ đấy

cái Tên viết Tắt trong tên cậu, Tại sao lại không gọi là VietNam , mà là "Việt", Lại còn có là "Nam" , Và cái Y ghét nhất đó là người đời gọi Y là "Tiểu Mỹ thụ" Y rất tởm cái biệt danh đấy , Nên đừng trước mặt Y mà nói như vậy, kẻo lại ăn vài Kí "Giấy" vụn

Y là một chàng trai trưởng thành với làn da tông vàng (Golden undertone) , Kết hợp với chiều cao 1m82 , Chiều cao mong ước của một số đàn ông mong muốn , Và làm đốn tim vài chục chị em phụ nữ năm 20 tuổi , Y có một mái tóc đỏ giống màu cờ đỏ sao vàng của Y , Một màu đỏ thắm nổi bật , Chỉ Được xuất hiện ở Bộ ba anh em nhà VietNam ( VietMinh , DongLao, VietNam)

Và China tên đã đô hộ Y 1000 năm, một khoảng thời gian dài và đau khổ tột cùng

và một số Các Country khác chưa được xuất hiện cũng sở hữu màu tóc ấy

Nói thật chứ Y như là tâm điểm của mọi sự tinh hoa và thuần khiết , một bông hoa sen được chăm sóc kĩ lưỡng , KHÔNG nói đúng hơn là một lòng kính vô hình đối với Y

Nhìn kìa chẳng ai lại không muốn được tự do

Cuộc đời chớ trêu, Ban tặng cho Y sắc đẹp tinh khiết ấy , mà lại lấy đi tự do , thứ vô cùng quan trọng

Nhưng nào Y lại uất phục bởi đều đó?

Không cho Y tự do và thì tự Y đập nát cái lòng kính ấy , thì đừng sót lo cho cái sự tinh khiết cũ ấy, vậy giờ đây một bông hoa sen đã được nhuốm màu đen tuyền ấy

Chính xác Y đã tự tay châm ngòi lửa vô tận , Mọi thứ chìm lại một màu lửa nóng , không còn ai có thể cứu Y vào lúc ấy, Cứ để người đời nghĩ Y đã chết cũng được, Y cũng chẳng Lưu Luyến gì chăng nữa , Cứ mặc kệ thứ danh quyền đó đi , Mà ta đi tìm nơi ta cảm thấy an toàn và tìm một nửa đời Y

Y rất tài giỏi , mọi thứ nổ lực từ con số 2 trở thành một người tài nhưng chẳng ai quan tâm đến , Cũng chẳng lo xa, Bọn chúng chỉ cần danh lợi thôi , Tài hay không tài , chỉ cần có một địa vị vững mạnh để cho bọn chúng bám vào làm cái ATM đi , Không có quyền cũng chẳng có tiền thì nằm mơ mới được nhìn đến hay lại muốn làm danh nhân vượt khổ mà lên chiếc màn hình phẳng công chiếu ấy , Mà kể khổ kể đau để người đời thương hại

Nực cười thật, Làm vậy để cho người đời thêm một cái mặt nạ thương hại đó sao , Chi một ít tiền làm cái cột để leo lên , đứng làm một danh nhân cần sự thương hại sao

Ủy uất cái lí tưởng ấy một số người nào đó cũng làm Y phát ngán rồi , Cũng đã thấy nhiều rồi

_______________________________________

_ Trích một đoạn quá khứ_

Năm Y 13 tuổi, lúc sắc đẹp của Y đã được phát triển hơn

_ Cha à , con muốn gặp CuBa !!_

Y nhăn mặt khó chịu trước người Cha của mình , Cha Y đã không cho Y được gặp người bạn thân của mình trong suốt 1 tháng trời , vì 1 cái lý do không thể thiết phục nổi đó chính là vì Y cần một cuộc sống khép kín không nên học những đều xấu ở đời vì không muốn bông hoa sen bị nhuốm bẩn tạp chất

Vì CuBa là con người năng nổ thích tìm hiểu nhiều thứ , Và trong đó cũng có rất nhiều nguy hiểm

_ Ta đã nói là không, con mà cứ như vậy thì đừng trách ta chặt đi 2 đôi chân đó!!_

DaiNam lạnh nhạt đáp lại bằng những ngôn từ đe đọa , ông đã không thể cứ suốt ngày nghe đi nghe lại cái từ " Muốn đi gặp CuBa" của Y nữa

_ Vậy thì con còn có tay để lết đến nhà cậu ấy cũng được!!_

Y mạnh bạo đáp lại bằng từ ngữ giống cha mình đã nói

DaiNam cũng khá bất ngờ vì sự cứng đầu của Y , Vẫn còn muốn đến cái nhà đó sao , vậy thì đành giáo huấn Y một trận vì cách nói thô ấy và Sự bất kính bề trên của Y

trong một tuần vì cái lí do cỏn con mà Y Phải quỳ trước sân nhà trước cái nắng rát người ấy vài tiếng , đó chỉ là một khởi đầu nhỏ

189 Vết roi đánh , Quá nhẹ nhỉ

từ tay và chân đến cả vùng eo , nơi đâu cũng chằn chịt vết thương sâu đến rỉ máu ấy

Ai nhìn vào cũng không nỡ mà nhìn , một thân nhỏ ôm người băng từng chỗ

Nước mắt cứ như muốn rơi xuống

Rồi

Y đã không kìm chế nổi sự đau đớn ấy mà khóc nấc

Lúc ấy Y cảm thấy mình thật đáng thương và thảm hại làm sao

Ra đời mới biết thế nào là đau

Chỉ vì vết roi nhỏ ấy mà khóc ư?

________________________________________

Không hợp gu ai thì xin mời đi.

