Hài Hước [Countryhumans](allVietNam)bước chân vào thế giới mới...

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
305285286-256-k820652.jpg

[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
Tác giả: LinhNghienBL
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

mình cần tìm nguồn ảnh ;-;
-------
Trong một lần vô tình Việt Nam nhặt được một quyển truyện trên đường, nhìn nó rất giống như bị vứt bỏ nên cậu đã đem nó về.

Sau khi đọc quyển truyện đấy xong cậu phát hiện ra nó là một quyển truyện ngôn tình sến súa nội dung của nó như mấy quyển truyện ngôn tình Trung Quốc.cậu sau khi đọc xong thì một cơn buồn ngủ ập đến cậu , sau khi cậu dậy cậu liền xuất hiện ở một chỗ xa lạ mà cậu không hề hay biết...

-------
truyện này là của mình nên xin đừng đem đi đâu khác mình sẽ chỉ đăng trên Wattpad hay mangatoon nên những chỗ khác đều là ăn cắp



countryhumans​
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
Chương 1: bắt đầu của tất cả


Chào mừng đến với chiếc truyện sàm xí của toy UwU

---------------------

Tiếng bước chân đều đều ở trên đường, bây giờ cũng tầm hơn 10h rồi.

Việt Nam khẽ nhíu mày, tên Ame đấy thực sự là không biết thương người bắt cậu tăng ca hàng ngày như thế này thực sự là muốn giết cậu đi, cũng may cho hắn là cậu thuộc loại người điềm tĩnh đấy nếu không cậu thực sự muốn đấm tên đấy.

Bây giờ cậu chỉ muốn về nhà càng nhanh càng tốt giờ cậu là đại diện cho một nước công việc cũng cho là nhiều gấp trăm lần người bình thường nhiều, sau khi thống nhất đất nước công việc của cậu tăng một cách chóng mặt, cậu còn phải làm việc với tên Ame chết tiệt đấy nữa, dù hắn có bắt cậu tăng ca đi chăng nữa hay bắt cậu làm nhiều công việc vô lí với người thường đi chăng nữa cậu vẫn phải nhịn hắn, nể tình hắn đi cậu làm thế chỉ vì đất nước thôi.

Cậu đang đi thì vô tình đá phải một quyển sách nào đó, cậu nhìn chằm chằm quyển sách cậu vừa đá một hồi rồi mới quyết định cúi người xuống mà nhặt lên, có vẻ nó khá cũ đóng bụi và có vẻ rách nhiều chỗ nhưng nó có vẻ vẫn còn nguyên vẹn ở bên trong.

Nhìn bìa của nó có vẻ là một quyển tiểu thuyết kinh dị, thôi thì mai cậu cũng rảnh với cả cậu cũng đã sử lí xong đống công việc của cậu rồi giờ chỉ còn đợi Đảng sử lí nốt thôi.

Cậu cất quyển sách đấy đi và nhanh chóng đi về nhà.

Cậu sau khi tắm rửa xong liền về phòng lấy cái quyển sách cậu vừa nhặt được ra đọc.

Tiếng sột soạt lật trang giấy cứ đều đều hiện lên, gương mặt lúc này của cậu lúc này có thể cho là khó coi, đúng là lừa người mà.

Nhìn bên ngoài bìa có thể cho là truyện kinh dị mà bên trong lại như là truyện ngôn tình Trung Quốc vậy.

Nội dung của nó có thể cho là nội dung của truyện ngôn tình truyền thống, nội dung của của nó nói về một cô gái nghèo vô được một ngôi trường danh giá xong vô tình thu phục được một dàn Harem, mà nếu nói về nam phụ hay nữ phụ thì chỉ như là bà mối hay là người ngăn cản tình cảm của nam chính với nữ chính thôi.

Với cả tại sao lại lấy tên của những người đứng đầu các nước cho vào chuyện này vậy và tại sao tên cậu lại trùng với tên nam phụ bị các nam chính khác thủ tiêu trong một lần đi cắm trại xong bị hiểu lầm.

Thôi thì cứ cho là truyện này là của một người tự luyến viết ra đi, cậu hối hận khi nhặt cái này về nó làm tốn thời gian của cậu.

Cậu đặt nhẹ quyển truyện sang một bên, bây giờ cậu phải chuẩn bị vài thứ để mai cậu có cuộc hẹn với Cuba và Laos, hai người bạn thân thiết của cậu.

Cậu vừa định ngồi dậy thì một cơn buồn ngủ ập đến với cậu, cậu chóng mặt cố gắng ngồi dậy nhưng cậu lại dần thiếp đi, điều này khiến cậu hoang mang nhưng cậu không thể cản được cơn buồn ngủ đang ập tới với cậu.

Cậu nhanh chóng thiếp đi.

Cậu không còn nghe thấy gì nữa, cậu cảm giác như xung quanh cậu thực sự ngứa ngáy, cậu cảm thấy cơ thể cậu nhẹ đi một cách bất thường rồi cậu có cảm giác như bị ném mạnh xuống dưới, những cơn đau không lí do từ cơ thể của cậu cứ thế mà xông thẳng vào đại não, cả cơ thể thực sự đau đớn.

Cậu nhanh chóng thiếp đi hoàn toàn.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cậu có cảm giác những tia nắng đang chiếu trên mi mắt cậu, tiếng xào xoạc của rừng cây, tiếng chim hót xung quanh cậu, Việt Nam nhanh chóng mở mắt ra, ánh sáng của mặt trời chiếu vào mắt cậu, chưa thích nghi được với ánh sáng khiến cậu khẽ nhíu mày.

Sau khi thích nghi được với ánh sáng sung quanh cậu nhận ra rằng cậu đang ở...một khu rừng?

Tại sao cậu lại ở đây, cậu nhớ cậu đang ở nhà mà, thực sự khó hiểu.

Cậu cậu cố gắng ngồi dậy một cơn đau chuyền đi khắp cơ thể khiến cậu khó chịu.

Đưa tay lên chạm nhẹ vào những chỗ bầm tím của cậu, cậu chỉ nhíu mày khó chịu, nó khá nhức có vẻ cơ thể của cậu đã bị đánh xong bị bỏ lại trong rừng, trên tay cậu còn có cả dấu giày nữa, tên nào khốn nạn vậy cậu mà biết tên nào cậu sẽ xả hết sự tức giận uất ức của cậu mà tên Ame gây ra với cậu vào hết tên đấy.

Giờ cậu phải xem vết thương như nào đã, cái vết thương lớn ở eo cậu là vết thương khiến cậu nhức nhối nhất, nó có chảy máu nhưng cũng không đến mức quá nhiều, nhưng nó khá đau.

Để vết thương lớn như này để qua đêm không chắc nhưng cũng có thể đã bị nhiễm trùng, giờ phải sơ cứu đã.

Một lúc sau cậu cũng đã sơ cứu xong, cái này chỉ là sơ cứu tạm thời vì không có đồ nghề, nhưng cũng có thể tránh được nguy hiểm khi bị nhiễm trùng.

Giờ cậu không biết đây là đâu nhìn qua cũng có chút quen quen nhưng cậu lại không thể nhớ nổi đây là đâu.

Cậu đứng dậy tuy có chút khó khăn nhưng đâu nhằm nhò gì với cậu, cậu từng bị những vết thương suýt xuống âm phủ chơi đánh cờ với Diêm Vương cơ, cái vết thương này thực không nhằm nhò gì với cậu.

Cậu tự cười khổ mà động viên chính bản thân.

Cậu nghe thấy có tiếng bước chân đang đến gần đây, có vẻ như cá đoàn người tầm 10 người đang tiến lại đây.

Cậu cẩn thận núp vào một bụi cây gần đó để quan sát, có vẻ như mấy người đấy như đang tìm người, tìm cậu chăng?

Còn gọi tên cậu nữa kìa chắc là tìm cậu rồi, cậu không quá tin tưởng vào mấy người đấy nhưng cậu thực sự phải sử lí cái vết thương ở eo cậu trước khi nó trở nên nghiêm trọng hơn, cậu sẽ tin tưởng mấy người kia lần này.

Cậu cố ra hiệu cho đám người kia phát hiện ra cậu, cậu đã thành công gây ra sự chú ý của đám người đấy, đám người đấy thấy cậu thì liền vui mừng, cứ như đã giảm được nỗi lo trong lòng vậy.

-"cậu chủ!

Cậu có sao không vậy!!"

-???_một người trong đám người kia lên tiếng.

-*cậu chủ?

Mấy người này chắc có hiểu lầm gì à?*-Vietnam_cậu hoang mang nhìn những người kia.

-----------------------------

1092 từ

21/3/2022
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
Chương 2: phát hiện


Hỏi thật nhé các kô có thích loạn luân không 🙁) toy hỏi thật đấy

-------------------------

Trong khi cậu vẫn đang hoang mang về người vừa gọi cậu là "cậu chủ" kia thì đoàn người kia đã kéo cậu lên ngay chiếc xe cách đó không xa.

Cậu vẫn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì thì mọi người cứ nghĩ cậu đã mất trí nhớ tạm thời nên cố gắng giải thích cho cậu.

-"cậu chủ, cậu thực sự không nhớ gì sao"-???_một người quay ra nói với cậu.

Cậu nhìn người kia như kiểu người đấy vừa nói tiếng của người sao hỏa chứ không phải tiếng người.

Người kia bắt đầu hoang mang, bộ thực sự không nhớ gì hay sao.

-"Nếu như cậu chủ không nhớ gì thì nhắc cho cậu ấy lại chuyện trước khi sảy ra xem cậu ấy có nhớ gì không?"

-???_một người khác lên tiếng.

Cậu bây giờ còn hoang mang hơn, ý của bọn họ là sao, chuyện trước khi sảy ra là cậu còn đang ở nhà và chuẩn bị đồ để mai đi ra ngoài với Cuba và Laos mà, hay là chuyện liên quan đến vết thương hay cậu lại ngủ qua đêm trong rừng hả, cậu không hiểu, giải thích cho cậu đi.

-"thế...cậu chủ còn nhớ cái buổi cắm trại cậu đi cùng với lớp không?"

-???_người kia lên tiếng, nhìn cậu với ánh mắt mong đợi như muốn cậu cố gắng nhớ ra một điều gì đó.

Thấy cậu vẫn ngồi yên nhìn người trước mặt mình, xong còn trơ ra cái vẻ khó hiểu, trong đầu lại có nhưng suy nghĩ chửi thề *what the hell?!

Thời gian rảnh đây bố còn không có, làm méo gì mà ra rừng cắm trại xong còn đi với lớp nữa, bố đây già hơn người cha già ở nhà mấy người rồi nhá!!".

Nhìn cậu vẫn trơ ra vẻ mặt Khó hiểu khiến cho mấy người trong xe phải đỡ trán.

-"ừm...theo như nhân chứng trong lớp cậu chủ kể lại thì...

Trước khi mất tích thì cậu chủ đi theo ngài USA và vài người khác vào sâu trong rừng và..."

-??? người kia vừa cố nói những thứ liên quan để cố gắng khiến cậu nhớ.

Cậu nghe đến đấy thì liền giật mình khiến người đang kể kia thì liền dừng lại.

-"cậu chủ! cậu nhớ gì rồi sao!!"

-???_người kia liền hoảng hốt lại gần cậu.

Cậu hình như nhớ cái gì đó, thảo nào nhìn từ nãy giờ cứ cảm giác quen mà lại không không thể nhớ được giờ thì cậu biết rồi!

CẬU ĐÃ XUYÊN KHÔNG, đây là cảnh cậu từng đọc qua trong quyển sách kia, nếu như ghép các khoảng thời gian và lời kể của người kia lại với nhau thì thực sự hợp lí đây là khoảng thời gian gốc ở trong truyện sau lần cắm trại về việc đám nam chính thủ tiêu nam phụ và sau đấy cậu ở trong rừng và có người đi tìm cậu, nó thực sự trùng khớp với suy luận của cậu, vậy là cậu đã xuyên vào truyện và thành nhân vật phụ cùng tên ở trong truyện.

Vậy thì là nói cậu may mắn đi, đám nam chính đây sau khi đánh thì chủ quan mà để cậu lại trong rừng mà không đi thủ tiêu xác, đám nam chính đấy nghĩ cậu sẽ dễ chết thế sao...Thật là một suy nghĩ trẻ con.

Vậy thì giờ cậu là nam phụ đã chết ở trong truyện này, một nhân vật không có những dòng kể đặc sắc...mà nói thật ra cậu chưa từng đọc được dòng nào trong truyện nói về nhan sắc của nam phụ trong truyện cả, tác giả thường dùng những từ đầy ẩn ý để tránh về việc kể về nhan sắc của nam phụ.

Vậy nam phụ trong này thực sự xấu đến mức khiến tác giả chẳng buồn nhắc tới như thế sao?

Cậu phải tự xác minh lại việc này mới được, dù gì cũng là nhân vật mà cậu xuyên không vào mà.

-"đưa cho tôi một cái gương đi"-Vietnam_ mấy người kia nhìn cậu hoang mang, câu đầu tiên từ lúc phát hiện cậu đến giờ là "đưa cho tôi một cái gương đi" cậu quan tâm nhan sắc cậu đến mức nào vậy.

-"à...vâng!"

-???_một người vội đưa cho cậu một cái gương nhỏ.

