Khác [Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406576838-256-k358210.jpg

[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_aeternum Mortis_
Tác giả: Sherrinford
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- VĂN ÁN -

Vietnam chưa từng nghĩ rằng chỉ vì đọc một cuốn tiểu thuyết đinh đám, cậu lại xuyên không vào chính thế giới đó.

Một thành phố mang tên Regnum Umbrae -
nơi cái chết được xem là lòng nhân từ cuối cùng,
nơi quyền lực được xây dựng bằng máu,
và bóng tối chưa từng có khái niệm của ánh sáng.

Giữa thành phố của mafia, sát thủ và những kẻ cầm quyền tàn nhẫn,
Vietnam trở thành một chủ tiệm hoa nhỏ bé, sống lặng lẽ như thể không thuộc về nơi này.

Nhưng Vietnam biết rõ.

Cậu biết ai sẽ chết.

Biết ai sẽ phản bội.

Và biết ai sẽ yêu cậu đến mức sẵn sàng đánh đổi cả thành phố.

Từng bó hoa được bán ra là một lời tiễn biệt dành cho những số phận đã được định sẵn.

Từng bước Vietnam tiến lên là một lần cốt truyện nguyên bản sụp đổ, kéo theo trật tự của Regnum Umbrae lung lay.

Trong thế giới ấy,
Vietnam là ngoại lệ duy nhất.

Là bông hoa không nên tồn tại -
nhưng lại trở thành thứ mà tất cả đều muốn chiếm hữu.

> "Em là của tôi."

"Không," giọng nói khác trầm xuống,
"là của chúng ta."

Giữa máu me, trinh thám và những cái ôm ngọt ngào đến nghẹt thở,
Vietnam chỉ còn một lựa chọn:
sống sót... hoặc trở thành trung tâm của bóng tối.

---

Tên khác : Flos Mortis.

Bắt đầu :14/1/2026
Kết thúc :?/??/2026(?)
Titles : allvietnam, dark, angst, hurtcomfort,sweet, dark, darkromance,mafia, psychological, protective,violence,blood, possessive,obsession,countryhumans ,...

Author :✧◝Sherrinford◜✧
Có sự hỗ trợ của ChatGPT
Remake lại bộ [Countryhumans/Allvietnam] (Full)_Aeternum Mortis_
---
!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC
Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý



violence​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Episode 1: Accidental Transmigration into Death


Episode 1: Accidental Transmigration into Death

---

> “Một bông hoa nở giữa nghĩa địa… là điềm lành hay điềm dữ?”<

---

Vietnam tỉnh dậy với mùi máu.

Không phải thứ mùi tanh tưởi kinh hoàng khiến người ta nôn thốc — mà là một hương vị kỳ lạ, gần như… thơm.

Như thể ai đó đã pha loãng máu tươi bằng nước hoa đắt tiền, rồi rải lên từng viên gạch đá lạnh lẽo dưới nền nhà.

Cậu chớp mắt vài lần, đầu óc còn mơ hồ như bị nhúng trong sương mù dày đặc.

Tay cậu chạm xuống sàn — lạnh, cứng, và trơn.

Không phải gỗ.

Không phải xi măng.

Mà là đá cẩm thạch đen, được đánh bóng đến mức phản chiếu cả ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn treo tường phía trên.

Cậu ngồi bật dậy.

Phía trước là một cửa hàng nhỏ.

Cửa kính trong suốt, nhưng bên ngoài không có ánh nắng.

Không có bầu trời xanh.

Chỉ có những tòa nhà cao vút, lờ mờ trong màn sương xám, và những con phố vắng lặng đến đáng sợ.

Không tiếng xe cộ.

Không tiếng người.

Chỉ có gió — nhẹ, lạnh, và mang theo mùi khói thuốc lá cũ kỹ.

Vietnam nhìn quanh.

Cậu đang ở trong một tiệm hoa.

Kệ gỗ cũ kỹ xếp dọc hai bên tường, đầy ắp những loài hoa cậu chưa từng thấy.

Có những bông hồng đen như than, cánh hoa mỏng manh nhưng sắc như dao.

Có những đóa lan trắng ngần, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ như phát quang.

Một bó cúc vàng úa được buộc bằng dây thừng đỏ, đặt ngay chính giữa bàn — như thể đang chờ ai đó đến nhận.

Trên tường, tấm biển gỗ cũ kỹ khắc dòng chữ:

> **"Florae Umbrae – Hoa cho linh hồn sắp rời bỏ thế gian."**

Vietnam chớp mắt.

“Cái quái gì…?”

Giọng nói của cậu vang lên — vẫn là giọng ấy, vẫn là chất giọng Nam Bộ quen thuộc, hơi trầm, hơi lười biếng.

Nhưng môi cậu khô khốc.

Tim đập nhanh.

Tay run.

Vì cậu vừa mới…

đọc xong một cuốn tiểu thuyết.

*Regnum Umbrae.*

Cuốn sách best-seller gây chấn động giới văn học đen tối năm 2025.

Một thế giới giả tưởng nơi mafia thống trị, nơi cái chết là món quà, và tình yêu là bản án tử hình.

Nhân vật chính — một kẻ vô danh — bước vào thành phố này như một hạt cát, rồi dần trở thành cơn bão hủy diệt cả hệ thống quyền lực.

Vietnam chỉ đọc vì tò mò.

Vì tiêu đề đẹp.

Vì bìa sách vẽ một bông hoa trắng giữa biển máu.

Và giờ…

Cậu đứng dậy, chân loạng choạng.

Gương soi treo nghiêng trên tường phản chiếu hình ảnh cậu — vẫn là Vietnam.

Vẫn mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt nâu sâu thẳm, khuôn mặt thanh tú nhưng mang nét lạnh lùng cố hữu.

Nhưng… trang phục thì khác.

Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, cổ bẻ, tay dài, bên ngoài khoác thêm một chiếc tạp dề vải lanh màu be — kiểu mà thợ làm vườn hoặc chủ tiệm hoa thường mặc.

Trên ngực áo, thêu tên:

> “Vietnam”

— Tên nhân vật phụ trong *Regnum Umbrae*.

Một cái tên mờ nhạt đến mức nếu không cố nhớ, Vietnam đã quên mất sự tồn tại của người này từ lâu.

Trong nguyên tác, nhân vật ấy chỉ xuất hiện thoáng qua như một chi tiết trang trí cho bối cảnh u ám của Regnum Umbrae — một chủ tiệm hoa vô danh, bán những bó hoa cuối cùng cho những kẻ sắp chết, rồi biến mất khỏi câu chuyện bằng một cái chết nhanh gọn, không ai thương tiếc, không để lại hậu quả nào cho cốt truyện chính.

Vietnam đứng bất động trước tấm gương, nhìn chằm chằm vào dòng chữ được thêu ngay ngắn trên ngực áo.

Không có sai sót.

Không phải trùng hợp.

Tên đó không thuộc về cậu — nhưng giờ lại nằm ngay trên người cậu, rõ ràng đến mức không thể chối cãi.

Một cảm giác lạnh lẽo lan dọc sống lưng, không dữ dội, không choáng ngợp, mà âm ỉ như thể số phận đang chậm rãi khép vòng vây.

Cậu nuốt khan.

Trí nhớ về cuốn tiểu thuyết trỗi dậy từng mảnh một, không theo thứ tự, không báo trước.

Regnum Umbrae.

Thành phố của súng đạn, mafia và những thỏa thuận được ký bằng máu.

Một nơi mà cái chết không cần lý do, và người vô danh thì càng không có quyền sống lâu.

Vietnam nhớ rất rõ — nhân vật mang cái tên này chết ở chương ba, vào một buổi tối mưa lạnh, khi cửa kính tiệm hoa vỡ tan bởi một viên đạn lạc không nhắm vào ai cả.

Vietnam hít một hơi thật sâu.

Không khí trong tiệm hoa vẫn mang mùi hương ngọt ngào đến bất an, hoàn toàn trái ngược với cảm giác đang siết chặt lồng ngực cậu.

Mọi thứ vẫn yên tĩnh.

Quá yên tĩnh.

Như thể thành phố này chưa kịp nhận ra rằng có một sai lệch nhỏ vừa xuất hiện trong trật tự vốn có của nó.

Cậu rời mắt khỏi tấm gương, nhìn lại cửa tiệm hoa thêm một lần nữa.

Những bó hoa đứng im lặng trong ánh đèn nhạt màu, đẹp đẽ và vô cảm, như thể đã quen với việc chứng kiến cái chết nhưng chưa từng học cách thương xót.

Trong khoảnh khắc ấy, Vietnam chợt hiểu ra một điều — đây không chỉ là nơi cậu tỉnh dậy, mà là nơi cậu bị đặt vào vai trò vốn không dành cho mình.

Và nếu số phận đã chọn sai người, thì có lẽ… cốt truyện này cũng sẽ không còn đi đúng đường nữa.

°˖✧◝....◜✧˖°

Xin chào đã đến với bộ mới được Remake lại.

Cốt truyện ở đây có thể khác với bộ cũ nhé mấy cậu.

Bộ đó không được hoàn chỉnh, giờ Remake lại rồi thì...

Chắc có =))

Tối về đăng tiếp.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 2: Exploration.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 2: Exploration

Vietnam bắt đầu đi quanh cửa tiệm một cách chậm rãi, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm giác dè chừng mơ hồ đang bám lấy từng cử động của cậu.

Nền đá cẩm thạch đen lạnh dưới lòng bàn chân, mỗi bước đi đều nhẹ đến mức gần như không để lại âm thanh, như thể không gian này đã quen với sự im lặng và không cho phép bất kỳ tiếng động nào tồn tại quá lâu.

Cửa tiệm không rộng, nhưng cách sắp xếp hợp lý khiến nó mang cảm giác sâu hơn, kín hơn, giống như một nơi được thiết kế để giữ con người lại thay vì mời họ rời đi.

Cậu dừng trước từng kệ gỗ cũ kỹ, quan sát những lọ hoa thủy tinh được lau chùi sạch sẽ đến mức ánh đèn hắt xuống phản chiếu thành những vệt sáng mờ nhạt.

Nước trong lọ trong veo, không cặn, không gợn, thân hoa được cắt đều tay, gốc không dập nát, không hề có dấu hiệu của sự cẩu thả.

Mỗi bông hoa đều ở trạng thái vừa vặn nhất — không quá tươi để gây khó chịu, cũng không héo để gợi cảm giác suy tàn.

Vietnam không nhớ mình đã từng chăm sóc chúng, nhưng rõ ràng chúng đang được chăm sóc rất tốt.

Cậu đưa tay chạm nhẹ vào một bông lan trắng.

Cánh hoa mát lạnh, mịn, hoàn toàn bình thường.

Không có cảm giác tê dại.

Không có phản ứng kỳ quái.

Chỉ là một bông hoa thật, tồn tại đúng với bản chất của nó.

Điều đó khiến Vietnam hơi nhíu mày.

Trong một thế giới mà cậu biết sắp bị nhuộm đỏ bởi máu và bạo lực, sự bình thường này lại trở nên lạc lõng đến kỳ lạ.

Vietnam tiếp tục đi sâu vào phía trong cửa tiệm, nơi đặt bàn làm việc.

Mặt bàn gỗ phẳng, không trầy xước, các ngăn kéo kéo ra nhẹ nhàng, không kẹt, không phát ra tiếng động dư thừa.

Kéo cắt cành được lau sạch, lưỡi kim loại sáng nhưng không mới, cho thấy nó được sử dụng đều đặn.

Giấy gói hoa xếp ngay ngắn thành từng chồng, dây buộc cuộn tròn cẩn thận.

Không có vật dụng cá nhân.

Không ảnh.

Không đồ trang trí.

Nhưng cũng không hề mang cảm giác bị bỏ hoang.

Cậu mở tủ lạnh nhỏ đặt sát tường.

Hơi lạnh phả ra nhẹ nhàng, đủ để giữ hoa tươi mà không làm chúng đông cứng.

Những bó hoa được bọc giấy nâu, xếp ngay hàng thẳng lối, mỗi bó đều có khoảng trống vừa đủ để không chèn ép lên nhau.

Không có mùi lạ.

Không có dấu hiệu hư hỏng.

Vietnam đóng tủ lại, lòng trĩu xuống bởi một nhận thức rất rõ ràng — nơi này đang vận hành hoàn hảo, dù cậu không hề tham gia vào quá trình đó.

Cậu quay về phía quầy, chống tay xuống mặt bàn, lặng lẽ hít một hơi thật sâu.

Mùi hoa tràn vào phổi, dịu nhẹ nhưng dai dẳng, bám lấy từng nhịp thở.

Cảm giác căng thẳng trong lồng ngực không biến mất, nhưng cũng không tăng lên.

Nó chỉ ở đó, lặng lẽ, giống như một lời nhắc nhở rằng sự an toàn hiện tại chỉ mang tính tạm thời.

Vietnam nhìn ra ngoài qua cửa kính.

Con phố vẫn chìm trong màn sương xám nhạt, không một bóng người.

Những tòa nhà đứng yên ở vị trí của chúng, đèn đường tắt mở theo một trật tự hợp lý, không có gì méo mó hay sai lệch.

Đây là một thành phố thật.

Một thành phố đang tồn tại, dù chưa chào đón ai.

Cậu nhận ra mình không hề cảm thấy hoảng loạn.

Không la hét.

Không phủ nhận.

Chỉ là một sự chấp nhận chậm rãi, nặng nề.

Nếu đây thực sự là Regnum Umbrae, thì vai trò của cậu lúc này quá nhỏ để tạo ra bất kỳ gợn sóng nào.

Một chủ tiệm hoa vô danh.

Một cái tên sẽ sớm bị quên lãng.

Vietnam thẳng người dậy, chỉnh lại chiếc tạp dề trước ngực.

Cử chỉ đó vô thức, tự nhiên, như thể cơ thể này đã quen với việc làm như vậy từ lâu.

Cậu đứng giữa cửa tiệm hoa, giữa ánh đèn nhạt màu và những bó hoa im lặng, cảm giác như mình đang đứng ở rìa của một điều gì đó rất lớn — nhưng chưa đến lúc chạm vào.

Ít nhất, vào lúc này, mọi thứ vẫn còn yên ổn.

Và sự yên ổn ấy, kỳ lạ thay, lại là điều khiến Vietnam cảnh giác nhất.

---

💔,mấy bữa nay mình rất bận nên có thể không ra chương mới nhé.

Hầu như mình chỉ rảnh vào thứ bảy hoặc chủ nhật nên mình sẽ bù lại sau nhé.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 3: Before the Gunshot.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 3: Before the Gunshot

Buổi sáng ở Regnum Umbrae trôi qua chậm hơn Vietnam tưởng.

Ánh sáng bên ngoài cửa kính nhạt và lạnh, không có sự chuyển sắc rõ ràng giữa đêm và ngày, chỉ là màn sương xám dần loãng đi một chút, đủ để những đường nét của thành phố hiện ra rõ hơn.

Vietnam đứng sau quầy, lặng lẽ quan sát con phố phía trước, nơi vẫn chưa có bất kỳ ai xuất hiện.

Không tiếng bước chân.

Không tiếng xe.

Không âm thanh của một thành phố đang thức giấc.

