Khác [Countryhuman VietNamHarem] Xuyên Không về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Ờm...Bí cap rồi ┐('∀`)┌


Việt Nam: "Hưm...mà hình như con của Nazi là..."

Việt Nam: "Ờm...là ai nhỉ!?

Sao lại quên ngay lúc này chứ..." /đi trên hành lang/

Cậu cứ thế tiếp tục đi trên dãy hành lang dài kia và vặn óc suy nghĩ...con của Nazi (Third Reich) là ai!?

Góc lưu ý nhỏ cùng tác giả (có thể lướt qua nếu thích, còn nếu có hứng thú thì có thể đọc)

Nếu các bạn nào chưa biết hoặc không biết về chiến tranh thế giới thứ 2 là như thế nào thì cùng ngồi xuống đây và nghe tôi kể

Theo như cái bộ não IQ 100 chẻ đôi của tôi thì chiến tranh thế giới thứ 2 là chiến tranh giữ Liên Xô và Đức Quốc Xã (Phát Xít Đức)

Cuộc chiến giữa phe Đồng minh, dẫn đầu là Anh, Liên Xô, Mỹ và phe Trục phát xít gồm các thế lực chính Đức, Italy và Nhật Bản là cuộc chiến rộng và thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại (nguồn: Google)

Và nếu phải kể tên từng nước tham gia trong cuộc chiến thì chắc tôi nổ não mất...nên bỏ qua nhé?

Nguyên nhân xảy ra chiến tranh: Cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới 1929-1933 làm cho những mâu thuẫn vốn có càng thêm sâu sắc.

- Chủ nghĩa phát xít lên cầm quyền ở Đức, I-ta-li-a, Nhật Bản chạy đua vũ trang, phát động chiến tranh chia lại thế giới (nguồn: Google)

Diễn biến và hậu quả thảm khốc sau chiến tranh: Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ ở châu Âu, khi Đức xâm chiếm Ba Lan ngày 1/9/1939.

Cuộc chiến lan rộng sang nhiều quốc gia và dân tộc trên toàn cựu lục địa.

Khi thế chiến chấm dứt năm 1945, tổng cộng 27 triệu trong tổng số 110 triệu binh lính đã chết, khoảng 25 triệu thường dân thiệt mạng (nguồn: Google)

Nếu các bạn muốn biết rõ hơn về cuộc chiến này, có thể lên Google và tìm một trang web uy tín để coi nha, quay lại phần truyện chính được rồi nhỉ?

---

???: Hức...c...cứu...hức...đau quá...hức...

Việt Nam: Hở? /khựng lại/ "có...tiếng khóc...!?"

Việt Nam: "đi xem thử xem sao..." /chạy theo nơi phát ra tiếng khóc/

Cậu cứ thế chạy theo tiếng khóc...tiếng đấy phát ra...ở bên ngoài căn cứ?

(Nếu mọi người hỏi tại sao Việt Nam có thể nghe được tiếng khóc vì nơi cậu đang đứng là sát vách của vườn cây bên hông căn cứ nên cậu cứ thế mà chạy theo)

Lính 1: Giờ phải làm sao đây?

Lính 2: Bắt nó xuống hầm moi tin tức thôi

Lính 4: Mày điên không hả!?

Bắt nó xuống đó thì chúng ta moi được gì đây!?

Nhìn nó chưa được 7 tuổi nữa!

Lính 3: Vả lại nó xuống đó chúng ta làm cách nào để moi tin tức?

Nó dễ c.hết lắm đấy

Việt Nam: /chạy lại/ Có chuyện gì vậy!?

Lính 1: Là cậu à?

Không có gì đâu

Lính 2: Chỉ là có một đứa bé vô tình lọt vào căn cứ

Lính 3: Nên chúng tôi đang muốn bắt nó đến cho ngài USSR xử lý

Việt Nam: Vậy sao...có thể chi tôi xem một chút được không?

Lính 4: Sao lại không?

Cậu cứ tự nhiên

Việt Nam: Cảm ơn.../đi lại nhìn kĩ đứa bé/

???: "Hức...đ...đáng sợ quá...c...cha ơi...cứu con...hức...cứu con..." /sợ hãi nhìn Việt Nam/

Việt Nam: "Thằng bé là..."

Việt Nam: Germany (Đức)!?

Germany: Hức...s...sao anh biết tên em...

Lính 3: Cậu biết thằng bé này!?

Việt Nam: À...Ừm...cũng không hẳn...nhưng tôi nghĩ chúng ta nên đưa nó qua chỗ của phe địch thôi...

Lính 1: Tại sao chứ!?

Việt Nam: Theo như tôi tìm hiểu được...đây là con của Nazi!

Lính 2: Ý cậu là Third Reich?

Lính 4: Vậy thì càng tốt, chúng ta nên giữ nó lại, biết đâu có thông ti-

Việt Nam: Thôi đi!

Các người muốn làm hắn nổi điên sau đó đem quân tàn sát cả khu vực này sao?

Lính 3: Nhưng...

Việt Nam: Nếu muốn c.hết sớm...cứ tự nhiên mà giữ nó ở lại!

Lính (cả 4 người): ...vậy thì...cậu đem nó đi được không?

Việt Nam: Được...nhưng trước tiên tôi phải nói với Boss.../lại gần Germany/

Germany: Hức.../sợ hãi lùi về phía sau/

Việt Nam: Đừng sợ...anh không làm hại em đâu /quỳ một chân xuống/

Việt Nam: Anh là Việt Nam, anh hứa sẽ không làm gì em đâu...

Germany: /do dự/

Việt Nam: Hửm?

Germany: /xích lại gần Việt Nam một chút/

Việt Nam: Nào, anh có ăn thịt hay làm gì đâu?

Lại đây

Germany: /xích lại ôm chầm lấy cậu/ Hức...anh ơi...họ muốn g.iết em...họ muốn bắt em...hức...hức.../nức nở/

Việt Nam: Được rồi...anh sẽ không để họ làm điều đó với em...đừng sợ.../nhìn đám lính ra hiệu họ đi ra chỗ khác/

Lính (cả 4 người): /hiểu ý liền đi ra chỗ khác/

Việt Nam: Được rồi...họ đã đi rồi đấy, em đừng sợ nư- /nhìn xuống Ger (Germany)/

Khi cậu nhìn xuống thì...cậu thấy Ger đã ngủ?

Cậu có chút bất lực vì hồi nãy thằng bé còn khóc lóc sợ hãi các kiểu, bây giờ lại nằm gọn trong lòng cậu và ngủ, đúng là trẻ con, ngây thơ và hồn nhiên nhỉ?

Cậu thấy vậy liền bế Ger lên một cách nhẹ nhàng nhất có thể, để cho thằng bé không thức giấc, bế lên xong cậu liền quay người và đi vào trong căn cứ

--- Tua nhỉ?

Đến trước cửa phòng USSR cậu khá do dự vì sợ anh (USSR) sẽ không đồng ý việc cậu đem thằng bé (Ger) trả lại cho Third Reich (Nazi), cậu khá e ngại về chuyện đó...nhưng cậu vẫn quyết định mở cửa bước vào

Khi bước vào USSR khá ngạc nhiên vì trên tay Việt Nam là 1 đứa trẻ khoảng chừng 5-6 tuổi gì đó...trong đầu anh lại chạy số là có khi nào cậu "làm" với lên khác và bây giờ có con không!????