Cậu nhìn mình ở trong gương, quay đi quay lại thực sự thì gương mặt này nó không khác ở bên thế giới cũ của cậu chút nào, vẫn đẹp trai và phong độ như thường vậy mà tại sao nam phụ lại không muốn thể hiện khuôn mặt đẹp trai thế này đi như thế, thật sự khó hiểu.

Được một lúc sau thì chiếc xe liền dừng lại, đỗ trước một căn biệt thự to lớn, cậu nhìn căn nhà thì liền hoang mang, bộ không định đưa cậu đến bệnh viện xem sức khỏe à, mà mang cậu đến đây làm gì?

Đừng nói là đây là nhà của nguyên chủ nha, damned thảo nào mấy người kia cứ gọi cậu là cậu chủ hoài, làm cậu hoang mang quá.

Cậu được đưa đến tận cửa, cánh cửa lớn cứ thế mà mở ra, cậu vừa bước vào nhà thì một thân ảnh to lớn lao đến với cậu mà ôm trọn cậu vào lòng của người kia.

-"Việt Nam à con có sao không!!

Con đã ở đâu trong suốt thời gian qua vậy!!!"

-???_chất giọng quen thuộc vang lên, nó khiến cậu bất ngờ nhưng vẫn không thể nhớ được chủ của chất giọng này là ai, cậu chỉ nhớ được rằng chủ của chất giọng này là người rất quan trọng với cậu nhưng hình như người ấy không còn nữa.

Không thấy có động tĩnh gì từ cậu người kia bèn thả cậu ra, bây giờ cậu mới có thể nhìn rõ mặt của người kia.

Người đàn ông nhìn cậu đầy lo lắng khiến cậu bất ngờ, cậu liền nhăn mày lại, không phải chứ người trước mặt cậu bây giờ là ĐẠI NAM người cha đã khuất của cậu.

Giọt nước mắt lăn dài trên má cậu, cậu khóc ư?

Đã bao lầu rồi cậu không khóc...

Chính cậu cũng không hề rõ.

Từ lúc thống nhất đất nước đến giờ cậu không thể cho chính mình yếu đuối hay bỏ cuộc, nhưng khi người mình thương yêu nhất đã khuất lại đứng trước mặt cậu, khiến cậu thực sự không giữ được cảm xúc.

Cậu ôm chầm lấy ông khóc lớn, đã quá lâu, lâu đến mức cậu còn không nhớ được gương mặt của ông.

Đại Nam hoang mang khi thấy đứa con trai mình cưng nhất ôm mình mà khóc, ông nhẹ nhàng ôm lấy cậu, nhẹ nhàng bế cậu lên mà không gặp chút khó khăn nào, ông xoa lưng cậu để cho cậu cảm thấy an tâm hơn mà nín khóc, nhưng nó phản tác dụng mà khiến cậu khóc to hơn.

-"mau đi chuẩn bị đồ!

Ta sẽ tự băng bó cho con ta!!"

-Dainam_ông lớn tiếng kêu lên khiến cho đám người hầu đằng sau hoảng sợ mà nhanh chóng chuẩn bị đồ.

Ông bế cậu vào phòng của ông, đặt nhẹ cậu lên chiếc ghế gần đấy.

Xoa đầu cậu để cậu trấn tĩnh lại, ông bước đến cửa phòng thì liền quay lại.

-"con hãy ở đây đợi ta, ta đi lấy đồ một chút, ta sẽ quay lại nhanh thôi"-Dainam_ông cười nhẹ với cậu rồi bước ra ngoài.

----------------------------

1192 từ

Ngày 31/3/2022

Tôi không thích học toán tí nào🙁(
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
chương 3:tìm kiếm


Cảm giác mình thật chăm chỉ UwU

-------------------------

Cuối cùng cậu cũng bình tĩnh lại được, lúc nãy chỉ là do cậu không giữ được cảm xúc, cậu biết ông không phải người cha bên kia của cậu nhưng mà ông thực sự rất giống, rất giống, giống đến tính cách, giống đến cách ông đối xử với cậu...Vậy thì nếu như ở thế giới này cha cậu ở đây thế chắc là các anh của cậu cũng còn ở đây đúng chứ, nghĩ đến đây cậu liền sáng mắt, cậu nhớ các anh của cậu, nghe nói trong truyện thì các anh của cậu cũng là nam chính và do bị hiểu lầm mà nguyên chủ ở trong truyện cũng bị các anh của cậu ghét luôn, ảo thật đấy.

Nói như vậy thôi chứ nếu gặp các anh của cậu, thì cậu cũng vui lắm, cậu không cần biết các anh có ghét cậu hay không chỉ cần gặp thôi cũng khiến cậu yên tâm.

Cậu vừa định đứng dậy thì của phòng lại mở ra, Đại Nam bước vào trong phòng với một hộp y tế trên tay, a!

Sao cậu quên được nhỉ, cậu phải xử lí đống vết thương của cậu đã chứ, cậu lại quên béng mất.

Ông lại gần cậu đặt hộp cứu thương lên trên bàn, ông ngồi đối diện cậu, cố gắng để xử lí đống vết thương của cậu

-"con biết ta đã lo lắng cho con thế nào không, đã có chuyện gì sảy ra ở khu cắm trại sao?"

-Dainam_ông nhẹ nhàng nói với cậu, trong trất giọng của ông đầy sự lo lắng

-"à...dạ thực ra là..."

-Vietnam_cậu lúng túng không biết giải thích như thế nào, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt ông, nếu cậu nhìn vào sợ không thể giấu ống thêm chuyện gì nữa, cậu không muốn ông lo lắng cho cậu.

-"nếu con không muốn nói thì thôi, ta không ép con"-Dainam_ông cười nhẹ với cậu, ông đưa tay lên xoa đầu cậu.

Cậu không phản đối mà nhận lấy hơi ấm từ bàn tay của ông, cậu thích cảm giác được ông yêu thương, nhưng cậu cũng không muốn quá ỷ lại vào ông, nhưng mà được ông yêu thương thế này chắc cậu ỷ lại một tý chắc cũng không sao.

-"con có muốn về phòng không hay con có muốn ăn gì không?"

-Dainam_ông nhẹ nhàng nói với cậu

-"dạ thôi chắc con chỉ cần ngủ một giấc là đủ rồi ạ"-Vietnam_cậu nói lại với ông

-"thế để ta dẫn con đi, lúc nãy ta cũng đã báo cho các anh của con, bây giờ con cứ tắm rửa nghỉ ngơi đi, khi nào cần gì cứ bảo ta"-Dainam_ông nói với cậu mà bước ra cửa.

Cậu cũng liền hiểu ý mà đi ngay theo ông, ông với cậu vẫn tiếp tục nói chuyện với nhau cho đến khi ông dẫn cậu đến một căn phòng giữa hành lang.

Cậu nhanh chóng cảm ơn ông rồi bước vào phòng, phòng của nguyên chủ ở đây có vẻ khá sạch sẽ, màu tông chủ đạo ở đấy là màu kem và màu trắng và đa phần nội thất trong phòng cũng vậy, khá là thơ mộng nhỉ.

Cậu đi lại chỗ tủ đồ, soi xét một lúc rồi cậu lấy một bộ đồ thỏa mái rồi đi vào nhà vệ sinh.

Sau một lúc lâu cậu cũng bước ra ngoài, việc tắm khá khó khăn khi có vết thương ở trên người nhưng mà cậu vẫn sử lí nó được.

Cậu ngồi lên giường suy nghĩ về mấy truyện đang xoay quanh cậu, tại sao cậu lại ở đây, đáng lẽ nếu như cậu xuyên không ít nhất cũng phải có một hệ thống đi theo cậu chứ, mấy nhân vật chính trong mấy truyện xuyên không cũng có mà sao cậu lại không có chứ, chả lẽ cậu xuyên vào đây cũng chỉ làm nhân vật phụ thôi hay sao, mà còn nữa nếu như theo cốt truyện gốc thì là do nam phụ bị hiểu lầm đúng không, chính tác giả cũng đã khẳng định rằng nam phụ là do bị hiểu lầm mà thủ tiêu trong phần "giải thích thắc mắc" ở giữa trang, mà cậu không ngờ cái truyện ngôn tình Trung Quốc tự luyến sến súa đấy vẫn có người đọc nó mà làm tận ra 3 trang để giải thích về mấy cái vấn đề linh tinh, mãi mấy chương sau mới gỡ được cho nam phụ cái hiểu lầm đấy, mà lúc đấy nam phụ chết bố nó rồi còn đâu.

Cậu cũng đã nắm bắt trước được cốt truyện nhưng bây giờ cậu không biết phải gỡ cái hiểu lầm đấy cho cậu kiểu gì, mà nói đúng hơn là cho Nguyên chủ.

Thôi nghĩ nhiều quá khiến cậu sắp nổ não tới nơi rồi, bây giờ chắc tầm mới hơn 12h chứ mấy, thôi thì cậu cứ đi ngủ đã rồi tính gì thì tính.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cậu mệt mỏi ngồi dậy, cậu cảm giác như người mình như cả tấn đá đè lên vậy, cả người giờ đau nhức chắc là do cậu ngủ quá giờ hay cậu nằm sai tư thế rồi, nhìn ra ngoài cửa sổ trời đã tối cậu nghĩ bây giờ chắc cũng khuya rồi, cậu không có thói quen ngủ nhiều như vậy nhưng chắc là do mấy chuyện căng thẳng gần đây khiến cho cậu mệt mỏi với cả cũng chẳng ai gọi cậu dậy cả, cổ họng cậu bây giờ như cái sa mạc vậy chắc cậu phải đi kiếm nước uống xong mới ngủ tiếp được.

Cậu ngồi dậy đầy mệt mỏi bước ra khỏi phòng, vừa bước ra thì đập vào mặt cậu là cả bóng tối bao trùm cả căn biệt thự, cậu quên mất là cậu đã xuyên không và đây không phải ngôi nhà nhỏ thân thương của cậu nữa.

Bây giờ nhìn cả căn biệt thự chả khác gì cái nhà hoang lạnh lẽo và hoang vu, buổi sáng thì nhìn như cung điện cũng phải khiến cho mấy cô gái phải ngã lăn ngã xuống vì chỗ này vì trông cực kỳ thơ mộng, mà giờ nhìn chả khác gì nhà ma.

Cậu đóng cửa chui lại vào phòng, nói thật chứ cậu cũng không có sợ ma đâu, cậu cũng hay chơi cầu cơ với Phil và vài người khác nữa nên cậu thực sự không sợ ma, mà là cậu sợ bóng tối, cậu từng đi xem phim với tên Ame và đấy là phim kinh dị và nó toàn mấy phân cảnh hù doạ từ trong bóng tối ra thôi làm cậu ám ảnh, nên cậu nghĩ tốt nhất vẫn là mang theo một cái đèn pin hay thứ gì có thể chiếu sáng được mang theo bên mình sẽ tốt hơn.

Cậu lục tung gần hết cả căn phòng lên mới thấy được cái đèn pin ở trong một cái tủ, tìm đèn pin mà chẳng khác nào cậu đi tìm vàng cả, nguyên chủ ở đây giấu đồ kĩ quá.

------------------------

1153 từ
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
chương 4: đêm khuya ồn ào


Yea toy đã quay lại rồi đây :333

----------------------------------

Cậu nhớ là trước khi bước lên phòng ngủ thì hình như cậu có đi qua phòng bếp, cậu chắc chắn là đã từng đi qua, bệnh đãng trí của cậu không làm cậu quên đi việc nhỏ nhặt này đâu, lần này cậu thắng bệnh đãng trí của cậu rồi, cái bệnh tuổi.

Chắc đi tìm nhà bếp cũng không khó lắm, cứ áp dụng công thức là ra.

Cậu bước xuống từng bậc cầu thang, âm thanh bước chân đều trên bậc cầu thang, cùng với bóng đêm xung quanh khiến cho mọi thứ xung quanh cậu dần trở nên kinh dị hơn, cậu cầm chặt chiếc đèn pin trong tay, cậu sợ có mấy con ma bất ngờ ra hù cậu, giờ cậu chính thức hận tên Ame đấy tại tên đấy mà cậu sợ bóng tối, đồ Ame khốn nạn, cậu hận.

Cậu sau khi đi cả mấy chục vòng căn nhà thì cuối cùng cậu cũng tìm được cái phòng bếp.

Hoá ra cái phòng bếp nó ở gần phòng cậu hơn cậu tưởng, thế mà làm cậu đi cả cái nhà để tìm, cậu hận ông nào xây nhà.

Bây giờ cậu như cái xác chết khô vậy tính đi uống nước thôi mà cũng khổ vậy sao, cậu khổ sở lết cái cơ thể mệt mỏi của mình vào phòng bếp.

Cậu lấy nhanh cái cốc gần đây, lại gần bàn ăn và tự thưởng cho mình một cốc nước sau khi giải mã cái mê cung to lớn này.

Cậu đang uống nước thì nghe thấy âm thanh bước chân từ đằng sau cậu, nó không quá to nhưng khi cùng với âm thanh im lặng của đêm khuya thì nó thực sự rõ.

Cậu chưa kịp quay lưng ra để xem tên đấy là ai thì cậu đã bị một ai đó đẩy ngã xuống sàn, đầu cậu bị ấn mạnh xuống sàn, tay bị giữ chặt ngay đằng sau lưng, khiến cậu đau đớn.

