Cập nhật mới

Khác [Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
198706858-256-k728237.jpg

[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
Tác giả: LongNguyen344555
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện
Ở thế giơi của này mọi người đều có phép thuật, mỗi ngươi sở hữu trong mình một con vật.

Nghĩa là nữa người nửa thú.

Thời xưa có 1 cuộc chiến tranh giữa cái thiện và cái ác.

Những kẽ xấu họ muốn thao túng con người ép họ làm nô lệ, họ cho rằng con người là những thứ hạ đẳng.

Còn phe tốt chỉ muốn hoà bình và sống cùng con người.

Cuối cùng phe tốt thắng và phe ác bắt buột phải hoàn thành giao kèo là sống hoà thuận với con người.

À họ được gọi là phanga hay còn gọi là người lai.



vietnam×all​
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
1 giới thiệu


Có một bé gái với nước da màu đỏ và ngôi sao vàng nổi bật ở giữa, vân cô ấy là Viêt Nam.

Năm nây cô ấy tròn 6 tuổi, cô có hai người anh là Ba Que và Việt Cộng tầm 8 t.

Một hôm cả ba rủ nhau đi chơi, trong lúc chơi thằng Ba Que lấy cây que chọc đít thằng Cộng. khiến anh vừa thốn vừa tức mà rược thằng que.

Cộng: ĐM thằng mất dạy, đứng lại.

Que: đéo đứng, thì sao nèo.

Cộng: Máaaaaaa mày! thằng chó!

Họ lo rượt nhau mà quên mất đứa em gái bé bỏng.

Trong lúc Nam ta đang chơi thì thấy 1 con mèo đang đứng giửa đường ( do chơi gần đường nhựa) thì có 1 chiếc xe đang lao đến( e hèm, thời hiện đại nha) sắp tông bé mèo do VN rất yêu mèo nên đã lao đến và cứu nó

Cộng: VN ko !!!!

Que: đừng lao vào đó!!!

Bùm! con mèo còn sống.

Nhưng....

Nam thì ko, máu chảy ra đường, khung cảnh lúc này rất đâu thương.

Cộng vừa khóc vừa thì lay VN, Que thì tìm sự trợ giúp.

.

.

.

.

.

.

.

...Cô đã ko qua khỏi.

Mọi người đã rất đau buồn và sốc, một gái xinh đẹp, tốt bụng và dể mến đã ko còn.

Ở 1 nơi nèo đó:

Nam: mình đng ở đâu đây

....: cậu tỉnh rồi à ?

Nam: cậu là ai ?

Ak: tôi xinh tự giớ thiệu tôi là thiên thần của sự sống, cậu cứa gọi tôi là Ak và đây là thiên đàn.

Nam: gì c...ơ ! tôi chết rồi ư.

Ak: đúng.

Nam: ko thể nào.

Ak:và chính vì thế nên tôi mới ở đây để giúp cậu.

🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀

Tui dốt CHÍNH TẢ lắm mong mọi người thông cảm.

Truyện này là thể loại vừa đam mỉ vừa uhhhh trai gái yêu nhau ko bt nói sao😅😅😅😅
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
2. lời nguyền


Tiếp nào

🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀

-Việt Nam: ý cậu là sao!

-Ak: tôi đã thương lượng với thần chết và ông ấy đã đồng ý cho tôi có thể hồi sinh cậu.

-Việt Nam: t...thật ư ( mặt vui sướng)

-Ak: nhưng.....

-Việt Nam: sao vậy?

-Ak: cậu phải trả giá cho sự sống của cậu là một lời nguyền.

( Tui sẻ viết tắc chử Việt Nam ok)

- VN: lời nguyền ư.

Nhưng là gì.

-Ak: đó là cậu sẻ biến thành con trai.

-VN: conn trai ư.

Không thể nào! ( Sốc)

-Ak: nhưng, may cho cậu là thần chết nợ tôi một số tiền khá lớn hôm cá cược mà chưa trả, nên tôi đã có 1 cuộc giao kèo với ông ấy rằng ông ko phải trả tiền mà thay vào đó là giảm lời nguyền xuống.

-VN: vậy...

Còn lời nguyền

-Ak: à, thay vì cậu biến thành con trai mãi mãi, thì cậu sẻ được giảm xuống chỉ còn 7 tháng Trong 1 năm thôi.

Còn 5 tháng còn lại tức cậu sẻ trở về hình dạng con gái chúng sẻ rơi vào các mùa như:

- Xuân là 2 thág đầu làm con gái.

Còn những mùa sau, mỗi mùa cậu chỉ có 1 tháng thôi, biến vào đầu mùa nha.

Vậy, cậu đã nhớ chưa

-VN: be like ( WT phở ) vẩn còn bị sốc

-AK: uhhhh, Này!

-VN: hả......À tôi nhớ rồi.

Vậy tôi trở về được chưa.

-Ak: à song rồi.

Nói song Ak búng tay một phát.

VN đã trở về thế giới thật.

Nhưng có gì đó ko ổn.

-VN: mình đang ở đâu đay, sao mà tối thế này.

Nói song cô nghe thấy tiếng kèn đám ma vang lên.

-VN: chợt nhận ra mình đag ở trong QUANG TÀI.

CÁC BẠN CẦN ĐỌC PHẦN BÊN DƯỚI VÌ RẤT CẦN THIẾT.

🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀🥀

Mình chưa kết đâu

Mình quên nói với các thím là VN ta là hồ li 9 đuôi nha, Việt có khả năng biến thành con ngươi mà ko một manga nào có được ( nếu các bạn ko bt manga là gì thì mình có phần giới thiệu ngoài truyện ấy.

Quay lại VN cô là 1 loài cực hiếm với 4 sức mạnh khác nhau, do thấy phiền vì mọi người cứ bu quanh mình nên cô đã giã làm con người chỉ có gia đình cô mới biết.
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
3.trở lại


Cô nhận ra là mình đang ở trong quang tài nên đã dùng sức mạnh của mình để phá hủy nắp quang tài.

( Rip QT )

- VN ngồi dậy: mặt be like (ĐM tao chưa chết mà chúng mày đã chôn tao rồi ), này tôi chưa chết mà, hên là mình quay lại kịp ko là bị chôn rồi.

-Mọi người: VIỆT NAM!!!! em còn sống ư.

Nói xong mọi người chạy đến ôm lấy VN khóc nức nở.

-Cộng: VN anh nhớ em quá ( ôm VN + khóc ) anh tưởng sẽ ko gặp lại em nửa chứ.

-Que: anh xin lỗi vì đã bỏ em ở lại đó, anh thật sư rất xin lỗi em.

Tất cả là tại anh.

-VN: thôi nào mọi người, em sống lại rồi mà.

Với lại ko phải lổi của hai anh đâu.

- Nhưng sao em có thể sống lại được cơ chứ.

Tụi anh đã thấy em...

-VN: àaaaaa.

Em được một thiên thần giúp đở.

Nhưng......

-Que: sao vậy.

-Em bị dính phải một lời nguyền là ( như ở phần 2 im lười ).

-Cộng: ra là vậy.

Mà nảy giờ mới để ý em ko có tóc ( con trai ở chổ mk ko có tóc chỉ có con gái thôi ) em đang là con trai ư?

-VN: đúng

Que: mà sao khuôn mặt và người em khá giống con gái vậy mà cute nửa chứ.

-VN: ý anh là sao, mà thôi bây giờ em muốn về phòng nghỉ em thấy mệt quá.

Nghe vậy hai ông anh dải táng hết mọi người.

Đến khi mọi người đi hết thì có 1 người bước ra và đến gần VN.

Cậu cảm thấy có người nên quay lại.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Đó là CuBa.

-VN: Cuba là cậu sa....

Chưa nói song Cuba ôm chặt cậu và những giọt nước mắt tuôn ra.

-Cuba: tt...ớ tưởng híc cậu đã .....đi rồi chứ híc.

-VN: thôi nào Cuba nín đi, tớ chưa chết.

Tớ vẩn còn sống mà.

Cậu đâu phải là kẻ yếu đuối đâu chứ?

Đúng ko.

-Cuba:......

-Cuba: tớ.....tớ.

-VN: sao vậy Cuba

( Vẩn còn ôm nha mọi người )

-Cuba: ( trời ơi mi.....mình đang ôm VN, ngại quá ).

Nhưng cậu vẩn muống ôm ( vợ ) nửa cơ.

Bỗng có 1 tiếng hét vang lên.

Mẹ ( Cuba ): Cuba con đâu rồi!

-VN: um..Cuba mẹ đang gọi cậu kìa.

-Cuba: ( chợt thức tỉnh sau cơn phê ) h...hả à đúng rồi.

Thôi tạm biệt cậu nha Nam.

-VN: uk tạm biệc ( nở một nụ cười rất tươi ).

Làm ai đó đỏ mặt

-Cuba: đứng hình mất 5 giây.

-mẹ ( Cuba ): Cubaaaa địt mẹ mày có về ko!!!!!

-Cuba: dạ !!!

Mệt bà mẹ mình quá.

Rồi Cuba chạy đi.

Lúc này VN mới về phòng mình đánh một giấc đến sáng mai.

Sáng hôm sau để ăn mừng VN quay về hai ông anh phải dậy rất sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng thật chu đáo.

Nhưng ai ngờ người tính ko bằng trời tính hai thằng anh này lại đ*ó hợp ý nhau.

-Công: ĐM mày làm sai rồi phải bỏ cái này vào chứ!!!!!!!

-Que: ai mà bt được chứ.

-Cộng: hỏng bà mẹ nó đồ ăn rồi!!!

-Que: đụ mẹ, mày chửi thề cái con c*c, đụ nói chuyện vô văn hoá, mày coi chừng mày chết với tao nghe mày. ( Dân chơi nhìn phát bt ngay là câu nói của ai🤣🤣🤣).

-Cộng:.........

"con c*c, nói chuyện vô văn hoá nó nói mình vậy nó thì sao" ( Cộng mặt be like vô líiiiiii ).

-Cộng: Áaaaaaa mày giám.

Nói xong cả hai nhào vô đánh nhau, đánh được một lúc thì có tiếng nói từ trên tầng vang xuống.

-VN: hai anh làm gì mà ồn thế ( vừa ngáp vừa nói ) có.... cần em xuống giúp ko???

-Cả hai: KO, đừng xuống em ngủ tiếp đi, để bọn anh lo.

-VN: dạ......( Ngáp ).

Nói xong VN vô phòng ngủ tiếp.

-Cộng: được rồi, dù tao ko muốn nhưng.....tao với mày phải phải "đoàn kết" để nấu ăn.

Vì VN.

-Que: tao đồng ý, vì VN.

2 tiếng sau.

-Que: phù, cuối cùng cũng xong.

-Cộng: ừ, mệt thiệt.

Nói xong Cộng lên gọi đứa "em trai" của mình xuống nhà ăn.

