Khác [ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư

[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 40


Việt Nam rất thắc mắc chẳng lẽ robot bị lỗi hay không nhưng dù vậy hôm nay cũng phải luyện tập nên Việt Nam kéo con robot xấu số luyện tập , cả hai vào tư thế chủ động chuẩn bị.

" Fight "- robot 2

Việt Nam rút kiếm cắt một đường sử dụng mana lập tức khiến con robot lìa thân khỏi chân khiến các con robot khác sợ hãi co rúm vào một chỗ , còn Việt Nam thì bất lực rút kiếm lại vò đầu bứt tóc .

Sau đó con robot kia cũng tự gắn lại mà ra chỗ các con robot khác , con robot khác thế chỗ con vừa nãy nhưng lần này Việt Nam không dùng mana nữa trực tiếp dùng kiếm thường liên tục đấu kiếm trong tận một tiếng thì con robot kia đầu lìa khỏi xác dù sao Việt Nam cũng không thất vọng lắm khi anh không dùng mana nên sức chịu đựng này của nó thực sự là rất tốt rồi

Thấy mình sắp chịu trận con robot đề ra ý kiến trước khi lên thớt:

" Ngài thử dùng súng bắn tỉa xem ngài có nhanh hơn nó không"-robot

Ý tưởng không tồi Việt Nam cười nhẹ tha cho nó mà gật đầu, khiến chúng thở phào nhẹ nhõm sau cùng vẫn quay trở lại hình hài tròn vo như viên bi được anh đặt trong túi .

Bây giờ mới kích thích Việt Nam đặt cái máy bắn tỉa ra rồi cầm thanh kiếm bao lâu chưa cầm thử vài đường xem ra khá tốt nên Việt Nam nhấn nút khởi động.. hàng loạt các viên đạn được bắn ra nhiều đến nỗi chỉ cần nghe cũng có thể biết .

Lần đầu thích thú như vậy nên Việt Nam cười vui vẻ cắt đôi các viên đạn ra như vậy rất lâu , rất lâu trời đen nghịt mà máy bắn cũng hết đạn nên Việt Nam đành dừng lại dùng biến nhỏ để cất máy bắn tỉa vào túi.

Sau một ngày trời tập luyện _____

Việt Nam lấy khăn lau mồ hôi rồi bước khỏi khu thi đấu dấu vết luyện tập vẫn ở đó , màn chắn cũng tự động quay lại vào túi của Việt Nam .

Anh bước vào nhà ăn thì gặp bọn họ ....

Các Countryhuman phe đồng minh cũng mới tập luyện xong chắc vậy , cái ngữ điệu châm biếm của China bên tai khiến Việt Nam thực sự rất khó mà thoải mái.

China nhìn vào Việt Nam khinh khỉnh nói:

" Chà..

đây không phải ngài tư sản sao ?

Sao lại đầm đìa mồ hôi vậy , đến muộn quá không thừa thứ gì cho ngài rồi"- China

Bọn họ cười nhưng riêng N.Korea thì không nói gì cả đối với trường hợp này tâm trạng Việt Nam đang tốt thì nhìn thấy N.Korea , đĩa thức ăn cậu ta khá ít so với người khác nhìn cũng khá khác biệt với bọn họ .

Biết sao được Việt Nam lại kéo cậu ta vào bếp như cách kéo Thailand vào như mấy hôm nọ .

Vẫn là khiến người khác ngạc nhiên là N.Korea cũng chẳng phản kháng gì hết thuận tay vẫn ăn cơm như thường .

Việt Nam kéo được cậu ta vào xong thì cho cậu ta ngồi ghế đề phòng cậu ta chạy thì khoá luôn cửa nhét chiều khoá vào túi áo , nấu ăn trước mặt để cậu ta nhìn tuy ánh mắt lờ đờ ấy vẻ không quan tâm lắm nhưng ngửi mùi quen thuộc thì chắc chắn khá ngạc nhiên nhìn bóng lưng Việt Nam.

Mãi tận tiếng mới xong khẩu phần ăn Việt Nam lần nữa kéo cậu ta ra ngoài ngồi tưởng không có ai , ai ngờ hàng tá các Countryhuman vẫn ở đó ngồi nên lần nữa Việt Nam định kéo cậu ta vào thì một Countryhuman giữ tay N.Korea lại nói lớn

" Nhà tư sản cậu làm cái gì vậy?

Không thấy cậu ta khó chịu à !?

"-???

Việt Nam quay đầu nhấc N.Korea lên hỏi :

" Cậu khó chịu ở đâu à ?

"- Việt Nam

Anh nhìn vào mắt N.Korea , cậu ta vẫn hờ hững chỉ vào người kia đáp :

" lúc nào ?

Cậu ta nói mà "- N.Korea

Việt Nam nhàn nhạt đặt cậu ta vào ghế rồi lôi một cái bàn ra trước mặt N.Korea bước vào trong rồi bê Naengmyeon và Bibimbap ra đặt lên bàn nhường cậu ta chỗ mì lạnh rồi bắt đầu ăn chậm rãi

| Naengmyeon là đặc sản mì lạnh triều tiên |

N.Korea cũng ăn như thường chẳng có gì cả , đến khi chợt nhận ra rằng bản thân ăn hết rồi mới uống nốt nước canh trong bát nhìn Việt Nam cũng mới dừng đũa thì cười hớn hở.

" Ôi trời , cậu ăn ngon miệng thật đấy dính cả trên miệng rồi này "- Việt Nam

Việt Nam lau đi rong biển trên mặt N.Korea rồi bê bát vào bên trong phòng bếp để cậu ta ngồi ở đó khựng cả người mặt đỏ một chút nhưng ngoài cậu ta thì còn nhiều người ở đó mà nên cậu ta quay đi , Ussr phía xa nhìn xuống cũng cụp mắt mà suy nghĩ....

Có vẻ Việt Nam càng ngày càng khiến Ussr mở mang tầm mắt

N.Korea nhìn xung quanh toàn ánh mắt đều nhìn mình thì nói

" Nhìn cái gì!?

Rách việc "- N.Korea

Bọn họ cũng chẳng nói gì mà quay đi thực chất trong mắt họ N.Korea là một người kỉ luật nghiêm khắc lúc nào cũng tra tấn họ một cách dã man lúc nào cũng mang khuôn mặt nghiêm nghị không thì lờ đờ đã thế rất hay cáu kỉnh nên ít khi mới bình tĩnh được như này , so với họ N.Korea vào nơi này đầu tiên nên luôn lấy kỉ luật mà phạt họ khi họ mắc lỗi ngay cả chuyện bé xíu cũng bị phạt nặng , kỳ lạ thay lại chẳng cáu gắt với Việt Nam.
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 41


Mà do chính N.Korea là người theo dõi Việt Nam lúc anh luyện tập trong mắt cậu ta Việt Nam chẳng phải con hổ giấy như người ta nói mà là là một con hổ đầy thông minh rình rập con mồi rồi xé xác chúng thậm chí chẳng thể chạy trốn , tuy biết Countryhuman có sức mạnh nhưng chỉ có Thailand thức tỉnh sức mạnh gió mà thôi còn đâu bọn họ chẳng thể thức tỉnh sức mạnh mana .

Ấy vậy N.Korea đã thấy Việt Nam dùng sức mạnh đáng sợ ấy một nhát chém hết một nửa số cỏ dại khỏi khu huấn luyện khiến cậu ta bất ngờ là Việt Nam lại còn có một thứ cực kỳ mạnh có thể bắn liên tục mà không hề có thứ nào như vậy trước đây .

N.Korea nghĩ rằng Việt Nam sẽ dùng nó để hủy diệt tất cả rồi thống trị các Countryhuman nhưng khác với tưởng tượng Việt Nam còn để ý đến thức ăn của N.Korea và còn nấu ăn trước mặt để cho N.Korea khỏi nghi ngờ.

Cảm giác lạnh sống lưng mỗi lần ở với Việt Nam khiến N.Korea e rè , ánh mắt hiền lành kia rất lạnh lùng trông nó đen như vực sâu ...

Việt Nam biết cậu ta theo dõi mình con chip gắn lên cây xung quanh có vẻ không phải làm cảnh đâu vậy mà vẫn không tránh tai mắt.

" Tôi biết cậu hiểu ý tôi mà ....

Giữ bí mật nhé "-Việt Nam

Việt Nam rời đi ngay bỏ mặc N.Korea phía sau bị hàng tá người nhào đến như thú dữ sau đó khắp hành lang đều là tiếng xì xào về anh và cậu ta đồn cả ra bên ngoài , cũng đến tai Weimar và Thailand...

Việt Nam không quản rộng đến vậy đâu nên mặc cho miệng đời bàn tán anh vẫn vui vẻ ăn cơm với N.Korea hàng ngày, mục đích của Việt Nam là tạo tin đồn nhưng nó có vẻ hơi quá đà không phanh.

Hôm đó______

Việt Nam đang ăn cơm với N.Korea như thường sau buổi luyện tập thì cả doanh trại bị tấn công khi mọi người ai cũng vội vàng thì Việt Nam chỉ dừng đũa vài giây rồi tiếp tục ăn mỳ trong bát đến khi quân phát xít đến nhà ăn thì thấy Việt Nam cô đơn lẻ loi ngồi ăn một mình rất bình thường không có vẻ gì là lo lắng.

J.E thấy vậy thì không khỏi tò mò ve vẩy cái đuôi mèo nhanh tiến đến không nói gì cả mà trực tiếp dơ súng vào đầu Việt Nam :

" Ôi trời !

Ngài đại tư sản !!

Sao người tại phe của lũ yếu đuối này !?

"- J.E

" Ngài có vẻ thư thả quá nhà tài trợ của Phe Đồng Minh"- J.E

Việt Nam nhấc kính quay đầu lại nhìn J.E không ngạc nhiên lắm khiến hắn hứng thú chỉ là vài giây ngắn ngủi đôi mắt cả hai chạm vào nhau Việt Nam quay đi thì N.Korea đến...

Cơ thể lê lết vết thương ấy hiện rõ lên đôi mắt đen láy nhưng nó không đặc biệt cho lắm.

N.Korea đã gục ngã trước mặt Việt Nam và J.E , Việt Nam kéo J.E vào người xem xét mới kết luận :

" Không đẹp "- Việt Nam

J.E đỏ mặt rút súng ra thì đã không thấy đâu ngay cả kiếm cũng mất tăm:

" Thằng khốn "- J.E

J.E đã bị đánh ngất lịm thì Việt Nam đến gần N.Korea chĩa tay vào quân phát xít đề nghị:

" Nếu tôi giết họ , cậu đồng ý một thứ với tôi nhé "- Việt Nam

N.Korea dùng sức mạnh cuối cùng gật đầu rồi cũng ngất , Việt Nam xác nhận xong thì đã bị quân phát xít bao vây chúng đưa J.E đi nên Việt Nam trực tiếp rút kiếm bắt đầu giết cho đến khi giành được kẻ quân chủ trước mới lui về.

Vác J.E trên vai anh tiến về phía căn cứ nhanh chóng đôi mắt Việt Nam đầy quầng thâm về việc nhiều ngày không ngủ , Việt Nam về đến nơi thì thấy các Countryhuman đã đang dọn dẹp chiến trường thấy Việt Nam về China chưa hiểu tình hình đã đánh vào mặt anh chỉ chích tại sao để N.Korea bị thương mà không cứu.

Ussr thấy không ổn liền kéo tay cậu ta lại nhưng cũng ăn trọn một nắm đấm của Việt Nam lùi ra xa miệng phọt máu .

China định tiếp tục nói nhưng tiếng Việt Nam bật cười khiến cậu ta vô thức lùi lại:

" Việc này tôi sẽ nói chuyện với Qing sau"- Việt Nam

Cậu ta im lặng không nói nữa để Việt Nam đi vào bên trong , tâm trạng vui vẻ bị ảnh hưởng đương nhiên anh không vui vừa đến phòng thì ném J.E xuống đất rồi lôi một dây thừng chói chặt hắn ta lại bước ra ngoài đi đến phòng y tế của doanh trại thấy Ussr mới được băng bó ngồi bên ngoài thì Việt Nam ngồi xuống bên cạnh cùng hướng mắt về bên trong .

Việt Nam chán quá mới nhìn qua Ussr và vết thương kia vừa uống nước vừa hỏi :

" Không biết thuật trị thương à ?

Sao lại khổ sở thế kia "- Việt Nam

Ussr nhìn Việt Nam thắc mắc nhăn mày đáp:

" Thuật trị thương là gì ?

"- Ussr

Việt Nam đang uống nước chút nữa thì sặc nước cười:

" Hahaha !!!

Anh đang đùa tôi à !?

"- Việt Nam

Ussr vẫn mắt nhắm mắt mở nhìn Việt Nam sau cùng nụ cười của Việt Nam tắt hẳn hỏi :

" Thật à ?