Trong lòng anh là 1001 câu hỏi về đứa bé, còn bên ngoài thì vẫn điềm tĩnh như mọi ngày

USSR: Đứa trẻ trên tay của em là...

Việt Nam: À, đây là con của Nazi, thằng bé vô tình đi vào trong vườn của căn cứ...

USSR: Ừm.../nhẹ lòng/

Anh thấy khá nhẹ lòng vì đây là con của người khác chứ không phải của cậu...

USSR: Vậy...em muốn trả đứa trẻ này lại cho tên đó? (Tên đó tức là Nazi nha)

Việt Nam: Vâng...do em cũng có nhiệm vụ từ hệ thống...nó nói là em phải bảo vệ con của hắn...

USSR: Ta không phản đối việc em muốn trả lại đứa bé...nhưng đi một mình thì có hơi nguy hiểm...em có chắc là vẫn muốn tới đó không?

Việt Nam: Chắn chắn! /kiên quyết/

USSR: Được...nhưng mang theo súng để phòng trường hợp xấu nhất ra...

Việt Nam: Vâng!

Em biết rồi ạ /vui/

Việt Nam: Cảm ơn Boss, em đi đây! /vui vẻ đi ra khỏi phòng+vẫy tay tạm biệt USSR/

USSR: Hazz...mong sẽ không có chuyện gì xảy ra...

???: Cha cứ thế để cậu ta đi sao?

USSR: Biết sao được...em ấy luôn là vậy...thích tự làm mọi thứ theo ý mình...

???: Có nguy hiểm quá không?

Sao cha không cho ai đó đi theo?

USSR: Ta nghĩ là không cần thiết...vì em ấy cũng đã mạnh sẵn rồi...mà sao con quan tâm em ấy thế...?

???: Không có gì...

??: Anh hai đi chơi, đi chơi /loi nhoi/

???: Được rồi...chúng ta đi.../dắt ??

đi/

---

End chap~

T/g: Chúc mừng Việt Nam thắng Thái Lan trong trận Sea Games 31!!!!

T/g: Thật ra chap này tôi viết từ hôm 22 rồi...nhưng lúc đó tôi bận nên phải bỏ dở...tới hôm nay mới đăng🙁(

T/g: Mà...các bạn thi xong hết chưa?

Nếu chưa thì chúc các bạn thi tốt và được điểm cao

T/g: Còn thi rồi thì...các bạn có tạch môn nào không?

Riêng tôi thì tôi tạch môn Tiếng Anh (7,25) buồn đời:'))

T/g: Chap tới đây thôi...

T/g: Chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Hưm...Cap là gì ấy nhể!?


T/g: Chào mọi người, thì hôm nay tôi muốn thông báo chuyện tôi sẽ loại Qing và Đại Nam ra khỏi dàn Harem của Việt Nam

T/g: Mong mọi người thông cảm cho tôi, và có lẽ sắp tới tôi sẽ làm 1 bộ truyện Oneshot (ghi đúng không nhỉ?) về Countryhuman, mọi người thích cặp nào thì có thể comment

T/g: Lưu ý là sắp tới chứ không phải bây giờ!

T/g: Vào chap thôi

---

Germany: Ưm.../tỉnh giấc/

Germany: /ngó xung quanh/ Đ...đây là đâu vậy.../sợ hãi/

Hiện tại, cậu (Germany) đang ở trong một căn phòng lạ lẫm...cậu hoang mang và sợ hãi tột cùng, có lẽ khi ở căn cứ của Nazi...cậu đã không được tiếp xúc nhiều với những thứ ở ngoài nên mới như vậy...

Căn phòng có rất nhiều giấy tờ mật...cậu nhìn sơ cũng biết đó là tài liệu về kế hoạch đánh vào căn cứ của Nazi...cậu sợ rằng người chủ căn phòng này sẽ đưa cậu xuống ngục giam tối tăm và làm những hành động tra tấn khủng khiếp với cậu, cậu sợ...vì có lần cậu từng chứng kiến người cha đáng kính của cậu...đã tra tấn một tên lính vì nghi hắn là gián điệp của phe Cộng Sản!

Cậu sợ người bị tra tấn là cậu...

Cạch (tiếng mở cửa)

Germany: /sợ hãi lùi vào trong vách tường/ (vì cái giường ở ngay khóc phòng nên cậu lùi vào đó)

Việt Nam: Hử?

Em dậy rồi sao? /đã thay đồ chuẩn bị đi/ (tôi không giỏi việc tả đồ nên phiền mọi người có thể lên Google xem?)

Germany: A...anh Việt Nam...? /đỡ sợ được chút/

Việt Nam: Ừm...anh đây.../đi lại phía giường cậu(Ger) đang ngồi/

Việt Nam: Chúng ta đi thôi

Germany: Đ...đi đâu...!? /sợ hãi/

Việt Nam: Về nhà (hoặc căn cứ), nơi có cha em?

Em không muốn về đó sao?

Germany: A...k...không...em muốn...em muốn về với ba! /vui vẻ/

Khi nghe Việt Nam nói vậy, cậu vui không tả nổi, từ lúc tới đây cậu lúc nào cũng bồn chồn, lo lắng, bây giờ Việt Nam như vị cứu tinh của cậu, giúp cậu thoát khỏi sự bồn chồn, lo lắng ấy!

Việt Nam: Được rồi...chúng ta đi thôi? /đưa tay về phía Ger/

Germany: /nắm lấy tay anh (Việt Nam)/

Tua nhỉ?

Vì nếu tả từ phòng cậu tới cửa căn cứ thì chắc tôi nổ não mất!

---

Đến phía bên ngoài căn cứ, cậu vẫy chào mọi người, bế Germany trên tay và bắt đầu đi

Và đương nhiên con đường cậu đến được căn cứ của Nazi cũng hiểm trở không kém, cậu gặp rất nhiều quân địch nhưng may mắn là cậu có đem theo súng tự vệ, chứ nếu không thì bây giờ cậu đã lên bàn thờ ngắm "gà khỏa thân" rồi!

Cậu bị thương một chút ở vai và chân, vì mang Ger nên cậu gặp chút nào đó trở ngại, đương nhiên một đứa trẻ như Ger đã sớm có chuẩn bị, mang ra 1 cái băng màu trắng...ờm...băng gì đó tôi quên tên mất rồi...đại loại thì nó là 1 cái băng màu trắng được cuộn tròn hình cột...

Ger đã băng bó cho cậu...đương nhiên 1 đứa trẻ cỡ 5-6 tuổi không thể băng đẹp mắt và khéo léo như người lớn được, nhưng cậu vẫn cười và xoa đài Ger, khen cậu giỏi, khiến Ger một chút động lòng với người trước mặt nhưng dần cũng quên đi suy nghĩ đó

Cả hai tiếp tục lên đường...

---

End chap~

T/g: Chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍

Tội Yuri=))

Credit (tôi thấy nó ở dưới bức hình)
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Bị bắt - Hoàn thành nhiệm vụ!


Đứng trước cửa căn cứ, cậu quan sát kĩ càng...không có bất cứ tên lính nào canh gác!?

Quái lạ!

