Khác [ Countryhumans / AllVietnam ] Нежность войны

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,906
Điểm tương tác
0
Điểm
0
343287060-256-k764608.jpg

[ Countryhumans / Allvietnam ] Нежность Войны
Tác giả: henuong512
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cứ đọc là sẽ biết .

Là AllVietnam nên chắc chắn sẽ không có couple phụ đâu . ( bao gồm cả các nhân vật phụ không phải Countryhumans , và các country tôi không có đủ hoàn toàn đâu bởi đây là au của tôi )

tác giả có viết truyện trên một ứng dụng khác cụ thể là mangatoon tên tác giả ở đó là Conditinhyeu~ phần ngoại của truyện có khả năng tôi sẽ viết ở đấy .

Truyện bên Mangatoon sẽ ra trước nên muốn đọc trước các bạn có thể qua bên đó xem .

- Truyện chỉ là giả tưởng do tôi nghĩ ra , không có ý xúc phạm đến bất kì quốc gia hay dân tộc nào , không liên quan tới chính trị , lịch sử.

Tôi xin nhắc lại TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG DO TÔI NGHĨ RA VÀ KHÔNG CÓ THẬT !!

Cảm ơn vì đã đọc .

Tác giả : Mèo ú



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Edit - Đấu La Đại Lục 5] Trùng Sinh Đường Tam (Q7-Q9)
  • [lichaeng Futa]Chị họ thật đảm đang~~
  • Mary Sue xoay chuyển hệ thống [Xuyên nhanh][hoàn]
  • [ THANH XUYÊN ] VẠN TIỆN TỀ PHÁT -- TỔNG CÔNG
  • [ ĐN The Gifted ] Bắt đầu lại ?
  • [HP - Twilight crossover] Yêu ngươi
  • [ Countryhumans / Allvietnam ] Нежность Войны
    1


    - Truyện chỉ là giả tưởng do tôi nghĩ ra , không xúc phạm đến bất kì quốc gia bất kì dân tộc nào , không liên quan đến chính trị , lịch sử.

    Xin nhắc lại TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG DO TÔI NGHĨ RA và KHÔNG CÓ THẬT -

    Ở nơi cánh đồng có những đoá hoa mặt trời rực rỡ với những ánh nắng ấm áp của mùa hạ và làn gió thoáng mát trong lành cuốn theo những mùi hương thơm ngào ngạt bay đi khắp phương .

    Nơi ấy có một khuôn mặt của một con người xinh đẹp với làn da trắng hồng và mái tóc đỏ màu máu hơi ửng vàng với một bên có hình ngôi sao vàng lấp lánh .

    Làn gió nhẹ nhàng cuốn từng lọn tóc của y tung bay khiến không không khí xung quanh trở nên lãng mạn hơn bao giờ hết , ở nơi đó còn lưu luyến lại thoang thoảng một mùi hoa sen thanh khiết .

    Đôi mắt to tròn xinh đẹp mang màu hoàng hôn lấp lánh rực rỡ của tiết trời chiều xuống ngày hạ với cặp lông mi cong dài đôi mắt hai mí cùng chiếc bọng mắt xinh xinh , sống mũi cao cùng với đôi má bánh bao đôi môi nhỏ nhắn khi cười dễ dàng nhận thấy bên má lún đáng yêu khiến em trông tựa một nàng thơ xinh đẹp đang mặc một chiếc áo cổ phục nam màu đen , khoan chừng nào !

    Em là nam sao ?

    Tôi suýt chút không nhận ra đấy .

    Em thật xinh đẹp một vẻ đẹp dịu dàng kiều diễm tựa không dính một hạt bụi trần nào .

    Em mang vẻ đẹp tự do và thanh bình khiến cho ai nấy khi thấy đều chắc rằng sẽ lệch một nhịp và say đắm trước em .

    Nhẹ nhàng em nhắm đôi mắt lại , em nhớ về quá khứ của bản thân .

    Chắc hẳn ai ở đây cũng sẽ biết em là ai nhỉ ?

    Phải , em là Việt Nam .

    CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM.

    Một cái tên hoà hùng và mãnh mẽ đã khiến cho bao kẻ xâm lược đều phải khiếp sợ , em đã trải qua biết bao trận chinh chiến với không biết bao thành tích to lớn cùng với chiến công hiển hách khiến cho người đời vô cùng chấn kinh.

    World War I hay World War II ?

    Chẳng qua chỉ là sự mất mát nhỏ bé cũng đáng kể nhưng không thể so sánh với World War III ( 2254 - 2275 _ hoàn toàn kết thúc _ ) .

    Đến khi trải qua chúng ta mới thật sự biết được sự đáng sợ của nó .

    Thiệt hại to lớn về người ( theo thống kê ảo của tôi trên toàn thế giới : hơn 1tỷ200triệu người ) , tài sản ( thống kê ảo của tôi trên toàn thế giới : 227tỷ650triệu Đôla ) , Các gia đình người dân phải chia cắt nhau ?

    Những trận mưa boom bão đạn...

    Những tiếng la hét cứa vang vảng bên tai , đến nỗi khi bước ra đường thứ ta thấy chỉ có xác chết và máu thịt đang thối rữa...Những chính phủ của các nước liên tiếp xụp đổ , các đất nước liên tục đổi chủ và trở thành thuộc địa , tiền tệ lúc đó gần như chẳng còn giá trị toàn bộ những đất nước bị biến thành thuộc địa đều gần như mất giá và đất nước cũng dần trở nên lầm than và lạm pháp .