"- Việt Nam

Ussr cũng thành thật gật đầu trước Việt Nam , không biết bao lâu Việt Nam mới nói một câu:

" Không đùa nữa thì ra lời anh là thật "- Việt Nam

Việt Nam đưa tay đến trước ngực Ussr từ bàn tay ấy xuất hiện ánh sáng chói mắt màu xanh nhạt bao quanh người Ussr kết thúc do việc sơ cứu của N.Korea quá lâu Việt Nam đá luôn cửa mà được vào....
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 42


Việt Nam bước vào nhìn N.Korea bị quấn vải như xác ướp vội quay đầu cười , Bác sĩ thấy Việt Nam thì không hó hé gì vì anh là người nhiều tiền nhất trong này nên mặc kệ là chuyện thường , Việt Nam rất tò mò rằng Bác sĩ cổ lỗ sĩ như vậy thì làm gì để cứu kẻ sắp chết như N.Korea ấy vậy tí thì Việt Nam đập đầu lão xuống .

" Này !

Ngươi điên à mà tiêm cái thứ kia cho hắn "- Việt Nam

Bác sĩ khó hiểu nhìn Việt Nam đáp :

" Thưa ngài không đùa được đâu , chuyện này chúng tôi chỉ muốn giúp ngài ấy cầm máu thôi "- Bác sĩ

Việt Nam đẩy lão bác sĩ ra dùng thuật trị thương cho N.Korea quát :

" Tôi thấy ông điên mới tiêm cyanide cho cậu ta !!"

- Việt Nam

Lão bác sĩ mới giật mình xem lọ thuốc trên tay , lão lao đến muốn tiêm vào N.Korea nhưng bị Việt Nam một chân đạp bay khỏi phòng chết ngay tại chỗ , Ussr chạy vào thì bị Việt Nam chút nữa thì đấm vào mặt .

" Mẹ nó , tôi thấy cái cơ sở không đến nỗi tồi tàn mà tại sao một người chỉ huy như anh ngu đến nỗi cả bác sĩ cũng là gián điệp vậy ?

"- Việt Nam

Ussr nhìn Việt Nam không hó hé bất kỳ từ nào hỏi :

" Gián điệp ?

"- Ussr

Anh bất lực nhìn vị chỉ huy cười rồi đặt nhẹ bàn tay lên vai Ussr đáp:

" Từ mai các Countryhuman sẽ là tôi huấn luyện "- Việt Nam

" Dựa vào cái gì!!!!?

"- Malaysia

Malaysia ở ngoài đã nghe hết tất cả , Việt Nam thậm chí giết cả bác sĩ giờ quay sang muốn huấn luyện bọn họ , cậu ta không chấp nhận chạy vào, ánh mắt cậu ta nhìn Việt Nam lập tức cả người đều cứng đờ ...

Việt Nam nhăn mày chỉ vào vị chỉ huy trước mặt.

" Tốt nhất ngày mai ngài cũng nên đến...

Không thì cẩn thận cái mạng của cái căn cứ này đi"- Việt Nam

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Về đến phòng ____

Mở cửa đã thấy một con mèo xù lông tỏ vẻ hung dữ tức giận cho dù vậy bây giờ Việt Nam không có hứng chơi với J.E vì tâm trạng của anh không tốt càng không muốn cãi vã với một kẻ não ngắn như hắn .

Suốt một tiếng đồng hồ hắn cứ lải nhải điếc cả tai khiến anh nổi cơn thịnh nộ túm lấy cổ hắn ...

" Ngươi thích chọc tức ta chứ gì !?

Được...ta cho ngươi mãn nguyện "- Việt Nam

Việt Nam mở cánh cổng không gian thẳng tay vứt hắn vào bên trong rồi mạnh bạo xé rách áo xơ mi mỏng trước mặt hắn...

Hắn sợ hãi xen lẫn ngạc nhiên cố lùi lại thì Việt Nam càng tiến đến trước khi kịp cởi dây trói thì cánh cổng cũng bị bịt kín mà biến mất khiến hắn vùng vẫy cố đập vào bức tường đen thảm thiết.

" Không phải ngươi muốn ta tức giận sao ? ”-Việt Nam

" Không!!!

Tránh xa ta ra !?"

- J.E

Việt Nam vốn đang mệt mỏi không muốn động chạm mà chính cậu ta khởi động nên anh không từ chối , nhìn thái độ thành khẩn của hắn thật khiến người khác buồn cười vả lại thời gian chơi kết thúc rồi....

Việt Nam cởi xong quần áo tiến đến lôi hắn vứt lên giường không để hắn chạy thì anh xích luôn hắn vào đầu giường .

" Không....

Không !

Cơ thể của ta là của ngài ấy !?

"- J.E

" Ngươi nghĩ ta quan tâm sao ?

"- Việt Nam

Việt Nam xé toạc quần áo của hắn nhanh chóng khiến cả cơ thể của J.E không một mảnh vải che thân nó trần như nhộng....

Việt Nam rất thích thú xem vẻ mặt bất lực gào thét của hắn nhất là lúc hắn van nài cố gắng che đi cơ thể chẳng có gì của mình.

* Sao nhỉ...

Rất kích thích là đằng khác*

Việt Nam suy nghĩ hồi lâu ngắm nhìn cũng chán nản mới đặt từng ngón tay mình lên cơ thể J.E từng chút một cơ thể hắn trắng nõn nhưng tiếc thay lại mảnh khảnh quá chẳng giống như kẻ chỉ huy một quân đội gì cả , Việt Nam để ý thấy một dấu cờ trên vai hắn tuy vậy anh khá chắc chắn nó là của Nazi vì cờ chữ thập này chẳng còn ai khác ngoài chỉ huy của phát xít cả.

" Ta xin ngươi....

Việt Nam"-J.E

" Lắm lời vừa thôi !

Con đ*ếm "- Việt Nam

Việt Nam tát vào mặt J.E một cái đau điếng khiến mặt gã đỏ ửng rồi dùng súc tu nước mà khống chế hắn.

" Tên khốn nạn..."

- J.E

" Rất hân hạnh"-Việt Nam

Việt Nam nhạm nhẹ vào huyệt của gã nhưng...

J.E hoảng sợ nhìn Việt Nam miệng không thốt lên lời , anh lần này thậm chí còn chẳng còn làm nó ướt trực tiếp cạ thằng bé vào hoa cúc nhỏ của J.E mơn trớn bên ngoài đương nhiên Việt Nam cười nham hiểm nhìn hắn rồi nhẹ nhàng ghé sát tai hắn

" Sẽ đau lắm đấy..."

- Việt Nam

" Ah... hức"-J.E

Cơ thể hắn run rẩy khi bị thằng bé của Việt Nam đâm một cú đau điếng vào huyệt một cách thô bạo khiến bên dưới như muốn nứt toạc ra ...

Tiếng hét của J.E vô tình truyền ra bên ngoài khiến nhiều người hiếu kỳ nhìn vào phòng nhưng có gì hết , Việt Nam thúc nhanh khiến hắn điên cuồng gào thét.

" Đau !!

Đau .. làm ơn nhẹ nhàng hơn đi ah!?

"-J.E

Tuy hắn nói như vậy nhưng Việt Nam càng thúc mạnh và nhanh hơn cho đến khi cơn đau khiến hắn tê dại hơn nữa chính lúc đó Việt Nam lại nghĩ ra một trò hay hơn ...

Một bức tường chiếu hình ảnh của Nazi hiện trước hắn khiến hắn bỗng chốc vựng dậy nhưng những cú thúc của Việt Nam khiến cơ thể hắn kiệt quệ , Việt Nam túm lấy tóc hắn bế hắn lên người tiếp tục quan hệ , bắt J.E phải nhìn Nazi phải nhìn người mình yêu khi đang quan hệ với người khác....

.

.

.

Bye 🙂)
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 43


Hắn khóc lóc cầu xin vậy mà anh giả vờ không nghe thấy hắn càng ngày tiếng va chạm da thịt càng nhiều từ khóc lóc hắn rên rỉ vừa dục vọng xen lẫn thù hận nước mắt hắn cứ lã chã rơi xuống đất...

Người hắn yêu trước mặt lại chẳng thể cứu hắn thậm chí cả căn phòng đều biến thành căn phòng của Nazi , gã ta ở ngay trước mặt J.E nhưng không hề hay biết hay nhận ra rằng có người đang nhìn mình vả lại J.E càng muốn nhắm mắt chịu đựng Việt Nam càng thúc mạnh thậm chí nắm tóc J.E bắt hắn phải nhìn thật kỹ.

Phải khắc ghi khoảng khắc này vào người thật sâu sắc mới khiến Việt Nam hả dạ .

Khắp căn phòng nhiều tư thế khiến hắn mệt lả muốn gục nhưng những cú tát bằng nước của Việt Nam luôn khiến hắn phải tỉnh táo ngay cả khi cả cơ thể hắn kiệt quệ thà chết còn hơn ...

Suốt hơn mấy tiếng dài dẳng Việt Nam vẫn không tha cho hắn.

" Rô... rốt cuộc ngươi bao giờ mới dừng lại tên khốn..."

-J.E

Việt Nam không đáp chỉ mệt rồi muốn hắn tự động mà nhấp nên ngồi xuống sofa để hắn lên người mình dùng súc tu nước mà bắt hắn nhấp thì Việt Nam xem được cảnh hay ho của Nazi nên lập tức xoay J.E lại.

" J.E ngươi tuyệt đối sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay..."

- Việt Nam

J.E kiệt quệ nhìn lên phía trước thì vô tình hình ảnh của Nazi hiện lên cùng với Thailand...

Tuy không còn sức lực để phản kháng nhưng khi thấy Nazi cùng người khác làm tình khiến J.E tổn thương sâu sắc.

* Không.... không ngài ấy yêu ta...*

J.E dùng sức mạnh cuối cùng để kêu gào tên Nazi nhưng lại bị gã không quan tâm nên hắn cuối cùng mới từ bỏ tất cả phản kháng mà xoay người chịu đựng sỉ nhục nhấp nhô trên cơ thể Việt Nam.

" Được rồi.. dừng đi , còn đau không ?

"- Việt Nam

J.E giờ chẳng có gì để giảm đau đớn mà Việt Nam mang lại nhưng khi câu nói ấy thốt ra vẫn là khiến cho J.E ngạc nhiên nhìn Việt Nam không dám chớp mắt.

" Đau ?

So với việc ngài ấy yêu người khác nó chẳng là gì cả !

Tên khốn "- J.E

Việt Nam chỉ cười trừ bế gã lên người lúc đó hình ảnh kia cũng mờ nhạt mà biến mất , huyệt của J.E liên tục chảy ra thứ đặc sệt ấy chứng minh cho cuộc khoái lạc vừa qua cho dù vậy hắn cũng đã từ bỏ việc phản kháng với Việt Nam sợ rằng nếu tiếp tục sẽ bị anh tra tấn đến chết vì làm tình mất.

Giờ đây hắn rất muốn một chỗ để khiến hắn thấy an toàn tìm kiếm nó trong vô vọng , J.E biết I.E và Nazi đều yêu Thailand nên không trông chờ được gì cả với lại họ chỉ biết đến lợi ích cá nhân nếu như hắn biến mất họ cũng chỉ qua loa cho hắn ngôi mộ rồi nó cũng sẽ lãng quên.

Chợt tia suy nghĩ khiến hắn vội vàng nắm lấy bắp tay Việt Nam cầu xin:

" Con...con của ta , Việt Nam ta xin ngươi !

Hãy đưa nó đến chỗ khác khỏi phát xít ta sẽ đồng ý tất cả làm ơn Việt Nam ...."

-J.E

" Quyết định không tồi !

Chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé ?

Giờ chắc ta nên đi bắt cóc con trai ngươi với Nazi rồi "- Việt Nam

Việt Nam bật nụ cười và không nghe bất kỳ thứ gì mà J.E nói nữa vì giờ Việt Nam rất lười đối thoại với hắn bây giờ anh mới nhẹ nhàng để hắn nằm trên giường mà đắp chăn lên.

" Ngủ đi , ngươi chẳng đánh được ta đâu "- Việt Nam

Anh nói xong thì rời đi luôn để mặc hắn ở lại liếc mắt đầy oán giận vậy mà chưa bao lâu Japan cũng bước vào bên trong khiến hắn vội vàng ngồi dậy dang tay ra mong chờ thằng bé chạy đến ôm lấy.

" Bố ơi ...

Cha nói không cần con..."

-Japan

Câu nói hay đó khiến hắn chợt khựng lại đôi mắt hắn dường như muốn khóc oà lên nhưng Việt Nam bước vào nhanh chóng bế Japan lên

Được lên cao thằng bé thích thú nhìn Việt Nam đầy kinh ngạc.