Đáng lẽ cũng phải có ít nhất 2 tên lính canh cổng, đằng này lại không có bất kì ai cả...cậu càng nâng cao cảnh giác thì...

BỤP!

Cậu bị đánh vào gáy bất tỉnh...ngã xuống mà ngất đi...Germany cũng theo đà đó mà ngã xuống đất theo, quay lại nhìn thì thấy...Nazi...Japan Empire (J.E) và...Italy Empire (I.E)!? (Không biết có ghi đúng không?) Nhìn mặt họ sắc lạnh nhìn cậu...có lẽ họ đã biết việc cậu sẽ đến nên đã đứng ở góc nào đó để phục kích!

Khi cậu vừa bị đánh ngất liền có mấy tên lính chạy ra chỉa súng về phía cậu, sẵn sàng bắn bất cứ lúc nào!

Nazi, J.E và I.E quay người, ra lệnh cho lính bắt cậu vào ngục giam, đồng thời cũng đem Germany vào trong phòng để cấm túc, vì thằng bé dám đi ra khỏi căn cứ khi không có sự cho phép của bất cứ ai!

---

Trong ngục tối...một thân hình nhỏ bé ngồi thoi thóp...thở hổn hển...

Trên cơ thể của cậu đầy các vết thương, xung quanh còn có máu be bét!

Trên cơ thể cũng còn vài vết muối nhỏ...

Có lẽ cậu đã bị tra tấn và bị tạc nước muối vào người...Ở ngoài phòng giam là ba người đàn ông nhìn cậu bằng ánh mắt sắc lạnh lẫn với sự khinh thường, họ nhìn cậu không một chút sót thương...đương nhiên rồi, đây là chiến tranh mà?

Họ còn là kẻ thù của nhau, làm sao mà sót thương được chứ?

J.E: Chúng ta làm gì tiếp theo đây Boss (Nazi)?

I.E: Cậu ta đúng là cứng đầu!

Chẳng chịu nói lời nào từ lúc tới?

Nazi (Third Reich): /nhíu mày/ tiếp tục công việc /bỏ đi/

J.E+I.E: /đi theo sau Nazi/

Việt Nam: "sơ suất thật...đáng lẽ mình nên cảnh giác hơn với mấy tên này..." /khó khăn cử động/

Bíp...

Hệ thống 005: Nhiệm vụ đã hoàn thành thưa ngài...

Việt Nam: Hả...à...ừm...

Hệ thống 005: ...Ngài...có sao không...?

Việt Nam: Không sao...chưa chết được đâu, đừng lo!

Hệ thống 005: ..."

Ngài thật biết cách che giấu cảm xúc đấy...ngài Việt Nam..."

---

Ở căn cứ Cộng Sản

Mọi người đều xảm thấy lo lắng cho cậu...vì cậu đã đi hết 1 ngày rồi nhưng vẫn chưa quay về...

Ai nấy đều đứng ngồi không yên...cũng phải, vì dù gì cậu cũng là thành viên nhỏ tuổi nhất mà...sao không lo cho được?

Chỉ có vài người (USSR, Mặt Trận, China, Đại Nam, Qing) còn bình tĩnh ngồi đợi lính của họ về báo tin

Lính: /chạy vào/

USSR: Em ấy sao rồi!? /đứng dậy/

Lính: T...thưa ngài...c...cậu ấy...

Đại Nam: Thở đi rồi nói...

Lính: V...vâng...

Mặt Trận: Có thông tin gì chưa...? /hỏi tên lính/

Lính: Thưa ngài...theo thông tin vừa nhận được thì.../nhìn tờ giấy trên tay/ Cậu Việt Nam...đã bị bắt rồi ạ...

All - Lính: /ngạc nhiên/ Hả!?

---

End chap~

T/g: Cảm thấy chap này nhạt với ngắn quá nhỉ?

T/g: Thôi kệ nó đi, Pp mọi người

T/g: Chúc mọi người một ngày tốt lành 👍
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Giải cứu...?


Sau khi nghe tin cậu bị bắt, ai nấy đều sốc...kể cả USSR cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên...vì khi còn ở thế giới cũ của cậu và anh, cậu luôn là chiến binh rất xuất sắc, không nhiệm vụ nào mà anh giao cho cậu thất bại cả...nhưng có vài lần thì...ừm...xém thất bại vì một số sự can thiệp nhỏ...nói chung là con người đâu ai hoàn hảo đâu phải không?

Cuba: Boss, bây giờ chúng ta nên làm gì đây...?

Mặt Trận: Chúng ta phải nghĩ cách cứu cậu ấy...

USSR: ...Chuẩn bị máy bay và lính, chúng ta sẽ qua bên đó! /rời đi/

Đại Nam: Làm gì thì làm, nhưng nhớ đừng tự chuốc họa vào thân đấy /đứng dậy và rời đi/

Qing: Chờ ta! /đứng dậy đi theo Đại Nam/

N.K: Vậy là có cơ hội thử quả bom ta mới chế rồi nhỉ

China: "đúng là tên nghiện bom mà..." /lấy quạt che nửa mặt + nhíu mày/

Mặt Trận: Được rồi, còn đứng đây làm gì nữa?

Mau đi chuẩn bị đi!

All-Mặt Trận: Khỏi cần nhắc! /rời đi/

---Quay về phía Việt Nam---

Việt Nam: "Tsk...đáng ghét!

Phải tìm cách thoát ra khỏi cái còng này!" /cố gắng dùng lực để tách còng tay ra/

Lưu Ý: Vì hồi đó (trước khi xuyên không) thì cậu có được học qua vài thủ thuật bẻ còng, nên cậu cũng biết và áp dụng theo (hơi phi logic xíu mà kệ nó đi)

---

Cộp Cộp Cộp (tiếng bước chân)

???: Đây là người mà ngươi bắt đấy à Nazi?

Cũng đẹp đấy...nhưng tiếc là bị thương mất rồi~

Nazi: Bớt dùng cái giọng điệu đấy Ame, đừng làm ta sởn da gà!

Ame: Xùy...

Ame: Nè, sao ngươi tàn nhẫn với một mỹ nhân quá vậy Nazi?

Mỹ nhân như này chỉ nên nâng niu thôi~

Nazi: Đây là chuyện của ta!

Việt Nam: "Ame sao...vậy người kế bên là...VNCH?" /khó khăn thở/

Ame: Hưm...theo ta nhớ thì đây là em người nhỉ, VNCH?

VNCH: Vâng thưa ngài.../nhìn Việt Nam/

VNCH = Việt Nam Cộng Hòa hoặc Việt Hòa

Nazi: /nhíu mày/

Trong khi họ đang suy nghĩ rằng "hai người này thật sự là anh em á!?

Nhìn có giống anh em không!?

1 người da vàng 1 người da đỏ, giống cái éo gì!?" thì đột nhiên...

ĐÙNG!

Một quả bom bay thẳng về phía căn cứ của Nazi, may mắn là nó vẫn chưa sao, chứ nếu không thì tất cả đều ngủm (c.hết) hết rồi!

Không cần nghĩ cũng biết là ai

Việt Nam: "là mọi người sao...?"

Ame: Nè, căn cứ này ngươi làm bằng gì mà cứng thế?

Bán lại cho ta được không?