    Em đã phải nhìn từng thứ từng thứ một trải qua với đất nước mình .

    Hết bị Trung Hoa chiếm đóng sau khi giải phóng thì lại đến Pháp...Hoa Kỳ...tiếp đến là Nhật Bản và Anh khiến cho con người ta phải cảm thấy mệt mỏi.

    Mọi thứ cứ tiếp diễn cho đến năm 2260 đất nước của em đã lật ngược tình thế bằng quả boom mang tên VN_ 2260 cho thả vào các thành phố của ba đất nước Trung - Mĩ - Pháp , ba đất nước chiếm phần lãnh thổ nước em nhiều nhất để tạo sự khủng hoảng rồi sau đó nhờ sức mạnh , sự đoàn kết của người dân cũng như các Chiến sĩ bộ đội cụ Hồ và sự giúp đỡ của các đất nước khác mà cuối cùng em và các người đứng đầu khác cũng ngồi lên được bàn đàm phán với những tên ngoại xâm đó mà kí bản hiệp ước hoà bình cũng đồng nghĩa với việc đất nước em đã được giải phóng và cũng được bồi thường số tiền thiệt hại và nhiều thứ khác .

    Cũng vào năm đó lần nữa đất nước em đã được một vị thủ tướng mang tên Đào Ngọc Uyên _ một nữ thủ tướng xinh đẹp , tài năng cũng là nhà khoa học có công trong việc tạo ra quả boom và cũng là người đã đặt tên cho quả boon đó , ý nghĩa của quả boom cũng rất đơn giản cô lấy hai chữ cái in hoa đầu của tên em để châm biếm các nước cường quốc kia lại lần nữa thua dưới tay của em và tôn vinh em cho thấy sức mạnh và lòng tin yêu của mọi người dành cho em cũng to lớn như quả boom đó vậy _ đọc bản tuyên ngôn độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh ( tuy vậy vẫn phải sửa một số đoạn cho phù hợp với hoàn cảnh tương lai )....

    Ngần ấy năm đã trôi qua, những năm trở lại đây đất nước em đã khôi phục trở lại tuy vẫn chưa hẳn đã sánh vai với các cường quốc khác nhưng đất nước của em cũng đã lớn mạnh hơn gấp mấy lần về trước.

    - " Cảm ơn mọi người nhé , vì đã luôn ở bên tôi . . .

    " _ Em mỉm cười , nhắm mắt lại ngửi nhẹ bông hoa hướng dương vừa nở trên tay một các nhẹ nhàng _

    Được một lúc thì bỗng không xa có một tiếng động lớn đinh tai nhức óc vang lên .

    *BÙM !!!!

    .

    .

    .

    Vẫn biết cố quên là sẽ nhớ

    Nên đành cố nhớ để mà quên •/•

    .

    .

    .
     
    [ Countryhumans / Allvietnam ] Нежность Войны
    2


    -Truyện chỉ là giả tưởng do tôi nghĩ ra , không xúc phạm đến bất kì quốc gia bất kì dân tộc nào , không liên quan đến chính trị , lich sử .

    Xin nhắc lại TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG DO TÔI NGHĨ RA và KHÔNG CÓ THẬT -

    - " Ah- Có chuyện gì vậy !?

    " • Là tiếng Boom ? làm sao mình có thể quên được cái tiếng luôn vang vọng trong đầu và hằn sâu trong kí ức của mình mỗi đêm được .

    Nhưng sao lại là boom chứ không phải đã kí hiệp ước rồi sao !? • _ Em mở mắt _

    Giật mình mở mắt ra em nhận ra trước mắt bản thân là một tấm màn mỏng nhưng màu cờ đỏ sao vàng có thể nhìn ra bên ngoài , xem ra cũng không tuyệt đường nhìn của người đeo nó .

    Gỡ tấm màn xuống nhìn kĩ hoá ra tấm màn này được đeo lên có chủ đích là dùng để che đi dung mạo của người đeo nó.

    Phương pháp này có nhiều người dùng rồi cũng chẳng có gì cao siêu khiến em phải lo lắng , điều khá quan trọng khiến em chú tâm ở đây là vốn em làm gì có đeo một tấm màn nào trước khi nhắm mắt...Và giả sử lúc đó em đã ngủ vậy vì lí do gì trợ lí của em không gọi em dậy ?

    Thật khó hiểu .

    Em dù không biết lí do hoặc do đã biết nhưng lí do quá mơ hồ và nghịch lý nên em cũng đành đeo tấm màn kia trở lại , ngồi dậy mà nhìn xung quanh.

    - " S...sao...có thể !?

    " _ đơ người , sợ hãi , lắp bắp buông xuống vài lời _

    Trước mắt em là hình ảnh khiến em trực tiếp đúng hình chấn kinh .

    Đôi đồng tử giãn nở có chút rối loạn nhưng cũng nhanh chóng ý thức được tình hình mà bình tâm trở lại .

    - " Rốt cuộc...đây là đâu " _ Em mím môi nhìn một cách chua sót _

    Đây là đâu ?

    Không còn cánh đồng hoa hướng dương xinh đẹp , chỉ còn lại đám cỏ xanh tươi nhuống màu đen của bóng tối .

    Chẳng còn phong cảnh thanh bình nhẹ nhàng tất cả chỉ còn lại sự hỗn loạn của màu đỏ tươi , của tiếng la hét , tiếng boom đạn , những thứ đã ám ảnh đến em ngay cả khi đã ở trong giấc mộng .

    - " Việt Nam !!!