" Wa !!

Cao quá đây là lần đầu của cháu được ai bế lên cao như vậy !

"-Japan

" Cháu muốn bay không ?

"- Việt Nam

" Muốn ạ !

Tất nhiên rồi ạ !

"-Japan

Việt Nam tung thằng bé lên cao khiến thằng bé hét lên vì vui sướng khi lần đầu được chơi với ai đó trừ Italy với Germany hầu như chưa được chơi thứ này bao giờ vì thân hình của hai cậu nhóc kia cũng nhỏ con , J.E ở trên giường nhìn Việt Nam chơi đùa với Japan liền chìm trong suy tư điều này hắn chưa từng cảm nhận hay suy nghĩ qua nếu như Nazi ở vị trí của Việt Nam thì đáng lẽ cả hai đã có gia đình...gia đình thật xa vời..

" Nhóc con...

Con chơi với bố nhé chú có việc bận rồi"-Việt Nam

Japan có chút tiếc nuối nhưng rất ngoan ngoãn mà làm theo lời Việt Nam ngồi lên giường cùng J.E.

" Papa à....

Con thích chú đấy lắm !!

Chú ấy rất đẹp mà "- Japan

J.E nhìn đứa con của mình câu nói ấy khiến hắn chìm vào một đống hỗn độn về Việt Nam...

Hắn công nhận Việt Nam rất đẹp nhưng mà..

" con quái vật mang vẻ đẹp của thiên thần "

" Hắn là một con quỷ dữ , đừng mắc bẫy Japan"-J.E

" Không phải !

Chú ấy không phải quỷ dữ chính Cha Nazi mới là quỷ dữ !

Cha đánh con rất đau lại còn đạp con nữa , chú ấy chơi cùng con còn bế con nữa..."

- Japan

" Cái...gì ?

"- J.E

Thằng bé cởi áo cho J.E xem những vết tra tấn của Nazi khiến hắn ngạc nhiên đến mức không ra lời.. bé con của hắn bị bạo hành còn hắn chẳng biết bất kỳ thứ gì cả chứng kiến cảnh như vậy hắn điên cuồng gào thét tên của Nazi căm phẫn đến muốn ăn tươi nuốt sống....

.

.

.

.

🙂) Hi , tôi sắp kết thúc ss1 r
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 44


Trong lúc đó Việt Nam đang ở khu vực luyện tập 8 khi nghe tiếng J.E điên cuồng gào thét thì khuôn mặt anh cực kỳ khó coi vừa liếc vừa ngoáy tai được một lúc thì ...

" Con m** nó câm cái mõm mày vào đi điếc cả tai "- Việt Nam

Việt Nam không giữ được nụ cười giả vờ của mình nữa mà đấm bay con robot xấu số vào cây cách đó khá xa , mấy người thấy Việt Nam cáu như vậy thì giật mình mà quay đi không dám nhìn tại cái sát khí kia đáng sợ quá .

Việt Nam bắt họ chạy 40 vòng sân rồi chống đẩy 20 cái ...

Chưa được bao lâu nhiều người đã gục còn Việt Nam chỉ biết tặc lưỡi ngán ngẩm cười khẩy nhìn bọn họ riêng Ussr hoàn thành được nhiệm vụ mà Việt Nam giao , thật đáng khen ngợi.

" Từ ngày mai sẽ đều như vậy , trước khi về thì ...

XẾP CÁI HÀNG NGAY NGẮN LÊN !

"-Việt Nam

Cái bản mặt hàm hàm sát khí kia như muốn đập họ ra bã thật là đáng sợ mà...

Việt Nam dùng năng lực thần nhãn nhìn vào từng người cuối cùng anh cũng khá hài lòng nhưng là với Ussr.

" Mấy người tạm được nếu không được gọi là phế "- Việt Nam

" Cái gì !?

"- China

" Cậu quá lời rồi đấy!!"

- Myanmar

" Thằng khốn nạn này!?

"- Laos

Việt Nam cười lớn đáp lại đầy cợt nhả:

" Này !?

Nếu thắng được cái máy ở kia ta chấp nhận các ngươi mạnh đủ sức để đấu với ta "- Việt Nam

Việt Nam cười khẩy nhìn vào họ thách thức khiến Brunei không chịu được mà muốn thử thì bị robot ngăn lại nhất quyết không cho cậu ta đến gần chiếc máy ...

" Dừng lại đi Brunei ...

Cậu không đủ mạnh đâu .."

-N.Korea

" Cái quái gì cơ !?

"- Brunei

N.Korea đáp:

" Vận tốc của nó quá nhanh đối với cậu "- N.Korea

Việt Nam thấy họ khăng khăng muốn thì nhặt tạm một thanh kiếm dưới đất đến gần chiếc máy kia nên robot cũng biết điều mà tránh xa khỏi đó đưa các Countryhuman lên chỗ an toàn cố giữ họ bình tĩnh.

Tiếng súng bắn lên thì chiếc máy kia cũng liên tiếp bắn đạn vào nhiều nơi nguy hiểm của Việt Nam tiếc thay mắt thường không thấy được chỉ có những ánh sáng chói mắt bị Việt Nam cắt làm đôi , tiếng đạn bắn liên thanh đến nỗi ù tai cứ duy trì đến tận 2 tiếng thì mới dừng sau khi xong Việt Nam cũng chỉ nhìn họ đầy khinh bị quay đi về nhà ăn khiến họ phải không thốt lên lời.

N.Korea đã biết trước nhưng vẫn còn hơi bất ngờ trước sức mạnh đó ấy vậy sau khi Việt Nam rời đi chiếc máy cũng không cánh mà bay mất cùng các thứ kì dị không có mặt đó , dấu vết vẫn còn nhưng lại như một giấc mơ...

Việt Nam đang ăn ở nhà ăn xong xuôi mới thấy bọn họ trở lại thì than vãn.

" Mấy người còn chậm hơn con rùa "- Việt Nam

"...tại sao cậu có thể có sức mạnh như vậy ?

"- Ussr

" Tại sao cậu lại có thể có sức mạnh ấy???

Thật buồn cười vì mấy người sống còn tốt hơn thằng này đấy "- Việt Nam

Việt Nam rời đi ánh mắt cũng đầy tức giận trái với vẻ cợt nhả khi anh rời đi đang không thoải mái thì bị một cánh tay kéo vào bên trong một căn phòng tối vậy nên Việt Nam liền khoá tay hắn lại dí sát vào tường đầy uy hiếp.

" Ai !?

"- Việt Nam

" Là ...

Tôi "- N.Korea

Việt Nam thẳng tay mà bỏ tay khỏi cổ tay bị bóp đến tím của N.Korea , anh không biết cậu đến đây làm gì nhưng nhất định có việc mới mập mờ mà kéo anh vào trong căn phòng này , do tối quá không thấy gì nên Việt Nam chỉ đành quay đầu lần mò bật đèn rồi đến chỗ N.Korea đang ngã ở đó .

" Có chuyện gì mà cần phải làm vậy"-Việt Nam

" Cậu nói tôi phải hứa với cậu một điều không phải sao ?

"- N.Korea

Việt Nam cười nhẹ thì ra cậu ta nhớ rất dai rõ ràng anh chỉ có ý định đùa giỡn ai ngờ cậu ta thực sự tìm cậu trả ơn bây giờ...

Xem ra cậu ta cũng được hơn những người mồm miệng thật chẳng ra gì ở đây , có ơn thì trả thật ngốc nghếch trên người chẳng có gì vậy mà vẫn vác thân để trả thân nếu không có gì thường thì phải “ lấy thân trả ơn ” đây là thứ Việt Nam nghĩ đến đầu tiên nhưng mà hiện giờ Việt Nam không có hứng thú đâu nên chỉ gãi đầu cho qua .

" Nếu trả ơn tôi cứu cậu thì cậu có gì ?

"-Việt Nam

" Thân thể này !"

- N.Korea

Thật buồn cười rằng kẻ ở tương lai khiến tất cả đều khiếp sợ lại thành thực một cách khó tin như vậy , thật sự chính trực đến ngu xuẩn như Thailand không chút nào khác biệt ngoài việc cậu ta không được ai yêu thích thì nhiều mặt cũng không kém cạnh với Thailand đâu với cả cái khuôn mặt thành khẩn kia sẽ khiến người ta hiểu lầm đấy...

" 11 giờ tối nay "- Việt Nam

Việt Nam chỉ đáp hờ hững rồi quay đi khỏi căn phòng để lại N.Korea với nhiều suy nghĩ rồi cũng ngập ngừng mà ra khỏi phòng bước đến phòng ăn , cho đến khi 11 giờ cậu ta không biết nên làm gì mới mẻ cả đôi mắt nhìn cơ thể mình qua gương rất lâu thì trầm ngâm về nhiều thứ ...

.

.

.

.

.

.

=)) Tôi đổi ý r chân què nhưng tay không què
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 45


Tiếng đồng hồ vang lên trong căn phòng trống trải những giọt nước từ nhà vệ sinh tí tách rơi xuống riêng một căn phòng vẫn còn sáng ánh đèn mập mờ cùng người đàn ông mặc độc chiếc áo tắm ngồi trên ghế nhâm nhi ly rượu vang trên tay , mái tóc dài xoã xuống như được tạc tượng với đôi mắt đen tuyền như pha lê đen lấp lánh trong màn đêm cùng tiếng đồng hồ nhỏ cuối cùng cũng mất kiên nhẫn mà quay đầu về phía giường ngủ.

Từ hành lang tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vảng bên tai khiến người đàn ông nở nụ cười nhẹ hướng về phía cánh cửa phòng đang dần mở ra .

Tiếng huýt sáo nhẹ nhàng và tiếng đóng cửa trùng khớp đến lạ lùng với ánh mắt đầy dục vọng phát ra từ người đàn ông trước mặt khiến cả căn phòng trở nên thật ngột ngạt với N.Korea và người trước mặt chỉ cần mấy bước Việt Nam đã ở trước mặt N.Korea cùng cơ thể nửa hở vừa kép nhưng mùi hương ngọt ngào của Việt Nam chiếm lấy ý chí của cậu dễ dàng

Chẳng cần Việt Nam cử động cơ thể N.Korea đã tự nguyện mà cởi ra không che bất cứ thứ gì vậy nên Việt Nam đương nhiên rất vui vẻ quay đầu ngồi xuống ghế hướng đôi mắt đen của mình về N.Korea khiến cậu như bị điều khiển tự động quỳ xuống bò đến trước mặt anh như một mệnh lệnh thứ đó hiện ngay trước mặt N.Korea .... thứ to lớn ấy khiến cậu ta bất ngờ lùi lại một chút vậy mà vẫn tiến đến cẩn thận chậm chạp mà mút lấy nó tuy nhiên nó khiến Việt Nam không hài lòng lắm mà nheo mắt nhìn người dưới thân mình đang cố nuốt lấy thứ đó khiến cậu dừng lại rồi ngay lập tức trở nên thành thạo mút lấy nó như việc đã làm đi làm lại hàng chục lần , anh rất hài lòng cùng cậu đến bên cạnh giường ..

Anh có vẻ đầy dâm dục nghé nhẹ tai cậu ra lệnh:

" Rạng ra "-Việt Nam

Cậu từ từ cố gắng làm theo vậy nên vẻ mặt hài lòng của anh càng hiện hữu , Việt Nam sờ lên môi N.Korea hôn lên nó ngấu nghiến đến mức cậu ta không tài nào thở được mới nhả ra để cậu ta thở dốc một lúc lại hôn tiếp khi cậu không để ý thì Việt Nam nhét đồ chơi vào bên trong khiến cả cơ thể N.Korea run rẩy mạnh mẽ cả cơ thể bị Việt Nam trói chặt cùng thứ to lớn hạ thân khiến dịch tủy như muốn chảy ra.

Giọng nói vang vảng bên tai dịu dàng:

" Tôi chỉ làm nó trơn hơn thôi như vậy sẽ không đau"- Việt Nam

Anh đặt chân xuống giường nhẹ nhàng kéo chiếc ghế đến đuôi giường cùng ly rượu chiêm ngưỡng hình ảnh ngắn ngủi trước mặt một cách thoải mái nhưng thật nhanh chóng N.Korea đã tràn dịch tủy nhớp nháp khỏi chiếc vật giả to lớn kia nên Việt Nam mới lên giường dịu dàng mà rút thứ đó khỏi người N.Korea rồi đổ rượu vang khắp người cậu khiến cả cơ thể người con trai dưới thân trở nên mẫn cảm nên từng ngón tay Việt Nam đặt lên càng khiến cậu ta nhạy cảm run lên từng hồi , cơ thể cùng từng hơi thở cũng nóng rực nhanh chóng chiếm lấy lý trí đến mức điên cuồng càng khiến Anh kích thích ngậm lấy đầu ngực của N.Korea rồi đùa giỡn với hạt đậu nhỏ ở đầu ngực khác khiến chúng sưng tấy lên trông thấy còn đỏ ửng vậy mà Việt Nam chưa chơi đủ còn cho ngón tay vào hậu huyệt của cậu khiến cậu ta bất giác rên lên cùng hình ảnh dịch tủy của bản thân trên tay Việt Nam bị anh nuốt mất khiến cậu ta bày ra khuôn mặt đầy kinh ngạc.