Mọi thứ giống như đang nín thở, chờ một tín hiệu vô hình để bắt đầu chuyển động.

Cậu quay lại với công việc của mình — nếu có thể gọi đó là công việc.

Vietnam lau lại mặt quầy, chỉnh thẳng những lọ hoa đã vốn ngay ngắn, thay nước cho vài bình dù nước trong đó vẫn còn sạch.

Những hành động này diễn ra tự nhiên đến mức chính cậu cũng không nhận ra từ khi nào mình đã quen với việc đứng trong tiệm hoa, với việc chạm vào cánh hoa, với mùi hương dịu nhẹ bám trên đầu ngón tay.

Không có ký ức nào được trả về, nhưng cơ thể lại biết rất rõ phải làm gì.

Vietnam nhận ra điều đó khi cậu cắt lại gốc một bó hoa hồng đen.

Lưỡi kéo chạm vào thân hoa một cách dứt khoát, góc cắt vừa đủ, không thừa không thiếu.

Một động tác thành thạo của người đã làm việc này không chỉ một lần.

Cậu dừng lại trong giây lát, nhìn vào mặt cắt còn ướt nước, cảm giác lạnh lẽo lướt qua sống lưng.

Cơ thể này… có ký ức riêng.

Cậu đặt bó hoa sang một bên, rửa tay trong bồn nước nhỏ phía sau quầy.

Dòng nước chảy êm, không phát ra tiếng động lớn.

Vietnam nhìn chăm chú vào đôi tay mình — tay của một người chưa từng cầm súng, chưa từng nhuốm máu, nhưng lại đang đứng ở trung tâm của một thành phố nơi máu đổ mỗi ngày.

Sự đối lập đó khiến cậu không thoải mái, dù chưa có mối nguy cụ thể nào xuất hiện.

Thời gian tiếp tục trôi.

Kim đồng hồ treo tường nhích từng chút một, chậm và đều.

Vietnam biết rõ — trong nguyên tác, ngày hôm nay không có gì đặc biệt cho đến khi đêm xuống.

Mọi thứ vẫn bình thường.

Quá bình thường.

Và chính sự bình thường đó là lớp nền cho cái chết diễn ra sau này.

Cậu nhìn ra ngoài phố lần nữa.

Xa xa, cuối con đường mờ sương, xuất hiện bóng dáng đầu tiên của một người qua lại.

Rồi thêm một người nữa.

Thành phố bắt đầu chuyển động, chậm rãi và dè dặt, như thể cũng đang thăm dò phản ứng của kẻ lạ mặt vừa xuất hiện trong trật tự vốn có của nó.

Không ai nhìn vào tiệm hoa.

Không ai dừng lại.

Cửa kính vẫn đóng, bảng hiệu vẫn treo yên ở đó, không thu hút sự chú ý.

Vietnam thở ra một hơi nhẹ.

Chưa phải lúc.

Cậu quay lại kiểm tra sổ ghi chép đặt dưới quầy.

Những trang giấy trắng tinh, không có tên, không có ngày tháng, không có dấu hiệu bất thường.

Vietnam lật vài trang, dừng lại ở giữa cuốn sổ, rồi lại đóng nó lại.

Cậu biết mình đang chờ điều gì — một dấu hiệu, một thay đổi nhỏ, bất cứ thứ gì chứng minh rằng cốt truyện đã bắt đầu lệch đi.

Nhưng không có gì xảy ra.

Buổi trưa đến trong im lặng.

Ánh sáng bên ngoài nhỉnh hơn một chút, đủ để màu sắc của hoa trong tiệm trở nên rõ ràng hơn.

Vietnam ăn tạm một bữa đơn giản từ những thứ có sẵn trong gian sau, vị nhạt và dễ quên.

Cậu không đói nhiều, nhưng vẫn ép mình ăn, như một cách để giữ lại cảm giác rằng mình vẫn đang sống trong một thế giới có quy luật.

Đến chiều, cậu mở cửa tiệm.

Chỉ hé ra một khoảng nhỏ.

Không có khách bước vào.

Không có ai dừng lại trước cửa.

Gió mang theo mùi khói thuốc thoảng qua, lướt nhẹ qua những cánh hoa, khiến chúng rung lên rất khẽ rồi lại đứng yên.

Vietnam đứng nhìn cánh cửa một lúc lâu, rồi đóng lại như cũ.

Trong nguyên tác, viên đạn đến vào ban đêm.

Không sớm.

Không muộn.

Đúng thời điểm.

Vietnam dựa lưng vào quầy, mắt khẽ khép lại.

Cậu không nghĩ đến cách chạy trốn.

Không nghĩ đến việc cầu cứu.

Những điều đó quá sớm, và cũng quá ồn ào.

Thay vào đó, cậu ghi nhớ từng chi tiết nhỏ của ngày hôm nay — ánh sáng, mùi hoa, tiếng gió — như thể đang cố khắc sâu chúng vào trí nhớ, phòng khi ngày mai mọi thứ sẽ không còn nguyên vẹn.

Khi mặt trời lặn — nếu có thể gọi đó là mặt trời — thành phố chìm lại vào sắc xám quen thuộc.

Đèn đường bật lên từng chiếc một.

Vietnam đứng giữa tiệm hoa, ánh đèn trong và ngoài hòa lẫn, tạo nên những mảng sáng tối chồng lên nhau trên nền đá cẩm thạch.

Cậu nhìn cửa kính.

Nhìn con phố.

Nhìn bóng mình phản chiếu mờ nhạt giữa những bó hoa im lặng.

Chưa có tiếng súng.

Chưa có tiếng kính vỡ.

Nhưng Vietnam biết rõ —

Khoảnh khắc trước viên đạn

luôn là lúc yên tĩnh nhất.

---

Chapter 4: The Sound of Breaking Glass (viên đạn xuất hiện)

Hoặc Chapter 4: A Minute Late (Vietnam thử làm lệch thời điểm)

Hoặc Chapter 4: The First Change (cậu can thiệp rất nhỏ)

Không lựa chọn!!!
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 4: The Sounds of Breaking Glass.


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 4: The Sound of Breaking Glass

Âm thanh đầu tiên không phải là tiếng súng.

Mà là tiếng kính rung.

Rất nhẹ.

Gần như không thể nghe thấy nếu không đứng đủ gần, nếu không đang chú ý đến sự im lặng nhiều hơn mức bình thường.

Vietnam đang quay lưng về phía cửa kính khi điều đó xảy ra — một rung động mỏng manh truyền qua không khí, như thể thứ gì đó vừa lướt sát bề mặt trong suốt kia, chạm vào ranh giới mong manh giữa an toàn và vỡ vụn.

Cậu dừng tay.

Chiếc kéo cắt hoa khựng lại giữa không trung, lưỡi thép phản chiếu ánh đèn nhạt nhòa.

Tim Vietnam không đập nhanh hơn.

Không có phản xạ hoảng loạn.

Chỉ là một khoảng trống ngắn ngủi trong suy nghĩ, nơi bản năng và ký ức nguyên tác va vào nhau.

Đúng rồi.

Là lúc này.

Vietnam từ từ quay người lại.

Không vội.

Không chạy.

Như thể cậu đã chờ khoảnh khắc này suốt cả ngày, và giờ chỉ đơn giản là đứng đúng vị trí của mình để chứng kiến nó xảy ra.

Con phố bên ngoài vẫn vắng.

Đèn đường hắt ánh sáng vàng nhạt xuống mặt đá ướt sương.

Không có ai đứng đó.

Không có bóng người cầm súng.

Không có dấu hiệu nào báo trước cái chết — nếu không tính đến sự yên tĩnh bất thường đang đè nặng lên mọi thứ.

Rồi tiếng súng vang lên.

Không lớn.

Không vang dội.

Một âm thanh khô, gọn, bị nuốt chửng gần như ngay lập tức bởi không gian kín của thành phố.

Kính vỡ.

Cửa kính tiệm hoa nứt ra từ một điểm nhỏ, rồi bùng nổ thành hàng trăm mảnh vụn li ti.

Âm thanh sắc lạnh cắt ngang không khí, rơi xuống nền đá cẩm thạch như mưa pha lê.

Vietnam cảm nhận được luồng gió mạnh tràn vào tiệm, kéo theo mùi thuốc súng nhàn nhạt, mùi kim loại khô khốc mà cậu chỉ từng đọc thấy trong sách.

Viên đạn bay qua nơi cậu vừa đứng cách đó vài giây.

Không trúng tim.

Không trúng đầu.

Trong nguyên tác, nhân vật phụ mang tên VVietnam chết ngay tại chỗ, gục xuống giữa tiệm hoa, máu loang trên nền đá đen như một bức tranh được sắp đặt sẵn.

Nhưng Vietnam đã bước lệch đi nửa bước.

Chỉ nửa bước.

Viên đạn sượt qua vai trái, xé rách lớp vải tạp dề, cắm thẳng vào kệ gỗ phía sau.

Âm thanh va chạm trầm đục vang lên, sau đó là mùi gỗ cháy khét rất nhẹ.

Cơn đau đến chậm hơn cậu nghĩ — một cảm giác nóng rát lan dọc cánh tay, như bị áp kim loại nung đỏ lên da.

Vietnam khẽ hít vào.

Không hét.

Không ngã.

Cậu đứng yên giữa tiệm hoa đang tan hoang, mảnh kính vỡ nằm rải rác dưới chân, ánh đèn chập chờn phản chiếu lên những cánh hoa bị gió thổi rơi khỏi kệ.

Máu thấm ra từ vết thương, đỏ sẫm, nhỏ xuống nền đá cẩm thạch, từng giọt, từng giọt một.

Đây rồi.

Khoảnh khắc mà nguyên tác gọi là điểm khởi đầu.

Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên muộn màng.

Không vội vã.

Không hỗn loạn.

Chỉ là những bước chân bình tĩnh của kẻ biết rõ mình vừa gây ra chuyện gì — và cũng biết rằng hậu quả đã được tính toán sẵn.

Vietnam không nhìn ra ngoài.

Cậu không cần xác nhận.

Trong Regnum Umbrae, hung thủ không bao giờ lộ mặt ở chương này.

Vietnam tựa tay lên quầy để giữ thăng bằng.

Cơn đau bắt đầu rõ ràng hơn, kéo theo cảm giác choáng nhẹ nơi thái dương.

Nhưng thứ khiến cậu khó chịu nhất không phải là vết thương — mà là sự thay đổi.

Cậu còn sống.

Một chi tiết nhỏ.

Một sai lệch không đáng kể.

Nhưng trong một thế giới được xây dựng bằng cái chết chính xác đến từng giây, điều đó là không thể bỏ qua.

Vietnam cúi xuống, nhặt lên một mảnh kính vỡ.

Mép kính sắc lẹm, phản chiếu ánh đèn thành một đường sáng mỏng như lưỡi dao.

Cậu siết chặt nó trong tay, để cạnh kính cứa vào da, để cảm giác đau xác nhận rằng mình chưa biến mất khỏi dòng truyện này.

Máu hòa vào máu.

Bên ngoài, thành phố vẫn im lặng.

Không còi báo động.

Không cảnh sát.

Regnum Umbrae không quan tâm đến một viên đạn lạc — trừ khi nó làm lệch cán cân quyền lực.

Vietnam ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cửa kính đã vỡ nát.

Cậu biết rất rõ.

Từ giây phút này trở đi —

Cậu không còn là một nhân vật phụ nữa.

---

Happy Birthday to me 🎊🎉

Hôm nay là sinh nhật của tớ :3~

Bộ Drop rồi thì chắc tớ đăng tạm vài chương nữa rồi dừng :3
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 5: A Survivor Was Not in the Script.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 5: A Survivor Was Not in the Script

Vietnam khóa cửa tiệm hoa.

Âm thanh ổ khóa xoay một vòng, khô khốc, vang lên rõ ràng hơn bình thường trong không gian vừa trải qua tiếng kính vỡ.

Cậu kéo tấm rèm dày màu xám sẫm che kín cửa kính, che luôn cả thế giới bên ngoài — nơi viên đạn vừa đi qua như một lời chào hỏi thô bạo.

Không cần nhìn lại.

Cậu biết bên ngoài không còn ai đứng đó nữa.

Vietnam tựa lưng vào cánh cửa, từ từ trượt xuống sàn.

Đá cẩm thạch lạnh thấm qua lớp quần vải mỏng, khiến cậu rùng mình.

Vai trái đau âm ỉ, không dữ dội, nhưng đủ để nhắc nhở rằng mọi thứ vừa xảy ra là thật.

Máu vẫn đang thấm ra, chậm rãi, như thể cơ thể cậu đang cân nhắc xem có nên phản ứng hay không.

Cậu bật cười.

Tiếng cười nhỏ, khàn, ngắn ngủi — và tắt ngay khi nó vừa xuất hiện.

“Không đúng kịch bản…”

Vietnam lẩm bẩm, giọng trầm xuống.

Câu nói rơi vào khoảng không, không ai đáp lại.

Trong nguyên tác, nhân vật này đã chết.

Không có chương sau.

Không có suy nghĩ tiếp theo.

Chỉ là một cái tên lướt qua, một cái chết dùng để khắc họa sự tàn nhẫn của thành phố.

Nhưng giờ đây, cậu đang ngồi đây.

Thở.

Đau.

Nghĩ.

Vietnam chống tay đứng dậy.

Chuyển động chậm, có phần cứng nhắc, như thể cậu đang thử xem cơ thể mình còn nghe lời đến đâu.

Cậu bước vào phía trong tiệm, nơi ánh đèn ổn định hơn, tránh xa khu vực kính vỡ.

Những bông hoa bị gió thổi rơi nằm rải rác trên sàn — cánh hoa gãy, thân cong vẹo, nhưng vẫn giữ màu sắc rực rỡ đến đáng ghét.

Cậu cúi xuống nhặt một bông lan trắng.

Cánh hoa lạnh.

Trơn.

Không mùi.

Vietnam siết nhẹ trong tay, rồi buông ra.

Hoa rơi xuống sàn, nằm im, vô tội một cách khó chịu.

Cậu ghét điều đó.

Ghét sự im lặng giả tạo của tiệm hoa.

Ghét việc mọi thứ trông vẫn quá bình thường, như thể vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ, không đủ để làm rung chuyển thế giới này.

Ghét nhất là cảm giác trong lồng ngực — nửa tỉnh táo, nửa hưng phấn, nửa sợ hãi — một mớ cảm xúc không chịu đứng yên.

Vietnam vốn như vậy.

Không ổn định.

Không nhất quán.

Có lúc cực kỳ bình thản trước cái chết.

Có lúc lại bực bội chỉ vì một chi tiết nhỏ lệch khỏi dự tính.

Cậu là kiểu người có thể cười khi máu chảy, rồi nổi giận vì một cánh hoa bị dập.

Cậu bước vào phòng phía sau tiệm.

Một căn phòng nhỏ, hẹp, đủ để đặt một bàn gỗ, một tủ thuốc cũ, và một chiếc gương treo lệch.

Vietnam đóng cửa lại, dựa trán vào mặt gỗ vài giây.

Hơi thở cậu dần đều hơn.

Đầu óc thôi quay cuồng.

Khi ngẩng lên, ánh mắt đã khác — không còn hoảng loạn, nhưng cũng chẳng bình yên.