Gu của tôi là vậy , không ngọt như đường đen đâu
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap 2 : Cuộc sống Y


VietNam = Y

_________________________________________

Y Là VietNam , Là sao đứa Con út của Nhà DaiNam , Nhưng đó chỉ là quá khứ , cũ không bằng mới, Y cũng chẳng đếm xỉa đến cái chức đó đâu, tự tạo ra một cuộc sống lý tưởng , đó là mong ước cỏn con của Y

Và bây giờ , tự Y đã tạo ra nó.Một con người đơn độc , không chốn địa vị và giả tạo .Một nơi yên bình hạnh phúc

Gần nửa cuộc đời Y , từ khi bước chân ra ngoài đời , không đem cái tính Cao Ngạo và giữ lại cái Đơn thuần .

Một tay Y dựng nên sự nghiệp cao cả .Miệng thì cứ cười liệu lòng đã nhẹ?

Y đánh giá quá thấp cho một sự nghiệp rồi.

Nơi không thuộc về Y , không ai biết Y , Y như một hạt bụi nhỏ trong Cả hàng ngàn người mà thôi

Tại sao Y lại đi đến nơi mà Y còn không biết, do cái lý trí sao?

Y đã rất cố gắng xin một công nghiệp để sống qua ngày , Chỉ cần một vài chiếc bằng cấp nhỏ , làm sao mà khiến cho Y được chú ý đến

Không xin việc lớn thì làm việc nhỏ , còn sống thì còn làm .

Cũng cần ai giúp đỡ, cũng chẳng cần hạ thấp bản thân mà quỳ lại cầu xin đám người tham ô đó

20 trên 20 Công ty khác nhau , chẳng có một hi vọng nào đáp lại Y .Vậy thì Y làm từ việc nhỏ mà sống

Bán thời gian, Quét dọn, Bảo mẫu, Quảng cáo nhỏ,....

Y đã làm rất nhiều

Cũng hơn vài năm của cuộc đời ngắn ngủi, mà làm những công việc ít ỏi từng đồng tiền đó

Y đã dùng số tiền dành dụm mà mua mặt tiền , mở ra một tiệm hoa nhỏ ở xen kẽ những tòa đô thị cao sang kia

Đó có lẽ là một bước đi sai của cuộc đời Y , liệu ai lại nghĩ một tiệm hoa nhỏ lại kiếm ra tiền nhiều?

1tuần , 1 Tháng ?

Cuối cùng cũng được 1 vị khách nhỏ bước vào , Cô ấy đã mua một bó hoa hồng xinh xắn, hợp với vẻ đẹp của cô ấy

Y nhìn cô ấy như thấy một thiên sứ nhỏ bước vào cửa tiệm nhỏ của Y , một niềm vui kì lạ được nảy mầm trong lòng Y

Vẻ kiều diễm của cô ấy như làm trái tim nhỏ của Y tan chảy , Một phút như một thế kỷ vậy nó làm Y không có gì có thể diễn tả như thế nào

Cô ấy toát lên vẻ đẹp mê người kì lạ đối với Y

Mái tóc đen không ngừng bay theo hướng gió lạnh , Đôi Tay nhỏ nhắn không ngừng run rẩy khiến Y động lòng thương .Đừng nghĩ Y yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên, Nhưng chỉ vì thấy mến cô mà thôi

Trong vài ngày cách ngày Y gặp cô ấy .

Những buổi sớm mai cô lúc nào cũng là vị khách đầu tiên đến cửa tiệm Y.Lúc nào cũng mua một bó hoa hồng và kèm theo một chiếc bánh nhỏ nhắn cùng với nụ cười nhẹ .Cô chỉ gặp Y trong vài phút ngắn ngủi trong ngày

Một mặt trời nhỏ sáng chói trong vài phút

Từ những ngày ấy.

Cửa tiệm Y dường như một một phép màu nhỏ khiến cho ngày nào cũng có rất nhiều khách ghé thăm .

Hầu như chiếm toàn bộ là những cô gái trẻ ghé tới

Điều đó rất bình thường nếu không trước khi về , những màn chụp hình úp lên mạng xã hội

Y cũng hiểu rằng một điều, Chỉ vì cái sắc đẹp của Y mà thôi , Nào Y cũng chẳng ghê tởm cái thứ hành động đó, Khách là thượng đế , Khách làm gì chẳng đúng

Sau những ngày tháng năm chật vật ấy .

Từ một cửa tiệm nhỏ nay trở thành một cửa tiệm khá nổi tiếng ở nơi đó

Không còn cửa tiệm hoa mộc mạc mà là một phong cách cổ điển

Nhưng vẫn khoác lên một màu trắng tinh tế như một lý tưởng do trước Y đã mong chờ khi Y có một khoản tiền sẽ chi như vậy

Nếu ai hỏi Y đều gì khiến Y nổ lực đến hôm nay

Chắc là người con gái ấy , một ánh mắt trời của lòng Y

Cô ấy tên là Ngân , Nguyễn Minh Ngân , Là người gốc Việt , Người có tính cách khá đơn thuần và mộc mạc

Và cô ấy mang theo một dàn Harem không hề nhỏ

Y cũng chẳng quan tâm về việc ấy, nếu chúng nó không làm gì khiến Y khó chịu là được

Dù gì Y có phải là yêu cô ấy đâu, cô ấy nhỏ nhắn khiến Y muốn bảo vệ mà thôi , như một người em gái nhỏ cần một ngươi anh trai che chở

_______Ngân Pov: ______

Tôi gặp anh ấy trong một buổi sáng đầu lạnh rát.

Nhìn thấy một cửa hàng hoa nhỏ bị che lấp bởi những tòa nhà Cao tầng sáng chói.