-Cộng: VN ơi, dậy đi em hôm nay tụi anh nấu nhiều món em thích lắm nè.

-VN: vâng! em dậy ngay.

Nói xong VN vào nhà tắm VSCN, làm xong VN đi xuống nhà ăn.

-VN: Quao!

Mọi người làm tất cả vì em ư.

-Cộng: Đúng.

Tất cỏ là vì em đó......

Nói xong cả hai gục xuống bàn và thiếp đi vì mệt.

-VN: hi, cảm ơn hai anh nha.

Nói xong VN ngồi lên ghế ăn

-VN: Um.

Củng ngon đấy chứ.

(Tua nào.)

Ăn xong VN bắt đầu chuẩn bị đi dạo.

-VN: Em ra ngoài đi dạo tí nha.

Cả hai:.........ừ.

Nói xong VN đi ra ngoài, cô ngồi trên ghế đá ngắm những bông hoa sen tuyệt đẹp kia.VN cậu mãi ngắm mà ko biết có ai đó đang đến gần cậu.

-AK: Này Nam cậu vẩn khoẻ chứ ?

-VN: H...hả, ai vậy ( Nam quay ra xau nhìn ).

A.... thì ra là cậu à Ak, cậu đến tìm tôi có việc gì vậy.

-AK: Ùm, tôi có một món quà dành cho cậu đây, để chúc mừng cậu quay về.

-VN: Quao, món quà gì vậy ( mặt hào hứng ).

-AK: À là một con mèo với bộ lồng vàng hoe.

-VN: Trời ơi.....!!!!!!

Tôi thích lắm cảm ơn cậu.

Em dể thương quá à.

-AK: Nó ko phải mèo bình thường đâu.

-VN: Ý cậu là sao.

-AK: Tôi ko thể nói với cậu được.

Nhưng tôi sẻ để cho cậu tìm hiểu nó.

-VN: Uk, vậy à.

-AK: À mà thôi tôi có chuyện phải đi rồi, gặp cậu sau.

-VN: Uk chào cậu.

-AK: Nhớ chăm sóc tốt cho nó nhé.

Nói xong AK biến mất kèm theo một luồn sáng.

Ở một nơi nào đó.

-AK: Bà có chắc con mèo đó sẽ bảo vệ được VN chứ.

-.....: Ta ko chắc về khả năng của nó cho lắm.

Nhưng ta chắc chắn nó sẽ bảo vệ được cậu ta.

-AK: tốt!

-.....: Mà sao cậu lại quan tâm đến con bé đó thế?

Đó đâu phải tính cách của cậu.

-AK: Im đi, sao tôi phải nói cho cô chứ.

Thôi tôi đi.

Nói xong AK đóng cửa một cái Rầm

-....: Hừm, cậu vẩn thế nhỉ.

🥀🥀🥀🥀🥀🥀🌺🌺🌺🌺🌺🌺

Lần sau sẽ có một nhân vật mới đó.

Thách các bạn đoán được ai

Mà mình vừa mới đọc lại hai bài trên dở vãi nồi.

Do mình mới viết mong các bác thông cảm.😅😅😅😅
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
Tranh tui vẽ trong "ngày đầu tiên đến lớp"


-Đây nè.

Có được ko mọi người😐😐😐.

Chắc do tui là con trai nên vẽ xấu
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
4. Quá khứ tồi tệ


10 năm sau......

TẠI NƯỚC NGA.

Có một cậu trai trẻ với làn da đỏ khá giống Việt Nam nhưng đậm hơn, với biểu tượng búa liềm và thêm một ngôi sao nhỏ ở phía trên bên phải đầu, chắc các bạn cũng đoán được ai rồi đúng ko.

Đó là USSR hay còn gọi là ( Liên Xô ).

Cậu ta có một người em trai tên là Russia ( Nga ko ngố 😆 ) với ba màu sọc ngang từ trên xuống dưới là trắng, xanh dương, đỏ.

Vào chủ nhật, hôm nay cậu và em trai mình Nga dậy thật xớm để dọn, sửa soạn đồ đạc để chuẩn bị cho một chuyến đi dài sang Mĩ, để làm gì ư........, họ nhập học.

Ngôi trường đó là dành cho những country human như họ, nhưng cũng có những trường hợp ngoại lệ những người ko phải country cũng có thể vào học vì họ có điều kiện ( vẫn có sức mạnh nghe mọi người ) và tất nhiên họ phải học thật giỏi để có thể vào trường nơi mà USSR phải cố gắn lắm mới vào được.

-Mẹ ( cả hai ): Các con ơi!

Đi xuốn ăn sáng nè, nhanh ko trể chuyến bay bây giờ.

-Cả hai: Dạ!

Skip time..............

Ăn song họ bắt đầu chuyến đi đến sân bay.

USSR là người ra đầu tiển ra khỏi cửa nhưng chưa gì cậu đã đụng phải những ánh mắt ko ưa gì cậu của người được gọi là "hàng xóm".

- Hừ, mới sáng sớm ra đã hãm rồi gặp phải nó mới ghét chứ- mội ai đó.

USSR nắm bàn tay thành nấm đấm chuẩn bị lao đến người kia thì có một bàn tay kéo cậu lại.

-Nga: Thôi USSR đừng gây gỗ với họ làm gì cho mệt.

Chúng ta đi tiếp thôi.

-USSR: Ừm.

Cậu đành nhẩn nhịn mà đi tiếp.

Trên đường đi cậu liên tục đụng phải những ánh mắt khó nhìn, những lời bàn táng ko hay ho gì về cậu.

Cuối cùng cũng bắt được một chiếc tắc xi.

-Nga: Bác ơi, bác có thể đưa chúng cháu đên sân bay được ko ạ.

-Tài xế: Được, nhưng tôi chỉ chở cậu thôi còn hắn ( USSR ) thì ko được.

-Nga: V.. vì sao.

-Tài xế: Vì tôi chả ưa gì cậu ta cả.

-Nga: Được rồi cháu sẽ trả gấp 5 lần số tiềng để bác chở anh ấy được ko ( mặt khó chịu ).

-Tài xế: Hunnn....., Ta đồng ý.

Lên đi !

-USSR: Anh xin lỗi vì anh mà em......

-Nga: Ko sao đâu mà, chúng ta là anh em của nhau.

Anh đừng bận tâm ( cười buồn do thông cảm cho anh ).

( Giờ mới để ý mấy thằng này giàu vãi )

Tua nào.........

-Tài xế: Xuống nhanh!!!!

Đến nơi rồi.

Nga trả tiềng rồi bắt đầu làm thủ tục máy bay sẻ rất mệt với những ánh mắt cứ đâm thẳng vào anh trai mình.

Phải mất một lúc lâu cả hai mới được lên máy bay vì phải thuyết phục nhân viên hàng không, họ cũng rất ghét USSR!

Hệ

-

Tác giả: Vì sao ư, vậy để tôi kể cho các bác nghe một câu chuyện.

Ngày xưa khi chiến tranh giữa thiện và ác vẫn đang xảy ra, mỗi phe đều có cho mình một thủ lỉnh.

Thủ lỉnh của phe thiện là một người rất tốt bụng, chính trực, khiêm tốn, luôn giúp đỡ mọi người và các đất nước khác,ông ko bao giờ đầu hàng trước kẻ thù dù mình có yếu thế.

Ông ta là một giống rồng đỏ khá hiếm.

Còn thủ lĩnh của phe ác hắn ta trái ngược lại hoàn toàn, hắn thích giết chóc để làm thú vui, muốn chiếm cả thế giới, độc ác, tàng bạo, hắng như một con quỷ khiến mọi người phải sợ hãi.

Hắn thuột giống rồng hắc ám khá hiếm.

Nhưng cả hai đều có một điểm chung là yêu một cô gái, đúng cô ấy rất xinh đẹp và dịu dàng.

Cô cũng yêu hai bọn họ nhưng ko biết chọn ai.

Cuối cùng thì..............cũng bị mất trinh bởi..........................................................................cả hai 🙂

Nhưng cái gì cũng phải đến, cả hai thủ lỉnh họ đã có một cuộc đối đầu với nhau họ đánh đấu rất quyết liệt và vâng thủ lỉnh của phe ác hắn đã chết nhưng tuy người còn lại thắng thung do mất máu khá nhiều và ko thể cứu kịp nên......ông ấy đã ra đi.

Cùng lúc đó "người tình" của họ cũng đã mang thai nhưng ko rõ là cốt nhục của ai.

Skip time...........

Cuối cùng bà đã hạ sinh ko chỉ một mà là hai đứa trẻ, chắc các bạn cũng biết đó là ai nhỉ?

Một người mang dòng máu của kẻ ác, một người mang dòng máu của người tốt.

Yep!!!

USSR dòng máu rồng hắc ám, Russia dòng máu rồng đỏ.

Có rất nhiều người khuyên bà là hãy " giết" USSR đi và chỉ để lại Russia thôi.

Nhưng bà đã ko làm vậy, bà cương giữ lại đứa trẻ

Đối với bà ai cũng cậu cũng là một sinh linh cũng đáng được sống như ngững người khác.

Vậy là cậu sống với mẹ và em trai mình nhưng cậu ko có một cuộc sống hạnh phúc cho lắm vì cậu luôn bị khinh bỉ, ko ai muốn chơi với cậu, cậu cô đơn lắm nhưng cũng có những người thân luôn ở bên cạnh cậu động viên cậu nhất là Russia.

🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸

Hết.

Sorry vì đăng trể.
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
5. Vì sao?


LƯU Ý

Truyện này có vài đặc điểm giống với một truyện của bạn nào đó mà mk đã đọc rất lâu rồi nhưng ko tìm lại được nửa nên ko thể xin phép tác giả mượn truyện đươc cho mk xinh lỗi người ....... nha.

Quay lại với hiện tại nào mọi người 🙂

À quên tui sẽ thay đổi cách viết.

Cho nó rỏ hơn ấy mà.

Chắc vậy. 🙂

🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺

Họ bắt đầu chuyến bay đến Mĩ, trên máy bay các hành khách gần đó liên tục than vản muốn đổi chổ ngồi vì ko muốn nhìn thấy bản mặt của cậu.

Trong lòng USSR bây giờ thật sự muốn đấm những thứ được gọi là con người kia một trận, tại sao họ ko hiểu chứ, cậu đã làm gì sai mà phải bị mọi người khinh miệt, kì thị như thế chỉ vì cậu là con của kẻ ác ư.

TẠI SAO CHỨ❗

Cậu đã xuýt khóc vì những suy nghĩ của mình nhưng vì cậu đã quen với điều đó rồi.

Bỗng có một bàn tay đặt lên vai cậu đó là Russia.

-Anh trai đừng bận tâm những gì họ nói sẽ ổn thôi-- Russia nói với khuông mặt cười buồn.