    Phía sau !!!

    "

    Em ngay lập tức nhận ra điều gì đó chẳng lành qua tiếng hét quen thuộc của người kia và luồng sát ý ngay phía sau lưng đã khiến em theo phản xạ ngay lập tức né sang một bên ánh mắt sắc bén ngay lập tức xác định được mục tiêu và dơ chân lên đánh thẳng vào gáy của người đó mà chẳng hề thương tiếc .... có điều nó có vẻ hơi mạnh .

    Khi mặt của người đó vừa chạm vào mặt đất xương một bên mặt của người đó cũng gẫy vụn chẳng thể liền lại được , ngay cả đường thở cũng bị tổn thương dẫn đến không khí không lưu thông mà về với chúa^^ .

    Đôi nhãn cầu em hơi nheo lại một chút , bất quá em chẳng hiểu chuyện gì đang sảy ra cả .

    Trước mắt là bóng hình quen thuộc .

    Chính xác là anh - Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam và một cô gái em vừa quen nhưng cũng vừa lạ lẫm .

    Hai người giương đôi mắt , đôi đồng tử giãn nở ra , thất kinh mà nhìn con người trước mặt .

    - " Anh Việt Nam , Sao anh có thể...!?

    " _ cô gái kia mở miệng mấp máy nói phá giải bầu không khí tĩnh lặng giữa ba người _

    Không chỉ có cô nàng này suy nghĩ vậy mà anh - Mặt Trận - cũng hoang mang không kém .

    Cốt là ở chỗ cả ba bọn họ đều không khỏi cảm thấy kì lạ , nếu hai người kia là vì sự thay đổi bất thường của em thì em lại vì sự xuất hiện kì lạ của hai người .

    Em im lặng nhìn hai người họ có chút suy nghĩ nhưng đôi mắt lại hướng lên ánh trăng mà nói .

    - " Trăng hôm nay thật đẹp " _ Việt Nam em mở miệng _ • Nàng ta....? •

    -" Anh Việt Nam !

    " _ cô nàng ngây thơ mà phồng má phụng phịu trên chiến trường boom đạn _

    - " Nàng tên là gì vậy ?

    " _ Em nghiêng đầu nhìn về phía cô nàng mà hỏi _

    - " Sao này giờ anh kì lạ vậy Việt Nam ?

    Em là Liên .

    Đào Mĩ Liên đây...." _ Cô nhăn mặt khó hiểu sau đó đáp lời _

    - • Ha ~ Khó hiểu thật .

    Cô gái này rất giống nàng ta nhưng chỉ tiếc rằng tên....A , mình đang nghĩ gì vậy ? •

    Em cũng chỉ nhìn cô nàng một chút nữa sau đó quay ra trận chiến rồi nhìn anh , em hơi mơ hồ mà suy ngẫm

    - • Sống cũng hơn mấy tuổi đời người rồi nhưng mọi thứ quá mơ hồ và chân thực , thật khiến con người ta phải đau đầu mà •

    - • Là World War III ?

    Nhưng nếu là vậy thì chẳng ai thời đó lại dùng những loại vũ khí thô sơ đến thế để tiễn kẻ thù về trời cả...hay World War II ?

    Nhưng nàng ta...? • _ Nhìn hai người với ánh mắt có chút thâm sâu khó lường _

    Nhận thấy ánh mắt kì lạ của em trai .

    Mặt Trận hỏi ngay .

    - " Có chuyện gì sao , Việt Nam ?

    "

    -" Cũng không hẳn , em hình như không nhận ra đây là thực hay là mơ nữa rồi " _ Em mỉm cười nhìn anh , anh mắt có chút thâm tình _

    -" Bị vong che mắt ?

    " _ anh vừa đùa vừa thật mà hỏi em _

    - " ừm hứm , chắc không đâu .

    Nhưng em chắc rằng anh sẽ cần quan tâm chuyện đằng sau hơn đấy .^^ "

    - " Chậc..." _ Quay ra sau và đấm-

    - • Ha~ Nếu đây thật sự là một giấc mơ thì làm ơn hãy cho tôi tỉnh lại đi , tôi ghét phải nhìn bản thân yếu duối của thời gian này • _ Em trầm lặng nhìn về phía anh đột nhiên hơi khựng lại ánh mắt dùng như hơi sáng lên . • Nhưng nếu đây là thực , ý chẳng phải mình có thể cứu bọn họ sao ? •

    - • Ha ~ nực cười thật , làm gì có hi vọng hão huyền nào nữa .

    Việt Nam à , ngươi đã sống hơn cả ngàn năm rồi vậy mà vẫn tin vào nhũng việc kì ảo sao ? • _ Em vẫn mỉm cười rất tươi nhưng nó lại như đang mỉa mai châm biếm chính bản thân chủ nhân nhu muội của nó _

    .

    .

    .

    Tôi sẽ để quá khứ được ngủ yên .

    .

    .

    .
     
    [ Countryhumans / Allvietnam ] Нежность Войны
    3


    -Truyện chỉ là giả tưởng do tôi nghĩ ra , không xúc phạm đến bất kì quốc gia bất kì dân tộc nào , không liên quan đến chính trị , lịch sử .

    Xin nhắc lại TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG DO TÔI NGHĨ RA và KHÔNG CÓ THẬT -

    Em đột nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ vì nhận ra bản thân rõ đang ở chiến trường , dù là mộng hay thực vẫn nên cẩn thận là hơn bởi dù sao cũng là chiến tranh giống nhau mà ^^

    Bỗng một tiếng nói quen thuộc đã gây được sự chú ý của em , em có chút không quen mà quay ra nhìn người kia .