Cậu mở tủ thuốc.

Băng gạc.

Cồn.

Một lọ thuốc sát trùng đã quá hạn.

Vietnam không tỏ vẻ khó chịu.

Trong Regnum Umbrae, không có thứ gì là hoàn hảo.

Sống sót đã là một sự xa xỉ.

Cậu xử lý vết thương một cách thô ráp.

Không cẩn thận.

Không dịu dàng.

Như thể cơ thể này chỉ là một vật chứa tạm thời.

Khi cồn chạm vào da, Vietnam khẽ nhíu mày — rồi lại cười, nụ cười méo mó phản chiếu trong gương.

“Vẫn còn cảm giác,” cậu nói với chính mình.

“Tốt.”

Cậu quấn băng quanh vai, kéo chặt đến mức đau nhói.

Đau giúp cậu tỉnh.

Đau khiến suy nghĩ sắc bén hơn.

Vietnam nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu — mái tóc rối, gương mặt tái đi một chút, ánh mắt tối lại, sâu hơn bình thường.

Đây không còn là người đọc truyện nữa.

Đây là kẻ đã bước lệch khỏi cái chết.

Vietnam nhớ rất rõ những gì sắp tới.

Thành phố này không bỏ sót sai lệch.

Một nhân vật lẽ ra phải chết nhưng lại sống — đó không phải may mắn.

Đó là một lỗi.

Và mọi lỗi đều sẽ bị truy tìm.

Cậu rời mắt khỏi gương, quay trở lại tiệm hoa.

Đèn vẫn sáng.

Hoa vẫn nở.

Tiệm vẫn đứng đó, như một cái bẫy ngọt ngào giữa thành phố bẩn thỉu.

Vietnam bước chậm rãi dọc theo các kệ gỗ, dùng tay sắp xếp lại những bông hoa bị xô lệch.

Cử chỉ bình tĩnh đến kỳ lạ, như thể vừa rồi không có gì xảy ra.

Nhưng trong đầu cậu, bánh răng đã bắt đầu chuyển động.

Ai bắn?

Bắn cho ai xem?

Và quan trọng nhất — ai sẽ nhận ra cậu chưa chết?

Vietnam dừng lại trước bó cúc vàng úa buộc dây thừng đỏ.

Cậu nhìn nó rất lâu.

Trong nguyên tác, bó hoa này xuất hiện đúng ngày nhân vật phụ chết — một biểu tượng rẻ tiền cho số phận đã được định sẵn.

Cậu tháo sợi dây đỏ ra.

Quăng nó vào thùng rác.

Bó hoa đổ xuống, cánh hoa rơi lả tả.

Vietnam không sửa lại.

Cậu quay lưng, bước về phía quầy, kéo ngăn tủ ra.

Bên trong là một cuốn sổ ghi chép — thông tin đơn hàng, tên khách, thời gian giao hoa.

Vietnam lật trang.

Những cái tên quen thuộc hiện ra.

Quá quen.

Ngón tay cậu dừng lại trên một dòng.

Ánh mắt tối hẳn đi.

Nhịp tim chậm lại — không phải vì sợ, mà vì phấn khích.

“Ra là vậy…”

Giọng cậu thấp, gần như thì thầm.

Vietnam gập sổ lại, đặt ngay ngắn lên quầy.

Cậu ngẩng đầu, nhìn quanh tiệm hoa lần cuối trong ngày.

Máu đã được lau sạch.

Kính vỡ đã bị che đi.

Không còn dấu hiệu rõ ràng nào của sự cố — ít nhất là đối với người ngoài.

Nhưng với Regnum Umbrae, chỉ cần cậu thở là đủ.

Vietnam tắt đèn.

Bóng tối nuốt chửng tiệm hoa, chỉ chừa lại ánh đèn đường hắt qua khe rèm, chiếu lên bóng cậu kéo dài trên nền đá.

Một cái bóng lệch, méo mó, không còn khớp hoàn toàn với hình dạng ban đầu.

Cậu mỉm cười trong bóng tối.

Không hiền.

Không ác.

Chỉ là một nụ cười của kẻ vừa nhận ra —

sống sót, đôi khi, nguy hiểm hơn cái chết rất nhiều.

---

Chapter 6: Someone Checked the Corpse List (có người phát hiện tên chưa bị gạch)

Chapter 6: The Flower Shop That Should Be Closed (tiệm hoa bị để ý)

Chapter 6: Mood Swings (Vietnam bắt đầu mất kiểm soát rõ rệt)

Hồi nữa sẽ có bất ngờ....
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 6: The Unannounced Regular.


Chapter 6: The Unannounced Regular

Vietnam đang nghĩ về thế giới này.

Không phải kiểu suy nghĩ lớn lao hay triết lý gì cho cam, mà là những mảnh vụn rời rạc — luật lệ nào còn hiệu lực, đoạn nào trong nguyên tác đã bắt đầu sai, và cậu còn bao nhiêu thời gian trước khi Regnum Umbrae quyết định sửa lỗi bằng cách xóa sổ cậu lần nữa.

Tiệm hoa yên tĩnh.

Quá yên tĩnh.

Những bông hoa đứng im trên kệ như thể chưa từng chứng kiến máu, kính vỡ hay tiếng súng.

Vietnam chống cằm sau quầy, mắt lơ đãng nhìn một cánh hoa rơi xuống sàn mà chưa buồn nhặt.

Chuông cửa reo.

Leng keng.

Vietnam không giật mình.

Cậu thậm chí còn thở ra nhẹ một hơi — rất khẽ — trước khi quay người lại.

Không phải vì đã quen với âm thanh ấy, mà vì trong đầu cậu, một cái tên đã tự động hiện lên, rõ ràng như được viết sẵn.

League of Nations.

Cuốn sổ khách hàng của nguyên chủ nằm dưới quầy, trong ngăn kéo thứ hai từ trái sang.

Vietnam đã đọc nó không chỉ một lần.

Đọc vào đêm đầu tiên.

Đọc lại sau tiếng súng.

Đọc như người ta rà danh sách những kẻ có thể giết mình — hoặc chưa vội giết.

Tên của League of Nations xuất hiện đều đặn.

Không ghi chú thừa.

Không biệt danh.

Không ngày kết thúc.

Chỉ là những dòng ngắn, khô, lặp đi lặp lại như nhịp tim ổn định:

Mua hoa trắng.

Không hỏi nhiều.

Trả tiền đúng giờ.

Khách quen.

Một kiểu khách quen mà Regnum Umbrae cho phép tồn tại lâu dài.

Nên khi người đàn ông bước vào tiệm hoa với dáng vẻ ung dung quen thuộc, Vietnam đã biết — đây không phải lần đầu hắn đứng ở đây.

Chỉ là lần đầu hắn đứng trước Vietnam, chứ không phải nguyên chủ.

League of Nations khép cửa lại sau lưng, tháo găng tay, đặt lên quầy như thể đó là thói quen được lặp lại hàng chục lần.

Ánh mắt hắn lướt qua tiệm hoa, chậm rãi, quen thuộc, dừng lại ở những vị trí rất chính xác

Rồi chuông cửa reo.

“Ngài vào tiệm hoa mà không gõ cửa,” cậu lên tiếng trước, giọng đều đều, “là thói quen hay sở thích mới?”

League of Nations bước vào, quen thuộc đến mức giống như… về nhà.

“Thói quen,” hắn đáp, tiện tay khép cửa lại.

“Còn sở thích mới là nghe em càm ràm.”

Hắn tháo găng tay, đặt lên quầy, ánh mắt lướt qua tiệm hoa như thường lệ.

Không vội.

Không căng.

Không có cảm giác áp chế như lần đầu.

Chỉ là một khách quen ghé thăm nơi mình hay lui tới.

“Tiệm hôm nay yên ắng,” League of Nations nói.

“Tôi tưởng giờ này em đông khách.”

Vietnam liếc hắn.

“Khách của tôi,” cậu đáp, “thường không thích lên lịch trước.”

League of Nations bật cười khẽ.

“Nghe giống tôi.”

Vietnam hừ nhẹ một tiếng, cúi xuống chỉnh lại bó hoa trên quầy.

Cậu nhận ra — muộn hơn một nhịp — rằng mình không còn căng như lần gặp đầu.

Điều đó khiến cậu khó chịu.

L.N đứng yên, quan sát.

Đây là lần thứ hai hắn nhìn Vietnam đủ lâu.

Lần đầu là để xác nhận.

Lần thứ hai… là vì tò mò.

Vietnam không xinh theo kiểu gây choáng.

Cậu có nét đẹp trầm, lạnh, càng nhìn càng dễ khiến người ta muốn phá vỡ.

Cái cách cậu đứng trong tiệm hoa — lạc lõng mà bình thản — khiến League of Nations nảy sinh một cảm giác rất không hợp lý.

Muốn quay lại.

“Em ổn chứ?”

L.N hỏi, giọng nhẹ hơn thường ngày.

“Hôm qua tôi nghe nói khu này có chút…

ồn ào.”

Vietnam khựng lại nửa giây.

Rất ngắn.

“Tin đồn thôi,” cậu đáp.

“Ngài biết mà, Regnum Umbrae không ngày nào yên.”

“Ừ,” League of Nations gật đầu.

“Nhưng tiệm em vẫn đứng đây.”

Ánh mắt hắn dừng trên vai Vietnam — nơi lớp áo che đi băng gạc.

Vietnam nhận ra.

Và không che.

“Ngài đến mua hoa?” cậu đổi chủ đề.

“Hay chỉ đến kiểm tra xem tôi còn sống không?”

League of Nations cười hẳn.

Lần này là thật.

“Tôi là khách quen,” hắn nói.

“Hỏi thăm một chút cũng không quá đáng.”

Hắn nghiêng người dựa vào quầy, khoảng cách gần hơn mức cần thiết, nhưng không chạm.

Một kiểu gần rất có ý thức.

“Cho tôi bó hoa như mọi khi,” L.N nói.

“Nhưng hôm nay…

đổi loại.”

Vietnam ngẩng lên.

“Ngài muốn hoa cho người chết,” cậu hỏi, “hay người sống?”

League of Nations nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Cho người sống,” hắn đáp.

“Một người không nên còn ở đây.”

Không khí im lặng vài giây.

Rồi Vietnam bật cười.

Cười ngắn.

Khẽ.

Không vui.

“Gu của ngài,” cậu nói, “ngày càng tệ.”

League of Nations không phản bác.

Hắn chỉ nhìn Vietnam thêm một lúc nữa — đủ lâu để tự thừa nhận với bản thân một điều:

Từ cái nhìn thứ hai này trở đi,

tiệm hoa không còn là lý do duy nhất khiến hắn quay lại.

---

Tiệm hoa dần chìm vào yên tĩnh.

League of Nations nhận bó hoa từ tay Vietnam, không vội rời đi ngay.

Hắn đứng đó thêm vài giây, như thể đang cân nhắc một điều không liên quan gì đến hoa cả.

Vietnam cúi xuống thu dọn quầy, cố tình không nhìn thẳng vào hắn nữa.

Cậu không thích cảm giác bị giữ lại bằng ánh mắt — nhất là khi người làm điều đó không cần dùng đến lời nói.

“Em về giờ này à?”

League of Nations hỏi, giọng casual đến mức nếu không để ý, người ta sẽ tưởng chỉ là xã giao.

“Vâng,” Vietnam đáp.

“Tiệm đóng sớm hôm nay.”

“Lý do?”

Vietnam ngẩng lên, nhìn hắn.

“Vì tôi mệt,” cậu nói thẳng.

“Và vì Regnum Umbrae không phải nơi nên ở ngoài đường quá khuya.”

League of Nations bật cười.

“Khôn ngoan,” hắn nhận xét.

“Tôi thích người biết giữ mạng.”

Hắn quay người ra cửa, mở nắm đấm, rồi dừng lại ngay ngưỡng.

Ánh đèn đường hắt vào, kéo dài bóng hắn trên nền đá, chạm đến tận chân Vietnam.

“Nhân tiện,” League of Nations nói, không quay lại ngay, “em nên khóa cửa cẩn thận.”

Vietnam nhíu mày.

“Ngài lo cho tiệm,” cậu đáp, “hay lo cho tôi?”

League of Nations quay đầu.

Lần này, hắn nhìn thẳng.

“Cả hai,” hắn nói.

Rồi mỉm cười.

“Nhưng nghiêng về em hơn một chút.”

Vietnam khựng lại.

Chỉ một nhịp.

Không đủ để lộ sơ hở, nhưng đủ để cậu nhận ra — đây không còn là lời nói bâng quơ.

League of Nations bước hẳn ra ngoài, nhưng giọng hắn vẫn vọng vào, rõ ràng:

“Mai tôi sẽ ghé nữa,” hắn nói.

“Nếu tiệm vẫn mở.”

Vietnam siết nhẹ tay.

“Ngài là khách quen,” cậu đáp.

“Tiệm tôi không từ chối.”

League of Nations gật đầu, hài lòng.

“Vậy thì tốt,” hắn nói.

“Tôi không thích bị từ chối.”

Cửa khép lại.

Chuông reo.

Leng keng.

Vietnam đứng yên vài giây sau đó.

Rồi cậu thở ra chậm rãi.

Nguy thật, cậu nghĩ.

Không phải vì hắn mạnh.

Mà vì hắn…

đang bắt đầu để ý.

Vietnam tắt đèn, khóa cửa, bóng cậu hòa vào con phố xám lạnh của Regnum Umbrae — mang theo một cảm giác rất rõ ràng:

Đây không còn là một cuộc gặp tình cờ nữa.

Và League of Nations…

vừa chính thức bước qua ranh giới của một vị khách.

---
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 7: The Silence After.


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Chương này và sau có yếu tố Stalker. (Bám đuôi)

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chương 7: The Silence After

Tiệm hoa trở lại trạng thái tĩnh lặng quen thuộc sau khi cánh cửa kính khép lại.

Không còn tiếng chuông báo khách, không còn giọng nói trầm thấp vang lên giữa những kệ hoa, chỉ còn mùi hương ngọt ngào đến mức khiến người ta khó phân biệt đâu là hương hoa tự nhiên, đâu là thứ gì đó đã từng dính máu.

Vietnam đứng sau quầy, tay đặt trên mặt gỗ lạnh, cảm giác trống trải lan dần trong lồng ngực, chậm rãi nhưng dai dẳng, như một dư âm không chịu tan đi.

Cậu thở ra, chậm và sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.

Những câu nói từ trước đó — những lời tưởng chừng chỉ là xã giao — bỗng hiện lên rõ ràng đến khó chịu.

Không phải vì chúng quá táo bạo, mà vì chúng được nói ra với sự tính toán vừa đủ, không thừa không thiếu.

Vietnam ghét điều đó.

Ghét cảm giác bị quan sát mà không biết mình đã để lộ thứ gì, ghét kiểu thả thính an toàn, luôn chừa sẵn đường lui cho người nói.

Ở Regnum Umbrae, những kẻ như vậy thường sống rất lâu.

Vietnam rời khỏi quầy, đi dọc theo các kệ hoa để tự trấn tĩnh.

Cậu kiểm tra từng chậu, từng cành, từng bó hoa được sắp xếp ngay ngắn như thể chưa từng có gì xâm phạm vào không gian này.