-"mày là ai!

Sao mày vào được đây"-???_giọng nói trầm đầy sự tức giận vang lên

Cậu đang bị khóa tay ra đằng sau lưng nên cậu vẫn chưa tìm được cách nào thoát ra ngay bây giờ, hắn dùng đầu gối của hắn ấn mạnh vào vết thương của cậu khiến cậu đau điếng.

-"agh!

Đau!

Cái tên điên này!"

-Vietnam_cậu dứt lời xong thì liền dùng hết sức mà lật người lại, người kia bất ngờ mà cũng nhanh chóng buông cậu ra.

Nhân cơ hội hắn đang bất ngờ mà bỏ tay ra, cậu thoát ra và cũng liền tặng cho hắn một cú đá ngay bụng, hắn vì thế mà bị đẩy ra, cậu đang có vết thương trên người nên việc tiếp tục ở đây đấm nhau với hắn thì không phải việc khả thi.

Hắn sau cú đá đau điếng kia thì đang cố gắng đứng dậy, trong lúc tên kia vẫn đang chưa định hình được gì thì cậu liền lấy ngay cái đèn pin trên bàn mà chiếu thẳng vào mặt hắn, hắn vì thế mà lấy tay che mặt lại, cậu nhân cơ hội đấy tính bỏ chạy thì tự dưng tất cả đèn trong nhà sáng hết lên cậu chưa kịp thích nghi hết với ánh sáng bất ngờ xuất hiện thì cậu bị một thân ảnh to lớn lần nữa đè cậu xuống dưới sàn, nhưng lần này cậu đối mặt với hắn với ánh sáng trong nhà lúc này cậu có thể nhìn được mặt của tên này.

Cậu đưa ánh mắt đầy bất ngờ nhìn tên trước mặt cậu, hắn cũng nhìn cậu trong mắt đầy sự bất ngờ, hai người đưa ánh mắt đưa tình nhìn nhau, cậu nhận ra ngay khi tên này lộ mặt, đó là VIỆT HOÀ.

-"có chuyện gì vậy!!"

-Dainam_ông từ đâu xuất hiện, ông phải tức tốc đi xuống đây ngay vì ông nghe có tiếng như là đánh nhau ở dưới nhà.

Người hầu cũng bắt đầu tập trung đông đủ ở dưới bếp sau khi thấy đèn bật sáng và nghe thấy tiếng hét của Đại Nam, khi bước đến cửa bếp thì thấy Đại Nam đang đứng ngây ra nhìn vào bếp còn tỏa ra sát khí nữa, những người hầu khác thấy thế thì liền ngó vào trong bếp xem có chuyện gì mà lại làm Đại Nam đen mặt đến vậy.

Vừa nhìn vào thì có mấy cô người hầu liền đỏ mặt mà quay đi, làm cho mấy anh hầu ở gần đấy liền hoang mang.

Ở bên trong thì là một khung cảnh rất dễ gây hiểu lầm giữa cậu và Việt Hoà.

Cậu thì bị anh đè ở dưới, tay của anh thì đang giữ tay cậu lên trên đỉnh đầu của cậu, còn chân của anh thì đang để giữa hai chân của cậu, khung cảnh ái muội này khiến ai nhìn vào cũng dễ gây hiểu lầm.

Anh và cậu khi đang vật nhau thì liền nghe thấy tiếng của Đại Nam ở cửa và mấy âm thanh xì xào bàn tán của mấy cô người hầu gần đó, hai người nhìn ra cửa thấy Đại Nam đang sắp đột quỵ đến nơi rồi, mặt đen xì còn tỏa ra sát khí nữa chứ.

-"cái thằng khốn nạn kia!!!!

Mày đang định chơi luôn em mày đấy à!!!!"

-Dainam_ông hét lớn, ông liền chạy lại chỗ Việt Nam và Việt Hoà mà đẩy anh ra xong kéo cậu ra sau lưng.

Anh vẫn thản nhiên đứng dậy chỉnh lại quần áo, cố tỏ ra như có chuyện gì sảy ra.

Anh thực sự vẫn còn bất ngờ vì cậu còn sống sau khi gián tiếp thủ tiêu cậu.

-"mọi người tìm được nó nói từ lúc nào vậy sao con không nghe thấy thông báo?"

-Viethoa _hắn cố tỏ ra bình tĩnh sau khi thấy cậu, hắn nghĩ rằng cậu đã dùng thủ đoạn nào đó để có thể sống sót, nên tốt nhất là cứ tỏ ra bình thường trước đã.

-"đấy là do con không xem thông báo, ta đã gửi cho con từ buổi trưa rồi, cứ đi chơi gái nhiều vào rồi khuya mày mới về xong còn định chơi luôn em của mày đấy!!"

-Dainam_ ông thực sự rất bất lực với Việt Hoà, nếu ông không phát hiện ra sớm thì có phải là hai thằng con trai của ông đẻ cháu cho ông bồng không cơ chứ.

Việt Hoà cố tỏ ra ngạc nhiên, anh lôi điện thoại từ trong túi áo ra, bất lên xem rồi bấm bấm, lướt lướt.

-"à!

Là cái tin từ buổi trưa á!

Con tưởng mấy thằng đánh thua con định hẹn ra cổng trường phân thắng bại lần nữa nên con xoá luôn rồi"-Viethoa_anh thản nhiên giải thích lại, như thế chuyện này là chuyện hằng ngày vậy

Cậu thấy không khí bây giớ rất đông vui luôn, giống như lễ hội tết ở bên cậu vậy nhưng nó thiếu cái gì đó là đầm ấm, yea đông đủ vui vẻ nhưng thiếu đầm ấm sao mà có tết được, thôi thì việc cậu ở đây cũng chẳng là gì nữa, cậu cũng uống đủ nước rồi giờ nhiệm vụ của cậu xong rồi thì cũng nhanh chóng đi về phòng thôi.

Cậu nhặt cái đèn pin từ dưới đất lên, ừ thì mất gì thì mất chứ mấy đèn pin cậu không dám đi vào ban đêm nữa đâu, nên cũng mang nó về thôi.

Cậu bước ra khỏi chỗ bếp nhộn nhịp này bỏ lại hai người nào đó vẫn đang có thể cho là cãi nhau ở lại, cậu bước về phòng mà không để ý rằng có người đã theo dõi hết hành động của cậu từ đầu tới giờ ở đằng xa.

Cậu nhanh chóng trở về phòng mà quay lại chiếc giường thân yêu của cậu mà yêu tâm đánh một giấc tới sáng.

--------------------------------------

1386 từ
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
chương 5


Không biết còn ai nhớ toy không nè 😀

----------------

Ánh nắng chen chúc qua những tán lá cây cố gắng chiếu sáng vào một căn phòng của một cậu trai trẻ mang nhiều sự xinh đẹp.

Tiếng chim hót triền miên bên ngoài cửa sổ như muốn đánh thức người đang say giấc ngủ kia dậy, như một bản nhạc lặp đi lặp lại mang đầy sự nhẹ nhàng của buổi sáng, cùng những tia nắng ấm nhỏ bé len lỏi từ cửa sổ nhẹ nhàng chiếu lại gần cậu thiếu niên vẫn đang chìm trong giấc ngủ.

Những âm thanh êm dịu kia khẽ làm người đang say giấc kia lay động, người kia bắt đầu ngồi dậy vươn vai vài cái rồi liên đưa tay lên ngáp một cái dài, cậu mơ màng đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng, căn phòng này nhìn có vẻ lạ cậu chưa thấy bao giờ, cố gắng đưa mắt xung quanh căn phòng để có thể tìm được đồng hồ hay cái gì đó có thể cho cậu biết bây giờ là mấy giờ.

Cậu cuối cùng cũng tìm được một chiếc đồng hồ nhỏ nhỏ ở chiếc tủ ngay cạnh đầu giường của cậu, bây giờ mới tầm 7 giờ, cũng không quá muộn, cậu chắc là cậu đã ngủ quên ở công ty rồi chắc cậu làm việc hơi quá sức nhỉ, mà công ty cậu có xây một căn phòng thơ mộng như này sao, cậu cũng chưa từng nghe qua, chắc là công ty của cậu xây phòng này cho các cô gái trong công ty chụp ảnh sống ảo ấy mà, mà sao cậu lại có thể vào đây nhỉ?

Bộ trong lúc tìm phòng ngủ thì vào phải phòng này sao?

Ai biết được, thôi cứ bỏ qua chuyện này sang một bên đã, cậu phải quay lại công việc trước khi tên Ame kia lại tiếp tục cằn nhằn với cậu.

Cậu bước chân xuống giường, lại gần phòng vệ sinh gần đấy.

Sau một lúc cậu liền bước ra, cậu khá mệt mỏi khi cậu vừa nhớ ra một giấc mơ kỳ lạ về việc cậu nhận ra cậu là người xuyên không xong cậu gặp lại được cha của cậu, cậu cũng rất vui khi gặp lại cha của cậu nhưng nó chỉ là một giấc mơ thôi, mơ ngủ thế là đủ rồi, cậu nên quay lại với công việc.

Cậu nhanh chóng bước ra khỏi phòng, wao...Ngay cả cái hành lang cũng thơ mộng luôn, ai mà có nhiều kinh phí xây cái này vậy, là ai cậu cần không biết nhưng cũng phải cảm ơn tên này vì xây cái này, nó khiến cậu có một buổi sáng khá là dễ chịu, cũng khiến cậu cảm thấy thỏa mái hơn.

Cậu bước xuống từng bậc cầu thang đi xuống, đi vào nhà bếp mà cậu không nhớ tối hôm qua cậu và ai đó đã xảy ra xung đột tại chính nơi này, cậu bước vào nhà bếp nơi mà gần như cả nhà đều ở đây.

-"a!

Việt Nam con dậy rồi à, con có muốn ăn gì vào buổi sáng không?"

-Dainam_ông sau khi thấy cậu thì liền vui vẻ mà hỏi han.

Cậu vờ như không nghe thấy gì mà đi thẳng xuống bếp, lục lọi từ tủ này sang tủ khác như tìm kiếm một thứ gì đó, sau một hồi cậu cũng lấy ra được một gói cà phê rồi lấy một cốc nước gần đấy lấy nước rồi tự pha cho mình một cốc cà phê, rồi lại nhanh chóng quay lại định đi lên phòng.

Mọi người ở đấy từ đầu đến cuối nhìn thấy hết hành động kì lạ của cậu, Đại Nam sau khi thấy mình bị bơ ông hoá đá luôn, ông chưa từng bị Việt Nam bơ bao giờ cả, đứa con trai ông thương nhất lại bơ ông khiến ông hoá đá ngay trên ghế.

Mặt Trận ngồi ngay bên cạnh ông cũng rất bất ngờ, anh chưa từng thấy Việt Nam bơ Đại Nam bao giờ cả, lúc nào cậu cũng bám víu ông ngay cả khi đã lớn, nhưng hôm nay anh cá chắc sau vụ kia Việt Nam đã thay đổi rất nhiều.

Việt Nam định bước ra khỏi nhà bếp thì có một cô hầu bước đến từ cầu thang bước xuống bê theo vài quyển sách dày cộp, cố gắng mang cho cậu vài quyển sách để cho cậu gợi nhớ kiến thức, mong cậu không bị thụt lùi kiến thức sau vụ drama căng đét đợt này.

Cậu đưa tay đón nhận những quyển sách từ tay cô.

-"cảm ơn cô, cô có thể tiếp tục công việc của mình, gửi lời tới Ame rằng tôi sẽ nhắn lại sau với tên ấy"-Vietnam_cậu thản nhiên mà nói như một thói quen, cậu không để ý rằng mọi người đằng sau cậu đang dương con mắt đầy khó hiểu lên nhìn cậu.

Cậu cũng không để ý mà lại tiếp tục đi lên phòng, để lại một đống ánh mắt đầy sự hoang mang nhìn về phía cậu.

Cậu bước vào phòng đóng cửa lại đặt những quyển sách lên bàn, chắc cậu mượn căn phòng thơ mộng này làm việc một lúc cũng được, tên Ame chắc cũng không phàn nàn gì đâu.

Cậu bắt đầu lật một quyển sách ra, mang cốc cà phê đưa lên miệng định nhâm nhi thì cậu thấy có cái gì đó không đúng...cậu quên cho sữa đặc vào cà phê rồi!!!

Cả nhà đang bắt đầu bình tĩnh sau hành động kỳ lạ của cậu thì lại nghe thấy tiếng bước chân bộp bộp của của cậu từ cầu thang lao xuống, như một cơn gió cậu lao xuống nhà bếp mà bằng một cách phi diệu nào đó mà cốc cà phê trên tay cậu không đổ, cậu phá đổ định lý vạn vật hấp dẫn của Newton rồi.

Cậu phi thẳng vào bếp trước khi mọi người ở đấy hiểu chuyện gì vừa sảy ra, mọi người quay lại nhìn vào trong bếp, thấy cậu đang lục lọi tấy cả các tủ ở đấy, từ kệ tủ sang lò vi sóng đến máy rửa bát, không có chỗ nào là cậu chưa lục cả, giờ cậu lục lọi cả cái tủ lạnh, rồi tự dưng lôi đâu ra một hộp sữa đặc, ủa vậy cậu tìm hộp sữa mà sao lại mở lò vi sóng với máy rửa bát ra làm gì?