    - " Bỏ ta ra , tên chết tiệt !!

    " _ Cô nàng cố gắng vùng vẫy, chỉ tiếc đúng thật sức khoẻ cô có hạn nếu đấu với những người lính kia cô còn có phần trăm thắng nhưng trước cô lại là một Countryhumans _

    Em nhận ra ngay nàng ta là vị ân nhân , vị thủ tướng và vị em gái nọ , ôi trời mới chìm trong vùng suy nghĩ một lúc mà cô nàng đã đi ra tận đấy rồi sao ?

    Xung quanh nàng ta , ai trong phe Cộng sản cũng muốn cứu cô...ngay cả Boss...Tuy EQ của em cũng chẳng được gọi là cao .

    Vậy nhưng em nhận ra ai trong số bọn họ có lẽ cũng đều đem lòng yêu chiều vị thủ tướng nọ...Ừm , do sống quá lâu chăng ?

    . . .

    * Đốp !!!

    - " お邪魔して申し訳ありません " _ Em mỉm cười , trên tay cầm một chiếc mái chèo mới vẫn còn đang nhỏ máu _

    Quay lại mấy phút trước...

    Em đảo mắt nhìn xung quanh một lúc , xác nhận rằng bọn họ chẳng ai có thể cứu được nàng ta , lí do phần lớn chắc rằng do quân phe Trục quá đông chăng ?

    Dựa vào phản ứng trước đó của nàng ta và anh Mặt Trận em đoán có lẽ mình ở đây có chút yếu đuối rồi cơ mà yếu hơn con gái thì hơi nhục nha ~ Ê nha , em không có ý châm biếm đâu chỉ là em cảm nhận thế nào em nói vậy đừng bắt bẻ em (⁠。⁠•̀⁠ᴗ⁠-⁠)⁠✧ nhẹ nhàng em nhìn cái con người bị mình đập đến độ không nhận dạng được khuôn mặt xuống và hững hờ mỉm cười.

    - " Xin lỗi , nếu được chọn thời điểm mình được đầu thai hãy chọn thời hoà bình nhé .

    " _ Em lia mắt nhìn qua _

    - " Pff~ , cảm ơn nhé " _ Em nhẹ nhìn chiếc mái chèo trên tay không khỏi mỉm cười , thật là đáng yêu ^^ _

    Cơ mà...Bỗng có một tên nào đó không sợ chết , lao đến gần toan đâm em nhưng em nào cho y cơ hội.

    - " Bye~ " _ Em xoay người lại mỉm cười _

    * Xoẹt!!

    Chưa để người đó định hình ngay lập tức một khắc đ@u người đó đã nằm dưới đất ngay bên cạnh thi hài của mình .

    ...

    Quay lại hiện tại chút nào '›'

    - " Tck , ngươi là...

    " _ Hắn đặt tay lên viết thương trên đầu nhìn em tặc lưỡi , đôi mắt sắc lạnh trừng lên _

    - • Đây là cha của Japan nhỉ ?

    Đúng là một trong những Đế Quốc Phát Xít , sát khí cũng khiến người ta phải rùng mình . • _ Bề ngoài em khá bình thản mỉm cười vậy nhưng bên trong đang cảnh giác cao độ chỉ chờ hắn ra tay , cơ mà em vẫn còn không quên cảm thán hắn nha ^^_

    - " Ta không nghĩ rằng đứa con út nhà Đại Nam lại mạnh đến thế đâu , theo ta nhớ ngươi ốm yếu từ nhỏ mà nhỉ ?

    " _ Hắn nói như thể đang khen ngợi em , cơ mà sao lại mở cái chất giọng mang chút mỉa mai đó vậy ? _

    - " A , Tôi đâu đến nỗi không đánh lại người như ngài ." • hửm , bộ nàng ta không phải em gái của mình sao .

    Cách đối xử của anh Mặt Trận đối với nàng ấy rõ chỉ có người nhà mới vậy thôi • _ Em mỉm cười , ánh đồng từ hơi đảo nhẹ một chút khiến ai nấy nghe qua đều cảm thấy nó mang hàm ý khinh thường rõ rệt _

    - " Ý của ngươi ?

    " _ Hắn chau mày bất mãn nhưng vẫn cười gượng tỏ ra bản thân chẳng bị ảnh hưởng gì cả _

    Ấy thế nhưng , em lại nhận ra rồi .

    Cha con nhà họ thật giống nhau , cảm xúc của họ luôn biểu đạt rất rõ trên khuôn mặt dù cố gắng che giấu nhưng trông luôn thật gượng ép mà .

    - " Ngài có thể nghĩ hàm ý của nó theo hướng nào cũng được bởi dù ngài để thao hướng nào thì nó cũng đều là ý của tôi thôi thưa quý ngài mèo đáng kính _ em mỉm cười giọng nói có chút nhẹ dần chỗ nào đó nhưng vẫn đủ để khiến cho cô nàng thủ tướng xinh đẹp ở gần và quý ngài Phát Xít Nhật nhân miêu nghe thấy _

    - " Pff- " _ Cô nàng thủ tướng không nhịn nổi ý cười mà có hơi bụp miệng _

    - " Haizzz , Suýt bị bắt nhưng có vẻ nàng vẫn không chút sợ hãi nào nhỉ , còn cười vui như thế cơ mà ? _ Em thở dài mỉm cười nhẹ nhàng nhìn sang , giọng có ý trêu chọc cô nàng đáng yêu này _

    - " Eo , anh đừng có xưng hô với em như bọn họ , ghê lắm !