Tôi bước vào chỉ muốn ủng hộ chủ tiệm một ít và đập vào mắt tôi là một chàng trai khoảng 16-17 tuổi đang tỉa từng nhánh hoa một cách cẩn thận , Tôi đã bị hút hồn với vẻ ngoài của anh ấy , không phải là vẻ mạnh mẽ của những người đàn ông mà tôi đã gặp , mà anh ấy đem lại vẻ nhẹ nhàng và tinh khiết lạ thường , anh ấy ấm áp , tinh tế, tốt bụng đó chẳng phải là một người đàn ông mà tôi mong ước sao? .Tôi đã tự nhủ với lòng mình là thật may mắn vì tôi đã ghé qua nơi này .Có vẻ thần tình yêu đã chỉ dẫn tôi tới anh ấy sao

Như một thói quen , vào buổi sáng tôi tự hào vì mình là người sẽ đến gặp anh ấy đầu tiên , Và tôi cũng biết được tôi là vị khách đầu tiên của anh , Còn gì hạnh phúc hơn nữa cơ chứ

Mọi thứ đều hạnh phúc nếu bọn chúng bám lấy tôi , khiến cho thời gian tôi gặp anh ấy càng ít lại , nhưng vì muốn anh ấy an toàn tôi đành phải như vậy , Vì Biết rằng bọn chúng người nào là một tên Chiếm hữu và Yandere thật thụ , sẵn sàng giết tên nào quá thân thiết với tôi, tôi ghét bọn chúng và cũng ghét cái sắc đẹp của anh đã khiến cho nhiều con ruồi muỗi bay xung quanh ,bám lấy anh , có lẽ là tôi quá yêu anh sao?

_______________________________________

Ngu văn đừng ném đá

Coi để giải trí

Đừng hiểu lầm là ngôn
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap3: Kẻ nhìn trộm


VietNam = Y

_________________________________________

Vẫn là những ngày bình yên trôi qua, Y ngẫm nghĩ rằng mình đã xa cách nhà DaiNam bao lâu rồi nhỉ? , Bao lâu thì Y cũng chẳng muốn nhớ

Hưởng thụ cuộc sống này đi rồi tính tiếp, Y vẫn đang ngâm mình trong làn nước lạnh vào buổi sáng, Có vẻ việc ngâm mình như vậy đã là một thói quen của Y

Y thích cái lạnh tê tái đến thấu xương, kể cả vào buổi sáng trước bình minh dâng lên , những cơn gió lạnh thổi qua khe cửa lại làm Y thoải mái hơn

Y thích ngẫm nghĩ lại cuộc đời của Y , một cuộc đời éo le, Nghĩ lại tương lai mình có bị bắt về cái nhà đó không?

Một nơi đầy sự thối nát ấy, Cứ trưng ra cái nụ cười giả tạo ấy lại làm Y buồn nôn, Mang theo cái áo nhã nhặn , Tốt bụng đó cho ai xem nhỉ? , cho thiên hạ xem chăng , liệu ai biết rằng sâu trong lòng bọn họ bày mưu tính kế gì , Một đặc điểm đối với Gia tộc DaiNam là trá hình bằng vẻ ngoài trẻ đẹp hơn số tuổi để đánh lừa mà bên trong không khác gì 1 con cáo già

Ha, Y thụp xuống dưới màng nước lạnh , Chân co lại nằm gọn trong vòng tay lớn của Y

Trong một khoảng thời gian, Y đã công nhận mình thật cô đơn và không đáng sống.....

Cái tư tưởng khốn nạn ấy luôn xuất hiện trong đầu Y , Cái ý nghĩ phản lại cuộc sống của Y , Nó bây giờ không phải là một tư tưởng nữa mà là một con quỷ bám theo Y , Nó làm sức khỏe Y ngày càng xuống dốc, Đau đầu, buồn nôn, Mệt mỏi,...... tất cả đều là nó đem lại

Y cũng đã đi khám nhiều bệnh viện nhưng chỉ nhận lại một câu: "Do suy nghĩ quá nhiều và thiếu dinh dưỡng" Nhưng Y lại nghĩ khác , Mọi thứ ngày càng tệ đi , đúng là Y đã nghĩ Mình sẽ không sống được bao năm nữa

Vậy thì một Tư tưởng khác nảy mầm vào đầu Y

Bây giờ có vẻ Y nên tìm một nửa cước đời mình, chứ không thể sống như thế này mãi

Mãi suy nghĩ Y nhìn ra bên phía cửa sổ , Không hiểu sao trong nơi này lại được thiết kế 1 cửa sổ lớn như vậy , cho người khác nhìn vào hay gì?

Trầm ngâm một hồi Y mới nhận ra có người ở trước tòa nhà bên cạnh, Mà hình như hắn ta đang nhìn trộm Y!!

Biến thái chăng ? , Y cảm thán bây giờ hiện đại thật đấy, Hắn ta còn cầm một máy điều khiển Flycam nữa kìa, cứ điều khiển nó bay vòng vòng như muốn làm Y bực tức hơn hay muốn Y chú ý?