Cậu sau khi tìm được hộp sữa thì liền đổ vào cốc cà phê của mình rồi cất đi, cậu lại nhanh chóng bước ra khỏi bếp trước sự hoang mang của mọi người.

-"ê Nam!

Mày bị đánh nhiều đến mức giờ về mày bị chập mạch rồi à"-Viethoa_anh im lặng nãy giờ rồi mới lên tiếng, nhìn cậu đầy sự hoang mang, thằng em của anh nói như quá quen thuộc với việc này vậy, vừa nhắm mắt vừa pha cà phê luôn còn gì, bộ nó bị đá vào đầu nhiều đến nỗi giờ già trước tuổi rồi à.

-"xin anh đừng làm ồn ở đây, tí nữa tôi sẽ gửi tài liệu cho anh sau"- Vietnam_cậu giờ vẫn còn ngái ngủ nói lại với anh.

-"cái thằng này!!"

-Viethoa_bây giờ anh chính thức tức điên lên rồi, cái gì mà gửi tài liệu chứ cậu nghĩ cậu là sếp của anh sao, đáng lẽ lúc đó anh nên bảo bọn kia đánh cậu xong chôn sống luôn mới phải.

Anh đang định đứng lên lao đến trò chuyện bằng nắm đấm với cậu thì liền bị Việt Minh ngồi ngay đằng sau giật áo kéo lại.

Việt Hoà định quay lại đấm luôn Việt Minh thì bị anh đưa ánh mắt lạnh lùng lườm Việt Hoà, khiến Việt Hoà khựng lại.

-"Việt Hoà ý tứ, ngồi xuống đi"-Vietminh_ anh nói với tông giọng nhẹ nhàng như nhắc nhở nhưng mang lại thứ áp lực vô hình đè áp lên Việt Hoà.

Việt Hoà không nói gì, chỉ tức giận tặc lưỡi một cái rồi liền ngồi xuống, đúng là uy thế của anh cả thực sự rất lớn.

----------------------

1378 từ

23/5/2022
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
chương 6: một chút rắc rối


Nhận bão 5 chap đi cả nhà

-----------------------

Cậu cũng chả để ý những truyện mà mọi người đang bàn tán, cậu cứ thế mà cầm đống sách cùng cốc cà phê đi lên căn phòng cũ.

Đặt những quyển sách nặng trịch xuống, ngồi bịch một cái xuống ghế, mang cốc cà phê lên miệng nhâm nhi từng chút một, làn khói từ chiếc cốc bay lên hòa quyện vào cùng không khí trong căn phòng nhỏ, hương vị của cà phê nhanh chóng hòa tan trong khoang miệng của cậu, hương vị đắng của cà phê hòa thêm một chút hương vị của sữa như tâng bốc nó lên một đẳng cấp khác.

Gương mặt cậu thể hiện lên sự thỏa mái, đặt nhẹ chiếc cốc xuống, lật quyển sách ở trên bàn mà cậu cho là tài liệu công ty ra, gương mặt của cậu bắt đầu thay đổi.

Đây chẳng phải là quyển sách kinh tế mà cậu đã đọc đi đọc lại đến thuộc rồi sao?!

Cậu gập mạnh quyển sách lại, mang cốc cà phê lên miệng cố gắng giữ bình tĩnh, cậu bắt đầu cảm thấy mọi thứ lạ lạ, nhìn mọi thứ xung quanh căn phòng cậu bắt đầu nhớ thứ gì đó.

Tự dưng cậu cậu phun hết đống cà phê trong miệng ra, cậu bắt đầu nhớ ra mọi việc, cậu nhớ là cậu vừa mới xuyên không hôm qua thôi mà cậu lại quên, vậy mấy người dưới nhà kia cũng không phải đồng nghiệp hay cấp dưới của cậu, cậu bắt đầu lăn lộn cảm thấy xấu hổ vì mấy câu nói thốt ra trước đấy, giờ cậu không biết phải nói sao với người nhà của cậu bây giờ.

-"này con có sao không vậy, ta thấy hôm nay con lạ lắm"-Dainam_ông đứng ngoài cửa phòng cậu, lo lắng mà vừa gõ cửa vừa hỏi han cậu.

Cậu giật mình tức tốc dọn hết đống bừa bộn cậu vừa bày ra rồi nhanh chóng mở cửa phòng ra, ngó đầu ra ngoài gương mặt của cậu cố tỏ ra bình tĩnh nhất làm gương mặt cậu lúc đấy trông rất chi là buồn cười.

-"dạ...không...không có gì đâu ạ"-Vietnam_cậu lắp bắp nói lại với ông.

-"ta nhìn con là biết có gì không ổn rồi, mở cửa cho ta vào"-Dainam_ông nhìn hành động của cậu khiến ông cảm thấy nghi ngờ.

Ông cầm cánh cửa phòng cậu rồi mở tung nó ra, cậu không kịp phản ứng mà ngã lăn ra sàn cậu ngồi bệt trên sàn trong sự hoang mang.

Ông hùng hổ bước vào nhìn từ dưới nhìn lên trông ông như một người giang hồ đòi nợ khiến ông chở nên đáng sợ hơn làm cậu vừa hoang mang vừa sợ hãi, không biết ông sẽ làm gì cậu.

Trong lúc cậu vẫn đang hoang mang thì ông bước vào lôi đâu ra một chiếc ghế rồi ngồi xuống đối diện với cậu, chưa để cậu update thông tin thì ông đã cất lời trước.

-"ta chỉ muốn hỏi con về chuyện lúc nãy, có phải có điều gì khiến con cảm thấy không thỏa mái sao?"

-Dainam_ông cố gắng gặng hỏi cậu.

Cậu đưa mắt nhìn ông một hồi rồi mới bừng tỉnh, cậu chỉnh lại dáng ngồi của mình, chỉ là ông lo lắng cho cậu thôi mà làm cậu hoang mang quá.

-"dạ không ạ...chỉ là chắc lúc con bị ngất trong rừng thì con có mơ một giấc mơ rất dài...rất dài, giấc mơ đấy là về quộc sống của con, tuy có chút khó khăn nhưng rất yên bình, con nghĩ rằng con bị ảnh hưởng bởi giấc mơ đấy...nên là ba cũng đừng lo lắng cho con quá"-Vietnam_cậu lấy hết chất xám trong đầu cậu ra chỉ để viết ra một câu truyện hoàn hảo để kể với ông nhưng ít ra cũng khiến ông đỡ lo cho cậu hơn.

-"là vậy sao, chỉ là ta lo lắng quá"-Dainam_ông bắt thả lỏng, chắc thực sự chỉ là ông đang lo lắng thái quá.

-"ba đừng lo lắng quá, ba nhìn này vết thương của con sắp khỏi rối này"-Vietnam_tay cậu chỉ vào phần eo chỗ có vết thương của cậu, à...thì cậu nói thế thôi chứ vết thương còn đau và nhức lắm, cậu nói thể chỉ để khiến ông vui lòng hơn thôi.

-"vậy thì tốt quá, chắc tầm một tuần nữa con có thể đi học trở lại hoặc là sớm hơn...mà nếu con không muốn thì ta có thể chuyển trường cho con hay là ta cũng có thể cho con học ở nhà..."

-Dainam_ông trầm giọng xuống khi nhớ về chuyện sảy ra với cậu ở trường, ông vẫn rất tức giận khi chuyện sảy ra với cậu mà ông lại chẳng thể làm gì, nhưng mà cậu đã an toàn chở về, ông đã tự hứa rằng sẽ không để cậu lâm nguy hiểm một lần nào nữa.

Cậu thấy ông trầm giọng xuống khi nói về chuyện trường học làm cậu hiểu luôn ẩn ý mà ông đang muốn nói với cậu, cậu chỉ nở một nụ cười nhẹ.

-"không sao đâu ba, đấy cũng là ngôi trường hàng đầu mà, con cũng muốn ba tự hào về con, ba cũng đừng quá lo chuyện ở trên trường của con, con sẽ cố xử lí hết chuyện ở trên trường nên ba đừng lo"-Vietnam_cậu cố gắng để ông khỏi lo lắng.

-" vậy ta sẽ chiều theo ý con, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra ta sẽ xen vào ngay nên con đừng có lấn xa vào chuyện gì đấy"-Dainam_ông chỉ nhẹ nhàng cân nhắc cậu, rồi nhanh chóng đứng lên.

-"vâng con sẽ để ý"-cậu đáp lại ông.

Ông cười với cậu rồi cũng mở cửa bước ra ngoài, ông nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, ông quay mặt sang bên cạnh, gương mặt ông toát lên vẻ nghiêm nghị rất khác với lúc nói chuyện với cậu.

-"con đứng ở đấy được bao lâu rồi..."

-Dainam_gương mặt ông chở nên nghiêm túc đến lạ thường.

---------------

1033 từ

7/9/2022

Tôi ngủm lâu như thế không biết mọi người có giận không nhỉ =)))
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
Chương 7:bạn cũ


-"dạ không thưa cha con chỉ là vô tình đi ngang qua, nêu không có việc gì thì con xin phép đi trước"-???_ngưới kia chỉ trả lời cho qua loa rồi cũng nhanh chóng bỏ đi.

Ông đứng nhìn người kia đi khuất khỏi mắt ông, ông còn quay lại nhìn cánh cửa phòng cậu một lúc chắc rằng nó đã được đóng kĩ càng rồi mới rời đi.

Cuối cùng cậu cũng thoát khỏi hoàn cảnh tra khảo, cậu không có thói quen nói dối nhất là với người nhà của cậu, nên là lúc trả lời ông câu nào là cậu cứ thấp thỏm câu đấy.

Cậu đứng dậy rồi lại gần chiếc bàn cũ ngồi xuống lấy cốc cà phê trên bàn uống hết trong một ngụm, chắc từ giờ đến lúc đi học tầm một tuần hoặc sớm hơn thì chắc cậu sẽ cố gắng lấy thiện cảm từ các anh của cậu vậy, cậu cũng chưa biết lí do của cậu ở thế giới này là gì, nên phía trước là cứ làm thân với các anh của cậu như ở thế giới cũ trước đi.

Giờ chắc nếu muốn làm thân thì cậu nên tạo cảm giác thân mật, dù gì cũng là người nhà với nhau thì ngại gì.

Cậu ngồi dậy ra hướng cửa phòng mở ra rồi đi ra ngoài, giờ cậu cũng không biết nên làm thân như thế nào, thì chắc như nào cũng được, chắc đầu tiên cậu sẽ cố gắng dành nấu ăn buổi trưa vậy, cậu biết những món ăn mà các anh cậu thích mà.

Cậu vui vẻ đi chuẩn bị đồ để chuẩn bị ra ngoài, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác rồi nhanh chóng đi xuống.

-"con định đi đâu sao?"

-Dainam_ông bước ra từ phòng khách thấy cậu đang bước xuống cầu thang.

-"dạ vâng con định ra ngoài một lúc, con tính trưa nay sẽ tự tay nấu ăn nên ba nói lại với mấy bác không cần mua đồ đâu nhé"-Vietnam_cậu vui vẻ nói lại với ông, nói xong cậu chào ông rồi ra ngoài.

Ông đứng hình khi nghe xong lời cậu nói, ông chưa từng dạy cậu nấu ăn hay là thấy cậu động vào đồ bếp núc bao giờ, mà bây giờ lại muốn nấu ăn khiến ông có chút lo lắng, không hẳn là sợ đồ cậu nấu chỉ là ông có chút hoang mang thôi, ông đứng ở đấy một lúc rồi chợt nhận ra ông không biết ông định làm gì nên ông lại lùi xuống phòng khách.

Cậu rảo bước trên con đường lát trên những nền gạch đỏ, cậu cũng chả biết đi đâu để mua, cậu cũng chả biết chỗ nào bán đồ ăn chất lượng nên cậu cứ bước đi thôi.

-"Nam-chan, là em hả!!!"

-???_ một giọng nói cất to ngay sau lưng cậu.

Cậu theo phản xạ quay lại thì có một bóng người lao đến ôm trọn cậu vào lòng người kia, cậu vừa nghẹt thở vừa hoang mang mà vũng vẫy tay chân khắp nơi, cố gắng đẩy người đang ôm cậu ra

-"may quá em không sao hết, anh đã luôn lo lắng cho em, nhưng giờ em đã không sao rồi, anh hứa anh sẽ không rời mắt khỏi em nữa đâu!"

-???_ người kia vừa nói vừa rúc vào hõm cổ cậu hít lấy hương thơm của cậu như đã mong nhớ từ lâu.

Cậu vừa nhột vừa ngộp thở, tay cậu đấm liên tục vào người kia không ngừng.

Người kia thấy mình làm lố quá cũng đã buông người cậu ra, gương mặt cậu đỏ chót do bị nghẹt thở, mắt cậu mở ra hiện lên một hình ảnh mập mờ trông quen thuộc mà cũng thật lạ.

-"cậu...là Japan hả?"

-Vietnam_hình ảnh người kia dần hiện rõ hơn khiến cậu đoán sơ sơ được.

-"em còn nhớ anh sao!?

Tưởng em quên anh rồi chứ"-Japan_anh chỉnh lại cái kính bị lệch của mình.