-Em tin rồi sẻ có một người chấp nhận anh, làm bạn với anh như em-- Russia, mặt cậu bắt đầu vui hơn

Những câu nói đó của Russia lập tức đánh tan những suy nghỉ tiêu cực trong đầu cậu.

-USSR: Sẽ có người chấp nhận anh sao.......................

Cảm ơn em trai.

___________________________

Ở một nơi nào đó tại Mĩ.

-VN: Gì cơ!!!!!

Cậu ko sang được á.

Vì sao vậy? (VN đang là con trai nghe mọi người)

-Cuba: Xin lỗi Nam do hôm nay gia đình tớ có việc đột xuất nên ko đi sang Mĩ học cùng cậu được.

Câu ráng "tựu trường" mà ko có tớ nhé.

-VN: Không......!!!!

Cậu biết vô trường mới mà còn tiếp súc với những người mình ko quen biết nó khó đến mức nào mà.

-Cuba: Thôi nào VN cậu lớn rồi mà, với lại tớ chỉ đi có hai ngày thôi chứ mấy, cậu ráng đợi nha.

-VN: Hazzz được rồi tơ sẻ đợi.

-Cuba: ok Nam tớ kúp máy nghe.

-Nam: Uk bai cậu.

-Cộng: Sao vậy Nam?

-Nam: Dạ ko có gì?

-Cộng: Òh, vậy mình tiếp tục đi chứ ?

-Nam: Dạ đi.

Bây giờ Nam cùng anh trai mình đang lên đường đi đến trường.

Chắc các bạn đang tự hỏi là vì sao mới chủ nhật mà lại đến trường?

À là vì họ phải gặp hiệu trưởng của trường để nhờ thầy dấu kín thân phận là một loài sinh vật cực hiếm (chủ yếu là cho đỡ phiền ấy mà).

___________________________

Qua phần USSR.

Hiện giờ họ đã tìm được chổ thuê phòng rồi.

Haz......

Thật là một ngày mệt mỏi cho cả hai, bây giờ họ quá mệt để có thể đến trường để xem bảng xếp lơp.......

Uhhh có lẻ là ngày mai.

Bây giờ trời cũng tối rồi Rusia chủ động ra ngoài mua đồ ăn cho cả hai.

-Russia: Anh!

-USSR: Gì vậy.....

-Russia: Bây giờ trời cũng tối rồi hay là em ra ngoài mua đồ ăn nghe.

-USSR: Ừ em đi đi anh cũng khá đói.

-Russia: Uk

Nói xong Russia đi ra khỏi phòng, cậu xuống lầu mặt cho mình một chiếc áo khoác lông vì sắp đến mùa thu nên ở Mĩ bây giờ khá lạnh. (Chắc vậy)

Đang trên đường mua đồ ăn thì cậu bỗng gặp Mĩ là kẻ học chung trường cấp hai của cậu chuyên gia bắt nạt và chơi khăm anh trai mình nên cậu rất ghét hắn.

Cậu định đi qua như dả vờ ko nhìn thấy câu ta, thì bỗng tay Mĩ đập vào lưng cậu.

-Mĩ: Ây da.....

Đi đâu mà vội mà vàn hả Russia?

-Russia: Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra khỏi người tao!

Nói xong cậu đi tiếp.

-Mĩ: Hừ! mày nên nhớ anh trai mày sẻ sớm bị tao làm nhục ở cái trường này thôi!!!

Russia ko quan tâm cậu tiếp tục đi tiếp.

Phù cuối cùng cũng về nhà- Russia nói vì thời tiết khá lạnh nhưng tất nhiên ko si nhê gì so với ở bên Nga.

Skip time (im lười)

Sáng hôm sau.

Cả hai dậy sớm vscn và ăn sáng.

Ăn xong họ bắt đầu đến trường ko biết sẽ là thiên đường hay địa ngục đây.

Đi được nửa đường thì Russia quên một thứ gì đó nên quay về "nhà" lấy.

Để lại USSR một mình cậu bắt đầu đi tiếp.

Khi đã đến trường lại nửa những ánh mắt của các học sinh khác liên tục đổ dồn về phía câu những ánh mắt căm ghét, khó chịu.

Họ liên tục bàn táng nói xấu cậu, ví dụ điển hình như:

- Này hắn ta rất nguy hiểm đấy đừng lại gần cậu ta.

- Mà sao mày biết.

- Ai đó dán quá trời tờ giấy có hình hắn và noi nó là đứa con của quỷ, bla...... bla.

USSR cậu ko quan tâm họ nói gì cậu ném lại bằng ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ đâm qua tim họ, nó như lời cảnh báo khiến ai cũng phải sơi chết khiêp.

Cậu đi đến bảng xếp lớp để coi mình sẻ học chổ nào, lúc đó khá là đông người nhưng rồi cũng nhanh chóng giải tán vì sự có mặt của cậu.

Điều đó cũng khá tiện, cậu đang dò xem mình sẻ học ở đâu.

Thì bỗng có ai đó đụng trúng cậu.

Nhìn câụ ta khá lùn và khá xinh.

Đố các you đó là ai?

🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
6. Cậu muốn làm bạn với tôi ư?


Cậu ta mặc một bộ đồng phục HS, có một chiếc khăn quàng đỏ, bên ngoài khoác lên mình chiếc áo hoodie màu vàng và sọc đỏ.

Yup!

Các bạn đã đúng đó là Nam yêu dấu của chúng ta! (Cậu ấy đang giả làm con người nha mọi người nên là sẽ ko có tai hay đuôi gì cả)

-Nam: A cho mình xin lỗi do mình gấp quá nê...

-USSR: "là con người sao" Xinh lỗi ư? bộ cậu ko sợ tôi như họ sao? (Mặt anh khá bất ngờ)

- Nam: Uh.....

Tôi thấy mọi người cũng khá kì lạ khi tiếp súc với cậu nhưng tôi thấy cậu cũng bình thường mà.

Đâu có gì đáng sợ đâu.

Cậu trả lời với khuôn mặt ngây thơ.

Những câu nói đó đã khiến cậu đứng hình Russia nói đúng! sẽ có người chấp nhận cậu nhưng......... lỡ cậu ta chưa biết về quá khứ của mình thì sao?

Về phần Nam cậu bắt đầu xem mình sẽ học ở đâu.

-Nam: Hum......

Lớp 10a11 à. (Mới vô nên ko xếp hạn hay còn gọi là lớp chọn và lớp "tệ" nha mọi nhười, do tui bí vì phải sắp xếp người này với người kia thông cảm)

-USSR: Um.......

Hình như tôi và cậu học chung thì phải.

-Nam: Ô! vậy sao.

À nãy giờ tôi quên giới thiệu tên với cậu, tôi tên là Việt Nam nhưng cậu cứ gọi tôi là Nam cũng được.

Rất vui khi được làm BẠN VỚI CẬU!(Nam chìa tay ra để bắt tay, mặt câu nở một nụ cười tươi như nắng mùa xuân).

USSR dường như đã đỗ vì sự dể thương của cậu mất rồi.

Trước đây chưa ai cười với cậu như vậy cả một nụ cười hồn nhiên, trong sáng, đẹp đẻ dành cho cậu!

Câu cũng nỡ một nụ trên môi và chuẩn bị chìa tay ra bắt tay với VNam thì bỗng ai đó đã ngăn Nam lại. (Đây là người bình thương thôi ko phải country nên mình sẽ đặt tên cho người nay là A.

À còn nữa tên này này là tay sai của Mỹ, hắn có nhiệm vụ là loan tin tức và ko để cho ai kết bạn với USSR).

Ác vồn!!!

-A: Này cậu đừng chơi với cậu ta, cậu ta là người xấu đấy.

-Nam: Sao cậu biết cậu ấy là người xấu?

-A: Bởi vì......( Như ở phần 4 🙂)))) có thể hắn ta sẽ giết cậu như cách cha hắn đã làm đó.

-Nam: Ò.......vậy à.

Lập tức nụ cười trên khuôn mặt USSR từ từ dập tắc.

-USSR: "sau khi nghe những lời đó chắc chắn cậu ấy sẽ ko muốn làm bạn với mình nữa đâu cũng giống với những người trước đây thôi.

Mày thật ngu ngốc khi tin là trên thế giới này còn người tốt mà!!!"

Cậu nghỉ.

Chuẩn bị rút tay lại.

-Nam: Thì sao chứ!

USSR cậu có nghe lầm ko, những câu nói của Nam đã khiến cho cậu bất ngờ.

-A: Ý cậu là sao?!

-Nam: Ý tôi là cậu thử nhìn lại bản thân mình đi xem cậu có gì tốt đẹp hơn cậu ấy chư.

Một người chuyên đi soi mói, nói xấu, cà khịa người khác như cậu thì cũng có một tâm hồn thối tha mà thôi!!!

-A: C....cái gì cơ.

-Nam: Cậu chưa hiểu ư?

Vậy thì tôi sẽ nói ngắn gọn cho cậu hiểu ĐỪNG BAO GIỜ NÓI XẤU HAY ĐỤNG ĐẾN BẠN CỦA TÔI!!! (Mặt đe doạ nhìn rất đáng sợ nghe mọi người!).

-A: .....

-Nam: Giờ thì CÚT!!!

-A: Chết tiệt (hắn chạy đi).

USSR cậu đã thật sự khóc khi nghe những câu của Nam thốt ra.

Cậu chạy lại ôm Nam.

-USSR: Cảm ơn cậu.......cảm ơn cậu rất nhiều.

-Nam: Nhưng vì chuyện gì cơ?

-USSR: Vì cậu đã chấp nhận tôi, ai nghe xong câu hắn nói đều bỏ đi cả nhưng c.....cậu thì ko TẠI SAO VẬY.

(VN cậu ôm lại USSR và cười)

-Nam: Vì.......cậu là bạn tôi ngốc à.

Những điều VN thốt ra càng khiến cho cậu xúc động hơn.

Cậu ôm chặt Nam trong lòng ( tui vừa ngửi thấy mùi gì ấy, các chế có đang suy nghĩ giống tui ko 🙂)

Một lúc sau!

🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺

(Uh......lười quá tối viết tp do bận chơi Free Fire sorry nha.

Ai có chơi cho tui kết bạn nha.)

Tui quay lại rồi đây tiếp nào.

🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺

-Nam: Um.........cậu có thể bỏ tôi ra được chưa?

Tôi thấy kì sao ấy. (Cậu ngượng ngạo đỏ mặt nói).

-USSR: À!

Cho tôi xin lỗi!!!

-Nam: Ko sao đâu.

Mà tôi chưa biết tên cậu, cậu tên gì vậy?

-USSR: Tên tôi là USSR!

-Nam: Rất vui được gặp cậu USSR!

Reng..........
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
7. Tuy chiều cao khiêm tốn nhưng cũng rất là nguy hiểm!


LƯU Ý CÓ LIÊN QUAN ĐẾN SỨC MẠNH CỦA VIỆT NAM!