Y quay đầu nhìn kĩ, Đập vào mắt Y là một chàng trai tầm cỡ tuổi Y hoặc trên , Hắn ta kiêu sa , đó là từ Y có thể nói lúc này , Y công nhận hắn đẹp thật nhưng đéo làm sao lại đi làm cái chuyện nhìn người khác như vậy , Y không thể nhìn rõ được hắn , nhưng vẫn hình dung hắn là người phương Tây, Nét duyên dáng và hoàn mỹ như vậy Y hình như đã gặp một người gần giống như vậy , Thật đẹp, đẹp như 1 bông hoa hồng vậy

Y cũng chẳng biết nên làm gì, gọi báo cảnh sát? , gọi cho bọn nó rồi nói có một thằng đàn ông nhìn trộm một thằng đực rựa đang tắm? , không bị còng đầu vào đồn lạ may rồi

Y cứ mặc xác cho hắn nhìn được thì nhìn cùng lắm thì chỉ tới phần eo là hết rồi

Y cứ việc nhớ ngoại hình của hắn rồi một ngày móc mắt hắn ra là được , Y vừa nghĩ mình thật tốt bụng vì không báo cảnh sát mà làm một việc nhẹ nhàng hơn
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap 4: một ngày mới


Ngâm một hồi thị cơ thể Y bắt đầu có dấu hiệu tím tái và ép tim , Y cũng không biết tại sao cơ thể mình lại như vậy, nó xuất bất thường và không có dấu hiệu trước khi bệnh phát tác

Bây giờ Y như không còn 1 chút sức lực nào nữa, Yếu ớt thật....

Y ngẫm nghĩ cứ ngâm trong tình trạng bệnh phát tác như vậy chắc có nước đi chầu trời mà thôi

Vừa nghĩ, Y cố gắng đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm, cũng không quên liếc nhìn người bên phía tòa nhà, hắn ta vẫn đang quan sát Y , Y cũng chẳng muốn quan tâm vì chút nữa Y biết rằng mình sẽ chịu đựng cơn đau như thế nào , vậy cứ chờ đến lúc rồi tính Y chỉ mong rằng khi đi làm xong thì muốn làm gì thì làm

Đôi tay dài vươn tới chiếc khăn trắng tinh được tặng bởi một cô sinh viên người lai, Loại vải này đúng là quá cao cấp mà, nhìn vào là thấy sợi mịn như thế nào rồi, Nó cũng khá hợp với da của Y nên Y khá cảm mến cô gái ấy, Còn có mùi của Hoa Nhài nhẹ nhàng , Thơm thật

Mùi hương nhè nhẹ cũng khiến Y cảm thấy đỡ hơn một tí, Y ngẫm nghĩ chút có vẻ Y nên trồng vài loại cây ở ban công nhà , ngắm nhìn chúng cũng là một thú vui giết thời gian nhỉ? , Bình yên lạ thường khiến cho con người cảm thấy an toàn và hạnh phúc , một hạnh phúc đơn thuần giản dị

Y đứng trước tấm gương lớn treo ở nhà tắm, Nhìn vào tấm phản chiếu ấy lại làm Y có cảm giác nơi đây như có 2 cá thể vậy, Y từ trước giờ rất hay suy nghĩ viển vông để cho cuộc sống bớt nhạt nhẽo hơn

Đôi tay lớn chạm vào mặt gương mỏng manh ấy , lẩm bẩm rằng ước gì người trong gương có thể đáp lại lời Y nhỉ , Muốn có có một người em ?

Để chăm sóc? , Hay một người anh trai bảo vệ? , Y cũng chỉ nhớ đến Mặt Trận và VNCH là anh trai cũ của Y thôi, mà hình như Y đã bỏ quên ai trong ngôi nhà ấy rồi.....

"Vậy thôi chào buổi sáng nhỉ" Y bỗng chốc tự chào bản thân Y sao? , Ha nó khiến Y cảm thấy vui hơn một chút khi tự chào bản thân mình trong gương

Cũng chỉ mất thời gian cho những hành động vô nghĩa đó, Y bước nhanh đến chiếc tủ quần áo , Mở toang ra lấy đại một bộ nào đó , Y cũng chẳng muốn mất hàng chục phút để chọn một bộ lộng lẫy hay kiêu sa nào đó để bán vài cành hoa kiếm sống

Một chiếc áo sơ mi trắng có phần cổ điển tay dài , kèm một chiếc nơ đen sợi được thắt gọn gàng, với chiếc quần đen bó sát phần dưới lộ ra vòng 3 có phần hơi quá cỡ

Y nhìn mình trong gương thốt lên một câu "Tạm ổn" có vẻ hôm nay Y mặc đồ hơi quá cầu kỳ rồi, thường ngày Y chỉ là một chiếc áo cổ cao bó người và phần quần thun rộng

Bây giờ chỉ cần chỉnh một chút cho phần tóc là có thể xách chân mà chạy đến cửa tiệm là được

Y chỉ cần một chiếc ruy băng màu xanh lá rêu khá dài để cột phần đuôi khá dài của Y , cùng một chiếc kẹp mà Y đã được tặng , hơi thô thì Y cũng chẳng nhớ ai là người đã tặng Y chiếc kẹp ấy , hơi buồn nhỉ

Vậy là xong , bây giờ Y có thể mở đầu cho một ngày mới bận rộn nữa

______________________________________

Như thế nào nhỉ?

Cho nhận xét để cải thiện

Cốt truyện có quá chậm không?

____________________________________

Cảm ơn vì đã đọc
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap 5: Quen thuộc , Món Quà


Y = VietNam

____________________________________

Y mang u sầu đi ra khỏi ngôi nhà gò bó của Y , Bước tới chiếc xe đạp Thể thao PAPYLUS PT700

Chiếc này Y đã để giành trước lúc mở cửa tiệm mặc dù tuy không mắc gì , nhưng nếu lúc đó 4.500.000₫ đối với Y cũng đã rất lớn rồi , kể cả khi bây giờ Y cũng đã có thu nhập ổn định nhưng vẫn chẳng muốn thay thế nó bằng những loại xe sang cao cấp hơn, vì sao ư?