    Em nổi hết da gà rồi đây này _ nàng chu môi , khuôn mặt lộ rõ ý Chê _

    - " Nếu em muốn.

    " _ Em nhẹ nhàng mỉm cười dịu nhàng đồng ý _

    - " Vâng ...

    " _ Mặt cô nàng dần dần hiện lên vài vệt hồng tô điểm trên khuôn mặt xinh xắn , trong lòng âm thầm gào thét • Tại sao anh lại ga lăng và yêu nghiệt đến như thế cơ chứ , em lỡ rơi vào lưới tình của anh rồi đấy • _

    .

    .

    .

    Thất vọng lần đầu sẽ đau

    Thất vọng lần sau rồi cũng sẽ buồn

    Nhưng mà Thất vọng lần nữa rồi tức khắc sẽ buông...

    .

    .

    .
     
    [ Countryhumans / Allvietnam ] Нежность Войны
    4


    -Truyện chỉ là giả tưởng do tôi nghĩ ra , không xúc phạm đến bất kì quốc gia bất kì dân tộc nào , không liên quan đến chính trị , lịch sử .

    Xin nhắc lại TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG DO TÔI NGHĨ RA và KHÔNG CÓ THẬT -

    Em vốn chẳng để tâm điều này cho lắm vậy nhưng điều này chẳng có nghĩa đám người thích cô sẽ không .

    Cái ánh mắt say mê , khuôn mắt phớt hồng cùng với cái hình ảnh ngài ngùng mà hầu như toàn bộ bọn họ chưa từng được thấy đã khiến họ không khỏi " Ghen ăn tức ở "!

    Em không nhận ra ngay ánh mắt nhiệt tình của nàng ta vì em vẫn cứ nghĩ đây chỉ là một giấc mơ và cũng vì trước kia nàng ta chính là một trong những cánh tay đắc lực đáng tin cậy của em nhưng đâu phải em không có sự cảnh giác mà không nhận ra ánh mắt ghen tuông kia của bọn họ .

    - " Sao vậy ? ghen ?

    Tại sao lại ghen trong khi các người chẳng là gì của em ấy ?

    " _ Em mỉm cười khúc khích như có như không trêu đùa cả một tốp người nơi đây _

    Em biết nếu nói như thế sẽ khiến cho họ có ấn tượng xấu về em cũng như vô tình chọc đến nhiều người có cả trong phe cộng sản...kể cả vị boss của em .

    Nhưng em thật sự bất mãn cái việc bọn họ cứ coi người họ yêu là của bọn họ , cái tính chiếm hữu em chúa ghét .

    - " Ha~ đám cộng sản kia thật sự chẳng điều tra và chẳng biết gì về người đang cùng phe với họ rồi , không biết có khi ngươi là nội gián của phe tư bản cũng nên .

    Trăm nghe không bằng mắt thấy , quả đúng không sai .

    " _ Hắn mỉm cười hứng thú nói , bỗng hắn cảm thấy con người đang đối đầu với mình cũng có chút thú vị _

    - " Quý ngài à , phải có sự việc thì người ta mới đồn.

    Tôi yếu thật mà , mà yếu về khoản nào thì tôi lại không biết a~ " _ Nói không ngoa chứ , em đến từ tít TK 23 , nói về các khoản đối đáp , đánh nhau và suy nghĩ em hoàn toàn hơn hẳn con người này thế nhưng cuộc đời này đã dạy cho em rằng không được phép khinh địch bắt nguồn từ những ví dụ chân thực nhất đã được kiểm chứng bằng Trung Hoa , Hoa Kỳ , Nhật , Pháp , Và một số đất nước khác .

    Đột nhiên bầu không khí bắt đầu thay đổi , Đôi mắt màu đỏ máu của J.E bắt đầu trở nên sắc lạnh hơn nhanh chóng gã dơ khẩu súng súng ngắn lên và bắn cắt đứt ngay dòng suy nghĩ nhất thời của em .

    Súng ngắn Shiki 14 (十四年式拳銃, Jūyon-nen-shiki kenjū) là một loại súng ngắn bán tự động, sử dụng đạn 8x22mm Nambu và được sử dụng bởi Lục quân Đế quốc Nhật Bản trong suốt Chiến tranh thế giới thứ hai cùng với những khẩu súng lục Shiki 26 và súng ngắn Nambu Shiki 94 .Loại súng được làm riêng cho J.E này đã được chế tạo vô cùng tỉ mỉ để giảm đi những khuyết điểm đáng sợ nên nó có độ tin cậy cao so với các mẫu Nambu khác sản xuất trước đó đặc biệt là càng về sau khi gần kết thúc cuộc chiến lúc mà nguyên liệu chế tạo vũ khí của Nhật Bản ngày càng tệ .

    Khẩu này do được làm riêng cho J.E nên em chỉ có cơ hội nhìn thấy nó trong một lần đến đất nước của Japan .

    Cơ bản thì ngoài một vài khuyết điểm bị loại bỏ thì cũng chẳng khác nhau là bao .

    - " Tốc độ đầu nòng là 289,63 m/giây , băng đạn 8 viên , tầm bắn cận chiến ngắm xuyên qua điểm ruồi .

    " _ Đôi môi em hờ hững mấp máy nói _

    Em liếc nhìn viên đạn đang lao đến mình sau đó né sang , nhưng viên đạn vẫn kịp để lại một vết rách trên tấm khăn che và vết xước nhỏ trên gò má hồng của em .