Trước khi vào truyện tui muốn nói là nếu các bạn đọc hết các phần ở trên rồi thì sức mạnh của Nam tui ko thể nói hết sức mạnh của Nam ra được thay vào đó nó sẽ xuất hiện trong từng bối cảnh truyện ok vào truyện thôi.

🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺

Reng..........

-Việt Nam: Chuông reng rồi chúng ta vài lớp thôi kẽo trể mất!

-USSR: Uk đi thôi.

Họ vừa đi vừa trò truyện rất vui vẻ cho đến khi bước đến trước cửa lớp.

USSR chuẩn bị mở cửa lớp thì bỗng VN thấy có cảm giác xấu về điều này nên ngăn cậu lại, cậu ngạc nhiên hỏi.

-USSR: Sao vậy VNam?

Có chuyện gì ko ổn à?

-Nam: Chỉ là tớ có cảm giác bất an thôi.này USSR ?

-USSR: Hửm có chuyện gì vậy?

-Nam: Cậu có ai là kẻ thù trong lớp này ko? (Đặc tính của loài hồ ly rất nhạy cảm nên có thể gọi loài này có giác quan thư sáu 'chắc vậy')

Sau những câu nói của Nam chợt cậu nhớ ra là khi đọc danh sách lớp thì trong đó có tên của kẻ mà cậu ghét cay ghét đắng yúp đó là Mỹ (trời ơi tin được ko).

USSR nhớ lại là khi những lúc học chung với hắn ta anh luôn bị đem ra chơi khăm hoạc làm trò đùa cho cả lớp và chắc chắn khi anh mỡ cửa ra thì sẽ có cái dẻ lau bản bay vào mặt anh. (Lo nói chuyện mà quên mất xung quanh).

-USSR: "cậu khá bất ngờ với linh cảm của VNam" Cậu nói tôi mới nhớ là Mỹ !

Cậu ta rất ghét tôi, có thể coi tôi như là kẻ thù của cậu ta vậy.

Nên theo kinh nghiệm lâu năm chắc chắn tôi sẽ nhân cái dẻ lau bản vào mặt

-Nam: Mỹ ư?

Ý cậu là đất nước về siêu cường kinh tế đó hả.

-USSR: Đúng.

-Nam: Sao cậu ta lại ghét anh đến vậy?

-USSR: Haz........tôi nghe mẹ tôi kể lại rằng cũng vì do hồi xưa ba tôi đã giết chết sạch gia đình cả ba lẩn mẹ của cậu ta một cách ko thương tiếc (ko phải Anh và Pháp đâu nghe) khiến cho cậu ta nuôi cái ý chí câm hận mà thành đạt như bây giờ.

đến thời điểm này cậu ta vẩn cứ căm ghét tôi cho rằng tôi cũng giống như ba mình mà thôi.

-Nam: Um thế sao cậu ko giải thích cho cậu ấy rằng mình ko phải là người như vậy.

-USSR: Tôi đã cố nhưng mọi việc chỉ vô ích mà thôi "cậu nói nhỏ dần".

-Nam: Vậy chúng ta sẽ làm gì đây, cậu biết đấy ko nhận dẻ vào mặt "Nam cậu cố gắn chuyển chủ đề".

-USSR: À tôi có cách!

-Nam: Cách gì vậy?

-USSR: Là........."cậu ám sát miệng mình vào tai Nam".

-Nam: Uk nghe hay đó!

Họ bắt đầu đợi cho đến khi thầy giáo đến.

Khi thầy đến.

-Thầy: Hai đứa làm gì ở trước cửa vậy sao ko vào lớp đi.

-Cả hai: Dạ ở nước chúng em có phong tục là chờ thầy vô trước rồi mới dám vô ạ (bịa truyện đó chứ làm j có truyện đó!)

-Thầy: À ra là vậy, lạ nhỉ.

Thầy bắt đầu mở cửa bỗng từ đâu ra một cái dẻ dính đầy phấn lao đến "hôn" thầy.

-Mỹ: Ha!

Chết mày chưa....."mắt cậu mở to nhìn con người phía trước" (chết mày chưa nghiệp quật đó)

-Thầy: Em Làm Gì Vậy Hả!

"Thầy quát"

USSR và VNam cố nính cười trước cái bản mặt ngu ra của Mỹ.

Nhưng rồi cũng lấy lại vẻ thần thái mà quăn lại thầy một câu.

-Mỹ: Hừ thì tôi làm đó có gì à?

"Mặt ko hài lòng"

-Thầy giáo: Sao em dám nói với tôi kiểu đó hả.

Thế là cậu bị thầy chửa hết mẹ 10phút đầu giờ chỉ còn lại 5 phút.

Việt Nam và USSR thì tìm chổ ngồi cùng nhau mặc cho ông thầy chửa Mỹ xối sã ( tuy Mỹ ko là cường quốc nhưng ở trường học thì ai cũng bình đẳng như nhau cả).

-Thầy: Em về chổ đi.

Được rồi cả lớp trật tự do thầy đã làm mất 10phút đầy giờ nên chúng ta chỉ điểm danh thôi.

Bây giờ thầy sẽ đọc tên:

-Mỹ "có"

-Nazi "có"

-Je "có" (anh của Nhật)

-USSR "có"

-Trung Quốc "có"

........................(lười)

Khi đến lược VNam.

-Thầy: Chà lớp chúng ta chủ yếu đều học chung một ở cấp 2 rồi nhỉ chắc cả lớp đã biết nhau hết rồi?

Việt Nam!

-Nam: Dạ thưa thầy!

Thầy: Em là học sinh từ trường khác vậy em có thể đứng lên và giớp thiệ về mình được ko.

-Nam: Uk xin chào mọi người mình tên là VNam hoạc các bạn cứ gọi mình làm Nam cho ngắn gọn, mình mới chuyển đến nên mong mọi người giúp đỡ.

"Cậu nói với giọng điệu tự tin"

-Thầy: Được rồi chúng ta bắt đầu tiết học nào.

Trong tiết học USSR luôn bị Nazi và Mỹ ném giấy vào người.

-Nam: Này USSR cậu có cần tôi mét thầy ko.

-USSR: Ko sao đâu tôi chụi được mà!

-Uk

Nói vậy thôi chứ Nam khá lo lắn cho cậu.

Skip~

Cũng đã đến giờ ăn trưa cậu và USSR đến canteen của trường để lấy cơm.

Nhưng trong quá trình lấy cơm ai đó vô tình đâm trúng USSR khiến khây cơm trên tay cậu rơi xuống đât.

-Nam: Cậu có sao ko!

"Nam đở cậu dậy"

-USSR: Tôi ko sao nhưng đồ ăn của tôi thì ......

-Nam: À ko sao đâu, đừng lo đợi tớ một chút.

Nói xong cậu chạy đi, lấy cái gì đó.

USSR thì ở lại đó chờ Nam quay lại, một lúc sau cậu quay lại với một hộp cơm trên tay đưa cho cậu.

-USSR: Hửm cái gì đây Nam?

-Nam: À là hộp cơm tớ chuẩn bị ở nhà từ trước nhưng ai ngờ là canteen ở đây cung cấp cơm nên tớ định sẽ ăn hết đống này nhưng bây giờ cậu có thể ăn phần của tớ.

Đây này "Nam đưa hộp cơm mình tự làm ra kèm theo một nụ cười"

-USSR: Um....cảm ơn cậu "USSR đỏ mặt'"

Hai người bắt đầu ăn, USSR cậu từ từ đưa thức ăn vào miệng và...................

Trời ơ một tuyệt phẩm nó thật sự rất là ngon.

-USSR: Trời ơi cậu làm cơm ngon thật đấy!

-Nam: Thật ư cảm ơn cậu.

Cậu tiếp tục ăn nhưng bỗng ai đó lấy tay đè mạnh đầu cậu vào hộp cơm khiến hộp cơm nát bét còn mặt cậu thì dính đầy cơm.

-Mỹ: Chà chà ai đây ko phải là USSR đây sao.

-USSR: Cái thằng này sao mày dám!

Hự....!

Bỗng Mỹ đấm cho vậu một phát vào mặt.

Chuẩn bị đấm thêm cái nữa thì...

-Nam: Này cậu bỏ bạn tôi ra?

-Mỹ: Ko thì nhóc làm gì được anh nào.

Đồ lùn!

-Nam: Cậu nói ai lùn cơ.

"Mặt cậu tối lại" mày ko thoát được tao đâu con trai à! (thôi rồi Lượm ơi trên đời này chả ai dám chê cậu lùn cả kể cả hai anh cậu vì nếu chê cậu họ sẽ nhận một kết cực xấu có thể gần giống nhân cách thứ hai)

Nam bắt đầu bước đến gần Mỹ.

-Mỹ: Cậu định làm gì tôi hả đồ......

BỐP! (Tui nghe mà thốn dùm ổng luôn)

Cả canteen: Ao...!

-Mỹ: A!

Sao cậu giám đánh.....

BỐP!

-Nam: Xin lỗi đi! (Ánh mắt sát khí)

BỐP!

-Mỹ: Cái gì cơ (do bị Nam tát liên tục Mỹ ko kịp chống trả, ảnh hưởng đến tâm lí và một phần là do ánh mắt của Nam).

BỐP!

-Nam: Nói

-Mỹ: Tôi.....tôi xin lỗi vì đã đã chê cậu lùn, làm ơn đừng tát tôi nữa mà.

"Cứ tưởng hết rồi ai dè"

BỐP!

-Nam: Còn thiếu.

-Mỹ: Là gì nữa...

-Nam: USSR!

BỐP!

-Mỹ: Tôi xin lỗi USSR, tôi ko dám đánh cậu nữa đâu.

VNam làm ơn tha cho tôi.

BỐP!

-Mỹ: lại gì nữa?

"Cậu đau đớn nói"

-Nam: lỡ tay.

Được ko?

Giờ thì phắn!

Mỹ chạy đi.

-Nam: USSR.

-USSR: H....hả (thanh niên vẩn còn ngu ngơ)

-Nam: cậu ăn nốt phần của tớ đi.

-USSR: còn cậu thì sao.

-Nam: ko sao đâu, tớ ko đói tớ đi trước nha.

-USSR: U....uk

Nói xong cậu đi trên hành lan lẩm bẩm trong sự tức giận.

-Nam: hừ thật tình chứ mình đâu có thấp đâu ít nhất còn cao hơn vài ngươi.

Bỗng vô tình cậu đâm trúng ai đó! (Trời đụ đâm riết vậy trời)

🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺🌺

TRÒ CHƠI CÓ THƯỞNG LIÊN QUAN ĐẾN CÁC ĐỌC GIÃ.

Sẽ có gợi ý

Thách ai đoán được tên "thanh niên" bị Nam đụng phải.

Nếu đúng tui sẽ ra truyện xớm hơn 50% dự định.