Giọng nói ngọt ngào của Việt Nam vang vảng bên tai :

" Khó chịu lắm sao ?...

Để tôi giúp cậu nhé "- Việt Nam

Đúng là cơ thể N.Korea rất khó chịu vậy mà mùi hương Việt Nam càng khiến cậu ta khó khăn dường như anh biết điều đó nên sau khi huyệt đạo của N.Korea đã thả lỏng hơn Việt Nam mới nhẹ nhàng cạ thằng bé vào đó nhưng bất ngờ cậu đã giành lại được thế thượng phong đè Việt Nam xuống cố gắng mà nắm lấy thằng bé của anh nhấp xuống cùng tiếng rên lớn cứ như vậy tiếng va chạm thể sát càng nhanh và N.Korea càng sướng mà nhấp nhô lên xuống trên cơ thể Việt Nam ....

Có lẽ Việt Nam bây giờ rất hài lòng có thể nhìn thấy Việt Nam chuyển màu mắt thành màu đỏ thật sự là việc hiếm hoi và Việt Nam rất biết cách sử dụng mùi hương của mình mà làm chất kích thích đã vậy còn hưởng thụ xem người đang nhấp lên nhấp xuống trên mình , Việt Nam xoay người cậu rồi nhấc hông lên khá cao tuy N.Korea không biết anh làm gì nhưng cậu ta bây giờ chỉ muốn làm tình mà thôi , ánh mắt đầy sắc dục kia hướng về anh

Việt Nam rất hứng thú đáp:

" Như thế này sẽ khiến tôi vào sâu hơn đấy "- Việt Nam

Dứt lời Việt Nam đã thúc một cú mạnh khiến N.Korea lên đỉnh giọng nói N.Korea run rẩy:

" Ah ...ah "- N.Korea

Tiếng thúc của anh thậm chí còn mạnh hơn khi N.Korea tự làm nữa sau hàng chục lần lên đỉnh thì N.Korea cũng suýt nữa thì ngất nhưng Việt Nam cũng đừng lại khiến hậu huyệt N.Korea trống vắng cậu ta quay đầu lại thấy thứ to lớn ấy một lần nữa nhưng cậu ta không chần chừ mà mút lấy nó tiếng rên rỉ nhỏ cũng lọt vào tai Việt Nam , anh nhấn đầu cậu vào mà bắn vào trong khiến cả khuôn miệng cậu ta đầy tinh dịch cùng khuôn mặt gợi tình mà khoe cho Việt Nam cùng câu nói đầy vẻ cầu xin..

" L... làm ơn cho nó vào"- N.Korea

Cậu ta nhấc hông mình lên trước mặt Việt Nam còn Việt Nam đang mân mê mở rộng nó xem xét...

Thứ trắng đục chảy ra khỏi nơi huyệt của N.Korea cùng khuôn mặt gợi tình kia khiến Việt Nam che mặt mà phấn khích........

Lại một đêm dài với N.Korea.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Nhập tâm quá 🙂) vượt chỉ tiêu rồi
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 46


Sau vụ nồng nàn đêm qua với N.Korea thì Việt Nam chỉ có chút trầm tư châm điếu thuốc trên tay suốt đêm vật lộn giao hoan với cậu ta nhiều đến mức cậu ta ngất lịm dưới thân , sau đó anh cũng chỉ rửa sạch sẽ cơ thể của cậu ta ngủ trên giường mình vì vậy Việt Nam thức trắng đêm trong phòng để giết thời gian đến tận bình minh bằng cách đọc sách không thì hút vài điếu thuốc cạnh cửa sổ.

Lúc N.Korea tỉnh là lúc Việt Nam vô tình chợp mắt ở trên ghế cùng độc chiếc áo tắm trên người dường như chỉ mới nhắm mắt , cậu ta ngồi đó thẫn thờ nhìn anh rất lâu cho đến khi Việt Nam lên tiếng.

" Cậu muốn chọc thủng tôi chăng ?

"

N.Korea vội vàng quay đi chạy thẳng vào nhà vệ sinh trong phòng Việt Nam mà lúc cậu ta ở trong đó phải hít từng ngụm không khí cố để điều hòa hơi thở sau khi nhìn Việt Nam thì tim của cậu ta như lệch nhịp gượng gạo rửa mặt nhưng vẫn không ngừng nghĩ về chuyện đêm qua , còn Việt Nam sau khi bị làm phiền cũng không có phản ứng thái quá lẳng lặng nhìn điếu thuốc dở trên bàn còn đỏ lại chú ý đến văn kiện trên bàn không ngừng day trán .

Sau một hôm khoái lạc như là lựa chọn sai lầm vậy , các văn kiện từ nhà cứ gửi đến khiến Việt Nam không thể lường trước nhưng suy cùng nó không quá nhiều vẫn đang trong tầm kiểm soát và chúng hầu như đều là việc Weimar như thế nào tuy lúc đầu không quá đáng nhưng dần dần nó thật sự như việc tình báo ngay cả chi tiết nhỏ cũng đến tay Việt Nam như trách nhiệm nặng nề trên cả việc khẩn cấp vậy khiến Việt Nam rất đau đầu .

Thấy N.Korea ra khỏi nhà tắm Việt Nam cất lên giọng khàn khàn hỏi :

" Cơ thể thấy thế nào ?

Hôm nay nghỉ đi không cần tập luyện đâu "

Chưa kịp để N.Korea suy nghĩ Việt Nam đã cởi chiếc áo tắm mặc lên người quần áo huấn luyện quân đội cậu ta cũng chỉ biết im lặng gật đầu đồng ý , Việt Nam chuẩn bị đồ ăn trên bàn cho cậu ta trước rồi nên ra khỏi phòng luôn tuy nhiên Việt Nam cũng không quên một con mèo lúc nào cũng xù lông cùng đứa con trai bé bỏng trong lòng ở không gian của mình đương nhiên đồ ăn vẫn được gửi đến đều đặn không thiếu một bữa .

Chuyện sẽ rất bình thường cho đến khi Việt Nam chuẩn bị huấn luyện cho các Countryhuman phe đồng minh nhận ra những khuôn mặt quen thuộc không quá khó để nhận ra.

Việc này Việt Nam không phản đối ngược lại chỉ điểm doanh số và bắt đầu huấn luyện mặc cho những ánh nhìn lên người mình hết sức ngạc nhiên thì Việt Nam không hề có chút cảm nhận khác lạ nào , riêng một số người lạ mặt hoặc lạ lẫm thì Việt Nam chỉ cho họ một số bài luyện tập đơn giản.

Giờ giải lao thì vẫn chỉ là không khí im lặng cho đến khi Việt Nam phân phát đồ ăn trưa cho họ cất giọng trầm trầm mới phá vỡ im lặng :

" Đến giờ ăn trưa rồi , mau nhận khẩu phần đi "

Bọn họ rất thuần thục nhận đồ và tìm tạm một vài nơi có bóng mát để nghỉ ngơi cùng những người mới thì không có gì khác biệt , đang ăn cơm chưa xong tiếng còi của Việt Nam bỗng dưng thổi lên tất cả không một lời nói nhanh chóng mà xếp hàng .

Việt Nam tắt đồng hồ đếm thời gian tỏ vẻ hài lòng tuy nhiên không phải riêng việc thử bọn họ mà một phần là xem thử văn kiện từ nhà gửi đến , đa số không dám hó hé nửa lời than thở nhưng nhìn khuôn mặt của anh đã đủ cảnh cáo bọn họ im lặng ngay lập tức.

Nhiều người đoán là tin dữ ít người lại đoán đó là tin tuyệt mật nào đó tuy nhiên Việt Nam đã khôi phục lại khuôn mặt lạnh tanh của mình từ đầu nói lớn.

" Mục tiêu của các cậu là gì !?

"

" Là hoà bình " * nhiều lần *

Việt Nam đã hài lòng gật đầu riêng các người mới thì bất ngờ bị ngục ngã còn các người đã huấn luyện nhiều lần với Việt Nam thì không có dấu hiệu gì khác biệt , đương nhiên họ vẫn khó để bình tĩnh được trước hoàn cảnh này khi tất cả bắt đầu tối lại thậm chí chẳng thể thấy lối thoát do cái bóng của Việt Nam bỗng nhiên bao trùm cả không gian quanh họ , Việt Nam hỏi họ một lần nữa .

" Các cậu cần sức mạnh làm gì ?

"* Việt Nam*

" Bảo vệ vì dân vì quốc gia bản thân !"

" Đặt tay lên trái tim của các cậu hãy chú tâm vào nó xem rốt cuộc nó là gì !

"* Việt Nam*

Từng người đều đã có những câu trả lời khác nhau và đều thắc mắc nó là gì còn đối với Việt Nam thì là những thành công đầu của sức mạnh Countryhuman thức tỉnh vì Việt Nam nhận được tin của mẹ mình mới gấp gáp đưa họ vào đây dự định sẽ quay về nhà sau khi xác nhận bọn họ bắt đầu bước vào thức tỉnh đáng lẽ anh phải bên cạnh do đó bọn họ thực sự rất rất cần Việt Nam vậy nhưng ánh đã đưa vào đây để lại họ ở đó và rời đi không ngoảnh lại giống như việc anh bỏ rơi họ để bỏ đi .

Việt Nam đâu quan tâm nhiều chỉ suy nghĩ anh cần về ngay vì bệnh tình của mẹ bắt đầu nguy kịch nên mới chọn lựa bỏ họ lại để cho phân ảnh của mình giúp họ.

.

.

.

Chuyện là tôi chỉ tính sang ngôn tình đung đưa một chút nào ngờ tôi đã xao xuyến không rời với ẻm vậy nên mới mãi không ra chap

Xin lỗi rất nhiều:')))
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 47


Khi Việt Nam trở lại thì liền vội vàng chạy đến khu nhà chính mồ hôi trên mặt anh chảy xuống chiếc sơ mi trắng thấm đẫm mồ hôi , bước vào căn phòng lớn điều đầu tiên anh chú ý là người mẹ đang hấp hối tuy hơi thở còn có thể giữ bình thường hoặc nói thẳng tàn nhẫn là đang yếu chẳng qua trong mắt Việt Nam nó khẳng định phải bình thường .

Việt Nam lại gần bà mặc kệ Weimar ngạc nhiên , anh chạm vào khuôn mặt bà nhẹ nhàng lúc xác nhận bà đang ngủ anh mới chú ý đến người bên cạnh , nhíu mày Việt Nam nhìn dáng vẻ của Weimar chẳng khác kẻ thức trắng đêm nhiều ngày tả tơi nhếch nhác .

" em có thể đi tắm "

Việt Nam nhàn nhạt nhìn cậu đôi mắt thoáng qua quan tâm , câu nói đấy của anh dường như xóa tan mệt mỏi cho Weimar , dáng vẻ hạnh phúc lon ton ra ngoài khuôn mặt nở nụ cười lộ rõ .

Sau khi đuổi được cậu đi Việt Nam nhìn người mẹ của mình cười .

" Mẹ có thể dừng giả vờ được chưa ?

"

Dù bà giả vờ thật đến đâu thì cũng chẳng qua mắt được anh , sống với nhau đâu phải ít cái chiêu trò vặt vãnh này nhằm nhò gì đối với anh đâu .

Bà thực sự mở mắt lại hơi thở cũng trở lại bình thường không khó khăn gì cả , nụ cười trên môi bà nở rộ đầy thích thú đáp lại ánh mắt mệt mỏi của đứa con mình .

" Mẹ nói xem , rốt cuộc còn muốn chơi ai ? con liền đưa .

đừng dùng cách này nữa "

giọng điệu chán ghét đá xoáy bà hiện rõ ràng , bà cũng đâu phải không biết chỉ cười cho qua nhưng câu nói sau chặn cứng họng của bà .

" Năm đó nếu không phải mẹ muốn tìm cứu tinh cho nhân ngư thì đã chẳng phải vật lộn trên giường bọn họ tìm cách tạo ra con đứa trẻ mang ngôi sao giữa cờ , giờ nếu mẹ muốn tìm tình yêu thì nói thẳng mẹ chán cái danh hiệu này . con lập tức thay cũng có thể đưa mẹ đi tìm người mẹ muốn "

Việt Nam chưa từng nói nhiều đến vậy ngoại trừ với bà , dẫu sao Việt Nam cũng chẳng thể nào nuốt trôi khi phải lên giường với người cùng cha khác mẹ .