    - " Ồ , không ngờ ngươi né được đấy , Việt Nam " _ Hắn thích thú hơi nhếch khóe miệng lên , tạo nên một đường nét hoàn mỹ tô điểm lên khuôn mặt mĩ nam .

    A~ thật yêu nghiệt làm sao ~_

    - " Quá khen rồi , quý ngài Phát Xít Nhật " _ Em cười khúc khích trong lòng thầm suy nghĩ • Nhan sắc của cựu Phát Xít này cũng chẳng phải dạng thường a , nhưng tiếc rằng mình đã sống quá lâu và đã thấy nhiều mĩ nam mĩ nữ trên đời rồi , nhìn riết...cũng có chút chán •

    - " Ta thấy , hình như ngươi hơi giống tên Trung Quốc rồi đấy " _ Hắn bắt đầu cảm thấy có chút nhàm chán và dễ ràng vì từ lúc bắt đầu hắn chỉ toàn đánh những tên lính Cộng sản , còn em luôn né tránh mà không hề phản công _

    - " Tôi không giống gã...

    Chắc chắn không giống " _ Em nhẹ nhằng mỉm cười , bất ngờ lao tới đá vào khẩu súng trên tay hắn _

    * Xoẹt-- Lạch cạch-

    Em ngay lập tức lên gối vào bụng hắn sau đó là một cú đá mạnh vào đầu khiến hắn ngay lập tức ngã xuống đất .

    - " Ngủ một giấc nhé " _ Từ trên tay của em xuất hiện một cây kim nhỏ đã được tẩm thuốc mê _

    Một loạt hành động của em đã va vào ánh mắt của một số người cộng thêm sự khác thường nãy giờ khiến cho ai nấy đều nhìn chằm chằm em với ánh mắt cần sự giải thích .

    Thế nhưng em cũng chỉ đáp lại ánh mắt đầy khó hiểu của họ bằng một nụ cười .

    .

    .

    .

    Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh

    Một vì sao tít tận cuối trời xa

    Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh

    Nhũng ưu phiện đau khổ với buồn lo .

    .

    .

    .

    Câu thơ trên nguồn hoàn toàn thuộc về tôi nha , mong không ai lấy ạ .
     
    [ Countryhumans / Allvietnam ] Нежность Войны
    5


    -Truyện chỉ là giả tưởng do tôi nghĩ ra , không xúc phạm đến bất kì quốc gia bất kì dân tộc nào , không liên quan đến chính trị , lịch sử .

    Xin nhắc lại TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG DO TÔI NGHĨ RA và KHÔNG CÓ THẬT -

    Sau mấy giờ chiến đấu thì cuối cùng do tổn thất quá lớn , quân họ đã tạm rút quân về .

    Nhưng quân ta vì trân chiến này cũng tổn thương không nhỏ vậy nhưng cũng có thể coi rằng trận này tạm thắng .

    Em hiện tại đang trông coi phòng giam và gần cách đó không xa là phòng tra khảo .

    - • Sao lại vậy ?

    đây không phải mơ sao ? • _ Em trầm lặng , có chút gì đó không tin , cái cảm giác chân thật này .

    Người nhà của em , ân nhân của em , đồng đội của em , boss của em....Vậy mà đều còn sống ở đây _

    - " Đây là may mắn hay...xui xẻo?

    " _ Em mấp máy nói nhỏ , em có vui không ?

    Liệu nụ cười này thật sự đại diện cho niềm vui , em còn chẳng nhận ra chính bản thân mình đang cảm nhận như thế nào nữa .

    Từ khi nào vậy ? _ Em thầm nghĩ _

    Em vô thức nhìn vào những người lính bên kia song sắt, họ cứ nằm ở đó thoi thóp trong sự cô đơn và lạnh lẽo vậy nhưng họ vẫn cười...nụ cười động viên cho những người khác .

    Em thật sự rất muốn giúp họ nhưng...Đồ cứu thương hoàn toàn không đủ cho thêm họ vào , nguồn lương thực thậm chí còn đang thiếu thốn.

    Vừa hay đã đến giờ đổi ca , em giao việc cho người đồng đội kia rồi nhanh chóng đi khỏi nơi này .

    . . .

    - " Anh Việt Nam !!!!

    " _ Người này chạy tới ôm chầm lấy em , cũng may sức của người này không quá lớn để có thể làm em ngã _

    - " Ngọc Liên à , lần sau chạy từ từ thôi .

    Cũng đừng lao mạnh như thế không cẩn thận sẽ ngã đấy .

    "_Em mỉm cười dịu dàng xoa đầu cô nàng .

    Thật lòng em không quá thích việc bị người lạ chạm vào người đâu nhưng...cô nàng cũng quá giống với vị thủ tướng kia em thật sự không nỡ đẩy cô ra xa _

    - " Không đâu , anh vẫn luôn đỡ được em mà .

    Từ trước tới giờ ." _ Cô nàng mỉm cười khúc khích vô cùng vui vẻ cơ mà đột nhiên cô khựng lại đôi chút hơi suy nghĩ về một vấn để _

    Nhận ra sự khác biệt của cô nàng , em liền hỏi - " Có chuyện gì sao ?

    " _ Mỉm cười _

    - " Ngọc Liên ?

    Tên em là Mĩ Liên mà , đây là biệt danh ạ ?

    " _ Cô nàng tò mò nghiêng đầu hỏi _

    - " A , ừm...

    " _ Em mỉm cười .