Nazi: Ngậm mồm lại đi! /rời đi/

Ame: Ây, đợi xíu xem nào!? /đi theo/

VNCH: /nhìn Việt Nam cười khẩy/ Ha...nhìn ngươi thật thảm hại đấy

Việt Nam: I...im miệng đi.../khó khăn nói/

VNCH: /dơ một sợi dây chuyên lên/ biết thứ này chứ?

Việt Nam: /ngạc nhiên/ Cái...L...làm sao ngươi...có nó!?

Lí do cậu ngạc nhiên tới như vậy sao?

Vì đó là mặt dây chuyền mà chỉ có những người xuyên không mới được mà thôi, và vì sao cậu lại biết nó chắc chắn là mặt dây chuyền ấy ư?

Vì chỉ có đúng hai kiểu của mặt dây chuyền, cậu và Boss mỗi người một kiểu nên khá dễ để biết được.

Còn lí do tại sao VNCH lại xuyên không sang đây thì...ờm...tác giả vẫn đang trong quá trình suy nghĩ

Việt Nam: K...không lẽ ngươi...

VNCH: Phải, ta cũng là người xuyên không giống ngươi và tên Liên Xô kia

VNCH: À mà...hình như ta nhớ là còn người nữa đấy...mà thôi, nói nhiều với ngươi làm gì, ta đi đây /rời đi/

Việt Nam: "đáng ghét...mà khoan đã, sao hắn xuyên không vào đây mà Hệ thống không báo với mình!?

Thôi kệ vậy"

Cùng lúc đó, ở chỗ của Nazi và USSR

USSR: Ta muốn ngươi trả người! /nhíu mày/

Nazi: Ha...tại sao ta phải trả?

Mà ta nhớ...ngươi có bao giờ đến tới tận đây để đòi người bao giờ đâu nhỉ? /cười khẩy/

USSR: Đấy là chuyện của ta, bây giờ ta muốn yêu cầu ngươi mau trả người của ta!

Nazi: Nếu ta nói không?

Mà vả lại...tên đó cũng khá đẹp đ- /bị cắt lời/

Rầm! (Ôi...cái bàn nghị lực)

USSR: Ngươi đã làm gì em ấy...!?

Nazi: Gì vậy, đánh giá thôi cũng bị hiểu nhầm, căng thế

Mặt Trận: Ngươi không thấy bắt một người 18 tuổi là hèn à Nazi!?

Nazi: Hèn?

Xin lỗi nhưng để ta nhắc cho ngươi nhớ, đây là chiến tranh, và tên đó tự đi vào căn cứ của ta, ta bắt thì có gì sai?

Nazi: Và một khi đã chấp nhận vào chiến tranh, thì cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận cái c.hết~

Nazi: Vì vậy, việc ta bắt giữ thằng nhóc đó chẳng có gì hèn cả

Mặt Trận: Ngươi!

USSR: Đủ rồi Mặt Trận!

Lính Phát Xít: Ngài Nazi!

Tên Cộng Sản đã trốn thoát rồi!

Nazi: Cái gì!?

All (phe Cộng Sản): /bất ngờ + vui mừng/

---

End chap~

T/g: Xin lỗi các bạn vì hôm nay em tôi nó nghịch điện thoại vô tình đăng chap 23 lên:'))

T/g: Thành thật xin lỗi các bạn rất nhiều!

T/g: Tới đây thôi, tạm biệt mọi người

T/g: Chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍

Cre: { Karino - Kun }ツ on MangaToon

Đây là truyện bạn ấy đăng ảnh

(Đã được sự cho phép của tác giả!)
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Tôi khá bực nên phải lên tiếng chuyện này rồi!


Hưm...chào mọi người, lại là tôi

Có vẻ là mọi người sẽ khá buồn vì...đây không phải chap mới...

Nó sẽ rất bình thường khi những người trả lời bình luận tôi...không dừng tương tác với tôi (đó chỉ là suy nghĩ của tôi)

Và...nếu trong đây có idol của các bạn thì...xin mời out chứ đừng ở lại chửi^^ tôi không ngại tiếp các bạn đâu (có lẽ sau chap này lượng người theo dõi truyện cũng sẽ tuột xuống đáng kể nhỉ?)

Tôi xin reo tên hai idol có lượng người theo dỏi hơn 200 người (hơn tôi;-😉, VietCong8 và bạn @Haruto_Fuji ^^ (tôi đã cảnh báo ở trên là nếu có idol của các bạn thì out phải không?

Giờ out được rồi đấy!)

Cho các bạn thời gian out đấy!

Tại sao tôi lại réo tên hai người này?

Các bạn nhìn phần bình luận dưới đây sẽ rõ!

1 người đã xóa bình luận nên tôi cũng không muốn nhắc đến, nhưng bạn bảo cái tên Ba sọc là cái tên chế giễu Việt Nam?

Tôi xin nói thẳng với bạn là VNCH đã PHẢN BỘI VIỆT NAM để đi theo Mỹ, họ còn XÂM LƯỢC LẠI NƯỚC TA sau thế chiến thứ 2 theo lệnh của Mỹ! (Bạn có thể lên Youtube hoặc Google coi, nó không tính phí?).

Đúng là bạn không lôi kéo tôi đọc nhưng tôi không thể trơ mắt ra nhìn cái tên chế giễu đất nước ta lộng hành đến như thế được!Tôi công nhận bạn viết rất hay và truyền đạt nhưng bạn lại mắc phải sai lầm bà ở lại cãi tay đôi với tôi giống như bạn chẳng làm sai gì cả? (Đó là theo góc nhìn của tôi).

"đâu phải cái nào cũng nhạy cảm"?

Bạn nghĩ liên quan đến cả 1 quốc gia, cả 1 đất nước với hàng triệu dân mà không nhạy cảm được sao?

"Nước ngoài tự chửi nó được?" bạn lớn hơn ai mà gọi họ là "nó"?

Ví dụ cái tên "Mẽo" "Nhật Bổn" "Tàu Khựa", cái tên đó là người Việt đặt mà?

Chúng ta là người đặt chứ đâu phải nước ngoài?

Với lại "tự chửi", được thì được thật, nhưng chúng ta chưa có đủ trình (nói trắng ra là đủ đẳng cấp) để chửi cả 1 quốc gia được đâu bạn?

Và bây giờ tôi sẽ trả lời bình luận của bạn Haruto!

Nếu bạn nói 1 cái tên có thể nói lên sự tôn trọng, thì tôi đổi tên bạn thành Haủto luôn được không?

Bạn thấy được tôn trọng không?

Hay bạn muốn Hảrủtỏ Fụi?

Bạn thích tên nào?

Fandom Countryhuman nhạy cảm đó là sự thật, "đánh đồng 1 tính cách"?

Đó là do Au của bạn nghĩ, không hề đánh đồng, mỗi Au có cách nhìn khác nhau về 1 đất nước, "theo đuổi 1 nước khác", đó là do các bạn ship và đẩy thuyền, như cặp China x Việt Nam?

USSR x Nazi?

Do các bạn ship và tưởng tượng ra?

Những bộ truyện bạn nói tôi vẫn đang kiếm và đang táp nhưng tiếc là họ vẫn chưa táp lại tôi🙂...