Vì nó đã gắn bó với Y khá lâu rồi

Y lên xe, Đạp một mạch đến cửa tiệm hoa của Y , Vừa chạy vừa ngắm cảnh gió bay đẹp làm sao

Thật muốn thời gian trôi chậm lại để gìn giữ cái cảnh đẹp thế này

Y không tự chủ khoé môi cong lên , Lòng mang nặng cũng dần tan biến

Bên đường những sạp hàng nhỏ chen nhau mở bán đông đúc , cứ ngỡ mọi thứ đều bình thường nếu chạm mắt Y là 1 chàng trai cao to , hắn ta hình như đang thăm dò một thứ gì đó, Y nhìn cảm nhận được một thứ quen thuộc , Cứ ngỡ ngàng một thứ cảm xúc chết tiệt nào nữa đây, Người con trai với làn da tông vàng Giống Y , Và mái tóc đen được vuốt keo về phía sau lộ vài lọn tóc ngay mái khá trưởng thành , nhìn vào chắc chắn người này cũng thuộc tầng lớp đặc biệt mà thôi , Nhưng một thứ cảm giác khác chen ngang thúc đẩy Y mau chóng rời khỏi nơi này và cảnh báo Y người này cũng chẳng tốt đẹp gì, Hắn nở một nụ cười khá giả tạo trong giống Cha Y thật , Lại một thứ quen thuộc nào đó cứ quanh quẩn trong đầu Y , Có vẻ người này trước kia Y đã gặp nhưng lại chẳng nhớ gặp lúc nào

Y bỏ qua chuyện đó một bên, tiến về nơi Y cần đến chứ chẳng muốn ngồi hóng người khác làm gì

Cũng như những ngày , Một cô gái trẻ đứng trước cửa hàng Y , không ai khác chính là Minh Ngân, Cô vẫn là người đầu tiên chào đón Y khi đến cửa tiệm

Điều đó chẳng phải quá ngọt ngào sao , như một cặp đôi chờ nhau , đó là những từ mà người ngoài nhìn và nói với nhau khi hai người gặp nhau thân tình , Y cũng không ngốc đến nỗi không nhận ra thứ tình cảm cô dành cho Y , Nhưng nào Y không thể nhận lấy , Y đúng là một lần đã lỡ động lòng cô ấy, nhưng dần thứ tình cảm ấy cũng biến mất

Y nhận ra không phải là do Y không thích cô Ấy , mà là do trái tim đã quá nguội lạnh của Y , Nhưng cho dù nó ấm áp trở lại thì Cô cũng chẳng phải lựa chọn cho Y , Y muốn Cô sống hạnh phúc ở một người mà cô cho là hạnh phúc chứ không phải là một người bán hoa nhỏ bé như Y

" VietNam-San buổi sáng tốt lành"

Giọng nói nhẹ nhàng và êm dịu khiến Y cảm thấy Ấm áp hơn , Y cũng đáp lại cô ấy bằng một câu nhẹ nhàng

"Em cũng vậy"

"Hôm nay em cần gì?"

Y nhẹ nhàng hỏi cô ấy về muốn một loại hoa mới hay là một bó hoa hồng như cũ?

"Hôm nay có lẽ em cần một vài cành hoa Sen ạ"

Câu nói của Cô khiến Y có chút khựng lại , Hoa Sen sao? , Ha có vẻ hôm nay Y cũng phải lấy nó ra thôi

"Được thôi"

Y đến cánh cửa màu trắng rồi nhẹ nhàng mở khóa

Bên trong như một khu vườn hoa thu nhỏ vậy , một số cây được trồng chứ không phải hoàn toàn là do Y nhập vào , Những bông hoa đang đua nhau bung nở những cánh Hoa kiều diễm đẹp đẽ

Y Bước nhanh đến khuôn tủ kính bị che bởi những chậu hoa nhỏ

Mở ra một chậu hoa sen không phải là nhỏ , Y đã chăm sóc nó rất kĩ , không phải như những bông hoa Sen bình thường kia, Nó là quà tặng bởi Mặt Trận , anh ta đã tặng Y vào năm 4 tuổi , Có vẻ lần này ông trời cũng đã muốn Y bỏ đi mọi thứ từ quá khứ rồi

__________________________________

Tôi đã tạch hết các môn rồi , môn chính đến môn phụ , môn nào cũng dưới Trung bình

😿
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap 6:Trân trọng, nụ hôn


Y Chằm chậm nâng chiếc kéo tia cành lên, Nhưng có một thứ gì đó khiến Y ngần ngại xuống cành như vậy, Tiếc nuối vì Y đã chăm sóc nó rất kĩ hay là buồn khi đó là món quà do Mặt Trận tặng?

Mọi thứ điều rối rít trong tâm trí Y , Vậy nếu muốn bỏ đi tất cả quá khứ buồn tẻ kia thì đây có lẽ là lúc, Vừa nghĩ thoáng qua Y đã xuống tay, từng cành hoa Sen xinh đẹp nằm gọn trong tờ giấy trắng được để trên bàn

Chúng thật đẹp nhưng Y rất tiếc, Đã phải ngắt đi dòng sự sống của chúng, Vậy thì Y chỉ còn có thể gói ghém bọn chúng thật tỉ mỉ để xứng đáng với vẻ đẹp vốn có của loài hoa sen trắng này

Là loài hoa thể hiện dự tinh khiết và sự hoàn hảo của tinh thần

Y nâng nêu trên bàn tay to lớn của Y , nhàn nhạt đi đến chỗ Minh Ngân

"Bó hoa của em đây Minh Ngân"

Y Nhẹ nhàng đánh thức cô gái trẻ trong cơn giấc ngủ ngắn , Có vẻ là do Y quá chần chừ và cũng do cô ấy thiếu giấc

Cô nhờ tiếng gọi của Y cũng dần thức giấc , Nhìn biểu cảm mơ màng của cô khiến cho VietNam thấy có chút dễ thương

"AHa....Cho em xin lỗi.... có vẻ là do em thiếu giấc..."