    Thật là , em vậy mà vô thức coi cô nàng thành vị kia rồi , em lại thật ích kỷ .

    Đột nhiên em bỗng dưng nhận ra em trong đây hình như là một người có chút yếu mềm nhỉ ?

    A , không ổn rồi đây .

    Hành động vừa rồi , thể nào cũng có người nghi ngờ em cho xem _

    Em nhìn vào gáy cô nàng cười mỉm .

    - " Cơ mà anh lúc ấy ghê thật ý , trông rất soái luôn !

    " _ Cô nàng phấn kích đôi mắt sáng rực lên nói _

    - " Chuyện gì cơ ?

    Anh đâu có làm gì ?

    " _ Em nghiêng đầu mỉm cười , làm bộ hỏi cô _

    - " Là chuyện- ơ chuyện gì ta ?

    " _ Cô nàng khựng lại cố gắng nhớ về câu chuyện mình định nói nhưng bất quá cô chẳng nhớ gì cả , đổi lại cô chỉ có một trận đau đầu nhẹ _

    - " Em đau đầu à ?

    Có sao không ?

    " _ Em nhìn cô , em biết một trong những tác dụng phụ của " nó " là lúc cố gắng nhớ lại một đoạn kí ức nào đó sẽ bị đau đầu tùy vào lượng dùng _

    - " Không... không sao đâu chỉ là...

    " _ Cô ngước lên nhìn em , sau đó bất giác mà nói " Anh khác quá " _

    Dẫu rằng người anh này vẫn rất yêu thương cô , vậy nhưng trong cô lại có một cảm giác trực trào kì lạ .

    Đây rốt cuộc có còn là người anh trước đó của cô không ?

    Cô không ngốc cũng chẳng ngây thơ như mọi người vẫn nghĩ...chỉ rằng cô đã luôn được nuông chiều và nhìn toàn bộ thế giới này bằng mặt sáng của nó , vậy nên cô nàng suy nghĩ mọi thứ khá thoáng và rất đơn giản nhưng chẳng có lẽ cô lại không nhận ra sự thay đổi khác thường của người anh luôn lo lắng cho cô từng li từng tý ?

    - " Liên à , anh vẫn vậy .

    Chỉ là có những chuyện em không thể hiểu được đâu..." _ Em mỉm cười dịu dàng nói giọng nói có chút âm trầm rồi nhỏ dần _

    - • Ha , làm sao anh có thể giống cậu ấy cho được.

    Anh là Việt Nam , cậu ấy cũng là Việt Nam nhưng...anh và cậu ấy lại là hai người hoàn toàn khác nhau .

    Anh đúng là kẻ cướp mà , kẻ đã cướp đi cuộc sống vốn thuộc về cậu ấy...•

    Không , em không phải kẻ cướp... nhưng cũng chẳng phải anh trai nàng .

    Em chỉ là một Countryhumans mạnh mẽ đã phải chịu nhiều những vết thương trong quá khứ .

    Anh trai nàng vốn đã mất , cậu ấy mất trong cánh đồng cỏ xinh đẹp , có lẽ chẳng ai biết được cậu ấy đã mất như thế nào và vì sao mà mất nhưng làm ơn đừng coi cậu ấy là một người yếu đuối không biết gì .

    Cậu ấy không hề yếu , cậu ấy mạnh mẽ hơn bất kì ai trên đời...chỉ là chẳng ai biết , cậu ấy đã làm gì và hi sinh vì cô nàng này nhiều đến mức nào thôi .

    - • Nhưng tôi chắc rằng cậu đừng lo nguyên chủ , tôi chắc chắn sẽ bảo vệ cho gia đình của cậu...và cũng là gia đình thứ hai của tôi... • _ Em mỉm cười xoa đầu cô nàng _

    .

    .

    .

    Có những lúc trên đường đời tấp nập

    Ta vô tình đi lướt qua nhau

    Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất

    Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu....

    .

    .

    .

    Câu thơ này do tôi nghĩ ra , xin đừng lấy .
     
    [ Countryhumans / Allvietnam ] Нежность Войны
    6


    -Truyện chỉ là giả tưởng do tôi nghĩ ra , không xúc phạm đến bất kì quốc gia bất kì dân tộc nào , không liên quan đến chính trị , lịch sử .

    Xin nhắc lại TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG DO TÔI NGHĨ RA và KHÔNG CÓ THẬT -

    - " Chị Mĩ Liên !!

    " _ Giọng của 2 đứa trẻ vừa chừng 16 , 17 Vang lên .

    Dù em đã nghe kĩ nhưng cũng chẳng tài nào nhận biết được hai người này là ai _

    - " A— Hoàng Sa , Trường Sa !

    Lâu lắm rồi không gặp mấy em đấy " _ Cô nàng nhẹ nhàng ôm lại hai đứa trẻ to xác kia đầy vui vẻ _

    - • Hoàng Sa ?

    Trường Sa ?

    Đám trẻ này là hai hòn đảo đó sao ?

    Thật kì lạ mà , ở bên mình hoàn toàn không có bọn nhỏ .

    Bởi tính ra , bọn nhỏ là một với mình nên không được tính là những Countryhumans riêng biệt • _ Em ngồi xuống ghế gần đó nhìn vào những người đang đi lại xung quanh _

    - • Nơi đây thật kì lạ , dường như nó được sanh ra từ những mảnh kí ức đứt quãng sau đó tổng hợp lại vậy , thật rối mà • _ Em mệt mỏi nhắm mắt lại rồi lại mở ra nhìn những người kia _

    Làm sao đây , vốn dĩ đúng thật trong chiến tranh các phe đều có trụ sở chính để họp mặt nhưng mà trừ những lúc họp mặt và hỗ trợ chiến đấu ra thì các Countryhumans cũng như các vị chỉ huy đều trở về đất nước của mình chứ hoàn toàn không có thì giờ để nán lại ở nơi đây .