Để coi 1tuần đăng 1 cháp vậy bớt 50% thì ......ô shit man, thôi kệ lỡ hứa rồi mà:')
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
8. cho tôi xin lỗi!


Đang đi giữa hành lang thì cậu va chạm mạnh vào ai đó khiến cậu ngã bịch xuống đất.

-Nam: Ay da!

Đau quá cái mông đáng thương của mình *Cậu rủa thầm*.

-Russia: Cậu có sao ko? *Cậu đưa tay đở Nam dậy*.

-Nam: Mình có hơi đau một chút nhưng ko sao.

-Russia: Cho mình xinh lỗi do mình bận tìm....anh. *Mặt cậu bắt đầu đỏ vì lí do gì đó mà các bác cũng hiểu*.

Russia bây giờ cậu mới để ý là người mình đâm phải dễ thương đến mức nào khuông mặt thì ửng đỏ ko biết vì sao đôi mắt to tròn còn sót lại vài giọt nước mắt do vụ va chạm hồi nảy.

Khi cậu còn đang đắm đuối nhìn người trước mặt, Nam thấy cậu lạ nên đã lay cậu và nói.

-Nam: Này cậu có sao ko vậy! *Mặt lo lắng*

Chợt thanh niên tỉnh khỏi cơn ngáo đá!

-Russia: A....à tớ ko sao! *Cậu nói lúng túng*.

-Nam: Thật ko đấy?

Sao tớ thấy mặt cậu đỏ vậy, cậu bị sốt à?

-Russia: Th....thật mà!

-Nam: được rồi.

À mà tớ quên giới thiệu tên, tớ là Việt Nam rất vui khi được gặp cậu.

Nói xong cậu nở một nụ cười đầy tự tin.

-Russia: Tớ tên là Russia.

-Nam: Mà hồi nảy cậu nói là tìm anh phải ko anh cậu tên gì vậy?

Tới đây thì mặt của Russia buồn đi.

-Russia: Tớ nghỉ cậu sẻ ko thích khi nghe tên anh ấy đâu.

-Nam: Hả vì sao chứ?

-Russia: Vì hầu hết mọi người trong trường chả ai thích làm bạn với anh cả chỉ có tớ thôi.

Khi Nam nghe xong câu cậu chợt nhớ đến một người.

Hoàn cảnh của người đó rất giống với USSR.

-Nam: Hm......ý cậu là USSR sao?

-Russia: Cậu biết anh ấy ư? *cậu bất ngờ*

-Nam: yead~ cậu ấy là bạn tớ.

Cậu có nghe nhầm ko "bạn", anh trai mình có bạn ư?

-Nam: Có chuyện gì lạ à?

-Russia: C....cậu đã chấp nhận quá khứ của anh ấy ư?

Nam chưa kịp nói gì thì

Russia nhảy lên vui mừng mà ôm chằm lấy Nam quay như chong chóng tre của doraemon (đúng là anh em nhà này bt tận dụng cơ hội để ôm gái thiệt 🙂)))

-Nam: Chóng mặt......quá thả tớ xuốn đi.

-Russia: A cho tớ xin lỗi.

Nói xong cậu đặt Nam xuốn.

Do Russia hơi quá tay nên cậu phải mất tầm vài phút mới hết chóng mặt.

Đến đây hai người họ bắt đầu tạm biệt nhau và đi tiếp.

Việt Nam POV

Cậu vừa đi vừa suy nghỉ một thứ j đó mà mà ko ai biết được (trừ thằng tác giả).

Bổng cậu đập tay một phát.

-Nam: Đúng rồi!!!

Mình thử làm cách đó xem sao.

Đúng lúc đó chuông reo lên báo hiệu cho tất cả các học sinh đã đến giờ học.

Cậu bắt đầu bước vô lớp mặc kệ cái bụng đói đang kêu gào vì ko được ăn.

Khi thấy cậu vô lớp họbbawts đầy bàn tán về vụ cậu và Mỹ ở canteen.

Cậu đến bàn học và ngồi xuốn cùng lúc đó Mỹ bước vào với nỗi nhục nhã và tức tối trong người.

USSR ngồi bên cạnh cất tiếng.

-USSR: Quao!

Tôi ko ngờ cậu có thể đánh đc Mỹ luôn đấy.

-Nam: Cho chừa cái tội cậu ta dám nói tôi lùn.

Hứ!!!

Nói thật cho cậu tôi đâu có lùn đâu ít người cao đc như tôi lắm chứ bộ.

Tôi nghỉ đến cảnh đó thôi mà tôi tức á!!!

-USSR: Thôi đc rồi dù sao cậu ta cũng xin lỗi rồi mà.

-Thầy giáo: Cả lớp trật tự nào chúng ta bắt đầu tiết học thôi!

Thế là những tiết học cứ bắt đầu trôi qua một cách lặng lẽ.

Đến giờ ra về USSR và Russia rủ cậu về chung nhưng cậu từ chối và có vài việc cậu cần phải giải quyết với Mỹ nên cậu bảo họ về trước.

Nam bắt đầu đi tìm Mỹ, cậu tìm vòng quanh một hồi lâu và cuối cùng cũng tìm đc cậu.

Lúc này thì Mỹ đang về một mình ko có ai cả nên đây là cơ hội tốt để nói chuyện với cậu ta.

Nam bắt đầu chạy lại phía của Mỹ.

-Nam: Này Mỹ!*cậu đặt tay lên vai cậu ta*

Theo phản xạ tự nhiên cậu ta quay đầu lại thì nhìn thấy VN.

Cậu ta hất tay VM và lùi xa.

-Mỹ: Mày muốn gì!?

Chính mày là kẻ đã làm tao mất mặt với toàn trường này.

-Nam: Khoan đã cậu hiểu nhầm rồi tôi chỉ muốn nói là.....

-Mỹ:...

-Nam: Tôi xin lỗi vì đã đánh cậu!

-Mỹ: Gì cơ!?

-Nam: Tôi biết trong chuyện này tôi cũng có lỗi, tôi ko nên đánh cậu mới phải vì vậy mong cậu tha lỗi cho tôi được ko?

Cậu đưa một khuông mặt cún con mà ko ai có thể từ chối được khuôn mătj đó kể cả V Công.( Bật thầy thả thính là đây chứ đây (☆▽☆)) và điều đó đã làm Mỹ xịch máu con mẹ nó mũi.

-Nam: Câ..cậu ko sao chứ máu mũi cậu chãy kìa, đây để tôi giúp.

-Mỹ: Không.....không cần đâu tôi ko sảo cả *trời ơi sao trên đời này lại có một thứ đáng yêu như vậy chứ!!!*.

Này V Nam.

-Nam: Huz?

-Mỹ: Lời xin lỗi của cậu tôi chấp nhận.

-Nam: Hả thiệt sao!

-Mỹ: Đúng.

-Nam: Yay!!!!

Cảm ơn cậu nha.

A!

Tạm biệt ngày mai gặp lại.

Nói xong VNam cậu chạy một mặch về nhà.

Còn Mỹ cậu ta vừa đi vừa suy nghỉ đến khuôn mặt dể thương ấy.

VIỆT NAM POV

-Nam: *Bước một của kế hoạch xong*.

Haz bây giờ về nhà ăn cơm thôi.

🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳

Việt Nam cậu ấy sẽ toan tính điều j đây nó có tốt đẹp ko?

Thì mấy chap sau các bạn sẽ bt.

THÔNG BÁO NHỎ

KO XEM CHÙA!!!

OK XONG RỒI ĐOÁ
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
ok, tình hình sau thi


Được rồi các bác tui nghỉ là tui thoát kiếp nạn HK1 rồi.

Đương nhiên ai đi học cũng biết tuần này chúng ta hầu như chơi ko đúng chứ?và khoảng thời gian đó thật nhàm chán, trừ vài đứa cúp học, đánh bài và chơi nhau trong giờ học ra thì mọi thứ vẩn ok 🙂))

Đây tui có một câu truyện nói về sự quyền lực của bọn con gái trong lớp tui, nói thiệt lúc đó tui tức lắm luôn ớ.

Truyện là thế này này.

Lúc đó ngồi rảnh quá ko có cái gì chơi do mấy thằng bạn lên phòng quản sinh uống trà để lại tau bơ vơ một mình trong cái lớp này.

Nên lấy mấy cái tờ giấy a4 ra vẽ country human cho đỡ chán.

Cái con bạn thân do quen nhau từ lớp chồi rồi ý, nó với mấy đứa khác cũng súm lại chổ tao vẽ do có một vài đứ cũng biết country human hay một số nhân vật anime khác như nhân vật ngâm cây tre nay miện ấy.

Nói thiệt lúc đó mấy đứa con trai khác cứ nói bọn nó thích tao này nọ do lớp tau có một cái hot trends gắn, ghép cặp kia này nọ ấy dựa vào biểu hiện dù nhỏ nhất, trời ơi cứ hể một vài biểu nhiện lạ thường ý rồi bọn nó lại cứ bảo con này cắm sừng thằng kia rồi này nọ mà có yêu ai đâu lấy đâu ra sừng mà cắm!!! trời đụ bọn nó tinh mắt vl ra.

Mấy đứa chưa bị thì vui lắm cơ!!!

Quay lại với câu truyện khi tau vẽ xong thì reng ra chơi.

Tau thì đi đá banh vs mấy đứa bạn ngoài sân.

Ừ đến khi vô thì tau thấy nó đang đồ clgt gì đó trện bức tranh của tui.

Trời ơi tui la nó quá trời luôn nó cũng xibn lỗi rồi mà tui vẩn la rồi cuối cùng bị nó đập cho sml!là con trai gương mẩu vs lại tui cũng thấy tui sai một chút nên có đánh nó đâu.

Nhưng Cuối cùng phải ấm ức đồ những phần bị dư còn lại. :'(

Trời ơi tụi phụ nữ mấy bà thật là đáng sợ quá đi mà hức...hức

Và đây là thành quả của tau và noá.

Nhìn giống công phải ko mọi ng.

Do thấy lỗi nên phải vẽ lại cho giống thụ và đây.

Hơi mờ mong mấy chế thông cảm.

Còn cái này thì tui vẽ sương sương thôi nên ko có gì đẹp.

Nhật bổn nha tui định vẽ cú có gai cơ mà suy nghỉ lại chắc khỏi đi

Ok hết gòi còn mấy cái cháp thì còn dài, lặn còn lâu lắm (. ❛ ᴗ ❛.) nên mấy chế ráng xách dép đợi tui nha.

Có ai mún chia sẽ những ngày của mấy thím thì nhớ bình luận nha.
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
9. Sự cố bất ngờ


LƯU Ý: chap này đc dựa trên một câu chuyện có thật giữa ông anh trai và họ của bạn tui.