Tôi không tỏ vẻ thượng đẳng, tôi chỉ đang nhắc nhở=)) có thể đối với bôn truyện của các bạn thì đấy là tên bình thường, nhưng đối với những người buết rõ về cái tên đó thì không đâu nha=))

Hưm...nói tới đây thôi, tôi mỏi tay quá rồi, và các bạn hãy nhớ, đây là phái góc nhìn của tôi, tôi chỉ nêu ra quan điểm của bản thân chứ không có ý xúc ohạm bất kì ai!
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Giải cứu thành công!


USSR: /chú ý đến mắt cậu, hơi khựng lại/

Mặt Trận: Sao vậy Boss?

USSR: Không hay rồi...

N.K: Sao lại không hay!?

USSR: Nhìn mắt em ấy đi...

All (Cộng Sản - USSR): /chú ý đến mắt cậu, khựng lại/

Hiện tại thì...mắt cậu đã chuyển sang một màu đỏ máu!

Đôi mắt vàng ánh kim thường ngày...sao lại thành ra thế này rồi!?

Lí do thì chắc chỉ có USSR là người biết rõ thôi...đó là ĐÔNG LÀO CHỨ KHÔNG CÒN LÀ CẬU NỮA!!!

Và tại sao hắn lại nhập hồn hắn vào xác của Việt Nam được thì là do hắn chịu không nổi khi nhìn đứa em (người thương) của mình bị tra tấn như này nữa nên hắn quyết định nhập hồn vào xác của Việt Nam, mặc dù điều này sẽ cậu rất mệt khi hắn xuất hồn ra nhưng mà...lỡ rồi thì vẫn phải làm thôi

Đông Lào: /cầm một khẩu súng trên tay, mặt nổi đầy chữ thập/ N.A.Z.I /gằn giọng đầu tức giận, gài đạn/

Nazi: /nhíu mày/ Lính!

Cộp Cộp Cộp /tiếng chạy (hoặc bước chân)/

Lính Phát Xít: /đứng trước Nazi dơ súng về phía cậu/ (kiểu đứng chắn cho Nazi ý)

Mặt Trận: Thưa Boss, có cần- /nhìn USSR/

USSR: Không cần đâu, cứ để em ấy làm đi /nhìn cậu/

Cuba: Hả!?

Nhưng Boss-

USSR: Ta đã bảo không cần can thiệp! /nhìn Cuba/

Cuba: /hơi giật mình/

Hưm...tôi không giỏi về việc tả cảnh đánh nhau nên chúng ta sẽ tua nhỉ'-')?

Tóm tắt sương sương là cậu (Đông Lào) xả đạn liên tục mấy tên lính, tên thì ngay đầu, tên thì ngay ngực, tên thì ngay...ờm...chỗ đó đó (tôi không biết là làm cách nào mà ngài có thể nhắm ngay chỗ đó mà bắn vậy?)

All (trừ Đông Lào và USSR) /kinh ngạc/

Đông Lào: /nhìn một lượt/ "Chưa đã tay gì hết mà gục rồi sao?"

Việt Nam: "ĐÔNG LÀO!

MAU TRẢ THỂ XÁC LẠI CHO EM!"

Đông Lào: "Thôi nào?

Anh đang giúp em trả thù mà?"

Việt Nam: "Nhưng em cóc cần!"

Đông Lào: "Xùy...để anh chơi thêm chút nữa đi?"

Việt Minh: "Giờ mày muốn nhìn em ấy nằm la liệt mới chịu đúng không?"

Đông Lào: "...Biết rồi!"

Thế là vì sự uy hiếp của Việt Minh nên Đông Lào phải chấp nhận trả xác lại cho Việt Nam...

Từ đôi mắt đỏ máu dần chuyển sang màu vàng ánh kim, bây giờ phe Cộng Sản lẫn Nazi (trừ USSR) mới kinh hãi, không ngờ cậu lại có thể bắn hạ được hết mấy tên lính này...riêng USSR thì không còn xa lạ gì vì khi ai đó động đến lòng tự ái hay làm gì đó cậu thì Đông Lào sẽ nhảy dựng lên rồi cho tên nó ăn hành ngay...(chuyện cơm bữa ấy mà...)

USSR: Mặt Trận!

Mặt Trận: Vâng!

Nghe lệnh, Mặt Trận liền chạy lại chỗ cậu và bế cậu lên, bây giờ anh mới ngỡ ngàng, thằng nhóc này ăn cái gì mà nhẹ thế!? (Đó là do anh khỏe thôi)

Nazi: Tsk, được rồi, coi như ta trả! /nói xong liền quay người bỏ đi/ "thằng nhóc đó...đúng là không thể xem thường!"

Cuba: Boss, chúng ta về thôi!

USSR: /nhíu mày/ Được /quay người bỏ đi/

N.K: Xùy...tưởng được thử nghiệm loại bom mới chứ?

China: Ngươi cưới nó luôn đi! /tức giận bỏ đi/

Mặt Trận: Hắn nói đúng đấy N.K! /bế cậu rời đi

N.K: Ơ??? /hoang mang/ "sao lại giận ta???"

---

Sau khi về tới căn cứ Cộng Sản, cậu liền được đưa vào phòng để nghỉ ngơi và băng bó vết thương

Khi cởi áo của cậu ra, mọi người đều ngạc nhiên vì các vết thương rất sâu và nhiều, bây giờ họ nhìn kĩ lại mới để ý, chiếc áo lúc đầu cầu mặc là màu trắng, nhưng hiện tại máu đã ngấm vào và chuyển sang màu đỏ...ai nhìn cũng xót cho cậu...

---

End chap~

Chap tới đây thôi~ Pái Pai mọi người

Chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍

Cre: Shiawase Omrei trên Facebook (đã được sự cho phép từ artist)

Đừng xem chùa nữa nha mọi người, tôi buồn đấy!

Chap này hơi nhạt và lủng củng nên có lẽ mọi người sẽ khá chán...༎ຶ‿༎ຶ
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Hưm...cap bị tha đi rồi!


Lưu ý: Lúc mọi người cứu cậu ra khỏi căn cứ phe Phát Xít, lúc đấy là trời chiều gần tối! (Khoảng từ 6h-7h)

---

Khi mang cậu về tới căn cứ Cộng Sản, mọi người đã băng bó vết thương và đưa cậu về phòng nghỉ ngơi, trong phòng cậu lúc nào cũng có người túc trực, một phần vì lo lắng vết thương trên người cậu, một phần vì mong cậu sẽ tỉnh dậy

Vì theo lời của USSR, khi cậu từng bị Đông Lào nhập vào thì phải tốn một khoảng thời gian khá dài, ít nhất là 3 ngày và nhiều nhất là khoảng 1 tuần sau cậu mới tỉnh lại được...

---Trong tiềm thức của cậu---

Việt Minh: Mày thấy hậu quả chưa hả Đông Lào!?

Đông Lào: Tao biết...nhưng tao đâu thể để yên nhìn em ấy bị ức hiếp...

Việt Minh: Mày còn nói được nữa sao!?

Nhờ mày mà em ấy nằm bất tỉnh luôn đấy!?

Đông Lào: Thì...