    Đất nước của bản thân đang có chiến tranh , nào ai có nhã hứng đó được chứ .

    . . .

    - " Liên , con không sao chứ ?

    Ở đây có ai bắt nạt con không ?

    " _ Người này lo lắng vừa gặp mặt cô ngay lập tức hỏi han ân cần _

    - " Eh ?

    Con ổn mà , hì hì " _ Cô nàng nhìn những người đang vây quanh lo lắng cho mình mà cười ngốc một tiếng _

    - " Thật là , sao em có thể ngốc vậy cơ chứ ?

    Em không quá giỏi chiến đấu cũng không phải là một quân lính thậm chí còn không cầm súng mà cứ thế xông ra vậy , nếu không có...

    " _ Anh dừng nói , sững người lại khó hiểu lắc nhẹ đầu .

    Anh hình như đã quên mất điều gì đó thì phải _

    - " Gì ?

    Chị sao lại liều vậy ?

    Có phải chị muốn bỏ bọn em nên mới thế đúng không ?

    " _ Cậu nhóc Hoàng Sa giãy đành đạch than thở cầu được dỗ a~ _

    Em đột nhiên mỉm cười à em cười sẵn rồi nhỉ ?

    đánh mắt ra ô cửa kiếng nhìn ra ngoài khắp nơi đều là di chứng sau khi quân Phát xít rút về nơi nào cũng tan hoang đổ nát , em thầm nghĩ • nhưng như vậy cũng tốt mà nhỉ ?

    Có lẽ như thế là điều tốt nhất và em ấy cũng sẽ chẳng có quá khứ giống như...Uyên . •

    * Uyên , cô ban đầu là trẻ mồ côi , may mắn được em nhận nuôi và chăm sóc .

    Tài không đợi tuổi , năm mười hai cô đã bộ lộ rõ tài năng và thiên phú về khoa học cũng như tài quản lí lãnh đạo của mình.

    Sau khi đỗ đại học cô làm trong một vài chức vụ nhỏ , khi chiến tranh sảy ra cô với Việt Nam và một vài quan chức khác là những người đầu tiên lập nên " Mặt Trận giải phóng Việt Nam " ( Không có thật ) với lá cờ là hình cả đất nước hình chữ S không thể thiếu Hoàng Sa và Trường Sa tất cả có màu vàng và nền màu đỏ tươi...

    Sau này cô do bị nhiễm chất độc khi tham gia chiến tranh vậy nên đã mất ngay trên giường bệnh , hưởng dương 47 tuổi.

    Cả nước dân chúng ai ai cũng tiếc thương .

    - " Ngồi đây làm gì ?

    " _ Người con trai lạ bước tới bên em nói , chất giọng quem thuộc kéo em thoát khỏi dòng suy nghĩ ngước lên nhìn người kia _

    - " Eastern— ?

    " _ Nhìn người trước mắt đôi mắt em hiện rõ sự ngạc nhiên xen lẫn đó có chút niềm vui rồi như nhận ra gì đó , em khựng lại _

    - " Là Đông Lào , Anh bình thường đâu thích ở một mình đâu ?

    " _ Cậu khó chịu nhíu mày ngồi xuống ghế cạnh em , cậu ghét bị gọi tên bằng tiếng anh không hiểu sao điều đó khiến cậu cảm giác mình bị coi thành người khác _

    - " Dạo này tình hình đất nước ổn chứ ?

    " _ Em nhìn cậu , nhẹ nhàng miết nhẹ từng ngón tay của bản thân , đôi mắt dìu dịu suy tư _

    - " Tạm ổn , quân ta hiện tại cũng đang chiếm thế thượng phong .

    Phần lớn các cuộc chiến đầu quán ta đều thắng " _ Cậu nói tóm gọn lại cho em hiểu , hơi nghiêng người về phía sau hai chân trước của chiếc ghế cũng được nhấc lên đung đưa .

    Thật nghịch ngợm _

    - " Cẩn thận ngã đấy , sẽ rất đau .

    " _ Em mỉm cười đồng thời nhắc nhở nhẹ người kia _

    - " không phải lo đâu , tôi chẳng phải trẻ con " _ Cậu mở miệng chán nản nói .

    Cũng đúng thôi cậu dù gì cũng là sinh đôi với em tính kĩ ra thì cũng chỉ cách nhau một tiếng , nhưng rõ ràng người cần để ý hơn là em mới đúng _

    - " Kiềng canh nóng mà thổi rau nguội , cẩn thận vẫn là hơn " _ Em mỉm cười , tâm tình như được thả lỏng ra mà nghĩ bụng • Thật giống nhau , cái tính cẩu thả này thật là... •

    - " Chẹp— " _ Cậu vừa định đáp lại lời em nói tiếp thì đột nhiên _

    * Rầm !!!

    .

    .

    .

    Tôi ngồi lại phía sau lưng cửa khép

    Người đi rồi tay nhỏ giấu phong thư

    Để sau mấy năm trời tôi vẫn đọc

    Thuộc lòng hương thoảng ngón tay xưa .

    .

    .

    .

    Bài thơ trên nguồn hoàn toàn thuộc về tôi.
     
    Back
    Top Dưới