___________________________

Trên con đường đi về căn hộ, ánh hoàn hôn rọi chiếu những tia sáng ấm áp, mập mờ nhưng huyền ảo chúng khiến cho ta có cảm giác thoải mái và bình yên ở nơi đây.

Cậu ko bỏ lỡ những cơ hội như thế này mà bắt đầu tận hưởng nó.

Vì sao cậu ấy lại nghỉ vậy ư?

Hãy chờ đi.

Khi về đến nhà cậu chuẩn bị vặn tay nắm cửa để bước vô thì....

-Cộng: moá mày đi nấu ăn lẹ đi ko tao đập chết cha mày bậy giờ!!!

-Que: mày ngon mày đập đi!

Cha tao là cha mày đó thằng đĩ!

Mày tưởng tao sợ mày à! *Cầm chảo make in PUBG* 🙂))

Thấy vậy cậu bắt buột phải vô can ngăn hai thằng anh cậu lại kẻo nhập viện như chơi :v

-VN: thôi!

Hai anh dừng lại đi chuyện đâu còn có đó mà, thịt chó còn có mắm tôm.

Khi nghe Nam nhắc đến mắm tôm bỗng Ba Que ngừng lại một hồi và nói.

- Được rồi vì VN tao ko gây lộn với mày nữa.

Tao sẽ đi nấu đồ ăn đc chưa.

-Cộng: thế có tốt hơn ko, mịa làm tao tốn nước bọt nãy giờ.

Nam em đi thay đồ rồi xuống ăn cơm đi.

-VN: vâng!

Cậu bắt đầu đi lên phòng nhưng cậu vẫn ko hiểu thường khi ông anh ba cậu ko như thế này, thật đáng nghi.

Một lúc sau...

-Que: Nam xuống ăn cơm đi em!

-VN: dạ em xuống liền...

Cậu bắt đầu ngồi vào bàn và ăn.

Cộng thì dùng đũa gắp một miến đậu hủ và bỏ vào miện thì...

-Cộng: Phụt....!!!!!

Rồi ổng chạy cấp tốc với tốc độ ánh sáng vào trong nhà vệ sinh và bắt đầu nôn.

Thằng anh còn lại thì cười như điện đến mức lọt ghế 🙂)) thì ra ông anh ba của cậu đã bơm mắm tôm vào trong miến đậu hủ kia nhằm mục đính chôn anh Cộng.

-VN: haz....yúp lại có phim drama để coi nữa rồi đây.

Từ đâu ra cậu lấy một bịch bỏng ngô và cái kiến ba đê thần thánh của cậu.

Ngồi khoác chân và bắt đầu xem.

Sau khi Cộng nôn xong anh bắt đầu bay ra như một vì thần về phía anh Que và họ bắt đầu đánh nhau như chó với mèo.

-Cộng: địt mẹ mày thằng Trần Dần chó mày làm em tao hơi lâu rồi đấy!!!

-Que: mày ngon thì nhào zô!

Tao đây đéo ngán thằng nào hết nhá.

Bla bla.....

Trời ơi hôm nay drama nó kịch tính hơn mọi, cậu vừa ăn vừa tóm tắc khen hay chứ đâu ngu mà nhào vô can ngăn có ngày mất mạng như chơi 🙂)))

Vừa đánh nhau một hồi thì bỗng Cộng mất đà mà ngã nhào vào đối phương.

Cú ngã đó đã tạo nên một cảnh tượng vô cùng hường phấn ở đây nhất là cho mấy thím thích ĐM.

(Ảnh minh hoạ, thật ra ngoài đời thật ý cái đầu ông Cộng phải nằm ở dưới nữa cơ 🙂))

Act cool đứng hình mất 5 giây.

Ngay lập tức tay nhanh hơn não Việt Nam lập tức rút ra cho mình chiếc iphone và......

Mình chụp vào buổi tối nên mấy thím thông cảm:v

Khi hai ông anh cậu đã hoàng hồn và nhận ra mình đã bị chụp lập tức họ chạy đến chỗ Việt Nam và.....

Để ý kĩ nha

(Yup i'm ok....)

Từ nay trở về sau và cả quản đời còn lại cậu chính thức trở thành người có quyền lực nhất trong căn nhà này 🙂))

Ok trở lại câu truyện nào.

-Cộng: anh van xin quỳ lạy em làm ơn đừng nói truyện này với ai cả mà!!!

-Que: anh sẽ mua hàng trăm triệu tấn thùng nc mắm cho em!!!

Em hãy xoá nó dùng anh đi mà!!!

-VN: được rồi, được rồi em sẽ xoá.

-Cả 2: thật ư!!?

-VN: khi nào Anh Quốc bỏ đc trà 🙂)) hí hí

-Cả 2: Nam ới!

Sao em nỡ.

Tình nghĩa anh em có chắc bền lâu. *khóc lóc này nọ*

-VN: ha ha, em đùa đấy em sẽ xoá.

Chỉ cần hai anh hứa đừng gây lộn với nhau là đc rồi.

-Vẩn là 2ông anh: trời ơi bọn anh cảm ơn em một vạn lần!!!

-VN: nhưng em vẫn chưa xoá hẵn đâu, để chắc chắn hai người ko thất hứa. *Nhưng chủ yếu là sai vặt*

-Cộng: ok.

-VN: thôi bây giờ chắc cũng trễ rồi em lên lầu nha.

- Que: uk em lên đi.

Cậu biết tính hai ông anh cậu mà, chắc chắn ko buổi tối thì sẽ ngày mai họ sẽ thủ tiêu hết những gì cậu đang có nên phải khoá cửa ngay thôi!:v

(Sáng hôm sau)

Cậu thức dậy và bắt đầu vscn, làm xong cậu mở cửa phòng đi ra thì cánh cửa nó bị vướng vào một cái gì đó.

Đến khi cậu nhìn xuống thì....

-VN: á du, hai ông anh mình làm gì ở đây vậy sao lại ngủ ở đây????

Á thì ra hai ng dành cả đêm để bẻ khoá đây mà!

Nghe đc tiếng của Nam hai ông anh bắt đầu dậy và nhìn vào đồng hồ.

-Cộng: ĐM!

Dậy đi sắp trễ học rồi kìa Que!!!

-Que: ủa đây là đâu, tau là ai???

Haz...mệt hai ông anh cậu.

Nam bắt đầu xuống bếp lấy ít bánh mì bỏ vào miện và đi trước.

Cậu vừa đi vừa lẩm bẩm.

-VN: đúng là nể hai anh mình thật.

Thức cả đêm để bẻ khoá mới ghê ch...um..

Bỗng ai đó từ đằng sau quàng tay qua bịch miện cậu lại.

Tube ko tình yêu..

HỎI TÍ

có khá nhiều ng hỏi về thân phận và danh tính của tôi ko bt tôi có nên lộ mặt ko?????
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
Giới thiệu sương sương


Ok đa số là muốn mình giới thiệu nên là phải làm thôi và tui cx đã hỏi một vài đứa bạn rồi.

Tui cũng nói cho các bạn biết là cái ng trong avata ko phải mình đâu anh mình đấy.

Do mk với anh mình sài chung tài khoản như là hai cái ĐT nên là từ trc đến giờ khá nhiều người nghỉ đó là mình....

Mà mắc cười hơn có một bạn nói anh mình đẹp trai nữa Lady_Komi bản đó.

Trời ơi!!?

Đọc xong câu đó mình cười như một thằng điên zạy đó 😂😂😂

Đây là đi ăn nha!

Các thím tìm tui đi 🙂))

Xong chưa 🙂))

Đáp án nè....

This is mình....thề luôn mình ngáo vãi với quả tóc đầu nấm 🙂))

Tui phải nhờ mấy đứa con gái chụp do mấy đứa lên chụp ảnh toàn con trai thôi :v với lại tui ko nhìn vào máy đc do ông chụp ảnh cứ bảo mk nhìn vào ổng >:v.

Mà tui hỏi thiệt các bác này!

Nhìn tui giống thụ ko >:v

Chiều cao: 1m63

Tuổi: đoán xem 🙂))

Name: Fuck!

Tính cách tui nghỉ là yêu màu hường và ghét sự dã dối *đừng tin*

Ok this is my Oc

Do tui bị trúng lời nguyền nên vẽ bừa thôi 🙂))

Ờ con bạn nhờ vẽ Oc cho nó với điều kiện cho tui 10k

Quất liền 🙂)))

Ok xong roài đó tui phắn đây..................

À quên mất tết đến rồi tui chúc các thím (đa số phụ nữ và thiểu số phụ nam) trong năm 2019 luôn luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc.

Có truyện buồn nào của năm củ bỏ qua hết, luôn vui vẽ ko quạo nha 🙂)))
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
10. Bạn thân đúng nghĩa 😀


Yo!!!!!

I'm back!

Có ai nhớ thằng này ko?

Chứ tui là nhớ mấy thím lắm luôn!

Tôi lấy lại đc nic rồi này🙂)) trong suốt thời gian qua chắc mấy thím chờ dép rồi đúng ko? (・∀・) ok ko dài dòng zô truyện.

_________________________________________

Bỗng có ai đó từ đằng sau quàng tay qua bịt miệng cậu lại!

Cậu chưa kịp phản kháng gì thì hắn đã nhanh tay rút từ trong túi quần ra một thứ gì đó có vẽ vẻ là khẩu súng, đúng ko?

Hắn chỉa thứ đó vào đầu cậu khiến cậu bất giác rùng mình, hai con ngươi của cậu nhỏ lại

-Nam: nói đi!

Mày là thằng nào hả!!! *cậu quát lớn*

-.....: thế mày đoán xem...vì sao tao phải trả lời mày.

Hỏi ko lịch sự đếch trả lời 🙂))

-Nam: *huh...giọng nói này?

À thì ra thì ra là mày!

Ngay từ đầu tao đã ngửi thấy cái mùi quen quen rồi.

Được lắm mày ko thoát được tao đâu con trai à >🙂*

-....: huh?

Im rồi à?

Sao mày ko nói gì đ....

HỰ!!!

Hắn chưa kịp nói hết câu thì cậu đã gập chân phải mình lại và đá ra phía sau hắn thì "vô tình" trúng của quý cái thứ mà quý nhất đời của thằng con trai.

Đá xong cậu ko để cho hắn nói một câu đau mà đã nắm chặt cổ tay hắn mà vật ra đằng trước. * có vẻ đau nhể? 😀*

-....: éc.....!!!đậu xanh cậu có cần thiết phải làm vậy ko Nam!!! *thanh niên ôm của quý của mình mà khóc thành dòng sông*

-Nam: cho chừa cái tội ai bảo chọc bố mày chi!

Nói xong cậu đỡ Cuba dậy.

-Cuba: mé....trim tao!!!

Thằng súc vật!

-Nam: ngu thì chịu kêu ca cái giề!

-Cuba: sao chú nỡ...