Mọi thứ đều bình thường đến đáng ngờ.

Hoa không héo, không đổi màu, không phát ra mùi lạ.

Tiệm hoa — ít nhất ở bề mặt — vẫn là tiệm hoa.

Chính sự nguyên vẹn ấy lại khiến cậu cảm thấy bất an hơn cả một vết máu chưa kịp lau.

Ánh mắt Vietnam dừng lại ở bó cúc vàng đặt giữa bàn.

Nó vẫn nằm yên ở đó, như thể đang chờ một người chưa đến, hoặc một kết cục chưa xảy ra.

Trong ký ức về nguyên tác, bó hoa này đã được mua vào buổi tối, bởi một nhân vật không mấy quan trọng, trước khi chuỗi sự kiện tiếp theo bắt đầu trượt khỏi kiểm soát.

Một chi tiết nhỏ, nhưng đủ để khiến Vietnam siết nhẹ các ngón tay.

Thế giới này chưa lệch quá xa, và điều đó đồng nghĩa với việc… nó sắp bắt đầu sửa sai.

Cậu quay lại quầy, mở cuốn sổ ghi chép của nguyên chủ.

Chữ viết ngay ngắn, đều đặn, không có dấu hiệu của sự hoảng loạn hay cảnh báo.

Một cuộc sống lặng lẽ được ghi lại bằng mực đen, kéo dài cho đến khi đột ngột kết thúc.

Vietnam khép sổ lại, không muốn đọc thêm.

Cậu không cần biết chi tiết cái chết đó như thế nào — cậu chỉ cần chắc chắn rằng nó sẽ không lặp lại với mình.

Chính vào lúc ấy, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

Vietnam không quay đầu ngay.

Cậu đứng yên, mắt nhìn thẳng vào bình hoa trước mặt, nơi lớp thủy tinh mờ phản chiếu lại hình ảnh phía sau lưng.

Trong đó, có một cái bóng đứng rất xa, mờ nhạt đến mức nếu không tập trung, người ta sẽ nghĩ đó chỉ là ảo giác do sương mù tạo ra.

Nó không di chuyển, không tiến lại gần, chỉ đứng đó, như thể đang kiên nhẫn quan sát.

Tim Vietnam đập nhanh hơn, nhưng đầu óc lại lạnh đi một cách đáng sợ.

Không phải khách.

Không phải League of Nations.

Và chắc chắn không phải kẻ lạc đường.

Cậu chậm rãi xoay người, nhìn thẳng ra ngoài cửa kính.

Con phố vẫn vắng lặng, sương mù dày đặc che khuất mọi thứ, không có lấy một dấu hiệu của sự hiện diện vừa rồi.

Như thể cái bóng kia chưa từng tồn tại.

Vietnam kéo nhẹ tấm rèm cửa xuống một chút, không đóng hẳn, chỉ vừa đủ để làm mờ tầm nhìn từ bên ngoài.

Cậu dựa lưng vào quầy, thở ra một hơi ngắn, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt nhẽo.

Regnum Umbrae cuối cùng cũng bắt đầu nhìn lại cậu.

Và Vietnam biết — từ khoảnh khắc này trở đi, cậu không còn là một kẻ đứng ngoài quan sát nữa.

---
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 8: On The Way Home


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Chuong

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chương 8: On the Way Home

Tiệm hoa đóng cửa muộn hơn thường lệ.

Vietnam kéo cánh cửa kính lại, xoay chìa khóa hai vòng như thói quen, rồi đứng yên thêm vài giây để chắc rằng âm thanh kim loại khẽ khàng ấy không bị nuốt chửng hoàn toàn bởi màn sương đang tràn xuống con phố.

Regnum Umbrae về đêm luôn mang một vẻ im lặng không tự nhiên — không phải yên bình, mà là kiểu im lặng như đang nín thở chờ điều gì đó xảy ra.

Vietnam từng thấy cảm giác này trong sách, và giờ đây, khi tự mình đứng giữa nó, cậu chỉ thấy… mệt.

Cậu quay lưng đi, bước chậm trên vỉa hè đá xám, hai tay đút túi áo khoác.

Con đường dẫn về nhà không dài, nhưng đủ ngoằn ngoèo để khiến người ta mất phương hướng nếu lơ đãng.

Những ngọn đèn đường cũ kỹ hắt ánh sáng vàng nhạt xuống mặt đất, tạo thành những khoảng sáng tối đan xen như một bàn cờ không có luật chơi rõ ràng.

Vietnam bước qua từng vùng sáng, cảm giác như đang đi giữa các khung hình tách rời.

Trong đầu cậu, suy nghĩ lại bắt đầu lan man.

Cảm giác ban chiều trong tiệm hoa — cái lạnh lướt qua sống lưng, sự hiện diện mơ hồ không rõ ràng — khi đặt lại vào bối cảnh này, bỗng trở nên… hơi quá.

Vietnam chậm rãi phân tích lại, theo cách mà cậu đã quen từ khi còn ở thế giới cũ.

Sương mù dày.

Ánh phản chiếu kém.

Mệt mỏi tích tụ sau một ngày dài.

Một bộ não đã đọc quá nhiều tiểu thuyết trinh thám và tự động nối các điểm không liên quan lại với nhau.

“Đa nghi vừa thôi,” cậu lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe.

Vietnam bật cười khẽ.

Tiếng cười vang lên giữa con phố vắng nghe có phần lạc lõng, nhưng cũng đủ để kéo cậu trở lại thực tại.

Regnum Umbrae đúng là nguy hiểm, nhưng không phải mọi thứ ở đây đều xoay quanh cậu.

Ít nhất, đó là điều hợp lý nhất mà cậu có thể tin vào lúc này.

Không phải ai cũng rảnh đến mức đứng nhìn một chủ tiệm hoa vô danh qua lớp kính mờ, càng không phải trong một thành phố nơi máu đổ mỗi ngày mà chẳng ai buồn ngoái lại.

Cậu tiếp tục bước đi, nhịp chân dần đều hơn.

Những lời nói cũ lại hiện lên, không báo trước.

Giọng trầm thấp, cách chọn từ cẩn thận, những khoảng dừng vừa đủ để người nghe tự điền thêm ý nghĩa.

Vietnam khẽ nhíu mày, rồi lại thả lỏng.

Thật buồn cười khi nghĩ rằng giữa tất cả những mối nguy tiềm tàng của Regnum Umbrae, thứ khiến cậu mất tập trung nhất lúc này lại là vài câu nói mang tính xã giao.

Có lẽ vì chúng quá… con người.

Quá đời thường.

Một thứ xa xỉ trong thế giới này.

“Thả thính kiểu đó mà đem ra ngoài đời chắc cũng hiệu quả,” Vietnam tự nhận xét, nửa đùa nửa thật.

Ý nghĩ ấy khiến cậu bật cười lần nữa, lần này thoải mái hơn.

Không khí dường như cũng nhẹ đi đôi chút, hoặc có thể chỉ là do cậu đã quen dần với cảm giác bị bóng tối bao quanh.

Dù thế nào đi nữa, con đường phía trước vẫn hiện rõ dưới ánh đèn, và không có gì — hay đúng hơn là không có ai — bước ra từ màn sương để chặn cậu lại.

Vietnam không biết rằng, ở một góc phố khác, có một khoảng tối không được ánh đèn chạm tới.

Nhưng cậu cũng không quay đầu lại.

Ngôi nhà nhỏ của cậu hiện ra sau khúc ngoặt quen thuộc, khi đồng hồ trên tháp xa xa vừa điểm một tiếng trầm thấp.

Vietnam dừng lại trước cửa, hít sâu một hơi, như thể muốn rũ bỏ toàn bộ những suy nghĩ vẩn vơ còn sót lại.

Mọi thứ vẫn ổn.

Ít nhất là bề ngoài.

Và đôi khi, ở Regnum Umbrae, bề ngoài chính là tất cả những gì người ta có thể dựa vào.

Cậu mở cửa, bước vào trong, và khép lại thế giới bên ngoài bằng một tiếng “cạch” nhẹ.

Con phố trở lại im lặng.

Sương mù cuộn chậm rãi, che lấp dấu chân vừa rồi, như thể Vietnam chưa từng đi qua nơi này.

Không có ánh mắt nào dõi theo theo cách cậu có thể nhận ra.

Không có bước chân nào vang lên phía sau.

Chỉ có Regnum Umbrae, kiên nhẫn, tiếp tục vận hành theo nhịp của riêng nó.

Và ở đâu đó, rất xa khỏi suy nghĩ buồn cười vừa rồi của cậu, có một sự chú ý lặng thầm vẫn chưa hề rời đi.

Nhưng Vietnam không biết.

Ít nhất… là chưa.

---
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 9: Staying Awake.


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Chương này có yếu tố tâm linh.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

1/2

---

Chapter 9: Staying Awake

Đêm ở Regnum Umbrae không ập xuống như một tấm màn kéo mạnh, mà len lỏi vào từng kẽ hở rất nhỏ.

Khi Vietnam nhận ra thì ánh sáng ngoài cửa sổ đã đổi màu, từ xám nhạt sang một sắc xanh thẫm không tên, như thể thành phố vừa trượt khỏi quỹ đạo quen thuộc của ban ngày.

Cậu ngồi tựa lưng vào ghế gỗ, tay đặt trên mặt bàn lạnh, lắng nghe căn phòng dần dần trở nên… có tiếng nói riêng.

Vietnam không buồn ngủ.

Không phải kiểu tỉnh táo do cà phê hay lo âu, mà là một trạng thái lửng lơ khó gọi tên.

Mí mắt nặng, cơ thể mệt, nhưng ý thức lại bám chặt vào hiện tại như thể có điều gì đó sẽ trôi qua nếu cậu lơ là dù chỉ một nhịp.

Đồng hồ treo tường đã vượt qua mốc nửa đêm từ lâu, kim giây kêu tích tắc đều đều, nhưng âm thanh ấy không mang lại cảm giác ổn định.

Nó giống như đang đếm ngược, dù Vietnam không biết đến điều gì.

Cậu đứng dậy, rót nước.

Khi xoay người lại, Vietnam chợt nhận ra mùi trong phòng đã khác.

Không còn mùi gỗ cũ và vải lanh quen thuộc, cũng không phải mùi hoa từ tiệm bên dưới.

Thay vào đó là một hương trầm rất nhẹ, như đã cháy từ rất lâu rồi, chỉ còn sót lại trong không khí và ký ức của những bức tường.

Mùi hương ấy khiến lồng ngực cậu khẽ thắt lại, không phải vì sợ, mà vì quen.

Quen theo cách khó giải thích.

Vietnam nhíu mày, cố lục lại trí nhớ của nguyên chủ.

Không có dòng ghi chép nào về nhang, về bàn thờ, về nghi thức.

Nhưng căn phòng này rõ ràng không phải lúc nào cũng trống rỗng như hiện tại.

Nó từng được dùng cho một mục đích nào đó — không lớn, không ồn ào — nhưng đủ để để lại dấu vết.

Cậu đưa tay sờ lên bức tường gần cửa sổ.

Lạnh.

Nhưng không phải cái lạnh vô tri của đá, mà là cái lạnh giống như da người khi vừa rời khỏi ánh nắng.

Vietnam rụt tay lại, bật cười khẽ, tự mắng mình đang suy diễn quá đà.

Ở Regnum Umbrae, những ngôi nhà cũ luôn mang theo mùi của thời gian.

Chỉ là đêm nay, cậu nhạy cảm hơn bình thường.

Gió thổi qua khe cửa, làm rèm cửa lay nhẹ.

Bóng của Vietnam in trên tường dao động theo, kéo dài rồi co lại.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, cậu có cảm giác bóng ấy chậm hơn một nhịp so với chuyển động thật.

Không nhiều.

Chỉ vừa đủ để não kịp ghi nhận trước khi lý trí vội vàng sửa sai.

Vietnam chớp mắt.

Bóng trở lại bình thường.

Cậu thở ra, đặt cốc nước xuống bàn.

“Thiếu ngủ sinh ảo giác,” Vietnam lẩm bẩm, giọng thấp và khàn.

Lý do nghe hợp lý, đủ để giữ cho cậu không trượt sang phía hoảng loạn.

Nhưng dù vậy, cậu vẫn không bật đèn.

Ánh sáng mạnh sẽ phá vỡ nhịp của đêm, và kỳ lạ thay, Vietnam không muốn làm điều đó.

Cậu quay lại ngồi bên cửa sổ, kéo áo khoác sát hơn.

Dưới phố, Regnum Umbrae về đêm hiện ra như một bức tranh bị rút bớt chi tiết.

Đèn đường vẫn sáng, nhưng không có người.

Không xe cộ.

Không tiếng bước chân.

Chỉ có sương mù di chuyển chậm rãi, như thể thành phố đang tự thở.

Vietnam cảm thấy mình không hoàn toàn một mình.

Không phải cảm giác bị theo dõi.

Không có áp lực, không có sự xâm lấn.

Nó giống như việc bước vào một căn phòng đã có người ở sẵn, nhưng họ ngồi yên trong góc tối, không lên tiếng, chỉ… biết rằng cậu đã đến.

Ý nghĩ đó khiến Vietnam lạnh sống lưng, nhưng cũng kỳ lạ thay, không khiến cậu muốn bỏ chạy.

“Chỉ là một đêm thôi,” cậu nói khẽ, giọng nói tan vào không khí.

“Tôi không định làm phiền ai.”

Câu nói nghe giống như một lời xin phép hơn là trấn an.

Không có câu trả lời.

Nhưng ngay sau đó, tiếng gió ngoài cửa sổ dịu lại, như thể đã được điều chỉnh.

Vietnam nhíu mày, không chắc đó là trùng hợp hay do trí tưởng tượng đang tự vẽ thêm chi tiết.

Ở thế giới cũ, cậu sẽ không nghĩ nhiều.

Nhưng ở Regnum Umbrae, mọi thứ đều có xu hướng mang thêm một lớp nghĩa.

Cậu nhắm mắt trong vài giây, thử để cơ thể thả lỏng.

Trong bóng tối sau mí mắt, những hình ảnh mơ hồ lướt qua — không rõ ràng để gọi là hình, nhưng đủ để tạo thành cảm giác.

Một căn phòng khác, cũ hơn.

Một ngọn đèn dầu.

Một bàn tay đặt lên bàn gỗ, gầy và lạnh.

Vietnam mở mắt, tim đập nhanh hơn, nhưng không thấy gì thay đổi xung quanh.

“Ổn thôi,” cậu tự nhủ.

“Chỉ là đêm dài.”

Vietnam đứng dậy, đi một vòng quanh phòng, như để khẳng định quyền kiểm soát không gian.

Mọi thứ vẫn ở đúng chỗ.

Không có vật gì bị xê dịch.

Không dấu hiệu của sự xâm nhập.

Nhưng khi cậu đi ngang qua góc phòng gần cầu thang, cậu chợt có cảm giác… không nên đứng đó quá lâu.

Không phải vì nguy hiểm, mà vì nơi ấy giống như một điểm giao nhau — một chỗ mà không khí dày hơn, như thể hai lớp không gian đang chồng lên nhau.

Cậu bước đi, không dừng lại để kiểm chứng.