-"Japan cẩn thận nước miếng chảy từ miệng cậu kìa"-Vietnam_cậu lấy khăn từ túi cậu ra đưa cho anh.

Anh chỉ cười nhẹ rồi lấy tay nhận lấy chiếc khăn từ tay của cậu.

-"xin lỗi em, để em thấy cảnh xấu hổ rồi"-Japan_anh chỉ cười một cách xấu hổ.

Cậu nhìn chằm chằm anh từ trên xuống dưới, đây là Japan ở thế giới này sao, Japan bên thế giới của cậu là một cô gái dễ thương, còn ở đây là một thanh niên cường tráng, theo như cậu biết thì Japan được cho là một nhân vậy phụ, ở trong chuyện khác với nhưng nhân vật khác, tính ra thì Japan ở thế giới của cậu cũng có thể tính là đất nước rất nổi tiếng ấy vậy mà trong truyện lại làm nhân vật phụ, có thể là do tác giả không có thiện cảm với Japan, thôi thì cậu không cô đơn khi làm một nhân vật phụ, có vẻ trước kia nguyên chủ với Japan ở thế giới này là bạn thân nên vừa gặp ôm chặt như thế làm cậu ngộp thở luôn chứ, chắc Japan ở thế giới này quý nguyên chủ lắm nhỉ đuôi của cậu ấy vẫy qua vẫn lại liên hồi luôn kìa.

-"mà em định đi đâu sao Nam-chan"-Japan_anh vui vẻ nói với cậu.

-"câu đấy tớ nói với cậu mới đúng đó Japan, tớ chỉ định đi mua đồ thôi"-Vietnam_cậu đứng dậy phủi phủi quần áo.

-"anh chỉ là đang bị bắt đi học thêm, mà nếu em định đi mua đồ thì để anh dẫn em đi"-Japan_anh hí hửng lại gần cậu.

-"chẳng phải cậu phải đi học thêm sao?"

-cậu cảm thấy lo lắng khi đứng gần tên mèo to xác này.

-"cần gì mấy ông dạy thêm cũng chả được gì, vì anh đã đủ thông minh rồi, chỉ là ông già ở nhà bắt đi thôi mà, bỏ một buổi thì có sao"-Japan_anh mặc kệ chuyện phía trước mà kéo cậu đi.

Cậu cũng chỉ thở dài rồi để cho anh kéo đi.

Cả hai đi từ chỗ này sang chỗ khác, cười đùa như một cặp đôi thực sự, anh còn chỉ cho cậu chỗ nào bán đồ tốt chỗ nào không, chỉ cái này cái kia, anh còn chọn cho cậu những thực phẩm tốt để cậu nấu, cậu cũng chỉ biết cảm ơn anh, vừa biết ơn vừa khâm phục, vì gần như tất cả ở đây cậu ấy đều thuộc hết trong lòng bàn tay, khiến cậu cảm thấy lạ nhưng cũng chẳng nghi ngờ gì.

-"cảm ơn cậu đã đưa tớ đi mua đồ nhé Japan, còn trả tiền hộ tớ nữa, khi nào đó tớ sẽ trả ơn cậu nhé"-Vietnam_cậu nhìn mấy túi đồ đầy ự rồi quay qua cảm ơn anh rồi nở một nụ cười ra áp vui vẻ.

-"à...ờm em cũng chẳng cần cảm ơn anh đâu, vậy...khi nào thì em đi học lại vậy, thiếu bóng em ở trên lớp làm anh buồn lắm"-Japan_anh bất giác đỏ mặt rồi bắt đầu lúng túng quay mặt ra hướng khác nói với cậu.

Nhìn thấy hành động đấy của anh khiến cậu bất giác cười.

-"tất nhiên là sẽ sớm thôi, nhưng tại sao cậu cứ gọi tớ là ''em'' hoài vậy tớ với cậu cùng tuổi mà"-cậu từ trả lời chuyển sang thắc mắc.

-"có vẻ em không nhớ nhỉ?

Chúng ta vẫn hay xưng hô như này mà, nếu em không muốn gọi "anh" thì cứ gọi theo ý em đi"-anh nhẹ nhàng giải thích.

------------

1292 từ

7/9/2022
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
chương 8: nấu ăn


Cậu thấy thế thì cũng chỉ cho là cách gọi thân mật thôi nên cũng chẳng quá để ý.

-"vậy cậu cứ gọi như thế đi, cũng sắp 10 giờ rồi, vậy tớ về trước nhé, tạm biệt cậu Japan!"

-cậu nhanh chóng tạm biệt anh rồi chạy đi.

Anh cũng cười rồi vẫn tay tạm biệt cậu, sau khi cậu khuất tầm mắt của anh thì gương mặt tươi cười lúc trước liền trở nên lạnh tanh, nụ cười lúc trước không còn, đôi mắt tươi cười lúc trước cũng trở nên sắc lạnh, gương mặt như thay đổi 360°.

Anh chỉ quay người lại rồi bước vào một con ngõ nhỏ, vào sâu trong bóng tối rồi biến mất.

Cậu lon ton chạy về nhà trên tay cầm những túi thức ăn lớn, mọi người cười khi thấy một cậu thanh niên dễ thương đang chạy lon ton.

-"ba ơi con về rồi đây"-Vietnam_cậu mở tung cửa mà bước vào nhà.

-"ồ!

Con về rồi hả, con định nấu gì vào buổi trưa vậy"-Dainam_ông thấy con trai ông về thì liền chạy ra hỏi han.

-"con chỉ định nấu mấy món ăn mà mọi người thích thôi, mà hôm nay con còn gặp Japan đấy, cậu ấy còn dắt con đi mua đồ nữa"-Vietnam_cậu hí hửng mang đồ vào bếp rồi kể cho ông chuyện lúc nãy cậu gặp Japan.

-"hả là quý tử nhà J.E sao?!"

-ông hơi bất ngờ khi nghe cậu kể về anh.

Ông thấy lạ khi nghe cậu kể về Japan, không phải quý tử nhà J.E được coi là người vừa máu lạnh vừa lạnh lùng sao?

Ông có nghe qua về việc tên Japan đấy xuýt đấm chết một người nói xấu hắn, nếu không có người can thì hắn có lẽ sẽ đấm cho tên đấy đến khi đầu tên đấy nát bét mới thôi, nhưng tội của hắn lại được tẩy trắng không còn giấu vết.

Hắn còn được nhà trường phân chức hội trưởng hội học sinh để chiều lòng hắn, có người làm trá luật của hắn đều bị phạt những luật rất vô lí, ông cũng chỉ được nghe chuyền miệng nhưng ông vẫn phải đề phòng tên đấy, mà giờ tên đấy lại tiếp cận con trai ông không biết có mục đích gì nhưng tên đấy có ý giúp con trai ông thì cũng tốt, ông mong những lời đồn về tên đấy không phải sự thật.

Ông chỉ đứng đấy lấn sâu vào đống suy tư của ông, chẳng biết đã bao lâu trôi qua, mấy bác hầu đi qua cười cười nói nói còn lấy mấy cái khăn ra phủi quần áo cho ông nữa chứ.

-"ba ơi!

Ba gọi mọi người xuống hộ con nhé con sắp nấu xong Rồi!"

-Vietnam_cậu nói vọng ra từ bếp.

-"được rồi để ba đi gọi"-Dainam_ông lại với cậu, ông giờ phải đi gọi từng người một xuống nhưng thôi vì là con trai cưng của ông nên ông cũng sẵn lòng.

Ông bước lên cầu thang đến gần phòng của đứa con trai đầu tiên của ông.

-"Việt Minh chuẩn bị xuống ăn cơm đi con"-Dainam_ông vừa gọi vừa gõ nhẹ cánh cửa.

Vừa dứt lời xong thì cánh cửa liền mở ra, một người con trai cao ráo bước ra ngoài, gương mặt hiện lên sự thân thiên.

-"vâng cha, con cũng xuống ngay đây"-Vietminh_anh nói lại với ông rồi cũng đi xuống cầu thang.

Ông thấy thế rồi cũng chuyển sang phòng khác.

-"Mặt Trận, con có định xuống ăn cơm không, ta thấy mấy ngày nay con không xuống ăn cơm với gia đình rồi"-Dainam_ông bắt đầu cằn nhằn trước cửa phòng Mặt Trận, vì đây cũng chả phải ngày đầu tiên anh bỏ bữa khiến ông cũng lo lắng không thôi.

-"cha bây giờ con bận lắm, lúc khác được không cha!"

-MatTran_một tiếng nói từ phòng vọng lại, giọng nói của anh cũng chứa chất đầy sự mệt mỏi nhưng anh vẫn chẳng muốn xuống nhà một tý nào.

-"nhưng hôm nay Việt Nam nấu ăn đấy, con không muốn xuống ăn à?"

-Dainam_ông giật mình khi nghe thấy tiếng động lớn ở trong phòng Mặt Trận.

Ông vừa dứt lời xong thì cánh của bật ra đột ngột khiến ông có chút giật mình.

-"thôi thì con nghĩ ăn cơm với gia đình cũng tốt hơn"-MatTran_mặt anh trông không cảm xúc nhưng miệng anh vẫn không thể giấu nổi nụ cười có chút vểnh lên, nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi anh cũng nhanh chóng đi xuống cầu thang.

Khung cảnh đấy đập thẳng vào mắt ông khiến ông phải loading một lúc, ông cũng hoang mang khi thấy Mặt Trận cười, cũng lâu lắm rồi ông mới thấy anh cười, nhưng ông cũng cảm thấy iên tâm hơn khi cuối cùng anh cũng chịu xuống ăn cơm, ông cũng phải thầm cảm ơn con trai cưng của ông, khi giúp Mặt Trận xuống ăn cơm.

Ông đi lại căn phòng tiếp theo, gương mặt trở nên nghiêm nghị hơn, ông bắt đầu đưa tay lên gõ cửa.

-"Việt Hòa xuống ăn cơm đi con"-Dainam_ông trầm giọng xuống như thể hiện lên sự tức giận đối với người trong phòng.

-"tôi không ăn đâu, ông cứ xuống ăn đi"-Viethoa_giọng nói đầy sự khó chịu vang lên.

-"con không xuống ăn ta sẽ cắt tiền tiêu vặt của con"-Dainam

-"aghhhh!!!!

Tôi xuống ăn là được chứ gì ông già!!!"

-Viethoa_anh mở tung cửa phòng ra hét lên sau khi nghe thấy lời đe dọa của ông.

Việt Hòa hầm hực chạy xuống cầu thang, ông chỉ biết đứng đấy thở dài rồi cười khi thấy mấy đứa con trai của ông cuối cùng cũng có ngày chịu ngồi với nhau.

Bất giác nụ cười của ông biến mất, ông quay lại nhìn căn phòng cuối dãy hành lang, trên cánh cửa có bảng tên ghi là "Đông Lào" ông chỉ đứng nhìn một chút rồi cũng lại quay lưng đi xuống cầu thang.

Ông bắt đầu đi xuống bếp, dần một hương thơm nhẹ thoảng qua mũi của ông, như bị quấn hút ông đi vào trong phòng bếp, kéo ghế rồi ngồi vào bàn nơi mà gần như cả nhà ông đang ngồi xung quanh, mọi người đều nhìn vào căn bếp bên trong nơi mà thứ mùi hương thơm phức kia phát ra.

-"Mọi người xong chưa em mang đồ ăn ra nhé"-Vietnam_cậu nói vọng ra từ bếp.

Chưa để mọi người trả lời lại cậu đã bước ra khỏi bếp trên tay cậu cầm một cái khay đựng những món ăn lên đấy cùng chiếc tạp dề màu xanh dương của cậu, cậu mang thức ăn đưa cho mọi người.

-"này, mày gọi mọi người xuống đây chỉ để ăn đồ ăn mày nấu thôi sao?

Tao chưa từng nấu ăn bao giờ vậy mà mày lại nấu ăn mày khiến tao nghi ngờ mày đấy, với cả rằng tại sao mày lại nấu phở cho tao, mày biết tao ghét phở nhất mà"-Viethoa_anh dở giọng chê bai món ăn của cậu.

-"Việt Hòa-"-Dainam_ông định mở giợng trách mắng anh thì tự dưng cậu ra hiệu cho ông rằng cứ để cậu lo, ông thấy thế thì cũng liền để cậu lo liệu.

-"thôi nào...anh cứ thử ăn đi, em chắc rằng anh sẽ thích mà"-Vietnam_cậu chắc chắn rằng Việt Hòa sẽ thích món ăn đấy, nếu như nhân vật trong truyện và ở thế giới của cậu không thay đổi thì chắc rằng khẩu vị sẽ không thay đổi và cậu biết rằng món ăn yêu thích nhất của anh ấy là gì.

-"Việt Hòa em cứ ăn thử đi, món này thực sự rất ngon đấy"-Vietminh_anh thúc dục Việt Hòa nhưng không quên khen món ăn của cậu.

-"mày cứ ăn thử đi xem nào, nếu không thì đưa đây tao ăn cho không phí thức ăn lắm"-MatTran_anh trong chốc lát đã ăn hết phần của mình và anh đang muốn dành phần của Việt Hòa.

----------------

1370 từ

7/9/2022
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
chương 9:đi chơi


-"mày thôi đi!