Cô gãi đầu nở một nụ cười ngượng ngùng một chút vẻ mặt đáng thương thụp xuống , trong khá giống một chú cún đang nhận lỗi

VietNam nhìn thấy vậy, cũng phì cười , đặt tay lên đôi vai nhỏ của cô, như nhằm an ủi

"Cũng không thể trách em được"

Y vừa an ủi một chút , bàn tay nâng bó hoa Sen trắng trao cho cô

Y vừa nhìn cô vừa xoa nhẹ đầu , Có vẻ cô khá ưng ý với bó hoa này , nhìn cô cứ chăm chăm vào những cành hoa xoe nở

"Có vẻ như ai nhận được bó hoa đấy sẽ rất may mắn"

Y biết rằng Cô không thích các loài hoa khác trừ hoa hồng , Mà hôm nay lại chọn một loài mà Khá xa lạ với cô , Nếu ai nói cô là người VietNam mà không biết đến loài hoa Sen ấy , thì có lẽ nên biết về quá khứ của Cô , cô được nghe đến nó 1 vài nhưng không được nhìn thấy trực tiếp

Vừa nghe VietNam nói như vậy , Cô như có một ý nghĩ thoáng qua , Cô có lẽ nên mua một thứ khác để tặng người đó và độc chiếm lấy bó hoa này không?

Được VietNam khen Như vậy rất khó, Có vẻ những gì liên quan đến Y , cô điều muốn chiếm lấy làm của riêng cho mình, Có phải cô quá tham lam không?

"Nếu là do em muốn tặng thì anh không lấy"

Y nói vậy là không muốn lấy tiền , Vì có lẽ nó thể hiện sự vô giá của món quà và sự may mắn cho người được tặng

Cô nghe vậy cũng dịu dàng cười nhẹ , Cô không phải là không biết cái suy nghĩ của Y , Và cũng hiểu rõ con người Y như thế nào

"Cảm ơn anh nhé VietNam-san"

Cô như đã bị nhiễm bởi Japan , Thích gọi VietNam như vậy, Như kính trọng và thể hiện sự yêu thích với người cô gọi , Và nó đối với cô

Y cũng đáp lại cô bằng một nụ cười nhẹ , nụ cười cũng đủ khiến cho cô tan chảy , và cảm thấy ấm áp

"Vậy........."

Cô tiến tới chỗ VietNam , dùng lực nắm lấy phần rìa áo của Y kéo xuống , rồi hôn lên 1 bên má của Y

"Xin lỗi anh!!

VietNam-san!!"

Cô ngại ngùng ôm mặt chạy ra khỏi cửa hàng , trước ánh nhìn ngơ ngác của Y

Y chạm nhẹ lên chỗ cô hôn , một cảm giác khó tả đối với Y , nó không phải làm Y thấy khó chịu , Y khá thích cái cảm giác được người khác hôn như vậy , Nhẹ nhàng lướt qua

Nhưng không vì thế mà thay đổi cái ý nghĩ mà yêu cô, Y cảm thấy mọi thứ càng ngày càng đi xa hơn , Phải cho cô biết điểm dừng giữa Y và cô , không thể qua mức anh em được

_____________________________________

Chap sau sẽ xuất hiện ?

1/ America

2/China

3/France
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap 7: Giúp đỡ


Y thoáng một cái cảm giác không lành gì đó, Có vẻ hôm nay không phải là một ngày tốt đẹp gì , Y có khả năng cảm nhận rất tốt nhất là những thứ liên quan đến bản thân Y

Sau Một thời gian ngắn khách cũng chẳng nhiều nữa, Y chỉ cần tỉa một vài bó cho vị khác cuối cùng này là có thể đóng cửa hôm nay

" Của em 149.000₫"

người khách trước mặt nhanh chóng thanh toán , mang theo bó hoa Tulip bước ra khỏi tiệm với sự chờ đợi của 1 bạn nam nào đó

Y nhìn cặp đôi nhỏ trước mặt lòng cảm thấy có chút ghen tị với họ , Họ hạnh phúc với nhau , còn Y chỉ mang tuổi cô đơn mà gắn bó với những bông hoa này thôi

Thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút, cũng chẳng biết bao lâu rồi , Mà ánh chiếu dịu vẫn còn mang vẻ đẹp Sớm hôm , Bây giờ cũng chẳng phải xế chiều nóng bức

Y một tay dọn dẹp mọi thứ, Muốn hôm nay đóng hàng sớm hơn một tí , mà ở nhà nằm ườn ra , Y nhớ sự thoải mái mỗi lần nằm trên chiếc giường quen thuộc

Một chút chú ý đến chậu Sen Đá nhỏ được bày trên kệ đá , Chúng thật nhỏ bé so với những bông hoa khác , vì dìm đắm bởi sắc hào bên ngoài, Chúng như Y chẳng nổi bật gì

Đột ngột , một cơn đau truyền đến ngay tim của Y , Lại nữa rồi Y đã từng bị như vậy rất nhiều lần , nhưng vẫn không thể chịu được cái thứ đau đớn như vậy , Thật xui khi hôm nay Y không mang theo lọ thuốc cho mình

Tâm lý bây giờ của Y rất rối bời vì nếu không có thuốc thì không biết Y sẽ như thế nào trong hôm nay

Đôi ngươi cũng bắt đầu mờ dần , Y loạng choạng vịn người vào chiếc tủ hoa gần nhất, vậy cứ để như vậy , Mong rằng mọi thứ chẳng quá xấu đi

Cơn đau như truyền lên sóng não , đau biếng làm như tê liệt cả tứ chi , Cả người được vịn rồi ngã xuống dưới nền đá lạnh

Khoé mắt cũng chẳng mở nổi từ từ khép lại

Cứ ngỡ mọi thứ cứ diễn ra như vậy

Một tiếng động phát ra từ phía cửa

Một chàng trai , đúng hơn là người Y nhìn thấy lúc sáng , và mang theo len lối một chàng trai kế bên nữa

Vừa bước vào người con trai với làn da vàng kinh ngạc , rồi cũng dần ra hiệu cho người phía sau biết

hắn định bỏ đi nêu không có sự thiết phục của người đi theo sau

"Chúng ta nên mang cậu ta vào bệnh viện !!"

chưa kịp để tên kia trả lời , người con trai phía sau chạy đến phía Y , nhẹ nhàng bế Y trên tay

"Có vẻ không phải nhẹ đâu , mau lên!!"