" Việt Nam , con cũng biết đấy ...

Weimar rất đáng thương nó rất yêu con .."

Việt Nam cười lạnh hít một hơi đáp bà :

" Nếu Đáng Thương thì mẹ chí ít cũng nên chọn người có thể yêu cậu ta , giả vờ yêu con không rảnh "

" Con nói cho mẹ hiểu , con không muốn loạn luân .

Đây là lần thứ năm con nói với người ... hãy biết ơn rằng con rất nghe lời người nếu không sẽ không có bất kỳ CHs có thể bước chân vào đây !"

Việt Nam hừ lạnh rời khỏi phòng bỏ lại bà trong phòng bước ra ngoài bước đi lạnh lùng hướng về phòng đôi mắt mệt mỏi , bước vào trong thấy Weimar mà anh chỉ dám cười nặng nề chậm rãi bước vào phòng tắm cố gắng tự nhiên nhất.

Ngâm mình dưới nước nóng Việt Nam khẽ nhắm mắt lại thư giãn cho đến khi tiếng động từ cánh cửa truyền đến đại não của anh , Weimar nhẹ nhàng bước vào tuy anh không mở mắt nhưng những động tác của cậu ta dường như anh cũng có thể tưởng tượng được.

Cậu ta chỉ gấp gáp lén lút nhìn Việt Nam một lúc thấy anh chuyển động liền hấp tấp chạy ra ngoài.

Việt Nam mở mắt nhìn lên trần nhà đắm mình trong suy tư cùng những tâm tư , rốt cuộc cũng bước ra ngoài.

Căn phòng trống không lấy bóng người khiến Việt Nam nheo mắt nhìn xung quanh , xác nhận không có người Việt Nam bước đến tủ quần áo mặc tùy ý bộ đồ ngủ .Sực nhớ sáng nay , do vội vàng Việt Nam không hề đưa thức ăn cho JE .

Chiếc chuông vàng trong tay được Việt Nam lắc nhẹ , Quản gia nhanh chóng xuất hiện trước mặt , Việt Nam nhâm nhi ly cafe trên bàn làm việc căn dặn .

" Làm như ta đã bảo , mang thức ăn vào phòng ta "

Ông quản gia cúi đầu nhận mệnh lệnh bước khỏi phòng , Việt Nam trân trọng đến những người có tác dụng với mình còn vô dụng chắc chắn sẽ là bị đào thải.

Ông ta đương nhiên hoàn thành rất tốt so với mong đợi nên Việt Nam hài lòng gật đầu , đối với ông ta cái được anh công nhận là ước muốn duy nhất vậy nên Việt Nam thưởng cho ông ta một cái gật đầu.

Việt Nam không quá mất thời gian với hai cha con kia , anh không muốn lãng phí thời gian vào những điều lặt vặt nên sau khi đưa xong đồ ăn thì anh cũng đi mất.

Công Việc trong nước có rất nhiều chí ít chỉ vài núi tài liệu hoặc nhiều hơn căn phòng cũng không thể chứa nổi , hôm nay không khí nhà chính rất kỳ lạ nên Việt Nam cũng hao hao đoán có chuyện gì đó khi mình không ở đây.

Đang duyệt tài liệu thì cánh cửa đột ngột bị mở ra , Việt Nam nheo mắt khó chịu nhìn lên.

Weimar trên tay tách cafe bước vào một cách khó khăn , thậm chí tận vài phút mới có thể tiến đến gần Việt Nam.

Đứng trước mặt anh cậu ta dường như rất vui vẻ thay tách cafe trên bàn .

" Cảm ơn "

Việt Nam gật đầu tỏ ý cảm ơn , ánh mắt vẫn dính lên trên tờ giấy tài liệu trong tay.

Weimar đợi anh nhấp một ngụm cà phê thì mới chầm chậm ra khỏi phòng .
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 48


Lúc Việt Nam đứng dậy thì đã ba giờ chiều.

Tách cà phê cũng bị anh uống sạch gọn gàng để sang một bên , tất cả tài liệu có vẻ đều đã hoàn thành xong nên Việt Nam mới dừng lại nghỉ ngơi.

Bước khỏi bàn làm việc anh đi đến bên cạnh giường nhẹ nhàng cởi áo khoác nằm trên giường , đôi mắt mệt mỏi nhìn cánh cửa đang đóng suy ngẫm.

Việt Nam mệt mỏi nhắm mắt dập tắt suy nghĩ , tiếng thở đều đều trong căn phòng lạnh .

Lúc lâu sau , cánh cửa đang đóng lạch cạch hệt tiếng mở cửa dần hé vào bên trong .

Việt Nam thấy tiếng mở cửa vốn đã ngủ lại tỉnh dậy vì muốn xem ai anh vẫn giả ngủ trên giường.

Người kia cũng không phát giác vẫn bình tĩnh bước vào thảnh nhiên đứng dưới đầu giường , ánh mắt không trong sạch nhìn Việt Nam không hề thu liễm sắc dục trong đáy mắt .

Tiếng bước chân càng gần , Việt Nam cũng không hề mất bình tĩnh .

Bàn tay người kia vươn đến anh mới mở mắt chặn lại .

" Việt Nam...."

Giọng nói quen thuộc kia cho dù anh chết cũng không quên , người kia mỉm cười thu tay lại .

" Tôi đã cho mấy người linh hồn và cơ thể đúng theo hợp đồng , vậy.."

" Cậu đang làm gì ở đây ?

Đông Lào "

Giọng anh lạnh tanh không hề nhìn người kia lấy một cái mà ngồi dậy .

Ánh mắt người kia vừa sáng lại bị anh cho một gáo nước lạnh hắt vào.

" Nhưng....

Anh cũng thích em mà , đúng không ?

Chúng ta bên nhau lâu như vậy.."

Giọng nói nửa nghẹn nửa ngạc nhiên của Đông Lào thốt lên , đôi phần run rẩy hỏi Việt Nam.

" Tôi ?

Tôi thích cậu lúc nào ?

"

Đông Lào cứng họng ánh mắt đầy ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi nắm chặt lấy vai Việt Nam.

" Anh thật sự chưa từng thích em ?

"

Việt Nam nhìn vào mắt Đông Lào nửa lời không do dự đáp lại :

" Tôi chưa từng thích cậu , nếu như cậu lúc đó cậu không phải là một phần của tôi thì tôi sẽ không bao giờ tin cậu "

Việt Nam triệt để cắt đứt tình cảm với người trước mặt , thậm chí không để người kia nói tiếp một câu .

Quản gia vào phòng đã đưa Đông Lào đi mất , trước khi bị kéo đi mất cậu ta nhận được ánh mắt đầy lãnh lẽo của Việt Nam nhìn theo rồi anh cụp mắt quay đi.

Đông Lào cười lớn vang khắp hành lang còn không quên hét lên với Việt Nam.

" Anh đợi đấy !

Tôi sẽ khiến anh phải vĩnh viễn không xa được tôi ....

"

Giọng của Đông Lào rất vang đến tận phòng Việt Nam vậy đi nữa thì anh nửa điểm cũng không hề quan tâm mà bước xuống giường .

Chuyến này Việt Nam về chỉ để xem mẹ mình có thật sự bệnh hay không thôi , không hề chú ý sự khác lạ của Weimar nên mới không nhận ra Đông Lào đã giả thành Weimar.

Vốn dĩ Weimar cũng chỉ coi như lời hứa Việt Nam làm với mẹ , Việt Nam cũng không quá để ý cậu ta nhưng ít nhất Việt Nam cũng làm tròn nghĩa vụ người vợ hay một người chồng.

Tầm xế chiều , Weimar được quản gia tìm được đưa về nhà chính trong tình trạng máu me nên mẹ của Việt Nam rất lo lắng tìm rất nhiều bác sĩ .

Việt Nam thì nhàn hạ ở phòng ăn chậm rãi thưởng thức bữa ăn tối một mình , mẹ Việt Nam vì lo cho con dâu hoặc có lẽ là con rể nên lập tức tìm Việt Nam.

Anh vừa thưởng thức xong bữa ăn thì bà cũng hùng hổ xông vào đập bàn quát lớn.

" Việt Nam !

Chồng con đang nguy kịch con rốt cuộc có quan tâm không vậy !!"

Đặt khăn giấy trên tay xuống bàn , anh hướng mắt về phía mẹ mình hỏi :

" Đây vốn là hôn nhân chính trị , mà là phía bên kia được hưởng lợi từ lúc nào đến lượt người như con phải nhúng tay ?

"

Bà vẫn cứng cổ cãi với anh :

" Con mang phận người chồng , con nên quan tâm thằng bé !

"

Việt Nam nhíu mày nhìn bà đang nói năng nói cuội nhất quyết bắt anh cứu cậu ta.

" Con tốn quá nhiều tiền vì cậu ta , năm mươi tỷ ero cho một người .

Con không hề thấy xứng đáng , mẹ nếu như thương cậu ta như vậy cùng là nhân ngư mẹ cũng có thể cắt máu cứu ."

Bà nghe xong liền tát Việt Nam không nương tay , ánh mắt cáu giận hiện rõ .

Song Việt Nam cũng nhìn vào mắt bà đầy chán nản.

" Được , con cứu .

Với điều kiện từ nay đây cũng không phải nhà chính "

Đây không phải thoả thuận với bà mà là đây là mệnh lệnh , bà không thể phản kháng cho dù bà thật sự làm loạn một lần nữa đi nữa nó cũng sẽ không thay đổi.

Bởi vì không có bất kỳ một ai trong căn nhà này nghe theo lệnh của bà nếu như nó là mệnh lệnh của Việt Nam , Việt Nam triệt để cướp đi quyền lực của bà .

Việt Nam không chậm cùng không nhanh bước đến căn phòng cấp cứu Weimar , các bác sĩ đang sử dụng sức mạnh chữa trị , nhìn thoáng qua không hề có dấu hiệu chuyển biết tốt mà càng nặng .

Việt Nam hùng hổ bước vào không thèm quan tâm những người kia , ánh mắt sắc lạnh của anh khiến các vị bác sĩ sợ hãi run rẩy .

Giọng Việt Nam trầm lại lạnh lùng ra lệnh :

" Ra ngoài !

"

Quản gia phía sau phụ trách giúp các bác sĩ ra ngoài hết , ngay cả ông cũng phải ở bên ngoài.

Mặc dù quản gia rất thích Weimar nhưng cũng chỉ biết im lặng chờ đợi mong vị chủ nhân trẻ sẽ cứu được và cậu ta sẽ không sao .

Việt Nam ngồi bên cạnh cơ thể của Weimar nhẹ nhàng đặt tay lên trước ngực cậu ta , quá trình chữa trị có chút gian nan vì vết thương nặng sợ nếu như không phải Việt Nam thì chẳng có vị bác sĩ nào có thể cứu được cậu ta .

Lọ thuốc xanh mà Việt Nam chế tạo cũng do sức mạnh của Việt Nam mà thành , những thứ xung quanh anh giống như một bí mật mà bí mật thì không thể bại lộ .

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Đối với tôi , cậu ta cùng lắm cũng chỉ là người cùng mẹ khác cha .

Không hơn không kém , cũng không thể yêu "

- Việt Nam -
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chap 49


Việt Nam tuy không có tình cảm với Weimar nhưng anh cũng không vô nhân tính đến nỗi hành hạ người bệnh bằng thói quen hút thuốc của mình , đợi Weimar tỉnh lại thì cũng tối muộn .

Ngay lúc Việt Nam đang giúp cậu ta tắm rửa , tiếng la hét thất thanh của Weimar vang khắp nhà tắm .

Việt Nam bị một phen giãy giụa của cậu ta làm ướt cả người , giống thường lệ anh cười cho qua dịu dàng xoa nhẹ lưng của Weimar .

Trấn an cậu ta rồi tắm rửa sạch sẽ đưa cậu ta ra ngoài , vì bên ngoài phòng tắm là nơi các bác sĩ tiến hành cứu Weimar nên máu lan đầy phòng thậm chí đâu đâu cũng là máu .

Việt Nam lấy tay che mắt cậu ta lại ra ngoài , không quên dặn dò quản gia đưa Weimar về phòng .

Cho dù như vậy tất cả dường như ngọt ngào cũng chỉ là mộng tưởng giống vị ngọt ngào của socola vừa ngọt lại đắng.

Việt Nam cho người dọn dẹp không quên cảnh cáo họ những lời hăm doạ nhẹ tựa lông hồng của anh đối với họ lại là cục tạ ngàn cân trong lòng .