Đây là phần của tao mà"-Viethoa_anh quay ra cãi nhau với Mặt Trận.

-"Mặt Trận thực ra em vẫn còn đồ ăn, nếu anh muốn em có thể lấy thêm cho anh"-Vietnam_cậu mở lời can ngăn Mặt Trận lại.

-"vậy phiền em nhé"-anh nghe thấy thế thì liền dừng hành động của anh lại rồi đưa cái bát trống trơn của anh cho cậu.

Cậu cầm lấy bát mà anh đưa rồi đi vào trong bếp.

Có vẻ như các anh của cậu không quá ghét cậu như lời kể trong truyện, cậu cũng không chắc rằng thiện cảm của các anh có thực sự tăng lên không nhưng mà các anh cũng có vẻ là mến cậu hơn rồi, điều này khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi gần như khoảng cách giữa cậu và các anh gần nhau hơn.

Cậu bê bát thức ăn đầy mang ra cho Mặt Trận.

Anh nhanh chóng cầm lấy cảm ơn cậu rồi lại tiếp tục ăn, Việt Hòa quay lại nhìn bát phở của anh một cách hoài nghi, nhìn một hồi lâu anh cuối cùng cũng chịu gắp một miếng lên ăn, anh đột nhiên trở nên bất động, anh không ngờ nó lại thực sự ngon đến như thế, sau khi anh bắt đầu hợp tác với Mỹ thì từ đó đến giờ anh luôn luôn căm ghét những thứ liên quan đến cậu từ gương mặt đến những hành động của cậu dù trước đó anh từng thương yêu cậu đến mức nào dù sự căm ghét đó của anh đã dịu hơn lúc đầu thì anh vẫn luôn luôn căm ghét cậu nhưng đây là lần đầu tiên anh công nhận cậu, món ăn cậu làm thực sự rất ngon khiến anh chỉ muốn tiếp tục ăn tiếp.

-"nó có vừa khẩu vị anh không?"

-Vietnam_cậu hỏi anh, gương mặt thể hiện lên sự mong chờ.

-"cũng chỉ ở mức ăn được thôi"-Viethoa_anh nói vậy nhưng tay vẫn gắp đồ ăn liên tục.

-"anh ăn được là được rồi"-Vietnam_cậu bất giác lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Anh chợt đứng hình khi thấy nụ cười của cậu, nó rạng rỡ như ánh mặt trời, như chỉ là dành riêng cho mình anh thôi vậy, cả món ăn này và cả nụ cười của cậu nữa, như thổi vào một làn gió mới những cảm giác mà anh chưa từng trải qua bao giờ, trái tim anh cứ đập nhanh liên tục, cảm giác cuồng cuộng liên tục như đang thôi thúc anh tiếp tục nhìn cậu.

Cậu bắt đầu cảm thấy khó xử khi anh cứ liên tục nhìn cậu.

-"ừm...em đi lên phòng trước nhé, mọi người cứ ăn đi nhé, nếu muốn ăn thêm thì mọi người cứ gọi mấy bác trong bếp nhé, ba à con xin phép lên phòng trước"-Vietnam_cậu xin phép mọi người rồi nhanh chóng đi ra khỏi phòng ăn.

Mọi người nhìn cậu rời đi, rồi cũng quay lại bàn ăn.

-"các con nên để ý em một chút đi, ta không chắc sau vụ kia thì em các con không có dấu hiệu tổn thương tâm lí gì đâu, bộ ở trường các con không để ý em sao?"

-Dainam_ông mở giọng nhắc nhở từng đứa con của ông.

Cả ba người kia đột nhiên giật mình, như đã nói chúng tim đen của ba người họ vậy.

Mặt Trận đột nhiên đập bàn rồi đứng thoắt dậy khiến ông giật mình.

-"con nghĩ là con no rồi, mọi người cứ ăn đi ạ"-MatTran_anh lạnh lùng bê bát đi rồi cũng nhanh chóng bước ra khỏi phòng ăn.

-"có chuyện gì sảy ra với Mặt Trận sao các con?"

-Dainam_ông hoang mang hỏi hai đứa con còn lại của ông.

-"dạ...chắc em ấy chỉ đang có chút bực bội trong người thôi, cha thông cảm cho em ấy"-Vietminh_anh giải vây hộ cho Mặt Trận.

-"ta nghĩ có thể là vậy"-Dainam_ông cũng chỉ nghĩ là do hôm nay Mặt Trận có chút bực bội trong người.

-"à vâng con cũng nghĩ vậy"-Vietminh_anh cũng trả lời lại ông.

Hai người cứ thế mà nói chuyện với nhau mà không để ý rằng Việt Hòa vẫn đang ngồi đấy nhìn chằm chằm vào bát đồ ăn của anh suy tư về việc gì đó.

Cậu lên phòng rồi nhanh chóng đóng cửa lại, cậu gần như không muốn đối mặt với Việt Hòa nữa đâu, ánh mắt của anh khi nhìn cậu, cậu tưởng rằng cậu sắp bị thịt đến nơi vậy theo nghĩa đen luôn ý!

Cậu đây còn chưa kịp ăn gì cả, tại Việt Hòa nhìn cậu làm cậu thấy khó xử nên cậu cũng tẩu nhanh luôn nên chưa ăn được gì cả, chắc giờ cậu nhịn luôn quá.

Cậu mệt mỏi đi lại phía chiếc giường mềm mại kia nằm phịch xuống, chiếc bụng của cậu cứ réo lên liên tục làm cậu chỉ biết cố gắng chợp mắt, mong rằng cơn buồn ngủ của cậu có thể lấp đi cơn đói của cậu ngay lúc này.

*RẦM!!!*

một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa phòng cậu bị mở ra một cách thô bạo, làm cậu giật mình mà ngồi phắt dậy.

-"này Việt Nam, ông già nhà chúng ta bắt tao phải đưa mày đi ra ngoài này, dù gì mày cũng chưa ăn gì đúng không, để tao dẫn mày đi ăn!"

-Viethoa_anh lớn tiếng bước vào.

-"a...em.nghĩ là...em không thấy đói-"-Vietnam

//ọccccc~~~~//

Chưa nói hết câu thì một âm thanh vang lên làm cậu xấu hổ mà gục mặt xuống ôm bụng.

-"có vẻ dạ dày của mày không thích lời nói phát ra từ miệng mày đâu, đi chuẩn bị đi tao sẽ đợi mày dưới nhà"-Viethoa_anh nói xong thì cũng liền bước ra khỏi phòng của cậu.

Cậu cũng chỉ bất lực nhìn anh bước ra khỏi phòng cậu, người gì đâu mà vô duyên dễ sợ, tự dưng lao vào phòng của cậu rồi còn nói như đúng rồi nữa làm cậu ngại gần chết, đã nói là chẳng muốn đối mặt với Việt Hòa nữa mà tào tháo vẫn tìm tới cho được.

Cậu vẫn phải đứng dậy chuẩn bị đồ để ra ngoài với anh dù cậu không muốn ở với người anh trai của cậu một tí nào.

Khoác lên mình chiếc áo khoác rồi cậu cũng liền bước ra khỏi phòng.

-"mày lâu quá đấy, nhanh lên nào để tao đưa mày đi"-Viethoa_anh nóng nảy thôi thúc cậu nhanh lên.

-"này em chỉ mặc đúng cái áo khoác thôi lâu cái gì, mà ba bảo chúng ta ra ngoài thật sao?

Sao anh lại đồng ý đưa em đi?

Sao anh không gọi anh Mặt Trận với với anh Việt Minh đi cùng luôn?"

-Vietnam_cậu liên tục đặt câu hỏi cho anh khiến anh có chút bực mình.

-"mày nói lắm quá, đi nhanh đi"-anh bực bội nhanh chóng kéo tay cậu đi.

---------------------

1188 từ

7/9/2022
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
Chương 10: Việt Hoà


Cậu bị anh kéo đi cũng chỉ ngoan ngoãn mà đi theo, dù gì cậu cũng đói đến mức chẳng còn sức chống trả lại anh nữa.

Cậu cứ thế mà bị anh kéo đi, một hồi sau anh dắt cậu đi đến một quán ăn trông rất là sang trọng, cậu đột nhiên giật mình rồi cố gắng kéo tay anh lại.

-"mày làm sao đấy?

Chẳng phải trước đây mày luôn đòi đến đây sao?"

-Viethoa_anh bất chợt cảm thấy khó hiểu khi cậu cố gắng kéo tay anh lại.

-"thôi em đổi ý rồi...sao chúng ta không đi ăn ở chỗ nào rẻ hơn..."

-Vietnam_cậu muốn anh đi ăn chỗ khác, chẳng phải cậu chê gì đâu chỉ là ở mấy cái chỗ sang trọng nó đắt lắm, máu tiết kiệm ngấm trong người rồi nên là cậu chẳng muốn ăn ở đây tí nào.

-"mày lo cái gì, chẳng phải nhà mình rất nhiều tiền sao?!"

-Viethoa_anh bắt đầu cảm thấy khó chịu.

-"em nghĩ là khẩu vị của em không hợp với đồ đắt tiền, chúng ta đi ăn chỗ khác đi...được không anh..."

-Vietnam_cậu nũng nịu hỏi anh.

Anh giật mình quay mặt đi hướng khác rồi che gương mặt đang đỏ ửng của anh lại.

-"t...thích làm gì thì làm"-Viethoa_anh chỉ đơn giản là cho cậu thích gì làm nấy.

Cậu vui mừng khi nghe thấy lời nói của anh, cậu sẽ cho đấy là một lời đồng ý.

Cậu cứ thế mà kéo anh đi tìm những quán ăn khác, anh cũng chỉ đi theo cậu, nhìn cách cậu nắm tay anh cùng với tấm lưng nhỏ bé kia của cậu làm anh cảm thấy thật quen thuộc, dù anh chẳng nhớ bất cứ điều gì về cậu sau khi theo tên Mỹ kia, nhưng việc này khiến anh cảm thấy nhớ về việc gì đó rất quan trọng mà anh đã quên.

Mải mê suy nghĩ mà anh không để ý rằng cậu đã dừng chân tại một quán ăn từ lúc nào.

-"có bao nhiêu quán ăn mà sao mài lại chọn quán ăn bình dân này"-Viethoa_anh cảm thấy khó hiểu khi cậu dẫn anh đến cái quán ăn cũ kĩ này.

-"đừng đánh giá nó qua vẻ bề ngoài, em nghĩ anh sẽ thấy đồ ăn trong này rất ngon"-Vietnam_cậu giải thích cho anh.

-"mày ăn rồi à"-Viethoa_anh hoài nghi hỏi cậu.

-"chưa ạ"-Vietnam_câu trả lời của cậu khiến anh chỉ biết thở dài.

-"sao chúng ta vào ăn thử xem"-Vietnam_cậu háo hức nhanh chóng kéo anh vào quán ăn.

Cậu cũng chẳng dám chắc đồ ăn ở thế giới này giống với đồ ăn ở thế giới cũ của cậu, nhưng cậu khá tin tưởng vào ẩm thực ở thế giới này vì đa phần những gì cậu biết cũng có ở thế giới này, giống như như là bản sao ở thế giới cũ của cậu nhưng chỉ là ở trong một quyển truyện ngôn tình có cốt truyện được sắp xếp trước thôi.

Cả hai cứ thế mà bước vào trước sự ngỡ ngàng của những người xung quanh.

Cậu không để ý cứ thế mà lại gần một cái bàn còn trống mà ngồi, anh thấy thế cũng chỉ biết nghe theo mà ngồi xuống đối diện cậu, một lúc sau có một người đến bên bàn cậu với vẻ mặt có chút lúng túng.

-"không biết cơn gió nào đã đưa hai ngài đến quán của tôi, nhưng được phục vụ hai ngài là phước trăm đời của tôi, tôi mong thức ăn ở đây vừa miệng hai ngài"-người kia nói một tràng dài khiến cho cậu chẳng hiểu gì cả.

Không biết trả lời người kia như thế nào cho hợp lí thì anh đã lên tiếng trước.

-"cô có vẻ là chủ quán ở đây nhỉ?"

-Viethoa_anh hỏi cô.

-"à vâng...tôi muốn đính thân ra phục vụ, có thể địa vị của tôi không xứng với các ngài, nhưng tôi là người có chức vụ cao nhất ở đây, mới phù hợp để phục vụ các ngài."

-người kia lại tiếp tục trả lời một tràng dài.

-"nếu như các ngài không phiền thì tên tôi là Liên"-cô tự giới thiệu bản thân.

-"à vâng chị Liên...vậy chị cho em hai suất cơm tấm nhé"-Vietnam_cậu nhanh chóng gọi món.

-"vâng"-cô cúi đầu rồi nhanh chóng rời đi.

Cậu nhìn cô rời đi rồi liền thở dài, cậu thực sự rất lúng khi mọi người cứ nhìn cậu rồi lôi máy ra chụp rồi quay cậu.

Cậu kéo áo của Việt Hòa lại, anh thấy vẻ mặt của cậu như muốn nói thứ gì đó với anh, anh liền cúi đầu xuống nghe xem cậu muốn nói gì.

-"anh ơi tại sao mọi người cứ nhìn mình vậy"-Vietnam_cậu thì thầm có chút thắc mắc hỏi anh.

-"hả?

Giờ này mày mới để ý sao?