Vietnam nhận ra mình đang học cách không đào sâu.

Không phải vì hèn nhát, mà vì trực giác mách bảo rằng có những thứ, nếu gọi tên, sẽ đáp lại.

Và cậu chưa sẵn sàng cho một cuộc đối thoại như vậy.

Ngoài cửa sổ, sương mù bắt đầu mỏng dần.

Một dấu hiệu rất nhỏ, nhưng đủ để Vietnam cảm thấy nhẹ đi.

Đêm đang trôi qua.

Dù chậm, nhưng vẫn trôi.

Cậu quay lại ghế, ngồi xuống, để lưng tựa vào tường, thở đều hơn.

Nếu Regnum Umbrae có linh hồn, thì có lẽ nó chỉ đang tò mò.

Một kẻ ngoại lai, thức giữa đêm, không chạy trốn, cũng không xâm phạm.

Vietnam không biết suy nghĩ ấy từ đâu đến, nhưng nó giúp cậu giữ được bình tĩnh.

Đôi khi, việc được để yên cũng là một dạng thỏa thuận ngầm.

Khi đồng hồ điểm thêm một tiếng trầm nữa, Vietnam mới nhận ra mí mắt mình đã nặng hơn rất nhiều.

Không phải giấc ngủ sâu, mà là một trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Cậu không chống lại nữa.

Chỉ cần giữ ý thức đủ để biết mình vẫn ở đây, trong căn phòng này, cùng với đêm đang dần rút lui.

Bên ngoài, Regnum Umbrae bắt đầu nhạt màu, rất chậm, như thể thành phố cũng đã thức đủ.

Vietnam khẽ mỉm cười, mệt mỏi nhưng thật.

Một đêm không ngủ trọn.

Một đêm không yên bình.

Nhưng cũng là một đêm mà cậu đã vượt qua — không bằng sức mạnh, mà bằng sự lắng nghe.

Và đâu đó, trong những tầng sâu hơn của bóng tối, có thứ gì đó đã ghi nhận sự tồn tại ấy.

Chỉ ghi nhận.

Chưa gọi tên.

---
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 10: A Dream That Felt Too Real.


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC!!

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Chương này dark!!

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

2/2

---

Chapter 10: A Dream That Felt Too Real

Vietnam không nhớ mình ngủ từ lúc nào.

Chỉ biết rằng khi ý thức vừa trượt khỏi hiện thực, cậu đã rơi — không phải rơi tự do, mà là bị kéo mạnh xuống một nơi khác, như thể có ai đó nắm lấy cổ áo cậu và giật thẳng vào bóng tối.

Không gian hiện ra không có hình dạng rõ ràng.

Không phải căn phòng, không phải nhà giam, cũng chẳng giống bất kỳ nơi nào Vietnam từng thấy trong sách.

Nó rộng, sâu, và tối theo một cách rất “sạch” — không bẩn thỉu, không đáng sợ kiểu bản năng, mà lạnh lẽo và trống trải đến mức khiến tim người ta đập nhanh hơn chỉ vì không có gì để bám víu.

Vietnam đứng giữa khoảng không ấy.

Và ngay lập tức, cậu nhận ra có gì đó rất sai.

Cổ tay cậu bị khóa chặt.

Không phải dây thừng.

Không phải còng sắt.

Mà là những sợi xích tối màu, lạnh buốt, ăn khớp hoàn hảo quanh da thịt, như thể chúng vốn được tạo ra chỉ để dành riêng cho cậu.

Mắt cá chân cũng vậy.

Xích kéo căng, giữ Vietnam đứng đúng một vị trí, không cho tiến, cũng chẳng cho lùi.

Cảm giác đầu tiên không phải đau.

Mà là hoảng.

Hoảng theo kiểu cơ thể phản ứng trước cả khi não kịp suy nghĩ.

Nhịp thở gấp lên, tim đập mạnh đến mức lồng ngực nhói lên từng nhịp.

Vietnam giật mạnh tay, theo phản xạ, và lần này — xích siết lại.

Không quá mạnh, nhưng đủ để gửi một thông điệp rất rõ ràng.

Đừng thử nữa.

Vietnam cắn răng.

“Không,” cậu thở gấp.

“Không phải mơ kiểu này.”

Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.

Từ trong bóng tối, từng hình dáng bước ra.

Không rõ mặt.

Không rõ tên.

Chỉ là những cái bóng mang hình người, cao thấp khác nhau, đứng rải rác thành một vòng tròn rất rộng quanh Vietnam.

Họ không chạm vào cậu.

Không tiến lại gần.

Nhưng mỗi người đều mang theo một áp lực rất riêng, rất thật — như những cặp mắt đang nhìn thẳng vào linh hồn cậu.

Vietnam run.

Không phải vì lạnh.

Mà vì cảm giác bị đánh giá.

Một giọng nói vang lên.

Không xác định được đến từ đâu.

Không phải một người.

Mà giống như nhiều giọng chồng lên nhau, trầm thấp, chậm rãi, rõ ràng đến đáng sợ.

“Em sẽ không thoát.”

Vietnam sững người.

“Cái gì…?” cậu lắp bắp, cố nuốt nước bọt.

“Ai cho mấy người—”

“Không phải bây giờ.”

Giọng nói cắt ngang, vẫn bình thản, như đang nói về một sự thật hiển nhiên.

“Không phải hôm nay.

Không phải ngày mai.”

Vietnam lắc đầu mạnh, làm sợi xích kêu lên một tiếng kim loại khô khốc.

“Đây là mơ,” cậu nói, như đang tự trấn an mình.

“Chỉ là mơ thôi.

Tôi—”

“Nhưng là mơ của em.”

Một cái bóng bước lên một bước.

Chỉ một bước rất nhỏ, nhưng đủ khiến Vietnam theo phản xạ lùi lại — và bị xích kéo giật ngược về vị trí cũ.

Cổ tay đau nhói.

Lần này, cảm giác thật đến mức khiến mắt cậu cay lên.

Vietnam thở dốc.

“Mấy người là ai?” cậu hỏi, giọng đã không còn vững.

“Muốn gì ở tôi?”

Các cái bóng không trả lời ngay.

Họ đứng đó, bao quanh, như những cái trụ vô hình giữ nguyên không gian này.

Rồi giọng nói lại vang lên, chậm rãi hơn, thấp hơn.

“Em sẽ quen thôi.”

“Với sự hiện diện của chúng tôi.”

“Với việc bị giữ lại.”

Vietnam cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

“Không,” cậu lắc đầu, gần như tuyệt vọng.

“Tôi không thuộc về mấy người.

Tôi—”

“Em chưa cần thuộc về.”

Giọng nói dịu đi một chút, nhưng chính điều đó mới khiến Vietnam rợn người.

“Chỉ cần nhớ.”

Những sợi xích khẽ rung lên.

Không phải do bị kéo.

Mà như thể… chúng đang đáp lại.

Vietnam cúi xuống nhìn cổ tay, nhìn mắt cá chân mình, cảm giác sợ hãi dâng lên thành một làn sóng mạnh đến mức đầu óc trống rỗng.

Đây không còn giống ác mộng thông thường.

Nó quá rõ.

Quá có logic.

Quá… có chủ đích.

“Mấy người sẽ—” Vietnam nuốt nước bọt.

“Sẽ giam tôi sao?”

Các cái bóng im lặng.

Sự im lặng này kéo dài, nặng nề, rồi giọng nói vang lên lần cuối, rất gần.

“Chúng tôi sẽ không để em rời đi.”

Khoảnh khắc đó, Vietnam bật tỉnh.

Cậu ngồi bật dậy trên giường, hít vào một hơi thật mạnh như người vừa bị kéo khỏi mặt nước.

Áo ngủ dính chặt vào lưng.

Mồ hôi ướt đẫm, lạnh ngắt.

Tim đập loạn xạ, tai ong ong, đầu óc quay cuồng.

Vietnam đưa tay lên cổ tay.

Không có xích.

Chân cậu co lại.

Tự do.

Bình thường.

Chỉ là da thịt, hơi lạnh vì mồ hôi chưa khô.

Cậu thở dốc thêm vài nhịp, rồi ngả lưng ra giường, đưa tay che mặt.

“…Ngáo thật.”

Vietnam cười khan một tiếng, giọng khàn đặc.

“Đọc sách đen tối xong mơ mấy cái này,” cậu lẩm bẩm.

“Đúng là tự dọa mình.”

Cậu quay mặt sang bên, nhìn trần nhà quen thuộc, cố ép nhịp tim chậm lại.

Giấc mơ ấy — dù chân thật đến mức đáng sợ — cũng chỉ là mơ.

Ít nhất, Vietnam tự nói với mình như vậy.

---

Fact : giấc mơ trên là viễn cảnh tương lai của Vietnam.

Bây giờ mới được vài người yêu Vietnam, bộ này luyến tình cảm chạy từ từ.

Có gì thắc mắc, cứ bình luận hỏi tôi.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 11: A Messy Morning.


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Đôi lúc có chửi tục.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 11: A Messy Morning

Vietnam tỉnh dậy khi ánh sáng xám đã bò quá nửa khung cửa sổ.

Khoảnh khắc đầu tiên cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đồng hồ treo tường im lìm.

Không có tiếng chuông báo thức.

Không có cảm giác quen thuộc của một buổi sáng đúng giờ.

Chỉ có một sự trễ nải rất rõ ràng đè nặng lên ngực, như thể cơ thể cậu đã quyết định tự ý kéo dài giấc ngủ mà không cần xin phép.

Vietnam ngồi bật dậy.

“Chết tiệt.”

Cậu với tay nhìn đồng hồ, rồi đứng phắt lên, động tác nhanh đến mức suýt va vào cạnh giường.

Trễ gần một tiếng.

Với người khác có thể không là vấn đề lớn, nhưng với Vietnam — chủ một tiệm hoa nhỏ sống dựa vào những thói quen chính xác đến gần như ám ảnh — đây là một sự cố.

Giấc mơ đêm qua lướt qua đầu cậu trong chớp mắt.

Xích.

Bóng người.

Những giọng nói trầm thấp.

Vietnam cau mày, tự ép mình không nghĩ tiếp, rồi lao vào phòng tắm như thể đang chạy trốn chính ý nghĩ đó.

Nước lạnh tạt lên mặt, kéo cậu trở về hiện thực.

Cậu thay đồ vội vàng, khoác áo, cầm lấy chìa khóa, mọi động tác đều thiếu đi sự bình tĩnh thường ngày.

Căn phòng phía sau tiệm bị bỏ lại trong trạng thái lộn xộn hiếm hoi.

Vietnam bước ra đường khi Regnum Umbrae đã thực sự thức giấc.

Thành phố không ồn ào, nhưng có một nhịp chuyển động ngầm rất rõ ràng — người đi bộ nhanh hơn, xe cộ thưa thớt lăn bánh, những cánh cửa kim loại kéo lên nửa chừng.

Không khí buổi sáng lạnh và khô, khiến đầu óc cậu vẫn còn hơi choáng.

Vietnam đi nhanh.

Không chạy, nhưng sải bước dài hơn bình thường.

Trong đầu cậu là danh sách những việc cần làm ngay khi mở cửa tiệm: tưới hoa, kiểm tra đơn đặt trước, sắp xếp lại quầy trưng bày.

Cậu không thích bị trễ.

Không thích phá vỡ nhịp sinh hoạt của chính mình.

Chính vì vậy, cậu không kịp tránh.

Cú va chạm xảy ra ở góc phố.

Không mạnh, nhưng đủ khiến Vietnam lảo đảo một bước, túi giấy trên tay rơi xuống đất, mấy cành hoa bên trong lăn ra vỉa hè.

Cậu theo phản xạ cúi xuống, miệng bật ra một câu xin lỗi rất nhanh, rất máy móc.

“Xin lỗi, tôi—”

Câu nói dừng lại giữa chừng.

Vietnam ngẩng đầu lên.

Người đối diện đứng rất vững.

Không lùi lại.

Không mất thăng bằng.

Áo khoác tối màu, cắt may tinh tế, không mang vẻ phô trương nhưng đủ để nhận ra đây không phải người bình thường của Regnum Umbrae.

Ánh mắt người đó hạ xuống nhìn Vietnam, bình thản, sắc bén, như thể đang đánh giá một tình huống vừa mới xảy ra.

Không có tức giận.

Nhưng cũng không có sự dễ dãi.

Vietnam cảm nhận được điều đó ngay lập tức.

“Không sao,” người kia nói, giọng trầm, rõ ràng.

“Là tôi đi không nhìn đường.”

Một câu nói rất lịch sự.

Quá lịch sự.

Vietnam cúi xuống nhặt hoa, động tác hơi gấp.

Cậu gật đầu một cái, giữ khoảng cách đúng mực.

“Cảm ơn,” cậu đáp.

“Tôi đang vội.”

Người kia không cản lại.

Nhưng khi Vietnam đứng thẳng lên, cậu có cảm giác rất rõ ràng — ánh mắt ấy vẫn đang đặt trên người mình, không rời đi ngay như những người khác vẫn thường làm sau một va chạm nhỏ.

“Tiệm hoa?” người đó hỏi, ánh nhìn lướt qua bó hoa trên tay Vietnam.

“Vâng,” cậu đáp ngắn gọn.

“Florae Umbrae?”

Vietnam khựng lại trong một nhịp thở rất nhỏ.

“Đúng,” cậu nói, giọng đã cẩn trọng hơn một chút.

“Ngài biết?”

Người kia khẽ cười, rất nhẹ, như thể câu hỏi đó hiển nhiên.

“Ở Regnum Umbrae,” anh ta đáp, “không nhiều người bán hoa theo cách của em.”

Vietnam không nói gì thêm.

Cậu gật đầu lần nữa, coi như kết thúc cuộc trao đổi, rồi bước đi.

Nhưng đến khi đã rẽ sang con phố kế bên, tim cậu mới đập mạnh hơn một nhịp.

Không phải vì sợ.

Mà vì cảm giác… bị ghi nhớ.

Vietnam mở cửa tiệm muộn hơn thường lệ mười lăm phút.

Cậu lao vào công việc ngay lập tức, tay chân thoăn thoắt, cố gắng bù lại khoảng thời gian đã mất.

Hoa được tưới nước.

Kệ được sắp lại.

Những cành rơi vãi được cắt tỉa gọn gàng.

Không gian quen thuộc dần lấy lại trật tự vốn có.

Nhưng đâu đó trong đầu Vietnam, hình ảnh người vừa va phải cậu vẫn còn lưu lại.

Ánh mắt đó.

Giọng nói đó.

Và cái cách người ấy gọi đúng tên tiệm hoa.

Vietnam thở ra một hơi dài, tự nhủ rằng mình đang suy nghĩ quá nhiều.

Buổi sáng bề bộn chỉ là buổi sáng bề bộn.

Va chạm chỉ là va chạm.

Ở Regnum Umbrae, những điều như vậy xảy ra mỗi ngày.

Vietnam chọn tin như thế.

Ít nhất, là vào lúc này.

---

Chương tiếp theo có thể theo hướng :

Vietnam vô tình nhận ra người đó là ai qua lời kể của khách

Hoặc để nhân vật ấy quay lại tiệm với lý do rất hợp lý

Fact nhỏ : Vietnam đôi lúc tự cười 1 mình vì căng thẳng quá mức

Mai họp phụ huynh, chuẩn bị nghe nạt.