Anh nói lớn cho người trước mặt biết , dù gì anh cũng là một bác sĩ thực tập nhìn sơ lược nhưng anh vẫn không biết Y bị gì, nhồi máu hay là gì đó , mọi thứ không phải tình trạng của Y hiện tại

Một tay anh bế Y lên xe , Mắt nhìn Y có chút quen mắt , nhưng rồi cũng chú tâm mau chóng mang Y đến bệnh viện

" Mày lo chuyện bao đồng quá đó Cuba"

Hắn chán nản đi sau Cuba , 1 kẻ không quen biết tại sao lại giúp đỡ, sao không cứ để đến chết đi , dù không biết người đó có tốt Hay xấu

" Mày từ khi nào lại trở nên như vậy , China ?"

Cuba nhìn hắn cũng thở dài , Hay là từ khi người đó bỏ nhà ra đi , Không muốn gặp hắn nữa?

________________________________

Tôi định viết một bộ All nữa nhưng không biết viết All gì ?
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap 8: Vụng về, Đành giúp


" Không định lên xe à ?"_Cuba

Cuba anh thắc mắc hỏi hắn , Có phải chuyện gì phiền lắm đâu, giúp người như giúp mình nhưng đó chỉ là do anh định nghĩa như vậy, còn hắn thì lại có suy nghĩ ngược lại, và chỉ làm những việc

có ích cho bản thân hắn mà thôi

China mặc cho Cuba có khuyên đi khuyên lại nhưng vẫn một mực chẳng thèm quan tâm mà dựa vai vào bức tường trắng phía sau

Anh chỉ biết thở dài nhìn hắn, Bất lực làm cho Anh không còn muốn khuyên hắn nữa,Dù gì cũng đã tốn khá nhiều thời gian cho việc vô nghĩa này

Anh cũng đành quay đi trước cái liếc nhìn của hắn, Nếu mà hắn biết người mà anh đang bế thì chắc kích động lắm, Cái này là bỏ qua cơ hội cho hắn rồi

Anh nhẹ nhàng dìu Y lên xe , Nói thật là Y nặng thật đấy, Dù gì cũng chẳng trách với thân hình 1m82 thì nặng cân là lẽ thường tình

Tay anh mân mê cố định chỗ ngồi ngay ngắn của Y rồi cẩn thận Kéo dây đai an toàn nhằm chuẩn bị trước nếu có sự cố trên đường

Vì anh không chắc tay lái của mình ổn và anh cũng đang nắm giữ một sinh linh , Chỉ cần xô xát một chút thì không chắc nó sẽ như thế nào

Vừa nghĩ như thế sắc mặt có chút nghệch ngoạc và lo lắng đều nằm trên khuôn mặt của anh , Nhưng cũng cố gắng trấn an bản thân sẽ làm được

"Mày làm được mà Cuba , Không sao mọi chuyện sẽ ổn thôi"_Cuba

Anh lẩm bẩm một chút , rồi nhìn về hướng cậu

Sắc mặt Y có chút ổn định hơn rồi !? , Gì vậy, Mọi chuyện bắt đầu làm anh Bất ngờ, Vậy rốt cuộc là người trước mặt anh đang bị gì thế!?

China hắn ở ngoài cũng khó chịu khi anh vẫn chưa đi mà vẫn đậu ở đây

"Cuba mày lại sợ không dám đi à"_China

Hắn tỏ vẻ chế nhạo anh , Hơn 20 tuổi đầu rồi mà không vững chắc tay lái đúng là yếu kém , Hắn cười nhạt cũng như có chút cảm thương cho anh

" Lần này tao giúp, Không có lần sau đâu , Và mày cũng thôi cái tính thấy gì giúp đó đi "_China

"Không phải việc gì mày cũng có thể làm đâu...."_China

Hắn trực tiếp kéo cửa ra , Xe hắn , hắn muốn làm gì thì làm , Rồi liền bước vào ghế lái , Cũng không quên liếc nhìn người bạn ngốc nghếch của mình

"......"

Cuba anh chỉ biết im lặng, dù gì lời hắn nói cũng không sai , Chỉ là do tính cách của anh đã bị nhiễm bởi một người mà anh đã từng khao khát ước muốn

"Vậy mày Không xuống ghế phụ à?" _China

"Được rồi"_Cuba

Hazz , Đáng lẽ hắn đã ở nhà hưởng thụ rồi , Mà bây giờ phải lết thân ra ngoài nắng rồi phải mất công Tống một người không quên biết đến bệnh viện

________________________________________

Chap này tôi không tả chi tiết hay biểu cảm, Miêu tả .... , nên nó sẽ không hay

Cảm ơn vì đã đọc
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
nói về một số việc nhỏ


Hôm này tôi mới xem được bộ khá bổ ích và nó làm cho cho tôi được khai sáng ✌️

Cảm ơn vì đã tạo ra nó, nó rất có ích cho một đứa bị mất gốc như tôi mà vẫn cố chấp viết truyện

Và khi đọc xong tôi thấy kiến thức của mình nông cạn quá;-;

Tôi đã lầm khi nghĩ MTDTGPMN lớn nhất (Anh cả)

Thật sai lầm

Nên tôi đã xóa bộ Mặt Trận và sẽ làm lại hoàn hiện hơn

Và Bộ VietNam này có lẽ tôi cũng sai lầm trầm trọng hơn nữa rồi

Sai lầm khi cho VietNam nhỏ hơn VNCH và MTDTGPMN

Nên những chap sau các bạn hãy nghĩ là VietNam là anh thứ ( Chắc vậy) Còn VietMinh là anh cả

Tôi vẫn không biết một điều là DongLao là Em út ( nhỏ nhất) ?