Việt Minh: Thôi thôi, khỏi biện minh

Việt Minh: Mà sao Hệ thống sửa lâu thế? /hỏi Hệ Thống 005/

Hệ Thống 005: Nghe nói là bị chạm mạch và hư hại một nửa phần não nhân tạo thưa ngài

Việt Minh: /nhìn Đông Lào bằng một ánh mắt khó hiểu/ Mày đập thêm nó hay sao mà hư nhiều thế hả!?

Đông Lào: Thì trong lúc tao đưa nó tới chỗ sửa thì có "vô tình" đập đầu nó vô cục đá ven đường thôi...

Việt Minh: Mày muốn ăn đấm lắm rồi phải không^^💢

Việt Nam: Thôi nào anh Việt Minh?

Đừng la anh ấy nữa

Việt Minh: Ủa, em vào đây hồi nào vậy!?

Việt Nam: Em vào đây nãy giờ mà hai anh có chịu để ý đâu!?

Thật ra cậu cao 1m68 lận, mà khổ nổi hai ông anh cậu thì cao 1m99...(nỗi buồn của tổ quốc)

Việt Minh: Hazz, được rồi, vì Nam nên tao không la mày nữa đấy!

Đông Lào: Phù~ Cảm ơn em nhiều nha Nam~ /đi tới ôm Việt Nam vào/

(Nam là cách gọi thân mật giữa Việt Minh và Đông Lào đối với Việt Nam trong truyện!)

Việt Nam: Được rồi...bỏ em ra...

Đông Lào: Thôi mà anh muốn ôm em xíu nu-

Bốp

Đông Lào: Ui da! /u một cục trên đầu/

Việt Minh: Em ấy đã bảo bỏ ra thì bỏ ra đi thằng này! /người đánh/

Việt Nam: À phải rồi...em muốn hỏi...bộ có ai đó xuyên vào đây nữa sao?

All (-Việt Nam): /khựng lại/

Việt Minh: Em mới nói gì chứ? /quay qua nhìn Việt Nam/

Việt Nam: Ưm...lúc em bị giam thì...anh Việt Hòa có đứng ở ngoài rồi giơ cái dây chuyền này ra.../giơ sợi dây chuyền của cậu lên/

(Đây, cho bạn nào quên hình của sợi dây chuyền.

Của cậu là bên phải nha)

Đông Lào: Chuyện này là sao!? /quay qua nhìn Hệ thống 005/

Hệ thống 005: Vâng, đúng thật là có người xuyên không vào nữa, nhưng tôi là hệ thống thay thế, nên tất cả các thống báo đều gửi cho hệ thống cũ thưa ngài

Việt Nam: Hóa ra là vậy...

Đông Lào: Vậy là...thằng Việt Hòa nó cũng xuyên vào đây

Việt Minh: Đúng là ngựa quen đường cũ mà, em phải cẩn thận đó nha Việt Nam!

Việt Nam: Vâng...

---

End chap~

Hiện tại thì chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, và cảm ơn bạn Distemper Desolate đã gửi ảnh qua cho tôi, do acc tôi vẫn còn bị lỗi và không thấy được chap này

Tôi cũng gửi lời xin lỗi tới bạn VietCong8 vì đã vô tình vu khống cho bạn, thành thật xin lỗi🙇

Chap tới đây thôi

Pái pai mọi người, chúc mọi người 1 ngày tốt lành 👍

Tôi mới tập edit...mà tôi thấy cái tóc nó bất ổn dã man;-;
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Thông báo


Chào mọi người, hôm nay tôi muốn nói là tôi bị sốt rồi:vv

Tối hôm qua thì tôi có ra bác sĩ để truyền nước thì bác sĩ cũng có đo nhịp tim cho tôi, sau khi đo xong thì bác sĩ nói câu mà tôi đứng hình luôn...

Đo hai lần, lần đầu là 140, lần hai là 180, đo xong mà hú hồn😱 (cuối cùng là không truyền nước được:vv)

Cho nên hôm nay tôi muốn xin các bạn cho tôi nghỉ đăng truyện mấy bữa:vv

Cảm ơn các bạn đã xem

Chúc các bạn một ngày tốt lành👍
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Tỉnh Dậy


Cùng lúc đó, bên ngoài căn cứ...

Ai cũng lo lắng cho cậu, ra vào phòng cậu liên tục (trừ Đại Nam và Qing) đến nỗi mà USSR phải ra quy định là chỉ được tới xem cậu khi có sự cho phép của anh, cũng phải thôi, người ta bất tỉnh thì phải để cho người ta nghỉ ngơi nhưng còn mấy ông này toàn ra vào như đi trẫy hội không hà!

Mặt Trận: Không biết khi nào nhóc ấy tỉnh nữa...

Đại Nam: Thay vì ngồi đây lo lắng ta nghĩ các cậu nên đi làm gì đó để quên đi chuyện này /uống trà/

Đại Nam: Và Qing...Đừng có sáp lại người ta! /đá vào chân Qing/

Qing: A! /ôm chân/ Em ác quá đấy! /uất ức/

Đại Nam: Ta không cần biết

Hiện tại thì Qung đang ngồi mà...đầu thì dựa vào vai Đại Nam...rồi tay thì ôm ngay eo...(cái tướng nó hơi xấu mà thôi bỏ đi=)) )

Cuba: /nhìn ngán ngẩm/ Vâng...vậy tôi đi làm tài liệu tiêó đây.../bỏ đi/

China: Cha à...người có thể tém tém lại được không...mất mặt thật đấy /nói xong liền quay người bỏ đi/

Mặt Trận:...tôi đi luyện tập đây.../bỏ đi/

...

Mọi người nghĩ họ sẽ đi làm việc của họ sao?

Nếu mọi người thật sự nghĩ vậy thì...NO!

Họ bỏ đi đến đến trước phòng của Việt Nam và nghe ngóng bên trong, vì hiện tại bác sĩ và USSR đang ngồi bàn bạc một số chuyện gì đó liên quan tới Việt Nam

Và đương nhiên rồi, USSR nhận thấy có người đang nghe ngóng nên đi lại và mở phăng cánh cửa, cả đám té nhào về phía trước nhưng may mắn là USSR đã né sang một bên, còn bọn họ á?

Té dập mặt!

USSR: Các cậu rảnh quá hay sao mà đứng đây nghe lén hả? /nhíu mày/

Mặt Trận: Ahaha...do bọn tôi hơi lo nên...

Ồn ào quá.../giọng ngáy ngủ/

All: /giật mình quay lại/

Bác sĩ: /ngạc nhiên/ tỉnh dậy nhanh hơn cả dự tính!?

Hiện tại thì...Việt Nam đã tỉnh lại!

Ai nấy đều không khỏi vui mừng vì cuối cùng cậu cũng tỉnh lại (không mừng là quay xong bị đá ra chuồng gà chơi rồi:vv)

Việt Nam: Mọi người sao vậy...?

Sao lại đứng ngây ra đó...?

USSR: /cười mỉm/ Em tỉnh là may rồi

All (trừ USSR): /sốc tâm lý/

Cuba: B...Boss cười....

USSR: Lạ lắm sao? /nhíu mày/

Cuba: A...à không...

Bác sĩ: ...được rồi...cậu Việt Nam, cậu cố gắng nghỉ ngơi vài ngày đi /quay qua Việt Nam nói/

Việt Nam: À ừm...

Bác sĩ: Để tôi đi lấy một ít thuốc cho cậu /đứng dậy bỏ đi/

China: Nhóc con?