Cũng không hẳn là nạt đâu,nẹ tôi buồn và nói tôi.

Tôi thà bị ăn đập còn hơn😞😭.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 12: He Who Carries the Federation Name


Tác giả đã viết lại chương 12,ai đọc bản cũ sẽ biết mới ở chỗ nào.

!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 12: He Who Carries the Federation Name

Buổi sáng hôm đó, Vietnam mở tiệm muộn hơn thường lệ gần một tiếng.

Khi cánh cửa gỗ nặng nề bật mở, bản lề phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc, như thể chính căn nhà cũng đang trách móc sự chậm trễ của cậu.

Ánh nắng đã nghiêng sang bên phải con phố, không còn là thứ ánh sáng dịu dàng của buổi sớm mà đã pha lẫn sắc trắng gắt, chiếu xiên qua những dãy nhà cao và đổ dài trên mặt đường lát đá.

Regnum Umbrae không bao giờ thật sự yên tĩnh.

Buổi sáng ở đây không có tiếng chim, chỉ có âm thanh kim loại va vào nhau từ xa, tiếng bánh xe lăn trên nền đá, và những cuộc trò chuyện thấp giọng - luôn đủ nhỏ để không trở thành lời tố cáo, nhưng cũng đủ lớn để lọt vào tai kẻ khác.

Vietnam vội vàng kéo cửa sắt lên, mồ hôi rịn ra nơi thái dương.

"Chết mẹ, muộn rồi..."

Cậu lẩm bẩm, giọng khàn đi vì vội.

Đôi tay nhanh chóng kéo những thùng hoa đặt sát vào tường.

Lan vẫn còn nguyên giấy gói, cúc trắng lẫn với cúc vàng chưa kịp phân loại.

Mùi đất ẩm, mùi nhựa và mùi kim loại rất nhạt trộn vào nhau, tạo thành thứ mùi đặc trưng của tiệm hoa mỗi khi bị bỏ bê quá lâu.

Chiếc đồng hồ treo tường khẽ tích tắc.

Âm thanh đều đều ấy hôm nay nghe như đang thúc giục.

Vietnam cột lại tạp dề, động tác nhanh nhưng không hề gọn.

Cậu với tay lấy bình nước, tay còn lại bắt đầu cắm hoa, cố ép bản thân tập trung.

Nhưng dù làm nhanh đến đâu, cảm giác trễ nhịp vẫn bám theo từng chuyển động.

Cậu biết rõ - Regnum Umbrae không thích sự chậm trễ.

Chuông cửa vang lên.

Leng keng.

Vietnam khựng lại nửa giây, rồi lập tức quay đầu.

Hai vị khách bước vào.

Một người phụ nữ trung niên khoác áo dài sẫm màu, dáng đi thẳng, ánh mắt quan sát kỹ lưỡng.

Đi cạnh bà là một người đàn ông trẻ hơn, ăn mặc chỉnh tề, cổ áo cài kín, ánh nhìn sắc và tỉnh táo - kiểu người quen với việc đứng giữa những cuộc trò chuyện không bao giờ nên được nghe thấy.

Vietnam cúi đầu chào, không nói gì thêm, rồi quay lại với kệ hoa.

Cậu không có thói quen nghe lén.

Nhưng ở Regnum Umbrae, có những lời nói không cần mời gọi cũng tự tìm đường đến tai người khác.

"...dạo này khu này không yên như trước."

Người đàn ông nói, giọng trầm và chậm.

"Cô có nghe vụ sáng nay không?"

Người phụ nữ khẽ "ừm" một tiếng.

"Vụ gì?"

"Có người va trúng xe của hắn."

Vietnam đặt nhầm một cành lan vào bình cúc.

Cậu nhận ra ngay lập tức - dù người kia chưa nói tên.

"Ở ngay đầu phố này," người đàn ông tiếp tục, như đang kể chuyện thường ngày.

"May là không chết."

Người phụ nữ dừng bước.

"Là ai?"

Có một khoảng lặng ngắn.

Rồi người đàn ông cười khẽ.

Không phải kiểu cười vui.

Mà là kiểu cười của người hiểu rất rõ mình đang nhắc đến điều gì.

"Còn ai nữa," anh ta nói, hạ giọng.

"Con trưởng của kẻ đứng đầu Communist Coalition."

Tay Vietnam trượt khỏi thân hoa.

Một cành lan trắng rơi xuống nền gạch, phát ra tiếng "cạch" khô khốc.

Không lớn.

Nhưng trong không gian kín của tiệm hoa, nó vang lên rõ ràng đến mức khó chịu.

Người phụ nữ liếc nhìn về phía quầy, nhưng Vietnam đã cúi xuống nhặt cành hoa lên, gương mặt bình thản, như thể đó chỉ là một sơ suất nhỏ.

"...ý cậu là Russian Federation?"

Bà hỏi, giọng đã thấp hơn.

"Chính hắn."

Không có thêm lời giải thích.

Không cần thiết.

Vietnam đứng yên, lưng hơi căng.

Không phải vì cái tên.

Mà vì cảm giác quen thuộc kỳ lạ trào lên trong lồng ngực.

Không phải ký ức hoàn chỉnh.

Chỉ là những mảnh vỡ rời rạc, trồi lên rất nhanh rồi biến mất ngay sau đó.

Một căn phòng rộng, ánh sáng lạnh.

Một giọng nói trầm, đều, không hề vội vàng.

Một ánh nhìn đặt thẳng lên cậu - không dò xét, không khinh thường - mà là đánh giá.

Và một cảm giác rất rõ ràng:

Nguyên chủ từng quen người này.

Không phải trong vai trò khách - chủ tiệm.

Không phải qua những giao dịch vô thưởng vô phạt.

Mà là... trước đó.

"Nghe nói người va trúng vẫn sống."

Người phụ nữ nói.

"Chắc cũng là may mắn hiếm có."

"Ừ," người đàn ông đáp.

"Russian Federation không phải kiểu người dễ bỏ qua, nhưng cũng không thích làm ầm lên."

Vietnam siết nhẹ cành lan trong tay.

Sáng nay.

Chiếc xe màu sẫm dừng lại quá gần lề đường.

Ánh mắt người ngồi trong xe lướt qua cậu.

Không ngạc nhiên.

Không tức giận.

Mà là... nhận ra.

Lúc đó Vietnam chỉ nghĩ mình tưởng tượng.

Bây giờ thì không chắc nữa.

"Khách chọn xong chưa ạ?"

Giọng cậu vang lên, đều và lịch sự, cắt ngang câu chuyện.

Hai vị khách hơi giật mình, rồi quay lại.

"À, rồi."

Người phụ nữ chỉ vào bó hoa khá lớn.

"Cho tôi bó đó."

Vietnam gật đầu, quay lưng gói hoa.

Từng động tác vẫn chính xác, không run rẩy.

Nhưng trong đầu cậu, cái tên kia vẫn vang lên rất rõ.

Russian Federation.

Con trưởng của kẻ đứng đầu Communist Coalition.

Một cái tên không nên được nhắc đến tùy tiện.

Một người không nên bị va trúng một cách "vô tình".

Khi khách rời đi, chuông cửa lại vang lên một lần nữa.

Leng keng.

Tiệm hoa trở về im lặng.

Vietnam đặt bó hoa cuối cùng lên quầy, đứng yên rất lâu.

Không còn tiếng tích tắc của đồng hồ.

Hay đúng hơn - cậu không còn để ý đến nó nữa.

"Ra là vậy..."

Cậu thì thầm, giọng thấp đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy.

Không phải trùng hợp.

Không phải hiểu lầm.

Nguyên chủ đã từng bước vào thế giới đó trước cậu.

Vietnam tựa lưng vào kệ gỗ, nhắm mắt trong chốc lát.

"Không liên quan đến mình."

Cậu tự nhủ, như đang cố đóng lại một cánh cửa vô hình.

Nhưng ở Regnum Umbrae, có những cánh cửa một khi đã hé mở...

...thì sớm muộn gì cũng sẽ có người đứng ở phía bên kia, gõ nhẹ.

---

Đổi gần hết tất cả các chi tiết rồi.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 13: Signs of Being Watched.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 13: Signs of Being Watched

Buổi sáng hôm đó trôi qua chậm hơn thường lệ.

Vietnam vẫn mở tiệm đúng giờ.

Vẫn kéo cửa sắt lên, vẫn bật đèn, vẫn cắm bảng “Open” quen thuộc ở góc cửa kính.

Mọi thứ đều đúng trình tự, đúng thói quen đã lặp đi lặp lại suốt nhiều tháng ở Regnum Umbrae.

Thế nhưng ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đặt chân vào tiệm, cậu đã có cảm giác mình đang bước chậm hơn một nhịp so với thế giới bên ngoài.

Cậu làm việc cả ngày, nhưng không thật sự tập trung.

Những cành hoa trên tay vẫn được cắt tỉa cẩn thận, nước trong bình vẫn được thay đều đặn, tiền thối cho khách không bao giờ nhầm lẫn.

Tất cả đều hoàn hảo nếu nhìn từ bên ngoài.

Chỉ có Vietnam là biết—đầu óc mình liên tục trôi đi đâu đó, như thể đang chờ đợi một thứ không có hình dạng cụ thể.

Cậu nhận ra mình thường xuyên dừng tay chỉ vì những âm thanh rất nhỏ ngoài phố.

Tiếng bánh xe lăn trên nền đá.

Tiếng động cơ xa xa.

Một nhịp phanh hơi gấp rồi nhanh chóng biến mất.

Mỗi lần như vậy, Vietnam đều ngẩng đầu lên theo phản xạ, ánh mắt lướt qua cửa kính tiệm, nơi phản chiếu mờ mờ cả con phố phía trước.

Nhưng ngoài dòng người đi lại bình thường và những bóng dáng xa lạ không ai đứng lại quá lâu, cậu không thấy gì khác.

Không có ai nhìn vào trong.

Không có ai chờ đợi.

Cậu tự nhủ mình đang nghĩ nhiều.

Thế nhưng chỉ vài phút sau, khi cúi người lấy hoa ở kệ thấp, Vietnam lại giật mình vì một cái bóng thoáng qua trên mặt kính.

Một dáng người lướt ngang phía sau lưng, vừa đủ để khiến cậu quay phắt lại.

Không có ai.

Chỉ là một vị khách đang đứng chọn hoa ở góc cuối tiệm, cúi đầu rất chăm chú, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của cậu.

Vietnam thở ra một hơi dài, khẽ bật cười vì chính mình.

Có lẽ Regnum Umbrae đã bắt đầu ảnh hưởng đến cậu nhiều hơn cậu tưởng.

Buổi trưa, tiệm đông khách hơn.

Một vài gương mặt quen thuộc ghé qua, những câu hỏi quen thuộc vang lên, đời thường đến mức gần như vô nghĩa.

Hoa hồng hôm nay có tươi không, lan trắng để được mấy ngày, thời tiết dạo này u ám thật.

Vietnam trả lời trôi chảy, giọng đều, nụ cười vừa đủ lịch sự.

Thậm chí còn đùa thêm một câu khiến khách bật cười, xua đi bầu không khí nặng nề vốn là đặc trưng của thành phố này.

Không ai nhận ra cậu chậm hơn thường ngày nửa nhịp.

Không ai để ý rằng mỗi lần chuông cửa vang lên, vai cậu lại căng lên trong một khoảnh khắc rất ngắn, rồi nhanh chóng thả lỏng như chưa từng xảy ra điều gì.

Khi tiệm vắng khách, Vietnam dựa nhẹ vào quầy, cúi nhìn đôi tay mình.

Các đầu ngón tay lạnh đến mức cậu phải khẽ co lại.

Không phải cái lạnh của thời tiết.

Là kiểu lạnh lan từ bên trong, không báo trước, không lý do rõ ràng.

Nhịp tim của cậu không hề tăng nhanh, nhưng lại lệch đi, như thể cơ thể đang phản ứng với một mối nguy mà ý thức cố tình phớt lờ.

Vietnam bật cười khẽ.

“Mình đang sợ cái gì chứ.”

Câu nói nhẹ đến mức tan ngay trong không khí.

Gần như là tự trấn an.

Cậu biết Regnum Umbrae là kiểu thành phố gì.

Sống ở đây đủ lâu, ai cũng sẽ trở nên đa nghi, nhạy cảm với những thứ vốn dĩ chẳng có ý nghĩa gì.

Và chính vì biết điều đó, Vietnam càng không muốn để bản thân trượt quá xa.

Buổi chiều kéo dài hơn dự đoán.

Ánh nắng nghiêng qua cửa kính, đổ lên sàn tiệm một màu vàng nhạt pha xám.

Vietnam dọn lại những bó hoa bị xê dịch, kiểm tra sổ sách, ép mình tập trung vào những việc cụ thể để giữ cho đầu óc không lang thang.

Nhưng cảm giác bị theo dõi không biến mất.

Ngược lại, nó rõ dần lên, như một áp lực âm thầm bám lấy từng giác quan.

Cậu nhận ra mình vô thức lắng nghe nhiều hơn.

Tai nhạy với từng âm thanh bánh xe.

Mắt lướt qua mọi bề mặt phản chiếu—từ gương, kính cho đến cả lưỡi kéo kim loại trên bàn.

Vietnam hít sâu, cố kéo mình trở lại hiện tại.

“Chỉ là một ngày dài thôi.”

Gần chiều tối, chuông cửa reo lên lần nữa.

Vietnam ngẩng đầu.

Người đứng trước cửa không giống khách mua hoa.

Trang phục gọn gàng, màu tối, không mang theo vẻ vội vã.

Ánh mắt bình tĩnh, dừng lại trên cậu một giây vừa đủ, không soi mói, không tò mò—chỉ như đang xác nhận đúng người.

“Tôi giao hoa,” người đó nói.

Vietnam hơi khựng lại.

“Cho tiệm sao?”

“Cho anh.”

Bó hoa được đặt lên quầy.

Giấy gói màu xám nhạt, dây buộc đen, không logo, không tên cửa hàng.

Mọi thứ đều quá chỉn chu, đến mức lạnh lùng.

Vietnam nhìn bó hoa lâu hơn cần thiết.

“Có nhầm không?”

Người giao hoa lắc đầu.

“Không.

Dặn là giao tận tay.”

Không thêm lời nào nữa.

Vietnam ký nhận.

Khi cậu ngẩng lên, người giao hoa đã quay lưng rời đi, bước ra phố như thể chưa từng xuất hiện trong tiệm hoa này.

Sự yên tĩnh lập tức quay trở lại.

Vietnam mở bó hoa.

Phalaenopsis tím đậm nở trong tĩnh lặng, không phô trương hương sắc nhưng đủ khiến người ta không dám rời mắt.

Vẻ đẹp ấy mang theo một loại quyền lực mềm, như một lời khẳng định âm thầm rằng thứ thuộc về nó sẽ không dễ bị cướp đi.

Từng cánh hoa cong nhẹ, kiêu hãnh và lạnh lùng, tựa một thứ tình yêu được bao bọc trong sự kiểm soát tinh tế—không giam cầm, chỉ là không cho phép ai khác chạm vào.