Hành lang im lặng không một tiếng động chỉ còn Việt Nam từng bước từng bước nhẹ nhàng lướt qua từng căn phòng , dừng chân trước một chiếc cửa đặc biệt nhất mà tiến vào trong .

Ánh mắt màu đen đảo qua căn phòng dừng trước bể bơi lớn sâu đến mức không thấy đáy trong lòng Việt Nam gợn sóng cảm xúc cũng thay đổi , màu mắt chuyển xanh nhạt vô cùng ôn nhu chẳng hề giống hình tượng người khác luôn nhìn theo anh .

Cửa phòng khoá chặt , Việt Nam nhẹ nhàng đến bể bơi lớn thoát y chầm chậm bước xuống nước thả lỏng bản thân .

Bất kỳ ai cũng có ngoại lệ kể cả anh và điều đấy nói rằng sau tất cả anh cũng chỉ không thể yếu mềm trước bất cứ ai ngay cả người mẹ sinh ra mình , anh cũng có lòng khoan dung cũng biết yêu người.

Cuộc đời không cho anh lương thiện cũng sẽ không cho anh tình yêu mà anh muốn , đối với Việt Nam kết hôn với người cùng mẹ khác cha đã là vượt quá giới hạn của Việt Nam cho dù người đó là ai .

Việt Nam hít một ngụm khí lạnh , cười nhàn nhạt :

" Tôi cũng chưa từng muốn tàn ác...

Cuộc đời dạy tôi phải độc ác để sống"

" Mảnh linh hồn a....

Chỉ là một trong số thử thách tôi phải trải qua để thành thần .."

Việt Nam im lặng rất lâu , anh chạm vào sau lưng trầm tư nhìn mặt nước ..

Làn nước trôi đi thứ che đậy lộ ra vết sẹo lớn chiếm hầu hết sau lưng Việt Nam , cả cơ thể tưởng trừng không một vết xước lại đầy sẹo khắp nơi xen lẫn vết thương mới chèn lên vết thương cũ .

Nhìn giống như người trên chiến trường nhiều năm cả cơ thể đều không lành lặn .

Chẳng ai biết Việt Nam đã trải qua gì để trở thành một người như vậy vì đơn giản họ chỉ biết một điều , một điều mà ai cũng biết đó là anh độc ác một cách tàn nhẫn , nhẫn tâm qua lại với nhiều người khi bản thân đã có chồng.

Còn Việt Nam chỉ là dùng tình cảm không thể biểu lộ cho anh trai tặng cho Weimar sau này Việt Nam dùng cách đối đãi cậu ta như một người anh không hề có ý khác với Weimar , hiện tại Việt Nam giống hệt như buông bỏ bản thân lộ ra điểm yếu .

Cuộc đời của anh như thế nào cũng chỉ riêng có một mình anh biết , cái cuộc đời sinh ra đã không hề có mục đích của bản thân không cảm xúc càng không thể yêu.

Việt Nam không thể yêu một người mà chung một mẹ với mình vậy nên tình yêu là thứ xa xỉ không nên có , mẹ của Việt Nam không hề yêu thương anh giống cách bà đối với hầu hết các đứa con của mình vậy bạn hiểu tại sao bà lại quan tâm đến anh như vậy không...

Tất thảy đều chỉ vì nhiệm vụ bà bắt buộc phải làm giống như việc bắt ép cưới một người mình không hề yêu , sinh ra vì mục đích , sống vì mục đích thực chất Việt Nam cũng rất đáng thương .

Cuộc đời cô độc mãi mãi nói với anh rằng cách sống chính là như vậy.

Đây là cách thế giới vận hành , nhân duyên là khiếp nợ và khiếp nợ thì vĩnh viễn kéo hai người với nhau .

Việt Nam cũng chỉ là một đứa trẻ không có được tình thương nên lao đầu vào biển lửa chỉ để mẹ mình vui , mãi sau này mới nhận ra bà chẳng hề yêu mình cả cuộc đời như đánh mất mục đích rốt cuộc có ai từng biết anh suy nghĩ gì không.

Mảnh vỡ linh hồn chỉ có thể chia sẻ ký ức của mình chứ không thể đọc ký ức của bản thể cũng không thể cảm nhận cảm xúc của chủ thể nên họ không biết bất kỳ thứ gì.

Tỉnh khỏi suy nghĩ Việt Nam một lần dùng sức mạnh che đi vết thương trên cơ thể , đuôi cá của anh rất đẹp rất đẹp nhìn thôi cũng rất thu hút ánh nhìn màu xanh nhạt bắt mắt ...

Lặn sâu một chút là căn phòng mà Việt Nam dùng sức mạnh bảo quản dưới nước cùng rất nhiều loại cá bơi xung quanh anh giống như đón chủ nhân quay trở lại , rất ấm cúng .

Điều Việt Nam không bao giờ sợ hãi là cô đơn nhưng mà điểm yếu của anh chính là ký ức hồi nhỏ.

.

.

.

.

.

.

" Không phải do tôi ác độc....

Cuộc đời bắt tôi phải làm vậy sẽ chẳng có kẻ phản diện nào tự dưng xuất hiện "

- Việt Nam -

.

.
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chương 50


Sau khi cảm xúc dịu xuống , Việt Nam cũng không ở lại lâu .

Việt Nam bước khỏi căn phòng và di chuyển đến phòng , anh gặp Weimar khi cậu ta ở hành lang..có lẽ hoặc chắc rằng Weimar đang đợi Việt Nam.

Việt Nam cùng Weimar chỉ đơn giản chào hỏi quá loa và anh tiếp tục đi đến phía phòng ăn nơi luôn sẵn sàng phục vụ mình bất cứ lúc nào...

Cho dù nó là nửa đêm.

Việt Nam không nói Weimar không theo , mỗi người một hướng không hề quay lại đối với Việt Nam nó vốn chẳng là gì nhưng Weimar thì khác.. cậu ta thấy tổn thương , tổn thương vì nhiều thứ từ anh thiếu về cảm xúc vợ chồng cho dù Việt Nam luôn là một người vợ hoặc người chồng hoàn toàn hoàn hảo.

* Việt Nam bước vào phòng ăn *

Trên bàn thức ăn luôn nóng và mới và không hề có biểu hiện của việc có ai chạm qua , Việt Nam miễn cưỡng ngồi xuống bàn ngắm nhìn những đĩa thức ăn còn mới có vẻ không quá hài lòng nhưng Việt Nam vẫn lấy đũa và gắp một chút thức ăn.

Bữa sáng kết thúc rất nhanh giống như anh thậm chí không hề ăn bất kỳ miếng đồ ăn nào , Việt Nam lau miệng và đứng dậy .

Anh bước khỏi phòng ăn và bước từng bước đến phòng làm việc.

Người giúp việc nhìn chủ nhân mình với ánh mắt lo lắng trước khi bị quản gia phát hiện , họ ngạc nhiên khi chủ nhân thậm chí chỉ ăn một miếng rất nhỏ trên đĩa hoa quả và tất cả các đĩa thức ăn ở trên bàn quá ngon miệng nhưng ngài ấy chẳng ăn lấy một miếng.

Việt Nam định vào phòng nhưng trực giác khiến anh cảm thấy không thoải mái cho lắm , Việt Nam thu lại ý định trước khi tiến vào bên trong và dừng lại .

"... *Thở dài"

Quản gia sớm đã theo chân Việt Nam và khựng lại khi lần đầu tiên ông thấy ngài ấy lưỡng lự trước quyết định của chính mình , lão quản gia già vốn nhìn không thấu suy nghĩ của Việt Nam càng không phán đoán được cảm xúc của ngài nên lão không dám hỏi nhiều bởi vì...

Lão không thể , người đàn ông trước mặt quá tàn độc.

" Chuẩn bị máy bay "

Giọng của Việt Nam lạnh lùng và cô độc nhưng nó vốn đã trở thành thói quen của lão quản gia nên lão cúi người trả lời và rời đi.

" Vâng thưa ngài , chiếc máy bay sẽ chuẩn bị sớm nhất năm phút "

Sau khi nói với chủ nhân , lão quản gia già liền tức tốc rời đi và chuẩn bị.

Ánh mắt Việt Nam không hề dao động về cảm xúc anh chỉ nhìn xuống đất và suy nghĩ sau ít phút trước khi bước vào phòng.

Việt Nam bấm đồng hồ chờ đợi năm phút , anh ngồi trên ghế tựa người ra ngoài đằng sau và ngước lên trần nhà vẻ mặt đầy lạnh lùng kèm theo sự im lặng.

- Tôi tự hỏi rốt cuộc tại sao Ngài luôn thích những thứ nhạt nhẽo một cuộc sống trắng đen hoặc có lẽ chỉ đơn thuần ngài không có lý do sống cho chính mình -

- Và không có gì cả... sẽ không ai trả lời tôi trả lời câu hỏi khi họ thậm chí chẳng hề biết thứ tôi đang nói là gì -

Việt Nam nghe thấy tiếng bước chân và khi chắc chắn đó là từ quản gia già , Việt Nam dần đứng dậy .

Bộ quần áo vest anh đang mặc có chút nhăn nheo nhưng nó không hề ảnh hưởng đến mọi thứ , sau khi phủi áo khoác Anh tiến ra bên ngoài.

* Việt Nam rời đi ngay sau đó *

Việt Nam bay sang Ussr , việc mà chẳng ai có thể lường trước một việc mà Việt Nam chẳng thể kiểm soát được mình .

Và việc này có lý do của nó sau khi đọc những chương trước bạn biết rằng Việt Nam đã bỏ rơi những người ở cộng sản cùng với cái bóng giả của mình , ...

Chà sẽ không khó để bạn lấy sức mạnh từ thiên nhiên và có được sức mạnh của chính những Countryhuman trong tưởng tượng.. một khi lấy sức mạnh bạn giống như đánh đổi chính linh hồn của một Countryhuman đó , vậy bạn hỏi tôi...

Tại sao Thailand lại sử dụng nó được một cách dễ dàng ?

Tôi sẽ trả lời bạn , bởi vì Thailand không hề có sức mạnh...

Nó chỉ là nguyên tố trong cậu ta đang cần phải khai phá giống các Countryhuman cộng sản , việc Việt Nam đưa đá sức mạnh cho cậu ta chỉ có thể giúp cậu ta sử dụng sức mạnh trong một thời gian nhất định tùy thuộc vào viên đá đó thôi , và một khi muốn khai phá sức mạnh bạn sẽ giống như dòng trên đã nói , chết hoặc sống .

Họ khi khai phá cần người đã khai phá ở bên và bên cạnh họ , đó là lý do tại sao Việt Nam đã để lại cái bóng của mình cho họ.

* Chap này chủ yếu chỉ để giải thích về vấn đề của mấy Countryhuman chap trước nữa*
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chương 51


" Việt Nam...

Em bỏ ta ?

Em dám bỏ ta !

Dựa vào cái gì !?

"

Ussr nắm chặt một tay phá vỡ kết giới mỏng bước ra ngoài dùng sức bóp mạnh mảnh vỡ trong tay đem sự tức giận bóp lấy , ánh mắt sáng ngời của ngài nồng đậm luôn nhìn xung quanh tìm kiếm thân ảnh nào đó .

Những kết giới khác không có giấu hiệu bất thường vì vậy xung quanh Ussr chỉ là hình ảnh tĩnh lặng của bóng đêm bao trùm khu huấn luyện cùng tiếng thở đầy tức giận , sau hồi lâu dường như Ussr không có cử chỉ bất thường nào ngờ người vừa chớp mắt Ussr liền biến mất .

Việt Nam đứng trên ngọn cây cách đó khá xa chợt nhận thấy điều không ổn liền bay lên .

Không để Việt Nam đợi lâu Ussr ngay lập tức xuất hiện ở chỗ Việt Nam vừa đứng , Việt Nam bay cách đó khá gần khuôn mặt của anh cứng đờ nhìn người trước mặt trước khi những suy nghĩ của mới thoáng chốc chưa kịp thốt ra Ussr liền cướp lời nói một bước trước Việt Nam.

" Em dám bỏ ta ở lại !?

Việt Nam , Em biết nếu muốn giúp một Countryhuman thức tỉnh đồng nghĩa giống như kết dây tơ hồng "

Giọng nói của Ngài chỉ huy này đầy giận dữ , ánh mắt oán hận nhìn Việt Nam còn Việt Nam bay cách xa Ussr nhất có thể ngữ khí bình tĩnh nói với Ussr.

" Ussr , tỉnh táo lại đi .

Tôi sẽ giúp anh cắt dây tơ hồng để anh yêu người anh yêu "

Việt Nam lên tiếng giải thích dùng ngữ khí hảo hữu nhất để bình tĩnh Ussr , Việt Nam không biết liệu có hiệu quả không nhưng để người trước mặt tin tưởng anh liền đứng lại trên một ngọn cây cao hơi xa Ussr dùng khoảng cách an toàn nhất hạ hoả đối phương.