Anh đây lặn lội qua Mỹ để gặp chú, chú không hỏi thăm một lời mà còn đánh anh là sao! *dã vờ khóc* bạn thân với nhau từ nhỏ sao mày nỡ hả Nam.

Cậu nghe Cuba nói thì cũng thấy tội, nó bạn mình mà mình làm hơi quá tay *như con đẻ 🙂))* với lại nhìn thằng bạn thân dận lẩy thế kia thì cậu cũng kìm lòng.

- Nam: thôi tao xin lỗi mà đừng khóc nữa mà.

- Cuba: và....

-Nam: tui sẽ bao ông đi ăn được chưa???

-Cuba: tiếp đi :>

-Nam: và tui có một đôi dép lào trong cặp thì phải...* mặt nguy hiểm vcl ra* còn muốn tiếp nữa ko???

- Cuba: thôi thôi tôi đùa đấy, bềnh tểnh bạn ey.

-Nam: haz...đi thôi sắp trễ học rồi đấy.

Nói xong hai người tiếp tục đi đến trường.

Trên đường đi hai người họ nói chuyện, cười đùa vui vẽ như lâu ngày ko gặp.

-Cuba: này Nam!

Mấy ngày ko gặp nhau nhớ mày vãi lềnh ra.

-Nam: ờ tao cũng vậy mà.

-Cuba: thậ....thật chứ! *khuôn mặt cậu bây h có vài vệt đỏ trên má*

-Nam: uk mà sao mày cậu hỏi kì vây?

-Cuba: ko có gì đâu đừng bận tâm.

Skip~

-Cuba: uầy...

Chán thiệt khác lớp rồi.

-Nam: có sao đâu lớp của tao với mày ở cạnh nhau mà.

-Cuba: nhưng tao muốn học chung lớp với mày để cà khịa mày cơ!

-Nam: phắng vô lớp mày đi thằng lờ!!!

Reng...!!!!!!!

Khi cậu vừa nhất chân lên thì bỗng có ai đó gọi tên cậu.

-USSR: này Việt Nam!!!

Chờ tôi với.

-Nam: Huh...USSR?

Mà sao cậu vô trễ vậy?

-USSR: Hộc hộc....

Do tôi bận chuyện riêng ấy mà.

-Nam: vậy hả, mà thôi vô lớp đi kẽo thầy mắng bây giờ.

Skip~

*đến giờ ăn trưa*

Nam: phù...

Cuối cùng cũng học xong, mệt quá đi.... *nói xong cậu gục xuống bàn*

-USSR: nó khiến cậu mệt đến vậy cơ à?

-Nam: cậu thử hỏi xem 3 tiết văn liên tục ai mà chịu nổi cơ chứ!

-Ussr cười nhẹ bỏ qua: vậy cậu định nằm ở đây đến bao giờ?

Dậy lẹ còn đi ăn với tôi.

- Nam: tí nữa đi mà....làm ơn * dọng cậu uể oải*

Bỗng ai đó đặt một li tà tữa trên bàn cậu.

Nam nhạc nhiên ngước lên nhìn người đã đặt li trà sữa xuống.

Thì ra là America!

-Mỹ: này cho cậu đấy uống đi.

-Nam: A...thank nha!!!

Ủa mà sao tốt vs tôi dữ vậy?

Hay là có ý gì!!!

-Mỹ: có đâu...

Chỉ là tôi thấy cậu mệt nên mua nước cho cậu uống thôi mà. *giọng gượng gạo nói*

-Nam: ờ...vậy hả cảm ơn lòng tốt của cậu nha~ này USSR đi ăn thôi.

-USSR:hở?

À ờ....cậu đi trước đi.

Tôi có chuyện muốn nói với America.

-Nam: ờ cũng được vậy tôi đi trước nha.

Nói xong cậu bắt đầu đi xuống canteen để tìm đồ bỏ bụng.

Vừa đi cậu vừa tò mò ko biết hai người đó nói chuyện gì với nha nhỉ?

Đang ngẩn ngơ suy nghỉ trong đầu thì bất chợt có ai đó lấy tay đẩy cậu vô tường và nhanh chóng cầm chặt hai bên cổ tay của đối phương.

-Nazi: chà chà...ai đây?

Là người hồi hôm qua đánh tên Ame đây sao?

-Nam: ngươi là ai?

Mau bỏ ta ra!!!

-Nazi: uây!

Xem ra ngươi cũng gan phết nhễ?

Mà nhìn kĩ lại trông ngươi cũng ngon nghẻ đấy. *chất giọng giang xảo*

-Nam: ý..ý ngươi là sao?

Mau thả ta ra tên bệnh hoạn kia!!!

Cậu cựa quẩy muốn thoát ra khỏi hắn nhưng ko được hắn quá khỏe.

Khi Nazi chuẩn bị làm gì cậu thì bổng từ đâu ra thanh niên Cuba lao đến như một vị thần và nói.

-Cuba: ê thằng lồn kia!!!

Thả bạn tao ra!

-Nazi: hể?

Thằng oát con nào đây?

Nếu tao ko thả thì mày làm gì được tao nào?

-Cuba: thì tao sẽ........

BỚ LÀNG NƯỚC ƠI!!!!

CÓ THẰNG HẤP DIÊM BẠN TÔI NÀY!!!

CỨU VỚI!!!

Khi cậu nói xong câu đó từ đâu ra ông thầy chủ nhiệm bay đến.

-Thầy: này cậu kia!!!

Cậu đang làm gì thế hả có tin tôi báo truyện này cho ba mẹ cậu ko?

Nazi: hừ...!

Bỏ thì bỏ làm gì căng.

Nói xong hán ta luyến tiết bỏ tay Nam ra và nói nhỏ vào tai cậu.

-Nazi: rồi tôi sẽ gặp lại em sớm thôi~

Nói xong hắn ta nở một nụ cười nham hiểm và đi mất.

Những câu nói đó khiễng cho cậu lạnh hết cả xương sống.

-Cuba: này!!!

Mày có làm sao ko..

?

Chưa kịp nói xong Nam nhào vô ôm lấy Cuba, lòng ko kìm đc mà khóc *đù thằng này số hưởng ta*

-Nam: cảm ơn mày Cuba!!!

Ko có mày chắc tao tạch lâu rồi hic..hic.

-Cuba: thôi nín đi tao là bạn mày cơ mà. *cậu dỗ dành Nam*

-Nam: uk!

Đi thôi tao đói rồi.

-Cuba: ok đi luôn!

Mà...nhớ bao tao đó à nghen 🙂))

-Nam: ok tao nhớ mà.

Còn về phần ai người kia thì.................................tu bi cân tờ niu 🙂))))
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
11. Đen Vầu (bắt đầu time skip~)


Chap này có vẽ hơi dài à.

Lưu ý: cách xưng hô của từng nhân vật sẽ thay đổi liên tục với những ng khác nhau.

Lý do tôi đăng trễ là do tôi phải đợi bác lemon2409 rep để xin phép cover một số thứ nên đến h mới đăng , nhưng đợi mãi ko thấy bác rép nên đành mong bác thứ tội 🙁

______________________________________

Ở tại lớp học.

Mỹ: vậy cậu muốn nói với tôi chuyện gì đây a~

USSR: mày đừng có mà ở đó trưng ra cái mặt như không biết gì.

Tao biết được âm mưu của mày vơi Nam rồi.

Mỹ: thì sao?

À~hay là mày sợ em ấy sẽ bỏ mày giống như "cô ta" để đi theo tao sao?

USSR: Việt Nam cậu ấy sẽ không bao làm như thế đâu!!! .......Tao chỉ muốn nói với mày rằng là hãy tránh xa cậu ta ra.

Nói xong cậu bắt đầu đi ra khỏi lớp nhưng bỗng tên Ame thốt lên một câu khiến cho cậu phải sôi máu mà chạy nhanh lại chỗ hắn.

"Rồi Việt Nam sẽ sớm bỏ mày như cách mà con ả đó đã làm thôi~ đồ bẩn thỉu"

USSR bắt đầu túm lấy cổ áo Ame đập mạnh hắn vào bứt tường phía trước!

USSR: nói đi!

Sao mày không để cho tao được yên ổn hả?!

Mỹ: bình tĩnh bạn tôi ơi~ tôi đã làm gì đâu mà sao cậu nóng nảy với tôi thế?

USSR: tao cảnh báo mày lần cuối!

ĐỪNG CÓ ĐỤNG ĐẾN VIỆT NAM!!!

Mặc cho cho những câu USSR nói nãy giờ hắn đều bỏ ngoài tai hết.

Mỹ: bắt đầu thấy đau rồi đấy!

Bỏ ra đi bạn ey...!

USSR:....

Mỹ: bỏ ra...!

BỎ RA! * gạt mạnh tay USSR ra *.

Do lực tay của hắn khiến cậu phải mất đà mà lùi về phía sau đồng thời buôn hắn ra.

Trước khi bỏ đi hắn quay về phía cậu nói một câu "để rồi xem" và đi mất.

USSR đứng lặng một hồi tay nắm chặt lại thành hình quả đấm rồi sựt nhớ đến Nam vẫn còn đang ở canteen nên vội chạy xuống....mặc cho bao nhiêu áp lực, nghỉ ngợi mà cậu tự đặt ra.

Về phần đôi bét Friends kia

Họ đã tìm đc cho mình một chỗ ngồi và bắt đầu ăn thì tự dưng Nam sựt nhớ ra là ly trà sữa lúc nãy bây giờ ở đâu ta hay đã bị ai đó chôm rồi?...(một anh đẹp trai nào đó: đừng nghỉ tôi nha...tôi không có uống đâu, tôi chỉ hút thôi ).

Đang suy nghỉ vẫn vơ cái gì đó thì bỗng có ai đặt tay lên vai cậu và thì thầm một câu khiến cho cậu tái xanh mặt.

....: 你好小南~* chào em tiểu Nam~ *

Nam:.............

ÉC!!!!! *nhảy chồm lên ng CuBa như đúng rồi*

CuBa: what the fuck?!

Nam: có ấu dâm cứu tau!!!

CuBa: đâu!!!

Nói xong cậu quay qua đằng sau.

Nét mặt be like Đù má.

China: Nam à~sao em lại sợ anh như thế?

Mặt anh dính gì à?

Nam: không!

Mặt anh không dính gì cả nhưng nhân cách anh thì có đó!!! *chỉ trỏ các thứ* tránh xa tôi ra!!!!!

(Ok thì bác nào chưa biết thì để tôi nói luôn là Trung Quốc là nước lán giềng của Việt Nam nên không lạ khi thấy Trung Quốc là hàng xóm của Nam và sẽ không tránh đc việt cậu ta chơi Nam từ nhỏ 🙂 có khi xém nữa bị đè ấy chứ)

CuBa: mày đến đây làm gì hả Tung Của?

China: tôi đến đây để đi học với lại đưa hộp bánh kem này cho Nam, mà đừng gọi tôi bằng cái tên đó nghe ngứa tay lắm.