Giữa bó hoa là một mảnh giấy nhỏ, không ký tên.

“Đã thấy cậu.”

Vietnam đứng yên rất lâu.

Không có lời đe dọa.

Không có hứa hẹn.

Chỉ là một câu ngắn gọn, bình thản, như thể người gửi chắc chắn rằng cậu sớm muộn cũng sẽ hiểu ý nghĩa của nó.

Tim cậu đập mạnh hơn một nhịp.

Vietnam gập mảnh giấy lại, đặt xuống quầy, cẩn thận đến mức gần như thừa thãi.

“Mình nghĩ nhiều quá rồi.”

Cậu nói, lần này không cười.

Bên ngoài, Regnum Umbrae bắt đầu lên đèn.

Và đâu đó trong thành phố này, có một ánh nhìn đã chính thức đặt lên Vietnam—lặng lẽ, kiên nhẫn, và không hề vội vàng.

---

Phalaenopsis tím: Hồ Lan Điệp tím.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 14: Residual Silence.


!!LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đôi lúc có những từ ngữ không phù hợp.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 14: Residual Silence

Vietnam không mang bó hoa về nhà.

Cậu đặt nó ở góc trong cùng của tiệm, nơi ánh đèn chiếu tới yếu nhất.

Phalaenopsis tím (Lan hồ điệp tím) vẫn đứng đó, im lặng, như thể chẳng hề bận tâm đến việc có người nhìn hay không.

Dù vậy, chỉ cần liếc mắt về phía ấy, Vietnam đã cảm thấy trong ngực mình có gì đó siết lại rất nhẹ.

Buổi tối hôm đó trôi qua chậm rãi

Cậu đóng cửa tiệm sớm hơn thường lệ, kiểm tra khóa hai lần, rồi đứng yên trước cửa kính một lúc lâu.

Phản chiếu trong đó là gương mặt của chính cậu—bình tĩnh, quen thuộc, không có gì bất thường.

Một người chủ tiệm hoa bình thường, sống giữa Regnum Umbrae như bao kẻ khác.

Vietnam quay lưng rời đi.

Con đường về nhà vẫn vậy.

Ánh đèn đường vàng nhạt, những dãy nhà cao im lìm, tiếng bước chân của chính cậu vang lên đều đều.

Không có ai theo sau.

Không có tiếng xe bám sát.

Không có dấu hiệu nào cho thấy cậu nên lo lắng.

Thế nhưng, Vietnam vẫn đi nhanh hơn bình thường.

Cậu không chạy.

Chỉ là rút ngắn thời gian đứng yên ở những đoạn giao nhau.

Chỉ là tránh nhìn thẳng vào các bề mặt phản chiếu.

Chỉ là về đến nhà sớm hơn một chút so với mọi khi.

Đêm đó, cậu ngủ không sâu.

Không mơ.

Không giật mình tỉnh giấc.

Nhưng cảm giác mệt mỏi đọng lại trong cơ thể như thể cậu đã phải thức canh cả đêm.

Khi mở mắt, Vietnam mất vài giây mới nhận ra mình đang ở đâu.

Sáng hôm sau, cậu dậy sớm.

Quá sớm so với thói quen.

Vietnam đứng trong bếp, tay cầm cốc nước, nhìn khoảng không trước mặt rất lâu mà không uống.

Cảm giác nặng nề vẫn còn đó, không rõ ràng, nhưng đủ để khiến mọi chuyển động chậm lại.

Cậu đi làm sớm hơn thường lệ.

Buổi sáng đến chậm và nặng.

Vietnam rời nhà khi Regnum Umbrae còn chưa thật sự tỉnh hẳn.

Sương mỏng vắt ngang các con phố hẹp, ánh đèn đường vẫn chưa tắt hết, để lại những vệt sáng vàng kéo dài trên nền đá lạnh.

Cậu đi với tốc độ quen thuộc, tay đút túi áo, đầu óc trống rỗng một cách gượng ép.

Mọi thứ trông vẫn như mọi ngày.

Cho đến khi cậu dừng lại trước cửa tiệm.

Một bưu kiện được đặt ngay ngắn trước thềm.

Không lớn.

Không cồng kềnh.

Giấy gói màu sẫm, sạch sẽ, không dính bụi, như thể vừa được đặt xuống chưa lâu.

Dây buộc gọn gàng, không có nhãn gửi, không tên người nhận.

Vietnam đứng sững lại.

“…?”

Cậu cúi xuống, nhìn kỹ hơn.

Không có dấu hiệu bị bỏ quên.

Không phải hàng giao nhầm.

Bưu kiện được đặt đúng vị trí, nép sát mép cửa, vừa đủ để không cản lối đi nhưng cũng không thể bị bỏ sót.

Như thể người đặt nó biết chắc cậu sẽ nhìn thấy.

Vietnam mở cửa, xách bưu kiện vào trong.

Tiếng cửa gỗ khép lại sau lưng nghe khô và nặng hơn thường lệ.

Cậu đặt gói hàng lên quầy, đứng yên một lúc, rồi mới chậm rãi tháo dây buộc.

Bên trong là hoa.

Không phải loại hoa quen thuộc trong tiệm.

Dạ Tước Hoa.

Vietnam nhận ra ngay, dù chưa từng bán nó trước đây.

Dạ Tước Hoa nở trong bóng tối sâu, sắc hoa đen tím như màn đêm bị nén chặt rồi kết tinh thành hình.

Cánh hoa cong mượt, khép hờ, không bung ra hoàn toàn, như thể đang che giấu một bí mật không dành cho kẻ ngoài cuộc.

Bề mặt cánh hoa mịn và lạnh, hấp thụ ánh sáng thay vì phản chiếu, khiến cả bó hoa trông như một khoảng trống được đặt giữa căn phòng.

Nó không tỏa hương nồng.

Chỉ phảng phất mùi lạnh của đêm muộn — thứ mùi khiến người đứng gần nhận ra ranh giới vô hình vừa được dựng lên, dù không ai nói ra.

Vietnam đưa tay chạm nhẹ vào cuống hoa.

Lạnh.

Không phải cái lạnh của nước hay kim loại, mà là cảm giác của một thứ không thuộc về ban ngày.

khác tiến lại gần.

Vietnam rút tay về.

Cậu nhìn bó hoa rất lâu.

Không có thiệp.

Không có lời nhắn.

Không có dấu hiệu giải thích vì sao nó ở đây.

Chỉ có sự hiện diện quá rõ ràng của nó giữa tiệm hoa nhỏ.

“…Lại nữa sao.”

Cậu lẩm bẩm, giọng thấp.

Vietnam quay lưng đi lấy bình cắm, cố giữ cho nhịp thở đều lại.

Nhưng dù không quay đầu nhìn, cậu vẫn cảm nhận được bó hoa ở đó — như một ánh mắt đặt sau lưng, không thúc ép, không vội vàng.

Chỉ đơn giản là ở đó.

Và lần này, Vietnam không thể tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là trùng hợp.

---

Dạ Tước Hoa là tên một loại hoa đặt theo Au tôi.

Tên thật là Black Star Calla Lily, có tên khoa học là Zantedeschia.

Dạ Tước Hoa nở trong bóng tối sâu, sắc hoa đen tím như màn đêm cô đặc lại thành hình.

Cánh hoa cong mượt, khép hờ như đang che giấu một bí mật không dành cho kẻ ngoài cuộc.

Nó không tỏa hương nồng, chỉ phảng phất mùi lạnh của đêm muộn, đủ để người đứng gần cảm nhận rõ ranh giới vô hình đang được dựng lên.

Người ta nói Dạ Tước Hoa chỉ nở khi đã chọn được chủ nhân, và một khi đã nở, nó trở thành dấu ấn của sự độc quyền tuyệt đối — không cần giam giữ, không cần lời thề, chỉ đơn giản là không cho phép bất kỳ ai khác tiến lại gần.

Phát hiện đọc chùa...,bây giờ lượt like chênh lệch với lượt đọc thì mấy bạn đợi đến tháng 3 để đọc tiếp nhé?

Tôi không ngại drop hết đâu.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 15: A Quite Day Off.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Chương này có yếu tố dreamcore.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 15: A Quiet Day Off

Vietnam đóng cửa tiệm sớm hơn thường lệ.

Không có lý do cụ thể nào đủ lớn để gọi thành quyết định, chỉ là khi kéo cửa sắt xuống, nghe tiếng kim loại trượt dài quen thuộc vang lên trong không gian vắng, cậu nhận ra mình không còn sức để duy trì thêm bất cứ điều gì mang tên “bình thường” nữa.

Regnum Umbrae buổi chiều muộn phủ lên con phố một lớp ánh sáng xám nhạt, vừa đủ để nhìn thấy đường, vừa đủ để che đi những thứ không muốn bị nhìn thấy, và Vietnam bước đi trong đó với cảm giác cơ thể nhẹ bẫng nhưng đầu óc lại nặng nề một cách kỳ lạ.

Về đến nhà, cậu bật đèn, đóng cửa, căn phòng quen thuộc hiện ra y hệt mọi ngày, không có dấu hiệu xâm nhập, không có sự xáo trộn, tất cả đều nằm đúng vị trí của nó, chỉ có bản thân cậu là trông không còn ăn khớp với khung cảnh này nữa.

Vietnam ăn uống qua loa, gần như không nếm được mùi vị, rồi vào phòng tắm, để nước ấm chảy xuống từ trên cao, hơi nước nhanh chóng bao phủ không gian nhỏ hẹp, làm mờ tấm gương treo trước bồn rửa.

Cậu đứng đó một lúc, để nước trượt qua gáy, qua vai, qua lưng, cho đến khi hơi thở chậm lại, rồi đưa tay quệt nhẹ lên mặt gương, lau đi một mảng sương mờ.

Hình ảnh phản chiếu hiện ra khiến Vietnam khựng lại.

Gương mặt quen thuộc, nhưng sắc da nhợt nhạt hơn thường ngày, quầng mắt sẫm xuống, ánh nhìn không còn sắc bén mà trũng sâu, như thể đã bị rút kiệt bởi những đêm ngủ không sâu và những suy nghĩ không chịu yên.

Mái tóc ướt bết vào trán, đường nét vốn thanh tú nay trông gầy đi thấy rõ, khóe môi hơi khô, không cần cười cũng đã mang dáng vẻ mệt mỏi.

Vietnam nhìn mình trong gương rất lâu.

“…Trông mình thảm hại thật.”

Cậu nói khẽ, rồi bật cười nhạt, một nụ cười không mang theo chút vui vẻ nào, chỉ như một phản xạ để xác nhận rằng mình vẫn còn đủ tỉnh táo để tự giễu bản thân.

Cậu quay đi, tắt nước, lau người, mặc đồ ngủ, mọi động tác đều chậm hơn thường lệ, không phải vì lười biếng, mà vì cơ thể không còn muốn vội vàng đi đến đâu nữa.

Vietnam lên giường sớm.

Không đọc sách.

Không suy nghĩ thêm.

Cậu nhắm mắt rất nhanh, như thể chỉ cần buông lỏng một chút là ý thức sẽ trượt khỏi tay mình.

Và đúng là như vậy.

Khi giấc ngủ đến, nó không mang theo bóng tối quen thuộc, mà là một khoảng sáng trắng trải dài, nơi Vietnam đứng giữa một hành lang dài vô tận, sàn nhà nhẵn mịn, tường trắng trơn, ánh đèn huỳnh quang treo trên trần sáng đều đến mức không tạo bóng, không nhấp nháy, không cho phép thời gian để lại dấu vết.

Cậu bước đi, tiếng bước chân vang lên rõ ràng nhưng không có tiếng vọng, hành lang kéo dài mãi, không cong, không rẽ, không có điểm kết thúc, cho đến khi một cánh cửa xuất hiện phía trước, không tay nắm, không biển tên, tự mở ra khi cậu đứng đủ gần.

Bên trong là một căn phòng trống, rộng và sáng, ở giữa đặt một chiếc ghế đơn, phía trên là một chiếc đồng hồ treo tường với kim đứng yên, Vietnam bước vào, cánh cửa biến mất sau lưng, cậu ngồi xuống ghế mà không biết vì sao mình lại làm vậy, chỉ cảm thấy đó là điều hợp lý nhất nên làm.

Không có ai xuất hiện, không có giọng nói vang lên, chỉ có cảm giác không gian dần trở nên hẹp hơn, không phải bằng mắt, mà bằng áp lực mơ hồ đè lên lồng ngực, cho đến khi kim đồng hồ khẽ nhích lên một nấc duy nhất, phát ra tiếng tách nhỏ nhưng rõ.

Vietnam mở mắt.

Trần nhà quen thuộc hiện ra trên đầu, ánh sáng mờ của buổi sáng sớm lọt qua rèm cửa, cơ thể nặng trĩu như vừa đi một quãng đường rất dài mà không nhớ nổi mình đã đi qua đâu.

Cậu ngồi dậy, xoa mặt, thở ra một hơi chậm.

“Chỉ là mơ thôi.”

Cậu tự nhủ, giọng khàn nhẹ vì thiếu ngủ.

Ngoài kia, thành phố vẫn im lặng, một ngày chủ nhật bình thường đang bắt đầu, và Vietnam không hề biết rằng, có những giấc mơ không cần lặp lại để trở thành dấu vết — chỉ cần một lần đủ rõ, là đã kịp ghi nhớ người từng bước vào đó rồi.

---

Góc giải thích :

Dreamcore là một aesthetic (phong cách thẩm mỹ) mô phỏng cảm giác của giấc mơ hoặc ác mộng mơ hồ .

Nó không kể chuyện rõ ràng, mà tập trung vào cảm xúc và trạng thái tâm trí.

Nói dễ hiểu nha

✨ Đặc trưng của dreamcore

Không gian phi logic, giống mơ: hành lang dài vô tận, cầu thang không dẫn tới đâu

Hình ảnh quen mà lạ: trường học trống rỗng, phòng trẻ em, bầu trời màu tím/xanh lạ

Cảm giác hoài niệm + bất an nhẹ

Ít người, hoặc nhân vật mờ ảo, méo mó

Màu sắc nhạt, hơi nhiễu, giống ảnh cũ hoặc game retro

🌀 Cảm xúc chính

Như đang mơ mà không tỉnh được

Vừa yên bình vừa đáng sợ

Cô đơn, lạc lõng, nhưng… quen thuộc

📌 Phân biệt nhanh

Dreamcore: mơ mộng, trừu tượng, cảm xúc mờ ảo

Weirdcore: kỳ dị, gây bối rối rõ rệt hơn

Liminal space: không gian chuyển tiếp (hành lang, bến xe) – thường dùng trong dreamcore

📖 Trong truyện / art / edit

Dreamcore hay dùng để:

Thể hiện tâm lý nhân vật

Ký ức méo mó

Thế giới trong mơ, cận mộng, hoặc chiều không gian lệch
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 16: A Morning That Felt Normal.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

---

Chapter 16: A Morning That Felt Normal

Buổi sáng đến nhẹ hơn Vietnam tưởng, không có âm thanh đột ngột kéo cậu ra khỏi giấc ngủ, không có cảm giác nặng trĩu nơi lồng ngực khi ý thức vừa kịp trở về, chỉ có ánh sáng nhạt len qua rèm cửa, mỏng và lạnh như hơi thở của mùa đông, rơi xuống sàn nhà thành những vệt dài yên tĩnh.