Tuy Ussr không trả lời sau câu nói của Việt Nam liền im lặng nhưng Việt Nam thì khác hai người im lặng vốn không phải cách mà hiện tại Ussr đã vượt qua thời gian dự kiến của thức tỉnh nếu sơ xuất sẽ bị ăn mòn nhân tính , Việt Nam lần đầu gặp chuyện này nên vốn không có kế hoạch dự phòng .

' Sơ xuất !

Quá sơ xuất , sau này nhất định không có lần hai '- Việt Nam thầm nghĩ

Tưởng chừng sự im lặng sẽ kéo dài lâu nhưng hầu như đó chỉ là suy nghĩ của riêng mình Việt Nam , Ussr sau khi im lặng đã vạch sẵn kế hoạch chói chặt Việt Nam lại vì vậy một khi Việt Nam đứng trên ngọn cây Ussr liền dùng sức mạnh để tránh Việt Nam phát hiện Ussr liền di chuyển sự chú ý của Việt Nam sang người mình .

" Việt Nam...

đừng cố gắng bay lên nữa nhé ?

"

Việt Nam nhìn Ussr lập tức cảm nhận bản thân bị chói chặt , sợi dây vàng quấn chặt lấy chân và nhanh chóng quấn chặt tay của Việt Nam , trước con mắt kinh ngạc của Việt Nam thì Ussr bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Việt Nam dùng cánh tay săn chắc của mình quấn lấy người Việt Nam .

" Cảm giác thế nào ?

Rất khó chịu đúng không ?

Cái cảm giác bị những sợi dây cuốn chặt ..."

Nụ cười mang ý cười của Ussr khiến Việt Nam khó chịu , tuy bây giờ đã xác định được sức mạnh thật sự của con người trước mặt nhưng Việt Nam cảm nhận nhân tính của Ussr không chỉ còn mà còn rất nhiều nhưng trái với số liệu thống kê Việt Nam thấy được thì bên ngoài là cách xa một trời một vực.

Ussr chạm vào môi Việt Nam nhẹ nhàng xoa sau đó không do dự áp môi mình lên môi của Việt Nam dứt khoát , nụ hôn mang cách ép buộc mà luồn vào bên trong quấn lấy môi người kia .

Việt Nam không hề phản kháng tùy tiện để Ussr hôn như thế nào cũng được , nhưng Việt Nam đã nhầm Ussr không chỉ đơn giản là một cái hôn mà cánh tay còn không an phận ôm chặt lấy eo của Việt Nam mò mẫm xuống dưới hạ thân .

Cảm nhận sự khác thường Việt Nam liền dùng sức mạnh đẩy Ussr ra mà theo cái đẩy của Việt Nam Ussr liền thả tay ngã xuống dưới dẫu vậy sau khi Việt Nam chớp mắt thì cánh tay to lớn kia bỗng xuất hiện ôm chặt lấy eo của Việt Nam một lần nữa từ đằng sau , lần này ngay khi Việt Nam định mở lời Ussr cũng không do dự mà nhân lúc Việt Nam mở miệng hôn đột ngột.

Nụ hôn kéo dài quá lâu khiến Việt Nam cảm thấy bản thân đang bị Ussr ăn đậu hũ , Việt Nam cố tình cắn vào lưỡi Ussr bắt Ussr ngừng hôn nhưng càng cắn thì người trước mặt càng tiến tới một giây cũng không ngừng quấn lấy lưỡi của Việt Nam thô bạo .

Việt Nam cắn đến mức Ussr bị chảy máu nhưng người trước mặt thản nhiên như không Việt Nam cũng đành bất lực .

" Anh không thích cách em nhìn đi chỗ khác khi em không vừa ý đâu..

"

Giọng nói trầm của Ussr đánh thức Việt Nam đang cố dời sự chú ý của bản thân khỏi Ussr , hai người nhìn nhau một người thì đầy chán ghét người thì cười thâm hiểm .

" bỏ ra "

Việt Nam vốn định lên tiếng chửi nhiều hơn nhưng vẫn là chọn giữ im lặng nhìn Ussr đang thoả mãn ôm chặt lấy mình , đương nhiên Ussr làm sao có thể đồng ý người vừa bắt được liền muốn chạy Ussr từ chối việc thả .

Việt Nam thấy Ussr không trả lời mà sau khi nghe câu nói đó liền vùi đầu vào cổ của Việt Nam còn biểu hiện không có ý định thoả hiệp với Việt Nam.
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Chương 52 [ H ]


" Chỉ một chút nữa mà thôi ...

Em sẽ thuộc về tôi..?

Đúng chứ "

Ánh mắt điên cuồng của Ussr nhìn người trước mặt vòng tay vô hình càng ngày càng siết chặt , thanh quản cũng nặng nề thở những hơi nóng ẩm da diết ôm chặt lấy người Việt Nam .

" Anh có thể tỉnh táo lại chưa ?

"

Việt Nam đã im lặng cuối cùng cũng thốt ra một câu , ánh mắt anh nhìn Ussr chẳng có gì ngoài sự lịch sự của người quen biết không pha trộn bất kỳ thứ tình cảm khác .

" không đủ ... không đủ... vẫn không đủ "

Ussr run lên một chút rồi nhìn lên ánh mắt Việt Nam cũng chính nhận ra tình cảm của Việt Nam qua ánh mắt ấy đối với chính mình là một câu trả lời rằng họ thậm chí còn chẳng là một người bạn .

Ussr dường như phát điên lên nhưng không thể tổn thương Việt Nam vì vậy Ussr đã nghĩ ra một phương pháp khác.

Những đợt gió mùa thu gần đông lạnh ngấm vào da thịt dưới ánh trăng sáng hai cơ thể gắt gao siết lại gần nhau , người ép buộc người bị ép buộc gần như bất đồng .

Ussr nắm chặt lấy tay Việt Nam để anh không phản kháng sau đó ôm chặt anh vào lòng nhẹ nhàng xuống dưới , dưới sự bắt ép của Ussr thì Việt Nam dẫu kháng cự nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị Ussr ôm chặt lấy đưa đi.

Còn đường quen thuộc mỗi khi Việt Nam tập luyện xong nó hướng về phía căn cứ của Ussr , nhận ra ý định của Ussr thì Việt Nam bất ngờ đẩy Ussr cũng thoát khỏi vòng tay của Ussr.

" Sao vậy ?

Tôi khiến em khó chịu sao ...hay hay chúng ta cùng về nhé ?

"

Việt Nam hít ngụm một ngụm khí lạnh dùng sức tát Ussr thật mạnh.

" Nó quá đủ rồi , Ussr .

Nếu anh còn đem tôi thành Thailand thì tôi sẽ không nương tay nữa đâu "

Không gian bất chợt im lặng , Ussr chỉ biết ngây ngốc sờ lên má mình nơi Việt Nam tát .

Ánh mắt đầy ngạc nhiên lại đầy ủy khuất , sau khi tránh ánh mắt của Việt Nam thì Ussr cúi gằm đầu xuống im lặng.

[ Lưu ý : không phải hình ảnh động ]

" Nếu em thực sự không thỏa hiệp vậy thì tôi chỉ có cách ép buộc em mà thôi "

Ussr nắm chặt lấy tay Việt Nam thô bạo kéo đi đến tận căn cứ , ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận của Ussr doạ sợ tất cả binh lính canh gác .

Việt Nam cũng rất phản kháng nhưng sức mạnh ánh sáng của người trước mặt quá sáng nó khiến mắt của Anh đau .

Ussr kéo Việt Nam vào phòng thì khoá chặt cửa đẩy anh xuống giường cầm bàn tay Việt Nam hôn lên , cả cơ thể đều quấn lấy anh không rời đem bàn tay đều giữ chặt chẽ trên đầu khoá anh dưới thân mình.

Đôi môi vẫn Ussr vẫn chảy máu không ngừng nhưng dù vậy Ussr vẫn áp môi mình lên môi Việt Nam hôn một cách mãnh liệt như con hổ đói , bàn tay khác của Ussr cũng không hề rảnh rỗi mà hấp tấp cởi đồ của Việt Nam .

Nụ hôn thô bạo chiếm sạch không khí của Việt Nam.

Nụ hôn khiến Việt Nam cảm nhận mùi máu của Ussr , cảm nhận sự mạnh liệt của người trước mặt dù cho anh chẳng hề mong muốn chuyện này .

Ussr hôn xong thì cũng tự mình cởi đồ đem cơ thể phô trương cho Việt Nam , dẫu vậy Việt Nam cũng lặng lẽ quay đầu nhìn sang chỗ khác .

Việt Nam không còn phản kháng nữa chỉ im lặng và quay đi một chút cũng không muốn nhìn người trước mặt , Ussr liền cảm nhận khác thường nhưng ham muốn với Việt Nam khiến Ussr chú tâm rốt cuộc sai ở đâu .

Cả hai trần trụi trước đối phương chỉ là kẻ nhìn còn kẻ không hề muốn nhìn , Ussr thấy Việt Nam không phản kháng mới thả tay Việt Nam ra , cánh tay lớn của Ussr vòng qua người Việt Nam ép anh lại gần nhau .

Ussr chạm vào ngực của Việt Nam hôn nhẹ lên n*m v* của anh sau đó chăm sóc nó một cách thật cẩn thận để lại hai bên đều ướt đẫm nước dãi của mình Ussr cảm thấy nó như một chiến tích lên cơ thể Việt Nam nên cắn tạo một vết lên cổ anh như đánh dấu .

Bàn tay của Ussr không biết từ khi nào đã chạm vào nơi nhạy cảm của Việt Nam , lúc đầu chỉ là nghịch ngợm xung quanh sau đó chạm vào bên trong muốn cho nó chuẩn bị đón thứ của Ussr .

Một lúc sau cũng không thấy nó ẩm nên vô tình Ussr nhìn lên anh rồi kéo anh đến giường cầm một lọ thuốc từ ngăn kéo .

Việt Nam nhắm mắt cảm nhận có thứ lành lạnh .

" Chuẩn bị trước ?

"

Giọng nói cợt nhả của Việt Nam như đòn lớn vào cảm xúc lẫn lộn của Ussr khiến Ussr đau đầu một chút nhưng cũng không thể ngăn cản Ussr đè anh hạ thân , đem thứ côn thịt ấy tiến vào bên trong hoàn toàn không hề chậm .

" Em nói đúng...là chuẩn bị từ trước thứ này không hề chuẩn bị cho em , mà là người khác nhưng giờ tôi yêu là em thứ này cũng là dành cho em "

Ussr ôm lấy Việt Nam dưới mình thì bị anh thốt lên một câu .

" kinh tởm "

Ussr cười nhẹ xoa xoa bụng Việt Nam có thứ gì chọc lên thậm chí anh mắt đầy dục vọng kia không hề che giấu.

" Em nói đúng...ta rất kinh tởm nhưng cơ thể chúng ta rất hợp không phải sao ?

"

Ussr di chuyển thô bạo không để Việt Nam trả lời chuẩn bị đã liên tục đâm vào thậm chí còn chặn miệng Việt Nam lại mà hôn , đem chân thân của mình muốn đâm hỏng Việt Nam .

Tuy phòng cách âm nhưng vẫn có thể nghe ra tiếng cơ thể và chạm vào nhau nhỏ đủ để cho người bên ngoài hiểu sự tình bên trong.

.

.

.

.

.

.

.

" Trả đơn cho bạn muốn ngài ấy nằm bên dưới nhé , chỉ có thể loại rape mới có thể ngài ấy nằm dưới thôi 🥲 vì ngài ấy thiên việc đụ người ta hơn bản thân bị đụ đấy "

🤡💧 còn chap nữa chưa đăng
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
chương 53 [ H nhẹ ]


" Thằng khốn "

Việt Nam tát vào mặt Ussr không kiêng nể gì mà càng tát gã càng đâm vào mạnh hơn càng điên hơn mà để lại vết cắn khắp cơ thể Việt Nam , đến lúc bắn Ussr mới có phản ứng lại khi máu từ mũi chảy xuống .

Gã nở nụ cười ranh mãnh luồn tay vào mái tóc của mình .

" ah...cho tôi xem nữa đi , khuôn mặt tức giận của em đi Việt Nam "

Gã nở nụ cười giả tạo ôm Việt Nam dậy chạm vào chiếc bụng phẳng lì của anh và nơi gã đang kết nối với anh .

Bắt anh phải nhìn xuống nơi giao hoan mà anh luôn kinh tởm nói gã .

" biết làm sao được ~ em là người trao sức mạnh cho tôi mà vì vậy hãy cho tôi xem nữa đi biểu cảm dâm đãng của em "

Ussr thều thào nói bên tai Việt Nam bàn tay không ngừng chạm lên tấm lưng của Việt Nam , gã vùi đầu vào cổ anh tạo nên những dấu vết ái muội mà gã từng mong muốn dành cho người khác lên anh càng khiến anh ghê tởm hơn .