Có đúng không?

Có một điều sốc hơn nữa là VietNam còn lớn hơn DaiNam , Khá sốc cho tôi

Bộ này tôi không biết nó nên đi về đâu đây nữa ;-;

Xin một chút góp ý của các bạn

_______________________________________

Cảm ơn vì đã đọc
 
[Countryhumans][Allvietnam] Tuyền Đen
chap9: Vô dụng và Hậu đậu


T2 tôi sẽ thi nên bây giờ rất chú tâm đến việc ôn bài, Có lẽ thời gian một tuần này sẽ không ra hoặc có ra nhưng những chap sẽ không được đầu tư kỹ lưỡng

____________________________________________

Hắn(China) mân mê tay lái chạy thẳng đến bệnh viện gần nhất, Cũng không quên lưỡng lự liếc nhìn Y một cái

Có lẽ lúc nãy là do Hắn thờ ơ không chịu nhìn kỹ Y , mà vô tâm quay đi

Nhìn thấy gương mặt thân quen, Lòng hắn lại dâng trào niềm bất ngờ đến ngỡ ngàng không thể tin vào mắt mình

_V-ietNam ư!?_China

Hắn nhấp môi một cái, đôi mắt ngỡ ngàng mở to quay quắt qua nhìn Cuba

Hắn nhìn anh lưỡng lự gật đầu,ra vẻ vui mừng như trông chờ đúng câu trả lời mong muốn, Đôi tay lớn nắm chặt lấy tay lái như muốn bẻ gãy nó vậy

Từ đầu nếu hắn không không ra tay giúp đỡ Cuba thì có lẽ sẽ không được nhìn thấy Y hiện giờ rồi

Vừa nghĩ Hắn Giậm chân ga lập tức, Phi nhanh đến bệnh viện, Hắn muốn nhìn rõ người hắn mong chờ chứ không phải nhìn một cách mang máng như thế

Cuba ở sau cũng không khỏi bàn hoàng một chút, Anh nheo mắt xoa thái dương, Miệng lẩm bẩm gì đó, Nhỏ nhẹ một câu

_Ngốc thật _

China hắn rất hay mất bình tĩnh, nhất là những sự kiện như này, Không lo lắng về việc gì nhưng lại hướng nhanh một mục đích

Anh đã thấy hắn như này rất nhiều, Cũng không có gì bất ngờ quá, nhưng cũng lo sợ vì tốc độ cao như thế

Vì Anh không lo gì ngoại trừ Y-VietNam , Anh không thể chạm vào khi ở dưới ghế sau này nên chỉ biết lo lắng mong chuyến đi lần này mau kết thúc, Cũng chẳng vì nếu bị va đập vào đâu thì sao?

Trong suốt đoạn đường cũng chẳng có phương tiện gì nhiều mặc dù đã gần trưa chiều, Quái lạ thật

Nhưng cũng may mắn đó chứ, Nếu có xe cộ nhiều chắc gì đã an toàn đến bệnh viện đây, anh thở phào một cái, Mở cửa xe ra ngoài, Cũng không quên định quơ tay rít một điếu thuốc nhỏ

à vâng ,Anh đã quên đây là bệnh viện, Là Bệnh viện nơi đây cấm hút thuốc , Có lẽ là anh đã sắp nghiện vì hút nhiều thuốc rồi

Hắn-China Nhíu mày khó chịu , Hắn không phải là không thích mùi thuốc nhưng sợ thứ mùi hại phổi này sẽ ảnh hưởng đến " người kia"

Hắn Giậm một cái chân tiến đến ngăn điếu thuốc anh đang cầm

_Ô nhiễm thật đấy, Ngươi sắp trở thành tệ nạn xã hội vì hút quá nhiều thuốc đấy_China

Hắn gằn giọng, kèm một chút đe đọa, Thấy thế anh-Cuba cũng chẳng còn tâm trạng hút gì nữa , Tiện tay ném vào sọt rác gần đó

_........._China

_Sao thế?_Cuba

Anh ngây người thắc mắc hỏi Hắn , Anh đã vứt điếu thuốc đi rồi giờ lại khó chịu gì nữa sao?

_Chỉ sợ sẽ cháy_ China

Đúng rồi Anh vẫn chưa giẫm lên ngòi lửa đang cháy..

_ Vô dụng và......Hậu đậu, Chẳng làm gì có ít hết _China

Hắn chán nản nhìn anh , Đập tay lên trán mệt mỏi , Hắn đáp

_ Đừng đứng đó như thế nữa, Mau cỗng VietNam vào đi_China

_Được rồi _Cuba

Anh đáp nhẹ một lời, Nhưng có vẻ uất ức gì đó, Nhưng cũng nhanh chóng cỗng Y lên cẩn thận

________________________________________

Tôi đã bị mất nick MangaToon

Dù gì cũng sót Bộ _Tôi là một kẻ tâm thần_
 
Back
Top Bottom