Vietnam nằm yên một lúc lâu, không phải vì mệt, mà vì hiếm khi có buổi sáng nào khiến cậu không cần ngay lập tức xác nhận mình đang ở đâu, căn phòng vẫn như mọi ngày, trần nhà quen thuộc, bức tường không có vết nứt mới, chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ vẫn ở đó, không có gì sai lệch, không có cảm giác bị nhìn chằm chằm từ phía sau, không có dư âm mơ hồ nào bám lấy ý thức, mọi thứ gọn gàng đến mức gần như vô cảm.

Vietnam ngồi dậy, động tác chậm và cẩn thận, cơ thể còn hơi nặng nhưng là kiểu nặng dễ chịu của một người đã ngủ đủ, không phải sự trì trệ của kiệt sức, cậu bước xuống giường, kéo rèm sang một bên, để ánh sáng tràn vào căn phòng nhỏ, rồi đứng yên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Regnum Umbrae buổi sáng chủ nhật tĩnh lặng hơn thường lệ, con phố phía dưới thưa người, những cửa hàng còn đóng cửa, ánh đèn đường chưa kịp tắt hết để lại vài quầng sáng vàng nhạt treo lơ lửng trong sương, nền đá ẩm phản chiếu mờ mịt, không khí mang theo cái lạnh đặc trưng của mùa đông và mùi bánh mì nướng phảng phất từ đâu đó rất xa, đủ để gợi lên cảm giác sinh hoạt đời thường.

Cậu vào bếp, bật bếp nấu nước, tiếng nước sôi dần lên đều đều, không gấp gáp, không thúc giục, Vietnam lấy bánh mì, cắt từng lát mỏng, phết bơ chậm rãi, động tác có phần máy móc nhưng không vô hồn, như thể cơ thể đang tự nhớ lại nhịp sinh hoạt cũ mà không cần cậu phải ra lệnh.

Khi nước sôi, cậu pha trà, hơi nóng bốc lên mờ kính, làm mờ đi hình ảnh phản chiếu của chính mình, Vietnam nhìn thoáng qua bóng dáng ấy, gương mặt có vẻ đỡ mệt hơn so với vài ngày trước, quầng thâm chưa biến mất hẳn nhưng không còn quá rõ, làn da vẫn nhợt nhạt của mùa đông nhưng không xanh xao đến mức đáng lo.

Cậu mang bữa sáng ra bàn nhỏ cạnh cửa sổ, ngồi xuống, vừa ăn vừa nhìn ra ngoài, bánh mì còn ấm, trà nóng lan dần qua lòng bàn tay, thứ ấm áp rất thật, rất cụ thể, kéo cậu bám chặt hơn vào hiện tại.

Không có suy nghĩ đặc biệt nào xuất hiện, không có cảm giác phải cảnh giác, chỉ là một buổi sáng bình thường, đơn giản đến mức Vietnam nhận ra mình đã quên cảm giác này lâu đến thế nào.

Sau khi ăn xong, cậu dọn dẹp gọn gàng, rửa cốc, lau bàn, mọi thứ diễn ra chậm rãi và có trật tự, rồi Vietnam quay lại phòng khách, nơi một kệ sách nhỏ đặt sát tường.

Cậu đứng trước đó một lúc, ngón tay lướt qua gáy sách, những cuốn sách cũ lẫn mới, vài cuốn cậu đã đọc, vài cuốn chỉ mua về rồi để đó, cuối cùng Vietnam rút ra một cuốn bìa sẫm, giấy hơi ngả màu, mở ra ở một trang bất kỳ rồi ngồi xuống ghế gần cửa sổ.

Cậu đọc chậm, không vội vàng lật trang, từng dòng chữ trôi qua ý thức một cách nhẹ nhàng, không đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, cũng không bị bỏ lỡ, bên ngoài, thành phố vẫn yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng bước chân ai đó đi ngang, tiếng xe chạy xa xa, tất cả hòa vào nền âm thanh thấp và đều, không xâm lấn, không gây khó chịu.

Vietnam nhận ra mình có thể đọc mà không phải dừng lại để lắng nghe những âm thanh không tồn tại, không phải liếc nhìn bóng phản chiếu trên kính cửa sổ, không phải tự hỏi liệu có ai đang đứng ngoài tầm mắt hay không.

Thời gian trôi qua chậm và liền mạch, ánh sáng bên ngoài dần sáng hơn, sương tan đi, để lộ rõ những đường nét quen thuộc của con phố, Vietnam lật sang trang khác, cử động tự nhiên, không giật mình, không khựng lại.

Có khoảnh khắc cậu dừng đọc, ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại cúi xuống tiếp tục, không có lý do đặc biệt, chỉ là một phản xạ bình thường của một buổi sáng nhàn rỗi.

"Một buổi sáng bình thường..."

Ý nghĩ ấy lướt qua đầu cậu, không phải để tự trấn an, cũng không phải để thuyết phục bản thân tin vào điều gì, chỉ đơn giản là một nhận xét trung tính, nhẹ và rõ ràng.

Vietnam khép sách lại khi ánh nắng đã lên cao hơn, đặt nó sang một bên, dựa lưng vào ghế, nhắm mắt trong chốc lát, để hơi ấm yếu ớt của mùa đông len qua lớp kính, chạm vào da mặt.

Không có điều gì xảy ra trong buổi sáng ấy.

Và lần này, Vietnam cho phép mình tin rằng, ít nhất là hôm nay, như vậy đã là đủ.

---

Góc tác giả :

Thèm Ameviet😭,chương sau chắc có ngoại truyện gộp vào Chapter 17.
 
[Countryhumans/Allvietnam] (Harem)_Aeternum Mortis_
Esopide 17: Familiar Voices in the Cold.


!!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC

Truyện có yếu tố dark, chiếm hữu, máu me, quyền lực ngầm và tâm lý nặng.

Có ngọt, có ngược, có bảo hộ theo cách không lành mạnh.

AllVietnam / Countryhumans fanfiction.

Không phù hợp với độc giả nhạy cảm.

Đọc tiếp nghĩa là bạn đã cân nhắc và tự nguyện.

Chapter 17: Familiar Voices in the Cold

---

Tối xuống rất chậm.

Tuyết bắt đầu rơi khi Vietnam vừa xắn tay áo, đứng trước bếp, con dao đặt ngang thớt, ánh đèn vàng chiếu xuống mặt bàn gỗ thành một quầng sáng nhỏ và yên tĩnh.

Ban đầu chỉ là vài hạt mỏng, lẫn vào bóng đêm như bụi, rồi dày dần lên, rơi xiên qua khung cửa sổ, bám vào bậu kính, tan ra thành những vệt nước mờ.

Thành phố đổi màu rất nhanh, những âm thanh quen thuộc bị tuyết nuốt mất, để lại một sự tĩnh lặng sâu và mềm.

Vietnam liếc nhìn ra ngoài cửa sổ một lần, rồi quay lại với nồi nước đang sôi lăn tăn.

Hơi nước bốc lên làm ấm căn bếp nhỏ, xua đi cái lạnh len vào từ các khe cửa.

Cậu cắt rau, động tác đều và chắc, không nghĩ ngợi nhiều, chỉ tập trung vào nhịp sinh hoạt rất bình thường của buổi tối chủ nhật.

Điện thoại rung lên.

Âm thanh ngắn, gọn, phá vỡ sự im lặng nhưng không làm cậu giật mình.

Vietnam dừng tay, lau tay vào khăn, liếc nhìn màn hình đặt trên bàn.

Một cái tên hiện lên — quen thuộc đến mức trong khoảnh khắc đầu tiên, cậu không phản ứng kịp.

Người bạn thân của nguyên chủ.

Vietnam cầm điện thoại lên, ngón tay hơi khựng lại một nhịp rất nhỏ trước khi nghe máy.

“Alo?”

Giọng bên kia vang lên ngay lập tức, không vòng vo, không do dự, mang theo sự thân quen rất rõ.

“Vietnam à?

Là tớ đây.”

Cách gọi tên ấy khiến Vietnam khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà vì ký ức không thuộc về cậu đang tự động trồi lên, những mảnh vụn rất nhanh, rất mờ — những lần nói chuyện khuya, những buổi ngồi cạnh nhau trong im lặng, một cảm giác thân thuộc không cần giải thích.

“Tớ biết gọi giờ này hơi đột ngột,” người kia nói tiếp, giọng cười nhẹ, “nhưng… tớ đang ở gần khu cậu.

Tuyết rơi dày quá.

Cho tớ ghé ở nhờ một đêm được không?

Tự nhiên nhớ cậu.”

Vietnam im lặng vài giây.

Không phải để cân nhắc nguy hiểm.

Không phải để nghi ngờ.

Chỉ là một phản xạ chậm của việc phải tiếp nhận một mối quan hệ đã tồn tại từ trước khi cậu đến đây.

Trong đầu, không có tín hiệu cảnh báo, không có cảm giác siết chặt quen thuộc nơi lồng ngực.

Chỉ là một khoảng trống ngắn, rồi sự ấm áp rất nhẹ lan ra.

“Được,” cậu đáp, giọng bình thản.

“Cậu đến đi.

Tớ đang nấu ăn.”

“Thật hả?”

Giọng bên kia rõ ràng vui ra.

“Vậy tốt quá.

Tớ đến ngay.”

Cuộc gọi kết thúc.

Vietnam đặt điện thoại xuống, nhìn màn hình tắt đi, rồi quay lại với bếp.

Nước trong nồi đã sôi mạnh hơn, cậu hạ lửa, tiếp tục nấu như thể không có gì vừa thay đổi, nhưng trong căn nhà nhỏ, cảm giác trống trải của buổi tối mùa đông bỗng được lấp đầy bằng một điều gì đó rất quen, rất người.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi.

Ánh đèn đường phản chiếu lên từng bông tuyết trắng, làm cả con phố trông như bị phủ lên một lớp tĩnh lặng khác, sâu hơn, dịu hơn.

Vietnam liếc nhìn về phía cửa một lần nữa, rồi khẽ thở ra, tiếp tục công việc của mình.

Ít nhất là đêm nay, cậu sẽ không ở một mình.

---

Góc tác giả : Đoán xem người gọi là ai?

Hơi ngắn, như đã hứa với mấy con vợ, có oneshot America x Vietnam.

---

Đêm đông yên tĩnh hơn thường lệ.

Sân trường chìm trong ánh trăng nhạt, gió thổi qua hàng cây làm lá khẽ xào xạc.

Vietnam ngồi trên bậc thềm, cuốn sách mở ra trước mặt nhưng ánh mắt lại lạc đi đâu đó, như thể chữ nghĩa chỉ còn là cái cớ để ở lại lâu hơn trong đêm.

— “Đọc triết vào giờ này à?”

Giọng nói trầm ấm vang lên ngay sau lưng.

Vietnam giật mình, cuốn sách suýt rơi khỏi tay.

Cậu quay lại, thấy America đứng đó từ lúc nào — áo khoác da nâu khoác hờ, tay đút túi, nụ cười quen thuộc cong lên nơi khóe môi.

— “Anh lúc nào cũng xuất hiện kiểu đó,” Việt lẩm bẩm.

— “Nếu tôi đi đàng hoàng thì còn gì thú vị,” America đáp, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, gần đến mức vai chạm vai.

Gió lạnh hơn.

Vietnam kéo cao chiếc khăn len đỏ quanh cổ.

America liếc nhìn, ánh mắt dịu đi thấy rõ.

— “Lạnh à?”

— “Không,” Việt nói, nhưng vẫn siết chặt khăn.

America khẽ cười.

Anh nghiêng người, vòng tay qua vai cậu, kéo sát lại.

Hơi ấm quen thuộc lập tức bao lấy, khiến cái lạnh của đêm đông lùi xa.

— “Em nói dối,” anh thì thầm.

“Tim em đập nhanh lắm.”

Vietnam cứng người, ánh mắt lảng đi.

— “Chỉ là… không quen thôi.”

America im lặng một lúc, rồi nói chậm rãi:

— “Em sợ người khác nhìn thấy.

Sợ họ hỏi, họ bàn tán.”

Anh cúi gần hơn, giọng hạ thấp.

“Nhưng tôi không cần cả thế giới biết tôi yêu em.

Tôi chỉ cần em biết.”

Lời nói ấy khiến tim Việt khẽ khựng lại.

Cậu hít sâu, rồi gật đầu rất nhẹ.

— “Tôi… biết.”

America mỉm cười.

Dưới ánh trăng, gương mặt anh vừa rắn rỏi vừa dịu dàng.

Anh đưa tay chạm nhẹ mái tóc đen của Việt, cúi xuống thật chậm

.

— “Cho phép tôi hôn em nhé?”

Nụ hôn đầu tiên chỉ là một cái chạm khẽ — mong manh như cánh bướm lướt qua cánh hoa.

Nhưng rồi, theo nhịp tim đang dần mất kiểm soát, America siết tay quanh eo Việt, kéo cậu lại gần hơn.

Môi anh ấm, mềm, thoang thoảng mùi bạc hà quen thuộc.

Việt run lên, tay vô thức bám chặt lấy áo khoác America, như thể chỉ cần buông ra, cậu sẽ tan vào đêm đông.

America hôn cậu chậm rãi, kiên nhẫn — không vội vàng, không chiếm đoạt — như đang dạy Việt cách tin tưởng: tin vào cảm xúc, tin vào tình yêu, tin vào hai người họ.

Gió vẫn thổi.

Trăng vẫn sáng.

Nhưng thế giới dường như ngừng chuyển động.

Tiếng lá xào xạc, tiếng xe máy từ xa, thậm chí cả tiếng chuông điện thoại trong túi Việt — tất cả đều tan biến.

Chỉ còn hơi thở hòa quyện, nhịp tim đồng điệu, và cái lạnh bị xua tan bởi vòng tay ấm áp.

Khi America rời môi, Việt vẫn nhắm mắt, hơi thở gấp gáp.

Anh cười khẽ, hôn nhẹ lên mí mắt cậu.

Việt đứng yên thêm một nhịp.

Tim vẫn đập nhanh — không phải vì sợ.

Cậu ghét phải thừa nhận điều đó: rằng mình thích cảm giác vừa rồi.

Thích sự dịu dàng.

Thích cách America luôn dừng lại đúng lúc, như thể hỏi ý cậu bằng im lặng.

— “Sao mặt em đỏ vậy?”

America hỏi, giọng pha chút trêu.

— “Lạnh,” Việt đáp khẽ, quay đi.

Nhưng ngay khi America vừa định buông tay, Việt quay lại.

Nhanh và dứt khoát.

Cậu túm lấy cổ áo anh, kéo xuống — rồi chủ động hôn lại.

Không mạnh.

Không vội.

Nhưng rõ ràng.

America sững người trong một khoảnh khắc rất ngắn, rồi bật cười khẽ, nụ cười ấm đến mức khiến tai Việt đỏ bừng.

Việt rời ra trước, giọng nhỏ nhưng chắc:

— “Tôi… không ghét.”

America không hôn tiếp.

Anh chỉ chạm trán cậu, thì thầm:

— “Tôi biết.”

---
 
Back
Top Bottom