Thấy trong người sao rồi?

Triều Tiên: Có đói bụng không?

Mặt Trận: Có khát không?

Và thế là...1001 câu hỏi được đặt ra, hon hỏi dồn dập tới độ Việt Nam không biết đường nào để trả lời hết...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

...Một khung cảnh đẹp nhỉ...?

Những người cậu quý...tất cả đều ở đây...ở ngay trước mắt cậu...Nhưng có thật sự chắc chắn...họ sẽ không bỏ cậu...như cách họ đã làm ở thế giới của cậu không đây...?

---

End chap~

Hiện tại tôi đã cảm thấy đỡ mệt hơn rất nhiều nên quyết định lên đây để viết tiếp cho các bạn coi nè

Và ngày 8/7 vừa rồi là sinh nhật của tôi đóa:33

Anh hai tôi đã cho tôi một món quà hết sức đặc biệt

Ổng mua cho tôi bộ truyện tôi yêu thích nhưng lại bắt tôi trả tiền=)... (Thế là tôi đi tong hết 194k)

Nói tới đay thoi=))

Tạm biệt mọi người

Chúc mọi người một ngày tốt lành👍

Cre: Kuma on Facebook (đã có sự cho phép)
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Bí cáp tiếp rồi=)...


Việt Nam: Được rồi được rồi, mọi người hỏi từ từ thôi để em còn biết mà trả lời!

Mặt Trận: À ừm...xin lỗi...do bọn ta lo cho nhóc thôi...

Việt Nam: /cười nhẹ/ thôi được rồi...em đói rồi, lấy gì đó cho em ăn đi

All (-Việt Nam, USSR): Để ta lấy cho!

All (-Việt Nam, USSR): /nhìn nhau/

Việt Nam: /phì cười/ mấy anh đi lấy luôn đi /cười nhẹ/

All (-Việt Nam): Được! /nói xong liền chạy thẳng ra ngoài/

Lí do cậu lại nhẹ nhàng với mọi người, xưng anh với em?

Vì cậu nhận thấy trên nét mặt họ...họ đã lo lắng cho cậu tới nhường nào

Bác sĩ: Cậu Việt Nam đây nhớ dưỡng thương, đừng hoạt động quá sức nhé /nhìn cậu/

Việt Nam: À vâng, tôi biết rồi

Bác sĩ: /rời đi/

Sau khi bác sĩ rời đi...không khí trong phòng ngộp ngạt đến lạ thường...

Việt Nam: /từ từ quay qua nhìn USSR/

Việt Nam: Ờm...ngài ổn chứ ạ.?

USSR: Nếu ta nói có thì đó sẽ là lời nói dối!

Việt Nam: /hơi giật mình/

USSR: Nãy giờ em đã bơ ta trong khi ta là người lo cho nhất /mặt uất ức/

Việt Nam: "M-Mình không ngờ Boss lại biết làm nũng..."

USSR: Em hết thương ta rồi! /quay mặt đi/

Việt Nam:Ơ...ơ...c-cho em xin lỗi.! /vội lại gần ôm USSR/

Việt Nam: Em vẫn thương ngài mà...

USSR: Thế em tính bù đắp cho ta ra sao /quay lại ôm Việt Nam/

Việt Nam: Ờm...

Đoảng /tiếng chén vỡ/

Cả hai: /hơi giật mình quay qua/

---

End chap~

Tôi đã trở lại và ăn hại hơn xưa đâyy

Tôi cảm thấy khá tội lỗi nếu để các bạn đợi chap quá lâu

Nhưng lịch đăng chap thì không có cố định nên ngày nào rảnh thì tôi sẽ cố gắng viết:vv

Và sẵn tiện thì tôi cũng bị dính chưởng Covid rồi=))

Hết khá nhanh nên tôi vẫn khỏe mạnh như thường😀

Nói tới đây thôi, chúc các bạn 1 ngày tốt lành👍
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Quảng Cáo


Hưm...chào các bạn nha

Thì đúng như tiêu đề thì hôm nay tôi xin được phép quảng cáo cho bạn tôi

Ok thì quảng cáo xong rồi, mong các bạn sẽ giúp đỡ

Chap sau có lẽ sẽ là ngoại truyện...

Tới đây thôi

Chúc các bạn một ngày tốt lành👍
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Ngoại truyện


Hưm...như tiêu đề thì chap này tôi sẽ làm ngoại truyện...

Thật ra cái ngoại truyện này là tôi lên sẵn cho cái kết của truyện

Nhưng thấy mình làm kết S.E thì có khả năng nhà bị đốt là 78℅ rồi nên tôi phải tính kế lui...(vì vậy tôi đã thay đổi nó thành kết O.E✨) các bác có thấy tôi đỡ khốn nạn chưa?✨

Như này thì tôi sẽ đỡ được một phần là lên cốt truyện mới và giảm ℅ bị đốt nhà✨

Và đây sẽ là ngoại truyện về cái kết cũ của truyện nha✨

Luyên thuyên đủ rồi...vô ngoại truyện luôn nhỉ?

---

Chiến tranh...đã kết thúc rồi sao...?

Mọi nơi trên thế giới đã có lại được sự bình yên vốn có của nó, ai ai cũng vui vẻ, những đứa trẻ ngoài kia thì vui vẻ nô đùa, trên đường ngập tràn tiếng cười, không còn phải tránh bom, tránh đạn nữa...

Việt Nam: Thật yên bình.../đang ngồi trên ngọn đồi gần đó để quan sát/

Việt Nam: Giá như có thể ngắm nhìn cảnh tượng này mãi mãi.../cười nhạt/

Tại sao cậu lại nói như thế ư?...Vì cậu vốn không thuộc về thế giới này...thế giới của cậu cũng có được hòa bình...nhưnv cậu lại ăn mừng nó trong sự cô đơn và lạnh lẽo..., tất cả người cậu yêu quý lần lượt ra đi...và cái đau lòng nhất là...cậu đều yêu họ...yêu họ rất nhiều!

Nhưng họ lại lần lượt ra đi trong vòng tay của cậu...và bây giờ sẽ ngược lại...cậu sẽ ra đi trong vòng tay của họ...

---

Hôm nay là sinh nhật 22 tuổi của cậu, các Countryhumans khác đều tích cực chuẩn bị để cậu có thể có 1 ngày sinh nhật thật vui vẻ

Họ đã kêu Cuba, đồng chí tốt nhất của cậu đưa cậu đến buổi tiệc

Cuba: Đi nhanh nào Việt Nam, chúng ta sắp tới nơi rồi /cười vui vẻ - kéo tay Việt Nam đi/

Việt Nam: Từ từ nào Cuba /cười nhạt/

---

--Tới nơi--

Bùm /tiếng pháo giấy nổ/

Chúc mừng sinh nhật em/nhóc /đồng thanh/

Việt Nam: Mọi người...?

China: Nhóc quên luôn nay là sinh nhật nhóc à?

Việt Nam: Ha...Hả..!?

Nhưng tôi chưa nói cho mọi người biết mà...?

???: Là ta nói đấy

Việt Nam: Boss...? ngài còn nhớ sinh nhật của em sao...?