Mày không nhớ rằng nhà mình đang cai vị cả một đất nước hả?

Tất nhiên là mọi người sẽ thấy bất ngờ khi mày với tạo đi ăn ở cái quán như thế này rồi, đây là điều tao đã cố nói với mày từ trước rồi"-Viethoa_anh giải thích cho cậu.

-"bé cái mồm thôi anh"-Vietnam_cậu bắt đầu lúng túng khi nghe như thế cậu sợ mọi người xung quanh sẽ nghe thấy mất.

-"mày lo cái gì, chúng ta đều là những người cai trị đất nước sao mày cứ phải sợ"-Viethoa_anh tỏ thái độ khó chịu khi thấy cậu ngại ngùng như thế.

-"không chỉ là...em...có chút lo sợ thôi"-Vietnam_cậu thể hiện rõ sự lo lắng trong cậu.

-"được rồi nếu mày thấy thế thì ăn nhanh lên, tao nghe thấy có người vừa gọi cho cánh báo chí đấy"-Viethoa_anh mở giọng nhắc nhở cậu.

Vừa dứt hết câu thì đồ ăn đã được dọn lên bàn, cậu chỉ nhìn đĩa cơm tấm của cậu một cách ái ngại.

-"chị có phiền khi bây giờ gói chúng lại hộ em không, bây chúng em đang có việc gấp"-Vietnam_cậu lộ rõ vẻ ngại ngùng khi nói thế với chị chủ quán.

-"được rồi tôi sẽ gói chúng lại cho hai ngài"-chị ấy lại cầm hai đĩa thức ăn cũ kia đem vào.

Cậu với anh liền đứng dậy chuẩn bị rời đi thì mọi người trong quán lúc này dần đi lại chỗ hai người tỏ vẻ phấn khích mà hỏi thăm.

-"a!

Ngài có thể bắt tay với tôi không ạ!!!"

-

-"ngài có thể cho tôi chụp một tấm không!!"

-

-"liệu ngài có thể cho tôi xin chữ kí không ạ!!!"

-

Mọi người cứ thế mà vây xung quanh cậu mà không hề để ý đến anh đang tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

-"à đồ ăn mang về của hai ngài đây ạ"-chị Liên mang đồ ăn ra đưa cho anh.

-"được rồi cảm ơn cô"-Viethoa_anh nhận lấy rồi cũng nhanh chóng đưa tiền cho cô.

Anh cầm lấy túi đồ ăn mà đi ra chỗ cậu đang bị vây quanh bởi rất nhiều người, không một chút chần chừ mà một mạch cầm tay cậu rồi bắt đầu kéo cậu chạy ra khỏi quán đồ ăn đang náo loạn kia, cậu không hiểu chuyện gì nhưng vẫn chạy theo anh.

-" trời ơi!

Cảm ơn anh đã giúp em thoát ra, nếu không biết em sẽ ở đấy đến bao giờ nữa!!"

-Vietnam_cậu cảm ơn vừa vội chạy theo anh.

-"chưa đến lúc vui mừng đâu, họ vẫn còn đuổi theo kia kìa!!!"

-anh trả lời lại cậu.

Hai người cứ thế kéo nhau mà chạy trốn, không màng mọi chuyện đằng sau hay phía trước cứ thế mà tiếp tục chạy mãi như một cặp đôi đang kéo nhau đi trốn.

--------------

1324 từ

7/9/2022
 
[Countryhumans](Allvietnam)Bước Chân Vào Thế Giới Mới...
chương 11:Việt Hoà 2


Anh với cậu cứ thế mà chạy đi đến khi nào mà cậu quay lại mà không thấy ai chạy theo nữa thì cậu mới kêu anh dừng lại, anh kéo cậu vào một con hẻm nhỏ khuất bóng người, rồi bắt đầu thở hồng hộc

-"đáng lẽ...trước khi...hộc...ra ngoài em nên...ha...mang đồ để giấu thân phận khi ra ngoài"-Vietnam_cậu vừa thở hồng hộc vừa nói với anh.

Khi cậu vẫn đang chống chân khụy xuống mệt mỏi thì một cái nón cứ thế mà được đội lên đầu cậu, cậu bất ngờ mà ngẩng mặt lên, cậu thấy anh cũng đội một cái nón trên đầu từ lúc nào.

-"biết thế thì lần sau ra ngoài mày nên nhớ chuẩn bị đồ nhiều hơn đi"-Viethoa_anh cứ thế mà mở giọng trách móc cậu.

-"cảm ơn anh"-Vietnam_cậu cũng chỉ biết cảm ơn anh.

-"có lẽ chúng ta đi ra được rồi, tao cũng mang theo đồ ăn rồi, tao cũng chẳng muốn ăn đồ ăn trong cái hẻm bốc mùi này đâu"-Viethoa_anh vừa nói vừa cầm túi thức ăn kia đi ra ngoài.

Cậu thấy thế cũng nhanh chóng đi theo anh bước ra ngoài, cả hai cứ thế mà buớc đi đến một chiếc ghế đá trên vỉa hè gần đấy, anh cứ thế mà ngồi phịch xuống chiếc ghế đá, còn cậu phủi phủi chiếc ghế đá kia rồi mới ngồi xuống bên cạnh anh.

-"bộ mày còn phải làm màu nữa hả?"

-Viethoa_anh tỏ ra khó chịu khi thấy hành động của cậu.

-"không, em chỉ là muốn phủi chút bụi trên ghế thôi mà"-Vietnam_cậu cũng chỉ nhẹ nhàng giải thích cho anh.

Anh nghe thấy vậy cũng chỉ tặc lưỡi cho qua chuyện, mang hộp cơm kia đặt bên cạnh cho cậu, cậu cũng nhận lấy rồi cảm ơn anh

Cậu cũng mở hộp cơm ra rồi bắt đầu ăn, hưởng thụ từng làn gió thổi qua mặt nhìn những đứa trẻ đang vui đùa trước mặt cậu, cảm giác thật là yên bình, nghĩ lại thì trước kia cậu đã quá bận rộn để nhìn lại người dân của cậu mà liên tục cắm mặt vào công việc ở nước ngoài nền giờ nhìn lại những con người trước mặt này làm cậu có chút hối hận, nên giờ cậu sẽ cố gắng hưởng thụ hết cuộc sống của cậu ở nơi này điều này sẽ không khiến cậu hối hận, cậu quay sang nhìn người đang ngồi chung với cậu, chăm chăm nhìn vào gương mặt của Việt Hoà, anh không biết cậu đang nhìn anh, nên cứ đưa đồ ăn lên cho vào miệng không để ý.

Cậu nheo mắt nhìn kĩ vào mặt anh, nếu nhìn kĩ thì thấy anh cũng đẹp trai đấy nhưng không bằng cậu đâu, nếu như anh không phải người cọc tính hay nói nhiều thì sự đẹp trai này của anh sẽ được vận dụng được nhiều hơn, nhìn thử mà xem cậu chẳng biết miêu tả thế nào cho hợp lí nhưng gương mặt của anh thực sự có vẻ đẹp cứ sự lạnh lùng giống mấy tổng tài trong mấy bộ ngôn tình.

-"đẹp trai mà lại cọc"-Vietnam_cậu lẩm bẩm.

-"hả?

Mày vừa nói gì à"-VietHoa_anh quay sang hỏi cậu khi nghe thấy cậu lẩm bẩm gì đó.

Cậu cũng chỉ lắc đầu mà quay mặt đi mà lại tiếp tục đưa đồ ăn lên miệng.

Xét kĩ lại thì lí do tại sao cậu ở đây thì cậu lại không biết, nhưng theo con đường trước mặt của cậu là phải làm hoà với gia đình trước và đối tượng hiện tại của cậu là Việt Hoà, cái tên cọc tính coi America là tất cả này thì cậu không chắc nên làm như thế nào, nhưng trước mắt cứ nên xây dựng hình ảnh đẹp với anh ấy, và thới điểm thích hợp nhất là ngày hôm nay.

-"Việt Hoà"-Vietnam_cậu bất ngờ gọi tên anh.

Anh đưa mắt nhìn cậu, lông mày có chút nhướm lên, miệng vẫn còn nhai thức ăn không ngừng, cậu nhìn cũng chỉ biết đổ mồ hôi mà vẫn phải giữ nguyên gương mặt nghiêm nghị nhìn anh.

-"anh có muốn đi chơi với em không?"

-Vietnan_cậu nhẹ hỏi anh.

Gương mặt anh hiện lên sự bất ngờ mà nuốt nhanh thức ăn trong miệng, anh liền nhìn thẳng vào cậu với sự bất ngờ không thể dấu nổi trên gương mặt của anh.

-"what the fuck?!!

Tao tưởng mày là đứa ghét việc đi chơi lắm??!

Mày là cái đứa rất ghét việc đi xa khỏi nhà đấy!

Tao biết là ngoài ở trường với mấy khu gần nhà ra tao chưa thấy mày đi đâu cả, cái việc mày mời tao đi chơi đã đủ để tao bất ngờ rồi!!!"

-Viethoa_anh hét lên mà nói một tràng lia lịa vào mặt cậu.

Gương mặt cậu dường như cũng đơ ra, ôi trời cậu không ngờ rằng vấn đề của thân chủ ở thế giới này lại nghiêm trọng đến mức này, cậu quay mặt đi, rõ ràng cậu chưa ngờ đến vấn đề này, việc này cũng khiến cậu hoang mang, nhưng cậu cũng đã có cách giải quyết, chưa có chuyện gì mà cậu chưa giải quyết được cả.

-"vậy anh không muốn đi chơi với em sao?"

-Vietnam_cậu quay ra đặt nhẹ tay lên tay của anh mà hỏi.

Anh khựng lại ngay khi thấy cánh tay cậu đặt lên tay anh, anh nhanh chóng trở nên rối bời mà hất tay cậu ra, gương mặt anh thể hiện sự lúng túng.

-"h...hả?

Ai nói là tao...không muốn đi chơi với mày chứ"-giọng anh dần dần nhỏ lại như đang xấu hổ.

Cậu nhìn thấy biểu hiện của anh thì liền nở ngay nụ cười trên môi mang theo ý thỏa mãn, dính rồi!

Một bước tiến của kế hoạch đã thành công.

Cậu nhanh chóng nhấc cả cơ thể cậu nhảy ra khỏi chiếc ghế.

-"vậy chúng ta đi chơi đi!

Em muốn đến trung tâm mua sắm đầu tiên"-Vietnam_cậu hớn hở nói với anh, suy nghĩ đến những điều vui vẻ sẽ xảy ra sắp tới.

-"này!

Từ bao giờ mày có quyền quyết định vậy!!"

-Viethoa_anh tỏ ra bất ngờ khi thấy hành động của cậu, rõ rằng là anh mời cậu đi, anh là người chủ động, anh còn thậm chí suy nghĩ lần lượt những nơi sẽ đi ngay trong đầu, thế mà cậu lại tự tiện nói nơi muốn đi trước mặt anh.

-"nhanh lên!

Em còn muốn đi nhiều nơi lắm!!

Ngày thì có hạn nhanh lên anh, em còn muốn ăn kem nữa"-Vietnam_cậu cười tươi kéo tay anh đứng dậy, miệng vẫn hối hả thúc dục anh.

-"nhưng mày chưa ăn xong mà!"

-Viethoa_anh bị cậu kéo dậy, cũng vội vã mà đứng dậy theo, cầm hộp cơm rỗng của anh mà vứt vội vào thùng rác.

-"em còn muốn đi xem đồ nữa!!"

-Vietnam_cậu vẫn cầm lấy bàn tay của anh mà cố kéo đi.

-"bộ mày có phải học sinh cấp 3 không vậy"-Viethoa_anh tỏ vẻ bất lực với cậu, nhưng cũng chẳng từ chối lực kéo cứ thế đi theo cậu.

Anh bất chợt nở nụ cười nhẹ, nó là một nụ cười hạnh phúc, chẳng hiểu sao anh lại thấy giây phút này bình yên, nhẹ nhàng đến lạ kì, tại sao anh lại cảm thấy con người nhỏ nhắn trước mắt thật...thật lộng lẫy, với nụ tươi trên môi, đôi mắt híp lại đầy ý cười, cơ thể nhỏ nhắn, bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay anh, những thứ này từ cậu đều được anh nhìn trọn trong ánh mắt mình, con người trước mặt đây rõ ràng là một người nhẹ nhàng dịu dàng, gương mặt vui vẻ vô tư âu lo kia nhìn là biết, cũng là một con người tốt bụng dịu dàng...ấy vậy mà tại sao trước kia, anh lại từng ghét cay ghét đắng con người này.

Anh cứ thế để cậu kéo mình đi, đứng trước cửa trung tâm thương mại còn chẳng để anh suy nghĩ, cậu cứ thế kéo anh thẳng vào trong mà chẳng cần suy nghĩ gì, cậu nhanh chóng kéo anh đến các quầy hàng.

-"Việt Hoà!

Em muốn mua thử cái này"-Vietnam_cậu chỉ tay vào những món ăn vặt ngon miệng được trưng trên quầy hàng.

-"mày vừa ăn xong mà"-Viethoa_dù anh nói là vậy nhưng tay vẫn để những món đồ cậu vừa chỉ vào trong giỏ hàng.

-"Viêt Hoà anh xem kìa!