" Ngươi điên quá mức rồi đấy , thằng.. khốn !

"

Ussr bị xúc tu nước của Việt Nam đánh bay tuy nhiên gã vẫn lành lặn vuốt tóc vui vẻ dùng sợi ánh sáng mà quấn lấy súc tu nước của Việt Nam nhưng sợi ánh sáng không thể quấn lấy mà chỉ xuyên qua chúng , Ussr quấn lấy người Việt Nam mà kéo lại .

" Em cáu kỉnh quá đấy ... chẳng giống cậu ấy tí nào "

Gã vô ý mà so sánh bị không chú ý Việt Nam đạp vào chỗ hiểm của gã , ánh mắt lạnh lùng nhìn gã đáp lại .

" Mày nghĩ mày là ai mà so sánh tao ?

Sống chó mà muốn người khác tử tế à "

Việt Nam nắm lấy tóc Ussr gằn giọng , khuôn mặt họ gần nhau đến đáng quan ngại.

Mỗi người một biểu cảm , kẻ ghét bỏ đối phương và kẻ mang tình yêu ẩn trong ánh mắt.

" Ngươi biết vô liêm sỉ là như thế nào không ?

"

Ussr nở nụ cười đáp lại :

" Nếu ta không biết , em sẽ dạy ta sao ?

"

Việt Nam cười nhạt siết chặt tóc gã hơn mà kéo hắn lại gần .

" Chó không thể làm người từ cách dạy , nhân phẩm không thể dạy mà thành .

Nếu ví ngươi với chó sợ chúng còn chê , chúng có thể chung thành còn ngươi đến tự tôn còn không có "

Gã cười lớn đem cơ thể trần trụi của Việt Nam kéo lại gần cho đến khi cảm nhận cái lạnh từ cơ thể của Việt Nam truyền lên da gã khiến gã tê dại .

" Em nói rất đúng vậy nên em luôn phải bên ta , đem thứ vô liêm sỉ này bên người .

Tránh người khác cướp mất ta nói đúng không ?

"

Bàn tay gã sờ lên má anh , gã định cúi đầu hôn lấy môi Việt Nam bị anh lạnh lùng tát .

" Ta không cần một thứ rác thải bên mình , nó rất bẩn thỉu !

Ussr ạ , ngươi buông tha cho ta cũng như trở lại như trước không phải tốt hơn sao ?

"

Ussr hít một ngụm khí lạnh chạm lên mái tóc của Việt Nam , trầm tư đáp lại :

" Đúng là ta có thể chọn lựa quay lại chọn Thailand như trước đây , nhưng em không hiểu từ lúc em cho ta sức mạnh này ...

Ta đã không hề mong muốn cái bóng của em biến mất , ta cảm nhận được sự ngọt ngào ấy theo cách mà bóng của em dạy ta , nụ cười ta luôn suy nghĩ dù cái bóng của em không hề có màu sắc cũng như hình hài ."

Gã luyên thuyên mãi về việc hắn đã bắt đầu yêu em như thế nào .

Mà đáp trả nó chỉ là những ánh mắt lạnh lùng của Việt Nam.

" Vậy thì ngươi yêu cái bóng của ta đi , ngươi không thấy nực cười khi nói như vậy sao ?

Yêu ta qua cái bóng của ta ?

Ussr , ta thấy thần kinh ngươi có vấn đề "

Việt Nam dùng lời lẽ phản bác nó , xé nát từng chút viễn cảnh mà gã tự vun vén cho đôi bên.

" Không tin...

Ta không tin ta không thể thay đổi được em "

Gã ném Việt Nam lên giường ghim chặt cánh tay của Việt Nam lên trên đầu , đặt thứ côn thịt ấy trước lối vào của Việt Nam đâm mạnh vào bên trong chỉ khi thứ đó vào hết bên trong gã mới bĩnh tĩnh lại .

" Em không hiểu ta yêu em nhường nào... luôn miệng từ chối ta , ta rốt cuộc muốn xem trái tim của em làm bằng gì ..."

Lời nói của gã dứt quãng , thở mệt mỏi giữ chặt hông Việt Nam không buông.

" Chỉ cần em bên cạnh ta , thì tất cả mọi thứ của em chính là của ta ngay cả thân xác này và linh hồn em .

Đừng chống cự nữa , ta sẽ trói em đến khi nào em chịu bên ta cũng sẽ giữ em lại đây .

Em đừng hòng chạy trốn , em là của ta "

Ussr đem đùi Việt Nam nâng lên không kiêng nể mà cắn lên , đến mức chảy máu .

" Ngươi cũng chỉ là kẻ vĩnh viễn yêu thầm Thailand và kẻ cố chấp bắt ta bên cạnh thôi chứ ngươi đâu thể có Thailand cũng không thể không thể có ta.

"

" Ngươi chỉ đang lừa dối bản thân thôi , Ussr.

"

Ussr cắn môi đem côn thịt liên tục cắm vào nơi tư mật của Việt Nam , gã càng đâm càng mạnh .

Việt Nam bất quá bị gã làm cho đau đến mức nhắm mắt lại , mà gã thô bạo tiến vào bên trong hết lần này đến lần khác không ngừng .

Phát tiết lên cơ thể Việt Nam dù Việt Nam có nhắm mắt hắn cũng biết anh đang đau nhưng gã không dừng lại mà chớp thời cơ hôn lên môi Việt Nam.

Việt Nam bị cưỡng hôn đến mức mở mắt cắn lấy môi hắn vị máu tanh hoà quyện trong nụ hôn .

" Nếu như không có được em ...chỉ cần em hận ta là đủ , em vĩnh viễn quên không được.

"

Ussr nói sau nụ hôn ấy vậy gã cười khổ , rơi lệ lên má Việt Nam.

' Chỉ cần em không quên ta là đủ '

...
 
[ Countryhuman Vietnam] Mỹ Nhân Ngư
Chương 54


Đang lúc Việt Nam và Ussr vật lộn trên giường thì súc tu của Việt Nam đã tìm được vũ khí , băng đạn.

" Yêu ?"

Việt Nam tay trái nắm chặt băng đạn đập mạnh vào đầu Ussr , lúc đầu Ussr vẫn ngồi vững nhưng mà sau đó liền ngất xuống người Việt Nam .

Tuy nhiên với sức mạnh ánh sáng thì chút vết thương này không đủ để khiến Ussr bất tỉnh lâu nên ngay khi lật người chiếm thế thượng phong Việt Nam nắm chặt băng đạn trong tay giáng từng cú xuống đầu Ussr.

" Yêu c**m , thằng khốn "

Việt Nam giánh từng đòn mạnh máu văng tung tóe lúc đó mới dừng tay.

sức mạnh ánh sáng vốn mang hệ chữa trị nên Việt Nam cũng chẳng quan tâm đến anh ta nữa.

Ném băng đạn ra một bên , Việt Nam đứng dậy bước khỏi giường nhìn vào gương cơ thể để lại dấu vết khiến Việt Nam khó chịu ngoài ra chính là ghê tởm nên những xúc tu nước bắt đầu cọ lên cơ thể mang lại giá trị chữa trị lại rửa sạch đi vết ô uế trên người.

Sau khi ra khỏi phòng và đánh ngất binh lính canh bên ngoài thì Việt Nam nhanh chóng rời đi nhưng cuối cùng lại dừng lại trước nhà ăn của căn cứ , ánh mắt Việt Nam dừng lại một chút trước khi các xúc tu tiến vào bên trong lấy thức ăn.

Không nhiều lắm đủ hai người ăn, tuy nhiên vấn đề lại xuất hiện.

' Cần cắt dây tơ trước khi quá trình hoàn tất '

lạc trong suy nghĩ Việt Nam bước vào trong không gian và đặt thức ăn lên bàn.

" Ngươi rốt cuộc muốn hành hạ chúng ta như thế nào !?

"

Giọng nói tức giận của J.E khiến Việt Nam tỉnh táo đôi chút.

" Hai ngày rồi ! ngươi muốn con ta chết đói à "

J.E tức giận nói , lúc đó Việt Nam mới quay sang nhìn thì thấy J.E đang ôm Japan.

Hai ngày không có nước khiến thằng bé sắp chết khát.

Việt nam im lặng không nói gì trước nhiều lời mắng chửi của J.E nhưng xúc tu nước của Việt Nam vẫn tiến đến tiếp nước cho họ.

Mặc dù tức giận nhưng J.E vốn vừa đói lại vừa khát chỉ có thể nhẫn nhịn uống nước từ xúc tu đó mà thôi , Japan sau khi được uống nước thì đã tỉnh dậy ngoài ra còn ăn thức ăn như hổ đói.

Sau khi no một nửa mới chịu nhìn lên trên.

" Chú Việt Nam "

Japan nhào đến thoát khỏi tay J.E ôm lấy đùi Việt Nam.

" Chú đi đâu lâu vậy ạ ? sao chú không quay lại ? cháu nhớ chú lắm "

Việt Nam im lặng bế Japan lên , ho một tiếng cố gắng dịu giọng trong lúc đó J.E ngoan ngoãn im lặng ăn thức ăn.

" Chú có việc rất bận "

Giải thích một cách đơn giản sau đó Japan nằm ngủ trong lòng Việt Nam sau khi được ăn no , Việt Nam ngồi bên mép giường cầm một trùm dây màu đỏ từng chút một cắt từng dây trong lúc đó J.E nhìn Việt Nam làm nhưng hắn im lặng không nói gì chỉ là trong suy nghĩ đã sớm nghi ngờ và trầm ngâm chúng là thứ gì.

" Không suy nghĩ , tâm sẽ thoải mái "

Việt Nam cắt đứt dây suy nghĩ của J.E , ngụ ý muốn nhắc nếu không muốn bản thân thoải mái thì đừng suy nghĩ nhiều đây vốn không phải việc của hắn nhưng đối với điều này J.E chỉ cười lạnh nhìn Việt Nam bằng con mắt khinh bỉ.

" Ta nên nói một người bí ẩn như ngươi nếu ta biết được bất kỳ điều gì ta sẽ phải nhìn thật kỹ , nhớ thật lâu "

Việt Nam im lặng không đáp chỉ lờ J.E đi và khi những sợi chỉ đỏ cuối cùng được cắt đứt biến vào hư không thì Việt Nam lại trả Japan cho J.E sau đó rời đi mà không nói nửa chữ.

Sau khi thoát khỏi kết giới thì Việt Nam đã kiểm tra các Countryhuman kia đảm bảo tất cả đều vẫn trong quá trình tốt.

Nhìn chiếc đồng hồ trong tay, Việt Nam nheo mắt khó chịu bay lên cao và rời đi thật nhanh.

* Góc Nhìn Khác *

J.E đã biến mất như sủi bọt trong không khí vì vậy nên Nazi đã bắt người đi tìm rất lâu ngoày ra I.E cũng lo lắng không kém, hai đứa trẻ Germany và Italy luôn lẽo đẽo theo cha hỏi về Japan nhưng chỉ nhận lại cái im lặng và ánh mắt tức giận nên chúng cũng không dám hé răng hỏi nữa.

Hai tên đó không ngờ người giam giữ J.E là Việt Nam, ngoài ra thì chúng cũng muốn liên kết với Việt Nam nhưng hầu như không nhận được câu trả lời , khó để nói vì ai giữ Việt Nam ở bên phe thì chính là chiến thắng được trận chiến nhưng đáng tiếc người đó lại không hề để lộ hành tung ngoài ra họ chỉ biết kẻ đó rất mạnh.

Các Countryhuman đang đánh nhau thì có năm kẻ đang nhâm nhi xem kịch.

Chúng theo dõi tất cả diễn biến của cuộc đấu và đã sớm biết Việt Nam theo phe ai , chúng thư giãn và tận hưởng như đang xem chương trình trên màn hình chỉ có một kẻ lại đang khó chịu mà thôi vậy thì chúng là ai ? có thể xem kịch khi cả thế giới đều hỗn loạn như một cái lồng để những con thú bên trong cấu xé giết lẫn nhau vừa để sống vừa để giữ hòa bình hoặc lập ra một chật tự thế giới mới.

" Hãy để chiến thắng quyết định kẻ sẽ thay đổi thế giới "

Những tiếng đồng xu vàng rơi xuống đất nơi vạch ra sẵn hai kẻ chiến thắng , một trò chơi đánh cược thế giới...

Rốt cuộc kẻ nào đủ can đảm để chơi chúng ? nắm giữ điều gì để trở thành kẻ đứng ngoài cuộc chơi và theo dõi như những khán giả của sàn đấu đẫm máu.
 
Back
Top Dưới