USSR: Đúng vậy, làm sao ta có thể quên sinh nhật của em được? /đi lại - xoa đầu cậu/

Việt Nam: Boss... /rưng rưng/

USSR: Ơ...

N...

Này...đừng khóc...

Việt Nam: /cười vui vẻ/ Em cảm ơn mọi người! /nhảy lên ôm USSR/

All - USSR, Việt Nam: Ơ, bọn anh cũng có làm mà, sao em ôm mỗi Boss/USSR/ hắn vậy!?

Cậu đã rất vui vẻ chơi với mọi người...đối với cậu, đây là ngày sinh nhật hạnh phúc nhất cậu từng có...nhưng bữa tiệc nào cũng tới lúc tàn...cậu vẫn phải nói ra sự thật cho họ biết...rằng hết ngày hôm đó, cậu phải quay về lại thế giới cũ của mình...

Sau khi nghe cậu nói...họ không kìm nổi nước mắt mà khóc...khóc òa lên như những đứa trẻ...có lẽ chỉ có mình USSR là có thể bình tĩnh...vì vốn dĩ anh đã c.hết ở thế giới cũ rồi...anh cũng chẳng còn gì để luyến tiếc...cả cậu cũng vậy...

---

Việt Nam: /bắt đầu tan biến/ em sẽ nhớ mọi người lắm /dù cố cười nhưng nước mắt vẫn rơi/

USSR: Giữ gìn sức khỏe.../ngó qua chỗ khác và cũng dần tan biến/

China: Sống tốt.../kìm nén nước mắt/

Mặt Trận: Qua đấy nhớ đừng bỏ bữa nữa nhé Việt Nam /cười nhạt/

Cuba: Cậu qua đấy đừng để bị bệnh nha.../cười nhạt - rưng rưng/

N.K: Tập thể dục và ăn uống điều độ vào.../nén nuớc mắt/

Mọi người đều chúc cậu những điều tốt đẹp...(đừng hỏi tại sao họ lại không chúc USSR, vì qua đó ổng đi bán muối rồi, có còn sống đâu)

...Vậy là cậu và USSR cũng đã biến mất hoàn toàn...sau khi cậu biến mất...mọi người ở đó không kìm được mà khóc...đương nhiên rồi...họ yêu cậu rất nhiều...và họ biết cậu cũng yêu họ...nhưng cuộc đời lại trơ trẽn, cướp đi người họ yêu...thật tội nghiệp...

---

End~

Tôi thấy tôi giỏi viết kết S.E hơn là kết H.E, do viết kết H.E tôi cứ thấy cấn cấn

Nói cũng là mọi người có thể nhận xét về cái kết này vì tôi thấy câu văn của tôi vẫn chưa tôi chảy là mấy...

Tới đây thôi

Chúc mọi người 1 ngày tốt lành👍
 
[Countryhuman Vietnamharem] Xuyên Không Về Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2 Sao!?
Hiểu Nhầm? - Đống Hỗn Độn


Việt Nam: /hơi đỏ mặt - lật đật leo khỏi người USSR/ Ờm...ừm...k-không như mọi người nghĩ đâu

USSR: /nhíu mày/

Mặt Trận: /đi lại kéo tay Việt Nam về phía mình/ Thưa ngài...tôi biết Việt Nam đã đủ tuổi nhưng bây giờ vẫn còn quá sớm /nhíu mày/

USSR: Cậu là đang quản tôi?

Mặt Trận: T-Tôi không có ý đó...

Việt Nam: H-Hình như mọi người hiểu nhầm rồi /nhìn mấy người kia/

Cuba: Ý cậu là sao?

Việt Nam: Ngài ấy chỉ muốn tôi đến ngủ cùng thôi mà...

China: Thế nhóc cũng tin? /nhíu mày/

Việt Nam: Ừm...có gì không đáng tin sao...?

N.K: Nhỡ đây ngài ấy làm gì nhóc...

Việt Nam: Làm gì là làm gì? /nghiêng nhẹ đầu/

USSR: Được rồi...không nói đến chuyện này nữa...

Còn Việt Nam...tối nay nhớ đến phòng ta đấy nhé /cười nhẹ/

Việt Nam: Vâng thưa ngài /tươi cười nhìn USSR/

All (-USSR và Việt Nam): "em / cậu / nhóc ấy không nghi ngờ gì luôn hay sao!?"

--Tới tối--

Cậu đem theo chú gấu bông nhỏ mà cậu vẫn thường ôm đến phòng USSR, đó là kỉ vật duy nhất mà cha cậu để lại cho cậu (ở thế giới cũ của cậu) nên cậu rất quý nó

Cậu đứng trước cửa phòng USSR chầm chậm gõ cửa.

Một lúc sau thì anh (USSR) cũng mở cửa với một nụ cười...khống mấy vui vẻ cho lắm (kiểu cười hơi sượng)

Cậu hơi thắc mắc mà cũng bước vào trong.

Ồ quao...dừng khoảng chừng là hai năm nào...sao phòng của vị Boss đáng kính của cậu lại bừa bộn thế này...

Cậu quay phắt qua nhìn USSR với một vẻ mặt hoang mang.

USSR chỉ thở dài một tiếng sau đó chỉ vào một góc khá tối...trong đó có 3 cái bónh nhỏ, cậu chầm chậm đi lại gần và...

Hù!

Cậu vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó khiến đứa nhóc vừa mới hù cậu kia hơi sượng lại một chút...giờ nhìn kĩ lại thì thấy gương mặt này khá là quen thuộc...chẳng phải là Ukraina sao?

Vậy còn 2 nhóc kia chắc là Belarus và Russia à?

Việt Nam: Ba đứa đang làm gì vậy?

Ukraina: Hôm nay tụi em muốn qua phòng cha chơi thôi ạ....

Belarus: Mà anh là ai thế ạ?

Việt Nam: À, anh là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Có thể gọi tắt là Việt Nam /cười nhẹ/

Russia: Anh lớn rồi mà sao vẫn còn ôm gấu bông thế...?

Câu hỏi chí mạng khiến cậu chả biết trả lời thế nào.

Đang không biết phải làm sao thì có một chất giọng trầm vang lên

USSR: Đủ rồi, mấy đứa mau về phòng đi, 10h rồi

Ukraina: Ơ kìa cha, không phải cha hứa cho tụi chơi ở phòng cha tới sáng luôn sao...

USSR: Thừa nhận là ta có hứa nhưng nhìn xem mấy đứa làm phòng của ta ra cái gì rồi?

Belarus: Nhưng cái đó toàn là do Ukraina phá không mà

USSR: Chắc chắn chứ?

Belarus: /bỉu môi/

Việt Nam: Thôi mà Boss, hay cho mấy đứa nhỏ ngủ ở đây đi...

USSR:...Sao cũng được...

Russia: Vậy anh ngủ với em nhé? /nắm tay cậu/

---

End chap~

Chap này khá ngắn và xàm, do tình hình viết hiện tại là đang chạy deadline với tất cả các môn học, mong các bạn thông cảm

Với lại qua lời kể của em họ tôi thì tình hình bên M*ng*To*n đã khá ổn nên tôi đã tạo acc mới để viết truyện bên đó (acc cũ hiện tại do em họ tôi giữ)

Mong các bạn sẽ ủng hộ~~

Chúc các bạn một ngày tốt lành
 
Back
Top Bottom