Trông bộ máy chơi game kia ngầu ghê"-Vietnam_gương mặt ngưỡng mộ cậu nhìn về chiếc máy chơi game nhìn xin xò đằng kia.

-"phòng tao có đầy, cứ sang mà lấy"-Viethoa_anh chán nản nhìn vào bộ trò chơi điện tử như đã thấy nó quá nhiều, tay vẫn cầm bộ trò chơi bỏ vào trong giỏ.

-"Việt Hoà, em mua cái kia được không"-Vietnam.

-"nhà có mà"-Viethoa.

-"Việt Hoà!

Anh nhìn kìa nhìn nó dễ thương nhỉ?"

-Vietnam.

-"chỉ có mình mày thấy thế thôi"-Viethoa.

-"Việt Hoà, cái áo này hợp với anh lắm đấy!"

-Vietnam.

-"chỉ có mày mới thích mấy cái áo kiểu thế thôi"-Viethoa.

-"Việt Hoà, Việt Hoà!

Việt Hoà!

Việt Hoà!"

-Vietnam

Những câu nói không ngừng phát ra từ miệng của cậu, liên tục gọi tên anh, anh cũng chẳng khó chịu mà vẫn để cậu dẫn anh đi từ nói này đến nơi khác, từ bao giờ trên tay anh toàn những chiếc túi lớn đầy màu sắc, giờ trời cũng đã dần tối, cậu cuối cùng cũng chịu dừng việc đi chơi lại mà chịu dừng chân mà ngồi tạm lên chiếc lan can chắn giữa một con phố và khu vui chơi.

-"đáng lẽ ra em nên chọn vị khác, vị này không ngon lắm"-Vietnam_cậu cắn nhẹ vào que kem trên tay.

-"đấy là mày chọn mà"-Viethoa_anh gặm chiếc que còn thừa lại từ que kem ban đầu đến mức nó đã trở nên biến dạng.

-"dù sao cũng đã mua rồi, cũng phải ăn hết thôi"-Vietnam_cậu ra vẻ cam chịu mà cố gắng ăn nhanh chiếc kem trên tay.

Anh thấy thế cũng chẳng nói thêm gì, nhìn vào những chiếc túi được để dưới chân, chẳng biết có phải khen cậu có mắt nhìn đồ hay không chứ chẳng hiểu sao cậu có thể chọn nhiều đồ như vậy, cũng chỉ toàn là đồ ăn.

Anh đưa mắt nhìn lên con đường phía trước trời đã ngả tối, mọi người như có thời gian rảnh mà ra ngoài nhiều hơn, đa phần toàn những cặp đôi đi với nhau.

Anh đột nhiên giật mình mà nhổ cái que ra khỏi miệng, chẳng phải anh với cậu giống như đang đi hẹn hò hay sao?

Nghĩ đến đây mặt anh trở nên nhăn nhó.

Cậu thấy anh bất chợt nhổ que gỗ ra khỏi miệng như hắt xì làm cậu giật mình.

-"có gì sao anh?"

-Vietnam_cậu có chút lo lắng hỏi anh.

Anh quay ra nhìn cậu, mặt anh có chút ửng đỏ, đôi lông mày nhăn lại tỏ vẻ khó chịu.

-"không phải chuyện của mày..."

-Viethoa_anh nói lại với cậu, không muốn cậu quá quan tâm đến anh.

-"chắc là vừa rồi do anh ăn kem, hay chúng ta về nhé...trời cũng bắt đầu trở lạnh rồi"-Vietnam_cậu ăn nốt miếng kem cuối để nhanh chóng cùng anh về.

Anh nhìn cậu, ở ngay mép miệng cậu vẫn còn lại vết kem lưu đọng lại, anh nhìn mà đánh giá, ăn như lần đầu được thử ăn kem ấy.

Anh đưa tay lại gần mặt cậu, dùng ngón tay mà lau đi vết kem còn sót lại, cậu thấy anh đưa tay lại gần, còn đưa tay sờ má cậu làm cậu bất ngờ.

-"ăn uống bất lịch sự quá đấy, bộ mày là trẻ con hay sao vậy"-Viethoa_anh quở trách cậu, tay còn véo mạnh má cậu.

-"ahh!

Em sao biết được, anh nói em cũng được mà, em tự lau được"-Vietnam_cậu cam chịu mà cứ để anh véo má cậu.

Anh cứ chăm chăm mà nhìn cậu, đứa em trai này của anh tại sao trước đây anh lại ghét nó đến thế, anh bất chợt dừng lại hành động với cậu, lí do anh theo Ame là gì?

Tại sao anh lại ghét cậu?

Anh biết vì tiền cũng chỉ là một tấm bình phong, nhưng lí do chính anh vốn đã quên từ lâu.

Nhưng khi nhìn lại vào gương mặt của cậu, như đoạn suy nghĩ cũ được khôi phục lại, lí do anh theo Ame, và cách suy nghĩ của anh dần thay đổi theo thời gian.

Anh theo Ame cũng chỉ vì cậu, anh muốn cho cậu những lợi ích tốt đẹp nhất, vốn dĩ anh theo Ame cũng chỉ vì lí do đấy, vì để lo cho cậu, anh làm tất cả là vì cậu, vì chỉ để bảo vệ nụ cười của cậu, đấy là lí do chính mà anh theo tên Ame...vậy cớ sao anh lại dễ dàng quên đi như vậy, anh lại còn trở nên ghét cậu, anh còn chẳng nhớ nổi lí do rõ ràng là gì, liệu có phải là hậu quả khi tại anh theo Ame.

Anh vẫn đưa mắt nhìn cậu, người con trai này trước mặt anh, rõ ràng là một người vô tội, chẳng có lí do gì để ghét cả, con người này đã chịu đủ thiệt thòi mà vẫn sẵn sàng đón nhận con người như anh, vậy mà anh còn gián tiếp cố gắng khiến cậu biết mất, rõ ràng anh là một tên ngốc, thiếu suy nghĩ đến mức đã suýt giết người anh yêu nhất...nhưng giờ anh đã nhớ ra hết tất cả, quãng thời gian còn lại của anh sẽ dành tất cả cho cậu, ghim sâu vào trong trí nhớ anh rằng đối với anh cậu là tất cả, phải bảo vệ cậu bằng mọi giá.

-"Việt Hoà...Việt Hoà, Việt Hoà!"

-Vietnam_cậu lớn tiếng gọi tên anh, khi thấy anh đột nhiên đơ ra mà không trả lời lại cậu.

-"Việt Hoà!"

-Vietnam_cậu kêu anh một lần nữa, cậu còn dùng tay lay người anh.

-"h...hả?!"

-Viethoa_anh như quay lại hiện thực, trơ mắt mà nhìn cậu.

-"này anh làm em lo đấy, tự dưng im lặng làm em lo gần chết"-Vietnam_cậu quở trách anh.

Anh vẫn trơ mắt lên nhìn cậu, phải mất một lúc lâu anh mới nhận ra rằng anh đã thất thần một lúc.

-"em còn tưởng anh vừa thấy một chị gái xinh đẹp nào đó cơ, đến mức anh thất thần luôn cơ mà"-Vietnam_cậu cười mà trêu chọc anh, tay còn liên tục vỗ vỗ vào vai anh như người bạn cố tỏ ra thấu hiểu anh.

-"thằng nhóc này!"

-anh tức giận, cũng chẳng dám đánh cậu.

Anh cay cú mà cầm lấy chiếc mũ của cậu mà kéo xuống, che mất đi hết tầm nhìn của cậu, cậu bị tấn công bất ngờ không kịp phản ứng lại, bất ngờ mà cậu mất đà, cả người cậu ngả ra đằng sau, tay cậu vội vàng bám lấy áo anh.

Anh còn chưa kịp hả hê sau khi trả được cục tức mà liền bị cậu nắm áo, dùng sức nặng của cậu mà kéo anh xuống ngã cùng cậu, anh không ngờ đến chuyện này cứ thế mất đà mà cả người cứ thế bị cậu kéo ngã xuống.

Cả hai người cứ thế mà ngã xuống cùng nhau, tay anh trước khi ngã còn cố gắng đỡ lấy đầu cậu, mặt anh chỉ biết nhăn nhó sau cú ngã.

-"cái thằng này, mắc gì ngã mà còn phải kéo theo anh mày nữa!!!"

-Viethoa_anh tức giận mà quát lớn trách móc cậu.

-"hahaha"-Vietnam_cậu đột nhiên cất giọng cười lớn.

-"tao ngã đau gần chết mà mày còn cười được à?!!!"

-Viethoa_anh tức tối, tiếng cười của cậu như trêu ngươi anh.

-"haha...ôi trời...em tưởng anh sẽ đỡ được em...thế mà anh lại ngã cùng em hahaha"-Vietnam_cậu vừa nói vừa cố nén giọng cười lại.

-"pff...chỉ là do anh mày bất ngờ thôi"-Viethoa_anh bất giác nén lại giọng cười.

-"chứ không phải anh lại nhìn thấy chị gái nào nên không kịp đỡ em à?!!"

-Vietnam_cậu vẫn không chừa mà vẫn tiếp tục trêu chọc anh.

-"hahahaha"-Viethoa_anh bật cười lớn vì trò đùa của cậu.

Cậu bất ngờ, ngơ ngác một lúc khi nghe được giọng cười của anh, hiếm khi mới thấy gương mặt hạnh phúc của anh lúc này, cậu cũng nở lên một nụ cười, cuối cùng cậu cũng chiếm được cảm tình của anh rồi.

-"pf...trò đùa hay đấy....nhưng hết giờ lang thang rồi, chúng ta nên về thôi"-Viethoa_anh ngồi dậy quay lại nhìn cậu.

-"nếu có cơ hội, anh có muốn đi chơi với em nữa không?"

-Vietnam_cậu bất chợt hỏi anh.

Anh nhẹ nhàng đứng dậy, không vội trả lời, như đang suy nghĩ câu trả lời cho câu hỏi của cậu, anh đưa tay ra như muốn ngỏ ý kéo cậu dậy.

-"bất cứ khi nào mày muốn đi đâu thì cứ gọi tao"-Viethoa_anh nắm lấy bàn tay cậu mà kéo lên, câu trả lời có vẻ đơn giản nhưng lại mang cho cậu cảm giác hạnh phúc lạ thường.

-"vâng!"

-Vietnam_cậu vui vẻ mà đáp lại anh.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Anh nhẹ nhàng mở cửa nhà, không muốn đánh thức người đang say giấc nồng trên lưng anh, chỉ là do đi chơi nhiều quá mà cậu mệt mỏi cứ thế đánh một giấc mà chẳng thèm để ý xung quanh, rõ ràng lúc trước vẫn đang nói chuyện thế mà nói đúng câu 'em muốn đi ngủ' thế mà lúc sau cậu lăn ra ngủ thật, anh cũng chẳng dám đánh thức cậu, thế là anh chỉ biết bất lực cứ thế mà phải vác cậu trên lưng mà đi về.

Anh cứ thế bước vào trong nhà, cũng nhẹ nhàng đóng cửa lại.

-"mày và em ấy đã đi đâu mà giờ này mới về"-MatTran_anh như đã đứng ở đây đã lâu chỉ để đợi ai đó về.

Việt Hoà quay sang nhìn Mặt Trận, đôi mắt mang theo sự sắc lạnh nhìn Mặt Trận.

-"chẳng liên quan đến mày..."

-Viethoa_anh ném cho Mặt Trận một cậu cứ thế mà quay lưng đi, chẳng còn thèm quan tâm đến người đằng sau.

-"Việt Hoà!

Mày đã làm gì em ấy!"

-MatTran_anh như mất đi sự kiên nhẫn mà lớn giọng hơn.

-"đéo phải chuyện của mày!!"

-Viethoa_anh cũng chẳng phải người biết giữ kiên nhẫn, anh cũng quay lại hét lên với Mặt Trận.

-"hm..."

-Vietnam_cậu như nghe được giọng nói lớn mà gần như sắp thức.

Việt Hoà nghe thấy tiếng của cậu thì cũng liền dừng lại, quay lưng đi nhưng cũng không quên quay sang nhìn Mặt Trận.

-"truyện này cứ để nói sau, dù sao cũng chẳng liên quan đến mày..."

-Viethoa_anh quay đầu lại mặc kệ để Mặt Trận đứng bất động ở đấy.

Anh đưa cậu vào phòng, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường không muốn để cậu thức dậy, dù sao sau chuyến đi chơi này anh đã thay đổi rất nhiều, từ suy nghĩ cũng có thể đến cả hành động, tất cả là cậu cũng đã khiến anh biết anh từng ngu ngốc đến mức nào.

Anh kéo chăn lên đắp cho cậu, nhìn cậu một lúc lâu, anh dùng sự ôn nhu mà hôn lên trán cậu.

Anh sau đó nhanh chóng đứng lên, bước ra khỏi phòng của cậu mà đóng cửa lại, Mặt Trận đã đứng ở trước phòng chờ anh bước ra.

-"có việc đéo gì thì nói mẹ ra đi..."

-Viethoa.

----------------------

3368 từ

Tôi cố ra chap đúng ngày 30/4 cho các cô này, dù sao cũng là ngày lễ chúc mừng ngày 30/4-1/5 và chúc các cô có những điểm thi tốt như mong muốn nhé=))))
 
Back
Top Bottom