Nam: bánh?

Tuyến nước bọt của cậu bắt đầu hoạt động mạnh khi ngửi thấy mùi hương đó.

China: đúng là do anh làm riêng dành cho Tiểu Nam à nha~

( giải thích cho các bác hiểu luôn ngoài nước mắm ra thì Nam ta đây rất hảo ngọt mà đặc biệt cậu ta rất thích ăn bánh do China làm, vì ko hiểu sao bánh của hắn có một sứt hút đặc biệt và lại còn rất ngon là đằng khác.

Nói chung là đây là tính cách Nam thích đầu tiễn và cũng là cuối cùng ở hắn )

CuBa: ôi không!

Chết mẹ rồi Nam ơi đừng làm rớt liêm sỉ!

Hãy kìm chế lại đi!!!

Nam: Xin lỗi cậu nhưng..........liêm sỉ gì tầm này nữa!!!

Thả tau ra!

Nhanh như chớp cậu vụt ra khỏi người CuBa và chạy lại chỗ China.

Nam: đưa hộp bánh cho em!!! *người khôn phải biết nói ngon nói ngọt chớ*

Khi Nam định với tới chiêc hộp thì bỗng China vươn tay lên khiến nó ra khỏi phạm vi tầm với của cậu.

China: ấy khoang đã a~đâu có dễ vậy được, em phải trả công cho anh chứ.

Nam: công gì??? *cậu khó hiểu*

China: để anh đút cho Tiểu Nam ăn nha~

Nam: hả!?

Kh...không đời nào!!!

China: suy nghĩ kỹ đi...nếu không là anh ăn hết bánh đó~

Nam:....

CuBa: Việt Nam ơi!!!

Liêm sỉ!!!

CUỐI CÙNG....

China: nói a nào~ *cầm chiếc muỗm đầy bánh*

Nam: a....

CuBa: cuối cùng thì liêm sỉ của mày ở đâu hả Nam....

CuBa ngồi đó ngao ngán xem cãi lương trước mặt mình cùng với ánh mắt của hàng trăm người trong canteen.

Nam thề là cậu đâu muốn chuyện này sảy ra đâu!!!

Nhưng cũng đành phải ngậm cục tức lại mà dữ trong lòng thôi.

Haz...sao mà nó đen đúng người đúng thời điểm vậy trời!?

Đang khóc trong lòng thì bỗng ai đó gọi tên cậu.

"Việt Nam!!!"

Nam: huh?

A USSR.

USSR:....ai đây?

Nam: à để tớ giới thiệu cho cậu đây là CuBa bạn thân của tớ, còn kia....là...thằng hàng xóm.

CuBa: Yo!

China: anh đây là...

Nam: là bạn mới của em.

China: vậy à * mặt khó chịu *

USSR: chào cậu * lườm *

CuBa: mấy chú bỏ quên tôi rồi à *chống cằm cười méo mó*

Chưa được bao lâu thì cái canteen này đã đầy ắp mùi sát khí.

Nam thì thôi rồi cố chịu đựng sự ngột ngạt và đầy căn thẳng của 3 thằng lườm nhau đưa tình này.

Đến khi chuông reng thì USSR phải cõng cậu lên phòng y tế vì thiếu hụt ôxi

Đến chiều.....

Nam: CuBa, Russia về chung với bọn tôi ko?

CuBa: thôi cậu về trước đi tôi với cậu ta phải trực rồi.

USSR: em cũng vậy hả Russ.

Russia: vâng....mệt vl

USSR: vậy thôi tụi anh đi trc.

Skip~

Về đến nhà cũng không được yên cậu liên tục bị hai ông anh trai tra tấn lỗ tai các kiểu, họ cứ luyên thuyên về mấy câu tình nghĩa anh em này nọ.

Cậu chả làm đc gì ngoài việc lên phòng và nghe nhạc để xua tan những cơn mệt mỏi.

"....làm tôi nhớ em nhiều thêm

Làm sao quên hành lang

Ngày nắng và gió

Làm sao quên bóng ai đi ngang đó..."

....: này Nam!

Nam: huz!Ai vậy??? *cậu nhìn ra ngoài cửa sổ*

Ak: là tôi đây!

Nam: Ak!

Lâu rồi mới gặp cậu *cậu hớn hở* cơn gió nào đưa cậu đến đây vậy?

Ak: à tôi chỉ đến để hỏi thăm cậu thôi.

Mà tôi có quà cho cậu này.

Nghe nói cậu thích hát lắm phải không?

Nam: Đúng...mà đâu?!!!

Ak: đây...

Trông nó giống tai nghe nhưng ở nay cọng và các viền trên tai nghe được phủ một chất lõng màu đỏ xen vàng kì lạ đang lơ lửng trên không nhìn giống như dung nham vậy.

Nam: Quao!!!

Nó....đẹp quá!

Cậu không kìm đc lòng vui sướng mà hớn hở đeo thử.

Ak: nó không phải là một chiếc tai nghe bình thường đâu.

Nó giống như một dàn karaoke mini vậy,thậm chí nó có thể hát chung với cậy nếu cậu muốn.

Nam: ý thank cậu nha!

Mà sao cậu biết tôi đang cần nó vậy.

Ak: tôi là thần mà...

Nam: mà Ak này...tôi tự hỏi...sao cậu lại có tên của một khẩu súng vậy???

Ak:.........ba tôi hồi xưa thích chơi súng.....

Nam: oh.....vại à :> ba cậu thật thú zị...

Ak: mà con mèo của cậu đâu rồi?

Nam: à tôi để em ấy ở nhà ba Đại Nam rồi.

Do em ấy quá bự nên ko thể đi máy bay đc....

Ak: nó to đến thế cơ à???

À mà thôi tôi có việc phải đi rồi, hẹn gặp lại cậu.

Nói xong cậu đi mất mà không để cho Nam chào hỏi một câu.

Nam: yead....hẹn gặp lại.

Nam Pov's

"Cũng đã 2 tháng trôi qua rồi.

Tôi cũng quen đc rất nhiều bạn mới, họ thật sự rất thân thiện và vui tính nhưng trừ một số ng như Triều Tiên anh ta có phần đáng sợ đối vs mọi người.

Còn về phần USSR và Ame....họ cũng đã thân thiết hơn trước...phải không?

Ý tôi là họ không gây gỗ hay đánh nhau gì cả...

Mọi người thấy tôi nói chuyện vui vẽ với USSR mặt cho mấy người cứ bàn tán sân si này nọ.

Dần dần họ thấy quen với điều đó và bắt đầu kết bạn và cởi mở với USSR hơn...chắc cũng do phần cậu ấy đẹp trai.

Nhìn cậu ấy thật sự hạnh phúc khiến cho tôi vui đến nhường nào.

Cảm giác đó thật kỳ lạ....

Mọi thứ vẫn sảy ra tốt đẹp cho đến khi..."

Vào một buổi sáng đẹp trời một "cậu con trai" bắt đầu mở mắt lê thân xác mệt mỏi vào phòng tắm để vscn thì

"Á..........NÓ ĐẾN RỒI!!!!!"

TO BE CÂN TỜ NIU___________

DỪNG NHA CHƯA ĐI VỘI ĐÂU CÁC THÍM ĐỌC HẾT PHẦN NÀY ĐÃ SẼ CÓ ĐIỀU BẤT NGỜ ĐÓ.

Queo.....đây là lần đầu tiên me vẽ trên máy nên có gì mấy thím thông cảm.

Tôi không biết vẽ bóng cho lắm nên vẽ đại thôi :> mong những thím dân vẽ chỉ giúp.

Chắc vài thím sẽ hỏi 2 cái chữ "Cách" to đùng trên kia là như nào phải ko?

Thì tôi cũng nói luôn có một thằng lồn nó xóa luôn cái cách của tôi rồi.

Vì quá lười nên tôi không vẽ nữa!!!

TRÒ CHƠI

HÃY ĐOÁN TÊN THẰNG LỒN ĐÓ RA.

LƯU Ý: KO NHẤT THIẾT PHẢI HỌ TÊN.

mỗi ng sẽ có 3 lượt trả lời.

Tôi sẽ đăng một chap thông báo khi có ng đoán đúng.

Nếu một vài thím đọc muộn ko thấy nó chứng tỏ tôi đã xóa để ra phầm 12.

Phần thưởng: tôi sẽ đăng xớm hơn dự tin.

Trễ nhất là tuầnsau.

------------------++---+---------------------------

À còn tranh nữa!

Tranh này tôi cover của bác lemon2409

Một biểu cảm hết sứt thú zị :> được tài trợ bởi nồi cơm điện.tôi ko hiểu sao nhưng tôi cảm giác mình thích biểu cảm này 🙂 vẽ đại thôi nên ko có chi tiết lắm.

Tuy không giống lắm....

Mong mấy chế ủng hộ tr của bác đó nghen, đôi khi có một số bứt tranh rất chi là thú cmn zị!!!!
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
Cá tháng tư!!!!


Hello mấy bẹn đọc giã thân mến của tui!!!

Hôm nay ngày cá tháng tư thì ai cũng biết rồi đúng chứ?

Queo...có một số chế tác giả troll là sẽ xóa tr rồi tùm lum...nhưng không!

Ở đây tôi đéo làm thế 🙂

Thế nên nhân dịp này tôi muốn gửi tặng đến mấy bạn độc giã một bứt tranh kỹ niệm hen...

Chắc muốn coi chứ?

Xấu lắm đó

(〃゚3゚〃)

Ok, nữa đi sắp đến rồi 🙂

Đây

À QUÊN CHỨ!!! còn mấy bạn xem chùa nữa mà (*´▽'*).

Tấu cũng có quà cho mấy bạn nè....

LƯU Ý: chỉ dành tiên cho mấy bạn xem chùa đéo vote từ đầu truyện đến giờ hoặc combo mấy cái thể loại tóm tắt khen hay mà lại "quên" votte (人 •͈ᴗ•͈)

Tin tôi đi ở mấy truyện của mấy idol tôi có đầy!

Mấy cậu chắc muốn xem ko?

Ngại quá (。・//ε//・。). 🙂))

Đây theo ý nguyện vậy...
 
[Countryhuman]Xuyên Thời Gian__ Việt Nam× All
Comic bù cho độc giả


Hello mấy má (๑•̀ㅂ•́)و khỏe hok?

Chứ tôi khỏe 🙂)) đây là hé trước phần chap mừ hai tôi đang viết :>

Comic Đông Lào× Hàn hen :>

Chắc chưa?

Cái này chỉ là cover nét thôi 🙂))

Tuy là vậy chứ đằng trc comic là một câu truyện dài ٩( ᐛ )و

Tiếp hen (๑•̀ㅂ•́)و

Còn nà 🙂)) cái này đặc biệt tâm huyết của tui à ;-; nhớ xem nha......

Không xem là giận đó-
 
Back
Top Bottom